Đam Mỹ Ngoảnh Mặt Nhìn Trăng Tan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngoảnh Mặt Nhìn Trăng Tan
Chương 60: 60: Tính Cách Thật


Mười giờ tối.
Sau khi kết thúc buổi hẹn hò, Tư Nhiên đã trở về nhà.

Trong lúc Tư Nhiên đang chuẩn bị đi ngủ thì có tin nhắn đến.
“Chúc ngủ ngon.”
Đọc được tin nhắn của Gia Minh, Tư Nhiên vô cùng ngạc nhiên.

Cậu không ngờ được Gia Minh lại chúc ngủ ngon cậu.

Nở một nụ cười hạnh phúc, Tư Nhiên lập tức nhắn lại.
“A Minh cũng ngủ ngon nhé.”
-----------------------------------------------------
Ngày hôm sau, do đã hoàn thành hết chương trình học, trường cấp ba An Nam đã tổ chức bế giảng cho học sinh.
Nhìn khung cảnh xung quanh, Tư Nhiên có chút cảm thán.
-Thời gian đúng là trôi qua nhanh thật, mới ngày nào mình còn chân ướt chân ráo đến trường mà giờ đã hết lớp mười một, thành học sinh lớp mười hai rồi!...
Chợt cảm thấy thiếu thiếu gì đó, Tư Nhiên lập tức đưa mắt tìm kiếm xung quanh.
-A Minh đâu rồi nhỉ?
Bắt gặp bóng dáng Gia Minh ở phía không xa, Tư Nhiên lập tức chạy đến.

Gia Minh ở một bên thì đang bị các bạn nữ vây quanh, người chụp hình người xin số điện thoại.
Thấy Gia Minh như thế, Tư Nhiên lập tức nổi máu ghen.

Cậu đi tới giải tán các bạn nữ ra rồi kéo tay Gia Minh đi.

Bước chưa được mấy bước thì một bạn nữ từ đâu đi đến cố ý đụng rất mạnh vào vai cậu, nói lớn:
"Tự nhiên cui đâu ra phá chuyện người ta thế! Đồ phiền phức!"
Do cú đụng quá mạnh nên Tư Nhiên bị ngã ra sau.

May mắn Gia Minh ở phía sau đã nhanh tay đỡ lấy cậu.

Thái độ của Gia Minh từ nãy đến giờ vẫn rất bình tĩnh, không muốn quan tâm mấy người xung quanh nhưng khi thấy đám người đối xử với Tư Nhiên như thế thì ánh mắt cậu đã thay đổi.
Đỡ Tư Nhiên đứng vững lại, Gia Minh nhìn bạn nữ kia bằng ánh mắt đằng đằng sát khí, lạnh lùng hỏi: "Cậu vừa mới làm gì vậy hả?"
Thấy Gia Minh đã tức giận, mấy bạn nữ đứng gần đều lập tức sợ hãi.

Gia Minh tiến đến, nói với bạn nữ kia: "Xin lỗi đi."
Bạn nữ kia lùi ra sau, vẫn cố phản bát: "Chỉ là đụng một chút thôi mà, cậu, cậu cần gì căng thế?!"
Gia Minh vốn không muốn phí thời gian, cũng không muốn làm khó với phụ nữ nhưng trước thái độ này, Gia Minh đương nhiên không để yên.
"Tôi cho cậu ba giây, nếu vẫn không xin lỗi cậu ấy thì đừng trách tôi.

1..."
Ánh mắt đen huyền của Gia Minh nhìn thẳng vào bạn nữ kia.

Ánh mắt đó xoáy sâu vào tâm trí, càng nhìn càng có cảm giác như một hố sâu không đáy.
"2..."
Tiếng đến chậm rãi của Gia Minh vẫn đều đều vang lên, sức ép kinh khủng từ đâu kéo tới khiến cả người bạn nữ kia không tự chủ được mà run rẩy.

Cuối cùng trước khi Gia Minh đến tới tiếng thứ ba thì bạn nữ đã cúi gập người trước mắt Tư Nhiên, nói lời xin lỗi:
"Tôi xin lỗi!"
Tư Nhiên đứng bên cạnh, vô cùng kinh ngạc khi Gia Minh chỉ dùng ba tiếng đếm đã có thể khiến bạn nữ kia xin lỗi.

Nhìn bạn nữ, Tư Nhiên cũng không để tâm chuyện kia mà đồng ý lời xin lỗi đó.
"Được rồi, tôi không để bụng đâu."
Gia Minh không nói gì thêm, nhẹ nhàng nắm lấy tay Tư Nhiên, kéo cậu đi ra khỏi chỗ đó.

Đi một đoạn khá xa, tới sân sau nơi không có ai Gia Minh mới dừng lại.

Nhìn Gia Minh, Tư Nhiên cẩn trọng lên tiếng hỏi điều mình thắc mắc bấy lâu nay.
"Đâu mới là tính cách thật của cậu thế A Minh?"
Nghe câu hỏi của Tư Nhiên, Gia Minh không di chuyển cũng không trả lời.

Tư Nhiên lúc này đã rơi vào hoang mang, cậu và Gia Minh thật sự chỉ mới gặp nhau hơn ba tháng, thật sự vẫn chưa thể hiểu được con người Gia Minh.
"Tính cách của cậu, là trầm tính lạnh lùng, là dịu dàng, thích trêu người khác hay là tính cách kia?..."
"Tính cách của tớ là tất cả những gì cậu đang nghĩ đấy."

Gia Minh đã quay đầu lại, đôi mắt vô hồn đó khiến Tư Nhiên vô cùng lo lắng.
-Mình, mình chưa bao giờ thấy Gia Minh có đôi mắt như vậy...
Nở một nụ cười không vui không buồn, Gia Minh nhẹ nhàng nói tiếp: "Tớ có rất nhiều tính cách, nhiều tới mức tớ chẳng biết đâu là tính cách của tớ.

Những tính cách đó đều là tớ tạo ra để bảo vệ mình khỏi thế giới này.

Có lẽ vài tính cách sẽ khiến cậu cảm thấy không quen và sợ hãi nhưng mà cậu đừng lo.

Chỉ cần là đối mặt với cậu, tớ mãi mãi sẽ dành tính cách tốt nhất của mình cho cậu."
Trái tim Tư Nhiên bỗng nhói lên.
-Tại sao khi nghe những lời A Minh nói mình lại có cảm giác chua xót thế? Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với cậu ấy trong bốn năm xa cách thế?...
Khẽ đan tay mình vào tay Gia Minh, Tư Nhiên vô cùng quan tâm nói: "Tớ hiểu rồi, cậu làm gì tớ cũng ủng hộ hết.

Tớ thích cậu, muốn ở bên cạnh cậu, càng muốn thấu hiểu cậu.

Vì thế A Minh à, tớ mong rằng tương lai dù có chuyện gì cậu sẽ chia sẻ với tớ, đừng chịu đựng một mình nhé."
Nhìn Tư Nhiên, cổ họng Gia Minh nghẹn lại, đôi mắt ban đầu vô hồn giờ đây tràn ngập sự hạnh phúc.

Vươn tay ra, Gia Minh không nói không rằng mà ôm lấy Tư Nhiên.

Cảm nhận hơi ấm từ người Tư Nhiên, đôi mắt Gia Minh khẽ nhắm lại.
-Sao lúc nào cậu cũng sửa ấm cho trái tim tớ thế? Nếu một ngày cậu cũng bỏ rơi tớ như họ thì tớ, tớ làm sao có thể chịu đựng được.

Tư Nhiên, cầu xin cậu...!Cậu nhất định không được bỏ lại tớ...
Cảm nhận người Gia Minh đang run lên, Tư Nhiên liền dịu dàng đưa tay xoa xoa lưng Gia Minh.
"Có tớ đây rồi.

Cậu không cô đơn đâu."

-----------------------------------------------------
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, sau khi ổn định tinh thần, Gia Minh đã cùng Tư Nhiên quay trở lại sân trường.

Tịch Thiên thấy hai người thì hỏi ngay: "Hai người đi đâu mà giờ mới xuất hiện thế?"
Gia Minh bình thản đáp: "Đi dạo."
"Chời, Mộng Dao đang tìm hai người á!"
Nhìn Gia Minh, Tư Nhiên vô cùng thán phục.
-Cậu ấy so với lúc này khác nhau một trời một vực luôn.

A Minh quản lý cảm xúc đỉnh thật!...
Trong lúc Tư Nhiên đang suy nghĩ thì Mộng Dao đã chạy tới gọi to: "Tư Nhiên!"
Thấy Tư Nhiên đi chung với Gia Minh, Mộng Dao liền nhanh nhảu đề nghị: "Bạn học Thẩm và Tư Nhiên, hai người có muốn chụp hình chung không, tớ chụp cho!"
Nghe đến chụp hình, Tư Nhiên lập tức đồng ý.
-Mình với Gia Minh trước giờ đúng là chưa có ảnh chụp chung.

Giờ ranh thủ chụp luôn cũng được!
Nở một nụ cười, Tư Nhiên kéo tay Gia Minh, bảo: "Chúng ta chụp chung một tấm nhé!"
"Được."
Lần đầu tiên đối diện trước ống kính Gia Minh cảm nhận được cảm xúc của mình, không còn nhạt nhẽo vô vị nữa mà là hạnh phúc.

Phải, từng giây từng phút được ở bên cạnh Tư Nhiên, Gia Minh đều cảm thấy hạnh phúc.
"3,2,1, chụp!".
 
Ngoảnh Mặt Nhìn Trăng Tan
Chương 61: 61: Đi Biển


Một tuần sau.
Tối hôm đó, sau khi nhắn tin chúc Tư Nhiên ngủ ngon, Gia Minh đang đọc sách thì Tịch Thiên gọi đến.

Nhìn màn hình điện thoại, Gia Minh có chút khó chịu nghĩ.
-Tối rồi gọi gì thế không biết.
Bấm nghe, giọng Tịch Thiên lập tức vang lên:
"Gia Minh, cậu còn thức à?"
"Còn, có gì không."
"Cậu với Tư Nhiên có muốn đi biển chơi không? Tớ có xe nè!"
Gia Minh gấp sách lại, nghiêm túc hỏi lại:
"Đi biển?"
"Phải, cậu hỏi Tư Nhiên đi.

Dù sao hè cũng đâu có việc gì làm, đi biển thú vị lắm!"
"Được, để tớ hỏi."
Tắt điện thoại, Gia Minh mệt mỏi thở dài.

Ngẩng đầu nhìn trần nhà suy nghĩ một lúc, cuối cùng Gia Minh vẫn quyết định nhắn tin hỏi Tư Nhiên dù đã đoán trước được câu trả lời.
"Tư Nhiên, cậu có muốn đi biển không?"
Không để Gia Minh đợi quá lâu, Tư Nhiên đã nhắn lại.
"Đi biển? Sao tự dưng lại đi biển thế?"
"Tịch Thiên rủ cậu và tớ đi chung á.

Cậu muốn đi không?"
"Có, tớ muốn đi!"
Khẽ mỉm cười, Gia Minh bất lực nhắn:
"Được, vậy để tớ nhắn lại cho Tịch Thiên."
Chuyển sang cuộc trò chuyện với Tịch Thiên, Gia Minh lập tức nhắn:
"Tư Nhiên đi.

Chỗ ở cậu cứ dùng biệt thư đó, chuyện còn lại tớ sẽ tự lo liệu."
"Ok!"
Nhận được tin nhắn của Tịch Thiên, Gia Minh không chậm trễ một giây phút nào mà ngay lập tức gọi điện.

Sau mấy hồi chuông dài, người bên kia cũng bắt máy.
"Alo."
"Con muốn chìa khoá biệt thư ở phía Tây."
Bố Gia Minh ở đầu giây bên kia ngơ ra không hiểu chuyển gì.

Việc con trai chủ động gọi điện cho ông, lại còn vào giờ này đã kì lạ, càng kì lạ hơn là tại sao lại muốn chìa khoá biệt thư làm gì.
"Con, con muốn chìa khoá làm gì?"
Gia Minh bình tĩnh đáp: "Con sẽ tới đó chơi cùng bạn bè."
"Bạn bè" Từ đó vừa vang lên, bố Gia Minh càng kinh ngạc hơn.
-Gia Minh từ khi nào lại muốn đi chơi với bạn bè thế?!
Dù có rất nhiều câu hỏi nhưng bố Gia Minh trước tiên vẫn đồng ý.
"Được, bố sẽ gửi cho con.

Khi nào con cần?"
"Ngày mai."
"Ồ, được bố ngày mai sẽ gửi ngay.

Tiền có trong thẻ nên có cần gì thêm con cứ mua thoải mái."
Chợt nhớ ra một chuyện, Gia Minh nhanh chóng dặn: "Bố không được nói cho người đó là con tới biệt thự cùng bạn.

Nếu bố vẫn như lần trước không giữ lời thì không cần nhận con nữa."
Bố Gia Minh tặc lưỡi, đáp: "Được rồi, bố sẽ giữ bí mật.

Con đi chơi vui vẻ đó."
Nghe đến đó Gia Minh lập tức tắt máy.
Nhìn màn hình điện thoại, bố Gia Minh vẫn không tin nỗi chuyện gì vừa diễn ra.

Bà Hà, mẹ kế của Gia Minh thấy chồng mình ngồi thẫn thờ nhìn điện thoại thì hỏi: "Sao thế anh? Gia Minh gọi anh có việc gì vậy?"
"Thằng bé muốn anh đưa chìa khoá biệt thự cho nó.

Nó còn bảo là đi chơi với bạn.

Anh không thể tin nỗi luôn, lần đầu nó chủ động gọi điện cho anh đó!"
Nghe chồng nói, bà Hà cũng rất bất ngờ.
"Anh nói thiệt sao, chuyện này đúng là hiếm có! Xem ra Gia Minh đã thay đổi rồi."
-----------------------------------------------------
Hai ngày sau, sáng sớm tinh mơ Tịch Thiên cùng bác tài xế đã có mặt tại nơi mọi người hẹn sẽ gặp nhau.
Vẫn như thường lệ, Gia Minh cùng Tư Nhiên đến từ rất sớm.

Nhìn chiếc xe bảy chỗ trước mắt, Gia Minh thắc mắc hỏi: "Có ba người thôi cần gì xe bảy chỗ?"
Tư Nhiên và Tịch Thiên nhìn nhau rồi nhìn Gia Minh, không hẹn mà cùng nở một nụ cười gian xảo.
"Chuyến đi này năm người lận!"
Thấy Gia Minh hoang mang, Tư Nhiên liền khoác tay Gia Minh, giải thích: "Ý của bạn học Hàn là còn Mộng Dao và lớp trưởng đi nữa á."
Mặt Gia Minh lập tức biến sắc, biểu hiện đó doạ cho Tư Nhiên và Tịch Thiên giật bắn mình.

Tịch Thiên vội vàng chữa cháy: "À, à càng đông càng vui mà, phải không bạn học Dạ!..."

"Phải, phải đó A Minh!..."
Tư Nhiên đã đồng ý Gia Minh cũng chẳng có ý kiến gì.

Trước khi lên xe, Gia Minh không quên để lại cho Tịch Thiên một ánh nhìn cảnh cáo.
-Cậu ấy đang cảnh cáo việc mình không bàn trước với cậu ấy đây mà!...ha..ha...
Không để mọi người chờ quá lâu, Mộng Dao và Lục Vũ đã đến.

Thấy đã đầy đủ thành viên, Tịch Thiên liền vui vẻ thông báo với bác tài xế khởi hành xe.
"Chuyến xe đến biển bắt đầu khởi hành!"
Trên xe, Mộng Dao ngồi cùng Lục Vũ ở hàng ghế cuối hỏi: "Bạn học Hàn, xe này là của cậu thật đó à?"
Tịch Thiên ngồi ghế phụ cạnh bác tài xế, mỉm cười đáp: "Không có gì đâu, đây là xe bố mẹ tớ thôi."
Lục Vũ lúc này cũng lên tiếng: "Vậy đêm nay chúng ta ngủ ở đâu thế?"
Tịch Thiên quay đầu nhìn Gia Minh bằng một ánh mắt ẩn ý, trả lời: "Chuyến đi này tớ chỉ là tài xế thôi, người bao chi phí và nơi ở là Thẩm thiếu gia á!"
Sáu ánh mắt còn lại lập tức đổ dồn về phía Gia Minh.

Tư Nhiên ngồi bên cạnh liền hỏi: "Thật luôn hả A Minh?"
Gia Minh thở ra một hơi, khẽ gật đầu.

Lục Vũ ở phía sau, ngạc nhiên cảm thán: "Tớ không ngờ được bạn học Thẩm không chỉ học giỏi mà gia thế còn khủng như thế đấy.

Xem ra lần này đều là nhờ phúc của bạn học Dạ rồi!"
Tư Nhiên nghe vậy thì kinh ngạc, quay đầu nhìn Lục Vũ rồi nhìn Mộng Dao.

Mộng Dao lập tức xua tay, phủ nhận: "Tớ không có nói nha!"
Lục Vũ nhìn hai người, cười xoà giải thích: "Nhìn biểu hiện của hai người xem ra tớ đoán đúng rồi.

Bạn học Dạ đừng hiểu lầm Mộng Dao, việc hai người quen nhau là do tớ đoán thôi.

Hai người trong lớp dù không phô trương nhưng tớ để ý vài lần là ngờ ngợ được rồi.

Bạn học Thẩm trước khi cậu đến gặp ai cũng giữ khoảng cách, giờ lại thân thiết với cậu như vậy thì chỉ có thể là đã động tâm thôi!"
Mộng Dao nhéo tai Lục Vũ, trách: "Ai cần cậu thông minh vậy?"
"Cậu đừng lo mà.

Thấy hai người họ không công khai nên mình không có nói với ai đâu!"
Mộng Dao lúc này mới buông Lục Vũ ra, bảo: "May cho cậu đó."

"Hihi, tớ biết ý cậu mà!"
Nhìn hai người Mộng Dao và Lục Vũ vui vẻ, Tư Nhiên cũng thấy nhẹ nhõm.
-Có vẻ mối quan hệ của họ rất tốt.

May ghê!
Cả xe nói chuyện qua lại một lúc cũng thấm mệt, ai nấy cũng bắt đầu buồn ngủ rồi thiếp đi.
Thấy Tư Nhiên đã ngủ từ lúc nào, sợ Tư Nhiên va đầu vào cửa sổ, Gia Minh cẩn thận đưa tay, nhẹ nhàng để Tư Nhiên dựa đầu vào vai mình.
Khi xe đã chỉ còn Gia Minh thức, bác tài xế mới lên tiếng: "Lâu rồi không gặp Thẩm thiếu gia."
Nhìn người tài xế ngồi phía trước, Gia Minh nhỏ giọng đáp:
"Đúng là lâu rồi mới gặp lại bác."
"Haha, cậu đã lớn hơn lúc đó rồi.

Thời gian đúng là trôi thật nhanh."
Bác tài xế dừng lại, nhìn về phía Tư Nhiên, hỏi: "Dạo này cậu thế nào rồi?"
"Rất tốt." Gia Minh bình thản đáp.
Nghe câu trả lời đó, bác tài xế mỉm cười, trông nhẹ nhõm hơn.
"Vậy sao, tôi cũng thấy cậu rất tốt.

Nếu so với khi đó, tôi cảm thấy bây giờ cậu mới thật sự giống là đang "sống"."
"Phải, bây giờ so với lúc đó thật khiến cho người ta có cảm giác như đang ở thiên đường.

Dù không phải thiên đường thì ít nhất vẫn tốt hơn là địa ngục."
Bác tài xế thở dài, nhìn con đường dài phía trước, nói một cách vô thưởng vô phạt: "Con đường phía trước rất dài, ta sẽ không biết tiếp theo sẽ phải đối mặt với thứ gì.

Thứ đó có thể khiến ta hạnh phúc cũng có thể khiến ta đau khổ, nhưng tới một lúc nào đó, ta cũng phải học cách buông bỏ và chấp nhận."
Đưa mắt nhìn những hàng cây đang xuất hiện rồi biến mất bên ngoài cửa xe, Gia Minh đương nhiên hiểu ý bác tài xế nói.

-Tuy thế nhưng đâu phải thứ gì cũng có thể buông bỏ và chấp nhận, có những thứ dù thời gian có trôi qua bao lâu thì mãi mãi vẫn sẽ là một cái gai mà mỗi khi nhớ lại đều đâm vào trái tim..
 
Ngoảnh Mặt Nhìn Trăng Tan
Chương 62: 62: Biệt Thự Bên Biển


Thời gian trôi qua, cuối cùng nhóm Gia Minh cũng đã đến được nơi cần đến.
Chạy xe trên con đường sầm uất, khi những hàng cây cuối cùng khuất bóng cũng là lúc biển xanh lộ ra.
Bầu trời trong xanh không một gợn mây.

Biển cả thì xanh biếc, mênh mông và rộng lớn với những cơn sóng dập dờn lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời.

Quả là một sự kết hợp tuyệt vời của thiên nhiên.
Ngồi trong xe Tư Nhiên không kìm được mà kéo cửa kính xuống.

Từng cơn gió mát lập tức tràn vào mang theo mùi hương của biển cả.
Được chiêm ngưỡng khung cảnh đẹp tựa tranh vẽ khiến Tư Nhiên thán phục không thôi.
"Wow, biển ở đây đẹp thật đó!"
Mộng Dao cũng tiếp lời: "Phải đó, biển ở đây đẹp quá trời đẹp luôn!"
Bác tài xế mỉm cười bảo: "Nơi các cháu ở có cảnh còn đẹp hơn ở đây đấy! Phải không cậu chủ?"
Tịch Thiên vui vẻ tiếp lời: "Cháu mới đến một lần nhưng phải công nhận là chỗ đó đẹp thiệt!"
Tư Nhiên phấn khích nhìn về phía biển nói: "Vậy sao tớ mong chờ quá!"

-----------------------------------------------------
Xe chạy lên một ngọn đồi, băng qua vài khu vực toàn cây cũng sắp đến biệt thư nơi nhóm Gia Minh sẽ ở.

Nhìn xung quanh toàn cây là cây, Tư Nhiên tò mò hỏi Gia Minh: "A Minh ơi, biệt thư mà cậu nói ở đâu thế?"
Gia Minh bình thản chỉ ra ngoài cửa sổ, nói: "Đó, là căn nhà gần biển."
Nhìn theo hướng tay Gia Minh chỉ, lọt vào tầm mắt Tư Nhiên là một căn nhà khá to nằm gần biển.
-Từ xa thôi mà nó đã lớn thế, không biết gần sẽ thế nào nhỉ?
Nhìn ra được Tư Nhiên đang nghĩ gì, Gia Minh bình tĩnh bảo:
"Nó không lớn như cậu nghĩ đâu."
Vào giây phút ấy, nghe lời khẳng định của Gia Minh Tư Nhiên đã vô cùng tin tưởng rằng căn biệt thự không "lớn".

Mãi đến khi xe dừng lại, đứng đối diện và tận mắt nhìn căn biệt thự Tư Nhiên mới bị sốc.
Căn biệt thự mà Gia Minh nói là không lớn thì thật ra là cực kì "lớn".

Không chỉ Tư Nhiên sốc mà cả Mộng Dao và Lục Vũ cũng sốc không kém.

Cả ba người đều không tin được đêm nay mình sẽ ngủ ở đây.
Thấy Tư Nhiên đứng như trời trồng, Gia Minh khó hiểu gọi: "Tư Nhiên, chúng ta vào thôi."
Tư Nhiên nhìn căn biệt thư rồi nhìn Gia Minh, khó tin hỏi: "Không lớn mà cậu nói đây sao?"
Gia Minh vẻ mặt dửng dưng, đi đến nắm lấy tay Tư Nhiên vừa dẫn cậu vào trong vừa đáp: "Ừ, nó nhỏ mà."
Đi vào trong nhà, Gia Minh lập tức giải thích bố cục.
"Biệt thự này có một lầu và một sân thượng.

Bên trái là bếp, bên phải là phòng khách.

Trên lầu có bốn phòng ngủ, mọi người cứ chọn thoải mái."
Mộng Dao có hơi thắc mắc hỏi: "Bốn phòng ngủ? Chúng ta có năm người vậy người còn lại ngủ ở đâu?"
Gia Minh ung dung đáp: "Tôi sẽ ngủ ở phòng khách."
Dứt lời, Gia Minh liền phụ Tư Nhiên xách đồ lên phòng.

Trong lúc Tư Nhiên không biết nên vào phòng nào thì Gia Minh đã mở cửa một căn phòng ở cuối dãy, gọi:
"Tư Nhiên."
Nhanh chóng chạy đến, vừa nhìn thấy bên trong Tư Nhiên đã ngạc nhiên hỏi: "A Minh đây là?..."
Gia Minh mỉm cười kéo kèm ra trả lời: "Cậu thấy sao, đẹp đúng không? Biết cậu thích ngắm biển nên tớ mới dẫn cậu tới đây.

So với mấy phòng khác thì không thể được hoàng hôn hay bình minh nhưng lại có tầm nhìn thấy biển rõ nhất."
"Đúng là đẹp thật.

Cảm ơn cậu nhiều nhé A Minh!"
Thấy Tư Nhiên thích, Gia Minh cũng hài lòng, lẩm bẩm: "Cậu thích là được."
-----------------------------------------------------
Sắp xếp đồ đạc xong, cả nhóm quyết định đi bộ xuống bờ biển chơi.
Đường bờ biển dài không quá nhiều người nên nhóm Gia Minh vui chơi rất thoải mái.

Nhìn Tư Nhiên đang nghịch nước, tâm trạng của Gia Minh cũng tốt hơn.
Ngồi trên bãi cát trắng xoá bên tai là tiếng sóng biển rì rào, khung cảnh ấy mang đến cho Gia Minh một cảm giác vừa thích vừa ghét.

Cậu thích sự bình yên và tuyệt đẹp của nơi đây, nhưng lại ghét vì đây là nơi người đó từng xuất hiện.
-Đã bốn năm rồi mình mới quay trở lại đây, nó vẫn chẳng thay đổi gì cả.

Nếu không có bóng dáng người đó thì có lẽ mình đã thích nơi đây hơn rồi...

"A Minh! Tới đây chơi với tớ đi!"
Đưa mắt nhìn Tư Nhiên đang vẫy tay phía xa, Gia Minh đột nhiên cảm thấy nơi đây cũng không tệ lắm.

Ít nhất là khi có Tư Nhiên, Gia Minh vẫn sẽ không ghét nó.

Nở một nụ cười, Gia Minh đứng dậy, chậm rãi đi về phía Tư Nhiên.
Thấy Gia Minh chịu nhập cuộc với mình, Tư Nhiên lập tức chạy đến, cười rạng rỡ, nói: "Cậu đã chịu chơi với tớ rồi, vui ghê luôn! Chúng ta cùng tắm biển nhé!"
Vẫn giữ nguyên nụ cười, Gia Minh vui vẻ đáp: "Được."
Trong lúc Tư Nhiên và Gia Minh đang vui vẻ trong không gian của hai người, ba người Mộng Dao, Lục Vũ và Tịch Thiên đứng gần đó đã bị cảnh tượng vừa thấy làm cho sững sờ.
Tịch Thiên nhìn Lục Vũ, lắp bắp hỏi: "Lục Vũ, cậu, cậu có thấy không, Gia Minh vừa cười đấy!"
Lục Vũ cũng kinh ngạc lắm, tiếp lời: "Ừ, tớ có thấy, đây là lần đầu tiên tớ thấy bạn học Thẩm cười đó."
Mộng Dao bên này thì cười tủm tỉm, thầm mừng cho Tư Nhiên.
-Xem ra hai bọn họ rất hạnh phúc.

Vậy mới đúng chứ, đừng làm Tư Nhiên đau lòng đấy..
 
Ngoảnh Mặt Nhìn Trăng Tan
Chương 63: 63: Tiệc Trên Sân Thượng


Trở về biệt thư sau một thời gian dài vui chơi trên biển, nhóm Gia Minh bắt đầu chia nhau chuẩn bị cho bữa tiệc.
Ở nơi chân trời phía xa, mặt trời cũng đã làm hết việc của mình mà từ từ lặng xuống, nhường chỗ lại cho mặt trăng, bóng tối và những vì sao.
Màn đêm buông xuống cũng là lúc nhóm Gia Minh bắt đầu lên tiệc.

Đốt một đám lửa lớn trên sân thượng, mọi người nhanh chóng sắp xếp đồ rồi đi nướng thịt.
Ngồi bên cạnh ngọn lửa lớn, Gia Minh im lặng ngắm nhìn Tư Nhiên đang hăng say nướng thịt.

Lục Vũ lúc này đi đến, ngồi xuống gần Gia Minh, đồng cảm hỏi:
“Cậu cũng bị đuổi ra đây ngồi sao?”
Dựa lưng vào ghế, Gia Minh gật đầu thay cho lời khẳng định.

Lục Vũ cười xoà, đưa cho Gia Minh một lon nước ngọt.

Gia Minh chỉ gật đầu rồi nhận lấy.

Mở lon nước ngọt ra, Lục Vũ vừa uống vừa nhìn Mộng Dao cũng đang nướng thịt cạnh Tư Nhiên, khẽ lên tiếng:
"Cậu thích bạn học Dạ thật lòng sao?"
Nghe câu hỏi, Gia Minh liền nhìn Lục Vũ bằng ánh mắt dò xét.

Lục Vũ lập tức giải thích: "Tớ không có ý gì đâu, chỉ là thắc mắc thôi!"
"Tôi thích Tư Nhiên thật lòng."
Nở một nụ cười nhẹ nhõm, Lục Vũ vui vẻ nói: "Vậy thì tốt quá.

Mộng Dao là bạn thân của Tư Nhiên nên cũng lo ngại cậu sẽ đối xử không tốt với bạn học Dạ.

Giờ có lời khẳng định của cậu, thêm cả những hành đó ân cần đó tôi cũng an tâm thay cho Mộng Dao."
Gia Minh lúc này bỗng có hứng thú, hỏi:
"Cậu với bạn học Mộng Dao sao lại thành đôi thế?"
Lục Vũ đỏ mặt, gãi đầu hơi ngại ngùng kể:
"À, chuyện là sau nhiều lần đi cà phê học bài trò chuyện cùng nhau tớ đã cảm mến cậu ấy.

Một hôm đi chơi Mộng Dao tỏ tình nên tớ cũng đồng ý luôn!...!Vậy còn cậu và bạn học Dạ thì thế nào, tôi thật sự tò mò về cách hai người quen nhau đấy, chắc đặc biệt lắm nhỉ?”
Nhìn lon nước ngọt trong tay, gương mặt Gia Minh hiện lên một nét cười nhẹ đáp: “Phải, rất đặc biệt.”
Lục Vũ nghe vậy định hỏi sâu thêm, nhưng chưa kịp lên tiếng thì Mộng Dao và Tư Nhiên đã đem thịt nướng tới.
“Thịt nướng thơm ngon đây!”
Ngồi xuống bên cạnh Gia Minh, Tư Nhiên lập tức đưa xiên thịt nướng đang cầm trên tay cho Gia Minh, mỉm cười nói:
“Mời quý khách ăn thịt nướng nhé!”
Mộng Dao bên này nhìn một vòng xung quanh không thấy Tịch Thiên đâu thì hỏi:
“Ủa bạn học Hàn đâu mất rồi?”
Vừa dứt lời, từ phía cầu thang đã vang lên tiếng đáp của Tịch Thiên.
“Tớ đây, tớ đây!”
Tịch Thiên xuất hiện hai tay cầm mấy cây kẹo Marshmallow chạy đến bảo: “Tiệc nướng đâu thể thiếu marshmallow được!”
*Marshmallow: Một loại kẹo dẻo xốp, mềm như bông gòn, được ăn theo nhiều cách khác nhau trong đó marshmallow nướng thường được ăn trong các buổi cắm trại, picnic.
Cảm thấy bầu không khí lúc ăn có chút buồn tẻ, Tịch Thiên đứng lên quyết định tổ chức một tò chơi.
"Chúng ta hãy chơi một trò chơi đi! Các cậu biết trò chơi nối chữ không?"
"Là trò người bên cạnh nói một từ người tiếp theo sẽ nối chữ phía sau đúng không?"
Tịch Thiên lập tức gật đầu giải thích thêm:
"Đúng là trò đó á.

Ví dụ, nếu tớ nói "trò chơi" thì Lục Vũ bên cạnh tớ sẽ nối tiếp là "chơi cờ" cứ thế đến lượt ai mà sau ba tiếng đếm không nối được sẽ thua.

Người thua sẽ phải lựa chọn giữa thử thách hay sự thật.

Vậy nhé?"
Chờ đợi, không thấy ai nói gì Tịch Thiên vui vẻ nói tiếp: "Không ai nói gì xem như tất cả đều chơi nhé.

Còn một việc nữa, không ai được nhắc hết nha, nhất là Gia Minh nè.

Cậu thiên vị bạn học Dạ dữ lắm!"
Gia Minh tỏ ra vô hại, nói ngược lại: "Không cho chỉ cũng được nhưng phải nhớ đây chỉ là chơi cho vui, làm gì cũng phải có chừng mực.

Nhất là cậu, bớt chơi ác lại."
Tịch Thiên cười trừ, quay về chuyện chính: "Vậy người đầu tiên là tớ! Hmm...!Từ gì giờ ta...!A! Nhà vua!"
Lục Vũ nói ngay: "Vua chúa!"
Mộng Dao lập tức tiếp lời: "Chúa tể!"
Tư Nhiên suy nghĩ một lát, đáp: "Tể tướng!"
"Tướng quân."
Tịch Thiên cắn một miếng kẹo, chưa kịp nhai đã đến chỗ mình.
"Quân, quân sĩ!..."

"Sĩ, sĩ...!À, sĩ số!"
"Số lượng!"
Đến chỗ Tư Nhiên, vì quá gấp gáp nên cậu không nghĩ ra từ gì có liên quan đến "lượng".

Sau ba tiếng đếm Tư Nhiên vẫn không nghĩ ra nên chỉ đành chịu thua.
"Tớ thua, tớ thua!"
Tịch Thiên nghe vậy liền hỏi: "Bạn học Dạ chọn gì đây, thử thách hay sự thật?"
Suy nghĩ cẩn thận, Tư Nhiên quyết định chọn sự thật.
"Sự thật đi."
Nhìn về phía những người còn lại, Tịch Thiên ra hiệu có ai có câu hỏi muốn hỏi không.

Thấy không ai có câu hỏi, Tịch Thiên liền lên tiếng: "Không ai hỏi thì tớ hỏi nhé, bạn học Dạ..."
Đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, Tịch Thiên cả người cứng đờ lo sợ nhìn về phía Gia Minh.

Không nhìn thì không hết hồn, Gia Minh đang dùng ánh mắt cảnh cáo đừng hỏi gì quá đáng nhìn chằm chằm về phía Tịch Thiên.
Thấy Tịch Thiên và Gia Minh nhìn nhau, Tư Nhiên khó hiểu hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Gia Minh lúc nãy còn lạnh lùng đầy sát ý vừa nghe câu hỏi của Tư Nhiên thì thái độ lập tức thay đổi 180 độ, bày ra dịu dàng, quay sang nói với Tư Nhiên: "Không có gì đâu."
Trước màn lật mặt nhanh như lật bánh tráng của Gia Minh, Tịch Thiên chỉ có thể ấm ức, nở một nụ cười gượng gạo hỏi:
"Ừm.

Bạn học Dạ à, cậu thích Gia Minh từ khi nào thế?"
Nghe câu hỏi, mặt Tư Nhiên hơi đỏ lên.

Khẽ đưa mắt nhìn Gia Minh, Tư Nhiên ngại ngùng trả lời: "Bốn, bốn năm trước."
"Wow, lâu dữ vậy sao?!"
Tịch Thiên lập tức hỏi Gia Minh: "Này, hai người gặp nhau khi nào thế hả?"
Gia Minh vẻ mặt gian xảo đáp: "Không nói, muốn biết thì đợi tớ thua đi."
Tịch Thiên không thể chờ đợi được nữa, nhanh chóng chơi ván tiếp theo.
"Tiếp tục tiếp tục! Cao thủ!"
Lục Vũ nói tiếp: "Thủ đô."
"Đô đốc!"
Tư Nhiên đặt ly nước trên tay xuống lẩm bẩm: "Đốc, đốc..."

"1,...!2,..."
"Đốc, đốc thúc!"
"Thúc..."
Gia Minh nhíu mày nghiêm túc suy nghĩ, Tịch Thiên thấy thời tới liền đếm: "1,...!2,...!3!!"
Sau ba tiếng đếm nhưng Gia Minh vẫn chưa có câu trả lời, Tịch Thiên không đợi được nữa hỏi ngay: "Cậu với bạn học Dạ quen nhau khi nào thế?"
"Khoan đã, tớ đâu chọn sự thật, tớ chọn thử thách."
Nụ cười đắc chí của Tịch Thiên tức thì vụt tắc.

Mộng Dao bên này nghe vậy thì đề nghị: "Vậy bạn học Thẩm ẫm Tư Nhiên đi!"
Lục Vũ cảm thấy vậy vẫn còn nhẹ liền đề nghị thêm: "Bạn học Thẩm vừa ẫm bạn học Dạ đi một vòng sân thượng đi, vậy thú vị hơn!"
Tư Nhiên đang định từ chối thì Gia Minh đã đứng dậy, đồng ý thử thách.

Dù có hơi ngại nhưng Tư Nhiên cũng đành đứng lên cùng Gia Minh.
Nhìn gương mặt dần đỏ lên của Tư Nhiên, Gia Minh tiến đến, ghé gần đến tai cậu, nói nhỏ: "Tớ ẫm cậu được không?"
Trái tim Tư Nhiên đạp thình thịch, cậu nhìn Gia Minh, thầm trách.
-Lúc nào rồi mà cậu còn hỏi mấy câu đó nữa.

Không biết người ta đang ngại lắm à!
Tranh thủ lúc Tư Nhiên không để ý, Gia Minh đã đi đến, nhẹ nhàng ẫm Tư Nhiên lên trước con mắt trầm trồ của những người còn lại.

Bị Gia Minh ẵm bất ngờ, Tư Nhiên xấu hổ đến mức phải lấy tay che mặt.
Thấy Tư Nhiên như thế, Gia Minh vừa thực hiện thử thách vừa hỏi nhỏ: "Nhiên Nhiên đang ngại gì vậy?"
Tư Nhiên cắn môi, nhỏ giọng mắng.
"Cậu là đồ xấu xa.".
 
Ngoảnh Mặt Nhìn Trăng Tan
Chương 64: 64: Chúc Ngủ Ngon


Hoàn thành thử thách, Gia Minh ẵm Tư Nhiên về chỗ ngồi.

Tịch Thiên bĩu môi, ra chiều giận dỗi.
"Hai người tình cảm ghê ha, hai người còn lại cũng đẹp đôi ghê luôn.

Chỉ có mỗi mình tớ là một thân một mình, ông trời bất công quá mà..."
Gia Minh tỏ ra đắc ý, nói: "Đừng buồn, tương lai còn dài."
Trong lúc Gia Minh và Tịch Thiên đang trêu chọc nhau, Mộng Dao một bên thầm hỏi nhỏ Tư Nhiên: "Tư Nhiên, hai người tiến triển tới đâu rồi?"
Nghe đến hai từ tiến triển, Tư Nhiên lập tức đỏ mặt hỏi lại: "Tiến, tiến triển gì chứ, bọn tới trong sáng lắm nha."
Mộng Dao phì cười, trả lời với giọng không tin: "Hai người đã hôn nhau, nắm tay, tớ thật sự thắc mắc bước tiếp theo thôi..."
Tư Nhiên lập tức búng trán Mộng Dao, chấn chỉnh: "Cậu bớt đọc mấy cái tiểu thuyết đó lại đi."
"Hihi, tớ tò mò thôi mà.

Chẳng phải thể loại thường thấy của mấy bộ tiểu thuyết là hai nhân vật chính ghét nhau nhưng dần dần tìm hiểu nhau rồi thích nhau sao?"
"Tìm hiểu nhau..."
Tư Nhiên nghiêm túc ngẫm nghĩ ba từ đó rồi cậu tự nhiên liên tưởng đến chuyện của mình và Gia Minh.
-Phải ha, từ lúc gặp nhau đến giờ chỉ có A Minh tìm hiểu và bước vào thế giới của mình thôi.

Mình gần như không biết gì về cậu ấy ngoài một vài sở thích.

Gia đình, bạn bè, đời sống cá nhân, mình không biết gì cả!...

Nhận ra sai sót của bản thân Tư Nhiên lập tức muốn điều tra.

Nhìn sang phía Tịch Thiên và Gia Minh đang nói chuyện, đợi họ dừng lại Tư Nhiên mới lên tiếng: "Chúng ta chơi tiếp đi!"
Gia Minh và Tịch Thiên đều ngạc nhiên, trước thái độ nôn nóng của Tư Nhiên.

Gia Ming khó hiểu hỏi: "Sao cậu lại muốn chơi nữa thế?"
"Tớ có chuyện muốn hỏi cậu."
Gia Minh tỏ ra không vấn đề gì đáp: "Cậu có gì muốn hỏi thì cứ hỏi đi, không cần phải chơi đâu.

Tớ nhất định sẽ trả lời tất cả."
Tư Nhiên suy nghĩ một lát rồi cũng nghiêm túc hỏi: "Bố mẹ cậu làm nghề gì thế?"
Gia Minh thoáng đứng hình, Tịch Thiên bên này nghe câu hỏi của Tư Nhiên thì lập tức nhìn Gia Minh với ánh mắt e ngại.

Không khí tự dưng trầm xuống.

Cảm thấy hơi không ổn, Tư Nhiên đang định rút lại lời vừa nói thì Gia Minh đã trả lời:
"Bố tớ là chủ một công ty, mẹ là bác sĩ khoa ngoại."
Ba người Tư Nhiên, Mộng Dao, Lục Vũ kinh ngạc ồ lên.

Lục Vũ vui vẻ nói: "Giờ thì tớ hiểu tại sao bạn học Thẩm học giỏi rồi!"
Mộng Bên lúc này cảm thấy bản thân nên giải toả cái bầu không khí này, thấy thịt đã hết, Mộng Dao bèn thuận nước đẩy thuyền lấy cớ hết thịt rồi rủ Tư Nhiên đi chung.

Lục Vũ lo hai người họ cầm không hết đồ nên cũng đi theo.
Trên sân thượng giờ chỉ còn Gia Minh và Tịch Thiên.

Sắc mặt Gia Minh lúc này đã trở nên u ám.

Tịch Thiên lo lắng hỏi: "Cậu không sao chứ?..."
Gia Minh tuông hết lon nước ngọt, không trả lời.

Tư Nhiên đâu biết câu hỏi khi nãy đã gián tiếp đâm vào nỗi đau lớn nhất, điều mà Gia Minh cả đời này không muốn dính líu tới.
-----------------------------------------------------
Ăn uống nói chuyện một lúc mà đã đến giữa đêm.

Nhóm Gia Minh cũng quyết định kết thúc trở về phòng ngủ.

Thay đồ ngủ, Tư Nhiên định đi lấy nước thì vô tình bắt gặp Gia Minh đang đứng ngoài ban công làm gì đó.

Cậu nhẹ nhàng bước đến, cảm nhận được có người tới, Gia Minh lập tức quay đầu lại nhìn.

Nở một nụ cười, Tư Nhiên bước đến bên lan can, đứng bên cạnh Gia Minh.
Phóng tầm mắt ra mặt biển rộng lớn phía xa, Tư Nhiên tò mò hỏi: "Sao cậu không ngủ mà ra đây thế?"
Chống tay lên lan can, Gia Minh bình thản trả lời: "Đồ ăn chưa tiêu nên tớ ra đây hóng gió chút."
Nhìn về phía Gia Minh, Tư Nhiên ngập ngừng lên tiếng: "Tớ, tớ có chuyện muốn hỏi..."
Tư Nhiên cúi đầu, tự trách nói tiếp: "Cậu giận tớ đúng không? Sau câu hỏi đó dù cậu không nói gì nhưng tớ vẫn có thể cảm nhận được sự không tự nhiên của cậu..."
Biết mình đã làm Tư Nhiên lo lắng, Gia Minh thở dài một hơi, khẽ mỉm cười, dịu dàng đáp:
"Tớ không giận cậu, chuyện khiến tớ khó chịu là chuyện khác cơ."
"Đó là chuyện gì thế?"
Gia Minh vẫn cười nhưng nụ cười ấy lại mang đến cho người ta cảm giác mất mát.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao trên cao, Gia Minh trả lời bằng giọng trầm thấp hơn bình thường.
"Một chuyện của vài năm về trước.

Khi thời điểm thích hợp đến, tớ sẽ kể nó cho cậu.

Mong rằng đến khi đó, tớ có thể dùng tâm trạng thanh thản và sự tự do nhất để nói tất cả với cậu."
Cảm nhận được nỗi buồn giấu trong lời nói của Gia Minh, Tư Nhiên quyết định không tò mò nữa.
-Phải, mình sẽ đợi tới khi đó.

Lúc đấy tớ cũng mong rằng cậu sẽ vui vẻ kể nó cho tớ.
Tự nhiên tâm trạng chùng xuống khiến Tư Nhiên cảm thấy hơi lạ.

Thế là Tư Nhiên nảy ra một ý tưởng.

Nắm lấy tay Gia Minh, Tư Nhiên vui vẻ đề nghị: "A Minh à, hôm nay cậu ngủ chung với tớ nha!"
Tai Gia Minh bỗng nhiên đỏ lên, cậu quay đi tỏ ra ngại ngùng.

Chợt nhận ra Gia Minh đã bị hiểu sai ý mình, Tư Nhiên vội vàng giải thích: "Không phải thứ cậu nghĩ đâu! Chỉ là để cậu ngủ ghế sofa thì kì, nên tớ mới nói thế!"
Gia Minh bật ra một nụ cười gian xảo, gật gật đầu, bảo: "Ừ vậy thì được, cậu còn nhỏ đừng nghĩ tới mấy thứ đó."
Nói rồi Gia Minh còn đưa tay nhéo má Tư Nhiên.
Ôm chăn gối vào phòng, Gia Minh bằng một động tác dứt khoát chải mềm ra sàn.

Thấy vậy Tư Nhiên lập tức hốt hoảng hỏi lại: "Nằm dưới sàn lạnh lỡ bị cảm thì sao?"
Gia Minh cười trừ, đặt gối xuống rồi nằm lên.

Tư Nhiên không thuyết phục được thì cũng nằm xuống giường, ló đầu ra nhìn Gia Minh đang nằm bên cạnh, ngại ngùng nói nhỏ: "Chúc, chúc ngủ ngon..."
Gia Minh nằm bên xuống cũng nhìn Tư Nhiên, quyết định trêu cậu một chút: "Cậu nói gì thế, tớ không nghe rõ?"
Tư Nhiên mặt đỏ tía tai, không nhìn Gia Minh nữa mà lấy chăn trùm kín đầu.
-Biết vậy mình đã không kêu cậu ấy vào đây rồi, sao mà mình ngủ được đây!...
Nghĩ là thế nhưng chưa đầy năm phút sau Tư Nhiên đã chìm vào giấc mơ đẹp.

Gia Minh lúc này đứng dậy, chỉnh lại tướng ngủ của Tư Nhiên rồi đắp lại chăn.

Nhìn dáng vẻ đang ngủ ngon lành của Tư Nhiên, Gia Minh không kìm được mà bật ra một tiếng cười, nhẹ nhàng cúi đầu xuống hôn nhẹ lên trái Tư Nhiên, lẩm bẩm: "Chúc cậu ngủ ngon.".
 
Ngoảnh Mặt Nhìn Trăng Tan
Chương 65: 65: Quá Khứ Bị Che Dấu


"Gia Minh à, lát nữa con hãy trả lời thành thật những gì bác thẩm phán hỏi nhé!"
Gia Minh trong hình hài một đứa trẻ mười bốn tuổi, mặc trên chiếc áo màu đen giống hệt tâm trạng của cậu đến phiên toà ly hôn của bố mẹ.
Gia Minh là con một trong gia đình có bố là chủ tịch một công ty thuốc, mẹ cậu là một bác sĩ nổi tiếng ở khoa ngoại.

Từ nhỏ Gia Minh đã bộc lộ ra sự thông minh hơn người, trở thành học sinh giỏi ở tất cả các môn.
Được sinh ra trong một gia đình đủ đầy lại thông minh, ai nhìn vào cũng thấy Gia Minh sống rất hạnh phúc, là con nhà người ta chính hiệu.

Nhưng họ đâu biết chữ hạnh phúc mà họ nói với nhau lại là một địa ngục khá hình.
Bố mẹ Gia Minh đến với nhau cũng như bao người là vì tình yêu.

Nhưng cuộc sống của người trưởng thành đã đẩy họ ngã xuống.

Kết hôn hai năm họ có con trai đầu lòng, hạnh phúc chẳng kéo dài lâu, giữa họ bắt đầu xuất hiện những vết nứt.

Tính cách không thể hoà hợp khiến các cuộc cãi vả xuất hiện càng nhiều.
Tuy thế nhưng vì Gia Minh họ vẫn ở bên nhau, Gia Minh một đứa trẻ vô tội cứ thế âm thầm bị kẹt giữa hai người.

Mẹ Gia Minh biết con trai thông minh thì bắt cậu đi học thêm, lúc nào cũng phải đạt hạng nhất.

Chính vì sự giáo dục đó mà Gia Minh không có tuổi thơ.

"Con trai yêu của mẹ là giỏi nhất!"
"Con phải học thật giỏi thì mẹ mới vui!"
"Con chị giỏi thật, chị giáo dục tốt ghê!"
Gia Minh học càng giỏi, mẹ cậu càng nở mày nở mặt.

Cũng chính vì lòng tham đó mà mẹ cậu đã bỏ qua cảm xúc của cậu.
Gia Minh, sống trong hoàn cảnh đó đã trưởng thành hơn những đứa trẻ cùng tuổi.

Cậu muốn mẹ vui, bố khen thưởng nên vẫn im lặng làm theo mọi sự sắp đặt của mẹ.
Cứ như thế ngày tháng dần trôi, tâm lý Gia Minh cũng bắt đầu bị bóp méo.

Bên ngoài cậu tỏ ra một đứa trẻ ngoan ngoãn học giỏi nhưng bên trong đã xuất hiện những tính cách khác nhau.
Đến một ngày mưa, cuộc cãi vã của bố mẹ Gia Minh đã trở nên trầm trọng tới mức không thể cứu vãn.

Bố Gia Minh đã không thể chịu dựng nỗi nữa, ông không đồng ý cách dạy con của mẹ Gia Minh và muốn ly hôn.

Mẹ Gia Minh quá tức giận đã trút hết tất cả lên Gia Minh, những lời nói hành động đều đâm vào trái tim Gia Minh.
Hôm nay, ngày họ ra toà, Gia Minh với thân phận là con phải xuất hiện và quyết định người nuôi dưỡng mình.

Mang theo gương mặt không cảm xúc Gia Minh ngồi trên ghế không cử động.

Những lời họ nói Gia Minh chẳng nghe cũng chẳng nhớ, mãi đến lúc quyết định quyền nuôi con.

Thẩm phán đã hỏi Gia Minh muốn ở với ai, Gia Minh lúc ấy đã nhìn về phía mẹ với niềm hi vọng nhỏ nhoi.
Gia Minh chưa kịp mở miệng nói thì mẹ cậu đã chen ngang: "Tôi từ bỏ quyền nuôi con!"
Sáu từ đó văng vẳng trong đầu Gia Minh, cậu ngây người không tin nỗi vào hiện thực trước mắt.

Tại sao? Tại sao người mà cậu gọi là mẹ suốt mười bốn năm qua lại có thể tuyệt tình như thế? Mười bốn năm qua kí ức của cậu và mẹ lẽ nào chỉ như gió thoảng mây bay?
Sợi dây hi vọng của Gia Minh về mẹ cứ như thế bị bà phũ phàng dùng cách tàn nhẫn nhất cắt đứt.

Sự yêu thương và kính trọng cậu dành cho mẹ cứ thế cùng trái tim trong giây phút này vỡ vụng.

Cũng chính vào thời khắc ấy, trái tim Gia Minh bắt đầu xây lên bức tường để bảo vệ nó.
Siết chặt bàn tay, đôi mắt dịu dàng Gia Minh dành cho mẹ ban đầu đã biến mất, thay vào đó là ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ.
Ra khỏi phiên toà, mẹ Gia Minh đi đến bên cậu, vẻ mặt có hơi hối hận, vừa nói vừa đưa tay muốn nắm lấy tay cậu.
"Gia Minh, con thông cảm cho..."
Mẹ Gia Minh chưa kịp nói dứt lời thì đã bị giọng nói và ánh mắt lạnh như băng của cậu làm cho đứng hình.

"Đừng có chạm vào người tôi."
Lần đầu tiên thấy dáng vẻ đó của con trai, mẹ Gia Minh cười gượng gạo, cố cứu vãn tình hình.
"Gia Minh, mẹ biết con giận mẹ nhưng mà mẹ là mẹ của con mà.

Con hiểu cho mẹ đi!"
"Tôi không có mẹ."
Gia Minh không nhìn mẹ mình nữa mà lách người qua, đi thẳng về phía trước bỏ lại bà ấy ở phía sau.

Đi ra đường, Gia Minh đưa tay bắt một chiếc taxi.

Vừa đứng chờ cậu vừa nhìn đồng hồ, sợ bản thân sẽ trễ hẹn với Tư Nhiên.
Mẹ cậu bất ngờ từ trong lao ra giữ lấy tay cậu, tức giận chất vấn: "Gia Minh con đang nói gì vậy hả? Mẹ là mẹ của con mà!"
Trong lúc hai người đang giằng co, Gia Minh đã chạy ra đường.

Không may lúc đó có một chiếc xe hơi chạy đến không tránh kịp tông thẳng vào cậu.
Nằm trên đường, mắt Gia Minh nhoè đi bên tai cậu không ngừng vang lên tiếng gọi: "Gia Minh, Gia Minh...!A Minh, A Minh ơi cậu sao vậy, tỉnh dậy đi!"
Khó khăn mở mắt ra, nhìn thấy trước mắt là gương mặt vừa hốt hoảng vừa lo lắng của Tư Nhiên, Gia Minh mới biết mình đang nằm mơ.

Thở phào một hơi, giọng Tư Nhiên lại vang lên.
"A Minh cậu mơ thấy ác mộng sao? Sao lại liên tục nói không rồi người đổ đầy mồ hôi thế?"
Nhìn gương mặt Tư Nhiên, Gia Minh cảm thấy chẳng chân thật chút nào.

Mắt Gia Minh đỏ hoe, cậu ngồi dậy, không nói không rằng ôm lấy Tư Nhiên.
Cảm nhận được người Gia Minh đang run rẩy, Tư Nhiên liền dịu dàng xoa lưng Gia Minh, an ủi: "Được rồi không sao đâu chỉ là mơ thôi, có tớ đây rồi.

Mọi chuyện đã qua rồi!..."

Cảm nhận hơi ấm của Tư Nhiên cảm xúc của Gia Minh cũng dần ổn định lại.

Ôm chặt lấy Tư Nhiên, Gia Minh tựa đầu vào vai cậu, nhắm mắt lại, thầm nghĩ.
-Phải, chỉ là mơ thôi.

Tất cả đã qua rồi, đã qua hết rồi...
Thấy Gia Minh đã ổn hơn, Tư Nhiên lo Gia Minh lại gặp ác mộng, Tư Nhiên đưa tay lên sờ gương mặt Gia Minh, dịu dàng hỏi: "Cậu lên giường nằm với tớ đi, vậy sẽ hết gặp ác một đó!"
Gia Minh không trả lời nhưng ánh mắt đã ngầm đồng ý.

Tư Nhiêm thấy thế thì mỉm cười lấy gối cho Gia Minh rồi kéo cậu lên giường.

Nằm lên giường rồi mà Gia Minh vẫn cứ nhìn chằm chằm Tư Nhiên.
Nhìn cảnh đó, Tư Nhiêm vừa thấy dễ thương vừa lo lắng.

Cậu đưa tay ra, đan tay mình vào tay Gia Minh, nhắm mắt lại bảo: "Vậy là cậu hết sợ rồi đúng không? Ngủ đi mai chúng ta phải về đó."
Gia Minh vẫn nhìn Tư Nhiên, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay nhau, Gia Minh bỗng mỉm cười.

Xích tới gần Tư Nhiên, nắm chặt tay cậu, cũng nhắm mắt lại, nghĩ.
-Cảm ơm cậu vì đã xuất hiện trong cuộc đời tớ....
 
Ngoảnh Mặt Nhìn Trăng Tan
Chương 66: 66: Gia Minh Bị Sốt


Sáng hôm sau, sau khi thu dọn đồ đạc, nhóm Gia Minh lên đường về lại thành phố Thiên Hải.

Ngồi trên xe, Tư Nhiên lúc nào cũng để ý Gia Minh.
-Có vẻ đêm hôm qua cậu ấy vẫn ngủ không ngon, mặt phờ phạc quá trời...
Trạng thái của Gia Minh lúc này vô cùng mơ hồ, cậu không rõ là mình đang lo lắng, buồn hay sợ hãi.

Thứ Gia Minh rõ nhất bây giờ là cảm giác khó chịu.

Cứ như thế Gia Minh đem theo cái tâm trạng tệ hại đó về đến thành phố.
-----------------------------------------------------
Hai hôm sau, trong lúc Tư Nhiên đang chăm sóc cho những chậu cây ngoài ban công, bỗng điện thoại cậu đổ chuông.

Cởi vội bao tay ra, Tư Nhiên nhanh chóng chạy vào nhà nghe máy.
"Alo, A Minh! Cậu gọi tớ có việc gì thế?"
Từ đầu dây bên kia, giọng nói khó nhọc của Gia Minh vang lên.
"Tư Nhiên..."
Nghe thấy giọng nói khàn khàn cộng thêm hơi thở gấp gáp của Gia Minh, Tư Nhiên sốt ruột hỏi lại: "A Minh, cậu sao thế? Sao hôm nay giọng cậu nghe lạ thế? Cậu bị ốm à?"
"Ừ."
Tư Nhiên giữ điện thoại bên vai, vội vàng vào nhà vệ sinh rửa tay, hỏi vồ vập: "Cậu bị dị ứng hay sốt? Đã uống thuốc chưa? Nhà có ai không? Có cần tớ qua đó không?"
Ở bên kia, Gia Minh đang nằm trên giường, gương mặt đỏ bừng vì cơn sốt.

Cậu đưa tay giữ cái khăn ấm trên trán, nghe hàng loạt câu hỏi của Tư Nhiên mà không nhịn được cười.
"Cậu hỏi thế tớ không biết trả lời từ đâu luôn đấy...!Ha, hình như tớ bị cảm...!Nhà không có ai...!Khục, khục, khục!..."
Gia Minh ho một tràn dài, Tư Nhiên lúc này đã mặc xong áo khoác, bảo ngay: "Cậu đang ở đâu thế, nói địa chỉ cho tớ đi tớ quay liền đây."
"Tớ đang ở địa chỉ nhà lần trước cậu đến, phòng 402.

Mật khẩu nhà là 2612"
-Địa chỉ nhà lần trước? Sao cậu ấy lại ở đó nhỉ?

Không có thời gian để suy nghĩ nhiều, Tư Nhiên dặn Gia Minh giữ sức rồi tắt máy, bằng tốc độ nhanh nhất phóng qua nhà Gia Minh.
-----------------------------------------------------
Đến trước cửa nhà 402, bấm mật khẩu vào Tư Nhiên bỗng để ý thấy một điểm kì lạ.
-Mật khẩu điện thoại cậu ấy và mật khẩu nhà đều giống nhau là 2612.

Số này không thể là sinh nhật A Minh vì sinh nhật là 1 tháng 1 mà...
Nhập đủ bốn số, cửa liền kêu ting một cái rồi mở ra.

Bước vào nhà, căn nhà sang trọng đầy đủ tiện nghi và hiện đại khiến Tư Nhiên có hơi bất ngờ.

Chậm rãi bước vào trong, Tư Nhiên lập tức ngó nghiêng xung quanh để tìm Gia Minh.
Thấy cửa một căn phòng đang mở hé, Tư Nhiên nhẹ nhàng bước đến, ló đầu vào trong xem thử.

Vừa đưa mắt nhìn Tư Nhiên lập tức nhìn thấy Gia Minh đang nằm đắp chăn trên giường.
Vội vàng đi đến, Tư Nhiên lập tức xem xét tình hình.

Cả người Gia Minh lúc này nóng như một hòn than, mặt đỏ ửng, đổ rất nhiều mồ hôi.

Tư Nhiên sờ gương mặt nóng hổi của Gia Minh, gọi: "A Minh ơi, A Minh."
Gia Minh từ từ mở mắt ra, nhìn thấy Tư Nhiên đang ở bên cạnh thì đột nhiên nở một nụ cười.

Cậu đưa tay, sờ đôi bàn tay đang đặt trên má mình, nhỏ giọng nói: "Cậu đến rồi sao?..."
"Ừ, mình đến rồi đây, cậu cảm thấy trong người thế nào?"
Tầm nhìn của Gia Minh lúc này lúc rõ lúc không, vì không muốn Tư Nhiên quá lo lắng nên Gia Minh đã trả lời qua loa.
"Tớ không sao."
Nghe câu trả lời ấy, Tư Nhiên khó chịu đáp: "Cậu bệnh nặng thế này dám bảo không sao."
Tư Nhiên đứng dậy, đi loanh quanh nhà để tìm hộp thuốc.

Mở một ngăn tủ ra.

hộp thuốc được đặt bên trong.

Nhanh chân chạy về phòng Gia Minh, Tư Nhiên lấy nhiệt kế ra đo cho Gia Minh.
-38,8 độ?!
Tư Nhiên hốt hoảng, vội vàng tìm thuốc hạ sốt trong hộp thuốc để Gia Minh uống.
"A Minh, chúng ta uống thuốc thôi!"
Gia Minh mơ màng được Tư Nhiên đỡ ngồi dậy, đặt viên thuốc vào tay Gia Minh, Tư Nhiên liền nói cậu mau uống.

Gia Minh bị bệnh như hoá thành mèo con, Tư Nhiên nói gì cũng nghe theo.

Đỡ Gia Minh nằm xuống, Tư Nhiên kéo chăn đắp cho Gia Minh rồi lại đi vắt khăn ấm đấp lên trán Gia Minh.
Nhờ tác dụng của thuốc mà sắc mặt của Gia Minh đã giãn ra, trông đỡ đau đớn hơn lúc đầu nhiều.

Tư Nhiên thấy vậy cũng thở phào một hơi.
Ngồi bên cạnh giường, Tư Nhiên đưa tay nắm lấy bàn tay nóng hổi của Gia Minh.

Cậu cứ thế im lặng ngồi đó canh chừng Gia Minh.
Thời gian dần trôi, ngồi yên tĩnh quá nên Tư Nhiên ngủ quên lúc nào không hay.

Trong lúc gật gù, Tư Nhiên thoáng nghe thấy gì đó.
"Hức, đừng mà...!Tại sao..."
Mở bừng mắt, Tư Nhiên lập tức quay sang nhìn Gia Minh, người lúc này đang nói mớ.
"Không, sao mẹ lại làm thế?...!Đừng mà!..."
Phản ứng của Gia Minh bắt đầu dữ dội hơn.

Tư Nhiên bên này cũng luống cuống không biết nên làm gì.

Thấy Gia Minh bắt đầu dùng tay làm bị thương bản thân, Tư Nhiên vội vàng lao tới giữ lấy tay Gia Minh, gọi lớn: "A Minh! Cậu tỉnh lại đi, A Minh! Chỉ là mơ thôi, cậu tỉnh dậy đi!"
Chỉ với sức của Tư Nhiên, cậu hoàn toàn không giữ được Gia Minh.

Hết cách, Tư Nhiên lao đến ôm lấy Gia Minh, nói lớn hơn.
"Thẩm Gia Minh, cậu mau tỉnh dậy đi! Thẩm Gia Minh!"
Cơ thể đang ghì cứng của Gia Minh như thể nghe được tiếng Tư Nhiên gọi mà dần dần thả lỏng ra nhưng đôi mắt vẫn nhắm chặt.

Tư Nhiên thấy có tác dụng thì vừa xoa lưng vừa trấn an:
"Đừng sợ, có tớ đây rồi.

Chỉ là mơ thôi, mọi chuyện sẽ ổn mà.

Tớ không làm tổn thương cậu đâu!..."
Giọng nói dịu dàng đầy tình cảm đó của Tư Nhiên như liều thuốc xoa dịu tinh thần Gia Minh.

Cậu đưa bàn tay đang run rẩy của mình nắm chặt lấy áo Tư Nhiên.

Cuộn tròn người lại trong vòng tay nhỏ bé của Tư Nhiên.
Nhìn Gia Minh nằm trong lòng tay mình, Tư Nhiên cảm thấy đau lòng vô cùng.
-Rốt cuộc thứ gì đang giày vò cậu ấy vậy?
Một đêm dài mệt mỏi cứ thế trôi qua, mặt trời đã mọc lên cao.

Ánh nắng ấm áp chiếu xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong căn phòng.
Khẽ dụi đôi mắt, Tư Nhiên chậm rãi ngồi dậy.

Cậu đưa mắt nhìn sang bên cạnh rồi nhìn một vòng vẫn không thấy Gia Minh.

Hớt hãi đứng dậy, Tư Nhiên mở cửa phòng ra, ở phía bếp, Gia Minh với miếng dán hạ sốt trên trán đang đứng trong bếp nấu gì đó.
Tư Nhiên đi đến, hỏi: "Cậu đang làm gì thế A Minh?"
Gia Minh đưa tay tắt bếp, quay sang trả lời Tư Nhiên: "Tớ nấu cháo, cậu dậy rồi thì ăn luôn nha."
Nhìn nồi cháo bắt mắt trên bếp, Tư Nhiên trầm trồ.

"Cậu biết nấu ăn sao?"
"Ừ, tớ biết nấu ăn."
Nhớ ra chuyện chính, Tư Nhiên liền đưa tay đặt lên trán Gia Minh, quan tâm hỏi: "Sao cậu vẫn đeo miếng dán hạ sốt? Đâu để tớ xem thử còn nóng không?"
Gia Minh mỉm cười, giữ lấy tay Tư Nhiên, bảo: "Tớ đỡ rồi.

Chúng ta mau ăn cháo đi."
Tư Nhiên tặc lưỡi, cảm thấy người Gia Minh quả thật đã đỡ nóng thì mới an tâm hơn.

Cậu đẩy Gia Minh ra ngoài, nghiêm túc nói: "Được rồi, để tớ múc cháo cho, cậu là người bệnh qua kia ngồi đi!"
Gia Minh vẫn còn vùng vằn, Tư Nhiên thấy vậy thì kéo Gia Minh tới tận bàn, ấn cậu xuống ghế.

Xong việc thì cậu mới quay trở lại bếp múc cháo ra tô.
Ngồi trên bàn ăn, Tư Nhiên bâng quơ hỏi: "Lần trước cậu nói nhà cậu ở chỗ khác mà?"
Ngụm cháo mới nuốt xuống trong miệng Gia Minh nghe Tư Nhiên nói thì nghẹn lại.

Đảo mắt sang hướng khác, cậu thành thật trả lời: "Lần đó, do tớ chưa nhớ ra cậu nên mới nói dối về nơi ở của mình á...!Tớ xin lỗi mà."
Thấy gương mặt chột dạ của Gia Minh, Tư Nhiên dù có hơi giận việc nói dối đó nhưng mà cậu ngẫm lại cũng thấy đúng.
-Lỡ ai đó theo đuổi Gia Minh mà cậu ấy thoải mái quá cũng không được.

Thôi vậy, tạm bỏ qua vậy!...
Trong lúc Tư Nhiên đang thẫn thờ suy nghĩ thì Gia Minh không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh, nhẹ nhàng cúi đầu xuống hôn nhẹ vào trán cậu.
Tư Nhiên giật bắn mình, ôm trán chất vấn: "Cậu, cậu làm gì vậy hả?!"
Gia Minh cười gian xảo đáp: "Không phải tớ đang cảm thì không chỉ là hôn trán thôi đâu."
Tư Nhiên xấu hổ đến đỏ mặt, định mắng thì Gia Minh vẻ mặt bỗng trầm xuống, chân thành nói: "Cảm ơn cậu vì hôm qua đã chăm sóc tớ nhé."
Trái tim Tư Nhiên như muốn nhảy ra ngoài, cậu quay đầu đi định phản bát thì tiếng chuông cửa reo lên.

Tư Nhiên lập tức bật dậy, vì muốn che dấu sự ngượng ngùng mà phóng ra mở cửa.
Cửa vừa mở, người vừa bên ngoài vừa xuất hiện thì không khí bằng một cách thần kì đã rơi thẳng xuống đáy vực, lạnh lẽo kì lạ.

Tư Nhiên tự nhiên cảm thấy ớn lạnh.

Cậu đâu ngờ mình đang rơi vào một tình huống ngượng ngùng hơn lúc nãy hàng trăm lần..
 
Ngoảnh Mặt Nhìn Trăng Tan
Chương 67: 67: Sự Ghé Thăm Bất Ngờ


"Cô là ai vậy ạ?"
Đối diện Tư Nhiên là một người phụ nữ ăn mặc sang trọng.

Người đó nhìn Tư Nhiên, hoài nghi hỏi lại: "Tôi là mẹ của chủ nhà này, cậu là..."
Gia Minh trong nhà bếp nghe thấy tiếng động thì bước ra xem.

Ánh mắt cậu vừa chạm đến người phụ nữ thì liền thay đổi.

Gia Minh nhìn người kia, lạnh giọng hỏi: "Bà đến đây làm gì?"
Người phụ nữ thấy Gia Minh dán miếng hạ sốt thì tiến lên, lo lắng hỏi han: "Sao con lại sốt thế? Con cảm thấy trong người thế nào? Cần mẹ đưa đến bệnh viện không?"
Chân người phụ nữ mới bước qua cánh cửa Gia Minh đã tức giận hét lên: “Ra ngoài!”
Thái độ gay gắt bất thình lình của Gia Minh khiến cả Tư Nhiên và người phụ nữ đều bất ngờ.
Biết bản thân đã dọa Tư Nhiên sợ, Gia Minh cố gắng kìm chế sự ghê tởm của mình đưa tay kéo Tư Nhiên ra phía sau, cảnh cáo người phụ nữ.
“Tôi rất ổn nên bà hãy về đi và cũng đừng đến đây thêm lần nào nữa!”
Vô cảm nhìn Gia Minh, người phụ nữ bỗng quay sang nhìn Tư Nhiên đang ở phía sau Gia Minh, dịu dàng hỏi: “Cháu là bạn của Gia Minh à?”
Tư Nhiên ở đằng sau Gia Minh, ló đầu ra cẩn trọng trả lời: “Vâng ạ.”
“Vậy sao.

Chào cháu! Phiền cháu chăm sóc Gia Minh giúp cô.

Thằng bé không ổn thì khuyên nó đến bệnh viện nhé!”
Tư Nhiên lễ phép gật đầu, đáp: “Dạ, cháu nhớ rồi ạ.”
Gia Minh lúc này đã mất hết kiên nhẫn bảo: “Đừng để tôi phải nhắc lại.”

Mẹ Gia Minh thở dài, nói một câu rồi quay lưng đi.
“Nhớ giữ gìn sức khỏe, lần sau mẹ sẽ lại đến.”
Đóng sầm cửa lại, Gia Minh khó chịu lẩm bẩm: “Giả tạo.”
Tư Nhiên bên này không thể kìm chế sự tò mò được nữa hỏi:
"Đó là mẹ cậu sao A Minh?”
Gia Minh lạnh lùng trả lời: “Không, tớ không có mẹ.”
Cảm thấy Gia Minh tới giờ phút này vẫn còn giấu mình, Tư Nhiên giận dỗi nắm lấy tay cậu, nhíu mày gặng hỏi: “Chúng ta đã là người yêu rồi cậu vẫn muốn giấu tớ sao?”
Trước thái độ kiên quyết của Tư Nhiên, Gia Minh cuối cùng cũng bị khuất phục, cậu thở dài, chậm rãi kể lại những chuyện đã xảy ra trong quá khứ của cậu.
Nghe đầu đuôi câu chuyện, Tư Nhiên không giấu nỗi sự bàng hoàng, ngập ngừng hỏi: “Sao, sao mẹ cậu có thể làm thế với cậu chứ?… Không thể tin được, trên đời lại có người mẹ ruột đối xử với con mình tàn nhẫn thế!”
Gia Minh cười buồn, dựa lưng vào ghế sofa không nói gì.

Tư Nhiên ngồi bên cạnh, lo lắng nắm lấy tay cậu, thấp giọng nói: “Tớ không ngờ cậu lại chịu nhiều tổn thương thế.

Chắc cậu đã buồn lắm…”
-“Buồn”?…
Gia Minh cúi đầu nhìn bàn tay mình, một giọng vang vọng lên trong đầu cậu.
"Nến không có tao thì mày chỉ là đứa vô dụng thôi!"
“Cậu từng hỏi sao tớ lại học giỏi thế.

Lúc đấy tớ trả lời cậu là sở thích nhưng thật ra đó là để trả thù.”
-Phải, nó dùng để trả thù người phụ nữ đó.
“Mẹ tớ từng quát lên với tớ rằng: "Nến không có tao thì mày chỉ là đứa vô dụng thôi!” Vậy nên sau khi họ ly hôn tớ đã cố gắng học giỏi tới mức ai cũng phải biết đến.

Khiến cho bà ấy thấy rằng dù không có bà ấy tớ vẫn sống tốt.

Vẫn đủ tỏa sáng và bà ấy sẽ phải hối hận vì những gì đã làm.”
Biểu cảm giận dữ pha chút dè bĩu của Gia Minh bây giờ khiến Tư Nhiên hoang mang.

Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy biểu cảm đó, và cũng là lần đầu tiên cậu thấy Gia Minh căm ghét ai đó nhiều như thế.
-Cậu ấy muốn thể hiện rằng cậu ấy sống tốt nhưng mà thật ra cậu ấy chẳng tốt chút nào.

Thái độ đó đã nói lên tất cả rồi, chuyện của quá khứ đó vẫn tàn phá A Minh, khiến trái tim cậu ấy mỗi lần nhắc lại đều đau đớn.

Trong bốn năm đó, cậu chắc chắn đã rất khó khắn, nỗi buồn bị che giấu đó lớn tới mức hoá thành sự căm ghét dành cho người mẹ, còn gì đau lòng hơn chứ…
Nhẹ nhàng đưa tay sờ gương mặt Gia Minh, Tư Nhiên mỉm cười dịu dàng an ủi tâm trạng bất an ấy.
“Cậu không làm sai gì cả, mọi chuyện đã qua rồi hãy chứ để nó qua đi.

Bất cứ khi nào cậu buồn tớ cũng sẽ ở bên cạnh cậu!”
Run run nắm lấy bàn tay Tư Nhiên, đôi mắt Gia Minh đỏ hoe như sắp khóc đến nơi.

Tư Nhiên thấy vậy thì luống cuống vội vàng ôm lấy cậu, trấn an: “Được rồi, tớ hiểu mà.

Cậu muốn khóc thì cứ khóc đi.

Đừng đè nén trong lòng!”
Tựa đầu vào vai Tư Nhiên, Gia Minh ôm chặt lấy cậu, nhắm mắt lại.
“Không cười không khóc, suốt ngày là bộ mặt thờ ơ đó.

Mày là đứa sống không tình cảm giống hệt bố mày!”
Gia Minh đột nhiên buông tay, cả người cứng đờ.

Tư Nhiên cảm nhận được có gì không ổn liền buông tay nhìn gương mặt Gia Minh.

Nhìn thấy Tư Nhiên, Gia Minh sợ hãi cúi đầu hỏi: “Tớ xin lỗi.

Tớ, tớ không thể khóc.

Tớ…”
Không để Gia Minh nói tiếp, Tư Nhiên lập tức đưa tay giữ lấy gương mặt Gia Minh.

Để cậu nhìn thẳng vào mắt nhìn bảo lớn: “Gia Minh, cậu bình tĩnh lại nhìn tớ này!”
Gia Minh ngay lập tức đứng hình, Tư Nhiên thấy vậy liền trấn an: “Cậu không khóc đâu có gì là sai đâu mà phải xin lỗi tớ! Đó là điều bình thường mà?”
“Nhưng, tớ như vậy không tình cảm gì hết, đáng lý tớ nên như mọi người.

Cậu sẽ ghét tớ mất…”
Nắm chặt lấy bàn tay đang không tự chủ được mà run rẩy của Gia Minh, lòng Tư Nhiên đau như bị ai bóp lấy, cậu chân thành nói với Gia Minh.
“Dù cậu có đối xử lạnh nhạt hay vô cảm với tớ thì cũng không sao đâu.

Điều quan trọng nhất là tớ thích cậu.

Vì thế tớ chấp nhận mọi thứ của cậu và sẽ không bao giờ ghét cậu đâu A Minh!”

Gương mặt Tư Nhiên lúc này như ngưng lại trước mắt Gia Minh, trái tim cậu cũng bất giác không còn loạn nhịp nữa.

Cảm giác an tâm khó tả ấy khiến Gia Minh muốn giữ lấy nó mãi mãi.
Một lúc lâu trôi qua, Gia Minh sau những giây phút im lặng bỗng đưa tay về phía Tư Nhiên, nói: “Hứa đi.

Tớ, tớ không phải không tin lời cậu nói.

Chỉ là tớ muốn có một thứ để nhớ lại lúc không ổn.”
Tư Nhiên nghe thế thì vui vẻ nhanh chóng thuận theo mà đưa tay móc ngoéo hứa với Gia Minh.
“Tớ, Hạ Tư Nhiên hứa sẽ không phải giờ ghét cậu! Làm trái sẽ bị thiên lôi đánh…”
Chưa để Tư Nhiên nói hết lời thì Gia Minh đã đưa tay chặn miệng cậu lại không cho nói tiếp.
“Không cần thề như thế đâu.

Tớ tin cậu mà.”
Thấy Gia Minh đã trở lại bình thường Tư Nhiên cũng thở phào một hơi.

Sờ trán Gia Minh, Tư Nhiên lên tiếng giọng hơi tức giận.
“Cậu lại sốt nữa rồi này.

Đi ăn cháo đi tớ sẽ đi mua thuốc cho cậu!”
Gương mặt Gia Minh hiện lên nét cười nhẹ, vui vẻ đồng ý.
“Ừ.”.
 
Ngoảnh Mặt Nhìn Trăng Tan
Chương 68: 68: Hoa Khôi


Thời gian cứ trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng.

Thoắt cái kì nghỉ hè đã trôi qua tương đối bình yên.

Gia Minh và Tư Nhiên giờ đây đã là học sinh lớp mười hai, cận kề với ngưỡng cửa đại học.

Năm học cấp ba cuối cùng cũng chính thức trở thành thời gian quan trọng, quyết định cuộc đời họ.
Bước vào học kì mới với tâm thế thoải mái, Tư Nhiên vẫn như cũ ngồi bên cạnh Gia Minh.

Lần này khác với lần gặp lại sau bốn năm xa cách, Tư Nhiên bình thản đến chỗ trống bên cạnh Gia Minh.

Thay vì lạnh lùng như trước, Gia Minh ngẩng đầu lên, nở một nụ cười dịu dàng đón tiếp Tư Nhiên.
"Chiếu cố tớ nhé bạn học Thẩm!"
Vẫn là nét cười đó, Gia Minh vui vẻ đáp: "Cậu cũng vậy nhé bạn học Dạ."
Một tuần đi học yên bình trôi qua.

Tư Nhiên vô cùng tận hưởng sự hạnh phúc này.

Nếu trong quá khứ là cậu lẻo đẻo theo Gia Minh thì lần này Gia Minh trở thành người lẻo đẻo theo cậu.

Cùng nhau đến trường, cùng nhau học, cùng nhau ăn cơm, hai người như hình với bóng.

Nhiều lúc Tư Nhiên không ngăn lại kịp thời thì Gia Minh đã theo thói quen lao đến ôm cậu.
Hơn tất cả mọi thứ chính là sự chiều chuộng vượt lên trên mọi thứ Gia Minh dành cho Tư Nhiên.

Đối với người khác, Gia Minh một là vô cảm hai chính là lạnh lùng.

Ngược lại đối với Tư Nhiên, cậu đòi gì muốn gì Gia Minh cũng chiều theo.

Lúc nào cũng đối xử dịu dàng ân cần.
Tuy thế nhưng có vẻ ông trời cảm thấy như vậy dễ dàng quá sẽ nhàm chán nên đã phái xuống vài vấn đề nho nhỏ cho Tư Nhiên.
-Không, vấn đề này không nhỏ tí nào!
Tư Nhiên tay cầm hai chai nước mới mua từ căn tin ra, toang định quay lại cho Gia Mình thì bắt gặp một cảnh tượng quen thuộc.
-Cảm giác như *déjà vu vậy.
*Déjà vu: Là hiện tượng mà một người cảm thấy rằng mình đã sống qua hoàn cảnh đó trong quá khứ với đúng nghĩa đen là "đã thấy".
Gia Minh đang đứng ở một góc chờ đợi thì bỗng có một bạn nữ vô cùng xinh đẹp đi đến bắt chuyện: "Chào bạn học Thẩm, lâu rồi không gặp.

Cậu có muốn nước cam không?"
Cuộc trò chuyện giữa hai người xinh đẹp lập tức thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
"Ê nhìn kìa! Hoa khôi đang trò chuyện với nam thần đó!"
"Nhìn họ đẹp đôi quá!"
Nghe những lời bàn tán kia Tư Nhiên cũng biết bạn nữ đó là hoa khôi.
-Nhìn từ xa đúng là phải công nhận họ rất đẹp đôi.

Tuy đẹp vậy thì đã sao? Họ có trông đẹp đôi tới mấy thì A Minh vẫn là hoa đã có chủ.

Có đẹp cũng vô ích.
Nghĩ thế Tư Nhiên liền siết chặt tay đi đến.

Gia Minh vừa nhìn thấy Tư Nhiên thì chẳng thèm quan tâm hoa khôi kia mà quay đầu đi thẳng về phía Tư Nhiên.
"Cậu về rồi.

Đi có mệt không? Tớ đã bảo để tớ đi cho mà."
"Hihi, không sao đâu.

Hơi đông xíu ấy mà!"
Bị bơ phũ phàng khiến hoa khôi bẽ mặt.

Cố kìm chế sự tức giận, hoa khôi vẫn cố níu kéo bằng cách chìa tay về phía Tư Nhiên, làm quen.
"Chào cậu, mình là Minh Thi.

Rất vui được gặp cậu!"
Dù không có thiện cảm lắm nhưng Tư Nhiên vẫn theo phép lịch sự giới thiệu: "Tôi là Dạ Tư Nhiên."
Tư Nhiên đang định bắt tay thì Gia Minh bên cạnh bằng một hành động dứt khoác tiến đến chặn giữa hai người.

Cậu lạnh lùng nhìn hoa khôi, nói: "Tôi và cậu ấy không quen cậu.

Quá khứ là vậy bây giờ vẫn vậy.

Không cần làm quen gì hết!"
Dứt lời Gia Minh liền kéo tay Tư Nhiên rời đi.

Mới bước được mấy bước thì Minh Thi vẫn bám dai như đĩa chặn lại, cố vớt vát: "Dù không quen thì cậu cứ nhận lấy uống cam đi.

Nó ngon lắm!"
Tư Nhiên lúc này cũng không thể chịu nỗi thêm được sự bám dai này, phản công.

Cậu mỉm cười thân thiện, giải thích: "Bạn học gì đó ơi, A Minh bị dị ứng cam nên cậu ấy sẽ không nhận đâu!"

Câu nói ngắn gọn nhưng sức sát thương cực lớn triệt để làm mất hết mặt mũi của Minh Thi.

Hoa khôi bấy giờ đã tức giận đến run người, nhìn theo hai người Gia Minh và Tư Nhiên thầm chửi trong lòng.
-Bọn khốn chết tiệt!
Đi xa khỏi căn tin, Gia Minh bỗng lên tiếng, giọng nghiêm túc lạ thường dặn dò Tư Nhiên: "Cậu né xa cô gái đó ra.

Cô gái đó là em gái sinh đôi của Minh Triết.

Không phải dạng tốt lành gì đâu."
"Sao cậu lại nặng lời thế?"
Tư Nhiên nghiêng đầu, thắc mắc về sự cay nghiệt bất thường của Gia Minh.

Gia Minh dừng lại, nhìn Tư Nhiên một lúc không nói gì.

Cuối cùng cậu thở dài, giải thích: "Chuyện này rất dài nên tớ cũng không biết phải nói ra sao nữa.

Chỉ là cô gái đó khác với anh trai cô ta, là người...!Um,...!Không từ thủ đoạn và thâm độc."
"Dữ vậy sao?!"
"Cậu đừng lo quá.

Chỉ cần né ra là được."
Thấy Tư Nhiên đã an tâm hơn Gia Minh cũng nhẹ nhõm.

Nhớ lại vài chuyện trong quá khứ khiến máu nóng trong người Gia Minh cứ sôi lên.
-Tuy rằng mình với cô ta hơi giống nhau nhưng vẫn không phải cùng một loại người.

Làm việc xấu nhưng để lại quá nhiều dấu vết, nếu không phải vì muốn nương tay thì mình đã không để cô gái đó yên ổn rồi.

Mong rằng cô ta biết khó mà lui.
-----------------------------------------------------
Tại một nơi không xa, Mộng Dao cũng vừa đi mua đồ ăn trở về lớp.

Trên đường đi vì có vài bạn nam đùa giỡn đụng vào Mộng Dao.

Vì hai tay đều cầm đồ ăn nên cô không kịp giữ thăng bằng mà ngã ra sau.
Trong thời khắc đấy, một bàn tay từ đâu vươn ra đỡ lấy eo Mộng Dao cứu cô trong gang tấc.

Mộng Dao hoàn hồn lại, đang định quay sang cảm ơn người kia thì vừa nhìn thấy gương mặt của người đó Mộng Dao đã sững người.

Cô lắp bắp hỏi: "Q-Quốc Đình?!"
Quốc Đình mỉm cười, nhẹ nhàng đỡ Mộng Dao đứng lên.

Quan tâm hỏi han: "Cậu có sao không? Có bị thương chỗ nào không?"
Khi não đã load kịp những gì đang diễn ra, Mộng Dao lập tức đứng dậy, giữ khoảng cách hai mét với Quốc Đình.

Nhìn Quốc Đình từ trên xuống dưới, Mộng Dao vẫn không thể tin nỗi.
-Quốc Đình năm học trước còn là đầu gấu, ăn mặc lôi thôi mà sao giờ trông gọn gàng thế? C-Còn cái giọng điệu lễ phép chuẩn mực ân cần đó nữa! Đây có còn là Quốc Đình không vậy?!
Lấy hết bình tĩnh, Mộng Dap hoài nghi nhân sinh hỏi: "Bạn học này là ai vậy?"
Quốc Đình vẫn cười rất thân thiện, hơi hoang mang trả lời: "Tớ là Quốc Đình đây!"
Mộng Dao lập tức phũ định: "Không, cậu không phải Quốc Đình.

Quốc Đình không thể nào trông như học sinh ngoan thế này được!"
-"Học sinh ngoan"!
Mắt Quốc Đình sáng lên, hân hoan hỏi lại: "Cậu thấy tớ giống học sinh ngoan?! Vậy tớ bây giờ hay quá khứ tốt hơn?"
Mộng Dao không nghĩ nhiều, thành thật trả lời: "Đương nhiên là bây giờ tốt hơn."
Chợt nhớ ra mục đích chính mình ở đây là mua đồ để tự học với Lục Vũ.

Mộng Dao nói nhanh với Quốc Đình rồi phóng đi.
"Xin lỗi, nhưng tôi bận rồi tạm biệt!"
Quốc Đình ở lại nhìn theo bóng Mộng Dao mà thầm vui trong lòng.
-Cậu ấy nói bây giờ tốt hơn, tốt quá đi! Ác cảm về mình chắc cũng giảm bớt rồi.

Quốc Đình, mày phải tiếp tục cố lên!.
 
Ngoảnh Mặt Nhìn Trăng Tan
Chương 69: 69: Bí Mật Bị Phát Hiện


"Minh Thi! Cậu đừng giận quá mà!"
Ngồi trên ghế đá, tay cầm điếu thuốc Minh Thi vẫn không thôi tức giận.

Nhớ lại cảnh lúc nãy, Minh Thi bị bẽ mặt xấu hổ vô cùng.

Siết chặt bàn tay, Minh Thi gằng giọng nói: "Sao bọn nó dám làm vậy chứ!..."
Đám bạn đứng bên cạnh cũng phụ hoạ theo.
"Phải đó, sao họ có thể là vậy với cậu được.

Cậu là hoa khôi chủ động làm quen đã là phúc ba đời của họ rồi mà còn vênh váo!"
"Nam thần cái gì chứ! Ngoài cái mặt đẹp trai ra thì mắt mù nên mới dám làm thế với Minh Thi xinh đẹp nhà ta!"
Cảm thấy dầu đổ vào chưa nhiều, đám bạn Minh Thi còn kéo thêm cả Tư Nhiên vào.
"Cậu thấy cái thằng đi theo bạn học Thẩm không.

Chẳng đẹp mấy học còn không xuất sắc toàn bám theo dựa hơi nam thần thôi!"
"Phải đó, cậu ta còn dám nói móc Minh Thi xinh đẹp nhà ta.

Minh Thi à, cậu nhất định không được bỏ qua đâu!"
Kẻ tung người hứng nói qua nói lại một hồi từ an ủi chuyển sang kích động Minh Thi.

Hoa khôi nghe mấy lời đó vốn đã sẵn khó chịu trong lòng nên càng thêm tức giận, thầm đồng tình.
-Phải, Minh Thi này trước nay chưa từng để ai dắt mũi.

Cái thằng đó dám trả treo với mình, mình không thể để nó yên được!
"Hai người có kế sách gì?"
"Kế sách gì chứ.

Quan trọng là trả thù được cho Minh Thi xinh đẹp nhà ta thôi.

Phải không?"
"Phải phải!"
Một câu là Minh Thi xinh đẹp, hai câu cũng là Minh Thi xinh đẹp.

Minh Thi được khen thì kiêu ngạo thêm vài phần, cô ta lấy ra ít tiền đưa cho hai người bạn mình, tỏ ra khách sáo bảo: "Hai người làm gì cũng được chỉ cần làm tên kia bẽ mặt là ok.

Còn đây thì chứ giữ lấy mua ít bánh ăn ha!"
Đám bạn Minh Thi thấy tiền thì mắt sáng lên, nhanh tay nhận lấy, trước khi đi còn không quên nịnh nọt thêm vài câu.
"Chị Minh Thi tốt bụng quá!"
"Phải đó, chị Minh Thi vừa đẹp vừa tốt tính!"
Nói rồi đám bạn Minh Thi liền cười phá lên rồi rời đi.
-----------------------------------------------------
Ngày hôm sau, Tư Nhiên đến trường đang định vào lớp thì một bạn nam từ đâu đi đến đụng mạnh vào vai cậu một cái đau điếng.

Tên kia đụng trúng người ta còn không thèm xin lỗi thay vào đó là liếc Tư Nhiên, miệng lẩm bẩm.
"Thằng gay dơ bẩn..."
Vì không biết người kia lẩm bẩm gì nên Tư Nhiên nhìn thep, ngớ người hoang mang vô cùng.
-Người gì thế không biết...
Những chuyện kì lạ không dừng lại ở đó, Tư Nhiên sau khi đi vệ sinh đang đứng rửa tay thì có vài bạn nam đi vào nhìn cậu thầm bàn tán gì đó.

Cảm nhận được ánh mắt khác lạ của mọi người, Tư Nhiên ngập ngừng hỏi: "Mặt tớ dính gì sao?"
Thay vì trả lời Tư Nhiên, vài bạn nam kia chỉ bỏ lại ánh mắt khinh bỉ rồi nhanh chóng rời đi.

Nhìn theo bóng vài người kia, Tư Nhiên loáng thoáng nghe thấy gì đó.
"Cậu ta yêu con trai đó.

Ghê quá..."

Cả người Tư Nhiên lập tức đứng hình.

Một cơn lạnh sống lưng truyền đến khiến tay chân cậu không tự chủ được mà run rẩy.
-Không đâu, chắc, chắc mình nghe nhầm thôi...
Tự trấn an bản thân là thế nhưng thâm tâm Tư Nhiên lúc này đã rối như tơ vò.

Không thể bình tĩnh nỗi, Tư Nhiên vội vã chạy đi tìm Mộng Dao.
Chạy qua hai hành lang, cuối cùng Tư Nhiên cũng tìm thấy Mộng Dao, vừa thấy cô Tư Nhiên đã hỏi ngay: "Mộng Dao, chuyện của tớ và A Minh cậu có nói với ai không?"
Mộng Dao ngạc nhiên trong giây lát rồi lập tức trả lời: "Không có, tớ với Lục Vũ đâu nói với ai đâu!"
Tư Nhiên lập tức quay sang Tịch Thiên, thấy ánh mắt phán xét ấy Tịch Thiên vội vàng xua tay phủ nhận: "Tớ không phải người bán đứng bạn bè đâu nha!"
Tư Nhiên nghiến chặt răng, băn khoăn trong lòng.
-Quái lạ, không phải mấy cậu ấy nói thì tại sao lại có mấy lời đồn đó chứ?...
-----------------------------------------------------
Bên phía khác, Minh Thi lúc này đang đứng trong sân xem anh trai cô là Minh Triết đá bóng thì một bạn nữ chạy đến, hào hứng khoe.
"Minh Thi à, tớ tìm được điểm yếu của cái tên họ Dạ kia rồi!"
"Là gì?" Minh Thi tò mò hỏi.
Bạn nữ kia nhìn xung quanh như sợ ai nghe thấy, tiến tới ghé vào tai Minh Thi nói nhỏ: "Cái tên họ Dạ kia với nam thần đang quen nhau."
"Cái gì?!"
Minh Thi mở to mắt, kinh ngạc hỏi lại: "Tin này có thật không?"
"Thật, là do chính miệng con nhỏ Mộng Dao lớp nó nói đấy.

Hôm qua tớ đang trốn hút thuốc thì vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa con nhỏ đó với bạn trai nó!"
Cô bạn đó cười đắc ý nói thêm: "Vừa nghe được là tớ đã đi bàn tán khắp trường rồi.

Hai người đó âm thầm quen nhau nên chẳng dám đính chính đâu.

Cậu ta lần này mất hết danh dự rồi cậu yên tâm!"
Minh Thi nở nụ cười hài lòng, bảo: "Cậu làm tốt lắm!"
Minh Thi đang định nói tiếp thì Minh Triết đi đến, thấy hai người thần thần bí bí thì hỏi: "Em làm gì mà trông bí mật thế?"
"Em nói chuyện chút thôi mà!"
Quốc Đình đứng bên cạnh khoác vai Minh Triết, tỏ ra ghen tị nói: "Sướng ghê ta có em gái đưa khăn luôn!"
"Anh Quốc, khăn của anh đây!"
"Ừ cảm ơn em!"
Quốc Đình giơ khăn lên trước mặt Minh Triết trêu.
"Nhìn đi, em gái cậu tốt hơn cậu nhiều!"
Minh Triết thở dài đẩy Quốc Đình ra dặn dò em gái: "Anh nghe nói em thích Thẩm Gia Minh phải không? Đừng thích tên đó nữa.

Với lại có bị từ chối cũng đừng có làm quá.

Đụng tới cậu ta hay người của cậu ta mệt lắm đó! Không nghe lời là anh méc mẹ nghe chưa?!"
Minh Thi ngoài miệng thì cười ngoan ngoãn đồng ý nhưng thâm tâm đã vạch ra kế hoạch trả thù.

Đợi Minh Triết và Quốc Đình đi, Minh Thi mới quay sang nói với bạn nữ kia.
"Cậu đi nói với mấy người khác chiều nay tập hợp ở sân tôi có việc muốn nhờ...".
 
Ngoảnh Mặt Nhìn Trăng Tan
Chương 70: 70: Tư Nhiên Gặp Nguy


Chiều hôm đó, vì muốn cùng Mộng Dao ghé qua siêu thị nên thay vì về với Gia Minh như mọi khi Tư Nhiên đã về cùng Mộng Dao.
Cùng nhau rời khỏi cổng trường Mộng Dao và Tư Nhiêm vẫn vui vẻ trò chuyện với nhau, không hề hay biết nguy hiểm đang trình rập phía sau họ.
Đợi Tư Nhiên với Mộng Dao đi xa khỏi trường học, đến một con đường vắng, đám người Minh Thi bám theo từ lâu mới bắt đầu hành động.
Trong khi Tư Nhiên và Mộng Dao đang bình thản bước đi thì bỗng nghe thấy tiếng gọi từ con hẻm gần đó.

Vì hiếu kì nên hai người cũng dừng lại xem.
Bên trong con hẻm là một bạn nữ mặc đồng phục trường An Nam đang loay hoay, khệ nệ bưng một thùng sữa.

Thấy Tư Nhiên và Mộng Dao, cô gái liền gọi với: "Hai bạn gì đó ơi, hai bạn phụ mình bưng thùng sữa này ra ngoài được không?"
Thấy là một bạn nữ, lại một thân một mình bưng thùng sữa nặng thế nên Tư Nhiên và Mộng Dao cũng vui vẻ đồng ý giúp.

Vừa bưng, Mộng Dao vừa tò mò hỏi: "Bạn đi đâu mà lại một mình ở đây thế?"
"Nhà mình trong này, mẹ mình nhờ mình bưng ra ngoài nhưng nó nặng quá.

Vì vậy mới làm phiền hai bạn giúp.

Cảm ơn hai người nhiều nhé!"
Tư Nhiên đứng bên cạnh bỗng cảm thấy có gì đó sai sai trong lời nói của bạn nữ kia.
-Nhà trong này?...
Nhìn về phía sâu bên trong con hẻm, Tư Nhiên không khỏi nghi hoặc khi rõ ràng đây là hẻm cụt hai bên chỉ toàn là tường cao.
-Hẻm này làm gì có nhà? Không có nhà thì tại sao bạn nữ này lại ở đây và nói vậy?
Một dự cảm bất an không hẹn mà kéo tới khiến Tư Nhiên lạnh sống lưng.

Nhìn bạn nữ kia, dù đã biết chuyện không bình thường nhưng Tư Nhiên quyết định vẫn tiếp tục giả vờ không biết xem bạn nữ kia có ý đồ gì.

Đặt thùng sữa xuống đất, Tư Nhiên lau mồ hôi, nói với bạn nữ: "Tới nơi rồi, bọn mình đi trước nhé!"
Nở một nụ cười Tư Nhiên nhanh chóng kéo theo Mộng Dao lịch sự chào tạm biệt.

Sắc mặt bạn nữ kia khi thấy hai người đi liền thay đổi chẳng còn nét gì là thân thiện như trước nữa.

Cô ta đưa tay lên, quát: "Dừng lại, ai cho hai đứa mày đi!"
Lời vừa dứt, từ trong góc tường một nam sinh lao tới vung nắm đấm toang đánh về phía Tư Nhiên và Mộng Dao.

May thay Tư Nhiên phản ứng kịp thời kéo Mộng Dao né sang một bên.

Cùng lúc đó từ các góc tường khác Minh Thi và đàn em của cô ta cũng bước ra.
Nhìn dàn trận gồm ba nữ một nam trước mặt, Tư Nhiên bất đắc dĩ đành kéo Mộng Dao lùi về trong hẻm.

Thế cục trước mắt khiến Tư Nhiên tức đến nghiến răng.
-Bọn này tính toán hết rồi, bày ra mấy thứ này là để ép mình và Mộng Dao đến nơi ít người.

Đánh ghét!...
Mộng Dao thấy đám người kia hùng hổ thì lớn tiếng hỏi: "Mấy người đang muốn làm gì đây hả?!"
Minh Thi lúc này tiến lên, nở một nụ cười đắc ý trả lời với giọng khinh thường: "Bọn tao muốn dạy cho hai đứa bây một bài học!"
-----------------------------------------------------
Tại trường An Nam, một nữ sinh đầu đầy mồ hôi đang hớt hãi chạy vào trường.

Tới một góc cua, vì chạy quá nhanh nên cô không may đụng phải Quốc Đình.
Thấy bạn nữ ngã Quốc Đình lịch sự đưa tay ra hỏi thăm: "Bạn có sao không?"
Nữ sinh đáp qua loa rồi đứng lên vội vàng chạy đi, cảm thấy bất thường Quốc Đình quyết định đuổi theo.

Đến một hành lang, núp sau bức tường Quốc Đình im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện của nữ sinh kia.
"Mấy cậu ơi, nhanh theo tớ.

Sắp có kịch hay xem rồi.

Hoa khôi đang xử lý đứa họ Dạ và họ Mộng của lớp 12A2 á!"
Vừa nghe đến đó, Quốc Đình hốt hoảng không tin vào tai mình.
-Xử lý đứa họ Dạ và Mộng của lớp 12A2? Chẳng phải đó là Dạ Tư Nhiên và Mộng Dao à?!
Không kịp nghĩ nhiều Quốc Đình lập tức phi ra, lao đến túm lấy cổ áo nữ sinh kia, chất vấn: "Bọn họ đang ở đâu hả?!"
Nữ sinh bị Quốc Đình doạ cho xanh mặt, vội vàng khai ra: "Là hẻm X!..."
Bỏ nữ sinh kia ra, Quốc Đình tức tốc chạy đi tìm cứu viện.
-----------------------------------------------------
Phía bên này, Tư Nhiên và Mộng Dao đã bị đám người kia dồn vào sâu trong hẻm.

Nam sinh cao to lúc này bước đến trước mặt Tư Nhiên, kéo tay áo lên để lộ hình xăm trông vô cùng hầm hố quy h**p: "Mày là thằng nhãi gay Dạ Tư Nhiên đúng không?"
Đứng chắn trước mặt Mộng Dao, Tư Nhiên liếc tên nam sinh kia không đáp lời.

Thấy dáng vẻ đó, nam sinh như bị chọc điên, khinh khỉnh nhìn Tư Nhiên gằng giọng: "Tên như mày cũng dám cướp người yêu Minh Thi?!"
Dứt lời nam sinh kia không nói không rằng vung tay nhanh như chớp đánh vào mặt Tư Nhiên khiến cậu choáng váng lùi về sau.

Sau khi nhập cú đánh kia, Tư Nhiên cũng cảm nhận được mùi máu thoang thoảng trong miệng.
Nhìn đám người đang bao vây mình, Tư Nhiên âm thầm suy tính.
-Nếu chỉ có mình mình thì dễ xử lý rồi.

Có Mộng Dao ở đây nên mình không thể làm bậy được.

Tên này là khó xử lý nhất...!Không thể đánh bằng sức mạnh vậy chỉ đành dùng chiêu thôi!
Minh Thi tiến lên, nhìn Mộng Dao tỏ ra tốt bụng đề nghị: "Mộng Dao, nếu bây giờ cậu bỏ mặc thằng nhãi này đi qua đây với bọn tớ thì bọn tớ sẽ niệm tình mà tha cho cậu! Thấy sao, giữa an toàn và vì tình bạn bị đánh, cậu chọn cái nào?"
"Ai gọi cô là hoa khôi đúng là mắt mù hết rồi.

Bề ngoài tỏ ra ngoan ngoãn nhưng bên trong lại làm ra mấy loại chuyện này.

Tôi sẽ bao giờ vì loại như mấy người mà phản bội Tư Nhiên đâu!"
Một nữ sinh trong nhóm Minh Thi nghe vậy thì thình lình cầm một chai sữa tạt lên người Mộng Dao.

Tên nam sinh cũng đưa tay định tát Mộng Dao, Tư Nhiên thấy vậy nhịn hết nỗi nữa mà lao lên.
Nhân cơ hội tên nam sinh kia không chú ý Tư Nhiên vung chân đá thật mạnh vào hạ bộ của tên kia khiến hắn kêu lên đau đớn.

Có vẻ cơn đau khủng khiếp tới mức khiến hắn phải giữ lấy hàng của mình ngã thẳng xuống đất.

Tư Nhiên thấy vậy thì dặm thật mạnh vào bắp chân tên kia nơi gần xương chày.

Sau cú dặm ấy cơn đau như được được tăng lên gấp bội khiến nam sinh mất hoàn toàn sức chiến đấu.

Tư Nhiên thấy vậy liền gỡ cặp ra quăng thẳng vào mặt nữ sinh tạt sữa vào người Mộng Dao, khiến cô ta ngã nhào về phía sau.
Mộng Dao bên này thấy Tư Nhiên chiến thế đương nhiên không đứng yên cũng lao vào đánh.

Một tay nắm tóc nữ sinh còn lại , một tay Mộng Dao giữ cánh tay cô ta cắn thật mạnh.

Cứ thế hai bên lao vào đánh nhau, cảnh tượng vô cùng loạn.
Mộng Dao đang đánh hăng thì từ phía sau Minh Thi xuất hiện kéo tóc Mộng Dao.

Mộng Dao nghiến răng quay người lại dùng tay nhéo mạnh vào eo Minh Thi, nói lớn: "Dám nắm tóc tôi này!"
Minh Thi kêu lên cố kéo Mộng Dao ra nhưng càng làm Mộng Dao càng nhéo mạnh.

Trong lúc cục diện hỗn loạn, bỗng bàn tay vốn nắm tóc cô của Minh Thi bỗng biến mất, thay vào đó là tiếng hét của Minh Thi.
"Cậu làm gì vậy hả?! Buông tôi ra!"
Lục Vũ xuất hiện như một vị thần khiến bàn cân trận đấu này hoàn toàn nghiêng về phía Tư Nhiên và Mộng Dao.

Kìp Minh Thi vào tường, Lục Vũ lộ ra ánh mắt sắc khí khác với thường ngày.

Nhìn cô gái trước mắt, cậu lạnh lùng hỏi: "Là mấy người đánh Mộng Dao?"
Không nhận được câu trả lời, Lục Vũ cười lạnh, nói: "Không trả lời vậy tôi sẽ đánh hết nhé!"
Dứt lời Lục Vũ liền thô bạo kéo Minh Thi khỏi tường đẩy cô ta ngã sõng soài ra đất.

Nhìn nữ sinh còn lại Lục Vũ liền tiến đến đá vào chân cô gái rồi nắm cổ áo quăng cô ta về phía Minh Thi.
Lục Vũ thường ngày dịu dàng ôn hoà nay lại bị chọc giận đến mức mặt đầy sát khí không thè quan tâm đến lập trường không đánh con gái mà ra tay rút giận thay cho Mộng Dao.
Đám bốn người hùng hổ ban đầu giờ bị Tư Nhiên, Mộng Dao và Lục Vũ đánh nằm vật dưới đất.

Lục Vũ lúc này mới bình tĩnh lại, cậu vội vàng chạy đến xem xét Mộng Dao.
"Mộng Dao, cậu có sao không? Có bị thương ở đâu không?"
Thấy cả người Mộng Dao toàn là sữa, Lục Vũ giận tới siết chặt tay, quay sang đám người kia định đánh thêm một trận thì Mộng Dao đã cản lại.
"Thôi tớ không sao!"
"Không sao gì chứ! Bọn họ dám làm vậy với cậu sao cậu lại bảo vệ chứ?..."
Lục Vũ tỏ ra tự trách, cởi áo khoác ra khoác cho Mộng Dao, xin lỗi cô: "Tớ xin lỗi, đáng lý tớ nên đến sớm hơn..."
"Cậu đâu có lỗi gì đâu mà phải xin lỗi."
Trong lúc Mộng Dao và Lục Vũ hỏi thăm nhau thì Quốc Đình dẫn theo giáo viên cũng chạy đến.

Cuộc chiến vì thế mà chính thức kết thúc và tất cả đều bị mời lên phòng hiệu trưởng uống trà..
 
Ngoảnh Mặt Nhìn Trăng Tan
Chương 71: 71: Tin Tức Chấn Động


Gia Minh đã về nhà từ sớm, ngồi trên bàn làm bài tập.

Đang đăm chiêu suy nghĩ về bài toán thì bỗng điện thoại đổ chuông.

Nghi hoặc cầm điện thoại lên, Gia Minh cẩn trọng bắt máy.

Đầu dây bên kia lập tức lên tiếng:
"Gia Minh! Bạn học Dạ và bạn học Mộng bị hoa khôi chặn đánh ngoài cổng trường giờ đang trên phòng hiệu trưởng đấy, cậu mau đến đây đi!"
Nghe lời đó, Gia Minh lập tức bật dậy khỏi ghế, khoác vội cái áo khoác rồi phóng nhanh đến trường.
Tới nơi, Gia Minh vội vàng chạy trên hành lang đến phòng hiệu trưởng lòng nóng như lửa đốt.
-Dạ Tư Nhiên, cậu nhất định không được có chuyện gì!...
Trước cửa phòng hiệu trưởng có khá nhiều giáo viên và học sinh vây quanh, vẻ mặt ai trông cũng lo lắng.

Gia Minh nhanh chóng len qua đám người đi vào phòng hiệu trưởng.

Bước vào phòng, cậu lập tức đảo mắt tìm kiếm bóng dáng Tư Nhiên.
Ánh mắt vừa chạm đến nơi, thái độ của Gia Minh biến đổi như chớp, tức khắc từ lo lắng chuyển sang tức giận.

Bước đến trước mặt Tư Nhiên, Gia Minh nhẹ nhàng đưa tay sờ những vết sây sát trên gương mặt kia, đau lòng hỏi: "Sao cậu bị thương nặng thế?"
Thấy Gia Minh, Tư Nhiên tuy bất ngờ nhưng vẫn mỉm cười đáp: "Mấy vết thương nhỏ thôi.

Tớ không sao đâu!"
"Như vậy mà không sao gì chứ?!"
Gia Minh thình lình quát lên khiến mọi người đều giật mình.

Mộng Dao, Lục Vũ, Quốc Đình và Tịch Thiên ngồi gần đó cũng hoảng hồn, rén ngang trong lòng.

Dù không nói ra nhưng ai trong lòng cũng có chung một suy nghĩ: "Chuyến này đám kia toang rồi."
Bằng ánh mặt giận dữ, Gia Minh không che dấu sát khí của mình nhìn về phía đám bốn người hoa khôi, lạnh lẽo hỏi: "Ai đánh cậu ấy?"
Ngữ khí lạnh lẽo như đến từ địa ngục khiến tất cả mọi người đều sợ chẳng dám ho he gì.

Gia Minh thấy đám đó im lặng thì nhìn sang thầy hiệu trưởng, lễ phép hỏi: "Thầy sẽ xử lý sao ạ?"
Thầy hiệu trưởng hiểu tính cách Gia Minh, ông quay sang hỏi đám người hoa khôi: "Sao các em lại đánh hai bạn?! Nói thành thật vào, chuyện các em gây ra không hề nhỏ đâu!"
Hoa khôi rụt rè lên tiếng: "Thưa thầy, là bạn học Dạ sỉ nhục em ạ..."
Mộng Dao thấy Minh Thi làm bộ l*m t*nh yếu đuối đóng vai kẻ bị hại thì bất bình lên tiếng: "Sỉ nhục gì chứ?! Chẳng phải vì cậu không theo đuổi được bạn học Thẩm nên giận cá chém thớt cố ý dồn chúng tôi vào tường uy h**p rồi đánh chúng tôi à?!"
Quốc Đình bên này chỉ tay vào mấy bạn nữ cậu nghe lén, nói: "Thưa thầy, bọn họ có thể làm chứng việc bạn học Minh Thi cố ý lên kế hoạch đánh hai học sinh lớp 12A2 ạ!"
Thầy hiệu trưởng nhìn về mấy nữ sinh kia, hỏi: "Lời bạn học Quốc Đình có đúng không?"
Minh Thi ngồi một bên liếc mấy bạn kia thầm ra hiệu cho đám đó khôn hồn đừng khai gì.

Gia Minh đương nhiên nhận ra, cậu đứng chắn giữa Minh Thi và mấy bạn nữ kia, lạnh lùng nói: "Tôi khuyên mấy người là nên khai thật đi.

Bằng chứng chúng tôi không thiếu, nếu mấy người vẫn cố ôm chân kẻ sắp rớt đài thì kết quả nhẹ nhất là hạ hạnh kiểm đấy.

Học sinh lớp 12 đem cái bằng hạnh kiểm kém ra ngoài ai sẽ nhận đây?"
Lời nói của Gia Minh hoàn toàn phá vỡ phòng tuyết tâm lý cuối cùng của mấy nữ sinh kia, họ hốt hoảng khai hết: "Là hoa khôi cảm thấy ganh tị vì bạn học Dạ có thể ở bên cạnh nam thần nên mới chặn đánh ạ!"
"Phải thưa thầy.

Chúng em chỉ nghe thôi, cậu ta đồn bạn học Dạ là gay rồi lên kế hoạch ạ!"
Một nữ sinh trong nhóm Minh Thi, tức giận cãi: "Mấy người điên rồi à!"
"Cô đừng giả vờ nữa!"
Nghe mấy đứa học sinh cãi nhau ồn ào, thầy hiệu trưởng không nói không rằng đập bàn một cái khiến không khí tức thì im lặng.

Thầy hít một hơi thật sâu, chỉ về phía Minh Thi hỏi: "Minh Thi, em nói đi có thật không?"
Minh Thi vừa khóc vừa nói: "Bạn học Dạ với bạn học Thẩm quen nhau, em không biết nên mới thích bạn Thẩm không ngờ bạn học Dạ ghen tuông sỉ nhục em nên em mới làm thế..."
Mộng Dao chỉ tay về phía Minh Thi, nói lớn: "Cô nói dối!"
"Cô!..."
"Im lặng!!"
Thầy hiệu trưởng thở dài, lén nhìn sắc mặt Gia Minh, gương mặt Gia Minh lúc này vô cùng bình tĩnh, không thể đoán được cậu đang nghĩ gì.

Thầy hiệu trưởng thấy vậy thì cẩn trọng hỏi: "Gia Minh, chuyện quen nhau mà Minh Thi nói có thật không?"
Gia Minh không vội trả lời, cậu quay đầu nhìn phía Tư Nhiên, nhẹ nhàng bước về phía đó.

Trước hàng chục con mắt của mọi người xung quanh, Gia Minh không một động tác thừa rất dứt khoác nắm lấy bàn tay Tư Nhiên, đan tay mình vào hùng hồn tuyên bố.
"Phải thưa thầy, em và Nhiên Nhiên đang yêu nhau."
Không khí như bị ngưng đọng trong vài giây, sau đó liền bị thay thế bởi những ánh mắt mở to vì tin sốc vừa được tiếp nhận.

Trừ những người đã biết thì những người còn lại đều kinh ngạc há hốc mồm.
Không quan tâm đến mấy ánh mắt đó, Gia Minh bình tĩnh nói tiếp: "Bạn học Minh Thi và bạn cô ta có hành vi nói xấu phỉ bán người yêu em.

Không chỉ thế còn có chủ đích lên kế hoạch gây tổn hại tinh thần và sức khoẻ.

Với những tội này, trên danh dự trường em tin thầy sẽ xử lý công tâm."
Thầy hiệu trưởng nuốt nước bọt, mệt mỏi nghĩ trong lòng.
-"Trên danh dự trường" Thằng nhóc này đang lấy danh dự trường ra nhắc khéo mình phải xử lý thoả đáng.

Nếu mình mà không làm vừa lòng thằng nhóc đáng sợ này thì có khi mai trường sẽ lên báo mất.
"Được, thầy đã hiểu rõ mọi chuyện rồi.

Vì chuyện có tính chất nghiêm trọng nên hầy sẽ mở cuộc họp giữa các giáo viên thảo luận hướng xử phạt.

Ai sai sẽ phải nhận phạt hết!"
Đám người Minh Thi còn không phục nhưng ý thầy hiệu trưởng đã quyết chẳng đứa nào dám cãi.

Thầy hiệu trưởng nhìn Mộng Dao và Tư Nhiên người có vết thương thì bảo: "Gia Minh, em đưa mấy bạn đi xử lý vết thương đi!"

Biết thầy đang đuổi khéo mình, Gia Minh cũng không phản kháng gì vì cậu cũng đã có kế hoạch của riêng mình.
-----------------------------------------------------
Trên đường đến phòng y tế, Gia Minh vẫn nắm chặt tay Tư Nhiên khiến cậu ngại đến đỏ mặt.

Ngồi trên giường ở phòng y tế, Gia Minh thành thục lấy thuốc ra, cẩn thận bôi vào vết trầy trên tay Tư Nhiên.
Nhìn Gia Minh chăm chú như thế, Tư Nhiên không nhịn được mà bật cười.

Mắt vẫn hướng về vết thương, Gia Minh khó chịu hỏi: "Bị thương vui lắm à?"
Tư Nhiên vẫn cười, đáp: "Hihi, cậu công khai tớ hùng hồn lắm mà."
Gia Minh dừng tay, ngẩng mặt nhìn Tư Nhiên suy nghĩ gì đó, mãi một lúc lâu sau mới nói: "Cậu...!Tớ xin lỗi, đáng lý tớ phải hỏi ý cậu trước."
Thấy sự lo lắng phảng phất trong ánh mắt Gia Minh, Tư Nhiên vội vàng xua tay phủ nhận: "Không, không có! Nói thiệt thì...!Tớ vui lắm...!Ơ!"
Gia Minh đột nhiên vương người hôn vào môi Tư Nhiên.
"Hộc..."
Nhẹ nhàng buông Tư Nhiên ra, tựa đầu vào nhau, Gia Minh dịu dàng hỏi: "Cậu thích tớ hôn đến mức không thở luôn à?"
Mặt Tư Nhiên đỏ như quả cà chua, vội vàng lấp l**m: "Làm, làm gì có!..."
"Haha..."
Ôm chặt lấy Tư Nhiên, Gia Minh trầm giọng nói: "Đừng bao giờ để mình bị thương nữa nhé.

Tớ đau lòng lắm đấy."
"Ừm, cậu cũng vậy nhé!".
 
Ngoảnh Mặt Nhìn Trăng Tan
Chương 72: 72: Tin Tưởng


Bên phía Mộng Dao, vì Lục Vũ phải nói chuyện với cô chủ nhiệm nên cô đang ngồi một mình trước phòng y tế.

Nhìn bộ đồng phục toàn là sữa, cô vô cùng rầu rĩ.
-Sao về được đây...
Đúng lúc Mộng Dao đau đầu nhất, từ đâu một bộ quần áo thể dục xuất hiện trước mặt cô.

Tưởng Lục Vũ trở lại, Mộng Dao vui mừng ngẩng đầu lên.

Vừa nhìn thấy người kia cảm xúc của cô lập tức tụt xuống.
"Quốc Đình..."
Quốc Đình tay cầm bộ đồ thể dục nói: "Đồ cậu bẩn rồi nên cầm cái này đi thay đi, tớ mượn của một bạn học á.

Nhanh đi thay đi, bị bệnh là mệt đó!"
Mộng Dao dù hơi miễn cưỡng nhưng cũng đành chịu cầm bộ đồ đi thay.

Thay đồ xong trở lại, Quốc Đình đã đứng chờ sẵn cầm theo một chai nước.

Thấy Mộng Dao trở lại thì liền đưa về phía cô.
"Cậu uống đi!"
Biết bản thân đã có bạn trai, lại thêm cả việc Quốc Đình từng thích cô, Mộng Dao không biết giờ cậu ta còn thích không nên xua tay từ chối.
Quốc Đình thấy vậy liền giải thích: "Tớ, tớ còn thích cậu thật nhưng tớ không phải loại người sẽ dùng mọi thủ đoạn phá hoại quan hệ người khác đâu.

Cậu cứ nhận đi, xem như quà tạ lỗi việc trong hội thể thao lần trước...!Cậu vẫn không nhận là tớ đứng đây hoài đấy!"
Hết cách từ chối, Mộng Dao đành nhận lấy.

Đúng lúc ấy Lục Vũ nói chuyện xong với cô giáo vừa hay trở lại vô tình thấy cảnh đó.

Mộng Dao tức thì giật thóp mình, sợ Lục Vũ hiểu lầm Mộng Dao liền đứng lên định giải thích thì Lục Vũ bỗng mỉm cười.

Thái độ vẫn ôn hoà chẳng có gì là để tâm.
Nhìn Mộng Dao, thấy cô đã thay đồ khác, Lục Vũ quan tâm hỏi: "Cậu thay đồ rồi sao?"
Quốc Đình bên cạnh liền giải thích: "Tôi thấy Mộng Dao mặc vậy dễ bị bệnh nên sẵn tiện mượn giúp cậu ấy bộ đồ."
Lục Vũ nghe vậy thì vui vẻ cảm ơn Quốc Đình: "Vậy sao, tôi thay mặt Mộng Dao cảm ơn cậu nhiều nhé!"
Tư Nhiên và Gia Minh lúc này cũng đã bôi thuốc xong bước ra.

Tư Nhiên thấy Quốc Đình thì hỏi ngay: "Sao tự nhiên cậu biết chúng tôi bị chặn đánh thế?"
Quốc Đình xoa cổ, giải thích: "Tôi đang đi thì bị nữ sinh làm chứng lúc nãy đụng vào, thấy lạ nên tôi đi theo.

Nghe lén được việc cậu và Mộng Dao bị đánh nên tôi vội vàng đi tìm người giúp.

Ban đầu tôi tìm bạn học Thẩm cơ nhưng cậu ấy đi về rồi nên tôi đi tìm Lục Vũ, cậu ấy đến cứu mấy cậu còn tôi đi báo giáo viên!"
"Ồ!..."
Cảm ơn cậu đã đi báo sớm."
Nhận được lời cảm ơn của Gia Minh khiến Quốc Đình hơi không quen.

Nhìn trời cũng đã sắp tối, Gia Minh liền đề nghị: "Trời cũng đã muộn rồi, chuyện cũng đã giải quyết xong, mọi người nên về nghỉ ngơi đi."
-----------------------------------------------------
Cùng đi trên đường, Mộng Dao lén nhìn Lục Vũ, suy nghĩ đắn đo một hồi cuối cùng cô cũng lấy hết dũng khí nói: "Lúc nãy Quốc Đình năn nỉ mãi tớ mới nhận.

Tớ với cậu ấy không có gì đâu nên cậu đừng lo!..."
Lục Vũ bỗng mỉm cười, nhận ra sự bồn chồn của Mộng Dao, cậu liền an ủi: "Tớ tin tưởng cậu mà."
"Nhưng...!Dù vậy cậu cũng không ghen sao?..."
Lục Vũ dừng bước, cậu cười ngượng ngùng, mặt hơi đỏ lên nói: "Nói không có thì là nói dối nhưng mà tớ không lo lắng gì hết!"
Mộng Dao khó hiểu hỏi lại: "Tại sao lại không lo lắng?"
"Vì tớ tin cậu.

Tớ tin Mộng Dao là một cô gái tốt, mạnh mẽ luôn một lòng với bạn bè và người yêu.

Chẳng phải điều đó đã được chứng minh qua việc cậu không vì bảo vệ bản thân mà phản bội bạn học Dạ sao?"
Quay đầu nhìn thẳng vào mắt Mộng Dao, Lục Vũ khẽ cười nói tiếp: "Tớ biết Quốc Đình thích cậu nhưng tớ tin tình yêu giữa tớ và cậu hơn.

Tớ sẽ không ngăn cản cậu gặp ai hay nghi ngờ cậu với ai.

Đối với tớ, yêu là tin tưởng trao trái tim hoàn toàn, dùng sự chân thành không ràng buộc người kia!...!Mộng Dao à, nếu sau này tớ làm buồn hay không thích tớ nữa thì cậu cũng hãy nói với tớ nhé.

Nếu cậu có quyết định khiến cậu hạnh phúc thì tớ sẽ toàn tâm toàn ý ủng hộ cậu hết mình!"
Nghe những lời nói của Lục Vũ, trái tim của Mộng Dao không tự chủ được mà đập liên hồi.

Quay mặt sang chỗ khác để che đi gương mặt đang đỏ lên của mình, Mộng Dao rung động không thôi.
-Đây là cảm giác của nữ chính ngôn tình sao? Nói thiệt thì...!thích thật...
Sau một lúc yên lặng, Mộng Dao nghĩ thật kĩ rồi mới lên tiếng: "Lục Vũ ơi, cậu tiến lại gần tớ xíu được không?"
Lục Vũ khó hiểu nhưng vẫn nghe theo Mộng Dao tiến đến gần cô.

Cảm thấy khoảng cách đã đủ gần, Mộng Dao liền nhón chân lên, túm lấy cổ áo Lục Vũ hôn nhẹ lên má cậu.
Buông Lục Vũ ra, Mộng Dao ngại ngùng nói: "Cậu không chia tay với tớ thì tớ sẽ không bao giờ chia tay đâu."
Khựng lại trong vài giây, Lục Vũ nhìn Mộng Dao nở nụ cười hạnh phúc, vui vẻ đồng ý.
-----------------------------------------------------
Vài ngày sau, tin tức nhóm bạn hoa khôi bị xử phạt lan truyền khắp nơi.

Theo thông báo xử phạt từ các giáo viên, cả nhóm Minh Thi phải xin lỗi nhóm Tư Nhiên và tất cả đều bị hạ hạnh kiểm ghi vào học bạ.
Tuy thế, điều khiến mọi người xôn xao gấp bội là thông tin hẹn hò của học bá nam thần Thẩm Gia Minh.

Nam thần có người yêu đã hot giờ người yêu ấy còn là con trai thì càng hot hơn.
Gia Minh sau khi để Tư Nhiên bị thương thì đã bật chế độ cảnh giác bảo vệ cao nhất.

Tư Nhiên đi đâu Gia Minh cũng đi theo, từ nhà vệ sinh đến căn tin không bỏ sót chỗ nào.
Không chỉ là bảo vệ, Gia Minh còn nhân cơ hội làm càn.

Do đã công khai mối quan hệ nên Gia Minh như chú chim được thả khỏi lồng.

Cậu không còn ngừng một ngại thể hiện tình cảm nữa, hết nắm tay đi quanh trường đến lén hôn Tư Nhiên.

Cả trường cũng vì thế mà ăn cơm chó đến phát ngán.
Hôm ấy Gia Minh đang cùng Tư Nhiên mua đồ trong căn tin thì vô tình bắt gặp Minh Thi và Minh Triết.

Tám mắt nhìn nhau, Gia Minh không nói gì mà chỉ đứng chắn trước mặt Tư Nhiên.

Minh Thi kia thì có vẻ vẫn chưa chừa, lớn giọng đá xéo.
"Tưởng gu của bạn học Thẩm thế nào ai ngờ lại là gay!"
Gia Minh không đáp lời, vẻ mặt cậu lúc này đã trở nên u ám.

Im lặng một hồi lâu, Gia Minh bỗng bước tới đứng giữa Minh Triết và Minh Thi, nói nhỏ đủ để hai người kia nghe.
"Tôi vẫn chưa bỏ qua chuyện cậu đánh Nhiên Nhiên nhà tôi đâu."
Nói xong câu đó, Gia Minh nhìn Minh Triết, để lại một ánh nhìn ẩn ý rồi cùng Tư Nhiên rời đi.

Cả người Minh Triết lạnh toát, cậu nhìn em gái vẫn tỏ ra khinh thường thì lo lắng bảo: "Mấy ngày tiếp theo em ở nhà đi."
"Tại sao chứ?!"
Minh Triết nghiến chặt răng cố khống chế cơn giận của mình, nói: "Ai em không chọc mà lại chọc tên điên Thẩm Gia Minh thế? Cậu ta bên ngoài bình thường thế thôi chứ ác lắm! Anh chưa thấy ai đụng vào cậu ta mà còn yên ổn đâu."
Dứt lời, Minh Triết không thèm quan tâm Minh Thi nữa cũng rời đi.

Minh Thi đâu biết rằng, cô ta vừa mới đánh thức một con quái vật tàn nhẫn..
 
Back
Top Bottom