Điếu Đạo.
Điếu đạo nghĩa là đạo câu cá.
Tuy nhiên, câu được cá mới chỉ là bước mở đầu.
Để thăng tiến tu vi, cần thủ phải tiến hành Luyện Hóa da thịt của cá biến dị.
Thông qua quá trình tinh luyện và hấp thụ Điếu Khí tinh khiết từ huyết nhục thủy quái, linh lực mới có thể thấm sâu vào gân cốt, giúp cần thủ đột phá xiềng xích của cảnh giới.
Ở Điếu Giới tu sĩ là những người câu cá cảnh giới tu luyện có tổng cộng 11 đại cảnh giới gồm: Điếu Sĩ - Điếu Sư - Điếu Chủ - Điếu Tôn - Điếu Vương - Điếu Hoàng - Điếu Tiên - Điếu Thần - Điếu Đế - Điếu Thánh - Chí Tôn Điếu Thánh.
Mỗi đại cảnh giới chia thành 12 tiểu cảnh giới gồm nhất trọng - nhị trọng - tam trọng - tứ trọng - ngũ trọng - lục trọng - thất trọng - bát trọng - cửu trọng và thập trọng trên thập trọng là đỉnh phong và viên mãn, nhưng khi đạt đến ngưỡng điếu vương sau điếu vương viên mãn sẽ là bán bộ điếu hoàng.
Vì càng lên cao sẽ càng khó nâng cao tu vi và thiên phú mỗi người đều có giới hạn riêng không phải ai cũng có thể tu luyện, những người không thể tu luyện đã chọn những con đường khác nhau như thương nhân, thợ đóng tàu, thợ thủ công, thợ săn,...
Nghe có vẻ hoang đường khi mà câu cá là nền tảng tạo nên cả 1 thế giới và nơi đó gọi là Điếu Giới.
Điếu Giới, nơi các đại lục đã vĩnh viễn nằm sâu dưới nghìn trùng sóng dữ.
Nhân loại sinh tồn trên những hạm đội nổi lềnh bềnh và những hòn đảo chết chóc rải rác khắp các vùng biển nguy hiểm.
Linh khí của đất trời không còn nằm trong hư không, mà ẩn giấu trong huyết nhục của vạn loại thủy quái dưới đáy sâu vạn trượng.
...
Điếu Giới.
Tử Đảo.
Mùi tanh nồng của muối biển quyện với mùi mục rữa từ những xác tàu đắm tạo nên một bầu không khí đặc quánh, nghẹt thở.
Trên bãi bùn đen kịt của khu ổ chuột, một đứa trẻ đang vật lộn với một con cá biến dị vảy đen nặng hơn hai mươi cân.
Con cá này có lớp vảy lởm chởm như những mảnh sành, cái miệng đầy răng cưa không ngừng đớp mạnh vào không trung.
Nó quẫy đạp điên cuồng, cố dùng cái vây nhọn hoắt như lưỡi dao xé toạc lồng ngực đứa trẻ.
Đứa trẻ không có tên, cũng chẳng có lấy một cây cần nát.
Thứ duy nhất nó có là cơn đói cồn cào đang thiêu đốt dạ dày và đôi mắt lạnh lẽo, vô hồn đến đáng sợ.
Khi con cá bất thần nhảy vọt lên, định ngoạm lấy cổ họng nó, đứa trẻ không hề lùi bước.
Nó lao thẳng tới, dùng toàn bộ trọng tâm đè nghiến con quái vật xuống vũng bùn lầy lội.
Với sức mạnh và sự khéo léo của mình, đứa trẻ đã chế ngự được con cá.
Không một lời ca thán, đứa trẻ lẳng lặng gom những mảnh gỗ mục dạt vào bờ, đánh lửa nướng thịt con cá vừa bắt được ngay tại chỗ.
Nó ăn một cách thô bạo, nhai cả những mảnh xương vụn.
Mỗi miếng thịt nuốt xuống, nó cảm nhận được một luồng nhiệt lượng nhỏ nhoi bắt đầu râm ran trong huyết quản.
Dù chưa biết cách tu luyện, nhưng cơ thể nó đang tự mình Luyện hóa từng chút Điếu khí sơ khai để sinh tồn.
Từ bóng tối của một xác tàu vỡ nát gần đó, 1 lão cụt chân đứng lặng người quan sát toàn bộ sự việc.
Lão đã đi khắp các hạm đội, chứng kiến đủ hạng thiên tài, nhưng chưa bao giờ thấy một đứa trẻ nào mang ý chí sinh tồn mạnh mẽ đến thế.
Một đứa trẻ chưa nhập đạo, lại dám dùng tay không chế ngự cá biến dị.
Lão khập khiễng bước ra khỏi bóng tối, nhìn đứa trẻ đang nhai miếng thịt cá cuối cùng:
"Bắt được cá để ăn... nhóc con, mạng ngươi không phải hạng thường.
Ngươi tên là gì?"
Đứa trẻ ngước lên, ánh nhìn lãnh đạm quét qua lão già rồi im lặng lắc đầu.
Với nó, cái tên là một thứ xa xỉ không tồn tại ở vùng bùn lầy này.
Nam Hậu nhìn đôi bàn tay đẫm máu cá của đứa trẻ, rồi nhìn vào khí chất bất khuất ẩn sau vẻ ngoài gầy gò ấy, lão trầm ngâm:
"Đôi tay này sinh ra không phải để vùi trong bùn.
Nó sinh ra để nắm lấy quyền năng cai trị đại dương.
Từ nay, tên ngươi là Nam Quyền."
Đứa trẻ 8 tuổi không hề tỏ ra vui mừng hay xúc động.
Nó nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình, rồi ngước đôi mắt lạnh lẽo lên hỏi bằng chất giọng khản đặc:
"Nam Quyền... là cái gì?"
Nam Hậu khẽ khựng lại trước cái nhìn vô hồn của nó, lão chậm rãi giải thích:
"Quyền là sức mạnh áp chế.
Ta muốn sau này ngươi không chỉ dùng nắm đấm để giết cá kiếm ăn, mà là dùng sức mạnh đó để định đoạt cả cái Điếu Giới này.
Ngươi có dám đi theo một lão già què cụt như ta không?"
Đứa trẻ nhìn xuống con cá nát đầu dưới chân, rồi lại nhìn vết sẹo khổng lồ trên ngực Nam Hậu - dấu tích của con Ma Côn 500 vạn cân năm xưa, nó hỏi tiếp:
"Đi theo ông, có được ăn no như thế này nữa không?"
Nam Hậu cười khàn đục, tiếng cười như tiếng gỗ mục va vào nhau:
"Nếu ngươi chịu được đau đớn, ta sẽ cho ngươi ăn thịt của những con quái thú mạnh nhất biển sâu.
Nhưng nghe cho kỹ, nhóc con.
Ta nhận ngươi không phải để nuôi một đứa trẻ, mà để rèn nên một thợ săn.
Ta có một mối thù với vương giả của vực thẳm, một con Ma Côn nặng 500 vạn cân đã lấy đi tất cả của ta.
Ta cần ngươi mạnh đến mức có thể biến nó thành thức ăn dưới chân mình.
Ngươi sợ không?"
Nam Quyền không chớp mắt, câu trả lời của nó ngắn gọn mà lạnh lùng:
"Tôi chỉ sợ đói."
Nam Hậu sững người, rồi lão bật cười điên cuồng, nụ cười mang theo sự mãn nguyện:
"Tốt!
Ta là Nam Hậu, đi theo ta.
Ta sẽ dạy ngươi cách Luyện Hóa điếu khí, dạy ngươi cách dùng sợi dây câu để xích cổ cả đại dương này.
Đừng để cái tên Nam Quyền của ngươi phải vùi trong bãi bùn này."
Đứa trẻ lẳng lặng bước tới, đi theo bóng lưng chai sạn của lão già.
Một già một trẻ bước đi trên bãi bùn đen hướng về phía xác tàu cổ đại.
Nam Quyền vừa đi vừa nhìn ra phía biển xa, nơi bóng tối đang bao trùm lấy những con sóng dữ, lòng thầm nhớ kỹ một cái tên: Ma Côn.
Chúng bước vào lòng xác tàu.
Không khí bên trong khô hơn, nhưng vẫn nồng nặc mùi kim loại rỉ sét và nhựa thông.
Nam Hậu chỉ tay vào một góc khuất, nơi có một tấm da thú rách nát trải trên nền sắt lạnh lẽo:
"Đó là chỗ của ngươi.
Từ hôm nay, ngươi không còn là một cái xác trôi nữa.
Ngươi là đệ tử của Nam Hậu này."
Nam Quyền không nói gì, nó lẳng lặng bước đến chỗ tấm da thú rồi ngồi xuống.
Đôi bàn tay nó vẫn còn dính máu cá khô quánh lại, nhưng nó không đi rửa.
Với nó, mùi máu là mùi của sự sống, của sự sinh tồn tàn khốc mà nó hằng quen thuộc.
Lão già Nam Hậu lấy từ trong ngực áo ra một cái hộp gỗ cũ kỹ, được quấn chặt bằng những sợi dây thừng thấm máu khô.
Khi nắp hộp mở ra, một luồng áp lực lạnh lẽo và hung bạo tràn ngập căn hầm sắt.
Bên trong là một miếng thịt cá màu đen tím, dù đã chết từ lâu nhưng vẫn tỏa ra những tia chớp linh lực li ti, rồi lão lấy ra 1 con dao chuẩn bị cắt miếng thịt.
"Nhìn đây tiểu tử" - Nam Hậu trầm giọng, ánh mắt lão hiện lên sự căng thẳng tột độ.
- "Đây là cơ duyên lớn nhất đời ngươi, cũng là một canh bạc sinh tử.
Nếu cơ thể ngươi không chịu nổi sự phản phệ của luồng điếu khí này, ngươi sẽ tan xác ngay tại đây.
Ăn nó, và sống sót để nghịch thiên, hoặc chết ở bãi bùn Tử Đảo này."
Nam Hậu định lấy dao cắt miếng thịt thì Nam Quyền không chần chừ.
Nó đón lấy miếng thịt lạnh lẽo, tống thẳng vào miệng.
"Ầm!"
Nam Hậu Thất kinh nhìn tên điên trước mắt.
Ngay khi miếng thịt đi xuống cuống họng, Nam Quyền cảm thấy như mình vừa nuốt phải một quả bom nguyên tử.
Linh lực của con cá 8 vạn cân bùng nổ.
Đứa trẻ 8 tuổi ngã gục xuống sàn sắt.
"Ta định cắt ra cho ngươi mà ngươi ăn hết 1 lần luôn à?
Đúng là tìm chết."
Lão mắng xong thì cũng buông xuôi ra ngoài hút điếu thuốc vì lão cho rằng chẳng mấy chốc thằng nhóc sẽ chết
Trong cơn đau đớn tột cùng, tâm trí Nam Quyền dường như lạc vào một vùng biển đen kịt.
Ở đó, nó thấy một bóng ma khổng lồ đang nhìn nó bằng ánh mắt khinh bỉ.
Nhưng sự lạnh lùng của một đứa trẻ lớn lên từ bùn lầy đã cứu lấy nó.
Nó không sợ hãi.
Nó chỉ thấy đói.
Một cơn đói khát sức mạnh còn mãnh liệt hơn cả nỗi đau thể xác.
Nó nghiến răng, ép luồng linh lực cuồng bạo đó vào sâu trong tủy xương.
Những vết sẹo trên người nó bắt đầu chuyển sang màu xám bạc, cứng cáp hơn, lì lợm hơn.
Sau nửa đêm, cơn chấn động mới dừng lại.
Nam Hậu bước vào lão càng bất ngờ vì thằng nhóc vẫn còn sống.
Nam Quyền nằm đó, hơi thở thoi thóp nhưng luồng khí tức phát ra từ cơ thể đã mang theo sự trầm hùng của biển sâu.
Nó đã thôn phệ được điếu khí trong miếng thịt.
1 luồng hắc khí bốc ra từ cơ thể nó mạnh dần mạnh dần rồi bùng phát.
Lão già Nam Hậu vuốt râu.
Từ từ cất giọng:
"Chưa chết?
Còn đột phá luôn sao?
Ngươi có biết mình vừa nuốt thứ gì không?"
- Giọng lão khàn đặc như từ dưới mộ sâu vọng lên.
Nam Quyền lờ mờ mở mắt, đôi đồng tử tăm tối vẫn còn vương lại những tia chớp tím nhạt của Điếu Khí.
Nó không nói nổi, chỉ khẽ lắc đầu.
Nam Hậu cười, một điệu cười khô khốc đầy cay đắng:
"Miếng thịt đó là của con Thiết Huyết Bạch Tầm sinh vật nặng 8 vạn cân.
Ba năm trước, một gã Điếu Chủ Đỉnh Phong còn không chịu nổi sự phản phệ của nó mà bỏ mạng ngay tại chỗ.
Ta đã đánh một canh bạc với mạng sống của ngươi... và ngươi thắng, Nam Quyền ạ.
Ngươi sống, nghĩa là trời già đã thua ngươi một nước cờ."
Lão già dừng lại, nhìn vào những vết sẹo đang dần khép miệng trên người Nam Quyền:
"Ta không biết ngươi làm cách nào mà có thể sống sót mà đột phá có lẽ ngày mai ta sẽ tìm hiểu kỹ hơn về ngươi."
Nam Hậu vươn tay, đưa cây Cần luyện từ xác của Hắc Phong Thiết Sa cho Nam Quyền:
"Ngươi đã vượt qua thứ mà một Điếu Sư Đỉnh Phong phải bỏ mạng.
Từ giờ, cơ thể ngươi là cái lò luyện, còn cây cần này là vũ khí được làm từ Hắc Phong Thiết Sa 10 vạn cân.
Cầm lấy và đi ngủ đi từ bây giờ ta là sư phụ ngươi.
Ngày mai ta sẽ dẫn ngươi tìm Thẩm lão."
"Thẩm lão?
Là ai?"
Nó nghi hoặc hỏi.
Lão mất kiên nhẫn đáp:
"Mai ngươi sẽ biết, nghỉ ngơi đi tiểu tử."
Nam Quyền đứng dậy và đón lấy cây cần, sức nặng của nó không còn làm nó lảo đảo như trước.
Nó đứng vững trên sàn tàu rỉ sét, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ra màn đêm đại dương.
Nó chưa biết Điếu Sư Đỉnh Phong là gì, nó chỉ biết bây giờ nó đã có 1 ngôi nhà và 1 người có thể cho nó ăn no.