Đô Thị Nghe Thời Gian Nói

Nghe Thời Gian Nói
Chương 20: 20: Đừng Lo Lắng


Đường Lâm Thâm thay thuốc đâu vào đấy, tranh thủ lúc vừa rảnh tay hất mặt về phía cái ghế ngay kế bên bàn dụng cụ, "Chị Nhã Phân, chị ngồi vào chỗ đó đi.

Chị đừng đứng nữa, nghỉ ngơi một lát đi, chị cứ đứng như thị sát vậy làm tôi căng thẳng đó."
Vậy mới nói Đường Lâm Thâm rất dễ ở chung, hắn quan tâm đ ến cảm xúc của mọi người, đối xử với từng người sẽ dùng thái độ khác nhau, cho dù hắn có tỏ ra nghiêm túc cũng sẽ không khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Lộ Nhã Phân đột nhiên thấy nhẹ nhõm, bà gật đầu ngồi xuống, mắt không rời khỏi Lộ Đinh, vì vậy bà nhận ra rằng khí sắc Lộ Đinh đã tốt lên rất nhiều.
Rõ ràng là được chăm sóc rất tốt.
Lộ Nhã Phân có hơi xấu hổ, bà đưa tay chạm vào má Lộ Đinh, mặt mũi hiền lành cười, đây cũng là một cách bà giao tiếp Lộ Đinh.
"Bác sĩ Đường, mấy ngày nay vất vả cho cậu rồi."
"Không vất vả," Đường Lâm Thâm nói: "Chuyện này nằm trong phạm vi chức trách mà thôi."
Là chuyện, không phải công việc, là tâm tư nhỏ nhen đục nước béo cò của Đường Lâm Thâm, nhưng Lộ Nhã Phân không nghe ra được.
Lộ Đinh kêu một tiếng, đau, cậu nh ỏ giọng hừ hừ, giống như làm nũng.

Đường Lâm Thâm không động tay nữa, hắn để yên một lúc cho Lộ Đinh thích ứng.

Vết thương sau thắt lưng Lộ Đinh vừa đau vừa tê dại, hôm nay tháo băng gạc ra làm cho không khí mát lạnh ùa vào, ngứa ngáy không chịu được.

Lộ Đinh nhịn không được, xoay eo muốn cọ cọ vào đâu đó nhưng cậu cũng không biết phải chạm vào đâu, chỉ có Đường Lâm Thâm phía sau.
Eo Lộ Đinh rất nhỏ, tay Đường Lâm Thâm vừa vặn vòng qua ôm lấy eo cậu, Lúc này cậu đang nhúc nhích qua lại, ánh mắt Đường Lâm Thâm lóe lên, khiến hắn có chút không tập trung được.
"Đinh Đinh, đừng nhúc nhích." Đường Lâm Thâm nói.
Mặt Lộ Đinh trắng trắng hồng hồng, không dám quay đầu lại nhìn Đường Lâm Thâm, ánh mắt nhìn vào cái thùng rác gần chân giường, thẹn thùng mở miệng nói: "Hơi, hơi ngứa..."
"Không được gãi," Đường Lâm Thâm bình tĩnh lại một chút, da thịt và xương cốt dâng lên cảm giác ngứa ngáy nhưng phải cố giữ khuôn mặt không gợn sóng, hỏi: "Nhịn được không?"

Khóe miệng Lộ Đinh mím xuống, dáng vẻ như sắp khóc, nói không nhịn được.
"Vết thương đang lành sẽ lên da non nên ngứa đấy." Đường Lâm Thâm đeo găng tay dùng một lần, hắn cong ngón tay gãi vài lần trên da gần vết thương của Lộ Đinh, rất nhẹ, giống như chơi đùa, cười hỏi: "Bây giờ thì sao, còn ngứa không?"
Lộ Đinh không thể nói rõ là cảm giác gì, quần cậu bị kéo thấp xuống, nửa người trên nghiêng về phía trước, cảnh xuân dưới thắt lưng như ẩn như hiện.

Ánh mắt Đường Lâm Thâm chợt lóe, không dám nhìn xuống nữa.

(Tụi reup truyện là đồ con tró, truyện chỉ được đăng ở W@ttpad: 0yasuminana, còn những chỗ khác đều là reup chưa được sự cho phép.)
Lộ Nhã Phân ngồi bên cạnh Lộ Đinh, nhìn thấy cậu thật sự khó chịu, bà rất không đành lòng.

Nhưng Lộ Nhã Phân không dám quấy rầy Đường Lâm Thâm làm việc, chỉ có thể cố di dời sự chú ý Lộ Đinh.
"Đinh Đinh," Lộ Nhã Phân mở miệng: "Hôm qua bà ngoại làm phẫu thuật."
Lộ Đinh ngẩn ra, trước kia Lộ Nhã Phân không nói với mình những điều này, cho dù là vì lo lắng cho cảm xúc của Lộ Đinh hay là cảm thấy cậu không hiểu những điều này, tóm lại là không bao giờ nhắc tới những chuyện không tốt đẹp.
Bây giờ chính bà chủ động tiến một bước, có thể coi là bước đột phá trong thời kỳ bình cảnh.
Đường Lâm Thâm bình tĩnh ngước mắt lên, nhìn thấy hai mẹ con đột nhiên mở to mắt nhìn nhau, không gian rơi vào yên lặng.
Lộ Đinh không nói lời nào, không phải bởi vì cậu không phản ứng chậm, mà là do cậu không biết nên phản ứng thế nào.
Trong lòng dâng lên cảm xúc mà trước giờ cậu chưa từng cảm nhận.
Đường Lâm Thâm chăm chú nhìn vết thương của Lộ Đinh, lại có thể hết sức thuận theo tự nhiên hỏi: "Phẫu thuật thế nào, vẫn thuận lợi chứ?"
"Ừm, thuận lợi." Lộ Nhã Phân lấy hết dũng khí, lại sợ biến khéo thành vụng, bà có hơi lo lắng, nếu Lộ Đinh có cảm thấy căng thẳng thì bà cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng Đường Lâm Thâm đã nhẹ nhàng phá tan bầu không khí âm trầm.
Không ai còn lo lắng nữa.
"Người đứng đầu khoa ngoại thần kinh của bệnh viện số 1 tự mình ra tay, tôi cũng..." Lộ Nhã Phân cảm khái "Tôi cũng đã thụ sủng nhược kinh rồi."
Đường Lâm Thâm cười cười, "Không sao, đúng lúc anh ấy đang rảnh."

Lộ Nhã Phân vẫn còn xấu hổ: "Anh ấy nói với tôi, hai người là bạn.

Cảm ơn bác sĩ Đường, tôi không biết nên nói gì, nên làm gì để báo ân này, chỉ có thể cảm ơn cậu, tôi......"
Đường Lâm Thâm nói không cần.
(Tụi reup truyện là đồ con tró, truyện chỉ được đăng ở W@ttpad: 0yasuminana, còn những chỗ khác đều là reup chưa được sự cho phép.)
Nhận phần ân tình này quá lớn, trong lòng Lộ Nhã Phân càng băn khoăn.
Đường Lâm Thâm băng bó vết thương của Lộ Đinh, khẽ thở dài, hắn có thể đoán được suy nghĩ của Lộ Nhã Phân, cũng không làm khó bà.
Đường Lâm Thâm tháo găng tay ra, nhướng mày, nhưng hắn bất lực, "Chị Nhã Phân, nếu chị cảm thấy chị nợ tôi một ân tình, thì tôi sẽ nhớ kỹ trước, còn trả ơn thì....!nếu không đợi Đinh Đinh xuất viện, hai người mời tôi ăn bữa cơm là được."
Lộ Đinh đại khái có thể nghe hiểu cuộc đối thoại của bọn họ, nhưng chỉ hiểu loáng thoáng, cậu nhìn qua nhìn lại Đường Lâm Thâm và Lộ Nhã Phân, cụp mắt nói: "Bác sĩ Đường, tôi, tôi có thể mời anh ăn cơm không?"
Đường Lâm Thâm không nói gì.
Lộ Đinh có chút sốt ruột, "Tôi, tôi có tiền!"
Đây không phải là thiếu một bữa cơm, mà là có thêm một cuộc hẹn hò.
Đường Lâm Thâm trong lòng mừng rỡ, nói được, lại hỏi: "Ăn cái gì?
Lộ Đinh nháy mắt mấy cái, "Anh thích ăn gì?"
"Sao cũng được, tùy em."
Lộ Đinh vỗ tay, rất vui vẻ: "Được!"
Nhưng Lộ Nhã Phân sững sờ trong giây lát—ai đang mời ai ăn cơm vậy?
(Tụi reup truyện là đồ con tró, truyện chỉ được đăng ở W@ttpad: 0yasuminana, còn những chỗ khác đều là reup chưa được sự cho phép.)
Tình trạng của Lộ Đinh bây giờ rất tốt, so với việc cậu một mình buồn chán trong cửa hàng hoa tiếp xúc với mấy tĩnh vật rực rỡ đó, cậu đã cởi mở hơn nhiều.
Lộ Đinh cúi đầu vui vẻ, Đường Lâm Thâm cũng vui vẻ, hắn đứng bên cạnh Lộ Đinh, chính xác là đứng đối diện Lộ Nhã Phân.

Lộ Nhã Phân vô thức nhìn Đường Lâm Thâm, Đường Lâm Thâm khẽ gật đầu, chỉ là một hành động nhỏ, nhưng cũng giống như đang ám chỉ gì đó.
Lộ Nhã Phân hiểu được, người mù qua sông cũng cần một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, bây giờ là thời điểm thích hợp để nói tất cả những gì cần nói— Bà không có nhiều thời gian.
"Ca phẫu thuật của bà ngoại diễn ra tốt đẹp, nhưng quá trình phục hồi sau đó của bà ấy không khả quan lắm." Đây không phải là tin tốt đối với Lộ Đinh, nụ cười của cậu cứng đờ, ngơ ngác nhìn lên.

"Bà, bà..."
Lộ Nhã Phân cười khổ: "Bị liệt nửa người rồi."
"Bị liệt?" Lộ Đinh nơm nớp lo sợ: "Không thể đi lại sao?"
Lộ Nhã Phân khó mà nói, chuyện này ngay cả bác sĩ cũng không cho bà câu trả lời rõ ràng, đều lập lờ nước đôi.
Đường Lâm Thâm khoác tay lên vai Lộ Đinh, vỗ nhẹ hai cái, coi như trấn an.

Hắn hiểu rõ tâm lý người khác, mở miệng là có thể trấn an lòng người.
"Chị Nhã Phân, bà ngoại bị liệt ở bên trái hay bên phải?"
Đường Lâm Thâm tự nhiên gọi một tiếng bà ngoại, Lộ Nhã Phân cũng không để ý lắm.

Trước mắt họ đang nói về những vấn đề nghiêm trọng, chỉ có tâm trí của Đường Lâm Thâm mới có thể vặn vẹo nghĩ xa tới nơi nào.
"Bên trái." Lộ Nhã Phân đáp.
"Không sao," Đường Lâm Thâm không nhanh không chậm nói tiếp: "Bây giờ vừa mới làm phẫu thuật xong, hồi phục như thế nào còn tùy thuộc vào thể chất của bệnh nhân, cho nên bác sĩ không dám cam đoan với chị, tập luyện phục hồi và chăm sóc rất quan trọng.

Chị Nhã Phân, con đường dài phía trước đòi hỏi sự kiên nhẫn bền bỉ, tâm lý cũng rất quan trọng, vì vậy chị đừng hoảng hốt."
Lộ Nhã Phân cười khổ, bà còn có thể tự giễu, "Tâm trạng tôi vẫn ổn."
Đường Lâm Thâm im lặng—— cũng đúng, Lộ Đinh từ nhỏ đến lớn đã sống như vậy, nếu không có chút kiên nhẫn và nghị lực, thì suy nghĩ và tinh thần bà đã sớm sụp đổ, sẽ không nuôi dạy cậu tốt như vậy.
Đối với điểm này, Đường Lâm rất kính nể Lộ Nhã Phân.
"Tôi không hoảng sợ, chỉ là bây giờ không thể thả lỏng được," Lộ Nhã Phân thở dài một tiếng, bà không che giấu nỗi khổ sở trước mặt Lộ Đinh, "Cả hai bên đều phải lo liệu, thật sự là....."
Lộ Đinh gấp đến độ muốn khóc, "Mẹ, con không sao, con sắp khỏi rồi, mẹ đi đi, đến chỗ bà ngoại đi!"
Dựa theo tình hình thực tế, bà cụ bên kia càng cần mời người chăm sóc hơn, mục đích Lộ Nhã Phân lần này cũng là như thế.

Bàn tay Đường Lâm Thâm từ vai Lộ Đinh di chuyển lên trên, đưa l3n đỉnh tóc cậu, xoa xoa hai cái, nhìn qua giống như đang dỗ trẻ con, lời nói cũng giống vậy: "Đinh Đinh, đừng lo lắng."
Lộ Nhã Phân cũng nói: "Đừng lo lắng, đừng lo lắng!"
(Tụi reup truyện là đồ con tró, truyện chỉ được đăng ở W@ttpad: 0yasuminana, còn những chỗ khác đều là reup chưa được sự cho phép.)
Tay Đường Lâm Thâm cũng không rút về, ở trước mặt Lộ Nhã Phân, hắn kéo sợi tóc Lộ Đinh lên, xoắn nó thành một vòng tròn, Lộ Đinh bất động, giống như một động vật nhỏ được vuốt v e thoải mái.
Lộ Nhã Phân: "......"
Chuyện gì vậy?
Đường Lâm Thâm cười cười, hắn tính toán đâu vào đấy, tiếp tục hỏi: "Chị Nhã Phân, vậy bây giờ chị ở đây thì ai đang chăm bà ngoại?"
"À," Lộ Nhã Phân trả lời: "Tôi đã tìm hộ lý, ba trăm một ngày."
Lộ Đinh đúng là một kẻ tham tiền, vừa nghe cái giá này đã thiếu chút nữa có thể nhảy dựng lên, "Ba trăm?!"
Đúng là phép màu y học tức thì.
Đường Lâm Thâm ấn cậu xuống, "Đừng nhúc nhích."
Lộ Đinh đáp ò
"Không còn cách nào khác, mẹ cũng xót ruột lắm, nhưng mẹ có rất nhiều việc phải làm quá!" Lộ Nhã Phân bẻ ngón tay tính toán với Lộ Đinh, "Trong lòng mẹ luôn nhớ tới con nên phải tới nhìn con một chút rồi về nhà lấy mấy bộ quần áo để thay.

Đinh Đinh, con có cần gì không? Mẹ mang đến cho con."
Lộ Đinh lắc đầu, nói không có.
Lộ Nhã Phân lại nói: "Mẹ chỉ thuê hộ lý một ngày, tối nay phải trở lại rồi."
Lục Đình nói: "Ừm! Về đi! Bác sĩ Đường ở đây, anh ấy không sao! Con, con cũng không sao."
Đường Lâm Thâm không biết nên khóc hay nên cười, cũng có chút ngượng ngùng, nén cười lại.
Hắn sắp xếp xe lăn điện, cẩn thận ôm Lộ Đinh ngồi xuống, gật đầu với Lộ Nhã Phân: "Chúng ta quay lại phòng bệnh trước đi."
(Tụi reup truyện là đồ con tró, truyện chỉ được đăng ở W@ttpad: 0yasuminana, còn những chỗ khác đều là reup chưa được sự cho phép.)
Vị hộ lý này chuyên nghiệp tỉ mỉ hơn cả hộ lý lấy tiền, Lộ Nhã Phân nghẹn họng nhìn trân trối, bà cảm thấy mình đang lợi dụng người ta để tiết kiệm tiền.
Phải làm sao đây? Nếu cứ tiếp tục như vậy, nhân tình cũng không tính rõ được nữa!.
 
Nghe Thời Gian Nói
Chương 21: 21: Giao Cho Tôi


Lộ Nhã Phân nói chuyện với Lộ Đinh, hai mẹ con thì thầm với nhau, Đường Lâm Thâm cảm thấy không thích hợp ở lại nghe nên hắn tránh đi, lúc ra ngoài còn đóng cửa lại.

Đường Lâm Thâm luôn cảm thấy Lộ Nhã Phân vẫn còn điều gì muốn nói, chắc là chuyện gì quan trọng, hiện giờ không nói cho Lộ Đinh nghe được.

Ánh mắt bà lúc ở phòng trị liệu có vẻ do dự, hình như đang cân nhắc những lời này có thể nói với Đường Lâm Thâm hay không.

Đường Lâm Thâm học được thói quen của Lộ Đinh, hắn đứng ở cửa phòng bệnh, dạo một vòng tại chỗ.
Chờ đợi.
Lộ Nhã Phân không có nhiều thời gian nên bà và Lộ Đinh nói không được nhiều lắm, chủ yếu là dỗ dành cậu—— để cậu đỡ lo lắng hơn, cũng như nói cho cậu biết những dự định sắp tới.
Thật ra bà nói hơi lộn xộn.
Nhưng Lộ Đinh hiểu những khó khăn và ý tốt của Lộ Nhã Phân nên bà nói gì cũng đều đồng ý.
"Mẹ ơi", Lộ Đinh nói, "Con sẽ tự chăm sóc bản thân, con sẽ nghe lời bác sĩ, nghe lời bác sĩ Đường."
Mũi Lộ Nhã Phân chua xót, hơi muốn khóc.
"Con ngoan," Lộ Nhã Phân nói với Lộ Đinh, "Để mẹ đi đóng viện phí."
"Được."
Đường Lâm Thâm tính toán thời gian từ văn phòng trở về, vừa lúc gặp Lộ Nhã Phân ở hành lang.
"Chị Nhã Phân, chị đi đâu vậy?"
Lộ Nhã Phân cười, "Tôi, tôi đi nộp phí."
"Không cần đâu."
Đường Lâm Thâm nói: "Số dư trong tài khoản của Đinh Đinh vẫn còn đủ, có thể khấu trừ đến tuần sau."

"Hả?" Lộ Nhã Phân nhất thời chưa nghĩ xa được, bà nhớ lần đầu tiên mình nộp phí, hình như không nhiều tới vậy.
Đường Lâm Thâm cười cười, "Hôm nay tôi mới đóng rồi".

Cảm xúc Lộ Nhã Phân hơi lẫn lộn, bà nhịn không được nữa, "Bác sĩ Đường, vì sao cậu đối xử tốt với Đinh Đinh như vậy? Cho dù là bạn bè, cũng không thể làm đến nước này——Có phải cậu.....!cậu đang thương hại thằng bé không?"
Lộ Nhã Phân thật sự cho rằng Đường Lâm Thâm đã phi thăng thành thần, tuỳ lúc có thể hạ phàm phổ độ chúng sinh— làm từ thiện.
Nếu không thì cũng không còn cách nào để giải thích, thật sự rất khó hiểu.
Đường Lâm Thâm thẳng thắn hơn nhiều, "Chị Nhã Phân, Đinh Đinh không đáng thương.

Người tràn đầy tình yêu thương có ảnh hưởng rất lớn đối với mọi người.

Em ấy rất may mắn khi được sống trong bầu không khí như vậy từ khi còn nhỏ.

Có lẽ vật chất không quá dư dả, nhưng dù sao cũng tốt hơn nhiều so với ánh mắt ác ý.

Con đường gập ghềnh có thể giúp em ấy trưởng thành hơn, mặc dù điều này rất khó khăn.

Chị đã cho tất cả những gì có thể cho, em ấy có gì mà đáng thương chứ."
Lộ Nhã Phân có chút chật vật, bà vén thẳng nếp nhăn trên tay áo: "Cậu nói vậy làm tôi ngượng quá."
"Trời sinh tính tình của Lộ Đinh đã thuần khiết, bản chất của em ấy không liên quan gì đến khiếm khuyết bẩm sinh.

Lúc trước tôi đã từng gặp em ấy...." Đường Lâm Thâm nghĩ ngợi, hắn cảm thấy mình nên chuẩn bị tâm lý cho Lộ Nhã Phân, cho nên hắn không nói trực tiếp, "Là một trong số ít những người rõ ràng và thẳng thắn.

Chúng tôi rất hợp nhau."
Đáp án mà Lộ Nhã Phân muốn và lời độc thoại của Đường Lâm Thâm hơi không đúng chủ đề, bà không hiểu lắm.
(Tụi reup truyện là đồ con tró, truyện chỉ được đăng ở W@ttpad: 0yasuminana, còn những chỗ khác đều là reup chưa được sự cho phép.)
Bà muốn hỏi rõ nhưng không biết nói như nào nên chỉ có thể "À" một tiếng để bày tỏ sự bối rối của mình.
Đường Lâm Thâm âm thầm thở dài, hắn không thể nói rõ ràng được, vẫn phải uyển chuyển, nhưng uyển chuyển không khách sáo như vậy, "Tôi hợp ý với Đinh Đinh."
Lần này Lộ Nhã Phân nghe hiểu, "Ồ."
Hình như cũng được.
Đường Lâm Thâm giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, không còn sớm nữa, sợ Lộ Đinh sẽ đi tìm, lại hỏi: "Chị Nhã Phân, có phải chị có điều gì chưa nói không?"
Lộ Nhã Phân có chút ngượng ngùng: "Bị cậu nhìn ra rồi."
"Ừm, tôi đang tìm cơ hội để hỏi."
Lộ Nhã Phân vẫn cười, cay đắng hơn rất nhiều.
Đường Lâm Thâm quan sát, "Thân thể bà ngoại, còn có vấn đề gì khác sao?"
"Phải." Lộ Nhã Phân bật thốt lên, lại theo bản năng nhìn về phía phòng của Lộ Đinh, thân thể run lên, giọng nói lại nhỏ đi rất nhiều, "Người ta phát hiện mẹ tôi ở cầu thang của khu nhà."
Đường Lâm Thâm khẽ nhíu mày— tại sao một bà già lại đi vào cầu thang ở giữa đêm?
"Mẹ tôi sống ở tầng tám, bà ấy rất ít khi ra ngoài khi đi mua đồ.

Đi ra vào cũng đi thang máy, bà ấy chưa bao giờ đi cầu thang bộ.

Tôi xem camera, khi bà đi tới tầng năm, đi không nổi nữa ngã xuống hôn mê, có lẽ có liên quan đến cơn đột quỵ."

Đường Lâm Thâm dự cảm không tốt, "Chị kiểm tra chưa? Nguyên nhân gì?"
"Bệnh Alzheimer."
Đường Lâm Thâm: "...."
Còn tệ hơn.
Lộ Nhã Phân che mặt, bà rất tự trách: "Là tôi không tốt, bình thường tôi nên quan tâm mẹ tôi nhiều hơn, tôi thật sự...!được cái này mất cái kia mà."
Đường Lâm Thâm lắc đầu, nhưng lời đến bên miệng cũng không nói ra, ngoại trừ Lộ Đinh, đối với những người khác hình như hắn đều giải quyết rất chung chung.
"Bệnh Alzheimer còn rắc rối hơn, phiền phức hơn cả đột quỵ."
Lộ Nhã Phân nói: "Bây giờ không thể không có người bên cạnh bà, nhưng bên Đinh Đinh cũng..."
"Bên em ấy có thể gác lại, tôi sẽ luôn ở đó." Đường Lâm Thâm trấn an," Chị Nhã Phân, nếu không thể chăm sóc hai bên cùng một lúc được, chị có thể thử thả lỏng một bên, biết đâu có thể dẫn đến những điều tốt không ngờ tới— Đinh Đinh rất tinh tế, em ấy sẽ hiểu cho chị mà."
Lộ Nhã Phân vẫn không dám nói thẳng ra chuyện này.
Chứng tự kỷ và chứng Alzheimer, đúng là tám lạng nửa cân*, Lộ Đinh rất dễ liên tưởng đến chúng, chúng hoàn toàn khác với bản chất của đột quỵ
*gốc là Ngọa Long - Phượng Sồ (卧龙凤雏): chỉ Gia Cát Lượng - Bàng Thống trong "Tam quốc diễn nghĩa".

Ý là hai người đều giỏi giang, tài năng như nhau.

Trong câu trên thì ý tác giả là hai bệnh này đều là bệnh nặng, không nói được cái nào tốt hay tệ hơn cái nào.
(Tụi reup truyện là đồ con tró, truyện chỉ được đăng ở W@ttpad:
0yasuminana, còn những chỗ khác đều là reup chưa được sự cho phép.)
"Sau này chị không thường xuyên đến nữa, Đinh Đinh sẽ nhớ chị, càng cảm thấy kỳ quái, em ấy sẽ lại càng nghĩ nhiều." Đường Lâm Thâm có cách giải thích của riêng mình, hắn nói như vậy thì cũng không tính là hắn khuyên bà cái gì, chỉ đưa ra phương pháp để Lộ Nhã Phân tự mình chọn, "Sớm muộn gì cũng phải biết— chị Nhã Phân, chuyện này tôi sẽ nói với cậu ấy, tôi sẽ từ từ nói cho em ấy biết."
Lộ Nhã Phân suy nghĩ cặn kẽ, đồng ý, nói được.
"Bác sĩ Đường, tôi còn có chuyện này." Lộ Nhã Phân không rời đi, gọi Đường Lâm Thâm lại.
Đường Lâm Thâm hỏi cái gì?
"Chuyện bồi thường của cửa hàng hoa và Đinh Đinh, mấy hôm trước cảnh sát giao thông liên lạc với tôi, hình như sau khi nhận định tai nạn giao thông xong là có thể tiến hành thương lượng số tiền bồi thường, còn phải ký kết hiệp định thương lượng, tôi không hiểu lắm, cũng không có thời gian." Lộ Nhã Phân lấy điện thoại di động từ trong túi áo ra, màn hình điện thoại di động của bà bị vỡ hết, cũng không quan tâm, lấy số điện thoại ra cho Đường Lâm Thâm xem, "Đây là số điện thoại bên kia, cậu...! Gần đây cậu có rảnh không?"
Đường Lâm Thâm hiểu ý Lộ Nhã Phân, hắn ghi số điện thoại lại, "Ừ, giao cho tôi.

Số tiền bồi thường bao nhiêu, chị nghĩ kỹ chưa?"
Lộ Nhã Phân cất di động, nói: "Tôi không biết nữa, bác sĩ Đường, nếu cậu quyết định thì chắc sẽ ổn thôi."
Lúc này Đường Lâm Thâm thật sự thụ sủng nhược kinh, "Có được không vậy?"
"Được mà" Lộ Nhã Phân thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy tinh thần thoải mái không ít, "Tôi cũng đã giao con trai cho cậu, tiền tài đều là vật ngoài thân— không lỗ vốn là được."
Cách nói chuyện của bộ đôi mẹ con ăn ý với nhau, thật làm cho người ta ngạc nhiên gây sốc.
Đường Lâm trầm ngâm suy nghĩ, giao cho mình? Đúng thật là giao cho hắn, nhưng chắc chị ấy cũng không có ý đó đâu.
(Tụi reup truyện là đồ con tró, truyện chỉ được đăng ở W@ttpad:
0yasuminana, còn những chỗ khác đều là reup chưa được sự cho phép.)
Đối mặt với mưa to gió lớn, Đường Lâm Thâm chỉ có thể giữ bình tĩnh, "Mất tiền không đáng, chị đừng lo lắng."
Nói ra từ "mất tiền" vẫn chọc vào tim Lộ Nhã Phân, bà nghĩ tới là thấy đau.

"Lúc đầu vốn khá tốt, cửa hàng hoa cũng đã mở, mỗi ngày đều có thu nhập, tình trạng của Lộ Đinh cũng ngày một tốt lên.

Bây giờ xảy ra một chuyện hỏng bét như vậy, cửa hàng hoa không mở nổi nữa, còn phải chuyển nhượng cửa hàng, không biết có ai muốn không.

Nếu không ai mua thì phải để không, vẫn phải mất tiền thuê nhà.

Ầy, Đinh Đinh sau khi xuất viện không biết phải đi đâu, cũng không thể ở nhà mãi được."
Thật ra thì Đường Lâm Thâm còn luyến tiếc Hoa Triều hơn cả Lộ Nhã Phân, đóng cửa chắc chắn không phải là một lựa chọn tốt, tạm thời trì hoãn một thời gian đã, chăm sóc tốt cho Lộ Đinh trước rồi tính tiếp chuyện sau này.
Đường Lâm Thâm bình tĩnh ngăn lại, "Chị Nhã Phân, chuyện này không vội, để tôi nghĩ biện pháp trước."
Lộ Nhã Phân bị Đường Lâm Thâm làm cho sửng sốt, "Hả? Biện pháp gì? Nghĩ biện pháp gì?"
Đường Lâm Thâm ho nhẹ, "Không có gì, cơm phải ăn từng miếng một, đường phải đi từng bước một, những chuyện phiền muộn luôn phải giải quyết từng chuyện một, chúng ta phải chăm sóc cho chân Đinh Đinh bình phục trước rồi nói sau.".
 
Nghe Thời Gian Nói
Chương 22: C22: Em rất giỏi



 
Nghe Thời Gian Nói
Chương 23: 23: Em Rất Giỏi


Đường Lâm Thâm âm thầm thán phục, mặc dù tư duy lý giải sự vật giữa người với người khác nhau, nhưng Lộ Đinh quả thật thông suốt hơn người bình thường rất nhiều.
"Được," Đường Lâm Thâm thỏa hiệp, hắn cũng thẳng thừng nói ra yêu cầu của mình, "Chỉ ở lại hai mươi phút thôi, hai mươi phút sau thì phải đi về."
Lộ Đinh vui vẻ đồng ý.

Cậu nhìn vào xa xăm, dưới chân hoàng hôn người con đang thắp lên khói lửa nhân gian, nằm chung một khung cảnh với bầu trời đêm đầy sao.

Đường Lâm Thâm nhìn sâu vào trong mắt Lộ Đinh, ánh nhìn chất chứa bao khát vọng và kìm nén mà Lộ Đinh không thể nào hiểu được.
Đường Lâm Thâm không hỏi thêm Lộ Đinh chuyện gì nữa, nếu hỏi tiếp thì sẽ bày rõ mục đích của hôm nay quá, sau này tìm cơ hội khác hỏi.
Còn năm phút nữa, Lộ Đinh vẫn im lặng, giống như cậu đã rơi vào trạng thái xuất thần.

Đường Lâm Thâm nghĩ nghĩ rồi đổi chỗ, hắn đang đứng ở bên phải Lộ Đinh, sau đó lại thẳng lưng đứng bên trái của cậu.

Tay phải Đường Lâm Thâm rũ xuống tự nhiên, đồng hồ đeo tay nằm sát bên tai Lộ Đinh.
Âm thanh tích tắc theo chu kỳ, vang rất nhỏ, nhưng lại có thể đánh thẳng vào lòng người.
Môi Đường Lâm Thâm khẽ mở, đếm theo tiết tấu kim giây, đếm tới một trăm, anh nhìn thấy ánh mắt Lộ Đinh loé lên, như thể vừa sống lại.
"Anh ơi."
Đường Lâm Thâm đáp lại, nói ừ, "Tôi ở đây."
Lộ Đinh hơi xấu hổ, ngón tay phải đột nhiên vẽ vòng tròn, trạng thái này đã lâu không xuất hiện trước mặt Đường Lâm Thâm.
Đường Lâm Thâm cũng không ngắt lời cậu.
"Ba của tôi..." Lộ Đinh chậm rãi mở miệng, lại đột nhiên dừng lại.
Đường Lâm Thâm hết hồn hết vía, vô cùng hối hận vì mình đã mở đầu hỏng bét cả lên—– Giống như hắn đang moi ra những ký ức không thể chịu đựng được của Lộ Đinh lên.

"Ông ấy đã bỏ tôi đi từ rất sớm rồi." Lộ Đinh nói.
Đường Lâm Thâm giật mình, nghĩ thầm, là đã mất sao? Điều này quả thật đường đột.
Lộ Đinh lại nói tiếp: "Ông ấy không thích tôi, thậm chí còn chán ghét tôi, ông ấy, ông ấy sẽ đánh tôi."
Đường Lâm Thâm: "....."
Thà chết rồi còn hơn.
Những đứa trẻ đặc biệt có trí nhớ rất tốt, tuy không giỏi ăn nói nhưng nhưng trong lòng chúng có thể ghi nhớ tất cả mọi người và mọi vật xung quanh, kể cả những điều không tốt.
"Ông ấy sẽ nhốt tôi vào phòng, rồi ra ngoài to tiếng với mẹ tôi, ông ấy sẽ giật tóc tôi sau đó hỏi mẹ tôi Thằng ngu này có ích lợi gì sau đó bọn họ ly hôn."
Lộ Nhã Phân sẽ không bỏ rơi Lộ Đinh nhưng bà có thể tống cổ tên đàn ông rắc rối ra khỏi cuộc đời mình—– bọn họ ly hôn.
Tuy rằng hơi khổ một chút nhưng còn đỡ hơn những trận đòn không dứt.
Ấn tượng của Lộ Đinh đối với ba mình dừng lại ở đây, không có một chút tình thương gì từ người ba cả.
(Tụi reup truyện là đồ con tró, truyện chỉ được đăng ở W@ttpad: 0yasuminana, còn những chỗ khác đều là reup chưa được sự cho phép.)
"Mẹ đã vất vả rồi," Lộ Đinh nói, "Tôi không kéo mẹ xuống được."
Đường Lâm im lặng, hắn vươn tay lên muốn sờ đỉnh tóc Lộ Đinh, do dự một lát, cuối cùng chỉ dừng lại trên vai cậu, mở miệng nói chuyện, giống như lời an ủi, "Đinh Đinh, em rất giỏi."
Lộ Đinh cười cười, khóe miệng nhếch lên cay đắng, "Anh ơi, tôi, tôi từ nhỏ đến lớn, mỗi khi học được một điều gì đó, đều sẽ có người khen tôi rất giỏi, nhưng đó đều là, đều là những bước tiến mà người khác dễ dàng đạt được—– tôi giỏi sao?"
"Đinh Đinh thì khác." Đường Lâm Thâm quỳ một gối xuống, hắn nắm vai Lộ Đinh, cố gắng làm cho cậu thả lỏng, bàn tay lại chậm rãi di chuyển lên, vuốt v e vành tai cậu.

Lộ Đinh thấy ngứa ngáy, rụt cổ lại, nói chuyện lắp bắp: "Có, có gì khác nhau hả?"
"Tiến bộ gì cũng cần được khen, cho dù chỉ tiến được một bước cũng là tiến bộ.

Đinh Đinh, em quả thật không giống như người bình thường, nhưng em bắt kịp quỹ đạo của người bình thường, có thể đón gió dữ mưa sa.

Lúc em quay đầu nhìn xuống, bậc thang có thể gọi là bước tiến đã được em xây cao vời vợi rồi." Đường Lâm Thâm dừng lại một chút, hắn thở dài, vẻ mặt buồn bã, nói tiếp: "Tôi đã từng thấy rất nhiều người chật vật ở hoàn cảnh khó khăn.

Họ không kiếm được tiền, chỉ có thể bị số phận cuốn đi, vì vậy họ kêu gào thảm thiết, không thể làm được gì, cuối cùng biến mất.

Đinh Đinh à, dòng chảy cuộc sống sẽ nhấn chìm đủ loại người, bây giờ những người có thể đứng trước thế giới một cách sống động và được khen ngợi thật giỏi thì họ đều là những người tuyệt vời đó.

"
Hơi thở Lộ Đinh khựng lại, cậu chớp chớp mắt, nhìn bộ dáng của cậu chắc là cái hiểu cái không.
Đường Lâm thở dài: "Đinh Đinh, những gì tôi nói, em có hiểu không?"
Lộ Đinh rũ mắt xuống, mi mắt vẫn run rẩy.

Khi gió ập đến, Đường Lâm Thâm nghiêng người ngăn lại, hư ảo ôm Lộ Đinh vào lòng.
"Anh ơi," Lộ Đinh ngẩng đầu, ngây thơ lại hồn nhiên hỏi:" Anh nói tôi lạc quan sao?"
"Đúng vậy!" Đường Lâm Thâm cười to một tiếng, có chút cảm khái, "Lạc quan là giấc mộng xa vời của rất nhiều người.

Đinh Đinh, đừng đánh giá thấp bản thân mình."
Lộ Đinh mỉm cười, cậu nói: "Ừm, tôi rất lạc quan, mẹ tôi cũng thường nói vậy, cho nên tôi mới sống đến bây giờ."
Đường Lâm Thâm chống hai tay lên hai bên xe lăn, nụ cười trên môi vẫn còn nhưng hắn đã khắc chế lại nhiều, "Em còn có thể sống rất lâu nữa, sống một cuộc sống rất tuyệt vời."
Lộ Đinh đột nhiên khao khát nó, hy vọng vĩnh cửu trộn lẫn với mặt trăng sáng trên bầu trời đêm trong đầm hồ hoa đào, cảm xúc không tên đó lại trỗi dậy.
Nhịp tim của cậu lại hỗn loạn.

Đường Lâm Thâm giữ tư thế bất động, hắn có thể nghe thấy tiếng tim đập nhanh của Lộ Đinh, không cần che giấu, cũng không nỡ rời đi.

(Tụi reup truyện là đồ con tró, truyện chỉ được đăng ở W@ttpad: 0yasuminana, còn những chỗ khác đều là reup chưa được sự cho phép.)
Lộ Đinh khát nước, cậu cố hết sức kìm nén cơn nhói, cố giải tỏa cơn khô nóng này.

Cậu hơi khó chịu, cảm xúc không tên đó mới là cảm xúc khiến người ta hoảng sợ nhất.
"Anh ơi..."
Lộ Đinh hoảng hốt đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm eo Đường Lâm Thâm.
Họ thở trong một tư thế thân mật
"Sao vậy?" Đường Lâm Thâm hỏi.
"Chúng ta trở về, trở về thôi."
Lộ Đinh quá căng thẳng, cổ cậu co rụt lại, biến thành con rùa.
Đường Lâm Thâm vô cùng muốn đợi Lộ Đinh tự nhiên mở lòng, gánh nặng đường xa.
Đường xuống núi dốc, Đường Lâm Thâm lái xe chậm, lung lay lắc lư, nhưng Lộ Đinh lung lay ngủ thiếp đi, ngủ tới lúc ở cổng bệnh viện, lại bị kẹt xe.
Đường Lâm Thâm không sốt ruột, cũng không có ý định đánh thức Lộ Đinh, để cậu ngủ thêm một lát, nhưng thật sự không chịu nổi tài xế chật như nêm cối đầy đường muốn chắp cánh bay lên trời.
Tiếng còi xe ở cửa nam bệnh viện Hoa Triều không ngừng vang lên.
Lộ Đinh giật mình tỉnh dậy, cậu không thể nhanh chóng xác định được những yếu tố bất an trong hoàn cảnh hiện tại, trong đôi mắt trống rỗng của cậu hiện lên một chút hoảng sợ, đây là phản ứng bản năng của cậu, cậu đang trên bờ vực căng thẳng.

"Đinh Đinh," Đường Lâm Thâm dịu dàng nói, "Chúng ta sắp đến nơi rồi."
Dây thần kinh đang căng thẳng của Lộ Đinh dần thả lỏng khi nghe thấy một giọng nói quen thuộc, cậu nghiêng đầu nhìn Đường Lâm Thâm, có vẻ không biết làm sao.
"Anh? Sao, sao vậy?"
"Kẹt xe rồi."
Lộ Đinh nói ò, lúc này cậu đã kịp phản ứng lại, theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đường Lâm Thâm giơ tay ôm một cái, đẩy Lộ Đinh lên người mình.
"Đừng nhìn nữa," Đường Lâm Thâm nói: "Ồn ào lắm."
Lộ Đinh còn muốn đẩy ra ngoài, "Khi nào thì có thể đi?"
Đường Lâm Thâm lắc đầu, nói không biết.

Hắn vừa mới nhìn thấy có cảnh sát giao thông đi qua, chỉ sợ phía trước có tai nạn, chưa biết mức độ ra sao, nhưng Đường Lâm Thâm không muốn Lộ Đinh nhìn thấy, lo lắng sự lo lắng của cậu sẽ dễ dàng lan rộng ra.
"Muốn nghe nhạc không?" Đường Lâm Thâm hỏi.
Lộ Đinh cười gật đầu, nói được.
Cuộc sống của Đường Lâm Thâm không thú vị lắm, không có nhạc xe, hắn bật máy nghe nhạc, chỉ có đài FM.
Người dẫn chương trình radio dường như qua thời kỳ cao điểm buổi tối, giờ phát thanh viên đã thư thái hơn rất nhiều, lúc này mở miệng thả lỏng không ít, làm con rùa trong hồ Hứa Nguyện, lần lượt chọn bài hát cho khán giả.
Các thể loại bài hát rất đa dạng, âm thanh nổi trong xe gầm rú, những bản rock n roll không hề tinh tế.

Đường Lâm Thâm nhướng mày, anh sợ làm ồn lỗ tai Lộ Đinh, đưa tay muốn tắt, ngước mắt lên lại thấy Lộ Đinh nhìn cửa sổ xe ra ngoài.
Rất tập trung.
Đường Lâm Thâm không quấy rầy cậu, cũng theo ánh mắt của Lộ Đinh nhìn ra ngoài, tình cờ nhìn thấy một cửa hàng quà tặng.
(Tụi reup truyện là đồ con tró, truyện chỉ được đăng ở W@ttpad: 0yasuminana, còn những chỗ khác đều là reup chưa được sự cho phép.)
Cửa hàng ven đường treo đèn chớp nháy nhỏ, trên bàn chất đầy những món đồ thủ công mỹ nghệ nhỏ độc đáo vô cùng lãng mạn tinh xảo.

Đường Lâm Thâm không biết sở thích của Lộ Đinh bị món đồ chơi nào hấp dẫn.
"Anh," Lộ Đinh mở miệng hỏi trước: "Cửa hàng này mở lúc nào vậy?"
Đường Lâm Thâm không rõ lắm, gần đây toàn bộ sự chú ý của hắn đều đặt trên người Lộ Đinh, tính toán sửa chữa cửa hàng hoa, Đường Lâm Thâm thực sự không quan tâm đ ến công việc kinh doanh mới ở phố Nam gần đây.
"Chắc mới khai trương hai ngày nay," Đường Lâm Thâm chỉ chỉ bảng hiệu trước cửa tiệm, "Cửa hàng mới khai trương giảm giá 80%."
Lộ Đinh có hơi kích động, "Anh ơi, có thể, có thể qua đó xem không?"
Đường Lâm lại nhìn ra ngoài, suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Đinh Đinh, em thích cái gì?"
Hơi thở của Lộ Đinh phả vào cửa kính xe, bao phủ một tầng sương mù, cậu vươn ngón trỏ ra vẽ một dấu vết hình tròn rõ ràng.

Vẻ mặt Lộ Đinh hớn hở, cậu chỉ vào hộp nhạc trên tầng cao nhất của quầy trưng bày sản phẩm, quay đầu lại và nói với Đường Lâm Thâm, "Cái đó!"
Cho dù cách xa hàng ngàn dặm, Đường Lâm Thâm vẫn bị cảm xúc của Lộ Đinh ảnh hưởng, hắn dường như cũng có thể nghe thấy tất cả khúc nhạc du dương.
Đường Lâm Thâm nhìn thấy một con nai con trên hộp nhạc..
 
Nghe Thời Gian Nói
Chương 24: C24: Rừng và nai



 
Back
Top Dưới