Khác Ngôi nhà lầu dưới tán cây rừng nguyên thủy

Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 31.1 Nhà trên cây hoàn thành


Ba mẹ con Uyển Nhi cùng nhau bận mải trong khu vườn mới rồi lại bận chăm sóc các cây trồng khác có trong nhà.

Ngô nếp màu trắng cũng sắp được thu hoạch.

Giống ngô này để luộc ăn hay nấu xôi sẽ rất ngon nhưng để nghiền bột làm bánh thì lại cần có ngô hạt vàng cơ.

Cây ngô hạt vàng thì phải thêm một tháng nữa mới thu hoạch được.

Còn có khoai lang, khoai sọ, bí đỏ cũng đang trong thời gian quan trọng cần bón thúc để cây phát triển và cho thu hoạch tốt.

Uyển Nhi bận mải cả ngày.

Không chỉ chăm sóc vườn cô còn phải thường xuyên đi kiến thức ăn nữa.

Nhiều khi việc dọn dẹp nhà cửa hay nấu các món ăn đơn giản do A Nhiên giúp đỡ mẹ.

Đến cả A Triết 6 tuổi cũng biết quét sân, quét nhà và tự dọn dẹp phòng rồi.

Hai con đặc biệt ngoan ngoãn khiến vợ chồng Uyển Nhi hết sức vui vẻ và được an ủi.

Không phụ công vợ chồng họ bận mải ngày đêm để lo cho gia đình, các con cũng đã biết chia sẻ cùng bố mẹ.

Vì quá bận nên Uyển Nhi không có thời gian để ý tiến độ đựng nhà của Giang Nam tới đâu.

Mỗi ngày sáng sớm khi ngủ dậy cô đi qua cầu thang ngó qua căn nhà đang xây dựng nhưng những lúc đó trời còn tối om nhìn gì cũng không rõ.

Buổi tối cũng muộn cô mới lên phòng đi ngủ chẳng có sức mà xem xét gì nữa.

Thế là vào một ngày đẹp trời, trong bữa tối Giang Nam thông báo với vợ và hai con ngày mai ngôi nhà trên cây anh dựng sẽ khánh thành.

Uyển Nhi và hai đứa trẻ hết sức ngạc nhiên

-A...!

Đã dựng xong ngôi nhà trên cây rồi sao!

A Triết lập tức rời khỏi ghế nhảy nhót reo hò xung quanh bố.

Vì sợ nguy hiểm nên bình thường Giang Nam cấm hai con không được bước chân vào khu vực nhà cây anh đang xây dựng.

Hai đứa trẻ cũng không biết bố chúng làm như thế nào và làm tới đâu rồi.

Mà trẻ con vốn tính tò mò, ngôi nhà trên cây lại là thứ đặc biệt thu hút chúng.

Đứa trẻ nào chả mong ước có một ngôi nhà nhỏ trên cây để thành lập một vương quốc riêng.

Không ai có thể mong ngóng ngôi nhà trên cây có thể hoàn thành sớm hơn chúng.

Giang Nam nói với vợ:

-Việc dựng nhà và khánh thành nhà vô cùng quan trọng.

Trưa mai em làm mâm cơm cúng tổ tiên và các vị thần linh báo cáo cho họ biết nhà của chúng ta đã xây dựng xong để có thể chuyển đồ vào nhà mới.

-Được ạ!

Uyển Nhi vui vẻ nói.

Cô không ngờ Giang Nam có thể tự một mình đựng được một ngôi nhà trên cây như vậy.

Cô không nghi ngờ gì về chất lượng của ngôi nhà này.

Giang Nam đã bỏ ra rất nhiều công sức học hỏi tài liệu, chuẩn bị vật liệu rồi mất nhiều công sức hơn nữa để xây dựng.

Nếu không bảo đảm an toàn và chắc chắn anh sẽ không báo cho Uyển Nhi và các con biết mà sẽ nghiên cứu sửa chữa đến hoàn thiện mới thôi.

Một thành quả to lớn và quan trọng thế này nhất định phải có cỗ cúng tổ tiên và liên hoan rồi.

Uyển Nhi vui vẻ đồng ý với chồng.

Trong đầu cô đã bắt đầu suy nghĩ sắp xếp các món ăn ngày mai cần và đồ đạc được sắp xếp trong nhà mới như thế nào.

Khi chưa biết nhà đã hoàn thành thì cô không để ý đến giờ biết rồi muốn được vào nhìn ngắm thăm quan ngay lập tức.

A Triết và A Nhiên cũng muốn ngay lập tức lên xem nhà mới ăn uống cũng không thiết tha gì nữa.

Thế là Giang Nam dẫn đầu đưa cả nhà lên thăm quan ngôi nhà trên cây mới hoàn thành.

Ngay cạnh cầu thang tầng hai là ngôi nhà trên cây dựng xong.

Nói đúng hơn đây là một căn phòng hoàn toàn bằng gỗ nối liền với ngôi nhà lầu của họ.

Bức tường cạnh cầu thang vốn trống không khi mới xuyên không đến giờ đã được thay thế bằng một bức tường gỗ chắc chắn.

Nhìn những vân gỗ xếp đều nhau và mặt gỗ bóng loáng của bức tường là biết chất lượng gỗ làm bức tường tốt như thế nào và người xây dựng đã làm việc cẩn thận ra sao.

Giang Nam tự tay mở chốt của cửa phòng đón ba mẹ con Uyển Nhi vào phòng.

Căn phòng có diện tích khoảng 16 m2 hiện tại hoàn toàn trống không.

Bốn bức tường đều bằng gỗ và cũng được mài sáng loáng như bức tường bên ngoài.

Có một cửa sổ trên bức tường hướng bắc và một cửa sổ trên bức tường cạnh cầu thang.

Cả hai cửa sổ hiện tại đều đang đóng lại chắc chắn.

Giang Nam bước tới mở của sổ hướng bắc.

Nhìn qua cửa sổ chính là khu rừng tre xanh mát mắt khiến ai nhìn thấy cũng thấy thoải mái.

Giữa phòng là một cột chống nối từ sàn nhà đến mái.

Cách cây cột một đoạn có một chỗ sàn lõm xuống được trát bằng đất.

Giang Nam giải thích với mọi người:

-Chỗ này anh cố tình để sàn nhà lõm xuống và trát bùn sau này chúng ta có thể đặt chậu than ở đây để sưởi ấm.

Mình cũng có thể dùng mấy hòn đá bắc lên làm bếp tạm nấu nướng.

Uyển Nhi tặc lưỡi.

-Đúng là làm vậy tiện thật.

Sao anh nghĩ ra được hay vậy!

Uyển Nhi đi xung quanh căn phòng nhìn ngắm.

Mặc dù phòng không lớn và cũng chưa có thứ gì nhưng cô cũng muốn ngắm nhìn.

Từng ngóc ngách đều được chồng cô làm một cách cẩn thận, tỉ mỉ.

Mỗi vị trí đều thấy được tình cảm mà Giang Nam đã dành cho ngôi nhà hay nói đúng hơn là tình cảm anh dành cho gia đình nhỏ của mình.

Dừng lại ở đâu Uyển Nhi cũng nghĩ họ sẽ đặt thứ đồ gì xay sắp xếp thức ăn gì có thể cất chỗ này.

Căn phòng trên cây xây dựng thành công như chứng minh sự lỗ lực và cố gắng của gia đình Uyển Nhi.

Nó cũng cho họ thêm sự tự tin.

Họ hoàn toàn có thể sống được tại nơi rừng rậm nguyên thuỷ này và còn có thể sống tốt hơn nữa.

Dù căn phòng đựng lên rất đơn giản nhưng với họ nó là căn nhà vô cùng đẹp đẽ, quý giá.

Uyển nhi và hai con cứ nhìn chỗ này ngó chỗ kia không biết chán.

Giang Nam còn miêu tả cho vợ con những gì anh định sắp xếp trong phòng này.

-Anh định làm một chiếc phản rộng đặt trong góc phòng phía cạnh nhà cũ của chúng ta.

Mấy chiếc giường trong nhà không thể nằm đủ bốn người được.

Mùa đông nằm ngủ bốn người cho ấm.

Góc bên kia anh sẽ đặt mấy cái ghế ngồi.

Giang Nam vừa chỉ tay theo lời anh nói.

Cả nhà đều hướng mắt theo và háo hức tưởng tượng trong đầu.

-Anh sẽ làm thêm tủ gỗ và các thùng gỗ để em có thể đựng lương thực hay đồ ăn cần cất trữ.

Các con muốn có thùng gỗ hay vật gì để đựng đồ của riêng các con thì nói với bố.

Bố sẽ làm cho hai con.

Vị trí góc kia sẽ dành riêng cho hai con nhé.

Giang Nam nói thêm với hai con của mình.

Cả hai đứa trẻ càng thêm vui vẻ.

Chúng chụm đầu lại với nhau để tính xem chúng có bao nhiêu thứ đồ quý giá cần cất giữ cẩn thận và cần có mấy cái hộp gỗ để chứa hết đồ.

Ai cũng vui vẻ nghĩ đến những đồ đạc trong tương lai họ sẽ có.

Hạnh phúc đang tràn ngập trong căn phòng nhỏ.

Không cần phải là thứ gì to tát, hạnh phúc đối với họ là được bên nhau cùng nhau tạo nên cuộc sống tốt đẹp hơn hàng ngày mà thôi.

Sau hơn 30 phút ba mẹ con Uyển Nhi mới kết thúc chuyến tham quan phòng mới của họ.

Giờ họ không gọi là nhà trên cây nữa mà gọi là "phòng gỗ trên cây" vì nó như một căn phòng nối liền với nhà lầu của họ không có gì khác biệt cả.

Giang Nam nói sau này có thể anh sẽ dựng thêm mấy ngôi nhà trên cây khác ở gần đây để họ có thêm chỗ trú ẩn và cũng thêm chỗ chứa đồ.

Trứng không thể để hết vào một rổ được.

Tài sản họ có phải được cất giấu ở nhiều nơi mới an tâm.

Tính là thế nhưng chắc còn lâu nữa anh mới thực hiện được vì sắp tới họ có rất nhiều việc để bận rộn.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 31.2


Hôm sau cả nhà đều thức dậy từ sớm.

Hôm nay họ sẽ làm lễ cúng tổ tiên và sau đó sẽ chuyển ít đồ vào phòng mới.

Giang Nam đi vào rừng săn mấy con gà rừng và thỏ tre để làm món ăn.

Uyển Nhi và các con ở nhà chuẩn nấu ăn và dọn nhà cửa.

A Nhiên và A Triết được giao nhiệm vụ quét và lau dọn phòng khách thật sạch sẽ.

Vì bàn thờ đặt ở phòng khách nên hôm nay cần quét dọn phòng khách thật sạch để còn làm lễ cúng.

Uyển Nhi thì ở phòng bếp chuẩn bị sẵn nguyên liệu nấu ăn.

Mấy loại rau trong vườn khi mới xuyên không tới có loại đã hết mùa bị rụi tàn như dưa chuột, cải ngọt.

Có loại lại càng thêm tươi tốt như rau muống, mùng tơi, rau ngót nhật.

Loại nào đã hết mùa Uyển nhi cũng đã để lại hạt làm giống.

Sắp tới cô còn định trồng lại một mùa dưa chuột vì cây này mùa hè cũng phát triển tốt và thời gian kết quả cũng nhanh.

Hôm nay Uyển Nhi sẽ hái rau mùng tơi làm món canh mùng tơi nấu riêu cua.

Mấy con cua nhỏ gần suối không ngon và nhiều thịt như ghẹ xanh, tôm hùm xanh hay tôm tít nhưng cô phát hiện chúng giã ra lọc lấy nước cốt nấu canh cua rất ngon.

Cô sẽ làm món này để cúng.

Đây là món đặc trưng ở quê cô trước kia hôm nay làm đồ cúng rất hợp lí.

Khoai tây nhà mới đào cũng được làm món canh khoai tây hầm xương.

Xương này là xương sườn cừu hun khói nấu canh khoai tây thì càng thêm đậm vị.

Cô còn rán một đĩa lạp xưởng nữa.

Nạp xưởng này lấy ruột non của con cừu được nhồi thịt gà rừng ăn cũng lạ miệng.

Tuy món này không hoàn toàn giống món nạp xưởng trước kia nhưng vị vẫn rất ngon.

Khi Giang Nam từ rừng trở về anh bắt về bốn con gà rừng và gần nửa gùi tới cả trăm trứng gà.

Giang Nam nói với vợ:

-Dạo này số lượng gà rừng lại có thêm nhiều.

Khu vực gà rừng sinh sống giờ cứ đi vài bước lại gặp một ổ gà.

Lũ gà rừng này sinh sản nhanh thật đấy.

Giờ anh dựng xong nhà gỗ rồi anh sẽ thường xuyên đi rừng săn thú hơn mới được.

À mà em tìm cho anh mấy loại tài liệu về săn thú và đặt bẫy nhé.

Sắp tới anh sẽ tìm hiểu và học cách đặt bẫy thú để đến mùa thu phải nâng cao hiệu quả săn thú mới được.

-Được ạ.

Em cũng đã tìm cho anh rồi nhưng thấy anh bận nhiều việc quá nên em chưa đưa cho anh.

Tối em sẽ đưa anh nhé.

Sau khi trao đổi với vợ mấy câu Giang Nam lại vào rừng tre anh tính săn thêm mấy con thỏ nữa.

Uyển Nhi nhận được gà rừng lập tức đi làm thịt gà.

Cô đã chuẩn bị nước nóng từ trước giờ chỉ viện cắt tiết làm lông gà thôi.

Cô giết một con còn lại để chiều sẽ làm những món khác.

Con gà này sẽ được luộc nguyên con để cúng.

Mân cỗ có gà luộc nguyên con nhìn mới đẹp và sang trọng được.

Những dịp lễ lớn người dân quê cô trước kia còn cúng nguyên thủ lợn luộc nữa cơ.

Nhìn rất hoành tráng.

Chờ lát nữa Giang Nam bắt thỏ về cô làm thêm một món nữa là mâm cỗ cúng đầy đủ.

Cả nhà Giang Nam nghiêm trang thành kính đứng trước bàn thờ chắp tay cúng tổ tiên và các vị thần linh.

Họ thành kính báo với các bậc bề trên sự kiện gia đình họ khánh thành một ngôi nhà mới mong được phù hộ và che chở.

Khi một tuần nhang thơm cháy hết tất cả thức ăn lại được hạ xuống để cả gia đình ăn trưa.

Hôm nay lại là một bữa cơm phong phú, vui vẻ của gia đình họ.

3 giờ chiều.

Cả nhà Uyển Nhi bắt đầu chuyển một số đồ đạc vào phòng mới.

Số khoai tây mới đào được chuyển toàn bộ vào phòng mới với hi vọng lúc nào nhà họ cũng có lương thực dồi dào.

Uyển Nhi còn cất trong phòng mới một số đồ khô quý giá như mì tôm, miến, măng khô…

Mỗi thứ đồ khô đều được để trong các thùng hoặc hộp kín cẩn thận.

Căn phòng này giờ sẽ tạm trở thành một nhà kho chứa thức ăn của gia đình họ vì Giang Nam cũng chưa kịp làm đồ đạc gì cho căn phòng cả.

Một số đồ dùng gia đình được Giang Nam chuyển vào phòng.

Tạm thời đồ đạc trong phòng chỉ có vậy.

Sau này Giang Nam sẽ làm thêm đồ gia dụng khác.

Khi nào số lượng thực trong vườn thu hoạch được dự kiến cũng sẽ chứa trong phòng mới này.

A Nhiên và A Triết cũng bê hai hộp nhỏ đựng đồ dùng của mình để vào ví trí để đồ của hai nhóc.

Sau khi đặt đồ xuống cả hai còn ngắm nghía một hồi rồi chỉnh lại mấy lần mới thấy hài lòng.

Công việc chuyển đồ không có gì vất vả thế mà cả nhà Uyển Nhi mất hai tiếng mới xong.

Chủ yếu vì họ vừa chuyển đồ còn vừa nói chuyện lại, vừa làm vừa chơi nên mới lâu như vậy.

Dù sao có bận mải cũng vẫn có thời gian một ngày để vui chơi, nghỉ ngơi chứ.

Sau khi có phòng mới chắc chắn họ càng cần làm việc nhiều hơn để có thế chất đầy lương thực và thức ăn vào căn phòng này mới được.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 32.1. Vụ thu hoạch hè


Mấy ngày sau cả nhà Uyển Nhi lại có thêm niềm vui nữa.

Đã đến lúc họ thu hoạch ngô trong vườn.

Những cây ngô nếp trồng khi mới xuyên không đến sau hơn ba tháng đã có thể thu hoạch.

Không phải là Uyển Nhi đoán mò mà thật sự lần này cô thấy cây cối trồng ở đây cho thu hoạch nhiều hơn ở Trái Đất trước kia.

Những bắp ngô trắng vốn nhỏ hơn loại ngô vàng thế mà những bắp ngô trắng nhà cô to và dài như những bắp ngô vàng vậy.

Mỗi cây ngô có tới tận 3-4 bắp.

Mỗi bắp thì dài tới 30-40cm.

Thực sự là năng suất hơn rất nhiều trước kia.

Uyển Nhi nhận thấy đa số động thực vật ở nơi này có kích thước to hơn hẳn so với giống loài tương tự trên Trái Đất.

Có lẽ mấy cây họ trồng giờ cũng giống vậy sẽ có cây, củ hay trái đều to hơn trước kia.

Càng to lớn càng tốt!

Uyển Nhi nghĩ thầm.

Diện tích trồng ngô cũng tương đương với diện tích trồng khoai tây trước đó và sản lượng thu hoạch cũng không kém chút nào.

Đấy là giống ngô vàng chưa đến thời điểm thu hoạch chưa biết năng suất thế nào.

Uyển nhi đoán chắc ngô vàng cũng sẽ cho bắp to lắm đây.

Cô nhìn mấy cây ngô vàng cao tận hơn 3m, mỗi cây cũng có mấy bặp lận rồi tưởng tượng cảnh lúc thu hoạch thật muốn ngửa đầu cười to.

Cả nhà Uyển Nhi cùng nhau bẻ những bắp ngô trắng trước.

A Nhiên và A Triết không với được tới bắp ngô để bẻ nên Giang Nam nhổ luôn cây khỏi đất để nằm ngang trên vườn.

Ba mẹ con Uyển Nhi lấy ghế ngồi cạnh đó bẻ ngô cho tiện.

Bọn trẻ làm việc vô cùng hăng hái.

Cả hai còn so sánh xem bắp ngô của ai bẻ được to hơn rồi tranh nhau nhận để tí nữa ăn bắp ngô to nhất.

Chưa bẻ hết số ngô có trong vườn Uyển Nhi đã lấy mấy bắp đem vào bếp trước.

Quả thật là cô cũng thèm ăn ngô luộc lắm rồi.

Cô luộc trước mấy bắp cả nhà nếm thử ngay mới được.

30 phút sau

Uyền Nhi cầm theo mấy bắp ngô đã luộc ra vườn.

Ba bố con Giang Nam dừng lại công việc đi rửa tay ăn ngô luộc.

Uyển Nhi luộc mỗi người hai bắp riêng Giang Nam có tới bốn bắp ngô.

Từng bắp ngô còn bốc hơi nóng hổi.

Cả nhà không ai ngại nóng lập tức ăn ngay.

Vẫn là mùi vị ngọt thanh, bùi lại dẻo của ngô nếp trắng trong trí nhớ của họ.

Hơn ba tháng rồi mọi người mới được nếm lại mùi vị này.

Lúc này Uyển Nhi nghẹn ngào muốn khóc.

Cô nhớ đến bố mẹ mình.

Những hạt ngô này được trồng từ chính những bắp ngô bố mẹ cô đã tự tay trồng và đưa cho cô.

Những hạt ngô chứa tình thương của bố mẹ.

Uyển Nhi nghẹn lòng khi nhớ đến họ.

Ban ngày bận mãi không suy nghĩ nhiều nhưng đến đêm tối cô thường nghĩ đến những người thân và bạn bè trước đây.

Không biết họ có sống tốt hay không?

Dù không còn ai nhớ đến gia đình cô nữa nhưng cô vẫn nhớ đến họ.

Cô chẳng thể báo hiếu cha mẹ được.

Điều này làm Uyển nhi rất day dứt mà không thể làm gì.

Nếu được gặp Đại thần xuyên không lần nữa cô hi vọng có thể ước một điều tốt đẹp nào đó cho người thân của mình.

Sợ chồng con cũng buồn theo nên Uyển Nhi lặng lẽ lau nước mắt nơi khoé mắt tiếp tục vui vẻ gặm ngô cùng cả nhà.

Tất cả số ngô thu hoạch được chất lên một đống nho nhỏ trong góc bếp.

Ngô nếp trắng vốn chỉ hợp luộc để ăn nhưng cả nhà không thể luộc ăn hết ngay được.Thế là ba ngày liền món chính nhà Uyển Nhi là ngô luộc với ngô nướng rồi cháo ngô thế mà không ai thấy ngán chút nào cả.

Không ăn hết thì phải cất trữ thôi.

Cách bảo quản đơn giản nhất là phơi khô.

Số ngô còn lại cũng khá nhiều tất cả đều được đem phơi nắng.

Trên sân nhà Uyển Nhi toàn là những bắp ngô treo trên sào tre để phơi.

Sau khi ngô phơi khô thì tách hạt đem cất đi.

Sau này có thể mài hạt ngô để làm bánh hoặc nấu cháo ăn đều được.

Phía dưới hiên nhà còn có một giá gỗ xếp đầy những mẹt đang phơi hành khô.

Số hành Uyển Nhi trồng cũng đã thu hoạch được rồi.

Hành không nhiều nên mình Uyển Nhi thu hoạch một lúc là xong.

Cô cũng đem hành đi phơi để bảo quản được lâu.

Một số củ hành được giữ lại làm giống và cũng được trồng một lứa mới luôn.

Uyển Nhi cũng dự tính tháng sau cô cũng nhổ tỏi lên được rồi.

Thời gian sinh trưởng của cây tỏi lâu hơn hành cả tháng trời cơ.

Cứ để thêm một tháng nữa mới nhổ lên cho chắc.

Uyển Nhi chưa có thời gian và cơ hội nghiên cứu các loài thực vật ở đây nên cô rất trân trọng những giống cây cô giữ được từ trước.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 32.2


Sáng nay Uyển Nhi đi rừng tre để đào chút măng.

Mùa măng sắp hết rồi nên Uyển Nhi muốn tranh thủ đào thêm măng làm măng khô dự trữ.

Tới tận mùa đông họ mới có lứa măng tiếp theo để ăn. trên đường về khi qua khu đất toàn cỏ tranh bỗng Uyển Nhi nhớ ra họ lâu rồi không ăn củ tranh ngọt.

Thế là tiện đường cô nhổ mấy gốc cỏ tranh để lấy củ về ăn.

Thật không ngờ lâu không chú ý những củ tranh ngọt này đã lớn to hơn cả những củ khoai tây nhà họ rồi.

Những củ tranh ngọt này phải to gần cỡ củ cải.

Uyển Nhi vui mừng quá đỗi.

Cô nhổ thêm vài gốc nữa.

Cô phát hiện có một số củ đã bắt đầu bị thối hỏng rồi.

Chắc là những củ cỏ tranh này đã chín quá rồi nên bị hỏng.

Vậy gia đình Uyển nhi cần đi thu hoạch ngay củ tranh ngọt này mới được không thì hỏng hết mất.

Về tới nhà Uyển Nhi ngay lập tức nói chuyện với Giang Nam về việc thu hoạch củ tranh ngọt.

Hôm nay Giang Nam không đi rừng xa.

Anh ở nhà làm mấy thứ đồ gỗ cho căn phòng mới.

Thế là cả nhà cùng nhau tới khu đất mọc toàn cây cỏ tranh để thu hoạch củ của nó.

Giang Nam kéo theo hai cái mai rùa để vận chuyển củ tranh ngọt.

Anh mới nghĩ ra cách thiết kế mai rùa để làm công cụ vận chuyển rất tốt.

Giang Nam đục hai lỗ phía dưới đáy của mai rùa rồi luồn một thanh gỗ tròn qua hai lỗ đó làm trục.

Hai đầu thanh gỗ anh lắp hai bánh xe máy.

Hai chiếc xe máy của vợ chồng Giang Nam đã bị anh tháo rời từ trước để lấy một số công cụ dựng nhà trên cây.

Giờ bốn bánh xe cũng được tận dụng làm bánh xe mai rùa.

Thế là nhà họ có thêm hai chiếc xe mai rùa để vận chuyển đồ đạc.

Khi lắp bánh xe phía dưới mai rùa di chuyển càng dễ dàng hơn mà cũng không làm mai rùa bị hư hỏng nữa.

Hai đứa con nhà anh rất thích ngồi trên xe mai rùa để anh kéo đi khắp nơi.

Tiếc là nhà chỉ có bốn bánh xe máy chỉ đủ làm hai chiếc xe mai rùa thôi.

Trong nhà vẫn còn xe đạp nhưng Giang Nam tiếc không muốn tháo chúng ra.

Biết đâu sau này có đường để đi xe đạp thì sao!

Giờ mà phá hỏng mấy chiếc xe có khi sau này lại hối hận.

Quay trở việc thu hoạch cỏ tranh.

Cả một khu đất rất rộng lớn giữa nhà Uyển Nhi đến rừng tre và kéo dài sang hai bên trái phải toàn là cỏ tranh.

Uyển Nhi cũng chưa tính được hết nó rộng cỡ nào.

Nhà họ tha hồ mà thu hoạch củ tranh ngọt.

Chỉ tiếc loại củ này chỉ tính là rau củ chứ không phải lương thực nếu không thì nhà Uyển Nhi chẳng cần lo lắng thiếu món ăn chính là tinh bột nữa.

Nhưng thôi ông trời ban cho mình bao nhiêu thì mình cảm ơn bấy nhiêu còn lại thì phải tự làm việc kiếm ăn chứ không thể ngồi há miệng chờ sung được.

Ba mẹ con Uyển Nhi lo nhổ cây cỏ tranh lên lấy củ riêng ra chất thành một đống nhỏ.

Cỏ tranh cũng xếp gọn một chỗ để sau này khô có thể làm chất đốt.

Giang Nam thì có nhiệm vụ chính là chuyển số củ tranh về nhà.

Ba mẹ con Uyển Nhi cùng làm việc mà không lại được một mình Giang Nam.

Số củ ba mẹ con nhổ lên được không đủ cho anh vận chuyển.

Thế là Giang Nam thêm một nhiệm vụ là dùng cào để cào đất lên tìm những củ tranh còn sót lại.

Không ngờ Giang Nam đi theo sau mót lại mà được nhiều không kém ba người nhổ cây phía trước.

A Triết thấy bố cào đất thú vị lại tranh làm cùng nhưng cậu bé sức không lớn không đào được bao nhiêu đất nên cả.

Thế là chuyển thành Giang Nam cào đất, A Triết nhặt củ phía sau cho vào bao tải.

Hai bố con làm việc khá nhịp nhàng.

Thế là mẹ con Uyển Nhi và A Nhiên cũng theo phối hợp với nhau.

Uyển Nhi nhổ cây lên.

A Nhiên vặt củ bỏ vào bao tải khác.

Cả nhà làm việc hăng hái nhiệt tình không biết mệt mỏi.

Chỉ sau một giờ đã có bốn bao tải củ tranh ngọt để Giang Nam chở về nhà chuyến đầu tiên.

Khi trở lại Giang Nam cầm theo nước uống cho cả nhà.

Uyển nhi vội đi thu hoạch củ tranh quá mà quên cả việc chuẩn bị nước uống.

Giờ vừa thấy khát thì Giang Nam cầm nước đến.

Anh còn cầm theo mấy trái cam.

Ngoài ra có mấy trái cây Giang Nam mới tìm được trong rừng ngày hôm qua.

Bước sang mùa hè một số cây trong rừng bắt đầu có quả chín.

Giang Nam tìm được mấy cấy cho trái màu tím đỏ.

Mỗi quả to bằng nắm tay trẻ con, vỏ quả có lông.

Nhìn màu sắc giống mận, nhìn vỏ ngoài giống trái đào lồng.

Anh hái một túi to đem về để Uyển Nhi kiểm tra.

Thật may mắn trái cây này ăn được.

Nó có vị khá giống trái mận miền bắc có điều ngọt hơn mận một chút.

Cả nhà đặt tên là trái “mận lông”.

Khi nãy vòng về nhà lấy nước thấy trái cây trên bàn nên Giang Nam cầm theo một rổ nhỏ để mọi người vừa làm việc vừa ăn giải khát.

Bây giờ thời tiết càng ngày càng thêm nóng.

Mọi người trong nhà làm việc đổ nhiều mồ hôi nên cần uống nước với ăn thêm nhiều trái cây mới tốt.

Khi nhổ củ tranh Uyển Nhi dặn dò mọi người không thu hoạch toàn bộ cỏ tranh ở một khu vực.

Cứ cách một khoảng lại để lại một ít cây làm giống sang năm mùa xuân chúng lại sinh sôi phát triển.

Không nhổ hết cây nếu không sau này họ không còn cây cỏ tranh để thu hoạch củ nữa.

Ai cũng hiểu tầm quan trọng của việc này nên đều nghiêm túc chấp hành theo lời Uyển Nhi.

Thu hoạch tới gần trưa bốn người quay trở về nhà để ăn trưa và nghỉ ngơi.

Mới mấy tiếng buổi sáng mà họ đã thu hoạch được tám bao tải của tranh ngọt rồi.

Số lượng đúng là không ít.

Buổi chiều chỉ ba bố con Giang Nam tiếp tục đi thu hoạch củ tranh còn Uyển Nhi thì bắt đầu xử lí số củ tranh ở nhà.

Vì củ tranh ngọt có vị giống hệt của cải đường nên Uyển Nhi định dùng cách chế biến củ cải đường với chúng.

Củ cải có thể muối chua, phơi khô và cả làm đường nữa.

Lúc tra tài liệu về làm muối, làm đường Uyển Nhi nhớ cô đã thấy cách làm đường bằng củ cải đường.

Giờ tất nhiên Uyển Nhi cũng sẽ làm đường từ mấy củ tranh ngọt này.

Củ tranh muối chua thì tạm thời Uyển Nhi chưa định làm vì nhà họ chưa làm được muối.

Làm củ cải khô thì dễ nên Uyển Nhi sẽ làm đầu tiên.

Hồi nhỏ Uyển Nhi được ăn nhiều củ cải khô rồi.

Cô cũng thấy bá và mẹ làm củ cải khô rất đơn giản. uyển Nhi bắt tay vào làm luôn.

Củ tranh rửa sạch, gọt bỏ vỏ ngoài.

Cắt củ thành những sợi nhỏ dài đem bỏ vào chậu ngâm với 3-4 thìa muối trong khoảng 4 giờ.

Sau đó lại vớt củ tranh ra rửa với nước sạch ngâm thêm một giờ nữa.

Lúc này có thể vớt củ ra rải lên mâm, mẹt để phơi khô.

Củ tranh ngọt chắc cũng giống củ cải phơi tầm 3-5 nắng là sẽ khô đem cất đi được.

Nhớ đến những món ngon từ củ cải khô Uyển Nhi tự nhiên thấy thèm.

Từ hồi đi học xa nhà cô đã rất ít khi được ăn món này.

Giờ có món củ tranh ngọt khô cũng tương tự chắc sẽ nếm được vị món ăn quen thuộc mà cô mong nhớ.

Uyển Nhi liên tục rửa củ tranh, cắt thành sợi rồi đem ngâm suốt buổi chiều.

Tay cô mỏi nhừ luôn.

Việc này vất vả hơn việc đi nhổ củ tranh nhiều.

Nhìn qua thấy quy trình làm củ khô cũng đơn giản tới khi làm việc mới biết là mệt mỏi như thế nào.

Vừa làm việc Uyển Nhi vừa nghĩ đến những món ăn ngon liên quan để tìm động lực làm việc tiếp.

Tối đó Uyển Nhi bàn bạc với chồng họ thu hoạch củ tranh ngọt thành nhiều đợt.

Số lượng cây cỏ tranh rất nhiều nếu thu hoạch một lượt lại không kịp chế biến dễ bị hỏng lãng phí.

Cứ thu thành nhiều đợt rồi phơi khô hay làm đường dần mới tốt.

Khi nào có muối ăn có thể làm củ cải muối chua mùa đông ăn sẽ rất ngon.

Uyển Nhi đặc biệt thích ăn rau củ muối chua.

Nếu có thể làm được kim chi nữa thì càng tốt.

Cô lại ứa đầy nước miếng nữa rồi.

Uyển Nhi còn tìm tài liệu về cách làm đường để học hỏi.

Mai cô sẽ thử thực hiện luôn.

Đường cũng quan trọng chẳng kém gì muối ăn cả nên Uyển Nhi rất sốt sắng.

Nếu có đường sau này hoa quả có thêm cách bảo quản khác nữa là làm ô mai, mứt các kiểu.

Cái này chắc chắn bọn trẻ sẽ rất thí
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
32.3


Số củ cải hôm qua Uyển nhi đã ngâm để ráo hôm nay đều được đưa ra phơi.

Khắp sân nào là ngô, củ tranh ngọt phơi.

Lần này đã xuất hiện mấy con chim đến trộm thức ăn nhà họ.

Chúng có vẻ thích ăn ngô nên chuyên nhằm vào mấy bắp ngô để mổ.

A Triết và A Nhiên phải ngồi coi chừng.

Đây đều là thức ăn quan trọng trong thời gian tới của cả nhà không thể để chim chóc mổ hết được.

Giang Nam vót cho mỗi con mỗi mảnh tre dài buộc mảnh vải ở một đầu.

Hai đứa trẻ ngồi trong bóng cây tập đọc sách, vẽ tranh thỉnh thoảng vung thanh tre để đuổi chim.

Uyển Nhi thì ở trong lán đang chế biến đường.

Tối qua Uyển Nhi đọc được nhiều cách chế biến đường từ củ cải đường.

Giờ thì cô thay củ cải đường bằng củ tranh ngọt.

Tuy nhiên cô chỉ chọn hai cách mà cô có thể chế biến được.

Những cách cần công cụ, máy móc cô đều tự động bỏ qua.

Giờ nhà cô làm gì có máy móc gì mà sử dụng.

Lúc tải tài liệu không có thời gian đọc kĩ may mà còn sót hai cách có thể thực hiện được nếu không Uyển Nhi phải làm mò thôi.

Cách thứ nhất là làm củ tranh ngọt thành đường khối giống như đường mật thường làm nhân bánh trôi.

Đầu tiên Uyển Nhi rửa sạch củ tranh rồi cho vào nước đun trong 1 giờ liên tục.

Sau khi vớt ra để ráo thì cắt những củ tranh ngọt thành dạng que như khoai tây chiên.

Tiếp tục cho vào nước theo tỉ lệ 2:1 nấu trong 30 phút.

Lúc này củ cỏ tranh đã rất mềm có thể lấy ra nghiền nhỏ.

Việc nghiền củ tranh lúc này dễ dàng nên Uyển Nhi tự thực hiện mà không cần nhờ đến Giang Nam.

Cô cứ cho chúng vào cối và lấy chày giã cho nát cho ra nước.

Sau khi tất cả số củ tranh được nghiền nhỏ Uyển Nhi đem đi lọc riêng phần nước và phần bã.

Phần bã sẽ được bỏ đi làm phân bón.

Nếu có gia súc thì nó sẽ là thức ăn giàu dinh dưỡng cho gia súc nhưng nhà Uyển Nhi chẳng nuôi được con vật nào nên đem làm phân bón vậy.

Phần nước có được chính là thứ sẽ tạo thành đường.

Số nước đó sẽ cho lên bếp đun với lửa nhỏ cho đến khi nước bay hơi hết chỉ còn phần đường cô đặc lại.

Số đường này sẽ có màu hơi vàng.

Uyển Nhi dùng dao to bổ mãi khối đường mới nứt ra được một miếng nhỏ.

Cô nếm thử thấy đường làm từ củ tranh ngọt cũng ngọt không kém đường trước kia cô đã ăn.

Thật tốt quá cô đã thành công rồi!

Uyển Nhi gọi hai con.

-A Triết, A Nhiên mau vào đây nếm thử đường mẹ làm này.

Hai đứa trẻ từ dưới gốc cây chạy ngay lại chỗ mẹ.

Trước kia cả hai cũng không hẳn yêu thích đồ ngọt nhưng từ khi tới đây kẹo bánh gì cũng ít được ăn, đường cũng chẳng mấy khi có trong món ăn hàng ngày nên hai đứa trẻ đều thèm rồi.

Vừa nãy ngồi dưới gốc cây cả hai đều ngửi thấy mùi đường do mẹ chúng làm ra. dù rất thèm ăn nhưng có nhiệm vụ trong người nên cố nhịn. giờ được ăn cả hai đều há to miệng như con chim non chờ chim mẹ bón thức ăn vậy.

Uyển Nhi thả vào miệng mỗi đứa trẻ một viên đường to cỡ hạt ngô.

Cả hai đứa đều híp mắt hưởng thụ.

Trước kia đường họ ăn đều làm từ mía giờ ăn thử đường làm tử củ ngọt thấy vị cũng ngon và khá mới lạ.

Cả hai đều reo lên:

-Ngon quá mẹ ơi!

Cho con thêm viên nữa đi!

-Mẹ giỏi quá!

Mẹ làm được đường nữa luôn.

Từ giờ nhà mình ăn đường thoải mái luôn.

Uyển Nhi vui vẻ cười.

Cô lấy một cốc gỗ thả mấy viên đường cho hai con ăn.

Bình thường ăn nhiều đường không tốt cho răng cô sẽ không cho con ăn đường kiểu này nhưng mấy tháng phải dùng đường tiết kiệm rồi hôm nay phá lệ cho hai đứa trẻ ăn thêm một ít.

Đã làm ra đường thành công một lần Uyển Nhi đã lắm rõ các bước làm rồi.

Cô chỉ cần điều chỉnh một chút về độ lửa để có được màu sắc đẹp hơn và vị ngọt hơn.

Đường hai đứa trẻ ăn chưa được phơi nắng nếu đem đường này đi phơi mấy buổi chắc chắn vị sẽ ngọt hơn và cũng giữ được lâu hơn.

Còn một cách khác để làm đường cát từ củ cải ngọt nên dùng củ tranh ngọt này chắc chắn cũng sẽ thành công.

Cách này làm đơn giản hơn nên Uyển Nhi thực hiện luôn.

Củ tranh ngọt rửa sạch, cắt thành những khoanh tròn mỏng cho vào nướng.

Khi nướng chú ý không để miếng nào bị cháy.

Sau khi thấy màu hơi chuyển vàng lấy ra để nguội cho đến khi miếng củ tranh mềm lại thì nướng thêm lần nữa cho khô hẳn.

Khi mỗi miếng củ tranh được nướng giòn có thể dùng tay bẻ vụn thì đem đi nghiền hoặc giã nát như bột.

Những hạt bột đó chính là đường cát.

Tuy nhiên làm cách này thì lượng đường glucozo trong đường cát không nhiều vị của nó cũng nhạt hơn.

Nhưng loại đường này để pha nước uống hay nấu chè dùng lại ngon hơn.

Sáng hôm sau cả nhà đã có ngay bình nước cam pha đường cát uống rồi.

Bình thường vắt nước cam uống không đường có hơi chua.

Giờ Uyển Nhi đã làm ra đường nên cô mạnh tay pha nước cam uống cho ngon.

A Nhiên và A Triết mỗi đứa có hẳn một bình nước cam pha đường để uống khi đi nhổ cỏ tranh.

Nhà Uyển Nhi nhổ thêm hai ngày cỏ tranh nữa và mất thêm hai ngày để chế biến thành củ tranh khô và đường thì dừng đợt thu hoạch cỏ tranh này lại.

Trong số cỏ tranh thu hoạch có 2/3 được chế biến thành đường.

Đa số Uyển Nhi tạo thành đường khối, một ít làm thành đường cát.

Đường khối ngọt hơn, sử dụng được trong nhiều việc hơn nên tất nhiên được làm nhiều hơn.

Uyển Nhi phải nhờ đến Giang Nam bổ khối đường to giúp cô thành những viên đường hình chữ nhật nhỏ hơn tiện cất trữ.

Thế là trong bếp có thêm hai hộp đường củ tranh ngọt và trong phòng mới cất giữ cả một thùng to xếp nhiều hộp đường như vậy.

Nhìn chúng thôi Uyển Nhi đã thấy ngọt lịm tận vào tim rồi!

Số củ tranh còn lại trong đợt thu hoạch này được giữ lại một ít ăn dần.

Số lượng lớn hơn thì được phơi khô.

Sau khi cất cũng được cả một túi to.

Túi vốn đựng chăn giờ thành túi đựng củ tranh khô hút chân không.

Túi này cũng được cất trong phòng gỗ mới.

Củ tranh phơi khô thế này cất vào túi hút chân không có thể bảo quản được cả năm.

Uyển Nhi còn mới tìm được cách làm củ cải ủ muối có thể bảo quản được mấy năm.

Nếu áp dụng với củ tranh chắc cũng được.

Nhưng vừa nghe tên thôi đã biết cần nhiều muối nên giờ cô không thể thực hiện được.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 33.1. Kế hoạch đi tới hướng đông


Những ngày sau Uyển Nhi liên tục thu hoạch được mấy thứ rau, củ lặt vặt khác trong vườn.

Giang Nam thì hoàn thành nốt số đồ gia dụng gỗ trong phòng mới.

Anh đã làm được một tấm phản gỗ to dài 1m8 rộng 2m5 đủ chỗ cho cả gia đình bồn người nằm ngủ cùng nhau.

Trong phòng có đặt thêm một cái bàn nhỏ và bốn chiếc ghế.

Một chiếc ghế trong đó thấp và nhỏ hơn hẳn dành riêng cho A Triết.

Trong phòng đặt mấy cái kệ gỗ chuyên để sau này xếp thức ăn dự trữ.

Những thứ đồ khô dự trữ tốt nhất có thể đặt trên các kệ chứ nếu để dưới mặt đất rất dễ bị ẩm mốc.

Giờ cũng đến lúc Giang Nam và Uyển Nhi tính đến chuyện đi thám hiểm phía đông.

Họ rất cần ra biển để có thể lấy được muối ăn.

Đây trở thành vấn đề cấp bách hàng đầu rồi.

Cũng đã có kinh nghiệm của những lần đi thám hiểm trước đó rồi nên giờ cả nhà cứ theo đó mà chuẩn bị.

Lần này họ đặc biệt chuẩn bị kĩ càng hơn vì tính đến việc sồng nhiều ngày ở bên ngoài.

Muốn ra tới biển rồi lại ở đó nấu muối không thể đi về trong ngày được.

Ít cũng mất ba đến năm ngày có khi còn lâu hơn.

Cả gia đình cần chuẩn bị thật kĩ càng mới được.

Ngoài vũ khí, thức ăn, nước uống cần thiết, họ còn cần chuẩn bị đồ dùng cần thiết hàng ngày.

Rồi những thứ dụng cụ để nấu ăn, để làm muối.

Nhất là khi ngủ ngoài trời cũng cần đem theo nhiều thứ khác nữa.

Đồ đạc cần mang theo thật không ít.

Uyển Nhi chuẩn bị đồ khô để ăn trong mấy ngày.

Cô mang theo ruốc thị, thịt sấy, thịt hun khói, củ tranh khô, cơm cháy.

Rồi cũng cần mang theo nồi, chảo, một ít gia vị và số lương thực cần trong 5-6 ngày.

Dụng cụ để nấu muối thì dùng luôn mai rùa, vừa to lại vừa bền.

Khi ngủ ngoài trời thì lại cần có lều trại, túi ngủ nhưng những thứ này nhà họ đều không có.

Vậy là Uyển Nhi đổi thành hai tấm bạt để sử dụng.

Một tấm vây xung quanh và một tấm sẽ làm mái che.

Ngoài ra cô còn nói với Giang Nam cầm theo thêm một tấm bạt nữa để dự phòng.

Trước đó nhà họ có bố chồng và bà nội chồng mất.

Khi làm đám tang thì cần bắc rạp có phủ mái bạt để che nắng che mưa trong hai ngày.

Nhất là mới năm ngoái khi bà nội của Giang Nam mất đúng ngày mưa to thế là nhà còn phải mua thêm bạt che mưa nên nhà cô có đến năm tấm bạt chống nước cỡ lớn.

Rồi còn hai chiếc bạt che ôtô một cũ, một mới để trong lán nữa.

Nhà họ tạm thời không thiếu bạt để sử dụng.

Đấy là Uyển Nhi chưa kể đến một tấm bạt che nắng treo ở lán không tháo xuống.

Dù phải mang theo nhiều đồ nhưng Giang Nam vẫn quyết định nghe theo vợ.

Dù sao anh rất khoẻ chở bao nhiêu đồ cũng không ngại.

Giang Nam chất tất cả thức ăn và dụng cụ làm bếp lên một cái mai rùa.

Những tấm bạt và dồ dùng cần thiết khác thì chất lên một cái mai rùa còn lại.

Hai cái mai rùa này lại được xếp chồng lên xe mai rùa để kéo đi cho dễ dàng.

Vậy là họ đem theo bốn cái mai rùa tất cả.

Tất nhiên mỗi người lại đeo thêm balo đựng thức ăn, nước uống và những thứ đồ quan trọng khác.

Hai người lớn trong nhà còn đeo theo gùi.

Ngoài ra ở ngoài mấy ngày còn phải chuẩn bị quần áo để thay.

Giang Nam còn cầm theo một chậu gỗ lớn và nhiều sợi dây thừng.

Tất cả mọi thứ quan trọng đều phải được hai vợ chồng kiểm tra đi kiểm tra lại mấy lần trước khi xuất phát mới yên tâm.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 33.2


Hôm trước khi lên đường ra biển Giang Nam còn cẩn thận kiểm tra hàng rào xung quanh nhà rồi chằng chặt tất cả các cửa sổ cửa chính trong nhà.

Giang Nam không muốn sau khi đi xa nhà quay về nhà cửa, vườn tược của nhà mình bị con thú hoang nào đó phá hoại đâu.

Cây cối trong vườn sát nhà thì ít ra có hàng rào bảo vệ còn khu vườn cạnh suối thì hơi khiến vợ chồng Giang Nam không yên tâm. không có hàng rào che chắn lại gần suối rất dễ bị thú hoang ăn mất cây.

Thế là Giang Nam lại cẩn thận rào thêm một hàng rào tre bên ngoài khu vườn gần bờ suối mới yên tâm.

Sáng hôm đó là một ngày nắng đẹp, bầu trời trong xanh không gợn mây rất thích hợp cho những chuyến đi xa.

Cả nhà Uyển Nhi ăn uống đầy đủ, kiểm tra lại đồ đạc mang theo rồi đóng cẩn thận tất cả các cửa mới xuất phát.

Khi ra khỏi cổng Giang Nam yêu cầu cả nhà kiểm tra lại còi của mình đã cầm theo chưa.

Uyển Nhi và hai con mỗi người đeo một cái còi trên cổ giấu vào trong áo.

Lần này đi xa hơn nhỡ có lạc thì còn có còi để tìm được nhau.

Riêng Giang Nam thì cầm theo cái kèn to hơn không đeo được trên cổ nên anh để trong ba lô.

Cả nhà thống nhất phải thường xuyên kiểm tra xem còi hoặc kèn có cầm theo bên người hay không tránh đến lúc cần dùng lại không tìm thấy.

Trước đó cả nhà còn học làm kèn lá để thổi trong trường hợp không có còi nhưng kèn lá thì âm thanh không truyền đi xa được như còi hay kèn.

Họ còn thống nhất với nhau về cách truyền thông tin bằng việc thổi còi.

Nếu thổi một hồi còi dài nghĩa là đang an toàn, thổi hai hồi liên tục thì có nghĩa tìm thấy thức ăn hay thứ gì đó tốt.

Trường hợp gặp nguy hiểm thì cứ thổi liên tục 4-5 tiếng còi ngắn rồi dừng khoảng 5-10 phút lại thổi còi lần nữa cho tới khi được người khác trong nhà đáp lại mới thôi.

Nếu đi lạc thì cứ khoảng 5 phút lại thổi hai lần còi liên tục để mọi người dễ tìm được phương hướng của nhau.

Uyển Nhi và Giang Nam bắt hai đứa trẻ học thuộc rồi tập thử mấy lần đến khi thuộc làu làu mới thôi.

Những việc quan trọng cần chú ý trên đường đi cũng được hai vợ chồng nhắc nhở con nhiều lần.

Ban đầu Giang Nam định đi một mình xem xét trước nhưng không biết phải đi mấy ngày mới về.

Anh không thể yên tâm để ba mẹ con Uyển Nhi ở nhà được.

Thôi thì cả nhà cùng đi dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên họ đi xa nhà.

Đặc biệt sau mấy tháng sống ở đây cả nhà anh ai cũng mạnh khoẻ thêm, tốc độ và sức bền của mọi người đều tăng nhiều so với trước kia.

Lần đầu tiên đi rừng một giờ họ chỉ đi được khoảng 2km đường.

Cứ tầm 1-2 giờ thì họ lại phải dừng lại nghỉ ngơi.

Nhưng giờ đã đi rừng, leo núi quen rồi lại thường xuyên tập thể dục và luyện rèn sức khoẻ nên giờ một giờ họ có thể đi được hơn 3km đường nếu đường đi thuận lợi.

Thời gian đi đường cũng lâu hơn mới phải dừng lại nghỉ ngơi.

Suy đi tính lại hai vợ chồng Giang Nam thống nhất cả nhà đi cùng nhau.

Đã mất công đi xa lại phải ngủ bên ngoài nên đi luôn mấy ngày để kiếm đủ muối cho khoảng thời gian lâu dài, đỡ phải đi lại nhiều lần.

Khi đã chắc chắn mọi thứ hành lí cần mang theo đã đầy đủ cả nhà Uyển Nhi bắt đầu xuất phát.

Họ sẽ đi về hướng đông theo lộ trình dọc con suối trước nhà.

Đi như vậy sẽ đỡ bị lạc đường và đảm bảo lúc nào cũng có thể tìm được nguồn nước.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 34. Rừng hoa đỏ


Ban đầu khi mới xuất phát đường khá dễ đi.

Tốc độ của cả nhà có thể đạt tới hơn 4km trong một giờ.

Sau gần hai tiếng đi bộ mọi người vẫn còn khá sung sức nhưng họ lại dừng lại giữa chừng vì gặp một khu rừng cây đặc biệt.

Khu rừng này mọc chủ yếu những thân cây gần giống cây bưởi.

Trên cành cây mọc vô số bông hoa cực kì to lớn màu đỏ rực có hình dạng như cây nắp ấm.

Mọi người chưa bao giờ nhìn thấy bông hoa nào to lớn đến vậy.

Những đoá hoa đó dài đến hai găng tay người lớn với phần trên cánh hoa loe rộng.

Nếu một đứa bé nghịch ngợm nào đó chui đầu vào trong bông hoa chắc cũng vừa luôn.

Điều đặc biệt hơn nữa là mọi người nhìn thấy những con ong đang chăm chỉ hút mật bên trong những đoá hoa đỏ đó.

Những con ong này to như ong bắp cày và có màu đỏ nhạt hơn màu những đoá hoa một chút.

Trên lưng mỗi con ong có những 6 cánh nhỏ mỗi khi bay chúng phát ra tiếng vo ve nghe rất rõ.

Nếu không phải vì nghe thấy tiếng vo ve khi bay của chúng có khi mọi người sẽ nhầm mấy con ong chỉ là một phần của cánh hoa.

Nhìn thấy ong mật chắc chắn gần đây sẽ có tổ ong cho xem.

Dù đã làm ra được đường nhưng có mật ăn thì càng tốt.

Nhất là có tổ ong có thể lấy được sáp ong để dùng vào rất nhiều việc quan trọng.

Cả nhà tiếp tục đi sâu vào trong khu rừng này.

Mọi người gọi đây là rừng “hoa đỏ”.

Nhìn vào khu rừng toàn thấy những đoá hoa đỏ át luôn màu xanh của lá cây trông vô cùng rực rỡ và bắt mắt.

Uyển Nhi tò mò hái một bông hoa để quan sát.

Thật không ngờ khi cô chạm tay vào đoá hoa năng lực của cô lại tự động cảm ứng.

Thỉnh thoảng khi Uyển Nhi chạm tay vào thứ có thể ăn ngon hoặc có thể làm thuốc năng lực của cô có thể tự kích hoạt.

Giống như bây giờ trong miệng Uyển Nhi nếm được vị ngọt nhẹ của mật hoa.

Hoá ra trong bông hoa có hình dạng cây nắp ấm này chứa một lượng mật hoa dồi dào.

Mật này có tác dụng hỗ trợ tiêu hóa nữa.

Uyển Nhi cảm giác bụng cô thấy dễ chịu hơn hẳn trong giây lát khi cảm ứng loại mật hoa đỏ này.

Loại hoa nhiều mật thế này bảo sao những con ong mật lại kéo đến đây hút mật.

Vô số đoá hoa đỏ ở đây không biết có thể tạo ra được bao nhiêu mật ong nữa.

Chẳng cần đi bao xa họ đã nhìn thấy tổ ong đầu tiên được làm treo trên một cành cây lớn.

Tổ ong này màu đỏ cam và có kích thước to khủng khiếp.

Phần lớn nhất của tổ ong chắc phải bằng cỡ cái mâm ăn cơm nhà Uyển Nhi luôn.

Tổ ong được những con ong thợ xây thành nhiều tầng như bậc thang.

Càng xa cành cây tổ ong càng to lớn hơn.

Tầng trên cùng chỉ bằng miệng bát tô rồi tầng tiếp lại bằng miệng nồi đến khi tới tầng cuối cùng to như một mặt mâm vậy.

Chỉ cần một tổ ong này thôi không biết có thể lấy được bao nhiêu mật nữa.

Nhưng nhìn số lượng ong xung quanh tổ thì việc lấy được tổ ong này không hề đơn giản chút nào.

Giờ vợ chồng Uyển Nhi cũng chưa có ý định lấy mật hay tổ ong.

Mục đích chính của họ lần này là đi ra bờ biển.

Rừng hoa đỏ này cũng không xa nhà lắm, lần sau họ sẽ đặc biệt quay lại lấy mật ong là được.

Giờ Uyển Nhi tạm nghiêng mấy bông hoa rót mật hoa vào ống tre để dùng trên đường cũng được.

Bông hoa rất lớn, có phần đầu cánh loe rộng chỉ cần hứng ống tre phía dưới rồi nghiêng bông hoa xuống là có mật hoa chảy vào ống tre ngay.

Mật hoa đỏ này tuy không ngọt lắm nhưng vị ngọt nhẹ nhành, thơm thoang thoảng pha với nước uống chắc sẽ rất ngon.

Uyển Nhi chọn những bông hoa lớn rót đầy một ống tre mật hoa mới dừng lại.

Trong rừng rất nhiều hoa mà mỗi đoá hoa cũng nhiều nước mật nên chẳng mấy chốc cô đã xong việc.

Cả nhà họ mất 30 phút dừng lại khu rừng hoa đỏ này rồi cần tiếp tục lên đường thôi.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 35. Đường đi tới biển


Trong rừng hoa đỏ cả nhà đã được nghỉ ngơi một hồi và cũng được tiếp thêm năng lượng nhờ uống mật hoa nên giờ ai cũng vô cùng sung sức và hăng hái đi đường.

Mặc dù con đường đã trở nên khó đi hơn nhưng nghĩ tới việc có nhiều thứ hay ho và có ích đang đợi họ phía trước khiến ai cũng trở lên tích cực hẳn.

Càng đi về phía trước núi cao càng ít xuất hiện.

Tới khi cả nhà dừng lại ăn trưa họ đã hoàn toàn tiến vào một vùng đất bằng phẳng.

Chỗ họ nghỉ chân là một gốc cây to không kém gốc cây cạnh nhà họ.

Cây này mọc cách dòng suối họ đi theo khoảng hơn 100m.

Không đúng giờ không thể gọi là dòng suối nữa mà phải gọi là dòng sông.

Cách đó cả cây số họ đã bắt gặp dòng suối đổ về con sông này.

Sông rất rộng đứng bờ bên này nhìn không rõ được loại cây ở bờ bên kia luôn.

Nước sông chảy mạnh, màu nước trong xanh soi rõ bầu trời.

Chắc chắn lượng cá tôm trong con sông này rất dồi dào.

Tuy nhiên gần bờ sông có thể có động vật lớn tới uống nước nên cả nhà Uyển Nhi không dám dừng lại lâu.

Họ chỉ nhìn qua rồi đi luôn.

Cả nhà tìm được một gốc cây to để ngồi nghỉ và ăn trưa chình là gốc cây họ đang ngồi đây.

Bữa trưa hôm nay cả nhà chỉ ăn cơm nắm với thức ăn khô mang theo từ nhà.

Mỗi người uống thêm chút nước cam hay nước đường là sẽ no bụng.

Vì phải tập trung đi đường nên Giang Nam không săn được con thú nào để ăn cả.

Khu vực họ đã đi qua chủ yếu gặp mấy con thú nhỏ như sóc, chồn… chạy rất nhanh mà thịt lại ít nên không bõ công Giang Nam đuổi theo bắt chúng.

Thỉnh thoảng anh cũng bắt gặp mấy dấu chân của thú lớn.

Dấu chân đó không giống với những dấu chân thú lớn anh thấy trong rừng trước nhà nên càng không dám liều lĩnh đi theo xem dấu chân ấy.

Thức ăn của cả nhà vẫn còn nên họ chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất là tới được bờ biển.

Khi ăn trưa Giang Nam nói chuyện với Uyển Nhi.

-Anh định sau này sẽ dựng thêm một nhà ngay trên cái cây nhà mình đang ngồi nghỉ này.

Nhà cây này sẽ làm đơn giản và nhỏ thôi.

Giống như hang núi lần trước trong rừng, chúng ta cũng làm một chỗ để nghỉ tạm trên đường.

Khu vực xung quanh đây không có núi non gì không thể tìm hang động có sẵn chỉ có thể làm nhà trên cây thôi.

Uyển Nhi tất nhiên là đồng ý.

Đoạn đường này họ đã đi qua không gặp gì nguy hiểm nên sau này Giang Nam có thể một mình tới đây.

Anh đi một mình thì cũng bớt được khối thời gian đi đường.

Nếu chỉ làm nhà nhỏ và đơn giản thì không mất nhiều thời gian.

Sau này họ sẽ phải thường xuyên qua lại để lấy muối có một nơi nghỉ tạm tất nhiên sẽ tốt hơn rồi.

Không biết được có khi lại phải ngủ qua đêm ở đây nữa.

-Anh tính thế cũng phù hợp.

Anh đã từng dựng nhà trên cây một lần rồi anh cứ tự tính toán cho phù hợp đi.

Em và con chẳng thể giúp gì được cho anh cả.

-Không sao.

Việc này một mình anh làm cũng nhanh thôi.

Anh sẽ chuẩn bị ván gỗ và vật liệu từ nhà kéo tới đây làm là được.

Tuy hơi mất thời gian công sức kéo gỗ đi đường nhưng lại bớt được thời gian ở lại nơi này.

Khoảng vài ngày anh lại tới dựng một phần ngôi nhà là được.

Lần này anh chỉ định dựng căn phòng nhỏ cỡ 5-6 m2 thôi.

Đủ chỗ cho nhà mình trú ẩn và để một vài thứ cần thiết là được.

Chắc thời gian cũng chỉ mất 2-3 tuần sẽ hoàn thành.

Nghe chồng nói vậy Uyển Nhi lại càng yên tâm hơn.

Có càng nhiều nơi trú ẩn càng tốt cho gia đình họ.

Uyển Nhi còn tính mỗi hướng đông, tây, nam, bắc đều phải có 2-3 chỗ trú ẩn mới tốt.

Sau này từ mỗi nơi trú ẩn họ sẽ lại đi xa hơn nữa khám phá thế giới rộng lớn này.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 36. Đầm lầy


Ba mươi phút sau.

Sau khi ăn no và nghỉ ngơi đầy đủ cả nhà Uyển Nhi lại tiếp tục lên đường.

Từ chỗ gốc cây lớn nghỉ trưa đi tiếp hơn một giờ cả nhà tới một khu vực khá đặc biệt.

Trước mắt cả nhà là một khu đầm lầy.

Có chỗ có mặt đất ngập nước có chỗ lại mọc lên những cây to giống thân cây đước với hệ thống rễ chằng chịt và phát triển nổi lên trên hẳn mặt nước bùn.

Một số chỗ đất nổi cao thành gò có màu nâu sẫm, thỉnh thoảng mọc lên mấy bụi cỏ hoặc cây nhỏ.

Uyển Nhi và Giang Nam nhìn qua đều nhận ra khu vực này là đầm lầy với mặt đất mềm và xốp, địa hình không ổn định khó di chuyển và rất dễ bị ngập lún.

Không cẩn thận sẩy chân có thể bị lún dần sâu xuống bùn lầy và chìm vào đó vĩnh viễn.

Cảnh đó họ đã thấy nhiều lần trên tivi rồi.

Rất kinh khủng!

Cả nhà Uyển Nhi đành dừng lại để cân nhắc xem họ nên đi thế nào.

Giang Nam đi lùi lại tới một cây lớn leo lên để dùng ống nhòm quan sát.

Nếu đầm lấy này không quá lớn họ sẽ chấp nhận mất thời gian cũng sẽ đi vòng qua.

Nhưng nếu đầm lầy quá rộng lớn thì phải tìm cách vượt qua thôi.

Đi vòng không biết tới khi nào mới tới biển được.

Thật không may nhìn bằng ống nhòm Giang Nam thấy nếu đi đường vòng qua đầm lầy này sẽ rất xa không thể nhìn rõ điểm kết thúc được nhưng nếu họ trực tiếp đi qua thì sẽ nhanh hơn rất nhiều.

Đàm lấy này có chiều rộng không tới 1km thôi.

Giang Nam cũng quan sát qua ống nhòm xác định hướng đi dự kiến tiếp theo qua đầm lầy.

Không thể trực tiếp đi qua những nơi ngập nước mà nên chọn vùng đất có cây cối mọc và nổi cao hẳn lên.

Khả năng những chỗ đó sẽ an toàn hơn.

Giang Nam quan sát thật kĩ và ghi nhớ lộ tuyến rồi mới quay trở lại chỗ vợ con đang chờ.

Sau khi Giang Nam thông báo những gì anh đã quan sát được cả nhà đành chấp nhận phải đi qua đầm lấy này thôi.

Uyển Nhi nhớ cô đã từng tải tài liệu về những loại thiên tai, những địa hình nguy hiểm trên thế giới lúc trước nhưng cô chưa hề đọc kĩ chúng.

Ngược lại Giang Nam dạo gần đây vẫn hay đọc những tài liệu Uyển Nhi tải về.

Anh cố nhớ lại chi tiết những kiến thức anh đã đọc được về đầm lầy.

Thế là ba mẹ con Uyển Nhi như học sinh trên lớp cẩn thận lắng nghe Giang Nam giảng giải những chú ý để vượt qua đầm lầy.

“Những nơi đất bằng phẳng không có cây cỏ, màu đen hay bị đóng rêu thường là vũng lầy cực kì nguy hiểm.

Những đồ vật như áo mưa ba lô không nên vứt bỏ khi đi lại trên đầm lầy.

Chúng không hề gây sức nặng mà khi không may bị sa lầy sẽ là vật cản hữu ích như cái phao giúp tốc độ ngập lún kéo dài hơn.

Đi lại trong đầm lầy cần thường xuyên kiểm tra la bàn để tránh bị lạc đường.

Mỗi bước đi cần cẩn thận dò đường bằng cách cầm cây gậy dài và nhẹ dò mặt đất phía trước và xung quanh mình.

Mếu chẳng may sa lầy thì cây gậy có thể giúp ích rất nhiều nếu chúng ta đặt nó nằm ngang trên mặt đất có thể bám vào đó không bị chìm sâu hơn.

Nên đi mem theo vùng đất có cây cối.

Đặt chân nên những bụi cỏ nhấn mạnh một chân trước nếu thấy mặt đất rung rinh thì tuyệt đối không bước tới.

Dù có cỏ mọc nhưng mặt đất chỗ đó không hề chắc chắn.

Những lúc gặp mưa gió và vào ban đêm đầm lầy càng cực kì nguy hiểm rất dễ bị lạc đường hay bị sa lầy trong đêm tối và mưa to.

Nếu thấy dấu hiệu trời mưa hay trời sắp tối không nên vượt qua đầm lầy cần khẩn trương tìm nơi trú ẩn an toàn.

Ngoài ra nhiệt độ khu vực đầm lầy vào ban đêm rất lạnh chênh lệch trên 20 độ so với ban ngày rất dễ bị lạnh cóng và ốm sốt.

Nước trong đầm lầy phần lớn không thể uống được.

Nếu thiếu nước thì nên thu thập nước mưa hay nước đọng trên lá cây lúc sáng sớm để uống.

Trong đầm lầy có khu vực nước sâu có dòng chảy mạnh thì có thể tạm uống nước đó nếu không có nước uống khác.

Nên tạo một con đường đi lại qua đầm lầy bằng cách lót những tấm ván gỗ, thân cây và đáng đấu đoạn đường đã đi hoặc nơi sa lầy nguy hiểm.”

Giang Nam nói chi tiết tất cả những gì anh biết và nhớ được cho mẹ con Uyển Nhi nghe.

Ai cũng cẩn thận ghi nhớ.

Nếu có gì không hiểu thì lập tức hỏi ngay.

Đến cả A Triết còn bé cũng phải ghi nhớ cẩn thận.

Đi vào đầm lấy Giang Nam không thể cõng theo A Triết nữa.

Tải trọng càng nặng càng dễ kiến họ bị sa lầy vào bùn.

Nhiều đồ đạc nặng nhưng Giang Nam lại không quá lo lắng vì anh có thể để yên chúng trên mai rùa và kéo đi.

Mấy cái mai rùa rất dễ dàng nổi trên mặt nước và mặt bùn chúng sẽ không bị lún xuống dù chở nặng.

Giang Nam đã thử đặt mấy cái mai rùa xuống mặt đầm rồi.

Giờ đã một lúc lâu rồi mà chúng vận còn nằm yên trên đó không hề bị lún sâu thêm.

Giang Nam quay lại đoạn đường phía trước để chặt mấy cây gậy dò đường.

Anh chọn những cành cây dài và nhẹ đúng như những gì tài liệu đã nhắc đến.

Khi quay lại ba mẹ con Uyển Nhi vẫn đang cùng nhau nhắc lại những chú ý khi đi đường.

Lần này Giang Nam không kịp chuẩn bị ván gỗ.

Lần sau khi đã dựng xong nhà trên cây Giang Nam định chuẩn bị nhiều ván gỗ để ở đó sau này dùng để đi qua đầm lầy.

Từ chỗ cây to họ nghỉ trưa đến đây chỉ khoảng hơn 1 tiếng nếu Giang Nam đi một mình thì khoảng 40 phút là tới.

Lần này anh sẽ dùng tạm dây thừng để đánh dấu đường đi.

Lần sau cứ đi theo những sợi dây thừng sẽ an toàn hơn
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 36.2


Cả nhà Uyển Nhi vẫn chưa dám lập tức lên đường ngay.

Giang Nam còn tiếp tục giảng giải những gì anh biết và nhớ được về cách vượt qua đầm lầy cho cả nhà.

Đặc biệt là tình huống xất nhất cách thoát khỏi bùn nếu không may bị sa lầy.

Giang Nam chậm rãi nói, ba mẹ con Uyển Nhi chú ý lắng nghe và ghi nhớ.

“Phương pháp thứ nhất: Nếu chẳng may bị lún vào bùn lầy thì nhanh chóng nhưng đồng thời phải nhẹ nhàng ngã người ra phía sau.

Nên nằm ngửa giang rộng tay chân để tăng diện tích tiếp xúc.

Nếu có gậy dò đường thì lót cây gậy ngay dưới người rồi nhẹ nhàng rút chân bị lún lên hoặc dùng tư thế bơi ngửa chậm rãi di chuyển tới nơi đất cứng.

Với tay bám vào gốc cỏ hoặc cây để mượn lực leo lên.

Chú ý gốc cây cỏ chọn phải mọc ở nơi đất cứng và vững chắc.

Mọi động tác đều cần đặc biệt chậm rãi và nhẹ nhàng.

Càng căng thẳng, nóng vội và vùng vẫy mạnh lại càng nguy hiểm hơn.

Phương pháp thứ hai: dang hai tay nằm sấp, bụng ép sát vào bùn.

Lót gậy dò đường phía dưới ngực từ từ rút chân lên.

Trườn trên mặt bùn như rắn hoặc dùng tư thế bơi sấp, cố gắng phân bố trọng lượng cho đều để vượt qua chỗ sa lầy tới được nơi an toàn.

Nếu có người cùng đồng hành bị sa lầy đừng vội vàng liều lĩnh cứu người đó.

Cần bảo họ nằm bất động với tư thế dang rộng hai tay và hai chân như nêu ở trên.

Người còn lại cẩn thận thăm dò mặt đất xung quang để chắc chắn mặt đất có thể chịu được trọng lượng của hai người.

Đưa cây gậy dài hoặc ném sợi dây cho họ nắm rồi kéo lên.

Người cứu nên nằm sát mặt đất để kéo nạn nhân.

Nếu gần đó có gốc cây to thì buộc dây vào đó rồi kéo."

Cả nhà lại tiếp tục nhắc đi nhắc lại những kiến thức Giang Nam vừa nói thêm.

Đặc biệt hai đứa trẻ được bố mẹ nhắc nhở nhiều lần.

Lại 30 phút tiếp theo cả nhà mới tiếp tục lên đường vượt qua đầm lầy.

Trước khi xuất phát cả bốn người trong nhà còn lấy áo mưa ra mặc vào.

Vì áo mưa có thể tăng lực cản khi bị lún vào bùn nên mặc nó vào là tốt nhất.

Lúc này tuy là mùa hè nhưng khi tới khu đầm lầy nhiệt độ lại giảm đi khá nhiều, mặc áo mưa cũng không sợ quá nóng.

Thứ tự đi đường lúc này tất nhiên luôn là Giang Nam đi đầu tiên, đến A Nhiên, sau là A Triết cuối cùng là Uyển Nhi.

Cả nhà làm theo những gì họ mới học được.

Mỗi bước đi thật từ từ cẩn thận.

Trước khi cất bước phải dùng gậy dò đường trong tay gõ lên mặt đất phía trước kiểm tra.

Khi đảm bảo an toàn chắc chắn mới dám bước tiếp.

Giang Nam một tay cầm gậy dò đường, một tay còn phải kéo theo hai cái mai rùa lớn.

Anh là người chịu nhiều khó khăn nhất trong nhà.

Giang Nam vừa là người đi đầu tiên đảm bảo an toàn cho vợ con phía sau vừa phải kéo mai rùa chứa đồ theo cùng.

Không kiểm soát lục tốt anh rất dễ bị sa lầy.

Lúc nãy tất cả đồ đạc được đổi từ xe mai rùa sang mai rùa bình thường.

Chiếc xe mai rùa có lỗ hổng để lắp trục bánh dễ bị nước vào và chìm xuống nên phải đổi lên trên mai rùa xuống phía dưới.

Sức mạnh đặc biệt giúp Giang Nam kéo hai cái mai rùa nặng trượt đi dễ dàng trên mặt bùn.

Lúc này sức mạnh cơ bắp đơn thuần lại hoàn toàn không giúp ích gì cho việc tìm đường đi chính xác.

Giang Nam cũng bước đi rất cẩn thận.

Nếu anh không may bị lún xuống bùn thì ba mẹ con Uyển Nhi sẽ rất khó khăn để kéo anh lên.

Ngược lại có ai không may thì Giang Nam có thể cứu lên dễ dàng hơn.

Giang Nam tự nhủ nhất định anh không thể để mình xảy ra chuyện trước được.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 37. A Nhiên xui xẻo


Giang Nam dãn cả nhà men theo vùng đất mọc nhiều cây cối để đi.

Chỗ nào ngập nước không nhìn rõ mặt đất họ sẽ đi vòng qua.

Mỗi khi đi qua một gốc cây to Giang Nam sẽ buộc sợi dây thừng vào cho tới khi gặp một cây to khác thì buộc thêm lần nữa.

Nếu dùng gậy dò đường phát hiện vùng đất lún họ cũng sẽ tìm cách kí hiệu bằng cách thả nên đó một vài cành cây nhỏ có buộc dây vải.

Lúc nãy Giang Nam cũng bẻ thêm một số cành cây để Uyển Nhi mang theo.

Mỗi khi qua một cây to lại bẻ thêm một số cành cây khác bổ sung vào.

Bình thường chưa tới 1km mọi người chỉ cần đi trong khoảng 15 phút, nếu đi đường rừng thì mất khoảng hơn 25-30 phút.

Giờ cả nhà đã đi 40 phút mới chỉ được một nửa đoạn đường.

Trước đó từ trên cao Giang Nam đã tìm ra được một tuyến đường an toàn dễ đi nhất rồi mà họ còn gặp ba lần đất lún phải đi vòng qua rồi.

May mắn Giang Nam đều phát hiện trước nên chưa ai trong nhà vướng phải nguy hiểm gì.

Mọi người vẫn tiếp tục tập trung cao độ cẩn thận bước đi.

A Nhiên đi ngay phía sau bố của mình.

Cô bé gần như bước đi theo dấu chân của bố cho an toàn.

Thế nhưng bước chân của bố lại dài hơn của A Nhiên nhiều nên có khi cô bé phái cố vươn chân bước theo mới được.

Lần này A Nhiên cũng vươn chân dài ra thêm để có thể dẫm lên được bước chân của bố nhưng do hơi quá đà A Nhiên bị nghiêng người sang một bên.

Thật không may cái nghiêng người ấy khiến A Nhiên bị vượt ra khỏi khu vục an toàn.

Một chân cô bé dẫm trúng mặt đất bị sụt lún.

Theo đà chân trái của A Nhiên dẫm mạnh xuống ngay lập tức bị chìm sâu trong bùn lầy.

Đồng thời cơn choáng váng khó chịu do năng lực đặc biệt của A Nhiên cũng xuất hiện đồng thời để cảnh báo.

Nhưng lúc này lại càng khiến cô bé choáng váng thêm không kịp phản ứng.

A Nhiên chỉ kịp hét lên một tiếng “Á!...” kéo dài.

Đi ngay phía trước A Nhiên là Giang Nam giật mình lập tức thả sợi dây kéo mai rùa ra vươn tay nắm lấy tay con gái.

Phản ứng của anh rất nhanh chỉ sau 3-4 giây đã túm ngay được tay A Nhiên và kéo giật lại.

Giang Nam không còn nhớ gì đến mấy thứ lí thuyết nào là kiểm tra chỗ đặt chân có đủ vững chắc an toàn hay không, nào là dùng gậy với sợi dây gì gì đó.

Anh chỉ làm theo bản năng duy nhất phải lập tức nắm lấy tay con kéo về phía mình.

Nhưng Giang Nam cũng còn tỉnh táo để đứng vững tại chỗ anh đang đặt chân.

Anh biết chỗ mình đang đứng đủ an toàn.

Chỉ cần anh kéo được tay con gái lên nhanh chóng là sẽ ổn thôi.

Sức mạnh hơn người của mình giúp anh hoàn toàn có thể nhấc con gái ra vũng bùn thoát khỏi nguy hiểm.

Chỉ sau vài tích tắc, A Nhiên được bố ngay lập túc kéo lên chỗ bố đứng.

Trong giây phút nguy hiểm đó Uyển Nhi đi sau cũng không kịp phản ứng gì.

Cô chỉ theo bản năng ngay lập tức nắm chặt tay A Triết đang đi phía trước và trông ngóng nhìn chồng kéo con gái lên.

Thật may chỉ vài chục giây A Nhiên đã thoát khỏi nguy hiểm.

Tim Uyển Nhi lúc này mới như được trở về nồng ngực.

Cô tưởng mình sắp lên cơn đâu tim tới nơi.

Mắt Uyển Nhi lúc này cũng đã đỏ hoe.

Sau khi được kéo nên A Nhiên đứng bên cạnh bố.

Cô bé hoảng sợ oà khóc nức nở.

Thật may A Nhiên mới chỉ bị lún xuống một chân, bùn mới ngập đến bắp chân thôi chưa bị thương tích gì.

Thấy con gái khóc nhưng Uyển nhi cũng không dám chạy lại ôm con.

Nơi này vô cùng nguy hiểm nếu cô không cận thận chạy lại có khi cũng bị ngã xuống chỗ nào đó ngay.

Như thế chỉ thêm phiền cho chồng cô mà thôi.

Uyển Nhi và Giang Nam đồng thời an ủi con gái.

-A Nhiên đừng khóc nữa.

Đã không sao nữa rồi!.

Con bình tĩnh lại chúng ta còn phải lên đường nữa.

Đứng ở đây rất nguy hiểm.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 37.2


Dù Giang Nam nói là phải lên đường ngay nhưng thực tế cả nhà cũng vẫn lán lại tại chỗ thêm một lúc nữa chờ A Nhiên bình tĩnh lại.

Uyển Nhi hỏi con gái:

-Con không cảm ứng được nguy hiểm trước hả A Nhiên.

A Nhiên vừa sụt xịt mũi vừa trả lời mẹ.

-Khi con vừa nghiêng người đi (hức) con cũng có cảm ứng được (hức) nhưng nhanh quá con không kịp làm gì cả (hức hức).

Nhưng chắc tại con cũng không có bị nguy hiểm gì nên chỉ cảm ứng được mơ hồ thôi (hức).

Nghe vậy cả hai vợ chồng cũng hiểu ra.

Thực sự A Nhiên chưa bị nguy hiểm hay thương tích quá lớn gì nên con bé cũng không cảm ứng rõ rệt được.

Với lúc đấy mọi thứ xảy ra quá nhanh chỉ mấy giây thôi là nguy hiểm cũng trôi qua rồi.

Giang Nam hỏi thêm con.

-Sao con lại không cẩn thận bước hụt thế.

-Con vẫn luôn bước đi theo bố đấy nhưng bước chân của bố dài quá nên con phải bước to theo.

Lúc đó con bị mất đà bước hụt nên ngã ra như vậy ạ!

Giang Nam thở dài.

Anh nhẹ nhàng nói với con:

-Lần sau có việc như vậy con phải nói cho bố mẹ biết ngay nhé.

Bố sẽ bước nhỏ lại để cho các con theo kịp.

Mà con không chỉ cần chăm chăm bước theo bố.

Con phải chủ động dùng gậy để dò đường đi như thế mới là cách an toàn nhất.

A Nhiên gật đầu với bố.

Giờ cô bé biết sợ rồi sẽ càng cẩn thận hơn.

Em A Triết nhỏ hơn mà vẫn theo kịp trong khi cô bé lại bị lún vào bùn như thế thật xấu hổ quá.

A Nhiên quyết định phải cẩn thận và chủ dộng hơn mới được.

A Nhiên đâu biết rằng với khả năng nhanh nhẹn và cơ thể nhẹ nhàng hơn mọi người A Triết thực ra là người đi lại qua đầm lấy này dễ dàng nhất.

Cậu bé cứ bước theo bố và chị phía trước dù không may dẫm vào bùn lầy thì cậu bé cũng đã nhanh chóng bước qua rồi mà không hề biết mình dẫm phải bùn nữa cơ.

Đúng là không biết nên cũng chẳng sợ gì A Triết cứ vô tư bước đi thôi.

Còn phần mẹ Uyển Nhi thì cẩn thận dùng gậy dò đường xung quanh lại có chồng con đi phía trước nên cô dễ dàng đi theo không bị lún vào bùn lần nào cả.

Cả nhà lại tiếp tục lên đường khi A Nhiên đã bình tĩnh lại.

Đi được một đoạn ngắn thì phía trước lại bị lâm vào ngõ cụt.

Trước mắt toàn là nước với sình lầy không thể bước tiếp qua.

Cả nhà đành lùi lại một đoạn tìm đường vòng khác để đi.

Giang Nam nhớ lại gần đó có một đường khác nữa để đi.

Vậy là sau 50 phút rút cuộc cả nhà đi ra khỏi khu đầm lầy.

Phía sau lưng họ là một đường dấu chân và những đoạn dây thừng dài.

Lúc quay về họ đi theo đường dây thừng sẽ đỡ mất thời gian tìm đường đi hơn.

Tất nhiên đường đi lúc này an toàn nhưng ngày mai có thể lại trở thành vũng bùn rồi.

Dù đường đi đã được đánh dấu thì lần sau họ cũng vần phải cẩn thận kiểm tra trước mỗi bước đi.

Tuy nhiên chỉ là hướng đi cơ bản đã được tìm ra nên đỡ tốn thời gian hơn lần đầu thôi.

Suốt một tiếng rưỡi thần kinh mọi người phải tập trung cao độ rồi nên ai cũng đều căng thẳng mệt mỏi.

Cả nhà dừng lại nghỉ ngơi và bổ sung thêm năng lượng 30 phút.

Rốt cuộc cũng đi qua được đầm lầy nguy hiểm đó.

Ai cũng thở phào nhẹ nhõm cả.

Khi cả nhà nghỉ ngơi, Giang Nam trèo nên cây dùng ống nhòm để tìm đường đi tiếp.

Cứ cách một tiếng anh lại cần xác định hướng đi ra biển của họ có chính xác không.

Lần đi đường này anh không cần dùng đến la bàn mấy khi.

Càng đi về phía đông Giang Nam nhìn qua ống nhòm càng thấy rõ biển.

Lúc này anh đã thấy được làm nước trong xanh, bờ cát vàng, những thân cây thẳng tắp mọc gần bờ biển rồi.

Vậy là họ đi đúng hướng.

Chắc sắp tới được bờ biển rồi.

Giang Nam báo tin vui này cho cả nhà.

Mọi người đều rất vui mừng.

Ai cũng muốn ngay lập tức lên đường đi luôn không cần nghỉ ngơi gì nữa.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 38. Tới được bờ biển


Giang Nam nhìn từ trên cao bằng ống nhòm thấy quãng đường tới bờ biển không còn xa mấy nữa nhưng khi đi mới biết được không hề gần.

Trên đường có khi không có lối để đi còn phải vòng qua vòng lại rất mất thời gian.

3 giờ sau

Lúc này bốn người nhà Uyển Nhi cũng tới được bờ biển.

Ai cũng thấy rất mệt rồi.

Từ lúc xuất phát tới giờ họ đã trải qua 13 giờ vừa đi vừa nghỉ ngơi.

Trong đó thời gian nghỉ ngơi và ăn uống chỉ có tầm hơn 4 tiếng còn lại toàn đi trên đường.

Chính sự kiên trì và sự rèn luyện hàng ngày đã giúp họ rút cuộc đi được đến đích.

Phía trước mắt chính là biển rộng bao là mà họ hướng tới.

Cả nhà cùng cởi giày đi chân trần trên mặt cát cảm nhận sự vui thích khi những hạt cát nhỏ và sóng biển va vào chân.

Tính theo thời gian ở đây là gần bốn tháng còn theo thời gian trên Trái Đất thì 5 tháng rồi họ mới lại tới biển.

Biển ở đây giống hệt biển trước kia họ tới.

Mặt nước trong xanh phản chiếu hình ảnh mây trời.

Những con sóng ngoài xa thi nhau xô vào bờ.

Điểm khác biệt là bờ biển này không hề có nhiều người, không quán xá hay những khu nhà nghỉ, khách sạn.

Bờ biển hoàn toàn hoang sơ chỉ có đúng 4 người nhà Uyển Nhi mà thôi.

Bình thường A Triết và A Nhiên thấy biển chắc chắn sẽ lao xuống nghịch cát hoặc nghịch nước nhưng bây giờ đã được bố mẹ dặn dò trước cả hai vẫn đúng yên cạnh bố mẹ.

Uyển Nhi hỏi con gái:

-A Nhiên!

Con có thấy điều gì bất thường không?

Tất nhiên A Nhiên hiểu mẹ hỏi vậy là ý gì.

Năng lực đặc biệt của cô bé không hề có phản ứng gì nghĩa là nơi này an toàn.

A Nhiên trả lời ngay.

-Không ạ!

Sau khi nhận được câu trả lời của con gái Giang Nam còn cẩn thận đi một vòng xung quanh không thấy gì bất thường anh mới gật đầu đồng ý để cả nhà tự do hoạt động.

A Triết và A Nhiên ngay lập tức xuống nước.

Uyển Nhi lo lắng lập tức dặn dò chúng:

-Hai con không được xuống nước sâu đâu.

Chỉ được chơi ngay gần đây thôi nhé.

Tí nữa còn giúp mẹ làm việc nữa đấy.

-Dạ!

Dạ!

Tới lúc này Uyển Nhi mới có tâm trạng xem xét cẩn thận khung cảnh xung quanh.

Ngay trên bờ cát thỉnh thoảng lại có những cây lớn mọc lên.

Nếu ở Trái Đất thì đó chắc chắn là cây dừa rồi.

Mấy cây ở đây cũng có thân to và thẳng vỏ màu xám nâu giống như thân cây dừa.

Mỗi thân cây đều mọc hơi nghiêng hướng về phía đất liền.

Lá của nó cũng mọc tận ngọn cây.

Mỗi chiếc lá to và dài xoè thành tán tròn hệt một chiếc ô lớn.

Nhưng chiếc là của cây này không xoè như lông chim mà liền như lá chuối vậy.

Chắc chắn những chiếc lá này vô cùng cứng rắn mới có thể chống chọi lại được với gió biển thổi quanh năm mà không bị rách tung toé.

Họ cũng gọi mấy cây này là "cây dừa".

Việc đặt tên và nhớ tên cũng rất khiến cho người ta đau đầu nên cứ có điểm giống với cây hay con vật trên Trái Đất là họ đặt tên theo.

Nếu cứ đặt tên ngẫu hứng thì dễ quên lắm.

Nơi này nhiều thứ mới như thế dễ quên tên mới hoặc nhần lần với nhau lắm.

Trên thân cây dừa cũng đang có quả nhưng quả này lại to bèn bẹt giống trái bí đỏ vô cùng.

Nhìn hình dạng quả giống trái bí đỏ mà vỏ lại có màu nâu đất nhìn thật kì lạ.

Mà mỗi cây không chỉ có một hai quả mà có cả chùm dài mấy chục quả treo trên một cuống dài rủ xuống dưới đất. cây dừa cao khoảng 15-20m thì chùm quả cũng phải dài tới 3-4m luôn.

Nhìn cây sai quả thấy mê vô cùng.

Quả dừa ở trên cao quá Uyển Nhi không thể dùng năng lực của cô được nên cô nhờ Giang Nam trèo nên cây hái một quả để cô kiểm tra thử.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 39. Quả dừa


Giang Nam nhanh chóng leo lên ngọn cây gần nhất.

Trước kia anh cũng không giỏi leo trèo gì mấy còn có hơi sợ độ cao nữa cơ nhưng bốn tháng sống ở đây anh đã học được cách leo cây thành thạo lắm rồi.

Mà lại nhờ có thêm năng lực sức mạnh anh làm việc gì cần đến sức lực đều vô cùng dễ dàng việc leo cây cũng vậy.

Giang Nam nhét một chiếc dao vào cạnh sườn để leo cây cho tiên.

Khi leo lên tới nơi anh có thể dùng dao này đế cắt một quả cầm xuống cho vợ.

May mà anh có thói quen lúc bào cũng cầm theo dao bên người nếu không cuống quả này cứng quá khó mà cắt được.

Cuống của nó cứng vô cùng dù sức tay Giang Nam đã rất mạnh nhưng bẻ quả vẫn thấy khó khăn.

Anh dùng dao cắt mới nhanh hơn được.

Vỏ của quả này cũng cứng y như cuống của nó vậy.

Giang Nam gõ thử cuống dao lên vỏ ngoài của quả mà nó kêu boong boong luôn.

Ba phút sau Giang Nam leo xuống dưới rồi đưa quả dừa cho Uyển Nhi.

Ngay lập tức Uyển Nhi đưa tay lại gần phát động năng lục đặc biệt của mình để kiểm tra.

Cô cảm giác quả dừa giống với bí đỏ này có vị khá lạ.

Không hề giống quả dừa trước kia bên trong là nước.

Uyển Nhi cảm nhận được bên trong quả dừa này đặc quánh giống như bột được trộn với nước vậy.

Còn mùi vị thì không ngọt hẳn mà vị lờ lợ.

Bạn cứ tượng tượng cốc nước đường nhưng bỏ ít đường lại thả thêm muối có vị như thế nào thì quả này như thế ấy.

Nếm kĩ Uyển Nhi còn thấy có vị tinh bột nữa.

Lẽ nào đây là bột khô đã được trộn nước sẵn thành bột nhão chuẩn bị đem đi làm bánh nhưng bị cho nhầm vào trong quả dừa này nhỉ?

Uyển Nhi bị chính ý nghĩ của mình làm cho phì cười.

Tóm lại “quả này có thể ăn được” cô nói với Giang Nam như vậy.

Nếu đã ăn được tiện thể Giang Nam trèo nên cây hái thêm vài quả to nữa xuống.

Anh hái 4 - 5 quả mới thôi.

Hái xuống rồi cả nhà họ lại gặp một nam đề.

Vỏ của quả dừa này cứng như kim loại vậy.

Dù Giang Nam có mạnh nhưng cũng chẳng thể dùng tay không tách vỏ quả ra được.

Anh dùng dao thử bổ nhưng sau một lúc cũng chỉ tạo ra mấy vết hằn trên vỏ mà thôi.

Giang Nam sợ làm hỏng lưỡi dao nên không tiếp tục bổ quả bằng dao nữa.

Anh lại thử giơ quả dừa nên thật cao rồi đập mạnh xuống đất cũng ko ăn thua gì.

Cuối cùng hai vợ chồng đành chịu.

Biết quả nay có thể ăn được mà không cách nào bổ ra để ăn thật khó chịu.

Họ còn nhiều việc để làm nên tạm thời gác chuyện này lại.

Nhìn lại bãi cát Uyển Nhi thấy rất nhiều vỏ sò.

Sò ở đây cũng khá giống với sò ở hồ Thác mây nhưng chủ yếu vỏ sò có màu trắng và kích thước lại càng to hơn con sò trong hồ.

Chắc chắn sò ở đây cũng sẽ ăn được cho xem.

Uyển Nhi vui sướng cười hì hì.

Không chỉ sò trên bờ biển còn có nhiều con cua đang chui lên chui xuống đào cát.

Cua có nhiều loại to nhỏ khác nhau nhưng nói chung kích thước cũng to hơn cua trên Trái Đất trước kia.

Biển nơi này hoang sơ chưa có con người khai thác nên sản vật vô cùng phong phú.

Tiếc là nơi này hơi xa nhà họ nếu không thì khỏi lo thức ăn hàng ngày nữa.

Cả nhà đã mất gần 14 tiếng đồng hồ để tới được đây.

Không còn nhiều thời gian nữa trời sẽ tối.

Giờ bước sang mùa hè thời gian ngày đêm đã có sự thay đổi.

Một ngày có 18 tiếng trời sáng và 12 tiếng là đêm tối.

Còn khoảng 4 tiếng nữa trời sẽ tối hẳn.

Giang Nam cần chuẩn bị chỗ ngủ an toàn cho đêm nay.

Uyển Nhi thì cần sắp xếp đồ đạc và chuẩn bị bữa tối.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 40. Bờ cát


Giang Nam lùi lại cách mép nước khoảng 300m để tìm chỗ dựng lều nghỉ qua đêm.

Anh sợ khi thuỷ triều lên cao sẽ tới chỗ họ nghỉ đêm nên lùi xa lại cho an toàn.

Anh tìm được một chỗ đất ở giữa bốn cây dừa mọc gần nhau tạo thành một khoảng trống vừa đủ để dựng lều.

Anh định dựa vào bốn thân cây này làm chỗ trú cho họ qua đêm.

Giang Nam dùng một cái bạt to quây bốn xung quang gốc dừa như một bức tường.

Tuy không được vuông vắn nhưng cũng có tác dụng chắn gió.

Ba mặt được vây kín và để lại một mặt có bề rộng nhỏ nhất làm cửa ra vào.

Phía trên căng một cái bạt khác để làm mái che.

Phía dưới nền cát anh không dùng bạt trải nữa mà chọn trải lá dừa.

Vừa rồi khi leo lên cây anh phát hiện những là dừa to lớn này vừa cứng rắn lại vừa dẻo dai.

Bề mặt lá thì nhẵn bóng để trải làm nền rất thích hợp.

Mà lá cây dừa lại không thấm nước không sợ bị mặt đất làm ẩm ướt.

Mấy lá dừa khô cũng không khác mấy nhưng sờ lên lại càng mềm hơn.

Trải thêm một lớp lá khô lên trên lớp lá xanh nữa sẽ càng hoàn hảo.

Giang Nam dự tính trong đầu những gì cần làm và tính toán thời gian.

Tuy nhiên trước khi dựng lều anh cần đi vào sâu trong đất liền để kiếm thêm ít củi và cành cây lớn nữa.

Đặc biệt Giang Nam cần tìm nước ngọt để uống, nấu ăn và tắm rửa.

Lều có thể để chậm một chút nhưng nước uống và củi đốt thì nhất định phải có mới được.

Giang Nam trèo nên một cây dừa cao nhất trong đám dùng ống nhòm tìm xem gần đây có nguồn nước ngọt nào không.

Anh nhìn thấy ở phía tây bắc có một hồ nhỏ không biết có phải là nước ngọt hay không.

Xa hơn về phía đông có một dòng suối nhỏ nữa.

Giang Nam định đi tới hồ nước gần hơn nếu không phải là nước ngọt thì anh sẽ lại đi tới dòng suối ở xa.

Giang Nam nói cho Uyển Nhi dự tính của anh dựng lều giữa bốn gốc cây và dặn dò vợ con anh cần đi lấy nước tiện thể kiếm củi đốt.

Giang Nam xách theo một cái chậu gỗ lớn và bình đựng nước của cả nhà để chứa nước mang về.

Uyển Nhi xem xét chỗ chồng chỉ chuẩn bị dựng lều.

Đây đúng là một ý tưởng hay.

Với bốn gốc cây dừa họ sẽ bớt đi được khối việc.

Khi chồng đi kiếm củi thì Uyển Nhi cũng không rảnh rỗi.

Cô tháo những thứ cần sử dụng ngay trên mai rùa ra và sắp xếp lại.

Giờ cô cần dùng dao làm bếp, nồi, chảo, một số gia vị.

Lấy thêm bát gỗ và cốc gỗ ra để tối ăn cơm.

Uyển Nhi cùng hai con lại chỗ gần mép nước để tìm thứ có thể ăn được cho bữa tối nay.

Trên bờ cát có thấy cua, ghẹ, sò, ốc biển.

Một số chỗ có những viên đá hay những vũng nước lớn còn bắt gặp cá hoặc tôm.

Chắc chắn tối nay nhà họ không thiếu hải sản để ăn rồi.

A Triết và A Nhiên lôi trong ba lô của chúng ra đôi găng tay đeo vào và chuẩn bị đi bắt hải sản.

Vợ chồng Uyển Nhi đã dặn dò hai con thật kĩ nhũng thứ lần đầu tiên thấy thì không được tự ý chạm vào và đặc biệt không được nếm thử.

Hai vợ chồng còn yêu cầu hai đứa đứa con đeo găng tay khi tiếp xúc nhũng thứ mới để đảm bảo an toàn.

Dù trời hè rất nóng nhưng có gió biển cũng đỡ một chút.

Mà an toàn là trên hết nên cả nhà đều phải chấp hành nghiêm túc.

Khi nào Uyển Nhi kiểm tra được thứ mới mẻ đó an toàn thì mọi người mới được tiếp xúc thoải mái.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 41. Hải sản phong phú


A Triết và A Nhiên cầm theo một cái rổ nhỏ đi bắt hải sản trên bờ biển.

Chẳng cần đi xa hai đứa trẻ cũng bắt được gần một rổ sò và ốc biển rồi.

Con nào trong rổ cùng to hơn cả nắm tay người lớn.

Chỉ cần kiểm tra chúng có ăn được hay không là lập tức cho vào nồi luôn.

Cua trên bờ cát có rất nhiều nhưng cả hai dứa trẻ đều không dám bắt vì chúng đều to và có mấy cái càng nhìn rất khủng khiếp.

Uyển nhi cũng phải cẩn thận đeo găng tay mới dám bắt mấy con cua đó.

Thấy mẹ bắt cua lớn cả hai đưa trẻ đều bỏ dở công việc của chúng chạy theo ngó nghiêng.

Uyển Nhi thấy con gái chạy đến là sai con luôn vì cô đã quên mất cầm theo sợi dây để buộc càng cua.

-A Nhiên con chạy lại chỗ mấy cái mai rùa chứa đồ tìm giúp mẹ túi dây vải để buộc càng cua với.

Mẹ quên mất tiêu rồi.

A Nhiên lập tức chạy lại chỗ mai rùa để tìm đồ.

Túi dây vải rất to nhà họ cầm theo để đánh dấu đường đi vần còn không ít.

A Nhiên biết mẹ để chỗ nào nên tìm được nó rất nhanh chóng.

Khi A Nhiên chạy đến cạnh mẹ thì mẹ cô bé đã bắt được một con cua rất to.

Trước kia đi du lịch nhiều nơi A Nhiên cũng được ăn hoặc nhìn những con cua hay ghẹ rất lớn rồi.

Dù tới nơi này A Nhiên đã thấy mấy con ghẹ xanh hay cua ở trong suối gần nhà thấy to rồi nhưng chưa bao giờ thấy con cua nào to được như con cua mẹ cô bé đang cầm trên tay.

Một cái dây vải không thể buộc hết một vòng càng của con cua này lại được.

A Nhiên phải giúp mẹ nối ba sợi dây vải mới đủ.

Uyển nhi cũng đã dùng năng lực đặc biệt để kiểm tra con cua lớn này rồi tất nhiên là ăn được nên cô mới bắt nó.

Mỗi con cua phải nặng tới 2-2,5kg.

Mà con này vẵn chưa phải con to nhất.

Uyển Nhi nhìn thấy còn vài con to hơn nữa cơ.

Nhưng bắt con cua này cũng không dễ vì chúng rất nhanh nhẹn càng cũng to gần bằng cổ tay A Triết rồi không cẩn thận nó cắp cho một cái có mà mất luôn ngón tay chứ chẳng đùa.

Uyển Nhi tiếp tục bắt thêm mấy con cho bữa tối nay.

Nhìn qua cũng đoán được thịt loài cua này sẽ rất ngon rồi.

Hôm nay nhà họ phải ăn cho đã mới được.

Uyển Nhi cứ bắt được một con cua buộc xong là A Triết và A Nhiên lại tranh nhau cầm.

Tới khi cô bắt tới con thứ sáu hai chị em khỏi tranh nhau vì cua lớn nặng quá chúng cũng không cầm hết được.

Lúc này cả hai lại thảo luận đặt tên cho loài cua này.

A Nhiên thấy con cua to nên muốn đặt tên là cua hoàng đế nhưng A Triết nói nhìn chúng không hề giống cua hoàng đế chút nào nên không chịu đặt tên này.

Loài cua này rất to có cái mai màu đỏ cam.

Trên mai có đốm màu trắng.

Thân hình của nó hơi dẹt.

Càng to nhưng càng và chân lại ngắn nhìn giống cua nước ngọt hơn quả thật không có mấy điển nào giống với cua hoàng đế.

Sau một hồi tranh cãi không đặt tên là hoàng đế thì gọi là cua vương đi.

Hai chị em đều cho rằng phải vua chúa hay vương tôn quý tộc gì đó mới xứng đáng với kích thước của mấy con cua này.

Vậy là tên loài cua to lớn trên bờ biển này được gọi là “cua vương”.

Uyển Nhi phì cười khi nghe hai con giải thích tên chúng mới đặt cho con cua cô vừa bắt.

Hai đứa trẻ đặt tên thì cô và Giang Nam sẽ gọi theo cái tên này vậy tên gì cũng được không sao cả.

Đừng đặt tên khó nhớ quá là được.

Uyển Nhi còn chọn một số sò và ốc trong rổ mà A Triết và A Nhiên đã bắt xem có con nào ăn được hay không.

Bọn trẻ chuyên chọn mấy con có kích thước lớn và màu sắc hay hình dạng đẹp để bắt thôi.

Đúng là trẻ con!

Uyển Nhi chỉ có mười lần để kiểm tra năng lực một ngày nên cô chọn mấy con nhìn quen thuộc hoặc đoán có khả năng ăn được để kiểm tra.

Trong rổ có 6 loại sò và bốn loại ốc khác nhau.

Uyển nhi chọn ba con sò và hai con ốc lớn trông giống với mấy con trên Trái Đất hay giống mấy con họ đã biết để thử.

Thật quá tốt cả năm con này đều ăn được nhưng mùi vị thì chưa biết thế nào.

Uyển Nhi chỉ hai con chuyên bắt mấy con này để tối cả nhà ăn.

Cô dặn thêm hai con:

-Hai con đừng bắt những loại mẹ đã kiểm tra này nhé.

Bắt nhiều một chút cũng được không ăn hết mẹ sẽ làm thành món khô luôn sau này cầm về nhà chúng ta lại được ăn nữa.

Uyển nhi và Giang Nam cũng đã tính toán rồi.

Cả nhà ra biển không chỉ lấy muối về mà họ còn sẽ phơi hải sản khô mang về nữa.

Đã mất công đi xa thế này không kiếm được lãi thì họ không thể quay về nhà ngay được.

Ngày mai vợ chồng Uyển Nhi sẽ làm muối sẽ không thiếu muối để ướp đồ khô nữa.

Uyển Nhi còn bắt được một con cá da trơn trong một vũng nước đọng lớn cô kiểm tra cũng ăn được thế là bắt luôn.

Còn có mấy con tôm nấp dưới những kẽ đá cũng được Uyển nhi bắt và kiểm tra thử hai con đều ăn được.

Thật kì lạ là khu vực gần biển không có núi đá nào nhưng ra đến bờ biển thì họ lại thấy nhiều đá.

Uyển Nhi còn quan sát thấy hướng tây của bờ biển toàn là vách đá dựng đứng nữa cơ.

Nơi cả nhà Uyển Nhi đang đứng thì chỉ có ít tảng đá không quá lớn.

May mà họ chọn hướng ra biển đúng vào vị trí bờ biển đẹp chứ đi trúng hướng có vách đá lại phải tốn công vòng thêm một đoạn đường nữa.

Uyển Nhi chỉ còn một cơ hội cuối cùng trong ngày dể dùng năng lực của mình.

Cô định chọn một con cá lớn nào đó để kiểm tra.

Thế nhưng khi đuổi bắt một con cá trong vũng nước đọng Uyển Nhi vô tình chạm tay vào một con vật gần giống con hải sâm thế là năng lực đặc biệt của cô tự động kích hoạt.

Bình thường năng lực bàn tay vàng sẽ do Uyển Nhi tự chủ phát động nhưng nếu gặp thứ đặc biệt có ích hay thứ tốt thì sẽ tự động kích phát khi cô chạm tay vào vật đó.

Uyển Nhi mừng thầm trong lòng.

May mà cô chưa sử dụng hết mười lần trong ngày hôm nay nếu không đã mất một cơ hội tốt rồi.

Qua cảm ứng của mình Uyển Nhi có thể xác định con vật này có thể làm thước chữa bệnh hay sử dụng sẽ tốt cho sức khoẻ.

Cảm ứng của cô rất mơ hồ nhưng chỉ cần biết được đây là thứ có thể chữa bệnh là quá tốt rồi.

Từ khi tới đây Uyển Nhi chưa tìm được thứ gì có tác dụng chữa bệnh cả.

Đây là lần đầu tiên.

Uyển Nhi vui mừng bắt con vật đó lên.

Vì chưa biết tác dụng cụ thể của nó chữa bệnh gì và chữa như thế nào nên cô không có ý định bắt thêm.

Nhỡ đâu bắt lên mà chúng chết hay hỏng không chữa được bệnh nữa thì quá lãng phí.

Mà nhỡ con vật này không có nhiều bắt xong mai này cần không tìm thấy thì khổ.

Uyển nhi bắt một con này lên để nghiên cứu thôi.

Cô không còn tâm trạng đi khám phá bờ biển nữa nên gọi hai con trở về chỗ họ đang để mấy cái mai rùa.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 42. Đi lấy nước ngọt


Phía bên kia Giang Nam đang tìm đường đi đến hồ nước gần bờ biển nhất.

Nơi này gần biển nên cây cối mọc không quá rậm rạp như nơi họ thường sống.

Đa số các cây ở đây có thân thẳng ít cành nhánh.

Cây nào mà nhiều cành lá thì lại có bộ rễ rất phát triển lồi cả lên trên mặt đất.

Có lẽ vì để chống chọi với bão gió từ biển thổi vào nên cây cối mới phát triển theo chiều hướng như vậy.

Vì cây không quá rậm rạp nên Giang Nam tìm đường tới hồ nước khá thuận lợi.

Chỉ mất 15 phút là anh tới được gần hồ.

Chưa biết nơi này có an toàn không vì nơi có nước rất dễ gặp những con thú lớn nên anh không dám lập tức lại gần mà nấp từ đằng xa quan sát.

Phía bên kia hồ đang có một đàn khỉ uống nước.

Một lần nữa Giang Nam lại gặp một giống loài quen thuộc ở nơi này.

Hình dáng chúng rất giống loài khỉ chỉ là bộ lông chúng có màu xanh giống với lá cây xung quanh và lớp lông rất dài.

Mùa hè nhìn chúng có vẻ thật nóng bức. cả đàn vừa uống nước vừa ngâm mình.

Đàn khỉ uống được nước trong hồ thì nước hồ này là nước ngọt rồi Giang Nam khỏi phải đi tìm nguồn nước khác.

Hồ nước này nếu so với những hồ nước khác ở đây nhà họ đã đến thì có thể gọi là một hồ nước nhỏ.

Nhưng có nhỏ thì nó cũng phải rộng cỡ 1ha.

Giang Nam thấy chỉ có một đàn khỉ uống nước và tắm phía bên kia hồ nên anh nhanh chóng tới gần hồ lấy nước.

Giang Nam có cầm theo bốn bình đựng nước và một chậu gỗ lớn theo nên lấy đầy tất cả luôn.

Vì vợ con đang chờ ở bãi biển nên Giang Nam cũng không có thời gian tìm hiểu thêm ở hồ này anh chỉ tập trung lấy nước rồi nhanh chóng quay lại.

Giang Nam còn định kiếm thêm củi đốt nhưng sợ số nước mất công múc được sẽ bị đổ hết nên thôi quay lại chỗ vợ con trước rồi vòng lại kiếm củi cũng được.

Khi quay lại bờ biển Giang Nam thấy mẹ con Uyển Nhi đã bắt được nhiều hải sản rồi.

Chắc bãi biển này hải sản rất phong phú nên ba mẹ con mới bắt được dễ dàng như thế.

Thấy bố hai đứa trẻ tranh nhau kể lại những chuyện xảy ra từ lúc bố đi tới giờ.

Uyển Nhi còn kể chuyện cô phát hiện ra một loài hải sản có tác dụng chữa bệnh.

Uyển Nhi đang nghiên cứu từ nãy giờ.

Giang Nam cũng ghé đầu lại quan sát nó.

Đây là một con động vật thân mềm không có vỏ cứng bảo vệ nào khác.

Nhìn gần giống con hải sâm nhưng không có gai mọc toàn thân như hải sâm.

Nó dài 30cm có tám cặp chân giả ngắn tủn mọc ra từ hai bên thân.

Mỗi cái chân chỉ dài có 3-5cm nhìn như là thịt thừa ra vậy.

Thân con vật có màu vàng nhạt thỉnh thoảng có thêm mấy đốm trắng.

Giang Nam cầm thử thấy giống y chang như đang cầm miếng thịt mỡ vậy mềm oặt.

Giang Nam cho Uyển Nhi một ý kiến xử lí con vật này.

-Dù sao nó cũng ăn được mình không thể nào ăn sống được đúng không.

Vậy em cứ luộc hoặc nướng lên ăn thử xem sao.

Uyển Nhi thấy cũng đúng.

Cô cứ quyết định làm theo lời Giang Nam đi.

Giờ Giang Nam đã múc được nước ngọt về rồi Uyển Nhi chuẩn bị nấu ăn thôi.

Cũng chỉ còn khoảng 2-3 giờ nữa là trời tối rồi.

Giờ chưa có củi nên Giang Nam nhanh chóng quay lại rừng cây kiếm củi đốt chỉ khoảng 10 phút sau anh đã ôm được một bó củi to đùng quay lại.

Uyển Nhi cũng đã kiếm được mấy khối đá kê làm chân bếp.

Thế là Giang Nam lập tức nhóm lửa để Uyển Nhi nấu ăn.

Anh phải ngay lập tức dựng lều trú qua đêm cho cả nhà nữa.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 43. Bữa ăn


Lúc này thời gian cũng không còn sớm nên Uyển Nhi cũng không định làm món ăn phức tạp gì cô chỉ làm món luộc hoặc nướng.

Có 6 con cua vương Uyển Nhi cho luộc cùng sò và ốc.

Số lượng cần luộc rất nhiều nên Uyển Nhi lấy luôn một cái mai rùa để làm nồi.

Món luộc này đã hết gần nửa chậu nước Giang Nam múc về rồi.

Tôm cá còn lại Uyển Nhi đem đi nướng.

Cô còn bắc một bếp nhỏ khác nấu nước sôi để uống.

Cả nhà không dám uống nước lã múc từ hồ lên nhỡ bị đau bụng gì đó thì nguy.

Chỉ một giờ sau Uyển Nhi đã nấu xong hết thức ăn.

Giang Nam cũng gần dựng xong lều.

Tranh thủ còn một thời gian nữa mới tắt nắng Giang Nam đi múc thêm chậu nước ngọt nữa để dùng khi cần.

Anh cũng cần kiếm thêm củi để đủ đốt cả đêm nay.

Khi ngủ ngoài trời, một trong những điều quan trọng nhất là phải để lửa cháy suốt đêm.

Giang Nam cần kiếm thêm nhiều củi nữa.

Uyển Nhi lấy một con cua cho hai con ăn trước.

Cô tranh thủ lúc chưa tối sơ chế một số thức ăn.

Số lượng thức ăn cô đã luộc chắc chắn không thể ăn hết.

Uyển Nhi chọn những con tôm to mẩy bóc vỏ làm tôm khô.

Làm tôm khô rất đơn giản.

Sau khi bóc vỏ rửa lại bằng nước sạch đem rang trên chảo cho khô vừa mai đem phơi nắng là được.

Mỗi món Uyển Nhi đều nếm thử xem có ngon không rồi cô mới chế biến tiếp.

Trong bảy món ăn hôm nay ba loại sò, hai loại ốc, cua vương và một con cá da trơn đều ăn ngon trừ một loài sò có vỏ trơn màu trắng thân căng phồng là ăn kém ngon hơn.

Uyển Nhi ghi nhớ lần sau họ không bắt loài này nữa.

Ngoài tôm khô Uyển Nhi cũng định lấy thịt sò đem phơi khô.

Thịt sò sấy trên lửa trong 2-3 tiếng phơi khô thêm mấy nắng cũng được sò khô ăn ngon và để được lâu.

Thịt sò sấy khô còn có thể nghiền thành bột làm gia vị nêm thức ăn thay cho bột ngọt cũng rất ổn.

Những hải sản này ăn không hết phơi khô để được rất lâu.

Uyển Nhi còn định bắt thêm nhiều cá để làm cá muối khô nữa.

Khi Giang Nam hoàn thành xong tất cả các công việc cả nhà cùng nhau ăn tối.

Uyển Nhi chỉ cần luộc mỗi người mấy củ khoai tây còn lại toàn bộ thức ăn đều là hải sản.

Chỉ những món hải sản luộc và nướng đơn giản cả nhà cũng ăn rất ngon miệng.

Một ngày dài mệt mỏi càng khiến ai cũng đói bụng.

Không ai nói chuyện nhiều chỉ chú tâm vào ăn uống.

Số thức ăn Uyển Nhi nấu không hề ít dù đã để phơi khô một số nhưng vẫn còn khá nhiều thế mà cả nhà vẫn ăn được hết.

Món cuối cùng là loài hải sản đặc biệt dự đoán có thể chữa bệnh.

Uyển Nhi quyết định chế biến nó theo cách đơn giản nhất là luộc.

Cô luộc riêng một mình nó một nồi.

Lúc này Uyển Nhi đem ra nếm thử.

Khi luộc con vật thân mềm từ 30cm giờ chỉ còn một nửa.

Từ màu vàng nhạt nó biến thành màu đỏ cam bắt mắt.

Uyển Nhi cắt một miếng nhỏ nếm thử.

Vị của nó giống với đa số hải sản biển có vị muối đặm đà nhưng không có vị ngọt của thịt mà có vị cay gần giống vị gừng.

Uyển Nhi ăn một miếng nhỏ xíu mà thấy nóng bừng cả người.

Nếm vị nó xong cô cũng phần nào đoán được công dụng của loài này chính là ăn vào sẽ làm ấm người có thể trị cảm mạo.

Uyển Nhi cắt cho mỗi người trong nhà một miếng nếm thử.

Ai cũng thấy người nóng bừng toát hết mồ hôi.

Vẫn còn rất nhiều thịt của con vật này nhưng ai cũng không muốn ăn thêm miếng nào nữa.

Ăn vào nóng quá.

Thời tiết vốn đã nóng giờ lại càng nóng thêm.

Ăn thêm nữa chắc phải xuống biển tắm ngay quá.

Theo tinh thần không thể lãng phí thức ăn Uyển nhi, cô đem số thịt còn lại đi hong trên nửa cho khô mai đem phơi khô xem có thể sử dụng được nữa không.

Nếu ăn tươi mới có tác dụng thì hơi khó vì họ không có cách nào giữ tươi nó về tới nhà chứ nói gì đến việc để lâu dài đến mùa đông mới lấy ra sử dụng.

Uyển Nhi đặt tên cho con vật này là con “hải sâm gừng” vì hình dạng giống hải sâm nhưng vị của nó lại giống gừng
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 44.1. Buổi tối ở biển


Khi bữa cơm kết thúc cũng là lúc trời tối hẳn.

Giang Nam bắt đầu nhóm một đống lửa lớn.

Những đồ quan trọng được anh để vào trong xe mai rùa và lấy một mai rùa khác úp kín.

Uyển Nhi thì rửa sạch nồi chảo bát đũa cất gọn gàng.

Những nõn tôm và thịt sò đã được cô sấy chín thì trải đều trên mấy cái mẹt tre để hong gió.

Làm như thế sẽ khiến thịt thơm ngon không bị thiu.

Dù đã mệt mỏi cả ngày nhưng quen giấc nên mới ăn tối xong cả nhà chưa ai ngủ được.

Họ còn phải ăn thêm một bữa khuya nữa mới đến lúc đi ngủ.

Cả nhà ngồi cạnh nhau ngắm biển về đêm và trò chuyện.

Trên bầu trời cao hai mặt trăng vẫn đang toả ánh sáng dịu.

Dưới mặt biển sóng vẫn không ngừng vỗ rì rào vào bờ.

Khung cảnh hoang sơ nhưng cũng rất yên bình.

Cả nhà hi vọng thời gian họ ở lại đây cũng được yên bình như vậy.

A Triết và A Nhiên thì thầm với nhau những chuyện thú vị trong ngày.

Rồi lại cùng nhau đặt tên cho những sự vật mới mà chúng biết.

Giang Nam và Uyển Nhi cũng nói với nhau những thứ cần chú ý đã xảy ra.

Họ còn bàn bạc với nhau những chuyện định làm vào ngày mai.

Ngày mai chắc chắn công việc chính của họ là làm muối.

Uyển Nhi rút trong ba lô của cô tập tài liệu về cách làm muối từ nước biển.

Dù ở nhà đã đọc trước rồi nhưng giờ vẫn cần lấy ra xem xét lại thật kĩ để ngày mai thực hiện.

Có hai phương pháp làm muối họ thấy khả thi đó là làm ruộng muối và nấu nước biển lấy muối.

Với phương pháp thứ nhất là làm ruộng muối thì sẽ cho năng suất muối nhiều hơn nhưng cách làm sẽ khó khăn hơn và mất nhiều thời gian.

Đầu tiên đào ao hoặc hồ cạn trên bờ biển để dẫn nước biển vào.

Tiếp theo phải biến bãi cát thành các ruộng thấp hơn mặt cát 20-30cm.

Mặt ruộng cần được san phẳng hoặc lót bạt chống thấm.

Nếu không có bạt lót thì rải đất lên rồi nện chặt sao cho nước không bị thấm xuống cát phía dưới.

Ruộng muối được chia thành các ô nhỏ hơn hình chữ nhật.

Nước muối từ các ao để bốc hơi 5 ngày rồi lại được cho chảy sang các ruộng muối.

Trên các ruộng muối nước biển lại tiếp tục được phơi dưới ánh sáng mặt Trời cho đến khi nước bốc hơi hoàn toàn chỉ còn lại kết tinh màu trắng ngà.

Lúc này có thể cào muối thành các gò nhỏ phơi thêm 1-2 ngày thì được.

Cách làm này mất khoảng 7-15 ngày quá lâu nhà họ khó có thể thực hiện được.

Giang Nam và Uyển Nhi bàn nhau có thể làm phương pháp này một cách đơn giản hơn.

Họ sẽ đắp một ruộng muối nhỏ trên bờ cát rồi trải bạt lên tạo thành một bể tắm nhỏ.

Đổ một lớp nước biển mỏng lên đó phơi thì chỉ khoảng 3-5 ngày có thể tạo được muối tuy nhiên cách này sẽ được ít muối hơn.

Nhưng cũng không còn cách nào khác khả thi hơn.

Đồng thời họ còn làm muối bằng phương pháp nấu nước biển.

Nghe thì cứ nghĩ chỉ cần cho nước biển vào nồi nấu lên là xong nhưng không hề đơn giản như vậy.

Phương pháp này mất nhiều công mà rất tốn củi lửa đấy.

Số muối thu được cũng không được nhiều.

Nhưng cách này thì họ có thể kiểm soát được thời gian dễ dàng hơn.

Cách làm cụ thể là dẫn nước biển vào đồi cát.

Nước bốc hơi và muối đọng lại trên cát.

Cát được cho vào nước ngọt rửa sạch sẽ thu được dung dịch nước muối đậm đặc hơn.

Lúc này có thể phơi khô hoặc đun dung dịch muối sẽ thu được muối kết tinh.

Hai vợ chồng Uyển Nhi bàn bạc với nhau họ sẽ làm cả hai cách tạo ra muối.

Họ cũng sắp xếp trình tự làm việc và phân chia công việc rõ ràng.

Đến cả A Nhiên và A Triết cũng được giao những công việc cụ thể.

Sau bữa ăn hơn 2 tiếng Uyển Nhi lại nấu chút đồ ăn đêm đơn giản cả nhà ăn rồi mới đi ngủ.
 
Back
Top Dưới