Cập nhật mới

Ngôn Tình Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh

Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 60


An Linh có chút tò mò, liền nhập tên Vân Thư Nhụy vào công cụ dò tìm nhân vật, lúc này mới biết Vân Thư Nhụy thực chất hoàn toàn là một kẻ ngoài lạnh trong nóng (tsundere).

Quan hệ của cô và An Linh tan vỡ là vì cô không chịu nổi việc An Linh trở thành kẻ theo đuổi mù quáng Cố Thần Minh, hoàn toàn xuất phát từ tâm lý hận sắt không thành thép. Khi quan hệ của họ còn tốt, Vân Thư Nhụy đã khuyên An Linh rất nhiều lần, nhưng An Linh không hề nghe.

Thế là Vân Thư Nhụy trong cơn tức giận đã đơn phương tuyệt giao với An Linh, và mỗi lần nhìn thấy An Linh đều tức sôi máu. Đồng thời, cô cũng vô số lần nghĩ đến việc làm hòa với An Linh, nhưng lại không hạ mình xuống được, vì thế trong lòng càng thêm tức tối, cuối cùng tất cả đều biến thành những lời nói đầy mỉa mai, châm chọc.

[Được rồi…]

[Hóa ra lại là lỗi của mình…]

Nghe vậy, Vân Thư Nhụy ngây cả người. Lẽ nào đây là tiếng lòng của An Linh?

An Linh nhìn Vân Thư Nhụy đang không biết vì sao lại sững sờ tại chỗ, liền bước thẳng về phía đối phương.

Vân Thư Nhụy lúc này mới hoàn hồn, vội vàng lùi lại vài bước: "Cậu làm gì thế?"

An Linh không cho Vân Thư Nhụy cơ hội lùi lại nữa, trực tiếp bước một bước dài tới nắm lấy tay cô.

Đám cậu ấm cô chiêu đứng xem xung quanh đều hít một hơi khí lạnh. Trước đây họ chỉ nghe nói Vân Thư Nhụy ngứa mắt An Linh, còn An Linh dường như toàn làm lơ cô ấy. Sao lần này lại ngược lại, An Linh mất kiên nhẫn trước, đây là định động thủ sao?

Hai người này mà đánh nhau, họ giúp bên nào cũng không được, mà không giúp thì chắc chắn cũng không xong.

Ngay lúc đám đông đang không biết phải làm sao thì An Linh đã lên tiếng.

"Chúng ta làm hòa nhé!"

Vân Thư Nhụy và cả đám đông đều sững sờ: "Hả?"

Vân Thư Nhụy sau khi hiểu ra An Linh vừa nói gì, mặt liền đỏ bừng, lắp bắp nói: "Ai, ai thèm làm hòa với cậu chứ! Cậu, cậu nói làm hòa là tôi phải đồng ý ngay à?"

Nói xong câu này, Vân Thư Nhụy chỉ hận không thể tự tát vào cái miệng hại thân này của mình hai cái. Rõ ràng trong lòng đang vui như mở cờ, An Linh đã chủ động như vậy rồi, mình còn làm cao cái gì nữa chứ!

Vân Thư Nhụy có chút ảo não. An Linh khó khăn lắm mới đưa cho mình một cái thang, vậy mà mình lại tự tay đạp đổ nó. Bây giờ xin lỗi còn kịp không? Nhưng sao cái miệng hại thân này lại không mở ra được cơ chứ!

"Tớ xin lỗi!" Lời xin lỗi đột ngột của An Linh lại khiến những người khác ngây người.

"Xin, xin lỗi cái gì?" Vân Thư Nhụy có chút ngơ ngác.

"Bất kể lý do là gì, cậu không chịu làm hòa với tớ chắc chắn là vì tớ đã làm sai điều gì đó. Nếu cậu không đồng ý, tớ sẽ xin lỗi cậu mãi, cho đến khi nào cậu tha thứ và chịu làm hòa với tớ mới thôi."

Ánh mắt chân thành của An Linh hoàn toàn không giống đang nói đùa, khiến tất cả những ai đang chú ý đến bên này đều phải kinh ngạc. An Linh đã bao giờ cúi đầu như vậy chưa?

À không đúng, cũng có, ví dụ như lúc đối mặt với Cố Thần Minh còn khoa trương hơn bây giờ nhiều. Nhưng ngoài lúc đó ra, chưa từng thấy cô nhượng bộ với ai hết lần này đến lần khác như vậy.

[Sinh nhật của Vân Thư Nhụy chỉ còn nửa tháng nữa thôi phải không?]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 61


[Mình phải nhanh chóng làm hòa với cậu ấy trước đó mới được!]

Chẳng lẽ An Linh hạ mình như vậy là để có thể cùng mình ăn sinh nhật ư? Vân Thư Nhụy không ngờ mình lại quan trọng trong lòng An Linh đến thế, lập tức cũng trở nên kích động.

Cô quả thực là vì không thể trơ mắt nhìn bạn thân của mình đi theo đuổi Cố Thần Minh một cách mù quáng nên mới hận sắt không thành thép mà tuyệt giao với An Linh. Nhưng thực ra cô chưa bao giờ nói thẳng lý do này ra. Chẳng lẽ cô phải nói với An Linh rằng: "Nếu cậu còn thích Cố Thần Minh, tớ sẽ tuyệt giao với cậu! Dù sao thì giữa tớ và Cố Thần Minh, cậu chỉ có thể chọn một!" hay sao?

Nếu cô thắng thì còn dễ nói, nhưng nếu An Linh chọn Cố Thần Minh, Vân Thư Nhụy cũng không biết mình sẽ đau khổ đến mức nào.

Hơn nữa, với cái tính khí điên cuồng thay đổi hẳn mỗi khi thấy Cố Thần Minh của An Linh, Vân Thư Nhụy cảm thấy phần thắng của mình quá xa vời.

Nghĩ đến việc người bạn thân từ nhỏ đến lớn này trong mắt An Linh có thể còn không bằng một gã đàn ông tồi, Vân Thư Nhụy liền không tài nào hỏi ra được, chỉ có thể trốn tránh bằng cách rời xa An Linh.

Vậy nên, đứng từ góc độ của An Linh, có phải cô ấy sẽ cảm thấy mình thật khó hiểu không?

Trong tình huống như vậy mà cô ấy vẫn bằng lòng chủ động cầu hòa, có phải điều đó chứng tỏ mình thực sự rất quan trọng trong lòng cô ấy không?

Vân Thư Nhụy vô cùng cảm động, cảm thấy nếu An Linh đã xin lỗi, mình cũng nên nói lời xin lỗi và giải thích mọi chuyện cho rõ ràng.

Nhưng chưa kịp để cô mở miệng, tiếng lòng của An Linh lại truyền đến.

[Mình nhớ ra rồi, anh trai của Vân Thư Nhụy chính là đã qua đời vì tai nạn xe hơi vào đúng ngày sinh nhật của cô ấy. Mình phải nghĩ cách thay đổi chuyện này mới được!]

"Cậu nói cái gì?" Biểu cảm trên mặt Vân Thư Nhụy cứng đờ, cô buột miệng hỏi thẳng.

Nhưng cô có thể làm gì bây giờ? An Linh nói anh trai cô sẽ chết vì tai nạn xe hơi! Anh trai là người quan trọng nhất trên thế giới này đối với cô, cô không còn tâm trí để lo nghĩ bất cứ điều gì khác, chỉ muốn hỏi cho rõ ràng mọi chuyện.

An Linh không nghi ngờ gì, chỉ cho rằng Vân Thư Nhụy đang cảm thấy khó hiểu trước hành động cầu hòa của mình.

Cô đang chuẩn bị tiếp tục tấn công, An Sùng đột nhiên đi tới bên cạnh họ, chào hỏi Vân Thư Nhụy: "Thư Nhụy, Tinh Chu không đến à?"

Tinh Chu chính là anh trai của Vân Thư Nhụy, Vân Tinh Chu. An gia và Vân gia cũng là bạn bè lâu năm, An Sùng hỏi như vậy đương nhiên không có vấn đề gì. Nhưng vấn đề là, quan hệ cá nhân giữa An Sùng và Vân Tinh Chu cũng rất tốt, không thể nào không biết Vân Tinh Chu hiện đang ở đâu.

Vân Thư Nhụy bị tiếng lòng vừa rồi của An Linh dọa cho có chút hoảng loạn, bây giờ bị An Sùng xen vào như vậy, cô đã bình tĩnh lại đôi chút. Cô thấy lúc An Sùng hỏi mình, anh đã khẽ lắc đầu.

Vân Thư Nhụy sững người, dường như đã nhận ra điều gì đó.

Chẳng lẽ, An Sùng muốn ngăn mình hỏi An Linh về chuyện của anh trai sao?

An Sùng cũng nghe thấy rồi ư?
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 62: Có phải tin tức mà An Linh nhận được không đầy đủ?


"Anh trai tớ gần đây đều đang ở chi nhánh công ty ở tỉnh khác, vẫn chưa về."

Tạm thời chưa rõ ý đồ của An Sùng, Vân Thư Nhụy chỉ đành gác lại nghi vấn và trả lời câu hỏi của anh.

[Đúng vậy, Vân Tinh Chu gần đây đang ở Ninh Thành, vốn dĩ vì chuyện công tác nên phải khoảng một tháng nữa mới có thể trở về.]

Điều này càng khiến Vân Thư Nhụy kinh ngạc, biết Vân Tinh Chu đang ở Ninh Thành không khó, nhưng làm sao An Linh lại biết cả việc Vân Tinh Chu sẽ ở đó bao lâu?

[Nhưng để về kịp dự sinh nhật Vân Thư Nhụy, anh ấy đã dồn việc lại để giải quyết xong trong nửa tháng, còn giấu Vân Thư Nhụy để tạo cho cô ấy một bất ngờ, vội vã đáp chuyến bay về vào rạng sáng đúng ngày sinh nhật cô ấy.]

Nghe đến đây, Vân Thư Nhụy thầm nghĩ đây đúng là chuyện mà anh trai mình sẽ làm.

Vân Tinh Chu lớn hơn Vân Thư Nhụy đúng một giáp, đối với cô, anh vừa là cha, vừa là anh. Vân Tinh Chu cũng luôn rất cưng chiều cô, từ trước đến nay, mỗi dịp sinh nhật của cô, anh trai đều sẽ ở bên cạnh, cho dù cô đang quay phim ở nơi rừng sâu núi thẳm, anh trai cũng sẽ gác lại mọi công việc để chạy đến bên cô.

Vì vậy năm nay cũng thế, khi Vân Tinh Chu nói lần này phải đi công tác ở tỉnh khác một tháng và xin lỗi vì có thể không về kịp dự sinh nhật cô, Vân Thư Nhụy đã không tin cho lắm.

Bây giờ nghe được tiếng lòng của An Linh, cô còn nghĩ quả nhiên mình đoán không sai, nhưng nội dung tiếp theo lại khiến cả người cô run lên.

[Kết quả là tài xế Vân gia đêm hôm trước đã đi ăn chơi trác táng, hoàn toàn không được nghỉ ngơi. Gã đó sợ mất việc nên không dám nói thật, đã chọn lái xe trong tình trạng mệt mỏi, và gây ra tai nạn trên đường từ sân bay đón Vân Tinh Chu về, cả hai người đều tử vong tại chỗ.]

[Các bậc trưởng bối Vân gia đều đã qua đời từ sớm, chỉ còn lại hai anh em họ nương tựa vào nhau mà sống. Sau khi Vân Tinh Chu qua đời, đám họ hàng Vân gia thấy chỉ còn lại một mình Vân Thư Nhụy, đã hoàn toàn không quan tâm đến hoàn cảnh bơ vơ không nơi nương tựa của cô, ngược lại còn muốn nhân cơ hội này mà xâu xé, chia cắt tài sản Vân gia.]

[Vân Thư Nhụy đã rất kiên cường, cô biết nếu mình không đứng vững, tất cả những gì mà gia đình mình gây dựng qua nhiều thế hệ sẽ phải chắp tay dâng cho người khác. Vì vậy, cô đã dứt khoát từ bỏ sự nghiệp diễn xuất mà mình yêu thích để gánh vác tập đoàn Vân thị. Nhưng cũng vì trước đó chưa từng tiếp xúc với sản nghiệp của gia đình, cái gì cũng không hiểu nên không thể khiến mọi người nể phục, đã phải chịu không biết bao nhiêu khổ cực và mệt mỏi.]

[Mặc dù cuối cùng nhờ sự giúp đỡ của An gia, Vân Thư Nhụy đã vực dậy được Vân thị, đồng thời nhân cơ hội nắm được điểm yếu của một vài người họ hàng quái đản, buộc họ phải rời khỏi tập đoàn, nhưng có kẻ bị dồn vào đường cùng đã thuê người bắt cóc Vân Thư Nhụy. Dù cô được cứu thoát thành công, mắt trái của cô lại vì bị hành hung nghiêm trọng, không được cứu chữa kịp thời mà vĩnh viễn mất đi thị lực.]

[Cho nên tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ vụ tai nạn xe hơi của Vân Tinh Chu. Chỉ cần có thể ngăn cản Vân Tinh Chu trở về vào ngày hôm đó là được. Mình phải hàn gắn quan hệ với Vân Thư Nhụy trước sinh nhật của cậu ấy, nếu không cậu ấy chắc chắn sẽ không tin mình.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 63


"Cậu vẫn chưa trả lời tớ?" An Linh luôn cảm thấy trạng thái của Vân Thư Nhụy có gì đó không ổn. Bàn tay cô vừa rồi đột nhiên trở nên lạnh ngắt và còn hơi run rẩy.

"Sao thế? Cậu lạnh lắm à?" An Linh kỳ quái hỏi, điều hòa trong sảnh tiệc rõ ràng mở rất đủ mà.

Vân Thư Nhụy hít sâu một hơi, cố tỏ ra bình tĩnh lắc đầu: "Không có."

An Linh vô thức xoa xoa tay cho cô, tiếp tục chủ đề lúc nãy của họ.

"Có thể làm hòa với tớ được không?"

Vân Thư Nhụy lúc này đang phải chịu một cú sốc cực lớn. Chuyện có thể nghe được tiếng lòng của An Linh bản thân nó đã rất kinh người, ngay sau đó cô lại biết được tương lai bi thảm của anh trai và chính mình, cả người thoáng chốc như rơi vào hầm băng. Động tác xoa tay của An Linh khiến cô an tâm hơn một chút, ít nhất bây giờ tất cả mọi chuyện vẫn chưa xảy ra.

Vân Thư Nhụy nhìn về phía người còn lại cũng đang tỏ ra thấu hiểu trong bữa tiệc – An Sùng, chỉ thấy anh gật đầu với mình. Rõ ràng anh đã sớm biết An Linh có thể biết được những chuyện mà họ không biết. Vậy nên, những gì An Linh nói có lẽ đều là sự thật.

Mặc dù vẫn chưa rõ chuyện gì đã xảy ra với An Linh, tại sao cô ấy có thể biết được chuyện tương lai, và rốt cuộc cô ấy biết được bao nhiêu, nhưng Vân Thư Nhụy có thể nhận ra bây giờ cô ấy thật sự muốn giúp mình, và cô cũng bằng lòng nhận lấy tấm lòng này.

Vân Thư Nhụy nhìn đôi tay vẫn đang sưởi ấm cho mình, rồi nắm ngược lại tay cô: "Được, An Linh, chúng ta làm hòa nhé."

An Linh nói không sai, nếu đã biết trước những chuyện này, chỉ cần có thể ngăn anh trai trở về vào ngày đó, cô nhất định có thể thay đổi vận mệnh và cứu được anh.

Đám cậu ấm cô chiêu xung quanh thấy hai người vốn không ưa nhau bao lâu nay lại có thể làm hòa với nhau trong chốc lát như mấy đứa trẻ con chơi đồ hàng, đều cảm thấy vô cùng cạn lời. Họ gần như muốn nghi ngờ rằng hai người này có phải vẫn luôn ngấm ngầm chơi trò tiêu khiển tình cảm nhỏ nhặt kiểu "hôm nay tớ không chơi với cậu nữa, ngày mai tớ lại chơi với cậu" hay không.

"Đã sớm nói với cậu là mâu thuẫn nhỏ của mấy cô gái thôi, cậu hà tất phải vội vàng qua đây khuyên can như vậy." Quản Chính Ngôn cũng cười nói đi tới bên cạnh ba người họ.

Anh ta đưa một ly sâm panh cho An Sùng, rồi rất thân quen mà mách lẻo với An Linh.

"Vừa thấy bên cậu có chuyện, anh trai cậu liền mặc kệ cả nhân vật chính của bữa tiệc là tớ đây mà chạy tới chống lưng cho cậu ngay. Xem ra trong lòng anh ấy, cô em gái bảo bối vẫn là quan trọng nhất."

Lời này vừa nghe chính là lời nói đùa, rõ ràng là vì quan hệ với cả An Sùng và An Linh đều rất thân thiết nên mới có thể nói như vậy.

Nhưng An Linh phát hiện, dường như sau khi sống lại một lần, cả người cô đều có chút đa nghi. Cô luôn cảm thấy lời của Quản Chính Ngôn nghe có gì đó kỳ lạ, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra được rốt cuộc là lạ ở đâu.

An Linh đánh giá Quản Chính Ngôn đang tiếp tục cười nói với An Sùng, trong lòng hiện lên một nghi vấn.

[Sau này Vân Thư Nhụy thảm như vậy mà còn bằng lòng giúp đỡ mình lúc rơi xuống đáy vực, Quản Chính Ngôn và anh cả quan hệ tốt như thế, tại sao sau này khi An gia sa sút, anh cả hai bàn tay trắng, Quản Chính Ngôn lại không ra tay giúp đỡ?]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 64: Mệt rồi, hủy diệt cả đi


Sắc mặt An Sùng và Vân Thư Nhụy cũng trở nên nặng nề. Xem ra tình cảnh của An gia sau này cũng không tốt, chẳng những An Linh xảy ra chuyện, mà cả An gia lại còn sa sút. Nếu có thể biết trước nguyên nhân An gia gặp chuyện, mọi thứ hẳn là đều có thể tránh được.

Đồng thời họ cũng rất tò mò, Quản Chính Ngôn lại không ra tay giúp An Sùng sao?

Không thể nào, trong giới ai mà không biết quan hệ giữa Quản Chính Ngôn và An Sùng tốt đến mức nào. Có phải tin tức mà An Linh nhận được không đầy đủ, hay là Quản gia cũng xảy ra chuyện gì, ốc còn không mang nổi mình ốc?

An Linh với tâm trạng muốn giải đáp thắc mắc, đã nhập tên Quản Chính Ngôn vào công cụ dò tìm nhân vật rồi nhấn xem, sau đó trong đầu cô liền phát ra một tiếng hét thất thanh.

[Anh ơi!!!!!]

An Sùng bị tiếng hét thê lương như gà bị bóp cổ trong đầu cô làm cho giật mình run tay, suýt chút nữa không cầm vững ly rượu. Tiếng hét này của cô thật sự quá lớn, ngay cả cha mẹ An đứng ở xa hơn một chút cũng bị thu hút lại đây, không biết An Linh rốt cuộc đã phát hiện ra thứ gì mà lại kích động như vậy.

Đồng thời trong lòng họ còn có chút ghen tị, sao Tiểu Linh gặp vấn đề gì phản ứng đầu tiên cũng là gọi anh trai, mà không phải gọi cha mẹ.

[Anh xem Quản Chính Ngôn là anh em, nhưng hắn lại muốn ngủ với anh đó!]

Tay An Sùng lại run lên, lần này đến cả ly rượu cũng không cầm nổi, chiếc ly thủy tinh chân dài rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Cha mẹ An đồng thời trừng lớn mắt, sững sờ tại chỗ. Họ thầm nghĩ may mà vừa rồi An Linh không gọi cha mẹ, nếu sau này toàn là những tình huống thế này, họ sẽ không ngại nhường lại suất được An Linh gọi tên này cho mấy đứa con trai.

Còn Vân Thư Nhụy thì sặc đến mức ho sặc sụa. May mà tiếng ly rượu vỡ của An Sùng đã thu hút phần lớn sự chú ý, không ai để ý đến sự khác thường của cô.

An Sùng cả người như bị sét đánh, tâm trí đâu mà để ý đến ly rượu vỡ nữa.

Ly rượu vỡ tan ngay trên mặt đất, giữa An Sùng và Quản Chính Ngôn, khiến Quản Chính Ngôn giật nảy mình, nhưng phản ứng đầu tiên của anh ta là quan tâm đến An Sùng.

"Sao vậy An Sùng, cậu không sao chứ? Sao trông sắc mặt cậu không tốt lắm? Có phải không khỏe trong người không?" Vừa nói, anh ta vừa đưa tay định sờ trán An Sùng.

An Sùng cuối cùng cũng hoàn hồn, vội vàng lùi lại để né tránh.

Bàn tay Quản Chính Ngôn có chút xấu hổ, lơ lửng một lúc trong không trung. Anh ta đương nhiên nhận ra dáng vẻ vô thức né tránh mình của An Sùng, trong lòng có chút không vui.

Nhưng trên mặt anh ta vẫn giữ nụ cười, khéo léo gọi người hầu trong nhà đến dọn dẹp mảnh vỡ, sau đó lại nhẹ giọng hỏi thăm An Sùng với vẻ mặt đầy quan tâm:

"Có phải cậu không khỏe không? Tôi chuẩn bị cho cậu một phòng để nghỉ ngơi một lát nhé, hoặc là trực tiếp qua phòng ngủ của tôi cũng được."

An Sùng cũng biết phản ứng vừa rồi của mình có hơi quá. Chỉ là anh chưa bao giờ ngờ tới Quản Chính Ngôn lại có suy nghĩ như vậy với mình, cộng thêm chuyện của La Thần đã khiến anh có chút ám ảnh tâm lý, nên vừa rồi mới vô thức né tránh đối phương.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 65


Bây giờ anh đã bình tĩnh trở lại, ít nhất trên mặt đã khôi phục vẻ lãnh đạm thường ngày, lịch sự từ chối đề nghị của Quản Chính Ngôn.

"Tôi không sao, chỉ là vừa rồi không cẩn thận trượt tay thôi, làm phiền cậu rồi."

"Hai chúng ta là ai với ai chứ, sao cậu còn khách sáo với tôi như vậy."

Quản Chính Ngôn thấy An Sùng có vẻ thật sự không sao thì cũng yên tâm, nhưng trong mắt anh ta lại thoáng qua một tia tiếc nuối. Điểm này đã bị An Linh, người vẫn luôn quan sát Quản Chính Ngôn, nhận ra.

[Hắn vừa rồi có phải đang thấy tiếc không! Có phải hắn muốn anh trai mình qua ngủ trên giường hắn không!]

[Bảo sao lời nói vừa rồi của Quản Chính Ngôn nghe kỳ quặc thế, hóa ra hắn đang đặt mình vào vị trí "chị dâu" để nói chuyện với mình!]

[À không, có lẽ không phải chị dâu…]

An Sùng bị giọng nói của An Linh làm cho có chút bất đắc dĩ. Huống chi bây giờ còn có cha mẹ và Vân Thư Nhụy đang cùng nghe, luôn có cảm giác như đang bị xử tội công khai. Khổ nỗi An Linh lại không phải nói bằng miệng, anh có muốn ra tay bế mạch cũng không được.

Một La Thần thì thôi, chỉ là trợ lý, sa thải là được. Nhưng Quản Chính Ngôn lại là người bạn lớn lên cùng anh, không phải nói cắt đứt là có thể cắt đứt.

Hơn nữa, An Sùng thật sự xem Quản Chính Ngôn là một người bạn rất tốt. Thật ra nghĩ kỹ lại, sở dĩ anh quen biết Quản Chính Ngôn lâu như vậy mà không biết tâm tư của đối phương, vừa hay lại chứng tỏ đối phương chỉ âm thầm chôn giấu tình cảm này trong lòng, chứ không làm ra những chuyện không hay với anh như La Thần, cũng không gây ra phiền phức gì cho anh.

An Sùng biết chuyện tình cảm không phải do bản thân khống chế được. Chỉ cần đối phương không vượt rào, anh vẫn có thể coi như không biết gì, chỉ cần bình thường khi tiếp xúc với Quản Chính Ngôn chú ý giữ chừng mực là được.

Bên này An Sùng vừa nghĩ thông suốt, bên kia An Linh lại bắt đầu.

Vừa rồi An Linh chỉ tùy tiện lướt qua thông tin của Quản Chính Ngôn, phát hiện anh ta vẫn luôn thầm yêu An Sùng thì đã bị tiếng ly vỡ của anh trai mình thu hút sự chú ý, chưa kịp xem thông tin tiếp theo.

Bây giờ thấy không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, cô liền xem tiếp.

Không xem thì thôi, vừa xem đã không xong rồi. An Linh trực tiếp hóa thành một con gà gáy thất thanh.

[Má ơi!!!]

[La Thần và Quản Chính Ngôn lại là một phe!]

[Hóa ra La Thần là do Quản Chính Ngôn sắp xếp. Quản Chính Ngôn đã nói hết sở thích và thói quen cá nhân của anh cả cho La Thần, giúp hắn thành công ứng tuyển vào vị trí trợ lý sinh hoạt và ở lại bên cạnh anh cả.]

[Mà bản thân La Thần thực chất lại là tình nhân của Quản Chính Ngôn???]

An Linh quả thực không thể tin vào mắt mình, còn những người khác cũng không dám tin vào tai mình, ai nấy đều cảm thấy CPU sắp cháy đến nơi rồi.

Đây, đây lại là màn kịch gì nữa vậy?

(Mèo: Loạn như cái bùng binh vậy chị ? Giới tính sao ai cũng có vấn đề hết vậy?)

[Ý định ban đầu của Quản Chính Ngôn là để La Thần ở bên cạnh An Sùng, đồng thời báo cáo lại mọi sinh hoạt riêng tư của An Sùng cho hắn. Nhưng không ngờ La Thần cũng thích anh cả!]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 66


Cha mẹ An và Vân Thư Nhụy: "Hả???"

Còn An Sùng, cả người anh đã có chút tê dại. Ngay cả khi cảm nhận được ba luồng ánh mắt như tia la-de đồng loạt bắn về phía mình, anh cũng không thể làm ra bất kỳ phản ứng nào.

Mệt rồi, hủy diệt cả đi.

Nhưng tiếng lòng của An Linh thì không thể nào ngăn lại được.

[Bảo sao một La Thần quèn mà lại có thể dùng tin đồn để xoay chuyển dư luận đến mức đó, hóa ra sau lưng là do Quản Chính Ngôn làm. Bao gồm cả sau này khi An gia gặp khủng hoảng, Quản Chính Ngôn chẳng những không giúp đỡ mà còn ngấm ngầm bỏ đá xuống giếng, chính là để An gia sa sút, dồn An Sùng vào đường cùng.]

[Bởi vì hắn muốn anh cả ngã xuống đáy vực, bạn bè xa lánh, cầu cứu không nơi, bên cạnh không còn một ai, như vậy hắn mới có khả năng sở hữu được anh cả.]

[#&!%!] An Linh đột nhiên chửi thề một câu.

[Hắn lại định bao nuôi anh cả!]

Chuyện của La Thần được viết rõ trong cốt truyện tiểu thuyết gốc, nên sau khi đọc xong, An Linh đã biết mà không đặc biệt đi tra về người này.

Không ngờ bây giờ tra Quản Chính Ngôn, lại phát hiện ra chuyện ghê tởm như vậy. Nhưng vì An gia phá sản, An Sùng tự thấy có lỗi với gia đình nên đã tự sát, tâm tư của Quản Chính Ngôn cũng vì thế mà thất bại.

Ánh mắt của người An gia đã hoàn toàn lạnh đi.

Quản Chính Ngôn là chủ nhà, chắc chắn không thể cứ ở mãi bên cạnh An Sùng, anh ta bây giờ đã đi mời rượu những người khác.

An Sùng nhìn bóng lưng của người bạn thân năm xưa, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo. Giờ đây, mức độ ghê tởm của Quản Chính Ngôn trong lòng anh đã vượt qua cả La Thần.

Vậy mà vừa rồi anh lại còn cho rằng Quản Chính Ngôn không giống La Thần, ít nhất không định làm gì mình. Nào ngờ ngay cả việc La Thần trở thành trợ lý sinh hoạt của mình cũng là do Quản Chính Ngôn sắp đặt.

[Mà La Thần đương nhiên không thể nào nói cho Quản Chính Ngôn biết mình thích An Sùng, dù sao Quản Chính Ngôn mới là kim chủ thật sự của hắn. Cho đến hôm nay, trong tiệc sinh nhật của Quản Chính Ngôn, khi hắn bảo La Thần đưa An Sùng đang say rượu đến căn hộ riêng bên ngoài của mình, La Thần đã phản bội.]

[La Thần biết rất rõ Quản Chính Ngôn muốn làm gì. Hắn bề ngoài thì đồng ý nhưng lại không làm theo, mà đưa An Sùng về căn hộ của chính An Sùng, mới có những chuyện xảy ra sau đó.]

Lúc này, người An gia mới xem như đã biết rõ toàn bộ đầu đuôi câu chuyện. Chỉ có Vân Thư Nhụy là người duy nhất ăn dưa mà không được ăn cả quả khiến cô vô cùng khó chịu: Chuyện gì? Sau đó là chuyện gì? Cậu nói cho hết đi chứ, thông tin của cậu sao mà toàn thứ gây sốc vậy?

[Nhưng đó đều là chuyện trong cốt truyện gốc. Lần này có cha mẹ và cả mình ở đây, hơn nữa anh cả cũng sẽ không vì tâm trạng phiền muộn mà bị chuốc say. Chắc là Quản Chính Ngôn sẽ không làm gì đâu nhỉ?]

[Để mình xem thử.]

Ưu điểm của công cụ dò tìm nhân vật này là không chỉ hiển thị thông tin của mỗi người trong cốt truyện gốc, mà còn cập nhật thông tin của nhân vật trong thế giới hiện tại dựa trên dòng thời gian đang diễn ra. An Linh lật đến kế hoạch hiện tại của Quản Chính Ngôn.

[Hay thật, đây là biết chuốc không say nên định trực tiếp hạ thuốc luôn sao?]

An Sùng nghĩ đến ly rượu mà Quản Chính Ngôn vừa đưa cho mình, cả người đều trở nên không ổn.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 67: Một người rốt cuộc có thể quá đáng đến mức nào?


[Hóa ra Quản Chính Ngôn đoán chắc rằng hai vị trưởng bối là cha mẹ, cùng với một người không thích tiệc tùng như mình, sẽ rời đi sau khi nửa đầu bữa tiệc kết thúc. Sau đó, hắn sẽ lấy cớ có việc hợp tác muốn bàn để giữ An Sùng lại, rồi hạ thuốc vào rượu để chuốc mê anh ấy.]

[Sau đó, Quản Chính Ngôn định bụng đã làm thì làm cho trót, sau khi làm chuyện đó xong sẽ lấy cớ là say rượu loạn tính để cầu xin An Sùng tha thứ.]

Biết Quản Chính Ngôn vẫn chưa hạ thuốc, An Sùng thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi toàn bộ chương trình của bữa tiệc kết thúc, các bậc trưởng bối lần lượt rời đi. Quản Chính Ngôn quả nhiên lấy cớ có việc hợp tác muốn bàn với An Sùng, bảo anh ở lại sau khi nửa sau bữa tiệc kết thúc rồi hãy về.

"Không được." An Sùng lạnh lùng từ chối: "Tôi về cùng người nhà."

"Chuyện này..." Quản Chính Ngôn cảm thấy thái độ của An Sùng đối với mình dường như đã thay đổi.

Trong ấn tượng của anh ta, cho dù An Sùng vốn là một người khá lãnh đạm, cũng chưa bao giờ dùng thái độ như vậy để đối xử với anh ta.

Rõ ràng lúc An Sùng vừa đến hôm nay, mọi thứ vẫn rất bình thường. Tại sao chỉ trong một buổi tối, thái độ của anh lại thay đổi nhiều đến vậy?

Nhưng nếu cứ để An Sùng đi như thế, sự chuẩn bị của mình đêm nay sẽ đổ sông đổ bể.

"An Sùng, dù sao hôm nay cũng là sinh nhật của tôi, sao ngay cả việc ở lại uống với nhân vật chính này vài ly cũng không được à?"

An Sùng đâu phải kẻ ngốc, sau khi đã biết sự thật sao có thể ở lại được nữa. Anh phớt lờ lời của Quản Chính Ngôn, không hề quay đầu lại mà cùng An Linh và mọi người rời đi.

Nhìn bóng lưng An Sùng rời đi, trái tim Quản Chính Ngôn hoàn toàn đau nhói, trong mắt cũng dần nhuốm một tầng âm u, hiểm độc.

Vẫn như lúc đến, cha mẹ An đi một xe, An Linh và An Sùng đi một xe.

Sau khi ngồi vào xe, An Linh cuối cùng cũng yên tâm.

[Cuối cùng cũng ra được rồi, tuyệt vời! Sự trong sạch của anh cả cuối cùng cũng được bảo vệ.]

An Sùng: "..."

[Nhưng mà mình phải nghĩ cách để anh cả sa thải La Thần, còn phải làm anh ấy giữ khoảng cách với Quản Chính Ngôn nữa, nếu không anh ấy vẫn rất nguy hiểm.]

[Vế trước thì còn dễ nói, vế sau hình như có chút khó giải quyết.]

An Linh có phần bất đắc dĩ quay đầu nhìn An Sùng đang ngồi bên cạnh mình. Anh trai cô đúng là đẹp trai thật, nhưng đụng phải hai kẻ như vậy thì đúng là quá xui xẻo.

[Sao cứ liên tục bị người ta nhắm tới vậy chứ...]

An Sùng: "..."

Anh thật sự nghe không nổi nữa: "Từ đây về nhà còn xa, em có muốn ngủ một lát không?"

An gia và Quản gia cách nhau khá xa, phải mất hơn một giờ lái xe. Tính đến việc tài xế sẽ lái xe cẩn thận hơn vào buổi tối, có lẽ phải gần hai tiếng nữa mới về đến nhà, quả thật có thể ngủ một giấc.

"Cũng được ạ, vậy về đến nhà thì anh gọi em nhé."

An Linh vừa nhắm mắt đã ngủ thiếp đi. Cô mỗi lần ngồi xe đều dễ ngủ hơn so với lúc ở trên giường, nên dần dần hình thành thói quen vừa lên xe là thích ngủ.

Nhưng lần này, cô ngủ không được yên ổn cho lắm. Trong cơn mơ màng, cô cảm giác ý thức của mình như bị thứ gì đó nhốt lại, rõ ràng vẫn ở trong cơ thể mình, nhưng lại mất đi quyền kiểm soát cơ thể, chỉ có thể ở góc nhìn thứ nhất mà nhìn "chính mình" hành động.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 68


Là mơ sao? An Linh nghĩ vậy.

Cô cứ thế nhìn "chính mình" giành được giải Ảnh hậu, bị đâm bị thương, bị phát hiện là thiên kim giả, sau đó dần dần trở nên điên loạn, nhìn thấy An Quân thân bại danh liệt, An Sùng tự sát, nhìn thấy cha mẹ An bạc đầu sau một đêm, thậm chí còn thấy cả Thu gia...

Cô bị nhốt trong cơ thể này, chỉ có thể nhìn "chính mình" ngu ngốc làm ra những hành vi y hệt như trong tiểu thuyết mà không thể nào ngăn cản, mọi thứ dường như vẫn diễn ra theo đúng những gì tiểu thuyết đã viết.

Vậy nên, cô thật sự chẳng thay đổi được gì sao?

Tại sao, tại sao cô đã biết tất cả mọi chuyện mà vẫn không thể làm được gì?

An Linh cảm thấy mình bị một cảm giác tuyệt vọng khổng lồ bao trùm, cả người như chết đuối, không thể thở nổi.

Ngay lúc cô cảm thấy mình sắp ngạt thở, cô nghe thấy một giọng nói không ngừng gọi tên mình.

"Tiểu Linh? Tiểu Linh?"

An Linh lập tức bừng tỉnh, vẻ mặt hoảng sợ như người vừa được vớt lên từ dưới nước, cô thở hổn hển từng hơi, toàn thân toát mồ hôi lạnh.

"Tiểu Linh, sao vậy? Em gặp ác mộng à?"

Giọng nói lo lắng của An Sùng truyền đến, cảm giác rung lắc nhẹ dưới thân khiến An Linh nhận ra mình vẫn đang ở trong xe.

Vậy ra những chuyện vừa rồi đều là mơ sao?

An Linh hít sâu mấy hơi, nhịp tim đập nhanh vì sợ hãi cũng dần dần ổn định lại.

"Anh cả, em không sao, vừa rồi gặp ác mộng chút thôi."

An Sùng im lặng gật đầu, nhưng ánh mắt nhìn An Linh lại tràn đầy sự đau lòng.

Phản ứng vừa rồi của An Linh thật sự rất không ổn.

Rõ ràng đang ngủ mơ mà trông như đang phải trải qua nỗi đau rất lớn. Quả nhiên dù là chuyện thiên kim thật và giả, hay là những trải nghiệm mà người khác không hề biết của An Linh, chắc chắn đều đã ảnh hưởng, thậm chí làm tổn thương cô.

Sau khi An Linh ổn định lại tâm trạng, những hình ảnh trong giấc mơ vẫn không ngừng lướt qua trong đầu cô. Một nghi vấn bi quan không khỏi nảy lên trong lòng.

[Mình thật sự có thể thay đổi tương lai của mọi người sao?]

An Linh đột nhiên nghĩ đến một cách có thể nghiệm chứng ngay bây giờ.

[Hay là mình xem thử xem Quản Chính Ngôn định làm gì sau khi kế hoạch hôm nay thất bại?]

[Chỉ cần chuyện của anh cả có thể bị thay đổi, có phải sẽ chứng minh được những chuyện khác cũng có thể thay đổi không?]

An Linh một lần nữa dùng công cụ dò tìm nhân vật để tra tên Quản Chính Ngôn.

Bây giờ cô đã tìm ra cách sử dụng của công cụ này. Nếu tra chuyện một người nào đó đã làm trong nguyên tác, công cụ sẽ hiển thị trực tiếp toàn bộ nội dung.

Nhưng nếu tra tình hình thực tế của thế giới này, kết quả mỗi lần tra có thể sẽ không giống nhau.

Ví dụ như lúc họ còn chưa rời khỏi bữa tiệc, An Linh có thể thấy được việc Quản Chính Ngôn chuẩn bị hạ thuốc An Sùng.

Nhưng bây giờ anh cả đã rời đi, kế hoạch của Quản Chính Ngôn đã thất bại, diễn biến sau đó chắc chắn sẽ có thay đổi, kết quả tra được sẽ khác với lúc nãy.

Đêm nay An Linh đã không biết bao nhiêu lần hóa thân thành "gà gáy thất thanh", nhưng bây giờ khi nhìn thấy nội dung mới hiện ra trên công cụ, cô tức khắc mất hết cả sức lực và tinh thần, ngay cả năng lượng để biến thành gà gáy thất thanh cũng không còn.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 69: Cơ hội nhất tiễn song điêu thế này phải nắm cho chắc


Quản Chính Ngôn đã chứng minh cho An Linh thấy, một người rốt cuộc có thể quá đáng đến mức nào.

[Vì kế hoạch thất bại, trong nửa sau của bữa tiệc, Quản Chính Ngôn đã hờn dỗi uống rất nhiều rượu, nhưng vẫn không có chỗ nào để trút bỏ oán niệm trong lòng.]

[Chẳng biết có phải do cùng một giuộc hay không, mà hắn lại nghĩ y hệt La Thần. Hắn biết đêm nay An Sùng chắc chắn sẽ về An gia chứ không đến căn hộ riêng của mình, nên Quản Chính Ngôn định đến ngủ trên giường của An Sùng, dù sao mật mã nhà An Sùng thì La Thần đã sớm nói cho hắn rồi.]

An Sùng: [...Cái giường của tôi rốt cuộc đã đắc tội với ai?]

[Kết quả là khi hắn mở cửa phòng An Sùng, lại phát hiện La Thần đang làm chuyện xấu xa trên giường của An Sùng...]

An Sùng: "Hả???"

[Quản Chính Ngôn lúc này mới biết tâm tư của La Thần đối với An Sùng. Hắn hôm nay vốn đã đang tức điên, hai người cãi nhau một trận to, thậm chí còn động tay động chân.]

[Sau đó động tay động chân một hồi, liền ở trên giường của An Sùng... lăn lộn với nhau...]

An Sùng: "..."

[Lúc lăn lộn, cả hai còn gọi... tên của anh cả.]

An Sùng: "Chết tiệt!"

Biểu cảm của hai anh em An Linh và An Sùng tức khắc trở nên khó coi như vừa nuốt phải ruồi.

An Linh cố nén sự ghê tởm, bắt đầu suy tính đối sách.

Sự tình đã phát triển thành thế này, chi bằng nghĩ cách lợi dụng điểm này để An Sùng thấy rõ bộ mặt thật của hai kẻ kia.

[Chỉ cần có thể để anh cả tận mắt chứng kiến, bất kể bọn họ có ngụy biện thế nào, anh cả chắc chắn sẽ không tiếp xúc với họ nữa. Như vậy không chỉ có thể sa thải được La Thần, mà chuyện làm anh cả rời xa Quản Chính Ngôn cũng được giải quyết.]

[Cơ hội nhất tiễn song điêu thế này phải nắm cho chắc. Nhưng vấn đề là, bây giờ lấy cớ gì để anh cả đến căn hộ của anh ấy một chuyến đây?]

"Đúng rồi Tiểu Linh, anh đột nhiên nhớ ra có một tập tài liệu để quên ở căn hộ trong thành phố, có lẽ phải quay lại lấy một chút. Anh bảo tài xế đưa em về nhà trước, hay là em cùng anh ghé qua thành phố một chuyến?"

Đây chẳng phải là buồn ngủ gặp chiếu manh sao!

"Em đi cùng anh!" An Linh vội vàng nói.

An Sùng gật đầu, ra hiệu cho tài xế đổi hướng đến địa điểm khác.

An Linh xem đồng hồ, phát hiện họ thực ra sắp về đến nhà, thời gian đã trôi qua một tiếng rưỡi. Từ đây đến nhà An Sùng cũng mất khoảng hơn một giờ nữa, chắc là vừa kịp lúc Quản Chính Ngôn và La Thần đang lăn lộn với nhau.

An Linh dùng khóe mắt liếc nhìn An Sùng, có chút lo thay cho anh trai mình.

[Lát nữa anh cả mà phát hiện bạn thân và trợ lý sinh hoạt của mình đang lăn lộn trên giường mình, cú sốc phải chịu chắc sẽ lớn lắm đây.]

Nghe được An Linh trong tình huống như vậy vẫn không quên quan tâm mình, trong lòng An Sùng cũng có chút an ủi.

[Thật ra chỉ để một mình anh cả nhìn thấy cũng không đảm bảo lắm, dù sao trong cốt truyện gốc anh cả chẳng phải đã bị vu khống sao?]

[Tốt nhất là có thể để lại chút bằng chứng.]

An Sùng thầm nghĩ: [Em yên tâm, trong phòng đã lắp camera rồi, bằng chứng muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 70


[Không được, chỉ có bằng chứng thôi cũng chưa đủ, nếu bên Quản Chính Ngôn vẫn vu khống trước, chúng ta vẫn sẽ bị động. Phải ra đòn phủ đầu!]

[Đúng rồi!]

An Linh linh quang chợt lóe, hỏi An Sùng: "Anh cả, em mở livestream được không? Dù sao em cũng không ngủ được, chi bằng tâm sự với người hâm mộ một lát."

"Livestream?" An Sùng đại khái biết An Linh muốn làm gì: "Được thôi."

Nếu muốn tránh việc Quản Chính Ngôn và La Thần làm kẻ ác đi tố cáo trước, biện pháp tốt nhất đương nhiên là phơi bày sự thật ngay từ đầu. Chỉ cần càng có nhiều người chứng kiến sự việc tại hiện trường, bọn họ muốn đổi trắng thay đen sẽ càng khó.

Trực tiếp triệu tập khán giả đến hiện trường thì An Linh không làm được, nhưng để cô, người đang có mặt tại hiện trường, mở livestream cho khán giả xem, chẳng phải là chuyện quá đơn giản sao?

Hơn nữa, có tính tức thời, tính chân thực và số lượng người xem của buổi livestream ở đó, Quản Chính Ngôn và đồng bọn sau này có muốn bịa chuyện cũng chẳng có cách nào.

An Linh nóng lòng mở Weibo. Màn kịch đặc sắc như vậy một mình cô xem thì có gì hay, đương nhiên phải để mọi người cùng mở mang tầm mắt chứ.

Cái gọi là một mình mình cay mắt không bằng để mọi người cùng cay mắt, đã cay thì phải cay cùng nhau.

Khi xe sắp đến tiểu khu, An Linh mới mở livestream. Mở quá sớm có nguy cơ bị Quản Chính Ngôn phát hiện, mở quá muộn lại có vẻ cố tình. Lúc này, hai kẻ kia nếu không phải đang đánh nhau thì cũng đã đang lăn lộn, hơi đâu mà xem điện thoại.

Vừa mở livestream, một lượng lớn người xem lập tức tràn vào.

An Linh từ sau đêm trao giải đến nay vẫn chưa công khai lộ diện. Lần ở đoàn phim của Thu Niệm tuy bị quay vào livestream, nhưng cũng là trong trạng thái che kín từ đầu đến chân. Người hâm mộ của cô tự nhiên rất lo lắng cho trạng thái của cô, vừa thấy cô mở livestream liền vội vàng bấm vào.

[Tiểu Linh mở livestream kìa!!]

[Tiểu Linh nhớ cậu quá! Dạo này thế nào rồi, lần trước có phải bị dọa sợ không?]

[Sao lại livestream muộn thế này, trông như đang ở trên xe? Hôm nay có công việc à?]

Đây rõ ràng là những bình luận của người hâm mộ quan tâm đến An Linh. An Linh trong lòng ấm áp, mỉm cười chào hỏi rồi lần lượt trả lời.

Đương nhiên, vì tuần này An Linh xuất hiện trên hot search quá thường xuyên, cộng thêm hot search #AnLinhLầnĐầuLivestreamSauGiảiKimVân# cũng đang dần được đẩy lên top, rất nhiều người qua đường quen mặt cô cũng bấm vào xem.

[An Linh, cô nhân viên lễ tân kia rốt cuộc có ân oán gì với cô, thật sự chỉ vì Vương Dung Hân bịa chuyện thôi sao?]

[Có phải cô thật sự dựa vào gia thế để cướp vai của người khác không?]

[Thu Niệm và cô cùng Bùi Ngọc Ngưng có quan hệ gì? Không phải là con riêng của Bùi Ngọc Ngưng đấy chứ?]

Đây rõ ràng là những người qua đường muốn vào hóng chuyện. Mấy câu hỏi này đương nhiên cô không thể trả lời trực tiếp, chỉ làm như không thấy, tiếp tục trả lời tin nhắn của người hâm mộ.

"Hôm nay không có công việc, tôi vừa cùng anh trai tham dự tiệc sinh nhật của một người bạn anh ấy xong, giờ đang trên đường về nhà đây."
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 71


"Anh nào á? Đương nhiên là anh cả rồi, anh hai còn đang đi lưu diễn chưa về đâu."

Vừa nghe nói anh cả của An Linh đang ở ngay bên cạnh, màn hình lập tức lên một loạt bình luận kiểu:

[Vợ ơi, cho anh xem anh vợ với.]

[Em gái ơi, cho chị xem chồng chị với.]

Khiến An Linh xem mà bật cười.

"Anh, người hâm mộ trong phòng livestream muốn xem anh kìa, có quay được không ạ?"

An Sùng gật đầu: "Được."

Thế là An Linh hướng camera điện thoại về phía An Sùng, anh cũng rất phối hợp vẫy tay với camera.

[A a a a a, anh vợ vẫn đẹp trai như vậy!]

[Chế độ một vợ một chồng có nghĩa là một người có thể đồng thời sở hữu một người vợ và một người chồng, cả nhà nói tôi nói có đúng không?]

[Cho tôi gia nhập gia đình này với!]

Lúc này, xe đã lái vào hầm để xe. Tài xế sau khi đỗ xe xong liền nói với An Sùng: "Tiểu An tổng, đã đến nơi rồi ạ."

Người hâm mộ trong phòng livestream đương nhiên cũng nghe thấy.

[Nhanh vậy đã về đến nhà rồi sao?]

[A a a a sao nhanh thế, còn muốn tâm sự với Tiểu Linh nữa mà!]

[Làm ơn đi mà, khó khăn lắm mới livestream, nói chuyện với bọn tôi thêm một lát nữa đi!]

"Chưa đâu, bọn tôi vẫn chưa về nhà, có thể nói chuyện thêm một lát nữa. Nhưng tôi phải đi cùng anh trai vào phòng anh ấy lấy đồ đã."

An Linh sợ An Sùng sẽ mở miệng bảo cô ở trong xe chờ, nên xe vừa đỗ ổn định cô đã nhanh nhẹn mở cửa xuống xe.

An Sùng biết tỏng ý đồ của cô, tự nhiên cũng sẽ không mở miệng ngăn cản, chỉ dặn An Linh chú ý dưới chân, đừng vừa đi vừa xem điện thoại.

"Đúng vậy, anh trai tôi thỉnh thoảng cũng ở riêng." An Linh vừa lướt mắt qua những bình luận đang chạy nhanh để tìm câu hỏi mình muốn trả lời, vừa đuổi kịp An Sùng: "À? Quay một vòng tham quan phòng ư?"

"Cái này tôi phải hỏi anh trai tôi đã. Thật ra bình thường anh ấy cũng ít khi ở đây, trông như nhà mẫu thôi chứ cũng không có gì đẹp cả." An Linh làm bộ khó xử nhìn về phía An Sùng: "Anh, người hâm mộ của em nói muốn xem nơi ở của anh."

An Linh nghĩ rằng An Sùng sẽ không đồng ý, nhưng không sao cả. Kể cả An Sùng không đồng ý, lát nữa cô cũng đã chuẩn bị sẵn sàng "vô tình" bấm nhầm nút chuyển camera, sau đó hướng camera sau về phía phòng của An Sùng.

Nhưng ai ngờ An Sùng lại đồng ý, thế thì mọi chuyện càng đơn giản hơn.

An Sùng vừa mở cửa chính, An Linh liền chuyển camera. Cô vốn còn định học theo các blogger quay video, bắt đầu từ huyền quan quay vào, nhưng An Sùng đã đi thẳng đến phòng ngủ chính.

An Linh cũng chỉ đành nhanh chân đuổi theo, sau đó giải thích với người xem trong phòng livestream: "Quay hết cả căn thì tốn thời gian lắm, hay là cho mọi người xem phòng ngủ chính thôi nhé."

An Sùng đột nhiên ấn tay nắm cửa xuống, trực tiếp đẩy cửa phòng mở toang.

Ngay khoảnh khắc cửa phòng được mở ra, An Linh đang đứng sát bên cạnh anh đã nhanh tay lẹ mắt chĩa thẳng camera điện thoại vào trong.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 72: Mắt tôi! Mắt tôi!


Từ trong phòng truyền ra một tiếng hét chói tai, hai thân ảnh tr*n tr**ng đang quấn lấy nhau.

Có lẽ vì bị người đột ngột đẩy cửa vào dọa sợ, bọn họ vô cùng kinh hoảng tìm đồ vật để che đậy cơ thể.

Nhưng chiếc chăn duy nhất đã rơi xuống đất, hai người nhất thời cũng không thể tách ra, tìm tới tìm lui cũng chỉ vớ được hai bộ quần áo để che đi những bộ phận nhạy cảm.

"An, An Sùng?"

Hai người trên giường lúc này cuối cùng cũng thấy rõ người vừa đến là ai, nhưng khi phát hiện người đứng ở cửa là An Sùng, biểu cảm trên mặt lại càng hoảng hốt hơn lúc nãy.

Quản Chính Ngôn sau khi hoàn hồn liền vội vã xuống giường, chỉ vơ vội cái quần đùi mặc vào rồi xông tới muốn giải thích với An Sùng.

"An Sùng, cậu nghe tôi giải thích, sự việc không phải như cậu nghĩ đâu."

An Linh lúc này chỉ giả vờ như bị cảnh tượng trước mắt làm cho chết sững tại chỗ, tay cầm điện thoại giơ trước ngực không hề nhúc nhích, quay lại rõ mồn một tình hình trong phòng. Khu bình luận trong phòng livestream đã hoàn toàn bùng nổ.

[A a a a a a đây là cái gì? Tôi hỏi các người đây là cái gì????]

[Cảnh trên giường này cũng thật bùng nổ, à không phải, tình huống này cũng thật lớn chuyện nha.]

[My eyes! My eyes!]

[A a a a a a cay mắt quá!]

[Đúng là mù mắt chó của tôi rồi.]

[Đây không phải là phòng của An Sùng sao? Tại sao trên giường anh ấy lại có hai... người đàn ông?]

[Lẽ nào một trong số đó là đối tượng của An Sùng?]

[Có khả năng lắm, nhìn cái người đang vội vã chạy ra giải thích kìa, có giống dáng vẻ của kẻ ngoại tình bị bắt tại trận không?]

[Sao thấy người này có chút quen mắt nhỉ?]

"Hai người các người, tại sao lại ở trong phòng tôi?" An Sùng hất tay Quản Chính Ngôn đang định níu lấy mình, giọng nói lạnh đến có thể đóng băng: "Nếu hai người đã yêu thương nhau muốn làm loại chuyện này, nơi nào mà không đi được?"

"Không phải An Sùng, cậu biết hôm nay tôi uống hơi nhiều nên hồ đồ." Tình hình hiện tại hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của Quản Chính Ngôn, cộng thêm cồn ngấm lên não, anh ta cảm thấy đầu óc mình có chút không hoạt động nổi: "Ai mà yêu thương hắn ta! Tôi không hề thích hắn!"

An Linh giả vờ như vừa mới hoàn hồn sau cú sốc, chất vấn anh ta: "Hai người có yêu nhau hay không là chuyện của hai người, nhưng vấn đề là, tại sao hai người lại làm chuyện này trên giường của anh trai tôi?"

"Tôi vốn có việc đến tìm An Sùng, nhưng lúc tôi đến thì La Thần đã ở đây rồi." Quản Chính Ngôn bây giờ chỉ muốn đùn hết trách nhiệm đi, để cứu vãn một chút hình tượng của mình trong lòng An Sùng: "Tôi chỉ là uống nhiều quá nên nhất thời hồ đồ, là hắn quyến rũ tôi!"

"Anh nói bậy!" La Thần ngồi trên giường tức giận phản bác.

La Thần vốn không phải kiểu người sẽ nhẫn nhục chịu đựng, răm rắp nghe lời Quản Chính Ngôn. Hắn sở dĩ nghe theo sự sắp đặt của Quản Chính Ngôn để làm trợ lý sinh hoạt cho An Sùng, một là vì Quản Chính Ngôn trả rất nhiều tiền, hai là vì hắn quả thực có chút hứng thú với An Sùng. Vừa được ở bên cạnh trai đẹp lại vừa có tiền, chuyện tốt thế này chỉ có kẻ ngốc mới từ chối.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 73


Hắn cũng không ngờ sau này mình lại thật sự thích An Sùng. Hắn đã sớm tính toán sau khi "câu" được An Sùng sẽ rời khỏi Quản Chính Ngôn, chỉ là hắn còn chưa kịp ra tay, lại có thể lật xe theo cách này.

Sự việc rõ ràng đều do Quản Chính Ngôn gây ra, bây giờ lại định đổ hết lên đầu hắn. La Thần biết mình chắc chắn sẽ bị An Sùng sa thải, nhưng thân phận của Quản Chính Ngôn rành rành ở đó, nếu An Sùng không biết sự thật, nói không chừng sau này vẫn sẽ tiếp tục làm bạn với Quản Chính Ngôn.

Tương đương với việc Quản Chính Ngôn chẳng bị ảnh hưởng gì, còn cái nồi này lại để một mình hắn gánh. La Thần mà nuốt trôi được cục tức này mới là lạ.

"Anh muốn đổ hết mọi chuyện lên đầu tôi à? Nằm mơ đi!" Sự việc đã đến nước này, La Thần dứt khoát bất chấp tất cả: "An tổng, chắc anh không biết người bạn tốt, người anh em tốt Quản Chính Ngôn của anh ôm ấp suy nghĩ gì với anh đâu nhỉ?"

"La Thần!" Quản Chính Ngôn quay đầu, dùng giọng điệu đầy uy h**p hét về phía La Thần.

"Cậu nói tiếp đi." An Sùng lạnh lùng mở miệng.

"An tổng, Quản Chính Ngôn đã sớm mang ý đồ xấu với anh rồi. Tôi đến làm trợ lý sinh hoạt cho anh cũng đều do một tay Quản Chính Ngôn thúc đẩy."

La Thần khiêu khích cười với Quản Chính Ngôn, ra vẻ nếu anh bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa.

"Anh nghĩ tại sao tôi lại có thể biết rõ thói quen sinh hoạt và sở thích của anh như lòng bàn tay? Chẳng phải đều là nhờ ơn chỉ điểm của người bạn tốt Quản Chính Ngôn của anh sao."

La Thần dùng giọng điệu mỉa mai, châm chọc nói: "Anh ta vẫn luôn âm thầm yêu anh, chú ý đến anh, chôn giấu tình cảm này trong lòng không dám nói cho anh biết đấy. Yêu anh đến mức bảo tôi phải báo cáo mọi chuyện trong sinh hoạt riêng tư của anh cho anh ta. Yêu anh đến mức vừa rồi ở trên giường vẫn còn gọi tên anh đấy."

"An Sùng, cậu nghe tôi giải thích!" Quản Chính Ngôn chỉ muốn xé xác La Thần, nhưng trên mặt vẫn bày ra vẻ thâm tình nhìn An Sùng.

"Xin lỗi An Sùng, tôi biết tôi đã sai, nhưng, nhưng tôi thật sự chỉ là quá yêu cậu. Tôi đã thích cậu mười mấy năm rồi, đến tôi cũng không rõ là từ khi nào nữa."

Quản Chính Ngôn thậm chí còn nặn ra vài giọt nước mắt: "Tôi biết mình không nên có tình cảm này với cậu, nhưng tôi không thể kiểm soát được..."

"Sau này tôi nhất định sẽ cố gắng kiểm soát bản thân, tuyệt đối không tái phạm lỗi lầm này nữa. Tôi thề sau này sẽ không gây ra bất kỳ phiền phức nào cho cậu nữa. Cho nên, có thể xin cậu đừng xa lánh tôi, đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi được không, cầu xin cậu, An Sùng..."

Quản Chính Ngôn gần như dùng một giọng điệu khẩn cầu để nói chuyện với An Sùng, nghe có vẻ rất chân thành. Chỉ tiếc là bộ dạng quần áo không chỉnh tề của anh talúc này khiến lời nói đó giảm đi lực thuyết phục đáng kể.

Người xem trong phòng livestream đều đã ngây người, không ngờ xem livestream mà còn có thể thấy được bí mật tình yêu thầm kín của giới hào môn thế này.

[Hóa ra đây là Quản Chính Ngôn à, bảo sao thấy quen mắt. Xin lỗi vừa rồi không nhận ra, chắc là vì bình thường trên mạng chỉ thấy bộ dạng comple giày da của anh ta, đối với bộ dạng tr*n tr** này lạ lẫm quá.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 74: Trên người cô ấy có từ trường hút dưa à?


[Có chút k*ch th*ch nha, vậy là Quản Chính Ngôn vẫn luôn thầm yêu An Sùng? Yêu thầm đến mức sắp xếp La Thần làm trợ lý cho An Sùng chỉ để biết được nhất cử nhất động của anh ấy?]

[Oa, cái tính chiếm hữu này, đúng chuẩn bá tổng b*nh h**n, u ám.]

[Hai vị đều là soái ca cả, bá tổng xứng với bá tổng.]

[Các người xem tiểu thuyết nhiều quá hóa điên rồi à? Đây là hiện thực đó, nhất cử nhất động của mình đều bị giám sát báo cáo cho người khác, cái phúc này cho các người đấy, các người có muốn không?]

[Nói thật thì đúng là rất đáng sợ, hơn nữa nếu anh ta thích An Sùng, tại sao lại cùng La Thần ở trên giường của An Sùng...]

[Các người không nghe La Thần nói sao, Quản Chính Ngôn gọi tên An Sùng đó.]

[Ở trên giường của anh, cùng với người trợ lý sớm chiều bên anh... nói không chừng trên người La Thần còn vương mùi nước hoa của An Sùng ấy chứ.]

[Văn! Học! Thế! Thân!]

[Nói thật, đúng là ghê tởm thật, tôi mà là An Sùng chắc tôi ghê tởm chết mất.]

"Xì." La Thần phát ra một tiếng cười khẩy khinh bỉ: "Nói nghe hay thật đấy, sao tôi lại không biết anh còn có thiên phú diễn kịch thế này nhỉ?"

"An tổng, tôi nói thật cho anh biết nhé. Anh ta đâu có thâm tình như vẻ bề ngoài đâu, một bên nói yêu anh, một bên thì nhân tình ở ngoài không thiếu. Còn vì sao tôi biết được ư? Bởi vì tôi chính là một trong số đó đấy."

"Cho nên chúng tôi làm loại chuyện này chẳng phải rất bình thường sao? Bởi vì chúng tôi chính là loại quan hệ đó mà."

[A???]

[Cái, có ý gì?]

[Ý là thân phận thật của La Thần thực ra là nhân tình của Quản Chính Ngôn?]

[Cử nhân tình của mình đi giám sát đối tượng thầm mến của mình, trên thế giới này còn có ai điên hơn thế nữa không?]

[Tôi suýt nữa còn bị tài diễn xuất của Quản Chính Ngôn lừa, tưởng anh ta thật sự chỉ nhất thời hồ đồ. Hóa ra là trong lòng thì có một "ánh trăng sáng", còn bên cạnh thì "oanh oanh yến yến" không ngừng à.]

[Thế mà cũng bị lừa được à? Mấy người già rồi thì đừng có mà đi mua thực phẩm chức năng nhé.]

Quản Chính Ngôn cuối cùng cũng nhận ra La Thần đây là không thèm giữ lại chút mặt mũi nào, định cùng anh ta đồng quy vu tận.

Anh ta đoán chừng dù mình có nói gì đi nữa, An Sùng cũng sẽ không tin. Vậy thì ít nhất anh ta cũng không thể để La Thần được yên.

"Chính cậu thì tốt đẹp đến đâu?" Quản Chính Ngôn nhìn La Thần với vẻ hung ác: "Hay là giải thích một chút xem lúc tôi mở cửa, cậu đang làm gì trên giường của An Sùng?"

Quản Chính Ngôn trực tiếp miêu tả lại cảnh tượng anh ta nhìn thấy khi mở cửa phòng An Sùng.

"An Sùng, ít nhất tôi cũng không làm gì quá đáng với cậu phải không? Đêm nay hoàn toàn là do uống say nhất thời hồ đồ, nhưng La Thần thì không biết đã làm chuyện này bao lâu rồi. Lợi dụng thân phận trợ lý sinh hoạt, thực chất cũng luôn mang ý đồ xấu với cậu, cậu thấy lời hắn nói có đáng tin không? Hắn chỉ muốn châm ngòi ly gián mối quan hệ của chúng ta thôi!"

"Rốt cuộc thì vừa rồi người hắn gọi, cũng là tên của cậu đấy."

[Jesus!]

[Từ từ, CPU của tôi sắp cháy rồi, có lớp trưởng nào tóm tắt lại không?]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 75


[Để tôi, để tôi sắp xếp lại một chút, để tôi sắp xếp lại.]

[Vậy là lúc nãy khi họ lăn lộn với nhau đều gọi tên An Sùng??? Không ngờ trên thế giới này người điên như vậy lại có đến hai người???]

[Vậy là Quản Chính Ngôn cử nhân tình đi làm trợ lý sinh hoạt cho đối tượng thầm mến, kết quả nhân tình lại yêu luôn đối tượng thầm mến, sau đó lúc lăn lộn với nhau đều xem đối phương là thế thân?]

[Vậy là anh vợ đây trước có lang sau có hổ à?]

[Sao giờ đây, tôi thấy hơi thương An Sùng, gặp phải một người bạn như vậy đúng là đổ xui xẻo tám đời.]

[Bạn coi hắn là anh em, hắn lại muốn ngủ với bạn. Không chỉ mình hắn muốn ngủ với bạn, mà cả người hắn ngủ cùng cũng muốn ngủ với bạn.]

[Cứu mạng, tôi sắp không nhận ra được chữ "ngủ" nữa rồi.]

"Đúng! Tôi thích An Sùng thì sao nào!" Đến cả chiếc q**n l*t cuối cùng cũng bị l*t s*ch, La Thần đã có chút điên loạn: "Nhưng ít nhất tôi không muốn hại anh ấy!"

"An Sùng, sau này anh cũng phải hết sức cẩn thận người này. Anh ta không chỉ thỏa mãn với trò yêu thầm này đâu, anh ta đã định ra tay với anh rồi. Hôm nay nếu không phải anh về sớm, anh ta đã định hạ thuốc anh ở nửa sau bữa tiệc, sau đó bảo tôi đưa anh đến nơi ở của anh ta."

Nói xong những điều đó, La Thần lại lập tức tỏ lòng trung thành với An Sùng: "Nhưng anh yên tâm, tuy tôi đã đồng ý với anh ta nhưng sẽ không làm vậy. Tôi vốn dĩ đã định đưa anh về đây an toàn, tôi sẽ không để anh ta đạt được mục đích."

"Cậuđừng có ở đây mà vuốt đuôi! Lúc tôi nói kế hoạch cho cậu, chẳng phải cậu đã đồng ý ngon ơ sao? Bây giờ nói những lời này thì ai tin?"

Nghe đến đây, khán giả trong phòng livestream đều đã tê dại. Mỗi khi họ nghĩ rằng sự việc đã đủ bùng nổ, thì ngay lập tức lại có tình huống còn bùng nổ hơn xuất hiện.

Rất nhiều người trong số họ chỉ vì mấy vụ dưa mấy ngày trước mà mò vào chỗ đương sự An Linh này để hóng hớt tình hình. Ai mà ngờ được dưa lần trước còn chưa tiêu hóa xong, đến đây lại được ăn thêm một quả dưa có sẵn.

Hơn nữa còn là loại dưa có cốt truyện tầng tầng lớp lớp, nhân vật chính là thiếu gia nhà giàu, nội dung thì bao hàm cả yêu thầm, tay ba, nhân tình, thế thân, hạ thuốc, suýt nữa là thành cưỡng chế yêu.

[Quả dưa này có hơi đầy đủ quá rồi đó.]

[Khoan đã, sao sự việc lại chuyển từ dưa cẩu huyết đạo đức luân lý sang dưa pháp luật rồi?]

[Lần này tôi thương anh vợ thật sự, nguy hiểm quá, suýt chút nữa là thất thân rồi.]

[Ai đó báo công an bắt hắn đi, hắn chắc chắn toi đời rồi. An Linh có thể nào chĩa camera vào mặt An Sùng phỏng vấn tâm trạng anh ấy lúc này được không?]

[Tôi thấy cô ấy cũng không tha cho anh ấy đâu!]

[Nói chứ chúng ta còn sốc như vậy, chắc An Linh đã hoàn toàn chết lặng rồi. Tôi thấy camera không rung chút nào, chắc chắn cô ấy đang đứng ngây ra đó.]

[Chắc là bị sốc đến quên cả mình còn đang livestream rồi. Cũng may là vậy, nếu không chúng ta làm sao mà ăn được quả dưa có đầu có đuôi hoàn chỉnh thế này!]

[Đúng là đỉnh thật, đây là lần thứ ba rồi phải không? Ba vụ bùng nổ nhất An Linh đều có mặt tại hiện trường. Trên người cô ấy có từ trường hút dưa à?]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 76


[Người qua đường ghé ăn dưa, ngon, thích ăn, hóng lần sau.]

"Quản Chính Ngôn, tôi nghĩ sau này chúng ta không cần thiết phải gặp mặt nữa."

An Sùng, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, cuối cùng cũng mở miệng. Giọng điệu không có chút dao động nào. Nếu không phải lo lắng việc đuổi thẳng hai kẻ này đi sẽ lãng phí kế hoạch của An Linh, anh đã chẳng có kiên nhẫn nghe hai kẻ này chó cắn chó.

"Là các người tự đi ra ngoài, hay là để tôi gọi người mời các người ra ngoài."

Quản Chính Ngôn còn định tiến lên níu kéo An Sùng: "An Sùng, chúng ta dù sao cũng có tình nghĩa bao nhiêu năm, cậu thật sự muốn nhẫn tâm như vậy sao? Tôi đảm bảo sau này sẽ không có suy nghĩ thừa thãi nữa, chúng ta vẫn như trước đây được không? Dù sao đêm nay cậu cũng đâu có tổn thất gì, phải không?"

"Này này này, đừng có chạm vào anh trai tôi." An Linh đưa tay ra chặn Quản Chính Ngôn, sau đó như vừa mới phản ứng lại, kêu lên một tiếng "A".

"Trời ơi, tôi quên mất còn đang livestream!" An Linh tức khắc luống cuống tay chân xoay camera lại: "Xin lỗi, xin lỗi mọi người, hôm nay bên này có chút chuyện, lần sau có thời gian tôi sẽ livestream trò chuyện với các bạn sau nhé. Xin lỗi vì hôm nay đã làm cay mắt mọi người."

[Đừng mà! Tôi thích xem cái này!]

[Đừng tắt livestream! Cho tôi xem thử xem kẻ này còn có thể vô liêm sỉ đến mức nào!]

[Đúng đó, cái gì gọi là không có tổn thất gì? Có tổn thất rồi thì sao?]

[Tổn thất tinh thần không phải là tổn thất à? Tổn thất vì làm cay mắt bao nhiêu người chúng tôi đây không tính là tổn thất à?]

[Có ai quay màn hình không? Đăng lên cho nhiều người chia sẻ tổn thất này với. Dựa theo định luật bảo toàn năng lượng, càng có nhiều người xem thì tổn thất chia đều cho mỗi người sẽ càng nhỏ.]

[Định luật bảo toàn năng lượng mà dùng như vậy hả??]

[Tôi quay rồi, lát nữa sẽ đăng ngay. Chỉ là đoạn vừa vào phòng lúc nãy có lẽ cần phải che đi một chút.]

Quản Chính Ngôn nghe An Linh nói, lúc đầu còn chưa phản ứng lại. Đến khi cuối cùng cũng hiểu rõ ý của An Linh, sắc mặt anh ta nháy mắt thay đổi, quả thực có thể dùng từ sắc mặt như đất để hình dung.

Anh ta không thể tin nổi, khó khăn nặn ra từng chữ từ kẽ răng: "Cô, đang, live, stream?"

"Ôi, thật là ngại quá đi."

Dù sao thì cái nên phát và không nên phát đều đã phát ra cả rồi, đầu đuôi câu chuyện cũng đã được Quản Chính Ngôn và La Thần nói ra. Mục đích của buổi livestream này đã đạt được một cách hoàn hảo. An Linh mãn nguyện tắt livestream, cất điện thoại đi.

"Vốn dĩ tôi chỉ đang mở livestream trò chuyện với người hâm mộ thôi, ai mà ngờ được trong nhà anh trai tôi lại có chuyện thế này chứ." An Linh trông có vẻ rất vô tội, nhưng lời nói ra lại vô cùng chọc tức người khác: "Cũng không biết có ai quay màn hình lại không nữa, chuyện hôm nay mà bị truyền ra ngoài thì không hay lắm nhỉ?"
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 77: Em hiểu sự kiên cường và mềm yếu của anh


Quản Chính Ngôn lúc này chỉ muốn có thể g**t ch*t An Linh.

Một khi video livestream bị truyền ra ngoài, tình hình sẽ rất khó kiểm soát. Toàn bộ sự việc đêm nay chẳng phải sẽ bị vô số người chế giễu hay sao?

Thấy Quản Chính Ngôn hung tợn trừng mắt nhìn An Linh như muốn động thủ, An Sùng bước lên một bước che chắn trước mặt cô rồi nói với Quản Chính Ngôn:

"Cũng không biết muộn thế này rồi chú thím đã ngủ chưa. Mà dù có ngủ rồi cũng không sao, tôi nghĩ chắc chắn sẽ có người vui lòng cho họ xem vài thứ hay ho."

Ý tứ trong lời nói của An Sùng đã rất rõ ràng. Nhà họ Quản không chỉ có một mình Quản Chính Ngôn là con trai, bây giờ anh ta không chỉ gây ra scandal, mà còn đắc tội với An Sùng, sau này có thể trở thành người thừa kế của Quản gia hay không thật sự rất khó nói.

Lần này, Quản Chính Ngôn không còn tâm trí nào để dây dưa nữa. Anh ta vơ vội vài bộ quần áo mặc vào rồi hấp tấp rời đi.

Anh ta phải nhanh chóng tìm người xử lý vấn đề này, lỡ như bị người trong nhà nhìn thấy, anh ta thật sự sẽ tiêu đời.

Bây giờ trong phòng An Sùng chỉ còn lại một mình La Thần.

La Thần lúc này chỉ quấn một chiếc khăn trải giường mỏng manh quanh người, quỳ trên giường. Sau khi Quản Chính Ngôn rời đi, La Thần thay đổi hẳn thái độ điên cuồng lúc nãy, đôi mắt to ngấn lệ nhìn An Sùng, trông có vẻ vô cùng đáng thương.

Giọng hắn có chút run rẩy, mở miệng: "An tổng..."

An Linh bị tiếng "An tổng" nghe thê lương, ai oán này làm cho nổi cả da gà.

"An tổng, những lời tôi vừa nói đều là thật lòng, tôi tuyệt đối sẽ không làm theo lời Quản Chính Ngôn để đối xử với anh như vậy, xin anh hãy tin tôi!"

[Trời ạ, nhìn kỹ năng lật mặt như lật bánh tráng kìa, thảo nào trước đây anh cả lại bị hắn lừa lâu như vậy.]

[Lần này sẽ không tin lời ma quỷ của hắn nữa chứ, không thể nào, không thể nào. Kể cả anh cả không biết những chuyện La Thần làm sau này trong cốt truyện, thì việc hắn là do Quản Chính Ngôn cử đến và còn lén ngủ trên giường anh đã là sự thật rồi!]

An Sùng cảm thấy An Linh có phần quá không tin tưởng mình. Anh vừa không mù cũng không ngốc, sao có thể còn bị lừa được nữa.

"Nếu cậu thật sự muốn giúp tôi, thì sau khi biết kế hoạch của Quản Chính Ngôn đã phải báo cho tôi biết rồi, sao có thể đợi đến tận hôm nay?"

Bị An Sùng vạch trần thẳng thừng ý đồ, sắc mặt La Thần trở nên trắng bệch.

Hắn còn định nói thêm gì đó, nhưng cũng biết bây giờ nói gì cũng là vô ích, chỉ đành mặc quần áo xong, lưu luyến nhìn An Sùng một cái rồi rời đi.

Hai kẻ cay mắt cuối cùng cũng đã đi. An Sùng không hề muốn bước vào phòng, nhưng đã diễn thì phải diễn cho trót. Trước đó đã nói với An Linh là đến phòng lấy tài liệu, anh chỉ có thể cau mày đi đến giá sách, tùy tiện rút ra một tập tài liệu. Thật ra đồ quan trọng anh không bao giờ để ở đây, lúc trước cũng chỉ là thuận theo tiếng lòng của An Linh để tìm một cái cớ mà thôi.

"Đi thôi Tiểu Linh."

An Linh nhìn An Sùng không có biểu cảm gì đặc biệt, cảm thấy phản ứng của anh trai mình bình tĩnh hơn cô tưởng rất nhiều.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 78


[Lạ thật, sao anh trai mình trông như không có chút gì bất ngờ vậy.]

[Cú sốc do bị bạn thân và cấp dưới cùng lúc phản bội chẳng lẽ không gây ra ám ảnh tâm lý gì cho anh ấy sao?]

[Mình biết rồi, anh ấy chắc chắn là đang cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt mình, thật ra trong lòng đã tan nát lắm rồi.]

[Không sao đâu anh, em hiểu sự kiên cường và mềm yếu của anh, em sẽ không vạch trần anh đâu.]

An Linh đưa tay lên, không nói gì mà vỗ vỗ vai An Sùng, thở dài một hơi rồi cất bước đi ra ngoài, không nói thêm lời nào.

An Sùng: "..."

Rốt cuộc trong mắt em gái, hình tượng của mình là cái gì vậy? Có phải em ấy có hiểu lầm gì về mình không?

...

Bất kể Quản Chính Ngôn có cứu vãn thế nào, chuyện này cuối cùng vẫn không thể che giấu được, hoàn toàn bùng nổ trên mạng.

Rốt cuộc số người xem qua buổi livestream đã không phải là một con số nhỏ, lại không phải là tình huống thông thường không có bằng chứng thực tế. Bản thân sự việc đã đủ bùng nổ, cộng thêm có video làm chứng, Quản Chính Ngôn dù có cố gắng thế nào cũng không thể dập tắt được.

Bên này vừa xóa thì bên kia lại đăng lên, nền tảng này bị gỡ thì độ hot trên nền tảng khác lại vọt lên, căn bản không thể ngăn lại được.

[A a a a tôi khó khăn lắm mới ngủ sớm được một lần, đã bỏ lỡ cả tỷ thứ rồi!]

[Dậy sớm thì chim có sâu ăn, còn thức khuya thì dân có dưa ăn.]

[Có ai hôm qua ở hiện trường kể cho tôi nghe tình hình với, mấy chuyện này là thật hết à? Video đó hoàn toàn là thật sao?]

[Thật! Hôm qua tôi đã xem toàn bộ livestream, thật sự là ngay khi An Sùng đẩy cửa ra, bên trong liền hiện ra một chiếc giường cực lớn, hai người ở trên đó đang điên loan đảo phượng không biết trời đất là gì!]

[Nhưng mà buổi livestream này cũng trùng hợp quá đi? An Linh có phải là cố ý không?]

[Sao có thể, cô ấy đã mở livestream từ lúc còn ở trên xe rồi, hơn nữa ai mà biết được trong phòng An Sùng lại có hai gã điên đang diễn trò chứ? Chẳng lẽ là An Linh ép họ làm vậy?]

[Đúng vậy, hơn nữa còn là do có người trong khu bình luận bảo cô ấy quay roomtour nên cô ấy mới chuyển camera, nếu không chúng ta còn không được xem đâu.]

[Không sai! Tôi không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ trạm trung chuyển dưa siêu to khổng lồ của tôi!]

Cha mẹ An tối qua nhận được tin nhắn của An Sùng, thật sự cứ ngỡ họ chỉ đi vòng qua để lấy đồ. Sáng hôm sau thức dậy mới biết mình đã bỏ lỡ một màn kịch lớn như vậy. Sốc thì có sốc, nhưng nhiều hơn vẫn là may mắn và đồng cảm với những gì con trai mình đã trải qua. Nếu không có An Linh, ai biết kết quả cuối cùng sẽ ra sao.

Thế là cha mẹ An thi nhau gửi lời an ủi đến An Sùng. An Sùng thật sự không chịu nổi ánh mắt thương cảm "con trai cưng suýt bị heo ủi" của cha mẹ, bữa sáng cũng không ăn đã vội vàng bỏ chạy.

Chuyện này ầm ĩ thật sự rất lớn, liên tục mấy ngày đều đứng đầu hot search, đến cả An Quân đang lưu diễn ở nước ngoài cũng biết.

Anh gọi điện cho An Sùng muốn hỏi thăm tin tức từ nguồn chính, kết quả bị An Sùng thẳng thừng cúp máy. Anh đành phải gọi lại cho mẹ. Lúc này anh mới biết, An gia và Thu gia sắp sửa gặp mặt để bàn bạc vấn đề giữa An Linh và Thu Niệm, nhưng An Quân người vẫn còn ở nước ngoài, không thể nào quay về, chỉ có thể ở đó lo lắng suông.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 79: Hai nhà gặp mặt


Thật ra bản thân An Linh cũng rất căng thẳng. Thu Niệm dù sao cũng đã gặp cha mẹ An, lại còn gặp riêng mẹ An một lần. Còn An Linh, đây là lần đầu tiên cô gặp cha mẹ ruột của mình.

Hơn nữa trong cốt truyện gốc, quan hệ của cô và Thu gia thật sự không tốt.

Tuy trong cốt truyện gốc, việc cô tự tìm đường chết là nguyên nhân chính, nhưng nghĩ đến việc có khả năng sẽ bị chính cha mẹ và anh em ruột của mình chán ghét, An Linh không khỏi có chút lo lắng.

Nhưng dù có lo lắng thế nào, ngày hai nhà gặp mặt cuối cùng cũng đã đến.

Vẫn là nhà hàng mà mẹ An và Thu Niệm đã gặp mặt lần trước. Dù sao cũng là lần đầu tiên hai nhà gặp mặt, đến nhà ai trước cũng không công bằng cho lắm, chi bằng cứ hẹn ở bên ngoài.

Người An gia đến trước, họ vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, người Thu gia cũng được nhân viên nhà hàng dẫn đến phòng riêng.

Thu gia cũng đến đủ bốn người, chỉ còn một cậu con trai út chưa đến. Bên An gia thì thiếu con trai thứ hai An Quân và con trai út An Duệ. Người An gia cùng An Linh ngồi một bên, người Thu gia cùng Thu Niệm ngồi bên kia.

Không thể không nói việc Thu Niệm chọn tự mình nói cho người Thu gia biết trước, và cách gần một tuần mới để hai nhà gặp mặt là một quyết định vô cùng sáng suốt. Điều đó đã để lại một khoảng thời gian cho mọi người chuẩn bị tâm lý và điều chỉnh, khi gặp mặt ít nhất sẽ không xuất hiện cảnh hai nhà ôm con gái ruột của mình mà khóc lóc.

Đương nhiên, những lời chào hỏi cơ bản chắc chắn phải có. Mặc dù chủ yếu là các bậc trưởng bối nói chuyện với nhau, nhưng An Linh vẫn có thể cảm nhận được vài ánh mắt thỉnh thoảng từ phía Thu gia rơi xuống người mình.

Sau vài câu hàn huyên, Thư Quang Hà cuối cùng cũng có thể hoàn toàn đặt ánh mắt lên người An Linh.

Mặc dù đã có một thời gian dài chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thật sự nhìn thấy An Linh, bà vẫn rất khó kiềm chế cảm xúc trong lòng. Sợ làm An Linh cảm thấy áp lực, Thư Quang Hà cố gắng để giọng mình bình ổn một chút, nhưng nụ cười có phần căng thẳng vẫn tố cáo bà.

"An Linh, chào con, mẹ..."

Giọng Thư Quang Hà có chút nghẹn ngào, bà vội vàng quay mặt đi. Cha Thu ngồi bên cạnh vội lấy khăn giấy lau đi những giọt nước mắt đang chảy xuống của bà, nhưng trong mắt chính ông cũng có thể thấy rõ một tia lệ.

Trong tình huống như vậy, những người khác trên bàn nhất thời cũng không tiện mở miệng.

"Cứ gọi con là Tiểu Linh là được rồi ạ." An Linh chủ động phá vỡ sự im lặng.

"Thu..." An Linh cũng ngập ngừng một chút: "Dì Thu, chú Thu, con cũng xin phép gọi hai người là chú dì trước, hai người thấy có được không ạ?"

Cha mẹ An đều đang ở đây, An Linh cũng rất khó mở miệng gọi thẳng họ là cha mẹ.

Vì An Linh chủ động mở miệng, mẹ Thu trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, bà vội vàng gật đầu đáp lại: "Ừ, Tiểu Linh, đương nhiên là được."

An Linh cũng cười gật đầu với mẹ Thu, trông vô cùng ngoan ngoãn, khiến người Thu gia càng thêm yêu mến.

Dung mạo của An Linh quả thật có chút giống với cha mẹ Thu, tổng thể xương cốt ưu việt, thừa hưởng đôi mắt phượng của ca Thu, sống mũi lại giống mẹ Thu, hơi có một chút gồ.
 
Back
Top Bottom