Khác Ngôi nhà lầu dưới tán cây rừng nguyên thủy

Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 44.2


Đêm nay ngủ ngoài trời nên không thể để cả nhà cùng đi ngủ hết được mà cần có người trông coi đống lửa đồng thời cảnh giới xung quanh.

Công việc này chỉ có hai vợ chồng Uyển Nhi làm thôi hai đứa trẻ còn quá nhỏ không thể thức canh gác như vậy được.

Uyển Nhi và chồng phân công Giang Nam sẽ trông 5 tiếng buổi tối trước rồi đi ngủ.

Sáng hôm sau Giang Nam có thể dậy trước để đi kiếm củi về nấu muối và còn phải xách nước về nữa.

Uyển Nhi sẽ đi ngủ trước rồi thức dậy thay ca cho chồng.

Khi trời bắt đầu sáng cô có thể ngủ bù thêm một lúc khi Giang Nam đi kiếm củi rồi sau đó hai vợ chồng cùng làm việc.

Thế là ai vào vị trí của người đấy.

Người đi ngủ thì ngay lập tức chìm vào giấc ngủ sau một ngày mệt nhọc.

Người cần thức gác đêm thì cẩn thận canh củi lửa.

Ca canh gác đầu tiên là của Giang Nam.

Anh phải đảm bảo thêm củi vào đống lửa cháy sáng suốt đêm.

Xung quanh vô cùng yên ắng chỉ có tiếng sóng biển.

Xa xa nơi rừng cây thỉnh thoảng cũng vọng lại tiếng thú rừng kêu.

Nghe tiếng kêu thì có vẻ ở rất xa chỗ họ.

Bình huờng bờ biển toàn nước mặn ít có động vật trong đất liền ra đây.

Và các động vật trong đất liền cũng không biết bơi để xuống biển săn thức ăn.

Chúng cũng không biết ăn mấy thứ sò, ốc, cua vỏ cứng nên hiếm khi gặp phải thú rừng ngoài bờ biển nhưng Giang Nam vẫn cảnh giác cao độ.

Anh chằm chằm nhìn vào đống lửa, tai chú ý lắng nghe âm thanh xung quanh.

Khi nào quá buồn ngủ thì đứng lên đi lại mấy bước và chú ý mấy món ăn Uyển Nhi đang hong gió hay hun khói.

Nhìn đồng hồ đã trôi qua hơn năm giờ Giang Nam đánh thức Uyển Nhi dậy để đổi ca.

Cả hai vợ chồng cần đảm bảo sức khoẻ và sự tỉnh táo để làm việc.

Giang Nam không định cố thức thêm như thế không phải là chăm sóc cho vợ mà là hành động ngốc nghếch vô ích.

Uyển Nhi ngủ khá sâu.

Cô không có thói quen lạ giường.

Ngày hôm qua mệt mỏi nên đặt mình nằm xuống là cô ngủ ngay.

Khi Giang Nam gọi cô dậy thay ca lập tức Uyển nhi tỉnh táo bật dậy.

Uyển Nhi ra khỏi lều ngồi cạnh đống lửa còn Giang Nam nằm luôn tại chỗ vợ vừa nằm rồi đi ngủ luôn.

Uyển Nhin đã ngủ được năm tiếng nên lúc này cô hoàn toàn tỉnh táo.

Đã sống quen ở nơi này rồi nên nghe tiếng thú kêu rống từ xa vọng lại cô cũng không hề sợ hãi.

Uyển Nhi còn đặt dao rựa và nỏ cao su ngay cạnh chân mình.

Nếu có tiếng thú rống gần chỗ họ hay tiếng bước chân ở gần thì cô sẽ lập tức cầm vũ khí lên ngay.

Uyển Nhi chưa bao giờ là người phụ nữa yếu đuối và giờ cô lại càng mạnh mẽ hơn trước.

Nhìn cảnh biển đêm lúc này thật đẹp.

Hai vầng trăng cùng chiếu sáng trên cao với hai bên bầu trời màu sắc khác biệt khiến không gian càng đẹp và kì ảo.

Thậm chí Uyển Nhi còn nhìn thấy ngoài biển xa có một con cá vô cùng to lớn vẫy đuôi lên khỏi mặt nước giống cá voi.

Cô dụi mắt nhìn lại đã không thấy gì nữa cô nghĩ không biết có phải mình hoa mắt hay không.

Dù sao các loài động vật biển không thể nào lên bờ.

Nó có to lớn mấy cũng không ảnh hưởng đến gia đình họ.

Ngồi một mình canh gác cũng hơi buồn chán may mà có chút thức ăn cần phải hong khô khiến Uyển Nhi bận mải rồi thỉnh thoảng cần chú ý đống lửa nếu không cô sẽ ngủ gật mất.

Uyển nhi nghĩ đằng nào đêm họ cũng phải thức canh gác.

Từ mai chắc cứ kiếm thêm nhiều thức ăn để ban đêm vừa thức canh vừa làm việc.

Hoặc ban đêm họ vẫn nấu muối luôn càng tiết kiệm được nhiều thời gian.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 45. Công việc bận mải ở bờ biển


Hôm sau khi tia sáng đầu tiên chiếu trên mặt biển khiến Uyển Nhi phải sững sờ vì vẻ đẹp của nơi này.

Lần đầu tiên cô được ngắm cảnh bình minh trên biển đẹp đến vậy.

Áng sáng Mắt trời ủng hồng một góc.

Nhũng tia sáng lấp lánh như kim cuong đang chiếu từ chân trời xa về phía cô.

Trước kia dù có đi du lịch ở những thành phố biển thì đa số thời gian lúc bình minh cô đều ngủ lười.

Nếu hiểm hoi có hôm cô chịu dậy sớm ra biển cũng không thấy được cảnh bình minh đẹp thế này.

Trên Trái Đất không có được bầu trời trong xanh để ngắm được ánh sáng bình minh trong trẻo thế này.

Uyển Nhi đứng lặng ngắm cảnh 10 phút mới nhớ ra gọi chồng thức dậy.

Giang Nam cũng ngủ đủ lấy lại sức nên lập tức thức dậy vệ sinh buổi sáng và bắt đầu làm việc.

Hai đứa trẻ cũng đồng thời thức giấc.

Uyển Nhi nhắc nhở hai con vệ sinh cá nhân và ăn sáng rồi chỉ chơi trước cửa lều để cô nghỉ ngơi thêm một chút.

Lúc sắp sáng Uyển Nhi đã chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà cô cũng ăn sáng xong rồi.

Giờ Uyển Nhi muốn nghỉ ngơi thêm một chút.

Dù sao cô cũng canh gác 5 tiếng đồng hồ liền cũng có hơi chút căng thẳng mệt mỏi.

Uyển Nhi cũng chỉ định nghỉ thêm nửa tiếng đến một tiếng nữa thôi.

Giang Nam ăn sáng xong lập tức đi gánh nước.

Đêm qua khi thức đêm anh đã tranh thủ làm được hai chiếc thùng gỗ để lấy nước.

Giang Nam cũng đã tính trước tới đây anh sẽ làm thêm một số thùng, chậu gỗ không cần phải mất công vác từ nhà đi đến đây.

Với Giang Nam chặt cây rồi làm chậu gỗ gì đó giờ là chuyện đơn giản làm bao nhiêu cái cũng được.

Nếu làm thùng đựng nước thì cưa một khúc gỗ dài khoét rỗng phần giữa, hai đầu đục hai lỗ để luồn dây xách là xong.

Giang Nam không làm theo kiểu lấy cách mảnh gỗ ghép lại vì như thế tốn đinh lại dễ rò nước.

Anh có sức khoẻ lớn cứ lấy đụng cụ khoét ở giữa là xong.

Còn làm chậu gỗ thì cưa khúc gỗ ngắn hơn cũng khoét rỗng ở giữa hai bên đục hai hình ô van làn tay cầm rồi mài nhẵn là được.

Gỗ thì có thừa lại có sức khoẻ nên Giang Nam cứ làm đồ dùng gỗ theo cách đó.

Giang Nam đi lại ba lượt, mỗi lượt anh dùng đòn gánh gánh 4 thùng nước về đổ đày một mai rùa nước và những chiếc chậu anh mới làm được.

Vì Giang Nam đi lại nhiều lần nên anh đã mở ra được một con đường từ nhà đến hồ nước ngọt.

Điều này khiến mỗi lượt đi lại gánh nước anh chỉ mất 20 phút mà thôi.

Khi Giang Nam gánh xong ba lượt nước thì Uyển Nhi cũng thức dậy.

Giang Nam không vội đi đốn củi mà hai vợ chồng chuẩn bị làm ruộng muối trước.

Hai vợ chồng anh vun cát cát tạo thành một bờ cát nhỏ cao hơn mặt cát 30cm sau đó trải tấm bạt chống nước còn lại của nhà họ lên trên.

Hai vợ chồng cùng nhau gánh nước đổ vào trong đó.

Khi luọng nuóc cao khoảng 10cm so với mặt cát thì dừng lại.

Sau khi đổ nước biển vào cứ thế để nước tự bốc hơi cho đến khi có muối kết tinh.

Tiếp theo họ chọn vị trí có cát sạch vun thành một đồi cát nhỏ và tiếp tục gánh nước biển đổ lên đụn cát.

Chờ hơi nước bay hơi bớt sẽ đem cát đi rửa rồi lấy dung dịch nước muối đậm đặc đi nấu muối.

Trong khi chờ đụn cát bay hơi bớt nước Giang Nam sẽ vào rừng kiếm củi đốt.

Họ sẽ cần rất nhiều củi để nấu muối nên Giang Nam sẽ nhặt cả củi khô và chặt cả cành cây tươi phơi để đốt dần cho đỡ tốn thời gian đi nhặt củi.

Trong lúc bố mẹ làm việc A Nhiên và A Triết cũng đã nhặt được nhiều ốc và sò rồi.

Hai đứa trẻ được bố mẹ giao công việc đi nhặt hải sản trên bờ biển.

Những con ngao, sò, ốc và những con tôm cá bị mắc cạn khi thuỷ triều rút xuống chính là mục tiêu của hai đứa trẻ.

Chúng vừa làm việc vừa chơi rất vui vẻ.

Đi bắt hải sản không khác gì trò chơi với chúng cả.

Những con hải sản hôm qua mẹ Uyển Nhi đã kiểm tra ăn được thì hai đứa trẻ để riêng một rổ.

Những thứ hải sản mới phát hiện hôm nay sẽ được để trong một rổ khác.

Khi Uyển Nhi bớt bận việc làm muối cô sẽ bớt chút thời gian kiểm tra một rổ hải sản hai con mới nhặt được để biết có ăn được hay không.

Trên bờ biển này hải sản quả thật rất phong phú.

Tính riêng các loại ốc, sò, ngao, tôm cá nhỏ bọn trẻ bắt được đã hơn chục loại khác nhau rồi.

Uyển Nhi chỉ chọn 5 loại để kiểm tra thôi còn năm lần kiểm tra cô giữ lại cho những thứ khác quan trọng hơn.

Đa số những hải sản trên bờ biển đều ăn được.

Chỉ có một loài ốc gai nhọn khắp vỏ và có màu xám đen ăn vào sẽ bị ngứa nên bị loại bỏ ngay.

Uyển Nhi nhắc nhở hai con chú ý mấy loại cô đã kiểm tra để tìm kiếm.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 46. Đánh bắt hải sản


Uyển Nhi tiếp tục nấu muối còn Giang Nam ra ngoài biển thả lưới kiếm cá để Uyển Nhi có thể làm thử cá khô.

Khi chuẩn bị đi ra biển Giang Nam cũng cầm theo hai chiếc lưới bắt cá một to một nhỏ theo.

Giờ anh lấy lưới to đi bắt cá.

Cá ngoài biển không dễ bắt bằng tay như cá trong suối.

Chỉ trừ mấy con cá mắc cạn đến A Nhiên và A Triết cũng bắt được còn lại phải bắt bằng lưới đánh cá.

Giang Nam lội ra chỗ xa hơn khi nước ngập tới bụng anh mới dừng lại để vung lưới.

Ra xa bờ mới có thể bắt được cá lớn.

Giang Nam không có thuyền bè gì để ra xa khơi.

Mà nếu có thuyền anh cũng không dám chèo thuyền ra xa bờ vì không an toàn.

Anh chỉ định vung lưới gần bờ thôi, được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Ở đây hải sản phong phú không lo không bắt được con nào.

Giang Nam dùng lưới cá to nhất trong nhà vung lưới ra xa nhất có thể rồi từ từ kéo lưới từ xa vào bờ.

Trong lưới anh còn thả thêm chút mồi xem liệu có thêm con cá tham ăn nào lọt vào lưới hay không.

Cũng may biển ở đây nhiều tôm cá lại chưa có con người đánh bắt nên ngay mẻ lưới đầu tiên Giang Nam đã có thu hoạch.

Anh kéo lưới lên hẳn bờ bắt tất cả những gì thu được vào đầy hai chậu gỗ lớn mới chứa hết.

Giang Nam ngay lập tức kéo vào cho vợ kiểm tra thử.

Dù khả năng cao tất cả những con hải sản này đều ăn được nhưng xác suất có con ăn vào có độc vẫn có.

Sáng nay Uyển Nhi cũng đã kiểm tra ra một con cá ăn vào bị ngứa nên họ cứ cẩn thận vẫn hơn.

Những con nào kiểm tra ăn được mới bắt chế biến tiếp.

Tuy cách làm này mất thời gian chọn lựa nhưng lại an toàn hơn nhiều.

Uyển Nhi chỉ còn bốn lượt kiểm tra bằng năng lực của cô trong ngày hôm nay nữa thôi.

Vì vậy nên cô chọn loại hải sản nào lớn mà số lượng nhiều để kiểm tra thử.

Có một loài cá thân màu xanh lục.

Mỗi con cá dài khoảng 30-40cm có số lượng bắt được nhiều nhất nên Uyển Nhi kiểm tra đầu tiên.

Con cá này ăn được nên Uyển Nhi quyết định chọn nó để làm cá muối khô.

Cô cũng đặt tên loài cá này là “cá lục” vì màu sắc và hình dạng cũng khá giống cá lục trên Trái Đất trước kia.

Một loại cá khác có hình dạng giống cá trắm cỏ nước ngọt nhưng lại có vảy mỏng màu bạc và nhỏ hơn vảy cá trắm.

Loài này có số lượng tương đối nhiều chỉ sau cá lục.

Uyển Nhi chọn con này kiểm tra tiếp.

May mắn con cá cũng ăn được.

Uyển Nhi chọn luôn nó luôn và đặt tên là “cá vẩy bạc”.

Loại cá thứ ba chỉ to bằng lòng bàn tay Uyển nhi nhìn giống cá chỉ vàng.

Nhìn loài cá quen thuộc nên cô cũng chọn kiểm tra nó.

Khi biết được này ăn được thì giữ lại.

Uyển Nhi gọi tên nó là “cá chỉ vàng”.

Đặc biệt trong mẻ lưới còn có một hải sản thân mềm hình bầu dục rất giống với cá mực.

Thân nó trong suốt, trên thân mọc ra mười xúc tua dài.

Nhưng Uyển Nhi không phát hiện ra túi mực trong thân nó.

Vậy là con cá mực này giống với cá mực nhưng lại không biết phun mực.

Tuy nhiên những xúc tua của nó có nhiều giác hút đặc biệt lớn.

Khi nó dùng giác hút bám vào thành chậu Uyển Nhi phải rứt mãi mới bắt nó ra được.

Giang Nam đặc biệt thích ăn cá mực nên anh nói Uyển Nhi kiểm tra con cá này.

Khi kiểm tra con cá ăn được thế là ngay lập tức con vật có tên là “cá mực” và được chọn để bắt làm mực khô.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 47. Làm cá khô


Uyển Nhi giao việc trông lửa nấu muối cho A Nhiên.

Giờ việc canh lửa đối với A Nhiên đã rất dễ dàng rồi.

Uyển Nhi bận làm thịt cá không thể phân thân để nấu muối cho được.

Uyển Nhi giao việc canh lửa cho con gái là phù hợp nhất.

Tất cả những con cá Giang Nam đã bắt được giờ Uyển Nhi cần mổ bụng, bỏ ruột và nội tạng rửa sạch với nước biển rồi lại rửa lại bằng nước ngọt.

Riêng cá lục và cá vảy bạc thì phải bỏ cả mang cá.

Cá lục có thể để nguyên con phơi nắng không cần bỏ vây.

Cá vảy bạc kích thước lớn hơn nên Uyển Nhi xẻ dọc theo xương sống cá thành hai nửa.

Uyển Nhi còn cẩn thận cạo sạch màng bên trong bụng cá để khử tanh.

Để thịt cá đã làm sạch ướp với muối trong 2-3 giờ sau đó giũ sạch muối đem phơi dưới nắng.

Chờ phơi mấy ngày nắng to là sẽ có cá khô để ăn.

Tốc độ Giang Nam bắt cá quá nhanh nên Uyển Nhi không thể làm cá kịp.

Giang Nam đành dừng lại giúp cô làm sạch cá và phơi cá.

Anh dựng mấy thanh gỗ thành giàn phơi.

Họ xuyên sợi dây qua đầu cá đem treo dưới nắng càng đỡ mất công giở mặt cá thường xuyên.

Tuy nhiên cách này thì thịt cá sẽ cứng hơn nên Uyển Nhi đem một ít cá khác trải trên mặt lá cây đừa để phơi nắng.

Cách này thì phải lặt mặt cá sau 2-3 giờ một lần nhưng khi cá phơi khô ăn sẽ mềm thịt hơn.

Việc lật mặt cá Uyển Nhi giao cho A Triết.

Chỉ cần phơi như vậy 2-3 ngày là có cá khô ăn rồi.

Ở đây một ngày mùa hè có tận 18 giờ nắng phơi cá khô rất nhanh và thuận lợi.

Làm cá mực khô lại càng đơn giản.

Cá mực mổ bụng moi ruột.

Vì loài cá mực ở đây không có túi mực nên làm sạch cá càng dễ hơn.

Cứ dùng sợi dây treo cá lên dàn phơi là được không cần ướp muối hay thấm gia vị gì khác.

Cá mực vốn rất hợp để làm cá khô rồi không cần làm gì khác.

Với cá chỉ vàng thì phải làm nhiều bước phức tạp hơn.

Cá sau khi đã mổ bụng rồi rửa sạch để ráo nước.

Đem cá đi xẻ thịt bỏ đầu, bỏ xương rửa lại thêm nhiều lần cho thật sạch.

Trộn cá với bột ớt, muối, đường, tiêu, bột ngọt (giờ được thay thế bằng bột sò khô) để thấm gia vị trong 3-4 tiếng.

Sau đó phơi nắng từ 1-3 ngày.

Nếu muốn bảo quản cá được nâu thì phơi trong 5-7 ngày.

Muốn nhanh hơn cũng có thể phơi 1-2 ngày rồi lại hong thịt cá trên lửa trong 8-9 tiếng.

Vì quy trình làm cá chỉ vàng khô phức tạp nên Uyển Nhi không định làm nhiều.

Cô tập trung chủ yếu là làm cá lục khô và cá mực khô.

Hai loại cá khô này ăn ngon được cả nhà yêu thích và cũng bảo quản được lâu dài.

Sau khi làm xong các loại cá Giang Nam đã đánh bắt và đem đi phơi khô Uyển Nhi lại quay về trông coi việc nấu muối.

Một ngày có 18 tiếng có thể nấu được 3 mẻ muối.

Đến đêm hai vợ chồng canh gác cũng có thể nấu thêm 2 lần nữa.

Họ dự tính chỉ cần 3-4 ngày nữa có thể quay về nhà.

Bữa trưa nay Uyển Nhi làm luôn món cá mực luộc chấm tương ớt cả nhà ăn rất ngon miệng.

Thức ăn chính còn có một ít gạo quý giá nhà để dành còn và thêm thịt thỏ khô và ruốc thịt.

Cả nhà chăm chỉ làm việc nên ăn uống càng thêm ngon miệng.

Buổi chiều Uyển Nhi vẫn tiếp tục nấu muối và nấu thêm một số sò, ốc và tôm hai con đã bắt được và tiếp tục làm đồ khô.

Hai cái mai rùa lớn đều đã để nấu muối nên cô chỉ có thể dùng nồi.

Nồi nhỏ khiến cô phải luộc rất nhiều lần vô cùng mất công.

Nhưng dù có tốn công Uyển Nhi vẫn chăm chỉ làm việc.

Thức ăn là thứ quan trọng nên tốn công cũng phải làm.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 48 Săn thú trong rừng


Uyển Nhi tăng thêm một mai rùa nữa nấu muối nên củi không đủ dùng.

Giang Nam lại ngay lập tức vòng vào rừng kiếm củi bổ sung.

Số củi khô ở gần bờ biển gần như đã bị Giang nam nhặt hết rồi nên anh phải đi vào sâu hơn để chặt củi.

Mấy cành cây tươi chặt về chưa thể dùng ngay, nhanh nhất cũng phải chiều mai mới đem đi đốt lửa được.

Mỗi chuyến đi kiếm củi của Giang Nam cũng phải mất 25-30 phút nhưng mỗi lần anh cũng chuyển về được rất nhiều củi.

Lần thứ ba vào rừng kiếm củi Giang Nam phát hiện ra một con thú ăn cỏ lớn giống con nai nên anh định săn nó để làm món ăn cho cả nhà tối nay.

Nếu dùng ná cao su để bắn thì không thể săn được con vật nặng tới 30-40 cân thế này.

Mấy viên đá nhỏ không đủ mạnh để gây thuơng tích cho động vật to lớn.

Giang Nam chỉ đành dùng cách nguyên thuỷ nhất là lấy những tảng đá to ném về phía con nai.

Khi chúng bị trúng đá ngã xuống anh sẽ chạy lại dùng dao rựa để bổ thêm vài nhát nữa.

Loài nai này đi cả đàn hơn chục con xác suất ném đá trúng là rất cao.

Nghĩ là làm, Giang Nam nấp sau những thân cây lớn từ từ, nhẹ nhàng tiến lại gần con mồi.

Xung quang có rất nhiều tảng đá, mỗi tảng đá nằng 2-5 cân anh ném rất thuận tay.

Giờ anh có năng lực sức mạnh to lớn tảng đá mấy chục cân Giang Nam cũng có thể ném xa mấy chục mét giống như ném một viên sỏi vậy.

Sau một thời gian sống ở nơi này lại thường xuyên tập luyện và sử dụng năng lực bàn tay vàng Giang Nam cảm thấy sức mạnh của mình có tăng cường lên đôi chút.

Dù không mạnh lên nhiều nhưng anh cảm giác thấy sự thay đổi rõ rệt.

Giang Nam liên tục ném hơn chục tảng đá tới hướng một con nai đang gặm cỏ phía ngoài rìa của đàn.

Con này không phải là con lớn nhất nhưng cũng không còn là con non.

Chắc nó mới trưởng thành chưa được bao nâu rất thích hợp để săn.

Hơn chục khối đá cũng may mắn trúng được ba bốn khối vào con nai mục tiêu của Giang Nam khiến con vật ngã xuống đất.

Có một khối đá khác vô tình trúng một con nai khác trong đàn nhưng chưa đủ khiến nó bị thương ngã xuống. cả đàn nai lập tức chạy tứ tán.

Giang Nam ngay lập tức chạy lại phía con nai anh vung dao rựa bổ vào chân nó.

Anh nghĩ chân là mục tiêu dễ dàng nhất.

Nếu chém trúng sẽ khiến con vật không thể chạy trốn được.

Nếu bổ vào đầu hay cổ nó khó trúng và có thể quá cứng không làm bị thương nó thêm được.

Với sức mạnh của mình anh tự tin có thể chế ngự được con nai này.

Anh chỉ sợ nó vùng chạy nhanh không thể đuổi kịp thôi.

Sau một hồi vật lộn với con nai cuối cùng con vật cũng bị đánh hạ không thể di chuyển.

Giang Nam cũng khá mệt mỏi dừng lại thở phì phò.

Anh ngồi bệt xuống gốc cây to ngay cạnh đấy để nghỉ tạm.

Biết trong rừng không an toàn tuyệt đối nên anh cũng không có ý định dừng lại lâu.Nhất là mùi máu tươi do con nai bị thương dễ khiến động vật ăn thịt khác chú ý đến.

Chưa kịp lấy lại sức Giang Nam bị một con vật to lớn tấn công.

Đầu tiên anh cảm thấy hai chân mình bị siết lại.

Giang Nam theo bản năng nhìn xuống dưới chân thấy một con trăn vô cùng to lớn đang nhanh chóng quấn quang người anh từ chân dần lên cao hơn.

Do vừa vật lộn với con nai nên anh có chút thiếu cảnh giác.

Con trăn này chắc đã rình rập Giang Nam một lúc lâu rồi.

Khi anh đang là thợ săn thì cũng đồng thời trở thành con mồi cho kẻ khác nhắm đến.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 49. Giang Nam gặp nguy hiểm


Ngay khi nhận ra mình gặp nguy hiểm ngay lập tức Giang Nam cầm dao rựa trên tay bổ thật mạnh nên thân và đầu con trăn.

Con trăn rất lớn Giang Nam chẳng cần suy tình gì nhiều cứ thế mà chém liên tiếp lên thân nó.

Tuy con trăn rất to lớn và mạnh nhưng nó có một yếu điểm là chậm chạp.

May mà Giang Nam cũng có sức mạnh không thua kém nên anh không bị siết đến nghẹt thở mà cón có thể tấn công ngược lại.

Giang Nam cố gắng không để mình ngã xuống khi phần thân dưới đang bị quấn ngày càng chặt.

Nếu ngã xuống anh sẽ khó khăn để vung dao chống lại con trăn và càng dễ bị nó quấn chặt hơn.

Phần thân dưới của Giang Nam đã bị quấn đến đầu gối và rất đau đớn.

Anh phải cố gắng giữ vững cơ thể và càng phải giữ được tỉnh táo.

Con trăn cũng bị ăn đau do những nhát dao Giang Nam chém vào thân nó.

Thân con trăn quả thật to như một thùng nước vậy.

Mỗi nhát dao Giang Nam bổ xuống đi sâu gần chục cm vào thân trăn khiến nó vô cùng đau đớn.

Bình thường nếu có lưỡi dao đủ cứng Giang Nam có thể bổ được cả khối đá.

Thân con trăn dù sao cũng là máu thịt kiểu gì cũng bị Giang Nam xẻ thịt nó ra.

Quá đau đớn con trăn quay đầu về phía Giang Nam ý định nuốt chửng anh vào bụng.

Nó quay đầu lại càng khiến Giang Nam dễ dàng tấn công.

Có bổ thân nó cũng không bị thương nặng ngay được nhưng bổ vào đầu thì có thể khiến nó nhanh bị thương nặng hơn.

Con trăn chỉ có kiểu tấn công duy nhất là siết chặt rồi nuốt chửng.

Giang Nam thì cũng chỉ chặt với chém.

Hai bên cứ thế đối đầu với nhau.

Ở phía bờ biển Uyển Nhi đang suốt ruột ngóng trông chồng về.

Bình thường anh chỉ đi kiếm củi hết 25-30 phút là trở về.

Nếu có lâu hơn cũng chỉ mất thêm mười phút.

Giờ đã một tiếng đồng hồ trôi qua mà chưa thấy Giang Nam quay lại khiến Uyển Nhi lo lắng quá.

Hai đứa trẻ không có đồng hồ nên không biết thời gian trôi qua bao lâu nên không biết lo lắng nhưng Uyển Nhi thì suốt ruột lắm rồi.

Cô nhớ ra cái còi đeo ở cổ là phương thức liên lạc của gia đình họ nên lập tức lấy ra sử dụng.

Phương thức liên lạc này chưa được gia đình họ sử dụng lần nào nhưng ai cũng thuộc làu làu rồi.

Uyển Nhi sử dụng báo hiệu còi lúc lạc đường để liên lạc với Giang Nam.

Cô thổi năm tiếng còi liên tục, sau 5 phút lại thổi năm tiếng còi nữa.

Sau hai lần thổi còi cô không hề nhận được tín hiệu đáp lại của chồng.

Lúc này Uyển Nhi không thể ở yên đây được nữa.

Nhưng nhìn hai con đang ở cạnh bên cô có chút phân vân.

Để hai đứa trẻ ở bãi biển nhỡ có nguy hiểm thì chúng sao bảo vệ được bản thân.

Nhưng nếu Giang Nam gặp nguy hiểm cần cô giúp đỡ thì sao!

Chắc chắn anh đã gặp nguy hiểm rồi nếu không anh sẽ nhanh chóng trả lời tín hiệu còi của cô.

Hai con ở lại bờ biển sẽ an toàn hơn.

Thú lớn sẽ không thèm ra phía bờ biển này còn Giang Nam có thể cần cô giúp đỡ ngay bây giờ.

Uyển Nhi cầm dao rựa của mình lên.

Cô dặn dò hai con:

-Hai con ở đây trông nồi muối giúp mẹ.

Mẹ đi tìm bố rồi hai bố mẹ sẽ về ngay.

Nhớ không đuọc đi đâu và cẩn thận nhé!

- Vâng ạ!

- Các con cầm vũ khí của mình bên người luôn nhé.

Dặn con xong Uyển Nhi lập túc hướng vào rừng tìm chồng.

Cô không lo không tìm được Giang Nam.

Vì mỗi lần vào rừng họ đều thống nhất sẽ treo vải lên cành cây để đánh dấu đường đi.

Trước khi ra ngoài Giang Nam đã dặn Uyển Nhi anh sẽ dùng sợi dây vải màu xanh để đánh dấu đường đi.

Hôm nay anh phải kiếm củi chỗ xa hơn và khác hướng kiếm củi ngày hôm qua.

Uyển Nhi định cứ đi theo hướng kí hiệu Giang Nam để lại tìm anh.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 50. Chiến thắng trăn lớn


Sau 15 phút liên tục bổ dao rựa vào đầu và thân con trăn cuối cùng nó cũng mệt dần vì mất máu.

Vòng quấn thân trăn trên chân Giang Nam càng lúc càng buông lỏng dần.

Giang Nam thấy thế càng ra sức vung dao lên chém.

Sau chục nhát chem nữa cuối cùng con trăn đã không thể sống được nữa.

Con vật tắt thở, đầu nó mềm oặt rơi ầm xuống mặt đất.

Phần đuôi con trăn vẫn theo bản năng quấn chặt vào chân Giang Nam.

Anh chắc sẽ phải mết thêm một hồi mới có thể thoát ra được.

Phần thân trăn quấn quang Giang Nam đã biến thành phần máu me be bét nhìn rất gớm.

Trong khi chiến đấu với con trăn Giang Nam có nghe thấy tiếng còi của vợ nhưng anh không thể rảnh tay đáp lại.

Vốn anh đã đuổi bắt con nai mất một ít thời gian lại chiến đấu với con trăn càng mất thêm nhiều thời gian chắc chắn Uyển Nhi đang rất lo lắng.

Giang Nam không kịp dừng lại nghỉ lấy lại sức cũng không kịp gỡ thân con trăn đang quấn quanh chân ra mà lập tức lấy cái kèn trong ba lô thổi một hồi để báo cho vợ biết giờ anh đang an toàn.

Uyển Nhi vừa đi khỏi bãi biển tiến vào rừng cô liền nghe thấy tiếng kèn trả lời của Giang Nam.

Uyển Nhi dừng lại không tiếp tục đi tìm anh nữa.

Chồng cô đã trả lời anh an toàn cô có thể yên tâm quay lại.

Cô cũng vốn không muốn để hai con lại một mình trên bãi biển.

Giờ đã nghe được tín hiệu an toàn của chồng cô chịu khó chờ đợi chồng quay lại thôi.

Uyển Nhi quay lại trông coi mai rùa nấu muối.

Cô không thể tập trung canh lửa nên suýt nữa để lửa tắt luôn.

Sau mười phút Uyển Nhi lại thổi một hồi còi hỏi lại Giang Nam lần nữa.

Ngay lập tức cô nghe được tiếng kèn của anh trả lời đang an toàn quay về.

Lần này tiếng kèn nghe gần hơn, rõ rệt hơn.

Lúc này Uyển Nhi mới thật sự yên tâm.

Hai đứa trẻ thấy mẹ liên tục thổi còi mà chưa thấy bố đâu nên bắt đầu thấy lo lắng.

Chúng cũng hiểu những tín hiệu còi và biết bố vừa mới gặp nguy hiểm.

Cả hai chạy lại gần mẹ hỏi han:

-Mẹ ơi bố sao chưa về vậy.

-Bố đang trên đường về rồi hai con yên tâm.

Chắc bố bận săn thú gì đó đấy.

Tối nay hai con có khi lại được ăn món mới đấy.

Thật không ngờ lời nói dỗ dành con của Uyển Nhi lại thành sự thật.

Khi ba mẹ con đứng xếp hàng ngóng trông thấy Giang Nam quay lại từ trong rừng.

Lúc này trông anh thật là khủng khiếp.

Trên vai vác một con thú rừng tay trái lại kéo một con thú khác đầy máu me.

Trên người anh cũng đầy là máu.

Ống quần rách te tua lộ ra cẳng chân bầm máu.

Uyển Nhi lao nhanh lại chỗ chồng lúc này cô muốn oà khóc nhưng cố lén.

Cô mà khóc chắc hai con cũng khóc nên theo ngày.

Giang Nam ngay lập tức an ủi vợ con.

-Ba mẹ con em đừng lo!

Anh không sao đâu.

Trên người anh toàn là máu của con thú săn được thôi.

Anh vốn không hề bị chảy máu đâu.

Uyển Nhi nhìn chồng vẫn nói cười, hơi thở đều đặn chắc là không bị thương nghiêm trọng.

Nhưng anh nói anh không bị sao thì là nói dối rồi.

Giang Nam kéo con mồi lại gần chỗ nước biển để tí thuận tiện làm thịt.

Lúc này Uyển Nhi mới nhìn kĩ anh săn được hai con thú.

Một con là nai rừng con còn lại là một con trăn khổng lồ.

Con nai thì không cần nói đến bữa, nó chỉ cỡ mấy chục cân.

Nhưng con trăn Giang Nam đang kéo lê trên mặt đất phải dài tới 15 mét và có khi nặng hơn tạ.

Trên thân nó có nhiều nhát dao chém.

Đặc biệt là đầu và một đoạn thân con trăn đã bị chém nát bét.

Chắc chắn những nhát chém này do Giang Nam gây ra.

Có lẽ anh đã phải chiến đấu rất vất vả với con trăn khổng lồ này.

A Nhiên và A Triết không hề sợ trên người bố đang toàn máu và bùn đất mà lao lại ôm chân bố.

Hai đứa trẻ rối rít hỏi han bố đã săn được con trăn khổng lồ này như thế nào.

Con trăn thật sự quá to lớn thân nó còn to hơn cả người A Triết và A Nhiên cộng lại luôn.

Giang Nam tự hào kể cho hai con nghe anh đã nghĩ ra cách lấy đá ném đàn nai rồi săn được con nai như thế nào.

Rồi miêu tả con trăn xấu xa đã nhằm lúc anh vừa đánh xong con nai thừa cơ quấn quanh người anh ra sao.

Giang Nam vung tay mô tả lại cho hai đứa trẻ cách anh đã chém nát đầu con trăn.

A Nhiên và A Triết say mê lắng nghe và nhìn bố một cách ngưỡng mộ như nhìn một vị anh hùng vậy.

Mà quả thật bố chúng đúng là một người anh hùng.

Chỉ có những anh hùng mới có thể chiến đấu và chiến thắng con quái vật khổng lồ thế này.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 51. Cao trăn


Câu nói của Uyển Nhi lúc chiều đã trở thành sự thật.

Tối nay nhà họ được ăn thêm món mới là thịt nai và thịt trăn nướng.

Dù mệt mỏi nhưng Giang Nam vẫn phải tiếp tục làm thịt hai con thú mà anh mới săn được.

Uyển Nhi không thể giết thịt lột da chúng được - cô không đủ sức.

Cũng may Giang Nam chỉ bị bầm tìm và một số vết thương ngoài da chứ không bị vết thương nghiêm trọng nào.

Uyển Nhi khuyên anh cứ bỏ mấy con thú lại làm thịt sau để cô xem vết thương cho anh nhưng Giang Nam không chịu nghe.

-Anh làm thịt chúng luôn vì đằng nào người anh cũng bị bẩn cả rồi.

Làm việc xong anh tắm rửa sạch rồi mới bôi thuốc.

Chứ giờ mất công rửa sạch bôi thuốc tí nữa làm việc lại bẩn hết mất công bôi thuốc lại.

Uyển nhi cũng không có cách nào khác nên đành nghe theo.

Cả con nai và con trăn đều khá giống với cùng giống loài trên trái đất.

Trên thân chúng chỉ có vài chi tiết nhỏ khác biệt không đáng kể.

Giang Nam làm thịt nai trước để Uyển Nhi nấu bữa tối và làm thịt khô.

Con trăn anh cẩn thận lột da và phân thịt.

Da trăn có sự dẻo dai và lại đặc biệt mỏng nhẹ, mát lạnh làm đồ mùa hè vừa bền vừa mát.

Trên thân trăn có nhiều vết thương do Giang Nam chém nên rách da nhưng thân nó rất lớn anh có thể lột được đủ nhiều da làm áo mùa hè cho vợ con.

Nhất là hai đứa con lớn nhanh chẳng mấy chốc sẽ phải thay hết quần áo mới cho chúng.

Còn phần thịt trăn cũng có thể làm cao trăn đó là một thứ rất quý và đắt đỏ trước đây.

Giang Nam làm xong thịt hai con thú rồi nhanh chóng đi tắm rửa.

Chính anh cũng không thể ngửi nổi mùi trên người mình nữa rồi.

Uyển Nhi thì vừa nấu muối vừa làm bữa tối.

Cô còn phải chờ một cái mai rùa nấu xong mẻ muối để làm nồi nấu cao trăn.

Con trăn Giang Nam làm thịt xong được rất nhiều thịt phải dùng nồi mai rùa mới nấu hết.

Thịt trăn làm cao thích hợp chứ nấu các món khác cũng không có gì đặc biệt ngon.

Uyển nhi đã nướng thử một miếng thịt trăn rồi mùi vị quá chán nên cô để hết làm cao trăn.

Nếu là trên Trái Đất thì với nồi cao trăn này nhà họ chắc giàu to rồi.

Giờ bỏ thịt đi thì tiếc ăn thì không hết mà cũng không ngon nên Uyển Nhi đành cho nấu cao.

Nhiều cao trăn thế này không biết nhà họ dùng bao giờ mới hết.

May mà cao trăn để được lâu.

Ở thế giới trước kia cao trăn là thứ đòi bổ rất nổi tiếng nên trước đây Uyển nhi cũng tò mò xem cách nấu cao trăn cùng với các công dụng của nó.

Uyển Nhi cũng từng mua một ít để biếu bố cô rồi nên lúc đó cô mới chịu khó đi tìm hiểu sợ mua phải hàng giả.

Giờ Uyển Nhi nhớ lại rồi thực hiện.

Cô định làm hai loại cao trăn là cao trăn toàn tính làm từ thịt và xương trăn có công dụng để tẩm bổ cơ thể giúp lưu thông tuần hoàn máu.

Loại cao trăn thứ hai là cao trăn xương được làm từ xương trăn có công dụng trị bệnh về xương khớp và cột sống.

Thịt và xương trăn nhiều thế này Uyển Nhi cứ thoải mái mà làm.

Riêng phần mỡ trăn còn có công dụng trị bỏng vô cùng tốt lại có mật trăn nữa.

Con trăn này tuy làm Giang Nam bị thương nhưng công dụng của nó quả thật to lớn.

Đầu tiên Uyển Nhi xử lí phần mỡ trăn.

Chỉ cần rửa sạch cắt miếng nhỏ rán lên như mỡ lợn bỏ phần tóp giữ lại nước mỡ.

Phần mỡ này cho vào hộp gỗ để cô đặc tự nhiên là thành mỡ trăn có tác dụng trị bỏng.

Uyển Nhi rán được cỡ hai hộp gỗ lớn mỡ trăn chắc cũng phải cả chục kí.

Thịt trăn đã được Giang Nam cắt thành miếng giờ Uyển Nhi đem rửa sạch thái nhỏ hơn nữa thành những lát mỏng hơn.

Cho thêm mắm, muối, gừng, hành, tỏi, ớt vào thịt và xương đã cắt nhỏ vào nước đem ninh nhừ trong 24-30 tiếng rồi vớt bã ra xay nhuyễn.

Lấy phần bã này đổ thêm nước đun lần thứ hai trong 24 tiếng nữa.

Sau đó lọc hết phần bã chỉ lấy nước đem đun cô đặc.

Khi đun phải để lửa nhỏ và quấy liên tục tránh bị cháy cao.

Khi cô đặc thì nên dùng chảo miệng rộng sẽ nhanh hình thành cao hơn.

Sau khi cao đã cạn (có độ dẻo vừa phải) đem đổ ra khuôn để nguội rồi cắt thành từng miếng nhỏ hình chữ nhật dễ bảo quản.

Với xương trăn cũng nấu tương tự nhưng thời gian nấu lâu hơn.

Một nồi cao xương cần nấu trong 48 tiếng cho đến khi xương rã ra thành bột thì hoàn thành.

Trước kia Uyển Nhi còn nghe nói bã xương trăn còn có thể trộn làm cốm chữa bệnh còi xương thiếu canxi ở trẻ em nên cô cũng tính sẽ giữ lại tất cả.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 52. Bận mải


Khi Uyển Nhi mới đang trộn gia vị vào thịt trăn để tẩm ướp thì Giang Nam đã tắm xong và quay lại.

Anh phải đi ra tận hồ nước ngọt trong rừng để tắm.

Người anh có vết thương tắm nước biển mặn sẽ rất xót.

Mà họ thì không còn nhiều nước ngọt nên anh đi hồ nước tắm cho thoải mái .

Dù sao Giang Nam thấy mình không bị thương nghiêm trọng gì nên anh vẫn dám vào rừng.

Uyển Nhi có khuyên anh cũng không ăn thua.

Giờ thấy chồng về cô bắt anh vào trong lều để cô kiểm tra cẩn thận các vết thương.

Trên hai chân Giang Nam từ mắt cá cho đến đầu gối bị tím bầm lại trông rất đáng sợ.

Do hai chân anh bị con trăn siết chặt nên bị tụ máu và bầm tím như thế.

Uyển Nhi tìm hộp đồ y tế lấy cao xoa bóp cẩn thận cho Giang Nam.

Nếu là trước kia vết thương thế này chắc chắn phải đi bệnh viện mới được nhưng giờ không có điều kiện chỉ có thể xoa thuốc thôi.

Cũng may cơ thể Giang Nam hiện tại vốn khoẻ hơn rất nhiều nên khi Uyển nhi xoa bóp anh chỉ nhăn mày một chứ không quá đau.

Uyển Nhi xớt chồng nhưng cũng không biết làm thế nào.

Cô chỉ có thể cố gắng nhẹ tay hơn một chút.

Nhìn vợ như vậy Giang Nam đành nói:

-Em cứ bóp mạnh tay vào.

Nhìn đáng sợ thế thôi chứ anh không đau lắm đâu.

Em bóp nhẹ quá thì không tan được máu bầm đâu.

Uyển Nhi nghe chồng nói thế mới dám mạnh tay hơn.

Cô bóp chân cho Giang Nam khoảng ba mươi phút sau đó lại kiểm tra khắp người anh một lượt thấy đúng là không có vết thương nào khác cũng yên tâm.

Chỉ có một vết thương nhỏ trên tay phải anh dò dừng lực quá mạnh để chém con trăn liên tục gây lên chỉ cần sát trùng và băng bó qua là được.

Hai vợ chồng cũng không có thời gian nghỉ ngơi họ lại phải tiếp tục làm việc.

Giờ có thêm một con trăn lớn cần làm cao nằm ngoài kế hoạch của cả nhà.

Chắc nhà họ phải ở lại bờ biển thêm 1-2 ngày nữa so với dự tính.

Cao trăn cũng cần đun mấy ngày mới xong mà họ còn phải canh củi lửa cận thận có lẽ sẽ khiến việc làm muối bị chậm trễ.

Đằng nào cũng phải ở lại thêm mấy ngày nên Giang Nam quyết định làm thêm một ruộng muối nữa.

Ruộng này sẽ lấy lá khô của cây dừa trải nên trên mặt cát nhiều lớp lá để chống thấm.

Như vậy thì bớt việc nấu muối có thể lấy mai rùa nấu cao trăn lại vẫn có thêm được muối từ ruộng.

Không có thời gian trò chuyện thêm Giang Nam lập tức đi làm ruộng muối còn Uyển Nhi đi làm cao trăn.

A Nhiên thì phải giúp mẹ trông lửa nấu nồi muối còn lại.

Chỉ có A Triết đi kiếm hải sản thôi.

Ai cũng bận mải không có thời gian để nói chuyện hay nghỉ ngơi.

Kể cả khi ăn tối Giang Nam và Uyển Nhi cũng phải thay nhau trông bếp lửa.

Một người ăn người kia làm việc rồi đổi lại.

Việc nấu cao trăn không cẩn thận là cháy hỏng cả một nồi cao luôn, rất lãng phí.

Hai vợ chồng Uyển Nhi bận mải trong ba ngày liên tiếp mẻ cao trăn toàn tính rốt cuộc hoàn thành.

Gần 60kg thịt và và xương làm ra được những 6kg cao trăn.

Chưa kể số cao trăn xương còn chưa nấu xong.

Phải một ngày nữa thì cao xương mới được.

Trong quá trình làm cao trăn cần rất cẩn thận Uyển Nhi và Giang Nam phải thay nhau đứng cạnh bếp suốt cả ngày đêm quấy cao mỏi nhừ tay.

Lúc nào họ cũng phải tập trung cao độ canh củi lửa, quấy đều tay vô cùng mệt mỏi.

Trời mùa hè nóng bức đứng cạnh bếp lửa lại càng thêm vất vả.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 53. Thành quả sau vất vả


Ngày thứ năm, ruộng muối đầu tiên trải bạt phơi nước biển cũng đã có muối kết tinh rồi.

Giang Nam đã cào vào thành ba đụn nhỏ muối phơi nốt ngày hôm nay là có thể thu hoạch.

Ước chừng số muối thu được trong ruộng này có thể tới 35-40 kg.

Nước biển ở đây cũng có nồng độ muối cao nên sản lượng muối nhiều cũng giúp nhà Uyển Nhi đỡ tốn công.

Chưa kể số muối mỗi ngày họ nấu được và đến ngày kia có thể thu hoạch được ruộng muối khác nữa nhà họ có cả trăm cân muối đủ dùng một thời gian lâu.

Số hải sản khô hai ngày đầu Uyển Nhi làm được nhiều nhưng ba ngày tiếp theo do bận làm cao trăn không thu được đáng là bao.

Uyển Nhi và chồng dự tính ngày mai cao xương trăn sẽ nấu xong, ngày kia thì muối trong ruộng thứ hai sẽ thu hoạch được.

Ngày kia họ sẽ không nấu muối nữa mà chỉ chờ thu hoạch muối trong ruộng còn lại tập trung bắt hải sản đem về.

Ngày tiếp theo nữa họ sẽ lên đường về nhà.

Năm ngày ở lại bãi biển rồi Uyển Nhi vẫn chưa có thời gian để tìm kiếm thêm con hải sâm có thể chữa bệnh.

Thậm chí cô còn chưa có thời gian để nhờ Giang Nam bổ giúp cô quả dừa ra xem bên trong ruột nó như thế nào.

Lần trước cô kiểm tra thử nó có vị tinh bột mà quả cứng quá chưa có thời gian để bổ nó ra.

Giang Nam cũng bận mải nên cả hai đều quên mất hái được mấy quả dừa xuống rồi ném sang một bên quên luôn.

Ngày thứ 6 khi cả nhà tới bờ biển họ đã thu hoạch được nồi cao xương trăn đạt tiêu chuẩn.

Vậy là Uyển Nhi và Giang Nam có thể thả lỏng một chút sau những bốn ngày liên tục thay phiên nhau canh nồi cao trăn này.

Uyển Nhi không bao giờ muốn làm cao trăn lần nữa đâu.

Bảo sao trước kia giá của cao trăn lại đắt đỏ như vậy.

Chưa nói đến tác dụng của nó chỉ mỗi việc làm ra đã tốn công thế này giá đắt cũng đúng thôi.

Tối hôm nay hai vợ chồng đều lười biếng chỉ thay phiên nhau canh đống lửa thôi không làm thêm bất kì việc gì khác nữa.

Họ đã mệt quá rồi!

Giờ cũng nên giữ sức để ngày kia còn đi quãng đường dài trở về nhà.

Uyển Nhi nhìn hai con cũng thấy chúng gầy đi và đen hơn hẳn.

Nắng biển mùa hè rất gắt làm da ai cũng đen đi.

May ngoài bờ biển còn có gió thổi cũng đỡ nóng phần nào nhung hai vờ chồng Uyển Nhi ngồi canh bếp lửa lúc nào cũng mướt mồi hôi.

May hơn nữa tuy công việc bận mải, chỗ ăn, chỗ ở sơ sài nhưng cả nhà không ai bị ốm đâu gì.

Uyển Nhi sợ nhất trong nhà có người bị ốm.

Cả nhà chỉ có A Triết còn bé ít phải làm việc hơn nên đỡ khổ.

A Nhiên cũng phải thường xuyên giúp mẹ canh bếp lửa hoặc đi lật hải sản phơi ngoài nắng.

Thấy cả nhà ra nhiều mồ hôi, Uyển Nhi lấy chút đường cuối cùng cô mang theo pha nước cho hai cả nhà uống.

Hai đứa trẻ đều rất thích uống nước đường ngọt ngào.

Mỗi đứa ôm một bình nước của mình ngồi dưới gốc dừa vừa nói chuyện với nhau vừa uống nước đường.

Trông khuôn mặt hai đứa con thật vui vẻ, mắt cười híp lại khiến Uyển Nhi cũng thấy vui hơn trong lòng.

Đang lúc hoàng hôn, biển chiều vừa đẹp vừa mát Uyển Nhi cũng ngồi cạnh hai con nghỉ ngơi ngắm cảnh.

Ngay dưới gốc dừa Giang Nam đã bẻ cả chục quả dừa định tối rảnh anh sẽ tìm cách bổ chúng ra.

Mấy quả cứng thì Giang Nam vẫn có thể bổ được nhưng anh tiếc lưỡi dao của nhà mình nên còn chần chờ định tìm cách khác.

Nhà họ chỉ có mấy cái dao thôi bổ dừa lại vỡ mất lưỡi dao thì không thể được.

Không dùng dao chẳng nhẽ lại dùng tay.

Giang Nam tuy mạnh nhưng cũng không thể dùng tay không đập vỡ vỏ quả dừa được.

Vỏ của nó cũng cứng không kém đá mấy đâu.

Mỗi quả to như quả bóng chuyền, có quả còn to cỡ quả bóng rổ anh có điên mới dùng tay không đập vào nó.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 54. Mở được quả dừa


Uyển Nhi ngồi dưới gốc dừa rảnh rỗi tò mò nghịch mấy quả dừa này.

Cô lấy hai quả dừa gõ vào nhau nghe âm thanh chúng phát ra cũng vui tai.

A Triết và A Nhiên thấy thế cùng nghịch theo.

Ba mẹ con vừa hát bài hát về biển vừa gõ hai quả dừa vào nhau làm nhạc đệm rồi cười khúc khích.

A Triết cất tiếng hát ngọng nghịu:

-" Biển xanh quá cá chẳng dám cắn câu..."

Đang hát say sưa thì quả dừa trong tay Uyển Nhi đột nhiên vỡ toác ra khiến chất lỏng sền sệt bên trong tràn đầy tay cô và còn văng cả vào quần áo.

Ba mẹ con Uyển Nhi trợn tròn mắt nhìn vào quả dừa đã bị vỡ đôi.

Khi nào thì Uyển Nhi cô lại mạnh vậy rồi?

Quả dừa cứng tới mức Giang Nam không đập ra được mà cô gõ mấy cái nó vỡ luôn rồi.

Hai đứa trẻ đồng thanh hét lên:

-Oa!

Mẹ khoẻ quá!

Mẹ đập vỡ được quả dừa ra rồi.

Uyển Nhi không biết nói sao chỉ đành cười hì hì.

Giang Nam đang làm mấy cái thùng gỗ để chuẩn bị khi về dựng thức ăn nghe thấy tiếng ồn ào của ba mẹ con cũng dừng tay lại xem.

Anh thật sự ngạc nhiên khi thấy vợ mình chẳng cần dụng cụ gì có để bổ đôi quả dừa ra được như thế.

Giang Nam hỏi Uyển Nhi

-Sao em làm được hay vậy?

Quả thật Uyển Nhi cũng không biết tại sao luôn.

Cô gõ chơi hai quả dừa vậy thôi chúng tự nứt ra đấy chứ.

Uyển Nhi lắc đầu trả lời.

-Em cúng không biết như thế nào nữa.

Ba mẹ con ngồi gõ mấy quả dừa cho vui tai rồi hát vậy thôi.

Nó tự vỡ ra đấy.

Uyển Nhi trêu đùa với mọi người:

-Có khi nào mấy quả dừa này thích nghe hát.

A Triết hát hay quá nên nó vui cười toác đôi ra như vậy không!

A triết và A Nhiên nghe mẹ nói thế cười rõ to.

Tất nhiên không ai tin lời Uyển Nhi vừa nói rồi.

Cả nhà chụm đầu lại quan sát quả dừa vừa bị vỡ ra.

Uyển Nhi quan sát kĩ thấy đường nứt kéo dài từ đuôi quả dừa lên đến phần cuống.

Vết nứt rất đều và đẹp.

Vậy là nó không phải bị nứt do sức mạnh vật lí của cô tác động vào mà là do vị trí tác dụng lực.

Uyển Nhi rất quen thuộc với mấy thứ tác dụng lực như thế này.

Nhìn qua là cô hiểu ngay.

Uyển Nhi lập tức lấy hai quả dừa khác để thử nghiệm.

Cô lấy phần đuôi nơi có nhũng vết lồi lên của hai quả dừa liên tục đập và cọ xát vào nhau.

Giang Nam nhìn hành động của Uyển Nhi cũng hiểu ngay.

Giống như quả dừa trên Trái Đất chúng đều rất cứng nhưng trên phần đầu quả dừa có ba lỗ nhỏ lại có lớp vùi mỏng và mềm hơn hẳn những phần khác.

Muốn uống nước dừa chỉ cần bỏ lớp xơ dừa bên ngoài rồi tìm đúng lỗ nhỏ vỏ mỏng nhất chọc vào là lấy nước ra uống được ngay.

Quả dừa ở đây không có lớp xơ dày bên ngoài nên chỉ cần tìm được điểm yếu của nó là có thể mở ra được.

Uyển Nhi lúc trước đã vô tình mở ra được một quả dừa.

Giờ cô đã tìm được cách mở chính xác.

Phần đuôi của mấy quả dừa này có lẽ cũng mỏng và giòn hơn khi đập chúng vào nhau đúng vị trí yếu, mỏng nhất lại cọ xát nóng lên khiến chúng tự tách đôi ra theo vết lõm có sẵn trên vỏ.

Chỉ vài chục lần đập hai vỏ dừa vào nhau cả hai quả dừa trên tay Uyển Nhi đều tự nứt ra cả.

Lần này đã có kinh nghiệm khi thấy trên vỏ quả bắt đầu có vết nứt Uyển Nhi dừng tay lại nếu không cô lại bị bắn đầy người mất.

Uyển Nhi cẩn thận dùng hai tay tách vỏ quả dừa theo vết rách vốn có.

Bên trong tràn ra dung dịch sền sệt như bột nhão.

Lần trước kiểm tra Uyển Nhi đã biết quả này ăn được nên ngay lập tức quệt tay nếm thử.

Trong miệng cô nếm được vị y hết đang ăn bột mì còn sống mà lại có mùi thơm của dừa và vị ngọt rất nhẹ.

Trời đất!

Đây chính là tinh bột họ hay ăn mà.

Loại tinh bột này còn được trộn sẵn với nước rồi chỉ cần đem đi thêm chút gia vị nấu lên là ăn được luôn.

Uyển Nhi hối hận quá!

Nhẽ ra cô phải tìm cách mở nó ngay từ hôm đầu tiên tới đây để thu hoạch tinh bột chứ.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 55. Tinh bột dừa


Uyển Nhi cầm theo hai quả dừa cô vừa tách được chạy lại bếp.

Giang Nam và hai đứa trẻ không hiểu gì chỉ lo chạy theo.

Tới bếp Uyển Nhi vừa làm việc vừa giải thích cho cả nhà biết cô đã khám phá ra điều gì.

Giờ chỉ cần Uyển Nhi thử nấu chín lên ăn thử là sẽ biết chắc chắn ngay.

Cô đổ hết số bột của hai quả dừa vào một cái nồi và chỉ cho thêm chút muối.

Uyển nhi lấy một nửa số bột làm thành bánh đem rán, nửa số còn lại sẽ nấu thành cháo.

Khi nấu cháo bằng số bột này sợ bị khê cháy Uyển Nhi đổ thêm ít nước và khuấy thật đều tay.

Để ăn ngon hơn cô còn thả vào trong nồi cháo mấy nõn tôm khô nữa.

Sau khi nồi cháo sôi thì Uyển Nhi để con gái canh lửa thật nhỏ thỉnh thoảng khuấy lên là được.

Uyển Nhi chuyển sang làm bánh rán.Thứ bột này vốn đã ở dạng nhão như bột được trộn với nước rồi.

Uyển Nhi chẳng cần làm gì thêm cứ cho thêm chút mật ong hoặc đường cũng có thể cho mỗi muối không nặn thành tùng miếng tròn và dẹt đưa lên chảo rán là xong.

Chỉ sau 15 phút sau mùi thơm của bánh rán và cháo chín đã toả ra khắp xung quanh.

Chưa cần nếm thử họ đều chắc chắn bột trong quả dừa có thể ăn được và lại ăn ngon nữa là đằng khác.

Không đợi bánh bớt nguội Uyển Nhi chia cho mỗi người nếm thử một chiếc.

Món bánh này ăn mềm dẻo như bột mì lại có mùi thơm thoảng thoảng béo ngậy của dừa được cho thêm chút muối hoặc đường rán lên ăn càng ngon.

Ăn một miếng thôi mà Uyển nhi chỉ muốn hét lên vì vui sướng.

Đã bao lâu rồi cô không được ăn món bánh ngon thế này rồi chứ.

Quan trọng nhất là gạo nhà họ đã hết giờ tìm được thứ thay thế tinh bột thì quả là điều may mắn cho cả nhà.

Mà họ lại không mất công trồng rồi cũng không cần chăm sóc hay phải tuốt hạt nghiền bột gì cả chỉ cần hái quả đem về nấu ăn được luôn.

Uyển nhi ngắm nhìn những cây dừa mọc khắp nơi trên bài biển không thấy điểm cuối cô thấy như mình rơi vào một ổ vàng vậy.

Hạnh phúc đến quá bất ngờ thật không biết nói gì hơn.

Giang Nam tất nhiên hiểu được tầm quan trọng của những quả dừa này.

Anh cũng hết sức vui mừng vừa ăn vừa cười khì khì như đứa trẻ.

A Nhiên và A Triết không hiểu rõ mọi chuyện nhưng chỉ cần có được thức ăn ngon là chúng vui vẻ rồi.

Nồi cháo bột dừa cũng ngay lập tức được cả nhà ăn hết.

Món cháo này ăn cũng ngon và đặm vị khi cho thêm tôm khô vào.

Thế là kế hoạch nghỉ ngơi tối nay của hai vợ chồng Uyển Nhi lại bị huỷ bỏ.

Giang Nam lập tức đi hái đừa.

Anh chọn những quả dừa đã chín để hái.

Anh quan sát thấy những quả to hơn màu nâu đậm là quả chín.

Những quả nhỏ hơn hoặc vỏ nâu nhạt còn bóng bẩy là quả xanh.

Bột quả dừa giờ sắp trở thành lương thực chính của họ nên Giang Nam không cho phép mình hái nhầm quả xanh gây lãng phí thức ăn.

Uyển Nhi lập tức chuẩn bị thêm bữa tối.

Chỉ hai quả dừa thì không đủ số lượng cho cả nhà ăn no.

Mỗi đứa nhỏ phải ăn ít nhất một quả tương đương với hai bát cơm mới đủ.

Người lớn thì cần 2 quả dừa như vậy.

Riêng Giang Nam anh có thể ăn ba quả dừa cùng với nhiều thức ăn khác mới no bụng.

Cô làm mấy món ăn đơn giản từ hải sản để cả nhà nhanh chóng ăn rồi lại làm việc.

Uyển Nhi tính nếu ruột quả dừa có dạng đặc sệt như bột mềm đã được trộn nước thì họ cũng có thể phơi khô biến nó thành bột khô để vận chuyển về nhà.

Khi nào cần ăn lại trộn với nước lần nữa là được.

Phơi thành bột khô sẽ vận chuyển dễ dàng hơn và cũng để được nâu hơn.

Họ chỉ cầm một số ít quả tươi mang về nhà thôi.

Dừa ở đây có rất nhiều nhưng số quả chín thì chưa có nhiều mấy.

Mọi người còn phải mất thêm công tìm những quả dừa chín để hái.

Lần này họ sẽ hái những quả chín trước và quay lại hái mấy đợt nữa.

Số dừa ở bãi biển có thể cung cấp lương thực cho cả nhà họ vượt qua mùa đông.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 56. Hái dừa


Giang Nam và A Triết phụ trách hái dừa.

A Triết leo cây rất nhanh nhưng cậu bế hơi mất công sức để hái được quả dừa vì cuống nó rất giai.

Tuy nhiên cứ dùng mảnh vỏ sò sắc cưa đi cưa lại nhiều lần cũng sẽ hái được.

Sự nhanh nhẹn của A Triết khiến cậu bé hái dừa tốc độ không kém bố mình là bao.

Uyển Nhi và A Nhiên thì ngồi ở dưới tách vỏ quả và đổ ra mặt lá dừa đem phơi.

Trời sắp tối thì hong gió cũng được sáng mai phơi tiếp.

Nếu muốn nhanh thì đem hong bột ướt dưới lửa thì nhanh khô hơn.

Khi trời tối cả nhà đốt đuốc để làm việc thêm.

Vì sống ở bãi biển gần một tuần rồi nên họ không quá sợ hãi nữa.

Cả nhà vừa làm việc vừa cẩn thận cảnh giác xung quanh.

Do trời tối nên tốc độ làm việc của cả nhà chậm hơn hẳn nhưng họ không quá suốt ruột làm được đến đâu thì làm.

Mà buổi tối trời mát mẻ hơn nhiều so với ban ngày làm việc càng thêm thoải mái.

Nếu tăng ca thêm thế này mà vẫn không hái đủ số dừa họ cần thì vợ chồng Uyển Nhi dự tính họ có thể ở lại đây thêm 1-2 ngày để hái thêm quả dừa.

Uyển Nhi đặt mục tiêu phải hái đủ số dừa đem bột bên trong phơi khô ăn đủ cho một tháng mới được.

Uyển Nhi đã tính thử một quả dừa tươi cho nửa kg bột nhão.

Số bột mày phơi khô chỉ còn nặng khoảng 2/3 so với ban đầu.

Tính sơ sơ một tháng nhà họ ăn hết khoảng 50kg gạo số bột mì cũng cần tương đương như vậy.

Họ cần phải hái được khoảng 200 quả dừa mới đủ.

Mọi người làm việc thêm ba giờ nữa rồi mới đi ngủ.

Trong buổi tối cả nhà hái được hơn năm chục quả dừa và đã tách vỏ lấy bột ra hong khô.Vì trời tối nên tốc độ làm việc của mọi người không nhanh.

Buổi sáng mai cả nhà tập trung làm việc chắc sẽ đạt được mục tiêu Uyển Nhi cần.

Có thêm tinh bột từ quả dừa họ có thể giảm lượng hải sản đánh bắt.

Cả nhà có thể ở lại thêm hái dừa, bắt hải sản nhưng chỉ sợ không thể vận chuyển hết về nhà.

Trên đường về phải đi qua khu đầm lấy khó khăn lại nguy hiểm mang vác quá nhiều đồ sẽ trở thành gánh nặng cho Giang Nam.

Uyển Nhi nghĩ thà mất công đi thêm lần nữa còn hơn mang vác nặng để bị nguy hiểm.

Đêm nay Uyển Nhi và Giang Nam vẫn thay phiên nhau gác đêm như mọi khi.

Trong ca gác của mình Uyển Nhi còn cẩn thận trông coi chỗ bột dừa họ mới tách được.

Cô để bột lên mai rùa đốt lửa nhỏ phía dưới và đảo đều tay tránh cho bột bị cháy.

Hong theo phương pháp này cần làm chân bếp cao hơn hẳn khi nấu ăn thông thường để lửa không cháy trực tiếp dưới mai rùa mà nhiệt truyền từ dưới lên cách một khoảng không gian sẽ không dễ bị cháy bột.

Ban đầu khi bột còn nhiều nước thì đảo ít tới khi bột càng khô thì càng cần phải đảo thường xuyên hơn và cũng cần lửa nhỏ hơn nữa.

Năm mươi quả dừa cũng có tới 25 kg bột nhão.

Uyển Nhi sợ sấy một lần dễ khiến bột khô không đều nên cô chia ra ba lần để sấy.

Mỗi lần sấy cũng mất cả tiếng đồng hồ mới khô hẳn.

Sau mẻ sấy đầu tiên Uyển Nhi còn cẩn thận lấy bột đã sấy làm bánh thử xem ăn có còn ngon được như khi bột tươi hay không.

Uyển Nhi thử làm một nồi bánh bao nhân hải sản.

Vì bình thường không có nhiều bột mì nên cô rất ít làm mấy thứ bánh này.

Vỉ hấp chủ yếu để hấp hải sản mà thôi.

Hôm nay cô cũng có cơ hội làm bánh bao hấp rồi.

Bánh làm ra ăn vị ngon như bánh trước kia cô từng ăn vậy.

Chỉ có điều khi tinh bột dừa còn tươi thì có mùi thơm của nước dừa thoang thoảng nhưng khi sấy khô rồi gần như không còn ngửi thấy mùi thơm đó nữa nhưng vị của món ăn thì không hề kém chút nào.

Uyển Nhi hấp luôn ba lồng bánh bao để chút nữa Giang Nam thay ca có thể ăn.

Nếu không hết sáng mai cho hai con nếm thử.

Uyển Nhi ăn hẳn bốn chiếc mới dừng lại.

Cô vẫn còn muốn ăn thêm nhưng bụng quá no rồi.

Sau khi ăn bánh bao từ bột dừa khô Uyển Nhi yên tâm sấy khô hết số bột còn lại.

Bận rộn công việc nên thời gian trôi qua cũng nhanh.

Tới khi Giang Nam gọi cô vào nghỉ ngơi để anh thay ca Uyển Nhi mới giật mình nhận ra đã trôi qua 5 tiếng đồng hồ rồi.

Uyển Nhi chỉ cho Giang Nam số bánh bao cô hấp vẫn giữ trong nồi nóng hổi để anh ăn khuya.

Cô ngáp một cái rõ to rồi chui vào lều đi ngủ.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 57. Sâu dừa


Sáng hôm sau cả nhà đều dậy từ sớm để làm việc.

Sau khi Giang Nam ăn sáng ngay lập tức đi kiểm tra ruộng muối sắp được thu hoạch.

Trên ruộng đã có nhiều hạt muối kết tinh giờ chỉ cần vun thành đụn nhỏ phơi đến chiều là có thể đem về nhà rồi.

Đúng với kế hoạch cả nhà đã dự tính, chiều nay họ sẽ thu muối để ngày mai quay về.

Giang Nam ngẩng đẩu lên nhìn trời.

Bầu trời trong xanh không một gợn mây.

Thời tiết này phơi muối hay phơi đồ khô đều rất tốt.

May mà mấy ngày gần đây họ tới biển lấy muối đều không hôm nào bị mưa.

Thật là ông trời phù hộ.

Giang Nam để ý ở đây mùa xuân thỉnh thoảng có mưa nhỏ nhưng từ khi sang hè tới giờ không hề có giọt mưa nào.

Không mưa thì anh lại lo hạn hán.

Thật may anh quan sát mực nước sông hồ không có dấu hiệu bị cạn đi.

Sông hồ còn nhiều nước thì không đáng lo ngại.

Giang Nam quay về lều gọi vợ con cùng ra ngoài làm việc.

-Vợ ơi!

A Nhiên, A Triết đi hái dừa thôi.

Hái sớm cho mát nào.

Sáng nay họ tiếp tục hái dừa.

Mục tiêu của cả nhà trong buổi sáng phải hái được 150 quả dừa và tách vỏ đem phơi.

Giang Nam còn định hái thêm ba chục quả khác để nguyên quả cầm về cũng chưa chiếm hết một cái mai rùa anh có thể kéo về kịp.

Vẫn phân công công việc như tối qua, Giang Nam và A Triết trèo cây hái quả.

Quả hái được sẽ trực tiếp thả rơi xuống cát.

Ở dưới Uyển Nhi và A Nhiên nhặt quả rồi đập hai đuôi quả dừa với nhau để tách vỏ.

Phần tinh bột nhão bên trong sẽ được trải ra mặt lá dừa sạch đem phơi.

Sáng sớm nay khi cả nhà còn ngủ Giang Nam đã hái lá dừa rửa sạch để chuẩn bị sẵn làm chỗ phơi tinh bột.

Vốn tinh bột nhão cũng không có nhiều nước nên chỉ cần phơi đến chiều tối là đã khô một phần.

Khi về nhà họ sẽ phơi thêm một nắng nữa thì sẽ càng khô hơn và để được lâu.

Khi Uyển Nhi tách vỏ một quả dừa đặc biệt to.

Quả đừa này còn to hơn cả một quả bóng rổ.

Vỏ của nó màu nâu đậm hơn hẳn mấy quả dừa khác và cũng dễ tách vỏ hơn.

Mỗi quả dừa bình thường phải đập vào nhau tầm 4-5 phút mới có thể nứt vỏ mà quả dừa này chỉ mất 2 phút là “Rắc” tách làm đôi liền.

Uyển Nhi đoán quả dừa này chắc đã rất già rồi nên mới dễ tách vỏ như vậy.

Trong tự nhiên dù quả có cứng hay đặc biệt đến đâu nhưng khi nó già thì sẽ luôn có cách để tự nứt tạo điều kiện cho hạt rơi ra mọc cây mới.

Cây cối cũng tự có cánh sinh tồn riêng của chúng.

Uyển Nhi đổ bột của quả dừa già này ra.

Số bột trong quả dừa này ít và khô hơn nhiều so với những quả dừa khác.

Cô để ý kĩ trong bột có lẫn vài hạt nhỏ màu trắng xám to cỡ hạt đỗ chè.

Nếu không để ý kĩ có khi không phát hiện ra vì màu nó giống màu tinh bột mà kích thước lại nhỏ khó phát hiện.

Thật khó tưởng tượng những hạt nhỏ xíu này có thể mọc thành cây dừa to lớn như vậy.

Uyển Nhi cẩn thận dùng lá cây bọc hạt lại đem cất vào trong ba lô của mình.

Cô sẽ đem chúng về nhà và trồng thử trên bờ suối trước nhà.

Đất ở bờ suối cũng là đất pha cát, khí hậu cũng tương tự biết đâu có thể trồng được cây dừa ở đó.

Như thế cô có thể nhân giống thật nhiều sau này trồng dừa như trồng lúa để thu lương thực.

Khi Giang Nam và A Triết xuống dưới nghỉ ngơi.

Uyển Nhi lập tức chia sẻ với chồng:

-Anh có biết em vừa tìm được gì không? (Vừa nói vừa tủm tỉm cười).

Trong quá dừa to nhất mới hái xuống có hạt giống đấy.

Em đem cất để về nhà trồng thử rồi.

Anh và A Triết…

A Triết ơi nghe mẹ bảo này!

Cậu bé A Triết đang chòng ghẹo chị gái.

Thì ra cậu bé tìm thấy một con sâu dừa.

Cậu đang cầm một phần lá có con sâu đưa về phía chị gái làm A Nhiên sợ hãi hét ầm lên.

-A Triết!

Em ghê quá!

Em và con sâu đó tránh xa chị ra.

A Nhiên vừa hét vừa chạy ra xa.

A Triết từ đứa trẻ sợ bẩn, sợ sâu giờ đã dám cầm một con sâu màu nâu béo ú đi doạ chị.

Con trai cô thay đổi cũng nhanh thật đấy!

-Thôi nào A Triết!

Con đừng có trêu chị nữa không là tối nay mẹ rán con sâu đó cho con ăn luôn đấy.

Uyển Nhi phải doạ nạt tới mức đó A Triết mới ỉu xìu dừng trò doạ chị gái và đem sâu nộp cho mẹ.

Thực ra Uyển Nhi cũng không có ý định tịch thu con sâu gớm giếc đó đâu nhưng vì thói quen nên A Triết cứ lại nộp cho mẹ nên cô cũng đành phải nhận.

Không ngờ lần này năng lực bàn tay vàng của Uyển Nhi lại tự kích hoạt.

Uyển Nhi bất ngờ biết rằng con sâu béo lú này lại là một vị thuốc.

Cô chợt nhận ra mấy con vật ở đây có thể làm thuốc đều có hình dạng xấu và thân mềm oặt thì phải.

Từ con hải sâm gừng tới giờ là một con sâu dừa đều như vậy cả.

Nói tới hải sâm gừng chiều nay nhất định cô phải tìm kiếm nó đem về mới được.

Thứ có thể làm thuốc rất quan trọng.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 58. Chăm chỉ


Uyển Nhi nhìn con sâu dừa vừa miên man nghĩ.

Người bị ốm phải uống thuốc thật đáng thương.

Chỉ nghĩ tới việc phải nuốt mấy con vật mềm nhũn này vào bụng Uyển Nhi đã thấy sởn gai ốc rồi.

Uyển Nhi rất ghét mấy thứ thân mềm nhũn lại xấu xí như vậy.

Cô chỉ thích thú nhỏ lông xù thôi.

Uyển Nhi hỏi con trai:

-Con bắt được con sâu này ở đâu thế A Triết?

Có thể bắt thêm cho mẹ nữa không?

A Triết nhà ta giỏi thật lại tìm được một thứ có ích.

À mà con thấy mấy quả dừa to màu nâu đậm như màu cà phê thì hái những quả đó cho mẹ luôn nhé.

Quả đừa đó quan trọng lắm đấy.

A Triết cứ tưởng chuẩn bị ăn mắng tiếp không ngờ lại được khen.

Cậu bé hớn hở:

-Trên ngọn cây đừa có lá non hay có con sâu này lắm đấy mẹ.

-Vậy con và bố cùng bắt thêm sâu và hái thêm những quả dừa già màu nâu đậm cho mẹ nữa nhé.

Càng nhiều càng tốt.

Nói rồi Uyển Nhi chạy ngay về lều tìm hai chiếc cốc tre có buộc dây đeo họ vẫn hay thường mang theo bên người để đựng nước giờ cô đưa cho bố con Giang Nam để đựng sâu dừa.

Loại cốc này chỉ có một lỗ nhỏ để uống nước thực ra giống một bình uống bằng ống hút hơn, sâu bắt được sẽ không thể bò ra.

Uyển Nhi giao hai chiếc cốc đặc biệt cho hai bố con.

Cô tươi cười hớn hở giục họ leo cây tiếp.

Chưa hết ngày mà cả nhà đã phát hiện thêm được nhiều thứ tốt rồi.

Sau bốn giờ làm việc mục tiêu của cả nhà đã hoàn thành.

Giang Nam lại đi kiếm củi để có thể luộc và hong khô thức ăn.

Uyển Nhi ngồi tách nốt số dừa còn lại để kịp phơi nắng.

Hai đứa trẻ thì lại đi kiếm thêm hải sản.

Ngày nào chúng cũng bắt được nhiều hải sản đến khi thuỷ triều lên rồi rút đi lại có rất nhiều hải sản mới nhặt mãi cũng không hết.

Hai đứa trẻ rất mê công việc đi nhặt hải sản trên bờ biển.

Đối với chúng không có công việc nào thú vị và vui vẻ như vậy.

Số hải sản trong nhà chủ yếu do cả hai bắt được vì bố mẹ chúng bận nhiều việc quá.

Vì bắt được hải sản nêm cả hai được bố mẹ khen mấy lần rồi.

Thế là chúng lại càng nhiệt tình.

Dù mặt trời đã lên cao, trời nắng nóng hơn vẫn không khiến hai đứa trẻ lười biếng chút nào.

Sau bữa trưa cả nhà chỉ nghỉ ngơi một tiếng lại lao vào công việc mới.

Chiều nay cả nhà tập trung bắt hải sản.

Uyển Nhi còn dặn dò mọi người chú ý tìm kiếm thêm con hải sâm gừng giúp cô.

-Mấy con hải sâm đó lần trước mẹ bắt được trong vũng nước đọng dưới tảng đá.

Mọi người nhớ tập trung mấy chỗ đó xem có bắt được con nào thêm không.

Nếu bắt được thì bỏ riêng vào một cái giỏ đừng để chung với những con khác kẻo hỏng mất nhé.

Ba bố con Giang Nam đồng thanh hô vang:

-Tuân lệnh!

Đồng thời kèm theo kiểu chào quân đội rồi nhanh chóng tản ra.

Hai đứa trẻ sẽ nhặt ngao, sò… trên bờ biển còn Giang Nam phải bắt cá lớn, cua, tôm.

Mấy thứ này bọn trẻ không bắt được mà nhà họ chưa có nhiều.

Công việc chính của Uyển Nhi là làm sạch, luộc sơ hải sản và đem phơi hoặc hong khô trên lửa.

Ai cũng đều bận mải và công việc nào cũng vất vả.

Cả hai con đều không ngại trời nắng nóng buổi trưa đi tìm kiếm trên bãi biển.

Giang Nam thì phải một mình quăng lưới lớn.

Uyển Nhi đứng cạnh bếp lửa cũng khổ cực không kém.

Tay cô tách vỏ hải sản nhiều bị đầy vết xước và móng tay cũng bị gãy hoặc mòn.

Để không bị đói cả nhà ai cũng đều làm việc chăm chỉ cả.

Thu hoạch chỉ có được khi phải đổ mồ hôi thôi.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 59. Công dụng của sâu dừa


Trong khi chờ Giang Nam và hai đứa con bắt hải sản về Uyển Nhi nghiên cứu mấy con sâu dừa đã bắt được.

Chúng giống con sâu trên Trái Đất thân mềm, dài 3-4cm và có màu nâu nhạt.

Nhìn mấy con sâu này Uyển Nhi thấy ghê cô không đủ can đảm để nếm thử xem chúng có tác dụng gì.

Uyển Nhi chọn cách xử lí giống với con hải sâm lần trước cứ cho nên sao cho khô trước.

Uyển Nhi có đọc tài liệu về thuốc đông y.

Phần lớn các động, thực vật làm thuốc đều được phơi hoặc sao khô cả nên chắc cô làm vậy cũng đúng nhỉ.

Mà thuốc đông y phơi cô còn có tác dụng lớn hơn thuốc khi còn tươi nữa cơ.

Hai bố con Giang Nam tổng cộng bắt được một ống tre sâu dừa Uyển Nhi chỉ cần một chảo nhỏ là sao được hết.

Trước đó khi có thời gian rỗi Uyển Nhi cũng toàn nghiên cứu về thuốc đông y nên cô biết cách sao thuốc đông y rồi.

Sau khi sao có thể để thuốc một thời gian rồi thỉnh thoảng phơi lại sẽ không bị hỏng.

Khoảng 4 lạng sâu khi sao nên không còn được đến một lạng sâu khô.

Khi sao sâu dừa chúng toả ra mùi thơm ngậy giống mùi nhộng ong nướng lại có mùi dừa thơm thoang thoảng.

Lúc này Uyển Nhi không còn thấy sâu dừa quá khó ăn nữa.

Dù sao cô cũng phải tự mình nếm thử mới biết được tác dụng của nó nên ngay khi sao đủ lửa Uyển Nhi nhắm mắt ăn thử một con.

Khi còn nhỏ thứ duy nhất thân mềm xấu xí Uyển Nhi đã từng ăn là nhộng ong nướng.

Trẻ con trước kia rất hay đi chọc tổ ong để lấy nhộng nướng ăn.

Lâu lâu người lớn lại bắt gặp một đứa trẻ bị ong đốt sưng mặt mũi.

Vậy nhưng không có đứa nào chừa vì quá mê món nhộng ong.

Uyển Nhi thì không thích chút nào nhưng các bạn dụ dỗ nhiều lần nên cô cũng nếm thử sau đó thỉnh thoảng mới ăn một lần.

Dù sao cô cũng không thích lắm.

Lần này ăn sâu dừa cô thấy rất giống vị nhộng ong nhưng thơm mùi dừa.

Đặc biệt khi ăn vào Uyển Nhi còn cảm giác được mơ hồ tác dụng của nó.

Nhộng ong này có tác dụng kháng viêm.

Thực ra Uyển Nhi đã nhầm không cần ăn nó chỉ cần sao khô nghiền thành bột là có thể bôi nên vết thương có tác dụng chống viêm nhiễm.

Cũng có thể pha bột uống giống uống thuốc.

Không cần phải nhai nuốt cả con như Uyển Nhi vừa rồi.

Nhưng giờ cô chưa biết được điều này nên chỉ phải cắn răng nếm thử.

Thật quá tốt!

Chất kháng viêm là thứ vô cùng quan trọng trong cuộc sống.

Giờ có được loại sâu dừa này khác gì có thuốc kháng sinh trong nhà.

Uyển Nhi lẩm bẩn “Tạ ơn tổ tiên!

Tạ ơn đại thần xuyên không đã cho gia đình con thứ tốt thế này!”

Ở nơi Trái Đất xa xôi bỗng nhiên Đại thần xuyên không lại nhận được thêm số dư vào tài khoản.

Ông ngơ ngác không hiểu ra sao khi kiểm tra sổ công đức mới biết hoá ra tín đồ xuyên không – gia đình bốn người lại vừa tăng điểm công đức cho mình.

Đại thần 1079 lại cười sung sướng đi gặp đồng nghiệp khoe khoang.

Lần trước họ đã khiến ông vô cùng nở mày nở mặt.

Lần tới đến gặp gia đình này ông nhất định sẽ tặng họ một thứ gì đó mới được.

Tháng này ông mới bốc trúng được một bàn tay vàng liên quan đến vũ khí dành cho người xuyên không trong năm nay.

Đại thần sẽ để dành riêng cho họ.

Uyển Nhi chắc không thể ngờ đến chỉ một lần thành tâm khấn vái như thế cô đã dành được một suất quà cực kì hữu ích cho gia đình mình.

Sau này nó có thể trở thành thứ cứu mạng người nhà họ nữa.

Uyển Nhi nhanh chóng cất sâu dừa khô vào một lọ kín sạch sẽ.

Cô chỉ mang có ba lọ thuỷ tinh để dựng đồ quan trọng.

Một lọ đã đựng hải sâm khô, một lọ hôm trước cô đựng mật hoa đỏ.

Còn một lọ cuối cùng tất nhiên Uyển Nhi đựng sâu dừa khô rồi.

Khi Giang Nam và con quay lại lần đầu tiên chuyển hải sản về, Uyển Nhi ngay lập tức báo tin vui này cho họ.

Hai đứa trẻ không hiểu gì cả nhưng vẫn cười vui vẻ.

Giang Nam cũng vui vẻ.

Anh giơ bình thuỷ tinh đựng sâu dừa khô lên xem thử rồi lại đi ra biển luôn.

Anh không có nhiều thời gian để nghiên cứu mà phải làm nhiều việc khác nữa.

Mấy thứ nghiên cứu này giao hết cho vợ là được.

Uyển Nhi cất lọ thuỷ tinh quý giá của cô trong ba lô rồi ngay lập tức đi chế biến hải sản.

Ba bố con Giang Nam bắt được đủ thứ cá, tôm, cua, ốc, sò…

Uyển Nhi chọn làm cá tôm trước vì chúng dễ bị chết nhất.

Tất cả các loài hải sản này cô cũng đều làm nhiều lần rồi nên rất quen thuộc.

Uyển Nhi sắp xếp công việc đâu ra đấy.

Thứ cần luộc sơ thì luộc trước.

Mực đơn giản nhất cứ rửa sạch là treo nên giá phơi ngay.

Cá to thì mổ bụng làm sạch, tẩm ướp các kiểu.

Riêng cá sẽ không kịp phơi nắng trước khi cả nhà đi về nên đều hun khói hay hong khô bằng lửa hết.

Chiều muộn Giang Nam thu hoạch hết số muối trên ruộng là mọi công việc chính đã xong.

Tối nay cả nhà sẽ thu dọn đồ đạc để chuẩn bị ngày mai trở về.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 60. Chuẩn bị về nhà


Buổi tối cả nhà cũng chưa được thoải mái nghỉ ngơi.

Họ cần đóng gói đồ đạc cẩn thận để ngày mai lên đường về nhà.

Vì xác định sẽ còn quay lại bãi biển nhiều lần nữa nên Giang Nam quyết định giữ lại chỗ lều nghỉ tạm này của nhà mình.

Tuy nhiên anh không thể để lại hai tấm bạt quý giá ở đây như vậy được.

Vừa hoang phí thời gian dài mà có thể sẽ hỏng hay mất mát.

Giang Nam quyết định dùng gỗ quây quanh vị trí bốn gốc dừa nơi vốn là lều tạm.

Anh đã tính từ trước nên chuẩn bị một số gỗ rồi.

Ngày mai khi họ tháo hai tấm bạt ra anh sẽ ngay lập tức dựng thân gỗ xung quang và mái thì được gác những thanh gỗ ngang rồi phủ kín lá dừa.

Làm công việc dựng lều tạm này chỉ mất khoảng một tiếng hoàn toàn kịp thời gian cả nhà xuất phát.

Vì không có dây thừng nên Uyển Nhi xé lá dừa khô bện thành dây thừng cho Giang Nam cố định những thanh gỗ.

Lá dừa khô vừa dẻo dai vừa mềm rất thích hợp bện thành dây thừng.

Lần sau họ sẽ đem thêm dây mây để buộc lại.

Buổi tối trước khi đi ngủ thì chủ yếu cả nhà kiểm kê và xắp xếp đồ đạc lên mai rùa.

Hai thứ quan trọng nhất là muối và tinh bột dừa khô được sắp xếp dưới cùng trên hai mai rùa riêng biệt.

Đề phòng mất mát mọi thứ họ đều chia làm đôi đặt ở hai mai rùa khác nhau.

Nếu không may mất mát một mai rùa thì còn một cái khác nữa không đến lỗi mất trắng.

Bây giờ kiểm kê mọi người trong nhà mới phát hiện họ giờ có thật nhiều đồ.

Quý giá nhất có hơn 80kg muối được chia thành hai bao tải nhỏ khác nhau.

Bao tải này là loại bao chống thấm nước trước kia chuyên để đựng gạo.

Nhà Uyển Nhi có nhiều bao này lắm.

Mỗi lần mẹ đẻ cô cho gạo là nhà họ lại có thêm một bao đựng đồ.

Mẹ chồng thường hay xắp xếp những bao này sau khi sử dụng xong gom một góc để tới mùa thu hoạch lúa Uyển Nhi lại trả về cho mẹ đẻ cô sử dụng.

Dù không đáng giá bao nhiêu nhưng những bà mẹ quen tiết kiệm luôn vui vẻ sử dụng lại.

Đợt này cô chưa có cơ hội đưa trả bao cho mẹ đẻ nên mới có nhiều bao tải để sử dụng như vậy.

Hai bao tải tiếp theo là bột dừa khô.

Nhà họ hong sơ được tầm 65kg bột.

Số bột này cần phải phơi thêm một nắng nữa mới khô hẳn.

Nếu phơi khô nữa chắc chỉ còn hơn 50kg thôi.

Vừa đủ cả nhà ăn một tháng.

Trong thời gian đó Giang Nam sẽ quay lại thu hoạch tiếp vừa kịp lúc đợt quả dừa khác chín tiếp.

Số hải sản khô cả nhà gom góp được sau 7 ngày lại càng đáng kể.

Mỗi ngày đều làm một ít hải sản khô mà giờ có đến hai bao tải to mỗi bao 50kg.

Hoá ra thứ thu hoạch được nhiều nhất là hải sản.

Đúng là ra biển thu được nhiều hải sản cũng không có gì lạ.

Tất cả những thứ này vẫn chưa chất hết được tất cả những cái mai rùa.

Còn chỗ trống Giang Nam sẽ để bạt và quả dừa mang về.

Những đồ dùng như thùng gỗ, chậu gỗ, cốc, mẹt phơi… linh tinh có thể chế tạo lại thì không cần cầm về.

Cứ để tất cả trong lều tạm lần sau khỏi mất công chuyển đi chuyển lại.

Số đồ quý giá như hải sâm khô, sâu dừa khô thì được Uyển Nhi để trong ba lô đeo bên người.

Mấy thứ này đựng trong hộp thuỷ tinh nhỏ mà cũng nhẹ nên Uyển Nhi cầm theo người mới thấy yên tâm được.

Khi đã xếp xong đồ đạc và buộc lại kĩ càng cả nhà đi nghỉ ngơi sớm mai lấy sức lên đường.

Tất nhiên hai người lớn Giang Nam và Uyển Nhi vẫn phải gác đêm.

Uyển Nhi gác đêm trước để ca sau cô có thể ngủ mới lên đường được còn Giang Nam khoẻ hơn anh ngủ trước thức dậy sau cũng không sao.

Hôm sau trời còn chưa sáng Giang Nam đã bắt đầu dựng những cọc gỗ xung quanh bốn gốc cây dừa để làm lều tạm.

Anh cố gắng làm việc nhẹ nhàng để vợ và con có thể ngủ thêm một chút.

Dù anh cố nhẹ nhưng vẫn gây ra tiếng động.

Chỉ một lúc sau Uyển Nhi đã thức dậy.

Hai đứa trẻ thì mệt mỏi nên còn ngủ say.

Sáng nào hai vợ chồng cũng phải đánh thức thì chúng mới chịu dậy.

Ánh sáng mặt trời hay tiếng ồn xung quanh không thể thành công gọi A Nhiên và A Triết khỏi ngủ lười được.

Đằng nào cũng đã thức dậy Uyển Nhi làm bữa sáng luôn.

Công việc hoàn thành sớm thì họ càng được về nhà sớm.

Ai cũng ngóng trông được về nhà lắm rồi.

Ổ vàng ổ bạc không bằng ổ chó nhà mình mà.

Đằng này nhà họ mới là cái ổ đẹp.

Nơi rừng nguyên thuỷ này nhà lầu của họ khác gì khách sạn 5 sao đâu.

Còn lều bên bãi biển mới thật không phải chỗ dành cho người ở thường xuyên.

Chẳng có đồ đạc gì chỉ có tác dụng che gió mưa tạm thôi.

Mùa đông ở đây chắc chết rét mất.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 61. Đường về nhà


Sau một giờ làm việc khản trương Giang Nam tạm ghép được những cây gỗ thành một cái lều nhỏ hay có thể gọi là một chòi gỗ mái lá.

Lều này không được kín và chắc chắn như nhà gỗ anh dựng.

Chỉ có một giờ thì không thể làm tốt hơn thế này được.

Lều gỗ này thậm chí còn không có cánh cửa nữa.

Thôi kệ lần sau anh làm tiếp.

Dù sao chỉ là tạm thời dựng lên lần sau quay lại Giang Nam sẽ cầm theo dụng cụ đầy đủ thì mới dựng thành nhà gỗ cẩn thận chắc chắn hơn được

Cả nhà ăn sáng xong và kiểm tra lại đồ đạc một lần nữa mới bắt đầu lên đường về nhà.

Sau có một tuần mà con đường họ đi lúc trước gần như đã bị cây cối và cỏ mọc um tùm không còn rõ dấu vết cho thấy họ đã từng đi qua.

Cũng nhờ lúc đi Giang Nam đã treo vải màu đánh dấu cẩn thận lại rồi nếu không giờ lại mất khối thời gian tìm đường trở về.

Khu vực gần bờ biển ngoài con trăn lớn ra họ không hề gặp được con thú lớn nào khác.

Đường đi không dễ dàng nhưng khá yên bình.

3 giờ sau

Một lần nữa cả nhà lại đứng trước đầm lầy nguy hiểm.

Dù đã đi qua một lần nhưng ai cũng vẫn cảm thấy căng thẳng khi sắp phải đi qua lần nữa.

Uyển Nhi nghĩ có đi cả trăm lần chắc cũng chưa quen được với lỗi lo sợ này.

Dù có dây thừng lần trước buộc vào những thân cây vẫn còn nhưng không biết mặt đất dưới gốc cây có còn giống trước không nữa.

Cả nhà cứ dừng lại nghỉ ngơi ăn chút thức ăn chuẩn bị tinh thần rồi mới đi qua đầm lầy.

Lần thứ hai đi qua đầm lầy nên cả nhà cứ việc đi men theo sợi dây thừng tiến về phía trước.

Dù vậy mỗi bước đi ai cũng cần thận dùng que dò đường kiểm tra mặt đất xung quanh mới dám bước tiếp.

Không ai có thể biết trước được mặt đất có còn giống bữa trước hay không nữa.

Đất và bùn trong đầm lầy có thể biến đổi thường xuyên rất dễ gặp nguy hiểm.

Đúng như họ đoán địa hình trong đầm lấy rất dễ bị sụt lún và nguy hiểm.

Đi được 20 phút cả nhà gặp ngay một cái cây hôm trước buộc dây thừng đánh dấu giờ đất chỗ đó bị lún xuống rồi.

Cái cây họ buộc dây thừng tuy không bị chìm hẳn nhưng cũng bị nghiêng sang hẳn một bên.

Giang Nam đành cắt đứt sợi dây thừng nối với thân cây.

Anh lấy một sợi dây khác nối với sợi dây mới cắt và cầm đi theo.

Cả nhà cũng đành phải tìm một đường khác có thể đi được.

Vì phải tìm một đường đi mới nên cả nhà lại càng thêm cẩn thận.

May mắn cuối cùng sau 1 giờ mọi người cũng vượt qua được đầm lấy.

May mắn đã có được một đoạn đường đi ban đầu đã đánh dấu tiết kiệm được thời gian nhưng lại gặp một đoạn đường phải đi vòng vèo nên cuối cùng thời gian về và thời gian đi qua đầm lầy cũng tương đương nhau.

Vượt qua đầm lầy coi như đường về nhà đã an toàn một nửa rồi.

Quãng đường còn lại tuy còn xa hơn quãng đường đã đi nhưng theo kinh nghiệm lúc đi quãng đường này an toàn và dễ dàng hơn nhiều.

Quãng đường sau khi rời khỏi khu đầm lầy dễ đi lại được đánh dấu cẩn thận lần trước nên đã rút gọn được gần 1 tiếng so với lúc đi.

Cả nhà vừa đi vừa nghỉ cũng sắp tới được rừng hoa đỏ rồi.

Vì thời gian về nhà còn dư dả nên vợ chồng Uyển Nhi quyết định họ sẽ đi một đường khác không đi qua khu rừng hoa đỏ nữa.

Có thời gian thì tiện thể họ đi khám phá khu vực xung quanh đây.

Vậy là nhẽ ra họ đi thẳng hướng tây thì tầm hơn 1 giờ sẽ về đến nhà nhưng cả nhà lại đi chếch lên phía tây bắc.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 62. Rừng dâu tây


Đi được quãng đường cỡ 2 km khi rừng hoa đỏ đã không còn nhìn rõ cả nhà lại đến một khu vực có địa hình và cây cối hoàn toàn khác.

Nơi này địa hình trũng xuống như một lòng chảo.

Khu vực xung quanh lòng chảo còn có một số cây to, càng đi xuống phía dưới thì cây cối lại càng nhỏ dần cho đến khi chỉ còn toàn cậy bụi.

Giống cây bụi này quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn đối với gia đình Uyển Nhi.

Cây bụi ở đây chính là cây dâu tây.

-Mẹ! cây dâu tây kìa.

Hai đứa trẻ sung sướng hét to gọi mẹ.

Uyển Nhi thì đang trong tình trạng vui quá không biết nói gì.

Gia đình Uyển Nhi đã tìm kiếm cây dâu tây này suốt mấy tháng trời ở khu vực gần nhà họ giờ cuối cùng cũng đã tìm thấy.

Quyết định đi đường vòng khác để về nhà thật vô cũng sáng suốt.

Cả khu vực lòng chảo rộng lớn dài cả mấy km này toàn là cây dâu tây mọc khắp nơi.

Đang mùa dâu tây chín chỗ nào cũng có quả chín vàng, trắng khắp nơi.

Mùi thơm ngọt ngào của dâu tây chín lan khắp không khí xung quanh.

Chỉ hít mùi hương thôi Uyển Nhi đã thấy cả người thoải mái vui vẻ rồi.

Quả dâu tây ở đây còn có kích thước to hơn quả mấy cây dâu tây cạnh nhà Uyển Nhi.

Lần này cả nhà lại được lời to rồi.

Uyển Nhi và hai con ngay lập tức hái dâu tây chín để ăn.

Không cần rửa nữa cứ ưng ý quả nào là vặt ăn luôn.

Ba mẹ con đang sung sướng ăn trái cây chín nhưng Giang Nam vẫn giữ được tinh thần cảnh giác cao độ khi đang đi trên đường.

Đi bất cứ chỗ lạ nào anh cũng rất cẩn thận.

Vợ và hai con có thể vui vẻ thoải mái mọi lúc nhưng anh thì không thể như vậy.

An toàn của cả nhà phải dựa vào anh nên Giang Nam luôn biết mình phải làm gì.

Giang Nam chú ý quan sát khu vực xung quang chỗ họ đứng.

Anh phát hiện có những dấu chân thú khá lớn.

Những dấu chân này là của loài động vật có bốn chân với bộ móng guốc.

Mỗi bộ guốc có bốn dấu móng chân với hai ngón giữa bằng nhau và hai ngón bên cạnh nhỏ hơn và dấu in trên đất rất mờ.

Vậy là hai ngón chân bên cạnh gần như không chạm đất.

Dấu chân này rất giống móng guốc của trâu, bò.

Nếu thật có trâu, bò ở gần đây có thể sẽ có nguy hiểm.

Nghĩ vậy Giang Nam càng thêm cẩn thận chú ý động tĩnh xung quanh.

Khi ba mẹ con Uyển Nhi đã ăn dâu tây no bụng lại chuyển sang hái mang về.

Dù không cầm về được nhiều nhưng có thể hái thêm một ít để ăn trong vài ngày cũng được.

Lúc này Giang Nam nghe được tiếng cành cây bị va quệt nghe ngư tiếng có động vật đang di chuyển quệt phải cành cậy vậy.

Anh lập tức nhắc nhở cả nhà:

-Ba mẹ con cẩn thận đang có thú lớn tiến gần chỗ chúng ta.

Uyển Nhi và hai con lập tức dừng mọi hành động đứng yên tại chỗ mắt nhìn ngó khắp nơi.

Chỉ khoảng 1 phút sau hay có thể ngắm hơn họ thấy một con thú giống con bò nhưng chỉ to cỡ con cừu sừng dê.

Thân nó có màu vàng các đặc điểm hình dạng cơ thể giống hệt con bò trên Trái Đất nhưng đầu không có sừng và chỉ nặng cỡ 50-60 kg.

Cả nhà đứng yên dõi theo con thú đó.

Nó có vẻ chưa phát hiện ra họ vẫn đang mải miết ăn thứ có gì đó dưới gốc cây dâu tây.

Đúng vậy nó không hề ăn mấy quả dâu tây trên cao mà cặm cụi tìm kiếm thứ cỏ gì đó dưới gốc cây.

Người đầu tiên không thể đứng im mãi được là A Triết.

Cậu bé đứng im một hồi thì mỏi chân thế là dịch chuyển chân gây ra tiếng động.

Cả nhà nín thờ chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

Thế nhưng con vật phía trước quay đầu chạy ngay lập tức.

Mội người sững sờ.

Hoá ra đây cũng lại là một loài động vật ăn cỏ nhút nhát.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 63. Dấu chân trong rừng


-Nó đi xa rồi!

Giang Nam thông báo với cả nhà.

Anh tiến lại chỗ con vật vừa đứng gặm cỏ.

Dấu chân của nó hoàn toàn khớp với những dấu chân Giang Nam quan sát được trước đó.

Uyển Nhi và hai đứa trẻ cũng lại gần nhìn ngó nhưng cả ba nhìn mãi cũng chẳng hiểu gì.

-Con thú vừa rồi giống con bò thật đấy.

Liệu đó là con thú con hay còn có những con thú trưởng thành khác ở gần đây nhỉ?

Giang Nam cẩn thận quan sát những dấu chân in trên mặt đất xung quanh.

Anh thấy đa số chúng chỉ có kích thước bằng hoặc nhỏ hơn.

Giang Nam đã có kết luận.

-Không đâu.

Con thú vừa rồi là con trưởng thành.

Dấu chân quanh đây không có cái nào lớn hơn cả.

Khi biết không có còn vật nào to lớn quanh đây mọi người cảm thấy yên tâm hơn.

Uyển Nhi ngồi xuống quan sát loại cỏ dưới gốc cây dâu tây mà loài vật giống bò đó vừa ăn.

Nó cũng giống những loại cỏ thông thường khác màu xanh, lá dài và nhọn.

Cây cỏ này có phiến lá mọc thành chùm, mỗi lá dài khoảng 20-30cm.

Cô dùng năng lực đặc biệt của mình để kiểm tra.

Cây cỏ này không có độc đối với con người nên có thể ăn như rau dại nhưng không có gì đặc biệt ngon cả.

Cỏ này lại rất nhiều dinh dưỡng đối với các động vật nên rất được chúng ưu thích.

Mọi người liền đặt tên con vật họ vừa gặp là “con bò” và loại cỏ này là “cỏ bò” luôn.

Giang Nam dẫn đầu cả nhà đi sâu thêm vào khu rừng này.

Càng đi vào bên trong sâu mọc toàn những cây dâu tây lớn trĩu quả.

Dưới đất cỏ bò cũng mọc dày đặc hơn.

Vì có nhiều cỏ nên khu vực này cũng xuất hiện nhiều loài động vật hơn.

Mọi người nhìn thấy mấy con bò, rồi có loài gà rừng quen thuộc và nhiều động vật ăn cỏ khác.

Tuy nhiên chúng đều rất nhút nhát.

Khi phát hiện ra mấy người Uyển Nhi chúng lập tức chạy ngay.

-Chắc ở đây có nhiều động vật tới ăn cỏ nên có thể cũng sẽ có động vật đến săn mồi nên chúng nó vô cũng cảnh giác.

Tốt nhất chúng ta nên ra về thôi.

Ở đây dễ gặp nguy hiểm lắm.

Sau này có cần hái dâu tây thì để mình anh đi thôi.

Mà nơi này nhiều động vật thế này anh sẽ đặt bẫy ở đây mới được thỉnh thoảng nhà mình có khi lại có được thêm món ăn.

Uyển Nhi nghĩ chồng phân tích cũng hợp lí.

Cũng tới lúc họ nên về nhà rồi.

Sau này quen thuộc hơn nếu an toàn cả nhà có thể quay lại sau.

Riêng hai đứa trẻ thấy đặc biệt tiếc nuối.

Thứ quả đầu tiên trên thế giới này được phát hiện bởi hai đứa chính là dâu tây.

Vì vậy cả hai có niềm yêu thích đặc biệt với loại cây này.

Bố mẹ phải vừa đi vừa dỗ dành an ủi chúng mới bớt buồn hơn.

Cũng may sắp về tới nhà tâm trạng vui vẻ của mọi người đều mau chóng quay trở lại.

Quãng đường từ rừng dâu tây về tới nhà cũng tương đương với quãng đường từ rừng hoa đỏ về tới nhà chỉ là hơi khác hướng nhau.

Đi từ rừng dâu tây về nhà thì họ không đi theo dòng suối nữa.

Mọi người đi khoảng 1 giờ là lờ mờ nhìn thấy cây nho khổng lồ cạnh nhà.

Thấp thoáng dưới tán cây là ban công tầng hai với cửa gỗ màu nâu.

Chỉ khoảng 15 phút đi nhanh là họ sẽ về tới nhà thôi.

Cảm giác đi xa trở về nhà thật đặc biệt.

Mới có một tuần thôi mà ai cũng nhớ nhà vô cùng.

Nếu không vì cuộc sống tốt hơn chắc Uyển Nhi không muốn rời nhà nữa quá!

Nhà thân yêu ơi!

Chúng tôi đã trở lại!
 
Back
Top Dưới