Ngôn Tình Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,044,319
Điểm tương tác
0
Điểm
0
ADCreHdKmFY8CjemobsopqVVceKmwgl14Xfaw1eAhmISSLYHwjmguhxb4EE0UKpY_g5mJ8oSoVHcngZLhBz9FG15yc8DJn1hPftIyjERhwW_wYh6DCO3PBbW33EWlP_270XPkgVJ36n9ogrzTbDvXm98yeu5=w215-h322-s-no

Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
Tác giả: Hải Thanh Nã Thiên Nga
Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tựa gốc: Xuân Oanh Chuyển – Mùa xuân chim oanh hót líu lo

Tác giả: Hải Thanh Nã Thiên Nga

Thể loại: Cổ đại, bối cảnh Ngụy Tấn, y thuật, HE.

Editor: Tây An

Trích cú

Mãn mục sơn hà không niệm viễn,

Bất như liên thủ nhãn tiền nhân.1

Mênh mang sơn hà biết bao xa, chẳng bằng thương lấy người cạnh ta,

kiếp này chỉ nguyện ôm nàng vào lòng…

1 Trích Hoán khê sa (Nhất hướng niên quang hữu hạn thân) của Án Thù.

___

Diêu Phức Chi xuất thân từ đại gia sĩ tộc, từ nhỏ được học y thuật xuất thần nhập hóa. Khi dạo chơi chữa khỏi dịch bệnh cho bách tính biên cảnh và đại quân xuất chinh, vậy là kết bạn với Tả Tướng quân Cố Quân.

Cố Quân bình tĩnh khiêm tốn, lòng có núi sông, Phức Chi không khỏi sinh lòng kính trọng.

Qua cuộc hành trình đại mạc chiến tranh với người Yết, hai trái tim chầm chậm thấu hiểu gụi gần, nhưng lại không thể không ly biệt. Khi hai người gặp lại chốn kinh kì, cảm mến nhau, tình trong như đã, hẹn nhau bằng tín vật.

Nhưng, sau cuộc sống phồn hoa của sĩ tộc, thế lực triều đình giao thoa, tranh đấu môn phiệt như nước với lửa, chiến sự phương nam cũng lửa sém lông mày. Cố Quân và Phức Chi đều long đong, ân oán của bậc cha chú, kỳ vọng của gia tộc, nghi kỵ chốn cung đình, vắt ngang giữa họ, phải chăng là sinh tử quyết biệt?

Note:

Tình hình là tác giả không biết bịa đâu ra rất là nhiều nhân vật quyền cao chức trọng con ông cháu cha các thứ đồ, nhưng không bao giờ nêu tuổi. Nên trong quá trình làm không tránh khỏi gọi chàng 20 là ông ta còn lão 80 là hắn/y/gã 🙂), vậy nên mọi người đọc truyện phiên phiến chỗ này giúp em ha:v.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thập Niên 70 Mỹ Nhân Mềm Mại Được Sủng Hằng Ngày
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vì Ngày Hoa Nở
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tháng Ngày Ước Hẹn
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cửa Ngày Càng Nhỏ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Lệ Quỷ Ở Ngay Bên Người
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tháng Ngày Sau Khi Kết Hôn Của Tổng Tài Mèo Lớn
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 1: Quyển I - Chương 1: Liễu Xanh



     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 2: 2: Biển Thước



     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 3: 3: Minh Linh Tử



     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 4: 4: Về Doanh



     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 5: 5: Trị Dịch



     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 6: 6: Bánh Gạo



     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 7: 7: Dược Trướng



     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 8: 8: Hùng Hoàng



     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 9: 9: Thuốc Giải



     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 10: 10: Đại Mạc



     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 11: 11: Ốc Đảo



     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 12: 12: Thương Khách Thượng



     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 13: 13: Thương Khách Hạ



     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 14: 14: Để Lư Thượng



     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 15: 15: Để Lư Hạ


    Một đám lính Yết vây quanh họ, miệng nói nháo nhào, quấy vào cùng tiếng vó ngựa, nghe mà không hiểu đang nói cái gì.
    Phức Chi nhìn họ, tim bỗng nhảy thót lên.

    Giấu mặt dưới lớp mạc ly*, tay nắm lấy cổ áo.

    Lại trông bốn phía, mọi người bị chúng vây ở giữa, song cũng bình tĩnh lại rất nhanh, đứng tại chỗ cũ bất động.
    *Loại mũ có màn che trước mặt
    “Người Trung Nguyên?” Một khẩu âm cứng rắn vang lên, mọi người trông lại, chỉ thấy trong đám lính Yết có một người thân hình khoẻ mạnh, trông tư thế, dường như là kẻ dẫn đầu.
    Ôn Hủ xoay mắt, vội xuống từ lạc đà, đi ra phía trước, vái chào người kia, cung kính nói: “Tiểu nhân là Ôn Hủ, hành thương lâu năm tại Hòa Điền.

    Lần này trở lại cố hương kết hôn, đi ngang qua quý địa, xin chư vị quan tướng dàn xếp một hai.”
    Người kia nghe thế, giục ngựa tiến lên, nhìn kỹ y thử.
    “Kết hôn à?” Gã hỏi: “Trở lại Trung Nguyên lúc nào?”
    Ôn Hủ vẫn cung kính cúi đầu, đáp: “Một tháng trước.”
    Người kia không nói tiếp, lại nhìn kỹ bọn Dư Khánh, hỏi: “Bọn chúng, là người phương nào?”
    Ôn Hủ nói: “Bọn họ đều là gia phó tiểu nhân mua ở Trung Nguyên.” Đoạn, y thấp giọng nói: “Tiểu nhân làm giàu ở tái ngoại, hàng xóm láng giềng đều biết, cũng không thể keo kiệt quá ạ.”
    Tên kia “Hừ” một tiếng, chỉ chỉ một bao vật phẩm trên lưng lạc đà: “Đã sợ bủn xỉn, sao chỉ có những thứ này?”
    Ôn Hủ cười làm lành: “Quan tướng, đó là đồ cưới của nội nhân.

    Nhạc phụ gia đạo sa sút, của cải không có mấy, chỉ có mấy thớt vải lụa này làm của hồi môn.”
    * Cach đàn ông tự gọi vợ mình
    Tên kia không nói gì.

    Chỉ nghe tiếng vó ngựa chậm rãi đạp lên mặt đất, Ôn Hủ ngước mắt, thấy gã đã đi về phía Phức Chi.
    “Ngươi nói, đây là vợ của ngươi à?”
    “Đúng ạ.” Ôn Hủ nói, tim lại hơi bị nhấc lên.
    Phức Chi cúi đầu, cách lớp mạc ly lụa mỏng, một bàn chân giẫm lên bàn đạp xuất hiện ở trước mắt.
    Đột nhiên, một cái tay đưa qua, kéo mạc ly của nàng, dùng sức nâng cằm nàng lên.
    Phức Chi mở to hai mắt, nàng nhìn thấy một gương mặt đầy mặt râu quai nón, hai con mắt nhỏ đánh giá nàng, tràn đầy kinh diễm.
    Tên kia dò xét nàng trên dưới, một lát sau, cười quay đầu, dùng tiếng Yết nói thứ gì đó với đồng bạn.

    Đám người Yết kia cười vang một trận, lia ánh mắt rõ ràng hèn mọn với Phức Chi.
    Phức Chi cố nén cơn tức, mắt không nhìn bọn chúng, không ngừng nói với mình phải nhẫn nại, một tay nắm chặt trong tay áo.
    Bỗng nhiên, cằm buông lỏng, người Yết kia buông nàng ra, than một tiếng bằng tiếng Yết.
    Đám lính Yết gào thét, dùng đao xua đuổi đám người đi thẳng về phía trước.
    “Bọn hắn muốn áp chúng ta vào thành, không sao.” Ôn Hủ nhanh chóng ngồi trở lại trên lưng lạc đà, hai mắt nhìn bốn phía, thấp giọng trấn an nói với Phức Chi.
    Phức Chi gật đầu, không nói gì, chỉ cảm thấy tim còn thình thịch, mình mẩy đã đổ một tầng mồ hôi lạnh.

    Thành Để Lư xuất hiện trước mặt mọi người, bóng đêm đã nhuộm chân trời đến đen đặc, trên tường thành đất đá có đuốc cháy loá mắt, phản chiếu núi Để Lư nguy hiểm không lường được.
    Cửa thành mở rộng, Phức Chi quét mắt quanh quất, chỉ thấy hai bên đứng đầy lính Yết, ánh mắt tham lam đánh giá đoàn đội.
    Đám Ôn Hủ và Dư Khánh đều bất động thanh sắc, yên lặng cùng đi theo, lại dùng hai mắt quan sát tình hình cửa thành.
    Sau đó, chỉ nghe “ầm” một tiếng, cửa thành đóng lại, đội ngũ ngừng lại.
    Đầu lĩnh người Yết đi tới, nói với Ôn Hủ: “Các ngươi, tiếp tục đi phía trước.” Lại chỉ vào Phức Chi: “Cô ta, ở lại với chúng ta.”
    Ôn Hủ giật mình, nhìn Phức Chi một cái, mặt hoảng loạn: “Không đươc ạ! Quan tướng ơi không thể ạ!” y bước lên trước, chắp tay với người Yết kia, liên tục cầu khẩn: “Tiểu nhân và nội nhân thuở nhỏ đã đính hôn, giờ lại ngàn dặm cưới về, mong rằng quan tướng thương hại, bỏ quá cho vợ chồng tiểu nhân!”
    Đầu lĩnh Người Yết giận dữ, nâng tay lên quất roi về y: “Cút đi!”
    Ôn Hủ quay đầu, lại tránh không kịp, trên vai đau xót, Dư Khánh mau tay kéo y ra.
    Chỉ nghe tên đầu lĩnh người Yết hét lớn một tiếng, binh sĩ người Yết bên cạnh cầm đao tiến lên, buộc họ đi lên phía trước.
    “Thả ta ra!” Một tiếng kêu to vẳng đến, Ôn Hủ ngẩng đầu, Phức Chi bị tên người Yết kia khiêng lên trên vai, ra sức giãy dụa.
    Đám người Yết chung quanh cười cợt một tràng, có người huýt sáo.
    Đám người kinh hãi, Dư Khánh đang toan tiến lên, cánh tay lại bị Ôn Hủ bắt lấy.

    Anh ta quay đầu, Ôn Hủ nhìn chằm chằm bên kia, mặt căng thẳng thật chặt, lại trông trầm tĩnh, giọng trầm thấp bật ra từ môi mỏng: “Chớ vọng động.”
    Dư Khánh chỉ cảm thấy lưng có ý lạnh bò lên, lại nhìn về phía Phức Chi, chỉ có thể trơ mắt nhìn Phức Chi bị tên người Yết kia đưa vào trong ngõ tắt xa xa.
    Mặt trăng dần dần lộ ra từ trong mây, khuyết thành loan đao, cùng thành Để Lư chiếu rọi nhau.
    Trong rừng Hồ Dương ngoài thành yên tĩnh, một con cú đứng trên chạc cây, “quàng quạc” kêu to.

    Bỗng nhiên, trong rừng cây không xa truyền đến một tràng tiếng xột xoạt tiếng ma sát, cú dừng lại, mở to con mắt tròn trịa nhìn chăm chăm bên kia.

    Tiếng càng ngày càng gần, đột nhiên, một tiếng thét réo, cú bỗng giương hai cánh bay nhào khỏi chạc cây.
    Lá rụng trên đất bị chân đạp, phát ra tiếng nứt giòn sàn sạt.

    Vài trăm người đi xuyên qua cây cối, cấp tốc đi đến thành Để Lư, ánh trăng chiếu trên bì giáp quân sĩ, trông ảm đạm.
    Bỗng nhiên, phía trước vẳng đến vài tiếng chim sơn ca hót vang, mọi người lập tức ngừng bước, giấu mình sau cây.
    Cố Quân nấp mình sau một lùm cây thấp, nhìn xuyên qua đám cây cối không quá um tùm, trong ánh lửa cháy, cửa thành Để Lư đã có thể thấy được xa xa.
    Tào Nhượng khom lưng đi đến bên cạnh Cố Quân, cẩn thận nhìn về phía cửa thành.

    Một lát sau, gã gỡ hàm mai trong miệng, hơi nghi hoặc, nói khẽ: “Sao lại bình tĩnh như vậy?”
    *Hàm mai: thời xưa khi hành quân bí mật, binh sĩ phải ngậm trong miệng mỗi người một chiếc đũa để khỏi nói, lộ bí mật
    Mặt Cố Quân biến mất trong bóng đêm, chỉ có đường nét như tượng tạc là thấy mơ hồ.
    “Giờ Tý truyền tin, giờ Hợi hôm nay.” Hắn nói ngắn gọn.
    Tào Nhượng gật đầu, trong bụng vẫn suy nghĩ, thấy bên mặt Cố Quân không nhúc nhích, nhưng không có cất tiếng.
    Cố Quân lẳng lặng nhìn ánh lửa trên cửa thành, trấn định như thường.
    *
    “Đinh” một tiếng, mình mẩy Phức Chi ăn đau, cứ như bị ném trên ván gỗ được phủ tấm đệm mỏng.
    Nàng vội vươn tay thăm dò trong tay áo, sờ được gói thuốc vẫn còn đây.

    Vừa thoáng thở phào, đột nhiên, một bàn tay thô ráp đột nhiên nắm cằm của nàng, ép nàng ngẩng đầu lên.
    Ánh lửa u ám, mặt tên đầu lĩnh người Yết xuất hiện trước mắt, nhìn nàng, ánh mắt chạy trên hai má và trên thân của nàng, bên môi là nụ cười bỉ ổi.
    Phức Chi vừa thẹn vừa giận, giãy mình quẫy đầu, tên người Yết lại càng thêm dùng sức.
    “Đàn bà Trung Nguyên… Hừ!”
    Người Yết đắc ý nhe răng cười, đột ngột đặt nàng dưới thân.
    *
    “Cứng đấy.

    Bọn Yết hèn hạ!” Một người đá đá cái cán trước mặt, thấp giọng mắng.
    Giọng quanh quẩn bốn vách tường, lạnh như băng.
    Ôn Hủ nhìn thử bốn phía, nhờ ánh trăng, chỉ có thể ước chừng phân biệt đây là một lao ngục làm từ sơn động.

    Không rộng rãi gì, mọi người nhét chung một chỗ, càng thêm chật chội, trên mặt đất bốc ra mùi hôi thối.
    “Đám Yết không cướp được gì, chắc là muốn buộc chúng ta đi bán làm nô lệ.” y thở dài, vừa nói đùa vừa nói thật nói.
    Không ai phụ họa.
    “Khi nào thì động thủ?” Chốc lát sau, Dư Khánh hỏi.
    Ôn Hủ trầm ngâm, nói: “Đợi thêm một khắc*.”
    * 1 khắc = 15 phút
    “Một khắc?” Dư Khánh biến sắc, lại kìm nén không đặng: “Diêu Biển Thước phải làm sao bây giờ?
    Ôn Hủ liếc anh ta một cái, dựa vào cán ngồi xuống, nhắm mắt chậm rãi nói: “Giờ anh ra ngoài có thể cứu được cô ấy à?”
    Dư Khánh nhìn y chằm chằm, không trả lời.
    “Đừng quên các người tới đây làm gì.” Ôn Hủ mở mắt ra, lạnh lùng nói.
    Mọi người đều không nói nữa, nơi xa truyền đến tiếng trống Yết mơ hồ, thành khẩn, cứ như có thể đánh đến tim người ta.
    Sau một lát, đột nhiên, cửa hang truyền đến một tiếng mở “Loảng xoảng”.
    Ôn Hủ thấy quái lạ, thoáng trao đổi ánh mắt cùng đám người, đứng lên từ dưới đất.
    Chỉ nhác cửa nhà lao mở ra, hai người tiến đến, lại hai tên lính Yết mới giải bọn họ đến thạch lao.

    Trong tay chúng cầm bó đuốc, đi tới, nhìn đám người qua thanh cán.
    Ôn Hủ thấy mắt chúng dò xét trên thân mọi người, đầu tiên là cảm thấy kinh ngạc, sau đó, phát hiện chúng nhìn chằm chằm trên thân mình, miệng thầm thầm thì thì, lòng đột nhiên hiểu được.
    Chủ ý vừa chuyển, mặt y thoáng ý cười, tiến lên nịnh nọt thở dài với chúng: “Hai vị tướng quan, tiểu nhân và lũ tôi tớ đều đói rồi, không biết có gì đỡ đói chăng?” đoạn, y làm một động tác ăn.
    Hai người dừng lại, nhìn y.
    Thấy chúng như có vẻ hiểu, ý cười của Ôn Hủ càng sâu, đưa tay cởi áo khoác trên mình xuống, nói: ” Áo khoác này chính là từ Thân Độc* đấy ạ, chất liệu quý giá, tiểu nhân nguyện dùng cái áo này để trao đổi.” đoạn, đưa qua từ một thanh cán.
    *Nguyên văn [身毒], “Thân Độc” là cách gọi khu vực văn minh Ấn Độ từ thời Tiên Tần đến Tùy Đường.

    Phạm vi chủ yếu chỉ lưu vực Sông Ấn.

    Bạn tra hẳn 身毒 thì Google sẽ dẫn đến kết quả đến Ấn Độ luôn.

    Hai tên lính Yết cầm nó trong tay, cẩn thận ngắm, châu đầu ghé tai như bình luận.
    Ôn Hủ cười nhẹ nhàng, liếc Dư Khánh một cái.
    Dư Khánh hiểu ý, tay lén mò về chỗ ống quần.
    Một tên lính Yết muốn lôi cái áo ra từ giữa thanh cán.

    Ôn Hủ vội ngăn cản, vỗ vỗ khoảng cách giữa hai thanh cán, bối rối cười thảo tính nói: “Quan tướng, cái áo này quý lắm, cái thanh cán…” Hai người đối mặt, một lát sau, một tên lấy chìa khoá ra, mở xích sắt trên cửa khám.
    Hai tay Ôn Hủ dâng áo khoác, yên lặng đứng ở cổng.
    Cửa khám bị kéo ra, tay lính Yết đi đến trước người Ôn Hủ, nhìn y, cầm áo khoác.

    Đang cúi mắt xuống toan nhìn, đột nhiên, cơ thể chấn động.

    Gã trừng to mắt, trên ngực, có một cái chuôi đao lộ thẳng tắp bên ngoài.
    Tên lính Yết ở cửa khám thấy tình thế không ổn, biến sắc, quay người bèn chạy.

    Lại bị Dư Khánh sớm chuẩn bị nhào tới, dùng một đao cắt đứt yết hầu gã.
    Chuyện được giải quyết thuận lợi ngoài dự kiến.
    Ôn Hủ nhìn hai cái xác trên đất, lau lau mồ hôi trên trán, thở dài một hơi.
    “Giờ chúng ta sẽ ra ngoài!” Dư Khánh hưng phấn nói.
    “Cứ thong thả.” Ôn Hủ lại nói, y chỉ chỉ hai tên lính Yết kia: “Đổi trang phục hai người này, rồi đi ra giúp những người còn lại.”
    Dư Khánh sững sờ.
    “Cần gì phải thế?” Bên cạnh có một người không hiểu nói: “Chúng ta mặc quần áo thế này, thêm tí che giấu là có thể giả dạng làm người Để Lư.”
    Ôn Hủ nhìn anh ta, cười lạnh: “Lúc các anh đến, có phát hiện nhà cửa trong thành đều không có đèn không?”
    Người kia thấy quái lạ, nghĩ ngẫm, lắc đầu.
    “Thế chẳng phải đúng à.” Ôn Hủ ngồi xổm người xuống, c** q**n áo tên lính Yết, nhạt giọng nói: “Người Để Lư đã bị giết sạch, sao làm người Để Lư được.”
    Mọi người nhìn nhau, nhất thời an tĩnh.
    Một lát sau, mấy người nhớn nhác tiến lên, hỗ trợ cởi áo ngoài tên lính Yết.
    *
    Đầu Phức Chi đội mũ người Yết, đi trên đường phố quạnh quẽ.
    Quần áo tên người Yết có mùi mồ hôi, nàng cố gắng làm ngơ, không ngửi.
    Cứ đi vậy, chỉ thấy chung quanh không có một ai, thi thoảng thấy một hai tên lính Yết, nàng đều giả vờ như toan vào ngõ hẻm bên cạnh, nghiêng người tránh thoát.
    Một dự cảm bất tường chạy lồng lên não, càng thêm mãnh liệt.
    Nhớ năm đó nàng theo thúc phụ đến đây, trong đêm khuya đã từng cùng chú ra ngoài đổi rượu, khi đó trong thành Để Lư sao lại âm u đầy tử khí thế này được? Trong lòng nghĩ ngẫm, nàng không khỏi tăng bước chân, dọc theo đường đi lê trên núi.

    Nếu thúc phụ tới thành Để Lư, nhất định có thể tìm được vài vết tích ở chỗ đó.
    Khi ngang qua một căn nhà to lớn, Phức Chi nghe thất tiết tấu trống Yết dày đặc, có cả tiếng nam nữ trêu chọc ồn ào.

    Nàng ngẩng đầu trông lại, đó là phòng ở thành chủ, trên vách cửa sổ làm từ đá, chiếu đến bóng người hơi loạn.

    Phức Chi chợt nhớ bộ dáng tên người Yết vừa rồi kia, trong lòng buồn nôn, cũng muốn chạy trốn khỏi nơi này.
    Đi chẳng được mấy bước, đột nhiên, nàng nhìn thấy phía trước có một đội lính Yết đi tới.

    Tim thoáng treo ngược, nàng vội im lặng đi vào một cái hẻm nhỏ bên cạnh.
    Không ngờ, vừa tới cửa ngõ, cổ nàng liền bị ai đó ghìm chặt, miệng mũi bị một cái tay che lại.

    Phức Chi kinh hãi, dùng sức giãy dụa, sau đó, mũ Yết rơi trên mặt đất.
    “A? Đây không phải Diêu Biển Thước sao!” Chỉ nghe một tiếng kêu trầm thấp sợ hãi truyền đến, bàn tay trên cổ và miệng mũi nàng lập tức buông ra.
    Phức Chi vỗ cổ, vừa há miệng thở gấp, vừa quay đầu.
    Trước mặt xuất hiện một gương mặt quen thuộc, nhìn nàng, trong mắt tràn đầy sự bất ngờ khó tin: “Diêu Biển Thước!”
    “Dư Khánh.” Phức Chi thở phì phò, sau khi ổn định tâm thần, mỉm cười nói.
    Đang nói chuyện, phía sau bọn họ đột nhiên có một người, vội vàng thấp giọng khiển trách: “Chuyện gì mà dông dài…” Lời còn chưa dứt, y nhìn thấy Phức Chi, sửng sốt.
    Phức Chi trông, người kia là Ôn Hủ, giống họ, trên người cũng mặc trang phục người Yết.
    “Là Diêu Biển Thước.” Dư Khánh vui vẻ nói với Ôn Hủ, không đợi y mở miệng, lại chuyển sang Phức Chi, vội vàng kiểm tra nàng, lại tràn đầy áy náy: “Biển Thước… Biển Thước mới…”
    Phức Chi mỉm cười lắc đầu, vừa toan nói, lại nghe Ôn Hủ nói: “Nơi đây không nên ở lâu, chúng ta đi nơi khác.”
    Hai người đều gật đầu, theo Ôn Hủ đi vào ngõ hẻm.
    Bốn phía lẳng lặng, chỉ có thể mượn ánh trăng trên đỉnh đầu để thoáng thấy rõ con đường.

    Tiếng bước chân của ba người càng rõ ràng.
    “Mọi người đều an bài thỏa rồi à?” Đi đến một cái ngã ba, Ôn Hủ chậm bước chân, thấp giọng hỏi.
    “Đúng.” Dư Khánh nói.
    Ôn Hủ gật đầu, nhìn đỉnh đầu: “Giờ Tý sắp tới, chúng ta tới cửa thành ngay.”
    Dư Khánh chuyển sang Phức Chi: “Trong thành nguy hiểm, Biển Thước mau tìm một nhà dân để trú chân.”
    Phức Chi nhìn con đường trước mặt, chính là con đường chính từ dưới thành lên núi.

    Nàng nói: “Các anh cứ đi, ta còn phải đi nơi khác.”
    Dư Khánh kinh ngạc, muốn hỏi nàng muốn đi đâu, đột nhiên, nghe thấy một tràng tiếng vó ngựa vang dội.
    Sắc mặt ba người run lên, lập tức im lặng, giấu mình vào ngõ.
    Tiếng vó ngựa từ xa mà đến gần, sau đó, một tên lính Yết tay cầm bó đuốc xuất hiện ở đầu đường, lại chạy thẳng tắp vào ngõ hẻm.
    Ánh lửa soi rõ ba người Ôn Hủ, tên lính Yết ghìm chặt dây cương, dừng lại trước mặt họ, dùng tiếng Yết nói với họ một tràng.
    Ba người đều không động đậy.
    Tên lính Yết nhìn họ, tựa cảm thấy kỳ quái, lại nói một lần.
    Gió đêm mang hàn ý thổi tới, Phức Chi chỉ cảm thấy tim treo ngược.
    “Ô!” Lúc này, Dư Khánh nở nụ cười, đáp một tiếng đi ra trước.
    Tên người Yết trên ngựa nhìn anh ta, sắc mặt hơi nghi hoặc, dò xét trên dưới, đưa bó đuốc gần chiếu mặt anh ta.
    Dư Khánh cười nhẹ nhàng nhìn gã tới, đột nhiên, bắt được tay của gã, bỗng lôi gã xuống ngựa.

    Tên Yết kinh hô một tiếng, khoảnh khắc rơi xuống đất, hàn quang lướt qua, gã đã bị một đao của Ôn Hủ cắt đứt yết hầu.
    Bó đuốc quẳng xuống đất, đã tắt.

    Ba người nhìn nhau, đương thở phào, chợt, lại nghe được càng nhiều tiếng vó ngựa truyền đến.

    Họ vội nhìn lại, đầu kia phố, ánh lửa chiếu một đội nhân mã đang chạy về phía này.
    Ba người mở to hai mắt.
    Trong lòng Ôn Hủ hô to không ổn, những người này nhất định là bị tiếng réo của tên người Yết vừa rồi dẫn tới, đang quay đầu muốn bảo họ mau đi đường cũ rút về, đột nhiên lại thấy Phức Chi cưỡi trên lưng ngựa.
    “Diêu Biển Thước!” Dư Khánh kinh hãi nhìn nàng.
    “Đi mau!” Phức Chi quát khẽ, dứt lời, cao giọng quát, đánh ngựa chạy lên trên núi.
    Dư Khánh đương cuống, lại bị Ôn Hủ kéo cánh tay: “Đi!”
    Anh ta không nghĩ được gì nhiều, theo y trốn vào ngõ hẻm đằng sau, chạy vào bên trong đoạn quay đầu, chỉ thấy cửa ngõ có một áng lửa ồn ào lướt qua, một lát sau, dần dần biến mất trong hàn khí lạnh lẽo..
     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 16: 16: Ly Biệt



     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 17: Quyển II - Chương 17: Ngày Xuân


    Ngày tháng ba, trời trong xanh thẳm.

    Gió mát ung dung thổi qua, lạnh mà lại cũng chẳng lạnh.
    Mưa đổ hai ngày, vừa tạnh, trên đại đạo phần lớn là người đi đường.

    Xe ngựa giữa dòng người, trong gió vương mùi bụi đất thoang thoảng.
    Diêu Yên đưa tay vén một góc màn trúc bên cửa sổ xe, quay đầu trông bà vú, thấy bà ta đương ngoẹo đầu ngủ gà ngủ gật, mới yên lòng, tiếp tục nhìn ra phía ngoài.
    Bên đường, cây xanh tươi tốt mơn mởn, oanh ca yến hót; vài cành đào mận nở đương thịnh, màu hồng trắng xen vào nhau, vừa hay là cảnh xuân đúng dịp.

    Diêu Yên trông về phía bóng xanh chập chờn phía sau, dõi mắt nhìn khuyết đài trùng điệp nơi xa cao ngất, dáng dấp vĩ lệ, như treo nơi chân trời.
    Vị trí mấy cái đài cao đó chính là kinh thành… Diêu Yên hơi sợ, đang ngồi cảm thán, bỗng, nghe thấy một loạt tiếng cười như chuông bạc vẳng đến.

    Nàng ta quay đầu nhìn lại, chỉ nhác thấy một đại đội nhân mã đang đi trên đường lớn, hoa phục tươi tắn, tiền hô hậu ủng, dường có mấy nhà quý tộc ra khỏi thành đạp thanh.
    Diêu Yên thoáng buông màn trúc xuống, lại nhìn mấy người cưỡi ngựa kia, là mấy cậu thanh niên, đeo đai trang nghiêm, trang phục gấm vóc, tọa kỵ dưới hông cũng đeo kim ngọc sức thân, làm nổi bật phong thái toả sáng.
    Trong đó, có mấy người là con gái.

    Mấy cô nàng đi ngang qua trước xe Diêu Yên, lăng la trên thân rực rỡ, gây ấn tượng mạnh, mang theo một làn hương thơm xông vào mũi.

    Gió nhè nhẹ phẩy, dưới tấm màn mỏng như cánh ve, nhác có thể thấy được mặt ngọc môi đỏ, ánh mắt lưu chuyển.
    “Đến kinh rồi, thì coi như không còn gì giống giờ nữa.” Nàng nhớ năm ngoái lúc phụ thân nhận chiếu điều nhiệm Thượng thư, A mẫu sờ đầu của nàng nói vậy… Bấy giờ, một con ngựa đi qua trước mặt, lập tức có thiếu niên xoay đầu lại.

    Diêu Yên giật mình, mau tay buông mành trúc xuống.
    Xe ngựa lộc cộc tiến lên, dừng lại trước một dịch quán.
    Sớm đã có người nhà chờ ở đây, nhìn thấy Diêu Yên đi tới, bèn ra nghênh đón.
    Điều khiến nàng ta mừng rỡ chính là, mẫu thân nàng là Trịnh thị cũng ở đây.
    “A mẫu!” lòng nàng mừng rỡ, nhào vào cái ôm của mẫu thân như con sẻ nhỏ.
    Trịnh thị cười híp mắt ôm lấy con gái, nói: “Đi đường có mệt lắm không?”
    Diêu Yên lắc đầu cười.
    Trịnh thị trông con, kéo tay nàng ta, cười nhẹ nhàng cùng nàng ta ngồi lên xe của mình.

    Diêu Yên nhìn quanh quất, thấy trong xe rộng rãi, toàn là lăng gấm, đều là đồ lúc ở Dĩnh Xuyên chưa từng dùng bao giờ.

    Phía ngoài xa phu lái xe chậm rãi đi, bốn góc treo túi thơm hương thơm ẩn giấu.
    Trên đường đi, hai người nói rất nhiều, từ Dĩnh Xuyên đến kinh thành, không chỗ nào mà không kể.

    Diêu Yên tựa bên người mẫu thân, thấy xe vào thành, mắt không ngừng nhìn qua màn nửa mở ra ngoài xe.

    Chỉ thấy tường thành bằng gạch đá xám xanh đã che khuất tầm mắt, trên đại đạo rộng rãi càng thêm náo nhiệt, rộn rộn ràng ràng, xe cũng càng chạy càng chậm, xa phu không ngừng gào thét bảo người qua đường tránh ra.
    Bỗng nhiên, một trận náo nhiệt truyền đến, Diêu Yên nhìn lại, cách đó không xa lại là một đội quý tộc đi du lịch, trận thế so với trước đó thì thấy càng lớn hơn, có ngựa có xe, trong đám tôi tớ còn có thị đồng cầm hoa.
    “Bây giờ chính là lúc các nhà trong kinh du uyển du xuân.” Giọng Trịnh thị chậm rãi vang lên bên tai nàng.

    Diêu Yên quay đầu, Trịnh thị nhìn nàng ta, môi ngậm nụ cười nhẹ: “Qua ít ngày A Yên cũng đi nhé.”
    Diêu Yên mím môi mỉm cười, dịu dàng ngoan ngoãn tựa vào ngực mẫu thân.
    “Có nhớ chị em Lý thị không?” Trịnh thị vuốt đầu nàng nói.
    “Lý Châu và Lý Quỳnh ạ?” Diêu Yên vui mừng.

    Hai người này thuở nhỏ nàng chơi rất thân, hai năm trước, phụ thân của mấy cô đến kinh nhậm chức, nên xa nhau.
    Trịnh thị gật đầu, cười nói: “Bây giờ nhà họ cách nhà chúng ta không xa, gần đây thường vãng lai, hôm qua ta hẹn Ngô phu nhân dẫn theo chị em chúng nó đến chơi.”
    Tâm trạng Diêu Yên vui sướng, nhìn về phía ngoài xe, chỉ cảm thấy phong cảnh vô hạn.
    Nhà họ Trịnh vốn là nhân sĩ kinh thành, rất tâm đắc với tục lệ trong kinh.

    Bởi vậy, phụ thân Diêu Yên dù mới được điều đến từ địa phương, mà tất cả dụng cụ bày biện trong nhà lại không hề quê mùa tí nào.
    Khuê phòng Diêu Yên càng được bày biện tinh tế, ngay cả chị em Lý thị tới thăm cũng tán thưởng không thôi.
    “Cái lò Bác Sơn* này được khắc ấn Thiếu phủ** đó.” Lý Quỳnh nhìn một cái lư hương bên cạnh bàn trang điểm của Diêu Yên, líu lưỡi nói.
    ** Thời Ngụy Tấn và Nam Triều, Thiếu phủ là nơi chuyên chế tạo đồ vật, đúc tiền.
    Lý Châu cũng sang nhìn, một lát sau, ngẩng đầu cười nói với Diêu Yên: “A Yên có nhớ, lần đầu chúng ta nhìn thấy lò Bác Sơn do Thiếu phủ chế, là ở chỗ chị Phức Chi.”
    Diêu Yên nao nao, một lát sau, mỉm cười gật đầu, nói khẽ: “Đúng vậy.”
    Diêu Phức Chi, chị họ bên nội của Diêu Yên, con gái độc nhất của bác cả Diêu Lăng.
    Phụ thân Diêu Yên là Diêu Chính xếp hàng thứ ba trong nhà, tính ít nói, dù làm quan đến Thái Thú, nhưng xưa nay không thường được người ta nhắc đến.

    Người đời mến tài, nhắc đến Diêu thị, thì luôn luôn nói đến bác cả nhà nàng ta là Diêu Lăng.
    Diêu Lăng tên chữ là Bá Hiếu, thuở nhỏ thông minh hơn người, năm tuổi đã làm thơ thành danh.

    Ông rất có tài, lại thêm trời sinh tính thoải mái, từng du lịch thiên hạ, kết giao mới vô số danh sĩ, hiền danh ông lan xa một thời.
    Đối với người bác cả này thì Diêu Yên cũng không có ấn tượng bao nhiêu, song biết đó là người tuấn nhã.

    Mẫu thân cũng đã nói, tướng mạo Diêu Lăng là thượng phẩm.
    Đáng tiếc, lúc Diêu Yên chín tuổi, Diêu Lăng cùng vợ là Chân thị đi thuyền qua sông, gặp sóng lớn mà cùng thăng tiên.

    Chỉ để lại một cô con gái Diêu Phức Chi cùng tuổi Diêu Yên, về sau được tổ mẫu cho phép, sống cùng chú tư Diêu Kiền.

    Diêu Kiền là người nhạt nhẽo không bị trói buộc, Diêu Phức Chi ở cùng chú, bèn rất ít xuất hiện trước mặt mọi người nữa.

    Nghe nói, chị ấy bái làm môn hạ thanh tu của một phương sĩ, rất ít trở về.
    Phụ thân đến kinh làm quan rất có căn do, Diêu Yên cũng không phải là hoàn toàn không biết gì.
    Sĩ tộc từ tiền triều đã hưng khởi, nhiều lần hưng vong, bây giờ đếm hết sĩ tộc trong thiên hạ, Dĩnh Xuyên là số một.

    Diêu thị ở Dĩnh Xuyên không tính là vượng nhất, song lịch sử lâu nhất, căn cơ cũng sâu nhất.
    Nếu bàn về nguồn gốc, Diêu thị ở Dĩnh Xuyên đã có mấy trăm năm, gia phả thì càng phong phú, có thể ngược dòng nguyên thủy tìm hiểu đến tận Thuấn Đế Diêu Trọng Hoa.

    Từ các đời đến nay, người Diêu thị làm quan đông đảo, còn sinh ra rất nhiều trọng thần đứng hàng Tam công, dù chưa nếm mùi quyền thế ngập trời, nhưng cũng chưa từng điêu tàn thưa thớt.

    Sau loạn Vệ triều, Diêu thị từng liên hợp với các nhà hào cường Dĩnh Xuyên cát cứ một phương, lại hiểu sâu thời thế, quy về Vương thị.

    Về sau Vương thị có được thiên hạ, ở Dĩnh Xuyên Diêu thị cũng chiếm được vô số nhân vọng trong triều, lại bắt đầu im lặng.

    Hơn trăm năm qua, dù triều đình có ân chiếu bao nhiêu, người Diêu thị làm quan trong kinh cũng chỉ mười, hai mươi người.
    Giấu tài như vậy, đạo lý không cần phải nói tỉ mỉ, nhìn xem lúc khai quốc, mấy kẻ chạm tay có thể bỏng giờ ở đâu là có thể rõ.
    Nhưng thiên hạ thái bình đã lâu, Diêu thị nhiều năm lại không nhiều thành tích.

    Tuy có tích lũy ruộng đất đại tông, gia nghiệp cũng có giàu có, nhưng nhìn sĩ tộc khác ngày càng lớn mạnh, tân đế mới vào ngôi, chính là lúc dùng người, xuất sĩ trong tộc bàn luận ngày càng tăng vọt.
    Năm ngoái, Ngự Sử trung thừa Diêu Vị cáo lão hồi hương, trước khi lui triều đã tiến cử phụ thân Diêu Yên với Hoàng đế, Thái Thú Lang Gia Diêu Chinh.
    Không ngờ, Hoàng đế lại mở rộng ân quyến, ra chiếu vời Diêu Chinh vào kinh thành làm Thượng thư.
    Việc này được bàn luận rất nóng ở Dĩnh Xuyên một thời, người người đều khen, rốt cuộc Diêu thị cũng không phải là chỉ có Diêu Lăng.
    Lúc có chiếu lệnh bổ nhiệm phụ thân làm Thượng thư, chính là lúc gần ngày tết, tộc nhân Diêu thị đều trở về Dĩnh Xuyên tề tụ.

    Nhà nàng ta ngày nào cũng có thân quyến đến nhà chúc mừng.
    Lúc gia yến Giao thừa, phụ thân dẫn nhà họ đến bái lễ tổ mẫu, tổ mẫu đặc biệt gọi họ lên, hỏi hạn vợ chồng Diêu Chinh mấy lời, lại cười kéo Diêu Yên và anh cả, cẩn thận nhìn họ.

    Khi đó, lần đầu Diêu Yên đứng trước mặt nhiều người như vậy, lại không sợ tí nào.

    Nàng nhìn tổ mẫu, bên môi nở ý cười ngọt ngào mà thận trọng, bình yên nhận lấy lời tán thưởng, những ánh mắt ao ước hoặc đố kỵ chung quanh.
    Lúc hỏi tuổi Diêu Yên, tổ mẫu như nhớ tới gì đó, đột nhiên nói: “Phức Chi bây giờ cũng mười bảy nhỉ?”
    Khoảnh khắc đó, Diêu Yên cảm thấy tiếng nghị luận bên cạnh nhỏ đi rất nhiều.
    “Đúng vậy ạ.

    Phức Chi chỉ lớn hơn A Yên ba ngày thôi.” Bên cạnh có một bà thím cười đáp.
    “Ồ!” Tổ mẫu gật đầu.
    “Tổ mẫu, A Yên sinh tháng tư, chưa tròn mười bảy ạ.” Diêu Yên không để ý đến tâm tư người bên ngoài, ý cười trên mặt càng đậm, giọng nói uyển chuyển.
    Có lẽ nếu bác cả còn, người Diêu Vị tiến cử với Hoàng đế sẽ không phải Diêu Chinh, Diêu Yên cũng sẽ không đến kinh thành.

    Mà dù sao như mẫu thân đã nói, thế sự luôn khó liệu.
    Diêu Lăng có thanh danh rất cao, quang mang của ông đủ để che chở đông đảo anh em, cả con gái ông cũng có tổ mẫu bảo vệ.

    Nhưng giờ, Diêu Lăng sớm đã chẳng còn, chú tư Diêu Kiền nghe nói có bệnh, Diêu Phức Chi ở núi Thái Hành suốt, ngày tết cũng không về.

    Nhất thời, cả nhà Diêu Yên đứng nơi sáng ngời nhất Diêu thị, nàng ta cũng sẽ không còn là đứa trẻ khi còn bé luôn được kì vọng “Phải giống như chị Phức Chi”.
    “Nói đến chị Phức Chi, đã lâu không gặp chị ấy, bây giờ đã lấy chồng chưa?” Lý quỳnh buông lò Bác Sơn xuống, hỏi Diêu Yên.
    Diêu Yên lắc đầu: “Chưa.”
    Chị em Lý thị thấy lạ: “Vì sao?”
    “Tôi cũng không rõ lắm.” Diêu Yên bày bàn trang điểm ra, tiện tay gảy gảy châu ngọc trong hộp, mỉm cười nói: “Nghe nói dường như chị ấy muốn thanh tu, tạm không bàn chuyện cưới gả.”
    Lý Châu và em gái nhìn nhau một cái, gật đầu: “Thế à.” Đoạn, che miệng cười cười: “Không nói chị ấy nữa.

    Lúc tôi và Quỳnh cập kê đều đã đính hôn, mà không biết A Yên đã định với ai chưa?”
    Diêu Yên đỏ mặt, một lát sau, cong cong khóe miệng: “Tôi cũng chưa định.”
    “Chưa á?” Hai người nhìn nàng ta, như cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

    Lý Châu nói: “Nhưng A Yên đã sắp mười bảy rồi.”
    Diêu Yên mỉm cười: “Chuyện hôn nhân do phụ mẫu làm chủ hết, A mẫu tôi chắc là không nỡ xa tôi đây.”
    “Ờ…” chị em Lý thị gật đầu như có điều suy nghĩ.

    Diêu Yên lại không đợi mấy cô hỏi thêm, cười nhẹ nhàng nói muốn tặng các cô vài thứ, dẫn các cô đi xem lụa cảo mang tới từ Dĩnh Xuyên.
    Ba người lại náo nhiệt, tiếng cười nói khắp phòng,
    Tâm tư Diêu Yên lại cứ vẫn dừng ở lời vừa mới nói.

    Nghi ngờ trên mặt chị em Lý thị sao nàng ta lại không thấy, chỉ là trong lòng cũng thường suy nghĩ.

    Bởi vì người trong tộc đến tuổi này mà còn chưa đính hôn, ngoài Diêu Phức Chi, thì chỉ có Diêu Yên.
    Cũng không phải không có ai trong sạch đến cầu thân.

    Phụ thân Diêu Yên dù không xuất chúng, nhưng cũng là con đích thất, lại làm quan đến Thái Thú, nhà khác ở Dĩnh Xuyên như Đỗ thị, Tạ thị đều sớm có người đến hỏi ý.

    Thế nhưng mẫu thân Trịnh thị hình như cũng không thích lắm, việc trong nhà thì phụ thân lại rất là tuân theo mẫu thân, hôn sự của Diêu Yên bèn mãi chưa quyết.
    Trịnh thị xuất thân thế gia kinh thành, năm đó theo ý phụ mẫu, ngàn dặm xa xôi đến Dĩnh Xuyên.

    Nhưng, sĩ tộc Dĩnh Xuyên luôn cho rằng con gái nơi khác giáo dưỡng không bằng bản địa, Trịnh thị gả đến đây, từng rất không thông thuận, đến khi sinh hạ huynh trưởng Diêu Yên là Diêu Bằng thì mới dần dần thích ứng.

    Diêu Yên trưởng thành rồi, Trịnh thị bèn kể chuyện của mình cho nàng ta, cũng nói với nàng ta, con gái lấy chồng cần so đo.

    Dĩnh Xuyên trọng lễ giáo, phụ nữ rất có hiền danh.

    Cùng là sĩ tộc, nữ tử nơi khác gả đến thì chịu kiềm chế, mà con gái Dĩnh Xuyên gả đi lại được tôn sùng.
    Diêu Yên nhớ mới rồi trên xe, Trịnh thị đề cập với nàng ta rất nhiều người, kể lại mấy nam tử chưa lập gia đình.
    Tâm tư A mẫu sao nàng ta lại không hiểu?
    Bên môi Diêu Yên nở nụ cười, đưa một thớt lụa hoa màu hoa Huyên ra, dịu dàng nói với chị em Lý thị vẻ mặt tán thưởng: “Đây là lụa màu đặc sản Lang Gia, năm nay mới dệt đó.”
    Ban đêm, ánh sáng đèn lưu ly phản chiếu công đường tươi sáng.
    Diêu Chinh đọc hết một quyển văn thư, để tới trên bàn, lấy tay chống trán, thoáng nhắm mắt dưỡng thần.
    Nhiệm chức mới một tháng, Diêu Chinh cũng cảm thấy mỏi mệt không chịu nổi.

    Trong triều sự vụ phức tạp, ông làm Thượng thư tân nhiệm ngày nào cũng cẩn trọng, lại vẫn cảm thấy trong đầu trăm lo…
    Một tiếng xột xoạt vang lên ở bên cạnh, Diêu Chinh ngẩng đầu, thấy Trịnh thị đến.
    “Phu quân.” Bà mỉm cười tiến lên, bưng lên một cái chén nhỏ từ trong mâm của thị tỳ, nhẹ nhàng đặt trước án Diêu Chinh, dịu giọng nói: “Nghỉ ngơi một lát, dùng chút canh đi.”
    Diêu Chinh đương nhìn thê tử, lòng thoáng thư thái.

    Dù tính tình bà hơi yêu thích tiêu xài xa xỉ, lại xử sự thông thấu, trong nhà có bà quản lý, chỗ nào cũng hài lòng.

    Ông gật đầu, bưng bát lên, chậm rãi khuấy động chìa canh, uống một ngụm.
    “Phu quân có nhớ trạch viện chỗ thành tây không?” Một lát sau, bỗng Trịnh thị hỏi.
    Diêu Chinh ngẩng đầu, nghĩ ngợi: “Tổ trạch đó à?”
    “Đúng vậy.” Trịnh thị mỉm cười, nói: “A mẫu không phải nói rồi à, trạch viện vô chủ trong kinh đều có thể giao cho phu quân quản lý đó? Mấy ngày nữa A Yên sẽ đi vườn ở thành tây dạo chơi, thiếp nghĩ rồi, ngày mai phái mấy gia phó đi thu dọn trạch viện kia, A Yên cũng có chỗ nghỉ ngơi.”
    “A Yên định đi chơi vườn à?” Diêu Chinh hơi ngạc nhiên.
    Trịnh thị dừng lại, vội cười nói: “Phu quân yên tâm, đến lúc đó phu nhân Lý gia cũng đi, A Yên giao cho bà ấy tất không có chuyện gì.”
    Diêu Chinh lắc đầu: “Cũng không phải thế, chỉ là trạch viện đó A Yên không ở được.”
    Trịnh thị kinh ngạc: “Vì sao.”
    Diêu Chinh nói: “Hôm nay nhà đưa thư đến, nói Thiếu Kính ít ngày nữa sẽ tới kinh thành, trạch viện kia cần để cho chú ấy.”
    “Thiếu Kính?” Trịnh thị nghe vậy, ý cười hơi lạt đi: “Không phải chú ấy đi núi Thái Hành dưỡng bệnh sao?”
    Diêu Chinh gật đầu, cười khổ: “Nhưng Hoàng đế mới hạ chiếu, muốn chú ấy vào kinh thành làm tiến sĩ.”.
     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 18: 18: Minh Châu


    Ngựa khẽ khàng đi trên con đường ngoài thành dẫn đến Lâm Uyển, bên đường, cây cối xanh biếc dạt dào, hoa nở diễm lệ thơm ngát.

    Tay Diêu Yên cầm dây cương, đầu đội mạc ly đính đồ báu, gió nhẹ thổi đến, mạc ly vải sa hằn nếp gấp, khiến ánh mắt người qua đường nháo nhác ngó tới.
    Ngày ấy gặp nhau, Diêu Yên và hai chị em Lý thị đều rất là vui, sau đó, các cô hôm nào cũng chơi cùng nhau, thân thiết không thể tách rời.
    Chị em Lý thị ở kinh thành đã lâu, biết không ít người trong đám con gái cùng tuổi, chung đụng một thời gian rồi, bèn bắt đầu dẫn Diêu Yên đi tham gia mấy trò chơi giữa các nữ tử, giới thiệu Diêu Yên với đám con gái trong kinh kết bạn.
    Diêu thị có danh tiếng trong đám sĩ tộc, lại rất ít khi giao du, với người kinh thành mà nói, Diêu thị luôn có chút thần bí.

    Vậy nên, khi Diêu Yên xuất hiện trước mặt mọi người, lập tức hấp dẫn được rất nhiều ánh mắt.

    Đám con gái kinh thành lúc đầu hiếu kì thân thế của Diêu Yên không thôi, khi tiếp xúc thêm, phát hiện nàng ta hiền hoà hiểu chuyện, bèn nhao nhao vui lòng tiếp nhận.

    Mấy lần du xuân và thưởng yến, trong đám khuê các kinh thành phàm có tụ hội lớn một chút, Diêu Yên nhất định được mời.
    Giờ nàng ta học sĩ nữ trong kinh, sửa mày dài thành kiểu viễn sơn*, đội mạc ly mỏng tinh xảo, cưỡi ngựa đeo ngọc ngà trang sức ra ngoài đạp thanh.

    Dung mạo nàng ta đẹp đẽ, cử chỉ ưu nhã, vẻ mặt lúc nào cũng mang theo ý cười, đứng trong đám người luôn nổi bật.

    Có mấy lần, chị em Lý thị ao ước nói với Diêu Yên, trước đó mấy ngày họ vô tình gặp công tử nhà nào đang nghe ngóng về nàng ta...
    *Mày viễn sơn 60d937687ed201775.jpg_e600.jpg (600×307) (smzdm.com)
    Thậm chí Diêu Yên còn gặp Đại trưởng công chúa.

    Ấy là ở bữa tiệc thưởng xuân của phu nhân Đậu Thị phủ Bành Thành Hầu, Đại trưởng công chúa là trưởng tẩu của Đậu Thị, cũng được mời tới.

    Diêu Yên sớm nghe về thanh danh của Đại trưởng công chúa, vốn cho rằng nhân vật như vậy hẳn không muốn dính dáng đến mình chút nào, không ngờ, khi nàng ta đang cùng người khác nói chuyện bên hoa, thị tỳ trong phủ lại đi tới, nói Đại trưởng công chúa muốn gặp nàng ta.
    Lúc đó Diêu Yên kinh ngạc không thôi, chỉ cảm thấy mình vẫn chưa hoàn hồn, đã theo thị tỳ đi tới trước mặt Đại trưởng công chúa.
    Đó là một mỹ phụ đương thịnh niên, ngồi trên chiếc sàng bên một góc hồ thủy tạ, dáng người lười biếng dựa vào kỷ.

    Làm lễ gặp xong, Diêu Yên thoáng ngẩng đầu, đập vào mắt là gương mặt được bảo dưỡng đến cực kì tốt, phấn trang tinh xảo, cơ hồ không nhìn ra tuổi tác; trên mình bảo sức không nhiều, lại cực kì cao quý, lúc phất tay, phong độ lỗi lạc.

    Đám quý phụ Đậu thi ngồi bên bà, lại bị quang mang che khuất đi.
    “Cô chính là con gái Diêu Thượng thư à?” Đại trưởng công chúa nhìn Diêu Yên, bên môi mang theo ý cười, chậm rãi mở miệng, giọng êm dịu như nước.
    Diêu Yên chạm đến ánh mắt của bà, chỉ cảm thấy đôi mắt kia mỉm cười dập dờn, lại mang theo thấu triệt thâm trầm, ẩn ẩn uy nghi.

    Đáy lòng nàng ta bỗng mềm ta, vội cụp mắt, đáp: “Chính là Yên ạ.”
    Một tiếng cười vang lên, Đậu thị sai thị tỳ đỡ Diêu Yên đến ghế dưới ngồi xuống, nói với Đại trưởng công chúa: “Người ta nói con gái Dĩnh Xuyên tướng mạo xuất chúng, đặc biệt Diêu thị là đẹp nhất, giờ trông, quả không điêu.”
    Đại trưởng công chúa cười một tiếng, không nói tiếp, nhìn Diêu Yên, lại nói: “Ta nghe nói trong nhà thì Diêu Thượng thư xếp hàng thứ ba, vậy Diêu Kiền Diêu Thiếu Kính chính là chú tư của khanh?”
    Diêu Yên nghe bà đột nhiên nhắc đến Diêu Kiền, trong lòng quái lạ, đáp: “Đúng ạ.”
    Đại trưởng công chúa gật đầu, nói khẽ: “Nói ra, Diêu Bá Hiếu là bác khanh.”
    Diêu Yên ngẩng đầu, đang muốn trả lời, lại nghe một quý phụ kinh ngạc nói: “Diêu Bá Hiếu ạ? Là danh sĩ Diêu Lăng năm đó sao?” Lời vừa nói ra, biểu cảm mọi người bên trong thủy tạ đều như vỡ ra.
    Đại trưởng công chúa cong cong khóe môi, một lát sau, lại nói với Diêu Yên: “Ta nghe nói sau khi Diêu Bá Hiếu tiên thăng, chỉ để lại có một đứa con gái, sau đó do Diêu Thiếu Kính nhận nuôi.”
    Diêu Yên không khỏi giật nảy cả mình, trong lòng rất nghi hoặc, vị Đại trưởng công chúa này sao lại hiểu chú bác như vậy?

    “Đúng ạ.” Chốc lát sau, nàng ta đáp.
    Đại trưởng công chúa mỉm cười, không nói tiếp nữa, lại hỏi Diêu Yên hai câu chuyện cha mẹ trong nhà, lại nói chuyện cùng Đậu Thị.
    Diêu Yên ngồi trên ghế, thấy Đại trưởng công chúa hình như không để ý đến mình nữa, khá là không được tự nhiên.

    Cũng may cũng không lâu lắm, một quý phụ bên cạnh hỏi nàng ta tình hình Trịnh thị gần đây, Diêu Yên vội cẩn thận trả lời bà ta, lúc này mới đỡ xấu hổ.

    Nàng ta ngồi trong thủy tạ ròng rã một canh giờ, ngồi giữa các quý phụ, nghe họ cùng Đại trưởng công chúa nghị luận việc vặt gần đây.

    Trong đó nói nhiều nhất lại là về Vũ Uy hầu, không ngừng tán thưởng phong thái hắn oai hùng, lại tranh nhau xét nét con gái các nhà đợi gả.
    Đại trưởng công chúa nghe họ nói chuyện, từ đầu đến cuối mỉm cười, chỉ thỉnh thoảng nói một đôi lời.
    Con trai Đại trưởng công chúa thì Diêu Yên có nghe nói rồi.

    Đại trưởng công chúa chỉ có một con trai, tên Quân, sinh vào lúc ở nhà chồng trước là Cố thị.

    Hắn tuổi trẻ tài cao, lúc mười tám tuổi theo Đại Tư Mã phá Đông Yết, được phong Vũ Uy hầu năm ngàn hộ.

    Năm ngoái đại tướng quân Hà Khải xuất chinh Đông Yết, Cố Quân thân dẫn hai vạn tinh kỵ tập kích tiếp ứng ở đại mạc, tự mình trảm Thiền Vu, toàn thắng mà về.

    Hoàng đế lại gia phong vạn hộ cho hắn, trở thành vạn hộ hầu trẻ tuổi nhất bản triều từ trước tới nay.

    Diêu Yên vào kinh không lâu, Trịnh thị liền đặc biệt nhắc đến Cố Quân với nàng ta, nói bây giờ ở kinh thành hắn là nhân vật chạm tay có thể bỏng, lại chưa rước dâu, bà mối đều sắp dẫm nát cửa Cố thị rồi.
    “Tháng trước ta từng gặp Vũ Uy hầu này, tuy là người nhà binh, phơi gió phơi nắng nên hơi đen, mà dáng dấp rất là anh tuấn.” Trịnh thị cười nói với Diêu Yên: “Có lẽ A Yên không biết, lúc trước ngài ấy chính là ‘Tây Kinh ngọc’ đó...”
    Diêu Yên ngồi trên lưng ngựa, trong đầu nghĩ tới đây bèn hơi xuất thần, hình như trước mắt lại nhìn thấy cái bóng dáng tuấn dật phong vĩ ấy.

    Suy nghĩ vừa bay bay, nàng ta lại cảm thấy mình thực sự hơi vọng tưởng, không khỏi tự giễu cười một tiếng.
    Cho dù ở Dĩnh Xuyên, người ấy cũng giống như đứng giữa mây cao không thể với, nàng ta và đám chị em cũng đứng xa xa mới có thể nhìn thấy nửa bóng dáng chàng ấy.

    Huống chi, bây giờ mình đã ở kinh thành xa ngoài ngàn dặm...
    Núi Lộ Vân ở tây ngoại ô kinh thành, thế núi tươi đẹp hùng vĩ, cây cối um tùm, dưới núi có đầm lầy, khiến cò trắng lâu ngày tụ tập nghỉ lại.
    Vương thị từ khi lập quốc đến nay, Hoàng gia lấy núi Lộ Vân làm trung tâm tu kiến vườn Thừa Quang, kéo dài hơn ba trăm dặm, bên trong lại phân ra mấy chục cung điện Lâm uyển, cực kì hùng vĩ.

    Ngoài Hoàng gia, Lâm Uyển ở nơi này cũng cung cấp cho quý tộc du ngoạn, hàng năm ở đây có cử hành vô số cuộc tụ hội du uyển, là nơi tấp nập người đến nhất trong kinh.
    Nơi này cũng là chốn mà Dĩnh Xuyên không thể sánh nổi.
    Nắng không gắt, ngựa nhẹ nhàng đi trên con đường hoa mộc sum suê trong vườn, qua lớp mạc ly lụa mỏng, Diêu Yên nhìn qua thiên hạ non sông tươi đẹp và đình đài lầu các, trong lòng sợ hãi thán phục vì nhân gian lại có cảnh đẹp bực này.

    Mùi gió nhẹ và cỏ cây thanh hương, ống tay áo nàng ta nhẹ nhàng phấp phới, tựa hồ sắp bay.
    “A Yên!” Phía trước, Lý Châu quay đầu cười nói với nàng ta: “Còn không mau mau, cuộc du uyển sắp bắt đầu.”
    Diêu Yên mỉm cười, đáp tiếng, đánh ngựa đuổi kịp.
    Đi ngang qua một lùm cây thấp, nàng ta nghe thấy có mấy tiếng gào của nam tử truyền đến.

    Quay đầu nhìn lại, qua rừng cây thưa thớt, cách đó không xa trên một gò đất, mấy người đang luyện bóng đá.

    Họ chạy chọt gào thét, hình như đã chơi lâu rồi, áo đã cởi đến chỉ còn lại quần áo trong.

    Diêu Yên nhìn qua, dù cách mạc ly, trên mặt lại vẫn nóng lên, vội quay đầu đi.
    Đang tiếp tục tiến lên, đột nhiên, chỉ nghe “oành” một tiếng, một quả bóng đá bay tới đánh trúng đầu ngựa Lý Quỳnh ở phía trước.

    Con ngựa lập tức bị hù dọa, bỗng nhiên nâng cao móng trước lên, dọa khiến Lý Quỳnh trên lưng thét to “A” lên.

    Đám người cũng kinh hãi, tôi tớ đi theo bước lên phía trước, giúp nàng ấy giữ chặt ngựa.
    Một trận rối ren, ngựa vất vả lắm mới an ổn, Lý Quỳnh cũng ngồi bên đường, sắc mặt trắng bệch, Lý Châu và Diêu Yên đều vén mạc ly ngồi bên, không ngừng an ủi.
    “Đi xem! Xem xem đây là bóng đá của đứa nào? Phải bắt tới đặng hỏi tội!” Khi Lý Quỳnh hoãn lại, Lý Châu chỉ vào bóng đá trên đất, tức giận ra lệnh cho tôi tớ.
    Lời còn chưa dứt, bên rừng cây bỗng truyền đến một tiếng xột xoạt, sau đó, một cậu thiếu niên tóc để chỏm chạy ra.

    Cậu nhìn thấy đám người trước mặt, ngẩn ra, đang muốn mở miệng, một cái chớp mắt tiếp theo, ánh mắt rơi xuống bóng đá trên tay đứa hầu, vẻ mặt vui mừng, cười nói với anh ta: “Đại ca, quả bóng đá này trả cho thằng em này đi.” Đoạn, đưa tay lên.
    Ba người trên mặt đất nhìn lẫn nhau, Lý Châu lên tiếng quát: “Khoan!”
    Thiếu niên nhìn qua, trên gương mặt thanh tú là hai mắt sáng tỏ.
    Lý Châu đứng lên: “Cái quả bóng đá này là của ngươi à?”
    “Ừm.” Thiếu niên gật đầu.
    Sắc mặt nàng ấy trầm xuống, quát: “Đè nó xuống!”
    Hai tên tôi tớ đáp, tiến lên kéo lấy thiếu niên ngay.
    “Làm gì đấy?!” vẻ mặt thiếu niên vừa sợ vừa giận, giãy dụa muốn hất bọn hắn ra, lại tốn công vô ích.
    Lúc này cơn kinh hoảng của Lý Quỳnh đã bị tức giận thay thế, cũng muốn đứng lên khiển trách cậu, lúc này, lại nghe rừng cây bên kia truyền đến một tiếng khác, như không kiên nhẫn: “A Tứ! Tìm thấy chưa?”
    Đám người nhìn lại, thấy trong bụi cây lại có một người đi ra..
     
    Ngày Xuân Oanh Hót/Xuân Oanh Chuyển
    Chương 19: Chương 19


    Vừa mới đối mặt, chị em Lý thị đều sửng sốt, Diêu Yên cũng giật mình.

    Chỉ thấy rằng đó là một chàng thanh niên, khuôn mặt tuấn tú, hai hàng mày dài xếch đến gần thái dương, mắt như ngậm sóng.

    Ánh nắng nhàn nhạt, bộ quần áo lụa trắng trên người y cùng da thịt trắng nõn nà toàn vẹn tôn nhau, càng làm nổi bật sắc môi hồng nhuận; mái tóc đen nhánh hơi dính mồ hôi ẩm trông lỏng lẻo, cổ áo hơi mở, lại thêm mấy phần phong thái phóng khoáng.
    “Quân hầu!” Thiếu niên tủi thân réo.
    Thanh niên kia ngó cậu một cái, như rõ chuyện trước mặt rồi, nhìn về phía mấy cô gái, mỉm cười, hành lễ nói: “Quả xúc cúc nhiễu phạm chư quân, đã đắc tội nhiều.

    Mong rằng hãy thả tên đồng bộc này ra, điều bất kính, đương nhiên sẽ bồi thường.”
    Sắc mặt chị em Lý thị đã đỏ bừng, nhìn nhau một lúc.
    “Chỉ là ngựa bị quấy nhiễu chút thôi, cũng không ngại quá.” Một lát sau, chỉ nghe Lý Quỳnh nhỏ giọng đáp.
    “Không ngại à?” Thanh niên thấy quái lạ, nhìn ngựa, lại nói: “Có làm nữ quân giật mình không?”
    Mặt Lý Quỳnh càng đỏ, lắc đầu liên tục: “Cũng không quá mức ạ.” đoạn, lại nói với đám tôi tớ: “Mau mau buông tay.”
    Đám hầu đáp lời, buông thiếu niên kia ra.
    “Quân hầu!” Thiếu niên xoa xoa cánh tay, bất mãn lườm hai tên tôi tớ kia một cái, đi đến trước mặt thanh niên.
    Chàng thanh niên nhìn hắn, thần sắc thoáng hoãn lại, lại cười một tiếng với Lý Quỳnh, lại lễ nói: “Nếu quân* có gì khó chịu, có thể phái người tìm Ngu Dương hầu, tất không dám từ.”
    * Sắc hiệu phong cho đàn bà xưa cũng gọi là ‘quân’.

    Như mình gọi mẹ là thái quân [太君], cũng như danh hiệu Thái phu quân [太夫君] vậy.
    Lý Quỳnh vội hoàn lễ: “Quân hầu nói quá ạ.”
    Đợi khi nàng ấy ngẩng đầu, chàng thanh niên kia đã quay người rời đi.
    “Quân hầu.” Thiếu niên theo phía sau reo lên, chưa đi được hai bước, đột nhiên quay đầu nhìn Diêu Yên một cái, hình như nghi hoặc, lại bước nhanh theo chân.
    Một trận sợ bóng sợ gió qua đi, ba người lại che mạc ly, trở lại ngay.

    Chị em Lý thị hình như rất hưng phấn, nhìn cảnh trí ven đường, không ngừng phẩm bình đàm luận, cứ như là lần đầu tiên tới vườn Thừa Quang.
    “A Yên, ” đi một đoạn, Lý Quỳnh bỗng nhiên song hành cùng nàng ta, giọng thấp mà hưng phấn: “Cô có biết nam tử mới rồi kia là người phương nào không?”
    Diêu Yên cười.

    Đương nhiên nàng ta biết, bởi vì nam tử kia nói có thể tìm Ngu Dương hầu.
    Ngu Dương hầu Vương Toản, con trai thứ của Ung Nam hầu Vương Thọ, dòng họ hoàng thất, cũng là nhờ quân công mà được tân quý.

    Cũng cùng là năm ngoái chinh phạt Tây Yết, người này lập được đại công, Hoàng đế phong y là Ngu Dương hầu hai ngàn hộ.

    Tước vị mặc dù cũng không tính là cao, song may sao đương lúc thanh niên, lại có dòng họ, đương nhiên tiền đồ vô lượng.
    Quan trọng nhất, nghe nói Ung Nam hầu rất là yêu thương người con này, tầm mắt khá cao, nhiều năm qua chọn thông gia đều không vừa ý, nên Vương Toản đến nay vẫn là chưa có lập gia đình.

    Trịnh thị có chút tự tin với gia thế của con gái, dù phủ Ung Nam hầu giờ cũng có bà mối đầy cửa, bà ta vẫn lưu ý người này nhiều.
    Người vừa rồi kia tướng mạo tuấn mỹ, cử chỉ có phần phóng khoáng, nhưng không mất quý khí toàn vẹn, rất trùng hợp với đánh giá của người khác đối với Ngu Dương hầu, không phải y thì là ai?
    Lý Quỳnh cho là Diêu Yên không biết, đang muốn nói tiếp, Lý Châu lại đi tới, giật nhẹ mạc ly nàng ấy, vừa nói đùa vừa nói thật: “A Quỳnh, em đã hứa gả cho người ta, lại đi xem xét nam tử khác.

    Mẫu thân mà biết được, phải phạt em.” Lý Quỳnh nhìn nô bộc chung quanh một cái, le lưỡi, im lặng coi như thôi.
    Như lời Lý Châu nói, khi các cô tới cuộc tụ hội của đám sĩ nữ ở Cam Lâm, nơi này đã có rất nhiều người đến.

    Cam Lâm xây bên nước, có hoa lâm viên mộc, đương thì xuân, trong đó có hoa lê nở đang thịnh, có phần mỹ lệ.
    Diêu Yên giao ngựa cho tòng nhân, nhấc váy lên theo chị em Lý thị bước vào bên trong xem, chỉ thấy trước mặt là một vườn lê rộng lớn, ngắm từ trên quan đài cao cao là một mảnh trắng hồng đứng sừng sững, nguy nga tinh xảo.

    Dưới đài, đám sĩ nữ đều thịnh trang, hoặc đứng hoặc ngồi bên cây lê và trong bụi hoa, y hương tấn ảnh, cười nói rộn ràng, người và hoa tôn nhau lên thành cảnh.
    Họ đi qua, không ít người đều đã quen biết, nháo nhào gật đầu thi lễ.

    “Tôi thấy trên thiếp chỉ nói ngắm hoa, lại không ngờ là nhiều người đến như vậy.” Ba người ngồi xuống cùng một đám quý nữ, Lý Châu nhìn bốn phía, thấp giọng nói với một cô có quen biết.
    Cô kia cười khẽ, chỉ chỉ trên quan đài, lấy tay áo che miệng: “Há không thấy Quảng Lăng trưởng công chúa cũng ở đây à?”
    Ba người ngẩng đầu nhìn lại, trong hoa lê thấp thoáng, quả nhiên trông thấy một góc vải gấm.
    “Trách sao.” Chị em Lý thị đều gật đầu.

    Quảng Lăng trưởng công chúa là em cùng mẹ với Kim thượng, tuổi tác cũng xêm xêm họ.

    Nghe nói nàng rất xinh đẹp, thuở nhỏ được cha anh yêu thương, trong đám sĩ nữ kinh thành là nhân vật hàng đầu.

    Đến nay, người lúc trước hẹn nhau đến Cam Lâm thưởng hoa chỉ mười mấy, nhưng có Quảng Lăng trưởng công chúa gia nhập, bèn rộn rộn ràng ràng hơn, lại ít đi rất nhiều niềm vui thú ngắm hoa.
    Lý Quỳnh dường như đột nhiên nhớ tới cái gì đó, quay đầu nói với Diêu Yên: “A Yên chắc còn chưa gặp Quảng Lăng trưởng công chúa nhỉ? Chúng ta có thể đến quan đài xem một chút.”
    Diêu Yên mỉm cười, Lý Châu cũng tán thành, ba người đứng dậy từ giữa đám quý nữ, lên trên quan đài.
    Cam Lâm lầu các tinh xảo, quan đài cao chừng hơn mười trượng, đứng ở trên đó, có thể vượt qua biển hoa lê, ngắm thấy ban công sắc núi xa xa và cây rừng mặt nước, chính là chỗ thắng cảnh của vườn Thừa Quang.
    Diêu Yên theo hai chị em Lý thị đi dọc theo một thềm đá chất chồng leo lên quan đài, chỉ thấy nơi này cũng có không ít nữ tử.

    Họ đi lên hướng lầu các, dọc theo phục đạo thật dài đi lên, đi thẳng tới bên hông Cam Lâm.
    Trên bệ đá cao hơn trượng, cung nhân dựng một cái lều gấm hoa cao cao, Diêu Yên trông thấy một nữ tử dung mạo xinh xắn ngồi ngay ngắn ở dưới, đang cùng dăm ba sĩ nữ áo hoa bên cạnh nhẹ giọng đàm tiếu.
    “Đó chính là Quảng Lăng trưởng công chúa.” Lý Châu nói bên tai nàng ta.
    Diêu Yên gật đầu.

    So với chúng nữ bên cạnh, phục sức của trưởng công chúa có thể nói là đơn giản, trong tay cầm một cái quạt lụa, lại có vẻ thanh xuân động lòng người…
    Lúc này, bỗng nhiên có vài tiếng nhịp trống truyền đến, các nữ tử trên quan đài mừng rỡ, nhao nhao đi lại chen lấn.

    BBa người Diêu Yên không hiểu gì, tiến lên theo đám người, chỉ thấy cách mấy cây cây lê dưới đài, có một cái võ đài.

    Người chạy giữa sân bóng, là một đám nam tử đang đá bóng.
    Các nữ tử trên quan đài hình như hơi hưng phấn, nhìn người trên giáo trường không ngừng nghị luận.

    Quảng Lăng trưởng công chúa cũng đứng dậy cùng đám quý nữ bên cạnh, đi đến bên cạnh đám đông quan sát.
    “Mau nhìn Vũ Uy hầu kìa!” Lý Châu chỉ vào vị trí cạnh một người nói với Diêu Yên.
    Diêu Yên nhìn lại, người trong sân phân ra làm hai màu đen đỏ, mỗi đội chiếm một bên.

    Theo tay Lý Châu chỉ, chỉ thấy Vũ Uy hầu mặc áo đỏ, dù đưa lưng về phía các nàng, vẫn có thể thấy được vóc người cao lớn.
    Hóa ra người này chính là Vũ Uy hầu.

    Diêu Yên bỏ bụng vậy, rồi nhìn lại bên cạnh, phát hiện tựa hồ có không ít nữ tử trên lầu gác đều nhìn chằm chằm nơi đó.
    Có lẽ giọng của cô này quá lớn, Vũ Uy hầu bỗng nhiên nhìn lại bên này, ánh mắt hơi dừng lại trên bệ đá, lại quay trở lại.
    Diêu Yên ngẩn người.
    Tuy có hơi xa, nàng ta vẫn thấy rõ ngũ quan và khung xương mặt sắc sảo như lưỡi đao, mặc dù trông đen, lại có một sự dương cương anh tuấn khác biệt.

    Nàng ta nhớ “Tây Kinh ngọc” mà mẫu thân nói, không khỏi nghĩ, nếu mặt hắn như bạch ngọc, thì ba chữ này vẫn còn xứng đáng… Trong lòng nghĩ vậy, Diêu Yên ngẩng đầu nhìn về phía bệ đá, Quảng Lăng trưởng công chúa đứng bên cạnh đám đông, quạt lụa trong tay nhẹ lay động.
    Chỉ nghe nhịp trống lại dày vang lên, trên trận lập tức quần tình sục sôi.

    Quả xúc cúc bị đá đến bay lên cao cao, khi lại rơi xuống, hai đội đỏ đem tranh đoạt rất kinh.

    Khi hoàn hồn, Vũ Uy hầu đã không biết đi nơi nào, chỉ có bóng dáng chạy chọt bên trong bụi mù của trận xúc cúc.

    Các nữ tử bị sự tranh tài trên trận hấp dẫn, ánh mắt đuổi theo tình hình chiến đấu, thỉnh thoảng hô hay.
    Bắt đầu thi đấu không lâu, một người áo đỏ có được xúc cúc, là sẽ quay thân chạy đi, khiến người xem thi đấu reo hò một trận; không ngờ vừa qua hơn nửa trận, lại bị một người áo đen đuổi theo dùng một cước chặn lại, người ủng hộ đội đen cũng hô một tràng hay.

    Lúc này, giữa sân bỗng nhiên có một người nhảy ra, thừa dịp áo đen không sẵn sàng, một cái ngoặt chân xinh đẹp, xúc cúc mất mà lại được.
    “Ngu Dương hầu!” Có người cao hứng nói.
    Diêu Yên nghe vậy, mở to hai mắt.

    Khi người áo đen kia quay mặt lại, dung mạo tuấn tú, quả nhiên chính là Ngu Dương hầu vừa rồi gặp phải.
    Chỉ thấy y mang theo xúc cúc trở lại, trái tránh đánh phải, hai người áo đen nhanh chóng đuổi đến, đột nhiên y dùng một cước đá xúc cúc lên, bay thẳng về một người khác.

    Người kia thấy xúc cúc đến, cũng không chặn lại, nhưng lại quét ngang một đá.

    Xúc cúc lại lần nữa bay lên, nhập môn thẳng tắp.
    Trên trận hoan hô hay một tràng, nữ tử trên quan đài cũng hưng phấn không thôi.
    “Vũ Uy hầu chơi hay quá.” Lý Châu cười nói.
    “Nếu không có Ngu Dương hầu, Vũ Uy hầu sao có thể đắc thủ? Tôi thấy là Ngu Dương hầu đá hay ấy.” Lý Quỳnh cũng cười.
    Diêu Yên nghe các nàng bình luận, cười nhạt không nói gì, lại nhìn về phía bệ đá.

    Quảng Lăng trưởng công chúa yên lặng đứng trước đám đông, hai mắt nhìn chăm chú giáo trường, quạt lụa đưa về sau, bên môi là ý cười thật sâu.
    Sắc trời xâm xẩm, Diêu Yên trở lại thành, đã là giờ lên đèn.

    Đi ngang qua trước cửa, đột nhiên nàng ta phát hiện nơi này có một chiếc xe ngựa ngừng lại, nước sơn sáng loáng, hình dạng và cấu tạo thượng thừa, tả hữu còn có tám, chín tên tòng nhân vây quanh.
    “Người nào đến thăm vậy?” Thấy có gia phó đi ra, Diêu Yên hỏi.
    “Bẩm Nữ Quân, ” gia phó hành lễ nói: “Là công tử Tạ thị ạ.”
    “Công tử Tạ thị?” Diêu Yên sững sờ, chưa kịp hỏi lại, đã thấy trong cửa đang có một người thong thả bước đi ra.
    “Công tử không chê hàn xá thô lậu, ít ngày nữa nhất định sẽ thăm đáp lễ.” Chỉ nghe giọng Diêu Chinh mang cười truyền đến.
    Diêu Yên chưa kịp đi vào, một người đã đi ra, ánh đèn đuốc phản chiếu sáng tỏ mặt hắn, trên mặt là tiếu dung như quang mang đâm thẳng vào lòng Diêu Yên.
    “Không dám nhận, Thượng thư có đến nhà, Trăn tất sẽ đối đãi thật tốt.” Người đó trả lễ Diêu Chinh, giọng nói chậm rãi lọt vào tai, thuần hậu như rượu lễ mới ủ..
     
    Back
    Top Dưới