Lúc này, ông Vĩnh Hưng xuất hiện trước mặt Lan, ông nói:
- Đã lâu lắm rồi nàng tới thăm ta đấy, Ngọc Hân.
À không, phải gọi là Ngọc Lan mới đúng.
Lan tự vấn, rõ ràng trong hồi ức cô đã thấy, ông ta đã chết, cùng với bối cảnh thời đó thì không đảm bảo được rằng ông ta sẽ sống nguyên vẹn toàn thân.
Lan hỏi với vẻ mặt hoang mang:
- Ông là..
Vĩnh Hưng ?
Ông ta đáp: Đúng vậy, là ta đây.
Ông nói: Ta đã sống được đến thời điểm này là gần hơn 700 năm rồi.
Trải qua biết bao nhiêu thời gian, từng thế kỷ, từng phút từng giây, ta bị đày đọa bởi sự bất tử nhưng đầy lạnh lẽo này.
Còn nàng, nàng được tái sinh và lại không nhớ gì về ký ức kiếp trước.
Biết tại sao không ?
Lan hỏi: Tại sao ?
Ông đáp: Vì vốn dĩ nàng chưa bao giờ thi triển thứ "cấm thuật" đó vào nàng, mà chính ta, chính ta đã "thôi miên" nàng để mượn tay nàng mà làm nên thuốc bất tử và ban cho sức sống trẻ đẹp nhất, ta làm là vì chính bản thân ta thôi.
Lan nghe mà hồn bay phách lạc, không ngờ ông ta là con quỷ, một con quỷ lấy vợ mình làm vật thí nghiệm, lấy vợ mình làm lá chắn hy sinh vì mục đích đầy độc đoán của ông ta.
Đây không còn là con người nữa, đây là một con quỷ.
Ông còn tiết lộ thêm một bí mật, thực chất những hồi ức mà Lan đã thấy chỉ là những ký ức giả do Vĩnh Hưng thêm vào, thực chất những gì mà Lan thấy chỉ là một phần của sự thật.
Ngọc Hân và Vĩnh Hưng thực chất vì bị ba mẹ ép cưới nhau, nên phải buộc kết hôn với nhau.
Do gia đình của Vĩnh Hưng trước đó có một số món nợ, đang đứng trên vực phá sản, gia đình ông buộc phải cho ông cưới Ngọc Hân.
Thực ra, ông đã có một mối tình với một cô gái nhà quê, nhan sắc tuyệt đẹp, tính cách thì rất tốt nhưng do không môn đăng hộ đối nên 2 người đành phải bị buộc chia tay.
Ngọc Hân thì vốn dĩ rất thích ông Hưng vì vẻ ngoài đạo mạo, điển trai.
Cộng thêm việc cha mẹ của Vĩnh Hưng rất ưng Ngọc Hân nên đến cuối cùng dù đạt được mục đích, nhưng khi sống chung mới nhận ra, Vĩnh Hưng không yêu cô ta, mà vẫn còn nhớ bóng dáng người yêu cũ.
Một hôm, Ngọc Hân bắt gặp Vĩnh Hưng lén lút gặp người yêu cũ tại một công viên, cô người yêu cũ nắm tay Vĩnh Hưng rồi nói gì đó với ông ta, nói xong thì cô ta bỏ đi.
Ngọc Hân tưởng Vĩnh Hưng đi nối lại tình xưa nên sau đó, Ngọc Hân cùng 3-4 người đàn ông to cao, đi theo dõi và đến nhà cô người yêu cũ và đánh trọng thương cô ta.
Cứ tưởng là không ai biết, nhưng mà chính ông Vĩnh Hưng lại là người biết tin người yêu cũ của ông ra đi, ông vô tình nghe được từ một người giúp việc trong nhà...
Ông nén đau đớn vào trong lòng, thực hiện mục tiêu báo thù của mình.
Ông ta đã theo học một thuật sĩ để học luyện thuật thôi miên và cả thuật bất tử và trẻ đẹp mãi mãi.
Thực chất, những gia nhân người hầu trong nhà đều là tai mắt của Ngọc Hân, ông đi đâu làm gì thì họ sẽ báo lại cho Ngọc Hân biết hết.
Lan nghe xong mà cảm thấy nhân sinh quan của mình không còn, Lan chỉ ngồi trên đất, trợn mắt nhìn lên như người mất hồn vía.
Vĩnh Hưng nói là ông đã trả được thù cho người yêu cũ rồi, ông đã có thể tái sinh vào một kiếp mới rồi.
Lúc này, Lan đột nhiên nhoẻn miệng cười như bị ai nhập:
- Rất tiếc, nhưng ông không làm được đâu.
Vĩnh Hưng hoang mang, ta đã xong hết kiếp này rồi, ta sẽ đi tới một kiếp người mới chứ ta ở đây làm gì ?
Lan đáp bằng giọng như là quỷ: Vậy chắc ngươi không biết rằng, cấm thuật này một khi đã làm thì cái giá của nó sẽ rất đắt chứ, đúng không ?
Vĩnh Hưng nghe giọng lạ mà quen, hồn ma đáp: Lão đây thân là thầy, mà còn bị trò ra tay giết, thì thử hỏi trò có đầu thai được hay không ?
Vĩnh Hưng không ngờ hồn ma kia chính là lão thuật sĩ, ông sợ hãi đáp:
- Ông đã chết và là hồn ma, cản không được tôi đâu.
Lão thuật sĩ đáp: Ngươi sống được bất tử và trẻ đẹp bao nhiêu năm, thì khi chết sẽ không được đầu thai kiếp mới và sẽ là hồn ma dưới địa ngục vĩnh viễn.
(Do ông giết quá nhiều người, cộng thêm sự dụng cấm thuật nên linh hồn của ông mặc định sẽ xuống địa ngục và sống ở đó vĩnh viễn, không bao giờ được đầu thai chuyển kiếp)
Nói xong, đột nhiên cơ thể ông ta, hay đúng hơn là xác của ông ta đột nhiên bị thối rữa đến mắt thường cũng thấy được, rồi có thứ gì đó ăn sạch hết phần thân xác của ông ta từ trên xuống dưới, rồi lão thuật sĩ nhập vào người Lan cũng biến mất.
Lan tỉnh dậy, đột nhiên Lan không nhớ gì kể từ bước khi vô lâu đài này, không biết bản thân vào đây làm gì.
Lan thấy nơi này âm u và đen tối nên tìm cách chạy ra ngoài.
Lan quay mặt lại, thì chẳng thấy gì ngoài đống đổ nát của thứ gì đó từng tồn tại.
Lan thấy một chiếc xe, Lan kêu chiếc xe đó dừng lại để cho cô đi nhờ.
Đột nhiên tài xế nhận ra cô, nói:
- À, là cô hả, lúc sáng tui chở cô đến sân trống mà cô vừa bước ra đó.
Sân trống hả ?
Lan hoang mang
Tài xế đáp: Đúng rồi cô ơi, cái chỗ đó trước đây là lâu đài, của cha doanh nhân với cô diễn viên nào á, mà lúc đó tui cũng không biết nữa.
Nghe đến đây, Lan đột nhiên nhức đầu, được một lúc thì không đau nữa, sau đó Lan về khách sạn, chuẩn bị hành lý và đi khỏi nơi này.
Và chỉ nhớ mang máng là có từng đi thăm quan lâu đài đó rồi, nhưng Lan không quan tâm và nghĩ nhiều như vậy.
Sau đó, cô ấy bắt đầu chuyến hành trình đi tìm ý tưởng để thực hiện mục tiêu của mình...
(Hết...)
TRUYỆN KINH DỊ: NGÔI NHÀ SỐ 7
TÁC GIẢ: HELICOMIC
HẾT CHƯƠNG IV