Đô Thị  Ngôi Sao Một Inch

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngôi Sao Một Inch
Chương 20: Chương 20


Sáng hôm sau vừa tỉnh dậy, Tống Châm cầm điện thoại nhìn, thấy được tin nhắn của Quan Vô Kiều, Quan Vô Kiều nói: Ngày hôm qua có hơi bận.

Tống Châm nheo mắt, gửi cho hắn một cái sticker, đợi một lát, đầu bên kia không trả lời, Tống Châm nhìn thời gian, đã hơn 9 giờ, cậu nghĩ thầm Quan Vô Kiều chắc đã dậy rồi đúng không!
Cậu gọi điện cho Quan Vô Kiều, không ngờ lại bị Quan Vô Kiều nhấn tắt.

Quan Vô Kiều gửi tin nhắn cho cậu: Đang ở bên ngoài, không tiện nói chuyện lắm, đợi lát nữa chơi với cậu.

Tống Châm bĩu môi, vừa xuống lầu vừa gõ chữ: Cậu đang làm gì đó!
Quan Vô Kiều lại không có động tĩnh, Tống Châm tức giận uống một hơi hết nửa ly sữa bò.

Tống Sùng Châu không ở nhà, Lâm Ảnh nghe tiếng xuống lầu, chỉ thấy Tống Châm đứng bên cạnh tủ lạnh, giơ sữa bò nói: "Dì.

"
Lâm Ảnh cười tủm tỉm hỏi: "Ngủ không ngon hả?"
Tống Châm lắc đầu, Lâm Ảnh nấu cho cậu một bát hoành thánh nhỏ, Tống Châm chậm chạp ăn, Lâm Ảnh nói: "Ba con nói buổi chiều chúng ta có thể đi rồi, ăn cơm xong con sắp xếp hành lý đi.

"
Tống Châm đột nhiên cảm thấy cũng không chờ mong lắm, đơn giản chỉ là đi ngắm cảnh ăn uống, câu cá ngâm suối nước nóng, sau đó người lớn chơi mạt chược cậu thì chơi điện thoại hoặc xem phim, buổi tối cùng nhau ngắm nướng BBQ đút máu cho muỗi.

Căn bản không có gì thú vị!
Tống Châm rầu rĩ dọn hành lý, xong nằm trên sô pha quấy rầy Quan Vô Kiều, Quan Vô Kiều thỉnh thoảng trả lời cậu một câu, nhưng tổng cộng cũng chưa đến năm câu, Tống Châm cũng cảm thấy không thú vị, giống như mình đang phụ thuộc vào Quan Vô Kiều vậy, Tống Châm không ngừng nhắc nhở mình, cậu chỉ là đang thấy nhàm chán mới quấy rầy Quan Vô Kiều, lúc trước cậu tự chơi một mình cũng rất thú vị.

Lên xe xuất phát, Tống Châm vẫn rầu rĩ không vui, Lâm Ảnh ngồi trên ghế phụ nói chuyện phiếm với Tống Sùng Châu, Tống Châm ở phía sau nghe, cảm thấy rất hâm mộ, bởi vì Lâm Ảnh và Tống Sùng Châu rất có tiếng nói chung, Tống Sùng Châu sẽ không biểu đạt tình cảm với con trai, nhưng ở chung với Lâm Ảnh lại tự nhiên thẳng thắn hơn nhiều.

Bọn họ thật sự rất thích nhau.

Tống Châm cúi đầu lướt điện thoại, không thể không thừa nhận, lúc trước chơi một mình căn bản không thú vị chút nào.

Đến sơn trang nghỉ dưỡng Tống Châm bị kéo đi chào hỏi ông chủ, ông chủ khen cậu đẹp trai, nhìn rất hiểu chuyện, Tống Sùng Châu lắc đầu, dường như có chút sầu lo, "Thành tích bết bát lắm.

"
Tống Châm nghĩ thầm, con mới không bết bát, dạo gần đây con học được thêm nhiều thứ lắm.

Quan Vô Kiều nói kỳ thi lần này của con chắc chắn làm rất tốt.

Hành trình không khác với Tống Châm nghĩ, nói nhàm chán thì không đến mức nhàm chán, nhưng thật sự không có gì đặc biệt, phong cảnh ở đây rất đẹp, Tống Châm một mình ngắm phong cảnh hồi lâu, đút no muỗi, chụp mấy tấm ảnh muốn gửi cho Quan Vô Kiều, nhưng nghĩ đến sự lạnh lùng của Quan Vô Kiều thì lại vứt điện thoại sang một bên.

Buổi tối Tống Châm được dẫn tới một trạng trại gần đấy để gần gũi với thiên nhiên, thấy được rất nhiều gà vịt ngỗng, còn chơi với lũ mèo trong trang trại một hồi, tâm trạng tốt hơn nhiều, nhưng đến giờ ngủ, tâm trạng vất vả kéo lên lại chậm rãi đi xuống.

Lăn qua lộn lại trên giường mấy cái, Tống Châm bò dậy kéo màn ra, nhìn cảnh sắc bên ngoài, cậu lại lấy điện thoại, nghĩ một lúc dứt khoát gọi điện cho Quan Vô Kiều.

Quan Vô Kiều nghe máy.

"Alô?" Quan Vô Kiều dịu dàng hỏi: "Làm sao vậy?"
Tống Châm nghẹn hồi lâu, mới nói: "Quan Vô Kiều, hôm nay tớ bị vịt mổ một cái.

"
Quan Vô Kiều bật cười, "Có đau lắm không?"
Tống Châm nói: "Đương nhiên là đau rồi.

"
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cành cạch, như đang chơi với bật lửa, "Vậy lần sau cậu cách xa vịt một chút.

"
Tống Châm cúi đầu nhìn vệt đỏ nhỏ xíu trên đùi, bĩu môi, "Cậu rốt cuộc bận cái gì đó, có muốn chơi game không.

"
"Giúp ba tớ xử lý chút việc, chờ về lại trường học tôi chơi với cậu.

"
Tống Châm cảm thấy rất thất vọng, "Cậu lúc sáng nói sẽ chơi với tớ mà.

"
"Tôi sai rồi.

" Quan Vô Kiều nói: "Cậu lên giường nằm đi, tôi nói chuyện với cậu.

"
Tống Châm cảm thấy hắn lật lọng, không muốn để ý đến hắn cũng không nói chuyện với hắn nữa, nhưng lại không muốn cúp điện thoại, đành phải nghe lời lên giường nằm, ôm chăn nói: "Tớ với cậu thì có gì mà nói.

"
"Ừm, vậy cậu gọi điện thoại cho tôi làm gì?"
Tống Châm nghẹn lời, "Tớ cúp đây, tạm biệt.

"
Cậu cúp điện thoại, ôm chăn xoay người, có chút mê mang nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, lướt đến voice chat mà Quan Vô Kiều gửi cho mình trước đây, Quan Vô Kiều nói: Tống Châm, đừng ngủ, mua trái cây cho cậu này, lại đây ăn.

Tống Châm nhìn ánh trăng, lại không kìm lòng được nghe thêm lần nữa.

.
 
Ngôi Sao Một Inch
Chương 21: Chương 21


Quan Vô Kiều gián tiếp biến mất, Tống Châm nghĩ thầm mình quấy rầy Quan Vô Kiều, Quan Vô Kiều có lẽ cũng sẽ cảm thấy mình phiền phức lắm, cậu với Quan Vô Kiều lại không phải quan hệ không thể tách rời gì, Quan Vô Kiều cũng đâu cần lúc nào đáp lại mình?
Nhưng, trong lòng cậu nghĩ như vậy song vẫn không kìm được mà cầm điện thoại lên, xem Quan Vô Kiều có gửi tin nhắn nào tới không.

Trước một ngày rời khỏi sơn trang nghỉ dưỡng, Tống Châm ngồi xổm bên ngoài đút máu cho muỗi, ba cậu ở cách đó không xa đang nướng thịt với Lâm Ảnh, Tông Châm nghĩ mình cũng nên giúp một chút mới tốt, dù sao cũng không có việc gì làm, vì vậy cậu hóa thành con rô-bốt đứng một bên lật xiên nướng.

Lật được một lúc, điện thoại trong túi Tống Châm rung lên mấy cái, cậu móc ra xem, là Quan Vô Kiều, Quan Vô Kiều hỏi: Đang làm gì đó?
Tâm trạng Tống Châm đột nhiên trở nên rất tốt.

Quan Vô Kiều gửi tới một cái sticker xoa đầu, hỏi cậu có muốn chơi game không, Tống Châm liền buông xiên nướng trong tay đi vào phòng.

Tống Sùng Châu hỏi: "Đi đâu thế?"
Tống Châm nói: "Chơi game ạ.

"
Tống Sùng Châu nhìn cậu, "Với bạn học nữ à?"
Vấn đề này khiến Tống Châm sửng sốt, Lâm Ảnh vỗ vỗ bả vai Tống Sùng Châu, nhờ ông đưa cho mình chai gia vị, cười nói: "Anh quản con chơi với ai làm gì.

"
Tống Châm không dám nhìn bọn họ, chột dạ chạy mất.

Cậu chạy về phòng, vừa uống nước ngọt vừa chơi game với Quan Vô Kiều, Quan Vô Kiều nhìn số liệu của cậu, hỏi: "Sao lại rớt nhiều sao vậy?"
Tống Châm hợp tình hợp lý mà nói: "Ai bảo cậu không chơi với tớ, tớ chơi một mình thì sẽ rớt thôi.

"
"Được rồi, là lỗi của tôi," Quan Vô Kiều nhẹ gõ màn hình, "Tống Châm, nhớ tôi không?"
Tống Châm lập tức phản bác: "Ai nhớ cậu chứ?"
Quan Vô Kiều nói: "Ồ, không nhớ chút nào sao?"
"! ! " Tống Châm không ngờ hắn lại đột nhiên nói vậy, bị dọa suýt chút nữa đã chọn sai tướng, "Cậu đang nói cái gì vậy.

"
Quan Vô Kiều như thật sự chỉ trích cậu, nghiêm túc nói: "Tống Châm, cậu còn nhỏ, nghĩ đến chuyện này nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe.

"
Tống Châm hết nói nổi, cậu vốn dĩ không nghĩ đến cái gì, vừa nghe Quan Vô Kiều nói vậy lại đột nhiên cảm thấy trên người nong nóng, cậu thẹn quá thành giận nói: "Cậu đừng có mà vu khống tớ? Tớ căn bản không nhớ cậu, chỗ nào cũng không nhớ, tớ nhớ cậu làm gì?"
Quan Vô Kiều nói: "Tống Châm, tôi hỏi cậu lại lần nữa, cậu rốt cuộc có nhớ tôi không? Chỉ có cơ hội này thôi, cậu tốt nhất nên trả lời nghiêm túc một chút.

"
Tống Châm đá văng dép lê, xắn ống tay áo lên để gió thổi qua, quật cường nói: "Không nhớ.

"
"Được rồi.

" Quan Vô Kiều cười nói: "Con người của tôi rất mang thù.

"

Tống Châm hừ một tiếng.

Đánh xong một ván Quan Vô Kiều liền offline, Tống Châm nghĩ thầm ngày mai là có thể về trường gặp hắn, vậy nên không để ý buổi mất tích tối nay của hắn.

-
Tống Châm đến trường học vào buổi chiều, người ở ký túc xá dần nhiều lên, Tống Châm xách theo quà chạy về phía phòng của Quan Vô Kiều, quà là một bộ lego bằng gỗ ông chủ sơn trang tặng cậu, cậu muốn chơi cùng với Quan Vô Kiều, thời tiết ngày càng nóng, trán Tống Châm lấm tấm mồ hôi, cậu vốn trắng bị mặt trời chiếu khiến khuôn mặt dần trở nên hồng phớt, quần áo ngắn tay thoang thoảng mùi hương nước giặt, hòa cùng mùi hương của chính cậu, cho nên Quan Vô Kiều vừa mở cửa đã lập tức ngửi được mùi thơm dễ chịu kia.

Tống Châm nhìn hắn, sự vui vẻ không giấu nổi trên khuôn mặt, "Cậu mới về hả?"
"Đúng vậy, chưa đến nửa giờ.

" Quan Vô Kiều để cậu vào.

Tống Châm đặt hộp quà lên bàn, trở tay đóng cửa, Quan Vô Kiều đứng ở trước bàn, dáng người đĩnh bạt, hắn mỉm cười nhìn Tống Châm, nhìn đến mức Tống Châm có chút căng thẳng, bối rối, Tống Châm bắt lấy cổ tay hắn, khẽ nâng mặt lên, muốn hôn hắn.

Nhưng không ngờ Quan Vô Kiều lại vươn một ngón tay, đè lên môi Tống Châm.

"Tống Châm, chia xa nhiều ngày vậy mà cậu cũng không nhớ tôi, nhưng tôi lại rất nhớ cậu.

" Quan Vô Kiều đưa tay lướt qua cằm Tống Châm, ôm lấy mặt cậu, nghiêm túc nói, "Câu trả lời hôm qua của cậu khiến tôi tổn thương, tôi chỉ muốn hôn môi và làm này nọ với bạn trai thôi.

"

Tống Châm luống cuống nói: "Là tớ mà.

"
"Cậu không thích tôi đâu thể tính là bạn trai được? Tôi không muốn tiếp tục mối quan hệ như vậy.

" Quan Vô Kiều nói.

Không chờ Tống Châm trả lời, hắn vỗ nhẹ bả vai Tống Châm, mở cửa, nói với cậu: "Cậu về trước đi.

"
Trong nháy mắt ấy, Tống Châm đột nhiên cảm nhận được cảm giác khổ sở vô cùng quen thuộc, loại khổ sở này là lần đầu tiên cậu ý thức được cái gì là chết, sau đó cậu biết mẹ chết rồi có nghĩa là gì.

Loại khổ sở mang theo sợ hãi này vây lấy cậu, cậu lại lần nữa cảm nhận được sự cô đơ vô cùng rõ ràng.

.
 
Ngôi Sao Một Inch
Chương 22: Chương 22


Ngày thứ ba sau khi kết thúc kỳ nghỉ ngắn chính là ngày thi toán và tiếng anh, Tống Châm thức dậy rất sớm, bởi vì ngủ không ngon nên cậu cảm thấy choáng váng hơn nữa có chút đau đầu.

Rửa mặt xong chuẩn bị xuống lầu, cậu vô thức nhìn thoáng qua phòng ngủ Quan Vô Kiều, cửa đóng chặt, không biết là đi rồi hay vẫn chưa.

Cuộc nói chuyện của cậu với Quan Vô Kiều dừng lại ở mấy ngày trước, sau khi bị Quan Vô Kiều đẩy ra khỏi phòng ngủ cậu vẫn chưa bắt chuyện với đối phương, có đôi khi hai người đụng mặt trên hành lang Quan Vô Kiều sẽ không giả vờ như không nhìn thấy cậu, hai người gật đầu xem như là chào hỏi với đối phương.

Nhưng Tống Châm cảm thấy như vậy còn không bằng làm lơ nhau.

Mua một hộp sữa bò, Tống Châm ngồi ở trong phòng học uống hết trong một hơi, tin nhắn với Quan Vô Kiều dừng ở mấy ngày trước, Tống Châm mờ mịt lướt lên phía trên, đột nhiên rất hối hận ngày đó đồng ý lời mời chơi bóng ấy.

Nếu không quen biết Quan Vô Kiều thì tốt rồi.

Kết thúc tiết tự học lớp trước bảo mọi người dọn bàn kéo giãn khoảng cách với nhau, cậu dọ một lúc, không cẩn thận là rớt đồ trong ngăn bàn, Tống Châm nhanh chân ngồi xổm xuống nhặt, không cẩn thận bị đập xương sườn vào cạnh ghế, đau đến mức suýt chút nữa nôn cả sữa trong bụng ra.

Xui xẻo!
Tống Châm nhanh chóng nhét đồ của mình vào lại, giờ thi bắt đầu, xương sườn Tống Châm đau âm ỉ, cậu nhìn đề bài, cũng không biết nên vui hay không bởi vì trong đó có một số kiến thức Quan Vô Kiều đã giảng cho cậu.

Thi gần xong Tống Châm đột nhiên cảm thấy trên đùi bị đánh một cái, cậu cúi đầu nhìn thấy là một cục giấy, bên trái phía trước là một bạn học khá thân với Chúc Hạo, giấy là do cậu ta ném, Chúc Hạo ở bên phải phía sau cậu, thấy giấy bị ném đến chỗ Tống Châm thì khẽ huýt sáo nhắc nhở cậu, ý bảo cậu ném tờ giấy lại đây.

Tống Châm vừa định ném giáo viên đột nhiên đi từ trên bục giảng xuống, Tống Châm cúi đầu nhìn bài thi, giáo viên vẫn luôn đi tới đi lui xung quanh, Tống Châm không tìm được cơ hội ném.

Thi xong, bài thi bị giáo viên thu, Chúc Hạo tức giận vỗ bàn đi tới, Tống Châm giành trước đưa tờ giấy cho cậu ta: "Của cậu này.

"
Chúc Hạo sửng sốt, nháy mắt bạo nộ, "Cậu hiện tại mới đưa cho tôi thì mẹ nó có tác dụng gì hả?"

Tống Châm nói: "Vậy lần sau cậu bảo người ta ném cho trúng đi.

"
Xương sườn của cậu vẫn còn đau, hơn nữa có hơi muốn nôn, cúi đầu thu dọn bàn học đứng dậy đi ra ngoài, muốn đến phòng vệ sinh rửa mặt, Chúc Hạo sải bước đi theo cậu, lúc đến cửa toilet Chúc Hạo nắm lấy cổ áo đồng phục Tống Châm, cổ áo sơ mi siết chặt cổ Tống Châm.

Tống Châm nhíu mày, nhịn không được ho khan một tiếng, cậu vừa định xoay người, đã cảm thấy tay Chúc Hạo đột nhiên buông lỏng, cậu quay đầu lại nhìn xem, Quan Vô Kiều đang vặn bả vai Chúc Hạo, một bàn tay siết cánh tay cậu ta, mu bàn tay hằn rõ gân xanh, rõ ràng đang dùng sức.

Hành lang người đến người đi, Quan Vô Kiều cười tủm tỉm nói với Chúc Hạo: "Cậu muốn siết chết cậu ấy à?"
Chúc Hạo hiển nhiên cảm thấy Quan Vô Kiều không dễ bắt nạt như Tống Châm, sắc mặt cậu ta thay đổi, đau đến mức giãy ra khỏi tay Quan Vô Kiều, nổi giận đùng đùng trở lại phòng học.

Tống Châm nhìn Quan Vô Kiều, Quan Vô Kiều cũng nhìn Tống Châm, một lát sau, Quan Vô Kiều nói: "Quên trả tiền cho cậu.

"
Hắn cúi đầu lấy điện thoại ra chuyển khoản, điện thoại Tống Châm rung lên một cái, Quan Vô Kiều gật đầu, dường như đây là lời chào trước khi rời đi, xương sườn vốn nhưng nhức của Tống Châm đột nhiên trở nên đau ghê gớm, cậu cúi đầu, khi Quan Vô Kiều đi ngang qua người mình không kìm được mà vươn tay nắm lấy cánh tay Quan Vô Kiều.

.
 
Back
Top Bottom