Khác Nghịch Lý Entropy [Hành Động & Khoa Học]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407326524-256-k901493.jpg

Nghịch Lý Entropy [Hành Động & Khoa Học]
Tác giả: HanNguyn240
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

• Bối cảnh: Năm 2180, nhân loại phát hiện ra rằng vũ trụ không giãn nở mãi mãi mà đang bị rò rỉ năng lượng sang các chiều không gian khác.

Hiện tượng này được gọi là "Sự phân rã Entropy".

Vật chất bắt đầu mất đi tính liên kết, khiến con người, nhà cửa và cả các hành tinh đều có thể tan biến thành bụi nguyên tử bất cứ lúc nào.

Để sinh tồn, con người đã xây dựng nên các "Thành phố phao" ( Arch-Cities ) - nơi được bảo vệ bởi những máy phát trường ổn định thực tại.

Song song với đó là sự xuất hiện của một nhóm người trẻ tuổi mang mã gen đột biến hay còn được gọi là S-Gen với khả năng tương tác trực tiếp với các hạt cơ bản.

Họ sử dụng thiết bị cầm tay gọi là "Accelerator" ( máy gia tốc cầm tay ) để điều khiển các định luật vật lý trong một phạm vi hẹp.
• Cốt truyện: Với sự thay đổi lớn của thế giới dẫn tới nhiều thế lực bí ẩn dần dần xuất hiện, một trong số đó là tổ chức phản diện mang tên "The Singularity", chúng hoạt động với niềm tin rằng cách duy nhất để cứu nhân loại là đẩy nhanh quá trình Entropy, biến tất cả thành một thực thể ý thức chung duy nhất trong hư vô.

Từ đó chúng bắt đầu phá hủy các máy phát ổn định thực tại gây nên sự bất đồng trong xã hội và nhiễu loạn bộ máy thế giới.

Bron một kỹ sư trẻ bị người đời coi là phế vật vì cậu ta dù sở hữu S-Gen nhưng cậu không thể tạo ra năng lượng.

Nhưng thay vào đó, Bron lại có khả năng "Đồng bộ hóa" ( Sync ).

Cậu có thể cảm nhận được tần số dao động của mọi vật xung quanh, ở một phạm vi nhất định.

Chào đón nào!!!



khoahoc​
 
Nghịch Lý Entropy [Hành Động & Khoa Học]
Chương 1: Biến số không Xác Định!


Thành phố Phao số 07 - Neo-Lux.

Tiếng còi báo động rít lên từng hồi dài, xé toạc bầu không khí vốn đã đặc quánh mùi ozone và kim loại rỉ sét.

Trên bầu trời nhân tạo, những dải cực quang màu tím chết chóc đang nhảy múa theo từng đợt còi - dấu hiệu của đợt sụp đổ lượng tử sắp quét qua.

"Cảnh báo!

Chỉ số Entropy tại Khu vực phía Nam đã vượt ngưỡng 45%.

Yêu cầu cư dân di tản vào hầm trú ẩn chống phân rã ngay lập tức!"

Trong khi đám đông đang hoảng loạn dẫm đạp lên nhau để trốn chạy, thì tại một xưởng phế liệu nằm ở rìa thành phố, một chàng trai trẻ vẫn đang thản nhiên cúi đầu bên đống linh kiện điện tử.

Đó là Bron, cậu có mái tóc trắng dài ngang hông và đôi mắt mang màu xám tro kỳ lạ, chúng như thể lúc nào cũng đang nhìn thấu qua lớp vỏ của thực tại.

"Nào... chỉ một chút nữa thôi."

- Bron thì thầm.

Ngón tay cậu run rẩy điều chỉnh một con ốc vít siêu nhỏ trên chiếc máy gia tốc cầm tay (Accelerator) cũ kỹ.

Rắc!

Một vết nứt không gian hiện ra ngay trên bàn làm việc của cậu.

Một chiếc kìm thép bỗng chốc vặn xoắn lại như một dải ruy băng rồi tan biến thành những hạt bụi lấp lánh.

Sự phân rã đã bắt đầu chạm dần đến đây.

"Chết tiệt!"

- Bron cau mày lại.

Cậu không có S-Gen mạnh mẽ như những chiến binh của Quân đội Liên bang.

Trong một thế giới nơi sức mạnh được đo bằng khả năng bẻ cong định luật vật lý, Bron chỉ là một "kẻ rung động" tầm thường - người có thể cảm nhận được tần số của vật chất nhưng không thể điều khiển chúng.

Cánh cửa xưởng phế liệu bất ngờ bị thổi bay bởi một luồng áp suất cực lớn.

Ba bóng người bí ẩn nhẹ nhàng đáp xuống, chúng khoác trên mình bộ đồng phục đen với hoa văn hình sấm sét màu đỏ quái dị - là người của The Singularity.

Kẻ dẫn đầu có một cánh tay được bao phủ bởi những tia chớp màu đen - kết quả của việc thao tác điện từ trường ở mức độ cao.

"Tìm thấy rồi.

Bản mạch lõi của Máy Phát Ổn Định đời cũ nằm ở đây."

- Tên thủ lĩnh cười gằn, ánh mắt hắn dừng lại ở chiếc hộp đen trên bàn của Bron.

Bron đứng bật dậy, tay nắm chặt chiếc Accelerator chưa hoàn thiện: "Các ngươi là những kẻ gây ra đợt sóng Entropy này để cướp lấy lõi năng lượng sao ?"

"Nhóc con, bọn ta không cướp.

Bọn ta đang giải phóng nhân loại khỏi cái thực tại lỗi thời này."

- Hắn giơ tay lên.

Một quả cầu điện tích bắt đầu tích tụ, làm không khí xung quanh biến dạng.

"Chết đi trong sự trật tự hoàn hảo của Hư Vô!"

Vút!

Luồng điện phóng ra với vận tốc kinh hoàng.

Theo lý thuyết, Bron sẽ bị thiêu rụi trong chưa đầy 0,1 giây.

Nhưng trong mắt Bron, mọi thứ đột ngột chậm lại.

Cậu không nhìn thấy tia điện.

Cậu chỉ nhìn thấy các hạt electron đang dao động điên cuồng xung quanh, cấu trúc của không khí đang bị xé rách dần dần.

Thế giới trong mắt cậu giờ đây là một bản giao hưởng của những con số và đồ thị giao động sóng hình sin.

"Đồng bộ hóa...

100%."

Một luồng sáng trắng phát ra từ ngực Bron.

Thay vì bị nổ tung, thì các tia điện khi chạm vào vòng bảo hộ vô hình quanh cậu bỗng chốc...đứng yên.

Đúng vậy, nó không tan biến, cũng không nổ, nó chỉ dừng lại như thể bị đóng băng trong thời gian.

"Cái gì?!"

- Tên thủ lĩnh kinh ngạc.

"Ngươi đã triệt tiêu vector động năng?

Không, không thể nào, máy Accelerator của ngươi còn chưa khởi động!"

Nghịch lý bắt đầu!!!

Bron cảm thấy một cơn đau thắt nghẽn ở tim.

Đây là cái giá của việc "mượn" năng lượng từ một tương lai không xác định.

Cậu nhìn vào tay mình, lớp da đang dần trở nên trong suốt, để lộ ra những sợi dây thần kinh lấp lánh như sợi quang học.

"Tôi không triệt tiêu nó."

- Bron ngẩng đầu, đôi mắt xám tro giờ đây lại rực lên ánh sáng trắng xóa.

"Tôi chỉ chuyển tần số của nó sang một trạng thái nghịch lý.

Ở đây, tại thời điểm này, tia điện của ngươi... không hề tồn tại!"

Bron bước tới một bước.

Với mỗi bước chân, sàn nhà dưới chân cậu tái cấu trúc từ bụi bẩn trở thành một khối kim loại sáng bóng, cứng cáp hơn cả kim cương.

Cậu giơ chiếc Accelerator cũ kỹ lên, lúc này nó đã tự động tiến hóa, các linh kiện xoay chuyển liên tục tạo thành một khối rubik phát ra ánh sáng kinh người.

"Hệ thống...Khai hỏa!"

Thay vì bắn ra một luồng năng lượng, Bron chỉ đơn giản là chạm nhẹ vào không khí.

Oàng!

Một chấn động lượng tử nổ ra.

Không có lửa, không có khói.

Chỉ có một vùng không gian hình cầu đường kính 5 mét đột ngột lõm xuống hay nói cách khác là đã bị "định nghĩa lại".

Ba kẻ tấn công hét lên khi thấy trọng lực xung quanh chúng tăng lên gấp 100 lần, rồi ngay lập tức giảm về 0, khiến cơ thể chúng bị co kéo bởi những lực đối nghịch cực đại.

Trong tích tắc, chúng bị đẩy văng ra khỏi xưởng, xuyên thủng ba lớp tường thép và rơi thẳng xuống vực thẳm bên ngoài thành phố.

Bron khuỵu xuống, hơi thở đứt quãng.

Chiếc Accelerator trên tay cậu nóng rực, nứt toác.

Cánh tay trái của cậu giờ đây vẫn còn dấu vết của sự trong suốt - một phần của cậu đã vĩnh viễn bị "lạc" ở một chiều không gian khác.

"Thứ sức mạnh này..."

- Cậu nhìn vào lòng bàn tay run rẩy.

"Nó không phải là bảo vệ... nó là phá vỡ."

Bỗng nhiên, từ trong bóng tối của xưởng phế liệu, một bóng người mảnh khảnh bước ra.

Đó là một cô gái với mái tóc ngắn màu bạc, mặc trên mình bộ giáp của "Đội Tuần Đêm".

Trên tay cô là một thiết bị đo lường đang kêu tít tít liên hồi.

"Biến số Entropy đo được: 0.00%.

Độ lệch thực tại: Tuyệt đối."

- Cô gái nhìn Bron bằng ánh mắt vừa cảnh giác vừa thán phục.

"Cậu là ai?

Làm sao cậu có thể tạo ra một vùng 'Sự thật tuyệt đối' ngay giữa đống đổ nát này?"

Bron ngước nhìn cô, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi: "Tôi... tôi chỉ muốn sửa cái kìm..."

"Này....này...!!!"

Trước khi lịm đi, Bron đã nhìn lên trên bầu trời, dải cực quang màu tím đã bị xé toạc bởi một vệt sáng trắng hình mũi tên, có nhẽ sự hiện diện của Bron lúc này đã phần nào đó làm thay đổi dòng chảy của vũ trụ.

Cuộc chiến chống lại sự sụp đổ của vạn vật chỉ mới bắt đầu.

Và Bron, kẻ mang trong mình nghịch lý của thời gian, chính là biến số mà cả thế giới đang tìm kiếm - hoặc...đang sợ hãi.
 
Nghịch Lý Entropy [Hành Động & Khoa Học]
Chương 2: Mở đầu.


Bron tỉnh dậy với mùi sát trùng quanh quẩn nơi đầu mũi.

Không còn mùi rỉ sét của xưởng phế liệu, không còn mùi ozone cháy khét từ những đợt sóng Entropy.

Trước mắt là một khoảng màu trắng xóa, giống như một phòng khám cao cấp - thứ mà Bron có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng ra được.

Cậu cử động ngón tay theo bản năng, nhưng một cảm giác trống rỗng rợn người chạy dọc theo sóng lưng.

Khi nhìn xuống phía bên trái, Bron chết lặng.

Cánh tay trái của cậu - từ khuỷu tay trở xuống - không hề bị băng bó, cũng không phải là vết thương đỏ máu.

Nó trông như một bóng ma mờ ảo, một dải hình ảnh nhiễu sóng (glitch) liên tục nhấp nháy giữa thực và ảo.

Cậu có thể nhìn xuyên qua nó để thấy lớp ga trải giường phía dưới.

"Đừng cố cử động.

Hệ thần kinh của cậu đang cố kết nối với một thứ không còn nằm ở chiều không gian này nữa."

Giọng nói lạnh lùng vang lên từ góc phòng.

Cô gái tóc bạc xuất hiện lúc Bron sắp ngất đang ngồi đó, thản nhiên gọt táo bằng một con dao rung với tần số cao.

"Tôi là Lyra, đội trưởng đội trinh sát của lực lượng Ổn Định Thực tại (RSF)," cô nói mà không ngẩng đầu.

"Và Bron, cậu vừa thực hiện một hành vi được coi là tội ác cấp độ vĩ mô: Vi phạm định luật bảo toàn khối lượng."

Bron gượng dậy, mồ hôi lạnh vã ra trên trán: "Tôi...tôi chỉ là tự vệ.

Bọn Singularity có ý định cướp lõi năng lượng..."

"Và để tự vệ, cậu đã 'mượn' sự tồn tại của chính cánh tay mình từ quá khứ để đắp vào một nghịch lý năng lượng ở hiện tại" Lyra dừng tay, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào cậu.

"Hiện tượng này trong vật lý gọi là dịch chuyển trạng thái chồng chập.

Cánh tay của cậu hiện đang tồn tại ở một xác suất khác.

Để mang nó trở lại, cậu cần một lượng năng lượng lớn hơn cả một thành phố."

Lyra ném cho Bron một thiết bị trông như một chiếc đồng hồ đeo tay nhưng có lõi xoay liên tục.

"Đeo nó vào!"

"Đ...Đây là!?"

"Đó là bộ ổn định Vector.

Nếu không có nó, quá trình 'glitch' sẽ lan rộng ra toàn cơ thể.

Cậu sẽ tan biến thành một đống dữ liệu lỗi trước khi kịp ăn bữa tối."

Lynra thản nhiên nói.

Bron run rẩy đeo thiết bị vào tay phải.

Ngay lập tức, những dải nhiễu sóng ở tay trái cậu dịu đi, ngưng đọng lại thành một khối mờ màu xanh lam nhạt.

Cậu cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy qua não bộ và đột nhiên căn phòng xung quanh không còn là những bức tường trắng đơn điệu.

Cậu nhìn thấy những dòng lệnh chạy dọc các dây cáp ngầm dưới đất, nhìn thấy áp suất không khí đang dao động theo nhịp thở của Lyra.

"Khả năng của cậu không phải là thao tác vật chất như bọn Singularity."

Lyra đứng dậy và đi về phía cửa sổ lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố Neo-Lux.

"Chúng chỉ là những kẻ dùng búa để đập vỡ quy luật.

Còn cậu...cậu là một Censor (Người hiệu chỉnh).

Cậu có thể viết lại các biến số của thực tại."

Bên ngoài cửa sổ, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra.

Một phần của "Thành phố Phao" đang bị bóc tách như một lớp vỏ hành.

Những tòa nhà chọc trời bị hút ngược lên bầu trời tím ngắt, nơi một lỗ hổng Entropy khổng lồ đang mở ra.

"Máy phát ổn định của thành phố đang quá tải!!"

Lyra trầm giọng.

"Bọn Singularity đã cài đặt một virus lượng tử vào mạng lưới lõi.

Trong vòng 48 giờ nữa, Neo-Lux sẽ bị xóa sổ khỏi bản đồ thực tại.

Chúng tôi cần cái 'nghịch lý' trong người cậu để trung hòa virus đó."

Bron nhìn xuống bàn tay mờ ảo của mình.

Cậu chỉ là một thợ sửa phế liệu, một kẻ vốn dĩ bị coi là rác thải của hệ thống S-Gen.

Nhưng giờ đây, định mệnh của hàng triệu người đang nằm trên đôi vai của một kẻ không còn nguyên vẹn.

"Tại sao lại là tôi?"

Bron hỏi, giọng khàn đặc.

"Ngoài kia có hàng ngàn chiến binh cấp S cơ mà?"

"Vì họ tuân theo quy luật," Lyra quay lại, nở một nụ cười đầy cay đắng.

"Mà quy luật thì có thể bị bẻ gãy.

Chỉ có nghịch lý mới có thể chống lại nghịch lý.

Bron, cậu không phải là vị cứu tinh.

Cậu là cái lỗi duy nhất trong hệ thống có thể ngăn chặn sự sụp đổ này."

Bron đứng dậy, đôi chân còn loạng choạng nhưng ánh mắt đã thay đổi.

Cậu nhặt lấy chiếc Accelerator cũ của mình, giờ đây đã được các kỹ sư của RSF gia cố bằng một lớp vỏ hợp kim Chrome-Titan sáng bóng.

"Nếu tôi giúp các người, tôi có lấy lại được cánh tay của mình không?"

Lyra im lặng một lát, rồi bước ra cửa: "Nếu chúng ta thắng, cậu sẽ lấy lại được nhiều hơn thế.

Nếu chúng ta thua...thì việc cậu có tay hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa, vì khái niệm 'cơ thể' sẽ không còn tồn tại..."

Bron siết chặt chiếc máy gia tốc.

Cậu có thể cảm nhận được tần số của thành phố đang gào thét.

Một cuộc hành trình đi sâu vào tâm chấn của sự phân rã bắt đầu.

"Tôi sẽ quét sạch tất cả!!!"
 
Nghịch Lý Entropy [Hành Động & Khoa Học]
Chương 3: Trọng trường nghịch đảo.


Thế giới sẽ không sụp đổ bằng một tiếng nổ lớn, nó sụp đổ bằng những tiếng răng rắc của cấu trúc không gian bị kéo căng quá mức.

Bron đứng ở rìa của "Vùng Xám" – khu vực chuyển tiếp giữa sự ổn định giả tạo của thành phố Neo-Lux và sự hư vô tuyệt đối của Vùng Chết Chóc.

Trước mắt cậu, một cảnh tượng thách thức mọi kiến thức vật lý sơ đẳng: những khối bê tông nặng hàng chục tấn của các tòa nhà cũ đang lơ lửng giữa không trung, xoay tròn theo những quỹ đạo chậm chạp và hỗn loạn.

Mưa không rơi xuống đất mà bị hút ngược lên bầu trời tím ngắt, tạo thành những sợi tơ nước lấp lánh nối liền mặt đất với tầng mây điện từ trên không trung.

Khung cảnh vừa đẹp đẽ lại vừa kinh hoàng.

"Kiểm tra thiết bị ổn định lần cuối." giọng Lyra vang lên qua bộ đàm gắn trong tai Bron.

"Cậu đang bước vào vùng có chỉ số Entropy biến thiên từ 0.1 đến 8.5 Giga-Pascal.

Trọng lực ở đây không mất đi, nó chỉ không biết nên kéo cậu về hướng nào thôi..."

Bron hít một hơi thật sâu, mùi không khí ở đây nhạt nhẽo và có vị kim loại điện phân rất mạnh.

Cậu siết chặt chiếc Accelerator đã được nâng cấp.

Cánh tay trái "glitch" của cậu giờ đây được bao bọc trong một lớp màng từ trường màu xanh dịu, giúp nó không bị phân rã thêm nhưng cũng khiến nó trông như một dải lụa ánh sáng hư ảo.

"Đã hiểu," Bron đáp.

Cậu bước chân đầu tiên vào Vùng Xám.

Vút!

Ngay khi đế giày chạm vào ranh giới, trọng lực đột ngột xoay chuyển 180 độ.

Bron cảm thấy ruột gan mình như đang lộn nhào.

Nhưng thay vì rơi xuống, cậu lại bị hất văng lên cao.

Theo bản năng, Bron nhanh chóng kích hoạt chiếc Accelerator.

"Đồng bộ hóa: Vector Trọng trường!"

Một vòng tròn ánh sáng trắng lan tỏa từ bàn tay phải của cậu.

Bron xoay người trên không trung, tìm kiếm một điểm tựa vững vàng.

Cậu tập trung vào tần số dao động của một mảnh vỡ tòa nhà đang bay ngang qua.

Trong mắt cậu, mảnh bê tông đó không còn là vật chất cứng, mà là một tập hợp các hạt đang dao động ở tần số 440Hz.

Cậu thay đổi chỉ số tương tác của đôi giày mình với mảnh vỡ đó.

Cạch.

Bron đáp nhẹ nhàng lên bề mặt mảnh bê tông, đứng vuông góc với mặt đất theo một cách phi lý.

Cậu đang đứng trên một bức tường lơ lửng, đầu hướng về phía vực thẳm.

"Khá đấy, tân binh!"

Lyra cười khẩy, đáp xuống cạnh Bron.

Cô sử dụng những đôi bốt phản lực để điều hướng, nhưng cách Bron thao tác trực tiếp vào hằng số vật lý khiến cô phải nheo mắt quan sát.

"Đừng chủ quan.

Sự hỗn loạn ở đây không chỉ là vật lý.

Nó có ý chí riêng!!"

Như để chứng thực lời cô, từ trong những khe nứt của không gian, các Umbra lượng tử bắt đầu xuất hiện.

Chúng không phải là quái vật sinh học, mà là những "lỗi hình ảnh" của thực tại.

Chúng trông giống như những bóng đen bị nhiễu sóng, di chuyển giật cục với tốc độ ánh sáng.

"Chúng là những chương trình thực tại bị hỏng."

Lyra rút ra hai thanh đoản kiếm rung tần số cao.

"Đừng để chúng chạm vào.

Chúng sẽ ghi đè mã lỗi vào cơ thể cậu!!"

Ba thực thể Umbra lao nhanh tới.

Lyra di chuyển như một vệt sáng, những nhát chém của cô cắt đứt các liên kết nguyên tử của đối phương, khiến chúng tan biến thành những hạt pixel đen ngòm.

Nhưng số lượng của chúng quá đông.

Một con Umbra lách qua kẽ hở, lao thẳng về phía Bron với một cái xúc tu đen dài đầy những ký tự mã hóa bị lỗi.

Bron không lùi bước.

Cậu cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ từ cánh tay trái mờ ảo của mình.

Cánh tay ấy dường như đang "đói".

Nó không thuộc về thế giới này, và nó muốn nuốt chửng những thứ cũng không thuộc về thế giới này.

"Nghịch lý: Hấp thụ Entropy!"

Bron đưa cánh tay trái ra.

Thay vì né tránh, cậu để xúc tu của con Umbra đâm xuyên qua lớp màng mờ ảo.

Một âm thanh rợn người vang lên, giống như tiếng ổ cứng bị hỏng đang cố quay.

Con Umbra khựng lại.

Những dòng mã lỗi đen ngòm của nó bắt đầu bị hút ngược vào cánh tay của Bron.

Cậu nghiến răng chịu đựng một cơn đau buốt tận xương tủy, cảm giác như hàng tỷ bit dữ liệu đang bị nhồi nhét vào đại não.

Cánh tay trái của Bron đột ngột bùng phát ánh sáng trắng chói lòa.

Nó trở nên đặc hơn, rõ nét hơn trong một khoảnh khắc.

Con Umbra bị hút cạn năng lượng, vỡ tan thành hư không.

"Bron!

Cậu vừa làm cái quái gì thế?"

Lyra hét lên, vừa kịp chém hạ con quái cuối cùng.

Cô lao đến nắm lấy vai cậu.

"Cậu vừa nạp trực tiếp mã lỗi vào người?

Cậu muốn chết à?"

Bron quỳ sụp xuống mặt bê tông lơ lửng, thở hổn hển.

Cậu nhìn cánh tay mình.

Những dải glitch đã bớt nhấp nháy hơn, nhưng một dòng gân màu xanh đậm bắt đầu hiện rõ chạy từ cổ tay lên đến tận cổ cậu

"Tôi kh...tôi không điều khiển được nó," Bron nói, giọng run rẩy.

"Nó tự hút lấy.

Cảm giác như cánh tay này là một cái hố đen, và những cái thứ lỗi quái dị kia lại là thức ăn của nó."

Lyra im lặng.

Ánh mắt cô tràn đầy sự lo ngại.

Cô biết về dự án Censor, nhưng cô chưa bao giờ nghe nói về một kẻ có khả năng "tiêu hóa" sự phân rã.

Điều này không còn là khoa học thông thường nữa.

Nó là một sự tiến hóa đáng sợ.

"Nghe này, Bron!"

Lyra hạ giọng, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết.

"Cậu vừa chứng minh rằng cậu không chỉ là một công cụ để sửa chữa thực tại.

Cậu là một mối đe dọa đối với nó.

Nếu bộ chỉ huy biết cậu có khả năng này, họ sẽ không đưa cậu đi làm nhiệm vụ đâu.

Họ sẽ đưa cậu vào phòng thí nghiệm để mổ xẻ."

Bron ngẩng đầu nhìn lên lỗ hổng Entropy trên bầu trời.

Ở đó, cậu thấy một bóng hình.

Một người đàn ông mặc áo choàng trắng, đứng thản nhiên giữa tâm bão của sự sụp đổ.

Hắn đang nhìn xuống cậu, một nụ cười nhạt hiện trên môi.

Hắn chính là kẻ cầm đầu The Singularity. Hắn không tấn công.

Hắn chỉ giơ tay lên, làm một động tác như đang chào đón một người đồng đội lâu ngày gặp lại.

"Hắn đang nhìn tôi!"

Bron thì thầm.

"Ai?"

Lyra nhìn theo hướng mắt Bron nhưng không thấy gì ngoài những dải cực quang hỗn loạn.

"Không có ai ở đó cả, Bron.

Chỉ số Entropy ở đó là 100%, không sinh vật nào tồn tại được ở đó."

Bron nhận ra một sự thật kinh hoàng: chỉ có cậu, người mang trong mình nghịch lý, mới có thể nhìn thấy "Sự thật" đằng sau lớp màn phân rã.

Thế giới mà Lyra thấy và thế giới cậu thấy đã bắt đầu tách rời nhau.

"Chúng ta phải đi tiếp!"

Bron đứng dậy, siết chặt chiếc Accelerator.

Cơn đau dần dịu đi, thay vào đó là một luồng sức mạnh mới mẻ, lạnh lẽo và đầy uy lực chảy trong huyết quản.

"Mục tiêu là lõi năng lượng ở trung tâm Vùng Xám.

Tôi cảm nhận được nó.

Nó đang đập...như một trái tim bị lỗi."

Lyra nhìn Bron, cô cảm nhận được sự thay đổi trong tần số sinh học của cậu.

Chàng trai thợ máy rụt rè lúc sáng đã biến mất, thay vào đó là một thực thể mà chính cô cũng không thể dự đoán được.

"Được rồi.

Nhưng nếu cậu có dấu hiệu mất kiểm soát..."

Lyra đặt tay lên chuôi kiếm, "Tôi sẽ là người kết thúc cậu trước khi cậu biến thành một lỗ đen sống."

"Tôi biết..."

Bron đáp, đôi mắt xám tro giờ đây đã ánh lên những tia chớp nhỏ màu xanh lục.

"Và tôi cảm ơn chị vì điều đó."

Họ tiếp tục tiến sâu vào đống đổ nát của thực tại, nơi mà mỗi bước chân là một canh bạc với sự tồn tại.

Ở phía xa, trái tim của Vùng Xám – Lõi Entropy 01 – đang phát ra những xung nhịp chết chóc, chuẩn bị cho đợt bùng nổ cuối cùng xóa sổ Neo-Lux.

Bron biết, để cứu thế giới này, cậu có thể sẽ phải từ bỏ phần "người" còn lại trong mình.

Nhưng trong một vũ trụ đang tan rã, có lẽ chỉ có một con quái vật mới có thể ngăn chặn được sự hư vô.
 
Back
Top Bottom