Khác Ngôi nhà lầu dưới tán cây rừng nguyên thủy

Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 14.1. Cuộc sống hàng ngày


Ngày hôm sau là một ngày có mưa nhỏ nên cả nhà Uyển Nhi không ai ra ngoài.

Thứ nhất vì trời mưa bên ngoài toàn đất đá đi lại khó khăn còn rất bẩn.

Thứ hai ngày hôm qua cả nhà mới đi thám hiểm cả ngày dài rồi giờ ai cũng còn khá uể oải.

Cả nhà quyết định dành cho mình một ngày để nghỉ ngơi.

Từ khi xuyên không tới nơi này ngày nào họ cũng bận rộn chưa có ngày nào dám nghỉ ngơi thư dãn cả.

Trước kia dù làm việc bận mải đến đâu thì cứ một tuần cũng có 1 ngày hoặc nửa ngày nghỉ ngơi.

Tới nơi này không ai thúc ép họ lại làm việc không ngừng nghỉ thế này.

Đúng là khi có áp lực con người ta tự động sẽ chăm chỉ làm việc không cần ai phải hối thúc hay động viên gì.

Cũng làm việc hơn 20 ngày liên tục rồi đã tới lúc họ nghỉ ngơi nếu không sẽ không tốt cho cơ thể và tâm lí của mọi người.

A Nhiên và A Triết tìm bộ đồ chơi cá ngựa và bộ bài tây ra ngồi chơi với nhau.

Cũng khá lâu rồi hai đứa trẻ không ngồi chơi mấy thứ đồ ở thế giới trước kia.

Thấy bố mẹ bận rộn chúng cũng bận theo.

Dù không làm được gì nhiều nhưng cũng không có thời gian chơi trò chơi.

Ngoài ra chúng cũng phải dành nhiều thời gian để học tập và rèn luyện sức khoẻ, luyện tập các kĩ năng khi đi rừng…

Hôm nay hai đứa trẻ được ở nhà chơi hay làm gì tuỳ ý thích.

Dù ở nhà chơi nhưng Uyển Nhi và Giang Nam cũng không thực sự vui chơi gì cả.

Họ đều đã lớn.

Trước kia họ giải trí bằng cách đọc báo, đọc truyện, xem điện thoại…

Giờ có rảnh rỗi muốn giải trí cũng không biết tìm thú vui gì cho mình.

Giang Nam đành lấy sách, tài liệu vợ đã in ra để đọc vừa để thư giãn vừa tìm hiểu kiến thức.

Uyển Nhi thì đã lâu không dành thời gian chăm sóc da và làm đẹp.

Hôm nay cô lôi các loại mặt nạ, kem chăm sóc da của mình ra để dùng.

Những loại mỹ phẩm này cũng không để mãi được cứ dùng sớm cho khỏi lãng phí.

Sau này có thời gian và tìm hiểu được nhiều loại thực vật ở nơi này, cô sẽ tìm cách tạo ra kem dưỡng da thiên nhiên để dùng.

Uyển Nhi cũng đã tốn công tải về nhiều công thức làm đẹp rồi.

Ngắm lại bản thân mình trong gương.

Da mặt Uyển Nhi dạo gần đây có vẻ đen hơn một chút.

Cũng đúng thôi nơi đây là khu rừng nguyên thuỷ cô lại làm việc bên ngoài thời gian khá nhiều không đen đi sao được.

Tuy nhiên dù da có đen một chút nhưng lại bóng bẩy, mịn màng, săn chắc hơn.

Chắc do lúc này cô ăn uống tốt hơn, tập luyện và làm việc chăm chỉ hơn nên da dẻ khoẻ mạnh đẹp ra trông thấy.

Đặc biệt bụng dưới của cô trước kia bắt đầu xuất hiện mỡ thừa mà mới chưa tới một tháng bụng đã nhỏ đi được 2-3cm rồi.

Cơ thể cô lúc này săn chắc khoẻ mạnh như mấy người chịu khó tập luyện yoga hay tập gim vậy.

Nhìn cơ thể mình và cơ thể mọi người trong nhà thêm rắn chắc Uyển Nhi rất vui vẻ.

Uyển Nhi dành gần hết một buổi sáng để đắp mặt nạ, ủ tóc, mát xa cơ thể…

Cô đang nằm trên chiếc ghế dựa ngoài ban công đắp mặt nạ và ngắm cảnh.

Phía dưới vườn rau nhà cô đang phát triển tươi tốt nhìn thấy khiến tâm trạng của Uyển nhi càng thêm vui.

May mắn các cây trên Trái Đất cùng họ xuyên tới đây đều có thể sống và phát triển tươi tốt.

Mấy cây ngô, khoai tây, khoai lang, khoai sọ…

đều đã mọc lên cây non.

Dù hàng ngày chỉ được tưới nước và thỉnh thoảng có thêm chút nước vo gạo rửa rau tưới thêm nhưng chúng có vẻ còn phát triển nhanh hơn so với trên Trái Đất.

Mấy cây ăn quả trong vườn đang ra hoa như khế, ổi, nhãn cũng đã kết trái rồi.

Chắc tới cuối hè họ sẽ được ăn quả.

Nhìn cây cối trong vườn Uyển nhi Yên tâm hẳn.

Họ không lo sẽ bị mất giống cây và giống lương thực nữa.

Không nhiều thì ít chắc sẽ có thu hoạch.

Cứ trồng vài mùa nữa họ sẽ yên tâm có nhiều giống cũng có nhiều lương thực và trái cây rau củ.

Uyển nhi còn mới ương giống bí đỏ và bí xanh lấy hạt từ quả bố mẹ để cô cho.

Cô còn ương cả giống ớt nữa.

Nói chung cứ có hạt giống gì là Uyển Nhi thử ươm mầm cả.

Tuy nhiên mấy cây này mới ươm nên chưa biết có phát triển tốt không.

Đang nằm ngắm cảnh thư giãn vừa đắp mặt nạ đất sét làm đẹp, dưỡng da cô bỗng nhiên thấy bụng dưới hơi đau.

Phía thân dưới của cô có chất lỏng tràn ra.

Trời!

Uyển Nhi quên mất vụ dì cả của cô tới rồi.

Bình thường chu kì kinh nguyệt của Uyển Nhi không được đều.

Đặc biệt chu kì của cô dài hơn hẳn những ngưới khác.

Những phụ nữ khác 28-30 ngày tới tháng một lần còn Uyển Nhi cỡ 35-40 ngày mới có một lần.

Đôi khi nếu trong tháng cô đặc biệt mệt mỏi hay căng thẳng tâm lí có khi chu kì kinh nguyệt còn bị kéo dài thêm nữa nhưng nếu bị kéo dài kiểu đó thì ngày đèn đỏ cô sẽ bị đau bụng nhiều hơn.

Nhiều khi cô tự thấy vui vì mình tháng nào cũng kéo dài thêm được mấy ngày.

Chồng cô lo lắng bắt cô đi kiểm tra phụ khoa xem có vấn đề gì không.

May quá chỉ do đặc điểm cơ thể chứ sức khoẻ của cô không có vấn đề gì.

Mỗi lần đến tháng Uyển Nhi sẽ bị đau lưng, tức bụng một chút thôi chứ nhiều người còn đau bụng nghiêm trọng cơ.

Như Uyển Nhi đến tháng là nhàn nhất rồi.

Dạo gần đây Uyển nhi khá bận mải nên cô cũng quên mất là mình còn phải đón dì cả tới thăm.

Uyển Nhi vào phòng vệ sinh để thay băng vệ sinh.

Bình thường cô cũng có thói quen tích trữ băng vệ sinh.

Cô mua khá nhiều loại nào là loại hàng ngày, loại ban ngày, loại ban đêm, loại băng vệ sinh quần.

Mỗi loại cô mua khoảng 2-3 gói.

Riêng băng vệ sinh quần cô mới mua cả một bịch to đùng như bịch bỉm của trẻ con về dùng thử nhưng chưa kịp dùng cái nào.

Hiện đại hơn cô còn dùng tampon, cốc nguyệt san.

May mà Uyển Nhi mới chuyển sang dùng cốc nguyệt san nên giờ xuyên qua rồi cô cũng không cần phải lo vấn đề không có băng vệ sinh để dùng.

Từ giờ Uyển Nhi định sẽ chỉ sử dụng tampon và cốc nguyệt san còn các loại băng vệ sinh thông thường cô sẽ giữ lại để con gái dùng trong tương lai.

Cốc nguyệt san và tampon có phải đưa vào trong người chỉ thích hợp cho phụ nữ có chồng dùng thôi.

Cốc nguyệt san làm từ silicon hoặc nhựa y tế nên có thể tái sử dụng.

Có thể dùng tới 5-10 năm mới cần thay thế mới.

Nhưng thật ra cốc nguyệt san có thể dùng tới 10-20 năm không hỏng.

Người ta thay mới nó chỉ để đảm bảo vệ sinh chứ không phải vì nó hỏng.

Uyển Nhi có ba cốc nguyệt san cô dùng cả đời cũng thoải mái.

Uyển Nhi vừa vệ sinh vừa vui sướng cười thầm trong lòng.

Sau này A Nhiên lớn cô sẽ tìm bông và tìm cách thiết kế băng vệ sinh cho con gái sau.

Dù sao giờ A Nhiên mới có 10 tuổi còn mấy năm nữa mới phải lo vấn đề này.

Con gái cô mới bắt đầu có đấu hiệu dậy thì phải tầm 3 năm nữa cô bé mới có kinh lần đầu được.

Sau khi vệ sinh bản thân Uyển Nhi còn cắt gội lại đầu tóc cho hai đứa con.

Tóc A Nhiên vốn để dài tới thắt lưng sau khi trao đổi với con Uyển Nhi đã cắt ngắn bớt tóc của con gái đi để đi lại trong rừng đỡ vướng víu.

Tóc Uyển Nhi thì vốn cũng không dài vừa đủ buộc nên cô không cắt ngắn thêm nữa.

Giang Nam và bé A Triết cũng cần cắt tóc rồi.

Nhà họ vốn toàn ra tiệm cắt tóc.

Nhà cũng có kéo và tăng đơ nhưng giờ không có điện tăng đơ thành vô dụng chỉ có thể dùng kéo thôi.

Nhưng cắt tóc thì dễ, cắt tóc đẹp thì lại không hề dễ tí nào.

Sau một hồi Uyển Nhi chỉnh sửa đầu tóc giúp con trai kết quả cuối cũng ai nhìn vào cũng phải phì cười.

Tuy nhiên sợ A Triết tức giận cả nhà sắp nín cười đến sắp nội thương rồi.

Giang Nam nhìn đầu tóc của con trai xong không hề muốn vợ cắt tóc giúp anh nữa.

Nhưng không nhờ vợ thì anh biết nhờ ai bây giờ?

Không thể tự mình soi gương cắt tóc cho mình, cũng không thể nhờ A Nhiên hay A Triết giúp cuối cũng vẫn phải chấp nhận tay nghề tạm bợ của vợ thôi.

Nhìn lại đầu tóc mình trong gương sau khi vợ động dao kéo Giang Nam cũng muốn cười to.

Đầu tóc anh bây giờ xấu vô cũng, dài ngắn không đều.

Vợ anh không chọc kéo vào đầu anh lần nào là tốt rồi.

Dù sao cũng chỉ người nhà họ nhìn thấy, vợ con cười chê mình anh cũng đành chịu thôi.

Hi vọng sau vài lần cắt tóc tài năng của vợ sẽ được nâng cao.

Trưa nay Uyển Nhi kho nốt nửa con gà hôm qua họ không ăn hết làm bữa trưa.

Thịt gà rừng kho ăn mềm và ngon hơn thịt gà luộc.

Sau này Giang Nam nên thường xuyên săn loài gà này để cải thiện bữa ăn cho gia đình.

Mấy con ghẹ xanh còn sống cũng đem ra ăn.

Có mấy con đặc biệt còn khoẻ mạnh Uyển Nhi đem ra thả vào suối trước nhà họ.

Giống ghẹ xanh này không thấy có ở dòng suối nhỏ này nên cô thử thả chúng vào xem chúng có thể sống sót được không biết đâu mấy tháng nữa họ không phải đi xa cũng ăn được ghẹ xanh.

Uyển Nhi và Giang Nam còn bàn bạc với nhau những công việc sắp tới gia đình họ cần làm.

Kế hoạch sửa sân trước nhà và đường ra suối nên được thực hiện rồi.

Họ dự định rải đá và sỏi lên mặt sân trước nhà cho sạch sẽ và sau này sẽ dễ dàng phơi đồ khô.

Con đường đi ra suối cũng cần được trải đá.

Họ sẽ làm đường rộng khoảng hơn 1m cố gắng trải bằng phẳng và làm rào hai bên đường đi luôn.

Đất hai bên đường sẽ cải tạo dần sau này trồng cây.

Việc kiếm đá sỏi khá dễ dàng vì ven suối và lòng suối toàn là đá; to nhỏ gì đều có cả.

Chỉ là việc vận chuyển sẽ mất khá nhiểu thời gian.

Họ cứ làm dần sẽ xong thôi.

Ngoài ra Uyển Nhi thấy cạnh cầu thang tầng hai những cành cây lớn mọc dày đặc xếp vào nhau giống như một sàn nhà vậy.

Trước kia cô cũng có thấy nhiều nơi làm nhà trên cây trông rất ấn tượng.

Cô nghĩ họ cũng nên cải tạo những cành cây đó rồi xây dựng thêm một ngôi nhà nhỏ hay một căn phòng trên cây nữa.

Nếu cải tạo thành công họ sẽ có thêm được không gian cất chứa đồ đạc khá lớn.

Lúc nào Uyển Nhi cũng nghĩ cách làm sao cất trữ được thật nhiều đồ ăn, đồ dùng cho gia đình mình.

Mà khi thấy có nhiều đồ ăn lại không tìm được cách giữ chúng được lâu hay không có đủ chỗ để cất giữ là cô thấy lòng mình thật khó chịu.

Giang Nam suy ngẫm lời vợ nói.

Cái cây cạnh nhà họ có tán cây rất rộng, thân cây cũng to và vững chãi, nếu anh xẻ gỗ làn sàn rồi xếp ghép chúng với nhau lên các cành cây hoàn toàn có thể dựng một ngôi nhà trên cây.

Mà cũng không cần dựng hẳn một ngôi nhà vì vốn nhà hai tầng của họ cũng khá giống nhà cây rồi chỉ cần dựng thêm một căn phòng cạnh phòng tầng hai liền với căn nhà đã có là được.

Ý tưởng này hoàn toàn có thể thực hiện.

-Anh thấy có thể thực hiện được đấy.

Anh sẽ suy nghĩ cách dựng nhà gỗ ngay cạnh cầu thang tầng hai nhà mình nhưng chắc sẽ mất nhiều thời gian mới xong được.

-Không sao, anh cứ từ từ làm.

Chúng ta hoàn thành trước khi mùa thu đến là được để mùa thu sẽ tập trung dự trữ thức ăn có chỗ mà chứa đồ.

Với lại anh cũng phải tìm cách bịt kín tầng hai của nhà chúng ta đi.

Tầng một thì có tường vây kín nhưng tầng hai lại thiếu một bên tường cạnh cầu thang.

Nếu có loài thú leo cây được như báo hay rắn thì chúng vào được nhà mình mất.

Uyển Nhi nói thêm với chồng.

Giang Nam trả lời lại vợ:

-Ừ, anh biết rồi.

Khi dựng thêm một phòng trên cây anh sẽ quây phần tường bao xung quanh cầu thang tầng hai kín luôn vừa thêm rộng rãi vừa an toàn.

Mà anh cũng dự định dựng thêm một cầu thang phía bên ngoài nhà nữa.

Cầu thang lên tầng hai nhà chúng ta vốn ở bên trong nhà nhiều khi muốn vào thẳng nhà từ bên ngoài cũng bất tiện.

Anh sẽ dựng cầu thang thoát hiểm bên ngoài leo lên vào nhà từ phía ban công.

Nhưng anh đang phân vân làm cầu thang gỗ như nhà sàn hay làm cầu thang dây thả xuống kéo lên cho tiện đây.

Uyển Nhi nghe ý của chồng cô cũng thấy khó quyết định.

-Nếu làm cầu thang gỗ như nhà sàn thì sẽ chắc chắn an toàn, dễ đi hơn nhiều nhưng như vậy thì ai cũng có thể leo vào nhà mình được.

Còn cầu thang dây thì khó leo hơn những khi chúng ta không có ở nhà thì cuốn lại người khác cũng khó vào trong nhà mình.

Nhưng em nghĩ nhà mình cũng chỉ cao có mấy mét thế này bên cạnh lại có cây to nếu có ai cố tình muốn trèo vào thì cũng không hề khó.

Nên anh cứ làm cầu thang gỗ chắc chắn đi.

Để đảm bảo an toàn khi chúng ta đi ra ngoài khoá các cửa lại chắc chắn là được.

Có leo lên ban công cũng không thể vào trong nhà mình.

Có thời gian thì anh cũng làm thêm mấy cái thang dây, không dùng ở nhà mình nhưng biết đâu sau này chúng ta lại làm mấy căn nhà cây ở nơi khác làm chỗ nghỉ ngơi trên đường cũng cần dùng đến.

Giang Nam thấy vợ phân tích rất hợp với suy nghĩ của anh.

Họ cứ quyết định làm vậy đi.

Trong một hai tháng tới Giang Nam lại có việc để bận rộn rồi.

Lúc buổi chiều tròi đã tạnh có nắng lên.

Dù định nghỉ ngơi cả ngày nhưng vốn quen làm việc rồi nên Giang Nam lại đi ra ngoài.

Anh sẽ đi lại gần nhà thôi.

Mà thức ăn tươi trong nhà cũng không còn, anh sẽ vào rừng tre bắt thỏ về thêm thức ăn tiện đào măng nữa đắng nào anh cũng đang rảnh rỗi.

Uyển Nhi ở nhà nghỉ ngơi nốt buổi chiều cùng hai con.

Cô đọc truyện cho con trai nhỏ nghe.

Bình thường bận mải cô ít khi đọc truyện cho A Triết nghe từ khi xuyên không tới giờ lại càng không có thời gian rỗi như vậy.

Giờ cô sẽ dành thời gian nhiều hơn đọc sách cùng A Triết, cậu bé cúng sắp đến tuổi học chữ và số rồi, nên làm quen dần thôi.

A Nhiên thì quay lại với việc vẽ các loài sinh vật mới.

Hôm qua họ tìm thấy một số loài nấm mới.

Uyển Nhi đã kiểm tra có hai loại ăn được.

Một loại giống nấm hương có màu trắng và to gấp ba lần cây nấm hương.

Một loại khác ăn được giống nấm tre màu vàng nhạt có mũ nấm như một tấm lưới.

Trừ hai cây nấm đó những loại nấm khác mới tìm thấy đều không thể ăn được.

Chiều nay A Nhiên sẽ vẽ lại chúng vào tập tư liệu về các loài nấm của nhà mình.

Để lâu mấy cây nấm héo hay hỏng vẽ sẽ không chuẩn nữa.

Khi A Nhiên vẽ xong sẽ cùng mẹ ghi chú thông tin về chúng.

Cô bé còn vẽ mấy con thú lớn họ gặp được ngày hôm qua rồi cả loài gà rừng, vượn, ghẹ xanh… nữa.

Vì một số con chỉ thoáng nhìn qua không có mẫu nên A Nhiên cần nhiều thời gian hơn để vẽ chúng.

Cô bé vừa vẽ vừa tham khảo trí nhớ của mẹ và A Triết cho hoàn thiện.

Vẽ không có mẫu vật là bài tập rất khó đối với A Nhiên mà nhất là những loài thú này cón có nhiều điểm khác so với loài thú tương tự trước kia.

May mà A Nhiên có năng khiếu hội hoạ và cũng được học vẽ hơn bốn năm rồi về cơ bản cô bé vẫn vè ra được hình dạng của chúng.

Mọi ngày A Nhiên cũng bận giúp mẹ làm việc và trông em nên cũng không có nhiều thời gian để vẽ tranh.

Buổi tối rảnh thì lại không có điện, ánh sáng của họ giờ lấy từ việc đốt lửa nên mẹ không cho A Nhiên đọc sách, vẽ tranh nhiều vào buổi tối nữa nếu khiến cho mắt bị cận thì nguy to.

Vậy nên khá lâu rồi mà mấy quyển sách vẽ các sinh vật không thêm được mấy tờ.

Hôm nay A Nhiên sẽ dành thời gian của mình để vẽ thật nhiều.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 14.2


Ngày hôm nay là tròn một tháng gia đình Uyển Nhi xuyên không tới nơi này.

Dựa vào sự chuyển động của cả hai Mặt Trăng ở đây, Uyển Nhi xác định hành tinh họ sống có hai vệ với quỹ đạo chuyển động ngược chiều nhau.

Sau ba mươi ngày pha trăng của hai mặt trăng này có vẻ đã có sự khác biệt.

Mặt trăng nhìn có kích thước lớn hơn, cảm giác như gần mặt đất hơn.

Nó chiếu ánh sáng có màu vàng hơi pha chút màu xanh va có tốc độ chuyển động nhanh hơn.

Chắc chắn quỹ đạo quay của nó ngắn hơn và gần với hành tinh của họ hơn.

Họ gọi đó là “Mặt Trăng xanh”.

Mặt trăng thứ hai thì nhìn nhỏ hơn xa mặt đất hơn cũng chuyển động chậm hơn mặt trăng xanh.

Vậy là chắc chắn quỹ đạo chuyển động của nó lớn hơn Mặt Trăng xanh.

Ánh sáng phát ra từ mặt trăng này giống với mặt trăng trên Trái Đất nên họ gọi nó là “Mặt Trăng”.

Hiện giờ pha trăng của Mặt Trăng xanh đã trở lại giống với hình ảnh khi họ mới xuyên tới phần lớn là bóng tối và chỉ có một vòng trăng lưỡi liềm nhỏ còn nhìn thấy ánh sáng.

Nhưng Mặt Trăng còn lại thì lại thì phần lưỡi liềm sáng có kích thước lớn hơn khá nhiều nghĩa là nó chưa đi hết một vòng quay xung quanh hành tinh chủ.

Giang Nam quyết định tạm lấy chu kì chuyển động của Mặt Trăng xanh để tính thời gian một tháng vì nó quay hết một vòng xấp xỉ 30 ngày gần giống với Mặt Trăng trên Trái Đất.

Chỉ mới một tháng mà mọi thứ xung quanh ngôi nhà của họ đã thay đổi khá nhiều.

Bao quang ngôi nhà là một hàng rào dài và cao nhìn an toàn rất có không khí như nông thôn thời cổ đại.

Bên ngoài hàng rào có mảnh vườn trồng rau và cây lương thực đang phát triển xanh tốt.

Bên trong hàng rào có một ngôi nhà hai tầng nấp sau tán cây, có thêm một vườn rau nhỏ cạnh nhà.

Trong sân đã được lát sạch bởi những phiến đá nhìn sạch sẽ, khang trang hơn hẳn.

Gia đình họ đã mất năm ngày để làm xong sân này.

Ngày nào Uyển Nhi và bọn trẻ cũng ra bờ suối chọn và nhặt những phiến đá thích hợp để lát sân.

Uyển Nhi thì chuyên lấy những phiến đá to.

A Nhiên và A Triết thì nhặt đá nhỏ hơn xếp gọn lại một chỗ.

Giang Nam dùng xe cút kít vận chuyển về nhà và xếp chúng lại với nhau sao cho bằng phẳng nhất có thể.

Những chỗ không được phẳng thì chèn viên đá hay sỏi nhỏ vào là được.

Sau năm ngày làm sân họ lại mất thêm hai ngày nữa làm đường đi từ nhà ra bờ suối.

Con đường nhỏ này làm đơn giản hơn nên cũng đỡ mất thời gian hơn.

Khi càng làm thì lại càng tiến gần bờ suối nên công đoạn vận chuyển đá sỏi giảm đi đáng kể.

Có sân có vườn rồi khi trời mưa mọi người đi lấy nước, giặt quần áo sẽ an toàn tiện lợi hơn nhiều.

Tiếp theo Giang Nam sẽ lại tiếp tục làm hàng rào hai bên đường đi nữa.

Công việc này chỉ mình anh làm thôi vợ con sẽ không tham gia cùng nữa.

Hàng rào này chỉ cần làm đơn giản và thấp thôi chứ không cẩn thận và cao như hàng rào bảo vệ quanh nhà.

Giang Nam dự định dùng tre để làm cọc rào.

Cứ cách nửa mét anh lại đóng một cọc tre cao khoảng 1,5m.

Sau này họ có thể tận dụng hàng rào để trồng mấy cây leo như dưa chuột, đậu cô ve hay loài cây tương tự nếu tìm thấy giống.

Để kỉ niệm một tháng ngày họ xuyên không và cũng là thói quen của gia đình trước đây, ngày tuần Uyển Nhi sẽ thắp hương cúng tổ tiên.

Uyển Nhi quyết định trưa nay cô sẽ làm bữa cơm tươm tất cúng các cụ.

Bình thường ngày tuần chỉ cần thắp cúng bánh kẹo hay hoa quả.

Ngày giỗ ngày tết mới sắp cơm cúng cơm canh.

Nhưng hôm nay là một ngày kỉ niệm đặc biệt họ đến thế giới này được tròn tháng rồi nên Uyển Nhi quyết định đây sẽ là ngày tết.

Cô đã báo với chồng và con ngày thứ 30 sau khi họ xuyên không sẽ là “ngày lễ tháng Giêng”.

Ngày này họ sẽ làm cơm cúng tổ tiên và cầu may mắn từ Đại thần xuyên không.

Đúng vậy!

Ngoài việc thờ cúng tổ tiên, họ quyết định thờ cả Đại thần xuyên không nữa.

Trước kia vợ chống Uyển Nhi không mấy tin vào những thứ siêu nhiên hay phép thuật.

Việc thờ cúng là trách nhiệm và thể hiện lòng biết ơn tổ tiên, là thói quen tập quán thôi.

Nhưng giờ đây chính gia đình họ đã được trải qua sự nhiệm màu của phép thuật rồi.

Giờ họ đã tin vào những điều thần kì trong cuộc sống.

Họ tin rằng dù đã ở một thế giới hoàn toàn khác nhưng tình thân máu mủ sẽ vẫn luôn tồn tại.

Nếu họ thờ cúng tổ tiên thì gia đình mình và những người thân sống ở thế giới cũ cũng sẽ vẫn được bảo vệ và phù hộ.

Đặc biệt vì đã nhận được “bàn tay vàng” từ Đại thần xuyên không nên gia đình họ rất biết ơn, họ quyết định thờ cúng bái ngài.

Giang Nam đã làm một tấm gỗ hình chữ nhật và khắc chữ “Đại thần xuyên không” lên đó làm vật thờ cúng.

Hôm nay là lần đầu tiên kể từ khi xuyên không gia đình họ làm lễ cúng tế.

Thực ra cúng tế cũng không có gì phức tạp.

Uyển Nhi chuẩn bị đồ ăn, trái cây cúng.

Giang Nam đại diện cho gia đình họ chắp tay nói lên những tâm nguyện của mọi người trước bàn thờ.

Bữa cơm hôm nay Uyển Nhi chuẩn bị khá phong phú và công phu.

Có gạo nếp nấu xôi, cơm tẻ, thịt một con gà luộc, một con thỏ nướng, một đĩa cá hấp, canh măng chua.

Hoa quả chỉ có một loại là cam, dâu tây có quá ít không đủ sắp thành một đĩa nên cô bỏ qua.

Nhưng may cây khế trong vườn nhà cô có mấy quả đã chín nên Uyển nhi hái sắp cúng luôn.

Cây trái đầu mùa nhà trồng được cúng tổ tiên lại càng có thành ý.

Uyển Nhi cũng đặt ra quy định trong các ngày lễ lớn họ nhất định phải sắp mâm cơm cúng có một thứ thức ăn đến từ Trái Đất.

Vì vậy hôm nay có món bánh khoai lang trộn bột mì rán trên mâm cơm cúng và quả khế nữa là hai thứ có trên Trái Đất.

Để chuẩn bị mâm cơm này Giang Nam đã một mình vào rừng, đi sâu hơn thường ngày để bắt được gà rừng về thịt.

Thỏ tre thì dễ bắt hơn nhưng cơm cúng phải có thứ tốt mới được nên anh đi bắt gà rừng.

Một mình Giang Nam vào rừng cũng không có nguy hiểm gì.

Anh có sức mạnh lại thường xuyên đi rừng, chỉ một mình thì anh sẽ dễ dàng di chuyển và nếu có nguy hiểm cũng dễ dàng lé tránh.

Đi cùng vợ con thì phải hơn 2 tiếng mới tới khu hoạt động của gà rừng nhưng nếu anh đi một mình thì không tới nửa thời gian là tới nơi.

Với ná cao su anh dễ dàng săn được gà rừng.

Tiện thể mất công đi săn anh bắt liền bốn con gà với nhặt thêm mấy chục quả trứng gà đem về.

Một con để làm cơm cúng, ba con còn lại vợ anh sẽ làm ruốc thịt gà.

Kiếm trứng gà rừng lại càng dễ dàng.

Cả một khu vực gần ha mọc nhiều bụi cây thấp trong khu rừng là nơi gà rừng sinh sống.

Chúng làm ổ dưới những bụi cây.

Gần như ổ nào cũng có trứng.

Theo nguyên tắc của thợ săn Giang Nam sẽ nhặt 3-4 quả trứng mỗi ổ không nhặt hết tất cả trứng trong cùng một ổ.

Chỉ đi chục phút là anh đã nhặt được kha khá trứng.

Loài gà này lại hay kêu ồn ào nên rất dễ bị phát hiện ra ổ của chúng.

Gà rừng có mỏ rất sắc nếu bị cả đàn chúng tấn công thì cũng không phải chuyện nhỏ nhưng dùng ná cao su bắn từ xa thì rất dễ bắt được nó.

Còn khi lấy trứng thì cứ ngó quanh mấy gốc cây bụi rất dễ tìm thấy ổ gà.

Ổ nào không có gà thì nhặt trứng.

Ổ nào có gà đang ở đấy thì bắn gà luôn nếu không thì bỏ qua ổ khác tìm là được.

Nói chung việc đi săn gà rừng dễ dàng và nhàn nhã với Giang Nam.

Sau khi Uyển Nhi chuẩn bị tốt các thức ăn để cúng tế, Giang Nam đốt nhang thơm và cầu khấn.

Ba mẹ con Uyển Nhi cũng sắp hàng phía sau chắp tay trước ngực rì rầm.

Họ cầu mong tổ tiên và thần linh phù hộ cho họ sức khoẻ, giúp họ tìm được nhiều thức ăn và bảo vệ họ được an toàn.

Thức ăn phải được cúng đến khi nén nhang thơm cháy hết thì mới được hạ xuống.

Mọi người ở chỗ Uyển Nhi sống trước kia quan niệm nhang thơm thắp lên có thể mời được linh hồn người đã khuất quay về nhà.

Trong thời gian nhanh thơm cháy chính là thời gian tổ tiên đang hưởng dụng bữa ăn do con cháu cúng tế.

Sau khi nhang cháy hết nghĩa là tổ tiên đã hưởng dụng xong, con cháu lúc này sẽ được ăn phần thức ăn tổ tiên đã dùng.

Thực ra không biết tổ tiên có hưởng dụng được thật không chứ thức ăn cúng xong vần còn nguyên như ban đầu thôi.

Đúng ra theo truyền thống họ còn phải đốt vàng mã cho người đã khuất nhưng giờ gia đình Uyển Nhi cùng không có thứ ấy nên bước này bỏ qua.

Trong tủ đựng đồ cúng chỉ còn mấy xấp giấy tiền nhưng Uyển nhi muốn để dành cho dịp lễ quan trọng hơn.

Đại thần 1079 đang ngồi thảnh thơi nghỉ ngơi.

Tháng này ngài đã đủ chỉ tiêu công việc rồi không phải tăng ca làm thêm nữa.

Bỗng nhiên ông nhận được thông báo điểm công tích của mình được tăng lên mấy chục điểm liền.

Lạ thật nay chưa hết tháng ông có điểm công tích ở đâu ra nhỉ.

Đại thần vung tay mở sổ công đức của ông ra xem xét.

Hoá ra gia đình bốn người được ông đưa xuyên không tháng trước làm lễ tế bái thờ cúng ông.

Thực ra ngoài làm việc để kiếm công, tín ngưỡng của con người cũng tăng sức mạnh và tăng tiền tài cho các vị Đại thần.

Thời xa xưa chỉ cần tín ngưỡng của con người thôi các đại thần đã có phép thuật vượt bậc và có thể sống tốt rồi.

Nhưng giờ đây xã hội phát triển con người ít tôn thờ thần linh hơn vì họ cũng ít cần thần linh giúp đỡ.

Đã rất lâu rồi Đại thần 1079 mới lại nhận được điểm tín ngưỡng từ người bình thường.

Lòng ông thật quá vui vẻ và tự hào.

Không mấy vị đại thần được người xuyên không thờ phụng như ông đâu.

Họ càng thờ cúng lâu dài, số người theo tín ngưỡng càng nhiều thì năng lực của ông sẽ càng nhận được nhiều.

Dù biết tín ngưỡng rất quý giá với thần linh nhưng thần linh lại không được phép và cũng không thể gợi ý con người thờ cúng họ.

Tất cả phải do con người tự nguyện mới được.

Nếu thần linh nào làm trái thì họ sẽ phải chịu trừng phạt rất kinh khủng.

Nhận được điều tốt bất ngờ thế này nhất định sau này có dịp thuận lợi hay ưu đãi gì đại thần ông phải dành cho gia đình này mới được.

Không tiếp tục nghỉ ngơi thư giãn nữa, đại thần 1079 phải đi gặp mấy vị đại thần thân thiết khác để khoe khoang mới được hahaha…
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 14.3


Sau ngày “lễ tháng Giêng” cả nhà Uyển Nhi lại quay về với nhịp sống bận rộn thường ngày.

Giờ đây Giang Nam thường một mình đi sâu vào rừng rậm cả ngày.

Anh đã tìm hiểu được nhiều thói quen của các loài động vật có trong rừng.

Anh cũng tìm hiểu được lãnh địa của loài nào ở đâu để tránh nguy hiểm.

Nhưng vì chỉ đi lại trong ngày nên Giang Nam cũng không đi quá xa nhà.

Anh đã sửa sang lại hang động lần trước cả nhà họ khám phá được.

Trước cửa hang được chôn một cọc gỗ lớn và gắn với một cánh cửa gỗ.

Trong hang thì anh để sẵn củi, đuốc, một nồi nấu ăn nhỏ và đồ đánh lửa.

Giang Nam đã học được cánh tạo ra lửa bằng que gỗ, thanh tre và miếng bông.

Tạo ra lửa bằng cách này không quá khó chủ yếu do sự cọ xát giữa các vật sinh ra.

Người vốn có sức mạnh như Giang Nam lại càng dễ dàng.

Đồ ăn vốn quý giá nên khi chưa cần thiết họ chưa bỏ thức ăn lại hang này.

Nhưng Giang Nam cúng làm một chiếc giường đơn đặt trong hang để có chỗ nghỉ ngơi khi dừng lại nghỉ.

Công việc quan trọng tiếp theo của Giang Nam là xây một căn phòng trên cây cạnh nhà của họ.

Việc này khá là khó khăn.

Khó khăn ở đây không phải vì chặt gỗ hay chuyển cây vất vả mà là sự thiếu thốn công cụ khiến anh rất khó khăn để có thể ghép những tấm gỗ thành một ngôi nhà.

Khi còn mạng Uyển Nhi cũng đã tra cứu và in tài liệu về cách dựng nhà trên cây.

Với một thân cây có đường kính thân trên 30cm cao trên 10m là có thể dựng một ngôi nhà nhỏ kích thước 2mx2m trên cây.

Thân cây cạnh nhà họ tới bốn người ôm mới hết, đường kính thân cây khoảng 200cm có thể dựng căn nhà rộng tới 25-28m2.

Nhưng Giang Nam chỉ định dựng một căn phòng điện tích khoảng 16m2 và cao 2,5m thôi.

Anh đã nghiên cứu tài liệu và bỏ ra nhiều ngày để thiết kế, tính toán, liệt kê những thứ vật liệu và công cụ cần thiết.

Vật liệu để đựng nhà chủ yếu là phải dùng gỗ rồi.

Vậy là việc đầu tiên Giang Nam cần làm là chuẩn bị gỗ.

Không như xây dựng hàng rào chỉ cần chọn bừa cây gỗ trong rừng phù hợp là được.

Muốn xây dựng nhà gỗ cần phải lựa chọn và xử lí gỗ thì tuổi thọ căn nhà mới được lâu bền.

Giang Nam vào rừng chọn những thân cây gỗ lớn, cưa thử cành của chúng để kiểm tra.

Nếu cây có thớ gỗ thẳng, cứng, chắc, mịn, vân gỗ đẹp thì đủ tiêu chuẩn để làm nhà.

Cây gỗ như vậy gần với tiêu chuẩn của gỗ lim.

Đặc biệt gỗ càng chắc nặng thì càng là gỗ tốt.

Giang Nam chọn những cây gỗ tương tự như vậy để chặt.

Trong rừng rậm trước nhà anh có nhiều loại gỗ tốt tha hồ mà chọn.

Vậy là vật liệu chính dựng nhà đã có.

Bước tiếp theo là xử lí vật liệu gỗ.

Gỗ chặt về cần phải ngâm nước để loại bỏ nhựa, tăng độ bền, hạn chế mối mọt, cong vẹo.

Gỗ có thể ngâm vài giờ, vài tuần, vài tháng thậm chí cả năm.

Giang Nam dự định ngâm gỗ trong hai tuần sẽ vớt lên tiến hành sấy khô.

Gỗ hiện đại được sấy khô công nghiệp ở 100oC nhưng giờ không có điều kiện anh phải để gỗ khô tự nhiên.

Chú ý trong quá trình phơi gỗ không để gỗ dưới ánh nắng trực tiếp có thể làm gỗ bị nứt.

Gỗ phải được phơi nơi râm mát, thoáng gió hoặc phải được che đậy.

Gỗ cần phải phơi khô tự nhiên ít nhất 2-3 tháng.

Những cây gỗ lớn và dày thế này thì Giang Nam định phơi trong 3 tháng rưỡi đến 4 tháng mới đem đi xẻ được.

Vậy là đến giữa hè anh mới có thể bắt đầu xây dựng nhà trên cây.

Nhưng anh không có nhiều thời gian chờ đợi như vậy được.

Để tiết kiện thời gian Giang Nam sẽ chọn những thân cây nhỏ hơn ngâm và phơi khô trước sẽ được xẻ trước.

Đến khi xẻ xong những cây nhỏ anh sẽ xẻ thân cây lớn là vừa vặn.

Dọc con suối trước nhà họ giờ ngâm đầy thân cây to may mà suối khá dài và rộng cũng không có nhiều động vật nên không ảnh hưởng gì.

Để nối các bộ phận của ngôi nhà gỗ với nhau thì cần dùng dây thép, đinh, ốc vít, bulông.

Nhưng những thứ đồ kim loại này họ lại không có nhiều nên Giang Nam lại phải dùng thân cây mây thay thế.

Vậy là công việc sau khi đốn gỗ lại chuyển sang xử lí thân cây mây.

Thân cây này cũng cần ngâm nước, phơi khô, tước nhỏ rồi bện lại.

Việc đi rừng chặt thân cây tước sạch vỏ đem ngâm là của Giang Nam.

Sau khi phơi thì Uyển Nhi sẽ tước nhỏ và bện lại thành dây thừng.

Để có nhiều dụng cụ và thiết bị dựng nhà cây Giang Nam đã tháo rỡ hai chiếc xe máy nhà họ ra.

Dù sao giờ xe máy cũng không còn tác dụng gì cả.

Anh tháo rời ra lấy những ốc vít, bulong, những phần kim loại, vành xe… tận dụng làm vật liệu cho việc xây nhà.

Chút xăng còn lại trong xe thì hút ra một bình kín giữ làm chất đốt, đặc biệt khi tẩm xăng làm đuốc dùng rất tốt.

Hiện tại việc dựng nhà chưa thể thực hiện nên Giang nam làm những việc nhỏ cần thiết khác.

Tiện thể chặt gỗ anh làm một cái câu thang gỗ từ dưới đất leo lên ban công tầng hai.

Cầu thang gỗ làm khá đơn giản.

Cần hai thanh gỗ dài làm nẹp cầu thang, những miếng ván gỗ làm bậc thang, gỗ làm tay vịn và cột vịn.

Khi làm cầu thang không cần đóng nhiều đinh và các đinh cũng không nên đóng gần nhau nhất là ở các bậc thang vì như thế lại dễ khiến ván gỗ bị cong vẹo đi.

Giang Nam thiết kế cầu thang theo kiểu khớp mộng vừa chắc chắn lại vừa tiết kiện đinh ốc.

Để đảm bảo an toàn anh buộc thêm các sợi dây mây là ổn.

Nếu có thời gian có thể làm cầu thang liền khối chỉ bằng một cây gỗ to.

Chọn cây gỗ to và thẳng có chiều dài phù hợp rồi đục nó thành từng bậc thang và dựng chếch lên là được một cái cầu thang luôn.

Cầu thang này vốn là một cây gỗ nên không phải khớp nối hay đinh vít gì cả.

Nhưng cây gỗ này cần thời gian xử lí lâu hơn nên Giang Nam cứ làm cầu thang ghép này trước.

Anh cũng nghe ý kiến của vợ làm ba cái thang dây.

Thang dây này lại càng đơn giản chỉ cần chuẩn bị những đoạn gỗ tròn có chiều dài và bán kính bằng nhau.

Phần gần hai đầu thanh gỗ khoét rãnh sâu dùng để buộc dây thừng nối các thanh gỗ lại với nhau chắc chắn là được.

Loại thang dây này thì dây nối lại là bộ phận quan trọng nhất.

Dây phải bền chắc và chịu được ma sát tốt.

Tất nhiên nhà họ vẫn sử dụng thân cây mây để làm dây thừng.

Trong rừng tre có rất nhiều cây mây để họ sử dụng, chắc dùng hoài không hết đâu.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 14.4


Trong khi Giang Nam bận mải với công việc chuẩn bị vật liệu dựng nhà gỗ, Uyển Nhi thường xuyên thay chồng đi kiến thức ăn cho cả nhà.

Giờ một mình cô đã tự mình đi lại giữa nhà và rừng tre cũng như đi lại khu vực rừng gần bờ suối.

Thỉnh thoảng để tiết kiệm thời gian bữa trưa Giang Nam sẽ không về nhà ăn.

Uyển Nhi sẽ nấu rồi đem qua cho chồng đang làm việc bên rừng cây.

Khu vực Giang Nam thường xuyên qua lại và chặt cây nên ít có động vật lui tới, Uyển Nhi đi lại một mình cũng an toàn.

Giang Nam thường xuyên kéo cây lớn nên đã hình thành một con đường mòn.

Uyển Nhi đị lại trên con đường này là sẽ tìm được nơi chồng cô làm việc.

Ngoài ra cứ 2-3 ngày Uyển Nhi lại cầm dao to và ná cao su đi vào rừng tre bắt thỏ.

Loài thỏ tre vốn béo lại chậm chạp nên Uyển Nhi hầu như không bắt trượt chúng bao giờ.

Khu rừng tre đã quá quen thuộc với người nhà Uyển Nhi.

Có khi hai đứa con cũng theo mẹ vào rừng tre hái măng chỉ là nếu đi cùng con thì họ chỉ ở khu bìa rừng chứ không đi sâu vào trong.

Ở rừng tre họ cũng phát hiện ra nấm và thêm một loại cây leo khác giống.

Cây này có thân mềm giống với cây đậu.

Quả của nó có thể ăn được.

Uyển Nhi đã kiểm tra độ an toàn và hái về nấu ăn thử.

Quả đậu này dài như đậu đũa nhưng có vị giống đậu cô ve.

Họ gọi nó là cây “đậu đũa”.

Đậu đũa này luộc, xào ăn đều ngon cả.

Uyển nhi cũng thử muối chua và phơi khô ăn đều ngon miệng.

Nếu ở trên Trái Đất thì mùa xuân chưa thể có đậu để ăn nhưng ở đây lại đang là mùa của chúng.

Phía bên trái khu rừng tre có rất nhiều cây đậu này.

Nhìn những quả đậu trên cây đều dài và phổng phao cả rồi chỉ tầm một, hai tuần nữa là quả đậu sẽ bị già nên ba mẹ con Uyển Nhi thường xuyên đến hái đem về tích trữ.

Muốn để đậu lâu nhất chỉ có một cách là đậu phơi khô.

Quả chưa già thì Uyển Nhi rửa sạch, cắt bỏ hai đầu, đun sôi nước và chần sơ trong 1-2 phút sau đó vớt ra đen phơi là được.

Uyển Nhi mắc một sợi dây phơi giữa hai cây to rồi túm đậu đũa lại treo lên dây phơi rất tiện.

Khi đậu đũa khô có màu xanh đậm, cứng và dễ bẻ gãy là có thể đem đi cất.

Uyển Nhi dùng túi đựng quần áo loại có thể hút chân không để cất đậu đũa khô.

Bình thường cô vốn hay mua sắm quần áo nên cô cũng phải mua rất nhiều túi hút chân không để cất quần áo trái mùa.

Loại túi này được bán theo sét 6-12 chiếc có kèm theo dụng cụ hút chân không bằng tay dùng rất tiện.

Nhà Uyển Nhi có cả mấy chục túi như vậy nhưng phần lớn cô đã cất quần áo cả rồi.

Mấy cái túi mới tinh chưa dùng giờ được cô tận dụng cất đồ ăn khô.

Dùng túi này bảo quản đảm bảo không bị con vật khác gặm mất, cũng đảm bảo không bị ẩm mốc.

Nhiều quả đậu đã bị già Uyển Nhi vẫn hái mang về để A Triết và Uyển Nhi bóc lấy hạt phơi cũng để sau này ăn.

Uyển Nhi đã ăn thử hạt đậu này khi phơi khô giống như hạt đậu đỏ nghiềm thành bột uống hay nấu canh, nấu chè đều được.

Ba mẹ con Uyển Nhi thu hoạch được cả tạ đậu đũa khô luôn.

Cả nhà nhìn vào ai cũng cười tít mắt.

Ngoài thỏ tre gia đình Uyển Nhi cũng thường xuyên bắt cá bụng trắng và tôm hùm xanh ở suối nên ăn.

Khi Giang Nam Ngâm gỗ trong suối việc bắt cá càng trở nên dễ dàng.

Lúc trước Giang Nam bắt cá phải dùng lưới.

Vốn trước kia nhà Uyển nhi ở cạnh sông nên tất nhiên nhà có lưới đánh cá nhưng gần như không bao giờ được dùng đến.

Nghề phụ của làng Giang Nam ở trước kia chính là đan lưới đánh cá đấy.

Làng ven sông nên nghề chài lưới với họ vô cùng quen thuộc.

Giờ ít ai sống nhờ sông nước nữa nhưng nhà ai cũng còn giữ lại lưới đánh cá.

Thỉnh thoảng họ giăng mẻ lưới bắt cácải thiện bữa ăn hay chỉ bắt cá cho vui thôi.

Bà nội, mẹ và chị gái Giang Nam ai cũng biết đan lưới đánh cá cả.

Nhà họ vẫn giữ mấy cái lưới làm kỉ niệm thôi.

Xuyên tới đây mấy cái lưới vô cùng hữu ích.

Nhưng giờ tới lưới đánh cá Uyển nhi cũng không cần dùng đến vì mấy con cá thích nấp dưới thân cây to ngâm dưới suối để tránh nắng và kiếm thức ăn.

Uyển Nhi cầm rổ thôi cũng chụp được.

Tôm hùm xanh thì lại càng dễ bắt nhưng mỗi lần bắt chúng phải đeo găng tay vì tôm này to như con tôm hùm vậy, hai càng to của nó cắp tay là thấy máu ngay..

Hàng ngày Uyển Nhi chăm sóc vườn rau và cây lương thực của nhà, đi kiếm đồ ăn và nấu ăn.

Hai đứa trẻ thì thường xuyên đi theo phụ giúp mẹ làm việc.

Chúng cũng biết nhổ cỏ, xách nước tưới rau, phụ làm bữa ăn và những việc lặt vặt khác.

Cả hai đều chăm chỉ và ngoan ngoãn.

Có đôi khi Uyển Nhi nghĩ không phải gia đình họ mới xuyên tới đây mà vỗn dĩ họ sống ở đây vậy.

Thỉnh thoảng ba mẹ con nhắc lại những kỉ niệm trước kia của họ khi sống trên Trái Đất.

Những chuyện nhỏ của A Triết và A Nhiên khi đi học giờ cũng trở lên thú vị và lôi cuốn vô cùng.

Có nhiều thứ để họ hoài niệm quá: những người thân, bạn bè, những nơi họ từng đi qua, những món ăn họ được nếm thử...

Tất cả đã trở thành hồi ức đẹp đáng trân trọng.

Bốn người nhà họ giống như những người con xa quê lâu ngày hoài niệm lại kí ức tuổi thơ vậy.

Uyển Nhi và Giang Nam đều muốn hai con nhớ chúng vốn đến từ đâu.

Chúng cần nhớ rằng họ là những con người hiện đại đến từ một nơi xa xôi tên gọi Trái Đất.

Họ sợ chính mình hay các con lâu dần sẽ quên đi nguồn cội và bị đồng hoá bởi thế giới này.

Uyển Nhi không thể khẳng định quên đi là tốt hay xấu nhưng giác quan trong cô mách bảo cô rằng họ phải luôn nhớ rõ họ là ai đến từ đâu và đến nơi này làm gì.

Vì vậy Giang Nam và Uyển Nhi luôn không bỏ quên việc dạy hai con học hành.

Đặc biệt là A Triết tuổi còn nhỏ lâu dần cậu bé sẽ rất dễ quên những việc trước kia.

Họ biết rằng truyền tải tri thức và chữ viết là điều quan trọng nhất để giữ gìn được văn minh của nhân loại.

Biết đâu sau này sẽ có lúc Giang Nam và Uyển Nhi lại quay về sự nghiệp giáo dục trước kia của họ.

Tương lai đâu ai nói trước được gì!

Khi làm việc cùng nhau ngoài nói chuyện về cuộc sống trước kia, Uyển Nhi còn khuyến khích hai con hát những bài hát mà chúng thuộc.

Âm nhạc cũng là thứ quan trọng của nền văn minh.

Trong những bài hát chứa đựng nhiều nội dung và ý nghĩa về cuộc sống.

Để học thuộc một đoạn văn thì khó nhưng nhớ một bài hát thì dễ dàng và lâu dài hơn.

Thơ văn cũng rất quan trọng trong văn hoá con người nhưng giờ học thơ học văn đối với hai đứa trẻ không mấy cần thiết nữa, học và ghi nhớ bài hát thì dễ hơn.

Ngoài ra việc hát cũng là một sự giải trí cho tâm hồn.

A Triết vốn là một đứa trẻ thích hát.

Cậu bé thuộc nhiều bài hát hơn cả chị gái mình.

A Nhiên thì chỉ thích hội hoạ thôi.

Gia đình bốn người Uyển Nhi ít ra sẽ giữ lại được mảng khoa học, âm nhạc và hội hoạ trên Trái Đất rồi.

Không nhiều nhưng có còn hơn không.

Đề phòng sau này sẽ quên mất A Nhiên có ý kiến rằng cô bé và A Triết sẽ hát lại những bài hát chúng nhớ và A Nhiên sẽ chép lại lời bài hát vào một quyển vở.

Dù không biết viết lại khuông nhạc của tất cả các bài nhưng cứ giữ lại lời bài hát trước đã.

A Nhiên còn nhớ một vài bài hát học trên lớp cô bé còn thuộc cả khuông nhạc nữa, cô bé sẽ ghi lại ngay.

Nếu bố mẹ thuộc bài hát nào của người lớn cũng cần đọc lại lời cho A Nhiên ghi vào vở.

Uyển Nhi và Giang Nam đều nhất trí ủng hộ hai con.

Nếu có bài thơ gì mà A Nhiên và A Triết nhớ cũng có thể ghi lại.

Ở trường A Triết cũng được học thuộc khá nhiều bài hát, bài thơ hay vè ngắn nên giờ cậu bé vui vẻ hát hay đọc lại cho chị và bố mẹ nghe.

Nhìn khuôn mặt đáng yêu, nghe giọng nói dễ thương ngọng ngịu của A Triết khiến Uyển Nhi đang làm việc không thể không dừng lại ôm hôn cậu bé.

A Triết rất vui vẻ và tự hào thể hiện trước mặt cả nhà.

May mà nhà họ không thiếu giấy bút, màu vẽ để có thể ghi lại những gì quan trọng.

Chắc trong mấy năm tới họ vẫn có giấy bút để viết vẽ tất nhiên với điều kiện không được sử dụng hoang phí.

Uyển Nhi cũng phòng việc hết giấy bút nên cô đã in tài liệu liên quan đến làm giấy làm mực luôn rồi.

Sau này họ sẽ tự mày mò tìm cách tạo ra giấy, mực để dùng.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 15.1. Thám hiểm dọc theo dòng suối


Nói đến công việc của Giang Nam, anh mất cả chục ngày chỉ để chặt cây và chuyển cây gỗ đi ngâm.

Nhưng anh dự kiến cần ngâm gỗ ít nhất nửa tháng đến một tháng nên anh có mấy ngày rảnh rỗi.

Cả nhà quyết định họ lại cùng nhau đi khám phá vùng đất xung quanh.

Mục tiêu lần này là khám phá vùng đất dọc dòng suối theo hướng ngược dòng nước chảy.

Họ cũng dự định chỉ đi trong ngày.

Có kinh nghiệm của chuyển đi trước cả nhà Uyển Nhi lại chuẩn bị kĩ càng cho chuyến đi xa nhà.

Nào là chuẩn bị vũ khí, nước uống, đồ ăn, bao lô, quần áo…kĩ càng.

Vì đi dọc theo suối nên Giang Nam còn cầm theo một cái lưới đánh cá.

Lần trước Uyển Nhi có mang theo một nồi nấu thức ăn nhưng không dùng đến lần này cô vẫn định mang theo và nhất định sẽ dùng nó để nấu thức ăn nóng cho cả nhà.

Uyển Nhi và chồng dành ra nửa ngày để chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cho chuyến đi.

Sáng hôm sau cả nhà dậy sớm và ăn bữa sáng no nê.

Giang Nam khoá kĩ các cửa và cổng rồi lên đường.

Họ bám theo bờ suối để di chuyển ngược dòng nước chảy.

Bình thường Giang Nam cũng đi dọc theo dòng suối rồi nhưng anh chỉ đi vòng vèo tầm một đến hai giờ rồi quay lại.

Phía bờ suối đối diện với nhà họ là rừng rậm um tùm.

Còn phía bên này bờ suối cùng hướng với nhà thì cây cối lại thưa thớt hơn nhiều.

Gần bờ suối hầu như toàn là đá sỏi và đất cát không có quá nhiều cây to.

Cả nhà đi bộ gần hai giờ đồng hồ rồi nhưng cảnh vật gần như không có thay đổi gì đáng kể.

Đoạn này dòng suối chảy khá thẳng và bờ suối bằng phẳng đi lại khá dễ dàng khiến tốc độ của họ nhanh hơn nhiều so với khi đi thám hiểm trong rừng lần trước.

Sau hai giờ cảnh vật xung quanh bắt đầu có sự thay đổi.

Con suối không chảy thẳng nữa mà bắt đầu uốn lượn quanh co.

Đường đi cũng bắt đầu trở lên khó khăn gập ghềnh.

Có lúc họ gặp cây to bị gãy đổ chắn ngang đường đi.

Nếu cây này không quá to họ sẽ trèo qua, nếu không thể trèo qua được họ buộc phải chuyển hướng đi vòng.

Rồi có đoạn đường lại bị những tảng đá lớn chặn mất cả nhà đành phải cẩn thận trèo qua.

Lúc này tốc độ của mọi người đã chậm đi rất nhiều.

Sau hơn ba giờ kể từ khi xuất phát họ dừng lại để nghỉ ngơi uống nước và ăn chút đồ ăn lấy lại sức.

Họ đã đi liên tục 7-8km rồi ai cũng bắt đầu mệt mỏi dù cũng đã nghỉ tạm một lần trước đó.

Cả nhà Uyển Nhi nghỉ ngơi những gần 30 phút vì họ sắp phải vượt qua chặng đường khó khăn nhất từ trước đến giờ.

Chắn trước đường đi của họ là núi đá hiểm trở hẹp và dốc.

Nếu chọn đường vòng để đi thì họ không biết sẽ phải vòng đi bao xa mới đi đúng được tuyến đường đã định trước đó.

Trong lúc ngồi nghỉ ngơi hai vợ chồng bàn bạc với nhau xem họ sẽ đi đường tiếp như thế nào.

Nếu là trước kia tất nhiên gia đình họ không cần suy nghĩ quay lưng trở lại đường cũ ngay.

Nhưng giờ họ đã quen đi rừng, thể lực của mọi người đều đã được đề cao.

Nhất là Giang Nam và bé A Triết càng vượt rừng, leo núi dễ dàng.

Mặt khác bây giờ không gặp đường núi khó đi thì trong tương lại họ cũng gặp phải thôi.

Thế giới này còn chưa có đường, gia đình họ phải là đi mở đường thôi.

Giờ tốt nhất họ không nên lùi bước.

Nếu một lần có ý định thoái lui thì sau này sẽ lại có lần hai, lần ba.

Bây giờ gia đình họ nên đối mặt ngay với khó khăn thì tốt hơn.

Nhìn đuonhf đi quanh co hiểm trở trước mặt không phải không có cách nào để vượt qua.

Đường đi phía trước cạnh núi đá chỉ có chỗ đặt chân rộng tầm 40cm.

Một bên là khúc cua của dòng suối đang chảy xiết.

Một bên là vách đá trơ trọi.

Để đảm bảo an toàn Giang Nam để A Triết ngồi trong gùi và cõng con đi.

Nhưng giờ phải leo núi có thể sẽ khiến A Triết ngã khỏi gùi.

Uyển Nhi liền lấy áo chống nắng dự phòng của cô để Giang Nam buộc A Triết lên lưng cõng con cho chắc chắn.

Balo anh sẽ cho vào trong gùi và đeo trước bụng.

Cả nhà còn dùng một sợi dây thừng buộc nối với nhau để đi.

Vì chỗ họ đang đi sát với suối nên khá ẩm thấp và trơn trượt.

May mắn kết cấu nền đất ở đây rất vững chắc chứ không phải kết cấu đất đá lỏng lẻo dễ bị sạt lở nên bước đi cũng yên tâm đôi chút.

Giang Nam mạnh nhất nên đi đầu tiên.

Anh cố gắng đi cẩn thận, vững chắc nhất có thể.

Uyển Nhi đi sau Giang Nam và A Nhiên đi cuối cùng.

Cô và A Nhiên bước theo dấu chân của Giang Nam phía trước, cả nhà cẩn thận bước từng bước tiến lên.

Sau khoảng 20 phút vượt qua con đường núi khó khăn này họ lại gặp một khó khăn tiếp nữa.

Phía trước họ hoàn toàn không có đường để đi mà lại phải leo núi.

Vách núi phía trước cao khoảng toà nhà 4-5 tầng và gần như thẳng đứng rất khó khăn để leo.

Bề mặt vách đá nhẵn bóng lại nhiều rêu trơn trượt rất khó để có chỗ đặt chân hay chỗ để bám tay khi leo.

Thỉnh thoảng mới có một số cây mọc ra giữa vách núi, có cây nhỏ cũng có một số cây thân khá to lớn có thể dùng để mượn lực nhưng cách xa nhau vẫn rất khó leo.

Bốn người nhà Uyển Nhi lại phải dừng lại một lần nữa.

Họ phải tính toán cẩn thận sẽ leo núi này như thế nào để đảm bảo an toàn.

Giang Nam và Uyển Nhi bàn bạc họ cần một người leo lên đỉnh núi này trước và buộc dây thừng để những người còn lại leo lên dễ dàng hơn.

Phía trên đỉnh núi có cây to có thể cột dây thừng vào đó.

Vấn đề bây giờ là chọn ai sẽ leo trước.

Uyển Nhi và A Nhiên bị loại trừ đầu tiên.

Hai mẹ con họ đều không có khả năng lẫn sức mạnh để leo vách núi thế này.

Người leo trèo giỏi nhất là A Triết nhưng cậu bé còn quá nhỏ hai vợ chồng Uyển Nhi không yên tâm để con leo trước một mình.

Giang Nam thì có sức mạnh nhưng lại không phải là người leo trèo giỏi.

Cuối cùng họ vẫn quyệt định để Giang Nam leo lên đầu tiên.

Dù sao Giang Nam cũng rất mạnh lại là đàn ông trưởng thành anh leo núi sẽ an toàn hơn những người còn lại.

Khi leo lên tới đỉnh anh sẽ tròng dây thừng có móc sắt ở đầu vào gốc cây to rồi thả đây xuống để những người còn lại mượn lực leo lên.

Hôm qua lúc chuẩn bị đồ Giang Nam đã uốn cái móc sắt thành dạng móc mỏ leo và buộc sợi dây thừng vào để phòng khi đi thám hiểm ngày hôm sau cần dùng.

Giờ họ cần dùng đến nó luôn rồi.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 15.2


Họ sắp xếp thứ tự leo lên là Giang Nam leo đầu tiên đến A Nhiên.

Khi A Nhiên leo, Uyển Nhi có thể đứng dưới đẩy mông con được một đoạn đầu lấy đà, bên trên có Giang Nma kéo dây thừng sẽ dễ hơn cho con.

Nhỡ có việc gì Uyển Nhi ở dưới cũng tìm cách đỡ con gái.

Sau khi A Nhiên tới nơi thì Giang Nam lại leo xuống để địu A Triết lên cùng.

Lần leo đầu tiên nguy hiểm anh chỉ leo lên một mình thôi.

Khi đã có sợi dây hỗ trợ thì anh có thể cõng theo A Triết leo cùng.

Người leo cuối cùng là Uyển Nhi.

Khi chồng lên trên đỉnh núi có thể hỗ trợ kéo dây thừng giúp cô leo dễ dàng hơn.

Trong lúc Giang Nam đang chuẩn bị dây thừng và các thứ đồ bảo hộ cũng như sắp xếp lại đồ anh mang theo cẩn thận chuẩn bị leo núi A Nhiên lại liên tục giật áo của bố mẹ.

Uyển Nhi ngạc nhiên nhìn con gái.

-Sao vậy con?

Giọng A Nhiên trả lời nhỏ đến mức gần như không nghe rõ:

-Bố mẹ, A Triết leo lên vách núi rồi kìa!

Lúc này Giang Nam và Uyển Nhi mới giật mình nhìn lên.

A triết đang leo được lưng chừng vách núi rồi.

Cậu bé sử dụng cả hai tay và hai chân để leo lên.

Tay thì bám vào cành cây hoặc bám vào những phần đá gồ ghề nhô ra để mượn lực.

Chân thì kết hợp nhịp nhàng cùng hai tay leo lên thoăn thoắt.

Nhìn cậu bé leo vách núi dễ dàng như cậu tập leo cây ở nhà vậy.

Ba người còn lại đứng dưới nhìn theo không dám lên tiếng gọi thậm chí không dám cả thở mạnh sợ cậu bé giật mình ngã xuống.

Chỉ sau 5 phút A Triết đã leo lên đến đỉnh.

Cậu bé quay lại nhìn xuống cười tươi vẫy tay với cả nhà.

Lúc này mọi người cũng chỉ biết cười theo và hết lời khen ngợi A triết mà thôi.

Chắc cậu bé nghĩ vách núi trước mắt cũng chỉ như những cái cây trước kia cả nhà tập luyện.

Mà quả đúng thế thật, A Triết leo lên dễ dàng như cậu bé vẫn leo cây ở nhà.

Chẳng cần phải tính toán cũng chẳng cần đồ bảo hộ gì cứ thế nhẹ nhàng, dễ dàng leo tới đỉnh thôi.

Giờ Uyển Nhi và Giang Nam khỏi cần phân vân ai leo trước ai leo sau.

Một lần nữa họ cần đánh giá lại khả năng "nhanh nhẹn vượt bậc” của con trai.

Năng lực này không đơn thuần là tốc độ của A Triết nhanh hơn người thường mà còn giúp cậu trèo leo dễ dàng hơn hẳn nữa.

Và khả năng của A Triết có thể không chỉ có như vậy chỉ là họ chưa biết đến thôi.

Nghĩ lại những năng lực đặc biệt của từng người trong nhà cũng không được sử dụng thường xuyên và không được vận dụng hết tiềm lực của họ.

Chỉ có Giang Nam là thường xuyên sử dụng sức mạnh của anh nhất nhưng cũng chỉ để làm việc thông thường.

Anh chưa thực sự vận dụng hết sức mạnh đặc biệt của mình vì cũng chưa cần thiết.

Họ hết sức mong đợi trong tương lai năng lục của mình càng được khám phá và phát triển hơn nữa.

Nhìn A Triết leo vách núi dễ dàng như vậy cả nhà đều yên tâm.

Uyển Nhi gọi con trai;

-Con xuống đây với bố mẹ nào.

Mẹ có việc quan trọng cần nhờ A Triết.

Leo xuống cẩn thận một chút con nhé!

A Triết chỉ cần tầm 8-10 phút là lại leo xuống tới nơi.

Cậu bé vui vẻ hớn hở kể chuyện cậu bé leo núi dễ dàng và thú vị như thế nào.

-Con phát hiện trên cái cây to nhất mọc giữa núi kia có tổ chim đấy mẹ ạ.

Con định vòng qua bắt cơ nhưng sợ mọi người chờ lâu nên con leo xuống luôn.

-Ừ thôi con kệ chúng đi .

Chúng ta giờ không thiếu đồ ăn cứ để cho đám trứng đấy nở thành chim.

Khi nào thiếu thức ăn A Triết lại bắt giúp mẹ sau nhé.

Giờ con giúp bố mẹ việc này quan trọng hơn nhiều.

A Triết nghe vậy hớn hở vỗ ngực đáp ứng việc gì cậu bé cũng làm được hết.

Uyển Nhi giải thích với con:

-Giờ con cầm theo sợi dây này leo lên đỉnh núi lần nữa.

Khi lên tới nơi con lấy đầu dây có móc sắt này mắc vào thân cây to trên đó rồi thả đầu dây con lại xuống dưới này cho bố mẹ là được rồi.

Uyển Nhi nói còn Giang Nam cầm sợi dây mô phỏng đọng tác cho A Triết hiểu.

Giang Nam cẩn thận giải thích với con đâu là móc sắt, phải móc vào cây như thế nào, thả dây xuống ra sao.

Anh làm đi làm lại mấy lần đến khi chắc chắn con trai đã hiểu mới thôi.

Uyển Nhi động viên thêm:

-Nhà mình chỉ có A Triết leo treo giỏi nhất nên mọi ngươi tin tưởng giao việc này cho con nhé.

Khi thả sợi dây thừng xuyến con cứ đứng nguyên tại chỗ chờ mọi người lên cùng.

Tuyệt đối không rời đi đâu cả.

Như vừa rồi con định leo núi hay làm gì khác cúng phải nói trước với bố mẹ nhé.

Giờ thỉ A Triết cố lên!

A Triết quàng cuộn dây thừng chéo qua vai rồi leo lên vách núi.

Cậu bé vẫn leo nhẹ nhàng như lúc trước mất khoảng 10 phút là lên tới nơi.

Theo lời bố mẹ dặn dò A Triết móc đầu sắt vào thân cây to ngay gần đấy và thả đầu dây còn lại xuống dưới.

Ở phía dưới chân núi, Uyển Nhi và Giang Nam thấy một đầu sợi dây đã rơi xuống chân họ nên hét to với A Triết:

-Được rồi, A Triết giỏi quá.

Con đứng yên đấy chờ bố mẹ và chị lên nhé.

Giờ leo lên sau A Triết sẽ là Uyển Nhi.

Trước khi cô leo lên Giang Nam giật mạnh sợi dây mấy lần để đảm báo nó móc chắc với thân cây mới để vợ leo lên.

Uyển Nhi tuy là người lớn nhưng cô lại không có sức mạnh hay sự nhanh nhẹn như chồng và con trai nên cô leo lên khá khó khăn.

Uyển Nhi cẩn thận bám chắc sợi dây thừng, chân dẫm lên những chỗ đá lồi ra làm điểm tựa.

Khi một chân tìm được điểm tựa chắc chắn rồi cô mới nhấc chân kia lên và lại cẩn thận tìm chỗ dựa tiếp mới từ tốn leo lên.

Hai tay thì luôn ghì chặt sợi dây thừng.

Khi nào cả hai chân trụ vững thì cô mới vươn tay leo cao hơn theo sợi dây.

Trong suốt quá trình leo núi có một lần Uyển Nhi dẫm chân lên một cái cây làm điểm tựa nhưng cành cây đó yếu hơn so với suy nghĩ của Uyển Nhi.

Nó gãy giữa chừng khiến cô mất đã suýt ngã.

May mà có sợi dậy thừng để bám nếu không có khi cô gặp nguy hiểm rồi.

Uyển Nhi mất gần 20 phút mới leo lên được đỉnh núi.

Vừa tới nơi Uyển Nhi mệt mỏi ngồi bệt xuống thở dốc.

Vừa căng thẳng lại vừa liên tục ghì chặt tay chân nên giờ cô thấy tay chân mình run rẩy và tê cứng luôn rồi.

Ổn định lại mấy giây cô hét lớn với Giang Nam ở phía dưới.

-Em lên tới nơi rồi.

Anh cho A Nhiên leo lên đi.

Tiếp sau Uyển Nhi là A Nhiên sẽ leo lên trên núi.

Giang Nam đã cẩn thận hướng dẫn A Nhiên cách leo núi rồi.

Cô bé cũng nhìn em trai và mẹ leo nãy giờ nên cũng rút ra cho mình một số kinh nghiệm leo núi.

Giang Nam đỡ A Nhiên lên cao giúp con lấy đà leo nên dễ dàng hơn.

Phía trên Uyển nhi cũng cố kéo dây thừng hợp sức với A Nhiên kéo cô bé lên nhanh hơn.

A Nhiên chỉ cần cố gắng bám chắc sợi dây thừng và hai chân đẩy mạnh vách đá để đu lên.

Phía trên mẹ cô bé đã giúp kéo dây thừng lên rồi.

Nhờ có sự giúp đỡ của bố mẹ A Nhiên cũng leo lên được đỉnh núi với thời gian gần giống như Uyển Nhi.

Người leo cuối cùng là Giang Nam cùng với đa số đồ đạc của cả nhà.

Để leo dễ dàng gần như Uyển Nhi và A Nhiên không mang theo đồ đạc gì khi leo lên vách núi cả.

Đồ đạc được để lại gần hết cho Giang Nam cõng lên vì dù sao anh cũng rất khoẻ, chút đồ đạc đó cũng không thấm gì với anh cả.

Giang Nam cũng chỉ mất khoảng gần 10 phút là leo tới đỉnh núi.

Ban đầu nhìn vách đá anh cứ ngỡ sẽ leo lên sẽ khó khăn lắm.

Đến khi tự mình trải qua anh mới thấy dễ dàng hơn những gì mình tưởng tượng.

Trước đây anh chưa từng leo vách núi nhưng cũng biết chắc chắn leo núi không hề dễ đâu nhưng do có năng lực đặc biệt nên giờ anh mới cảm thấy dễ leo hơn thôi.

Có “bàn tay vàng” thật là tốt!

Cuối cùng cả nhà đã vượt qua được đoạn đường khó khăn để tiếp tục chuyến hành trình.

Họ đã mất cả tiếng đồng hồ để chuẩn bị và leo qua vách núi.

Con đường tiếp theo dễ đi hơn một chút.

Sau hơn một giờ họ đi qua một đoạn đường dốc xuống.

Độ dốc của đoạn đường này không quá nhiều, cả nhà đi lại khá nhẹ nhàng và nhanh chóng.

Sau đoạn dốc khoảng 15 phút nữa họ đã tới một cái hồ nước lớn.

Đây có lẽ là điểm dừng chân của họ trong chuyến đi này rồi.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 16.1. Hồ nước ngọt rộng lớn


Phía trước mặt bốn người Uyển Nhi lúc này là một hồ nước rất sâu và rộng lớn.

Một đầu của hồ nước là thác nước chảy từ độ cao khoảng 300m xuống hồ.

Bọt nước trắng xoá văng cao cả trăm mét.

Cảnh thác nước vừa hùng vĩ vừa tráng lệ.

Gia đình Uyển nhi đã mất 5 tiếng đồng hồ để tới được đây quả là xứng đáng.

Cả nhà dừng lại bên hồ để nghỉ ngơi một chút rồi mới đi khám phá xung quanh.

Đây là một hồ nước ngọt với nhiều loài sinh vật phong phú.

Có nhiều loài cá tôm họ đã biết và càng nhiều loài họ chưa biết đến.

Nhưng điểm nồi bật nhất của hồ này là họ phát hiện có loài rùa khổng lồ.

Những con rùa này dài trung bình 1-2m có con dài tận 3m và có thể nặng tới 3-4 tạ.

Cơ thể chúng to lớn nặng nề và chậm chạp.

Đa số chúng đang nằm phơi nắng trên bờ hồ.

Nếu chúng không thò đầu ra khỏi mai có khi nhìn từ xa họ tưởng là những tảng đá lớn.

Giang Nam với sức mạnh vượt bậc cũng khó khăn mới có thể nhấc nổi mấy con rùa này lên khỏi mặt đất.

Chúng gần như giống hệt loài rùa trên Trái Đất có mai cứng, cơ thể chậm chạp.

Một điểm khác biệt nhỏ là hoa văn trên mai của nó có hình những bông hoa tuyết in chìm rất đẹp.

Màu sắc của mai rùa lại khá giống màu của những phiến đá rêu phong.

Nhìn chúng mang một phong thái rất cổ xưa.

Cũng giống như rùa trên trái Đất, mấy con rùa này vô cùng hiền lành.

A Triết thậm chí trèo lên mai một con rùa lớn.

Con rùa không hề phản ứng gì chỉ rút đầu vào trong mai mà thôi.

Họ đi vòng vèo quanh bờ hồ để tìm hiểu những loài động thực vật ở đây.

Hồ này chắc có chiều dài mấy chục km.

Họ đi gần 30 phút cũng chưa hết một vòng hồ đành quay lại.

Trên đường đi cả nhà nhìn thấy nhiều mai rùa bỏ không.

Chắc đây là mai của những con rùa đã chết từ lâu.

Những cái mai rùa lớn người nằm vào trong đó tắm cũng rộng rãi.

Mỗi cái mai rùa chắc chắn nhưng lại không quá nặng như vẻ bề ngoài nặng nề của nó.

Giang Nam thả thử một cái mai xuống nước nó nổi nên như thuyền vậy.

Anh quyết định sẽ nhặt mấy cái mai này kéo về nhà để sử dụng.

Anh chồng ba cái mai có kích thước từ to đến nhỏ lên nhau rồi buộc dây kéo theo phía sau.

A Triết và A Nhiên còn ngồi vào mai rùa để bố kéo đi.

Cả hai đứa trẻ đều vô cùng thích thú với trò chơi mới này.

Trong hồ họ còn thấy có loài chim lớn hình dáng giống chim bồ câu.

Chúng có màu lông trắng tinh và cái mỏ vàng giống mỏ vịt cũng bơi được trong nước như vịt.

Thỉnh thoảng có con lại vỗ cánh bay vụt lên cao.

Mỗi con trung bình nặng 8-9kg còn to hơn cả mấy con gà rừng.

Họ đặt tên loài này là “vịt trời” vì đặc điểm giống với vịt trời trên Trái Đất vừa biết bơi lại biết bay.

Những con vịt trời làm tổ trong đám lau sậy mọc khắp nơi gần bờ hồ và kiếm cá trong hồ nước để ăn.

Tất nhiên loài vịt trời này được trở thành thức ăn của người nhà Uyển Nhi.

Họ định bắt mấy con về nhà làm thịt.

Cách bắt vịt trời cũng giống như cách săn gà rừng.

Mỗi người giương ná cao su lên bắn về phía con vịt trời họ đã ngắm đến từ trước đó.

Số lượng vịt trời trong hồ khá nhiều nên xác suất bắn trúng rất cao.

Tuy nhiên điều khó khăn ở đây là khi bắn trúng con vịt trời rồi chúng lại bay thêm một đoạn nữa ra tận xa giữa hồ họ không nhặt được.

Vậy nên tốt nhất nên nhắm bắn mấy con đang kiếm ăn gần bờ.

Cả bốn người đều bắn nhiều lần và có những ba con vịt trời bị trúng đạn ná rơi xuống.

Quả thật có rất nhiều vịt trời xung quanh, bắn bừa có khi cũng trúng được một hai con cũng nên.

A Triết và A Nhiên vô cùng hăng hái bắn vịt trời.

Dù vịt trời có rất nhiều nhưng Giang Nam và Uyển Nhi vẫn dặn con chỉ bắn những con to lớn đừng bắn những con còn nhỏ.

Họ luôn tuân thủ quy tắc của tự nhiên không săn bắt con non và con cái đang mang thai.

Dù ở đây các sinh vật rất nhiều ăn mãi cũng không hết nhưng đã chứng kiến cảnh con người tàn phá thiên nhiên như thế nào ở Trái Đất trước kia họ phải rèn luyện cho con cháu ý thức bảo vệ môi trường sống từ bây giờ.

Sau hai mươi phút săn bắt cả nhà đã bắt được tám con vịt trời.

A Triết cũng tự mình bắn được một con.

A Triết rất vui vẻ.

Để cổ vũ con Uyển Nhi đã buộc thêm một sợi cỏ vào chân con vịt mà cậu bé săn được và nói khi về nhà sẽ nấu con này ăn trước tiên.

-A Triết giỏi quá!

Con lại săn được một con mồi nữa rồi.

Tối nay nhà mình sẽ ăn luôn con vịt trời này.

Chắc sẽ ngon lắm đây.

-Hì hì.

Tối nay con sẽ ăn thêm một bát cơm nữa với món vịt trời này mẹ ạ.

A Triết hứng khởi nói.

Ngoài bắt vịt trời tất nhiên họ còn nhặt thêm trứng vịt nữa.

Uyển Nhi nhặt những lá cỏ lau khô héo lót trong gùi và nhặt năm, sáu chục quả trứng vịt trời bỏ vào.

Trứng vịt trời này có màu xanh xám, trên vỏ trứng có vài đốm đen, quả nào quả lấy tròn vo to đùng.

Mỗi quả trứng to như trứng ngỗng.

Ở đây họ thấy hai loại trứng.

Loại trứng màu xanh xám nhỏ hơn nằm trong các ổ cỏ lau chắc chắn là trứng vịt.

Loại trứng to hơn nữa màu trắng ngà vùi trong cát là trứng của mấy con rùa.

Chính A Triết và A Nhiên tò mò bới cát nghịch đã tìm thấy mấy quả trứng rùa.

Họ không nhặt mấy cái trứng của con rùa vì bình thường mọi người không có mấy ai đi ăn trứng rùa cả.

Theo thói quen họ cũng không có ý định ăn chúng nên cũng không nhặt trứng rùa nữa.

Tuy nhiên trong tương lai vô tình gia đình họ sẽ tìm thấy được tác dụng to lớn của trứng mấy con rùa này.

Tới lúc đó ai cũng vô cùng trân trọng trứng rùa cho xem..

Hồ nước nhìn có vẻ rất sâu.

Đứng cạnh bờ hồ họ không nhìn thấy được đáy nước.

Giang Nam đã dùng một cành cây dài 3m kiểm tra độ sâu.

Mới ven hồ mà đã ngập cành cây tới 2m rồi.

Ra giữa hồ chắc còn sâu hơn nhiều.

Dù sao họ cũng không định lội xuống thử đâu.

Trong hồ các nhiều loài động vật sinh sống như sinh vật phù du, các loài cá, tôm, cua … vô cùng đa dạng và phong phú.

Các loài cá, tôm, cua có loài họ đã gặp có loài hoàn toàn mới.

Thường theo thói quen loài nào giống trên trái Đất hoặc loài nào có kích thước lớn sẽ được Uyển Nhi ưu ái kiểm tra thử xem có ăn được không và bắt về.

Ở đây họ thấy có loài cá rất to lớn.

Con cá đó có thân dài, vảy bạc, trên thân có những đốm nâu nhỏ.

Một vài con tương tự nhưng màu xanh xám và có đốm đen.

Mỗi con cá cũng nặng tới 30-40kg và dài khoảng gần 1m.

Chúng đang bơi thành đàn ngược tới dòng thác nhìn khá giống cá hồi.

Vậy là họ đặt tên loài cá này là “cá hồi”.

Ngay khi bắt đầu chuyến đi Giang Nam đã tính trước nên cầm theo lưới đánh cá.

Giờ đúng lúc họ cần dùng đến lưới đánh cá rồi.

Giang Nam lại gần phía dòng thác nơi nhưng con cá hồi tập trung nhiều nhất để vung lưới.

Chỉ sau vài phút anh kéo lưới lên bờ luôn.

Với sức mạnh của mình Giang Nam thả lưới, kéo lưới cá rất dễ dàng.

Anh kéo mẻ lưới nặng lên bờ.

Giang Nam kéo từ từ, cẩn thận vì sợ mấy con cá lớn quẫy mạnh sẽ làm rách mất lưới.

Lưới đánh cá nhà họ bây giờ khá quý giá.

Uyển Nhi vẫn chưa học được cách móc lưới đánh cá để làm thêm luói mới được.

Chỉ một mẻ lưới Giang Nam bắt được hai con cá hồi to và mấy con cá nhỏ giống khác.

Vì lưới của họ không lớn nếu không còn bắt được nhiều hơn nữa.

Uyển Nhi dùng bàn tay vàng của mình kiểm tra các loài cá họ bắt được.

Cô cứ kiểm tra trước cho chắc chứ mất công vác nặng về nhà không ăn được thì khổ.

Thật may vịt trời, cá hồi và cá nhỏ trong lưới đều ăn được hết.

Tất nhiên theo nguyên tắc đã săn bắt đươc là vác về nhà nên họ cầm về tất cả.

Dù sao Giang Nam rất khoẻ, bao nhiêu anh cũng vác được hết chỉ sợ không có vật đựng thôi.

Nhưng lần này có mang về nhiều cũng không lo vì họ có mai rùa lớn chở đồ vật rồi.

Giang Nam thả thêm 5 mẻ lưới khi bắt được chục con cá hồi lớn thì dừng lại.

Bắt nhiều quá về nhà Uyển Nhi cũng không kịp chế biến để hỏng là không nên.

Giờ Uyển Nhi đã rất thành thạo việc làm ruốc thịt với làm thịt hun khói rồi.

Nhiều thức ăn cô cũng không lo để uổng phí nữa.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 16.2


Khi bố mẹ bắt cá A Nhiên và A Triết chơi cát gần đó.

Lâu rồi chúng không được đi biển chơi.

Trước kia nhà họ chỉ cách biển tầm hơn 30km nên mùa hè và mùa thu cứ một tháng là cả nhà lại ra biển chơi.

Giờ không được nghịch cát ngoài biển chúng chơi cát ở hồ cũng được vậy.

Hồ này trong đất liền nhưng lại rất lớn và có bờ cát rộng như ở biển.

Không hiểu hồ này hình thành nên kiểu gì nữa.

Một đầu của hồ có thác nước.

Có một nhánh chảy ra nối với con suối chảy qua trước nhà họ.

Chính vì hai đứa trẻ nghịch cát nên chúng mới phát hiện ra trứng rùa.

Cả hai nghe lời bố mẹ lại vùi mấy quả trứng rùa tìm được vào trong cái ổ trứng của nó như ban đầu.

Chúng hiểu rằng nếu không lấy ăn thì không được phá hỏng những loài động, thực vật xung quanh.

Trong quá trình chơi cát bọn trẻ tìm thấy nhiều sò.

Hai chị em đào con sò lên rồi như hiến vật quý mỗi đứa cầm theo một con sò lớn lại khoe bố mẹ.

-Bố mẹ ơi bọn con tìm thấy con sò này.

Giang Nam và Uyển Nhi mỗi người nhận một con sò mà con đưa cho.

Con sò Uyển Nhi cầm có vỏ hai mảnh màu trắng đục.

Con sò Giang Nam nhận được lại có vỏ màu đen.

Tất cả chúng đều có lớp vỏ ngoài nhiều rãnh gồ ghề.

Cả nhà lại cùng nhau đi cào sò.

Giang Nam chặt cho mỗi người một cành cây có nhiều nhánh để cào cát cho dễ.

Cào cát lên mới biết dưới lớp cát có nhiều loại sò khác nhau.

Có con màu trắng, có con vàng, đen hay xám đá...

Có con sò có một lớp lông ngoài vỏ giống sò lông.

Có con thì thì vỏ nhẵn bóng giống ngao.

Lại có con vỏ có vân là những đường cong gợn sóng đẹp đẽ.

Hôm nay Uyển Nhi đã dùng năng lực của mình năm lần rồi.

Co còn năm lần nữa để kiểm tra.

Thế là Uyển nhi quyết định kiểm tra bốn loại sò khác nhau.

Còn một lượt kiểm tra cô để dành lại nhỡ có việc cần thiết.

Uyển Nhi chọn kiểm tra hai con sò lớn mà A Nhiên và A Triết bắt được lúc đầu.

Một con màu trắng đục vỏ có rãnh gồ ghề, một con màu đen.

Ngoài ra cô chọn hai con nhìn khá quen thuộc là con sò có lông và một con vỏ nhẵn giống con ngao.

Sau khi kiểm tra bốn loại sò đó cả bốn đều không có độc tuy nhiên riêng con sò màu đen thì ăn vào không độc nhưng trong miệng Uyển Nhi chỉ cảm thấy vị đắng và rất nhiều cát.

Con sò đen này bỏ qua luôn.

Gia đình họ lại đào thêm sò mang về.

Trong khi ba bố con Giang Nam đi cào ngao, sò thì Uyển Nhi nấu bữa trưa luôn tại đây.

Họ có mang theo cơm nắm, thịt khô nhưng dù sao có điều kiện ăn đồ nóng vẫn hơn.

Giang Nam đi kiếm một ít củi về cho vợ.

Uyển Nhi dùng ba viên đá gần giống nhau kê thành chân bếp.

Cô có mang theo một nồi nấu ăn loại nồi inox chuyên nấu canh khá to lại còn nhẹ nữa.

Có sẵn nguyên liệu tại dây họ làm món sò luộc và nướng một con cá nhỏ ăn cùng.

Vì một con cá hồi bắt được nhỏ nhất cũng hơn hai chục cân nên ăn một bữa không hết được giờ Uyển Nhi không nướng nó ăn thử luôn.

Cô chọn một con cá khác nhỏ hơn cỡ 10kg mà Giang Nam bắt được trong lưới hồi nãy.

Uyển Nhi đã kiểm tra từ trước nó ăn được nên giờ cô sẽ nướng luôn.

Việc nhóm lửa cũng do Giang Nam làm.

Đánh lửa bằng cành cây phải cọ xát khá lâu và tốn sức nên Uyển Nhi ít khi làm.

Công việc nhóm lửa này rất hợp với Giang Nam.

Họ có đem theo bật lửa nhưng lúc nào tiết kiệm được là họ tiết kiệm ngay.

Mấy con cá hồi giờ đang được nuôi tạm trong mấy cái mai rùa lớn.

Mỗi cái mai rùa khổng lồ cũng chỉ tạm đủ chỗ cho hai con cá lớn thôi.

Nhìn một hàng mai rùa chứa cá rất có không khí mùa thu hoạch.

Tiếc là mấy con cá kích thước lớn thế này chắc có thả xuống suối trước nhà họ nuôi cũng không được rồi.

Con suối đó nông không phù hợp nuôi mấy con cá lớn này.

Chỉ 30 phút là món ăn trua đã sẵn sàng.

Giang Nam lấy cái mai rùa úp xuống làm bàn ăn.

Anh lại lấy một cái mai khác úp xuống làm ghế ngồi.

Bao nhiêu thế hệ nhà rùa sinh sống ở đây nên giờ có rất nhiều những cái mai rùa trống.

Giang Nam kéo xuống hồ cọ rửa một lúc là họ có thể sử dụng được ngay.

Họ kéo bộ bàn ghế mới toanh vừa thiết kế ra được này lại dưới một gốc cây to gần hồ để ngồi ăn trưa.

Uyển Nhi ngắt lấy lá cây lớn trải lên mai rùa.

Cô vớt số sò đã chín để lên trên lá cây.

Sò chỉ luộc đơn giản thôi nhưng vẫn khá thơm.

Không biết ăn vào thì vị thế nào.

Để đề phòng có loại ăn không ngon thế là ba loại sò vừa kiểm tra ăn được cô đều luộc mỗi loại mấy con.

Mỗi con sò đều to nên một nồi cô chỉ luộc được có 6 con.

Luộc chín một nồi đổ ra Uyển Nhi lại bắc thêm một nồi mới lên bếp.

Cô thêm một chút xíu gừng vào nồi để khử mùi tanh thôi chứ không nêm nếm gì khác.

Đồ chấm thì Uyển nhi có đem theo muối và tương ớt để.

Cá nướng thì phải lâu hơn một chút mới chín.

Cá được Giang Nam mổ bụng, rửa sạch rồi dùng que nhọn xiên qua gác lên một giá bằng củi để nướng trực tiếp trên lửa.

Uyển Nhi xát chút gừng và muối lên thân cá trước khi đem nướng.

Thỉnh thoảng cô lại xoay mặt cá cho chín đều.

Trên "bàn mai rùa" có khá nhiều món ăn.

Hai hộp to cơm nắm, ruốc thịt, thịt gà khô, xúc xích hun khói, sò luộc và cá nướng nữa.

Hai món ăn sau cùng đang bốc hơi nóng nghi ngút.

Cả nhà không nói chuyện gì thêm ai cũng cắm cúi ăn uống.

Bên cạnh mỗi người còn có bình đựng nước.

Của ba mẹ con Uyển Nhi là nước cam còn Giang Nam chỉ là nước lọc bình thường thôi.

Từ khi tìm được vườn cam giữa rừng, thỉnh thoảng Giang Nam lại qua đó hái một gùi về để cả nhà ăn dần.

Uyển Nhi thường vắt nước cam uống vừa ngon lại dễ dàng bổ sung chất cho cơ thể lúc mệt nhọc.

Giang Nam không thích đồ ngọt lắm nên anh không thích uống nước cam này.

Thật may vì thịt của mấy loài sò này đều rất ngon.

Thịt của chúng giai vừa phải, chất thịt ngọt xen chút vị tanh đặc trưng của sò nước ngọt.

Còn món cá nướng thì càng ngon hơn chỉ có điều loài cá này hơi nhiều xương chữ Y ăn phải từ từ cẩn thận.

Họ ăn thức ăn chấm với muối và tương ớt cực kì hợp miệng.

Sau khi ăn uống no nê cả nhà nghỉ ngơi thêm 15 phút rồi bắt đầu thu dọn đồ về nhà.

Họ đã mất hơn 5 giờ để tới đây rồi lại qua 2 giờ bắt cá, sò và ăn uống nghỉ ngơi nên đã đến lúc cần phải quay về mới kịp tới nhà trước khi trời tối.

Lúc đi cả nhà không cầm theo nhiều đồ giờ họ trở về thì lại có không ít đồ đạc đâu.

Có ba cái mai rùa lớn xếp chồng nên nhau, trong một cái mai rùa xếp đầy sò.

Gần chục con cá lớn đã bắt lên nhưng tính toán thấy hành lí hơi nhiều nên Giang Nam thả bớt trở lại hồ chỉ giữ lại bốn con cá hồi lớn và hai con cá khác nhỏ hơn.

Những con cá này chỉ có thể xếp chồng nên nhau dùng dây buộc chặt với mai rùa thôi.

Mấy con vịt trời thì bỏ vào trong gùi của Giang Nam.

Không đủ chỗ thì lại buộc mỏ, buộc chân chúng treo lủng lẳng bên cạnh gùi.

Uyển Nhi thì đeo gùi trứng vịt.

Cô đã cẩn thận lót cỏ khô vào gùi để đề phòng trứng bị va chạm vỡ nát.

Nếu trên đường đi có bị vỡ một số quả thì cũng đành chịu thôi.

Sau khi xếp hành lí gọn nhất có thể cả nhà theo đường cũ trở về.

Đường về có thêm nhiều đồ nhưng gần như không ảnh hưởng quá lớn đến tốc độ của mọi người.

Giang Nam để mai rùa trên mặt đất buộc đây thừng vào phần hở giữa chỗ cổ và chân trước của mai rùa rồi kéo lê trên mặt đất.

Chỗ nào khó đi không thể kéo được thì anh vác trên vai.

Giang Nam có thể vác khối lượng tới tận 5 tạ.

Nhìn cái mai rùa tưởng nặng nề nhưng thực ra nó lại nhẹ có gần 50kg kèm theo số cá và sò cũng vẫn còn nhẹ đối với Giang Nam.

Tuy mai rùa khá nhẹ nhưng nó lại vô cùng chắc chắn.

Giang Nam đã thử vác cái mai rùa lên cao rồi lại đập mạnh vào tảng đá mà nó không xi nhê gì, cứng như kim loại luôn.

Vậy nên kéo lê trên đất bằng không ảnh hưởng gì tới cái mai rùa đó cả.

Khi tới đoạn đường vách đá khó đi Giang Nam nghĩ ra cách dùng dây thả những chiếc mai rùa kèm theo cá và sò xuống suối để nó tự trôi theo dòng nước anh khỏi phải vác khi leo vách núi khó khăn nữa.

Để đề phòng cái mai rùa trôi đi luôn trước tiên Giang Nam cứ thả nó từ từ xuống suối nhưng đầu dây thừng còn lại thì buộc vào khối đá.

Khi anh leo xuống dưới Uyển Nhi chỉ cần vần khối đá lăn xuống là được.

Giang Nam sẽ lại kéo sọi dây thu hồi cái mai rùa vào bờ.

Không thể để mai rùa trôi mãi trên dòng suối được nó trôi đi mất thì họ không biết đâu mà tìm.

Nhiều khi họ phải đi đường vòng chứ không thể bám sát bờ suối để đi được.

Lần này thứ tự leo xuống vách núi lại có sự thay đổi.

Giang Nam xuống đầu tiên sau đó đến A Triết, đến A Nhiên rồi cuối cùng là Uyển Nhi.

Khi leo xuống núi mọi người đã có kinh nghiệm lại có dây thừng để bám vào nên ai cũng trèo xuống nhanh hơn lúc leo lên.

Họ theo dấu vết đã leo lên để leo xuống.

Lại đi qua một đoạn đường hẹp là tới đoạn đường dễ đi.

Khoảng hơn hai tiếng nữa là họ về đến nhà.

Suất đoạn đường về hầu như họ không gặp mấy con thú rừng nào, có gặp cũng là mấy con thú nhỏ ăn cỏ.

Cả quãng đường trừ lúc phải vượt qua một đoạn đường núi khó đi còn lại không gặp nguy hiểm gì.

Tới bảy rưỡi tối là họ về tới nhà.

Chỉ còn khoảng hơn tiếng nữa là trời sẽ tối.

Vậy là chuyến thám hiểm của gia đình Uyển Nhi đã thành công thuận lợi.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 16.3


Dù đã mệt mỏi nhưng Uyển Nhi và Giang Nam vẫn phải làm việc.

Nhiều thức ăn họ mới kiếm được không thể để lâu thêm sẽ hỏng mất.

A Nhiên tự tắm rửa và rồi tắm rửa luôn cho em trai.

Dạo này khi nào mẹ quá bận cô bé sẽ chăm sóc em thay mẹ nhiều hơn.

A Nhiên đã biết giúp đỡ được mẹ khá nhiểu việc rồi.

Uyển nhi và Giang Nam tập trung xử lí đồ ăn.

Giang Nam đem mấy con cá ra bờ sông để mổ bụng và làm sạch.

Anh cũng giết thịt thêm một con vịt trời.

Con vịt này là Uyển nhi đã hứa với A Triết sẽ làm thịt ăn tối nay vì con này do chính bé bắn được.

Những con vịt trời còn lại đều sống cả nên họ nhốt chúng trong chuồng gà cũ vốn bỏ không.

Giang Nam vất cho chúng chút thịt cá thừa là được.

Uyển Nhi thì chuẩn bị sẵn củi lửa và gia vị.

Đồng thời cô cũng chuẩn bị làm bữa tối luôn.

Mấy con sò thì sức sống mạnh mẽ nên giờ họ đổ nước vào là chúng có thể sống tiếp được.

Giang Nam cứ làm thịt được một con cá lại cầm về ngay cho Uyển Nhi chế biến.

Con cá đầu tiên Uyển Nhi lấy một nửa số thịt của nó để tối nay nhà họ ăn luôn.

Nửa còn lại thì lọc thịt cá riêng cắt thành các khối hình chữ nhật kích thước to hơn bàn tay người lớn để hun khói.

Nếu để cả con cá hun khói thời gian lâu nên Uyển Nhi lọc thịt cắt thành miếng nhỏ hơn sẽ nhanh hơn mà mùi vị cũng không khác gì nhiều so với hun khói cả con.

Riêng bản thân Uyển nhi thì cô thích hun miếng nhỏ như vậy vừa ngấm gia vị mà vừa rắn chắc hợp với khẩu vị của cô.

Nhưng làm vậy thì hai con ăn sẽ hơi cứng.

Nên Uyển Nhi sẽ để miếng cá to hơn hun khói sẽ mềm hơn cho hai con ăn.

Còn nếu con cá không quá to thì tất nhiên cô sẽ hun cả con.

Số cá định ăn tối nay Uyển Nhi làm thành hai món cá kho và cá rán.

Đầu cá thì lấy một phần nấu canh măng.

Mấy con cá này đầu rất to họ không thể nào ăn hết được, Giang Nam sẽ chôn cạnh khu vườn gần suối để làm phân bón.

Bốn con cá lớn họ ăn một nửa con, một nửa còn lại và hai con nữa làm thành cá hun khói.

Một con sẽ làm ruốc cá.

Loài cá này giống cá hồi nên Uyển Nhi nghĩ ngay đến món ruốc cá hồi trước kia cô có mua về cho con ăn nên Uyển nhi cũng làm thử luôn.

Nếu ăn không ngon thì cô cũng vẫn ăn được không lo bị lãng phí.

Tiện thể cô quay con vịt trời trên bếp luôn.

Thịt vịt quay vốn là món ăn nổi tiếng trước kia, giờ không có đầy đủ gia vị nhưng vốn chất thịt của con vịt tốt nên chế biến kiểu gì ăn cũng ngon.

Trong khi tiếp tục hun khói thức ăn Uyển Nhi tranh thủ ăn tối cùng cả nhà.

Bọn trẻ ăn xong thì tự do chơi với nha.

Giang Nam và Uyển Nhi tiếp tục chế biến thức ăn.

Giang Nam phụ Uyển Nhi trông coi cá hun khói để cô làm ruốc cá hồi.

Cá đã được Giang Nam lọc sạch xương và cắt thành nhũng miếng thịt to đều nhau khoảng 0,5 kg một miếng.

Trước tiên Uyển Nhi chà xát da cá cho hết nhớt rồi rửa sạch lại với nước.

Cho muối và các gia vị đặc biệt là gừng, ớt, tiêu vào ngâm với thịt cá trong 15-20 phút để khử mùi.

Sau đó vớt ra lau lại bằng khăn giấy cho khô.

Giờ không có khăn giấy thì để chúng tự ráo nước.

Sau khi thịt cá khô đem ướp với mắm muối và các loại gia vị một lần nữa đặc biệt có ớt, tiêu và gừng.

Nhưng vì các con không ăn được cay nên Uyển Nhi làm thành hai loại.

Một loại chỉ có các gia vị thông thường và gừng, một loại thì thêm ớt và tiêu.

Giang Nam đặc biệt thích ăn tiêu nhưng ở đây Uyển Nhi không có nhiều hạt tiêu nên chỉ có thể dùng quả dâu tây còn xanh ép lấy nước thay thế.

Sau khi để cá ngấm gia vị thì Uyển Nhi cũng ăn tối xong.

Cô bắt đầu hấp cá.

Cá hấp với lửa vừa trong khoảng 20 phút, không hấp quá lâu thịt sẽ mất ngon.

Sau khi để nguội sẽ cho thịt cá vào cối giã nhuyễn.

Phần việc này lại giao cho Giang Nam anh chỉ làm loáng cái là xong.

Khi nào dùng tay bóp thịt cá nhuyễn và đàn hồi là được.

Bước cuối cùng là rang trên chảo với lửa nhỏ.

Lúc này có thể tra thêm gia vị nếu cần thiết.

Không nên rang quá kĩ cũng không nên để lửa to thịt cá dễ cháy và mất chất.

Một con cá gần 30kg làm được 7kg ruốc cá.

Uyển nhi để nguội sau đó bỏ vào hai chiếc hộp nhựa và một bình thuỷ tinh mới hết.

Số cá này ăn cả nhà được mấy tuần mới hết đây.

Bõ công Giang Nam chuyển cá từ xa về nhà rồi Uyển nhi lại mất công mấy giờ chế biến.

Về phần cá hun khói cần phải hun liên tục 2-4 giờ mới xong được.

Muốn cá ngon không bị cháy thì phải treo cá cách ngọn lửa 30-50cm và phải giữ cho lượng khói vừa phải.

Nhìn qua tưởng dễ nhưng khi làm cần có nhiều chú ý.

Nếu làm món cá hun khói lạnh nghĩa là phương pháp hun khói ở nhiệt độ thấp hơn 30 độ C mà không làm chín cá hẳn.

Cách hun khói này có thể bảo quản không nâu bằng hun khói nhiệt độ cao.

Chỗ Uyển Nhi sống trước kia còn có thể làm cá khô theo nhiều cách khác nữa như ướp muối rồi phơi trực tiếp dưới ánh nắng Mặt Trời thành cá khô.

Hay có thể hun sơ rồi treo trên gác bếp để cá chín từ từ.

Cá hay thịt sau khi hun khói có thể bảo quản tới mấy tuần đến mấy tháng.

Có thể treo trên gác bếp hoặc mái hiên nhà sẽ bảo quản được lâu.

Sau khi xong hết mọi công việc đã rất khuya Uyển nhi và Giang Nam tắm rửa qua loa rồi đi ngủ luôn.

Hai đứa trẻ thì đã đi ngủ từ lâu.

Cả nhà đã trải qua một ngày dài mệt mỏi rồi.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 17.1. Sinh nhật A Triết


Xin lỗi mọi người hôm qua mạng nhà mình lỗi nên không đăng chương mới được!

Sau khi kết thúc chuyến đi dọc bờ suối, cả nhà Uyển Nhi lại dành cho mình một ngày nghỉ ngơi thoải mái.

Uyển Nhi lại chăm sóc cơ thể và làm đẹp.

Giang Nam thì đọc sách báo giải trí.

Rảnh rỗi quá anh lại lấy mấy khối gỗ nhỏ không dùng tới khắc gỗ cho con chơi.

A Triết nghe bố thông báo sẽ khắc gỗ cho hai chị em nên đã vui vẻ bám theo.

Cậu bé nêu đủ thứ ý tưởng để bố làm.

Nhưng trình độ của Giang Nam không được tốt nên hai bố con cứ vui vẻ nghịch với nhau cả buổi mà thành phẩm chẳng có được mấy thứ.

Thôi mấy bố con chơi vui Uyển Nhi cũng kệ họ.

A Nhiên thì không hứng thú với mấy khối gỗ nhiều như A Triết.

Sau một hồi quan sát bố làm việc A Nhiên quay trở lại với thứ yêu thích nhất của mình là hội hoạ.

Ngày hôm qua A Nhiên đã biết thêm nhiều động vật để làm phong phú cho quyển tài liệu của cô bé.

Nào là cá lớn, sò, rùa, vịt giời...

Đấy là mẹ Uyển Nhi chưa có thời gian tìm hiểu các loài thực vật nếu không tư liệu của A Nhiên lại càng phong phú.

Sau một thời gian thường xuyên vẽ tranh tuy không bài bản được như những người chuyên học hội hoạ nhưng nét vẽ của A Nhiên đã tốt hơn nhiều.

Nhìn bức tranh cô bé vẽ càng nhanh càng giống thật hơn, tốc độ cũng nhưng hơn nhiều.

A Nhiên vẽ cũng bớt bị sai và bị tẩy đi vẽ lại.

Càng biết thêm nhiều loài động thực vật mới A Nhiên lại càng muốn tìm hiểu thêm về thế giới này.

Có rất nhiều thứ cô bé muốn khám phá và vẽ lại.

Uyển Nhi bỗng nhớ đến mấy con vịt trời hôm qua đang nhốt trong chuồng.

Cô làm đẹp xong ra ngoài kiểm tra chúng xem thế nào.

Bảy con vịt trời còn lại vẫn còn sống nhưng nhìn chúng yếu hơn hôm qua nhiều.

Nhìn kĩ chúng không hề ăn thức ăn Giang Nam bỏ vào trước đó.

Họ đã quan sát kĩ mấy con vịt trời ở hồ ăn cá nhưng giờ cho chúng cá thì chúng lại không chịu ăn.

Đúng là mấy con vật hoang dã không dễ nuôi thật nhất là mấy con đã trưởng thành.

Trước kia Uyển nhi đã đọc ở một cuốn sách nào đó nếu động vật hoang dã bị nuôi nhốt chúng sẽ tuyệt thực hoặc nhốt chung thì chúng sẽ đánh nhau rất dữ.

Mấy con vịt trời này chắc không thể nuôi nhốt được rồi.

Uyển Nhi tưởng đâu có được một ngày nghỉ ngờ đâu giờ cô lại phải đi làm thịt mấy con vịt này rồi.

Uyển Nhi gọi Giang Nam ra ngoài phụ giúp cô làm việc.

Bảy con vịt trời lớn mình Uyển nhi làm sẽ lâu lắm, cô gọi chồng cùng làm cho nhanh.

Mấy việc nặng nhọc như mổ thịt, chặt thịt Giang Nam làm nhanh hơn cô nhiều.

Có bảy con, hôm nay Uyển Nhi sẽ dùng một con làm vịt nấu măng chua ăn trong ngày luôn.

Một con làm món kho mai ăn vẫn được.

Món kho sẽ để được đến trưa mai.

Năm con còn lại tất nhiên lại đem hun khói và làm ruốc thịt rồi.

Để món ăn phong phú cô thử làm một con vịt sấy khô xem sao.

Ngoài ra Uyển nhi tra cứu lại có món thịt ngâm mắm cũng để được lâu ăn lại đậm đà.

Nhưng giờ nhà cô không còn nhiều mắm, khi nào họ tìm được muối rồi làm được mắm mới thực hiện được món này.

Quy trình làm thịt sấy cũng khá giống với làm ruốc thịt nhưng thịt sẽ cắt miếng dài hoặc xé chứ không giã bông.

Thịt vịt sau khi lọc sẽ được thái thớ dọc dày 1-2cm.

Cho thịt đã thái chần qua nước sôi loại bọt bẩn rồi rửa lại.

Nên hấp chín 70% thì lúc xé thịt sẽ dễ dàng hơn.

Bước tiếp theo ảnh hưởng trực tiếp đến mùi vị của món sấy đó là ướp gia vị.

Cần ướp thịt với gừng, ớt, tỏi, hạt tiêu, lá mắc kén, muối và màu thực phẩm.

Lá mắc kén thì giờ Uyển nhi không có nên cô thay bằng gói ngũ vị hương.

Màu thực phẩm thì dùng đường thắng lên là có màu vàng nâu rất bắt mắt.

Để thịt ngấm gia vị cần ướp tới 4-5 giờ.

Trong thời gian chờ con vịt đầu tiên ướp, Uyển Nhi đi hun khói con vịt khác.

Thời gian của cô không thể để lãng phí một chút nào.

Làm đồ khô cô lại đồng thời làm cơm trưa nữa.

Uyển Nhi xoay vòng quanh đến chóng mặt mày.

Tới chiều số thịt hun khói cũng đã xong đồng thời thịt định sấy cũng đã ngấm gia vị Uyển Nhi trải thịt lên khay để sấy.

Cô dùng bếp nướng thịt lớn để sấy thịt cho nhanh.

Thịt sấy ở lửa nhỏ từ 4-5 tiếng.

Nhưng Uyển Nhi định chỉ sấy khoảng 2 tiếng rồi đem phơi dưới ánh sáng Mặt Trời cho khô tự nhiên hoặc để gác bếp mùi vị sẽ ngon hơn mà cô cũng bớt được thời gian làm việc.

May mà thế giới này chưa thấy có mấy con ruồi nhặng.

Việc bảo quản thực phẩm sạch sẽ hơn trước kia nhiều.

Khi cô phơi thức ăn ngoài trời cũng không phải lo nghĩ đến vấn đề vệ sinh nữa.

Thật quá là may mắn.

Ngày hôm sau Giang Nam lại quay về với đám gỗ của anh ấy.

Những cây gỗ nhỏ anh chuyển dần nên để phơi khô trước.

Gỗ khi ngâm càng nặng thêm nhưng Giang Nam vẫn tự mình làm được hết.

Sức mạnh "bàn tay vàng" Đại thần ban cho thật đáng nể.

Anh giờ không kém mấy siêu nhân trên phim chỉ thiếu không biết bay thôi.

Giang Nam chuyển cây gỗ lên phơi rồi lại chặt thêm gỗ mới đem ngâm cũng mất thêm 3-4 ngày nữa.

Số cây anh chặt đã mở ra được một con đường nhỏ đi vào rừng.

Có đường đi lại tiện và nhanh hơn hẳn.

Uyển Nhi nhẩm tính họ đã xuyên không tới đây được một tháng tháng 16 ngày rồi.

Khi họ còn ở trên trái đất là ngày 31/8.

Nếu tính theo lịch Trái Đất giờ là 16/10 rồi, còn bốn ngày nữa là sinh nhật A Triết.

Nếu tính từ khi họ tới đây là tháng 1 thì phải còn rất lâu nữa mới đến sinh nhật A Triết ngày 20/10 nhưng chắc chắn cậu bé sẽ không đồng ý đâu.

Cứ thỉnh thoảng A Triết lại hỏi bố mẹ "Sắp đến sinh nhật con chưa?"

Nếu mà để lâu nữa chắc chắn A Triết sẽ rất tức giận.

Uyển Nhi quyết định tổ chức sinh nhật cho con trai vào bốn ngày nữa.

Khi biết chỉ còn bốn ngày là đến sinh nhật mình A Triết rất là vui vè.

Lúc nào cậu bé cúng líu ríu sinh nhật sẽ làm những gì, sẽ có thật nhiều quà...

Sinh nhật mọi năm tất nhiên Uyển Nhi và Giang Nam sẽ chuẩn bị bánh sinh nhật, bánh kẹo và nhiều quà tặng cho con.

Ông bà ngoại, các bác, anh chị ai cũng đều gửi quà tới tặng A Triết cả.

Cậu bé sẽ mời bạn thân cũng lớp và những bạn gần nhà tới dự sinh nhật mình.

Đối với mọi đứa trẻ sinh nhật là một trong những dịp đáng mong đợi nhất trong năm.

Năm nay Uyển Nhi thấy hơi khó khăn để tổ chức được tiệc sinh nhật cho A Triết.

Bánh sinh nhật bình thường Uyển Nhi cũng không biết làm nói gì đến giờ cũng không có nguyên liệu gì để làm.

Uyển Nhi xem lại hết các tài liệu liên quan đến nấu ăn để xem cô có thể làm món bánh gì thay thế được hay không.

Giờ cô chỉ có bột mì, bột gạo nên không thể làm được món gì phong phú cả, mà Uyển Nhi vốn cũng không am hiểu làm bánh.

Khi xem tài liệu về các loại bánh Uyển Nhi thấy có hướng dẫn làm món bánh rán Doremon.

Uyển Nhi chốt ngay cô sẽ làm món bánh này trong ngày sinh nhật của A Triết.

A Triết chưa biết đọc truyện nhưng cậu bé đã xem bộ phim hoạt hình Doremon rồi và cậu bé cũng biết đến món bánh siêu nổi tiếng đó.

Có mấy lần A Triết và Uyển Nhi đã xin mẹ mua bánh này để ăn.

Ở siêu thị có bán loại gần giống như vậy cũng gọi lá bánh Doremon, cả hai đứa trẻ đều rất thích ăn.

Loại bánh rán Doremon có nguyên liệu chủ yếu là bột mì thêm trứng, đường, mật ong, rượu trắng nhà cô đều có đủ.

Để đảm bảo hôm sinh nhật A Triết có bánh Doremon Uyển nhi đã lén làm thử trước một lần.

Dù sao cô cũng chưa làm bao giờ nhỡ hôm đó không thành công thì con trai sẽ thất vọng lắm.

Uyển Nhi lấy bột mì rây mịn đập trứng và đổ đường vào khuấy đều.

Sau đó cho thêm chút mật ong, đường trắng và dầu ăn vào khuấy lần nữa.

Cho thêm nước từ từ cho đến khi hỗn hợp sánh mịn không quá đặc cũng không quá lỏng.

Bắc chảo lên bếp, cho chút dầu vào và quét dầu đều mặt chảo.

Đợi chảo nóng cho bột vào điểm cao trên bề mặt của chảo một cách dứt khoát để bột bánh lan ra, tạo hình chiếc bánh tròn trịa.

Rán bánh trong 3 - 4 phút với lửa nhỏ.

Nếu thấy bánh vàng mặt thì trở bánh rồi chờ thêm 2 phút nữa.

Sau khi làm xong phần vỏ bánh có thể làm nhân kẹp ở giữa.

Uyển nhi định làm nhân dâu tây vì cô cũng chỉ có thứ trái cây này là thích hợp nhất.

Lấy dâu tây nghiền nát rồi trộn với mật ong quét lên làm nhân bánh.

Dọn bánh ra đĩa có thể rưới thêm mật ong để thưởng thức.

Uyển Nhi còn thử lấy cái túi sạch cho bột vào và cắt một lỗ nhỏ giống như túi bắt kem rồi thử tạo nên hình dạng con gấu, bông hoa, ngôi sao trên mặt chảo.

Nhìn thành phẩm sau đó khá là dễ thương chắc chắn hai đứa con nhà cô sẽ thích.

Uyển Nhi làm nén nên được bao nhiêu cô cũng ăn thử một mình.

Món bánh này ăn mềm và ngọt rất hợp khẩu vị của trẻ con.

Uyển nhi tính hôm đó sẽ làm một cái bánh Doraemon kích thước lớn để thay bánh sinh nhật và làm thêm nhiều bánh nhỏ với những hình dạng dễ thương nữa.

Trong nhà cô còn cất giữ một số bánh kẹo hôm sinh nhật A Triết cô sẽ lấy ra một ít.

Giang Nam cũng hỏi con trai hôm sinh nhật muốn ăn những món ăn nào anh sẽ đi săn về cho con.

Tất nhiên A Triết chỉ có thể chọn những thức ăn họ có ở đây chứ nếu những món trước kia ở Trái Đất Thì anh cũng chịu.

A Triết kể tên những món cậu bé thích ăn là tôm hùm xanh, vịt quay, chả cá và chả đa nem.

Những món này đều là thứ Uyển Nhi có thể chuẩn bị được nên cô đồng ý luôn.

Tôm hùm xanh thì bắt được ngay trong con suối trước nhà.

Món vịt quay thì cần có thịt vịt tươi sống nên Giang Nam quyết định hôm trước sinh nhật A Triết anh sẽ đi đến hồ nước sâu để bắt vịt trời.

Một mình Giang Nam đi cũng chỉ mất quá nửa ngày thôi.

Đã biết đường trước lại không có vợ con phải chờ nên anh đi một mình nhanh hơn nhiều.

Hôm trước họ đã để nguyên dây thừng ở chỗ vách núi cho dễ leo.

Giang Nam còn định làm một cái thang dây đem theo treo luôn ở vách núi để leo càng thuận tiện, an toàn hơn.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 17.2


Hôm nay là sinh nhật A Triết, cậu bé thức dậy sớm nhất nhà.

Câu nói đầu tiên trong ngày của A Triết là " Hôm nay là sinh nhật con đấy mẹ!"

-Chúc mừng sinh nhật con trai yêu quý!

Uyển Nhi nói và thơm thật kêu vào má con.

Cậu bé ôm mặt cười khúc khích lại với mẹ.

Hai mẹ con thì thầm với nhau một hồi mới rời khỏi giường.

Hôm nay Giang Nam sẽ làm việc ngay trong sân nhà để cùng đón sinh nhật của con trai vào bữa trưa.

Uyển Nhi cũng dành phần lớn thời gian của mình để chuẩn bị tiệc sinh nhật cho con.

A Nhiên có nhiệm vụ trang trí phòng khách đón sinh nhật.

Trước đây Uyển Nhi có mua combo đồ trang trí sinh nhật rồi.

Bộ đồ trang trí có bóng bay, chữ, có cả một bộ phông vải hình siêu nhân, rồi có ruy băng, nơ...khá nhiều thứ.

Giờ A Nhiên tìm cách treo chúng lên và sắp xếp chúng sao cho thật đẹp.

Như dự tính trước đó Uyển Nhi sẽ nấu các món mà A Triết thích.

Vịt quay tốn thời gian nên chế biến trước tiên.

Tiếp theo là món chả đa nem.

Họ không có thịt lợn nên Uyển Nhi dùng thịt thỏ thay thế.

Chọn thịt có cả mỡ và lạc băm nhỏ trộn với mọc nhĩ, nấm, cà rốt.

Vì không có cá rốt nên thay thế bằng củ của cây cỏ tranh.

Sau đó thêm các gia vị mắm, muối, chút tiêu trộn đều.

Dùng loại bánh đa chuyên dụng để gói lại thành những thanh dài đem chiên là xong.

Món này cần ăn khi còn nóng nên cô gói sẵn gần tới bữa mới đem chiên.

Đặc biệt nhất là món này cần có nước chấm ngon mới được.

Nước chấm dùng nước mắn pha với nước lọc bỏ thêm tỏi, đường và chanh theo tỉ lệ phù hợp.

Nước chấm ngon sẽ nâng cao đẳng cấp cho món chả đa nem này.

Món dặc biệt nhất trong buổi tiệc hôm nay tất nhiên là bánh Doremon xếp tầng.

Để có thể tạo hiệu ứng giống bánh sinh nhật nhất có thể Uyển Nhi sẽ làm nhiều chiếc bánh rán Doremon lớn xếp chồng nên nhau.

Cô dùng chiếc chảo to nhất trong nhà để có thể rán được bánh có kích thước lớn.

Hôm nay là sinh nhật tròn 6 tuổi của A Triết nên cô sẽ làm sáu tầng bánh.

Giữa mối tầng bánh sẽ quét nhân dâu tây.

Tầng trên cùng cô lấy lọ mứt táo còn lại trong nhà quét lên trên và rưới thêm mật ong.

Nhìn thành phẩm cuối cùng cũng khá là ấn tượng.

Chiếc bánh sinh nhật này chắc chắn chưa từng có trước đây.

A Triết sẽ rất vui đây!

Giang Nam ra suối bắt tôm hùm xanh.

Tôm hùm hấp thì phải tươi mới ngon được nên sáng nay anh mới đi bắt.

Khi đi ra suối anh dắt A Triết theo cùng để mẹ và chị có thể chuẩn bị sinh nhật cho cậu bé.

Để tạo sự bất ngờ Giang Nam sẽ dẫn theo A Triết ra khỏi nhà cho tới gần lúc ăn trưa mới quay lại.

Cả buổi A Triết không thể tập trung vui chơi với bố được, cậu cứ mãi ngó về hướng nhà mình.

A Triết hỏi bố nhiều lần:

-Bố ơi mấy giờ rồi?

Sắp tổ chức sinh nhật con chưa ạ?

A Triết vẫn chưa xác định được thời gian.

Cứ lúc nào cậu bé ngóng trông việc gì là liên tục hỏi han giờ giấc người lớn.

Mỗi khi hỏi xong cậu bé vẫn không biết được liệu đã đến giờ chưa nên lại hỏi đi hỏi lại.

Bình thường hỏi nhiều như vậy có thể sẽ khiến mẹ cậu bé thấy bực mình mà mắng cho.

Nhưng hôm nay là sinh nhật A Triết dù hỏi nhiều cũng không bị ai mắng cả.

A Triết vốn hay nói hôm nay vui vẻ lại càng nói nhiều hơn.

Giang Nam kiên nhẫn vừa làm việc vừa lắng nghe con trai nói chuyện.

Thỉnh thoảng anh cũng đáp lời cậu bé nhưng vốn A Triết cũng không cần ai phải đáp lời.

Tự một mình cậu cũng vui vẻ nói đủ thứ chuyện xoay quanh sinh nhật mình.

Giọng nói dễ thương thỉnh thoảng lại bị nói lắp khiến Giang Nam thấy thật muốn cười.

Trong nhà ngoài chuẩn bị thức ăn Uyển Nhi còn lấy một số bánh kẹo cô để dành ra để mừng sinh nhật A Triết.

Cô lấy bánh gạo, bánh Chocopie, bánh trứng, kẹo dẻo, kẹo sữa béo mỗi thứ một ít.

Giờ những thứ bánh kẹo này với họ vô cùng quý giá.

Uyển Nhi còn lấy thêm bốn lon nước ngọt để uống trong bữa ăn nữa.

Trước kia sinh nhật A Triết sẽ mua nhiều bánh kẹo vì có mời thêm các bạn của con và khi bọn trẻ ra về thì mỗi đứa lại được tặng thêm túi kẹo hay sữa mang về làm quà nữa.

Giờ họ chỉ cần thứca ưn và bánh kẹo vừa đủ là được.

A Nhiên cũng đã trang trí xong phòng khách.

Nhìn lại phòng khách nhà họ lúc này không khác gì một bữa tiệc sinh nhật ở Trái Đất trước kia.

Phòng khách trang trí bắt mắt có chữ Happy birthday to trên tường, có bóng bay treo xung quanh...

Trên bàn là rất nhiều đồ ăn và có bánh kẹo, hoa quả đầy đủ.

Chiếc bánh sinh nhật không phải là bánh kem thông thường nhưng cũng là chiếc bánh nhiều tầng đặc biệt.

Không ai ngờ rằng bên ngoài phòng khách hiện đại của họ sẽ là rừng rậm nguyên thuỷ.

Ngoài đồ ăn tất nhiên sinh nhật còn có quà tặng.

Bình thường tới sinh nhật, A Triết sẽ nhận được nhiều quà từ người thân.

Nhưng giờ ông bà, cậu, bác, các anh chị không thể tặng quà A Triết được nên Uyển Nhi tìm cách bù quà cho cậu bé.

Giờ không thể tìm được những món quà như đồ chơi điều khiển từ xa, siêu nhân hay robot gì cả cô và Giang Nam chuẩn bị những món quà đã có sẵn hoặc họ tự làm.

Giang Nam đã dùng gỗ làm cho con trai một con robot, một cái kiếm gỗ để sau này cậu bé có thể tập luyện và nhiều khối gỗ để xếp hình.

Uyển Nhi thì tìm thấy bộ quần áo mới toanh cô mua cho con nhưng chưa hề bóc tem.

Uyển Nhi hay mua sắm nhiều.

Có khi cô mua trước mùa hoặc mua đồ to cả 1,2 năm sau con mới mặc vừa.

Thế là cô có nhiều đồ mới để sắp tới tặng quà dần cho con rồi.

Cô còn tìm thấy mấy quyển tập tô chữ và số cô mua chuẩn bị cho A Triết học chữ giờ cũng thành quà tặng luôn.

Uyển Nhi còn khâu một con thỏ dễ thương trước kia cô học video trên mạng.

Tuy không đẹp như đi mua ngoài cửa hàng nhưng cho A Triết chơi vẫn ổn.

Cô lấy bông tấy trang của mình làm bông nhồi vào con thỏ.

A Nhiêm thì vẽ một bức tranh để tặng em trai.

Cô bé còn dùng vỏ sò xếp thành hình khủng long rồi tô màu và dính lại trên tấm gỗ nhìn rất đẹp và thú vị.

Tất cả các món quà đều được Uyển Nhi xếp vào các hộp giấy thật đẹp.

Nhà Uyển nhi không thiếu gì hộp giấy.

Mỗi khi cô mua hàng trên mạng là hàng được đóng trong hộp giấy gửi tới nhà.

Mẹ chồng cô thấy tiếc nên hay xếp gọn những hộp giấy đó cất đi.

Lâu lâu có thể bà sẽ đem ra đốt lửa nhóm bếp dù vậy giờ nhà cô vẫn có khá nhiều hộp giấy catton như vậy giờ thành hộp quà tặng sinh nhật A Triết.

Uyển Nhi đột nhiên nhớ đến hồi tháng 8 em trai cô có về thăm quê nên đã gửi quà sinh nhật cho A Triết trước vì sắp tới phải đi công tác mấy tháng không tham dự sinh nhật cháu trai được.

Hôm đó Uyển Nhi đã nhận thay A Triết và đem cất trong tủ quần áo của cô.

Uyển Nhi nhớ ra lên lên phòng tầng trên để tìm.

Hộp quà đã được đóng bọc đẹp vẫn nằm trong một góc tủ.

Vậy là sinh nhật năm nay A Triết vẫn có một món quà từ người thân ở trái Đất trước kia tặng.

Uyển Nhi cũng không hề biết món quà đó là gì nhưng thường thì A Triết đều rất thích những món quà cậu tặng bé.

Chỉ có sinh nhật A Triết gần nhất nên mới có quà tặng, không ai trong nhà còn có món quà đặc biệtu thế này nữa.

Tháng sau là sẽ đến sinh nhật A Nhiên.

Vợ chồng Uyển nhi muốn tìm quà tặng con cũng hơi khó đây.

Bốn người trong nhà thì Giang Nam sinh tháng 6, Uyển Nhi sinh tháng 9.

Cô mới đón sinh nhật thì lại xuyên không.

A Triết sinh tháng 10 còn A Nhiên sinh tháng 11.

Năm nay sinh nhật hai con họ sẽ tính theo thời gian trên Trái Đất.

Sang năm chắc sẽ tính sinh nhật theo lịch mới ở nơi này.

Sau khi sắp xếp xong các hộp quà Uyển Nhi gọi hai bố con Giang Nam vào nhà.

Cũng sắp tới giờ ăn trưa tổ chức sinh nhật trước một lúc là vừa hợp.

Uyển Nhi và con gái đứng ngay cửa phòng khách khi A triết bước vào cả nhà sẽ hát to bài hát "chúc mừng sinh nhật" cậu bé.

A Triết vui vẻ chạy lon ton từ xa vào nhà.

Nụ cười của trẻ con mãi mãi dễ thương như vậy.

Nhất là trong mắt của tất cả các bà mẹ con của họ luôn là đứa trẻ xinh xắn nhất thế giới.

A Triết oà lên khi bước vào phòng khách.

Tiệc sinh nhật trước mắt không khác gì với mong muốn của cậu bé.

Sinh nhật có bố mẹ và chị ở bên lại có nhiều đồ ăn, nhiều quà có trang trí đẹp là tất cả mong muốn của đứa trẻ năm tuổi trong ngày sinh nhật.

Giang Nam lấy cây lến mới nhỏ nhất trong nhà thắp lên trên bánh sinh nhật để A Triết thổi nến sinh nhật.

Đây cũng là hoạt động không thể thiếu trong mỗi buổi tiệc sinh nhật.

Trên bánh sinh nhật Uyển Nhi còn dùng bột làm thành một số 6 tượng trưng cho số tuổi của A Triết.

A Triết khá bất ngờ vì cái bánh sinh nhật của mình.

Trước đó chị cậu bé đã tâm sự với cậu về việc giờ đây sinh nhật không thể có bánh sinh nhật nữa vì giờ ở đây không có cửa hàng nào để mua cả.

Trong ấn tượng của A Triết bánh sinh nhật sẽ do một cửa hàng làm bánh mang đến nhà do bố mẹ đặt trước.

Cậu bé có thể được chọn hình vẽ trang trí trên bánh khi cùng mẹ đi của hàng đặt bánh từ mấy hôm trước.

Hôm nay vốn A Triết nghĩ sẽ không có bánh sinh nhật nhưng trước mắt cậu là chiếc bánh to nhiều tầng trông rất đẹp.

A Triết thấy vui quá đi thôi.

A Nhiên ban đầu cũng nghĩ hôm nay sẽ không có bánh sinh nhật nên đã làm tư tưởng cho em trai từ trước đó.

Không ngờ mẹ đã làm bánh sinh nhật khác thay thế.

Mẹ cũng giữ bí mật với cả A Nhiên cô bé chỉ biết trước A Triết có 30 phút thôi.

Không chỉ A triết vui, A Nhiên cũng rất vui.

Khi nào tới sinh nhật mình cũng sẽ có bánh sinh nhật cho xem.

Hì hì.

A Triết thổi nến và cùng cả nhà hát bài hát sinh nhật.

Sau đó tất nhiên là thưởng thức bánh sinh nhật và các món ăn rồi.

Bánh sinh nhật do Uyển Nhi sáng tạo ra ăn cũng rất ngon.

Vốn món bánh rán Doremon ăn đã ngon rồi mà nhà họ lâu rồi không được ăn bánh kiểu này nữa nên càng cảm thấy ngon hơn.

Chiếc bánh sáu tầng được chị em A Triết cắt chia cho cả nhà.

Chỉ một lúc là bánh đã được ăn hết veo.

Nhũng chiếc bánh Doremon bé hơn Uyển Nhi làm thêm cũng ăn gần hết.

Cả nhà còn thưởng thức bữa trưa phong phú cùng nhau.

Sau bữa ăn bụng ai cũng căng tròn.

Giờ đến tiết mục thú vị nhất của bữa tiệc sinh nhật đó là bóc quà.

A Triết hăng hái mở từng hộp quà của mình ra.

Hộp quà của cậu tặng bé được bọc gói bắt mắt nhất nên A Triết chọn bóc đầu tiên.

Hộp quà cao cỡ 40cm khá to.

Mọi người cùng đoán đây sẽ là bộ đồ chơi thú vị gì đó.

Khi A Triết lấy món quà ra cả nhà đều bất ngờ.

Đó là một chiếc ống nhòm.

Cả nhà nghĩ chỉ là một cái ống nhòm đồ chơi thôi nhưng Uyển Nhi đưa lên nhìn thử thì ra đó là một chiếc ống nhòm thực sự.

Trời ơi!

Thứ đồ này quan trọng với gia đình họ biết bao.

Trước đó Giang Nam và Uyển Nhi vẫn tiếc mãi vì họ không có một cái ống nhòm nào khi xuyên không tới đây.

Nếu có ống nhòm thì khi đi khám phá xung quanh họ sẽ bớt được nhiều khó khăn vất vả do hạn chế tầm nhìn.

Giờ mong muốn đã trở thành sự thật rồi.

Thật cảm ơn em trai Uyển Nhi và cả A Triết nữa vì nguyên nhân họ có cái ống nhòm là do đó là quà sinh nhật của cậu bé mà.

Cả Giang Nam và Uyển Nhi đều nóng lòng muốn sử dụng ống nhòm nhưng con trai cũng đang rất vui vẻ khám phá món quà sinh nhật mới nên họ không muốn làm giảm hứng thú của con trai.

Bên cạnh A Nhiên cũng đang rất muốn mượn em trai để dùng thử.

Món quà này không phải là món đồ chơi thông thường nên ai cũng tò mò.

Sau chục phút chơi ống nhòm thì A Triết mới chịu rời nó để mở tiếp những món quà khác.

Chiếc ống nhòm được chuyển sang cho A Nhiên dùng thử.

Uyển Nhi và Giang Nam cũng là người lớn rồi dù sao dùng ống nhòm quan sát xung quang cùng không phải việc gì vội, cứ để hai con chơi thoải mái đã.

Những món quà còn lại đều được A Triết rất thích.

Con thỏ Uyển Nhi làm thì lại được A Nhiên thích hơn hẳn.

A Triết đã đồng ý cho chị mượn con thỏ bông chơi chung.

Riêng A Triết thì thích nhất rôbot gỗ và kiếm gỗ còn thích hơn cả cái ống nhòm.

Trẻ con tầm tuổi này nhất là con trai thì luôn thích mấy thứ rôbot, siêu nhân, khủng long với vũ khí kiểu này.

A Triết ngồi giữa đống quà nhỏ vui vẻ tới mức không biết chọn chơi thứ gì trước thứ gì sau.

Cả ngày hôm đó cả nhà xoay quanh A Triết để cậu bé có một ngày sinh nhật thật vui vẻ.

Buổi chiều hôm đó theo ý muốm của A Triết cả nhà cùng nhau đi bắt thỏ tre.

A Triết muốn dùng ná cao su và kiếm gỗ mới để săn thỏ.

Ai cũng thầm cười A Triết trong lòng.

Cái kiếm gỗ đấy cộng thêm sức lực chẳng đáng là bao của cậu bé săn được thỏ mới là lạ.

Nếu A Triết dùng ná cao su để săn thì còn có thể được vì trước kia A Triết cũng đã có lần dùng ná bắn trúng thỏ với vịt trời rồi.

Kiếm gỗ Giang Nam làm cho con dài cỡ 50cm, không quá nặng nhưng cũng không quá nhẹ.

A triết dùng rất thuận tay.

Cậu bé đeo ná cao su trên cổ, tay cầm kiếm gỗ vung vẩy tạo tư thế như mấy siêu nhân trên phim nhìn rất hài hước.

Điều cả nhà không ngờ nhất là A Triết đã thực sự chỉ dùng kiếm gỗ bắt được một con thỏ tre.

Có lẽ một phần do loài thỏ tre này quá ngốc và chậm chạp.

Một nguyên nhân khác nữa là tốc độ của A Triết quá nhanh.

Cậu bé có thể chạy nhanh mới mức gần như Uyển nhi không kịp nhận ra là con trai đã chạy xa một đoạn từ lúc nào.

Thêm nữa tốc độ vung kiến gỗ của A Triết quá nhanh.

Cậu bé chạy vèo tới chỗ mấy con thỏ đang ăn măng rồi vung kiếm loạn xạ lên đập chúng.

Tốc độ vung kiếm của A Triết nhanh tới mức mọi người chỉ thấy tàn ảnh qua lại.

Mấy con thỏ ngốc thế là bị trúng chiêu.

Có tới hai con bị a Triết đập trúng.

Một con bị đập ngất luôn còn một con bị thương cũng không chạy kịp thế là bị tóm gọn.

Giờ đây Giang Nam và Uyển Nhi có thể yên tâm mấy con thú hoang thông thường không thể nào bắt kịp được tốc độ của A Triết mà gây n guy hiểm cho bé.Có khi mấy con thú nhỏ cũng sẽ bị A Triết bắt gọn ấy chứ.

Họ có thể bớt lo lắng cho con nếu có chuyện không may xảy ra con vẫn có thể tự sống sót.

A Nhiên không có sức mạnh cũng không có tốc độ đặc biệt nhưng con đã lớn hơn nhiều và với năng lực đặc biệt có thể cảm ứng trước nguy hiểm thì A Nhiên lại càng là người ít bị nguy hiểm nhất trong nhà.

Mình định viết 1 bộ truyện mới.

Có hai chủ đề nhân thú H+ và huyền huyễn.

Cả nhà thích thể loại nào báo cho mình biết với nhé.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 18. Cảnh vật xung quanh nhà nhìn từ trên cao


Ngày hôm sau khi sức nóng từ tiệc sinh nhật đã nguội bớt vợ chồng Uyển Nhi mới mượn được chiếc ống nhòm từ con trai.

Chiếc ống nhòm hiệu Canon dài gần 20 cm nhìn rất hiện đại và xịn xò.

Trên thân ống nhòm có ghi các thông số kĩ thuật là 12x; 145/1000m.

Dù chưa dùng ống nhòm bao giờ nhưng với công tác dạy học trước kia của Uyển Nhi việc hiểu thông số kĩ thuật này vô cùng đơn giản.

Đây là loại ống nhòm khá thông dụng có độ phóng đại 12 lần.

Khi quan sát vật cách mắt xa nhất 1000m sẽ có độ rộng quan sát là 145m và hình ảnh rõ nét.

Nhìn qua ống nhòm cũng giống như nhìn bằng mắt về lí thuyết thì nếu không có vật cản có thể sẽ nhìn xa được vô tận.

Tuy nhiên mắt người bình thường khi nhìn vật ở quá xa thì vật sẽ rất nhỏ không còn thấy rõ nữa.

Nhưng nếu có ống nhòm thì có thể nhìn rõ vật cách mắt 1-1,5km tuỳ độ phóng đại của ống nhòm.

Ngoài ra những chỗ xa hơn rất nhiều trước đó không thể thấy được nhưng qua ống nhòm giờ có thể nhìn được hình ảnh tuy không rõ nét như nhìn trong khoảng 1-2km nhưng vẫn thấy được.

Giờ nếu có sự trợ giúp của ống nhòm họ có thể nhìn được xa hơn khi đi khám phá vùng đất mới này, sẽ bớt được nhiều vất vả và nguy hiểm.

Giang Nam leo lên ngọn cây cao cạnh nhà.

Cây này cao tầm 30 m tầm nhìn khá rộng.

Trước kia anh cũng leo lên cây để nhìn toàn cảnh xung quanh nhà họ rồi nhưng vì không có ống nhòm nên anh cũng chỉ nhìn thấy toàn núi với rừng mà thôi.

Giờ có ống nhòm hỗ trợ anh sẽ nhìn thấy được nhiều thứ rõ ràng hơn.

Giang Nam đưa ống nhòm về phía khu rừng trước nhà.

Theo thống nhất của họ lấy hướng Mặt Trời mọc là hướng đông thì khu rừng ở hướng nam.

Từ trên cao nhờ ống nhòm họ thấy rõ xuyên qua khu rừng có ba dòng suối lớn.

Một dòng suối chính là con suối lớn họ đã khám phá ra khi đi thám hiểm trong rừng lần trước.

Hai dòng suối còn lại có vị trí hoàn toàn khác.

Ba dòng suối cùng giao nhau ở phía đông đổ về một con sông vô cùng rộng lớn.

Dòng suối nhỏ trước nhà họ cũng chảy về phía con sông lớn ấy nhưng gặp con sông ở một nơi khác gần hơn nơi ba con suối kia gặp nhau.

Giang Nam nhìn tiếp về phía đông lờ mờ thấy một màu xanh lam bao la.

Tim Giang Nam đập mạnh, rất có thể nơi đó là biển.

Dù đã có ống nhòm nhưng khoảng cách xa nên anh không thể xác định rõ được có đúng là biển không.

Nhưng khả năng rất cao đó sẽ là biển.

Màu xanh lam ấy khác hẳn với màu của cây cối trong rừng hay màu của núi non.

Lúc nữa anh sẽ đổi cho Uyển Nhi nhìn xem cô có thấy rõ hơn không.

Nếu hướng đó là biển thì cũng sẽ không cách chỗ họ quá xa đúng như đại thần đã nói.

Giang Nam lại hướng ống nhòm về phía ngược lại.

Hướng tây gia đình họ cũng đã đi thám hiểm dọc theo dòng suối.

Giờ nhìn từ trên cao anh cũng thấy được cái hồ và thác nước nơi họ đã đặt chân tới.

Giờ nhìn lại mới thấy thác nước đó hùng vĩ như thế nào.

Nước đổ từ trên độ cao mấy trăm mét xuống hồ khiến từ xa vẫn thấy được bọt nước văng lên cao trắng xoá.

Đỉnh thác mây mù lơ lửng nhìn mờ ảo như tiên cảnh.

Nhìn từ xa dòng thác như đang lơ lửng trên mây vậy.

Anh quyết định sẽ gọi tên thác nước này là "thác mây".

Lần trước họ không có thời gian đi khám phá hết hồ nước dưới thác.

Giờ Giang Nam mới thấy rõ độ rộng lớn của nó.

Hồ có hình dạng dài như một trái bí xanh nằm giữa núi non rừng già.

Chiều ngang chỉ khoảng 600m nhưng chiều dài tới tận hơn chục km.

Diện tích của nó chắc phải lớn cỡ 20-30km2.

Chính nước từ hồ này chảy ra con suối trước nhà họ.

Hồ có diện tích gần như hướng về phía tây bắc nên phần hồ hôm trước họ tới chỉ là một phần cuối cùng nhỏ bé của hồ nước này nơi gần thác nước nhất.

Nhìn phía xa hơn sau thác nước vẫn là núi lớn.

Đặc biệt ở phía đó có một ngọn núi lửa.

Giang Nam cũng không xác định ngọn núi lửa này đã còn hoạt động hay đã ngủ yên.

Nhưng anh không hề nhìn thấy dấu hiệu nào của tro bụi, dung nhan hay khí thải nào phun ra từ miệng của nó.

Xung quanh ngọn núi lửa có rất nhiều cây cối phát triển nên có lẽ ngọn núi này đã ngừng hoạt động từ lâu.

Nhìn thấy núi lửa là anh cũng thấy hơi lo sợ.

Họ đang sống ở đây rất tốt hoàn toàn không muốn chuyển nhà đi đâu cả.

Phía xa hơn vẫn có những ngọn núi khác nhưng anh đã không thể nhìn rõ nữa.

Hướng phía bắc ngay sau lưng nhà họ là một ngọn núi lớn.

Sát nhà là vách núi nhưng nhìn từ trên cao giờ Giang Nam mới thấy rõ dãy núi lớn này là nhiều ngọn núi nối liến với nhau tạo thành.

Dãy núi nằm vắt ngang từ tây sang đông gồm nhiều ngọn núi đều không quá cao.

Đỉnh núi lớn nhất giáp với rừng tre gần nhà họ.

Nói là đỉnh núi lớn nhất chứ không phải là cao nhất vì đỉnh núi này lại to bè ra và khá bằng phẳng.

Trên núi có cả rừng cây lá kim và trên đỉnh núi Giang Nam còn thấy một đầm nước lớn nữa.

Phía xa hơn sau dãy núi là một vùng đồng cỏ bao la khá giống với thảo nguyên ở châu Phi trước kia.

Sau khi quan sát bốn phía xung quanh Giang Nam không thể xác định được nơi họ sống thuộc khu vực nào nữa.

Ở đây vừa có núi cao vừa có rừng rậm nhiệt đới, lại có rừng lá kim ôn đới, có khu đồng cỏ châu Phi.

Vúng đất này là nơi hội tụ đủ thứ đặc trưng địa lí khác biệt.

Không thể nhìn vào hoàn cảnh xung quanh để xác định nơi này thuộc phía bắc hay nam bán cầu nhưng chắc chắn không ở giữa xích đạo rồi.

Nếu ở khu vực giữa xích đạo thì thời tiết sẽ nóng quanh năm không có bốn mùa được.

Giang Nam trèo xuống khỏi cây và chuyển ống nhòm cho vợ sử dụng.

Anh nhấn mạnh với Uyển Nhi:

- Vừa rồi anh nhìn hướng đông thấy phía xa có vùng màu xanh lam rất giống biển.

Tí lữa em quan sát kĩ lại xem có đúng không nhé.

Uyển Nhi gật đầu.

Biết được hướng đi tới biển rất quan trọng với gia đình họ.

Tìm được biển mới tìm được muối ăn.

Muối ăn rất quan trọng không chỉ là gia vị nó còn đảm bảo cơ thể khoẻ mạnh.

Có muối ăn họ mới có thể làm được các loại thức ăn để lâu chuẩn bị cho mùa đông.

Vừa leo lên đến ngọn cây Uyển Nhi đã hướng ngay ống nhòm về phía đông để quan sát.

Đúng như Giang Nam nói.

Dọc theo con suối nhà họ chảy tới sông lớn, cuối sông lớn là cả một vùng rộng lớn màu xanh lam nhìn không thấy điểm cuối.

Đây chắc chắc là biển rồi.

Nơi rộng lớn vô cùng, nước màu xanh lam lại là nơi đổ về của những dòng sông đó chắc chắn là biển.

Uyển Nhi quan sát kĩ hướng biển rồi lại quan sát những hướng còn lại.

Cô ghi nhớ những gì mình vừa nhìn được.

Tí nữa cô phải vẽ lại bản đồ mới được.

Trước kia dù học vật lý nhưng việc vẽ sơ đồ của máy móc hay mạch điện cô cũng đều phải học và phải thực hiện được.

Nếu chỉ vẽ một bản đồ đơn giàn những gì mới quan sát được thì Uyển Nhi vẫn làm được.

Giang Nam và Uyển Nhi cùng quay về phòng làm việc.

Những gì họ vừa quan sát được cần phải được ghi chép lại ngay.

Nhờ những họ vừa thấy được cả nhà sẽ lập kế hoạch phù hợp trong thời gian tới.

Uyển Nhi và Giang Nam cùng bàn bạc với nhau trong phòng làm việc. trong khi đó A Triết và A Nhiên đang ở phòng riêng để chơi những món quà sinh nhật mới toanh của A Triết.

Riêng bộ quần áo mới A Triết nhờ mẹ cất để mặc vào dịp trọng đại nào đó.

Giờ cậu bé đã biết quý trọng quần áo mới rồi vì biết tương lại sẽ không có được những bộ đồ mới đẹp như vậy nữa.

Uyển nhi trải tờ giấy vẽ to của A Nhiên lên bàn.

Cô vẽ lại bản đồ khu vực quanh nhà họ.

Trên tờ giấy lớn lấy nhà họ làm trung tâm bốn hướng đông tây nam bắc được vẽ thêm dần.

Bản đồ chỉ được vẽ đơn giản thôi.

Ở giữa có hình một ngôi nhà nhỏ cạnh cây lớn đó chính là nhà của họ.

Phía bắc vẽ đường cong nhấp nhô thể hiện dãy núi.

Phía bên kia dãy núi viết đồng cỏ.

Phía nam khoanh một vùng rộng lớn vẽ hình cây là khu rừng rậm.

Giữa rừng vẽ ba đường thể hiện ba con suối rồi từ đó vẽ sông lớn và khoanh vùng vị trí cuối cùng phía đông là biển.

Dòng suối trước nhà họ cũng được thể hiện bằng một nét vẽ nối đến sông lớn.

Phía tây cũng có đường vẽ con suối nối đến hồ nước sâu.

Hình dạng của hồ từ trên cao cũng được vẽ khoanh lại.

Phía có thác nước cũng được đánh dấu trên bản đồ.

Phía tây cũng được vẽ lại hình ảnh một ngọn núi lửa.

Những nơi họ đã đi qua nếu có điểm gì đặc biệt cũng được Uyển Nhi thể hiện.

Ví dụ như đoạn đường vách núi khó đi ở hướng tây hay vị trí hang động họ làm nơi trú tạm.

Uyển Nhi tính toán thời gian đi đường từ đó tính ra khoảng cách gần đúng viết vào bản đồ.

Sau này họ đi nhiều nơi hơn cô sẽ bổ sung thêm vào bản đồ này.

Giang Nam và Uyển Nhi dự tính.

Gia đình họ đã đi về hướng nam và hướng tây rồi.

Tạm thời họ chưa có ý định đi xa thêm nữa vì chắc chắc sẽ phải qua đêm ngoài trời.

Bây giờ chưa thích hợp để đi xa như thế.

Họ cũng không gánh được những rủi ro có thể gặp phải.

Còn hai hướng đông và bắc cần đi khám phá.

Uyển Nhi đưa ra ý tưởng.

- Em nghĩ chúng ta nên đi về phía hướng bắc trước.

Nhìn hướng đó có vẻ dễ đi hơn.

Chúng ta chỉ cần leo nên đỉnh ngọn núi gần nhất từ đó dùng ống nhòm quan sát khu thảo nguyên phía bên kia.

Sau khi quan sát rõ chúng ta sẽ dự tính có đi tiếp hay không.

Còn về hướng đông chắc chắn sẽ phải đi rồi vì hướng đó có biển mà.

Đi về hướng đông không chỉ đi trong ngày mà nhất định phải đi tới được bờ biển.

Chúng ta có lẽ sẽ không đi về trong ngày kịp nên phải có sự chuẩn bị kĩ càng.

Theo anh đi lúc nào thì được?

Giang Nam suy nghĩ những gì vợ mới nói.

Đi tới biển là điều bắt buộc đối với gia đình họ.

Nhìn từ ống nhòm biển không cách quá xa.

Nếu là trước kia anh chỉ cần lái xe 1-2 giờ là đã tới nơi rồi.

Nhưng ở đây chỉ 10km có thể họ phải đi cả ngày trời.

Đường đi ở đây hoàn toàn chưa có.

Giữa đường lại có thể gặp nhiều nguy hiểm nữa.

Đúng là họ cần phải chuẩn bị thật kĩ càng.

Giang nam suy ngẫm một lúc rồi nói với vợ:

- Anh nghĩ để giữa hè chúng ta sẽ đi về phía đông để ra biển lấy muối.

Có thể lúc đó chỉ mình anh đi trước dò đường rồi cả nhà cùng đi sau.

Chúng ta sẽ lấy muối thời điểm gần cuối hè đến lúc đó vừa kịp mùa thu sẽ dành thời gian dự trữ thứ ăn.

Số muối nhà mình có liệu có đủ đến cuối hè không em?

Uyển Nhi nhớ lại trong đầu số muối mà nhà họ còn rồi trả lời.

-Chắc là đủ.

Muối tinh thì không còn nhiều nhưng muối hạt thô thì nhà mình còn khá nhiều dùng đến lúc đó dư dả.

Vậy cứ thống nhất thời gian giữa hè chúng ta sẽ bắt đầu đi khám phá khu vực phía đông.

Lúc đó đi ra sao, đi mấy người rồi lại tính tiếp.

Giờ bàn đi thế nào cũng còn hơi sớm.

-Ừ.

Lúc gần đi chúng ta tính tiếp.

Giờ anh có một thời gian ngắn rảnh rỗi chờ gỗ khô để làm nhà.

Chúng ta sẽ sắp xếp khám phá khu vực phía bắc trước.

Hai vợ chồng Uyển Nhi bàn bạc với nhau thêm một lúc nữa.

Uyển Nhi ghi lại những điều quan trọng vào giấy để phòng trường hợp họ quên mất.

Cũng đến giờ cô chuẩn bị bữa trưa rồi.

Thời gian trôi qua thật nhanh.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 19.1. Khám phá ngọn núi gần nhà


Theo đúng như kế hoạch Giang Nam và Uyển Nhi đã lập ra.

Gia đình họ lại chuẩn bị đồ đạc đi khám phá ngọn núi gần nhà.

Đã quen với việc đi đến những vùng đất xung quanh rồi nên lần này cả nhà đều không mấy lo lắng hay hồi hộp như những lần trước nữa.

Tuy nhiên cả Giang Nam và Uyển Nhi cũng không hề chủ quan.

Vũ khí cần mang vẫn phải được chuẩn bị kĩ càng.

Thức ăn nước uống, đồ y tế… cũng được chuẩn bị cẩn thận.

Trong nhà còn có nhiều thịt hun khói, ruốc, thịt sấy nên Uyển Nhi thoải mái lựa chọn đồ ăn mang theo.

Lần này Giang Nam còn phải nói chuyện với A Triết nhiều lần mới được đồng ý trong chuyến đi sẽ được cầm theo ống nhòm của cậu bé.

Tất cả các món quà sinh nhật đều được A Triết trân trọng và giữ gìn cẩn thận.

Trước đây khi có món đồ chơi mới dù rất thích nhưng chỉ được vài hôm là A Triết thấy chán bỏ vào một góc rồi quên.

Nhưng giờ cậu bé đã biết trân trọng đồ chơi và đồ đạc của mình rồi.

Suốt hai tháng trời A Triết đã không có được thứ đồ gì mới trừ những món quà sinh nhật.

Khi thiếu thốn đến đứa trẻ con như A Triết cũng đã biết trên trọng những gì mình có.

Bố Giang Nam phải cam kết nhiều lần sẽ giữ gìn cái ống nhòm cẩn thận, không làm mất hay làm hỏng thì A Triết mới miễm cưỡng cho mượn.

Nhìn con cái lớn khôn hơn mà Uyển Nhi vừa vui mừng vừa đau lòng.

Cô vẫn mong con của mình cứ vô tư như trước kia thì tốt hơn.

Nhưng dù sao con cái biết suy nghĩ hơn cũng là điều tốt.

Như những lần đi xa khác cả gia đình dậy từ sáng sớm, tập thể dục, ăn sáng rồi chuẩn bị lên đường.

Trước đó Giang Nam và Uyển Nhi đã xác định rõ lộ trình hôm nay của họ là leo lên ngọn núi lớn gần nhà theo con đường xuyên qua khu rừng tre.

Ngọn núi này ngay sát vách nhà họ nhưng chỗ này vách đá dốc đứng không dễ leo lên.

Họ chọn con đường xuyên qua rừng tre để tới phía khác của ngọn núi.

Con đường phía bên đó không quá dốc sẽ dễ leo hơn.

Cả nhà mất hơn 30 phút để xuyên qua một góc của rừng tre mới tới chân núi.

Ngọn núi này không có nhiều cây gỗ to lớn như ở rừng rậm trước nhà họ.

Những cây gỗ ở đây chỉ cao khoảng hơn 10m và to cỡ 4-5 gang tay người lớn.

Ngoài ra có nhiều cây thấp và cây bụi.

Đường núi dễ đi nên cả nhà leo không quá vất vả.

Lần này vợ chồng Uyển Nhi yên tâm để A Triết tự mình đi bộ.

Họ đã tin tưởng hơn vào năng lực đặc biệt của cậu bé nên muốn để A Triết được rèn luyện nhiều hơn.

Tuy nhiên đề phòng giữa chừng A Triết mệt mỏi không thể đi được dù sao A Triết cũng mới hơn 6 tuồi, Giang Nam vẫn cầm theo cái địu dùng khi cần.

Dọc đường đi lên núi họ gặp rất nhiều thỏ tre.

Hoá ra chúng đào hang sống trên ngọn núi này.

Ban ngày lũ thỏ mới kéo nhau xuống rừng tre và những khu vực xung quanh để kiếm ăn.

May mà lũ thỏ đào hang ở phía ngọn núi bên này không cùng phía với ngọn núi cạnh nhà họ nếu không có khi gây sạt núi mất.

Ngọn núi chỗ cạnh nhà họ dạng núi đá có kết cấu chắc chắn hơn nên chắc lũ thỏ không đào hang nổi mới chọn chỗ này.

Cũng còn may là hang thỏ không sâu, cây cối trên núi lại tươi tốt nên ở đây họ cũng không thấy dấu hiệu sạt lở đất.

Sau khoảng một giờ đi trên mảnh đất toàn hang thỏ ở khu vực dưới chân núi thấp nhất họ lại tới hang ổ của loài động vật khác.

Những con động vật này có bốn chân với bộ lông dày màu trắng và mềm mại.

Tai của chúng hình tam giác phần đỉnh tai nhọn hơi rủ xuống và có cái đuôi ngắn.

Nhìn qua rất giống con cừu trên Trái Đất.

Tuy nhiên loài cừu thường có sừng hình xoắn ốc nhưng mấy con cừu này lại có cặp sừng mọc thẳng giống sừng dê.

Vậy là cả nhà quyết định gọi tên chúng nó là “cừu sừng dê”.

Mấy con cừu này trông cũng có vẻ ngốc như mấy con thỏ tre vậy.

Thấy mấy người nhà Uyển Nhi đi ngang qua mà chúng cũng chẳng hề sợ hãi hay phản ứng gì.

Hình như mấy con vật sống trên ngọn núi này đều sống quá tốt nên có hơi ngốc.

Tuy nhìn ngốc nghếch nhưng chúng chạy nhanh hơn lũ thỏ nhiều.

Mỗi con cũng nặng khoảng 60-70kg lại có sừng nhọn nên không hề dễ bắt như mấy con thỏ tre.

Bây giờ cả nhà đi lên núi nên họ chưa có ý định bắt mấy con cừu sùng dê ngay.

Họ tính lúc trên đường quay về thì sẽ nghĩ cách bắt một con về đổi món.

Tuy khá to lớn nhưng loài này họ hoàn toàn có thể săn được.

Tiếp tục leo núi thêm một giờ nữa thì không còn thấy những con cừu.

Khu vực này lại mọc cả một rừng hoa.

Những cây hoa thân thẳng cao tới 2-3m.

Lá của chúng to hình bầu dục, mép lá có răng cưa, mặt lá có nhiều lông.

Trên đỉnh mỗi cây hoa mọc ra 4-6 đó hoa to màu đỏ rực, cánh hoa giống cánh hoa cúc dài xếp sát nhau.

Nhìn cây và hoa rất giống hoa hướng dương trừ màu sắc của nó.

Cả một mảnh đất lớn toàn là cây hoa như vậy mọc cao hơn đầu người.

Cả nhà Uyển Nhi cùng thống nhất gọi nó là “hoa hướng dương” vì quả thật nhìn rất giống.

Một số cây có đoá hoa đã nở nhưng đa số những bông hoa còn lại vẫn đang còn là nụ hoa.

Không biết sau một thời gian nữa cây có cho hạt giống hạt hướng dương không?

Tự nhiên nhìn mấy cây hoa Uyển Nhi thèm ăn hạt hướng dương quá.

Hạt hướng dương còn có thể ép lấy dầu ăn nữa rất có ích.

Cả nhà đi dưới những bông hoa lớn giống như đang lạc vào một khu vườn cổ tích vậy.

Nhất là A triết và A Nhiên thấy rất thích thú.

Trước kia làm sau chúng thấy được cảnh đẹp như thế này.

Giang Nam bẻ cho mỗi con một bông hoa lớn để chúng được ngắm ở khoảng cách gần.

Ở đây có rất nhiều cây và hoa hướng dương nên ngắt mấy bông hoa không lo ảnh hưởng đến thu hoạch trong tương lai.

Nếu không chắc chắn họ sẽ không hái hoa đâu.

Khu vực này quá đẹp nên cả nhà quyết định ngồi lại đây nghỉ ngơi một lúc và bổ sung năng lượng.

Sau khi nghỉ ngơi 15 phút cả nhà lại tiếp tục lên đường.

Lúc này A Triết đã mỏi chân quá rồi nên Giang Nam địu con đi.

Cả hai vợ chồng đều không ngờ A Triết lại kiên trì được hơn 2 tiếng đi bộ rồi.

Trước kia đi đâu chơi chỉ 15-20 phút đi bộ là A Triết đã đòi bế rồi.

Thế mà giờ đây cậu bé kiên trì được lâu như thế.

Đúng là có năng lực đặc biệt đã cải thiện thể chất của A Triết lên đáng kể.

Đặc biệt thời gian qua A Triết cũng được rèn luyện nhiều hơn nên đã khoẻ mạnh hơn và đặc biệt có sự kiên trì hơn.

Thêm hơn một giờ leo núi nữa họ đã lên tới được đỉnh núi.

Như đã nhìn thấy từ ống nhòm trên đỉnh núi này có một đầm nước.

Tới nơi này mới thấy rõ không phải chỉ một đầm nước mà là một hồ nước rất rộng lớn.

Hồ này có hình bầu dục rộng chắc khoảng tầm hơn 20 km2.

Xung quanh hồ toàn là những cây lá kim giống cây tùng, cây thông.

Uyển Nhi lại gần mấy cây đó xem kĩ.

Những cây này cao 25-30m, thân cây thẳng và tròn.

Lá cây màu xanh thẫm hình kim.

Khi Uyển Nhi tách lớp thân cây thấy vỏ dày màu nâu nhạt và có nhiều nhựa.

Uyển Nhi ngửi mùi nhựa đúng là cây thông rồi.

Cô đang lo không tìm được gỗ thông để làm mấy món hun khói.

Giờ may quá họ đã tìm thấy chúng rồi.

Có một cây khác thì nhìn giống cây tùng hơn.

Một số cây còn lại cũng đều là cây lá kim nhưng nhìn không hẳn giống cây nào trước đây.

Uyển Nhi chỉ nhận ra cây thông và cây tùng.

Cô hỏi Giang Nam anh cũng chỉ nhận ra mỗi hai cây đó.

Họ vượt qua rừng cây đi tới bên hồ nước.

Nước hồ ở đây rất trong xanh.

Chạm tay vào nước thấy lạnh giật mình luôn.

Có lẽ hồ này ở trên cao nên nhiệt độ thấp hơn nước ở hồ và suối phía dưới.

Chắc cũng vì nước ở đây lạnh nên các sinh vật sống trong hồ cũng không phong phú bằng hồ hôm trước họ qua.

Giờ họ đã thấy hai hồ nước lớn rồi nên cả nhà quyết định đặt tên cho chúng để dễ phân biệt.

Hồ này mọi người sẽ gọi là “hồ trên núi” đúng như vị trí của nó.

Hồ còn lại gần thác nước tên là “Thác Mây” nên gọi là “hồ Thác Mây” luôn.

Hai cái tên cũng khá dễ nhớ nhỉ!

Đứng trên bờ họ nhìn thấy một số loài cá da trơn nhìn khá lạ mắt.

Có mấy con thì giống con lươn nhưng to hơn nhiều.

Gần bờ có rất nhiều con cua to bằng lòng bàn tay người lớn.

Khi chúng nằm im co những cái chân lại trông rất giống cục đá.

Giang Nam bắt lên một con cảm thấy nó vô cùng cứng rắn.

Đây là loài vật cứng nhất mà anh từng gặp.

Mai của nó còn cứng hơn cả mai của mấy con rùa họ gặp hôm trước.

Nên gọi giống cua này là “cua đá” là phù hợp với nó nhất.

Loài động vật đặc trưng nhất trong hồ có lẽ không phải loài cua đá này mà là một loài tôm lớn.

Trong hồ có rất nhiều con tôm to với thân hình gần như trong suốt.

Con tôm hùm xanh ở suối trước nhà họ tưởng đâu đã là loài tôm to nhất rồi nhưng mấy con tôm này còn to hơn nữa.

Vừa có số lượng nhiều lại có kích thước lớn nên chắc chúng là vua của vùng hồ này rồi.

Mỗi con tôm có cái đầu giống như mặt của con bọ ngựa.

Cơ thể của chúng dài chia thành từng đốt.

Chúng có một đôi càng to phía trước và năm cặp chân dài phía sau rất giống con tôm tít (tôm thuyền).

Mỗi con tôm dài tới cả mét.

Giang Nam lội xuống hồ vung lưới để bắt tôm.

Tấm lưới đánh cá cũng được chuẩn bị trước vì họ sớm biết trên đỉnh núi có đầm nước rồi.

Nhưng không ngờ lại gặp một hồ nước lớn và cũng khá sâu.

Lưới đánh cá lúc này càng thêm có ích.

Chiếc lưới to như vậy ở dưới nước khi kéo lên sẽ rất nặng.

Lưới đánh cá họ cầm theo hôm nay là lưới loại lớn dài 30m và rộng 3m.

Bình thường khi sử dụng lưới này phải có hai đến ba người cùng kéo lưới mới được.

Giờ Giang Nam có sức mạnh hơn hẳn trước kia nếu không mình mình anh hay có thêm Uyển Nhi nữa cũng không kéo nổi lưới.

Ngay mẻ lưới đầu tiên được kéo lên đã được bội thu tôm cá rồi.

Trong lưới có 6 con tôm lớn và mấy con cá da trơn.

Lưới to như vậy rồi mà mấy con tôm lớn như sắp phá lưới ra mất rồi.

Giang Nam kéo cả lưới và tôm cá lên bờ.

Anh bắt một con tôm lớn nhất ra ngoài.

Con tôm này dài gần bằng A Triết luôn.

Giang Nam ướn thử nó phải nặng suýt soát 15 ký.

Cả nhà vây quanh con tôm ngắm ngía.

Quả thật chúng quá giống tôm tít luôn.

Nhưng tôm tít sống ở biển mà loài tôm này lại sống ở môi trường nước ngọt.

Họ đã nếm thử rồi hồ này chính là hồ nước ngọt.

Xác xuất gặp được hồ nước mặn trong đất liền rất hiếm và họ chưa có may mắn gặp được.

Cả nhà gọi tên loài tôm này là “tôm tít” giống như hình dạng của nó vậy.

Uyển Nhi dùng năng lực kiểm tra.

Tất nhiên con tôm này cũng ăn được.

Hi vọng mùi vị của nó cũng giống tôm tít luôn vì cô và hai con đều rất thích ăn loài tôm này.

Mấy con cá nhỏ thì Uyển Nhi cũng kiểm tra và chúng đều ăn được cả.

Con nào lớn hơn thì bắt về, con nhỏ hơn thả lại hồ.

Giang Nam chỉ thả một mẻ lưới là đủ cả nhà ăn mấy ngày rồi nên anh không bắt thêm nữa.

Họ đã học được cách thấy thế nào là đủ không thể quá tham lam.

Tương lai còn rất dài không thể chỉ biết đến thứ trước mắt mình được.

Hai vợ chồng Uyển Nhi cũng dạy con của mình như vậy.

Thời gian cũng sắp đến bữa trưa rồi nên cả nhà dừng lại bên hồ để ăn trưa.

Con tôm tít quá lớn mà chiếc nồi Uyển Nhi mang theo không bằng 1/5 con tôm nữa.

Họ lại chọn cách nấu ăn đơn giản nhất là nướng.

Giang Nam chọn hai con tôm trong số tôm vừa bắt được đem rửa sạch rồi lấy que nhọn xiên qua thân nó đem đi nướng.

Những con còn lại sợ chúng chết nên anh túm chặt một đầu lưới bằng dây thừng rồi thả xuống hồ cho tôm cá trong đó sống tiếp được.

Đầu của dây thừng buộc vào gốc cây là không lo lưới đánh cá sẽ trôi mất.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 19.2


Uyển Nhi định tìm kiếm một mấy cái lá cây to để trải xuống ngồi mà vòng qua vòng lại khu vực này toàn là cây lá kim.

Thế là họ đành ngồi luôn trên cỏ.

Uyển Nhi lấy ra hộp cơm và hộp thức ăn đã chuẩn bị trước bày ra.

Mỗi người trong nhà đều có một hộp đựng đồ ăn.

Trước kia Uyển Nhi có thời gian đi làm công ty nên cô phải chuẩn bị cơm trưa mang theo đến chỗ làm.

Tiện thể khi mua hộp cơm cho mình cô đã mua combo sét hộp cơm gia đình có bốn chiếc luôn.

Sau khi thi đỗ công chức nhà nước cô đã không cần dùng tới hộp cơm nữa nên chỉ cất trong góc tủ bếp.

Bao nhiêu năm rồi giờ đây cô mới lôi chúng ra sử dụng lại.

Cũng may lúc đó cô mua hàng chất lượng cao nên giờ những hộp cơm này còn sử dụng rất tốt.

Ngoài ra trong nhà còn có cặp lồng đựng cơm trước kia khi bố chồng ốm phải nằm viện cô đã mua để mang đồ ăn lên viện.

Loại cặp lồng đó lại có dạng hình trụ nhiều tầng.

Giờ cặp lồng đựng cơm đó là đồ chuyên dụng cho mình Giang Nam khi anh đi ra ngoài mang theo.

Trong mỗi hộp cơm có năm ngăn riêng biệt.

Một ngăn đựng cơm tẻ, một ngăn đựng ruốc cá, một ngăn đựng thịt hun khói.

Hai ngăn còn lại đựng rau và quả tráng miệng.

Hộp cơm là loại có kích thước khá lớn rồi nhưng với nhu cầu năng lượng bây giờ của Giang Nam và Uyển Nhi thì chưa đủ.

Đối với A Nhiên thì con bé không ăn hết.

Nhẽ ra A Triết ăn ít nhất nhưng năng lực của cậu bé cũng tiêu tốn năng lượng nên nhu cầu ăn cúng gần bằng Uyển Nhi rồi.

Thế là Giang nam sẽ ăn cơm thừa của A Nhiên.

Uyển Nhi ăn cơm thừa của A Triết. và khi đi tới đâu họ cũng tìm cách kiếm thêm đồ ăn tại chỗ để nạp thêm năng lượng.

Như hôm nay họ nướng thêm hai con tôm đến cả gần 20 kg để ăn thêm cũng hết không hề lãng phí.

Chỉ sau 30 phút hai con tôm trên giá nướng đã bắt đầu toả ra mùi thơm rồi.

Giang Nam không sợ nóng cầm luôn một con lên bóc vỏ.

Vỏ của nó khá cứng nhưng khi nướng lên thì lại giòn tuy nhiên ăn cũng không có vị gì ngon cả.

Phần đầu của con tôm khá lớn chiếm mất một phần tư cả thân mình nó.

Phần thân được cái toàn là thịt.

Con tôm nặng 9-10 kg khi nướng lên cũng được tới 6-7 kg thịt.

Giang Nam xé cho vợ con mỗi người một phần thịt tôm.

Như thường lệ người đầu tiên ăn thử thức ăn mới là Uyển Nhi.

Cô sẽ kiểm tra lại một lần nữa thức ăn có an toàn không rồi cả nhà mới ăn.

Thịt của con tôm tít này có chất thịt dai giòn sần sật và vị ngọt thanh.

Không giống tôm tít trước kia là loài sống ở biển nên thịt sẽ hơi có vị mặn.

Thịt con tôm này hoàn toàn là vị ngọt của thịt tôm nước ngọt.

Thịt của loài tôm này chắc chắn sẽ chế biến được nhiều món ăn ngon.

Trong đầu Uyển Nhi hiện lên nào là tôm kho, tôm rim mắm, tôm chiên, tôm tẩm bột…

Ôi ngon quá đi mất!

Sau cái gật đầu của Uyển Nhi những người còn lại cũng mau chóng ăn phần tôm của mình.

Ai cũng háo hức nếm thử vị thức ăn mới.

Thịt tôm tít này chỉ nướng trên lửa không thêm chút gia vị nào cũng đã rất ngon rồi.

Đúng là món ăn hoang dã luôn có vị ngon hơn những món ăn từ những động vật nuôi công nghiệp.

Uyển Nhi có mang theo chút muối bột canh và tương ớt lấy ra chấm với thịt tôm lại càng ngon.

Đúng là hải sản kết hợp với tương ớt thì ngon không thể tả nổi.

Nhà họ vốn có hai lọ tương ớt, mẹ đẻ cô cho thêm hai lọ dùng tiết kiệm không biết có chịu được đến khi ớt cô trồng thu hoạch được lứa mới không nữa.

Uyển Nhi đã trồng ớt được một tháng rồi phải 2-3 tháng nữa mới thu hoạch được.

Không có ớt thì nhiều món ăn sẽ không còn ngon nữa, nhạt mồn nhạt miệng lắm.

Sau khi ăn xong họ ngồi dưới gốc cây thông nghỉ ngơi ngắm cảnh xung quanh.

Nếu là ở hiện đại nơi này chắc chắn sẽ trở thành một khu du lịch sinh thái nổi tiếng.

Không khí thì mát mẻ trong lành.

Xung quanh toàn những cây lá kim to lớn rì rào trong gió.

Phía trước là mặt hồ rộng lớn yên ả.

Cảnh đẹp tự nhiên hoang sơ mà hùng vĩ khiến ai cũng phải thán phục.

Khi bụng đã bớt no Giang Nam trèo nên cái cây có vẻ cao nhất ở khu vực đó lấy ống nhòm ra quan sát.

Mục tiêu của anh lần này là quan sát kĩ thảo nguyên phía bên kia núi.

Từ ngọn cây cao sử dụng ống nhòm anh có thể nhìn rõ hơn khung cảnh của thảo nguyên này.

Dãy núi họ đang đứng như một ranh giới tự nhiên chia mảnh đất thành hai nửa hoàn toàn khác biệt.

Phía bên nhà anh sống là rừng rậm, núi non, sông suối xanh tươi ngút ngàn.

Phía đối diện lại là hình ảnh hoàn toàn khác biệt.

Đó là một thảo nguyên rộng lớn với đồng cỏ xen kẽ các cây bụi và cây gỗ rải rác.

Thỉnh thoảng mới có một cây thân gỗ nhưng cây nào cây đấy cực kì to lớn.

Nhìn những cây này khá giống cây Bao Báp ở châu Phi.

Mỗi cây cao 40-50 m có gốc to 9-11m.

Đứng từ xa nhìn lại anh không ước lượng được kích thước chính xác nhưng có lẽ chúng còn lớn hơn.

Rải rác khắp đồng cỏ lại có những khối đá với nhiều hình dạng và kích thước khác nhau.

Trên đồng cỏ chắc sẽ có nhiều loài động vật sinh sống nhưng đồng cỏ cao nên Giang Nam không nhìn rõ được là loài động vật nào.

Khu vực này là rìa của thảo nguyên nên có lẽ không có mấy con động vật to lớn gì.

Khi nào sắp xếp được thời gian họ sẽ đi tới tận khu vực thảo nguyên đó để khám phá kĩ hơn.

Giờ chỉ có thể biết đại khái hoàn cảnh của nó thôi.

Giang Nam xuống khỏi cây đổi cho Uyển Nhi leo lên nhìn.

A Triết thấy bố mẹ dùng ống nhòm nên cậu bé cũng muốn leo lên cây nhìn như bố mẹ.

Thế là lần lượt từng người nhà Uyển Nhi leo lên cây để xem cảnh vật xung quanh.

Cả A Nhiên và A Triết đều oà lên thán phục khi nhìn cảnh vật qua ống nhòm.

Thiên nhiên nơi đây hoang sơ và hùng vĩ.

Nhìn cảnh thật còn tráng lệ hơn khi xem trên tivi.

Nếu có máy ảnh ghi lại khung cảnh này để người đời sau nhìn thấy chắc chắn ai cũng phải thán phục.

Xuyên không tới đây có lẽ cũng là một ưu đãi đối với gia đình họ.

Không biết có bao nhiêu triệu người chưa từng được chứng kiến cảnh đồng cỏ, núi rừng hoang sơ tận mắt như thế này.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 19.3


Cả nhà Uyển Nhi còn dành ra một khoảng thời gian để nhìn ngắm và thán phục thiên nhiên kì diệu.

Họ đặt tên cây lớn trên thảo Nguyên là cây “bao báp”.

Gia đình họ quyết định sẽ đi trở về chứ không tiến về phía thảo nguyên nữa.

Nếu đi họ sẽ không có đủ thời gian để quay trở về trước khi trời tối.

Chuyến thám hiểm thảo nguyên sẽ để sau.

Mọi người sắp xếp lại đồ đạc mang theo gọn gàng để trở về.

Cũng giống như những lần trước khi đi thì gọn nhẹ khi về họ có thêm nhiều thức ăn.

Sáu con tôm tít lớn đã ăn hai con, còn bốn con tôm và mấy con cá được Giang Nam buộc luôn trong lưới đánh cá vác lên vai đem trở về nhà.

Ba tiếng đi trên đường chúng sẽ chết nhưng không còn cách nào khác dù sao chắc vẫn còn có thể ăn được.

Lần sau có lẽ họ nên đem theo các dụng cụ nấu nướng đến đây chế biến chúng rồi mới kéo về nhà thì tốt hơn.

Dù sao trên núi này cũng khá an toàn Giang Nam không hề thấy dấu vết của loài thú lớn nào.

Anh tính có thời gian sẽ lên đây dựng lều hoặc nhà gỗ tạm để làm chỗ nghỉ chân tiện cho việc lên đây kiếm thức ăn sau này.

Trên đường trở về Giang Nam dự tính sẽ bắt một con cừu về nhà giết thịt.

Mấy con cừa khá to lớn nên dùng ná cao su chắc chắc không có hiệu quả.

Uyển Nhi và Giang Nam bàn bạc họ sẽ dùng dây thừng chăng giữa hai thân cây.

Giang Nam sẽ cầm gậy lớn đuổi theo lừa mấy con cừu chạy đến chỗ dây thừng đã dăng sẵn.

Chúng sẽ bị vướng sợi dây ngã ra.

Lúc đó Giang Nam sẽ thừa thời cơ bắt chúng.

Với sức mạnh của Giang Nam một con cừa khoảng dưới trăm cân bị ngã xuống anh chế trụ được thoải mái.

Hai vợ chồng bàn bạc thấy kế hoạch này tuy đơn giản nhưng có vẻ khả thi.

Giang Nam định tí nữa sẽ động thủ theo cách này luôn.

Sau này anh chắc phải học cách đặt bẫy để bắt động vật sẽ có hiệu quả hơn mà tiết kiệm thời gian.

Chỉ cần thường xuyên kiểm tra và sửa lại bẫy may mắn sẽ bắt được thú rừng.

Tất nhiên không phải cứ đặt bẫy là bắt được thú hoang mà đó cũng là một môn học vấn cần học hỏi nhiều.

Chắc chắn mấy vấn đề đặt bẫy và săn thú Uyển Nhi cũng tải về nhiều tài liệu.

Khi tới khu vực của bầy cừu sừng dê sinh sống Giang Nam chọn chỗ phù hợp để chăng các sợi dây thừng.

Uyển Nhi và hai con thì nấp vào một chỗ trông coi thức ăn của họ và xem Giang Nam bắt cừu.

Anh dùng mấy sợi dây thừng chắc chắn buộc qua những thân cây lớn nơi có nhiều dấu chân cừa qua lại.

Anh lại lấy đoạn thân cây lớn chạy ra đuổi một con cừa lạc đàn đang ăn lá cây.

Con cừu giật mình co chân chạy bị Giang Nam lừa chạy đúng hướng có chắn sợi dây.

Nó bị va mạnh vào mấy sợi dây thừng và bật ngược trở lại ngã chổng vó xuống đất.

Giang Nam nhanh chống vứt cây gậy trên tay xông lại đè con vặt ngốc đó lên mặt đất và trói luôn bốn chân nó lại.

Kế hoạch đơn giản với mấy sợi dây thừng thật sự đã bắt được một con cừu rồi.

Ba mẹ con Uyển Nhi vui mừng rời khỏi chỗ ẩn lấp lại gần xem con cừu Giang Nam vừa bắt được.

Con cừu này là một con cừu đực vì chỉ con đực mới có sừng dài phát triển thế này.

Những con cừu cái cũng có sừng nhưng sừng của nó ngắn và nhỏ hơn những con đực nhiều.

Vì sao họ phân biệt được à?

Nhìn mấy con cừu cái đang chửa bụng bự đều có sùng ngắn và nhỏ là phân biệt được ngay.

Con cừu Giang Nam bắt được chắc phải nặng tầm 50 kg.

Đã bị bắt rồi mà nhìn cái mặt nó vẫn rất ngáo ngơ.

Đúng là không chọn bắt nó thì bắt con gì nữa.

Thật quá ngốc mà!

Lại gần nhìn mới thấy rõ lông của mấy con cừu này trắng tinh, uốn xoăn và rất mềm mại.

Uyển Nhi sờ tay lên bộ lông của chúng thấy giống như đang sờ vào con gấu bông vậy.

Lông này làm quần áo mặc sẽ mềm và ấm áp lắm đây.

Mọi người nói cô không thấy thương con vật ngốc nghếch dễ thương thế này à?

Trước kia thì cô nhìn thấy những con vật dễ thương thế này thì sẽ chỉ đứng ngắm và xuýt xoa khen chúng mà thôi.

Nhưng giờ đây trong đầu cô toàn là con vật nào ăn được, con vật nào có ích còn dễ thương hay không cô không quan tâm.

Dù nó xấu hoắc mà ăn ngon cô cũng thích nó ngay.

Uyển Nhi nói với Giang Nam:

-Lông của con cừu này mềm quá.

Khi giết thịt anh hãy lột da cẩn thận.

Chúng ta thử nghiên cứu thuộc da làm quần ào đi.

Da mấy con thỏ tre trước đó toàn làm hỏng lãng phí quá.

Giang Nam trả lời vợ:

-Ừ anh đã tập lột da thỏ một thời gian giờ anh lột da thú khá hơn nhiều rồi.

Sắp tới anh sẽ xử lí những mảnh da thú cẩn thận hơn.

Anh phải nghiên cứu kĩ lại tài liệu về phương pháp thuộc da với cả những cách đặt bẫy săn thú nữa.

Tối nay về em tìm mấy tài liệu đó cho anh nhé.

-Được ạ.

Uyển Nhi trả lời chồng.

Cô đã tải rất nhiều tài liệu về trong mấy ngày nhà họ còn điện và mạng internet.

Số tài liệu đó có những gì chính cô cũng không nhớ hết được.

Lúc đó Uyển Nhi cứ nghĩ đến cái gì là tải ngay về cái đó.

Vì điều gì cô cũng thấy quan trong và cần thiết.

Giờ chỉ có cô mới tìm được nội dung cụ thể trong đống tài liệu đấy chứ Giang Nam mà tìm thì còn lâu mới ra.

Vậy là mục tiêu của ngày hôm nay đã hoàn thành.

Cả nhà cùng nhau vui vẻ xuống núi.

Lúc này A Triết lại tự mình đi bộ trở về vì Giang Nam đã vác cả đống đồ rồi không có chỗ để địu A Triết nữa.

Nếu giữa chừng cậu bé mệt mỏi thì Uyển nhi sẽ địu con.

Họ về đến nhà khi trời còn khá sơm.

Chuyến đi này gần và nhanh hơn những chuyến đi trước của họ và cũng đặc biệt thuận lợi.

Đường nên núi không có gì nguy hiểm hay khó khăn cả.

Vừa về đến nhà chỉ kịp nghỉ ngơi 15 phút Uyển Nhi và Giang Nam đã làm việc luôn.

Mỗi khi đi xa về họ lại có nhiều đồ ăn mới.

Quả là niềm vui nhưng cũng đầy mỏi mệt.

Phần lớn những thứ đồ ăn họ mang về đều không thể để lâu được nên phải xử lí ngay.

Con cừu thì không sao chứ mấy con tôm và cá không chế biến nhanh là hỏng mất.

Vì mấy con tôm tít quá to, mỗi con dài cả mết nên không thể có chiếc nồi nào vừa để nấu chúng.

Nếu chặt con tôm ra nấu thì sẽ lại không ngon.

Đang không biết làm thế nào Uyển Nhi bỗng nhìn thấy cái mai rùa hôm trước Giang Nam kéo về.

Vốn họ định lấy mai rùa đó làm bồn tắm nhưng chưa kịp sử dụng.

Uyển Nhi nghĩ lấy cái mai rùa lớn đó để làm nồi nấu mấy con tôm có khi lại hợp.

Một cái mai rùa lớn cô có thể luộc cả bốn con tôm luôn.

Uyển Nhi gọi Giang Nam quay về giúp đỡ cô.

Cô không thể bê nổi cái mai rùa mấy chục kg đó được.

Giang Nam vác con cừu ra bờ suối chuẩn bị mổ thịt thì nghe thấy tiếng vợ gọi.

Anh lại vác con cừu quay trở về.

Nếu để con cừu ở bờ suối sợ lại kéo con thú ăn thịt nào đến thì toi nên anh chịu mất công khuân qua khuân lại cho an toàn.

Sau khi nghe ý tường của vợ Giang Nam hiểu ngay.

Đúng là cái mai rùa này vừa cứng vừa bền đập thế nào cũng không vỡ nhưng không biết đun nóng có bị nứt không.

Dù sao khả năng cao là sử dụng được.

Giang Nam bê ba hòn đã lớn dựng thành ba chân bếp cao bằng nhau.

Anh bê mai rùa ra suối rửa sạch một lần nữa rồi bác lên mấy chân bếp mới dựng.

Cái mai rùa quá lớn nên không bắc bếp trong nhà hay trong sân được.

Giang Nam bê luôn ra bờ suối để vợ nấu ăn.

Dù sao anh làm việc ngay cạnh đó có sơ xuất gì anh cũng kịp thời xử lí giúp vợ.

Sau khi bác bếp Giang Nam xách nước sạch đổ vào mai rùa và để Uyển Nhi nấu.

Anh còn cẩn thận bê nhiều củi đốt chuẩn bị sẵn cho vợ khỏi tốn công mang vác vất vả.

Trong đời sống hàng ngày những việc nhỏ Giang Nam thường khá chu đáo.

Những gì anh có thể san sẻ giúp vợ anh luôn sẵn sàng làm không kêu ca.

Thế là cả nhà Uyển Nhi kéo nhau ra bờ suối cùng làm việc.

Giang Nam thì giết thịt con cừu.

Bé A Triết không hề sợ hãi gì mà rất hứng thú xem bố làm việc.

Đúng là con trai cis khác không sợ gì mấy thứ máu me đó.

A Nhiên thì phụ mẹ làm bếp.

Nếu thiếu thứ gia vị gì cô bé sẽ chạy vào nhà lấy giúp mẹ.

Để tiện nấu ăn tối Giang Nam cũng kê thêm cho Uyển Nhi một bếp nhỏ ngay cạnh.

Bốn con tôm lớn Uyển Nhi định hấp ăn luôn một con.

Ba con còn lại sẽ luộc sơ lọc thịt phơi khô hoặc hun khói.

May nà mấy con tôm cầm về nhà mới bị chết thịt vẫn còn chắc và ngon nên làm thịt khô vẫn ổn.

Lần sau cô định sẽ luộc sơ tôm ở luôn cạnh hồ rồi đem về nhà phơi hay hun khói chế biến gì cũng sẽ ngon và tươi hơn.

Uyển Nhi luộc bốn con tôm trong cái mai rùa có vẻ khá ổn.

Mai rùa chắc chắn không có dấu hiệu rạn nứt gì.

Khi tôm bắt đầu chuyển sang màu hồng cô vớt ba con tôm định làm khô tôm ra trước.

Con còn lại luộc kĩ hơn đến khi nó có màu đỏ cam mới vớt ra.

Bữa trưa họ đã ăn tôm nướng rồi giờ đổi thành món tôm luộc đơn giản là được.

Ba con tôm vớt ra trước được Uyển Nhi thả vào nước lạnh cho thịt tôm co lại rồi mới bóc vỏ.

Để tôm hun khói hay phơi nắng nhanh khô cô cắt con tôm thành những miếng nhỏ bằng bàn tay rồi dùng cán dao hoặc viên đá sạch ép chúng thành miếng mỏng.

Vì giờ trời đã tối rồi sợ để qua đêm thịt tôm sẽ không ngon nên Uyển Nhi cho hết chúng vào hun khói.

Sáng mai cô sẽ tiếp tục đem chúng ra phơi nắng.

Qua 2-3 ngày là có được món khô tôm rồi.

Hôm nay họ đã tìm thấy cây thông có thể lấy cành thông để hun khói thịt sẽ nâng cao mùi vị của món thịt hun khói.

Nhưng hôm nay Giang Nam đã vác nhiều đồ rồi nên Uyển Nhi hoãn vụ chuyển mấy cành thông về.

Để hôm khác cô sẽ lại nhờ Giang Nam sau.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 19.4


Cạnh bờ suối Giang Nam đang cẩn thận lột da con cừu.

Con cừu ở đây có bộ lông đặc biệt đẹp và mềm.

Nó lại có màu lông trắng nữa nhìn như nhũng chú cừu đuọc vẽ bởi công nghệ AI vậy.

Để không lãng phí bộ lông cừu đẹp Giang Nam lột da nó hết sức cẩn thận để có được tấm gia hoàn hảo nhất.

Cách lột da cừu lại khác hẳn cách lột da thỏ.

Da cừu được cắt dọc theo mông con cừu về phía hậu môn sau đó xuống bụng.

Cắt một vòng tròn xung quanh hậu môn của con cừu có thể dễ dàng kéo da ra giống như kéo áo len cho đến khi qua đầu.

Khi thuộc da các loài động vật khác nhau cũng có những phương pháp khác nhau nhưng các bước cơ bản thì khá giống nhau.

Giang Nam đã lột da thỏ và thử xử lí da đơn giản nhưng anh chưa có thời gian và chưa có đủ các nguyên liệu để thuộc da.

Lần này lột được da con cừu nguyên vẹn nên anh quyết định sẽ nghiêm túc bỏ công sức ra để thuộc da cho tốt.

Tạm thời tấm da cứ để đó ăn tối xong anh đọc kĩ tài liệu rồi lại xử lí tiếp.

Giờ anh cần phải làm sạch thịt cừu để Uyển Nhi kịp nấu ăn hoặc hun khói.

Con cừu 50kg sau khi làm thịt còn khoảng 35kg thịt hơi.

Số thịt này nhà họ phải ăn mấy ngày mới hết được chưa kể số xương và lòng cừu nữa.

Uyển Nhi giữ lại hơn 10kg thịt và tất cả số xương, lòng để ăn luôn trong bữa tối nay và bữa trưa mai.

Số thịt còn lại cô hun khói giống như hun khói thịt lợn vậy.

Trước đây nhà cô không hay làm món này.

Có ăn thịt dê hoặc cừu thì thường ra nhà hàng để ăn chứ không nấu ăn ở nhà nên cô không hề rành món thịt này.

Dù sao làm tương tự thịt lợn chắc cũng không hỏng được chỉ có điều mùi vị có thể sẽ không ngon lắm.

Uyển Nhi biết thịt dê hay cừu có mùi nồng hơn thịt lợn nên cô thêm nhiều gia vị để khử mùi như gừng, rượu hay giấm.

Mỗi miếng thịt định hun khói cô lại thử với cách phối gia vị khác nhau.

Sau này cách nào ngon hơn thì sẽ sử dụng cách đó luôn.

Số thịt cừu còn lại Uyển Nhi làm món nướng.

Đặc biệt sườn cừu nướng vốn là món ngon nổi tiếng rồi.

Từ khi xuyên tới đây khẩu vị của gia đình cô có sự thay đổi rõ rệt.

Mọi người đặc biệt thích ăn thịt nhiều và các món chiên, nướng cũng được ưu thích hơn.

Với lại vì không có nhiều dầu nên cô đành phải nướng nhiều hơn chiên rán.

Nếu là trước kia chắc chắn Uyển Nhi không đồng ý để gia đình mình ăn uống không khoa học thế này nhưng giờ mấy món ăn nhiều dầu mỡ mới là những món giàu năng lượng mà cơ thể họ cần.

Thôi thì cứ ăn uống được là mừng rồi.

Được cái là thức ăn thuần thiên nhiên ở đây dù chế biến có hơi không khoa học nhưng thắng ở việc an toàn không có chất độc hại, không chất bảo quản hay chất kích thích gì.

Giờ có đồ ăn là tốt rồi không ai trong đòi hỏi kén chọn gì nhiều nữa.

Ngoài món thịt cừu nướng Uyển Nhi còn lấy thịt và xương hầm với nấm.

Món này cứ hầm một nồi to còn thừa tối sẽ làm món ăn khuya.

Lòng của nó Uyển Nhi cũng không làm món gì phức tạp.

Sau khi Giang Nam xử lí sạch bộ lòng thì Uyển Nhi luộc luôn lên để trưa mai xào lăn ăn là ok.

Khi đang định đưa hết bộ lòng cừu vào nồi luộc bỗng Uyển Nhi nhớ ra một món ngon cô yêu thích làm từ lòng.

Đó là món lạp xưởng xông khói.

Thế là Uyển Nhi giữ lại bộ lòng non để tí nữa làm món này.

Vì thích ăn nên Uyển Nhi rất rành cách làm món lạp xưởng này.

Khi các món ăn đã làm xong xuôi Giang Nam bê bộ bàn ghế từ nhà ra ngoài ăn luôn.

Giờ trời vẫn còn sáng nên họ sẽ ăn cơm ở ngoài.

Sau một thời gian sống ở đây gia đình họ đã dám ở bên ngoài khi trời chưa tối hẳn nhưng khi muộn hơn tốt nhất họ nên trở lại nhà.

Cả nhà nhanh chóng ăn bữa tối vì chỉ còn khoảng một giờ nữa trời sẽ tối hẳn rồi và trên hết là ai cũng đã rất đói.

Ngày hôm nay lại là một ngày mệt mỏi nhưng vui vẻ của gia đình họ.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 20.1. Xử lí da


Món thị tôm tít trong bữa tối chấm với tương ớt ăn rất là ngon, ngon hơn rất nhiều khi nướng nó.

Nếu thịt tôm tít còn tươi chắc sẽ còn ngon hơn nữa.

Uyển Nhi nhủ thầm lần sau nhất định phải yêu cầu Giang Nam vác một cái mai rùa lên hồ trên núi để nấu ăn mới được.

Món từ thịt cừu ăn cũng khá ngon chỉ tiếc gia vị không quá hợp.

Thịt cừu này lại có vị giống thịt dê vì Uyển Nhi dùng gia vị nấu thịt cừu nên không hợp.

Thịt cừu ăn sẽ mềm hơn có màu nhạt hơn thịt dê và có hàm lượng mỡ nhiều hơn thịt dê.

Trong khi thịt dê dai hơn, màu sẫm và nạc hơn.

Đặc biệt mùi thịt dê nồng và đậm đà hơn thịt cừu.

Vì không có hai loại thịt trước mắt để so sánh nên ban đầu Uyển Nhi vốn không nhận ra.

Nhưng khi ăn vào thì mới thấy rõ sự khác biệt.

Lần sau Uyển Nhi sẽ chế biến nó theo cách chế biến thịt dê xem có ngon hơn không.

Sau khi ăn xong cả nhà không dám ở bên ngoài khi trời đã tối.

Dù sao việc luộc tôm tít cần mai rùa lớn cũng đã xong nên Giang Nam chuyển hết thịt vào hun khói trong bếp củi nhà họ cho an toàn.

Nhỡ đâu mùi thịt thơm lại kéo con thú hoang nào đến cướp đồ ăn với họ thậm chí tấn công họ thì nguy.

Trong bếp có ống khói cao, đa số mùi thức ăn sẽ bay lên trời cũng bớt tập trung mùi ở khu vực gần nhà họ.

Trong nhà có hàng rào và có nhiều lớp cửa bảo vệ sẽ an toàn hơn.

Để nhanh chóng Uyển Nhi đốt lên nhiều đống lửa cùng lúc và mỗi loại thịt cô chỉ hun khói sơ khoảng 40 phút rồi mai sẽ phơi nắng trực tiếp hoặc hun khói tiếp cũng thuận tiện.

Nếu lười thì cô có thể treo trên bếp làm thịt gác bếp cũng được luôn.

Miễn là thịt đều được hun qua khói một thời gian sẽ không bị hỏng.

Giang Nam lúc này ngồi gần vợ đọc tài liệu về cách xử lí da thú.

Uyển Nhi đã tranh thủ thời gian tìm các tài liệu cho anh rồi.

Tài liệu về thuộc da khá quan trọng nên Uyển Nhi cũng đã sắp xếp riêng rất dễ tìm.

Giang Nam ngồi xem các tài liệu Uyển Nhi vừa giao cho anh.

Có khá nhiều tài liệu về việc thuộc da.

Nào là cách bảo quản da khi không thể thuộc da ngay, cách thuộc da các động vật có lông dài như thỏ, cừu; cách thuộc da các loài như bò, dê…

Mỗi loại da động vật khác nhau có các thuộc da khác nhau.

Mỗi vùng miềm khác nhau cũng có các bí quyết thuộc da riêng biệt.

Giang Nam không nghĩ đến lại có nhiều phương pháp thuộc da như vậy.

Anh cẩn thận chọn xem ba phương pháp về cách giữ da lông động vật khi chưa thể thuộc da ngay, cách thuộc da thỏ và cách thuộc da cừu.

Trước mắt anh đang cần chú ý mấy cách thuộc gia này.

Đầu tiên tìm hiểu cách bảo quản da khi chưa thể có thời gian thuộc da hoặc số lượng da quá ít.

Riêng để bảo quản da ở đây hướng dẫn ba phương pháp khác nhau rồi.

Có cách bảo quản lạnh nhưng cần có tủ lạnh nên bỏ qua.

Cách bảo quản với muối nghe có vẻ dễ thực hiện hơn.

Phủ một lớp muối đều lên mặt thịt, cuộn tròn tấm da lại thành bó cho vào hộp kín.

Dưới đáy hộp lót một số cành cây và đậy kín lắp lại.

Khi thuộc da rửa sạch lớp muối là được.

Cách này có thể bảo quản da trong 2-3 tháng nhưng cần lượng muối khá nhiều.

Giờ gia đình họ chỉ còn lượng muối đủ để ăn thôi không thể sử dụng để bảo quản da được.

Cách thứ ba là bảo quản khô.

Ta cần sấy mặt thịt trực tiếp trên lửa để phần mỡ và thịt thừa khô lại sẽ làm chậm thời gian phân huỷ của da.

Cách này cần chú ý phải sấy hết bề mặt của tấm da nếu chỉ để sót một phần nhỏ rất dễ làm hỏng lan ra cả miếng da.

Ngoài ra khi sấy cũng không sấy da quá kĩ nếu không dễ làm tấm da bị cháy hoặc làm tấm da bị cứng quá.Cách thứ ba này có vẻ phù hợp với họ lúc này và có thể bảo quản da tầm vài tuần đến một tháng.

Hôm nào lột da thỏ anh sẽ thử.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 20.2


Tiếp theo Giang Nam tìm hiểu phần anh quan tâm nhất là cách thuộc da cừu để anh có thể áp dụng luôn cho tấm da cừu mới lột được này.

Để có tấm da thuộc dẹp và bền đầu tiên cần phải làm sạch da.

Tấm da được căng ra trên một giá gỗ, mặt thịt hướng lên trên, mặt có lông hướng xuống dưới.

Giá này giống như một cái bàn gấp nhưng không cần mặt bàn.

Chỉ cần chân đỡ và hai thanh ngang để trải tấm da là được.

Cái này làm rất dễ dàng, Giang Nam chỉ mất 10 phút là tạo ra được cái giá này.

Trong sân nhà anh chất đủ loại gỗ dùng thêm dây thừng buộc lại là xong.

Cột tấm da lên giá cố định bốn góc da là được.

Sử dụng dao cùn hoặc đá mài để cạo sạch thịt và mỡ thừa trên mặt da.

Khi rỡ da xuống khỏi giá bảo đảm cạo sạch cả các mép.

Bước tiếp theo ngâm da trong nước vôi hoặc dung dịch kiềm.

Giờ anh không có nước vôi thì dùng kiềm.

Có thể tìm thấy kiềm trong xà phòng hoặc trong tro than thực vật.

Tất nhiên Giang Nam sẽ dùng tro than để ngâm da, nhà họ không còn nhiều xà phòng nữa.

Đọc đến đây Giang Nam quyết định thực hiện ngay hai bước đầu tiên của quá trình thuộc da là làm sạch và ngâm nước kiềm vì hai bước này tốn khá nhiều thời gian.

Giang Nam làm giá gỗ rồi căng miếng da cừu lên đúng như hướng dẫn.

Anh lấy dao cùn cạo lớp thịt và mỡ trên da sau đó lại dùng đá mài cẩn thận mài trên mặt da thêm nhiều lần.

Tới khi mặt miếng da đã gần như sạch và mỏng hẳn đi một lớp mới dừng lại.

Giang Nam lấy một chậu nhôm để ngâm miếng da đã xử lí sạch.

Anh đổ đầy chậu nước rồi đổ thêm tro than trong bếp vào đó quấy đều.

Tro ở đây phải lấy than đốt của lá cây và cỏ chứ không lấy than gỗ hany cành cây.

Da phải ngâm từ 12-18 giờ mới đến các bước tiếp theo.

Trong thời gian ngâm da cứ khoảng 1-2 giờ cần phải đảo khuấy 5-7 phút để da có thể ngấm đều dung dịch nước kiềm.

Chú ý nếu da có lớp lông dài thì cần phải khuấy nhẹ tay tránh làm rụng lông trên da.

Việc ngâm xử lí dung dịch kiềm giúp da không bị thối hỏng và giữ được lâu bền.

Sau khi ngâm miếng da cừu và thêm một miếng da thỏ Giang Nam đã lột và xử lý qua hôm trước anh lại tiếp tục đọc tài liệu.

Trong tài liệu có hướng dẫn sau khi đã ngâm xử lí da với dung dich kiềm da sẽ được vớt lên để khô và làm mềm.

Với da cừu sử dụng cách làm mềm da vật lý hoặc hun khói.

Với cách làm mềm da vật lý cần kéo căng da một lần nữa theo mọi hướng cho đến khi da căng tới mức mặt da dần chuyển sang màu trắng.

Dùng đá mài nhẵn mặt thịt nhiều lần và loại bỏ cho lớp màng trên da.Mài cho tới khi mặt thịt chuyển sang màu trắng hoàn toàn thì mới dừng lại.

Với cách hun khói sẽ phủ một lớp “hắc tín” lên mặt da giúp da thêm mềm dẻo, đàn hồi và có thể bảo quản da càng thêm lâu dài.

Cách này lấy than đổ vào một xô kim loại mặt trên phủ nhiều vụn gỗ để tạo khói.

Gấp da theo chiều dọc và kẹp miếng da bao xung quanh miệng xô bằng kẹp quần áo đảm bảo miếng da bao phủ kín xung quanh xô để khói hun mặt da.

Hun khói ít nhất 30 phút có thể lấy ra.

Sau khi hun khói xong chải mặt lông cho nó mềm mại là xong.

Bước cuối cùng của quá trình thuộc da là nhuộn màu.

Bước này có thể bỏ qua chỉ sử dụng màu da nguyên bản cũng không sao chỉ là sẽ không có được tấm da với màu sắc đẹp hơn thôi.

Bước này ở mỗi nơi đều có cách nhuộm màu da một khác.

Nếu da không có mặt lông dài thì có thể nhuộm bằng dung dich lòng đỏ trứng và nước.

Lấy một lòng đỏ trứng gà pha với 14ml nước trong lọ thuỷ tinh.

Khuấy đều dung dịch rồi thoa lên mặt thịt của miếng da.

Gấp da lại để nơi ấm áp ít nhất một đêm là sẽ có tấm da có màu vàng nâu khá đẹp.

Hay có thể hơ mặt ngoài của da qua lửa sẽ có tấm da màu vàng bò.

Đối với loại da có lông dài có thể nhuộm màu bằng cách ngâm với nước và vỏ cây vẹt để có màu nâu đỏ.

Hay có thể ngâm với nước có nghiềm vỏ cây sồi, dẻ gai trộn lẫn.

Nếu ngâm da với nước pha phèn chua thì da sẽ có màu trắng sáng.

Tuy nhiên ngâm da với vỏ cây cần thời gian ngâm tới cả tháng.

Hiện tại Giang Nam chỉ có thể áp dụng hai cách đó là dùng dung dịch lòng đỏ trứng gà và hơ lửa.

Sau này nếu tìm thấy các cây tương tự cây sồi, vẹt,… thì anh sẽ thử những cách khác.

Giang Nam xem tiếp cách thuộc da thỏ.

Vì da thỏ và cừu đều có một lớp lông dài nên cách thuộc da chúng cơ bản giống nhau.

Bước làm mềm da thỏ có hơi khác một chút vì da thỏ mỏng và mềm hơn da cừu nên khi làm mềm da chỉ cần dùng khăn sạch, mềm lau kĩ bề mặt da là được.

Không cần lấy đá mài mặt da vì có thể làm rách da thỏ.

Trong tài liệu Uyển Nhi in ra còn giải thích rõ các ưu và nhược điểm của các loại da.

Như da thỏ thì mềm, nhẹ giữ ấm tốt nên phù hợp sử dụng với thời tiết lạnh giá nhưng da lại không quá bền.

Da cừu thì thoát nhiệt tốt nên có thể sử dụng cả mùa hè và mùa đông cũng có khả năng giữ ấm nhưng không bằng da thỏ.

Ngoài ra da cừu dày, nặng hơn và không mềm như da thỏ.

Loại da khác như da bò có độ bền cao, chống mài mòn tốt là một trong những loại da có tuổi thọ cao nhất.

Bên cạnh đó da bò có khả năng giữ nhiệt tốt giúp người sử dụng thấy ấm áp vào mùa đông và thoải mái vào mùa hè.

Da bò càng sử dụng lâu càng mềm mại.

Vì da bò bền nó thường được làm các loại dày da.

Một loại da được sử dụng phổ biến khác là da lợn.

Loại da này có độ bền cao gần bằng da bò nhưng lại có độ mềm mại thoải mái cho người dùng.

Da lợn thì giữ ấm tốt nên chỉ hợp sử dụng vào mùa đông.

Phần lớn các loại da đều sử dụng để giữ ấm.

Đặc biệt Giang Nam từng lo lắng sau này mùa hè họ không còn quần áo để mặc nữa nhưng giờ đã biết một số loại da mùa hè cũng dùng tốt anh thấy bớt lo hẳn.

Đúng là kho tàng kiến thức của nhân loại thật vô cùng rộng lớn và hữu ích.

Khi Giang Nam hoàn thành xong việc ngâm da cừu và tìm hiểu hết số tài liệu Uyển Nhi đưa thì vợ anh cũng hun khói sơ thịt xong và đã nhồi thịt vào ruột non làm món lạp xưởng.

Họ cùng thu dọn phòng bếp sơ qua rồi tắm rửa nghỉ ngơi.

Tới đêm thỉnh thoảng Giang Nam sẽ thức dậy để khuấy da và để ý thịt hun khói giúp vợ.

Một ít thịt hun khói vẫn được treo trên giá hun khói.

Kiểu hun này sẽ dùng chậu đựng than để cháy âm ỉ không lên lửa chỉ có khói một thời gian dài để thịt chín từ từ nhờ khói nên giờ Giang Nam vẫn cần trông coi tiếp.

Kiểu hun khói này cần tới 10-12 tiếng mới hoàn thành.

Tiện thể Giang Nam thức dậy giữa đêm sẽ trông chừng nên Uyển Nhi mới quyết định hun khói kiểu này.

Thịt hun khói kiểu này sẽ có mùi thơm rất đặc biệt nhất là nếu dùng củi gỗ thông tươi đặt thêm lên để tạo khói sẽ càng thơm ngon.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 20.3


Cả đêm Giang Nam thức dậy ba lần để đảo da cừu ngâm trong nước kiềm và trông thịt hun khói nên sáng nay anh dậy muộn hơn mọi ngày.

Khi Giang Nam ra sân vợ và hai con đã tập thể dục được một lúc lâu rồi.

Dù dậy muộn một chút anh vẫn tham gia tập thể dục cùng cả nhà.

Bữa sáng nay Uyển Nhi làm món cơm chiên với thịt cừu và thịt tôm tít hun khói.

Món này ăn ngon vô cùng cả nhà ai cũng khen.

Cô còn rán thêm bánh bằng bột gạo kẹp giữa hai miếng bánh một lát thịt hun khói và lát củ tranh ngọt ăn giống bánh mì pate khá thú vị.

Hai đứa trẻ đặc biệt thích món này và ăn được khá nhiều.

Sau khi ăn sáng Giang Nam kiểm tra số da đang ngâm nước thấy bề mặt da sạch sẽ, mịn và mềm mại hơn hẳn.

Giang Nam đem số da đã được ngâm kiềm ra để chúng khô tự nhiên rồi làm các bước tiếp theo là làm mềm da và nhuộm màu da.

Hoàn thành xong cả quá trình này cũng mất ba tiếng thời gian của Giang Nam.

Thành quả thu được thật bõ công sức anh đã bỏ ra.

Tuy mới thực hiện lần đầu tiên thuộc da nghiêm chỉnh nhưng những miếng da nhận được có chất lượng khá tốt.

Nhất là miếng da cừu đạt tiêu chuẩn gần giống như trên tài liệu miêu tả.

Cầm mảnh da cừu vừa mềm mại lại nhẹ nhàng, có độ chống nước cao.

Tuy nhiên chưa để thời gian lâu nên không biết tấm da này có bền và giữ ấm tốt được hay không.

Tuy nhiên đạt được thành quả như thế này Giang Nam đã khá ưng ý rồi.

Hai tấm da thỏ còn đặc biệt mềm mại hơn nữa và nó lại càng nhẹ hơn tấm da cừu.

Chúng rất thích hợp làm đồ giữ ấm cho vợ và hai con của Giang Nam.

Giờ đã biết cách thuộc da hoàn chỉnh thì từ giờ những tấm da hàng ngày lột được anh sẽ thường xuyên thuộc da để mùa đông cả nhà có nhiều đồ sử dụng.

Dù sao da có thể để khá lâu mà nhiều tấm da mới có thể làm được một cái áo nên càng nhiều da càng tốt.

Cũng may vợ anh tích trữ khá nhiều quần áo giữ ấm mùa đông của hai vợ chồng rồi.

Dùng quần áo hiện đại vẫn sẽ thoải mái và tiện lợi hơn cũng đỡ mất công cắt may.

Tuy nhiên hai con của họ chóng lớn chúng không có quần áo dự phòng thay thế nên chủ yếu những tấm da để chuẩn bị cho hai con.

Giang Nam cẩn thận dùng một chiếc lược chải lớp lông bên ngoài của những miếng da rồi nhanh chóng khoe thành phẩm với vợ và hai con.

Uyển Nhi khi cầm trên tay tấm da thỏ chồng mới thuộc da được rất ngạc nhiên.

Có thể nói cô là tín đồ của sản phẩm quần áo da lông xù kiểu này.

Trước kia cô cũng có mấy cái áo khoác hay khăn lông.

Tuy nhiên đa số chúng là lông nhân tạo.

Một số ít lần Uyển Nhi cũng cắn răng mua hàng da thật nhưng chúng rất đắt.

Dù sao cô cũng là người tuân thủ việc bảo vệ thiên nhiên và động vật hoang dã nên lúc nào kìm lòng không đặng cô mới mua.

Mấy đồ lông thật Uyển Nhi nâng liu như trâm bảo để ngắm là chính mà để dùng thì ít.

Giờ tự tay chồng cô có thể tạo ra một bộ da lông thật.

Trời ơi mê quá đi!

Uyển Nhi hết lời khen ngợi chồng:

-Anh giỏi quá đi Giang Nam.

Anh không kém mấy người chuyên làm đồ da đâu.

Em mê mấy loại da lông này lắm.

Chắc chắn sau này em sẽ bỏ công cẩn thận để may chúng thành những bộ đồ đẹp và ấm áp.

Uyển Nhi cứ ôm mấy tấm da trên tay cười ngây ngô.

Giang Nam nhìn vợ mà trong lòng vui tươi hớn hở.

Anh cũng thấy khá kiêu ngạo vì bản thân mình.

Chỉ tra cứu tài liệu rồi tự mày mò mà anh có thể thuộc da thành công cũng rất giỏi đúng không!

“Cười thầm trong lòng”.

A Triết và A Nhiên cũng tò mò cầm tấm da lên xem.

A Nhiên là con gái nên trời sinh đều thích mấy thứ lông xù này nên cũng có vẻ mặt say mê khá giống mẹ.

Cô bé còn xin bố mẹ một tấm da để sau này sẽ học may một con thú bông.

Uyển Nhi đã nói với A Nhiên mùa đông này có nhiều thời gian rảnh cô sẽ dạy A Nhiên may vá.

Hiển nhiên Uyển Nhi biết may vá rồi.

Cô biết cả khâu tay và khâu máy.

Mấy người phụ nữ ở nhà mẹ để cô như bá chị gái bố, con gái của bá đều là thợ may cả.

Hồi còn bé bao lần Uyển Nhi ngồi nhìn bá của cô tự cắt rồi khâu tay lên một bộ quần áo đẹp hoàn chỉnh.

Thời ấy có được bộ quần áo mới là mong ước của bao đứa trẻ.

Rồi cô còn thấy chỉ với hai cái que đan và những cuộn len bá đã đan lên nào áo chi lê, áo len cổ lọ, áo khoác.

Mà trên áo còn có nhiều hoa văn nào là hình thoi, vặn thừng, sóng nước...

Rồi có khi bá đan được những đóa hoa, túi xách, mũ, khăn, cả hình búp bê hay con thú.

Uyển Nhi rất khâm phục bá của mình.

Gần như không có thứ gì bá nhìn thấy mà không may hay đan lại được.

Trước kia không có điều kiện để mua len hay vải nhưng bá vẫn thỉnh thoảng làm cho Uyển Nhi chút đồ nhỏ.

Cô thân thiết với bá vô cùng.

Bá cũng dạy Uyển nhi khâu vá và đan len.

Hồi đấy không có nhiều tài liệu để học và bá cũng bận mải công việc nên Uyển Nhi mới học sơ.

Nhưng cô cũng kịp học tự đo, cắt và may được quần áo đơn giản.

Cô cũng biết đan len và từng đan được khăn, tất và áo gilê len.

Nhưng cô mới học được mấy mẫu đan cơ bản chưa học được tinh tuý của bá.

Con gái của bá thì gần như đã được chân truyền tay nghề của mẹ.

Chị ấy không có điều kiện đi học nhiều nên đã học nghề từ mẹ để kiếm sống.

Bá vốn là chị cả của bố Uyển Nhi hơn bố cô tận hai chục tuổi nên con gái của bá cũng hơn Uyển Nhi mười mấy tuổi.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 21. Câu chuyện về bá của Uyển Nhi


Nói đến bá của Uyển Nhi thì đó là một câu chuyện khá buồn.

Bá cô tên Tiểu Yến vốn cũng là cô gái xinh đẹp, giỏi giang và được ăn học đàng hoàng nhưng lại có cuộc đời lận đận.

Ở thời kì những năm thập kỉ 60-70 ở thế kỉ trước những người học hết cấp hai là những người được cho là trí thức rồi.

Gia đình cụ của Uyển Nhi vốn có điều kiện nên các con cháu đều được ăn học đầy đủ.

Ông nội cô được thuê riêng thầy về nhà dạy học.

Thậm chí em trai út của ông nội cô chuẩn bị nhập học đại học nhưng giữa chừng bị gọi nhập ngũ và hi sinh.

Thời đấy cả mấy làng mới có được một người thi đỗ đại học. họ đều cực kì xuất sắc.

Các bác bá anh chị của bố Uyển Nhi ai cũng học ít nhất cấp 2, cấp 3 có người còn học hành còn cao hơn.

Vì có bằng cấp hai nên Tiểu Yến được nhận làm công nhân của một xí nghiệp lớn ở cách nhà mấy chục cây số.

Thời đấy cả làng đều hâm mộ gia đình họ có con gái làm công nhân xí nghiệp.

Nhiều chàng trai trong làng rất muốn được cưới Tiểu Yến về làm vợ.

Khi đó vốn Tiểu Yến đã quen và yêu mếm một người bạn học cùng lớp.

Nhưng khi học xong đến tuổi đi làm mỗi người lại làm việc tại một nơi cách rất xa nhau.

Trong 5 năm yêu xa họ chỉ có thể tâm sự với nhau qua từng lá thư tay mấy tháng mới nhận được một lần.

Gia đình nhà trai đã mang lễ hỏi sang nhà và chuẩn bị cho hai người kết hôn.

Thế mà thứ Tiểu Yến nhận được khi đến gần ngày cưới là người chồng tương lại đã gửi tin từ hôn vì lí do công việc của hai người ở hai nơi quá xa xôi không thể phù hợp.

Nhưng thực ra nguyên nhân là người ta đã cưới được con gái lãnh đạo ở chỗ làm và đã có cơ hội thăng tiến.

Người yêu nơi quê nhà tất nhiên là bị từ bỏ.

Cú sốc lớn về mặt tinh thần và sự đàm tiếu của những người xung quanh khiến Tiểu Yến rất buồn khổ nhưng vẫn cố gắng vượt qua tất cả.

Từ đó cô không yêu đương tìm hiểu gì với các chàng trai trong làng.

Cũng do yêu và chờ đợi bạn trai trong nhiều năm lúc đó Tiểu Yến đã thành cô gái lỡ thì.

Thời điểm đó con gái 16-17 đã lấy chồng và có con là chuyện bình thường những cô gái 20 chưa chồng thì đã là gái ế rồi.

Lúc này để lấy được một chàng trai tốt lại trở thành khó khăn.

Tuy nhiên vì là một công nhân nên vẫn có người muốn lấy Tiểu Yến nhưng không biết là vì con người cô hay công việc của cô nữa.

Một thời gian sau tại nơi làm việc Tiếu Yến cũng được một người đàn ông lớn hơn cô mấy tuổi ngỏ ý muốn làm quen và yêu đương.

Vì cũng đã đến tuổi cần kết hôn nên Tiểu Yến cũng đồng ý gặp gỡ.

Đó là một người đàn ông trưởng thành, chín chắn và biết quan tâm nên cô cũng đã động lòng.

Khi dẫn về nhà ra mắt cả nhà đều vui mừng.

Chỉ có bố của cô là còn phân vân vì ông thấy cậu con trai đó cũng 24-25 rồi mà giờ mới yêu đương và quen bạn gái thì hơi lạ.

Con trai thời ấy 18-20 tuổi là yên bề gia thất cả rồi.

Người thanh niên nói với ông rằng do hoàn cảnh gia đình khó khăn và mẹ anh ta mới mất nên anh phải để tang mẹ ba năm làm trễ nải chuyện hôn nhân.

Nghe đến đó mọi người cũng thông cảm.

Sau đó lại nhận được sự bảo đảm của lãnh đạo xí nhiệp nên cả nhà đều vui vẻ vun vén chuyện kết hôn cho đôi trẻ.

Ngày ấy Tiểu Yến cũng có một lễ cưới vui vẻ và hạnh phúc.

Sau một năm kết hôn họ sinh được cô con gái đầu lòng.

Tưởng đâu giờ đây cô đã có được cuộc sống hạnh phúc.

Nhưng không, ngày con gái chào đời cũng lại là ngày nỗi bất hạnh mới đến với cô.

Thật không ngờ người đàn ông trưởng thành, ấm áp người được lãnh đạo xí nghiệp bảo đảm và tin tưởng lại là một kẻ lừa đảo.

Hoá ra anh ta đã có vợ từ hơn 6 năm trước nhưng người vợ lại sinh ra những ba cô con gái rồi.

Tư tưởng trọng nam kinh nữ khiến anh ta rất tức giận với vợ nhưng người vợ mạnh mẽ không cho phép anh ta bỏ cô ấy.

Thế là nhân việc đi làm nơi xa nhà anh ta đã lừa hôn để lấy Tiểu Yến với mong muốn có được một đứa con trai.

Nếu Tiểu Yến sinh được con trai như mong muốn anh ta sẽ sống với cô ở đây luôn và thỉnh thoảng chỉ gửi chút tiền cho vợ trước nuôi con để cô ta khỏi đến xí nghiệp làm ầm ĩ lên là được.

Dù sao cô ta không biết đẻ con trai cũng đành phải chịu.

Anh không bỏ vợ là may cho cô ta lắm rồi.

Thật không ngờ Tiểu Yến lại sinh ra một người con gái.

Anh ta chán nản ngay khi nghe được tin giới tính đứa bé.

Thế là cũng chẳng buồn chung sống tiếp xem có sinh thêm được được con trai nữa không.

Anh ta bí mật xin thôi việc và bỏ đi ngay sau đó không lâu.

Trong thời gian ở cữ Tiểu Yến đã rất vất vả lại buồn phiền vì chồng đột nhiên không hề quan tâm cô hay con gái.

Chồng cô không hề giống như tình cảm mặn nồng của họ khi chưa cưới hay khi cô mang thai.

Thế rồi người đồng nghiệp thân thiết ở xí nghiệp nhà ngay làng bên đã đến thăm và báo cho cô biết chồng cô đã thôi việc được một thời gian.

Tiểu Yến lúc này giật mình cô vốn tưởng chồng vẫn đi làm bận mải nên không có thời gian về thăm hai mẹ con.

Khi biết tin bố cô đã đến xí nghiệp hỏi thăm lãnh đạo nhưng họ cũng không biết gì.

Cuối cùng ông chỉ hỏi thăm được địa chỉ đại khái của người con rể.

Ông đã cùng với người con trai lớn nhất lặn lội đường xa đạp xe mất hơn một ngày để tới nhà con rể.

Ở đây họ khó khăn mới hỏi thăm đến được nhà anh ta.

Không thể tin vào tai hay mắt của mình được khi biết sự thật.

Họ tố cáo với chính quyền địa phương nhưng chỉ nhận được câu trả lời là sẽ khiển trách thích đáng.

Ở đây toàn người cùng họ nên bao che nhau.

Người thiệt là con gái là chị của họ chứ bên nhà trai thì có mất mát gì.

Thế là kẻ lừa đảo bội bạc chẳng sao cả.

Anh ta lại trở về với vợ cũ và con còn con gái mới sinh cũng chẳng thèm nhận, không nhìn mặt.

Tố cáo với xí nghiệp thì anh ta cũng đã thôi việc.

Nhà họ chỉ đành ngậm "bồ hòn làm ngọt".

Con gái, cháu gái mình thì mình thương và chăm sóc.

Thôi con gái ông cũng chẳng cần kẻ bội bạc xấu xa như vậy làm chồng.

Cháu gái ông cũng không cần người bố như vậy thêm xấu hộ.

Nhà họ đủ sức nuôi thêm một người con gái với một người cháu.

Ông đã đến xí nghiệp con gái tố cáo sự việc và khiển trách người bảo lãnh cho anh ta lúc kết hôn.

Vốn trước khi kết hôn cũng cần giấy tờ bảo lãnh của chính quyền hay cơ quan làm việc.

Bên xí nghiệp tắc trách không đến tận nơi điều tra đã kí giấy xác nhận khiến gia đình họ chủ quan tin tưởng.

Bên xí nghiệp cũng đến thăm và tặng chút quà coi như xin lỗi nhưng sau đó vụ bê bối khá lớn nên Tiểu Yến cũng không trở lại xí nghiệp làm việc đuọc nữa.

Cô đồng thời mất chồng, mất công việc và cũng mất luôn danh tiếng.

Dù lỗi sai không ở cô nhưng thói đời vẫn bất công với người phụ nữ như thế đấy.

Bố mẹ đẻ cô đã thông cảm để cô ở cùng gia đình.

Cuộc đời cô vẫn có chút may mắn cuối cùng khi còn có gia đình ở bên.

Tiểu Yến biết cũng ở làng bên có cô gái không may mắn giống cô bị lừa hôn sinh ra một con gái và bị chồng ruồng bỏ.

Nhưng gia đình cô ấy cũng ruồng bỏ cô ấy luôn.

Cô gái đó đã bế con bỏ đi xa xứ không còn tin tức.

Trước kia cô nghe câu chuyện này chỉ than thở cho số phận người con gái ấy thật không ngờ số phận đau khổ như vậy lại đổ ập lên đầu cô.

Nhưng cô may mắn hơn gia đình vẫn thương yêu hai mẹ con họ.

Các em trai vui vẻ yêu thương đứa cháu gái.

Lần cuối cùng Tiểu Yến rơi nước mắt vì tình cảm gia đình dành cho cô.

Nước mắt của cô sẽ không rơi xuống vì kẻ bội bạc hay vì lời đàm tiếu của những người xung quanh.

Cô quyết định sẽ không lấy chồng nữa ở một mình nuôi con.

Dù sao bố mẹ cô cũng không ngại nuôi mẹ con họ cả đời.

Các em trai cũng hứa sẽ đùm bọc cô.

Và gia đình họ đã giữ đúng lời hứa của mình.

Trước khi Uyển Nhi xuyên không bá của cô đã được các em trai và vợ chồng con gái xây cho một ngôi nhà khang trang trên phần đất tổ tiên.

Chỗ quê họ đất tổ tiên nhẽ ra chỉ chia cho con trai nhưng ba người em trai và các em dâu đều đồng ý chia đất cho người chị gái không chồng xây nhà và sống ở đó.

Dù sao cuối đời bá cũng có cuộc sống yên vui, no đủ.

Nghe đâu kẻ bội bạc kia cũng vẫn không thể có được mụn con trai.

Và vì hồi đó gia đình họ ẫm ĩ nên vụ việc đồn thổi khắp nơi khiến kẻ sở khanh đó không thẻ lừa thêm một cô gái nào khác.

Họ cũng chỉ nghe người làng kể chứ cả nhà không ai thèm quan tâm đến cả.

Từ khi đó Tiểu Yến sống cùng bố mẹ đẻ và các em trai.

Lúc đó cả ba người em của cô đều còn đang đi học.

Cô ở nhà may vá kiếm tiền nuôi con và cùng làm việc với bố mẹ.

Cô vốn giỏi giang khéo tay chính vì vậy mà công việc may má thuê ngày càng suôn sẻ. .

Xung quanh nhiều người vẫn hay bàn tán về mẹ con họ nhưng cô không quan tâm.

Khi con gái lớn hơn có hiểu biết bị rất nhiều thiệt thòi nhưng mỗi lần như vậy các em trai của cô thường đứng ra bênh vực.

Lâu dần mọi người cũng ít nói đến chuyện của nhà họ nữa.

Con gái cô cũng được vui vẻ lớn lên bên ông bà ngoại và các câu.

Sau này Tiểu Yến cố để dành tiền và nhờ các em trai giúp đỡ cho con gái cô đi học may bài bản hoi.

Dù con gái của cô không học văn hoá nhiều nhưng được đi thành phố lớn học nghề may.

Cả gia đình góp tiền mua cho cháu gái một chiếc máy may để về quê mở tiệm.

Giờ con gái cũng đã lấy chồng có con có công việc ổn định.

Có khi bá của Uyển Nhi cũng sắp làm cụ ngoại tới nơi rồi.
 
Back
Top Dưới