Đô Thị Nghi Ngờ Có Căn Cứ - Nặc Danh Hàm Ngư

Nghi Ngờ Có Căn Cứ - Nặc Danh Hàm Ngư
Chương 20


“Bọn họ đều nói chúng ta chia tay rồi.”
Nghe lời này xong tôi lập tức ném khăn lông rồi ngồi xuống trước máy tính, trong video cậu ấy vừa cầm điện thoại lướt lướt, vừa xem vừa cười run cả vai.
Tôi bảo cậu ấy gửi link cho, vừa nhìn vài bài cũng bật cười theo.
Khi còn chưa chính thức, bọn họ nói chúng tôi là một đôi. Khi hai chúng tôi chính thức yêu đương, bọn họ lại bảo đôi ta chia tay, thậm chí còn liệt kê ra một hai ba bốn năm dẫn chứng chứng minh kết luận của mình, nói có sách mách có chứng khiến người ta không thể không tin.
Xem lướt qua rồi đặt điện thoại xuống, tôi duỗi tay bắt đầu gõ chữ đồng thời bảo cậu ấy đừng xem nữa.
Cậu ấy ngoan ngoãn buông điện thoại, cuộn chân lên ghế ôm lấy đầu gối nghiêng đầu nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn lại, d*c v*ng muốn ôm lấy cậu ấy lại trỗi dậy, hỏi cậu ấy có nhớ tôi không.
Cậu ấy sờ mũi, rất phóng khoáng trả lời, “Nhớ.”
Chỉ đơn thuần một từ mà làm ruột gan tôi trôi trào.
Cậu ấy lại hỏi mấy ngày nữa thì tôi về trường học, tôi đáp nhanh thôi nhưng không nói thời gian cụ thể.
Cậu ấy à, giọng điệu rõ ràng ẩn chứa sự chờ mong.
Cậu ấy hỏi thực tập vất vả không, tôi hỏi cậu ấy ôn tập thi lên thạc sĩ có mệt không.
Câu trả lời giống nhau, không vẫn vả cũng không mệt.
Thứ duy nhất không thể chịu nổi có lẽ là những ngày tháng xa cách không thể gặp nhau mà thôi.
Tôi từng đề nghị cậu ấy tới sống cùng tôi nhưng cậu ấy không đồng ý. Lý do là trường học có bầu không khí học tập, cậu ấy đến thư viện có thể tập trung ôn luyện.
Tôi thuận theo lựa chọn của cậu ấy dù cho nội tâm chẳng hề muốn như vậy.
Cậu ấy nói tiếp, “Ngày mai bộ môn tập trung, cơm nước xong còn muốn đi ca hát.”
Tôi nheo mắt, lập tức dặn dò, “Có thể ăn cơm, không được uống rượu.”
Cậu ấy nhìn tôi cười, tự hiểu mà xua tay, “Aii, em mới không dám uống… Dù sao cũng không có anh.”
Tôi nhìn thẳng cậu ấy, nhìn cậu ấy nhớ lại chuyện cũ mà đỏ mặt, không nhịn được lại nói mấy lời hạ lưu.
Gương mặt xinh đẹp kia lập tức đỏ bừng, càng giấu sâu vào trong đầu gối sau một hồi lâu mới nâng lên, l**m môi lắp bắp, “Còn chưa được.”
Tôi biết nhưng khi tầm mắt lướt từ cổ hướng lên trên đảo qua bờ môi cậu ấy, tôi cứng.
Tôi nghĩ dù cho tôi cứng rắn lên một chút thì cậu ấy cũng tuyệt đối không từ chối nhưng tôi không đành lòng, tôi hy vọng cậu ấy có thể hưởng thụ tình yêu của tôi chứ không phải sợ hãi hay hoảng loạn.
Cậu ấy nói không được thì không được, tôi đây nhẫn nhịn là được, nhịn đến khi cậu ấy buông ra thì tôi sẽ mạnh mẽ yêu thương cậu ấy, sẽ cho cậu ấy biết tôi nhịn vất vả đến nhường nào.
Video call không lâu lắm.
Thời gian không còn sớm, tôi nghĩ cậu ấy nên đi ngủ, cậu ấy vừa lúc ngáp một cái, ôm máy tính đi tới giường của tôi.
Sau đó… Sau đó cậu ấy bắt đầu c** q**n áo đổi sang bộ ngủ.
Bộ phận vừa mới bình tĩnh của tôi lại có xu hướng ngóc đầu dậy.
Cậu ấy lại hoàn toàn không biết bản thân vừa làm cái gì, ngây thơ lại thuần khiết chúc tôi ngủ ngon sau đó kết thúc cuộc gọi.
Tôi ngồi trên ghế chịu đựng giày vò nhìn chằm chằm màn hình máy tính, một hồi lâu sau nhịn không được mà che mặt bật cười.
Cười xong tôi bình tĩnh lại, lấy di động gọi cho chủ nhiệm bộ môn.
Ngày mai tôi phải trở về, tôi tin cậu ấy nhưng trong cái bộ môn kia tôi không tin được bất kỳ sinh viên nào.
Tôi phải mang cậu ấy về trước khi bị đám người kia chuốc say.
 
Nghi Ngờ Có Căn Cứ - Nặc Danh Hàm Ngư
Chương 21


Chủ nhiệm chỉ đồng ý cho tôi nghỉ nửa ngày, lý do là vì nghĩ cho thành tích thi cử chính thức của tôi.
Ông ấy chân thành hy vọng tôi có thể cố gắng, đừng vì vài sự tình không cần thiết mà phân tâm thậm chí xin nghỉ phép vào thời điểm mấu chốt.
Tôi cảm ơn chủ nhiệm đã quan tâm và nhắc nhở nhưng trong lòng cũng có suy nghĩ của riêng mình.
Khi ngồi trên tàu điện ngầm trở về trường học tôi đã nghĩ có lẽ tôi cũng không phải một người cầu tiến.
Ít nhất là giữa công việc và tình cảm, tôi sẽ nghiêng về tình cảm hơn.
Tôi thậm chí còn suy xét mình có nên thi tuyển công chức linh tinh gì đó hay không, như vậy thì tôi sẽ có nhiều thời gian quan tâm cậu ấy hơn.
Nhưng khi xuống khỏi tàu điện ngầm, tôi đã lấy lại được sự tỉnh táo, chưa kể công chức ở thành phố hạng nhất này không dễ thi thì điều quan trọng nhất là tôi phải lập kế hoạch cho tương lai của chúng tôi và cơ sở của mọi kế hoạch là tiền.
Trên cơ sở này, nhân viên công chức công phải lựa chọn của tôi.
Tôi biết nếu nói cho cậu nghe những điều này thì cậu ấy khẳng định sẽ nói cậu ấy cũng là đàn ông, cậu ấy không cần tôi nuôi.
Nhưng cậu ấy có cần hay không là một chuyện, tôi chỉ biết tôi muốn yêu thương cậu ấy thật nhiều, đây cũng là một hình thức thể hiện tình yêu của tôi.
Thực th* t*c cũng thật cổ hủ, nhưng đời người ai mà tránh được.
Trên thực tế thì tôi cũng sẽ không nói với cậu ấy những thứ này, nói ra chỉ khiến nhóc ngu ngốc suy nghĩ linh tinh thôi.
Cậu ấy lại não bổ ra một kịch bản, rồi bắt tôi diễn vai nhân vật hộc máu cho cậu ấy xem mất.
Bước chân đến trường thì trời đã tối, cậu ấy cùng đám người kia bắt đầu xuất phát.
Tôi nhắn tin hỏi khoảng mấy giờ cậu ấy đi hát, rất nhanh đã có tin nhắn trả lời, tám giờ, theo sau là một sticker hôn hôn, nói nhất định sẽ không uống rượu.
Tôi thích cậu ấy biến sticker thành hành động nên gửi đi một sticker.
Giao diện vẫn luôn hiển thị “Đối phương đang nhập”, tôi đợi một lúc mới thấy hồi âm.
Cậu ấy nói chờ tôi về thì nói tiếp.
Tôi cười, bắt đầu chờ mong phản ứng lát nữa của cậu ấy khi nhìn thấy tôi.
Vừa ngẩng đầu đã thấy cô múc cơm đang giơ muỗng chờ, tôi lập tức cất điện thoại đồng thời thu hồi nụ cười trên môi, tùy ý chọn vài món.
Tôi vẫn luôn hoài niệm quãng thời gian tôi với cậu ấy mặt đối mặt ăn không ngồi rồi.
Nhưng hôm nay tôi trở về lại không có cậu ấy mà chỉ có một mình tôi.
Gắp miếng cơm rồi gắp miếng đồ ăn…
Ừm, đồ ăn không ngon như trước.
Ăn cơm tắm rửa xong, tôi tới thư viện.
Vào phòng ôn tập thi lên thạc sĩ, vị trí cậu ấy thường ngồi cạnh cửa sổ gần bộ tản nhiệt cách xa điều hòa.
Tôi kéo ghế ra ngồi xuống, bạn nữ đối diện ngẩng đầu cảnh giác nhìn tôi, nhỏ giọng hỏi tôi là ai, tại sao ngồi ở vị trí này.
Tôi đang định giải thích thì bạn nữ bên cạnh đã kéo cánh tay bạn nữ kia kích động nói thầm, sau đó hai người bọn họ đều lén đánh giá tôi.
Tôi có thể đoán được các cô ấy đang nói gì, bằng không thì từ đâu ra lắm người dán tới như thế.
Tôi rút quyển sổ ghi chú của cậu ấy ra, chữ viết quen thuộc làm tôi thả lỏng.
Trên bàn là bài thi toán học năm vừa rồi, cậu ấy có đánh dấu lại mấy câu sai nhưng chưa sửa lại đáp án chính xác.
Tôi bật cười, biết là cậu ấy lại để tâm vào mấy chuyện vụn vặn không có lối ra nữa rồi.
Toán học là điểm mạnh của tôi, tôi xem đồng hồ thấy còn rất nhiều thời gian nên cầm lấy giấy bút quyết định làm thử.
Hơi khó, tốn một chút thời gian nhưng phương hướng giải đề chính xác nên đáp án cũng chính xác.
Tôi gấp giấy, đặt gọn gàng trong trang đầu tiên của quyển sách rồi đứng lên.
Thời gian không chênh lệch nhiều, tôi phải đến đón cậu ấy rồi.
Tôi hy vọng cậu ấy còn nhớ rõ điều mình nói, nếu không tôi tuyệt đối không dễ dàng buông tha dù cậu ấy có giả ngu bán manh đi chăng nữa.
 
Nghi Ngờ Có Căn Cứ - Nặc Danh Hàm Ngư
Chương 22


Vừa đẩy cửa phòng KTV ra tôi đã nhíu mày, không khí hỗn độn bên xong làm tôi thấy choáng váng không thoải mái.
Ánh đèn lờ mờ, nhất thời tôi không tìm thấy cậu ấy, tâm tình càng trở nên bực bội.
Không biết là ai phát hiện ra tôi, sau đó đám người kia lần lượt nhìn về phía tôi.
Tôi thấy cậu ấy rồi, vừa thấy tôi cậu ấy đã gọi, muốn đứng dậy bước về phía tôi nhưng lại bị bạn nữ bên cạnh kéo tay, cậu ấy lập tức ngã trở về chỗ cũ, ôm đầu không dậy nổi nữa.
Tôi tức giận vọt qua, khí chất lạnh lùng cái quái gì chứ, cmn cút hết cho tôi.
Tôi không khách khí kéo tay bạn nữ kia ra, có lẽ hơi dã man nhưng tôi đã khống chế sức lực, tuyệt đối không đến mức làm cô ta đau đến thét chói tai.
Vì vậy chủ nhiệm hay phó chủ nhiệm gì đó bước tới giải thích với tôi đồng thời trấn an cảm xúc của bạn nữ kia.
Tôi không muốn nghe, tôi cũng không cảm thấy cô ta uống say, ánh mắt cô ta trừng tôi rõ ràng mang theo ác ý.
Tôi vừa ngồi xuống thì cậu ấy lập tức ôm lấy tôi, thì thầm nói khó chịu muốn nôn.
Tôi hối hận, tôi hẳn là nên nói thẳng không cho cậu ấy đi.
Tôi biết nhóm người này không thuận mắt cậu ấy từ lâu rồi, chỉ trực chờ thời cơ đùa cợt cậu ấy mà thôi.
Còn có người mơ tưởng cậu ấy, muốn cướp cậu ấy đi.
Vậy mà tôi còn cho bọn họ cơ hội, thật là…
Hít sâu cố gắng bình tĩnh, tôi nói với cậu ấy tôi đã trở về.
Hẳn là cậu ấy say rồi, nhỏ giọng hừ hừ chui vào lòng tôi.
Tôi hôn l*n đ*nh đầu trấn an cậu ấy, kéo cậu ấy ra sau lưng rồi cõng lên.
Bạn nữ kia muốn hỏi tôi mang người đi đâu, hỏi tôi dựa vào gì mang người đi.
Tôi ném lại một ánh mắt sắc lạnh.
Tôi có thể đáp lại rằng tôi là bạn cùng phòng của cậu ấy, là đối tượng của cậu ấy.
Nhưng một câu tôi cũng chẳng muốn nói với cô ta.
Cũng không cần tôi nói bởi người trên lưng đã trả lời thay tôi rồi.
Cậu ấy cọ cổ tôi, dùng giọng mũi không lớn đáp lại, “Đây là bạn trai của tôi… Tôi khó chịu… Tôi không uống rượu, tôi muốn cùng anh ấy về nhà.”
Về nhà.
Tôi nên cho cậu ấy một ngôi nhà, ngôi nhà của chúng tôi.
Đến nông nỗi này thì đám người kia muốn làm gì thì làm, tôi không truy cứu nữa.
Chỉ là khi chủ nhiệm theo tôi đi ra, tôi đã chuyên quyền thay người trên lưng đưa ra quyết định.
Có lẽ chủ nhiệm cũng không dự đoán được sẽ như vậy, xin lỗi tôi rồi nói tiếp, “Hôm trước cậu ấy đã nói với tôi muốn rời đi, tôi để cậu ấy suy nghĩ thêm…”
Tôi ngắt lời, việc này hoàn toàn không cần suy xét.
Từ KTV đi ra, tôi sợ cậu ấy khó chịu muốn nôn nên không gọi xe, cứ thế cõng cậu ấy từng bước tiến về trường học.
Cậu ấy ghé trên lưng tôi, say nhưng không ngủ, vẫn nói chuyện bên tai tôi, giọng nói vừa trầm thấp vừa nhỏ nhẹ.
Nói cậu ấy nhớ tôi, nói thích tôi, nói cậu ấy ngủ một mình không ngon…
Tôi dừng chân, đỡ mông nâng người cậu ấy lên, hỏi lại, “Chuyển đến ở với anh?”
Cậu ấy do dự, cuối cùng thở dài hôn một cái lên vành tai tôi, trả lời, “Không được, em sợ…”
Tôi biết cậu ấy sợ cái gì nhưng vẫn mang theo ý xấu hỏi tiếp, “Sợ cái gì?”
Cậu ấy ấp a ấp úng, hai tay nghịch khóa áo của tôi, “Sợ đau… Sợ anh không thích… Sợ em làm không tốt…”
Vào trường học, tôi quẹo qua vườn hoa, cậu ấy cười haha nói đây là thánh đại hẹn hò, hầu như mỗi cặp tình nhân đều từng hẹn nhau ra đây.
Tôi biết cho nên mới cõng cậu ấy tới.
Tôi tìm vị trí không có ai rồi đặt cậu ấy lên ghế.
Cậu ấy thực sự say rồi, tôi vừa ngồi xuống thì cậu ấy đã chủ động mở hai chân ngồi lên người tôi, ôm lấy cổ tôi, dùng một đôi mắt ngập nước nhìn thẳng tôi.
Tôi kìm nén d*c v*ng ôm lấy cậu ấy, v**t v* gương mặt lạnh lẽo cùng đôi môi nóng bỏng.
Cậu ấy hé miệng ngậm lấy ngón tay tôi m*t vào rồi lập tức buông ra, đắc ý mỉm cười.
Tôi cảm thấy mình không nên nhịn, cậu ấy quyến rũ tôi như vậy tôi không có lý do gì để nhịn cả.
Tôi ấn cậu ấy lên người cho cậu ấy biết phản ứng hiện tại của tôi, vừa hôn lên vành tai vừa hỏi cậu ấy tại sao lại sợ tôi không thích sợ bản thân làm không tốt.
Cậu ấy nói không ra được nguyên do, chỉ nói cậu ấy sợ.
Tôi cười thầm, thật ra tôi cũng sợ, cũng giống cậu ấy sợ cậu ấy đau, sợ cậu ấy không thích, sợ tôi làm không tốt.
Nhưng loại chuyện này không thử thì làm sao biết được kết quả.
Sợ thì sao, sợ cũng phải bước lên một bước.
Cậu ấy ôm lấy mặt tôi ngắm nhìn hồi lâu, cuối cùng cẩn thận hôn tôi một cái, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, “Vậy thì thử xem.”
Khác hẳn nụ hôn chuồn chuồn lướt nước của cậu ấy, tôi đè đầu cậu ấy lại, cứng rắn chui vào miệng cậu ấy hung hăng trêu chọc.
Sau khi kết thúc nụ hôn, tôi kéo cậu ấy đi ra vườn hoa, rời khỏi trường học.
Giường trên giường dưới kí túc xá không được, cách âm cũng không tốt.
Tôi phải dẫn cậu ấy ra ngoài thuê phòng.
 
Nghi Ngờ Có Căn Cứ - Nặc Danh Hàm Ngư
Chương 23: (Hoàn chính văn)


Cảnh tượng xuất hiện nhiều lần trong mộng sắp trở thành hiện thực, tôi thấy hơi mơ màng, hơi kích động lại có xíu căng thẳng.
Bàn tay nắm lấy tay cậu ấy đổ mồ hôi, trái tim nhảy thình thịch khiến tôi tưởng chừng như sắp ù tai đến nơi.
Quẹt thẻ phòng, bước vào, khóa trái.
Cậu ấy ngẩn người, gương mặt ửng hồng mỹ lệ, nhìn tôi khẽ hỏi, “Có phải tắm trước không?”
Tôi n*n b*p lòng bàn tay cậu ấy, trả lời phải, hôn cậu ấy rồi thì thầm, “Anh tắm cho em.”
Cậu ấy mở miệng muốn từ chối, tôi lập tức vươn lưỡi vào, hôn đến mức cậu ấy hô hấp không nổi, chẳng còn cách nào chỉ lo th* d*c.
Tôi giúp cậu ấy c** q**n áo, có lẽ là do uống rượu nên mỗi lần bàn tay quẹt qua làn da thì nó đều sẽ mẫn cảm nổi lên một mảng màu hồng nhạt.
Tôi nhìn mà khô nóng cả người, thật sự không dám nghĩ, lát nữa…. cậu ấy sẽ biến thành dáng vẻ gì.
c** q**n áo cho cậu ấy xong, tôi sợ cậu ấy xấu hổ nên định thu tay tự cởi cho mình thế nhưng cậu ấy lại l**m môi, vươn tay giúp tôi cởi cúc áo sơ mi.
Tôi thuận theo buông tay xuống, nhìn chăm chú vào mắt cậu ấy mặc cậu ấy thích làm gì thì làm.
Mới vừa rồi hôn cậu ấy tôi đã nổi lên phản ứng, lúc này cậu ấy giúp tôi c** q**n áo, vật dưới háng lại càng cứng hơn thậm chí hơi hơi nảy lên.
Cậu ấy rút thắt lưng của tôi ra, tôi đã không kiềm chế được mà kéo cậu ấy vào lòng hôn lên. Đôi tay chưa kịp thu lại của cậu ấy dán lên eo tôi. Tôi hôn tàn nhẫn đến mức cậu ấy nức nở, ngón tay cào da bụng, nắm lấy mấy sợi lông ý bảo cậu ấy sắp không xong rồi.
Tôi rụt lưỡi lại trườn theo viền đôi môi ửng hồng diễm lệ, không nhịn được lại nói mấy lời th* t*c.
Cậu ấy lấy vẻ mặt “anh là ai” nhìn tôi làm tôi bật cười n*n b*p cặp mông núng nính rồi tét một cái.
Cậu ấy hừ hừ, hai tay nâng lên ôm lấy cổ tôi, tròng mắt xoay chuyển nhìn thẳng tôi, một hồi lâu mới rặn ra một câu, “Anh không lạnh lùng chút nào hết, anh chính là lưu manh.”
Tôi vừa nghe cậu ấy nói vừa thò tay vào q**n l*t xoa bóp đào mềm rồi lại xuôi về đằng trước nắm lấy chồi nhỏ của cậu ấy.
Cậu ấy cong eo dựa vào người tôi, tôi hôn đỉnh đầu cậu ấy ý muốn trấn an, “Anh là lưu manh, những lúc thích ch*ch em thì sẽ thành lưu manh.”
Cậu ấy cười không ngừng, vừa cười vừa th* d*c, hơi nóng phun lên hầu kết của tôi, lông mi quét tới quét lui trên mặt tôi, cười xong thì hít vào một hơi rồi nói, “Cởi ra hết rồi… đi tắm thôi.”
Rửa sạch, mở rộng, so với tưởng tượng còn thuận lợi hơn.
Cậu ấy dù cho toàn thân đỏ bừng vẫn luôn kiên trì.
Tôi sợ cậu ấy đau không dám nói nên một ngón tay vừa tiến vào đã hỏi cảm nhận thế nào.
Trước sau cậu ấy vẫn mím môi lắc đầu, tiếng hừ hừ nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Đến khi tôi đưa được ba ngón vào thì ngừng lại, cậu ấy mới mở miệng nói cho tôi biết là không đau chỉ thấy hơi căng và tê, sau đó còn chủ động nâng cằm hôn tôi.
Tôi dựa và những tri thức đã học mà tìm được điểm mẫn cảm của cậu ấy, ngữ điệu cậu ấy phát ra lập tức thay đổi, căng thẳng nắm lấy tay tôi bảo cảm giác thật kì lạ.
Tôi hỏi có phải không thoải mái hay không, cậu ấy hừ hừ đáp không biết nhưng cúc hoa mẫn cảm cắn lấy ngón tay tôi đã co rút từng đợt cho thấy sự khác biệt hẳn so với trước đó.
Tôi lại thử chạm vào, tức khắc cậu ấy không đứng được nữa, chôn mặt vào vai tôi đề nghị đi lên giường.
Tôi thơm hôn v**t v* cậu ấy, khóa vòi nước rồi ôm cậu ấy ra khỏi phòng tắm.
Cậu ấy không dám nhúc nhích dù chỉ một xíu, vòng tay ôm lấy cổ tôi rất chặt.
Đến khi tôi đặt cậu ấy lên giường thì cậu ấy mới nhẹ nhàng thở ra, ngây ngô cười nói, “Em thật sự sợ anh không ôm được mà ném em xuống đất.”
Tôi kéo tay cậu ấy để cậu ấy chạm vào khối cơ bắp trên bụng, nhướng mày, “Làm gì đến mức đấy, anh rèn luyện chính là bởi vì những lúc như thế này có thể ôm em.”
Cậu ấy im bặt rồi cười thầm như mèo trộm được cá.
Tôi si mê nhìn chằm chằm cậu ấy, yêu thích tất cả biểu cảm của cậu ấy.
Cậu ấy chính là bảo bối đi đâu tôi cũng muốn mang theo.
Một ngày không thấy như cách ba thu.
Cho nên tôi cố ý nằm đè lên cậu ấy, hôn cậu ấy, v**t v* cậu ấy, thừa dịp cậu ấy mơ mơ màng màng lại hỏi thêm lần nữa, “Sống với anh được không?”
Kết quả nhóc ngu ngốc này bỗng tỉnh táo, tựa như tất cả những thoải mái tôi đem đến đều là cậu ấy diễn ra để an ủi tôi, tôi nhìn mà không khỏi tự hoài nghi có phải tôi không được hay không.
Cậu ấy đè bàn tay đang n*n b*p cúc hoa của tôi lại, chớp mắt hỏi tôi vì sao phải chấp nhất với việc sống chung.
Tôi trở mình nằm thẳng rồi kéo cậu ấy lên người, ôm lấy eo v**t v* sau lưng cậu ấy, nghiêm túc suy nghĩ thật lâu rồi mới mở miệng, “Cuộc đời rất ngắn, anh muốn nắm chắc thời gian đôi ta bên nhau, dù cho chỉ dài thêm một phút một giây thì nó cũng sẽ giảm bớt sự tiếc nuối mà anh mang sang thế giới bên kia.”
Thật ra tôi vẫn chưa cảm thấy lời nói của mình có gì nghiêm trọng nhưng cậu ấy nghe xong vài phút thì đột nhiên đỏ bừng mắt, nghẹn ngào cúi đầu hôn tôi sau đó thông báo ngày mai sẽ thu dọn đồ đạc theo tôi.
Ý đồ thành công lòng tôi rạo rực, xoay người áp cậu ấy dưới thân, lấy bao và dầu bôi trơn trong túi ra.
Cậu ấy vẫn còn đắm chìm trong dòng cảm xúc, vừa ngoan vừa mềm làm tôi không kìm chế được mà ra sức yêu thương cậu ấy.
Thời điểm tiến vào tôi thầm nghĩ cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã hòa thành một thể.
~Hoàn chính văn~
 
Nghi Ngờ Có Căn Cứ - Nặc Danh Hàm Ngư
Chương 24: Phiên Ngoại


Trước khi tiến vào đại học tôi đã nghĩ đến tình anh em hữu nghị giữa bốn người, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, sinh hoạt hòa thuận cậu mua cơm cho tôi tôi đăng ký cho cậu.
Sau khi vào đại học tôi mới biết cái gọi là nghĩ thì hay, dù sao… suy nghĩ cũng chỉ là suy nghĩ.
Vốn tôi có ba bạn cùng phòng thế nhưng người bạn ở giường trên tôi muốn học lại.
Tôi đoán có lẽ cậu ấy muốn thi Thanh Hoa hoặc Bắc Đại, vì vậy quay sang giao lưu thân thiện với hai bạn học còn lại.
Tuy nhiên hai vị bạn học này, một người vừa nói chuyện điện thoại với mẹ vừa cào tường, một người đeo tai nghe nhắm mắt trầm tư.
Tôi nhìn người này rồi nhìn người kia, ừm… Mới khai giảng xong mà tôi đã hiểu rõ cảm giác cô đơn là như thế nào.
Đương nhiên sau đó tôi vẫn làm quen được với hai bạn học này.
Tuy không quá thân thiết nhưng nhưng vẫn ra dáng bạn cùng phòng sống chung hòa thuận.
Tôi bảo bọn họ gọi tôi anh cả, tôi gọi hai người họ là em ba và em út.
Cũng không biết vì sao, mỗi khi em ba và em út ở chung với nhau tôi lại cảm thấy quái quái.
Tôi nghĩ có lẽ do sở thích và hứng thú của chúng tôi khác nhau. Khi đề cập đến vấn đề nào đấy, bọn họ nói suốt một đoạn đường nhưng tôi chỉ có thể nghe chứ không thể chen vào được câu nào, thế có xấu hổ không cơ chứ.
Cũng may bầu không khí xấu hổ này cũng không duy trì bao lâu thì tôi thoát kiếp FA.
Bạn gái tôi học chuyên ngành khác, lớn hơn tôi một tuổi.
Mấy người đừng hỏi tôi cô ấy trông như thế nào, dù sao người yêu trong mắt hóa Tây Thi, tôi cảm thấy cô ấy đẹp nhất.
Thoái kiếp FA tôi cực kỳ sung sướng, mỗi ngày qua đi đều hạnh phúc vui vẻ.
Tôi cho rằng hai cún độc thân trong kí túc xá sẽ hâm mộ tôi, mỗi ngày nhìn thấy tôi hẹn hò sẽ bị k*ch th*ch sau đó sẽ lựa một cô bạn trong số những người gửi tin nhắn hẹn hò tới rồi sa vào lưới tình.
Kết quả hai vị này chẳng có phản ứng gì, sau khi chúc phúc cho thôi thì việc gì cần làm vẫn cứ làm, không có một chút tâm tình muốn yêu đương.
Hơn nữa tôi không trở về kí túc xá thì cảm tình của bọn họ lại càng tốt, điều này khiến cho tôi cảm thấy trước đây mỗi khi có thêm tôi thì có phải bọn họ đều cảm thấy tôi là thứ thừa thãi?!
Tôi nói điều này cho bạn gái nghe thì cô ấy bày ra biểu cảm phức tạp nhìn lại tôi sau đó lắc đầu.
Tôi hỏi cô ấy sao thế, cô ấy mỉm cười thần bí ngó nghiêng xung quanh rồi nói ra một câu làm tôi ngớ người.
Cô ấy nói, có thể em ba và em út là một đôi, bọn họ đang yêu nhau.
Tôi sửng sốt hồi lâu, lúc tỉnh lại thì cười to xua tay, phản bác lại lời của bạn gái.
Làm sao em ba và em út là một đôi được, tôi không cảm thấy giữa bọn họ có cái gì cả, đó chẳng phải là tình hữu nghị bình thường giữa bạn cùng phòng à.
Hơn nữa, lần trước em ba còn tìm tôi khóc lóc kể lể em út đột nhiên không muốn nói chuyện với cậu ấy nữa, còn hỏi tôi tại sao nữa cơ mà?
Nào có cặp tình nhân nào đang yêu đương lại không biết vì sao đối phương không để ý tới mình cơ chứ.
Bạn gái nói tôi khờ, chê tôi không nhận thức rõ sự thật, còn kiên trì giảng giải giữa em ba và em út thực sự có cảm tình. Còn nói cái gì mà em út là công phúc hắc, em ba là thụ đáng yêu, liên thiên đến mức tôi chẳng hiểu gì.
Tôi mang trạng thái không hiểu ra làm sao đưa bạn gái về kí túc xá sau đó mới trở lại kí túc xá của mình.
Cho đến trước khi đẩy cửa phòng kí túc xá ra tôi vẫn tin tưởng vững chắc quan hệ giữa em ba và em út là mốt quan hệ giữa hai người đàn ông thuần khiết.
Nhưng sau khi mở cửa tôi đã tự cho mình một cái tát rồi lập tức đóng cửa lại.
Xoay người tiến vào phòng kí túc xá bên cạnh, tôi mỉm cười, cảm thấy bạn gái thật là lợi hại, vậy mà tôi còn lớn tiếng phản bác cô ấy, tôi đúng là thằng ngốc.
Buổi tối hôm đó tôi ở phòng kí túc xá bên cạnh một giờ, lúc này mới cảm nhận được rõ ràng thế nào mới là kí túc xá nam bình thường.
Nếu không phải thật sự không chịu nổi mùi vị khủng khiếp giữa tất thối và mì gói thì tôi cũng chưa trở về đâu.
Cuối cùng thì tôi cũng hiểu tại sao sẽ cảm thấy xấu hổ khi đi cùng em ba và em út?
Bởi vì tôi thật sự là kẻ dư thừa.
Tôi được gọi với một danh từ cực kì chói lóa, đó là bóng đèn.
Bàn tay vươn ra rồi rụt lại, vươn ra rồi rụt lại.
Lặp lại vài lần thì cửa bỗng được mở ra từ bên trong, là em út.
Tôi gãi đầu cười ngây ngô, xấu hổ lại không mất lịch sự hỏi cậu ấy, “Xong rồi à?”
Sắc mặt em út chợt thay đổi rồi nhanh chóng khôi phục lạnh lùng, quay đầu hướng ánh mắt vào trong.
Tôi cũng lén nghiêng đầu nhìn, cho rằng hẳn là em ba đang bò trên giường, kết quả vậy mà cậu ấy đang ngồi trên ghế của em út mở laptop xem anime.
Tôi không quá hiểu nhưng cũng biết giữa hai người đàn ông sẽ trải qua chuyện gì.
Trước mắt tôi cảm thấy em út chưa thành công.
Có lẽ em út nhìn ra được nghi ngờ của tôi, cậu ấy nhíu mày gọi tôi ra ngoài nói chuyện, trước khi đóng cửa còn quay đầu dặn em ba đừng xem quá lâu.
Tôi chẹp miệng lắc đầu.
Tôi cho rằng em út muốn lên sân thượng tán gẫu mà không ngờ cậu ấy sẽ xuống lầu, lý do là bữa tối em ba ăn quá ít, cậu ấy muốn ra ngoài mua bữa khuya.
Nói thật tôi cảm thấy mình vừa bị nhét thức ăn cho chó, nhưng rõ ràng tôi đâu phải cún độc thân, đây là xảy ra chuyện gì vậy?
Tôi không do dự nhiều, xuống lầu đi trên đường thấy không có ai thì vội vàng hỏi quan hệ giữa em út và em ba rốt cuộc tốt lên từ bao giờ, vậy mà giấu tôi lâu như thế, tôi có phải người cổ hủ không thông tình đạt lý đâu.
Em út liếc tôi một cái, hẳn là than một tiếng sau đó mới bình tĩnh nói với tôi quan hệ giữa cậu ấy và em ba chưa khá hơn.
Tôi lại ngơ ngác, em út nói không khá hơn nhưng vừa nãy lúc đẩy cửa tôi rõ ràng trông thấy em út và em ba dính thành một khối, mặt dán mặt xem máy tính cơ mà.
Tôi dám nói giây tiếp theo bọn họ có thể hôn nhau, tiện đà như này như nọ, rồi lại như nọ như này.
Cho nên tôi mới chạy sang phòng bên cạnh tránh né một giờ.
Kết quả tôi hít thở không thông lâu như vậy là do tôi mù à?
Em út thừa nhận với tôi là thích em ba, hơn nữa muốn cải thiện quan hệ với cậu ấy.
Tôi ủng hộ cậu ấy, cổ vũ cậu ấy thổ lộ công khai.
Bởi vì tôi cảm thấy em ba cũng có cảm tình với em út, nếu không cũng không vui vẻ ôm ôm ấp ấp với em út đâu.
Em út lại nói cậu ấy có kế hoạch của mình, còn uyển chuyển biểu đạt hy vọng tôi không can thiệp vào cũng như cố gắng hết sức tạo không gian riêng tư cho bọn họ.
Tôi đột nhiên hiểu ra ý nghĩa công phúc hắc mà bạn gái nói.
Tôi cầu nguyện thay cho em ba.
Giúp người thành công là một đức tính tốt, sau khi em út mở miệng tôi cũng không so đo nữa.
Được rồi, nói thật là tôi cũng cực kỳ cảm ơn em út đã cho tôi một cái cớ để kéo dài thời gian hẹn hò với bạn gái.
Đây đúng một mũi tên trúng hai cái đích.
Nhưng mà so với tôi thì em út chẳng dễ dàng gì. Tôi đã dọn ra ở chung với bạn gái mà cậu ấy còn chưa theo đuổi được em ba, nhìn mà tôi cũng sốt ruột thay.
Trường học đồn thổi chuyện tình yêu giữa em ba và em út, tôi vừa xem vừa cười rồi lại vô hình chung có cảm giác chua xót của một ông bố.
Bạn gái nói đây là tôi nhập diễn quá sâu, hoàng đế không vội thái giám gấp.
Tôi không phản bác lại cô ấy, dù sao tôi có phải thái giám hay không thì cô ấy cũng rõ ràng.
Sau đó, mẹ em ba tới.
Tôi chưa từng gặp một người mẹ nào như thế này, thật sự cực kỳ tiến bộ phóng khoáng.
Tôi hâm mộ nhưng hình như em ba lại buồn phiền, về điều này thì tôi không hiểu.
Cụ thể quan hệ giữa em út và em ba tốt lên từ khi nào tôi không rõ lắm. Chỉ là ngày nào đó lớp họp mở họp sau đó tôi để quên chai nước ở phòng học nên quay lại, từ khe cửa tôi chợt thấy hai người họ đang hôn môi.
Chẹp chẹp, còn là em ba chủ động, em út cười không giống em út trong quá khứ nữa.
Sự thân mật kia làm tôi đỏ mặt, lại vô hình chung bị nhét cơm chó nữa rồi.
Tôi còn phải giúp bọn họ canh cửa sợ chẳng may có người quay lại giống tôi.
Tuy rằng chuyện tình của bọn họ nửa thật nửa giả mà truyền tai nhau trong trường học từ lâu rồi nhưng tôi biết không phải ai cũng thấu hiểu loại cảm tình giữa bọn họ.
Sau khi bạn gái biết chuyện này đã tặng tôi một like, còn bồi thường cho tôi một nụ hôn.
Tôi ôm cô ấy thật chặt, không khỏi cảm thán.
Cũng may tôi không phải cún độc thân, tôi còn có cô ấy, nếu không hiện tại đã bị em ba và em út bỏ lại một mình trong kí túc xá, quả là thê lương.
Bạn gái sờ đầu cún của tôi rồi nhét cho tôi một miếng bánh quy hình miếng xương cho cún, hỏi tôi em ba và em út sống chung rồi à, có phải về sau những bài viết nghiên cứu tình cảm giữa hai người bọn họ sẽ không còn để xem nữa đúng không.
Tôi cảm thấy đúng là vậy, dù sao người cũng đi rồi, ân ái thế nào thì mấy người kia cũng không nhìn thấy, làm sao mà tìm tòi nghiên cứu được nữa.
Bạn gái tiếc hận hồi lâu rồi bỗng hưng phấn hỏi tôi khi nào ghé chơi?
Tôi…
Tôi không dám nói với cô ấy khi em út mang em ba đi không hề để lại địa chỉ.
Vì sao cậu ấy không để lại địa chỉ cho tôi?
Tôi cảm thấy cậu ấy chính là không muốn lại trải qua cảm giác đang ngọt ngào với em ba lại bị người khác quấy rầy.
Haiz, tình yêu mà, tôi hiểu.
 
Back
Top Dưới