Cập nhật mới

Khác Nghịch sử

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
403916090-256-k724879.jpg

Nghịch Sử
Tác giả: AtumChiki
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lịch sử là một dòng chảy bất tận, là cội nguồn của mỗi con người, là lời nhắc không được lãng quên.

Vậy ngoái đầu nhìn lại lịch sử, có mấy ai trả lời được câu hỏi: Thế nào là 1 dân tộc vĩ đại?

Thế nào là một quốc gia hùng cường?

Là nơi mà phụ nữ cũng có thể hiên ngang bất khuất đứng lên giành độc lập?

Là nơi mà dù nhỏ bé vẫn dám tấn công các quốc gia hùng mạnh hơn để bảo vệ bờ cõi?

Là nơi mà trung thần thà chết cũng phải phò trợ bậc quân vương?

Là nơi mà bậc hào kiệt sẵn sàng hi sinh chứ không chịu khuất phục trước giặc ngoại xâm?

Là nơi mà tôn trọng sức mạnh nhân dân mới là kế sách giữ nước muôn đời?

Là nơi mà bình dân áo vải cũng trở thành chí tôn anh hùng?

Hay là nơi mà 1 câu nói trước khi hi sinh lại là lời hiệu triệu cho bao thế hệ ra đi tìm đường cứu nước?

Nguyễn Anh Quân, một chàng trai mang trong mình tâm ma về những hối tiếc trong lịch sử, đã có cơ hội tham gia vào các đoạn lịch sử đó.



tieuthuyetlichsu​
 
Nghịch Sử
Tâm ma


Tiếng mưa rơi.

Tí tách.

Tí tách.

Âm thanh đơn điệu, lặp đi lặp lại, giống như một bản metronome vô hồn, gõ vào cửa kính của căn hộ áp mái.

Bên ngoài, thành phố đang lên đèn, những vệt neon loang lổ bị cơn mưa mùa đông làm cho nhòe đi.

Bên trong, sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối.

Nguyễn Anh Quân đứng bất động.

Anh ta đã đứng ở vị trí này, trước tấm sa bàn khổng lồ chiếm trọn một bức tường, suốt mười bốn tiếng đồng hồ.

Cốc cà phê đen trên bàn làm việc bằng gỗ mun đã nguội ngắt từ lâu.

Ánh sáng duy nhất trong phòng hắt ra từ ngọn đèn chuyên dụng phía trên, chiếu rọi một tấm bản đồ cổ.

Đây không phải là một sa bàn bình thường.

Nó là một tác phẩm của sự ám ảnh.

Hàng ngàn mô hình quân lính nhỏ bằng chì, được sơn phết thủ công, mô phỏng chính xác trang bị của quân đội ngày xưa.

Những lá cờ hiệu nhỏ xíu cắm chi chít.

Vị trí của chúng không phải là ngẫu nhiên; chúng đại diện cho một khoảnh khắc lịch sử cụ thể: Tháng 12, năm 1284.

Quân Mông – Nguyên chuẩn bị tràn qua biên giới.

Anh Quân khẽ chớp mắt.

Đôi mắt anh ta đỏ ngầu vì thiếu ngủ, nhưng con ngươi vẫn sắc lạnh như dao.

"Vô lý."

Anh ta lẩm bẩm.

Giọng nói khàn đặc.

"Một nước cờ tệ."

Nguyễn Anh Quân, ba mươi tuổi, một cái tên không mấy nổi tiếng với đại chúng, nhưng lại sở hữu một bộ não với trí thông minh cao khủng khiếp.

Anh ta là một nhà sử học, một chiến lược gia quân sự, một thiên tài sống ẩn dật.

Anh ta có thể đọc một cuốn sách 500 trang trong hai mươi phút và tái hiện lại từng chi tiết trong tâm trí.

Và anh ta bị một căn bệnh.

Một căn bệnh không có tên trong y học.

Anh ta gọi nó là "tâm ma" – sự ám ảnh với những hối tiếc trong lịch sử.

Khi người khác tìm hiểu về lịch sử, họ thấy những câu chuyện.

Anh Quân thì thấy những ván cờ bị chơi lỗi.

Anh ta thấy một Lê Đại Hành, sau khi có trận chiến lẫy lừng, lại thất bại trong việc thiết lập một cơ chế kế vị ổn định, khiến đất nước rơi vào cảnh cốt nhục tương tàn.

Anh ta thấy một Lý Thường Kiệt, thiên tài quân sự, nhưng lại để lọt lưới một con cá lớn, khiến mầm mống báo thù sau này suýt nữa hủy hoại cơ nghiệp nhà Lý.

Anh ta thấy một Trần Thủ Độ, tàn nhẫn và quyết đoán, nhưng nước cờ diệt tộc hoàng gia nhà Lý lại quá thô bạo, để lại một vết nhơ không thể gột rửa và mầm mống ly tán trong nội bộ.

Mỗi sự hối tiếc đó, đối với Anh Quân, không phải là một dòng chữ trên giấy.

Chúng là một cơn đau vật lý.

Một sự nhức nhối trong lồng ngực, một áp lực đè nặng lên thái dương.

Anh ta tin rằng, nếu là mình, anh ta có thể làm tốt hơn.

Không phải bằng súng đạn hay kiến thức hiện đại.

Mà bằng chính những quân cờ có sẵn trên bàn cờ đó.

Bằng trí tuệ.

Bằng sự tính toán tuyệt đối.

"Trần Thủ Độ."

Anh Quân thì thầm, bàn tay vươn ra, di chuyển mô hình của người chỉ huy kỵ binh – Trần Khánh Dư – lùi lại ba ô.

"Ông ta đã đúng khi tàn nhẫn, nhưng sai khi để cảm xúc chi phối...

Lẽ ra, Lý Huệ Tông không cần phải chết một cách bi thảm như vậy.

Cuộc chuyển giao... lẽ ra phải hoàn mỹ hơn.

Ít đổ máu hơn.

Hiệu quả hơn."

Rắc.

Một cơn đau nhói buốt xuyên qua lồng ngực của Anh Quân.

Nó khác với cơn đau "tâm ma" thường ngày.

Nó sắc lẹm, dữ dội.

"Hử?"

Anh ta nhíu mày.

Tay trái bỗng dưng tê rần.

Cốc cà phê trên bàn bắt đầu rung nhẹ.

Không, là tay anh ta đang run.

Một phân tích lạnh lùng chạy qua não anh ta.

'Co thắt mạch vành.

Nhồi máu cơ tim cấp.

Hậu quả của 72 giờ không ngủ và 14 ly cà phê.'

Anh ta cố vươn tay tới chiếc điện thoại.

Quá muộn.

Cơn đau thứ hai ập đến như một chiếc búa tạ.

Lồng ngực anh ta như bị xé toạc.

Anh ta ngã khuỵu, cơ thể va vào tấm sa bàn.

Xoảng!

Những mô hình quân lính văng tung tóe.

Tất cả mô hình hòa lẫn vào nhau trên sàn nhà.

Anh Quân nằm đó, mắt vẫn mở to, nhìn vào mớ hỗn độn mình vừa gây ra.

Không có sợ hãi.

Chỉ có sự tức giận tột độ.

"Vẫn chưa... xong..."

Ý thức của anh ta chìm vào một bóng tối đặc quánh, lạnh lẽo.

Bao lâu?

Một giây?

Một ngày?

Một năm?

Một thế kỷ?

Không có khái niệm về thời gian.

Anh Quân tỉnh lại, theo một nghĩa nào đó.

Không có ánh sáng, không có âm thanh, không có cơ thể.

Anh ta chỉ là một ý thức thuần túy, trôi nổi trong hư không vô tận.

"Phân tích."

Giọng nói nội tâm của Anh Quân vang lên, lạnh lùng và bình thản đến đáng sợ.

"Cơ thể vật lý đã chết.

Chức năng não bộ chấm dứt.

Trạng thái hiện tại: Ý thức tồn tại sau cái chết."

Anh ta chờ đợi.

Chờ đợi sự tan biến, sự phán xét, hoặc bất cứ điều gì mà tôn giáo mô tả.

Không có gì cả.

Chỉ có sự tĩnh lặng.

Và rồi, anh ta cảm thấy nó.

Một cảm giác lạnh vô cùng đáng sợ.

Đó là sự hòa tan.

Ý thức của anh ta, giống như một giọt mực thả vào đại dương, đang bắt đầu phai nhạt.

Những ký ức... khuôn mặt người mẹ mà anh ta chưa bao giờ thực sự quan tâm, công thức toán học đầu tiên anh ta chứng minh, hương vị của cà phê... chúng đang mờ đi, rời rạc, mất đi sự liên kết.

Đây là cái chết thực sự.

Sự tan rã của bản ngã.

"Không."

Một sự hoảng loạn lý trí, không phải là cảm xúc, mà là một phân tích logic về sự sinh tồn bùng nổ.

Anh ta không thể tan biến.

Anh ta còn quá nhiều việc phải làm.

Ván cờ vẫn còn dang dở.

"Tâm ma" của anh ta, sự ám ảnh về hối tiếc trong lịch sử đang gầm thét.

Ngay khi những suy nghĩ đang được tập trung cao độ, một điều kỳ diệu đã xảy ra.

Không gian hư không xung quanh anh ta vặn vẹo.

Sự hòa tan chậm lại.

Ý chí của Anh Quân được rèn giũa bởi sự ám ảnh, đã trở nên sắc bén như một mũi khoan kim cương.

Nó không chấp nhận sự tan biến.

Nó bám víu vào sự hối tiếc như một người sắp chết đuối vớ được chiếc phao cứu sinh.

'Ta phải sửa chữa nó!'

Ý chí cực đoan ấy, mạnh mẽ đến mức phi lý, đã xé rách một thứ gì đó.

Bức màn của thực tại?

Dòng chảy của thời gian?

VÚT!

Ý thức của Anh Quân bị kéo đi.

Không phải là rơi, mà là bị hút qua một đường hầm của những hình ảnh hỗn loạn.

Anh ta thấy những cánh đồng lúa xanh mướt, những mái đình cong vút, những bộ áo ngũ thân, những khuôn mặt xa lạ... tất cả lướt qua như một cuốn phim bị quay nhanh hàng ngàn lần.

Anh ta không điều khiển được gì cả.

Anh ta chỉ có thể bám chặt vào mỏ neo duy nhất của mình: "Ta phải sửa chữa lại lịch sử."

Và rồi, đột ngột, mọi thứ dừng lại.

Một cú va đập dữ dội.

Ý thức của anh ta bị ném thẳng vào một thứ gì đó... chật chội, ấm áp, và vô cùng đau đớn.

Đau.

Đó là cảm giác đầu tiên.

Một cơn đau nhức buốt lan ra từ sau gáy.

Tiếp theo là lạnh.

Một cái lạnh ẩm ướt, thấm qua lớp vải mỏng.

Và mùi ẩm mốc, mùi gỗ mục, và một mùi hương trầm rẻ tiền.

Anh Quân mở mắt.

Phải mất vài giây để não anh ta xử lý các tín hiệu thị giác.

Ánh sáng rất yếu, hắt ra từ một ngọn đèn dầu nhỏ trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp.

Anh ta đang nằm trên một chiếc giường tre.

Trần nhà thấp, lợp lá, xen lẫn vài tấm ngói vỡ.

Một giọng nói rụt rè, run rẩy vang lên bên cạnh.

"Công tử?

Công tử?

Người... người tỉnh rồi sao?"

Anh Quân từ từ quay đầu.

Cơn đau ở gáy khiến anh ta nhíu mày.

Bên cạnh giường, một cậu bé chừng mười lăm, mười sáu tuổi đang quỳ.

Cậu ta gầy trơ xương, mặc một bộ quần áo vải đay màu nâu sồng đã sờn cũ, tóc búi tó theo kiểu cổ.

Bộ não của Anh Quân bắt đầu quá trình phân tích với tốc độ kinh hoàng, bỏ qua mọi cảm xúc bối rối hay sợ hãi.

Dữ liệu 1: Trang phục làm bằng vải đay, kiểu dáng cổ xưa.

Dữ liệu 2: Tóc búi tó, phổ biến ở Việt Nam thời phong kiến.

Dữ liệu 3: Đèn dầu, giường tre, phòng ốc thô sơ.

Dữ liệu 4: Cảm giác bị hòa tan đã biến mất.

Ý thức của anh ta đã ổn định lại.

Giả thuyết sơ bộ: Xuyên không.

Đã thành công nhập vào một cơ thể.

"Đây là đâu?"

Giọng nói phát ra từ cổ họng anh ta.

Nó yếu ớt, non nớt, hoàn toàn xa lạ.

Cậu bé kia mừng rỡ đến phát khóc, vội vàng dập đầu xuống đất.

"Bẩm công tử!

May quá, người tỉnh rồi!

Đây...

đây vẫn là am An Dưỡng, ở ngoại thành Thăng Long.

Người... người bị ngã ngựa, đập đầu vào đá, bất tỉnh hai ngày rồi.

Thái y nói... nói không qua khỏi..."

Phân tích sâu hơn:

- Địa điểm: Thành Thăng Long.

- Sự kiện: Cơ thể này vừa suýt chết do ngã ngựa, đập đầu.

Đây là cơ hội để ý thức của Anh Quân nhập vào.

- Thời gian: cái tên Thành Thăng Long giúp loại bỏ khả năng thời Ngô, Đinh, Tiền Lê.

Nó nằm trong khoảng Lý, Trần, Hậu Lê.

Anh Quân ngồi dậy.

Cơ thể này yếu ớt, lồng ngực mỏng, tay chân khẳng khiu.

"Gương."

Anh ta ra lệnh.

"Dạ... dạ?"

Cậu bé ngơ ngác.

"Gương.

Mang cho ta."

Giọng Anh Quân lạnh đi một chút, sự uy hiếp bản năng của một trí tuệ vượt trội bắt đầu rò rỉ.

Cậu bé run rẩy, vội vã chạy đến góc phòng, lục lọi trong một cái rương gỗ và mang đến một tấm gương đồng nhỏ, mờ đục.

Anh Quân nhìn vào gương.

Trong gương là một khuôn mặt thiếu niên.

Chừng bảy, tám tuổi.

Nước da tái nhợt, môi khô nứt nẻ.

Đôi mắt to, nhưng u uất, thiếu sức sống.

Ngay khi anh ta nhìn vào đôi mắt đó, một loạt ký ức rời rạc, không phải của anh ta, ùa vào não.

'Một đại điện nguy nga... một người phụ nữ quyền quý, mắt phượng mày ngài, đang lạnh lùng nhìn mình...

Một cú đánh trời giáng từ phía sau gáy... tiếng vó ngựa...

Một cái tên...'

"Tín."

Anh Quân gọi.

Anh ta thậm chí không biết tại sao mình biết tên cậu bé này, nhưng ký ức của cơ thể đã cung cấp nó.

"Dạ, công tử!"

"Hôm nay là ngày bao nhiêu?

Năm nào?"

"Bẩm... bẩm công tử, hôm nay là ngày mười, tháng mười... năm... năm Kiến Gia thứ mười bốn."

"Kiến Gia?"

Bộ não của Anh Quân như một siêu máy tính vừa hoàn thành một phép tính phức tạp.

Niên hiệu Kiến Gia là của Lý Huệ Tông.

Kiến Gia năm thứ mười bốn, tức là năm 1224.

Đây là thời điểm bản lề.

Thời điểm mà quyền lực nhà Lý đã mục ruỗng đến tận cùng.

Thời điểm mà Điện tiền chỉ huy sứ Trần Thủ Độ đang nắm trọn mọi quyền hành.

"Tín."

Anh Quân hít một hơi thật sâu, cố gắng kiểm soát cơ thể yếu ớt này.

"Trần Thị Dung... dạo này thế nào?"

Anh ta đang thử.

Anh ta cần xác nhận cuối cùng.

Cậu bé Tín run lên bần bật, mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp.

"Công... công tử!

Sao người dám gọi thẳng... tên của Thái hậu?

Đó...

đó là cô mẫu của người mà!

Nếu để Điện tiền chỉ huy sứ..."

'Mọi thứ khớp với nhau.

Thăng Long năm 1224.

Có cô ruột là Thái hậu Trần Thị Dung.

Vậy cha mình là Trần Thừa.

Và Điện tiền chỉ huy sứ Trần Thủ Độ là chú ruột.'

"Tâm ma" của Anh Quân đã kéo anh ta đến đúng tâm điểm của cơn bão thời Lý – Trần.

Anh ta nhìn lại tấm gương đồng.

Khuôn mặt bảy tuổi, yếu ớt, nhưng giờ đây, đôi mắt đã hoàn toàn thay đổi.

Sự u uất biến mất, thay vào đó là sự bình tĩnh lạnh lẽo, sâu không thấy đáy.

Anh ta là con trai của Trần Thừa.

Tên của cơ thể này là Trần Cảnh.

Và hối tiếc khiến anh ta ám ảnh trong khoảng thời gian này chính là cuộc hôn nhân chính trị sắp tới.

Chưa đầy một năm nữa, theo lịch sử, chủ nhân cơ thể này sẽ được đưa vào cung để kết hôn với nữ hoàng cuối cùng của nhà Lý – Lý Chiêu Hoàng.

Sau đó, Trần Thủ Độ sẽ ép Lý Chiêu Hoàng nhường ngôi cho chồng.

Trần Cảnh, vị vua khai quốc của nhà Trần, tương lai chính là Trần Thái Tông.

Anh Quân đặt tấm gương xuống.

Một nụ cười nhạt, gần như vô hình, xuất hiện trên đôi môi khô khốc của anh ta.

"Ván cờ...

đã được sắp đặt."

Anh ta thì thầm.

Cậu bé Tín không hiểu gì cả, chỉ thấy sống lưng mình ớn lạnh.

Vị công tử của cậu ta, sau khi tỉnh dậy, dường như đã biến thành một người khác.

"Công tử?"

Anh Quân đứng dậy, lảo đảo bước ra cửa, nhìn về phía kinh thành Thăng Long xa xăm, nơi mây đen đang vần vũ.

"Chuẩn bị nước."

Anh Quân ra lệnh, giọng nói đã vững vàng hơn.

"Ta cần tắm rửa.

Sau đó, kể cho ta nghe mọi chuyện đã xảy ra trong hai ngày ta bất tỉnh."

Anh ta không phải là một quân cờ bị động tên là Trần Cảnh.

Anh ta là Nguyễn Anh Quân.

Và trên bàn cờ lịch sử này, bây giờ, anh ta chính là kỳ thủ.
 
Nghịch Sử
Nhập cục


Nước ấm.

Đây là điều đầu tiên mà bộ não của Anh Quân ghi nhận như một sự xa xỉ không cần thiết.

Hơi nước mỏng bốc lên từ chiếc thùng tắm bằng gỗ pơ mu, mang theo mùi thảo dược xông lên nồng nồng.

Anh Quân – Trần Cảnh, đang ngồi bên trong, cơ thể bảy tuổi lọt thỏm giữa thùng nước.

Tên Tín đang kỳ cọ lưng cho cậu.

Bàn tay gầy guộc của nó run rẩy, động tác vừa vụng về vừa sợ hãi, không dám dùng lực.

Kể từ lúc công tử tỉnh lại, Tín cảm thấy như mình đang hầu hạ một người khác.

Ánh mắt của vị công tử bảy tuổi này không còn là ánh mắt của một đứa trẻ.

Nó lạnh lẽo, tĩnh lặng, và như thể nhìn thấy tâm can cậu.

Khi Tín nhìn vào mắt chủ nhân, cậu có cảm giác mình đang bị đọc vị chứ không phải đang nhìn.

"Mạnh tay hơn."

Anh Quân ra lệnh.

Giọng nói vẫn còn non nớt, nhưng ngữ điệu thì không.

"Dạ... dạ..."

Tín giật nảy mình, vội vàng chà mạnh hơn một chút.

Trong khi đó, Anh Quân đang tập trung vào một vấn đề khác quan trọng hơn: Cơ thể này.

Sau khi phân tích toàn bộ cơ thể, anh ta tự nhủ ra ba điều.

Một, có thể yếu ớt.

Rất yếu ớt.

Cơ bắp lỏng lẻo, lồng ngực mỏng, dinh dưỡng rõ ràng là không đủ.

Đây là cơ thể của một đứa trẻ được nuôi chứ không phải được trui rèn.

Hai, các giác quan.

Thị lực tốt.

Thính giác nhạy.

Khứu giác hoạt động bình thường.

Phản xạ thần kinh hơi chậm.

Anh ta cố gắng siết chặt nắm tay, nhưng lực co cơ rất đáng thất vọng.

Ba, vết thương.

"Dừng lại."

Anh Quân nói.

Tín lập tức rụt tay về như bị phỏng.

"Lấy thuốc."

Anh Quân bước ra khỏi thùng tắm, để mặc Tín quấn cho mình một chiếc khăn lụa mỏng.

Cậu bé Tín đỡ chủ nhân ngồi xuống giường tre, run rẩy mở hũ thuốc mỡ mà thái y để lại.

"Ta tự làm."

Anh Quân gạt tay Tín ra, tự mình lấy một ít thuốc mỡ.

Anh ta không bôi lên trán hay đầu gối, nơi có vài vết xước nhỏ do ngã ngựa.

Anh ta đưa tay ra sau gáy, ngay dưới chân tóc.

Ngón tay nhỏ bé của Trần Cảnh chậm rãi miết qua một vết sưng tấy.

Não của Anh Quân xử lý dữ liệu trong im lặng.

Vết thương không phải là một vết rách da do va đập hay ma sát.

Nó là một vết bầm sâu, tụ máu, hình dạng rất rõ ràng.

Nó là kết quả của một cú đánh có chủ đích.

Một cú đánh bằng vật tày, cứng, như một cây côn nhỏ hoặc một cái chuôi dao.

"Ngã ngựa?"

Anh Quân lẩm bẩm.

Một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên khuôn mặt bảy tuổi.

"Thái y nói... nói người ngã ngựa, đập đầu vào đá."

Tín lí nhí giải thích, như thể đọc được suy nghĩ của cậu.

"Vậy sao?"

Anh Quân đáp, giọng bình thản.

"Kể lại cho ta nghe."

Anh ta nói, trong khi chậm rãi mặc bộ quần áo sạch Tín đã chuẩn bị.

"Kể lại chính xác mọi chuyện, từ lúc ta rời khỏi am, cho đến lúc ngươi tìm thấy ta."

Tín quỳ xuống đất, bắt đầu kể lại.

Câu chuyện của Tín đơn giản: Công tử Trần Cảnh nói muốn ra ngoài cưỡi ngựa chơi.

Tín dắt ngựa cho công tử.

Công tử không cho đi theo.

Khoảng một canh giờ sau, Tín nghe tiếng ngựa hí xa xa, rồi đợi mãi không thấy công tử quay lại.

Cậu ta hoảng sợ đi tìm, cuối cùng thấy công tử nằm bất tỉnh bên bờ suối, con ngựa đã biến mất.

Câu chuyện rất hợp lý.

Không một kẽ hở.

Và đó chính là vấn đề.

Anh Quân ngồi trên giường, hai chân nhỏ bé đung đưa, nhìn Tín bằng đôi mắt sâu thẳm.

"Tín."

Anh ta cất tiếng.

"Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?"

Câu hỏi đột ngột khiến Tín ngỡ ngàng.

"Dạ... bẩm công tử, con có lẽ mười sáu ạ."

"Mười sáu tuổi."

Anh Quân gật gù.

"Làm nô tài ở am An Dưỡng này bao lâu rồi?"

"Dạ... con được cử đến đây để hầu công tử từ hai tháng trước ạ."

"Hai tháng..."

Anh Quân nhắc lại.

"Trước đó ngươi ở đâu?"

"Con... con là người làm ở phủ của... của ông chủ ạ."

Não của Anh Quân bắt đầu sắp xếp các mảnh ghép.

Một nô tài 16 tuổi.

Không phải là một đứa trẻ ngây thơ.

Được gửi từ phủ của Trần Thừa đến đây để chăm sóc Trần Cảnh và đã ở đây hai tháng.

"Tín, ngươi nói dối."

Anh Quân nói, giọng bỗng dưng nhẹ bẫng.

Phịch!

Tín dập đầu xuống đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

"Công tử tha mạng!

Con... con không dám!

Con không nói dối!"

"Ngươi không nói dối?"

Anh Quân tiếp tục, giọng vẫn đều đều.

"Vết thương sau gáy ta là do người đánh.

Con ngựa không tự nhiên biến mất.

Và ngươi, một nô tài ngu muội, không thể vô tình tìm thấy ta ở bờ suối nhanh như vậy được."

Anh ta dừng lại, để sự im lặng đè nặng lên căn phòng.

"Ta sẽ cho ngươi một cơ hội vì ngươi đã không bỏ mặc ta chết cóng ngoài suối.

Điều đó có nghĩa là ngươi, hoặc là một kẻ ngốc nhân từ, hoặc là một kẻ thông minh biết rằng nếu ta chết, ngươi cũng không sống nổi."

"Công tử..."

Tín nghẹn ngào, nước mắt giàn giụa.

"Con... con bị dọa!

Họ nói nếu con hé răng... họ sẽ giết cả nhà con ở quê!"

Móc câu đã dính.

"Họ là ai?"

"Con không biết!"

Tín khóc rống lên.

"Họ bịt mặt!

Chỉ có hai người.

Họ chặn công tử lại, một người... một người đánh công tử phía sau gáy.

Con nấp trong bụi rậm nhìn thấy hết!

Họ dắt con ngựa đi, rồi ném công tử xuống bờ suối.

Họ còn nói... họ còn nói...

'Bảy tuổi thì cũng phải chết'!"

"Bảy tuổi thì cũng phải chết."

Câu nói này khẳng định một điều: Vụ tấn công này nhắm vào vị trí của Trần Cảnh, không phải là một vụ cướp ngẫu nhiên.

"Sau đó họ làm gì?"

"Họ thấy con nấp."

Tín run rẩy.

"Họ túm con ra, dọa con phải nói là công tử ngã ngựa.

Nếu không... nếu không... họ nói họ biết nhà con ở đâu."

"Được rồi."

Anh Quân ngắt lời.

"Đứng dậy."

Tín ngơ ngác ngẩng lên.

"Ta hỏi, ngươi trả lời.

Ngắn gọn.

Chính xác.

Trong hai ngày ta bất tỉnh, ai đã đến đây?"

Tín vội vã gạt nước mắt, cố gắng nhớ lại.

"Dạ, có... có ông chủ đến."

"Cha ta?

Ông ấy làm gì?"

"Ông chủ... nhìn công tử một lát.

Thở dài.

Rồi hỏi thăm thái y.

Sau đó...

ông chủ vội vã về Thăng Long.

Dặn con chăm sóc công tử cẩn thận."

Phân tích: Trần Thừa, cha của cơ thể này.

Phản ứng: Thở dài.

Hành động: Rời đi.

Kết luận: Một người cha hiền lành, an phận, nhưng không quyết đoán.

Ông ta sợ hãi.

Ông ta là một quân cờ cao cấp.

"Ai nữa?"

"Thái hậu...

Thái hậu có cho người mang thuốc đến.

Nói là... thuốc của ngự y trong cung."

Phân tích: Trần Thị Dung, cô ruột.

Hành động: Cho thuốc, không đến thăm.

Kết luận: Bà ta đang ở trong cung, tâm điểm của quyền lực, không thể dễ dàng rời đi.

Nhưng bà ta vẫn quan tâm đến đứa cháu này.

Hoặc nói đúng hơn, bà ta quan tâm đến vai trò của đứa cháu này.

"Còn...

Điện tiền chỉ huy sứ?"

Anh Quân hỏi, đây mới là câu hỏi quan trọng nhất.

Tín nuốt nước bọt, vẻ mặt càng thêm sợ hãi.

"Dạ...

Điện tiền chỉ huy sứ không đến.

Ngài... ngài chỉ sai vị thái y kia đến."

Một sự im lặng gần như tuyệt đối bao trùm căn phòng.

Anh Quân, trong thân xác Trần Cảnh bảy tuổi, bỗng nhiên mỉm cười.

Nụ cười đó, trên một khuôn mặt trẻ con, lại khiến Tín rùng mình.

'Hoàn hảo.'

Anh Quân nghĩ.

Sự vắng mặt của Trần Thủ Độ mới là thông tin giá trị nhất.

Nó có nghĩa là gì?

Trong đầu Anh Quân nảy ra ba giả thuyết.

Một, Trần Thủ Độ quá bận rộn với ván cờ ở Thăng Long, không rảnh để ý đến một đứa cháu trai bị ngã ngựa ở ngoại thành.

Hai, Trần Thủ Độ biết chuyện này, và ông ta đang chờ.

Chờ xem quân cờ Trần Cảnh này sẽ sống hay chết.

Ba, Trần Thủ Độ chính là người ra lệnh.

Nhưng giả thuyết này ít khả năng nhất.

Giết Trần Cảnh lúc này sẽ phá vỡ nước cờ mà chính ông ta đang sắp đặt.

Không.

Anh Quân loại bỏ giả thuyết thứ ba.

Anh ta nhớ lại ký ức rời rạc của cơ thể này khi anh ta nhìn vào gương.

"Từ nay, ngươi sẽ là người của công chúa."

'Công chúa?'

Ở Thăng Long năm 1224, chỉ còn lại một công chúa quan trọng.

Người đó chính là nữ hoàng tương lai – Lý Chiêu Hoàng.

Ván cờ hiện ra rõ ràng trong tâm trí Anh Quân.

Trần Thủ Độ và Trần Thị Dung đang lên kế hoạch cho một cuộc hôn nhân chính trị.

Họ cần một đứa trẻ nhà họ Trần, đủ nhỏ tuổi, đủ vô hại để đưa vào cung làm bạn, và sau này là làm phò mã của Lý Chiêu Hoàng, lúc đó cũng chỉ mới 6 hoặc 7 tuổi.

Trần Cảnh, con trai trưởng của Trần Thừa, là ứng cử viên hoàn hảo.

Và am An Dưỡng này, không phải là nơi nghỉ dưỡng.

Nó là cái lồng bảo vệ Trần Cảnh, giấu cậu ta khỏi Thăng Long, chờ ngày thực hiện nước cờ.

Nhưng... an ninh phòng thủ đã thất bại.

Có kẻ ra tay trước.

'Họ muốn giết ta để ngăn cản cuộc hôn nhân.'

Ai?

Phe phò Lý?

Rất có thể.

Hay một nhánh khác của nhà Trần, cũng muốn đưa con mình vào vị trí đó?

Cũng rất có thể.

Dù là ai, thì nơi này, am An Dưỡng, không còn an toàn.

Nó là một cái bẫy chết người.

Kẻ thủ ác đã ra tay một lần, chúng chắc chắn sẽ có thể ra tay lần thứ hai.

Anh Quân nhìn Tín, kẻ đang quỳ dưới đất, run rẩy vì sợ hãi nhưng cũng vì đã trút được gánh nặng.

"Tín."

"Dạ..."

"Ngươi muốn sống một cuộc sống mà lúc nào cũng bị kẻ khác dọa nạt, hay muốn sống bên cạnh ta?"

Tín ngẩng đầu.

Cậu ta không hiểu.

"Ta không thể hứa cho ngươi giàu sang."

Anh Quân nói, giọng lạnh lùng.

"Nhưng ta có thể hứa cho ngươi một thứ.

Nếu ngươi tuyệt đối trung thành thì không một ai trên đời này, kể cả Điện tiền chỉ huy sứ, có thể dọa giết gia đình ngươi.

Vì ta sẽ không cho phép."

Đó là lời hứa của một đứa trẻ bảy tuổi.

Nó hoàn toàn phi lý.

Nhưng khi Tín nhìn vào đôi mắt của Trần Cảnh, cậu ta tin.

Cậu ta tin một cách vô điều kiện.

"Con... con nguyện theo công tử!"

Tín dập đầu, lần này là những cái dập đầu của sự trung thành.

"Tốt."

Anh Quân đứng dậy.

Cơ thể vẫn còn lảo đảo, nhưng ý chí đã bình tâm.

"Ta không thể ở đây.

Chúng sẽ quay lại."

"Công tử... vậy chúng ta đi đâu?

Về phủ của ông chủ?"

Anh Quân lắc đầu.

"Về phủ của cha ta?

Để ông ấy lại 'thở dài' và giấu ta vào một cái am khác à?

Không."

Anh Quân bước ra cửa, nhìn về phía Thăng Long xa xăm, nơi mây đen vẫn đang vần vũ.

"Chuẩn bị ngựa."

"Đi đâu ạ?"

Trần Cảnh quay lại, khuôn mặt bảy tuổi của cậu ta không một chút cảm xúc.

"Đến nơi nguy hiểm nhất.

Cũng là nơi an toàn nhất.

Chúng ta sẽ đến thẳng phủ của Điện tiền chỉ huy sứ."
 
Nghịch Sử
Kỳ thủ gặp kỳ thủ


Am An Dưỡng chỉ còn lại một con ngựa thồ già, con ngựa mà Tín vẫn dùng để đi chợ hằng ngày.

Vóc dáng nó gầy guộc, bộ lông xám xịt bết lại vì bùn đất, cái đầu to bè uể oải gặm đám cỏ khô bên hiên.

Anh Quân lẳng lặng đứng nhìn nó.

'Phiền phức.'

Đây là lần thứ mười bảy Anh Quân thầm rủa cái cơ thể này kể từ lúc tỉnh dậy.

Nó yếu ớt, chậm chạp, và bây giờ, nó còn không đủ cao để tự mình trèo lên yên ngựa.

Cậu đưa mắt nhìn Tín, người đang luống cuống kiểm tra lại dây cương, bàn tay vẫn còn run rẩy sau cú sốc tâm lý.

"Công tử..."

Tín lắp bắp.

"Hay... hay là con đi trước, gọi người ở phủ đến đón?"

"Để chúng quay lại lần nữa à?"

Anh Quân hỏi vặn, giọng nói non nớt nhưng lạnh lẽo.

Tín rùng mình, im bặt.

Cậu bé hiểu ra.

Rời khỏi đây là một cuộc chạy trốn.

Am An Dưỡng là một cái bẫy đã bị lộ.

Anh Quân không nói thêm.

Cậu đi đến bên con ngựa, giơ đôi tay nhỏ bé của mình ra.

Tín lập tức hiểu ý.

Cậu vội vàng cúi người xuống, chắp hai tay lại làm bệ đỡ, cố gắng giữ cho chúng không run.

Anh Quân đạp lên tay Tín, dùng chút sức lực ít ỏi bám vào lớp lông bẩn của con vật, khó khăn lắm mới kéo được cơ thể nhỏ của mình lên yên.

Tín nắm lấy dây cương.

"Công tử... chúng ta thật sự đến phủ Điện tiền chỉ huy sứ ạ?

Lỡ như... lỡ như ngài ấy không tin..."

"Ông ta sẽ tin."

Anh Quân ngắt lời.

"Nhưng lỡ như... chính ngài ấy..."

Tín không dám nói hết câu.

Anh Quân nhìn xuống cậu bé nô tài.

Đây là quân cờ đầu tiên của cậu, một quân cờ bắt buộc phải có.

Cậu cần Tín, không chỉ là một kẻ dắt ngựa, mà là tai mắt, là tay chân của mình.

Một đứa trẻ bảy tuổi không thể tự mình làm gì cả.

"Tín, ngươi có biết tại sao cha ta không phải là người quyền lực nhất không?"

Tín ngơ ngác lắc đầu.

"Vì ông ấy hiền lành.

Vì ông ấy sợ hãi."

Anh Quân cúi người xuống thấp hơn một chút, đủ để Tín có thể nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Nhưng chú ta thì khác.

Ông ta là một con hổ.

Một con hổ thì không bao giờ dùng thủ đoạn lén lút như đánh ngã một đứa trẻ.

Đó là việc của lũ chó hoang.

Chú ta nếu muốn ta chết, ta sẽ chết một cách đàng hoàng hơn.

Ngươi hiểu không?"

Tín không hiểu lắm về logic của hổ và chó hoang, nhưng cậu ta hiểu được sự tự tin tuyệt đối trong lời nói của Anh Quân.

Nỗi sợ hãi trong mắt cậu ta dần được thay thế bằng một sự tin tưởng mù quáng.

"Đi.

Nhanh."

Tín không dám chần chừ nữa.

Cậu dắt con ngựa thồ già, bắt đầu đi.

Một nô bộc mười sáu tuổi gầy gò, dắt một con ngựa già, chở một đứa trẻ bảy tuổi xanh xao.

Họ rời khỏi am An Dưỡng, bỏ lại cánh cửa gỗ ọp ẹp đang đung đưa trong gió lạnh, giống như một lời tạm biệt với quãng đời ngây thơ của Trần Cảnh.

Con đường vào Thăng Long không xa, nhưng với tốc độ của con ngựa thồ và hai kẻ chạy trốn, nó dường như kéo dài vô tận.

Trời tháng Chạp, cái lạnh se sắt của miền Bắc len lỏi qua lớp áo lụa mỏng của Anh Quân.

Cậu cảm thấy cơ thể bảy tuổi này bắt đầu run rẩy, không phải vì sợ, mà vì lạnh.

'Hệ miễn dịch kém.

Tuần hoàn máu chậm.

Phải rèn luyện.'

Bộ não của Anh Quân tự động phân tích.

Cậu cố gắng kiểm soát hơi thở, làm chậm nhịp tim, dùng ý chí để phớt lờ cái lạnh đang gặm nhấm da thịt.

Cậu quan sát.

Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy thế giới này bằng xương bằng thịt.

Những túp lều tranh xiêu vẹo ven đường.

Những người nông dân gầy guộc, mặc áo vải đay rách rưới, đang cúi gằm mặt lội bì bõm dưới ruộng nước.

Họ nhìn thấy con ngựa của Tín, nhưng lập tức dời mắt đi, ánh mắt không có sự tò mò, chỉ có sự mệt mỏi và cam chịu.

'Xã hội tiền công nghiệp.

Năng suất lao động thấp.

Phân hóa giai cấp rõ rệt.

Nhưng... thiếu sự sống.'

Anh Quân đánh giá.

'Đây là sự mệt mỏi của một triều đại sắp sụp đổ.

Nhà Lý đã mất lòng dân.'

Đi được nửa đường, họ gặp một toán lính tuần.

Năm người mặc giáp da đơn sơ, tay cầm giáo.

Chúng thấy Tín và Anh Quân, lập tức giơ giáo ra chặn đường.

Tín sợ hãi, vội vàng kéo ngựa dừng lại.

"Các... các quan gia..."

"Đi đâu?"

Tên đội trưởng nhìn chằm chằm vào Tín, rồi liếc lên đứa trẻ trên lưng ngựa.

"Trông chúng mày lạ mặt.

Muốn vào thành làm gì?"

Tín định nói dối, nhưng Anh Quân đã lên tiếng trước.

Giọng nói trong trẻo của một đứa trẻ vang lên.

"Chúng ta về phủ Điện tiền chỉ huy sứ.

Chú của ta đang chờ."

Câu nói này có trọng lượng.

Tên đội trưởng sững lại.

Hắn nhìn kỹ Anh Quân.

Đứa trẻ này gầy yếu, xanh xao, nhưng quần áo đang mặc là lụa tốt.

Và quan trọng hơn, nó vừa nói đến "chú của ta".

"Điện tiền chỉ huy sứ?"

Hắn hỏi lại, giọng có chút nghi ngờ.

Anh Quân bình thản gật đầu.

"Ta là Trần Cảnh, con trai của Trần Thừa.

Mấy ngày trước ta bị bệnh, được đưa ra am An Dưỡng tĩnh dưỡng.

Giờ đã khỏi, chú ta cho gọi về."

Cậu nói một cách trôi chảy, không vấp váp, đưa ra một lý do hoàn hảo, vừa logic, vừa có sức uy hiếp.

Cậu nhắc đến Trần Thừa để định danh, và Điện tiền chỉ huy sứ để dọa dẫm.

Tên đội trưởng không ngu.

Hắn biết gia tộc họ Trần đang một tay che trời.

Hắn không dám mạo hiểm.

"Nếu... nếu đúng là công tử họ Trần... xin công tử thứ lỗi."

Hắn vội vàng vẫy tay.

"Cho qua!

Cho qua!"

Tín thở phào nhẹ nhõm, vội vàng dắt ngựa đi qua.

Khi đi ngang qua, Anh Quân liếc nhìn tên đội trưởng.

Một cái nhìn lạnh lùng, không cảm xúc.

Tên lính bỗng thấy sống lưng lạnh toát.

'Quân đội lỏng lẻo.

Kỷ luật kém.'

Anh Quân ghi lại một đánh giá nữa vào bộ nhớ.

'Trần Thủ Độ nắm quyền điều hành quân đội, nhưng chỉ nắm được tầng lớp trên.

Tầng lớp dưới vẫn còn rất nhiều lỗ hổng.

Điều này vừa là điểm yếu, vừa là... cơ hội.'

Cuối cùng, bức tường thành Thăng Long sừng sững hiện ra.

Nó không hùng vĩ như trong tưởng tượng của Anh Quân về một kinh đô, mà có phần nhuốm màu thời gian.

Tường đất nện, có những đoạn đã bong tróc.

Nhưng dòng người ra vào thì tấp nập.

Họ tiến vào thành.

Mùi ẩm mốc của sông hồ, mùi phân ngựa, mùi thức ăn đường phố, và mùi người... tất cả xộc thẳng vào khứu giác của Anh Quân.

Đây là năm 1224.

Trái tim của Đại Việt đang chờ một cơn bão.

Tín dắt ngựa đi qua các con phố một cách rụt rè.

Cậu bé rõ ràng không quen với sự sầm uất này.

Nhưng Anh Quân, bằng trí nhớ lịch sử của mình, lại có cảm giác thân thuộc đến lạ.

Cậu nhìn cách bố trí các phường thủ công, cách người ta buôn bán, cố gắng đối chiếu với những gì mình đã đọc được.

Họ mất thêm nửa canh giờ nữa mới đến được nơi cần đến.

Phủ Điện tiền chỉ huy sứ.

Nó nằm ở một khu vực riêng biệt, yên tĩnh hơn.

Và nếu nói cả thành Thăng Long là một khu chợ nhốn nháo, thì nơi này là một doanh trại quân đội.

Không khí đặc quánh lại.

Ngay cả một đứa trẻ như Tín cũng cảm nhận được.

Sự im lặng ở đây là sự im lặng của kỷ luật thép.

Dinh thự không quá lộng lẫy.

Cổng phủ sơn son, nhưng màu sơn đã cũ, không có hoa văn rồng phượng cầu kỳ.

Thứ gây ấn tượng là hai con sư tử đá lớn nhe nanh giương vuốt, và tám tên lính gác.

Tám tên lính này hoàn toàn khác với toán lính tuần ven đường.

Họ mặc giáp trụ sắt, loại giáp phiến tốt nhất thời bấy giờ.

Mũ trụ che kín đầu, chỉ hở ra khuôn mặt.

Họ đứng bất động như tượng đá, tay cầm trường đao, sát khí tỏa ra rõ rệt, lạnh lẽo như mùa đông.

Ngay khi Tín dắt ngựa đến gần, còn cách cổng mười trượng, tám đôi mắt đồng loạt quay về phía họ.

Tín sợ đến mức hai chân mềm nhũn, không dám bước tiếp.

"Đứng lại!"

Một giọng nói trầm đục vang lên từ tên lính gác bên trái.

"Cấm địa quân sự.

Kẻ nào tới?"

Tín vội vàng quỳ xuống, dập đầu.

"Bẩm... bẩm quan gia... tiểu nhân... tiểu nhân là người của công tử Trần Cảnh... muốn... muốn cầu kiến Điện tiền chỉ huy sứ..."

Tên lính gác bước ra.

Hắn cao lớn, bước đi không một tiếng động.

Hắn liếc nhìn Tín, rồi nhìn xuống đứa trẻ xanh xao trên lưng ngựa.

Ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường và nghi ngờ.

"Công tử Trần Cảnh?

Công tử nhà ai thì về nhà nấy.

Đây không phải chỗ cho trẻ con chơi đùa.

Cút!"

Tín run lên, nhưng vẫn cố nói.

"Thật... thật mà quan gia...

đây đúng là công tử Cảnh... con trai ông chủ Trần Thừa..."

"Ta không quan tâm là Trần Cảnh hay Trần Trụi."

Tên lính gằn giọng.

"Ngài ấy đang bận việc quân cơ.

Không có lệnh bài, không được vào!

Biến!"

Tên lính gác vung tay, định đẩy Tín ra.

Nhưng đúng lúc này, giọng nói của Anh Quân vang lên.

Nó không lớn, không quát tháo.

Nó bình thản, non nớt, nhưng lại xuyên qua mọi sự ồn ào.

"Khoan đã."

Tất cả lính gác đều sững lại.

Họ nhìn đứa trẻ bảy tuổi.

Anh Quân ngồi thẳng lưng trên yên ngựa, nhìn thẳng vào tên lính vừa quát.

"Ngươi tên gì?"

Câu hỏi thật kỳ lạ.

Tên lính ngẩn ra.

"Hả?"

"Ta hỏi, ngươi tên gì?"

Anh Quân lặp lại.

"Ngươi là lính của phủ Điện tiền, vậy chắc ngươi biết tội vô lễ với chủ nhân thì bị xử thế nào chứ?"

Tên lính nhíu mày.

"Chủ nhân?

Nhãi con, ngươi nói bậy bạ gì đó?"

"Ta là Trần Cảnh.

Điện tiền chỉ huy sứ đương triều là chú ruột ta.

Ta là chủ, ngươi là lính.

Ngươi vô lễ.

Đó là sự thật thứ nhất."

Anh Quân giơ ngón tay nhỏ bé của mình lên, như đang đếm.

"Sự thật thứ hai: Ta đến đây không phải để chơi.

Ta vừa bị mưu sát tại am An Dưỡng.

Đây là việc cơ mật, liên quan đến an nguy của cả gia tộc họ Trần."

Sắc mặt của tám tên lính đồng loạt thay đổi.

"Mưu sát?"

"Sự thật thứ ba..."

Anh Quân tiếp tục, giọng lạnh như băng.

"Việc này, ta chỉ muốn bẩm báo với một mình chú ta.

Ngươi ngăn cản ta.

Vậy, hoặc là ngươi ngu ngốc, không biết đại cục.

Hoặc..."

Anh Quân dừng lại, đôi mắt nheo lại.

"Kẻ mưu sát kia... là đồng bọn của ngươi?"

Câu nói cuối cùng như một nhát búa nện thẳng vào đầu tên lính.

Mưu sát?

Đồng bọn?

Đây là những tội danh có thể khiến hắn và cả gia đình hắn bị tru di.

Hắn có thể khinh thường một đứa trẻ bảy tuổi, nhưng hắn không dám khinh thường hai chữ mưu sát trong cái phủ này.

Tên lính gác đội trưởng vội vàng bước lên, gạt tên lính kia ra.

"Công tử bớt giận.

Việc này quá lớn.

Xin công tử cho xem tín vật."

Một bài kiểm tra khác.

Anh Quân bình thản thò tay vào cổ áo, lôi ra một miếng ngọc bội nhỏ, loại ngọc trắng bình thường, chỉ được khắc một chữ "Trần".

Đây là vật của cơ thể cũ.

"Đây.

Nhưng thứ này không quan trọng."

Anh Quân nhìn thẳng vào tên lính gác.

"Ngươi vào bẩm báo với chú ta.

Chỉ cần nói năm chữ: Trần Cảnh đến nhận tội."

Lần này, đến lượt tên lính gác chính sững sờ.

"Nhận tội?"

"Cứ nói chính xác như vậy.

Chú ta sẽ hiểu.

Giờ thì ngươi còn định để ta đứng ngoài này bao lâu nữa?

Hay ngươi muốn ta chết cóng ở đây, để ngươi gánh tội?"

Tên lính gác nhìn vào đôi mắt của Anh Quân.

Hắn rùng mình.

Hắn không dám quyết định nữa.

"Xin công tử chờ một lát!"

Hắn vội vã quay đầu, chạy vào trong phủ báo cáo.

Tên lính gác vừa quát mắng lúc nãy thì mặt cắt không còn giọt máu, đứng như trời trồng.

Anh Quân và Tín được đưa vào một phòng khách phụ.

Nó nhỏ, nhưng sạch sẽ.

Tín được lệnh đứng ngoài cửa.

Anh Quân một mình bước vào.

Căn phòng bài trí đơn giản đến mức khắc khổ.

Một bộ bàn ghế gỗ lim.

Một giá cắm binh khí.

Và một bức bản đồ Thành Thăng Long treo trên tường.

Không tranh thủy mặc, không lò xông trầm.

'Một con người của hành động.

Thực dụng.

Không cảm xúc.'

Anh Quân đưa ra kết luận về chủ nhân căn phòng.

Cậu ung dung ngồi xuống chiếc ghế.

Chân cậu còn không chạm đất.

Cậu bắt đầu phân tích tình hình.

'Ván cờ đã bắt đầu.

Nước đi đầu tiên: Tạo ra sự chú ý.

Đã thành công.

Nước đi thứ hai: Gặp mặt Trần Thủ Độ.

Đây là mấu chốt.

Mình phải chứng minh ba điều: Một, mình suýt chết.

Hai, mình biết tại sao mình suýt chết.

Ba, mình có giá trị.'

Cậu không phải chờ lâu.

Cánh cửa bật mở.

Không phải là một tên lính.

Mà là một luồng sát khí lạnh lẽo ùa vào trước.

Một người đàn ông bước vào.

Ông ta không già lắm.

Trần Thủ Độ lúc này chỉ mới ngoài bốn mươi, đang ở đỉnh cao về đầu óc.

Ông ta mặc một bộ trường bào màu chàm, không có hoa văn, bó sát người, thuận tiện cho việc di chuyển.

Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc như dao cạo.

Đây là kẻ đã diệt tộc nhà Lý.

Đây là kiến trúc sư trưởng của triều đại nhà Trần.

Ông ta đứng đó, không nói gì, chỉ nhìn Anh Quân.

Cái nhìn đó không phải là cái nhìn của một người chú dành cho đứa cháu.

Nó là cái nhìn của một thợ săn đánh giá con mồi.

Tín, đứng ở cửa, chỉ chịu cái nhìn đó quét qua cũng đủ để hai chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống, run lẩy bẩy.

Nhưng Anh Quân thì không.

Cậu bình tĩnh nhảy xuống ghế, đứng thẳng.

Cậu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt người chú quyền lực của mình.

Đôi mắt của họ giống hệt nhau, lạnh lẽo và sâu không thấy đáy.

Một cuộc đối đầu im lặng diễn ra.

Sau vài giây, Trần Thủ Độ là người lên tiếng trước.

Giọng ông ta trầm, không cảm xúc, như tiếng kim loại mài vào đá.

"Cảnh nhi.

Nghe nói con ngã ngựa.

Vết thương thế nào rồi?"

Một câu hỏi thăm.

Nhưng cũng là một cái bẫy.

Nếu Anh Quân nói không sao, ván cờ kết thúc.

Anh Quân sẽ bị gửi trả về cho Trần Thừa và có thể chết một cách thê thảm trong vài ngày tới.

"Bẩm chú.

Con không ngã ngựa."

Không khí trong phòng như đặc quánh lại.

"Vậy sao?"

Trần Thủ Độ nheo mắt.

"Con bị mưu sát."

Anh Quân nói rành rọt từng chữ.

"Hai người, bịt mặt, đánh vào sau gáy.

Con nghe rõ họ nói: Bảy tuổi thì cũng phải chết."

Trần Thủ Độ im lặng.

Ông ta đi đi lại lại trong phòng, ngón tay cái miết nhẹ lên chiếc nhẫn ngọc ở tay kia.

"Một câu chuyện thú vị.

Vậy sao con không về phủ của cha con?

Trần Thừa là cha con, ông ấy sẽ bảo vệ con."

"Cha con hiền lành."

Anh Quân đáp ngay lập tức, lặp lại đúng những gì đã nói với Tín.

"Ông ấy sẽ chỉ thở dài.

Rồi giấu con vào một cái am khác.

Và chờ đợi những kẻ sát nhân đến lần nữa.

Con không muốn chết."

"Ồ?"

Trần Thủ Độ dừng lại.

"Vậy con đến đây tìm ta?"

"Vâng."

"Tại sao?"

Giọng Trần Thủ Độ bỗng lạnh đi.

"Con nghĩ ta sẽ bảo vệ con?

Hay con nghĩ... ta chính là người ra lệnh cho bọn chúng?"

Một câu hỏi giết người.

Tín ở cửa nghe thấy, sợ quá ngất xỉu, ngã vật ra sàn.

Nhưng cả Anh Quân và Trần Thủ Độ đều không thèm liếc nhìn.

Anh Quân nhìn thẳng vào Trần Thủ Độ, không một chút sợ hãi.

"Chú không phải là người ra lệnh.

Vì nếu chú muốn con chết, chú sẽ không dùng cách lén lút này.

Nó quá vụng về, quá nhiều rủi ro.

Nó không phải phong cách của chú."

Trần Thủ Độ sững lại.

Lần đầu tiên, trong đôi mắt sắc lạnh của ông ta xuất hiện một tia kinh ngạc.

"Con đến đây là vì con biết ván cờ này là do chú và cô sắp đặt.

Kẻ thù của hai người cũng là kẻ thù của con.

Chúng muốn giết con vì chúng biết con là quân cờ quan trọng trong kế hoạch của hai người."

Cơ thể bảy tuổi hít một hơi.

"Con là quân cờ của chú.

Giờ quân cờ này bị kẻ khác nhắm tới.

Con đến để hỏi chú, ván cờ này... có tiếp tục được không?"

Im lặng.

Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở.

Đột nhiên, Trần Thủ Độ bật cười.

Một tiếng cười khàn nhưng rõ ràng là hài lòng.

Ông ta bước tới, cúi xuống, dùng bàn tay thô ráp vỗ vỗ lên vai đứa cháu bảy tuổi của mình.

"Tốt.

Tốt!

Trần Thừa đúng là đồ bỏ đi, lại sinh ra được một đứa con trai thú vị."

Lần đầu tiên ông ta nhìn Anh Quân bằng một ánh mắt hoàn toàn khác.

Không phải là cái nhìn dành cho một đứa trẻ.

Cũng không phải dành cho một quân cờ.

Mà là cái nhìn của một kỳ thủ dành cho một kỳ thủ khác.

"Con nói đúng."

Trần Thủ Độ nói, nụ cười đã tắt, thay bằng sự tính toán.

"Ván cờ phải tiếp tục.

Và quân cờ của ta không thể chết một cách lãng xẹt như vậy."

Ông ta quay người ra cửa.

"Người đâu!"

Một viên võ tướng lập tức bước vào, cúi đầu.

Hắn liếc thấy Tín đang nằm ngất trên sàn, nhưng mặt không biến sắc.

"Dạ thưa ngài!"

"Đưa tên nô tài này đi.

Từ nay, nó là người của Tây viện."

Viên võ tướng cúi đầu, ra hiệu cho lính lôi Tín đi.

Trần Thủ Độ nhìn lại Anh Quân.

"Am An Dưỡng không thể ở được nữa.

Phủ của cha con cũng không thể về.

Nơi an toàn nhất lúc này, chính là bên cạnh ta."

Ông ta ra lệnh cho viên võ tướng.

"Sắp xếp cho công tử Cảnh ở Tây viện.

Cho hai mươi lính tinh nhuệ canh gác.

Từ nay, không có lệnh của ta, không ai được phép ra vào."

"Vâng!"

Viên võ tướng cúi đầu, rồi nhìn Anh Quân, ánh mắt đã có thêm sự tôn trọng.

"Mời công tử đi lối này."

Anh Quân gật đầu.

Cậu không nói cảm ơn.

Cậu cũng không nói gì thêm.

Cậu biết, mình vừa đặt một chân vào hang cọp.

Nhưng để sống sót trên bàn cờ này, hang cọp của Trần Thủ Độ chính là nơi an toàn duy nhất.

Cậu bé bảy tuổi, với linh hồn của một thiên tài, bình thản bước theo viên võ tướng, tiến sâu vào trung tâm quyền lực của Thành Thăng Long.
 
Nghịch Sử
Rèn luyện


Tây viện của phủ Điện tiền không giống bất cứ nơi nào mà trong ký ức của Trần Cảnh từng biết.

Nó không có sự ấm cúng giả tạo như phủ của Trần Thừa, cũng không có cái vẻ tiêu điều, lạnh lẽo như am An Dưỡng.

Nơi này chỉ có một đặc tính duy nhất: Kỷ luật.

Viên võ tướng, người có ánh mắt tôn trọng Anh Quân sau cuộc đối thoại với Trần Thủ Độ, đã đích thân dẫn cậu đến đây.

Hắn tên Hắc, một cái tên đơn giản và chết chóc, giống như con người hắn.

"Công tử, đây là nơi ở mới của ngài.

Ngài sẽ an toàn ở đây."

Hắc nói, giọng đều đều.

Anh Quân lẳng lặng quan sát.

Tây viện là một quần thể ba gian nhà gỗ lim, nằm biệt lập ở góc tây của phủ.

Nó được bao bọc bởi một bức tường đá cao, chỉ có một lối ra vào duy nhất.

Và ở lối ra vào đó, Anh Quân đếm được, không phải chỉ hai mươi mà là hai mươi hai binh lính tinh nhuệ.

Trần Thủ Độ đã nói hai mươi.

Ông ta đã gửi hai mươi hai.

'Một bài kiểm tra, hoặc một sự phòng bị dư thừa.

Hai tên lính kia là để giám sát đám lính còn lại.

Một cấu trúc kiểm soát chéo cổ điển.

Chú ta không tin bất cứ ai.'

Căn phòng của Anh Quân rộng rãi, nhưng trống rỗng.

Một chiếc giường lớn, một cái bàn, một cái ghế.

Không có đồ chơi.

Không có tranh vẽ.

Thậm chí không có một chiếc bình hoa.

Nó giống một phòng giam cao cấp hơn là phòng của một công tử.

"Mời công tử nghỉ ngơi."

Hắc lui ra, đóng sập cánh cửa nặng nề lại.

Tiếng then cài vang lên bên ngoài.

Anh Quân không ngạc nhiên.

Cậu là một quân cờ quan trọng.

Và một quân cờ quan trọng thì phải được cất giữ cẩn thận, tránh xa bàn tay của những kẻ có mưu đồ xấu khác.

Cậu ngồi xuống giường, sự mệt mỏi của cơ thể ập đến sau một ngày dài căng thẳng.

Nhưng bộ não của Anh Quân không nghỉ ngơi.

Cậu lắng nghe.

Cứ mỗi khoảng mười đến mười lăm phút, cậu lại nghe thấy tiếng bước chân đi tuần.

Đồng đều, chính xác.

Cậu nghe thấy tiếng vũ khí va chạm.

Tiếng gió rít qua mái hiên.

Cậu đang ở trung tâm của hang cọp.

An toàn, nhưng cũng là một cái lồng.

'Mình cần ba thứ.'

Anh Quân nhắm mắt, hệ thống lại kế hoạch.

'Một, một cơ thể đủ khỏe mạnh.

Hai, một mạng lưới thông tin.

Ba, kiến thức thực tế của thời đại này.'

Cơ thể này quá yếu ớt.

Tín là khởi đầu cho mạng lưới thông tin.

Và kiến thức thì cậu sẽ phải tự tìm cách.

Một lúc lâu sau, cánh cửa kẽo kẹt mở.

Tín được đưa vào.

Mặt cậu bé nô tài vẫn còn xanh mét, có lẽ vì sợ hãi, hoặc vì vừa tỉnh lại sau khi ngất.

Cậu ta được đưa cho một bộ quần áo nô bộc mới, sạch sẽ hơn, và được dặn dò phải ở trong Tây viện, không được phép ra ngoài.

Nhìn thấy Anh Quân đang ngồi bình thản trên giường, Tín vội vàng quỳ sụp xuống, dập đầu.

"Công... công tử... con... con..."

"Đứng dậy.

Ngươi không làm gì sai cả.

Ngươi ngất đi vì sợ hãi.

Một phản ứng bình thường."

Tín ngơ ngác đứng dậy, vẫn còn run.

"Từ nay, ngươi không phải là nô tài của am An Dưỡng nữa.

Ngươi là người của ta.

Ngươi hiểu 'người của ta nghĩa' là gì không?"

Tín lắc đầu.

"Nghĩa là tai mắt của ta."

Anh Quân nói chậm lại.

"Từ ngày mai, ta muốn ngươi làm một việc.

Đừng nói chuyện với ai, chỉ lắng nghe.

Hai mươi hai tên lính gác kia.

Ta muốn biết tên của chúng.

Ta muốn biết ca trực của chúng.

Ta muốn biết chúng nói chuyện gì với nhau khi đổi gác."

"Công tử... con..."

Tín hoảng sợ.

"Đó...

đó là lính của Điện tiền... lỡ như..."

"Chúng sẽ không để ý đến ngươi.

Ngươi chỉ là một đứa trẻ mười sáu tuổi, đi đưa nước, quét sân.

Không ai để ý đến một nô bộc.

Ngươi chỉ cần nghe và ghi nhớ.

Rồi tối về báo lại cho ta.

Làm được không?"

Đó là một nhiệm vụ tình báo sơ đẳng.

Nhưng đối với Tín, nó quá sức tưởng tượng.

Tuy nhiên, khi nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của Anh Quân, Tín lại gật đầu.

Sự tin tưởng mù quáng mà cậu ta có từ lúc ở am An Dưỡng đã biến thành một sự phục tùng tuyệt đối.

"Con... con sẽ cố gắng."

"Không phải cố gắng.

Phải làm được.

Giờ đi ngủ đi.

Sáng mai chúng ta có nhiều việc phải làm."

Đêm đó, nộ não của anh ta cuối cùng cũng buông lỏng, cho phép cơ thể được nghỉ ngơi.

Nhưng đó là một giấc ngủ có kiểm soát.

Anh ta tự ra lệnh cho mình phải tỉnh dậy vào giờ Dần.

Trời còn tối đen như mực.

Gió tháng mười rít lên từng hồi nghe ghê rợn.

Tín vẫn đang co ro ngủ trong một góc phòng dành cho hạ nhân.

Anh Quân mở mắt.

Chính xác giờ Dần.

Cậu nhẹ nhàng ngồi dậy.

Cái lạnh lập tức bao trùm lấy cơ thể mỏng manh.

Quần áo lụa không thể cản được cái rét thấu xương.

Cơ thể cậu bắt đầu run rẩy.

'Phản xạ tự nhiên.

Phải kiểm soát nó.'

Cậu bước xuống giường, không gây ra một tiếng động.

Cậu đi chân trần trên sàn gỗ lim lạnh.

Cậu đến trước cửa, đẩy nhẹ.

Cửa không khóa từ bên trong.

Anh Quân bước ra ngoài sân.

Khoảng sân nhỏ của Tây viện được lát đá.

Hai tên lính gác đứng ở góc sân như hai pho tượng.

Thấy Anh Quân đột ngột xuất hiện, chúng giật mình, trường đao trong tay lập tức siết lại.

"Công tử?"

Một tên lên tiếng, giọng ngạc nhiên.

"Trời còn chưa sáng, sao ngài...

Mời ngài vào trong cho ấm."

Anh Quân phớt lờ hắn.

Cậu đi ra giữa sân, hít một hơi thật sâu.

Không khí lạnh buốt tràn vào buồng phổi yếu ớt, khiến cậu ho sặc sụa.

Hai tên lính nhìn nhau, vẻ mặt khó hiểu.

'Đứa trẻ này bị mộng du chăng?'

Sau khi cơn ho qua đi, Anh Quân bắt đầu đứng tấn.

Một tư thế tấn cơ bản mà cậu nhớ được từ kiếp trước.

Hai chân dạng ra, hạ thấp trọng tâm.

Cơ thể yếu ớt lập tức phản đối.

Các cơ bắp run lên bần bật.

Hai đầu gối như muốn gãy rời.

"Công tử?"

Tên lính gác lại lên tiếng, lần này có chút lo lắng.

Nếu vị công tử quý giá này bị làm sao, chúng không gánh nổi tội.

Anh Quân không trả lời.

Cậu nhắm mắt lại.

'Đau đớn chỉ là tín hiệu thần kinh.

Cơ thể này quá yếu.

Phải rèn luyện một chút từ bây giờ.'

Năm phút trôi qua.

Mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán Anh Quân, dù trời đang rất lạnh.

Cả cơ thể cậu run rẩy dữ dội.

Hai chân như có hàng ngàn mũi kim đâm vào.

Tín lúc này cũng bị đánh thức bởi tiếng động, chạy vội ra.

Thấy chủ nhân của mình đang tự hành hạ, cậu ta hoảng hốt.

"Công tử!

Ngài làm sao vậy?"

"Im lặng."

Anh Quân gằn giọng, hơi thở hổn hển.

Cậu tiếp tục đứng thêm năm phút nữa.

Bịch!

Cơ thể đã đến giới hạn.

Cậu ngã khuỵu xuống đất.

"Công tử!"

Tín la lên, lao đến đỡ.

Hai tên lính gác cũng vội chạy lại.

"Tránh ra!"

Anh Quân quát, giọng non nớt nhưng đầy uy lực.

Cậu chống tay xuống đất, lảo đảo đứng dậy.

Hai chân vẫn còn run, nhưng cậu lại vào thế tấn.

Hai tên lính sững sờ.

Chúng là lính tinh nhuệ, chúng hiểu sự kiên trì là gì.

Nhưng chúng chưa bao giờ thấy điều này ở một đứa trẻ bảy tuổi.

Đôi mắt chúng nhìn Anh Quân đã thay đổi.

'Giới hạn là 10 phút.

Tệ hại.'

Anh Quân tự mắng mình.

Cậu không đứng tấn nữa.

Cậu bắt đầu thực hiện các động tác khởi động cơ bản như xoay cổ tay, cổ chân, ép dẻo.

Sau đó cậu bắt đầu hít đất.

'Một.'

Cơ thể yếu ớt gần như không thể nâng nổi chính nó.

'Hai.'

Cánh tay run bần bật.

'Ba.'

Cậu gục mặt xuống sàn.

Tín đứng bên cạnh hơi rưng rưng muốn khóc nhưng không dám lại gần.

Hai tên lính gác im lặng quan sát.

Anh Quân hít một hơi rồi lại nâng người lên.

'Bốn.

Năm.'

Cậu làm được mười cái thì toàn bộ cơ bắp kiệt sức, nằm vật ra sàn, thở dốc như một con cá mắc cạn.

Cậu nằm đó khoảng ba phút, mặc kệ cái lạnh của sân.

Bộ não của cậu đang tính toán.

'Cần một chế độ ăn uống giàu protein.

Cần thời gian.

Nhưng ý chí...

ý chí có thể bù đắp.'

Cậu lảo đảo đứng dậy.

"Tín, lấy nước."

Tín vội vàng chạy đi lấy nước.

Anh Quân nhận lấy gáo nước, dội thẳng lên đầu mình.

Cái lạnh buốt xương ập đến, nhưng nó khiến bộ não cậu tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Cậu nhìn hai tên lính gác, lúc này đang nhìn cậu với vẻ kinh ngạc thực sự.

"Kể từ hôm nay, sáng nào ta cũng sẽ luyện tập ở đây.

Các ngươi không cần bận tâm."

Nói rồi, cậu quay người, bước vào phòng, để lại hai tên lính và Tín đứng sững sờ.

Bữa sáng được mang đến.

Nó không phải là cháo hoa hay bánh trái của một công tử.

Nó là cơm, cá kho, và rau luộc.

Thức ăn của quân lính.

'Trần Thủ Độ...'

Anh Quân mỉm cười lạnh.

'Thật may là ông ta không đối đãi với mình như một đứa trẻ.'

Anh Quân ăn sạch.

Không chừa một hạt cơm.

Sau bữa sáng, Chỉ huy Hắc xuất hiện.

Hắn đã nghe báo cáo của lính gác về màn luyện tập kỳ lạ lúc sáng sớm.

Ánh mắt hắn nhìn Anh Quân có thêm một chút tò mò.

"Công tử, ngài có vẻ đã khỏe lại."

"Nhờ phúc của chú ấy."

Anh Quân đáp, dùng đúng giọng điệu của một đứa trẻ ngoan.

"Điện tiền dặn tôi hỏi xem công tử có cần gì không."

Đây là lúc Anh Quân chờ đợi.

"Ở đây... chán."

Hắc cũng gật đầu đồng tình.

"Nơi này là để đảm bảo an toàn.

Công tử nên kiên nhẫn.

Tôi sẽ cho người mang một vài món đồ chơi đến."

Anh Quân lắc đầu.

Cậu nhìn thẳng vào Hắc.

"Trang phục của ta, thức ăn của ta, đều là theo tiêu chuẩn của chú ta.

Vậy nếu ta muốn thứ gì đó, ta cũng muốn thứ mà chú ta quan tâm."

Hắc nhíu mày.

"Ý công tử là gì?"

"Ta muốn đọc sách."

Hắc có vẻ nhẹ nhõm.

Một yêu cầu hợp lý của một đứa trẻ thông minh.

"Được.

Tôi sẽ cho người chuẩn bị Tam Tự Kinh, Thiên Tự Văn..."

"Không."

Anh Quân cắt ngang.

"Những thứ đó ta đọc rồi.

Ta muốn đọc sách của chú ta.

Ta muốn đọc...

Binh thư yếu lược."

'Binh thư yếu lược.

Một quyển sách được đúc kết từ kinh nghiệm trận mạc của Trần Hưng Đạo từ nhiều năm sau.

Một cuốn sách hoàn toàn không tồn tại ở thời đại này.

Ta tò mò không biết con cáo già Trần Thủ Độ sẽ phản ứng thế nào khi thuộc hạ của ông ta báo cáo về một thứ mà ngay cả ông ta cũng không biết.'

Vài dòng suy nghĩ nghịch ngợm xuất hiện trong đầu Anh Quân.

Chỉ huy Hắc sững sờ.

Vẻ mặt hắn cứng lại.

"Công tử...

Binh thư yếu lược?

Tôi... tôi chưa từng nghe đến..."

"Ồ?"

Anh Quân nhướng mày, tỏ vẻ ngạc nhiên ngây thơ.

"Vậy sao?

Ta nghe nói đó là sách gối đầu giường của các nhà quân sự.

Có lẽ chú ta giấu kỹ quá.

Thôi được, nếu không có Binh thư yếu lược thì ta muốn Tôn Tử binh pháp, Ngô Tử binh pháp, và Lục thao.

Ta cũng muốn ghi chép của gia tộc và một tấm bản đồ Thành Thăng Long, giống như cái treo trong phòng khách của chú."

Anh Quân chỉ liệt kê bừa vài quyển sách hắn đã thuộc lòng từ lâu nhưng cũng đủ khiến Hắc hít một hơi lạnh.

Trừ Binh thư yếu lược, những cái tên còn lại hắn đều biết.

Đòi đọc sách sử đã là lạ.

Đòi đọc sách của Tôn Tử, Ngô Tử là động trời.

Đòi cả bản đồ quân sự của Thăng Long thì quá mức vượt sức tưởng tượng rồi.

"Việc này..."

Hắc cúi đầu.

"Tôi không thể quyết định.

Tôi phải bẩm báo lên Điện tiền.

Kể cả yêu cầu về cuốn sách lạ kia."

"Cứ bẩm báo."

Anh Quân xua tay.

"Nói với chú ta, nếu ta không có gì để làm, ta sẽ lại ra sân tập thể dục cường độ cao.

Và lần sau, ta có thể sẽ bị cảm lạnh mà chết.

Sát thủ không giết được ta nhưng sự nhàm chán thì có đó."

Hắc giật giật khóe miệng.

Đây rõ ràng là một lời đe dọa.

"Tôi... tôi đi ngay."

Hắc vội vã rút lui.

Anh Quân nhìn theo bóng lưng của Hắc, một nụ cười nhạt thoáng qua.

Cậu biết Trần Thủ Độ sẽ phản ứng thế nào.

Một con hổ già đã tìm thấy một con hổ con thú vị.

Ông ta sẽ không từ chối.

Ông ta sẽ tò mò muốn xem con hổ con này có thể làm được gì.

Đến chiều Hắc mới quay lại.

Hắn không đi một mình.

Theo sau hắn là bốn tên lính, khiêng hai cái rương gỗ lớn.

Rầm.

Hai cái rương được đặt xuống giữa phòng.

"Điện tiền nói ngài ấy không biết cuốn Binh thư yếu lược mà công tử nói là gì.

Có lẽ công tử nhớ nhầm.

Nhưng đây là Tôn Tử binh pháp, Ngô Tử binh pháp và Lục thao.

Còn đây là Sử ký của Tư Mã Thiên, Hán thư, và ghi chép của gia tộc họ Trần."

Anh Quân gật đầu.

'Thú vị.'

Cậu thầm nghĩ.

'Ông ta đã thừa nhận là mình không biết.

Trần Thủ Độ không phải là kẻ sĩ diện hão.

Ông ta là một người thực dụng tuyệt đối.

Ông ta không giả vờ 'đó là quốc cấm' hay 'sách đó quá quý'.

Ông ta đơn giản là nói 'Ta không biết'.

Đây là một con người còn nguy hiểm hơn ta tưởng.

Ông ta không có điểm yếu về sự kiêu ngạo.'

Anh Quân liếc nhìn Hắc.

'Hoặc...

ông ta đã nói dối Hắc?

Ông ta biết ta đang thử ông ta?

Không, khả năng đó thấp.

Ông ta đơn giản là thành thật một cách đáng sợ.'

Anh Quân chuyển sự chú ý sang đống sách.

'Tôn Tử, Ngô Tử...

đủ rồi.

Và ghi chép của gia tộc họ Trần...

đây mới là thứ ta thực sự cần.'

Hắc chỉ vào rương thứ hai.

"Còn đây là bản đồ Thăng Long và các lộ tuyến quan trọng."

Hắc đang định quay lưng rời đi nhưng bỗng khựng lại như nhớ ra điều gì đó quan trọng.

"À, Điện tiền chỉ huy sứ có lời nhắn.

Ngài ấy nói, ngài ấy cho công tử một tháng.

Đọc hết chỗ này."

Hắc nhìn thẳng vào Anh Quân.

"Sau một tháng, ngài ấy sẽ đích thân đến kiểm tra.

Nếu công tử chỉ nói đùa thì ngài ấy sẽ coi như chưa từng có một đứa cháu trai thông minh."

Một lời hứa.

Và một lời đe dọa.

Nếu Anh Quân thất bại, cậu sẽ bị vứt bỏ.

Anh Quân nhìn núi sách trong hai cái rương.

Tín ở bên cạnh thì mặt tái mét.

Cả đời của một kẻ đần độn như cậu ta cũng không đọc hết.

Nhưng Anh Quân chỉ mỉm cười và lẩm bẩm.

"Một tháng?

Quá nhiều thời gian."

Hắc không nghe rõ.

"Công tử nói gì?"

"Không có gì."

Anh Quân xua tay.

"Gửi lời cảm ơn của ta đến chú.

Phiền ngươi mang đến cho ta một cây đèn dầu lớn và thêm thật nhiều dầu.

Ta nghĩ đêm nay sẽ dài."
 
Nghịch Sử
Phá kén


Một tháng.

Ba mươi ngày.

Đối với một người bình thường, đó là một khoảng thời gian ngắn ngủi.

Đối với một đứa trẻ bảy tuổi bị giam lỏng, đó là một sự tra tấn nhàm chán.

Nhưng đối với Anh Quân, đó là một món quà.

Thời gian ở Tây viện trôi qua với một kỷ luật thép, còn khắc nghiệt hơn cả kỷ luật của đám lính gác.

Ngày của Anh Quân được chia nhỏ đến từng khắc, xoay quanh ba mục tiêu mà cậu đã tự đặt ra: Rèn luyện thân thể, hấp thụ kiến thức, và xây dựng mạng lưới tình báo.

Ngày đầu tiên, sau khi Hắc rời đi, Anh Quân không lập tức lao vào đống sách.

Cậu ngồi im lặng trên giường suốt một canh giờ, trong khi Tín sợ sệt sắp xếp hai rương gỗ.

'Trần Thủ Độ đã cho ta sách và bản đồ.'

Anh Quân phân tích.

'Ông ta cũng cho ta một tháng.

Đây không phải là một bài kiểm tra kiến thức.

Ông ta không quan tâm ta có thuộc Tôn Tử Binh Pháp hay không.

Ông ta muốn xem ta có thể làm gì với những thứ này.

Ông ta muốn xem ta là một kẻ mọt sách hay một kỳ thủ thực sự.'

Bài kiểm tra đã bắt đầu, không phải sau một tháng, mà là ngay từ giây phút Hắc mang những cuốn sách đó vào.

Anh Quân đứng dậy.

Cậu không chọn Tôn Tử.

Cậu chọn cuốn sách cũ kỹ và mỏng nhất: Ghi chép gia tộc họ Trần.

Đây là bản ghi chép lịch sử của chính nhà Trần trong thời đại này.

Nó là thứ Anh Quân cần nhất.

Trí nhớ của cậu ở thế kỷ 21 là một bức tranh toàn cảnh, nhưng nó thiếu các chi tiết cận cảnh.

Nó thiếu những sự kiện nhỏ nhặt mà sử sách tương lai bị khiếm khuyết hoặc bỏ qua, nhưng có thể lại là mấu chốt của bàn cờ hiện tại.

Bộ não siêu việt của Anh Quân bắt đầu hoạt động hết công suất.

Cậu không đọc từng chữ.

Cậu quét từng trang, các dòng chữ biến thành dữ liệu, được lưu trữ và phân loại ngay lập tức.

Tín chỉ thấy công tử của mình lật trang nhanh đến mức gần như vô nghĩa, nhanh như gió thổi.

Trong nửa ngày, Tín đã phải thắp đèn dầu.

Anh Quân đọc xong quyển ghi chép.

Cậu nhắm mắt lại.

'Đã rõ rồi.'

Sách sử trong tương lai viết rất sơ sài về giai đoạn chuyển giao Lý – Trần.

Nó cố tình né tránh, ca ngợi thiên mệnh của nhà Trần.

Nhưng quyển sách Anh Quân đang cầm trên tay này đã cung cấp cho cậu một thứ vô cùng quan trọng: Tên của các gia tộc đang nắm quyền ở Thăng Long.

Họ Phạm, họ Tô, họ Nguyễn.

Và quan trọng nhất là các chi phụ khác của họ Trần.

Chi của Trần Thừa và Trần Thủ Độ chỉ là một trong số đó.

Còn có chi của Trần Tự Khánh, chi của Trần Lưu.

Anh Quân kết luận.

'Kẻ thù lớn nhất đôi khi lại là người trong nhà.'

Cậu chuyển sang Sử ký và Hán thư.

Cậu cần hiểu tư duy chiến lược và chính trị của thời đại này.

Họ học từ đâu?

Họ học từ sách Hán.

Để đánh bại họ, cậu phải hiểu hệ điều hành của họ.

Cậu đọc sách Tôn Tử, Ngô Tử, Lục Thao.

Cậu không học mà là đối chiếu.

'Kiến thức của mình vượt xa những thứ này.'

Trong khi bộ não của Anh Quân đang ngấu nghiến tri thức, cơ thể cậu cũng không được nghỉ ngơi.

Giờ Dần, ngày thứ hai.

Anh Quân lại bước ra sân.

Trời vẫn lạnh buốt.

Hai mươi hai tên lính gác đã được báo cáo về thói quen kỳ lạ của cậu.

Chúng đều tò mò quan sát.

Anh Quân bắt đầu luyện tập.

Vẫn là đứng trung bình tấn.

'Giới hạn hôm qua là mười phút.'

Cơ bắp của cậu vẫn còn đau nhức.

Cậu đứng được năm phút thì cơ thể bắt đầu run rẩy.

Tám phút, mồ hôi túa ra.

Mười phút, cậu ngã khuỵu.

Tín vội lao tới đỡ.

"Tránh ra!"

Anh Quân gầm lên.

Cậu chống tay, lảo đảo đứng dậy.

Và lại vào thế tấn.

Đám lính gác im lặng.

Sự tò mò trong mắt chúng đã biến thành một thứ gì đó khác.

Sự tôn trọng.

Chúng là lính, chúng hiểu sự kiên trì này đáng giá thế nào.

Lần này, cậu trụ thêm được hai mươi giây.

Anh Quân không dừng lại.

Cậu hít đất.

Hôm qua là mười cái.

Hôm nay mục tiêu là mười một.

Cậu làm đến cái thứ mười.

Cánh tay như muốn gãy.

'Mười một!'

Cậu rướn người, và gục mặt xuống sàn.

"Công tử..."

Tín lại lo lắng cho Anh Quân đang nằm thở dốc.

'Chưa được.'

Nhưng cậu lập tức đứng dậy, đi dội gáo nước lạnh.

"Ngày mai bảo nhà bếp chuẩn bị cho ta thêm thịt.

Gấp đôi."

Ngày thứ ba.

Giờ Dần.

Anh Quân ra sân.

Mười phút, cậu không ngã.

Mười một phút.

Mười hai.

Đến phút thứ mười ba, cậu mới ngã.

Cậu hít đất vẫn mười một cái.

Ngày thứ bảy, Anh Quân đứng tấn được gần nửa canh giờ.

Anh Quân hít đất được hai mươi cái.

Cơ thể yếu ớt dưới sự rèn luyện tàn khốc của một ý chí thép đã bắt đầu thay đổi.

Nó vẫn gầy nhưng da thịt săn lại.

Đôi mắt không còn vẻ u uất của Trần Cảnh mà sáng rực lên.

Bữa ăn của cậu giờ ngang ngửa với một tên lính gác trưởng thành.

Song song với việc rèn luyện, mạng lưới tình báo đầu tiên của Anh Quân cũng bắt đầu hoạt động.

Từ tối ngày thứ hai, Tín đã rón rén báo cáo.

"Công tử, con... con nghe được rồi."

"Nói."

Anh Quân không ngẩng đầu lên khỏi cuộn bản đồ Thăng Long.

"Hai mươi hai người.

Chia làm hai đội, mỗi đội mười một người.

Đội trưởng đội một tên Kình.

Đội trưởng đội hai tên Mã."

"Tốt."

Anh Quân gật đầu.

"Tiếp tục.

Ta muốn biết hết tên của chúng."

Ngày thứ bảy, Tín đã có danh sách tên của cả hai mươi hai người.

Cậu ta dùng cách riêng của mình.

Tín không biết chữ, nhưng cậu ta có trí nhớ khá tốt.

Cậu ta đánh dấu chúng bằng những đặc điểm nhận dạng: Mã mặt rỗ, Kình cụt ngón, Lý nói lắp,...

"Tốt lắm, Tín."

Anh Quân lần đầu tiên khen ngợi khiến Tín mừng rỡ.

"Giờ là nhiệm vụ tiếp theo.

Ta muốn biết thói quen của chúng.

Ai hay ngủ gật?

Ai hay uống rượu trộm?

Ai hay phàn nàn về tiền lương?

Ai có gia đình ở Thăng Long?

Những thông tin chi tiết kiểu như vậy."

Tín tái mặt.

Đây là việc quá khó.

"Ta không cần ngươi đi hỏi.

Ngươi chỉ cần đi đưa nước, quét sân.

Bọn lính gác này bị giam ở đây với ta, chúng cũng chán.

Chúng sẽ nói chuyện.

Ngươi chỉ cần nghe là được."

Tuần thứ hai trôi qua, Anh Quân đã đọc xong toàn bộ sách binh pháp và lịch sử.

Cậu chuyển sự chú ý sang bản đồ.

Tấm bàn đổ của Thành Thăng Long chi tiết đến từng con ngõ.

Đây là tài sản quân sự.

Bộ não của Anh Quân bắt đầu chạy các mô phỏng.

'Vụ mưu sát ở am An Dưỡng.

Bọn chúng có hai người bịt mặt.

Chúng đánh và chạy.

Chúng chạy đi đâu?'

Cậu dùng ngón tay nhỏ bé của mình vạch một đường trên bản đồ.

'Am An Dưỡng ở đây, ngoại thành phía Tây.

Nếu chúng chạy về phía Bắc, chúng sẽ gặp trại lính của nhà Lý.

Ngu ngốc.

Nếu chúng chạy về phía Nam, chúng sẽ vào khu dân cư, cũng dễ bị lộ.

Chúng chỉ có thể chạy về phía Đông, quay ngược vào thành.'

'Chúng vào thành qua cửa nào?

Cửa Đại Hưng?

Không, lính gác quá nhiều.

Chúng sẽ đi lối này.'

Ngón tay Anh Quân dừng lại ở một con ngõ nhỏ, một lối đi tắt ven sông Tô Lịch.

'Và lối này... dẫn đến phủ của ai?'

Anh Quân đối chiếu với trí nhớ của mình từ ghi chép của gia tộc họ Trần.

'Phủ của cha ta, Trần Thừa?'

Tối ngày thứ mười lăm, Tín vào báo cáo với vẻ mặt cực kỳ căng thẳng.

"Công tử... có chuyện rồi."

"Nói."

Anh Quân đang treo ngược người trên xà nhà, một cách tập luyện kỳ quặc mà cậu tự nghĩ ra.

"Con... con nghe lỏm được Hắc nói chuyện với đội trưởng Kình.

Hình như... hình như trong cung có chuyện."

Anh Quân buông tay, đáp xuống đất nhẹ như một con mèo.

"Chuyện gì?"

"Công chúa... hình như... bị bệnh nặng.

Thái hậu lo lắng lắm.

Đã cho gọi hết thái y rồi mà không khỏi."

Tin tức này như một tia sét đánh trúng bộ não của Anh Quân.

Lý Chiêu Hoàng, quân cờ quan trọng nhất trên bàn cờ.

Nếu cô ta chết...

'Nếu Lý Chiêu Hoàng chết, kế hoạch hôn nhân chính trị của Trần Thủ Độ sẽ sụp đổ.

Mình, Trần Cảnh, sẽ mất đi giá trị.

Một quân cờ vô dụng sẽ bị vứt bỏ.

Kẻ thù sẽ không cần giết mình nữa, vì mình không còn là mối đe dọa.'

Cậu cảm thấy một cơn ớn lạnh.

'Không.

Mình không thể để điều đó xảy ra.'

Cậu cần phải hành động.

Cậu không thể chờ đợi tiếp được nữa.

Cậu phải chứng minh giá trị của mình ngay bây giờ.

Nhưng cậu đang bị giam lỏng.

'Bệnh?

Một đứa trẻ sáu, bảy tuổi đột nhiên bị bệnh gì mà thái y không chữa khỏi chứ?

Khó tin quá.'

Trừ khi...

'Trừ khi đó không phải là bệnh.'

Một suy nghĩ sắc lạnh chạy qua đầu Anh Quân.

'Có thể đó là độc.'

'Phe phò Lý?

Hay chính là phe của Trần Tộ?

Giết Lý Chiêu Hoàng, bàn cờ sẽ loạn.

Cơ hội giành ngai vàng với các phe là bằng nhau.

Một nước đi quyết đoán.'

Anh Quân đi đi lại lại trong phòng.

Cậu cần thêm thông tin.

Sáng hôm sau, sau buổi luyện tập, Anh Quân cho gọi Hắc đến.

Vẻ mặt Hắc vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt nhìn Anh Quân đã có thêm sự kiêng dè.

"Công tử gọi tôi?"

"Chỉ huy Hắc, ta ở đây đọc sách mà nghe nói bên ngoài đang có dịch bệnh.

Có phải không?"

Hắc sững sờ.

"Công tử nghe ai nói?"

"Chính ta nghe lỏm được bọn lính gác nói."

Anh Quân nói dối không chớp mắt.

"Họ nói... ngay cả trong cung cũng có người bị bệnh."

Hắc nhíu mày, không xác nhận, cũng không phủ nhận.

"Công tử không cần lo.

Nơi này an toàn."

"Ta không lo cho ta."

Anh Quân nhún vai.

"Ta lo cho cô ta.

Cô ta chắc đang phiền lòng lắm."

Cậu tỏ ra như một đứa cháu hiếu thảo.

"Ta đọc sách thánh hiền, thấy nói y dược cũng là một đạo lớn.

Ta muốn đọc một ít sách thuốc.

Lỡ đâu tìm được phương pháp gì đó giúp cô ta bớt lo."

Hắc há hốc mồm.

Một đứa trẻ bảy tuổi, đọc sách binh pháp, giờ đòi đọc sách thuốc?

"Công tử... sách thuốc rất khó hiểu..."

"Không sao.

Ta đọc để giải khuây thôi.

Phiền ngươi bẩm lại với chú ta.

Chỉ là vài cuốn sách thuốc thôi mà.

Chẳng lẽ chú ta cũng sợ ta học lỏm được y thuật hay sao?"

Hắc không dám tranh luận.

Hắn lại vội vã đi bẩm báo.

Lần này, Trần Thủ Độ phản ứng còn nhanh hơn.

Chỉ hai tiếng sau, Hắc quay lại, mang theo một cái rương nhỏ.

"Điện tiền nói, đây là các y thư quý trong phủ.

Công tử cứ tự nhiên."

Anh Quân ra hiệu cho Tín mở ra.

Bên trong là vài cuốn sách y học.

Thương hàn luận, Kim quỹ yếu lược.

Anh Quân đóng cửa phòng.

Cậu không cho Tín vào.

Cậu lật từng trang.

Cậu không tìm cách chữa bệnh mà cậu tìm cách gây bệnh.

Cậu tìm các triệu chứng.

'Uể oải, biếng ăn, da xanh xao, sốt về chiều...'

Cậu lẩm bẩm các triệu chứng mà Tín đã nghe lỏm được.

Và rồi cậu dừng lại ở một trang.

Một loại thảo dược.

Không gây chết người nếu dùng liều nhỏ.

Nhưng nếu dùng trường kỳ, nó sẽ từ từ phá hủy nội tạng, khiến người bệnh yếu dần đi.

Triệu chứng giống hệt bệnh lao.

'Chỉ có thể là nó.'

Cậu đã có thứ mình cần.

Ngày thứ ba mươi.

Đã một tháng trôi qua.

Sáng hôm đó, Anh Quân vẫn ra sân vào giờ Dần.

Hai mươi hai tên lính gác đứng nghiêm, không còn vẻ tò mò như lúc đầu.

Anh Quân đứng tấn.

Cơ thể cậu không còn dễ dàng run rẩy nữa.

Cậu hít đất năm mươi cái liên tục.

Cơ thể thoạt nhìn thì gầy gò nhưng bên dưới lớp áo lụa là một khối cơ bắp rắn chắc.

Cậu dội nước lạnh rồi bước vào phòng.

Bữa sáng vẫn là cơm.

Cậu ăn sạch.

Sau đó, cậu ra lệnh cho Tín dọn dẹp phòng.

Rương sách y học được cất đi.

Rương bản chứa đồ đóng lại.

Hai rương sách sử và binh pháp được xếp gọn gàng.

Anh Quân ngồi xuống ghế, nhắm mắt lại tĩnh tâm.

Cậu đang chờ.

Tới giờ Thìn, cánh cửa nặng nề mở ra.

Không phải Hắc.

Trần Thủ Độ bước vào.

Ông ta vẫn mặc bộ trường bào màu chàm, vẫn ánh mắt sắc như dao cạo.

Ông ta không nói một lời, đứng giữa phòng.

Không khí đặc quánh lại.

"Một tháng."

"Vâng, thưa chú."

Anh Quân bình thản mở mắt, nhảy xuống ghế.

"Ta nghe nói... cháu ta không chỉ đọc sách, mà còn luyện võ, còn đòi đọc cả sách thuốc."

"Cơ thể yếu ớt thì không thể đọc sách.

Đầu óc ngu dốt thì không cứu được người."

Trần Thủ Độ mỉm cười lạnh.

"Khẩu khí rất tốt.

Để ta xem."

Ông ta chỉ vào rương chứa sách binh pháp và sách sử.

"Năm 1075, Lý Thường Kiệt đối mặt với nhà Tống.

Tại sao ta thắng?"

"Vì ta đánh trước."

Anh Quân đáp ngay lập tức, không cần suy nghĩ.

"Lý Thường Kiệt nói 'Ngồi yên đợi giặc sao bằng đánh trước để bẻ gãy mũi nhọn của nó'.

Ông đánh vào Ung Châu, Khâm Châu, Liêm Châu.

Ông biến chiến trường từ đất Việt sang đất Tống.

Đó là 'công' trong 'thủ'."

Trần Thủ Độ gật gù.

"Đó là sử.

Giờ là binh pháp."

Ông ta chỉ vào Tôn Tử.

"Biết người biết ta, trăm trận không nguy.

Con hiểu câu này như thế nào?"

"Con hiểu là: Đội lính gác của chú có hai mươi hai người.

Đội trưởng Kình cụt ngón út tay trái.

Đội trưởng Mã có một vết sẹo ở cằm.

Trong số họ, có ba người hay uống rượu trộm vào ca đêm.

Bốn người phàn nàn về lương thấp.

Và Chỉ huy Hắc có một đứa con trai năm tuổi ở nhà."

Trần Thủ Độ sững người.

Cái ông ta thấy không phải là một đứa trẻ thuộc bài.

Cái ông ta thấy là một con quái vật bảy tuổi, đã xây dựng mạng lưới tình báo từ khu giam lỏng này.

Sự kinh ngạc trong mắt ông ta dần được thay thế bằng một sự hài lòng.

"Con làm thế nào?"

"Sách viết 'biết người'.

Con chỉ làm theo thôi.

Con dùng Tín.

Bọn lính gác chán nản, chúng sẽ nói chuyện.

Tai mắt ở khắp nơi, chỉ là chú có chịu lắng nghe hay không."

"Tốt.

Rất tốt."

Ông ta bước đến rương bản đồ.

"Vậy, cháu yêu dấu của ta, câu hỏi cuối cùng đây.

Ai đã cố giết con ở am An Dưỡng?"

Đây mới là bài kiểm tra thực sự.

Anh Quân bước đến trước mặt Trần Thủ Độ.

"Không phải phe phò Lý.

Chúng đã mất hết vây cánh.

Kẻ thù của con, không cần tìm đâu xa."

Ngón tay nhỏ bé của cậu chỉ thẳng lên trời.

"Phủ của cha con.

Phủ của Trần Thừa."

Trần Thủ Độ nhíu mày.

"Con nghi ngờ cha con?"

"Cha con thì không dám."

Anh Quân lắc đầu.

"Nhưng phủ của cha con, không chỉ có một người mẹ, và không chỉ có hai người con trai.

Chú chọn con, Trần Cảnh.

Nhưng bà ấy, mẹ của thằng con hoang Trần Bà Liệt, lại muốn đưa con trai của mình lên.

Đúng là thứ hạ đẳng không biết lượng sức."

Anh Quân nói rành rọt.

"Con 7 tuổi và Liệt 10 tuổi.

Cả hai đều là ứng cử viên.

Tuy nhiên, xuất thân của con danh giá hơn Liệt.

Giết con, Liệt sẽ là lựa chọn duy nhất.

Một nước cờ đơn giản, nhưng hiệu quả.

Đường đi của sát thủ cũng dẫn thẳng về phủ của cha."

Trần Thủ Độ nhìn chằm chằm vào đứa cháu trai.

"Con đã qua bài kiểm tra.

Vượt xa sự mong đợi của ta."

"Chưa xong."

Anh Quân nói tiếp khiến Trần Thủ Độ nhướng mày.

"Con đã trả lời câu hỏi của chú.

Giờ con muốn chú trả lời câu hỏi của con."

Anh Quân bước đến rương y thư.

"Lý Chiêu Hoàng.

Cô ta không bị bệnh."

Cả căn phòng như bị hút hết không khí.

"Cô ta bị trúng độc.

Một loại độc mãn tính, liều lượng nhỏ.

Triệu chứng là uể oải, biếng ăn, sốt về chiều, khiến thái y nhầm lẫn với bệnh lao."

Sắc mặt Trần Thủ Độ tối sầm lại.

"Con biết cái gì?"

"Con biết loại độc này."

Anh Quân bình thản.

"Và con biết, kẻ có thể hạ độc Chiêu Hoàng mỗi ngày, chắc chắn không phải phe của Trần Liệt, cũng không phải phe phò Lý.

Mà phải là một người ở ngay bên cạnh cô ta."

Cậu bé bảy tuổi ngẩng đầu nhìn người chú quyền lực của mình.

"Chú muốn con nói cho chú biết... kẻ đó là ai không?"
 
Back
Top Bottom