Ngôn Tình Nghịch Thiên Chi Nữ Kiều Ngạo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nghịch Thiên Chi Nữ Kiều Ngạo
Chương 299


Trên mặt thạch động có điêu khắc vô số vân mây sóng nước xinh đẹp kỳ bí, cùng một vài hình ảnh của linh thú quý hiếm, bên cạnh cũng có khắc chữ ghi tên loài linh thú đó gọi là gì, nhưng toàn bộ đều là chữ cổ kì lạ mà nàng chưa từng nhìn thấy bao giờ.

Hàn Băng cẩn thận đánh giá xung quanh một vòng rồi chậm chạp bước tới, vừa đi vừa cẩn thận cảnh giác vừa nhìn ngắm nội dung trên vách thạch động.

Đi đến cuối đường, Hàn Băng không thể bước tiếp được nữa, phía trước nàng tựa như có một màng kính trong suốt ngăn lại, dù có dùng lực mạnh đến cỡ nào đi nữa cũng không thể phá vỡ để bước qua.

Lại đi lòng vòng trong pháp trận vây khốn gần nửa canh giờ, Hàn Băng cuối cùng cũng nhìn ra được quy luật phá giải trận pháp cùng cách thức thoát ra bên ngoài.

Những hình ảnh cùng họa tiết xinh đẹp trên vách động đều tương ứng với một ô gạch dưới chân, Hàn Băng dựa theo ẩn ý trên tường từng bước từng bước dẫm lên ô gạch dưới mặt đất, cuối cùng khi bước chân đến phía trước màng kính trong suốt chắn đường kia, đưa tay lên khẽ chạm vào, vậy mà lại có thể xuyên qua được.

Thành công rồi.

Hàn Băng thở phào nhẹ nhõm trực tiếp bước tới, đi qua trận pháp vây khốn.

Ngay khi nàng biến mất, trong trận pháp đột ngột xuất hiện thêm ba người lạ mặt là thí sinh tham gia Đại hội đấu kiếm.

Ba người nhìn nhau cảnh giác, bọn họ phá giải được trận pháp thứ nhất xong đột nhiên xuất hiện ở nơi này, mặc dù biết đối phương cũng giống mình, đều là người tham gia thi đấu nhưng trong quy tắc không nói không được giết đối thủ nên trên mặt ai cũng hiện lên sự phòng bị, cơ bắp ẩn giấu dưới lớp y phục căng chặt để có thể phản công bất cứ lúc nào.

Trong khi ba người yên lặng giằng co, lại có thêm năm người nữa xuất hiện, thế cục yên tĩnh bị phá vỡ, mọi người vừa cảnh giác vừa tìm hiểu xung quanh tìm cách rời khỏi nơi này.

Bên phía Tư Đồ Vũ Thiên, ngay khi hắn giải mã đến bước cuối cùng thì đột nhiên, từ phía sau truyền đến một luồng sát khí đặc quánh khiến người khó thở, kèm theo đó chính là mùi máu tươi tanh tưởi tràn ngập trong không khí.

Hơi quay đầu lại nhìn, Tư Đồ Vũ Thiên thấy một nam nhân cả người chảy đầy máu đỏ nhỏ giọt theo từng bước chân, mũi kiếm trên tay đối phương ngược lại vẫn bóng loáng sạch sẽ.

Hai người im lặng giằng co một hồi, huyết nam tử đột nhiên giơ kiếm lao đến tấn công, Tư Đồ Vũ Thiên không chút hoảng loạn đưa hắc kiếm lên chặn lại, hắn khinh thường đến ngay cả vỏ cũng không rút ra, cứ vậy mà giao thủ với đối phương hơn mười chiêu.

Huyết nam tử không ngờ nam nhân trước mặt lại mạnh mẽ đến như vậy, gã cắn chặt răng càng thêm ra sức tấn công, từng chiêu thức đều muốn đoạt mạng đối thủ, dồn ép khiến người hít thở không thông, cực kỳ khó khăn.

Tư Đồ Vũ Thiên chân không rời khỏi vị trí, ngay khi nhìn thấy sơ hở của gã liền tung ra một chưởng phong, đánh bay huyết nam nhân, khiến cả người gã đập mạnh lên vách hang động.
Trận pháp vây khốn này là trận pháp thứ ba Tư Đồ Vũ Thiên gặp được, hai lần trước đều không nhìn thấy ai khác nên cứ tưởng mỗi người đều sẽ đơn độc tự mình giải quyết, lại không ngờ là do những người khác chưa cả đi qua được pháp trận đầu tiên, bị làm cho luẩn quẩn mãi ở một chỗ.

Lười nhìn huyết nam tử còn sống hay đã chết, Tư Đồ Vũ Thiên trực tiếp bước qua màn ngăn vô hình, tiến vào pháp trận thứ tư.

Bắt đầu từ pháp trận thứ ba ở mỗi hang động sẽ là một pháp trận khác nhau không hề trùng lặp.

Tư Đồ Vũ Thiên nhìn thấy khắp nơi trong hang đều là vàng bạc châu báu kim sa lấp lánh tràn đây mê hoặc, ngay cả bảo kiếm họa cổ cũng được treo gọn trên vách thạch động, chỉ cần mang một kiện ra ngoài cũng đủ để sống cả mười đời không hết bạc.

Mỗ nam nhân lướt mắt nhìn qua một lượt những thứ này, bước chân một chút cũng không dừng lại, trực tiếp bước tới cánh cửa cách đó không xa.

...............!
Hàn Băng sau khi bước vào trận pháp thứ ba liền nhìn thấy cảnh tượng một phòng đứng đầy các loại mỹ nam tử, có xinh đẹp kiều mị, có tuấn khí nghiêm nghị, có ôn hòa ấm áp...!tất cả bọn họ đều đang nhìn chằm chằm vào nàng, trong mắt hiện lên tình yêu thương cuồng nhiệt.

"Chủ nhân, cuối cùng tiểu nô cũng chờ được ngài rồi! Tiểu nô nhớ chủ nhân muốn chết!!" Nam tử đẹp tựa hồ ly nháy mắt với Hàn Băng rồi nhanh chân tiến lên, giọng nói trong trẻo pha lẫn một chút hờn giận.

"Sao chủ nhân lại rời đi lâu như vậy chứ? Chủ nhân không còn thương tiểu nô nữa sao?"
"Chủ nhân, người ta cũng nhớ ngài." Nam tử ôn hòa ngại ngùng tiến đến, mặc dù có chút xấu hổ nhưng vẫn cứng rắn muốn nói ra lời trong lòng.

Đám mỹ nam tiến lên vây lấy Hàn Băng ở giữa, ngươi một câu ta một lời bên tai nàng thủ thỉ tâm tình bày tỏ, nếu là nữ tử khác thì có lẽ đã đắm chìm bên trong những ảo ảnh ngọt ngào hào nhoáng này rồi.

Chỉ tiếc là đối với Hàn Băng, nam nhân mà nàng có thể chấp nhận chỉ có Tư Đồ Vũ Thiên, ngoài hắn ra thì bất cứ ai cũng không được.

Không chút do dự, Hàn Băng rút kiếm ra chém tới những mỹ nam tử đang ồn ào đó, tiếng hét hoảng hốt không thể tin của bọn họ vang lên, sau đó thân thể đám người dần trở lên trong suốt rồi biến mất hoàn toàn.

Thu kiếm lại vào trong vỏ, Hàn Băng lạnh nhạt liếc nhìn hang động được bày trí như một căn phòng xa hoa, không chút bận tâm mà tiến về phía trước, đẩy ra cánh cửa dẫn đến ảo cảnh tiếp theo.

...............!
Tô Quân và bốn sư đệ theo một đường lối khác đi đến nơi tập trung chờ đợi.

"Tô sư huynh, lần này chúng ta phải đợi bao lâu đây?" Một sư đệ cảm thấy buồn chán liền mở lời khơi đề tài.

"Tùy tâm cảnh của từng người." Tô Quân không trực tiếp trả lời sư đệ mà nói sang một vấn đề khác.

"Mọi lần chúng ta đều phải chờ đến tận ba ngày mới thấy người đầu tiên, đệ đoán lần này sớm nhất cũng là đêm muộn của ngày thứ hai." Sư đệ cũng không vì Tô Quân không trả lời mà nhụt trí, vui vẻ tụ với ba người còn lại.

"Các sư huynh, chúng ta đánh cược đi! Đệ cược mười nguyên thạch."
"Được, vậy ta cược hai mươi nguyên thạch rằng đêm ngày đầu tiên sẽ có người thoát ra." Một đệ tử bạch y vui vẻ đồng ý.

"Ta cược ngày thứ ba mới có người ra! Mười năm nguyên thạch."
"Sau đêm nay sẽ có người ra, hai mươi nguyên thạch."
Trong tiếng ồn ào đặt cược của mấy người, Tô Quân điềm tĩnh ôn hòa lắc đầu bất lực, chọn một vị trí sạch sẽ ngồi xuống chờ đợi.

Ở đại lục này không có linh khí nên không thể tu luyện, nếu không một người cuồng tu luyện như Tô Quân sẽ nhắm mắt tĩnh tâm lĩnh hội nhật nguyệt hấp thu tinh hoa ngay lập tức.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, từ khi thử thách bắt đầu đã trôi qua được năm canh giờ, bởi vì đang ở bên trong hang động nên không cảm nhận được ánh nắng ấm áp ở bên ngoài.

Trong không gian rộng lớn yên tĩnh ngoài trừ tiếng nước suối chảy róc rách thì chỉ còn lại tiếng hít thở nhè nhẹ của năm người, ngay khi tâm trí bọn họ thoải mái thả lỏng thì từ phía hang động bỗng vang lên tiếng bước chân trầm ổn nhẹ nhàng.

Một nam nhân cả người bạch y thêu hình hạc tiên đậu trên cành trúc, mặt đeo mặt nạ ngọc từ tốn bước ra khỏi hang động số hai.

Tư Đồ Vũ Thiên cả người tràn ngập băng lãnh bước tới, ánh mắt quét qua một lượt mọi người ở đây, không nhìn thấy thân ảnh của Hàn Băng có hơi nhíu mày, ngay sau đó cũng không nói gì, nhấc chân tiến đến trước cửa hang số ba đứng lặng người.

Tô Quân nhìn khí thế toát ra từ trên người nam nhân thần bí, trong lòng chấn động không thôi.

Từ trực giác mách bảo y, nam nhân này cực kỳ nguy hiểm, cần phải tránh xa hắn càng xa càng tốt.

Nhưng dưới thân phận của người dẫn dắt, Tô Quân vẫn chậm rãi đứng lên mở lời.

"Chúc mừng đại hiệp đã vượt qua thử thách thứ hai, thẻ trúc của ngươi đây."
Tư Đồ Vũ Thiên không thèm quay đầu liếc nhìn đối phương, hắn nhẹ nhàng giơ tay lên chụp lấy thẻ trúc đang bay đến, chuẩn xác không một chút sai lệch mà nắm thẻ trúc vào lòng bàn tay.

Thẻ trúc lần này không phải là màu tím như lần trước, thẻ trúc lần này là màu đỏ bắt mắt tươi tắn rất xinh đẹp, chi tiết hoa văn trên mặt thẻ cũng tỉ mỉ hơn không ít, hai bên viền thẻ còn điêu khắc long phượng tranh hạt châu vô cùng sống động.

Hờ hững nhét thẻ trúc vào tay áo, Tư Đồ Vũ Thiên giống như một tượng đá đứng yên trước cửa hang.

.
 
Nghịch Thiên Chi Nữ Kiều Ngạo
Chương 300: Toại Lạc Ngư


Hờ hững nhét thẻ trúc vào tay áo, Tư Đồ Vũ Thiên giống như một tượng đá đứng yên trước cửa hang.

Bốn sư đệ nhìn nhau, ánh mắt hiện lên sự bất ngờ cùng tò mò, nhỏ giọng thì thầm.

"Xem ra lần này chúng ta đều cược sai rồi a!"
"Lần đầu tiên ta thấy có người thoát khỏi trận pháp huyễn cảnh nhanh như vậy đấy! Người mạnh nhất trước đây cũng phải vào đầu ngày thứ hai mới thoát ra được, mà lúc đó y còn khá tàn tạ, nào được như tên này, vẫn lành lặn không chút thương tổn."
"Một tiểu thế giới nhỏ xíu như vậy mà lại có được kẻ mạnh thế này, tương lai chắc chắn sẽ tạo lên chấn động lớn cho mà xem!"
"Nhìn từ khí thế hắn ta toát ra, hẳn là một người cầm quyền khá cao, sao lại từ bỏ quyền thế được nhỉ?"
"Hình như hắn ta đi với nương tử thì phải.

Hắn ta thường xuyên kè kè bên cạnh một tiểu cô nương thần bí, ta còn từng thấy bọn họ nắm tay nhau đi đường."
"Ngươi cũng tinh mắt đấy! Có phải là để ý đến nương tử nhà người ta rồi không?"
"Không hề! Là do khí tràng của hai phu thê bọn họ quá mạnh mẽ nên ta mới chú ý một chút thôi..."
Tư Đồ Vũ Thiên bỏ mặc ngoài tai những lời thủ thỉ tâm tình của mấy người kia, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cửa hang động, sợ bản thân bỏ lỡ thời gian gặp được người thương sớm nhất.

Trong huyễn cảnh thời gian trôi qua rất lâu, hắn cứ ngỡ như bản thân đã mấy năm thậm chí mấy chục năm rồi chưa gặp được nàng, hiện tại hắn rất rất nhớ nàng!

Trận pháp huyễn cảnh liên lục biến ảo, từ trong tâm trí con người mà tạo ra những ảo cảnh chân thật nhất, thậm chí, huyễn cảnh còn trực tiếp lấy quá khứ trong trí nhớ ra để thử thách, tái tạo lại nỗi sợ hãi cùng tham vọng của người trong trận pháp, khiến người ta không phân biệt nổi đâu là thật, đâu là ảo cảnh.

Hàn Băng thở dài một hơi bước qua cánh cửa sắt hiện đại, sau lưng chính là cơ thể của Tiêu Lý cùng Hà Phương nằm trên mặt đất, máu đỏ lênh láng bốc lên mùi tanh tưởi khó ngửi.

Ánh đỏ ngập trời, biệt thự bốc cháy cuồn cuộn không dứt chôn vùi đi thân thể của hai kẻ phản bội đáng khinh.

Quá khứ đã qua, khi Hàn Băng một lần nữa trải qua màn kịch giả tạo của hai người kia, nàng đã không còn bất cứ cảm xúc phẫn hận đau lòng nào nữa, bởi vì nàng biết, phía trước có một nam nhân vừa bá đạo lại vừa cố chấp đang chờ đợi nàng.

Khung cảnh phía trước mờ đi, chớp mắt vài cái, toàn hộ ánh lửa cùng đường lớn đều biến mất.

Trước mắt nàng chính là một hang động tự nhiên rất đỗi bình thường, không xa là lối ra dẫn đến suối nước, nơi kết thúc thử thách lần này.

Trong ánh sáng mơ hồ, Hàn Băng nhìn thấy một cái bóng đen khá cao đứng ở giữa cửa hang động, dù chưa kịp nhìn rõ là ai nhưng trái tim lại đột ngột đập nhanh hơn báo hiệu cho nàng biết, đó chính là nam nhân của nàng, hắn đang đợi nàng đi đến.

Bước chân không khỏi có phần tăng tốc, ngay khi Hàn Băng bước chân ra khỏi hang động, bên eo bỗng nhiên bị một lực kéo tới, sau đó, cả người nàng rơi vào một cái ôm vô cùng ấm áp vững chắc.

"Nương tử đã ra rồi, vi phu rất nhớ nàng." Tư Đồ Vũ Thiên ôm chặt tiểu mỹ nhân vào trong lòng thấp giọng thì thầm bên tai nàng.
Đưa tay ôm lại đối phương, Hàn Băng nghiêng đầu áp tai vào ngực hắn, bàn tay sau lưng khẽ vỗ về.

"Ta đến rồi, Vũ Thiên, ta cũng nhớ huynh."
Bàn tay bên eo Hàn Băng sau câu nói của nàng bất giác siết chặt lại, tựa như muốn khảm nàng vào cơ thể hắn không bao giờ chia lìa.

"Được rồi, chúng ta tìm chỗ nghỉ ngơi thôi." Nắm tay mỗ nam nhân để hắn tách ra, Hàn Băng nhìn lướt qua một lượt nơi này, tìm lấy một chỗ sạch sẽ.

Tô Quân bình tĩnh nhìn hai người tình chàng ý thiếp mặn nồng, thấy hai người tách ra mới đứng lên đưa tới một thẻ trúc.

Hàn Băng gật đầu nhận lấy nói tiếng đa tạ xong cũng không nhìn y thêm lần nào.

Sau khi ngồi xuống, Hàn Băng tránh đi ánh mắt của năm người còn lại, nhẹ nhàng đưa cho Tư Đồ Vũ Thiên một viên Tích Cốc đan.

Mỗ nam nhân không chút do dự hay nghi ngờ, làm một động tác giả rồi uống vào.

Hành động nhỏ của hai người không khiến ai chú ý, sau khi nuốt Tích Cốc đan xuống, cảm giác đói khát một ngày không ăn gì dần biến mất.

Hàn Băng dựa đầu vào vai hắn, hai tay nhàn rỗi đùa nghịch đầu ngón tay của Tư Đồ Vũ Thiên như một món đồ vô cùng thú vị.

Mỗ nam nhân cưng chiều người thương, không những không rút tay lại mà còn phối hợp dung túng nàng đùa nghịch.

Thời gian thấm thoát trôi qua, đến chiều muộn ngày thứ hai, một nam tử xuất hiện trước cửa hang thứ nhất.

Cả người nam tử bẩn thỉu, trên người cũng có không ít vết thương nông sâu đang chảy máu, so với trạng thái của Hàn Băng cùng Tư Đồ Vũ Thiên thì đúng là thảm không lỡ nhìn.

Tô Quân đưa cho đối phương thẻ trúc của vòng này, nam tử nhận lấy sau liền ngồi trong góc hang dựa lưng vào tường đá nghỉ ngơi.

Từ sáng ngày thứ ba, cứ khoảng một canh giờ lại có một người bước ra khỏi trận pháp, cho đến ngày thứ năm, tổng số người vượt qua thử thách chưa tới bốn mươi người.

Giờ Tý của ngày thứ sáu, năm sư huynh đệ Tô Quân đồng loạt tiến vào bên trong năm hang động, lần lượt cứu ra những người còn sống, nhưng những người này đều bị phán xét là thất bại, không thể đi tiếp vào thử thách cuối cùng.

Tô Quân lấy ra một cái còi ngọc, hướng lên trên trời thổi một hơi dài, từ trên đỉnh hang động truyền đến một loạt âm thanh di chuyển sột soạt, một khắc sau, hơn mười Chỉ Thạch linh thú bò đến.

Chỉ Thạch linh thú có hình dáng giống như một con kỳ nhông nhưng ít gai trên sống lưng hơn, bốn chi thon dài móng vuốt sắc bén, màu da xám xịt tựa như đá cuội trong thạch động, nếu không di chuyển chỉ sợ khó mà nhận ra nó là vật sống.

Tô Quân chỉ huy bốn sư đệ đem hơn ba mươi người bị thương đặt lên lưng của Chỉ Thạch linh thú, sau đó bốn vị sư đệ liền điều khiển linh thú rời đi, đưa những người không vượt qua thử thách ra ngoài, để bọn họ trị thương rồi ngồi Hoạt Nha trở về lục địa.

Sau khi bóng dáng của linh thú tọa kỵ khuất dạng, Tô Quân nhìn một lượt ba mươi tám người đang nghỉ ngơi trong động, bước đến gần suối nước duy nhất bên trong động.

Y đưa tay xuống mặt nước, nhắm mắt tịnh tâm, kêu gọi linh thú di chuyển của lần này.

Không lâu sau, ở con suối mà mọi người thường xuyên bắt cá lên ăn chống đói đột nhiên nổi lên một đầu cá khổng lồ.

"Các vị đại hiệp, bây giờ chúng ta sẽ di chuyển đến nơi diễn ra thử thách cuối cùng.

Đây là Toại Lạc Ngư, mọi người hãy bước vào trong miệng nó." Tô Quân dõng dạc cất lời, tiếng nói của y vang vọng khắp cả thạch động.

"Bước...! bước vào bên trong miệng nó? Vậy lỡ nó nuốt bọn ta xuống thì sao?" Một nữ tử nhìn miệng cá tối om đen xì mà ghê tởm, liên tục lắc đầu.

"Không, bản nữ hiệp không đi!"
"Đúng đấy, lỡ nó nuốt chúng ta xuống bụng thì sao, lúc đó là thành dưỡng chất cho chúng nuôi cơ thể à?!"
"Ngươi đây là muốn hãm hại bọn ta đúng không?"
"Vậy ra đây mới là bộ mặt thật của cái gọi là Đại Hội Đấu Kiếm đúng không? Thật quá đáng!!"
Mỗi người một lời liên tục chất vấn Tô Quân, thậm chí có người còn rút vũ khí ra muốn tấn công Toại Lạc Ngư.

Hàn Băng từng đọc trong một cuốn bảo điển về linh thú, cũng từng lướt qua thông tin của loài linh ngư này, bởi vì cấu tạo của nó vô cùng thú vị nên nàng nhớ rất kỹ.

Bây giờ gặp được ngoài đời thật liền không chút do dự mà kéo Tư Đồ Vũ Thiên đi về hướng Tô Quân, lướt qua người y nhảy thẳng vào miệng linh thú.

Không giống như mọi người nghĩ, bên trong miệng của Toại Lạc Ngư không hề tanh hôi hay tối om đáng sợ hoặc dơ bẩn nhớp nháp toàn chất nhầy.

Bên trong Toại Lạc Ngư hoàn toàn khô ráo thoáng khí, v*ch th*t mềm mại tỏa ra ánh sáng lấp lánh tựa sao trời, mặc dù không sáng chói nhưng đủ để nhìn rõ đường đi bên trong bụng cá.

Càng đi vào sâu, vách tường càng thêm rộng mở, cuối cùng đi đến một nơi cực kỳ rộng rãi có thể chứa đựng hàng trăm người.

Nơi này giống như một đại sảnh nghị sự rộng lớn, có bàn ghế để ngồi nghỉ ngơi, thậm chí còn có cả cửa sổ để quan sát ra bên ngoài.

Hàn Băng tiến đến đẩy một cánh cửa sổ ra, đập vào mắt nàng là một màu đen xám tối thui không thấy năm ngón, sờ thử lên, cảm xúc như sờ vào một lớp bong bóng mềm mịn, chính nó đã ngăn không cho nước biển chảy vào trong.

"Toại Lạc Ngư linh thú là một loài cá ôn hòa nhất trên lục địa, nó không ăn thịt cũng không ăn thực vật, làn da bên ngoài của nó có thể tự động hấp thụ dinh dưỡng có trong nước để nuôi cơ thể." Hàn Băng kéo Tư Đồ Vũ Thiên chọn lấy một bộ bàn ghế rồi ngồi xuống.

.
 
Nghịch Thiên Chi Nữ Kiều Ngạo
Chương 301


Hàn Băng kéo Tư Đồ Vũ Thiên chọn lấy một bộ bàn ghế rồi ngồi xuống, chậm rãi nói cho hắn nghe hiểu biết của nàng về loại linh thú này.

"Hình thể của Toại Lạc Ngư rất lớn, có thể nuốt trọn hai chiếc thuyền rồng chuyên dụng của đế vương.

Bên trong cơ thể của nó trống rỗng khô ráo nên được chọn làm tọa kỵ di chuyển dưới nước, mặc dù tốc độ không nhanh nhưng vô cùng an toàn, bởi vì hình thể của nó quá lớn nên không có linh ngư nào dám tấn công, một phần khác là do thịt của nó cũng không ngon lắm, ăn vào không khác gì ăn đất nên hầu hết các loại linh thú dưới nước khi gặp Toại Lạc Ngư đều sẽ coi như không nhìn thấy." (ý là nó bị chê á, kkkkk).

"Băng Nhi thật uyên bác." Mỗ nam nhân ôm eo nàng khen ngợi, nhân lúc ở đây chưa có người nào liền trắng trợn hôn lên môi mỹ nhân.

Hàn Băng ngại ngùng một hồi, chậm rãi đón nhận sự xâm chiếm của đối phương, e dè đáp lại sự nhiệt tình của hắn.

Chẳng biết qua bao lâu, đến khi bên tai vang lên tiếng bước chân, mỗ nam nhân mới miễn cưỡng thỏa mãn mà tách rời khỏi môi nàng.

Hàn Băng đỏ chín mặt, xấu hổ vùi đầu vào ngực Tư Đồ Vũ Thiên không muốn ngẩng mặt lên.

Mỗ phúc hắc khẽ cười vài tiếng, lồng ngực chấn động một hồi khiến ai kia đang thẹn thùng hóa thành giận dữ, không chút nể tình mà nhéo hắn một cái thật mạnh.

Kẻ bước vào là một hán tử khá cao, nhìn thấy hai người ngồi trên ghế có hơi trầm ngâm đánh giá xong liền chọn lấy một vị trí mà ngồi xuống, tiếp sau đó cũng lần lượt có những người khác tiến vào, chỉ thoáng chốc khoang bụng Toại Lạc Ngư đã có gần bốn mươi người ngồi tách lẻ nhau ra.

Đi được đến vòng này, số đoàn đội đi chung với nhau thật sự là còn rất ít, đội nhiều nhất cũng chỉ có ba bốn người, còn đội đơn lẻ thì đếm trên đầu ngón tay cũng không hết.
Tô Quân tiến vào cuối cùng, nhìn thấy mọi người đã an vị trên ghế liền tiến ra phía đầu cá, mang lên hai rổ màn thầu.

"Chuyến đi này sẽ kéo dài ba ngày ba đêm, bởi vì yếu tố đặc biệt, mọi người không thể tự tìm kiếm lương thực nên trong ba ngày này, bữa ăn của mọi người sẽ do tại hạ đảm nhiệm, bất quá cũng chỉ có màn thầu trắng và lương khô thôi, muốn thịt gà cá gỡ thì tại hạ không có đâu."
Mọi người nghe xong bèn lục tục đứng dậy tiến lên nhận lấy màn thầu trắng, Tư Đồ Vũ Thiên cũng đi tới lấy bốn cái, theo khẩu phần ăn là mỗi người hai cái rồi đem về đưa cho Hàn Băng.

Sau khi xác nhận trong bánh không hạ gì đó kỳ lạ, Hàn Băng liền gật đầu ra hiệu cho hắn ăn.

Mặc dù không cảm thấy đói bụng bởi vì sau khi nuốt Tích Cốc đan có thể không cần ăn uống hai tuần, nhưng vì tất cả mọi người đều đang ăn ngấu nghiến, nếu nàng nhịn thì lại khác biệt quá nên Hàn Băng nhai nuốt một cái bánh màn thầu, còn lại một cái thì đưa cho mỗ nam nhân ăn nốt.
Ngày thứ hai khi di chuyển, Hàn Băng thử mở cửa sổ trên bụng Toại Lạc Ngư ra nhìn, cảnh tượng bên ngoài đã hoàn toàn thay đổi.

Không còn là màu nước đen thui không nhìn thấy năm ngón nữa, hiện tại làn nước đã chuyển thành xanh dương đậm, vô số các loại sinh vật biển nhỏ xíu bơi lội theo linh ngư, còn có các loại san hô cùng tảo biển nhảy múa theo di động của làn nước.

"Thật đáng ngạc nhiên." Hàn Băng nhìn cảnh đại dương bên ngoài khẽ cảm thán.
Tư Đồ Vũ Thiên nhìn cảnh tượng bên ngoài cũng có chút ngạc nhiên, sau đó liền cùng Hàn Băng ngắm nhìn khung cảnh hùng vĩ ngoài cửa sổ, lâu lâu lại ở bên tai nàng thì thầm vài câu, nghe nàng giải thích đó là thứ gì, kia là thứ gì.
Nhìn thấy hai người nhìn ngó bên ngoài suốt thời gian dài, một vài người cũng tò mò theo sau mở cửa sổ ra nhìn, sau đó liền kinh ngạc cảm thán khung cảnh xinh đẹp kỳ bí dưới đáy đại dương, cả khoang bụng nhanh chóng sôi trào.
"Lần đầu tiên trong cuộc đời của ta nhìn thấy cảnh tượng tuyệt vời đến như vậy!"
"Thì ra sâu bên dưới lòng đại dương là thế này! Không thể tin nổi rằng có một ngày ta được tận mắt nhìn thấy cảnh đáy biển."
"Kia là loài cá gì? Thật lạ mắt, ta chưa nhìn thấy loài cá đó bao giờ! Con cá đó có ăn được không nhỉ, nhìn rất ngon miệng." Một hán tử có vẻ như đã chán ngấy lương khô cùng màn thầu lên tiếng.

"Rặng san hô tím quý hiếm kìa! Nếu đem đi bán chắc chắn không dưới hai trăm lượng vàng!"
"Kia là Ô Giảo Long linh thú đúng không?! Nhìn thật sự rất giống long trong truyền thuyết a!"
"Đúng là Ô Giảo Long, nhưng không bắt được nó đâu.

Loài linh thú này vừa nhanh vừa hung dữ, chạm vào một cái là bị tê giật cháy đen thui ngay, nghe nói nó là con trai của ông trời đấy, cả người lúc nào cũng được bao bọc bởi sấm sét đáng sợ."
Hàn Băng nghe thấy những lời đàm luận của mọi người khẽ liếc mắt qua nhìn một cái.

Thứ gọi là Ô Giảo Long thật ra là một loài lươn điện biến dị, thân thể khổng lồ màu sắc nhạt nhẽo, các đường vây trên cơ thể dài và mềm mịn hơn, nhìn sơ qua một chút thì quả thật rất giống loài rồng trong truyền thuyết, chỉ là nó không có tứ chi.

Cuối cùng, sau khi ở trong bụng Toại Lạc Ngư liên tiếp ba ngày ba đêm, đến sáng ngày thứ tư, bọn họ đã đến nơi.

Đặt chân lên đất liền, cảm giác thân thuộc bỗng truyền đến, vô số tiếng than thở vang lên, sau đó mới chậm rãi quan sát đích đến lần này.

Vẫn là một hòn đảo biệt lập tách rời so với đại lục, hòn đảo này không có sâm lâm rộng lớn, không có con người đi qua đi lại, không có tiếng chim kêu dế gáy, chỉ có các sàn đấu mọc lên san sát nhau, yên lặng tĩnh mịch đến đáng sợ.

Từ xa, năm đệ tử bạch y đưa người thi thất bại ở thử thách đầu tiên tiến đến gật đầu chào hỏi với Tô Quân, lại âm thầm quan sát những người đi được đến trận chiến cuối cùng này.

Ba mươi tám người, một con số vô cùng ít ỏi, đặc biệt ít nhất từ trước đến giờ, không biết có bao nhiêu người có thể vượt qua được.

Tô Quân dẫn bọn họ tiến vào một quảng trường khá rộng lớn, nơi này có xây dựng một hàng dài các tửu lâu đơn giản.

"Mỗi người một phòng nghỉ ngơi, sáng mai tập trung tại đây để nghe quy định của thử thách cuối cùng.

Thức ăn đều có trong bếp, vẫn là màn thầu cùng lương khô, nếu ai không thích có thể ra bờ biển bắt một ít cá làm thức ăn."
Sau khi nói thêm vài ba lời nhắc nhở nữa, Tô Quân xoay người rời đi với năm sư huynh đệ còn lại.

Hàn Băng và Tư Đồ Vũ Thiên cùng nhau sóng vai đi dạo xung quanh một hồi, sau đó mới chọn ra một tửu lâu nhìn mộc mạc đơn giản nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ, chọn một gian phòng vào ở.

Mỗ nam nhân vào bếp kiểm tra, thấy những thứ như củi, dầu, gạo, muối đều có đủ liền vén cao tay áo nhóm lửa, nấu một nồi nước ấm cho người thương tắm rửa.

Ở chung với Hàn Băng một thời gian dài như vậy, hắn cũng biết được một số thói quen tính cách của nàng, cũng biết được nàng có chút khiết phích nhẹ.

Đến khi Tư Đồ Vũ Thiên mang nước nóng lên hòa đầy một dục bồn Hàn Băng vẫn có chút kinh ngạc, trái tim ấm áp ngọt ngào dường như muốn nổ tung lên.

"Nàng tắm rửa một chút đi, ta đi bắt vài con cá để ăn bữa trưa và tối nay."
"Đi nhanh về nhanh, chú ý an toàn." Mặc dù biết nam nhân cực kỳ mạnh mẽ nhưng nàng vẫn không kiềm lòng được mà nhắc nhở.

"Được, ta sẽ sớm trở lại."
Đợi Tư Đồ Vũ Thiên đi rồi, Hàn Băng mới đóng chặt cửa lại tháo mặt nạ bạc xuống, tiến vào thùng nước ngâm người.

Từ lúc bắt đầu thử thách đến bây giờ nàng mới được tắm rửa một lần, cảm giác bức bối khó chịu trên người cũng theo làn nước ấm áp dần biến mất.
Tinh dầu được hòa lẫn trong nước tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ, tinh hoa cũng theo lỗ chân lông của Hàn Băng mà tiến vào trong cơ thể nàng.

Khi Tư Đồ Vũ Thiên trở về, không ngờ lại nhìn thấy nam nhân huyền y đeo mặt nạ quỷ đang từ ngoài cửa lớn tửu lâu đi vào.

Hắn còn nhớ rõ nam tử này, là gã nam nhân mà Băng Nhi nhìn rất lâu đến nỗi hắn nhắc mới thu lại tầm mắt.

Nam tử mặt nạ quỷ đối diện với ánh nhìn lạnh lẽo của Tư Đồ Vũ Thiên không chút sợ hãi, chậm rãi bước vào bên trong, chọn lấy một căn phòng nhỏ ở gần cuối hành lang.

Hàn Băng tắm xong vẫn mặc lại bộ đồ cũ đi ra, thấy mỗ phúc hắc nhà nàng đang loay hoay ở trong bếp thịt cá thì bước tới.

"Băng Nhi tắm xong rồi sao? Có thấy thoải mái dễ chịu hơn chút nào không?" Cảm nhận được khí tức nhè nhẹ của người thương, Tư Đồ Vũ Thiên không quay đầu lại mà hỏi.

"Rất tốt, ta rất thích.

Hay để ta nấu một nồi nước nóng cho huynh nhé?" Hàn Băng bước đến bên cạnh nhìn thao tác dao của hắn.

"Không cần, trước khi đi ta đã đặt rồi, có lẽ hiện tại nước đã sôi, để ta thịt mấy con cá này rồi Băng Nhi nấu cơm cho vi phu ăn là được."
"Được, huynh muốn ăn món gì?"
 
Nghịch Thiên Chi Nữ Kiều Ngạo
Chương 302: Thử Thách Lôi Đài


"Được, huynh muốn ăn món gì?" Hàn Băng thật sự không thể không rung động với sự chu đáo tỉ mỉ này của đối phương.

"Cá kho và cá chiên nhé?"
"Chỉ cần là Băng Nhi nấu, món gì vi phu cũng sẽ ăn."
Rửa sạch cá bằng nước, mỗ phúc hắc để chúng vào một cái rổ tre, sau đó dưới sự thúc giục của mỹ nhân đành phải rời đi.

Hàn Băng nhìn một lượt các gia vị có trong bếp, ngoài muối cùng dầu ra thì chỉ có một ít tỏi và tiêu hạt.

Nàng bắt đầu sơ chế cá, nhân lúc không có ai lấy ra một hũ tương nhỏ trong trữ nạp giới trộn đều lên cá và ướp một chỗ, còn lấy thêm ít gừng, ớt và đường phèn.

Đợi đến khi Tư Đồ Vũ Thiên tắm xong, khắp nơi trong tửu lâu đã tràn ngập mùi thơm nồng của đồ ăn.

"Thật thơm quá, Băng Nhi đúng là một thiện trù tài giỏi." Tiến lên ôm eo người thương, nhân cơ hội Hàn Băng không phản ứng, hắn liền cúi xuống cắn nhẹ lên cổ nàng một cái.

"Đang ở bên ngoài, huynh nghiêm túc đứng đắn một chút đi." Hàn Băng cảm nhận sự tê ngứa ở cần cổ, nhẹ huých hắn một cái nhắc nhở.

l**m dấu đỏ hồng mà bản thân đã tạo ra, Tư Đồ Vũ Thiên cực kỳ thỏa mãn mà nghiêng đầu thơm lên má nàng một cái, sau đó mới bằng lòng đứng qua một bên.

Hàn Băng đang kiểm tra xem cá kho đã cạn nước chưa, thấy nồi cá vẫn còn gần non nửa nước liền đậy nắp nồi lại, thêm củi rồi chờ đợi.

Tư Đồ Vũ Thiên không muốn nàng cực khổ, đẩy nàng ra ghế ngồi đợi còn bản thân thì đứng cạnh bếp tự trông.

Một vài thí sinh khác ở cùng tửu lâu ngửi thấy mùi thơm đi đến, nhìn thấy nam nhân cao lớn đang đứng trông bếp thì có chút ngạc nhiên, sau vài lần đánh giá âm thầm bèn cầm lấy màn thầu trắng để trên một cái rổ được phủ một lớp vải mềm rồi rời đi.

Thật ra bọn họ rất muốn dày mặt ở lại ăn chung nhưng người ta không ngỏ lời mời, bọn họ cũng chẳng thể tiến lên cướp được.

Khí tràng mà nam nhân kia phát ra thật sự rất cường đại, bọn họ không dám chọc vào.

Chờ khoảng hai khắc, nước trong nồi cá kho cũng cạn gần hết, Tư Đồ Vũ Thiên vài ba bước đã dọn hết lên một mâm cơm nhỏ bưng đến chỗ nàng.

Trong thời gian chờ đợi Hàn Băng có thổi một ít cơm trắng nên hai người không cần ăn màn thầu.

Mỗ nam nhân ăn một miếng đồ ăn xong thì gắp đũa liên tục, còn cẩn thận gỡ bỏ xương cá rồi đặt vào bát nhỏ của nàng.

Mỗi người một bát rồi lại một bát, rất nhanh đống đồ ăn đã hết sạch, Hàn Băng muốn đứng lên cất dọn lại bị Tư Đồ Vũ Thiên ấn ngồi xuống, sau đó tự thân dọn dẹp hết tất cả mọi thứ.

Ăn no, mỗ nam nhân kéo tay Hàn Băng về phòng nằm ngủ một giấc, buổi chiều thì cùng nhau ra biển bắt cá, tiện tay còn bắt được không ít sò biển trốn dưới mấy tảng đá ngầm, thu hoạch phong phú dẫn đến bữa tối cũng đa dạng, mỗ nam nhân nào kia ăn càng thêm vui vẻ.

Thấy Tư Đồ Vũ Thiên không chê bai ghét bỏ đồ ăn mình nấu, Hàn Băng càng thêm có động lực, đặt ra dự định cho tương lai rằng mỗi ngày đều sẽ thay đổi một món mới cho hắn thưởng thức.

Ngày hôm sau, Tô Quân đúng giờ xuất hiện ở quảng trường, đợi mọi người tập hợp đông đủ liền giới thiệu quy tắc thử thách lần này.

"Các vị đại hiệp ở đây chắc đều đã biết thử thách cuối cùng này chính là đấu lôi đài.

Trước khi đấu lôi đài, thí sinh đều phải xác nhận cam kết sinh tử."
"Trên lôi đài có thể sử dụng bất cứ cách thức nào để chiến thắng, mọi người có thể sử dụng vũ khí của bản thân cũng có thể dùng vũ khí của lôi đài.

Có thể triệu hồi khế ước thú ra giúp đỡ, cũng có thể đơn đấu.

Nếu trong quá trình giao đấu có một bên chủ động nhận thua thì bên còn lại không được phép tấn công nữa."
"Số thứ tự trận đấu đều là ngẫu nhiên, người đấu đều là được bốc thăm bất ngờ.

Các số thứ tự đều ứng với số trên mặt thẻ trúc của các vị đại hiệp.

Thử thách sẽ dừng lại khi lựa chọn ra được một phần tư số người mạnh nhất, những người còn lại sẽ được chữa thương và nhận được một viên đan dược có tác dụng tăng cường sức mạnh cùng giải bách độc."
Phổ biến xong quy tắc đấu lôi đài, Tô Quân liền bay lên khán đài nhỏ ngay đó, bên cạnh là một hộp gỗ vuông kín đáo, y đưa tay vào trong lỗ hổng phía trên, lòng bàn tay đảo lộn đống giấy bên rồi bốc ra hai tờ giấy mỏng, chậm rãi mở ra.

"Trận đấu đầu tiên, mời vị đại hiệp có thẻ trúc ký hiệu mười bảy và đại hiệp có thẻ trúc ký hiệu ba mươi năm lên sàn đấu lôi đài." Giọng nói của Tô Quân dõng dạc lan ra khắp xung quanh không ai không nghe thấy.

Rất nhanh, hai nam nhân trong số người đang đứng phi thân nhảy lên lôi đài.

Số mười bảy là một nam tử cao ráo dung mạo bình thường không có gì đặc biệt, vũ khí là đoản đao đi theo bên người gã, y phục thuộc kiểu ngắn gọn để thuận tiện cho việc vận động.

Số ba mươi năm thân thể không được cao như đối thủ, cơ thể cũng gầy yếu hơn một chút, nhưng khuôn mặt ngược lại có chút dễ nhìn, trang phục ngay ngắn chỉnh tề, vũ khí là bội kiếm của chính bản thân.

Tô Quân nhìn sư đệ trên lôi đài một cái ra hiệu, vị sư đệ liền gật đầu rồi bước đến yêu cầu kiểm tra thẻ trúc, sau khi xác nhận đúng người liền dõng dạc nói.

"Đấu lôi đài không màng sinh tử, hai vị đại hiệp có thời gian là nửa khắc để cân nhắc có nên quyết chiến hay không.

Nếu đồng ý, xin mời rút vũ khí ra."
Vị sư đệ vừa dứt lời, hai người đồng loạt tước vũ khí ra khỏi vỏ, cầm chắc trong tay thể hiện quyết định của chính mình.

"Đã xác nhận cả hai thí sinh đều đồng ý quyết đấu.

Trận đấu lôi đài lần thứ nhất, bắt đầu."
Sư đệ bước lùi ra khỏi sàn đấu thông báo, ngay khi lời của y vừa dứt, hai người đứng trên lôi đài ngay lập tức lao vào đánh nhau.

Tiếng kim loại va chạm vang lên liên hồi, những chiêu thức mạnh mẽ tràn ngập uy lực cứ vậy mà được hai người phô bày ra, ai cũng không muốn bị tụt lại.

Hàn Băng nhìn kiếm pháp cùng đao pháp của hai người, cảm thấy một vài chiêu thức quá mức hoa mĩ thừa thãi, trong tiềm thức tự động bãi bỏ cùng sửa chữa thành một đòn tấn công khác tuyệt diệu uyên bác hơn.

"Băng Nhi có mệt không?" Tư Đồ Vũ Thiên liếc nhìn trận đấu một cái xong không thèm nhìn lại lần nữa.

"Không mệt." Mỹ nữ lắc đầu thành thật trả lời.

"Huynh mệt à?"
"Đồ ngốc này, nàng phải nói mệt." Mỗ nam nhân gõ nhẹ lên trán nàng một cái đầy sủng nịnh.

"???"
"Như vậy ta mới có cơ hội quang minh chính đại mà ôm nàng chứ."
"..." Hàn Băng không biết nên phản ứng ra sao, chỉ im lặng nắm tay hắn, suy nghĩ một hồi rồi mở lời.

"Bên ngoài không tiện, ta nắm tay huynh được không?"
Tư Đồ Vũ Thiên không trả lời, chỉ siết chặt lấy bàn tay nàng, nụ cười trên môi sâu hơn mấy phần.

Trên lôi đài, hai người đánh đến bất phân thắng bại, ngay đòn giao tranh cuối cùng, cả hai cùng bật người lui về sau, tách ra đứng ở đầu cuối lôi đài nhìn chằm chằm vào đối thủ.

Nam tử cao lớn thì thầm đọc chú ngữ triệu hồi linh thú khế ước, ánh mắt không rời khỏi người đối diện dù chỉ một chút.

Thiếu niên thấy đối thủ của bản thân bắt đầu triệu hồi linh thú liền ngay lập tức phát động tấn công, không để gã thành công gọi ra cứu viện.

Nam tử không thể không dừng lại việc triệu hồi, đoản đao đưa lên đỡ lấy đường kiếm chém xuống, sau đó liền không chút chần chừ mà vươn chân đạp tới.

Thiếu niên nghiêng người tránh đi, lưỡi kiếm và lưỡi đao chà xát tạo thành từng chùm lửa sáng chói, hai người lại một lần nữa lao vào tấn công đối thủ.

Những người đứng dưới quan sát trận đấu không nhịn được mà hồi hộp, nhìn thế trận bất phân thắng bại mà thầm lo lắng cho chính bản thân mình.

Tư Đồ Vũ Thiên nhìn hai nam nhân đánh nhau đến mồ hôi tuôn rơi như mưa, chỉ thoáng chốc đã biết được ai sẽ là người chiến thắng.

"Băng Nhi có hồi hộp không?" Mỗ phúc hắc muốn nhân cơ hội an ủi mỹ nhân để thực hiện một vài hành vi đen tối.

"Không có." Hàn Băng nhìn hắn trả lời.

"Dù có thua đi chăng nữa, ta vẫn có thể có hai lần cơ hội nữa để tham gia, dù sao ta cũng mới chỉ mười bảy tuổi."
"..." Từ đó suy ra có nghĩa là đối phương đang chê hắn già có đúng không?! "Ta chỉ hơn nàng mười tuổi mà thôi."
"Hả?" Tự dưng bị chuyển đổi đề tài, Hàn Băng có chút mờ mịt.

"Vi phu, chỉ hơn Băng Nhi mười tuổi thôi, không già." Tư Đồ Vũ Thiên nghiêm túc nhấn mạnh từng từ một.

"...! Ý của ta không phải chê huynh già." Hàn Băng ngộ ra, bất đắc dĩ bật cười trả lời hắn.

"Ý của ta là, nếu lần này thua, lần sau chúng ta lại đến tiếp.

Huynh đừng cậy mạnh, gặp nguy hiểm thì phải tránh đi hoặc rút lui, tính mạng mới là trên hết."
"Nàng cũng vậy." Nghe được mỹ nhân vì mình mà căn dặn đủ thứ, mỗ nam nhân cực kỳ vui vẻ mà hưởng thụ, cũng không quên nhắc nhở nàng.

"Được, ta sẽ không ham chiến, nếu không đánh thắng được sẽ lập tức chủ động nhận thua."
 
Back
Top Bottom