Khác Ngoan Nào, Chỉ Là Yêu Chị Thôi Mà

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
405738788-256-k727637.jpg

Ngoan Nào, Chỉ Là Yêu Chị Thôi Mà
Tác giả: dookhowat4am_4781
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

hmm, ngược, tâm lí, bot chiếm hữu, cuồng yêu, điên loạn



tâmlí​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • [KHR] Tuyệt Vọng Chi Cương?
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • Thanh xuyên chi Đức phi cung đấu chi lộ
  • Nữ nhân, ngoan ngoãn về nhà với trẫm
  • Du ngoạn đến Kimetsu no yaiba
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Ngoan Nào, Chỉ Là Yêu Chị Thôi Mà
    Chương 1: Chiếc mặt nạ của cún con


    Ánh đèn của phim trường dần tắt, trả lại không gian yên tĩnh cho căn phòng thay đồ của Lingling Kwong.

    Cô ngồi trước gương, nhìn hình bóng mình phản chiếu qua lớp thủy tinh.

    Sau thành công của bộ phim, Lingling dường như không có một phút giây nào cho riêng mình.

    cạnh.

    Cánh cửa mở ra, một cái đầu nhỏ nhắn ló vào.

    Là Orm.

    Em ấy vẫn giữ nụ cười rạng rỡ đặc trưng của một chú cún Golden, trên tay là một túi bánh ngọt mà Lingling thích nhất.

    "Chị Ling ơi, em mua bánh cho chị nè.

    Hôm nay chị vất vả rồi!"

    Orm chạy lại, tự nhiên ngồi xuống sàn nhà ngay cạnh chân Lingling, gục đầu lên đùi cô.

    Hành động này diễn ra hàng ngày, tự nhiên đến mức Lingling chưa bao giờ nghi ngờ.

    Cô đưa tay vuốt tóc em, cảm giác sự mềm mại và mùi hương đào quen thuộc.

    "Orm cũng vất vả rồi.

    Sao em chưa về nghỉ?"

    Orm ngước nhìn cô, đôi mắt to tròn long lanh nhưng sâu thẳm trong đó có một tia sáng kỳ lạ.

    "Em không về được.

    Không có chị, em thấy sợ lắm.

    Chị biết mà, Orm chỉ ngoan khi ở bên cạnh chị thôi."

    Lingling bật cười, cho rằng đó là lời nũng nịu trẻ con.

    Nhưng cô không thấy được bàn tay Orm đang siết chặt lấy vạt áo váy của mình, siết mạnh đến mức những đầu ngón tay trắng bệch.

    Sự ngọt ngào tẩm thuốc độc

    "Uống chút trà sữa nhé chị?

    Em tự pha đó, ít đường đúng ý chị luôn."

    Orm đưa ống hút tận miệng Lingling.

    Cô uống một ngụm, rồi hai ngụm.

    Vị ngọt thanh lan tỏa, nhưng dường như nó có hậu vị hơi chát mà cô không kịp nhận ra.

    Chỉ mười phút sau, Lingling thấy những đường nét trong gương bắt đầu nhảy múa.

    Cô đưa tay lên day thái dương, giọng thều thào:

    "Orm... chị thấy chóng mặt quá.

    Chắc tại thiếu ngủ..."

    "Vậy thì ngủ đi chị.

    Ngủ một giấc thật sâu, khi tỉnh dậy, thế giới sẽ chỉ còn lại hai chúng ta thôi."

    Giọng nói của Orm bỗng chốc trở nên trầm thấp, không còn sự líu lo thường ngày.

    Lingling ngã vào vòng tay của Orm.

    Điều cuối cùng cô cảm nhận được là hơi ấm từ cơ thể em, và một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán, kèm theo một lời thì thầm lạnh toát:

    "Chị cuối cùng cũng thuộc về em rồi."

    Tỉnh giấc trong sự giam cầm

    Khi Lingling tỉnh lại, đầu cô đau như bị ai đó đóng đinh vào.

    Cô cố gắng cử động nhưng nhận ra tay mình đang bị trói ngược ra sau bằng một sợi dây lụa mềm nhưng vô cùng chắc chắn.

    Cô đang nằm trên một chiếc giường lớn, trong một căn phòng ngập tràn hoa hồng trắng — loài hoa cô yêu nhất.

    Linh kính... linh kính...

    Tiếng chuông gió vang lên.

    Orm bước vào, vẫn là gương mặt ngây thơ ấy, nhưng lần này em mặc một chiếc váy trắng thuần khiết, tay cầm một chiếc khay bạc.

    "Chị tỉnh rồi sao?

    Chị ngủ lâu lắm đó, làm em lo muốn chết."

    "Orm!

    Em đang làm cái gì thế này?

    Mau cởi trói cho chị!" – Lingling gào lên, sự sợ hãi bắt đầu xâm chiếm tâm trí.

    Orm không hề nao núng.

    Em đặt khay xuống, chậm rãi leo lên giường, bò về phía Lingling như một con thú nhỏ đang vờn mồi.

    Em đưa ngón tay trỏ lên môi Lingling, ra hiệu im lặng.

    "Suỵt...

    Chị đừng hét lớn thế, đau họng đó.

    Chị hỏi em làm gì sao?

    Em đang yêu chị mà.

    Chị nhìn xem, căn phòng này em đã chuẩn bị suốt một năm qua.

    Cách âm hoàn hảo, đầy đủ mọi thứ chị thích.

    Chị không cần phải đi đâu nữa, không cần phải đóng phim, không cần phải cười với những kẻ dơ bẩn ngoài kia."

    "Em điên rồi...

    Orm, em bị bệnh rồi!"

    Ánh mắt Orm đột ngột thay đổi.

    Sự ngây thơ biến mất, thay vào đó là một sự cuồng loạn đến đáng sợ.

    Em nắm lấy tóc Lingling, ép cô nhìn vào màn hình điện thoại đang chiếu cảnh nhà riêng của Lingling bị lục tung.

    "Bệnh?

    Phải, em bệnh vì chị đó!

    Chị có biết mỗi đêm em phải uống bao nhiêu thuốc ngủ để không chạy sang bóp cổ gã trợ lý đã dám chạm vào vai chị không?

    Chị có biết em đã phải diễn kịch 'cún con' mệt mỏi thế nào để chị không đề phòng em không?"

    Orm đột ngột bật khóc, những giọt nước mắt cá sấu lăn dài trên má.

    Em vục đầu vào hõm cổ Lingling, vừa khóc vừa cười:

    "Em ngoan mà... em rất ngoan mà đúng không Ling?

    Vậy tại sao chị lại định nhận bộ phim mới ở nước ngoài?

    Chị định bỏ rơi em sao?

    Chị ác lắm... nên em phải giữ chị lại thôi."

    Lingling bàng hoàng.

    Đây không phải là cô em gái nhỏ mà cô biết.

    Đây là một kẻ săn mồi tâm thần đã giăng bẫy cô từ rất lâu.

    Orm ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng môi lại nở một nụ cười rạng rỡ:

    "Đừng sợ nhé.

    Chỉ cần chị ở đây, em sẽ là chú cún ngoan nhất thế giới của chị.

    Nhưng nếu chị tìm cách rời đi..."

    Orm cầm một cây kéo sắc lẹm, chậm rãi cắt đứt một lọn tóc của Lingling, rồi đưa lên mũi ngửi một cách say đắm.

    "...Em sẽ cắt đứt đôi chân này, để chị mãi mãi chỉ có thể bò trong lòng em thôi."
     
    Ngoan Nào, Chỉ Là Yêu Chị Thôi Mà
    Chương 2: Khi Cún Con Lộ Nanh Vuốt


    Lưỡi kéo sắc lẹm vẫn còn vương những sợi tóc đen nhánh của Lingling, Orm khẽ nghiêng đầu, đôi mắt to tròn vốn dĩ luôn lấp lánh sự ngây thơ giờ đây chỉ còn lại một màu đen đặc quánh.

    Câu nói “Em sẽ cắt đứt đôi chân này” vang lên trong không gian cách âm tĩnh lặng, chậm rãi và bình thản đến mức khiến Lingling cảm thấy như có một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng.

    Lingling run rẩy, cô cố gắng lùi lại phía góc giường, hơi thở dồn dập: "Orm... em... em không dám đâu...

    Em không thể làm thế với chị..."

    "Chị nghĩ là em không dám sao?"

    Orm bật cười, một điệu cười thanh tao nhưng méo mó.

    Em buông cây kéo xuống sàn nhà phát ra tiếng keng lạnh lẽo, rồi chậm rãi bò lên giường, từng động tác uyển chuyển như một con thú săn mồi đang dồn con mồi vào ngõ cụt.

    Orm nắm lấy cổ chân trái của Lingling – nơi có vết lằn đỏ do sợi dây trói ban nãy – rồi đột ngột siết mạnh.

    "Chị biết mà Ling, em vốn dĩ là một đứa trẻ rất kiên trì.

    Để có được vai diễn cạnh chị, em đã tập luyện đến ngất đi.

    Để có được trái tim chị, em đã đóng vai một đứa em ngoan ngoãn suốt hai năm trời.

    Vậy nên...

    để giữ chị lại bên mình, cắt đi một đôi chân thì có là gì đâu?"

    Bàn tay Orm trượt dần lên phía trên bắp chân của Lingling, móng tay em khẽ cào nhẹ lên da thịt cô, tạo ra những vệt trắng dài.

    "Nếu chị không thể đi, chị sẽ không thể chạy trốn.

    Nếu chị không thể đứng, chị sẽ chỉ có thể nằm trong vòng tay em.

    Chẳng phải như thế là rất tuyệt sao?

    Em sẽ là đôi chân của chị, là thế giới của chị."

    Sự trừng phạt ngọt ngào

    Lingling bật khóc nức nở, sự sợ hãi tột cùng khiến cô không còn sức để phản kháng.

    Nhìn thấy những giọt nước mắt của người mình yêu, gương mặt Orm lại đột ngột thay đổi.

    Em thu lại vẻ sắc lạnh, thay vào đó là sự xót xa giả tạo.

    Em vội vàng ôm chầm lấy Lingling, vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương quen thuộc như một chú cún con đang làm nũng.

    "Ôi, Ling của em khóc rồi...

    Em xin lỗi, em làm chị sợ đúng không?

    Đừng khóc mà, em thương chị nhất trên đời."

    Orm vừa nói vừa hôn nhẹ lên những giọt nước mắt trên má cô, giọng nói lại trở về cái tông điệu ngọt ngào, nũng nịu thường ngày:

    "Nhưng chị phải ngoan cơ.

    Chị đừng nhìn cánh cửa đó nữa, đừng nghĩ đến việc rời xa em nữa, thì em sẽ vẫn là chú cún con của chị thôi.

    Chị nhìn xem, em có quà cho chị nè."

    Orm thong thả lấy từ trong túi váy ra một chiếc vòng cổ bằng da trắng tinh tế, phía trước có một sợi dây xích nhỏ bằng vàng thật, lấp lánh nhưng đầy áp lực.

    "Cái này đẹp hơn sợi dây lụa lúc nãy đúng không?

    Để em đeo cho chị nhé.

    Đây là 'vòng định ước' của riêng hai chúng ta."

    Mặc cho Lingling lắc đầu tuyệt vọng, Orm vẫn dứt khoát khóa chiếc vòng lại trên cổ cô.

    Tiếng 'tạch' nhỏ xíu vang lên như tiếng cửa ngục giam sập lại.

    Orm hài lòng ngắm nhìn tác phẩm của mình, em cầm lấy đầu sợi dây xích vàng, quấn vài vòng quanh cổ tay mình rồi mỉm cười rạng rỡ.

    "Xong rồi!

    Từ giờ, em đi đâu chị đi đó.

    Em ngủ, chị cũng phải ngủ cạnh em."

    Orm đứng dậy, thong thả đi lấy khay thức ăn lúc nãy.

    Em múc một thìa cháo bào ngư, đưa lên môi thổi nhẹ rồi kề sát miệng Lingling.

    "Ăn đi chị.

    Nếu chị bỏ bữa, em sẽ thấy buồn lắm.

    Mà mỗi khi em buồn... em lại hay nghĩ đến việc cầm cây kéo lúc nãy lắm đó.

    Chị không muốn thấy em 'lỡ tay' đúng không?"

    Cái cách Orm dùng sự tổn thương của chính mình và lời đe dọa bạo lực để thao túng khiến Lingling hoàn toàn sụp đổ.

    Cô run rẩy há miệng, nuốt từng thìa cháo trong cay đắng.

    Mỗi một lần nuốt xuống, cô lại cảm thấy sợi xích vàng trên cổ mình nặng nề thêm một chút.

    Ăn xong, Orm lôi từ dưới gầm giường ra một bộ sưu tập ảnh.

    Không phải ảnh tạp chí, mà là ảnh chụp trộm Lingling ở những góc độ riêng tư nhất: lúc cô đang tắm ở khách sạn khi đi quay phim, lúc cô đang thay đồ, lúc cô đang khóc một mình...

    "Chị thấy không?

    Em đã ở bên chị mọi lúc mọi nơi.

    Chị chưa bao giờ một mình cả, và sau này cũng vậy."

    Orm leo lên giường, vòng tay ôm chặt lấy Lingling từ phía sau, hít hà mái tóc vừa bị em cắt nham nhở với vẻ mặt mãn nguyện vô cùng.

    Em thầm thì vào tai cô, giọng nói tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồng:

    "Ngủ đi nhé, ánh trăng của em.

    Ngày mai, em sẽ đưa chị xuống căn hầm bí mật dưới kia.

    Ở đó... sẽ không có ánh sáng mặt trời, không có tiếng ồn ào của thế giới, chỉ có tiếng nhịp tim của em và chị thôi."

    Lingling nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài.

    Cô nhận ra rằng, chú cún Golden mà cô hằng yêu quý thực chất là một con sói điên loạn đã chờ đợi thời cơ này từ rất lâu rồi.

    Và cái giá của sự tự do chính là đôi chân của cô, hoặc là cả cuộc đời cô trong chiếc lồng mang tên "tình yêu" này.
     
    Ngoan Nào, Chỉ Là Yêu Chị Thôi Mà
    Chương 3: Địa Ngục Mang Tên Thiên Đường


    Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt lên tường, đổ bóng hai người phụ nữ quyện vào nhau, nhưng không phải trong một tư thế lãng mạn mà là sự kìm kẹp đến nghẹt thở.

    Lingling nằm im lìm, đôi mắt vô hồn nhìn trân trân vào trần nhà.

    Lời đe dọa "cắt đứt đôi chân" của Orm vẫn còn vang vọng, nó không chỉ là lời nói, nó là một bản án tử cho sự tự do của cô.

    Orm khẽ cựa mình, em vươn tay vuốt ve dọc theo bắp chân của Lingling, chạm nhẹ vào cổ chân nơi sợi xích vàng đang ngự trị.

    "Chị đang nghĩ gì vậy, Ling?

    Chị đang sợ đôi chân này sẽ không còn được chạm đất nữa sao?"

    Orm chống tay nhìn cô, nụ cười rạng rỡ của em dưới ánh đèn mờ ảo trông thật rợn người.

    Em đứng dậy, không nói không rằng, bế bổng Lingling lên.

    Dù Lingling có gầy đi, nhưng việc Orm bế cô nhẹ tênh cho thấy sức mạnh tiềm tàng sau vẻ ngoài mỏng manh đó.

    "Đi thôi, em đưa chị đến nhà mới của chúng ta.

    Ở trên này... vẫn còn quá nhiều ánh sáng, em không thích."

    Căn hầm của những bí mật

    Orm đưa cô xuống một cầu thang hầm bí mật mà Lingling chưa từng biết đến sự tồn tại của nó.

    Cánh cửa sắt nặng nề mở ra bằng mã số vân tay, bên trong là một căn phòng rộng lớn được bọc nệm da hoàn toàn từ trần đến sàn – một căn phòng không có góc cạnh, không có cửa sổ, và hoàn toàn cách âm.

    Giữa phòng là một chiếc giường tròn lớn, xung quanh là hàng loạt màn hình TV đang phát đi phát lại những thước phim tư liệu: Lingling lúc nhận giải, Lingling lúc cười nói trên talkshow, và cả những đoạn clip quay lén cô trong phòng tắm, phòng thay đồ...

    "Chị nhìn xem, em đã mang cả thế giới của chị xuống đây rồi."

    Orm đặt cô xuống nệm.

    Lần này, em không dùng xích dài nữa.

    Em lấy ra một sợi dây xích ngắn chỉ khoảng 1 mét, một đầu khóa vào cổ chân Lingling, đầu kia khóa chặt vào tay nắm ở đầu giường.

    Với độ dài này, Lingling không thể đứng thẳng.

    Cô chỉ có thể ngồi, hoặc là bò quanh phạm vi chiếc giường.

    "Orm... em làm ơn...

    đừng đối xử với chị như thế này..." – Lingling nức nở, cô cố gắng đứng dậy nhưng sợi xích ngắn cũn cỡn giật phắt cô ngã nhào xuống nệm.

    Orm quỳ xuống bên cạnh, đưa tay vuốt ve mái tóc bị cắt dở của Lingling, giọng nũng nịu y hệt như một chú cún con đang an ủi chủ nhân:

    "Em đã nói rồi mà, em không muốn cắt chân chị vì em sợ chị đau.

    Nhưng chị lại không ngoan, chị cứ muốn chạy đi.

    Nên em chỉ còn cách này thôi...

    Để chị chỉ có thể bò về phía em, cầu xin em ôm chị, cầu xin em cho chị ăn."

    Orm lấy ra một chiếc điều khiển, nhấn nút.

    Một trong những màn hình TV chuyển sang chế độ quay trực tiếp.

    Lingling đứng hình khi thấy hình ảnh ba mẹ mình đang ngồi thẫn thờ trong phòng khách, trên bàn là tờ đơn báo tin người mất tích mà họ chưa kịp gửi đi.

    "Nhìn họ tội nghiệp quá chị nhỉ?

    Nhưng chỉ cần chị ngoan, em sẽ gửi cho họ một đoạn ghi âm nói rằng chị đang đi du lịch giải tỏa căng thẳng.

    Còn nếu chị cứ nhìn em bằng ánh mắt căm thù đó..."

    Bàn tay Orm lướt xuống cổ Lingling, khẽ siết nhẹ chiếc vòng da.

    "...Em không hứa là 'người bảo vệ' của em sẽ để họ yên đâu."

    Lingling hoàn toàn sụp đổ.

    Cô bò lại gần, gục đầu lên đầu gối của Orm, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng.

    Cô nhận ra mình không còn đường lui.

    Sự tự do đã chết kể từ lúc cô uống ly nước đó.

    Orm cười rạng rỡ, em nâng cằm cô lên, bắt cô phải nhìn vào đôi mắt đầy sự chiếm hữu điên cuồng của mình.

    "Ngoan lắm, Ling của em.

    Chị thấy không?

    Khi chị bò dưới chân em, chị trông xinh đẹp và đáng yêu hơn nhiều so với khi chị đứng trên sân khấu đó."

    Orm lấy ra một bát súp nóng, tỉ mỉ bóc từng miếng thịt cho vào miệng mình rồi truyền sang cho Lingling qua một nụ hôn sâu, đầy tính cưỡng đoạt.

    Em muốn Lingling phải tiếp nhận mọi thứ từ em, kể cả hơi thở và sự sống.

    "Từ nay, em là đôi chân của chị, là mắt của chị, là tất cả của chị.

    Chị chỉ cần yêu em, phục tùng em... và bò trong cái lồng ngọt ngào này cùng em thôi, nhé?"

    Dưới ánh sáng xanh lét từ những chiếc màn hình, Orm ôm chặt lấy "ánh trăng" đã bị mình nhuốm đen.

    Chú cún Golden giờ đây đã hoàn toàn lộ nguyên hình là một con sói đầu đàn, giam giữ con mồi xinh đẹp nhất trong cái hang tối tăm mà em gọi là "nhà".

    Lingling nhắm mắt lại, trong đầu cô chỉ còn lại tiếng xích sắt va chạm và hơi ấm đáng sợ của Orm.

    Cô đã thực sự trở thành tù binh của một tình yêu điên loạn.
     
    Back
    Top Dưới