Ngôn Tình Ngọt Ngào Của Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 20: 20: Thích


Nhưng mà , Nghiêm Á Hiên củng là người thông mình và lý trí nên thừa biết hai người chỉ mới gặp được vài hôm làm sao Lưu Vũ Thần lại có tình cảm với cô nhanh như thế chứ.

Tự trấn an mình xong Nghiêm Á Hiên liền tập trung vào công việc rửa bát và dọn dẹp nhà của của mình , tuy rằng cô là đại tiểu thư của hào môn thế gia lớn nhưng củng là người rất giỏi về việc bếp núc và nhà cửa nha.

Những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt xinh đẹp ấy và thời gian lại thấm thoát và vô tình trôi qua thật là nhanh.

Chẳng biết là trôi qua được bao lâu , Nghiêm Á Hiên thở phào một hơi rồi chậm rãi đi vào phòng tắm mà vệ sinh cá nhân.

Khi cô đi ra ngoài thì hướng ánh mắt quan sát một vòng xung quanh căn phòng trông rất giống như người nội trợ của gia đình chính hiệu vậy.

Thấy chẳng còn việc gì làm , Nghiêm Á Hiên liền mở căn phòng giành có mèo mà bước vào bên trong thuận tay khép cửa lại.

Thời gian lại trôi qua ,khi Lưu Vũ Thần khoắc trên mình một bộ đồng phục nhân viên đi xuống dưới nhà thì xuất hiện trước mặt hắn là hình dáng xinh xắn kia đang nằm yên tĩnh mà ngủ trên ghế sofa mặt kệ cho chiếc ti vi đang công chiếu.

Nhìn dáng vẽ ngủ ung dung , khuôn mặt xinh xắn , làng da trắng noãn như bông tuyết và cặp chân dài đang lộ ra trước mặt , nếu như Lưu Vũ Thần là thanh niên chưa trải việc đời thì chắc chắn sẽ không chịu nổi cảnh này mất.

Trong lòng hắn âm thầm nói.

" Xem nơi đây là nhà mình rồi hay sao chứ ? Còn ngủ ngoan như thế ? Không sợ người ta đem đi bán hay sao ?"
Tuy là Lưu Vũ Hàn suy nghĩ như thế nhưng hắn vẩn chậm rãi mà nhẹ nhàng bước đến cầm lấy chiếc chăn mỏng và đắp lên người cô ,làm xong động tác này Lưu Vũ Thần chậm rãi bước ra bên ngoài tiện tay đóng cánh cửa lại.

Nhưng mà điều làm chúng ta bất ngờ đó là khi tiếng cách của đó vang lên , ánh mặt đang khép mờ kia của Nghiêm Á Hiên nhẹ nhàng mở ra trên môi kèm theo một nụ cười vui vẽ hiếm thấy.

Phải nói tâm tình của Nghiêm Á Hiên hiện tại thật sự rất vui, bỡi vì mọi việc chẳng như cô suy nghĩ mà cái tên mặt lạnh Lưu Vũ Thần lại quan tâm mình làm sao Nghiêm Á Hiên không vui được chứ.

Nghĩ đến đây , Nghiêm Á Hiên vui vẽ ngồi dậy rồi chậm rãi giúp hắn dọn dẹp nhà cửa giống như một cặp vợ chồng thật sự vậy.

Mặt trời xuống , mặt trăng lên kèm theo bầu không khí thoát mát làm cho con người ta cảm thấy rất dễ chịu.

Nghiêm Á Hiên nằm trên chiếc nệm sang trọng của mình mà cầm chiếc điện thoại chẳng biết là đang suy nghĩ gì nữa.

Chẳng biết bao sau , Nghiêm Á Hiên mới lấy lại tinh thần mà thao tác trên điện thoại hiện ra dòng tin nhắn.

" Vũ Thần ! Anh làm về chưa !"
Đương nhiên là Nghiêm Á Hiên củng đã về nhà và đang nằm trong căn phòng của mình , với lại hai người đang gặp nhau không ít lần nên đã kết bạn với nhau trên mạng xã hội rồi.

" Đing.

.

!"
Âm thanh điện thoại vang lên Lưu Vũ Thần đang nằm trên chiếc nệm nhỏ trong phòng mình mà xem tin nhắn.

Thấy hình dáng quen thuộc trên màn hình kia ,Lưu Vũ Thần củng chẳng chờ đợi mà soạn tin.

" Về rồi ! Có việc gì không ?"
Đầu truyền bên kia Nghiêm Á Hiên trả lời.

" À không ! Chỉ là tôi muốn hỏi , thức ăn tối tôi làm cho anh đã nếm thử chưa ?"
Lưu Vũ Thần nhớ lại những món ăn được trang trí gọn gàng kia và mùi vị củng rất vừa miệng , phải nói rằng hắn thấy món ăn cô nấu củng rất ngoan.

Lưu Vũ Thần đáp.

" Tôi thấy rất vừa miệng ! Cảm ơn về buổi ăn tối !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 21: 21: Sinh Tình !


Nghiêm Á Hiên lười biến cuộn mình trong tấm chăn nệm mềm mại nở nụ cười xinh đẹp vì câu trả lời của Lưu Vũ Thần.

Nghiêm Á Hiên vội trả lời tin nhắn.

" Không có gì , anh vừa miệng là được !"
Đầu truyền bên kia Lưu Vũ Thần đánh sang hướng khác mà hỏi.

" Tuần sau cô có tính đi dã ngoại trên rừng hay không ? Nếu đi thì cần chuẩn bị những thứ gì ?"
Thật sự Nghiêm Á Hiên củng chẳng thể hiểu nỗi về cách xưng hô này của hắn , rõ ràng cô đã gọi hắn bằng anh vậy mà cái nên mặt lạnh đó vẩn còn chẳng hiểu phong tình gì cả.

Nghĩ đến đây chẳng biết là ai cho Nghiêm Á Hiên động lực mà vội soạn tin nhắn.

" Đem vài bộ đồ và dụng cụ cần thiết có cấm trại mà thôi , còn về những thứ khác thì đã có nhà trường sắp xếp ! À mà , lần sau anh nói chuyện với tôi thì xưng bằng tên được không ? Nếu không được thì nhìn anh củng lớn tuổi hơn , anh gọi tôi là em củng được mà !"

Nhắn đến đây sắc mặt Nghiêm Á Hiên cách một cái màn hình chẳng ai thấy được hình dáng ngại ngùng của cô lúc này đang lười biến vùi thân thể nhỏ nhắn vào trong chăn trông rất ấm áp.

Mà phía bên kia , Lưu Vũ Thần thấy được tin nhắn của cô thì đắn đo chẳng biết phải đáp lời như thế nào , thật sự trước giờ hắn chưa hề gặp tình cảnh khó xữ đến mức như thế , củng khéo có hai người là đang nói chuyện trên điện thoại chứ gặp ở ngoài thì không biết giấu mặt đi đâu nữa.

Tuy là nghĩ như thế nhưng Lưu Vũ Thần vẩn đáp.

" Được ! Vậy chúng ta xưng hô với nhau bằng tên của mình là được ? À mà trời củng khuya rồi ,cậu ngủ sớm một chút ! Chào cậu !"
Lưu Vũ Thần muốn cắt được tình cảnh khó xữ như thế này bằng vài câu chào hỏi ngắn gọn , phía bên kia Nghiêm Á Hiên nở nụ cười đáp.

" Ngủ Ngoan !"
Thấy được tin nhắn này , Lưu Vũ Thần không đáp mà chỉ thả một biểu cảm xúc vui vẽ mà thôi , khi tiếng tin nhắn vừa dừng thì không gian xung quanh trở nên yên tĩnh mà Lưu Vũ Thần lại tập trung vào phần mềm game của mình trên máy tính.

Thời gian cuộc sống của Lưu Vũ Thần cứ như lặp lại nhanh chóng trôi qua một tuần lễ , nhưng khác biệt ở đây là ngày nào buổi trưa Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên đều dùng cơm chung , và trước khi về cô đều làm cho ăn bữa tối rất giống như mọi khi.

Trong một tuần lễ ngắn ngủi trôi qua ấy , tuy rằng hai người chẳng tiếp xúc thân thể gì với nhau cả , thậm chí là một cái nắm tay nhẹ củng chẳng được.

Nhưng trong lòng hai người họ dần quen thuộc với hình dáng của đối phương có thể sự xuất hiện ấy tạo nên trong lòng mỗi người một thói quen.

Ánh nắng ấm ban mai của ngày mời đẹp trời đang sửa ấm từng con đường lớn nhỏ , trên chiếc xe lớn có rất nhiều người đang khoắc cùng một bộ đồng phục ,hình như là học sinh thì phải.

Nếu như nhìn kỹ một chút thì người ngồi bên khung cửa kính kia không phải khuôn mặt xinh đẹp của Nghiêm Á Hiên thì còn ai vào đây chứ.

Ánh mắt Nghiêm Á Hiên trong sáng như bầu trời đêm đầy sao sáng trong rất quyến rũ lại còn rất cuốn hút người khác , nhưng mà ánh mắt xinh đẹp ấy đang châm chú nhìn vào bóng lưng cao ráo kia của Lưu Vũ Thần đang ngồi phía trước.

Trong đầu Nghiêm Á Hiên hiện tại chỉ nhớ đến hình dáng những ngày qua ở bên cạnh người con trai mình thích ,lại chung một nhà chứ còn có tâm tình gì để ý những người khác nữa chứ.

Thấy cô ngây người cười Diệp Cơ Uyển ngồi bên cạnh khó hiểu hỏi.

" Á Hiên ! Cậu suy nghĩ gì mà cười ghê thế ? "
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 22: 22: Dã Ngoại !


Nghiêm Á Hiên giật mình vì câu hỏi của Diệp Cơ Uyển nên vội vàng đáp.

" Không! không có gì ! Chỉ là mình đang suy nghĩ một số việc mà thôi , cậu đừng suy nghĩ lung tung !"
Diệp Cơ Uyển liếc về hướng của Lưu Vũ Thần rồi lại nhìn cô nói.

" Dạo này sau khi tan học chẳng biết là cậu đi đâu nữa , mình muốn mời cậu đi chơi củng khó à nha !"
Nghe thấy câu hỏi này của Diệp Cơ Uyển thì Nghiêm Á Hiên sợ hết hồn mà lắp bắp nói.

" Mình!.

Dạo này mình có việc bận nên mới như thế ! Mà tại sao cậu lại chẳng gọi cho mình khì muốn tìm ?"
Thấy cô hỏi , Diệp Cơ Uyển nở nụ cười lưu manh nói nhỏ.

" Tại mình thấy cậu đang cười nói với bạn trai nên không tiện làm phiền không gian riêng tư của hai người ! "
Diệp Cơ Uyển chưa kịp nói hết câu đã bị bàn tay tinh xảo kia của Nghiêm Á Hiên che kín môi mà lấp bắp nói.

" Cậu đừng đoán bừa , mình và cậu ấy chỉ là bạn bình thường mà thôi !"
Thấy sắc mặt của Nghiêm Á Hiên đỏ bừng như quả cà chua thì cô biết điều mà không trêu chọc nữa.

Diệp Cơ Uyển đánh sang chuyện khác nói.

" Dạo này cô chú có về thăm cậu hay không ?"
Tuy nói Nghiêm Á Hiên là đại tiểu thư của hào môn thế gia , nhưng mà ba mẹ Nghiêm Á Hiên quanh năm đi công tác chẳng mấy khi về thăm cô vài lần nên tình cảm của đôi bên nhiều khi rất mờ nhạt.

Khi còn chưa hiểu chuyện thì củng rất tuổi thân , uất ức và buồn bã , nhưng từ khi càng lên thì cô lại hiểu thêm hiểu chuyện và cảm thông cho ba mẹ mình hơn.

Nghiêm Á Hiên nhàn nhạt nói.

" Không có ! Chắc tầm giữa năm mới về nước , còn ba mẹ cậu thì sao ?"
Diệp Cơ Uyển nở một nụ cười khổ đáp.

" Củng giống cậu mà thôi , người càng giỏi thì lại nhiều việc để làm !"
Nói dứt câu thì chẳng ai mở miệng thêm gì bầu không khí yên tĩnh ấy lại vô tình trôi qua , chẳng biết là trôi qua bao nhiêu lâu khi tiếng xe dừng lại thì mọi người đã đứng trên một ngọn đồi núi bằng phẳng chỉ có hàng cây xanh um tùm đang đua nhau mọc tươi tốt.

Hướng ánh mắt xung quanh thì cảm thấy phía xa là một khu rừng cao vút giống như chạm vào mây vậy trông rất là hùng vĩ.

Mọi người nhanh trí xuống xe cầm theo hành trang cần thiết của mình , theo sự chỉ đạo của giáo viên chuyên nghành chỉ trong thời gian ngắn toàn bộ học sinh ai đều có lều của mình.

Bỡi học sinh có nhiều người mang theo lều cá nhân chuẩn bị cho giã ngoại nên việc đó củng rất là nhẹ nhàng nhanh chóng.

Sau khi mọi người xây dựng xong nơi nghĩ ngơi của mình thì vị giáo viên tuổi tầm bốn mươi tập trung lại mà dặn dò.

" Các em , để buổi giã ngoại này của chúng ta tốt đẹp hơn sau đây tôi có một số điều cần nhắc nhở ! Đầu tiên là chúng ta chỉ được đi dạo gần khu vực này tầm một cây số thôi không được xa hơn , hai là nơi rừng núi rất nguy hiểm nên các em duy chuyển nhớ chú ý thời gian là trở về lều của mình trước khi mặt trời lặn ! "
Vị giáo viên trung niên kia trầm tư một lác lại nói.

" Tầm mười bảy giờ ba mươi chúng ta tập trung tại đấy để kiểm tra số lượng , còn mấy giờ thì các em lấy dụng cụ phía bên tay trái của tôi mà đi nhặt củi khô , tối chúng ta còn đốt lửa trại !"
Khi giọng nói ngừng hẳn thì mọi người ai củng đều vào mang dụng cụ của mình , nhà trường củng chẳng cấm đoán gì nên đa số mọi người lập thành nhiều đội mà tham gia nếu có lạc còn an toàn hơn một chút.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 23: 23: Hang Động !


Khi Lưu Vũ Thần chuẩn bị xong dụng cụ chuẩn bị đi thì chợt có tiếng từ phía sau vang lên.

" Vũ Thần ! Có ai đi cùng với cậu không ? Nếu không có thỉ cho mình đi chung với được không ?"
Lưu Vũ Thần nghe giọng nói quen thuộc mà ấm áp này liền quay đầu lại trầm tĩnh đáp.

"Được ! Nếu cậu không ngại thì chúng ta tiện đường mà giúp đỡ lẫn nhau !"
Nói xong hai người liền nhanh chóng lên đường xung quanh luôn cảm nhận được có những ánh mắt quái lạ đang nhìn châm chú vào mình nhưng Lưu Vũ Thần củng chẳng quan tâm lắm.

Hai người đi được một lác lâu thì cảm nhận được xung quanh những bạn học khác đã đi đâu chẳng còn thấy bóng dáng nữa thì Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên tập trung vào việc thu nhặt củi của mình.

Ánh nắng chiếu tà soi sáng từng chiếc lá xanh mát kèm theo bầu không khí ôn hòa mát mẻ làm cho con người ta cảm thấy rất dễ chịu.

Dưới khu rừng xanh um tươi tốt kia có hình dáng quen thuộc của Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên đang nhặt những cành củi khô của mình.

Nhưng mà , nếu có người chuyện nghiệp ở đây thì sẽ cảm nhận được hai người đang duy chuyển dần về khu rừng rậm rạp ở phía xa ,nhưng điều đáng sợ hơn lạ trong hai người chẳng ai nhận ra điều đó cả.

" A! a!.

a! !"
Chợt có âm thanh hốt hoảng vang lên truyền đến bên tai làm Lưu Vũ Thần đang đốn củi mà sợ hết hồn mà quay ánh mặt lại nhìn , xuất hiện trước mắt hắn là một hang động được cây cối xung quang che lấy nếu không nhìn kỹ thì chẳng thể nào nhận ra được.

Lưu Vũ Thần tiến đến gần thì thấy hình dáng nhỏ bé xinh xắn kia của Nghiêm Á Hiên đang ngã nằm dưới hố sâu tầm ba mét , nếu như phía dưới không có dây rừng chở che thì thân thể nhỏ nhắn kia củng đã bị thương nặng.

Lúc đầu khi nghe lời dặn dò của vị giáo viên kia thì âm thầm biễu môi xem thường , nhưng bây giờ Lưu Vũ Thần hắn thật sự khâm phục rồi.

Hắn nhìn kỹ thì thấy được phía dưới thân thể nhỏ bé kia hình như dưới đầu gối đang chảy máu trông rất đáng sợ.

Lưu Vũ Thần chẳng cần suy nghĩ gì mà tựa theo dậy leo bên vách núi mà xuống cái hố nhỏ ấy , khi đôi chân Lưu Vũ Thần chạm đất không nói hai lời liền theo trình tự mà dùng chai nước sách rửa sạch vết thương của Nghiêm Á Hiên rồi mở miệng nói.

" Cố chịu đau một chút sẽ không sao !"
Giọt nước suốt sạch chạm vào vết thương đang rỉ máu kia của Nghiêm Á Hiên , cô bất giác nhiếu đôi chân mày đôi môi cắn vào nhau trông rất đau đớn.

Trong cơn đau đớn này chẳng biết là khi nào vết thương của Nghiêm Á Hiên đã được buộc bỡi một miếng vãi sạch chẳng còn rỉ máu nữa.

Lưu Vũ Thần liền nhìn cô mở miệng gay gắt.

" Tại sao cậu lại sơ ý như thế ? Nhỡ như nơi này sâu hơn thì sao ? Tôi phải làm như thế nào ?"
Cảm nhận được giọng nói có chút kích động đôi bàn tay rung rẩy của hắn thì sắc mặt Nghiêm Á Hiên trầm xuống chẳng dám nhìn vào ánh mắt của hắn.

Nghiêm Á Hiên ngay lúc này biết rằng ngay lúc này người con trai trước mặt đang lo lắng cho mình , trong lòng cô rất vui vẽ nhưng củng rất hoảng loạn khóe miệng lắp bắp nói.

" Tôi xin lỗi , lần sau sẽ không như thế nữa ! Lần sau sẽ chú ý hơn ,cậu đừng giận có được không ?"
Nói xong bàn tay trắng noãn của Nghiêm Á Hiên chủ động cầm lấy bàn tay của hắn an ủi như mong chờ hắn cảm thông vậy , phải nói đây là lần đầu tiên cô chủ động như thế nên có chút ngại ngùng sắc mặt không kìm được mà ửng đỏ trông rất đáng yêu.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 24: 24: Lời Tỏ Tình !


Cảm nhận được sự lo lắng và bất an trong lòng cô bỗng nhiên trong lòng Lưu Vũ Thần cảm thấy rất ấm áp và thoải mái.

Khi hắn bình tĩnh lại thì cảm nhận được làng da mềm mại kia đang cầm lấy tay mình , Lưu Vũ Thần biết cô gái nhỏ này đang thể hiện tình cảm với mình nên củng chẳng thờ ơ vội vàng đáp lại bằng cái xoa đầu nhẹ nhàng.

Lưu Vũ Thần nhìn vào vết thương dưới chân của Nghiêm Á Hiên mà nói.

" Cậu nghĩ ngơi một chút , khi nào dễ chịu hơn thì chúng ta cùng trèo lên hay động này củng không cao lắm !"
Chẳng biết làm sao khi nghe được câu nói này của Lưu Vũ Thần thì trong lòng Nghiêm Á Hiên cảm giác an toàn đến mức lạ thường , thân thể cô bất giác tựa đầu nhỏ vào lòng ngực rắn chắt của hắn.

Trái tim trong lòng ngực của hai người lúc này đập nhanh như có con nai bên trong đang nhảy loạn nhịp vậy , nhưng điều bất ngờ là chẳng ai mơt miệng nói củng không phản kháng , có lẽ giây phút mệt mỏi mà căng thẳng này vô thanh thắng hữu thanh.

Lắng nghe được nhịp đập thình thịch vang bên tai làm cho Nghiêm Á Hiên hồi hộp không thôi sắc mặt bất giác đỏ bừng vì ngựng ngùng.

Bàn tay Lưu Vũ Thần chẳng biết theo bất giác hay là cố ý mà vuốt v e mái tóc mềm mại của Nghiêm Á Hiên một lác lâu , nhìn sắc mặt e ngại của cô làm bản tính nam nhân trong lòng hắn nhộn nhạo.

Chẳng biết là ai cho Lưu Vũ Thần động lực hắn dùng bàn tay to lớn nâng chiếc cằm trăng noãn của cô nhìn về hướng mình , không chút ngại ngùng hắn liền đặt lên bờ môi đỏ mọng kia một nụ hôn sâu.

" Ầm! !"
Đầu óc Nghiêm Á Hiên như muốn nổ tung vì hành động nhanh chóng và mạnh mẽ này của hắn , theo phản xạ Nghiêm Á Hiên muốn kháng cự nhưng bàn tay đưa về phía sau vai hắn lại do dự rồi chuyển động tác thành một cái vuốt v e như lời đáp lễ.

Chẳng biết là vì mơ màng và hoàn cảnh xung quang tác động hay không mà đầu óc của hai người lúc này có chút mất kiểm soát.

Lưu Vũ Thần cảm nhận được hành động vuốt v e như cỗ vũ kia của tôi thì bàn tay to lớn củng đáp lại mà duy chuyển khắp thân thể nhỏ nhắn kia.

Chiếc miệng hắn tham lam ngậm lấy bờ môi mềm mại của cô mà li.

ếm lá.

p giống như kẹo ngọt vậy , bàn tay đầy ma mị kia của Lưu Vũ Thần theo bản năng mà đặt lên đôi gò b ồng đào mềm mại kia của Nghiêm Á Hiên mà xoa bóp.

Cảm nhận được xúc cảm mềm mại này đầu óc Nghiêm Á Hiên liền giật mình cố lấy lại tĩnh táo , tuy chỉ bị chạm bên ngoài lớp áo nhưng mà cô làm sao chịu nỗi xúc cảm này chứ , vẽ mặt Nghiêm Á Hiên bất giác đỏ bừng tránh né nụ hôn nồng nhiệt ấy của hắn.

Nghiêm Á Hiên hít sâu cố kiềm lại cảm xúc của mình mà lên tiếng.

" Hay là ! hay là chúng ta nghĩ ngơi một chút rồi tìm cách trèo lên được hay không ? Nếu để tới trời tối thì không hay lắm !"
Nghiêm Á Hiên nói xong sắc mặt vẩn ngại ngùng cuối thấp chiếc đầu nhỏ chẳng dám nhìn vào ánh mắt của hắn.

Lưu Vũ Thần còn nhớ mang máng xúc cảm làm hắn đê mê vừa rồi những lại thấy ánh mắt không muốn của cô thì cố kìm nén bản năng trong lòng dần lấy lại bình tĩnh.

Lưu Vũ Thần thấy cô không nhắc chuyện vừa rồi liền mở miệng đáp.

" Xin lỗi ! Do mình không kiềm chế được cảm xúc nên mới như thế !"
Nghe câu nói này trong đáy mắt Nghiêm Á Hiên có tia vui vẽ nhưng sắc mặt lại trầm xuống mà nói.

" Hiện tại mình rất thích cậu ! Không biết cậu có thích mình hay không ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 25: 25: Quan Hệ Thăng Tiến !


Lưu Vũ Thần nghe lời nói tỏ tình này của Nghiêm Á Hiên thì chẳng kìm được sự hồi hợp trong lòng như có con nai nhảy loạn vậy.

Nhưng mà thấy cô mạnh dạng như thế hắn củng nhanh chóng đáp.

" Em cảm nhận không thấu hay sao ?"
Nói Lưu Vũ Thần liền ôm chầm thân thể xinh xắn nhỏ nhắn của cô vào lòng , chiếc miệng chắc ngại ngùng mà hôn nhẹ vào đôi gò má đỏ hồng kia của Á Hiên , phải nói đây là dùng hành động thay cho câu trả lời.

Trái tim nhỏ của Nghiêm Á Hiên đập lộp bộp trong lòng ngực nhưng mà tâm tình cô vui xướng không thôi , Nghiêm Á Hiên hiểu từ giờ trở đi mối quan hệ của hai người chẳng còn mập mờ như lúc trước nữa.

Như nước chảy thành sông , hai người nói chuyện tình cảm chẳng để ý là thời gian vội vãi trôi qua củng đã về chiều tà.

Ánh nắng chiều mát mẽ chiếu xuống khu rừng xuyên qua những khe lá nhỏ màu xanh đi thẳng tới hai hình dáng đang bước chậm rãi kia , nếu nhìn kỹ lại thì thấy một nam sinh đang cõng bạn nữ xinh ở phía sau lưng cười nói rất vui vẽ , mà hình dáng này nếu không phải Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên thì còn ai vào đấy chứ.

Lưu Vũ Thần đưa Nghiêm Á Hiên về gần tới doanh trại giành cho nữ xinh liền buông nhẹ cô xuống mà dìu đi , bỡi theo ý muốn của Nghiêm Á Hiên là chẳng muốn mọi người chú ý quá nhiều nên mới làm thế.

Lưu Vũ Thần chậm rãi dìu Nghiêm Á Hiên đến bộ phận y tế trong ánh mắt đầy ngơ ngác , khó hiểu , hâm mộ và ghen tị kia của mọi người.

Xuất hiện vào bên trong chị ý tá thấy dáng vẽ của Nghiêm Á Hiên như thế liền quan tâm chạy tới đỡ cô ngoài xuống chiếc giường rồi làm nhiệm vụ sát trùng và băng bó.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua chẳng biết là bao lâu , tuy là vết thương nhẹ nhưng phải cẩn thận một chút nếu để nhiểm trùng thì thật là không hay lắm nha.

Y tá băng bó xong lại hướng ánh mắt về phía Nghiêm Á Hiên nói.

" Em hạn chế đi lại một chút , tuy vết thương trầy xướt nhẹ nhưng duy chuyển nhiều sẽ khó lành !"
Nghiêm Á Hiên hiện đang hạnh phúc trong tình cảm đường mật kia làm sao để ý dưới chân mình đang bị thương hay đau đớn gì cơ chứ.

Nhưng nghe thấy tiếng nhắc nhờ ấy Nghiêm Á Hiên liền giật mình đáp.

" Vâng ! "

Ý tá khi xong việc liền đi phía bên ngoài để lại không gian cho hai người , bốn mắt nhìn nhau Lưu Vũ Thần thấy được hình dáng xinh xắn ngại ngùng kia trong lòng liền nhộn nhạo không thôi.

Hắn hít sâu một hơi cố kiềm lại tâm tình kích động của mình mà nói.

" Em bị như thế nếu muốn đi đâu thì hãy gọi tôi , tôi có thể dìu em đi !"
Nói xong hắn lại chậm rãi bước đến ngồi xuống bên cạnh cô , mùi hương thơm thoang thoảng này từ người cô bay vào trong mũi làm Lưu Vũ Thần dễ chịu không thôi.

Trong khi hắn đang thất thần Nghiêm Á Hiên lại mở miệng.

" Hay là anh dìu tôi về lều của mình được không ? Ở nơi này cảm thấy không tự nhiên lắm !"
Lưu Vũ Thần liền đáp.

" Được ! Để tôi dìu em !"
Nói xong Lưu Vũ Thần chẳng chần chừ mà nhanh chóng bước đến dìu nhẹ thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên về lều của mình.

Cảm nhận được sắc trời đã tối củng sắp tới lúc điểm danh số nên Lưu Vũ Thần hướnng ánh mắt về phía Nghiêm Á Hiên nói.

" Hay là em nhờ Cơ Uyển điểm danh giùm chúng ta , cứ bảo em bị thương tôi chăm sóc là được ,vết thương không được đi lại nhìn em củng nghe rồi đấy !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 26: 26: Tình Cảm Nảy Sinh !


Chẳng biết là thời gian trôi qua được bao lâu , khi chiếc điện thoại không còn nghe những lời phàn nàn của Diệp Cơ Uyển nữa thì Nghiêm Á Hiên nở nụ cười nhìn hắn nói.

" Tôi nhờ cậu ấy đồng giúp giúp hai chúng ta rồi , có phải là bây giờ cậu nên về lều của mình hay không ?"
Nói xong Nghiêm Á Hiên liền liếc ánh mắt ngại ngùng về phía hắn như muốn hỏi ý , Lưu Vũ Thần liền ra vẽ lưu manh nói.

" Chẳng phải em nói thích tôi hay sao ? Chúng ta nên làm một số chuyện mà các cặp đôi nên làm chứ ?"
Nói xong , Lưu Vũ Thần còn cố ý phà hơi thở nóng hổi đầy nam tính vào chiếc cỗ trắng noãn kia làm trái tim nhỏ của Nghiêm Á Hiên hồi hộp mà đập loại.

Nghiêm Á Hiên cúi đầu ngại ngùng nhưng vẩn ấp úng nói.

" Chỉ cần! chỉ cần anh không vượt quá giới hạn thì những chuyện khác tôi có thể đồng ý !"
Nói ra câu này khuôn mặt Nghiêm Á Hiên nóng bừng như lò lửa mùa tuyết rơi vậy , Lưu Vũ Thần lại lưu manh hỏi nhỏ.

" Không được quá giới hạn là như thế nào em nói rõ hơn được không ? Tôi thật sự không hiểu ?"

Lưu Vũ Thần biết cô ngại ngùng nên nói xong liền ôm nhẹ lấy thần thể nhỏ nhắn ngã vào tấm nềm êm ái duy nhất trong lều.

Chiếc miệng hắn tham lam hôn lên chiếc cỗ trắng noãn kia rồi lại duy chuyển l.

iếm l.

áp vành tai ngọc ngà trắng noãn và dừng lại trên bờ môi hồng đỏ mọng mà ngậm lấy.

Nghiêm Á Hiên bất ngờ vì hành động nhanh chóng của hắn , cô định đưa bàn tay phản kháng nhưng nhớ đến nhưng lời mà mình vừa nói thì liền thu bàn tay lại.

Bờ môi nhỏ của cô củng ngậm lấy chiếc lưỡi của hắn mà tận hưởng dư vị ngọt ngào của mình yêu này.

Nghiêm Á Hiên trong sự vô thức đã làm thức tĩnh hoàn toàn con thú tính tận sau trong đáy lòng của Lưu Vũ Thần.

Bàn tay to lớn của hắn như con rắn không xướng vuốt v e lấy từng tất da thịt trắng noãn kia của cô , chẳng biết từ lúc nào bàn tay Lưu Vũ Thần đã duy chuyển vào bên trong lớp áo cầm lấy quả bông đào căn tròn kia của xoa bóp.

" Đùng ! ong !"
Đầu óc Nghiêm Á Hiên như muốn nổ tung vì hành động dễ gây k1ch thích này của hắn ,cô cảm nhận được bộ phận nhạy cảm kia của mình được bàn tay hắn xoa bóp hai bên đôi lúc ngón tay lo chẳng chịu an phận mà chạm vào hạt lượu màu đỏ bên trên làm cho thân thể Ngiêm Á Hiên như mềm nhũn.

Nghiêm Á Hiên cố thoát ra khỏi nụ hôn sâu của hắn mà lấp bắp nói nhỏ.

" Anh!.

Anh đừng chạm vào bên trong , tôi thật sự khó chịu !"
Lưu Vũ Thần bàn tay vẩn tiếp tục khám phá từng tất da thịt trên cơ thể cô , chiếc miệng hắn cúi xuống ghé sát vào bên tay cô hỏi nhỏ.

" Chẳng phải là em nói chỉ cần không đi quá giới hạn thì mọi chuyện khác đều được hay sao ? Hay là em không muốn có hành động thân mật với tôi nên mới nói thế ?"
Nghe hắn nói như thế trong lòng Nghiêm Á Hiên mềm nhũn nỗi sợ trong lòng bất giác hình thành , cô thật sự sợ giây phút ngọt ngào này biến mất , cô thất sự sợ sự dìu dàng và quan tâm hắn dành cho mình đều tan biến , phải nói giây phút này Nghiêm Á Hiên sợ người con trai trước mặt bỏ rơi mình.

Nghiêm Á Hiên vung bàn tay nhỏ ôm chầm lấy vòng eo của hắn mà siết chặt , chiếc miệng nhỏ đáp lại hắn bằng một nụ hôn nhẹ một lác lâu mới chịu buông ra.

Nghiêm Á Hiên nhìn Lưu Vũ Thần một lác lâu rồi đáp.

" Chỉ cần anh không vướt quá giới hạn thì mọi thứ tôi đều đồng ý , khi nào chúng ta học xong thì mọi thứ tôi đều cho anh , chỉ cần anh hứa cả đời này chỉ yêu mình tôi là được !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 27: 27: Tình Cảm Nảy Sinh 2 !


Nghe Nghiêm Á Hiên nói như thế hắn liền vui vẽ xoa nhẹ đầu cô ôn nhu nói.

" Quan hệ chúng ta đây là tình yêu , tôi không muốn ép hay làm em khó chịu ! Hay là em nghĩ ngơi đi ,tôi ngồi đây nói chuyện với em !"
Thật ra Lưu Vũ Thần rất thích cô gái nhỏ này mới h@m muốn như thế , nhưng thấy Á Hiên có chút khó chịu hắn liền cố gắng nhịn xuống.

Lưu Vũ Thần nằm ngữa ra ngẩm đầu nhìn lên chiếc lều nhỏ cố gắng hít sâu để kìm cơn lửa nóng trong người.

Nghiêm Á Hiên thấy hắn có biễu hiện như thế liền biết ban nảy mình nói không đúng rồi , nói như thế chẳng khác nào bảo là Lưu Vũ Thần đang ép mình cơ chứ.

Nghĩ đến đây Nghiêm Á Hiên liền đưa bàn tay nhẹ nhàng ôm chầm lấy Lưu Vũ Thần , cái đầu nhỏ chẳng biết tại sao lại nhào đến nằm lên lòng ngực rắn chắt của hắn.

Lưu Vũ Thần cười khổ nhìn vào dáng vẽ muốn người ta phạm tội này của Á Hiên mà nói.

" Em biết mình làm như thế tôi chịu không được mà ? Em còn làm như thế thì tôi thật sự không chắc chắn bản thân mình kiềm chế nổi nha !"
Thấy hắn nói thế Nghiêm Á Hiên liền nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn nói.

" Anh biết là bản thân tôi thích anh mà !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên nhẹ nhàng hôn nhẹ lên đôi môi của hắn bàn tay nhỏ không ngại ngùng mà ôm chặt lấy vòng eo rắn chắt của hắn.

Ngay lúc này ngọn lửa trong lòng Lưu Vũ Thần bắt đầu bùng cháy như muốn thiêu cháy cả linh hồn , bờ môi hắn nhẹ nhàng đáp tại tận hưởng sự ngọt ngào từ trong khoan miệng kia của cô mà l.

iếm l.

áp.

Bàn tay to lớn của Lưu Vũ Thần chẳng ngại ngùng mà duy chuyển đến xoa bóp lấy đôi gò b ồng đào căn tròn kia một lác lâu.

Cảm nhận được bàn tay hắn chạm vào nơi nhạy cảm kia thân thể Nghiêm Á Hiên liền rung rẩy nhưng củng chẳng phản kháng.

Lưu Vũ Thần nhẹ nhàng ôm chầm thân thể nhỏ nhắn cô đè dưới thân bàn tay hắn nhanh chóng lột sách chiếc áo đang vướng bận kia ra một bên.

Xuất hiện trước mặt hắn là một làng da trắng noãn như bông tuyết , đôi gò bông đào căn tròn kia đang rung rung làm hắn Lưu Vũ Thần mê người mở miệng ngậm lấy nhị hoa màu hồng kia mà li.

ếp lá.

p.

" Ưm! ưm! ư!.

!"
Nghiêm Á Hiên bất ngờ với hành động mạnh bạo này của hắn chưa kịp làm phản kháng gì đã thấy chiếc miệng Lưu Vũ Thần đã tham lam ngậm lấy thứ nhảy cảm kia của mình mà hôn liề giật mình , thân thể không kiềm nổi mà rung rẩy phát ra những âm thanh thật ái muội.

Nghiêm Á Hiên vội vàng lấy tay che chiếc miệng nhỏ của mình lại để không phát ra những âm thanh làm cho người ta phải ngại ngùng kia.

Đầu óc Nghiêm Á Hiên liền rung rẩy như mất hết cả suy nghĩ mà chỉ muốn làm theo tình cảm từ trong trái tim mình mà đáp lại tình cảm của hắn.

Bàn tay nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên vuốt v e thấy cái đầu của hắn như cổ vũ, Chiếc miệng tham lam của Lưu Vũ Thần lại nhanh chóng li.

ếm l.

áp hôn khắp thân thể cô như muốn nuốt chửng vậy.

Chiếc miệng hắn cúi xuống hôn nhẹ lên vành tai Nghiêm Á Hiên rồi ôn nhu nói.

" Bé cưng ! Hình như có thứ không an phận lại vì em mà cứng lên rồi !"
Tuy Nghiêm Á Hiên trước giờ chưa từng gặp những việc này nhưng mà lời hắn nói cô củng nhận ra được một hai nên sắc mặt liền đỏ bừng như trái cà chua mới chín vậy.

Nghiêm Á Hiên cảm nhận được có thứ gì đó to lớn mà nóng hổi như lò lửa chạm nhẹ vào vùng bùng của mình mà cho cô hoảng sợ vô cùng.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 28: 28: Tình Cảm Nảy Sinh 3 !


Nghiêm Á Hiên bím bờ môi nhỏ đỏ hồng kia thật chặt chẳng giám mở miệng ra nói thêm gì , ánh mắt cô mơ hồ chẳng dám nhìn vào khuôn mặt điễn trai kia của Lưu Vũ Thần.

Chẳng biết từ lúc nào bàn tay nhỏ nhắn thon dài mịn màn kia của cô đã bị bàn tay của Lưu Vũ Thần điều khiển mà duy chuyển xuống phần th@n dưới của hắn.

Khi bàn tay nhỏ của cô chạm phải cái vật t0 lớn đầy nóng hổi kia liền giật mình thu tay về như sợ bị bỏng vậy.

Lưu Vũ Thần hôn nhẹ vào đôi gò má cô mà ôn nhu nói.

" Bé cưng ! Hay là em giúp tôi vuốt v e nó một chút đi , hình như là nó rất thích bàn tay mềm mại của em vuốt v e !"
Lưu Vũ Thần vừa nói xong đôi bàn tay to lớn của hắn lại chẳng chịu an phận mà xoa bóp lấy cặp bồng đào đang căn cứng kia , chiếc lưỡi lại tham lam liếp láp nhị hoa hồng trên cặp bồng đào mềm mại ấy làm thân thể cô khó chịu không thôi.

Đầu óc Nghiêm Á Hiên hiện tại đang trống rỗng chỉ muốn tìm một cái hố nào đó chui xuống để giảm bớt cơn xấu hổ này mà thôi.

Nhưng trong cơ mơ màng ấy , có lẽ là vì Nghiêm Á Hiên sợ hắn buồn nên đôi bàn tay nhỏ nhắn ấy trong bất giác vuốt v e lấy thân thể Lưu Vũ Thần.

Tuy là cách đi một lớp áo mỏng nhưng bàn tay nhỏ của cô cảm nhận nhưng nơi trên thân thể hắn có bàn tay mình đi qua không đúng lắm.

Nghiêm Á Hiên hoàn toàn lấy lại được tĩnh táo vốn có mà nhíu cặp chân mày dùng bàn tay cảm nhận được trên thân thể Lưu Vũ Thần hình như có những lớp chai xàm thì phải.

Nghiêm Á Hiên thở gấp cố lấy lại bình tĩnh nói.

" Thân thể anh bị làm sao thế ?"
Tuy biết hỏi những câu như thế này có một chút ai muội nhưng bản thân cô củng chẳng kiềm được lòng mình.

Lưu Vũ Thần bình thản đáp.

" Chỉ là vài vết thương nhỏ mà thôi em đừng để ý , hay là em giúp tôi vuốt v e nó một chút được không ?"

Nhìn sâu vào ánh mắt thành khẩn kia của hắn thì thân thể Nghiêm Á Hiên liền mềm nhũn như bùn nhão chẳng còn ý muốn cực tuyệt mà gật nhẹ đầu.

Thấy Nghiêm Á Hiên gật đầu trọng lòng Lưu Vũ Thần tê dại vì vui xướng, hắn cúi đầu hôn vào đôi gò bông đào đang căn tròn kia của cô một hơi , mùi hương thơm thoang thoảng thổi vào chiếc mũi làm cho toàn bộ thân thể hắn như muốn nổ tung.

Bàn tay to lớn của hắn lại một lần nữa nắm lấy đôi tay mềm mại kia của Nghiêm Á Hiên cho cô chạm vào cái vật đầy hung tợn và gân guốc kia của hắn.

Bàn tay và thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên rung rẩy một chút nhưng mà chẳng co tay lại mà nhẹ nhàng cầm vào cái vật t0 lớn đầy gân guốc ấy mà vuốt v e.

Xúc cảm và hơi nóng từ dưới bàn tay nhỏ của cô truyền đi khắp cơ thể làm cho khuôn mặt xinh xắn của Nghiêm Á Hiên đỏ bừng chẳng giám mở mắt ra nhìn hắn.

Lưu Vũ Thần cảm thân chiếc quần mình đang bận rất là vướn víu nên liền vứt ra một bên cho cô dễ đường vuốt v e làm mình thoải mái hơn.

Bàn tay nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên vẩn vuốt v e sắc mặt lại ngày càng nóng rang vì cô cảm nhận được cái vật t0 lớn nóng hổi đầy gân guốc này lại dần lớn lên với mức đáng sợ.

Thấy Nghiêm Á Hiên như thế , bàn tay Lưu Vũ Thần vuốt vẽ lấy đôi gò má cô một lác rồi lại duy chuyển xuống xóa bóp lấy cặp bông đào căn tròn kia , chắc có lẽ Nghiêm Á Hiên quá căng thẳng nên thân thể cô bị bàn tay ma quái của Lưu Vũ Thần lột tr@n như nhộn lúc nào không hay.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 29: 29: Xúc Cảm !


Ngay lúc này Nghiêm Á Hiên mới lấy lại tinh thần mà ấp úng nói.

" Vũ Thần , Tôi khó chịu lắm !"
Nghe lời nói ri rỉ trong miệng nhỏ làm cho Lưu Vũ Thần như muốn phát điên , bàn tay hắn nhanh chóng duy chuyển xuống xoa bóp lấy cặp bông đào đang vểnh cao kia của cô.

Chiếc miệng hôn lên đôi gò má của Nghiêm Á Hiên mà ôn hòa nói.

" Bé cưng , em vuốt nhanh một chút được không ? Tôi sắp bị em hại muốn chết rồi !"
Hơi thở hắn nóng rực như lò than phà vào chiếc cỗ trắng noãn kia của cô , sắc mắt Nghiêm Á Hiên đỏ bừng như bàn tay vẩn cố duy chuyển mà vuốt v e cái vật đầy gân guốc kia của hắn nhanh hơn đi rất nhiều.

" Ưm ! ! Bé cưng em ngoan !"
Lưu Vũ Thần chẳng kiềm nổi cơn k1ch thích mà phát ra những âm thanh làm cho người nghe phải đỏ mặt.

Nghiêm Á Hiên nghe thế liền gấp gáp nói.

" Anh nhỏ một chút , muốn mọi người nghe thấy à ?"
Lưu Vũ Thần nghe thế liền nhẹ nhàng hôn lên chiếc cỗ trắng noãn như bông tuyết kia của cô mà nói.

" Bé cưng , em dùng miệng hôn nó một chút được không ? Tôi sắp chịu không nổi rồi !"
Đầu óc Nghiêm Á Hiên như muốn nổ tung nhưng mà nhìn thấy ánh mắt đầy nóng rực như muốn thiếu đốt hết mọi thứ này thì bàn tay nhỏ của cô củng muốn hòa theo mà giúp hắn cỡi đi những thứ vướn viếu trên người.

Bàn tay nhỏ mềm mại của Nghiêm Á Hiên chạm vào lòng ngực rắn chắt của hắn liền giật mình mà mở to đôi mắt , xuất hiện trước mắt cô là những lên thẹo to dài trên phía trước và cả phần sau lưng.

Nghiêm Á Hiên liền giật mình vì theo cô nhớ rõ là từng thấy Lưu Vũ Thần một lần không bận gì , nhưng có lẽ giây phút đó vì ngại ngùng nên cô không để ý lắm , bây giờ nhìn thấy nhìn trái tim nhỏ của cô có tia khó chịu mà khó thể giải thích được.

Khóe miệng cô mấp máy cả vài phút nhưng những lời suy nghĩ tới đầu môi nhưng chẳng phát nổi thành lời.

Ánh mắt cô nhìn châm chú vào vết thương dài tầm hai mươi xăng ti mét nằm gần phía trái tim ấy đang xần xuồi lên thành vết thẹo khó có thể lành được.

Lưu Vũ Thần nhìn thấy được cảm xúc của cô gái nhỏ dưới thân có chút thay đổi hắn liền đưa bàn tay vuốt v e mái tóc mềm mại của Nghiêm Á Hiên mà nói.

" Bé cưng , em không thích hôn nó hay sao ? Vậy thì để đôi hôn em được không ?"
Sở dĩ Lưu Vũ Thần nói như thế chẳng phải thật sự muốn ép cô làm theo ý mình , mà điều hắn thật sự muốn đó là không cho cô có thời gian suy nghĩ đến những vết thương trên người củng như là suy nghĩ gì nhiều.

Mà Nghiêm Á Hiên đan lạc trong suy nghĩ ấy nhưng nghe thấy âm thanh đầy ôn nhu này liền giật mình mà tĩnh lại.

Nghiêm Á Hiên củng chẳng trả lời hắn mà dùng bàn tay nhỏ vuốt v e lấy cái v@t to lớn đầy gân guốc kia , thân thể cô điều chỉnh một cách thuận lợi và không nói hai lời Nghiêm Á Hiên liền cúi cái đầu mở cái miệng nhỏ ngậm lấy cái vật đầy gân guốc kia của hắn mà li.

ếm l.

áp.

Thấy được hành động đầy vụn về nhưng có chút chiều chuộng này của Nghiêm Á Hiên thì làm cho thân thể của Lưu Vũ Thần liền rung rẩy.

Cảm nhận được sự mềm mại và nhẹ nhàng từ chiếc miệng nhỏ kia thì ánh mắt Lưu Vũ Thần có chút đê mê dùng ánh mắt yêu thương nhìn cô.

Bàn tay to lớn của Lưu Vũ Thần bất giác vuốt v e lấy đôi gò má đang ngậm lấy cái vậy to lớn kia của mình , vuốt v e đôi gò má một lác lâu rồi bàn tay to lớn ấy lại không an phận mà dừng lại lên đôi gò b ồng đào căng tròn của cô mà xoa bóp.

Lưu Vũ Thần không kiềm nỗi cảm xúc mà lắp bắp nói.

" Bé cưng , tôi sắp chịu không nổi rồi !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 30: 30: Hòa Hợp !


Lưu Vũ Thần thân thể liền co giật đôi bàn tay to lớn ấy nhẹ nhàng vuốt v e lấy đôi gò má đang ngậm lấy cái vật đầy gân guốc kia của mình.

" Ưm! ưmm !"
Cảm nhận được xúc cảm từ chiếc miệng mềm mại của cô , Lưu Vũ Thần cảm kiềm chế được nữa là toàn thân hắn rung rẩy phóng hết tinh hòa vào trong chiếc miệng nhỏ của Nghiêm Á Hiên.

Nghiêm Á Hiên sắc mặt sợ hãi vì cảm nhận được có chất lỏng gì đó nóng hổi đang tràn khắp khoan miệng của mình đặt biết là rất nhiều mới đúng , khi Nghiêm Á Hiên chuẩn bị xoay sang một bên mà nôn đi thì chợt nghe thấy tiếng nói.

" Bé cưng , đây là tình cảm của tôi đấy ? Em muốn hết vào trong bụng có được không ?"
Nói xong Lưu Vũ Thần vẩn chưa thoãn mãn mà ôm nhẹ thân thể nhỏ bé đang tr@n truồng kia đè dưới thân mình.

Ánh mắt Lưu Vũ Thần nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang phồng hai má vì ngậm tinh hoa kia của mình , đặt biết là đôi mắt chẳng dám mở ra mà nhìn hắn trông đáng yêu vô cùng.

Lưu Vũ Thần cúi đầu xuống hôn nhẹ lên đôi gò má cô một cái rồi lại duy chuyển xuống chiếc cỗ trắng noãn và dừng lại trên cặp bồng đào đang căn tròn kia của Nghiêm Á Hiên mà l.

iếp l.

áp.

Bàn tay ma quái của hắn chẳng chịu an phận mà duy chuyển xuống xoa bóp lấy cặp m ông tròn đang vểnh cao kia của cô , bàn tay còn lại chẳng biết từ lúc nào đã cho vào nơi tư m@t ẩm ướt kia của Nghiêm Á Hiên mà ra vào.

" Ưm! Anh! nhẹ một chút !"
Chẳng biết từ lúc nào mà Nghiêm Á Hiên đã nuốt những tinh hoa kia xuống bụng , thân thể cô cảm nhận được phần th@n dưới của bình có vật gì đó ra vào trêu chọc làm cho cô khó chịu vô cùng.

Nhưng mà Nghiêm Á Hiên củng chẳng muốn phản kháng nữa , bỡi vì cô đủ lớn đã hiểu hai người hiện tại đang làm gì mà bản thân Nghiêm Á Hiên tận sâu trong đáy lòng vẩn muốn có phát sinh này với hắn.

Trong bất giác bàn tay nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên ôm chầm lấy chiếc eo rắn chắc của hắn mà vuốt v e âu yếm giống như vợ chồng mới cưới vậy.

Lưu Vũ Thần cảm nhận được sự chiều chuộng này của cô liền rung mình lấy một cái , chiếc miệng của hắn hôn khắp thân thể trắng noãn kia một cái lâu rồi dừng lại trên nơi tư m@t ẩm ướt kia của cô mà l.

iếp l.

áp.

"ưm! ! Anh đừng hôn nơi đó , bẩn !"
Nghiêm Á Hiên giật mình vì cảm giác thoải mái được hắn mang lại , nhưng khi thấy Lưu Vũ Thần hôn nơi đó thì sắc mặt cô trắng xám có chút khó coi mà hoảng hốt lắp bắp chẳng nên lời.

Lưu Vũ Thần nghe cô nói thế liền đưa bàn tay xoa bóp cặp bồng đào căng tròn kia như trấn an , chiếc miệng và cái lưỡi như rắn nước ấy chẳng chịu dừng lại mà càng l.

iếm l.

áp nhanh hơn gấp vài lần.

Đầu óc Nghiêm Á Hiên như trống rỗng , chẳng biết thời gian đã trôi qua được bao lâu thân thể Nghiêm Á Hiên chẳng kiềm nỗi xúc cảm mà co giật liên tục , một giọng nước ấm từ đang động ẩm ướt kia trào ra thấm đẫm chiếc miệng của hắn.

Lưu Vũ Thần hài lòng mà vui vẽ l.

iếm l.

áp những giọt nước ngọt ngào kia , Nghiêm Á Hiên như muốn thất thần với hành động này của hắn.

" Aaaa! Đau! !"
Trông khi Nghiêm Á Hiên vẩn còn thất thần thì chẳng biết từ lúc nào cái vật to lớn đầy gân guốc kia của hân đã vào bên trong nơi tư m@t ẩm ướt của cô.

Sắc mặt Nghiêm Á Hiên đau đớn vì cái cảm giác lần đầu tiên này , Lưu Vũ Thần thấy sắc mặt cô như thế liền nhẹ nhàng mà duy chuyển ra vào bên trong nơi tư m@t đầy nước kia.

.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 31: 31: Điên Cuồng !


"ưm!.

ưm.

! Anh chậm một chút !"
Cảm nhận được cái vật t0 lớn nóng hổi đầy gân guốc kia ra vào bên trong nơi tư mật kia của mình thì khóe miệng Nghiêm Á Hiên bất giác lên tiếng nỉ non trông thật mê người.

Bàn tay nhỏ nhắn trắng noãn kia của Nghiêm Á Hiên bất giác siết chặt lấy chiếc eo của Lưu Vũ Thần như muốn cào xé da thịt của hắn vậy.

Lưu Vũ Thần nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đang nhíu lại vì đau đớn kia thì trong lònng rất chua sót , phía th@n dưới Lưu Vũ Thần vẫn cho cái vật gân guốc to lớn kia của mình vào bên trong nơi tư m@t đang ẩm ướt kia với nhịp điệu rất nhẹ nhàng.

Bàn tay to lớn ấy của Lưu Vũ Thần chẳng chịu an phận mà duy chuyển lên phía trên nắm lấy cặp gò bồng đào đang căn tròn kia mà xoa bóp.

Chiếc miệng đầy tham lam của Lưu Vũ Thần cúi xuống l.

iếm l.

áp vành tai trắng như ngọc của cô mà ôn nhu nói.

" Bé cưng , em siết tôi chặt như thế có phải là thích lắm hay không ?"
Nghe thấy câu nói cho dù Nghiêm Á Hiên gan lớn như thế nào củng chẳng dám trả lời hắn , cô chỉ biết im lặng mặt kệ thân thể nhỏ nhắn của mình đã đầy vết hôn ngấu nghiến.

Trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn nghe thấy tiếng va chạm của sát thịt ,tuy là hai người đã cố gắng làm thật nhẹ nhàng nhưng vẫn khiến cho Nghiêm Á Hiên ngựng ngùng không thôi.

Lưu Vũ Thần cười gian xão nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô châm chú , phía bên dưới lại vận chuyển cái ** *** to lớn kia vào bên trong nơi tư mật kia theo nhịp điệu chín lần vào cạn một lần cho nó vào sâu hẳn tận cùng bên trong nơi tư m@t của Nghiêm Á Hiên.

" Ưm! Anh! Anh! làm cái gì thế ? "
Đầu óc Nghiêm Á Hiên như muốn lân lân trên không vì hành động này của hắn , cô hoảng hốt mở miệng muốn nói gì đó nhưng thấy ánh mắt đen nhánh của hắn đang châm chú nhìn mình thì liền im lặng.

Lưu Vũ Thần lại duy chuyển phần th@n dưới như thế thêm một lác lâu , đôi bàn tay lại trêu chọc nhị hoa trên cặp bồng đào căn tròn kia của Nghiêm Á Hiên.

Thân thể Nghiêm Á Hiên nào chịu nỗi những động tác điêu luyện này của Lưu Vũ Thần liền co giật liên hồi rồi mềm nhũn ra dưới thân hắn.

Lưu Vũ Thần liền nở nụ cười có chút đắc ý mà nhìn cô , hắn cúi miệng hôn vào đôi gò má của Nghiêm Á Hiên.

Lưu Vũ Thần ôn nhu nói.

" Bé cưng , em thật tuyệt ! Hay là chúng ta đổi tư thế đi !"
Nghiêm Á Hiên toàn thân mệt mỏi như muốn nứt vỡ nhưng kèm theo đó là sự thoả mãn mà hắn mang lại , trong khi Nghiêm Á Hiên vẩn còn chưa để ý gì thì chẳng biết từ khi nào thân thể tr@n truồng của cô đã trong tư thế bò dưới chiếc chăn êm ái.

" Ưm! ưm.

.

!"
Miệng nhỏ của Nghiêm Á Hiên bất giác lên tiếng nhưng sâu đó lại ngoan ngoãn ngậm lại ngay , cô cảm nhận được từ phía bên trong nơi tư m@t kia cái vật t0 lớn đầy gân guốc của hắn đang ra vào nhanh chóng , nhưng điều làm cho lý trí cô muốn nổ tung đó là cái tên lưu mang này lại cho vào bên trong cô vài lần cạn một lần sâu giống như trước.

Thần thể Nghiêm Á Hiên rung rẩy hoàn toàn bị hắn chi phối và vận chuyển theo ý muốn của Lưu Vũ Thần , đôi bàn tay to lớn của Lưu Vũ Thần đánh nhẹ vào cặp m ông tròn vểnh cao của cô như muốn khích lệ.

Đôi bàn tay ấy lại duy chuyển lên xoa bóp lấy cặp bồng đào căn tròn kia , chiếc miệng vẩn tham lam hôn nhẹ lên tấm lưng trần trắng noãn kia của Nghiêm Á Hiên.

Chẳng biết trông tư thế này được bao lâu Lưu Vũ Thần thở gấp nói.

" Bé cưng , tôi sắp chịu không nổi rồi ! "
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 32: 32: Giữ Làm Kỷ Niệm !


Lý trí đang mơ màng kia của Nghiêm Á Hiên khi nghe thấy liền nói gấp gáp của hắn liền nhanh chóng tĩnh lại , sắc mặt cô hoảng hốt như lấy hết khí lực mà mở miệng nói nhỏ.

" Anh !.

anh có ra bên ngoài , nếu không tôi mang thai mất !"
Ngay đến hiện tại Nghiêm Á Hiên mới lo sợ về hậu quả khi hắn cho vào bên trong người mình là như thế nào , Lưu Vũ Thần củng hiểu ý nên cúi miệng xuống hôn lên chiếc gáy ngọc ngà của cô.

Lưu Vũ Thần trấn an nói.

" Bé cưng đừng lo , chúng ta đổi tư thế nữa đi !"
Nghe hắn nói những lời này thì sắc mặt cô liền trắng xám rất khó coi, bỡi vì hiện tại thân thể cô rất mệt mỏi nào còn có sức lực để chơi đùa với hắn chứ.

Nhưng mà Lưu Vũ Thần làm gì đợi Nghiêm Á Hiên phản kháng cơ chứ , trông phút chốt hắn đè thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên dưới thân mình.

Đôi bàn tay hắn nắm lấy đôi chân dài của cô vát lên đôi vai rắn chắc của mình , phía bên dưới cái vật t0 lớn gâm guốc của hắn không e ngại gì mà nhanh chóng tiến vào nơi tư m@t đang trào nước kia của cô.

Thần thể Nghiêm Á Hiên mềm nhũn chằng còn sức lực gì để đáp lại hành động đầy điên cuồng này của hắn mà khóe miệng chỉ phát ra những âm thanh nỉ non nhỏ như muỗi kêu để cỗ vũ cho hắn vậy.

Chẳng biết từ lúc nào đôi bàn tay to lớn của hắn đang nắm lấy cặp bông đào căng tròn kia của cô mà xoa xóp , chiếc miệng hắn chẳng e ngại mà ngậm lấy bờ môi mềm mại của cô mà li.

ếp l.

áp.

Hôn được một lác lâu hắn mới thoả mãn buông tha mà nhìn vào khuôn mặt mệt mỏi như muốn ngất kia của cô mà yêu thương nói.

" Bé cưng , em cố thêm một chút nữa tôi sắp ra rồi!"
Nói xong không đợi Nghiêm Á Hiên đáp lời , phía dưới thân cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia lại ra vào bên trong nơi tư m@t của cô nhanh gấp mấy lần.

Chẳng biết trôi qua được thêm bao lâu , thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên hoàn toàn mềm nhũn như buồn nhão.

Lưu Vũ Thần củng thỏa mái mà rút cái vật đầy gân guốc kia rời khỏi hang động kỳ bí kia của cô nhưng nó vẩn còn rất căng cứng.

Hắn chẳng chịu buông tha mà đặt cái vật t0 lớn ấy của mình vào giữ khe đôi gò b ồng đào của Nghiêm Á Hiên mà dùng tay ép vật mềm mại ấy va chạm với thân thể mình.

Lưu Vũ Thần duy chuyển cái vật t0 lớn ấy ma sát với đôi gò b ồng đào mềm mại của cô thêm một lác lâu nữa thân thể hắn liền rùng mình mà phóng hết tinh hoa của mình lên thân thể mềm mại của cô.

Nghiêm Á Hiên biết công việc này hoàn toàn đã xong nên cô củng lười biến nhắm mắt lại nghĩ ngơi mà chẳng thèm để ý hắn nữa.

Nhưng mà , chẳng biết từ lúc nào có âm thanh điện thoại vang lên làm cho cô giật mình mở mắt , xuất hiện trước mặt cô là khuôn mặt ưa nhìn của Lưu Vũ Thần đang cầm điện thoại chụp những tấm ảnh thân thể đang tr@n truồng kèm theo dáng vẽ h0an ái này của cô.

Theo phản xạ Nghiêm Á Hiên liền vôi nắm lấy chiếc chăn bên cạnh che đi phần thân thể trắng noãn của mình , ánh mắt cô yếu ớt mà lo lắng kèm theo sợ hãi nhìn châm chú vào hắn như chẳng thể nói nên lời.

Khoảng năm phút sau Nghiêm Á Hiên mới lấy lại điềm tĩnh nói.

" Anh muốn như thế nào mới xóa những tấm hình đó ?"
Lưu Vũ Thần thấy dáng vẽ của cô như thế liền phì cười cúi xuống hôn lên gò má Nghiêm Á Hiên nói.

" Em đừng suy nghĩ nhiều , tôi chỉ muốn chụp dáng vẽ xinh đẹp này của em để làm kỹ niệm ! Nếu em không tin thì có thể chụp lại hình dáng tôi lúc này làm giữ niệm !"
Nói xong Lưu Vũ Thần liền đưa chiếc điện thoại của mình vừa chụp hình của cô vào tay Nghiêm Á Hiên , thấy biểu hiện này của hắn trong lòng cô liền thở phào một hơi củng không nhận điện thoại mà vùng bàn tay nhỏ ôm lấy chiếc cỗ của hắn.

Nghiêm Á Hiên vùi đầu vào lòng hắn nhẹ nhàng nói.

" Anh muốn thì cứ giữ lấy mà làm kỹ niệm xem như món quà tôi tặng anh !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên chẳng quan tâm mà khép mờ đôi mắt , và chính hành động chủ quan này của cô không biết là vài năm sau đó bản thân có hối hận không nữa.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 33: 33: Suy Nghĩ Nhiều !


Ánh mắt trời vừa nhô lên chiếu khắp khu rừng lớn nhỏ và dừng lại bên trong chiếc lều kín đáo , phía bên trong có hai thân thể tr@n truồng đang ôm chầm lấy nhau ,mà hình dáng này nếu không phải Nghiêm Á Hiên và Lưu Vũ Thần thì còn ai vào đây chứ.

Nghiêm Á Hiên mệt mỏi mở đôi mắt , xuất hiện trong đầu cô lúc này là cảm giác đau đớn toàn thân như nức vỡ vậy làm cho Nghiêm Á Hiên bất giác nhíu đôi chân mày.

Nhìn vào khuôn mặt đang ngủ ngoan lành kia của Lưu Vũ Thần làm cho lòng cô có chút dậy sóng , người con trai đang bên cạnh này cô đã giành hết tất cả người gì quý giá đều tặng hết cho hắn.

Phải nói trong lòng Nghiêm Á Hiên củng rất lo lắng chẳng biết là khi Lưu Vũ Thần có được thân thể này rồi thì còn đối tốt và yêu thương mình nữa hay không ?
Trong khi cô đang suy nghĩ thất thần thì ánh mắt đen tuyền kia của hắn mở ra nhìn châm chú vào thân thể tr@n truồng này của Nghiêm Á Hiên.

Lưu Vũ Thần nở nụ cười lưu manh nói.

" Bé cưng , đêm qua em rất tuyệt , làm tôi mê chết đi được ! "
Nghe được câu tán thưởng kèm theo ánh mắt nhìn chẳng thèm chớp này thì sắc mặt cô liền đỏ bừng như quả cà chua mới chín mà lấy tay kéo chăn che đi thân thể mình.

Nghiêm Á Hiên thủ thỉ nỏi.

" Anh thích là được rồi !"
Nói những câu ngắn gọn Nghiêm Á Hiên liền tựa đầu vào lòng ngực rắn chắt của hắn mà ôm ấp như sợ Lưu Vũ Thần bỏ đi vậy.

Như hiểu được tâm tình cô gái nhỏ trong lòng Lưu Vũ Thần liền mở miệng.

" Em còn mệt hay không ? Có muốn ăn một chút gì hay không ?"
Nghiêm Á Hiên vẩn không muốn mở mắt mà mệt mỏi đáp.

" Tôi còn hơi mệt muốn ngủ một chút !"
Lưu Vũ Thần vuốt v e lấy thân thể nhỏ nhắn của cô một chút rồi dừng lại trên đôi gò b ồng đào kia mà xoa bóp.

Nghiêm Á Hiên cảm nhận được phía sau bờ m ông của mình có vật gì đó to lớn chạm vào làm cho thân hình cô tê dại.

Nghiêm Á Hiên nuông chiều nhìn hắn nói.

" Hay là để tôi dùng miệng làm cho anh được không ? Khi nào tôi hết mệt sẽ cùng anh có được không ?"

Câu nói nhỏ nhẹ này truyền đến bên tai làm cho lòng Lưu Vũ Thần cảm thấy rất không quen , câu nói này giống như nỉ non sợ hắn không cần cô vậy.

Lưu Vũ Thần vuốt v e mái tóc mềm mại của cô mà đáp lời.

" Để tôi bận đồ giúp em , em nằm nghĩ ngơi là được ! Tôi sẽ xin phép giáo viên cho em nghĩ ốm !"
Nói xong như chẳng đợi cô trả lời mà hắn liền đứng dậy lấy một bộ đồi ngủ màu xanh trông rất đơn giãn mà giúp cô bận vào.

Lưu Vũ Thần ôn nhu kéo chiếc chăn phũ lên thân thể nhỏ nhắn của cô và tiện tay thu gom tấm grad dính đầy vết máu và tinh hoa của hai người vào một túi nhỏ và cất đi.

Nhìn theo hành động nhẹ nhàng và chu đáo này của hắn tận sau trong trái tim cô hạnh phúc không thôi.

Lưu Vũ Thần hôn nhẹ lên trán cô mà nói.

" Em ngủ nhiều một chút , tôi đi rồi sẽ quay lại nhanh thôi !"
Nói rồi Lưu Vũ Thần nhân lúc không ai để ý mà rời đi , sở dĩ làm như thế là vì hắn sợ ảnh hưởnh đến danh dự của cô , thấy hắn rời đi Nghiêm Á Hiên vui vẽ khép mờ đôi mắt và chiềm sâu vào giấc ngủ.

Lưu Vũ Thần hướng về chiếc lều nhỏ của mình bước đi , nhưng khi đi được vài bước thì lại có hình dáng quen thuộc đã xuất hiện trước mặt.

Nhìn thấy hắn Diệp Cơ Uyển liền nói.

" Vũ Thần ! Cậu làm gì mà dậy sớm thế ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 34: 34: Ân Cần Chăm Sóc !


Nghe câu hỏi này tận sau trong đáy lòng Lưu Vũ Thần cảm thấy chột dạ vô cùng , nhưng vẩn cố lấy lại bình thản đáp.

" Chỉ là , chỉ là mình muốn dậy sớm tập thể dục mà thôi ! Còn cậu thì sao lại dậy giờ này ?"
Đương nhiên là từ khi Lưu Vũ Thần có mối quan hệ yêu đương với Nghiêm Á Hiên thì cách xưng hô với Diệp Cơ Uyển củng tốt hơn một chút.

Diệp Cơ Uyển củng không nhanh mà chậm rãi đáp.

" Mình củng dậy tập thể dục , mình dự tính ra bảo Á Hiên cùng đi chung cho đỡ nhàm chán !"
Lưu Vũ Thần nghe thế liền ra vẽ nhắc nhở nói.

" Hình như tối hôm qua mình thấy cậu ấy ôm rồi , chắc là cần người chăm sóc đấy ! Mà mình là con trai nên vào củng chẳng tiện lắm !"
Phải nói Lưu Vũ Thần khi nói ra những lời dối lòng như thế mà mặt không đỏ , tim không loạn thì đã rất giỏi rồi đúng là mặt dày hết chỗ nói.

Rõ ràng là từ trong phòng người ta chui ra mà giờ lại bảo không tiện.

Nhưng mà Diệp Cơ Uyển làm sao biết được chứ , nên thấy hắn nói thế cô liền mở miệng.

" Được , để tôi chăm sóc Á Hiên giúp cậu !"
Sỡ dĩ Diệp Cơ Uyển nói thế là vì cô biết được mối quan hệ mập mờ của hai người này , Lưu Vũ Thần liền cười ôn hòa đáp.

" Cảm ơn , nếu không có gì thì mình đi trước đây !"
Nói xong Lưu Vũ Thần chẳng đợi Diệp Cơ Uyển trả lời mà nhanh chóng rời đi thật nhanh như sợ ai đó bắt lại vậy , Diệp Cơ Uyển thấy hắn như thế liền lắc đầu cười mà rời đi.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua , khi mọi người xung quanh đều tập trung vài hoạt động của buổi dã ngoại này thì chỉ có hai người rảnh rỗi đó chính là Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên.

Lưu Vũ Thần lấy cớ chăm sóc người ốm nên được nghĩ và đương nhiên là củng được ở chung căn lều nhỏ với Nghiêm Á Hiên.

Lưu Vũ Thần bước vào trên tay cầm bát cháo nóng còn đang bốc hơi kia đặc trên bàn , thấy được vẽ mặt xinh xắn đang ngủ ngoan lành kia của Nghiêm Á Hiên thì hắn không nỡ đánh thức mà chỉ muốn nhìn ngắm mà thôi.

Nhìn vào khuôn mặt nhắn đang ngủ ngoan lành ấy thì ánh mắt của Lưu Vũ Thần bất giác bị cuốn hút vào mà trầm tư giống như điên hồn lạc phạch vậy.

Chắc là do bị Lưu Vũ Thần nhìn châm chú nên đôi đồng tử của Nghiêm Á Hiên liền châm rãi mở ra , xuất hiện trước mặt cô là hình dáng ưa nhìn kia của Lưu Vũ Thần mà cho cô giật mình một cái.

Nghiêm Á Hiên định thần lại mà mở miệng nói.

" Anh làm gì mà nhìn tôi khiếp thế ? "
Tuy nói vậy nhưng trái tim nhỏ trong lòng Nghiêm Á Hiên chẳng kiềm được sự hồi hộp mà đập loại nhịp , tuy hai người đã có quan hệ như vợ chồng nhưng mà ngại vẩn là ngại nha.

Lưu Vũ Thần nở nụ cười ôn hòa cầm bát cháo đưa trước ánh mặt của Nghiêm Á Hiên mà nói.

" Tôi nấu cho em một ít cháo , ăn thử xem có hợp khẩu vị không ?"
Giây phút này tận sâu trong đáy lòng Nghiêm Á Hiên hạnh phúc vô cùng , cô củng không ngại ngùng mà đưa tay cầm lấy bát cháo mà nếm thử , còn về phần Lưu Vũ Thần thì luôn say đắm nhìn vào dáng vẽ này của cô.

Vô thanh thắng hữu thanh , thời gian lại chậm rãi trôi qua trong chiếc lều nhỏ ấy hai người cười đùa nói chuyện rất vui vẽ giống như là đôi vợ chồng son mới cưới vậy.

Thấy cô cười đùa vui vẽ như thế Lưu Vũ Thần nhớ ra thứ gì đó mà ghé sát vào bên tai nói nhỏ.

" Á Hiên , nơi đó của em đã hết đau chưa ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 35: 35: Tình Địch Xuất Hiện !


Sắc mặt Nghiêm Á Hiên liền nhanh chóng đỏ bừng như quả cà chưa mới chín vậy , bờ môi mỏng của cô lí nhí như muỗi kêu nói.

" Còn! hơi đau một chút !"
Nói xong cô củng chẳng dám nhìn vào khuôn mặt hắn , Lưu Vũ Thần thấy vậy liền ôn nhu mở miệng.

" Em muốn ngủ thêm một chút hay không ? Tôi ở đây với em !"
Thấy Nghiêm Á Hiên ăn đã xong nên hắn liền mở miệng vang tâm , cô nghe thế liền gật nhẹ đầu mà nói.

" Ở chỗ tôi củng chẳng có mấy ai ra vào , hay là anh làm gối ôm cho tôi được không ?"
Tuy nói ra câu này rất ngại ngùng nhưng mà Nghiêm Á Hiên thật sự thích cái cảm giác được ở bên hắn như thế này.

Lưu Vũ Thần củng không trả lời mà nhanh chóng nằm nguyên người ôm chầm thân thể nhỏ nhắn của cô vào lòng rồi khép mời đôi mắt , Nghiêm Á Hiên thấy vậy củng nở nụ cười xinh đẹp mà nhắm mặt.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua được vài ngày sau , đương nhiên là buổi dã ngoại củng đã kết thúc mọi người đều tập trung vào công việc của mình.

Tuy là việc học có bận một chút nhưng mỗi khi rảnh rỗi thì Nghiêm Á Hiên đều dính như keo với Lưu Vũ Thần vậy.

Nếu thông thường thì một người xinh xắn và có địa vị như Nghiêm Á Hiên chẳng thể nào cùng Lưu Vũ Thần ở một chỗ được , nhưng mà do ba mẹ cô đi công tác ở nước ngoài lâu lắm mới về được một lần nên chuyện này bọn họ củng chẳng để tâm lắm.

Còn về phần dự án phần mềm game của Lưu Vũ Thần tiến triển rất tốt nên củng có nhiều công ty giải trí muốn mua lại bản quyền hoặc hợp tác nhưng hắn củng chẳng quan tâm lắm.

Hôm nay là một ngày đẹp trời không khí có phần thoáng mát làm cho con người ta cảm thấy rất dễ chịu , sau giờ tan học vẫn như bình thường Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên đang chậm rãi bước đi trên con đường nhỏ cười nói rất vui vẽ.

Trông khi hai người đang vui vẽ thì chợt có âm thanh vang lên.

" Hiên Hiên , đã lâu rồi chúng ta không gặp ! Dạo này cô chú thế nào rồi , sức khỏe vẩn tốt chứ ?"
Không chờ Nghiêm Á Hiên phản ứng mà nghe thấy câu gọi thân mật này thì trong lòng Lưu Vũ Thần cảm thấy rất bất an , giống như tình địch trong đời mình đã xuất hiện rồi.

Xuất hiện trước mặt hai người là một hình dáng ăn mặt cao ráo và điễn trai đang tựa nguyên thân mình vào chiếc xe ô tô trông rất sang trọng.

Nghiêm Á Hiên nở nụ cười vui vẽ nói.

" Cao Vỹ anh về lúc nào thế ? Ba mẹ em vẫn khỏe chỉ là lâu rồi củng chưa gặp lại !"
Phải nói , người này là con của bạn thân ba mẹ Nghiêm Á Hiên nên từ lúc còn nhỏ hai người thường chơi chung với nhau nên củng khá thân thiết.

Vậy nên Nghiêm Á Hiên liền vui vẽ nói tiếp.

" Anh về nước lúc nào thế ? Cô chú vẩn khỏe mạnh chứ ?"
Cao Vỹ cười thân thiện nhìn Nghiêm Á Hiên đáp.

" Ba mẹ anh vẩn tốt ! Anh mới về nước liền tìm cách đến gặp em nên củng chưa ăn gì , hay là anh mời em một bữa cơm được không ?"
Nghiêm Á Hiên vẩn chẳng có tim phổi gì mà đáp.

" Được ! Đã lâu rồi em chưa nói chuyện với anh !"
Nghiêm Á Hiên phải nói là rất tốt với người bên cạnh mình mà chẳng cần suy nghĩ gì , theo suy nghĩ mà tâm tình của mình thì cô chỉ xem đây là một người anh mình chơi thân lúc nhỏ mà thôi.

Nhưng mà cô đâu biết rằng sự hồn nhiên ấy lại làm cho người yêu mình đang đứng bên cạnh như chết lặng , Lưu Vũ Thần nhìn thấy cô nói chuyện với người con trai khác rất thân thiết chẳng để ý đến mình thì trong lòng hắn cười khổ củng chẳng trách cô.

Lưu Vũ Thần hiểu ý liền mở miệng và đổi cách xưng hồ nói.

" Á Hiên , hôm nay mình có chuyện hơi bận nên không cùng cậu về được ! Bữa khác mình sẽ xin lỗi cậu sau nhé ! Mình về trước đây !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 36: 36: Hoang Mang !


Lưu Vũ Thần nói xong những lời này như sợ Nghiêm Á Hiên phải trả lời hoặc chẳng muốn cô khó xử mà hắn nhanh như cơn gió nhẹ nhàng rời đi trước mắt hai người.

Khi Nghiêm Á Hiên nghĩ ra được những lời nói và hành động thân thiết của mình với Cao Vỹ trước mặt Lưu Vũ Thần thì có lẽ đã muộn một chút rồi , hình dáng kia đã đi xa chẳng còn thấy bóng.

Nghiêm Á Hiên cố lấy lại vẽ bình thản vui vẽ thông thường mà nhìn Cao Vỹ nói.

" Anh Cao Vỹ , em mới nhớ ra chiều hôm nay còn có buổi học thêm ! Hay là bữa ăn lần này hẹn khi khác được không ? Hôm khác em mời anh !"
Cao Vỹ nghe thế liền hiểu được ý tứ của Nghiêm Á Hiên liền nở nụ cười khổ đáp.

" Được mà , em chăm lo cho việc học là rất tốt làm sao anh có thể trách được chứ ?"
Nghiêm Á Hiên lại nói.

" Anh Cao Vỹ , nếu không có việc gì thì em xin phép đi trước !"
Cao Vỹ lại nở nụ cười lấy lòng hỏi.

" Á Hiên , để anh đưa em về được không ?"
Nghiêm Á Hiên cười thân thiện ra vẽ khó xữ mà ấp úng nói.

" Anh Cao Vỹ , em còn có một chút việc riêng phải làm nên không về cùng anh được ! Hay là anh về trước có được không ?"
Cao Vỹ nghe đến đây làm sao không hiểu ý đuổi khéo trong lời nói của cô được nữa cơ chứ , Cao Vỹ ra vẽ phóng khoáng đáp lời.

" Vậy được , em đi cẩn thận anh còn một chút việc nên phải đi trước ! Chào em !"
Nói xong Cao Vỹ chẳng đợi Nghiêm Á Hiên phải nói thêm mà nhanh chóng lên xe rời đi ,còn về phần Nghiêm Á Hiên khi chiếc xe kia phức tầm mắt thì cô vội vàng hướng về hướng nhà Lưu Vũ Thần mà chạy đến.

Chẳng biết là thời gian trôi qua được bao lâu , khi Nghiêm Á Hiên đứng trước cánh cửa nhà quen thuộc kia thì cô đứng lại vài giây vì muốn suy nghĩ trả lời và giải thích như thế nào mới rõ ràng nhất về mối quan hệ giữ mình và Cao Vỹ.

Suy nghĩ một lác lâu thì bản tay trắng noãn mảnh khảnh kia của cô củng gõ cửa , nhưng điều làm cho Nghiêm Á Hiên lo lắng mà chẳng ai đáp lời hay mở cửa ra cả.

Ngay phút giây này trong đầu cô chẳng cần suy nghĩ suy nghĩ gì nữa mà lo sợ nhập mật khẩu quen thuộc ấy vào.

" Răng! rắc! "
Tiếng cánh cửa mở ra ,Nghiêm Á Hiên nhanh chóng lao vào vội liếc ánh mắt do xét xung quanh một lác lâu nhưng chẳng thấy ai cả.

Nghiêm Á Hiên vội vã chạy lên tầng trên , xuất hiện bên trong cách cửa là hình dáng quen thuộc kia của Lưu Vũ Thần đang tập trung trên chiếc máy tính của mình.

Thấy cô bước vào , Lưu Vũ Thần liền mở miệng.

" Em đi ăn về sớm thế ? Là anh ta đưa em đến đây à ?"
Lưu Vũ Thần củng chẳng quay lại nhìn mà chỉ tập trung vào chiếc máy tính , kèm theo giọng nói không tức giận hay phẩn nộ gì thì trong lòng Nghiêm Á Hiên có chút bất an.

Nghiêm Á Hiên chậm rãi tiến đến nhẹ nhàng ngồi lên chiếc nệm nhỏ êm ái mở miệng nhỏ nói.

" Tôi không có đi ăn với ai cả , là tôi tự mình chạy đến đây !"
Âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu này của cô như muốn giải thích với hắn là mình không có đi cùng ai cả , khi rảnh liền chạy đến bên hắn còn không phải hay sao ?.

Lưu Vũ Thần liền chậm rãi tắt chiếc máy tính rồi hướng ánh mắt nhìn vào hình dáng nhỏ nhắn có chút lo lắng kia của cô.

Lưu Vũ Thần mở miệng.

" Em ngồi đây nghĩ ngơi một chút , tôi xuống làm vài món ăn cho em !"
Nghiêm Á Hiên nghe câu nói đầy nhẹ nhỏm và quan tâm này của hắn chẳng những không vui mà giọng nói như muốn khóc.

Nghiêm Á Hiên mở miệng.

" Anh không muốn hỏi mối quan hệ giữa tôi và Cao Vỹ là gì hay sao ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 37: 37: Lý Do !


Sỡ dĩ Nghiêm Á Hiên có sắc mặt lo lắng và sợ hãi như thế là vì cô sợ Lưu Vũ Thần hiểu lầm mình , sẽ không còn quan tâm cô như lúc trước nữa.

Phải nói khi một đứa trẽ đã nếm được kẹo ngọt rồi thì khoảng thời gian sau này làm sao có thể quên được cơ chứ , với lại Nghiêm Á Hiên vừa mới cho hắn thứ quý giá nhất của mình vậy nên càng nhạy cảm hơn với thái độ của hắn.

Lưu Vũ Thần nhìn vào ánh mắt đầy lo lắng kia liền thở dài nói.

" Là em suy nghĩ nhiều rồi , tôi biết em xem trọng đoạn tình cảm này ! "
Nói đến đây Lưu Vũ Thần lại thẩn thờ một lác lâu rồi nói tiếp.

" Nếu như một ngày nào đó em không còn xem trọng đoạn tình cảm này thì có thể nói với tôi ! Tôi nguyện làm mái hiên cho em tạm bợ mỗi khi mình thích !"
Nói đến đây Lưu Vũ Thần lại nở nụ cười đầy ôn hoà nhìn cô rồi lại quay xuống dưới nhà bếp , phải nói Lưu Vũ Thần là người rất nhạy cảm về mọi người xung quanh , đặc biệt là tình cảm của người khác đối với mình thì trong lòng hắn càng để tâm.

Tuy nói sự việc hôm nay giữ hai người không có gì , nhưng nó vẩn khiến cho trong lòng Lưu Vũ Thần có một vết nứt nhỏ về đoạn tình cảm này , hắn củng chẳng thể nào tin tuyệt đối rằng Nghiêm Á Hiên sẽ mãi yêu mình nữa.

Mà suy nghĩ của Lưu Vũ Thần hiện tại củng rất đơn giãn , cho dù là một khoảng khắc ngắn ngủi thì hắn củng đã rất cảm ơn ông trời đã cho một người mệnh khổ như Lưu Vũ Thần gặp được Nghiêm Á Hiên.

Lưu Vũ Thần chẳng cần biết ngày mai hai người sẽ ra sao , hắn chỉ cần biết ngày hôm nay Nghiêm Á Hiên yêu mình , và mình củng yêu cô ấy là được.

Bóng dáng Lưu Vũ Thần dần đi mất chỉ để lại trong lòng Nghiêm Á Hiên đầy nổi hoảng loại và suy diễn.

Nghiêm Á Hiên thà là hắn trách móc , mắn chửi , thậm chí là đánh cho cô một cái tát còn tốt hơn cái thái độ ôn hòa không biết ghen này của hắn , cái cảm giác này làm cho cô mơ hồ giống như rằng hắn chưa bao giờ yêu mình vậy.

Chẳng biết là trôi qua được bao lâu thời gian và Nghiêm Á Hiên chẳng biết mình ngồi dưới bàn ăn đối diện với Lưu Vũ Thần từ lúc nào nữa.

Thấy những món ăn quen thuộc trên bàn cô chẳng có hứng thú muốn ăn uống , thấy Nghiêm Á Hiên như thế Lưu Vũ Thần như hiểu chuyện mà nói.

" Á Hiên , có phải là em nghĩ rằng tại sao tôi không biết ghen hay không ? Em nghĩ là bản thân tôi không yêu mình đúng không ?"
Nghe câu hỏi của hắn như lời mình muốn nói trong lòng , Nghiêm Á Hiên bất giác giật đầu lia lịa nói.

" Anh có thể nói có tôi biết lý do được không ?"
Lưu Vũ Thần lại nhìn cô bằng ánh mắt khó khăn nói.

" Chẳng có người con trai nào mà không ghen thì thấy người con gái mình yêu thân mật với bạn khác giới cả ! Chỉ là hiện tại tôi biết bản thân mình chẳng xứng với em và không lọt nổi vào tầm mắt của ba mẹ em !"
Nói đến đây Lưu Vũ Thần lại hít sâu một hơi nói tiếp.

" Với lại tôi thấy gia cảnh người đó rất tốt nếu em động tâm thì củng không tệ ! Còn về phần tôi thì chẳng có gì cả , chẳng có người con trai nào muốn người mình yêu phải cùng anh ta chịu khổ cả ! Em hiểu không ?"
Nghe xong lời nói này thì Nghiêm Á Hiên liền rơi nước mắt thì nguyên nhân dẫn đến thái độ của hắn nó trái ngược với mình nghĩ , mọi người đều là muốn cô sống tốt hơn.

Nghiêm Á Hiên thúc thít nói.

" Cho dù sau này anh không có gì thì vẩn còn có tôi đây mà chẳng phải sao ? Chẳng lẽ anh không yêu tôi nữa hay sao ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 38: 38: Nữa Năm Trôi !


Nghe được những lời này của Nghiêm Á Hiên thì trong lòng hắn cảm thấy rất ấm áp và hạnh phúc , nhưng sắc mặt hắn vẩn ra vẽ bình tĩnh nói.

" Tôi không muốn em chịu khổ , tôi muốn thấy em được vui vẽ và bình an !"
Nghiêm Á Hiên thỏa mãn đáp.

" Chỉ cần ở bên cạnh anh thì tôi đã hạnh phúc lắm rồi ! Vũ Thần , sau này chúng ta kết hôn nhé !"
Lưu Vũ Thần cười xoa đầu nhỏ của cô mà đáp.

" Được , thôi em ăn cơm đi nếu không sẽ nguội mất !"
Nói xong câu này thì hai người liền vui vẽ dùng cơm như mọi khúc mắt trong lòng đều được giải bày hết vậy , có lẽ ngay phút giây này Lưu Vũ Thần thật sự tin rằng bản thân mình cùng cô gái nhỏ này có tương lai.

Thấm thoát thời gian lại trôi qua được một lác lâu những món ăn trên bàn đã xong , Lưu Vũ Thần nhìn về cô gái nhỏ trước mặt nói.

" Á Hiên , một chút nữa em ở lại đây hay về nhà thế ?"
Nghiêm Á Hiên ngây ngô đáp.

" Chắc là ở lại , chứ về nhà củng chẳng có việc gì !"
Lưu Vũ Thần cười khổ nói.

" Đành phải để em một mình rồi , lác nữa tôi còn phải đi làm tôi mới về được !"
Nghiêm Á Hiên nghe thế củng không bất ngờ mà mở miệng !
" Hay là anh lên phòng nghĩ ngơi một chút đi , để dưới này tôi thu dọn là được !"
Lưu Vũ Thần củng không khách sáo mà đáp.

" Được , cảm ơn em !"
Nói xong Lưu Vũ Thần củng không đợi Nghiêm Á Hiên trả lời mà chậm rãi bước lên phòng khép cửa lại , phía dưới nhà sau khi cô thấy hắn rời đi liền tập trung vào việc thu dọn của mình.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua , ánh nắng chiều tà len lỏi chiếu vào khung cửa sổ quen thuộc hình dáng Lưu Vũ Thần chậm rãi mở mặt.

Theo phản xạ hắn liếc nhìn xung quanh và cảm nhận được bàn tay mình đang xoa bóp vật gì to lớn mềm mại vậy.

Đưa ánh mắt nhìn xuống thì hắn liền nhìn thấy cô gái nhỏ kia đang ngoan ngoãn nằm trong lòng mình mà ngủ say xưa , chẳng lẽ cô không sợ mình làm chuyện gì nữa hay sao ?.

Trong cơn mơ màng Nghiêm Á Hiên cảm nhận được có ai đó đang xoa bóp cặp mông của mình , cô thừa biết là Lưu Vũ Thần nên củng lừa biến mở mắt.

Lưu Vũ Thần liền dừng ngay là động tác mà chậm rãi bước xuống giường tiện tay kéo chiếc chăn đắp lên thân hình nhỏ nhắn của cô rồi rời đi.

Khi Nghiêm Á Hiên lấy lại nhận thức mà mở đôi mắt thì bầu trời củng đã về đêm , cô lười biến nhìn vào điện thoại thì phát hiện bây giờ đã là tám giờ tối.

Nghiêm Á Hiên nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi lao vào nhà bếp làm vài món ăn tối , sau khi làm xong bữa tối cho Lưu Vũ Thần thì cô liền vội vã đi về nhà vì trời thật sự đã trễ rồi.

Thời gian lại như thế mà trôi qua , ngày nào củng như thế cả Nghiêm Á Hiên sau khi tan học lại đến nhà Lưu Vũ Thần đến tối mới về , và đương nhiên hắn củng đã rất quen thuộc với sự có mặt của cô.

Thấm thoát lại trôi qua được nữa năm , tình cảm hai người càn khăn khít và hiểu nhau hơn đương nhiên trong đó vẩn đó hoàn đá cảng chân như Cao Vỹ.

Tuy là Cao Vỹ luôn tìm cách tiếp cận Nghiêm Á Hiên nhưng luôn bị cô từ chối khéo , nhưng hôm nay lại là một ngày đặc biệt của Cao Vỹ đó là sinh nhật hắn.

Hôm nay vẩn như mọi khi , sau tan học Nghiêm Á Hiên và Lưu Vũ Thần lại cùng nhau bước về nhà hắn.

Nhưng khi được vài bước lại có thanh âm điện thoại vang lên , Nghiêm Á Hiên cầm chiếc điện thoại lên nói.

" Alo ! Có phải là anh mời em tối nay ăn sinh nhật hay không ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 39: 39: Điều Tra !


Đầu truyền bên kia , Cao Vỹ nghe giọng nói của cô liền cười đáp.

" Hazzz , củng may là em còn nhớ ngày sinh nhật của anh ! Tối em qua dự lễ sinh nhật nhé , anh đợi !"
Nghiêm Á Hiên vui vẽ đáp.

" Được rồi , nếu không có việc gì thì em cúp máy trước đây ! Chào anh !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên chẳng đợi đầu truyền bên kia trả lời mà đưa bàn tay tắc chiếc máy , sau khi tắt xong cô liền nhanh chóng chú ý đến sắc mặt người con trai bên cạnh mình.

Đối với Nghiêm Á Hiên mà nói lễ sinh nhật của Cao Vỹ chẳng thể không đi dù gì hai người củng thân thiết từ nhỏ , nhưng mà cô củng không thể bỏ mặc cảm xúc của Lưu Vũ Thần à nha.

Thấy ánh mắt bình thản của Lưu Vũ Thần cô liền vội vàng giải thích.

" Vũ Thần , sinh nhật anh Cao Vỹ dù gì tôi củng phải đi có nói gì đi nữa thì vẫn như vậy ! Nhưng mà anh yên tâm tôi hứa sẽ không uống rượu , chỉ đến tặng quà rồi tìm cách chuồng ngay !"
Lưu Vũ Thần nở nụ cười yêu thương không có ý trách cô mà nói.

" Ngày hôm nay tôi được nghĩ nên có chuyện gì em cứ việc gọi cho tôi ! Nhưng mà mong rằng em đủ tĩnh táo để hiểu người khác muốn gì ở em nên mới như thế ?"
Nói xong Lưu Vũ Thần liền chậm rãi đặt lên bàn tay trắng noãn của cô một vật nhỏ nhắn , đưa anh mắt xuống thì cô phát hiện đây là vật chích điện để đề phòng kẻ xấu.

Lưu Vũ Thần nhỏ nhẹ nói.

" Trước giờ tôi chưa tặng em thứ gì cả , hay là tặng em cái này cứ mang theo bên người mà phòng thân !"
Thấy hắn chu đáo và quan tâm mình như thế Nghiêm Á Hiên cảm thất rất ấm áp trong lòng càng yêu hắn nhiều hơn.

Nghiêm Á Hiên chạy đến ôm lấy cách tay của hắn mở miệng nói.

" Về nhà tôi sẽ nấu cho anh vài món ăn ngoan được không ? Tôi sẽ chăm sóc anh thật tốt , như vậy tôi mới bớt lo hơn !"
Nói xong hai người liền dìu tay nhau chậm rãi đi về tới nhà mà chẳng biết phía sau có một người đang theo dõi hai người.

Thời gian lại cứ thế trôi qua được một lác lâu , ánh mắt lại gay gắt chiếu vào một căn dinh thự sang trọng và xa hoa bật nhất của thành phố này.

Trong căn phòng có hai hình dáng trung niên nam nữ đang nhàn nhã ngồi nhâm nhi ly trà , hình dánh quen thuộc này nếu có Nghiêm Á Hiên thì sẽ nhận ra đây không phải ba mẹ mình thì còn ai chứ.

Ông Nghiêm đang ngồi nhâm nhi ly trà chợt có tiếng điện thoại vang lên , ông đưa tay bấm nút nghe.

" Alo ! Việc tôi bảo anh điều tra như thế nào rồi ? Có kết quả gì không ?"
Đầu truyền bên kia đáp.

" Thưa ông chủ ! Dạo này tiểu thư thường đi thân thiết với một người thanh niên lạ , thường sau khi tan học sẽ đến nhà người đó tới tối mới về nhà !"
Sỡ dĩ ông Nghiêm bảo người theo dõi con gái mình là vị dạo gần đây nghe người trong nhà nói Nghiêm Á Hiên thường sáng đi học tối mới về nhà nên cảm thấy lo lắng.

Nhưng bây giờ nghe được cái tin tức như này làm sao không tức giận được chứ ? Con gái mới lớn cỡ đó đã bị theo đàn ông rồi ? Nhỡ người ta lười con gái ông thì sao ? Ông chỉ có một đứa con này mà thôi.

Cố kìm cơn tức giận ông Nghiêm lại mở miệng.

" Người con trai đó làm nghề gì ? Gia cảnh như thế nào ? Tướng tá có đẹp trai giống tôi không ?"
Đầu truyền bên kia thành thật đáp.

" Người thanh niên đó là trẽ mồ côi thì phải , đi học về còn phải làm thêm tại quán bar đến tối mới về ! Đương nhiên là không có gia cảnh gì nhưng củng khá ưa nhìn !"
 
Back
Top Bottom