Đô Thị  Ngày Nào Hotboy Trường Cũng Bị Ghẹo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngày Nào Hotboy Trường Cũng Bị Ghẹo
Chương 20: Chương 20


Hứa Linh sững người, buông lỏng tay ra.
"Đâu có."
Hứa Linh bình thản, rõ ràng không định thừa nhận.
Nhưng khi cụp mắt xuống cậu lại thấy trên cổ tay Tạ Trạch Duyệt hiện một vết đỏ.
Cậu căng thẳng thế là ngón tay lại vô thức siết chặt lại.
"..."
Mấy người xung quanh lại bắt đầu ồn ào, nhìn Tạ Trạch Duyệt ôm Hứa Linh: "Mối tình đầu của cậu, không phải là Hứa Linh của chúng tôi đó chứ?"
Tạ Trạch Duyệt: "..."
Hắn khẽ cười, cụp mắt nhìn Hứa Linh: "Cậu cảm thấy thế nào?"
"Cảm thấy gì cơ?" Đầu ngón tay trắng nõn của Hứa Linh hơi lạnh.
"Cậu có cảm thấy tôi thích cậu không?" Hắn nghiêng đầu, nói nhỏ bên tai Hứa Linh.
Hứa Linh khựng người, sóng nhiệt tê dại lan ra từ vành tai.
Cậu khó mà tin nổi trợn tròn hai mắt.
Nhưng cậu im lặng, không phát biểu ý kiến gì về câu hỏi này, như đang chờ đợi.
Người khác bắt đầu hỏi: "Thế bạn Tạ, cậu nói đi, mối tình đầu của cậu có từ bao giờ, ở đâu?"
Tạ Trạch Duyệt chẳng đề tâm, yết hầu khẽ nhích: "Vừa nãy tôi đùa các cậu thôi, các cậu tin thật à?"
Người khác: "?"
Sao lại là trò đùa rồi?
Vừa nãy Tạ Trạch Duyệt dán vào tai Hứa Linh nói câu đấy, trong mắt hắn đong đầy cảm xúc không giấu được, dịu dàng là thật mà.
Chỉ tiếc Hứa Linh quay lưng lại với hắn nên không nhìn thấy...!Nhưng mấy cậu bạn vây xem đều thấy cả, suýt thì tin là thật, định bụng chuẩn bị chúc phúc hai người họ luôn rồi.
Tạ Trạch Duyệt chống khuỷu tay lên đầu gối, chống đầu, nói nhỏ: "Thật ra tôi không có mối tình đầu.

Rất kỳ lạ hả?"
...!Câu này là thật, dù sao yêu đương phương không tính là mối tình đầu.
Mấy người vây xem khựng lại, khó mà tin nổi nói: "Không có thật chứ?"
"Không có."
"Tại sao, không phải vì chuyên chú học tập đó chứ?"
"Tuyệt tình đoạn dục? Trâu bò."
Hứa Linh nghe hắn nói vậy, nơi ở khoang ngực hơi chấn động.
...

Chỉ chơi có một vòng, mấy bạn nam thể hiện: Không có bạn nữ chơi cùng quả thực không đủ k*ch th*ch.

Mấy người họ dọn bộ bài, bỏ vào trong hộp giấy.
Hứa Linh và Tạ Trạch Duyệt đứng dậy đi về.
Bên ngoài rất yên tĩnh.
Cậu bạn không quen vắt khăn mặt trên vai, thong thả đi qua, khe cửa chiếu ra ít ánh sáng.
Hai người đi về phòng của mình, vừa đóng cửa lại, bên trong yên lặng, chỉ có tiếng gió.
Tạ Trạch Duyệt rút một quyển sách ôn tập trên giá sách ra, lật mở, đặt lên bàn, rút một cái bút trong ống bút, mở nắp bút, cúi đầu làm bài.
Hứa Linh bắt đầu dọn dẹp đồ đạc, từ ngăn bàn, dọn đồ ngủ ngoài ban công, bỏ vào thùng nước tắm đã chuẩn bị xong, định đi tắm.
Cạch một tiếng.
Ánh đèn chiếu ra bóng người nhàn nhạt.
Tạ Trạch Duyệt đặt bút xuống, xoay người lại nhìn Hứa Linh, hơi nhướng mày lên: "Lần trước có người mời tôi tắm chung? Lần này thì sao?"
Hứa Linh nhìn hắn.
Ngón tay trắng nõn của cậu siết chặt lại, đôi mắt lành lạnh thoáng hiện vẻ luống cuống: "Thôi, thôi đi."
...!Lần trước chắc chắn hắn sẽ không đi vào, bây giờ thì đột nhiên không dám chắc nữa.
Cậu không có tự chủ mạnh tới mức tắm cùng Tạ Trạch Duyệt mà vẫn duy trì bình tĩnh được.
"Thôi vậy." Tạ Trạch Duyệt đứng dậy, đi tới, một tay cầm khăn tắm của Hứa Linh lên, khẽ cười, đưa cho cậu: "Khăn tắm của cậu, đừng quên."
Trước khi đi vào phòng tắm, Hứa Linh dừng trước cửa, xoay người.
Hứa Linh cởi áo phao dày cộm ra, mặc áo len, trông rất gầy.
Cậu quay người lại nhìn Tạ Trạch Duyệt, nói: "Cậu thực sự không có mối tình đầu sao?"
Tạ Trạch Duyệt nhìn cậu, hơi nhíu mày: "Không, sao vậy?"
...!Yêu đơn phương thì sao mà tính là mối tình đầu cho được.
Hứa Linh cúi đầu chỉnh khăn tắm, nhấc một góc lên cho nó bằng phẳng: "Ờ."
Tạ Trạch Duyệt nhìn cậu: "Chẳng lẽ cậu có?"
Hứa Linh ngoái đầu nhìn lại, hơi nhíu mày: "Cậu đoán xem?"
Tạ Trạch Duyệt hơi sầm mắt xuống: "..."
Nhưng Hứa Linh lắc đầu, giải thích với hắn: "Tôi không định yêu sớm.

Chuyện này không cần vội."
Tạ Trạch Duyệt không hiểu nói: "Tại sao?"
Hứa Linh ngồi ở bên giường, đổi dép lê, mắt cá chân trắng nõn đẹp đẽ, y như gốm sứ.

Cậu nói: "Vì trường cậu nộp hồ sơ vẫn chưa có tin gì."
Tầm mắt Tạ Trạch Duyệt dừng lại tại mắt cá nhân trắng đến vô lý của cậu, khẽ nói: "Trường tôi muốn xin vào sao lại ảnh hưởng tới chuyện cậu muốn yêu đương?"
Hứa Linh không nhịn được bật cười: "Chúng ta xin cùng nhau, chẳng lẽ không cùng trường?"
Tạ Trạch Duyệt: "..."
Hắn khẽ bật cười.
Hứa Linh đổi dép lên xong, vén ống quần lên một chút, mắt cá chân trắng nõn thon gầy chói mắt, cậu đi vào phòng tắm, bật đèn lên.
Chốc lát sau, trong phòng tắm vang tiếng nước chảy.
Như có hơi nước ướt át lặng lặng tản ra từ khe cửa.
Như mưa nhỏ tí tách rơi.
Đầu ngón tay Tạ Trạch Duyệt ấn lên mặt bàn, nét mực nhuộm khắp mặt giấy, hàng mi dài của hắn cụp xuống, lộ ra cảm xúc thay đổi.
Một lúc sau, cửa mở.
Hứa Linh mặc đồ ngủ mềm mại đi ra, chiếc thùng nhỏ dính nước, hơi nước bay khắp phòng.
"Tôi tắm xong rồi."
Mái tóc đen của cậu đẫm nước, trên mặt cũng có, nước nhỏ xuống theo lông mi, chóp mũi, cằm, rơi bộp xuống đất.
Tạ Trạch Duyệt ngoái đầu nhìn lại, lời muốn nói bỗng kẹt lại trong cổ họng.
Một lúc lâu sau, hắn nhìn qua phía khác.
"Ừ."
Trả lời đơn giản.
Hắn lại cầm bút lên nhưng không viết tiếp nữa.
Trong phòng vương vẩn mùi hương và hơi thở mát lạnh của cậu, như núi rừng sau cơn mữa, lại như vườn hoa sau khi tuyết rơi.
Tạ Trạch Duyệt mặc áo phao màu đen, mở phanh ra, hơi cong người ngoái đầu lại nhìn cậu, trong mắt là vẻ sắc sảo u tối không che giấu được.
Một lúc sau, hắn lại kìm nén quay người đi, cụp mắt xuống làm hai bài.
Sau khi tắm xong, Hứa Linh nằm trên giường đọc tin tức một lúc.
Đồng tử cậu đột nhiên co lại.
Tin hàng đầu: [XX xảy ra động đất cấp bốn.]
Hứa Linh nhìn giờ, ngày tháng năm.

Giống y như chuyện xảy ra ở kiếp trước.
...!Điều này cho thấy, mặc dù cậu sống lại nhưng có lẽ không phải thế giới song song mà vốn là thế giới ban đầu.
Liệu có phải là thế giới song song mà thời gian động đất trùng hợp thôi hay không?

Có thể là phải, nhưng độ khả thi quá thấp.
Sau khi sống lại, quỹ tích cuộc sống của cậu trước khi gặp Tạ Trạch Duyệt gần như giống y đúc kiếp trước.
Hứa Linh đoán thế giới này có khả năng cao vẫn là thế giới ban đầu.
Ngay cả thời gian XX xảy ra động đất cũng giống.
Cậu hơi nhíu mày, nhanh chóng dựa vào ký ức để suy đoán chuyện sắp xảy ra.
...!Học kỳ hai năm lớp mười hai, nhà Tạ Trạch Duyệt phá sản, không có tiền chi trả học phí đắt đỏ ở cấp ba và đại học nên bị ép thôi học.
...!A-level và thi đại học là hai hệ thống hoàn toàn tách biệt, vì thế hắn không tham gia thi đại học, khả năng cao là lúc đó không kịp đăng ký thi đại học, vì thế bỏ lỡ mất kỳ thi đại học trong nước.
Sau đó, không còn sau đó nữa.
Mới từng đấy tuổi mà đã bị ép kiếm tiền trả nợ.
Mọe.
Hứa Linh nhìn Tạ Trạch Duyệt ngồi trước bàn làm bài, không nhịn được kéo áo hắn, ôm lấy hắn từ phía sau, nói: "Cậu thê thảm quá đi mất."
Áo khoác hắn rất mỏng, lúc Hứa Linh vòng hai tay qua, gần như có thể cảm nhận được đường nét xương quai xanh của hắn.
Tạ Trạch Duyệt quay đầu lại, lẳng lặng nhìn cậu thiếu niên đằng sau.
"..."
Hắn cụp mắt xuống nhìn Hứa Linh, không hiểu cậu đang làm gì nhưng đáy mắt lóe lên biểu cảm khác thường.
Hứa Linh dán vào lưng hắn, trừng mắt nhìn, trong lòng thầm nhủ:
"Đó đều là chuyện đã qua."
"Tôi sẽ không để những chuyện đó xảy ra."
"Cậu phải sống thật tốt cho tôi."
Đúng lúc này, điện thoại kêu ting một tiếng.
Người kia gửi tin nhắn tới cho cậu, trong báo cáo tài chính mà Hứa Linh gửi cho anh ta, sau bước đầu phán đoán, nhận định hướng phát triển trong tương lai của công ty có sai lầm về mảng đầu tư, công ty hắn đầu tư vào ngành công nghiệp mới nổi, dẫn đến tiêu hao tài chính quá lớn, y như lỗ đen, vẫn cứ hút tiền tài, mặc dù sau đó chiếm được thị trường sẽ mang đến lợi ích kinh tế rất rõ ràng, triển vọng hấp dẫn, nhưng ở giai đoạn hiện tại thì có nguy cơ đứt gãy dòng vốn, kiến nghị dừng các dự án đúng lúc.
Hứa Linh thở phào một hơi.
...!Chỉ có quy hoạch đầu tư phát triền xuất hiện vấn đề, rất dễ giải quyết.
Hứa Linh bỗng ngước mắt lên, nhìn sang Tạ Trạch Duyệt: "Cuối tuần, tôi có thể tới nhà cậu không?"
Tạ Trạch Duyệt ngạc nhiên nhìn cậu: "Hả?"
Hứa Linh nghiêm túc nói: "Tôi muốn gặp bố cậu."
Tạ Trạch Duyệt càng ngạc nhiên hơn, nhưng cũng có chút chờ mong: "Tại sao?"
Hứa Linh ngồi dậy khỏi giường, vươn tay, vuốt mặt hắn, chạm vào lông mi hắn, khẽ nói: "Cậu đẹp trai thế này, tôi muốn biết ông ấy trông thế nào."
Tạ Trạch Duyệt: "..."
Hắn nắm chặt cổ tay Hứa Linh, mạch máu và gân hơi gồ lên, tinh xảo đẹp đẽ khó mà tin nổi.
"Ý cậu là cậu thấy tôi đẹp?"
"..."
Hắn nắm trọng điểm kỳ cục gì thế này?
Khóe môi Hứa Linh cong lên, gật đầu, thừa nhận luôn: "Ừ.

Đúng thế.

Có vấn đề gì không?"
Tạ Trạch Duyệt nhếch khóe môi, ngón tay thon dài xoa tóc cậu, nói nhỏ: "Sau này có thể nói thêm nhiều lời thế này."
"Hả?" Hứa Linh không hiểu nhìn hắn.
Tạ Trạch Duyệt khẽ cười: "Nếu vậy, tôi sẽ dũng cảm hơn một chút."
...!Dũng cảm theo đuổi cậu.
Hứa Linh không biết lời hắn nói có hàm ý gì, rút tay mình ra khỏi tay hắn: "Được rồi, bạn Tiểu Tạ thông minh mau đi làm bài đi."
Cậu dựa vào giường, bắt đầu kế hoạch làm thế nào để thuyết phục bố của hắn từ bỏ việc đầu tư lớn đầy mạo hiểm vào ngành công nghiệp mới nổi.
Bố hắn là một người cố chấp phá nhiều tiền như thế, hơn nửa là vì bị viễn cảnh tương lai đầy mộng mơ hấp dẫn, đến mức tài chính thâm hụt nhiều như thế rồi mà vẫn không muốn dừng lại đúng lúc, cứ luôn cảm thấy gắng chống đỡ một thời gian sẽ bán lại với giá cao được.
Hứa Linh thở dài, vươn tay với lấy bình nước ở tủ đầu giường.
Lấy được bình, vặn mở nắp ra lại thấy bình cạn đáy, không có nước.
Nhưng trời lạnh, ra khỏi giường rất gian nan.
Hứa Linh trở mình, nhỏ giọng nói: "Tạ Trạch Duyệt."
"Hả?" Người kia dừng bút lại.
Hứa Linh đưa bình nước ra, hỏi: "Cậu có thể giúp tôi không? Cảm ơn."
Tạ Trạch Duyệt đón lấy bình nước của cậu, thoáng cái đã lấy được nước nóng về, thử độ ấm nhiều lần, thấy không bị nóng bỏng mới đưa cho Hứa Linh: "Sau này cứ nói thẳng là được, không cần ngại."
Hứa Linh cụp mắt, nói nhỏ: "Cảm ơn cậu."
Cậu vừa uống được một hớp thì nhận được một tin nhắn, cậu đặt bình sang bên cạnh.
Người kia gửi cho cậu kế hoạch triển khai cụ thể.
Hứa Linh xem từng dòng một, dần yên tâm.
...!Quả thực vấn đề không lớn, dừng thiệt hại lại đúng lúc thì cùng lắm bồi thường ít tiền, sẽ không có chuyện gì nữa.
Mấu chốt là làm thế nào để bố hắn đồng ý dừng lại đúng lúc.
Hứa Linh cau mày, vươn tay lấy bình, đầu ngón tay khựng lại.
Đầu ngón tay chạm phải mảng thấm ướt, cậu quay qua nhìn thì thấy chăn ướt hết cả rồi.
Không vặn chặt bình?
Không thể nào.
Cậu cầm bình nước lên xem, đúng là không vặn chặt thật.
Hứa Linh thở dài một hơi gần như không nghe rõ, lại nói: "Tạ Trạch Duyệt."
"Ơi?"
Người kia buông bút xuống, quay đầu nhìn qua.
"Giường tôi bị ướt rồi.

Tối này tôi có thể ngủ cùng cậu không? Cảm ơn."
Hứa Linh cầm cái bình, ánh mắt vô tội..
 
Ngày Nào Hotboy Trường Cũng Bị Ghẹo
Chương 21: Chương 21


"Sao giường lại ướt, bị đổ nước ra hả?"
Tạ Trạch Duyệt hơi run.
"Ừ...!Không vặn chặt bình."
Không biết tại sao Hứa Linh bỗng nhiên hơi sốt sắng.

Áo ngủ cậu hơi lỏng léo, cổ áo ngủ lộ ra xương quai xanh cao thẳng trắng nõn, trên tay nắm kẻ đầu sỏ - bình nước của cậu, cậu đặt nó lên tủ đầu giường.
"May là nước nóng, nếu mà là nước đá sẽ khiến cậu lạnh chết luôn."
Tạ Trạch Duyệt thong thả cất gọn sách vở, bỏ bút vào ống đựng, đứng lên xem tình hình.
Trên giường Hứa Linh có vệt nước sẫm màu, nước trong bình đổ ra một nửa, ướt cả một mảng, còn đang lan ra nhiều hơn.
"Dùng khăn giấy thấm qua đi." Tạ Trạch Duyệt cầm giấy ăn ở tủ đầu giường, giật mấy tờ cho thấm nước, lại làm như không có chuyện gì xảy ra nói: "Ôm chăn cậu lên đi, đừng để lát nữa lại bị ướt luôn."
Hứa Linh vén chăn lên, đôi chân trần xỏ vào dép lên, xoay người, nhưng cậu chưa khom người ôm chăn lên đã thấy Tạ Trạch Duyệt ôm thay cậu rồi.
"Cảm ơn cậu."
Hứa Linh không biết phải làm gì, hơi do dự, nhìn hắn.
"Không cần cảm ơn."
Tạ Trạch Duyệt nhìn cậu, khóe môi cong lên.
Ngay cạnh giường Hứa Linh, trên chiếc giường mét ba của Tạ Trạch Duyệt có hai cái chăn nhỏ.

Một cái màu sáng, một cái màu tối, nhưng đều mềm mại.
Trông hơi chật nhưng rất ấm áp.
"Tối tôi ngủ trên giường cậu hả?"
Hứa Linh đứng bên giường, hơi ngây ngẩn hỏi, ngón tay siết chặt lại.
"Chứ không thì sao."
Tạ Trạch Duyệt nhíu mày, một tay kéo ghế, ngồi xuống, chống đầu nhìn cậu: "Nằm lên đi, cậu đứng đấy khéo bị cảm lạnh."
Hứa Linh bèn bò lên giường, vén chăn chui vào trong.
Từ trước tới nay Tạ Trạch Duyệt có một đặc điểm...!Chuyện gì hắn nghĩ rằng nên làm mà Hứa Linh không thực hiện ngay lập tức, hắn sẽ dịu dàng nhưng kiên trì lặp đi lặp lại, mãi đến khi Hứa Kinh hoàn thành việc đó mới thôi.
Mặc dù hắn chưa từng nổi nóng bao giờ nhưng Hứa Linh không chống nổi chiêu này.
Vì thế bình thường hắn yêu cầu điều gì, Hứa Linh sẽ làm ngay...!Ví dụ như không được thức khuya, không được mặc áo ngủ đi lung tung vào hôm lạnh trời.
Hứa Linh vùi trong chăn.
Chăn này là chăn của cậu nhưng giường là giường của Tạ Trạch Duyệt.
Mùi quen thuộc của Tạ Trạch Duyệt phả vào mặt, như rừng thông trong lành, lại như một cơn gió, chỉ chốc lát đã biến mất gần như không còn gì.
Hứa Linh cúi xuống xem tin nhắn, mở tập tin ra.

Cậu không ngừng gõ trên màn hình, viết một bài báo cáo, có lẽ đến cuối tuần nó có thể phát huy tác dụng.
Vừa viết xong, mới giương mắt lên đã nhìn thấy bóng lưng Tạ Trạch Duyệt dưới ánh đèn.

Hắn có hơi thở sạch sẽ riêng biệt của con trai ở tuổi này, có lúc lại rất đáng yêu.
Hứa Linh im lặng nghĩ, có phải trời cao cũng không nhẫn tâm để người như cậu rời xa thế giới nên muốn cho cậu một cơ hội làm lại?
Cứ nghĩ mãi, bỗng có chút đau lòng.
Dù thế nào thì phiên bản hắn mà Hứa Linh đã chết quen cũng không còn nữa.
Hứa Linh tiện tay cầm một quyển sách trên tủ đầu giường, "Tiếng gọi từ bầy chim lạc" bản tiếng Anh.
Lật xem.
Thoáng nhìn lướt qua.
Một câu trên bìa sách va thẳng vào mắt:
...!Let life be beautiful like summer flowers and death like autumn leaves.
(Hãy để cuộc đời đẹp như hoa mùa hạ, và cái chết đẹp như lá mùa thu.)
Mắt Hứa Linh như bao phủ một tầng sương mù, bỗng nhiên mơ hồ chớp mắt một cái.
Mắt cay cay.
Như nhận ra Hứa Linh đang nhìn mình, Tạ Trạch Duyệt đột nhiên ngoái đầu lại, nhẹ nhàng nhướng mày: "Nhìn tôi làm gì thế?"
Hứa Linh kéo cao chăn lên, nhắm mắt lại, nói nhỏ: "Tối chúng ta ngủ hai chăn hả?"
Tạ Trạch Duyệt ừ một tiếng, tai hơi ửng đỏ, lại bật cười: "Hơi chật hả? Tôi sợ cậu ngủ không ngon."
Im lặng mấy giây.
Hứa Linh lắc đầu, bỏ điện thoại xuống, chui vào chăn: "Không sao."
Cậu nghĩ nếu bọn họ ngủ chung chăn thì theo một ý nghĩa nào đó vẫn có chút nguy hiểm, tối đến, cọ sát cạnh nhau, lau súng cướp cò, dễ xảy ra chuyện lắm.
Tạ Trạch Duyệt dùng một tay chống đầu, nhìn cậu dưới ánh đến, thoáng qua một suy nghĩ:
...!Hứa Linh không chỉ không bài xích tiếp xúc cơ thể với hắn mà hình như còn ngược lại, cậu rất thích là đằng khác.
Gió đêm thổi vù vù bên ngoài cửa sổ.
Tạ Trạch Duyệt nghe tiếng gió, tâm trạng rất tốt.
Hứa Linh buồn ngủ.
Để tránh ảnh hưởng tới giấc ngủ của cậu, Tạ Trạch Duyệt tắt đèn bàn, đứng dậy, dọn dẹp qua sách vở, giấy nháp trên bàn rồi cẩn thận nhẹ nhàng đẩy ghế vào.
Hứa Linh nghe thấy tiếng động trong phòng.
Tiếng bước chân xột xoạt, nhẹ hết sức.
Tạ Trạch Duyệt chậm rãi đi rửa mặt, mặc quần áo ngủ rồi đi ra.
Tầm mắt hai người chạm vào nhau.
Mấy giây sau.
Khóe mắt Hứa Linh thoáng nhìn thấy vạt áo sẫm màu của hắn, nước làm ướt một ít.
"Vẫn chưa ngủ sao?"
Bên môi Tạ Trạch Duyệt vương ý cười, hắn duỗi một ngón tay ra vén tóc trên trán cậu: "Sao thế, không ngủ được hả?"
Hứa Linh chớp mắt, nhìn hắn: "Tôi đang chờ cậu."
Tạ Trạch Duyệt ồ một tiếng, bật cười, đi vòng qua bên kia.
Hứa Linh thấy hơi chấn động, sau đó đèn giường tắt, phòng ngủ đen kịt.

Hắn nằm bên cạnh cậu, gần sát với nhau.
Hoàn toàn yên tĩnh.
Hai người nghe thấy tiếng hít thở của nhau.
Thậm chí là tiếng tim đập.
Nhưng giường nhỏ quá, chăn dày đặt hai bên giường nhanh chóng tuột một nửa xuống dưới.
Hứa Linh nghiêng người, thỉnh thoảng kéo chăn bị tuột xuống giường lên, vén lại góc chăn.
Bên tai cậu vang lên giọng nói quen thuộc.
"Hay là cậu bỏ chăn về giường kia đi."
Tạ Trạch Duyệt mặc đồ ngủ màu đen kiểu áo giao lĩnh, trở mình, trong bóng tối, đôi mắt đen lặng lẽ nhìn thẳng vào cậu.
Hứa Linh hơi khựng người: "Hả?"
Tạ Trạch Duyệt mỉm cười, nằm nghiêng xốc chăn lên, hỏi: "Hay là cậu vào đây ngủ đi? Có lẽ sẽ không bị chật nữa."
Trái tim Hứa Linh thắt lại, cơn nóng lan ra từ trên mặt.
"Ừ...!Được."
Cậu vén chăn của mình lên, gấp thành một cục rồi đặt vào vị trí không bị ướt ở cuối giường mình.
Sau đó cậu hơi do dự, chui vào ổ chăn ấm áp.
Trái tim đột nhiên tăng tốc.
Cậu cảm nhận được cơ thể đằng sau nhẹ nhàng ôm lấy cậu, cánh tay quấn tới, Tạ Trạch Duyệt mặc đồ ngủ rất mỏng, vì thế có cảm giác ấm nóng rất sinh động, dường như rõ ràng thái quá.
Hứa Linh nhắm mắt lại, lông mi khẽ run rẩy.
...!Cứu mạng, thế này thì khó quá rồi, bọn họ sẽ ôm nhau ngủ cả một buổi tối sao?
Hứa Linh cố gắng ngó lơ hơi thở ấm áp phả vào gáy và trọng lượng cánh tay khoát lên người mình, nhưng không thể lơ đi phản ứng sinh lý nào đó của bản thân.
"Cậu ôm tôi làm gì?"
Hứa Linh nhỏ giọng hỏi, d** tai nóng lên.
"Thói quen thôi." Tạ Trạch Duyệt hơi run hỏi: "Cậu phản cảm lắm hả?"
"Không phải.

Cậu...!Có thể dịch ra một chút không?"
Giọng Hứa Linh hơi khàn.
"Hả?"
Tạ Trạch Duyệt nói một câu bằng giọng mũi, một lát sau, ngón tay dài của hắn khẽ nhúc nhích, nói: "Ôm thế này cậu không thoải mái hả?"
Hứa Linh ừ một tiếng.
Tạ Trạch Duyệt lùi về sau một chút, buông lỏng cậu ra, dịu giọng nói: "Xin lỗi."
Hứa Linh chậm rãi thở phào một hơi.
Tạ Trạch Duyệt lại hỏi cậu một câu: "Không thoải mái ở đâu?"

Hứa Linh đỏ mặt, không đáp.
Lát sau cậu mới tìm bừa một lý do: "Tôi...!Sợ lạnh."
Cậu nói xong thì dùng bàn chân đụng vào cẳng chân ấm áp của hắn, bật cười nói: "Nóng quá đi."
"..."
Cậu nhận ra Tạ Trạch Duyệt đờ người ra một lúc.
Hứa Linh trở mình, không căng thẳng như vừa rồi, trái lại còn cố ý nhét chân vào g*** h** ch*n hắn, cười nói: "Có lạnh không?"
Shhh.
Tạ Trạch Duyệt hít một hơi.
Một giây sau.
Hứa Linh cảm thấy bàn chân mình bị tay hắn giữ chặt, rất nóng, sức lực không chút buông lỏng.
Tạ Trạch Duyệt nhìn Hứa Linh, khóe môi cong lên, nói: "Thật sự rất lạnh."
Hứa Linh: "!"
Trong nháy mắt đó, không biết tại sao cậu lại cảm thấy nguồn nóng bỏng từ gan bàn chân xông lên tới đỉnh đầu, tim đập nhanh như nổi trống, mặt đỏ bừng lên.
"Sau này tôi sẽ luôn giúp cậu làm ấm chăn, được không hả?"
Hắn hơi cúi đầu, ngón tay thon dài giữ chặt mắt cá nhân cậu trong chăn, vô thức xoa nhẹ mấy cái.
Hứa Linh thở gấp hơn một chút, nhìn hắn: "Đừng như vậy."
Tạ Trạch Duyệt nhíu mày, ngón tay siết lại, nhẹ nhàng hỏi: "Sao thế?"
Tim Hứa Linh đập nhanh hơn.
Cậu giãy mấy cái, thấy Tạ Trạch Duyệt buông lỏng tay ra.
Lúc này cậu mới dần yên tâm.
...!Thế này mới đúng.
Hứa Linh biết hắn không làm gì cả, cậu muốn giữ khoảng cách, Tạ Trạch Duyệt sẽ làm theo, cậu có cảm giác an toàn tuyệt đối.
Tạ Trạch Duyệt im lặng, không "quấy rối" cậu nữa.
Nhưng Hứa Linh lại sờ tìm tới tay hắn.
Nắm lấy.
Ngủ cùng hắn, Hứa Linh không nghĩ gì cả.
Nhưng tinh thần vẫn rất căng thẳng, đồng thời lại rất chờ mong, rất hoảng loạn.
Đã rất lâu rồi bọn họ không làm.
Hứa Linh ngủ, lại nói: "Cậu quay qua đây."
Hứa Linh nhìn vẻ ngoan ngoãn của hắn, vươn tay chạm lên mặt và chóp mũi hắn.
Hai người mặt đối mặt.
Đầu ngón tay trắng nõn của Hứa Linh chạm vào môi Tạ Trạch Duyệt, lướt xuống cằm, yết hầu.
Hứa Linh cụp mắt nói: "Yết hầu cậu thật đẹp."
Tạ Trạch Duyệt có yết hầu đường nét rõ ràng, khi đầu ngón tay cậu nhẹ nhàng lướt tới, thì nó trượt lên trượt xuống.
Tạ Trạch Duyệt giữ tay cậu, giọng trầm thấp: "Đừng sờ lung tung."
Hứa Linh nhướng mày, khẽ cười: "Tôi đang khen cậu đó."
Tạ Trạch Duyệt: "..."
Hắn kiềm chế nhắm hai mắt lại.
Hứa Linh lại lướt xuống, thử sờ chạm thăm dò...!Cậu muốn biết ngủ cùng nhau thế này, hắn có nổi phản ứng hay không?
Tiếc là tay cậu lướt tới giữa đường thì bị Tạ Trạch Duyệt nắm chặt lấy, hắn ghé vào bên tai cậu ra lệnh, nói: "Ngủ đi."

Giọng nói không quá lạnh lùng mà còn hòa dịu, lại khiến người ta có cảm giác rất kiên quyết.
Hứa Linh rụt tay về.
Cậu cũng biết làm thế không thích hợp, vượt giới hạn mất rồi.
Nhưng cậu chỉ muốn biết phản ứng của Tạ Trạch Duyệt...!Là một thẳng nam, hắn có nhạy cảm khi người đồng giới chạm vào mình hay không?
Hứa Linh không có đáp án.
Nhưng cậu nhận ra Tạ Trạch Duyệt không phải kiểu thẳng nam không có giới hạn, có thể xem phim với anh em.
Khóe môi Hứa Linh khẽ nhếch lên, trở mình đi ngủ.
Nửa tiếng sau.
Tạ Trạch Duyệt ôm lấy cậu từ phía sau một lần nữa, chóp mũi vùi vào cổ cậu, nhẹ nhàng hít thở.
Nhưng lần này Hứa Linh ngủ say thật rồi.
Hôm sau, Hứa Linh thức dậy thì thấy bên cạnh trống không.
Hắn đi đâu rồi?
Hứa Linh mò lấy điện thoại trên đầu giường, mở Wechat lên, thấy hắn đăng một dòng trạng thái.
Một bức ảnh.
Bầu trời đêm khuya, hình như là ở góc từ cửa sổ nhìn ra ngoài.

Một mảnh đen kịt, lờ mờ có bóng cây loang lổ.
...!Good night.
Dưới bài viết có một đường link, là một bài hát.
Đăng lúc ba giờ sáng.
Hứa Linh: "..."
Hắn ngủ không ngon?
Nếu không tại sao ba giờ sáng lại lướt Võng Dịch Vân* làm gì cơ chứ?
*Võng Dịch Vân: 1 app âm nhạc.
Bên dưới có mấy bạn bè chung của hai người hỏi:
[Wao, bạn Tạ vẫn chưa ngủ hả?]
[Tôi thức đêm, đại thần cũng thức đêm, tôi = đại thần.]
[Có phải Hứa Linh cũng không ngủ không? Hai người đang làm gì thế hihihi.]
[Mất ngủ, đương nhiên là vì mối tình đầu của cậu ấy!]
Hứa Linh: "..."
Cậu xoa mặt, tỉnh táo lại.
Một lát sau cửa bị ai đó ở bên ngoài đẩy mở một khe hở, Tạ Trạch Duyệt đi vào, trên tay là bữa sáng, không hề buồn ngủ vì thức khuya chút nào, trái lại trông còn rất tỉnh táo.
Hứa Linh đặt bữa sáng lên tủ đầu giường, ngồi lên giường Hứa linh, một tay đưa bình sữa nóng qua: "Dậy rồi hả?"
Hứa Linh nhận sữa hắn đưa tới, ngón tay cảm nhận được nhiệt độ, vẫn còn ấm, cậu nói "cảm ơn" rồi "ngồi dậy: "Có phải nết ngủ của tôi xấu lắm không?"
Tạ Trạch Duyệt hơi cúi đầu, nói: "Không đâu."
Hứa Linh thò tay lấy ống hút, c*m v** hộp sữa: "Nhưng tối qua ba giờ sáng cậu mới ngủ."
Tạ Trạch Duyệt đặt một tay trên tủ đầu giường, nhìn cậu mấy giây: "Uống nhiều cafe thôi."
Đôi mắt Hứa Linh đen bóng: "Thật chứ?"
Tạ Trạch Duyệt nghiêng đầu, hơi nhíu mày lại: "Giả đấy.".
 
Ngày Nào Hotboy Trường Cũng Bị Ghẹo
Chương 22: Chương 22


Đồng tử Hứa Linh hơi co lại.
Không biết tại sao câu nói đó của hắn nghe lại có phần thân mật lạ thường.
"Thế tại sao cậu lại không ngủ được?" Hứa Linh lại hỏi.
"..."
Tạ Trạch Duyệt chưa trả lời, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

Một học sinh nam bám vào cạnh cửa ngó vào trong, tay cầm bình nước ấm, là Tưởng Diên.
"Các cậu...!Chuyện gì đây?"
Cậu ta đi vào, tiện tay đóng cửa lại, trợn trừng hai mắt.
Hứa Linh ngủ trên giường Tạ Trạch Duyệt, tay cầm hộp sữa bò, ở trong phòng ngủ nhìn cậu ta.

Thấy cậu ta vào, Hứa Linh khá là bình tĩnh, đặt sữa ấm lên tủ đầu giường, tiếp tục vùi trong chăn Tạ Trạch Duyệt, dáng vẻ rất thoải mái.
"Có chuyện gì chứ." Hứa Linh dựa vào giường, lười biếng, xương quai xanh trắng như trong suốt, "Chẳng lẽ cậu chưa ngủ cùng bạn cùng phòng bao giờ à, có gì đáng ngạc nhiên đâu."
Tưởng Diên trợn mắt há mồm: "..."
Cậu ta im lặng mấy giây, mặt đỏ tới tận mang tai phản bác: "Tôi tự dưng ngủ với cậu ta làm gì chứ?"
Qua mấy giây.
Cậu ta đột nhiên nhận ra, nhìn qua Tạ Trạch Duyệt vô cùng bình tĩnh: "Các ông...!ngủ rồi?"
"Ừ." Tạ Trạch Duyệt đứng lên, khoác áo phao, cúi xuống kéo khóa lên, giọng điệu bình thản: "Ngủ rồi, làm sao?"
Tưởng Diên trợn trừng mắt lên, nghi ngờ cuộc đời: "Không phải chứ, hai ông thật sự ở bên nhau rồi?"
"..."
"Ông đoán xem?"

Hứa Linh mỉm cười, vén chăn lên, chân trần lần sờ dép nhung rồi xỏ vào, biếng nhác đi vào phòng tắm rửa mặt.
Mở vòi nước, cậu đứng trước gương đánh răng rửa mặt.
Tưởng Diên nhìn Tạ Trạch Duyệt, nhỏ giọng: "Bạn Tạ, cậu nói thật đi, tối qua cậu thức tới tận rạng sáng không phải là cùng cậu ấy...!Ấy ấy chứ?"
"..." Tạ Trạch Duyệt không nói, nhìn chằm chằm cậu ta.
Phòng tắm vang lên tiếng cười khẽ, hơi có tiếng vọng lại.
Giọng Hứa Linh vang lên: "Tưởng Diên, sao cậu còn dễ gạt hơn cả cậu ấy thế?"
"Ngủ, ý trên mặt chữ." Tạ Trạch Duyệt ngáp một cái, mặt mày tiu nghỉu, cằm hất về phía chăn Hứa Linh: "Giường cậu ấy bị ướt, không ngủ được."
"À..." Tưởng Diên mỉm cười, vỗ đầu một cái, nói: "Tôi bảo mà.

Tối qua cậu không ngủ được là vì nằm trên giường Hứa Linh chứ gì, đúng không?"
"..."
Tạ Trạch Duyệt cụp mắt, không thừa nhận cũng không phủ nhận, khóe môi hơi nhếch lên.
Cuối tuần tới rất nhanh.
Đã hẹn đâu vào đấy rồi, cuối tuần tới nhà hắn chơi, Hứa Linh in bản phân tích tài chính ra, định nhân cơ hội này nói chuyện với bố hắn, khuyên ông ấy đừng bị ngành công nghiệp mới nổi có vẻ phát triển mạnh ấy hấp dẫn, bỏ vốn đầu tư ban đầu đi, dừng thiệt hại đúng lúc mới phải.
Phòng học rộn rã ồn ào.
Đài phát thanh là một bài nhạc violin chậm rãi.
Hứa Linh đeo cặp lên vai, ngồi trên bàn trong phòng học chờ hắn.
"Cậu mang nhiều sách vở thế về làm gì?"
Hứa Linh cụp mắt nhìn hắn.
Tạ Trạch Duyệt ngồi tại chỗ, cứ cúi xuống mãi, rút mấy quyển sách giáo khoa trong ngăn bàn ra để lên bàn, trên bàn đã chất một chồng cao.
Giọng hắn hơi trầm, vui vẻ trả lời: "Mang về ôn tập đó."
Hứa Linh khẽ cười, tiếp tục chờ.
Cuối cùng Tạ Trạch Duyệt cũng lấy xong hết sách vở, như đã có cảm giác an toàn, lúc này hắn mới đeo cặp, ôm vai Hứa Linh đi ra từ cửa sau.
Hắn thoáng nhìn qua cặp Hứa Linh, trông rất nhẹ, trên tay chỉ cầm theo một quyển tiểu thuyết rồi thoải mái đi về, hắn không nhịn được bật cười.
"Ngưỡng mộ cậu quá đi." Hắn cụp mắt xuống, nói bên tai Hứa Linh, ngón tay gảy vành tai mềm mại trắng nõn của Hứa Linh: "Sao cậu thông minh thế nhỉ? Chẳng thấy cậu học gì cả, cái gì cũng biết."
Hứa Linh thầm nói trong lòng, vì tôi học đại học luôn rồi, so với các cậu thì thế này chẳng phải quá dễ dàng à?
Một dám học sinh nam đi ra từ cửa sau phòng học, lúc đi ngang qua thì chào hỏi hai người họ.
"Bạn Tạ, hai cậu đi cùng nhau à?"
"Ừ, tôi dẫn cậu ấy về nhà."
Hắn nói xong thì nắm tay Hứa Linh, đan mười ngón vào nhau, lòng bàn tay ấm áp cực kỳ.
Hắn không định tránh nghi ngờ gì cả.
Thậm chí còn rất hưởng thụ việc người khác suy đoán về quan hệ của hai người.
Sau khi nhóm người đó đi mất.
Hai người đứng ở cầu thang, một cơn gió lùa qua.
Hứa Linh bỗng bật cười, ngẩng lên nhìn Tạ Trạch Duyệt: "Cậu cũng giỏi lắm đấy."
Tạ Trạch Duyệt hơi run.
Hắn dừng lại, đứng bên tường, hơi đến gần, ngón tay nhẹ nhàng gạt tóc rối trên trán Hứa Linh, nhìn vào mắt cậu: "Có phải trước kia tôi từng nói không thể khen người khác như thế không hả?"
Mắt hắn sâu hút.

Mấy giây sau.
Gò má trắng như tuyết của Hứa Linh như bị bỏng, hơi ửng đỏ lên.
Ngón tay cậu bị người nào đó nhéo một cái, như trêu chọc, Tạ Trạch Duyệt hơi nhếch môi cười: "Đi thôi."
Hứa Linh lấy lại tinh thần, thoáng phiền muộn.
Tiểu Tạ trẻ tuổi nghiêm túc nhưng cũng rất biết dọa người.
Cậu cong môi, nắm chặt tay hắn.
Cổng trường học chật kín người, xe đỗ đầy giao lộ.
Tạ Trạch Duyệt dừng lại, nhìn chằm chằm góc nghiêng của Hứa Linh, hơi nhướng mày lên: "Chờ đã, cậu không còn liên lạc với cậu ta chứ?"
Hứa Linh: "Hả?"
Tạ Trạch Duyệt bình tĩnh: "Cái cậu trước kia theo đuổi cậu ý."
Hứa Linh nhớ lại, nói: "Ít liên lạc hơn rồi.

Nhưng mẹ cậu ấy và mẹ tôi là bạn thân của nhau, cuối tuần về nhà, có lúc sẽ qua nhà nhau chơi."
Tạ Trạch Duyệt cụp mắt, ho khan mấy tiếng, nói: "Mặc dù cậu không có bạn gái nhưng nếu cậu không có ý với người ta thì phải giữ khoảng cách.

Cho hi vọng rồi lại dập tắt, rất khó chịu."
Hứa Linh ừ một tiếng, mỉm cười: "Cậu giỏi chuyện yêu đương quá nhỉ?"
Tạ Trạch Duyệt thuận miệng nói bừa: "Không phải.

Tôi chỉ muốn cậu bị một chàng trai khác nhớ mãi."
Tạ Trạch Duyệt dẫn cậu đi vòng qua mấy chiếc xe, tìm tới xe nhà mình, tài xế mở cửa xe cho hai người họ lên trước rồi ngồi vào.
Tài xế ngồi trước, thỉnh thoảng tò mò nhìn Hứa Linh và con trai của ông chủ mình qua gương chiếu hậu.

Bọn họ là bạn bè?
Quan hệ tốt thật đấy, còn nắm tay nhau nữa kìa.
Ừ, trẻ con bây giờ được nuôi dưỡng tốt, đứa nào đứa nấy đều rất xinh xắn.
Trong xe yên lặng.
Cửa sổ hạ xuống, Tạ Trạch Duyệt cong một tay lại, tì lên bệ cửa sổ xe, chống đầu, cúi xuống nhìn vòng bạn bè trên điện thoại.

Tối đó, ba giờ sáng.
Hắn chia sẻ một bài hát.
Trong một loạt lượt thích, Hứa Linh có trong đó.
Hắn ấn mở vòng bạn bè của Hứa Linh, sạch bóng, trắng xóa, có một vạch ngang.
Hắn bị chặn rồi.
Từ khai giảng đã thế này.
Hắn không hiểu tại sao, mới đầu không để ý lắm, dù sao lúc đó với hắn mà nói, Hứa Linh cũng chỉ là học sinh nam xa lạ chuyển trường, vẻ ngoài thanh tú, rất thần thái, cậu có chặn hắn trên vòng bạn bè hay không cũng chẳng quan trọng.

Nhưng đến bây giờ, hắn muốn xem, dục vòng muốn biết toàn bộ mọi thứ về Hứa Linh ngày càng mãnh liệt.
Hứa Linh đeo tai nghe nghe nhạc, người bên cạnh đột nhiên hỏi: "Hứa Linh, tôi có thể xem vòng bạn bè của cậu không?"
Giọng nói đột ngột vang lên trong xe, rất rõ ràng.
Ngón tay trắng nõn của Hứa Linh bỏ một bên tai nghe xuống, nhìn hắn, giọng hơi nhỏ: "Có gì đáng xem chứ?"
Cậu cài đặt như vậy theo thói quen, dù có đăng vòng bạn bè cũng chỉ khiến người ta thấy tẻ nhạt, vì thế cậu chẳng đăng gì hết.
Chặn hắn có thể là vì lúc thêm bạn bè cài đặt tự động.
Hình như Tạ Trạch Duyệt rất để ý tới cái này thì phải?
Tạ Trạch Duyệt bình tĩnh nói: "Cậu chỉ chặn một mình tôi hay là chặn tất cả mọi người?"
Hứa Linh hơi ngạc nhiên, trong mắt thoáng qua cảm xúc khác thường: "Cái này rất quan trọng sao?"
Tạ Trạch Duyệt hơi ngẩng đầu lên, dựa vào ghế, gật đầu thật mạnh: "Ừ.

Rất quan trọng.".
 
Ngày Nào Hotboy Trường Cũng Bị Ghẹo
Chương 23: Chương 23


Gió đêm thổi tới, Hứa Linh hơi cụp mi xuống, xem cài đặt thêm bạn bè trên điện thoại của mình.
Cậu nghĩ, có lẽ Tạ Trạch Duyệt hiểu nhầm hắn bị cậu chặn? Nếu cậu chặn hết mọi người thì không có gì cả, nhưng nếu chỉ chặn Tạ Trạch Duyệt thì có chút tế nhị rồi đây.
Không phải bạn Tiểu Tạ sẽ hiểu nhầm cậu ghét hắn đấy chứ?
"Cài đặt tự động thôi." Hứa Linh giải thích với hắn: "Cài đặt lúc thêm bạn bè, sorry, cậu muốn xem thì tôi cài đặt lại cho cậu.
Tạ Trạch Duyệt bừng tỉnh, cậu không chờ hắn đáp, cúi đầu xuống ấn màn hình, ngón tay thon dài lướt một lúc, bên môi vương ý cười.
"Được hả?"
Tạ Trạch Duyệt đợi, quay về phía cửa sổ xe, trong lúc hoảng hốt, gió lại thổi mạnh hơn.
"Ừ, giờ được rồi đó."
Hứa Linh dựa lưng vào ghế, đáy mắt chứa ý cười nhìn mặt hắn: "Chỉ có cậu xem vòng bạn bè của tôi."
Tạ Trạch Duyệt ngẩn ra, tâm trạng phới lới.
Hắn lướt vòng bạn bè của Hứa Linh.
Sau khi cái gạch ngang kia biến mất, vẫn không có gì cả, trống không.
Cậu không đăng gì?
Hóa ra cậu không dùng vòng bạn bè, Tạ Trạch Duyệt thở phào, hắn không bị Hứa Linh tách ra khỏi vòng bạn bè, cũng không bị "đày vào lãnh cung".
Tạ Trạch Duyệt im lặng mấy giây, dựa vào cửa sổ xe, tầm mắt lưu luyến trên người cậu, thả lỏng mỉm cười: "Tôi còn tưởng cậu..."
"Tưởng tôi cố tình chặn cậu?" Hứa Linh khẽ cười, nhẹ nhàng nói: "Sao có thể chứ? Tôi thích cậu thế cơ mà."
Cậu lười biếng ngồi ghế sau, mặt hơi nghiêng, tóc mái rối trong gió, nhưng mắt cậu rất sáng, ánh sáng giao thoa có vẻ đẹp không nói được bằng lời.
Tạ Trạch Duyệt nhìn góc nghiêng của cậu, giơ điện thoại lên, chụp cho cậu một tấm.
Góc nghiêng tuyệt đẹp của thiếu niên được lưu lại.
Dừng lại chốc lát, hắn hơi mất tập trung, cài đặt tấm ảnh đó thành ảnh nền cuộc trò chuyện của cậu và hắn.
Sau đó hắn chụp màn hình gửi cho Hứa Linh.
Điện thoại Hứa Linh hơi rung.
Cậu cúi đầu xem tin nhắn mới đến.
X.:
[Jpg]
[Tôi cảm thấy rất đẹp nên chụp lại.]
[Cậu không ngại khi tôi cài nó làm ảnh nền cuộc trò chuyện chứ?]
Đầu ngón tay trắng mịn của Hứa Linh hơi nắm lại.
Trong ảnh là góc nghiêng cậu tựa trên cửa sổ, thẩm mỹ của Tạ Trạch Duyệt không hề thẳng nam chút nào, chụp ảnh cũng khá là ra gì.
Cậu đầy ngạc nhiên nhìn sang, đúng lúc va phải đôi mắt đen nhánh, ánh nhìn sắc sảo sâu hun hút.
Im lặng vài giây.
Hứa Linh không nói gì, trên gương mặt trắng nõn thoáng ngây ngốc.
Mười ngón tay Tạ Trạch Duyệt đan vào nhau, lông mày hơi nhíu lại, thăm dò nói: "Trước kia cậu cũng vậy, đặt ảnh chúng ta nắm tay nhau làm màn hình chờ đấy thôi."
Hứa Linh lấy lại tinh thần, cụp mắt xuống.
Khóe môi khẽ cong lên, nở một nụ cười.
...!Hắn học theo mấy hành vi trước kia Hứa Linh trêu chọc hắn, giờ trêu ngược lại Hứa Linh luôn rồi.

Nhưng cậu lại thấy rất thú vị.
Hứa Linh nhẹ nhàng kéo cánh tay hắn lại, cả người dựa lại gần, gối đầu lên vai trái ấm áp của hắn, nói: "Cho tôi ngủ một lúc, được không?"
Cậu nhắm hai mắt lại.
Lông mi dài cụp xuống, phong thái mềm dịu sạch sẽ, như mèo nhỏ cuộn mình lại giữa dải ngân hà.
Yết hầu Tạ Trạch Duyệt khẽ trượt, lời muốn nói bỗng kẹt lại trong cổ họng.
Trên tay truyền đến nguồn ấm áp nho nhỏ.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Hứa Linh cảm thấy hắn nắm chặt tay mình lại, lòng bàn tay xoa nhè nhẹ.
Bầu không khí yên tĩnh.
Xe lái vào đường hầm dưới lòng đất, ánh sáng thỉnh thoảng lướt qua mặt.
Chẳng biết xe dừng lại từ lúc nào.
Tạ Trạch Duyệt khẽ vỗ vai Hứa Linh, sán gần lại: "Đến rồi."
Xuất phát từ hoàng hôn, lúc về đến nhà đã là buổi tối, Hứa Linh nhìn ra ngoài, xe cộ trên đường nối đuôi không ngừng, lập lòe sáng tối.
Xe chạy vào khu nhà ở, Tạ Trạch Duyệt dẫn cậu xuống xe, ôm vai cậu đi vào trong.
Cửa sổ sát đất hắt ánh sáng từ bên trong ra, bên bàn ăn, loáng thoáng có bóng người phụ nữ đi qua, nhìn bọn họ.
Hứa Linh đeo cặp, đây là lần đầu tiên cậu gặp người thân của Tạ Trạch Duyệt.
Có phải nên chào chú, chào cô không?
Tạ Trạch Duyệt cúi đầu nhìn cậu, hỏi: "Cậu sẽ không căng thẳng đâu nhỉ?"
Hứa Linh liếc hắn, hỏi ngược lại: "Tôi mà căng thẳng á?"
Tạ Trạch Duyệt nắm tay cậu, động viên siết đầu ngón tay cậu một cái.
Ban đêm, trời tối thui, bọn họ đi từ vườn hoa vào, một người phụ nữ trẻ mở cửa, đứng cạnh cửa nhìn bọn họ mỉm cười: "Duyệt Duyệt, đây là bạn con hả"
Tạ Trạch Duyệt mỉm cười: "Không chỉ thế."
Cái câu "không chỉ thế" này hơi bị vi diệu, mẹ hắn nhìn hai người nắm tay nhau thì trầm ngâm không nói gì.
Bà ấy lại nhìn sang Hứa Linh.
Ánh đèn chiếu sáng nửa bên mặt Hứa Linh, cậu là một chàng trai rất yên tĩnh, khí chất lạnh lùng.

Bà ấy nhìn cậu mà mắt sáng bừng lên, cười nói: "Bạn con mà, mẹ cứ cảm thấy hình như gặp ở đâu đó rồi thì phải."
Hứa Linh khẽ cười: "Vâng, con cũng cảm thấy từng gặp cô ở đâu rồi."
"Có lẽ đây chính là duyên phận." Tạ Trạch Duyệt nhận dép lên người giúp việc đưa tới, cúi người, đặt cạnh chân Hứa Linh, ngẩng đầu lên nhìn cậu, nói: "Tối chúng ta ăn cơm cùng nhau được không?"
Hứa Linh ừ một tiếng, nói: "Cảm ơn cậu."
Cậu lịch sự một cách lạ thường.

Tạ Trạch Duyệt nhìn cậu rồi bật cười.
Hai người lên tầng, đi vào phòng hắn, Hứa Linh bỏ cặp mình qua một bên, lơ đãng hỏi: "Bố cậu đâu rồi?"
Tạ Trạch Duyệt vẫn nhớ hôm đó cậu nói muốn xem bố hắn trông thế nào, cau mày: "Cậu sẽ không thực sự..."
Hứa Linh bị hắn chọc cười, nói: "Cậu đang nghĩ gì thế hả? Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi."
Tạ Trạch Duyệt phát hiện hình như hắn thường coi lời Hứa Linh nói là thật, bỗng thấy buồn cười.

Hắn bỏ mấy quyển sách vở ra, đặt lên bàn, lật mở, mời Hứa Linh: "Ông ấy về hơi muộn.

Chúng ta cùng làm bài tập đi."
Hứa Linh: "..."
Trong nháy mắt ấy gương mặt cậu không còn cảm xúc gì.
Nhưng hiếm khi hắn đột nhiên thích học tập như thế, Hứa Linh thoáng sựng người rồi quyết định làm bài cùng hắn, cậu ngồi xuống cạnh hắn, bỏ một đề thi ra.
Cửa được ai đó khẽ khàng đẩy ra.
Mẹ Tạ Trạch Duyệt bưng một đĩa hoa quả vào, đặt bên cạnh Hứa Linh, dịu dàng nói: "Tạ Trạch Duyệt hay nhắc đến cháu lắm đó."
Trông Hứa Linh thật yên lặng, hai người vừa về nhà đã kéo nhau đi học bài, bà ấy nhìn mà thấy thích.
"Cháu cảm ơn cô." Hứa Linh cảm ơn một tiếng, hơi giương mắt lên: "Cậu ấy, nói gì về cháu ạ?"
Mẹ Tạ Trạch Duyệt không nhìn thấy ánh mắt lúng túng ngăn cản của con trai mình, nhớ lại: "Thằng bé nói con rất thông minh, rất thú vị.

À, còn nói con cực kỳ đẹp trai nữa."
Hứa Linh: "..."
Cậu suýt thì sặc, liếc mắt nhìn Tạ Trạch Duyệt, thầm nghĩ, chuyện này xảy ra từ bao giờ?
Tạ Trạch Duyệt chống đầu, cúi xuống làm đề, ngón tay dài cầm bút nhích tới nhích lui nhưng lại giữ im lặng.
Tai hơi ửng đỏ.
Hứa Linh mỉm cười, nhìn góc nghiêng của hắn: "Không ngờ cậu cũng thích tôi quá nhỉ?"
"Chứ sao nữa." Mẹ hắn cười vô vai Tạ Trạch Duyệt và Hứa Linh, quay người đi ra ngoài, đóng cửa lại cho bọn họ: "Hai đứa học tập cho tốt.

Linh Linh, không thì tối nay cháu ở lại đây đi, chạy tới chạy lui rất phiền."
Hứa Linh ngẩn người, đáp: "Cháu hỏi mẹ đã ạ."
Sau khi cửa khép lại, dưới ánh mắt mong đợi của người bên cạnh, Hứa Linh gọi điện thoại về nhà.
Sau vài tiếng tút, cuộc gọi được kết nối.
Mẹ cậu ở bên kia nói: "Con không về sao?"
Hứa Linh cụp mắt: "Vâng ạ."
"Ở lại nhà bạn hả?"
"Vâng."
"Bạn nào thế?"
"Bạn cùng phòng của con, con trai.

Quan hệ rất tốt, hôm nào con dẫn về nhà mình cho mẹ gặp."
Mẹ cậu đồng ý rất nhanh.
Con trai không như con gái, không cần lo lắng tối ra ngoài không an toàn.
"Tối ngủ ở đâu được nhỉ?" Tạ Trạch Duyệt không kiềm chế được, bên môi mang ý cười hỏi cậu: "Ngủ ở giường tôi là tốt nhất rồi.

Một mét tám, lần này tha hồ rộng."
Ngón tay trắng nõn của Hứa Linh xoay bút, nhìn hắn: "Sao trông cậu giống như rất muốn tôi ngủ cùng cậu thế?"
"Ừ." Tạ Trạch Duyệt thoải mái thừa nhận, nói: "Cậu xem nhiệt độ hôm nay chưa? Sắp 0 độ tới nơi rồi, lạnh như thế, tôi sợ cậu không ngủ một mình được."
"Muốn làm ấm giường cho tôi?" Hứa Linh nghiêng đầu nhìn hắn, ngón tay kéo cổ tay ấm áp của hắn, "Vậy cậu ôm tôi một lúc được không?"
Cậu chuyển đề tài quá nhanh, quả thực khiến người ta không theo kịp.
Tạ Trạch Duyệt ngẩn ra, đôi mắt sâu, sau đó hắn nhẹ nhàng ôm cậu qua lớp quần áo, cảm nhận nhiệt độ và xúc cảm tử vai, cổ cậu dưới lớp áo mỏng, như có hương thơm dịu thoang thoảng mà lạnh lẽo, hắn nghiêng đầu, khẽ nói bên tai Hứa Linh: "Thế này hả?"
"Ừ." Hứa Linh cụp mắt.
Trong nháy mắt, Hứa Linh rất muốn làm điều khác nữa, ví dụ như l**m vành tai gần sát của Tạ Trạch Duyệt, cậu nhớ trước đó lần đầu tiên cậu làm thế, Tạ Trạch Duyệt hít sâu một hơi, căng thẳng như dây cung kéo căng.
Nhưng Hứa Linh nhịn được.
Cậu buông Tạ Trạch Duyệt ra, khẽ cười: "Tôi chợt phát hiện, ôm cậu rất thoải mái."
Yết hầu Tạ Trạch Duyệt trượt lên trượt xuống, nhìn đầu ngón tay trắng nõn của cậu, trong lòng có cảm giác ngưa ngứa, hắn nhẫn nhịn cụp mắt xuống, mờ mịt nói: "Thế cậu có từng nghĩ tại sao lại vậy không?"
Hứa Linh thả lỏng người dựa vào ghế, ngón tay trắng nõn nhàn nhã xoay bút, lắc đầu đầy vô tội: "Không.

Nghĩ mấy cái này chẳng thả nghĩ đề bài chưa làm xong còn hơn."
Tạ Trạch Duyệt: "..."
Cậu lại chuyển đề tài một cách nhanh chóng.
Ghẹo xong bỏ chạy, không định chịu trách nhiệm gì hết.
Tạ Trạch Duyệt nhìn góc nghiêng của cậu, cong khóe môi, vừa bất đắc dĩ vừa nuông chiều.
Hai người làm bài, dưới tầng vang lên tiếng động loáng thoáng.
Bố Tạ Trạch Duyệt về.
Ngòi bút Hứa Linh hơi dừng lại, cậu vô thức nhấc cặp sách của mình lên, liếc nhìn, tập tài liệu vẫn nằm im trong đó.
Không bao lâu sau, cậu nghe thấy tiếng thang máy dừng lại ở tầng trên.
Ding một tiếng.
Hứa Linh cầm tập tài liệu trong túi, thở mạnh một hơi.
Cậu không định cho Tạ Trạch Duyệt biết chuyện này, hắn cũng không cần thiết phải biết.
Hứa Linh để bút xuống, nhìn người bên cạnh hỏi: "Có sữa chua không?"
"Có." Tạ Trạch Duyệt bỏ bút xuống, đứng dậy, ngón tay thon dài xoa đầu cậu: "Tôi đi lấy cho cậu.

Hơi lạnh, lấy ra ngoài phải để một lúc."
Hắn đóng cửa, để lại một bóng lưng.
Sau khi Tạ Trạch Duyệt ra ngoài, Hứa Linh kẹp tập tài liệu vào sách giáo khoa, đi lên tầng.
Cửa phòng bên trái ở tầng trên hé mở, là phòng sách, Hứa Linh nhìn sang, thấy bố hắn trong phòng sách trên tầng.
Người đàn ông đang lướt xem gì đó không ngừng ở trên bàn.
Ông ấy cau mày, có thể thấy ông ấy rất tập trung vào công việc.
Cậu đi đến, gõ hai cái lên cửa: "Chú."
Người đàn ông dời mắt khỏi cuốn sổ trước mặt, nhìn cậu, ánh mắt khó hiểu: "Cháu là...!bạn của Duyệt Duyệt? Vừa nãy chú nghe mẹ thằng bé nói rồi, nào, qua đây ngồi đi."
Ông ấy nói xong thì đứng dậy, cùng cậu ngồi sang ghế sofa.
"Tìm chú có chuyện gì?"
Ông ấy nhìn Hứa Linh, hơi khó hiểu.
Hứa Linh lấy tập tài liệu đã chuẩn bị trong sách ra, đưa cho ông ấy, nói nhỏ: "Chú, cháu muốn nói chuyện với chú."
Bố hắn xem tài liệu ấy, ban đầu không rõ vì sao, sau khi đọc mấy dòng thì vẻ mặt dần khựng lại.

Ông ấy đứng dậy, khóa trái cửa phòng sách, quay lại, ngồi trên ghế sofa đánh giá cậu thiếu niên này.
"Cháu là ai?"
Ông ấy đặt tập tài liệu lên khay trà, nghiêng đầu, khó mà tin nổi nhìn Hứa Linh: "Những thứ này đều do cháu phát hiện ra?"
Hứa Linh nói cho ông ấy biết mình sống lại.
Tạ Trạch Duyệt là bạn trai trước đây của cậu.
Lúc hai người qua lại, nhà họ phá sản.
Phán đoán bước đầu rất có thể là vì đầu tư sai lầm, bọn họ không nên đầu tư tiếp vào ngành công nghiệp mới nổi, có quá nhiều nhân tố không xác định này nữa.
Bố hắn nhìn Hứa Linh.
Dừng vài giây, ông ấy lắc đầu, từ đầu đến cuối đều cảm thấy khó mà tin nổi.
Chuyện sống lại vốn đã cực kỳ không khoa học rồi.
Nhưng vì hay nghe Tạ Trạch Duyệt nhắc tới Hứa Linh nên ấn tượng của ông ấy với Hứa Linh không tệ, Hứa Linh vừa nói thế, hai bên lại đối lập.
Bố hắn nhíu chặt mày lại, hỏi: "Cháu thực sự là bạn trai trước kia của thằng bé?"
Hứa Linh thản nhiên gật đầu: "Vâng."
Bố hắn không biết nên sầu vì con trai mình là gay hay buồn vì tương lai mình sẽ phá sản nữa, ông ấy hỏi tiếp: "Tại sao chú phải tin cháu?"
Hứa Linh dựa vào ghế sofa, hơi nhíu mày: "Cháu biết mật mã thẻ ngân hàng có số dư nhiều nhất của cậu ấy.

Nếu cậu ấy vẫn chưa đổi thì bây giờ chắc là 13823047, còn nữa, chú từng âm thầm tích trữ cho cậu ấy một khoản tiền, là chứng khoán, tiếc là sau đó bị cậu ấy mang đi trả nợ rồi."
Bố hắn trầm ngâm: "..."
Im lặng mấy giây, ông ấy vẫn khó mà tin được, hỏi: "Còn gì nữa không?"
Đúng hết rồi.
Người bình thường không thể biết hai chuyện này được, mà cậu lại biết hết tất cả, huống hồ, mật mã thẻ ngân hàng ấy, nếu Tạ Trạch Duyệt không cực kỳ tin tưởng cậu sẽ không nói cho cậu biết.
Hứa Linh nhớ lại, nói tiếp: "Ngày mai, XX sẽ có động đất cấp độ ba.

Chú có thể chờ xem."
Bố hắn: "Được."
Ông ấy rót chén trà, đưa cho Hứa Linh: "Cháu tên là gì?"
Hứa Linh: "Hứa Linh."
Cậu nói xong thì nhận chén trà, nói cảm ơn, thong thả bổ sung: "Cũng là bạn cùng bàn, kiêm bạn cùng phòng hiện tại của cậu ấy."
Bố hắn nhay mi tâm, nói: "Ừ, nếu chuyện là thật thì chú sẽ cảm ơn cháu đàng hoàng."
Ông ấy cụp mắt, nhìn tập tài liệu, xem qua mấy trang.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Tạ Trạch Duyệt tìm tới, Hứa Linh đặt chén trà xuống, dừng một chút nói: "Chú, đừng nói thân phận của cháu cho cậu ấy."
Bố hắn nhìn xoáy vào Hứa Linh.
"Biết rồi." Bố hắn đứng dậy, nhìn tập tài liệu, vỗ vai Hứa Linh: "Cảm ơn cháu."
Tiếng gõ cửa chưa vang lên, Hứa Linh đã vặn cửa đẩy ra, đối diện với Tạ Trạch Duyệt ngoài cửa.
Tạ Trạch Duyệt: "Cậu ở đây làm gì?"
Hắn liếc nhìn bố mình.
Người đàn ông trên ghế sofa mỉm cười nói: "Không có chuyện gì, bố hỏi bạn con xem tình hình học tập của con ở trường thế nào thôi mà."
Hứa Linh gật đầu, vừa theo hắn xuống tầng vừa nói: "Bố cậu hỏi tôi cậu có yêu sớm không, có gieo vạ cho cô gái nào không."
Tạ Trạch Duyệt nghiêng người, nghiêng đầu nhìn vẻ mặt của cậu, hỏi: "Thật sao?"
Hứa Linh ừ một tiếng, hững hờ hỏi: "Thế cậu có không?"
Hắn tỉnh bơ nắm tay Hứa Linh, ngón tay khẽ gãi lòng bàn tay cậu, giọng hơi trầm thấp: "Không muốn gieo vạ cho cô gái nào hết, gieo vạ cho cậu được không?".
 
Ngày Nào Hotboy Trường Cũng Bị Ghẹo
Chương 24: Chương 24


Đầu ngón tay có nguồn nhiệt truyền đến.
Tim Hứa Linh nhảy thịch lên một cái mạnh, cậu nghĩ, Tạ Trạch Duyệt nói thế là sao? Nói hùa theo hay nửa nghiêm túc, cả hai loại đều có khả năng.
Nhưng cậu rất cẩn thận.
"Cậu muốn gieo vạ thế nào?"
Đầu ngón tay trắng nõn của Hứa Linh co lại trong lòng bàn tay hắn, mỉm cười: "Ví dụ như nắm tay thế này sao?"
"Có thể làm điều khác nữa hả?" Tạ Trạch Duyệt nghiêng người qua, ngón tay thon dài nâng cằm Hứa Linh, cụp mắt xuống: "Có chuyện tốt thế cơ à?"
Hứa Linh ung dung mỉm cười, gạt tay hắn ra, nhìn hắn chằm chằm, hơi nhíu mày, nói: "Đương nhiên là được.

Cậu muốn thế nào cũng được."
Mắt Tạ Trạch Duyệt tối sầm xuống, đầy vẻ nghiêm túc.
Hắn muốn hỏi, thật chứ?
Ý là hôn cậu cũng được?
Quá đáng hơn nữa thì sao?
Tạ Trạch Duyệt buông bàn tay nâng cằm cậu xuống, yên lặng nhìn Hứa Linh.
Tay hắn ấm áp cực kỳ, giữ lấy bàn tay mềm mại lành lạnh của Hứa Linh, nhưng ánh mắt như có vẻ chưa thỏa mãn.
Hứa Linh lặng lẽ cụp mắt xuống, gò má trắng như sứ, không nhìn rõ biểu cảm, cậu mặc áo khoác mỏng, nhìn thôi cũng khiến người ta cảm thấy cậu lạnh.
Phía sau truyền đến xúc cảm ấm áp, giữa hàng lang, Hứa Linh cảm nhận được hắn ôm lấy mình từ đằng sau, hơi thở ấm nóng phả bên tai, bỗng dưng có chút mập mờ khác thường.
"Cậu làm gì vậy?"
Hứa Linh khựng người, vành tai trắng như tuyết đỏ bừng lên.
"Ôm cậu đó."
Giọng nói bên tai trầm thấp, ngậm ý cười: "Cậu nói làm gì cũng được mà."
Hứa Linh ngẩn ra, trên tầng bỗng vang lên tiếng ho khan.
Cậu tránh ra theo bản năng, liếc nhìn lên một cái rồi lại nhìn sang Tạ Trạch Duyệt: "Bố cậu ở trên tầng.

Đừng như vậy."
Tạ Trạch Duyệt mỉm cười, tiếp tục ngoắc ngón tay Hứa Linh: "Có gì đâu.

Nhìn thấy thì cứ nhìn thôi."
Hứa Linh không đáp lại.
Tạ Trạch Duyệt nhìn góc nghiêng của cậu, hơi nhướng mày lên, nhìn cậu nói: "Tôi cảm thấy cậu có chuyện giấu tôi."
Hứa Linh vô thức ngước mắt lên, chạm phải mắt hắn, hơi chột dạ: "Chuyện gì?"
Tạ Trạch Duyệt dừng lại, nhớ lại lúc Hứa Linh xuất hiện ở phòng sách của bố mình, lắc đầu: "Không nói ra được."

Hứa Linh nhéo đầu ngón tay hắn, có chút thấp thỏm, nói: "Vậy, cậu có giận không?"
Tạ Trạch Duyệt thong dong cúi xuống nhìn cậu, khóe môi cong lên lắc đầu một cái: "Không, vì tôi cảm thấy không phải chuyện xấu."
Hứa Linh ngẩn ra, thở phào nhẹ nhõm.
Cậu đi qua hành lang nửa sáng nửa tối, tay cầm sách giáo khoa, đi vào phòng Tạ Trạch Duyệt, cười nói: "Linh cảm của cậu hơi đúng chút xíu."
Cậu thầm nói chúng ta đã gặp nhau ở kiếp trước rồi, không phải chuyện xấu đâu nhỉ?
Tạ Trạch Duyệt ở đằng sau, tựa vào cạnh cửa nhìn bóng lưng gầy gò của cậu, hỏi: "Thế đó là chuyện gì?"
Hứa Linh hơi khựng lại, ngoài đầu nhìn hắn nói: "Đến lúc cậu sẽ biết thôi."
Hai người không làm thêm được mấy bài thì đến giờ cơm.
Nhà ăn ở dưới tầng, trên bàn đã dọn bữa tối ra xong xuôi, bố mẹ hắn ngồi ở đó chờ, Hứa Linh được Tạ Trạch Duyệt dắt tay xuống, dường như hắn không kiêng dè gì cả, vẫn nắm tay cậu không buông.
Lòng bàn tay hơi nóng, có chút mồ hôi.
"Bình thường Linh Linh thích ăn gì?" Mẹ hắn ngồi trước bàn, dịu dàng hỏi: "Không biết có hợp khẩu vị không."
Hứa Linh hơi cúi đầu, nếm thử một miếng cá, nói: "Cảm ơn cô, rất ngon ạ."
"Vậy thì tốt." Bà ấy mỉm cười, chống cằm nhìn hai người, nhỏ nhẹ nói: "Khẩu vị của cháu và Duyệt Duyệt giống nhau lắm đó."
Hứa Linh cong môi, khẽ cười.
Bên cạnh, bố Tạ Trạch Duyệt lẳng lặng nhìn hai người họ, cứ cảm thấy con trai mình đang có ý đồ gì với Hứa Linh.
Ông ấy cũng sầu lo không thôi, không biết bố mẹ người khác thấy thế nào chứ thằng nhóc Tạ Trạch Duyệt lừa đứa con người ta nuôi dạy bao nhiêu năm về, có vẻ bố mẹ người ta cũng không hay biết gì.
Tạ Trạch Duyệt gắp một con tôm, đeo bao tay bóc vỏ tôm, bỏ tôm nõn vào bát Hứa Linh, trong mắt đong đầy sự chờ mong: "Cậu ăn thử đi."
Hứa Linh cụp mắt nói: "Cảm ơn cậu."
Cậu nói xong thì cắn một miếng, cụp mi xuống, khóe môi cong cong.
Cậu ăn cơm cắn từng miếng nhỏ, rất lịch sự.
Tạ Trạch Duyệt cảm thấy mình như đang đút cho một chú mèo nhỏ ăn vậy.
Hắn nhìn thôi cũng rất thỏa mãn.
Hứa Linh ngẩng mặt lên, nhìn hắn một cái, đôi mắt đen nhánh trong veo lẳng lặng đối diện với hắn: "Cậu nhìn tôi làm gì?"
Dưới ánh đèn, trông cậu vừa mong manh vừa vô hại.
Tạ Trạch Duyệt hơi ngừng thở.
Đột nhiên tim đập mạnh một cái.
Ông bà Tạ ngồi cạnh im lặng quan sát: "..."
Nếu trước đó chỉ cảm thấy hai đứa chỉ có chút mập mờ không rõ, đến giờ thì chắc chắn luôn rồi.
Linh cảm của bố Tạ Trạch Duyệt về chuyện rất có thể Hứa Linh và Tạ Trạch Duyệt sẽ ở bên nhau càng thêm mãnh liệt.
Ông ấy nhìn dáng vẻ say đắm của con trai mình thì vừa sầu vừa buồn cười.
Sao hắn lại là gay cơ chứ?
Nhưng mà cũng chẳng sao.
Chỉ cần hắn thật lòng, không yêu đương bừa bãi, công khai, ổn định thì chẳng sao.

Hứa Linh cũng rất tốt, gặp được nhau là may mắn, cậu là nam hay nữ cũng không quan trọng.
Mặc dù không có con cháu...!Nhưng không có thì thôi, dù sao có nhiều người như thế, cũng đâu phải nhà bọn họ ít sinh môt đứa là tuyệt chủng luôn.
Ông ấy nghĩ thế, hình như thấy đúng là chẳng sao hết.
Cũng phải, nuôi một đứa con vất vả như thế.
Không có con thì thôi, sao cứ nhất quyết phải gánh vác sứ mệnh nối dõi tông đường chứ?
Nhưng ông ấy không biết bố mẹ cậu nghĩ thế nào, nếu trước kia hai người họ từng yêu đương thật thì chắc là giấu bố mẹ đến với nhau.
Ông ấy bắt đầu tò mò suy nghĩ của Hứa Linh đối với Tạ Trạch Duyệt, ông bèn gắp cho Hứa Linh một miếng cua, thử thăm dò nói:
"Tiểu Hứa, ở cạnh thằng nhóc này có mệt không cháu?"
"Sao thế được ạ?" Hứa Linh hơi dừng lại, hơi lắc đầu: "Ở bên cậu ấy rất vui ạ."
Tạ Trạch Duyệt nghiêng đầu nhìn bố, buông đũa xuống, cau mày nói: "Cậu ấy và con ở bên nhau, tại sao cậu ấy lại mệt?"
Bố hắn cau mày, nhìn hắn không hiểu gì bèn nói: "Vì con quá nhỏ."
Tạ Trạch Duyệt: "..."
Hứa Linh: "..."
Cậu bật cười, không nhịn được nói: "Liên quan gì tới tuổi tác đâu ạ? Ở cạnh cậu ấy rất vui."
Người trong nhà yên tâm rồi.
Mẹ hắn không nhịn được cong môi cười, dịu dàng nói: "Có lẽ hai đứa trời sinh đã hợp tính nhau, có thể nói chuyện với nhau vui vẻ."
Không lâu sau, Hứa Linh ăn xong, người giúp việc dọn dẹp bát đũa, Tạ Trạch Duyệt dẫn Hứa Linh lên tầng.
Mẹ hắn ở phía sau dịu giọng nói: "Duyệt Duyệt, bạn con tới đây chơi, đừng kéo người ta đi làm bài tập mãi, dẫn thằng bé đi chơi đi."
Tạ Trạch Duyệt đáp lời, ôm Hứa Linh lên tầng.
Chơi gì đây? Tạ Trạch Duyệt mở sổ ghi chép ra, cùng nhau chơi game.

Tạ Trạch Duyệt dẫn cậu vào game, Hứa Linh hay đi đường chết, đám người bên kia điên cuồng hỏi hắn có phải dẫn bạn gái theo không.
"Nick kia của ai thế?"
"Bạn gái bạn Tạ thật à? Không thể nào, cậu ấy chiếm hời của em nào rồi?"
"Bạn gái cậu ấy? Thật sao? Bao giờ giới thiệu cái nha."
"@Tạ, cậu dẫn bạn gái theo thật à?"
Hứa Linh nhìn khung chat nhảy tin nhắn lên không ngừng, co người vào ghế, không biết phải làm sao.
Cậu chơi game rất tệ...!Nhưng không khoa trương đến mức đấy chứ.
Cậu thấy thiếu niên bên cạnh mỉm cười, ngón tay gõ mấy cái trên bàn phím, thong dong trả lời:
Tạ:

[Đúng vậy đó.]
[Mọi người bao dung chút nhé, bạn nhà tôi ngoan quá, không biết chơi game.]
Hứa Linh: "..."
Tạ Trạch Duyệt thoát game.
Hắn nghiêng người nhìn Hứa Linh, duỗi thẳng đôi chân dài ra, chậm rãi nói: "Tôi không hại bọn họ nữa."
Hứa Linh lúng túng không trả lời, hỏi đỏ mặt.
Sau đó.
Hứa Linh nhìn thấy Tạ Trạch Duyệt ấn mở một biểu tượng vuông.
Nửa phút sau.
Hai người họ ngồi đó chơi trò chơi cổ điển...!Đào vàng đôi, Fireboy và Watergirl.
Hứa Linh: "..."
Hai người thong thả đào vàng được mấy phút thì cảm thấy hơi chán, đổi sang game khác.
Chưa được mấy phút sau, người tí hon màu xanh lam nhảy vào trong hầm, màn hình hiển thị "Game over" – Hứa Linh lại teo.
Hứa Linh dựa vào ghế, mặt lạnh tanh nhìn màn hình, nói: "Tôi không muốn chơi nữa."
"Ừ, đúng." Tạ Trạch Duyệt ném chuột, tắt màn hình, quay đầu nhìn cậu, khóe mắt hơi giương lên: "Mấy cái này vừa tốn thời gian vừa không thú vị, chúng ta không chơi nữa nhé?"
Hứa Linh gật đầu, không lên tiếng, d** tai hơi đỏ.
Da cậu trắng nên xíu màu sắc khác biệt ấy vô cùng rõ ràng.
Tạ Trạch Duyệt nhìn cậu cười mãi, duỗi tay gãi cằm cậu, không kìm lòng được nói: "Này, cậu đáng yêu quá đi mất."
Khiến người ta muốn kéo cậu ôm vào lòng rồi hôn mấy cái.
Hứa Linh vùi mặt vào gối ôm, nói: "Tắm rồi đi ngủ đi, hôm nay buồn ngủ quá."
Tạ Trạch Duyệt ôm lấy cậu và cái gối hình viên kẹo, cụp mắt xuống, ghé vào tai cậu, giọng nói đầy từ tính, hỏi: "Ngủ giường tôi nhé."
"Cũng được." Hứa Linh ngẩng đầu lên, nhẹ giọng nói: "Tôi không mang đồ ngủ và khăn mặt, làm sao giờ?"
Tạ Trạch Duyệt ngẩn người, im lặng một lúc rồi hỏi: "Cậu có để ý dùng đồ của tôi không?"
Tai Hứa Linh dần ửng đỏ.
Dùng khăn tắm của hắn?
Cả đồ ngủ nữa...
Nhưng cậu lại nghe thấy mình nói: "Không ngại.

Cảm ơn cậu."
Mấy phút sau, Hứa Linh cầm khăn tắm và đồ ngủ của hắn đi vào phòng tắm trong phòng ngủ của hắn.
Trước khi bật nước, mặt cậu hơi nóng, tối nay phải mặc đồ ngủ của hắn ư? Ngay cả khăn tắm cũng là đồ của hắn.
Hứa Linh cụp mắt xuống.
Hắn nghĩ thế nào vậy?
Đồ cá nhân thế này sao có thể cho người khác mượn chứ.
Trước đây chưa từng cho ai mượn đâu nhỉ?
Hứa Linh rối rắm tắm rửa xong, mặc đồ ngủ của Tạ Trạch Duyệt kéo cửa phòng tắm ra.
Đồ ngủ tơ lụa màu đen tôn da cậu trắng đến mức không tin nổi.
Xương quai xanh trắng nõn, gáy ướt nước, đồ ngủ hơi có vết sẫm màu, dán vào da.

Lông mi cậu ướt nhẹp, mặt sạch sẽ trong trẻo cực kỳ, nước chảy dọc theo trán, xuống chóp mũi, cằm, rơi xuống đất.
Lúc cửa mở ra hơi nước ướt át bay ra ngoài, vương mùi sữa tắm.
Mát lạnh, như cây linh sam vậy.
Tim Tạ Trạch Duyệt bỗng nhiên đập loạn lên rất nhanh.
Hắn xác định, lại rung động rồi.
Hắn nhìn Hứa Linh mặc đồ ngủ của mình, có cảm giác nói không lên lời, tim hắn đập nhanh hơn, muốn ôm Hứa Linh, còn muốn...
Rất muốn hôn cậu.
Lần đầu tiên hắn muốn hôn một người con trai khác đến thế.
Có lẽ trông cậu quá sạch sẽ, quá mềm mại, như mèo nhỏ co người lại ngủ.
Yên lặng, rất ngoan.
Rất hợp để vo lại rồi ôm ấp.
Giường hắn một mét tám nhưng chăn chỉ có một, rất dày, cũng đủ để hai người ngủ.
Hứa Linh vén chăn lên, khom người chui vào.
Chăn rất dày, rất sạch sẽ nhưng cứ như vương mùi của hắn.
Tóc Hứa Linh bị ướt, đen nhánh, cậu vươn tay vuốt ra sau, lộ vầng trán trắng nõn ra, cậu lười biếng cầm một quyển sách ở đầu giường lên, lật mấy trang.
Bên giường rung động nhẹ nhàng.
Tạ Trạch Duyệt nắm tay cậu, cụp mắt xuống, sáp lại rất gần, ngón út hắn gẩy lọn tóc ướt nhẹp bên thai dương Hứa Linh.

Đột nhiên kề sát gần như thế.
Hắn nhìn xuống dưới, tầm mắt dừng ở môi Hứa Linh, vẻ mặt có chút đáng thương.
Nhưng đang nhẫn nhịn gì đó.
Hắn rất muốn hôn môi cậu.
Nhưng quá đường đột.
"Cậu đang xem gì vậy?" Tạ Trạch Duyệt hỏi.
"Tiểu thuyết." Hứa Linh cho hắn xem bìa: "Quyển sách này không phải của cậu hả?"
Harry Potter bản tiếng Anh.
"À." Rõ ràng sự chú ý của hắn không ở chỗ này, hắn hỏi Hứa Linh: "Cậu có từng thích ai chưa?"
Hứa Linh ngẩn người, đáp: "Có."
Vương vấn ở chóp mũi Tạ Trạch Duyệt toàn là mùi của cậu, nhàn nhạt, hơi lạnh, rất dễ chịu.
Hắn nghe thấy câu "có", ngây người ra: "Hả?"
Hứa Linh bật cười, bỏ sách xuống: "Cậu."
Dường như có cơn gió.
Mát lạnh.
Tạ Trạch Duyệt cúi người hôn trán cậu, Hứa Linh bám vào ga trải giường, run lên, cảm nhận hô hấp của hắn, nhiệt độ và sự mềm mại của môi hắn.
"Cậu nói đấy nhé."
"Hôn chúc ngủ ngon."
Tạ Trạch Duyệt nói bên tai Hứa Linh..
 
Ngày Nào Hotboy Trường Cũng Bị Ghẹo
Chương 25: Chương 25


Hứa Linh vẫn duy trì tư thế kia không nhúc nhích.
Cả người cậu nóng bừng lên.
Sách vẫn đặt trước người cậu, lật ra mất trang rồi lại dần dần rơi xuống, hoàn toàn yên tĩnh.
Hắn...!Làm gì thế này?
Giữa trán cậu tê dại như nổi lên dòng nước ấm, không thể miêu tả bằng lời, thậm chí cậu còn cảm nhận được xúc cảm như dòng điện, như dòng suối, lan ra khắp cơ thể.
Ngón chân cuộn lại.
Tạ Trạch Duyệt dần ngồi dậy.
Hơi thở ấp nóng vẫn trút xuống, gương mặt gần trong gang tấc, nghe thấy cả tiếng hít thở.
Hứa Linh nhìn thấy lông mi hắn rung lên, trong mắt lóe qua cảm xúc gì đó, rút mất rất nhanh, hắn không nói gì nữa, cầm khăn tắm và đồ ngủ tắm rửa thong dong đi vào phòng tắm, đóng cửa lại.
Hứa Linh nhìn bóng lưng hắn đi mất, khó mà tin nổi, chậm rãi lấy lại tinh thần.
Cậu cử động ngón tay gần như mất cảm giác.
Lật một trang sách.
Chữ tiếng Anh nhỏ lít nhít, đọc không vô.
Trong phòng tắm, nước lạnh tuôn ào ào.
Tạ Trạch Duyệt duỗi tay hứng nước, chậm rãi nhận ra mình hơi kích động, lúc đi tắm mới tỉnh táo lại...!Nếu tùy tiện tỏ tình, liệu có bị cậu từ chối không?
Hắn nhớ lại biểu cảm của Hứa Linh.
Lúc hắn hôn cậu, rất dễ thấy, Hứa Linh bị dọa sợ rồi.
Nhưng mà.
...!Nếu Hứa Linh nói "Thích cậu" chỉ là đùa cợt thì hắn hôn chúc ngủ ngon cũng không tính là quá đáng.
...!Nhưng rốt cuộc cậu nghĩ thế nào?
Nếu quá sớm, quá nhanh, vậy thì nụ hôn đó chỉ như đáp lại lời đùa cợt, không quá đáng đâu nhỉ?
Hắn để mặc nước chảy xuống từ cổ.
Dần dần, nước ấm trở nên nóng hơn, trong phòng tắm đầy hơi nước, khí nóng ngập tràn.
Hắn nhắm mắt lại nhưng toàn là dáng vẻ vừa nãy của Hứa Linh.
Cậu luống cuống, đôi mắt hoảng hốt như nai con, lông mi khẽ chớp, muốn chạy trốn nhưng bị thợ săn nhìn đăm đăm.

Đúng là...!Khiến người ta muốn phạm tội.
Hắn hít sâu một hơi.
Đóng vòi nước, hắn dùng khăn tắm lau khô, ngón tay ướt nhẹp sờ điện thoại của mình, mở ra, gõ một câu vào khung trò chuyện, gửi đi.
Hắn vừa lau nước vừa ở trong phòng tắm nhắn tin với anh họ.
Tạ:
[Em vừa hôn cậu ấy.]
[...!Lên trán thôi.]
Bên kia trả lời lại rất nhanh, như bị dọa sợ hết hồn.
Quả nhiên hóng chuyện mới là bản chất của con người.
Anh họ:
[!!!]
[Cậu ấy có phản ứng gì?]
Tạ Trạch Duyệt nhớ lại, chậm rãi gõ:
[Hình như bị giật mình.]
[Nhưng cậu ấy nói thích em trước rồi em mới hôn.]
Anh họ:
[!!!]
[Cậu ấy nói thích em?]
[Thế chẳng phải cậu ấy thích em rồi à?]
[Đỉnh.]
Tạ Trạch Duyệt cười bất đắc dĩ, nghiêng đầu, môi mỏng cong lên:
[Nhưng không biết có phải cậu ấy đùa hay không?]
[Vì trước đây cậu ấy hay làm thế lắm.]
Anh họ:
[...]
[Em hôn trán cậu ấy xong mà cậu ấy không đánh em?]
Tạ Trạch Duyệt:
[Không.]
Anh họ chân thành đề nghị:
[Vậy thì em tỏ tình thử xem.]
[Cái này còn nhẹ hơn tổn thương của thẳng nam khi đột nhiên bị hôn.]
Tạ Trạch Duyệt:
[...]
[Ừm.]
Hứa Linh nhìn chằm chằm quyển sách cầm trong tay, lật qua một trang, ánh mắt lại mất tập trung.
Cậu đang nghĩ: Sao Tạ Trạch Duyệt lại hôn mình?
Có phải là ý đó không?
Thẳng nam hôn trái là chuyện bình thường hả?
Có lẽ rất bình thường, dù sao cũng không phải hôn môi.
Hứa Linh nghĩ, cậu phải tỉnh táo, không nên xúc động, phải xem Tạ nào đó tính làm gì tiếp.
Nếu hắn có ý đó thì ắt sẽ có hành động tiếp theo thôi.
Cạch...
Cửa phòng tắm bị kéo ra, Hứa Linh ngước mắt nhìn sang.
Khe hở thoát ra ít hơi nước ấm, Tạ Trạch Duyệt khoác áo tắm màu xám rộng rãi, dường như chỉ cần dùng tay kéo nút buộc là có thể cởi hết ra luôn.

Tầm mắt Hứa Linh dừng lại, mái tóc đen của hắn ướt đẫm, nước rơi từ trên lông mi xuống, đồ ngủ như nửa khô nửa ướt.

Chạm mắt nhau từ khoảng cách xa một lúc, không ai lên tiếng.
Nếu là kiếp trước, với bộ dáng này là bọn họ doi rồi đấy.
Hứa Linh dời mắt đi nhưng cậu cảm thấy Tạ Trạch Duyệt đi tới, ngồi bên giường, nhàn nhã nhìn cậu.
"Vẫn chưa buồn ngủ hả?" Tạ Trạch Duyệt hỏi, tầm mắt đảo qua quyển sách trên tay cậu: "Cậu đọc đến đâu rồi?"
Hứa Linh bị hỏi thì trở tay không kịp, cậu...!Cậu căn bản chẳng đọc được gì hết.
Hứa Linh cảm nhận được ngón tay ấm áp của hắn chạm vào ngón út lạnh lẽo của mình, hắn kề sát tới, dựa vào giường, kề bên tai Hứa Linh hỏi: "Chương nào đây?"
"Ờ...!Chương một?" Hứa Linh nhìn tay trái hắn, trả lời.
"Chương ba rồi." Tạ Trạch Duyệt khẽ cười, "Vậy là cậu đọc được gần nửa tiếng rồi mà đọc được gì thế?"
Hứa Linh: "..."
Đệt.
Hắn lén lút tiến hóa từ lúc nào vậy?
Thế mà lại bẫy ngược lại cậu.
Sau đó là tiếng sột soạt.
Chăn mềm mại bên cạnh bị người nào đó xốc lên, hơi lún xuống, nhiệt độ và cơ thể thuộc về một người khác nhích lại gần.
Không nói gì.
Hai người chui trong một chiếc chăn.
Tạ Trạch Duyệt nhìn Hứa Linh, cậu vừa tắm sạch sẽ nên trên người có hương sữa tắm mát lạnh, còn hơi ngọt, đột nhiên hắn rất muốn ôm cậu.
Hứa Linh nghiêng người sáng, như muốn tắt đèn.
Đột nhiên cậu bị một cánh tay kéo lại, nhào thẳng vào lồng ngực của ai kia, Tạ Trạch Duyệt cụp mắt xuống nhìn cậu, hỏi nhỏ: "Vừa nãy tôi làm thế, cậu có phản cảm không?"
Làm thế, ý là hôn trán, mi tâm cậu?
Hứa Linh lắc đầu.
Đáy mắt Tạ Trạch Duyệt lóe lên ánh sáng gì đó, hắn lại hỏi: "Vậy tôi ôm cậu thì sao? Giống như thế này."
Hứa Linh dừng một chút, lại lắc đầu.
Cánh tay Tạ Trạch Duyệt siết chặt lại, hắn ghé vào bên tai cậu nói: "Vừa nãy cậu nói thích tôi là thật lòng hả?"
Hứa Linh ngẩn người, không đáp.
Ngón tay trắng nõn của cậu hơi nắm chặt vào, hơi căng thẳng.
Một khoảng lặng.
Ngoài cửa sổ gió rất lớn, ngọn cây bị gió thổi đập vào cửa sổ không ngừng.
Tạ Trạch Duyệt thấy cậu không nói gì thì mỉm cười, giọng nói trầm thấp: "Nếu cậu không nói gì thì tôi sẽ coi là thật."
Hứa Linh vẫn không có động tĩnh gì.
Bỗng nhiên cậu run lên, đột nhiên không kịp chuẩn bị gì cả, một luồng ấm nóng trào dâng, Tạ Trạch Duyệt hôn cổ cậu, hôn gáy cậu, hơi thở nóng phả ra, Hứa Linh không thể kiềm chế thở mạnh.
Hứa Linh nhúc nhích một chút.

Bỗng nhiên phía sau đụng phải v*t c*ng nóng rực, hình như là...
Hắn chọc vào cậu.
Cậu thở phì phò, cả người đều thấy không ổn.
"Cậu đang làm gì vậy hả?"
Vành tai Hứa Linh nóng bừng lên, đẩy hắn ra.
Tạ Trạch Duyệt bình tĩnh lại, vành tai đỏ ửng, buông cậu ra nói: "Xin lỗi."
Hắn dựa bên giường, co một chân lên, nhìn Hứa Linh, bình tĩnh lại, giọng điệu nghiêm túc ngoài ý muốn, hắn nói: "Tôi muốn theo đuổi cậu."
Chốc lát sau, Tạ Trạch Duyệt im lặng một chút, hàng mi rũ xuống run rẩy bất an, nói tiếp: "Hứa Linh, tôi rất thích cậu."
Trong phòng ngủ hoàn toàn yên tĩnh.
Hình như có gió lọt qua khe cửa sổ vào trong.
Đồng tử Hứa Linh co lại, sững sờ nhìn hắn.
Cậu bỗng bối rối.
Chuyện từ bao giờ?
Bắt đầu tư khi nào, hắn hiểu ra sớm thế sao?
Tạ Trạch Duyệt trầm ngâm, thấy vẻ mặt trống rỗng của Hứa Linh, nhất thời mặt tái xanh.
...!Có phải Hứa Linh thấy rất bất ngờ không?
...!Chắc là...!cậu không có ý đó với mình rồi.
Mặt hắn tái nhợt đi trông thấy, cụp mắt xuống, nói khẽ với Hứa Linh: "Nếu cậu cảm thấy bị xúc phạm thì tôi xin lỗi, sau này tôi tuyệt đối không làm vậy nữa."
Ngón tay thon dài của hắn xoa mặt, thở dài, nói: "Xin lỗi cậu.

Rất buồn nôn đúng không?"
Hứa Linh đỏ mặt, nói nhỏ: "Không biết."
Im lặng mấy giây.
Cậu nói tiếp:
"Cậu...!qua đây.".
 
Ngày Nào Hotboy Trường Cũng Bị Ghẹo
Chương 26: Chương 26


Âm thanh xè xè.
...
Tạ Trạch Duyệt cảm thấy trong đầu uỳnh một tiếng, dây thần kinh lý trí đứt phựt.
Hắn túm lấy cổ tay Hứa Linh, nói: "Cậu...!Làm gì?"
Tai Hứa Linh đỏ bừng: "..."
Tạ Trạch Duyệt nhìn cậu chăm chú.
Hứa Linh tới gần, cụp mắt xuống không nhìn hắn.
Nhưng có thể thấy, thật ra cậu cũng rất hồi hộp.
Tạ Trạch Duyệt kéo cậu, thuận thế ôm lấy cậu.
Ngón tay dài vuốt nhẹ sau gáy trắng nõn của Hứa Linh, cúi đầu xuống hôn.
Hôn dần lên, đến vành tai cậu.
Hắn cụp mắt xuống nhìn, đáy mắt lóe lên sự kìm nén khó khăn.
Giọt mồ hơi rơi xuống.
"Trước kia có làm thế này với người khác không?" Hắn hỏi.
"Cậu đoán xem." Hứa Linh đáp.
"Có không hả?" Hắn chăm chú nhìn góc mặt nghiêng của Hứa Linh, hô hấp hơi rối loạn.
Hứa Linh liếc hắn một cái rồi lắc đầu.
...
Nghe nói thẳng nam với nhau, chơi hăng quá cũng sẽ "giúp đỡ lần nhau", nhưng bọn họ có cùng tính chất ấy không? Hắn vừa mới tỏ tình với Hứa Linh.

Cậu thế này là có ý chấp nhận rồi sao?
Tạ Trạch Duyệt siết chặt cánh tay, ôm lấy cậu, cứ hôn vành tai trắng nõn mềm mại của Hứa Linh hết cái này đến cái khác.
Nhưng hắn vẫn bị trêu chọc sắp không nhịn nổi nữa rồi.
Thậm chí hắn còn tưởng tượng cảnh ngón tay trắng nõn đẹp đẽ của Hứa Linh chạm vào hắn.
"Cậu thích không?" Tạ Trạch Duyệt nắm chặt bàn tay Hứa Linh trong chăn, nói nhỏ bên tai cậu.
"..."
Hứa Linh không trả lời, đại khái đoán ra ý hắn là gì, mặt hơi nóng lên.
Tạ Trạch Duyệt nhìn thấy vành tai đỏ bừng của Hứa Linh.
Hắn không nhịn được muốn dùng ngón tay chạm vào môi Hứa Linh, luồn vào trong, gảy đầu lưỡi mềm mại.
Đệt.
Rất muốn hôn cậu.
Cậu thật đáng yêu.
Tạ Trạch Duyệt cứ nhìn gò má cậu, nhẫn nại đến cực hạn.
Hứa Linh nghe thấy tiếng th* d*c khàn khàn của hắn bên tai, cảm thấy sức chịu đựng của mình cũng sắp tới giới hạn rồi.
...
Xong việc, Hứa Linh đi rửa sạch tay.
Quay lại, Tạ Trạch Duyệt ôm cậu, Hứa Linh nhận ra hắn lại có cảm giác rồi.
Hắn ôm tay cậu, dịch về phía trước.
Dường như Tạ Trạch Duyệt cũng rất muốn chạm vào Hứa Linh.
Tai Hứa Linh đỏ ửng, giữ chặt tay Tạ Trạch Duyệt, không cho hắn chạm.
Tạ Trạch Duyệt nghiêng đầu, ghé vào bên tai cậu nói nhỏ: "Cậu cũng có cảm giác sao?"
Hứa Linh im lặng đỏ mặt.
Tạ Trạch Duyệt thấy cậu không bằng lòng thì hỏi tiếp: "Thế cậu đồng ý rồi đúng không?"
Hứa Linh đáp: "Cậu đoán đi?"
Tạ Trạch Duyệt bật cười, nói: "Cậu không trả lời, tôi coi như cậu đồng ý rồi nha."
Hứa Linh được hắn ôm, nhận ra tuổi trẻ đúng là dồi dào sức sống.
"..."
Hứa Linh lùi về sau một chút, nhìn hắn, nói một cậu không rõ cậu có ý gì: "Đây chỉ là một lần đặc biệt."
Còn nói, "Cậu nhịn đi."
Tạ Trạch Duyệt hôn mặt cậu một cái, buông cậu ra.
Vừa chạm đã buông.
Chút ấm áp này tê dại tới tận đáy lòng.
Hai người đều im lặng.
Một cơn gió thổi qua, rất nhẹ, rất yên tĩnh, đèn tường vẫn sáng.
"Có thể hôn cái nữa không?"
Hắn nhỏ giọng hỏi.
Hứa Linh chưa trả lời, sau đầu đột nhiên bị hắn nâng lên, lần này, hắn hôn lên môi cậu.
Nhẹ nhàng chạm một cái.
Nghe thấy tiếng hít thở.
Hai người dừng lại, Tạ Trạch Duyệt cảm nhận được hơi thở của Hứa Linh.

Hóa ra môi con trai lại mềm và nóng thế này.
Im lặng môi kề môi một lúc.
Hắn đột nhiên ghé sát vào, nghiêng đầu, chặn cậu lại thật mạnh mẽ, như có gì đó đột ngột bạo phát.
đ** l*** **t *t của hắn quét qua khóe miệng Hứa Linh.
Tạ Trạch Duyệt lại hôn tới.
Đầu lưỡi đảo qua hàm răng cậu, xâm lược xông thẳng vào.
Ngón tay hắn trượt tới gáy trắng nõn của Hứa Linh, lòng bàn tay ấm nóng vuốt nhẹ, lặp lại liên tục không ngừng được.
Chóp mũi vương đầy mùi hương lạnh lẽo của cậu.
Nhưng Tạ Trạch Duyệt lại ngày càng nóng hơn.

Hoàn toàn không dừng lại được, lửa chẳng thể dập tắt.
Nụ hôn dần trở nên kịch liệt, vang lên cả tiếng nước.
...
Sau khi tách ra, Tạ Trạch Duyệt nói: "Vậy cậu đồng ý ở bên tôi rồi chứ?"
Hứa Linh không nói, khẽ khàng th* d*c, như đang suy nghĩ thêm.
Tạ Trạch Duyệt rất lo lắng, nói: "Rồi sao? Có phải cậu đồng ý rồi không?"
Thật ra Hứa Linh rất muốn đồng ý, nhưng cậu cảm thấy sắp tới kỳ thi rồi, cậu mà đồng ý thì có khi người nào đó chỉ toàn nghĩ đến chuyện yêu đương thôi, cứ thế thì không tốt.

Trước kia lúc bọn họ mới ở bên nhau cũng thế, Hứa Linh rất hiểu hắn, cho một xíu ngọt là nhớ mãi, dằn vặt không ngừng nghỉ, rất điên cuồng.
Nhưng cậu không muốn nhìn thấy hắn giẫm lên vết xe đổ.
Chưa đến lúc.
Hứa Linh khích lên hắn nói: "Nếu chúng ta xin được vào cùng một trường đại học thì ở bên nhau thử xem."
Mắt Tạ Trạch Duyệt sáng bừng lên.
Ý là có hi vọng!
Hứa Linh bị hắn hôn nóng hết cả người, cậu kìm nén vén chăn lên, đi vào nhà vệ sinh.
Tạ Trạch Duyệt ngóng theo bóng lưng cậu, mò điện thoại, trả lời anh họ:
[Thành công một nửa.]
[Cậu ấy bảo học cùng trường đại học sẽ ở bên nhau.]
Anh họ:
[Được đấy.]
[Vậy thì em nắm bắt cơ hội cho tốt.]
[Tích lũy cảm tình, cậu ấy sẽ dần rơi vào trong thôi.]
Tạ Trạch Duyệt nhìn tin nhắn ấy, tắt điện thoại đi.
Chờ mong.
Không biết qua bao lâu.
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Hứa Linh đúng lúc ra khỏi phòng vệ sinh bèn mở cửa phòng ngủ luôn: "Cô ạ?"
Đứng ngoài cửa là bố mẹ Tạ Trạch Duyệt, mẹ hắn bưng một đĩa hoa quả, tò mò đi vào xem, thấy Hứa Linh mặc đồ ngủ và Tạ Trạch Duyệt nằm trên giường, chăn bên cạnh nhô lên một chút, chắc hẳn là Hứa Linh vừa nằm rồi.
"Linh Linh, ăn hoa quả đi không cháu?" Bà ấy đưa đĩa hoa quả cho cậu, hỏi dò: "Hai đứa ngủ chung một giường hả, không bị chật chứ?"
Hứa Linh chưa kịp đáp, người phía sau đã lên tiếng: "Không sao đâu ạ, không chật."
Mẹ hắn lườm hắn một cái: "Mẹ hỏi Linh Linh, con thì chắc chắn không chê chật rồi."
Tạ Trạch Duyệt nghẹn lời: "..."
Hứa Linh lắc đầu, mỉm cười: "Không sao đâu ạ.

Cháu cảm ơn cô."
Cậu nhận đĩa hoa quả.
Có chút chột dạ.
Trong lòng thầm nói, con trai cô bị cháu lừa mất rồi.
Hai người ngồi xếp bằng trên giường cùng nhau ăn hoa quả, mẹ Tạ Trạch Duyệt nhìn hai bọn họ, hơi do dự, lại hỏi con trai mình: "Con không bắt nạt Linh Linh đó chứ?"
Tạ Trạch Duyệt: "..."
Hắn bị sặc, liếc mắt nhìn Hứa Linh, trong lòng thầm nhủ vừa nãy không tính là "bắt nạt" đâu nhỉ?
Bố hắn cũng qua xem thử, thấy hai người ngủ chung thì không nhịn được hỏi Tạ Trạch Duyệt: "Hai đứa đắp chung chăn luôn à? Tiểu Hứa có đồng ý không?"
Hứa Linh bỗng đỏ mặt.
Tạ Trạch Duyệt gật đầu, nói: "Cậu ấy đồng ý mà."
Bố mẹ nhìn họ mấy lần rồi ra ngoài, đóng cửa lại.
Hai người nhỏ giọng trò chuyện.
Bố hắn nói: "Vẫn không kiến nghị làm chuyện người lớn trước khi kết hôn."
Mẹ hắn nói: "Ông làm gì thế, Hứa Linh là con trai, đâu mang thai được."
...
Hứa Linh sắp xấu hổ chết luôn rồi.
Tạ Trạch Duyệt mỉm cười, vòng tay ôm lấy cậu, Hứa Linh vùi đầu vào bả vai hắn.
Thật ra Tạ Trạch Duyệt muốn hỏi: Vậy cậu đồng ý rồi cũng có nghĩa là cậu cũng thích tôi đúng không?
Nhưng hắn không hỏi.
Dù không phải ý đó thì hắn cũng định khiến cậu đổi thành có ý đó.
Sau đó không lâu, bọn họ nghênh đón lần thi đầu tiên, môn Toán học.
Lúc nộp hồ sơ đăng ký trường đại học, bình thường thì yêu cầu phụ của chuyên ngành khác nhau, phần lớn chỉ yêu cầu thành tích mấy môn, ví dụ như tổ hợp tự nhiên thường là Toán, Lý, Hóa; Toán là một môn rồi nhưng còn có thể yêu cầu môn Toán và Toán cao cấp nữa.
Bọn họ cũng không xác định muốn học ngành gì nên đăng ký rất nhiều tổ hợp, đăng ký gần như hết các môn trong nước, thời gian thi cũng rất căng thẳng, cứ môn này nối tiếp môn kia, bước vào kỳ thi cái là mất cả tháng, không thể buông lỏng.
Nhưng kỳ thi A-level thư thả hơn nhiều, còn có thể thi nhiều lần, lúc trúng tuyển gom tất cả các môn cao điểm nhất lại rồi tính, không thi một lần là quyết định cả đời như thi đại học.
Nhưng khuyết điểm của nó là chi phí mỗi lần thi rất cao.
Cậu nhớ lại kiếp trước, hình như là ngay cả chi phí thi hắn cũng không trả nổi.
Hứa Linh thở hắt ra.
Làm lại một lần, cậu sẽ không để bất cứ điều ngoài ý muốn gì xảy ra.
Hứa Linh bóng gió, Tạ Trạch Duyệt xác nhận dự án đầu tư của nhà họ đã ngưng hẳn rồi mới dần yên tâm.
"Cậu hỏi cái này làm gì?" Tạ Trạch Duyệt liếc nhìn cậu, trêu ghẹo nói: "Không phải là sợ nhà tôi bị dính líu vào rồi phá sản đó chứ?"
Hứa Linh nghiêng đầu mỉm cười: "Trước kia lo lắng thật nhưng bây giờ không lo lắng gì nữa."
"Hả?" Tạ Trạch Duyệt hơi nhíu mày.
"Thật ra dù phá sản cũng chẳng làm sao." Hứa Linh yên lặng nhìn hắn, nói: "Nếu nhà cậu phá sản, tôi vẫn để cậu học hành đâu vào đấy."
Trong lòng Tạ Trạch Duyệt xúc động, có cảm giác không nói lên lời, cậu nói câu đó không hề có ý đùa giỡn gì hết.
Cậu ôm Hứa Linh, hôn lên gò má cậu một cái.

"Sao cậu lại tốt với tôi thế?"
Hắn khẽ cười: "Không phải vì rất lâu trước kia chúng ta đã quen nhau rồi chứ?"
Hứa Linh bỗng rất ngại.
Quen thật mà.
Mà không chỉ quen biết sơ sơ.
Trong nháy mắt, Hứa Linh rất muốn nói thẳng thắn với hắn, nhưng không biết tại sao cậu lại không mở lời được.
Cậu chỉ nắm lấy tay Tạ Trạch Duyệt: "Có lẽ đây chính là duyên phận?"
Tạ Trạch Duyệt chăm chú nhìn góc mặt nghiêng của cậu, tâm trạng sắp bay lên tận trời vì câu nói ấy.
Ding ding ding...
Hai người bước vào phòng thi, bắt đầu làm bài.
Trời cuối thu hơi lạnh, ngồi trong phòng thi không có thiết bị sưởi ấm, chân răng cũng lạnh băng, mấy thầy cô ở đằng trước đi lại giám sát, có cả mấy thầy cô ở đằng sau nữa, ho khẽ một cái thôi cũng nghe thấy.
Thi cử có thể quyết định cuộc đời của một người sao?
Có lẽ là có, cũng có thể là không.
Hứa Linh làm bài xong, lật lại kiểm tra, cậu nghĩ, có lẽ số mệnh của một người vốn không thể suy đoán, cũng không thể khống chế, ví dụ như, sau khi cậu sống lại, mặc dù cậu đã thay đổi suy nghĩ của bố Tạ Trạch Duyệt, cản được một lần đầu tư mạo hiểm lớn, nhưng cậu không thể đảm bảo sau này không còn bất cứ nguy hiểm gì, liệu vụ tai nạn có tái diễn hay không.
Hay như mặc dù cậu cố gắng thúc giục Tạ Trạch Duyệt ôn tập không thụt lùi, giữ vững thành tích.
Nhưng Hứa Linh không thể đảm bảo, Tiểu Tạ có phát huy bình thường trong cuộc thi lần này hay không.
...
Có rất nhiều yếu tố không thể khống chế.
Dù cậu sống lại thì thế nào?
Thời gian dài đằng đẵng, Hứa Linh bị cảm giác không thể khống chế mọi chuyện bao phủ, có cảm giác lo lắng không nói rõ ra được.
Ting...
Bài thi kết thúc, cửa đầy học sinh vừa đi vừa do đáp án, Hứa Linh đi bên cạnh hắn, định ra ngoài trường cùng nhau ăn bữa cơm.
Tạ Trạch Duyệt nắm tay cậu, Hứa Linh nghiêng đầu hỏi hắn: "Có căng thẳng không?"
"Hơi hơi." Tạ Trạch Duyệt mỉm cười giải thích: "Nhưng tôi không căng thẳng vì thi."
Hứa Linh gãi lòng bàn tay hắn: "Thế căng thẳng vì điều gì?"
"Cậu biết mà."
Ánh mắt sắc bén sâu xa của hắn rơi xuống, nói: "Nếu không đỗ cũng trường thì chia tay?"
Hứa Linh ngẩn người.
Hả?
Bọn họ ở bên nhau rồi?
"Nguyên văn lời tôi đâu phải vậy, đỗ vào cùng một trường sẽ ở bên nhau.

Thi còn chưa xong, không phải bây giờ vẫn chưa ở bên nhau sao?"
Tạ Trạch Duyệt biết cậu muốn nói gì, hắn nghiêng đầu giải thích: "Hôm đó chúng ta làm thế rồi mà cậu còn muốn đổi ý?"
Hắn nhân lúc Hứa Linh không chú ý, hôn một cái lên mặt cậu.
"Tôi sẽ không làm gì quá đáng đâu."
Hắn nói bên tai Hứa Linh, nhìn nét mặt bối rối của cậu.
Hai người đứng ở cổng trường, Hứa Linh đứng im tại chỗ.
Mẹ cậu đi tới.
Hứa Linh: "..."
Đệt.
Tạ Trạch Duyệt ngơ ngác nhìn Hứa Linh cứng đờ người, nghĩ thầm, chỉ hôn một cái thôi mà, sao cậu phản ứng dữ dội thế?
Không đến nỗi đấy chứ.
Hứa Linh nhìn mẹ nhíu chặt lông mày thành chữ Xuyên ở phía trước, nhỏ giọng gọi: "Mẹ, cậu ấy là bạn của con."
Tạ Trạch Duyệt chậm rãi nhìn người phụ nữ đằng trước.
Hà..."
"Bạn?"
Mẹ cậu nhướng mày lên: "Không phải bạn trai?"
Hứa Linh suýt thì quỳ xuống.
"Được rồi, còn không cần giả bộ nữa, con tưởng mẹ và bố con không biết hả?" bà ấy đi tớim vỗ lưng Hứa Linh một cái, nói: "Không sao hết, chuyện có bao lớn đâu chứ, không phải chỉ yêu con trai thôi sao, xem con sợ thế nào kìa."
Bà ấy lại nhìn sang Tạ Trạch Duyệt, mắt hơi sáng lên.
Bà ấy vỗ lưng Tạ Trạch Duyệt, nói: "Đứa trẻ này nhìn là biết được người ta yêu thích."
Tạ Trạch Duyệt đột nhiên không kịp chuẩn bị gì đã gặp bố mẹ vợ, căng thẳng nói không ra lời, bèn chào bà ấy: "Cháu chàu cô ạ.".

ngôn tình hoàn
"Ừ." Bà ấy đáp lời, lại hỏi: "Hai đứa ăn cơm chưa? Đi ăn cùng đi."
Hứa Linh và Tạ Trạch Duyệt: "..."
Bữa ăn này có chút chậm tiêu, dưới sự dò hỏi của mẹ, Hứa Linh suýt thì lòi đuôi.
Sau khi cơm nước xong, Tạ Trạch Duyệt hỏi không ngừng: "Có phải cậu giấu tôi gì không, bạn trai cũ ở đâu ra vậy?"
Hứa Linh mặt không cảm xúc: "Em gái tôi nhìn nhầm.

Tôi không có bạn trai cũ."
Tạ Trạch Duyệt cau mày: "Thật chứ?"
Hứa Linh gật gù.
Tạ Trạch Duyệt miễn cưỡng tin.
Hứa Linh là một người "đầy tiền án", lại lừa gạt cho xong.

Cậu gửi tin nhắn cho em gái:
[Em nói mới mẹ chuyện anh có bạn trai?]
[Nói với bà ấy làm gì?]
Em gái:
[Mẹ hỏi mà.]
[Mẹ cũng cảm thấy anh cong, hỏi em có phải vậy không, thế là em nói ra luôn.]
[Mẹ đảm bảo không mắng anh.]
Hứa Linh:
[...]
[Được rồi.]
Qua đợt thi cử là tới lễ Giáng Sinh.
Hôm đó bọn họ tới công viên giải trí, đúng lúc gặp người ở trường cũ của Hứa Linh - Ngoại ngữ Thực nghiệm, hôm đó có mấy người hẹn nhau đi chơi.
Trong đó có Lâm Hoành đã lâu không gặp.
Sắc trời dần tối, bóng đêm bao phủ, vòng đu quay trong công viên sáng đèn, vừa đẹp vừa lãng mạn, cứ như sáng tới tận chân trời.
Hai người soát vé xong thì đi vào, Tạ Trạch Duyệt ôm Hứa Linh từ phía sau, ghé vào tai cậu nói: "Có lạnh không?"
Hứa Linh nghiêng đầu nhìn hắn, quay người thò tay vào trong áo phao dài của hắn, ôm eo hắn: "Không lạnh.

Nhưng cậu cho tôi ôm một lúc, đừng cử động."
Cậu vừa dứt lời, khóe mắt nhìn thấy quầy bên cạnh bán kẹo bông gòn, mắt cậu sáng bừng lên.
"Muốn ăn hả?" Ngón tay thon dài của Tạ Trạch Duyệt xoa l*n đ*nh đầu mềm mại của cậu, dịu giọng nói: "Cậu ở đây chờ tôi."
Hắn nói xong thì đi qua, rút điện thoại di động ra.
Hứa Linh tựa lên lan can cuối con đường nhỏ ở cạnh cổng, công viên giải trí xây dựa vào sông lớn, tựa vào lan can trên cầu, nhìn ra xa chỉ thấy mặt sông mênh mang chảy siết qua, mang màu thăm thẳm như rải ruy băng.
Cậu hóng gió, nhắm mắt lại.
Bên người bỗng nhiên có người nhích lại gần.
Hứa Linh liếc qua, run lên.
Là Lâm Hoành.
Dưới ánh đèn lờ mờ, góc nghiêng gầy gò của cậu ta có vẻ rất yên tĩnh, nhìn Hứa Linh một lúc.
"Đã lâu không gặp."
Cậu ta nói.
Hứa Linh ngẩn người, ừ một tiếng.
Sau đó không biết nên nói gì với cậu ta.
"Cậu và cậu ta ở bên nhau rồi hả?" Lâm Hoành hỏi.
"Ừ." Hứa Linh gật đầu, dựa lên lan can, nghiêng đầu nhìn cậu ta, "Cậu thì sao?"
"Tôi?" Cậu ta cụp mắt xuống, đáp: "Vẫn một mình."
Hứa Linh ngẩn ra, không hiểu cậu ta có ý gì, nói "Ừ."
Thật ra cũng không nói chuyện được lâu nhưng Hứa Linh bỗng như mọc gai sai lưng, cậu ngoái đầu nhìn lại đúng lúc thấy Tạ Trạch Duyệt vừa trả tiền xong, trong tay cầm kẹo bông gòn.
Hứa Linh sợ hắn hiểu nhầm, ho nhẹ với Lâm Hoành một tiếng: "Bạn trai tôi đến rồi."
Cậu ta quay đầu lại.
Cậu ta ỉu xỉu mỉm cười nói: "Tôi đi đây."
Hứa Linh ừ.
Tạ Trạch Duyệt đi tới, đưa que bằng trúc cho cậu, màu trắng tinh như đám mây, rất ngọt.
Hứa Linh bồn chồn, không biết hắn có nhìn thấy không, nhìn thấy được bao nhiêu.
"Nếm thử không?" Hắn hỏi Hứa Linh.
"Cảm ơn." Hứa Linh cắn một miếng, nhìn hắn cười: "Ngọt quá."
Cậu vừa dứt lời, bỗng cảm thấy trên vai truyền đến nguồn lực không cho phản kháng, ngón tay trỏ Tạ Trạch Duyệt nâng cằm cậu lên, cúi đầu chặn môi cậu, đầu lưỡi luồn vào, đảo qua lưỡi Hứa Linh, hôn thật mạnh.
Hứa Linh không thấy hắn giương mắt lên, đôi mắt đen sâu không thấy đáy nhìn Lâm Hoành vừa đi không lâu.
Hứa Linh bị hôn say sẩm mặt mày, sau khi kết thúc thì mờ mịt: "Đang ở bên ngoài đó.

Sao cậu..."
Tạ Trạch Duyệt lau vết nước bên môi Hứa Linh đi, hỏi: "Người yêu cũ của cậu có phải cậu ta không?"
Hứa Linh ngẩn người: "Ai?"
Tạ Trạch Duyệt cụp mắt, nói: "Cậu không cần gạt tôi.

Cậu và cậu ta từng yêu đương, đúng không?"
Hứa Linh khó hiểu, bỗng nhiên hiểu ra hắn nói tới Lâm Hoành.
Hứa Linh: "..."
Không đến nỗi đấy chứ, thực sự không đến mức đấy, sao lại hiểu lầm như thế?
Hứa Linh cười gượng, sán vào hắn, nhìn mắt hắn: "Có phải cậu ghen rồi không?"
Tạ Trạch Duyệt im lặng nhìn cậu, không đáp, nhưng Hứa Linh cảm thấy hắn hơi giận rồi.
"Xin lỗi mà." Hứa Linh căng thẳng, giải thích với hắn, "Không phải Lâm Hoành.

Thật ra tôi cũng không tính là giấu gạt cậu, vì tôi cảm thấy người kia không thể gọi là "người yêu cũ", phải gọi là "người yêu hiện tại"."
Tạ Trạch Duyệt không hiểu gì nhìn cậu, cau mày: "Người yêu hiện tại?"
Hứa Linh gật đầu: "Ừ."
Cậu tựa lên lan can bằng đá trắng trên cầu, nói nhỏ: "Tôi có bạn trai cũ, nhưng bạn trai cũ của tôi là cậu mà.

Mối tình đầu của tôi là cậu, mối tình thứ hai cũng yêu đương với cậu."
Tạ Trạch Duyệt bị câu nói này làm cho xúc động, hắn nắm lấy tay Hứa Linh theo bản năng: "Cậu nói rõ đi, không thể gạt tôi nữa đâu."
Hứa Linh gật đầu: "Ừ.

Tôi nói với cậu, câu không được không tin nhớ.

Thật ra, tôi sống lại đấy..."
Mất phút sau.
Hứa Linh nói: "Cậu hiểu lầm thật mà.

Tôi có bạn trai cũ nhưng bạn trai cũ của tôi chính là cậu."
Hứa Linh nói: "Có lẽ cậu không tin.

Nhưng tôi sống lại thật."
Im lặng thêm mấy giây.

Tạ Trạch Duyệt liếc mắt nhìn cậu, nói: "Vậy là ban đầu cậu cứ đối xử với tôi như thế là vì tên đó?"
"Hứa Linh."
"Tôi giận rồi."
"..." Hứa Linh ngẩn người, "Hả? Sao lại giận, không phải tôi nói người yêu cũ của tôi là cậu sao?"
Tạ Trạch Duyệt nắm chặt tay cậu, liếc mắt nhìn Hứa Linh: "Cậu và tên đó làm gì nhau rồi? Hôn chưa?"
Hứa Linh: "..."
Lần này cậu không đành lòng gạt hắn nữa, bèn nói: "Không chỉ hôn...!Mà còn..."
Tạ Trạch Duyệt siết chặt bàn tay cậu: "Còn gì?"
Hứa Linh im lặng một lúc, vành tai nóng lên: "Còn có...!Sau này cậu sẽ biết thôi."
"À." Tạ Trạch Duyệt khẽ cười nhìn cậu: "Cậu còn ngủ với tên đó."
Hứa Linh thấy hắn ghen mãi không dừng lại được, cứ thế này thì có khi Hứa Linh sẽ bị hắn hỏi đến khi trời đất lụi tàn luôn mất.
Cậu đành phải cắn một miếng kẹo bông, kéo tay Tạ Trạch Duyệt, hôn hắn.
Môi mềm nhũn.
Xúc cảm ấm áp lại mát lạnh, hơi ngọt, đầu lưỡi luồn vào.
Đồng tử Tạ Trạch Duyệt giãn to ra.
Hắn được cậu hôn mà tim như ngừng đập.
Kẹo bông gòn ngọt ngào hòa tan nơi đầu lưỡi, Hứa Linh ôm cổ hắn, chóp mũi lạnh khẽ chạm vào hắn.
Hô hấp bị kéo dài.
Lúc buông hắn ra, Hứa Linh cảm thấy hắn bị hôn cưng lên rồi.
Hơi thở ngột ngạt dồn dập.
Hứa Linh ghé vào tai hắn cười: "Tôi chờ cậu tốt nghiệp, học đại học."
"Có chuyện không phải vì tôi không muốn, mà là cậu còn nhỏ."
"Muốn làm gì thì mang thư thông báo trúng tuyển tới đổi, thế nào?"
Tạ Trạch Duyệt liếc nhìn cậu, rất nhiều suy nghĩ đầy kiềm chế lóe lên, ghé vào hôn tai cậu, nói nhỏ: "Cảm ơn cậu."
Thật ra hắn đều hiểu.
Tại sao Hứa Linh lại đối xử với hắn tốt như vậy.
Hắn mỉm cười, vân vê đầu ngón tay Hứa Linh: "Thật ra, gặp được cậu quá may mắn."
Kiếp trước có lẽ hắn đã dùng hết tất cả vận may.
Mới gặp được Hứa Linh.
Nhưng hắn cảm thấy rất xứng đáng.
...
Sáng sớm một ngày nào đó.
Hứa Linh vừa nghe điện thoại vừa đi xuống tầng: "Cậu ở đâu?"
Tạ Trạch Duyệt nói qua điện thoại: "Dưới nhà cậu."
Không biết hắn đã đứng bao lâu rồi, trên người phủ một tầng sương lạnh.
Hứa Linh nhìn thấy hắn từ xa, nói qua điện thoại: "Tôi có một tin tốt, cậu có muốn nghe không?"
Tạ Trạch Duyệt phát ra giọng mũi ấm áp: "Hả?"
Hứa Linh nhìn hắn, cười thật tươi, nói: "Bố mẹ tôi muốn mời cậu ăn cơm."
Tạ Trạch Duyệt khẽ cười: "Dù là tin tức tốt nhưng tôi hơi căng thẳng."
Thế này là về ra mắt bố mẹ vợ rồi.
Hứa Linh đi tới, Tạ Trạch Duyệt kéo tay cậu ôm cậu vào lòng, nghiêng đầu, nhỏ giọng nói: "Tôi cũng có tin tức tốt, cậu có muốn xem không?"
Hứa Linh thấy điện thoại thoại hắn, trên màn hình sáng là giao diện email.
Tim cậu đập thịch lên thật mạnh, bỗng dưng căng thẳng, cậu cầm điện thoại, mở ra.
...!Là thư thông báo trúng tuyển.
Tạ Trạch Duyệt nhìn Hứa Linh, nói: "Bây giờ cậu yên tâm rồi chứ?"
Hắn hôn Hứa Linh, ôm cậu nói: "Cậu xem, thực sự không cần lo lắng đâu mà.

Có rất nhiều chuyện, nếu cố gắng thay đổi sẽ khác."
Dù là tình yêu hay thứ gì khác.
Tạ Trạch Duyệt tiện thể gọi một chiếc taxi, kéo Hứa Linh chui vào, nói ra tên khách sạn.
Hứa Linh còn đang chìm đắn trong cảm xúc vui mừng, lên xe mới phát hiện có điều không đúng.
Cậu nhìn phong cảnh xẹt qua ngoài cửa xe, ngẩn ra, góc nghiêng trắng nõn có chút mờ mịt: "Chúng ta đi đâu vậy?
Tạ Trạch Duyệt giữ eo cậu, đầu ngón tay vuốt nhẹ, hôn má Hứa Linh, giọng nói trầm thấp: "Đương nhiên là đi đổi phần thưởng, cậu quên rồi hả?"
...
Sáng sớm.
Hứa Linh trốn trong chăn, gò má trắng nõn hơi ửng đổ, đầu ngón tay cuộn lại, lười biếng không muốn dậy.
Tạ Trạch Duyệt cụp mắt, hôn trán cậu.
Hôn dọc xuống, hôn mi tâm cậu, chóp mũi, bờ môi mềm mại đỏ ửng.
Hắn nhìn gương mặt ngủ say của cậu một lúc lâu.
Làm quá nhiều lần, cậu chưa dậy.
Ngoài cửa sổ có chút tia sáng, chiếu vào trong khách sạn, quần áo bừa bãi chất đống, bả vai trắng mịn của Hứa Linh lộ ra ngoài, cần cổ trắng tuyết hơi ướt mồ hôi.
Tạ Trạch Duyệt sợ làm phiền cậu, vén chăn lên, xuống tầng mang bữa sáng lên cho Hứa Linh.
Không biết bao lâu sau.
Tia sáng nhàn nhạt xuyên qua cửa sổ, chiếu vào trong, đáp lại trên ổ chăn mềm mại.
Chăn khẽ động đậy.
Hứa Linh thức dậy thấy bên cạnh mình không có ai, trong lòng hơi hoảng, suýt thì tượng mình nằm mơ.
Cậu vươn tay tìm điện thoại ở tủ đầu giường.
Mở máy lên.
Trên điện thoại có tin nhắn hắn gửi đến.
[Anh đi mua bữa sáng cho em.]
[Cục cưng.
[Tối qua em rất đẹp.]
Hứa Linh ngẩn người, d** tái trắng như tuyết nóng bỏng, ửng đỏ lên.
Cậu để điện thoại xuống, chậm rãi thở phào một hơi.
Cậu nghĩ thật tốt.
Không phải nằm mơ.
Hứa Linh xuống giường, kéo màn che cửa sổ ra, ánh mặt trời xán lạn chiếu vào, căn phòng vừa sáng sủa vừa ấm áp.
Giống y như dáng vẻ vốn có của thế giới này.
-
Hoàn..
 
Back
Top Bottom