Cập nhật mới

Ngôn Tình Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh

Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 180: Sao đột nhiên lại có hai bộ mặt thế này


[Khoan đã, hay là dứt khoát tra xem Vu Như Sóc đang làm gì?]

An Linh thay đổi một chút tư duy. Cô bây giờ tuy không thể tra được tình hình của Đồ Mộ Mộ, nhưng có thể tra được kẻ đồng lõa với cô ta là Vu Như Sóc.

Thế là cô điền tên Vu Như Sóc vào công cụ tra xét nhân vật, kết quả thật sự là mèo mù vớ cá rán.

[Sốc! Hóa ra Đồ Mộ Mộ và Vu Như Sóc đang ở khách sạn thuê phòng! Lúc anh hai gọi điện thoại đến, họ đang điên loan đảo phượng không biết trời đất là gì. Thảo nào nửa ngày mới bắt máy!]

Những người khác tức khắc cũng trừng lớn hai mắt, không khỏi hồi tưởng lại tình huống lúc An Quân gọi điện thoại cho Đồ Mộ Mộ.

Đồ Mộ Mộ quả thật đã một lúc lâu sau mới bắt máy, và lúc đó giọng cô ta nghe cũng có chút yếu ớt. Lúc đó họ còn tưởng rằng Đồ Mộ Mộ là cố tình giả vờ mệt mỏi, để lừa An Quân rằng cô ta gần đây vì công việc bận rộn quá mệt nên mới bỏ lỡ tin nhắn của An Quân.

Hóa ra "mệt" này không phải là "mệt" kia...

Khoan đã... Nếu lúc An Quân gọi điện thoại đến họ còn đang điên loan đảo phượng, vậy lúc bắt máy thì sao?

Ngay lúc người An gia không thể ngăn được trí não của mình, An Linh đã bắt đầu hét lên.

[A a a a a vậy là họ vừa làm chuyện đó vừa nghe điện thoại của anh hai à!]

[Cho nên Đồ Mộ Mộ một chút cũng không phải giả vờ mệt, cũng không phải giả vờ khóc, tất cả đều là thật a a a a a a a.]

Người An gia đã choáng váng. Nói cách khác, bây giờ họ tất cả đều đã trở thành một phần trong trò chơi của Đồ Mộ Mộ và Vu Như Sóc?

Người An gia vừa phẫn nộ lại vừa đồng tình nhìn về phía nạn nhân lớn nhất là An Quân, cho rằng lần này An Quân chắc chắn không thể nhịn được nữa. Lại phát hiện An Quân sau khi sững sờ trong giây lát, trên mặt quả thật có xuất hiện một ít tức giận, chỉ là anh lại dùng ánh mắt có chút tức giận đó để nhìn về phía An Linh.

Điều này làm cho những người khác đều không hiểu nổi.

An Quân muốn tức giận cũng nên tức giận Đồ Mộ Mộ chứ, sao ngược lại lại tức giận với An Linh?

Điều họ không biết là, khi một người gặp phải một sự việc vượt quá nhận thức và quá mức hoang đường, phản ứng đầu tiên của họ chính là phủ nhận và hoài nghi.

An Quân trước đây còn vì tiếng lòng của An Linh mà có chút d.a.o động, nhưng bây giờ chuyện An Linh nói đã hoàn toàn vượt quá phạm vi mà An Quân có thể tin tưởng.

Trong mắt anh, Đồ Mộ Mộ chính là một bông hoa trắng nhỏ hoàn toàn vô hại, sao có thể làm ra chuyện quá đáng như vậy được.

Anh vừa vất vả dỗ dành Đồ Mộ Mộ xong, còn chưa kịp thở phào một hơi đã lại nghe thấy An Linh ở trong lòng bịa đặt về Đồ Mộ Mộ, hơn nữa càng bịa đặt càng quá đáng. Tức khắc có chút không thuận lòng, chỉ muốn giải trừ hiểu lầm giữa em gái và bạn gái mình.

Anh thậm chí còn định bất chấp tất cả, liền chất vấn An Linh.

Nhưng như vậy chẳng những sẽ lộ ra chuyện có thể nghe được tiếng lòng của An Linh, mà cũng sẽ làm cho Đồ Mộ Mộ biết anh đang ở bên cạnh người An gia mà gọi điện thoại cho cô. An Quân cảm thấy làm như vậy nói không chừng sẽ làm Đồ Mộ Mộ càng không vui hơn.

Đang lúc anh định nói lời tạm biệt với Đồ Mộ Mộ, đợi cúp điện thoại xong lại nói chuyện với An Linh, An Linh lại bất ngờ mở miệng, ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 181


"Nếu Đồ Mộ Mộ gần đây không có thời gian đến thăm mẹ cô ấy, hay là chúng ta đi đi."

"Hả?" Tất cả mọi người đều nhìn về phía An Linh, có chút không phản ứng kịp.

"Chẳng lẽ không phải sao?" An Linh nói đầy lý lẽ.

"Anh là bạn trai của cô ấy, mà chúng ta là người nhà của anh, cho nên chuyện nhà họ cũng chính là chuyện nhà chúng ta. Đi thăm mẹ của chị dâu vốn dĩ là chuyện nên làm.

Hơn nữa, mẹ của chị dâu bị bệnh sao anh không nói cho chúng ta biết? An gia rõ ràng có thể cung cấp cho bà ấy môi trường chữa bệnh tốt nhất, nhưng anh lại có thể để họ nợ viện phí? Anh hai, anh thật là quá đáng!"

"Hả?"

An Quân không ngờ mình còn chưa kịp chất vấn An Linh, lại bị cô chất vấn trước, nhất thời có cảm giác không còn lời nào để nói.

"Không, không phải, là Mộ Mộ không muốn..."

An Linh tiếp tục ra đòn phủ đầu, chỉ trích:

"Cô ấy không muốn thì anh không làm à? Em xem như đã hiểu rõ rồi. Cô ấy là không muốn liên lụy anh, không muốn nợ anh. Nhưng nếu anh thật sự có lòng, lén lút làm không phải được rồi sao?

Con gái nào lại vì chút mặt mũi mà từ chối cơ hội chữa bệnh tốt nhất cho mẹ mình chứ? Chắc chắn là do anh không đủ kiên trì!"

An Linh biết với tình cảm hiện tại của An Quân dành cho Đồ Mộ Mộ mà xem, nếu cô trực tiếp vạch trần lời nói dối của Đồ Mộ Mộ bằng miệng, An Quân tuyệt đối sẽ không tin. Cho nên chi bằng cứ để anh mắt thấy tai nghe.

Cô đề nghị với những người khác trong An gia:

"Cha mẹ, chúng ta đi xem mẹ của Đồ Mộ Mộ đi. Lỡ như bệnh viện hiện tại của bà ấy điều kiện chữa bệnh không tốt, chúng ta có thể giúp bà ấy chuyển đến một bệnh viện tốt hơn."

[Mẹ của Đồ Mộ Mộ mỗi lần đều chỉ diễn kịch khi Đồ Mộ Mộ đưa anh hai đến bệnh viện thăm bà thôi. Chúng ta bây giờ mà đến chắc chắn có thể đánh úp họ một trận bất ngờ không kịp trở tay. Đến lúc đó, tất cả sẽ chân tướng đại bạch.]

Người An gia: Hay!

"Được, Tiểu Linh nói đúng." Bùi Ngọc Ngưng trực tiếp quyết định: "An Quân, mẹ của bạn gái con ở bệnh viện nào, con bây giờ dẫn chúng ta đi ngay."

Bên kia, Đồ Mộ Mộ tự nhiên cũng nghe được lời An Linh nói. Cô ta sững sờ một lúc mới phản ứng lại. Cuộc điện thoại này của An Quân lại có thể là gọi trước mặt người An gia!

Cô ta nhận ra sự việc có chút vượt ngoài dự đoán của mình. Lừa một mình An Quân thì còn được, chứ cả An gia không thể nào đều là kẻ ngốc!

Hơn nữa, nghe ý của họ, người An gia định bây giờ đến bệnh viện thăm mẹ cô ta?

Họ bây giờ đến bệnh viện thì có thể nhìn thấy cái gì!

Mẹ cô ta còn không biết đang ở đâu chơi mạt chược nữa!

"An Quân!"

Đồ Mộ Mộ gần như phát điên, cũng không còn quan tâm đến vấn đề giọng điệu nữa. Cô ta phải ngăn cản họ mới được.

Cô ta vẫn dùng chiêu cũ, muốn làm nghiêm trọng hóa vấn đề và đổ lỗi cho An Quân. Rốt cuộc bây giờ chỉ có An Quân mới có thể ngăn cản được người An gia.

"Anh cố ý phải không? Có phải anh cố ý nói chuyện nhà tôi trước mặt người nhà anh không? Anh rõ ràng biết tôi vì hoàn cảnh gia đình mà rất tự ti, tại sao còn muốn làm như vậy? Có phải muốn cùng người nhà anh cười nhạo tôi không?"
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 182


"Không, anh thật sự không có." An Quân gần như phản xạ có điều kiện, chỉ cần Đồ Mộ Mộ vừa giận là anh lập tức bắt đầu xin lỗi: "Xin lỗi Mộ Mộ, nhưng anh thật sự không có ý đó, người nhà anh cũng không có, anh..."

Đồ Mộ Mộ một chút cũng không cho An Quân cơ hội giải thích: "Anh chính là có!"

"Anh làm vậy thật sự rất không tôn trọng tôi, một chút cũng không đặt tôi ở vị trí bình đẳng để đối xử. Nếu không đã không có chuyện gì cũng không bàn bạc với tôi mà đã để người nhà anh nghe cuộc nói chuyện của chúng ta, còn muốn tự ý đi thăm mẹ tôi. Tôi không cần sự bố thí và đồng cảm của các người!"

Thấy An Quân ngày càng sốt ruột, rõ ràng lại sắp bị Đồ Mộ Mộ lừa gạt cho qua, An Linh thở dài một hơi, lớn tiếng nói:

"Ai, quả nhiên là một cô gái mạnh mẽ."

"Hả?"

Nghe được lời này, tất cả mọi người đều không hiểu ra sao. An Linh sao đột nhiên lại có hai bộ mặt thế này?

Trong lòng cô không phải vẫn luôn cho rằng Đồ Mộ Mộ là một kẻ lừa đảo lớn sao? Sao vừa mở miệng lại quay sang khen ngợi.

"Anh hai, chuyện này đều tại anh cả. Anh đã qua lại với người ta một năm rồi mà cô ấy vẫn nhạy cảm, suy nghĩ nhiều như vậy. Nhìn thế nào cũng là do anh không cho người ta đủ cảm giác an toàn."

"Thật, thật vậy sao?" An Quân có chút do dự hỏi.

Mặc dù anh quả thật đối với Đồ Mộ Mộ răm rắp nghe lời, nhưng đêm nay có lẽ vì quan hệ của tiếng lòng An Linh, thật ra anh cũng đã nảy sinh nghi ngờ về hành vi của Đồ Mộ Mộ, luôn cảm thấy cô trong rất nhiều biểu hiện đều có chút không thoải mái.

Bây giờ nghe An Linh nói như vậy, anh ngược lại cảm thấy có chút có lý. Đồ Mộ Mộ vẫn luôn từ chối công khai quan hệ của họ, chẳng phải là vì không có cảm giác an toàn sao?

An Quân luôn cảm thấy anh và Đồ Mộ Mộ đều là con người, lấy đâu ra sự khác biệt về thân phận. Nhưng Đồ Mộ Mộ luôn nhắc đến điểm này, còn luôn cảm thấy một khi quan hệ của họ bị công khai, cô sẽ phải trải qua rất nhiều lời chửi rủa từ bên ngoài, và cho rằng người An gia sẽ ném cho cô một tấm thẻ rồi bắt hai người chia tay. Cho nên xét cho cùng là do mình không cho cô ấy đủ cảm giác an toàn.

An Quân nghĩ như vậy liền cảm thấy trong lòng thông suốt hơn rất nhiều. So với việc Đồ Mộ Mộ từ đầu đến cuối đều đang lừa dối anh, An Quân thà rằng tin vào lời giải thích này của An Linh.

Nếu những người khác biết anh đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ cảm thấy anh đang lừa mình dối người. Nhưng An Quân chính là không có cách nào chấp nhận Đồ Mộ Mộ là một kẻ lừa đảo.

"Đương nhiên là sự thật rồi." Biểu cảm của An Linh rất chân thành.

"Nếu không thì mặt mũi còn có thể quan trọng hơn mạng sống của mẹ mình sao? Có một cơ hội có thể cung cấp điều kiện chữa bệnh tốt hơn cho mẹ mình bày ra trước mắt, người bình thường đều không thể từ chối!"

"Trừ phi cô ấy một chút cũng không quan tâm đến mẹ của mình!"
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 183: Xem mình vạch trần bọn họ thế nào, hì hì hì


Lời này của An Linh vừa nói ra, Đồ Mộ Mộ bên kia nếu còn ngăn cản sẽ có vẻ rất vô lý.

Người An gia lập tức liền bắt xe đến bệnh viện.

Bệnh viện này nhìn từ bên ngoài một chút cũng không thấy có vấn đề gì, khuôn viên rất lớn, trông hoàn toàn là một bệnh viện tư nhân chính quy. An Quân đã đến đây rất nhiều lần, liền dẫn người nhà đi về phía phòng bệnh của Diệp Lệ San.

Diệp Lệ San ở phòng bệnh VIP đơn. Người An gia vừa ra khỏi thang máy đã có một bác sĩ mặc áo blouse trắng đón lại, nói chuyện với An Quân:

"Thưa anh An, sao hôm nay lại đến muộn vậy?"

"Tôi đến thăm dì Diệp." An Quân trả lời: "Bác sĩ Lý sao muộn thế này còn làm việc ạ?"

"Vâng, vâng." Bác sĩ Lý trả lời: "Tối nay vừa hay đến ca trực của tôi."

[Buổi tối bị Vu Như Sóc gọi đến để diễn kịch chứ gì. Quần ngủ còn chưa kịp thay nữa kìa.]

Năm người liếc nhìn chiếc quần của bác sĩ Lý, quả nhiên nhìn thấy dưới vạt áo blouse trắng lộ ra hai ống quần là kiểu quần ngủ caro.

Bác sĩ Lý lau mồ hôi trên trán, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Anh ta đang chuẩn bị ngủ thì bị Vu Như Sóc gọi đến, may mà đến kịp.

Nói thật, anh ta thật sự rất không muốn đến. Không phải vì đột nhiên bị gọi đến tăng ca, mà là vì anh ta thật sự rất sợ bị lộ.

Lúc Vu Như Sóc ban đầu nhờ anh ta giúp đỡ, anh ta cũng đâu biết mình sắp phải lừa An Quân!

Đợi đến khi người thật sự đến, anh ta và Vu Như Sóc cũng đã trở thành người trên cùng một con thuyền, không thể thoát ra được, chỉ có thể hết lần này đến lần khác giúp che giấu.

Hơn nữa mỗi lần Vu Như Sóc đều sẽ cho anh ta một khoản phí vất vả, số tiền này còn nhiều hơn cả lương công việc của anh ta. Nếm được vị ngọt xong, anh ta cũng dần dần đối với việc lừa An Quân trở nên quen tay, thậm chí còn mong họ có thể đến thêm vài lần.

Nhưng tiền đề là lừa một mình An Quân thôi. Sao lần này An gia gần như cả nhà đều xuất động.

Hơn nữa mấy người này trông đều có vẻ lanh lợi hơn An Quân. Theo xác suất mà nói, một gia đình không thể nào tất cả đều là đồ ngốc được. Lỡ như thật sự bị người An gia phát hiện ra điều gì, bác sĩ Lý biết mình cũng tuyệt đối không có kết cục tốt đẹp.

Bất quá may mắn làm bác sĩ nhiều năm như vậy, tố chất tâm lý của anh ta vẫn không tồi. Mặc dù trong lòng đã có chút hoảng loạn, nhưng trên mặt vẫn bày ra một bộ dạng bình tĩnh, chuyên nghiệp.

"Vừa hay tôi bây giờ cũng không có việc gì khác, tôi đưa các vị đi nhé."

Người An gia cũng không từ chối, đi theo bác sĩ Lý đến trước một phòng bệnh.

Nhìn qua tấm kính trên cửa, bên trong quả thật có một người đang nằm bất động. Trên mặt bà ta đeo mặt nạ dưỡng khí, tuy có đắp chăn, nhưng vẫn có thể nhìn thấy các loại ống dẫn từ dưới chăn vươn ra, nối vào các loại thiết bị trong phòng bệnh, trông quả thật là một bệnh nhân đã mất đi ý thức.

"Cha mẹ, anh cả, mọi người xem." An Quân rất thấp thỏm mở miệng: "Mẹ của Mộ Mộ quả thật là bị bệnh nặng thành người thực vật, cô ấy không có lừa con."

Người An gia cũng có chút há hốc mồm.

Vốn tưởng rằng sự việc hẳn sẽ giống như lời An Linh nói, mẹ của Đồ Mộ Mộ một chút cũng không có bệnh. Những lần trước hẳn là đều do Đồ Mộ Mộ, mẹ cô ta và cả bên bệnh viện cùng nhau phối hợp diễn kịch. Nhưng bây giờ họ rõ ràng đã đến một cách bất ngờ, sao mẹ của Đồ Mộ Mộ vẫn còn nằm ở đây?
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 184


Họ nhìn về phía An Linh, lại phát hiện cô dường như không có chút gì ngạc nhiên.

[Động tác của bọn họ cũng nhanh thật đấy. Trong tình huống vội vã như vậy mà còn có thể đến bệnh viện trước cả chúng ta.]

Trên thực tế, ngay từ đầu Đồ Mộ Mộ quả thật định dùng câu "Nếu người An gia bây giờ đến bệnh viện, cô sẽ chia tay với An Quân" để uy h.i.ế.p An Quân. Kết quả là An Linh đã dùng chiêu lấy đạo đức để đè ép, trực tiếp đẩy cô ta vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Nếu cô ta còn từ chối, đó chính là một chút cũng không quan tâm đến mạng sống của mẹ mình, hoàn toàn đi ngược lại với hình tượng bông hoa trắng nhỏ kiên cường mà cô ta vẫn luôn thể hiện trước mặt An Quân!

Lúc đó nghe được những lời này không chỉ có một mình Đồ Mộ Mộ, mà còn có cả Vu Như Sóc luôn ở bên cạnh.

Hắn biết bây giờ vấn đề rất khó giải quyết, đối phương không chỉ có một mình An Quân. Hơn nữa, câu nói vừa rồi của An Linh, một chút cũng không thể nào dùng cách lừa gạt An Quân như trước đây để cho qua được.

Hơn nữa, kể cả lần này Đồ Mộ Mộ có từ chối, An gia cũng chắc chắn sẽ trực tiếp đi điều tra, đến lúc đó sẽ càng thêm phiền phức. Chi bằng cứ lợi dụng chuyện lần này để làm cho người An gia giải trừ nghi ngờ, dù sao trước hết cứ giải quyết vấn đề trước mắt đã.

Đồ Mộ Mộ và An Quân vẫn còn đang nói chuyện, Vu Như Sóc không dám nói thẳng, liền lập tức gõ chữ trên điện thoại cho Đồ Mộ Mộ xem: Cứ đồng ý trước đi, sau đó lập tức liên lạc với mẹ em, bảo bà ấy đến bệnh viện. Bên bệnh viện anh sẽ liên lạc.

Đồ Mộ Mộ gật đầu, lại dùng giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở nói với An Quân:

"Nếu anh thật sự muốn đưa người nhà anh đến thăm mẹ em, em cũng không có lý do gì để ngăn cản. Em biết các anh chị là hảo tâm, nhưng vẫn hy vọng sau này anh có chuyện gì cũng có thể bàn bạc với em trước rồi hãy quyết định, đừng luôn dùng cách tự cho là tốt cho em, nhưng thực chất lại không tôn trọng em để tiền trảm hậu tấu như vậy."

Thấy Đồ Mộ Mộ đã đồng ý, An Quân tự nhiên là thở phào nhẹ nhõm rồi luôn miệng xin lỗi.

"Xin lỗi Mộ Mộ, sau này anh nhất định cái gì cũng sẽ nói với em trước."

Đồ Mộ Mộ không có tâm trí để nói nhiều với anh nữa, tùy tiện tìm một cái cớ nói mình bận công việc rồi cúp điện thoại, sau đó vội vàng liên lạc với mẹ mình là Diệp Lệ San.

Điện thoại vừa kết nối đã truyền đến tiếng nền vô cùng ồn ào. Diệp Lệ San gân cổ lên, phát ra tiếng la chói tai:

"Ù! Sao thế, có chuyện gì mau nói, tối nay mẹ đang đỏ, đừng làm ảnh hưởng."

Lúc bà ta nói chuyện, tiếng va chạm của mạt chược thỉnh thoảng vang lên. Quả nhiên đúng như Đồ Mộ Mộ dự đoán, mẹ cô ta đang chơi mạt chược.

"Mẹ, đều là lúc nào rồi! Đừng chơi mạt chược nữa, bây giờ mau dùng tốc độ nhanh nhất đến bệnh viện!"

"Làm gì vậy, hôm khác không được à?"

Diệp Lệ San vừa nghe đã biết Đồ Mộ Mộ là muốn bà đến bệnh viện nằm giả làm bệnh nhân. Chẳng qua trước đây Đồ Mộ Mộ đều sẽ báo trước vài ngày để bà chuẩn bị, đây là lần đầu tiên lại gấp gáp như vậy.

Diệp Lệ San lần đầu tiên nghe Đồ Mộ Mộ nói muốn bà đóng vai người thực vật, suýt chút nữa đã muốn đánh c.h.ế.t đứa con gái bất hiếu này. Giả làm người thực vật là có thể có tiền, chuyện tốt như vậy lại có thể đến lượt bà sao?
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 185: Em vừa định nói "tên vung tiền qua cửa sổ" đúng không?


Bất quá Diệp Lệ San cũng thật sự thiếu tiền. Nghĩ rằng ngựa c.h.ế.t coi như ngựa sống, bà liền theo lời Đồ Mộ Mộ thử xem sao. Kết quả không ngờ lại thật sự nhận được tiền.

Bà cũng không biết Đồ Mộ Mộ rốt cuộc đã làm thế nào mà có thể tìm được một đại minh tinh làm bạn trai, cũng không biết trong bụng cô ta rốt cuộc muốn làm gì, đã qua lại với An Quân rồi mà còn phải dùng cách này để lừa tiền. Dù sao Diệp Lệ San chỉ cần mình có thể nhận được tiền là được.

"Không được!" Đồ Mộ Mộ rất sốt ruột: "An Quân đã xuất phát đi bệnh viện rồi, người An gia của anh ta cũng đi cùng để thăm mẹ. Mẹ bây giờ đang ở đâu, chạy đến đó mất bao lâu?"

"Cái gì?" Diệp Lệ San bị dọa đến mức trực tiếp đập bàn đứng dậy: "Mày, mày, mày sao không nói sớm! Tao bây giờ chạy đến đó thế nào cũng phải mất hơn nửa tiếng. Ai da, lỡ như tao không đến kịp bị họ phát hiện thì làm sao bây giờ?"

"Nửa tiếng kịp mà. Người An gia từ nhà họ xuất phát thế nào cũng phải mất một tiếng." Vu Như Sóc suy nghĩ một chút về vị trí của An gia: "Bảo mẹ em bây giờ xuất phát ngay đi!"

"Này không phải, bên cạnh mày có ai đang nói chuyện à? Thằng đó là ai vậy?"

Để tránh phiền phức, Đồ Mộ Mộ cũng không nói với Diệp Lệ San về chuyện của mình và Vu Như Sóc. "Mẹ đừng quan tâm đến chuyện này, mau đến bệnh viện đi!"

"Biết rồi, biết rồi." Diệp Lệ San không dám trì hoãn, đẩy bài ra liền định rời khỏi bàn.

Ba người còn lại trên bàn vội vàng ngăn bà lại: "Này này, Lệ San, sao lại nói đi là đi vậy, ván này còn chưa đánh xong mà. Bà không thể thắng bài rồi đi luôn được."

"Đúng đúng đúng, ai lại làm vậy chứ, đánh thêm hai ván nữa đi."

"Còn đánh cái gì nữa!" Diệp Lệ San đẩy họ ra: "Cút cút cút, đừng có cản đường tôi. Thần Tài của tôi sắp chạy mất rồi, các người mà làm lỡ thì có đền nổi không? Hôm nay coi như tôi không thắng các người, được chưa? Đừng có cản đường!"

Diệp Lệ San không ngừng thúc giục, cuối cùng cũng đến được bệnh viện. May mắn là công tác diễn kịch của họ được chuẩn bị khá đầy đủ. Mặc dù Diệp Lệ San chỉ đến bệnh viện giả làm bệnh nhân khi cần phối hợp diễn kịch, nhưng phòng bệnh chuyên dụng của bà vẫn luôn được giữ lại để phòng khi cần.

Cũng nhờ vậy, Diệp Lệ San mới có thể vừa đến bệnh viện đã thay xong đồ bệnh nhân. Chân trước bà vừa chuẩn bị xong, hơi còn chưa thở đều, người An gia đã đến ngay sau lưng.

...

[Bọn họ cũng giỏi thật đấy. Vì để lừa người mà đem hết năng lực ra để thực hiện.]

[Bất quá vừa phải cho người đến bệnh viện, lại phải thông đồng với bên bệnh viện, cũng chỉ đến trước chúng ta một bước chân thôi.]

[Xem mình vạch trần bọn họ thế nào, hì hì hì.]

An Quân bị An Linh chọc tức, lại muốn đối mặt hỏi cô một câu. Rốt cuộc tại sao luôn muốn nghĩ Đồ Mộ Mộ theo hướng xấu nhất. Rõ ràng Diệp Lệ San đều đã nằm trong phòng bệnh rồi, sao cô vẫn không tin?

Nhưng anh vừa quay đầu đã nhận được ánh mắt tử vong của cha mẹ và anh cả, đành phải nuốt lại lời nói.

Ở bên ngoài phòng bệnh đợi, dù có nhìn đến lòi cả mắt ra cũng chẳng nhìn ra được manh mối gì. An Linh trực tiếp ấn tay nắm cửa, chuẩn bị đi vào, lại bị bác sĩ Lý chặn lại.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 186


"Cô An, chuyện này... Hôm nay thời gian thật sự là quá muộn, cũng không thích hợp để thăm bệnh. Hay là các vị hôm khác lại đến đi?

Hơn nữa tôi thấy hôm nay người nhà của bệnh nhân cũng không có đến, các vị dù sao cũng là người ngoài. Tôi tùy tiện cho các vị vào, lỡ như có vấn đề gì xảy ra, không tiện ăn nói với người nhà."

Thật ra cho họ vào xem cũng không có gì. Bác sĩ Lý biết rõ mấy người này cũng không học y, cho họ vào chắc cũng chẳng nhìn ra được gì.

Nhưng anh ta có tật giật mình, luôn cảm thấy trong lòng có chút hoảng. Hơn nữa sự việc xảy ra đột ngột, anh ta cũng không chắc chắn những công việc che giấu cần làm đã làm tốt hay chưa, cho nên phản ứng đầu tiên là ra ngăn cản.

"Có gì mà không thích hợp? Mẹ của Đồ Mộ Mộ đã không còn ý thức, chẳng lẽ chúng tôi tối đến thăm bà còn có thể ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của bà sao?"

"Còn về việc anh nói chúng tôi là người ngoài." An Linh chỉ vào An Quân nói: "Tiền viện phí của mẹ cô ấy đều là do cái tên... à, do người bạn trai này chi trả. Lúc anh ấy trả tiền sao anh không vì anh ấy là người ngoài mà ngăn cản?"

An Quân: "?"

Em vừa định nói "tên vung tiền qua cửa sổ" đúng không?

Đừng tưởng anh không biết!

An Linh không quan tâm đến sự ngăn cản của bác sĩ Lý nữa, trực tiếp mở cửa đi vào. Họ người đông thế mạnh, bác sĩ Lý một mình ngăn được người này thì không ngăn được người kia, bất đắc dĩ chỉ có thể thấp thỏm đi theo sau.

Đây là phòng bệnh VIP đơn, bên trong chỉ đặt một chiếc giường bệnh, nhưng xung quanh giường bệnh lại đặt đủ loại thiết bị y tế. Trong phòng bệnh còn không ngừng vang lên tiếng "bíp, bíp, bíp" của một thiết bị nào đó đang hoạt động, trông cũng khá đáng sợ.

An Linh không quan tâm những thiết bị đó rốt cuộc là gì, dù sao cô quả thật cái gì cũng không hiểu. Cho nên chỉ đi vào trước giường bệnh, quan sát kỹ Diệp Lệ San đang nằm trên giường.

[Sắc mặt còn rất không tệ. Lúc đến chắc chạy vội lắm nhỉ, mặt đều đỏ cả lên.]

[Bình thường chuẩn bị đầy đủ còn có thể thoa một lớp kem nền màu da lạnh, hôm nay đến cả tẩy trang cũng chỉ kịp vội vàng lau qua hai lần, màu son môi còn chưa lau sạch nữa kìa.]

Người An gia vừa nghe cũng nhìn về phía mặt của Diệp Lệ San, phát hiện bà ta quả thật sắc mặt hồng hào. Tùy tiện lôi một người làm công sở ra cũng trông yếu ớt hơn bà ta.

Nhưng vấn đề họ đang gặp phải là, kể cả có nghi ngờ Diệp Lệ San đang giả bệnh thì có thể làm gì được?

Nói đi nói lại, bây giờ cũng chỉ là nghi ngờ mà thôi. Vừa mới từ tiếng lòng của An Linh biết được những chuyện này, họ còn chưa kịp điều tra.

Trong tình huống không có bằng chứng xác thực có thể chứng minh Diệp Lệ San và bệnh viện này thông đồng lừa gạt An Quân, chẳng lẽ lại có thể trước mặt một bác sĩ mà trực tiếp kéo Diệp Lệ San từ trên giường bệnh xuống?

Đây là địa bàn của người ta, ai cũng không biết Vu Như Sóc và bác sĩ Lý rốt cuộc đã chuẩn bị bao nhiêu cho âm mưu này. Lỡ như Diệp Lệ San thật sự quyết tâm diễn đến cùng, kể cả bị người ta kéo xuống giường vẫn có thể giả vờ không có ý thức, lại có bác sĩ Lý ở bên phối hợp, biến người An gia thành những kẻ ác bá ngay cả người thực vật cũng không tha, cũng không phải là không có khả năng.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 187


Mặc dù chiến tranh dư luận cũng không phải là không thể đánh, nhưng An gia có quá nhiều nhân vật của công chúng. Chỉ cần là tin tức tiêu cực, chung quy sẽ có ảnh hưởng không tốt đến mấy người đang lăn lộn trong giới giải trí của họ.

Ngay lúc người An gia định bụng rút lui trước, đợi sau khi lén lút nắm được bằng chứng thật sự rồi mới đến tính sổ, lại phát hiện An Linh đã đi về phía giữa giường bệnh vài bước.

Họ có chút nghi hoặc nhìn về phía An Linh, không biết cô rốt cuộc muốn làm gì.

Kết quả là nhìn thấy cô dùng tay phải thò vào túi quần áo hai lần, lúc lấy ra trong tay dường như đang cầm một cây... kim?

Không đợi những người khác phản ứng lại, An Linh đã với tốc độ sét đánh không kịp bịt tai, xốc chăn của Diệp Lệ San lên, đem cây kim châm vào mu bàn tay của Diệp Lệ San.

"A!!!"

Cảm nhận được cơn đau bất thình lình ở mu bàn tay trái, Diệp Lệ San theo phản xạ có điều kiện co tay lại, đau đớn kêu lên, dùng tay kia che lại mu bàn tay bị châm của mình và theo bản năng mở to hai mắt.

Sau đó, bà ta liền đối mặt với một đám người An gia đang đứng bên giường.

Biểu cảm của Diệp Lệ San cứng đờ, cả người đều ngây dại. Người cũng sững sờ còn có cả bác sĩ Lý. Trong não họ bây giờ chỉ còn lại hai chữ: Tiêu rồi!

Khi con người gặp phải chuyện không muốn đối mặt, phản ứng đầu tiên chính là trốn tránh.

Sau khi hoàn hồn, Diệp Lệ San và bác sĩ Lý không hẹn mà cùng lựa chọn bỏ chạy.

Bác sĩ Lý còn dễ nói, anh ta vốn dĩ đứng sau người An gia, chạy trốn tương đối có ưu thế, một chút cũng không bị ai ngăn cản. Hơn nữa, một người bảo an của An gia đi theo vào trước đó lại cũng không cản anh ta.

Bác sĩ Lý trong lòng vui mừng, trực tiếp liền xoay người mở cửa phòng bệnh xông ra ngoài.

Diệp Lệ San thì không may mắn như vậy. Bà ta không chỉ nằm trên giường bệnh cách cửa nửa căn phòng, mà bên giường còn bị người An gia vây kín. Nếu muốn trốn phải xông qua vòng vây mới được.

Nhưng lúc này cũng không để bà ta suy nghĩ nhiều. Diệp Lệ San cắn răng, không màng gì nữa, xốc mặt nạ dưỡng khí lên rồi xuống giường, định bụng trực tiếp phá vỡ vòng vây bên giường để lao ra ngoài.

Những chiếc ống đủ loại trên người bà ta cũng theo động tác của bà ta mà rơi ra. Hóa ra những chiếc ống đó tuy trông đáng sợ, nhưng thực chất chỉ được dán vào người bằng băng dính y tế, chỉ cần giật nhẹ một cái là rơi.

Khác với những gì Diệp Lệ San tưởng tượng, những người An gia đó dường như một chút cũng không có ý định cản bà ta, ngược lại còn ăn ý mà nghiêng người đi, sợ bị bà ta đụng phải.

Bà ta cũng trong lòng vui mừng, thấy trước mắt đã không còn trở ngại liền nhanh chân chạy về phía cửa.

Còn chưa kịp chạy được hai bước, lại phát hiện bác sĩ Lý đã trốn thoát trước đó lại có thể đang từ từ lùi về phòng bệnh.

Sau đó, hai người đàn ông cao lớn, vừa nhìn đã biết không dễ chọc, mặt không biểu cảm xuất hiện ở cửa, chặn kín cửa phòng bệnh.

"Cô An, chúng tôi đã theo lệnh của cô canh giữ ở cửa, không để anh ta trốn thoát."

An Linh gật đầu: "Được, vất vả rồi."
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 188: Cô ta đã cứu mạng con sao?


An Linh hôm nay đã quyết tâm phải trước mặt An Quân, vạch trần bộ mặt thật của mấy kẻ đã lừa dối anh bấy lâu nay.

Cho nên sớm đã từ lúc cả nhà họ rời khỏi An gia, An Linh đã gọi thêm mấy người bảo an cùng đi theo, và chỉ để một người bảo an cùng họ lên lầu. Những người còn lại đợi thêm vài phút nữa mới lên, chờ sẵn ở cửa phòng bệnh để tránh để người ta chạy thoát.

Bác sĩ Lý nhìn thấy trận thế này liền biết người An gia có lẽ đã sớm có nghi ngờ, nếu không cũng sẽ không đột ngột đến bệnh viện còn sắp xếp người chặn cửa. Anh ta vốn không phải người gan lớn, lúc này chỉ muốn rũ bỏ trách nhiệm của mình ra khỏi chuyện này.

Anh ta biết ở đây có lẽ chỉ có An Quân là dễ nói chuyện nhất, thế là có chút cầu xin mà nhìn về phía An Quân.

"Anh An, không phải tôi muốn lừa gạt anh. Tất cả chuyện này đều là do Vu Như Sóc sắp xếp cho tôi làm. Tôi cũng chỉ là nhất thời hồ đồ mới nghe lời hắn. Thật đấy, những chuyện này đều không liên quan gì đến tôi cả."

"Tôi cũng vậy, tôi cũng vậy." Diệp Lệ San lại có thể cũng hùa theo: "Đều là Mộ Mộ bảo tôi làm vậy. Tôi một chút cũng không biết tại sao con bé lại bảo tôi làm vậy, chỉ là con bé nói gì tôi liền làm nấy thôi. Các người muốn tìm thì tìm con bé đi, không liên quan đến tôi."

Bây giờ chân tướng đã rất rõ ràng. Đây quả thật là một âm mưu từ đầu đến cuối.

An Quân từ lúc nãy đã im bặt, cả người như một quả cà tím bị sương đánh, đứng tại chỗ không có chút phản ứng nào với lời cầu xin của bác sĩ Lý. Trông anh thật sự bị đả kích rất lớn.

Người An gia thấy thế cũng không nỡ nói gì An Quân nữa, thế là An Sùng trực tiếp ra quyết định.

"Báo cảnh sát đi, các người đã cấu thành tội lừa đảo."

Sắc mặt của bác sĩ Lý và Diệp Lệ San đại biến. Còn chưa kịp nói gì, An Quân lại có thể đi trước một bước, lên tiếng ngăn cản.

"Không được!"

An Quân nhìn về phía người nhà của mình nói: "Con sẽ chia tay với Đồ Mộ Mộ, nhưng có thể không báo cảnh sát được không?"

"Con nói cái gì?" Bùi Ngọc Ngưng không thể tin nổi mà nhìn An Quân, hoàn toàn không ngờ anh sẽ nói ra những lời như vậy.

Nếu nói trước đây còn có thể dùng lý do kế hoạch của Vu Như Sóc và đồng bọn tương đối chu đáo chặt chẽ, cùng với việc An Quân bị tình yêu làm cho mê muội đầu óc, cho nên không thể phát hiện ra âm mưu của họ để giải thích, thì bây giờ sự thật đã rành rành bày ra trước mặt An Quân, anh lại vẫn muốn bảo vệ Đồ Mộ Mộ, thà rằng mình bị lừa một cách vô ích cũng không muốn để Đồ Mộ Mộ phải chịu trừng phạt.

Người An gia thật sự không thể lý giải nổi. Điều này hoàn toàn đã vượt quá phạm trù của một kẻ si tình, họ sắp phải nghi ngờ An Quân có bị bỏ bùa hay không.

An Thụ Hải có chút hận sắt không thành thép, hỏi An Quân:

"Tại sao không báo cảnh sát? Kể cả con không quan tâm đến số tiền đó, họ nhiều người như vậy đã đùa giỡn con xoay vòng vòng còn lừa gạt tình cảm của con, cục tức này con cũng nuốt trôi được à?"

Trước đây ông sao lại chưa từng cảm thấy đứa con thứ hai của mình lại có tính cách nhu nhược như vậy. Người An gia sao có thể nuôi dạy con cái thành một người có tính cách mềm yếu đến thế?
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 189


An Thụ Hải đều sắp bắt đầu nghi ngờ, có phải là do bình thường mình không đủ quan tâm đến An Quân, đến cả việc tại sao anh đột nhiên trở nên như vậy cũng không biết, hay là do cách giáo dục của mình ở đâu đó có vấn đề khiến anh thiếu thốn tình yêu?

An Thụ Hải càng nghĩ càng cảm thấy có lý. An Quân chắc chắn là thiếu thốn tình yêu, mới có thể yêu đương một cách ngốc nghếch như vậy.

Nếu không ông thật sự không thể lý giải được, tại sao An Quân lại có thể đối với Đồ Mộ Mộ, một kẻ lừa đảo như vậy, mà lại yêu sâu đậm đến mức này. Cũng không biết cô ta rốt cuộc có gì đặc biệt, lại có thể làm An Quân ấm ức đến thế.

"Đồ Mộ Mộ đó rốt cuộc đã cho con uống bùa mê thuốc lú gì, mà con lại muốn che chở cho cô ta như vậy?" Bùi Ngọc Ngưng cũng không thể nào lý giải nổi: "Cô ta đã cứu mạng con sao?"

"Vâng!" An Quân gật đầu thừa nhận: "Cô ấy quả thật đã cứu mạng con."

Lần này, người An gia hoàn toàn trợn tròn mắt: "Hả??"

"Con vẫn luôn tìm kiếm cô gái nhỏ đã cứu con khi còn bé." Biểu cảm của An Quân trông rất đau khổ: "Chính là Đồ Mộ Mộ."

An Quân khi còn nhỏ đã từng bị bắt cóc. Đó đã là chuyện của mười ba năm trước, lúc đó An Quân mới mười hai tuổi.

Những gia tộc như An gia, công khai hay ngấm ngầm, thực chất đều có không ít đối thủ. Có những người là quan hệ cạnh tranh, có những người có thể chỉ đơn thuần là ghen tị hoặc không ưa An gia. Đôi khi không hiểu sao lại bị người ta căm ghét.

Lúc đó, người bắt cóc An Quân chính là một đối thủ cạnh tranh của An gia. Thậm chí hai bên một chút cũng không có thù hằn gì sâu đậm, chỉ là có một vài xung đột về lợi ích.

Cũng không biết đối phương nghĩ thế nào, lại có thể muốn dùng cách bắt cóc con cái An gia để trả thù An Thụ Hải.

Đối phương ban đầu định thuê người bắt cóc con cái An gia rồi g.i.ế.c người diệt khẩu. Nhưng vì hắn sợ bị tra ra dấu vết, không dám để thủ hạ của mình thực hiện, đã lựa chọn thuê một nhóm người làm việc vì tiền để làm chuyện này.

May mắn là, nhóm người hắn thuê có lẽ vẫn còn một chút kiêng kỵ, không muốn tự mình ra tay g.i.ế.c một đứa trẻ.

Cho nên sau khi họ bắt cóc An Quân, đã không làm theo yêu cầu của đối phương mà g.i.ế.c anh, ngược lại còn giả vờ đã hoàn thành nhiệm vụ. Đợi sau khi nhận được tiền, họ đi qua vài tỉnh rồi vứt An Quân ở một khu rừng sâu núi thẳm, để anh tự sinh tự diệt.

An Quân dựa vào ý chí cầu sinh của mình đã kiên trì được hai ngày trong núi nhưng trước sau vẫn không thể đi xuống núi. Lúc đó anh vừa mệt vừa đói, còn bị sốt cao, cuối cùng vẫn ngất xỉu trên núi.

Sau đó, trong cơn mơ màng, anh phát hiện mình như được ai đó cõng đi một quãng đường rất dài, rồi lại được đặt lên một chiếc giường.

An Quân lúc đó hôn mê, nhìn cái gì cũng rất mơ hồ. Anh dùng hết sức lực nắm lấy tay của ân nhân cứu mạng không buông. Người đó là người duy nhất anh có thể dựa vào lúc này. Anh sợ nếu buông tay ra, đối phương sẽ rời bỏ mình.

May mắn là người ân nhân cứu mạng này không gạt tay An Quân ra, ngược lại còn dùng tay kia nhẹ nhàng vuốt đầu An Quân, an ủi anh đừng sợ, còn hỏi nhà anh ở đâu.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 190


An Quân lúc đó mới biết người đã cõng mình đi một quãng đường dài này là một cô bé. Anh dùng chút ý thức còn sót lại để đọc ra số điện thoại của người nhà mình, sau đó nhờ cô bé đó giúp mình tháo miếng ngọc bội đang đeo trên cổ xuống, cất đi, nói rằng sẽ dùng nó để báo đáp ân cứu mạng của cô.

An Quân chỉ nhớ cô bé đó dường như cười cười, cũng không muốn nhận, có lẽ là xem lời nói của một đứa trẻ như anh là trò đùa.

Nhận thấy đối phương không tin mình, An Quân gấp đến mức khóc nấc lên.

Nhưng lúc đó anh thật sự sốt đến mơ hồ, ngay cả lời nói cũng không rành mạch, chỉ không ngừng lặp lại bảo cô nhất định phải cất kỹ miếng ngọc bội. Đợi đến khi cô bé đó cuối cùng cũng đồng ý, An Quân mới an tâm thiếp đi. Khi tỉnh lại lần nữa, anh đã được An gia đón về bệnh viện ở Hải Thành.

An Quân lúc đó tuổi còn nhỏ, lại bị sốt mấy ngày, ký ức về mấy ngày đó luôn rất mơ hồ. Sau một thời gian dài tĩnh dưỡng mới từ từ nhớ lại chuyện của mấy ngày đó.

Anh cuối cùng cũng nhớ ra mình đã được một cô bé cõng xuống núi mới được cứu sống. Nhưng anh lại hoàn toàn không nhìn rõ dung mạo của cô bé đó, cũng không hỏi tên cô, chỉ có thể đem chuyện này nói cho cha mẹ An, muốn họ giúp tìm cô bé đó.

Đối với ân nhân cứu mạng của con trai mình, cha mẹ An đương nhiên là để tâm. Trên thực tế, họ trước đó cũng đã đi tìm.

Lúc đó, An gia nhận được điện thoại, biết được An Quân lại đang ở một phòng khám ở một thị trấn xa xôi tên là Hoài Lâm ở tỉnh ngoài.

Khi họ đến nơi, An Quân vẫn còn đang hôn mê, cho nên chỉ có thể hỏi bác sĩ phòng khám để biết tình hình. Biết được là một cô bé đã cõng An Quân đến phòng khám.

Nhưng bác sĩ cũng không quen biết cô bé đó, chỉ nói lúc đó cô bé thấy đã liên lạc được với người nhà An Quân, liền nhờ bác sĩ chăm sóc An Quân một chút, nói rằng mình không có tiền, cần về nhà lấy tiền viện phí rồi sẽ quay lại, sau đó cũng không bao giờ quay trở lại.

Bác sĩ phòng khám nói cho người An gia, đó có thể là một đứa trẻ ở thị trấn này hoặc là ở một thôn nhỏ nào đó gần núi.

An gia đã cử người ở lại thị trấn hỏi thăm rất lâu mà cũng không có tin tức.

Đợi sau này khi An Quân hồi phục ký ức và nói cho người nhà biết cô bé đó đã cõng anh từ trên núi xuống, An gia lại mở rộng phạm vi điều tra, cử người đến các thôn làng thuộc thị trấn này để hỏi thăm, nhưng vẫn không thu hoạch được gì. Không có bất kỳ ai nghe nói nhà nào có cô con gái đã cứu một cậu bé mười hai tuổi.

Sau đó, An gia cũng thỉnh thoảng cử người quay lại thị trấn đó để điều tra, nhưng mấy năm trôi qua vẫn không có bất kỳ thông tin hữu ích nào.

Ngay cả nhóm người đã bắt cóc An Quân và kẻ chủ mưu sai khiến họ cũng đã bị bắt, nhưng manh mối về cô bé đó lại không tìm được một chút nào. Sau này người An gia cũng dần dần từ bỏ.

Nhưng An Quân thì không từ bỏ. Anh luôn có thể mơ thấy cảnh cô bé đó nhẹ nhàng vuốt đầu mình, dịu dàng bảo mình đừng sợ. Anh cũng ngày càng hối hận tại sao lúc đó không hỏi tên cô.

Sau này khi An Quân làm ca sĩ và có sức ảnh hưởng ngày càng lớn, anh thường xuyên sẽ trong các chương trình hoặc các buổi hòa nhạc nhắc đến câu chuyện này. Hy vọng một ngày nào đó mình có thể báo đáp người ân nhân cứu mạng này, và cũng hy vọng cô bé đó sau khi nhìn thấy có thể liên lạc với anh, để anh có cơ hội trực tiếp nói một lời cảm ơn.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 191: Tấm vé cơm dài hạn


Cho nên, khi anh lần đầu tiên nhìn thấy Đồ Mộ Mộ đeo miếng ngọc bội, đừng nói là có bao nhiêu kích động. Người mà anh đã suy nghĩ mười mấy năm cuối cùng cũng xuất hiện trước mắt mình. An Quân quả thực hoảng hốt, đã có một cảm giác như đang nằm mơ.

Nhưng anh vạn lần không ngờ tới, người đã cứu mình năm đó lại có thể lừa dối anh.

"Em chắc chắn là cô ấy không?" An Sùng vẫn có chút hoài nghi: "Bao nhiêu năm nay em đã nói chuyện tìm người ở rất nhiều nơi rồi, có thể nào là Vu Như Sóc đã cố ý tìm người để mạo danh không?"

"Đúng vậy, có thể nào họ đã làm một miếng ngọc bội giả không?" Thu Niệm cũng đưa ra nghi vấn.

Chuyện An Quân tìm ân nhân cứu mạng cô cũng biết. Ngay cả cô, một người trước đây không hề có giao tiếp với An Quân, cũng đã nghe qua câu chuyện này rất nhiều lần. Vu Như Sóc là bạn của An Quân, chắc chắn biết càng nhiều chi tiết hơn.

An Quân lắc đầu phủ nhận:

"Không thể nào. Em chưa bao giờ ở nơi công cộng nói qua hình dạng cụ thể của miếng ngọc bội đó. Mặc dù có nhắc đến với Vu Như Sóc, nhưng chỉ dựa vào miêu tả bằng miệng sao có thể làm ra một món đồ giả giống hệt được. Miếng ngọc bội đó chắc chắn là thật."

An Quân nói cũng có lý. Miếng ngọc bội của anh là một món đồ cổ, là quà sinh nhật một tuổi của ông nội tặng cho anh.

Trên đời chỉ có một miếng duy nhất, kể cả muốn làm giả độ khó cũng rất lớn. Vu Như Sóc có lẽ không thể nào làm đến mức đó.

Tiếng lòng của An Linh vang lên đúng lúc cũng đã xác minh điểm này.

[Lúc trước Vu Như Sóc cũng là vì phát hiện Đồ Mộ Mộ đeo miếng ngọc bội, liền lên kế hoạch cho âm mưu được thiết kế riêng cho anh hai này.]

[Mặc dù mình cũng rất không muốn tin người ân nhân cứu mạng mà anh hai đã tìm kiếm bấy lâu nay lại có thể cố ý lừa dối anh, nhưng miếng ngọc bội đó quả thật chính là thật. Đồ Mộ Mộ chính là người ân nhân cứu mạng đó, không chạy đi đâu được.]

[Hơn nữa anh hai cũng không phải là một kẻ ngốc to xác, lúc trước cũng đã lén lút điều tra thân phận của Đồ Mộ Mộ. Cô ta quả thật là người của một thôn trang nhỏ xa xôi thuộc thị trấn Hoài Lâm lúc trước.]

Nếu đến cả An Linh cũng nghĩ như vậy, người An gia cũng không thể không thừa nhận hiện thực này.

Họ nhìn An Quân đang ủ rũ cúi đầu, giờ phút này cũng xem như đã thấu hiểu được tâm trạng của anh.

Ngay cả họ cũng rất khó chấp nhận một cô gái đã từng lựa chọn cứu người lại có thể biến thành một kẻ lừa đảo từ đầu đến cuối, huống chi là An Quân.

[Ai, thật ra anh hai đã sớm cảm thấy không ổn rồi, chỉ là vẫn luôn lừa mình dối người thôi.]

[Người mà bao nhiêu năm nay anh ấy nhớ mãi không quên đã sớm trở thành một chấp niệm trong lòng. Hình tượng cô gái đó cũng từ lúc ban đầu chỉ đơn thuần là ân nhân cứu mạng, sau này lại trở thành ánh trăng sáng của anh. Trong đó cũng không ít là do chính nội tâm anh ấy tưởng tượng và tô vẽ nên.]

[Cho nên kể cả có phát hiện ra điểm nào không ổn, anh ấy cũng sẽ cố tình bỏ qua. Nói ra thì hoàn toàn là do chính anh ấy lựa chọn trốn tránh, phải không?]

An Quân cúi đầu không nói, xem như đã ngầm thừa nhận suy nghĩ này của An Linh.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 192


Anh thường xuyên sẽ hồi tưởng lại cảnh tượng mình mở mắt ra nhưng lại mơ màng không thấy rõ dung mạo của đối phương. Không nhịn được liền sẽ đi tưởng tượng nếu lúc đó mình nhìn rõ, đối phương rốt cuộc sẽ có dung mạo thế nào. Dần dần, trong lòng chính anh đã phác họa ra một hình tượng ánh trăng sáng.

[Vu Như Sóc là bạn tốt của anh hai, đương nhiên cũng biết những điều này. Hắn chính là đã lợi dụng hình tượng mà nội tâm anh hai tưởng tượng ra để đóng gói Đồ Mộ Mộ, làm cho Đồ Mộ Mộ vô cùng phù hợp với suy nghĩ trong lòng anh hai. Hai người sau đó mới có thể trở thành người yêu.]

Lúc mới phát hiện Đồ Mộ Mộ là ân nhân cứu mạng của mình, An Quân đã định nói cho người nhà biết tin này. Nhưng là Đồ Mộ Mộ lại cầu xin anh đừng nói, nói rằng cô không muốn để người khác cho rằng mình là kẻ cậy ơn báo đáp, hơn nữa cô là người xuất thân từ gia đình bình thường, bản thân lại nhút nhát, nhìn thấy người An gia chỉ biết cảm thấy sợ hãi.

Dù sao bất kể An Quân có khuyên thế nào, cô đều yêu cầu An Quân phải giấu kín chuyện này.

Anh lại đề nghị dùng tiền tài để báo đáp, cũng bị Đồ Mộ Mộ từ chối.

Cô nói mình cũng không phải vì tiền của An Quân mới lựa chọn đến gặp anh, mà là vì nhìn thấy An Quân bao nhiêu năm nay đều không từ bỏ việc tìm kiếm cô, cảm thấy mình nên đến gặp anh, nếu không anh có lẽ cả đời này cũng không thể buông xuống được.

An Quân khi nghe được những lời đó còn cảm thấy vô cùng cảm động. Bây giờ lại không biết lời nói lúc đó của Đồ Mộ Mộ rốt cuộc có mấy phần là thật lòng.

"Cha mẹ, xin lỗi, có thể không báo cảnh sát được không? Bất kể nói thế nào, Đồ Mộ Mộ đều đã từng cứu con." An Quân mở miệng bảo đảm: "Con sau này sẽ không ngốc như vậy nữa, cũng sẽ không qua lại với cô ấy nữa. Lần này cứ coi như là để báo đáp ân cứu mạng lúc đó của cô ấy, coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra đi."

"Không được!" Diệp Lệ San đột nhiên hô lên.

Tất cả mọi người có mặt đều không ngờ tới, người An gia còn chưa kịp mở miệng, Diệp Lệ San lại có thể nhảy ra phản đối trước.

Diệp Lệ San thật ra một chút cũng không hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, nhưng chỉ dựa vào cuộc đối thoại của An Quân và người An gia, bà ta đã đi đến một kết luận: Đồ Mộ Mộ lại là ân nhân cứu mạng của An Quân?

Chết tiệt, con nhóc đó trước đây lại chẳng nói gì với mình!

Diệp Lệ San ở trong lòng âm thầm mắng con gái mình, nghĩ hôm nay về phải dạy dỗ Đồ Mộ Mộ một trận ra trò, chuyện quan trọng như vậy mà nó cũng không hề nhắc đến.

Ngay cả bà ta cũng cảm thấy Đồ Mộ Mộ đúng là đầu óc có vấn đề. Nếu là ân nhân cứu mạng, trực tiếp đòi tiền là được rồi, còn phải tốn công tốn sức bày ra cái âm mưu này làm gì, làm hại bà ta cũng suýt nữa phải vào tù.

"Hóa ra con gái của tôi là ân nhân cứu mạng của đại minh tinh à."

Diệp Lệ San thay đổi hẳn bộ dạng sợ hãi lúc trước, quay ngược lại đánh giá một lượt đám người An gia.

"Các người lại định đưa mẹ của ân nhân cứu mạng vào tù à? Chuyện này mà truyền ra ngoài chính là một scandal lớn đấy."

Diệp Lệ San vừa nói vừa xé miếng băng dính y tế còn chưa kịp gỡ trên cánh tay xuống, tùy ý ném xuống đất.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 193


"Nói đi, các người định bồi thường cho tôi thế nào?"

"Bồi thường?" So với những người khác trong An gia, Thu Niệm rõ ràng đối với loại tình huống này có mức độ chấp nhận thấp hơn nhiều. Cô sao cũng không ngờ tới Diệp Lệ San, một kẻ lừa đảo, lại còn có mặt mũi đòi họ bồi thường.

"Đúng vậy." Diệp Lệ San nói một cách đương nhiên.

"Chẳng lẽ không phải sao? Mạng của đại minh tinh An Quân nhà các người chẳng lẽ chỉ đáng giá có mấy đồng tiền đó thôi à?

Cũng không phải tôi không nói lý, thật sự là con gái tôi đã cứu mạng con trai các người, nhìn thế nào thì các người cũng nên báo đáp chứ. Các người cũng không hy vọng tôi đi ra ngoài rêu rao An gia tri ân không báo, còn muốn đưa ân nhân vào tù đâu nhỉ?"

[Mặt dày thật đấy. Cái gì gọi là chỉ đáng giá mấy đồng tiền. Lớn giọng thật, đó là năm ngàn vạn đấy... Khoan đã, Diệp Lệ San lại không biết?]

[Ồ đúng rồi, bà ta quả thật không biết, bởi vì tiền mà Đồ Mộ Mộ lừa được từ anh hai về cơ bản đều đưa cho Vu Như Sóc để đánh bạc và trả nợ.

Diệp Lệ San đến đây nằm một lần chỉ có thể nhận được mười vạn. Đồ Mộ Mộ đã lừa Diệp Lệ San rằng mỗi lần cô cũng chỉ có thể nhận được 20 vạn, cô và Diệp Lệ San mỗi người một nửa.]

Người An gia cũng chịu thua, hóa ra Đồ Mộ Mộ đây là lừa cả hai đầu, ngay cả mẹ ruột của mình cũng lừa sao?

"Cái gì gọi là chỉ đáng giá mấy đồng tiền?" An Linh giả vờ không hiểu: "Bà có biết Đồ Mộ Mộ đã lừa của anh hai tôi bao nhiêu tiền không?"

"Không phải là 100 vạn sao?" Diệp Lệ San trả lời: "Sao nào, mạng của con trai bà chắc không chỉ dừng lại ở giá đó đâu nhỉ?"

"Vậy bà cảm thấy phải cho bà bao nhiêu mới tính là báo đáp?" An Linh hỏi bà ta.

"Thế nào thì..." Diệp Lệ San cẩn thận suy nghĩ: "Cũng phải 500 vạn chứ."

[Ủa, khẩu vị còn nhỏ hơn mình nghĩ.]

[Hóa ra là sợ nói nhiều ngay lập tức, An gia sẽ trở mặt tại chỗ. Bà ta cảm thấy dù sao chuyện Đồ Mộ Mộ là ân nhân cứu mạng của An Quân đã là chuyện ván đã đóng thuyền. Giữ được rừng xanh không sợ không có củi đốt. Lần này trước hết cứ đòi 500 vạn, những khoản khác sau này có thể đòi tiếp.]

[Hóa ra là định xem anh hai như một tấm vé cơm dài hạn à. Điểm này thì đúng là mẹ con đồng lòng.]

"500 vạn?"

An Linh khoa trương kêu lên một tiếng, làm cho Diệp Lệ San giật mình.

"500 vạn thì sao? Đối với các người mà nói chẳng đáng là bao đi?" Diệp Lệ San có chút không nắm bắt được ý của An Linh, có phải là cảm thấy cho 500 vạn là quá nhiều không?

"Không nhiều lắm, cho nên tôi chỉ có chút kinh ngạc. Hóa ra bà cái gì cũng không biết à." An Linh dùng một ánh mắt đồng cảm nhìn Diệp Lệ San: "Bà cũng quá đáng thương."

"Đáng thương? Tôi đáng thương chỗ nào?" Diệp Lệ San một chút cũng không hiểu An Linh đang nói gì.

"Đương nhiên là đáng thương vì bà rõ ràng đã giúp con gái cùng nhau lừa người, vậy mà cô ta lại lừa luôn cả bà. Nếu bà không biết Đồ Mộ Mộ rốt cuộc đã lừa anh hai tôi bao nhiêu tiền, vậy thì tôi nói thật cho bà biết nhé." An Linh giơ một bàn tay ra: "Năm ngàn vạn. Con gái bà đã lừa của anh hai tôi năm ngàn vạn, mà chỉ cho bà 50 vạn thôi phải không? Bà tự nói xem bà có đáng thương không?"
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 194: Chó cắn chó


Diệp Lệ San kinh ngạc nhìn năm ngón tay mà An Linh giơ ra. Bà ta sao cũng không ngờ được Đồ Mộ Mộ lại có thể lừa được nhiều tiền như vậy từ tay An Quân, vậy mà chỉ cho bà ta 1%?

Biểu cảm trên mặt bà ta dần dần trở nên dữ tợn, lại một lần nữa không nói hai lời mà xông về phía cửa phòng bệnh.

Bảo an đứng ở cửa đang chuẩn bị ngăn bà ta lại, An Linh lại xua tay với họ, ý bảo họ cứ để Diệp Lệ San đi ra ngoài.

[Lần này có kịch hay để xem rồi.]

[Vu Như Sóc và Đồ Mộ Mộ vì sợ Diệp Lệ San làm hỏng chuyện, thật sự không yên tâm, cho nên cũng đã chạy đến bệnh viện, nhấn mạnh với Diệp Lệ San về tầm quan trọng của màn kịch hôm nay.]

[Họ vốn định kiểm tra xong, xác định mọi thứ ổn thỏa rồi sẽ lập tức trốn đi. Nhưng chúng ta lại đến trước khi họ kịp đi. Họ không còn cách nào khác, chỉ có thể tạm thời trốn ở phòng bệnh bên cạnh, định bụng sau này tìm thời cơ thích hợp để rời đi.]

[Diệp Lệ San bây giờ là đang đi tìm Đồ Mộ Mộ để tính sổ à.]

Quả nhiên, Diệp Lệ San ra khỏi cửa cũng không có ý định bỏ trốn, ngược lại xông về phía phòng bệnh bên cạnh.

An Linh trước khi lên lầu đã lén nhắn tin cho bảo an, giao nhiệm vụ, bảo họ chia ra canh giữ ở hai cửa phòng bệnh, đừng để người bên trong tẩu thoát giữa chừng.

Các anh bảo an cũng không biết ý đồ của An Linh khi bảo họ làm vậy, chỉ biết tiểu thư chỉ thị thì họ cứ làm theo là được.

Bảo an ở cửa phòng bệnh bên cạnh thấy Diệp Lệ San thuận lợi từ phòng của An Linh đi ra, cũng biết đây hẳn là ý của An Linh, liền không ngăn cản bà ta.

Diệp Lệ San xông vào phòng bệnh bên cạnh, bên trong lập tức truyền đến một vài tiếng cãi vã.

Bà ta nắm lấy cánh tay Đồ Mộ Mộ, định kéo cô ra ngoài.

"Mày theo tao qua đây nói cho rõ ràng, mày rốt cuộc đã lấy của thằng An Quân đó bao nhiêu tiền! Lại có thể chỉ cho tao 50 vạn? Số còn lại đi đâu hết rồi?"

"Mẹ nói cái gì vậy? Mẹ đừng có kéo con, anh Như Sóc, anh giúp em với." Đồ Mộ Mộ một chút cũng không biết bên cạnh đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết tại sao Diệp Lệ San đột nhiên chạy đến kéo mình.

Vu Như Sóc đương nhiên cũng không rõ. Hắn chỉ biết bất kể đã xảy ra chuyện gì, phòng bên cạnh chắc chắn đã có sự cố.

Hắn thấy tình hình không ổn, đâu còn hơi sức đâu mà lo đến sự sống c.h.ế.t của Đồ Mộ Mộ, chỉ nghĩ đến việc chuồn đi trước rồi hãy nói.

Vu Như Sóc mở cửa phòng bệnh, định xông về phía thang máy. Mới chạy được hai bước, đã bị bảo an ở cửa chặn lại.

"Các người cản tôi làm gì? Các người có biết tôi là ai không, tôi... ưm ưm ưm..."

Bảo an là người hành động chứ không nói nhiều, trực tiếp bịt miệng Vu Như Sóc, đẩy hắn vào phòng bệnh nơi người An gia đang ở, sau đó đóng cửa lại, tiếp tục ở một bên chờ lệnh.

Vu Như Sóc nhìn sắc mặt một người còn bất thiện hơn một người của An gia, cùng với bác sĩ Lý đang co rúm ở một bên không dám thở mạnh, biết màn kịch của Diệp Lệ San đã hoàn toàn hỏng bét. Nhưng hắn cũng không chắc chắn người An gia rốt cuộc đã biết được bao nhiêu.

"An Quân, chú An, dì Bùi." Vu Như Sóc ngượng ngùng cười cười: "Thật, thật trùng hợp."
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 195


Không đợi hắn nghĩ ra cớ để ngụy biện, Diệp Lệ San đã hùng hổ lôi Đồ Mộ Mộ vào.

Bà ta kéo tay con gái mình, dùng sức quăng người vào trong phòng. Đồ Mộ Mộ lảo đảo một cái, trực tiếp ngã xuống đất.

"Mộ Mộ!" An Quân kinh hô một tiếng, cất bước định đi đỡ cô, lại bị An Sùng ở bên cạnh đưa tay ra cản lại một chút mới hoàn hồn, dừng bước chân.

"Mày nói cho tao nghe! Mày có phải đã lấy của An Quân năm ngàn vạn không? Mày nói thật cho tao!" Diệp Lệ San trước mặt mọi người trực tiếp chất vấn.

Đồ Mộ Mộ cũng không trả lời ngay, chỉ nhìn về phía Vu Như Sóc trước. Lại phát hiện Vu Như Sóc lại đang né tránh ánh mắt của cô, hoàn toàn không có ý định đến đỡ cô hay giúp cô nói chuyện.

"Mày nói đi chứ!" Thấy Đồ Mộ Mộ không mở miệng, Diệp Lệ San trực tiếp đưa tay ra, dùng sức ấn vào đầu cô: "Câm à?"

"Bà đừng có động tay động chân!" An Quân thật sự nhìn không nổi nữa.

Anh đi vài bước đến trước mặt Đồ Mộ Mộ, ngăn cản Diệp Lệ San, người còn muốn động thủ, không cho bà ta tiếp tục đến gần Đồ Mộ Mộ.

Diệp Lệ San dùng một ánh mắt như đang nhìn một loài sinh vật quý hiếm để nhìn An Quân, cảm thấy mình thật sự đã được mở mang tầm mắt.

Bà ta cho rằng An Quân sau khi phát hiện mình bị lừa chắc chắn sẽ không bảo vệ Đồ Mộ Mộ nữa. Kể cả trước đó có cầu xin An gia không báo cảnh sát, chắc chắn cũng là vì mối quan hệ ân nhân cứu mạng của Đồ Mộ Mộ. Tình cảm dư thừa chắc đã theo việc anh phát hiện mình bị lừa mà hoàn toàn tan biến.

Nhưng bà ta vạn lần không ngờ tới, An Quân lại có thể trong tình huống này mà che chắn trước mặt Đồ Mộ Mộ. Chẳng lẽ vẫn còn tình cảm với Đồ Mộ Mộ?

Diệp Lệ San một bên âm thầm chửi thầm con nhóc c.h.ế.t tiệt này rốt cuộc có phúc khí từ đâu ra, một bên lại vì thái độ của An Quân nên đối với kế hoạch tiếp theo của mình càng thêm tự tin.

"Tôi dạy dỗ con gái tôi thì liên quan gì đến cậu? Tôi hôm nay thế nào cũng phải hỏi cho rõ ràng chuyện này."

Đồ Mộ Mộ nhìn bóng lưng An Quân rồi lại nhìn Vu Như Sóc đang có tật giật mình, có chút không thể tin được hắn đối với tình hình hiện tại của mình lại có thể thật sự thờ ơ.

Đồ Mộ Mộ cũng không nói rõ được tâm trạng hiện tại của mình rốt cuộc là gì, chỉ tự giễu mà cười một tiếng, trả lời câu hỏi của Diệp Lệ San.

"Không chỉ năm ngàn vạn, chỉ có nhiều hơn chứ không ít hơn. Đáp án này bà hài lòng chưa?"

"Lại là thật à? Tiền đâu! Mày lấy năm ngàn vạn mà chỉ cho tao 50 vạn, cánh cứng rồi phải không? Nhiều tiền như vậy mà mày cũng dám giấu tao chiếm làm của riêng! Nói, còn lại bao nhiêu?"

Đồ Mộ Mộ thờ ơ mở miệng: "Không có."

Diệp Lệ San chỉ muốn phát điên, đó là năm ngàn vạn đó!

"Không có? Mày nói không có?"

Bà ta nháy mắt lại định xông về phía Đồ Mộ Mộ. Nếu không phải An Quân ngăn lại, e rằng bà ta thật sự sẽ động thủ với chính con gái mình.

"Nhiều tiền như vậy đi đâu hết rồi? Nói!"

Bất kể Diệp Lệ San có chửi bới thế nào, Đồ Mộ Mộ chính là không hé răng một lời, trông có vẻ vô cùng không muốn để ý đến mẹ mình.

[Quan hệ mẹ con của họ tệ đến vậy sao? Mình còn tưởng họ bằng lòng hợp tác lừa người, ít nhất cũng là tin tưởng lẫn nhau chứ.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 196: Không phải là như mình nghĩ đấy chứ!


[Ồ, hóa ra là sợ An Quân không dễ lừa như vậy, sẽ lén đi tra một chút về quan hệ gia đình của Đồ Mộ Mộ nên họ sợ bị lộ. Bất đắc dĩ mới để mẹ của Đồ Mộ Mộ đích thân ra mặt.

Như vậy kể cả An Quân có cảm thấy nghi ngờ mà đi điều tra, cũng chỉ điều tra ra được họ quả thật là mẹ con ruột.]

An Linh vốn còn định tra một chút về nguyên nhân dẫn đến quan hệ mẹ con họ tệ như vậy, nhưng Diệp Lệ San vẫn luôn gây sự vô cớ, không ngừng la hét, ồn ào đến mức cô đau cả đầu.

Dù trong tình huống như vậy, Đồ Mộ Mộ vẫn không hề hé răng, hiển nhiên là không muốn khai ra kẻ đầu sỏ là Vu Như Sóc.

Tất cả những người có mặt đều không hiểu, sự việc đã bại lộ rồi, tại sao Đồ Mộ Mộ còn bằng lòng gánh tội thay cho Vu Như Sóc?

Theo lẽ thường mà nói, người An gia lúc này không nên biết vai trò của Vu Như Sóc trong sự kiện này. Những nội dung đó đều là từ tiếng lòng của An Linh mà nghe được, họ chắc chắn không thể tùy tiện mở miệng.

Nhưng không thể nào cứ thế để Vu Như Sóc làm một con rùa rụt cổ được?

Đúng lúc này, An Linh đột nhiên chỉ vào Vu Như Sóc nói:

"Tại sao anh lại ở cùng với Đồ Mộ Mộ? Quan hệ giữa hai người là gì?

Lẽ nào... chuyện Đồ Mộ Mộ liên kết với mẹ cô ta để lừa anh hai tôi, anh cũng biết?"

Không đợi Vu Như Sóc mở miệng, An Linh lại làm bộ như bừng tỉnh đại ngộ.

"Hay là nói các người thực chất là đồng lõa? Đồ Mộ Mộ chỉ cho mẹ cô ấy 50 vạn, vậy số tiền còn lại lẽ nào đều đã cho anh!"

Diệp Lệ San nghe xong lời này, tròng mắt đảo một vòng, nhớ lại lúc Đồ Mộ Mộ gọi điện cho bà, bà còn nghe thấy bên kia có giọng của một người đàn ông. Và khi bà đến bệnh viện, Vu Như Sóc này trông còn gấp gáp hơn cả Đồ Mộ Mộ.

Bà ta lập tức hiểu ra.

Thảo nào Đồ Mộ Mộ đã thành công trở thành bạn gái của An Quân rồi mà còn phải dùng cách lừa đảo để lấy tiền. Hóa ra số tiền đó đều là vì một người đàn ông khác mà lừa!

Diệp Lệ San lập tức thay đổi đối tượng phát tác, tiến lên túm lấy tóc của Vu Như Sóc.

"Nhả số tiền đó ra! Mẹ con chúng tao bằng bản lĩnh lấy được tiền, mày dựa vào đâu mà lấy đi!"

"Buông ra, có chuyện gì từ từ nói, bà buông tóc tôi ra trước đã!"

Vu Như Sóc bị đau đến la lớn, hiển nhiên là không ngờ tới có người sẽ không nói hai lời đã chuyển hỏa lực sang mình.

Mà nhìn thấy mẹ mình lại có thể động thủ với Vu Như Sóc, Đồ Mộ Mộ, người trước đó dù bị chửi rủa thế nào cũng không hề phản kháng, lại lập tức từ trên mặt đất bò dậy, tiến lên cũng túm lấy tóc của Diệp Lệ San, dùng sức kéo ra ngoài.

"Bà buông tay ra! Bà đánh tôi, mắng tôi thì thôi đi, dựa vào đâu mà đánh anh Như Sóc!"

Chỉ trong chốc lát, ba người đã lao vào đánh nhau, không ai chịu buông tay trước. Cuối cùng vẫn là mấy người bảo an của An gia phải vào can ra.

Diệp Lệ San kể cả bị kéo ra cũng không chịu thôi, không ngừng mắng Đồ Mộ Mộ:

"Tao xem như đã mở mắt, sao lại sinh ra một đứa con gái bất hiếu như mày. Có tiền không cho mẹ ruột mà lại đi cho một thằng đàn ông hoang ở đâu đến. Giống hệt như thằng cha c.h.ế.t sớm của mày, chỉ biết ăn cây táo rào cây sung!"
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 197


"Bà không được mắng cha tôi!" Nghe được Diệp Lệ San nhắc đến cha mình, Đồ Mộ Mộ cuối cùng cũng suy sụp: "Nếu không phải tại bà, cha tôi cũng sẽ không chết, đều là do bà hại c.h.ế.t ông ấy! Bà có mặt mũi gì mà mắng ông ấy!"

"Đều tại bà, đều là lỗi của bà. Nếu cha còn sống, tôi cũng sẽ không bị bà bắt nạt như vậy. Bà một chút cũng không xứng làm mẹ của tôi!"

Đồ Mộ Mộ vừa khóc vừa la, những giọt nước mắt to như hạt đậu không ngừng lăn xuống. Hai mắt cô đỏ hoe như muốn đem hết những uất ức bao năm nay ra để phát tiết.

Diệp Lệ San cũng bị tiếng khóc la của Đồ Mộ Mộ làm cho kinh ngạc. Trên mặt bà ta hiện lên một tia khó xử, há miệng định phủ nhận, nhưng cuối cùng vẫn không nói được lời nào.

Trong phòng bệnh cuối cùng cũng yên tĩnh lại, chỉ còn lại tiếng khóc nức nở thỉnh thoảng của Đồ Mộ Mộ. An Quân cũng cuối cùng có cơ hội để chất vấn Vu Như Sóc.

"Vu Như Sóc, tất cả chuyện này rốt cuộc là sao? Có phải là anh đã bảo Mộ Mộ tiếp cận tôi, còn lên kế hoạch cho bao nhiêu âm mưu? Mục đích là gì? Chỉ vì để lừa tiền của tôi sao?"

An Quân giờ phút này đã hoàn toàn tin tưởng những thông tin mà tiếng lòng của An Linh đã nói. Nhưng anh vẫn muốn nghe Vu Như Sóc tự mình cho anh một câu trả lời.

Vu Như Sóc là đàn anh của An Quân ở học viện âm nhạc, đến bây giờ đã có bảy tám năm giao tình.

Chỉ cần Vu Như Sóc bằng lòng mở miệng nhờ anh giúp đỡ, An Quân sao có thể không giúp. Tại sao lại lựa chọn dùng cách này để làm tổn thương anh.

[Ai, hắn chính là một con ch.ó cờ bạc. Chính hắn cũng biết nếu ngoại giới biết hắn nghiện cờ bạc, danh tiếng của hắn sẽ bị ảnh hưởng lớn đến mức nào. Đương nhiên không chịu để anh hai biết.]

[Vay tiền là phải trả lại, lừa tiền chỉ cần không bị phát hiện chính là lấy không. Hơn nữa hắn cũng đang cược rằng anh hai kể cả có phát hiện mình bị lừa, cũng sẽ nể mặt Đồ Mộ Mộ mà bỏ qua cho họ.

Chỉ cần hắn đẩy trách nhiệm chính cho Đồ Mộ Mộ, nói không chừng là có thể toàn thây mà rút lui. Xem cái kế hoạch này tính toán kìa.]

Quả nhiên, Vu Như Sóc nhận sai rất nhanh, nhưng lời trong lời ngoài lại đều đang trốn tránh trách nhiệm.

"Xin lỗi An Quân, anh biết là anh sai rồi. Nhưng tất cả chuyện này thật ra đều là ý của Đồ Mộ Mộ. Em xem, anh đâu có quen biết mẹ cô ấy, sao có thể liên kết với mẹ con họ để lừa em được. Đều là cô ấy nghĩ ra cách. Anh thật sự là vì quá thiếu tiền nên mới nhất thời hồ đồ."

"Em tha thứ cho anh lần này được không? Mộ Mộ, em mau xin lỗi An Quân đi. Xem xét việc em đã từng cứu cậu ấy, cậu ấy chắc chắn sẽ không làm khó em đâu."

Người An gia thấy bộ dạng không biết xấu hổ của hắn đều phải trợn trắng mắt.

Vu Như Sóc chính là ỷ vào việc Đồ Mộ Mộ cái gì cũng nghe lời hắn nên mới không kiêng nể gì như vậy. Hắn cảm thấy Đồ Mộ Mộ chắc chắn có thể hiểu được ám chỉ của mình, sau đó trước mặt người An gia sẽ nhận hết mọi chuyện về mình.

Hắn biết An Quân từ trước đến nay có một chấp niệm đối với người ân nhân cứu mạng đã tìm kiếm suốt mười ba năm, đoán chắc anh đại đa số sẽ không nỡ lòng truy cứu trách nhiệm của Đồ Mộ Mộ. Lại không tính đến vấn đề lại phát sinh ở chính Đồ Mộ Mộ.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 198


Từ lúc Vu Như Sóc nói ra những lời đó, biểu cảm không thể tin nổi trên mặt Đồ Mộ Mộ càng thêm rõ ràng, thật giống như đã gặp phải chuyện gì đó làm đảo lộn nhận thức của cô.

"Sao có thể? Anh sao có thể nói ra những lời như vậy? Anh không phải là người như vậy..."

Đồ Mộ Mộ ban đầu chỉ nhẹ giọng lẩm bẩm, đến sau này giọng ngày càng lớn, và bắt đầu phủ nhận hiện thực.

"Không thể nào, không thể nào, anh đáng lẽ phải là người bảo vệ em chứ, sao anh có thể đổ hết mọi chuyện lên đầu em? Điều này tuyệt đối không thể nào!"

Bộ dạng hiện tại của Đồ Mộ Mộ trông thậm chí có chút rối loạn thần kinh. Thật giống như việc Vu Như Sóc trốn tránh trách nhiệm cho cô là một chuyện hoàn toàn không thể xảy ra trong lòng cô, đã gây cho cô một cú đả kích còn lớn hơn cả việc bị chính mẹ mình chửi rủa lúc nãy.

Đồ Mộ Mộ lẩm bẩm một lúc sau đột nhiên xông về phía Vu Như Sóc. Động tác của cô quá đột ngột, bảo an vốn đang kéo cô không phản ứng kịp, đã để cô thoát ra.

Cô nắm lấy cổ áo Vu Như Sóc, vừa dùng sức lay động vừa chất vấn:

"Anh nói lại lần nữa đi, vừa rồi chắc chắn không phải là suy nghĩ thật của anh, đúng không? Anh rõ ràng nên bảo vệ em, anh không thể nào nói những lời như vậy, anh nói đi!"

"Cô điên rồi à!"

Sự việc đột nhiên vượt ngoài dự đoán của Vu Như Sóc. Hắn rất hoảng loạn mà hất tay Đồ Mộ Mộ ra.

"Cô đột nhiên phát điên cái gì! Tôi nói sai chỗ nào sao? Từ đầu đến cuối không phải đều là cô đang lừa An Quân sao? Tôi đâu có làm gì cậu ta!"

Đồ Mộ Mộ bị một tay đẩy ngã xuống đất. Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông vẫn đang né tránh ánh mắt của mình, vừa rơi lệ vừa lắc đầu, dường như vẫn không thể tin được tất cả những gì vừa xảy ra.

Tất cả những người có mặt, bao gồm cả chính Vu Như Sóc, đều đối với tình hình hiện tại có chút không hiểu ra sao.

"Tình hình này không đúng lắm. Bộ dạng hiện tại của Đồ Mộ Mộ, thật giống như hình tượng của Vu Như Sóc trong lòng cô ấy từ trước đến nay đều đã sụp đổ. Chẳng lẽ trong mắt cô ấy, Vu Như Sóc vốn nên là một người rất có ý thức trách nhiệm sao? Người có trách nhiệm sao lại có thể xúi giục cô ấy đi làm kẻ lừa đảo chứ?"

Thu Niệm nhẹ giọng hỏi An Linh: "Cậu có biết là chuyện gì không?"

"Hả? Tớ, tớ làm sao mà biết được?" An Linh trả lời có chút chột dạ, bởi vì cô ngay lập tức là có thể biết được rồi.

[Biểu hiện này của Đồ Mộ Mộ quả thật quá kỳ quái. Để mình tra xem sao.]

Còn chưa đợi An Linh bắt đầu tra, Đồ Mộ Mộ lại hướng về phía Vu Như Sóc khóc lóc gào lên: "Nhưng trước đây anh rõ ràng là sẽ bảo vệ em mà? Tại sao anh lại trở nên như vậy?"

"Cô rốt cuộc đang nói cái gì vậy?" Vu Như Sóc cảm thấy cô chắc chắn là đầu óc có vấn đề: "Cô đừng có ở đây mà phát điên. Chuyện cô tự làm đừng có nghĩ kéo tôi xuống nước."

Đồ Mộ Mộ bò đến níu lấy chân Vu Như Sóc. Cô nắm lấy ống quần của Vu Như Sóc không buông, ngẩng đầu hô:

"Năm năm trước! Ngày anh tổ chức buổi hòa nhạc năm năm trước, ngay bên núi Anh Đường, là anh đã bảo vệ em, đã cứu em. Em cho rằng anh sẽ luôn bảo vệ em, tại sao anh đột nhiên lại thay đổi?"
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 199: Sẽ không thật sự trùng hợp như vậy chứ


Trạng thái tinh thần của Đồ Mộ Mộ lúc này rõ ràng rất không ổn, nói năng cũng có chút không đầu không đuôi, lộn xộn. Vu Như Sóc một chút cũng không hiểu cô đang nói cái gì.

Nhưng An Linh và An Quân lại đồng thời sững người một chút: "Núi Anh Đường?"

[Buổi hòa nhạc của Vu Như Sóc năm năm trước? Núi Anh Đường? Sao nghe quen tai vậy?]

[Mình nhớ lần hòa nhạc đó vẫn là anh hai đi làm khách mời. Còn là mình đi cùng anh ấy, vì trên đường gặp chút sự cố suýt nữa không kịp.]

[Trời đất! Không phải là như mình nghĩ đấy chứ!]

Năm năm trước, có một lần khi Vu Như Sóc tổ chức buổi hòa nhạc ở Hải Thành, vừa hay An Quân đến làm khách mời.

Lúc đó An Quân vừa mới vì đã phát hành vài bài hát tự sáng tác mà có chút danh tiếng. Vu Như Sóc thật ra là dựa trên ý muốn chiếu cố đàn em mới mời anh đến làm khách mời.

An Quân là bay từ nơi khác về trong ngày. Nhưng máy bay bị trễ, An Linh và tài xế đã ở sân bay đợi rất lâu mới đón được anh. Trùng hợp trên đường lại gặp phải kẹt xe. Sợ không kịp đến buổi hòa nhạc, tài xế liền đi vòng một con đường nhỏ, nghĩ thế nào cũng nhanh hơn là bị kẹt xe.

Chính là khi đang đi trên con đường nhỏ đó, họ nhìn thấy có hai người đàn ông đang kéo một cô gái.

Lúc đó cô gái không ngừng giãy giụa, nhìn thế nào cũng không ổn.

An Quân liền bảo tài xế dừng xe. Anh bảo An Linh ở lại trên xe, còn mình và tài xế xuống xem tình hình.

Khi chạy đến nơi, lại phát hiện cô gái đó đã ngất đi, và hai người đàn ông kia lại định kéo cô lên một chiếc xe buýt nhỏ.

"Các người làm gì vậy!" Thấy tình hình không đúng, An Quân trực tiếp quát hai người đó, rồi cùng tài xế chạy về phía họ.

May mắn là hai người kia có tật giật mình, phát hiện người xông đến là hai người đàn ông, liền sợ hãi mà vứt cô gái xuống đất, vội vàng lên xe bỏ chạy.

Nhìn thấy người đã ngất đi, An Quân và mọi người cũng không dám trì hoãn, liền đưa cô đến bệnh viện trước chứ không cố đi truy đuổi. Lại vì An Quân phải vội vàng đến buổi hòa nhạc, nên đã để tài xế ở lại bệnh viện xử lý.

Sau đó, tài xế báo cáo lại với anh rằng đã liên lạc được với mẹ của cô gái đó. Tài xế đã nói hết mọi chuyện xảy ra cho mẹ cô ấy biết rồi quay về. An Quân sau khi biết được cũng yên tâm, không để ý đến chuyện này nữa.

Và con đường nhỏ đó, chính là núi Anh Đường.

...

[Không thể nào, sẽ không thật sự trùng hợp như vậy chứ?]

An Linh mang theo tâm trạng nửa tin nửa ngờ, tra xét chuyện của Đồ Mộ Mộ năm năm trước. Sau đó liền không thể không thừa nhận thế giới này thật đúng là m.á.u chó như vậy.

[Hóa ra người cha cờ b.ạ.c ngồi tù kia là cha dượng à. Quả nhiên dân cờ b.ạ.c đánh đến sau này liền mất hết nhân tính. Không có tiền để đánh bạc, không có tiền để trả nợ, thậm chí sẽ nghĩ đến việc bán vợ bán con.]

[Ông ta lại định dùng thân thể của Đồ Mộ Mộ, đứa con gái riêng này, để gán nợ. Quả thực cầm thú không bằng! Họ nhân lúc Đồ Mộ Mộ đi một mình, chuẩn bị chuốc thuốc mê cô, kéo cô lên xe, nhưng may mà bị người đi ngang qua ngăn cản.]

[Đồ Mộ Mộ khi tỉnh lại lần nữa, phát hiện mình đang yên ổn ở trong bệnh viện, biết mình đã được cứu. Cô hỏi Diệp Lệ San là ai đã cứu mình, Diệp Lệ San lại một mực trả lời không biết, chỉ nói là một người đàn ông.]
 
Back
Top Bottom