Ngôn Tình Nghịch Tập Trọng Sinh Để Em Chủ Động!!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nghịch Tập Trọng Sinh Để Em Chủ Động!!!
Chương 40: 40: Cần Sự Giúp Đỡ Chồng Chưa Cưới


Ba ngày sau Mộ Cẩn Y hẹn gặp Chung Cửu Long, Quan Đại, Cố Thiên Lạc và những người khác, những người này tuy chưa đến hai mươi lăm tuổi nhưng xem có vẻ rất chín chắn và thận trọng, ắt hẳn là sau khi tốt nghiệp thì được trau dồi trong hai năm nay mà thành.
Mà Mộ Cẩn Y nhỏ hơn bọn họ hai tuổi, nhưng bản thân thì đã có năng lực, không ai dám xem thường cô, đặc biệt là sau khi biết lý lịch của cô.
“Mọi người thật sự muốn vào Mộ thị làm việc sao?.” Mộ Cẩn Y nhìn những người này rồi hỏi nghiêm túc.
Chung Cửu Long là người trả lời đầu tiên: “Đúng vậy, tôi muốn gia nhập tập đoàn Mộ thị, tôi muốn cống hiến tất cả những gì tôi đã học cho công ty mà ân nhân tôi thành lập.”
Chung Cửu Long học phát triển phần mềm, về lĩnh vực này anh ấy rất giỏi, nếu anh được tham gia vào thì chắc chắn triển vọng của công ty sẽ càng phát triển.
Quan Đại cũng nhanh chóng bày tỏ ý định: “Tôi cũng nghĩ như Chung Cửu Long, tôi cũng muốn gia nhập tập đoàn Mộ thị.”
Cố Thiên Lạc cũng không muốn thua kém bạn bè: “Mong tổng giám đốc Mộ hãy tin tưởng, chúng tôi sẽ không để cô thất vọng đâu.”
“Thôi được, vậy tôi rất hoan nghênh mọi người cùng tham gia.” Mộ Cẩn Y nhìn họ nói khẽ.
Sự nhanh gọn của Mộ Cẩn Y khiến bọn họ sửng sốt, thậm chí Chung Cửu Long còn có chút lắp bắp: “Mộ… Tổng giám đốc Mộ, cô thật sự… đồng ý rồi sao? Cô chắc chắn là không cần kiểm tra gì chúng tôi sao?.”
“Tôi tin vào thực lực của mọi người.”
Làm sao lại không tin thực lực của bọn họ? Kiếp trước cô đã được biết đến tất cả rồi, những chuyện tốt có người mang đến cửa như thế này thì làm sao cô có thể đóng sập cửa được chứ?.
“Cám ơn Tổng giám đốc Mộ đã tín nhiệm.” Những người này đứng lên cùng lúc và cúi đầu thật thấp để chào Mộ Cẩn Y.
“Tiểu Quách, anh dẫn họ đến bộ phận nhân sự, dựa theo yêu cầu của bọn họ để sắp xếp vị trí cho bọn họ.”

“Vâng, thưa Tổng giám đốc Mộ.”
Chung Cửu Long và những người khác ngơ ngác nhìn nhau với vẻ mặt không dám tin, bà chủ này cũng dễ bàn bạc đến vậy à? Như vậy là đã trực tiếp được nhận rồi à? Thật sự là ngay cả sát hạch bọn họ cũng không hề luôn?.
“Các vị, xin mời các vị đi theo tôi.” Tiểu Quách làm ra một động tác tay xin mời.
Sau khi đi ra khỏi phòng làm việc của Mộ Cẩn Y, mọi người nhìn Tiểu Quách dè dặt hỏi: “Trợ lý Lương, có phải Tổng giám đốc Mộ thấy chúng tôi không khả quan phải không?”
Bọn họ có lúc cũng hoài nghi, Mộ Cẩn Y là vì ông ngoại cô đã tài trợ cho bọn họ nên cô mới sắp xếp vị trí cho bọn họ, còn Mộ thị thì không cần.
Tiểu Quách lắc đầu: “Không phải, ngược lại là Tổng giám đốc Mộ rất xem trọng mọi người, Tổng giám đốc Mộ nói rồi, các người đều là nhân tài, những nhân tài như thế này nhất định phải giữ lại.

Hơn nữa cô ấy cũng đã dặn dò qua với bộ phận nhân sự rồi, mọi người cứ yên tâm mà tham gia.”
Lời nói của Tiểu Quách như một viên thuốc an thần khiến bọn họ vững dạ hơn, đồng thời có chút cảm kích, bọn họ không ngờ Tổng giám đốc Mộ lại tín nhiệm họ như vậy, đến cả sát hạch cũng không hề, cứ như thế mà được tuyển dụng.

Trước khi đến, tất cả bọn họ đã nghĩ ra cách làm thế nào để thể hiện được mặt xuất sắc nhất của bản thân, ai mà biết được toàn bộ đều không được dùng tới, thôi đành vậy, không được thể hiện trước mặt Tổng giám đốc Mộ thì thể hiện ở trong công việc sau này.
Nơi ở của Trang Đông Quân là tầng 28, anh ta thích đứng trên ban công nhìn đèn đuốc của hàng ngàn ngôi nhà ở phía đằng xa, đứng ở trên cao nhìn xuống mặt đất các sự vật giống như bị thu nhỏ lại vô số lần, có cảm giác như là nhìn xuống chúng sinh.

Anh ta rất tận hưởng loại cảm giác này, cứ như thể với cách này thì đã có thể mang tất cả những người anh ta không thích đều bị giẫm đạp dưới chân.
Đứng trên ban công được một lúc, anh ta quay vào trong nhà, khi đi ngang qua cửa phòng của mẹ, có tiếng khóc thút thít vọng ra nên Trang Đông Quân đẩy cửa bước vào.

Anh ta nhìn thấy một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi ngồi ở trước giường, bà thấy Trang Đông Quân đi vào thì vội vàng lau nước mắt, nhìn Trang Đông Quân thất thần: “Diệu, sao con vẫn chưa ngủ?.”
Đây là Trang x**n th** mẹ của Trang Đông Quân, cơ thể của Trang x**n th** gầy gò, có dáng vẻ là nếu như một cơn gió thổi qua cũng sẽ bị ngã nhào.

Vì vừa khóc xong nên đôi mắt bà đỏ hoe, trông càng thêm tiều tụy.

Vì để nuôi lớn Trang Đông Quân, bà đã lao lực quá sức nên thành bệnh, bây giờ chưa được năm mươi tuổi, mà nhìn bà ấy giống như đã sáu mươi tuổi vậy.

Mấy năm trước sau khi Trang Đông Quân ra đi làm, bà mới được trải qua cuộc sống không lo cơm ăn áo mặt, chỉ đáng tiếc cơ thể của bà đã yếu quá rồi, cho dù dùng thuốc gì đi nữa, cũng không thể chữa khỏi mầm bệnh.
“Mẹ, mẹ lại nhớ đến người đàn ông đó nữa sao?” Trang Đông Quân trầm giọng hỏi.
Trang x**n th** lắc đầu: “Không có, không có, mẹ làm sao có thể nhớ đến ông ta chứ, bây giờ chúng ta như thế này rất tốt rồi.”

“Mẹ, người đàn ông đó không xứng đáng để cho mẹ mong nhớ, con sẽ kiếm thật nhiều thật nhiều tiền, để cho mẹ có cuộc sống thật tốt.” Đợi anh ta có tiền, anh sẽ khiến cho người đàn ông kia phải trả giá.

“Khụ khụ khụ…” Trang x**n th** muốn trả lời, nhưng lại bắt đầu ho, sức khỏe của bà càng ngày càng xấu, Trang Đông Quân cũng đã đưa bà đi nằm viện, nhưng có dùng cách nào đi nữa, thì cũng không thấy có chuyển biến tốt.

Trang x**n th** không thích nằm đợi ở bệnh viện, nên bà nhất quyết đòi Trang Đông Quân đưa về nhà, Trang Đông Quân hết cách nên chỉ đành chiều theo ý bà.
“Mẹ, mẹ nghỉ ngơi sớm đi, đừng thức khuya nữa.” Trang Đông Quân giúp mẹ cởi giày và để bà nằm thẳng xuống giường.
Trang x**n th** gật đầu, nằm xuống giường, giọng nói yếu ớt: “Diệu, mẹ không sao, con cũng nhanh đi nghỉ ngơi đi.”
“Mẹ, mẹ nhanh ngủ đi.”
“Được.”
Ra khỏi phòng mẹ, bàn tay của Trang Đông Quân nắm chặt thành nắm đấm, một sự oán hận mãnh liệt bộc phát trong đôi mắt của anh ta.

Tất cả là do người đàn ông vô trách nhiệm kia, nếu không mẹ đã không suy yếu đến nước này, đợi đến khi anh ta đủ mạnh, anh ta nhất định sẽ khiến cho người đàn ông kia sống không bằng chết.
Quay trở về phòng mình, Trang Đông Quân rút điện thoại ra gọi: “Long Gia, bố trí hành động vào tối mai.”
Anh ta không thể tiếp tục đợi được nữa, anh ta cần phải tranh thủ trước khi Mộ Cẩn Y vẫn chưa được gả cho Lãnh Cao Tuấn, phải làm cho Mộ Cẩn Y rung động, chỉ có cách nắm giữ được tập đoàn Mộ thị, anh ta mới có thể đối phó được tên đàn ông tư bản đó.
“Vâng”
Ngày hôm sau khi Mộ Cẩn Y đi làm thì nhận được điện thoại của Đậu Chấn Hưng: “Tổng giám đốc Mộ, tối qua Trang Đông Quân đã liên lạc với Long Gia rồi, e là bất lợi với cô, cô cẩn thận một chút.”

“Tôi biết rồi, cám ơn anh Đậu.”
“Không cần khách sáo, tôi chỉ là được trả tiền để làm việc thôi.”
Cúp máy, Mộ Cẩn Y gọi điện cho Lãnh Cao Tuấn: “Có thể cho em mượn Trần Lương dùng một lúc được không?.”
Lãnh Cao Tuấn rất bất ngờ: “Nhóc con, xảy ra chuyện gì vậy?.”
“Em đã thuê một thám tử tư, anh ta đã điều tra ra có người muốn đối phó với em, bản lĩnh của Trần Lương rất tốt, có anh ta bên cạnh khiến em yên tâm.”
Lãnh Cao Tuấn nghe những lời của Mộ Cẩn Y nói thì vui đến mức khóe môi nhếch mép nở ra một nụ cười rất tươi, ừ, nhóc con này có rắc rối thì biết tìm anh để giúp đỡ, không tồi, giác ngộ rất nhanh, anh thích.
Anh cố gắng không để cho khóe miệng của mình không cần phải hả to ra như thế, Lãnh Cao Tuấn hỏi: “Có biết đó là người nào không?.”
“Nghe nói, trên giang hồ có một người tên là Long Gia.”
“Long Gia? Chuyện này cứ giao cho anh, em không cần lo lắng, anh sẽ không để anh ta tìm em làm phiền đâu.”
“Được” Mộ Cẩn Y trả lời rất dứt khoát.
Lãnh Cao Tuấn ngây ra một lúc, đây là đồng ý rồi sao? Hơn nữa ngay cả hỏi cũng không hỏi anh phải làm thế nào để giải quyết, như thế cũng tin tưởng anh quá rồi nhỉ?.
“Em còn phải làm việc, tắt máy trước đây.” Mộ Cẩn Y thấy Lãnh Cao Tuấn khá lâu không nói, nên cô lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
“Được, em làm việc đi, hết giờ anh đến đón em.” Lãnh Cao Tuấn nói xong thì chỉ sợ Mộ Cẩn Y từ chối nên gác máy luôn.
Mộ Cẩn Y nhìn vào màn hình điện thoại hiển thị hình ảnh cuộc gọi đã kết thúc, thì nơi khóe miệng của cô khẽ cong lên..
 
Nghịch Tập Trọng Sinh Để Em Chủ Động!!!
Chương 41: 41: Chỉ Đơn Giản Như Thế Thôi


Bên trong cái sảnh lớn của một quầy hàng ăn rất ồn ào, một nhóm người đang ngồi.

Những người này hoặc là xăm hình trên người, hoặc là trên tai cũng đeo khuyên tai, không thì ở trên cổ có đeo một sợi dây chuyền vàng dày cộm, ai cũng ngậm một điếu thuốc ở trên miệng, người tinh mắt vừa nhìn thì đã biết đây chẳng phải là người tốt đẹp gì.
Người đàn ông cầm đầu có một dây xích vàng ở trên cổ, dày cỡ bằng đầu ngón tay, sáng chói lấp lánh mà cũng không sợ làm mù mắt người ta.
“Anh Ba, nào anh uống một ly.” Một đứa đàn em rót ra một ly rượu rất nịnh nọt đưa đến trước mặt cho người đàn ông cầm đầu, một đứa khác thì đứng sau lưng giúp anh ta bóp vai.
Long Gia cầm lấy ly rượu uống một hơi, sau khi uống cạn lại còn ợ hơi: “Các anh em, tôi nói cho mọi người nghe, gần đây anh đây có một mối làm ăn lớn.

Sau khi mọi chuyện đã thành, anh đây sẽ dẫn các anh em đi ăn cho ngon uống cho đã.”
“Bọn em biết ngay là đi theo anh Ba sẽ có thịt ăn mà, cho dù anh Ba muốn làm cái gì, bọn em đều sẽ đi theo anh Ba để làm.” Một tên đàn em đang bóp lưng cho Long Gia cười nói với vẻ mặt xu nịnh.
“Chuyện này có khả năng là các người phải chịu khổ một chút.”
“Phải chịu khổ sao? Không sao, không sao, bọn em đi theo anh Ba, ngay cả chết còn không sợ thì sao lại sợ khổ chứ? Hơn nữa đi theo anh Ba cứ coi như là chịu khổ đi thì đó cũng là vinh hạnh của bọn em.”
“Tên nhóc này, miệng mồm càng ngày càng trơn tru đấy.” Long Gia cười ha ha nói: “Thật ra cuộc mua bán này đơn giản hết sức, chính là có người muốn ra tay làm anh hùng cứu mỹ nhân để làm trò, nên muốn chúng ta phối hợp.

Các người đi theo tôi bắt cô gái đó, đợi đến lúc người kia đến làm anh hùng cứu mỹ nhân, thì các người chỉ cần tẩn cho anh ta một trận, sau đó để cho anh ta đưa cô gái đó đi là được.”
Tên đàn em nhuộm tóc vàng sững sờ: “Chỉ đơn giản như vậy thôi sao?”
“Đúng vậy, chỉ đơn giản vậy thôi, hơn nữa đối phương còn đưa giá rất cao.” Long Gia đưa ra một ngón tay.
“Mười nghìn?”
“Cái gì mà mười nghìn, mười nghìn tệ ông đây mà thèm vào sao? Còn không đủ để đưa các anh em đi làm một chầu rượu, là một trăm nghìn, chỉ cần bắt được người rồi giả vờ bị đánh bại thì sẽ có được một trăm nghìn, các anh em, mọi người nói xem, có phải là rất lợi phải không?.” Long Gia khoe khoang.
“Lão đại, vậy thực sự quá tốt rồi, khi nào chúng ta hành động vậy?.”
“Đêm nay.”
“Vậy tốt quá anh Ba, bọn em theo anh.”
Mấy người đang nói chuyện sôi nổi thì đột nhiên một người đàn ông mặc vest bước tới trước mặt Long Gia thì thầm nói: “Là Long Gia phải không? Đi theo tôi một chuyến.”
Long Gia nhìn người đàn ông trước mặt, chỉ thấy trên mình đối phương ăn mặc toàn hàng hiệu, nhìn như thế nào thì đều thấy là người có tiền nên anh ta nghi ngờ hỏi: “Vị này, có phải anh tìm sai người rồi không?.”
Người đàn ông lắc đầu nói: “Không có sai, người mà cậu chủ chúng tôi muốn gặp chính là anh.”
“Cậu chủ của các anh là vị nào?.”
“Bí danh của ông ấy là Ngân Hồ.” Người đàn ông trầm giọng nói.
“Ngân Hồ.” Long Gia bị dọa ngớ người.

Mười năm trước, trên giang hồ xuất hiện một người đàn ông mang mặt nạ hồ ly bạc, lúc đó người này thách đấu với tất cả các ông trùm ở trên giang hồ, cuối cùng không có người nào là không bại dưới tay anh ta.

Bản lĩnh của người đó không những lợi hại mà bên cạnh còn có một nhóm người tài giỏi, đừng nói đến việc người bình thường có thể tiếp chiêu với Ngân Hồ, mà có thể tiếp được mười chiêu của thuộc hạ anh ta, thì đã xứng đáng đứng khoe khoang một hồi rồi.
Trên giang hồ, Ngân Hồ vốn là sự tồn tại không thể đắc tội, hiện giờ người này lại có thể tìm được Long Gia, chuyện này làm sao không khiến Long Gia sợ đơ người được chứ?.
“Đi theo tôi đi.” Người đàn ông nói xong thì quay lưng bước đi.
“Được, các anh em đi theo tôi.” Long Gia đứng dậy.
“Long Gia, anh đi một mình là được rồi, cậu chủ của chúng tôi không thích quá ồn ào.” Người đàn ông quay đầu lại, nhìn Long Gia cảnh cáo.
“Vậy thì không được, tôi làm sao biết cậu chủ các anh muốn làm gì với tôi.” Long Gia cũng không ngốc, nếu không mang theo các anh em của mình, nhỡ may đối phương muốn đối phó với anh ta thì phải làm sao.
“Anh cảm thấy rằng nếu như cậu chủ của chúng tôi định ra tay với anh thì anh mang theo bọn họ có ích gì không?” Người đàn ông nheo mắt lại, khóe miệng thì thoáng hiện ra một nụ cười chế nhạo.
“Tôi… Tôi đi theo anh, bọn họ ở lại.”Lời này của người đàn ông khiến Long Gia không cách nào phản bác lại, bây giờ chỉ có thể nghe theo ý trời.
“Cậu chủ, người đưa đến rồi.” Người đàn ông đưa Long Gia đến trước mặt Ngân Hồ cung kính nói.
“Anh chính là Long Gia?.” Người đàn ông đeo mặt nạ hồ ly bạc mệt mỏi nhìn Long Gia.

“Đúng vậy, không biết là ông chủ Hồ tìm tôi có chỉ thị gì sao?.”
“Có phải gần đây có người đến thỏa thuận một vụ mua bán với anh phải không?.”
“Đúng vậy.”
“Đối phương bảo anh làm gì?.”
“Việc này… những việc như này tôi không thể nói rõ ra được, đây là quy tắc trên giang hồ, vẫn mong ông chủ Hồ…”
“Ha…” Ngân Hồ đột nhiên cười lên: “Quy tắc của giang hồ, anh chắc chắn sao?.”.

truyện đam mỹ
“Kính mong ông chủ Hồ đừng làm tôi khó xử, tôi cũng chỉ là vì kiếm sống qua ngày thôi.” Long Gia nhịn nhục nhẹ giọng nói.
“Khó xử? Nếu anh đã khó xử như thế, vậy thì để tôi biến anh thành một người chết, như vậy thì có phải anh không cần phải khó xử nữa phải không?.” Giọng của Ngân Hồ rất nhẹ nhàng nhưng lại khiến người ta lạnh gáy.
“Tôi nói… tôi nói…” Long Gia làm sao biết được, anh ta nhận bừa một cuộc mua bán lại đụng phải một nhân vật lợi hại như thế này chứ, sớm biết là sẽ chọc giận Ngân Hồ thì dù có thế nào anh ta cũng sẽ không nhận cuộc mua bán này.
Long Gia bất đắc dĩ buộc lòng phải kể hết ngọn ngành câu chuyện, ngay cả danh tính của đối phương là ai cũng lôi ra nói hết, chỉ cầu xin Ngân Hồ tha mạng cho anh ta.
Nghe Trang Đông Quân lại muốn chơi trò anh hùng cứu mỹ nhân trước mặt Mộ Cẩn Y, Ngân Hồ lập tức cười gằn: “Tên đàn ông này thật sự không biết xấu hổ.”
Long Gia nghe xong những lời của Ngân Hồ sợ đến nỗi sống lưng đổ mồ hôi lạnh, may mà anh ta vẫn chưa bắt đầu hành động, nếu như hành động rồi thì hậu quả thật sự khó có thể tưởng tượng nỗi.
“Đưa cho anh ta hai trăm nghìn.” Ngân Hồ bất ngờ ra lệnh.
“Vâng.” Người đàn ông rút trong túi áo ra một tờ chi phiếu đưa cho Long Gia: “Anh cầm lấy cái này đi.”

Đôi mắt Long Gia sáng lên nhìn vào tờ chi phiếu đó: “Ông chủ Hồ, người đây là...”
“Đây là hai trăm nghìn anh cứ nhận đi, sau đó đánh cho người đàn ông đó một trận.” Ngân Hồ ra lệnh.
“Là như vậy sao?.” Quả thật Long Gia không dám tin vào tai mình, đánh một người mà có thể nhận được hai trăm nghìn, số tiền này cũng quá dễ để kiếm vậy sao? Hơn nữa Ngân Hồ cũng sẽ không tìm anh ta để gây rắc rối.
“Vậy anh còn muốn làm sao nữa?.”
“Không...!không muốn làm sao cả, tôi nhất định sẽ làm cho anh hài lòng.” Long Gia phấn khích nói.
“Đừng có giở trò khôn lỏi với tôi, nhất cử nhất động của anh đều không qua được mắt của tôi đâu, nếu như anh cầm tiền của tôi mà không làm cho tốt, thì tôi sẽ khiến cho anh ngày mai không thấy được mặt trời.”
“Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ làm tốt, nhất định sẽ đánh cho anh ta không bò ra khỏi giường được.” Long Gia vội vàng đảm bảo.
Đùa à, cầm lấy tiền của Ngân Hồ còn dám không làm việc cho anh ta sao? Não anh ta cũng đâu phải bị gỉ rồi đâu.
Không đúng, bản thân Ngân Hồ lợi hại như thế, nếu ta anh ta muốn đánh người thì tại sao không để người của mình làm lại còn đưa tiền cho anh ta, cảm giác này không đúng lắm.
Đương nhiên anh ta không dám hỏi nhiều, đành phải lặng lẽ nuốt sự thắc mắc lại.
“Thế này mới đúng, người này hả phải biết nghe lời mới có thể sống lâu được, hiểu chưa?.”
“Hiểu rồi, nhất định nghe lời, nhất định phải làm tốt công việc.”
“Đi thôi.” Ngân Hồ lệnh cho người đàn ông bên cạnh.
“Vâng.” Người đàn ông đỡ Ngân Hồ trên chiếc xe lăn dậy đưa vào trong ô tô.
Long Gia nhìn về chiếc xe đang đi xa dần bối rối ‘không phải tứ chi của Ngân Hồ đều đầy đủ sao? Sao có thể ngồi xe lăn được? Mấy năm nay anh ta không hoạt động mạnh nữa chẳng lẽ nào là vì chân bị phế rồi? Dĩ nhiên cho dù là chân của Ngân Hồ bị phế thì sự tồn tại của anh ta cũng không thể đắc tội được, may mà anh ta vẫn còn biết tự mình hiểu được điều này..
 
Nghịch Tập Trọng Sinh Để Em Chủ Động!!!
Chương 42: 42: Tôi Cho Cô Một Lời Khuyên


Sau khi Ngân Hồ lên xe, anh tháo mặt nạ ra, lộ ra khuôn mặt điển trai của Lãnh Cao Tuấn, anh mệt mỏi ngã lưng dựa vào phía sau phân phó: “Đi đến Mộc thị.”
Trần Hảo đang ngồi lái xe ở phía trước khó hiểu hỏi: “Cậu chủ, sao chúng ta không tự mình đi trừng trị cái tên họ Trang đó, lại còn phải tiêu số tiền đấy?.”
“Làm sao? Xót tiền à?.” Lãnh Cao Tuấn mệt mỏi hỏi.
“Không phải, chỉ là cảm thấy chúng ta tự mình đánh anh ta càng bớt việc.”
“Anh ta không xứng.”
Trần Hảo: “...”
Khi Trần Hảo lái xe đến Mộc thị, Mộ Cẩn Y vẫn chưa tan ca, Lãnh Cao Tuấn cũng không thúc giục mà chỉ ngồi đợi yên lặng ở trên xe.
Đợi đến khoảng nửa giờ đồng hồ mới thấy Mộc Cẩn Y đi ra từ phòng làm việc, cô vừa nhìn đã thấy xe của Lãnh Cao Tuấn, sau đó sải bước đi về phía anh ấy.
Trần Lương được Lãnh Cao Tuấn phái đến bảo vệ Mộ Cẩn Y đang lặng lẽ đi theo sau Mộ Cẩn Y.
Mộ Cẩn Y bước vài bước đột nhiên dừng chân lại và nhìn về hướng Đỗ Nguyên và Đằng Tứ Minh: “Hai người không cần đi theo tôi, tan làm sớm đi.”
“Vâng thưa Tổng giám đốc Mộ.”
Do lần trước Đỗ Nguyên và Đằng Tứ Minh không làm tròn nhiệm vụ nên trong lòng cảm thấy áy náy, mà bên cạnh Mộ Cẩn Y lại có thêm một vệ sĩ, bọn họ chỉ nghĩ là Mộ Cẩn Y không còn tín nhiệm họ nữa, cả ngày hôm nay tâm trạng của bọn họ đều không vui.

Hiện giờ Mộ Cẩn Y ngay cả bọn họ cũng không cần nữa nên trong lòng lại càng buồn hơn, muốn sau khi trở về nhất định phải chịu khó luyện tập hơn mới được.
Chân của Lãnh Cao Tuấn không thuận tiện nên không xuống xe để đón Mộc Cẩn Y nhưng Mộ Cẩn Y cũng không để bụng, sau khi Trần Lương mở cửa xe thì cô lập tức chui vào trong xe.
“Đến lâu chưa?” Sau khi Mộ Cẩn Y ngồi vào xe thuận miệng hỏi một câu.
“Cũng không lâu, chỉ cỡ khoảng nửa giờ.” Lãnh Cao Tuấn trả lời rất thành thực.
“Bây giờ đi đâu?.”
“Có muốn đến Nhã Gian ăn cơm không?.”
“Muốn.”
Lãnh Ngôn cười: “Có vẻ em rất thích nhà hàng này, tặng em làm quà sính lễ được không?”
Mộ Cẩn Y: “...”
Nói chuyện như thế này đây sao? Cô ấy cảm thấy có chút khó xử thì phải làm sao?.
“Anh tự giữ lấy đi, quà sính lễ này cũng quá quý giá quá rồi.”
“Lấy được em, nếu phải đưa thêm nhiều sính lễ nữa, thì tất cả cũng đều không có giá trị.”
Mộ Cẩn Y cảm thấy Lãnh Cao Tuấn chính là một cái máy thả thính, cô có chút không chống đỡ lại được nên vội vàng bẻ sang chủ đề khác: “Hôm nay anh cảm thấy thế nào? Chân còn đau không?.”
Lãnh Cao Tuấn lắc đầu: “Có một chút, đau mới là chuyện tốt, còn đau thì chứng minh vẫn còn có cảm giác.”

Tổng giám đốc Mộc biết Lãnh Cao Tuấn nói có lý nên cô ấy gật đầu: “Ừ nói đúng lắm, bên phía Long Gia...”
“Yên tâm đi, đã giải quyết xong rồi.” Lãnh Cao Tuấn trấn an cô.
“Thực ra, ngược lại em thà để anh ta đến.”
Không phải Trang Đông Quân muốn dùng kế anh hùng cứu mỹ nhân à? Nếu Long Gia đến thì cô sẽ tương kế tựu kế, dù sao Trang Đông Quân cũng sẽ đến cứu cô.

Đến lúc đó cứ cho là anh ta cứu được cô thì cô vẫn cứ lạnh nhạt với anh ta, khiến cho anh ta nóng ruột, như vậy không phải là càng thú vị hơn sao?.
“Hả.” Lãnh Cao Tuấn nheo mắt: “Này cô gái, em sốc nỗi quá, em đừng nghĩ rằng có Trần Lương thì là chắc chắn rồi, em nên biết mấy tên côn đồ đó mà động tay động chân thì không ai có chừng mực cả, tốt hơn hết là em không cần phải chịu sự giày vò.”
“À.” Mộ Cẩn Y nghe xong câu này vội vàng gật đầu, dù sao cô cũng biết anh ấy luôn vì muốn tốt cho cô.

Trong khi hai người nói chuyện thì xe đã đến tới Nhã Gian, sau khi xuống xe, Mộ Cẩn Y đẩy Lãnh Cao Tuấn đi vào Nhã Gian.
Do lần trước Lãnh Cao Tuấn cao giọng tuyên bố thân phận của Mộ Cẩn Y, nên khi Mộ Cẩn Y và Lãnh Cao Tuấn vừa xuất hiện nhân viên phục vụ đã nhiệt tình đi đến chào đón: “Chào ông chủ, chào bà chủ.”
Lãnh Cao Tuấn nghe phục vụ gọi Mộ Cẩn Y là bà chủ thì khóe miệng anh khẽ nhếch lên vì thích thú, anh xua tay rồi nói với các nhân viên phục vụ: “Tiền thưởng tháng này tăng gấp đôi.”
“Cảm ơn ông chủ.” Mọi người vui mừng trả lời, giọng điệu được gọi là rất vui sướng.

Mộ Cẩn Y đẩy Lãnh Cao Tuấn vào trong phòng ăn, sau khi gọi món và đuổi nhân viên và giám đốc ra ngoài, cô mới nói khẽ: “Anh cũng thật là, như thể sợ người khác không biết vậy.”
“Em mới biết à, anh hận là không thể tuyên bố với toàn thế giới biết rằng em là vợ anh.”
Mộ Cẩn Y: “...”
Ăn xong bữa tối, Mộ Cẩn Y đẩy Lãnh Cao Tuấn ra khỏi nhà hàng, còn chưa đi đến bãi đỗ xe, liền bị người khác chặn lại.
Người chặn cô là một cô gái mặc một chiếc áo đầm màu hồng nhạt với mái tóc uốn gợn sóng lọn to, làm tôn lên khuôn mặt của cô gái vốn dĩ rất tinh tế lại càng giống búp bê barbie, quá xinh đẹp.
“Xin hỏi cô là...” Mộ Cẩn Y không quen biết người này, thấy cô chặn mình lên nên mới hỏi một câu.
“Tôi là Thang Tiểu Mẫn.” Thang Tiểu Mẫn tự giới thiệu.
“Cô Thang, cô có chuyện gì sao?.” Mộ Cẩn Y không có ấn tượng gì với Thang Tiểu Mẫn.
Thang Tiểu Mẫn không trả lời câu hỏi của Mộ Cẩn Y mà đi quan sát một lượt từ đầu đến chân của Mộ Cẩn Y: “Cô chính là Mộ Cẩn Y phải không? Cũng không ra làm sao cả, cũng không biết anh Cảnh Thiên thích cô cái gì, tôi cảnh cáo cô nhé, anh Cảnh Thiên là của tôi, tốt nhất là cô đừng có ý nghĩ gì không đứng đắn với anh ấy.

Nếu đã đính hôn với tên công tử bột này rồi, vậy thì hãy thật lòng mà gả cho anh ta, nghe rõ chưa?.”
“Nghe rõ rồi.” Mộ Cẩn Y gật đầu.
Thang Tiểu Mẫn kinh ngạc trợn mắt nhìn cô, dường như là không ngờ Mộ Cẩn Y thế mà trả lời cô ta dứt khoát như vậy.
Những lời cô ta vừa mới nói ra, có thể nói là rất thiếu lịch sự, cô nghĩ rằng Mộ Cẩn Y sẽ nổi giận, sẽ phản bác lại.
Tóm lại cô ta đã tưởng tượng qua rất nhiều kiểu phản ứng mà Mộ Cẩn Y có thể làm, hơn nữa cũng đã nghĩ ra các kế sách để ứng phó lại.

Nhưng chỉ có duy nhất phản ứng này là chưa nghĩ đến, cô ấy sẽ thành thật trả lời như vậy, điều này đã khiến cho tất cả thủ đoạn của cô ta đều không thực hiện được.
Lãnh Cao Tuấn thấy Thang Tiểu Mẫn chịu thua, nhịn không được nên bật cười, Thang Tiểu Mẫn nhìn thấy Lãnh Cao Tuấn cười nên trừng mắt nhìn anh: “Anh cười cái gì mà cười, có gì hay ho đâu mà cười, tôi thích anh Cảnh Thiên, việc này ai ai cũng biết.

Từ trước đến giờ tôi cũng không sợ người khác biết, đáng ra hai nhà chúng tôi đều muốn để hai chúng tôi đính hôn, nhưng anh Cảnh Thiên lại nói thích Mộ Cẩn Y, như thế làm sao mà được, tôi tuyệt đối không cho phép.”
Lãnh Cao Tuấn gật đầu: “Đúng là như vậy, anh ta làm sao có thể như thế được, cô Thang, cô nhất định phải về dạy bảo lại anh ta, thích phụ nữ có chồng là vô đạo đức đấy.”
“Nói bậy, cô ta không phải là phụ nữ có chồng, anh Cảnh Thiên không phải là người vô đạo đức.” Thang Tiểu Mẫn quá thích Hàn Thái Tú rồi, nên không nghe được người khác nói xấu anh ta, nghe đến người khác nói anh ta không tốt là trong tiềm thức liền phản bác lại.
Lãnh Cao Tuấn nín cười hỏi: “Vì vậy ý của cô là, anh ta có thể thích vợ chưa cưới của tôi? Vậy hôm nay cô đến để làm gì?
“Tôi...” Thang Tiểu Mẫn nổi nóng: “Anh đừng có lòng vòng với tôi, tôi hỏi các người, khi nào các người mới kết hôn? Muốn kết hôn thì nhanh lên, nếu các người kết hôn rồi, anh Cảnh Thiên cũng sẽ từ bỏ sớm thôi.”
“Cô cảm thấy nếu như chúng tôi kết hôn rồi thì anh ta sẽ bằng lòng ở bên cô sao?.”
“Đương nhiên rồi, anh ấy không có niềm hy vọng, thì anh ấy sẽ đồng ý kết hôn với tôi.” Thang Tiểu Mẫn không suy nghĩ liền trả lời.
“Nhưng tôi còn nhớ, cô đã theo đuổi anh ta từ nhỏ đến lớn, nếu anh ta thích cô, thì nên thích cô từ lâu mới đúng.”
“Anh không nói, người khác cũng không cho là anh câm đâu.” Thang Tiểu Mẫn tức giận.
“Được rồi, vốn dĩ muốn cho cô một lời khuyên, nếu cô đã không cho tôi nói thì thôi vậy.” Lãnh Cao Tuấn với vẻ mặt tiếc nuối nói.
“Lời khuyên gì.” Thang Tiểu Mẫn đột nhiên có hứng thú..
 
Nghịch Tập Trọng Sinh Để Em Chủ Động!!!
Chương 43: 43: Lời Đồn Có Sai Lầm


Ngay cả Mộ Cẩn Y cũng cực kỳ tò mò, cô nhìn chằm chằm vào Lãnh Cao Tuấn với dáng vẻ chăm chú lắng nghe.

Thang Tiểu Mẫn càng không thể đợi được: “Cậu Trạch, anh mau nói đi, rốt cuộc là đề nghị gì?”
“Chuyện này đơn giản thôi, đánh gục anh ta rồi ngủ với anh ta thôi.” Lãnh Cao Tuấn nhún vai.
Thang Tiểu Mẫn hơi đỏ mặt: “Anh… anh lưu manh.”
Lãnh Cao Tuấn trợn mắt: “Cô Thang nên biết là Hàn Thái Tú không thích cô, cho dù có làm gì cũng vô ích.

Cô chỉ cần ngủ với anh ta, kêu anh ta chịu trách nhiệm với mình thì anh ta mới không thể trốn được.

Hàn Thái Tú tự cho mình là chàng trai văn nhã, nếu cô ngủ với anh ta, chắc chắn Hàn Thái Tú sẽ cưới cô.

Cho dù anh ta không muốn cưới, người lớn của hai nhà cũng sẽ không để anh ta làm thế, cô hiểu chứ?”
“Nhưng đánh gục anh Cảnh Thiên đâu phải chuyện dễ dàng gì.” Thang Tiểu Mẫn rầu rĩ.
“Chuyện này phải xem cô làm thế nào, lúc tỉnh táo thì chắc chắn không thể…”
Thang Tiểu Mẫn nghe lời của Lãnh Cao Tuấn, đôi mắt trong veo bỗng trở nên sáng ngời: “Ừm, đột nhiên tôi thấy anh nói rất có lý.”
“Tất nhiên rồi.” Lãnh Cao Tuấn tỏ ra đắc ý.
Bỗng dưng, Thang Tiểu Mẫn tiến tới trước mặt Lãnh Cao Tuấn rồi hỏi nhỏ: “Sếp Mộ đồng ý gả cho anh cũng là vì bị anh ngủ rồi đúng không? Dù gì người như cô ấy chắc sẽ không thích một công tử bột như anh đâu nhỉ?”
Giọng nói của cô ta không lớn nhưng cũng đủ để Mộ Cẩn Y nghe được.

Cô chỉ thấy mặt mình dần nóng bừng.

Tuy cô không nhìn thấy mặt mình, nhưng cô biết lúc này chắc chắn nó đang rất đỏ.

Lãnh Cao Tuấn ngượng ngùng, trừng mắt với Thang Tiểu Mẫn: “Cô nói nhảm gì đấy? Dĩ nhiên nhóc con nhà tôi thích tôi nên mới đồng ý gả đấy.”
“Chậc, anh có tự tin với những gì mình nói không? Ngoài gương mặt điển trai này ra thì anh còn gì nữa? Tiền ư? Nhưng sếp Mộ không thiếu tiền.

Cô ấy cũng không thèm để mắt đến anh Cảnh Thiên mà lại đi thích anh ư? Sao anh không tự lượng sức mình vậy?” Thang Tiểu Mẫn nhìn Lãnh Cao Tuấn với vẻ coi thường.
Lãnh Cao Tuấn tức đến xém chút hộc máu: “Tôi kém cỏi đến thế cơ à?”
“Phải không?” Anh quay sang Mộ Cẩn Y.
Mộ Cẩn Y lắc đầu: “Không có.”
Sau khi cô nói xong, giống như sợ Lãnh Cao Tuấn nghĩ mình qua loa nên vội bổ sung: “Anh rất tốt, em rất thích.”
Thang Tiểu Mẫn: “…”
Lãnh Cao Tuấn: “…”
Thang Tiểu Mẫn ngạc nhiên, suýt chút nữa đứng không vững, cô ta bình tĩnh một lúc mới ra vẻ không dám tin lên tiếng: “Người phụ nữ này, không phải cô ngốc rồi chứ? Lẽ nào cô thật sự mê trai đến vậy ư?”
“Thang Tiểu Mẫn, cô đủ rồi đó, có rảnh thì theo đuổi Hàn Thái Tú của cô đi, đừng có ở đây chướng mắt tôi.” Lãnh Cao Tuấn thật sự không muốn nghe cô ta nói.

Ừm, vẫn là nhóc con nhà anh tốt, nói chuyện lại dễ nghe.
“Đi thì đi.

Tôi nói anh biết nha Lãnh Cao Tuấn, anh nhớ phải trông kỹ người phụ nữ của mình đấy.

Tốt nhất mau chóng kết hôn đi, đừng làm hỏng chuyện của tôi.” Thang Tiểu Mẫn nói xong lập tức quay người bỏ đi.
Lãnh Cao Tuấn nhìn theo bóng lưng của cô ta, tỏ ra cạn lời: “Phụ nữ các em đúng là bị người nhà chiều hư rồi.”
Mộ Cẩn Y gật đầu hùa theo: “Ừm.”
Lãnh Cao Tuấn nhớ tới lúc nãy Mộ Cẩn Y đã nói rất thích mình, anh hào hứng hỏi: “Haiz, nhóc con, em thật sự thích anh à?”
Mộ Cẩn Y gật đầu: “Ừm, em thích.”
Sao lại không thích chứ? Đây là người bằng lòng mạo hiểm mạng sống của mình xông vào biển lửa để cứu cô.

Đừng nói là thích, cho dù giao tính mạng cả đời này cho anh, cô cũng bằng lòng.
Lãnh Cao Tuấn ngơ ngác nhìn Mộ Cẩn Y, cảm thấy mình hình như vì vui mừng quá đỗi mà ngốc mất rồi.
Cô nhìn dáng vẻ ngây ngốc của anh, thấy hơi buồn cười.

Sau đó, cô nhớ tới lời đề nghị Lãnh Cao Tuấn nói với Thang Tiểu Mẫn lúc nãy, bỗng tỏ ra lo lắng nên hỏi: “Anh kêu cô Thang làm vậy có ổn không?”
“Sao lại không ổn? Vô cùng ổn ấy chứ.

Đợi anh ta ngủ với cô Thang rồi, không có tư cách nói thích em trước mặt anh nữa.”
Mộ Cẩn Y: “…”
Đột nhiên cô phát hiện chàng công tử bột này rất xấu xa là thế nào nhỉ?
Mộ Cẩn Y cho rằng sớm muộn gì Long Gia cũng tìm đến tận cửa.

Nhưng đã ba ngày trôi qua, cô lại không thấy chút động tĩnh nào.

Mộ Cẩn Y nghi ngờ kết quả điều tra của Đậu Chấn Hưng xảy ra sai sót, nhưng cô biết anh ta không làm việc sơ xuất, vì kiếp trước cô cũng từng bị Long Gia bắt cóc.
Cô nhớ tới Lãnh Cao Tuấn từng nói, cứ giao chuyện của Long Gia cho anh giải quyết.

Buổi tối khi về nhà, cô không nhịn được hỏi anh: “Cao Tuấn, anh có từng đi tìm Long Gia không?”
Lãnh Cao Tuấn gật đầu: “Ừm, anh từng đi tìm.”
“Anh đã làm gì anh ta rồi?”
“Anh chỉ cho anh ta một chút tiền.”
“Cho tiền?” Mộ Cẩn Y ngạc nhiên.
“Đúng vậy.

Cho tiền anh ta, nhờ anh ta đập cái tên họ Trang một trận.” Lãnh Cao Tuấn thản nhiên trả lời, xem chuyện đánh người là lẽ đương nhiên.
“Anh làm vậy có lẽ không tốt cho lắm.” Mộ Cẩn Y khẽ nói, thật ra trong lòng cô cảm thấy cực kỳ vui vẻ.

Đúng vậy, người cặn bã như tên Trang Đông Quân kia thì nên bị bắt rồi đánh cho một trận.

Cô nghĩ tới lần trước anh ta bị Đỗ Nguyên và Đằng Tứ Minh đánh một trận, vết thương còn chưa khỏi hẳn, nay lại bị thêm một vố nữa, Mộ Cẩn Y có thể tưởng tượng bây giờ anh ta thảm đến mức nào.
Lãnh Cao Tuấn liếc cô một cái: “Nhóc con, em lộ tẩy rồi.”
Mộ Cẩn Y nghi ngờ nhìn anh: “Hả?”
“Em đang cười thầm, rõ ràng là rất thích cách xử lý này của anh có đúng không?” Lãnh Cao Tuấn buồn cười lên tiếng.
Mộ Cẩn Y sờ khoé miệng mình, hửm, rõ ràng đến vậy sao?
Lãnh Cao Tuấn bị hành động này của cô chọc cười, anh kéo tay cô xuống, đặt lên miệng rồi hôn: “Anh rất vui khi thấy em như vậy.

Em nhân từ với tình địch của anh, chính là tàn nhẫn với anh đấy.”
Đôi môi ấm nồng của anh, cứ thế đặt trên mu bàn tay cô.

Mộ Cẩn Y chỉ cảm thấy trái tim mình run rẩy, người này không thể nói chuyện đàng hoàng được hả?
Mộ Cẩn Y rút tay về, khẽ lên tiếng: “Tình địch? Anh ta không xứng.”
Lãnh Cao Tuấn bị chọc cười bởi câu nói này: “Cũng đúng.

Làm sao người như anh ta có thể xứng l*m t*nh địch của anh chứ? Chí ít cũng phải giống Hàn Thái Tú mới được.

Ừm, đã nhiều ngày trôi qua rồi, cũng không biết cô Thang kia có thành công hay không nữa?”
Khóe miệng của Mộ Cẩn Y khẽ giật.

Về mặt tình cảm, anh thật sự hy vọng Hàn Thái Tú ngủ với Thang Tiểu Mẫn, người này đúng là xấu xa.
“Anh có muốn ra ngoài tản bộ không?” Cẩn Y nhìn bên ngoài, lúc này trời đã tối, đèn trong vườn hoa đã sáng lên.

Cô đẩy Lãnh Cao Tuấn, chậm rãi đi dạo trong vườn.

Anh nhìn lướt qua đôi chân mình rồi cảm khái: “Anh cảm giác lúc này hai chúng ta giống đôi vợ chồng già vậy, già đến nỗi chỉ có thể đi tản bộ.”
“Nếu chúng ta thật sự có thể ở bên nhau đến già cũng không tệ.”
Lãnh Cao Tuấn nghiêng đầu nhìn cô: “Cô gái, anh cảm thấy em ngày càng biết nói chuyện rồi đấy.

Xem ra tin đồn có sai lầm.”
“Tin đồn gì thế?”
“Tin đồn sếp Mộ nói năng kiệm lời, nữ chủ tịch hay ra vẻ ta đây, bá đạo lạnh lùng điển hình.”
“Vậy sao? Nếu em tệ như vậy, sao anh còn đồng ý cưới em?”
“Không.

Anh cảm thấy em không tệ chút nào, như vậy rất tốt, tốt đến mức khiến người khác thích vô cùng.” Lãnh Cao Tuấn nhìn chằm chằm vào cô, nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Mộ Cẩn Y nhìn dáng vẻ nghiêm chỉnh của anh, đột nhiên trái tim trở nên mềm mại: “Cao Tuấn, cảm ơn anh.”
“Nhóc con ngốc.”.
 
Nghịch Tập Trọng Sinh Để Em Chủ Động!!!
Chương 44: 44: Dự Định Của Người Thôi Gia


Khoảng thời gian trước, nhà họ Thôi vừa mới ký một dự án với nhà họ Bạch, đầu tư gần một trăm triệu.

Nhà họ Thôi muốn móc nối quan hệ với nhà họ Bạch, gần như moi hết của cải.

Nhưng đột nhiên đối phương lụi bại, dự án hợp tác của họ cũng theo đó mà toang luôn.
Nhưng nhà họ Bạch đột ngột phá sản, làm sao nhà họ Thôi có thể lấy lại được tiền mình đã đầu tư chứ? Ông cụ Thôi gần như rầu rĩ đến tóc bạc trắng trong một đêm.
Ông cụ lo lắng không yên, kêu người tìm Thôi Uyên Uyên về.

Ông ta biết là bây giờ người có thể cứu được nhà họ Thôi cũng chỉ có mình cô ta.
Thôi Uyên Uyên luôn ở chung cư của mình kể từ khi bị nhà họ Thôi đuổi đi.

Dĩ nhiên cô ta cũng biết chuyện của nhà họ Bạch, chẳng qua không nghĩ tới nhà họ Thôi lại bị liên lụy.
Lúc tìm thấy cô ta, Thôi Uyên Uyên đang làm SPA tại thẩm mỹ viện.

Cô ta thấy chị họ Thôi Hải Quỳnh sốt ruột nhìn mình, bèn chậm rãi lên tiếng: “Chị họ, chị tìm em có chuyện gì thế?”
“Nghiên Nghiên, ông ngã bệnh rồi, em mau về thăm ông chút đi.” Thôi Hải Quỳnh biết, bây giờ quan trọng nhất là đưa người về trước.

Đợi khi cô ta gặp ông cụ, ông cụ nói thế nào cũng được.
Thôi Uyên Uyên nghe nói ông cụ ngã bệnh, cũng không lo lắng, còn thong thả nói: “Ông bị bệnh thì đưa tới bệnh viện, tìm em thì có ích gì? Em cũng đâu phải bác sĩ.”
Cô ta nói xong câu này, phát hiện nhân viên mát xa ngồi bên cạnh đang dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn mình.

Thôi Uyên Uyên nhận ra mình nói hơi lố, sau đó dịu giọng lại: “Chị họ, chị đã đưa ông đi bệnh viện chưa? Chị yên tâm, em sẽ nghĩ cách về tiền viện phí của ông.

Chị cứ về trước đi, đợi em xong xuôi bên này sẽ tới thăm ông.”
“Ông không bệnh nặng đến mức phải tới bệnh viện.

Bây giờ ông chỉ muốn gặp em, rất gấp đấy Nghiên Nghiên à, em mau về với chị một chuyến đi.” Thôi Hải Quỳnh thấy Thôi Uyên Uyên nằm trên giường, thoải mái hưởng thụ người khác xoa bóp, trong lòng cô ta cực kỳ đố kị.

Cô ta ganh tỵ Thôi Uyên Uyên có ông ngoại giàu có, càng đố kỵ Thôi Uyên Uyên có người chị họ có thể kiếm nhiều tiền.
Nếu không phải cô ta có người chị họ lắm tiền, mỗi năm cho cô ta nhận được không ít hoa hồng, làm sao nó có thể tới thẩm mỹ viện cao cấp thế này chứ?
“Em biết rồi, em biết rồi.” Thôi Uyên Uyên nhìn nhân viên mát xa: “Cô rửa mặt giúp tôi, tôi phải đi rồi.”
“Dạ, cô Thôi.”
Thôi Uyên Uyên đã làm SPA xong, gương mặt nõn nà có thể vắt ra nước.

Thôi Hải Quỳnh nhìn thấy, đôi mắt ganh tị như muốn phun lửa.

Nhà họ Thôi sắp phá sản đến nơi, vậy mà cô ta còn tới đây tiêu pha.

Người phụ nữ này đúng là khiến người khác chán ghét đến cực điểm.
Thôi Uyên Uyên trở về nhà họ Thôi, nghe ông cụ tường thuật, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: “Ông à, cũng may ban đầu cháu không nghe theo ông, cầm tiền để ông hợp tác với nhà họ Bạch.

Nếu không thì đừng nói là nhà họ Thôi, ngay cả cháu cũng trở thành kẻ khố rách áo ôm.

Ông à, ông cũng thật là, tìm đối tượng hợp tác nào không tìm, sao lại đi bắt tay với nhà họ Bạch? Lần này thì hay rồi, xí nghiệp cũng đang trên đà phá sản luôn.”
Ông cụ Thôi tức giận lên tiếng: “Được rồi.

Ông gọi cháu về không phải để nghe cháu nói lời châm chọc, cháu mau cứu công ty của ông đi.

Nghiên Nghiên, sau này công ty cũng có một phần của cháu.

Nếu cháu không cứu, nhà họ Thôi phá sản, cháu nhẫn tâm nhìn cả nhà lớn nhỏ phải sống ngày tháng khốn khó hay sao?”
“Ông à, cháu đã nói là không có tiền, sao ông lại không tin chứ?”
Anh họ của Thôi Uyên Uyên, Thôi Tuấn Kiệt nghe vậy thì vội nói: “Nghiên Nghiên, em không có tiền cũng không sao, em có thể đi mượn chị họ em mà.

Chị họ quản lý một tập đoàn lớn như vậy, một trăm triệu đối với cô ta mà nói cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Em đi mượn cô ta, nhờ cô ta giúp gia đình chúng ta.”
Thôi Uyên Uyên trợn mắt: “Anh cả, anh đừng quên, em cũng bị đuổi khỏi nhà họ Mộ của chị ta, mượn tiền ư? Anh cảm thấy có khả năng này sao?”
“Cô ta thật sự tuyệt tình như thế sao? Ngay cả tình thân cũng không màng?” Thôi Tuấn Kiệt hỏi.
“Nếu chị ta còn niệm tình thân, anh cảm thấy em sẽ bị đuổi ra ngoài hay sao? Mẹ em sẽ ngồi tù à?” Thôi Uyên Uyên càng nghĩ càng tức.

Thôi Tuấn Kiệt đi ra ngoài cửa nhìn thử, xác định bên ngoài không có ai, bên trong toàn là người nhà rồi mới thấp giọng lên tiếng: “Nếu cô ta không nghĩ đến tình thân thì đừng trách chúng ta không khách sáo.

Nghiên Nghiên, em chỉ cần lấy được tiền, anh sẽ trút giận cho em.

Anh không tin cả nhà chúng ta không làm gì được cô ta.”
“Anh, sao anh lại trút giận cho em được? Lúc nào bên cạnh chị ta cũng có vệ sĩ đi theo, người bình thường cơ bản không thể đến gần chị ta.”
Thôi Tuấn Kiệt suy nghĩ, đi tới nói nhỏ vào tai của Thôi Uyên Uyên: “Ông ngoại em chỉ có vài người thân là mấy đứa, nếu Mộ Cẩn Y không còn, vậy Mộ Thị có phải…”
Thôi Uyên Uyên bị doạ một phen: “Anh, anh muốn làm gì?”
“Nghiên Nghiên, ông ngoại em cũng thiên vị, Tập đoàn Mộ Thị lớn như thế đều cho cô ta.

Em cũng là cháu ngoại, sao ông ta lại vô tình với em như vậy? Em cam tâm ư?”
“Em không cam tâm.

Đương nhiên em không cam tâm rồi.” Thôi Uyên Uyên cắn răng lên tiếng, cho nên không phải cô ta mới bắt tay với Trang Đông Quân giết Mộ Cẩn Y đấy thôi?
Cô ta biết tự lượng sức mình.

Cho dù có giết Mộ Cẩn Y, cô ta cũng không chống đỡ nổi cả tập đoàn, vì vậy cô ta mới nhìn trúng năng lực xuất chúng của Trang Đông Quân.
Cô ta suy nghĩ, tới khi Trang Đông Quân kiểm soát tập đoàn, sau đó g**t ch*t Mộ Cẩn Y.

Tới lúc đó, Trang Đông Quân phụ trách kiếm tiền cho tập đoàn, còn cô ta chỉ cần làm chủ tịch là được.

Mọi chuyện đều đã lên kế hoạch sẵn.

Nhưng khoảng thời gian gần đây, không biết có khâu nào xảy ra sai sót, mọi thứ đều không đi theo hướng cô ta nghĩ.
“Em gái, em yên tâm, anh sẽ giúp em mà.” Thôi Tuấn Kiệt nói lời ẩn ý.
“Anh định giúp em bằng cách nào?”
“Nghiên Nghiên, cổ phần của Mộ Thị đều ở trong tay của Cẩn Y, còn em lại là người thân còn lại của cô ta.

Nếu cô ta gặp tai nạn bất ngờ, có phải cổ phần sẽ rơi vào tay em đúng không? Cho dù lúc đó dì ba của em trở về, cùng lắm thì hai người chia đều, ít ra em cũng không thiệt thòi như bây giờ.” Thôi Tuấn Kiệt thấp giọng lên tiếng.
“Tai nạn bất ngờ?” Nét mặt của Thôi Uyên Uyên thay đổi: “Anh, sao sẽ có tai nạn bất ngờ chứ?”
Thật ra cô ta rất xúc động, nhưng vẻ ngoài lại giả bộ sợ hãi.

Dù sao bây giờ cũng không trông mong gì vào Trang Đông Quân được, nếu có người giúp cô ta giải quyết Mộ Cẩn Y, vậy thì tốt quá.

Cho dù cô ta không có năng lực chống đỡ tập đoàn, tình hình cũng sẽ không tồi tệ như lúc này.
“Em nói đi, em có bằng lòng tin anh hay không?” Thôi Tuấn Kiệt trầm giọng nói.
“Chuyện này… anh, có phải anh muốn ra tay với chị họ em, anh…” Thôi Uyên Uyên rụt cổ, nhỏ tiếng hỏi, dáng vẻ cực kỳ sợ hãi.
“Em yên tâm đi.

Chuyện này, chỉ cần một câu nói của em.

Chỉ cần em hứa rằng sau khi Mộ Thị rơi vào tay em, em sẽ không bạc đãi chúng ta là được.

Để anh quản lý tập đoàn cũng được.”
Thôi Uyên Uyên cắn răng: “Nếu có một ngày tập đoàn rơi vào tay em, dĩ nhiên em sẽ không bạc đãi người nhà của mình rồi.”
Có câu nói này của cô ta, Thôi Tuấn Kiệt đã yên tâm, trên mặt của ông cụ Thôi đang ngồi bên cạnh cũng tỏ ra vui mừng một chút.

Tập đoàn Mộ Thị… Nếu Tập đoàn Mộ Thị khổng lồ này rơi vào tay của người phụ nữ này, ông ta có gì mà phải rầu? Tổn thất một trăm triệu hiện giờ có là gì? Đợi khi cháu gái ông ta có được Mộ Thị, họ còn lo không có tiền hay sao?.
 
Nghịch Tập Trọng Sinh Để Em Chủ Động!!!
Chương 45: 45: Tương Lai Mong Đợi


Thôi Uyên Uyên đang ở nhà bàn bạc với Thôi Tuấn Kiệt làm cách nào để Mộ Thị rơi vào tay mình thì bỗng dưng điện thoại reo lên.

Cô ta nhìn màn hình, trái tim bất chợt đập thình thịch.
Mấy ngày này, Trang Đông Quân đối xử với cô ta lúc lạnh lúc nóng, Thôi Uyên Uyên tưởng anh ta không cần mình nữa.

Dạo này cô ta cũng cảm thấy buồn, đột nhiên anh ta chủ động gọi điện cho mình, trái tim không tự chủ đập rộn lên.
“Anh, chuyện đó giao cho anh nha, có thể lấy được tiền không thì phải xem anh rồi.

Em còn có việc nên ra ngoài trước.” Thôi Uyên Uyên sợ ông cụ lại kêu cô ta lấy tiền nên vội vàng mở cửa ra ngoài.
“Anh Quân, cuối cùng anh cũng gọi cho em rồi à?”
“Nghiên Nghiên, cứu anh.” Giọng của Trang Đông Quân vang lên rất yếu ớt.
“Anh Quân, anh bị sao thế?”
“Anh bị người ta đánh, sắp chết rồi, em mau tới cứu anh đi.”
“Ai? Ai đánh anh? Anh Quân, anh đang ở đâu?” Thôi Uyên Uyên lo sốt vó.
“Gần đường Nhân Dân, bên cạnh có một cửa hàng tiện lợi ‘Gặp Nhau Mỗi Ngày’.” Trang Đông Quân nói xong câu này thì cúp máy.
Lúc Thôi Uyên Uyên tới nơi, anh ta đã thoi thóp.

Nơi này rất vắng vẻ, Trang Đông Quân ngã bên đường, vậy mà không ai nhìn thấy.

Có lẽ người ta đã thấy, sợ gặp phiền phức nên bỏ mặc anh ta.
Thôi Uyên Uyên gọi xe cứu thương.

Sau khi xe tới, cô ta và Trang Đông Quân cùng nhau lên xe.

Anh ta đã ngất, sống hay chết vẫn chưa biết được khiến Thôi Uyên Uyên rất lo lắng.

Thật ra cô ta vẫn còn yêu Trang Đông Quân, bây giờ thấy anh ta như vậy, làm sao cô ta chịu nổi.

Sau khi lên xe, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.
Trang Đông Quân bị thương là do Long Gia đánh.

Đương nhiên Long Gia không dám lấy mạng anh ta, dù gì thì chuyện đánh bị thương và đánh chết là hai chuyện khác nhau.

Nếu xảy ra án mạng, e là bên phía cảnh sát sẽ không chịu để yên.

Hơn nữa, chủ thuê cũng không kêu anh ta đánh chết người nên chỉ cho người đánh Trang Đông Quân nửa chết nửa sống rồi bỏ chạy.
Không cần nghi ngờ, tên gây tai họa như Trang Đông Quân được bác sĩ cứu, mà thật ra anh ta cũng biết mình không chết được.

Anh ta kêu Thôi Uyên Uyên tới, đơn giản chỉ là muốn nhờ cô ta thanh toán tiền thuốc men giúp mình.
Anh ta đã mở một công ty, tuy mỗi năm cũng có thể kiếm được vài triệu, nhưng không thể chịu nổi những khoản chi lớn.

Vài triệu đối với anh ta mà nói, cơ bản cũng không là gì.

Lúc cần dùng số tiền lớn, dĩ nhiên phải tìm phú bà như Thôi Uyên Uyên rồi.
Mà cô ta cũng không biết tâm tư này của Trang Đông Quân, còn dương dương tự đắc vì anh ta đang gặp khó khăn đã tìm mình đầu tiên.
Sau khi Trang Đông Quân phẫu thuật xong, Thôi Uyên Uyên trông chừng anh ta trong phòng bệnh, thấy anh ta tỉnh lại thì kích động đến rơi nước mắt: “Anh Quân, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi.

Anh dọa chết em rồi đó.”
Trang Đông Quân hiểu chuyện nắm lấy tay cô ta, anh ta đưa tay chạm vào mặt Thôi Uyên Uyên, giọng nhỏ nhẹ: “Nghiên Nghiên, cũng may có em, nếu không thì anh thật sự không biết phải làm thế nào nữa.”
“Anh Quân, anh đừng nói như vậy.

Mặc kệ là lúc nào, em đều sẽ ở bên anh, anh cứ từ từ dưỡng thương.”
“Ừm, khoảng thời gian trước đây anh nhập viện, công ty đã gặp không ít chuyện.

Đám cấp dưới của anh không ra sức nhiều, dạo này công ty xoay vốn không được.

Em yên tâm, tiền thuốc men, anh sẽ trả em sau, chậm nhất cuối năm…”
“Anh Quân, em không cần anh trả, anh yên tâm dưỡng bệnh đi.

Không có gì quan trọng hơn việc chăm sóc cơ thể cho tốt đâu.”
Trang Đông Quân cười: “Nghiên Nghiên, vẫn là em tốt với anh nhất.

Em yên tâm, đợi khi anh lấy được sự tín nhiệm của Mộ Cẩn Y, anh nhất định giúp em có được tập đoàn, dùng cả đời này để báo đáp em.”
“Đồ ngốc, ai cần anh báo đáp chứ? Đợi chúng ta kết hôn, không phải đồ của em cũng là đồ của anh sao?” Thôi Uyên Uyên khựng lại: “Anh dưỡng thương cho tốt, còn về chuyện chị họ, tạm thời gác sang một bên đã.

Nói không chừng qua một khoảng thời gian nữa sẽ có điều bất ngờ.”
Đôi mắt của Trang Đông Quân khẽ loé sáng: “Bất ngờ?”
“Được rồi, anh vừa mới làm phẫu thuật, nghỉ ngơi cho tử tế, em sẽ luôn ở đây với anh.”
“Ừm.”
“Tổng giám đốc Mộ, Chung Cửu Long của bộ phận phát triển muốn gặp cô.” Giọng của Tiểu Quách vang lên bên ngoài.

“Cho anh ta vào đi.” Mộ Cẩn Y gác công việc trong tay lại, ngẩng đầu lên.
Chung Cửu Long cầm một bản kế hoạch và một ổ USB trong tay, Mộ Cẩn Y chỉ vào cái ghế trước mặt mình: “Chung Cửu Long, anh ngồi đi.”
“Cảm ơn sếp Mộ.” Anh ta cung kính ngồi xuống trước mặt Mộ Cẩn Y.
“Anh tới tìm tôi có chuyện gì thế?”
Chung Cửu Long đưa bản kế hoạch cho cô: “Sếp Mộ, tôi muốn phát triển một trang web hẹn hò dành riêng cho nam nữ trẻ tuổi.”
Mộ Cẩn Y nhớ, kiếp trước có nhiều trang web hẹn hò rất nổi tiếng, vì rất nhiều nam nữ văn phòng thích kết bạn thông qua trang web hẹn hò.

Đây quả thật là một ý tưởng không tệ.
Bây giờ trên thị trường cũng không có nhiều trang web như vậy cho lắm, nếu chiếm thời cơ trước, đây quả là một dự án không tồi.
Mộ Cẩn Y cảm thấy hài lòng, sau đó nhìn Chung Cửu Long rồi nói: “Tôi sẽ xem xét kế hoạch của anh trước.”
Chung Cửu Long gật đầu: “Được.”
Mộ Cẩn Y lật xem bản kế hoạch, đọc lướt qua mười dòng, chưa đầy vài phút cô đã xem xong.

Sau khi xem xong bản kế hoạch, cô cắm USB vào máy tính, bắt đầu xem trang web hiển thị trong đó.
Sau khi cô xem xong cảm thấy rất hài lòng, nhưng vẫn cần chỉ ra vài điểm phải sửa đổi, Chung Cửu Long đều ghi nhớ cả.
“Tôi duyệt dự án này, anh cần bao nhiêu vốn thì tới phòng tài vụ lấy là được.”
Chung Cửu Long không ngờ chuyện lại tiến hành suôn sẻ như vậy, còn tưởng cần phải tốn miệng lưỡi một chút, không ngờ Mộ Cẩn Y lại tin tưởng mình đến thế.
“Cảm ơn sự tín nhiệm của sếp Mộ, tôi nhất định sẽ làm thật tốt.” Chung Cửu Long nghiêm túc bảo đảm.
“Tôi tin anh sẽ làm rất tốt.

Đi làm việc đi, nếu nhân lực không đủ thì anh tới bộ phận nhân sự nhờ họ sắp xếp cho.”
“Được, sếp Mộ.”
Chung Cửu Long vui vẻ bước ra khỏi văn phòng.

Lúc này, anh ta cảm thấy mình đã đi theo đúng người.

Thứ mà anh ta cần chính là một cấp trên hoàn toàn tin tưởng mình.
Mộ Cẩn Y nhìn thấy cửa văn phòng đóng lại, trong lòng cũng khá vui vẻ.

Có Chung Cửu Long ở đây, cô không lo Tập đoàn Mộ Thị không có dự án tốt, mà sẽ ngày càng tốt lên.
Còn Quan Đại cũng là một nhân tài không tệ, hơn nữa cô phát hiện anh ta quản lý mọi chuyện cũng rất tốt.

Nói không chừng trong tương lai, có lẽ cô còn có thể thoải mái hơn bây giờ.
Đợi khi Quan Đại làm tốt hơn, cô có thể mời anh ta làm CEO.

Còn cô, có thể lui về hậu trường, nghĩ tới tương lai thế này, bỗng dưng Mộ Cẩn Y cảm thấy mong chờ.
Mộ Cẩn Y hẹn sếp Vương bảy giờ tại Nhã Gian để bàn chuyện làm ăn.

Cô tới đó trước mười phút, Đỗ Nguyên lái xe tới trước cửa nhà hàng, một nhóm người xuống xe rồi giao chìa khóa cho người gác cửa.
Mộ Cẩn Y vừa xuống xe thì đột nhiên có tiếng động cơ ầm ầm vang lên.

Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy một chiếc xe lao về phía mình với tốc độ cực nhanh.
“Sếp Mộ, cẩn thận!” Trần Lương đứng gần Mộ Cẩn Y đẩy cô sang một bên, bản thân anh ta nhanh chóng nhảy lên chiếc xe bên cạnh.
Chiếc xe kia giống như đã có dự tính trước, ngoặt một cái, liền lao về phía Mộ Cẩn Y vừa bị đẩy ngã không xa.

Cô nhìn thấy chiếc xe máy đang lao nhanh, nhanh chóng co rút con ngươi..
 
Nghịch Tập Trọng Sinh Để Em Chủ Động!!!
Chương 46: 46: Bị Thương


Đỗ Nguyên và Đằng Tứ Minh thấy thế thì không quan tâm gì nhiều nữa, hai người họ cùng lúc nhảy lên, dốc hết sức đá vào đầu chiếc xe máy, sức lực của họ làm nó nghiêng sang một bên, mà họ cũng bị lực quán tính đẩy ra xa.
Đỗ Nguyên và Đằng Tứ Minh câu giờ cho Mộ Cẩn Y, cô xoay người, khó khăn lắm mới tránh được chiếc xe máy, nó va vào bậc thang dẫn vào nhà hàng tạo ra tiếng rầm thật lớn, xe hư mà người cũng tử vong.
Biết Mộ Cẩn Y muốn tới đây bàn chuyện làm ăn, Lãnh Cao Tuấn đã tới chờ từ sáng sớm, khi được báo tin, anh vội đẩy Trần Lương ra, nhìn thấy Mộ Cẩn Y đang chật vật trên mặt đất, sắc mặt anh tối lại trông rất đáng sợ.
“Trần Lương, điều tra cho tôi, nhất định phải điều tra cho rõ.” Lãnh Cao Tuấn trầm giọng nói.
“Vâng, cậu chủ.”
Bây giờ Trần Lương vẫn đang sợ hãi, anh ta cho rằng mình chỉ cần đẩy Mộ Cẩn Y ra thì sẽ không sao, ai ngờ chiếc xe kia lại quẹo vào, rõ ràng là có người muốn lấy mạng Mộ Cẩn Y, nếu cô Mộ xảy ra chuyện gì trong tầm mắt của anh ta, anh ta nghĩ mạng mình cũng không đền nổi.
Lúc Mộ Cẩn Y bị Trần Lương đẩy ra, người cô va vào bậc thang, cô vốn đã bị trầy da, vừa rồi lại phải tránh đầu máy nên phải lăn mấy vòng trên mặt đất, cô thấy vết thương trên người mình lại càng đau hơn nữa.
“Nhóc con à, em có sao không?” Lãnh Cao Tuấn bước tới trước mặt Mộ Cẩn Y, lo lắng hỏi.
“Em không sao, A Ngôn, anh nói người đưa Đỗ Nguyên và Đằng Tứ Minh tới bệnh viện trước đã.”
Vừa rồi nếu hai người họ không đá đầu máy đi để câu giờ cho cô thì chưa chắc cô có thể tránh được, nếu bị đụng phải thì sợ là cô sẽ bỏ mạng, cũng không biết là ai dám dùng mạng của mình để đối lấy mạng cô.

Rốt cuộc là có bao nhiêu người oán hận cô vậy?
“Trần Lương, đưa họ đi viện trước đi.”

“Vâng, cậu chủ.”
Tiểu Quách bước ra từ một bên khác của chiếc xe, anh ta hoàn toàn không làm được gì, lúc này mới bình tĩnh lại được, anh ta đi tới chỗ Mộ Cẩn Y, thấp giọng nói: “Tổng giám đốc Mộ, tôi đi nói một tiếng với tổng giám đốc Vương đã nhé, để hẹn gặp ngày khác vậy.”
“Ừm, đi đi.” Mộ Cẩn Y biết mình đang bị thương, bây giờ cô không nghĩ đến thể diện nữa.
Lãnh Cao Tuấn duỗi tay nâng Mộ Cẩn Y lên, Mộ Cẩn Y thấy anh đang lo lắng thì nói nhỏ: “Em không sao, chỉ hơi trầy da thôi, về nhà xử lý một chút là được.”
“Trần Hảo, chạy xe tới đây đi, sẵn tiện gọi điện cho Lâm Hân luôn, nói anh ta chờ sẵn ở nhà đi.”
Thật ra thì tới bệnh viện là đơn giản nhất, nhưng thuốc trị vết thương của Lâm Hân là loại tốt nhất, dù là thuốc tốt nhất của bệnh viện cũng không có hiệu quả bằng thuốc của Lâm Hân, nên Lãnh Cao Tuấn vẫn quyết định đưa Mộ Cẩn Y về nhà trước.
“Được rồi.”
Mộ Cẩn Y vốn muốn tới bệnh viện, nhưng nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Lãnh Cao Tuấn thì không dám phản đối.
Tâm trạng của Lãnh Cao Tuấn bây giờ còn tệ hơn ngày thường rất nhiều, lúc này, vẻ mặt của anh còn đáng sợ hơn cả lúc cô suýt bị Bạch Chu ức h**p.
Trần Hảo lái xe rất nhanh, dùng tốc độ cao nhất để đưa Mộ Cẩn Y và Lãnh Cao Tuấn về nhà, lúc này Lâm Hân đã tới.

Vì Lâm Hân là nam nên Mộ Cẩn Y có hơi không muốn, cô hối hận, sớm biết vậy thì đã tới bệnh viện rồi, ít nhất y tá trong bệnh viện là nữ.

Cho dù anh ta là bác sĩ nhưng đã là nam giới thì cô cũng bài xích.
Lãnh Cao Tuấn nhìn Lâm Hân, anh khẽ nói: “Cậu ra ngoài trước đi, để tôi kiểm tra vết thương của cô ấy đã, nếu không nặng thì cậu chỉ cần để thuốc lại rồi chỉ tôi cách dùng là được.”
Mộ Cẩn Y nghe Lãnh Cao Tuấn nói vậy thì thầm thở phào một hơi.
Sau khi Lâm Hân rời đi, Mộ Cẩn Y mới chịu cởi áo.

Lãnh Cao Tuấn nhìn thấy trên tấm lưng mịn màng của cô có mấy vết thương đã sưng lên, da còn bị trầy.

Anh nhìn mà xót xa, suýt nữa thì anh đã không kìm được sự tức giận, anh muốn đi chà đạp cái xác của người đã lái chiếc xe.
Lòng Lãnh Cao Tuấn ngứa ngáy lắm, giọng nói cũng trở nên khàn khàn: “Sao lại bị thương như vậy? Đều tại anh không bảo vệ cho em thật tốt.”
“Sao có thể trách anh được? Huống chi, nếu không có Trần Lương thì sợ là em đã chết rồi, cho nên thật ra anh đã bảo vệ được em rồi.” Mộ Cẩn Y không nỡ nhìn thấy anh như vậy nên vội vàng an ủi.

Trong mắt cô, Lãnh Cao Tuấn nên sống thật thoải mái và mạnh mẽ, bây giờ anh lại cảm thấy tự trách, dường như anh đã nhận trách nhiệm phải bảo vệ cô.
Điều này làm cô không quen, cô thích anh sống thật thoải mái, dù anh có ăn chơi trác táng cũng không sao.

Dù sao thì cô có thể nuôi được anh, vệ sĩ không đủ giỏi thì cô sẽ tìm vệ sĩ khác, chỉ cần anh không phải chịu đựng những việc như vậy.
Lãnh Cao Tuấn lắc đầu rồi sau đó anh lấy điện thoại ra chụp miệng vết thương của cô, rồi đưa cho Lâm Hân xem.
“Cậu chủ, miệng vết thương như thế thì nên để tôi xử lý thì hơn, tôi là bác sĩ, trong mắt tôi thì nam nữ cũng như nhau mà thôi.”
Lãnh Cao Tuấn trừng mắt nhìn anh ta: “Không phải tôi để ý, mà là cô ấy…” có chướng ngại tâm lý.
“Thôi, anh chỉ cần chỉ tôi làm là được, đó là người phụ nữ của tôi, sao có thể cho anh nhìn được?” Lãnh Cao Tuấn cố tình ngang ngược.
Lâm Hân bất đắc dĩ, chỉ có thể viết ra giấy cách xử lý, để thuốc lại, dặn dò vài việc cần chú ý rồi mới rời đi.
Lãnh Cao Tuấn làm theo hướng dẫn của anh ta, cẩn thận rửa sạch vết thương của Mộ Cẩn Y, trong lúc đó, cơ thể cô đã đau đến phát run, nhưng cô không hề kêu lên.
Lãnh Cao Tuấn nhìn cô như vậy thì đau lòng lắm: “Nếu đau thì em cứ la lên, đừng cố chịu đựng.”
“Em không sao.” Mộ Cẩn Y kiên cường lên tiếng, cô c*n m** d*** để ngăn mình phát ra tiếng.
Lãnh Cao Tuấn chỉ có thể cố gắng làm thật nhanh nhìn thấy cô đổ mồ hôi vì đau, anh còn thấy khó chịu hơn cả cô, ít nhất là tim thấy đau muốn chết rồi.
Sau khi bôi thuốc cho cô, Lãnh Cao Tuấn mới nói nhỏ: “Bác sĩ nói miệng vết thương không được chạm nước, hai ngày nay em tắm phải cẩn thận, biết chưa?”
Mộ Cẩn Y gật đầu: “Em biết rồi.”
“Em có đói không? Anh đã dặn dì Trương làm cơm rồi, chúng ta xuống ăn thôi.”
“Được.”
Sau khi vết thương được bôi thuốc thì đã không còn đau như trước nữa, nhưng vừa rồi đổ mồ hôi nên cô thấy người mình dính nhớp khó chịu, nhưng nhớ Lãnh Cao Tuấn nói không được đụng nước nên cô không dám tắm ngay, chỉ có thể cố chịu đựng.

Cơ thể không thoải mái thì đương nhiên ăn cũng không ngon, sau khi ăn qua loa nửa chén cơm, uống nửa chén canh thì cô buông đũa.
Vì gặp phải chuyện này nên Lãnh Cao Tuấn cũng không có hứng ăn uống gì, sau khi Mộ Cẩn Y buông đũa thì anh cũng không ăn nữa.

Anh nhìn Mộ Cẩn Y nói: “Nhóc con, em về phòng ngủ trước đi, anh còn có chút việc nên vào thư phòng cái đã.”
Mộ Cẩn Y gật đầu: “Anh đi làm việc đi, em tới bệnh viện.”
Đỗ Nguyên và Đằng Tứ Minh bị thương vì cô, cô không đi thăm thì không yên tâm được.
Lãnh Cao Tuấn nghe cô nói vậy thì vội gọi Trần Hảo tới: “Trần Hảo, cậu đưa cô ấy tới bệnh viện, mang thêm hai người nữa.”
“Vâng, cậu chủ.”
Mộ Cẩn Y không có ý kiến gì với sự sắp xếp của Lãnh Cao Tuấn, có người bảo vệ thì càng tốt, cho tới giờ cô vẫn còn sợ chuyện đã xảy ra tối nay.

Khó khăn lắm mới được sống lại, cô không muốn chết nhanh như vậy, thù của cô còn chưa được báo, tuy Trang Đông Quân đã nếm mùi cay đắng nhưng còn lâu mới đủ.
Còn Thôi Uyên Uyên nữa, cô ta còn chưa chịu đau khổ đâu, sao cô có thể cam tâm đây?.
 
Back
Top Bottom