Đô Thị  Ngoài Dự Toán

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngoài Dự Toán
Chương 20: Chương 20


"Tôi bán một căn nhà ở quê."
Lý Triết mở đầu bằng câu này, y lái xe lên cầu vượt, xung quanh không có nhiều xe, đèn đường chiếu sáng trên cầu vượt làm cho phía trước có một màu cam, hai người họ như được vây quanh bởi vầng hào quang.

Dưới cầu là thành phố ngập tràn ánh sáng, thành phố từ từ trải ra dưới bánh xe giống như một cuộn tranh.

Lâm Nhiên ngồi ở ghế phụ lái im lặng nghe Lý Triết kể chuyện, đối với chuyện của chính mình trước đây Lý Triết luôn tiết lộ rất ít.

"Tôi dùng số tiền bán nhà với tiền để dành đi làm mấy năm nay, năm ngoái mua một căn nhà ở thành phố này."
Lý Triết chầm chậm kể lại, ánh đèn xẹt qua khuôn mặt y, ngũ quan y lúc thì sâu hút lúc lại sáng ngời.

Lâm Nhiên gật đầu, nghĩ thầm thì ra là thế, cho nên Lý Triết mới có thể mua nhà trả một lần mà không cần đi vay.

"Lúc tôi còn nhỏ —— năm 6 tuổi cha mẹ ruột của tôi ly hôn, tòa phán tôi sống với cha ruột sau đó tôi lại bị đưa đến nhà ông bà nội ở quê, tôi được ông bà nội nuôi lớn."
(*Lý Triết dùng 父母/phụ mẫu thay vì 爸妈/ba mẹ.)
Đột nghe nghe thấy Lý Triết chủ động kể chuyện lúc nhỏ của mình, Lâm Nhiên ngồi nghiêm chỉnh lại, cậu sợ sẽ nghe sót chữ nào cho nên nghe vô cùng cẩn thận.

"Mẹ ruột tái giá có gia đình riêng của mình, mấy năm sau đó cha…" Lý Triết hơi ngừng lại sau đó mới nói tiếp: "Cha ruột tôi mất, ấn tượng của tôi với cha mẹ ruột khá mờ nhạt."
Khó trách Lý Triết lại nói là trên một ý nghĩa nào đó y được xem như là cô nhi.

Sau một lúc im lặng, cuối cùng Lâm Nhiên cũng mở miệng hỏi vô cùng cẩn thận: "Lý Triết, lúc ông bà anh mất, anh bao nhiêu tuổi?"
Cậu rất sợ phải nghe thấy Lý Triết nó khi ấy y vẫn chưa thành niên, y không nơi nương tựa, cô độc trưởng thành, cậu mềm lòng không nghe nổi chuyện như thế.

"Lúc tôi học lớp 11, ông nội mất, một năm sau bà cũng không còn, họ đều lớn tuổi rồi, trên người vốn đã có bệnh nền." Giọng nói của Lý Triết rất bình tĩnh, giờ cách lúc ông bà qua đời cũng đã rất lâu.
Sinh lão bệnh tử, vốn là quy luật của tự nhiên.

"Sau đó…"
Lâm Nhiên nhìn Lý Triết, c** nh* giọng, Lý Triết quay đầu sang cậu mới hỏi: "Sau đó anh có gặp lại mẹ anh không?"
Từ cách nói chuyện của Lý Triết, Lâm Nhiên nghe ra được y không thân thiết gì với ba mẹ, dùng "cha ruột" và "mẹ ruột" thay vì "cha" và "mẹ".

Lý Triết trả lời: "Có gặp, sau khi bà ấy tái hôn thì sinh được một đứa con, cuộc sống hạnh phúc."
Xe sắp xuống cầu vượt, chạy trên đoạn đường khá dốc, giống như là sa xuống nhưng Lý Triết tốc độ của Lý Triết lại ổn định như chạy trên đất bằng.

Cảm xúc của y cũng ổn định như thế, không hề có bất cứ cảm xúc tiêu cực nào, lúc kể lại y giống như đang kể chuyện của người khác.

Rời khỏi cầu vượt hoà vào dòng xe, Lý Triết chuyên tâm lái xe, ánh mắt Lâm Nhiên vẫn luôn ở trên người Lý Triết, dường như cậu muốn nói gì đó nhưng muốn nói lại thôi, Lý Triết thả chậm tốc độ xe, xe dừng lại trước đèn xanh đèn đỏ ở ngã tư.

Lâm Nhiên rũ mắt, thấp giọng: "Khi ba mẹ ly hôn anh mới 6 tuổi, lúc nhỏ anh có nhớ mẹ không?"
"Đều là chuyện trước đây cả rồi, tình huống lúc ấy tôi đã không nhớ rõ nữa."
Giọng nói lạnh nhạt, câu trả lời của Lý Triết không trộn lẫn bất kì cảm xúc nào bên trong.

Đúng là thời gian đã qua rất nhiều năm thật, cậu bé 6 tuổi năm đó đã biến thành người thân cao chân dài, không biểu hiện bất kì cảm xúc tiêu cực nào.

Lâm Nhiên rời mắt khỏi người Lý Triết, nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, cậu dùng tay đỡ cằm, dáng vẻ ngốc ngốc đúng nghĩa.

Cho đến khi Lý Triết lái xe về đến nhà, xe dừng trong bãi đỗ xe mà Lâm Nhiên vẫn còn là cái dáng vẻ kia.

"Lâm Nhiên?"
Lý Triết mở đèn trong xe, duỗi tay chạm vào mặt Lâm Nhiên, Lâm Nhiên chậm rãi quay đầu, Lý Triết lộ ra biểu cảm hoang mang, y thấy hốc mắt hơi đỏ của cậu.

"Em sao thế?"
Lý Triết vừa nói xong thì Lâm Nhiên đã sấn đến ôm chầm lấy y.

Phản ứng của cậu làm Lý Triết bất ngờ, hai tay y cứng đờ, dần dần y mới thu tay ôm lại Lâm Nhiên, y thấp giọng cười: "Tôi kể chuyện gì thảm thương lắm à?"
Thấy Lâm Nhiên vẫn ôm chầm mình không buông, Lý Triết nói: "Trẻ con được ông bà nuôi lớn không ít mà, trẻ con có cha mẹ ly hôn còn nhiều hơn, đều là chuyện bình thường cả, lúc em còn nhỏ xung quanh chẳng lẽ không có bạn nhỏ như thế à?"
Đương nhiên là có.

Lâm Nhiên vẫn giữ tư thế ôm, cậu đấm nhẹ vào lưng Lý Triết: "Anh còn cười được!"
Lý Triết không cười nữa, y xoa mái tóc mềm của Lâm Nhiên, Lâm Nhiên đang gối đầu lên vai y, y ôm lấy cái người ấm áp này trong lòng cảm thấy không thể tưởng tượng được.

Lâm Nhiên và mình là hai loại người hoàn toàn khác nhau, Lâm Nhiên chắc chắn là được người nhà cưng chiều mà lớn lên hơn nữa trưởng thành vô cùng thuận buồm xuôi gió, chưa từng gặp phải trắc trở gì.

"Xuống xe, về nhà thôi."
Lý Triết vỗ vai Lâm Nhiên, kéo dài khoảng cách giữa mình với Lâm Nhiên ra.

Hai người cùng nhau xuống xe tay nắm tay đi đến sảnh chờ thang máy đèn đuối sáng trưng, Lý Triết buông tay Lâm Nhiên ra, thang máy đến, có một cặp mẹ con đi ra từ bên trong.

Sau khi vào thang máy Lâm Nhiên lập tức bắt lấy ngón tay của Lý Triết rồi nắm chặt lấy, Lý Triết ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt tươi cười sau khi đạt được ý đồ.

Em vui là được, Lý Triết mặc kệ cậu.

Thang máy dừng ở tầng 13, Lâm Nhiên chủ động buông tay Lý Triết, lúc này cửa thang máy mở ra có một cô gái đi vào.

Lý Triết nhường vị trí ở giữa, cùng Lâm Nhiên đứng về hai bên, cũng không biết vừa nãy đối phương có chú ý đến cái nắm tay của họ không, chỉ là có bị thấy cũng không có sao.

Lâm Nhiên mặc đồ ngủ ngồi trên giường, cậu cầm điện thoại trên tay chơi game, ánh mắt thì ở trên màn hình điện thoại nhưng lực chú ý lại nằm ở chỗ khác.

Năm phút trước Lý Triết nhận được một cuộc gọi, năm phút sau vậy mà y vẫn còn đang nói chuyện với người ta.

Người gọi cho Lý Triết hỏi y mấy vấn đề về nhiếp ảnh, sau khi Lý Triết giải thích xong thì cậu ta lại hỏi tiếp, rất chi là hiếu học, có thể nhìn ra được lòng hiếu học tràn lan ra luôn.

Cuối cùng đối phương cũng không hỏi nữa mà quay sang hỏi Lý Triết ngày mai có tham gia hoạt động của nhóm nhiếp ảnh không.

Lý Triết trả lời: "Xem tình huống đã, gần đây khá bận."
Đối phương lại nói thêm mấy câu, chắc nói hy vọng Lý Triết đi, Lý Triết nói: "Tôi xem địa điểm hoạt động lần này trước đã, rảnh thì đi."
Sau đó Lý Triết cúp máy, xem tin nhắn trong group nhiếp ảnh trên điện thoại.

Khoảng thời gian này y không tham gia hoạt động của nhóm nhiếp ảnh vì vậy cũng mấy ngày rồi không check tin nhắn trong group.

Lâm Nhiên ngẩng đầu hỏi: "Vẫn là cái người bạn nhiếp ảnh kia à anh?"
Lý Triết trả lời: "Tống Nặc."
Tên của người bạn kia, nghiêm túc mà nói thì bọn họ cũng không có giao tình sâu đậm bao nhiêu chỉ là người có quen biết.

Lâm Nhiên đi đến bên cạnh Lý Triết, tò mò xem tin nhắn trên điện thoại của Lý Triết, nhóm trưởng thông báo hoạt động cuối tuần này của nhóm là leo núi, núi phải leo chính là một ngọn núi khá có tiếng ở thành phố bên cạnh.

Từ ảnh chụp trong thông báo có thể thấy cảnh vật trong núi tuyệt đẹp, có không ít hoa hoa cỏ cỏ, ở vách núi còn có thác nước nhỏ, bên dưới thác nước là hồ nước trong veo, rất thích hợp để đi du lịch và nhiếp ảnh.

"Không phải thành viên trong nhóm có thể tham gia không?" Lâm Nhiên thấy hứng thú, đang lúc cuối tuần này sẽ nghỉ ngơi, vốn dĩ cậu muốn tìm một chỗ để đi chơi với Lý Triết.

Lý Triết có hơi bất ngờ: "Em muốn đi à?"
Thấy đối phương gật đầu, Lý Triết nói: "Không hạn chế, không phải thành viên trong nhóm cũng có thể đi."
"Em có cần mua dụng cụ leo núi không anh? Trong group nói mấy giờ xuất phát?"
"7 giờ, không cần đâu, ngọn núi kia không khó leo, mua một cây gậy leo núi ở dưới chân núi là được."
Nghe Lý Triết nói Lâm Nhiên mới yên tâm nằm lên giường, cậu gối đầu lên tay, dù sao thì đi theo Lý Triết cậu cũng không sợ sẽ gặp nguy hiểm gì.

Lý Triết ngồi trên giường mở tủ quần áo ra lấy áo ngủ, y chuẩn bị đi tắm, hôm nay đi đến chỗ trang trí bị dính bụi cả người.

Cách âm ở nhà cũ không tốt, mặc dù phòng tắm đang đóng cửa, cách một bức tường trong phòng ngủ vẫn có thể nghe thấy tiếng nước.

Tiếng nước làm cho Lâm Nhiên sinh ra liên tưởng, cậu có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Lý Triết không mặc quần áo, nước ấm dội xuống cơ bắp săn chắc của Lý Triết, hơi nước bay lên, bóng dáng Lý Triết như ẩn như hiện.

Nhiệt độ trên mặt Lâm Nhiên bỗng tăng cao, cậu trở mình vùi đầu vào gối, tự đỏ mặt vì tưởng tượng quá sức phong phú của mình.

Chờ Lý Triết quay lại phòng ngủ thì y đã sấy khô tóc, mặc đồ ngủ, nhìn thấy Lâm Nhiên vùi mặt vào gối thì vỗ vỗ lên cánh tay cậu: "Đừng nằm sấp ngủ."
"Để em nằm vậy đi, anh kệ em."
Nói xong Lâm Nhiên lại dùng tay kéo hai bên gối vào mặt mình, đầu cậu giờ toàn là những hình ảnh không được duyệt, mặt đỏ như con cua trong lồng hấp.

Lúc này cậu vô cùng xấu hổ mà nhìn mặt Lý Triết.

"Chút nữa nghẹt thở chết em đấy."
Lý Triết rút gối đầu ra, tay dùng sức nhẹ nhàng lật người Lâm Nhiên qua, lại thấy Lâm Nhiên dùng tay che mặt, Lý Triết lấy cánh tay đang che mặt của cậu ra nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của đối phương.
"Em sao thế?" Nghiêng người về phía trước, mặt Lý Triết phóng đại trước mặt Lâm Nhiên.

Lâm Nhiên vươn tay chạm vào khuôn mặt đang đến gần của y, lông mày, đôi mắt, mũi, miệng.

Khi chạm vào môi thì hơi thở của Lý Triết đã gần sát đến hơn nữa còn càng ngày càng gầm.

Là một cái hôn, một cái hôn sâu.

Cậu ôm chặt lấy Lý Triết, đáp lại đối phương nhưng Lý Triết chỉ hôn, không có hành động tiến thêm một bước nào.

Sự cuồng nhiệt của Lý Triết lạnh lại rất nhanh, y kéo dài khoảng cách giữa cả hai, cánh tay đang thăm dò vạt áo Lý Triết của Lâm Nhiên lùi về dán lên ngực mình, cậu ngẩng đầu nhìn người đang từng bước rời khỏi mình.

"Em ngủ đi."

Lý Triết tắt đèn phòng ngủ đi chỉ để lại ánh đèn màu cam ở đầu giường.
Giọng y bình tĩnh không hề có chút gợn sóng nào.

Lâm Nhiên im lặng một lúc lâu, cho đến khi Lý Triết chia cho cậu chút chăn cậu mới hỏi: "Lý Triết, anh ghét em chạm vào anh à?"
Suy cho cùng thì Lý Triết cũng là trai thẳng, mức độ thân mật mà y có thể tiếp thu chắc chỉ đến mức hôn môi.

Câu trả lời ngay lập tức: "Không ghét."
Lâm Nhiên nằm đưa lưng về phía Lý Triết, Lý Triết quay đầu qua nhìn cậu, chỉ thấy đầu là lộ ra ngoài còn lại đều bị cậu giấu vào trong chăn.

Y vươn tay ôm Lâm Nhiên vào lòng, cách một lớp quần áo y có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể ấm áp của đối phương, Lý Triết nói: "Cho tôi chút thời gian."
"Ừm."
Cậu tìm một tư thế thoải mái trong lòng ngực Lý Triết, gối lên tay y, mái tóc xù xù cọ vào cổ y, hai người cứ ôm nhau như thế.

Cậu nằm trong lòng ngực của đối phương nói chuyện, tâm trạng rõ ràng đã thay đổi mà bắt đầu nói đùa: "Không phải là anh không được chứ, cho nên bạn gái cũ của anh mới không cần anh nữa."
Khi Lý Triết cười, lòng ngực hơi run nhẹ truyền đến Lâm Nhiên, y nói: "Không phải."
Một lát sau Lý Triết hỏi: "Hay là em muốn nghe tình sử yêu đương ngày xưa của tôi?"
Lâm Nhiên từ chối: "Không nghe!"
Tiếng cười dịu dàng quay vòng bên tai, hơi thở ấm áp vây lấy cơ thể, Lâm Nhiên cảm giác được đầu mình bị xoa, cậu đánh tay Lý Triết đi.

Cái tay kia lại chạm vào tóc cậu lần nữa,nó vuốt mái tóc cậu, lòng bàn tay y cọ lên gương mặt cậu, y nói nhỏ: "Chuyện trên đường hôm nay là sao thế?"
Lúc ấy hốc mắt Lâm Nhiên đỏ lên dường như rất buồn bã, phản ứng như thế làm cho Lý Triết rất hoang mang.

"Em vẫn nhớ chuyện lúc 6 7 tuổi, có một lần anh em đánh em, anh em lớn hơn em rất nhiều tuổi, em đánh không lại ảnh, em quên sao hôm đó mẹ lại không có nhà rồi.

Em ra ngoài tìm mẹ, trên đường vừa đi vừa khóc, đi một hồi thì lạc đường, một mình ở một chỗ hoàn toàn xa lạ, em cực kỳ hoảng hốt, sợ hãi, chỉ là tự nhiên em nhớ đến chuyện này."
Lâm Nhiên dừng nói, cậu nắm tay Lý Triết, lòng bàn tay rất ấm, cậu nói: "Sao anh lại không nhớ rõ chuyện lúc nhỏ được chứ?"
"Cứ nghĩ đến nếu là em, mẹ em rời khỏi em lúc 6 tuổi, bỏ lại em một mình thì chắc chắn em sẽ rất buồn."
Lý Triết hiểu ra lúc ấy Lâm Nhiên nhớ lại chuyện mình từng gặp cho nên mới cảm thấy đau lòng.
Chắc là vì đứa trẻ lớn lên trong sự yêu thương sẽ có lòng đồng cảm nhiều hơn nhỉ?
- -------------------.
Tác giả có lời muốn nói:
Đạo diễn: Quả nhiên là cậu không được chứ gì.

Lý Triết: Không xem kịch bàn à? Sau này còn có cảnh suối nước nóng và phòng xông hơi đó.

Biên kịch (ánh mắt hiền hoà): Nghĩ gì dị, mấy cái này đều không có đâu..
 
Ngoài Dự Toán
Chương 21: Chương 21


"Chào mọi người, tôi là Lâm Nhiên bạn của Lý Triết, rất vui được gặp mọi người!"
Lâm Nhiên cười thân thiện, nhiệt tình vươn tay bắt tay với từng người, tính cách cậu dễ gần, diện mạo lại như ánh mặt trời nên rất được mọi người trong nhóm nhiếp ảnh hoan nghênh.

Ngay cả bạn nhỏ theo ba mẹ đến vui chơi Lâm Nhiên cũng không bỏ qua, cậu ngồi xổm xuống tươi cười bắt tay với bạn nhỏ.

Gần như đều bắt tay với tất cả mọi người, Lâm Nhiên mới xoay người tìm kiếm Lý Triết.

Lúc này cậu mới nhìn thấy có một chàng trai nhỏ nhắn đeo mắt kính đứng bên cạnh Lý Triết, tuổi của người nọ nhỏ hơn cậu một chút, chắc mới hơn hai mươi tuổi.

Tướng mạo người này thanh tú nhưng lại cho người ta có cảm giác rất u ám, không dễ tiếp cận, ánh mắt cậu ta nhìn Lâm Nhiên rất lạnh nhạt, Lâm Nhiên cũng không để ý, cậu tiến lên vẫn nhiệt tình mà lễ phép vươn tay, chào hỏi: "Chào cậu, tôi là Lâm Nhiên."
Người nọ nhíu mày rất rõ ràng, ánh mắt dừng trên bàn tay Lâm Nhiên, cả người cậu ta đều lộ ra kháng cự, không bắt tay lại mà lạnh lùng giới thiệu: "Tống Nặc."
Nghe thấy tên đối phương, Lâm Nhiên rõ giật mình, cậu còn tưởng Tống Nặc là một người vừa thân thiện lại tích cực, Tống Nặc từng gọi cho Lý Triết mấy lần cho nên cậu ta đã để lại ấn tượng như thế cho Lâm Nhiên.

Lâm Nhiên thu tay về, lặng lẽ sờ mặt mình, có điều rất nhanh sau đó cậu đã không ngại sự lạnh nhạt của đối phương mà chủ động nói chuyện với Tống Nặc đang đi bên cạnh Lý Triết.

"Lần đầu tiên tôi leo núi này, trên núi có gì vui không?"
"Không biết."
"Tống Nặc, máy ảnh của cậu là cấu hình gì thế.

Ảnh chụp cậu gửi trong group đẹp lắm đấy."
Không nhận được câu trả lời của Tống Nặc, Lâm Nhiên cảm giác được đối phương không thích mình hơn nữa còn không thèm che giấu tí nào.
Trưởng nhóm chụp ảnh đi ngang qua Lâm Nhiên, nghe thấy Lâm Nhiên hỏi anh ta mới chủ động giải thích về phương diện nhiếp ảnh cho Lâm Nhiên, cũng nói: "Cậu là người mới học, mới nhập môn không cần mua thiết bị chụp ảnh quá chuyên nghiệp, cái cậu đeo trên cổ đủ dùng rồi."
Lâm Nhiên đeo một cái máy ảnh ống kính đơn, trước kia cậu quen biết Lý Triết đã mua nó, mặc dù bình thường cũng không hay dùng.

"Về phương diện nhiếp ảnh cậu cứ hỏi Lý Triết, cậu ấy còn biết nhiều hơn cả tôi."
Nói xong nhóm trưởng vỗ vai Lâm Nhiên, nói đùa: "Muốn trở thành thành viên trong nhóm chúng tôi không biết chụp ảnh là không được đâu đấy, tuần nào chúng tôi cũng kiểm tra đó nha."
Lâm Nhiên nhanh chóng nói: "Nhóm trưởng, tôi nhất định sẽ học tập Lý Triết đàng hoàng."
Một thành viên nữ đi bên cạnh nhóm trưởng, cô nắm tay thành quyền cổ vũ Lâm Nhiên: "Cố lên!"
Bước chân của nhóm trưởng và người nữ kia rất nhanh, đi lên phía trước, Lâm Nhiên cười nhìn họ rời đi mới thu hồi ánh mắt lại muốn tìm Lý Triết nói chuyện.

Tầm mắt cậu bỗng nhiên chạm nhau với Tống Nặc, Lâm Nhiên phát hiện ánh mắt Tống Nặc nhìn cậu vô cùng bén nhọn, tràn ngập địch ý khiến cho người ta cảm thấy không thoải mái.

Chắc là cậu nhìn lầm chứ cậu với cậu ta chưa quen biết bao lâu, cậu ta có lý do gì đâu mà có địch ý với mình dữ như vậy chứ, Lâm Nhiên nghĩ.

Cánh tay bị kéo, Lâm Nhiên hoàn hồn, là Lý Triết, Lý Triết kéo cậu đến bên người, vừa đi vừa nói: "Mắt nhìn đường đi."
Mới nãy Lâm Nhiên không để ý dưới chân nên suýt chút nữa là bước vào hố bên đường, cũng may Lý Triết để ý đến cậu hơn nữa còn nhanh mắt lẹ tay.

Mọi người tụm năm tụm ba cùng nhau leo núi, bên cạnh Lý Triết là Tống Nặc và Lâm Nhiên, cùng nhau đi lên.

"Có những người chả có hứng thú gì với nhiếp ảnh thế mà cũng học đòi người ta đeo máy ảnh ống kính đơn trên cổ, em cảm thấy loại người này rất dối trá." Tống Nặc nhìn hai người đi ngang qua họ, là nữ sinh đang nói cười, đột nhiên nói câu này.

Lời nói của cậu ta có ý châm chọc, chắc là vốn không có nhầm vào hai nữ sinh hoặc là Lâm Nhiên mà chỉ là cảm thấy thế thôi.

Lâm Nhiên không hiểu nổi, cậu cảm thấy Tống Nặc có hơi hận đời.

"Lý Triết, cho em chai nước đi."
Đi được một đoạn Lâm Nhiên duỗi tay với Lý Triết, Lý Triết lấy trong balo ra một chai nước đưa cho Lâm Nhiên: "Đây."
Cổ Lâm Nhiên đeo máy ảnh, tay cầm gậy leo núi, vai đeo giá ba chân của Lý Triết (đang ở trạng thái gập), Lâm Nhiên mang nhẹ hơn Lý Triết, y mang máy ảnh, ống nhòm ngắm chim, mang cả một cái balo to, trong balo là đồ ăn và nước uống.
"Không muốn cái này."
"Em tự lấy đi."
Lý Triết đứng thẳng, Lâm Nhiên vịn vào balo Lý Triết tìm đồ uống, cậu hỏi Lý Triết muốn uống gì, Lý Triết nói là gì cũng được.

Lấy hai chai đồ uống ra, Lâm Nhiên kéo khoá balo lại, vỗ lên cánh tay Lý Triết ý là xong rồi.

Tống Nặc đi cùng Lý Triết nên đứng bên cạnh nhìn, tròng kính của cậu ta có có tầng sương mỏng, đôi mắt bị che khuất, không có cách nào có thể nhìn rõ vẻ mặt của cậu ta.

Lại lên đường lần nữa, Tống Nặc theo sát Lý Triết, đi vô cùng gần, dường như cậu ta tò mò với mỗi một con chim trên đường đi, thỉnh thoảng lại hỏi: "Anh Triết, đó là chim gì thế?"
Lý Triết sẽ trả lời.

"Anh Triết, cổ con chim kia vừa to vừa dài."
"Là cò ruồi."
(*Cò ruồi hay cò ma (danh pháp hai phần: Bubulcus ibis) là một loài chim thuộc họ Diệc, phân bố ở vùng cận nhiệt đới, nhiệt đới và vùng có nhiệt độ ấm.

Đây là loài duy nhất của chi Bubulcus.

Cò ruồi là loài bản địa của châu Á, châu Phi và châu u.)
Một đường đi có tiếng chim kêu làm bạn, trong thành phố không thể thường xuyên nhìn thấy chim chóc càng đừng nói đến chuyện có thể nghe nhiều tiếng chim kêu như thế.
Ngay lúc Tống Nặc hỏi một câu Lý Triết đáp một câu Lâm Nhiên phát hiện Lý Triết vô cùng quen thuộc với các loài chim hoang dã.

Cậu cầm hộp sữa bò đã hết—— không thể vứt rác bừa bãi được, Lâm Nhiên lầm bầm: "Không ngờ anh lại là bậc thầy xem chim đó."
Mặt Lý Triết bỗng nhiên ngó qua, phóng đại trước mặt cậu, cậu nhún vai: "Sao? Em cũng có nói bậy bạ gì đâu."
Cảm giác được đầu bị xoa nhẹ, Lâm Nhiên ngẩng đầu liếc nhìn Lý Triết một cái, hai người họ có chênh lệch chiều cao.
Lâm Nhiên giục: "Chúng ta leo lên nhanh đi, chút nữa là mọi người lên hết rồi mà chúng ta vẫn chưa lên tới."
Đúng thật, họ đang là nhóm bị tụt lại.

Leo núi là việc tốn thể lực, khoảng cách với đích đến còn một đoạn xa mà người bình thường không có rèn luyện gì là Lâm Nhiên đã không leo nổi nữa, cậu ngồi xuống bậc thềm đá, mồ hôi đổ như mưa, thở hổn hển: "Không được rồi… Cho em thở cái đã…"
Tống Nặc quay mặt đi cười khẩy, cậu ta và Lý Triết căn bản chẳng cảm thấy mệt bao nhiêu.

"Mỗi cái thể lực này của em còn dám chạy đến đây leo núi." Lý Triết ngồi xổm xuống, đưa tay giúp Lâm Nhiên cởi nút áo ở cổ áo để cậu dễ thở hơn chút.

"Anh ta như vậy không thể leo lên nữa, nếu không thì cứ ở đây chờ chúng ta đi." Tống Nặc từ trên cao nhìn xuống Lâm Nhiên.

"Tôi nghĩ một chút… là là được." Lâm Nhiên thở như trâu.

Hai phút trôi qua, Lâm Nhiên chống gậy leo núi, chậm chạp đứng dậy, cậu cảm thấy bắp chân mình vẫn còn đang run, Lý Triết ấn Lâm Nhiên ngồi lại, nói với Tống Nặc: "Cậu lên trước đi, tôi và Lâm Nhiên lên sau."
"Không được!"
Bỗng Tống Nặc lớn tiếng gào lên, cậu ta ngồi xuống bậc thềm đá, chắc là ý thức được cảm xúc của mình bị mất khống chế nên thay thành ngữ khí khá nhẹ nhàng: "Em chờ anh Triết."
Lâm Nhiên kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Tống Nặc rồi lại nhìn Lý Triết, cậu có hơi hiểu hiểu rồi, hèn gì cả đường đi cậu cứ thấy sai sai, thì ra là Tống Nặc có ý với Lý Triết.

"Lý Triết, em mỏi chân."
"Em là vận động quá ít, leo núi còn leo nhanh như thế, tự bóp chân để cơ bắp thả lỏng chút."
Lâm Nhiên nghe lời mà ấn ấn lên chân đang mỏi nhừ của mình, nói thật nếu hôm nay không đi leo núi thì cậu cũng không biết thể lực của mình lại tệ như thế.

"Thế này."
Lý Triết sửa cho đúng, y kéo chân Lâm Nhiên qua bóp giúp cậu, lực của y quả là hoàn hảo.

Khoé mắt nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo khiến người ta khó chịu của Tống Nặc, Lâm Nhiên không thèm quan tâm, tâm trạng cậu đang bực, sao tự nhiên mình lại lòi ra một tình địch vầy nè?
"Em thấy cũng ổn rồi, mình leo lên đi."
Lâm Nhiên lại đứng dậy lần nữa,lần này cậu vững vàng đứng dậy, không thở gấp chân cũng không run, nghỉ đủ rồi.

Ba người lại lên đường, Tống Nặc đi phía trước, Lý Triết đi phía sau còn Lâm Nhiên đi ở giữa.

Vì để không kéo chân sau nên Lâm Nhiên liều mạng leo lên, cũng may địa điểm tụ hội ở giữa sườn núi chứ không phải đỉnh núi nên Lâm Nhiên thành công hoàn thành nhiệm vụ.

Thác nước và hồ nước ở ngay trước mắt, Lâm Nhiên ngồi phịch xuống đất không muốn động đậy nữa, Lâm Nhiên chỉ có thể cười ngại ngùng mà không mất lịch sự với mấy thành viên chào hỏi mình.

"Đừng ngồi trên đất, đến đình đi."
Lý Triết nhấc chân đá nhẹ vào lưng Lâm Nhiên, đình mà Lý Triết nói ở ngay bên trái Lâm Nhiên, mà Lâm Nhiên không chỉ ngồi dưới đất mà còn ngồi giữa đường leo núi, toàn là đất cát mà cậu cũng không sợ dơ.

Lâm Nhiên y như một dây dưa chuột bị héo, hữu khí vô lực và vươn một cánh tay với Lý Triết, kiệt sức nói: "Kéo em."
Kéo Lâm Nhiên dậy, Lý Triết đỡ cậu đi đến đình, Lâm Nhiên hoàn toàn dựa hẳn vào người Lý Triết: "Về em phải vận động đàng hoàng mới được, bạn nhỏ nhà người ta còn khoẻ hơn em."
Bên cạnh hồ nước có một bạn nhỏ đang vui vẻ bên ba mẹ mình, hoàn toàn không nhìn ra chút mệt mỏi nào trên người cậu bé.

Cánh tay Lâm Nhiên để lên cổ Lý Triết, cậu áp vào tai y, nói nhỏ: "Em biết rồi, đừng lải nhải nữa."
Nếu người có người để ý nhìn thấy dáng vẻ này của họ sẽ phát hiện hai người họ quá mức thân mật, vượt qua phạm trù tình bạn rồi.

Thác nước ồ ạt đổ xuống từ vách đá, bọt nước văng khắp nơi cũng văng lên mặt, suy cho cùng thì cũng vào đông rồi, nước y như nước đá vậy.

Tống Nặc buông máy ảnh lau đi vệt nước trên mặt, cậu ta lại quay đầu nhìn Lý Triết, y vẫn còn đang ở cùng Lâm Nhiên.

Mọi người ai ai cũng đang lấy máy ảnh ra chụp cảnh thác nước và hồ nước, tìm chỗ chụp ảnh, Lý Triết lại đang ngồi ở đình với Lâm Nhiên.

Ấn tượng của Tống Nặc đối với Lý Triết là dồn hết tâm trí vào chụp ảnh, vô cùng ít có hứng thú với những thứ khác, chỉ cần đến địa điểm chụp ảnh thì y luôn chiếm một chỗ thích hợp chụp ảnh.
Một con chim đậu trên góc mái đình, ríu ra ríu rít, màu lông nó tươi sáng, không biết là chim gì,không thường thấy lắm.

"Nghe nói ở công viên Như Nguyệt có người độc chết chim, còn là tái phạm nữa cơ, không biết là ai bị điên thế! Hôm trước tôi đến công viên chụp ảnh, vừa hay nhìn thấy cảnh sát đến thu thập chứng cứ."
"Tại sao lại hạ độc chim?"
"Không biết nữa, chắc là bị tâm thần."
Vài người nghỉ ở đình nói chuyện với nhau, công viên mà họ nói này chính là địa điểm hoạt động thường xuyên của nhóm nhiếp ảnh bọn họ.

Lâm Nhiên ngồi trong đình rảnh rỗi, cậu tham gia cuộc trò chuyện: "Mấy loài chim hoang dã gần như đều là động vật được bảo vệ mà, bắt được sẽ bị phạt nhỉ?"
Suy cho cùng thì cậu cũng từng đọc sách về các loài chim ở nhà Lý Triết rồi, tuy là cậu không phân biệt được chim khi đi ra ngoài nhưng kiến thức cơ bản thì vẫn có biết.

Có người nói: "Tôi từng xem tin tức giống thế, cũng là hạ độc chim, tội phạm bị phán hơn hai năm."
Một người khác nói: "Nếu là kẻ tái phạm thì không chừng là người trong nhóm nhiếp ảnh bọn mình đấy."
Người này đang nói đùa, mọi người đua nhau tỏ vẻ, tôi thấy cậu mới là kẻ b**n th** sát hại sinh linh đấy.

Một mảnh tiếng cười.

Lâm Nhiên rời khỏi đình đi đến bên cạnh Lý Triết, Lý Triết đang chụp thác nước mà Tống Nặc đang ở ngay bên cạnh y, đôi khi hai người sẽ nói chuyện với nhau, nói về vấn đề chụp ảnh.

Vô vị mà đứng một bên nghe, Lâm Nhiên cảm thấy chán chết, sau đó cậu lại rời đi.

Nhưng mới vừa bước đi thì Lý Triết đã lập tức qua đầu lại gọi cậu: "Không phải em muốn học chụp ảnh à? Lại đây học."
Lâm Nhiên biết chụp ảnh, mấy thứ cơ bản cậu đều biết, Lý Triết cũng biết thế nhưng y cố ý gọi cậu lại.

Trước đó trước mặt nhóm trưởng Lâm Nhiên nói là muốn học tập Lý Triết.

Lâm Nhiên không tình nguyện đi qua, cậu đi đến bên cạnh Lý Triết, giơ máy ảnh lên, Lý Triết đến gần cậu dạy cậu một số kỹ xảo nhỏ thực dụng khi chụp ảnh.

Tay bị Lý Triết nắm lấy, Lý Triết dân sát vào lưng Lâm Nhiên, tay cầm tay dạy cậu, một thầy giáo có lòng và một học trò học cũng xem như nghiêm túc.

Lâm Nhiên học được một kỹ xảo nhỏ, lập tức vận dụng ngay, hiệu quả không tệ.

Cậu quay đầu lại cười với Lý Triết, cười vô cùng rạng rỡ.

Bên cạnh họ dường như không còn ai khác, cả hai chìm vào trong thế giới của riêng mình.

Tống Nặc lạnh lùng đứng một bên, cảm giác mình và xung quanh chỉ là bối cảnh.
Cậu ta nhìn thấy nụ cười trên môi Lý Triết, nụ cười dịu dàng như thế là thứ cậu ta chưa từng nhìn thấy bao giờ.

Tống Nặc nắm chặt nắm tay, sự u ám trên người cậu ta lại tăng thêm mấy phần, thậm chí làm cho mấy đứa nhóc đi ngang qua người cậu ta cảm thấy bất an mà tránh đi.

.
 
Ngoài Dự Toán
Chương 22: Chương 22


"Lý Triết, anh lái xe đi."
Lâm Nhiên ném chìa khoá xe cho Lý Triết, hôm nay họ đi xe của Lâm Nhiên nhưng mà vì cậu leo núi làm chân mình phế luôn rồi nên không lái xe nổi nữa.

Lý Triết nhận chìa khoá, mở cửa xe ra ngồi vào ghế lái, Lâm Nhiên chậm chạp bò lên ghế phụ lái, hai đùi cậu không nghe lời nữa, vất vả lắm mới nâng lên vào xe được.
"Chân em sắp đứt luôn rồi." Lâm Nhiên đấm mấy cái lên đôi chân mỏi nhừ, hâm mộ nhìn bạn nhỏ đang nhảy nhót tung tăng ngoài cửa xe.

Một bóng người xuất hiện trước cửa xe, ngăn cản tầm mắt của Lâm Nhiên, rất nhanh ánh mắt cậu ta đã rời khỏi người Lâm Nhiên nhìn về Lý Triết ngồi trên ghế điều khiển.

Tống Nặc đi qua mui xe, bàn tay lướt qua thân xe, cậu ta đi đến cửa sổ bên Lý Triết, Lý Triết hạ cửa sổ xe xuống nhìn cậu ta: "Tống Nặc, có chuyện gì?"
Tống Nặc hỏi: "Anh Triết, đây không phải xe anh đúng không?"
Lý Triết chỉ Lâm Nhiên, Lâm Nhiên nói: "Của tôi."
Tống Nặc không để ý đến Lâm Nhiên, cậu ta cúi người để ngang nhau với Lý Triết, hỏi: "Hoạt động tuần sau của nhóm anh Triết có tham gia không?"
Lý Triết trả lời: "Gần đây nhà tôi đang trang trí, cuối tuần khá nhiều việc, không tham gia được."
Chỉ thấy Tống Nặc gật đầu, nghiêm túc nói: "Vậy em cũng không tham gia, anh Triết không đến, một mình em cũng không vui."
Nói xong câu đó, cậu ta như đang khiêu khích mà nhìn Lâm Nhiên dường như muốn xem Lâm Nhiên có phản ứng gì.

Lâm Nhiên khó xử, cậu vén tóc giống như đang cố xua đi sự thù địch đang chiếu vào mình.

Lý Triết nói: "Cậu có thể làm quen với chị Trân, có gì cần hỏi có thể hỏi chị ấy."
"Em không quen." Tống Nặc dùng ánh mắt sâu hút mà nhìn Lý Triết, tay đặt trên khung cửa sổ xe, mặc dù không nói câu nào nhưng ngôn ngữ cơ thể cũng đủ thể hiện câu ta không muốn xa Lý Triết một bước.
"Cậu giao tiếp với mọi người nhiều hơn thì quen thôi."
Lý Triết nói xong thì khởi động xe, y phất tay với Tống Nặc bên ngoài cửa sổ.

Lâm Nhiên cũng giơ tay lên vẫy vẫy: "Tạm biệt."
Xe lái ra khỏi bãi đỗ xe, Lâm Nhiên nhìn trong gương chiếu hậu thấy Tống Nặc vẫn luôn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích nhìn xe lái đi.

"Tự cậu ta lái xe đến hay là đi chung với người khác?"
Lý Triết nói: "Cậu ta có xe."
Xe chạy khỏi bãi đỗ một đoạn xa, hình bóng Tống Nặc cũng đã không còn thấy nữa, cơ thể Lâm Nhiên thả lỏng, cậu dựa hẳn vào ghế.

Lý Triết lái xe về hướng đường núi quanh co, cảm giác được gió lạnh đang thổi vào mặt mới đóng cửa sổ xe lại.
Lâm Nhiên dựa vào ghế, một tay đấm đùi mỏi nhừ, cậu chậm rãi hỏi: "Lý Triết, anh có phát hiện Tống Nặc thích anh không?"
"Cậu ta ỷ lại vào tôi, chưa đến mức thích."
Ngón tay Lý Triết gõ nhẹ trên tay lái, nhìn dáng vẻ kia của Lý Triết là biết trong lòng y đúng là nghĩ thế thật.

Xe lái khỏi đoạn đường núi ngắn kia, phía trước chính là đường quốc lộ bằng phẳng, Lý Triết tăng tốc, y tiếp tục đề tài vừa rồi: "Tính cách Tống Nặc hướng nội, dường như không có bạn bè gì, năng lực xã giao khá tệ."
Đúng thế thật, Tống Nặc cũng cho Lâm Nhiên có cảm giác này.

Lâm Nhiên lẩm bẩm: "Xem ra tính cách cậu ta có chút vấn đề, hơn nữa cậu ta nhỏ tuổi hơn em, hình như em không thể ghen với cậu ta…"
Tuy là lẩm bẩm nhưng Lý Triết vẫn nghe thấy, y thấp giọng cười: "Thì ra là em ghen à?"
"Phải đó."
Lâm Nhiên thoải mái thừa nhận, cậu lảm nhảm một mình: "Không ngờ anh còn có thể chất hút gay."
"Sao em nói thế?"
Không cần nhìn Lý Triết chỉ nghe ngữ khí của y thôi cũng biết y thấy ngạc nhiên, Lâm Nhiên nói: "Em cảm thấy Tống Nặc là thế, trực giác."
Lý Triết không nói gì nữa chỉ nhìn phía trước, nghiêm túc lái xe, hiển nhiên là y chả thèm quan tâm gì chuyện này, tính hướng của Tống Nặc là gì không liên quan gì đến y, dù chỉ cũng chỉ là một người có quen biết bình thường chẳng có tiếp xúc gì.

Xe vững vàng chạy vào bãi đỗ xe chỗ Lâm Nhiên, Lý Triết xuống xe, đứng một bên chờ Lâm Nhiên chỉ là khi Lâm Nhiên mở cửa xe ra xong thì nửa ngày không xuống.
Lý Triết lại gần hỏi: "Em sao thế?"
Lâm Nhiên trả lời: "Em không đứng dậy nổi."
Thật sự là chân cậu muốn phế luôn rồi, vốn dĩ leo núi đã rất miễn cưỡng huống chi lúc xuống núi chân cậu cũng chịu tội có ít đâu.

Lý Triết bày ra biểu cảm không thể tin nổi, thân là kiện tướng thể dục thể thao, Lý Triết khó mà tưởng tượng được một thanh niên trai tráng mà leo núi thôi đã có thể mệt thành thế này.

Lâm Nhiên vươn hai tay với Lý Triết: "Bế em."
Một phút sau.

Lý Triết bế Lâm Nhiên lên, lực tay của y rất lớn, dùng kiểu bế công chúa mà bế làm cho Lâm Nhiên cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

"Có rảnh thì em nên đi tập chơi bóng đi hoặc là tập thể dục, với cái thể lực như này của em, lần sau đừng mơ tôi mang theo em ra ngoài vận động nữa."
Lý Triết bế cậu vững vàng bước đi, nếu không phải giọng y có mang theo thở gấp thì còn tưởng là cậu nhẹ lắm.

Lâm Nhiên không béo nhưng dù sau thì cậu cũng là một chàng trai thành niên, cân nặng không hề nhẹ.

Cậu dựa mặt vào ngực Lý Triết, cảm nhận nhiệt độ của đối phương, nghe tiếng tim đập của Lý Triết, cánh tay Lâm Nhiên càng ôm chặt hơn.
Vì không lộ mặt ra nên cậu có thể tùy ý làm bậy, Lâm Nhiên dán vào áo Lý Triết, nói năng không rõ: "Vậy anh có thể làm vận động trong nhà với em không?"
Lâm Nhiên cảm giác được rõ ràng người cậu dán vào đang cười, Lý Triết lập tức thả người xuống, hai người đi vào trong chỗ chờ thang máy, Lý Triết dạy bảo: "Tôi nói chuyện nghiêm túc với em đấy."
Lâm Nhiên dựa vào cánh tay Lý Triết, gác đầu lên vai y, cậu đau chân thật, đứng không vững được.

Cảm giác được có người ôm eo, Lâm Nhiên càng sát lại, cả hai gần như dán sát lại vào nhau.

Ding một tiếng cửa thang máy mở ra, Lâm Nhiên vội vàng nghiêng đầu lại, biểu cảm hoảng loạn, thấy Lý Triết rất bình tĩnh mà thang máy căn bản không có người, vừa nãy cậu còn sợ bị người ta nhìn thấy.

Đi vào thang máy, Lâm Nhiên đứng dựa vào tường, lúc thang máy đến nơi cậu kéo chân mình đi, cố hết sức ra khỏi thang máy.

"Lại đây."
Lý Triết ngồi xổm xuống, vỗ lưng mình.

Lâm Nhiên vui vẻ mà nằm bò lên lưng Lý Triết lại lần nữa ôm cổ y, cậu cọ nhẹ mặt mình vào cổ Lý Triết, nói nhỏ: "Em biết anh thích em, chuyện khác chúng ta có thể từ từ."
Lý Triết thấp giọng cười: "Em chắc chắn vậy à?"
Lâm Nhiên đặt cằm lên vai Lý Triết, "vâng" một tiếng.

Cậu cứ để Lý Triết cõng như thế cho đến khi về đến nhà, lúc này Lý Triết mới thả cậu xuống, lúc này trên trán y đổ mồ hôi, lưng áo cũng ướt.

Lâm Nhiên lấy hộp khăn giấy, rút khăn giấy ra muốn lau mồ hôi cho Lý Triết, Lý Triết bắt lấy tay cậu, lấy khăn giấy trong tay cậu đi tự mình lau.

Lau mồ hôi trên mặt đi Lý Triết nghỉ ngơi một chút thì bỗng nhiên đứng dậy: "Tôi về."
"Hả?"
Vốn dĩ Lâm Nhiên đang uống đồ uống, lập tức đặt đồ xuống, ngẩng đầu khó hiểu mà nhìn Lý Triết: "Anh không ở lại qua đêm à?"
Gần đây gần nữa đêm nào họ cũng ở bên cạnh nhau, chỉ là có khi ở nhà Lý Triết, có khi thì ở nhà Lâm Nhiên mà thôi.
"Ở bên ngoài cả ngày rồi phải về nhà tắm rửa thay quần áo." Lý Triết đứng lên, không nói thêm gì nữa, mở cửa nhà rời đi mất.

Nhìn Lý Triết rời đi Lâm Nhiên vẫn rất mờ mịt, rõ ràng vừa nãy có thể về nhà Lý Triết mà, Lâm Nhiên cậu mới không thèm để ý ngủ ở đâu.

Trong nhà Lâm Nhiên không có đồ gì của Lý Triết nhưng cậu có mấy bộ đồ để ở nhà Lý Triết, có thể tắm rửa.

Trong nhà bỗng nhiên yên tĩnh lại, chỉ còn một mình mình, Lâm Nhiên lập tức cảm thấy tịch mịch, xem ra cậu không quen một mình ban đêm, cậu muốn có Lý Triết ở cùng.

Cả một ngày ở cùng nhau vẫn chưa đủ, cậu muốn ở cùng Lý Triết thêm một chút nữa, hai người ngồi trên sofa chơi game, xem phim, đêm đến thì ôm nhau nói chuyện.

"Anh ấy ở một mình chẳng lẽ không cảm thấy cô đơn à?"
Lâm Nhiên ôm gối lẩm bẩm, nhớ đến căn nhà sạch sẽ, đồ đạc gọn gàng, còn có những cuốn sách thỉnh thoảng sẽ được mở ra xem của Lý Triết, Lâm Nhiên thở dài: "Có lẽ anh ấy đang hưởng thụ khoảng thời gian ở một mình nữa."
Tối thứ hai Lâm Nhiên về nhà mẹ Lâm, cậu vừa mở cửa nhà ra thì đã nghe thấy phòng khách truyền đến tiếng phim hoạt hình, trong lòng cậu hoảng hốt, ngẩng đầu lên thì thấy anh hai Lâm Thao đang ngồi trên sofa, cháu gái Dao Dao đang chơi cùng con vẹt mẹ mới nuôi.

Lâm Nhiên đứng ở lối đi, giày cũng quên đổi, lúng ta lúng túng mà gọi một tiếng: "Anh."
Trước khi cậu gọi Lâm Thao đã nhìn chằm chằm cậu rất lâu, nghe thấy tiếng gọi thì gật đầu sau đó dời mắt đi.

Ánh mắt của đối phương rời khỏi người mình dường như là thứ áp lực vô hình nào đó cũng biến mất, Lâm Nhiên thở phào kéo ghế ngồi xuống thay giày, cậu cũng không hiểu sao mình lại sợ anh trai như thế.

Thay giày xong Lâm Nhiên chậm chạp đi vòng qua Lâm Thao đi đến chỗ Dao Dao đang chơi.

Lý do cậu đi chậm là vì di chứng của việc leo núi, chân còn chưa khỏi hẳn nên đi đường có hơi khó khăn.

"Dao Dao mau nhìn xem ai đến này."
Thì ra mẹ đang ở ban công, khi nhìn thấy Lâm Nhiên thì vui vẻ nhắc nhở cháu gái Dao Dao, Dao Dao ngẩng đầu, vừa nhìn thấy Lâm Nhiên thì lập tức đứng lên, nhào đến chỗ cậu, cô bé ôm lấy đùi cậu, vui mừng kêu: "Chú Tiểu Nhiên!"
Lâm Nhiên cố sức ngồi xổm xuống, cẳng chân phát run nên dứt khoát ngồi phịch xuống sàn luôn, cậu ôm chầm lấy Dao Dao: "Dao Dao thích vẹt à?"
Cô bé trả lời bằng giọng trong trẻo: "Thích ạ, chú Tiểu Nhiên ơi, sao nó lại ăn giấy vậy chú, đồ ăn ở bên cạnh sao nó không ăn?"
Lâm Nhiên cười đáp: "Vì nó không đói, nó đang chơi mà."
Vẹt ngừng mổ giấy, nó nhảy chạy đuổi theo một trái bóng nhỏ, Dao Dao chạy theo, cô bé không chạm vào con vẹt mà ngoan ngoãn ngồi bên cạnh nhìn, nói chuyện với vẹt nhỏ.

"Nhiên Nhiên, chân con sao thế?" Mẹ Lâm nhìn ra chân khập khiễng của Lâm Nhiên, bà cúi đầu kiểm tra.

"Hôm qua con đi leo núi với bạn, leo phế luôn chân rồi, không sao đâu chỉ là bình thường ít tập thể dục." Lâm Nhiên gãi đầu có hơi ngại, cậu lại bại lộ một mặt không ra gì trước mặt anh trai.

"Ngồi xuống đi, mẹ lấy thuốc xoa cho."
Mẹ Lâm rất lo muốn đỡ Lâm Nhiên dậy, Lâm Nhiên nói không cần, cậu tự ngồi dậy, kéo chân mình lại sofa.

"Đi cũng không bình thường được, sao mà đi làm? Hôm nay con xin nghỉ à?"
"Không ảnh hưởng đến công việc, con không lái xe bạn con đi làm tiện thể chở con đi luôn."
Hỏi đáp một hồi với mẹ Lâm, Lâm Nhiên ngồi xuống sofa, cậu thấy TV đang chiếu Heo Peppa, cậu định xem TV nhưng lại không muốn giao tiếp ánh mắt với anh hai ngồi bên cạnh, lần nào nói chuyện với anh trai cậu cũng có một loại căng thẳng kỳ lạ.

"Bạn nào?"
Lâm Thao đột nhiên hỏi một câu dọa Lâm Nhiên hú hồn, Lâm Nhiên cố tỏ vẻ tự nhiên, trả lời: "Bạn em quen sau khi đi làm."
Cảm giác được ánh mắt của anh trai vẫn dừng trên mặt mình, cậu cúi thấp đầu, Peppa và em trai George đang chơi đùa vui vẻ trong bùn.

Lúc này hai anh em ngồi trên sofa lại ở trong bầu không khí xa cách, một người ngồi bên này một người ngồi bên kia sofa, ở giữa dường như là cả một hệ mặt trời.
Bình thường một tuần Lâm Thao đều sẽ về nhà ăn mẹ ăn cơm một lần, đều sẽ mang theo vợ và con đến, hôm nay không có vợ chỉ có hắn và Dao Dao.

Từ khi Lâm Nhiên bắt đầu đi làm đã có một khoảng thời gian không gặp Lâm Thao, ngày hai anh em về nhà không cố định vì thế rất ít khi gặp mặt.

Cả nhà cùng nhau ăn cơm chiều, nói chút việc nhà, mẹ Lâm và Lâm Thao nói không ngừng, lâu lâu Lâm Nhiên sẽ chen vào mấy câu, đa số thời gian cậu đều nói chuyện với Dao Dao.

Có thể nhìn ra được cậu rất thích cô cháu gái vừa thông minh lại hoạt bát này.

Sau khi ăn xong, dì Trương giúp việc dọn dẹp chén đũa, mẹ Lâm dẫn Dao Dao đi dạo còn Lâm Nhiên thì về phòng mình, cửa phòng cậu không đóng nên lúc đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa cậu rất bất ngờ, là Lâm Thao đứng ngoài cửa phòng cậu.

"Mời vào."

Nhìn thấy Lâm Thao, vốn dĩ Lâm Nhiên lập tức ngồi thẳng dậy, căng thẳng đến mức lòng bàn tay toàn là mồ hôi, anh trai rất rất ít khi sẽ vào phòng cậu, chắc là có chuyện gì đó rất quan trọng.

Lúc này Lâm Nhiên mới để ý âm thanh dì Trương rửa chén đã biến mất, nói cách khác trong nhà bây giờ có thể chỉ còn lại mình cậu và Lâm Thao.

Khi còn nhỏ phải ở chung với anh hai là chuyện cực kì đáng sợ cậu từng bị mắng cũng từng bị đánh.

Lâm Thao đẩy mở cửa phòng ra rộng hơn, hắn đánh giá phòng ngủ của Lâm Nhiên sau đó lại chuyển ánh mắt lên người cậu, hỏi em trai đang lo lắng không yên của mình: "Anh có chuyện cần hỏi cậu."
Lâm Nhiên lộ ra biểu cảm hoang mang, hai anh em họ luôn không trò chuyện với nhau.

Lâm Thao ngồi xuống cửa sổ lồi đối mặt với Lâm Nhiên, hắn nói, từng chữ từng chữ vô cùng rõ ràng nhưng giọng nói lại đè rất thấp: "Người bạn kia của cậu tên Lý Triết đúng không?"
Lúc này Lâm Nhiên sợ đến mức muốn nhảy dựng lên, nếu không phải vì đùi cậu đã phế vì leo núi rồi thì cậu tuyệt đối đã xông ra khỏi cửa, tha cho cậu đi mà, cậu không muốn nói về Lý Triết với anh hai đâu.

Não cậu tạm thời chết máy nhưng rất nhanh đã hoạt động lại, Lâm Nhiên thu lại biểu lảm hoảng hốt thất thố của mình, cố gắng duy trì bình tĩnh quyết không để lộ ra dấu vết: "Đúng là Lý Triết, lúc đầu em cũng không biết là anh ấy đi làm ở Đỉnh Thăng."
Cậu cảm thấy biểu cảm của mình cũng xem như là bình tĩnh, Lâm Nhiên cổ vũ chính mình, tiếp tục nói: "Có phải anh thấy em đến Đỉnh Thằng tìm Lý Triết không?"
"Đúng vậy."
Biểu cảm trên mặt Lâm Thao rất nghiêm túc, hắn cân nhắc từng câu chữ cuối cùng cũng không nói những lời mình muốn hỏi ra.

Thỉnh thoảng cậu lại chạy đi tìm Lý Triết nên Lâm Nhiên không chắc được lần nào đã bị Lâm Thao nhìn thấy.

Một năm 365 ngày, số lần anh trai đến Đỉnh Thăng có thể đếm trên đầu ngón tay, không ngờ lại vừa hay có thể nhìn thấy.
"Tụi em… Ngay từ đầu anh ấy không biết em là em trai của ông chủ Đỉnh Thăng, em không có nói với anh ấy." Lâm Nhiên sợ anh trai suy nghĩ nhiều rồi cảm thấy Lý Triết có mưu đồ.

Nghe thấy Lâm Nhiên cố tình nhấn mạnh vì sợ mình hiểu lầm, Lâm Thao im lặng không nói gì.

Lâm Nhiên cẩn thận hỏi: "Anh tìm em nói chuyện chỉ vì chuyện này ạ?"
Đương nhiên là không phải.
Phát hiện Lâm Nhiên căng thẳng đến mức tay nắm thành quyền và cả cơ thể đang căng chặt của cậu, Lâm Thao hiểu có một số chuyện tạm thời còn chưa nói được.

"Chỉ vì chuyện này." Lâm Thao xoa người đi mất.
Hắn chưa từng nói với Lâm Nhiên, tính hướng mà cậu giấu diếm thật ra mình đã biết từ lâu.

- -------------------.
Tác giả có lời muốn nói:
Lâm Nhiên: Cũng may tui nhanh trí, anh hai không có nghi ngờ.

Đạo diễn: Anh cậu biết cậu là gay lâu rồi.

——————————————————
Đạo diễn: Sao Nhiên Nhiên sợ cậu dữ vậy?
Lâm Thao: Từ nhỏ thằng bé đã được ba mẹ chiều chuộng, nghịch dữ lắm nên từng bị tôi dạy dỗ..
 
Ngoài Dự Toán
Chương 23: Chương 23


Lâm Nhiên ngồi trên sofa chơi điện thoại, cậu tắm rửa thay đồ ngủ xong, đang quấn chăn.

Lý Triết đang ở trong phòng tắm, cửa phòng tắm khép hờ nhưng vị trí của Lâm Nhiên ở đối diện phòng ngủ, có thể nhìn thấy được tình hình trong phòng tắm.

Lý Triết lưu loát cởi áo len, áo trong, thắt lưng rồi c** q**n, chỉ chừa lại quần đùi, y có dáng người của vận động viên, nhìn thôi đã thấy cảnh đẹp ý vui.

Nhìn cũng không mất cái gì thế là Lâm Nhiên quang minh chính đại mà nhìn, đáng tiếc sau đó Lý Triết nhớ ra cửa phòng tắm chưa đóng lại nên đưa tay đóng cửa.

Lâm Nhiên cúi đầu, tiếp tục đọc tin nhắn trên điện thoại, cậu đang nhập vào khung chat, trò chuyện với ai đó.

Vừa gửi tin nhắn sang, rất nhanh sau đó đã nhận được tin trả lời của Ngụy Văn Văn, giọng điệu vô cùng kích động: "Anh ta đẹp trai dữ thần!"
Lâm Nhiên bật cười, Lâm Nhiên cười đến mắt cũng cong cong, cậu gõ chữ: "Đương nhiên rồi trời, dù sau cũng là người tao nhìn trúng mà!"
Sau khi gửi đi nụ cười của Lâm Nhiên tắt dần, cậu kéo tin nhắn lên trên xem lại lịch sử cuộc trò chuyện, cậu gửi cho Ngụy Văn Văn một tấm ảnh của Lý Triết, hình Lý Triết bỗng nhiên đập vào mắt.
Là một tấm ảnh bình thường.

Mấy hôm trước đi leo núi với Lý Triết cậu có chụp lén lúc Lý Triết không chú ý, lúc ấy Lý Triết đứng bên cạnh thác nước, tư thế thả lỏng, trên mặt có ý cười, trông rất rạng rỡ.

Không thể không nói Lý Triết đúng thật là móc treo quần áo biết đi, y mặc cái gì cũng đẹp, trên người y có sự điềm tĩnh từ trong ra ngoài, cằm hơi hếch lên làm cho y có cảm giác tự tại như trên thế gian này không có thứ gì có thể trói buộc được y.

"Mau nói tao nghe! Anh ta tên gì, năm nay bao tuổi hả?"
"Lý Triết, lớn hơn tao hai tuổi."
"Làm gì? Sao mày với anh ta biết nhau?"
"Làm sao quen biết thì nói ra dài lắm, lần tới gặp nhau tao kể rõ mày nghe, anh ấy chỉ là một người đi làm văn phòng bình thường thôi."
"Thành thật khai báo mau, hai người quen nhau bao lâu rồi? Thế mà mày dám lừa tao, nếu không phải gần đây tao phát hiện manh mối có phải mày định không nói tao nghe luôn không hả!"
Ngụy Văn Văn gửi voice chat, Lâm Nhiên chỉnh nhỏ loa lại, để sát bên tai nghe, Lý Triết đang tắm trong phòng, lẽ ra đóng cửa rồi cậu có mở loa ngoài thì y cũng không nghe được nhưng cậu vẫn rất cẩn thận.

Chắc là Lý Triết không thích công khai mối quan hệ của hai người, Lâm Nhiên nghĩ vậy.

"Vốn định chờ sau khi xác định quan hệ rồi mới nói với mày, không phải muốn giấu mày."
Lâm Nhiên nhập mấy chữ này vào sau đó lại xoá, đổi thành: "Thật ra tao cũng không chắc bọn tao có phải người yêu không nữa, tao cảm thấy có lẽ anh ấy thích tao nhưng ảnh lại không có nhu cầu gì với tao."
Nghĩ nghĩ, Lâm Nhiên tiếp tục gõ: "Ảnh vốn là trai thẳng, chắc là về mặc tình cảm thì chấp nhận rồi như tâm lý thì vẫn chưa tiếp thu được."
Thấy Lâm Nhiên đều trả lời bằng chữ, Ngụy Văn Văn đại khái cũng đoán được Lâm Nhiên không tiện vì thế cô nàng cũng đổi thành gõ chữ, gửi một đoạn sang: "Gì mà về mặt tình cảm thì chấp nhận, tâm lý thì không, tao thấy không phải đâu há!"
"Thích là thích, ghét là ghét."
"Bọn mày bên nhau bao lâu rồi?"
Lâm Nhiên tính thử, tính từ sau hôm hôn môi với Lý Triết ở sau cửa, đã hai tháng, cậu trả lời: "Hai tháng rồi."
Ngụy Văn Văn hỏi: "Có phải hai người ở cùng nhau không?"
Bây giờ là thời gian nghỉ ngơi ban đêm nhưng Lâm Nhiên lại không thể chat voice nên Ngụy Văn Văn đoán.

"Đúng vậy, hoặc là tao đến nhà ảnh ngủ hoặc là ảnh đến nhà tao."
Lâm Nhiên gõ được một nửa thì đột nhiên ngừng lại, cậu nghĩ nghĩ tiếp tục gõ: "Anh ấy bảo tao cho ảnh chút thời gian."
Đối mặt với cô bạn thân Ngụy Văn Văn, Lâm Nhiên gần như không giấu diếm gì.

"Tiểu Nhiên, nếu mà là tao thì hai người tìm một tối trăng thanh gió mát, hai đứa mày uống chút rượu sau đó mày chủ động."
"Nếu anh ta không đáp lại thì nguyên nhân chính là sinh lý của anh ta đấy."
Đọc đến kiến nghị của Ngụy Văn Văn, cậu đương nhiên biết là cô nàng nói đùa, Ngụy Văn Văn còn đang đoán mò đoán đại Lý Triết vì nguyên nhân sinh lý này nọ, Lâm Nhiên đè thấp tiếng cười.
Lâm Nhiên nói: "Mày đừng chỉ bậy chỉ bạ."
Ngụy Văn Văn nghĩ nghĩ, trả lời: "Không phải mày nói anh ta biết nấu cơm hơn nữa còn thích sạch sẽ, thích làm việc nhà à? Còn nói lớn lên không tệ, dáng người cũng đẹp nữa, thế trừ không được ra thì tao thấy không còn nguyên nhân nào nữa."
"Cho nên?" Lâm Nhiên cười gõ hai chữ.

"Cho nên ấy à, nếu tao khuyên mày đừng tìm một trai thẳng có thể sẽ lãng phí tình cảm của mày mày chắc chắn sẽ nghe không lọt." Ngụy Văn Văn rất thẳng thắng, cô nàng đoán theo lời kể của Lâm Nhiên.

"Anh ấy không phải, tao..."
Lâm Nhiên đột nhiên dùng voice,.

dưới sự kích động cậu cũng không rảnh gõ chữ.

"Tiểu Nhiên, nếu tiện thì mày hẹn anh ta ra đi, chúng ta gặp nhau rồi tao với chị Ngải Gia giúp mày xem thử anh ta có phải người đáng tin không?"
Lâm Nhiên gửi tin nhắn văn bản: "Nhân phẩm không phải bàn, tao nhìn người chuẩn lắm.

Tao hỏi Lý Triết đã, tao không biết ảnh có đồng ý không."
Ngụy Văn Văn luôn trả lời rất nhanh lại lâm vào im lặng, qua một lúc lâu mới nói: "Được rồi."
"Em làm gì thế?"
Bỗng nhiên nghe thấy giọng Lý Triết, Lâm Nhiên hoảng sợ, trong quá trình cậu ngơ ra Lý Triết đã mở cửa phòng tắm, đi từ phòng tắm đến phòng khách, đứng trước mặt Lâm Nhiên.

Lâm Nhiên nói: "Em nói chuyện với bạn."
Lý Triết tiến đến muốn nhìn nội dung trò chuyện trên điện thoại, Lâm Nhiên vội tắt màn hình trò chuyện không cho y xem.

Lý Triết ngồi xuống gần Lâm Nhiên, y vừa lau tóc vừa nói: "Thần bí thế à? Bạn nào thế?"
Lâm Nhiên trả lời: "Văn Văn."
"Cô ấy cãi nhau với Đặng Huy à?" Vì Văn Văn thường hay nói chuyện với Lâm Nhiên, Lý Triết rất quen tình hình của cô nàng, tuy là cả hai còn chưa gặp mặt.

"Gần đây hình như hai người họ vẫn ổn." Lâm Nhiên để hai chân lên sofa, một tay để trên gối chống cằm nhìn Lý Triết y mặc đồ ngủ, cúc áo cài cài đến cổ áo, rất có cảm giác cấm dục.

Thấy Lâm Nhiên ngơ ra Lý Triết sờ mặt cậu, giục: "Em muốn ngủ sofa à?"
Lâm Nhiên quấn chăn chậm chạp đứng dậy cậu nhìn Lý Triết đột nhiên nơi: "Em mới nhắc đến anh với Văn Văn."
Biểu cảm đầu tiên của Lý Triết là ngẩn ra sau đó cười: "Cô ấy biết tôi với em đang quen nhau à?"
"Em nói với nó."
Lâm Nhiên ngồi thẳng dậy sau đó dựa vào người Lý Triết, ôm cánh tay của y: "Hẹn chúng ta cùng nhau liên hoan, nó muốn gặp anh."
Lý Triết trả lời: "Sau này rồi tính."
Quấn chăn đi, Lâm Nhiên đi vào phòng ngủ trước, Lý Triết đi theo sau, y vào phòng ngủ lấy gối với chăn, y và Lâm Nhiên không ngủ cùng nhau, mặc dù hai người sẽ ôm nhau nói chuyện nhưng chờ đến khi Lâm Nhiên ngủ rồi Lý Triết sẽ rời khỏi giường.
Lâm Nhiên nằm lên giường Lý Triết đắp chăn lên, cậu nhìn Lý Triết lấy gối rồi lấy một cái chăn khác, mắt thấy y sắp đi ra ngoài rồi cậu gọi người lại: "Lý Triết, có phải anh nên hôn em một cái không?"
Đối phương áp sát mặt đến, môi chạm môi chưa bao lâu đã rời khỏi.

Lâm Nhiên từ từ mở mắt ra thấy Lý Triết đang nhìn mình vì thế cậu vươn tay ôm lấy đối phương kéo khoảng cách của hai người lại.
"Ngủ đi, tôi ở với em." Lý Triết buông gối và chăn trong tay ra.

Lúc này Lâm Nhiên mới buông người ra.

Hai người ôm nhau, đắp cùng một cái chăn, cách một lớp quần áo vẫn cảm giác được độ ấm của đối phương, Lâm Nhiên ngủ trong lòng Lý Triết.

Lý Triết chậm rãi đứng dậy, để tránh làm người bên cạnh tỉnh lại y rút cánh tay bị Lâm Nhiên ôm của mình ra, nhẹ nhàng nâng đầu đối phương lên lại nhẹ nhàng đặt trên gối Lâm Nhiên đang ngủ say, vô tri vô giác.

Lý Triết nhìn kỹ gương mặt say ngủ của Lâm Nhiên, ngón tay m*n tr*n tóc cậu, mu bàn tay v**t v* khuôn mặt, người đang ngủ lại nói mớ hơn nữa còn bắt lấy cánh tay của Lý Triết ôm trong ngực.

Hành động thân mật trong vô thức.

Lý Triết chậm rãi cúi đầu, y hôn lên môi Lâm Nhiên một cái sau đó rút ngón tay ra khỏi tay đối phương, y từ từ cởi bỏ dây dưa rồi cứ ngồi một bên dùng ánh mắt dịu dàng chăm chú nhìn đối phương như thế.

Một lúc lâu sau Lý Triết yên lặng xuống giường, lấy gối và chăn, rón ra rón rén rời khỏi phòng ngủ.

Nằm trên sofa phòng khách, Lý Triết ngủ say.

Lâm Nhiên vừa lau mồ hôi vừa đi đến khu nghỉ ngơi, bước chân cậu chậm chạp, sau lưng cậu là Ngải Gia đang chạy trên xe đạp tập elip và hai thanh niên đang khởi động dưới sự hướng dẫn của huấn luyện viên.

"Này."
Ngụy Văn Văn đang ngồi ở khu nghỉ ngơi đưa cho Lâm Nhiên một chai đồ uống, dáng vẻ cô nàng nhẹ nhàng, hít thở bình thường mặc dù cô nàng vừa vận động xong.

Nhận lấy đồ uống Lâm Nhiên nằm liệt trên sofa nghỉ ngơi một lúc lâu mới vặn chai nước ra uống một ngụm.

"Cuối tuần sao không ở bên Lý Triết mà lại đến tập với bọn tao thế?"
Ngụy Văn Văn cắn ống hút nhướng mày, dường như cô nàng không quá vừa lòng Lý Triết.
Lâm Nhiên dựa lưng vào ghế, không chút để ý nói: "Gần đây ảnh khá bận."
Gần đây Lý Triết thường xuyên tăng ca hơn nữa nhà của y đang trang trí, vô cùng nhiều việc.

Thấy dáng vẻ cô đơn của Lâm Nhiên Ngụy Văn Văn nhìn xung quanh phòng tập: "Chỗ này không tệ nhỉ, Hàn Diên Chương đặc biệt đề cử đó.

Tao với chị Ngải Gia rất hay đến đây tập gym hơn nữa huấn luyện viên đẹp lắm nhé."
Mắt cô nàng liếc nhìn một huấn luyện viên đang hướng dẫn một cô gái sử dụng xe đạp tĩnh, người nọ muốn dáng người có dáng người muốn giá trị nhan sắc có giá trị nhan sắc.

"Đúng là khá đẹp." Lâm Nhiên đồng ý.

"Sao bạn? Suy xét một anh không?" Ngụy Văn Văn nháy mắt.

Lâm Nhiên liếc Ngụy Văn Văn một cái: "Tao thấy Lý Triết đẹp hơn."
Nghĩ đến Lý Triết là Ngụy Văn Văn lại thấy buồn bực, cô nàng nhíu mày: "Anh ta cho mày uống bùa mê thuốc lú gì rồi hả?"
Chắc là vậy rồi, Lâm Nhiên cười gật đầu.
"Tiểu Nhiên, mày bảo tao phải nói gì với mày mới được đây hả?" Cô nàng vươn tay ôm vai Lâm Nhiên, Ngụy Văn Văn xoa đầu cậu, thở dài.

Cô nàng chứng kiến Lâm Nhiên yêu thầm anh hai mình nhiều năm, khổ tình không có kết quả, vất vả lắm mới thoát ra được thế mà lại lần nữa yêu trai thẳng, đường tình trắc trở.

"Hai đứa đây là tính thành đôi luôn à?"
Giọng của Ngải Gia vang lên, hai người đang ôm nhau tự nhiên buông ra, Lâm Nhiên và Ngụy Văn Văn nhún vai.

Lấy một chai nước chưa mở ra trên bàn, rõ ràng là đồ uống chuẩn bị cho mình, Ngải Gia vặn nắp ra uống mấy ngụm rồi ngồi xuống ghế nghỉ ngơi.

Sau khi nghỉ một lúc Ngải Gia nhìn chằm chằm hai thanh niên, chậm rãi nói: "Một đứa độc thân như chị đây chưa bao giờ có phiền não vì chuyện tình cảm, đàn ông có gì tốt đâu còn không bằng nuôi một con mèo."
"Đúng vậy, còn không bằng một con mèo." Chắc là Ngụy Văn Văn nhớ đến người bạn trai luôn bận rộn, gặp nhau thì ít mà xa nhau thì nhiều của mình là Đặng Huy.

- -------------------.
Tác giả có lời muốn nói:
Đại diễn: Văn Văn nghi cậu lãng phí tình cảm của Lâm Nhiên kìa, rốt cuộc cậu có thích Lâm Nhiên không thế?
Lý Triết: Thích.

- ---
Đạo diễn: Tim Lý Triết như kim dưới đáy biển..
 
Back
Top Bottom