Ngôn Tình Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh

Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 340: Chuyện này mà cũng nói được sao?


Nhưng An Sùng vẫn chưa nói xong.

"Sau khi từ chức, ông ta vẫn luôn không đi làm lại, nhưng hiện tại vẫn đang ở Hải Thành."

"Thẩm tổng." An Sùng ngước mắt hỏi Thẩm Hồng Huy: "Chú có bất động sản ở khu biệt thự nghỉ dưỡng Vân Cảnh phía tây thành phố không?"

"A?" Thẩm Hồng Huy không biết tại sao chủ đề của An Sùng lại nhảy sang người mình: "Hình như là có."

"Căn số mấy?"

"Cái này chú không nhớ rõ." Hoàn toàn không hiểu ý đồ của An Sùng, Thẩm Hồng Huy có chút không kiên nhẫn: "Cháu hỏi cái này làm gì?"

"Có phải là căn số mười lăm không ạ?" An Sùng cũng không để ý đến thái độ của Thẩm Hồng Huy, chỉ tiếp tục hỏi.

Thẩm Hồng Huy do dự một chút, vẫn mở miệng trả lời: "Hình như là vậy? Cháu rốt cuộc có ý gì, cháu điều tra chú à?"

Thẩm Hồng Huy đã nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía An Sùng đầy phòng bị.

Ông ta đang chuẩn bị hỏi rõ ý đồ của An Sùng, thì câu nói tiếp theo của anh lại làm ông ta hoàn toàn sững sờ.

"Hà Phong Bân đang ở đó."

[Giỏi quá anh cả, cái này cũng tra ra được!]

[Vân Hiểu Nguyệt còn tưởng rằng Hà Phong Bân đã từ chức lâu như vậy, hơn nữa sau đó cũng không đi làm, An gia dù có muốn tra cũng không tra ra được ông ta hiện đang ở đâu, cho nên tuyệt đối không tìm được bằng chứng chứng minh đứa trẻ là do bà ta đổi.]

[Vậy bây giờ chỉ cần tìm được Hà Phong Bân kia là có nhân chứng rồi đúng không?]

An Sùng bị khen đến có chút chột dạ.

Anh đúng là đã có được thông tin cá nhân của Hà Phong Bân, nhưng trên đó không có địa chỉ hiện tại của ông ta.

Vân Hiểu Nguyệt nghĩ cũng không sai, người tách biệt với xã hội như vậy quả thực sẽ khó tìm hơn một chút, đặc biệt là khi ông ta lại ở trong một căn nhà đứng tên người khác, tìm kiếm lại càng thêm khó khăn.

Lúc đó, người An gia đã quyết định xem như nể tình bạn cũ với Thẩm gia mà không truy cứu vấn đề An Linh và Thu Niệm bị bế nhầm, An Sùng cũng không cho người tiếp tục điều tra tình hình hiện tại của Hà Phong Bân.

Có thể biết được địa chỉ hiện tại của ông ta vẫn là nhờ vào tiếng lòng của An Linh.

Khu biệt thự nghỉ dưỡng Vân Cảnh phía tây thành phố chính là do An thị phát triển, bất động sản cũng thuộc An thị. Anh chỉ cần cho người tra xem căn biệt thự đứng tên Thẩm Hồng Huy là căn nào là được.

Dùng bất động sản đứng tên chồng để nuôi nhân tình, cũng thật nể Vân Hiểu Nguyệt làm ra được chuyện này.

Mặc dù nhân tình này Vân Hiểu Nguyệt cũng không muốn, bà ta cũng là bị Hà Phong Bân uy h**p, nhưng bị uy h.i.ế.p chẳng phải là vì chính bà ta đã làm chuyện xấu sao.

"Thẩm tổng."

An Sùng thấy biểu cảm của Thẩm Hồng Huy thay đổi, biết ông ta đã hiểu ý câu nói vừa rồi của mình, liền mở miệng lần nữa.

"Đó là bất động sản của chú, chỉ cần chú đồng ý, cháu sẽ cho người vào đó đưa Hà Phong Bân đến trước mặt chú. Đến lúc đó chú tự mình hỏi ông ta xem thế nào?"

"Chú cũng muốn biết rõ sự thật, muốn biết vợ mình rốt cuộc có đem con trai ruột của mình đi đổi không chứ?"

Xét đến việc Thẩm Hồng Huy biết tình cảm phức tạp của Vân Hiểu Nguyệt đối với cha mình, An Sùng còn thêm một câu:

"Nếu có, chẳng lẽ ngài không muốn biết nguyên nhân bà ấy làm vậy sao?"
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 341


Những lời này đúng là đã chọc trúng vào khúc mắc của Thẩm Hồng Huy.

Đúng vậy, tại sao Vân Hiểu Nguyệt lại muốn làm như vậy?

Còn phải nói sao?

Nếu bà ta thật sự đã đổi An Duệ và Thẩm Lạc, trên thế giới này ngoài chính bà ta ra, người có thể nghĩ thông nguyên nhân này có lẽ cũng chỉ có Thẩm Hồng Huy.

Bà ta đổi con của ai không tốt, lại cố tình đi đổi con của An Thụ Hải.

Có thể là vì cái gì?

Tưởng tượng đến việc vợ mình không những yêu người đàn ông khác, thậm chí còn có thể đem con trai ruột của mình đi đổi với con của người đàn ông đó, lòng tự trọng của Thẩm Hồng Huy lại một lần nữa tan vỡ.

Vì vậy, dù cho Vân Hiểu Nguyệt có khóc lóc van xin, một mực nói mình trong sạch, mình không làm vậy, Thẩm Hồng Huy vẫn tàn nhẫn hạ quyết tâm, đồng ý với đề nghị của An Sùng.

Một giờ sau, Hà Phong Bân bị người ta lôi vào.

Sở dĩ dùng từ "lôi", là vì bộ dạng của Hà Phong Bân lúc này rõ ràng không tỉnh táo cho lắm, để ông ta tự mình đi vào bằng hai chân thật sự là làm khó người khác.

[Cha nội này, lại còn là một tên nghiện rượu.]

[Ăn chơi trác táng, đủ cả tứ đổ tường. Vân Hiểu Nguyệt lại cố tình tìm một người như vậy để giúp bà ta tráo con, lúc trước mình còn lo ông ta kín miệng không cạy ra được chứ.]

Hà Phong Bân bị lôi từ trên giường đến, giày cũng không mang. Sau khi được thả ra liền tự mình nằm vật ra đất, còn tỏa ra một mùi rượu khó ngửi.

Ông ta thực ra không ngủ, mắt lim dim nhìn quanh, rõ ràng đang trong trạng thái say khướt chưa tỉnh.

Ông ta có lẽ cũng phát hiện mình đã bị chuyển đến một nơi khác, nhưng vì còn đang say nên đầu óc không hoạt động được, một chút cũng không ý thức được đã xảy ra chuyện gì.

Trạng thái này, muốn hỏi cung cũng rất khó...

Nhưng Thẩm Hồng Huy không đợi được.

Ông ta cấp thiết muốn một câu trả lời.

"Hà Phong Bân?" Thẩm Hồng Huy bước lên phía trước.

Hà Phong Bân có phản ứng với tên của mình. Ông ta nghiêng người nhìn về phía phát ra âm thanh, phát hiện người hỏi chuyện là Thẩm Hồng Huy.

Ông ta nheo mắt lại, như đang cố gắng phân biệt người trước mặt là ai.

"Ai?" Hà Phong Bân như thấy được thứ gì thú vị, lại còn ngồi thẳng dậy, tiếp tục nhìn chằm chằm Thẩm Hồng Huy mà đánh giá.

Một lúc sau, thật đúng là bị ông ta nhận ra.

Hà Phong Bân có chút không chắc chắn mở miệng: "Thẩm, Thẩm Hồng Huy?"

"Ông nhận ra tôi à?" Thẩm Hồng Huy luôn cảm thấy bị loại người này nhận ra hình như không phải là chuyện tốt.

"Nhận ra chứ, sao mà không nhận ra được." Hà Phong Bân cười ha hả.

Ông ta như cố gắng đứng dậy, nhưng thử vài lần đều không thành công, bèn khoanh chân ngồi đối mặt với Thẩm Hồng Huy, giọng nói đầy vẻ chế nhạo.

"Tao ngủ với vợ mày, ở nhà của mày, còn tiêu tiền của mày, tao có thể không quen biết mày sao?"

Mặc dù Hà Phong Bân say, nói năng có chút líu lưỡi, nhưng cũng không cản trở việc mỗi người trong phòng khách đều nghe rõ từng chữ một mà ông ta chậm rãi thốt ra.

Người An gia thì không sao, đều đã nghe qua từ chỗ An Linh, bây giờ nghe lại cũng không có phản ứng gì đặc biệt.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 342: Vẫn còn sự thật khác?


Còn quản gia Lâm và mấy người trong đội bảo an thì tròng mắt gần như muốn lồi ra ngoài: Chuyện này mà cũng nói được sao?

Đội ngũ chuyên nghiệp như họ còn gần như không giữ được bình tĩnh, huống chi là hai người trong cuộc.

Vân Hiểu Nguyệt lập tức mặt cắt không còn giọt máu: "Hồng Huy, ông ta nói bậy! Lời của một tên nghiện rượu sao có thể tin được?"

Trên mặt Thẩm Hồng Huy thì lúc xanh lúc đỏ.

Lúc này ông ta cũng không còn màng đến hàm dưỡng hay thể diện gì nữa, túm lấy cổ áo Hà Phong Bân lôi lên, vừa gầm lên với tên nghiện rượu này:

"Mày nói rõ ràng cho tao!"

"Cái, cái gì nói rõ ràng, tao không phải nói rất rõ ràng rồi sao?"

"Mày và Vân Hiểu Nguyệt rốt cuộc có quan hệ gì! Tại sao lại ở trong nhà của tao!"

Nhưng dù Thẩm Hồng Huy có hỏi thế nào, Hà Phong Bân vẫn cứ lơ mơ, trả lời cũng có chút ông nói gà bà nói vịt.

Thẩm Hồng Huy tức giận đến đỉnh điểm, túm cổ áo Hà Phong Bân ném xuống đất, hung hăng đạp lên.

Có điều ông ta chỉ kịp đá hai cái đã bị người của An Thụ Hải cản lại.

Thẩm Hồng Huy muốn trút giận lên Hà Phong Bân thế nào là chuyện của ông ta, nhưng An Thụ Hải không thể để xảy ra chuyện ở An gia.

Hà Phong Bân uống quá nhiều, có lẽ một chút cũng không ý thức được Thẩm Hồng Huy trước mặt là thật, có khi còn tưởng mình đang mơ.

Tình huống này có cái lợi và cũng có cái hại. Cái lợi là ông ta sẽ không cố ý nói dối như khi tỉnh táo.

Cái hại cũng rất rõ ràng, đó là hỏi cung rất khó.

Đến bây giờ ông ta cũng chỉ nói được một câu hữu dụng, những câu hỏi liên tiếp sau đó của Thẩm Hồng Huy ông ta đều không trả lời được.

An Thụ Hải suy nghĩ một chút, cũng đi đến trước mặt Hà Phong Bân, đổi một cách hỏi khác.

"Năm đó có phải là ông đã giúp Vân Hiểu Nguyệt tráo con không?"

An Thụ Hải cũng không biết là do mình may mắn, hay là trạng thái hiện tại của Hà Phong Bân thật sự có thể hiểu được những câu hỏi đơn giản nhất. Dù sao thì câu hỏi này Hà Phong Bân thật sự đã trả lời.

"Phải, đương nhiên là tao!" Hà Phong Bân trông còn rất tự hào: "Ha ha ha ha ha, không phải tao thì còn ai làm được chuyện này?"

Nói xong, ông ta lại nheo mắt đánh giá, chẳng qua lần này đối tượng đổi thành An Thụ Hải.

"Mày..." Hà Phong Bân lại đến gần hơn một chút: "Mày không phải là cái thằng, An Thụ Hải sao?"

Sau khi nhận ra An Thụ Hải, Hà Phong Bân trông càng thêm vui vẻ. Ông ta đưa một ngón tay ra, đầu tiên là chỉ vào An Thụ Hải, sau đó lại chỉ vào Thẩm Hồng Huy.

"An Thụ Hải... Thẩm Hồng Huy..."

"Ha ha ha ha ha, nhà giàu thì sao, ông chủ lớn thì thế nào, chẳng phải cũng bị tao đùa giỡn trong lòng bàn tay sao? Cảm giác nuôi con cho người khác thế nào hả?"

Nếu ánh mắt thật sự có thể g.i.ế.c người, Hà Phong Bân bây giờ có lẽ đã bị thiên đao vạn quả.

Đáng tiếc ông ta say đến mức này, một chút cũng không ý thức được sự phẫn nộ của hai người trước mặt, vẫn cứ tự mình nói.

"Ai, nhưng mà tụi mày cũng đừng trách tao, muốn trách thì đi trách Vân Hiểu Nguyệt ấy. Đem con trai mình đi đổi, chuyện này cũng thật nể bà ta làm ra được."
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 343


"Tụi mày nói xem bà ta làm vậy để làm gì? Hai nhà tụi mày không phải đều là nhà giàu sao, đổi qua đổi lại thì có gì khác nhau?"

"Nhưng cũng nhờ bà ta có cái nhược điểm này trong tay tao, tao mới có thể được hưởng thụ cuộc sống của kẻ có tiền như tụi mày, ha ha ha ha."

"Cũng vì cái này, bà ta mới chịu ở bên tao. Cho nên tao còn phải cảm ơn tụi mày. Thật ra tao rất thích bà ta, nhưng bà ta lại không tin!"

Hà Phong Bân lại lẩm bẩm thêm vài câu linh tinh, sau đó dứt khoát nằm lại xuống đất, ngủ thiếp đi, chỉ còn lại Vân Hiểu Nguyệt, đồng lõa bị ông ta vô tình khai ra, phải đối mặt với tất cả mọi chuyện.

Vân Hiểu Nguyệt cúi đầu không dám thở mạnh.

Lúc này bà ta đã không thể chối cãi được nữa. Dù những lời này của Hà Phong Bân đều được nói ra trong lúc say, nhưng không ai sẽ đi nghi ngờ tính chân thực của chúng.

Hay nói đúng hơn, chính vì ông ta say, lời nói ra mới càng có độ tin cậy.

Nếu không, ở trạng thái tỉnh táo, ông ta sẽ ý thức được hành động của mình nếu bị phanh phui sẽ có kết cục gì, tuyệt đối không thể dứt khoát nói ra hết mọi chuyện như vậy.

Thẩm Hồng Huy nhìn về phía Vân Hiểu Nguyệt, không hỏi bà ta tại sao lại làm vậy, ngược lại tự giễu cười một tiếng rồi chắc chắn mở miệng:

"Cho nên, bà vẫn chưa buông bỏ được An Thụ Hải, phải không?"

"Đem con trai của mình cho ông ấy nuôi? Dù dùng cách này, cũng muốn có liên hệ với ông ấy, phải không?"

"Vân Hiểu Nguyệt, bà rốt cuộc xem tôi là cái gì?"

Thẩm Hồng Huy mắt đỏ hoe chất vấn vợ mình.

"Chúng ta kết hôn hai mươi mấy năm, tôi yêu bà ba mươi mấy năm! Dù là tảng đá cũng nên được sưởi ấm rồi chứ? Chẳng lẽ trái tim của bà thật sự độc ác đến vậy sao?"

Lúc này ông ta trông thật giống một người si tình bị Vân Hiểu Nguyệt làm tổn thương sâu sắc, trong mắt tràn đầy mệt mỏi và đau khổ.

[Ông ở bên ngoài không phải cũng có tiểu tam, tiểu tứ, tiểu ngũ sao, đừng làm như mình thâm tình lắm vậy.]

Người An gia: Phải ha... Suýt nữa thì quên mất vế này.

Vở kịch của Thẩm Hồng Huy vẫn còn tiếp tục.

Đương nhiên, ông ta có lẽ hoàn toàn không cảm thấy mình đang diễn kịch, mà là những lời nói phát ra từ tận đáy lòng.

"Tôi còn tưởng bà bằng lòng sinh con cho tôi, đã chứng tỏ bà đã buông bỏ An Thụ Hải, tâm tư đã buông bỏđể sống tốt với tôi. Nhưng hóa ra là muốn dùng con của chúng ta để thỏa mãn tư tâm của bà! Bà làm vậy không thấy có lỗi với tôi sao?"

Vân Hiểu Nguyệt vốn vẫn luôn cúi đầu không dám đối mặt với bất kỳ ai, nhưng sau khi Thẩm Hồng Huy nói xong những lời này, bà ta ngược lại ngẩng đầu lên.

Lúc này mọi người mới phát hiện trên khuôn mặt tái nhợt của bà ta đâu còn sự sợ hãi, rõ ràng là đầy vẻ trào phúng.

"Biểu hiện yêu tôi của anh, chính là đi tìm tiểu tam, đúng không?"

Biểu cảm bị tổn thương của Thẩm Hồng Huy lập tức cứng đờ. Rõ ràng một khắc trước còn đang kể lể, một khắc sau chuyện tìm tiểu tam đã bị phanh phui, khiến cho biểu cảm chưa kịp thay đổi của ông ta trông có chút nực cười.

"Bà, bà đã biết rồi à?"

Tình thế lập tức đảo ngược. Người ban đầu tự tin chất vấn thì bắt đầu lo sợ bất an, người bị chất vấn lại lột xác bắt đầu hùng hổ doạ người.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 344


"Có thể không biết sao?" Vân Hiểu Nguyệt cười lạnh một tiếng: "Anh nói có buồn cười không, tiểu tam gửi tin nhắn cho vợ cả để chúc mừng tôi cuối cùng cũng mang thai!"

"Anh cho rằng tôi thật sự không muốn sống tốt với anh sao? Nếu tôi không muốn sống tốt với anh, sao lại phải đi làm thụ tinh ống nghiệm để có con của anh! Vất vả lắm mới có thai, còn phải tiêm biết bao nhiêu mũi để giữ thai! Kết quả là tiểu tam của anh lại đến khoe khoang với tôi chuyện ba năm có hai đứa với anh?"

"Hai chúng ta rốt cuộc ai có lỗi với ai!"

Thẩm Hồng Huy cảm thấy mỗi câu nói của Vân Hiểu Nguyệt đều như một con d.a.o c*m v** tim mình. Ông ta bây giờ đã hoàn toàn không còn sự phẫn nộ vì Vân Hiểu Nguyệt đã đổi con mình, thay vào đó là cảm giác đau lòng và chột dạ chiếm phần lớn.

"Em, em lúc đó tại sao không nói cho anh biết?" Trong mắt Thẩm Hồng Huy lại một lần nữa nhuốm màu phẫn nộ, chẳng qua lần này đối tượng phẫn nộ là cô tiểu tam kia: "Nếu em nói cho anh biết, anh lúc đó chắc chắn sẽ bắt cô ta cút đi! Anh hôm nay về sẽ cho cô ta biết tay!"

"Nói cho anh thì có ích gì? Nói cho anh thì có thể thay đổi được sự thật là anh đã tìm tiểu tam sao?"

"Không phải đâu Hiểu Nguyệt, anh đối với cô ta không có tình cảm." Thẩm Hồng Huy vội vàng phủ nhận: "Là vì sức khỏe của em không tốt, chúng ta vẫn luôn không có con. Nhưng gia nghiệp của anh cần người kế thừa, anh đây là vì thương xót cho sức khỏe của em nên mới làm vậy, người anh yêu thật sự chỉ có một mình em thôi!"

Thẩm Hồng Huy nói rồi định đi nắm tay Vân Hiểu Nguyệt, lại bị Vân Hiểu Nguyệt hung hăng hất ra.

"Anh cho rằng tôi còn tin anh nữa sao?"

Người An gia ở bên cạnh xem đến choáng váng.

Diễn biến cốt truyện này hoàn toàn không giống như họ nghĩ.

Họ cho rằng sẽ là một màn họ và Thẩm Hồng Huy cùng nhau chất vấn, sau đó Vân Hiểu Nguyệt sám hối nói ra sự thật, cuối cùng người An gia báo cảnh sát truy cứu hai kẻ đầu sỏ là Vân Hiểu Nguyệt và Hà Phong Bân.

Nhưng bây giờ hoàn toàn là màn kịch sến súa "anh nghe em giải thích" của Thẩm Hồng Huy và "em không nghe, em không nghe" của Vân Hiểu Nguyệt.

"Hồng Huy." An Thụ Hải thật sự nhìn không nổi nữa, mở miệng gọi họ dừng lại.

Hai người họ muốn diễn kịch sến súa thế nào cũng không liên quan đến An gia. An gia chỉ muốn nhanh chóng giải quyết sự việc.

"Bây giờ sự thật đã rất rõ ràng, là Vân Hiểu Nguyệt đã sai khiến Hà Phong Bân tráo con của hai nhà chúng ta. Chuyện này tôi nhất định sẽ truy cứu đến cùng." An Thụ Hải trầm giọng nói: "Quản gia Lâm, báo cảnh sát."

"Chờ một chút, chờ một chút, đừng báo cảnh sát vội." Thẩm Hồng Huy lại lập tức nhảy ra ngăn cản.

"Anh có ý gì?" An Thụ Hải nhíu mày hỏi.

Trên mặt Thẩm Hồng Huy có chút xấu hổ.

Ông ta biết lời nói tiếp theo của mình rất khó cho người khác, nhưng ông ta nhìn Vân Hiểu Nguyệt, lại thật sự không đành lòng để vợ mình bị phạt, chỉ có thể mở miệng nói:

"Thụ Hải, tôi biết chuyện này là Hiểu Nguyệt làm sai, nhưng sự việc đã xảy ra rồi, anh bây giờ báo cảnh sát cũng không thay đổi được gì cả."

"Xem như nể tình ba chúng ta cùng nhau lớn lên, hay là chuyện này cứ vậy cho qua đi?"
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 345: Sắp công bố chân tướng rồi sao?!


Người An gia vốn đã tức giận không nhẹ, nghe Thẩm Hồng Huy nói vậy, họ đều hận không thể dùng lửa giận thiêu rụi cặp vợ chồng điên rồ không biết xấu hổ này.

An Thụ Hải trực tiếp ném vỡ cái ly, giận dữ hét:

"Cứ vậy cho qua? Con trai tôi bị bà ta đổi đi, còn bị các người đối xử như vậy! Anh bảo tôi cứ vậy cho qua sao?"

[Chậc chậc chậc.]

An Linh cũng không ngờ Thẩm Hồng Huy có thể nói ra những lời quá đáng như vậy.

[Đây là thật sự cho rằng mình là thánh tình yêu à?]

[Tôi không tin, nếu Thẩm Hồng Huy biết toàn bộ sự thật, còn có thể bảo vệ Vân Hiểu Nguyệt như vậy sao?]

Người An gia sững sờ: Vẫn còn sự thật khác?

Thẩm Hồng Huy vẫn cố gắng thuyết phục: "Chuyện của An Linh các người cũng đâu có báo cảnh sát? Lần này không phải cũng giống nhau sao?"

"Không giống nhau!" An Thụ Hải giận dữ nói: "Lần của Tiểu Linh là tai nạn ngoài ý muốn, lần này là Vân Hiểu Nguyệt cố ý!"

"Cha, cha đừng nóng giận vội." An Linh bước lên trước, đứng bên cạnh An Thụ Hải.

Sau đó cô quay sang hỏi Thẩm Hồng Huy một câu: "Chú Thẩm, những chuyện khác chúng ta tạm gác lại một bên, nhưng bây giờ sự thật đã rõ ràng, chú đã biết An Duệ mới là con trai ruột của mình, sau này chú định đối xử với cậu ta thế nào?"

"Cái gì gọi là đối xử thế nào?" Thẩm Hồng Huy nhất thời nghẹn lời.

Ông ta đúng là chưa nghĩ đến vấn đề này.

Ông ta và Vân Hiểu Nguyệt không giống nhau.

Vân Hiểu Nguyệt biết Thẩm Lạc không phải con mình, nảy sinh tâm lý trả thù An Thụ Hải nên mới cố ý lạnh nhạt với cậu.

Nhưng Thẩm Hồng Huy vẫn luôn cho rằng Thẩm Lạc chính là con ruột của mình, mà vẫn giữ thái độ không quan tâm.

Nói cách khác, Thẩm Hồng Huy cảm thấy phẫn nộ về chuyện Vân Hiểu Nguyệt đổi con là vì ông ta cho rằng bà ta làm vậy là do tình cũ với An Thụ Hải chưa dứt. Ông ta cảm thấy mình không bằng An Thụ Hải nên mất mặt, chứ không phải vì có tình cảm gì sâu đậm với con trai ruột của mình.

Đối với ông ta mà nói, con trai ruột là An Duệ hay Thẩm Lạc cũng không có gì khác biệt, dù sao ông ta vốn không định giao gia nghiệp cho bất kỳ đứa nào trong số đó.

Con của ông ta nhiều vô số kể, quan hệ của ông ta với những đứa con kia còn sâu đậm hơn nhiều so với An Duệ, người mà ông chưa từng tiếp xúc.

Đặc biệt là An Duệ lại do An Thụ Hải nuôi lớn, sự tồn tại của cậu ta càng không ngừng nhắc nhở Thẩm Hồng Huy nhớ lại những chuyện Vân Hiểu Nguyệt đã làm, không ngừng nói cho ông ta biết, vị trí của ông ta trong lòng Vân Hiểu Nguyệt một chút cũng không bằng An Thụ Hải.

Cho nên, ông ta cũng không muốn nhận lại đứa con trai ruột này.

Nghĩ thông suốt những điều này, Thẩm Hồng Huy mở miệng trả lời câu hỏi của An Linh:

"Đương nhiên là giống như cháu. Cháu không phải cũng bị bế nhầm sao? An Duệ đương nhiên cũng sẽ giống như cháu, tiếp tục ở lại An gia."

"Ơn dưỡng dục lớn hơn ơn sinh thành, cháu nghĩ các người cũng không nỡ xa An Duệ đâu nhỉ? Cho nên vẫn nên giữ nguyên hiện trạng thì tốt hơn, phải không?"

"Đương nhiên là không phải." An Linh lắc đầu: "Cha mẹ chắc chắn sẽ nhận Thẩm Lạc trở về, đến lúc đó thằng bé cũng sẽ đổi sang họ An, đúng không cha mẹ?"
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 346


An Thụ Hải và Bùi Ngọc Ngưng gật đầu, xem như khẳng định cách nói của An Linh.

Thẩm Hồng Huy hoàn toàn không cảm thấy có vấn đề gì, dù sao ông ta và Thẩm Lạc cũng không có tình cảm gì: "Chuyện này không thành vấn đề, các người cứ nhận về là được."

An Linh lại hỏi tiếp: "Vậy bên phía An gia đã nhận Thẩm Lạc về rồi, chú chắc chắn không cần nhận An Duệ về sao?"

"Cái này..."

Thẩm Hồng Huy có chút do dự. Còn chưa đợi ông ta nghĩ xong nên trả lời thế nào, An Duệ đã không chịu nổi.

Cậu ta vừa mới bị đả kích sâu sắc vì biết mình không phải con An gia, bây giờ lại biết mình lại còn bị Vân Hiểu Nguyệt đổi đi, càng không thể chấp nhận hiện thực.

Cậu ta sao có thể muốn quay về bên cạnh một người đã chủ động đổi mình đi được!

Thấy An Linh rõ ràng muốn đẩy mình về cho Thẩm gia, An Duệ sao có thể đồng ý!

"Không được, cha mẹ, con xin hai người đừng đuổi con đi!"

"Dù con là bị đổi đi, nhưng con không biết gì cả, con cũng vô tội mà. Hai người chính là người nhà của con, con không muốn rời xa hai người, con xin hai người."

An Duệ lần này đúng là thật lòng cầu xin, người An gia nhìn cũng rất không nỡ.

Nhưng trong mắt Thẩm Hồng Huy lại là một ý nghĩa khác. Con trai ruột của mình khóc lóc đòi làm con của An Thụ Hải, trong lòng ông ta đương nhiên càng ghét bỏ An Duệ hơn.

"Thụ Hải, nếu An Duệ đã tự mình muốn ở lại An gia, tôi lại càng không có lý do gì để nhận nó về. Hai người đã có tình cảm, tôi không thể làm kẻ xấu chia rẽ hai người được."

An Thụ Hải cố gắng nén lại sự không nỡ trong lòng, dời tầm mắt khỏi An Duệ, một lần nữa nhìn về phía Thẩm Hồng Huy nghiêm túc mở miệng:

"Không, An gia sẽ không giữ lại An Duệ. Tôi sẽ xóa tên nó khỏi gia phả An gia. An gia cũng sẽ ra thông báo nói rõ sự thật, nhận Thẩm Lạc trở về và đổi tên cho thằng bé. Thằng bé mới là con trai thật sự của tôi."

"Cha?" An Duệ không thể tin nổi nhìn về phía An Thụ Hải, hoàn toàn không ngờ An Thụ Hải sẽ nhẫn tâm với mình như vậy.

Lần này thì Thẩm Hồng Huy khó xử rồi. Ông ta nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể mở miệng nói:

"Vậy thì An Duệ cũng đã thành niên, có thể tự lập gia đình. Tôi cũng không có lý do gì để ép buộc nó làm chuyện nó không muốn, phải không?"

Mặc dù Thẩm Hồng Huy không nói thẳng, nhưng ý trong lời nói của ông ta cũng rất rõ ràng.

Ông ta không muốn nhận lại An Duệ. Nếu An gia chuẩn bị xóa tên An Duệ, vậy thì cứ để cậu ta tự lập.

An Duệ lập tức từ An thiếu gia trở thành một sự tồn tại mà cả hai nhà An và Thẩm đều không muốn tiếp nhận. Người có mặt ở đây còn có một người không thể chấp nhận hiện thực này hơn cả An Duệ.

Vân Hiểu Nguyệt phát hiện tính toán của mình hoàn toàn thất bại.

Bà ta vốn tưởng rằng dù thân phận của An Duệ bị phát hiện, An gia cũng sẽ không nỡ đối xử quá tàn nhẫn với cậu ta. Dù sao thì An Linh không phải vẫn đang yên ổn ở An gia sao?

Nhưng bà ta không biết rằng, An Linh có thể ở lại An gia hoàn toàn là vì cô và Thu Niệm bị tai nạn bế nhầm. Nếu cô cũng là bị người khác cố ý đổi đi, người An gia cũng sẽ xóa tên cô.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 347: Ánh sáng xanh lục tràn ngập


Vân Hiểu Nguyệt cũng đã nghĩ đến kết cục tồi tệ nhất chẳng qua là An Duệ bị An gia xóa tên rồi cùng bà ta trở về Thẩm gia, vậy thì cậu ta cũng vẫn còn thân phận con trai Thẩm gia để kế thừa gia sản của Thẩm Hồng Huy.

Nhưng Thẩm Hồng Huy lại cũng nhẫn tâm như vậy, gần như viết thẳng lên mặt rằng không muốn đứa con trai An Duệ này.

Vân Hiểu Nguyệt hoàn toàn thất vọng về Thẩm Hồng Huy.

Cái gì mà yêu với không yêu.

Có lẽ trước đây ông ta thật sự từng yêu mình, nhưng theo thời gian trôi qua, chút tình yêu đó có lẽ đã sớm tan biến.

Thẩm Hồng Huy hiện tại chẳng qua chỉ là một kẻ lừa đảo diễn vai thâm tình đến mức tự mình cũng tin vào vai diễn đó mà thôi!

Quá nực cười.

Bà ta và Thẩm Hồng Huy, đúng là nồi nào úp vung nấy.

May mà bà ta đã sớm để lại một đường lui.

Vân Hiểu Nguyệt cười khẩy một tiếng, ngước mắt nhìn về phía Thẩm Hồng Huy, lạnh giọng hỏi một câu:

"Thẩm Hồng Huy, anh cho rằng tại sao tôi lại cứ mãi không có con, có thai rồi còn sảy thai hai lần, lần cuối cùng vẫn phải dựa vào thụ tinh ống nghiệm và thuốc giữ thai mới giữ lại được?"

[Tới rồi tới rồi, sắp công bố chân tướng rồi sao?!]

[Nhanh lên, nhanh lên, tôi nóng lòng muốn xem phản ứng của Thẩm Hồng Huy quá!]

Người An gia phát hiện giọng nói của An Linh đột nhiên trở nên hưng phấn.

Nhưng họ hoàn toàn không có manh mối gì về chuyện này.

Chân tướng gì?

Trong tình huống thế này rồi, còn có thể có chuyện gì gây sốc hơn nữa sao?

Thẩm Hồng Huy cũng không rõ Vân Hiểu Nguyệt đưa ra câu hỏi này vào lúc này có ý nghĩa gì, nhưng ông ta vẫn trả lời:

"Bởi vì sức khỏe của em không tốt. Cho nên anh mới vì thương em, không muốn để em mạo hiểm sức khỏe sinh con, nên mới đi tìm người khác sinh."

"Phụt." Vân Hiểu Nguyệt cười: "Anh tự nghe xem lời này có nực cười không. Sức khỏe của tôi có yếu đi một chút, nhưng các chỉ số kiểm tra đều bình thường."

Nụ cười trên mặt Vân Hiểu Nguyệt càng lúc càng rạng rỡ, nhưng nụ cười đó lại đầy vẻ trào phúng.

"Tôi không có thai được, đều là vì anh bị yếu t*nh tr*ng đó!"

Trong phòng khách lại một lần nữa trở nên im lặng.

Quản gia Lâm và đội bảo an lần này không chỉ mở to mắt, mà ngay cả miệng cũng há hốc: Chuyện này mà cũng nói được sao?

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Thẩm Hồng Huy, nhớ lại lời nói trước đó của Vân Hiểu Nguyệt. Trước đây bà ta nói có tiểu tam nhắn tin khoe khoang mình ba năm sinh hai đứa?

Thẩm Hồng Huy bị yếu t*nh tr*ng, làm sao mà ba năm sinh hai đứa được?

Trừ khi cả hai đều không phải của ông ta.

Hơn nữa ngoài tiểu tam ra ông ta còn có tiểu tứ, tiểu ngũ, chẳng lẽ tất cả đều...

Mọi người đều không thể ngăn được việc di chuyển tầm mắt l*n đ*nh đầu của Thẩm Hồng Huy.

Nếu lời của Vân Hiểu Nguyệt là thật, vậy thì đỉnh đầu của Thẩm Hồng Huy đúng là một màu xanh hy vọng.

[Phụt, cuối cùng Vân Hiểu Nguyệt cũng nói ra rồi, lần này thì mình thoải mái rồi.]

[Nói chi tiết hơn nữa đi! Cú sốc của Thẩm Hồng Huy còn ở phía sau cơ!]

Người An gia: Vẫn còn cú sốc nữa à?

Về phần Thẩm Hồng Huy, ông ta đầu tiên là bị lời nói của Vân Hiểu Nguyệt làm cho sốc nặng, nhưng ngay sau đó ông ta liền thẹn quá hóa giận.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 348


Dù cho trước mắt là người phụ nữ ông ta yêu nhất, ông ta cũng không thể chấp nhận lòng tự trọng của mình bị bà ta đả kích!

"Bà nói bậy bạ gì đó?"

"Sao tôi có thể, sao có thể bị yếu t*nh tr*ng được! Bà không thể vì mình mang thai khổ cực mà đổ hết mọi chuyện lên đầu tôi được? Mang thai không phải cũng là do bà tự lựa chọn sao, tôi cũng đâu có ép bà!"

"Hơn nữa tôi rõ ràng..."

"Rõ ràng là có năm đứa con trai, ba đứa con gái, đúng không?" Vân Hiểu Nguyệt lại bật cười: "Anh có phải còn cảm thấy mình rất lợi hại không? Dù là tiểu tam, tiểu tứ hay tiểu ngũ, đều sinh cho anh ít nhất hai đứa con, cho nên cảm thấy có hay không đứa con Tiểu Duệ này cũng không sao cả?"

Lập tức bị nói trúng tim đen, Thẩm Hồng Huy vẫn sững người một chút.

Mặc dù Vân Hiểu Nguyệt vừa mới nói bà ta biết ông có tiểu tam, nhưng Thẩm Hồng Huy còn tưởng bà chỉ biết một trong số đó!

Bởi vì lúc Vân Hiểu Nguyệt mang thai, ông mới chỉ có tiểu tam và tiểu tứ, trong đó tiểu tứ chỉ có một đứa con, còn tiểu tam đã có hai đứa. Vân Hiểu Nguyệt vừa nói ba năm sinh hai, Thẩm Hồng Huy lập tức khoanh vùng vào cô tiểu tam.

Ông ta không bao giờ ngờ được rằng Vân Hiểu Nguyệt không chỉ biết ông có tiểu tam, tiểu tứ, tiểu ngũ, mà lại còn biết ông có bao nhiêu đứa con riêng bên ngoài!

Bà ta làm sao mà biết được? Tại sao có thể nhẫn nhịn đến bây giờ?

Mặc dù Thẩm Hồng Huy không hỏi ra hai câu hỏi này, nhưng Vân Hiểu Nguyệt lại dường như đã nhìn thấu ông ta.

"Có phải anh rất tò mò tôi làm sao mà biết được không?"

"Tôi lại không phải kẻ ngốc. Sau khi nhận được tin nhắn đó, tôi đã cho người theo dõi anh. Nếu không tôi còn không biết người luôn miệng nói yêu tôi, lại dùng cách này để yêu tôi."

"Có phải anh muốn hỏi tại sao tôi không nói cho anh biết tôi đã biết những điều này không?"

Vân Hiểu Nguyệt tiếp tục tự hỏi tự trả lời:

"Nói hết cho anh thì có ích gì, chẳng lẽ anh sẽ cho rằng mình đã làm sai sao? Hay là tôi phải giống như một người đàn bà oán phụ cầu xin anh quay về? Vậy thì chán ngắt."

"Anh có biết sau đó tôi đã làm gì không? Tôi đã làm chuyện mà hôm nay người An gia đã làm."

Thẩm Hồng Huy nhất thời không phản ứng kịp chuyện người An gia hôm nay đã làm cụ thể là chỉ việc gì.

Nhưng không cần ông ta suy nghĩ kỹ, Vân Hiểu Nguyệt đã công bố đáp án.

"Tôi cho người lén lấy mẫu của mấy đứa con anh, cùng với mẫu của anh, đưa đi giám định."

"Anh đoán xem kết quả là gì?"

Theo nụ cười trên mặt Vân Hiểu Nguyệt càng lúc càng trở nên b*nh h**n, cảm giác bất an trong lòng Thẩm Hồng Huy cũng ngày càng nặng nề.

Vân Hiểu Nguyệt hoàn toàn không quan tâm đến phản ứng của Thẩm Hồng Huy, chỉ tự mình nói:

"Kết quả là, mấy đứa trẻ đó tất cả đều không phải của anh, ha ha ha ha ha ha."

Vân Hiểu Nguyệt cười vô cùng sảng khoái.

Chuyện này bà ta đã giấu diếm bao nhiêu năm, cuối cùng cũng có thể nói ra.

Đôi mắt bà ta không chớp nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Thẩm Hồng Huy, muốn từ từ thưởng thức cảm giác trả thù thành công này.

Thẩm Hồng Huy không làm bà ta thất vọng. Tròng mắt ông ta lập tức nổi đầy tia máu, ánh mắt nhìn về phía Vân Hiểu Nguyệt không còn một tia tình yêu.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 349


"Không thể nào! Không thể nào! Vân Hiểu Nguyệt bà điên rồi, bà đang lừa tôi!"

"Anh tự mình về tra một chút không phải là được rồi sao? Loại chuyện chỉ cần tra một chút là có thể xác thực, tôi có cần thiết phải lừa anh không?"

"Anh cho rằng anh ở bên các cô ta là để sinh con nối dõi, nhưng các cô ta ở bên anh không phải cũng là vì tiền sao? Các cô ta biết nếu không thể sinh con cho anh, sớm muộn gì cũng sẽ bị anh đá. Nhưng không nỗ lực một chút sao được."

[Thêm nữa đi! Thêm nữa đi! Cho bão tố đến dữ dội hơn nữa!]

Người An gia: Còn có thể dữ dội hơn nữa sao?

Cũng may là sức khỏe của Thẩm Hồng Huy không có vấn đề gì nghiêm trọng, nếu không chắc chắn sẽ bị mấy câu nói đó của Vân Hiểu Nguyệt kích động đến ngất đi.

Ông ta thở hổn hển trừng mắt nhìn Vân Hiểu Nguyệt, chỉ cảm thấy người phụ nữ mình từng yêu sâu đậm lúc này lại đáng ghê tởm đến vậy.

Ông ta đương nhiên hy vọng Vân Hiểu Nguyệt đang lừa người, nhưng lý trí lại cảm thấy bà ta nói không sai. Chuyện chỉ cần mình về làm xét nghiệm ADN là có thể biết, bà ta quả thực không cần thiết phải dùng nó để lừa mình.

"Bà, bà lại là một người độc ác như vậy. Trước đây tôi thật sự đã mù mắt mới yêu bà. Nếu bà đã biết từ sớm, tại sao không nói cho tôi! Tại sao! Nhìn tôi bị mấy người đàn bà đó đùa giỡn, bà rất vui phải không?"

"Đương nhiên, tôi rất vui. Nhìn anh giống như một thằng ngốc tự cho là đúng, xem người khác là công cụ sinh con, thực ra người ta cũng xem anh là công cụ thôi." Vân Hiểu Nguyệt trông có vẻ rất vui: "Nhưng mấy người đàn bà đó không phải cũng là do chính anh chọn sao? Muốn trách thì trách chính anh đáng đời đi."

"Vốn dĩ tôi cũng không định nói cho anh biết ngay bây giờ, nhưng ai bảo anh ỷ vào mình có nhiều con, lại không coi Tiểu Duệ ra gì?"

Nghe câu nói này, Thẩm Hồng Huy coi như đã phản ứng lại.

Chả trách Vân Hiểu Nguyệt lại chọn nói cho ông ta biết chuyện này vào lúc này.

Bởi vì ông ta không muốn nhận lại An Duệ!

Cho nên Vân Hiểu Nguyệt mới muốn cho ông ta biết, ông ta hiện tại ngoài An Duệ ra đã không còn đứa con nào khác, định dùng điều này để uy h.i.ế.p ông ta nhận lại An Duệ!

"Bà đang uy h.i.ế.p tôi?" Thẩm Hồng Huy hừ lạnh một tiếng: "Bà nằm mơ đi!"

Ông ta sao có thể thuận theo ý Vân Hiểu Nguyệt được. Nếu ngay cả chuyện này cũng bị bà ta nắm thóp, thì sau này mặt mũi đàn ông của ông ta còn để đâu!

Đặc biệt là những lời này đều bị người An gia nghe thấy, không chừng An Thụ Hải đang cười nhạo ông ta trong lòng thế nào.

Người phụ nữ An Thụ Hải không cần thì ông ta nhận lấy, bây giờ đứa con An Thụ Hải không cần chẳng lẽ ông ta cũng phải nhận sao?

Loại sai lầm này phạm một lần là đủ rồi, ông ta tuyệt đối không thể làm kẻ đổ vỏ lần nữa!

"Bà chẳng phải là muốn ép tôi nhận lại An Duệ sao? Vậy hôm nay tôi nói thẳng ở đây, không có khả năng!"

"Tôi muốn ly hôn với bà. Từ giờ trở đi, chuyện của bà đều không liên quan đến tôi. Người An gia muốn xử lý chuyện bà đổi con của họ thế nào, tôi cũng sẽ không hỏi đến nữa."

"Tôi lại không phải không thể sinh, tám đứa con đó đều không phải của tôi thì đã sao! Tôi sinh một đứa khác là của tôi không phải được rồi sao!"
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 350: Vô sinh mà con cháu đầy đàn


Khi Thẩm Hồng Huy nói những lời này, giọng tuy rất lớn, nhưng thực ra trong lòng vẫn có chút không chắc chắn.

Tám đứa con!

Tất cả đều không phải của ông!

Ông ta ngay cả một đứa cũng không trúng?

Bây giờ ông ta đã ở tuổi này, thật sự còn có thể sinh được không?

Nhưng Thẩm Hồng Huy lại tự an ủi mình, cảm thấy sự tồn tại của An Duệ ít nhất có thể chứng minh xác suất của ông ta không phải là không. Chỉ cần không phải là không là được, cùng lắm thì lại đi làm thụ tinh ống nghiệm, luôn có cơ hội.

Thẩm Hồng Huy vốn tưởng rằng mình đã nói rõ ràng như vậy, Vân Hiểu Nguyệt chắc chắn sẽ tỏ ra hối hận vì tính toán sai lầm.

Nhưng hiện thực lại hoàn toàn ngược lại.

Vân Hiểu Nguyệt không những không hối hận, ngược lại còn bật cười thành tiếng.

Thẩm Hồng Huy cảm thấy biểu hiện của Vân Hiểu Nguyệt rất không ổn, trong lòng ông ta không khỏi có chút hoảng hốt.

"Bà cười cái gì?"

"Không có gì không có gì." Vân Hiểu Nguyệt xua tay: "Chỉ là nghĩ anh cũng tự tin thật."

"Thôi được." Vân Hiểu Nguyệt dường như không có ý định tiếp tục đôi co nữa: "Vậy anh cứ thử xem sao. Lần này nhớ là con vừa sinh ra thì làm giám định ngay, đừng đi vào vết xe đổ của tám đứa kia."

[Gì vậy, Vân Hiểu Nguyệt không định nói hết mọi chuyện ra sao?]

[Cũng phải, nếu nói hết ra, e rằng Thẩm Hồng Huy sẽ không bao giờ bỏ qua cho bà ta. Bây giờ bà ta dù có ly hôn cũng có thể chia được một nửa tài sản chung của vợ chồng. Bà ta định tự mình mang theo An Duệ, lấy lùi làm tiến. Dù sao thì Thẩm Hồng Huy đã không thể sinh con được nữa, mà Thẩm Hồng Huy lại là người rất quan tâm đến huyết thống và con nối dõi. Sau này Thẩm gia sớm muộn gì cũng là của An Duệ.]

Người An gia cũng có chút bứt rứt, ý của An Linh là Vân Hiểu Nguyệt còn giấu diếm điều gì đó sao?

Hơn nữa tại sao cô lại chắc chắn Thẩm Hồng Huy đã không thể sinh con được nữa?

Thẩm Hồng Huy cũng không hề yên tâm.

Nếu Vân Hiểu Nguyệt tiếp tục cãi lại ông, ép ông nhận An Duệ, thì có lẽ ông còn có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng Vân Hiểu Nguyệt càng tỏ ra thản nhiên như vậy, dự cảm chẳng lành trong lòng ông lại càng thêm mãnh liệt.

"Vân Hiểu Nguyệt, bà nói rõ cho tôi!" Thẩm Hồng Huy nắm lấy cánh tay Vân Hiểu Nguyệt, ép hỏi: "Bà rốt cuộc đang cười cái gì? Có phải bà còn có chuyện gì giấu tôi không!"

"Anh buông ra!" Vân Hiểu Nguyệt đau đớn kêu lên.

Hai người giằng co nhau, không cẩn thận giẫm phải Hà Phong Bân còn đang nằm trên đất, làm ông ta tỉnh lại.

Không biết là vì lại ngủ một giấc, hay là vì bị đau, Hà Phong Bân dường như tỉnh táo hơn lúc nãy một chút. Ít nhất lần này, thời gian ông ta nhận ra Thẩm Hồng Huy đã nhanh hơn lúc nãy không ít.

"Thẩm Hồng Huy, sao lại là mày!"

Sau đó ông ta lại thấy Vân Hiểu Nguyệt đứng bên cạnh Thẩm Hồng Huy: "Hiểu Nguyệt? Em đến khi nào vậy?"

Hà Phong Bân lật người, dùng tay chống đỡ để đứng dậy. Lần này, sau vài bước loạng choạng, cuối cùng ông ta cũng thành công đứng lên, sau đó nắm lấy cổ tay Thẩm Hồng Huy hất mạnh ra.

"Mày buông bà ấy ra cho tao!"
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 351


Làm xong những điều đó, Hà Phong Bân lại loạng choạng xoay người đối mặt với Thẩm Hồng Huy, rồi đưa tay đẩy ông ta một cái.

"Mày làm gì đó? Ai cho mày động tay động chân với Hiểu Nguyệt!"

Mặt Thẩm Hồng Huy đã tái đi vì tức giận, không chịu yếu thế đẩy lại: "Liên quan quái gì đến mày, mày là cái thá gì mà dám quản tao?"

Hai người giương cung bạt kiếm, mắt thấy sắp đánh nhau đến nơi.

Những người có mặt ở đây, người An gia chỉ mong hai người này có thể chó cắn chó. Dù sao thì cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.

Vừa nãy An Thụ Hải ngăn cản Thẩm Hồng Huy ra tay với Hà Phong Bân là vì Hà Phong Bân còn đang trong trạng thái không thể đánh trả, ông là chủ nhà có nghĩa vụ can ngăn.

Bây giờ cả hai đều có khả năng ra tay, nếu thật sự đánh nhau thì cũng là ẩu đả, không liên quan nhiều đến An gia của họ.

Đám người đội bảo an do quản gia Lâm dẫn đầu cũng đều đứng yên tại chỗ. Dù sao An Thụ Hải cũng chưa ra lệnh cho họ, cứ xem kịch đã rồi nói, đợi đến khi đánh nhau dữ dội họ lại vào can là được.

Mà Vân Hiểu Nguyệt ngược lại là người căng thẳng nhất.

Vừa nãy nếu không phải tên nghiện rượu Hà Phong Bân này tự mình bại lộ, bà ta sao lại rơi vào kết cục như vậy.

Bà ta bây giờ thật sự rất lo lắng ông ta lại không lựa lời mà nói ra thêm điều gì đó, chỉ có thể cố gắng đi can ngăn.

"Hà Phong Bân!" Bà ta muốn kéo người ra phía sau: "Ông câm miệng cho tôi, ông say rồi!"

"Tôi không say!" Hà Phong Bân một phen hất tay Vân Hiểu Nguyệt ra: "Bà sợ nó chứ tôi không sợ nó!"

Vân Hiểu Nguyệt vốn gầy yếu, bị hất như vậy thiếu chút nữa ngã nhào ra ngoài. Nhưng sau khi đứng vững lại, việc đầu tiên bà ta vẫn là muốn đi kéo Hà Phong Bân.

Quản gia Lâm ra hiệu cho đội bảo an, hai nhân viên an ninh nhanh chóng tiến lên, bề ngoài là đỡ Vân Hiểu Nguyệt để bảo vệ bà, thực chất là ngăn cản bà đi ngăn cản tiếp.

Người sáng suốt đều có thể nhìn ra Vân Hiểu Nguyệt không muốn để Hà Phong Bân tiếp tục nói, vậy thì họ lại càng muốn nghe xem rốt cuộc còn có chuyện gì, có thể khiến Vân Hiểu Nguyệt muốn che giấu đến vậy.

Lúc này, Hà Phong Bân đi lên trước hai bước, lại giơ tay đẩy Thẩm Hồng Huy một cái, sau đó ngẩng đầu làm ra vẻ không sợ trời không sợ đất, dùng cằm chỉ vào Thẩm Hồng Huy và dùng một ánh mắt khinh miệt nhìn ông ta, cười nhạo nói:

"Một tên thái giám, có gì mà phải sợ, ha ha ha ha."

Những người đang xem kịch đều choáng váng: Thái, thái giám?

Là cái ý mà họ đang nghĩ sao?

"Phụt!" Một thành viên đội bảo an không nhịn được cười thành tiếng, bị quản gia Lâm lườm cho một cái liền vội vàng mím miệng nín lại.

Mà Thẩm Hồng Huy đã bị tức đến mức m.á.u xông lên não, cả khuôn mặt trông còn đỏ hơn cả Hà Phong Bân đang say rượu.

Ông ta nghiến răng nghiến lợi, từng chữ một nặn ra từ kẽ răng: "Mày, nói, cái, gì."

Hà Phong Bân đang ở trong trạng thái rượu vào lời ra, hoàn toàn không cảm nhận được lửa giận của Thẩm Hồng Huy, ngược lại còn ha hả cười hai tiếng tiếp tục nói:

"Tao nói mày là thái giám, lại còn là loại thái giám vô sinh mà con cháu đầy đàn, ha ha ha ha."
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 352: Giới của các người thật là loạn!!


"Phụt!" Lại có người không nhịn được cười ra tiếng.

Nhưng lần này quản gia Lâm không kịp đưa ra ánh mắt cảnh cáo, bởi vì chính ông cũng đang nín rất vất vả!

Thẩm Hồng Huy đã bị tức đến mất hết lý trí, ông ta tung một cú đ.ấ.m vào mặt Hà Phong Bân, làm rụng mấy chiếc răng của ông ta.

Hà Phong Bân loạng choạng ngã xuống đất. Ông ta ôm mặt, ngây người một lúc lâu mới ý thức được mình bị đánh.

"Thằng thái giám mày lại dám đánh tao!"

Ông ta vừa lẩm bẩm chửi rủa vừa một lần nữa bò dậy, xông thẳng về phía Thẩm Hồng Huy và lao vào vật lộn với đối phương.

Mặc dù ông ta say, nhưng trong lúc vật lộn lung tung luôn có mấy cú đ.ấ.m trúng đích, cho nên Thẩm Hồng Huy cũng không chiếm được ưu thế gì.

Sáng nay khi vừa đến, ông ta vẫn còn là một bộ dáng áo mũ chỉnh tề, nho nhã phong độ. Bây giờ tóc bị túm rối tung, quần áo bị xé rách, trên mặt còn bị cào ra mấy vết xước, mắt lộ hung quang, mặt đỏ bừng, trông không có chút liên quan nào đến hai từ "nho nhã".

Thấy hai bên đều ra đòn thật và đều bị trúng mấy cái, An Thụ Hải ra hiệu cho quản gia Lâm, mấy nhân viên an ninh liền đi lên tách hai người đang vật lộn ra.

Quản gia Lâm cũng rời khỏi phòng khách để đi báo cảnh sát.

Ông rất muốn ở lại tiếp tục xem kịch, nhưng tình huống hôm nay cần phải giải thích thật sự là quá nhiều, ông phải tìm một nơi yên tĩnh để cố gắng trình bày rõ ràng tình hình vụ việc.

Hà Phong Bân bị rụng mấy cái răng, nói chuyện càng thêm không rõ lời, nhưng ông ta vẫn không ngừng chửi rủa Thẩm Hồng Huy:

"Dựa vào cái gì mày có thể cưới Hiểu Nguyệt? Cưới bà ấy rồi lại không biết trân trọng, còn ở bên ngoài lăng nhăng!"

"Loại người như mày chỉ đáng làm thái giám!"

"Làm thái giám còn là nhẹ cho mày đấy. Sớm biết lúc Hiểu Nguyệt bảo tao làm thuốc cho bà ấy, tao nên lấy loại mạnh hơn nữa!"

Thuốc? Thuốc gì?

Những người có mặt đều bắt được từ khóa trong lời nói của Hà Phong Bân.

[Phụt, cuối cùng cũng nói ra rồi.]

[May mà Hà Phong Bân say rượu là loại nói nhiều, nếu là loại lẳng lặng đi ngủ thì hôm nay đúng là không có nhiều kịch hay để xem.]

[Vân Hiểu Nguyệt sau khi biết Thẩm Hồng Huy còn có nhiều tiểu tam, tiểu tứ, tiểu ngũ bên ngoài, đã nhờ Hà Phong Bân tìm cho bà ta loại thuốc có thể làm đàn ông mất khả năng sinh sản, lén cho Thẩm Hồng Huy uống suốt nhiều năm, khiến ông ta hoàn toàn không thể sinh con được nữa. Biết những đứa con trước đây không phải là con ruột của Thẩm Hồng Huy vẫn chưa đủ, Vân Hiểu Nguyệt phải đảm bảo Thẩm Hồng Huy sau này cũng không thể sinh con được nữa mới cam tâm. Đây là sự trả thù của bà ta đối với Thẩm Hồng Huy, cũng là một con đường lui mà bà ta lát sẵn cho con mình.]

Người An gia: "..."

Sốc tận óc!

"Thuốc gì? Mày nói rõ cho tao!" Thẩm Hồng Huy cảm thấy mình thật sự sắp phát điên rồi: "Vân Hiểu Nguyệt lấy thuốc gì từ mày, hai người rốt cuộc đã làm gì tao!"

"Phì!" Hà Phong Bân phun ra một ngụm máu, rất đắc ý trả lời: "Đương nhiên là thuốc đảm bảo mày đoạn tử tuyệt tôn rồi, mày đáng đời! Ai bảo mày cưới Hiểu Nguyệt rồi còn không giữ được nửa th*n d***!"
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 353


[Fan only, đáng sợ thật...]

"Vân Hiểu Nguyệt tao g.i.ế.c mày!" Thẩm Hồng Huy gầm lên, định xông về phía Vân Hiểu Nguyệt.

May mắn là các nhân viên an ninh ai nấy đều trẻ trung khỏe mạnh, khống chế Thẩm Hồng Huy vẫn là dư sức.

Nếu không với bộ dạng mắt đỏ ngầu của ông ta, e là thật sự sẽ ra tay.

Ngay cả bí mật cuối cùng cũng bị Hà Phong Bân nói ra, Vân Hiểu Nguyệt biết mình bây giờ thật sự xong đời rồi.

Bà ta không những đắc tội với An gia, mà ngay cả người duy nhất có thể giúp bà ta là Thẩm Hồng Huy cũng đã hận bà ta đến tận xương tủy. E rằng dù có ra tù, ngày tháng của bà ta cũng sẽ không dễ chịu gì.

Nhưng Vân Hiểu Nguyệt vẫn không muốn nhận sai.

Bà ta từ tận đáy lòng cảm thấy, tất cả những điều này đều là họ nợ bà!

"An Thụ Hải." Vân Hiểu Nguyệt làm lơ Thẩm Hồng Huy đang cuồng loạn, ngược lại nhìn về phía An Thụ Hải hỏi: "Anh có hối hận không? Nếu lúc trước ở bên tôi, sẽ không có nhiều chuyện lộn xộn như vậy. Nếu lúc trước tôi có thể chủ động tỏ tình với anh trước, có phải chúng ta cũng đã có khả năng không?"

"Tuyệt đối không có khả năng." An Thụ Hải không chút do dự.

Sáu chữ đanh thép như búa bổ, đập tan tia ảo tưởng cuối cùng của Vân Hiểu Nguyệt.

"Tuyệt đối không có khả năng." Vân Hiểu Nguyệt vừa lặp lại sáu chữ này, vừa cười một cách điên dại: "Ha ha ha ha, hay cho một câu tuyệt đối không có khả năng. Vậy thì đã sao, dù sao thì tôi cũng đã trả thù được rồi! Anh đã thay tôi nuôi con bao nhiêu năm, còn con của anh thì bị tôi đối xử như cỏ rác..."

"Chát!"

Lời nói của Vân Hiểu Nguyệt chưa kịp dứt đã bị một cái tát của Bùi Ngọc Ngưng cắt ngang.

"Cái tát này, là vì cô đã đổi con của tôi."

Bùi Ngọc Ngưng đứng trước mặt Vân Hiểu Nguyệt, đôi mắt đầy hận ý, bà cắn chặt khớp hàm, khóe miệng run run, hận không thể xé nát người trước mặt.

Chỉ vì một lý do nực cười như vậy, mà đã khiến bà và Thẩm Lạc mẹ con chia lìa hai mươi mấy năm.

"Chát!"

Lại một cái tát nữa, giáng xuống nửa bên mặt còn lại của Vân Hiểu Nguyệt.

"Cái tát này là vì Tiểu Lạc. Cô đổi con người ta, lại không đối xử tốt với nó, ngược lại còn cố ý lạnh nhạt, dằn vặt nó, gán cho nó những tội danh không đâu, khiến nó phải sống ở Thẩm gia một cách cẩn trọng, nhìn sắc mặt người khác, thậm chí khi nó còn nhỏ như vậy đã bị đưa đến trường nội trú chịu khổ."

"Chát!"

Mặt Vân Hiểu Nguyệt vừa quay lại, Bùi Ngọc Ngưng lại tát thêm một cái nữa.

"Cái tát này là vì Tiểu Duệ. Cô là mẹ ruột của nó, lại vì tư tâm không thể hiểu nổi của mình mà đổi nó đi, xem nó như một quân cờ trả thù của cô. Cô thật sự còn có tư cách làm mẹ của nó sao?"

Vân Hiểu Nguyệt vốn bị mấy cái tát này của Bùi Ngọc Ngưng làm cho rất không phục, nhưng khi nghe được những lời này lại sững người.

Bà ta quay đầu nhìn về phía An Duệ, lại phát hiện An Duệ cũng đang dùng ánh mắt đầy hận thù nhìn mình.

Vân Hiểu Nguyệt bị ánh mắt đó nhìn đến trong lòng kinh hãi. Bà ta không còn tâm trí để chửi rủa Bùi Ngọc Ngưng, cũng không còn để ý đến cơn đau trên mặt, có chút lấy lòng mở miệng nói:

"Tiểu Duệ?"
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 354


"Tiểu Duệ, xin lỗi, mẹ hôm nay đã không xử lý tốt mọi chuyện."

"Bà không phải mẹ tôi!" An Duệ hét lớn: "Tôi không có người mẹ vứt bỏ con mình như bà!"

"Tiểu Duệ đừng như vậy, mẹ không có vứt bỏ con, mẹ cũng đã từng hối hận, chỉ là lúc đó đã không còn kịp nữa rồi. Bây giờ mẹ thật sự biết sai rồi."

Trong giọng nói của Vân Hiểu Nguyệt tràn đầy sự hèn mọn và cầu khẩn.

"Mẹ hôm qua còn cố ý đi xem con thi đấu, mẹ quan tâm đến con mà. Con trách mẹ thế nào cũng được, nhưng có thể đừng dùng ánh mắt đó nhìn mẹ được không?"

"Tôi đã nói bà không phải mẹ tôi! Tôi không có người mẹ như bà!"

An Duệ giơ tay áo lên, lau nước mắt thật mạnh, dùng ánh mắt phẫn nộ và thù hận tương tự nhìn về phía An Linh, sau đó lại nhìn từng người trong An gia.

"Còn có các người, các người cũng vậy! Tôi cũng không cần người nhà như các người!"

An Duệ hét xong những lời này liền quay người chạy ra cửa lớn. Quản gia Lâm nhìn về phía An Thụ Hải, ý muốn hỏi có cần cho người đuổi theo không.

An Thụ Hải thở dài, giằng co hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu.

Từ hôm nay trở đi, An Duệ không còn là con của An gia nữa.

Ông cũng không có lý do gì để quản cậu ta.

Rất nhanh, cảnh sát đã đến.

An Linh cảm thấy mình như bị cư dân mạng "thao túng tâm lý", bởi vì khi nhìn thấy các chú cảnh sát đến, phản ứng đầu tiên của cô lại là "Lần này lại tống vào tù được mấy người"!

Người An gia đem đầu đuôi câu chuyện kể lại một cách rõ ràng.

Biểu cảm của các cảnh sát cũng rất đặc sắc.

Chuyến đi công tác lần này đúng là có chút đáng giá.

Không chỉ phải xử lý vụ việc tráo con, còn có chuyện Vân Hiểu Nguyệt và Hà Phong Bân hạ độc Thẩm Hồng Huy làm ông ta mất khả năng sinh sản, còn có chuyện Thẩm Hồng Huy và Hà Phong Bân ẩu đả, thậm chí còn có chuyện Thẩm Hồng Huy nói các cô bồ của ông ta giả vờ sinh con cho ông, thực chất là cho ông đội nón xanh để lừa tiền.

Trong lúc nghe trình bày, biểu cảm của các chú cảnh sát cũng nhiều lần suýt chút nữa không giữ được.

Nhưng họ không hổ là dân chuyên nghiệp, ít nhất không cười thành tiếng.

Sau khi nghe xong, họ chỉ có một suy nghĩ: Giới của các người thật là loạn!!

Lần này, cảnh sát trước tiên đưa Thẩm Hồng Huy, Vân Hiểu Nguyệt và Hà Phong Bân đi. Về phần người An gia, họ nói rằng khi có tình huống cần phối hợp điều tra, họ sẽ liên lạc lại.

Thấy sự việc đã được giải quyết, quản gia Lâm cũng dẫn đội bảo an rời đi.

Phòng khách sau một buổi sáng hỗn loạn, giờ đây cuối cùng cũng đã trở lại yên tĩnh.

Thẩm Lạc có chút vô định đứng tại chỗ.

Tối hôm qua anh đã đấu tranh tâm lý rất nhiều, mới đưa ra quyết định chuẩn bị thoát khỏi gia đình gốc, đoạn tuyệt quan hệ với cha mẹ mình. Hôm nay lại biết được đó một chút cũng không phải là cha mẹ ruột của mình.

Lúc này anh thật sự không biết mình nên đau khổ nhiều hơn, hay là giải thoát nhiều hơn.

Thực ra anh biết, trong lòng mình thậm chí còn có chút may mắn và thấp thỏm.

May mắn là vì anh cuối cùng cũng đã thoát khỏi bầu không khí gia đình đau khổ, không ngừng bị cảm giác tội lỗi và chuộc tội vây quanh. Hóa ra Vân Hiểu Nguyệt không thích anh cũng không phải vì anh không tốt. Anh hoàn toàn không sai, người sai là Vân Hiểu Nguyệt và Thẩm Hồng Huy.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 355: Con đúng là biết cách an ủi người khác đấy


Thấp thỏm là vì anh cũng không biết bây giờ mình đã trở thành con của An gia, tình hình có khá hơn không.

Nếu bỏ qua quan hệ huyết thống, anh và những người An gia này thực ra cũng không khác gì người xa lạ, phải không?

Thẩm Lạc chuẩn bị tâm lý một lúc lâu, cuối cùng vẫn mở miệng nói:

"Nếu mọi chuyện đã được giải quyết, con xin phép về trước."

Cả An gia đều sững sờ: "Về? Về đâu?"

"Về nơi con ở ạ." Thẩm Lạc nhẹ giọng trả lời: "Con có thuê một căn phòng ở bên ngoài."

Phòng khách lại trở nên yên tĩnh.

Biểu cảm của người An gia trông đều rất khó coi, Thẩm Lạc bất giác có cảm giác mình đã nói sai điều gì đó.

Nhưng anh không cảm thấy mình nói có vấn đề ở đâu cả?

Anh đúng là con An gia, nhưng một người chưa từng chung sống suốt 22 năm đột nhiên xuất hiện chẳng lẽ sẽ không làm phiền đến cuộc sống của họ sao?

Cách tốt nhất, vẫn là mọi người cứ sống theo cách cũ, sau này nếu người An gia thật sự bằng lòng chấp nhận mình, mình lại từ từ hòa nhập với họ mới đúng chứ?

[Ai, Thẩm Lạc đứa nhỏ ngốc này.]

Thẩm Lạc: "?"

[Thằng bé bị Vân Hiểu Nguyệt thao túng tâm lý thảm quá rồi, theo bản năng cứ nghĩ mình là một gánh nặng. Nó sợ mình đột nhiên xuất hiện sẽ làm chúng ta không thích ứng được, cho nên không muốn làm phiền đến cuộc sống của chúng ta.]

Ánh mắt người An gia nhìn về phía Thẩm Lạc càng thêm đau lòng.

Gia đình vốn nên là bến đỗ che chở cho con người, cho nên khi mọi người ra ngoài bươn chải bị tổn thương mới muốn về nhà chữa lành.

Nhưng những đứa trẻ lớn lên trong gia đình không lành mạnh như Thẩm Lạc, khi bị tổn thương lại chỉ muốn trốn chạy, bởi vì gia đình ban đầu của anh mới chính là nơi làm tăng thêm nỗi đau của anh. Điều đó khiến anh bây giờ khi đối diện với An gia cũng quen giữ một thái độ hết sức cẩn trọng.

Trong mắt Bùi Ngọc Ngưng lại đong đầy nước mắt, bắt đầu lã chã rơi xuống.

Thẩm Lạc thấy vậy càng thêm luống cuống, theo bản năng giơ tay lên định giúp bà lau nước mắt, lại sợ hành động của mình có phần vượt quá giới hạn, chỉ có thể cứng nhắc dừng lại giữa chừng.

Bùi Ngọc Ngưng cũng đưa tay ra, nắm lấy tay Thẩm Lạc đặt lên má mình: "Xin lỗi Tiểu Lạc, là lỗi của mẹ, là mẹ trước đây đã không bảo vệ tốt cho con."

"Không, không phải." Thẩm Lạc vội vàng phủ nhận: "Không phải lỗi của mẹ, mẹ cũng là người bị hại, không nên vì sai lầm của người khác mà tự trách mình."

"Vậy con có bằng lòng quay về không, quay về An gia. Cha mẹ, còn có anh trai và chị gái của con đều mong con có thể ở lại. Cho chúng ta một cơ hội để bù đắp cho con được không?"

Bùi Ngọc Ngưng nói xong, những người khác cũng vội vàng gật đầu lia lịa, chỉ sợ gật đầu không đủ mạnh làm Thẩm Lạc cảm thấy họ không đủ chân thành.

"Ở lại đi Tiểu Lạc." An Linh cũng mở miệng khuyên nhủ: "Em chỉ còn có mấy ngày nghỉ thôi phải không, tiếp theo là phải theo nhóm hoạt động rồi. Mấy ngày nay cứ ở nhà để cha mẹ chăm sóc cho em đi."

[Em sao có thể là phiền phức được chứ, em bây giờ dù có muốn sao trên trời, cha mẹ cũng có thể hái xuống cho em.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 356


[Hơn nữa, chị đây, một tiểu thư giả hoàn toàn không có quan hệ huyết thống với An gia, còn có thể mặt dày ăn vạ không đi đâu. Em chính là thiếu gia thật! Em ở lại An gia, là thiên kinh địa nghĩa!]

Những người khác: "..."

Tiểu Linh, con đúng là biết cách an ủi người khác đấy...

Nhưng mà thật sự không cần phải như vậy...

Thẩm Lạc cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

Người An gia làm việc rất hiệu quả, ngay trong ngày đã đăng thông báo giải thích tình hình, tuyên bố rằng Thẩm Lạc từ hôm nay sẽ đổi tên thành An Lạc, anh mới là con trai thật sự của An gia, anh và An Duệ đã bị Vân Hiểu Nguyệt cho người cố ý tráo đổi.

Thực ra theo ý của cha An mẹ An, nếu muốn đổi tên thì nên đổi cả hai chữ Thẩm Lạc, nhưng An Lạc lại cảm thấy không cần thiết. Anh đã mang cái tên này hai mươi mấy năm, những người thân thiết đều gọi anh là Tiểu Lạc, nếu thật sự đổi hết chắc chắn sẽ không quen.

Cha An mẹ An đương nhiên nghe theo anh.

Thông báo này vừa được đăng lên, cả mạng xã hội đều choáng váng, khu vực bình luận gần như toàn là dấu chấm hỏi.

[?]

[??]

[???]

[Đừng ồn, để tôi suy nghĩ đã.]

[Ai đó véo tôi một cái xem có phải đang mơ không, có phải tôi thức đêm nhiều quá nên bị ảo giác không?]

[Bạn không bị ảo giác đâu, vì tôi vừa mới cắn mình một miếng, đau lắm!]

[An Duệ là thiếu gia giả? Thẩm Lạc mới là thiếu gia thật? Mấy người đang đùa tôi đấy à?]

[Tập này hình như đã chiếu một lần rồi thì phải?]

[Rốt cuộc là thật hay giả vậy? Chuyện này thật sự có hơi khó tin...]

[Sẽ không ai lấy loại chuyện này ra đùa đâu...]

[Tôi thật sự bị sốc, chuyện xác suất nhỏ như bế nhầm con, lại xảy ra đến hai lần? Lại còn trên cùng một cặp song sinh rồng phượng?]

[An gia nói thật... là có chút vận xui trên người.]

Sau khi mọi người qua cơn sốc, rất nhanh đã ý thức được một vấn đề. An Duệ và An Linh đều không phải con An gia, nhưng xem hai lần thông báo, thái độ của An gia đối với họ lại hoàn toàn khác nhau.

An Linh vẫn đang yên ổn ở An gia, An gia cũng đã xác nhận rõ ràng An Linh sau này vẫn là con gái An gia. Nhưng lần thông báo này lại nói rõ An gia sau này chỉ nhận An Lạc, An Duệ không còn là con của An gia nữa.

Thực ra hai cách xử lý này, nếu chỉ nêu ra riêng lẻ một cách, mọi người sẽ không có phản ứng gì lớn. Dù sao đây cũng là chuyện riêng của An gia, người ta muốn xử lý thế nào, người ngoài cũng không có quyền hỏi đến.

Trớ trêu thay, hai thông báo chỉ cách nhau chưa đầy hai tháng, lại là những sự việc có tính chất tương tự, mà cách xử lý của An gia lại khác nhau một trời một vực, thật sự làm mọi người có chút khó hiểu.

[Tâm thiên vị An gia này đến tận Bắc Cực rồi à? Thái độ đối với An Linh và An Duệ khác biệt lớn như vậy sao?]

[Dựa vào cái gì chứ! Dù sao cũng đều là giả, sao lại một người giữ lại một người đuổi đi.]

[Mấy người ngốc à, trên thông báo không phải đã nói rồi sao? An Linh là bị bế nhầm do tai nạn, còn An Duệ là do mẹ ruột của An Duệ cố ý đổi!]

[Có gì khác nhau đâu, An Duệ lại không biết, anh ấy cũng vô tội mà?]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 357


[Sao lại không khác nhau? An Duệ được ăn ngon mặc đẹp làm thiếu gia bao nhiêu năm, nhưng Thẩm Lạc rõ ràng đã chịu rất nhiều khổ cực. Đổi lại là bạn, bạn có bằng lòng tha thứ cho An Duệ không?]

[Đúng thật, bạn xem Thẩm gia cũng giàu như vậy, lại để Thẩm Lạc sống khổ sở thế, chắc chắn là cố ý. Người An gia tuyệt đối hận c.h.ế.t Thẩm gia rồi.]

[Nhưng nếu tôi là An Duệ, tôi thật sự sẽ cảm thấy tâm lý không cân bằng, đặc biệt là còn có ví dụ của An Linh ở đó. Cũng là nuôi hai mươi mấy năm, người An gia thật sự nhẫn tâm đến thế.]

[Nếu không thì sao? Chẳng lẽ để Thẩm Lạc mỗi ngày sống chung với con trai ruột của kẻ đầu sỏ gây tội trong An gia à? Mấy người thì rộng lượng thật đấy, sao không nghĩ cho Thẩm Lạc một chút?]

Dù sao thì mặc kệ trên mạng có tranh cãi thế nào, cũng không ảnh hưởng đến thái độ đã rất rõ ràng của An gia.

An Lạc chỉ có ba ngày nghỉ. Tiếp theo, nhóm của anh phải thu âm bài hát, tập vũ đạo, quay MV, còn phải quay show thực tế về cuộc sống trong ký túc xá của nhóm, cho nên bắt buộc phải ở trong ký túc xá tập thể do công ty quản lý sắp xếp. Cha An mẹ An dù có không nỡ thế nào cũng chỉ có thể đưa anh đi làm việc.

Về phần An Duệ, sau khi tự mình chạy đi ngày hôm đó liền không quay trở lại nữa. An Linh tra một chút thì phát hiện cậu ta cũng không đến Thẩm gia, ngược lại mỗi ngày đều cùng đám bạn xấu ăn chơi trác táng, mượn rượu giải sầu để tê liệt bản thân.

[Ai, cậu ta bây giờ không chỉ hận Thẩm gia, mà còn hận thấu An gia. Đương nhiên, người cậu ta hận nhất vẫn là mình và Thẩm Lạc.]

[Cậu ta cảm thấy nếu không có mình và Thẩm Lạc, chuyện lần này sẽ không xảy ra.]

Người An gia nghe xong cũng chỉ biết bất đắc dĩ.

Họ và An Duệ đương nhiên là có tình cảm. Một người đã chung sống như người thân suốt hai mươi mấy năm, không thể nào chỉ vì một sớm biết không có quan hệ huyết thống mà có thể hoàn toàn thu hồi sự quan tâm dành cho hắn.

Nhưng họ lại thật sự không thể tiếp tục quan tâm hắn.

Không chỉ vì chuyện thiếu gia thật giả này, mà còn vì chính An Duệ đã từng bắt nạt An Lạc. Nếu họ còn muốn quản An Duệ, rõ ràng sẽ làm tổn thương trái tim của An Lạc.

An Lạc là một đứa trẻ hiểu chuyện, nhưng đứa trẻ càng hiểu chuyện lại càng dễ bị người khác làm tổn thương.

Anh tuy đã đồng ý trở về An gia, nhưng vẫn giữ một lòng cảnh giác.

Người An gia hiểu rõ, họ hiện tại đang ở trong giai đoạn thử thách của An Lạc.

An Lạc bây giờ giống như một con ốc sên, mới chỉ vươn ra hai chiếc râu để thăm dò. Một khi An gia làm anh thất vọng, anh sẽ không chút do dự mà thụt vào trong vỏ của mình. Đến lúc đó, muốn anh từ trong vỏ chui ra để chấp nhận người An gia, sẽ càng khó khăn hơn gấp bội.

Cho nên họ cần phải rạch ròi một chút, đặc biệt là trong thái độ đối với An Duệ, tuyệt đối không thể do dự không quyết đoán.

Họ chỉ có thể hy vọng rằng An Duệ chỉ là nhất thời chưa nghĩ thông, đợi sau một thời gian sa sút có thể vực dậy tinh thần trở lại.

Dù sao thì ngoài cổ phần của An thị phải lấy lại để đưa cho An Lạc, những tài sản khác đứng tên An Duệ, người An gia cũng không định thu hồi. Chỉ cần An Duệ không tiêu xài quá độ, số tiền đó cũng đủ cho cậu ta sống một cuộc đời thoải mái.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 358: Lý do như thần kinh


Hơn nữa, Thẩm Hồng Huy hiện tại cũng đang cố gắng dò hỏi tin tức của An Duệ từ An gia.

Tuy ngày đó ở An gia, ông ta đã hùng hồn tuyên bố rằng cùng lắm thì sinh thêm vài đứa nữa, dù sao cũng sẽ không để lại gia sản Thẩm gia cho An Duệ. Nhưng sau khi chạy vạy vài bệnh viện và xác nhận mình thật sự không còn khả năng sinh con nữa, An Duệ, với tư cách là đứa con trai duy nhất của ông ta, đã trở nên quý giá đến mức Thẩm Hồng Huy chỉ có thể nuốt hết mọi ấm ức vào bụng.

Mặc dù Thẩm gia hiện tại đúng là đã sa sút, An Thụ Hải bây giờ cũng chắc chắn không thể nào giúp đỡ Thẩm thị nữa, nhưng Thẩm thị vẫn là một con lạc đà dù gầy vẫn còn to hơn ngựa.

Cho nên chỉ cần An Duệ tự mình nghĩ thông suốt, cậu ta vẫn có thể tiếp tục sống với thân phận người thừa kế duy nhất của Thẩm thị.

Mặt khác, cha An mẹ An còn cho An Sùng và An Quân cũng lấy mẫu đi làm xét nghiệm ADN. May mắn là hai anh em này không có vấn đề gì về huyết thống.

Người ta là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. An gia của họ đã bị cắn đến hai lần. Nếu An Sùng hoặc An Quân cũng có vấn đề, e rằng An Thụ Hải thật sự sẽ phải đi tìm thầy về xem An gia có phải đã chọc phải thứ gì không sạch sẽ không.

Về phần An Linh, gần đây cô lại bắt đầu phiền muộn.

Từ sau khi trọng sinh và có được máy dò nhân vật, mọi chuyện cơ bản đều diễn ra theo hướng mà An Linh dự đoán. Cô liên tiếp dựa vào công cụ hack này để giúp vận mệnh của người nhà và bạn bè không đi theo cốt truyện đã được miêu tả trong nguyên tác.

Cho nên cô vẫn luôn giữ một thái độ tương đối tích cực và lạc quan về việc thay đổi vận mệnh của mình và người nhà.

Cũng không biết có phải ông trời thấy cô quá tự tin, muốn dội một gáo nước lạnh cho cô tỉnh lại hay không.

Dù sao thì sự kiện thiếu gia thật giả lần này thật sự làm An Linh cảm thấy sợ hãi.

Nguyên tác hoàn toàn không đề cập một chút nào đến chuyện An Lạc và An Duệ là thiếu gia thật giả. Nói cách khác, cho đến tận khi An Lạc bị An Duệ g.i.ế.c chết, người An gia cũng không biết thân phận thật của anh.

Và chính vì nguyên tác không đề cập đến, An Linh đã hoàn toàn không nghĩ đến phương diện này.

Nếu không phải Vân Hiểu Nguyệt tự cho là đúng, muốn đòi lại công bằng cho con trai ruột mà tự mình tìm đến cửa, khiến An Linh nảy sinh nghi ngờ, rồi mới may mắn tra ra được chuyện bà ta trộm đổi con năm đó, nếu không sự thật có lẽ thật sự sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi.

An Linh phát hiện, mình hình như đã quá tin tưởng vào cốt truyện gốc.

Không phải nói cốt truyện gốc hoàn toàn không thể tin, mà là một cuốn tiểu thuyết dù viết chi tiết đến đâu, phần lớn cốt truyện đều xoay quanh nam nữ chính. Rất nhiều chuyện bên lề không quan trọng với tuyến chính, trong tiểu thuyết sẽ hoàn toàn không đề cập đến.

Nhưng thế giới mà An Linh đang sống hiện tại được tạo thành từ những con người sống động. Mỗi người đều có cuộc đời và trải nghiệm của riêng mình, những điều này không phải chỉ một hai câu cốt truyện là có thể tóm tắt được.

Cho nên, nếu chỉ một mực dựa dẫm vào nội dung của cốt truyện gốc, rất có thể sẽ rơi vào một điểm mù rất lớn, bỏ qua sự phát triển thực tế của thế giới này.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 359


Lần này may mà có kinh nhưng không có hiểm, lần sau nếu còn có tình huống tương tự thì phải làm sao...

Hơn nữa, nghĩ kỹ lại, rất nhiều thứ được miêu tả rõ ràng trong tiểu thuyết gốc cũng không khớp với tình hình thực tế của thế giới này.

Ví dụ như chân của Nghiêm Úc, ví dụ như tình hình tại buổi họp báo phim của Tần Uyển Lam. Những chuyện này đều là An Linh hoàn toàn không can thiệp vào, nhưng cũng không phải đã khác với cốt truyện trong nguyên tác sao?

Có khi thế giới này đã đang từ từ thoát ly khỏi sự phát triển của tiểu thuyết gốc rồi!

Tương đương với việc sách giáo khoa đã được sửa đổi, mà An Linh lại vẫn đang làm bài theo sách giáo khoa cũ, chẳng phải dễ dàng làm sai sao!

Cho nên sau này tốt nhất cô nên giữ một thái độ nửa tin nửa ngờ đối với cốt truyện gốc, không thể hoàn toàn không tin, nhưng cũng không thể tin tưởng trăm phần trăm.

An Linh không khỏi nghĩ đến một chuyện mà trước đây cô cũng đã từng nghi ngờ.

Trong tiểu thuyết gốc, nguyên nhân nam chính Cố Thần Minh nhắm vào An gia được đưa ra một lời giải thích vô cùng hoang đường.

Nói là cha mẹ Cố Thần Minh đối xử với hắn vô cùng nghiêm khắc, gần như không cho hắn cảm nhận được tình thân và sự ấm áp mà các gia đình bình thường đều có. Cố Thần Minh chỉ có thể nỗ lực làm mọi việc tốt nhất, hy vọng sự ưu tú của mình có thể đổi lại được một lời khen hay một nụ cười của cha mẹ.

Nhưng hiện thực thường không như mong muốn. Dù Cố Thần Minh đã làm mọi thứ tốt nhất, cũng chỉ nhận được một câu nói nhạt nhẽo của họ: "Không tồi, tiếp tục giữ vững."

Đọc đến đây An Linh vẫn có thể hiểu được. Dù sao thì trong sách về tổng tài bá đạo, nam chính có một gia đình và tuổi thơ không hoàn hảo đã là chuyện thường tình, nếu không sẽ không thể xây dựng được một tính cách lạnh lùng cho hắn.

Nhưng điều hoang đường tiếp theo đã đến.

Vì hai nhà An và Cố cũng có thể coi là có giao tình nhiều đời, nên có rất nhiều cơ hội gặp mặt.

Cố Thần Minh từ khi còn rất nhỏ đã phát hiện ra cha mẹ mình đối với con cái An gia luôn rất hòa nhã, dịu dàng và từ ái hơn so với khi đối xử với hắn.

Hắn còn nhìn thấy cha Cố mẹ Cố bế An Linh lên đùa giỡn. Cảnh tượng đó giống như ba người họ mới là một gia đình, còn thứ mà hắn khao khát, dùng hết sức lực cũng không có được, An Linh lại dễ như trở bàn tay mà có được.

Hình ảnh này giống như một cái gai đ.â.m sâu vào lòng Cố Thần Minh, khiến hắn theo bản năng bắt đầu ghét An Linh. Dần dần, sự căm ghét này lan rộng ra cả An gia.

Cho nên sau khi phát hiện An Linh thích mình, Cố Thần Minh đã bắt đầu kế hoạch của hắn. Hắn một bên câu dẫn An Linh, một bên lại thao túng tâm lý cô, lợi dụng An Linh để tìm hiểu tình hình An gia, rồi từ từ hủy diệt An gia từng chút một.

Nhưng ai ngờ An Linh lại là một tiểu thư giả, cho nên mục tiêu của Cố Thần Minh lại có thêm một người nữa. Nhưng trong quá trình tiếp xúc với Thu Niệm, hắn lại dần dần ý thức được mình hình như đã thật sự yêu cô.

Trái tim băng giá của nam chính lạnh lùng bị nữ chính dịu dàng từ từ làm tan chảy, nhưng nữ chính cũng biết được hành động của nam chính và lựa chọn rời đi, sau đó nam chính bắt đầu màn "hỏa táng tràng" theo đuổi lại vợ...

Đối với chuyện này, đánh giá của An Linh là: Đúng là thần kinh!
 
Back
Top Dưới