Cập nhật mới

Khác Ngọn đèn trong sương mù

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
300338016-256-k106064.jpg

Ngọn Đèn Trong Sương Mù
Tác giả: Aokoku
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thế kỷ 19, thời kỳ hoàng kim của Anh Quốc, được tách ra và đặt tên riêng theo tên của nữ hoàng Victoria.

Thời đại mà đất nước phát triển cả về văn học nghệ thuật, công nghiệp và kinh tế; là thiên đường dành cho những người yêu thích nền văn hoá phương Tây.

Khi nhắc về nó, người ta luôn nghĩ đến những câu chuyện tình ngọt ngào như trong mơ của tầng lớp thượng lưu, cuộc sống của ấm no của những người dân cùng nhiều tác phẩm văn học còn được lưu giữ đến ngày nay.

Nhưng liệu có ai nghĩ tới sự khắc nghiệt trong chính xã hội đó không?

Khi mà con người ở tầng lớp hạ lưu bị phần còn lại của đất nước nhìn với con mắt khinh bỉ, coi thường; bị coi là rác rưởi, những sinh vật không xứng đáng có quyền công dân vẫn còn đang đói khổ từng ngày?



tâmlý​
 
Ngọn Đèn Trong Sương Mù
Chương I : Gia đình


Tháng 12 ở London, mưa tuyết khiêu vũ trên bầu trời cùng những cơn gió lớn lạnh lẽo.

Tại khu nhà nghèo nơi tuyết đã phủ trắng, trong một căn nhà hai tầng bẩn thỉu và rách nát, hai đứa trẻ đang dựa vào nhau sưởi ấm.

- Chris, sao mẹ mãi chưa về?

- Đứa trẻ nhỏ hơn cất tiếng hỏi

Đứa trẻ lớn hơn an ủi:

- Không sao đâu, mẹ sắp về rồi!

Và chúng ta sẽ có quần áo mới thôi!

Trong chiếc chăn đã cũ, chúng ngồi co ro như những củ khoai tây, chiếc chăn cũ đến nỗi, tưởng chừng như chỉ cần kéo mạnh thêm một chút là sẽ rách ra ngay.

Đột nhiên cậu anh nảy ra một suy nghĩ.

Cậu nhảy xuống giường, chạy đến chiếc tủ đứng, lấy hết tất cả quần áo trong tủ đặt vào xung quanh chỗ hai anh em đang ngồi

- Thế mà anh không nghĩ ra!

Chiếc tủ đứng ấy chỉ có vỏn vẹn vài bộ quần áo sờn cũ.

Chris nhớ lại chiếc hộp cậu tìm thấy ở góc tủ, ánh mắt cậu trở nên buồn hơn.

- Anh buồn vì mẹ vẫn chưa về à?

Em cũng thế!

- Ừm!

- Gương mặt cậu vui vẻ lên một chút

-

Sau này khi em lớn, em sẽ kiếm thật nhiều tiền.

Sau đó mua một căn nhà thật ấm áp, có một cái lò sưởi thật to, thật nhiều quần áo ấm và thật nhiều đồ ăn nữa.

Lúc đó, chúng ta sẽ không bị lạnh khi mùa đông đến, mẹ cũng sẽ không

Chris cười khúc khích, quàng tay ôm lấy cô em gái nhỏ, mắt nhắm lại, cậu đáp:

- Anh rất mong chờ đến ngày đó đấy!

- Mà này, anh có nhớ mai là ngày gì không?

- Daisy tỏ ra thần bí

- Lễ Giáng Sinh?

- Và?

- Và?

- Cậu vừa cười vừa nhìn đi chỗ khác

Cô bé kích động kêu lên:

- Anh nghiêm túc đấy à?

Sinh nhật anh mà anh cũng không nhớ luôn?!

Christ cười lớn và xoa đầu em gái nhỏ:

- Anh đùa thôi!

Daisy chà sát hai bàn tay rồi hà hơi vào chúng.

Cô bé nhìn hai bàn tay mình, sau đó lại nhìn xuống chân, thở ra một làn khí trắng lớn, ngập ngừng hỏi:

- Thế anh muốn tặng quà gì cho ngày mai?

Christ thở dài:

- Như mọi năm thôi!

- Lại là bánh mince nữa?

Cô bé cảm thấy chán nản, cô mong chờ cậu muốn một đều gì đó mà cô làm được.

Ít nhất thì để làm được món quà đó không phải đi lại nhiều.

Còn cậu thì chẳng đòi gì thêm, có lẽ với hoàn cảnh nhà cậu, bánh mince là quá đủ rồi.

- Nhưng mà em không biết nấu ăn...

Cô bé nũng nịu, mặt hơi mếu, mắt chớp chớp nhìn cậu anh trai.

Còn cậu thì chẳng mảy may gì đến vẻ mặt đó, thản nhiên mỉm cười:

- Em có thể giúp mẹ mà.

- Anh đang cười chế giễu em đấy hả Chris, sao anh dámmmmm...

Vừa nói, Daisy vừa đấm bình bịch vào tay Chris với một lực chẳng đủ để gây đau.

Chris lại cười phá lên, cậu tiếp lời:

- Vậy, một cái xe lăn cho em nhé?

- Nhưng sinh nhật anh mà?

Với lại... xe lăn chắc đắt lắm, mẹ còn chưa có quần áo mới và em thì chẳng đi đâu cả, nên là...

Cậu hiểu điều cô bé muốn nói.

Cậu cũng biết rằng em gái cảm thấy tự ti với đôi chân dị tật không thể đi được của mình nên cô bé cũng không muốn đi ra ngoài.

Vả lại một chiếc xe lăn thì quá xa xỉ với gia đình cậu.

- Không có tiền mua thì anh sẽ làm cho em một cái!

Hai đứa trẻ lại tiếp tục trò chuyện, những câu chuyện cùng tiếng cười của chúng lấn át đi không khí lạnh bên trong căn phòng.

Chúng tiếp tục cười đùa và đợi mẹ về cho đến khi cả hai cùng thiếp đi.

- Chris, Chris, nghe mẹ nói này.

- Mẹ?

Có chuyện gì vậy ạ?

- Chris, mẹ muốn con hứa với mẹ sẽ chăm sóc Daisy và bản thân con thật tốt.

Được chứ, con yêu?

- Nhưng mẹ sắp đi đâu ạ?

- Mẹ không còn nhiều thời gian nữa rồi!

Hãy tìm đến địa chỉ của bố trong cái hộp nhỏ mẹ đặt ở góc cái tủ đứng.

Các con phải bắt ông ta chịu trách nhiệm với máu mủ của ổng ta.

Và nhớ phải sống thật hạnh phúc đấy!

Con làm được chứ?

Hứa với mẹ đi!

- Vâng, con hứa!

Nhưng mẹ sẽ đi đâu?

Nước mắt của người mẹ lăn dài trên má, bà ôm lấy cậu con trai:

- Mẹ sẽ đến một nơi rất xa, các con không được đi theo đâu đấy!

Vì các con còn nhỏ nên mẹ chẳng yên tâm chút nào!

Mẹ cũng không muốn rời xa các con đâu!

Hãy nói điều này cho cả Daisy nữa!

Mẹ yêu hai con rất nhiều, nhiều hơn cả mạng sống của mẹ.

Nên các con nhất định phải sống hạnh phúc đấy!

Còn điều này nữa, mẹ xin lỗi vì đã không thể làm bánh mince cho con năm nay.

Chris, chúc mừng sinh nhật con nhé!

Cậu choàng tỉnh giấc, trời đã sáng từ bao giờ.

Những tia nắng đầu ngày ấm áp trong Lễ Giáng Sinh soi rọi vào cửa sổ.

Ngay bên cạnh cậu, Daisy vẫn đang ngủ ngon.

Cả căn phòng chìm trong nắng ấm rực rỡ hoà cùng tiếng thở đều của cô bé, khoảng khắc bình yên này như làm tan chảy cả cái lạnh của mùa đông.

Chris nhẹ nhàng tiến đến chỗ cửa sổ và nhìn ra ngoài.

Tuyết đã ngừng rơi, mọi người lại bắt đầu cuộc sống nhộn nhịp hàng ngày của mình.

Nhưng hình như hôm nay vắng vẻ hơn một chút, "Có lẽ mọi người vẫn chưa muốn thức dậy vì hôm nay là Giáng Sinh."

- Cậu cười thầm

Đột nhiên có tiếng từ ngoài cửa gọi vào:

- Chrisss, Daisyyyy, có chuyện rồi!!!

Cậu ra mở cửa, chép miệng nói:

- Im lặng đi Mathew!

Daisy vẫn còn đang ngủ đấ...

Mathew bất ngờ bám vào áo của cậu với dáng vẻ sợ hãi, mặt đỏ bừng, hai bàn tay run rẩy, thở không ra hơi, rơm rớm nước mắt, cậu ta lắp bắp:

- C...Cô...K...Kate.....

Chris nhớ lại giấc mơ ban nãy, cậu xách áo Mathew lên:

- Mẹ tôi làm sao!?!

Nói nhanh!!!

Mathew lại lắp bắp:

- C...Cô...Kate....ch...chết rồi!

______________________________________________________

bánh mince : nguyên gốc mince pie
 
Ngọn Đèn Trong Sương Mù
Chương II : Giai cấp trong xã hội


Christ lặng người đi, không tin vào điều tai mình vừa nghe thấy.

Cậu giận dữ, giọng gằn lên như đang muốn giết chết Mathew:

- Mày nói dối!!!

Nhanh như chớp, cậu đấm văng Mathew xuống đường khiến cậu ta ngã bịch ra đất rồi đập đầu vào cửa của nhà đối diện.

Cú đấm đó làm Mathew mất ý thức một lúc, má trái của cậu ta hằn một vết đỏ tím hình nắm tay của Christ.

Cậu trở nên hung hăng, định lao đến đánh cho người bạn kia một trận thì có một thiếu nữ kịp thời ngăn lại.

Cô cúi người xuống, hai tay đặt lên vai cậu:

- Christ, Mathew không nói dối đâu.

Chị biết điều này khó tin, nhưng... mẹ em...đã qua đời rồi!

Chị biết bây giờ em rất sốc nhưng em phải nghe chị!

Giờ theo chị, chúng ta cần biết chuyện gì đã xảy ra!

Nói xong, Emma kéo tay Christ đi luôn.

Cả hai chạy ngược về phía con đường mà hằng ngày mẹ cậu hay đi làm, bỏ lại Mathew đáng thương choáng váng trên tuyết trắng.

Vẻ mặt nghiêm trọng cùng đôi mắt đỏ hoe đó của cô khiến cậu biến sắc.

Cậu không muốn tin vào điều đó.

Khi cố gắng chạy hết mức có thể, khuôn mặt cậu bị những cơn gió lạnh buốt táp vào khiến nó tê dại, khí lạnh tràn vào phổi khiến cậu thấy khó thở, những cơn gió thổi ù ù hai bên tai sắc nhọn như cứa vào da thịt.

Tiết trời thì lại càng lạnh hơn khi tuyết đang tan.

Nhưng với cậu, chẳng còn gì quan trọng hơn chuyện trước mắt.

Càng sợ hãi cậu càng hoảng loạn nhiều hơn.

Không biết bản thân sẽ phải đối diện với điều vô lý này như thế nào.

Rõ ràng hôm qua mẹ vẫn còn khoẻ mạnh, vẫn cười nói bình thường, việc này sao có thể xảy ra được chứ?!

Hai người đã ra khỏi khu ổ chuột được một đoạn khá xa.

Con đường quanh đó bỗng có nhiều người qua lại hơn.

Ở phía trước, một đám đông lớn tụ tập lại như đang hiếu kỳ trước một điều gì đó.

Emma dùng một tay kéo Christ, tay còn lại đẩy những người đang vây xung quanh sang hai bên.

Khi len lỏi qua đám đông, trong tâm trạng lo sợ, cậu cố gắng rướn người nhìn qua những người ở đằng trước.

Mùi máu tanh xộc thẳng lên mũi.

Tim cậu như ngừng đập khi thấy cảnh tượng ấy.

Thi thể đang nằm dưới đất đó không ai khác chính là mẹ cậu.

Cậu vội lao đến đỡ người mẹ thân yêu của mình.

Đứa trẻ thét lên một tiếng rồi gào khóc nức nở.

Khuôn mặt đỏ bừng, những giọt nước mắt nóng hổi cứ nhỏ giọt liên tục xuống cái xác lạnh ngắt trong đôi tay run rẩy nhỏ bé.

Cậu cầu mong mẹ sẽ mở mắt ra, cầu mong đây chỉ là ác mộng trước đêm Giáng Sinh.

Nhưng trên đời này làm gì có phép màu?

Mẹ cậu thực sự đã chết rồi.

Tiếng khóc xé lòng ấy cứ vang lên trong vô vọng.

Đầu óc Christ nay chỉ toàn hình ảnh của mẹ, trái tim cậu vỡ vụn ra thành triệu mảnh và cổ họng thì nghẹn lại như có gì đó vướng bên trong.

Giờ đây cậu hoàn toàn bất lực trước cái chết của mẹ, một đứa trẻ thì còn có thể làm gì khác được?

Thiếu nữ kia chỉ im lặng cúi gằm mặt xuống, đôi tay đan chặt vào nhau, hai hàng nước mắt chảy dài.

Cô cũng không thể làm gì hơn.

Tất cả điều đó dường như vẫn không đủ để khiến những người vây xung quanh vừa lòng.

Họ càng lúc càng bán tán xôn xao hơn mà chẳng thèm đoái hoài đến cảm xúc của cậu bé với người mẹ tội nghiệp trên tay.

Trong đó có tiếng hai người phụ nữ đang xì xào:

- Thằng nhóc này là con của thứ đó à?

- Ừ, tôi đã từng thấy hai đứa nó vài lần.

Nhìn là biết rác rưởi từ khu ổ chuột từ khu ổ chuột rồi!

- Thế chị nghĩ cảnh sát giải quyết vụ này không?

- Tôi đoán là có, nhưng chỉ một chút thôi.

Nếu không tìm ra hung thủ trong vài ngày thì họ chẳng điều tra nữa đâu.

Đằng nào cũng chỉ là một con điếm dơ bẩn thôi, cô nghĩ ai lại bỏ công sức ra lo lắng cho nó hả?

- Ha ha, đừng có lạnh lùng thế chứ!

- Mà sao nó không chết ở chỗ khác đi mà lại chết ngay trước cửa nhà bà Hillson thế này.

- Phải đó, tội nghiệp bà Hillson!

Sẽ rắc rối cho bà ấy lắm đấy!

Mới sáng sớm ngày Giáng Sinh thôi mà đã xui xẻo vậy rồi!

- Thì còn biết sao nữa đây...- bà ta lắc đầu ngao ngán

Hai người phụ nữ trung niên kia cười đùa một cách vui vẻ trước cái chết của mẹ cậu.

Họ chỉ quan tâm đến chủ nhân của căn nhà ngay đó chứ chẳng ngó ngàng gì đến thi thể lạnh buốt đang nằm dưới đất ra sao.

Đơn giản vì cái xác đó chỉ là một cô gái mại dâm - người thuộc tầng lớp thấp kém nhất trong xã hội.

Chính điều đó đã khiến Christ bị kích động mạnh mẽ.

Cậu gào lên, giọng đã khản đặc:

- Câm mồm đi!!!

Mẹ tôi không có lỗi!!!

Các người mới chính là thứ dơ bẩn ở đây đấy!!!

Cút hết đi, lũ tàn ác!!!

Hai người phụ nữ kia giật mình.

Đám đông trở nên ồn ào hơn.

Nhiều người đã bắt đầu to tiếng nhiếc móc, mắng chửi cậu.

Số khác thì lại cảm thấy thương hại.

- Mày bảo bọn tao là gì cơ?!

Thằng nhóc thấp kém vô giáo d..

- Bà thôi đi!

Cả các người nữa!

Nếu không thể tỏ ra một chút thương xót thì còn đứng ở đây làm gì?!

Bà chỉ biết chê bai cô Kate nhưng các người thì biết gì về cô ấy mà nói?!

- Emma ngắt lời, hai hàng nước mắt vẫn cứ thế lã chã rơi.

Đám đông im lặng một hồi rồi lại trở về những tiếng xì xào to nhỏ đến khó chịu của nó.

Người đàn bà vô tâm kia cũng chẳng vừa.

Mụ tiến đến, định lấy đà để tát cho cô một cái thật mạnh rồi bỗng khựng lại.

Tất cả ánh nhìn đều đổ dồn về một hướng, phía đường lớn.

Cuối cùng thì cảnh sát địa phương cũng đã tới.
 
Back
Top Bottom