Đam Mỹ Ngày Yên Nghỉ

Ngày Yên Nghỉ
Chương 120: Bội trạch


Edit + Beta: V

“Toàn bộ thành phố Sao Trời là một nhà tù, chia thành 99 tầng trên mặt đất và 999 tầng dưới mặt đất, tầng cao nhất là phòng làm việc của nhân viên, còn tất cả những nơi khác đều là chỗ giam giữ phạm nhân.” Đôi mắt màu xanh biếc nhìn thẳng tòa kiến trúc hệt như tháp đen trước mặt, Ellen bình thản nói.

Như đang nói cho Vinh Quý nghe, lại như đang thuật lại một sự thật khách quan.

“99 cộng 999… Trời ạ!” Vinh Quý hít sâu một hơi.

Cậu tính thử, cơ mà… cũng chỉ thử khoảng chừng 3 giây mà thôi: Rõ ràng phép cộng này không phải thứ mà cậu có thể tính ra ngay lập tức!

“Cái này… ừm… sao lại có nhà tù lớn như vậy…” Cậu chỉ biết kinh ngạc: “Mỗi tầng có bao nhiêu phòng? Nếu mỗi phòng giam đều có phạm nhân thì rốt cuộc có bao nhiêu phạm nhân…”

“Không phải phòng nào cũng có người, dựa trên tỷ lệ tội phạm hiện tại trên toàn tháp thì thành phố Sao Trời sẽ không có nhiều phạm nhân như vậy.” Người trả lời cậu là Tiểu Mai.

Ở đâu có người thì ở đó có kẻ làm trái pháp luật, vì để trừng phạt, hoặc để “cải tạo” những kẻ làm trái pháp luật ấy mà nhà tù ra đời.

Vốn trong tháp có rất nhiều nhà tù, bọn họ sẽ được chuyển đến nơi giam giữ gần nhất.

Cho đến năm 203 theo lịch Hỗn Độn, khoảng hơn một trăm năm trước, có một số bộ phận đã tiến hành đánh giá toàn diện các nhà tù trong tháp và cho rằng, rất nhiều nhà tù đều đang ở trạng thái không dùng tới, tài nguyên để đó mà không dùng là sự lãng phí rất lớn. Lại thêm, những phạm nhân bị giam giữ trước đó vượt ngục khá dễ dàng, tính an toàn của nhà tù không cao, đối với người dân cư trú xung quanh nhà tù mà nói thì đây là tai họa ngầm về an ninh…

Những tài liệu chứng minh đanh thép cao bằng nửa người được trình lên, sau gần mười năm thí điểm với quy mô nhỏ thì rốt cuộc, vào năm 213 theo lịch Hỗn Độn, các nhà tù cỡ vừa và nhỏ ban đầu bị đóng cửa hết và cho xây dựng lại, chỉ chừa nhà tù cỡ lớn, ngay sau đó, chín tinh cầu mới được kiến tạo, đây là Cửu Đại Tinh Ngục sau này.

Những nhà tù cỡ lớn ban đầu được quản lý bởi Trưởng Tinh ngục của Cửu Đại Tinh Ngục, và người quản lý Trưởng Tinh ngục của Cửu Đại Tinh Ngục được gọi là Trưởng Giám ngục.

Bản thân sự tồn tại của người đó chính là pháp điển tối cao của Cửu Đại Tinh Ngục, vậy nên mới được gọi là Trưởng Giám ngục.

Nhưng mà…

Có lẽ hiện tại vẫn chưa có chức vụ Trưởng Giám ngục này. Người đàn ông thống nhất Cửu Đại Tinh Ngục và có lý tưởng cao hơn các Trưởng Tinh ngục khác vẫn chưa xuất hiện.

Hiện tại, hắn đang là một đứa bé.

Tiểu Mai nhớ đến đứa bé trong bóng đêm kia.

Có lẽ bây giờ hắn đang ở thành phố Thiên Không, dựa theo luật bảo vệ trẻ em ở đó, chắc hắn đã tiến vào trường công và bắt đầu học tập, mỗi ngày bận rộn với các cuộc thi và các thể loại bài tập, ngay cả cơ cấu quyền lực của cấp thấp nhất vẫn chưa chạm đến…

Hiện Cửu Đại Tinh Ngục vẫn nằm trong tay chín Trưởng Tinh ngục, về Trưởng Tinh ngục của thành phố Sao Trời…

Tiểu Mai lục lại một bức ảnh chụp từ trong trí nhớ của mình.

Đồng phục trắng tinh, thẳng thớm của Trưởng Tinh ngục, đôi cánh cùng màu đang thu lại, mái tóc màu trắng bạc được chải gọn gàng ra sau, trên sống mũi có một cặp kính tròn tinh xảo, khuôn mặt thon gầy, xương gò má cao, vẻ ngoài vốn cay nghiệt lại bởi vì đôi môi mỏng luôn mỉm cười nên trông ôn hòa hơn nhiều.

Bội Trạch – đó là tên của người đàn ông này, ở thành phố Thiên Không, cái tên ấy có nghĩa là bầu trời xanh, đây là một cái tên rất được ưa chuộng. Có một khoảng thời gian, mười đứa bé mới sinh thì có ba bé sẽ được đặt cho cái tên này, cho nên “Bội Trạch” đã trở thành một cái tên đại chúng.

Tên đại chúng, diện mạo cũng đại chúng, thành tích ở trường cũng không mấy nổi bật, nếu phải kể người này có gì đặc biệt thì… có lẽ gã nắm rất rõ pháp điển, từ nhỏ đã thích đọc sách luật, gã còn học thuộc làu tất cả pháp điển trong quá trình học, đây cũng là lý do tại sao gã thành công tiến vào các bộ phận liên quan sau khi tốt nghiệp.

Chỉ là không ngờ, cuối cùng gã lại chọn bộ phận ngục Sao Trời, từng bước một, và rồi, gã trở thành một trong chín Trưởng Tinh ngục của Cửu Đại Tinh Ngục với độ tuổi không quá cao.

Đương nhiên, ngục Sao Trời mà Bội Trạch phụ trách không phải nhà tù lớn nhất trong Cửu Đại Tinh Ngục, nhưng cũng không phải nơi nhỏ nhất.

Vẫn ở mức trung bình và không mấy nổi bật.

Về cơ bản, ở mỗi kết cục, gã đều thuận lợi về hưu ở vị trí Trưởng Tinh ngục, đề bạt vài thanh niên đầy hứa hẹn lên thế vị, sau khi về hưu thì tham gia nghiên cứu pháp điển, còn xuất bản một số quyển sách liên quan đến nghề làm vườn.

Chín Trưởng Tinh ngục + một Trưởng Giám ngục, sáu người trong số đó độc thân, so với những đồng nghiệp cả người đầy sát khí và đã định là cô độc thì Bội Trạch kết hôn rất sớm, phối ngẫu của gã là con của nhà cố vấn, sau khi kết hôn thì sinh được một bé gái, ngày thành hôn của con gái gã, rất nhiều người đều nhận được thiệp mời của Bội Trạch.

Đương nhiên, anh không nhận được thiệp mời, Bội Trạch tự biết thân biết phận, nhưng một thư ký ở bộ phận thư ký lại nhận được thiệp mời, lúc đó, anh ta còn diễn tả khung cảnh ấm áp của hôn lễ cho đồng nghiệp của mình nữa.

Cuộc sống bình thường và mỹ mãn cả đời – đây là ghi chú duy nhất mà anh có thể dành cho đối phương.

Cả đời của một người nhanh chóng hiện lên trong đầu Tiểu Mai, đoạn tự thuật có vẻ dài, nhưng chúng chỉ đọng lại trong não anh 1 giây, ngay sau đó, Tiểu Mai lại dời lực chú ý sang cảnh tượng trước mắt, anh vừa dứt lời không lâu thì Ellen thêm vào:

“Dĩ nhiên là không có nhiều phạm nhân đến thế.”

“Nhà tù dưới mặt đất có 999 tầng, con số nghe qua rất đáng sợ, nhưng không phải tầng nào cũng có rất nhiều phòng. Có vài tầng chỉ có một phòng, bên trong giam giữ tội phạm hung ác nhất được đồn đại.”

Nghe vậy, Vinh Quý lại ngẩn ngơ: Dưới mặt đất, cả một tầng chỉ có một phòng, và chỉ có một phạm nhân thôi sao?

Ngay sau đó, Ellen lại lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.

“Thật ra, phạm nhân ở đây cũng không nhiều đến vậy, nhưng lại có rất nhiều phạm nhân kết hôn trong tù, con cái của bọn họ cũng sinh ra tại đây. Cũng có người tới thành phố Sao Trời chạy chữa, kết quả sinh ra những đứa trẻ không khỏe mạnh nên ném ở nơi này…”

“Dần dà, thành phố Sao Trời biến thành như bây giờ.”

“Rất nhiều loại người sinh sống trong thành phố này, gần như sắp đầy rồi.”

“Tuy nhìn bên ngoài là một tòa nhà cao tầng, nhưng bên trong lại vô cùng lớn, đầy đủ tiện nghi, hoàn toàn giống như một thành phố lớn.” Ellen nói xong câu đó thì lại hạ cửa xe nói gì đó với người bên ngoài.

Lúc này, Vinh Quý mới phát hiện bọn họ đã vào tòa nhà lớn. Khác với những tòa nhà thông thường, lối vào của tòa nhà này cực kỳ rộng, lúc mọi người tiến vào không cần phải xuống xe! Ellen lại đưa hai túi thịt sâu ra, ngục tốt để bọn họ qua cửa một cách suôn sẻ.

Vinh Quý để ý, lúc đối phương nhận thịt sâu thì đưa một tấm thẻ hình tròn cho Ellen. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Thấy ánh mắt tò mò của Vinh Quý, Ellen bèn đưa tấm thẻ tròn cho cậu: “Đây là thẻ thang máy, mỗi ngày, mỗi giờ đều sẽ thay đổi, mỗi lần đến đây ông phải nhận thẻ ở chỗ này, hơn nữa trong thời gian chỉ định phải trở về, nếu không sẽ không ra được.”

Vinh Quý vừa nghe Ellen nói, vừa tò mò nhìn tấm thẻ thang máy trông như nút áo trên tay, chẳng những cậu tự xem mà còn đưa Tiểu Mai xem chung nữa.

=-=

Thôi nào, bởi vì bây giờ cậu đang dính sát sau lưng Tiểu Mai, cùng xài chung một chiếc áo lông mà ~ thực tế, lúc cậu đang xem thì Tiểu Mai cũng không thể không xem.

Ellen mỉm cười nhìn hai người máy nhỏ, một trước một sau, tư thế hiện tại của Vinh Quý tựa như đang ôm Tiểu Mai vào lòng. Người đứng xem ở góc độ này sẽ thấy tư thế của hai người vô cùng quái dị, cơ mà là đương sự, Tiểu Mai và Vinh Quý tỏ ra bình thường, xem như không có chuyện gì.

Vinh Quý cẩn thận quan sát thẻ thang máy trong tay, tấm thẻ hình nút áo này thật sự rất cũ, màu sắc bên ngoài đã phai đi gần hết, trên đó còn có nhiều vết xước. Vinh Quý nhìn một hồi rồi chợt lo lắng, cũ như vậy, nếu chẳng may hỏng mất thì phải làm sao bây giờ?

Với lại, không biết tại sao, cậu cứ thấy tấm thẻ này hơi quen quen.

c** nh* giọng, bất tri bất giác nói suy nghĩ trong lòng cho Tiểu Mai nghe.

“Hư thì không đâu, bên trong thang máy có chuông báo nguy, còn quen mắt thì…” Tiểu Mai tạm dừng một lát, bỗng kéo tay Vinh Quý chạm vào ngực, ngay sau đó, anh nhanh nhẹn kéo khóa áo lông xuống, mở bốn lớp dây buộc (← Vinh Quý mặc cho anh quá nhiều =-=), rốt cuộc cũng chạm được đến ngực mình, anh ấn nhẹ xuống, ngăn đựng đồ lập tức bật ra, Tiểu Mai cầm một chiếc chìa khóa trong đó.

Đóng ngăn đựng đồ, buộc dây lại đàng hoàng, cuối cùng kéo khóa đến cằm, Tiểu Mai làm xong hết thảy một cách có trật tự, lúc này mới cầm lấy chìa khóa, sau đó đưa nó cho Vinh Quý.

“Là chìa khóa mà bà Glara đưa.” Vinh Quý liếc mắt một cái là nhận ra nguồn gốc của chìa khóa.

Trước mắt, hai người bọn họ có tổng cộng ba chiếc chìa khóa, một cái là chìa khóa căn phòng nhỏ của Tiểu Mai ở Messertal ← cái chìa rỉ sắt này được Vinh Quý gọi là “chìa khóa nhà tổ của Tiểu Mai”, còn hai cái khác là chìa khóa mà bà Glara cho bọn họ.

Tuy có rất nhiều chìa khóa, nhưng hiển nhiên bà Glara không hề lơ là việc bảo dưỡng chúng, không những mỗi chìa được lau chùi sáng lấp lánh mà còn có cả móc khóa nữa, chẳng hạn như cái mà Tiểu Mai đưa cậu xem.

Tương tự với chìa khóa, trên móc khóa cũng được nạm đá quý, viên đá quý màu vàng giống với chìa, trông như cái nút áo, các góc được bo tròn, giản dị nhưng rất đẹp, trông như cái nút áo hả…

Khoan đã!

Vinh Quý lập tức giơ móc khóa lên trước mắt hai người, sau khi nhìn kỹ một lúc lâu, lại so với thẻ thang máy hình tròn, lúc này cậu mới kinh ngạc nói: “Đây không phải móc khóa! Đây là thẻ thang máy á!”

Tiểu Mai gật đầu.

Ellen luôn ở bên cạnh quan sát hành động của hai người máy nhỏ, mới đầu hắn im lặng nhìn, nhưng khi thấy bọn họ lấy ra một chùm chìa khóa thì hắn hơi kinh ngạc, nói: “Vậy mà tụi con lại có thẻ thang máy và chìa khóa của nơi này hả?”

Tiểu Mai nhìn hắn rồi lại gật đầu.

Vinh Quý nhanh chóng giải thích: “Mới đầu bọn con hoàn toàn không biết đây là thẻ thang máy, bọn con cứ nghĩ là chìa khóa, còn vật trang trí bên dưới là móc khóa.”

“Đây là chìa khóa mà bà Glara cho bọn con, bà ấy biết bọn con phải đi gặp bác sĩ, vừa hay bà ấy có nhà ở Paroxen và Sao Trời nên đưa chìa khóa cho bọn con mượn luôn.”

Ellen gật đầu, cười khẽ: “Tuyệt thật đấy.”

“Nhà ở đây khó mua lắm, nếu không phải người vào để chấp hành án mà muốn mua một căn nhà ở chỗ này thì không phải kẻ có quyền thì phải có nhiều tiền mới được. Ông chưa đến Paroxen, nhưng điểm tích lũy để đến thành phố đó rất cao, số tiền cần để mua nhà ở đó phải cao hơn nữa.”

Vinh Quý cười “hì hì”: Ellen nói không sai, bà Glara quả thực có rất nhiều tiền, bà ấy là đại gia hàng thật giá thật cơ mà. Không thích thẻ thang máy quá cũ của thành phố Sao Trời nên bèn khảm đá quý màu vàng lên làm móc khóa, bà Glara có phẩm vị của phụ nữ giàu có thật đấy ~

Nghĩ đến bà Glara, trong lòng Vinh Quý cảm thấy ấm áp.

“Nếu tụi con có chỗ dừng chân ở đây thì tốt quá, ông định để tụi con ở trong phòng của một phạm nhân mà ông quen, dù sao thì, nếu không có chỗ nghỉ ngơi ở đây sẽ rất nguy hiểm.” Ellen lại gật đầu.

“Nếu đã là bất động sản có đứng tên thì có lẽ thẻ thang máy sẽ dùng được vĩnh viễn, cho nên tụi con không cần phải vội đến đấy, sau khi giao hàng xong ông sẽ đưa tụi con qua, nhưng trước đó…” Ellen nói, chỉ về phía trước: “Tụi con theo ông đi giao hàng nhé?”

Nhìn theo hướng ngón tay hắn chỉ, Vinh Quý thấy một bức tường bằng kim loại, nhìn kỹ mới thấy trên vách tường có một khe hở, bọn họ đến gần thì khe hở đó dần mở rộng ra, lúc này cậu mới ý thức được đây là một cánh cửa thang máy cực lớn.

Đại Hoàng chậm rãi lái vào trong thang máy, sau khi Ellen quẹt thẻ thì cửa thang máy chậm rãi đóng lại.

Thang máy đi xuống rất vững vàng, Vinh Quý không có cảm giác gì cả, không giống với những thang máy khác, thang máy ở đây hoàn toàn không hiển thị tầng, là một không gian khép kín. Ở thành phố ngục tù hoàn toàn xa lạ, Vinh Quý chợt cảm thấy hồi hộp.

Nhìn chằm chằm cửa thang máy phía trước, cậu ý thức được rằng, chờ đến khi cánh cửa này mở ra thì cậu sẽ nhìn thấy dáng vẻ thật sự của thành phố Sao Trời.



Tác giả có lời muốn nói: Quyển này tôi viết rất cẩn thận, chủ yếu quyển này có thể mở ra phần cốt truyện đến thành phố Thiên Không, cho nên viết chậm một xíu. Thời gian cập nhật dạo này không ổn định, mong mọi người kiên nhẫn nhé ~
 
Ngày Yên Nghỉ
Chương 121: 99 & 999


Edit + Beta: V

Vinh Quý hồi hộp nhìn chằm chằm cánh cửa, nó dần dần mở ra, đầu cậu cũng dần dần nhoài về phía trước, cuối cùng đặt hẳn lên phần cổ bên trái của Tiểu Mai, song song với đầu của anh.

Tiểu Mai không nói gì mà ngược lại, đôi mắt to màu lam cũng nhìn chăm chú vào cánh cửa thang máy tồi tàn phía trước, anh đang chờ đợi khoảnh khắc nó mở ra.

Đầu chạm trán, hai người máy nhỏ đang nhìn một cách cực kỳ nghiêm túc.

Thấy Tiểu Mai và Vinh Quý như thế, Ellen chợt nhoẻn miệng cười, hắn nắm tay trái thành quyền đặt bên miệng hòng giấu nụ cười đó đi. Lúc cửa thang máy mở ra, hắn nói sang sảng với hai người máy nhỏ: “Chào mừng đến với địa ngục tầng 99.”

“Ơ? Địa ngục?” Vinh Quý định nói gì đó, song mới nói được nửa thì cậu không rảnh lo gì hết, đôi mắt to màu đen phản chiếu ánh đèn neon nhấp nháy ngoài cửa, miệng há to, cậu ngây người.

Ngục Sao Trời hoàn toàn khác với suy đoán trong đầu cậu, trước mắt cậu là một con phố vô cùng náo nhiệt!

Hai bên đường, khắp nơi đều là những quầy hàng nhỏ, hầu hết là các quầy hàng vỉa hè bình thường, nhưng cũng có quầy hàng xe tải cao cấp, mọi người dùng đủ loại màu sắc tô điểm cho quầy hàng của mình. Để làm chúng trở nên bắt mắt, bọn họ còn sử dụng mấy bóng đèn nhỏ với màu sắc khác nhau tạo thành những hình vẽ kỳ quái và độc đáo. Tuy Vinh Quý không nhận ra những hình vẽ hết sức khoa trương ấy, cơ mà cậu cho rằng nó cực kỳ sáng tạo! Quả đúng là tràn đầy cảm giác nghệ thuật!

Lại nhìn mấy tiểu thương ở quầy hàng nhỏ…

Trời đất! Quá ngầu…

Ngay quầy ở gần thang máy nhất có hai người bán hàng, vóc dáng bọn họ cao gầy, để tóc dài và thắt những bím tóc nhỏ đầy cả đầu! Hơn nữa, không phải thắt tóc bình thường thôi đâu, mà xen lẫn với nhóm bím tóc đó là những sợi tơ rực rỡ màu sắc. Mặt hai người họ thon gọn, ngũ quan sắc nét, hốc mắt được trang điểm màu khói đậm, đeo không ít khuyên ở cả mũi và môi. Một người ở trần mặc áo khoác da đen để lộ mảng hình xăm tỉ mỉ trên ngực, một người thì mặc áo sát nách đen bó sát người để lộ cơ bụng, kết hợp với chiếc quần dày nặng và đôi bốt da to…

Wow! Chuẩn phong cách Punk tối màu luôn! Đẹp đến mức có thể đi chụp ảnh đường phố bất kỳ lúc nào!

“Đẹp quá đi…” Vấn đề trước đó hoàn toàn bị vứt ra sau, Vinh Quý nhìn chằm chằm hai người bán hàng, mấy trái tim nhỏ như muốn nhảy ra khỏi mắt!

Tiểu Mai lập tức ngó sang Vinh Quý đang nhìn chằm chằm hai người bán hàng… đồng thời ngó xuống thương phẩm đang bày bán, anh chậm rãi nói: “Cậu muốn mua rau không?”

Mới đầu cậu hoàn toàn không nhận ra tại sao Tiểu Mai lại hỏi vậy, chờ khi cậu dõi theo tầm mắt của anh nhìn xuống thì thấy đồ trên quầy hàng của hai người theo phong cách Punk ngầu đét…

Ba trái dưa dài, một nắm rau giống như nấm và một thứ gì đó giống cà chua bi đặt bên cạnh.

Ấy…

Hóa ra hai người này bán rau.

Không hợp với cách ăn mặc của bọn họ tí nào!

Cơ mà nhờ vậy, tác động thị giác do nhiều “fashionista” cùng xuất hiện gây ra cho Vinh Quý nhỏ đi nhiều.

Hình như phong cách Punk tối màu là cách ăn mặc chủ đạo ở đây, hầu hết mọi người đều mặc nguyên cây đen từ trên xuống dưới, đinh tán được đính lên quần áo một cách khéo léo, trên người bọn họ cũng xỏ rất nhiều khuyên, người nào người nấy đều có điểm nhấn cả.

Và, những con người có điểm nhấn đó… bán rau.

=-=

Nhìn kỹ Vinh Quý mới phát hiện, ẩn dưới ánh đèn neon sặc sỡ gần như bị che khuất đi mất là đủ loại rau củ được bày bán chỉn chu trên quầy hàng.

Chủng loại không nhiều, hầu hết chúng trông có vẻ “suy dinh dưỡng”, một vài cái thì có màu đen, tuy cũng rất Punk, rất Rock and roll, cơ mà nhìn màu sắc thế kia khiến người ta hoài nghi rốt cuộc có thể ăn được hay không…

“Người ở đây… thích ăn rau vậy à…” Ngồi trên người Đại Hoàng, sau khi tham quan một lượt các quầy hàng, Vinh Quý không khỏi lẩm bẩm.

Ellen bèn cười: “Không phải họ thích ăn rau đâu, mà chỉ có mỗi rau để ăn thôi, ở đây, mọi người dựa vào đất đai và đèn để trồng chúng, không có biện pháp chăn nuôi gia súc nên chỉ có thể bán rau.”

“Ơ? Vậy…” Hàng hóa mà ông Ellen mang tới chẳng phải rất được chào đón sao?

Vinh Quý nghĩ, cậu nhìn Ellen hạ cửa sổ xe xuống.

Bên ngoài tức khắc trở nên ồn ào.

“Ellen! Đây là xe mới của anh à? Anh lại tới giao hàng sao?” Một người đàn ông râu ria xồm xoàm theo phong cách Punk đang cò kè mặc cả với khách ở kế bên chợt nhào tới, hắn ta đứng trước cửa sổ xe, lớn tiếng hỏi.

“Ừ, đúng vậy.” Ellen mỉm cười nói.

“Wow wow wow! Tuyệt vời! Nhanh, tới mua rau của tôi đi, tất cả đều giảm giá 20%! Tối nay ông mày muốn ăn thịt!” Râu xồm lập tức nhảy dựng lên.

Khi hắn ta nhảy dựng lên thì dây chuyền kim loại hình đầu lâu kêu leng keng, hình xăm trên mình sống động như thật vậy.

Vinh Quý nhìn mà trợn mắt há mồm.

Hiển nhiên, Ellen rất quen thuộc với mấy người bán hàng quanh đây.

Lúc bọn họ ngồi trong xe quan sát người bên ngoài, Vinh Quý chỉ cảm thấy những người bán hàng đó cực kỳ lạnh lùng, họ vừa làm việc, vừa lẳng lặng đánh giá bọn cậu. Tuy Vinh Quý biết cách một bức màn và miếng dán cửa kính xe bọn họ không nhìn thấy, nhưng cậu vẫn bị những ánh mắt vây xem đó làm hết hồn.

Cơ mà khi Ellen lộ diện, tất cả hoàn toàn thay đổi.

Vinh Quý nhìn Ellen vẫy tay ra ngoài, sau đó nâng cửa sổ xe lên.

Đường phố náo nhiệt trong phút chốc lại quay về dáng vẻ vốn có, những người bán hàng tiếp tục buôn bán, còn bọn họ thì tiếp tục đi về phía trước.

“Khi người bên ngoài nhắc đến nơi này, bọn họ đều gọi nó là “ngục Sao Trời”. Nhưng đối với những người sinh sống ở đây, ngục Sao Trời chỉ là phần trên mặt đất, còn phần ngầm…”

Ellen cười.

“Được gọi là địa ngục.”

Đôi mắt đen của Vinh Quý phản chiếu ánh đèn bên ngoài, đầu tiên là đèn đỏ, sau đó là đèn lam. Môi cậu mấp máy, sau hồi lâu mới nói: “Những người vừa nãy… nhìn qua… tóm lại, không giống như con tưởng tượng.”

Ellen gật đầu: “Ừ, bọn họ là nhóm người có thể tự tạo niềm vui cho mình, nhưng con vẫn phải cẩn thận, có thể bày bán ở chỗ đó không phải người đơn giản đâu.”

Nhìn Vinh Quý gật đầu, hắn mới tiếp tục nói: “Thịt sâu nhà ông thường cung cấp cho bốn cửa hàng, toàn bộ đều ở địa ngục, cửa hàng thấp nhất nằm ở tầng ngầm 123, cao nhất là tầng ngầm 32, nhưng cửa hàng mà chúng ta đến hôm nay là tầng ngầm 99.”

“Đó là một quán bar.”

Ellen vừa nói vừa chỉ đường, Vinh Quý chưa tải kịp những lời hắn nói, vậy nên nhất thời cậu không thèm nhìn ra ngoài, cơ mà Tiểu Mai…

Anh vẫn luôn dõi mắt ra ngoài, và tầm mắt dừng lại ở hai bên “con phố”:

Thoạt nhìn, nơi này giống với con phố buôn bán ở những thành phố khác, không thấy có chỗ nào khác cả.

Nhưng nếu quan sát cẩn thận một chút thì sẽ phát hiện nơi này có “đỉnh”, nó không phải là không gian mở, mà là một căn phòng lớn có mái che.

Lại quan sát kỹ hơn nữa thì có thể phát hiện, phía sau các quầy hàng có dày đặc các hàng rào sắt, hầu như mỗi vị trí đều được đánh số.

Có lẽ nơi đó là buồng giam.

Còn những người ăn mặc theo phong cách Punk “ngầu đét” mà Vinh Quý nói, ẩn sau lớp trang điểm ấy, Tiểu Mai nhìn thấy con số bên dưới hình xăm tượng trưng cho số hiệu tù nhân, với cả… Dù có hóa trang cá tính đến mấy vẫn không giấu được sự thật rằng, “vòng tay phong cách Punk” là một chiếc còng tay.

Đó là còng tay không dây.

Còn những lớp trang điểm màu đen… thật ra chỉ vì màu của trang phục tù nhân quy định là màu đen mà thôi. Mấy chi tiết này đều được giấu sau những vật trang trí đầy màu sắc.

Bọn họ càng đi sâu vào thì những quầy hàng ven đường càng ít, nhưng buồng giam ở hai bên “đường” lại càng bắt mắt: Người ta vẽ bậy lên đó bằng những màu sơn khác nhau, các hình vẽ hầm hố khiến chúng trở nên mới mẻ hơn.

Mấy biểu hiện đó có thể lừa được Vinh Quý, nhưng lại không thể dọa được Tiểu Mai. Trong đầu tự động xóa hết mấy thứ trang trí đó, trước mắt Tiểu Mai hiện lên hình ảnh Đại Hoàng đang chạy trên hành lang đầy buồng giam được chế tạo bằng kim loại.

Đúng vậy, hành lang, nơi mà bọn họ đang chạy hoàn toàn không phải là “đường phố” gì cả, mà là hành lang bên trong ngục giam.

Tiểu Mai lẳng lặng nghĩ.

Sau đó, anh nghe Ellen bỗng tạm dừng cuộc trò chuyện với Vinh Quý, hắn chỉ về phía cánh cửa màu đỏ bên phải và nói: “Tới rồi.”

Vinh Quý vội vàng ra lệnh cho Đại Hoàng dừng xe, xe dừng ổn định rồi thì Ellen tháo dây an toàn, mở cửa và nhanh nhẹn nhảy xuống.

Hắn gõ cửa, hình như bên trong có người, Ellen nói vài câu với đối phương, chờ hắn trở về thì trên tay cầm thêm một chiếc chìa khóa.

Ellen không lên xe mà chỉ vào một chỗ kế bên cánh cửa đỏ phía trước, ý bảo Vinh Quý lái qua đó, còn hắn thì đi qua trước. Vinh Quý thấy hắn dùng chìa khóa trong tay mở cửa ra.

Nhìn ba chiếc xe dừng bên trong, lúc này Vinh Quý mới hiểu ra: À há! Thì ra chỗ này là bãi đỗ xe!

Đại Hoàng vững vàng dừng ở đó, Ellen bảo Tiểu Mai mở cốp xe ra rồi hắn bắt đầu dỡ hàng. Vinh Quý nhanh chóng kéo Tiểu Mai sang hỗ trợ.

Nhà cụ Vương sắp xếp hàng hóa vô cùng chỉnh tề, rất dễ dọn dẹp, không lâu sau, ba người đã đưa hết hàng xuống dưới. Vừa hay lúc này có người đi vào garage, sau khi chào hỏi Ellen thì đối phương nhìn chằm chằm Vinh Quý và Tiểu Mai một phen.

Tiểu Mai vẫn mặc chiếc áo khoác lông to bất thường kia, trông giống hệt chiếc áo trên người Ellen, hai người một cao một thấp, nhìn qua giống như trang phục của hai cha con vậy. Còn Vinh Quý thì mặc áo choàng gió dân tộc truyền thống.



Độ ẩm ở đây không thấp lắm nên Vinh Quý đã “dỡ” mình xuống khỏi lưng Tiểu Mai.

“Con của anh à?” Bộ dạng người máy của Tiểu Mai và Vinh Quý rất rõ ràng, đối phương hỏi như vậy hiển nhiên có ý trêu đùa.

Nhưng Ellen không phản bác mà nở nụ cười, hắn nói: “Không phải con, là cháu trai, chắt trai đấy.”

Người kia vốn định nói giỡn giờ lại bị dọa.

“Thật hả?” Bút người nọ cầm trên tay bị dọa rớt luôn rồi.

Ellen không trả lời mà chỉ cười ái muội.

Vinh Quý để ý thấy nụ cười của hắn biến hóa một cách vi diệu: Khác với nụ cười sang sảng trước mặt mình và người nhà, trước mặt người ngoài, nụ cười của Ellen có một chút… có một chút gì đó khó hình dung.

Ở garage cậu vẫn chưa tìm được từ thích hợp để hình dung, chờ đến khi vào quán bar, Vinh Quý lập tức hiểu ra chút gì đó trong nụ cười của Ellen là gì.

“Vẫn như cũ nhé, tôi ở đây chờ người chuyển hàng, anh đi tìm Giám đốc tính tiền trước đi, sẵn tiện làm một ly ghi vào thẻ của Giám đốc.” Kiểm kê hàng hóa xong, người nọ nói với Ellen.

Ellen gật đầu dẫn theo Vinh Quý và Tiểu Mai đi từ cửa hông vào, băng qua hành lang đầy hàng hóa bừa bộn, bên tai bọn họ nhanh chóng vang lên thứ âm nhạc đinh tai nhức óc.

Xung quanh tối đen, trên nóc là các loại đèn laser lập lòe, vô số trai gái uốn éo cơ thể, người thì khiêu vũ, kẻ thì uống rượu, cứ như khung cảnh ma quỷ đang múa loạn vậy.

Vì cao chưa tới eo của mọi người nên Vinh Quý và Tiểu Mai nhanh chóng bị nhấn chìm trong đám đông. Ngay lúc sợ hãi định bắt lấy tay Tiểu Mai thì cơ thể cậu chợt nhẹ bẫng, Vinh Quý phát hiện cậu được Ellen bế lên.

Cậu được bế lên đặt xuống cái ghế cao trước quầy bar, không lâu sau đó, Tiểu Mai cũng được bế lên ngồi kế bên cậu.

Tiểu Mai mang gương mặt vô cảm bị bế lên, nhìn dáng vẻ “=-=” của anh, Vinh Quý cảm thấy hơi buồn cười, cậu cười hì hì nhìn Tiểu Mai, bỗng cảm giác không còn mất tự nhiên như lúc nãy nữa.

Ellen ngồi ở một bên khác của cậu.

“Cho tôi một ly rượu trắng, còn hai nhóc này…” Ellen nghĩ ngợi: “Cho hai đứa mỗi người một ổ điện, bọn họ cần bổ sung năng lượng.”

Bartender cười tủm tỉm, lập tức mang rượu và ổ điện ra, đối phương đưa ổ điện cho Vinh Quý, còn Ellen thì nhấp một ngụm rượu.

Hiển nhiên, có rất nhiều người ở đây quen biết Ellen, chưa được bao lâu đã có người đi qua chào hỏi hắn. Bị cả nam lẫn nữ vây quanh ở giữa, trên mặt Ellen lại xuất hiện nụ cười mà Vinh Quý không thể hình dung.

Cơ mà, đối ứng với cảnh tượng hiện tại, rốt cuộc cậu cũng biết nên hình dung Ellen như thế nào rồi:

Đúng là một lãng, tử, phong, lưu ~

Hóa ra đây mới là ông Ellen!

Miệng Vinh Quý há to, cậu có cảm giác đã phát hiện ra một khía cạnh khác của vị gia trưởng nghiêm túc nhà mình.

Nhưng Ellen vẫn là Ellen, dù có nhiều người đến bắt chuyện nhưng hắn vẫn không quên Vinh Quý và Tiểu Mai ở bên cạnh. Hắn vừa cẩn thận ngăn chặn những người xung quanh không chen chúc làm hỏng hai người máy nhỏ, vừa tự mình cắm sạc cho bọn họ.

Sau đó, Vinh Quý bèn xem Ellen ứng phó với mọi người xung quanh thế nào, cậu thấy hắn đáp lời từng người một, sau đó mỉm cười tiễn khách, cuối cùng còn thỏa thuận giá cả với một mỹ nữ yểu điệu phong tình theo phong cách góa phụ đen.



Lúc này Vinh Quý mới biết hóa ra “góa phụ đen” kia là giám đốc của quán bar.

“Đây là chắt trai của tôi.” Ellen vẫn giới thiệu về Vinh Quý và Tiểu Mai với cô ta như vậy.

Vinh Quý nghe thấy Ellen nhanh chóng xác nhận với đối phương về ngày giao lô hàng tiếp theo, dưới ánh mắt lưu luyến không rời của mỹ nữ, Ellen uống cạn ly rượu rồi vẫy tay, sau đó dẫn Vinh Quý và Tiểu Mai đi từ cửa sau ra ngoài.

“Bị dọa rồi à?” Lại ngồi trên người Đại Hoàng, thấy đôi mắt đen của người máy nhỏ lóe sáng không ngừng đang lén nhìn mình, Ellen bật cười.

Lần này không phải là nụ cười lãng tử nữa mà là nụ cười ôn hòa của gia trưởng. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

“Thế giới của người lớn khá phức tạp, chờ tụi con lớn lên rồi sẽ hiểu.” Sờ cái đầu trọc bóng loáng của người máy nhỏ, Ellen nhanh chóng thắt chặt dây an toàn: “Mau đi thôi, trước khi thẻ thang máy hết hạn sử dụng, ông phải nhanh chóng đưa hai đứa đến nơi ở của mình.”

Đã nhớ kỹ con đường đã đi qua khi nãy, Đại Hoàng nhanh chóng quay trở lại thang máy nơi họ đến.

“Quẹt thẻ thang máy ở đây, đúng rồi, ở đó đó.” Sau khi bước vào thang máy, Ellen bắt đầu hướng dẫn Vinh Quý cách quẹt thẻ: “Thang máy ở đây không hiển thị tầng, trên thẻ thang máy cũng vậy, muốn biết rốt cuộc mình đi tới tầng nào thì chỉ có nước chờ cửa thang máy mở ra mới biết được, thường thì bên cạnh cửa thang máy sẽ có đánh dấu.”

“Ở tầng mà chúng ta vừa rời đi cũng có, nhưng nó bị người ta dùng thuốc màu vẽ lên nên không thấy rõ.” Ellen bổ sung.

“Nào, để ông xem thử nơi ở mà quý bà hào phóng kia cung cấp cho tụi con là ở tầng nào.” Nhìn Vinh Quý quẹt thẻ xong, Ellen nở nụ cười nói: “Hình như tài chính của bà ấy rất mạnh, có khi là phòng ở trên ngục Sao Trời đấy.”

Ngục Sao Trời – ý chỉ những căn phòng trên mặt đất của ngục giam ở thành phố Sao Trời, sau khi được Ellen giải thích thì Vinh Quý đã biết chuyện này.

“Ông chưa từng đến tầng nào ở ngục Sao Trời đâu đó ~” Ellen nói.

Nghe Ellen nói vậy, trong lòng Vinh Quý cũng có chút chờ mong, suy cho cùng thì chuyện này cũng liên quan đến chỗ ở tương lai, vậy nên cậu rất tò mò về nơi ở sắp tới của mình và Tiểu Mai.

Tuy là… đều ở trong ngục giam cả, nhưng chắc ngục giam trên mặt đất sẽ tốt hơn một chút ha? Ít nhất cũng có cửa sổ!

Vinh Quý tràn đầy chờ mong nhìn chằm chằm cửa thang máy.

Tính năng của thang máy này vô cùng tốt, khi đứng bên trong hoàn toàn không cảm giác được thang máy đang di chuyển theo hướng nào, nó lại không hiển thị tầng nữa. Cho nên, Vinh Quý thật sự không biết mình đang lên cao hay xuống đất, cậu chỉ biết thời gian trôi qua rất lâu, rất lâu, sau đó cửa thang máy bỗng mở ra một khe nhỏ.

Lúc này cậu mới ý thức được thang máy ngừng rồi, đã đến tầng có nhà của bà Glara.

Khác với tầng ngầm 99 khi nãy, bên ngoài thang máy…

Tối thui.

Vinh Quý nhớ lại hồi đầu gặp bà Glara, cậu cũng bị căn nhà ma tối thui đó dọa sợ.

Ừ thì… bà Glara… trời sinh đã thích thể loại này hở?

Vinh Quý run rẩy bắt lấy cánh tay Tiểu Mai.

Còn Tiểu Mai…

Một chiếc đèn pin xuất hiện bên dưới cổ tay, “tách” một tiếng, Tiểu Mai mở đèn pin lên. Anh hướng đèn pin lên vị trí ghi chú tầng lầu mà Ellen nói khi nãy.

- 999

Dãy số thình lình xuất hiện khiến ba người nổi gai ốc!

Trời đất! Nhà của bà Glara không những không ở ngục Sao Trời mà ngược lại, nó ở tầng địa ngục thấp nhất sao?

Miệng Vinh Quý lập tức há to.



Tác giả có lời muốn nói:

Bà Glara: Quên nhắc, nhà ở thành phố Sao Trời của già nằm ở tầng hơi thấp một xíu…
 
Ngày Yên Nghỉ
Chương 122: Món quà của bà glara


Edit + Beta: V

Thời gian đóng mở của cửa thang máy ở nơi này bị hạn chế nghiêm ngặt, nó nhanh chóng khép lại, nháy mắt, xung quanh ngoại trừ ánh sáng từ đèn pin trong tay Tiểu Mai ra thì không còn bất kỳ nguồn sáng nào nữa.

Bây giờ bọn họ đang gần thang máy, những nơi có thể sử dụng đèn pin chiếu đến đều là bề mặt kim loại. Trần nhà kim loại, vách tường kim loại, có cả sàn nhà cũng được chế tạo từ kim loại nữa. Chiếu về phía trước nữa thì không thấy rõ lắm, hình như đối diện cửa thang máy là một hành lang rất dài.

“Tuy ông chưa từng đến ngục Sao Trời, nhưng cũng chưa từng xuống tới tầng thấp như vậy đâu.” Đứng bên cạnh hai người máy nhỏ, giọng nói trầm thấp mà êm tai của Ellen vang lên trong bóng tối: “Có hơi bất ngờ đấy.”

“Chuyện này… con… con cũng hơi sợ…” Vinh Quý bám chặt lên người Tiểu Mai, cậu không quên đáp lời Ellen: “Hóa ra nhà của bà Glara ở tầng thấp như vậy…”

“Nhưng mà, nghĩ kỹ lại thì cũng không có gì bất ngờ lắm: Có vẻ bà Glara khá thích những ngôi nhà ở nơi hẻo lánh, tuy bởi vì tối thui nên trông có hơi… đáng sợ, cơ mà sau khi mở đèn, ông sẽ phát hiện thật ra căn phòng ấy vô cùng xinh đẹp.” Mặc dù Vinh Quý hơi sốc vì chuyện tầng lầu, song, nghĩ đến việc đây là nhà của bà Glara thì lá gan của cậu lập tức quay về. Không những thế, cậu còn không kìm được mà bắt đầu biện bạch cho bà Glara.

“Bà Glara là một quý bà vô cùng tao nhã và có gu đó ạ, bà ấy có phong cách riêng trong việc trang trí nhà cửa và thiết kế sân vườn…”

Sau khi Vinh Quý nói những lời này thì cậu chợt ngẩn người: Bỗng nhiên, cậu nhớ ra nơi này là nhà tù, dù là bà Glara thì có lẽ… cũng không thể bố trí nhà tù theo phong cách lãng mạn được đâu ha?

Ấy chết! Hình như cậu lỡ nói ra luôn rồi.

“Tìm chỗ cung cấp năng lượng thôi.” Lúc Vinh Quý đang chột dạ thì giọng Tiểu Mai vang lên ở phía trước, giờ cậu mới phát hiện, không biết mình bị Tiểu Mai dẫn tới vị trí sát tường hồi nào nữa, anh kiễng chân, cố gắng với tới bảng điều khiển.

Vinh Quý vội bế Tiểu Mai lên, sau khi anh thành công chạm đến bảng điều khiển thì “tách tách” vài tiếng, không gian vốn tối đen bỗng chốc sáng trưng. Y như những gì bọn họ nhìn thấy lúc rọi đèn pin, nơi này là một hành lang với bốn mặt đều là kim loại, ở phía cuối hành lang là một cánh cửa màu đen được chạm khắc.

Cửa… chìa khóa?

Vinh Quý lập tức nghĩ đến chìa khóa trên tay mình, cậu lập tức kéo Tiểu Mai đi đến chỗ cánh cửa chạm khắc màu đen kia, Ellen theo sau bọn họ, lặng lẽ đánh giá xung quanh. Vừa nãy hắn nói thật, tầng ngầm thứ 999, đối với hắn thì đây cũng là tầng lầu trong truyền thuyết, hắn chưa từng đặt chân tới, nếu không phải lần này đưa nhóm Vinh Quý đến thì hắn không nghĩ mình lại có thể có mặt tại đây được.

Tù nhân càng hung tàn thì bị giam giữ ở tầng càng thấp, bởi vì làm thế thì độ khó khi vượt ngục càng cao, nhớ đến truyền thuyết được lưu truyền từ lâu về mấy tầng thấp nhất ở ngục Sao Trời và địa ngục, trong lòng hắn cũng vô cùng tò mò. Tuy theo sau hai người máy nhỏ, tốc độ đi cũng không nhanh, cơ mà bởi vì hắn thân cao chân dài nên có thể vừa đi theo nhóm Vinh Quý, vừa có đủ thời gian đánh giá xung quanh.

Bốn phía là vách tường kim loại mà hắn quen thuộc, nói đúng hơn là, bốn bức tường của tất cả các tầng trong “địa ngục” đều được chế tạo bằng kim loại. Đây là một loại kim loại đặc thù, vô cùng kiên cố, không dễ bị phá hư, tính kháng lực khác nhau, màu sắc kim loại khác nhau cũng dẫn đến đặc tính khác nhau. Cho tới giờ, hắn đã thấy qua màu đỏ, màu trắng, màu lam, màu tím… nhưng trước mặt lại là màu bạch kim mà hắn chưa từng thấy trước đây.

Hơn nữa…

Hắn phát hiện cái gì đó đen tuyền ở khe hở trên vách tường, Ellen híp mắt.

Không chỉ mình hắn phát hiện mà còn có Tiểu Mai nữa. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Ánh mắt Tiểu Mai dừng lại trên vách tường, Vinh Quý buông tay Tiểu Mai ra, chủ động bước qua đó. Cậu vươn tay, ngồi xổm trên mặt đất, dùng ngón tay khều thứ kia. Chúng nó rất yếu ớt, chỉ hơi dùng sức một xíu là sẽ tan thành nhiều mảnh. Vinh Quý miễn cưỡng chọn ra một cái tương đối hoàn chỉnh, thoạt nhìn như nhánh dây leo…

“Là hoa tuyết cầu!” Vinh Quý lớn tiếng nói với Tiểu Mai.

“Hửm?” Hoàn toàn chưa từng nghe qua cái tên này, cơ mà thấy hai người máy nhỏ có vẻ biết gì đó nên Ellen cũng cúi người xuống.

Hắn mới vừa đi tới thì Vinh Quý đặt đoạn dây leo ngắn vào trong tay hắn như dâng hiến vật quý. Ellen không từ chối, hắn dùng hai ngón tay cẩn thận miết cành khô màu đen đó, nhìn thật kỹ.

Đây là một loại thực vật hắn chưa từng gặp qua – Ellen chốt hạ.

“Tụi con biết thứ này à?” Hắn nghiêng đầu nhìn hai người máy nhỏ.

Vinh Quý vui vẻ gật đầu: “Đây là một loại thực vật tên là hoa tuyết cầu, nó còn có một cái tên khác là cỏ thì thầm. Nghe nói ngày xửa ngày xưa, có một đôi yêu nhau nhưng không thành, thế hệ trước của bọn họ là kẻ thù truyền kiếp, áp lực từ người lớn trong nhà khiến hai người không thể đến với nhau. Chưa dừng lại ở đó, người nhà còn không cho phép bọn họ nói chuyện, gặp mặt nhau nữa, đúng là chẳng có tình người gì hết ~”

“Có lẽ cảm nhận được nỗi sầu bi của người con gái, một cái cây được cô chăm sóc tỉ mỉ bỗng dưng ngày càng dài ra. Nó vốn là một cái cây thân lùn, chỉ để trang trí trên bàn mà thôi, nhưng không biết từ bao giờ, lúc cô gái ấy không hề hay biết, rễ của nó đã mọc theo hai hướng ngược nhau, xuyên qua bàn trang điểm của cô, xuyên qua cửa sổ, xuyên qua vách tường được canh gác nghiêm ngặt giữa hai nhà, mọc dài đến phòng luyện kiếm của chàng trai. Đêm đến, lúc cô gái ở bàn trang điểm khóc thút thít vì nhớ mong người yêu thì chàng trai bỗng nhiên nghe được giọng của đối phương, anh muốn nói chuyện, ấy vậy mà cô gái cũng nghe được giọng của anh!”

“Mới đầu bọn họ còn tưởng là thần tiên hiển linh, sau mới phát hiện đây là công lao của hoa tuyết cầu mà cô gái trồng! Dây leo mọc dài ra, lá cây mọc lên từ rễ, những chiếc lá đó có tác dụng truyền âm rất tốt!”

“Sau đó, bộ phận sinh trưởng trên mặt đất nở hoa vẫn được gọi là hoa tuyết cầu, còn bộ phận vốn là rễ cây, lại có thể phát triển dài ra, còn có cả hiệu quả truyền âm thì gọi là cỏ thì thầm.”

Hiếm khi gặp được vấn đề mà mình có thể giải đáp, Vinh Quý bèn giải thích kỹ càng những thông tin mà mình biết về loài hoa này.

“Trên mặt đất… dưới mặt đất… loài thực vật này sinh trưởng cùng lúc ở ngục Sao Trời và địa ngục sao?” Ellen lắng nghe, nhưng trọng điểm hoàn toàn không đặt ở câu chuyện tình yêu mà Vinh Quý cố gắng miêu tả, hắn để ý đến hình thái của loài thực vật nọ.

Cơ mà ông ấy nói cũng có lý lắm chớ – Vinh Quý thầm nghĩ rồi gật đầu.

Vì thế, Ellen vốn định buông tay ra lại thu tay về, không vứt cành khô trong tay xuống. Hắn nhìn cành khô, rồi lại nhìn sang Vinh Quý: “Có thể cho ông cái này được không?”

Vinh Quý sửng sốt một chốc, sau đó mới nhận ra: Cái này mà Ellen nói là chỉ cành khô của cỏ thì thầm mà cậu đặt vào tay đối phương.

“Dạ… đương nhiên là được rồi ạ, cơ mà đây chỉ là cành khô mà thôi…” Ngay cả làm phân bón còn không được, nhìn thế nào cũng thấy nó không có giá trị gì hết… Vinh Quý chưa kịp nói xong thì Ellen đã khép ngón tay thon dài lại.

“Không sao cả, cảm ơn con.” Hắn mỉm cười, cất cành khô vào túi, sau đó đứng lên.

Vinh Quý và Tiểu Mai cũng đứng lên.

“Xem ra, nơi này đúng là nhà của bà Glara rồi. Bà ấy cực kỳ thích trồng cỏ thì thầm ở trên hàng rào, bà nói là loại cỏ này phát triển nhanh, hơn nữa không cần chăm sóc nhiều, lá cây còn rậm rạp, có hiệu quả cách ly rất tốt.” Thường xuyên đến vườn thảo dược phụ giúp, Vinh Quý không dám nói mình thuộc hết tất cả loài thực vật mà bà Glara trồng, cơ mà chí ít thì câu chuyện xưa ly kỳ về cỏ thì thầm thì cậu nắm chắc trong lòng bàn tay.

Tiểu Mai gật đầu ← khác với Vinh Quý, Tiểu Mai bị Vinh Quý kéo đi hỗ trợ, hai người cùng nhau phụ giúp ở vườn thảo dược, cơ mà anh thuộc nằm lòng các loài thực vật mà bà Glara trồng, chẳng những biết rõ tên của mỗi loài thực vật mà anh còn nắm được tập tính sống và cách chăm sóc của từng loại cây. Nhưng về mấy câu chuyện xưa của bọn chúng thì anh không nắm rõ như Vinh Quý.

Nhưng những chuyện mà Vinh Quý biết thì sớm muộn gì anh cũng sẽ biết, bởi vì Vinh Quý không nhịn được mà kể cho anh nghe.

=-=

Hai người máy nhỏ đi tuốt đằng trước, Ellen đi sau bọn họ một bước, còn Đại Hoàng thì đi bọc phía sau cùng, không có ai lái, nó bèn tự mình lái, chủ nhân đi tới đâu thì nơi đó cũng là chỗ nó muốn tới.

Dấu vết cành khô để lại ở khe hở trên tường bên trái chính là minh chứng cho việc bà Glara đã từng sống ở đây. Nhận ra điều này, trong lòng Vinh Quý bình tĩnh lại, lúc cậu đi đến trước cánh cửa chạm khắc màu đen thì bèn chọt Tiểu Mai rồi đưa chìa khóa cho anh, ý bảo anh mở cửa.

Dường như giữa hai người bọn họ, Tiểu Mai luôn là người phụ trách đóng và mở cửa, chỉ là một chi tiết nhỏ trong sinh hoạt thôi, nhưng lâu dần đã trở thành thói quen. Tiểu Mai nhận lấy chìa khóa, sau đó nhẹ nhàng tra vào ổ.

“Cạch” một tiếng, sau âm thanh mang theo chút rỉ sắt vang lên thì cửa mở ra.

Bên trong tối đen như mực.

Tiểu Mai không lập tức bước vào mà cất kỹ chìa khóa, đầu tiên, anh chậm rãi đẩy cửa ra, sau đó đi vào, kiễng chân, nhẹ nhàng mò mẫm ở bên trái, đó là vị trí đặt công tắc đèn điện theo thói quen của bà Glara – thường xuyên giúp bà Glara sửa đồ đạc nên Tiểu Mai nắm rất rõ các chi tiết nhỏ trong sinh hoạt của bà.

Quả nhiên, anh sờ được chốt mở ở vị trí đó, nói thật thì hình dạng của cái chốt mở kia còn hơi quen nữa. Tiểu Mai chạm nhẹ vào công tắc, sau một lúc tạm dừng ngắn ngủi, các trản đèn trong phòng sáng lên. Toàn bộ đều là ánh đèn màu cam vàng nhu hòa, đây cũng là màu đèn mà bà Glara thường dùng.

Ánh đèn vàng chiếu sáng toàn bộ không gian trước mặt ba người…

“Oa!” Người mở miệng đầu tiên chính là Vinh Quý.

Sau khi hô lên, cậu lập tức chạy nhanh vào, “uỵch” một tiếng, Vinh Quý nhảy lên chiếc sô pha lớn. Tro bụi từ thảm có thể thấy bằng mắt thường bay tung tóe lên, nếu là cơ thể nhân loại thì có lẽ lúc này, Vinh Quý sẽ hắt xì liên tục, cũng may bây giờ cậu là người máy, cho nên cậu mới hạnh phúc ôm gối, lăn lộn vài vòng trên sô pha.

Tấm thảm quen thuộc, chiếc ghế tròn quen thuộc, ghế bập bênh quen thuộc, sô pha mềm mại quen thuộc… người máy nhỏ mắt đen quen thuộc lại quen thói lăn một vòng.

Tiểu Mai không nhịn được, anh cũng cất bước đi về phía sô pha, nhưng anh không giống Vinh Quý nhào lên rồi lăn lộn mà lập tức ngồi trên chiếc ghế tròn bên cạnh.



Đây là vị trí mà anh thường ngồi nhất ở nhà bà Glara.

Thôi được rồi, có lẽ bây giờ mọi người đã đoán được, căn phòng mà nhóm Vinh Quý nhìn thấy được bố trí y xì đúc phong cách của phòng khách nhà bà Glara ở thành phố Cicero. Sự giống nhau này không phải chỉ là kích thước hay hình dáng của đồ nội thất không thôi, mà là nhất trí về mặt phong cách.

Trong mắt hai người Vinh Quý, căn phòng này mang đậm chất của bà Glara, khí chất đặc biệt biệt này khiến hai người máy nhỏ lập tức thư giãn.

Vinh Quý vô cùng tự nhiên thể hiện tâm trạng thoải mái của mình thông qua hành động, còn Tiểu Mai thì… tuy không rõ ràng như Vinh Quý, nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy được anh đã thoải mái hơn rất nhiều.

Cuộc sống cùng bà Glara và Hana ở thành phố Cicero đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng hai người máy nhỏ. Trong lúc không hề hay biết, dáng vẻ ngôi nhà của bà Glara đã trở thành dáng vẻ cơ bản của “nhà” trong tâm trí của bọn họ.

“Không sai được! Nơi này chính là nhà của bà Glara.” Vinh Quý lại cọ mặt vào đệm, sau đó vô cùng nhiệt tình tiếp đón Ellen: “Ông Ellen ơi, ông đừng đứng đó nữa, ông mau ngồi xuống đi ạ ~”

Tuy có cảm giác hơi không được tự nhiên, cơ mà tiếng gọi “ông Ellen” nồng nhiệt của Vinh Quý khiến hắn cảm thấy thân thiết. Ellen bước chậm rãi tới, hắn tìm một chiếc sô pha trống rồi ngồi ở đối diện hai người máy nhỏ, trên đó có rất nhiều tro bụi nên hắn vô cùng cẩn thận ngồi xuống.

Cơ thể chìm vào sô pha mềm mại, chưa từng ngồi xuống thứ gì mềm mại như vậy khiến Ellen không quen cho lắm, sau khi điều chỉnh tư thế tương đối thoải mái, lúc này hắn mới tò mò nhưng không vồ vập mà quan sát xung quanh:

Đây là một… căn phòng mang phong cách mà hắn chưa từng thấy qua.

Phòng khách rất lớn, ở giữa đặt những chiếc sô pha bọc vải mềm mại, phía trên còn được phủ thảm thủ công có họa tiết đẹp mắt. Ngoài ra, bên cạnh sô pha còn có các loại đèn cao thấp bất đồng, ngoại hình của chúng cũng khác nhau, thoạt nhìn rất độc đáo.

Cách đó không xa là chiếc ghế dựa trông rất kỳ quái (← ghế bập bênh), nhưng cảm giác mà nó mang lại rất thoải mái, hắn muốn làm một cái cho ba của mình.

Đối diện sô pha, lướt qua hai người máy nhỏ, hắn nhìn thấy một chiếc bàn ăn hình chữ nhật, trên đó được phủ khăn trải bàn kẻ sọc, ngay cả trên ghế cũng được phủ khăn cùng màu. Nhìn xa hơn, phía sau là hành lang sâu thẳm nhưng không quá tối, hắn nhìn thấy loáng thoáng ở đó có một cánh cửa.

Ellen chưa từng thấy căn phòng với phong cách như này.

Đương nhiên, Ellen chỉ nghĩ trong đầu chứ không nói ra cảm thụ của mình, nếu hắn thuật lại kỹ càng suy nghĩ của mình cho Vinh Quý nghe thì cậu sẽ tìm một nguyên nhân chính xác cho cảm giác này của hắn:

Hương vị của người phụ nữ trong nhà.

Căn phòng của bà Glara mang một vẻ nữ tính mạnh mẽ mà đặc biệt, đây là cảm giác chỉ có thể tìm thấy ở những gia đình có người phụ nữ.

Cuộc sống trước đó tạm thời không đề cập tới, từ sau khi được cụ Vương nhặt về nhà, cuộc sống của Ellen chỉ luẩn quẩn giữa đám đàn ông, nữ giới trong nhà cũng được đám đàn ông đó chăm sóc, về lâu về dài sinh sống trong hoàn cảnh này, Ellen hoàn toàn xa lạ với sự đặc biệt kia.

Nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc giờ phút này hắn ngồi trên sô pha mềm mại, tâm trạng cũng thả lỏng một chút. Có lẽ, so với nhà, loại trạng thái thư giãn này mới là món quà trân quý mà bà Glara ở thành phố Cicero xa xôi tặng cho bọn họ.



Tác giả có lời muốn nói:

Bắt đầu chỉnh đốn lại nè.

Có cảm giác không còn bị mắc kẹt nữa!

Cảm ơn ý kiến đóng góp của mọi người để lại ở hộp thư! Những tin nhắn này đã giúp tôi vượt qua giai đoạn viết lách khi không có bản thảo hay dàn ý.

Tôi vui lắm!



V: Toy lại ngoi lên tạm bợ đei =))))
 
Ngày Yên Nghỉ
Chương 123: Trồng cỏ thì thầm và theo sau


Edit + Beta: V

Ellen không ngồi trên sô pha lâu, dù căn phòng ở tầng thấp nhất của địa ngục này khác hẳn so với tưởng tượng của hắn, nhưng hắn vẫn tỉnh táo nhớ rõ nơi đây là nhà tù.

Giơ thẻ thang máy trong tay lên, Ellen nói: “Cũng không còn sớm nữa, ông nên rời đi thôi.”

Vinh Quý nhanh chóng đứng lên, cùng Tiểu Mai tiễn Ellen đến cửa thang máy, cậu vốn định đưa Ellen lên trên nữa, nhưng đối phương lại từ chối.

“Nơi này là thành phố Sao Trời, ông rành rẽ hơn tụi con nhiều, tụi con cứ ở đây thu dọn đi.” Ellen dừng một chút rồi nói: “Lần giao hàng kế tiếp của ông là bảy ngày sau, đúng giờ này luôn, cũng ở quán bar tầng 99 mà hôm nay chúng ta tới. Nếu tụi con muốn hỏi thăm chuyện gì thì có thể tìm Giám đốc quán bar để trao đổi.”

“Là quý cô xinh đẹp mặc váy đen, dáng người cũng đẹp đó sao ạ?” Vinh Quý xác nhận lại.

Ellen lại dừng một lát, hồi lâu thì bật cười: “Đúng vậy, là cô ấy, cổ tên Cát Cát.”

Vinh Quý lập tức gật đầu, nghiêm túc nhớ kỹ cái tên này, sau đó lưu luyến không rời nhìn Ellen đi vào thang máy rồi quẹt thẻ, lúc cửa thang máy khép hẳn lại thì chỉ còn hai người máy nhỏ đứng giữa lồng giam tứ phía là kim loại màu bạch kim.

“Có hơi trống trải ha ~” Vinh Quý nhìn xung quanh một lượt rồi bình luận.

Tiểu Mai nhẹ nhàng gật đầu.

Suốt hành trình đồng hành cùng Vinh Quý, nơi lưu trú của hai người chưa từng trống trải đến vậy, dù mới đầu có cũ kỹ thế nào thì dưới sự chỉ huy của Vinh Quý, nơi đó nhất định sẽ đầy ắp đồ đạc, nhộn nhịp không thôi.

“Tụi mình về dọn dẹp đồ đạc nha?” Vinh Quý đề nghị.

Tiểu Mai gật đầu, hai người sóng vai nhau đi đến cánh cửa chạm khắc màu đen, ở nơi đó, bọn họ nhìn thấy Đại Hoàng đáng thương đang đậu trước cửa.



Đầu xe của nó to hơn cánh cửa một chút nên không vào được.

Vinh Quý bèn vỗ mông Đại Hoàng: “Đại Hoàng ới, vóc dáng của cậu to quá à ~ cửa nhà bà Glara không có bự như vậy, cậu chịu khó ở ngoài nha.”

“Cơ mà tớ không để cậu chịu khó lâu quá đâu, tớ và Tiểu Mai bắt đầu dọn dẹp liền đây, dọn dẹp xong thì ở ngoài sẽ vô cùng xinh đẹp á ~”

Âm cuối còn mang theo chút âm run đáng ngờ, Tiểu Mai liếc mắt nhìn cậu, anh mở cốp xe của Đại Hoàng lên chứ không nói gì, sau đó bắt đầu dọn hành lý xuống.

Anh không hỏi Ellen làm cách nào để rời khỏi thành phố Sao Trời khi không có xe, bởi vì anh biết nhất định hắn có cách. Cũng như Ellen chỉ để lại ngày đến đây lần sau và thông tin liên lạc chứ không nói cho bọn họ biết làm thế nào để đi đến tầng 99 vậy, vì hắn tin bọn họ sẽ tìm được cách.

Nói ra thì có chỗ hơi lạ, rõ là mới quen biết chưa lâu, ấy vậy mà lại có điều gì đó “tin chắc” giữa bọn họ, đúng là… một trải nghiệm mới lạ.

Vừa đem chậu trồng đậu đất và hoa tím xuống, Tiểu Mai vừa nghĩ.

Anh cảm thấy hơi mới lạ vì một người không quá quen thuộc lại mang đến cảm giác “tin chắc” như vậy trong lòng mình, Tiểu Mai dời mắt sang Vinh Quý đang dọn chậu hoa, anh nghĩ, nhưng hình như ngay từ ban đầu, Vinh Quý đã có loại cảm giác “tin chắc” này rồi.

Khác với anh, sự tín nhiệm của cậu đối với những người khác đến một cách tự nhiên, trong lòng Vinh Quý không có bất kỳ băn khoăn gì, cậu cũng không hề lo lắng khi đang ở tầng chót của địa ngục mà chỉ chuyên tâm với việc trong tay.

Lo lắng, sợ hãi là vô nghĩa, thay vì lãng phí thời gian cho những cảm xúc vô dụng này thì chi bằng làm tốt chuyện trước mắt – Tiểu Mai bỗng nghĩ đến một câu có thể hình dung chuẩn xác hành động hiện tại của Vinh Quý.

Sau đó…

“Úi! Tiểu Mai ơi, ông Ellen về như nào á? Tớ mới vừa nhớ ra, ông ấy ngồi trên Đại Hoàng nhà ta tới đây, hiện Đại Hoàng đang ở chỗ này, vậy làm sao ông ấy ra ngoài được đây?” Dọn sạch mấy chậu hoa tím lớn xong, Vinh Quý bỗng trưng ra vẻ mặt lo lắng.

Tiểu Mai: =-=

Vậy là, không phải trong lòng cậu hiểu rõ mà tin theo, mà là hoàn toàn chưa kịp nghĩ đến đấy à.

=-=

Cũng phải, Vinh Quý như này mới là Vinh Quý.

“Không cần lo cho ông ấy, ông ấy có thể an toàn rời khỏi đây một lần thì nhất định có thể ra ngoài lần thứ hai.” Đặt chậu hoa trong tay xuống bên trái bức tường kim loại, bàn tay kim loại mân mê mấy đóa hoa đang chen chúc nhau để chúng trải đều ra, Tiểu Mai quay lưng lại nói với Vinh Quý.

“Hở? Lần thứ hai? Trước kia ông Ellen đã từng chạy trốn khỏi nơi này rồi sao?” Chậu hoa trong tay Vinh Quý suýt nữa là rớt, may là cậu đứng bên cạnh Tiểu Mai, lúc quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy cảnh tượng chậu hoa sắp rơi xuống, thế là Tiểu Mai nhanh chóng đón lấy rồi đặt ở phía đối diện với chậu hoa vừa nãy.

Hai chậu này đều là hoa tím, phải đặt đối xứng mới được – dần dà, dưới sự đào tạo của Vinh Quý, Tiểu Mai cũng có gu thẩm mỹ của riêng mình về cách bày biện, và gu thẩm mỹ hiện nay của anh là nhất định phải đối xứng.

=-=

“Tội phạm vượt ngục, cây cột đèn màu đỏ, đồ ăn được đặt cố định ở đó, cảm xúc phức tạp mơ hồ, sự quen thuộc với đường sá, không hề xa lạ với ngục Sao Trời, nhưng lại mang cảm xúc kháng cự… Khả năng 89% ông ấy chạy trốn ra từ ngục Sao Trời, hơn nữa, có 92% trong quá trình đào vong, ông ấy được cụ Vương Tom cứu giúp.”

Tiểu Mai dùng vẻ mặt bình thản nhìn hai chậu hoa tím được đặt đối xứng một cách nghiêm chỉnh ở hai bên hành lang. Ban đầu, hai chậu hoa được anh cắt tỉa thành những cành đối xứng, chúng được đặt ở cốp xe trong suốt khoảng thời gian này, vì không có thời gian di dời, môi trường sinh trưởng có hơi khác một chút nên chúng cũng trở nên khác biệt. Tiểu Mai lấy kéo nhỏ mang theo bên người cắt “cạch cạch” một tiếng, xén bớt một cành khô nào đó mọc quá dài ở chậu hoa bên phải.

Vinh Quý như đang suy tư.

“Tuy nhiên, nếu vậy thì có mâu thuẫn logic về thời gian. Dựa theo vai vế trong nhà của ông Ellen, ắt hẳn ông ấy là người gặp được cụ Vương Tom sớm nhất. Nhưng nếu là thế thì ông ấy sẽ không được cụ Vương Tom cứu giúp bên ngoài ngục Sao Trời, chắc chắn ở giữa có chuyện gì đó xảy ra, nhưng điều kiện không đủ nên không thể đoán được.” Điều chỉnh hai chậu hoa xong, xác nhận chúng lại trông đối xứng rồi thì Tiểu Mai bắt đầu đi bày biện chậu hoa khác.

Tuy hơi cạn lời với gu thẩm mỹ hiện tại của Tiểu Mai, nhưng dù sao cũng là sở thích cá nhân của người ta, hơn nữa, đối với Tiểu Mai mà nói thì có chút sở thích cũng là chuyện tốt. Cho nên Vinh Quý không ngăn cản anh mà ngược lại, cậu còn ở bên cạnh chỉ chỉ trỏ trỏ chỗ nào không đủ đối xứng.

Chẳng qua, lúc Tiểu Mai cắt tỉa cành hoa quá mức vì theo đuổi sự cân đối thì cậu vẫn nhảy ra ngăn cản một chút.

Nghe Tiểu Mai nói xong, Vinh Quý gật đầu: “Tớ đã nói lúc ấy ông Ellen hơi lạ rồi mà, hóa ra là có chuyện như vậy ha…”

“Cụ Vương đúng là người tốt.” Cậu lại cảm khái.

“Cơ mà chuyện vai vế đảo lộn cũng không có gì, có thể trước đó cụ Vương nhặt được một đứa trẻ khác, rồi cuối cùng nhặt được ông Ellen mà ~” Vinh Quý nhún vai.

Tiểu Mai bèn nghiêng sang liếc cậu một cái: “Sao mà được? Như vậy không hợp logic.”

“Không có gì là không hợp logic hết á ~ đều là những đứa trẻ được nhặt về, mọi người không biết mình sinh ra ngày nào. Trong trường hợp này, hoặc xếp vai vế dựa theo thời gian được nhặt, hoặc đánh nhau một trận, ở chỗ bọn tớ đều làm vậy hết đó ~”

Vinh Quý lấy quá trình trưởng thành của mình ở cô nhi viện làm ví dụ: “Như tớ là thằng hai, nhưng thật ra tớ là đứa thứ tư trong đám trẻ bị bỏ rơi trước cửa.”

“Nhưng tớ không thích làm đàn em, tớ thích là đại ca, cho nên, chờ sau khi bọn tớ lớn lên thì quyết định dùng cách đánh nhau để xếp vai vế.”

“Sau đó…”

“Tớ từ thằng tư trở thành thằng hai.”

“Tớ đánh không lại Vinh Phúc.”

Vinh Quý: =-=,,

“Đau lòng quá đi mất, tớ thà làm thằng tư cho rồi, thằng tư thuận tai hơi thằng hai với bé ba nhiều…”

“Đúng rồi, cậu biết thằng hai với bé ba ở chỗ bọn tớ lúc đó có nghĩa là gì không?” Đọc Full Tại Truyenfull.vn

“Thằng hai là chỉ chỗ này nè!” Vinh Quý thẹn thùng chỉ xuống áo choàng, chỗ mặc quần nhỏ í, sau đó, vẻ mặt cậu bỗng man mác buồn: “Đương nhiên, với cơ thể hiện tại này thì không có thằng hai…”

“Còn bé ba á hả… nghĩa là kẻ thứ ba hủy diệt thế giới hai người, bồ nhí nam, bồ nhí nữ đồ đó, dù sao cũng không phải từ hay ho gì!”

Vinh Quý liến thoắng phổ cập thường thức ở thời đại của mình cho Tiểu Mai nghe.

Tiểu Mai: “…”

Tiểu Mai cạn lời, bèn cúi đầu làm việc.

Dọn hết đồ trong xe ra, chậu hoa thì đặt ở hai bên hành lang, bàn đá và ghế thì đặt ở các góc, Vinh Quý còn trải kín thảm trên mặt đất nữa! Có cái trông như chó gặm là do cậu dệt, có cái là thảm thủ công với hoa văn phức tạp do Mary và các nữ người lùn dệt, có cái trông như được làm bằng máy là do Tiểu Mai dệt, còn có cả thảm mang phong cách đồng quê ấm áp do bà Glara dệt nữa…

Đủ loại thảm với đủ loại phong cách được đặt nối đuôi nhau, phủ kín mặt đất trụi lủi, không gian kim loại màu bạch kim vốn lạnh như băng lập tức trở nên ấm áp. Đỗ ở cuối tấm thảm hoa hòe này, thoạt nhìn Đại Hoàng không còn cô đơn như vậy nữa.

Lấy toàn bộ gia sản tích góp đó giờ ra, những thứ có thể đặt bên ngoài được thì để bên ngoài, còn không thì chuyển vào trong nhà, cuối cùng, bọn họ khiêng cơ thể của mình vào, hai người máy nhỏ bận tối mặt tối mày!

Vinh Quý không quá bận tâm chuyện cũ của Ellen, bởi vì cậu cảm thấy mình chỉ cần biết Ellen ở hiện tại là được. Cậu cũng không có suy nghĩ làm thế nào để lên tầng 99 gặp Ellen, bởi vì cậu biết chỉ cần ở bên cạnh Tiểu Mai thì hai người nhất định có thể nghĩ ra cách.

Sau khi dọn dẹp đồ đạc xong, cậu lại bắt đầu lôi kéo Tiểu Mai đi quét tước phòng. Trong phòng tích tụ nhiều bụi bặm, tuy hai người máy không sợ bụi, nhưng nhà cửa thì nên sạch sẽ.



Bà Viện trưởng luôn nói như vậy.

Sinh ra ở cô nhi viện, Vinh Quý để ý đến cảm giác có “nhà” hơn ai hết. Cho dù chỉ tạm thời cư trú một thời gian ngắn, nhưng cậu vẫn hy vọng nơi mà cậu dừng chân chính là “nhà” của mình trong khoảng thời gian đó.

Dùng máy hút bụi (← Tiểu Mai chế tạo) hút sạch toàn bộ bụi bặm trong phòng, song, Vinh Quý không đổ bỏ bụi trong hộc chứa. Cậu cẩn thận quan sát bụi đất ấy một phen: Có ánh kim loại màu bạch kim, rất đẹp.

Vinh Quý cẩn thận đổ chúng vào một chậu hoa trống, sau đó, cậu ôm chậu hoa đi tìm Tiểu Mai đang đổi bọc đệm sô pha rồi đưa anh xem: “Tiểu Mai ơi Tiểu Mai, mình dùng cái này trồng hoa nha!”

“Cậu lấy đất ở đâu vậy?” Tiểu Mai bỏ dở bọc đệm đổi được một nửa, đưa tay nhận chậu hoa, thấy màu sắc kỳ lạ của bụi đất bên trong, anh ngẩng đầu hỏi.

“Máy hút bụi hút được á!” Vinh Quý nói như lẽ hiển nhiên.

Tiểu Mai: “…”

“Trước hết khoan hãy trồng gì, tôi cần kiểm tra thành phần bên trong của nó.”

“Không thành vấn đề! Dù sao kiểm tra với trồng hoa đều do Tiểu Mai làm mà!” Lại nở một nụ cười như lẽ hiển nhiên, Vinh Quý thân thiết vỗ vai Tiểu Mai, sau đó hấp tấp rời đi.

Tiểu Mai: =-=

Đặt chậu hoa sang một bên, anh quyết định làm từng chuyện một.

Dù sao thì cũng là việc của anh.

=-=

Vinh Quý lao vào phòng tắm, hút thảm xong, cậu chuẩn bị đi cọ nhà vệ sinh. Tuy hai người máy không sử dụng phòng tắm, nhưng Vinh Quý vẫn hy vọng mỗi ngóc ngách trong “nhà” đều sạch sẽ.

Lau sàn nhà trước rồi chùi bồn tắm, lau chùi thật cẩn thận. Khi cậu kỳ cọ đến chỗ ống thoát nước trong bồn tắm thì bỗng cảm thấy có gì đó.

Không phải là tóc dài đó chớ?

Cũng phải, tóc bà Glara dài mà.

Vinh Quý khom lưng, duỗi bàn tay mang găng cao su đến chỗ ống thoát nước, miệng ống rất nhỏ, cậu chỉ với được tối đa ba ngón tay vào. Vinh Quý đã chuẩn bị xong tâm lý là sẽ kéo được một đống tóc dài kh*ng b* lên, cho nên, khi cậu nhìn thấy thứ mình moi ra được thì không khỏi hoảng sợ.

“Trời ạ!” Vinh Quý nhảy dựng cả lên.

Cẩn thận đặt thứ vừa moi ra trong lòng bàn tay, cậu gọi tên Tiểu Mai lần nữa rồi chạy tới chỗ anh. Đã quen với việc thỉnh thoảng Vinh Quý sẽ thế này nên Tiểu Mai bình tĩnh ngẩng đầu lên từ dụng cụ chiết xuất thành phần.

Sau đó, anh nhìn thấy trong lòng bàn tay Vinh Quý…

Một gốc… cây non màu xanh nhạt… trông có vẻ thiếu dinh dưỡng?

“Là mầm cỏ thì thầm đó! Tớ phát hiện trong ống thoát nước ở phòng tắm, tụi mình trồng nó đi!” Vinh Quý lớn tiếng nói.

Tiểu Mai… nhìn cậu, nhìn thật lâu, rồi anh dời mắt sang mầm non kia: “Trồng đi, đất mới nãy cậu mang tới vừa kiểm tra xong, thành phần an toàn, có thể dùng được.”

***

Lúc hai người máy nhỏ vội vàng trồng cỏ thì thầm thì Ellen đã thuận lợi lên tới mặt đất. Thẻ thang máy trong tay hắn có thể dùng được hai lần trong thời gian quy định, lần đầu có thể dùng nó để đi đến tầng lầu được chỉ định, lần thứ hai là dùng nó để quay về tầng 1, nếu quá thời gian quy định thì hắn sẽ bị nhốt ở đây, không thể đi đâu hết.

Trả thẻ thang máy cho cai ngục gác cổng, hắn nhanh chóng rời đi.

Không ai hỏi hắn xe đâu rồi, ở nơi đây thường xuyên có người đến và rời đi theo cách hoàn toàn khác nhau, cai ngục chứng kiến nhiều tình huống như này đến mức đã sớm thành thói quen, cũng không hỏi gì nhiều.

Tuyết bên ngoài lại bắt đầu rơi.

Quấn chặt áo lông vũ màu trắng trên người rồi lao vào trời tuyết dày đặc, Ellen nhanh chóng hòa làm một thể với bông tuyết. Khác hoàn toàn với tốc độ mà Vinh Quý thường thấy, động tác của Ellen rất nhanh.

Là tộc hút máu, tốc độ của bọn họ vượt xa người bình thường.

Nhưng với tiền đề là bọn họ có thể thành niên.

Con đường mà lúc niên thiếu hắn đi mãi không đến đích được, giờ chỉ một nhoáng là đi xong rồi.

Hắn cũng không cảm thấy rét lạnh, áo lông vũ trên người giữ ấm rất tốt.

Đút tay vào túi áo, Ellen bước đi trong gió tuyết, hắn nhanh chóng băng qua cái hồ cùng Vinh Quý bắt cá Sao Trời, lại băng qua mấy cây cột đèn nữa, sau đó trở về chỗ cây cột đèn màu đỏ. Hắn tạm dừng một lát rồi đi đến dưới cây cột đèn màu đỏ nhìn một phen, phát hiện không thấy bóng dáng của đứa bé kia nữa, Ellen mỉm cười, sau đó tiếp tục bước nhanh về phía trước.

Lại di chuyển như vậy một khoảng thời gian, hắn bỗng nhiên dừng lại.

Phía trước, một bóng dáng thấp bé mặc áo lông vũ đang gian nan bước đi trong tuyết. Tuyết lớn như vậy, song cơ thể cậu ta lại đơn bạc, thoạt nhìn có thể bị thổi bay bất kỳ lúc nào.

Nhưng dù là vậy, cậu ta vẫn kiên định đi về phía trước.

Lẳng lặng nhìn thiếu niên một cái, Ellen bước chậm lại.

Từ xa, duy trì một khoảng cách để không bị phát hiện, hắn theo sau thiếu niên nọ.



Tác giả có lời muốn nói:

Hôm nay, hiếm khi Tiểu Mai nghĩ A Quý thông minh.

Nhưng mà…

=-=

A Quý nhanh chóng để anh nhận thức rõ hiện thực.



V: Toy hiện hình rồi đây các mẹ =)))) Nhìn hai bạn chẻ dọn nhà mà tự thấy hổ thẹn, vì toy gấc lười =)))
 
Back
Top Dưới