Ngôn Tình Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã

Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
Chương 20


Hoắc Nhẫn nghe tiếng quay lại nhìn. Có vẻ anh cũng bất ngờ, cau mày: “Em đến lúc nào?”

Cô gái như mới ngủ dậy, nhìn sang Hoắc Nhẫn: “Chiều nay em nhắn wechat cho anh, anh không thấy sao?”

Ánh mắt Hoắc Nhẫn lạnh lùng quét qua cô gái kia, hình như cô ấy có vẻ sợ anh, yên lặng rụt vai.

“Em sai rồi, lẽ ra em nên gọi anh.” Cô lí nhí giải thích, “Em với bạn đi dạo gần đây, hơi mệt nên muốn đến chỗ anh nghỉ ngơi một lát rồi vô tình ngủ quên.”

Tôi hoàn hồn sau chấn động, ngoài việc xấu hổ, lòng tôi nặng trĩu đến không thở nổi.

Hoắc Nhẫn có bạn gái!

Lại còn không phải cô gái lần trước tôi nhìn thấy!

Thằng nhãi này, mẹ kiếp, đúng là biết cách chơi!

Tôi kìm nén cơn giận, cầm túi xách định rời đi.

Nhưng cô gái kia lại sợ sệt nhìn tôi: “Là chị dâu ạ?”

??? Tim tôi thót lên, cứng đờ người.

Thấy tôi không trả lời, cô gái kia cười, lộ hai má lúm đồng tiền: “Em xin lỗi ạ. Em không biết anh sẽ đưa bạn gái về nên l* m*ng chạy tới đây.”

“Anh ấy là anh của cô?”

“Dạ phải, anh ruột của em.” Cô ấy cũng nhận ra tôi hiểu lầm điều gì, cười nói, “Lần đầu gặp, chào chị dâu, em tên Hoắc Mẫn ạ.”

Cô ấy một tiếng chị dâu hai tiếng chị dâu, tôi cực kỳ xấu hổ. Nhưng mối quan hệ giữa tôi với Hoắc Nhẫn thật sự rất khó giải thích rõ ràng.

Trong nhất thời, tôi không biết mở miệng thế nào.

Hoắc Mẫn nhìn tôi, bỗng như phát hiện ra điều gì, hô to: “Chị là nhiếp ảnh gia Giang Kỳ?”



Tôi chưa kịp phản ứng, cô bé đã huơ tay múa chân: “Em có follow chị, em cực thích phong cách chụp của chị, siêu gợi cảm mà lại cực kỳ sang trọng.”

Tôi giảo biện: “Không, những thứ chị chụp rất thuần khiết.”

Cô bé liếc nhìn Hoắc Nhẫn, hạ giọng nói với tôi: “Chị dâu, em sẽ không nói với anh hai là chị thích chụp ảnh nghệ thuật những người mẫu nam nhất đâu.”

Tôi suy tư nhìn cô bé: “Vậy là em vì muốn xem nên mới follow chị?”

Hoắc Mẫn đỏ bừng mặt: “Không phải, tuyệt đối không phải.”

“Ồ ~” Tôi cười.

“Em có thể đi rồi.” tiếng nói lạnh lùng của Hoắc Nhẫn vang lên, hạ lệnh đuổi khách.

“Được.” Tôi cực kỳ biết thân biết phận, nói tạm biệt với Hoắc Mẫn, đi ra cửa.

Tay mới chạm vào tay nắm cửa thì một bàn tay bên cạnh ấn lấy tay tôi. Tôi quay sang, ánh mắt Hoắc Nhẫn có phần bất đắc dĩ.

Anh kéo tôi ra sau, nói với Hoắc Mẫn: “Anh nói là em.”

Hoắc Mẫn lộ vẻ buồn bã: “Anh, anh thật vô nhân đạo, có thể đối xử tốt hơn với chó độc thân không?”

Hoắc Nhẫn kéo tôi ngồi lại quầy bar, vừa rót rượu vừa nói: “Lúc đi nhớ đóng cửa lại.”

“Hứ.” Hoắc Mẫn tức tối quay về phòng, nhanh chóng thay quần áo.

Lúc xách túi rời đi, cô bé lén làm mặt quỷ với Hoắc Nhẫn, rồi lại cười tủm tỉm chào tôi, rời đi.

Tôi im lặng nhìn theo bóng cô bé rồi dựa người vào quầy bar, cười hỏi Hoắc Nhẫn: “Em ấy gọi tôi là chị dâu, sao anh không giải thích?”
 
Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
Chương 21


Hoắc Nhẫn nhíu mày, lắc lắc ly rượu vang đỏ trong ly: “Em hy vọng tôi giải thích thế nào?”

Hay lắm, đem vấn đề ném lại cho tôi.

Tôi giả vờ ngẫm nghĩ, trêu anh: “Anh nói, chúng ta là bạn tốt.”

Gân xanh thái dương Hoắc Nhẫn giật giật, giọng lạnh đi vài phần: “Ai là bạn tốt của em.”

“Ờm.” Tôi nhún vai, tiếc nuối: “Cũng phải, ‘tính cách’ chúng ta chỉ hòa hợp nhau ở phần đầu, còn phần sau thì lại quá khác biệt, đúng là không thể làm bạn bè được.”

(
 
Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
Chương 22


“Mỗi lần xong việc em đều cho tôi hút thuốc, tôi đều cảm thấy như kẹo, có phải tôi điên rồi không?”

Tim tôi run lên, thế nhưng quên trả lời anh.

Đêm yên tĩnh, chỉ có tuyết rơi lặng lẽ ngoài cửa sổ, ngắn ngủi mà lại dài dằng dặc, tôi không thể ngủ say.

Trong lúc nửa thức nửa ngủ, tôi nhớ câu nói cuối cùng của anh: “Giang Kỳ, chúng ta sẽ tốt mà.”

Tôi không đồng ý cũng không phản đối, cảm giác trong lòng rất khó tả.

Buổi sáng tôi mơ màng có thể cảm giác động tác rời giường cực nhẹ của Hoắc Nhẫn.

Tôi không còn buồn ngủ, khi mở mắt ra thì ngoài cửa sổ tuyết đã ngừng rơi.

Trong phòng im ắng, không biết Hoắc Nhẫn ra ngoài lúc nào. Tôi hơi lơ mơ, tự hỏi không biết có nên rời đi trước khi anh quay lại không.

Đúng lúc này, tôi nghe tiếng mở cửa.

Tưởng Hoắc Nhẫn đã quay lại, tôi không tránh đi, trên người chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng của anh đứng ở phòng khách. Không ngờ người vào nhà lại là một phụ nữ tầm 40-50 tuổi, bảo dưỡng không tồi, phong thái dịu dàng, tao nhã.

Tôi hoảng hốt, đặc biệt là khi nhận ra bà là mẹ Hoắc Nhẫn, nỗi sợ hãi chuyển thành xấu hổ.

Hối hận, sau đó là cực kỳ hối hận.

Nếu biết trước thế này không nên bị Hoắc Nhẫn dụ dỗ mà ngủ lại nhà anh.

Tối hôm qua là em gái, hôm nay là mẹ, ai có thể chịu nổi?

“Cô Giang phải không?” Người phụ nữ hiển nhiên biết tôi là ai, “Tôi nghe Tiểu Mẫn nói về cô.”

Bà nhìn vẻ mặt ngượng ngập của tôi, mỉm cười nhẹ nhàng: “Không sao, tôi biết cô và con trai tôi đang quen nhau, cô không cần quá câu nệ.”

Tôi xấu hổ đến mức muốn tìm khe nứt trên đất chui vào, bà lại rất nhã nhặn đề nghị: “Hay là cô đi thay quần áo trước rồi chúng ta tâm sự.”

Bà ôn hòa lễ độ, nhưng tôi biết, bà đến chặn tôi ở nhà Hoắc Nhẫn, sao có thể nhiệt tình, có ý tốt?

Cuộc trò chuyện chỉ ít ỏi vài câu, kết thúc rất nhanh chóng.

“Cô Giang, cô rất ưu tú, Tiểu Mẫn đánh giá cô rất cao. Cô cũng rất xinh đẹp.

Cô Giang, tôi nghe nói lúc 16 tuổi cô bỏ nhà đi theo người khác, mẹ cô tố cáo người kia c|ư|ỡ|ng bức cô, treo những tấm áp phích to khắp nơi chửi bới cậu bé kia là tội phạm hi|ế|p d|â|m, sau đó cậu ta t-ự s-á-t, đúng thế không?

Cô Giang, tôi không khỏi hiếu kỳ nên đã tìm kiếm thông tin của cô trên mạng, nghe nói cuộc sống riêng tư của cô trước giờ hỗn loạn, những người đàn ông mập mờ với cô đều rất nổi tiếng.

Cô Giang, A Nhẫn từ trước đến nay luôn nghiêm khắc với bản thân, cung kính lễ độ, từ nhỏ đến lớn chưa từng làm những việc nổi loạn, sai trái. Nó với cô là người của hai thế giới.”
 
Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
Chương 23


Khi bà nói những lời này vẫn giữ nụ cười mỉm nhẹ nhàng, ngữ điệu bình thường.

Nhưng mỗi câu đều là một con d|a|o.

Từ đầu đến cuối, tôi cũng chỉ nói một câu.

“Mọi điều bà nói đều đúng.”

Khi tôi rời đi, Hoắc Nhẫn còn chưa về. Tôi cũng không vội rời đi, ngồi trong xe không nổ máy, lẳng lặng chờ đợi.

Nửa giờ sau, Hoắc Nhẫn chầm chậm chạy vào trong tầm mắt tôi, mùa đông giá rét thấu xương, gió cố thổi tung chiếc áo khoác đen của anh.

Có lẽ ánh mắt tôi dừng trên người anh quá lâu, anh như có linh cảm nên ngẩng đầu nhìn về phía tôi.

C.h.ế.t tiệt, phản ứng của tôi là lập tức thu người lại trốn.

Anh không nhìn thấy tôi, bước chân chậm lại, đi vào nhà.

Vài phút sau, điện thoại anh gọi đến, tôi không dám nhận.

Khi tôi khởi động xe rời đi, kính chiếu hậu phản chiếu bóng anh đang đuổi theo tôi.

Không hiểu vì sao, tôi cảm thấy tim mình đau thắt lại.

Hóa ra việc chia tay anh lại buồn đến vậy.

Tôi lên kế hoạch du lịch ngay trưa hôm đó.

Thật ra việc này đã xác định từ sớm, tôi cũng không cảm thấy là để trốn Hoắc Nhẫn. Anh nghĩ thế nào, tôi không biết.

Trước khi lên máy bay, tôi chặn mọi thông tin liên lạc của anh.

Trên độ cao 8000 mét, tôi có một giấc mơ.

Sau 10 năm, tôi lại mơ thấy Tống Bạch Ngôn.

Thiếu niên 17 tuổi, mảnh khảnh, sạch sẽ, hiền lành đến khó tin.

Mỗi tờ mờ sáng, anh sẽ chờ tôi nơi ngõ nhỏ nhà tôi, mỗi tối tan lớp tự học, anh sẽ lặng lẽ đi theo phía sau tôi.

Khi đó Triệu Nguyệt Hoa còn trẻ, sức đánh tôi rất mạnh, trên người tôi thường xuyên có vết thương, bao gồm vết tát tay, hoặc vết móng tay cào xước.

Tôi gần như không nói chuyện, người xung quanh đều ghét tôi u ám, chỉ có Tống Bạch Ngôn sẵn lòng đến gần tôi.

Mùa đông năm đó, anh nói với tôi: “Giang Kỳ, nghe nói ở phương Nam mùa đông cũng rất ấm, hay là chúng ta đi thử đi?”

Lúc anh nói ra lời này cực kỳ nghiêm túc, tựa như thật sự muốn mang tôi bỏ nhà ra đi.

Tống Bạch Ngôn là tia sáng chiếu vào cuộc đời tối tăm, chật hẹp của tôi, tôi ích kỷ muốn giơ tay bắt lấy.

Ngày chúng tôi định đi về phương Nam, Triệu Nguyệt Hoa xuất hiện ở ga tàu hỏa.

Bà nổi điên, gào khóc thảm thiết trong ga tàu hỏa tấp nập người qua kẻ lại. Bà vừa đánh chúng tôi vừa gọi Tống Bạch Ngôn là kẻ h|i|ế|p d|â|m.

Sau đó, những tấm áp phích với chữ to dán đầy phố lớn ngõ nhỏ, nói Tống Bạch Ngôn phạm tội c|ư|ỡ|ng d|â|m. Dần dần tin đồn gộp lại thành sông, đủ để gi|ế|t c.h.ế.t một con người.

Đêm khuya, thiếu niên Tống Bạch Ngôn c.h.ế.t cóng trong dòng nước lạnh âm 10 độ.

Người nhà họ Tống đến làm ầm ĩ tôi mới biết được tin này.

Triệu Nguyệt Hoa nhốt tôi trong phòng, điên cuồng mắng chửi lại người nhà họ Tống. Mấy ngày đó, tiếng còi xe cảnh sát cứ rú lên liên tục.

Cuối cùng, Giang Thành Danh dùng 200.000 để giải quyết yên mọi việc.

Tôi nhìn thấy sự ghét bỏ của vô số người, nhưng tôi vẫn vào một trường đại học danh tiếng, thành một nhiếp ảnh gia có chút tiếng tăm.

Vì tôi xấu xa, nên tôi sống rất tốt.
 
Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
Chương 24


Thật sự tốt sao?

Tại sao mấy năm qua tôi luôn nhìn thấy rõ ràng quả báo của mình.

Tôi không dám nhớ đến Tống Bạch Ngôn, cũng không dám nghe ai nhắc tới. Bi ai, sợ hãi, nản lòng thoái chí.

Anh ấy thật oan uổng. Chúng tôi còn chưa cả nắm tay nhau chứ đừng nói đến việc yêu đương.

Chuyện này thành một lời nguyền vô số lần bóp chặt cổ họng tôi, nó hủy diệt mọi khát vọng của tôi về tình yêu đẹp đẽ, khiến tôi kháng cự, bi quan về mối quan hệ tình cảm giữa người với người.

Nó làm tôi cảm thấy, tình yêu của tôi là bẩn thỉu, là bất hạnh.

Tôi không thể, cũng không dám yêu.

Một khoảng thời gian rất dài, tôi luôn không thể kiểm soát nỗi bồn chồn lo lắng của mình, tôi đã làm vô số việc cực đoan, ra vào phòng cấp cứu hết lần này đến lần khác.

Không c.h.ế.t được.

Người bác sĩ tâm lý đã xem tôi như đối tượng nghiên cứu suốt hơn mười năm nói: “Có lẽ em có thể giải quyết nó thông qua phương thức khác.”

Tôi lắng nghe.

Nhưng mà, những niềm vui đó đều quá ngắn ngủi, trống rỗng, tôi không hứng thú.

Thua trên người Hoắc Nhẫn là điều ngoài dự đoán của tôi.

Ngay từ đầu, tôi chỉ nhìn trúng sự hoàn mỹ quá mức của anh, xấu xa nghĩ muốn nhúng chàm anh.

Khi thực sự chạm vào mới biết hoàn toàn không dừng lại được, từ trên người anh, tôi có được niềm hạnh phúc lâu dài chưa từng có.

Không chỉ là thân thể, mà còn là tâm lý.

Tôi lo sợ.

Tôi nghiện rồi.

Sao tôi lại có thể đối xử với Hoắc Nhẫn như với Tống Bạch Ngôn.

Bất kỳ ai trên thế gian này coi người khác là sự cứu rỗi, ngoại trừ sự cứu rỗi của chính mình, thì đều là kẻ vô liêm sỉ.

Mẹ anh rất thông minh, bà sợ con trai mình bị tôi bắt lấy, trở thành Tống Bạch Ngôn thứ hai.

Thế nên bà biến mỗi lời nói thành một con d|a|o, lần lượt đưa vào tay tôi, để tôi tự tay cắt đứt những dao động trong lòng đối với Hoắc Nhẫn.

Nói ra nên cảm ơn bà, bà khiến tôi tỉnh táo.

Tôi tự an ủi mình, đàn ông thôi mà, từ trước đến giờ tôi luôn nâng lên được bỏ xuống được.

Nhưng không hiểu sao, bi thương quá mức mãnh liệt, cuối giấc mơ này, tôi khóc đến đờ đẫn cả người.

Đã nhiều năm rồi, tôi chưa từng rơi một giọt nước mắt.



Triệu Nguyệt Hoa không tin tôi, nhưng tôi thực sự không lừa bà. Tôi thật sự đã chạy đến Châu Phi chụp ảnh hổ suốt nửa năm.

Sau đó tôi lang thang qua rất nhiều đất nước, màn ảnh không còn những người quyến rũ vạn người mê, không còn những sản phẩm đắt tiền cao cấp, chỉ còn lại thế giới, những người dân bình thường với những cách sống khác biệt.

Ngày tháng trôi qua vô cùng vui vẻ.

Nếu không phải do Giang Ngô gửi cho tôi hơn chục email, tôi cũng không có ý định quay về.

Giang Ngô vừa tốt nghiệp đại học thì kết hôn ngay. Tôi lặng lẽ lẻn vào phòng chờ dành cho chú rể. Giang Ngô nhìn thấy tôi thì trợn tròn mắt chừng cả phút.

“Chị, chị từ vùng núi xa xôi hẻo lánh nào bò ra vậy?”

Tôi nhìn thấy hình ảnh của mình phản chiếu trong gương.

Người trong gương mặc chiếc váy hoa nhỏ dài, so với trước kia rất gầy, đen hơn, mái tóc thật dài được tết thành bím thả trước ngực, nhìn cực kỳ quê mùa.

Tôi rất hài lòng, trợn mắt với nó: “Bà đây giờ là nhiếp ảnh gia nhân văn chuyên nghiệp, xem thường ai đấy hả?”

“Không thích chụp ảnh mẫu nam nữa à?” Giang Ngô cười hì hì.

“Không có hứng thú.” Tôi cười thản nhiên.

Hai năm lữ trình, có vô số cơ hội cho những cuộc gặp gỡ lãng mạn, nhưng tôi không hề rung động, chỉ thích ôm máy ảnh hòa mình vào đám đông, ngồi bên đường phơi nắng, trò chuyện với những người khác nhau.

Có những thứ lặng lẽ buông bỏ, để rồi những cành mới đầy sức sống chậm rãi mọc dần lên trong trái tim tôi.
 
Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
Chương 25


Giang Ngô nhìn tôi từ trên xuống dưới, sau đó rút ra kết luận: “Chị thay đổi.”

“Thay đổi thế nào?”

“Có vị con người.”

“Cút.” Tôi tát nó một cái.

Tôi không muốn gặp Giang Thành Danh và vợ ông ấy, đỡ phải bị họ túm lấy quở trách.

Nhân lúc tiệc cưới chưa bắt đầu, tôi nhét cho Giang Ngô một phong bao đỏ lớn: “Đừng nói với mọi người chị đã về, chị còn chưa gặp mẹ chị, bà ấy mà biết chị tới gặp mọi người trước thì sẽ tức c.h.ế.t.”

“Chị đúng là.” Giang Ngô làu bàu rồi lại nói, “Mấy năm nay chị không ở nhà, em thường tới thăm mẹ chị. Bà thay đổi nhiều lắm, không còn mắng em, ngược lại còn nấu cơm cho em, kéo em trò chuyện với bà.”

“Bà ấy già rồi.” Tôi cười cười, “Hết mắng nổi.”

“Không phải đâu, ba nói bà ấy đã buông xuống, thật ra bà ấy rất yêu chị.”

Tôi không tiếp lời, yêu hay không yêu đều không quan trọng, bà là mẹ tôi, vĩnh viễn không thể thay đổi.

“Chị, suýt nữa em quên mất.” Giang Ngô vỗ đầu, “Thầy Hoắc đi đến gặp mẹ chị tìm chị. Không biết hai người nói gì mà mẹ chị còn khen thầy Hoắc với em đấy.”

Rõ ràng là mấy năm nay khi nhớ đến Hoắc Nhẫn, tâm trạng tôi đã rất bình thản. Lúc này lại không kiềm được, tò mò hỏi: “Khen anh ấy cái gì?”

“Bà nói thầy Hoắc tốt, hy vọng chị với thầy có kết quả.”

“Chà.” Tôi cười, “Bà suy nghĩ nhiều rồi, chị với anh ấy chỉ ở bên nhau vài tháng ngắn ngủi, không tình sâu ý nặng thì có kết quả gì.”

“Duyên phận giữa người với người đâu thể dùng thời gian để tính rõ ràng.”

Tôi bị nó chọc cười: “Ối chao, hai năm không gặp, mày sắp làm thầy của chị rồi.”

Tiệc cưới sắp bắt đầu, tôi không muốn ở lại lâu: “Chị về nhà ngủ, sau này sẽ nhờ mày khai sáng tiếp cho chị.”

“Chị.” Giang Ngô gọi tôi lại, “Lát nữa thầy Hoắc sẽ đến, hay chị chờ một lát rồi hẵng đi?”

Hoắc Nhẫn…

Mọi thứ giờ đã là quá khứ, gặp rồi thì thế nào?

“Không gặp.” Tôi không quay đầu lại, phất tay rời đi.

Tôi nói không gặp nhưng trong lòng vẫn không bình tĩnh nổi, cúi đầu đi về phía trước. Mãi đến khi trong tầm mắt xuất hiện một đôi giày da đen, tôi mới định thần lại.

Vừa ngẩng lên, tôi giật mình.

Cách chưa đầy một bước, Hoắc Nhẫn đứng yên ở đó, mặc bộ vest vừa vặn, gọn gàng, thanh lịch. Mặt mày anh quá mức lạnh lùng, mắt nhìn về trước, như đang nhìn tôi, mà cũng như không phải.

Nói thế nào, mọi tế bào trong cơ thể tôi từ đầu đến chân đều đang điên cuồng gào thét.

Muốn nói gì đó, vì vậy tôi cố gắng mỉm cười tự nhiên: “Thầy Hoắc, đã lâu không gặp.”

Thế này cũng đủ giữ thể diện chứ?

Ánh mắt cực lạnh Hoắc Nhẫn xẹt qua mặt tôi, hoàn toàn không để ý đến tôi, lướt qua tôi đi thẳng vào sảnh cưới.

Hiển nhiên anh xem tôi như không khí.

Tôi đứng yên trong chốc lát, thở dài.

Cũng phải, dù có bao nhiêu nồng nàn thì hiện giờ có bấy nhiêu lạnh nhạt.

Mọi chuyện trước đây đều tan biến.
 
Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
Chương 26


Tôi đi thăm Triệu Nguyệt Hoa, bà thực sự đã thay đổi.

Người rất trầm lặng, thỉnh thoảng nói hai ba câu đều rất bình thản, ôn hòa.

Hiếm khi tôi ở lại ăn bữa cơm. Lúc tôi gần đi, bà ngập ngừng muốn nói lại thôi, rất lâu mới thốt thành lời.

“Kỳ Kỳ, đừng dùng lỗi lầm của mẹ trừng phạt bản thân.”

“Mẹ, đã sớm quên rồi.” Nhắc lại chuyện xưa, không ngờ tôi lại bình tĩnh như vậy.

Bỗng dưng bà rưng rưng nước mắt: “Mẹ biết con không quên. Mấy năm nay trong lòng con khó chịu mẹ đều thấy. Đều do mẹ, năm đó mẹ quá lo lắng, mẹ sợ con cũng rời xa mẹ giống như ba con. Mẹ sợ mất con.”

“Con biết.” Cuộc hôn nhân với Giang Thành Danh mất nhiều hơn được đã lấy đi những điều tốt đẹp của bà, khiến bà tràn đầy oán hận với thế giới này.

Khóc rồi Triệu Nguyệt Hoa kéo tay tôi: “Sau khi con đi rồi, thầy Hoắc đến thăm mẹ rất nhiều lần. Ngày lễ bình thường cũng nhớ đến, có khi cậu ấy không đến thì quà vẫn được gửi đến.”

Bà thận trọng nài nỉ: “Gia đình, nhân phẩm của cậu ấy đều rất tốt, con đã phiêu bạt lâu như vậy, ổn định lại được không?”

Nghe những lời này, lòng tôi rất khó chịu.

Nhớ đến Hoắc Nhẫn, cũng nhớ đến mẹ anh.

Tôi lắc đầu: “Mẹ, sống một mình rất tự tại. Con không thích lập gia đình, mẹ yên tâm, sau này con thường đến thăm mẹ.”

Triệu Nguyệt Hoa lau nước mắt: “Mẹ sợ con chỉ có một mình.”

Một mình một nhà, một mình sống, một mình già đi.

Tất cả những điều này tôi đều không sợ, chỉ là khi nhớ đến Hoắc Nhẫn sẽ thấy lòng xao động không chịu nổi.

Và cả không thể buông bỏ.



Ngày tháng êm đềm trôi qua, đã cuối thu, không khí lạnh dâng tràn.

Tôi hẹn Tống Dư Từ ăn bữa cơm, cậu ta đưa tôi về nhà. Xe ngừng ở cửa, cậu ta đặt tay lên cửa sổ xe, cười duyên: “Chị, có muốn cân nhắc lại tôi không?”

“Hai năm rồi còn nhớ tôi à?” Tôi nghĩ cậu ta đã quên chuyện đó, chỉ xem như bạn bè bình thường, “Cậu thích điểm nào ở tôi, nói đi, tôi sửa.”

Tống Dư Từ híp mắt nghĩ: “Trên người của chị có một năng lượng nào đó khó giải thích lắm, nhưng rất hấp dẫn, gặp rồi không thể quên.”

Nói rồi cậu ta đắc chí: “Chị không sửa được.”

“Giữa chúng ta có khoảng cách thế hệ.” Tôi nhéo gương mặt mềm mại của cậu ta, thanh niên trẻ xúc cảm thật tốt, “Cậu giống em trai tôi, tôi nuốt không trôi.”

Tống Dư Từ tiếc nuối thở dài: “Tình chị em cũng đâu phải không thể được, nói cho cùng chẳng qua là không thích thôi.”

Tôi không phủ nhận, đúng là không hề động lòng.

“Vậy ôm một cái đi.”

Tôi còn chưa gật đầu thì Tống Dư Từ đã ôm lấy tôi, cậu ta cao lớn, vòng tay qua người tôi, ôm tôi thật chặt.

Ôm xong rồi, cậu ta ngón tay lên đuôi lông mày, ra vẻ ngầu đời: “Giang Kỳ, mất đi anh đây là tổn thất lớn nhất của chị.”

Ban nãy còn gọi chị, giờ lại là Giang Kỳ.

Tôi buồn cười gật đầu: “Phải phải phải, là tổn thất của tôi.”

Nhìn theo xe Tống Dư Từ đi xa, tôi quay người vào nhà. Đúng lúc điện thoại vang lên, tôi cười nghe máy, vô tình ngẩng lên, giật thót người.

Buổi tối cuối thu, hàng cây cổ thụ ven đường tiêu điều, trời rét lạnh, Hoắc Nhẫn mặc áo sơ mi hơi mong manh, dựa vào xe. Trong bóng đêm, đốm lửa trên điếu thuốc anh lập lòe đỏ tươi.

Anh nghiêng người sang một bên, từ xa nhìn sang, cách một khoảng cách không ngắn mà tôi vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt nặng nề lạnh lẽo của anh.

“Chị Giang Kỳ, chị có nghe không?” Giọng cô gái trẻ vang lên trong điện thoại, tôi không kịp bận tâm, vội vàng cúp máy.

Tôi nghiến răng đi qua, không dám chắc hỏi: “Anh đang đợi tôi?”
 
Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
Chương 27


Mặt Hoắc Nhẫn cực kỳ lạnh lùng, nhướng mày châm chọc: “Có con mồi mới?”

Tôi biết anh đã nhìn thấy cảnh Tống Dư Từ ôm tôi ban nãy, há miệng muốn giải thích nhưng lại cảm thấy không cần thiết. Vì vậy ngừng lời.

“Chậc.” Hoắc Nhẫn bật cười, vẻ mặt vô cùng hoang đường, rít mạnh hơi thuốc, “Thế mà tôi còn muốn tìm cô nói chuyện, thật mỉa mai.”

Tôi ngẩn ngơ nhìn anh kéo cửa xe đi lên, miệng như rót chì, không thể nào mở miệng ra được.

Tiếng động cơ ô tô gầm rú giúp tôi hoàn hồn: “Cậu ta không phải…”

“Giang Kỳ.” Lần đầu tiên Hoắc Nhẫn mất kiên nhẫn, gay gắt tung ra một câu, “Cô là động vật sao?”

Tôi sửng sốt.

“d*c v*ng là bản năng của động vật, trung thành là điểm mấu chốt cơ bản của con người.” Mắt anh nhìn thẳng về phía trước, giọng lạnh lùng như d|a|o luồn trong gió rét.

“Hoắc Nhẫn.” Tôi lạnh giọng.

Hoắc Nhẫn không nhượng bộ: “Xin lỗi, lời khó nghe.”

Cuối cùng anh cũng quay sang nhìn tôi, nhưng ánh mắt vẫn rất lạnh: “Tôi cho rằng giữa chúng ta có điều gì đó khác biệt, vẫn luôn ảo tưởng như vậy.”

“Tốt lắm, cô thật giỏi.” Nói tới đây, anh nắm tay thành nắm đấm, giận quá hóa cười.

Đau buồn, phẫn nộ trong lòng tôi bỗng biến mất. Tôi muốn nói chuyện với anh rõ ràng, ít nhất cũng không phải kết thúc theo cách đáng xấu hổ thế này.

“Tôi với cậu ta không phải như anh nghĩ.” Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, “Mấy năm nay…”

“Đủ rồi.”

Lần đầu tiên Hoắc Nhẫn vội vàng ngắt lời tôi, một giây trước khi lái xe rời đi, anh để lại một câu gần như tuyệt vọng: “Hai năm là đủ rồi.”

Xe lao đi, tôi đứng trong gió lạnh thật lâu không thể nhúc nhích.

Mấy năm nay anh đang đợi tôi sao?

Vấn đề này cứ lẩn quẩn mãi trong đầu tôi, càng nghĩ càng thấy mình chẳng ra gì. Cho dù muốn chấm dứt cũng nên chính miệng nói với anh, chứ không phải bỏ chạy trối c.h.ế.t.

Tôi kéo số anh khỏi danh sách đen, cách vài ngày lại nhắn tin cho anh.

Không hề ngạc nhiên khi anh lại phớt lờ tôi.

Lửa giận khá lớn!

Có vẻ như trong chốc lát không thể dỗ dành được.

Mấy ngày sau, tôi lấy cớ đi thăm thầy, lại đến dự thính lớp anh dạy.

Tôi dám chắc, anh vừa vào phòng học đã nhìn thấy tôi, nhưng không hề có phản ứng, bình thản, ung dung dạy xong. Sau đó anh bị mấy nữ sinh vây quanh, hỏi đủ chuyện.

Cảnh tượng lần trước hiện rõ trước mắt, anh có thể giải quyết nhanh chóng rồi rời đi, ở một nơi không xa chờ tôi. Lần này anh quyết tâm phớt lờ tôi, khi có nữ sinh hỏi đến nhà anh xem kính viễn vọng thì anh đồng ý.

Tôi trơ mắt nhìn anh dẫn một đám sinh viên bỏ đi.

Tôi sờ mũi, nản lòng vài ngày.

Khi Hoắc Mẫn liên lạc với tôi thì tôi đang đối diện với ảnh chụp Hoắc Nhẫn trong nhà tắm tự kiểm điểm bản thân.

“Chị Giang Kỳ, em thấy tin chị đoạt giải tin tức trên weibo. Chị giỏi thật.” Giọng Hoắc Mẫn phấn khích.

Mấy năm nay, thỉnh thoảng tôi lên weibo, luôn thấy Hoắc Mẫn nhắn vài tin cho tôi, câu thường nhất là: Gần đây chị thế nào? Bây giờ đang ở đâu? Có chuyện gì thú vị không?

Tôi không phải là người thích chia sẻ nên thỉnh thoảng trả lời một hai câu.

Cô bé rất lịch sự, không tra hỏi, cũng không quấy rầy nhiều.

Tôi cảm giác chỉ cần cô bé xác định tôi còn sống khỏe mạnh là được, cô bé đã mang đến cho tôi cảm giác rất ấm áp.

“Chuyện lâu rồi giờ em mới thấy à?” Tôi nhìn mặt Hoắc Nhẫn, yếu ớt lên tiếng.

Hoắc Mẫn làu bàu: “Đừng nói nữa, em bận muốn chếch, thi cao học, dự án nghiên cứu, đủ thứ chuyện lộn xộn, hai năm rồi em không lên weibo.”

“Hả?” Tôi giật mình, cô bé không lên weibo, sao tôi lại thường xuyên nhận được tin nhắn của em?

Hiện tượng siêu nhiên?

“Chị Giang Kỳ, sao vậy?”

“Không, em không sử dụng weibo vậy ai sử dụng tài khoản của em?”

“Anh hai em đó.” Hoắc Mẫn lại phàn nàn, “Hai năm trước ảnh bảo em tập trung ôn thi cao học, tịch thu tài khoản weibo của em, đổi mật khẩu, không cho em lén truy cập. Anh bảo đợi em tốt nghiệp rồi mới trả, quá độc đoán.”

Tôi nghe cô bé nói, thật lâu sau chưa bình tĩnh lại.

Thì ra, anh vẫn luôn dùng một phương thức khác bầu bạn cùng tôi.
 
Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
Chương 28


Tôi không kịp nói thêm với Hoắc Mẫn, chộp lấy áo khoác lao ra khỏi cửa.

Tôi đến dưới lầu nhà Hoắc Nhẫn thì đã quá nửa đêm.

Tôi không kìm nén được xúc động, không có thời gian bận tâm xem anh ngủ hay chưa, điên cuồng điện thoại cho anh.

Anh không nghe máy, tôi nhắn tin: Em ở cửa nhà anh.

Vẫn có hiệu quả, 5 phút sau, Hoắc Nhẫn xuất hiện trước mặt tôi.

Anh đứng ở cửa, lạnh nhạt nhìn tôi, không muốn nói một lời.

“Em có vài lời muốn nói với anh.” Tôi vội vàng lên tiếng.

Anh lại không nóng không lạnh, chậm rãi lấy bao thuốc lá màu trắng ra đưa tôi: “Hút không?”

Giống như lời mời nào đó, tôi nhớ những lần xong việc, tôi đưa thuốc cho anh, tai bỗng dưng nóng lên. Tôi lắc đầu che giấu nỗi xấu hổ: “Cai rồi.”

Anh có vẻ không tin lắm, cụp mắt nhìn tôi thật lâu. Mãi đến khi xác nhận xong, môi hiện tia châm biếm: “Nói cai là có thể cai được, đúng tác phong của cô.”

Tôi cảm thấy anh có ý gì đó nhưng không dám tiếp lời, chỉ đành giả ngu: “Cũng không dễ dàng gì, gần nửa năm mới cai được cơn nghiện.”

“Vậy còn tôi?” Hoắc Nhẫn cúi đầu, châm lửa, giọng mỉa mai tự hỏi tự đáp, “Cô chỉ cần có mười phút.”

Tôi thấy thật buồn, anh nói mười phút, là thời gian mẹ anh nói chuyện với tôi.

Thực tế thì chưa đến mười phút.

Gió đêm se lạnh, tôi kéo áo khoác lại, “Anh không mời em lên nhà ngồi sao?”

Ánh mắt Hoắc Nhẫn lạnh lùng, đảo nhanh qua mặt tôi, thô lỗ: “Có chuyện gì thì nói đi.”

“Ừm…” Tôi bất lực, giải thích: “Ngày hôm đó anh không chịu nghe em nói xong, mấy năm nay em thực sự không tìm ai khác.”

Thái độ Hoắc Nhẫn vẫn không dịu lại, anh cười nhạo: “Giang Kỳ, tôi không tin em.”

Tôi thấy phiền lòng, bực bội, cuối cùng không nhịn được, giơ tay giật điếu thuốc của anh.

“Hút ít thôi.” Tôi nói khẽ, “Trước đây không phải anh không hút thuốc sao?”

Hoắc Nhẫn nâng cằm, giọng lạnh tanh: “Em quản lý được à?”

“…” Rốt cuộc tôi xác định, anh thật sự giận tôi.

Nhưng tôi không quá tin tưởng, chỉ bốn năm tháng ngắn ngủi, tôi thật sự lưu lại dấu ấn nặng nề đến thế trong cuộc đời anh sao?

Thế nên lửa trong lòng anh đốt đã hai năm mà còn có thể nóng rực như vậy?

Tôi hỏi thật khẽ: “Anh còn giận em?”

Lời vừa nói ra, sắc mặt Hoắc Nhẫn rõ ràng thay đổi, vẻ lạnh lùng lắng xuống, trầm lặng thật lâu.

Khi anh lần nữa lên tiếng thì ngữ điệu bình tĩnh xen vài phần tự giễu: “Ban đầu tôi giận đến muốn điên, muốn tìm em chất vấn vài câu, nhưng đột nhiên phát hiện bản thân không có thân phận lẫn lập trường.”

Nói rồi, anh cười trầm thấp: “Chỉ có mình như một thằng ngốc.”

Tim tôi như bị d|a|o đâm mạnh, tôi cúi đầu thật thấp, há miệng muốn nói, rồi lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

Ngập ngừng mãi, tôi thở dài: “Mẹ anh nói, em và anh không phải là người cùng thế giới.”

Những lời này tôi nhớ rất rõ.

Mấy năm nay, rất nhiều lần tôi nhớ đến Hoắc Nhẫn, tôi sẽ dùng những lời này cảnh cáo chính mình, người không cùng thế giới, bất kể quá trình thế nào thì kết cục vẫn là đường ai nấy đi.

“Bà ấy nói thì em tin ngay?” âm cuối của Hoắc Nhẫn cao lên, cất chứa lửa giận, “Vậy sao em không bao giờ chịu tin tôi, cho dù chỉ một lần?”

Tôi nhớ đêm trước khi chia xa, anh đã nói bên tai tôi: “Giang Kỳ, chúng ta sẽ tốt mà.”

Khi đó tôi đã nghĩ gì?

Lẽ ra tôi nên nghĩ anh chân thành đến mức nào, nhưng tôi lại không dám nghĩ đến.

Lòng buồn vô tận, tôi lấy hết can đảm xác nhận: “Tin anh cái gì?”

Hoắc Nhẫn như bị lời nói tôi đánh động, quay lại nhìn tôi chằm chằm, g*** h** ch*n mày có vẻ bực bội không thể giải thích được.

“Có phải em thấy chơi đùa rất vui?”

Tôi bị anh đá ngược lại nhưng không giận. Tôi nhìn cảnh đường phố, nghiêm túc suy nghĩ rồi mới chậm rãi nói: “Không phải. Đó là vì em hoàn toàn không hiểu mối quan hệ tình cảm giữa nam nữ là thế nào, cũng không dám nghĩ. Anh cũng chưa bao giờ thẳng thắn, em không biết anh nghĩ thế nào.”

Những năm qua, tôi chưa từng chân thành với người đàn ông nào, cũng không yêu ai. Tình cảm với tôi quá mỏng manh, yếu ớt, không muốn yêu ai, cũng không muốn được yêu. Cả đời này cứ vui trong tự tại.

Tôi dừng lại một lúc lâu, nhưng cuối cùng không kiềm được, nói thật nhẹ: “Em rất nhớ anh.”
 
Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
Chương 29


Tôi đã từng trả rất nhiều người về với biển người, nhưng đến bây giờ chưa có ai như Hoắc Nhẫn, nhớ đến là tim cồn cào không chịu nổi.

Hoắc Nhẫn nghiêm nghị nhìn tôi: “Em lặp lại lần nữa.”

Tôi nhìn vào mắt anh, có rất nhiều lời muốn nói nhưng cảm thấy từ ngữ không đủ để diễn tả.

Tôi nhón chân hôn lên cằm anh. Anh cứng người, rủ mi nhìn tôi, không đáp lại.

Giờ khắc này tôi ít nhiều có cảm giác chán nản thất bại. Nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

Tôi nhìn mắt anh, nghiêm túc hỏi: “Thật sự không tin em sao?”

Tôi hiểu rõ tâm trạng của mình khi đến tìm anh.

Nếu anh thật sự bỏ cuộc, tôi cũng không thể làm chuyện dây dưa mất mặt.

Hoắc Nhẫn vẫn không nói lời nào, mắt lạnh lùng.

Tôi hơi thất vọng, sức nóng trong lòng dần tắt.

“Mấy năm nay em luôn nghĩ đi nghĩ lại một việc.” Tôi đứng thẳng lại, mỉm cười, “Nếu lúc còn niên thiếu em may mắn hơn, trưởng thành tốt đẹp, nỗ lực trong cuộc sống, sau đó may mắn gặp được anh. Có phải kết cục của chúng ta sẽ rất đẹp không?”

Chắc chắn là không có đáp án, chỉ có nỗi tiếc nuối.

Hoắc Nhẫn lạnh nhạt phun ra hai chữ: “Không đâu.”

Tôi dở khóc dở cười, người này thật sự muốn đôi co với tôi.

“Mẹ anh nói với em, cả đời này anh chưa từng làm gì sai trái.” Anh cười khẩy, “Cho nên bà đã quen với việc nhét cho anh vô số lý lịch những cô gái hoàn mỹ. Họ không ai là không đoan trang, có học thức, điềm tĩnh dịu dàng. Nhưng đúng là anh không có cảm xúc kia.”

Tôi ngạc nhiên khi anh giải thích với tôi, cười nói: “Em hiểu, em tương đối khác biệt, anh thấy mới lạ.”

“Giang Kỳ!”

Anh lại nổi giận!

Tôi bất lực, há miệng định nói thì anh đột ngột túm tôi kéo qua ấn vào tường. Tôi nhìn gương mặt anh ngày càng gần, đầu óc trống rỗng.

Khi anh hung hăng hôn xuống, tôi vẫn có thể nhìn thấy những ánh lửa nhỏ trong đôi mắt sâu thẳm của anh.

Không đợi tôi kịp hiểu anh có ý gì thì đã bị anh kéo ra: “Đứng yên!”

Anh rất nghiêm túc, hình như có lời muốn nói. Tôi miễn cưỡng nghe lời, đứng thẳng người lên.

“Ngày mai anh đi đón em.”

“Đi đâu?”

“Đi gặp bố mẹ anh.”

Đầu óc tôi lập tức tỉnh táo lại, không hé răng.

Hoắc Nhẫn khoanh tay, liếc tôi, giọng trầm thấp: “Giang Kỳ, con người anh không phải tùy tiện mà h*m m**n một người phụ nữ. Một khi muốn chính là thật sự động lòng.

Em không nói một lời mà bỏ đi, anh giận là thật. Nhưng khi thực sự nhìn thấy em thì không nỡ.

Giang Kỳ, anh sẵn lòng đi về em chín mươi chín bước, bước còn lại em phải tự mình bước tới.

Lần này nếu em bỏ trốn, chuyện giữa chúng ta sẽ thật sự kết thúc.”
 
Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
Chương 30


Trong ấn tượng, đây là lần đầu tiên Hoắc Nhẫn nói với tôi nhiều như vậy.

Từng câu từng chữ, không câu nào có chữ yêu, nhưng tôi vẫn đọc được trong đó tràn ngập tình yêu.

Đêm đó tôi trằn trọc đến khuya, nhớ đến rất nhiều chuyện cũ nhưng trong lòng nhẹ nhõm. Chỉ có khi nghĩ đến mẹ anh lại có vài phần phiền muộn.

Ngày hôm sau tôi khó khăn thức giấc, vẫn còn lơ mơ thì Hoắc Nhẫn đã đến.

Cửa vừa mở, anh áo mũ chỉnh tề đứng bên ngoài, liếc nhìn tôi: “Hiếm thấy, không có chạy.”

Tôi không giận, giơ tay vòng qua cổ anh, treo lên người anh: “Tối qua em ngủ không ngon, chiều đi được không?”

Hoắc Nhẫn dùng ánh mắt “em không có ý tốt” nhìn tôi.

“Chỉ ngủ thôi.” Tôi cam kết.

Anh còn dễ thương lượng, thậm chí còn nằm cùng tôi. Nhưng mà đúng thật là chỉ nằm ngủ thôi.

Nhìn dáng vẻ thì nếu tôi không đi gặp bố mẹ anh thì anh thật sự không cho tôi chạm vào anh. Tôi rầu rĩ thở dài, hết cách, chỉ đành an phận vùi vào lòng anh ngủ.

Buổi chiều đến nhà anh, khi đến cửa tôi còn thấp thỏm muốn đánh trống lui quân: “Bố mẹ anh không thích em thì có đuổi em ra cửa không?”

Tôi không thích lấy lòng người khác, đến lúc đó chắc chắn không khí sẽ rất xấu hổ.

Hoắc Nhẫn phớt lờ, dẫn thẳng tôi vào nhà.

Bầu không khí trong nhà rất tốt, ngay cả mẹ anh gặp tôi cũng rất lịch sự.

Sau bữa tối, tôi chủ động vào bếp rửa bát. Mẹ anh bước vào, cầm lấy bát đũa trong tay tôi, không cho tôi rửa.

Bà vừa rửa bát vừa trò chuyện với tôi, rất nhẹ nhàng: “Thằng bé A Nhẫn này thật lòng với con. Cuộc sống sau này của hai đứa thế nào, hai bác sẽ không nhúng tay.”

Tôi ngẩn người, có phần ngoài ý muốn.

“Nhưng bác vẫn hy vọng hai đứa có thể sống tốt, đừng bao giờ phụ lòng tình cảm chân thành hiện tại.” Bà không nhìn tôi, vẫn ôn hòa như trước.

Tôi yên lặng gật đầu.

“Cháu sẽ cố gắng hết sức.”

Tôi không hỏi vì sao bà thay đổi ý định, có lẽ là do sự nỗ lực của Hoắc Nhẫn.

Rời khỏi nhà Hoắc Nhẫn lúc 9 giờ, màn đêm dày đặc. Hoắc Mẫn đuổi theo tiễn tôi: “Chị dâu, sau này em có thể đến thăm chị thường xuyên không?”

Tôi chưa kịp trả lời, Hoắc Nhẫn lạnh lùng từ chối: “Anh thích yên tĩnh, đừng đến.”

“Chị dâu, chị coi ảnh kìa, đâu có anh trai nào ghét em gái mình vậy chứ.”

Tôi ngượng ngùng dỗ dành cô bé: “Đừng nghe lời anh ấy, sau này chị lén hẹn em đi dạo phố, ăn cơm ha.”

“Có chị dâu tốt thật.” Hoắc Mẫn hài lòng thả chúng tôi đi.

Hoắc Nhẫn dẫn tôi về nhà anh. Vào nhà, tôi nằm ì lên sô pha không động đậy. Cảm giác hai ngày nay như giấc mơ, quá hư ảo.

Hoắc Nhẫn rót cho tôi ly nước, tôi lắc đầu không uống. Anh thấy tôi không hào hứng nên ngồi xuống, nâng đầu tôi gối lên chân anh.

Đêm yên tĩnh, yên tĩnh đến mức tôi nghe cả nhịp tim của mình, từng nhịp không chân thật.

Tôi nghiêng người, gọi khẽ: “Hoắc Nhẫn.”

“Ừm?”

“Hoắc Nhẫn.”

“Anh ở đây.”

Chỉ mấy chữ như vậy, hốc mắt tôi bỗng cay cay.

Hóa ra là thật, anh ở ngay bên cạnh tôi.

Liệu anh có rời đi không?

Tôi tham lam muốn xác nhận cảm giác an toàn yếu ớt này.

“Sau này em rất bận.”

Lòng bàn tay anh chạm nhẹ thái dương tôi, nhẹ nhàng: “Vừa hay anh có nhiều thời gian, sau này anh đi theo em.”

“Em không biết xử lý các mối quan hệ gia đình.”

“Có anh.”

“Em không muốn có con…”

Tôi không chắc mình có thể đảm nhận vai trò làm mẹ hay không, sợ đưa các con đến thế giới này sẽ giẫm lên những sai lầm tương tự.

Hoắc Nhẫn không do dự, dịu dàng đáp: “Chỉ hai người chúng ta là đủ rồi.”

“Em…” tôi chưa nói hết lời đã bị anh chặn ngang ôm lên.

“Sau này còn rất nhiều thời gian, chậm rãi nói với anh.”

- --Hết---
 
Back
Top Dưới