Ngôn Tình Nghiệt Duyên Hay Đường Mật

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,324,114
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ADCreHfCDD9D8w-W6VDzfBjpzDA4vGTpB_G7me2x-R8-WOp0GkthE7ht9mnobAsffEYCKFHzH280eM4s7Y4I5bcoXvJo1JUp0xCw208STS1xD_AZIBHrvqUC0MNm9GidWineKWMxLHd0pZ0uSbU-v9urTBjg=w215-h322-s-no

Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Tác giả: KiKaV
Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Teen, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Trong truyện Nghiệt Duyên Hay Đường Mật của tác giả KiKaV, Hạ Thanh Di là một hoa khôi khoa Dược và cũng là hoa khôi của trường.

Trong khi đó, Cảnh Hàn lại là thủ khoa đầu vào của đại học Thanh Lâm và học khoa công nghệ thông tin. Dù học khác ngành và khác khóa nhưng lại vô tình gặp nhau và không ngừng gặp lại nhau qua nhiều lần tình cờ. Tuy nhiên, mỗi lần gặp nhau đều có chuyện không may xảy ra với Hạ Thanh Di. Liệu đây có phải là duyên phận trời định hay là nghiệt duyên? Ngoài ra, bạn cũng có thể đọc thêm những truyện như Yêu Em Trọn Kiếp Này hoặc Em Là Ngôi Sao Nào.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Nghiệt Đồ! Đừng Nắm Lông Vi Sư!
  • Yêu Nghiệt Tiên Hoàng Tại Đô Thị
  • Nghiệt Lệ
  • Nghiệt Ái
  • Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 1: 1: Đại Học


    Đại học Thanh Lâm.
    Đây là trường đại học đứng top đầu ở thành phố Ninh.

    Ngoài cơ sở vật chất hàng đầu, đại học Thanh Lâm cũng nổi tiếng là trường đại học quy tụ nhiều các giảng viên giỏi trong và ngoài nước.

    Muốn vào được đại học Thanh Lâm, không phải chỉ cần điểm cao là đủ, mà phải là rất cao, rất rất cao...
    Những người vào được trường đại học này có thể xứng danh với các vị thần trong mắt mọi người, cho thấy được không chỉ bọn họ thông minh không là đủ, mà bọn họ còn chăm chỉ nữa.

    Tuy nhiên, đầu vào đã khó, đầu ra cũng không hề đơn giản.

    Vì vậy, sau khi tốt nghiệp tại đây, các sinh viên của trường đại học này cũng được vô số các doanh nghiệp lớn nhỏ săn đón.
    Tại khuôn viên trường, có hai cô gái đang sánh bước đi bộ cùng nhau.

    Một người mang hơi thở tươi mát sáng lạn, miệng lúc nào cũng nở nụ cười.

    Cô mặc một chiếc quần yếm jean phối sơmi tay ngắn, tổng thể trông khá đáng yêu nhưng có chút ngốc ngốc.

    Người còn lại có khí chất hoàn toàn khác biệt, là đặc biệt nổi bật và thu hút ánh nhìn.

    Có thể thấy là mặc dù giờ này trên khuôn viên trường không quá đông sinh viên, nhưng ai đi ngang cũng sẽ ngoái đầu lại nhìn hai cô nàng này.
    Cô gái kia có mái tóc đen hơi xoăn nhẹ được buộc một nửa, kẹp lại bằng một chiếc nơ màu đen.

    Gương mặt có thể nhìn ra là chỉ tô một lớp son dưỡng nhạt màu nhưng vẫn không làm lu mờ được vẻ đẹp sắc sảo cùng tinh tế của cô.

    Làn da trắng mịn, đôi mắt hai mí to tròn ánh lên vẻ phong tình, chiếc mũi cao thẳng thon gọn, đôi môi hơi óng ánh nhờ lớp son dưỡng giúp cho cô trông rất trẻ trung, nhưng vì các đường nét trên gương mặt quá sắc sảo, làm cho cô nhìn có vẻ hơi lạnh lùng nếu không cười lên.
    Hạ Thanh Di hôm nay mặc một bộ đồ đơn giản, áo thun trơn chiết eo, quần ống rộng phối với một đôi giày đế dày màu kem.

    Tổng thể giúp tôn lên dáng người tiêu chuẩn của cô.

    Cô không đeo balo của trường vì cảm thấy nó quá to, trên vai chỉ khoác một cái túi vải màu trắng kích cỡ vừa phải, đủ để đựng tài liệu học và một cái ipad.
    “Di Di, kỳ này chúng ta phải học môn Sinh học phân tử tế bào và hóa sinh 2, giảng viên quản lý học phần là cô Chu, nghe mấy anh chị khóa trên bảo là trên lớp thì cô dạy hơi khó tính, cho bài kiểm tra thì rất là ác ma...điểm cũng không cao nổi...” Triệu Tú Nhi vừa uể oải nói chuyện, vừa kéo kéo cái balo có vẻ hơi nặng của mình.
    Hạ Thanh Di nghe cô bạn thân của mình than vãn thì cũng thở dài một hơi.
    “Lẽ ra học phần trước chúng ta đã gặp cô Chu rồi, nhưng do trước đó cô đang trong kỳ nghỉ phép.

    Dù sao cũng phải gặp thôi, qua môn là được rồi, điểm số không quan trọng lắm.”
    Triệu Tú Nhi liếc người bên cạnh một cái.
    “Hừ, xem người lúc nào cũng được điểm cao nói kìa.

    Đối với cậu đương nhiên là điểm số không quan trọng rồi...” Vì cậu có bao giờ bị điểm thấp đâu? Lời này Triệu Tú Nhi không nói ra.

    Cô nàng sắp khóc tới nơi.
    Người bạn này của mình không chỉ có ngoại hình nổi bật, mà thành tích học tập cũng trâu bò.

    Vào được ngôi trường này, đương nhiên năng lực học tập của Triệu Tú Nhi cũng không tồi, nhưng mà để so với Hạ Thanh Di, thì vẫn là không thể so được.

    Huống hồ, Triệu Tú Nhi sau khi đậu được vào đại học này theo ý nguyện của bố mẹ, thì cô nàng cũng không còn hứng thú học tập lắm.
    “Đừng lo quá, cứ tới đâu thì hay tới đó đi.”
    Hạ Thanh Di cười cười với bạn mình, nắm tay kéo Triệu Tú Nhi đi.
    Đây là năm học thứ hai của bọn họ.

    Cô và Triệu Tú Nhi là bạn cấp ba, hồi cấp ba hai người cũng không chơi thân lắm, chỉ là tình cờ biết đối phương có nguyện vọng thi cùng ngành cùng trường với mình thì bắt đầu giao lưu với nhau nhiều hơn.

    Cho tới hiện tại, ngoài việc Triệu Tú Nhi có đôi khi thích so sánh thành tích học với cô ra thì mọi việc khác đều rất tốt.
    ***
    Hôm nay là buổi học đầu tiên của học kỳ mới.

    Khi hai người tới được phòng học thì chỉ có le que vài bóng người.

    Điều này sau một năm đi học, Hạ Thanh Di cũng đã quen.

    Cứ đợi đến gần sát giờ học hoặc quá giờ được khoảng 15 phút, lớp học tự dưng sẽ đông lên thôi.
    Hạ Thanh Di cùng Triệu Tú Nhi kiếm một chỗ để ngồi, cách khá gần với bàn giáo viên để nghe giảng được tập trung hơn.

    Đúng như những gì hai cô dự đoán, còn 5 phút nữa bắt đầu giờ học, lớp học đã được lấp đầy.

    Giảng viên cũng xách tài liệu đi vào lớp.
    Đợi mọi người ổn định lại chỗ ngồi, đúng giờ học.

    Giảng viên đi ra giữa bục giảng, bắt đầu tự giới thiệu.
    “Chào các em, hôm nay là buổi đầu tiên chúng ta gặp nhau.

    Giới thiệu một chút nhé, tôi là Chu Phượng, ngoài giảng dạy cho các em vài buổi học của học phần này, thì cũng là giảng viên quản lý học phần này.

    Nói trước một chút nhé, ở tiết của tôi, tôi sẽ có hai bài kiểm tra tại lớp, kiểm tra đầu giờ và cuối giờ.

    Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là bạn nào lười biếng đi học thì sẽ không có điểm kiểm tra, tức nghĩa điểm của buổi học hôm đó của mấy em là 0.

    Chỉ đơn giản như vậy thôi, còn lại tôi rất dễ dàng.

    Bây giờ điểm danh một chút nhé.” Nói xong cô Chu mở danh lớp lên, điểm danh một lượt..
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 2: 2: Tiếp Đón Tân Sinh Viên


    Cả lớp sau khi nghe xong thông báo, mọi người bắt đầu than thở.

    Ai cũng biết, lên đại học rồi thì rất tự do, chẳng có ai rảnh rỗi quản xem bạn có đến trường đi học hay không, có học tập chăm chỉ hay không, vì đó đều là quyền lựa chọn của bạn.

    Chỉ cần làm đủ bài kiểm tra, tới ngày thi thì lên trường thi một cái, đủ điểm thì sẽ qua môn.

    Tuy nhiên, vẫn sẽ có một số giảng viên giống như cô Chu, cho làm kiểm tra trên lớp như vầy, còn có cả điểm danh, đồng nghĩa với việc ép buộc sinh viên không được vắng học bất cứ buổi học nào.

    Đối với những bạn vừa đi học vừa đi làm, hay vì vài lý do cá nhân không thể đến trường đầy đủ các buổi học, thì đúng là rất khiến người khác bực bội.

    Bực thì bực, nhưng chả ai dám lên tiếng phản đối, vì cô làm như vậy chẳng có gì sai cả.

    Bạn có quyền lựa chọn của bạn, thì giảng viên cũng có quyền lựa chọn cách giảng dạy của bản thân họ.
    Cô Chu có hơi khó tính, nhưng đối với Hạ Thanh Di, một sinh viên rất là chăm chỉ học tập, lại không có vướng bận về mặt kinh tế, luôn đi học đầy đủ đúng giờ mà nói thì việc này chả phải là vấn đề gì lớn cả.

    Mà ngoài chuyện hơi khó tính ra, thì Hạ Thanh Di cũng chẳng thấy cô có vấn đề gì khác, ngược lại Hạ Thanh Di còn hơi thích cô.

    Vì cô giảng bài rất hay, vừa giảng bài vừa đan xen vào rất nhiều ví dụ thực tế giúp cho sinh viên có thể dễ dàng hình dung được những gì mình cần học.
    Sau buổi học, tài liệu học trên ipad của Hạ Thanh Di ghi chú chi chít đầy chữ.

    Triệu Tú Nhi nhìn sang mà choáng váng.
    “Di Di, tốc độ ghi chép của cậu cũng hơi đỉnh rồi đó.

    Lát về gửi cho tớ một bản nữa.”
    “Được.

    Nhớ nhắc tớ.”
    Hạ Thanh Di mỉm cười trả lời cô bạn mình.
    “À mà này, Di Di, tuần sau có hoạt động đón tiếp tân sinh viên đó.

    Cậu có tham gia không? Kiếm chút điểm rèn luyện?”
    Thông thường thời gian tân sinh viên nhập học sẽ từ giữa tháng 8 đến giữa tháng 9.

    Học kỳ cũng sẽ bắt đầu trễ hơn so với các sinh viên khóa trên.

    Vì vậy lúc mà các anh chị khóa trên đã bắt đầu học kỳ mới, thì tân sinh viên chỉ vừa lục đục đến trường làm thủ tục nhập học thôi.
    Hạ Thanh Di suy ngẫm một chút.

    Thật ra trường cô cũng hơi ác, nếu tham gia hoạt động này, thì phải tham gia đủ mười buổi mới có giấy chứng nhận cộng điểm.

    Mà như vậy thì Hạ Thanh Di cảm thấy quá tốn thời gian của cô, cô sợ sẽ ảnh hưởng việc học.
    “Chắc tớ không tham gia đâu.

    Sau này vẫn còn nhiều hoạt động khác, tớ sẽ tham gia sau.

    Hoạt động này quá tốn thời gian.”

    Triệu Tú Nhi nghe Hạ Thanh Di nói vậy lại lay lay cô nài nỉ.
    “Đừng mà, tham gia đi.

    Tớ rất muốn tham gia, tham gia chung cho vui.

    Tớ cảm thấy để giải tỏa áp lực sau môn học của cô Chu, thì phải đứng dưới khuôn viên trường tiếp chuyện với các em tân sinh viên đẹp trai đẹp gái, tươi xinh mơn mởn mới xoa dịu được trái tim của tớ.

    Tham gia đi mà...”
    Hạ Thanh Di thở dài.
    “Nhưng mà...không phải cô Chu mới giao bài tập nhóm sao? Nếu tham gia thì chúng ta có thời gian làm không?”
    “Ừ nhỉ...”
    Nghe thấy giọng nói của Triệu Tú Nhi đã ỉu xìu nay còn ỉu xìu hơn, Hạ Thanh Di mềm lòng.
    “Hay là thế này, cậu thích thì cứ tham gia đi.

    Còn bài tập nhóm tớ sẽ lo, nếu có gì cần giúp thì tớ báo cậu một tiếng.

    Thế nào?”
    Triệu Tú Nhi lập tức sáng mắt, ôm lấy Hạ Thanh Di.
    “Di Di yêu tớ nhất, tớ cũng yêu Di Di nhất.

    Vậy tớ tham gia nhé, có gì cậu cứ bảo tớ, tớ sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành việc nhóm.

    Dù sao cũng không thể để Di Di gánh hết được.”
    Nói xong rồi thì hai người dọn dẹp sách vở lên quay trở về kí túc xá.
    Trường đại học Thanh Lâm rất đầu tư vào chỗ nghỉ ngơi cho sinh viên, ỷ vào độ rộng rãi của trường, ký túc xá rất to lớn, lại vô cùng tiện nghi.

    Mà mỗi phòng ký túc xá không giống như những trường đại học khác là khoảng 4-6 người một phòng, ký túc xá ở đại học Thanh Lâm chỉ có hai người một phòng thôi.

    Ngoài ra đại học Thanh Lâm còn có một tầng đặc biệt, tầng đó mỗi phòng ký túc xá chỉ có một người một phòng.

    Nhưng tầng đó lại dành cho top 3 thủ khoa đầu vào của trường.

    Hạ Thanh Di là hạng 2 đầu vào, lẽ ra cô cũng có một phòng.

    Nhưng do muốn ở cùng phòng với Triệu Tú Nhi, nên cô cũng không dọn vào căn phòng đó.

    Ngoài ra, gia đình của Hạ Thanh Di cũng thuộc dạng khá giả, ba mẹ cô lúc năm nhất còn tính thuê cho cô một căn hộ nhỏ đầy đủ tiện nghi gần trường, nhưng do cô thấy như thế thì quá phí tiền cũng như không cần thiết nên đã từ chối..
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 3: 3: Đàn Em


    Triệu Tú Nhi cũng là tiểu thư trong nhà, gia đình của Triệu Tú Nhi còn giàu hơn cả Hạ Thanh Di, cô nàng này lại không quan tâm tới tiền bạc, nên vừa ở ký túc xá, lại vừa thuê một căn hộ ở bên ngoài.

    Lúc nào thích ở đâu thì sẽ ở đó.
    Hạ Thanh Di cùng Triệu Tú Nhi về phòng sau ca học buổi sáng, buổi chiều cô không có tiết.

    Tính ngủ một giấc dậy sẽ học bài và làm bài tập nhóm.

    Vì thế vừa về đến phòng, cô liền tắm rửa thay quần áo rồi lên giường đi ngủ.
    Còn Triệu Tú Nhi trông thì ngốc ngốc, nhưng thực ra lại là cô nàng ham vui ham chơi, tính cách cũng phóng khoáng vô cùng.

    Vừa về đến phòng liền thay đổi sang phong cách khác, quần áo quyến rũ, trang điểm kỹ càng, nước hoa nức mũi, bay ra khỏi phòng đi chơi.

    Lúc mới quen Triệu Tú Nhi, cô cũng bị sự thay đổi phong cách trong nháy mắt của cô bạn mình làm cho hết hồn.

    Hỏi ra thì Triệu Tú Nhi bảo cô nàng thích ở trên giảng đường trông ngốc nghếch một chút cho giảng viên đừng chú ý tới mình, còn cuộc sống bên ngoài thì mới là chính mình, phải bóng bẩy lộng lẫy thì cô nàng mới chịu được.

    Hạ Thanh Di bật cười khi nghe thấy lý luận của bạn mình.
    ***
    Cứ thế trôi qua vài ngày đầu tiên của học kỳ, Triệu Tú Nhi không đi học thì sẽ đi tham gia hoạt động tiếp đón tân sinh viên.

    Còn Hạ Thanh Di thì ngoài học với học ra, cũng chỉ có học.

    Thật ra cô nàng không khác trạch nữ là bao, nếu không có Triệu Tú Nhi suốt ngày lôi lôi kéo kéo, Hạ Thanh Di có thể chỉ cắm đầu ở trong lớp học, rồi đến thư viện, sau đó lại về ký túc xá.

    Nghe thì có vẻ cô không quan trọng những vấn đề xung quanh lắm, nhưng với cuộc sống của bản thân thì Hạ Thanh Di rất chăm chút.

    Như là đồ mỹ phẩm dưỡng da của cô lúc nào cũng đầy đủ, quần áo cô mặc trông thì đơn giản, nhưng mỗi lần phối đồ đều rất chăm chút.

    Còn có, cô rất xem trọng kiến thức cá nhân, luôn luôn học tập chăm chỉ, ngoài ra sẽ trau dồi các kỹ năng lặt vặt khác khi có thời gian.

    Vì vậy, Hạ Thanh Di chưa bao giờ thấy cuộc sống của mình là nhàm chán.
    Hôm nay Triệu Tú Nhi vừa tham gia hoạt động xong thì chạy tới thư viện tìm Hạ Thanh Di.
    “Di Di, hình như tớ yêu mất rồi.

    Hôm nay tớ gặp một đàn em rất là đẹp trai.

    Rất rất là đẹp trai luôn đó.

    Tớ đảm bảo với cậu, ngày mai em ấy chắc chắn sẽ có mặt trên confession của trường mình cho coi.”
    “Ồ.”
    Sự hưng phấn của Triệu Tú Nhi không hề bị ảnh hưởng bởi thái độ lạnh nhạt của Hạ Thanh Di.

    Cô nàng móc điện thoại ra, mở một tấm hình đưa sang cho Hạ Thanh Di xem.
    “Di Di, mau nhìn xem.

    Có phải rất đẹp trai không? Còn rất biết cách ăn mặc nhé.

    Đúng là hợp gu của tớ.”
    Hạ Thanh Di đang chăm chú xem lại bài giảng buổi sáng, bị điện thoại của Triệu Tú Nhi chìa sang chắn tầm nhìn, đành rời mắt khỏi tài liệu học tập nhìn vào điện thoại.
    Trên màn hình điện thoại là hình ảnh của một chàng trai, nhìn là biết đây là ảnh chụp lén.

    Mặc dù hơi mờ nhưng không khó để nhận ra, là một người rất cao, chắc cũng trên 1m80, tóc đen tùy tiện để lòa xòa trước trán, không có vuốt keo bóng bẩy.

    Trên người mặc một bộ đồ full đen làm cho làn da hơi trắng của cậu ta trông rất nổi bật.

    Mày rậm, mắt hẹp dài, mũi cao, môi mỏng hơi mím lại, gương mặt đúng là rất đẹp trai, nhưng cũng không kém phần lạnh lùng xa cách.

    Là cái kiểu lạnh mà thể hiện rõ ràng “người lạ chớ đến gần”.

    Một tay cậu đút vào túi quần tây đen, một tay cầm điện thoại đang lướt xem gì đó.
    “Có phải rất đẹp trai không? Mấy bữa nay tớ chẳng thấy ai đẹp trai bằng em ấy nữa đâu.

    Học ngành Công nghệ thông tin đó.

    Là thủ khoa đầu vào của trường mình luôn.

    Ôi trời! Vừa đẹp trai vừa giỏi.

    Tớ đi hỏi mãi mà chẳng có ai có phương thức liên lạc của em ấy cả.

    Nghe bảo lạnh lùng vô cùng, ai tới hỏi phương thức liên lạc cũng từ chối không chịu cho.”
    Hạ Thanh Di cười cười đẩy điện thoại của Triệu Tú Nhi ra.
    “Tiểu Nhi, cậu chạy tới thư viện chỉ muốn khoe ảnh đàn em với tớ thôi hả?”
    “Chính là như vậy...còn có...”
    Triệu Tú Nhi hơi ngập ngừng.
    Hạ Thanh Di biết cô nàng đang đợi mình hỏi tiếp.

    “Làm sao?”
    “Còn có, tớ xin được thời khóa biểu của lớp cậu ấy.

    Ca đầu tiên sáng thứ hai tuần sau, tớ muốn tới lớp của cậu ấy xin phương thức liên lạc, cậu đi với tớ nhé?”
    “Tiểu Nhi, chúng ta vẫn chưa làm xong bài tập nhóm đâu.”
    Mấy hôm nay Triệu Tú Nhi mải mê chơi, làm bài tập nhóm có hơi chậm trễ mặc dù Hạ Thanh Di giao cho cô khá ít bài tập.
    “Đi đi mà, đi một mình tớ hơi sợ.

    Bài tập nhóm sau bữa đó tớ sẽ về phòng cày cùng cậu.

    Hứa luôn.

    Được không được không?”
    Hạ Thanh Di thở dài một hơi.
    “Thôi được rồi, tớ chỉ đi cùng cậu thôi.

    Tới lúc đó cậu tự lại xin người ta đi.”
    “Được được được, chỉ cần đi cùng tớ, tiếp thêm can đảm cho tớ là được.”.
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 4: 4: Tiệm Internet


    Hôm nay không có ca học, Hạ Thanh Di vừa dậy vệ sinh cá nhân xong thì ngồi vào bàn học.

    Triệu Tú Nhi vẫn như cũ mất tích không thấy đâu, tuy nhiên là phần việc mà Hạ Thanh Di giao cho cô nàng thì đã được gửi qua email.

    Phần việc làm cũng khá tốt, chỉ cần sửa vài lỗi là được.

    Thấy cũng không có vấn đề gì lớn nên Hạ Thanh Di tiện tay ngồi sửa luôn.

    Đang sửa thì đột nhiên Macbook của cô sập nguồn.

    Hạ Thanh Di làm cách nào máy cũng không lên nguồn được.

    Đành phải thay đồ đem máy đi sửa.
    Ở tiệm bảo rằng ngày mai mới có thể lấy máy, nên Hạ Thanh Di tính tới quán internet gần trường để tiếp tục làm bài.
    Đây là một tiệm khá lớn, được đầu tư và trang hoàng rất sang trọng.

    Có gian máy đơn, gian máy đôi, còn có vài cụm không gian theo nhóm, ngoài ra còn có phòng riêng nữa.

    Ban đầu Hạ Thanh Di thuê một căn phòng riêng, nhưng ông chủ bảo là đã hết phòng, cô đành chọn một gian máy đơn.
    Do máy móc, không gian được đầu tư chất lượng, tiệm còn nằm ngay cạnh trường đại học, nên thực sự là rất đông người.

    Chỗ cô chọn nằm trong góc, bên phải là vách tường, bên trái là một máy trống.
    Hạ Thanh Di ngồi vào chỗ, đeo headphone, mở máy bắt đầu làm việc.

    Cô làm việc vô cùng tập trung, không hề quan tâm đến không gian xung quanh.

    Không biết là làm được bao lâu, Hạ Thanh Di vươn vai một cái, liền đụng trúng một người.

    Lúc này cô mới giật mình quay đầu sang.

    Người bị đụng trúng kia cũng nhìn sang cô, mày hơi cau lại.
    “Xin…xin lỗi.

    Tôi vô ý quá.” Hạ Thanh Di lập tức xin lỗi.
    Người kia khoát tay một cái tỏ ý không sao rồi tiếp tục làm việc của mình.
    Hạ Thanh Di đỏ mặt quay đầu lại, cô tập trung quá nên không biết máy trống bên cạnh mình đã có người ngồi từ lúc nào rồi.

    Thói quen xấu thích vươn vai của cô, thường cô cũng chỉ làm khi ở trong phòng mình thôi, là do quá tập trung cộng thêm mệt mỏi nên liền quen tay.

    Nhưng mà…người kế bên cô…vừa nhìn là Hạ Thanh Di đã nhận ra ngay.

    Đây không phải là đàn em khóa dưới vừa nhập học sao…
    Hạ Thanh Di nhớ lại biểu cảm vừa rồi của cậu ta, mặt lạnh nhíu mày nhìn cô, nhưng khi cô xin lỗi thì ánh mắt cụp xuống, tay khoát một cái rồi liền quay mặt đi.

    Nhìn gần thế này, còn là thấy trực tiếp ở ngoài, đúng là nhan sắc nổi trội thật.

    Nhưng có phải da hơi trắng quá không? Còn có chút nhợt nhạt, như là đang bệnh vậy.
    Cô cũng không nghĩ nhiều nữa, công việc đã làm xong.

    Hạ Thanh Di liền tắt máy ra ngoài tính tiền.

    Lúc tính tiền, cô còn nhờ chủ quán đem lại gian máy bên cạnh cô một lon coca, xem như là xin lỗi.
    Hạ Thanh Di ra khỏi tiệm Thiên Phúc thì lượn sang siêu thị bên cạnh mua ít sữa chua và đồ ăn vặt.

    Lúc đi ra thì thấy cột điện trước tiệm internet kia có một người đang khuỵu gối dưới đất.

    Hình như vẫn là cậu đàn em kia, trông có vẻ không ổn lắm? Cô lập tức tới gần, cũng khuỵu gối xuống bên cạnh cậu, lên tiếng hỏi.
    “Đàn em, em ổn không? Có cần chị giúp gì không?”
    Cảnh Hàn hơi ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt mình, là cô gái hồi nãy.

    Đàn em sao? Người này cũng học Thanh Lâm?
    “Tôi…không sao.”
    “Nhìn em…không ổn lắm.

    Thực sự không sao sao?”
    Giọng nói nhỏ nhẹ, còn xen lẫn chút lo lắng lọt vào tai Cảnh Hàn.

    Cậu thở hắt ra một hơi ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt mình.

    Người này sao một chút cảnh giác với người lạ cũng không có vậy?
    “Em đau bụng sao? Chị giúp em bắt một chiếc taxi nhé?”
    Cảnh Hàn đúng là đau bụng, đã đau âm ỉ từ sáng tới giờ.

    Có lẽ là dạ dày có vấn đề, đó giờ cậu vẫn hay đau nhưng không tới mức như hôm nay.

    Cảnh Hàn lại nhìn sang Hạ Thanh Di, cảm thấy cô gái này quyết tâm phải giúp đỡ cho bằng được, đành gật nhẹ đầu một cái.
    “Được.”
    Hạ Thanh Di liền mở app ra đặt taxi, vì trường đại học nằm ở trung tâm thành phố, nên rất nhanh đã có tài xế nhận cuốc, khoảng 10 phút nữa là sẽ tới đây.
    “Chị đặt được xe rồi, đợi 10 phút nữa là xe tới.

    Ấy ấy…cảm thấy không ổn thì cứ ngồi chờ một lúc đi, không cần đứng lên…” Hạ Thanh Di vươn tay ra đỡ lấy cánh tay người kia.

    Mặt mày cậu chàng trắng bệt, môi mím chặt, đầu mày đã bắt đầu nhăn tít lại.

    Có vẻ rất đau.
    “Cảm ơn chị, tôi tự chờ được rồi.

    Chị có việc thì cứ đi trước.”
    “Không có việc gì, đợi taxi lại chị xác nhận cuốc rồi đi.”
    Cảnh Hàn nghe vậy thì im lặng, hơi cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ kia vẫn đang vịn lấy cánh tay cậu.

    Có hơi muốn dứt tay ra, nhưng nhìn sang gương mặt kia đang nhăn nhăn lại xem điện thoại thì kìm lại, dù sao người ta cũng đang giúp mình.
    Thấy bầu không khí có hơi gượng gạo, Hạ Thanh Di đành lên tiếng.
    “Chị là khóa 31 của đại học Thanh Lâm, mấy ngày nay em rất nổi trên confession trường đó.”
    Cảnh Hàn nhìn Hạ Thanh Di, rồi lại rời mắt khỏi nụ cười mỉm kia.
    “Vậy sao.” Là câu hỏi, nhưng không phải để hỏi.

    Chỉ là đáp lời nhàn nhạt.
    Giọng Cảnh Hàn khá trầm, lại đang đau nên lúc nói nhẹ ra một tiếng này, Hạ Thanh Di có hơi bất ngờ vì chất giọng của cậu.

    Đó giờ cô chưa nghe thấy giọng nói của ai trầm như người này, vừa trầm vừa lạnh.
    “Ừm.

    Em rất đẹp, lại là thủ khoa.

    Nổi tiếng là phải.” Hạ Thanh Di cũng không phải cô gái hay ngại ngùng, đúng là cậu chàng này rất đẹp, nên cô chỉ đơn giản nói ra sự thật thôi..
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 5: 5: Đẹp Nhất


    Cảnh Hàn lại dời mắt sang nhìn người kia, đàn chị này thực ra cũng rất đẹp.

    Là dạng nhan sắc nổi bần bật dù đứng ở bất cứ đâu.

    Da trắng, tóc đen dài hơi xoăn nhẹ xõa ngang lưng, không trang điểm, chỉ thoa ít son.

    Chỉ nhiêu đó thôi là đủ làm người đối diện phải choáng ngợp với nhan sắc của cô rồi.

    Cảnh Hàn nghĩ nghĩ, đàn chị này có thể xem là người đẹp nhất trong số những người mà cậu từng gặp từ nhỏ tới lớn.

    Lại nghĩ tới lời cô nói ban nãy, có phải đàn chị này cũng rất nổi tiếng trên confession trường không? Với nhan sắc như này thì hẳn là vậy rồi.
    Cảnh Hàn không trả lời lại câu nói kia của cô, chỉ im lặng đứng một bên thôi.

    Rồi đột nhiên cánh tay anh nhẹ lại, người kia đã buông tay ra.

    Thấy cô đang đi lại bên đường, vẫy vẫy một chiếc xe, sau đó quay đầu lại nhìn cậu, lại chạy về muốn đỡ người lên xe.
    “Đàn em, xe tới rồi.

    Lên xe đi, cần chị đỡ không?”
    Cảnh Hàn định từ chối, nhưng người kia chỉ hỏi cho có, tay đã lại vịn vào cánh tay cậu vô cùng tự nhiên.

    Nói là đỡ, không bằng bảo là kéo thì đúng hơn.

    Hai người chênh lệch chiều cao, Hạ Thanh Di cao tầm cỡ trên đầu vai của Cảnh Hàn một xíu, cầm cánh tay cậu kéo kéo đi.

    Có vẻ như là lần đầu tiên cô “đỡ” người.

    Mặc dù đang rất đau, nhưng khóe môi Cảnh Hàn lại nhếch lên một cái, cười rất nhẹ, vừa nhếch lên liền trở về bình thường.
    Lúc ngồi vào xe rồi, Cảnh Hàn quay đầu sang nhìn cô gái đứng bên ngoài xe vẫy tay tạm biệt mình.

    Cậu lại hơi rướn người ra, nói một câu.
    “Đàn chị, cảm ơn.”
    “Không có gì, đến bệnh viện nhớ gọi người nhà đến nhé.”
    Nói xong liền đóng cửa xe lại, quay đầu đi mất.
    Xe nổ máy chạy đi, Cảnh Hàn tựa đầu vào ghế nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
    Lúc Hạ Thanh Di về đến phòng ký túc xá, thì Triệu Tú Nhi cũng đã về phòng rồi.
    “Sao hôm nay cậu về sớm thế?” Hạ Thanh Di vừa thay giày vừa hỏi bạn mình.
    “Ừm…nay tớ trực nửa buổi thì về.

    Hôm nay cũng chả gặp ai đẹp được như Cảnh Hàn nữa…Thật là chán, tớ không muốn đi trực nữa đâu…”
    “Cảnh Hàn?”
    “Ừm, chính là đàn em thủ khoa đó.

    Tên là Cảnh Hàn.”
    Thì ra tên là Cảnh Hàn, ban nãy Hạ Thanh Di cũng không có hỏi tên người ta.
    “Di Di, tớ muốn gặp đàn em quá đi…” Triệu Tú Nhi vừa lướt lướt điện thoại vừa than vãn.

    Hạ Thanh Di nghe cô nàng than cũng chỉ bật cười một tiếng.
    “Tớ đi tắm đây.”
    ***
    Cảnh Hàn ôm cái bụng đau đi vào khoa cấp cứu, sau một hồi vật lộn với các màn khám bệnh và kiểm tra, cậu được chẩn đoán là Loét dạ dày do lạm dụng thuốc giảm đau.

    Bác sĩ sau khi giáo huấn cậu xong thì dặn dò kỹ lưỡng về lối sống, rồi kê một bọc thuốc cho Cảnh Hàn đem về.
    Hôm qua Cảnh Hàn vừa dọn đến ký túc xá, là ký túc xá đơn.

    Chỉ có mình cậu ở.

    Đúng là đãi ngộ của thủ khoa tốt thật, đỡ phải thuê một căn hộ gần trường.

    Cậu không thích ở chung phòng với người khác.
    Ở trong bệnh viện cả một buổi trưa, bây giờ đã gần chiều rồi.

    Cảnh Hàn ôm đồ đi tắm, sau đó nấu một gói mì, ngồi trước bàn học ăn.
    Rè…rè…
    Ăn được một nửa thì thấy điện thoại kêu, là của Vũ Lực - bạn nối khố của cậu.
    “Alo.”
    “Ây da Cảnh thiếu gia, cậu được đấy.

    Vừa nhập học liền cưa ngay hoa khôi trường rồi sao?”
    Cảnh Hàn nhíu mày, dừng đũa.
    “Nói gì thế?”

    “Còn giả vờ sao? Hôm nay tôi rủ cậu ra ngoài chơi cậu còn từ chối, vậy mà thoắt cái đã lên confession trường với người đẹp rồi.

    Có còn là anh em khônggg?”
    “Confession trường? Là sao? Nói rõ xem.”
    Vũ Lực nghe thấy phản ứng của Cảnh Hàn thì thấy là lạ.

    Không lẽ còn chưa biết tin à?
    “Còn chưa biết tin gì sao? Cậu mở confession trường mình lên đi, ảnh của cậu với hoa khôi được ghim trên đầu trang luôn rồi.

    Khu vực bình luận cũng sắp nổ tung rồi.”
    “Ừ, còn gì nữa không?”
    “Hả? Không…”
    Rụp
    Vũ Lực ngơ ngác nhìn điện thoại bị gác máy.

    Thằng chó!
    Cảnh Hàn nghe điện thoại xong thì hơi bực bội.

    Cả ngày nay đã làm chậm trễ công việc của cậu, bây giờ còn bị người ta chụp hình lén.

    Vừa nghe là biết bị chụp ở đâu rồi.

    Cảnh Hàn mở máy tính lên, vào confession của trường lướt xem.

    Là hai tấm hình.

    Một tấm là đàn chị đang đỡ tay cậu, tấm còn lại là đàn chị ngẩng mặt lên nhìn cậu, hơi mỉm cười.

    Cảnh Hàn nhìn tấm hình kia, mắt sáng trong veo, khoé miệng nhếch lên thành một vòng cung, môi nhỏ hồng hồng...Cậu hơi ngẩn người, lúc đó cậu không nhìn cô nên không biết cô đang cười với mình.
    Cảnh Hàn mở khu vực bình luận ra xem.
    Lầu 1: Trời ơi Hạ nữ thần của anhhhhh, em đang cười với ai vậyyyyy? Người kia là ai aaaa????
    Lầu 2: Lầu trên mấy nay sống trên mây sao? Là thủ khoa năm nay của trường chúng ta đó.

    Nhưng mà nhìn Hạ Thanh Di cười với người ta như này tui đao lòng quá....
    Lầu 3: Là đàn em saoooo? Hai người đó có quan hệ gì vậy??? Nhìn cậu ta lạnh nhạt thật đó, còn không thèm nhìn nữ thần của tui một cái.

    Di Di mà cười như này với tui, chắc tui xĩu tại chỗ!!!
    Lầu 4: Không ai để ý là cậu trai kia rất đẹp trai sao? Nhìn góc nghiêng đó đi, mũi cao thật đóooo.
    Khoé môi Cảnh Hàn giật giật.

    Cậu lại lướt đọc thêm 3,4 cái bình luận thì dứt khoát bỏ qua vấn đề này.

    Đa số là nhào vào chửi cậu, nói là tân sinh viên vừa vào trường đã cướp mất nữ thần của bọn họ.

    Đúng như cậu nghĩ, đàn chị này thực sự rất nổi tiếng.
    Ban đầu sợ mình ảnh hưởng đến cô, Cảnh Hàn còn tính hack trang web gỡ bài đăng, nhưng thấy có vẻ như cũng không có vấn đề gì lớn nên cậu mặc kệ.

    Cũng không thể trách cậu nghĩ như vậy được, vì những năm qua ở trường cấp 2 cấp 3, chỉ cần là cô gái nào đứng cạnh cậu, thì liền bị mọi người trong trường công kích.

    Không ngờ hôm nay tình thế lại đảo ngược.
    Cảnh Hàn lại bấm vào tấm hình đàn chị kia ngẩng đầu lên cười với cậu, nhìn nhìn một hồi.

    Không hiểu sao lại vô thức bấm lưu.
    Cảnh Hàn đờ người ra, gì thế này? Lại vào album ảnh tính xóa tấm hình, xong lại khựng một hồi, rồi lại không xóa nữa.
    Mặc kệ đi, một tấm hình cũng không tốn bao nhiêu dung lượng.
    Cảnh Hàn thoát trang web ra, rồi thuận tay quẳng luôn ly mì đã nguội vào sọt rác, bắt đầu làm việc.
    Tên là Hạ Thanh Di sao?.
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 6: 6: Chất Vấn


    Lúc Hạ Thanh Di từ phòng tắm bước ra thì thấy Triệu Tú Nhi đang trợn mắt nhìn vào màn hình điện thoại.

    Cô vừa lau tóc vừa lên tiếng hỏi.
    “Cậu sao đó? Sao cứ như gặp ma vậy?”
    Lúc này Triệu Tú Nhi mới quay sang nhìn Hạ Thanh Di, rồi lại nhìn vào màn hình điện thoại.

    Cô chìa điện thoại sang cho Hạ Thanh Di xem.
    “Di Di, thế này là thế nào?”
    Hạ Thanh Di khó hiểu nhìn biểu cảm của Triệu Tú Nhi, lại nhìn vào màn hình điện thoại.

    Đó là ảnh chụp cô đang mỉm cười ngẩng đầu lên nhìn Cảnh Hàn.
    “Sao cậu lại có ảnh chụp này thế?” Hạ Thanh Di thắc mắc hỏi Triệu Tú Nhi.
    “Đó là vấn đề sao? Tớ hỏi cậu đây là có chuyện gì mà?” Giọng điệu của Triệu Tú Nhi đã chuyển sang hằn học.
    Hạ Thanh Nhi nghe ra được sự bực bội trong giọng nói của Triệu Tú Nhi, cô nhíu mày nhìn bạn mình.
    “Buổi sáng tớ ra quán internet làm bài, vô tình gặp cậu ấy.

    Cậu ấy bị đau bụng ngồi giữa đường nên tớ giúp cậu ấy gọi xe thôi mà.”
    “Sao cậu không kể với tớ?”
    “Vừa về là tớ đã đi tắm rồi, ra thì đang bị cậu chất vấn đây.” Hạ Thanh Di cười cười, đẩy điện thoại sang một bên đi về phía bàn học của mình.
    Tính tình Hạ Thanh Di có thể hòa nhã, nhưng mà người khác đột nhiên khó chịu về vấn đề mà mình chẳng hề có lỗi thì cô không hòa nhã được.

    Triệu Tú Nhi còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì đã quay sang hằn học với cô, vì một cậu trai còn không quen biết với cô nàng.

    Trong khi mấy hôm nay vì để Triệu Tú Nhi có thời gian đi tham gia mấy cái hoạt động của trường mà bài tập nhóm gần như là do Hạ Thanh Di làm hết, cô chỉ chia cho Triệu Tú Nhi một phần nhỏ công việc, còn là phần dễ nhất, lên mạng vài cái là xong.

    Vậy mà chưa nhận được lời cảm ơn nào, lại bị bạn mình hằn học chất vấn.
    Triệu Tú Nhi nhìn Hạ Thanh Di, biết là cô bực bội rồi.

    Ngẫm nghĩ lại thấy thái độ vừa rồi của mình cũng hơi vô lý.

    Nhưng nhìn ảnh chụp và cái mỉm cười của Hạ Thanh Di, còn có bàn tay đang bấu lấy cánh tay của Cảnh Hàn khiến cô không kìm nổi lửa giận trong lòng.

    Cô còn chưa được đứng gần Cảnh Hàn như vậy đâu…Cố nén nổi ghen tị trong lòng, Triệu Tú Nhi điều chỉnh lại âm giọng của mình.
    “Di Di, xin lỗi.

    Tớ hơi mất kiểm soát rồi.

    Cậu đừng để ý, cậu biết tính tớ mà.”
    Hạ Thanh Di không nhìn Triệu Tú Nhi, chỉ ừ nhẹ một tiếng.

    Thấy cô như vậy, Triệu Tú Nhi cũng không nói gì nữa.

    Đó giờ chỉ có người khác xin lỗi cô, cô hạ mình xin lỗi Hạ Thanh Di đã là quá lắm rồi.

    Nếu không phải vì để đu theo kiếm điểm quá trình…Triệu Tú Nhi cũng chẳng chơi với Hạ Thanh Di làm gì.

    Chả ai thích đi kế một người mà lúc nào cũng tỏa ra ánh hào quang hơn mình cả.

    Mặc dù lúc đi học, đúng là Triệu Tú Nhi cố tình khiến mình trông bình thường hơn, nhưng lúc Hạ Thanh Di chưa xuất hiện trong cuộc đời cô ta, cho dù cô ta có giản dị hay lộng lẫy, thì cô ta vẫn luôn là trung tâm.
    ***
    Sáng hôm sau lại có tiết học, hôm nay học một môn khác.

    Đây cũng là buổi đầu của môn học, giảng viên giới thiệu sơ lược xong bản thân và một số quy tắc khi học môn này, liền bắt đầu giảng bài.

    Hạ Thanh Di và Triệu Tú Nhi vẫn đi học chung, ngồi cùng bàn.

    Nhưng lại ít nói chuyện hơn mọi khi.

    Cả buổi học không khí xung quanh hai người hơi gượng gạo.
    Hạ Thanh Di thì tập trung học bài, Triệu Tú Nhi thì vừa học vừa nhắn tin.

    Tới cuối buổi, giảng viên môn này cũng đưa ra bài tập nhóm, dặn dò là bữa sau sẽ thuyết trình.

    Lần này một nhóm đông hơn nhóm của cô Chu.

    Cần lập nhóm 5 người.
    Chuyện hiển nhiên là Hạ Thanh Di được rất nhiều lời mời chào vào nhóm.

    Hạ Thanh Di chọn đại một nhóm, rồi quay sang hỏi Triệu Tú Nhi.
    “Cậu có muốn chung nhóm với tớ không? Tớ chọn nhóm này, còn thiếu 2 thành viên nữa.”
    Triệu Tú Nhi liền đáp lại.

    “Đương nhiên, không phải chúng ta lúc nào cũng cùng nhóm sao?”
    Hạ Thanh Di chỉ cười cười, kéo Triệu Tú Nhi vào cùng nhóm của mình.
    Lúc này mấy người bạn cùng nhóm kéo đến bên bàn của Hạ Thanh Di.
    “Thanh Di, chào cậu nha.

    Tớ là Mã Thanh Thanh đây.

    Người mời cậu vào nhóm đó.”
    Hạ Thanh Di liền mỉm cười chào lại cô nàng.

    Lại chỉ sang Triệu Tú Nhi.
    “Chào cậu.

    Cậu biết tớ rồi nhỉ, đây là Triệu Tú Nhi, người bạn tớ vừa kéo vào nhóm.”
    “Ừ, tớ biết rồi.

    Giới thiệu với các cậu một chút.

    Đây là La Châu, đây là Lý Quốc Cường.

    Nhóm mình đủ thành viên rồi.”
    “Chào hai cậu.” Hạ Thanh Di và Triệu Tú Nhi đều lên tiếng chào hai người còn lại.
    La Châu và Lý Quốc Cường cũng chào lại hai người.

    Sau đó La Châu lên tiếng.
    “Hạn nộp bài là Chủ Nhật, sáng thứ 3 tuần sau là thuyết trình.

    Các cậu tính lúc nào thì tụi mình họp nhóm?”
    “Lúc nào cũng được, tớ đều rảnh, các cậu cứ lựa chọn đi.” Hạ Thanh Di đáp lời.
    “Tớ phải tham gia hoạt động đón tân sinh viên, tùy buổi sáng hoặc chiều thì sẽ bận.

    Còn các cậu thì sao?”

    “Ba bọn tớ đều rảnh.

    Thế chỉ có Triệu Tú Nhi bận thôi phải không? Vậy tụi mình sắp lịch theo giờ của cậu nhé?”
    Triệu Tú Nhi nghe thế thì cười gượng một cái.
    “À…hay là các cậu cứ chọn giờ đi.

    Tớ với Di Di chung phòng ký túc xá.

    Nếu tớ bận thì hỏi lại Di Di nội dung cũng được.

    Như vậy sẽ đỡ ảnh hưởng mọi người hơn.”
    Nghe vậy mọi người đều tán thành.

    Thế là bắt đầu chọn giờ họp nhóm.

    Đang bàn thì giảng viên của ca học tiếp theo đã vào.

    Thế là mọi người lại tản ra.
    Hết ca học, mọi người lại tụ lại một chỗ bàn tiếp.

    Cả nhóm quyết định chiều nay sẽ họp buổi đầu tiên vì buổi chiều không có tiết gì cả.

    Triệu Tú Nhi đương nhiên bận, vì cô nàng phải tham gia đón tân sinh viên.

    Thế là trừ Triệu Tú Nhi, mọi người quyết định ăn trưa xong sẽ ra quán cafe gần trường..
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 7: 7: Muộn Tao


    Tại quán 1998 Coffee.
    Cảnh Hàn thì vùi đầu vào laptop, đối diện là Vũ Lực cùng Dương Túc Anh.
    Dương Túc Anh: “Tôi nói này Cảnh thiếu, đàn chị kia xinh thật đấy.

    Hai người đứng ở đó làm gì vậy?”
    Vũ Lực: “Cậu ta không nói đâu, tôi đã gặng hỏi từ hôm qua tới giờ rồi.

    Cứ im như hến vậy.”
    Cảnh Hàn vẫn gõ máy lọc cọc lọc cọc.

    Dương Túc Anh lại tiếp tục lên tiếng.
    “Cậu không chịu tiết lộ thông tin gì thì đừng trách tôi, tôi nhắm trúng chị ấy rồi đó.”
    Tiếng gõ bàn phím dừng lại một giây, lại tiếp tục vang lên.

    Nhưng lần này, rốt cuộc Cảnh Hàn cũng nói một tiếng.
    “Dương Túc Anh, cậu bớt phóng túng lại đi.”
    Vũ Lực là bạn nối khố với Cảnh Hàn, còn Dương Túc Anh là quen biết hồi cấp 3.

    Sau đó ba người vẫn luôn chơi chung.

    Cảnh Hàn hiểu rất rõ con người của Dương Túc Anh, là công tử nhà giàu ăn chơi trác táng, rất thích cưa cẩm những cô gái xinh đẹp, được một thời gian liền chán rồi bỏ.
    Cảnh Hàn từ đó đến giờ cũng không quan tâm cuộc sống riêng tư của cậu ta, thấy cậu ta đối xử với bạn bè vẫn là rất có nghĩa khí nên cả ba bọn họ vẫn luôn đồng hành cùng nhau.

    Nhưng hôm nay nghe câu nói kia của Dương Túc Anh, Cảnh Hàn lại thấy hơi khó chịu.

    Đàn chị kia mặc dù rất là không có tính cảnh giác, lại thích giúp đỡ người lạ, ừm, Cảnh Hàn cho là vậy, nhưng mà nghĩ tới Dương Túc Anh sẽ đi cưa cẩm người ta, khi người ta thật sự đổ Dương Túc Anh rồi, thì lại bị Dương Túc Anh đá.

    Không hiểu sao Cảnh Hàn lại bực bội trong lòng.
    “Làm sao chứ? Không lẽ cậu với chị ấy có gì sao? Đó giờ cậu cũng chưa bao giờ bảo tôi bớt phóng túng nha.”
    “Không có gì.

    Bữa đó tôi bị loét dạ dày, chị ấy giúp tôi đặt taxi.”
    “Ồ…”
    “Ồooo”
    Dương Túc Anh và Vũ Lực liếc nhìn nhau một cái.
    Dương Túc Anh: “Không có gì là được rồi, tôi không chạm vào đồ của anh em.

    Không có gì thì tốt chứ sao.”
    Vũ Lực: “Túc Anh, người ta là hoa khôi trường đó.

    Cũng không có dễ đâu nhé.”
    Cảnh Hàn lại cau mày, giọng nói bắt đầu bực bội.
    “Đừng động vào chị ấy.”
    “Hử? Tại sao chứ?” Dương Túc Anh nhướng mày nhìn Cảnh Hàn.

    Chậc, lạ thật.

    Lần đầu thấy Cảnh Hàn như vậy đấy.
    Vũ Lực cũng tò mò quan sát biểu cảm của Cảnh Hàn.
    Vũ Lực: “Thích người ta rồi sao? Nhanh như vậy?”
    Cảnh Hàn: “Không có.”
    Vũ Lực: “Vậy cậu bực bội cái gì chứ?”
    Cảnh Hàn: “...”
    Cảnh Hàn: “Tôi không bực.

    Chỉ là cảm thấy con người chị ấy tốt, không muốn Dương Túc Anh tổn thương người ta thôi.”
    Dương Túc Anh liền chen miệng vào: “Ấy, sao cậu biết là tôi sẽ làm tổn thương người ta chứ? Còn nữa, không thích người ta thì cậu quan tâm làm gì? Rõ ràng từ đó đến giờ cậu chả bao giờ xen vào mấy chuyện phong hoa tuyết nguyệt của tôi đâu.”
    Cảnh Hàn nhìn sang Dương Túc Anh, bỗng nhiên cảm thấy hôm nay thằng bạn của mình không giống người nữa, giống cầm thú hơn.

    Cậu hừ lạnh một tiếng, lại làm việc, không quan tâm tới Dương Túc Anh nữa.
    Dương Túc Anh thấy Cảnh Hàn khó chịu rồi, liền cười ha ha.
    “Cảnh thiếu, nghe cậu nghe cậu.

    Không động vào chị ấy là được chứ gì? Cậu đen mặt với tôi làm gì chứ?”

    Vũ Lực cũng cười cười hùa theo.
    Cảnh Hàn nhìn hai người kia, dứt khoát gập laptop lại đứng lên.
    “Tôi về đây.

    Không có chuyện gì thì đừng hẹn tôi ra ngoài nữa.

    Tôi rất bận.”
    “Này, sao thế? Mới ngồi có một lúc, ở lại thêm chút…”
    Kíng…coong…
    Cửa quán cafe mở ra, một nhóm người đi vào.

    Nhóm của Cảnh Hàn ngồi gần cửa quán, liền bất giác quay đầu sang nhìn về phía cửa ra vào.
    Dương Túc Anh: “Ấy…Đàn chị?”
    Vũ Lực: “Linh thật đó…Vừa nhắc là gặp rồi…”
    Cảnh Hàn cũng nhìn thấy Hạ Thanh Di, cậu liền rất tự nhiên đặt laptop xuống, mở ra, ngồi lại xuống ghế như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
    Vũ Lực: “...”
    Dương Túc Anh: “...”
    Nhìn loạt động tác vô cùng dứt khoát của Cảnh Hàn, hai người lại bắt đầu buồn cười.

    Có cảm giác con trai lớn nhà mình cuối cùng cũng trưởng thành rồi, biết yêu rồi nha.
    Dương Túc Anh: “Không đi nữa?”
    Cảnh Hàn: “Không.”
    Vũ Lực: “Không bận nữa?”
    Cảnh Hàn: “...Ừ.

    Làm việc ở đây cũng không tồi.”
    Dương Túc Anh cùng Vũ Lực liền bật cười.

    Đồ muộn tao!

    Sợ lại chọc giận Cảnh thiếu, hai người cười ha ha thêm một lúc rồi ngậm miệng lại, lôi điện thoại ra chơi game.
    Thật ra hai người này là do chán quá, mà trời thì vẫn còn sáng, mấy địa điểm ăn chơi của bọn họ chưa mở cửa, không biết đi đâu liền lôi kéo Cảnh Hàn lượn vòng vòng tham quan trường, lượn mệt rồi thì ra quán cafe ngồi chơi.

    Không ngờ ngồi một chút lại phát hiện ra bí mật nhỏ của người anh em mặt lạnh này.

    Lại còn gặp cả hoa khôi trường.

    Người thật còn thu hút hơn cả trên ảnh nữa.

    Hai người họ hiểu vì sao hotboy trường của bọn họ lần này lại bị mọi người hùa vào chửi rồi.

    Đúng là muốn chửi thật, người như vậy cười với cậu ta mà cậu ta còn có thể làm ra cái mặt lạnh kia được! Đúng là xứng đáng ế 18 năm qua mà.
    Nhóm của Hạ Thanh Di chọn một chỗ ngồi xuống.

    Bạn nam duy nhất trong nhóm nhận mệnh đi order nước cho cả bàn.
    Cảnh Hàn cũng không hiểu mình bị gì nữa.

    Hành động cứ như thằng ngốc, bị hai thằng bạn thân ngồi cười cợt vào mặt.

    Thấy hai người kia rốt cuộc cũng chịu im miệng lại, cậu thở nhẹ ra một cái.

    Mất mặt!.
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 8: 8: Cảm Ơn


    Mà cũng không ngờ là lại gặp đàn chị ở đây.

    Cảnh Hàn lại muốn cảm ơn đàn chị một tiếng, hôm qua đúng là cậu lạnh nhạt thật.

    Cũng không có xin phương thức liên lạc nên không nhắn tin cảm ơn được.

    Nghĩ nghĩ một lúc, Cảnh Hàn lại gập laptop lại lần nữa.
    “Về trước nhé.”
    Dương Túc Anh liền ngẩng đầu nhìn.
    “Ủa, sao lại về nữa rồi.”
    “Bận.”
    “Được, ông trời của tôi.

    Cậu về đi.

    Tôi ngồi lại chơi với Vũ Lực.”
    “Bye.” Vũ Lực vẫn tập trung đánh game, tạm biệt một tiếng.
    Cảnh Hàn ôm laptop đi tới quầy order, order 4 cái bánh ngọt cho bàn của Hạ Thanh Di, thanh toán xong rồi quay người đi về.

    Tại bàn của nhóm Hạ Thanh Di.
    “Tớ gọi cậu là Di Di nha? Cho thân thiết.

    Cậu gọi tớ là Thanh Thanh, Tiểu Thanh hay gì cũng được.” Mã Thanh Thanh là cô nàng có tính cách hoạt bát thân thiện, lại nói nhiều nên rất dễ làm quen với mọi người, cũng rất thích kết bạn mới.
    “Được.

    Gọi tớ sao cũng được, các cậu thoải mái là tốt rồi.” Hạ Thanh Di mỉm cười nhìn cô nàng.

    Cô thấy Mã Thanh Thanh là một người rất cởi mở, sự thân thiện của cô nàng làm Hạ Thanh Di thấy dễ chịu chứ không phải mang tới cảm giác giả tạo.

    Lại còn vừa ngồi ăn chung một bữa cơm, nên là cũng thân quen hơn không ít.
    “Vậy tớ cũng gọi giống như vậy nhé? Tớ cũng giống cậu, gọi tớ là gì cũng được hết.

    Nhưng tớ thích được gọi là Tiểu Ca, này là biệt danh của tớ.” La Châu cũng vui vẻ góp lời.
    “Được, Tiểu Ca.” Hạ Thanh Di lập tức vui vẻ gọi theo ý thích của La Châu.

    Mặc dù biệt danh của La Châu nghe có vẻ hơi ngộ, nhưng La Châu đã nói thế thì cô cũng không ngại gọi.
    *
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 9: 9: Tình Bạn


    p class="watch-page-fiction-content">Lúc Hạ Thanh Vi từ quán cafe trở về ký túc xá, Triệu Tú Nhi vẫn chưa quay về.

    Chắc là tham gia hoạt động xong đã đi chơi rồi.

    Hạ Thanh Vi lấy điện thoại ra nhắn tin phần công việc của mỗi người mà ban nãy đã bàn bạc xong vào nhóm chat rồi ngồi vào bàn học làm bài.Deadline của nhóm là trưa thứ 6, để chừa thời gian còn lại cho Lý Quốc Cường làm powerpoint, chủ nhật là hoàn tất bài và nộp.Có thể là do đang chiến tranh lạnh, Triệu Tú Nhi mặc dù vẫn bận rộn với các hoạt động của trường, buổi tối vẫn đi chơi nhưng sẽ trích thời gian ra làm bài, cũng không mè nheo để Hạ Thanh Vi giúp cô nàng làm bài tập nữa.Mấy hôm nay hai người cũng đã nói chuyện bình thường lại, nhưng Hạ Thanh Vi vẫn nhận ra là Triệu Tú Nhi sẽ có vài điểm khác thường, lúc thì vẫn vui vẻ như trước đây, lúc lại hơi lạnh nhạt.

    Đương nhiên là cô cũng thấy hơi buồn, tình bạn của cô lại mong manh như vậy.

    Chỉ vì một người con trai mà Triệu Tú Nhi còn chưa quen biết mà tình bạn của hai người lại trên bờ vực tan vỡ.Chủ Nhật sau khi đã kiểm tra bài kỹ càng một lượt, mọi người đều cảm thấy không còn vấn đề gì, thế là Hạ Thanh Di gửi file cho giảng viên bộ môn.“Di Di, cậu còn giận tớ không?” Triệu Tú Nhi đột nhiên lên tiếng hỏi Hạ Thanh Di.“Không, không phải mấy hôm nay bọn mình làm hòa rồi sao?”“Ừm…vậy cái hẹn…ngày mai…”Hạ Thanh Nhi hơi cau mày, ngày mai hai người họ còn có cái hẹn nào à?Triệu Tú Nhi nhìn cô như vậy, biết chắc là Hạ Thanh Di sớm quên chuyện này rồi.“À…là bữa trước tớ muốn nhờ cậu đi cùng tớ tới lớp của Cảnh Hàn…sau ca 1 sáng mai…” Triệu Tú Nhi hơi ngập ngừng.“Cậu thực sự muốn tớ đi cùng sao?” Hạ Thanh Di tưởng sau vụ hôm bữa, Triệu Tú Nhi đương nhiên là không muốn cô cùng Cảnh Hàn chạm mặt qua nữa chứ?Mà Triệu Tú Nhi đúng thật là không muốn hai người này chạm mặt.

    Chỉ là có điều mấy hôm nay cô ta có đi dò hỏi xung quanh, thực sự là chẳng ai xin được phương thức liên lạc của Cảnh Hàn, hỏi hai người bạn hay đi cùng Cảnh Hàn, hai người đó chỉ cười khà khà liền kiếm cớ chuồn mất.Triệu Tú Nhi nghĩ hôm trước Hạ Thanh Di vừa giúp đỡ Cảnh Hàn xong, có khi nào Hạ Thanh Di xin thì Cảnh Hàn sẽ cho không? Còn nếu không cho không phải càng tốt sao? Nữ thần trong lòng của mấy người kia lại bị người ta từ chối! Mất mặt biết bao nhiêu? “Muốn, tớ thực sự thích Cảnh Hàn, nhưng nhìn cậu ấy lạnh quá, tớ còn hơi sợ.

    Cậu đi cùng tớ nhé? Tụi mình là bạn thân mà…nha?”Hạ Thanh Di thở dài, nghĩ một chút.

    Cô vẫn chưa muốn đánh mất tình bạn này lắm.

    Nếu chỉ là đi cùng thôi thì chắc cũng không có vấn đề gì.“Ừm, cũng được.

    Dù sao cũng xong hết bài tập nhóm rồi.”Triệu Tú Nhi liền vui vẻ ra mặt.“Cảm ơn cậuuuu.”Cô ta vẫn chưa vội nói với Hạ Thanh Di liền, cô ta biết là nếu bây giờ bảo Hạ Thanh Di đi xin phương thức liên lạc của Cảnh Hàn dùm cô ta, chắc chắn Hạ Thanh Di sẽ không đi.

    Cứ dụ người tới đó trước, tới đó rồi lại giả bộ mè nheo, Hạ Thanh Di nhìn vậy chứ rất dễ mềm lòng, mè nheo một lát cũng sẽ đồng ý với cô ta thôi.Nghĩ ngợi xong xuôi kế hoạch cho ngày mai, Triệu Tú Nhi vui vẻ thay đồ đi chơi.

    Hạ Thanh Di nhìn Triệu Tú Nhi, lại thở dài.

    Mong là tình bạn này có thể giữ được.Thật ra Hạ Thanh Di rất khó kết bạn, cũng rất khó có được một tình bạn lâu dài.

    Vì từ nhỏ tới lớn, ngoại trừ ngoại hình thì thành tích học tập của Hạ Thanh Di luôn khiến người khác ganh tị.

    Cả trai cả gái đều ganh tị.

    Mấy bạn nữ chơi với cô một thời gian, sẽ vì ganh tị mà không chơi với cô nữa.

    Nhiều lần như vậy rồi Hạ Thanh Di cũng dần quen, nhưng nói không buồn thì chắc chắn là không có chuyện đó.

    Ai mà lại vui vẻ khi bên cạnh mình chẳng có nổi một người bạn thật lòng chơi với mình chứ?Vì vậy cho dù biết có thể là tình bạn của mình với mấy người bạn đó có thể sẽ không kéo dài được lâu, nhưng đó giờ cô chơi với ai cũng luôn hết lòng vì bạn bè, là vì thực sự mong muốn trong những người bạn đó, cô sẽ may mắn tìm được một người bạn thật sự.

    Mà vì thường xuyên bị bạn bè phản bội, từ đó tính cách của Hạ Thanh Di cũng trở nên lạnh lùng hơn một chút.

    Nhưng nếu có ai đó muốn kết bạn với cô, cô vẫn rất vui vẻ kết bạn cùng họ.Triệu Tú Nhi không phải là người từng chơi chung với Hạ Thanh Di trong thời gian lâu nhất, nhưng điều kiện của Triệu Tú Nhi còn tốt hơn nhiều so với Hạ Thanh Di.

    Gia đình giàu có, cô nàng cũng có nhan sắc và thành tích học tập tốt, Hạ Thanh Di vẫn cảm thấy Triệu Tú Nhi chẳng có gì để mà phải ganh tỵ với mình cả, nên cô vẫn luôn mong đợi vào tình bạn này.Cho tới khi Cảnh Hàn xuất hiện…Mong là cô không nghĩ ngợi quá nhiều..
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 10: 10: Té


    p class="watch-page-fiction-content">Sáng sớm thứ hai, Triệu Tú Nhi đã dậy từ sớm.

    Hôm nay cô không ăn mặc giản dị như mọi ngày nữa mà ngồi trước gương tô tô điểm điểm, makeup nhẹ nhàng, sau đó lựa một bộ váy thật xinh, rồi lại cầm chai nước hoa đắt tiền lên xịt khắp người.Hạ Thanh Di đứng ở cửa đợi bạn mình cũng được chừng 20 phút rồi.

    Cuối cùng Triệu Tú Nhi cũng chịu dừng công cuộc sửa soạn của mình lại.Thật ra thì Triệu Tú Nhi là một cô nàng rất xinh xắn, phong cách rất hợp với cô, lại biết phối đồ nên bây giờ trông Triệu Tú Nhi đúng là kiểu con gái dương quang chói lọi mà mấy bạn nam hay cảm nắng.

    Có điều, nếu như là đi một mình.

    Còn đi cạnh Hạ Thanh Di thì lại khác, vì Hạ Thanh Di chẳng cần làm gì thì cũng tỏa ra cái khí chất đó rồi, nhưng cô trông sẽ hơi lạnh và bí ẩn hơn Triệu Tú Nhi.

    Vì Triệu Tú Nhi lúc nào cũng treo trên miệng nụ cười ngây thơ, còn Hạ Thanh Di thì không phải người thích cười, chỉ là lúc nói chuyện sẽ cười mỉm, cười nhẹ, còn cười đến sáng lạn như Triệu Tú Nhi thì rất ít.“Đi thôi đi thôi, tớ xong rồi.”Triệu Tú Nhi sửa soạn xong xuôi thì bước lại khoác tay Hạ Thanh Di kéo đi.Trên đường đi tới lớp của Cảnh Hàn, Triệu Tú Nhi cứ líu ra líu ríu miết, muốn khiến cho không khí của bọn họ thoải mái vui vẻ nhất, để lát hồi nhờ vả Hạ Thanh Di sẽ dễ dàng hơn.

    Hạ Thanh Di hiện tại cũng chưa cảm thấy có gì lạ cả, vì trước khi Cảnh Hàn xuất hiện, hai người cũng luôn như thế này.Lúc đi đã canh thời gian, nên lúc gần tới phòng học của Cảnh Hàn, thì cũng sắp hết ca một rồi.

    Có điều trước cửa lớp không chỉ có mình Triệu Tú Nhi và Hạ Thanh Di, còn có thêm vài cặp bạn bè cũng đứng trước cửa lớp.

    Có lẽ là có cùng mục đích với Triệu Tú Nhi.Triệu Tú Nhi thấy chỉ còn hai, ba phút nữa là tiết học kết thúc, bắt đầu hắng giọng nói với Hạ Thanh Di.“Di Di…lát nữa hay là cậu xin phương thức liên lạc của Cảnh Hàn giúp tớ nhé?...Tớ bỗng dưng…thấy hơi sợ…”Hạ Thanh Di quay sang nhìn Triệu Tú Nhi, cô vẫn chưa tỏ thái độ gì, chỉ nhàn nhạt hỏi lại.“Di Di, hôm qua cậu chỉ bảo tớ đi cùng cậu thôi.”“Ừm, nhưng giờ tớ lại hơi sợ.

    Di Di, cậu giúp tớ đi…Tớ thực sự thích Cảnh Hàn, không phải lần trước cậu giúp đỡ cậu ấy sao? Cậu xin thì có lẽ Cảnh Hàn sẽ đồng ý đó…”Vừa nói Triệu Tú Nhi vừa cầm tay Hạ Thanh Di lắc lắc.Hạ Thanh Di nhìn vào mắt Triệu Tú Nhi, ừm, xem ra cô hiểu vì sao Triệu Tú Nhi mấy bữa nay lúc nóng lúc lạnh, sáng nay lại vui vẻ nhiệt tình với mình rồi.

    Một màn sương lạnh phủ lên đôi mắt Hạ Thanh Di.

    Cô nhẹ nhàng rút tay lại.“Tú Nhi, là cậu thích Cảnh Hàn, không phải tớ thích.

    Tớ đã bỏ thời gian ra đi cùng cậu rồi.”Dừng một chút, Hạ Thanh Di hơi mím môi rồi nói tiếp.

    “Tớ về đây.” Hạ Thanh Di nói xong liền quay đầu bỏ đi.Triệu Tú Nhi hơi sững sờ, đây là lần đầu tiên cô ta thấy Hạ Thanh Di nhìn mình với ánh mắt như vậy.

    Đó giờ Hạ Thanh Di vẫn luôn đối xử với cô ta rất tốt, chỉ cần cô ta nũng nịu một chút, nếu là việc trong khả năng Hạ Thanh Di có thể làm, Hạ Thanh Di chắc chắn sẽ giúp cô ta.

    Mà hai người từ đó tới giờ cũng rất ít khi cãi nhau, mỗi lần cãi nhau xong, một trong hai người cũng sẽ kiếm cách làm hòa.Hạ Thanh Di nãy giờ nói chuyện với Triệu Tú Nhi, cũng không biết là lớp học kia đã kết thúc, người bên trong đang ùa ra, mà mấy cô nàng bên ngoài lại láo nháo trước cửa tìm hình bóng của Cảnh Hàn.

    Hạ Thanh Di vừa xoay người đi được một hai bước liền bị mấy người kia xô đẩy một cái, cả người chao đảo, chân cô trẹo một cái liền té xuống.Mà mấy người kia vẫn tiếp tục chen lấn, thế là có người đạp thẳng lên tay Hạ Thanh Di.“A…” Hạ Thanh Di đau đến ứa nước mắt.

    Vừa rút tay về thì có một bàn tay to lớn cầm lấy hai bên cánh tay cô, đỡ cô đứng lên.

    Lại dùng thân hình cao to của mình ngăn cách cô ra khỏi đám đông.“Đàn chị, chị sao rồi?”Là Cảnh Hàn.“Di Di, cậu có sao không?”Triệu Tú Nhi vừa nhìn thấy Cảnh Hàn, lập tức vọt tới bên cạnh Hạ Thanh Di, giật cánh tay Hạ Thanh Di đang bị Cảnh Hàn nắm ra khỏi tay cậu ta, rồi giả vờ hoảng sợ.“Cậu làm tớ sợ muốn chết, sao lại không chịu nhìn đường như vậy chứ? Cậu có tức giận tớ thì cũng phải chú ý an toàn của bản thân.

    Tay cậu trầy rồi.” Vừa nói, nước mắt của Triệu Tú Nhi cũng bắt đầu tuôn ra.

    Hạ Thanh Di nhìn Triệu Tú Nhi mà đờ cả người.

    Là cô bị thương hay là Triệu Tú Nhi bị thương? Cô còn chưa có khóc đâu…Cảnh Hàn bị hành động của Triệu Tú Nhi làm cho hơi bất ngờ.

    Lại nghĩ có lẽ là bạn của đàn chị, nên cũng không nói gì nhiều.

    Chỉ lên tiếng nhắc nhở.“Chị, ngoài tay ra thì còn bị thương chỗ nào không? Lại ghế đằng kia ngồi trước đi ạ.” Cảnh Hàn chỉ tay về hàng ghế trống trước cửa phòng học.

    Lại đưa tay tính đỡ Hạ Thanh Di sang đó.

    Nhưng Triệu Tú Nhi nhanh hơn một bước, chen vào giữa hai người rồi giành đỡ Hạ Thanh Di.“Để tớ đỡ cậu, đi nào.”.
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 11: 11: Mất Niềm Tin


    p class="watch-page-fiction-content">Hạ Thanh Di cũng không muốn nghĩ gì nữa, bây giờ tay của cô vẫn còn đau muốn chết.

    Đành im lặng đi lại hàng ghế kia ngồi xuống.Lúc Cảnh Hàn vừa ra khỏi cửa, bên ngoài đã nhốn nháo hết cả lên, cậu chỉ thấy Hạ Thanh Di quay đầu một cái liền ngã xuống đất, lập tức tách dòng người ra đi về phía đó đỡ người lên.

    Mà Cảnh Hàn là trung tâm của sự việc, thấy cậu đi ra mọi người cũng tự giác nhường đường, lúc này mới biết dưới đất có người bị té, còn bị dẫm lên tay nữa.Mọi người nhìn Cảnh Hàn cùng hai cô gái kia, thấy mặt cậu sa sầm, cả người toàn là khí lạnh, cũng không ai dám lại gần, bắt đầu tản ra xa một chút, nhìn ngó tình hình bên này.Chân của Hạ Thanh Di không sao, ban nãy chỉ trẹo sang một bên rồi té xuống chứ chưa có trật chân.

    Mà tay cô thì đau vô cùng, bị trọng lượng cơ thể của người khác đè lên, lại tiếp xúc trực tiếp với đế giày, bị đè nghiến, bây giờ ngoại trừ đau nhức ra thì cô còn rát hết cả tay nữa Tay cô vừa trầy vừa đỏ, đã chảy máu.“Ngoài tay thì còn chỗ nào bị thương nữa không?”“Không, chân hơi đau thôi.”Cảnh Hàn khuỵu gối xuống trước mặt Hạ Thanh Di, lại cầm tay cô lên xem xét, hàng mày nhíu chặt lại.“Chị, đến phòng y tế xử lý trước đã, không lại nhiễm trùng.

    Sau đó thì đến bệnh viện xem xét vết thương coi còn vấn đề gì không.”Triệu Tú Nhi ngồi một bên thấy cảnh này thì tức tới há hốc mồm.Nhìn cái hành động nhẹ nhàng kia, cái ánh mắt kia, có chỗ nào là lạnh lùng chứ? Mọi người đứng xem xung quanh cũng bắt đầu sầm sì bàn tán.

    Hạ Thanh Di nhìn lướt qua một vòng, biết chắc là hôm nay cô với Cảnh Hàn lại lên confession trường rồi.

    Cái topic cũ kia vẫn còn treo ở đầu bảng…Hạ Thanh Di hơi giật tay ra khỏi tay Cảnh Hàn.“Ừ, chị biết rồi.

    Giờ chị đi đây, không có việc gì nghiêm trọng đâu.

    Em đi trước đi.”“Em đi cùng chị.” Giọng Cảnh Hàn lành lạnh trả lời lại cô.

    Cái tay trắng nõn kia bị dẫm lên, hiện tại nhìn thực sự có chút ghê người.

    Vậy mà ngoài lúc cậu đỡ Hạ Thanh Di từ dưới đất lên, khóe mắt cô lúc đó có hơi ươn ướt, thì bây giờ một giọt nước mắt cũng không có chảy ra.“Không cần đâu, đàn em.

    Chị là bạn của Di Di, có chị là được rồi.

    Em bận thì đi trước đi.”Triệu Tú Nhi không nhìn nổi hai người chị chị em em, thấy có cơ hội liền xen miệng vào.

    Lúc này Cảnh Hàn mới nhìn sang người còn lại.

    Cậu hơi nheo mắt một chút.

    Hạ Thanh Di không khóc, nhưng người này lại nước mắt đầy mặt làm cậu cảm thấy…có hơi giả tạo.

    Nhưng mà bạn người ta đã nói như vậy, nếu cậu cứ kiên quyết đi theo thì đúng là có hơi kỳ cục.

    Cảnh Hàn nhìn sang Hạ Thanh Di, như đang muốn hỏi ý cô là như vậy thì có được hay không.“Em đi trước đi, chị chỉ bị thương ở tay thôi.

    Có bạn chị rồi, không sao đâu.” Không hiểu sao Hạ Thanh Di lại hiểu ánh mắt của Cảnh Hàn, thấy cậu nhìn mình thì lên tiếng trả lời.

    Cảnh Hàn nghe cô nói vậy, thở nhẹ một cái.“Vậy được, chị chú ý một chút.

    Nhớ đến bệnh viện kiểm tra.” Nói xong thì gật đầu một cái coi như chào tạm biệt, rồi xoay người bước đi.

    Lúc đi ngang qua đám người kia, ánh mắt cậu lạnh lùng nhìn một lượt, rồi mới lướt qua bọn họ mà đi.Cả đám bị ánh mắt sắc như dao kia quét qua, ai cũng hít một ngụm khí lạnh.

    Đàn em này…đẹp thì đẹp thật, mà có phải hơi đáng sợ quá rồi không? Vẻ mặt trông như sắp đánh người tới nơi vậy.Thấy Cảnh Hàn cuối cùng cũng chịu rời đi, mọi người xung quanh tản ra dần, có vài bạn nam tính đi về phía Hạ Thanh Di, nhân cơ hội thể hiện một chút trước mặt nữ thần của mình.

    Nhưng thấy nét mặt Hạ Thanh Di cũng lạnh lùng không kém gì Cảnh Hàn ban nãy, lại cảm thấy hơi rén không dám đến gần.Hạ Thanh Di đợi Cảnh Hàn khuất bóng rồi mới đứng lên hướng phòng y tế trường mà đi, bỏ lại Triệu Tú Nhi ngồi đó.

    Cô ta thấy vậy liền chạy theo sau.“Di Di, để tớ đưa cậu đi.

    Chân đau lắm không?”“Không cần đâu, tớ không có việc gì cả.

    Cậu về đi.”“Giận tớ rồi sao? Tớ xin lỗi…ban nãy tớ không nên nhờ vả cậu…” Nói lời xin lỗi, nhưng giọng điệu lại tỏ ra đáng thương như kiểu cô là người hẹp hòi, không chịu giúp đỡ bạn bè vậy.“Triệu tiểu thư, cậu không sai, là tớ sai khi không chịu giúp đỡ cậu.

    Được chưa? Tớ ổn, không dám làm phiền thời gian của cậu.

    Cậu nên chạy theo Cảnh Hàn xin phương thức liên lạc của cậu ấy, không cần phải ở đây với tớ làm gì đâu.”Nói xong Hạ Thanh Di đi một mạch, không ngoái đầu lại nhìn một lần nào.Quen rồi, quá nhiều lần rồi.

    Lần này nên dứt khoát một chút.

    Đã không còn có khả năng chơi với nhau, thì không nên níu kéo làm gì.

    Hạ Thanh Di bật cười một cái, có lẽ từ nay cô sẽ không còn niềm tin vào tình bạn trên cuộc đời này nữa.

    Người ta là bị tình yêu làm cho tổn thương, còn trái tim của cô, luôn là bị những người mà cô xem là “bạn thân”, hết lần này tới lần khác cầm dao mà cứa vào.

    Sự tổn thương ở trong lòng còn đau hơn là bàn tay rướm máu của cô hiện tại nữa.

    Đã chuẩn bị trước tinh thần cho việc này, nhưng đến khi sự việc thực sự xảy ra, nỗi buồn vẫn dâng trào lên..
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 12: 12: Ký Túc Xá


    p class="watch-page-fiction-content">Sau khi đến phòng y tế băng bó lại vết thương xong, Hạ Thanh Di quay về ký túc xá, lại tìm cô quản lý ký túc xá để xin chuyển ký túc xá.

    Nếu đã như vậy thì đương nhiên là hai người họ sẽ không thể ở chung phòng nữa rồi.Về phòng đơn của cô trước đó ở ký túc xá, cô quản lý nói ban đầu do Hạ Thanh Di không cần sử dụng nên nhà trường đã sắp xếp căn phòng đó cho vị trí top 4, Hạ Thanh Di nghe vậy thì cảm ơn cô quản lý một tiếng rồi trở về phòng của mình.Như vậy thì chắc có lẽ cô sẽ thuê một căn hộ gần trường rồi.

    Dù sao như vậy cũng rất tiện, sẽ có phòng bếp để sử dụng.

    Quyết định rồi nên Hạ Thanh Di mở laptop lên, kiếm nhà để thuê trước.

    Sau khi tìm được căn hộ ưng ý, cô lấy điện thoại ra gọi cho ba mẹ.

    Vừa gọi thì mẹ cô đã bắt máy ngay lập tức.“Hôm nay con gái nhớ tới mẹ rồi à?” Giọng nói hơi giận dỗi của Liêu Kỳ vang lên.

    Hạ Thanh Di nghe thấy giọng mẹ thì nỗi uất ức cả buổi sáng nay gần như tan biến.“Con vẫn luôn nhớ ba mẹ mà.”“Ôi, chị nhớ cơ đấy.

    Bao lâu rồi không về nhà? Bao lâu rồi không gọi điện cho ba mẹ hả? Nghỉ hè thì chỉ về nhà có một tháng lại chạy đến trường ở.

    Con làm như nhà mình xa trường lắm vậy.

    Lớn rồi cứ muốn cách xa ba mẹ chứ gì?”“Không có mà mẹ, ba mẹ đang ở công ty sao? Hai người có thời gian không ạ? Chiều nay con ghé sang đó nhé?”Liêu Kỳ dừng lại một chút chưa trả lời, Hạ Thanh Di nghe thấy tiếng lật giở sổ sách bên phía mẹ mình.

    Im lặng đợi, chắc là mẹ đang xem lịch trình của mình.“Ba con thì hơi bận nhưng có lẽ sẽ sắp xếp được, cỡ sáu giờ chiều ông ấy sẽ rảnh.

    Còn mẹ thì chiều nay khoảng hai giờ sẽ họp xong, sau đó đều rảnh.

    Con gái muốn ghé lúc nào?”“Vậy mẹ họp xong thì nhắn tin cho con nhé.”“Để mẹ bảo trợ lý Nguyên sang rước con nha?”“Không cần đâu mẹ, tầm trưa con ra ngoài một chuyến rồi mới ghé công ty ạ.”“Ừm ừm, mà có chuyện gì à?”Liêu Kỳ hiểu rõ con gái.

    Lúc vào học rồi thì cô tập trung toàn bộ trí lực cho việc học, rất ít khi chủ động tìm ba mẹ như thế này, bà cũng có thể nghe ra giọng con gái mình hôm nay vẫn ẩn ẩn một chút buồn.“Lát nói mẹ ạ.

    Mẹ làm việc đi.

    Con cúp nhé.”“Ừm, con gái lát đến đi đường cẩn thận đó.”“Dạ.”Hạ Thanh Di nhìn cái tay đang băng bó của mình, ban nãy nhân viên y tế của trường đã xem qua cho cô, xương cốt không có vấn đề, chỉ là trầy tay và nhìn hơi ghê thôi.

    Cô cũng không tính đến bệnh viện, nhưng mà nếu đi gặp ba mẹ, ba mẹ thấy sẽ lại lo lắng bắt cô đi.

    Vậy nên cô tự đi trước vậy, ba mẹ có hỏi thì đưa giấy khám cho ba mẹ xem luôn.Lúc Hạ Thanh Di thay đồ đi xuống lầu, thì vô tình đụng mặt La Châu.“A, Di Di? Đi đi, chúng ta đi thôi.”Hạ Thanh Di bị giọng nói của La Châu kéo lại, dừng chân.

    Nghe lời nói của La Châu lại ngẩn người, đi đâu?“Tiểu Ca, đi đâu cơ? Cậu nói gì vậy…” La Châu vừa tới gần đã khoác cánh tay Hạ Thanh Di kéo đi.“Ủa, Tiểu Thanh chưa nhắn tin cho cậu à? Cậu ấy rủ hai đứa mình cùng đi ăn bánh ngọt đó.

    Tớ tưởng cậu cũng đang ra cổng kiếm cậu ấy chứ.

    Ấy, Di Di, tay cậu sao đó?”La Châu lúc này mới nhìn tới bàn tay bị quấn băng của Hạ Thanh Di.“Trầy chút, không sao?”“Băng thành một cục như vầy mà bảo không sao à…Là tớ chắc tớ đã khóc thành sông rồi.”“Cậu nói Tiểu Thanh rủ đi ăn bánh sao?” Vừa nói Hạ Thanh Di vừa rút điện thoại trong túi xách ra.

    Đúng là thấy tin nhắn của Mã Thanh Thanh.

    Chắc ban nãy cô lo sửa soạn đồ để đi nên không chú ý đến điện thoại.“Phải đó, cậu chưa đọc hả? Thế cậu có đi không?”“Chắc là không được rồi, tớ có chút việc.

    Sẵn tiện cậu nói với Tiểu Thanh giúp tớ nhé.

    Hai cậu đi ăn vui vẻ nha.”“À được được, vậy cậu mau đi đi.

    Để tớ nói với Tiểu Thanh cho.”Hạ Thanh Di gật gật đầu, lại vẫy tay tạm biệt La Châu rồi rời đi.La Châu nhìn theo bóng lưng Hạ Thanh Di rời đi, mới thở dài một hơi gọi điện cho Mã Thanh Thanh.

    Thật ra hai người bọn họ đã biết chuyện của Hạ Thanh Di trên confession trường rồi, tin tức nhanh vô cùng.

    Ngoài tấm hình Cảnh Hàn ngồi quỳ trước mặt Hạ Thanh Di, còn có tấm hình Hạ Thanh Di bỏ đi, Triệu Tú Nhi đứng nhìn nữa.

    Trên mạng đã bắt đầu đồn thổi xôn xao về mấy tấm hình này rồi.

    Triệu Tú Nhi cũng rất được mọi người săn đón, chỉ là so với Hạ Thanh Di thì không bằng thôi.

    Từ năm nhất hai cô nàng này cũng đã rất nổi rồi, tấm hình kia nhìn rất giống vừa cãi nhau xong.

    Mặt Triệu Tú Nhi vẫn còn vài vệt nước mắt nữa.

    Người nào ác ý sẽ lập tức hướng mũi dùi về phía Hạ Thanh Di.

    Triệu Tú Nhi đó giờ ở trên trường vẫn luôn là hình tượng trong sáng ngốc ngốc.La Châu và Mã Thanh Thanh thì không rõ là chuyện gì, đọc hết một lượt bình luận, chỉ sợ Hạ Thanh Di buồn, nên mới quyết đi rủ cô đi ăn bánh ngọt, bánh ngọt luôn là liều thuốc giúp tinh thần của tụi con gái vui vẻ mà.“Tiểu Thanh, tớ gặp Di Di ở ký túc xá, cậu ấy bảo cậu ấy bận rồi, không đi được.”“Vậy à…không biết xảy ra chuyện gì nữa…Nhìn Di Di với Tú Nhi có vẻ căng thẳng lắm…Mà tay cậu ấy có sao không thế?”“Tớ cũng không biết nữa, bị băng thành một cục.

    Di Di bảo cậu ấy không sao.”“Nghe mấy người trên mạng bảo tay trầy ghê lắm…Mấy người này cũng thật là, vì một cậu trai mà xô xô lấn lấn như vậy, mà cũng không biết Di Di với Tú Nhi đến đó làm gì nữa…”“Thôi kệ đi, chuyện của cậu ấy mà.

    Vậy giờ tớ đi tìm cậu nhé? Chúng ta vẫn đi ăn bánh chứ?”“Đi chứ đi chứ, để tớ giới thiệu cho cậu vài vị bánh mà tớ hay ăn, ngon lắmmm.”“Okkk.”.
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 13: 13: Căn Hộ


    p class="watch-page-fiction-content">Quần quật trong bệnh viện cả một buổi, Hạ Thanh Di cũng khám xong.

    Tay cô không có vấn đề gì, lại được nhân viên y tế quấn băng kỹ lưỡng lại một lần nữa, sau đó bác sĩ dặn dò vài câu là cho về.Giờ cũng chỉ mới 12 giờ trưa thôi, Hạ Thanh Di ghé cửa hàng tiện lợi mua một thanh kimbap rồi đặt xe tới công ty nhà cô.

    Công ty cách trường học khoảng 1 tiếng rưỡi đi xe ô tô.

    Không quá gần nhưng cũng không xa mấy.

    Còn cách bệnh viện chỉ tầm 30 phút thôi.Hạ Thanh Di đã đến đây nhiều lần, tiếp tân vừa thấy cô liền lên tiếng chào hỏi.“Hạ tiểu thư, Liêu phó có dặn trước với tôi.

    Cô lên tầng cứ vào thẳng phòng của Liêu phó đợi ngài ấy ạ.”“Vâng, cảm ơn chị.”Nghe vậy Hạ Thanh Di gật đầu với tiếp tân, sau đó đến thang máy để lên phòng mẹ mình.

    Lúc vào phòng mẹ, cô lấy kimbap ra, vừa ăn vừa ngồi đợi mẹ.

    Ăn xong thì Hạ Thanh Di lấy ipad ngồi xem lại mấy bài giảng cũ trên lớp.

    Ngành học này đúng là lượng kiến thức vừa nhiều vừa khó.

    Không chỉ là học trên giảng đường, mà về nhà tự mỗi cá nhân phải trau dồi thêm kiến thức cho bản thân mình.Lúc Hạ Thanh Di đang chăm chú đọc một tài liệu tham khảo tiếng Anh giảng viên đính kèm qua mail, thì Liêu Kỳ đẩy cửa bước vào.Liêu Kỳ hiện tại đã ngoài bốn mươi, nhưng nhan sắc của bà được chăm sóc kỹ càng nên hiện tại gương mặt của bà vẫn còn rất trẻ, nhưng hiển nhiên là không thể tránh khỏi, vẫn sẽ có vài nếp nhăn ở khoé mắt.Hôm nay bà mặc tây trang màu trắng trang nhã, thân hình cân đối nên mặc gì cũng đẹp, tóc búi gọn gàng, gương mặt cũng được tỉ mỉ trang điểm, lộ ra khí chất của bà phó tổng giám đốc.Vừa đẹp vừa quý phái, nhưng đó chỉ là vẻ ngoài.

    Chứ khi người phụ nữ đầy vẻ uy nghiêm này bước vào phòng làm việc, nhìn thấy con gái cưng đang ngồi học bài thì ánh mắt bà liền trở nên nhu hoà.“Mẹ, xong rồi sao?” Hạ Thanh Di rốt cuộc cũng rời mắt ra khỏi màn hình ipad, nhìn lướt qua đồng hồ, đã ba giờ rồi.Liêu Kỳ ngắm con gái mình, sắc mặt hồng hào xinh đẹp, không gầy đi, trạng thái vẫn rất tốt.“Đợi lâu không? Nghe trợ lý Nguyên bảo con tới rất sớm.”“Dạ, không lâu đâu mẹ, con học bài nên thời gian trôi qua rất nhanh.”Liêu Kỳ cười cười nhìn con gái, rồi lia mắt nhìn cái ipad trên tay con mình, lúc này bà mới thấy cái tay băng bó kia.

    Lập tức cầm tay Hạ Thanh Di lên nhìn.“Bé con, cái gì đây? Tay con làm sao đó?”Vừa nghe thấy xưng hô này, thái dương Hạ Thanh Di giật nhẹ một cái.

    Đây là cách ba mẹ cô gọi cô khi còn nhỏ, nhưng lên cấp 3 cô đã nói với ba mẹ rằng đừng gọi mình như thế nữa, nghe cứ ngu ngốc thế nào ấy.

    Ba mẹ cô cũng rất chiều cô, mặc dù không thể gọi bé con nhưng trong lòng hai người họ thì lúc nào Hạ Thanh Di cũng vẫn là bé con, nhưng mà cô không thích thì hai người cũng không gọi nữa, nhưng mỗi lần lo lắng sẽ buột miệng nói ra.

    Hạ Thanh Di thở dài một hơi, lại làm ba mẹ lo lắng rồi.

    Ngay từ ban đầu cô đừng nên để Triệu Tú Nhi dụ dỗ mình đi theo.“Mẹ, con không sao đâu.

    Ban nãy con đi khám rồi, tay chỉ trầy nhẹ thôi.

    Là sợ mẹ lo lắng quá nên con mới bảo bác sĩ quấn băng kỹ lưỡng một chút để mẹ yên tâm thôi.” Liêu Kỳ còn không hiểu con mình hay sao, biết chắc là cô đang muốn an ủi người làm mẹ này thôi.

    Nếu trầy nhẹ thì Hạ Thanh Di đã trực tiếp đưa vết trầy cho bà xem luôn rồi.

    Nhìn quấn băng như vậy, chắc chắn là cả bàn tay đều trầy.

    Chả hiểu là làm kiểu gì mà lại bị thế này nữa.

    Trong lòng xót xa bé con nhà mình bị thương, bà cau mày bắt đầu rà hỏi nguyên nhân.“Làm sao đấy? Sao lại bị thương thành thế này?”“Con té đập tay xuống đất nên trầy ạ.”“Sao lại té?”“Vấp chân ạ.”Liêu Kỳ liếc con gái, hừ nhẹ một tiếng.

    Là không muốn nói nguyên nhân cho bà nghe đây mà.

    Vậy thì không hỏi nữa, Hạ Thanh Di luôn tự biết cách xử lý việc cá nhân của mình.

    Xót thì xót, còn việc của con gái thì bà cũng không muốn tham dự vào nhiều.

    Nếu con mình không muốn kể thì thôi vậy.“Hôm nay kiếm ba mẹ có việc gì thế?”Hạ Thanh Di thấy mẹ mình đã cho qua, liền ôm lấy vai mẹ, dụi dụi mặt vào người mẹ mình.“Nhớ ba mẹ thôi ạ.

    Nhưng mà còn có một việc nữa.”Liêu Kỳ xoa đầu con gái, im lặng đợi cô nói cho xong.“Mai chắc con sẽ dọn sang căn hộ gần trường ở ạ.”Liêu Kỳ liền cau mày, đẩy con gái mình ra.“Làm sao vậy? Trước đó bảo thuê cho con một căn, con còn không chịu.

    Bây giờ thì tự mình đi thuê? Không ở chung với con bé Tú Nhi nữa sao?”Liêu Kỳ thấy mình nói xong thì con gái hơi khựng lại, rồi lại giả vờ vui vẻ trả lời bà.“Không ạ, cậu ấy chuyển ra ngoài ở, con không muốn ở chung với người khác nên cũng muốn chuyển ra ngoài ở.

    Như vậy cũng rất tiện, ký túc xá bọn con không cho nấu ăn đâu.

    Ra ngoài ở có thể tự nấu nướng rồi.”“Lại thế nữa rồi? Không chơi với nhau nữa?”.
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 14: 14: Tuổi Thơ


    Liêu Kỳ bình tĩnh, cầm ấm trà rót một tách cho mình.

    Chuyện con gái bà đi học suốt ngày bị ganh ghét rồi bị bạn bè tẩy chay, bà đều biết rõ.

    Bà rất tự hào về sự ưu tú của con mình, nhưng nhìn đến tuổi thơ lúc đến trường của con như vậy thì bà cũng chẳng còn thấy vui vẻ gì nữa.
    Những chuyện ở trường học của Hạ Thanh Di, lúc con gái còn nhỏ, vẫn thường hay hỏi bà vì sao bạn nữ kia đang tốt với mình, sau khi thấy bài kiểm tra của mình lại không chơi với mình nữa.

    Rồi vì sao các bạn nữ trong lớp đều chơi với nhau, nhưng chẳng có ai chơi với Di Di cả, có phải Di Di có khuyết điểm gì không? Có phải tính tình của Di Di rất không tốt không? Có phải không ai thích Di Di không? Vân vân mây mây.
    Lúc bà nghe bé con nhà mình buồn bã hỏi bà như vậy, bà liền biết là có chuyện gì xảy ra ở trường, vừa đau lòng vừa không biết phải làm sao.

    Không lẽ bà phải bắt con mình học dở lại, hay là kiếm cách cho nó xấu đi? Học hành tốt, có năng lực, lại xinh đẹp đâu phải là lỗi của bé con chứ? Nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy chuyện này đã như vậy, không sớm thì muộn con mình cũng sẽ trải qua thôi, phận làm mẹ như bà cũng không nghĩ ra được cách gì để can thiệp, nên ngoài cố gắng an ủi ra thì bà cũng chỉ nói một vài đạo lý và lý lẽ với con mình.
    Bé con Di Di vẫn luôn ngồi yên lặng lắng nghe bà nói, không biết là có thật sự hiểu gì không, nhưng lần nào nghe xong cũng bảo con yêu mẹ rồi vùi vào lòng bà, ôm chặt lấy bà.

    Đó là lý do vì sao vợ chồng bà lúc nào cũng yêu thương chiều chuộng Hạ Thanh Di, muốn bù đắp cho khoảng trống lúc cô đến trường.
    Cho đến khi Hạ Thanh Di lên cấp hai, có lẽ vì đã dần hiểu ra sự việc xung quanh mình, bé con Di Di không còn kể những chuyện trên trường cho bà nghe nữa.

    Tuy nhiên mỗi lần có một người bạn mới muốn kết bạn với bé con, Di Di vẫn vô cùng vui vẻ, không nhịn được mà sẽ ngồi trên bàn ăn líu ra líu ríu cả buổi.

    Nhưng sau đó thì đâu vẫn vào đấy, lòng đố kỵ lẫn nhau của con gái thường rất lớn, chơi chung không được bao lâu thì cũng liền tan rã.

    Hạ Thanh Di đã vô số lần bị bạn bè ghen ghét phản bội, tính cách cũng từ vui vẻ trong sáng dễ thương trở nên trầm hơn không ít.
    Còn về Triệu Tú Nhi, Hạ Thanh Di cũng từng kể với bà, bà thấy hai đứa chơi cũng được một thời gian dài, cũng biết gia cảnh nhà Triệu Tú Nhi qua lời kể của con mình, còn tưởng cuối cùng con gái bà cũng tìm được một người bạn rồi, ai ngờ vẫn là như vậy.
    Liêu Kỳ im lặng đợi Hạ Thanh Di nói, nhưng nhìn con mình thì bà đã biết câu trả lời là gì rồi.
    “Dạ…” Hạ Thanh Di cũng không giấu giếm nữa, cô cũng biết là mẹ rất hiểu mình.

    Chuyện các mối quan hệ bạn bè của cô từ nhỏ tới lớn, mẹ vẫn luôn biết.
    Liêu Kỳ thở dài, chuyển đề tài.

    Không muốn nói tới mấy chuyện khiến con gái bà đau lòng nữa.
    “Tìm được nhà rồi? Sao ban nãy gọi điện không bảo mẹ, để mẹ tìm cho con, vừa nhanh vừa to vừa tiện lợi.”
    Mẹ cô nói như vậy là có nguyên nhân, vì nhà cô kinh doanh bất động sản, việc tìm một căn hộ cho cô đối với mẹ cô thì chỉ như một cái nhấc tay thôi.

    “Vì con sợ như thế nên mới tự tìm ạ, nhà nhỏ nhỏ đầy đủ tiện nghi là được rồi mẹ.

    Con cũng chỉ ở một mình thôi.”
    “Tiền thuê thì sao? Vậy từ tháng sau mẹ tăng sinh hoạt phí cho con, không đủ thì nói ba mẹ cho thêm.”
    “Ba mẹ cho rất nhiều, không có tháng nào mà con sử dụng hết cả.

    Không cần tăng đâu ạ, tiền thuê nhà rất hợp lý.

    Tiền dư tích lũy mỗi tháng của con bây giờ, mua luôn một căn hộ cũng còn được.

    Mẹ đừng bận tâm quá, con muốn thông báo với ba mẹ một tiếng thôi.”
    “Được được được, Hạ tiểu thư tiết kiệm quá, có tiền lại không muốn xài.

    Có gì nhớ gửi cho mẹ địa chỉ nhà con đấy.”
    “Dạ, tối nay ăn với ba mẹ bữa cơm, xong con sẽ sang đó xem nhà, nếu được thì ký hợp đồng rồi mai dọn đi luôn ạ.”
    “Ừm.”

    Hôm đó Hạ Thanh Di ở lại công ty với mẹ, đợi tới lúc ba Hạ tan làm dẫn hai mẹ con đi ăn ngon, ăn xong rồi ba mẹ cô quyết định cùng cô đi xem nhà luôn.
    Mọi người đều cảm thấy căn hộ Hạ Thanh Di chọn rất tốt, an ninh xung quanh cũng ổn, gần trường, ngoài việc hơi nhỏ ra thì cũng không còn vấn đề gì khác.

    Là một căn hộ gồm một phòng khách, một phòng bếp, một phòng ngủ và thêm một cái nhà kho nhỏ.
    Thấy ba mẹ cũng vừa ý, thế là Hạ Thanh Di dứt khoát ký hợp đồng luôn, ngày mai là đã có thể chuyển đến ở.

    Sau đó ba Hạ cảm thấy chưa gặp con gái đủ, cứ ở một bên kêu cô tối nay về nhà chính ngủ, sáng mai ba mẹ đi làm sẽ đưa cô đến trường.

    Liêu Kỳ tất nhiên vô cùng đồng ý với ông xã của mình, lập tức hùa theo.

    Hạ Thanh Di thấy ba mẹ như vậy lại thấy mình thật bất hiếu, đúng là gần đây cô chẳng quan tâm nhiều tới ba mẹ mình, liền đồng ý ngay lập tức.
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 15: 15: Thuyết Trình


    Sáng hôm sau Hạ Thanh Di tới trường, vừa vào cửa lớp, đám Mã Thanh Thanh đã vẫy vẫy tay cô.

    Hôm nay có buổi thuyết trình cùng nhóm mình, nên cô cũng đi sang đó ngồi cùng mọi người.
    Lúc Triệu Tú Nhi vào lớp, Mã Thanh Thanh cũng có vẫy cô ta lại, nhưng Triệu Tú Nhi cười một cái rồi chỉ chỉ vào cuối lớp, sau đó đi xuống đó ngồi chứ không ngồi cùng bọn họ.
    Mã Thanh Thanh ho khan một cái.

    Vậy là thực sự giận nhau rồi.

    Dù sao đó cũng là chuyện riêng của hai người họ, là bạn cùng nhóm đương nhiên Mã Thanh Thanh cũng phải kêu Triệu Tú Nhi lại ngồi cùng chứ…Không ngờ gây ra tình huống hơi xấu hổ.

    La Châu là người thẳng thắng, thấy hai người như vậy thì hỏi thẳng một câu.
    “Hai cậu giận nhau sao? Không phải tớ muốn nhiều chuyện, tớ muốn hỏi rõ để sau này xử lý chuyện hợp lý hơn, tránh các tình huống khó xử cho hai cậu thôi.”
    Hạ Thanh Di nhìn La Châu, biết là cô nàng thực sự không có ý gì.
    “Ừm, nhưng tớ không để ảnh hưởng đến nhóm đâu.

    Các cậu an tâm.”
    Mã Thanh Thanh lập tức chen lời.
    “Di Di, bọn tớ hơi lo thôi.

    Sợ làm hai cậu khó xử, không có ý gì đâu.”
    “Tớ hiểu mà, đừng nghĩ nhiều.” Hạ Thanh Di mỉm cười trấn an hai cô nàng.
    Hôm nay trong nhóm phân công La Châu với Hạ Thanh Di thuyết trình, nhưng La Châu là người thuyết trình chính, còn Hạ Thanh Di chỉ hỗ trợ thôi vì phần việc trước đó của cô đã nhiều rồi.

    Lý Quốc Cường thì sẽ chỉnh powerpoint.

    Vì đã phân công xong cả rồi, nên thực sự cũng không cần ngồi chung cho lắm, có chuyện gì thì cũng có thể nhắn tin trên nhóm nên chuyện Triệu Tú Nhi sang chỗ khác ngồi, mọi người cũng không có ý kiến gì.
    Buổi thuyết trình diễn ra vô cùng thuận lợi, cả La Châu và Hạ Thanh Di đều thuyết trình rất tốt.

    Mọi người hẹn nhau cùng đi ăn trưa.

    Và hiển nhiên là Triệu Tú Nhi đã từ chối.
    Ăn cơm xong thì mọi người ai bận việc người đó, chào tạm biệt nhau xong liền tản ra.
    Hạ Thanh Di thì vừa đi về ký túc xá, vừa gọi điện cho nhân viên vận chuyển đồ đạc hẹn chiều nay đến vận chuyển.

    Cô cũng báo với cô quản lý là mình sẽ không ở ký túc xá nữa.

    Xong mọi chuyện, Hạ Thanh Di về phòng mình bắt đầu thu xếp đồ đạc.
    Triệu Tú Nhi vẫn không có ở trong phòng, như vậy càng tốt.

    Bây giờ cô cũng không muốn chạm mặt người này cho lắm.
    Đồ đạc của Hạ Thanh Di không nhiều, chỉ có quần áo và sách vở, thêm vài thứ mỹ phẩm thôi.

    Dọn rất nhanh đã xong, Hạ Thanh Di về giường nằm, vừa lướt điện thoại vừa đợi tới giờ nhân viên vận chuyển đến.
    Cạch.

    Cửa mở ra, Triệu Tú Nhi đi vào.

    Hạ Thanh Di cũng không ngẩng đầu lên nhìn cô ta.

    Triệu Tú Nhi nhìn một vali với mấy thùng đồ, biết Hạ Thanh Di muốn chuyển ra ngoài.

    Cô không ngờ Hạ Thanh Di lại dứt khoát như vậy, nói trở mặt liền trở mặt.

    Chuyện này lớn tới mức độ này à?
    “Di Di, cậu chuyển đi à?”
    “Ừm.”
    “Có phải hơi quá không? Chỉ vì tớ nhờ cậu xin phương thức liên lạc của Cảnh Hàn sao?”
    Hạ Thanh Di thở dài, cô không muốn tranh cãi.
    “Triệu Tú Nhi, cậu như thế nào, bản thân cậu không tự biết được sao? Nếu cậu muốn nói tới việc này, vậy tớ hỏi cậu, tại sao ngay từ đầu cậu không nói rõ, mà đợi đến khi tới lớp của Cảnh Hàn rồi cậu mới nói? Cậu cảm thấy bạn bè chơi với nhau, cần tính toán nhiều như vậy sao?”
    “Di Di...không phải là do tớ sợ cậu không đồng ý sao...tại tớ thích Cảnh Hàn quá thôi...sao cậu nặng lời vậy…tính toán…tính toán cái gì chứ…”
    Thấy cô nói như vậy, mà Triệu Tú Nhi vẫn còn giả vờ không hiểu.

    Cuối cùng Hạ Thanh Di vẫn đều đều tiếp lời cô ta.
    “Tú Nhi, nếu cậu hỏi tớ ngay từ đầu, tức nghĩa là cậu tôn trọng ý kiến của tớ.

    Cậu nhờ tớ, và tớ có quyền lựa chọn.

    Sau đó chúng ta vẫn có thời gian để nói chuyện thêm về việc tớ có đồng ý giúp cậu hay không.

    Ít ra là cậu vẫn nghĩ tới ý kiến và cảm xúc của tớ.

    Còn hành động hôm qua của cậu, ban đầu là tính kế tớ, tới lúc đó mới nói lời nhờ vả là đang muốn ép tớ.

    Tú Nhi, tớ vẫn luôn biết cậu không phải dạng người ngu ngốc.

    Vô được cái trường này, chẳng có ai ngốc nghếch ngờ nghệch cả.

    Cậu không cần phải ở trước mặt tớ làm bộ như vậy nữa đâu.”
    Dừng lại một chút, thấy Triệu Tú Nhi đang đờ ra nhìn chằm chằm mình.

    Hạ Thanh Di nhàn nhạt hỏi thêm lần cuối.
    “Tú Nhi, cậu cảm thấy là rất muốn nghe tớ nói thẳng ra hết mọi chuyện sao? Cũng không riêng gì việc này đâu.

    Cậu thực sự muốn nghe?”
    Triệu Tú Nhi bị khí chất lạnh nhạt và lời nói của Hạ Thanh Di làm cho cứng miệng, không trả lời được gì.

    Đó giờ Hạ Thanh Di vẫn luôn đối xử rất tốt với cô ta, như là một người chị gái vậy.

    Cô ta đã quá quen với việc Hạ Thanh Di nhường nhịn chiều chuộng mình rồi, có bao giờ thấy Hạ Thanh Di lý lẽ hùng hồn như vậy nói chuyện với mình đâu? Đây có còn là Hạ Thanh Di không?
    “Được rồi, thôi vậy.” Bỏ lại bốn chữ, Triệu Tú Nhi lại mở cửa ra ngoài.
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 16: 16: Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên


    Hạ Thanh Di thở hắt ra một hơi.

    Cô thực sự chẳng muốn phí thêm chút sức lực nào để cãi nhau cả.
    Đúng vậy, thực ra việc dứt khoát gạt bỏ tình bạn này, không chỉ đến từ chuyện hôm qua.

    Hạ Thanh Di cũng không phải đồ ngu, những toan tính nhỏ, những sự đố kỵ dần dần lớn lên của Triệu Tú Nhi, Hạ Thanh Di có thể nhìn ra được.

    Vì những ánh mắt giống như vậy, cô đã nhìn thấy quá nhiều lần rồi.
    Nếu đã như vậy, thì thà rằng ngay từ bây giờ dứt khoát cắt đứt mối quan hệ.

    Tránh cho về sau cô lại bị đâm sau lưng...Hạ Thanh Di bỗng nhiên cảm thấy, tình bạn cũng chả khác gì tình yêu cả.

    Và mối quan hệ nào, cũng nên là đến từ sự thiện chí ở cả hai phía.

    Nếu chỉ một bên muốn cố gắng, một bên một thật lòng đối xử với đối phương, thì như bây giờ là tốt nhất.
    ***
    Phòng ký túc xá của Cảnh Hàn.
    “Nè, cậu bảo cậu với đàn chị kia không có gì, mà mới vài hôm thôi hình của hai người đầy trên confession trường rồi kìa.” Dương Túc Anh nằm vắt vẻo trên giường của Cảnh Hàn, vừa lướt điện thoại vừa lải nhải bên tai thằng bạn mình.
    Vũ Lực thì ngồi một bên chơi game, yên lặng đợi câu trả lời của Cảnh Hàn.

    Đúng là từ trước tới nay Vũ Lực chưa từng thấy Cảnh Hàn ngồi quỳ trước mặt cô gái nào, rồi còn cầm tay con gái người ta như vậy.
    Mà nói đúng hơn là đừng nói tới ngồi quỳ, mấy cô gái kia chỉ cần tới gần Cảnh Hàn một chút, một giây sau Cảnh Hàn đã cách xa mấy cô nàng đó mười mấy mét rồi.

    Có một lần Vũ Lực còn nói đùa, hỏi coi có phải là Cảnh Hàn yêu thầm mình mà giấu không, nhìn cậu ta cứ như là bị dị ứng với con gái vậy.

    Sau đó đương nhiên đáp lại lời của Vũ Lực là một cái nhìn lạnh tanh như nhìn xác chết.

    Nhưng mà với cái gương mặt đẹp trai nhưng lúc nào cũng như người khác nợ mình cả gia tài đó, để mà nói là dị ứng con gái, thì nói là Cảnh Hàn dị ứng với con người Vũ Lực thấy cũng hợp lý.
    Cơ mà, thằng bạn nối khố này của Vũ Lực, vẫn phải nói là cậu ta né gái như né tà, tuyệt chiêu tốc biến của nó còn nhanh hơn nhân vật sát thủ trong game của cậu đang chơi hiện tại.

    Mà cũng có lý do cả đấy.

    Từ cấp một đến cấp ba, Cảnh Hàn không chỉ nhận được vô số thư tình, lời tỏ tình hay là những màn tỏ tình lớn nhỏ khác nhau, mà còn nhận về không ít lời khiêu chiến của mấy cậu trai bị crush phũ, crush từ chối.
    Năng lực học tập của Cảnh Hàn thì không cần phải bàn, nhưng khả năng chiến đấu của cậu ta cũng không thua kém gì, bởi vì sao ư? Được tôi luyện từ vô số cuộc chiến thực tế, không cần học cũng giỏi.

    Cảnh Hàn đánh nhau phải nói là như cơm bữa luôn.
    Mà về vấn đề dị ứng con gái, gần đây nhất có một vụ khiến cậu ta ngày càng bài xích con gái hơn, là vào đầu năm lớp 12, Cảnh Hàn bị một nữ sinh bỏ thuốc vào chai nước! Lúc mà thuốc phát tán, Cảnh Hàn vô cùng bình tĩnh, dọn dẹp sách vở, xách balo, bắt xe đến bệnh viện.

    Nhìn cũng chẳng khác bình thường là bao.

    Mà cái hôm đó, cũng là cái hôm Cảnh Hàn hẹn bàn công việc với đối tác của cậu ta, rốt cuộc lại bị như thế rồi vào viện nằm, uy tín bị ảnh hưởng, công việc cũng bị hủy bỏ luôn.

    Sau đó là do chuyện này ầm ĩ lên ban giám hiệu, Vũ Lực mới biết là hôm đó Cảnh Hàn bị bỏ thuốc.
    Cho nên, tổng kết lại, Vũ Lực cũng rất là tò mò nha.

    Thằng này vừa được thần tình yêu thông não cho sao?
    “Không có gì thì chính là không có gì.” Cảnh Hàn nhàn nhạt trả lời.
    “Hay là người ta thì không có gì, còn Cảnh thiếu thì có gì nha?” Dương Túc Anh lại ngả ngớn.

    Kinh nghiệm tình trường của cậu ta, nhìn Cảnh Hàn là thấy có gì đó là lạ rồi.
    Cảnh Hàn nhíu mày, không trả lời.
    “Im lặng là thừa nhận sao? Cảnh thiếu của chúng ta dễ gục ngã như vậy? Yêu em từ cái nhìn đầu tiên ư?” Vũ Lực cuối cùng cũng nhịn hết nổi, bắt đầu xen vào.
    Cảnh Hàn nghe lời này, rốt cuộc dừng việc trong tay lại.
    “Hai người các cậu rảnh lắm sao? Về phòng các cậu đi.

    Tôi còn phải làm việc.”
    “Ầy, cậu cày như vậy để làm gì chứ? Cũng có phải nhà cậu không có tiền đâu?”
    Cuộc đối thoại đã bị dẫn dắt sang chủ đề khác.

    Cảnh Hàn quay lại làm việc.
    Hiện tại Cảnh Hàn đang nhận một vài hợp đồng thiết kế website cho một số doanh nghiệp nhỏ.

    Đã làm công việc này từ năm lớp 11, cũng tạo được một ít danh tiếng, thu nhập ổn định.

    Đúng là gia đình Cảnh Hàn không thiếu tiền, nhưng lại không có ai làm việc trong ngành này cả.
    Ba cậu mở một vài trang viên và địa điểm du lịch lớn nhỏ, mẹ thì làm chủ vài căn hộ từ chung cư cho tới các biệt thự, chủ yếu là cho thuê.

    Tài sản cho tới hiện tại, Cảnh Hàn có nằm lười biếng ở nhà ăn chơi tới cuối đời cũng không tiêu hết được.
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 17: 17: Ngốc


    Nhưng cậu lại có đam mê với chuyên ngành mình đang học, đã tham gia nhiều khóa học về ngành này từ cấp hai.

    Cho đến năm lớp 11, Cảnh Hàn bắt đầu tìm việc và duy trì đến hiện tại.

    Định hướng của Cảnh Hàn là sau khi cậu đã tiếp thu đầy đủ kiến thức và kinh nghiệm, cũng như là tạo dựng các mối quan hệ trong ngành, cậu sẽ tự mở một công ty riêng.

    Vì vậy Cảnh Hàn rất nỗ lực, nhận nhiều công việc lớn nhỏ khác nhau, đối với cậu, làm nhiều thì sẽ có nhiều kinh nghiệm thực tế, vừa tích lũy vốn vừa tích lũy kiến thức cho đến lúc ra trường.
    Ba mẹ Cảnh Hàn vẫn luôn hết sức ủng hộ con trai, biết con mình đã tự kiếm tiền được từ sớm, nhưng thành tích trên trường vẫn luôn đứng hạng nhất, vừa học vừa làm mà vẫn giữ vững được thứ hạng, hai người chả có lý do gì để mà không ủng hộ Cảnh Hàn cả.
    “Tôi làm việc này cũng không phải vì tiền.”
    “Nếu vậy thì cắm đầu vào công việc làm gì? Lên đại học là để yêu đương, là để chơi bời.

    Cậu cứ ôm khư khư cái laptop, là muốn yêu đương với nó sao? Mau qua đây, để anh em tìm cách giúp cậu lừa người về nhà nào.” Dương Túc Anh vô cùng bái phục Cảnh Hàn, còn có thằng con trai nào ở độ tuổi này lại nhạt nhẽo hơn người này không? Chắc chắn là không!
    Cảnh Hàn đen mặt: “Lừa người gì chứ?”
    Dương Túc Anh: “Thì lừa đàn chị Hạ Thanh Di đó.”
    Cảnh Hàn: “...”
    Cảnh Hàn: “Để làm gì?”
    Vũ Lực buông điện thoại xuống: “Không phải cậu thích người ta à? Thích thì tấn công thôi chứ làm sao nữa?”

    Dương Túc Anh: “Phải đó, tôi điều tra rồi.

    Chị ấy chưa có người yêu đâu.

    Nhanh tay thì còn chậm tay thì mất nhé!”
    Cảnh Hàn: “Con mắt nào của hai cậu nhìn thấy tôi thích chị ấy? Tôi có thích chị ấy đâu?”
    Vũ Lực & Dương Túc Anh đồng thanh: “Cả hai con mắt của tôi đều nhìn thấy!”
    Cảnh Hàn: “...”
    Vì quá phiền, Cảnh Hàn đã đuổi cổ hai thằng bạn của mình ra khỏi phòng.
    Vũ Lực & Dương Túc Anh: “Thằng chó!”
    Sau khi căn phòng yên tĩnh trở lại, Cảnh Hàn bắt đầu suy tư.
    Thích sao? Yêu từ cái nhìn đầu tiên? Là người luôn tin vào khoa học, Cảnh Hàn chưa bao giờ nghĩ rằng trên đời này có thứ gọi là “Yêu từ cái nhìn đầu tiên”, cảm thấy vấn đề này rất huyền học.

    Đối với cậu, tình cảm là phải từ từ bồi đắp mà ra.

    Yêu từ cái nhìn đầu tiên gì chứ? Cậu gạt bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đầu, cũng không thèm nghĩ sâu xa hơn làm gì, tiếp tục mở máy chạy deadline.
    ***
    Bữa đó sau khi nói chuyện với Triệu Tú Nhi xong, một lát sau thì người bên vận chuyển đồ đạc cũng đã đến.

    Hạ Thanh Di hì hục chuyển chỗ ở, lại hì hục sắp xếp dọn dẹp lại nơi ở mới của mình.

    Cuối cùng dọn dẹp đến một giờ sáng mới xong hết việc.

    Cô liền lên giường đi ngủ.
    Hôm sau tỉnh dậy nhờ tiếng chuông báo thức, Hạ Thanh Di mở thời khóa biểu ra xem, không có tiết.

    Cô cài lộn giờ báo thức rồi.
    Đánh răng rửa mặt xong thì đói bụng, Hạ Thanh Di thay một bộ đồ thể thao màu trắng, mang giày, cột tóc cao lên, đội nón xuống dưới nhà.

    Cô tính hôm nay tập thể dục một lúc, sau đó sẽ tìm thử một quán ăn gần đó để ăn sáng luôn.

    Gần chung cư Hạ Thanh Di ở có một công viên khá lớn, rộng rãi thoáng mát.

    Thích hợp để tập thể dục.

    Sau khi chạy bộ chừng nửa tiếng, Hạ Thanh Di ngồi xuống ghế đá ven đường, mua một chai nước khoáng uống.
    “Chị ơi, chị uống gì thế?” Vừa uống được mấy ngụm, một giọng nói trẻ con trong trẻo vang lên.
    Hạ Thanh Di quay sang nhìn cậu nhóc đứng bên cạnh mình, mập mạp dễ thương, trắng trắng xinh xinh.
    “Nước khoáng đó.” Cô cười tươi đáp lại cậu nhóc.
    Cậu nhóc nhíu mày nhìn chai nước trong tay Hạ Thanh Di, rồi nhón nhón cái chân ngắn ngủn, muốn ngồi lên ghế đá.

    Hạ Thanh Di bỏ chai nước xuống, dùng tay nâng cậu bé, giúp cậu ngồi vững lên ghế.
    “Cảm ơn chị bé.” Cậu nhóc sau khi ngồi lên được ghế rồi, phủi phủi tay nói lời cảm ơn.
    “Chị bé? Em gọi chị là chị bé sao?”
    “Phải đó, mẹ em nói, ai vừa trắng vừa xinh, đều gọi là bé cả.

    Mẹ lúc nào cũng gọi em là em bé, bé con.

    Chị cũng vừa trắng vừa xinh, mà chị lớn rồi, chỉ có thể gọi là chị bé thôi.” Cậu nhóc lý luận vô cùng nghiêm túc.
    Hạ Thanh Di liền bị nét mặt non choẹt lại nhíu mày nghiêm túc kể chuyện cho cô nghe làm cho bật cười.
    “Ba mẹ nhóc đâu?”
    “Bên kia ạ, mẹ em đang tám rất khí thế với bác gái hàng xóm.”
    Hạ Thanh Di nhìn sang bên kia, đúng là thấy hai người phụ nữ đang nói chuyện vô cùng khí thế.

    Cô lại nhớ tới lời hồi nãy của cậu nhóc này, cũng lên tiếng nói chuyện với cậu.
    “Ba mẹ chị cũng giống như mẹ em vậy, đến giờ họ vẫn gọi chị là bé con.

    Có phải nghe rất ngốc không?”
    Cậu nhóc lại nhíu mày suy nghĩ.
    “Không ạ, người nào nghĩ ngốc thì sẽ là ngốc.

    Nghĩ không ngốc thì chính là không ngốc.

    Vì sao em phải tự nghĩ bản thân mình ngốc chứ? Chị mới ngốc.”
    Hạ Thanh Di: “...”
    Hạ Thanh Di sau một giây bị xem là kẻ ngốc, ho khan một tiếng, đánh trống lảng.

    Cô chỉ về xe kem gần đó.
    “Nhóc, muốn ăn kem không? Chị đãi em nhé?”
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 18: 18: Kem


    Cậu nhóc kia lại nhìn Hạ Thanh Di một cách đầy khó hiểu.

    Sau đó tụt khỏi ghế đá.

    Nói nhanh một tràng.
    “Không ai cho không ai cái gì cả, em vừa mới bảo chị ngốc, chị lại còn muốn đãi em ăn kem.

    Có phải chị tính trộn thuốc xổ vào kem để hãm hại em không.

    Em không ngốc giống chị đâu, em về đây.” Nói xong một tràng liền quay đầu bỏ chạy.
    Hạ Thanh Di: “...” Mạch não của trẻ con, đúng là cô không theo kịp! Kem cũng là của người ta, cô trộn thuốc xổ vào bằng cách nào chứ ?!
    “Phì…”
    Còn chưa kịp hoàn hồn, một tiếng cười nhẹ đằng sau lưng vang lên.

    Hạ Thanh Di đen mặt, là ai đã nghe lén rồi mà còn không biết ý tứ cười sau lưng người khác như vậy chứ? Cô quay đầu lại nhìn thử.
    Sau đó…
    Hạ Thanh Di: “...” Hôm nay là ngày gì thế này? Hạ Thanh Di nhìn một cậu trai cao to, mặc bộ đồ thể thao full đen, tay đút túi quần, miệng vẫn còn mỉm cười đứng đằng sau mình.
    Đúng vậy, chính là Cảnh Hàn…
    Hạ Thanh Di ngượng, thật là xấu hổ mà.

    Hết bị nhóc con kia xem là kẻ ngốc, đến bị đàn em khóa dưới cười vào mặt.
    “Em…em đứng đó từ bao giờ thế?”
    Cảnh Hàn thu hồi lại nụ cười trên miệng, bước tới ngồi xuống cạnh Hạ Thanh Di.
    “Em tới từ đoạn…Chị bé?”
    Hạ Thanh Di đỡ trán.

    Tới gần như là ngay từ đầu…Vậy là nghe cả chuyện ba mẹ cô gọi cô là gì, nghe cô bị nhóc kia gọi là ngốc, lại nghe nhóc kia bảo cô muốn trộn thuốc xổ vào kem của thằng bé…
    Cảnh Hàn nhìn người bên cạnh im lặng, tay đỡ trán, lỗ tai lại hơi hồng hồng.

    Cậu lại muốn cười.

    Mỗi sáng nếu không đến trường, Cảnh Hàn đều chạy bộ, tập thể dục đều đặn.

    Còn nếu sáng sớm bận, thì cậu sẽ tập vào buổi tối.

    Lúc mới chuyển vào trường ở, Cảnh Hàn cũng chỉ quanh quẩn ở khuôn viên trường thôi, nhưng nay Dương Túc Anh bảo muốn ra ngoài ăn sáng, hẹn cậu ở tiệm sủi cảo gần trường, nên cậu mới ra đây tập thể dục.

    Vô tình lại gặp Hạ Thanh Di, rồi nghe thấy đoạn đối thoại vô tri vừa rồi của cô và thằng nhóc kia.
    “Chị sao thế? Không nói gì cả.” Cảnh Hàn nghiêng đầu nhìn Hạ Thanh Di, vẫn còn đang ở trong trạng thái trên mây.
    Hôm nay đàn chị cột tóc cao gọn gàng, gương mặt thon nhỏ lộ ra, đường hàm thanh mảnh nhìn rất đẹp.

    Đôi mắt và cái trán đang bị cô che mất, chỉ lộ ra chiếc mũi cao vừa phải và bờ môi hơi ửng hồng đang mím lại.

    Vì cột tóc cao nên chiếc cổ trắng ngần cũng lộ ra ngoài, tương phản với mái tóc đen nhánh của cô.
    Nghe Cảnh Hàn hỏi, Hạ Thanh Di thả tay xuống, nhìn sang cậu ta.
    “Mất mặt đó.”
    “Phì…”
    Cảnh Hàn lại không nhịn được phì cười.

    “Lại cười…” Hạ Thanh Di đau khổ…Nhưng mà, gương mặt lạnh này cười lên đẹp thật đó! Quá chói mắt.

    Không phù hợp để cười, cười nhiều thì sẽ gây họa cho chúng sinh.

    Cứ làm mặt lạnh là đủ rồi!
    Cảnh Hàn xua tay.
    “Không cười nữa ạ.

    Tay chị sao rồi? Có đến bệnh viện không?”
    Cảnh Hàn liếc mắt xuống bàn tay đã được băng bó lại của Hạ Thanh Di.
    Hạ Thanh Di cũng theo phản xạ nâng tay lên lắc lắc.
    “Không sao cả, chỉ là bị thương nhẹ thôi mà.

    Có chuyện gì được chứ.

    Chị đến bệnh viện rồi, không có vấn đề gì.”
    Cảnh Hàn thấy thái độ của Hạ Thanh Di nhẹ nhàng như vậy, lại hơi bất ngờ.

    Con gái người ta gặp phải chuyện như vậy có khi đã khóc sưng mắt, nếu không phải hôm qua cậu nhìn thấy được bàn tay vừa đỏ vừa xen lẫn máu của Hạ Thanh Di, có khi cậu đã bị thái độ này của Hạ Thanh Di làm cho thực sự nghĩ là cô chỉ bị thương rất nhẹ.
    “Chị cũng đi tập thể dục sao?”
    “Ừm, chạy bộ một chút.

    Em cũng thế hả?”
    Hạ Thanh Di trả lời xong thì quay sang nhìn Cảnh Hàn, thấy cậu vẫn đang nhìn mình chằm chằm.
    Vô tình hai người chạm ánh mắt nhau, lại hơi mất tự nhiên, cùng quay đầu đi.
    “Mỗi sáng em đều chạy bộ ở sân vận động trường, mà hôm nay tính đi ăn sáng nên ra đây.

    Chị ăn sáng chưa? Có muốn cùng đi ăn không?” Cảnh Hàn trả lời câu hỏi của Hạ Thanh Di xong, không hiểu sao lại bất giác mời người ta đi ăn sáng cùng.

    Rõ ràng là còn chưa thân thiết tới vậy.
    Hạ Thanh Di còn đang hơi đờ đẫn nghe giọng nói trầm trầm lành lạnh của người này, lại nghe tới đoạn Cảnh Hàn hỏi chuyện cùng đi ăn sáng thì hơi giật mình.

    Hôm nay là lần thứ mấy cô và Cảnh Hàn gặp nhau nhỉ? Lần thứ ba đi? Nhưng mà đây là lần đầu tiên Cảnh Hàn nói một câu dài như vậy với cô.

    Chất giọng trầm đó cũng lộ rõ.

    Âm thanh đều đều truyền vào tai, nghe rất dễ chịu.

    Giọng nói này mà dùng để ru ngủ thì chắc trong một phút Hạ Thanh Di sẽ rơi vào giấc ngủ mất.
    Lại kéo tâm trí mình về cuộc trò chuyện của hai người.

    Chuyện hôm qua cô với Cảnh Hàn lên confession trường còn chưa hết nóng, hôm nay lại đi ăn sáng cùng nhau, chả biết bọn họ lại đồn ra cái gì nữa.

    Nhưng mà thật ra Hạ Thanh Di cũng không quan tâm lắm, chỉ có điều là bây giờ cô với Cảnh Hàn còn chưa tính là bạn bè, đi ăn cùng nhau có hơi…không ổn, nhỉ?
    “Để bữa khác nhé, ở nhà chị có đồ ăn rồi.”
     
    Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
    Chương 19: 19: Miễn Cưỡng


    Cảnh Hàn cũng không bất ngờ với câu trả lời của Hạ Thanh Di.

    Cậu đứng dậy phủi quần một cái, lại chỉ về xe kem ban nãy.
    “Thế chị có muốn ăn kem không? Em mời chị nhé, em sẽ không trộn thuốc xổ vào kem đâu, yên tâm.”
    Hạ Thanh Di nghe Cảnh Hàn nói vậy thì bật cười, cũng đứng lên theo.

    Không ngờ người này nhìn thì lạnh nhạt, vậy mà còn biết nói đùa.
    “Được, đi mua kem thôi.”
    Thế rồi hai người một trước một sau đi đến xe kem, vì là sáng sớm nên cũng chẳng có ai ăn kem cả.

    Mà người bán cũng chỉ mới chuẩn bị có một vị kem thôi.

    Hai người mỗi người một ly kem vani, vừa đi dọc theo công viên vừa ăn.
    “Chỉ có mỗi một vị vani thôi, chị Thanh Di, chị thích vị gì nhất?”
    Hạ Thanh Di xúc một muỗng kem lên ăn, cảm nhận vị ngọt và mùi thơm của sữa, vui vẻ tới híp mắt.
    “Chị thích vani nhất!”
    Cảnh Hàn nhìn cô, môi lại bất giác cong lên.
    “Mà em biết tên chị sao? Chị nhớ là còn chưa giới thiệu tên với em đâu.”
    “Đàn chị, có phải chị hơi xem thường độ nổi tiếng của mình quá rồi không? Mấy hôm nay ngày nào bạn của em cũng nhắc đến chị cả.” Cảnh Hàn nói rồi cũng xúc một muỗng kem.

    Ngọt thật! Cậu không quá thích ăn đồ ngọt.

    Miễn cưỡng ăn được vị socola, mà phải là làm từ socola đắng.

    Vani vẫn luôn là vị ngọt nhất, nhưng không hiểu sao hôm nay Cảnh Hàn cảm thấy ngọt một chút cũng không vấn đề gì.

    Xúc thêm vài muỗng đã thấy đáy, tiện tay quăng luôn ly rỗng vào sọt rác.
    “Vậy sao? Là nhắc đến hình của chị với em trên confession trường à?” Hạ Thanh Di nghĩ một chút, nếu bạn Cảnh Hàn nhắc tới cô thì chắc cũng chỉ có việc này thôi.
    Cảnh Hàn cho hai tay vào túi quần, im lặng một lúc.

    Đúng là vậy, nhưng phần nhiều là bọn họ bảo em đi lừa chị về nhà.

    Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng tất nhiên là Cảnh Hàn không có nói ra.
    “Ừm.”
    “Em có nghĩ hôm nay, chúng ta sẽ lại có thêm một bài đăng nữa không?”
    Cảnh Hàn nhướng mày, nhìn người bên cạnh.

    Nghe giọng điệu của Hạ Thanh Di có vẻ như là cũng không quan tâm tới mấy cái topic kia lắm.
    “Có lẽ vậy?”
    Hai người nhìn nhau, cùng bật cười.

    Sau đó cứ em một câu, chị một câu tới lúc Hạ Thanh Di ăn hết ly kem.

    Ăn xong, Hạ Thanh Di tạm biệt Cảnh Hàn đi về trước.

    Cảnh Hàn cũng vẫy tay với cô, lúc này mới lấy điện thoại ra search tiệm sủi cảo mà Dương Túc Anh nói, đi bộ tới đó.

    Cậu trễ giờ hẹn ăn sáng cùng hai người kia rồi.
    Lúc Cảnh Hàn tới tiệm, Dương Túc Anh cùng Vũ Lực đang ngồi chơi game.

    Cậu đến bàn ngồi xuống.

    “Ôi, Cảnh thiếu cuối cùng cũng chịu đến rồi sao? Có biết bọn tôi đợi cậu bao lâu rồi không? Chủ quán liếc bọn tôi sắp cháy cả con mắt luôn rồi kìa.”

    Cảnh Hàn cười cười.

    Vỗ vai Dương Túc Anh một cái.
    “Hôm nay tôi mời, gọi món đi.”
    Vũ Lực và Dương Túc Anh nhìn nhau, vô cùng hiểu được ý nghĩ trong ánh mắt đối phương lúc này.

    Có phải hôm nay mắt tôi lé rồi không? Có phải khoé miệng Cảnh Hàn đang nhếch lên không? Thường ngày thì mặt đơ như cá chết, hôm nay thì tình nguyện ra tiền mà còn cười? Mà ý chính ở đây là, cười??? Cười sao???? Thằng chó này còn biết cười cơ đấy!
    “Tôi nói nè Cảnh thiếu, hôm nay cậu gặp phải chuyện gì vui sao? Khoé miệng của cậu cười đến không buông xuống được nữa rồi.

    Đến trễ vui lắm sao? Để hai người bạn thân của mình đợi mòn đợi mỏi vui lắm sao???” Dương Túc Anh bắt đầu công cuộc mỉa mai.
    Cảnh Hàn nghe vậy thì khựng lại một cái, rồi cậu giơ tay lên sờ vào khoé miệng mình, sau đó từ từ ép nó xuống.
    “Không có gì vui cả.”
    “Cảnh Hàn, nghe gượng ép lắm.

    Đừng miễn cưỡng bản thân như vậy.

    Muốn cười thì cười đi, trông mặt cậu bây giờ rất khó coi.” Nhìn Cảnh Hàn mà khóe môi của của Vũ Lực cũng muốn giật giật theo.
    Cảnh Hàn không thèm nói chuyện với họ nữa, giơ tay gọi phục vụ.

    Cả ba gọi món xong, Dương Túc Anh lại tiếp tục tò mò.
    “Này, không kể thật à? Sao lại vui thế?”
    “Đã bảo là không có gì.”
    “Hừ, bọn tôi cũng không có bị mù.

    Rõ ràng là có chuyện, không kể thì thôi!”

    Dương Túc Anh thấy không cạy được miệng Cảnh Hàn nên không cố chấp nữa, mà vấn đề là do cậu ta đói rồi, đồ ăn đang được bưng ra, không thèm quan tâm đến cái thằng thích muộn tao này nữa.
    Vũ Lực nãy giờ ngồi đối diện Cảnh Hàn, thu hết vẻ mặt của thằng bạn mình vào mắt.

    Thở dài một hơi.

    Con trai lớn không giữ được nữa rồi.
    Ăn uống xong, cả ba người lết về trường.

    Dương Túc Anh muốn đi chơi, nhưng rủ hai người kia thì một người bảo lười, một người bảo phải làm việc.

    Chẳng ai thèm đi cả, làm Dương Túc Anh cũng mất hết cả hứng thú.Thế là hai người Dương Túc Anh cùng Vũ Lực lại chui vào phòng ký túc xá của Cảnh Hàn chơi.
    Vũ Lực và Dương Túc Anh đều thích căn phòng này của Cảnh Hàn, giường rộng rãi, còn có ban công, có ghế lười, máy lạnh cũng mát mẻ hơn ở phòng bọn họ nữa, mà quan trọng là bọn họ vẫn chưa moi được chuyện ban sáng từ miệng Cảnh Hàn.

    Moi xong rồi đi chơi sau cũng được, dù sao cũng đang rảnh.

    Nhưng mà cái thằng mặt lạnh này vừa về tới ký túc xá là lao vào phòng tắm.

    Hai người bọn họ còn chưa kịp mở miệng hỏi cái gì nữa thì đã mất bóng rồi.
     
    Back
    Top Bottom