Ngôn Tình Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 20: Chương 20


Sau khi tất cả rời đi, căn nhà yên ắng trở lại nhưng Tô Đại Thành như muốn phát điên lên.

Ông đổ lỗi cho Tô Ngọc Như.
“Ngọc Như, tất cả đều là lỗi tại con.”
Tô Ngọc Như tức giận vì ngồi không cũng bị ăn đạn.
“Cha, cha nói gì vậy chứ? Con đã làm gì sao?”
Tô Đại Thành tức giận nói lớn: “Mày còn hỏi mày đã làm gì sao? Nếu mày không gây sự với Ngọc Nhi thì chuyện nó sẽ xảy ra như thế này sao?”
“Cha… Hôm nay cha bênh con nhỏ đó sao?”
“Tất cả đều là lỗi do mày.”
Tô Ngọc Như bị trút giận lên người, cô khóc lóc chạy đi chỗ khác.
Tô Ngọc Nhi sau khi biết được địa chỉ của Hà Tô Diệp qua lời khai của Tô Đại Thành.

Cô đã cùng cảnh sát trưởng đến đó và đã đưa Hà Tô Diệp quay lại bệnh viện an toàn.
Sau khi mọi chuyện đã ổn định, Tô Ngọc Nhi gửi lời cảm ơn đến cảnh sát trưởng và Phạm Diệc An.
“Cảnh sát trưởng, cảm ơn anh đã giúp tôi.”
“Cô Tô, đó là trách nhiệm của chúng tôi.

Tôi xin phép đi trước.”
Nói rồi, cảnh sát trưởng đã rời đi.
Trách nhiệm gì chứ? Nếu không nhờ cuộc gọi từ Bạch Nhược Phong liệu rằng bọn họ có thực hiện cái mà bọn họ gọi là trách nhiệm không?
Tô Ngọc Nhi đi về phía Phạm Diệc An.
“Cảm ơn anh đã giúp tôi.”
“Không có gì đâu Ngọc Nhi.

Đều là chuyện đáng làm.”
“Anh giúp tôi một chuyện được không?”

“Cô nói đi.”
Tô Ngọc Nhi không muốn để Bạch Nhược Phong biết chuyện này.

Cô không muốn gây phiền phức đến anh.
“Anh có thể giúp tôi giữ kín chuyện này đừng nói với sếp Bạch được không?”
“Được! Tôi sẽ giúp cô giữ kín chuyện này.”
Tô Ngọc Nhi vui vẻ gật đầu nhưng cô không biết được mọi chuyện Bạch Nhược Phong đã thu xếp.
Phạm Diệc An rời đi và đến xe của Bạch Nhược Phong đang đậu trước cửa bệnh viện báo cáo với anh ấy kết quả chuyện này.
“Anh Bạch, mọi chuyện đã ổn thỏa.

Cô ấy đã thoải mái hơn nhiều.”
“Diệc An, cảm ơn cậu nhiều lắm.”
“Không cần cảm ơn.

Mời tôi bữa ăn là được.”
“Được!”
Nói xong, Phạm Diệc An rời đi.
Bạch Nhược Phong đi vào trong bệnh viện, anh không bước vào phòng bệnh của Hà Tô Diệp, anh chỉ đứng bên ngoài quan sát Tô Ngọc Nhi đang chăm sóc cho mẹ cô.
Đợi đến khi nửa đêm, Tô Ngọc Nhi mệt mỏi đã ngủ thiếp đi.

Bạch Nhược Phong mới mở cửa bước vào.
Thân hình nhỏ bé của Tô Ngọc Nhi đã rất vất vả rồi, anh cảm thấy rất đau khổ khi nhìn thấy Tô Ngọc Nhi như lúc này.

Anh cởi áo vest của mình đắp lên người Tô Ngọc Nhi, sau đó rời khỏi bệnh viện.
Sáng hôm sau.
Tô Ngọc Nhi tỉnh dậy, cô phát hiện trên người được khoác áo vest của đàn ông.

Cô liền nghĩ rằng đêm qua Bạch Nhược Phong đã đến đây sao? Nhưng anh ấy làm sao biết mà đến chứ?
Tô Ngọc Nhi không nghĩ ngợi nhiều, cô đã gấp áo vest để lại trên ghế sofa rồi lại bắt đầu một ngày làm việc mới.
Bạch Nhược Phong vẫn chưa về nhà, anh đã ngồi trong xe cả đêm để quan sát Tô Ngọc Nhi.

Anh nhìn thấy cô đi ra ngoài, anh chắc chắn rằng cô sẽ đến công ty làm việc.
Bạch Nhược Phong nhanh chóng gọi điện cho Bạch Nhược Đồng.
“Tiểu Đồng, em gọi điện cho Tú Ái yêu cầu cô ta tìm lý do để Tô Ngọc Nhi có thể được nghỉ ngơi.

Hôm qua cô ấy rất mệt mỏi.”
“Được! Em làm ngay!”
Nói xong, Bạch Nhược Phong liền tắt máy.
Bạch Nhược Đồng nhanh chóng gọi cho Tú Ái.
“Tú Ái, cô tìm lý do để Ngọc Nhi có thể về nhà nghỉ ngơi.

Tinh thần của cô ấy không tốt.”
“Tôi biết rồi.

Tôi sẽ làm ngay!”
Tô Ngọc Nhi vừa đến công ty đã gặp Tú Ái ở ngay sảnh công ty.

Tú Ái đến bắt chuyện với cô.

“Ngọc Nhi, sắc mặt cô không được tốt, có chuyện gì sao?”
“Không có chuyện gì đâu Tú Ái.”
“Tôi nghĩ cô quay về nhà nghỉ ngơi đi.

Nếu tinh thần không được tốt hiệu quả làm việc cũng không thể đạt hiệu quả.”
Tô Ngọc Nhi không muốn quay về nhà: “Tôi không sao.

Tôi sẽ hoàn thành tốt công việc.”
“Ngọc Nhi, cô nên về nhà nghỉ ngơi đi.

Ngày mai lại tiếp tục làm việc.”
Tô Ngọc Nhi không thể từ chối ý tốt của Tú Ái, thật sự cô cũng rất mệt mỏi.

Cô đồng ý quay về nhà nghỉ ngơi.
“Được! Cảm ơn chị rất nhiều.”
Bạch Nhược Phong sau khi giao phó mọi việc cho Bạch Nhược Đồng, anh đã đến công ty giải quyết mớ công việc tồn đọng, cả đêm qua đến giờ anh chưa được nghỉ ngơi.
Vào buổi tối, Tô Ngọc Nhi vừa mới thức giấc, cô nghe tiếng chuông ở phía trước cửa.
Cô nhanh chóng ra mở cửa nhìn ngang nhìn dọc chẳng thấy ai nhưng khi nhìn xuống dưới lại thấy cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch.
“Tiểu Bảo…”
Tô Ngọc Nhi vui vẻ bế Tiểu Bảo trong vòng tay đi vào trong nhà.
“Tiểu Bảo, em đã ăn tối chưa?”
Tiểu Bảo lắc đầu.
“Vậy chị chuẩn bị bữa tối cho em.”
Tiểu Bảo gật đầu rồi chạy đến chỗ Tô Ngọc Nhi.
“Em muốn giúp chị chuẩn bị bữa tối?”
Cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch gật đầu.
Tiểu Bảo phụ giúp Tô Ngọc Nhi nhặt rau, hai người quấn quýt như mẹ con vậy.

Tô Ngọc Nhi cảm thấy rất vui vẻ bên Tiểu Bảo.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, Tiểu Bảo và Tô Ngọc Nhi cùng dùng bữa tối.
Lúc nãy trong lúc chuẩn bị bữa tối, Tô Ngọc Nhi đã làm thêm bánh ngọt.

Sau khi dùng bữa tối, Tiểu Bảo mang bánh ngọt do chính tay Tô Ngọc Nhi làm quay về nhà.

Cậu bé không muốn Tô Ngọc Nhi phát hiện, cậu bé nhanh chóng rời khỏi đây.
“Tiểu Bảo…”
“Em đâu rồi? Tiểu Bảo…”
Tô Ngọc Nhi rất lo lắng khi quay lại không thấy Tiểu Bảo, cô chạy đến ban công nhìn xuống dưới thấy xe của Bạch Nhược Phong đậu ở trước cửa nhà, cô liền biết được vì sao Tiểu Bảo lại vội vã rời đi.
Tô Ngọc Nhi thở phào nhẹ nhõm, nãy giờ trái tim cô như bị nghẹt thở khi không nhìn thấy Tiểu Bảo, bây giờ thì cô đã yên tâm.
Bên trong xe, Bạch Nhược Phong nhận được bánh ngọt từ tay Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Bạch Nhược Phong: “Là chị ấy làm.”
“Ngọc Nhi làm bánh này sao?” Bạch Nhược Phong hỏi.
Tiểu Bảo gật đầu.
Bạch Nhược Phong cảm thấy đã an ủi được phần nào rồi lái xe rời đi.
Biệt thự của Bạch Nhược Phong.
Bạch Nhược Phong đưa Tiểu Bảo trở về nhà, bên trong phòng khách Bạch Nhược Đồng đang ngồi xem tivi, thấy chiếc bánh trên tay Bạch Nhược Phong, anh rất muốn ăn nó.
“Nhược Phong, bánh ngon thế.

Cho em ăn một tí được không?”
Bạch Nhược Phong không nói gì.

Anh đem thẳng chiếc bánh ngọt lên phòng làm việc.
Bạch Nhược Đồng quay sang hỏi Tiểu Bảo.
“Tiểu Bảo, có phải Ngọc Nhi đã làm chiếc bánh ngọt này?”
Tiểu Bảo cười rồi gật đầu.
“Hèn chi lại ích kỷ như vậy.”
Tiểu Bảo mỉm cười rất là đáng yêu.
Từ bữa Bạch Nhược Đồng đùa với Tiểu Bảo rằng Tô Ngọc Nhi không cần cậu bé.

Đây là lần đầu tiên anh thấy Tiểu Bảo có niềm vui trở lại..
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 21: Chương 21


Ngày hôm sau.
Tô Ngọc Nhi đến công ty và nhận được thông báo tối nay phòng kế hoạch sẽ đi ăn tối cùng nhau.
“Ngọc Nhi, tối nay phòng chúng ta hẹn nhau đi ăn tối.

Cô đi cùng luôn nhé!” Trưởng phòng kế hoạch thông báo với Tô Ngọc Nhi.
“Được! Tối nay tôi sẽ đi cùng mọi người.”
Tô Ngọc Nhi đồng ý đi cùng mọi người.
Sau khi biết được tối nay ăn tối cùng đồng nghiệp, Tô Ngọc Nhi gọi điện thoại cho cậu chủ nhà họ Bạch.
“Tiểu Bảo, tối nay chị bận công việc.

Em không thể đến được.

Hôm khác chúng ta gặp nhau nhé.”
Tiểu Bảo nghe xong tức giận, buồn bã tắt máy.
Tô Ngọc Nhi biết Tiểu Bảo rất buồn nhưng sao cô có thể từ chối đi ăn cùng đồng nghiệp chứ.
Tập đoàn Bạch gia.
“Anh trai, hay là hôm nay chúng ta đến câu lạc bộ Hoàng đế để thảo luận ký kết hợp đồng với tập đoàn Fendi vào lúc 8 giờ tối.”
“Được!”
Thật trùng hợp, Tô Ngọc Nhi cũng có hẹn đi ăn tối với đồng nghiệp ở câu lạc bộ Hoàng đế vào lúc 8 giờ tối.
Như vậy có phải trùng hợp không chứ?
8 giờ tối.
Bạch Nhược Phong và Bạch Nhược Đồng đã đến câu lạc bộ Hoàng đế.

Thực ra chẳng có tập đoàn Fendi nào cả mà là dùng bữa tối cùng với phòng kế hoạch.
“Tiểu Đồng, chuyện này là sao?”
Bạch Nhược Đồng nháy mắt về phía Tô Ngọc Nhi để Bạch Nhược Phong hiểu.
Rất nhanh Bạch Nhược Phong cũng đã hiểu ra ý của Bạch Nhược Đồng.
Tô Ngọc Nhi cũng rất bất ngờ khi thấy sự xuất hiện của Bạch Nhược Phong.
“Mọi người, đây là sếp Bạch.

Người mà chúng ta đang lên dự án cho buổi sinh nhật lần thứ năm.”
Bạch Nhược Phong ngồi xuống đối diện Tô Ngọc Nhi.

Điều này làm cho cô khá ngượng ngạo trong bữa ăn.
Bạch Nhược Đồng mời mọi người trong bàn uống rượu, Tô Ngọc Nhi từ chối uống.
“Xin lỗi, tôi không biết uống.”
Bạch Nhược Phong cũng nâng ly mời mọi người.
Trong suốt bữa tối, Tô Ngọc Nhi và Bạch Nhược Phong không ai nói với nhau câu nào.
Dùng bữa xong, Bạch Nhược Phong giả say, anh gục mặt xuống bàn.
Bạch Nhược Đồng nhờ Tô Ngọc Nhi chăm sóc cho Bạch Nhược Phong.
“Ngọc Nhi, trong bàn chỉ có cô là không uống.

Cô chăm sóc anh ấy giúp tôi nhé!”
Không biết Tô Ngọc Nhi có hối hận với quyết định từ chối rượu của mình không chứ?
Rõ ràng là cố tránh né nhưng vẫn phải gặp.
“Sao lại là tôi?” Tô Ngọc Nhi ngơ ngác hỏi.
“Trong bàn chỉ duy nhất mình cô không uống.

Không cô thì ai chứ?” Bạch Nhược Đồng nói với giọng say mèm.
Cuối cùng, Tô Ngọc Nhi gật đầu đồng ý đưa Bạch Nhược Phong về.
Tô Ngọc Nhi đứng dậy, đi về phía đối diện, cô đỡ Bạch Nhược Phong đứng dậy rồi đi ra xe.
“Sao lại nặng thế chứ?”
Tô Ngọc Nhi lèm bèm vì thân hình nhỏ nhắn của cô mà lại đi dìu thân hình cao hơn 1m8 của Bạch Nhược Phong từ trên tầng xuống dưới xe.

Cô cảm thấy rất mệt pha lẫn một chút bực tức.
“Nói gì thế?” Bạch Nhược Phong giả vờ say sỉn, hỏi vu vơ.
Chỉ là hỏi thế thôi cũng khiến cho Tô Ngọc Nhi có cảm giác lo sợ.
“Tôi… Tôi không nói gì…”
Bạch Nhược Phong gục đầu vào bờ vai nhỏ bé của Tô Ngọc Nhi.
Tô Ngọc Nhi bỏ Bạch Nhược Phong vào trong xe, đến lúc thắt dây an toàn cho anh.

Không biết là say thật hay giả mà lại cơ hội như thế chứ.
Bạch Nhược Phong nhân cơ hội đặt một nụ hôn dài lên đôi môi căng mọng của Tô Ngọc Nhi.

Đôi mắt cô trố ra, hai tay như cứng đờ.

Hai người mơ hồ trong một lúc.
Cô rất bất ngờ chưa kịp phản ứng đã bị anh ôm vào trong lòng.

Hương vị của rượu cay xè khiến cô rất khó chịu.
Một lúc sau, Tô Ngọc Nhi đã lấy lại bình tĩnh, cô thoát khỏi vòng tay của Bạch Nhược Phong, cô rất khó chịu, muốn tát cho anh một cái nhưng Bạch Nhược Phong rất nhanh đã giả vờ ngủ say như chết.
“Bạch Nhược Phong… Anh mau tỉnh lại.”
“Anh là tên b**n th** sao?”
“Tỉnh lại anh sẽ chết với tôi.”
Tô Ngọc Nhi chỉ biết lèm bèm với chính bản thân cô.
Tô Ngọc Nhi rất tức giận nhưng biết phải làm gì chứ?
Tô Ngọc Nhi khởi động rồi lái xe đi một cách bất lực.
Còn Bạch Nhược Phong thì đang cười thầm trong lòng.

Anh rất ghét phụ nữ nhưng tại sao với Tô Ngọc Nhi anh lại say đắm đến như vậy.
Biệt thự của Bạch Nhược Phong.
“Bạch Nhược Phong, đến nhà rồi.

Anh tỉnh dậy đi.” Tô Ngọc Nhi gọi Bạch Nhược Phong.
Nhưng sao có thể tỉnh lại ngay lúc này chứ, lỡ rồi diễn cho tròn vai vậy.
Không một chút động tĩnh, anh vẫn nằm yên trên xe.

Đợi đến khi Tô Ngọc Nhi sang ghế lái phụ đỡ anh dậy, anh mới hé mắt nhìn.
Tô Ngọc Nhi đang giận sao? Nhưng trong mắt Bạch Nhược Phong, Tô Ngọc Nhi trông vô cùng đáng yêu.
“Say như chết vậy chứ.” Tô Ngọc Nhi vừa lèm bèm vừa gỡ dây an toàn.
Tô Ngọc Nhi đỡ Bạch Nhược Phong vào trong nhà rồi gọi dì Đinh chăm sóc anh rồi rời đi.
“Dì Đinh, giúp tôi một chút.”
Dì Đinh từ phòng riêng chạy ra, nhìn thấy Bạch Nhược Phong say mèm, bà đi xuống bếp làm nước chanh để giải rượu.
Tô Ngọc Nhi để Bạch Nhược Phong nằm trên ghế sofa trong phòng khách.

Nhưng khi cô đang định rời đi, Tiểu Bảo từ trên lầu chạy xuống và gọi cô.
“Chị…”
Nghe tiếng gọi từ phía sau, Tô Ngọc Nhi xoay người lại nhìn thấy cậu bé đang chạy thật nhanh từ trên lầu xuống.
“Tiểu Bảo… em cẩn thận.” Tô Ngọc Nhi lo lắng, nhắc nhở Tiểu Bảo.
“Tiểu Bảo, em vẫn chưa ngủ sao?” Tô Ngọc Nhi nhẹ nhàng hỏi.
Tiểu Bảo lắc đầu.
“Sao thế?”
“Em muốn nghe chị kể truyện.”
Vốn dĩ, Tô Ngọc Nhi muốn về nhưng Tiểu Bảo muốn cô kể truyện, cô không thể từ chối cậu bé.
“Được! Về phòng nào.

Tiểu Bảo ngoan.” Tô Ngọc Nhi bế Tiểu Bảo đi thẳng lên lầu.
Trong đầu Tô Ngọc Nhi nghĩ rằng sau khi Tiểu Bảo say giấc, cô sẽ quay trở về chung cư của mình.

Nhưng ngờ đâu cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Nửa đêm.
Bạch Nhược Phong cẩn thận mở cửa không phát ra tiếng động tránh việc làm cho Tô Ngọc Nhi và Tiểu Bảo thức giấc.
Bạch Nhược Phong ngắm nhìn Tô Ngọc Nhi và Tiểu Bảo một lúc lâu.
Những lúc như thế này, anh thấy trong lòng thật thoải mái và hạnh phúc.
Trước khi rời đi, Bạch Nhược Phong đến bên giường đặt lên trán Tô Ngọc Nhi một nụ hôn rồi nói: “Ngọc Nhi, em yên tâm.

Anh sẽ bảo vệ em.”
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 22: Chương 22


Sáng sớm hôm sau, Tô Ngọc Nhi tỉnh dậy vẫn còn ngái ngủ.
“Tại sao lại ở đây chứ? Không lẽ hôm qua mình đã ngủ lại sao?”
Tô Ngọc Nhi vội vàng tỉnh giấc, cô nhanh chóng rời khỏi đây.
Tô Ngọc Nhi hớt hãi chạy xuống dưới lầu, Bạch Nhược Phong và Tiểu Bảo đang ngồi vào bàn dùng bữa sáng.
“Ngọc Nhi, chạy đi đâu thế? Dùng bữa đi.” Bạch Nhược Phong nhìn thấy dáng vẻ chạy trốn của Tô Ngọc Nhi khiến anh không thể không cười.
Xém một chút nữa Tô Ngọc Nhi đã nằm uỵch xuống sàn.
Haizz! Lại phải đối mặt sao?
Tiểu Bảo cũng góp phần vào lúc này: “Chị, ăn sáng đi.”
Tô Ngọc Nhi không thể từ chối, cô đi đến bàn dùng bữa cùng hai người.
Sau khi ăn sáng, cả ba cùng rời khỏi nhà.
Tiểu Bảo không để Tô Ngọc Nhi ngồi cùng anh mà lại để cô ngồi ghế lái phụ.
Như vậy là có ý gì chứ?
Trong xe, Tiểu Bảo bắt đầu nói chuyện về vấn đề ở trường mẫu giáo.
“Sắp tới trường con sẽ tổ chức ngoại khóa, yêu cầu ba mẹ đến tham gia cùng với học sinh.”
Nói đến đây, Tiểu Bảo chồm lên nói với Tô Ngọc Nhi.
“Chị… Chị tham gia cùng em nhé!” Tiểu Bảo nũng nịu với Tô Ngọc Nhi.
“Chị không thể tham gia cùng em.” Tô Ngọc Nhi từ chối với yêu cầu của cậu bé.
Sắc mặt Tiểu Bảo liền thay đổi, từ vui vẻ chuyển sang buồn bã, Tô Ngọc Nhi rất đau khổ khi nhìn thấy cậu bé như vậy.
“Được rồi! Chị sẽ tham gia cùng em.” Tô Ngọc Nhi miễn cưỡng đồng ý.
Tiểu Bảo nghe vậy sắc mặt liền vui vẻ trở lại.
“Ngọc Nhi, cảm ơn cô đã đồng ý tham gia cùng Tiểu Bảo.” Bạch Nhược Phong cảm ơn Tô Ngọc Nhi.
“Không có gì.” Tô Ngọc Nhi lạnh lùng trả lời.
Bây giờ mà còn ngại ngùng gì nữa chứ? Bạch Nhược Phong nắm lấy tay Tô Ngọc Nhi rồi nói: “Ngọc Nhi, em đừng trốn tránh anh nữa có được không? Anh và Tiểu Bảo sẽ bảo vệ cho em.”
Tô Ngọc Nhi như bị cướp mất hồn, cô chưa kịp phản ứng đã bị Bạch Nhược Phong ôm cứng ngắt trong lòng.

Đây là thứ cảm giác kỳ quái gì đây?
Tô Ngọc Nhi bình tĩnh, thoát ra khỏi vòng tay Bạch Nhược Phong, nói lời chào rồi xuống xe.
“Sếp Bạch, cảm ơn anh đã đưa tôi đến công ty.”
Tô Ngọc Nhi gương mặt đỏ bừng bước vào công ty.

Cô gặp Tú Ái ở ngay sảnh công ty.
“Ngọc Nhi, sức khỏe cô không được tốt sao mặt lại đỏ bừng như thế?” Tú Ái nhìn thấy Tô Ngọc Nhi hơi luống cuống.
“Tôi… Tôi không sao.

Sức khỏe tôi bình thường, tôi sẽ hoàn thành tốt công việc.”
Tô Ngọc Nhi trả lời với một lương tâm tội lỗi.

Cô rất xấu hổ vì lúc nãy.
Trái ngược với cô, Bạch Nhược Phong và Tiểu Bảo đang đập tay nhau cười vui vẻ vì cảnh tượng lúc nãy.
Tiểu Bảo dơ nút like với Bạch Nhược Phong.

Anh xoa đầu Tiểu Bảo.
Sau giờ làm việc, Tô Ngọc Nhi đón Tiểu Bảo cùng nhau trở về nhà cô.
Hai người chuẩn cùng nhau chuẩn bị bữa tối, Bạch Nhược Phong đến chung cư đón Tiểu Bảo.
Ting! Ting! Ting!
Đang chuẩn bị đồ ăn trong bếp, nghe tiếng chuông Tiểu Bảo liền chạy ra mở cửa.
Chưa bao giờ cậu bé chủ động mở cửa như thế này.

Mọi khi nghe tiếng chuông cửa đều chạy trốn nhưng hôm nay lại khác.
“Sếp Bạch, tôi đã chuẩn bị xong bữa tối.

Anh ở lại dùng bữa cùng đi.” Tô Ngọc Nhi mời Bạch Nhược Phong ở lại dùng bữa.
“Được!”
Bạch Nhược Phong đồng ý, anh cởi bỏ áo vest trên ghế sofa rồi xuống bếp phụ chuẩn bị với Tô Ngọc Nhi.
Nhìn vào chắc ai cũng tưởng họ là một gia đình nhỏ hạnh phúc đây chứ!
Bạch Nhược Phong đem thức ăn dọn ra bàn, trên bàn đầy ắp những món ăn ngon.
“Hoạt động ngoại khóa sắp tới, Tiểu Bảo sẽ thi kể chuyện cô bé quàng khăn đỏ.”
Trong bữa ăn Tiểu Bảo kể về chuyện cô bé quàng khăn đỏ.
“Vậy Tiểu Bảo có thể kể cho chị nghe trước được không?”
Tiểu Bảo gật đầu.

Sau một lúc, bữa ăn cũng đã kết thúc.

Bạch Nhược Phong đưa Tiểu Bảo ra về.
Tô Ngọc Nhi dọn dẹp rửa chén bát rồi cô đi vào phòng tắm.
Sau khi tắm rửa, Tô Ngọc Nhi mở mail lên và thấy email công việc.
“Ngọc Nhi, cô hỏi sếp Bạch về kích cỡ đồ nhé!”
“Được! Tôi sẽ hỏi anh ấy.”
Tô Ngọc Nhi gửi một tin nhắn cho Bạch Nhược Phong: “Sếp Bạch, cho tôi biết về kích cỡ đồ của anh, để tôi chuẩn bị trang phục cho bữa sinh nhật.”

Bên kia Bạch Nhược Phong đang bàn việc kinh doanh cùng gia đình Bạch.
Bạch Nhược Phong nhận được tin nhắn và trả lời ngay kích cỡ cho Tô Ngọc Nhi.
Bạch Nhược Đồng cảm thấy Bạch Nhược Phong từ khi gặp được Tô Ngọc Nhi đã rất khác.
“Anh trai, Ngọc Nhi nhắn tin sao?” Bạch Nhược Đồng quay sang hỏi.

Anh quên rằng ở đây đang có ông bà Bạch.
Bạch phu nhân nghe như vậy liền hỏi: “Nhược Phong, như thế là sao?”
Bạch Nhược Phong lạnh lùng trả lời: “Chỉ là chuẩn bị trang phục để sinh nhật Tiểu Bảo.”
“Cô ta phụ trách dự án này sao?” Bạch lão gia hỏi.
“Đúng vậy! Cô ấy là người phụ trách dự án.” Bạch Nhược Phong trả lời.
Bạch phu nhân và Bạch lão gia rất tức giận với đứa con trai ngang bướng này.
“Nhược Phong, mẹ đã nói với con rằng không được dính dáng đến cô ta nữa rồi mà.

Con cãi lời mẹ sao?”
“Mẹ… Đây là chuyện riêng tư của con.”
Nói xong, Bạch Nhược Phong nhìn vào điện thoại rồi cười, Bạch Nhược Đồng không còn từ nào để diễn tả anh.
Trước giờ khi thảo luận vấn đề kinh doanh, Bạch Nhược Phong luôn chú ý lắng nghe, không bao giờ chú ý đến điện thoại.
Vậy mà hôm nay có mặt ông bà Bạch, anh ngồi nhìn điện thoại rồi cười mỉm.
Đây là dấu hiệu của những người đang yêu sao?
“Nhược Phong, con không được phép qua lại với cô ta.” Bạch phu nhân giận dữ nói.
“Xin lỗi mẹ.

Chuyện này con không thể nghe lời.”
Nói rồi, Bạch Nhược Phong bỏ lên phòng làm việc.

Để lại hai thân già tức giận ở phòng khách.
Sáng hôm sau.
Tô Ngọc Nhi đến công ty làm việc như mọi khi, hôm nay cô sẽ chuẩn bị trang phục buổi sinh nhật và đưa đến cho Bạch Nhược Phong và Tiểu Bảo mặc thử.
“Ngọc Nhi, cô nhớ đem đồ đến cho sếp Bạch và cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch thử trước nhé!” Trưởng phòng kế hoạch dặn dò Tô Ngọc Nhi.
“Tôi nhớ rồi.

Trưa nay tôi sẽ đi ngay.”
Tô Ngọc Nhi tập trung vào làm việc.
Đến buổi trưa, Tô Ngọc Nhi gọi điện cho Bạch Nhược Phong.
“Sếp Bạch, một chút nữa tôi sẽ đem đồ đến Bạch gia để anh và Tiểu Bảo mặc thử.

Nếu không thích chỗ nào tôi sẽ sửa ngay.”
“Được! Vậy đến công ty nhé.”
Bíp!
Nói xong, Tô Ngọc Nhi tắt máy, cô đang chuẩn bị đến tập đoàn Bạch gia.
Tập đoàn Bạch gia.
Tô Ngọc Nhi vào phòng làm việc của Bạch Nhược Phong.
“Sếp Bạch, đây là đồ tôi đã chuẩn bị cho anh và Tiểu Bảo cho buổi tiệc sinh nhật.”
Tiểu Bảo hào hứng lấy đồ đi thử, nhìn cậu bé rất bảnh trai và đáng yêu với bộ đồ vest nhí do chính tay Tô Ngọc Nhi chọn.
Tô Ngọc Nhi nhìn thấy Bạch Nhược Phong không thử đồ, anh vẫn mải mê với công việc của mình.
“Sếp Bạch, anh không thử đồ sao?” Tô Ngọc Nhi không hiểu hỏi.
Bạch Nhược Phong nhìn vào bộ đồ ánh mắt chê bai, xấu xí, ngạo nghễ và nói.
“Bộ đồ xấu thế này mà tôi cần phải thử sao?” Bạch Nhược Phong từ chối thử đồ.
“Sếp Bạch, ý anh là sao?”
“Không cần thử.

Đợi đến tổ chức buổi tiệc sinh nhật sẽ mặc.”
Tô Ngọc Nhi không còn để ý đến Bạch Nhược Phong, cô nhìn Tiểu Bảo rồi lấy điện thoại ra chụp một tấm hình.
Bạch Nhược Phong nghĩ rằng cô chụp chỉ để lấy kết quả rồi báo cáo với phòng kế hoạch..
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 23: Chương 23


Nhưng không, sau khi bức ảnh được chụp, Tô Ngọc Nhi đã đăng lên dòng thời gian cá nhân của cô.
Bức ảnh đã được Bạch Nhược Đồng nhìn thấy, anh chia sẻ dòng thời gian này đến Bạch Nhược Phong với tin nhắn.
“Nhược Phong, anh không thử đồ sao?”
Bạch Nhược Phong nhìn thấy hình ảnh, anh hối hận vì đã từ chối thử đồ.

Nếu không anh cũng đã được lên dòng thời gian cá nhân của Tô Ngọc Nhi.
Rất nhiều nhân viên công ty Sáng tạo Xuất Sắc đã nhìn thấy, không ngoại trừ Đường Ái Linh.
“Cô ta đúng là cao tay nhỉ.

Lấy lòng cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch, sau đó lấy lòng sếp Bạch, tiếp theo là bước chân vào Bạch gia.”
“Cô nghĩ Bạch gia sẽ chọn cô ta sao?”
Đám nhân viên bàn tán xôn xao về vấn đề này.
Đường Ái Linh càng khinh thường Tô Ngọc Nhi, nói câu nào cũng như cứa vào tim Tô Ngọc Nhi câu đó.
Tô Ngọc Nhi sau khi đem đồ để hai cậu chủ nhà họ Bạch thử đồ, cô quay lại công ty để nghỉ ngơi.
Biệt thự nhà họ Bạch.
Bạch Nhược Đồng vừa giải quyết việc ở công ty về nhà để thăm ông bà Bạch.
Bạch phu nhân và Bạch lão gia đang ngồi uống trà nhìn thấy Bạch Nhược Đồng, hai người liền đặt tách trà xuống và hỏi thăm.
“Nhược Phong, không đến cùng con sao?” Bạch phu nhân hỏi.
“Anh ấy, còn bận một số công việc vẫn còn phải giải quyết.” Bạch Nhược Phong trả lời.
Bạch lão gia có chút nghi ngờ nên hỏi: “Có thật là công việc, hay lại đang ở bên cạnh cô gái kia?”
“Ba, anh ấy đang bận giải quyết công việc ở công ty.

Nếu không tin ba có thể gọi điện đến công ty.”
“Được! Được!”
Bạch phu nhân không nhìn thấy Tiểu Bảo nên có chút thắc mắc, bà rất nhớ cháu nội yêu quý của mình.

“Phải rồi, cháu nội của mẹ đâu?”
“Mẹ, Tiểu Bảo phải nghỉ ngơi.

Sáng mai thằng bé còn phải tham gia hoạt động ở trường.”
“Cháu nội của mẹ thật ngoan.”
Bạch Nhược Đồng không biết cố tình hay sơ ý mà lại nói ra điều này.
“Sáng mai, Ngọc Nhi sẽ tham gia cùng anh con và Tiểu Bảo.”
“Nhược Phong, đồng ý để con nhỏ kia tham gia sao?”Bạch lão gia giận dữ.
Bạch Nhược Đồng gật nhẹ đầu.
Có lẽ bây giờ, Bạch Nhược Đồng đã thấy hối hận khi nói ra điều này với ông bà Bạch.

Chỉ là thuận miệng nói không ngờ lại giận dữ như vậy.
Bạch lão gia tức giận và nói: “Thằng khốn kia vậy mà lại đồng ý.

Nó có còn xem hai thân già này là cha mẹ nó không chứ?”
Bạch phu nhân sợ rằng Bạch lão gia sẽ tăng huyết áp, bà vội vàng an ủi ông: “Ông Bạch, ông cẩn thận, không huyết áp lại tăng cao đấy.”
Bạch phu nhân và Bạch lão gia bỏ qua chuyện của Bạch Nhược Phong.
“Tiểu Đồng, con xem con cũng đã lớn như vậy rồi.

Khi nào mới chịu cho mẹ đứa con dâu đây chứ?”
Cái gì đây? Sao tự nhiên đang thúc giục Bạch Nhược Phong.

Bây giờ lại chuyển mục tiêu sang Bạch Nhược Đồng chứ?
Xem ra hai thân già này đã quá thích con dâu.
“Mẹ… Con chưa có đối tượng phù hợp.”
“Vậy mẹ sẽ tìm đối tượng giúp con.” Bạch phu nhân nhìn con trai rồi mỉm cười.
“Con sẽ tự tìm.

Con xin phép đi trước.”
Bạch Nhược Phong tìm cách trốn thoát khỏi chuyện thúc giục hôn nhân này.

Khu chung cư Phú Mỹ.
Mấy ngày gần đây, Tô Ngọc Nhi đang tập trung hết năng lực của cô và kế hoạch sinh nhật của Tiểu Bảo.

Cô không muốn có bất kỳ sơ xuất nào xảy ra.
Reng! Reng! Reng!
Tiếng chuông điện thoại Tô Ngọc Nhi vang lên, cô lấy điện thoại xem, trên màn hình hiện lên dòng chữ Tiểu Bảo.

Đúng vậy, người gọi đến không ai khác chính là Tiểu Bảo.
“Chị ơi…”
“Tiểu Bảo, có chuyện gì thế?”
“Ngày mai, trường em sẽ tổ chức ngoại khóa.

Chị nhớ đến tham gia cùng đấy nhé!”
Thì ra, Tiểu Bảo gọi để nhắc Tô Ngọc Nhi ngày mai sẽ có hoạt động ngoại khóa ở trường mẫu giáo.

“Xém chút nữa chị quên mất.

Cảm ơn Tiểu Bảo đã nhắc chị.

Nhất định ngày mai chị sẽ đến.

Tiểu Bảo ngủ ngon nhé!”
Bíp!
Nói xong, Tiểu Bảo liền tắt máy, cậu bé nằm suy nghĩ đến ngày mai.

Chắc chắn sẽ là một ngày thật vui vẻ và hạnh phúc với cậu bé.
Sau khi kết thúc cuộc gọi với Tiểu Bảo, Tô Ngọc Nhi đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
Sáng hôm sau.
Chỉ mới sáu giờ sáng, chuông cửa nhà Tô Ngọc Nhi đã vang lên.

Tô Ngọc Nhi với lấy điện thoại nhìn trên màn hình chỉ mới sáu giờ sáng.
“Haizz, mới sáu giờ sáng mà ai lại bấm chuông inh ỏi thế kia?” Tô Ngọc Nhi tức giận vì bị phá giấc ngủ.
Tô Ngọc Nhi mắt nhắm mắt mở ra ngoài mở cửa, trước mắt cô là người đàn ông dáng người cao hơn 1m8, body rắn chắc, vẻ ngoài điển trai.
“Ai mà mới sáng lại bấm chuông ồn ào thế?”
Tô Ngọc Nhi bừng tỉnh khi nhìn thấy Bạch Nhược Phong đang đứng trước mặt.
Đây là tình cảnh gì chứ?
Tô Ngọc Nhi vội vã đóng cửa nhưng không kịp, Bạch Nhược Phong đã chặn cửa.
“Vẫn còn ngái ngủ sao? Chuẩn bị nhanh lên sắp đến giờ đi rồi.” Bạch Nhược Phong không khỏi nhịn cười khi thấy hình ảnh này của Tô Ngọc Nhi.
“Sếp Bạch, anh đợi tôi một lát.” Tô Ngọc Nhi vội vàng chạy vào phòng vệ sinh cá nhân rồi thay đồ.
Trong xe, Bạch Nhược Phong đưa người sang để cài dây an toàn cho Tô Ngọc Nhi nhưng đã bị cô từ chối.
“Sếp Bạch, tôi tự làm được rồi.”
Xong xuôi, Bạch Nhược Phong đưa Tô Ngọc Nhi đến biệt thự riêng của mình.
Tô Ngọc Nhi không thể hiểu được suy nghĩ của Bạch Nhược Phong, rõ ràng nói là đi ngoại khóa vậy đến biệt thự làm gì chứ?
“Sếp Bạch, sao lại đến biệt thự làm gì?” Tô Ngọc Nhi ngơ ngác hỏi.
Bạch Nhược Phong không trả lời chỉ nói: “Xuống xe đi!”
Tô Ngọc Nhi không xuống, cô ngồi im trên xe.
“Xuống xe vào trong nhà đi, mọi người đang đợi.” Bạch Nhược Phong không tức giận, anh nhắc lại lần nữa.

Tô Ngọc Nhi có chút không hiểu.

Nói là đi ngoại khóa vậy ai chờ trong nhà chứ?
Tô Ngọc Nhi lấy trong túi xách ra bản kế hoạch sinh nhật năm tuổi của Tiểu Bảo, cô đã hoàn thành xong hôm qua đưa cho Bạch Nhược Phong.
“Sếp Bạch, đây là bản kế hoạch sinh nhật Tiểu Bảo.”
Bạch Nhược Phong mở ra xem thử, anh rất thích bản kế hoạch này.
“Được! Rất tốt.

Tôi sẽ đưa cho trợ lý triển khai.”
Bạch Nhược Phong và Tô Ngọc Nhi đi vào bên trong.

Hóa ra, Bạch Nhược Phong đã chuẩn bị người để trang điểm cho Tô Ngọc Nhi để cô có thể thật xinh đẹp trong buổi ngoại khóa.
“Cô Tô, mau ngồi xuống đây đi.”
Bạch Nhược Phong dặn dò người trang điểm: “Trang điểm cho cô ấy thật xinh đẹp.”
“Được! Tôi sẽ giúp cô ấy xinh xắn nhất ngày hôm nay.

Sếp Bạch, anh yên tâm.”
Nói xong, Bạch Nhược Phong lên lầu chuẩn bị cho Tiểu Bảo.
Một lúc sau.
“Cô Tô, đã xong rồi.

Cô xem có điểm nào cần chỉnh sửa.

Tôi sẽ sửa ngay.”.
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 24: Chương 24


Bạch Nhược Phong bế Tiểu Bảo từ trên lầu đi xuống, anh bị thu hút bởi vẻ đẹp của Tô Ngọc Nhi.
Ngày thường đã đẹp rồi, hôm nay trang điểm lại xinh hơn bội lần, Bạch Nhược Phong ngắm nhìn một lúc lâu rồi mới từ từ bước xuống lầu.”
Tô Ngọc Nhi không nhận ra mình ở trong gương, cô không nghĩ vẻ đẹp son phấn lại giúp cô xinh đẹp hơn mọi khi gấp mấy lần.
Từ nhỏ đến lớn, Tô Ngọc Nhi chưa từng đụng đến những bộ quần áo mới mẻ nói chi là đụng đến son phấn.
Người trang điểm nhìn thấy Bạch Nhược Phong đi xuống cô liền nói: “Sếp Bạch, mọi thứ đã xong.”
“Được! Tiền sẽ tự chuyển vào tài khoản của cô.”
Bạch Nhược Phong đã tự tay lựa chiếc váy xinh xắn này để dành cho Tô Ngọc Nhi.
“Đi thôi! Sắp đến giờ rồi.”
Cả ba người họ cùng lên xe để đến trường mẫu giáo.
Trên đường đi, Tiểu Bảo vô cùng hào hứng với buổi hoạt động ngoại khóa này.

Cậu bé không ngừng bắt chuyện.
“Mommy, hôm nay mommy đẹp lắm!”
Mommy!
Tô Ngọc Nhi nghe từ này đã động đến chuyện buồn quá khứ của cô.
Nếu như cô giữ được đứa bé bên cạnh mình thì có lẽ bây giờ đứa bé cũng đã lớn tầm Tiểu Bảo.
Tô Ngọc Nhi rất đau khổ, chuyện này luôn là nút thắt trong lòng cô.

Cô vẫn mong có thể một ngày nào đó, cô có thể gặp lại đứa con trai mà cô đã mang nặng đẻ đau để sinh ra.
“Mommy, mommy có chuyện gì sao?” Tiểu Bảo không thấy Tô Ngọc Nhi trả lời nên hỏi.
Tô Ngọc Nhi dường như đã thoát ra khỏi suy nghĩ của chính mình.

Cô mỉm cười trả lời Tiểu Bảo.
“Em gọi chị là mommy sao?”
Tiểu Bảo gật nhẹ đầu.
Bạch Nhược Phong nắm lấy tay Tô Ngọc Nhi rồi nói: “Ngọc Nhi, em tham gia cùng Tiểu Bảo.

Không gọi bằng mẹ thì gọi bằng gì.”
Tô Ngọc Nhi rút tay ra khỏi tay Bạch Nhược Phong rồi miễn cưỡng đồng ý.
Sau thời gian ngắn chạy xe cũng đã đến trường mẫu giáo.
“Ngọc Nhi, em và Tiểu Bảo đứng đây.

Anh đi tìm chỗ đậu xe.”
“Được!”
Bạch Nhược Phong để Tô Ngọc Nhi và Tiểu Bảo đứng ở trước cổng trường, anh đi tìm chỗ đậu xe.

Hôm nay, hoạt động ngoại khóa nên sẽ rất nhiều xe, không dễ gì tìm được chỗ đậu xe.
Sau khi tìm được chỗ đậu xe, Bạch Nhược Phong bế Tiểu Bảo và nắm tay Tô Ngọc Nhi nhưng lại bị cô từ chối.
Bạch Nhược Phong nháy mắt ra hiệu cho Tô Ngọc Nhi, cô miễn cưỡng để anh nắm tay.
Nhìn rất giống một gia đình nhỏ hạnh phúc!
Trong trường mẫu giáo, Nguyên Nguyên - em gái Trịnh Sơn, đã nhìn thấy Tô Ngọc Nhi đi cùng Tiểu Bảo.
“Ai đây? Không phải là chị dâu hụt của tôi sao? Hahaha.” Nguyên Nguyên cười nhạo Tô Ngọc Nhi.
Đã năm năm trôi qua, nhưng Tô Ngọc Nhi vừa nhìn đã nhận ra Nguyên Nguyên, người mà trong suốt thời gian cô quen với Trịnh Sơn, luôn tìm cách phá hoại chuyện tình cảm của cô, luôn tìm cách gây khó dễ với cô để lấy lòng Tô Ngọc Như.
“Xin lỗi, phiền cô tránh sang một bên.” Tô Ngọc Nhi không muốn tranh luận với Nguyên Nguyên.
Nguyên Nguyên thấy Tô Ngọc Nhi im lặng, cô được nước làm tới, đổi ngược đúng sai.
“Thằng nhóc này chính là con hoang của cô và người đàn ông khác.

Cô đã phản bội anh trai tôi vì ham tiền.”
Câu nói của Nguyên Nguyên đã thu hút không ít ánh nhìn của những phụ huynh gần đó.

Mọi người đều hướng mắt về Tiểu Bảo.
“Tiểu Bảo, con đừng sợ.

Mommy sẽ bảo vệ con.” Tô Ngọc Nhi dỗ dành Tiểu Bảo.
“Chị dâu hụt à, nực cười thật đấy!” Nguyên Nguyên vẫn tiếp tục cười nhạo.
Tô Ngọc Nhi tức giận, cô không thể kìm chế được khi Nguyên Nguyên đụng đến Tiểu Bảo.

Chỉ là đứa trẻ có biết tội tình gì lại nói những lời tổn thương như vậy chứ.
Tô Ngọc Nhi tát một cái thật mạnh vào mặt Nguyên Nguyên.
Đúng lúc đó, chồng Nguyên Nguyên đi vào, cô ta giả vờ ngã nhào xuống đất để ăn vạ.
“Cô dám đánh vợ tôi?”
“Hiệu trưởng đâu, mau xuống đây nhanh.”

Chồng Nguyên Nguyên tức giận gọi hiệu trưởng đến.
“Có chuyện gì sao?” Hiệu trưởng không hiểu hỏi.
“Ông không thấy sao còn hỏi? Mau đuổi học thằng nhóc con này.”
Anh ta yêu cầu hiệu trưởng đuổi học Tiểu Bảo.
“Xin lỗi, tôi không thể làm theo yêu cầu của anh.” Hiệu trưởng từ chối yêu cầu của anh ta.
“Ông có tin, ông sẽ không còn giữ được chức hiệu trưởng trường mẫu giáo này nữa không?” Anh đe dọa hiệu trưởng trường mẫu giáo.
Bạch Nhược Phong vừa giải quyết công việc, anh bước vào và nói: “Tôi không muốn thấy những người này xuất hiện trong trường.”
“Mày là ai? Mà lại dám đuổi tao.”
Chồng Nguyên Nguyên chưa kịp nhìn mặt đã nói lớn.

Nói xong, anh mới biết Bạch Nhược Phong là người yêu cầu không muốn thấy mặt bọn họ trong trường.
“Sếp… Sếp Bạch… Là anh sao?” Chồng Nguyên Nguyên như muốn ngất xỉu ngay tại chỗ.
Xem ra hôm nay anh ta đã động nhầm người rồi.
“Sếp Bạch, tôi có mắt như mù.

Mong anh hãy tha cho tôi.”
Hiệu trưởng lập tức làm theo yêu cầu của Bạch Nhược Phong, ông gọi an ninh trường đến đưa gia đình ba người của Nguyên Nguyên ra khỏi phạm vi trường.
Trong lòng Nguyên Nguyên rất tức giận, tại sao vì con rẻ rách đó mà gia đình cô lại bị đuổi ra khỏi trường chứ?
“Chồng à, rốt cuộc người đàn ông đó là ai? Tại sao anh lại sợ hắn ta vậy chứ?”
Nguyên Nguyên giận dữ hỏi.
“Cô còn hỏi à.

Nếu không phải vì cô gây chuyện thì đâu có ra thế này đâu chứ?”
Chồng Nguyên Nguyên tức giận, mặt mày đỏ bừng rồi nói.
“Rốt cuộc hắn ta là ai chứ?”
“Chính là Bạch Nhược Phong, người đứng đầu của tập đoàn Bạch gia.

Sắp tới công ty sẽ ký kết hợp đồng với Bạch gia.

Hôm nay ra cớ sự như vậy, hỏi hợp đồng đó còn ký kết được không chứ?”
Nguyên Nguyên rất bất ngờ, cô không nghĩ Tô Ngọc Nhi lại cặp kè với Bạch Nhược Phong.
“Anh ta chính là Bạch Nhược Phong sao?”
“Cô ta sao có thể quen được anh ấy chứ?”
Gia đình Nguyên Nguyên tức giận pha chút thất vọng, lên xe rồi rời đi.
Bên trong trường mẫu giáo, Tiểu Bảo đã bắt đầu thi kể chuyện Cô bé quàng khăn đỏ.
Bên dưới, Tô Ngọc Nhi liên tục hô tên và cổ vũ Tiểu Bảo.
Bạch Nhược Phong không cảm thấy khó chịu, ngược lại còn rất vui vẻ.
Một lúc sau, ban giám khảo cuộc thi công bố kết quả.
“Giải nhất kể chuyện…”
“Giải nhất kể chuyện thuộc về Tiểu Bảo với câu chuyện Cô bé quàng khăn đỏ.”
Kết quả này sẽ làm cho người khác không vui nhưng với Tô Ngọc Nhi cô cảm thấy rất vui khi Tiểu Bảo dành được giải nhất của cuộc thi.
Tiểu Bảo vỡ òa trong kết quả này, Bạch Nhược Phong cũng không ngoại lệ.
“Tiểu Bảo tốt lắm.

Chúng ta đi ăn mừng nhé!”
Tiểu Bảo mỉm cười gật đầu đồng ý.
“Ngọc Nhi, em đi cùng luôn nhé!”
Tô Ngọc Nhi vốn định sẽ từ chối nhưng chưa kịp từ chối Tiểu Bảo đã nhìn cô với đôi mắt long lanh.
“Được!”
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 25: Chương 25


Hôm nay, Bạch Nhược Phong cho Tiểu Bảo chọn món ăn mà cậu bé yêu thích.
Tiểu Bảo liền lắc đầu và chỉ qua Tô Ngọc Nhi.
“Em muốn chị chọn quán sao?” Tô Ngọc Nhi ngơ ngác hỏi.
Tiểu Bảo gật nhẹ đầu.
Tô Ngọc Nhi suy nghĩ một lúc lâu rồi nói: “Hay là chúng ta đi ăn đồ nướng đi.”
Bạch Nhược Phong phản đối ý định của Tô Ngọc Nhi.
“Không được, đồ nướng sẽ có rất nhiều dầu mỡ.

Như vậy sẽ không tốt cho sức khỏe.

Món khác đi.”
Tô Ngọc Nhi có chút không vui, Tiểu Bảo cũng như vậy.

Cậu bé giận dỗi im lặng.
Bạch Nhược Phong hết cách cũng gật đồng ý.
Tô Ngọc Nhi liền vui vẻ trở lại, cô đập tay cùng Tiểu Bảo.
“Nhưng chỉ được ăn một ít.”
Thôi kệ! Được ăn còn hơn không.
“Đi thôi!” Tô Ngọc Nhi nắm tay Tiểu Bảo rồi chỉ về phía trước.
Bạch Nhược Phong bật cười, lắc đầu chịu thua với hai con người này.
Anh khởi động rồi lái xe rời đi.

Được một lúc, đã đến quán đồ nướng mà Tô Ngọc Nhi đã chọn.
Bạch Nhược Phong rất khó chịu khi đến những nơi như thế này.

Nơi này rất ồn ào và náo nhiệt, anh là con người hướng nội, mà người hướng nội thì sẽ không thích những nơi ồn ào, náo nhiệt như này.
Nhân viên phục vụ đưa menu ra và mời họ gọi món.
Tô Ngọc Nhi thuận miệng gọi vài ba món được cho là best seller của quán.
Sau khi dùng bữa, ba người họ chia tay nhau tại quán ăn.
“Sếp Bạch, tôi có việc phải đi trước.”
Tiểu Bảo không muốn rời xa Tô Ngọc Nhi nhưng cậu bé không thể đến nhà Tô Ngọc Nhi.

Đành miễn cưỡng tạm biệt ở quán ăn.
“Tiểu Bảo ngoan, hôm khác chúng ta lại gặp nhé!”
Tiểu Bảo gật đầu đồng ý.
“Tạm biệt sếp Bạch, tôi đi trước.”
Tô Ngọc Nhi tạm biệt Bạch Nhược Phong và Tiểu Bảo rồi rời đi.
Bạch Nhược Phong cảm thấy Tiểu Bảo được Tô Ngọc Nhi đối xử tốt hơn anh nên có chút ghen tị.
“Tiểu Bảo, sao con lại được quan tâm như vậy chứ?”
“Ba ghen tị sao?”
“Ai mà thèm ghen tị với con chứ?”
Bạch Nhược Phong bế Tiểu Bảo vào trong xe rồi lái xe rời đi.
Khu chung cư Phú Mỹ.
Sau khi rời khỏi quán ăn, Tô Ngọc Nhi đã trở về chung cư của mình.

Cô thả người trên chiếc giường rộng lớn của mình.
Tô Ngọc Nhi suy nghĩ về những ngày qua.

Thật sự nó giống như một giấc mơ đối với cô.
Chuyện quá khứ năm năm trước, cô đã cố gắng chôn vùi nó tận đáy lòng nhưng kể từ khi gặp lại Tô Ngọc Như và Trịnh Sơn.

Không ngày nào cô không nghĩ tới nó.
Tô Ngọc Nhi rất nhớ đứa con trai bé bỏng của mình, cô cảm thấy rất hối hận vì đã không giữ được đứa bé.
Tô Ngọc Nhi không muốn đắm chìm vào suy nghĩ, cô đi vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ rồi vùi đầu vào công việc.
Bên kia, Bạch Nhược Phong và Tiểu Bảo hôm nay sẽ quay về biệt thự nhà họ Bạch theo yêu cầu của Bạch phu nhân.
“Tiểu Bảo, đã chuẩn bị xong cả chưa?”
Có vẻ Tiểu Bảo không muốn đến đó cho lắm, cậu bé buồn bã không muốn rời đi.
“Tiểu Bảo, ba biết con không muốn nhưng đây là yêu cầu của ông bà nội, con không thể không đi.”
Tiểu Bảo miễn cưỡng lên xe.
Bạch Nhược Phong ổn định khởi động rồi lái xe rời đi.

Sau hơn 1 tiếng đồng hồ đi xe, Bạch Nhược Phong và Tiểu Bảo cũng đã đến nơi.
Biệt thự nhà họ Bạch.
Nghe tiếng xe dừng lại trong sân, một người con gái dáng người nhỏ nhắn, gương mặt cũng tương đối, đôi chân dài thon thả bước ra chào đón họ.
“Nhược Phong…” Người đó chính là Từ Bảo Tú - tiểu thư nhà họ Từ, ứng cử viên con dâu sáng giá được Bạch phu nhân yêu quý.
Bạch Nhược Phong nhìn thấy Từ Bảo Tú, gương mặt anh lạnh lùng bước vào trong nhà không một lời chào hỏi.
Từ Bảo Tú cảm thấy có chút hụt hẫng khi Bạch Nhược Phong ngó lơ cô.

Cô chuyển mục tiêu sang lấy lòng Tiểu Bảo.
“Tiểu Bảo, dễ thương quá đi.”
Tiểu Bảo không một chút biểu cảm, cậu bé đi lướt qua Từ Bảo Tú vào trong nhà.
“Đồ nhóc ranh này! Đợi đến khi tao vào được Bạch gia, mày sẽ biết tay tao.” Từ Bảo Tú lèm bèm một mình rồi đi vào trong nhà.
“Nhược Phong con đã nhìn thấy Bảo Tú chưa? Con bé đã đến đây từ rất sớm để chuẩn bị những món con thích đấy.”
Bạch phu nhân đang ngồi xem tivi ở phòng khách nhìn thấy Bạch Nhược Phong bà liền hỏi.
“Con thấy rồi.”
“Bảo Tú, mau lại đây ngồi đi con.” Bạch phu nhân gọi Từ Bảo Tú đến ghế sofa ngồi.
Từ Bảo Tú không đến gần Bạch phu nhân, cô đi sang vị trí Bạch Nhược Phong ngồi.
Thấy vậy, Bạch Nhược Phong liền nhích sang một bên.
Từ Bảo Tú lấy món quà đã chuẩn bị sẵn từ trước đó cho Tiểu Bảo.
“Tiểu Bảo, đây là quà dì đã đem từ Mỹ về cho con đấy!”
Tiểu Bảo như phớt lờ món quà của Từ Bảo Tú, cậu bé không thèm nhìn một cái.
Trong lòng Tiểu Bảo và Bạch Nhược Phong, bây giờ chỉ có duy nhất một người chính là Tô Ngọc Nhi, không ai có thể thay thế cô.
Từ Bảo Tú rất tức giận khi bị Bạch Nhược Phong và Tiểu Bảo ngó lơ.
“Tiểu Bảo, sang đây ngồi với bà nội.” Bạch phu nhân gọi Tiểu Bảo sang chỗ bà.
Cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch rất thông minh, biết được Bạch phu nhân gọi cậu sang để Từ Bảo Tú có thể ngồi gần Bạch Nhược Phong hơn.

Tiểu Bảo lắc đầu không đồng ý.
“Tiểu Bảo, hôm nay con kể chuyện đạt giải gì thế?”

“Dạ, giải nhất.”
“Tiểu Bảo giỏi quá.

Đúng là Bạch gia rất may mắn khi có một đứa cháu như con.”
Bạch phu nhân quay sang nói chuyện với Bạch Nhược Phong về vấn đề công việc.
“Nhược Phong, Bảo Tú chỉ vừa từ Mỹ bay về.

Hay là con sắp xếp cho con bé một vị trí công ty mình đi.”
Bạch phu nhân đã ra yêu cầu, Bạch Nhược Phong không có lý do để từ chối, anh gật đầu đồng ý và sẽ sắp xếp một công việc cho Từ Bảo Tú trong công ty.
Từ Bảo Tú cơ hội đã đến, cô không thể đánh mất.

Cô nói lời cảm ơn với Bạch Nhược Phong.
“Nhược Phong, em cảm ơn anh.”
“Không có gì.” Bạch Nhược Phong đáp trả lạnh nhạt.
Quản gia Tần đã chuẩn bị xong bữa ăn, bà mời mọi người dùng bữa tối.
“Bà chủ, bữa ăn đã chuẩn bị xong.

Mọi người đã có thể dùng bữa.”
“Nào! Nào, vào trong dùng bữa đi.”
“Nhược Phong, anh và Tiểu Bảo cùng dùng bữa luôn nhé!”.
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 26: Chương 26


Sau khi dùng bữa, Bạch phu nhân và Bạch lão gia yêu cầu: “Nhược Phong, cũng trễ rồi, con đưa Bảo Tú về đi.

Thân con gái một mình đi sẽ không an toàn.”
Tiểu Bảo không đồng ý.

Nếu có đi cậu bé sẽ đi cùng Bạch Nhược Phong.
“Tiểu Bảo, con ở lại đây với ông bà.”
Tiểu Bảo buồn bã bỏ lên phòng khách.
Với yêu cầu của Bạch phu nhân, Bạch Nhược Phong và Từ Bảo Tú đã rời khỏi biệt thự nhà họ Bạch cùng nhau.
Trên đường đi, Từ Bảo Tú bắt chuyện để nói với Bạch Nhược Phong rất nhiều.

Nhưng tất cả đều nhận lại sự lạnh lùng và thờ ơ từ anh.
Từ Bảo Tú cảm thấy rất lạc lõng ngay lúc này.
Hơn 30 phút lái xe, cũng đã đến nhà Từ Bảo Tú.
“Nhược Phong, cũng đã đến nhà em rồi.

Hay là anh vào nhà em uống nước một lát rồi hẵng về.”
“Tôi còn có việc phải đi.”
Bạch Nhược Phong đã từ chối và lái xe rời đi.
Từ Bảo Tú rất tức giận và cô thề rằng: “Lần này trở lại, tôi nhất định sẽ làm mọi cách để vào Bạch gia.

Đến lúc đó xem anh và thằng nhóc ranh kia có còn ngó lơ tôi như bây giờ không.”
Từ Bảo Tú đi vào trong nhà.
Ngày hôm sau.

Công ty Sáng tạo Mới.
Phòng kế hoạch hôm nay có tổ chức một cuộc họp về việc hợp tác với tập đoàn Yunshang và yêu cầu nhân viên phải đưa ra một kế hoạch tốt nhất.
Sau cuộc họp, mọi người ai cũng tập trung chuẩn bị vào kế hoạch mới.

Không ngoại trừ Tô Ngọc Nhi.
Tô Ngọc Nhi đang tập trung hết năng lực vào kế hoạch này, cô đang suy nghĩ cách để quảng bá kế hoạch như thế nào và kinh phí là bao nhiêu.
Tô Ngọc Nhi bận đến tối tăm mặt mày, cô quên luôn cả Tiểu Bảo đang hằng ngày chờ cô, cô quên luôn cả những bữa ăn.
Reng! Reng! Reng!
Tô Ngọc Nhi đang tập trung làm việc, tiếng chuông điện thoại vang lên, người gọi đến không ai khác chính là Tiểu Bảo.
“Alo, Tiểu Bảo.”
“Có phải chị đang làm việc ngoài ngờ không?”
Lúc này, Tô Ngọc Nhi nhìn đồng hồ đã 7 giờ tối, cô nhìn xung quanh, mọi người đã về từ lúc nào.

Văn phòng rộng lớn chỉ còn duy nhất mình cô.
“Tiểu Bảo đừng lo.

Chị phải lên kế hoạch cho dự án sắp tới.”
Tiểu Bảo tắt máy, cậu bé rất muốn đến gặp Tô Ngọc Nhi nhưng đã quá trễ cậu không thể tự ý rời khỏi nhà một mình.
Sau khi làm việc, Tô Ngọc Nhi bước ra khỏi công ty.

Cô đi tìm một quán ăn gần đó để lót bụng.
Tô Ngọc Nhi nhìn thấy Bạch Nhược Phong ở phía trước mặt, cô rất muốn gặp anh.

Nhưng…
Vài giây sau đó, Từ Bảo Tú bước ra từ trong xe đã làm cho Tô Ngọc Nhi hiểu lầm, suy nghĩ gặp Bạch Nhược Phong liền bị dập tắt.
Cô cảm thấy hai người họ thật xứng đôi, thật đẹp.

Tô Ngọc Nhi có chút buồn bã.
Tô Ngọc Nhi ghé vào quán ăn gần đó dùng bữa rồi trở về nhà.
Bên kia đường, Từ Bảo Tú muốn mời Bạch Nhược Phong đi ăn tối nhưng đã bị anh từ chối, một chút tức giận xen lẫn một chút thất vọng.
“Nhược Phong, em mời anh ăn tối có được không?”
“Xin lỗi, tôi còn có việc.”
Sau khi từ chối, Bạch Nhược Phong đã rời đi.
Khu chung cư Phú Mỹ.
Tô Ngọc Nhi quay trở về nhà, cô thả người trong bồn tắm và suy nghĩ với đống suy nghĩ hỗn độn trong đầu.
Tô Ngọc Nhi cảm thấy dạo gần đây cuộc đời đối xử với cô quá khắc nghiệt, hết chuyện này lại đến chuyện kia.

Cô chia thể giải quyết ổn thỏa một việc nào.
Tô Ngọc Nhi bừng tỉnh khỏi một mớ suy nghĩ hỗn độn, cô vùi đầu vào công việc để g**t ch*t thời gian.
Cả một đêm dài cô không thể chợp mắt, cô làm việc đến gần sáng lại ngủ gục trên bàn làm việc.
Ngày hôm sau.
Một ngày làm việc mới lại bắt đầu, Tô Ngọc Nhi đến công ty làm việc như mọi ngày.
Tô Ngọc Nhi cố gắng làm thật nhiều việc để không có thời gian nghĩ đến cảnh tượng tối hôm qua.

“Ngọc Nhi, cô có làm sao không đấy?” Tú Ái nhìn sắc mặt Tô Ngọc Nhi không được tốt nên hỏi.
Buổi trưa, vì quá buồn ngủ, Tô Ngọc Nhi đi pha một tách trà để giúp cô tỉnh táo hơn nhưng không để ý trà đã tràn ra ngoài.
“Tôi xin lỗi.

Tôi sơ ý quá.

Tôi sẽ dọn dẹp lại sạch sẽ.” Tô Ngọc Nhi đáp lại trong sự bối rối.
“Không cần đâu.

Tôi thấy sắc mặt cô không được tốt cho lắm.

Có chuyện gì sao?”
“Tôi không sao.

Tú Ái, cảm ơn chị đã quan tâm.

Tôi quay về tiếp tục công việc đây.”
Tô Ngọc Nhi nói rồi rời đi.
Sau giờ làm việc.
Tô Ngọc Nhi trở về nhà đã nhìn thấy Bạch Nhược Phong và Tiểu Bảo đợi sẵn cô ở trước nhà.
“Lại đến sao.” Tô Ngọc Nhi lẩm nhẩm rồi tiến lại.
Tiểu Bảo nhìn thấy Tô Ngọc Nhi, cậu bé liền chạy đến ôm cô bằng vòng tay nhỏ bé của cậu.
“Chị về rồi.”
“Tiểu Bảo, em đến chơi với chị sao?”
Tiểu Bảo mỉm cười gật đầu.
“Đi, chị bế em vào trong nhà.”
Tô Ngọc Nhi bế Tiểu Bảo đi vào trong nhà, cô bỏ qua sự tồn tại của Bạch Nhược Phong.

Anh cũng nhanh chân đi vào trong.
Tô Ngọc Nhi chuẩn bị bữa tối, Bạch Nhược Phong vào bếp phụ giúp nhưng đã bị từ chối.

“Ngọc Nhi, tôi giúp cô chuẩn bị bữa tối.”
“Không cần.” Tô Ngọc Nhi lạnh lùng nói.
Bạch Nhược Phong xắn tay áo vào bếp phụ giúp nhưng lại bị từ chối.
Nói xem, anh có còn giống tư cách Tổng tài mà bao nhiêu cô gái yêu thích không đây.
Bao nhiêu cô gái vây quanh Bạch Nhược Phong, anh không để ý tới nhưng anh lại say đắm Tô Ngọc Nhi.
Rốt cuộc Tô Ngọc Nhi có chỗ nào để anh say đắm như vậy chứ?
Trong bữa ăn, Tô Ngọc Nhi không một tiếng nói, cô im lặng như người xa lạ.
“Ngọc Nhi, cô ăn cái này đi.” Bạch Nhược Phong gắp thức ăn bỏ vào chén cho Tô Ngọc Nhi.
“Không cần anh gắp.

Tôi tự mình gắp được.”
Tô Ngọc Nhi đã từ chối ý tốt của anh.
Bạch Nhược Phong nhìn thấy được Tô Ngọc Nhi đang cố tình xa lánh và thờ ơ với anh.

Tiểu Bảo hồn nhiên không nhận ra được điều này.
“Chị, chúng ta đi dạo đi.”
“Tiểu Bảo, chị còn rất nhiều việc phải giải quyết.

Hôm khác chị sẽ đưa em đi bù nhé!”
Điều này làm cho Tiểu Bảo rất buồn.
Tô Ngọc Nhi tiễn Bạch Nhược Phong và Tiểu Bảo xuống dưới cầu thang.
“Tiểu Bảo ngoan, hôm khác chị sẽ dẫn Tiểu Bảo đi dạo bù nhé!”
Tiểu Bảo gật đầu đồng ý, còn đưa tay móc ngoéo với Tô Ngọc Nhi..
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 27: Chương 27


Vài ngày tới, Tô Ngọc Nhi rất bận rộn với kế hoạch của tập đoàn Yunshang, cô không còn để ý đến bất cứ thứ gì.
“Tiểu Bảo, đã xảy ra chuyện gì với con?”
“Chị ấy đã ba ngày rồi không liên lạc.”
Trong khi Tô Ngọc Nhi đang rất bận rộn với công việc, bên này Tiểu Bảo đang rất buồn bã và giận dữ.

Cậu bé đã lầm lì trong những ngày Tô Ngọc Nhi bận rộn.
“Tiểu Bảo, con đừng buồn.

Chú sẽ giúp con.”
“Chú nói thật chứ?”
“Tiểu Bảo, chú có bao giờ gạt con đâu chứ.”
Nói đến đây Bạch Nhược Đồng có chút áy náy, vì lần trước đã đùa giỡn với Tiểu Bảo khiến cho cậu bé tự nhốt mình trong phòng rất lâu.
Bạch Nhược Đồng tắt máy và gọi một cuộc điện thoại cho Tú Ái.
“Tú Ái…”
“Anh Đồng, có chuyện gì cần căn dặn.”
“Công ty rất nhiều việc sao?”
“Đúng vậy, công ty vừa ký hợp đồng với Yunshang.

Mọi người đều tập trung vào nó.”
“Cô sắp xếp cho Ngọc Nhi đến Bạch gia để thảo luận về vấn đề hợp tác.”
“Được!”
Bạch Nhược Đồng tắt máy, Từ Bảo Tú đi đến và hỏi về Bạch Nhược Phong.
“Nhược Đồng, dạo gần đây em thấy Nhược Phong có vẻ không thoải mái.

Có chuyện gì sao?”
Bạch Nhược Đồng đọc thấu được suy nghĩ của Từ Bảo Tú nên không trả lời.
“Tôi không biết.”
Bạch Nhược Đồng trả lời lạnh lùng rồi rời đi.
Từ Bảo Tú lạc lõng trong khoảng thời gian này, cô rất chán ghét cái gia đình họ Bạch này.

Nhưng vì để được làm con dâu nhà họ Bạch, cô sẽ cắn răng chịu đựng.
Vào buổi chiều.
Tú Ái đi vào phòng kế hoạch và yêu cầu Tô Ngọc Nhi đến Bạch gia theo sự sắp xếp của Bạch Nhược Đồng.
“Ngọc Nhi, cô thay mặt tôi đến Bạch gia để thảo luận về vấn đề hợp tác nhé!”
Tô Ngọc Nhi rất bất ngờ với yêu cầu này.
“Tú Ái, tôi vẫn chưa hoàn thành dự án với Yunshang.

Chị có thể để người khác đi thay tôi được không?”
Tú Ái liên tục thuyết phục Tô Ngọc Nhi.
“Ngọc Nhi, cô là người phù hợp nhất để đi thảo luận.”
Haizz! Rõ ràng là càng trốn tránh lại càng dễ gặp.
Tô Ngọc Nhi chỉ có thể cắn răng chịu đựng để đến Bạch gia thảo luận về vấn đề hợp tác.
Tập đoàn Trịnh thị.
Trịnh Sơn đang tìm cách đối phó với hợp đồng dự án Bạch gia với mức tiền 500 triệu nhân dân tệ.

Kể từ khi mua lại công ty Sáng tạo Xuất Sắc đến bây giờ cũng đã hơn 1 tháng nhưng Trịnh Sơn vẫn chưa thể hợp tác cùng Bạch gia.
Gia đình họ Trịnh và gia đình họ Tô đang tìm cách đối phó, nhưng không thể tìm được cách nào.
Cuối cùng, Trần Cẩm Tú và bà Trịnh đã yêu cầu Trịnh Sơn thuyết phục Tô Ngọc Nhi.
“Trịnh Sơn hay là con thử thuyết phục Tô Ngọc Nhi đi.”
“Không được.”
Trịnh Sơn đã nghiên cứu rất lâu, anh ta lấy một tập tài liệu về tập đoàn Di Shen và đưa cho mọi người xem về dự án này.
“Nếu như chúng ta có thể hợp tác với Di Shen, chúng ta có thể lấy lại số tiền tổn thất trước đó phần trăm rất cao.

Lần này, Bạch gia cũng sẽ tham gia vào vấn đề hợp tác này.”
Tô Đại Thành nói: “Vậy chúng ta phải đẩy nhanh tiến độ thuyết phục Tô Ngọc Nhi để có thể ký kết hợp đồng này.”
“Không cần.

Chúng ta sẽ trực tiếp tấn công mạnh tay với Tô Ngọc Nhi.

Như vậy mới có thể chèn ép Bạch gia trong hợp đồng ký kết lần này.”
“Được! Trịnh Sơn con cứ lên kế hoạch, mọi việc còn lại ta sẽ lo liệu.” Tô Đại Thành nói rất dõng dạc.
“Được! Con sẽ tiến hành ngay.”
Công ty Sáng tạo Mới.

Tô Ngọc Nhi sau khi làm việc xong, cô vừa ra khỏi công ty đã nhìn thấy Tiểu Bảo và Bạch Nhược Phong đã đợi sẵn.
Nhiều ngày không gặp, cô cũng có cảm giác trống vắng nhưng khi hình ảnh Bạch Nhược Phong đi cùng Từ Bảo Tú cô lại vô cùng buồn bã và thất vọng.
“Chị ơi…” Tiểu Bảo chạy về phía Tô Ngọc Nhi.
“Tiểu Bảo, có chuyện gì thế?” Tô Ngọc Nhi nhẹ nhàng hỏi.
“Tiểu Bảo, có điều bất ngờ dành tặng cho chị.”
“Điều gì thế? Tiểu Bảo làm chị tò mò quá đó.”
Bạch Nhược Phong mở cửa xe cho Tô Ngọc Nhi.
“Cảm ơn sếp Bạch.” Tô Ngọc Nhi nói lời cảm ơn rồi bước lên xe.
Trong xe, Bạch Nhược Phong nói rằng: “Ngọc Nhi, Tiểu Bảo đã chuẩn bị món quà bất ngờ cho cô đó.”
Tô Ngọc Nhi phớt lờ lời nói của Bạch Nhược Phong.
Bạch Nhược Phong lái xe đến một bờ biển, đã có du thuyền đợi sẵn ở đó.
“Tại sao lại đến đây?” Tô Ngọc Nhi thấy lạ và hỏi.
“Buổi tiệc sinh nhật đã được hoàn thành.” Tiểu Bảo trả lời.
“Ở trên du thuyền sao?”
Tiểu Bảo mỉm cười gật đầu.
Wow! Đúng là cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch có khác ha.

Sinh nhật năm tuổi lại được tổ chức trên du thuyền to lớn như vậy.
Tô Ngọc Nhi nhớ lại đứa con bé bỏng của cô, cô không biết sinh nhật của đứa bé có được tổ chức như thế này không?
“Chị ơi…” Tiểu Bảo nhìn thấy Tô Ngọc Nhi đứng sững nên cậu bé lay tay cô và gọi.
“Sao thế Tiểu Bảo?”
“Chị có chuyện gì sao?”
“Không, có chuyện gì được chứ.”
Tiểu Bảo nắm tay Tô Ngọc Nhi đi về phía du thuyền.
Tô Ngọc Nhi không ngờ rằng bản kế hoạch và rất nhiều suy nghĩ của cô dành cho sinh nhật Tiểu Bảo lại tuyệt vời như vậy.
Bạch Nhược Phong còn chưa người trang trí các con robot và rất nhiều nhân vật hoạt hình được tô điểm trên du thuyền.

Như vậy làm cho du thuyền trở nên càng sinh động và đẹp hơn.
Bạch Nhược Phong đã đặt sẵn bàn ăn trên du thuyền.

Anh và Tiểu Bảo muốn tạo một bất ngờ cho Tô Ngọc Nhi.
“Ngọc Nhi, cô thấy sao? Đẹp chứ?”
“Rất đẹp.

Tôi không nghĩ bản kế hoạch của tôi lại xuất sắc như vậy.”
Tô Ngọc Nhi tự khen bản thân mình.
Vừa dùng bữa tối vừa ngắm sao trên trời rất thú vị thêm vào đó tiếng sóng vỗ nghe rất êm tai.
Sau khi dùng bữa cũng đã quá trễ, Bạch Nhược Phong đưa ra yêu cầu.
“Ngọc Nhi, chúng ta ở lại đây một hôm.

Sáng mai sẽ quay về.”
Tô Ngọc Nhi suy nghĩ đắn đo rồi miễn cưỡng đồng ý.
Kết thúc bữa tối, Tô Ngọc Nhi đưa Tiểu Bảo vào phòng và cho cậu bé ngủ.
Trong lúc ngủ, Tiểu Bảo có nằm mơ và gọi lớn: “Xác ướp, xác ướp…”
Điều này làm cho Tô Ngọc Nhi cảm thấy rất khó chịu.
Tô Ngọc Nhi không buồn ngủ, cả ngày chưa thay đồ khiến cô rất khó chịu.

Tô Ngọc Nhi ngâm mình vào bồn tắm, không may bị ướt tóc.
Sau khi tắm xong, Tô Ngọc Nhi đi ra ngoài có gió để có thể nhanh khô, nhưng khi ra ngoài cô lại bắt gặp Bạch Nhược Phong đang xử lý công việc ở boong tàu.
“Ngọc Nhi, cô không ngủ sao?”
“Tôi cảm thấy hơi ngột ngạt nên muốn hít thở một chút khí biển.”
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 28: Chương 28


Bạch Nhược Phong muốn uống rượu cùng Tô Ngọc Nhi.
“Ngọc Nhi, uống một chút nhé!” Bạch Nhược Phong nâng chai rượu vang trên bàn rồi nói.
“Tôi không uống.” Tô Ngọc Nhi thẳng thắn từ chối.
“Ngọc Nhi, uống một chút sẽ làm cô dễ ngủ hơn đấy.”
Tô Ngọc Nhi thấy cũng thú vị, cô cũng muốn thử cảm giác uống rượu trên boong tàu và ngồi ngắm biển.
“Được, vậy tôi uống cùng anh.”
Bạch Nhược Phong mở nắp rượu vang rót đều hai ly rồi nâng ly mời Tô Ngọc Nhi.
“Ngọc Nhi, uống một chút đi.”
Tô Ngọc Nhi nâng ly và uống cạn ly này, hơi rượu cay xè khiến cô có chút khó chịu.
Hết ly này rồi lại rót ly khác, Bạch Nhược Phong và Tô Ngọc Nhi vừa uống vừa nói chuyện.

Thời gian trôi qua một cách vô thức.
Gió biển ùa vào mang một chút khe lạnh, Tô Ngọc Nhi lại không đem theo áo ấm, Bạch Nhược Phong nhân cơ hội lấy thân hình to lớn, rắn chắc che chở cho Tô Ngọc Nhi.
“Chắc cũng đã trễ rồi, tôi vào phòng nghỉ trước.”
Tô Ngọc Nhi ý thức được thời gian không còn sớm, cô muốn quay về phòng nghỉ ngơi.
“Được! Tôi đưa cô vào.” Bạch Nhược Phong ngỏ ý muốn đưa Tô Ngọc Nhi về phòng.
“Không cần, không cần.

Tôi tự vào được.”
Tô Ngọc Nhi vừa nói vừa quơ tay loạn xạ, chắc hẳn cô đã say.
Tô Ngọc Nhi bước đi loạn xạ trong vô thức được mấy bước, cô đã ngã vào người Bạch Nhược Phong.

Cú té ngã, mặt đối mặt, Bạch Nhược Phong có chút bối rối, anh không biết phải làm gì.
Bạch Nhược Phong và Tô Ngọc Nhi, bốn mắt nhìn nhau, anh nhẹ nhàng đưa tay choàng qua sau cổ Tô Ngọc Nhi rồi từ từ đặt lên môi cô một nụ hôn.
Tô Ngọc Nhi bất ngờ, cô đỏ mặt, có chút xấu hổ.
Phút trước vốn còn đang xấu hổ, giây sau đã chủ động hôn anh.

Bạch Nhược Phong ngây người ra, đôi mắt đen thẩm của anh có chút rung động, nhưng liền trở lại tĩnh lặng.
“Bạch Nhược Phong, anh là đồ đáng ghét!” Tô Ngọc Nhi nói trong cơn say.
Bạch Nhược Phong có chút không hiểu, anh nhẹ nhàng hỏi: “Bạch Nhược Phong, đã làm gì cô sao?”
Tô Ngọc Nhi không ý thức được, rượu vào lời ra, cô nói một cách thật lòng: “Tôi nhìn thấy anh ta đi cùng một người phụ nữ xinh đẹp.

Tại sao vậy chứ? Tôi không đẹp sao?”
Tô Ngọc Nhi vừa nói, đôi mắt đã ướt đẫm.
Người đời có câu khi say người ta sẽ nói những điều thật lòng.
Chẳng lẽ…
“Không, không.

Cô xinh đẹp lắm.”
Bạch Nhược Phong đã hiểu ra lý do vì sao bữa giờ Tô Ngọc Nhi trốn tránh và có thái độ thờ ơ với anh.
Tô Ngọc Nhi hôn rất vụng, chẳng hề có một chút kỹ năng nào.

Sau khi tách khỏi môi Bạch Nhược Phong, trên đôi gò má ửng hồng liền lăn xuống từng giọt nước trong suốt như thủy tinh.
Bạch Nhược Phong lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt của Tô Ngọc Nhi.

Sau đó, anh từ từ đặt nụ hôn lên môi cô.
Nụ hôn không quá vồ vập, m*t nhẹ cánh môi dưới mềm mại, bàn tay vuốt nhẹ gương mặt của cô.

Không hề có bất kỳ động tác dung tục nào khác.
Cứ như vậy, Bạch Nhược Phong và Tô Ngọc Nhi ôm nhau ngồi trên boong tàu.
Thời gian cứ như vậy mà trôi qua, Tô Ngọc Nhi cũng đã thoát khỏi cơn say rượu.
Tô Ngọc Nhi định hình và thoát khỏi vòng tay của Bạch Nhược Phong.
“Sếp Bạch, tôi quay về phòng trước.”
Sau đó, Tô Ngọc Nhi quay trở về phòng, cô không nhớ được những chuyện mình đã làm trong lúc say, lại còn nằm trong vòng tay Bạch Nhược Phong nữa chứ.
Khoảnh khắc lúc nãy vẫn còn đọng lại trong tâm trí của Bạch Nhược Phong.

Sau khi Tô Ngọc Nhi rời đi, anh vẫn ngồi đó một mình và nhớ lại những lời nói trong lúc say của Tô Ngọc Nhi.
Chẳng lẽ Tô Ngọc Nhi đã có tình cảm với Bạch Nhược Phong?
Tô Ngọc Nhi ghen khi thấy Bạch Nhược Phong đi cùng Từ Bảo Tú sao?

Sáng hôm sau.
Bình minh là khoảng thời gian rất đẹp và ấm áp trong ngày khi mặt trời bắt đầu mọc lên trên chân trời.

Khi mặt trời mọc lên, không khí trở nên trong lành và tươi mát hơn, cảnh quan xung quanh trở nên rực rỡ hơn.
Ngắm bình minh trên biển cũng là một điều thú vị.
Tiểu Bảo đã thức dậy.

Cậu bé chạy đi tìm Tô Ngọc Nhi.
“Chị ơi…”
“Chị đâu rồi…”
Tô Ngọc Nhi dường như nghe được tiếng gọi của Tiểu Bảo, cô tỉnh giấc và đi tìm Tiểu Bảo.
“Tiểu Bảo…”
Nghe tiếng gọi của Ngọc Nhi, Tiểu Bảo chạy đến chỗ cô ấy.
“Em dậy sớm thế? Sao không ngủ thêm chút nữa?”
Tiểu Bảo lắc đầu và chỉ tay về hướng mặt trời mọc.
“Em muốn ngắm bình minh sao?” Tô Ngọc Nhi nhìn theo hướng tay Tiểu Bảo và hỏi.
Tiểu Bảo mỉm cười rồi gật đầu.
“Tiểu Bảo, em chạy đi đâu thế? Cẩn thận không bị té ngã.”
Cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch nhanh chóng chạy đi gọi Bạch Nhược Phong thức dậy.
“Ba ba…” Tiểu Bảo gọi lớn.
Bạch Nhược Phong thức giấc, anh nhìn giờ qua điện thoại rồi nói: “Tiểu Bảo, con dậy sớm thế?”
“Tiểu Bảo muốn ngắm bình minh.” Tiểu Bảo chỉ tay về phía trước.
Bạch Nhược Phong nhìn ra được Tiểu Bảo rất khác mọi ngày.

Mọi khi ngủ đến giờ ăn sáng vẫn chưa dậy.

Vậy mà hôm nay lại dậy muốn ngắm bình minh.

Rốt cuộc là có ý gì đây?
Tiểu Bảo đang muốn tác hợp Bạch Nhược Phong với Tô Ngọc Nhi sao.
“Được rồi!” Bạch Nhược Phong chiều theo ý của Tiểu Bảo.
Sau khi ngắm bình minh, ba người họ cùng nhau dùng bữa sáng trên du thuyền.
Bữa sáng hôm nay rất đơn giản chỉ với món trứng ốp la và ly sữa nóng.

Tuy đơn giản nhưng đối với Bạch Nhược Phong và Tiểu Bảo rất ấm áp và hạnh phúc khi đang ngồi cùng Tô Ngọc Nhi.
Reng! Reng! Reng!
Tô Ngọc Nhi đang dùng bữa sáng, tiếng chuông điện thoại cô reo lên.

Là cuộc gọi từ trưởng phòng kế hoạch.
“Ngọc Nhi, hôm nay cô đến công ty có việc nhé!”
“Được! Tôi đến ngay.”
Hôm nay là thứ bảy đáng lẽ ra phải được nghỉ ngơi, sao lại phải lên công ty thế này.
Tô Ngọc Nhi có chút không vui nhưng cô vẫn đồng ý đến công ty.
“Ngọc Nhi, có chuyện gì sao?”
“Tôi phải đến công ty.”
“Nhưng hôm nay là thứ bảy, lẽ ra phải được nghỉ ngơi chứ?”
“Đúng là như vậy nhưng chắc có lẽ công ty có việc gấp cần tôi giải quyết.”
Và thế là bữa ăn kết thúc tại đây, Bạch Nhược Phong và Tiểu Bảo đưa Tô Ngọc Nhi đến công ty.
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 29: Chương 29


Trước khi rời đi, Bạch Nhược Phong để lại lời nhắn rồi rời đi: “Tối nay, tôi bận đi dự tiệc.

Có lẽ sẽ không đưa Tiểu Bảo sang chơi với cô.”
Tô Ngọc Nhi gật đầu rồi đi vào công ty.
Cô tập trung vào công việc đến tận bốn giờ chiều.
Bạch Nhược Đồng đến công ty và gọi điện Tô Ngọc Nhi.
“Ngọc Nhi, tôi đang đợi chị dưới sảnh công ty.”
“Có chuyện gì sao?” Tô Ngọc Nhi có chút không hiểu nên hỏi.
“Tôi đợi chị bên ngoài.”
Nói xong, Bạch Nhược Đồng liền tắt máy.

Anh ở trong xe ngồi chờ.
Sau khi hoàn thành công việc, Tô Ngọc Nhi ra cổng công ty đã nhìn thấy Bạch Nhược Đồng đang đợi cô.
“Anh Đồng, có chuyện gì sao?” Tô Ngọc Nhi có chút khó chịu hỏi.
“Tôi sẽ đưa chị đến thẩm mỹ viện để chị được xinh đẹp nhất trong hôm nay.”
“Ý anh là sao? Tôi không hiểu.”
“Tối nay tôi có một buổi tiệc và cần một đối tác nữ.”
Tô Ngọc Nhi chần chừ suy nghĩ một lúc lâu rồi gật đầu đồng ý.

Cô mở cửa bước lên xe.
Sau khi ổn định, Bạch Nhược Đồng khởi động rồi lái xe rời đi.
Được một lúc lái xe cũng đã đến thẩm mỹ viện Xuân Hương.

“Chị xuống xe đi.”
Bạch Nhược Đồng mở cửa xe cho Tô Ngọc Nhi.

Hai người họ đi vào bên trong thẩm mỹ viện.
“Hãy làm cho chị ấy thật xinh xắn nhất trong hôm nay.”
“Được! Tôi biết rồi.”
Bạch Nhược Đồng ra ghế ngồi chờ Tô Ngọc Nhi.

Được một lúc, Tô Ngọc Nhi đã được trang điểm thật lộng lẫy và xinh đẹp.

Anh còn chuẩn bị cho Tô Ngọc Nhi một trang phục thật đẹp và lộng lẫy kiêu sa, không khác gì những đại tiểu thư hay mặc.
Tất cả những điều Bạch Nhược Đồng làm đều là vì hạnh phúc của Bạch Nhược Phong.

Anh biết Bạch Nhược Phong dính phải tiếng sét ái tình với Tô Ngọc Nhi.
Nhà hàng Imperial.
Hôm nay là ngày Từ Bảo Tú tổ chức lễ ra mắt với mọi người trong tập đoàn Bạch gia và đối tác của tập đoàn.
Từ Bảo Tú và Bạch Nhược Phong đứng cạnh nhau.
Không khí buổi tiệc rất sôi động và nhộn nhịp, góc khác Trịnh Sơn và Tô Ngọc Như đang nói về Tô Ngọc Nhi.
“Anh nhìn xem cô gái kia có phải vị hôn thê của Bạch Nhược Phong không?”
Tô Ngọc Như nhìn thấy Bạch Nhược Phong đang đứng cùng một người phụ nữ xinh đẹp khác.
“Cũng có thể, vậy còn Ngọc Nhi thì sao?”
“Anh còn quan tâm đến cô ta sao? Anh quay lại với cô ta đi.”
Tô Ngọc Như giận dữ trách móc.
“Ngọc Như, em hiểu lầm ý anh rồi.

Anh chỉ có một mình em thôi.”
Bạch Nhược Đồng và Tô Ngọc Nhi đã đến.

Cô bước vào bên trong sảnh nhà hàng với bộ váy lộng lẫy kiêu sa không khác gì một đại tiểu thư nhà giàu.
Sự xuất hiện của Tô Ngọc Nhi thu hút rất nhiều ánh nhìn của mọi người xung quanh.

Không ngoại trừ đôi cẩu nam nữ kia.
Trịnh Sơn như người bị mất hồn khi nhìn thấy Tô Ngọc Nhi.

Anh ta chưa rời mắt khỏi nơi Tô Ngọc Nhi.
Tô Ngọc Như rất giận dữ và thất vọng khi nhìn thấy Trịnh Sơn ngắm nhìn Tô Ngọc Nhi.
“Trịnh Sơn, anh đang làm cái gì vậy hả?” Tô Ngọc Như hét lớn.
Trịnh Sơn cũng vì thế mà giật mình, anh liền đổi vị trí ánh nhìn sang Tô Ngọc Như.
Bạch Nhược Đồng đưa Tô Ngọc Nhi đến chỗ Bạch Nhược Phong và Từ Bảo Tú.

“Xin chào mọi người, đây là Tô Ngọc Nhi, một người bạn của tôi.” Bạch Nhược Đồng giới thiệu với mọi người.
Tô Ngọc Nhi nhìn Từ Bảo Tú và Bạch Nhược Phong, hai người họ thật sự rất đẹp đôi, hai người rất xứng đôi vừa lứa.

Cô có chút buồn bã và thất vọng.
Tô Ngọc Nhi biết rằng Từ Bảo Tú và Bạch Nhược Phong có ý với nhau.
Có lẽ cô nên từ bỏ sớm sẽ tốt hơn.
“Chào mừng cô đến với buổi tiệc.” Từ Bảo Tú nâng ly cụng với Tô Ngọc Nhi.
Bạch Nhược Phong cũng bị vẻ xinh đẹp của Tô Ngọc Nhi thu hút.

Anh nhìn Tô Ngọc Nhi không chớp mắt.
“Ngọc Nhi, hôm nay cô xinh thật đấy!” Bạch Nhược Phong dành lời khen cho Tô Ngọc Nhi.
Từ Bảo Tú có chút thất vọng.
Tô Ngọc Nhi cảm thấy Bạch Nhược Phong không tốt, đang đứng bên cạnh người phụ nữ khác lại khen cô xinh đẹp.
Sau khi trò chuyện được một lúc, Bạch Nhược Đồng đưa Tô Ngọc Nhi đi chỗ khác.
Bạch Nhược Phong tiếc nuối nhìn theo bóng lưng của Tô Ngọc Nhi.
Buổi tiệc chính thức được bắt đầu.
MC chương trình mời Từ Bảo Tú lên tuyên bố lý do buổi tiệc.
“Trước khi buổi tiệc được bắt đầu, xin mời cô Từ Bảo Tú lên tuyên bố lý do của buổi tiệc.”
Từ Bảo Tú bước lên sân khấu với đôi giày cao gót màu đen sang trọng và chiếc váy dài màu đen cũng không kém phần quyến rũ.
“Xin chào tất cả mọi người.

Cảm ơn mọi người đã dành một chút thời gian đến đây chung vui với bữa tiệc ra mắt của tôi.

Nào chúng ta cùng nhau nâng ly…”
“1…2…3… Cheer…”
Mọi người bên dưới cùng đồng thanh hô: “Cheer…”
“Một lần nữa tôi xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người.

Bữa tiệc đã được chính thức bắt đầu, mời mọi người dùng bữa.”
Từ Bảo Tú cúi người cảm ơn rồi nhường không gian lại cho MC chương trình.
Từ Bảo Tú bước xuống sân khấu, âm nhạc bắt đầu vang lên, Bạch Nhược Đồng mời Tô Ngọc Nhi nhảy một bài tango.
“Ngọc Nhi, chị có thể nhảy với tôi một bài được không?”
“Nhưng tôi không biết nhảy.” Tô Ngọc Nhi từ chối.
“Ngọc Nhi, chị yên tâm.

Tôi sẽ dạy cho chị.” Bạch Nhược Đồng nhẹ nhàng thuyết phục.
Tô Ngọc Nhi chần chừ suy nghĩ một lúc lâu rồi gật đầu đồng ý.
Bạch Nhược Đồng dắt Tô Ngọc Nhi ra sàn nhảy, anh nhẹ nhàng hướng dẫn những bước nhảy từ cơ bản đến nâng cao cho Tô Ngọc Nhi.
“Ngọc Nhi, từ từ thôi.

Mới tập không cần phải quá nhanh đâu.”
Không lâu, Tô Ngọc Nhi đã rất thành thạo các bước nhảy, bước nhảy đã nhịp nhàng và uyển chuyển hơn nhiều so với lúc đầu.
Sàn nhảy ngày càng đông người hơn, làm cho không khí bữa tiệc trở nên rất sôi động và náo nhiệt.
Từ Bảo Tú thấy vậy cũng yêu cầu Bạch Nhược Phong nhảy cùng cô.
“Nhược Phong, anh có thể nhảy cùng em một bài được không?”
Bạch Nhược Phong chấp nhận yêu cầu của Từ Bảo Tú.
Hai người cũng bắt đầu ra sàn nhảy và bắt đầu nhảy những bước đầu tiên.
Mặc dù nhảy chung với Từ Bảo Tú nhưng người Bạch Nhược Phong chú ý đến lại là Tô Ngọc Nhi.
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 30: Chương 30


Bạch Nhược Phong thờ ơ với Từ Bảo Tú, cô cảm nhận được điều đó và nhìn theo ánh mắt của Bạch Nhược Phong.
Từ Bảo Tú cảm thấy ghen tị với Tô Ngọc Nhi.
Tại sao người Bạch Nhược Phong chú ý đến là Tô Ngọc Nhi chứ không phải là cô chứ?
Từ Bảo Tú tự đánh giá cô không thua Tô Ngọc Nhi ở điểm nào.
Thật sự là như vậy, Từ Bảo Tú thậm chí còn hơn Tô Ngọc Nhi ở điều kiện.
Sau một lượt nhảy, Bạch Nhược Đồng đẩy Tô Ngọc Nhi về phía Bạch Nhược Phong.
Bạch Nhược Phong thả tay Từ Bảo Tú và đưa tay đỡ lấy Tô Ngọc Nhi.

Điều này làm cho Từ Bảo Tú rất tức giận.
“Nhược Phong, anh đang nhảy với em cơ mà?” Từ Bảo Tú tức giận nói.
“Thì sao?” Bạch Nhược Phong trả lời một cách thờ ơ.
Bạch Nhược Phong dạy nhảy cho Tô Ngọc Nhi một cách cẩn thận nhất.
Chứng kiến cảnh này Từ Bảo Tú không mấy thoải mái cho lắm.
Sau khi nhảy được một lúc, Bạch Nhược Phong và Từ Bảo Tú rời khỏi sàn nhảy.
Cảnh này đã bị Trịnh Sơn và Tô Ngọc Như ở trong một góc nào đó, tận mắt nhìn thấy.

Lòng thù hận trong cô ngày càng lớn và sâu sắc hơn.
“Đáng ghét thật chứ? Con rẻ rách như cô ta hôm nay lại còn xuất hiện ở nhà hàng sang trọng như vậy.”
Tô Ngọc Như và Trịnh Sơn đang bày mưu tính kế để hãm hại Tô Ngọc Nhi.
Bạch Nhược Phong và Tô Ngọc Nhi chỉ vừa rời khỏi sàn nhảy, Từ Bảo Tú đã vội vàng chạy đến.

“Nhược Phong, anh uống cùng em nhé!” Từ Bảo Tú mời Bạch Nhược Phong uống rượu cùng cô.
Bạch Nhược Phong lắc đầu và không nói nên lời.
“Một chút cũng không được sao?” Từ Bảo Tú có một chút lạc lõng khi bị Bạch Nhược Phong từ chối.
Từ Bảo Tú cố gắng lấy lại bình tĩnh rồi nói chuyện với mọi người xung quanh.
Trong bữa tiệc ra mắt của Từ Bảo Tú, không khí vui tươi và náo nhiệt đã lan tỏa khắp nhà hàng.

Các khách mời đang dùng bữa cùng nhau và nói chuyện với như những người xung quanh.
Anh của Từ Bảo Tú đang cùng gia đình nói về vấn đề kinh doanh của gia đình.
“Sắp tới tập đoàn chúng ta sẽ ký kết rất nhiều hợp đồng quan trọng.”
“Vậy sắp tới anh Từ đây vất vả rồi.”
“Không sao, không sao.”
Từng câu chuyện về gia đình và kinh doanh được kể lên, khiến không khí bớt hưng phấn và trầm lắng hơn.
Sau câu chuyện gia đình và kinh doanh, tiếp nối sẽ đến chủ đề hôn nhân giữa Từ Bảo Tú và Bạch Nhược Phong và đẩy cô về phía anh.
Bạch Nhược Phong có chút bất ngờ, anh chưa kịp phản ứng.

Tô Ngọc Nhi nhìn thấy cảnh này trong lòng có một chút buồn.
“Tôi thấy Bảo Tú nhà tôi rất xứng đôi với anh Bạch đây.”
Bạch Nhược Đồng khéo léo từ chối với tình huống xấu hổ này.
“Anh Từ, hôm nay là buổi tiệc ra mắt của Từ Bảo Tú, tôi nghĩ chúng ta không nên bàn bạc đến vấn đề hôn nhân.” Bạch Nhược Đồng nói với những người xung quanh và đưa không khí trở lại vui tươi như lúc nãy.
Một vài người cười và đồng ý với ý kiến của Bạch Nhược Đồng.
Tuy nhiên, Tô Ngọc Nhi cảm thấy có chút lạc lõng nên đã lấy lý do đi vệ sinh.

Bạch Nhược Phong cũng đi theo và hai người bắt đầu trò chuyện.
“Ngọc Nhi, cô thấy buổi tiệc này như thế nào?” Bạch Nhược Phong đi bên cạnh hỏi.
“Khá vui và buồn chán.

Tôi cảm thấy mọi người đang có chút chán nản.”
Tô Ngọc Nhi trả lời với một cách thờ ơ.
“Sao lại buồn chứ?”
Bạch Nhược Phong không hiểu lý do gì Tô Ngọc Nhi lại nói là khá vui mà còn lại buồn chán.
Tô Ngọc Nhi không trả lời anh mà đi vào nhà vệ sinh.
“Sếp Bạch, tôi vào nhà vệ sinh một lát.”
“Được!”
Bạch Nhược Phong đứng bên ngoài đợi cô.
Tô Ngọc Nhi sau khi đi vào nhà vệ sinh, cô tự ngắm mình trong gương.
Đây là lần thứ hai, Tô Ngọc Nhi xinh đẹp như tiểu thư nhà giàu.

Lần đầu tiên chính là tham gia hoạt động ngoại khóa ở trường mẫu giáo với Tiểu Bảo.
Lần thứ hai chính là hôm nay, cả hai lần trở nên xinh đẹp đều nhờ vào tay nhà họ Bạch.
Trong khi đó, Từ Bảo Tú đến và gọi Bạch Nhược Đồng rời đi.
“Nhược Đồng, tôi nhờ anh một chuyện này được không?”
“Cô nói đi.”
Sau khi nói xong, Bạch Nhược Đồng rời đi cùng Từ Bảo Tú.
Tô Ngọc Nhi dùng nhà vệ sinh xong, cô đi tìm Bạch Nhược Đồng và muốn quay về nhà.
“Nhược Đồng, cũng trễ rồi, tôi muốn quay về nhà nghỉ ngơi.” Tô Ngọc Nhi nói.
“Được! Đợi tôi đi lấy xe.” Bạch Nhược Đồng nói rồi đi lấy xe.
Trong lúc Bạch Nhược Đồng đi lấy xe, một người đàn ông lạ mặt xuất hiện.
“Cô có phải là Tô Ngọc Nhi không?”
Tô Ngọc Nhi gật đầu và nói: “Anh tìm tôi có chuyện gì sao?”
“Sếp Bạch cần tìm gặp cô.”
“Tôi mới vừa gặp anh ta xong.” Tô Ngọc Nhi có chút nghi ngờ.
Người đàn ông lạ mặt nói: “Sếp Bạch vừa nói tôi đi tìm cô.”
“Vậy anh ấy đang ở đâu?” Tô Ngọc Nhi hỏi.
“Tầng hai, cô đi theo tôi.”
Tô Ngọc Nhi tin lời và đi theo người đàn ông lạ mặt lên tầng hai.
Vừa lên tầng hai, khu này rất trống rỗng và im ắng, Tô Ngọc Nhi có chút cảnh giác.
“Anh có chắc sếp Bạch đang ở trên này chứ?” Tô Ngọc Nhi lo lắng hỏi.
“Gần tới rồi, cô đi theo tôi.” Người đàn ông lạ mặt ngày càng nôn nóng hơn.
Người đàn ông đi đến một căn phòng ở góc cuối hành lang rồi mở cửa đi vào.
“Ngọc Nhi, sếp Bạch đang ở trong này.

Cô mau vào đi.”
Tô Ngọc Nhi bán tín bán nghi bước vào trong.

Chỉ vừa mới bước chân vào, người đàn ông lạ mặt đóng sập cửa lại và chốt khóa.
“Anh là ai? Mau thả tôi ra.” Tô Ngọc Nhi không nhìn thấy bóng dáng của Bạch Nhược Phong, cô nhận ra rằng mình đã bị lừa.
“Cô không cần biết tôi là ai.”
Người đàn ông lạ mặt, tiến sát lại gần người Tô Ngọc Nhi.

Tô Ngọc Nhi lo sợ, cô cố gắng tìm cách mở cửa.
Nhưng tất cả gói gọn trong tiếng thở dài, mọi công sức thật vô ích, có cố gắng cỡ nào, Tô Ngọc Nhi cũng không thể mở khóa.
Bên dưới nhà hàng, Bạch Nhược Đồng sau khi lấy xe thì không còn nhìn thấy Tô Ngọc Nhi.
Anh lấy điện thoại gọi cho Tô Ngọc Nhi, đổ chuông rất lâu, Tô Ngọc Nhi nhấc máy nhưng không nói gì chỉ nghe.
“Con khốn, mày dám đánh tao sao?”
Giọng một người đàn ông nói trong điện thoại, Bạch Nhược Đồng lo lắng.
“Ngọc Nhi…”
“Ngọc Nhi, chị có sao không? Trả lời tôi đi.”
“Có nghe máy không? Trả lời tôi đi.”
Bíp!
Cuộc gọi đã kết thúc, Bạch Nhược Đồng rất lo lắng.
Anh nhấn gọi cho Bạch Nhược Phong, trong tâm trạng bồn chồn và lo lắng.
“Nhược Phong, Ngọc Nhi xảy ra chuyện rồi?”
“Đã xảy ra chuyện gì?”.
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 31: Chương 31


Bạch Nhược Đồng lo lắng nói: “Lúc nãy Ngọc Nhi muốn quay về, em bảo cô ấy đứng đợi em đi lấy xe.

Nhưng khi quay lại đã không thấy cô ấy.

Gọi điện thì lại nghe có giọng nam.”
Bạch Nhược Phong nghe vậy trong lòng không khỏi lo lắng.
“Đợi một lát anh đến ngay!”
Bạch Nhược Phong sau khi nghe điện thoại, vẻ mặt lo lắng.

Anh vội vã rời đi.
Từ Bảo Tú đứng bên cạnh cũng đi theo và hỏi: “Nhược Phong, vẻ mặt anh không được tốt.

Có chuyện gì xảy ra sao?”
Bạch Nhược Phong quay sang nói: “Ngọc Nhi đã xảy ra chuyện.”
Bước đi đã tăng tốc dần, Bạch Nhược Phong nhanh chóng xuống dưới sảnh nhà hàng.
Vừa xuống đến sảnh đã nhìn thấy Bạch Nhược Đồng đang đợi anh.
“Tiểu Đồng, em có thấy cô ấy chưa?”
Bạch Nhược Đồng lắc đầu.
“Chúng ta mau chia ra đi tìm cô ấy.”
Bạch Nhược Phong nói với giọng khẩn trương, cả ba người đều chia ra đi tìm mỗi người một nơi.

Anh vừa đi vừa gọi điện vào số của Tô Ngọc Nhi nhưng vô ích, điện thoại đã bị tên đàn ông lạ mặt kia xém xuống đất.
“Mau thả tôi ra!”
“Thả tôi ra, tại sao anh lại làm như vậy với tôi chứ?”
Tô Ngọc Nhi gào khóc trong vô vọng.

“Mày có la lớn cỡ nào cũng không ai đến cứu mày đâu.”
“Mày la lớn lên nữa đi.”
“Hay là để tao la giúp mày nha.

Cứu tôi với.

Có ai ở đây không? Cứu tôi với.”
Tên đàn ông lạ mặt không một chút lo sợ, hắn cột hai tay Tô Ngọc Nhi bằng sợi dây đã chuẩn bị trước đó.
Hắn đặt máy quay ở một góc có thể lấy cảnh toàn bộ chiếc giường.
“Thả tôi ra…” Tô Ngọc Nhi chỉ biết gào khóc.
Bên dưới sảnh nhà hàng, Bạch Nhược Phong đưa hình Tô Ngọc Nhi cho nhân viên phục vụ xem.
“Cậu có thấy người phụ nữ trong hình không?” Bạch Nhược Phong hỏi.
Nhân viên phục vụ suy nghĩ một lúc lâu rồi nói: “Tôi nhớ không lầm thì lúc nãy có nhìn thấy cô gái này đi cùng một người đàn ông lên tầng 2.”
Bạch Nhược Phong hỏi kỹ lần nữa: “Cậu không nhìn lầm chứ?”
Nhân viên phục vụ gật đầu và nói: “Sếp Bạch, tôi chắc chắn là tôi không nhìn lầm.”
“Được rồi.

Cảm ơn cậu.”
Bạch Nhược Phong vừa đi lên tầng 2 vừa gọi điện cho Bạch Nhược Đồng và Từ Bảo Tú để thông báo.
“Tầng 2 của nhà hàng.”
Hai người họ nhận được tin nhắn, ngay lập tức đi đến tầng 2 của nhà hàng.
Trong căn phòng đau khổ, Tô Ngọc Nhi cố gắng chống cự để rời khỏi đây.

Tất cả vô ích, không có cách nào trốn thoát.
“Thả tôi ra…”
Tên đàn ông lạ mặt đang đặt những nụ hôn của hắn lên cổ, môi và nhiều nơi khác trên gương mặt cô.

Hắn đưa tay tháo dây kéo váy của Tô Ngọc Nhi.
Đến giây cuối cùng, cứ tưởng mọi thứ sẽ được trọn vẹn.

Nhưng không…
Bạch Nhược Phong đã đạp tung cửa và xông vào trong phòng.

Anh rất giận dữ khi nhìn thấy cảnh tượng này.
“Ngọc Nhi, cô có sao không?”
Bạch Nhược Phong cởi chiếc áo vest khoác lên người Tô Ngọc Nhi rồi quay sang tính sổ với người đàn ông lạ mặt kia.
Tô Ngọc Nhi nhìn thấy Bạch Nhược Phong, hai mắt cô đẫm lệ và gào khóc: “Sếp Bạch…”
“Yên tâm tôi sẽ bảo vệ cho cô.”
Tên lạ mặt do Tô Ngọc Như thuê đã lấy chiếc bình đánh Bạch Nhược Phong từ đằng sau.
“Sếp Bạch, anh cẩn thận.” Tô Ngọc Nhi nói với giọng yếu ớt.
“Mày là ai? Mà dám phá đám chuyện của tao.”
Rất may, Bạch Nhược Đồng đã xuất hiện kịp thời và xử lý tên đàn ông lạ mặt này.
“Nhược Phong, anh không sao chứ?”
Bạch Nhược Phong lắc đầu và nói: “Tiểu Đồng, em xử lý hắn ta.

Anh đưa Ngọc Nhi đến bệnh viện kiểm tra.”
Bạch Nhược Phong nhìn thấy trên người Tô Ngọc Nhi không ít những vết thương do tên lạ mặt kia gây ra.
Bạch Nhược Phong đến bên giường và bế Tô Ngọc Nhi trong vòng tay, cô vẫn đang run rẩy và hoảng sợ vì chuyện vừa xảy ra với cô quá lớn.
Tô Ngọc Nhi sợ rằng quá khứ năm năm trước lại xuất hiện, cô rất lo sợ và khóc rất nhiều.
“Ngọc Nhi, tôi đưa cô đến bệnh viện kiểm tra.”
Từ Bảo Tú vừa đến trước cửa đã nhìn thấy Bạch Nhược Phong bế Tô Ngọc Nhi trong vòng tay.

Chứng kiến cảnh tượng này, cô rất thất vọng và dường như tuyệt vọng khi thấy như vậy.

Cô rời khỏi nơi này.
Trong khi đó, Tô Ngọc Nhi vẫn đang cố gắng kiềm chế những cơn đau và nỗi sợ hãi của cô.

Sau đó ngất đi.
“Ngọc Nhi…”
“Ngọc Nhi… Cô không sao chứ?”
Bạch Nhược Phong lo lắng nhanh chóng đưa Tô Ngọc Nhi đến bệnh viện.
Bệnh viện Bạch Mai.
Bạch Nhược Phong đã đưa Tô Ngọc Nhi đến bệnh viện để làm kiểm tra.

Sau khi mọi thứ đã bình thường, Tô Ngọc Nhi được đưa về phòng chăm sóc.
Bạch Nhược Phong ngồi bên cạnh Tô Ngọc Nhi, anh nắm lấy tay nhưng lại bị cô rụt tay lại.

Nhìn gương mặt u ám trong giấc ngủ của cô, anh rất đau khổ.
Anh cảm nhận được trong giấc ngủ, Tô Ngọc Nhi vẫn cảm thấy lo lắng và hoảng sợ.
“Ngọc Nhi, em yên tâm.

Anh sẽ bắt bọn họ phải trả giá.”
Bạch Nhược Đồng đến thăm Tô Ngọc Nhi và báo cáo tình hình với Bạch Nhược Phong.
“Chị ấy ngủ rồi sao?” Bạch Nhược Đồng hỏi.
Bạch Nhược Phong gật nhẹ đầu, khuôn mặt đầy sự đau khổ và tức giận.
“Em đã giao người đàn ông lạ mặt đó cho cảnh sát.

Sẽ sớm biết được kết quả thôi.”
Biệt thự nhà họ Trịnh.
Trong phòng khách của căn biệt thự đầy sang trọng, Tô Ngọc Như ngồi đối diện Trịnh Sơn, khuôn mặt cô trắng bệch, hai tay run rẩy nắm lại với nhau.
“Ngọc Như, em đã gây nên chuyện gì thế?” Trịnh Sơn nhìn thẳng vào mắt Tô Ngọc Như và nói.
“Em đã làm gì chứ?” Tô Ngọc Như run rẩy nói.
“Ngọc Như, cô tưởng tôi không biết chuyện cô làm sao?” Trịnh Sơn giận dữ nói.
“Em không làm gì cả.

Trịnh Sơn anh bị làm sao vậy chứ?”
Trịnh Sơn giận dữ nói lớn.
“Ngọc Như, tôi nói cho cô biết.

Người đàn ông mà cô thuê đã bị cảnh sát.”
Tô Ngọc Như nghe đến đây, gương mặt chẳng còn một chút máu, cả người run rẫy.
“Trịnh Sơn, anh mau nghĩ cách giúp em đi.

Nếu không em sẽ chết mất.” Tô Ngọc Như lo sợ, cầu xin sự giúp đỡ từ Trịnh Sơn.
“Việc cô gây ra, cô tự mình gánh lấy hậu quả đi.”
Trịnh Sơn nói rồi giận dữ bỏ đi, không để ý đến Tô Ngọc Như.
Tô Ngọc Như đang rất lo sợ vì chuyện xấu cô làm đã bị bại lộ.
Sáng hôm sau.
Tô Ngọc Nhi tỉnh dậy, nhìn thấy Bạch Nhược Phong đang nằm gục bên giường.
Cô không dám cử động sợ rằng sẽ làm cho Bạch Nhược Phong tỉnh giấc.
Tô Ngọc Nhi không dám nghĩ đến chuyện đã xảy ra với cô ngày hôm qua.
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 32: Chương 32


Một lúc sau, Bạch Nhược Phong cũng đã tỉnh dậy, anh ôm Tô Ngọc Nhi vào trong lòng.
Kể từ khi rời xa Trịnh Sơn, Tô Ngọc Nhi không còn cảm nhận được sự ấm áp như thế này.
Hôm nay, ở trong vòng tay Bạch Nhược Phong, Tô Ngọc Nhi cảm thấy ấm áp và vỡ òa trong cảm xúc.
“Sếp Bạch, cảm ơn anh đã giúp tôi.”
“Ngọc Nhi, cô đừng nói như thế.”
Bạch Nhược Đồng xuất hiện phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.
“Ngọc Nhi, chị tỉnh rồi à.

Chị thấy trong người như thế nào rồi? Có con đau chỗ nào không?”
Bạch Nhược Đồng hỏi dồn dập khiến cho Bạch Nhược Phong có chút khó chịu.
“Tiểu Đồng, cô ấy chỉ mới vừa tỉnh dậy.

Em hỏi dồn dập như thế làm sao cô ấy có thể trả lời chứ.”
Tô Ngọc Nhi cảm thấy có chút buồn cười.
“Sếp Bạch, Nhược Đồng, cảm ơn hai người đã giúp tôi.” Tô Ngọc Nhi nói lời cảm ơn với hai người họ.
“Ngọc Nhi, rõ ràng hôm qua tôi nói chị đứng trước đợi tôi.

Tại sao chị lại đi lên tầng 2?” Bạch Nhược Đồng thắc mắc và hỏi.
Tô Ngọc Nhi nhớ lại và kể lại toàn bộ sự việc cho Bạch Nhược Phong và Bạch Nhược Đồng.
“Trong lúc tôi đứng chờ, một người đàn ông đã xuất hiện và nói rằng sếp Bạch đang chờ tôi ở tầng 2.

Tôi có chút nghi ngờ nhưng hắn ta liên tục hối thúc tôi.

Và sau đó…”
Nói đến đây, nước mắt Tô Ngọc Nhi đã bắt đầu tuôn chảy.

Bạch Nhược Phong không vui mấy khi thấy Tô Ngọc Nhi như vậy.
“Ngọc Nhi, cô bình tĩnh.

Có tôi ở đây rồi, không ai dám làm gì cô đâu.”
Bạch Nhược Phong ôm Tô Ngọc Nhi vào trong lòng rồi xoa nhẹ mái tóc của cô.
Tô Ngọc Nhi ấm áp và rơi nước mắt.
Sau khi nghe Tô Ngọc Nhi kể lại toàn bộ câu chuyện, Bạch Nhược Phong và Bạch Nhược Đồng, trong đầu liền nghĩ người đàn ông kia đã bị ai xúi giục.
Đây là vấn đề nghiêm trọng, Bạch Nhược Phong sẽ làm mọi cách để tìm ra người đứng sau vụ việc này.
“Tiểu Đồng, chuyện này giao cho em.” Bạch Nhược Phong giao công việc cho Bạch Nhược Đồng.
“Được! Chị dâu, chị mau hồi phục nhé! Em xin phép đi trước.”
Bạch Nhược Đồng đồng ý rồi rời đi.
Lời nói của Bạch Nhược Đồng đã làm cho Tô Ngọc Nhi có chút xấu hổ và đỏ mặt.
Sau khi Bạch Nhược Đồng rời đi, Tô Ngọc Nhi quay sang nói với Bạch Nhược Phong: “Anh không đến công ty sao?”
Bạch Nhược Phong sẽ không biết được, sau khi anh rời đi khỏi đây, Tô Ngọc Nhi sẽ xảy ra chuyện gì nữa chứ?
“Không, tôi ở đây với cô.”
Những lúc như thế này trong lòng Tô Ngọc Nhi cảm thấy rất hạnh phúc.
Trong lúc, hai người họ đang ấm áp như vậy điện thoại Bạch Nhược Phong reo lên.

Anh lấy điện thoại ra xem, người gọi đến chính là Từ Bảo Tú.
Có chút khó chịu, anh lướt qua và nghe.
“Có chuyện gì thế?”
“Nhược Phong, anh đang ở đâu vậy?” Từ Bảo Tú nhẹ nhàng trả lời qua điện thoại.
“Ở bệnh viện.” Bạch Nhược Phong trả lời một cách thờ ơ.
“Anh đã ở đêm qua đến giờ sao?” Từ Bảo Tú có chút thất vọng và hỏi.
“Đúng vậy.”
Từ Bảo Tú biết rằng Bạch Nhược Phong đã ở bên cạnh Tô Ngọc Nhi từ lúc xảy ra chuyện đến bây giờ.

Cô rất tức giận và xen lẫn chút thất vọng.
“Nhược Phong, anh có thể đến đây một chút được không?” Từ Bảo Tú mong chờ một chút hy vọng từ Bạch Nhược Phong.
“Xin lỗi, tôi không thể đến được.”
Bạch Nhược Phong từ chối một cách thờ ơ.
Bíp!
Từ Bảo Tú tắt máy và thất vọng trầm trọng.

Một chút hy vọng mỏng manh cũng đã bị dập tắt.
Biệt thự nhà họ Từ.
“Bảo Tú, con có chuyện gì buồn sao?”
Từ lão gia nhìn thấy sắc mặt của Từ Bảo Tú không được tốt, ông đi đến phòng khách và hỏi.

“Cha, tên họ Bạch kia không quan tâm đến con.” Từ Bảo Tú buồn bã nói.
Từ lão gia nghe như vậy có chút không vui và nói với giọng nghiêm túc: “Tại sao lại như vậy? Con mau lập tức kết hôn với Bạch Nhược Phong.”
“Tại sao lại như vậy? Con mau nói ta nghe.” Từ lão gia nói lớn tiếng.
“Cha, anh ấy đang rất quan tâm đến cô gái tên Tô Ngọc Nhi.” Từ Bảo Tú nói rồi nước mắt tuôn ra.
“Cô ta là ai mà lại như vậy chứ?”
“Cha, con không biết.”
Từ phu nhân lên tiếng: “Bảo Tú, cha con nói đúng.

Con mau lập tức thúc đẩy chuyện kết hôn với Bạch Nhược Phong đi.”
Từ Bảo Tú im lặng không nói lời nào, chỉ gật đầu đồng ý.
Biệt thự của Bạch Nhược Phong.
“Tiểu Bảo, con ăn uống một chút gì đi.

Cả ngày hôm nay con đã chưa có gì lót bụng rồi.”
“Tiểu Bảo, con xuống ăn uống một chút gì đó đi.”
Dì Đinh lo lắng khi cả ngày nay Tiểu Bảo không chịu ăn gì.
“Con muốn gặp chị ấy…”
“Con muốn gặp chị ấy…”
Tiểu Bảo cũng đã mấy ngày rồi không gặp Tô Ngọc Nhi, cậu bé rất buồn và tự nhốt mình trong phòng.
Dì Đinh không còn cách nào khác phải gọi điện thoại cho Bạch Nhược Phong.
Bạch Nhược Phong sợ rằng sẽ làm phiền đến giấc ngủ của Tô Ngọc Nhi.

Anh tắt máy, ra khỏi phòng bệnh rồi gọi lại cho dì Đinh.
“Có chuyện gì sao?” Bạch Nhược Phong hỏi.
“Cậu chủ, Tiểu Bảo cả ngày nay không chịu ăn uống gì.”
“Nói thằng bé hãy ăn uống.

Ngày mai tôi sẽ đưa thằng bé đến gặp cô ấy.”
“Được!”
Bạch Nhược Phong biết được lý do Tiểu Bảo bỏ ăn và tự nhốt mình trong phòng.

Sáng sớm hôm sau.
Bệnh viện Bạch Mai.
Sáng sớm, bác sĩ đã đến kiểm tra tình hình sức khỏe cho Tô Ngọc Nhi.

Mọi thứ đều đã ổn định, không có gì đáng lo.
“Bác sĩ, tình hình của cô ấy như thế nào rồi?”
Bạch Nhược Phong lo lắng và hỏi.
“Anh Bạch, anh yên tâm.

Sức khỏe của cô ấy đã ổn định và có thể xuất viện trong hôm nay.”
“Được! Cảm ơn bác sĩ.”
“Anh Bạch, tôi xin phép đi trước.”
Sau khi bác sĩ rời đi, Bạch Nhược Phong quay sang nói với Tô Ngọc Nhi.
“Ngọc Nhi, đợi một lát.

Tôi đi làm thủ tục xuất viện cho cô.”
“Sếp Bạch, tôi tự đi được rồi.” Tô Ngọc Nhi muốn tự mình đi làm thủ tục xuất viện.
“Không được.

Cô chỉ vừa mới khỏe bệnh.” Bạch Nhược Phong từ chối với ý kiến của Tô Ngọc Nhi.
“Vậy tôi đợi anh.”
Bạch Nhược Phong rời đi khỏi phòng bệnh và đi làm thủ tục xuất viện cho cô..
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 33: Chương 33


Sau một lúc, Bạch Nhược Nhược Phong đã quay lại và đưa Tô Ngọc Nhi trở về nhà.
“Ngọc Nhi, chúng ta về thôi.”
Khu chung cư Phú Mỹ.
“Ngọc Nhi, cô giữ gìn sức khỏe.

Có chuyện gì hãy gọi cho tôi.”
Sau khi Bạch Nhược Phong rời đi, anh cho người đến giám sát và bảo vệ Tô Ngọc Nhi đề phòng xảy ra chuyện không hay.
Anh đến công ty để giải quyết công việc của mấy ngày vừa rồi.
Cốc! Cốc! Cốc!
Phòng làm việc của Bạch Nhược Phong.
“Vào đi!” Bạch Nhược Phong lạnh lùng nói.
Bạch Nhược Đồng mở cửa bước vào.
Vừa sáng sớm nay, cảnh sát đã gọi điện và thông báo cho Bạch Nhược Đồng biết rằng người đứng sau chuyện đã xảy ra với Tô Ngọc Nhi là Tô Ngọc Như - chị gái cùng cha khác mẹ với cô.
“Anh, sáng nay cảnh sát vừa gọi điện thông báo người đàn ông bị bắt kia đã khai nhận Tô Ngọc Như chính là người đứng sau chuyện này.”
“Cô ta dám làm như vậy sao? Tiểu Đồng, em nhanh chóng kiểm tra hoạt động gần đây của nhà họ Trịnh và họ Tô.”
Sau khi nghe như vậy, Bạch Nhược Phong rất tức giận, anh sẽ không tha thứ cho những người đã hãm hại Tô Ngọc Nhi.
“Được! Em sẽ đi kiểm tra ngay.” Bạch Nhược Đồng đáp lại rồi rời đi.
Từ khi Trịnh Sơn biết được việc làm sai trái của Tô Ngọc Như, anh đã có thái độ lạnh lùng và thờ ơ với cô.
“Trịnh Sơn, anh bị làm sao vậy chứ?” Tô Ngọc Như buồn bã hỏi.
“Cô còn hỏi tôi bị làm sao? Cô có nghĩ đến công việc sắp tới của công ty không? Hay suốt ngày cô chỉ ganh ghét với Tô Ngọc Nhi và muốn tìm mọi cách để hãm hại cô ta.”
Trịnh Sơn giận dữ nói rồi bỏ đi.
Lòng hận thù trong Tô Ngọc Như càng nhiều và sâu đậm hơn.

Vào buổi chiều, Bạch Nhược Phong đang tham dự buổi tiệc chiêu đãi liền nhận được điện thoại từ Bạch Nhược Đồng.
“Nhược Phong, Trịnh Sơn hôm nay sẽ ký kết hợp tác với Dishen.” Bạch Nhược Đồng thông báo với giọng gắp gáp.
“Bây giờ sao?” Bạch Nhược Phong thắc mắc.
“Đúng vậy.

Em nhớ không nhầm chiều nay anh tham gia buổi tiệc chiêu đãi đúng không?”
“Không quan trọng.

Anh sẽ đến ngay.”
Bạch Nhược Phong cúp máy và rời khỏi nơi anh đang tham dự buổi tiệc chiêu đãi.
Nhà hàng A.
Trịnh Sơn đã bàn bạc xong xuôi về vấn đề hợp tác với tập đoàn Di Shen.

Anh ta rất háo hức và vui mừng vì điều đó.
Dương Linh cũng đã bày tỏ sự quan tâm về vấn đề hợp tác.

Và đến giây phút quan trọng đó là ký hợp đồng.
Chỉ vài giây sau, nụ cười trên mặt Trịnh Sơn đã tắt khi nhìn thấy Bạch Nhược Phong mở cửa bước vào.
Tô Ngọc Như ngồi gần đó sắc mặt cũng trắng bệch, hai tay run rẩy.
Dương Linh - chủ tịch tập đoàn Di Shen đã nhận ra Bạch Nhược Phong và chào hỏi.
“A… Anh Bạch, anh cũng có việc ở đây sao?” Dương Linh đưa tay ra bắt tay với Bạch Nhược Phong.
“Tôi có hẹn với đối tác ở đây.

Tôi có thể nói chuyện với anh một chút có được không?” Bạch Nhược Phong hỏi.
“Được chứ.

Được chứ.

Sao tôi có thể từ chối anh.” Dương Linh trả lời.
Dương Linh quay sang nói với Trịnh Sơn: “Tôi có việc riêng một chút.

Hai người ra ngoài đợi tôi.”
Trịnh Sơn có chút lo sợ, anh ta sợ rằng sẽ không ký kết được hợp đồng này.
Sau khi Trịnh Sơn và Tô Ngọc Như ra ngoài, Bạch Nhược Phong bắt đầu nói chuyện với Dương Linh.
“Anh Bạch, anh có chuyện gì muốn nói với tôi thế?” Dương Linh hỏi.
“Lâu rồi không gặp, tôi muốn hỏi thăm anh một số chuyện ấy mà.”
“Có chuyện gì thế?” Dương Linh thắc mắc hỏi.
Bạch Nhược Phong nói với giọng nghiêm túc: “Nghe nói anh sắp hợp tác với Trịnh gia sao? Tôi muốn nhờ anh một chuyện.”
Dương Linh gật đầu và nói: “Anh Bạch, anh nói đi.

Tôi sẽ sẵn sàng giúp anh.”
Bạch Nhược Phong lạnh lùng và nói: “Tôi muốn anh thay đổi ý định tác hợp với Trịnh gia.

Dạo gần đây, bên Trịnh gia làm ăn thua lỗ rất nhiều và còn liên tục làm nhiều việc phạm pháp và cảnh sát đang chú ý đến.

Cho nên bọn họ muốn hợp tác với anh để đưa công ty vực dậy.”
Dương Linh bắt đầu cảm thấy có chút lo lắng và nói: “Được! Tôi sẽ xem xét lại vấn đề hợp tác lần này.”
Hai người nói chuyện thêm vài câu nữa rồi Bạch Nhược Phong bước ra khỏi phòng và quăng ánh mắt sát thủ cho Trịnh Sơn và Tô Ngọc Như đang đứng ở ngoài cửa.
Trịnh Sơn và Tô Ngọc Như ở bên ngoài, hai người đứng ngồi không yên, trong lòng thấp thỏm bồn chồn.
“Hắn đã ra rồi.

Chúng ta vào hỏi kết quả đi.” Tô Ngọc Như thúc đốc Trịnh Sơn.
Trịnh Sơn để lại Tô Ngọc Như vội vã đi vào trong, Tô Ngọc Như có chút buồn bã nhưng cũng không dám chậm trễ, đi nhanh vào trong.
“Anh Dương, mời anh ký hợp đồng để hai tập đoàn Trịnh và Dương có thể hợp tác một cách tốt nhất.” Trịnh Sơn đưa bản hợp đồng cho Dương Linh ký kết.
“Tôi không thể hợp tác với anh.” Dương Linh lạnh lùng nói rồi rời đi.
Trịnh Sơn rất tức giận và nói lớn: “Tất cả chuyện này đều do cô.

Cô còn đứng đó mà nhìn cái gì?”
Trịnh Sơn tức giận rời đi và để lại Tô Ngọc Như trong nỗi buồn bã và tức giận, lòng hận thù ngày càng dâng trào.
Sau khi trở về nhà, Trịnh Sơn hậm hực và hét lớn: “Cô đã sáng mắt lên chưa? Suốt ngày chỉ biết ganh tỵ với người khác.

Chẳng làm nên được chuyện gì ra hồn.”
Tô Ngọc Như cảm thấy đau lòng khi Mã Thành Đạt hét lên với cô.

Cô biết mình đã phạm sai khi đã gây nên chuyện để không thể hợp tác với tập đoàn Di shen, nhưng cô không nghĩ rằng hành động của mình lại gây ra cơn giận dữ của Trịnh Sơn như vậy.
“Anh đừng tức giận như vậy.” Tô Ngọc Như nói với Trịnh Sơn.

“Em biết em đã làm sai, em sẽ không bao giờ lặp lại nữa.”

Trịnh Sơn không trả lời, anh ta chỉ quay lưng và bước vào phòng của mình, đóng cửa lại với một tiếng đóng sầm.
Tô Ngọc Như đứng trước cửa phòng Trịnh Sơn, cố gắng thuyết phục anh ta mở cửa.

Nhưng Trịnh Sơn không đáp ứng.

Cuối cùng, cô chỉ có thể gọi điện thoại cho Tô Đại Thành, người mà cô tin tưởng nhất.
“Cha ơi, Di shen đã từ chối hợp tác với tập đoàn Trịnh gia.” Tô Ngọc Như nói với Tô Đại Thành qua điện thoại.

“Anh ấy đang rất tức giận với con và đã khóa cửa phòng lại.”
Tô Đại Thành, người luôn sẵn sàng giúp đỡ, trả lời ngay lập tức: "Cha sẽ đến ngay.

Đừng lo lắng, cha sẽ giải quyết được vấn đề này."
Tô Ngọc Như ngồi trên ghế đợi trong khi Tô Đại Thành đến.

Cô cảm thấy như mình đang ngồi trên đống lửa.

Trịnh Sơn rất khó tính, và cô không biết làm thế nào để giải quyết vấn đề này.
Tô Đại Thành đến và hỏi Tô Ngọc Như nguyên nhân xảy ra chuyện này.
“Cha…” Tô Ngọc Như khóc lóc chạy đến chỗ Tô Đại Thành.
“Có chuyện gì? Con mau nói cha nghe.” Tô Đại Thành ôm Tô Ngọc Như vào trong lòng rồi dỗ dành an ủi.
Tô Ngọc Như khóc lóc thảm thiết.
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 34: Chương 34


“Cha, hôm trước trong buổi tiệc ra mắt của Từ Bảo Tú.

Con đã thuê người để cưỡng h**p Tô Ngọc Nhi…” Tô Ngọc Nhi vừa kể vừa khóc lóc.
Tô Ngọc Nhi chưa kịp nói hết câu, Tô Đại Thành đã chen ngang vào: “Con lại gây ra chuyện lớn nữa sao? Tại sao lại bị từ chối hợp tác?”
Tô Ngọc Nhi khóc lóc và lắp ba lắp bắp nói: “Cha… Mọi… Mọi chuyện đã…”
Tô Đại Thành nóng lòng muốn biết: “Mọi chuyện đã sao? Con mau nói cho cha nghe.”
Tô Ngọc Nhi ngừng khóc và nói với giọng giận dữ: “Bạch Nhược Phong đã biết mọi chuyện.

Chính là đứa con của cha với người đàn bà kia gây ra đó.”
Tô Đại Thành tức giận tát một cái thật mạnh vào mặt Tô Ngọc Như và nói lớn: “Con ăn nói với cha như thế à?”
Tô Ngọc Như ôm mặt và khóc lóc thảm thiết.

Trước giờ, Tô Đại Thành chưa bao giờ động tay động chân với cô.

Ngược lại còn rất cưng chiều cô, tại sao hôm nay lại hành xử như vậy?
“Cha… Cha đánh con vì đứa con gái yêu quý của cha sao?”
“Mày im ngay! Đã gây ra chuyện còn không biết sai, lại còn ngồi đây la lối.”
Sau một lúc, Tô Ngọc Như đã bình tĩnh và nhận ra rằng cô đã làm sai.

Tô Ngọc Như xin lỗi và cầu xin Tô Đại Thành giúp đỡ.
“Cha… Con biết lỗi rồi.

Con xin lỗi.”
“Cha… Xin cha hãy giúp con với…”
Tô Đại Thành nhìn thấy con gái ông thương yêu hết mực lại quỳ xin và khóc lóc như vậy.

Ông cũng đau khổ không ít, ông gật đầu và đồng ý giúp Tô Ngọc Như.
“Con đứng dậy đi.

Cha sẽ suy nghĩ và tìm cách giải quyết chuyện này.”
Tô Ngọc Như đứng dậy và sà vào lòng Tô Đại Thành.
“Con cảm ơn cha nhiều lắm.

Con xin lỗi.”
Tô Đại Thành rất xót xa khi nhìn thấy Tô Ngọc Như như vậy.
Khu chung cư Phú Mỹ.
Bạch Nhược Phong đưa Tiểu Bảo sang nhà Tô Ngọc Nhi.
“Sếp Bạch…” Người giám sát chào Bạch Nhược Phong.
“Không có chuyện gì xảy ra chứ?” Bạch Nhược Phong lạnh lùng hỏi.
“Không xảy ra chuyện gì.”
Ting! Ting! Ting!
Tô Ngọc Nhi đang nằm nghỉ ngơi trong nhà, nghe tiếng chuông cửa, cô nhanh chóng đến mở cửa.

Tô Ngọc Nhi biết được phía trước đã có người canh giữ nên cũng không lo sợ gì.
Tiểu Bảo nhìn thấy Tô Ngọc Nhi, cậu bé liền chạy đến và ôm Tô Ngọc Nhi bởi vòng tay nhỏ bé.
“Sếp Bạch…”
Bạch Nhược Phong nhìn thấy Tô Ngọc Nhi đã vui vẻ trở lại anh cũng cảm thấy vui trong lòng.
“Ngọc Nhi, cô thấy trong người đã khỏe hơn chưa?”
Tô Ngọc Nhi bế Tiểu Bảo trên tay và đáp: “Tôi đã khỏe hơn rồi.

Cảm ơn sếp Bạch đã quan tâm.”
“Chúng ta vào nhà thôi Tiểu Bảo.”
Tô Ngọc Nhi bế cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch đi vào nhà.

Bỏ quên lại cậu chủ lớn nhà họ Bạch đang đứng bên ngoài.
Hai người đi vào một lúc, Tô Ngọc Nhi nhìn không thấy Bạch Nhược Phong nên cô xoay người ra cửa và thấy anh vẫn đứng đó chờ cô.
“Xin lỗi tôi sơ ý đã để sếp Bạch đứng ở ngoài.

Anh vào nhà đi.”
Bạch Nhược Phong nở một nụ cười rồi đi vào trong nhà.
“Sếp Bạch, anh và Tiểu Bảo đã dùng bữa tối chưa? Nếu chưa thì tôi đi chuẩn bị bữa tối cho hai người.”
Tiểu Bảo nhanh chóng lắc đầu, cậu bé rất thích ăn đồ do chính tay Tô Ngọc Nhi nấu.
“Tiểu Bảo, em chưa ăn sao?” Tô Ngọc Nhi nhẹ nhàng hỏi Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo gật đầu.
“Được, tôi đi chuẩn bị bữa tối cho hai người.”
Nói xong, Tô Ngọc Nhi liền vào bếp chuẩn bị bữa tối.

Tiểu Bảo cũng đi theo cô vào bếp.
Bạch Nhược Phong ngồi trên sofa giải quyết một số công việc.

Xong xuôi lại cởi áo vest, xắn tay áo rồi lăn vào bếp.
Một lúc sau, ba người họ đã chuẩn bị xong bữa tối.

Lúc nãy trong lúc làm thức ăn, cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch nói rằng muốn ăn súp nên Tô Ngọc Nhi đã nấu riêng cho cậu bé một phần súp thật ngon.
Trong bữa ăn, Bạch Nhược Phong không dám nói chuyện xảy ra hôm trước chính là Tô Ngọc Như đứng sau.

Anh sợ Tiểu Bảo sẽ lo lắng và không yên tâm khi Tô Ngọc Nhi ở một mình.
Sau khi dùng bữa xong, Tiểu Bảo ở trên phòng khách xem tivi, Tô Ngọc Nhi đang làm bánh ngọt trong bếp.

Bạch Nhược Phong nhân cơ hội này nói chuyện với Tô Ngọc Nhi.
“Sếp Bạch, anh lên phòng khách nghỉ ngơi đi.

Vất vả cho anh mấy ngày nay rồi.” Tô Ngọc Nhi cảm thấy ấm áp với những gì Bạch Nhược Phong đã làm với cô.
“Ngọc Nhi, tôi có chuyện này muốn nói với cô.” Bạch Nhược Phong lạnh lùng nói.
Tô Ngọc Nhi nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của Bạch Nhược Phong, cô có chút lo sợ: “Sếp Bạch, có chuyện gì? Anh nói đi.”

Bạch Nhược Phong nghiêm túc nói: “Người đàn ông lừa cô lên tầng 2 của nhà hàng chính là do Tô Ngọc Như thuê để làm chuyện này.”
Tô Ngọc Nhi có một chút không tin vào tai mình.

Cô tự hỏi, cô đã làm ra chuyện gì mà bọn họ hết tìm cách này đến tìm cách khác để hãm hại cô chứ?
Hai mắt Tô Ngọc Nhi rưng rưng nước mắt, từng giọt nước trong suốt tựa thủy tinh lăn dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp của cô.
Bạch Nhược Phong có chút đau lòng khi nhìn thấy Tô Ngọc Nhi rơi nước mắt vì những con người độc ác như vậy: “Ngọc Nhi, cô không sao chứ?”
Vừa nói, Bạch Nhược Phong vừa ôm Tô Ngọc Nhi vào trong lòng rồi an ủi.
“Ngọc Nhi, cô yên tâm.

Tôi sẽ không để những người hãm hại cô có thể sống một cuộc sống bình yên và vui vẻ như vậy.”
Ting! Một tiếng ting phát ra từ lò nướng, bánh đã chín.
Tô Ngọc Nhi bừng tỉnh và phản ứng lại, cô thu người lại khỏi vòng tay của Bạch Nhược Phong.
Tô Ngọc Nhi không biết phải đối phó với tình cảm của Bạch Nhược Phong như thế nào.
Tô Ngọc Nhi vội vàng đứng dậy và đi lấy bánh ra khỏi lò nướng.
“Tiểu Bảo, em ăn bánh đi.” Tô Ngọc Nhi đem bánh lên phòng khách cho Tiểu Bảo để lại một mình Bạch Nhược Phong đứng ở đó.
Tiểu Bảo vui vẻ nhận bánh từ tay Tô Ngọc Nhi và ăn một cách ngon lành: “Cảm ơn chị.”
Tô Ngọc Nhi xoa đầu Tiểu Bảo.
“Sếp Bạch, anh cũng mau ăn bánh đi.” Tô Ngọc Nhi đưa bánh cho Bạch Nhược Phong.
Bạch Nhược Phong vui vẻ nhận bánh từ tay Tô Ngọc Nhi rồi nhìn xem đồng hồ.
Cũng đã hơn 9 giờ, Tiểu Bảo còn phải quay về nhà nghỉ ngơi sớm để mai lại đến trường.
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 35: Chương 35


“Tiểu Bảo, chúng ta về thôi!” Bạch Nhược Phong đi lên phòng khách và gọi Tiểu Bảo đi về.
Trong lòng cậu chủ nhà họ Bạch, chắc hẳn hôm nay là một ngày rất vui đối với cậu bé.
“Tạm biệt…”
“Tạm biệt Tiểu Bảo…”
Cả ba người chào tạm biệt nhau, trước khi rời đi, Bạch Nhược Phong căn dặn người giám sát: “Bảo vệ cho cô ấy.

Nếu có chuyện gì lập tức gọi cho tôi.”
“Được! Tôi biết rồi.”
Sau khi căn dặn, Bạch Nhược Phong đưa Tiểu Bảo quay trở về nhà.
Biệt thự của Bạch Nhược Phong.
Sau khi cho Tiểu Bảo đi ngủ, Bạch Nhược Phong lấy bánh của Tô Ngọc Nhi làm và ăn một cách rất vui vẻ.
Sáng sớm hôm sau.
Khu chung cư Phú Mỹ.
“Tô Ngọc Nhi…”
“Mày mau mở cửa cho tao.”
“Con khốn, mày mau ra mở cửa cho tao.”
Mặt trời chỉ vừa lên, Tô Đại Thành, Tô Ngọc Như và Trần Cẩm Tú đã kéo nhau đến trước cửa nhà Tô Ngọc Nhi la lối om sòm.
Tô Ngọc Nhi đang tắm rửa chuẩn bị đến công ty để bắt đầu một ngày làm việc mới.

Liền nghe tiếng ồn ở phía trước cửa và tiếng chuông vang lên không ngừng.
Người giám sát chỉ vừa mới đi ăn sáng, gia đình độc ác đã kéo đến làm loạn trước nhà.
Tô Ngọc Nhi mặc đại bộ đồ tắm rồi đi ra ngoài mở cửa.

Chỉ vừa mở cửa, Tô Ngọc Nhi đã trố mắt ra nhìn, gương mặt toát lên vẻ khó chịu khi thấy những người cô gọi là gia đình nhưng chưa bao giờ sống đúng với hai chữ gia đình.
“Có chuyện gì?” Tô Ngọc Nhi lạnh lùng nói.
“Tô Ngọc Nhi, nay mày ăn gan trời rồi nhỉ?”
“Con khốn, mày mau nói thằng giám đốc nhà họ Bạch nói lại với tập đoàn Di Shen đồng ý hợp tác với Trịnh gia và Tô gia.”
Tô Ngọc Nhi không hiểu những gì bọn họ nói.
“Liên quan gì đến tôi?” Tô Ngọc Nhi lạnh lùng hỏi.
“Mày còn nói không liên quan đến mày sao?” Tô Ngọc Như giận dữ hét lớn.
“Tại mày mà thằng giám đốc họ Bạch kia đã ngăn cản Di Shen ký kết hợp tác với Trịnh gia và Tô gia.”
Tô Ngọc Nhi đã hiểu ra phần nào, cô có chút xúc động khi biết những việc mà Bạch Nhược Phong làm vì cô.
“Tôi không hiểu các người đang nói gì.” Tô Ngọc Nhi lạnh lùng nói.
“Ngọc Nhi, em giúp chị chuyện này đi.

Hợp đồng lần này rất quan trọng đối với gia đình mình.

Em phải giúp chị chuyện này.”
“Phải rồi Ngọc Nhi.

Hợp đồng lần này rất quan trọng với cha con.

Không lẽ con nhìn thấy cha mình chết mà không cứu sao?”
Những con người này được gọi là loại người gì vậy chứ? Phút trước thì đe dọa, phút sau lại quay sang nhẹ nhàng cầu xin giúp đỡ.
Không biết phải dùng câu từ nào để diễn tả về con người của Tô Đại Thành, Tô Ngọc Như và cả Trần Cẩm Tú.
Tô Ngọc Nhi cảm thấy chán ghét những lời nói của ba người họ.
Điều này càng làm cho Tô Đại Thành, Tô Ngọc Như và Trần Cẩm Tú rất tức giận, họ tiếp tục buông lời đe dọa.
“Ngọc Nhi, nếu mày không đồng ý giúp tao.

Mày vĩnh viễn sẽ không bao giờ được gặp lại mẹ mày.” Tô Đại Thành buông lời đe dọa với Tô Ngọc Nhi.
Những lời nói của Tô Đại Thành đã làm cho Tô Ngọc Nhi lo sợ, cô rất lo sợ chuyện xấu xảy ra với mẹ mình.
Tô Ngọc Nhi liền gật đầu đồng ý, không một chút suy nghĩ: “Được, tôi đồng ý.”
Ba người họ nghe Tô Ngọc Nhi đồng ý giúp đỡ, ba người bọn họ rất vui mừng.

“Nhưng…”
Khuôn mặt vui vẻ của Tô Đại Thành lại chuyển thành sắc mặt u ám và nói: “Nhưng gì? Cô mau nói đi.”
Tô Ngọc Nhi lấy lại bình tĩnh, lạnh lùng nói: “Tôi có hai điều kiện.”
“Điều kiện gì? Cô mau nói đi.” Tô Ngọc Như thắc mắc.
“Ngọc Nhi, con có điều kiện gì? Con nói ra đi cha và mẹ sẽ đáp ứng cho con.” Trần Cẩm Tú đứng một bên lên tiếng.
“Ngọc Nhi, con mau nói đi.”
Tô Ngọc Nhi lạnh lùng nói: “ Thứ nhất, từ nay các người đừng đến đây quấy rầy tôi nữa.

Thứ hai, tôi muốn tát Tô Ngọc Như thật mạnh.”
Tô Ngọc Như tức giận nói: “Mày lấy quyền gì mà đòi tát tao chứ?”
“Nếu như không được, thì e rằng tôi không thể nói giúp các người với sếp Bạch về vấn đề hợp tác với Di Shen.”
Tô Đại Thành xoay về phía Tô Ngọc Như giận dữ rồi nói lớn: “Ngọc Như, con mau đồng ý.”
Trần Cẩm Tú cảm thấy xót xa cho con gái mình và bà không đồng ý với điều kiện này.
“Sao ông có thể để con nhãi ranh đó đánh Ngọc Như nhà mình chứ? Tôi không đồng ý.” Trần Cẩm Tú không đồng ý và nói.
Tô Đại Thành giận dữ quát lớn.
“Bà im đi, hai mẹ con bà đều vô dụng như nhau.

Không làm nên trò trống gì cả.”
“Mày còn không mau đồng ý đi.”
Tô Ngọc Như và Trần Cẩm Tú như muốn phát điên khi ở tình cảnh này.
Tô Ngọc Nhi xoay người rời đi.

Bước được vài bước Tô Ngọc Như đã gọi cô lại.
“Có chuyện gì?” Tô Ngọc Nhi lạnh lùng hỏi.
“Tôi đồng ý với điều kiện của cô.” Tô Ngọc Như giận dữ nói.

“Vậy tôi không khách sáo.”
Vừa nói dứt câu, Tô Ngọc Nhi liền giáng cái tát đau thấu trời lên gương mặt Tô Ngọc Như.

Xém một chút nữa Tô Ngọc Như đã nằm uỵch xuống dưới nền đất.

Tô Ngọc Như muốn phát hỏa nơi này.
Sau đó, Tô Ngọc Nhi quay vào trong nhà chuẩn bị đồ đến công ty.
Để lại ba người họ đứng ở ngoài muốn phát điên lên.

Tô Ngọc Như là người giận dữ nhất ngay lúc này.

Sau đó, ba người bọn họ lên xe và lái xe rời đi.
Tập đoàn Bạch gia.
Tô Ngọc Nhi cảm thấy hơi lo lắng khi bước vào tòa nhà cao tầng của Tập đoàn Bạch gia.

Đây không phải là lần đầu tiên cô đến đây nhưng cô không biết mình phải làm gì.

Tú Ái đã kêu gọi cô đến đây để thảo luận về hợp tác, nhưng cô không biết liệu có thành công hay không.
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 36: Chương 36


Tô Ngọc Nhi nhìn quanh phòng chờ và thấy nhiều người đang trò chuyện và cười đùa với nhau.

Cô cảm thấy rất nản lòng vì không biết mình nên làm gì.

Trong lúc đó, cô nhận ra một người đàn ông trung niên đang đứng đó và nhìn cô với vẻ mỉm cười thân thiện.
“Xin chào, tôi là Trần Kiên, trợ lý của Bạch Nhược Phong.” Người đàn ông nói, “Cho hỏi cô có phải là Tô Ngọc Nhi không?”
“Chào anh, đúng vậy.

Tôi là Tô Ngọc Nhi.” Tô Ngọc Nhi trả lời với một nụ cười nhẹ nhàng.
“Xin lỗi vì đã để cô đợi lâu.

Hãy theo tôi đến văn phòng để thảo luận về dự án của bên phòng kế hoạch.” Trần Kiên nói.
Tô Ngọc Nhi cảm thấy hơi ngạc nhiên khi được mời đến văn phòng của Bạch Nhược Phong để thảo luận về dự án mới.

Cô bước theo anh ta và nhìn quanh phòng, thấy Bạch Nhược Phong đang ngồi xử lý công việc trên bàn làm việc riêng của anh.
“Xin lỗi đã để anh đợi lâu.

Tôi xin giới thiệu, đứng kế bên tôi là Tô Ngọc Nhi, hôm nay cô ấy đến đây để thảo luận về dự án của cô ấy.” Trần Kiên giới thiệu cô với Bạch Nhược Phong.
Dường như sự giới thiệu của Trần Kiên đều vô ích nhỉ? Những chuyện này Bạch Nhược Phong đã biết rõ hơn những gì Trần Kiên giới thiệu.
Tô Ngọc Nhi cảm thấy khá bối rối khi bị đưa vào trung tâm của sự chú ý.

Cô lấy một tờ giấy ra khỏi túi và bắt đầu giới thiệu dự án của mình.

“Hiện tại bên phòng kế hoạch của chúng tôi đang làm việc trên một dự án mới.

Chúng tôi muốn hợp tác với Tập đoàn Bạch gia để phát triển dự án này.” Tô Ngọc Nhi giới thiệu.
Tô Ngọc Nhi được mời vào phòng làm việc của Bạch Nhược Phong để thảo luận dự án mới.

Điều này đã làm khuấy động và dậy sóng tâm hồn nhiều chuyện những nhân viên gần đó.
“Mọi người… Mọi người… Có ai vừa nhìn thấy điều mà tôi thấy không?”
Một nhân viên nữ lên tiếng.
“Có chứ.

Ở đây mọi người đều có mắt mà.

Sao lại không nhìn thấy được chứ?”
“Cô ấy là ai mà lại được mời vào phòng làm việc của sếp Bạch của chúng ta vậy chứ?”
“Dạo này tôi nghe nói, sếp Bạch đang qua lại với một cô gái nào đó.

Có khi nào lại là cô gái này không?”
Nhân viên trong tập đoàn lầm nghĩ rằng Tô Ngọc Nhi sẽ trở thành bà chủ tịch của tập đoàn Bạch gia.
Sau khi đưa Tô Ngọc Nhi vào trong phòng làm việc của Bạch Nhược Phong để thảo luận về vấn đề hợp tác giữa hai bên.

Trần Kiên cũng đã rời đi ngay sau đó.
Tô Ngọc Nhi có chút xấu hổ, gương mặt cô đã đỏ bừng cả lên.

Một nam một nữ, ở trong phòng làm việc riêng như vậy, không khéo nhân viên sẽ nghĩ hai người đang hẹn hò với nhau.
“Sếp Bạch, đây là toàn bộ kế hoạch của dự án mới.

Mời anh xem qua.” Tô Ngọc Nhi đặt bản kế hoạch trong tay lên bàn cho Bạch Nhược Phong.
Bạch Nhược Phong mỉm cười rồi nhận lật từng trang của dự án rồi xem cẩn thận.
Trong lúc Bạch Nhược Phong đọc bản kế hoạch, bằng một sức hút nào đó, Tô Ngọc Nhi đã chăm chú nhìn anh không chớp mắt.

Điều này đã bị Bạch Nhược Phong nhìn thấy, anh cười một cách tự nhiên đã làm cho Tô Ngọc Nhi xấu hổ.
“Sếp… Sếp Bạch, anh xem xong rồi sao? Anh thấy bản kế hoạch này như thế nào?” Tô Ngọc Nhi lấy lại bình tĩnh, lắp ba lắp bắp nói.
Bạch Nhược Phong đọc xong kế hoạch và nhìn vào Tô Ngọc Nhi.

“Ngọc Nhi, tôi thấy kế hoạch của cô khá thú vị.

Tôi muốn biết thêm về dự án này.”
Tô Ngọc Nhi cảm thấy vui mừng và nhanh chóng trả lời: “Cảm ơn anh, tôi rất mong được hợp tác với Tập đoàn Bạch gia.”
Bạch Nhược Phong cười và nói: “Tôi sẽ bàn bạc với các thành viên khác trong ban lãnh đạo và chúng tôi sẽ liên hệ với cô.”

Từ Bảo Tú đã nhìn thấy chuyện này, cô rất tức giận khi thấy Tô Ngọc Nhi đang ở cùng Bạch Nhược Phong trong phòng làm việc riêng của anh ấy.
Trong khi đang nói chuyện, cánh cửa văn phòng bỗng nhiên mở ra và Từ Bảo Tú bước vào.

Cô ta đến báo cáo về công việc của mình, nhưng khi thấy Tô Ngọc Nhi đang ở đó, cô ta lập tức dừng lại.
Bạch Nhược Phong quay sang nhìn cô ta và hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
Từ Bảo Tú lập tức giải thích: “Không, không có gì cả.

Tôi chỉ đến để báo cáo về công việc của mình.”
Tô Ngọc Nhi cảm thấy hơi xấu hổ vì đã làm phiền các thành viên trong Tập đoàn Bạch gia và nói: “Tôi xin lỗi, tôi sẽ đi ra ngoài để hai người thảo luận công việc.”
Bạch Nhược Phong cười và nói: “Không, không cần phải đi ra ngoài.

Chúng ta có thể tiếp tục bàn bạc về dự án của cô sau đó.”
Từ Bảo Tú cảm thấy hơi khó chịu vì Tô Ngọc Nhi đang được chú ý nhiều hơn cô ta và bắt đầu phản ứng.

Cô ta định chặn đường cho Tô Ngọc Nhi, nhưng Bạch Nhược Phong lại nói: “Ngọc Nhi, cô đợi tôi một lát.”
Tô Ngọc Nhi cảm thấy mình đang rơi vào một tình huống khó xử.

Cô không biết mình phải nên đi hay nên ở.

Cô không biết lựa chọn nào là đúng đắn trong lúc này.
“Cô có chuyện gì muốn báo cáo.

Mau nói đi.” Bạch Nhược Phong quay sang nói với Từ Bảo Tú.
Từ Bảo Tú bắt đầu báo cáo công việc với Bạch Nhược Phong.
“Ngọc Nhi, tối nay đi ăn tối cùng tôi nhé!” Bạch Nhược Phong nhìn về phía Tô Ngọc Nhi và nói.
“Sếp Bạch, xin lỗi.

Tôi không thể đi được.” Tô Ngọc Nhi từ chối lời đề nghị của Bạch Nhược Phong.
“Tiểu Bảo muốn gặp cô.” Bạch Nhược Phong không tức giận, anh lấy Tiểu Bảo ra làm cớ.
Anh biết Tô Ngọc Nhi có thể từ chối anh, chứ cô không thể từ chối Tiểu Bảo.
Tô Ngọc Nhi chần chừ một lúc sau rồi mới trả lời: “Được! Tối nay tôi sẽ...”
“Tôi sẽ đến đón cô.” Bạch Nhược Phong cắt ngang lời của Tô Ngọc Nhi và nói.
Trong lúc Từ Bảo Tú báo cáo công việc, Bạch Nhược Phong không để ý mà lại mời Tô Ngọc Nhi đi ăn tối.

Cô ta rất tức giận và ganh tỵ.
Tô Ngọc Nhi vừa được Bạch Nhược Phong mời đến ăn tối trước Từ Bảo Tú, trong khi cô ta vẫn chưa có ý định trở thành người phụ nữ của anh ta.

Nhưng cô cũng không muốn phản bội sự giúp đỡ của anh ta, vì đó là cơ hội tốt để hợp tác với Tập đoàn Bạch gia.
“Nhược Phong, em đã báo cáo xong công việc của mình.” Từ Bảo Tú nói với giọng dịu dàng.
“Không còn gì.

Thì ra ngoài đi.” Bạch Nhược Phong, lạnh lùng nói.
Sau khi báo cáo công việc của mình, Từ Bảo Tú, tức giận và có chút không tin.

Cô bất đắc dĩ rời đi.
Vừa ra ngoài, cô đã nhìn thấy Tiểu Bảo.

Sau khi tan học, Tiểu Bảo được đưa đến công ty.
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 37: Chương 37


Từ Bảo Tú muốn tỏ ra gần gũi với cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch, cô chạy đến chỗ Tiểu Bảo đang đứng.
“Tiểu Bảo, con tan học rồi đấy à?” Từ Bảo Tú dịu dàng hỏi.
“Con đói không? Dì dẫn con đi ăn gà rán nhé!”
Cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch không để ý tới Từ Bảo Tú, phớt lờ và đi lướt qua nơi Từ Bảo Tú đang đứng.

Còn gọi tên Tô Ngọc Nhi trước mắt cô ta.
“Chị Ngọc Nhi…”
Từ Bảo Tú rất tức giận và có chút lạc lõng khi cả Bạch Nhược Phong và Tiểu Bảo đều xa lánh cô.
Điều này đã bị nhân viên công ty đều nhìn thấy, bọn họ cho rằng Từ Bảo Tú đang lấy lòng cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch, để được vào gia phả nhà họ Bạch.
Tiểu Bảo háo hức chạy vào phòng làm việc để gặp Tô Ngọc Nhi.

Trần Kiên chỉ vừa mở cửa, Tiểu Bảo đã chạy thật nhanh vào phòng và chạy đến chỗ Tô Ngọc Nhi.
“Chị ơi…” Tiểu Bảo vừa chạy vừa gọi Tô Ngọc Nhi từ phía sau.
Tô Ngọc Nhi nghe tiếng từ phía sau, cô liền quay đầu lại và nhìn thấy Tiểu Bảo.
“Tiểu Bảo…” Cô ngồi xuống và ôm cậu bé vào trong lòng.
“Tiểu Bảo, em đợi chị một chút.

Sau đó chúng ta cùng nhau đi ăn nhé!” Tô Ngọc Nhi nói.
Tiểu Bảo mỉm cười và gật đầu.

Sau đó, cậu bé nằm dài trên ghế sofa để chơi game.

Tô Ngọc Nhi và Bạch Nhược Phong cùng nhau sửa lại những chỗ chưa được hoàn chỉnh lắm của bản kế hoạch.
Ai không biết lại nghĩ ba người họ là một gia đình nhỏ hạnh phúc mất.
Một lúc sau, Tô Ngọc Nhi đã chỉnh sửa hoàn thiện bản kế hoạch của dự án mới.

Cô đưa Bạch Nhược Phong xem qua.
“Rất tốt! Dự án lần này rất tốt.

Ngọc Nhi, cô giỏi lắm.” Bạch Nhược Phong dùng lời khen với Tô Ngọc Nhi.
“Sếp Bạch, cảm ơn anh đã đánh giá cao năng lực của tôi.”
“Được rồi! Cũng đã trễ rồi, chúng ta đi ăn thôi.” Bạch Nhược Phong nói rồi đến bế Tiểu Bảo.
Cậu bé không chịu để Bạch Nhược Phong bế, nhanh chóng chạy về phía Tô Ngọc Nhi đang thu dọn lại đồ.
Bạch Nhược Phong bị bỏ lại phía sau, anh có chút ghen tị với cậu bé.

Anh đứng đờ người một lúc rồi mới phản ứng lại.
Tô Ngọc Nhi nhìn thấy vậy trên môi nhanh chóng đã nở một nụ cười, rồi cô quay sang bế Tiểu Bảo rồi rời đi.
Bạch Nhược Phong đã xuống dưới lấy xe và đang đợi ở trước cổng công ty.
“Lên xe đi!” Bạch Nhược Phong mở cửa xe rồi nói.
Tất cả ổn định, Bạch Nhược Phong khởi động rồi lái xe rời đi.

Vững vàng chạy một mạch trên đường, cũng đã tới nhà hàng họ muốn ăn.
Nhà hàng Paris.
Một chiếc Lamborghini lấp lánh ánh bạc dừng trước cửa nhà hàng, nhìn dàn xe đậu thôi, cũng đã biết nhà hàng này đều dành cho người giàu.
Mọi người xung quanh nhìn thấy chiếc xe Lamborghini dừng trước cửa nhà hàng đều rất trầm trồ.
Bạch Nhược Phong mở cửa xe bước xuống, anh khoác trên người bộ vest màu đen, trông rất lạnh lùng, nhìn vào liền biết được anh là tổng tài của một tập đoàn nào đó.

Anh quầng ra sau mở cửa xe cho Tô Ngọc Nhi và Tiểu Bảo.

“Hai người xuống đi.” Bạch Nhược Phong mở cửa xe rồi nói.
Ba người họ cùng nhau bước vào trong nhà hàng.

Quản lý nhà hàng trực tiếp đón tiếp ba người họ.

Và đưa ba người đến một phòng riêng mà Bạch Nhược Phong đã đặt sẵn trước đó.
Nhà hàng này chọn hai gam màu chủ đạo là trắng và đen, kết hợp với các màu pastel nhẹ nhàng.

Mọi thứ được sử dụng nội thất gỗ và kim loại có kiểu dáng cổ điển, đơn giản và tinh tế.
Bàn ăn được trang trí bằng tấm khăn trải bàn màu trắng, kết hợp với đồ đạc bằng đồng hoặc bạc tạo nên sự sang trọng cho nhà hàng.
Một lúc sau, đồ ăn đã được phục vụ nhà hàng đem ra và trưng bày một bàn thức ăn thật đặc sắc và nhìn có vẻ hương vị rất ngon.
Ba người họ bắt đầu dùng bữa, trong bữa ăn, Tô Ngọc Nhi liền nhớ đến chuyện lúc sáng Tô Đại Thành và hai người mà cô gọi là mẹ kế và chị kế đã đến đe dọa cô.
“Sếp Bạch, có phải anh đã chen vào cuộc hợp tác giữa Di Shen và Trịnh gia không?” Tô Ngọc Nhi nhẹ nhàng hỏi.
Bạch Nhược Phong có chút bất ngờ khi Tô Ngọc Nhi hỏi chuyện này.

Anh lạnh lùng gật đầu rồi nói: “Cô biết chuyện này sao?”
Tô Ngọc Nhi có chút lo lắng và trả lời: “Đúng vậy.

Sáng nay, gia đình Tô tìm đến tôi và đe dọa nếu tôi không giúp bọn họ.

Bọn họ sẽ tiếp tục hãm hại mẹ tôi và nói tôi sẽ không bao giờ được gặp lại bà ấy.

Tôi sợ lắm.”
Đến lúc này, hai mắt Tô Ngọc Nhi đã bên ngắn bên dài, cô rất lo sợ chuyện xấu xảy ra với Hà Tô Diệp.
Bạch Nhược Phong thấy như vậy, anh rất đau lòng, anh đến bên Tô Ngọc Nhi và lấy khăn tay của mình lau đi nước mắt cho cô.

Và ôm cô vào trong lòng an ủi dỗ dành cô.
“Ngọc Nhi, cô yên tâm đi.

Bọn họ không dám làm gì cô đâu.” Bạch Nhược Phong nói với giọng lạnh lùng và rất tức giận.

Tiểu Bảo cũng không kém, cậu bé chạy sang chỗ Tô Ngọc Nhi rồi nói: “Chị, em cũng sẽ bảo vệ cho chị.”
Bởi người ta nói không có sai, con hơn cha là nhà có phúc mà.
“Tiểu Bảo, em còn nhỏ như vậy.

Sao bảo vệ chị được chứ?” Tô Ngọc Nhi mỉm cười rồi chọc Tiểu Bảo.
Cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch có chút tức giận khi bị châm chọc như vậy.

Cậu bé liền gồng tay lên và nói: “Chị nhìn này, Tiểu Bảo sẽ bảo vệ cho chị.”
Điều này đã làm cho Bạch Nhược Phong phì cười, anh không nhịn cười nổi khi thấy Tiểu Bảo như vậy.
“Tiểu Bảo nếu em muốn bảo vệ chị thì em hãy ăn thật nhiều vào cho mau lớn mới bảo vệ chị được chứ đúng không nè?” Tô Ngọc Nhi nhẹ nhàng nói với Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo suy nghĩ một lúc rồi gật đầu, cậu bé nhanh chóng quay trở lại bàn ăn và ăn những món ăn trên bàn một cách ngon lành.
Sau khi kết thúc bữa ăn, Bạch Nhược Phong muốn đưa Tô Ngọc Nhi về nhà.
“Ngọc Nhi, tôi và Tiểu Bảo đưa cô về.”
Tô Ngọc Nhi nhìn Tiểu Bảo và gật đầu đồng ý.
“Hôn đi! Hôn đi…” Tiểu Bảo vỗ tay và hô to.
Tô Ngọc Nhi có chút bất ngờ, Bạch Nhược Phong cũng đứng hình mất 5 giây vì Tiểu Bảo như vậy.
“Tiểu Bảo, con nói lung tung gì thế?” Bạch Nhược Phong lấy lại bình tĩnh rồi lạnh lùng nói.”
“Baba, con muốn ba ba và chị ấy hôn nhau.”
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 38: Chương 38


Tô Ngọc Nhi xấu hổ đỏ cả mặt rồi bỏ chạy đi nơi khác.

Không kịp nói lời chào với Bạch Nhược Phong và Tiểu Bảo.
“Tiểu Bảo, con vừa làm gì thế hả?” Bạch Nhược Phong tức giận hỏi cậu bé.
“Baba, như thế không đúng ý baba sao?” Tiểu Bảo nhí nhảnh hỏi lại Bạch Nhược Phong.
Bạch Nhược Phong muốn cứng họng khi không biết phải trả lời với cậu bé như thế nào? Tại sao Tiểu Bảo lại suy nghĩ đến chuyện đó được chứ? Không lẽ Tiểu Bảo muốn Tô Ngọc Nhi làm mẹ cậu bé sao?
Bỏ qua cuộc trách vấn, Bạch Nhược Phong đưa Tiểu Bảo quay về nhà.
Khu chung cư Phú Mỹ.
Tô Ngọc Nhi sau khi về đến nhà, cô lấy điện thoại gửi tin nhắn vào điện thoại của Tiểu Bảo.
“Tiểu Bảo…”
“Chị đã về tới nhà an toàn rồi.”
“Em đã về đến nhà chưa?”
Sau đó, cô quăng điện thoại sang một bên rồi vào phòng tắm ngâm mình trong bồn tắm thật lâu.
Vừa tắm, cô vừa nghĩ đến chuyện lúc nãy ở trước cửa nhà hàng, mặt cô bỗng ửng đỏ lên vì xấu hổ, ước gì có cái hố nào ngay lúc đó để cô có thể chui xuống che giấu đi gương mặt lúc đó.
Bên này, Tiểu Bảo nhận được tin nhắn và trả lời cô.
“Em vừa về đến nhà.”
“Bây giờ em phải đi ngủ rồi.”
Sau khi về đến nhà, Bạch Nhược Phong nhắc nhở Tiểu Bảo: “Tiểu Bảo, sau này con không được phép nói năng lung tung.”
Tiểu Bảo giận dỗi không để ý đến lời nói Bạch Nhược Phong.

“Nếu con còn làm như vậy thì đừng trách ba tại sao lại tước quyền ra ngoài của con.” Bạch Nhược Phong giận dữ nói rồi bỏ lên phòng.
Tiểu Bảo cũng nhanh chóng đi về phòng ngủ của cậu bé.
Chẳng phải Bạch Nhược Phong cũng có tình cảm với Tô Ngọc Nhi sao?
Tiểu Bảo làm như vậy cũng chỉ muốn baba sớm tìm mommy cho cậu bé.
Bạch Nhược Phong ngoài miệng thì la nhưng bên trong anh rất muốn điều đó xảy ra theo như lời nói của Tiểu Bảo.
Đúng là Bạch Nhược Phong cũng muốn hôn Tô Ngọc Nhi.

Nhưng…
Với tư cách gì đây?
Bạch Nhược Phong không muốn nặng đầu vì chuyện này, anh vùi đầu vào công việc để không có thời gian suy nghĩ đến chuyện khác.
Ngày hôm sau.
Reng!
Tiếng chuông báo thức của Tô Ngọc Nhi vang lên như mọi ngày, cô quờ quạng một lúc rồi tắt báo thức và bước chân xuống giường.

Một ngày mới lại bắt đầu.
Vẫn như mọi ngày, sau khi chuẩn bị mọi thứ, Tô Ngọc Nhi bắt đầu đến công ty để bắt đầu một ngày làm việc tràn đầy năng lượng.
Công ty Sáng tạo Mới.

“Cho hỏi, cô có phải là Tô Ngọc Nhi không?” Giọng một người đàn ông nói qua điện thoại.
Tô Ngọc Nhi đang say mê với công việc, điện thoại của cô vang lên, trên màn hình không hiện tên người gọi chỉ hiện số lạ.
“Là tôi đây.

Anh gọi tôi có việc gì không?” Tô Ngọc Nhi nhẹ nhàng đáp.
“Xin chào, tôi là lão Lý, lúc trước cô có nhờ tôi tìm giúp cô căn nhà nhỏ.

Tôi đã tìm được rồi, khi nào cô rãnh để đi xem nhà thì nói với tôi.

Tôi sẽ đưa cô đi xem.”
Mấy ngày gần đây, vì bị Tô Đại Thành, Tô Ngọc Như và Trần Cẩm Tú đến chung cư quấy rầy, cô cảm thấy rất phiền phức và không muốn liên quan đến bọn họ nên Tô Ngọc Nhi quyết định tìm một căn nhà giá rẻ để thuê.
“Nếu quả thật như vậy, tôi cảm ơn ông rất nhiều.

Vậy chiều nay sau khi tan làm tôi có thể đi xem nhà được không?” Tô Ngọc Nhi vui mừng nói.
Lão Lý liền trả lời: “Được, được! Vậy sau khi tan làm cô liên lạc với tôi.

Tôi sẽ đưa cô đi xem nhà.”
“Được! Cảm ơn ông rất nhiều.

Vậy hẹn ông chiều nay chúng ta đi xem nhà.” Tô Ngọc Nhi hào hứng nói.
Bíp!
Nói xong, cả hai liền tắt máy.

Tô Ngọc Nhi tiếp tục với công việc của mình.
Vào buổi chiều sau khi tan làm, Tô Ngọc Nhi rất háo hức, cô rất muốn xem thử căn nhà sắp tới của cô sẽ như thế nào.
“Xin chào, tôi là Tô Ngọc Nhi.

Tôi có thể hẹn ông ở đâu?” Tô Ngọc Nhi lấy điện thoại và gọi cho số lúc sáng đã gọi cô.
“Cho tôi địa chỉ chỗ cô.

Đợi một lát tôi sẽ sang.” Lão Lý nghe máy ở đầu dây bên kia và nói.
Tô Ngọc Nhi đứng đợi được một lúc, lão Lý đã đến chỗ cô.

Hai người cùng nhau đến căn nhà mà ông ta đã giới thiệu cho cô.
Căn nhà này nằm ở vùng ngoại ô của thành phố, cách trung tâm thành phố khá xa, đi xe cũng tầm một, hai tiếng mới đến nơi.
“Cô vào trong xem nhà đi.” Lão Lý lấy chùm chìa khóa từ trong túi áo ra rồi mở cửa nhà và nói với Tô Ngọc Nhi.
Tô Ngọc Nhi bước vào trong nhà, tuy hơi xa trung tâm thành phố, nhưng ở đây cô cảm thấy rất bình yên, trong nhà đầy đủ tiện nghi.

Đã vậy trước nhà còn có những chậu hoa thật đẹp mắt.

Ở đây xa như vậy cô chắc chắn bọn họ không thể tìm đến quấy rầy.

“Ông Lý, căn nhà này thuê với mức giá bao nhiêu một tháng?” Tô Ngọc Nhi rất thích căn nhà này.
“Cô Tô, căn nhà này chủ nhà muốn cho thuê với mức giá 500 nhân dân tệ.” Lão Lý ép giá một cách quá đáng.
“Cái gì 500 nhân dân tệ, một tháng tôi chỉ làm được 500 nhân dân tệ.

Trả tiền thuê nhà thì tiền đâu tôi sống nữa chứ?” Tô Ngọc Nhi bất ngờ với giá tiền này.
“Cô Tô, chủ nhà này đã ra giá như vậy.”
“Ông Lý, ông có thể nói họ giảm còn 300 nhân dân tệ được không? 300 nhân dân tệ đã quá mức với một đứa nhân viên quèn như tôi rồi.” Tô Ngọc Nhi đấu tranh giá cả vì muốn sở hữu căn nhà này.
“Cô Tô, như vậy thật sự không được.

Chủ nhà đưa ra giá này tôi chỉ là trung gian thôi.” Lão Lý mặc cả giá thuê nhà với Tô Ngọc Nhi.
“Không thể bớt chút nào sao? Ví tiền của tôi chỉ tới mức đó thôi.

Tôi không thể thuê với mức giá 500 nhân dân tệ.” Tô Ngọc Nhi có chút tiếc nuối.
Lão Lý nói lời từ chối: “Cô Tô, như vậy thì thật tiếc quá.

Tôi xin lỗi, vậy cô có thể tìm một căn nhà khác.” Sau đó, ông ta rời đi.
Một người đàn ông mở cửa xe đi vào trong nhà đã ngăn lão Lý rời khỏi đây và đưa ra một yêu cầu cho ông ta.
“Ông giúp tôi tìm một căn nhà tốt hơn cho cô ấy.” Người đàn ông đó chính là Trịnh Sơn.
 
Ngỡ Là Duyên Hoá Lại Là Yêu
Chương 39: Chương 39


Sự xuất hiện của Trịnh Sơn ở đây, làm cho Tô Ngọc Nhi có chút bất ngờ, cô đứng hình mất mấy giây rồi mới phản ứng lại.
“Tôi không cần.” Tô Ngọc Nhi lạnh lùng nói.
Trịnh Sơn nghe Tô Ngọc Nhi lên tiếng, anh ta đi đến vị trí của cô đang đứng và ghé sát tai nói: “Ngọc Nhi, nếu cô đồng ý giúp tôi thì cô sẽ có một căn nhà mới thật đẹp và rộng lớn.”
Tô Ngọc Nhi liền né sang một bên và lạnh lùng nói: “Tôi không cần.

Anh tránh xa tôi ra.”
“Ngọc Nhi, cô chỉ cần nói tên họ Bạch kia không tấn công nhà họ Trịnh chúng tôi nữa.

Cô đã có thể ở trong ngôi nhà mới rộng lớn rồi.

Không phải rất có lợi cho cô sao?” Trịnh Sơn nói với giọng mỉa mai và coi rẻ giá trị của con người Tô Ngọc Nhi.
Tô Ngọc Nhi lạnh lùng nói: “Trịnh Sơn, anh xem rẻ giá trị con người tôi quá rồi đó.

Anh nghĩ tôi sẽ vì căn nhà mà giúp cho nhà họ Trịnh các người thuận lời sao?”
Từng câu từng chữ Tô Ngọc Nhi nói ra, Trịnh Sơn không ngờ đó lại là từ miệng vị hôn thê cũ của anh ta thốt ra.

Anh ta có chút bất ngờ.
“Ngọc Nhi, cô nghĩ cô có giá trị lắm sao? Chỉ qua cô cũng chỉ là một con cờ trong tay bọn họ.”

“Rồi cũng sẽ đến một ngày, bọn họ đem cô ra làm món hàng để ký kết hợp đồng với các tập đoàn khác.”
“Ngọc Nhi, cô nên nhớ cô cũng chỉ là vì vài đồng bạc lẻ lại đi bán thân và đẻ con cho người khác.”
Trịnh Sơn liên tục thốt ra những lời lẽ nặng nề làm cho Tô Ngọc Nhi cảm thấy rất khó chịu và tức giận.

Nhất là khi nhắc đến chuyện của quá khứ vài năm trước.
Nếu bọn họ chịu giúp mẹ cô chữa trị bệnh thì cô có phải bán thân để có tiền chữa trị cho bà không chứ?
Đến ngay cả Trịnh Sơn - vị hôn phu cũ lúc đó của Tô Ngọc Nhi.

Còn không đưa tay ra giúp cô thì hỏi ở đâu mà cô có số tiền lớn để chữa trị cho mẹ cô chứ?
Tại sao bọn họ lại độc ác như vậy? Tại sao họ lại dồn cô đến mức đường cùng vậy chứ?
“Trịnh Sơn, cẩn trọng từng lời nói của anh.

Anh không biết được hậu quả có nó như thế nào đâu.” Tô Ngọc Nhi lấy lại bình tĩnh rồi lạnh lùng nói.
Chưa kịp để Trịnh Sơn nói lời nào, cô đã bỏ đi ngay lúc đó.

Để lại cho tên Trịnh Sơn kia cục tức không thể nuốt trôi.
“Tô Ngọc Nhi, cô được lắm.

Để tôi xem, cô làm được chuyện gì.” Trịnh Sơn tức giận la hét một mình.
Lão Lý bây giờ mới mở miệng hỏi: “Anh bạn trẻ, anh có muốn tôi tìm nhà giúp anh nữa không?”
“Tìm nhà cái gì chứ? Mau cút đi.” Trịnh Sơn la hét và tức giận đuổi lão Lý đi.
Lão Lý cũng nhanh chóng rời khỏi căn nhà đó.
Trung tâm thành phố Hà Nội.
Tô Ngọc Nhi đã đến trung tâm của thành phố, cô yêu cầu tài xế cho cô xuống ở đây.

Cô muốn đi dạo phố một lát, hít thở không khí trong lành, có thể sẽ giúp cô cảm thấy thoải mái hơn.
Trung tâm thương mại C&K.
Bạch Nhược Phong và Tiểu Bảo ghé trung tâm để mua một số đồ cần thiết nhưng khi ra về lại gặp được Từ Bảo Tú đang đứng ở trước cửa lớn của trung tâm thương mại.
“Nhược Phong, anh cũng ở đây sao?” Từ Bảo Tú nhìn thấy và chạy đến bắt chuyện.

“Tiểu Bảo…” Từ Bảo Tú khom người muốn gần gũi với cậu bé nhưng cậu bé rất nhanh đã né sang một bên.
Bạch Nhược Phong lạnh lùng trả lời cô: “Tôi đưa Tiểu Bảo đi mua một số đồ.”
Đúng lúc này, Tô Ngọc Nhi đi ngang qua và vốn dĩ cô định chạy đến nơi Bạch Nhược Phong và Tiểu Bảo đang đứng.

Nhưng lại nhìn thấy Từ Bảo Tú đứng đó nên cô đã dẹp bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đầu.
Từ Bảo Tú đã nhìn thấy được Tô Ngọc Nhi đang hướng mắt về nơi này, cô giả vờ làm đổ ly nước cô đang cầm trên tay lên người Bạch Nhược Phong.
“Nhược Phong, em xin lỗi.

Em sơ ý quá, để em lấy khăn lau người cho anh.” Từ Bảo Tú tỏ vẻ có lỗi và nói lời xin lỗi.
“Không cần.” Bạch Nhược Phong đã từ chối sự giúp đỡ của Từ Bảo Tú.
Từ Bảo Tú không dừng lại, cô lấy khăn giấy từ trong túi xách ra và lau chỗ nước vừa đổ trên người Bạch Nhược Phong.

Vừa lau cô vừa tỏ ra sự gần gũi giữa cô và Bạch Nhược Phong.
Không khác gì Từ Bảo Tú đang khẳng định Bạch Nhược Phong là người của cô ta.
Tô Ngọc Nhi đã nhìn thấy toàn bộ sự việc xảy ra ở phía đối diện, cô thất vọng pha lẫn chút tức giận rồi rời đi.

Điều này đã làm cho Tô Ngọc Nhi hiểu lầm mối quan hệ giữa Từ Bảo Tú và Bạch Nhược Phong.
Bạch Nhược Phong đã né sang một bên, không để cho Từ Bảo Tú có cơ hội gần gũi anh.
Tô Ngọc Nhi rời đi, cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch đã nhìn thấy sự xuất hiện của cô và biết được cô đã chứng kiến được chuyện lúc nãy.
“Nhược Phong, anh cho em đi nhờ xe đến nhà anh được không? Anh không từ chối đấy chứ?” Từ Bảo Tú muốn đi nhờ xe Bạch Nhược Phong.
“Đến nhà tôi?” Bạch Nhược Phong có chút bất ngờ.
Từ Bảo Tú mỉm cười gật đầu rồi nói: “Đúng vậy.

Lúc nãy bác gái có gọi em sang nhà và ăn bữa tối với bác.

Phải rồi em vừa mua một ít đồ đến biếu bác.” Nói rồi Từ Bảo Tú đưa vài túi đồ trong tay lên cho Bạch Nhược Phong xem.
“Cô tự bắt xe đi đi.” Bạch Nhược Phong không quan tâm, anh lạnh lùng nói.

Từ Bảo Tú nắm tay Bạch Nhược Phong lay lay và nói: “Bây giờ cũng đã trễ rồi, lại khó bắt xe nữa.

Anh cho em hóa gian về nhà đi.

Coi như anh giúp em lần này đi.”
Bạch Nhược Phong gỡ tay Từ Bảo Tú ra khỏi tay anh rồi nói: “Thôi được.

Tôi sẽ cho cô hóa gian.”
Từ Bảo Tú vui mừng ra mặt, cô nói lời cảm ơn rồi mở cửa lên xe: “Nhược Phong, cảm ơn anh vì đã cho em hóa gian đến nhà anh.” Cô mở cửa xe phó lái và ngồi vào trong nhưng đã bị Bạch Nhược Phong ngăn cản.
Từ Bảo Tú có chút thất vọng, cô không muốn bị Bạch Nhược Phong đối xử một cách thờ ơ như vậy.
Tiểu Bảo cười thầm rồi nói: “Baba lái xe đi!” Cậu bé đưa tay chỉ thẳng về phía trước.
“Tiểu Bảo, con ngồi cẩn thận.

Baba bắt đầu đi đây.” Bạch Nhược Phong nhìn qua gương trong xe nói với cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch.
Cậu bé cười một cái rồi thả nút like cho Bạch Nhược Phong.
Bạch Nhược Phong khởi động rồi lái xe rời đi.

Anh vững vàng tay lái chạy một lúc cũng đã đến biệt thự của ông bà Bạch.
 
Back
Top Bottom