Khác [NgocVu]Vô Phận

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407140228-256-k508340.jpg

[Ngocvu]Vô Phận
Tác giả: thuzoduyenmatzay
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong căn phòng giam tối tăm, Vũ bị hành hạ đến kiệt sức, máu me khắp người, ánh mắt dần tắt lịm.

Khi tuyệt vọng nhất, Ngọc - thủ lĩnh bang ngầm lạnh lùng - xuất hiện, mua lại em từ tay quản lý nhà giam.

Từ một tù nhân, Vũ trở thành "trợ lý" bất đắc dĩ cho Ngọc, sống giữa thế giới đầy máu và quyền lực.Hai người tưởng chỉ là giao dịch, nhưng càng bên nhau, càng phát hiện những ràng buộc không thể dứt.

Ngọc không ngờ bản thân dần quan tâm đến kẻ ngông cuồng đến yếu ớt ấy, còn Vũ thì giống như một cỗ máy,làm rồi nghỉ.

Thế nhưng định mệnh tàn nhẫn, tình cảm chưa kịp thổ lộ thì mọi thứ đã khép lại bằng bi kịch.Một cuộc đời kết thúc trong lỡ dở... nhưng kiếp sau, liệu họ có thể yêu nhau trọn vẹn?

Lưu ý: Truyện có yếu tố máu me, bạo lực .

Không có ý xúc phạm cá nhân, tổ chức hay idol nào.

Nhân vật, tình tiết, bối cảnh hoàn toàn hư cấu, chỉ lấy cảm hứng từ OTP idol của Thứ zô duyện mất zạy.

Tác phẩm chỉ nhằm mục đích giải trí.

Nếu không hợp gu,vui lòng lướt qua và tránh toxic.Tình tiết chuyện có thể sẽ chưa đủ kích thích với độc giả vì Thứ zô duyên mất zạy sợ khóa tài khoản .



psychological​
 
Related threads
  • Cánh sen bạc phận-sansan
  • Tiểu thuyết Phan Đình Giót
  • Duyên Phận Tình Ái
  • Nữ thần phản mệnh tàn duyên
  • [ĐM] Phản đồ
  • Chữ Tình Không Qua Nổi Phận
  • [Ngocvu]Vô Phận
    Chương 1:Nhặt


    Chapter 1: Chợ đen

    Khôi Vũ co người trong góc phòng giam, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo đã bong tróc từng mảng vôi cũ.

    Hơi ẩm bám chặt lấy không khí, quện cùng mùi kim loại han gỉ và thứ tanh nồng mơ hồ khiến cổ họng người ta khô rát chỉ sau vài nhịp thở.

    Ánh đèn vàng treo lủng lẳng trên trần liên tục chớp tắt, hắt xuống nền xi măng những mảng sáng tối loang lổ, để lộ những dấu vết cũ kỹ không còn ai buồn che giấu.

    Cơ thể em nặng nề và rã rời.

    Những cơn đau âm ỉ nối tiếp nhau, không bùng lên dữ dội mà kéo dài dai dẳng, như thể đã trở thành một phần quen thuộc của từng thớ thịt.

    Hơi thở Khôi Vũ yếu và chậm, mỗi lần hít vào đều phải cố gắng, giống như phổi không còn hoạt động theo bản năng nữa mà cần đến ý chí để tiếp tục.

    Tay em buông thõng bên hông, các ngón khẽ co lại rồi thả lỏng, run rẩy trong vô thức.

    Phản kháng—thứ từng là bản năng—giờ đây chỉ còn tồn tại như một ký ức xa xôi.

    Cơ thể này đã trải qua quá nhiều lần bị ép buộc phải chịu đựng, quá nhiều lần bị đẩy tới giới hạn, đến mức ngay cả ý nghĩ vùng vẫy cũng trở nên mơ hồ.

    Không phải em không muốn chống trả, mà là đã không còn đủ sức để tin rằng việc đó còn mang ý nghĩa gì nữa.

    Khôi Vũ từng được xem là kẻ "ngông".

    Ít nhất, trong mắt những kẻ canh giữ nơi này là vậy.

    Giữa vô số con người bị ném vào đây rồi dần biến mất, chỉ có em là người không chịu cúi đầu quá sớm.

    Mỗi lần bị gọi tên, mỗi lần bị tra hỏi, em đều tìm cách chống cự—dù cái giá phải trả luôn hiện rõ ngay trước mắt.

    Chính sự lì lợm ấy khiến em trở nên khác biệt, và cũng là lý do khiến em bị đối xử khắc nghiệt hơn tất cả.

    Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang, đều đặn và chậm rãi, không giống những âm thanh vội vã thường ngày.

    Cánh cửa sắt nặng nề mở ra, kéo theo tiếng ken két khô khốc vọng vào không gian kín bưng.

    Khôi Vũ không còn đủ sức để ngẩng đầu, chỉ cảm nhận được bóng người đổ dài trên nền đất trước song sắt.

    Duy Ngọc xuất hiện, đi bên cạnh là một người đàn ông trung niên—quản lý khu tạm giam.

    Hắn nói không ngừng, giọng điệu nịnh nọt xen lẫn gấp gáp, thao thao về quy củ, về cách nơi này vận hành trơn tru thế nào.

    Nhưng Duy Ngọc gần như không để tâm.

    Ánh mắt anh dừng lại ở một phòng giam duy nhất.

    Anh bước tới, từng bước chậm rãi.

    Giày da chạm xuống nền đất vang lên những tiếng khô khốc, đều đặn.

    Đứng trước những thanh sắt đã rỉ sét, Duy Ngọc hơi nhíu mày.

    Ánh đèn yếu ớt không che được tình trạng tiều tụy của người bên trong.

    Chỉ cần một cái liếc mắt, anh đã nhận ra—đây không phải sự trừng phạt thông thường.

    "Vì sao cậu ta lại thành ra thế này?"

    Duy Ngọc hỏi.

    Giọng anh trầm và lạnh, không gợn chút cảm xúc thừa thãi.

    Tên quản lý khựng lại một nhịp, rồi bật cười khinh khỉnh.

    "Thằng đó cứng đầu lắm.

    Không chịu nghe lời, cứ chống đối mãi.

    Bị vậy cũng là tự chuốc lấy thôi."

    Khóe môi Duy Ngọc nhếch lên, không hẳn là cười, mà giống một phản xạ lạnh lẽo.

    Ánh mắt anh lướt qua tên quản lý, sắc bén đến mức khiến đối phương bất giác im bặt.

    "Tôi mua cậu ta."

    Câu nói nhẹ tênh, nhưng lại rơi xuống nặng nề.

    Tên quản lý đứng sững, nhất thời không kịp phản ứng.

    Giữa vô số "món hàng" có thể chọn, một người như Duy Ngọc lại để mắt tới kẻ gần như đã bị vắt kiệt sinh lực—điều đó vượt ngoài dự đoán của hắn.

    "Anh... mua hắn?"

    Hắn lắp bắp.

    "Nhưng tình trạng này—"

    Duy Ngọc quay sang, ánh nhìn lạnh đến mức khiến người ta nổi da gà.

    "Nhanh lên," anh nói, giọng vẫn đều, nhưng mang theo áp lực vô hình.

    "Tôi không có thói quen lãng phí thời gian."

    Hành lang rơi vào im lặng.

    Khôi Vũ, dù ý thức đã mờ nhạt, vẫn cảm nhận được sự thay đổi đang diễn ra.

    Một bước ngoặt mong manh, không rõ là lối thoát hay một cánh cửa khác dẫn tới điều gì đó còn khó đoán hơn.

    Em bị kéo đứng dậy.

    Đôi chân run rẩy, mất phương hướng, mỗi bước đi đều nặng nề như thể đang mang theo cả một cơ thể không còn thuộc về mình.

    Sàn đất ẩm khiến em khẽ chao đảo, nhưng bàn tay phía sau không cho phép em dừng lại.

    Hơi thở gấp gáp, lồng ngực phập phồng yếu ớt, từng nhịp đều mang theo cảm giác đau buốt âm ỉ.

    Ánh sáng bên ngoài hành lang tràn vào khiến Khôi Vũ nheo mắt theo phản xạ.

    Mọi thứ trước mắt nhòe đi, vừa vì choáng váng, vừa vì đã quá lâu rồi em không được nhìn thấy ánh sáng rõ ràng đến vậy.

    Không phải những tia sáng vụn vặt len lỏi qua song sắt, mà là một thứ ánh sáng thật sự—gần đến mức khiến đầu óc em ong lên.

    Duy Ngọc đi phía trước, bước chân ổn định, không nhanh cũng không chậm.

    Anh không quay đầu lại, nhưng dường như vẫn nhận ra sự chậm chạp phía sau.

    Không cần lời thúc giục, áp lực vô hình vẫn buộc Khôi Vũ phải tiếp tục tiến lên.

    Khi bóng họ dần khuất khỏi khu tạm giam, tên quản lý mới thở ra một hơi.

    Hắn tựa lưng vào tường, nhìn theo, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười nhạt nhẽo.

    "Không ngờ kẻ như nó lại được một người như vậy để mắt tới..." hắn lẩm bẩm.

    Rồi hắn nhún vai, quay đi như thể mọi chuyện đã chẳng còn liên quan.

    Cánh cửa sắt phía sau khép lại, âm thanh vang vọng khô khốc.

    Phía trước, ánh sáng vẫn kéo dài, còn Khôi Vũ thì bị dẫn đi—lơ lửng giữa ranh giới mong manh của một con đường mới và số phận chưa kịp gọi tên.
     
    [Ngocvu]Vô Phận
    Chương 1:Nhặt


    Chapter 2: 'Trước đây'

    Khôi Vũ bị đẩy đi tiếp.

    Chân trần chạm xuống nền đá lạnh buốt, mỗi bước nhấc lên đều chậm hơn một nhịp, như thể cơ thể đã dần quên mất cách giữ thăng bằng.

    Lòng bàn chân rát lên theo từng lần chạm đất, cảm giác nhức buốt lan dần, kéo dài phía sau như một vệt mệt mỏi không dứt.

    Em loạng choạng, đầu cúi thấp.

    Trước mắt, hành lang và bóng người hòa vào nhau thành những mảng mờ chập chờn.

    Ánh đèn treo dọc lối đi kéo dài thành những vệt sáng nhòe nhoẹt, khiến em choáng váng.

    Cơn đau không còn tập trung ở một chỗ, mà lan ra khắp người, âm ỉ và dai dẳng.

    Có lúc Khôi Vũ khẽ khuỵu xuống—không hẳn là ngã, chỉ là cơ thể không kịp nghe theo ý thức.

    Người áp giải lập tức giữ chặt tay em, kéo đứng thẳng trở lại.

    Cổ họng Khôi Vũ khô rát, môi hé ra nhưng không phát thành tiếng.

    Ngay cả việc thở cũng trở nên nặng nề.

    Duy Ngọc bỗng dừng lại.

    Chỉ một khoảnh khắc ngắn, nhưng đủ để những người phía sau chững theo.

    Anh quay đầu, ánh mắt lướt xuống nền đá phía sau.

    Không cần nhìn lâu, dấu vết kéo dài kia đã đủ rõ.

    Ánh mắt anh trầm xuống, rất nhẹ, gần như không ai nhận ra.

    "Đỡ cậu ta."

    Giọng Ngọc thấp, ngắn gọn.

    Không ai chậm trễ.

    Khôi Vũ được giữ chắc hơn, sức nặng dồn lên đôi chân cũng giảm đi đôi chút.

    Dù vậy, mỗi lần chạm đất vẫn khiến đầu em ong lên, ý thức dần trôi xa.

    Em không biết mình đã đi bao lâu.

    Chỉ đến khi cánh cửa lớn phía trước mở ra, một luồng không khí khác tràn tới—lạnh hơn, khô hơn—Khôi Vũ mới mơ hồ nhận ra mình đã rời khỏi khu giam.

    Phía sau, giọng người quản lý vang lên từ rất xa, nửa bâng quơ:

    "Đúng là số lạ... tưởng đâu không qua nổi."

    Cánh cửa khép lại.

    Âm thanh ấy vang lên như một dấu chấm hết cho quãng thời gian bị giam cầm.

    Còn Khôi Vũ, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, chỉ biết mình vẫn đang được dẫn đi.

    Chưa biến mất.

    Nhưng cũng chưa thật sự an toàn.

    Bên ngoài, gió lạnh lướt qua khiến em khẽ run.

    Cơ thể chưa kịp thích nghi với không gian rộng mở.

    Vài người đã đứng sẵn, im lặng, thẳng lưng.

    Khi Duy Ngọc bước ra, cả đám đồng loạt lên tiếng:

    "Lão đại."

    Duy Ngọc gật đầu nhạt.

    Ánh mắt anh lướt qua Khôi Vũ trong chốc lát, đủ để xác nhận em vẫn còn đứng được—dù là nhờ người khác giữ.

    Mắt anh tự chỉ hướng cho đám đàn em đưa Vũ về với chiếc xe khác

    Khôi Vũ được dẫn về phía một chiếc xe tối màu.

    Khi cửa đóng lại, không gian xung quanh chìm vào yên tĩnh.

    Ghế ngồi mềm hơn nền đá rất nhiều.

    Em tựa lưng vào đó, mí mắt nặng trĩu.

    Ở chiếc xe phía sau, Duy Ngọc tự tay lái.

    Anh nhìn thẳng con đường trước mặt, thỉnh thoảng liếc qua gương chiếu hậu.

    Chiếc xe chở Khôi Vũ vẫn ở đó.

    Anh không vượt lên.

    Cũng không để nó tụt lại.

    "Phiền phức," anh khẽ nói.

    Nhưng xe vẫn tiếp tục chạy trên cùng một con đường.

    Trong xe trước, Khôi Vũ tựa trán vào cửa kính lạnh.

    Hơi lạnh ấy giúp em tỉnh lại một chút—đủ để nhận ra: em vẫn chưa bị bỏ lại.

    Hai chiếc xe lăn bánh trong đêm.

    Một chiếc chở theo kẻ đang kiệt sức.

    Một chiếc chở theo người đã quen với việc quyết định số phận kẻ khác.

    Không đi chung một xe.

    Nhưng đang đi chung một hướng.

    Chiếc xe của Duy Ngọc dừng trước cổng biệt thự.

    Cánh cổng lớn chậm rãi mở ra, hệ thống an ninh quen thuộc nhận diện.

    Đèn sân bật sáng, soi rõ con đường lát đá dẫn thẳng vào căn nhà rộng lớn—im lặng, gọn gàng, và tách biệt hoàn toàn với thế giới vừa bị bỏ lại phía sau.

    Duy Ngọc bước xuống xe trước.

    Anh chỉnh lại tay áo, dáng đi thẳng lưng, không hề chậm lại dù chỉ một nhịp.

    Cửa chính mở ra, người bảo vệ cúi đầu chào.

    Anh đi vào trong như thể đây chỉ là một đêm rất bình thường—không mang theo bất cứ thứ gì ngoài chính mình.

    Chiếc xe chở Khôi Vũ theo sau.

    Em được đỡ xuống.

    Khi chân vừa chạm nền đá cẩm thạch lạnh và bóng loáng của tiền sảnh, toàn thân em khẽ run.

    Sự tương phản quá rõ—giữa không gian sạch sẽ này và trạng thái kiệt sức của em.

    Đầu óc quay cuồng, ý thức lơ lửng, em gần như không còn phân biệt nổi mình đang đứng hay đang dựa vào người khác.

    Đàn em đưa em vào phòng khách.

    Duy Ngọc đã đứng đó từ trước.

    Ánh mắt anh lướt qua sàn nhà trong thoáng chốc, rồi dời đi như chưa từng để ý.

    "Không tiễn."

    Đám đàn em sững lại một nhịp, nhưng không ai hỏi thêm.

    Tất cả cúi đầu, rời khỏi biệt thự, để lại không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường tích tắc.

    Duy Ngọc quay sang quản gia và giúp việc.

    "Dọn dẹp," anh nói, giọng đều đều.

    Mọi người lập tức tản ra làm việc, không một ai chậm trễ.

    Rồi anh nhìn sang Khôi Vũ—người đang được giữ đứng, cơ thể nghiêng ngả, hơi thở yếu.

    "Đưa đi nghỉ ngơi," anh tiếp.

    "Giữ cho tỉnh."

    Không dư lời.

    Cũng không lộ ra chút cảm xúc nào.

    Khôi Vũ được dẫn đi qua hành lang dài, ánh đèn trần trắng lạnh chiếu xuống.

    Phòng tắm mở ra, hơi nước dần lan trong không gian.

    Khi nước chạm vào da, em khẽ run, cúi đầu, tay bám vào mép bồn như phản xạ cuối cùng để giữ thăng bằng.

    Ngoài kia, phòng khách dần trở lại vẻ sạch sẽ ban đầu—sàn đá sáng bóng như chưa từng có ai bước qua.

    Duy Ngọc đứng một mình giữa căn nhà rộng, tháo đồng hồ, đặt lên bàn.

    Không gian yên tĩnh đến mức lạnh lẽo.

    Anh đã đưa người về nhà.

    Nhưng cách anh xử lý mọi thứ... vẫn giống như đang sắp xếp một thứ không được phép làm xáo trộn trật tự vốn có.

    Sau đó, Khôi Vũ được thay đồ sạch sẽ—một bộ rộng hơn kích cỡ của em, mùi vải mới pha lẫn mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt.

    Cơ thể vẫn run nhẹ, không rõ vì lạnh hay vì kiệt sức.

    Bước chân chậm và dè dặt, như thể chỉ cần mạnh tay một chút là sẽ ngã xuống.

    Khi em được đưa ra ngoài, Duy Ngọc đã đứng ở hành lang tầng dưới.

    Ánh đèn kéo dài bóng anh trên nền đá sáng màu.

    Anh chỉ liếc qua một cái—đủ để xác nhận em vẫn còn tỉnh.

    "Xếp phòng," anh nói.

    "Phòng hai, tầng ba."

    Câu nói vừa dứt, không khí khẽ chùng xuống.

    Một vài người thoáng nhìn nhau.

    Tầng ba không phải khu vực thường dùng.

    Phòng thứ hai... lại càng không.

    Một người giúp việc lớn tuổi lỡ lời, giọng rất nhỏ:

    "Chỗ đó... trước đây ..."

    Hành lang lập tức im lặng.

    Duy Ngọc quay đầu.

    Không nhanh.

    Không gắt.

    Chỉ là một ánh nhìn lạnh đến mức khiến người đối diện lập tức cúi đầu.

    "Ở đây," anh nói chậm rãi,

    "không có 'trước đây'."

    Không ai dám nhắc lại nữa.

    Cánh cửa phòng tầng ba mở ra.

    Không gian bên trong được giữ nguyên—sạch sẽ, ngăn nắp, phủ một lớp bụi mỏng vì lâu không sử dụng.

    Ánh đèn bật lên, soi rõ căn phòng rộng rãi, tĩnh lặng, mang theo cảm giác xa cách khó gọi tên.

    Đó là một căn phòng từng bị bỏ trống.

    Và bị khóa lại.

    Khôi Vũ được đặt nằm xuống giường.

    Em không hiểu ý nghĩa của việc này.

    Chỉ cảm nhận được ga giường mát lạnh dưới lưng—một cảm giác xa lạ đến mức khiến cơ thể dần thả lỏng.

    Ý thức mơ hồ trôi đi.

    Bên ngoài, Duy Ngọc đứng ở hành lang rất lâu.

    Anh không bước vào.

    Chỉ nhìn cánh cửa khép hờ kia, ánh mắt khó đoán.

    Đưa em vào căn phòng này—

    không phải vì thương hại.

    Cũng không phải vì ngẫu nhiên.

    Mà là vì anh đã quyết định.
     
    [Ngocvu]Vô Phận
    Chương 1:Nhặt


    Chapter 3: Ám khí

    Khôi Vũ nằm yên trên giường.

    Ánh đèn ngủ mờ hắt lên trần, tạo thành những mảng bóng tối dài đổ lên tường.

    Căn phòng sạch sẽ, ngăn nắp, nhưng lạnh—không phải cái lạnh của nhiệt độ, mà là cái lạnh của nơi từng có người ở... rồi bị bỏ trống.

    Không khí mang một mùi rất nhạt.

    Không phải mùi nước hoa, cũng không phải mùi thuốc.

    Là mùi của thời gian bị giữ lại, của những thứ từng tồn tại nhưng không còn ai nhắc đến.

    Khôi Vũ khẽ cựa mình.

    Toàn thân đau nhức, nhưng có một cảm giác khác khiến em khó chịu hơn—như thể trong căn phòng này vẫn còn sót lại thứ gì đó.

    Không nhìn thấy.

    Không chạm được.

    Nhưng luôn ở rất gần.

    Ngoài hành lang, giúp việc đứng cách xa cửa phòng.

    Có người lỡ ngước nhìn lên tầng ba, rồi lập tức cúi đầu xuống, như sợ ánh mắt mình chạm vào điều không nên chạm.

    "Phòng đó—"

    Một tiếng thì thầm rất nhỏ vừa bật ra đã bị kéo lại.

    "Im đi."

    Không cần giải thích thêm.

    Trong căn biệt thự này, tầng ba là nơi không ai bàn tán.

    Có những thứ anh không xóa đi.

    Không phải vì nhớ.

    Mà vì không cần.

    Căn phòng đó không còn mang danh nghĩa gì cả.

    Chỉ là một không gian trống—dành cho người được phép ở lại.

    Bên trong, Khôi Vũ khẽ co người.

    Tim đập chậm nhưng nặng nề.

    Em không biết mình đang ở đâu, chỉ cảm nhận rất rõ—nơi này nguy hiểm theo một cách lặng lẽ.

    Không giam giữ.

    Không ép buộc.

    Nhưng từng hơi thở đều như nằm trong tầm kiểm soát của một kẻ không cần xuất hiện.

    Căn biệt thự chìm dần vào tĩnh lặng.

    Khôi Vũ bật tỉnh giữa đêm.

    Không có tiếng kêu.

    Chỉ là một nhịp thở gấp đột ngột vỡ ra trong lồng ngực, như thể không khí vừa bị rút cạn.

    Em phải mất vài giây mới hít vào được một hơi đầy đủ, cổ họng khô rát.

    Em đưa tay lên cổ theo phản xạ.

    Da lạnh.

    Nhưng cảm giác áp lực vẫn còn—mơ hồ, khó gọi tên, như dư âm của một giấc mộng chưa tan hẳn.

    Trong mơ, Khôi Vũ không nhìn thấy ai.

    Chỉ cảm nhận được một thứ gì đó ở rất gần.

    Không chạm rõ ràng, nhưng khiến em không thể cử động, không thể thở sâu—giống như bị bao phủ bởi một khoảng không nặng nề.

    Em nuốt khan.

    Cổ họng đau âm ỉ.

    Khôi Vũ chậm rãi sờ lại cổ mình, đầu ngón tay run nhẹ.

    Những vết thương cũ vẫn ở đó—quen thuộc, không có gì thay đổi.

    Nhưng rồi em khựng lại.

    Da cổ có vài vệt nhạt mờ, lạnh hơn những chỗ khác.

    Không rõ hình dạng.

    Không giống vết trầy xước.

    Cũng không giống va chạm.

    Chỉ là... cảm giác như có thứ gì đó từng ở đó, rất gần.

    Khôi Vũ ngồi bật dậy.

    Chăn trượt xuống, không khí lạnh bao lấy cơ thể.

    Em nhìn quanh căn phòng—cửa vẫn đóng, rèm cửa rũ yên, ban công im lìm.

    Không có ai.

    Nhưng cảm giác bị bao phủ... vẫn chưa biến mất.

    Khôi Vũ ôm lấy cổ, cúi đầu.

    Một ý nghĩ chậm rãi, nặng nề len vào tâm trí:

    Nếu chỉ là mơ...

    thì vì sao cảm giác này vẫn còn?

    Gió bên ngoài rít khẽ qua khe cửa kín.

    Rèm cửa lay động rất nhẹ, khiến bóng tối trong phòng dịch chuyển.

    Khôi Vũ cứng người.

    Không có tiếng động.

    Không có bóng người.

    Nhưng em biết—

    căn phòng này không hoàn toàn trống rỗng.

    Ở tầng ba.

    Trong căn phòng từng bị khóa kín.

    Có thứ gì đó đã ở rất gần em.

    Và nó...

    biết em đang ở đây.

    Choang.

    Không lớn.

    Không chát chúa.

    Nhưng trong đêm tĩnh lặng của căn biệt thự, âm thanh ấy sắc và lạnh, cắt ngang không gian yên ắng như một vết rạn vô hình.

    Khôi Vũ giật thót.

    Cơ thể phản ứng trước cả ý thức—vai co lại, hơi thở nghẹn trong cổ họng.

    Âm thanh đó không đến từ bên ngoài, cũng không phải từ ban công.

    Nó ở trong nhà.

    Rất gần.

    Em ngồi bất động trên giường, tay vẫn che cổ, tim đập dồn dập đến mức tai ù đi.

    Một giây.

    Hai giây.

    Không có tiếng bước chân.

    Không có tiếng gọi.

    Không có ánh đèn bật sáng.

    Chỉ có sự im lặng kéo dài sau tiếng vỡ—thứ im lặng khiến người ta không thể tự trấn an rằng đó chỉ là một tai nạn.

    Khôi Vũ chậm rãi nghiêng đầu về phía cửa phòng.

    Cánh cửa vẫn đóng kín.

    Tay nắm không xoay.

    Dưới khe cửa không có bóng người lướt qua.

    Nhưng rồi... một mùi rất nhạt len vào.

    Mùi rượu.

    Không nồng.

    Không mới.

    Giống như ly rượu đã để lâu, vừa bị đổ ra trên nền đá lạnh.

    Một tiếng động rất khẽ vang lên sau đó—một mảnh vỡ nhỏ lăn nhẹ.

    Rất nhẹ.

    Như có thứ gì đó vừa dịch chuyển.

    Khôi Vũ nắm chặt ga giường.

    Các ngón tay trắng bệch.

    Em không dám gọi, cũng không dám xuống giường.

    Trong đầu hiện lên hình ảnh mơ hồ—một chiếc ly nằm nghiêng, những mảnh trong suốt vỡ ra dưới ánh đèn mờ.

    Nhưng không ai dọn dẹp.

    Căn nhà vẫn im lìm, như thể âm thanh kia chỉ dành riêng cho người đang thức.

    Gió ngoài ban công rít nhẹ.

    Rèm cửa lay động rất khẽ—lần này không rõ là do gió, hay do thứ gì đó vừa lướt qua.

    Bóng tối trong phòng nghiêng đi một chút, rồi đứng yên.

    Khôi Vũ nuốt khan.

    Cổ họng đau rát khi cử động.

    Em có cảm giác rất rõ ràng rằng:

    thứ gây ra tiếng động kia không cần phải vào phòng em.

    Chỉ cần để lại dấu hiệu.

    Để nhắc rằng nó vẫn ở trong căn nhà này.

    Ở đâu đó tầng dưới, một âm thanh rất nhỏ vang lên—mảnh thủy tinh chạm vào nhau.

    Nhẹ đến mức gần như không tồn tại.

    Khôi Vũ nhắm mắt lại, lưng dựa sát vào đầu giường, cố giữ cho nhịp thở không vỡ ra giống như chiếc ly kia.

    Đêm vẫn chưa qua.

    Và căn nhà này... không còn hoàn toàn ngủ yên.

    Ánh sáng buổi sáng len qua rèm cửa, nhợt nhạt và lạnh lẽo.

    Trong phòng khách, một chiếc ly rượu nằm vỡ trong tủ kính.

    Các mảnh thủy tinh được xếp chồng lên nhau một cách gọn gàng—kì lạ đến mức không ai nhớ mình đã làm việc đó.

    Dấu rượu khô lại trên mặt kính, loang thành những vệt sẫm không đều.

    Người giúp việc phát hiện ra khi đang lau sàn.

    Cô dừng lại, tay cầm cây lau khựng giữa không trung.

    Ngay trước cửa ban công, trên nền đá lạnh, có vài dấu in mờ—như dấu chân trần vừa chạm qua rồi biến mất.

    Không rõ ràng.

    Không đủ để khẳng định.

    Nhưng hình dạng khiến người ta không dám nhìn lâu.

    Điều khiến cô thấy lạnh sống lưng là mùi còn sót lại—một mùi cồn rất nhạt, hăng nhẹ, không giống rượu thường dùng trong nhà.

    Cửa ban công vẫn khóa.

    Khóa từ bên trong.

    Không có dấu hiệu bị tác động.

    Người giúp việc lùi lại một bước, vô tình chạm vào một mảnh kính nhỏ còn sót lại.

    Rắc.

    Âm thanh rất nhỏ, nhưng trong căn nhà yên tĩnh, nó vang lên rõ đến mức khiến tim người ta thắt lại.

    Cô ngẩng đầu.

    Tủ kính phản chiếu lại căn phòng.

    Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô có cảm giác như bóng mình trong đó không hoàn toàn trùng khớp—như thể có thêm một đường nét khác vừa thoáng qua... rồi biến mất.

    Cô chớp mắt.

    Chỉ còn lại chính mình.

    Ngoài ban công, gió bỗng mạnh hơn.

    Rèm cửa phập phồng nhẹ, rồi lại rũ xuống, im lìm.

    Như chưa từng có gì xảy ra.
     
    [Ngocvu]Vô Phận
    Chương 2:Lơ


    Toi chưa nói vs mng là thời gian toi hoạt động là vào "giờ mỹ" khỏng 1-2h là truyện đăng,và từ 2 ngày trở lên sẽ lại có thêm 1 chap ,thì...đúng như dân tiệm chè ,phải làm cú đêm mới đu đc otp này 🙂)

    ________________________________________________________________________________

    Buổi sáng trong biệt thự diễn ra chậm rãi, gọn gàng, đúng trật tự vốn có.

    Người giúp việc đứng tụ lại ở phòng khách, không ai nói lớn.

    Chiếc ly vỡ đã được dọn đi, sàn đá được lau sạch đến mức phản chiếu ánh sáng.

    Mọi dấu vết đều biến mất—nhanh, triệt để, như chưa từng tồn tại.

    Nhưng cảm giác thì vẫn còn.

    Không ai nói ra, nhưng ai cũng biết đêm qua có gì đó không ổn.

    Duy Ngọc bước xuống cầu thang.

    Anh mặc đồ đơn giản, tay áo xắn gọn, dáng vẻ bình thản như mọi buổi sáng khác.

    Ánh mắt lướt qua phòng khách, qua vị trí tủ kính, qua ban công—không dừng lại lâu ở đâu.

    Một người giúp việc trẻ tuổi vô thức siết chặt tay áo, lấy hết can đảm mở miệng:

    "Thưa ông chủ... tối qua—"

    "Tin vào mấy thứ đó," Duy Ngọc cắt ngang, giọng bình thản,

    "rồi các người có kiếm được tiền không?"

    Câu hỏi rơi xuống nhẹ tênh.

    Nhưng không khí lập tức đông cứng.

    Không ai trả lời.

    Anh bước tiếp, giày chạm xuống sàn đá phát ra âm thanh đều đặn.

    Khi đi ngang qua, anh dừng lại một nhịp, quay đầu nhìn thẳng người vừa mở miệng.

    "Hay là," anh nói tiếp, chậm rãi hơn,

    "các người muốn để chữ thực tế này—"

    Ngọc giơ tay, gõ nhẹ lên thái dương mình.

    "—in vào đầu cho rõ?"

    Người giúp việc tái mặt, lập tức cúi đầu thật thấp.

    "Dạ không... xin lỗi ông chủ."

    Duy Ngọc không đáp.

    Anh quay đi, coi như chuyện đó đã kết thúc.

    "Làm việc của mình," anh nói thêm, giọng đều đều.

    "Nhà này không nuôi người rảnh rỗi."

    Mọi người tản ra ngay lập tức.

    Không ai nhắc lại chuyện chiếc ly.

    Không ai nhắc đến dấu vết.

    Không ai dám nhắc đến tầng ba.

    Nhưng khi Duy Ngọc bước ngang qua cầu thang, ánh mắt anh thoáng liếc lên trên—rất nhanh, rất kín.

    Cánh cửa phòng thứ hai vẫn đóng.

    Không có tiếng động.

    Không có dấu hiệu bất thường.

    Chỉ là... không gian quanh đó im ắng hơn những nơi khác.

    Không phải vì có thứ gì tồn tại ở đó.

    Mà vì từ khoảnh khắc anh quyết định đặt Khôi Vũ vào căn phòng ấy, căn nhà này đã có một điểm lệch mới.

    Ám khí không đến từ quá khứ.

    Cũng không đến từ người đã rời đi.

    Nó đến từ hiện tại.

    Từ một quyết định còn hiệu lực.

    Từ việc một con người quen kiểm soát sinh mệnh người khác—đã kéo một sinh mệnh mới vào vùng ảnh hưởng của mình.

    Ở tầng ba, Khôi Vũ vẫn đang ngủ.

    Giấc ngủ nặng nề, không mộng mị, nhưng không hề yên ổn.

    Cơ thể em thả lỏng trên chiếc giường rộng, nhưng hơi thở vẫn giữ nhịp dè chừng, như thể bản năng đang nhắc rằng:

    nơi này không cho phép hoàn toàn buông lỏng.

    Căn phòng không có gì lạ.

    Không có bóng.

    Không có tiếng.

    Chỉ có sự hiện diện của một người đã được cho phép ở lại—và một người khác, dù không bước vào, vẫn đang bao trùm toàn bộ không gian bằng ý chí của mình.

    Duy Ngọc đi xuống bếp, rót cho mình một ly nước.

    Không rượu.

    Anh uống một ngụm, đặt ly xuống bàn.

    "Phiền phức," anh nói khẽ.

    Không phải với căn nhà.

    Cũng không phải với quá khứ.

    Mà là với chính việc—

    anh đã mở một cánh cửa mà trước giờ chưa từng cần mở.

    Khôi Vũ tỉnh dậy khi ánh sáng đã lên cao hơn một chút.

    Không còn là cơn choáng ban đêm.

    Là cảm giác nặng nề rất rõ, đè từ ngực xuống bụng, khiến mỗi lần hít thở đều phải cố gắng thêm một nhịp.

    Em nằm yên, không dám cử động vội.

    Cơ thể phản ứng chậm hơn thường lệ, như thể đang tự kiểm tra xem hôm nay còn chịu được bao nhiêu.

    Rồi em nhận ra—

    những chỗ đau... không giống tối qua.

    Không dữ dội hơn.

    Chỉ là rõ ràng hơn.

    Những vết bầm cũ dưới da dường như sậm màu hơn một chút.

    Không lan ra.

    Không chảy máu.

    Nhưng cảm giác âm ỉ kéo dài, như bị giữ lại ở đúng vị trí đó, không cho tan đi.

    Khi Khôi Vũ khẽ xoay người, một cơn nhức nhẹ dâng lên, buộc em phải dừng lại giữa chừng.

    Em cau mày.

    Không phải vì đau.

    Mà vì thời điểm.

    Tối qua—căn phòng này.

    Sáng nay—cảm giác này.

    Khôi Vũ đưa tay chạm khẽ lên cổ tay mình.

    Da vẫn là da.

    Nhưng ở dưới lớp da đó, có thứ gì đó căng lên mơ hồ, như thể cơ thể đang phản ứng với một áp lực vô hình.

    Cửa phòng mở rất khẽ.

    Giúp việc bước vào, mang theo khay đồ ăn sáng và thuốc.

    Cô không nhìn thẳng vào em.

    Ánh mắt luôn dừng ở mép giường, hoặc sàn nhà.

    "Cậu... dùng cái này trước," cô nói nhỏ, đặt ly nước xuống.

    "Ông chủ dặn...

    đúng giờ."

    Khôi Vũ ngẩng đầu.

    "Ông ấy... dặn?"

    Giúp việc khựng lại một nhịp.

    "...Vâng."

    Chỉ một chữ.

    Nhưng đủ.

    Ngay khoảnh khắc đó, cơn đau âm ỉ trong người Khôi Vũ tăng lên rất nhẹ—không phải bùng phát, mà giống như bị siết chặt thêm một vòng.

    Em phải mím môi, hít sâu một hơi mới giữ được nét mặt bình thường.

    Giúp việc không nhận ra.

    Hoặc không dám nhận ra.

    Cửa khép lại.

    Căn phòng lại trở về trạng thái yên tĩnh quen thuộc—thứ yên tĩnh không cho phép thả lỏng hoàn toàn.

    Khôi Vũ ngồi tựa vào đầu giường, nhìn ly nước trước mặt.

    Thuốc vẫn còn đó.

    Chưa uống.

    Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc làm theo lời dặn của Duy Ngọc, cơ thể em đã phản ứng trước—tim đập chậm lại, nhưng nặng hơn.

    Như thể bản năng đang học cách điều chỉnh theo một trung tâm mới.

    Ở tầng dưới, Duy Ngọc đang nghe báo cáo.

    Không có tên Khôi Vũ trong đó.

    Không có một câu hỏi nào liên quan đến tầng ba.

    Anh ký vào vài giấy tờ, giọng đều đều:

    "Giữ nguyên lịch."

    "Vâng, thưa ông chủ."

    Không ai nhắc đến chuyện khác.

    Nhưng khi anh đặt bút xuống, trong đầu Duy Ngọc thoáng hiện lên một suy nghĩ rất ngắn—

    cậu ta sẽ phản ứng.

    Không phải vì anh mong vậy.

    Mà vì những người bước vào vùng ảnh hưởng của anh... luôn như thế.

    Ở tầng ba, Khôi Vũ cuối cùng cũng uống thuốc.

    Ngay khoảnh khắc viên thuốc trôi xuống cổ họng, cảm giác căng trong người dịu đi một chút—không biến mất, chỉ tạm lùi.

    Em thở ra nhẹ, trán tựa vào đầu gối.

    Vết đau không nặng thêm.

    Nhưng cũng không nhẹ đi.

    Không cần roi.

    Không cần lệnh.

    Chỉ cần tồn tại trong cùng một không gian quyền lực.

    Khôi Vũ ngẩng đầu nhìn quanh căn phòng.

    Lần đầu tiên, em hiểu ra một điều rất rõ—

    Những vết thương trên người em không "tự nặng lên".

    Chúng phản ứng.

    Với người đã đưa em vào đây.

    Và với quyết định... vẫn đang có hiệu lực.
     
    [Ngocvu]Vô Phận
    Chương 2:Lơ


    RẤT ĐẸP TRỜI, SẢN PHẨM ÂM NHẠC CỦA NHÀ CHÈ-BÉ"ĐI" ĐÃ RA ĐỜI VÀO 20H,MANG MỘT NGUỒN NĂNG LƯỢNG TÍCH CỰC ,ĐỘNG VIÊN VÀ KHUYẾN KHÍCH SỰ TỰ TIN CỦA CHÈ CON NÓI RIÊNG VÀ NGƯỜI NGHE NÓI CHUNG HIỆN TẠI BÉ ĐANG VẪN Ở QUẬN 1 ,MONG RẰNG QUẬN 1 SẼ LÀ MỘT NƠI Ở DÙ CHẮC CHẮN KHÔNG DÀI NHƯNG ĐỦ LÂU ĐỂ GIÚP FAN TỰ HÀO MÃI,vì thế con tác giả sẽ phá lệ hoạt dộng lúc 12h30 ,cách có 4 tiếng chứ mấy 🙂))k chỉ mỗi toi mà còn rất nhiều mẻ đang bế bé đi quanh quận 1

    Toi có câu để trl cho máy câu hỏi của mấy bà về bé "Đi"

    câu đc hỏi nhiều nhất là"Bé 'Đi'thuộc giới tính gì?"

    thì câu trl của chúng ta là đc khầy trl trg live hôm 31/1 khoảng lúc 11h là:"Bé nó đa dạng giới tính"

    🙂)))bé nó đc ba mẹ chạy quảng cáo quá tr ,tổng thiệt hại là 1 cái đồng hồ ben10,1 cái chuông và hình đôi trên fce

    Cày với toi nếu bn muốn ;/

    _______________________________________________________________________________

    Chapter 5😀ựa

    Khôi Vũ không có thói quen tìm chỗ dựa.

    Điều đó thể hiện rất rõ trong cách cậu tồn tại trong căn nhà này: không hỏi han, không mong chờ, cũng không chủ động bám víu vào bất kỳ ai.

    Mọi phản ứng của cậu đều mang tính tự kiểm soát — giống như một người đã quen với việc tự đứng thẳng, dù nền nhà có nghiêng đi chăng nữa.

    Cũng vì thế, khi những vết bầm trên người ngày một rõ hơn, Khôi Vũ không nghĩ đến việc dựa vào ai để chịu đựng.

    Cậu chỉ điều chỉnh.

    Sáng nay, cậu thay đổi cách đứng.

    Buổi trưa, cậu tránh dùng lực ở một bên vai.

    Đến tối, cậu ngồi lùi sâu hơn vào ghế, giữ cho lưng không chạm hẳn vào tựa.

    Những thay đổi rất nhỏ.

    Gần như không ai nhận ra.

    Nhưng căn nhà thì có.

    Không phải theo nghĩa tâm linh.

    Không có linh hồn, không có vật thể vô hình.

    Chỉ là không gian này đang phản ứng với quyết định của Duy Ngọc — và cơ thể Khôi Vũ là thứ nhạy cảm nhất để biểu hiện điều đó.

    Mỗi khi lịch sinh hoạt bị siết lại, những vết bầm sậm màu hơn.

    Mỗi khi một quy định mới được đưa ra, cảm giác nặng nề trong người cậu tăng lên, chậm rãi nhưng chắc chắn.

    Không ai ra tay.

    Không ai đe dọa.

    Chỉ là ảnh hưởng của một người đủ lớn để khiến người khác phải thích nghi bằng chính thân thể mình.

    Có lần, khi được hỏi tại sao không tìm cách "dựa" vào ai đó trong căn nhà này, Khôi Vũ chỉ trả lời rất ngắn, giọng bình thản:

    Em chưa bao giờ cho rằng ai là chỗ dựa hoàn toàn của mình cả.

    Không phản kháng.

    Không bi lụy.
     
    [Ngocvu]Vô Phận
    Chương 2:Lơ


    Chapter 6: Trở nặng

    Những vết thương trên người Khôi Vũ vốn đã được xử lý cẩn thận.

    Băng thay đúng giờ.

    Thuốc bôi đủ liều.

    Không có sơ suất.

    Thế nhưng đến ngày thứ ba, màu bầm dưới da không nhạt đi như bình thường.

    Trái lại, nó đậm hơn.

    Không lan rộng ồ ạt, nhưng sắc độ trở nên rõ ràng, như thể máu dưới da không chịu tan ra mà bị giữ lại ở đó.

    Vài chỗ bắt đầu rỉ thấm qua lớp gạc mỏng.

    Không nhiều.

    Nhưng bất thường.

    Giúp việc khi tháo băng đã khựng lại một nhịp.

    Cô không dám bình luận, chỉ thay gạc mới, động tác cẩn thận hơn bình thường.

    Khi bông tẩm cồn chạm vào da, cơ thể Khôi Vũ lập tức căng lại.

    Không phải vì sợ.

    Mà vì phản xạ.

    Cảm giác buốt chạy dọc theo từng sợi thần kinh, không dữ dội nhưng sâu — giống như có ai đó siết chặt từ bên trong.

    Cơ bắp vô thức co lại, bàn tay đặt trên giường siết thành nắm.

    Cậu không phát ra tiếng.

    Chỉ có hơi thở bị ngắt quãng trong vài giây ngắn ngủi.

    "Cậu... chịu được chứ?" giúp việc hỏi nhỏ.

    Khôi Vũ gật đầu.

    Giây tiếp theo, khi cồn được lau lại lần nữa, cảm giác ấy không giảm đi như thường lệ.

    Trái lại, nó như được khuếch đại — không phải do vết thương mở rộng, mà như thể hệ thần kinh đang nhạy hơn bình thường, tiếp nhận mọi kích thích một cách quá mức cần thiết.

    Ở tầng dưới, Duy Ngọc đang điều chỉnh lịch làm việc.

    Một quyết định mới được đưa ra:

    thời gian nghỉ bị rút ngắn.

    Giờ giấc cố định hơn.

    Không có ngoại lệ.

    Không ai liên hệ hai chuyện với nhau.

    Nhưng ngay chiều hôm đó, lớp băng trên vai Khôi Vũ lại thấm thêm.

    Cơ thể không phản kháng.

    Chỉ phản ứng.

    Như thể mỗi khi vòng kiểm soát siết lại thêm một chút, những tổn thương vốn đang khép lại sẽ bị giữ ở trạng thái lưng chừng — không cho lành hẳn.

    Khôi Vũ ngồi im khi băng mới được quấn quanh người.

    Cậu không hỏi tại sao vết thương chậm hồi phục.

    Không than phiền việc sát trùng đau hơn bình thường.

    Chỉ lặng lẽ điều chỉnh nhịp thở.

    Bởi với cậu, đau đớn không phải điều đáng sợ nhất.

    Điều đáng sợ hơn là việc cơ thể mình đang dần học cách phản ứng theo nhịp của một người khác.

    Và người đó... thậm chí không cần chạm vào cậu.

    Mới hơn mười giờ sáng.

    Cổng sắt mở ra trong tiếng cơ học trơn tru.

    Chiếc Mercedes-Benz màu trắng lăn bánh chậm rãi ra khỏi khuôn viên biệt thự.

    Ánh nắng phản chiếu lên thân xe sáng lạnh, gần như không để lại dấu vết nào phía sau.

    Duy Ngọc không ngoái đầu.

    Cổng khép lại.

    Trong căn nhà rộng lớn, không khí như thay đổi rất nhẹ.

    Không ai nói ra, nhưng khoảng trống quyền lực vẫn còn nguyên ở đó — chỉ là người tạo ra nó tạm thời rời đi.

    Ở tầng ba, Khôi Vũ ngồi tựa vào mép giường.

    Xung quanh là hai chị giúp việc cùng khay thuốc, băng gạc và nước ấm.

    Căn phòng sạch sẽ, ngăn nắp, thậm chí còn được khử trùng kỹ hơn mức cần thiết.

    Môi trường này tốt hơn nhiều so với nơi cậu từng ở trước đó.

    Nhưng chính vì sự thay đổi đó, cơ thể lại phản ứng khó lường.

    Những vết thương cũ — vốn đã quen với điều kiện khắc nghiệt — khi được đưa vào môi trường sạch sẽ, khô ráo và liên tục sát trùng, lại trở nên nhạy cảm hơn.

    Da quanh miệng vết thương đỏ lên, phần bầm dưới da đậm màu, như thể đang phải thích nghi lại từ đầu.

    "Nhẹ thôi... nhẹ thôi..." một chị giúp việc khẽ nói khi thay gạc.

    Bông tẩm dung dịch chạm xuống.

    Khôi Vũ siết chặt mép giường.

    Không phải vì cậu không chịu nổi.

    Mà vì hệ thần kinh đang phản ứng quá mức cần thiết — cảm giác rát chạy dọc từ vai xuống cánh tay, từng nhịp một, rõ ràng và kéo dài.

    "Lạ thật..." người còn lại lẩm bẩm nhỏ, "Đã xử lý đúng cách rồi mà."

    Khôi Vũ không lên tiếng.

    Cậu hiểu rõ cơ thể mình hơn ai hết.

    Những tổn thương này không chỉ do môi trường.

    Chúng tích lại từ nhiều lần trước đó — những va chạm lặp đi lặp lại, những lần chưa kịp hồi phục hoàn toàn đã phải tiếp tục chịu lực.

    Khi chuyển sang nơi mới, tưởng như điều kiện tốt hơn sẽ giúp lành nhanh... nhưng thực tế, quá trình hồi phục lại giống như bị kéo căng ra.

    Cơ thể cần thời gian để tin rằng nó không còn phải chống đỡ liên tục nữa.

    Nhưng trong căn nhà này, dù sạch sẽ và yên tĩnh, áp lực vẫn tồn tại — chỉ ở dạng khác.

    Không còn hỗn loạn.

    Không còn tiếng động thô bạo.

    Chỉ có lịch trình.

    Quy tắc.

    Và ảnh hưởng của một người vẫn đang bao trùm dù đã rời khỏi cổng.

    Khi lớp băng cuối cùng được cố định, Khôi Vũ thả lỏng lưng xuống gối, hơi thở chậm nhưng nặng.

    Một chị giúp việc nhìn cậu, giọng mềm hơn bình thường:

    "Cậu phải cố nghỉ ngơi.

    Ở đây không ai làm khó cậu đâu."

    Khôi Vũ khẽ nghiêng đầu.

    Ở đây không ai ra tay.

    Nhưng cơ thể cậu vẫn chưa học được cách tin điều đó.

    Ngoài cổng biệt thự, chiếc Mercedes đã khuất hẳn khỏi tầm mắt.

    Bên trong, những vết thương chưa kịp khô lại tiếp tục âm thầm nhắc rằng — thay đổi môi trường không đồng nghĩa với việc mọi thứ lập tức trở nên nhẹ đi.
     
    Back
    Top Dưới