Khác Ngọc Ẩn Tàng Sơn, Độ Khí Sơn Hà

Ngọc Ẩn Tàng Sơn, Độ Khí Sơn Hà
Chương 19 : Nỗi Nhọc Nhằn Dưới Đài Sen


Sương tháng Ba giăng mờ khắp lối.

Mặt đất còn ẩm sau cơn mưa lất phất lúc hoàng hôn.

Trời đã tạnh, nhưng hơi nước chưa tan, hoà vào khí lạnh, thấm vào da thịt như từng mũi kim tơ.

Dọc con đường thôn vắng, ánh lửa leo lét từ vài ngôi nhà hiện mờ sau màn sương, lập lòe như hồn phách xưa còn vương luyến cõi trần.

Giữa màn sương mỏng, bóng áo Chúa Công sừng sững như núi đứng im nơi cổng Đàm phủ.

Đinh Bộ Lĩnh vừa trở về từ Thung Lá.

Nhưng những lời của Vương Bà vẫn chưa thôi vang vọng trong lòng hắn.

"Ngươi, dương khí cực thịnh, cốt cách thuần dương.

Thiên hạ này vốn đã định sẵn là của ngươi.

Nhưng dương vượng cực tất khắc thân cận.

Ngươi bước tới một bước, kẻ bên cạnh ngươi sẽ tất phải lùi một bước, có khi là lùi hẳn vào cõi u minh."

Hắn tin.

Không phải tin vào mê tín.

Mà tin vào thiên mệnh.

Từ một đứa trẻ chăn trâu nơi đồng nội, hắn lớn lên cũng chỉ là một kẻ áo vải giữa thời loạn.

Nhưng từng bước, hắn dựng nên uy danh, từ kẻ vô danh trở thành Vạn Thắng Vương, khiến các vương hầu kính nể, các sứ quân phải dè chừng.

Hắn lẽ ra phải thấy tự hào.

Nhưng chính cánh cổng Đàm phủ trước mất nhắc hắn rằng cái giá cho đại nghiệp chưa bao giờ rẻ.

Mẫu thân hắn mất khi hắn đang trên đà thăng tiến, đúng lúc Trần Minh Công nhận hắn làm nghĩa tử, trao dần binh quyền vào tay.

Cha hắn mất từ thủa hắn còn thơ.

Mẹ hắn hao mòn cả đời vì hắn, để rồi khi hắn có thể tự đứng vững, bà lại ra đi, chẳng kịp nhìn thấy ngày hắn thành danh.

Đàm Gia, những cữu cữu vì hắn mà bỏ mạng, vì đại nghiệp hắn theo đuổi mà suy vong.

Ngoại công của hắn Đàm Viên Ngoại – Đàm Hiếu Nhân một đời gây dựng, Đàm phủ từng là chốn phú quý bậc nhất trong thôn, cửa cao nhà rộng, kẻ hầu người hạ tấp nập ra vào.

Nay xuân phong đã tận, chỉ còn lại một phủ lạnh lẽo, người hầu thưa thớt, già trẻ nương tựa nhau mà sống.

Biểu huynh, biểu muội hắn còn nhỏ, đã sớm mồ côi.

Đàm Gia không còn rực rỡ như xưa, nhưng vẫn là nơi hắn khắc ghi trong lòng.

Hắn biết, nếu hắn cứ bước tiếp, vẫn sẽ còn người phải rơi rụng.

Hắn đau không?

Có.

Nhưng đau để làm gì?

Để than khóc?

Không.

Để dừng lại?

Không bao giờ.

Hắn sinh ra là để nắm thiên hạ.

Nếu thiên hạ đã chọn hắn, vậy hắn phải thắng.

Hắn phải thắng, để sự hy sinh của mẫu thân được khắc ghi muôn đời.

Hắn phải thắng, để Đàm phủ hương khói chẳng dứt, để vạn kẻ cúi đầu kính bái.

Hắn không ngoảnh lại.

Siết chặt dây cương, Đinh Bộ Lĩnh lặng lẽ thúc ngựa chầm chậm tiến vào cổng lớn.

Gia nhân ngoài cửa đã sớm thông truyền, bà vú già trong phủ đợi từ lâu, cúi đầu cung kính đón hắn.

Bước qua bậc cửa cao, vị Chúa Công cao cao tại thượng giờ đây lại kính cẩn đối diện với người cữu mẫu của mình mà không dám nhìn lâu, chỉ cúi đầu thật thấp, giọng trầm vững mà thành khẩn:

—Xin cữu mẫu cho phép ta vào từ đường, dâng một nén hương trước linh vị ngoại công và chư vị cữu cữu, mong hồn thiêng nơi cõi xa soi tỏ cho lòng này.

Lý Trà Hoa vận áo lụa đơn sơ, dung nhan nhuốm màu sương gió, đôi mắt ẩn chứa nét u hoài thăm thẳm tựa hồ ôm trọn bể dâu.

Giờ phút này, bà chỉ lặng lẽ nhìn vị điệt nhi – Đinh Bộ Lĩnh – thật lâu, rồi khẽ gật đầu, như đã thấu tận tâm khảm.

Khói trầm lan nhẹ trong gian thờ tĩnh mịch.

Mùi hương nhang quện trong gió xuân dìu dịu, như kéo hồn người về những tháng năm đã khuất.

Đinh Bộ Lĩnh lặng lẽ dâng hương, mắt dõi theo ánh lửa tàn dần nơi đầu nhang, tâm khảm cuộn đầy những nỗi niềm chưa kịp đặt tên.

Nhưng hắn biết, mình không thể nán lại lâu.

Hắn ngoái nhìn bài vị lần cuối, lửa nhang chập chờn như hồn tổ linh vãng.

Mắt hắn khép hờ giây lát, rồi mở ra – trầm tĩnh như thể mọi tiếc thương đã chôn sâu dưới lớp đá tâm can.

Quay người lại, hắn trầm giọng dứt khoát:

— Lập tức hồi Hoa Lư động.

Truyền lệnh cho Trương Ma Ni.

Gửi mật tín đến Đinh Liễn: bảo nó khéo léo dùng kế sách, chiêu dụ Ngô Xương Xí ở thành Bình Kiều về phe ta.

Hắn dừng lại một thoáng, giọng trầm xuống — không lạnh mà khiến người nghe rùng mình:

— Nếu không thể... thì nó hẳn cũng hiểu phải làm gì.

Ám vệ vái nhận lệnh, lui ra trong tĩnh lặng.

Ngoài sân, mưa bụi bắt đầu lất phất, mờ như tấm màn phủ kín thế cục chưa rõ ràng.

Trong lòng hắn, sóng ngầm cuộn siết — như trời đông trước giờ cuồng phong nổi trận.

*****

Trời đêm đã khuya.

Mưa phùn ngớt từ lâu, chỉ còn lại khí ẩm lặng thầm thấm vào áo giáp lạnh như sương.

Gió xuân nhẹ lướt qua mái ngói phủ đệ, mang theo mùi đất ẩm sau một ngày dài – dìu dịu mà chẳng xua nổi nét trầm mặc trên gương mặt Đinh Bộ Lĩnh.

Hắn cùng Phạm Hạp thúc ngựa về tới cổng Đinh phủ.

Dưới ánh đèn lồng lặng lẽ lay động, ba bóng người đã đứng đợi từ lâu – Trinh Minh phu nhân, Uyển Liên phu nhân và Liên Hoa quận chúa.

Họ đứng đó, tà áo khẽ lay trong gió đêm.

Bóng dáng nghiêng nghiêng in trên nền đất, mờ nhòe như ảo ảnh trong mộng.

Uyển Liên bước lên trước.

Nàng không nói nhiều , chỉ nhẹ nhàng phủi đi những giọt nước còn đọng nơi vạt áo giáp của Đinh Bộ Lĩnh, động tác mềm mại, ánh mắt dịu dàng như sương sớm.

Song nơi khóe mắt nàng, không có bóng hình thâm trầm của yêu thương, mà là nét tĩnh tại của người biết mình đang làm gì, vì điều gì.

"Phu quân trở về, hẳn mỏi mệt rồi," - nàng nói, giọng nhu hòa đúng mực, không thừa một chữ, không thiếu một lễ.

Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua Liên Hoa quận chúa – con gái út của hắn.

Nàng nhỏ nhắn, đôi mắt trong veo ánh lên vẻ sùng kính tuyệt đối.

Một thoáng nhìn ấy, lòng hắn dâng lên một cảm giác kỳ lạ – vừa tự hào, vừa nặng trĩu.

Không nói thêm, Đinh Bộ Lĩnh cất bước vào phủ.

Cả đoàn người theo sau.

Trong ánh sáng đèn lồng lay động, bóng dáng hắn in dài trên nền đất lát đá – lặng lẽ mà quyết liệt.

Phủ đệ đêm nay không rộn ràng nhưng vẫn đủ ấm cúng, như một chốn tạm yên sau bao ngày gió bụi.

Khi Đinh Bộ Lĩnh tháo trường bào, Trinh Minh phu nhân đích thân đón lấy, rồi dâng lên chén rượu đã ủ sẵn.

"Chén rượu này, thiếp ủ từ ngày theo chàng dẫn quân bình định sứ quân Lã Xứ Binh, đêm nay thiếp lấy ra cùng phu quân nâng chén." – Giọng nàng nhẹ nhàng, mà trong mắt ánh lên một tia kiêu hãnh.

Hắn đưa tay tiếp lấy, rượu cay nồng chảy xuống yết hầu, như lửa đốt lòng.

Mâm cơm khuya đã được dọn sẵn, toàn những món ngon chỉ có ở châu Đại Hoàng – Dê hầm nấm mối tụng sả, Thỏ xào hương lan, Gà quay đỉnh phong, Rau cải đoạn mây... từng món một bày biện tinh tế, hương thơm lan tỏa, đều là tâm huyết của Uyển Liên phu nhân đích thân chế biến.

Nàng ngồi đó, dịu dàng gắp thức ăn, gương mặt hiền hòa như nước, đôi mắt mang theo chút mong chờ.

Như hiểu được hàm xúc của mẫu thân mình, Liên Hoa quận chúa rụt rè gắp một miếng Dê hầm nấm mối tụng sả, đặt vào bát phụ thân nàng.

Đôi tay nhỏ xíu run nhẹ nhưng ánh mắt thì long lanh ngưỡng vọng, giọng nàng mềm mại vang lên:

— Phụ vương, món này là do Mẫu thân con đích thân hầm.

Người nếm thử đi ạ...

Đinh Bộ Lĩnh đặt chén rượu xuống, khẽ đưa tay vuốt mái tóc con gái, ánh mắt dịu lại đôi chút, giọng trầm ổn:

— Nữ nhi có lòng.

Nhưng ngay khi tay rời khỏi mái tóc ấy, một khoảng trống lạnh lẽo len vào trong tâm khảm hắn.

Bên bàn tiệc là vợ hiền săn sóc, là nữ nhi ngưỡng vọng, là gia nhân kính cẩn hầu hạ.

Thế nhưng... liệu có ai hiểu thấu được nỗi gian truân mà hắn từng trải?

Rượu ủ thơm nồng, mỹ vị tinh tuyển, hồng tụ thêm hương.

Bên cạnh là con thảo hiếu kính, tay dâng thức ăn, mắt sáng như gương.

Song liệu có ai hay, những gì hắn từng nếm trải lại đắng hơn men cay?

Trong mắt họ, hắn là bậc anh hùng cái thế, là Vạn Thắng Vương lẫy lừng thiên hạ.

Nhưng có mấy ai thấu được, con đường hắn đi chẳng phải rải cánh hoa mà toàn sỏi đá ,máu loang?

Mỗi bước chân là một lần dẫm qua sinh tử, toan tính, và những đêm trắng nặng trĩu toan tính mưu cơ.

Ngay cả nơi này – chính phủ đệ hắn dựng nên – vốn nên là chốn yên ấm nhất, hắn lại thấy mình như kẻ đứng ngoài cuộc....

Một lữ khách, nhìn vào ánh đèn mà chẳng biết mình thuộc về đâu.

Trong mắt thế gian, hắn là một con người sắt đá, là Vạn Thắng Vương máu lạnh và kiêu hùng.

Dẫu có ai biết, hắn cũng từng là một đứa trẻ côi cút, ngồi trên lưng trâu mà mơ về vương đồ ?

Họ thấy hắn chiến thắng.

Nhưng chẳng mấy ai hiểu rằng, cái giá cho chiến thắng này đắt đến nhường nào ?

Hắn lặng lẽ ăn, lặng lẽ uống.

Tiếng nói của hai vị phu nhân như xa vắng, ánh mắt trong veo của Liên Hoa cũng không giữ nổi hồn hắn ở lại nơi mâm cơm đầm ấm này.

Tâm trí hắn phiêu dạt giữa chiến trường cát bụi, giữa những tấm lưng đẫm máu đã từng đỡ gió thay hắn, giữa Đàm phủ tiêu điều trong đêm lạnh, nơi tiếng gió vẫn còn vọng lại lời ru của mẫu thân thuở nào.

Hắn biết, hắn đã thắng.

Nhưng kẻ thắng trận... có khi nào thật sự được yên lòng?

Rượu cay nồng trôi xuống cổ họng, không để lại dư vị men nồng – chỉ để lại một vệt bỏng rát.

Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí Đinh Bộ Lĩnh chợt chùng xuống, ký ức bất ngờ ùa về – rõ rệt như thể mới hôm qua.

Đó là buổi chiều đầu tháng Giêng, khi hương xuân còn vương trên cành đào, sắc mai chưa phai.

Chỉ vài ngày sau thành thân cùng Dương Nguyệt Huyên, hắn trở về từ doanh trại sau buổi diễn tập binh kỵ.

Hương sắt thép vẫn còn phảng phất trên giáp bào, mồ hôi chưa ráo, bước chân hắn còn vương âm khí trận mạc.

Vừa đặt chân đến cổng Dương phủ, hắn đã thấy nàng cùng lão phu nhân vừa từ chùa Diêu Sơn trở về.

Trời chiều lúc này lạnh hanh, nắng nhạt như lụa, hoa đào trước cổng vừa mới rụng bớt cánh, còn vương hồng trên nền gạch ẩm.

Gió đông khẽ thổi qua rặng cau già, mang theo chút tịch mịch vừa sang xuân, vừa như dư vang của mùa cũ chưa tan.

Nàng khoác áo đoạn chàm, cổ tay phủ lớp the trắng, tóc cài trâm ngọc bích, tràng hạt gỗ đàn hương quanh cổ còn thơm mùi khói nhang, ánh mắt dịu nhưng sâu, như vừa từ cõi thiền về trần.

Lúc ấy, hắn chỉ nghĩ rằng nàng sẽ như mọi ngày — sẽ đứng nơi thềm cửa đợi hắn, dịu dàng dìu hắn vào nhà như Uyển Liên phu nhân của hắn vẫn thường làm.

Nhưng không — ánh mắt nàng đảo qua hắn, không phải nhìn hắn, mà là quanh hắn.

Giây tiếp theo, câu đầu tiên nàng cất lên:

"Hồng mã của chàng đâu?"

Đinh Bộ Lĩnh chợt khựng lại, trong mắt vụt qua một tia bối rối — chẳng rõ nàng hỏi thật, hay đang ẩn ý điều gì.

Một thoáng sau, hắn bật cười nhè nhẹ, tưởng nàng chỉ tiện miệng hỏi:

— Nó đang dưỡng thương ở động Hoa Lư

Nét mặt nàng chỉ thoáng chùng xuống, như khi người ta nhận ra một điều đã đoán trước.

Ánh nhìn trong mắt nàng khẽ dịu lại — không trách, chỉ lặng đi trong một khoảng lặng rất nhỏ.

Thấy ánh mắt nàng chợt lặng đi, hắn hơi ngẩn ra.

Rồi chẳng rõ vì muốn xua đi khoảng lặng ấy, hay chỉ đơn giản thấy nàng đáng yêu lạ lẫm trong khoảnh khắc ấy, hắn bật cười – giọng pha chút trêu chọc:

— Không có hồng mã, vậy... hắc mã thì sao?

Nguyệt Huyên đưa mắt nhìn quanh, rồi dừng lại ở bộ chiến giáp bạc ánh nơi vai áo hắn.

Một nhịp trôi qua, nàng cất lời, không nhanh không chậm:

— Hắc mã đối lập với chiến giáp trên người chàng...

Nhìn chàng lúc này, chẳng khác nào... hắc bạch vô thường vậy.

Hắn sững lại.

Lâu lắm rồi... ngoài mẫu thân và tỷ tỷ, chưa từng có ai khiến hắn khựng như thế — chỉ bằng một câu.

Không vô tình mà cũng chẳng cố ý.

Giọng nàng nhẹ như gió đầu mùa, lại khiến lòng hắn khẽ động — như một vết xước rất mảnh, không đau, mà nhớ mãi.

Rồi hắn bật cười.

Thuận tay, hắn cúi người bế nàng lên lưng ngựa:

— Được rồi, hãy để hắc bạch vô thường này đưa nàng đến cõi Mộng Sinh nhé!

Ngựa phi nước đại xuyên qua rừng tre ven bờ Hát Giang, hai bên là rừng tre vút thẳng xen những tán đào đang độ nở.

Gió cuốn ngược, ép Nguyệt Huyên phải xoay người lại, hai tay bám vào giáp hắn để giữ thăng bằng.

Mặt nàng áp vào ngực hắn, hơi thở vướng trong gió.

Tóc bay tạt qua cổ áo, vai nàng căng cứng lại.

Tay Đinh Bộ Lĩnh vẫn giữ chắc dây cương, ánh mắt không rời đường trước mặt.

Nhưng giữa mùi sắt lạnh của giáp, hắn thoáng cảm nhận được làn hương nhẹ từ tóc nàng — và cả sự e dè kín đáo trong nhịp thở không nói thành lời.

Một nụ cười mờ mờ thoáng qua nơi khóe môi hắn — không phải vì đắc ý, mà như vừa phát hiện điều gì đó... lạ hơn cả kế hoạch ban đầu.

Đến bờ sông, hắn bất ngờ ghìm cương.

Ngựa chồm lên, hí vang giữa ánh chiều loang lổ vàng đỏ.

Cát bụi văng lên, xô cả hơi thở.

Nàng giật mình, tay bất giác siết nhẹ lấy eo hắn.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, thân thể nàng khẽ run.

Đinh Bộ Lĩnh cảm nhận được rõ ràng.

Hắn bật cười, một tiếng cười trầm đắc ý – như thể vừa thắng một trận mà không cần vung gươm:

— Nếu ta buông tay lúc ấy... nàng sẽ rơi vào đâu?

Vào lòng nước, hay... vào lòng ta?

Nguyệt Huyên hơi nghiêng người, định trách một câu, nhưng chưa kịp cất lời thì ánh mắt hắn đã rọi thẳng vào nàng – vừa tinh quái, vừa đắc ý.

Nàng bỗng thấy tim đập nhanh.

Câu nói định thốt ra tan thành gió.

Một khắc lặng đi, nàng lẳng lặng đưa tay bám vào tay hắn, nhẹ nhàng bước xuống, vạt áo khẽ lướt qua bụi cát, để lại hương thơm thoảng qua.

Khi đứng thẳng lại, nàng vẫn không nhìn hắn.

Chỉ cắn nhẹ môi, mắt nghiêng sang hướng sông, giọng nhẹ như làn nước:

— Sao chàng lại làm vậy...

Thiếp chưa chuẩn bị...

Hắn nhìn nàng, lại thấy thú vị hơn.

Trước mắt hắn lúc này, nàng không còn là vị phu nhân cao quý của Vạn Thắng Vương nữa, mà giống một tiểu thư ngang bướng đang gắng gượng giữ phẩm cách, dù bên trong đã rối loạn tựa sương khói đầu xuân.

Hắn và nàng đều hiểu, mối nhân duyên này chẳng qua là sự kết hợp vì lợi ích mà thành.

Khi ánh mắt nàng chạm đến những vết sẹo ngang dọc trên tấm lưng hắn, gương mặt khẽ lắng xuống – như thể mọi lời từng chuẩn bị đều đã hóa thành nỗi lặng thinh.

Đầu ngón tay mảnh mai khẽ lướt qua từng vết sẹo, như thể chạm vào những tháng năm gió tanh mưa máu mà hắn đang đi qua, chưa một khắc ngơi nghỉ.

Nàng không cất lời, chỉ khe khẽ nhắm mắt, đôi hàng mi run nhẹ, rồi tựa đầu vào vai hắn, giọng nói tựa gió thoảng:

— Hẳn những ngày qua... chàng đã gắng gượng đến nhường nào.

Hắn nhìn nàng, chẳng nói gì.

Trong giây phút ấy, từng nét dịu dàng của nàng như thấm vào tận xương tủy hắn.

Nàng không hỏi, không trách, chỉ lặng lẽ cảm thấu.

Hắn biết, nàng đã nhìn ra những đoạn đường gập ghềnh hắn đang bước – và dù chưa đến đích, hắn cũng đã phải đánh đổi không ít.

Hắn không biết nàng đã đi qua những gì để có được sự bình thản ấy.

Trong ánh mắt nàng, có thứ gì đó khiến người ta không dám tiến thêm – không phải vì lạnh lùng, mà vì quá sâu.

Giữa ngàn tính toán, nàng vẫn lặng lẽ đặt tay lên lưng hắn, như thể trong giây lát, nàng chọn hiểu – chứ không chọn kiểm soát.

Nhưng rồi, nàng lại lùi một bước, giữ vững cái lý của mình như nước giữ lòng sông.

Hắn biết, đó là giới hạn hắn không thể vượt qua.

Nàng có thể bước bên hắn giữa cõi loạn ly này, nhưng sẽ không đánh đổi cội rễ của mình để chìm vào vầng hào quang của hắn.

Nàng là nước – biết lùi khi cần, biết vỗ về khi thuận gió, nhưng cũng có thể âm thầm bào mòn đá tảng, xoáy sâu vào điều tưởng chừng bất biến.

Hắn không muốn khuất phục nàng – mà cũng không thể chiếm trọn nàng.

Thứ nàng giữ, không phải là tự do thể xác, mà là một phần tâm trí hắn vĩnh viễn không thể chạm tới.

Nàng hiểu hắn.

Thương hắn.

Nhưng lòng nàng, vẫn để dành một khoảng... cho điều lớn hơn tình yêu.
 
Ngọc Ẩn Tàng Sơn, Độ Khí Sơn Hà
Chương 20 : Sương giờ hợi


Giờ Hợi, tiết tháng Ba nhuốm hơi sương, xuân vờn trên từng ngọn cỏ lau trên dãy núi đá vôi mà Đinh vương phủ tựa vào tại Đàm gia thôn .

Trăng quế mỏng như tấm the phủ lên mái ngói âm dương, gió đưa hương cau già từ vườn sau thoảng qua cửa sổ , quyện mùi khói trầm ngũ sắc đang dâng lên nếp áo lụa của Uyển Liên phu nhân.Nàng đích thân dìu Chúa Công sau bữa cơm muộn vào nội viện nghỉ ngơi, đôi tay dịu dàng điều chỉnh chăn gối, tựa như sợi tơ xuân buông lơi giữa trời đất.

Dẫu cảnh vật an yên, Đinh Bộ Lĩnh vẫn chẳng thể tĩnh tâm, trằn trọc hồi lâu, hắn khẽ trở mình, rời khỏi viện tử, khoác ngoại bào, lặng lẽ tiến về thư phòng, ánh đèn lưu ly từ thư phòng hắt ra khoảng sân nhỏ, chập chờn như bóng người xưa vất vưởng.

Trong thư phòng, án thư bằng gỗ trắc đen bóng, vân gỗ uốn lượn như rồng thiêng cuộn mình nơi đáy vực.

Trên án thư, hổ phù giương nanh trấn yểm, khí tượng uy nghi, tựa hồ lời răn về kỷ cương bền vững.

Giá sách bằng lim già, nét khắc rồng ẩn giữa mây, bóng chân long chỉ lộ khi thời thế chuyển mình.

Hai bên vách, bức họa danh tướng lưu dấu linh khí anh hùng: Triệu Quang Phục ngồi trầm mặc bên dòng sông, mắt dõi theo mặt nước cuộn trôi, tựa hồ đang chiêm nghiệm thế nước thịnh suy.

Bên kia, Bố Cái Đại Vương lẫm liệt cầm đao, dáng vững như sơn, thần uy rợp bóng muôn đời.

Giữa thư phòng, hai bức tranh thánh liệt nối tiếp nhau: Thánh Gióng cưỡi ngựa sắt vút bay qua tầng mây, dáng uy mãnh như muốn xuyên phá cõi trần, để lại sau lưng tro tàn của giặc Ân.

Kế bên, bức họa Sơn Tinh hiện lên sừng sững trên đỉnh núi Tản Viên, vạt khố ngài bay phất phơ như mây quấn quanh non cao, thần thái hiên ngang, một tay vươn lên trời như nắm giữ mệnh trời, tay kia điểm xuống đất, tựa kẻ dẫn dắt sơn hà.

Dưới chân núi, Thủy Tinh nổi trận cuồng phong, sóng nước đập vào vách đá trắng xóa, nhưng đỉnh Tản vẫn sừng sững chẳng hề lung lay.

Nước thuận theo trời, núi vững theo đất.

Mệnh vương giả phải như long mạch chảy xuôi về bể lớn, chẳng thể nhốt thân nơi ao tù nước đọng.

Vạn Thắng Vương ngồi trước án thư, lật từng trang binh thư.

Dưới ánh đèn, những dòng chữ thư pháp uốn lượn như rồng bay, phượng múa.

"Dĩ đoản chế trường."

Và "Tọa sơn quan hổ đấu.".

Lời lẽ tựa đao kiếm, sắc bén mà thâm sâu.

Thế nhưng, lòng hắn vẫn miên man theo dòng thiên ý.

Hắn nhớ đến Đỗ Cảnh Thạc —một kẻ theo thời thế mà lật lọng, ngụy quân tử bậc nhất.

Ngày trước, khi Ngô Vương dựng nghiệp, hắn chạy theo triều đình để mong cầu danh phận.

Dương Bình Vương lợi dụng tiếm vị, hắn lập tức quỳ gối quy thuận.

Khi Ngô Xương Ngập và Ngô Xương Văn trở lại, hắn trở mặt, giẫm lên kẻ cũ để bợ đỡ phe mới.

Nay thời cuộc hỗn mang, hắn tự lập một cõi, mưu đồ xưng bá.

Đỗ Cảnh Thạc, chẳng khác gì nhìn một kẻ đội lốt nghĩa hiệp nhưng lòng đầy toan tính, thấy lợi mà đổi dạ, thấy nguy mà thoái lui.

Phạm Bạch Hổ, dù cát cứ, nhưng vẫn giữ khí khái hào kiệt.

Còn kẻ này, chỉ là thứ gió chiều nào theo chiều ấy.

Nếu không trừ đi, e rằng ngày sau tất thành đại họa.

Bàn tay hắn siết chặt cuốn binh thư.

Một năm rưỡi trước, hắn đã giả bại, dẫn theo Cao Minh, Cao Khiển tháo lui để dò xét kẻ ngụy, khi thế trận chưa vững, binh mã chưa đủ, lương thảo chưa dày.

Nay thì khác; qua bao phen điều động, chính hắn đã thân chinh xông pha, từng trận đánh thử lòng quân, để đo lường thế giặc.

Lưới đã giăng, nước đã dâng, chỉ còn chờ trận cuồng phong cuốn trôi mọi gian toan.

Đinh Bộ Lĩnh khẽ đặt binh thư xuống, ánh mắt trầm mặc.

Là bậc quân tử, hắn hiểu rằng binh đao không chỉ để thắng mà còn để định càn khôn, lập thiên hạ.

Thắng mà không biết dừng, tất vướng kiếp sát.

Diệt mà không có chỗ dung, tất chuốc họa vào thân.

Gió xuân ngoài hiên thổi nhẹ, cuốn theo hương đất trời, mang cả khí vị trầm hùng của non sông.

Trong ánh sáng mờ ảo tựa hồn thiêng tiên tổ vấn vít, Đinh Bộ Lĩnh khẽ vẫy tay, cánh cửa thư phòng lặng lẽ hé mở.

Một bóng người thấp thoáng như gió lướt qua ngưỡng cửa, quỳ phục trước án thư.

Phạm Hạp – cận vệ tâm phúc của chúa công – cúi đầu chờ lệnh.

Đinh Bộ Lĩnh trầm giọng, thanh âm như gươm khẽ chạm đá:

— Ngươi hãy tức tốc truyền lệnh đến Hoa Lư động.

Thống soái Đinh Điền cùng mưu sĩ dưới trướng của hắn Trình Minh, võ sư Trương Ma Ni và chư tướng Lê Chương, Lê Du tề tựu tại doanh trướng trước giờ Mão theo ta bảy ngày sau tập hợp binh mã đến thành Điếu Ngư.

Ta sẽ hội đàm với quân sư Lưu Cơ tại đó.

Hắn dừng một nhịp, ngón tay gõ nhẹ lên thư án trải rộng:

— Phát lệnh cấp tốc đến tỷ phu Nguyễn Bồ và tỷ tỷ Quế Nương – bảo gia quyến trong phủ chuẩn bị khăn gói, xuất phát đến thành Điếu Ngư trong hôm nay.

Phạm Hạp chắp tay hành lễ nhận mệnh, chắp tay vái rồi lui ra, lập tức điểm danh thân binh, nhanh chóng phóng ngựa rời đi.

Sau đó, Đinh Bộ Lĩnh đứng dậy chấp tay sau lưng, bóng áo bào huyền sắc hòa vào màn đêm như hổ phục chờ thời,ánh mắt ngước ra ngoài cửa sổ, gió xuân khẽ động.

Tiếng hắn vang lên lạnh buốt, cắt ngang tiếng gió:

—Tĩnh phong !

Một bóng đen từ trên xà ngang chợt rơi xuống như diều hâu lao mồi, vạt y phục hắc bào phủ phục dưới nền gạch.

Khuôn mặt ám vệ ẩn thân chìm trong lớp vải che nửa mặt, chỉ lộ đôi mắt sáng tựa dao găm.

— Thông tri cho Vương Bà : Điều thêm cho ta thập nữ Ám Vệ tối hậu về Đinh Vương Phủ trước canh ba.

Nếu để lộ một mảy may khí tức...

Hắn xoay ngón cái trên chuôi kiếm, lưỡi đao kêu "xoẹt" một tiếng ngắn ngủi:

— Chém đầu cả đội tuần dạ!

Ám Vệ khẽ run vai, đầu cúi sâu hơn trước uy lực Chúa Công.

Bóng người vụt biến như khói tan trong gió, chỉ còn tiếng lá tre ngả màu rơi xuống hiên thềm.

Bên ngoài, một tiểu đồng thấp thoáng dưới bóng tối, đôi mắt láo liên dòm ngó.

Thấy thị vệ Phạm Hạp lui gót, hắn vội giả cách tiến trà xanh lên Chúa Công, rón rén men theo hành lang dài, thoắt cái đã lẻn sang Bách Xuân viên – nơi Uyển Liên phu nhân an tọa.

Hiên ngoài,hơi sương lạnh lẽo quyện cùng mùi hoa quế thoảng nhẹ.Trong phòng hương khói mờ ảo, Nguyễn Diệp Liên ngồi bên khung cửi gỗ, từng đường kim thoăn thoắt xuyên qua lớp vải, thêu nên đường nét áo giao lĩnh dành cho Chúa Công.

Ánh đèn dầu leo lét hắt bóng nàng lên tường, in hình một đóa liên trắng giữa đêm tịch mịch.

Từ khi Đinh Bộ Lĩnh bước vào thư phòng, lòng nàng tựa dải lụa vương gai, thấp thoáng nỗi niềm khôn tỏ.

Tiểu đồng khúm núm quỳ dưới thềm, giọng lém lỉnh cắt ngang tĩnh mịch:

– Bẩm phu nhân, Chúa Công chuẩn bị giá chỉ đến thành Điếu Ngư.

Mũi kim sắc bén khựng lại.

Giọt huyết đỏ thắm từ đầu ngón tay nàng rơi xuống tấm giao lĩnh, loang dần như đóa mẫu đơn nhuốm sương.

Nguyễn Diệp Liên khẽ nâng mi, ánh đèn lập lòe soi gương mặt bạch ngọc không một gợn sóng, chỉ đáy mắt nàng thoáng chút bâng khuâng tựa khói sương.

Từ khi đất Bảo Thái trở về, Chúa Công vẫn như trước, vẫn là một thân Nam chinh Bắc chiến phong trần sương gió, bên cạnh không thiếu nữ tử ái mộ, thậm chí có kẻ theo giá về cùng.

Nhưng nàng biết, tâm tư Chúa Công chưa bao giờ đặt vào chuyện nhi nữ thường tình.

Ấy thế mà, lần đầu tiên nàng nhận ra, có điều gì đó đã thay đổi.

Chàng trầm tư hơn, mỗi khi đọc binh thư xong lại lặng lẽ nhấp từng ngụm trà xanh, thứ trà nàng luôn tự tay ủ cho chàng.

Không còn tiếng cười khoáng đạt thuở nào, chỉ thấy bóng hình vương giả đăm chiêu nơi hiên nhà, mắt dõi về phương trời xa thẳm...

"Phải chăng vị phu nhân mới ở Điếu Ngư thành đã khiến hùng tâm chấn động?"

Nguyễn Diệp Liên khẽ khép mắt, nụ cười nhợt nhạt lướt qua môi.

Đối với nữ nhân, điều đáng sợ không phải là một trái tim lạnh lùng, mà là khoảnh khắc nó bắt đầu dao động vì kẻ khác.

Nhưng nếu vậy, há chẳng phải cơ hội để "con bạch liên đồng nội" này mượn gió bẻ măng?

Xuất thân thôn dã, đây chính là điểm yếu nhất của nàng.

So với Trinh Minh phu nhân mang huyết thống danh gia, nàng tựa đóa dã liên bên cành mẫu đơn quốc sắc.

Huống chi tương lai Liên Nhi – huyết nhục duy nhất của nàng – còn trông cả vào ân sủng chốn hậu trạch.

Gió đêm lùa qua hiên vắng mang theo hơi lạnh.

Nguyễn Diệp Liên buông thớ lụa, ngón tay ngà ngọc khẽ điểm lên thành ghế.

Một kế hoạch dần hiện – chuyện này ắt phải để "nữ tướng hào kiệt họ Đinh" biết trước.

Hổ với sói tranh mồi, kẻ đứng ngoài mới là người thu lợi.

Nhưng trước đã, phải cho người dò la cho thấu tình hình.

– Thanh Nhi.

Thị nữ áo xanh khép nép tiến lên:

– Dạ, xin phu nhân chỉ giáo.

– Bảo Vân Tương tiểu đồng ta sắp đặt bên vương gia : Hễ chúa công tiếp kiến ai ở Điếu Ngư thành đặc biệt là người Dương phủ, nhất nhất phải tâu lại.

Lệnh này... – nàng xoay chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón út – dùng chim ưng truyền tin.

Bóng nến chập chờn in hình người phụ nữ uyển chuyển lên vách tường.

Trong đôi mắt phượng thâm trầm ấy, một ván cờ vô hình vừa khai cuộc.

Gió đã nổi, nàng chỉ cần thả chiếc lá trúc – để sóng ngầm tự cuốn lấy kẻ tham sân si!.

---------

Cuối giờ Thìn ngày hôm sau.

Trong doanh trướng Hoa Lư động, màn sương xuân nặng trĩu, hòa lẫn hơi đất ẩm, phảng phất hương cỏ non và mùi gỗ cháy trong bếp lửa.

Từng cơn gió nồm nhẹ lướt qua, mang theo hơi ẩm, khiến y phục thấm lạnh.

Trong đại trướng, ánh đuốc rọi xuống tấm bản đồ quân sự trải rộng trên án thư, nơi Đinh Bộ Lĩnh ngồi uy nghi, gương mặt trầm tư soi bóng trên nền gấm thêu hình long vân cuộn sóng .

Các tướng sĩ đã lui hết, chỉ còn khói hương từ lư đồng cổ bám víu vào không trung.

Tiếng bước chân dồn dập ngoài trướng cắt ngang tĩnh mịch:

– Bẩm chúa công!

Nguyễn Đinh quận chúa tiếp kiến!

Đinh Bộ Lĩnh thoáng dừng tay, ánh mắt khẽ động.

Một khắc sau, cửa trướng vén lên, Đinh Quế Hương bước vào, thân vận áo giao lĩnh màu thiên thanh, dáng đi vững vàng mà không kém phần uyển chuyển.

Đôi mắt nàng lướt qua án thư, rồi dừng lại trên gương mặt người đệ đệ của mình , giọng trầm xuống:

— Đệ đột nhiên triệu ta đến, hẳn là có việc hệ trọng?

Đinh Bộ Lĩnh đứng dậy, chắp tay sau lưng, đôi mày kiếm khẽ nhíu, nhưng đáy mắt hiện lên tia ôn nhu hiếm thấy.

Hắn trầm giọng:

— Đan Gia phu nhân đã hoài thai.

Một thoáng im lặng, rồi Quế Hương khẽ gật đầu, đôi môi hé nụ cười nhẹ như gió thoảng:

— Chúc mừng đệ!

Việc này đã báo cho nội viện và các vị phu nhân trong Đinh phủ của đệ chưa?

Để họ sớm sắp xếp mọi việc chu toàn.

Nhưng trái với mong đợi, Đinh Bộ Lĩnh chỉ lắc đầu, ánh mắt sắc lạnh:

— Ta chưa thông báo.

Chuyện này liên quan đến Vương Bà và lời tiên giáng từ Mẫu Thần Cửu Trùng.

Nhắc đến đây, Đinh Quế Hương chợt dừng lại, vẻ mặt nàng nghiêm túc hơn.

Trong thoáng chốc, đôi mắt nàng ánh lên một tia sắc bén, tựa như tia chớp xé ngang màn đêm.

Nàng lặng lẽ quan sát nét mặt em trai, rồi khẽ gật đầu:

— Nếu đã dính líu đến Vương Bà và Mẫu Thần, hẳn không phải chuyện thường.

Đệ yên tâm, việc này sẽ do ta lo liệu.

Người ngoài không cần biết quá nhiều!

Gió xuân thổi qua khe cửa, làm đuốc trên giá lay động, bóng hai tỷ đệ in dài trên nền đất, hòa cùng bóng hình long vân trên tấm bản đồ vận mệnh sơn hà.

Một cơn gió lạ vừa nổi lên giữa trời đêm ẩm thấp.
 
Ngọc Ẩn Tàng Sơn, Độ Khí Sơn Hà
Chương 21 : Giọt Cam Lộ tại Điếu Ngư


Bảy ngày sau.

Giờ Mùi vừa điểm, ánh tà dương nghiêng chiếu lên cổng thành Điếu Ngư, mây giăng lững lờ trên đỉnh núi, gió xuân hiu hiu lùa qua những tán cây, mang theo hơi nước ẩm thấp của mùa xuân vừa khởi đầu.

Trong đại doanh, lửa quân trướng sáng rực, các tướng lĩnh tề tựu đông đủ, nương tựa vào tấm bản đồ trải rộng trước mặt Đinh Bộ Lĩnh.

Bên cạnh Chúa Công lúc này đây- quân sư Lưu Cơ ngồi trầm ngâm, nét mặt thâm sâu, ánh mắt sáng quắc phản chiếu ánh đèn mờ.

Bên kia, thống soái Đinh Điền cùng mưu sĩ Trí Minh của y cùng với phó tướng quân Phạm Cư Lượng, tỷ phu Nguyễn Bồ cùng con trai- Đô úy Nguyễn Phù, và các chư tướng Lưu Công, Sát Công, Lê Tương, Lê Du tất cả đều tề tựu chờ đợ nghị bàn việc quân.

Lưu Cơ bấy giờ đứng lên trước, chắp tay quỳ tâu, giọng nhẹ nhàng mà sâu thẳm :

"Bẩm Chúa Công, Phạm phó tướng đã tuyển được gần bốn nghìn tinh binh, hiện đang chỉnh đốn quân ngũ tại thao trường.

Võ sư Trương nay đã đến, chuẩn bị huấn luyện tân binh về trận pháp.

Huyện chủ Lương Sính cũng hoàn tất việc gom góp lương thảo, năm nghìn thạch đã bàn giao cho Lê Khai lo liệu vận chuyển; dược liệu Dương Lang Trung đích thân kiểm tra, bốn mươi xe dược phẩm đã đến Quân y chính."

Đinh Bộ Lĩnh khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua toàn thể đám tướng:

"Tốt lắm!"

Ngay lúc ấy, Phạm Cư Lượng đứng dậy, ôm quyền báo cáo:

"Bẩm Chúa Công, thuộc hạ đã tiếp nhận thêm hai nghìn dân binh địa phương do điệt nam của Dương Lang Trung, Đinh Nga cầm đầu.

Nhóm này tuy chưa qua chinh chiến, nhưng chí khí kiên cường, sẵn sàng hi sinh vì đại nghĩa."

Đinh Bộ Lĩnh mỉm cười trầm giọng đáp lại :

"Người có chí khí, ắt sẽ thành tài.

Hãy để võ sư Trương đích thân khảo nghiệm, nếu đạt tiêu chuẩn thì đưa vào chính quy quân."

Lưu Công dứt khoayt bước ra, tay cầm bức thư mật, cúi đầu dâng lên:

" Tâu Chúa Công, nghe tin rằng sứ quân Nguyễn Siêu phía Tây Phù Liệt vẫn án binh bất động, không có dấu hiệu điều binh.

Hơn nữa, lương thảo bên ta dần cạn kiệt, Nguyễn thống soái khẩn xin tiếp viện."

Đinh Bộ Lĩnh đăm chiêu, rồi từ từ dõng dạc phán:

"Ty phu Nguyễn Bồ sẽ cầm đầu đạo quân, mang lương thảo tiếp tế cho Nguyễn thống soái và phối hợp cùng.

Chuyến đi này quan trọng, không được sơ suất; phải đảm bảo binh mã vững vàng, tránh lọt vào tai mắt địch."

Tất cả tướng lĩnh cùng đồng thanh lĩnh mệnh.

Ngoài đại doanh, ánh đèn lửa bập bùng trong gió xuân, tiếng trống trận vọng về dưới trời chiều, như báo hiệu thời khắc quyết định sắp đến.

Chợt Lưu Cơ chậm rãi đưa tay chỉ vào bản đồ, giọng như tĩnh thủy, tiếp tục tâu :

- Thưa Chúa công, mật thám từ Đỗ Động báo về, việc ta ly gián giữa Đỗ Cảnh Thạc và Nguyễn Siêu nay đã thành.

Hơn một năm trước, nhờ kế 'Tọa sơn hổ đấu', chúng ta đã thử nước, chỉ huy sứ Cao Công, Đô úy Cao Lịch, Hiệu úy Cao Khiển – được cử đi đánh quân Đỗ Cảnh Công.

Ban đầu, chúng ta cho tấn công vào trại Quyền để tiêu diệt chánh tướng phụ Đỗ Thanh Long, một trận giao tranh nhỏ đủ để nhìn thấu thực lực, tổ chức của địch.

Sau đó ta lại giả bại, tạo cớ khiến hai sứ quân kia nghi kỵ lẫn nhau.

Giờ đây, Đỗ Cảnh Thạc đã hoàn toàn cắt đứt liên hệ với Nguyễn Siêu, chẳng còn ý chí liên thủ.

- Thần cho rằng, muốn bẻ gãy thế của tên Đỗ Cảnh Công này, trước hết phải khiến lòng quân hắn tự rối.

Đồn Bảo Đà là huyết mạch nối liền trại Quyền; nếu ta chặt đứt nơi ấy, quân lương địch hao mòn, lòng quân bại vong.

Đinh Điền gật đầu, giọng trầm tĩnh nói thêm:

"Thành Đỗ Động tuy vững chãi, nhưng lòng quân chưa chắc đã đồng lòng.

Hiền huynh Trịnh Tú đã theo ngài phân phó, gài mỹ nhân kế vào giữa lòng thành, khiến quân sư thân tín của Đỗ Cảnh Thạc là Sính Thiền cùng hữu tướng Lương Tôn của hắn tranh đấu đến đầu rơi, máu chảy đầy nơi đất.

Địch còn chưa hay biết, nhưng trong thành sớm muộn cũng sinh biến."

Đinh Bộ Lĩnh trầm ngâm, trán cau nhẹ, giọng trầm xuống:"Đỗ Cảnh Thạc tuy mắc mưu, nhưng bản tính hắn cơ mưu khôn lường, chẳng thể khinh suất.

Hắn từ lâu vẫn dựa vào lòng dân Đỗ Động, nếu chưa chiếm được lòng người, dẫu có đánh chiếm thành trì, cũng khó lòng giữ vững."

Nguyễn Phù đặt tay lên chuôi kiếm, giọng cắt như gió rét:

"Nếu lòng thành đã rối loạn, thành chẳng còn là vách sắt.

Đỗ Cảnh Công tuy cát cứ một phương, nhưng lòng dạ nhỏ hẹp, kẻ ấy chẳng khác nào thú bị thương, càng dồn ép càng lộ sơ hở."

Mưu sĩ Trí Minh nhẹ nhàng bổ sung, như tiếng thì thầm của gió:

"Nếu lòng dân trong thành rung động, kẻ địch vốn chỉ biết giữ danh tiếng của hắn để giữ quyền, sẽ như dây dễ đứt.

Lòng dân, vốn tin vào ảo ảnh chứ không phải tài mưu, sẽ tự lay động khi nghe tin một bậc Chân Long mới xuất thế, thống nhất giang sơn, đến hạ bệ bệ trấn."

Lưu Cơ lại nói, ánh mắt từ tấm bản đồ lướt qua toàn thể đám tướng:

"Trước đó, Thần cùng võ sư Trương Ma Ni đã cử tin trong thành Đỗ Động rằng Chúa Công đã liên kết với sứ quân Nguyễn Siêu.

Nên tên nguỵ quân tử Đỗ Cảnh Thạc chẳng dám liên minh gì với Nguyễn Siêu.

Điều này, nhân tâm địch vốn là yếu, chỉ thêm làm cho lòng dân trong thành càng dần lung lay."

Đinh Bộ Lĩnh gật đầu, nhưng giọng vẫn nghiêm nghị:

"Tốt, nhưng như thế vẫn chưa đủ.

Thành này lương thảo còn dồi dào, Đỗ Cảnh Thạc còn có thể cố thủ lâu dài.

Ta muốn cắt đường lương của hắn, nhưng không thể lộ diện, kẻo làm hỏng kế lớn."

Phạm Cư Lượng đột nhiên thưa : "Bẩm Chúa Công, lương thực của Đỗ Cảnh Thạc phần lớn từ thượng nguồn sông Tích, tập kết ở đồn Bảo Đà rồi mới đưa vào thành.

Nếu ta khống chế được nơi này, ắt có thể tuyệt đường tiếp viện.

Mật thám báo rằng kho lương của hắn do biểu huynh bên nội—thương hộ họ Đỗ ở Dương Châu, Nam Hán—lo liệu vận chuyển.

Nay nếu ta bí mật can thiệp, chẳng cần dụng binh cũng khiến hắn rơi vào cảnh cạn lương, cùng đường."

Lưu Cơ trầm giọng đáp lại :

"Lương cạn, binh đói, lòng quân tất loạn.

Đến khi ấy, chỉ cần dương cờ hiệu triệu, Đỗ Cảnh Thạc tất không chống nổi mà tan rã."

Đinh Bộ Lĩnh đưa mắt quét qua chư tướng, ánh nhìn như đao, rồi dõng dạc phán:

• Đô úy Trần Ứng Long thống lĩnh thủy quân, bí mật tìm đường vào đồn Bảo Đà không để một hạt gạo lọt vào thành!

• Đinh Điền, Phạm Cư Lượng chỉnh đốn tam quân, sẵn sàng chờ lệnh!

Chư tướng đồng thanh lĩnh mệnh, sát khí dậy trời.

-----------

Trời khuya trăng nhạt, khói bếp từng làn quyện vào gió đêm, tỏa ra từ những dãy nhà tranh ngoại thành.

Sau khi thương thảo kết thúc, các tướng lĩnh lần lượt cáo lui, chỉ còn lại Đinh Bộ Lĩnh và Lưu Cơ.

Bên ngoài, binh lính tuần tra rảo bước, trong trướng lớn, ánh đèn dầu leo lắt, bóng hai người in lên vải trướng như bóng quỷ thần đang bàn chuyện thiên cơ.

Đinh Bộ Lĩnh đứng lặng, tay nắm chặt viên ngọc bội – vật bất ly thân từ thuở hàn vi.

Hắn nhớ đến lời sấm truyền của Vương Bà: "Phúc tinh giáng trần " trong bụng Đan Gia phu nhân chính là trợ lực cho đại nghiệp của hắn.

Vì thế, ngoài việc điều tỷ tỷ Quế Hương về chăm sóc, hắn còn bí mật phái thêm mười nữ Ám Vệ nữa, ngoài những người Vương Bà tự trao trước đó.

Mười người cải trang thành nha hoàn trà trộn vào Dương Phủ , mười người giả làm thị tỳtheo cùng Quế Hương tỷ, lặng lẽ bảo vệ mẹ con nàng.

Gió đêm lay nhẹ màn trướng.

Hắn chậm rãi xoay người, ánh mắt sắc bén hướng về phía Lưu Cơ.

"Lưu tiên sinh, trận chiến với Đỗ Cảnh Công sắp tới, khanh còn cao kiến gì không?"

Lưu Cơ như hiểu được nỗi niềm của vị Chúa Công nhà mình, hắn cười khẽ trong tâm, rồi cúi đầu bẩm báo: " Chúc mừng Chúa Công hỷ sự của Đan Gia phu nhân.

Khởi bẩm ngài , Dương phủ còn gửi tin đến, nói rằng thai tượng của Đan Gia phu nhân chưa ổn định, không thể đi lại xa xôi.

Thần suy nghĩ, đường thảo phạt chinh chiến gian nan, nếu phu nhân về Hoa Lư động, e rằng khí trời không thuận, thể chất phu nhân yếu ớt, khó lòng chống chọi."

Đinh Bộ Lĩnh nghe vậy gật gù đồng tình trong tâm hắn nhưng bên ngoài giả bộ trầm ngâm, ánh mắt vẫn dõi theo làn khói trầm nghi ngút trong lư hương.

Hắn không muốn mạo hiểm, nhất là khi cốt nhục của hắn còn chưa tròn vẹn trong lòng Nguyệt Huyên.

Một khắc sau, Hắn trầm giọng: "Vậy cứ để nàng ở lại Dương phủ, nhờ Dương Lang Trung cùng gia quyến chăm sóc chu toàn.

Đồng thời, triệu tỷ ta Quế Hương đến Dương phủ, chăm sóc phu nhân một thể."

Vừa dứt lời, lính canh bên ngoài bẩm báo: "Dương Lang Trung cầu kiến."

"Truyền vào."

Dương Đỉnh bước vào, cung kính quỳ một gối hành lễ.

Đinh Bộ Lĩnh liền tiến lên, đỡ tay ông lên, ôn tồn: "Nhạc phụ có lòng rồi.

Ta cảm tạ người đã chiếu cố Đan Gia."

Dương Đỉnh mỉm cười: "Chúa công khách sáo rồi.

Đan Gia phu nhân vốn là nữ nhi của lão phu, chăm sóc nàng là lẽ tự nhiên."

Đinh Bộ Lĩnh trầm giọng: " Lần thảo phạt Đỗ Cảnh Công sắp tới, ta không thể để nàng theo ta vất vả đường dài.

Mong nhạc phụ tận tâm lo lắng cho nàng.

Tỷ tỷ ta, Nguyễn Đinh quận chúa, cũng sẽ ở lại bầu bạn cùng nàng."

Dương Đỉnh khẽ cúi đầu, cung kính đáp: "Lão phu xin vâng mệnh."

Lời vừa dứt, ông khẽ lui ra ngoài, để lại trong trướng một màn yên tĩnh, chỉ còn tiếng đèn dầu lách tách cháy giữa đêm sâu.

Dương phủ - giờ Tuất.

từ khi Hồng vận giáng thân,phu nhân Đan Gia - Nguyệt Huyên vốn bồn chồn, lòng lo âu trĩu nặng.

Phụ Mẫu và Gia nhân không dám động tới vì sợ ảnh hưởng đến long tự trong nàng.

Chẳng dám phiền đến song thân , nàng sai Cúc Nhi mở kho phát cháo cho lưu dân ngoài thành, phóng tâm bồ đề cầu nguyện, mong gia đạo an yên và thai nhi trong bụng được khang trang, cường tráng.

Lão phu nhân Dương Thị thấy cháu gái thần sắc tiều tụy, bèn lên chùa Diêu Sơn trình Sư tổ thỉnh kinh Dược Sư , lại sai người giảng giải cho phu nhân nghe, an ủi chút lòng.

Nhưng Nguyệt Huyên vốn không ưa an tĩnh, chẳng chịu để gia nhân đọc kinh; nàng ngồi dậy, chép kinh liền tay, mực bút chạy theo nét chữ đậm đà, chẳng để ý rằng đã qua giờ Hợi tối.

Đêm ấy, mưa nồm thấm ướt mái ngói, đèn dầu trong viện hậu vẫn lung linh tỏa sáng.

Bỗng ngoài cổng phủ vang lên tiếng ngựa hí dồn dập.

Vạn Thắng Vương từ doanh trướng ngoại thành Điếu Ngư thành trở về, áo giáp lấm bụi đường xa, lặng lẽ bước qua ngưỡng viện.

Tưởng phu nhân đã an giấc, Chúa Công ra hiệu cho gia nhân im lặng, chân bước nhẹ hướng về Y Cẩm Viên.

Nhưng khi đặt bước chân đến nội viện, Đinh Bộ Lĩnh nhận thấy bóng đèn vẫn hắt bóng người phụ nữ uyển chuyển lên tường.

Nhíu mày, hắn từ từ tiến vào, khẽ đẩy cửa gỗ sơn then cài, thấy Nguyệt Huyên vẫn cặm cụi chép kinh.

Lưng nàng thẳng tắp, tóc mây xõa ngang vai, hương trầm quyện theo từng nét bút.

Trong lúc đó, Nguyệt Huyên, vẫn không quay đầu, tự giọng cằn nhằn nói với Cúc nhi:

— Cúc nhi, ta thèm măng lắm.

Từ ngày lang trung bảo ta "hàn khí xâm nhập", mẫu thân cấm không cho ăn măng trong phủ.

Mai ngươi hãy lên chùa Diêu Sơn xin sư tổ dạy nấu măng cho ta.

Nếu không...nàng ngừng bút, khóe môi cong nhẹ — ta trốn ra rừng tre bên bờ sông Đáy đào lấy!

Nói xong, tay nàng vẫn mải chép kinh, bất chợt vươn ra, đem khăn tay để lau mồ hôi.

Lúc ấy, một bàn tay thô ráp chui vào giữa, cẩn thận chấm lên trán nàng.

Chỉ khi đó, phu nhân mới ngước lại, đôi mắt ngạc nhiên, chẳng ngờ lại bắt gặp Vạn Thắng Vương –vị phu quân của nàng, người vừa trở về sau hơn một tháng xa cách từ Hoa Lư.

Nguyệt Huyên giật mình, vội vàng định quỳ xuống.Nhưng Đinh Bộ Lĩnh bất chợt dừng bước, ánh mắt hắn tối lại, rồi thuận thế vươn tay ôm nàng vào lòng, siết chặt đến mức khiến nàng không thể động đậy.

Hắn cúi đầu xuống, hơi thở trầm ổn bên tai nàng, giọng trách cứ mà hờn dỗi, lại pha chút trêu đùa:

— Giỏi lắm!

Dám mưu đồ trốn phủ đào măng ?

Ta vừa nghe tin nàng có thai, vội sắp xếp việc quân tức tốc từ Hoa Lư động về thăm.

Vậy mà nàng chẳng đoái hoài đến ta, thậm chí suốt thời gian ta ở Hoa Lư, nàng không nỡ gửi lấy một bức thư nào.

Chưa kể, đã mang long thai, sao giờ này vẫn còn chưa đi ngủ?

Nguyệt Huyên thoáng cứng đờ, đáy mắt chợt lóe lên chút áy náy, nhưng nghĩ đến chuyện mình chỉ vì thèm măng mà muốn ra ngoài, trong lòng lại cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Nàng cúi đầu lí nhí, giọng nhẹ như gió thoảng:

— Thiếp... thiếp gửi thư cho Chúa Công về chuyện lương thảo, cũng là viết thư cho Chúa Công rồi...

Lời vừa dứt, Vạn Thắng Vương hừ nhẹ một tiếng, bàn tay vẫn không buông khỏi vòng ôm, ánh mắt hắn nhìn qua thư án, thấy toàn kinh văn của đạo tràng Dược Sư, sắc mặt hắn vốn đã nghiêm, nhưng nay lại chẳng còn kinh ngạc gì cho lắm.

Giọng nói trầm ổn, song vẫn vương chút bất bình:

— Nhưng ta không thấy nàng quan tâm ta.

Tưởng như trách cứ, nhưng vòng tay hắn lại siết chặt hơn, cằm nhẹ tựa lên mái tóc thơm mùi lan, hòa quyện với hương trầm hương nhàn nhạt lan tỏa trong phòng.

Cõi lòng hắn chợt lắng xuống, tựa hồ dẹp đi những phong ba của chiến trận.

Nguyệt Huyên ngẩng lên, thấy Chúa Công tuy đã tứ tuần mà lời lẽ còn như thiếu niên lang, trong lòng bỗng dưng muốn bật cười, nhưng bên ngoài tỏ vẻ chua xót .Mắt nàng bất giác đỏ hoe, giọng nghẹn lại, như có chút dỗi hờn, quay lại ôm chặt lấy hắn:

— Thiếp nhớ chàng... nhưng thiếp kìm lòng.

Sợ chuyện nữ nhi thường tình làm ảnh hưởng đến đại nghiệp,nên không dám viết những thứ ngoài lề.

Từ khi thiếp biết mình hoài thai, phụ mẫu đều ngăn không cho thiếp làm gì cả, chỉ sợ ảnh hưởng đến long tự.

Vì vậy, thiếp mới thỉnh xin sư tổ, lại nhờ tổ mẫu lập đàn tràng, mong muốn chép kinh cầu bình an cho ngài...

Cũng chỉ biết gửi gắm nỗi niềm ưu tư vào từng dòng kinh này.

Lời nàng nhẹ nhàng mà chân thành, lại như một sợi tơ mềm quấn lấy lòng hắn.

Đinh Bộ Lĩnh nghe xong, ánh mắt thoáng mềm lại, trong lòng như dâng lên một dòng ấm áp không tên, lại không nỡ trách người thương.

Hắn chậm rãi đưa tay, bàn tay thô ráp của một bậc Chúa Công cao cao tại thượng giờ đây nhẹ nhàng đặt lên bụng nàng, dịu dàng xoa xoa.

Thanh âm hắn trầm ổn, không còn chút tức giận nào, mà chỉ còn lại sự ân cần, âu yếm lấy lòng :

— Là ta trách lầm nàng.

Mai ta sẽ sai người mang cơm chay chùa Diêu Sơn về cho nàng.

Trong khoảnh khắc, gió đêm ngoài song cửa thổi vào nhè nhẹ, hòa cùng ánh đèn dầu lập lòe trong phòng, như soi sáng một nỗi niềm thâm trầm mà sâu lắng.

Đinh Bộ Lĩnh trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp khó tả.

Hắn chợt cười, tựa như muốn trấn an nàng:

— Ta cũng đã mang hồng mã từ Hoa Lư về.

Lời vừa dứt, ánh mắt hắn chăm chú quan sát gương mặt nàng, thấy vẻ mặt nàng dần dịu lại, liền tiếp lời:

— Con của Vạn Thắng Vương ta, tất phải hiên ngang ngay từ trong bụng mẹ.

Khi nào mạch tượng ổn, ta sẽ mang nàng theo cùng hồng mã.

Giọng nói hắn trầm ổn, mà mang theo sự kiên định.

Nói rồi, hắn quay người, ánh mắt nghiêm nghị hơn khi dặn dò:

— Sắp tới, quân ta chuẩn bị khai chiến với Đỗ Cảnh Công.

Tình hình chiến sự bận rộn, ta khó lòng ở bên cạnh nàng.

Vì vậy, ta đã sắp xếp để tỷ tỷ Quế Hương đến đây bầu bạn cùng nàng, cùng Minh Châu – con gái tỷ ấy – ở lại chăm sóc nàng.

Nguyệt Huyên nghe vậy, trong lòng ngọt ngào trở lại.

Nhưng khi nghĩ đến chiến sự, lòng nàng lại thoáng trĩu nặng.

Nàng trầm tư một lúc, rồi nhẹ giọng nói:

— Thiếp có nghe tin đồn trong lưu dân truyền lại rằng, Đỗ Cảnh Thạc trấn giữ Đỗ Động Giang được xem như vị thần cai quản nơi đó.

Chứng tỏ, hắn biết cách thu phục nhân tâm.

Nàng dừng lại một chút, ánh mắt nghiêm nghị hơn:

- Nếu không phá vỡ được lòng tin ấy, thì e rằng binh sĩ của Chúa Công dù mạnh đến đâu, cũng khó lòng làm lung lay thế trận.

Đinh Bộ Lĩnh nghe xong, ánh mắt khẽ nheo lại, lộ ra một tia sắc bén.

Hắn nhìn thẳng vào nàng, trong lòng lại dâng lên sự cảm thán.

Nàng vẫn là nàng, vẫn tinh tế và trí tuệ hơn người,vẫn luôn rạch ròi giữa chuyện tình cảm và đại sự như thế.

Hắn chậm rãi hỏi:

— Thế theo nàng, ta nên làm thế nào?

Nguyệt Huyên trầm ngâm một lát rồi nói:

— Thiếp nhớ chuyện xưa về Triệu Việt Vương.

Khi quân Lương tràn xuống, người không cố giữ thành, mà lui về Dạ Trạch.

Đầm lầy lau sậy, ban ngày ẩn, ban đêm đánh.

Dân chài nuôi quân, giấu thuyền trong lạch nước.

Không phải thành quách giữ được nước, mà là lòng người giữ.

Nàng ngước nhìn ra ngoài màn mưa nồm, giọng chậm lại:

— Hoa Lư ta cũng thế.

Núi đá vôi chồng lớp, khe sâu hang tối, nước sông uốn quanh.

Nếu dân một dạ, thì đá núi cũng thành thành.

Nếu dân nghi ngờ, thì thành cao mấy cũng rỗng.

Nàng quay lại nhìn Đinh Bộ Lĩnh:

— Đỗ Cảnh Thạc giữ được Đỗ Động vì dân còn tin hắn hợp đất ấy.

Muốn lấy thành, trước phải lay lòng tin ấy.

Không cần nói hắn sai.

Chỉ cần để dân tự hỏi: đất này có đổi vận chăng?

Nàng dừng lại, rồi tiếp:

— Khi Dạ Trạch nổi sương, người ta nói có rồng ẩn dưới nước.

Dân theo Triệu Việt Vương vì tin đất ấy có mệnh.

Nay nếu có kẻ vân du khắp châu quận, nhìn thiên tượng mà bảo rằng Hoa Lư là nơi long mạch nổi, là đất sinh vương, thì lòng người Đỗ Động ắt sẽ tự so, tự ngờ.

Ánh mắt nàng sau dần sáng lên:

— Lòng dân vốn tin vào dấu hiệu hơn tin vào đao kiếm.

Một khi họ hoài nghi vận số của Đỗ Cảnh Thạc, thì thành ấy đã mất một nửa.

Nàng khẽ cười:

— Chúa Công không cần tự xưng chân long.

Chỉ cần để người khác nói thay.

Khi lời đồn lan theo gió núi, theo sông Tích, thì vận đất sẽ tự xoay.

Đinh Bộ Lĩnh trầm ngâm, ánh mắt thoáng nét suy tư.

Quả thực, kế sách này rất hợp với những gì hắn đã bàn định trong quân, nhưng nàng lại vạch ra một con đường tinh tế hơn—không cần đao kiếm cũng có thể lay chuyển lòng người.

Bất chợt, hắn khẽ cười, giọng trầm ấm như hơi rượu mạnh len lỏi vào lòng người:

- Nếu ta là chân long hạ thế, gánh vác thiên mệnh, thì tất phải có dấu hiệu hiển linh...

Chỉ là, kẻ mang mệnh đế vương muốn thuận thiên hành đạo, ắt phải có cam lộ trì ngộ, mới thấu triệt huyền cơ tạo hóa.

Hắn ngừng một nhịp, đôi mắt thăm thẳm, thấp giọng hơn một phần:

- Ngọc Nữ, nàng có nguyện cùng ta vân du đêm nay, nếm giọt cam lộ của trời đất, để hiểu thấu đạo trời, lòng người và... thiên mệnh chăng?"

Nói rồi, màn trướng khẽ lay động.

Hắn vòng tay ôm nàng, hơi thở trầm ổn như mặt hồ tĩnh lặng dưới ánh trăng.

Bàn tay Đinh Bộ Lĩnh đặt nhẹ trên bụng nàng, như muốn cảm nhận từng nhịp sinh khí len lỏi giữa trời đất.

Nhưng hắn không làm gì cả—chỉ lặng lẽ nhắm mắt, như kẻ lữ hành vừa chạm đến nguồn cam lộ, để mặc hương trời lan tỏa, tẩy sạch bụi trần trong cơn mộng mị.
 
Back
Top Dưới