Mở đầu
Tháng 12 năm 1942.
Băng tuyết phủ kín những cánh đồng phía Đông.
Mặt trời mùa đông chỉ lóe lên một ánh sáng mờ nhạt trước khi biến mất vào lớp sương lạnh.
Những cơn gió từ Siberia cuốn qua, rét buốt như những lưỡi dao vô hình, xé toạc mọi thứ trên đường đi.
Ở giữa sự lạnh giá ấy, Stalingrad vẫn đứng vững, dù chỉ còn là một thành phố đổ nát.
Tiếng bom đạn vang lên không ngừng, xé toạc bầu trời.
Lửa và máu nhuộm đỏ dòng sông Volga đóng băng.
Nhưng nơi đây, lòng người vẫn cháy bỏng.
Ivan Petrovich ngồi trong chiến hào, tay siết chặt khẩu súng trường Mosin-Nagant đã xước xát vì quá nhiều trận chiến.
Mỗi tiếng nổ từ xa vọng lại khiến tim anh đập mạnh hơn.
Trên gương mặt còn rất trẻ ấy, đôi mắt đã cạn đi nét hồn nhiên của tuổi thanh xuân.
Thay vào đó là ánh nhìn cương quyết của một người lính, sẵn sàng chiến đấu cho lý tưởng duy nhất: chiến thắng hoặc hy sinh.
Cuộc chiến đã lấy đi tất cả của Ivan – gia đình, quê hương, và cả giấc mơ giản dị của một chàng trai vùng Siberia.
Nhưng nó không thể dập tắt ngọn lửa trong lòng anh, một ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt, thúc giục anh đứng lên, chiến đấu, và bảo vệ mảnh đất mà anh gọi là nhà.
Đó là câu chuyện của anh – một người lính Hồng quân giữa những ngày đen tối nhất của lịch sử.
Một câu chuyện về lòng dũng cảm, hy vọng, và sự hy sinh trong cơn bão lửa chiến tranh.