Khác Nghịch Thiên Điếu Đạo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406092290-256-k406738.jpg

Nghịch Thiên Điếu Đạo
Tác giả: uglypenguinn
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác phẩm đầu tay có sai sót mong ae thẳng tay chỉ ra và góp ý



cauca​
 
Nghịch Thiên Điếu Đạo
Chương 1 : Đứa trẻ vô danh.


Điếu Đạo.

Điếu đạo nghĩa là đạo câu cá.

Tuy nhiên, câu được cá mới chỉ là bước mở đầu.

Để thăng tiến tu vi, cần thủ phải tiến hành Luyện Hóa da thịt của cá biến dị.

Thông qua quá trình tinh luyện và hấp thụ Điếu Khí tinh khiết từ huyết nhục thủy quái, linh lực mới có thể thấm sâu vào gân cốt, giúp cần thủ đột phá xiềng xích của cảnh giới.

Ở Điếu Giới tu sĩ là những người câu cá cảnh giới tu luyện có tổng cộng 11 đại cảnh giới gồm: Điếu Sĩ - Điếu Sư - Điếu Chủ - Điếu Tôn - Điếu Vương - Điếu Hoàng - Điếu Tiên - Điếu Thần - Điếu Đế - Điếu Thánh - Chí Tôn Điếu Thánh.

Mỗi đại cảnh giới chia thành 12 tiểu cảnh giới gồm nhất trọng - nhị trọng - tam trọng - tứ trọng - ngũ trọng - lục trọng - thất trọng - bát trọng - cửu trọng và thập trọng trên thập trọng là đỉnh phong và viên mãn, nhưng khi đạt đến ngưỡng điếu vương sau điếu vương viên mãn sẽ là bán bộ điếu hoàng.

Vì càng lên cao sẽ càng khó nâng cao tu vi và thiên phú mỗi người đều có giới hạn riêng không phải ai cũng có thể tu luyện, những người không thể tu luyện đã chọn những con đường khác nhau như thương nhân, thợ đóng tàu, thợ thủ công, thợ săn,...

Nghe có vẻ hoang đường khi mà câu cá là nền tảng tạo nên cả 1 thế giới và nơi đó gọi là Điếu Giới.

Điếu Giới, nơi các đại lục đã vĩnh viễn nằm sâu dưới nghìn trùng sóng dữ.

Nhân loại sinh tồn trên những hạm đội nổi lềnh bềnh và những hòn đảo chết chóc rải rác khắp các vùng biển nguy hiểm.

Linh khí của đất trời không còn nằm trong hư không, mà ẩn giấu trong huyết nhục của vạn loại thủy quái dưới đáy sâu vạn trượng.

...

Điếu Giới.

Tử Đảo.

Mùi tanh nồng của muối biển quyện với mùi mục rữa từ những xác tàu đắm tạo nên một bầu không khí đặc quánh, nghẹt thở.

Trên bãi bùn đen kịt của khu ổ chuột, một đứa trẻ đang vật lộn với một con cá biến dị vảy đen nặng hơn hai mươi cân.

Con cá này có lớp vảy lởm chởm như những mảnh sành, cái miệng đầy răng cưa không ngừng đớp mạnh vào không trung.

Nó quẫy đạp điên cuồng, cố dùng cái vây nhọn hoắt như lưỡi dao xé toạc lồng ngực đứa trẻ.

Đứa trẻ không có tên, cũng chẳng có lấy một cây cần nát.

Thứ duy nhất nó có là cơn đói cồn cào đang thiêu đốt dạ dày và đôi mắt lạnh lẽo, vô hồn đến đáng sợ.

Khi con cá bất thần nhảy vọt lên, định ngoạm lấy cổ họng nó, đứa trẻ không hề lùi bước.

Nó lao thẳng tới, dùng toàn bộ trọng tâm đè nghiến con quái vật xuống vũng bùn lầy lội.

Với sức mạnh và sự khéo léo của mình, đứa trẻ đã chế ngự được con cá.

Không một lời ca thán, đứa trẻ lẳng lặng gom những mảnh gỗ mục dạt vào bờ, đánh lửa nướng thịt con cá vừa bắt được ngay tại chỗ.

Nó ăn một cách thô bạo, nhai cả những mảnh xương vụn.

Mỗi miếng thịt nuốt xuống, nó cảm nhận được một luồng nhiệt lượng nhỏ nhoi bắt đầu râm ran trong huyết quản.

Dù chưa biết cách tu luyện, nhưng cơ thể nó đang tự mình Luyện hóa từng chút Điếu khí sơ khai để sinh tồn.

Từ bóng tối của một xác tàu vỡ nát gần đó, 1 lão cụt chân đứng lặng người quan sát toàn bộ sự việc.

Lão đã đi khắp các hạm đội, chứng kiến đủ hạng thiên tài, nhưng chưa bao giờ thấy một đứa trẻ nào mang ý chí sinh tồn mạnh mẽ đến thế.

Một đứa trẻ chưa nhập đạo, lại dám dùng tay không chế ngự cá biến dị.

Lão khập khiễng bước ra khỏi bóng tối, nhìn đứa trẻ đang nhai miếng thịt cá cuối cùng:

"Bắt được cá để ăn... nhóc con, mạng ngươi không phải hạng thường.

Ngươi tên là gì?"

Đứa trẻ ngước lên, ánh nhìn lãnh đạm quét qua lão già rồi im lặng lắc đầu.

Với nó, cái tên là một thứ xa xỉ không tồn tại ở vùng bùn lầy này.

Nam Hậu nhìn đôi bàn tay đẫm máu cá của đứa trẻ, rồi nhìn vào khí chất bất khuất ẩn sau vẻ ngoài gầy gò ấy, lão trầm ngâm:

"Đôi tay này sinh ra không phải để vùi trong bùn.

Nó sinh ra để nắm lấy quyền năng cai trị đại dương.

Từ nay, tên ngươi là Nam Quyền."

Đứa trẻ 8 tuổi không hề tỏ ra vui mừng hay xúc động.

Nó nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình, rồi ngước đôi mắt lạnh lẽo lên hỏi bằng chất giọng khản đặc:

"Nam Quyền... là cái gì?"

Nam Hậu khẽ khựng lại trước cái nhìn vô hồn của nó, lão chậm rãi giải thích:

"Quyền là sức mạnh áp chế.

Ta muốn sau này ngươi không chỉ dùng nắm đấm để giết cá kiếm ăn, mà là dùng sức mạnh đó để định đoạt cả cái Điếu Giới này.

Ngươi có dám đi theo một lão già què cụt như ta không?"

Đứa trẻ nhìn xuống con cá nát đầu dưới chân, rồi lại nhìn vết sẹo khổng lồ trên ngực Nam Hậu - dấu tích của con Ma Côn 500 vạn cân năm xưa, nó hỏi tiếp:

"Đi theo ông, có được ăn no như thế này nữa không?"

Nam Hậu cười khàn đục, tiếng cười như tiếng gỗ mục va vào nhau:

"Nếu ngươi chịu được đau đớn, ta sẽ cho ngươi ăn thịt của những con quái thú mạnh nhất biển sâu.

Nhưng nghe cho kỹ, nhóc con.

Ta nhận ngươi không phải để nuôi một đứa trẻ, mà để rèn nên một thợ săn.

Ta có một mối thù với vương giả của vực thẳm, một con Ma Côn nặng 500 vạn cân đã lấy đi tất cả của ta.

Ta cần ngươi mạnh đến mức có thể biến nó thành thức ăn dưới chân mình.

Ngươi sợ không?"

Nam Quyền không chớp mắt, câu trả lời của nó ngắn gọn mà lạnh lùng:

"Tôi chỉ sợ đói."

Nam Hậu sững người, rồi lão bật cười điên cuồng, nụ cười mang theo sự mãn nguyện:

"Tốt!

Ta là Nam Hậu, đi theo ta.

Ta sẽ dạy ngươi cách Luyện Hóa điếu khí, dạy ngươi cách dùng sợi dây câu để xích cổ cả đại dương này.

Đừng để cái tên Nam Quyền của ngươi phải vùi trong bãi bùn này."

Đứa trẻ lẳng lặng bước tới, đi theo bóng lưng chai sạn của lão già.

Một già một trẻ bước đi trên bãi bùn đen hướng về phía xác tàu cổ đại.

Nam Quyền vừa đi vừa nhìn ra phía biển xa, nơi bóng tối đang bao trùm lấy những con sóng dữ, lòng thầm nhớ kỹ một cái tên: Ma Côn.

Chúng bước vào lòng xác tàu.

Không khí bên trong khô hơn, nhưng vẫn nồng nặc mùi kim loại rỉ sét và nhựa thông.

Nam Hậu chỉ tay vào một góc khuất, nơi có một tấm da thú rách nát trải trên nền sắt lạnh lẽo:

"Đó là chỗ của ngươi.

Từ hôm nay, ngươi không còn là một cái xác trôi nữa.

Ngươi là đệ tử của Nam Hậu này."

Nam Quyền không nói gì, nó lẳng lặng bước đến chỗ tấm da thú rồi ngồi xuống.

Đôi bàn tay nó vẫn còn dính máu cá khô quánh lại, nhưng nó không đi rửa.

Với nó, mùi máu là mùi của sự sống, của sự sinh tồn tàn khốc mà nó hằng quen thuộc.

Lão già Nam Hậu lấy từ trong ngực áo ra một cái hộp gỗ cũ kỹ, được quấn chặt bằng những sợi dây thừng thấm máu khô.

Khi nắp hộp mở ra, một luồng áp lực lạnh lẽo và hung bạo tràn ngập căn hầm sắt.

Bên trong là một miếng thịt cá màu đen tím, dù đã chết từ lâu nhưng vẫn tỏa ra những tia chớp linh lực li ti, rồi lão lấy ra 1 con dao chuẩn bị cắt miếng thịt.

"Nhìn đây tiểu tử" - Nam Hậu trầm giọng, ánh mắt lão hiện lên sự căng thẳng tột độ.

- "Đây là cơ duyên lớn nhất đời ngươi, cũng là một canh bạc sinh tử.

Nếu cơ thể ngươi không chịu nổi sự phản phệ của luồng điếu khí này, ngươi sẽ tan xác ngay tại đây.

Ăn nó, và sống sót để nghịch thiên, hoặc chết ở bãi bùn Tử Đảo này."

Nam Hậu định lấy dao cắt miếng thịt thì Nam Quyền không chần chừ.

Nó đón lấy miếng thịt lạnh lẽo, tống thẳng vào miệng.

"Ầm!"

Nam Hậu Thất kinh nhìn tên điên trước mắt.

Ngay khi miếng thịt đi xuống cuống họng, Nam Quyền cảm thấy như mình vừa nuốt phải một quả bom nguyên tử.

Linh lực của con cá 8 vạn cân bùng nổ.

Đứa trẻ 8 tuổi ngã gục xuống sàn sắt.

"Ta định cắt ra cho ngươi mà ngươi ăn hết 1 lần luôn à?

Đúng là tìm chết."

Lão mắng xong thì cũng buông xuôi ra ngoài hút điếu thuốc vì lão cho rằng chẳng mấy chốc thằng nhóc sẽ chết

Trong cơn đau đớn tột cùng, tâm trí Nam Quyền dường như lạc vào một vùng biển đen kịt.

Ở đó, nó thấy một bóng ma khổng lồ đang nhìn nó bằng ánh mắt khinh bỉ.

Nhưng sự lạnh lùng của một đứa trẻ lớn lên từ bùn lầy đã cứu lấy nó.

Nó không sợ hãi.

Nó chỉ thấy đói.

Một cơn đói khát sức mạnh còn mãnh liệt hơn cả nỗi đau thể xác.

Nó nghiến răng, ép luồng linh lực cuồng bạo đó vào sâu trong tủy xương.

Những vết sẹo trên người nó bắt đầu chuyển sang màu xám bạc, cứng cáp hơn, lì lợm hơn.

Sau nửa đêm, cơn chấn động mới dừng lại.

Nam Hậu bước vào lão càng bất ngờ vì thằng nhóc vẫn còn sống.

Nam Quyền nằm đó, hơi thở thoi thóp nhưng luồng khí tức phát ra từ cơ thể đã mang theo sự trầm hùng của biển sâu.

Nó đã thôn phệ được điếu khí trong miếng thịt.

1 luồng hắc khí bốc ra từ cơ thể nó mạnh dần mạnh dần rồi bùng phát.

Lão già Nam Hậu vuốt râu.

Từ từ cất giọng:

"Chưa chết?

Còn đột phá luôn sao?

Ngươi có biết mình vừa nuốt thứ gì không?"

- Giọng lão khàn đặc như từ dưới mộ sâu vọng lên.

Nam Quyền lờ mờ mở mắt, đôi đồng tử tăm tối vẫn còn vương lại những tia chớp tím nhạt của Điếu Khí.

Nó không nói nổi, chỉ khẽ lắc đầu.

Nam Hậu cười, một điệu cười khô khốc đầy cay đắng:

"Miếng thịt đó là của con Thiết Huyết Bạch Tầm sinh vật nặng 8 vạn cân.

Ba năm trước, một gã Điếu Chủ Đỉnh Phong còn không chịu nổi sự phản phệ của nó mà bỏ mạng ngay tại chỗ.

Ta đã đánh một canh bạc với mạng sống của ngươi... và ngươi thắng, Nam Quyền ạ.

Ngươi sống, nghĩa là trời già đã thua ngươi một nước cờ."

Lão già dừng lại, nhìn vào những vết sẹo đang dần khép miệng trên người Nam Quyền:

"Ta không biết ngươi làm cách nào mà có thể sống sót mà đột phá có lẽ ngày mai ta sẽ tìm hiểu kỹ hơn về ngươi."

Nam Hậu vươn tay, đưa cây Cần luyện từ xác của Hắc Phong Thiết Sa cho Nam Quyền:

"Ngươi đã vượt qua thứ mà một Điếu Sư Đỉnh Phong phải bỏ mạng.

Từ giờ, cơ thể ngươi là cái lò luyện, còn cây cần này là vũ khí được làm từ Hắc Phong Thiết Sa 10 vạn cân.

Cầm lấy và đi ngủ đi từ bây giờ ta là sư phụ ngươi.

Ngày mai ta sẽ dẫn ngươi tìm Thẩm lão."

"Thẩm lão?

Là ai?"

Nó nghi hoặc hỏi.

Lão mất kiên nhẫn đáp:

"Mai ngươi sẽ biết, nghỉ ngơi đi tiểu tử."

Nam Quyền đứng dậy và đón lấy cây cần, sức nặng của nó không còn làm nó lảo đảo như trước.

Nó đứng vững trên sàn tàu rỉ sét, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ra màn đêm đại dương.

Nó chưa biết Điếu Sư Đỉnh Phong là gì, nó chỉ biết bây giờ nó đã có 1 ngôi nhà và 1 người có thể cho nó ăn no.
 
Nghịch Thiên Điếu Đạo
Chương 2 : Ẩn sĩ trên Quy đảo.


Đêm đó là đêm đầu tiên mà Nam Quyền được ngủ 1 cách tử tế đồng hồ điểm 6 giờ sáng 1 bàn tay lay mạnh nó dậy.

"Dậy đi tiểu tử, chuẩn bị lên đường"

Lão già Nam Hậu đang cố gắng gọi tên nhóc tay ôm cần ngủ say như chết.

Ngay khi lão định vung cây gậy Nam Quyền bỗng chốc bật dậy né đi cây gậy trên tay lão.

Thấy vậy lão cảm thán:

"Thân pháp nhanh nhẹn thật.

Nhanh chuẩn bị, ta đã chuẩn bị cho ngươi 1 bộ đồ rửa mặt rồi thay đồ ta sẽ dẫn ngươi đi gặp Thẩm lão"

Thằng nhóc Nam Quyền buông lỏng cảnh giác gật đầu với Nam Hậu.

Nó tắm rửa nhanh chóng và mặc bộ đồ đen Nam Hậu đã chuẩn bị rồi cầm cần đi theo lão.

2 thầy trò đi ra bến tàu cách xác tàu mà Nam Hậu lấy làm nhà khoảng 200 mét ở đó có 1 con tàu đầy những vết xước nhưng xem ra vẫn còn chạy được.

Lão ra hiệu cho Nam Quyền nhảy lên tàu, nó nhảy lên tàu và hơi hơi dao động vì trên tàu đầy đủ tiện nghi thậm chí còn hơn cả xác con tàu mà nó ngủ hôm qua thấy được ánh mắt của nó lão Nam Hậu nói:

"Bất ngờ lắm à?

Đây mới là ngôi nhà thật sự của ta cái chòi nhỏ hôm qua chỉ là trạm dừng chân tạm thời thôi"

Sau đó lão chỉ về phía boong tàu và nói:

"Tìm 1 chỗ nào đó ngồi cho chắc"

Thằng nhóc gật đầu rồi ngồi dựa vào góc tường gần buồng lái tay vẫn giữ khư khư chiếc cần.

Lão què khởi động con tàu.

1 tiếng động nhẹ nhàng nhưng uy lực.

Thằng nhóc vẫn ngồi đó ánh mắt vô hồn nhìn về phía biển, ánh mắt vô hồn sâu hoắm nhưng giờ đây lại có thêm 1 tia hy vọng mong manh.

Lão gạt số, phóng ga con tàu lao như bay trên biển thằng nhóc Nam Quyền bất ngờ về tốc độ của 1 thứ mà nó chưa bao giờ được ngồi lên.

Chẳng mấy chốc từ xa hiện ra 1 hòn đảo hình rùa.

Nam Hậu phóng nhanh tốc độ đâm thẳng vào bãi cát quán tính từ cú đâm khiến Nam Quyền trượt thẳng về phía lan can tàu may mà thân thủ nó nhanh nhẹn mà kịp thời phanh lại đứng thẳng dậy ánh mắt nhìn chằm chằm Nam Hậu lão ta vừa đi ra khỏi buồng lái nhìn thấy ánh mắt đó lão cười khoái chí rồi nói:

"Ta đã bảo là tìm chỗ nào mà ngồi cho vững mà không nghe.

Được rồi, đi theo ta"

Vừa nói xong lão nhảy xuống thuyền coi vậy mà 1 lão què lại có thể làm việc đấy 1 cách thuần thục, rồi Nam Quyền cũng lẽo đẽo theo sau.

2 thầy trò đi trên lối mòn rồi dẫn vào 1 sơn động trước sơn động là 1 cánh cửa to lớn bằng gỗ 2 bên là 2 con kỳ lân bằng đá.

Nhận thấy có người đến 2 con kỳ lân mắt sáng lên cất tiếng:

"Mật mã"

Lão già Nam Hậu chậm rãi nói

"Hamburger cá rán"

Nghe thấy vậy ánh sáng trong mắt 2 con kỳ lân biến mất cánh cửa từ từ mở ra.

2 thầy trò bước vào trong, cánh cửa đóng sầm lại, ánh sáng từ những bóng đèn huỳnh quang soi sáng lối đi.

Giọng nói khản đặc của thằng nhóc Nam Quyền cất lên hỏi:

"Hamburger cá rán?

Là cái gì?"

Nam Hậu trả lời:

"Đó là 1 món ăn mà Thẩm Lão rất thích.

Ngươi không biết cũng phải, cái nơi tồi tàn ngươi ở đến 1 bữa ăn tử tế cũng không tồn tại."

Ở cuối con đường là 1 căn phòng nơi đó 1 người đàn ông vạm vỡ râu tóc bạc phơ nhưng trông vẻ mặt không hề già nua đang đứng hút thuốc và miệt mài làm cái gì đó.

Lão Nam Hậu cất tiếng:

"Lâu rồi không gặp, Thẩm lão"

Ông lão kia dừng tay, nói:

"Thằng nhóc có mang món ta thích không?"

Nam Hậu rút ra từ balo 1 cái hộp giữ nhiệt và nói:

"Đây, nóng hổi luôn nhé"

Vừa dứt lời Nam Hậu ném cái hộp giữ nhiệt về phía Thẩm lão, nhanh chóng bắt lấy rồi quát:

"Nhẹ tay thôi!

Xém thì hỏng hết món ngon của ta, lão già này sắp không đứng nổi nữa rồi."

Nam Hậu bĩu môi:

"Tôi mới sắp không đứng nổi nữa đây này, suốt ngày chỉ biết lo ăn."

Thẩm lão mở cái hộp giữ nhiệt cầm ngay chiếc Hamburger cá rán và cắn 1 cái hết nửa cái bánh, vừa nhai vừa nói:

"Hôm nay đến đây làm gì?

Chắc không phải nhớ lão đó chứ?"

Nam Hậu ánh mắt khinh bỉ nhìn rồi nói:

"Cái tính ái kỷ của ông là lý do đến giờ ông vẫn chưa có bạn đời đấy."

Lão già lườm hắn 1 cái rồi bảo

"Đừng có nói chuyện với ta kiểu đó dù sao ta cũng là người giúp đỡ ngươi từ khi ngươi bị con Ma Côn đó đánh bại."

Nam Hậu xua tay bảo:

"Rồi rồi.

Hôm nay tôi tới đây để xem 1 chút về thiên phú của thằng nhóc này.

Nó tên là Nam Quyền."

Vừa nói Nam Hậu vừa đẩy thằng nhóc lên trên tiện tay vớ lấy chiếc ghế gần đó rồi ngồi xuống.

Thằng nhóc ánh mắt vô hồn nhìn thẳng vào Thẩm lão.

Lão nhìn vào cơ thể và ánh mắt của thằng nhóc, cay đắng mà nói:

"Ngươi đúng là tàn nhẫn...

Haiz."

Lão què Nam Hậu vội thanh minh:

"Không, tôi nhặt được thằng nhóc này ở 1 hòn đảo chết tôi đã tận mắt chứng kiến nó tay không đấm chết 1 con cá biến dị 50 cân nên đã nhặt nó về."

Thẩm lão nghe rõ sự tình cũng bớt lo lắng liền chìa tay về phía Nam Quyền.

Thằng nhóc cũng hiểu ý đưa tay về phía lão, lão bắt lấy tay nó cẩn thận dùng điếu khí để xem xét tổng quan về đứa trẻ.

Sau 1 hồi lâu dò xét lão nhìn thấy 1 con mãnh thú với cái miệng há rộng như muốn nuốt trọn cả thế giới răng nanh lởm chởm hàng chục cặp sừng từ đầu tới chân.

Lão bất ngờ mở mắt ra quay mặt về phía Nam Hậu run rẩy hỏi:

"Thao Thiết?

Nam Hậu à...

Ngươi đã nhặt về thứ yêu nghiệt gì vậy?"

Nam Hậu cũng bất ngờ hỏi lại:

"Sao rồi?

Ông nhìn ra được gì?"

Thẩm lão từ từ trấn tĩnh bản thân nói:

"8 tuổi, Điếu Sư tam trọng.

Thuần Dương Chi Thể."

Nam Hậu thất kinh hỏi lại:

"Cái gì, Điếu Sư tam trọng?

Còn có cả Thuần Dương Chi Thể sao?"

Thẩm lão nói tiếp:

"Đó không phải là tu vi sẵn có từ lúc nó sinh ra đến bây giờ chắc hẳn nó chưa biết câu cá là gì cũng chẳng ai dạy nó cách luyện hóa điếu khí trong người cá biến dị chính nó trong quá trình để sống sót nó đã ăn tươi nuốt sống cá biến dị để no bụng thời thôn phệ luôn cả điếu khí có trong người những con cá biến dị đó."

Nam Hậu nghe xong cảm thấy khó hiểu lão hỏi lại:

"Làm thế nào mà nó có thể thôn phệ điếu khí trong người cá biến dị?"

Thẩm lão buông tay Nam Quyền ra đi về phía kệ sách gần đó lấy xuống 1 cuốn sách dày cộp có bìa đỏ mang tên "Điếu Giới toàn thư".

Lão mở đến mục thể chất lật từng trang sách, lật đến cuối mục thì lão đọc to 1 dòng chữ.

"Vật chủ của Thao Thiết.

Thôn Thiên Tà Thể"

Nam Hậu trợn mắt, bất ngờ vì lần đầu lão nghe được tên của 1 loại thể chất như thế lão lại hỏi:

"Tại sao lại là tà thể?"

Lão đóng cuốn sách lại, cất lên kệ rồi bảo:

"Gọi là tà thể là vì các tà thể này là vật chứa của tứ đại hung thú, thiên đạo không dung thứ nên mới gọi là tà thể.

Trên người thằng nhóc này là Thôn Thiên Tà thể, vật chứa của Thao Thiết.

Nó qua từng ngày từng tháng đã ăn tươi nuốt sống từng con cá biến dị, thôn phệ từng giọt điếu khí tinh khiết trong máu thịt của những con cá biến dị."

Nam Hậu đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác nói:

"Thế thì chẳng phải tu luyện quá dễ à?"

Thẩm lão thở dài nói:

"Đúng là vậy.

Nhưng khi đột phá 1 tiểu cảnh giới nó sẽ trải qua 1 lần bộc phát điếu khí trong cơ thể nó.

Sẽ như trải qua hàng trăm lần chết đi sống lại.

Đột phá 1 đại cảnh giới còn thảm hơn nó sẽ phải trải qua nỗi đau như ngàn lôi kiếp đánh xuống người, hơn nữa là càng ngày càng đau đớn."

Nam Hậu thất kinh nhìn vào 2 lòng bàn tay nói:

"Nó đã phải trải qua những điều khủng khiếp nhiều lần như đêm qua sao?"

Thẩm lão nhíu mày:

"Đêm qua?

Có chuyện gì xảy ra"

Nam Hậu gục đầu xuống kể lại:

"Hôm qua tôi đã cho nó ăn 1 miếng thịt của Thiết Huyết Bạch Tầm 8 vạn cân..."

Thẩm lão cũng chẳng bất ngờ với chuyện đó dù sao đó cũng là cách Nam Hậu tìm đệ tử và thằng nhóc Nam Quyền là người đầu tiên vượt qua và có thế được xem là tuyệt thế thiên kiêu.

Thẩm lão nhìn vào Nam Quyền cảm thán:

"Ngươi đúng là mạng lớn nếu chuyện này truyền ra ngoài dù chỉ là 8 tuổi Điếu Sư tam trọng cũng có thể sẽ náo động cả Điếu Giới."

Thằng nhóc từ lúc vào phòng đến giờ chẳng hiểu gì cả.

Nó chỉ thấy cái thứ tròn tròn và mấy cây que vàng nhạt ở trong cái hộp sắt kia thật ngon miệng.

Thẩm lão thấy ánh mắt của thằng nhóc dán chặt vào cái hộp bánh mà Nam Hậu đưa cho lão, lão khoái chí cười đùa:

"Nếu ngươi chịu được sức bộc phát của điếu khí trên 1 cái bánh ta sẽ cho ngươi hết mấy cái que vàng vàng đó."

Thằng nhóc không suy nghĩ nhiều, quăng cây cần sang 1 bên, chụp lấy cái bánh, nhai ngấu nghiến vừa ăn vừa cảm thán:

"Ngon quá!"

Vừa ăn xong dạ dày nó nóng lên như có 1 cái núi lửa trong cơ thể nó rồi cơ thể nó gục xuống sàn vì đau đớn.

Thẩm lão nhìn nó với ánh mắt không thể tin được, hỏi:

"Thằng điên này là ma đói à?

Thịt trong đó là Huyết Hải Tam Văn Ngư 4 vạn cân nói ăn là ăn sao?"

Nam Hậu cũng chẳng bất ngờ gì nói:

"Cũng chẳng trách, sống trên cái tử đảo đó 3 ngày mới được 1 bữa no, đã no cũng chưa chắc gì đó là thứ người thường nuốt nổi.

Đồ ăn ngay trước mắt còn được ăn thì sao nó từ chối được."

Nghe xong Thẩm lão vác thằng nhóc lên vai đặt lên giường.

2 lão già đứng đó trầm ngâm nhìn đứa trẻ quằn quại.

Được 15 phút thì thằng nhóc ngừng co giật 1 luồng khí đen bốc ra từ người nó cũng mạnh mẽ nhưng không sánh bằng luồng khí đen tối qua nó bùng phát.

Nó nhanh chóng cảm thấy cơ thể tràn đầy sức mạnh.

Thẩm lão khó tin nhìn nó cảm thán:

"Nam Hậu à...

Cái thứ yêu nghiệt này chỉ cần vỏn vẹn 15 phút để đột phá tiểu cảnh giới thôi à?

Nó còn chẳng than thở 1 lời về cơn đau mà nó phải trải qua..."

Nam Quyền lấy lại bình tĩnh, đi ra chỗ vừa nãy nhặt lại cây cần mà nó đánh rơi.

Tiện tay lấy hết đống khoai tây chiên trong cái hộp giữ nhiệt.

Thấy vậy Thẩm lão nói:

"Nghe này, tiểu tử.

Ngươi là 1 người rất bất phàm tuyệt đối không cho 1 ai biết về việc ngươi có Thôn Thiên Tà Thể.

Chỉ cần 1 tin tức lọt ra ngoài sẽ có phiền phức to tìm đến ngươi.

Được rồi, cảm ơn vì đã ghé thăm.

Còn bây giờ phắn giùm đi ta còn nhiều cây cần phải làm.

À mà này cây cần ngươi đang cầm là do ta làm đó.

Haiz...

Thầy trò các ngươi y như nhau cứ làm ta sợ thôi."

2 thầy trò Nam Hậu cũng chuẩn bị ra về.

Nam Hậu chào Thẩm lão rồi cùng Nam Quyền trở lại tàu.

Nam Hậu cũng cảnh báo nó:

"Ngươi nghe rồi đấy, tiểu tử ngươi phải che dấu bản thân giả làm 1 kẻ yếu đuối đến khi ngươi đủ mạnh mới được bộc lộ ra bên ngoài.

Thể chất của ngươi nghịch thiên đến mức bị thiên đạo xem là tà thể.

Thôi tên đầu đất như ngươi thì hiểu cái gì, về tàu thôi.

Ta đưa ngươi đi mua ít đồ."

Sau khi lên tàu Nam Quyền vẫn đưa mắt nhìn về phía biển và nhận ra nó không hèn mọn và tầm thường như nó cứ tưởng.
 
Nghịch Thiên Điếu Đạo
Chương 3 : Thành phố nổi.


Thằng nhóc Nam Quyền ngồi ở mạn thuyền nhấm nháp từng miếng khoai tây chiên thì trước mắt nó xuất hiện 1 cái mái vòm lớn to gấp 10 lần con rùa mà lão già Nam Hậu rời đi vài tiếng trước.

Thằng nhóc chưa từng thấy thứ gì to như thế cũng khá bất ngờ đi cả tiếng mới đến nới kể từ khi nó nhìn thấy cái mái vòm.

Nơi đó có 1 cái đường hầm khổng lồ trên đó ghi 3 chữ "Bạch Kình Thành".

Nam Hậu đi vào đường hầm hóa ra là 1 bến cảng Nam Hậu tấp vào 1 bến trống ở gần đó neo chặt thuyền, cầm 1 cái vali to, trả tiền giữ thuyền rồi đưa Nam Quyền đi mua ít đồ đạc.

Thằng nhóc Nam Quyền cũng đưa miệng móc mỉa:

"Lão già không đâm thuyền thẳng vào cảng à?"

Nam Hậu nghe vậy thì đưa tay đánh vào đầu Nam Quyền 1 cái cốc rõ đau.

Rồi nói:

"Thằng nhóc nhà ngươi thì biết cái gì?

Lên đảo rùa mà không đâm vào bãi biển kiểu đó thì thuyền sẽ bị trôi đi.

Còn đây là 1 thành lớn làm như thế rất dễ vào đồn uống trà."

Thằng nhóc ôm đầu không nói gì.

Nam Hậu đưa nó vào thành mua ít rau củ cũng như là mua cho nó ít đồ dùng cá nhân và tân trang cho Nam Quyền trông bớt cái vẻ ăn mày lại.

"Đi cắt tóc nào nhóc con.

Trông ngươi y như tên ăn mày nếu không có bộ đồ ta cho."

Thằng nhóc cũng ừ 1 tiếng rồi đi theo.

Đi tới tiệm cắt tóc có thể nói là to nhất thành, vừa mở cửa thì chủ quán niềm nở chào đón:

"2 vị khách quan đến cắt tóc sao?

Mời vào ngồi.

Tiểu Ái, đi làm nước cho khách đi con."

2 thầy trò cũng đi vào tiệm, Nam Hậu kêu nó chọn 1 kiểu tóc nào đó thì nó chỉ ngay vào kiểu tóc undercut búi ngược, lão già Nam Hậu trông thấy cũng bất ngờ nói:

"Thằng nhóc quê mùa nhà ngươi cũng biết chọn quá đó chứ.

Ông chủ, cứ cắt cho nó đi tiền nong không thành vấn đề."

Khách trong tiệm và nhân viên thấy Nam Quyền người đầy sẹo cũng bàn tán.

Ông chủ nhìn thấy Nam Quyền như thế thì cũng hơi kinh hãi rồi cũng bình tĩnh lại rồi hỏi:

"Cậu bé này?

Cháu bao nhiêu tuổi rồi?"

Thằng nhóc Nam Quyền cũng trả lời ngắn gọn:

"Chắc là 8 tuổi"

Chủ tiệm càng kinh hãi nhìn Nam Hậu.

Nhìn thấy ánh mắt đó Nam Hậu vội thanh minh:

"Đừng có nhìn tôi như thế tôi nhặt được nó ở 1 hòn đảo chết nó như thế từ khi tôi nhặt được nó rồi."

Nghe xong ông chủ cũng an tâm vì dù sao Nam Hậu cũng có ý tốt nhưng vẫn hỏi lại:

"Vậy những vết sẹo này từ đâu ra?"

Nam Quyền nghe vậy cũng trả lời:

"Tôi bắt cá để ăn."

Nam Hậu cũng bổ sung:

"Là cá biến dị."

Sau khi nghe rõ ngọn ngành thì các vị khách cũng như là nhân viên và Chủ tiệm cũng bất ngờ vì 1 thằng nhóc lại có thể tự bắt cá biến dị để ăn nhưng cũng cảm phục vì sức sống của thằng nhóc đó.

Ông ta cảm thán:

"Chà.

Đúng là cậu bé kiên cường.

Tiểu ái, làm thêm vài món ngon lên đây chiêu đãi khách, khách hôm nay hơi đặc biệt.

Tiểu soái ca, cháu lên ghế ngồi đi ta sẽ kêu con gái lớn của ta cắt tóc cho cháu.

Tiểu Tuyết, xuống cắt tóc cho khách đi con."

1 tiếng "dạ" chán chường vọng từ tầng trên xuống.

Có người thấy vậy nói:

"Để Giang đại tiểu thư ra tay thì có vẻ là chủ tiệm khá coi trọng vị tiểu hảo hán này đấy."

Vừa nói xong 1 cô gái khoảng 14 tuổi xinh đẹp bước vào chán chường nói:

"Cắt cho ai vậy cha?"

Chủ tiệm chỉ vào Nam Quyền nói:

"Undercut búi."

Rồi quay qua trò chuyện với Nam Hậu.

Giang Thanh Tuyết cũng nhìn theo và có vẻ cũng khá bất ngờ vì 1 thằng nhóc nhỏ tí có thể làm những việc vừa nãy đã nói.

Cô đến chỗ Nam Quyền vén mái tóc vừa xơ vừa cứng rồi nói:

"Cái chất tóc này phải dưỡng lại đôi chút."

Nói rồi cô lấy từ trên kệ 1 chai dầu và bôi lên tóc của Nam Quyền.

Nãy giờ chăm chú làm tóc cho Nam Quyền nên bây giờ Giang Thanh Tuyết mới nhìn mặt của nó qua gương cô bất ngờ thốt lên:

"Tiểu soái ca, em đẹp trai thật đó mấy vết sẹo kia trông cũng thật mạnh mẽ."

Nam Quyền chỉ hỏi lại:

"Tôi đẹp vậy sao?

Thấy cũng bình thường."

Chủ tiệm và mọi người cũng nhìn Giang Thanh Tuyết sau đó lại nhìn Nam Quyền thì ai cũng suýt xoa vì vẻ đẹp gai góc của thằng nhóc.

1 cô gái:

"Đúng là nhan sắc tuyệt diễm mà 1 người nổi tiếng kiêu kỳ như Giang đại tiểu thư cũng khen thì chắc chắn không phải dạng tầm thường."

Chủ quán cũng tiếp lời:

"Có lẽ Tiểu Tuyết nhà tôi thích học trò của ngài rồi.

Mà tôi có thể hỏi quý danh của ngài được không?"

Nam Hậu cũng cười bảo:

"Tôi là Nam Hậu.

Còn thằng nhóc kia là Nam Quyền nó là đệ tử duy nhất của tôi."

Chủ tiệm bất ngờ hỏi lại:

"Ngài có phải là Huyết Hải Chi Bá, Nam Hậu đại ca không?

Tiểu đệ là Giang Chu rất vui được đại ca"

Nam Hậu vớ lấy miếng bánh mà Giang Khả Ái - con gái út của chủ tiệm vừa nói:

"Có phải là Giang Chu, hội trưởng của Huyền Thiên Điếu Hội của Bạch Kình Thành này không?"

Giang Chu cũng cười rồi bảo:

"Chính là tiểu đệ.

Tiểu đệ mở 1 tiệm cắt tóc ở nơi đây cũng chỉ thực hiện mong ước của bản thân cũng như là 1 nghề sau khi tiểu đệ về hưu không ngờ lại được gặp Nam Hậu đại ca ở đây.

Đúng là hữu duyên."

2 người ngồi nói chuyện rôm rả.

Nam Quyền mất kiên nhẫn:

"Làm nhanh đi, chúng tôi còn nhiều việc phải làm."

Giang Thanh Tuyết cũng ngọt ngào trả lời:

"Được rồi tiểu soái ca, sẽ nhanh thôi."

Với tay nghề của Giang Thanh Tuyết chẳng mấy chốc Nam Quyền đã có 1 kiểu tóc mới.

Mọi người bao gồm cả Nam Hậu ai cũng bất ngờ vì nhan sắc của Nam Quyền.

Giang Thanh Tuyết đắc ý nói:

"Sao nào tiểu soái ca thấy tay nghề của chị đây ra sao?

Có hợp ý em không?"

Nam Quyền nhàn nhạt trả lời:

"Ừ, đẹp"

Giang Thanh Tuyết hậm hực nói:

"Đúng là thằng nhóc cứng nhắc chẳng thú vị gì hết!"

Rồi nàng ta giận dỗi bỏ lên tầng.

Giang Chu thấy con gái mình giận dỗi như thế cũng cười nói:

"Nam huynh con gái nhà đệ có vẻ là muốn 1 tiếng công nhận từ đệ tử của huynh rồi."

Nam Hậu cũng cười nói:

"Thằng nhóc cứng nhắc đó từ lúc về đã như thế có gì cứ nói thẳng ra chẳng biết khen chê ra sao đâu.

Thôi chúng ta còn nhiều việc hôm nay hữu duyên gặp được Giang hội trưởng sau này có dịp tại hạ sẽ mang rượu thịt mời hội trưởng 1 bữa."

Giang Chu cũng chào tạm biệt 2 thầy trò.

Vừa đi được 10 mét thì trên tầng 2 Giang Thanh Tuyết đứng ngay ban công nói xuống:

"Thằng nhóc thối nhớ quay lại đây tìm tỷ tỷ đó!"

Nam Quyền cũng gật đầu, thấy vậy Giang Thanh Tuyết cũng ôm mặt chạy vào trong phòng.

Nam Hậu cũng hỏi nó:

"Ngươi thấy nha đầu đó ra sao?"

Nam Quyền nhàn nhạt trả lời:

"Bình thường."

Nam Hậu thở dài:

"Thằng đầu đất này...

Haiz.

Nếu được nhà ngươi nên tạo ít thiên cảm với nha đầu đó, nó là con gái của Hội Trưởng Huyền Thiên Điếu Hội, 1 trong những điếu hội mạnh nhất vùng biển này.

Họ có thể giúp ngươi nếu cần."

Nam Quyền vẫn nhàn nhạt đáp:

"Ừ, biết rồi."

Có lẽ Nam Quyền đã nhận ra điều gì đó nhưng nó vẫn chưa có ấn tượng gì mấy với cô nàng mê trai đó.

2 thầy trò tiếp tục đi trong thành thẳng tiến về điểm đến tiếp theo.
 
Nghịch Thiên Điếu Đạo
Chương 4 : Cây rìu bí ẩn


2 thầy trò đi trên phố tùy tiện đi vào 1 tiệm quần áo nam mua cho Nam Quyền vài bộ quần áo mặc hằng ngày cũng như là đi vào chợ mua ít rau củ và đồ dùng cá nhân như bàn chải đánh răng.

Ở gần nơi 2 thầy trò đang đứng là 1 tiệm rèn, nơi đó có 1 cây rìu phát ra hắc khí.

Cây rìu đó phát ra tiếng nói, 1 tiếng nói âm trầm và ghê rợn:

"Mùi của Thao Thiết.

Thao Thiết có vẻ đã tìm được vật chủ rồi ta phải xem nó là ai."

Nói rồi nó tỏa ra 1 luồng hắc khí vô hình vô cùng nồng đậm làm cho Nam Quyền đang đi cảm thấy gì đó.

Cùng lúc Nam Hậu dẫn Nam Quyền đi ngang tiệm rèn thì 1 khí tức tà các thu hút Nam Quyền, nó bỗng đứng sững lại nhìn vào góc trong của tiệm rèn nơi cây rìu đó đang nằm.

Nam Hậu thấy vậy lên tiếng nói:

"Có vẻ ngươi muốn 1 món binh khí nhỉ?

Vào đó chọn đi nhóc con."

Nghe vậy Nam Quyền bước vào trong tiệm thẳng tiến đến cây rìu đó mà đứng đó ngắm nghía 1 chút.

Chủ tiệm thấy vậy liền nói:

"Cây rìu bé tẹo đó nhìn vậy chứ nặng lắm đó nhóc con cá đám học trò của ta không đứa nào nhấc lên được.

Ta mời thầy về thì họ cũng nói không dám nên chạm vào nên đành để đó.

Dù sao cũng chẳng bán được nếu ngươi cầm lên được thì ta cho ngươi luôn."

Nghe vậy Nam Quyền hỏi ngược lại:

"Ông chắc chứ?

Nói phải giữ lời đấy nhé."

Chủ tiệm khinh thường bảo:

"Quân tử nhất ngôn."

Vừa nói xong Nam Quyền nhặt cây rìu từ dưới đất lên.

Sau sự bất ngờ của chủ quán, ý thức nó bị đưa vào 1 không gian u tối đầy mùi máu tanh.

Giọng nói trầm thấp đó lại vang lên:

"Ngươi là vật chủ của Thao Thiết à?

Khí chất có vẻ không tệ."

Từ trong khoảng không đó bước ra 1 con hung thú khổng lồ thân sói, chân hổ, mặt người, đuôi dài một trượng tám thước.

Lông dài hai thước màu xám, cứng như kim thép.

Răng nanh lợn rừng dài nhọn đâm ngược lên trên mặt.

Nó cất tiếng nói:

"Thao Thiết, tới lúc ra mặt rồi."

Một con hung thú khác hiện ra dáng vẻ còn kì dị hơn mang hình dáng của 1 con dê, móng vuốt chim ưng, lông tóc rậm rạp.

Mặt người, răng hổ, mắt rực lên sắc đỏ.

Miệng rộng, bên trong là một khoảng hư không đen ngòm.

Con Hung thú cũng cất tiếng nói:

"Đào Ngột, ngươi cũng chọn tiểu tử này làm vật chủ sao?"

Nghe vậy Đào Ngột cũng trả lời:

"Thằng nhóc này mang trong mình sự tàn nhẫn mà ta chưa từng thấy ở ai khác.

Thậm chí là tàn nhẫn với bản thân ta thấy thằng nhóc này khá được để chọn làm vật chủ dù sao ta cũng chán phải ở trong cây rìu nát đó."

Nghe cuộc trò chuyện của 2 con hung thú Nam Quyền cuối cùng cũng cất tiếng:

"Thao Thiết gia gia.

Đây là ai vậy?"

Thao Thiết cũng giới thiệu:

"Đây là Đào Ngột, cũng giống ta là 1 trong tứ đại hung thú.

Hắn cũng muốn chọn con làm vật chủ."

Đào Ngột cũng tự hào thể hiện:

"Bổn tôn đây có thể giúp ngươi tăng cường sức mạnh thuần túy, khả năng hồi phục phi thường khi gánh chịu sát thương vật lý và giúp ngươi thông thạo tất cả binh khí có trên đời thậm chí là từ cơ thể tạo ra vũ khí."

Thao Thiết nói thêm:

"Tăng cường sức mạnh và thông thạo binh khí là thật nhưng khi tạo ra vũ khí từ chính bản thân và hồi phục thì cảm giác đau đớn chỉ tập trung ở 1 bộ phận nên nó sẽ rất đau.

Nhưng con sẽ sở hữu 1 thể chất đệ nhất về chiến lực thuần túy."

Nam Quyền cũng trả lời:

"Đã mạnh nhất thì không có lý do gì để từ chối.

Dù sao con cũng giỏi nhất là chịu đau."

Đào Ngột cũng cảm thấy thằng nhóc này thú vị và cũng quyết định chọn nó làm vật chủ:

"Được rồi tiểu tử, gọi 1 tiếng Đào Ngột gia gia đi từ bây giờ con là người truyền thừa của Vạn Binh Tà Thể."

Nam Quyền cũng cung kính gọi:

"Nam Quyền bái kiến Đào Ngột gia gia."

Đào Ngột cũng cười:

"Tốt, tốt."

Thao Thiết cũng nói với Nam Quyền:

"Thằng nhóc Nam Hậu đó là thật lòng muốn nuôi dạy con.

Tên con bây giờ là Nam Quyền nhỉ?

Ta thấy thằng nhóc đó không quá tệ đâu.

Con học bản lĩnh từ tên nhóc đó.

Tiếc là bọn ta không có bộ điếu pháp nào để chỉ dạy cho con cả.

Con nên cởi mở với thằng nhóc đó như với chúng ta thì hơn."

Nam Quyền cũng trầm ngâm sau đó vẫn đồng ý:

"Con hiểu rồi, thưa gia gia."

Kết thúc cuộc đối thoại Thao Thiết và Đào Ngột cũng trả lại ý thức cho Nam Quyền.

Trở về thực tại, Nam Quyền đang nằm trong 1 phòng khám truyền nước biển.

Nam Hậu thấy nó mở mắt thì cũng cất tiếng gọi:

"Tỉnh rồi à?

Ngươi bị sao thế?"

Nam Quyền cũng thắc mắc:

"Đây là đâu vậy?

Sư phụ?"

Nam Hậu cũng bất ngờ khi nghe 2 chữ sư phụ từ miệng Nam Quyền lão cũng có vẻ khá vui sau khi nghe.

"Chúng ta đang ở phòng khám của bạn ta.

Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với ngươi sau khi cầm cây rìu đó lên thế?"

Nam Quyền cũng thuật lại những gì nó đã trải qua.

Nam Hậu cũng bất ngờ khi nghe qua câu chuyện lão lại hỏi:

"Vậy hóa ra hôm qua đến giờ ngươi đề phòng ta hại ngươi à?"

Nam Quyền gật đầu.

Nam Hậu cũng chẳng khó hiểu vì ai lại tốt với nó 1 cách vô cớ.

Nhưng lão thất kinh hỏi lại nó:

"Ngươi lại có thêm 1 cái tà thể nữa à?"

Nam Quyền cũng gật đầu.

Nam Hậu cũng dần trấn tĩnh lại mà nói:

"Đúng là ta không nhìn lầm người.

Nếu ngươi khỏe lại rồi thì đi thôi.

Tiểu Viên, rút kim cho nó đi bọn tôi cũng về đây cảm ơn cô đã giúp đỡ."

1 bác sĩ mặc áo blouse trắng đi ra nói chuyện với Nam Hậu.

"Nam ca.

Thằng nhóc nhà anh có vẻ vẫn cần nghỉ ngơi chút."

Sở Viên vừa dứt câu.

Nam Quyền liền cầm ống tim rút ra ngoài.

Sở Viên thấy vậy cũng há hốc mồm mà mắng:

"Thằng nhóc nhà ngươi có thể nghĩ cho bản thân chút không hả?

Không biết đau à?"

Nam Quyền cũng đần mặt ra nhìn Sở Viên mà trả lời ngắn gọn:

"Không."

Nam Hậu cũng nói thêm:

"Sẹo trên người nó là do nó bắt cá biến dị mà ra đấy, đừng coi thường nó."

Sở Viên nghe vậy càng bất ngờ hơn mà đuổi thẳng 2 thầy trò.

"2 thầy trò điên các anh đi nhanh giúp tôi.

Nghe 1 hồi tôi ngất luôn mất."

2 thầy trò cũng chào tạm biệt Sở Viên và xách cây rìu nát trở về đi ngang tiệm gà rán thì Nam Hậu cũng mua cho Nam Quyền 1 phần rồi cả 2 cũng xách đống đồ sáng giờ mia trở về thuyền.

Để ý cái vali to mà Nam Hậu cầm theo lúc sáng đã biến mất cũng hỏi:

"Sư phụ à, cái thùng hồi sáng ông mang theo đâu rồi?"

Nam Hậu cũng trả lời:

"Trong lúc ngươi hôn mê ta đem nó đi bán rồi.

Đó là 1 bộ cần ta tìm được dưới đáy biển.

Cũng khá có giá trị."

Nam Quyền nghe vậy cũng hiểu rồi 2 thầy trò đi về phía bến cảng rồi rời thành.

Tiếp tục hành trình giúp Nam Quyền trở nên mạnh mẽ hơn.
 
Nghịch Thiên Điếu Đạo
Chương 5 : Cùng Kỳ


Sau khi 2 thầy trò trở về thuyền và rời khỏi thành.

Nam Quyền ăn uống no say rồi cũng kết thúc 1 ngày.

...

Sáng hôm sau tỉnh dậy trên con thuyền.

Nam Quyền tỉnh dậy ăn sáng rồi cùng Nam Hậu trở về Huyết Hải, nơi Nam Hậu dùng cả đời để gây dựng tên tuổi.

Nam Hậu bước đến trước mặt nó rồi nói:

"Nam Quyền à.

Từ bây giờ ta sẽ dạy ngươi bản lĩnh có học được hay không là do ngươi.

Ngươi có chắc là mình muốn học không?"

Nam Quyền chắc nịch trả lời:

"Có.

Tôi muốn mạnh hơn."

Nam Hậu cũng gật đầu đáp lại:

"Được.

Từ bây giờ ta sẽ dạy ngươi hết những gì ta biết."

Thấm thoắt 2 năm trôi qua ngày qua ngày Nam Hậu dạy cho Nam Quyền Huyết Hải điếu pháp, điếu pháp mà lão đã tạo ra qua nửa đời sinh tồn ở huyết hải.

Cùng với việc dạy Nam Quyền học chữ và cả khả năng lặn và chiến đấu dưới nước.

Nam Quyền cũng đã đạt được cảnh giới Điếu Chủ Ngũ Trọng.

Trên cơ thể nó càng nhiều vết xẹo hơn trước.

2 thầy trò cũng vài tháng 1 lần đi vào Bạch Kình thành để cắt tóc cũng như là Nam Hậu muốn Nam Quyền tạo mối quan hệ thật tốt với Giang Thanh Tuyết.

2 lão quái Đào Ngột và Thao Thiết cũng chỉ dạy và trợ giúp nó.

Chuyến đi lần này cũng được xem là 1 bước ngoặt trong cuộc đời nó.

2 thầy trò đi sâu vào huyết hải và lặn xuống tận đáy.

Nam Quyền dựa vào Vạn Binh Tà Thể và kinh nghiệm chiến đấu đã đúc kết trong 2 năm qua việc luyện tập với Đào Ngột và Nam Hậu mà dễ dàng dọn dẹp đàn cá voi sát thủ biến dị mà đi tận vào trong 1 sơn động ở dưới biển.

Vào sơn động và ra khỏi mặt nước Nam Hậu hỏi Nam Quyền:

"Không thấy đau à?

Cơ thể ngươi tự sản sinh ra vũ khí như thế còn tự hồi phục nữa thì chắc chắn là rất đau."

Nam Quyền cũng bình tĩnh đáp:

"Riết cũng quen rồi.

Mà lần này ông gọi tôi theo làm gì?"

Nam Hậu cũng tự hào trả lời:

"Lúc trước ta tìm được sơn động này thấy có hắc khí tỏa ra liền nghĩ có thể giúp ngươi.

Vì đợt trước đi vào bí cảnh truyền thừa của Kỳ Lân, nó sợ Thao Thiết và Đào Ngột nên đã chọn Giang Thanh Tuyết."

Nam Quyền bĩu môi:

"Con Kỳ Lân yếu đuối đó có gì ghê gớm?

Chẳng bằng 1 góc của 2 gia gia nhà tôi.

Thử xem tà vật này có gì thú vị.

Dù sao thì cũng chẳng bằng 2 gia gia nhà tôi."

Vừa dứt câu 1 luồng hắc khí nồng đậm tỏa ra từ người nó ngưng tụ thành 2 gương mặt của Đào Ngột và Thao Thiết.

Đào Ngột khen nó:

"Đúng là cháu trai của ta.

Con Kỳ Lân đó chẳng xứng với con, vừa gặp bọn ta đã sợ tè ra quần.

Đúng là 1 tên hèn, ra ngoài còn tỏ vẻ đạo mạo chọn con bé kia, còn bảo cháu ta không có đủ phẩm chất để đạt được truyền thừa.

Hahaha."

Thao Thiết cũng nói cho nó biết:

"Tà vật mà Nam Hậu nói là Cùng Kỳ.

Cũng là 1 trong Tứ Hung bọn ta.

Bây giờ hắn đang ngủ say vì thua trận sau khi bị bọn thần tiên đánh lén hàng vạn năm trước.

Con hay đến và thử xem."

Nghe là Cùng Kỳ thì Nam Hậu cũng đắc ý:

"Nghe chưa tiểu tử.

Con mắt của lão đây không tệ chứ?"

Nam Quyền liếc lão rồi mỉa mai:

"Chó ngáp phải ruồi."

Rồi đi vào trong sơn động.

Đến tận cùng của sơn động thì nơi đó có 1 bộ xương với kích thước to lớn.

Ở trong lồng ngực của bộ xương có 1 viên tinh hạch màu đỏ, đó là kết tinh ý thức của Cùng Kỳ.

Nhìn thấy nó Đào Ngột liền thúc giục:

"Nam Quyền, ăn viên đá màu đỏ đó đi ý thức của Cùng Kỳ ở trong đó."

Nam Quyền cũng không chần chừ mà đi tới nhặt viên tinh hạch rồi tống thẳng vào miệng.

Vừa nuốt xuống thì trước mắt nó bỗng tối sầm đi, cơ thể ngã gục xuống đất ý thức bị đưa vào trong thức hải.

Nơi đó 1 con hung thú dũng mãnh.

Thân hổ, sừng dê, không cứng và nhọn như nhím, cặp cách đại bàng hùng vĩ trên lưng.

Cùng Kỳ uy nghiêm nhìn Nam Quyền:

"Có mùi của Thao Thiết và Đào Ngột.

Tên nhóc này, ngươi là vật chứa của chúng sao?"

Đào Ngột và Thao Thiết bước ra dõng dạc nói:

"Sai rồi.

Nó là cháu của bọn ta."

Cùng Kỳ bất ngờ hỏi lại:

"Cháu à?

Các ngươi sao lại nhân từ thế này?"

Thao Thiết cũng giải đáp:

"Từ lúc nó mở mắt.

Ta đã sống trong cơ thể nó, nhìn nó lớn lên, nhìn nó chịu khổ, nó lần đầu gặp ta không sợ hãi hay chạy trốn mà còn nói ta ngầu gọi ta là gia gia, ta cùng nó trải qua từng biến cố trong đời.

Sống với nó bao lâu này ta đã thật sự xem nó là cháu."

Đào Ngột cũng nói lên ý kiến của bản thân:

"Thứ ta muốn là sự tàn nhẫn.

Thằng nhóc này tàn nhẫn với cả chính bản thân nó.

Điều đó là điều ta chưa từng nhìn thấy từ ai khác.

Nghe tiếng gia gia của nó ta cũng nhận cháu rồi."

Thao Thiết cũng hỏi ngược lại Cùng Kỳ:

"Này Cùng Kỳ, Chúng ta sống bao lâu này rồi.

Giữ mãi cái tính bạo ngược hoài cũng không tốt.

Ngươi thử nghĩ xem.

Từ trước tới giờ ngoài việc được thiên đạo đưa vào cơ thể mấy thằng phế vật ra thì ngươi nghĩ có ai dám tiếp nhận truyền thừa của chúng ta không?

Mấy cái tà thể của chúng ta có thể xem là vô địch nhưng phản phệ nó tạo ra trên đời này có ai chịu nổi không?

Mấy tên phế vật bị thiên đạo chọn làm vật chủ của chúng ta vừa nhìn thấy chúng ta trong thức hải thì lập tức sợ đến mức tè ra quần.

Vừa sử dụng sức mạnh của tà thể thì lập tức đau đến ngất đi.

Còn thằng nhóc Nam Quyền này vẫn còn lao lên tấn công kẻ địch thậm chí là ở dưới biển.

Ta hỏi ngươi.

Từ khi được sinh ra đến nay, còn 1 ai khác có thể sử dụng sức mạnh của chúng ta 1 cách điên cuồng như thế?

Nghịch Sát Tà Thể của ngươi chỉ được vài đời chủ sau đó bị ngươi lừa thoát ra ngoài.

Không lâu sau bị bọn thiên kiêu đánh lén mà bị phong ấn trong chính tinh hạch của bản thân.

Chỉ có thể nằm trong viên tinh hạch đó chờ thời.

2 người bọn ta và cả hỗn độn đã trải qua nhiều đời hơn ngươi nên bọn ta hiểu rõ vị trí của bản thân ở đâu thậm chí đến cái thánh thể yếu đuối nhất cũng có thể đứng ở trên cao mà sỉ nhục chúng ta."

Nghe xong Cùng Kỳ cũng trầm ngâm 1 lúc rồi nói:

"Chúng ta thảm hại đến vậy rồi sao."

Lão nhìn Đào Ngột.

Đào Ngột gật đầu rồi hắn cũng im lặng 1.

Bỗng Nam Quyền cất tiếng:

"Cùng Kỳ gia gia, con chẳng cần sự công nhận của người.

Thứ con muốn là sức mạnh đứng trên vạn vật.

Con mong người có thể cho con sức mạnh."

Cùng Kỳ nghe 2 tiếng gia gia của nó thì bừng tỉnh.

Nghe những lời mà Thao Thiết nói lão cũng đã nhận ra nếu trước đó có người thật sự cần lão thì chẳng đến bây giờ Nam Quyền mới xuất hiện mà tiếp nhận truyền thừa của lão.

Sau 1 hồi nữa suy nghĩ thì Cùng Kỳ cũng thấy được cái tham vọng của nó đủ để lão đặt niềm tin và nó cũng đặt niềm tin vào sức mạnh lão ban tặng.

Cuối cùng lão cũng cất tiếng:

"Được rồi, cháu ngoan của ta từ giờ con là người sở hữu của Nghịch Sát Tà Thể.

Nó sẽ giúp con có sức bền nghịch thiên, khả năng chặn 1 phần sát thương cũng như là phản lại nó về phía đối thủ nhưng con phải chịu cơn đau gấp đôi con có chắc mình muốn nhận sức mạnh này không?"

Nam Quyền cũng cung kính đáp:

"Con xin tiếp nhận truyền thừa của người."

Cùng Kỳ chấp nhận và ý thức của Nam Quyền cũng trở về với thực tại.

Nam Hậu thấy nó tỉnh dậy thì bảo:

"Có lẽ đã thành công rồi nhỉ?

Về tàu thôi."

Sau khi về tàu thì Nam Hậu cũng hỏi Nam Quyền về Nghịch Sát Tà Thể nó cũng tóm tắt gọn công dụng rồi 2 thầy trò cũng nghỉ ngơi để hôm sau tiếp tục hành trình nghịch thiên.
 
Back
Top Bottom