Ngôn Tình Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
581,725
0
0
AP1GczNp1KapK-9ZCvDML36Ub7ocSHgz2UVi_zq8EcEzIccvJiRoJ1E9One6ij1lHtoSUwHCuu3LXIOLp3nr28_cgrIeYMuSoGKLVD3FOoHb0TYwoTXp-8dE-7PNRtfwSXrJc7kgmAzpFuSnK805c4TVa57w=w215-h322-s-no-gm

Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
Tác giả: Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Lần đầu tiên nhìn thấy Hoắc Nhẫn, tôi nhớ đến một câu: Lạnh lùng tột độ là sự gợi cảm mạnh mẽ nhất.

Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: chụp ảnh anh ấy.

Ba tháng tán tỉnh mập mờ, thẳng thắn, anh vẫn không hề dao động.

Cuối cùng khi tôi tóm được anh, tôi lập tức cho rửa một tấm ảnh to cỡ ngang người thật.

“Treo ở đâu?” Sau nghe khi việc này, Hoắc Nhẫn nhíu đôi mày đẹp.

“Ở nhà, trong phòng tắm.” Tôi cười, “Chờ anh thưởng thức.”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thế Thân Kép - Cố Nghiên Nhất
  • Ám Nghiện
  • Mộng Trường Uyên - Cố Nghiên Nhất
  • Nghiện - Tứ Khuyết Nhất
  • Nụ Hôn Hoa Hồng Gây Nghiện
  • Thành Nghiện - Mộc Tây Tây Trạch
  • Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 1


    Ngày hôm đó, tôi bị gọi đến đại học A vì thằng em khỉ gió làm một cô bé to bụng. Mẹ cô bé kia mở miệng ra là đòi 200.000 tệ, nếu không sẽ kiện thằng nhóc.

    (
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 2


    Hoắc Nhẫn cau mày, bất động.

    Anh không cho, tôi cũng không đòi tiếp, lướt qua anh bỏ đi.

    Ngày đông giá rét, khuôn viên trường phủ đầy tuyết, lạnh thấu xương, tôi dừng chân dưới lầu, lấy bao thuốc lá ra.

    Tôi dựa tường hút được nửa điếu thuốc thì Hoắc Nhẫn đi tới.

    Một tay anh cầm sách để dọc người, đứng thẳng cách tôi hơn một mét, mặt mày nghiêm nghị.

    “Số.” Anh biết tôi đang đợi nên đưa danh thiếp qua.

    Tôi nhận lấy, nheo mắt nhìn giữa làn khói trắng: “Thầy Hoắc thật cao thượng, xả thân vì sinh viên.”

    Bàn tay cầm sách của Hoắc Nhẫn siết chặt: “Bọn trẻ còn nhỏ, không nên vì cô… mà hủy hoại chúng.”

    Anh dừng một lúc, tôi bổ sung thay anh: “Ừ, tôi biết, không thể vì sự vô liêm sỉ, ngả ngớn của tôi mà hủy hoại tụi nhỏ.”

    Hoắc Nhẫn không tiếp lời.

    Thật ra tôi biết anh muốn nói: “Cô cũng còn ý thức tự giác.”

    Tôi khoanh tay, phủi phủi bụi khói, “Thế này đi, thầy Hoắc đồng ý với tôi một yêu cầu, tôi sẽ giải quyết chuyện này êm đẹp ngay.”

    Hoắc Nhẫn nhẫn nhịn lên tiếng: “Cô nói.”

    Tôi nheo nheo mắt nhìn anh.

    Là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, tôi có thể phác họa dáng người của anh ngay khi anh vẫn đang mặc quần áo. Tỉ lệ vàng, chân dài eo thon, có thói quen tập thể hình, trang phục đẹp, phong thái trí thức, đứng đắn.

    Tôi nhớ một câu: Lạnh lùng tột độ là sự gợi cảm mạnh mẽ nhất.

    Tôi khó nhịn l**m l**m khóe môi: “Anh làm người mẫu cho tôi một ngày.”

    “Cái gì?” Ánh mắt tôi quá suồng sã, Hoắc Nhẫn nghiêng mặt sang một bên.

    “Tôi muốn chụp cho anh một… ừm, ảnh nghệ thuật.”

    Tôi thấy rõ Hoắc Nhẫn cứng đờ người, góc nghiêng gương mặt lạnh lùng. Anh cố gắng kiềm chế muốn mắng tôi là đồ không biết xấu hổ, mặt lạnh tanh bỏ đi.

    Tôi cong cong môi, cảm giác tim ngứa ngáy.

    “Chị.” Thằng em thối vội vàng chạy lại: “Em nhờ chị tới giúp, chị thì hay rồi, không giúp mà còn tán tỉnh thầy em trước mặt mọi người.”

    Tôi ném một tấm thẻ ngân hàng cho nó.

    “Cầm 500.000 này, đi quỳ lạy người ta.”

    “Hả?” Nó trợn mắt, há hốc miệng.

    “Mày có hai lựa chọn.” Tôi thu nụ cười lại, lạnh lùng, “Một, thuyết phục con bé với bố mẹ nó, giữ cái thai lại, hai đứa cùng nghỉ học, chăm sóc con bé sinh nở xong rồi về. Hai, phá thai, 500.000 bồi thường cho người ta.”

    Nó sững người một lúc rồi nói: “Chị, em trách oan chị.”

    “Chị không cần biết mày làm thế nào, kết quả đều phải êm đẹp, nếu không…”

    Tôi hừ một tiếng, nói tiếp: “Chị đánh gãy chân mày.”
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 3


    Ba ngày sau, tôi chụp xong cho một người mẫu nam, cảm giác không hài lòng. Bỗng dưng nhớ đến Hoắc Nhẫn.

    Tôi ngồi bệt dưới sàn nhắn tin cho anh: Thầy Hoắc, có nể mặt uống ly café không?

    Hiếm khi tôi đứng đắn, thế mà Hoắc Nhẫn lại phớt lờ tôi. Tin nhắn gửi đi như đá chìm đáy biển, tôi thở dài, cất điện thoại.

    Bận đến chạng vạng, cầm lấy điện thoại mới thấy Hoắc Nhẫn gửi tin đến: Đúng lúc tôi có việc muốn hỏi cô.

    Tôi đợi Hoắc Nhẫn ở quán café gần studio.

    Anh mặc chiếc áo khoác dài màu nâu, đường quai hàm hoàn hảo chạm vào mép cổ áo lông, vẻ quý phái bức người trước sau như một.

    “Ngồi đi.” Tôi cầm máy ảnh xem lại những ảnh vừa chụp, chào anh đơn giản.

    Hoắc Nhẫn ngồi xuống đối diện tôi. Rõ ràng là anh rất khó chịu với tôi nhưng vẫn lịch sự đợi tôi xem ảnh xong.

    Tôi cố ý đưa ảnh chụp người mẫu nam cho anh xem, hỏi với vẻ mặt nghiêm túc: “Chụp thế nào?”

    Hoắc Nhẫn liếc nhìn qua, mất tự nhiên dời tầm mắt đi. “Không tồi.”

    Tôi thở dài: “Nếu người mẫu là anh thì càng đẹp hơn.”

    Có lẽ Hoắc Nhẫn nhớ lần trước tôi muốn chụp ảnh anh, mày càng nhíu chặt hơn.

    Tôi vờ như không thấy, nhận xét: “Dáng người của anh đẹp hơn anh ta, tôi thích hơn.”

    Đúng lúc nhân viên mang café ra, Hoắc Nhẫn lịch thiệp đỡ lấy, nghe tôi nói, tay anh hơi run run.

    “Cô Giang.” Hoắc Nhẫn gọi tên tôi, không nhịn được hỏi: “Cô luôn sỗ sàng thế sao?”

    Tôi nghiêng đầu nghĩ ngợi: “Cũng không hẳn, tùy người, ví dụ như anh.”

    “Vậy rất vinh hạnh cho tôi.” Anh cong môi mỉa mai.

    “Thế thầy Hoắc có muốn cân nhắc lại đề nghị của tôi không?”

    Hoắc Nhẫn ngả người ra sau, nhếch môi: “Đừng mơ tưởng.”

    “Ồ.” Tôi cực kỳ thất vọng, “Tôi cứ tưởng anh đến gặp tôi là đồng ý rồi. Mất hứng ghê.”

    “Tôi nghe nói em Giang với em Chu định tạm nghỉ học, là ý của cô?”

    “Ừ.” Tôi gật đầu, “Chắc tụi nó về nhà sinh con.”

    “Tại sao?”

    Tôi cười, chống cằm nhìn anh: “Thầy Hoắc, thầy đạo đức cao, dạy dỗ tốt nhưng cũng không thể ngăn cản tình yêu sâu đậm của sinh viên ở bên nhau thảo luận những bí ẩn nhân sinh chứ.”

    Hoắc Nhẫn kìm nén nỗi khó chịu, thuyết phục: “Vì tương lai của bọn trẻ, chúng có thể có những lựa chọn tốt hơn.”

    Tôi biết, anh là thầy giáo có tinh thần trách nhiệm tốt, anh thiên về hướng bỏ cái thai đi, tiếp tục học hành tử tế, tránh làm trì hoãn tương lai.

    “Không bằng thế này, tôi không cần chụp nghệ thuật, bây giờ anh cho tôi chụp một tấm, tôi sẽ về khuyên nhủ bọn chúng.” Tôi giơ máy ảnh lên.

    Hoắc Nhẫn không nhịn được nữa, mày nhíu chặt.

    Người như anh chắc trước giờ chưa từng gặp phụ nữ vô liêm sỉ như tôi, anh mất bình tĩnh trong phút chốc.

    Tôi cười nói: “Anh yên tâm, không nhằm mục đích kinh doanh, chỉ đơn thuần thưởng thức cá nhân thôi.”

    “Đây là đam mê à?” Anh mỉa mai.

    “Sao lại thế chứ, tôi không có sở thích sưu tập tem, chỉ có điều thầy Hoắc…”

    Ánh mắt tôi nhìn anh phóng túng, chậm rãi nói: “Thật sự khiến người ta yêu thích.”
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 4


    Cuối ngày hôm đó, tôi có được ảnh chụp của Hoắc Nhẫn.

    Anh thực sự cao cả, dù bị tôi cợt nhã đến vậy nhưng vẫn cố chịu đựng cho tôi chụp một tấm ảnh, sau đó dùng vẻ mặt “đừng bao giờ đến gặp tôi”, sầm mặt rời đi.

    Tôi về studio, đưa ảnh cho trợ lý: “Rửa ra, phóng lớn, không thấm nước.”

    Trợ lý không chắc chắn, hỏi lại: “Muốn to cỡ nào ạ?”

    “Cỡ người thật.”

    Ngày hôm sau, tôi gửi Hoắc Nhẫn hai tấm ảnh.

    Một tấm là ảnh anh đã được rửa to ra, một tấm là tôi dựa vào vào bức ảnh của anh selfie.

    Lần này anh trả lời tin nhắn rất nhanh: Cô đang làm gì vậy?

    Tôi vờ như không nhận ra ý chất vấn trong câu hỏi của anh, đáp lại: Đang tắm, có muốn tôi chụp lại một tấm gửi cho anh xem không?

    Phải, tôi treo ảnh anh trong nhà tắm, mỗi lần tắm rửa đều có thể làm trò trước ảnh chụp của anh, hơi nước bao phủ, không khí dễ chịu.

    Đầu bên kia im lặng rất lâu.

    Sau đó gửi đến một câu: Bỏ ảnh đi.

    Tôi: Không được, hiếm lắm mới gặp người đức cao vọng trọng như thầy Hoắc, tôi cần phải nhìn ảnh anh mỗi ngày để cảnh tỉnh bản thân, không thể tiếp tục bỉ ổi như vậy.

    Tôi đoán Hoắc Nhẫn muốn mắng tôi: Hành vi của cô bây giờ đang rất bỉ ổi.

    Nhưng tiếc là người ta im lặng, phớt lờ tôi luôn.

    Tôi tắm rửa xong ra ngoài, điện thoại vẫn không động tĩnh.

    Nghĩ chắc là anh đã chặn tôi, tôi cười cười không quan tâm, ném điện thoại qua một bên, ngủ.

    Mấy ngày sau, em trai nài nỉ tôi ký đơn xin tạm nghỉ học của nó.

    Tôi lái xe đến trường đại học A, chưa vào cửa thì nó dẫn cô bé kia đến. Cô bé e dè gọi tôi: “Chị.”

    “Nghĩ kỹ rồi à?” tôi hỏi cô bé.

    Cô bé nắm chặt tay em trai tôi, gật đầu mạnh mẽ: “Em tin anh ấy.”

    Tôi nhìn bàn tay đan vào nhau của hai đứa nó, cảm giác thèm thuốc dâng lên.

    Khi lấy thuốc lá ra, nhìn cái bụng hơi lum lúp của con bé, tôi lại thả xuống. Tôi chìa tay ra với thằng em trai: “Đưa đây.”

    Tôi ký xong, hỏi cô bé: “Bố mẹ em đồng ý không?”

    “Chị yên tâm, mẹ em nhìn hung dữ vậy nhưng thực ra bà rất tốt. Mẹ hứa sau này sẽ giúp tụi em chăm con.”

    “Ừ, đi vào đi.”

    Hai đứa nắm tay nhau vào trường. Tôi dựa cửa xe, bật lửa châm thuốc, làn khói mỏng bay lên.

    Khi tôi hút đến điếu thuốc thứ ba, Hoắc Nhẫn xuất hiện.

    “Xin lỗi thầy Hoắc, tôi không thuyết phục được bọn nhỏ.” Tôi thổi làn khói trắng về anh, cười nói.

    Hoắc Nhẫn đút tay túi quần, nhìn tôi cười lạnh lùng: “Cô cơ bản là không nghĩ đến việc khuyên nhủ.”

    Tôi không cãi lại, gật đầu: “Ừ, đúng là vậy. Nhưng mà, với thân phận của thầy Hoắc, thực ra cũng không cần đích thân đến giải quyết những việc lộn xộn này.”

    Thật ra chuyện đến nước này tôi cũng thấy hơi phiền.

    Tôi cố ý kéo dài giọng trêu đùa anh: “Lúc tôi vào đại học, một năm không gặp giáo viên chủ nhiệm được mấy lần. Thầy Hoắc cao quý lại hạ mình đến tìm tôi nhiều lần thế, không phải là lấy việc công để có ý tư sao…”

    “Tôi không có hứng thú với phụ nữ lẳng lơ.” Hoắc Nhẫn khinh thường ngắt lời tôi.

    Xem ra bực thật.

    Tôi dụi tắt nửa điếu thuốc còn lại, thờ ơ: “Vậy dừng ở đây đi.”
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 5


    Chọc ghẹo không được, ít nhiều tôi có cảm giác thất bại. Nhưng đàn ông ấy mà, có thì vui, không có cũng không sao.

    Tôi tập trung vào công việc, không ngờ nửa tháng sau, tôi bỗng nhận được tin nhắn Hoắc Nhẫn.

    Rất ngắn gọn: Cô Giang, tôi muốn sử dụng bức ảnh lần trước.

    Tôi ngạc nhiên: Anh cũng định treo một tấm trong nhà tắm à?

    Bên kia ngưng một lát rồi mới nhắn lại: Dùng cho tạp chí.

    Có lẽ bình thường anh không thích chụp ảnh, hơn 50% là vì không muốn phiền phức chụp ảnh lại nên mới nhớ đến tôi.

    Tôi không phải người nhỏ mọn, rất sảng khoái đáp lại: Tôi có thể gửi cho anh, nhưng anh phải mời tôi ăn cơm.

    Có lẽ vì ấn tượng với sự ngả ngớn của tôi mà Hoắc Nhẫn chần chừ.

    Hai phút sau mới trả lời lại: Được.

    Một tuần sau khi tôi gửi ảnh cho anh, tôi nhìn thấy bức ảnh đó trên một tạp chí khoa học.

    Bài viết về thiên văn học với những từ ngữ chuyên môn, tôi đọc rất mơ hồ, khó hiểu. Nhưng sức quyến rũ c.h.ế.t tiệt của người đàn ông này lại làm tim tôi ngứa ngáy.

    Tôi thú vị nghĩ: đóa hoa lạnh lùng như thế sẽ có dáng vẻ thế nào khi trên giường?

    Vì vậy tôi đề nghị anh thực hiện lời hứa mời tôi ăn cơm.

    Hoắc Nhẫn là quân tử, tất nhiên không thất hứa. Tôi được nước làm tới: Anh tự nấu, ở nhà anh.

    Có lẽ anh hối hận, loại hối hận vì đã tự vác đá đập chân mình, lại phớt lờ tôi.

    Tôi dùng lời lẽ k*ch th*ch anh: Tạp chí này chắc cũng có thể tìm thấy trên mạng nhỉ, tôi sẽ đi bình luận là anh chụp ảnh không trả tiền, là lưu manh giả danh trí thức.

    Hoắc Nhẫn không chịu nổi, ném qua một địa chỉ.

    Buổi tối, đúng giờ, tôi gõ cửa nhà Hoắc Nhẫn.

    Anh xuất hiện sau cửa, mặt lạnh nhạt vô cảm.

    Tôi thoải mái vào cửa, anh không lấy dép lê cho tôi, tôi đi chân trần, trong nhà mở máy sưởi. Tôi cởi áo khoác, quay lại hỏi anh: “Anh ở một mình?”

    Hoắc Nhẫn đóng cửa lại, đứng yên, một tay đút túi quần: “Đây không phải điều cô muốn sao?”

    Tôi cười vui vẻ: “Không ngờ thầy Hoắc cũng hiểu chút thú vị.”

    Hoắc Nhẫn liếc xéo tôi.

    Trước khi đến đây, tôi đã mặc chiếc váy dài màu đỏ rượu, cởi áo khoác ra là lộ nửa vai.

    Lần đầu tiên ánh mắt Hoắc Nhẫn thẳng thắn như vậy, cảm xúc thâm sâu trong đáy mắt, thầm lặng mỉa mai.

    Tôi không hề cảm thấy ngượng khi bị nhìn thấu mục đích, ngồi xuống đối diện ánh mắt anh.

    Đồ ăn đã được dọn lên bàn, trông khá đẹp mắt.

    “Thầy Hoăc đẹp trai, tay nghề nấu ăn có vẻ cũng không tồi.”

    Anh ngồi xuống sô pha, không có ý định ăn cùng tôi, “Gọi ở quán dưới lầu.”

    Nghe nói đồ ăn không phải anh nấu, vốn dĩ đã không muốn ăn, tôi càng không muốn động đũa.

    Hoắc Nhẫn cười nhạt: “Ra vẻ.”

    Sàn nhà vẫn hơi lạnh, tôi ôm chân lên ghế, nghiêng đầu hỏi anh: “Hoắc Nhẫn, tôi tán tỉnh anh lâu như vậy, anh hoàn toàn thờ ơ à?”

    Tôi nói thẳng toẹt, Hoắc Nhẫn dựa vào sô pha, cong môi châm biếm: “Ngày hôm đó không phải cô nói dừng ở đây sao?”

    “Ồ ~” tôi kéo dài giọng, trêu anh, “Thì ra anh rất hưởng thụ cảm giác được tán tỉnh.”

    “Bệnh.” Anh nghiêng sang một bên, không muốn nói với tôi.

    Tôi vén váy lên, khom người nhìn anh: “Hoắc Nhẫn, anh có biết mỗi lần tôi nhìn ảnh của anh thì có cảm giác gì không?”

    Khoảng cách rất gần, Hoắc Nhẫn ngửa ra sau kéo giãn khoảng cách ra, nâng cằm nhìn tôi nghiền ngẫm.

    “Nói.”

    Tôi l**m môi: “Hạnh phúc.”
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 6


    Tôi bị Hoắc Nhẫn xách tay ném ra cửa.

    Anh càng tức giận, tôi càng ung dung, thong thả xách giày xuống lầu.

    Trời lạnh và có tuyết nhưng tôi không cảm thấy lạnh chân, lòng lại có nỗi phấn khích vô cớ. Tôi đứng dưới lầu nhà anh hút xong một điếu thuốc mới lái xe rời đi.

    Hôm đó tôi về nhà đã khuya, không ngờ lại nhận được tin nhắn của Hoắc Nhẫn: Không làm cô sẽ c.h.ế.t à?

    Tôi không trả lời anh.

    Một ngày đẹp trời, tôi về nhà.

    Trong sân yên tĩnh, tuyết được quét gọn hai bên, băng kết dưới mái hiên chói lóa mắt.

    Tôi vừa định bước vào nhà thì một con Teddy đen chạy ra, sủa tôi liên tục.

    Triệu Nguyệt Hoa lau tạp dề bước ra, nhìn thấy tôi thì sầm mặt như không thấy.

    Bà chỉ vào con chó mắng: “Kêu gào cái gì, đồ vô ơn.”

    “Mẹ.”

    Bà như không nghe thấy, vừa đi vào nhà vừa mắng, “Đồ vô ơn, cả đám vô ơn. Nuôi lớn, đủ lông đủ cánh thì tình nguyện cho không nhà người ta. 500.000 nói cho là cho không chớp mắt. Giàu thật.”

    Tôi đứng ở cửa, yên lặng nghe.

    “Ai không biết tưởng được nhà giàu bao nuôi, thật mất mặt.”

    Nồi niêu xoong chảo bị ném loảng xoảng, bà càng mắng càng hăng: “Nếu thấy nhà kia tốt vậy còn về đây làm gì? Trước đây tao nên nghe lời bố mẹ nói, không nuôi được cái dòng họ Giang, bóp c.h.ế.t đỡ phiền.”

    “Nhà họ Giang, hừ, đúng là đáng bị quả báo, đáng bị chém ngàn đao.” Triệu Nguyệt Hoa cười to, “Con gái còn nhỏ đã bỏ nhà theo trai, không phải tao liều c.h.ế.t kéo lại thì không biết đã sa đọa ti tiện ở xó xỉnh nào. Bây giờ con trai cũng y vậy, lông chưa mọc đủ đã biết làm con nhà người ta to bụng. Quả báo, đây là quả báo của Giang Thành Danh.”

    Cuối cùng tôi không đành lòng nghe nữa, buông tiếng thở dài: “Mẹ, tôi đi đây.”

    Bốp.

    Một chiếc bình gốm bị ném vỡ nát dưới chân tôi.

    Triệu Nguyệt Hoa gào lên: “Đồ đê tiện, đồ đê tiện, đồ đê tiện.”

    Tôi đi ra sân, ngồi xuống bậc cửa, rút thuốc trong túi ra.

    Khói trắng cuộn lên không trung, tôi nghe tiếng gào khóc của Triệu Nguyệt Hoa lọt qua khe cửa.

    Bà mắng tôi, tôi không cảm thấy buồn mà ngược lại, còn cảm thấy bà đáng thương.

    Một cuộc hôn nhân, một người đàn ông đã hủy hoại cả đời của bà.

    Bà thật đáng thương nên bà cũng đã biến cuộc đời tôi thành một bi kịch.

    Tôi ngồi mãi đến khi bên trong không còn tiếng động nào nữa, có lẽ bà mắng mệt, khóc mệt nên đã ngủ quên.

    Khi đứng lên, chân tê cứng suýt ngã, tôi vịn tường, muốn điện thoại cho em trai hỏi xem tại sao Triệu Nguyệt Hoa biết chuyện của nó. Nghĩ đi nghĩ lại rồi thôi.

    Dường như mọi thứ đều không quan trọng.

    Đêm đó tôi sốt cao, choáng váng mơ hồ, không hiểu sao tôi nhớ đến Hoắc Nhẫn.

    Tôi cầm điện thoại lên, gửi tin cho anh: Hoắc Nhẫn, không làm tôi cũng sắp c.h.ế.t.

    Gần 1 giờ sáng, Hoắc Nhẫn nghiêm khắc với bản thân, chắc là đã ngủ từ lâu, tin nhắn gửi đi tất nhiên sẽ không được trả lời.

    Cũng có thể, anh cơ bản không muốn bận tâm đến tôi.

    Tôi nằm trên giường, rất muốn ngủ một giấc nhưng người vừa nóng vừa lạnh, rất khó chịu.

    Tiếng chuông cửa kéo tôi khỏi trạng thái choáng váng, nhà tôi rất ít khách đến, tôi nghĩ gã say nào đó nửa đêm ấn nhầm chuông nên không động đậy.

    Chuông cửa biến thành gõ cửa, tôi thực sự mất kiên nhẫn, bò dậy đi mở cửa.

    Gió lạnh lùa vào, tôi rụt cổ.

    Ngoài hành lang lúc sáng lúc tối, Hoắc Nhẫn đứng thẳng người, mặt nghiêm nghị.

    Tôi ngẩn người, phản ứng đầu tiên lại là hỏi anh: “Sao anh biết địa chỉ nhà tôi?”

    Hoắc Nhẫn nở nụ cười lạnh tanh: “Giang Kỳ, cô muốn c.h.ế.t sao còn báo cho tôi?”
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 7


    Anh nghiêm túc như vậy, tôi lại không nhịn được muốn trêu anh.

    “Không phải tôi muốn để lại di ngôn cho anh sao? Không ngờ anh lại đến.”

    “Bây giờ nói đi.” Hoắc Nhẫn đút tay túi quần, cao giọng.

    Người cãi nhau chưa từng thua như tôi bỗng dưng nghẹn lời.

    Chắc là sốt đến đầu óc mơ hồ rồi, tôi xoa xoa thái dương nói: “Lạnh quá, hay là anh vào nhà, từ từ tôi nói.”

    Hoắc Nhẫn đứng im bất động.

    Tôi không khỏi mỉm cười: “Anh sợ tôi dùng vũ lực với anh à?”

    “Giang Kỳ!” Hoắc Nhẫn lại cao giọng.

    “Được rồi, không trêu anh.” Tôi lê thân người nặng nề vào phòng, “Đến cũng đến rồi, uống ly nước ấm rồi đi.”

    Tôi đi rót nước cho anh mới phát hiện bình thủy đổ ra toàn nước lạnh. Tôi mới nhớ ra mấy ngày nay cô giúp việc không đến, không ai nấu nước ấm.

    “Tủ lạnh có đồ uống, uống không?” Tôi quay lại hỏi anh.

    Hoắc Nhẫn đứng bên cạnh bàn trà, ánh mắt lướt từ sô pha bừa bộn rơi xuống người tôi, nhếch môi trào phúng: “Hay là cô nên để lại di ngôn trước, tương đối an toàn hơn.”

    Tôi nghe ra được, anh cảm thấy chất lượng cuộc sống tôi tệ tới mức không biết đột tử lúc nào.

    “Thầy Hoắc quá lời rồi.” Tôi mở tủ lạnh lấy ra một chai bia, ngồi xuống sô pha đơn cạnh cửa sổ, “Không c.h.ế.t được.”

    Hoắc Nhẫn vô cảm nhìn tôi: “Thay đồ đi.”

    “Làm gì?” Tôi co chân ngồi lên sô pha, làn váy ngủ dài che mắt cá nhân, không muốn nhúc nhích.

    “Di ngôn của cô là sau khi cô bệnh c.h.ế.t thì đến nhặt xác à?”

    Giọng nói anh mang hơi lạnh.

    Tôi buồn cười hỏi anh: “Anh đồng ý không?”

    “Không.”

    “Vậy sao anh lại đến?”

    Tôi rất bất ngờ khi anh đến.

    Người như anh không phải ghét c.h.ế.t tôi sao? Còn có thể đến xem tôi c.h.ế.t chưa, thật kỳ lạ.

    Hoắc Nhẫn không trả lời ngay.

    Trong phòng khách chỉ có một ngọn đèn treo tường, ánh sáng ấm áp chiếu lên mặt anh một lớp ánh sáng nhẹ nhàng, đẹp động lòng người.

    “Vì tò mò, vì không chắc chắn.”

    “Tò mò cái gì? Không chắc chắn cái gì?”

    Hoắc Nhẫn nhìn thẳng vào tôi, đáy mắt thăm thẳm, giọng sâu lắng: “Tò mò, vì trước nay chưa từng gặp người phụ nữ nào như cô. Không chắc chắn, cô có mấy phần thật giả.”

    Tôi ngừng động tác nuốt nước bọt, nheo nheo mắt.

    “Có một việc là thật.”
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 8


    Lần này Hoắc Nhẫn bình tĩnh đến không ngờ, không biểu lộ cảm xúc gì trước vẻ không đứng đắn của tôi.

    Anh gật đầu: “Tôi tin.”

    “Cho cô 3 phút thay quần áo ra ngoài.” Hoắc Nhẫn lại không để ý đến tôi, nhấc chân ra ngoài.

    “Nếu tôi không thì sao?”

    Anh kéo cửa ra, không quay đầu ném lại một câu: “Vậy xem như tôi không quen biết cô.”

    Uy h**p tôi?

    Xem như tôi đã nhìn ra, Hoắc Nhẫn muốn gây khó dễ với tôi. Anh như vậy đúng là k*ch th*ch ý chí chiến đấu của tôi.

    Đây là vấn đề danh dự.

    3 giờ sáng, tôi ngoan ngoãn bị anh đưa tới bệnh viện, truyền dịch.

    Tôi không khỏi cảm thán, Hoắc Nhẫn đúng là người tốt, tốt đến mức tôi cực kỳ muốn biết mặt khác của anh.

    So sánh thì tôi thích sự vỡ vụn hơn là hoàn mỹ.

    Tôi định đợi Hoắc Nhẫn vào thì lại trêu đùa anh vài câu, nhưng không ngờ tôi lại ngủ quên trước khi anh quay lại.

    Lúc hộ lý rút kim tôi mới thức giấc, nhìn thấy Giang Ngô ngồi trước giường bệnh của tôi.

    “Sao lại tới đây?” Tôi xuống giường xỏ giày.

    “Hôm nay thầy Hoắc có lớp nên về trước, thầy bảo em đến đón chị.” Giang Ngô tung tăng đi theo sau tôi.

    “Ồ.” Tôi cũng không mong đợi Hoắc Nhẫn có thể đợi tôi 4-5 giờ đồng hồ, vì vậy cũng không thấy thất vọng.

    Ra khỏi phòng bệnh, tôi nhìn hai tay trống không của mình: “Túi xách chị đâu?”

    Điện thoại và ví của tôi đều ở trong túi xách, bây giờ tôi không nhớ mình vứt ở đâu.

    “Em không thấy.” Giang Ngô xòe tay, “Có phải trong xe của thầy Hoắc không? Em điện thoại hỏi thầy thử.”

    Tôi liếc nó: “Anh ấy vất vả cả đêm rồi, đừng làm phiền nữa.”

    “Chà.” Giang Ngô cười mờ ám, hỏi: “Chị, có phải sau này em nên đổi xưng hô thầy Hoắc thành anh rể không?”

    Anh rể?

    Tôi buồn cười, đi ra ngoài bệnh viện, đứng bên lề đường móc thuốc lá ra.

    Trời rét, khói vừa thoát khỏi môi đã biến mất trong luồng khí lạnh.

    Tôi cười: “Chị không xứng.”

    “Sao chị lại không xứng?” Giang Ngô rất kích động, “Chị đẹp thế này, lại biết kiếm tiền, miệng có lúc hơi hỗn nhưng mà lại mềm lòng hơn ai hết. Nếu có khuyết điểm thì là… đẹp quá mức.”

    “Mày đánh giá chị cao thế à.” Tôi nhìn bầu trời u ám, cười tự giễu.

    “Em nói thật mà.”

    Nó dừng một lúc, dè dặt: “Chị, có phải chị vì người kia nên mới cảm thấy không xứng với thầy Hoắc?”

    Tôi hít mạnh một hơi, không khí lạnh tràn vào phổi làm tôi ho dữ dội.

    “Nói tới người c.h.ế.t làm gì, xui xẻo.”
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 9


    Từ 2 giờ đến 5 giờ chiều chụp ảnh với cường độ cao, tôi ngồi dưới đất xem lại ảnh chụp, đầu óc choáng váng.

    Tống Dư Từ nghiêng người sang: “Chụp không tệ, album quảng cáo tiếp theo tìm chị chụp.”

    “Không nhận.”

    “Tại sao?” Tống Dư Từ hét lên, “Giá tôi trả cho chị cao gấp 10 lần người khác chị còn chưa hài lòng à?”

    “Không phải chuyện tiền nong.”

    “Không có gì không thể giải quyết bằng tiền.”

    Tôi trừng cậu ta: “Vậy cậu dùng tiền đập c.h.ế.t tôi thử xem.”

    Tống Dư Từ nhìn tôi không nói nên lời, tự ái lẩm bẩm, “Người khác còn cầu xin được chụp ảnh cho tôi, chị thì hay rồi, đưa tiền còn không chịu chụp. Giang Kỳ, chị không muốn làm nữa phải không?”

    Tôi nhét máy tính bảng vào tay cậu ta: “Tự chọn đi.”

    Cậu ta không thèm nhìn, ném lại cho nhân viên sau lưng, lại quấn lấy tôi hỏi: “Có phải chị có chuyện gì không?”

    Tôi uể oải dựa vào ghế, không muốn trả lời cậu ta.

    Cậu ta kiên trì: “Không nói cũng được. Đi, tôi mời chị ăn cơm. Tôi mới phát hiện một nhà hàng rất ngon, cách đây không xa.”

    “Không ăn, dạo này ở đâu cũng có paparazzi, tôi không muốn bị fans cậu đuổi theo mắng.”

    “Sợ gì chứ, tôi đâu có dựa vào giới giải trí để kiếm sống, cùng lắm thì sau này tôi về thừa kế gia sản, còn có thể dẫn chị ăn uống chơi bời.”

    Tôi bị cậu ấm ngốc này chọc cười, nghiêng đầu sang nhìn cậu ta.

    Tống Dư Từ có thể nói là hô mưa gọi gió trong giới giải trí không chỉ vì gia thế của cậu ta mà còn vì ngoại hình. Một công tử cao ngạo nổi loạn thực ra lại là một cậu nhóc ngốc ngọt ngào.

    “Chị nhìn tôi vậy làm gì?”

    Tôi vỗ vỗ mặt cậu ta: “Em trai, em không hợp gu chị.”

    “Anh đây coi trọng chị là phúc tám đời của chị rồi.” Tống Dư Từ đỏ mặt hất tay tôi ra, kiêu ngạo, “Biết bao nhiêu cô gái theo đuổi anh đây, chị đừng có không biết tốt xấu.”

    Cậu ta nói tôi không biết tốt xấu, bất giác tôi lại nhớ đến Hoắc Nhẫn.

    Đúng là ngứa ngáy tâm can.

    Tôi đứng lên đi ra ngoài, Tống Dư Từ ở phía sau nghiến răng nghiến lợi: “Này, chị đi đâu vậy? Lời anh đây nói chị có nghe lọt không đấy?”

    “Nghe rồi.”

    Tôi gọi taxi đến nhà Hoắc Nhẫn lấy túi xách với điện thoại. Anh chưa về, tôi dựa cửa chờ, vô cùng kiên nhẫn.

    Trời tối dần, tôi bị ánh đèn xe làm chói mắt, ngước lên nhìn thấy xe của Hoắc Nhẫn.

    Anh cầm túi xách tôi xuống xe, chiếc áo khoác đen của anh bị gió lạnh thổi bay lên vẽ ra một độ cong tuyệt đẹp.

    Tôi nheo mắt nhìn, người đàn ông này lúc nào cũng quyến rũ.

    “Đến bao lâu rồi?” Anh nhìn mớ tàn thuốc trên đất.

    “Một lúc.” Tôi lấy điện thoại trong túi xách ra, “Sao hết pin rồi?”

    Anh ấn vân tay mở cửa, vừa đi vào vừa nói: “Reo không ngừng, không hết pin mới lạ.”

    “Ừm.” Tôi cảm giác tâm trạng anh không tốt, nhấc chân đi theo vào, “Anh nghe máy?”

    Hoắc Nhẫn đột ngột dừng lại, không trả lời tôi, lạnh lùng: “Cô theo vào đây làm gì?”

    Tôi che miệng ho khan một tiếng, mềm giọng: “Tôi đói.”

    “Tìm người khác đi.”
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 10


    Con người tôi không có sở trường gì, ưu điểm nổi bật là mặt dày.

    Anh càng bảo tôi tìm người khác, tôi càng phải vào.

    Lần thứ hai đến nhà anh, tôi quen đường thuộc nẻo tìm một góc thoải mái nhất ở sô pha, ngồi ì ra đó.

    Hiển nhiên Hoắc Nhẫn không muốn để ý đến tôi, vào phòng làm việc rồi không ra.

    Tôi không nhịn được ho khan, hết đợt này đến đợt khác.

    Mười phút sau, Hoắc Nhẫn mặt mày xám xịt đi ra nhìn tôi: “Ăn gì?”

    Tôi cười thầm trong bụng, yếu ớt đáp: “Tôi không kén ăn.”

    Anh không nói gì, đi vào bếp.

    Nghe tiếng động bên trong, tôi lại không kiềm được, lặng lẽ lại gần.

    Chiếc nồi trên bếp đang đun nước, thân hình cao lớn của Hoắc Nhẫn chìm trong ánh đèn, gói mì nằm im lìm chưa được động đến.

    Tôi từ phía sau lưng anh thò đầu nhìn nước đang sôi trong nồi, gương mặt như vô tình cọ vào tay anh.

    Hoắc Nhẫn cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt đen như mực.

    “Không muốn ăn phải không?” Giọng điệu anh không tốt.

    Tôi chớp chớp mắt vô tội, dùng ngón tay trắng trẻo chọc chọc vào mu bàn tay anh: “Có thể thêm cái trứng không?”

    Canh suông nước trong thì quá tệ.

    “Không có.” Anh trở tay túm lấy cổ tay tôi, không thương tình ném tôi ra khỏi bếp.

    Tôi thở dài, đúng là người đàn ông không hiểu phong tình.

    Sợ chọc phải lông ngược của anh thật nên tôi thành thật ngồi xuống bàn ăn chờ.

    Một bát mì với vài cọng rau xanh nổi lềnh bềnh được đặt bộp xuống trước mặt tôi. Tôi còn chưa ăn, Hoắc Nhẫn đã hạ lệnh đuổi khách: “Ăn xong thì về ngay.”

    Tôi nói thầm trong lòng: Thật sự cho rằng tôi đến nhà anh chỉ để ăn một bát mì à?

    “Hoắc Nhẫn, rốt cuộc anh giúp tôi nghe điện thoại của ai vậy?” Tôi tựa lưng vào ghế, quay lại nhìn anh.

    Bóng lưng anh biến mất ở cửa phòng làm việc, đóng sầm cửa không thương tiếc.

    Hàng mi tôi run run, tức giận thật?

    Tôi nhảy khỏi ghế, đi lấy điện thoại mới vừa sạc pin để xem lịch sử cuộc gọi. Tôi thấy một loạt cuộc gọi nhỡ. Anh không nhận điện thoại của ai mà.

    Tôi nghĩ ngợi, lại mở xem tin nhắn.

    Đúng là nhìn thấy một tin nhắn Tống Dư Từ gửi một bức ảnh để trần thân trên, còn thô bỉ kèm theo một câu: Chị, có muốn em không?

    Tôi cười khẩy, trả lời: Tôi muốn mạng cậu.

    Thả điện thoại xuống, tôi đi đến phòng làm việc tìm người.

    Hoắc Nhẫn ngồi sau bàn làm việc ngước lên nhìn tôi, mặt mày lạnh tanh, không nói một lời, giống như đang xem diễn hài.

    Sự lạnh nhạt này nếu là người khác, tôi không có tâm trạng để dỗ dành.

    Tôi đi từng bước chầm chậm đến, ho khan một lúc, giọng khàn khàn, nói khẽ: “Anh nhìn thấy ảnh chụp?”

    Hoắc Nhẫn không ngẩng lên, giải thích: “Không cố ý.”

    “Tôi biết.”

    Nhân phẩm Hoắc Nhẫn, tôi tin.

    “Thật ra anh không cần quá bận tâm.” Tôi vòng qua bên cạnh anh, khom người ghé sát tai anh, “Dáng người anh đẹp hơn cậu ta nhiều.”

    “Giang Kỳ!” Hoắc Nhẫn hơi ngửa người ra sau, nhếch môi: “Chơi đùa tôi?”
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 11


    Chơi đùa anh?

    Tôi cau mày suy tư, không tiếp lời.

    Hoắc Nhẫn đứng lên, khóe môi nở nụ cười giễu cợt: “Cô thấy thú vị à?”

    “Một bên neo người này, một bên tán tỉnh người kia?” Tôi cười. Với tính cách của Hoắc Nhẫn, anh đúng là không thể chịu đựng những việc phóng túng, nói năng tùy tiện như thế này.

    Hoắc Nhẫn liếc tôi, ý là tất nhiên.

    Trời đêm cực lạnh nhưng tôi cảm thấy người mình nóng bừng, đi chân trần về phía anh.

    Vóc dáng anh rất cao, tôi ngẩng đầu lên vừa đủ hôn lên quai hàm cứng rắn, lạnh lùng của anh.

    Môi tôi cách anh không đến 2cm: “Hoắc Nhẫn, chỉ có anh.”

    Đàn ông nhiều vậy, tôi không thiếu, nhưng Hoắc Nhẫn thì khác.

    Hoắc Nhẫn bị hơi thở nóng rực của tôi đốt cháy, cứng ngắc nâng cằm lên.

    Tôi rất thất bại: “Hoắc Nhẫn, tôi thế này không quyến rũ sao?”

    “Có.” Hoắc Nhẫn đẩy tôi ra một khoảng cách an toàn, buông tôi ra, nụ cười trên môi có vẻ châm chọc thật nhạt, “Rất đẹp, rất quyến rũ, thủ đoạn tán tỉnh rất tuyệt vời, thấu tận xương.”

    “Vậy sao anh lại thế này?”

    Anh cười nhạt, “Nhưng không đủ chân thành.”

    “Vậy anh cho tôi một cơ hội.” Tôi lại dán đến gần.

    Hoắc Nhẫn hất cằm, cụp mắt nhìn tôi lạnh lùng: “Cơ hội gì?”

    “Cạch”, thắt lưng của anh bị tôi cởi ra.

    “Cho tôi cơ hội chứng minh sự chân thành của mình.”

    Rốt cuộc Hoắc Nhẫn mất bình tĩnh, quai hàm nghiến chặt, yết hầu trượt lên xuống: “Được, cô chứng minh đi.”

    Trong khoảnh khắc này, tôi vô cùng chắc chắn.

    Hoắc Nhẫn xong rồi.

    Nửa đầu đêm, tôi kiệt sức.

    Sau nửa đêm, xong việc, cơn nghiện thuốc lá phát tác. Nicotin đi vào phổi, tôi híp mắt thoải mái, nằm cạnh anh, nheo mắt hỏi: “Muốn một hơi không?”

    “Em câm miệng.” Anh sợ miệng chó tôi không phun được ngà voi.

    Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thời gian một điếu thuốc, trong phòng yên tĩnh.

    Chúng tôi không ai có ý định lên tiếng, không hỏi tâm tư đối phương, cũng không nói việc sau này sẽ ở chung thế nào.

    Hút xong điếu thuốc, tôi đứng dậy tìm áo khoác, mặc vào đi ra cửa phòng ngủ.

    Hoắc Nhẫn im lặng nhíu mày nhưng không nói.

    “Đi đây.” Tôi nhìn trời bên ngoài, may mà không có tuyết.

    Hình như anh hơi tức giận: “Không làm thì sẽ c.h.ế.t à?”

    Muốn giữ lại nhưng cứng miệng.

    Tôi không khỏi bật cười, cũng không bận tâm, phất tay quay người rời đi: “Không có thói quen qua đêm ở nhà đàn ông.”
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 12


    Sau ngày hôm đó, Hoắc Nhẫn không đi tìm tôi. Tôi bệnh hơn một tuần, cũng không có thời gian quan tâm anh.

    Ho liên tục, không hề thuyên giảm.

    Hôm nay tôi chụp ảnh cho thành viên một nhóm nhạc nữ. Cô gái kiêu kỳ, không hợp tác. Chụp cả ngày, tôi giận muốn đập vỡ máy ảnh.

    Trời dần tối, Tống Dư Từ lẻn vào như ăn trộm.

    Mấy ngày nay cậu ta hay đến, trợ lý thấy cậu ta đã trêu: “Tống đại thiếu gia lại đến tìm chị Kỳ à, sao hôm nay không có hoa?”

    Tống Dư Tư liếc xéo trợ lý tôi: “Tôi không tới tìm Giang Kỳ, chẳng lẽ đến tìm cậu à?”

    “Đừng, tôi không thích anh.” Trợ lý tôi là một cậu nhóc thanh tú, xua tay liên tục.

    Mấy người trong ekip cười vang. Tống Dư Từ xụ mặt ngồi xổm bên cạnh tôi, “Giang Kỳ, chị cũng không thèm quản lý họ.”

    “Quản gì?” Tôi cúi đầu nhìn điện thoại, không ngẩng lên.

    Tống Dư Từ giận dỗi cướp điện thoại của tôi: “Họ cười tôi.”

    “Họ cười cậu cái gì?”

    “Đều tại chị hết, anh đây đã chủ động như vậy, dù gì chị cũng phải đáp lại chút ít chứ? Nếu không anh đây thành chó l**m, lụy tình theo đuôi.”

    Tống Dư Từ nghiến răng nghiến lợi: “Cho dù tôi có là chó l**m thì trên đời này bao nhiêu cũng vậy, mắc gì họ cười tôi?”

    Trợ lý mỏ hỗn của tôi nghiêng người qua, cười nói: “Cũng phải, trước tình yêu, mọi con chó đều bình đẳng.”

    Tôi bị Tống Dư Từ chọc cười, vỗ vỗ gương mặt mịn màng của cậu ta: “Cậu khác mà, cậu là giống chó quý.”

    “Giang Kỳ!” Tống Dư Từ giơ điện thoại tôi lên muốn đập vỡ, “Chị còn trêu tôi, có tin anh đây ném vỡ nó không?”

    Tôi muốn giữ lại điện thoại nên dỗ dành: “Được rồi, tôi nghiêm túc. Cậu trả điện thoại cho tôi trước đi.”

    Tống Dư Từ không chịu: “Đi ăn cơm với anh đây đi rồi trả điện thoại cho chị.”

    Tôi bất lực thở dài, đồng ý.

    “Đây là nhà hàng lần trước tôi nói với chị đó, dành riêng cho thành viên, rất riêng tư, chị không cần lo bị chụp ảnh.” Tống Dư Từ kéo tôi đi, giới thiệu như khoe vật quý.

    Tôi gỡ móng vuốt của cậu ta khỏi tay mình: “Không phải cậu mới là người lo bị chụp ảnh sao?”

    “Tôi không sợ.” Tống Dư Từ kiêu ngạo hừ một tiếng.

    Tìm được chỗ ngồi bên cửa sổ, Tống Dư Từ ra vẻ bí mật đứng lên: “Tôi chuẩn bị cho chị một bất ngờ, chờ nhé.”

    Cậu ta chạy vào bên trong, tôi nhàm chán chống cằm nhìn xung quanh.

    Không nhìn thì thôi, nhìn thấy thì tôi không thể rời mắt.

    Bên phía Tây, Hoắc Nhẫn mặc vest, mang giày da, đối diện anh là một cô gái trẻ xinh đẹp.

    Hai người trò chuyện vui vẻ, môi Hoắc Nhẫn nở nụ cười ấm áp.

    Tôi mất gần 3 tháng tán tỉnh Hoắc Nhẫn mới bắt được, trong trí nhớ, anh chưa bao giờ giờ nụ cười dịu dàng như thế với tôi. Ngược lại chỉ là lạnh lùng, chịu đựng, thỉnh thoảng bị tôi bức bách quá thì sẽ còn chế giễu tôi vài câu.

    Haizz, loại phụ nữ ph*ng đ*ng như tôi đúng là không thể lọt vào mắt anh. Có thể khiến anh mắt mày vui vẻ phải là người đoan trang thục nữ.

    Tôi chống cằm nhìn họ một lúc lâu.

    Khi người con gái kia dịu dàng gắp thức ăn cho anh, trong lúc anh ăn, tôi đứng dậy rời đi.
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 13


    Tôi lái xe lang thang không mục tiêu, Tống Dư Từ điện thoại hết cuộc này đến cuộc khác, tôi bất đắc dĩ giải thích mình không khỏe nên về trước.

    Tống Dư Từ nổi điên trong điện thoại: “Giang Kỳ, sau này tôi không thèm để ý tới chị nữa.”

    Tôi cười, vậy là tốt nhất.

    Thành thật mà nói, Hoắc Nhẫn mắng tôi tùy tiện, tôi không muốn nhận.

    Trong việc lựa chọn đàn ông, tôi rất nghiêm khắc, cậu bạn nhỏ Tống Dư Từ này tôi còn không đủ kiên nhẫn để dỗ dành.

    Không hiểu sao, lái xe lòng vòng một lát lại đến cửa nhà Hoắc Nhẫn.

    Anh sống trong một căn hộ riêng, trong nhà không có ánh sáng, anh chưa về.

    Tôi ngồi trong xe chờ anh.

    Việc đợi Hoắc Nhẫn này, tôi luôn luôn kiên nhẫn.

    Hai giờ sau, xe anh lọt vào tầm mắt tôi. Xe dừng, cô gái xuống xe cùng anh chính là người ở cùng anh trong nhà hàng.

    Tôi từ bỏ ý định gọi anh.

    Cô gái này dáng vẻ đoan trang, chắc hẳn là tiểu thư có gia thế tốt, đứng bên Hoắc Nhẫn xem ra rất xứng đôi.

    Tôi nheo mắt châm thuốc lá, bị sặc đến ho không ngừng.

    Tôi nhìn đèn trên tầng 2 sáng lên, muốn rời đi nhưng lại không thể dời mắt.

    Tôi vừa ho vừa nhắn tin cho Hoắc Nhẫn: Bạn gái?

    Tin gửi đi, rất lâu không có động tĩnh.

    Tôi thất thần nhìn ánh sáng ngoài cửa sổ, nhìn lâu, mắt vừa cay vừa nhức.

    Tôi thở dài, cuối cùng chấp nhận thực tế.

    Thôi bỏ đi, Hoắc Nhẫn tốt đến thế nào nhưng đã thuộc về người khác thì tôi cũng không có hứng thú.

    Khởi động xe chuẩn bị rời đi, khóe mắt tôi quét thấy Hoắc Nhẫn đi ra sân.

    Anh đã thay quần áo, có lẽ vừa tắm xong, tóc nửa khô nửa ướt, hơi rối, thật sự không khó để tôi liên tưởng đến điều gì đó.

    Tôi cắn môi, dẫm mạnh chân ga.

    Nhìn vào kính chiếu hậu, Hoắc Nhẫn đứng ở cửa nhìn về phía tôi, sắc mặt không vui.

    Tôi mở nhạc lên, vặn lên nấc to nhất, chạy qua những con phố dài.

    Điện thoại Hoắc Nhẫn gọi tới, tôi chỉ xem như không nghe thấy, nhìn thẳng đường, thuận lợi về nhà.

    Đợt cảm lạnh cứ tái đi tái lại khiến tôi thấy kiệt quệ cả thể chất lẫn tinh thần, bỗng dưng cảm giác rất mệt mỏi.

    Ngày hôm sau, tôi từ chối mọi công việc, cho nhân viên studio một kỳ nghỉ dài.

    Trước khi đi xa một thời gian dài, tôi đi thăm Triệu Nguyệt Hoa.

    Lần này khi nhìn thấy tôi, cảm xúc của bà tốt hơn rất nhiều, ít nhất là không mắng chửi. Bà im lặng đan áo len, xem tôi như không khí.

    “Mẹ, tôi muốn đi ra ngoài một chuyến.” Tôi lấy một tấm thẻ ngân hàng đặt lên bàn, “Tiền trong thẻ này đủ để mẹ sống một thời gian dài.”

    Động tác trên tay bà hơi khựng lại, không nhìn tôi, hờ hững hỏi: “Đi đâu?”

    Tôi đùa: “Đi Châu Phi chụp ảnh hổ.”

    Cuối cùng Triệu Nguyệt Hoa cũng ngước lên, ánh mắt sắc bén của bà nhìn tôi chằm chằm: “Không định quay lại đúng không?”

    “Sao lại thế, mẹ còn ở đây, tôi có thể đi đâu.”

    Bà yên lặng một lát, bỗng bùng phát, ném mạnh chiếc áo len đang dang dở xuống, gào lên với tôi: “Giang Kỳ, mày có thể nói thật một câu với tao không?”

    Tôi vẫn giữ nguyên nụ cười: “Tôi không lừa mẹ.”

    “Đúng, mày không.” Triệu Nguyệt Hoa càng kích động, “Bao nhiêu năm qua mày nỗ lực kiếm tiền nuôi tao, hiếu thảo, săn sóc, chưa từng nói với tao một câu khó nghe, mày là đứa con gái tốt. Nhưng mày không giống như một con người đang sống.”

    Tôi vẫn rất bình tĩnh: “Mẹ, mẹ lại nghĩ nhiều rồi.”

    Đúng lúc này, điện thoại trong túi vang lên, tôi lấy ra xem, Hoắc Nhẫn.

    Tôi không định nghe, vừa định tắt máy thì Triệu Nguyệt Hoa lại giật lấy. Bà bấm nghe, vừa nghe thấy giọng nam giới thì bà như nổi điên.

    “Mày lại là thằng đầu đường xó chợ nào? Có phải mày định đem con gái tao đi không?” Bà gào lên xé ruột thắt lòng.
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 14


    Tay chân tôi lạnh toát, muốn giật lại điện thoại nhưng lại bị bà đẩy ra.

    Triệu Nguyệt Hoa bất chấp mọi thứ, điên cuồng hét to: “Tao nói cho mày biết, 16 tuổi nó đã muốn bỏ nhà theo trai, bị tao bắt trở lại. Thằng khốn kia c.h.ế.t rồi, nếu không có tao ngăn cản thì nó cũng c.h.ế.t từ lâu.”

    Bà càng nói càng suy sụp, “Tao không cần biết mày là ai, mày không được đem nó đi.”

    “Mẹ.” Tôi không kiềm chế được, thét thê lương.

    Triệu Nguyệt Hoa ngẩn người, bỗng ném mạnh điện thoại vào người tôi.

    Bốp.

    Bàn tay bà giáng vào mặt tôi mạnh đến nỗi má tôi đau rát, thậm chí tôi nếm được mùi máu tanh nhàn nhạt.

    “Giang Kỳ, tao biết, mày hận tao!”

    Toàn thân bà run rẩy, cao giọng gào rống: “Mày đang trừng phạt tao, trả thù tao. Mày khiến tao mỗi ngày sống trong nỗi sợ hãi, không biết khi nào sẽ mất con gái, đau đớn muốn c.h.ế.t đi.”

    Ánh sáng trên màn hình di động đã tắt, tôi như con rối gỗ bị rút hết sinh lực.

    Lớp băng đã đông kết dưới đáy lòng tôi nhiều năm vẫn có thể khiến tôi dần bình tĩnh lại.

    Tôi dùng đầu ngón tay lau vết máu trên khóe môi, kiên nhẫn dỗ dành: “Mẹ, mẹ không mất tôi, tôi sẽ chăm sóc mẹ đến cuối đời.”

    Tôi nhặt điện thoại lên: “Cả đời mẹ là mẹ của tôi.”

    Tôi ra đến sân, tiếng khóc Triệu Nguyệt Hoa đuổi theo.

    “Kỳ Kỳ, mẹ xin lỗi con.” Bà rất đau lòng.

    Tôi đứng trong sân thật lâu, mặt sưng lên, gió thổi qua đau như d|a|o cắt.

    Tôi đứng đón gió, vô thức mỉm cười.

    Đời này của Triệu Nguyệt Hoa rốt cuộc đã chịu mở miệng xin lỗi, nhưng có ích gì đâu?

    Với tôi mà nói, không có ý nghĩa gì.

    Lái xe về nhà, Giang Ngô điện thoại cho tôi. Điện thoại vừa kết nối, tôi đã bật ho khan.

    “Chị, chị bị cảm vẫn chưa khỏe sao?” Giang Ngô lạnh run, giậm giậm chân.

    Tôi khàn khàn hỏi: “Có việc?”

    “Ba nói chị sắp xếp thời gian về nhà ăn bữa cơm. Tầm hai ba tháng nữa là Ngọc Nhi sinh. Lúc trước chị đưa em 500.000, ba mắng em rất lâu. Ba nói chị cũng vất vả, bảo chị về thì ông sẽ trả tiền lại cho chị.”

    “Không rảnh.” Xe sắp vào đến tầng hầm đỗ xe, tôi dịu giọng: “Tiền không cần trả, đây là chị nợ ông ta.”

    Di động mất tín hiệu, u u vài tiếng rồi tắt.

    Xe dừng, tôi ngồi trên xe châm thuốc, thoáng nhớ lại những chuyện xưa.

    Năm đó sau khi Tống Bạch Ngôn t-ự s-á-t, gia đình cậu ấy đến gây rối, Triệu Nguyệt Hoa khóc lóc la lối ầm ĩ muốn “cá c.h.ế.t lưới rách” với nhà bên kia. Giang Thành Danh đã đưa 200.000, nhà họ Tống mới đồng ý một sự nhịn chín sự lành.

    200.000 là kết cục cả đời ông ấy.

    Tôi bị khói thuốc sặc ho không ngừng, vội vụi tắt thuốc lên lầu.

    Vừa ra khỏi thang máy, từ xa đã thấy bóng Hoắc Nhẫn, anh đứng cuối hành lang, đối diện với cửa sổ.

    Bông tuyết rào rạt gõ vào kính cửa sổ, ánh sáng của tuyết phản chiếu khiến mặt mày anh càng thêm lạnh lùng, người thẳng tắp, không tiếng động thu hút tầm mắt tôi.

    Tôi vô thức kéo khăn quàng cổ che đôi má sưng đỏ và vết thương nơi khóe miệng: “Tìm tôi?”

    Có lẽ lần đầu tiên tôi lạnh nhạt với anh như vậy, Hoắc Nhẫn không quen nên anh nhìn tôi thật lâu.

    Ánh mắt của anh rõ ràng rất nhẹ, nhưng tôi lại thấy linh hồn mình như bị đốt cháy.

    Vô cùng dày vò.

    “Anh đi đi.” Tôi nghiêng người mở cửa.

    Đúng lúc này, tay anh kéo khăn quàng cổ của tôi xuống, đầu ngón tay chạm vào vết thương nơi khóe miệng của tôi, giọng trầm thấp: “Không muốn gặp tôi?”
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 15


    Từ trước đến nay trong lòng Hoắc Nhẫn luôn rất rõ ràng, anh biết sau cuộc điện thoại của Triệu Nguyệt Hoa kia, nhất định tôi sẽ thu người lại, không bao giờ gặp lại anh.

    Con người tôi, rất cẩn thận che chở phần tôn nghiêm đáng thương này, sợ người khác nhìn thấy nội tâm xấu xa của mình.

    Tôi rụt vai né tay anh: “Ừ, không gặp.”

    Nói rồi tôi mở cửa, Hoắc Nhẫn chân dài bước vào, ấn tôi lên tường, tiện tay đóng cửa lại.

    Phòng khách âm u, mắt anh như lửa cháy: “Thế này là gì?”

    Tôi nhìn vào mắt anh, không biết nên nói thế nào.

    “Em là người bắt đầu, kết thúc cũng là em.” Hoắc Nhẫn cắn răng, môi nhếch lên lạnh lùng, “Giang Kỳ, em xem tôi là gì?”

    Đúng vậy, tôi xem anh là gì?

    Hình như tôi không cần thiết mất nhiều thời gian để tán tỉnh anh chỉ để ngủ một đêm.

    Ngẫm nghĩ, tôi buồn cười, nói nhỏ: “Ngủ một lần cũng hơi thiệt, hay là ngủ thêm một lần?”

    Có tiếng âm thanh kêu lắc cắc, tôi nghe tiếng khớp ngón tay anh siết chặt.

    Anh nghiến chặt quai hàm, tôi nhìn chằm chằm phần cổ trắng trẻo của anh, muốn hôn.

    Tôi kiềm lại: “Nếu không muốn ngủ thì anh có thể đi.”

    Tôi tránh qua một bên, vừa đi vào phòng ngủ vừa c** đ*, thật sự không phải muốn quyến rũ gì anh mà chỉ muốn thay bộ quần áo ngủ thoải mái hơn.

    Nhưng Hoắc Nhẫn không nhịn được trêu chọc, tôi mới cởi áo khoác, vừa nhấc đến áo len thì người đã bị anh ôm lên.

    Tôi bị áo len trùm đầu, lưng áp vào bức tường lạnh lẽo, không khỏi run rẩy.

    “Hoắc Nhẫn… cmn anh có được không?”

    “Em không cần phải vậy.”

    Tôi tức muốn c.h.ế.t, nắm lấy cơ hội cắn môi anh. Cắn thật, cắn đến rách da, nếm được mùi máu tươi.

    Hoắc Nhẫn trừng tôi, nhưng kỳ lạ là anh lại rất ngoan, không tránh.

    Tôi hài lòng.



    “Hút không?” Tôi đưa thuốc đến bên môi anh.

    Kỳ diệu là lần này anh không từ chối, hút một hơi. Thuốc vừa vào miệng, anh nhíu mày, không muốn hút hơi thứ hai.

    Tôi định trêu ghẹo anh vài câu thì chuông cửa vang lên.

    Giang Ngô ngoài cửa kêu gào như quỷ hú: “Chị, mở cửa mau, em sắp bị đông lạnh rồi.”

    Tôi cầm điếu thuốc, e dè thương lượng với Hoắc Nhẫn: “Hay là anh trốn vào tủ quần áo?”
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 16


    Hoắc Nhẫn lạnh lùng liếc tôi, đứng dậy mặc quần áo đi mở cửa.

    Dáng vẻ này của anh không phải sẽ nói cho Giang Ngô biết có chuyện gì vừa xảy ra trong phòng sao?

    Tôi run rẩy nhắc nhở: “Thầy Hoắc, chú ý ảnh hưởng.”

    Cái miệng rộng của Giang Ngô nếu nó mà biết thì không đầy một tiếng sau Giang Thành Danh cũng sẽ biết. Giang Thành Danh biết, khoảng cách Triệu Nguyệt Hoa biết cũng không xa.

    Hoắc Nhẫn không để ý đến tôi, đi chân trần xuyên qua phòng khách, mở cửa.

    Tôi sốt ruột vội tròng chiếc váy ngủ dài lao ra, Giang Ngô còn đứng ở cửa, tay cầm hộp giữ nhiệt, miệng há hốc.

    “Thầy… thầy Hoắc, thầy ở đây ạ.” Nó lúng túng đứng bên ngoài, mặt bị lạnh đỏ bừng nhưng không dám vào.

    Hoắc Nhẫn gật đầu: “Vào đi.”

    Giang Ngô nhìn tôi, thấy tôi không phản đối mới rụt cổ đi vào.

    Tôi lười biếng dựa vào sô pha: “Mày tới làm gì?”

    “Đưa đồ ăn cho chị nè.” Giang Ngô giơ hộp giữ nhiệt, “Mẹ em nấu. Bà nghe nói chị bị cảm lâu vậy chưa khỏi nên nấu canh kêu em mang qua cho chị.”

    “Ồ.” Tôi nhớ dáng vẻ khả ái của mẹ Giang Ngô, bỗng dưng nhớ đến Triệu Nguyệt Hoa. Hai người phụ nữ là hai thái cực.

    Giang Ngô ân cần mở nắp ra: “Thầy Hoắc… à không, anh rể, anh cũng uống tí nhé, em mang đến nhiều lắm.”

    “Anh rể”, xưng hô này khiến tôi nổi da gà.

    Hoắc Nhẫn lại không có phản ứng gì, cúi đầu sửa tay áo: “Cảm ơn, tôi không đói, để chị em uống nhiều đồ bổ hơn.”

    Tôi cứ cảm giác lời này của anh hơi quái quái, da gà rơi đầy đất: “Đồ đưa xong rồi, mày về nhanh đi.”

    Người đầy mồ hôi dính dấp khó chịu, tôi đứng dậy đi vào nhà tắm.

    Giang Ngô không vui: “Chị, bên ngoài lạnh lắm, chị để em ở ấm chút.”

    Tôi phớt lờ nó, mở nước vào trong bồn tắm nằm.

    Phòng tắm tràn ngập hơi nước, bức tường đối diện treo bức ảnh của Hoắc Nhẫn, anh ngồi bắt chéo chân trước cửa sổ quán café kiểu Pháp, điềm tĩnh, quý phái.

    Ảnh của anh đang nhìn tôi, mỗi lần tôi nằm trong bồn tắm thế này, tôi cứ cảm giác anh đang nhìn tôi tắm.

    Tôi suy nghĩ làm sao để Hoắc Nhẫn nhìn thấy bức ảnh này nên tôi cứ dềnh dàng trong nhà tắm không ra. Nước ấm bao bọc, quá ấm áp, tôi mệt rã rời.

    Trong mơ hồ nghe có tiếng người vào, tôi nghiêng đầu nhìn, Hoắc Nhẫn đứng cách đó vài mét, ánh mắt lạnh băng nhìn tôi.

    “Định ngâm đến mềm xương ra?”

    Anh không đóng cửa, vậy chứng tỏ Giang Ngô đã về.

    “Anh không thích?” Tôi cố tình khiêu khích, gác tay lên thành bồn tắm, để cằm lên mu bàn tay.

    Hoắc Nhẫn nhận ra ý đồ của tôi, trầm giọng: “Mau đứng dậy.”

    “Tẻ nhạt.” Tôi làu bàu, giơ tay ra với anh, “Ngâm lâu quá tê chân, anh đỡ tôi một chút.”

    Hoắc Nhẫn hếch cằm nhìn tôi với ánh mắt giễu cợt.

    Ý xấu nổi lên, tôi nhân lúc anh không chú ý, nhanh chóng túm lấy người trước mặt.

    Bùm, bọt nước tóe ra.

    Anh đổ cả thân người vào bồn tắm.
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 17


    Nước ấm ướt đẫm người anh, lông mày, lông mi treo hơi nước, tức giận nhìn tôi trừng trừng.

    Trò đùa thành công, tôi cười gian, hất hàm ý bảo anh nhìn lên tường: “Nhìn kìa, tôi chọn góc độ không tồi đấy chứ.”

    Hoắc Nhẫn nhìn thấy ảnh của mình trên tường, mặt tối sầm, không hé răng.

    “Đừng im lặng mà, phát biểu chút ý kiến đi.”

    Hoắc Nhẫn bóp cổ tay tôi, nghiến răng nghiến lợi phun ra hai chữ: “Bỉ ổi.”

    Ừ, tôi biết anh sẽ nói vậy.

    “Anh đã muốn mắng tôi thế này lâu rồi nhỉ.” Tôi nghiêng mặt, môi cách mặt anh chưa đầy một lóng tay, “Khi tôi gửi ảnh chụp kia cho anh, không ngờ anh lại có thể nhẫn nhịn không mắng tôi đấy.”

    Hoắc Nhẫn vẻ mặt sống không gì luyến tiếc, xoa xoa chân mày: “Tôi không ngờ có thể tận mắt thấy.”

    Cũng phải, mắt thấy thấy lòng không phiền, với tu dưỡng của anh thì lười tranh luận với tôi.

    Tôi buồn cười, trêu: “Haizz, thầy Hoắc không ngờ bản thân sẽ lật thuyền trong mương, có thể hiểu.”

    Hoắc Nhẫn quở trách: “Đừng tự mắng mình như vậy.”

    Tôi không cho là đúng: “Tôi là cống ngầm, anh thích chèo thuyền trong cống ngầm, chúng ta cũng như nhau.”

    “Em câm miệng.”

    Cuối cùng hôm đó, tôi không biết anh đi lúc nào.

    Dù sao thì hôm sau thức giấc, tôi thức dậy với cảm giác đau nhức cả người thì anh đã đi rồi.

    Ngôi nhà bừa bộn của tôi được dọn dẹp sạch sẽ, ngay cả váy ngủ của tôi cũng được gấp gọn gàng, phẳng phiu đặt ở chiếc ghế cạnh giường.

    Tôi bật cười, thầy Hoắc là người chú trọng mọi thứ.

    Không hiểu sao lại nhớ anh, tôi lấy điện thoại định tìm anh nói chuyện thì lại thấy tin nhắn Giang Thành Danh gửi đến.

    - -- Kỳ Kỳ, sắp xếp thời gian đưa thầy Hoắc về nhà ăn cơm, bảo cậu ấy uống trà với ba.

    Tôi nhíu mày, lúc này mới nhớ quên khâu miệng Giang Ngô.

    - -- Anh ấy không thích uống trà.

    Tôi trả lời tin nhắn cho có lệ, không để việc này trong lòng.

    Gặp phụ huynh cái gì, làm như tôi với Hoắc Nhẫn yêu nhau thật.

    Tôi không có ý đó, Hoắc Nhẫn cũng không, vì vậy quan hệ của chúng tôi chỉ dừng ở việc cùng vui vẻ.

    Thế là đủ rồi.
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 18


    Công việc trong tay đều gác lại, hiếm hoi tôi có thời gian rảnh mà ở nhà cả buổi sáng, đến chiều mới ra ngoài.

    Có lẽ rảnh rỗi đến nhàm chán, tôi lái xe đến đại học A, từ Giang Ngô tôi biết là hôm nay Hoắc Nhẫn có lớp nên không liên lạc với anh, lặng lẽ đến phòng anh dạy.

    Tôi tìm một chỗ phía sau ngồi xuống, phòng học to như thế, ngồi chật cả lớp nhưng đa phần đều là nữ sinh. Thường thì con trai thích thiên văn học hơn, có gì đó không ổn.

    Tôi dựa vào bàn, cố gắng giấu mình đi, nheo mắt nhìn bục giảng.

    Sau trưa, ngoài cửa sổ tuyết trắng xóa, không khí lạnh buốt, trong phòng xem như ấm áp. Người đàn ông trên bục giảng mặt mày thanh nhã, đĩnh đạc đang giảng bài, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân tựa như có ánh sáng.

    Tôi nhìn đến ngơ ngẩn, nghe hai cô gái bàn trước thì thầm.

    “Nghe nói người nghiên cứu thiên văn rất lãng mạn, cậu nói xem thầy Hoắc có phải là người lãng mạn không?”

    “Sao tớ biết được.” Cô gái kia thẹn thùng hạ giọng, “Ngoại hình, phong thái của thầy Hoắc thế này, lãng mạn hay không cũng không quan trọng.”

    “Tớ đoán chắc chắn thầy rất lãng mạn, dù gì cũng là người đàn ông nhìn ngắm bao nhiêu ngôi sao.”

    Vẻ mặt hai cô gái đầy tán tưởng, tôi lặng lẽ cong môi.

    Tuyệt thật, thầy Hoắc nổi tiếng trong trường nhờ gương mặt, những cô gái thanh xuân tràn trề chen đầy lớp học, lòng xuân nhộn nhạo. Tôi chợt thấy tiếc, lúc tôi học đại học sao không có thầy giáo đẹp thế này để cho tôi cũng rộn ràng tâm trí chứ.

    Trong lúc tôi suy nghĩ miên man, lớp học đã kết thúc.

    Sinh viên trật tự ra về, hai cô gái ngồi bàn trước tôi nắm tay nhau đi tìm Hoắc Nhẫn. Tiếng họ không lớn nhưng tôi nghe loáng thoáng được vài câu.

    Họ hỏi vài câu, tiếp theo đổi chủ đề, vừa ngượng ngùng vừa dè dặt hỏi: “Thầy Hoắc, nghe nói nhà thầy có kính viễn vọng chuyên nghiệp, có tiện cho chúng em xem không ạ?”

    Tôi thích thú chống cằm nhìn Hoắc Nhẫn, nghĩ xem anh sẽ trả lời thế nào. Đúng lúc này, Hoắc Nhẫn từ xa nhìn về phía tôi.

    Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt anh trầm tĩnh như không hề bất ngờ, tựa như đã phát hiện ra tôi từ sớm.

    Tôi hất cằm về phía anh, ý bảo con gái nhà người ta còn đang đợi anh trả lời.

    Hoắc Nhẫn yên lặng thu hồi tầm mắt, cầm giáo trình, lạnh nhạt: “Xin lỗi, không tiện.”

    Vẻ mặt hai cô gái thất vọng, tôi không vui giùm họ. Hoắc Nhẫn đúng là không có tình người.

    Anh không để ý tới tôi, rời đi.

    Tôi cũng không có gì làm, đợi đến cuối cùng mới ra khỏi lớp.

    Vừa ra đến chỗ rẽ cầu thang đã thấy Hoắc Nhẫn chờ ở kia. Anh nhìn lướt qua tôi: “Ai cho em vào đây?”

    “Dù gì tôi cũng là cựu sinh viên đại học A, cũng có chút tiếng tăm trong ngành, miễn cưỡng cũng được coi là sinh viên tốt nghiệp ưu tú.” Tôi dựa vào lan can, cười đắc ý, “Tôi về trường thăm thầy, tiện thể dự thính một lớp, không lạ chứ?”

    Hoắc Nhẫn không tin tôi nửa lời: “Trà trộn vào à?”

    “Anh có thành kiến với tôi.”

    Thật ra trước khi tôi đến đã gặp thầy của tôi, nên tôi không hề lừa anh.

    Hoắc Nhẫn liếc tôi vẻ mỉa mai, vẻ “em tiếp tục diễn đi”.

    Tôi lười giải thích với anh, bước về anh hai bước, xấu xa chọc chọc anh: “Thầy Hoắc, nghe nói nhà thầy có kính viễn vọng chuyên nghiệp, có tiện cho tôi xem không?”

    Tôi vốn tưởng Hoắc Nhẫn sẽ không chịu nổi sự trêu đùa sỗ sàng của tôi, không ngờ anh chỉ hừ nhẹ, lời nói ra lại ngoài dự kiến.

    “Tiện.”
     
    Nghiện - Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
    Chương 19


    Tôi có phần được chiều mà sợ.

    Vào nhà Hoắc Nhẫn, tôi nhớ trận chiến đêm đó, khẽ nhướng mày.

    Hoắc Nhẫn đại khái cũng đoán được tôi đang nghĩ gì, anh liếc tôi, quay người lại hỏi: “Muốn uống gì?”

    Tôi nhìn quầy rượu rất đồ sộ, chỉ một chai đắt tiền nhất: “Cái đó.”

    “Mắt nhìn không tồi.” Hoắc Nhẫn giễu cợt nhưng vẫn đến lấy chai rượu kia xuống, rót vào bình gạn rượu.

    “Nói gì thì nói tôi cũng là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, mắt nhìn tất nhiên là phải tốt rồi.”

    Tôi dạo một vòng quanh phòng khách, hai lần trước đến, tâm trí đều ở trên người anh, lần này mới nhàn nhã xem bài trí trong nhà.

    Nhà rất rộng, bài khí đơn giản, trang nhã, trong suốt, sạch sẽ, cảm giác lạnh lùng, rất phù hợp với tính cách của anh.

    Tầm mắt chuyển đến ban công, tôi phát hiện có một kính viễn vọng được đặt trên giá. Tôi chưa chạm vào thứ này bao giờ nên có phần tò mò, đi ra ban công nhìn kỹ hơn.

    Trời mùa đông mây mù u ám, tôi không trông đợi có thể nhìn thấy được gì.

    Không ngờ, khung cảnh trong mắt khiến tôi chấn động.

    Màn đêm như một tấm màn sân khấu khổng lồ, Ngân hà bao la, những vì sao lấp lánh, lộng lẫy, thần bí.

    Tôi như có ảo giác, như thể mình đang ở dưới dải Ngân hà, sao chảy trên đầu, bốn phía lặng im, dòng sông vũ trụ sâu thẳm mênh mông đang dần đưa tôi đến nơi vô định.

    Bỗng nhiên tôi nhớ lời cô gái kia nói, “Tớ đoán chắc chắn thầy rất lãng mạn, dù gì cũng là người đàn ông nhìn ngắm bao nhiêu ngôi sao.”

    Người đàn ông đã ngắm nhiều sao như thiên hà này khiến người ta mê muội.

    “Không lạnh sao?” Phía sau vang lên tiếng anh ôn hòa, “Đừng xem nữa, bây giờ không phải thời điểm tốt để ngắm sao.”

    Lúc này tôi mới cảm thấy lạnh, lùi về phòng khách, tò mò hỏi anh: “Lúc nào có thể xem mưa sao băng?”

    “Năm nay hết rồi.”

    Tôi tiếc nuối: “Vậy chờ sang năm.”

    Hoắc Nhẫn cụp mắt nhìn tôi, tựa như lơ đãng lên tiếng: “Vậy sang năm cùng nhau xem.”

    Tim tôi đã bị đâm như thế.

    “Rượu chuẩn bị rồi.” Anh quay người đi về trước, lấy một quyển sách trên kệ, đến một cửa sổ sát đất, mở một ngọn đèn đặt dưới đất.

    Anh ngồi xuống chiếc ghế bành thấp, lười biếng dựa vào ghế mềm, đôi chân dài duỗi thẳng, yên lặng đọc quyển sách trên tay.

    Xung quanh rất yên tĩnh, ánh sáng nhẹ nhàng bao bọc anh, lông mi anh đổ xuống một quầng tối, dịu dàng, quyến rũ.

    Tôi im lặng quan sát rất lâu, anh cũng không để ý đến tôi. Đây là ý tôi muốn làm gì thì làm phải không?

    Anh đúng là không xem tôi như người ngoài.

    Tôi chỉ đành đến quầy rượu uống rượu giải sầu, nhàm chán lấy điện thoại ra định lướt weibo.

    Tình cờ nhìn thấy tin nhắn Giang Thành Danh: Không thích uống trà thì uống rượu.

    Lão già này thật ân cần, ý là nhất quyết đòi gặp người?

    Tôi lại không kiềm được nhớ đến Triệu Nguyệt Hoa, trong lòng không khỏi phiền muộn, cũng không còn tâm trạng làm trò với Hoắc Nhẫn.

    Trong khoảng thời gian ngắn, căn phòng yên tĩnh. Tôi có phần cảm thán. Không ngờ tôi có thể bình thản ở cùng với Hoắc Nhẫn như thế này, cho dù không quấy nhiễu lẫn nhau, chúng tôi vẫn thấy thoải mái, dễ chịu.

    Tôi chống cằm nhìn Hoắc Nhẫn, không để ý tiếng mở cửa từ đầu bên kia.

    “Cô…” cô gái trong phòng đi ra mặc đồ ngủ, nhìn tôi kinh ngạc.

    Tôi chấn động, trong nhà lại có người thứ ba, hơn nữa lại còn là cô gái trẻ.

    Cô gái kia nhìn tôi, tôi cũng nhìn lại, hai bên đều im lặng.
     
    Back
    Top Dưới