Thời gian trong căn hầm không được tính bằng kim đồng hồ, mà được tính bằng những lần Orm xuất hiện.
Lingling nằm trên giường, đôi mắt mỏi mệt nhìn những thước phim cũ của chính mình đang phát lặp đi lặp lại trên tường.
Cô không biết mình đã ở dưới này bao lâu, hai ngày, một tuần, hay một tháng?
Bóng tối và sự cách âm hoàn hảo khiến thính giác của cô trở nên nhạy bén một cách đáng sợ với tiếng bước chân từ phía cầu thang.
Cạnh.
Tiếng khóa điện tử vang lên.
Lingling theo bản năng run rẩy, cô co người lại, nhưng sợi xích ngắn ở cổ chân lập tức căng ra, kéo giật cô lại phía đầu giường.
Orm bước vào, lần này em không mặc váy trắng nữa.
Em mặc một bộ đồ lụa đen, tay cầm một chiếc khay bạc có đặt một chiếc chuông nhỏ.
Gương mặt em vẫn xinh đẹp như ánh ban mai, nụ cười vẫn rạng rỡ kiểu "cún con Golden" nhưng ánh mắt thì tràn đầy sự thống trị.
"Ling ơi, em về rồi đây.
Chị có nhớ em không?"
Lingling im lặng, đôi môi khô khốc mím chặt.
Orm không giận, em đặt khay xuống, thong thả đi đến bên cạnh, cầm chiếc lược sừng bắt đầu chải lại mái tóc bị cắt dở của cô.
"Chị không trả lời, em sẽ buồn lắm đó.
Mà chị biết rồi đấy, khi em buồn, em thường làm những chuyện không hay với cái máy tính bảng này lắm."
Orm đặt cái máy tính bảng hiển thị hình ảnh nhà ba mẹ Lingling lên giường.
Lingling hốt hoảng, giọng khàn đặc thốt lên:
"Có... có nhớ...
Chị nhớ em..."
"Ngoan lắm."
Orm cười khúc khích, em cúi xuống hôn lên trán cô, một nụ hôn dịu dàng nhưng khiến Lingling rùng mình.
"Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu bài học hôm nay nhé.
Chị biết quy tắc mà, đúng không?"
Orm lấy từ trong khay ra một viên kẹo màu hồng, nhưng em không đưa cho cô.
Em đặt viên kẹo lên lòng bàn tay mình, rồi đưa tới trước mặt Lingling.
"Chị muốn ăn không?
Bò lại đây, dùng miệng lấy nó đi."
Lòng tự trọng của một ngôi sao hạng A, của một con người bình thường trong Lingling gào thét.
Cô nhìn viên kẹo, rồi nhìn vào đôi mắt đang mong chờ của Orm.
Sự sỉ nhục dâng cao, nhưng cái nhìn liếc qua màn hình TV đang quay cảnh mẹ cô đang tưới cây đã đánh gục tất cả.
Lingling cắn chặt răng, cô chống tay xuống nệm, khó khăn bò từng chút một về phía Orm do sợi xích dưới chân quá ngắn.
Khi môi cô chạm vào lòng bàn tay mềm mại của em để lấy viên kẹo, Orm đột ngột khép tay lại, nắm chặt lấy cằm cô.
"Chị thấy không?
Để có được một chút ngọt ngào, chị phải bò đến dưới chân em.
Thế giới ngoài kia không cho chị cái gì miễn phí đâu, Ling ạ.
Chỉ có em... chỉ có em mới sẵn lòng nuôi nấng chị thôi."
Orm ép Lingling phải nuốt viên kẹo, rồi em bắt đầu tháo xích ở cổ chân cô ra.
Nhưng trước khi Lingling kịp nghĩ đến việc bỏ chạy, Orm đã vòng một sợi dây thừng lụa quanh cổ cô, dắt cô đi quanh căn phòng như dắt một thú cưng.
"Nhìn vào gương đi chị."
Orm ép cô đứng trước tấm gương lớn duy nhất trong phòng.
Trong gương, Lingling nhìn thấy một người phụ nữ tiều tụy, cổ đeo vòng da, người quấn dây thừng, và đôi mắt đã mất đi ánh sáng.
Đứng cạnh cô là Orm rạng rỡ, xinh đẹp và tràn đầy quyền lực.
"Chị thấy ai trong đó không?
Đó là báu vật của riêng Orm.
Không phải là diễn viên Lingling Kwong của công chúng, mà là con rối nhỏ của em."
Đến nửa đêm, Orm nằm ôm chặt lấy Lingling trên chiếc giường tròn.
Em thì thầm vào tai cô về những dự định tương lai, về một hòn đảo xa xôi nơi em sẽ đưa cô đến để "nghỉ ngơi" mãi mãi.
Đột nhiên, Orm tắt hết tất cả màn hình TV.
Căn hầm chìm vào bóng tối đặc quánh, không một tia sáng, không một tiếng động.
Nỗi sợ hãi bóng tối và sự cô độc bắt đầu bủa vây Lingling.
Cô thấy mình khó thở, tim đập loạn nhịp.
Lúc này, hơi ấm từ cơ thể Orm và mùi hương đào của em trở thành cứu cánh duy nhất.
Theo bản năng, Lingling xoay người, rúc sâu vào lòng Orm, hai tay ôm chặt lấy eo em như sợ em sẽ biến mất.
"Orm...
đừng bỏ chị... tối quá..."
Orm mỉm cười trong bóng tối, một nụ cười đầy thắng lợi.
Em vuốt ve lưng Lingling, vỗ về như dỗ dành một đứa trẻ:
"Em ở đây mà, cún con của chị lúc nào cũng ở đây.
Chỉ có em mới bảo vệ được chị khỏi bóng tối thôi.
Chị cần em đúng không?"
"Cần... chị cần em..."
Lingling thốt ra những lời đó trong vô thức, hoàn toàn không nhận ra mình đang rơi vào cái bẫy tâm lý khủng khiếp nhất: hội chứng Stockholm.
Orm đã thành công.
Em không chỉ giam cầm thể xác, mà còn đang bẻ gãy linh hồn của Lingling, khiến cô tin rằng kẻ bắt cóc mình lại là người duy nhất mình có thể tin cậy.
"Ngoan lắm.
Mai em sẽ cho chị xem một bất ngờ.
Có một người bạn cũ muốn tìm chị... chúng ta sẽ cùng nhau tiễn họ đi nhé?"
Câu nói của Orm khiến Lingling lạnh toát người, nhưng cô không dám buông tay em ra.
Trong bóng tối của địa ngục, cô đã bắt đầu coi kẻ hành hạ mình là thiên đường duy nhất.
__________________
Đăng òi á nhaa 🙂)