Ngôn Tình Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh

Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 280


An Linh có chút cạn lời mà bấm vào hot search này, quả nhiên cũng có rất nhiều người cảm thấy không hiểu nổi về từ khóa này.

[Ai lại bị cắm sừng nữa vậy? An Quân? Hay là An Sùng?]

[Chắc chắn không phải An Sùng rồi, An Sùng trước đây đâu có bị cắm sừng.]

[Cũng đúng, lần đó của An Sùng là do hai người kia đơn phương, không tính là anh ấy bị cắm sừng.]

[Vậy là An Quân?? Ý gì vậy, chẳng lẽ anh ấy trong vài ngày ngắn ngủi đã hoàn thành việc chia tay, hẹn hò với người mới, rồi lại bị người mới cắm sừng, một trải nghiệm vô lý như vậy sao?]

[Không phải, lần này là anh trai ruột của cô ấy! Cái người Thu gia ấy. Mấy người không thể xem video trước, làm rõ nhân vật chính rồi hãy vào thảo luận sao?]

[Thế thì cũng không nên gọi là "Anh trai của An Linh lại bị cắm sừng" chứ, phải gọi là "An Linh lại có thêm một người anh bị cắm sừng”!]

[Hình như cũng chẳng tốt hơn được bao nhiêu.]

An Linh lại bấm vào bài đăng có độ hot cao nhất. Chủ bài đăng đã đăng một video, kèm theo dòng trạng thái là "Anh trai của An Linh lại bị cắm sừng”, thảo nào đây lại trở thành tiêu đề hot search…

Cũng không biết người này là cố tình đặt một cái tiêu đề vừa nhìn đã có h*m m**n bấm vào, hay là chỉ đơn thuần thuật lại sự thật.

Dù sao thì tình hình hiện tại chính là, mọi người vừa thấy cái tiêu đề này là muốn bấm vào xem rốt cuộc là chuyện gì.

Một mặt là vì dạo này tên của An Linh thật sự rất thường xuyên lên hot search, mỗi lần lại còn gắn liền với một quả dưa lớn. Vừa thấy tên cô là mọi người đã có một tâm thế đi ngang qua lướt ngang qua không nên bỏ lỡ, cứ bấm vào xem trước đã, lỡ bỏ lỡ việc hóng chuyện thì thiệt to.

Mặt khác là chuyện của An Quân mới được phơi bày không bao lâu, mọi người vẫn còn đang chìm đắm trong dư vị của quả dưa đó. Nhìn thấy tiêu đề này liền cứ ngỡ An Quân lại bị cắm sừng, không bấm vào xem tình hình sao được.

Chủ bài đăng này rõ ràng chính là khách hàng đã ăn cơm cùng nhà hàng với An Linh lúc nãy.

Quả nhiên giống như An Linh đã đoán trước, từ lúc cô và Thu Niệm bước vào nhà hàng đó đã có người nhận ra họ và quay video toàn bộ quá trình.

Những phần râu ria ban đầu chủ bài đăng đều đã cắt bỏ. Video bắt đầu từ lúc vở kịch lớn thực sự bắt đầu, tức là từ lúc An Linh chui xuống gầm bàn nhặt điện thoại rồi hét lớn chuyện Trì Lăng Lăng và Kỳ Dịch Trạch tán tỉnh nhau dưới bàn, cho đến cuối cùng khi xe cảnh sát và xe cứu thương lần lượt đưa Trì Lăng Lăng và Kỳ Dịch Trạch đi mới kết thúc.

Video này tuy dài, nhưng được cái nội dung đặc sắc, cốt truyện đầy đủ, nhân vật chính đẹp mắt. Hội hóng chuyện xem mà cứ gọi là ngon lành. Mỗi khi xem đến một đoạn đặc sắc còn không nhịn được mà tạm dừng video để đăng bình luận hoặc thả đạn.

[Phụt! Tôi bị hai tiếng hét của An Linh làm cho nước phun cả ra màn hình. Cô ấy thật sự không nể mặt anh trai mình chút nào.]

[Dù sao thì chuyện của An Quân mới qua có mấy ngày, lần này lại gặp phải chuyện tương tự như vậy, cô ấy chắc cũng có chút phản ứng căng thẳng.]

[Có phải là không bị cắm sừng một chút thì không được coi là anh trai của An Linh không vậy? Cô ấy có độc à? Sao từng người một đều như thế này?]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 281


[Bạn mới có độc đấy? Đâu phải An Linh ép người khác cắm sừng anh trai cô ấy. Bạn chửi người cũng phải tìm đúng đối tượng chứ?]

Ban đầu mọi người đều cho rằng chỉ là một quả dưa cắm sừng bình thường. Tuy loại dưa này vĩnh viễn là dưa xanh trường kỳ trong ruộng dưa, nhưng vì đã thấy quá nhiều, mọi người tuy có chút hứng thú nhưng không cao.

Mãi cho đến khi An Linh vì một cú ngã đúng chỗ mà lôi ra được tờ xét nghiệm mang thai của Trì Lăng Lăng và hét lớn câu hỏi kinh thiên động địa "Anh! Bạn gái anh có thai! Cha của đứa bé là anh sao?”, mọi người mới phát hiện ra loại dưa cắm sừng này thực ra nhai kỹ hai miếng cũng rất thú vị.

[Drama bắt đầu phức tạp lên…]

[Nếu mới mang thai thì chắc không làm xét nghiệm ADN được, vậy thì phiền phức rồi, họ còn phải chờ mấy tháng nữa.]

[Wow, người cha của Schrodinger.]

[Dựa dựa dựa dựa, lại còn chưa từng phát sinh quan hệ? Thật hay giả vậy?]

[Gì vậy, nhà Thanh đã mất rồi mà Thu gia còn phong kiến như vậy à.]

[Người ta có quản đến đầu bạn đâu, bạn quản người ta có phong kiến hay không làm gì.]

Nội dung sau đó mọi người càng xem càng sững sờ, đặc biệt là những lời lẽ đi ngược lại logic của Trì Lăng Lăng và Kỳ Dịch Trạch. Càng xem càng khiến người ta đồng loạt lộ ra biểu cảm "ông già trên tàu điện ngầm xem điện thoại”, trên video cũng bị một loạt dấu chấm hỏi.

[???]

[Họ đang nói tiếng Trung à? Sao tôi nghe không hiểu gì cả?]

[Lý do ngoại tình mạnh nhất trong lịch sử: Vì không muốn bạn trai và bạn thân của đối tượng ngoại tình của mình trở mặt thành thù.]

[Sốc, cô ta còn cảm thấy mình làm vậy là vì muốn tốt cho Thu Lê phải không?]

[Cô ta nghĩ mình là ai vậy? Cô ta và Kỳ Dịch Trạch đều đã cùng nhau cắm sừng Thu Lê rồi, mà còn có thể là vì muốn tốt cho anh ấy à?]

[Vậy là cô ta muốn cho cả hai người đàn ông này một mái nhà sao? Mẹ ơi cứu con, tam quan của con vỡ vụn rồi!]

[Trì Lăng Lăng một đòn, Kỳ Dịch Trạch còn hơn cả Hàng Long Thập Bát Chưởng, làm to bụng người ta rồi còn nói ra câu ai có thể chứng minh đứa bé đó là của hắn. Trông ra dáng người mà thực chất là cầm thú đội lốt người!]

[Loại người này sao có thể làm luật sư được!! Cảm giác là loại người vì thắng kiện mà thủ đoạn hạ cấp nào cũng có thể làm ra!]

Mọi người vừa tức vừa xem vừa mắng chửi Trì Lăng Lăng và Kỳ Dịch Trạch. Rõ ràng trong lòng tức đến không chịu được, nhưng vì dưa vẫn chưa ăn xong nên không nỡ tắt video.

Họ trong lòng cũng rõ ràng, Thu Lê có thể phát hiện ra sự thật bây giờ cũng coi như là thoát được một kiếp, nếu không anh thật sự có khả năng phải nuôi con tu hú.

Nhưng dù bây giờ đã là kết quả tốt nhất, sự phản bội mà anh gặp phải cũng là thật, không thể nào xóa bỏ được.

Ghê tởm hơn là hai kẻ chà đạp tình cảm của người khác này một chút cũng sẽ không phải chịu bất kỳ sự trừng phạt nào. Chỉ cần họ mặt dày một chút, cư dân mạng bây giờ có căm phẫn mắng nhiếc thế nào cũng không có tác dụng gì.

Nghĩ đến đây, họ lại càng tức hơn.

Một bên cảm thấy vì sức khỏe tuyến v.ú của mình nên bớt giận đi, một bên lại thật sự cảm thấy ấm ức trước hiện trạng những kẻ trai hư gái đểu chà đạp tình cảm của người khác mà hoàn toàn không cần phải trả giá.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 282: Lại tống thêm một người vào đồn


Nhưng may mắn, cảm giác ấm ức này cũng không kéo dài bao lâu. Họ thật sự không ngờ Trì Lăng Lăng lại trực tiếp ra tay với Kỳ Dịch Trạch!

[Hú!! Tuyến v.ú của tôi lập tức thông suốt!]

[Tập phim duy nhất tôi ủng hộ Trì Lăng Lăng. Tuy hành vi trước đó của cô ta làm tôi khó chịu toàn thân, nhưng cái dáng vẻ đập chai rượu này của cô ta thật sự rất ngầu!]

[Nể tình cô đã cứu vớt tuyến v.ú của tôi, tôi quyết định bớt chửi cô hai câu.]

[Đúng! Cứ như vậy! Oan có đầu, nợ có chủ, ai hại cô thì cô tìm người đó, đừng có liên lụy đến người vô tội, được không?]

[Đây cũng coi như là một kiểu happy ending khác nhỉ, ha ha ha ha.]

Đáng tiếc, cảm giác vui sướng của họ còn chưa kéo dài được bao lâu, Trì Lăng Lăng lại nói ra những lời như có thể nào để Thu Lê tha thứ cho cô ta không, khiến cho hội hóng chuyện vừa mới có chút thay đổi cách nhìn về cô lại một lần nữa rơi vào hoang mang.

[Á! Sao cô ta còn có mặt mũi để hỏi câu đó vậy? Tôi xin hỏi ở đâu ra vậy?]

[May mà Thu Lê không đồng ý, nếu không hôm nay tôi thật sự sẽ tức đến mức đ.ấ.m nổ cả Trái Đất!]

[Tốt quá rồi, chú cảnh sát đến rồi, chúng ta được cứu rồi!]

[Trì Lăng Lăng đây là sắp phải ngồi tù sao?]

[Không biết nữa, còn phải xem tình hình thương tích của Kỳ Dịch Trạch. Nếu không có gì nghiêm trọng thì chắc không cần đâu, hơn nữa cô ta còn là phụ nữ có thai.]

[Thôi kệ, ít nhất Kỳ Dịch Trạch bị đập một cái là tôi đã hả giận lắm rồi, dù sao cũng tốt hơn là để hắn cứ thế nghênh ngang bỏ đi.]

Video đến đây là kết thúc, nhưng sự nhiệt tình hóng chuyện của mọi người vẫn cứ dâng cao. Có người còn tìm ra tên văn phòng luật sư mà Thu Lê và Kỳ Dịch Trạch hùn vốn mở, nghĩ rằng sau này nếu có tìm luật sư thì tuyệt đối phải né cái văn phòng này ra.

Cũng có người sau khi nhìn thấy cảnh Trì Lăng Lăng bị cảnh sát đưa đi, đã đưa ra một câu hỏi với góc nhìn rất mới lạ.

[An Linh đây là đang cuối năm chạy KPI cho mấy chú công an sao?]

[Ý gì vậy?]

[Mấy người không phát hiện ra à? Các người thử nghĩ kỹ lại xem, trong những quả dưa gần đây mà chúng ta hóng được từ An Linh, đây là người thứ mấy bị chú cảnh sát đưa đi rồi?]

Được anh bạn này nhắc nhở, mọi người mới phát hiện ra đúng là như vậy thật.

Từ lễ trao giải Kim Vân bắt đầu, những quả dưa liên quan đến An Linh cứ nối đuôi nhau xuất hiện, trong đó dường như vài quả dưa đều có liên quan đến việc một hai người bị tống vào đồn.

Cô nhân viên phục vụ ở lễ trao giải Kim Vân thì không cần phải nói. Sau đó, vụ việc ở phim trường của Thu Niệm tuy tại hiện trường không báo cảnh sát, nhưng sau đó Vương Dung Hân đ.â.m Giả Thiếu Tích cũng đã bị bắt.

Ngày họp báo phim của Tần Vãn Lam, mọi người còn trực tiếp xem qua livestream thấy Tề Tùng và Vương Thanh Thanh bị đưa đi. Mấy hôm trước, vụ việc của An Quân lại càng một lần đưa đi cả bốn người. Cộng thêm Trì Lăng Lăng hôm nay nữa.

Mọi người tính toán kỹ lại một chút, mới phát hiện ra chiến tích của An Linh quả thực đáng nể.

[Mấy người nói vậy mới thấy đúng thật. Hình như chỉ có vụ của An Sùng và vụ ở Ninh Thành là không có ai bị đưa đi.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 283


[Thực ra tính kỹ lại, vụ của An Sùng nếu anh ấy muốn báo cảnh sát cũng là có thể, dù sao cũng là bị đột nhập vào nhà.]

[Nói thật thì lần An Linh đi Ninh Thành, tuy dưa của Dư Triều Na không có ai bị đưa đi, nhưng người của chi nhánh công ty Vân gia thì bị bắt đi mấy người đấy.]

[Thật hay giả vậy?]

[Thật đó! Vì tôi là người Ninh Thành nên biết tin tức nhiều hơn mấy người một chút. Người bị bắt đi hình như còn có dượng của Vân Thư Nhụy, còn có con riêng của ông ta nữa, nói chung là rất nhiều người.]

[Nếu là thật thì đúng là thần kỳ. Người khác hóng chuyện chỉ để cho vui, An Linh hóng chuyện là trực tiếp tiễn người ta vào đồn luôn.]

Mọi người càng thảo luận vấn đề này lại càng cảm thấy thần kỳ.

Tuy trong đó chắc chắn yếu tố trùng hợp nhiều hơn, nhưng một khi sự trùng hợp đã nhiều đến mức này, thì không thể không khiến người ta để ý.

[Tôi đã không thể chờ đợi được nữa rồi, mong chờ An Linh tiếp tục ra tay. Chúng ta hãy cùng chờ xem người tiếp theo vào đồn là ai!]

Thế là An Linh trơ mắt nhìn một từ khóa tên là #AnLinhLạiTốngThêmMộtNgườiVàoĐồn# cũng xuất hiện trên hot search, hơn nữa còn đang leo hạng ngày càng cao.

An Linh cạn lời, An Linh bất đắc dĩ, An Linh lựa chọn tắt điện thoại và tạm thời nhắm mắt lại.

Thôi được rồi, nghĩ theo hướng tốt thì đây cũng không phải là chuyện xấu.

Ít nhất dùng một cái tiêu đề thu hút sự chú ý như vậy có thể khơi dậy lòng hiếu kỳ của mọi người, từ đó nâng cao độ hot của quả dưa này, đẩy nhanh tốc độ lan truyền của nó.

Sau này dù kẻ đứng sau nhắm vào Thu Lê không từ bỏ, còn muốn lợi dụng chuyện Kỳ Dịch Trạch giả mạo chứng cứ để bôi nhọ Thu Lê, An Linh chỉ cần tìm lại những chủ đề hot search hôm nay rồi xào lại một chút là có thể đánh thức ký ức của mọi người.

Chỉ cần những người đã hóng quả dưa này không tin Thu Lê sẽ cùng Kỳ Dịch Trạch là một giuộc, thì Thu Lê sẽ không cần phải lo lắng về vấn đề dư luận sau này.

Nhận ra chuyện của Thu Lê cũng đã hạ màn, An Linh thật sự cảm thấy cả người nhẹ nhõm.

Bây giờ chuyện của các anh trai đều đã được giải quyết từng việc một, vận mệnh sau này của họ chắc chắn cũng sẽ thay đổi theo hướng tốt hơn.

An Linh thở phào một hơi thật dài, sau đó tự cho mình một like trong lòng.

[Không hổ là mình! Em gái tốt của thế kỷ mới, cứu anh trai khỏi nước sôi lửa bỏng.]

[Ngày mai, Thu Niệm vào đoàn phim rồi. Vậy những chuyện khác cũng chưa đến lúc gấp. Mình quyết định sẽ vui vẻ nằm làm cá mặn một thời gian để an ủi thể xác và tinh thần đã bận rộn trong khoảng thời gian này.]

Kết quả là cô còn chưa kịp vui vẻ được vài phút, Bùi Ngọc Ngưng từ trên lầu đi xuống đã cho An Linh một cú đả kích hiện thực.

"Gì cơ?” An Linh bật dậy từ ghế sofa. "Đi xem An Duệ thi đấu ạ?”

"Đúng vậy." Bùi Ngọc Ngưng gật đầu. "Tiểu Duệ đã mượn điện thoại của tổ chương trình gọi cho mẹ, nói là muốn mời chúng ta đến xem trận chung kết của nó.”

[Dựa vào, sao mình lại quên mất nó chứ!]

[Nhanh vậy đã đến chung kết rồi à? Vậy không phải nó sắp được debut thành nhóm rồi sao?]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 284: Cái này khó bình luận


An Linh ngày thường hoàn toàn không để ý đến chuyện của An Duệ. Hóa ra không để ý một cái, nút thời gian đã chạy đến lúc cậu ta sắp thành lập nhóm.

[Quỷ mới muốn đi xem trận chung kết của nó. Chẳng qua là muốn ké một chút nhiệt độ của mẹ, của mình và của anh hai, để cho vị trí debut của mình vững chắc hơn một chút chứ gì?]

[Sợ ai không biết thân phận của nó hay sao ấy.]

Đi thì không muốn đi, nhưng lại không muốn làm mẹ buồn lòng, đành phải tìm một vài cái cớ.

"Con không đi đâu ạ, con đối với hát hò nhảy múa cũng không có hứng thú." An Linh cười gượng từ chối. "Hơn nữa dạo này con đang dưỡng sinh, ngủ tương đối sớm. Trận chung kết chắc chắn sẽ làm đến rất khuya, con không muốn thức đêm.”

Bùi Ngọc Ngưng bất đắc dĩ thở dài.

Có một chuyện bà thật sự vẫn luôn rất đau đầu, đó là An Linh và An Duệ dường như trời sinh đã không hợp nhau.

Lúc họ còn nhỏ đã thường xuyên cãi nhau, đánh nhau. Bùi Ngọc Ngưng thậm chí còn nghi ngờ An Linh lúc học tiểu học nhất quyết đòi nhảy hai lớp chính là để không phải học cùng lớp với An Duệ. Bởi vì thành tích của An Duệ không tốt bằng cô, muốn nhảy lớp cũng không được.

Nếu lúc đó Bùi Ngọc Ngưng còn có thể dùng lý do họ là cặp song sinh, nên trời sinh có tâm lý cạnh tranh để an ủi mình, nghĩ rằng chờ hai đứa lớn lên hiểu chuyện là sẽ ổn.

Kết quả là sau khi lớn lên, tình hình này không những không cải thiện mà còn ngày càng nghiêm trọng, hai người đã đến mức ghét nhau như chó với mèo.

Bà thừa nhận tính cách của An Duệ quả thực có chút phô trương và tùy hứng, nhưng họ dù sao cũng đều là con của mình. Bùi Ngọc Ngưng chắc chắn hy vọng một ngày nào đó quan hệ của họ có thể cải thiện một chút.

Hơn nữa, đêm thành lập nhóm là một thời khắc quan trọng như vậy, gia đình của rất nhiều thí sinh đều sẽ đến để cổ vũ cho con mình. Nếu họ không đi, chắc chắn sẽ làm tổn thương trái tim của An Duệ.

Nghĩ đến đây, Bùi Ngọc Ngưng trực tiếp ra lệnh.

"Không được, bắt buộc phải đi. Trừ Tiểu Niệm ngày mai phải đến Ninh Thành, thật sự không có cách nào, còn lại con, mẹ, chaa con và cả anh cả, anh hai con đều phải đi.”

An Linh nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Bùi Ngọc Ngưng liền biết chuyện này tuyệt đối không có chỗ cho thương lượng.

[A a a a a phiền quá đi!]

[Cứ nghĩ đến cái đồ chó má đó là lại thấy bực mình!]

Bùi Ngọc Ngưng liền bị cảm xúc táo bạo từ tiếng lòng của An Linh làm cho hoảng sợ.

Bà biết An Linh và An Duệ không hòa thuận, nhưng cũng thật sự không ngờ cô lại có thể chửi An Duệ là "đồ chó má" trong lòng. Đây đã không phải là quan hệ không tốt bình thường nữa rồi.

Bùi Ngọc Ngưng thật sự có chút khó hiểu. Dù An Linh không thích tính cách của An Duệ, cũng thật sự không nên ghét bỏ người em trai đã cùng mình lớn lên đến vậy chứ?

An Duệ cũng đâu có làm chuyện gì quá đáng?

Chẳng lẽ giữa họ thật sự có mâu thuẫn gì đó hoàn toàn không thể hòa giải mà bà không biết?

Bùi Ngọc Ngưng cũng không tiện hỏi thẳng, chỉ có thể âm thầm đặt việc hòa giải mối quan hệ của An Linh và An Duệ làm nhiệm vụ hàng đầu của mình.

Và bước đầu tiên có thể làm cho nhiệm vụ này trước mắt chính là đảm bảo An Linh có thể đến chương trình của An Duệ để cổ vũ cho cậu.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 285


Vì thế, dù An Linh có không muốn đến đâu, vẫn bị xách đến hiện trường của chương trình tuyển chọn nhóm nhạc nam mang tên 《Thần Tượng Ước Mơ》 vào buổi tối ba ngày sau.

Tối nay đã là đêm thi cuối cùng của chương trình, là đêm chung kết 33 chọn 11 để debut.

Sau sân khấu tối nay, 11 thí sinh có thứ hạng cao nhất sẽ giành được tư cách debut, cùng nhau tạo thành một nhóm nhạc nam tên là Dreamlight và bắt đầu hoạt động nhóm trong thời hạn hai năm.

An Linh ngồi ở khu vực khán đài dành riêng cho gia đình thí sinh với vẻ mặt không còn gì luyến tiếc cuộc sống.

Họ tối nay phải ở đây vài tiếng đồng hồ. Dù An Linh có không muốn xem An Duệ biểu diễn đến đâu, vẫn dựa vào tâm thế "đã đến rồi thì thôi" mà bắt đầu xem.

Tuy cô đối với hát hò nhảy múa cũng là một kẻ mù tịt, chỉ xem cho vui, nhưng thực lực hát nhảy của mỗi thí sinh như thế nào, một sân khấu có xuất sắc hay không, những điều cơ bản nhất này, mỗi khán giả đều có thể nhìn ra một cách trực quan.

Cho nên An Linh cảm thấy, dù cô có vứt bỏ thành kiến đối với An Duệ, chỉ đơn thuần dùng tâm thế của một khán giả bình thường để xem, thì thực lực hát nhảy của An Duệ cũng là một đống rác rưởi.

[Đây là đang nhảy cái gì vậy, hát cái gì vậy.]

[Hát thì như sắp tắt thở, rap thì như đọc kinh, tay chân thì như mới được lắp ráp, biểu cảm thì dầu mỡ. Đây thật sự là chung kết sao?]

[Đây không phải là làm hại mắt và tai của khán giả sao? Tôi rốt cuộc là đến xem biểu diễn hay là đến chịu tra tấn vậy?]

[Để một người như An Duệ vào giới giải trí, nền giải trí trong nước của chúng ta thật sự sắp tiêu rồi.]

Người An gia: "…"

Tiểu Linh hôm nay ăn phải thuốc s.ú.n.g à sao mà hỏa lực mạnh thế?

Họ cũng thừa nhận thực lực của Tiểu Duệ quả thực có hơi kém, nhưng cũng không đến mức khó coi như lời Tiểu Linh nói chứ…

Tuy họ là người nhà nên có thể sẽ có chút thiên vị, nhưng đối với một người hoàn toàn không có nền tảng hát nhảy như Tiểu Duệ, trải qua một mùa chương trình có thể đạt đến tiêu chuẩn này cũng coi như là rất không dễ dàng rồi…

[Thực lực thì không có, marketing thì phải làm cho bằng được.]

[Không biết hát cũng không biết nhảy thì xây dựng hình tượng "hệ dưỡng thành”, khóc hai giọt nước mắt trước ống kính là ra vẻ như mình đã rất nỗ lực.]

[Cố tình vô ý để lộ thân phận thiếu gia An gia, người khác hỏi đến còn phải giả vờ lỡ miệng.]

[Rõ ràng mắt cao hơn đầu, ai cũng coi thường, lại cứ thích marketing mình là người bình dân.]

[Nói rằng không debut thì chỉ có thể về kế thừa gia sản, kêu gọi mọi người vote cho thiếu gia để cậu ta được hát nhảy.]

[Cái gia sản này mà thật sự có thể để nó kế thừa, An gia e là sẽ sụp đổ ngay lập tức.]

Người An gia: "…"

Sao lại còn rap lên nữa…

Những lời này của An Linh tuy khó nghe, nhưng nghe kỹ lại thì có vẻ rất có lý, khiến cho họ dù muốn phản bác một chút trong lòng cũng không làm được.

Trớ trêu thay, camera của chương trình trực tiếp lại thường xuyên lia đến. Người An gia chỉ có thể một bên nghe An Linh chê bai An Duệ không ra gì, một bên còn phải nỗ lực duy trì nụ cười trên mặt.

[Chờ đã, người vừa lướt qua là cô Bùi phải không?]

[Đúng đúng đúng, lại quay đến rồi! Còn nhìn thấy cả An Quân và An Linh nữa.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 286


[Dù sao cũng là chung kết mà, họ là người nhà của An Duệ, chắc chắn phải cả nhà cùng đến ủng hộ rồi.]

[Cũng không phải cả nhà cùng đến đâu, Thu Niệm không phải không có ở đây sao? Quả nhiên An gia vẫn thiên vị thiên kim giả hơn.]

[Thu Niệm hai hôm trước đã đến Ninh Thành vào đoàn phim rồi. Tôi đi tiễn máy bay còn thấy cả An gia cũng đi tiễn nữa. Không biết gì thì đừng có ở đó mà chỉ dâu mắng hòe được không?]

[Máy quay lại lia đến họ rồi. Mọi người không cảm thấy biểu cảm của An gia có chút kỳ quái sao? An Linh sao lại có vẻ mặt ghét bỏ thế, nụ cười của những người khác trông cũng gượng gạo quá?]

[Ờm… Hình như là có chút thật?]

Dù sao thì Bùi Ngọc Ngưng, An Quân và An Linh đều là những người có sức hút riêng. Cơ hội tốt như vậy, tổ chương trình không tận dụng thì phí quá, chắc chắn sẽ tìm cách quay họ nhiều hơn để tăng độ thảo luận cho chương trình.

Thậm chí trong phần phỏng vấn thí sinh sau khi nhóm của An Duệ biểu diễn xong, người dẫn chương trình còn chủ động nhắc đến khu vực gia đình.

Người dẫn chương trình cũng hoạt động trong giới giải trí, vốn dĩ là muốn nịnh bợ An Duệ và An gia một chút. Đặc biệt là trước khi chương trình bắt đầu, anh ta còn nhận được ám chỉ của An Duệ. Vì vậy, sau khi hỏi An Duệ vài câu hỏi theo kịch bản, anh ta đã chủ động hỏi:

"Nghe nói hôm nay gia đình của An Duệ cũng đã đến hiện trường để cổ vũ cho bạn phải không?”

"Đúng vậy ạ." An Duệ cười trả lời. "Hôm nay gia đình em đều đã đến. Em rất cảm ơn họ đã cố tình đến hiện trường để ủng hộ em. Hy vọng phần biểu diễn hôm nay của em không làm họ thất vọng.”

Camera rất biết điều mà lại lia ống kính về phía An gia. Người dẫn chương trình cũng đúng lúc chuyển chủ đề sang Bùi Ngọc Ngưng.

"Vì bản thân tôi thật sự là fan điện ảnh của cô Bùi, hôm nay có thể ở đây nhìn thấy cô Bùi, tự nhiên không thể bỏ qua cơ hội phỏng vấn này.”

"Xin hỏi cô Bùi, sau khi xem xong sân khấu, cô cảm thấy phần biểu diễn của An Duệ thế nào ạ? Có làm cô hài lòng không?”

[Ha hả, ngày thường chương trình đã ké nhiệt độ của mẹ cậu, anh cậu, chị cậu rồi. Chung kết còn muốn ké nữa. Rốt cuộc là cậu làm thần tượng hay là chúng tôi làm thần tượng.]

[Không phải là muốn để fan của chúng tôi cũng yêu ai yêu cả đường đi mà vote cho cậu sao? Chuyện này có công bằng với các thí sinh khác không?]

[Biểu diễn thành ra như vậy mà còn không biết xấu hổ mở miệng hỏi có hài lòng không. Người có mắt đều không thể hài lòng được đâu?]

Bùi Ngọc Ngưng vừa nhận micro, chuẩn bị khen vài câu: "…"

"Tối nay tất cả các thí sinh đều biểu diễn rất tốt. Tôi cũng là lần đầu tiên xem trực tiếp một chương trình tuyển chọn như thế này, thật sự có thể cảm nhận được sự nhiệt huyết và nỗ lực mà mọi người đã bỏ ra để theo đuổi ước mơ. Mỗi một thí sinh đều rất đáng để mọi người yêu thích và ủng hộ.”

Người sành sỏi đều có thể nhìn ra Bùi Ngọc Ngưng đây là đang nói một cách công bằng.

Người dẫn chương trình nghĩ rằng Bùi Ngọc Ngưng là bậc trưởng bối và tiền bối nên có sự e dè, cho rằng mình thật sự không thích hợp để khen thẳng thừng con trai mình trong tình huống này, nên mới lựa chọn nói những lời khách sáo.

Vì thế, người dẫn chương trình lại đặt hy vọng vào An Quân.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 287: Đánh nữa lên, đánh mạnh vào!


"Vậy còn thầy An Quân thì sao ạ, với tư cách là một ca sĩ chuyên nghiệp, thầy cũng hãy đánh giá một chút về phần biểu diễn của em trai mình tối nay đi ạ?”

[Phụt, nghiêm túc à? Hát thành ra như vậy mà thật sự muốn để người chuyên nghiệp đánh giá sao?]

[Nếu là tôi thì tôi sẽ tặng nó bốn chữ: Cái này khó bình.]

[Thắp nến cho anh hai. Hôm nay, anh mà khen nó một câu, ngày mai mọi người sẽ nghi ngờ trình độ chuyên môn của anh đấy.]

An Quân vừa nhận micro, chuẩn bị nói vài lời khách sáo: "…"

"Tiểu Duệ về mặt thanh nhạc quả thực vẫn còn một số thiếu sót. Nhưng dù sao trước đây em ấy cũng chưa từng được đào tạo chuyên nghiệp. Tin rằng sau này nếu tiếp tục nỗ lực, vẫn sẽ có tiến bộ.”

An Quân gượng gạo đưa ra một nhận xét không trái với lương tâm mình nhưng lại nghe có vẻ dễ nghe.

Nhưng những khán giả đang xem trực tiếp vẫn có chút không hiểu.

[Sao thế nhỉ? Là con ruột, em ruột mà phải không? Khen một câu dễ nghe không được à?]

[An Quân chỉ là đối với những vấn đề chuyên môn của mình tương đối nghiêm túc thôi. Cũng không thể che mắt lương tâm mà khen bừa được, phải không?]

[Thật sự, tôi nói một câu công bằng là hát dở thật.]

[Biến đi! Muốn xem thì xem không muốn xem thì thôi. Muốn nghe trình độ ca hát cao thì đi xem thi hát ấy. Anh An Duệ đã tiến bộ rất nhiều rồi, đây mới là sức hút của chương trình tuyển tú, được chưa?]

Nụ cười của An Duệ lúc này cũng đã có chút cứng lại, nhưng cậu ta vẫn gượng gạo duy trì được.

Người dẫn chương trình cũng cảm thấy có chút xấu hổ.

Anh ta vốn dĩ mang tâm thế nịnh bợ mà nhận lời ám chỉ của An Duệ, không ngờ bây giờ lại gây ra hiệu quả ngược. Giờ phải làm sao đây?

Người dẫn chương trình đột nhiên lóe lên một ý nghĩ: Đúng rồi, còn có An Linh nữa!

Bùi Ngọc Ngưng là vì thân phận nên có sự e dè. An Quân là vì trình độ chuyên môn ở đó, không thể mở mắt nói dối. Vậy còn An Linh thì sao?

Cô và An Duệ bằng tuổi nhau, hơn nữa cũng chẳng có kiến thức gì về hát nhảy. Đặc biệt là cô, một thiên kim giả, chẳng phải nên nịnh nọt một chút vị thiếu gia thật này sao?

Nghĩ đến đây, người dẫn chương trình liền cảm thấy mình quá thông minh. Anh ta tràn đầy mong đợi mở miệng nói:

"Vậy còn cô An Linh thì sao ạ? Xem sân khấu của em trai mình, cô cảm thấy thế nào? Cô có nghĩ em trai mình hôm nay có thể debut ở vị trí trung tâm không?”

An Duệ nghe thấy câu hỏi của người dẫn chương trình, đồng tử trực tiếp kinh ngạc. Nhưng lúc này cậu ta muốn ngăn cản rõ ràng là đã không kịp nữa rồi.

Đều tại trước khi chương trình bắt đầu, cậu ta chỉ cố tình vô ý ám chỉ một chút với người dẫn chương trình, bảo anh ta lúc đó có thể phỏng vấn An gia, chứ không nói rõ là tuyệt đối đừng hỏi An Linh.

Chủ yếu là cậu ta cũng không ngờ An Linh sẽ đến hiện trường xem chương trình của mình!

Anh ta và An Linh không hợp nhau có thể nói là từ lúc cậu ta có ký ức đã bắt đầu, và vẫn luôn kéo dài đến bây giờ, xuyên suốt hai mươi mấy năm và thể hiện ở mọi mặt trong cuộc sống của cậu ta.

Lúc nhỏ cậu ta đã phát hiện ra, vì mình là người nhỏ nhất trong nhà nên gần như tất cả mọi người đều cưng chiều mình, duy chỉ có An Linh là không chịu nhường mình một chút nào. Hơn nữa, mỗi khi cậu ta và An Linh có mâu thuẫn, người trong nhà thường xuyên đều bênh vực An Linh.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 288


Anh ta bây giờ còn nhớ rõ lúc học mẫu giáo, An Linh đã có lần trộm d.a.o cạo râu của cha để cạo tóc cậu ta thành từng mảng, khiến cậu ta chỉ có thể cạo trọc đầu, bị bạn bè cười nhạo.

Cậu chẳng qua chỉ giật b.í.m tóc của Vân Thư Nhụy ngồi trước mặt một chút thôi. Vân Thư Nhụy vừa khóc, An Linh đã đè cậu xuống đất, để cho Vân Thư Nhụy lấy kéo cắt tóc của cậu ta.

Sau đó chuyện đến tai cha mẹ, cha mẹ tuy cũng phê bình An Linh, nhưng lại không hề che chở cậu ta, ngược lại còn mắng cậu ta một trận tơi bời. Kết quả là An Linh vẫn không phục, đã trộm d.a.o cạo râu của cha, nhân lúc An Duệ ngủ mà cạo tóc cậu ta.

An Duệ khóc lóc đi tìm cha mẹ mách lẻo, kết quả phản ứng đầu tiên của cha mẹ khi nhìn thấy cậu ta lại là không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Dù sao thì cả đời này An Duệ cũng sẽ không quên được cảm giác nhục nhã mà An Linh đã mang lại cho cậu ta.

Từ lúc đó, mối thù giữa cậu ta và An Linh coi như đã hoàn toàn kết xuống, ngày càng ghét nhau như chó với mèo.

Cho nên, khi biết An Linh thực ra là thiên kim giả, An Duệ tuyệt đối là người vui mừng nhất trên thế giới này. Nếu không phải đang ở trong trại huấn luyện của chương trình không ra ngoài được, cậu ta tuyệt đối đã mua pháo hoa để ăn mừng rồi.

Cậu ta xem sau này An Linh còn có thể dựa vào cái gì mà vênh váo trước mặt mình.

Nghĩ đến đây, An Duệ cảm thấy lo lắng của mình bây giờ có lẽ là hoàn toàn không cần thiết.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Nếu là trước đây, cậu ta không cần đoán cũng biết miệng chó không thể phun ra ngà voi. Nhưng bây giờ An Linh là một thiên kim giả, dù sao cũng phải thu liễm một chút chứ?

Bên kia, An Linh đã nhận lấy micro. An Duệ cũng căng thẳng nuốt nước bọt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-duoc...-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-288.html.]

"Sân khấu của cậu ta thế nào ư? Ngoài việc làm cay mắt ra, tôi không nghĩ ra được từ nào khác để miêu tả. À, còn có cay cả tai nữa.”

"Với trình độ này mà có thể debut ở vị trí trung tâm, thì mỗi một người đã vote cho cậu ta đều phải chịu trách nhiệm.”

Giọng của An Linh cứ thế vang vọng khắp cả hội trường qua micro, và truyền đến tai mỗi khán giả qua sóng trực tiếp.

Hiện trường yên tĩnh một cách kỳ lạ trong giây lát, biểu cảm trên mặt mọi người đều rất đặc sắc. Nụ cười trên mặt An gia cũng càng thêm cứng đờ.

Còn về người dẫn chương trình, anh ta đã hoàn toàn c.h.ế.t lặng, trong đầu chỉ còn hai chữ "TOANG RỒI" viết hoa.

Pha nịnh bợ này của anh ta coi như đã đá trúng chân ngựa rồi.

[An Linh điên rồi à hay sao vậy? Cô ấy có biết mình đang nói gì không?]

[Cô ta dựa vào cái gì mà nói Tiểu Duệ như vậy! Cô ta có biết Tiểu Duệ của chúng tôi đã nỗ lực bao nhiêu không?]

[Cô ta biết hát hay biết nhảy? Chính mình cái gì cũng không biết sao lại có mặt mũi đi bình phẩm An Duệ.]

[Nhưng người qua đường cảm thấy cô ấy nói đúng…]

[Biến! Là fan của An Linh thì cứ nói thẳng, giả vờ làm người qua đường làm gì!]

[Cặp chị em này có thù gì với nhau à? Dù thế nào cũng không thể ở trong chương trình mà làm mất mặt em trai mình như vậy chứ?]

[Họ tính là chị em gì chứ. An Linh chỉ là một thiên kim giả, anh Tiểu Duệ của chúng tôi mới là thiếu gia thật, không có người chị này!]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 289: Cái gai trong mắt?


[Đúng vậy! Chắc chắn là cô ta tâm lý không cân bằng nên mới đến gây sự với thiếu gia thật!]

[Thích xem mấy màn ân oán hào môn này lắm! Đánh nhau đi, đánh nữa lên, đánh mạnh vào!]

Dù có camera đang quay, An Duệ cũng hoàn toàn không thể kiểm soát được biểu cảm của mình.

Sắc mặt cậu ta đen đến mức có thể dùng làm thuốc nhuộm. Thế nhưng còn phải chú ý đến giọng điệu của mình, chỉ có thể cố gắng không mang theo tức giận mà mở miệng hỏi:

"Vậy chị hiểu gì về ca hát và vũ đạo sao? Nghe ý của chị là cảm thấy mình có thể làm tốt hơn tôi phải không?”

"Sao nào, tôi đánh giá một cái tủ lạnh thì chính tôi cũng phải biết làm lạnh à? Người muốn làm idol là cậu chứ đâu phải tôi.” An Linh không chút yếu thế mà đáp trả.

An Duệ biết mình tốt nhất không nên tiếp tục cãi nhau với cô nữa, nhưng cậu ta thật sự nuốt không trôi cục tức này.

Trước đây cứ ngỡ cô là chị ruột của mình thì thôi đi. Bây giờ cô đã không phải người An gia, lại còn dám nói chuyện với cậu ta như vậy.

"Nếu chị cảm thấy tôi không thể debut ở vị trí trung tâm, vậy ai mới là người trong lòng chị có thể đảm đương được vị trí này?”

Cậu ta cá rằng An Linh không thể nói ra được, như vậy có thể chứng minh cô vốn không quan tâm đến chương trình này, chỉ là vì có ý kiến với cậu ta nên mới cố tình làm thấp cậu ta.

Nhưng không ngờ An Linh lại thật sự suy nghĩ vài giây, sau đó mở miệng nói ra một cái tên.

"Thẩm Lạc. Tôi cảm thấy nếu Thẩm Lạc có thể debut ở vị trí trung tâm, thì cũng coi như là danh xứng với thực.”

Trong cốt truyện gốc, người có lượt bình chọn cao nhất trong chương trình này chính là Thẩm Lạc.

Anh là người thật sự yêu sân khấu và có thực lực, hoàn toàn khác với một người như An Duệ chỉ dựa vào marketing và sự thiên vị của chương trình để nổi tiếng.

Kết quả bình chọn của mấy vòng thi trước, chính là cậu ta và An Duệ thay phiên nhau ngồi ở vị trí số một.

Cho nên, bây giờ An Linh nói ra cái tên này, mọi người cũng không bất ngờ, cũng không ai cảm thấy cô là vì đối phó mà tùy tiện nói ra một cái tên thí sinh.

Dù sao thì thực lực của Thẩm Lạc, mọi người quả thực đều thấy rõ. Đặc biệt là so với một người được gọi là "hệ dưỡng thành" như An Duệ, anh càng có ưu thế áp đảo.

Nghe thấy An Linh nói ra tên của Thẩm Lạc, trong lòng An Duệ càng thêm khó chịu.

Cậu ta đã bỏ ra bao nhiêu tiền để marketing cho mình, tăng độ hot. Nhưng Thẩm Lạc, một người xuất thân từ tầng lớp bình dân, không có bất kỳ bối cảnh nào, lại có thể về mặt nhân khí mà cạnh tranh không phân cao thấp với cậu ta.

An Duệ vốn đã rất ngứa mắt anh, bây giờ An Linh còn lấy Thẩm Lạc ra để so sánh với cậu ta, cậu ta càng thêm chắc chắn rằng An Linh chính là cố tình muốn làm cậu ta mất mặt.

Nhưng người dẫn chương trình chỉ muốn nhanh chóng hòa giải tình huống khó xử hiện tại. Vừa hay người tiếp theo cần phỏng vấn chính là Thẩm Lạc, anh ta liền nhanh chóng thuận theo chủ đề.

"Ồ? Hóa ra cô An Linh lại coi trọng Thẩm Lạc như vậy à.”

An Linh gật đầu, cũng không có ý định che giấu.

"Đúng vậy. Tôi mấy năm trước đã từng hợp tác với Thẩm Lạc trong một đoàn phim. Lúc đó cậu ấy đã biết tận dụng thời gian rảnh rỗi để luyện tập vũ đạo. Có thể thấy cậu ấy thật lòng yêu thích vũ đạo. Hôm nay xem sân khấu của cậu ấy, tôi cũng cảm thấy cậu ấy biểu hiện rất tốt.”
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 290


Đó đã là chuyện của nhiều năm trước. Lúc đó Thẩm Lạc chỉ là một diễn viên võ thuật đóng thế trong đoàn phim của họ. An Linh cũng là tình cờ nhìn thấy Thẩm Lạc đang nhảy, cảm thấy tò mò mới đến bắt chuyện với anh.

Thẩm Lạc nói ước mơ sau này của anh là trở thành một ca sĩ hát nhảy, cho nên mới tận dụng mọi thời gian rảnh rỗi để luyện tập. Anh còn hẹn ước với An Linh rằng sau này chắc chắn có thể thấy anh trên sân khấu.

Đây chỉ là một đoạn nhạc đệm nhỏ trong cuộc đời của An Linh. Nếu không phải trong tiểu thuyết gốc khi viết về chuyện của An Duệ có nhắc đến tên Thẩm Lạc, An Linh có lẽ cũng không nhớ ra được chuyện này.

Người dẫn chương trình thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Pha khó xử vừa rồi coi như đã được gỡ rối. Tiếp theo chỉ cần thuận đường phỏng vấn Thẩm Lạc một chút để chuyển sự chú ý của mọi người đi là được.

"Vậy à, không ngờ hai vị còn có duyên phận như vậy. Vậy Thẩm Lạc có điều gì muốn nói không?”

Thẩm Lạc đầu tiên là cúi đầu chào khán giả, sau đó khóe miệng nhếch lên, nở một nụ cười rạng rỡ cảm kích nói:

"Cảm ơn lời khen của cô An Linh, cũng cảm ơn mỗi một khán giả đã ủng hộ tôi. Có thể biểu diễn trên một sân khấu như thế này vẫn luôn là ước mơ của tôi. Tôi hứa sau này cũng sẽ nghiêm túc đối đãi với mỗi một sân khấu, không phụ lòng yêu thích và mong đợi của mọi người.”

Anh không hề tỏ ra quá kích động trước lời khen của An Linh, cũng không vì muốn kéo quan hệ mà nhắc lại chuyện ở đoàn phim trước đây, chỉ đơn giản là bày tỏ lời cảm ơn. Thái độ không kiêu ngạo, không nịnh bợ này cũng rất dễ khiến người ta có cảm tình.

Sau đó, người dẫn chương trình không tiếp tục hỏi Thẩm Lạc nữa, mà chuyển chủ đề sang thí sinh tiếp theo. Nhưng sự chú ý của mọi người đã bị lời nói của An Linh làm cho lệch hướng, vào phần bình luận trực tiếp để thảo luận về chuyện của cô và Thẩm Lạc.

[Ủa? Sao An Linh lại từng hợp tác với Thẩm Lạc? Thẩm Lạc trước đây là diễn viên à?]

[Hì hì, các bạn không biết à? Thẩm Lạc thỉnh thoảng sẽ đi đóng vai quần chúng ở đoàn phim để kiếm tiền, có lúc còn làm diễn viên đóng thế võ thuật. Họ chắc là đã gặp nhau trong tình huống đó.]

[Cái gì chứ, chỉ là một vai quần chúng, còn tưởng là diễn viên gì ghê gớm.]

[Đóng vai quần chúng thì sao? Phạm pháp à? Gia đình Thẩm Lạc không có điều kiện, anh ấy tự mình đi đóng vai quần chúng kiếm tiền nuôi sống bản thân thì có vấn đề gì sao?]

[Chỉ có mình tôi chú ý đến việc anh ấy còn từng làm diễn viên đóng thế võ thuật à? Đóng thế võ thuật không phải là người bình thường có thể làm được đâu.]

[Đúng vậy, Thẩm Lạc từ rất nhỏ đã đi học trường võ thuật, võ công không phải dạng vừa đâu. Nhưng bản thân anh ấy thích hát nhảy nên sau này lại đi học vũ đạo.]

[Ngầu thế! Xem ra mắt nhìn của An Linh cũng không tồi. Dù sao thì tôi là người qua đường xem nãy giờ cũng cảm thấy thực lực của Thẩm Lạc là tốt nhất, xuất sắc nhất.]

[Các vị người qua đường đi ngang qua xin đừng bỏ lỡ! Mọi người hãy đến xem Thẩm Lạc, át chủ bài toàn năng hát nhảy đều đỉnh của chúng tôi! Nhập hội không lỗ!]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 291


Sau khi tất cả các sân khấu kết thúc, chính là phần công bố thứ hạng.

An Linh đã sớm biết được kết quả cuối cùng qua cốt truyện gốc, nên một chút cũng không tò mò. Nhưng cô không ngờ thứ hạng cuối cùng lại có sự khác biệt so với nguyên tác.

Trong nguyên tác, Thẩm Lạc với ưu thế mong manh đã giành được vị trí thứ nhất để debut ở vị trí trung tâm, còn An Duệ ngậm ngùi ở vị trí thứ hai.

Nhưng lần này, Thẩm Lạc quả thực vẫn là người đứng đầu, nhưng An Duệ lại bất ngờ rớt xuống vị trí thứ tư.

[Ể?]

[Thứ hạng lại không giống trong nguyên tác?]

[Sao vậy, mọi người đều không muốn chịu trách nhiệm cho việc cậu ta debut à?]

[Cũng không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu. Ít nhất bây giờ Thẩm Lạc không phải là người duy nhất có thứ hạng cao hơn An Duệ, nói không chừng An Duệ sẽ không coi Thẩm Lạc là cái gai trong mắt nữa?]

Người An gia: Cái gai trong mắt?

Họ nghe đến đây mới nhận ra có điều không ổn. Ý của Tiểu Linh là Tiểu Duệ ngứa mắt Thẩm Lạc sao?

Tuy họ không quen biết Thẩm Lạc, hôm nay là lần đầu tiên họ gặp cậu bé đó, nhưng họ lại cảm thấy đứa trẻ này rất dễ gây thiện cảm.

Đầu tiên, họ phải thừa nhận cả An gia có lẽ đều có chút thuộc tính "yêu cái đẹp”. Cảm tình này nói không chừng chính là vì Thẩm Lạc trông rất đẹp trai.

Anh thuộc tuýp người vừa nhìn đã là một đại sóai ca, gương mặt sắc sảo dù có ném vào đám đông cũng tuyệt đối là người nổi bật nhất.

Hơn nữa, anh từ nhỏ đã luyện võ nên khí chất cũng khác người khác. Đứng ở đó thẳng tắp như một cây trúc xanh, dáng người cao ráo, toát lên một tia kiên cường. Nhưng trên mặt lại thường có một nụ cười làm dịu đi cảm giác sắc bén đó, khiến cả người anh trông vừa dịu dàng lại không mất đi sự sắc sảo.

Dù sao thì An gia nhìn thế nào cũng cảm thấy Thẩm Lạc trông rất thuận mắt. Rõ ràng là lần đầu gặp mặt đã khiến họ nảy sinh ý định muốn tiếp cận.

Một người như vậy sao lại có thể khiến người khác ngứa mắt được?

Chẳng lẽ tính cách của anh rất tồi tệ?

Người An gia rất nhanh đã phủ nhận ý nghĩ này.

Ngay cả tính cách công tử bột như An Duệ, có tồi tệ thì có thể tồi tệ hơn anh được sao?

Không phải họ không đứng về phía người nhà mình, mà là An Duệ quả thực không giống người sẽ bị coi thường. Dù cậu ta có ngứa mắt ai, cũng chưa chắc đã là vấn đề của người đó.

Họ còn đang mong đợi An Linh có thể tiết lộ thêm điều gì đó, nhưng sau khi kết quả tuyển chọn được công bố, hiện trường một mảnh hỗn loạn. Trên sân khấu khóc lóc om sòm, dưới sân khấu cũng khóc lóc om sòm. An Linh chỉ lo xem kịch vui, một chút cũng không nghĩ tiếp nữa.

Sau khi chương trình kết thúc, rất nhanh đã có nhân viên công tác đến dẫn họ ra về.

Người An gia thực ra không cần phải rời đi trực tiếp như những khán giả khác. Những người ở khu vực gia đình như họ đều được dẫn đến các phòng nghỉ chuyên biệt ở hậu trường để chờ con em mình xuống sân khấu rồi đoàn tụ.

《Thần Tượng Ước Mơ》 trong thời gian quay hình là hoàn toàn khép kín. Các thí sinh này cũng đã có hai tháng không gặp người nhà. Bây giờ cuộc thi đã kết thúc, họ vừa hay có thể cùng gia đình mình trở về.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 292: Bụng dạ hẹp hòi hơn lỗ kim


Còn về 11 thí sinh đã thành công debut, tổ chương trình cũng cho họ nghỉ phép vài ngày.

Sau này họ chính là nghệ sĩ chính thức, còn phải quay show nhóm, thu âm album. Sẽ lại bận rộn một thời gian dài. Chi bằng nhân lúc chương trình vừa kết thúc, cho họ vài ngày để điều chỉnh, để họ có thể tụ tập với gia đình.

Cũng không biết có phải là đãi ngộ đặc biệt hay không, An gia được đưa đến một phòng nghỉ riêng.

Nhân viên công tác nói với họ, chờ tổ chương trình phổ biến xong một vài công việc tiếp theo cho các thí sinh, An Duệ sẽ qua tìm họ.

Nhưng họ đợi mãi đợi mãi hơn nửa tiếng, vẫn không thấy người đâu.

An Linh đợi đến mức có chút không kiên nhẫn.

[Tôi đã nói là tôi muốn dưỡng sinh rồi, kế hoạch ngủ sớm hôm nay lại đổ bể!]

[Cái đồ chó má An Duệ rốt cuộc đã đi đâu rồi!

Ngoại trừ Bùi Ngọc Ngưng, những người còn lại trong An gia: Đồ… đồ chó má? An Duệ sao?

Họ kinh ngạc nhìn về phía An Linh. Giống như Bùi Ngọc Ngưng lần đầu tiên nghe thấy, họ cũng không dám tin An Linh lại có thể chửi em trai mình là đồ chó má trong lòng.

Sau đó họ liền thấy biểu cảm bực bội ban đầu của An Linh đột nhiên chuyển thành kinh ngạc và phẫn nộ.

Cô không nói một lời nào, trực tiếp bật dậy từ ghế, mở cửa xông ra ngoài.

Họ một chút cũng không biết An Linh làm sao vậy. Đang nhìn nhau khó hiểu, trong đầu đột nhiên truyền đến tiếng gầm giận dữ trong lòng cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-duoc...nh/chuong-292-bung-da-hep-hoi-hon-lo-kim.html.]

[An Duệ, cái đồ chó má nhà mày đúng là muốn c.h.ế.t mà!]

Từ giọng điệu của An Linh có thể nghe ra cô hiện tại không phải là tức giận bình thường.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Nghe thấy cô mắng An Duệ như vậy, những người khác đều hơi sững sờ trong giây lát. Vẫn là An Sùng cảm thấy có chuyện không ổn trước tiên, cũng chạy ra cửa:

"Đuổi theo Tiểu Linh!”

Cha An, mẹ An và An Quân cũng phản ứng lại, vội vàng đứng dậy chạy theo ra ngoài.

May mà An Sùng phản ứng nhanh. Lúc anh chạy ra cửa chỉ nhìn thấy một bóng lưng của An Linh trước khi cô rẽ qua góc khuất. Nếu muộn vài giây nữa có lẽ đã không biết cô chạy đi đâu.

Anh chạy nhanh hơn An Linh, nhưng dù sao cũng xuất phát sau một đoạn. Nhất thời cũng không đuổi kịp cô, chỉ có thể cố gắng rút ngắn khoảng cách rồi mở miệng gọi:

"Tiểu Linh? Em sao vậy? Đây là muốn đi đâu?”

Nhưng An Linh một chút cũng không có ý định trả lời, vẫn cứ bước đi không ngừng, rất vội vã, như thể sợ không kịp chuyện gì đó. Rõ ràng đã thở hổn hển nhưng vẫn cứ chạy.

An Linh không chịu dừng cũng không chịu nói, người An gia đành phải mang theo nghi hoặc mà chạy theo một mạch.

Họ theo An Linh chạy qua liền hành lang đến một tòa nhà khác. Tòa nhà này trông tương đối yên tĩnh, cũng không có người khác. Có lẽ là buổi tối không có ai sử dụng.

Cô chạy đến đây làm gì?

Nhưng An Linh vẫn không dừng lại. Người An gia cũng chỉ có thể đè nén nghi hoặc trong lòng, tiếp tục theo cô leo hai tầng cầu thang, cuối cùng phát hiện An Linh đã dừng lại ở cửa… nhà vệ sinh nam của tầng này?

Không đợi họ thở đều, An Linh đã trực tiếp đá văng cửa nhà vệ sinh nam, xông vào.

Bên trong có năm người đàn ông. Một người ngồi dưới đất ôm bụng, tóc tai cũng rối bù, trông có chút thảm hại.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 293


Bốn người còn lại thì vây quanh, đứng trước mặt anh. Người dẫn đầu chính là An Duệ.

Trên mặt cậu ta vốn đang tràn đầy vẻ chán ghét và khinh thường, lại bị người đột nhiên phá cửa xông vào làm cho giật mình.

Cậu ta đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy An Linh với vẻ mặt tức giận xuất hiện ở cửa.

Cậu ta còn chưa kịp phản ứng, An Linh đã xông tới, trực tiếp tung một cú đá bay vào bụng cậu ta.

"A!”

An Duệ đau đớn hét lên một tiếng, gập người lại. Cả người bị đá lùi lại vài bước, loạng choạng sau đó còn phá tung cửa một buồng vệ sinh, ngã ngồi vào bên trong.

Bụng và xương cùng của cậu ta đều truyền đến cơn đau nhức. Cậu ta co người lại, đau đớn ôm bụng, đôi mắt lại hung hăng trừng trừng nhìn kẻ đầu sỏ.

"An Linh, mày làm gì vậy!”

An Linh vẫn chưa dừng tay, cô tiếp tục đi về phía buồng vệ sinh.

Ba người đàn ông đứng bên cạnh cũng bị cảnh tượng trước mắt dọa choáng váng.

Họ nhận ra An Linh, không một ai dám lên trước cản cô, chỉ có thể mặt mày hoảng sợ nhìn cô đằng đằng sát khí lướt qua họ, sau đó túm lấy tóc An Duệ, lôi cậu ta ra khỏi buồng vệ sinh.

"A a a a, An Linh, mày buông tay ra cho tao! Mày điên rồi à? Rốt cuộc muốn làm gì!”

An Duệ rất muốn phản kháng, nhưng bây giờ cậu ta đau quá, tóc lại bị nắm chặt, một chút cũng không nhấc nổi sức lực.

"Tôi muốn làm gì?” An Linh lôi An Duệ đến trước mặt người đang ngồi dưới đất. "Tôi lại muốn hỏi cậu muốn làm gì? Cậu rốt cuộc là đến làm thần tượng hay là đến bắt nạt đồng đội?”

Người ngồi dưới đất chính là Thẩm Lạc.

Bất cứ ai mở cửa nhà vệ sinh nam này ra và nhìn thấy tình hình bên trong, đều có thể nhìn ra bốn người do An Duệ cầm đầu đang bắt nạt Thẩm Lạc.

Huống chi An Linh còn đã xem qua cốt truyện của tiểu thuyết gốc, biết rằng An Duệ trong thời gian làm đồng đội với Thẩm Lạc vẫn luôn bắt nạt đối phương.

[Mình cứ tưởng An Duệ là vì thua Thẩm Lạc, vì không thể debut ở vị trí trung tâm mà canh cánh trong lòng nên mới bắt đầu bắt nạt. Không ngờ trong lúc quay chương trình đã bắt đầu rồi.]

Nếu không phải vì cô đợi đến mức không kiên nhẫn mà tra cứu một chút xem An Duệ đang làm gì, thì cũng không biết cậu ta lại dám đánh người vào ngày cha mẹ đều đến xem cậu ta thi đấu.

Nhưng cũng phải thôi. Tòa nhà này vốn không nằm trong phạm vi sử dụng của tổ chương trình.

Cậu ta đã tính toán rằng thời gian này ngoài bọn họ ra vốn không ai sẽ đến đây, càng đừng nói là bị An gia phát hiện, cho nên mới không kiêng nể gì như vậy.

[Quả nhiên chỉ xem cốt truyện gốc vẫn là quá hạn hẹp. Việc bắt nạt thực tế đã bắt đầu từ lúc quay chương trình rồi.]

[Chỉ vì thực lực của Thẩm Lạc hơn cậu ta, cũng được yêu thích như cậu ta, lại còn không giống những người khác mà phải cung kính với cậu ta?]

[Đúng là đồ bụng dạ hẹp hòi hơn lỗ kim!]

"Nói!” An Linh lại đá An Duệ một cái. "Cậu rốt cuộc đã làm gì với Thẩm Lạc! Xin lỗi cậu ấy ngay!”

"Phì! Mày nằm mơ!” An Duệ nhổ một bãi nước bọt xuống đất. "Mày có tư cách gì mà quản đông quản tây với tao? Mày nghĩ mày vẫn là chị tao à? Đồ hàng giả còn dám đánh tao, lát nữa tao sẽ nói cho cha mẹ để họ đuổi mày ra khỏi nhà!”
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 294: Đùa giỡn vớ vẩn!


"Con muốn đuổi ai ra khỏi nhà?” Một giọng nói uy nghiêm và tỏa ra sự tức giận đột nhiên vang lên.

Nghe thấy giọng nói này, An Duệ cả người liền run lên.

Cậu ta không thể tin nổi quay đầu nhìn về phía cửa, phát hiện ra An Thụ Hải đang cau mày, đôi mắt chứa đựng lửa giận, cơ mặt căng cứng, rõ ràng đã đang cố gắng hết sức để kiềm chế cơn giận.

"Cha?” Trong lòng An Duệ cuối cùng cũng có một tia sợ hãi.

Cậu ta không dám nhìn vào mắt An Thụ Hải, ánh mắt lảng đi dừng lại ở phía sau ông, mới thấy đằng sau còn có những người khác.

"Mẹ? Anh cả, anh hai?” Đại não An Duệ trống rỗng, giọng nói cũng có chút run rẩy. "Mọi người không phải đang ở phòng nghỉ sao? Tại sao lại đến đây?”

"Nếu chúng ta không đến, làm sao biết được con đã làm ra những chuyện tốt này?” An Thụ Hải bước vào. Khí thế uy nghiêm của ông làm cho mấy kẻ đồng lõa của An Duệ đều co rúm lại vào một góc nhà vệ sinh, sợ bị lửa giận của ông lan đến.

Bọn họ chỉ là những kẻ tay sai đi theo nịnh bợ An thiếu gia thôi mà, sao lại xui xẻo bị gia đình An thiếu gia phát hiện thế này!

Tuy nhiên, trong lòng họ vẫn có một chút may mắn. Dù sao thì An Duệ mới là kẻ cầm đầu. Dù chuyện có bị phơi bày, người bị ảnh hưởng lớn nhất chắc chắn cũng là An Duệ. An gia chắc chắn cũng không muốn hình tượng tiêu cực của con mình bị người khác biết đến chứ?

Nói không chừng ông An cũng chỉ là đang tức giận một chút, thực tế cũng không muốn làm lớn chuyện này.

"Không, không phải đâu cha." An Duệ tuy sợ hãi, nhưng vẫn phải tìm cách chối cãi. "Bọn con đều là đồng đội, chỉ là… chỉ là đùa giỡn nhau một chút thôi, không có gì to tát đâu, cha đừng làm nghiêm trọng như vậy.”

"Không tin cha cứ hỏi Thẩm Lạc!” An Duệ vội vàng quay đầu hỏi Thẩm Lạc. "Cậu nói đúng không? Chúng ta chỉ là đang đùa giỡn thôi.”

Lúc này, Thẩm Lạc đã được Bùi Ngọc Ngưng bước nhanh đến đỡ dậy.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi thấy Thẩm Lạc ngồi dưới đất, Bùi Ngọc Ngưng đã cảm thấy trong lòng thắt lại, một cảm giác đau lòng khôn tả.

Cho nên bà vừa đến đã vội vàng đi tới bên cạnh Thẩm Lạc, nhẹ giọng hỏi anh: "Con không sao chứ? Có chỗ nào khó chịu không, còn đứng dậy được không?”

Thẩm Lạc không trả lời, chỉ gật đầu, sau đó đứng dậy dưới sự dìu đỡ của Bùi Ngọc Ngưng.

Nghe được câu hỏi của An Duệ, anh ngước mắt nhìn qua những người xung quanh, sau đó lại đánh giá An Linh một chút, cuối cùng bình tĩnh mở miệng.

"Đúng vậy. Chúng tôi chỉ đang đùa giỡn thôi.”

Sau khi Thẩm Lạc nói ra những lời này, không chỉ An gia vừa mới đến mà ngay cả An Duệ cũng rõ ràng không ngờ rằng anh sẽ trả lời như vậy.

Trên mặt An Duệ lộ ra một tia mừng thầm, cậu ta gần như vội vàng nói với An Thụ Hải:

"Cha thấy chưa, con đã nói rồi mà, chúng con chỉ là đùa giỡn giữa đồng đội với nhau thôi, không có chuyện gì to tát cả.”

"Đùa giỡn vớ vẩn!” An Linh trực tiếp phản bác. "Đùa giỡn mà có thể làm người ta bị thương như vậy à?”

Cô trước mặt mọi người trực tiếp vạch áo của Thẩm Lạc lên. Trên bụng anh có vài vết bầm tím, màu sắc của các vết bầm còn khác nhau, rõ ràng không phải là do cùng một lúc gây ra.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 295


Trên mặt Thẩm Lạc lộ ra một tia bất ngờ, nhưng anh theo bản năng đưa tay lên rồi lại hạ xuống, cũng không ngăn cản hành động của An Linh.

An Duệ và đám bạn mỗi lần đều chọn những chỗ bị quần áo che khuất để đánh, cho nên trong tình huống bình thường khi anh mặc quần áo, sẽ không có ai phát hiện ra trên người anh đều là những vết tích của việc bị bắt nạt.

Bùi Ngọc Ngưng thấy cảnh này, chỉ cảm thấy hơi thở của mình như ngừng lại trong giây lát. Cảm giác lo lắng đó lại một lần nữa dâng lên trong lòng bà.

Bà theo bản năng giơ tay muốn chạm vào những vết bầm đó, muốn hỏi Thẩm Lạc xem anh có đau lắm không, nhưng Thẩm Lạc dường như đã nhận ra ý đồ của bà, đã đi trước một bước gạt tay An Linh ra, kéo áo xuống lại.

"Thẩm Lạc, cậu đừng sợ. Thật đấy, cậu cứ nói ra sự thật đi." An Linh mở miệng khuyên nhủ. "Chúng tôi sẽ không thiên vị An Duệ đâu.”

[Thẩm Lạc thấy ở đây ngoài An Duệ và đám tay chân của cậu ta ra, cũng chỉ có An gia. Anh lo lắng An gia sẽ không đại nghĩa diệt thân, mà chỉ muốn dĩ hòa vi quý.]

[Thực ra nếu nói về đánh nhau, Thẩm Lạc vốn không sợ An Duệ. Nhưng anh biết thân phận của An Duệ, cũng biết mình một chút cũng không thể đối đầu với cậu ta, hay đúng hơn là với An gia đứng sau lưng cậu ta.]

[Nhưng cơ hội làm thần tượng này đối với Thẩm Lạc mà nói rất quan trọng, không thể xảy ra một chút sai sót nào. Anh chính là vì không muốn sinh thêm chuyện nên mới luôn nhẫn nhịn.]

Thẩm Lạc lại ngước mắt nhìn An Linh một cái, sau đó thử thăm dò mở miệng:

"Đúng vậy, những vết thương này đều là do An Duệ và mấy người đi theo cậu ta đánh. Bây giờ các người đã biết sự thật rồi, định xử lý thế nào?”

Không đợi An gia trả lời, chuông điện thoại của Thẩm Lạc vang lên.

Anh lấy điện thoại ra, nhìn thấy tên người gọi thì trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc, lập tức liền bắt máy:

"Cha? Sao cha lại đột nhiên gọi cho con?”

"Cái gì, cha đến xem chương trình của con à?” Trong mắt Thẩm Lạc có một tia vui mừng. "Cha đang ở đâu? Được, con qua tìm cha ngay.”

Anh cúp điện thoại, nhìn An gia đang ngoan ngoãn chờ mình nói chuyện xong, có chút khó xử.

"Chuyện này để sau hãy nói đi ạ, cha con đến rồi, con muốn đi tìm ông ấy trước.”

An Thụ Hải gật đầu. "Cũng không cần để sau hãy nói. Nếu cha của cháu đã đến, vậy vừa hay cũng để ông ấy biết chuyện này. Bất kể hai cha con hy vọng chúng tôi xử lý thế nào, chúng tôi đều sẵn lòng phối hợp.”

Phản ứng đầu tiên của Thẩm Lạc là muốn từ chối, nhưng anh do dự một lát rồi vẫn đồng ý.

"Được ạ, cha con đang đợi con ở bên phòng nghỉ.”

An gia nhường đường cho anh. Thẩm Lạc đi vòng qua An Duệ đang nằm trên đất, không quay đầu lại mà bước ra ngoài.

"Dậy đi, đuổi theo.” An Thụ Hải lườm An Duệ một cái rồi cũng cất bước đi ra ngoài.

An Duệ không dám trái lời An Thụ Hải, chỉ có thể chịu đau bò dậy, lo sợ bất an mà đi theo sau cha mình.

An Sùng nhìn ba người đang co ro ở góc phòng không dám thở mạnh, cũng trầm giọng nói: "Ba cậu cũng vậy, đi theo tôi.”

Ba người này An gia cũng vừa mới gặp qua, đều là những thí sinh tham gia cùng một chương trình, thậm chí còn là những người đã thành công debut tối nay.

Họ ngay cả An Duệ còn sợ, huống chi là An Sùng.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 296


Ba người không một ai dám từ chối, đều ngoan ngoãn đi theo sau An Sùng về phía phòng nghỉ.

Một đám người mênh m.ô.n.g cuồn cuộn trở về tòa nhà có phòng nghỉ, mới phát hiện người trong tòa nhà đã vơi đi rất nhiều.

Chương trình đã kết thúc, các thực tập sinh còn lại và gia đình cũng đã phần lớn rời đi. Rất nhiều nhân viên công tác cũng đã tan làm. Gặp phải vài nhân viên công tác, thấy họ nhiều người như vậy cùng đi tới, tuy có chút tò mò, nhưng lại thấy vẻ mặt khó coi của An gia nên không dám đến hỏi.

Thẩm Lạc đi ở phía trước nhất. Anh đẩy cửa một phòng nghỉ ra, nhìn thấy người bên trong, ánh mắt liền sáng lên.

Anh đi vào phòng nghỉ, từ trong giọng nói thậm chí có thể cảm nhận được anh có chút vui mừng khôn xiết. "Cha? Cha thật sự đến rồi à?”

An Thụ Hải theo sát phía sau vào phòng nghỉ, định bụng sẽ xin lỗi cha của Thẩm Lạc trước, sau đó cùng nhau thương lượng cách xử lý chuyện của An Duệ.

Kết quả là khi ông nhìn thấy người mà Thẩm Lạc gọi là cha trong phòng nghỉ, không khỏi phải dừng bước.

An Thụ Hải lại nhìn quanh một lượt, xác định trong phòng nghỉ quả thực chỉ có một người đó, vẫn có chút không chắc chắn mà mở miệng nói:

"Hồng Huy? Sao anh lại ở đây? Anh… là cha của Thẩm Lạc à?”

Thẩm Hồng Huy cũng thấy được An Thụ Hải. Ông ta xấu hổ cười cười, gật đầu nói:

"Ha ha, đúng vậy, lâu rồi không gặp Thụ Hải. Thẩm Lạc đúng là con trai tôi.”

Ông ta nói xong, những người khác trong An gia cùng với ba tên tay sai của An Duệ cũng lần lượt đi vào.

Thẩm Hồng Huy nhìn thấy cảnh này nhất thời có chút không hiểu. "Thụ Hải, đây là tình hình gì vậy?”

An Thụ Hải cũng thật sự không ngờ sẽ gặp lại Thẩm Hồng Huy trong tình huống như thế này.

Thẩm Hồng Huy có thể nói là người bạn thân từ nhỏ cùng ông lớn lên. Chỉ là sau này Thẩm Hồng Huy dường như vì trọng tâm phát triển đã chuyển đến nơi khác nên không còn hay qua lại với An Thụ Hải nữa, liên lạc của hai người cũng dần ít đi.

Đây đã là lần gặp mặt của họ sau rất nhiều năm xa cách. Ông thậm chí hoàn toàn không biết Thẩm Lạc lại là con trai của Thẩm Hồng Huy.

An Linh nhìn cha mình, lại nhìn người đàn ông hoàn toàn xa lạ đối diện, cảm thấy có chuyện không ổn.

Cha cô quen biết cha của Thẩm Lạc?

Hơn nữa xem biểu cảm của cha cô, dường như quan hệ của hai người còn không bình thường?

"Cha?” An Linh gọi An Thụ Hải. "Cha quen biết cha của Thẩm Lạc ạ?”

"Đúng vậy, đây là bạn của cha, Thẩm Hồng Huy. Con có thể gọi chú ấy là chú Thẩm. Cha và chú Thẩm cũng đã lâu không gặp, không ngờ lại gặp nhau trong tình huống thế này.”

[Thẩm Hồng Huy? Sao nghe quen tai thế nhỉ? Chẳng phải là người cha thường xuyên nhắc đến, người cùng cha lớn lên, quan hệ luôn rất tốt, rồi 20 năm trước đột nhiên chuyển khỏi Hải Thành sao?]

[Gì vậy, thế thì Thẩm Lạc chẳng phải cũng là thiếu gia nhà giàu sao?]

[Vậy sao anh lại bị An Duệ bắt nạt, lại còn vì sợ mất đi cơ hội làm thần tượng mà lựa chọn dĩ hòa vi quý?]

Nghi vấn của An Linh lúc này cũng chính là nghi vấn của mỗi một thành viên trong An gia.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 297: Lại hát một điệu ngược lại


Nhà họ Thẩm tuy hiện giờ đang trên đà xuống dốc, nhưng đã từng cũng là một gia đình giàu có đúng nghĩa. Lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, huống chi nhà họ Thẩm cũng chưa đến mức "gầy chết”.

Thẩm Lạc là con trai của Thẩm Hồng Huy, nếu thật sự muốn vào giới giải trí làm thần tượng cũng không phải là chuyện gì khó khăn.

Tại sao lại vì sợ mất đi một cơ hội trong chương trình tuyển tú mà bị người khác bắt nạt còn phải nín nhịn?

An Linh thật sự không nghĩ ra được vấn đề này. Bởi vì trong tiểu thuyết gốc vốn không hề đề cập đến thân phận của Thẩm Lạc. Nếu anh thật sự là thiếu gia nhà họ Thẩm, sao lại phải đi đóng vai quần chúng, thậm chí làm diễn viên đóng thế để kiếm tiền?

An Linh nhân lúc An Thụ Hải đang giải thích chuyện bắt nạt với Thẩm Hồng Huy, đã lần lượt tra cứu thông tin liên quan đến hai cha con nhà họ Thẩm trong công cụ kiểm tra nhân vật. Lúc này cô mới miễn cưỡng hiểu được tại sao Thẩm Lạc lại rơi vào hoàn cảnh như hiện tại.

[Mẹ của Thẩm Lạc lúc mang thai cậu ấy đã phải chịu rất nhiều khổ cực để giữ thai, lúc sinh ra cậu ấy còn suýt nữa xảy ra chuyện. Vì vậy, bà ấy sau này vẫn luôn không thích cậu ấy. Lúc cậu ấy còn rất nhỏ đã bị đưa đến trường võ thuật nội trú toàn phần.]

[Còn Thẩm Hồng Huy vì yêu vợ nên cái gì cũng chiều theo bà ấy. Vì chiều theo bà ấy, không muốn làm bà ấy phiền lòng, nên cũng đối xử lạnh nhạt với Thẩm Lạc.]

[Hả? Chuyện này có thật không vậy?]

An Linh cảm thấy logic của Thẩm Hồng Huy có chút không ổn, liền đào sâu thêm một chút, kết quả phát hiện ra Thẩm Hồng Huy tuy tự nhận mình rất yêu vợ, nhưng tình yêu này trong mắt An Linh thực sự có quá nhiều pha ke!

[Trời đất? Ông ta tuy trong lòng yêu vợ, nhưng sao cơ thể lại có thể đi tìm tiểu tam, tiểu tứ, tiểu ngũ?]

An Thụ Hải đang giao tiếp với Thẩm Hồng Huy nghe đến đây liền khựng lại một chút. Ông hắng giọng rồi không nhịn được hỏi một câu:

"Anh và Hiểu Nguyệt, vẫn ổn chứ?”

Thẩm Hồng Huy không biết tại sao An Thụ Hải đang nói chuyện lại đột nhiên chuyển chủ đề.

"Chúng tôi vẫn tốt mà.”

"À đúng rồi." Ông ta lại như muốn giải thích điều gì đó, quay đầu nói với Thẩm Lạc: "Thực ra mẹ con cũng đã cùng chaa đến đây. Chỉ là xem xong chương trình là bà ấy về rồi.”

"Thật sao ạ?” Đôi mắt Thẩm Lạc hơi mở to, muốn tin nhưng lại không thể tin.

"Thật sự. Bà ấy thực ra cũng rất quan tâm con." Thẩm Hồng Huy khẳng định. "Chỉ là con biết đấy, tính bà ấy vốn dĩ không giỏi biểu đạt. Bà ấy có lẽ cũng sợ ảnh hưởng đến phần biểu diễn của con, cho nên chúng ta đã không ngồi ở khu vực gia đình, chỉ ngồi ở khán đài bình thường xem xong chương trình là về.”

"Nhưng chaa thấy gia đình của các thí sinh khác đều đến hậu trường, nên nghĩ đến xem con một chút. Mẹ con là vì sức khỏe không tốt, không thức khuya được nên mới không đến đây.”

Thẩm Lạc khẽ gật đầu.

Mẹ có thể đến hiện trường xem anh đã là chuyện anh không dám mơ tới, anh cũng sẽ không hy vọng xa vời hơn nữa.

[Thảo nào Thẩm Hồng Huy cũng đối xử lạnh nhạt với con trai ruột của mình là Thẩm Lạc. Hóa ra ông ta và tiểu tam, tiểu tứ, tiểu ngũ đều đã có con à?]

Người An gia nhìn Thẩm Hồng Huy đang ra vẻ một người cha hiền từ nói chuyện với Thẩm Lạc, sắc mặt cũng trở nên kỳ quái.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 298


Đàn ông An gia có phải bị dính lời nguyền gì không?

Hai đứa nhỏ kết bạn đã vô lý như vậy rồi, người lớn này kết bạn hình như cũng chẳng ra gì.

[Thẩm Hồng Huy tự cho rằng ông ta là vì Vân Hiểu Nguyệt sức khỏe không tốt, không thể mang thai nữa nên mới đi tìm người khác sinh con. Về mặt tinh thần vẫn yêu Vân Hiểu Nguyệt, cho nên không tính là phản bội gia đình.]

[Còn đối với Thẩm Lạc, dù sao ông ta đã có những đứa con khác. Nếu Vân Hiểu Nguyệt không thích đứa con trai này, ông ta cũng vui lòng chiều theo ý bà ấy, không cần thiết vì một đứa con trai mà làm vợ không vui.]

[Thế là Thẩm Lạc liền trở thành một đứa trẻ đáng thương không được cha thương mẹ yêu. Đáng thương hơn là cậu ấy thực ra cũng biết nguyên nhân cha mẹ đối xử với mình như vậy, hơn nữa còn cảm thấy mình chính là tội nhân đã làm hại đến sức khỏe của Vân Hiểu Nguyệt. Cho nên đối với Vân Hiểu Nguyệt, cậu ấy luôn mang một cảm giác áy náy và tội lỗi sâu sắc.]

[Vì vậy, cậu ấy dù có xảy ra chuyện gì cũng không muốn dựa vào sự giúp đỡ của gia đình, sợ mình càng làm cho Vân Hiểu Nguyệt thêm chán ghét.]

An Linh: "…"

[Cái này khó bình luận quá…]

[Chuyện này dù có trách thế nào cũng không nên trách Thẩm Lạc chứ?]

Nghĩ đến đây, An Linh lại không nhịn được liếc nhìn Thẩm Lạc một cái, không ngờ Thẩm Lạc không biết vì sao cũng đang nhìn cô. Rốt cuộc là vừa mới lén tra cứu chuyện của người ta, An Linh vẫn có chút chột dạ. Hai người vừa đối mặt, cô đã vội dời mắt đi.

Mà An Thụ Hải cũng đã nói rõ chuyện An Duệ bắt nạt Thẩm Lạc với Thẩm Hồng Huy.

Phản ứng của Thẩm Hồng Huy bình tĩnh hơn An gia tưởng rất nhiều. Trông ông ta tuy cũng có phẫn nộ nhưng không nhiều, thế mà vẫn có thể duy trì một thái độ tương đối bình thản để nghe hết toàn bộ câu chuyện. Sau khi nghe xong, ông ta trầm tư một lát rồi mở miệng hỏi Thẩm Lạc trước.

"Tiểu Lạc, những gì chú An nói đều là thật sao?”

"Vâng ạ.”

Có lẽ là vì có cha mình ở đây, Thẩm Lạc bây giờ không còn ở trong trạng thái bơ vơ không nơi nương tựa. Anh không chút do dự mà trực tiếp thừa nhận, trong mắt còn có một tia mong đợi.

Nhưng sau khi xác nhận sự việc là thật, Thẩm Hồng Huy vẫn không hề tỏ ra tức giận tột độ. Ông ta suy tư nhìn An Duệ và An Thụ Hải, ngược lại còn đẩy vấn đề cho Thẩm Lạc.

"Tiểu Lạc, dù sao đi nữa, con mới là người trong cuộc. Bây giờ con cũng đã trưởng thành, cha muốn hỏi ý kiến của chính con. Con cảm thấy chuyện này xử lý thế nào thì tương đối tốt?”

[Thẩm Hồng Huy thật sự không quan tâm đến Thẩm Lạc cho lắm…]

[Thẩm gia mấy năm nay phát triển cũng không thuận lợi. Gần đây ông ta lại có ý định quay về Hải Thành, liền nghĩ đến người bạn cũ An Thụ Hải, tự nhiên không muốn làm căng thẳng mối quan hệ với An gia.]

[Cho nên dù chuyện này cuối cùng muốn xử lý thế nào, người mở lời cũng không thể là ông ta. Ông ta chỉ có thể để Thẩm Lạc mở lời, sau đó xem phản ứng của An gia. Như vậy dù An gia cuối cùng có đồng ý với cách xử lý mà Thẩm Lạc đưa ra hay không, ông ta vẫn còn có khả năng hòa giải.]

Thẩm Lạc cúi đầu trầm mặc một hồi. Khi ngẩng đầu lên lại, ánh sáng mong đợi trong mắt anh đã hoàn toàn biến mất.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 299: Cạn lời đến bật cười


"Con hy vọng An Duệ và những người kia có thể xin lỗi con, sau đó đảm bảo sau này sẽ không bao giờ bắt nạt con nữa. Trong hai năm hoạt động cùng nhóm sau này, cũng sẽ không làm bất kỳ hành động nào nhắm vào con và không có bất kỳ hành vi nào ảnh hưởng đến nhóm của chúng ta.”

Sau khi Thẩm Lạc nói ra phương án xử lý này, An gia đều có chút kinh ngạc.

Chỉ vậy thôi à?

Rõ ràng cách xử lý mà Thẩm Lạc đưa ra là cách nhẹ nhàng nhất đối với An Duệ.

Tuy làm như vậy có thể giấu nhẹm chuyện này đi, cũng sẽ không vì tin đồn bắt nạt trong nhóm mà gây ra bất kỳ ảnh hưởng tiêu cực nào cho nhóm của họ.

Nhưng Thẩm Lạc nuốt trôi cục tức này sao?

Chỉ vì không muốn ảnh hưởng đến nhóm, không muốn ảnh hưởng đến cơ hội làm thần tượng của mình, mà anh lại phải làm đến mức này sao?

Nhìn thấy ánh mắt tuy ra vẻ bình tĩnh nhưng không giấu được sự tổn thương của Thẩm Lạc, ngay cả An Thụ Hải cũng có chút không nỡ.

Ông biết làm theo lời Thẩm Lạc, đối với An Duệ và An gia mà nói đều là lựa chọn tốt nhất. Dù sao nếu chuyện này lan ra ngoài, An Duệ bắt nạt đồng đội cũng sẽ không tốt cho danh tiếng của An gia.

Nhưng như vậy đối với Thẩm Lạc thật sự quá không công bằng.

"Cháu chắc chắn như vậy là được rồi sao?” An Thụ Hải xác nhận lại với Thẩm Lạc.

Ông cũng không phải là thánh nhân gì, mọi việc vẫn phải đứng trên góc độ của con trai mình và An gia để xem xét. Nếu Thẩm Lạc thật sự không có yêu cầu nào khác, vậy đối với ông mà nói đương nhiên là chuyện tốt.

"Vâng.” Thẩm Lạc khẽ đáp.

Nghe được câu trả lời của Thẩm Lạc, An Duệ thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta quả thực có cảm giác như vừa sống sót sau tai nạn. Tuy về nhà sau có thể không tránh khỏi một trận đòn, nhưng ít nhất chuyện này sau này sẽ không có ảnh hưởng gì đến cậu ta.

Cậu ta cũng không ngờ Thẩm Lạc lại là con trai của bạn cha mình. Nhưng có vẻ như cha của Thẩm Lạc cũng không quan tâm đến đứa con trai này cho lắm.

Trải qua chuyện này, cậu ta lại càng rõ ràng Thẩm Lạc đúng là một quả hồng mềm.

Cậu ta chỉ cần hôm nay ở trước mặt người nhà giả vờ xin lỗi là được. Dù sao còn có hai năm nữa, mối thù hôm nay sau này lại tìm Thẩm Lạc báo là được.

Ngay lúc cậu ta hoàn toàn buông lỏng, một giọng nói mà cậu ta vô cùng ghét lại vang lên.

"Không được, con không đồng ý.” An Linh lại một lần nữa trong tình huống ngoài dự kiến của mọi người mà hát một điệu ngược lại.

Lửa giận của An Duệ lập tức lại bùng lên.

Cậu ta vất vả lắm mới thoát được một kiếp, An Linh dựa vào cái gì lại muốn chen một chân vào.

"An Linh, chị thật sự có thù với tôi à?” An Duệ phẫn nộ nói với An Linh. "Ở đây rốt cuộc có chuyện gì của chị? Người ta Thẩm Lạc còn không có ý kiến gì khác, chị nhảy ra làm gì? Chỉ là không muốn thấy tôi tốt đúng không?”

"Dù sao không được chính là không được. An Duệ đánh người, con không tin cậu ta sẽ thật lòng xin lỗi. Cậu ta không chịu bất kỳ hình phạt nào, sau này chắc chắn còn sẽ làm quá hơn.”

Biểu cảm của An Linh rất nghiêm túc, vừa nhìn là biết cô đang nói thật.

Người An gia, ngoại trừ An Duệ, cũng không cho rằng An Linh là vì không hợp với An Duệ mà nói như vậy.
 
Back
Top Dưới