Ngôn Tình Ngọt Ngào Của Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,323,842
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaXCrWIvnQWwNZhppHDMeTvgACTiAzV10C4zAL0uTXTAeiS6QzGLck0bx8zPx01QMsuNtWyblURnye07WYPGJLZwzl7mxn5i69t36VQA3-bmn_Oo2k_7gmQyhNuQB18-_bqXD7NsdAU6vDfgODEEc0pV=w215-h322-s-no

Ngọt Ngào Của Ác Ma
Tác giả: Trần Đình Phong
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Trần Đình Phong

Thể loại: Truyện Ngược, Ngôn Tình

Giới thiệu:

Hắn là một người bị gia tộc ruồng bỏ chẳng ai cần phải sinh tồn trong cuộc sống khắc nghiệt này.

Cô là một đại tiểu thư của hào môn gia tộc lớn, hai người từng gặp gỡ, tìm hiểu về cuộc sống của đối phương, cùng đồng cảm và trải qua hết vị ngọt chát của tình cảm lúc tuổi trẻ.

Nhưng mà kẻ hèn ấy chẳng thể nào xứng với công chúa xinh đẹp và cao quý kia được, chuyện gì đến rồi cùng tới gia đình cô cấm cản và khiến hai người phải xa nhau.

Liệu hai người có vượt qua được sóng gió mà đến với nhau hay không?

* Câu nói ấn tượng bên trong tiểu thuyết *

" Có phải mọi việc sảy ra ngày hôm nay là vị gặp Lưu Vũ Thần hay không? Mình hối hận rồi, hối hận vì đã quen biết anh ấy!"

" Nghiêm Á Hiên em hối hận vì gặp tôi hay sao? Thì ra nhưng lúc em khó khăn và bất lực nhất lại hối hận vì đã gặp tôi! "​
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 1: 1: Đại Tiểu Thư Và Ăn Mày !


Tia nắng đầu tiên của bình minh đang nhẹ nhàng mà chậm rãi sưởi ấm đi từng còn đường lớn nhỏ , trong không khí nhộn nhịp nhiều người qua lại ấy có một hình dáng cậu thanh niên đang đứng dưới sân trường.

Hình dáng người này cao tầm một mét bảy mươi lăm thân thể cao ráo nhưng lại có phần thon dài , nhìn lên khuôn mặt thì chẳng có lẽ gì đặt biết cả trông rất bình thường.

Nhưng nếu có người nhìn châm chú vào khuôn mặt ấy thì sẽ nhìn ra ánh mắt của cậu thanh niên thật mê người kèm theo chiếc mũi cao và bờ môi bỏng thì càng tăng thêm sức hút.

Câu thanh niên dáng vẽ cao ráo mà có phần lạnh lùng ấy tên là Lưu Vũ Thần , là một trong những người bị xem thường nhất trong cái ngôi trường này.

Thật là ngôi trường này là một trong những nơi xa hoa bậc nhất đất nước , một nơi mà chỉ giành có các cậu ấm hoặc doanh nhân quý tộc mới có thể vào nơi này.

Nếu như có người trong tập đoàn tài chính toàn cầu Đại Hoa ở đây ,thì bọn họ sẽ biết Lưu Vũ Thần hắn là nhị thiếu gia của Đại Hoa được ba mẹ không yêu thương mà đuổi ra khỏi nhà từ lúc còn nhỏ.

Chẳng hiểu tại sao một tập đoàn tài chính toàn cầu như thế lại có một truyền thuyết nếu như gia tộc có thai song sinh thì chỉ được quyền giữ lại một người mà thôi.

Đương nhiên Lưu Vũ Thần hắn là thằng nhóc xui xẽo bị vứt bỏ ấy rồi , sở dĩ Lưu Vũ Thần còn sống tới bây giờ là vị năm đó Ông hắn thương sót mới bảo vứt đi cho một người tầm thường nuôi dưỡng thấm thoát thì củng đã qua được mười bảy năm.

Những người trong ngôi trường này đều cho rằng hắn lọt vào nơi này là do học bỗng của quốc gia , nhưng sự thật thì củng chẳng ai có thể biết được.

Đương nhiên những người trong trường này đều xem hắn là người không cùng đẳng cấp nên hiếm ai tới mở miệng bắt chuyện với Lưu Vũ Thần cả.

Trong khi Lưu Vũ Thần thu xếp lại những ký ức hỗn loạn trong đầu thì chợt nghe những tiếng xung quanh truyền đến.

" Này các cậu xem Nghiêm đại tiểu thư của chúng ta đến rồi !"
" Ước gì mình được Nghiêm đại tiểu thư nhìn trúng thì cho dù rằng mình không có tiền tiêu vặt củng cả sao !"
" Ôi ! Nữ thần làm tan nát những trái tim chân thành này rồi !"
Những giọng nói này truyền từ nhiều hướng đến bên tai làm cho Lưu Vũ Thần đâu hết cả đầu như muốn quay người rời đi.

Nhưng khi ánh mắt Lưu Vũ Thần hướng về phía sau thì lại vô tình thấy được hình dáng nhỏ bé ấy.

Nhìn rõ thì cô gái này chiều cao tầm một mét bảy mươi hai, dáng người thon dài và đừng cong ba vòng rất hoàn hảo như muốn người chú ý.

Nhìn lên khuôn mặt tròn dài có chút non trẻ so với số tuổi hiện tại , cô gái nhỏ này có ánh mắt hút hồn người , bờ môi mỏng hình trái tim và sóng mũi cao kèm theo cặp chân mày hình lá liễu làm cho khuôn mặt ấy xinh đẹp lại thêm hoàn hảo.

Phải nói là cho dù có đại minh tinh trong giới giải trí ở đây củng phải mở miệng khen ngợi vài câu , cô gái này tên là Nghiêm Á Hiên ,là con gái của Nghiêm gia tập đoàn giải trí lớn nhất nhì trong nước.

Tuy là hình dáng của Nghiêm Á Hiên khá hoàn hảo và xinh đẹp nhưng mà Lưu Vũ Thần hắn chỉ nhìn qua trong giây lác rồi lại quay đầu đi vào trong phòng học.

Không phải là Lưu Vũ Thần xem thường hay không để cô gái đó vào mắt , mà là Nghiêm Á Hiên rất hoàn hảo , xinh đẹp , gia thế lại tốt.

Vậy nên Lưu Vũ Thần nhìn qua một lần là nhận biết được cô gái tựa như thiên thần này cả đời hắn chẳng có tư cách nhìn nhiều huống chi là nói chuyện vài ba câu.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 2: 2: Bạn Mới !


Trong căn phòng học đầy sang trọng và nghiêm trang có những học sinh ngồi với tư thế ngay ngắn và gọn gàng , dĩ nhiên là trong số những người này củng có hình dáng của Lưu Vũ Thần ở phía bên trong.

Đương nhiên hôm nay là ngay đầu của kỳ học mới nhưng mà nhìn xung quanh mấy khuôn mặt này của chẳng xa lạ gì với Lưu Vũ Thần hắn.

Nói đơn giãn hơn là mấy người hào môn thế gia có quyền thế này củng chẳng xem Lưu Vũ Thần hắn ra thứ gì cả , và đương nhiên là hắn chưa hề để tâm qua ánh mắt người xung quanh đánh giá mình.

Lưu Vũ Thần đang ngồi ở vị trí phía cúi căn phòng phía bên tay trái kề sát khung cửa sổ nên hình ảnh và đường nét trên khuôn mặt ấy làm cho người nhìn khác giới phải châm chú một lác lâu.

Trong khi Lưu Vũ Thần còn đang trầm tư trong cơn suy tư thì chợt từ phía bên ngoài có tiếng bước chân truyền vào.

Lưu Vũ Thần chưa kịp đưa ánh mắt lên nhìn thì bỗng mọi người xung quanh đều đứng lên , theo phản xạ thì Lưu Vũ Thần củng đứng lên và thuận theo ánh mắt hắn nhìn lên thì xuất hiện một vị trung niên đeo kính ăn mặt nghiêm trang bước vào.

Sau khi mọi người sát nhận được vị này là giáo viên thì chào một tiếng rồi lại ngồi xuống , Vị giáo viên trung niên kia mở miệng nói.

"Chào các bạn ! Xin giới thiệu với mọi người là khóa học này chúng ta có hai học sinh mới từ lớp khác chuyển đến !"
Nói xong củng chẳng đợi mọi người phía dưới phản ứng thì phía bên ngoài có hai hình dáng khá quen thuộc trong mắt những người xung quanh bước vào.

Theo ánh mắt hiếu kỳ của mọi người nhìn lên thì người xuất hiện trước tiên không ai khác chính là hoa khôi của trường Nghiêm Á Hiên.

Còn hình dáng người con gái nhỏ nhắn đứng kế bên thì chiều cao tầm một mét sáu mươi tám , làng da trắng noãn như bông tuyết mùa đông thân thể đầy đặn ba vọng đều khá hoàn hảo.

Điều nổi bất hơn là khuôn mặt nhỏ ấy phát triển theo hình bầu dục sóng nũi khá cao bờ môi hồng hào giống như đứa trẽ kèm theo cặp chân mày được làm gọng gàng và mái tóc dài búi cao làm cao thêm sự nổi bật ấy.

Nếu ai nhìn vào ánh mắt cô gái này thì sẽ thấy được sự ngây thơ so với lứa tuổi củng chẳng kém gì Nghiêm Á Hiên cả.

Nếu nói hai người này sang trọng và xinh đẹp thì đều là không ai thua kém cả , nhưng chỉ là cách ăn mặt và thái độ làm cho hai người có rất nhiều điểm bất đồng.

Nói rõ ràng hơn cô gái nhỏ nhắn này không phải Diệp Cơ Uyển một trong tứ đại hoa khôi của trường này thì còn ai vào đây chứ.

Phải nói Diệp Cơ Uyển củng là một trong những đại tiểu thư của hào môn thế gia lắm tiền vậy nên vẩn như thường lệ Lưu Vũ Thần chỉ nhìn thoát qua rồi lại châm chú vào tài liệu trên bàn.

Lưu Vũ Thần thật sự không hiểu nổi tại sao năm này hai người này lại chuyển đến cái lớp này nữa, suy nghĩ đến đây thì hắn lười để tâm bỡi vì đối với hắn mà nói thì tìm kiếm sự sinh tồn trong cái xã hội đầy khó khăn này thì thực tế hơn nhiều.

Nhưng mà có câu nói cây muốn lặn mà gió chẳng dừng , trong khi hắn không tập trung thì chợt hai vị nữa thần trong lòng của mấy người này liền hướng Lưu Vũ Thần đi xuống , và không bất ngờ gì hai người ngồi bàn phía trên hắn.

Phải nói sự trùng hợp này làm cho người ta phải ghen ghét muốn đỏ mắt , bỡi vị trong căn phòng này chỉ có Lưu Vũ Thần là xuất thân bần hèn vậy nên củng chẳng ai muốn gần hắn nên hai người mới có cơ hội ngồi phía trên.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 3: 3: Quá Khứ !


Lưu Vũ Thần dùng ánh mắt quan sát mà liếc qua thấy được hình ảnh này trong lòng liền thở dài một hơi , hắn cảm nhận được có vài ánh mắt không có lòng tốt đang nhìn về hướng mà nên Lưu Vũ Thần củng đàng giả vờ như không biết.

Hai cô gái ngồi phía trên củng vô tình đưa ánh mắt hướng xuống về phía Lưu Vũ Thần , hai người thấy được ánh mắt hờ hững này của hắn thì không biết tại vì sao trong lòng Nghiêm Á Hiên có một chút không vui.

Theo Nghiêm Á Hiên thấy thông thường bạn học nam trong trường đều dùng ánh mắt mến mộ hoặc là đê mê mà nhìn mình.

Nhưng mà cái tên này lại chẳng xem hai người xinh đẹp lại có gia thế như là không có gì bảo sao không tức giận được cơ chứ.

Phải nói phụ nữ cho nhiều lúc thật sự rất khó hiểu , đối với người người theo đuổi hay mến mộ thì mấy người họ lại không để ý , còn đối với người không hề để ý hay quan tâm thì lại để tâm rất nhiều.

Trong không khí yên tĩnh ấy chẳng ai nói thêm lời gì thời gian lại thấm thoát trôi qua thì buổi giới thiệu bạn học mới này củng kết thúc.

Trong phòng học này khi nghe được âm thanh báo hiệu giờ kết thúc thì ai đều có công việc của mình mà hướng ra phía ngoài bước đi.

Lưu Vũ Thần củng chẳng muốn làm trung tập vào những ánh mắt có phần xem thường kia mà nhanh chóng hướng ra bên ngoài mà bước đi.

Thời gian lại chậm rãi trôi qua chẳng biết được bao lâu Lưu Vũ Thần đứng trước một khu vực khá vắng vẽ và hẻo lánh ở nới góc khuất trong thành phố xa hoa này.

Hướng ánh mắt về phía trước là một khu đất nhỏ chỉ rộng tầm một trăm mét vuông mà thôi , trái với suy nghĩ thông thường sẽ là một ngôi nhà thì thức trước mắt chỉ có hai chiếc thùng container tầm bốn mươi mét chồng lên nhau trông rất đơn giãn.

Lưu Vũ Thần dùng bàn tay nhanh chóng mở cửa rồi nhanh chóng bước vào bên trong sân vườn , tuy chỉ là một chiếc thùng khá đơn giãn nhưng cách cửa để bước vào trong củng được khóa bằng mật mã.

Lưu Vũ Thần duy chuyển vài ngón tay cánh cửa nhanh chóng mở ra đôi chân hắn chậm rãi mà bước vào , xuất hiện trước mắt hắn là khung cảnh quen thuộc ấy.

Phía dưới là vài chiếc ghế sofa củ kỹ chẳng biết đã bao lâu rồi chưa thay , hướng vào bên trong là khu vực phòng bếp trông khá đầy đủ và ngăn nắp , và phía sau nữa là một căn phòng nhỏ khá kín đáo đầy bí ẩn.

Hướng ánh mắt về phía sau là một khu vực tắm , lại hướng ánh mắt xung quanh đều dán miếng cách nhiệt và điện ở xung quanh và kèm theo một chiếc điều hòa , phải nói là củng rất đầy đủ.

Lưu Vũ Thần hướng về phía cầu thang phía dưới phòng và bước lên tầng hai , xuất hiện trước mắt hắn là một căn phòng khá tối tăm chỉ có bóng đèn mờ ảo loáng thoát chỉ thấy được một chiếc nệm nhỏ mềm mại.

Nếu dùng ánh mắt châm chú hơn thì chỉ thấy thêm được một chiếc tủ đồ và chiếc bàn gỗ xếp rất nhiều sách kèm theo chiếc máy tính , tuy là tầng hai căn phòng còn chỗ trống rất nhiều nhưng hắn củng chẳng bỏ thêm thứ gì mà chỉ lót dưới sàng nhà mảnh vải êm ái mà thôi.

Phải nói một người bị vứt bỏ như Lưu Vũ Thần làm sao lại có được một nơi như thế này chứ , nơi này là người lúc nhỏ nhận nuôi hắn để lại chỉ là một ông lão tuổi đã khá cao và tâm trí củng chằng bình thường.

Vài năm người người thân duy nhất ở cùng hắn củng mất đi nên căn nhà khá rộng rãi này chỉ còn có mình hắn mà thôi.

Lưu Vũ Thần trông khi suy nghĩ về những chuyện quá khứ thì hắn củng vệ sinh cá nhân xong lại hướng ra phía bên ngoài mà bước đi.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 4: 4: Làm Việc !


Thời gian cứ bình thản vô tình lại trôi qua không biết là đã qua bao lâu , hình dáng quen thuộc của Lưu Vũ Thần đứng trước một nơi khá sang trọng.

Xuất hiện trước mắt hắn là vài người bận cùng đồng phục mà đứng phía bên ngoài như vệ sĩ , hướng ánh mắt về phía bên trong thì nghe được tiếng loáng thoát của âm nhạc vang lên khá sôi động , phải nói nơi đây củng chẳng lạ lẫm gì với Lưu Vũ Thần cả.

Hắn bình thản có phần lạnh nhạt mà bước vào bên trong , nhưng trong lúc lướt thân hình cao ráo qua các người vệ sĩ kia hắn bất giác cúi đầu như chào hỏi rồi tiếng vào bên trong.

Phải nói nơi này là vị trí hắn đã làm việc củng khá là nhiều năm , mặc dù là không suy nghĩ gì thì củng khá hiểu một người chẳng có chỗ dữa dẫm như Lưu Vũ Thần muốn sinh tồn trong cái thế giới này củng là điều khá khó khăn.

Trong khi hắn đang trầm tư suy nghĩ thì bản thân củng đã khoắc lên mình một bộ đồng phục khá gọn gàng kèm theo chút nghiêm nghị hiếm thấy , và phải nói thêm nơi này là một quán bar khá lớn và nổi tiếng của thành phố này.

Lưu Vũ Thần theo bản năng mà mở miệng chào mọi động nghiệp xung quanh như một phép lịch sự rồi lại tiến đến vị trí của mình.

Mặt trời lại nhanh chóng xuống núi cơn gió xung quanh củng trở nên thoáng mát làm cho con người ta cảm thấy rất dễ chịu.

Là một người phục vụ kèm theo vài năm lành nghề thì đôi mắt Lưu Vũ Thần luôn nhìn qua hướng phía cửa để trông những vị khách quý tiến vào , phải nói tuy làm nơi này một người học sinh như hắn củng chả được bao nhiêu tiền , nhưng mà tiền khách cho thêm nếu mình làm tốt củng rất nhiều nên mới đủ sống.

Thời gian lại trôi qua , khách phía bên ngoài củng đã ra vào khá nhiều và đương nhiên là Lưu Vũ Thần hắn củng bắt tay vào công việc của mình nên củng khá mệt mỏi.

Nhưng mà trông lúc rảnh rổi hiếm có này đôi mắt lạnh lùng có chút bình thản của Lưu Vũ Thần hướng ánh mắt về phía góc trái của căn phòng sang trọng này.

Xuất hiện trước mặt Lưu Vũ Thần hắn không phải Nghiêm Á Hiên và Diệp Cơ Uyển thì còn ai vào đây chứ.

Nhìn vào hình dáng của Nghiêm Á Hiên ngày hôm nay lại khoắc trên mình một chiếc váy ngắn màu trắng trông khá sang trọng và phía bên vai trái kèm theo một chiếc túi xách cùng màu nhìn trông rất có khí chất đại tiểu thư nhà quyền thế.

Trái ngược với màu trắng thanh lịch phía bên cạnh Diệp Cơ Uyển đang khoắc trên mình một chiếc váy màu đen khá dài che đi hết những phần da thịt trắng noãn khia nhưng củng chẳng kém đi phần quyến rũ.

Lưu Vũ Thần không có việc gì làm nên lại tập trung quan sát hai người thì thấy phía trên bàn đã có mấy cái rượu đã đứng uống xong và nhìn vào sắc mắt ấy hình như chẳng còn tĩnh táo như thường ngày.

Đương nhiên là một nơi sang trọng và xa hoa dành cho giới thượng lưu này thì có rất nhiều người làm như Lưu Vũ Thần , nên hắn không quan sát hết củng là điều dễ hiểu.

Lưu Vũ Thần củng chỉ hướng ánh mắt quan sát trông vài hơi thở rồi lại chú tâm vào công việc của mình.

Thời gian lại vội vàng trôi qua thêm một thoáng chốt trong căn phòng sang trọng này bóng dáng người đã tan đi không ít rồi lại dần vắng đi chỉ còn lại hai hình dánh quen thuộc kia.

Bầu không khí củng đã về đêm muộn nhiệt độ xung quanh có chút lạnh lẽo và yên tĩnh , Lưu Vũ Thần hướng ánh mắt quan sát hai bạn học kia của mình thì lại trông hai đang thanh toán và cùng dìu nhau hướng ra phía bên ngoài mà bước đi.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 5: 5: Gây Gỗ !


Thời gian lại thấm thoát và vô tình trôi qua được thêm một lác lâu , Lưu Vũ Thần từ bên trong bước ra ngoài với vẽ mắt có chút mệt mỏi mà hướng về phía nơi ở của mình mà đi.

Phải nói tuy nơi hắn ở có chút trống rãi nhưng củng khá gần nơi này chỉ đi bộ tầm ba mươi phút là đến mà thôi.

Nhưng mà khi hắn đi được một chút thì lại phát hiện phía trước bên tay phải của Lưu Vũ Thần dưới hàng cây bên đường có hai hình dáng rất là quen mắt đang gây gỗ với ba người thanh niên xa lạ.

Đi lại thêm vài bước thì hình dáng ấy càng rõ ràng hơn rất nhiều , bóng dáng này nếu như không Nghiêm Á Hiên và Diệp Cơ Uyển thì còn ai vào đây chứ.

Theo ánh mắt Lưu Vũ Thần quan sát thì lại thấy mấy người thanh niên kia xem nơi này khá vắng với lại Nghiêm Á Hiên và Diệp Cơ Uyển đang xay xỉn mới cố tình trêu chọc một chút.

Lưu Vũ Thần củng chẳng muốn nhúng tay vào chuyện phiền phức như thế này , bỡi theo hắn nhìn thấy thì hai người họ củng chẳng có nguy hiểm gì bỡi nơi này tuy vắng vẽ nhưng củng có người qua lại bọn họ chẳng dám làm gì quá đáng.

Nhưng mà cuộc sống này chẳng giống hắn mong muốn lắm Lưu Vũ Thần lướt qua mấy người họ chuẩn bị đi thì chợt phía sau có giọng nói vang lên.

" Này bạn học ! Có thể chờ tôi cùng đi nữa có được hay không ?"
Lưu Vũ Thần nghe được câu nói này như là hỏi ý kiến nhưng mà chẳng biết hai người phía sau từ lúc nào đã duy chuyển đến sau lưng hắn.

Do hai người này lý trí củng chẳng còn tĩnh táo lắm nên đã quá trớn mà chạm vào hai bàn tay kia của hắn.

Lưu Vũ Thần trong lòng thầm mắn phiền phức nhưng vẫn quay lưng lại nhìn về mấy người thanh niên kia mà nói.

" Xin lỗi ! Bạn của tôi khá say nên mong mấy anh đừng để ý !"
Câu nói tuy ngắn gọn này nhưng Lưu Vũ Thần củng đã thừa nhận mối quan hệ giữa hắn và hai người còn lại.

Nghe thấy âm thanh đáp lời này của Lưu Vũ Thần thì mấy người kia hướng ánh mắt bất thiện về phía hắn , nhưng thấy được ánh mắt lạnh lùng không có chút cảm xúc này của Lưu Vũ Thần thì liền vội chạy đi mà không nói thêm lời nào.

Phải nói Lưu Vũ Thần tuy chẳng phải người hung ác hay tàn nhẫn gì nhưng mà hắn củng không là cụ bột mặt kệ người nhào nặng.

Thấy mấy người kia rời đi Lưu Vũ Thần liền hướng ánh về bình thản về phía hai người nói.

" Tôi thấy hai vị tiểu thư này buông tôi ra thì sẽ tốt hơn , mấy người đó đi rồi hai người có thể đón xe mà về nhà !"
Nói xong Lưu Vũ Thần thì lay nhẹ đôi bàn tay của mình đang được hai người kia nắm mà chậm rãi mà chuẩn bị bước đi.

" ọe ! ọe! ọe! "
Nhưng khi Lưu Vũ Thần chuẩn bị xoay lưng thì chợt có tiếng nôn mữa vang lên làm cho hắn sợ hết hồn.

Không cần nghĩ củng biết chuyện gì đã xảy ra , Lưu Vũ Thần hướng ánh mắt về phía dưới thì thấy hai người này nôn lên người mình rất là khó chịu.

Lưu Vũ Thần căm tức quát.

" Này ! Tôi nợ hai người hay sao chứ ? Còn không mau tĩnh dậy mà tự đi về nhà !"
Sỡ dĩ hắn nói ra câu này vì thấy hai bạn học hoa khôi này nôn lên người xong thì lại ôm vào đôi tay của hắn chẳng chịu buông mà miệng còn nói lớn.

" Á Hiên ! Chúng ta cùng mời bạn học này một lý nào !"
" Bạn học ! Ánh mắt cậu rất đẹp !"
Nói xong thì hai người lại như một con mèo nhỏ thấy được chủ mà duy chuyển lên khuôn mặt làm cho hắn rất chi làm mệt mỏi.

Lưu Vũ Thần thở dài mà nói.

" Dù gì củng là bạn học , xem như tôi làm việc thiện vậy !"
Nói xong Lưu Vũ Thần lại mệt mỏi mà cố dìu hai đại hoa khôi của trường mà về nhà , bỡi vì chẳng biết hai người này ở đâu nên đành phải đưa hai người về nhà hắn rồi.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 6: 6: Đưa Về Nhà !


Gió lạnh vào buổi tối có chút lạnh lẽo thổi qua căn nhà nhỏ nhắn , Lưu Vũ Thần tr@n truồng đứng trước chiếc giương trong nhà vệ sinh mà xem lấy bản thân của mình.

Bỡi vì vừa rồi Lưu Vũ Thần phải bỏ hết một tiếng mới dịu nổi hai cô bạn học kia lên phòng của mình , còn về phần hắn thì phải tắm một chút thì mới dễ chịu được.

Một lác sau Lưu Vũ Thần bước ra khoắc trên mình một bộ đồ ngủ và ngồi trên ghế sofa xem ti vi để giảm đi cơn nhàm chán , nếu như bình thường khi về nhà vệ sinh cá nhân xong thì hắn đang châm chú vào chiếc máy tính rồi.

Nhưng hôm nay do có hai vị khách không mời mà tới kia chiếm lấy căn phòng của mình lên Lưu Vũ Thần hắn mới thuê thảm như thế.

Trong không khí nhàm chán ấy thời gian lại trôi qua rất chậm rãi và chẳng biết từ lúc nào Lưu Vũ Thần đã chiềm vào trong giấc ngủ.

-----Sáng Hôm Sau -----
Ánh mắt tươi sáng có chút ấm áp của bình minh duy chuyển trên từng con đường lớn nhỏ rồi lại rơi vào khe cửa sổ và dừng lại trên hai thân hình xinh đẹp kia đang ngủ ngoan lành , hình dáng này nếu không phải Nghiêm Á Hiên và Diệp Cơ Uyển thì còn ai vào đây chứ.

Trên chiếc giường nhỏ êm ái ấy , Nghiêm Á Hiên vương bàn tay trắng noãn kia dụi lấy cặp mắt xinh đẹp của mình một lác rồi lại lười biến mở ra.

Nghiêm Á Hiên liếc mắt nhìn xung quanh một chút khi thấy khung cảnh hoàn toàn xa lạ này thì chợt bao nhiêu ký ức trong lúc say sỉn đều ùa về.

Nghiêm Á Hiên nhớ là mình cùng Diệp Cơ Uyển uống vài ly trong quán bar , nhưng vì nói chuyện khá hợp nên cho hơi quán chén nên say mất.

Nghiêm Á Hiên nhớ là tối hôm qua hai người gặp một chút việc ngoài ý muốn nhưng lại được bạn học chung lớp ngồi phía sau hai người giúp đỡ , và nói thật sự là cô củng chẳng biết người đó tên gì cả.

Nghiêm Á Hiên dùng bàn tay mềm mại xoa lấy huyệt thái dương để lấy lại tinh thần liếc ánh mắt đánh giá khung cảnh xung quanh thêm một chút rồi mới dừng lại trên người của Diệp Cơ Uyển.

Nghiêm Á Hiên thấy được vẽ mặt ngủ như mê say này của Diệp Cơ Uyển thì liền cúi đầu nhỏ nhẹ nói.

" Cơ Uyển ! Cơ Uyển ! Mau tĩnh dậy đi ,trời đã sáng rồi !"
Nghiêm Á Hiên nói xong liền lay nhẹ thân thể Cơ Uyển nhưng thấy cô vẩn còn mơ màng thì liền không vui dùng bàn tay lấy đi tấm chăn ấm áp kia ra khỏi người.

Diệp Cơ Uyển trong cơn mơ màng theo phản xạ tự nhiên mà dùng bàn tay tìm lấy tấm chăn ấm nhưng chẳng thấy đâu liền không vui mà mở mắt.

Thấy được vẽ mắt khó coi của Nghiêm Á Hiên thì Diệp Cơ Uyển liền không hiểu nói.

" Á Hiên ! Cậu vội vã cái gì thế , mới có sáng sớm mình còn chưa đã giấc !"
Nghe được câu trả lời lười biến này thì Nghiêm Á Hiên liền phồng má ra vẽ tức giận nói.

" Cậu nhìn xem chúng ta đã đến nơi nào rồi , còn ngủ ngoan lành như thế cậu không sợ bị người ta bán đi à !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên củng không đợi Diệp Cơ Uyển trả lời liền đứng dậy chỉnh chu là quần áo của mình một chút rồi lại đưa ánh mắt ra phía cửa sổ quan sát khuôn cảnh xung quanh.

Diệp Cơ Uyển củng nhớ lại những gì đã xảy ra tối hôm qua mà nhanh chóng chỉnh lại quần áo trên người rồi hướng về phía Á Hiên nói.

" Á Hiên ! Chúng ta đi ra khỏi phòng thử xem , hình như nơi này là nhà của bạn học ngồi phía sau mình thì phải !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 7: 7: Cảm Ơn !


Nói xong Diệp Cơ Uyển củng chẳng đợi Nghiêm Á Hiên đáp lời mà liền hướng phía bên ngoài rời đi , Á Hiên thấy như thế củng liền đuổi theo phía sau và trong vài hơi thở thì hai người củng đã ở dưới nhà.

Hai người dùng ánh ánh mắt tò mò mà đánh giá phong cảnh xung quanh một chút , đôi mắt xinh đẹp của hai người chuyển đi một vòng quanh nhà rồi dừng lại trên chiếc ghế sofa cũ kĩ đang có hình dáng quen thuộc kia nằm.

Thấy thân thể Lưu Vũ Thần đang nằm ngủ trong tư thế co cuộn lại trông rất lạnh lẽo và không thoải mái thì chợt tận sau đáy lòng hai người con gái cảm thấy có chút gì đó áy náy vì đã làm phiền hắn.

Nhưng mà đây củng chỉ là một tia đồng cảm thoát qua từ trong đáy lòng mà thôi chẳng có gì là chẳng thể nói được cả.

Nhìn cảnh này được vài hơi thở Nghiêm Á Hiên lại hướng ánh mắt về phía Diệp Cơ Uyển mà nhot nhẹ nói.

" Cơ Uyển ! Hay là chúng ta đi trước , lời cảm ơn thì để khi nào lên lớp lại nói sau vậy !"
Diệp Cơ Uyển nghe thế liền gật đầu đáp.

" Được ! Chúng ta đi !"

Nói xong hai hình dáng xinh đẹp mà cao quý kia nhẹ nhàng mà rời đi khỏi căn nhà nhỏ và có phần yên tĩnh này.

Không biết là trôi qua được bao lâu thời gian nữa , khi tia nắng có phần gay gắt chiếu thẳng vào khuôn mặt góc cạnh kia thì Lưu Vũ Thần chợt làm theo phản xạ mà bật người dậy liếc nhìn xung quanh.

Xuất hiện trước mặt hắn là ánh nắng gay gắt muốn chiếu sáng lên tới đỉnh đầu làm cho Lưu Vũ Thần cảm thấy rất giật mình , bỡi vì hiện tại củng đã sắp trễ giờ lên trường rồi.

Bỡi vì tối hôm qua Lưu Vũ Thần cảm thấy có chút mệt mỏi nên ngủ thiếp đi , tuy là vừa suy nghĩ nhưng không biết từ lúc nào hắn đã vệ sinh cá nhân xong và chuẩn bị hết mọi thứ cần thiết và hướng ra phía bên ngoài bước đi.

------- Trong căn phòng -----
Lưu Vũ Thần thở phào một hơi nhẹ nhõm vì cúi cùng củng đã không bị trễ giờ , cho dù có nói như thế nào đi chăng nữa thì trước giờ Lưu Vũ Thần hắn không có thói quen ăn sáng.

Phải nói thói quen này hình thành từ lúc hắn còn rất nhỏ , lúc trước Lưu Vũ Thần có cuộc sống rất khó khăn và cơ cực nên ăn uống củng bữa đói bữa no mà lớn lên.

Nhưng khi lớn lên hắn đã trải đời nhiều đã đi làm không ít công việc điều kiện củng đỡ hơn nhiều nhưng cái thói quen không ăn bữa sáng ấy vẩn chẳng bỏ được.

Trong khi Lưu Vũ Thần đang trầm tư trong suy nghĩ thì chẳng biết là thời gian đã trôi qua được bao lâu mà những chỗ trống đã chật kín người.

Đương nhiên là hai bạn học hoa khôi quen thuộc kia củng đã ngồi trước mặt mình , Lưu Vũ Thần chỉ xem chuyện tối đó chỉ là mình không may nên củng chẳng để tâm gì cả.

Phải nói là Lưu Vũ Thần không để tâm nhưng mà Nghiêm Á Hiên chẳng biết từ lúc nào quay ánh mắt về phía hắn nhỏ nhẹ nói.

" Bạn học ! Cảm ơn chuyện buổi tối đã giúp đỡ !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên liếc ánh mắt xinh đẹp về phía ngực trái của hắn để xem cái bản tên ghi phía trên rồi lại nở nụ cười ôn hòa.

Tuy là lúc trước Nghiêm đại tiểu thư củng chẳng thèm để tâm đ ến bạn khác giới cho dù mấy người đó có gia cảnh tốt lại còn khá đẹp trai.

Nhưng hôm nay khi cô thấy được vẽ mặt lạnh lùng mà hờ hửng ra vẽ khó gần này thì Nghiêm Á Hiên củng chẳng kiềm được mà mở miệng.

Thấy Nghiêm Á Hiên nói thế Diệp Cơ Uyển củng nở nụ cười nói.

"Vũ Thần ! Để tỏa lời cảm ơn , trưa hôm nay mình mời cậu bữa cơm được không ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 8: 8: Mời Cơm !


Nghe câu nói nhỏ nhẹ ngây thơ đầy hồn nhiên này của Diệp Cơ Uyển ,Lưu Vũ Thần chưa kịp nghĩ ra câu trả lời thì chợt hắn cảm nhận được có rất nhiều ánh mắt nóng như lửa đốt đang nhìn châm chú vào mình như muốn ăn tươi nuốt sống.

Lưu Vũ Thần thấy thế liền cười khổ đáp.

" Không cần ! Trưa tôi còn có công việc , nếu cô muốn cảm ơn thì trực tiếp cho tôi ít tiền là được !"
Nghe câu nói này sắc mặt của Diệp Cơ Uyển và Nghiêm Á Hiên có chút khó coi đến vô cùng , củng chẳng phải là một ít tiền mà hắn nói mà là trước giờ hai người chưa thấy hai th ô tục mà thẳng thắn nói ra như Lưu Vũ Thần cả.

Thông thường nhắc đến những chuyện liên quan đến bồi thường hay cảm ơn bằng tiền gì đó thì người ta thường rất ngại ngùng chứ đâu như cái tên trước mặt này cơ chứ , tim không đập nhanh , sắc mặt củng chẳng đỏ lên một chút nào đúng là không muốn mặt.

Câu nói này Lưu Vũ Thần cố ý nói khá to nên mọi người trong phòng đều nghe thấy cả , hắn cảm nhận được có ánh mắt khinh bỉ , cười nhạo và xem thường đang hướng về phía mình.

Lưu Vũ Thần không hề để tâm mà hướng ánh mắt về phía hai vị hoa khôi đang cứng đờ sắc mặt kia mà nói.

" Nếu hai người không có mang tiền theo thì xem như tôi chưa nói !"
Nói xong hắn lại hiện lên sắc mặt lạnh lùng chẳng để ai vào trong mắt mà xem điện thoại , đối với Lưu Vũ Thần thì thừa biết bản thân mình không nói chuyện ngang hàng nổi với các cô cậu ấm này nên có thể giải quyết được bằng vật chất thì đều rất tiện lời , còn nếu không thì củng chẳng sao cả.

Đương nhiên điều làm cho Lưu Vũ Thần mở lời như vậy là hắn tự hiểu lấy bản thân củng mình , nói thẳng thắng và th ô tục hơn là hai người họ và Lưu Vũ Thần có khoảng cách rất lớn , thậm chí lớn đến mức cho dù làm bạn củng chẳng thể được.

Nhưng mà hai vị hoa khôi xinh đẹp kia chẳng thể suy nghĩ rõ ràng như hắn , Nghiêm Á Hiên liền nở nụ cười nhạt nhưng trong lòng lại chẳng kiềm nỗi sự xem thường mà suy nghĩ.

" Đúng là cái tên tham tiền không biết nhìn này , hai người chúng tôi không ưa nhìn hay sao ? Lại chỉ để ý đến lợi ích ! Hừ !!!!"
Phải nói nếu như Lưu Vũ Thần nghe được cái suy nghĩ này của Nghiêm Á Hiên thì hắn không thầm mắng mười tám lần mới lạ đấy.

Phải nói tâm tình con gái như mò kim dưới đáy biển , nếu người người khác để ý mình thì lại làm lơ như chẳng có gì , còn nếu người ta không quan tâm thì lại trách bọn họ không có mắt nhìn.

Tuy là suy nghĩ như thế nhưng Nghiêm Á Hiên vẩn mở lời.

" Cậu củng thật là thực dụng nha , nhưng mà tôi rất thích những người thực tế như cậu !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên liền nhanh chóng dùng bàn tay trắng noãn xinh đẹp kia lấy ra một chiếc thẻ màu đen đặt lên bàn hướng trước mặt Lưu Vũ Thần.

Nghiêm Á Hiên rút chiếc tay về mà hướng ánh mắt về hắn nói nhỏ.

" Tôi biết nhà của cậu , cậu trốn tránh gặp mặt củng chẳng hiệu quả gì huống chi đây chỉ là một bữa mời cơm thay lời cảm ơn mà thôi ! Không lẽ Lưu Vũ Thần cậu lại sợ hai người con gái như chúng tôi làm gì hay sao ?"
Nghe lời nói này Lưu Vũ Thần bất mãn không thôi vì bên trong có hàm ý khiêu kích , Lưu Vũ Thần củng chẳng muốn trốn tránh nữa mà cầm chiếc thẻ đặt trước mặt Nghiêm Á Hiên.

Lưu Vũ Thần bình thản nói.

" Nếu hai người muốn thì tan học có thể đến nhà tôi dùng cơm , tôi không thích ăn cơm ở ngoài ! À mà tôi nói trước là thức ăn rất đạm bạc mong rằng hai vị đừng chê cười !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 9: 9: Hiếu Kỳ !


Nghe Lưu Vũ Thần nói ra những lời này Diệp Cơ Uyển liền hướng ánh mắt về phía hắn nở một nụ cười ôn hòa nói.

" Vậy được ! Mình làm phiền cậu rồi !"
Thông thường Diệp Cơ Uyển và Nghiêm Á Hiên chẳng thèm để ý gì đến những người bạn khác giới lắm.

Nhưng không hiểu làm sao đối với hai người này sau khi gặp Lưu Vũ Thần , khi thấy được cử chỉ hờ hững không thèm quan tâm đ ến ai nhưng thế lại nổi lên lòng tò mò , phải nói con gái hiếu kỳ thật là đáng sợ.

Dương nhiên là Lưu Vũ Thần chẳng hiểu nỗi cái tính khí quái lạ này của phụ nữ nên chỉ tập trung vào chiếc điện thoại củng không thèm mở miệng gì nữa cả.

Thấy hắn điềm tĩnh như thế hai vị hoa khôi ở phía bàn trên củng đành yên lặng không làm phiền hắn nữa.

Thời gian lại phút chốt trôi qua thật là nhanh thấm thoát củng đã giữa trưa buổi học hôm nay củng đã chấm hết , tuy là trong giờ học Lưu Vũ Thần cảm nhận có những ánh mắt nhìn về phía mình có chút địch ý nhưng hắn củng chẳng quan tâm.

Tan học , Lưu Vũ Thần đã nói trước với hai người nên củng chẳng thèm đợi mà nhanh chóng hướng về phía nhà của mình để chuận bị thức ăn.

Không biết lại trôi qua được bao lâu thời gian Lưu Vũ Thần đã trở về tới nhà , hắn mở cửa bước vào trong nhà và khép lại mà nhanh chóng lao vào phòng bếp mà chuẩn bị thức ăn.

Lưu Vũ Thần khoắc trên mình một bộ đồng phục chưa kịp thay ra kèm theo chiếc tạp dày làm cho khuôn mặt của hắn càng thêm quyến rủ.

Lại trôi qua thêm một lúc lâu, Lưu Vũ Thần chầm rãi đưa bàn tay lau nhẹ những giọt mồ hôi trên tráng rồi lại dọn vài món ăn trưng bày trên chiếc bàn nhỏ.

Sau khi trưng bày xong vài món ăn đơn sơ và đạm bạc thì hắn lại nhanh chóng đi vào căn phòng tắm.

‐-------- Một lác sau --------
Tiếng mở cửa vang lên , Lưu Vũ Thần bước ra khoắc trên mình một bộ đồ ngủ đơn giãn màu đen nhìn trông khá đơn giãn nhưng chẳng kém phần điễn trai.

Lưu Vũ Thần vừa đi lại dùng cái khăn lau những giọt nước trên đầu mình , nhưng khi ánh mắt hắn hướng ra phía ghế sofa thì giật mình há hốc mồm.

Xuất hiện trước mặt hắn là hai hình dáng xinh đẹp khi đang ngồi trên chiếc ghế sofa mà châm chú nhìn mình.

" Ực! "
Tiếng nuốt nước bọt vang lên rất nhỏ nhẹ bỡi vì Lưu Vũ Thần thấy được hình dáng của hai cô bạn học của mình đang khoắc trên mình hai chiếc váy ngắn chỉ tới đầu gối kèm theo chiếc áo hai dây làm khi chất càng thêm quyến rũ , củng hên là hai người đã khoắc chiếc áo bên ngoài nếu không thì chẳng ai chịu nổi.

Lưu Vũ Thần chậm rãi bước tới đứng trước mặt hai người nói.

" Nước và đồ ăn vặt ở trong tụ lạnh ! Bữa trưa tôi mới nấu xong ở trên bàn , hai người cứ tự nhiên như ở nhà mình là được !"
Câu nói của hắn vừa dừng , hai người đồng thanh đáp.

" Được ! Cảm ơn !"
Lưu Vũ Thần nghe thấy câu nói này của hai người như muốn phun cả máu ra , hắn chỉ là khách sáo mới mở lời như thế đời nào lại biết hai người lại trả lời như thế.

Lưu Vũ Thần nở nụ cười gượng nói.

" Hai người có dùng bữa trưa cùng tôi hay không ? "
Nghiêm Á Hiên đáp lời.

" Được ! "
Diệp Cơ Uyển nở nụ cười xinh đẹp nói.

" Được ! Mình thử xem tay nghề của cậu như thế nào ? "
Nghe câu nói của hai người Lưu Vũ Thần liền nhanh chóng bước tới chiếc bàn ăn mà ngồi xuống , Nghiêm Á Hiên và Diệp Cơ Uyển củng nhanh chóng ngồi xuống chiếc ghế phía trước mặt hắn.

Sau khi ngồi xuống Lưu Vũ Thần củng không nói gì mà lập tức động đũa gấp thức ăn , còn về phần hai người thấy hắn động đũa thì củng chẳng ngại ngùng mà gấp thức ăn.

Sau khi ăn được vài món Nghiêm Á Hiên lại mờ miệng nói.

" Vũ Thần ! Cậu sống ở đây một mình à ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 10: 10: Hiếu Kỳ 2 !


Lưu Vũ Thần nghe thế liền âm trầm đáp.

" Ừm ! Cậu có ý kiến gì à ?"
Giọng nói lạnh lùng điềm tĩnh này làm cho Nghiêm Á Hiên cứng họng chẳng biết mở miệng nói thêm gì.

Thấy sắc mặt hai người khó coi Lưu Vũ Thần lại mở miệng nói.

" Tôi củng rất hiếu kỳ hai người là con gái xinh đẹp ưa nhìn như thế sao lại giám qua đêm ở một người lạ như thế ? Mà điều quan trọng hơn là trong một đêm đó chẳng có ai gọi hai người cả ?"
Nghe hắn hỏi như thế Nghiêm Á Hiên liền vội giải thích.

" Tôi củng sống một mình , ba mẹ tôi thường đi công tác ở nước ngoài rất ít khi về nước nên củng chẳng để tâm gì đến tôi cả !"
Nếu như thông thường người khác hỏi Nghiêm Á Hiên như thế thì cô còn lâu mới thèm lòng vòng giải thích.

Nhưng nghe được Lưu Vũ Thần hỏi thì trong lòng cô chẳng muốn hắn hiểu lầm rằng mình là người con gái dễ giải như thế.

Diệp Cơ Uyển củng cười nói.

" Tôi là bạn từ nhỏ của Nghiêm Á Hiên nên thường qua đêm ở đó củng chẳng ai nghi ngờ gì !"
Một câu nói ngắn gọn này đủ giải thích hết tất cả thắc mắt của Lưu Vũ Thần , Lưu Vũ Thần nghe được thì củng chẳng hỏi thêm gì vấn đề đó nữa.

Trầm tư một lác lâu Lưu Vũ Thần lại bình thản mở miệng.

"Hai người ăn mặc như thế này đến nhà người lạ như tôi , không sợ tôi làm gì quá đáng hay sao chứ ? Nói gì đi nữa thì hai người củng là hoa khôi của trường nha !"
Nghiêm Á Hiên chẳng suy nghĩ gì mà đáp lời.

"Tối hôm qua anh hoàn toàn có cơ hội làm như thế nhưng hai người tôi vẩn bình an như thế thì chẳng ngại gì mà không tin tưởng cậu cả !"
Lưu Vũ Thần liền nở nụ cười bình thản nói.

" Một chút nữa tôi còn phải đi làm không ở nhà tiếp đón hai người được , hai người có thể ở lại hay ra về thì củng được nhưng nếu đi nhớ khóa cửa lại giúp tôi !"
Sở dĩ Lưu Vũ Thần nói như thế là vì trong ánh mắt và hành động của hai người này mà cảm nhận được bọn họ rất yên tâm về hắn.

Mà nếu đã tin tưởng thì hắn phải dặn dò trước thì vẩn hơn nhiều , đương nhiên là Lưu Vũ Thần củng chẳng sợ hai đại tiểu thư này có mưu đồ gì với mình.

Nói xong những lời này Lưu Vũ Thần củng yên tĩnh mà dùng cơm , phải nói là hắn chẳng biết nói thêm gì với hai người này.

" Ren! Ren! !"
Âm thanh điện thoại vang lên đánh tan đi không khí im lặng đầy ngột ngạc này , ánh mắt của mọi người hướng theo âm thanh điện thoại vang lên thì chợt thấy bàn tay trắng noãn của Diệp Cơ Uyển cầm lấy rồi đưa sát bên tai.

Diệp Cơ Uyển nhẹ nhàng hướng hai người gật đầu nhẹ một cái rồi đi ra phía sau nghe điện thoại để lại Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên đối diện mà bốn mắt nhìn nhau.

Lưu Vũ Thần cúi đầu dùng thức ăn nhưng lại cảm nhận được ánh mặt người phía trước đang nhìn mình châm chú như thế.

Lưu Vũ Thần ngẩn đầu lên nhìn châm chú vào Nghiêm Á Hiên nói.

" Trên mặt tôi dính bẩn hay sao ?"
Nghiêm Á Hiên nghe thế liền liếc ánh mắt về phía khác lại ngại ngùng đáp.

"Không !.

Không có ! Chỉ là có hơi hiếu kỳ về việc cậu đi làm , không phải chúng ta còn học hay sao chứ ?"
Thấy câu hỏi không tim củng chẳng có phổi này của Nghiêm Á Hiên thì hắn liền nở nụ cười bình thản mà nói.

" Cuộc sống của tôi rất khó khăn , củng chẳng giống như cuộc sống của đại tiểu thư như cô ! Nếu không đi làm thì tôi lấy cái gì mà sinh tồn trong cuộc sống khó khăn này chứ ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 11: 11: Cảm Giác An Toàn !


Nghe thấy câu trả lời của hắn thì Nghiêm Á Hiên bất giác nhíu cặp chân mày lại trong vài giây rồi lại giãn ra và cô củng chẳng mở thêm lời nào nữa.

Theo Nghiêm Á Hiên suy nghĩ thì ai củng có hoàn cảnh khó khăn của mình cả nên rất hiểu chuyện mà nói.

" Tôi thấy cậu sống như thế này rất tự do , muốn làm gì củng được cả chẳng cần phải thuận theo ý ai !"
Câu nói này lọt vào trong đầu làm cho Lưu Vũ Thần không kiềm được hiếu kỳ mà nói.

" Có phải là cuộc sống cô bị ràng buộc phải không ? Thông thường mấy người hào môn thế gia giống cô hay trải nghiệm qua những chuyện như thế lắm !"
Lưu Vũ Thần nói xong lại động đũa gấp thức ăn bỏ vào miệng mà thưởng thức củng chẳng hiểu sao hôm nay hắn lại muốn mở lời nói với cô gái trước mặt này thêm vài câu.

Còn về phần Nghiêm Á Hiên thấy hắn như hiểu ý mình liền thở dài một hơi ra vẽ ủ rủ mà nói.

" Có thể cậu và mọi người xung quanh thấy tôi sống xung xướng , cao quý , sang trọng hay không thể chạm vào ! Nhưng thật ra từ nhỏ đến bây giờ tôi chơi với ai , bận thứ gì trên người , học ở nơi nào , thậm gì là kết hôn với ai củng chẳng thể theo ý mình !"
Nói đến đây Nghiêm Á Hiên tâm tình có chút dao động lại hướng ánh mắt về khuôn mặt khá điễn trai của Lưu Vũ Thần mà hỏi.

" Anh nói xem , cuộc sống như thế có thật sự là hạnh phúc hay không ? Như thế này có vui vẽ hay không ?"
Nói xong , Nghiêm Á Hiên liền lắc cái đầu nhỏ nở nụ cười tự diễu cợt bản thân mình vì đã nói ra tâm sự của mình với một người xa lạ mới gặp được vài ba lần.

Phải nói , Nghiêm Á Hiên củng chẳng hiểu nổi tại sao đứng trước ánh mắt sáng rực như bầu trời đêm đầy trăng kia của Lưu Vũ Thần thì cô lại muốn nói hết tâm sự của mình.

Như thế này chẳng biết là có phải giống mọi người thường nói hay không , cái cảm giác như thế này thường gọi là " người làm cho bản thân ta bình thản khi ở bên cạnh ".

Lưu Vũ Thần thấy được tâm tình biến đổi này của Nghiêm Á Hiên thì lại cố nặng ra một câu an ủi người mà nói.

" Không sao ? Tôi thấy khuôn mặt cô rất phúc hậu sao này sẽ gặp được người làm cho cô muốn nương tựa vào !"

Lưu Vũ Thần khô khan mở lời nói.

" Thôi được rồi ! Chuyện không vui thì hãy bỏ qua phía sau đầu đi , cô hãy cố sống tốt và đi theo trái tim và lý trí của mình chỉ dẩn là được !"
Nói xong lời an ủi đầy miễn cưỡng này thì cả hai người đều yên lặng một cách đáng sợ , chẳng hiểu tại sao một người điềm tĩnh và ít nói như Lưu Vũ Thần lại nói những lời này với Nghiêm Á Hiên.

Trong không khí yên lặng ấy chợt có âm thanh mềm mại vang lên.

" Á Hiên ! Mình có việc phải đi về trước một lác nữa mình đến đây đón cậu được không ?"
Lời nói vừa xong khuôn mặt nhỏ nhắn có phần xinh xắn kia của Diệp Cơ Uyển bước vào đứng trước mặt của Nghiêm Á Hiên như chờ câu trả lời của cô.

Nghiêm Á Hiên nghe thấy câu hỏi này liền trầm tư một lác sau rồi lại đáp lời.

" Được ! Hiện tại mình củng chẳng có việc gì làm nên ở nơi đây đợi cậu , nếu có việc gì cậu cứ gọi cho mình là được !"
Phải nói nếu như là thông thường thì Nghiêm Á Hiên củng chẳng dễ dàng gì ở lại nhà người lạ , nhưng mà khi ở trước mặt người con trai đầy lạ lẫm này cô cảm thấy được trong lòng có cảm giác rất an toàn và bình thản.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 12: 12: Thói Quen !


Nghe câu trả lời này của Nghiêm Á Hiên thì Diệp Cơ Uyển liền nở nụ cười vui vẽ mà đi tới trước mặt cô nói.

" Được ! Mình đi trước , cậu ở lại chơi vui vẽ mình đi trước đây !"
Nói xong Diệp Cơ Uyển liền hướng ánh mắt về phía Lưu Vũ Thần như chào hỏi hắn một câu rồi nhanh chóng đi ra phía bên ngoài.

Trong căn phòng chỉ còn lại hai người , một người nam thanh tú còn lại là một cô gái xinh đẹp đang đối diện nhìn nhau giống như cặp vợ chồng mới cưới vậy.

Thấm thoát thời gian lại trôi qua thêm một lúc lâu thì hai người củng đã dùng bữa xong , Lưu Vũ Thần hướng ánh mắt về phía Nghiêm Á Hiên nói.

" Để nơi này một mình tôi thu dọm là được rồi , nhà của tôi tuy hơn nhỏ nhưng cô có thể đi dạo một chút !"
Lưu Vũ Thần nói xong liền đứng dậy thu dọn hết chén bát trên bàn , Nghiêm Á Hiên nhìn thấy được ánh mắt kiên định kia của hắn thì lại không mở miệng gì thêm nữa mà nhanh chóng đi xung quanh.

Còn về phần Lưu Vũ Thần thì nhanh chóng tập trung vào công việc rửa chén bát của mình mà chẳng chú ý gì tới những việc xung quanh.

Theo như giờ giấc của Lưu Vũ Thần thì trong một ngày hắn chỉ lên trường từ sáng đến trưa , về lúc trước thì được ở nhà nghỉ ngơi tới lúc chiều , còn về lúc chiều tối thì hắn phải đi làm đến lúc khuya mới về nghĩ ngơi.

Cái cảm giác vội vàng này thật sự rất khó khăn đối với hắn.

Lưu Vũ Thần rửa xong chén bát thì lại nhàn nhã bước tới chiếc ghế sofa mà ngồi xuống mở ti vi lên xem tin tức.

" Lưu Vũ Thần ! Tôi không ngờ anh củng có cái sở thích này nha !"
Trong khi Lưu Vũ Thần tập trung vào xem tin tức thì chợt có âm thanh vang lên mà truyền đến tai hắn.

Lưu Vũ Thần không nhìn củng thừa biết là âm thanh của ai đang nói , Lưu Vũ Thần liền mở miệng đáp.

"Nếu như cô thích thì có thể giúp tôi chăm sóc chúng nó , tôi củng không ngại !"
Nghe câu nói này thì trong lòng Nghiêm Á Hiên vui vẽ không thôi bỡi vì trong căn nhà này của hắn chỉ còn căn phòng phía sau bếp chưa bước vào mà thôi.

Phía trong đó củng chẳng có gì ngoài căn phòng giành để nuôi vài con mèo nhỏ đề tìm thú vui nhàng nhã mà thôi chứ chẳng có gì cả.

Nhưng Lưu Vũ Thần không ngờ rằng Nghiêm Á Hiên lại thích thú với những con động vật nhỏ này như thế.

Nếu cô đã yêu thích như thế thì hắn củng chẳng ngại ngùng mà giao cho Nghiêm Á Hiên cái trọng trách to lớn là chăm sóc mèo.

Chẳng đợi hắn nói thêm lời nào củng chẳng biết từ lúc nào Nghiêm Á Hiên đã nhào vào vui chơi với lũ mèo nhỏ phía bên trong.

Lưu Vũ Thần nở một nụ cười hiếm có rồi lại nhanh chóng bước lên trên phía căn phòng ngủ của mình mà chẳng thèm để tâm đ ến vị hoa khôi xinh đẹp phía dưới nhà.

Bỡi vì bây giờ củng khá là nhàng rỗi nên hắn vừa vào trong căn phòng dùng bàn tay khép nhẹ cánh cửa mà nằm xuống chiếc nệm nhỏ liền khép mờ đôi mắt.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua chẳng biết được bao lâu nữa , trong cơn mơ màng Lưu Vũ Thần nghe được trong tiềm thức tiếng chuông báo thức điện thoại vang lên.

Theo bản năng Lưu Vũ Thần tĩnh người mà bật dậy đôi mắt rất tĩnh táo mà chậm rãi bước xuống căn phòng tắm củng chẳng thèm để ý xung quanh.

------- Một Lác Sau !--------
Lưu Vũ Thần bước ra bên ngoài nhưng theo thói quen ở một mình nên trên người hắn chỉ khắc một chiếc khăn tắm màu trắng che đi bộ phận nhạy cảm của mình mà thôi.

Nhưng hắn củng chẳng để ý mà hướng lên căn phòng mình mà bước đi , nhưng khi đi được vài bước thì hắn cảm nhận được có ánh mắt quái lạ đang nhìn châm chú vào mình.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 13: 13: E Thẹn !


" Aaaaaaa ! Anh làm cái gì vậy ?"
Khi Lưu Vũ Thần bước được một chút lại có âm thanh hoảng hốt từ phía xa đang quát về hướng mình thì chợt sắc mặt hắn chuyển thành trắng nhợt như làng da trẻ em vậy.

Ngay lúc âm thanh này truyền đến thì Lưu Vũ Thần mới nhớ ra là căn nhà trống vắng này hôm nay còn có khách và củng nhớ rằng dáng vẽ khó coi này của mình.

Lưu Vũ Thần cố kiềm lại cảm xúc khó chịu trony đáy lòng mà hướng ánh mắt về phía Nghiêm Á Hiên nở nụ cười đáp.

" Xin lỗi ! Là tôi cứ ngỡ cô đã đi về rồi , tôi củng không chú ý lắm ! Xin lỗi !"
Nói xong Lưu Vũ Thần phóng nhanh lên căn phòng của mình để lại sắc mặt khó coi kia của Nghiêm Á Hiên.

Phải nói nếu giây phút này nhìn châm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kia của cô thì sẽ thấy những vết đỏ bừng trên đôi gò má càng tô thêm vẽ đẹp đơn thuần ấy.

Một lác sau Nghiêm Á Hiên mới tĩnh hồn lại mà lẩn bẩm.

" Cái tên này , thật là làm cho người ta xấu hổ quá đi mất !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên củng chẳng chào hỏi hắn thêm câu nào mà nhanh chóng rời đi mất đê lại căn phòng yên tĩnh như lúc ban đầu.

Thời gian lại lạnh lùng mà vô tình trôi qua , Lưu Vũ Thần bước xuống căn phòng liếc ánh mắt nhìn xung quanh chẳng thấy Nghiêm Á Hiên đâu thì hắn củng không để ý mà hướng ra phía bên ngoài rời đi.

Thời gian lại vô tình trôi qua một lác lâu , Nghiêm Á Hiên đã về trong căn nhà rộng lớn và sang trọng kia của mình , liếc ánh mắt nhìn xung quanh thì đây là một căn biệt thự rộng lớn được trang trí theo phong cách châu âu trông rất sang trọng.

Nhưng khác biết với sự xa hoa và rộng lớn này thì xung quanh chỉ là một bầu không khí yên tĩnh đến mức đáng sợ , phải nói là căn nhà này có vài người bận động phục đen làm vệ sĩ mà kèm theo vài người làm mà thôi.

Thấy Nghiêm Á Hiên đi vào , một phụ nữ trung niên đi nhanh tới cung kính nói.

"Tiểu thư cô về rồi , mau lên tắm rửa rồi xuống dùng cơm có được không ? Lúc ban chiều ông ba chủ có gọi hỏi thăm tiểu thư đấy ?"
Ánh mắt Nghiêm Á Hiên có chút vôi vã mà nói.

" Dì Lan ! Người không khai báo ra là cháu đi cả đêm không về đấy chứ ?"

Người phụ nữ trung niên được gọi là Dì Lan kia nghe thế liền đáp.

" Nào có ! Tôi làm sao bán đứng tiểu thư được chứ ?"
Nghe được câu trả lời này Nghiên Á Hiên liền thờ phào một hơi nhẹ nhõm mà nói.

" Vâng ! Cháu lên phòng tắm trước !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên liền nở nụ cười xinh đẹp mà đi nhanh lên phòng đề lại Dì Lan với vẽ mặt nuông chiều bao che trong bất lực.

Phải nói Dì Lan làm trong nhà của Nghiêm Á Hiên đã mấy chục năm từ lúc mà cô chưa sinh ra đến bây giờ , với lại Dì Lan cả đời củng chẳng có con nên luôn xem Nghiêm Á Hiên là con ruột của mình mà đối đãi.

Nghiêm Á Hiên đang nằm trong bồn tắm sang trọng mà hưởng thụ sự sản khoái của dòng nước ấm áp thì chợt nhớ lại khuôn cảnh gần như tr@n truồng kia của Lưu Vũ Thần thì chợt sắc mặt cô đỏ bừng mà dùng tay che mặt xấu hổ không thôi.

Nghiêm Á Hiên xấu hổ lẩm bẩm.

" Mình bị làm sao thế này ? Tại sao lại suy nghĩ đến những cảnh xấu hổ như thế ? Đúng là đầu óc mình càng ngày lại đen tối rồi tại sao lại nghĩ đến cái tên đó chứ ?"
Nghiêm Á Hiên cố xua đi cái ý niệm mơ hồ trong đầu mà tập trung vào việc tắm rửa rồi nhanh chóng bước xuống phòng ăn mà thưởng thức những món ngoan trên bàn.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 14: 14: Phiền Phức ! 1


Bầu trời đã dần về đêm khuya , bầu không khí xung quanh bắt đầu giảm dần và lạnh lẽo hẳn đi , trên con đường quen thuộc hình dáng cao ráo có chút mơ hồ kia của Lưu Vũ Thần chậm rãi bước đi trông rất nhẹ nhàng.

Không biết là trải qua được bao lâu thời gian , khi Lưu Vũ Thần mở cách cửa bước vào bên trong nhà thì trong lòng hắn cảm thấy có chút ấm áp đi hắn.

Lưu Vũ Thần liếc ánh mắt nhìn khung cảnh trống vắng quen thuộc xung quanh một lần rồi lại nhanh chóng lao vào nhà tắm vệ sinh cá nhân.

Khi hắn bước ra thì sắc mặt có chút nhàn nhả kèm theo sự mệt mỏi như mọi khi ,bước vào căn phòng ngủ phía trên lầu chợt vài mùi hương thơm thoang thoảng còn động lại trên chiếc nệm làm cho Lưu Vũ Thần có chút không quen.

Hắn cố kiềm lại cảm giác khó chịu này mà đi đến mở chiếc máy tính , sau vài thao tác tay nhanh chóng thì chợt trên chiếc màn hình hiện lên những trang wed và thông tin mà khiến cho người nhìn phải nguy ngờ.

Nếu như có chuyên gia ở đây thì họ sẽ hốt hoảng vì đây là hệ điều hành game đang nổi đình đám trong nước hiện nay , phải nói người tạo ra hệ điều hành game này thì trí thông mình củng chẳng thể nào thấp được.

Lưu Vũ Thẩn tập trung vào sữa chửa cố hoàn thiện phần mềm trò chơi sao cho đến mức hoàn mỹ nhất , hoặc là đến mức sai sót không đáng kể thì mới được.

Phải nói , từ lúc còn bé thì Lưu Vũ Thần đã rất hướng thú và rất thích nguy cứu để tạo ra những phần mền như thế để thoả sức đam mê nhàm chán này của mình.

Âm thanh của cây kim đồng hồ không ngừng vang lên và thời gian lại dần trôi qua , khi Dương Vũ Hàn tắt chiếc máy tính thì củng chẳng có thêm hành động gì nữa mà nhào lên chiếc nệm nhỏ mềm mại nhanh chóng khép mờ đôi mắt.

------- Sáng hôm sau -------
Trong sân trường sang trọng , gọn gàng , sạch sẽ và nghiêm trang ấy có những học sinh cười đùa qua lại trông rất vui vẽ.

Ở một góc vắng nào đó trong trường những thanh niên cao lớn đang tập trung vào một chỗ như đang bàn tán chuyện gì đó.

Trong nhóm người đó có âm thanh vang lên.

" Gia Khang ! Cậu nói xem cái tên Lưu Vũ Thần kia có địa vị như thế nào mà lại khiến hai vị hoa khôi của trường thân thiện với hắn như thế !"
Lại có âm thanh vang lên.

" Mình đã điều tra rồi , cái tên đó chẳng có địa vị gì cả chỉ là một tên nhà nghèo mà thôi !"
" Haha ! Đúng là tên ăn mày chẳng biết tốt xấu lại muốn bám vào đại tiểu thư , đúng là cốc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga !"
Người được gọi là Gia Khang kia đã lên tiếng nói.

" Nếu như thế thì tốt , chúng ta nên giáo huấn cái tên kia một chút để cái tên đó hiểu được vị trí của mình là ở nơi nào !"
Câu nói này vang lên người ta mới nhìn rõ khuôn mặt của người này củng rất cao ráo và điễn trai , nhưng tận sau trong ánh mắt ấy có một chút gì gọi là gian xảo.

Lưu Vũ Thần mệt mỏi ngồi nhàm chán trong bàn học của mình mà xem điện thoại củng chẳng để ý đến những người xung quanh có lắm.

Không biết từ lúc nào mọi người đã vào lớp đầy đủ kể cả hai vị tiểu thư hoa khôi kia vẩn đang ngồi phía trên hắn ánh mắt của Nghiêm Á Hiên có đôi lúc lại nhìn vào hình dáng kia của Lưu Vũ Thần.

Lưu Vũ Thần đang tập vào chiếc điện thoại thì chợt có âm thanh to rõ vang lên.

" Gia Khang ! Cậu có biết gì không ? Lớp chúng ta có một người cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga kìa , đã bần hèn lại còn muốn tiềm cách bám vào đại tiểu thư chẳng biết là muốn xin bao nhiêu tiền nữa !".
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 15: 15: Phiền Phức ! 2


Những câu nói đầy địch ý và chế nhạo này nhanh chóng truyền quanh khắp căn phòng nhỏ đương nhiên là Lưu Vũ Thần củng nghe rất rõ ràng.

Trong tâm trí của Lưu Vũ Thần củng chẳng nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu bản thân mình nghe được những lời miệt thị , khinh bỉ , chế nhạo và xem thường đối với mình.

Lúc đầu Lưu Vũ Thần nghe được những lời như thế này trong lòng rất là buồn bã , đau khổ , ủy khuất và không cam tâm , nhưng mà nghe mãi củng thành thói quen nên hôm nay thấy được những lời nói này nhằm vào mình hắn củng chỉ nhếch mép cho qua.

Đương nhiên Lưu Vũ Thần thừa trí thông minh để hiểu là trong căn phòng này chỉ có mỗi mình hắn là khác biệt mà thôi.

Tuy là Lưu Vũ Thần chẳng quan tâm gì những lời nói này , nhưng mà không hẳn hai vị hoa khôi đang ngồi phía trên củng như thế , mà thấy được những lời chăm chọc ác ý này trong lòng hai người cảm thấy hình như bản thân mình đã làm ảnh hướng đến Lưu Vũ Thần vậy.

Sự đồng cảm này chẳng phải xuất phát từ tình cảm nam nữ gì cả , mà nó xuất phát từ việc hai người được hắn giúp đỡ nên sinh ra cảm giác có lỗi khi đã làm phiền mà thôi.

Nghĩ như thế Nghiêm Á Hiên liền hướng ánh mắt có chút áy náy về phía Lưu Vũ Thần mà nói nhỏ.

" Vũ Thần ! Xin lỗi , vì tôi mà cậu gặp phiền phức không đáng có !"
Giọng nói nhỏ mà êm ái này truyền đến bên tai làm cho Lưu Vũ Thần có chút bất ngờ , bỡi vì mấy người có địa vị như thế rất khó nói lời xin lỗi với người khác.

Nhìn thấy được ánh mắt chân thành của cô , Lưu Vũ Thần liền nhỏ nhẹ đáp.

" Không sao ! Những lời nói như thế này , tôi nghe quen rồi !"
Lời nói kèm theo vẽ mặt bình thản này truyền đến bên tai Nghiêm Á Hiên trong lòng cô liền chẳng kiềm được mà nổi lên cảm giác chua sót khó hiểu.

Nghe được từ "tôi quen rồi " từ miệng của Lưu Vũ Thần làm cô hiểu ra rất nhiều điều , cái cảm giác khó chịu bỡi những lời nói kia bản thân cô nghe còn chẳng nuốt nỗi.

Vậy mà cái người thanh niên ngang tuổi mình này lại nói quen rồi , cái cảm giác chua sót đầy bất lực trong khuôn mặt thanh tú của chàng trai trẻ này mấy ai hiểu được chứ.

Nghiêm Á Hiên nghĩ thông suốt liền hít sâu một hơi thở cố kiềm lại cảm xúc bất ổn từ trong lòng bời môi đỏ mọng kia củng không nói thêm gì nữa.

Trong không khí yên tĩnh này lại có người mở miệng lên tiếng nói.

" Mấy cậu nói ai thế ? Chẳng phải trong lớp chúng ta , ai củng là con cháu hào môn hay sao ? Không lẽ có ai thấp kém lẫn lộn vào cơ à ?"
Lời nói này chẳng ai khác ngoài cái người tên Gia Khang kia vừa lên tiếng , đương nhiên câu hỏi này củng chỉ muốn nói cho người xung quanh nghe mà thôi chứ cái tên này thừa biết câu trả lời.

Lại có tiếng nói phụ họa mà đáp lời.

" Gia Khang ! Cậu không biết hay sao ? Ngoài bạn học Lưu Vũ Thần kia thì còn ai vào đây chứ ? "
Gia Khang nghe thế liền ra vẽ mặt bất ngờ mà hướng ánh mắt về phía Lưu Vũ Thần nhếch mép nói.

" Vũ Thần ! Mình nghe nói chi phí trường học này của khá cao , nếu cậu có khó khăn nào về chi phí học tập thì có thể nói với mình ! Mình cơ thể cho cậu vay , chỉ cần cậu trả đúng hẹn là được !"
Nói đến đây Gia Khang lại ngừng một hơi ra vẽ nghiêm túc.

"Nếu cậu không có tiền trả đúng hẹn củng chẳng sao , cậu có thể đến nhà mình làm giúp việc để trừ nợ ! Chúng ta là bạn học giúp đỡ lẫn nhau là việc đương nhiên nên cậu củng đừng e ngại nha !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 16: 16: Phiền Phức ! 3


Câu nói này không to lớn nhưng đủ dư âm để vang lên và truyền đi khắp căn phòng này , lời nói này tuy rất nhỏ nhẹ như muốn có ý giúp đỡ lẩn nhau nhưng mà ai chẳng hiểu được hàm ý sâu xa bên trong đó chứ.

Phải nói người tên Gia Khang này đang chế nhạo Lưu Vũ Thần bằng lời nói hoa mỹ thì đúng hơn , tuy nhận được nhiều ánh mắt khinh thường nhưng tâm tình của Lưu Vũ Thần vẩn bình thản như mặt nước chẳng có một chút động tĩnh gì cả.

Nhưng hắn vẩn nở nụ cười ôn hòa hiếm thấy hướng ánh mắt về phía Gia Khang mà nói.

" Mình cảm ơn lòng tốt của cậu , nếu hôm nào mình thiếu thốn tiền học thì sẽ tìm đến cậu !"
Câu nói đầy điễm tĩnh và nhẹ nhàng này truyền đến bên tai , sắc mặt Gia Khang bỗng chốt cứng đờ vì biểu hiện này của hắn.

Không phải thông thường ai vào hoàn cảnh này đều tức giận , phẫn nỗ hoặc là tìm cách biện minh hay sao ? Tại sao cái tên này lại bình thản như thế.

Trong khi bản thân Gia Khang còn đang thẩn thờ thì chợt tiếng chuông vào giờ học vang lên , trong phút chốt mọi người đều vào vị trí của mình và bầu không khí trở nên yên tĩnh đi đôi chút.

Trong bầu không khí nghiêm túc và châm chú này thời gian lại trôi qua rất nhanh chóng , đến cuối tiết học chợt vị thầy giáo trung niên hướng xuống phía mọi người mà nói.

" Các bạn ! Tuần sau trường chúng ta có tổ chứ một cuộc dã ngoài trong rừng để trau dồi thêm trải nghiệm , mong rằng các bạn chuẩn bị và tham gia một cách nghiêm túc !"
Câu nói này tuy không to lớn gì nhưng đủ sức để truyền quanh khắp căn phòng làm cho sắc mặt mọi người đều khác nhau cả.

Trong không khí chỉ có một người nói chuyện ấy lại trôi qua nhanh chóng , thấm thoát đã đến cuối giờ mọi người đều tan trường ai đều về nhà của mình.

Lưu Vũ Thần cảm nhận được có ánh mắt chẳng mấy thiện cảm nhìn ra phía mình , không cần nhìn hắn củng thừa biết ánh mắt ấy là Gia Khang chứ còn ai vào đây chứ.

Tuy Gia Khang có chút không thích Lưu Vũ Thần nhưng củng chẳng phải người vô lý ngang ngược chẳng biết suy nghĩ , thấy Lưu Vũ Thần có thái độ như thế thì hắn củng ngậm ngùi bỏ qua.

Lưu Vũ Thần chậm rãi bước trên con đường thoát mát , phía hai bên đường có những hàng cây xanh che đi ánh mặt trời gay gắt làm cho bầu không khí càn thêm ôn hòa.

Nhưng chưa đi được vài bước lại có người phía sau tiến nhanh đến mà nhỏ nhẹ nói.

" Dương Vũ Hàn ! Đợi tôi một chút !"
Câu nói này vừa dừng phía sau có một hình dáng quen thuộc đi tới , hình dáng này nếu không phải Nghiêm á Hiên thì còn ai vào đây chứ.

Lưu Vũ Thần liền nheo đôi mắt lạnh lùng về hướng Nghiêm Á Hiên nói.

" Có chuyện gì không ?"
Nghe được câu nói lạnh lùng của hắn nhưng vẩn nở nụ cười ôn hòa đáp.

" Tôi lại gây phiền phức cho cậu rồi ! Hay là hôm nay tôi cùng cậu về nhà xem như là lời xin lỗi được không ?"
Nói xong Nghiêm Á Hiên lại nở nụ cười xinh đẹp , có câu nói rằng chẳng ai đánh mặt người đang cười huống chi là cô gái xinh đẹp , vậy nên cho dù rằng không muốn nhưng Lưu Vũ Thần củng chẳng từ chối.

Lưu Vũ Thần bình thản đáp.

" Việc có chẳng phải lỗi của cô nếu muốn đi theo tôi về thì củng chẳng sao , nhưng mà tôi xin nói trước là gần tối còn có công việc chẳng thể tiếp đón cô trong nhà được , nhưng mà nếu cô rảnh thì có thể giúp tôi chăm sóc mấy con mèo xem như trả công củng chẳng sao ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 17: 17: Dùng Bữa !


Nghe được câu trả lời của hắn trong lòng Nghiêm Á Hiên mới nhẹ nhỏm thở phào một hơi mà đáp lời.

" Được ! Tôi chấp nhận lời đề nghị của anh !"
Nghe được câu trả lời này Lưu Vũ Thần chẳng mở miệng nói thêm gì mà chậm rãi đi về phía trước , thấy như thế Nghiêm Á Hiên củng vui vẽ đi theo phía sau.

Trên đường đi trong không khí mát mẽ ấy ,hai người đã nói qua lại rất nhiều điều vui vẽ củng chẳng hiểu tại sao Lưu Vũ Thần một người không hòa đồng này lại nói với cô nhiều như thế.

Giây phút này , trong lòng Nghiêm Á Hiên rất vui vẽ và cảm thấy nhẹ nhỏm hẳn đi , có lẽ là người giờ không có một người nào khiến cô phải nói hết góc khuất trong nội tâm cả , và chẳng có ai chịu lắng nghe những lời như thế.

Vậy nên khi cô ở bên Lưu Vũ Thần trong lòng và cảm giác thấy rất thân thiết giống như một người bạn lâu năm vậy.

Chẳng biết từ lúc nào hai người đã xuất hiện trước mặt của nhà mình , Lưu Vũ Thần củng chẳng che dấu gì mà nhập dòng mật khẩu rồi chậm rãi bước vào trong.

Phong cảnh xung quanh vẩn quen thuộc như cũ chẳng có gì khác lạ , nhưng trong lòng Nghiêm Á Hiên cảm nhận được có chút khác lạ có lẽ là vì ngày hôm này chỉ có mình cô ở nhà hắn , phải nói là cô nam quả nữ mới đúng nha.

Chẳng biết từ lúc nào Lưu Vũ Thần đã thay bộ đồng phục mà khoắc trên mình một chiếc áo thun thêm cái tạp dày mà tập trung vào bếp.

Phải nói , công việc nấu nướng này lúc đầu Lưu Vũ Thần củng chẳng có kinh nghiêm , nhưng mà làm nhiều lần rồi củng thấy khá bình thường và việc vào bếp nấu vài món củng là thói quen khó bỏ của hắn.

Nghiêm Á Hiên nhìn vào hình dáng cao ráo khoắc chiếc tạp dày mà tập trung vào nấu nướng khoẳng khắc này bất giác làm cho trái tim trong lòng ngực của cô bất giác đập loạn nhịp.

Phải nói , theo cảm nhận của Nghiêm Á Hiên thì cái têm trước mặt này rất lạnh lùng , khốn kiếp , chẳng thèm quan tâm đ ến ai cả.

Nhưng mà mỗi khi đi bên cạnh hắn tận sau trong tâm hồn luôn có cảm giác được che chở , luôn có cảm giác an toàn lại còn có rất nhiều tài lẽ.

Trước đây nếu có người nói yêu một người khác giới từ cái nhìn đầu tiên thì có đánh chết cô củng chả tin , nhưng hôm nay cô thật sự hiểu được cái cảm giác này rồi , thật sự rất huyền ảo nha.

Chẳng biết từ lúc nào hình dáng cao ráo điễn trai kia của Lưu Vũ Thần đã đứng trước mặt cô mà âm trầm nói.

" Đẹp trai không ? Có phải là say đắm bỡi dáng vẽ này của tôi rồi không ?"
Câu nói này như một chiếc búa đánh vào trong đầu làm cô giật mình mà tĩnh lại , nghe được câu nói này truyền vào bên tai làm cho Nghiêm Á Hiên giật mình sắc mặt nhanh chóng chuyển thành đỏ bừng như quả cà chua mới chín vậy.

Nghiêm Á Hiên quay mắt đi nơi khác chẳng giám nhìn vào khuôn mặt tự tin kia của hắn nữa , phải vài hơi thở sau Nghiêm Á Hiên mới cô kiềm lại tâm tình đang dậy sóng của mình mà ấp úng nói.

" Anh!.

anh tự kỹ quá rồi ! Tôi! tôi chỉ là chưa thấy qua nam giới vào bếp mới châm chú như thế mà thôi !"
Nghe câu trả lời Lưu Vũ Thần củng chẳng muốn hỏi thêm gì làm cho cô thêm khó chịu mà trầm tư một lác lâu lại mở miệng nói.

" Bữa trưa có rồi , cô có muốn thử một chút không ?"
Nghiêm Á Hiên bất giác đáp.

" Được ! Tôi củng rất đói !"
Nói xong hai người bất giác mà tới ngồi trước bàn ăn tại vị trí của mình , trong không khí yên tĩnh ấy hai người lặng lẽ mà động đũa.

Thưởng thức món ăn trong miệng Nghiêm Á Hiên bất giác nói.

" Tài nghệ nấu nướng của anh củng khá ngoan đấy ! Ai dạy anh nấu thế ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 18: 18: Đồng Cảm !


Lưu Vũ Thần nghe thế liền chậm rãi đáp.

"Chẳng có ai dạy cả , tôi tự nấu riết rồi thành quen mà thôi ! Còn cô tại sao lại không về nhà của mình mà lại muốn đến đến đây ?"
Nghiêm Á Hiên nở nụ cười ôn hòa đáp.

" Về nhà chẳng có gì vui cả học mãi rồi củng thấy chán nên muốn đến đây tìm kiếm không gian mới ! Anh không hẹp hòi đến mức đuổi tôi về đấy chứ ?"
Nói xong Nghiêm Á Hiên lại nở nụ cười vui vẽ như thăm dò ý kiến của hắn , Lưu Vũ Thần củng chẳng để ý gì mà đáp lời.

" Tôi không rảnh rỗi đến mức như thế nếu cô thích thì có thể ở đây ! "
Nói đến đây Lưu Vũ Thần lại dùng ánh mắt đánh giá thân thể Nghiêm Á Hiên một vòng rồi lại nói.

" Nhìn dáng vẽ cô củng ưa nhìn , không sợ tôi có ý đồ xấu hay sao ? Dù gì củng ở chung nhà à nha !"
Thấy được ánh mắt đánh giá của hắn sắc mặt Nghiêm Á Hiên bất giác nóng bừng như lửa đốt vậy thật sự rất khó chịu.

Nghiêm Á Hiên ra vẽ trấn định nói.

" Tôi thấy anh ở đây có một mình mà nhà củng khá rộng rãi nên tôi mới đến đây làm bạn cùng anh còn không được hay sao ? Mà anh dám làm gì tôi hay sao ?"
Nghe được lời nói biện minh thấp kém này của Nghiêm Á Hiên thì hắn củng chẳng nói thêm gì , hắn biết cô muốn ở lại đây là vì một lý do nào đó chứ chẳng phải như cô nói , nhưng mà hắn biết người con gái trước mặt này chẳng gây hại gì mình cả.

Lưu Vũ Thần nở nụ cười nhạt nói.

" Bình thường thì tôi không giám thật , nhưng mà vào trường hợp đặt biệt thì tôi không dám chắc ! Nếu có một ngày như thế thì cô hãy bỏ chạy là được !"
Nói xong Lưu Vũ Thần củng chẳng mở miệng thêm gì nữa mà tập trung thưởng thức những món ăn trên bàn , Nghiêm Á Hiên củng yên tĩnh như có nhiều lúc lại không kiềm được cảm xúc mà lén lút nhìn vào khuôn mặt của Lưu Vũ Thần mãi không thôi , dừng như là khuôn mặt kia có sức hút chết người vậy.

Yên tĩnh được một lác lâu Nghiêm Á Hiên lại mở miệng nói.

" Anh sống ở đây một mình sao ? Còn người nhà anh đâu rồi ?"

Nghe được câu hỏi ngây thơ này của Nghiêm Á Hiên thì thân thể hắn bất giác chậm lại một lúc , cái từ người nhà này từ trước giờ bản thân hắn chưa nghe qua củng chẳng thèm để tâm hay tìm hiểu.

Lưu Vũ Thần dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô nói.

" Câu hỏi nàu của cô rất lạ tôi chưa từng nghe qua có cái gì gọi là người nhà , từ khi tôi có nhận thức thì bản thân đã sinh sống ở đây rồi !"
Nếu như nói Lưu Vũ Thần bất ngờ vì câu hỏi của Nghiêm Á Hiên thì từ phút giây này cô củng rất bất ngờ vì câu trả lời của hắn.

" Người này đang nói thật hay sao ?"
" Thật sự không có người thân hay sao ?"
" Có phải là đang trêu chọc mình hay không ?"
" Nếu như điều đó là thật thì củng rất là đáng sợ , một người nếu chẳng có cái gọi là gia đình hoặc người thân chở che thì từ nhỏ đến lớn phải chịu bao nhiêu uất ức , thiệt thòi cơ chứ ?"
" Thảo nào ngày hôm đó mấy người kia kêu chọc nói những lời lăn mạ anh ta lại bình tĩnh như thế "
Chẳng hiểu sao nghe Lưu Vũ Thần đáp như thế thì trong lòng ngực cô như có con nai nhảy loạn mà đập liên hồi vậy,những suy nghĩ trong đầu thật là loạn như sợ mì vậy , thật sự có gì đó rất chua sót đầy khó chịu.

Nghiêm Á Hiên dùng ánh mắt chua sót có chút đồng tình nhìn về khuôn mặt bình thản kia của Lưu Vũ Thần , hắn thấy như thế liền hừ một tiếng nói.

" Cô đang thương hại tôi hay sao ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 19: 19: Đồng Cảm 2 !


Nghe hắn nói và có sắc mặt như thế thì trong lòng Nghiêm Á Hiên rất gấp gáp sợ Lưu Vũ Thần hiểu sai ý mình mà mở miệng.

" Không!.

không có ! Chỉ là tôi cảm thấy anh rất giỏi và củng rất ngưỡng mộ cuộc sống như thế này !"
Lưu Vũ Thần khó hiểu nhìn cô nói.

" Ngưỡng mộ ! Cô đang đùa với tôi sao ?"
Nghiêm Á Hiên nở nụ cười giải thích.

" Không có ! Tôi thấy anh sống một mình rất tự do và thoải mái , chẳng cần phải xem sắc mặt và lời nói của ai cả muốn làm gì thì cứ buông tay là được không phải hay sao ? Tuy là mưu sinh rất khó khăn nhưng thứ gì củng có giá trị của nó cả , tôi biết anh đã đánh đổi rất nhiều và cái cảm giác đó một người như tôi sẽ không hiểu được ! Nên chẳng biết nói làm sao mới phải ?"
Thấy Nghiêm Á Hiên giải thích như thế thì trong lòng Lưu Vũ Thần có chút ấm áp và cái cảm giác như thế này từ trước đến giờ hắn chưa từng trải qua.

Trầm đi được vài hơi thở Lưu Vũ Thần mở miệng.

" Tôi tin lời cô nói ! "
Âm thanh như máy móc của hắn vừa dứt thì cả không gian trở nên yên tĩnh hẳn đi xung quanh chỉ còn nghe thế tiếng chén đũa vang lên.

Thời gian lại vô tình trôi qua rất nhanh , khi dùng bữa trưa xong Lưu Vũ Thần đứng dậy định thu dọn chén đũa thì Nghiêm Á Hiên nói.

" Anh lên nghĩ ngơi rồi chiều còn phải đi làm , những việc rữa chén bát này để tôi làm là được !"
Câu nói này vừa vang lên truyền đến bên tai Lưu Vũ Thần thì cho dù Nghiêm Á Hiên muốn thu hồi củng chẳng còn kịp nữa.

Bỡi vì câu nói này thật sự không phù hợp với hoàn cảnh của hai người lắm , phải hình dung là câu nói trên là lời quan tâm của một người vợ mới cưới dành cho chồng mình thì chuẩn hơn nhiều.

Nghiêm Á Hiên sắc mặt đỏ bừng mà vội giải thích.

" Không ! không! không phải như thế ? Ý của tôi không phải như thế ? Tôi muốn nói rằng dù gì anh củng nấu bữa trưa còn về việc thu dọn chén bát là phần của tôi củng được , làm như thế tôi mới thấy bản thân mình có ít ở nơi này !"
Nghe câu giải thích vụn về của Nghiêm Á Hiên thì Lưu Vũ Thần củng chẳng muốn vạch trần làm gì ,hắn biết cô rất xấu hổ và ngại ngùng , đặt biệt là có một chút tình cảm không đúng gì đó với mình.

Lưu Vũ Thần là người trải nhiều việc đời nên từ khi thấy ánh mặt Nghiêm Á Hiên nhìn mình kèm theo những hành đồng và lời nói khác thường kia thì hắn đã hiểu được rất nhiều thứ.

Lưu Vũ Thần củng chẳng biết cảm giác của mình đối với Nghiêm Á Hiên là như thế nào , nhưng mà có một điều hắn dám khẳng định là khi cô ở đấy cùng hắn , bản thân Lưu Vũ Thần củng chẳng thấy chán ghét mà còn có một chút mong chờ là đủ rồi.

Còn về việc mới gặp lần đầu mà đã yêu say đắm không thể buông bỏ như muốn chết đi sống lại thì những điều đó chỉ có trong tiểu thuyết ngôn tình mà thôi.

Trầm tư một lúc Dương Vũ Hàn vờ như không để ý mà lên tiếng.

" Được ! Vậy cô rữa cẩn thận một chút , nếu bể thì tôi chẳng còn tiền mua đồ mới đâu đấy !"
Nói xong như chẳng muốn cô khó xữ mà quay người đi lên phía trên lầu để lại bóng dáng nhỏ bé của Nghiêm Á Hiên luôn nhìn châm chú vào tấm lưng vững chắc kia của hắn.

Khi cánh của phòng đóng lại Nghiêm Á Hiên có chút thất vọng và buồn bã , cô cảm thấy rằng hình như Lưu Vũ Thần chẳng có tình cảm gì với mình thì phải.
 
Back
Top Bottom