Ngôn Tình Ngoại Tình Ngọt Ngào

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngoại Tình Ngọt Ngào
Chương 200: Kha kha


“Cô này….” Bác tài xế không khởi động xe mà chần chờ nhìn tôi.

Tôi hờ hững nhìn về phía trước, bên tai nghe thấy tiếng Cố Thanh Thiên đang hét to ngoài cửa sổ, đằng sau ghế là tiếng khóc của Niếp Niếp và Trạch Khôn.

Tôi nhắm mắt lại, sau đó hạ cửa kính xe nói với anh: “Cố Thanh Thiên, anh đừng chỉ biết cáu ầm lên thế nữa, tôi mang Niếp Niếp và Trạch Khôn đi là có lý do.”

Tôi liếc mắt nhìn về phía Ôn Nhã Gia đang đứng gần đó rồi thản nhiên bật cười: “Anh từng nói, nếu tôi chết sẽ tìm mẹ kế cho Niếp Niếp và Trạch Khôn, nhưng thật ra dù tôi không chết thì anh cũng sẽ tìm mẹ kế cho hai đứa, đúng không?”

“Người mẹ kế đó chính là cô ta phải không?” Tôi hất cằm về phía Ôn Nhã Gia, “Vì thế tôi mới quyết định mang con đi.”

“Anh biết Ôn Nhã Gia là người thế nào không? Trong lòng anh cô ta tốt đẹp bao nhiêu thì trong mắt tôi cô ta đáng sợ bấy nhiêu.”

“Tôi đánh người trong lòng anh nên anh bảo tôi đi ra ngoài làm nguội cái đầu, nhưng anh không biết lý do tại sao tôi đánh cô ta.”

Tôi cười lạnh nhìn Cố Thanh Thiên: “Chỉ vì Trạch Khôn khóc không cho cô ta bế, thế mà cô ta nhân lúc không ai chú ý nhéo tím bầm chân thằng bé ngay trước mặt tôi.”

“Chỉ thương cho Trạch Khôn khóc thảm như thế, tôi còn tưởng thằng bé quấy khóc, tôi còn la nó nữa chứ, thằng bé còn nhỏ như thế, biết gì mà giải thích gì chứ.”

“Cố Thanh Thiên, trước đây anh không lấy Ôn Nhã Gia, tôi còn có thể để Trạch Khôn lại, nay anh muốn lấy cô ta thì cứ lấy đi, cô ta là người trong mộng của anh mà, nhưng tôi không muốn để con của tôi rơi vào tay bà mẹ kế ác độc như cô ta. Bây giờ tôi có thể mang con đi được chưa.”

Cố Thanh Thiên cúi xuống lặng lẽ nhìn tôi, sau đó quay mặt đi: “Bác tài, đi đi.”

Bác tài xế cũng là người nói nhiều, ông ấy thở dài cao giọng nói, “Tôi bảo chứ, cái anh bên ngoài kia, anh nghĩ kỹ đi, bố mẹ tốt nhất là bố mẹ ruột, vợ tốt nhất là vợ đầu tiên, anh đừng vì một người đàn bà mà đánh mất vợ con.”

“Bác tài, chạy đi ạ.” Tôi dở khóc dở cười bảo ông ấy.

“Đợi chút!” Cố Thanh Thiên bắt lấy cửa sổ gọi, “Đồng Kha Kha, đây là lý do em bỏ đi sao?”

“Anh có quan tâm tới lý do của tôi à?” Tôi cười phá lên, “Cố tổng, Ôn Nhạc Gia Tiên nhân trong mộng của ngài vẫn đang chờ ngài đó, tôi xin gửi lời chúc tân hôn vui vẻ tới ngài trước nha? Chậc chậc, tôi thấy ngài phải giữ sức khỏe đó, cẩn thận bị người ta bẫy đó nha!”

“Bác tài xế, đi thôi, còn không đi cháu sẽ gọi điện thoại phàn nàn với tổng đài đó!”

Tài xế cười: “Được rồi được rồi, đi thôi nào!”

Xe bắt đầu chạy, Cố Thanh Thiên vẫn đang bắt lấy cửa sổ, tôi dứt khoát nâng cửa xe lên.

“Đồng Kha Kha!” Cố Thanh Thiên đuổi theo, “Anh bảo em đứng lại, em nghe anh nói một câu cuối cùng.”

Đáng tiếc, tôi đang ngồi trên xe, không đứng lại được.

Nhìn bóng hình Cố Thanh Thiên ngày càng xa qua gương chiếu hậu, tầm mắt tôi dần trở nên mơ hồ.

“Haizz, hà tất phải như vậy, tôi nói cô gì ơi, thôi thì đưa con về đi.” Bác tài xế vừa lái vừa thở dài.

Tôi không để ý tới ông ấy, sau khi ngừng khóc, tôi mở túi tiền Ôn Nhã Gia đưa cho tôi, vé máy bay là không có cửa rồi, nhưng mua vé tàu giường nằm vẫn đủ.

“Bác à, phiền bác chạy tới nhà ga.” Tôi lập tức nói.

“Cô gái à, tôi thấy cô nên đi mua quần áo trước đi.”

Tôi cúi xuống nhìn bộ đồ bệnh nhân đang mặc, có lẽ đúng là nên đi thay đồ trước, ăn mặc kiểu này có khi nhân viên ở nhà ga còn không cho tôi vào.

Nghĩ xong, tôi mang con tới nhà ga xem lịch tàu chạy trước, sau khi biết hôm nay không có chuyến liền chọn một nhà nghỉ gần đó ngủ lại, sau đó mới đi mua quần áo.

Mua đồ xong thì trở về nhà nghỉ, lúc này tôi nhìn thấy Triệu Văn Mãnh đang chờ trước nhà nghỉ, còn có hai bác sĩ đi theo.

“Đồng Kha Kha.” Triệu Văn Mãnh nhảy lên bậc thềm ngăn tôi lại, “Tôi không phải Cố tổng, cô đừng tránh mặt tôi.”

“Anh đến đây làm gì?” Tôi nhíu mày hỏi.

“Cô còn chưa khỏe mà, tôi đưa hai bác sĩ tới khám cho cô.” Triệu Văn Mãnh trả lời, “Cô đừng từ chối, đây là sắp xếp của Cố tổng, tôi chỉ là chân chạy thôi.”

Tôi biết, chỉ cần còn ở Phùng Thị thì tôi vẫn không thể thoát khỏi bàn tay của Cố Thanh Thiên, nhưng tôi cũng không muốn trốn, cái cần nói đã nói rõ hết rồi.”

“Anh nói cho Cố Thanh Thiên đừng có làm phiền tôi nữa! Anh đưa bác sĩ về đi, nếu không khỏe tôi tự đi bác sĩ khám.”

Nói xong tôi dắt hai đứa bé bước vào nhà nghỉ, không ngờ Triệu Văn Mãnh vẫn theo tôi tới tận cửa phòng.

“Triệu Văn Mãnh, anh muốn làm gì hả?” Tôi bắt đầu cảm thấy phiền phức.

Triệu Văn Mãnh đưa điện thoại cho tôi cười lấy lòng: “Cố tổng nói có chuyện muốn nói với cô.”

Nhìn chiếc điện thoại được đưa tới trước mắt, tôi cười lạnh quay sang chỗ khác: “Nên nói cũng đã nói rồi, còn gì để nói nữa.”

“Cô Đồng, cô nghe điện thoại đi, đừng làm khó tôi mà.” Triệu Văn Mãnh năn nỉ.

Tôi từng làm thư ký của Cố Thanh Thiên nên biết cái khó của Triệu Văn Mãnh, thấy anh ta như vậy, tôi chỉ đành thở dài cầm điện thoại lên nghe.

“Alo, Cố tổng còn có chuyện gì muốn dạy bảo tôi à?” Tôi lạnh lùng hỏi.

Triệu Văn Mãnh nháy mắt ý bảo tôi nói chuyện khách sáo một chút.

Tôi không có để ý anh ta, vừa nghe điện thoại vừa mở cửa đưa các con vào.

Cũng không biết có phải Triệu Văn Mãnh chơi xỏ tôi không, trong điện thoại không hề nghe thấy tiếng gì.

Cũng không đúng, điện thoại đã có tín hiệu kết nối rồi, chỉ là Cố Thanh Thiên không chịu mở miệng mà thôi.

“Cố tổng, nếu ngài vẫn im lặng thì tôi cúp máy đây.” Tôi nhíu mày nói.

Ngay lập tức, bên kia điện thoại truyền tới giọng Cố Thanh Thiên: “Đồng Kha Kha…”

Tôi đứng ở hành lang nhìn Triệu Văn Mãnh cười cười đi vào phòng giúp tôi trông con, vừa nghe thấy tiếng gọi của Cố Thanh Thiên, trong phút chốc tôi bỗng cảm giác cả hành lang đều trở nên tĩnh mịch, trống rỗng một cách đáng sợ.

“Đồng Kha Kha, em muốn đi anh không cản, nhưng anh cầu xin em đừng biến mất, em muốn đi đâu cũng được, chỉ cần cho anh địa chỉ để anh có thể đi tìm em, được không em?”

Tôi nhắm mắt lại.

Một Cố Thanh Thiên không gì không làm được lại đang cầu khẩn tôi, đây là thật hay mơ?

“Đừng từ chối anh như thế! Dù thế nào thì anh cũng là bố của các con, em không thể cứ thế cắt đứt quan hệ giữa bố con anh!” Cố Thanh Thiên vội vàng nói cứ như sợ tôi sẽ từ chối anh ấy.

“Em đi, anh không cản, anh cũng sẽ không cướp con lại, anh thề những việc trước đây anh hứa với em anh đều làm được! Em có thể đường đường chính chính mang con rời khỏi Cố gia, rời khỏi anh, trách nhiệm của người làm bố mẹ anh sẽ đảm đương, mọi thứ đều theo ý em, thật đó!”

“Vì thế, em có thể…. đừng biến mất được không!”

Đây là sự thật sao, hành lang yên tĩnh như một chiếc máy thời gian, hoặc là có một lỗ đen thời gian nào đó tác động khiến tôi có thể nghe được những lời không giống Cố Thanh Thiên chút nào.

Ảo giác sao?

Nhưng dù là ảo giác thì tôi cũng không thể từ chối lời cầu xin của anh ấy, trên thế gian nào ai có thể từ chối lời khẩn cầu của Cố Thanh Thiên.

“Được, chờ tôi sắp xếp ổn định sẽ báo lại cho anh.” Tôi thản nhiên nói.

“Cảm ơn em!” Cố Thanh Thiên hạ giọng nói.

“Còn có chuyện gì khác không? Nếu không tôi cúp đó.” Tôi khách sáo hỏi.

Cố Thanh Thiên im lặng mấy giây rồi nói: “Đồng Kha Kha, em nói… thế nào là yêu?”

“Cái gì?”

Câu hỏi của anh ấy mơ hồ không rõ, tôi còn chưa hiểu muốn hỏi lại thì anh đã cúp máy.

Tôi ngẩn ngơ đứng ở hành lang trầm tư suy nghĩ, anh ấy có nói câu cuối sao? Hay chỉ là ảo giác của tôi thôi.

Thế nào là yêu ấy à?

Tôi lắc lắc đầu, đây chắc chắn không phải là vấn đề của Cố Thanh Thiên, vừa rồi chắc chắn là ảo giác.

Trở về phòng, tôi trả điện thoại cho Triệu Văn Mãnh, anh ta cứ nhìn tôi ngập ngừng muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không nói gì thêm mà rời đi.

Tối tôi ôm lấy con ngủ, rõ ràng hai đứa còn nằm bên cạnh nhưng tôi ngủ không hề ngon một chút nào, trong mơ Cố Thanh Thiên đứng trước mặt tôi giống như máy phát không ngừng lặp lại: “Đồng Kha Kha, thế nào là yêu?”

Trời sáng, Triệu Văn Mãnh lại tới đây, không những mang theo rất nhiều hành lý còn mang theo chị Linh.

“Lại gì nữa đây?” Tôi nhíu mày hỏi.

Triệu Văn Mãnh mặt như đưa đám nói: “Cố tổng bảo tôi và chị Linh tới chăm sóc cô và các con, hành lý là quần áo và đồ chơi thích nhất của hai bé.

“Đồng Kha Kha!” Anh ta đột nhiên mếu máo, “Cố tổng không ngờ lại kêu tôi đi theo cô chăm sóc hai đứa nó, cô nói xem, có phải tôi bị đuổi việc rồi không?”

Nhìn cái mặt đau khổ như ăn mướp đắng của anh ta, tôi dở khóc dở cười: “Tôi không cần các người đi theo, về đi.”

“Không được, lời Cố tổng tôi sao dám không nghe?” Triệu Văn Mãnh cúi đầu giọng ỉu xìu.

Chị Linh thì đang nhìn tôi với đôi mắt đẫm lệ, “Cô Đồng, cô cho tôi theo cô đi, trước đây xảy ra chuyện là tôi có lỗi với cậu chủ nhỏ, với cô và ngài Cố, tôi thề sau này sẽ chăm sóc tốt cho cậu chủ nhỏ.”

“Chị Linh, chị đừng nói thế!” Tôi vội kéo tay chị Linh, “Chị không sao chứ, có bị thương không?”

“Tôi không sao, Tạ Yên Duyên dù có bắt giam tôi nhưng cũng không ra tay quá độc ác.” Chị Linh trả lời.

Tôi biết hai người bọn họ phải theo tôi là do Cố Thanh Thiên sắp xếp, anh không yên tâm về tôi.

Bó tay lắc đầu, tôi thở dài đưa bọn họ đi mua vé tàu tới thị trấn nhỏ kia.

Sau một hành trình dài, tôi đưa con và hai người họ về thị trấn nhỏ mà tôi từng sống,

Nhà hàng xóm thấy tôi dẫn cả một đoàn người về đều lén chỉ trỏ bàn luận.

Tôi coi như không thấy dẫn mọi người vào nhà, sau đó đóng cửa lại.

Trong nhà khắp nơi đều đóng một tầng bụi, xem ra sau khi tôi bỏ đi, Toàn Hà Đăng cũng rời đi, hơn nữa còn chưa từng quay lại.

“Đây chính là nơi tôi sống, dọn dẹp lại là có thể ở rồi.” Tôi nói với Triệu Văn Mãnh và chị Linh.

Hai người giống như được lên dây cót, kích động nghe lệnh tôi bắt đầu dọn dẹp, giống như tôi vốn là thủ lĩnh của họ vậy.

Mắt thấy bọn họ chăm chỉ dọn dẹp sạch sẽ căn nhà, tôi không biết nên cười hay khóc.

Có bọn họ ở bên chăm sóc các con đúng là chuyện tốt, điều băn khoăn duy nhất chính là công việc nhân viên quán cafe của tôi không biết có thể tiếp tục làm không, nhiều người như thế này với mức lương đó thì không thể đủ sống được.

Sau này tôi mới biết nỗi băn khoản của tôi chỉ là lo bò trắng răng, Triệu Văn Mãnh đã tới đây theo lệnh của Cố Thanh Thiên thì tất nhiên không thiếu tiền.

Anh ta tới chưa được ba ngày đã lắp đặt trang trí đầy đủ tiện nghi cho căn nhà và cái sân nhỏ của tôi, còn dùng một số tiền lớn để sửa chữa lại căn nhà.

Làm thế chẳng lẽ để đón Cố Thanh Thiên đến à? Thôi kệ, dù sao cũng không phải tiền của tôi.

Rảnh rỗi không có việc gì làm tôi sẽ nói chuyện với Triệu Văn Mãnh và chị Linh, bọn họ đều nói chắc chắn trong một tuần nữa Cố Thanh Thiên sẽ tới, địa chỉ đã gửi cho anh rồi.

Ai biết được Cố Thanh Thiên không những một tuần không tới, một tháng sau cũng thấy mặt mũi đâu.

Triệu Văn Mãnh vô cùng sốt ruột, anh ta hỏi tôi như thế có phải anh ta đã bị đá khỏi tập đoàn Thiên Hoa rồi không.

“Anh về mà hỏi Cố tổng của anh đi.” Tôi cười khúc khích nhìn anh ta.

Triệu Văn Mãnh nói, “Đồng Kha Kha, sao giờ cô lại trở thành thế này, không những trở nên gian xảo mà ngay cả một lời an ủi tôi cũng không thèm nói luôn!”

Nay trời rất đẹp, tôi vươn vai một cái từ trên ghế đứng dậy: “Triệu Văn Mãnh, tôi nói với anh đều là thật lòng, anh ở đây làm gì, không bằng trở về bên Cố tổng.”

Ánh nắng có chút chói chang, nói xong tôi thích ý nhắm mắt lại.

Lúc lâu sau không thấy Triệu Văn Mãnh nói gì, tôi đang muốn hỏi anh ta đã nghĩ xong chưa thì đằng sau truyền tới một giọng nói đã lâu không nghe thấy.

“Nếu anh ta vô dụng, vậy tôi sa thải anh ta nhé?”

Tôi bỗng cứng người lại, cả người đang được phơi nắng ấm áp bỗng như bị ném vào hầm băng, tôi run rẩy không dám tin quay đầu nhìn về phía cửa lớn.

Cố Thanh Thiên đang đút hai tay vào túi quần, dựa vào cửa nháy mắt nhìn tôi.

“Đồng Kha Kha, lâu rồi không gặp.”

Tôi lắc lắc đầu cảm thấy chóng mặt, không biết là do nắng hay là vì anh.

Cố Thanh Thiên, đúng là lâu rồi không gặp! Tôi thầm trả lời trong lòng, ánh mắt tôi tham lam nhìn đắm đuối anh, cứ thế không nỡ dời ánh mắt đi.

“Đồng Kha Kha, em cứ nhìn thế thì anh không chịu nổi nữa đâu.”

Không biết từ lúc nào anh đã đứng trước mặt tôi buông lời trêu chọc.

Ý thức được bản thân mất khống chế, tôi vội cụp mắt xoay người đi. Triệu Văn Mãnh vừa mới còn ở trong sân giờ đã mất tung mất tích.

Hiện giờ chỉ còn tôi và Cố Thanh Thiên ở đây.

Sau lưng bỗng lạnh toát, tôi bất giác muốn chạy trốn, nhưng Cố Thanh Thiên đã kịp từ đằng sau ôm lấy tôi.

“Đừng đi, cho anh ôm một lát thôi.” Anh dịu dàng thì thầm bên tai tôi.

Tôi cứng người đứng sững tại chỗ, mọi cảm giác đều tập trung về tai, cả người bắt đầu nóng lên.

Tay anh ngày càng xấu tính, một tay đã dời xuống eo, cũng không biết từ lúc nào đã xoay người tôi lại, sau đó siết chặt tôi vào lòng.

“Kha Kha…..” Anh áp sát mặt tôi, thì thầm bên tai tôi.

Trái tim tôi như muốn nổ tung, máu toàn thân như dồn hết lên não, tôi không kiềm chế nổi run lên.

Anh gọi tôi là Kha Kha.

Tiếng gọi khiến tôi nổi hết da gà, tiếng gọi khiến trời thu chuyển dời thành mùa đông, mà tôi thì đang run rẩy trong cơn gió đông ấy.

Cắn mạnh lưỡi, tôi cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo

“Cố tổng, phiền anh buông tôi ra trước rồi muốn nói gì thì nói.” Tôi đang ép sát vào ngực anh, giọng nói trở nên khàn khàn.

Trả lời tôi là nụ hôn của anh.

Anh ngậm lấy môi tôi như sợ tôi sẽ nói tiếp, không ngừng đòi hỏi đến mức tôi không thở nổi.

Sau một nụ hôn nghiêng trời lệch đất, tôi đứng cũng không đứng nổi, cả người dựa hẳn vào Cố Thanh Thiên.

Tôi không cam tâm cắn răng nói: “Cố tổng, anh đang làm gì thế? Thả tôi ra ngay, nếu không tôi báo cảnh sát đấy!”

“Kha Kha em có biết không, em đỏ mặt khàn giọng nói muốn báo cảnh sát thế này thì làm gì có tí uy h**p nào!” Cố Thanh Thiên nhẹ giọng nói, cùng lúc đó không ngừng dùng ngón tay cái vân vê môi tôi.

“Còn có cái này, vừa đỏ vừa ngọt….”
 
Ngoại Tình Ngọt Ngào
Chương 201: Cho tới khi đầu bạc răng long


Người này thật sự là Cố Thanh Thiên sao? Không phải là có ai giả dạng Cố Thanh Thiên đó chứ?

Trước giờ tôi chưa từng nghe thấy giọng điệu này của Cố Thanh Thiên, vừa ấm áp lại mập mờ khiền người ta mềm nhũn.

“Cố tổng, có gì thì từ từ nói, anh buông tôi ra trước đi.” Tôi lắp bắp nói.

Tay của anh dời xuống phía dưới, tôi kinh hoảng muốn ngừng thở, cúi đầu nhìn cái tay đang để trên ngực khiến cả người tôi như muốn bùng cháy, tôi vội vàng bắt lấy tay anh run rẩy kêu lên: “Cố tổng, giữa ban ngày ban mặt xin anh tự trọng.”

“Tới con cũng sinh rồi, giờ mới nói câu đó có muộn không?” Anh khẽ cười.

Chuyến này anh tới là muốn thấy tôi xấu mặt phải không? Tôi cắn môi nói: “Sao? Ôn Nhã Gia không thỏa mãn nổi nhu cầu của Cố tổng hay sao mà để ngài bôn ba ngàn dặm tới chỗ tôi tìm cảm giác thế này?”

Tôi vốn tưởng với tính cách của Cố Thanh Thiên thì khi nghe thấy lời vừa rồi của tôi sẽ nổi giận thả tôi ra, nếu không thì cũng giận dữ bỏ đi, nhưng thật không ngờ tới, anh lại mặt dày hôn tai tôi: “Đúng rồi, cô ta không thỏa mãn được anh, người có thể khiến anh thỏa mãn chỉ có em.”

Tên khốn!

Trong lúc bối rối, tôi hung hăng giẫm vào chân của Cố Thanh Thiên, nhân lúc anh đau đớn vùng thoát khỏi vòng tay anh: “Cố tổng, có chuyện gì thì nói, đừng động tay động chân chứ! Nếu tới thăm con thì tôi bảo chị Linh đưa anh đi thăm chúng, tôi còn có việc không thể tiếp đãi rồi.”

“Chị Linh! Chị Linh! Triệu Văn Mãnh!” Tôi gân cổ gọi.

Chị Linh và Triệu Văn Mãnh không biết chui ra từ xó xỉnh nào: “Đó là …Cố tổng! Cô Đồng! Hai người…”

Nhìn thấy bọn họ ngại ngùng, tôi càng ngại hơn, vừa rồi Cố Thanh Thiên còn động tay động chân, đừng nói bọn họ thấy hết rồi nhé?

Tôi trừng mắt nhìn Cố Thanh Thiên, làm mặt lạnh: “Hai người đưa Cố tổng tới nhà trẻ đón Niếp Niếp và Trạch Khôn về đi.”

Sau đó tôi vào phòng không thèm để ý tới bọn họ nữa.

Từ xa dường như tôi nghe thấy tiếng cửa lớn đóng lại, có lẽ bọn họ đã đi rồi, tôi ngồi trên sô pha nghiến răng nghiến lợi.

Cố Thanh Thiên, đồ con lợn!

Tôi đã nói rõ thế rồi anh còn sống chung với người đàn bà như Ôn Nhã Gia, chẳng lẽ tình cảm thanh mai trúc mã quan trọng thế sao? Cho dù thuở nhỏ Ôn Nhã Gia rất tốt, nhưng đã nhiều năm như thế con người ai rồi cũng thay đổi thôi.

Nói thật lòng, một tháng này tôi cũng không phải không hy vọng, tôi hy vọng Cố Thanh Thiên có thể nghĩ thông suốt, nhưng không ngờ lại chờ được một Cố Thanh Thiên như thế.

“Kha Kha!”

Đột nhiên giọng nói ấy truyền tới khiến tim tôi suýt chút ngừng đập: “Sao anh còn ở đây?”

Cố Thanh Thiên cười bước vào: “Anh bảo họn họ đi rồi, Trạch Khôn còn nhỏ như thế sao em có thể cho nó đi nhà trẻ chứ.”

Anh đang trách tôi sao?

“Thằng bé thích nên tôi cho nó đi. Bên đó còn có lớp cho trẻ từ 1 tới 3 tuổi, nó rất thích, tôi cũng không thể để chị Linh và Triệu Vân Mãnh ở mãi đây.” Tôi cười giễu.

“Em nuôi con rất giỏi.” Cố Thanh Thiên vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh tôi.

Tôi nhăn mày cố gắng kiềm chế mong muốn chạy trốn.

“Có phải tôi nên cảm ơn lời khen của Cố tổng không?”

Cố Thanh Thiên nhìn tôi rồi bỗng thu lại nụ cười trên môi, anh thở dài: “Kha Kha, nói chuyện với anh có cần phải căng thẳng như vậy không?”

“Ôn Nhã Gia tuy là xấu tính nhưng nói năng dịu dàng lắm, anh về tìm cô ta mà nói.” Tôi châm chọc.

Sắc mặt Cố Thanh Thiên sầm xuống, tôi không sợ hãi nhìn anh đầy khiêu khích.

“Kha Kha, em muốn chọc anh giận bỏ đi à?”

Anh vẫn thông minh như thế, tôi cười, “Đúng thế, thế Cố tổng đã đi được chưa?”

Cố Thanh Thiên đột nhiên nắm lấy tay tôi: “Đi, đưa mẹ con em cùng đi.”

“Ý anh là sao?” Từng tế bào trong não tôi bắt đầu đề phòng hết công suất, “Anh muốn lật lọng sao?”

“Kha Kha, em có thể đừng đề phòng anh như thế được không, để anh nói hết đã.” Cố Thanh Thiên dịu dàng vỗ về tôi.

Tôi đang định nói tiếp thì anh lại đột nhiên kéo tôi vào lòng, bờ môi hơi lạnh dán lên môi tôi, “Em còn nói nữa anh sẽ hôn em đó.”

Vô sỉ! Tôi mím môi trừng mắt nhìn anh.

Cố Thanh Thiên cười khẽ, mấy giây sau giọng anh trở nên nghiêm túc: “Kha Kha, Ôn Nhã Gia đã đi rồi.”

Trái tim tôi đập thình thịch, vừa muốn nói thì thấy anh nhìn chằm chằm môi tôi, tôi vội mím môi lại.

“Là anh để cô ấy đi, cô ấy đã có gia đình, ở bên anh không ổn cho lắm.”

“Cái gì? Cô ta lập gia đình rồi à?” Tôi kinh ngạc thốt lên, nói xong mới ý thức được mình tiêu rồi.

Quả nhiên, Cố Thanh Thiên không chút do dự nâng cằm tôi lên hôn tới.

Mọi kháng cự của tôi không là gì so với anh, mùi hương cỏ non quen thuộc khiến tôi như mê như say, mãi cho tới khi anh buông tay tôi vẫn còn đang ngẩn ngơ.

“Ha ha.” Tiếng cười của anh đánh thức tôi.

Tôi xấu hổ lúng túng cúi đầu.

“Kha Kha, Ôn Nhã Gia bằng tuổi anh, một phụ nữ tới tuổi này sao có thể chưa kết hôn? Cô ấy đã có chồng có con rồi, cô ấy xuất hiện đột ngột như thế là vì mẹ anh bỏ tiền cho cô ấy khích em bỏ đi.”

Tôi kinh ngạc nhìn anh, không dám tin bộ dạng tình bể bình của Ôn Nhã Gia với anh lại là diễn kịch.

Sao có thể như thế? Ánh mắt Ôn Nhã Gia nhìn Cố Thanh Thiên không giống như diễn.

“Kết quả là em bỏ đi thật!” Cố Thanh Thiên trừng mắt nhìn tôi.

Tôi trừng mắt nhìn lại, rõ ràng là anh động lòng với cô ta.

“Được rồi, anh thừa nhận, giây phút anh nhìn thấy cô ấy đúng là anh hơi động lòng, nhưng anh có con, có em, cũng không muốn thêm ai khác. Đối với anh, cô ấy từng là người yêu trong mộng, bây giờ chỉ là một người quen cũ mà thôi.”

“Cái ngày em nhìn thấy cô ấy hôn anh ở bệnh viện, anh đã suy nghĩ kỹ rồi, anh không thích cô ấy, thậm chí anh rất khó chịu khi cô ấy chạm vào môi anh! Em nói xem, thế thì sao anh có thể kết hôn với cô ấy?”

Anh khó chịu khi tiếp xúc với Ôn Nhã Gia sao?

“Anh lừa em!” Tôi không nhịn được mắng anh.

Thế là tôi lại bị anh ôm vào lòng.

Tôi vội bịt miệng lại nhưng không đọ nổi sức anh, cứ thế bị anh kéo ra dễ như bỡn.

“Anh muốn hôn em như thế này.” Anh hôn lên bờ môi tôi, “Nhưng không muốn làm thế với cô ta.”

“Anh muốn chạm vào cơ thể em như thế này, nhưng không muốn làm thế với cô ta.”

Tôi thấp giọng kêu lên, vội giữ lấy quần áo của mình: “Cố Thanh Thiên, anh dừng tay lại cho em.”

“Anh muốn c** s*ch đồ em, nhìn ngắm em say đắm, nhưng cho dù cô ta có c** s*ch đứng trước mặt thì anh cũng chỉ cảm thấy khó xử và buồn nôn….”

“Cái gì?” Tôi không để ý tới quần áo nữa mà vội nắm lấy cổ áo anh, “Cô ta còn dám c** s*ch đồ trước mặt anh? Anh thật sự không nhào tới sao, anh đang lừa em à?”

Tôi biết rõ người này háo sắc như thế nào, Ôn Nhã Gia quyến rũ như thế mà anh chịu nổi sao?

“Em nghĩ anh là người thế nào vậy!” Cố Thanh Thiên nhéo tôi một cái, “Cố Thanh Thiên này chỉ có một người đàn bà duy nhất trong đời, đó là em, hiểu chưa?

Tôi ngẩn ngơ nhìn anh với vẻ mặt không tin nổi.

“Nhìn cái gì? Không tin à?” Cố Thanh Thiên nhướng mày nhìn tôi.

Tôi quay mặt đi: “Không biết!”

“Thế em muốn thử không, em không ở nhà khiến anh nhịn rất lâu rồi…” Giọng anh khàn khàn, nhìn tôi với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

Người bỗng thấy lạnh run, tôi còn chưa kịp ngăn cản quần áo đã bị anh l*t s*ch, tôi đỏ mặt kêu lên: “Cố Thanh Thiên! Anh dừng tay cho em! Có gì từ từ nói, anh đừng có nghĩ là em thích anh thì muốn động chân động tay! Anh dám chạm vào em xem, em báo cảnh sát!”

Vừa nói tôi vừa hung hăng ngắt véo cánh tay anh.

Cố Thanh Thiên kêu lên một tiếng nhăn nhó, “Đồng Kha Kha, em đừng có nghĩ là anh thích em rồi không biết tốt xấu nhé, anh đã hạ mình tới tìm em rồi, em còn muốn thế nào?”

Anh là phái hành động, trong lúc nói chuyện đã dùng sức đè tôi trên sô pha, tôi bị đè không thể nhúc nhích chỉ có thể trừng mắt nhìn anh: “Anh vừa nói cái gì?”

Anh không nói chuyện nữa, chỉ cúi đầu hôn tôi, tôi cố gắng ngăn cản anh: “Cố Thanh Thiên, anh nói rõ đi đã, anh thích em sao?”

Trái tim như muốn ngừng đập, tôi ngừng thở nhìn anh với ánh mắt đầy hy vọng, chờ đợi câu trả lời của anh.

Cố Thanh Thiên nhìn tôi với đôi mắt như bầu trời đêm mùa hè: “Kha Kha, anh bảo em cho anh thời gian để suy nghĩ, nhưng khoảng thời gian không có em, chẳng ngày nào anh có thể tập trung suy nghĩ, trong đầu anh tràn ngập hình bóng em, anh nhớ em.”

“Từ lần đầu tiên em bỏ đi, anh đã không thể suy nghĩ được gì khác, anh chỉ muốn đi khắp thế gian tìm em, bắt em về bên anh.”

“Ngày em đột nhiên mang Niếp Niếp chạy trốn, anh chỉ thiếu nước lật tung cả Phùng Thị lên, thậm chí anh còn tới Bắc Thành chờ em nửa tháng trời, trong đầu chỉ có một suy nghĩ là muốn tìm em trở về.”

“Ban đầu anh còn nghĩ, đợi khi tìm thấy em rồi, anh sẽ xích chân em lại, để em không thể bỏ đi được nữa. Sau này anh lại nghĩ nếu em đồng ý quay về, anh sẽ không phạt em, chỉ cần em vui là được, sau đó nữa, anh chỉ muốn em còn sống là tốt rồi…”

“Ngày đó là lỗi của anh khi để Trạch Khôn bị Tạ Yên Duyên bắt cóc, anh giận lắm, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, có lẽ nhờ việc này mà em sẽ trở về, vì thế anh báo cảnh sát.”

“Kết quả em đã thật sự quay về! Kha Kha, lúc anh nhìn thấy em, em có biết anh có cảm giác gì không? Anh muốn ôm lấy em vào lòng, muốn biến em thu nhỏ lại để có thể nhét vào túi, nhưng em lại lạnh lùng với anh, lạnh tới mức anh không dám làm gì, chỉ khi về đêm lén tới nằm bên cạnh em mới có thể ngủ ngon giấc.”

“Lần này em mang con bỏ đi, anh tự bắt mình không được đuổi theo, anh muốn suy nghĩ kỹ cảm giác của anh với em, sau đó anh cảm thấy đại khái đây có lẽ là thích, nhớ em, gọi tên em, không buông được em, muốn mãi mãi được ở bên em…”

Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch…

Trái tim đã rất lâu mới đập mạnh như vậy, nó ngày càng đập mạnh theo từng câu từng chữ của anh, mạnh đến mức như muốn nổ tung.

“Cố Thanh Thiên….” Tôi không khỏi khẽ gọi tên anh.

Anh ngắm nhìn tôi, rồi bỗng mỉm cười, nụ cười khiến tôi đau lòng.

“Cố Thanh Thiên, anh sao thế?”

“Kha Kha, thế nào là yêu? Anh không tin vào tình yêu.” Anh hạ giọng nói, vẻ mặt anh mịt mờ không tìm được câu trả lời, “Mẹ anh nói, bà yêu bố anh thật lòng, vì thế mới chấp nhận l*m t*nh nhân, còn sinh con cho ông ấy.”

“Nhưng nếu đó thật sự là tình yêu, thì thật đáng ghê tởm.”

“Lấy danh nghĩa vì yêu để l*m t*nh nhân, phá hoại hạnh phúc gia đình của người khác, sau đó nhét con riêng sinh bên ngoài vào trong gia đình người ta để nhòm ngó gia sản… Vợ của người đó còn thì không dám bén mảng đến, nhưng vừa bỏ đi thì nhào vào tự cho mình là chủ nhân, ngày nào cũng thắm thiết như một đôi vợ chồng hạnh phúc.”

“Anh căm ghét thứ tình yêu như thế, anh vốn cho rằng cả đời này sẽ không dính dáng gì tới hai chữ này!”

“Nhưng em đã xuất hiện trong đời anh, em nói rằng em thích anh, còn hỏi anh có thích em không… Kha Kha, em bảo anh phải trả lời như thế nào? Anh không muốn quan hệ giữa chúng ta trở nên kinh tởm như thế! Nhưng anh lại không thể nói rằng anh không thích em…”

Nhìn thấy lông mày của anh nhăn tít lại, tôi thương xót đưa tay xoa dịu trán anh.

Rốt cuộc anh đã bị giằng xé bao lâu mới chạy tới nói rằng anh thích tôi.

Để nói ra chữ thích này có lẽ anh đã lấy hết mọi tự tôn và sức lực của mình.

“Được rồi!” Tôi chặn môi anh lại trong nước mắt, “Đừng nói nữa! Đó là thích! Hai chúng ta thích nhau, anh thích em, em thích anh, được không nào?”

Anh giữ chặt tay tôi và hôn nhẹ vào lòng bàn tay, “Kha Kha, em hết giận rồi sao?”

“Còn!” Tôi tức giận nhìn anh, “Nói thích em mà giờ mới tới tìm người ta!”

“Em phải cho anh thời gian chuẩn bị chứ, phải tiễn Ôn Nhã Gia đi, thuyết phục mẹ anh.” Anh làm bộ đáng thương nói.

“Tiễn cô ta đi? ” Tôi ngạc nhiên hỏi.

Anh gật gật đầu: “Cô ta không muốn đi! còn muốn nhân cơ hội ở lại bên anh sống cuộc sống vinh hoa phú quý. Đáng tiếc, mẹ anh đưa cô ta tới không phải để làm vợ anh, thấy cô ta ảo tưởng bèn lập tức đuổi cô ta đi.”

“Em nói có buồn cười không, năm đó cô ta và người nhà đột nhiên bỏ đi là vì cầm tiền của mẹ anh, chuyến này trở về cũng là để lấy tiền của mẹ anh… Vậy mà cô ta còn nói là yêu anh, muốn ở bên anh.”

“Kha Kha, tình yêu thật sự chẳng đáng đồng tiền cắc bạc nào!”

Tên ngốc này, anh không biết trên đời này quý giá nhất chính là tình yêu sao!

Tôi mỉm cười hôn lấy cằm anh: “Đừng nói chuyện này nữa, nói về bác Cố đi, bố anh nói thế nào?”

“Bố anh à…” Anh nhìn tôi một cách kỳ lạ, “Đại khái ông ấy là người ủng hộ anh đưa em và con về nhất. Mẹ anh nói không biết em dùng bùa mê thuốc lú gì khiến ông ấy nổi trận lôi đình với mẹ anh, bắt phải lập tức tìm em về ngay.”

“Ông ấy nhớ cháu rồi.” Tôi cười khẽ.

Cố Thanh Thiên nhìn tôi cười, ánh mắt ngày càng trở nên sâu lắng, ngay lúc tôi cảm giác không đúng thì anh đã hôn lên môi tôi: “Kha Kha..”

Nụ hôn này dài như cả thể kỷ, tôi mềm nhũn ôm lấy anh, mặc kệ anh x** n*n tôi.

“Kha Kha, sau này không cho phép em bỏ đi nữa!”

Tôi nắm lấy tay anh rồi khẽ gật đầu.

“Anh cũng không được nói một đằng làm một nẻo nữa.”

Mồ hôi của anh chảy xuống người tôi, tôi cố gắng nói, “Cố Thanh Thiên, em thích anh, em muốn cùng anh nhìn bọn trẻ lớn lên, muốn cùng anh sống tới bạc đầu, vì thế em sẽ không bỏ anh đi nữa đâu!”

“Kha Kha, anh cũng thích em, rất nhiều, rất nhiều!”

Trong lòng mãn nguyện, mạch máu trong người như muốn nổ tung, tôi say đắm nhìn người đàn ông trên người, nghĩ tới mối duyên kỳ lạ của tôi và anh ấy, nghĩ tới lần đầu tiên chính thức gặp nhau, anh cứ ngửi ngửi mùi trên người tôi….

Thật ra anh đã nhận ra tôi từ đầu rồi, chỉ là anh không thừa nhận và tôi cũng không thừa nhận thôi, cứ trong mơ hồ như vậy sinh hai đứa con cho anh, rồi yêu anh.

Không, không phải yêu nữa! Chúng tôi bây giờ chỉ thích mà thôi, nhưng tôi tin, sẽ có một ngày anh sẽ thừa nhận anh yêu tôi, yêu hai đứa trẻ, yêu cả nhà chúng tôi.

Cố Thanh Thiên, em tin rằng em sẽ đợi được đến ngày đó, cho dù lúc đó anh và em đã đầu bạc răng long…
 
Back
Top Bottom