Ngôn Tình Ngốc Tử Chàng Khoẻ Không

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngốc Tử Chàng Khoẻ Không
Chương 40: Chương 40


Tiêu Thư sau khi nghỉ một thời gian dài thì cảm thấy buồn chán, cô nàng tính đi dạo xung quanh ma giới giải khuây hoặc cũng có lẽ là thử tinh thần thép.
Đây được tính như lần thứ hai Tiêu Thư đi dạo quanh phố phường ma giới.

Nơi đây đẹp đến diễm lệ với tông màu chủ đạo đen đỏ cùng tiếng buôn bán rộn rã.

Đấy thật đẹp nếu như không nói đến những cái khác.
Lần đầu tiên Tiêu Thư tới nơi này cô nàng còn cảm thấy kinh sợ hoảng hốt đồng thời càng buồn nôn cùng kinh tởm.
Nhớ lại lần đó cô còn thấy lạnh lạnh nơi sống lưng.

Đó là khi Tiêu Thư mới chết không bao lâu, linh hồn cô bị lôi đến ma cung.

Trong cung điện nguy nga nhưng đầy âm u không bóng người khiến cho Tiêu Thư vô cùng sợ hãi.

Ma quân ra điều kiện với cô rằng chỉ cần cô làm việc cho hắn thì hắn sẽ giúp cô.

Vì một vài lời nói ngỗ ngược khiến cho ma quân phật lòng, hắn cho người đưa Tiêu Thư tới cực lạc cung chịu hình phạt.
Nơi đây tất cả linh hồn đều được ổn định duy trì không bị hao mòn.

Cực lạc cung do một tay Cửu Ưu Nhã tạo thành, nơi này thiết lập hàng trăm cách thức tra tấn con người khiến họ chết đi sống lại đau khổ không tả.
Mở màn với những cực hình đã quá quen thuộc kể như ném người vào chảo dầu đang nóng chảy hay như bắt người leo lên núi kém, bước qua dung nham nóng chảy...!rồi tới những cực hình đầy tính sáng tạo cưa đôi người, trồng cây bằng thuật pháp đâm thủng cơ thể nhân loại...
Từng hình phạt bị thực thi trước mắt Tiêu Thư khiến cho cô bị ám ảnh tâm lí mãi mãi.

Hai tên ma tộc ném Tiêu Thư xuống hồ băng lạnh buốt, cơ thể Tiêu Thư run lẩy bẩy hai răng liên tục va vào nhau, chưa hết lạnh lại bị ném vào hố lửa khiến cơ thể bị bỏng rát nghiệm trọng tiếp tới là ném xuống hồ muối mặn, từng viết rách bị ngấm muối khiến cho nó lở loét nặng nề.
Tiêu Thư gào thét đau đớn, cả cực lạc cung đều vang lên tiếng khóc gào của nhân loại, nơi đây lac thú vui của ma tộc đồng thời cũng là nơi răn đe họ không được phản nghịch.
Từng cực hình một được Tiêu Thư trải nghiệm qua, chỉ với gần mười cực hình nhẹ đã khiến Tiêu Thư muốn chết thật nhanh, linh hồn được kéo tới y cung chữa trị.
Ngày hôm sau được ma quân gọi tới, cô nàng hoảng hốt không dám hé ra một lời.

Cũng kể từ đó về sau Tiêu Thư ngoài tỏ vẻ trung thành ra thì chỉ có khiếp sợ không dám nhiều lời.
Lần hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên ma quân có thưởng sai thuộc hạ hộ tống Tiêu Thư tới nơi nhộn nhịp nhất ma giới để thư thái.

Trái với sự kì vọng và mong đợi của nàng là sự kinh hãi tuyệt vọng cùng khiếp đảm.

Mở đầu là những sạp trái cây mang hình hài kì quái, không những thế có trái còn phát ra tiếng cười, tiếng r*n r* cùng khóc lóc, ngoài ra còn có trái biết nói tiếng người...
Nhưng món ngon bổ dưỡng ấy được ăn vào một cách bình thường nhưng đối với Tiêu Thư thì không khác gì cơn ác mộng.

Kinh khủng nhất có lẽ là những trái mang hình hài bộ phận con người, nào là mắt nũi rồi tới não...

Đi qua một loạt các sạp hoa quả là tới hàng thịt, tất cả chúng được bày bán xung quanh, đều là những miếng thịt tươi roi rói mới được chặt ra còn nóng hôi hổi.
Điều đó chẳng có gì đặc biệt nếu như không nhắc tới thứ được chặt ra là từng con người trưởng thành, chân tay mỗi thứ một khúc, não cũng được bổ ra trưng bán...!kẻ chặt chúng là lợn là trâu là gà mọi thứ đều rất quái dị.
Đi sâu hơn nữa là những rạp xiếc tạp kĩ..

một đám đông vây quanh xem cổ vũ.

Đầu tiên là một rạp xiếc lớn với sự góp mặt của đông đảo nhân loại, chúng đều trần chuồng không mặc gì.
Mấy đứa bé nhảy múa như khỉ lộn nhào xin tiền khắp mọi phía trong thật tội nghiệp.

Phụ nữ bị đè ra đánh đến k** r*n nhảy múa vũ khúc rồi la l**m xin tiền.

Thiếu niên bị bắt đánh tơi tả bằng những chiếc roi đầy gai nhọn, chúng bị bắt nhảy qua từng vòng lửa.
Chủ rạp xiếc là một con sư tử to lớn đi bằng hai chân đang câm chiếc roi đầy gai quất liên tục.

Tiếng reo hò vang lên không ngớt, hai thiếu niên bị chần chừ không dám nhảy bị đánh đến chảy máu.

Chúng lấy hết can đảm vượt qua từng vòng lửa.

Có đứa bị cháy bỏng hết người coa đứa may hơn chỉ bị bỏng nhẹ...
Tiêu Thư kinh hoảng để ngã khuỵ khiến nhiều kẻ vây xem để ý.

Vội vã đứng lên Tiêu Thư chạy vội qua đám đông bên cạnh, bên này cũng chabqgr khá hơn là bao.
Đám nhân loại bị coi như trái bóng tung lên tung xuống có kẻ bị rớt ra ngã nát bét bị dòng ma tộc tới xem giẫm vào không thương tiếc.
Rồi rất nhiều thứ kinh khủng cùng quái đản diễn ra trước mặt Tiêu Thư, cô nàng nôn oẹ hết mọi thứ ra rồi ngất đi.

Chẳng biết về trạch viện từ bao giờ khi tỉnh lại Tiêu Thư vẫn chẳng ngừng buồn nôn.

Mấy ngày sau đó Tiêu Thư chẳng dám đụng đũa, càng nhìn đồ ăn càng nghĩ tới cảnh tượng hôm đó.
 
Ngốc Tử Chàng Khoẻ Không
Chương 41: Chương 41


Nghĩ lại về chuyện lần đó Tiêu Thư không khỏi rùng mình.

Có lẽ do đã quen với cảnh ở ma giới nên Tiêu Thư đỡ sợ hơn.
Bình thường mỗi lần làm nhiệm vụ thất bại hoặc không được như mong đợi của ma quân y sẽ đem Tiêu Thư đến cực lạc phường chứng kiến cảnh tra tấn ba ngày ba đêm rồi lại dặn dò.
Đi dạo quanh con phố Tiêu Thư cảm thấy bản thân có lẽ nên loại bỏ cái bản chất con người yếu đuối kia đi, càng thương hại con người bao nhiêu thì càng cảm thấy bất lực trước số phận.
Do thức ăn trong ma cung được mang tới cho Tiêu Thư toàn bộ được lấy từ nhân giới nên không đáng sợ bằng món ăn lề đường phố.

Mặc dù nhìn muốn ói nhưng cô cố gắng nuốt xuống.
Tuy nhiên chất lượng thổ cẩm ở ma giới lại có phần khá tốt, vải tơ tằm giá phải chăng ngoài ra cũng có vải tơ nhện..

Nếu xét theo góc độ khác đi thì ma giới chẳng khác nhân gian là bao chỉ trừ việc tàn bạo hơn mà thôi.
Các sòng bạc luôn luôn tấp nhập, Tiêu Thư nhiều lúc muốn mở một sòng bạc kiếm lời nhưng vì chẳng có hơi đâu quản lí vả lại cũng chẳng tin tưởng được ai.
Nhân tộc thì bị đè ép, ma tộc thì khác chủng rất khó tạo niềm tin.

Bảo ma tộc nghe lời Tiêu Thư thì không thà bảo bọn chúng đem cô xé thành trăm mảnh cho nhanh.
Đang đi dạo trước tiệm hoa ăn thịt thì có thuộc hạ từ trong cung tới gọi Tiêu Thư trở về, ma quân có nhiệm vụ dành cho cô.
Đứng trong thư phòng, Tiêu Thư không dám hó hé, cô nàng lại một lần nữa bước qua thông đạo bí ẩn.

Khi tỉnh lại Tiêu Thư có phần bất ngờ cùng hoảng sợ, bất ngờ vì đối mặt với cô là khung cảnh thời hiện đại còn hoảng sợ có lẽ do cô không quen với cuộc sống hiện đại.
Tiếp nhận kí ức của nguyên chủ, Tiêu Thư thầm thở dài.

Nguyên chủ tên gọi Thời An là con gái thất lạc nhiều năm của Thời gia tại đế đô.

Vì mất con nên Thời phu nhân đành nhận nuôi một đứa bé trong cô nhi viện làm con gái để giảm bớt nỗi nhớ.
Đứa bé ấy càng lớn càng biết lấy lòng Thời gia, dần dần mọi người quên đi đứa bé bị mất tích kia.

Trong một lần tình cơ Thời An đi công tác gặp được Thời phu nhân, hai người có nói chuyện với nhau vài câu.
Thời phu nhân cảm thấy vô cùng hài lòng với đứa bé này nên nhận lời hợp tác, trùng hợp hay sự việc tới tai Thời Yến, cô nàng biết được sự việc liền qua mắt tất cả người trong Thời gia hãm hại Thời An thiệt mạng.
Không chỉ dừng lại ở đó, gia đình nhận nuôi Thời An cũng gặp phải thảm kịch, cha nuôi Thời An bị đổ oan buôn lậu chất cấm, mẹ thì vì đau lòng trước cái chết của Thời An cùng sự việc trong nhà nhảy từ tầng cao nhất của toàn nhà tự sát, còn anh nuôi Thời An bị bắt vào tù sau đó cũng bị hãm hại.

Tiêu Thư muốn từ bỏ nhiệm vụ lần này, nó quá là máu chó, máu chó hơn những tiểu thuyết trước đây cô nàng từng gặp nhưng cô không dám, cô sợ cái cảm giác muốn chết lại chẳng thể chết được.
Thời An chỉ có ba nguyện vọng, thứ nhất là bảo toàn cho gia đình, thứ hai là trả thù và cuối cùng là phụng dưỡng gia đình thật tốt.
Tiêu Thư cảm thấy nhiệm vụ đợt này có chút thử thách nhưng trở về hiện đại là địa bàn của cô, muốn làm gì đều có thể.
Đứng trước cảnh đường phố tấp nhập Tiêu Thư đứng run run một chỗ, cô không nhớ rõ cách qua đường.

Người cổ đại, cô quả thực trở thành người cổ đại thật rồi.
Đường xá có đèn giao thông còn đỡ, những chỗ không có đèn cô chỉ biết đứng yên một góc chờ người cùng qua, bao nhiêu ánh mắt đổ dồn hết lên người Tiêu Thư khiến cô ngại đỏ mặt.
Sau chặng đường vất vả cuối cũng về tới nhà, nhửng khổ nỗi kí ức của nguyên chủ bị bó gọn trong hận thù mà chẳng rõ ràng.

Từng căn từng căn đều y chang nhau khiến Tiêu Thư không biết đâu là nhà, cái duy nhất cô nhớ rõ là nó là nằm ở tầng bao nhiều, toà nhà khu mấy.
Cũng thật may cho cô là gặp được ba mẹ nuôi của Thời An vừa dẫn nhau đi mua thức ăn về.

Đứng trước mặt của con người hiện đại Tiêu Thư cảm thấy thật nhục nhã, sống cùng người cổ đại quá lâu khiến tư duy cùng hành động của cô trở nên khác biệt.

Khi thấy Thời Triểu tức là cha nuôi của Thời An cùng Tống Liễu, Tiêu Thư cứ vậy mà hành lễ khiến cả hai người nhìn cô như thấy quỷ.

Tống Liễu đưa tay sờ sờ chán Tiêu Thư rồi quay ra sờ lại chán mình.
"Không có sốt, con bé này nay con bị sao vậy." Bà Thời lo lắng hỏi han.

Ông Thời cũng vội vội hỏi con gái "Hôm nay đi làm gặp áp lực gì lớn lắm sao con, hay là xin nghỉ phép đi rồi cả nhà đi du lịch mấy hôm cho con đỡ căng thẳng."
Tiêu Thư méo hết mặt, cô tự chửi thề trách bản thân bị lừa đá vào đầu hay gì.

Ngước mặt lên cô nàng kiếm lấy cái cớ qua loa mấy câu cho qua chuyện.
Về tới nhà Tiêu Thư vội nhìn rồi đánh giá xung quanh một lượt để tránh nhầm lẫn gây ra thêm tình huống quê mùa nào nữa..
 
Ngốc Tử Chàng Khoẻ Không
Chương 42: Chương 42


Tống Liễu không thấy con gái bước vào nhà thì hỏi "Sao thế con, hay lại thấy khó chịu." Tiêu Thư vội vàng nói không sao rồi đi vào nhà.
Lên phòng thay quần áo, còn may là cô nàng còn nhớ cách mặc đồ, cái việc bị cổ đại hoá khiến cho Tiêu Thư không khỏi bực dọc.
Lôi chiếc máy tính ra, loay hoay một hồi để mở màn hình lên, cô nàng vụng về lên trang mạng để tiếp thu lại kiến thức đời sống cần thiết.

Ở dưới nhà Tống Liễu lấy một ít yến cùng mấy loại thuốc khác hầm một thố yến chưng đường phèn lê ngọt để tầm bổ cho con gái.
Thời Gia Khánh nhận được tin của bố nói em gái bị ốm thì cũng vội vã hoàn thành xong công việc rồi gấp rút trở về.
Tuy nói Thời An chỉ được nhận nuôi nhưng tình cảm của Thời gia giành cho cô không bao giờ ít hơn giành cho Thời Gia Khánh, nhiều khi họ còn thiên vị cho cô nữa.
Có lẽ bởi vậy nên nguyện vọng của Thời An đều dành cho Thời gia, gia đình nhận nuôi cô chứ chẳng phải gia đình sinh ra cô kia.
Về phía Tiêu Thư, sau khi giảm bớt được một phần tối cổ thì có thể tạm hoà nhập lại với cuộc sống hiện đại.

Nếu đây là bản thể của Tiêu Thư thì có lẽ cô đã bị sự ô nhiễm nặng nề của thế giới này bức cho phát bệnh.
Đi xuống lầu thì cô vô tình đụng phải Tống Liễu đang bưng thố yến lên cho cô, thố yến bị đụng vung vãi ra vừa hay được Tiêu Thư nhanh nhẹn hứng được, điều này khiến bà Thời vô cùng bất ngờ.

"Mẫ..mẹ mẹ bưng này lên làm gì vậy ạ" Tiêu Thư dịu giọng hỏi.
Tống Liễu thì nhanh chóng điềm tĩnh đáp "Thì bưng lên bồi bổ cho con đó, mà này sao lại đi đứng vội vã thế đâm cả vào bà già này rồi."
Tiêu Thư vội vàng xám hối.

Cả hai nói cười vui vẻ.

Thời Gia Khánh khi trở về nhà thấy Thời An không sao thì kéo kéo tay áo Thời Triểu "Ba, An An có sao đâu mà hai người làm quá lên vậy làm cho còn sốt ruột về vội." nói với giọng hờn tủi.
"Tôi lo cho em gái anh thì làm sao, cả anh nữa làm ít thôi đủ để tiêu là được rồi.

Cứ làm cho cố để bệnh rồi hai cái thân già này sao chịu nổi" ông Thời vừa trách móc vừa đi về phía gian bếp.
Hai tay bưng nồi thức ăn xuống múc ra bát, thấy vậy Thời Gia Khánh cùng Tiêu Thư vội ra hộ giúp, cảnh gia đình thật đầm ấm.
Ngày hôm sau, Tiêu Thư theo kí ức mơ hồ của Thời An mà đến công ty làm việc.

Công ty này thuộc quyền quản lí của Tần gia, một gia tộc lớn có thể sánh ngang hoặc hơn hẳn Thời gia.
Bởi vì trình độ cao đồng thời tốt nghiệp đại học hàng đầu nên Thời An có vị trí lớn ở trong công ty.

Ngoài việc quản lí nhân sự ra thì Thời An còn thường xuyên được theo giám đốc bộ phận công tác tại nước ngoài.
Mọi nhân viên thấy Tiêu Thư thì niềm nở lấy lòng, chưa quen hẳn với cuộc sống chỉ đành theo thói quen của thân thể mà làm.

Vì tối hôm trước Tiêu Thư đã thức đêm nghiên cứu cùng diễn xuất được tôi luyện nên tạm thời có thể ứng phó.

Sau mấy ngày làm việc thì Tiêu Thư quen dần với nhịp sống, sáng thì tới công ty tối lại về nhà làm một con cá muối.

Bình thường cô sẽ làm dự án học tập nghiên cứu cách sử dụng máy tính tới một hai giờ đêm mới ngủ.
Với tư chất nhanh tiếp thu cùng với bản năng ham học hỏi nên rất nhanh Tiêu Thư đã học được toàn bộ kĩ năng cần thiết.
Trong thời gian làm việc Tiêu Thư phát hiện Thời An có số tài sản không nhỏ, cô nàng này thuộc dạng phụ nữ đầy tài năng nếu ai lấy được Thời An có lẽ là tích phúc lắm.
Rút số tiền gửi tiết kiệm ra, vì rút sớm nên lãi không nhiều nhưng đã đủ, Tiêu Thư bắt đầu đầu tư vào cổ phiếu.

Những trang cổ phiếu được Tiêu Thư dành ra thời gian rất nhiều để nghiên cứu, mấy chuyện tính toán này tương đối dễ bởi lẽ dù cho có cổ đại hoá đi nữa thì cái việc tính toán Tiêu Thư vẫn nắm rõ.
Mấy công ty được Tiêu Thư lọc ra đều có khả năng ăn lãi lớn, sau thời gian đắn đo cuối cùng cô quyết định chọn công ty nhỏ có khả năng phát triển cao.
Ngày cuối tháng Tiêu Thư sau khi nhận lương thì lại thêm vui vẻ, lương của Thời An nhiều hơn so với suy nghĩ của Tiêu Thư, nếu đầu tư đúng thì khoảng cách tới ngày hoàn thành nhiệm vụ sẽ không còn xa vời.
Thời gian cứ như vậy mà trôi qua, nói nhanh cũng chẳng nhanh chậm lại chẳng phải, ngày nghĩ lễ quốc khánh cũng tới.

Gia đình Thời Triểu cùng nhau đi nghỉ dưỡng tại nước Y, nơi đây nổi tiếng với những toà lâu đài cung điện, quần đảo hay những cảnh đẹp thiên nhiên ban tặng.
Nghỉ dưỡng tại một ngôi làng nhỏ truyền thống với những cánh đồng cỏ rộng mênh mông.

Tiêu Thư thả mình thư giãn hoà vào với thiên nhiên, người dân vô cùng thân thiện và hiếu khách.
Bà Thời có vẻ như còn tận hưởng hơn cả Tiêu Thư, chỉ với hai ngày ngắn ngủi Tống Liễu đã làm quen được với hầu hết những người bản địa, hoi trò chuyện uống trà rồi đi dạo cùng nhau.
Tiêu Thư thầm nghĩ có lẽ sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì dọn đến đây sống cũng là một ý tưởng không tồi.

Tại căn nhà mà gia đình Thời Triểu đang thuê trọ sáng hôm đấy cũng có một chàng trai tầm hai ba hai tư cũng tới thuê trọ.
Qua phong cách hành xử cùng lời nói có thể thấy cậu ta có xuất thân không tầm thường hoặc cũng có thể là gia đình cậu ta rất thành công trong việc dạy dỗ con cái.
Tiêu Thư cùng người đàn ông tự xưng là Tần Ninh này nói chuyện rất hợp.

Tần Ninh cũng làm việc trong lĩnh vực của cô, không những thế anh ta còn có hiểu biết rất sâu rộng, nhờ đó mà Tiêu Thư học hỏi thêm không ít.
Một tuần nghỉ lễ rất nhanh kết thúc, gia đình Thời Triểu lên máy bay trở về nhà.

Những người dân địa phương có tặng cho họ không ít đặc sản, Tiêu Thư cũng vô cùng luyến tiếc nơi này tại đây nó mang đến cảm giác trong lành đầy thư giãn.
Sau khi trở về nhà là một chuỗi công việc đầy áp đón chờ Tiêu Thư tại công ty.

Vùi mình vào công việc Tiêu Thư cảm thấy thật ngột thở, bỗng dưng thư kí của giám đốc bỗng gọi Tiêu Thư tới phòng..
 
Ngốc Tử Chàng Khoẻ Không
Chương 43: Chương 43


Gõ cửa phòng, vị giám đốc kia kêu cô vào trong.
"Không biết giám đốc tìm em có việc gì không ạ?" Tiêu Thư mở lời hỏi.
Vị giám đốc này tuổi không lớn, chỉ hơn Tiêu Thư tầm ba bốn tuổi, tuy là nữ nhưng tài quản lí rất tốt là một người đáng kính trọng và cần học hỏi thêm.
Vị giám đốc lúc này mới nhập xong dữ liệu văn bản, cô kêu Tiêu Thư ngồi xuống chiếc ghế đối diện hai tay đan vào nhau nhìn Tiêu Thư rồi nghiêm nghị.
"Công ty có một vị đối tác quan trọng cần được tiếp đón, ngày mai vị đối tác đó sẽ cùng vợ tới đây bàn chuyện làm ăn.

Công ty giao chuyện này cho chị giải quyết, theo những gì chị quan sát thì em có khả năng làm việc rất tốt.

Nếu được thì hôm đấy em đi cùng chị được chứ?"
Biết đây là cơ hội tốt cần nắm bắt, Tiêu Thư không do dự mà đồng ý nhưng cũng cần khiếm tốn.
Sau khi xong việc thì cô tiếp tục trở lại làm việc.

Việc đầu tư kinh doanh trên nhiều sàn thương mại của Tiêu Thư tiến triển khá thuận lời.

Nhờ những chỉ bảo góp ý của Tần Ninh mà mọi việc ổn định hơn.
Vì có thể từ người này mà học hỏi thêm nhiều thứ nên cô vẫn duy trì liên lạc thường xuyên.

Đôi khi trong thời gian giải lao Tiêu Thư có hỏi thêm đồi điều, Tần Ninh cũng không ngại mà chỉ giáo.
Trong văn phòng Tần tổng đang bận đọc dự án thì điện thoại hiện lên thông báo, cô bạn nhỏ nhắn tin hỏi anh có rảnh không có thể nói chuyện mấy câu không.
Vào cái thời điểm mà nhân viên đã tan ca thì anh còn đang tăng ca thử hỏi xem có thời gian không.

Đang tính nhắn lại rằng mình đang bận để lúc nữa rồi nói chuyện nhưng nghĩ lại cô bạn nhỏ này rất thú vị.
Đối với Tần Ninh cô bạn này là một người khéo léo vui tính nhưng không mưu tính vụ lợi, có lẽ thật ra cô nàng còn chẳng biết anh là ai chỉ là thấy học hỏi được nên mới bám dính như vậy.
Nói chuyện với cô thì anh cảm thấy khá thoải mái, cô hiểu những gì anh nói và tiếp thu rất nhanh khác xa với một số nhân viên anh hay gặp.

Nói thật lòng thì anh muốn mời cô vào công ty nhưng qua những gì anh biết thì công ty hiện tại cho cô phúc lợi lớn khiến cho bạn nhỏ này khá hài lòng.
Thu dọn gọn giấy tờ trên mặt bàn, Tần Ninh đứng trước cửa kính gọi điện cho bạn nhỏ kia.

Đầu bên kia trả lời, giọng nói vẫn phảng phất sự trầm ổn nhưng cũng đầy lanh lợi.
"Chào anh, có làm phiền anh không vậy?"
"Không phiền, em có việc gì sao." Giọng nói của Tần Ninh trầm ổn rất dễ nghe.
"Cũng không có gì, chỉ là nhớ anh thôi." Tiêu Thư tiếp lời có chút đùa cợt.
"Nhớ anh?" Lúc này vẻ mặt anh đầy vẻ khó hiểu, cô bé này có vẻ khác thường.
Nhận ra sự khó hiểu trong lời nói của Tần Ninh Tiêu Thư biết anh ta không hiểu nên giải thích."Ha ha đùa chút thôi, dạo này anh thế nào công việc ổn định chứ?"
Lúc này Tần tổng mới được giải đáp, anh ta bình thản đáp "Cũng ổn, thế còn em."
"Không ổn chút nào, em cần lời khuyên gấp từ vị đại nhân là anh đây nè."
Nghe cái giọng điệu có chút mệt mỏi cùng than phiền của cô nàng Tần Ninh nghi hoặc "Sao thế?"
"Thì giám đốc bộ phận em tin tưởng cho em đi học tập, lần đầu nên bỡ ngỡ sợ sai sót gây ra thiệt hại lớn..." Sau đó Tiêu Thư bắt đầu kể sự việc...
Cuộc gọi kết thúc, có trong mình lời khuyên hữu ích Tiêu Thư nằm vật ra giường lười biếng kéo chiếc gối kê đầu rồi lên trang mạng tìm kiếm.
Trong khi đó Tần Ninh tiếp tục chạy đua với khối lượng công việc trong ngày.

Sáng hôm sau Tiêu Thư ăn mặc chỉnh chu hơn, đi làm cũng sớm hơn, cái sự lười biếng hàng ngày cũng dần dần tiêu tan.

Tầm hai giờ chiều vị đối tác kia đến sân bay Tiêu Thư cũng giám đốc ra tiếp đón.
Qua lời giới thiệu Tiêu Thư đoán ước chuyện không hay sắp xảy ra, chỉ là cô chưa chuẩn bị đầy đủ để đón tiếp nó.
Tối hôm đó Tiêu Thư trở về nhà với sự bất an, nếu làm không tốt thì nhiệm vụ sẽ thất bại.

Đối diện với nó không phải bất kì sự chỉ trích nào mà là một địa ngục, điều này khiến cho Tiêu Thư càng thêm sợ hãi.
Mỗi lẫn nhiệm vụ hoàn thành không tốt đối diện với Tiêu Thư chỉ là việc răn đe nhưng khi nhiệm vụ thất bại thì hoàn toàn khác, đó là việc phải trải qua hàng chục cực hình trong Cực lạc cung nơi âm u và đáng sợ cùng tiếng rít gào của tội nhân.
Sau khi cố trấn tĩnh lại tinh thần Tiêu Thư cắn răng vạch ra một loạt các phương án.

Chuyển đi cũng có rồi từ chức cũng có..

cuối cùng Tiêu Thư nhớ ra đối đầu với Thời Yến còn có Tần thị.

Chủ tịch hiện tại đang trực tiếp nhắm quyền của Tần thị là một người trẻ tuổi, nếu bám chân được anh ta thì khả năng thành công rất cao.
Theo trí nhớ của cô thì Tần Ninh cũng họ Tần, có thể là anh em họ hàng với vị họ Tần kia.

Nhắn tin hỏi dò về vị kia, Tiêu Thư chỉ nhận được tin nhắn ngắn ngủi với dấu ?.

Về phía Tần Ninh, anh không biết bạn nhỏ kia có suy nghĩ tính toán gì, hỏi anh có quen mình không, sao lại không quen được chứ.

Tiêu Thư chỉ nói là muốn bàn chuyện hợp tác với anh ta, muốn nhờ anh hẹn hộ nhưng không rõ anh có quen hay không.

Tần Ninh cũng nhận lời, tối đấy anh tan ca sớm chuẩn bị sắp xếp mọi thứ.
Tầm chín giờ tối Tiêu Thư đã tới điểm hẹn, cô cảm thấy vô cùng hồi hộp.

Người đàn ông này cô chưa nói chuyện bao giờ cũng không có nhiều thông tin không dễ lừa như tên ngốc Quách Sinh.

Tần Ninh cho người đóng giả làm bản thân tới bàn chuyện, anh ta chỉ đứng phía sau giải quyết.

Thấy dáng vẻ hấp tấp của cô nàng anh có vài phần nghi hoặc.
Không lòng vòng bắt chuyện Tiêu Thư vào ngay vấn đề, theo cách nói chuyện hợp tác mà cô bắt trước từ nhiều người với ước mong anh ta sẽ để ý tới..
 
Ngốc Tử Chàng Khoẻ Không
Chương 44: Chương 44


Tuy nhiên khi Tiêu Thư chưa kịp nói xong về lợi nhuận mà hai bên có thể đạt được khi hợp tác thì Tần tổng kia đứng dậy, anh ta không quan tâm đến lời cô nói dù chỉ một chút.
Vị ấy nhìn chằm chằm vào đồng hồ vẻ mặt mất kiên nhẫn, sau một hồi thì anh ta liền rời đi mặc kệ cô gái kia đang đờ ra.
Trong suy nghĩ của anh ta thì cô nàng này quá ngây thơ, làm gì có chuyện dễ dàng như trong mấy quyển tiểu thuyết ngôn tình bá đạo.

Mấy lợi ích cô đề ra rất cuốn hút nhưng nếu để ý kĩ thì nếu hợp tác thì bên lỗ sẽ là Tần thị.
Tần Ninh không hề phản đối việc này, ngược lại anh ta lại ngầm chấp thuận.

Họ không thân đến cái mức vì một cô nàng mà huỷ đi tiền đồ, thật là không thể.
Tiêu Thư cũng đoán được đôi phần về kết quả này, cô không liên lạc với Tần Ninh nữa.

Hôm nay đã làm phiền anh ta như vậy, nói thật cũng chẳng còn mặt mũi nói chuyện nữa.
Suy nghĩ của cô dần bị đồng hoá, khi mọi việc diễn ra thuận lợi khiến cô không còn ý nghĩ cố gắng khiến cho cô đổ bễ dần.
Nghĩ lại thảm cảnh mà mình phải đón chờ Tiêu Thư nhanh chóng lấy lại tinh thần.

Hiện tại ngoài công việc chính Tiêu Thư còn học thêm nhiều ngành khác, trở về với cuộc sống bận dộn thật sự của đời trước.
Mỗi ngày sáng đi làm, chiều về vội vàng đi học thêm ngành khác, tối thì bận dộn lập trình.

Cứ như vậy mà một tuần trôi qua, Tiêu Thư không khác gì sinh viên ngành IT tối mặt chạy số liệu, người ngợm gầy hẳn ra.
Sau khi cảm thấy ổn định, buổi tối Tiêu Thư kiếm ba bốn công việc, cô sắm thêm mấy chiếc máy tính nữa.

Hai chiếc để bán hàng online, làm dịch vụ chăm sóc khách hàng, chiếc thì dùng để hack hệ thống thuê đơn giản giá rẻ, còn lại thì để treo game...
Thu nhập tăng lên không tưởng, Tiêu Thư dồn tất cả mở một công ty nhỏ tìm vài người bạn quen được trong lớp học về công nghệ thông tin.

Họ thành lập một công ty về kĩ thuật.
Sau một tháng bận tối mặt tối mũi Tiêu Thư đã kiếm đủ tiền đồng thời che giấu thông tin của mình tránh để Thời Yến biết.

Cô đưa Thời Triểu và Tống Liễu dời khỏi đất nước này tới nơi họ từng tới nghỉ dưỡng.
Thời phu nhân sau khi gặp Tiêu Thư thì cảm tình không ít, muốn nói chuyện thêm mấy câu với cô nàng này nhưng hết lần này tới lần khác bị cô từ chối.

Quan hệ của Tiêu Thư cùng đồng nghiệp trong công ty dần dần bị rạn nứt.
Lời đồn về cô nàng là một người kiêu căng ngạo mạn khó tính lại còn chảnh choẹ...!
Thời Yến sau khi du lịch trở về thì nghe người làm bàn tán về chuyện này.

Cô vốn không được bà Thời yêu quý liền vô cùng khó chịu liền cho người đi điều tra.

Thời Yến là một tiểu thư, dù cho được nhận nuôi đi chăng nữa cũng được giáo dục một cách tốt nhất, dù ghen tị thế nào thì trên gương mặt vẫn luôn nở nụ cười.

Thời Gia Khánh không hiểu hành động của em gái, anh ta một mặt nghi hoặc nhưng không có được giải đáp.

Thời An khuyên anh từ chức kiếm một công việc bình thường để tránh mọi rắc rối không cần thiết.
Ban đầu Thời Triểu chẳng hề hoài nghi trước hành động này của con gái nhưng lâu dần sinh ra nghi ngờ, sau một lần tranh thủ lúc Thời An tới thăm hai vợ chồng ông, Thời Triểu liền túm lấy cô nàng ra ghế sofa nói chuyện.
Khi cả nhà họ có mặt đầy đủ từng thắc mắc lần lượt được bộc phát.

Tiêu Thư trả lời cho có lệ nhưng rồi chẳng qua được mắt họ.

Cô cũng chẳng giấu diếm nữa mời thẳng thừng thừa nhận mọi thứ.
Qua lời nói của cô Tống Liễu từ chột dạ chuyển sang kinh hãi, không chỉ bà mà cả chồng con bà đều như vậy.

Họ không biết bản thân đã để lộ sơ hở gì để Tiêu Thư biết bản thân không phải con ruột của họ.
Lão Thời quay ra trách móc Thời Gia Khánh, ông cùng vợ không nói chỉ có tên nghịch tử này biết nữa không phải nó thì còn ai.
Tiêu Thư thấy vậy vội ngăn cản, cô giải thích qua vì lí do này.

Cả không gian bỗng tĩnh lặng, trong nhà không ai cất lên tiếng nói, có lẽ họ sợ nếu nói ra sai lời thì sẽ chẳng thể vãn hồi.
Tống Liễu nghẹn ngào mở lời phá tan cái cảnh tượng trầm lặng ấy, bà nhìn đứa bé gái mà mình nhận nuôi tự tay nuôi dưỡng chăm sóc có khi còn hơn đứa con mình sinh ra là Thời Gia Khánh kia.
"Nếu con đã biết thì sao còn giấu ba mẹ, con muốn hai ông bà già này rời đi để còn nhận lại cha mẹ ruột sao..

nếu vậy thì không cần đâu chúng ta không ngăn cản con.."
Lời nói như bị nghẹn không thốt ra thành âm thanh được khiến trái tim của Tiêu Thư nhói đau, có lẽ lại một lần nữa cô lựa chọn sai cách làm, phải chăng sự may mắn cùng tài năng đã che mờ tâm trí cô.
Phải chăng cô thật như đồng nghiệp nói kiêu căng ngạo mạn, cô nghẹn lên như muốn khóc.

Có lẽ phần nào tâm trí của Thời An đã tác động mạnh mẹ tới cô.
Trái tim nói đau một cách khó hiểu của bản thân, cái cảm xúc tưởng chừng như được vùi chôn tư lâu lại xuất hiện.

Có lẽ Thời An đang đau đớn muốn oà khóc nức nở, trái tim ấy đã nói lên cho Tiêu Thư biết.
Nhiệm vụ thất bại, Tiêu Thư bị phản phệ bật khỏi vòng xoáy trở về ma tộc.

Đối diện với Tiêu Thư là một cơn ác mộng, sự tức giận cùng phẫn nộ được thể hiện một cách chân thực trên gương mặt vị ma chủ ma giới đầy đáng sợ kia..
 
Back
Top Bottom