[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 113,541
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 44.2
Chương 44.2
Đêm nay ngủ ngoài trời nên không thể để cả nhà cùng đi ngủ hết được mà cần có người trông coi đống lửa đồng thời cảnh giới xung quanh.
Công việc này chỉ có hai vợ chồng Uyển Nhi làm thôi hai đứa trẻ còn quá nhỏ không thể thức canh gác như vậy được.
Uyển Nhi và chồng phân công Giang Nam sẽ trông 5 tiếng buổi tối trước rồi đi ngủ.
Sáng hôm sau Giang Nam có thể dậy trước để đi kiếm củi về nấu muối và còn phải xách nước về nữa.
Uyển Nhi sẽ đi ngủ trước rồi thức dậy thay ca cho chồng.
Khi trời bắt đầu sáng cô có thể ngủ bù thêm một lúc khi Giang Nam đi kiếm củi rồi sau đó hai vợ chồng cùng làm việc.
Thế là ai vào vị trí của người đấy.
Người đi ngủ thì ngay lập tức chìm vào giấc ngủ sau một ngày mệt nhọc.
Người cần thức gác đêm thì cẩn thận canh củi lửa.
Ca canh gác đầu tiên là của Giang Nam.
Anh phải đảm bảo thêm củi vào đống lửa cháy sáng suốt đêm.
Xung quanh vô cùng yên ắng chỉ có tiếng sóng biển.
Xa xa nơi rừng cây thỉnh thoảng cũng vọng lại tiếng thú rừng kêu.
Nghe tiếng kêu thì có vẻ ở rất xa chỗ họ.
Bình huờng bờ biển toàn nước mặn ít có động vật trong đất liền ra đây.
Và các động vật trong đất liền cũng không biết bơi để xuống biển săn thức ăn.
Chúng cũng không biết ăn mấy thứ sò, ốc, cua vỏ cứng nên hiếm khi gặp phải thú rừng ngoài bờ biển nhưng Giang Nam vẫn cảnh giác cao độ.
Anh chằm chằm nhìn vào đống lửa, tai chú ý lắng nghe âm thanh xung quanh.
Khi nào quá buồn ngủ thì đứng lên đi lại mấy bước và chú ý mấy món ăn Uyển Nhi đang hong gió hay hun khói.
Nhìn đồng hồ đã trôi qua hơn năm giờ Giang Nam đánh thức Uyển Nhi dậy để đổi ca.
Cả hai vợ chồng cần đảm bảo sức khoẻ và sự tỉnh táo để làm việc.
Giang Nam không định cố thức thêm như thế không phải là chăm sóc cho vợ mà là hành động ngốc nghếch vô ích.
Uyển Nhi ngủ khá sâu.
Cô không có thói quen lạ giường.
Ngày hôm qua mệt mỏi nên đặt mình nằm xuống là cô ngủ ngay.
Khi Giang Nam gọi cô dậy thay ca lập tức Uyển nhi tỉnh táo bật dậy.
Uyển Nhi ra khỏi lều ngồi cạnh đống lửa còn Giang Nam nằm luôn tại chỗ vợ vừa nằm rồi đi ngủ luôn.
Uyển Nhin đã ngủ được năm tiếng nên lúc này cô hoàn toàn tỉnh táo.
Đã sống quen ở nơi này rồi nên nghe tiếng thú kêu rống từ xa vọng lại cô cũng không hề sợ hãi.
Uyển Nhi còn đặt dao rựa và nỏ cao su ngay cạnh chân mình.
Nếu có tiếng thú rống gần chỗ họ hay tiếng bước chân ở gần thì cô sẽ lập tức cầm vũ khí lên ngay.
Uyển Nhi chưa bao giờ là người phụ nữa yếu đuối và giờ cô lại càng mạnh mẽ hơn trước.
Nhìn cảnh biển đêm lúc này thật đẹp.
Hai vầng trăng cùng chiếu sáng trên cao với hai bên bầu trời màu sắc khác biệt khiến không gian càng đẹp và kì ảo.
Thậm chí Uyển Nhi còn nhìn thấy ngoài biển xa có một con cá vô cùng to lớn vẫy đuôi lên khỏi mặt nước giống cá voi.
Cô dụi mắt nhìn lại đã không thấy gì nữa cô nghĩ không biết có phải mình hoa mắt hay không.
Dù sao các loài động vật biển không thể nào lên bờ.
Nó có to lớn mấy cũng không ảnh hưởng đến gia đình họ.
Ngồi một mình canh gác cũng hơi buồn chán may mà có chút thức ăn cần phải hong khô khiến Uyển Nhi bận mải rồi thỉnh thoảng cần chú ý đống lửa nếu không cô sẽ ngủ gật mất.
Uyển nhi nghĩ đằng nào đêm họ cũng phải thức canh gác.
Từ mai chắc cứ kiếm thêm nhiều thức ăn để ban đêm vừa thức canh vừa làm việc.
Hoặc ban đêm họ vẫn nấu muối luôn càng tiết kiệm được nhiều thời gian.