Ngôn Tình Ngày Đầu Tiên Làm Quý Phi Ta Vào Lãnh Cung

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
832,104
0
0
ngay-dau-tien-lam-quy-phi-ta-vao-lanh-cung.jpg

Ngày Đầu Tiên Làm Quý Phi Ta Vào Lãnh Cung
Tác giả: Sương Nhạc
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Cổ Đại, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Ngày Đầu Tiên Làm Quý Phi Ta Vào Lãnh Cung của tác giả Sương Nhạc. Tiết Niệm Niệm ta ngày đầu tiên bước vào hậu cung, Hoàng đế sắc phong ta là Quý phi.

Nhưng ta cực kì cực kì không vui.

Thế nên trong lúc nóng giận, xách theo thanh kiếm, vọt tới trước mặt cẩu Hoàng đế

"Nữ nhi Tiết gia, vĩnh viễn không làm thiếp!"

Cẩu hoàng đế "Oa" một tiếng khóc lớn: "Ngươi hoài thai con người khác rồi còn đòi làm Hoàng Hậu?"

A...... Cái này......

"Tiết Niệm Niệm, ngươi không phải là người! Vạn nhất ngươi sinh con trai thì làm sao bây giờ? Ta không chỉ nuôi dưỡng con của cẩu nam nhân khác, mà còn phải đem ngôi vị hoàng đế truyền cho hắn, tuy rằng ta có thể đội nón xanh, nhưng nón xanh này Hoàng Hậu không thể đội cho ta, đây là tôn nghiêm cuối cùng của ta."​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nữ Minh Tinh Ngày Nào Cũng Muốn Huỷ Hôn Với Ông Chủ!
  • Lục Tổng Tháng Ngày Sau Xin Được Chỉ Giáo
  • Chờ Ngày Ngắm Biển Cùng Em
  • Một Ngày Của Tôi Có 48 Giờ
  • Thiên Đường Ngày Tận Thế
  • Xuyên Nhanh: Thế Giới Ngày Mai
  • Ngày Đầu Tiên Làm Quý Phi Ta Vào Lãnh Cung
    Chương 1


    01
    Ta bị biếm vào lãnh cung, nhưng vẫn chưa hoàn toàn vào đó ở.
    Ta nhìn cung điện trước mắt.
    Mái nhà bị dột, trên mặt đất còn có chuột, ở giữa là mạng nhện giăng kín.
    Ta nhịn một hồi, rồi lại không nhịn được, nhìn cẩu hoàng đế trước mặt.
    "Ta không ở lãnh cung nữa." Ta đem kiếm đập mạnh trên bàn hắn, mông hướng ghế dựa ngồi xuống, nói cái gì cũng bất động.
    Cẩu hoàng đế không nói nên lời: "Trẫm đã hạ thánh chỉ!"
    "Nga." Ta lạnh mặt đáp lại.
    Cẩu hoàng đế thấy ta như vậy, đùng đùng tức giận: "Ngươi nga gì mà nga, ngươi đây là kháng chỉ không tuân."
    "Đầu chỉ có một cái, hoàng thượng muốn sao?" Ta hỏi hắn.
    Cẩu hoàng đế trầm mặc.
    Hắn liếc ta một cái.
    "Tiết Niệm Niệm, ngươi rốt cuộc muốn thế nào?" Hắn hỏi ta.
    Ta cũng không khách khí: "Lãnh cung lạnh lẽo, ta không để bụng, nhưng nơi này có thể ở sao?"
    "Lãnh cung này sao không thể ở?" Cẩu hoàng đế hỏi lại.
    Ta cười lạnh một tiếng: "Hoàng thượng cảm thấy có thể ở lại thì ngươi ở đi, dù sao ta cũng không ở được."
    "Vậy ngươi muốn thế nào?" Cẩu hoàng đế hỏi ta.
    Ta chống cằm nghĩ nghĩ, nói: "Tốt nhất là cung điện lớn nhất trong hoàng cung này." Cẩu hoàng đế trừng lớn đôi mắt: "Đó còn không phải là tẩm cung của trẫm?"
    Ta nghiêm túc nghĩ nghĩ.

    Tẩm cung của hoàng đế, cũng được đấy.
    "Thế cũng được, ta tạm thời ở lại đó đi." Ta nói, mang theo vẻ mặt miễn cưỡng.

    Cẩu hoàng đế: "?"
    "Ngươi suy nghĩ nhiều rồi!" Cẩu hoàng đế cự tuyệt.
    Ta một chút không hoảng hốt, bắt đầu tận tình khuyên bảo: "Cẩu tử à......"
    "Không được gọi tên này!" Cẩu hoàng đế nghe thấy biệt danh này, kích động trực tiếp từ trên ghế nhảy dựng lên.
    Hắn nhảy dựng lên như vậy, ta có thể không phối hợp sao?
    "Được rồi được rồi, Hoàng Thượng của chúng ta anh minh thần võ, ngươi ngẫm lại xem, ta tiến cung ngày đầu tiên liền bị biếm vào lãnh cung, đến lúc đó tra ra có thai, sau này không phải khắp thiên hạ đều biết ngươi bị ta đội nón xanh cho sao?"
    Cẩu hoàng đế chớp chớp mắt, hiển nhiên có chút buông lỏng.
    "Hoàng thượng xem, ta ở tẩm cung của ngươi hai ngày, sau này khẳng định sẽ không ai hoài nghi ngươi đội nón xanh đâu."
    Cẩu hoàng đế nghĩ nghĩ, thở dài: "Dù sao ta và ngươi cũng là thanh mai trúc mã, thôi, ngươi cứ ở lại đây vài ngày trước đã, ta sai người đi trùng tu lãnh cung cho ngươi."
    Hắn không quên cường điệu: "Lãnh cung tu sửa xong ngươi phải dọn đi ngay!"
    "Vâng." Ta có lệ mà đáp lời, hơn nữa còn không chút mặt mũi mà bắt đầu yêu cầu, "Ta thích đi chân trần, cho nên trong cung điện phải được phủ kín thảm, tốt nhất là thảm da hồ ly, ta thích hoa lan, trong hoa viên phải có hoa lan, chủng loại càng hiếm lạ càng tốt, đúng rồi ta còn muốn luyện võ, ngươi dọn cho ta một khoảng đất trống, ai, nếu không trong viện lại làm cái xích đu đi? Phòng bếp nhỏ cũng cần nữa, ta cũng muốn có."
    Cẩu hoàng đế mắt trợn trắng: "Ngươi là bị biếm vào lãnh cung đó!"
    Ta cũng đúng lý hợp tình gật đầu: "Ai quy định lãnh cung là phải rách tung toé? Ta vào lãnh cung, lãnh cung phải đầy đủ như vậy."

    Cẩu hoàng đế: "......"
    "Ngươi đi ra ngoài!" Hắn chỉ vào cửa, hùng hổ mà rống.
    Nể tình giao tình của chúng ta, ta quyết định tạm thời chịu đựng tính tình của hắn một chút.

    "Được rồi được rồi, ta đi."
    Ta quăng lại một câu không hề lưu luyến, đi thẳng đến tẩm cung của cẩu hoàng đế.
    02
    Tẩm cung của cẩu hoàng đế thật sự rất tốt.

    Ta dạo qua một vòng, có chút chán nản.
    Ta chuẩn bị đến Ngự Hoa Viên đi dạo.
    Vừa định đi, ta liền nghe được một ít lời bàn tán, vẫn là về ta.
    "Tiết quý phi bị đày vào lãnh cung rồi!"
    "Tin tức của ngươi thật lạc hậu, Tiết quý phi đã dọn vào Càn Thanh cung rồi!"
    "Gì chứ? Vậy là vào lãnh cung hay không vào?"
    "Có chứ, Hoàng Thượng đã sai người trùng tu lãnh cung, chính là vì làm cho ở Tiết quý phi ở." "Lãnh cung còn phải trùng tu ư?"
    "Việc này cũng lạ, người của Công Bộ đều tiến cung, nói là phải trải thảm da hồ ly, trồng hoa, làm xích đu, gia cụ trong tẩm điện đều phải đổi một vòng."
    Cung nữ tin tức lạc hậu kia vẻ mặt hoài nghi: "Đây có khi nào là kim ốc tàng kiều không?"
    "Tiết quý phi mới là chân ái nha!"
    Nghe xong ta rất cao hứng.
    Chân ái?
    Không không không.
    Chúng ta là huynh đệ tình thâm, cẩu hoàng đế vẫn là thức thời.
    Xem hắn biết điều như vậy, buổi tối lúc đi ngủ, ta phân cho hắn một giường một chăn.
    Cẩu hoàng đế ôm chăn, sống không còn gì luyến tiếc: "Tiết Niệm Niệm, ngươi lặp lại lần nữa xem!"
    Huynh đệ tốt đưa ra yêu cầu, tất nhiên phải đáp ứng.
    "Ta ngủ trên giường, hoàng thượng ngủ dưới đất, nước sông không phạm nước giếng." Ta nói.
    Cẩu hoàng đế tức giận đến mặt đỏ bừng: "Đây là tẩm cung của ta."
    Ta thở dài, duỗi tay sờ sờ phần bụng hoàn toàn chưa phồng lên: "Hoàng thượng ngủ không ngon cũng là chỉ có mình ngươi ngủ không ngon, còn ta ngủ không ngon, đó chính là hai người ngủ không ngon."
    Cẩu hoàng đế: "?"
    Ta lại đem vẻ mặt không tán đồng mà nhìn cẩu hoàng đế: "Ngươi đã lớn như vậy, vì cái gì còn muốn tranh đấu với một tiểu hài tử?"
    Nói đến lời này, ta còn cố ý chỉ chỉ bụng mình.
    Cẩu hoàng đế tức giận đến duỗi tay chỉ vào ta, một câu cũng nói không nên lời.
    Ta nhìn về phía hắn ôn nhu cười, sau đó động tác nhanh nhẹn mà bò lên trên giường.
    Cẩu hoàng đế khóe miệng giật giật: "Động tác này của ngươi chổ nào giống người có mang chứ?"
    "Nhưng ta chính là có mang mà." Ta nhìn về phía cẩu hoàng đế chớp chớp mắt.

    Cẩu hoàng đế bị ta nhìn, xoay người, một tiếng cũng không nói mà bắt đầu cầm chăn trải giường chiếu.
    Nhưng còn chưa trải xong, vì hắn cảm thấy không vui, quay đầu nhìn ta: "Giường của ta lớn như vậy, vì cái gì ta phải ngủ dưới đất?"
    Có đạo lý.
    Long sàng rất lớn, vài người lăn cũng còn rộng.
    Vì thế, ta lộ ra một nụ cười có thể nói là ôn nhu nhất đời này: "Hoàng thượng muốn chúng ta ngủ cùng nhau sao?"
    Ta còn cố ý vỗ vỗ bên giường, nói với hắn: "Giường rất lớn, cùng nhau ngủ nha." Cẩu hoàng đế nhìn ta rùng mình một cái, sau đó lặng lẽ mà tiếp tục trải giường.

    Ta thực vừa lòng.
    Ta đang vui sướng mà lăn lộn trên giường, chuẩn bị tiến vào mộng đẹp.
    Nhưng mà, thời điểm ta sắp ngủ, cẩu hoàng đế bỗng nhiên nói:
    "Tiết Niệm Niệm, cẩu nam nhân đó rốt cuộc là ai?"
    Ta bỗng nhiên trầm mặc, tâm tình đang tốt đều hoàn toàn biến mất.
    Thấy ta không đáp, cẩu hoàng đế lại lần nữa thúc giục: "Nàng nói đi chứ, ta bị đội nón xanh cũng phải cho ta minh bạch đi?"
    Ta thở dài, nói: "Ta không biết."
    Ta quay đầu, từ từ mà nhìn hắn: "Có thể điều là cẩu đi."
    Cẩu hoàng đế: "?"
    03
    Cẩu hoàng đế có vẻ như đã chịu đã kích.
    Vì mau chóng đuổi ta đến lãnh cung, hắn lại triệu kiến người của Công Bộ, yêu cầu Công Bộ trong thời gian ngắn nhất phải hoàn thành tu sửa.
    Việc này vì sao ta lại biết......
    Chỉ có thể cảm tạ người trước mắt, Vương Thục phi.
    "Tiết Niệm Niệm, ngươi cho rằng Hoàng Thượng là thích ngươi thật? Hắn bất quá là vì nể tình cha ngươi có công hộ giá thôi." Vương Thục phi vọt tới ta trước mặt, hùng hổ mà nói.
    Ta liên tục gật đầu: "Đúng đúng đúng."
    Tranh chấp cùng ngốc bạch ngọt có gì tốt? Chỉ cần thuận theo nàng là được rồi.
    Ta càng thuận theo thì Vương Thục phi ngược lại càng tức giận.
    "Tiết Niệm Niệm, ngươi có phải xem thường ta không?" Vương Thục phi hỏi ta.

    Ta chạy nhanh lắc đầu: "Cái này thật không có."
    "Ngươi có!" Vương Thục phi duỗi tay chỉ vào ta mắng, "Tiết Niệm Niệm, cha ngươi đã chết, ngươi đã không còn chỗ dựa.

    Hoàng Thượng hiện tại đơn giản chỉ là nhớ ân tình cứu giá của cha ngươi, sớm hay muộn gì Hoàng Thượng cũng sẽ hoàn toàn ghét bỏ ngươi!"
    Ghét bỏ hay không, ta không để bụng.
    Nhưng Vương Thục phi nhắc tới cha ta, ta liền không cao hứng.
    Mà biện pháp tốt nhất phản kích ngốc bạch ngọt --

    Ta khe khẽ thở dài: "Vương Thục phi, ngươi sai rồi."
    Vương Thục phi: "Tiết Niệm Niệm, đến bây giờ mà ngươi vẫn còn lừa mình dối người?"
    Ta đồng tình mà nhìn nàng: "Ta ỷ lại cũng không phải là còn có xuất thân của cha ta, mà ta là dựa vào......!Hoàng Thượng sủng ái ta."
    "Ngươi nói bậy!" Vương Thục phi tức giận đến đỏ mắt, nước mắt lưng tròng mà nhìn ta.
    "Hoàng Thượng đã hạ lệnh cho Công Bộ nhanh chóng tu sửa lãnh cung, sau này ngươi còn phải đi lãnh cung!"
    Ta ra vẻ cảm khái: "Hoàng Thượng đã nói, "Ba vạn con sông nhưng ta chỉ cần một gáo nước"*.

    Ngươi cho rằng ta vì cái gì sẽ phải đi lãnh cung? Ta là sợ nếu ta không đi lãnh cung, các ngươi đều sẽ thành góa phụ."
    *"Nhược thủy tam thiên, duy ẩm nhất Biều", ý nói tình yêu nam nữ là bao la như ba vạn con sông nhưng chỉ cần một gáo để uống, là lời tỏ tình và cam kết của một người nam dành riêng cho một người nữ.
    Ta lại thở dài một tiếng: "Ai, chung quy là một mình ta gánh vác ân sủng."
    Vương Thục phi mở to hai mắt nhìn ta, nước mắt rầm rầm mà rơi: "Ngươi gạt người!"
    Ném xuống những lời này, nàng liền khóc lóc chạy đi rồi.
    Chậc chậc chậc.
    Thật là một chút sức chiến đấu cũng không có.
    Sức chiến đấu của cẩu hoàng đế so nàng còn lớn hơn.
    Ít nhất, cẩu hoàng đế còn dám phản kháng một chút.
    04
    Buổi sáng ta vừa chọc Vương Thục phi khóc, buổi tối cẩu hoàng đế công khai mà ném chăn nệm của hắn lên long sàng.
    Ta: "?"
    Cẩu hoàng đế ho nhẹ một tiếng, nói: "Không phải ngươi ỷ lại sủng ái ta đối với ngươi sao? Vậy ta hôm nay phải sủng ái ngươi thật tốt mới được."
    Ta trầm mặc một chút, chuẩn bị lại cho hắn một cơ hội: "Hoàng Thượng nên sắp xếp lại lời nói, lặp lại lần nữa."
    Cẩu hoàng đế: "......"
    Khí thế của cẩu hoàng đế nháy mắt đã hạ mất một nửa, ủy khuất mà nói: "Ta muốn ngủ trên giường, trên mặt đất cứng quá, hôm nay vào triều sớm, eo ta đều mỏi không đứng dậy nổi."
    A?
    Nghe cũng có điểm đáng thương.

    Giường lại lớn như vậy......
    Ta trực tiếp ném một cái chăn cho hắn: "Vậy thì trải thêm một lớp chăn đi."
    Cẩu hoàng đế: "......"
    Cẩu hoàng đế phản kháng thất bại, lại một đêm nữa ngủ dưới đất.
    Vì thế, ngày thứ hai, hắn lại triệu kiến người của Công Bộ.
    "10 ngày! 10 ngày không tu sửa xong lãnh cung các ngươi đều cút đi cho trẫm!" Cẩu hoàng đế nổi giận đùng đùng mà rống.
    Nói đến chỗ kích động, hắn đứng lên, sau đó mặt biến sắc, lại yên lặng mà ngồi trở về, bắt đầu xoa eo.
    Các đại thần không một tiếng động, chỉ có thể ngoan ngoãn đáp"Vâng".

    Ta ngồi ở trên nóc nhà, nhìn một màn trong phòng, rất là cảm khái.

    Cẩu tử trưởng thành rồi, cũng có thể lấy khí thế ra dọa người rồi.
    Cẩu hoàng đế không ở trước mặt ta, vẫn là rất uy nghiêm.
    Hắn hướng về phía các đại thần vẫy vẫy tay, các đại thần liền nhanh chóng cáo lui.

    Bất quá, cẩu hoàng đế này uy nghiêm vẫn là không đúng chỗ.

    Các đại thần vừa ra khỏi Ngự Thư Phòng, liền tán gẫu.
    "Hoàng Thượng giống như eo không tốt?"
    "Ngươi cũng không nghĩ đến hiện tại Càn Thanh cung còn có một vị nữa à." "Ai u, tuổi trẻ chính là nhiệt huyết như vậy nha."
    "Bất quá thể lực của Hoàng Thượng chúng ta có phải có điểm không được không? Có cần kêu Ngự Thiện Phòng mang canh đại bổ đến không."
    "Lời này mà ngươi cũng dám nói?"
    "Nếu không, không lẽ đi tìm Tiết quý phi?"
    "Ngươi điên rồi, ngươi đây không phải chỉ trích Tiết quý phi bào mòn long thể Hoàng Thượng sao?"
    "Vậy thì làm sao?"
    "Tìm Vương Thục phi đi!"
    Ta nhìn theo hướng các vị đại thần đi xa, trong lòng cảm khái.

    Thật khó cho các vị đại thần.
    Còn phải quản eo của cẩu hoàng đế còn sử dụng được không.
    Ta cũng chẳng để trong lòng.
    Thẳng đến lúc chạng vạng, cẩu hoàng đế kêu người mời ta đến Ngự Thư Phòng.
    "Gọi ta đến làm gì?" Ta vừa vào cửa liền đi tới ghế ngồi xuống.
    Cẩu hoàng đế nhìn nội thị bên người, nội thị hiểu ý liền đem hộp đồ ăn đến trước mặt ta.

    "Đây là gì?" Ta hỏi.
    Cẩu hoàng đế một bên xem tấu chương một bên nói: "Vương Thúy Hoa đưa tới."
    "Nàng ta đưa sao ta dám uống? Ta không sợ nàng ta độc chết ta sao?" Ta khiếp sợ.
    Cẩu hoàng đế cạn lời mà liếc mắt nhìn ta: "Là nàng ấy đưa cho trẫm, có nằm mơ nàng ấy cũng không thể đưa canh cho ngươi."
    Nga......!Nhìn cẩu hoàng đế, ta bỗng nhiên nhớ tới lời các đại thần tán gẫu.
    Cẩu hoàng đế hoàn toàn không biết gì cả: "Cũng không biết phát điên cái gì, đưa lại đây canh thập toàn đại bổ, trẫm mà còn cần dùng đến ư? Vừa vặn, ngươi mang thai, bồi bổ cho ngươi."
    Ta bỗng nhiên có chút trầm mặc.
    Vì bảo hộ lòng tự trọng của cẩu hoàng đế, ta quyết định vờ như không biết.
    Nhưng nhìn canh thập toàn đại bổ này, ta lại nghĩ tới dáng vẻ đáng thương vô cùng của Vương Thục phi, ta quyết định vì nàng nói một câu.
    "Nàng ta là Vương Quỳnh Hoa." Ta nói.
    Cẩu hoàng đế có chút kinh ngạc, ngẩng đầu liếc mắt nhìn ta một cái sau đó hắn lại cúi đầu.

    "Là Vương Thúy Hoa."
    Ta: "......"
    Vương Thúy......!A Vương Quỳnh Hoa, thực xin lỗi, ta đã tận lực rồi!
    Vương Thúy Hoa nấu canh này cũng không tệ lắm.
    "Đúng rồi."
    Cẩu hoàng đế lại bỗng nhiên lên tiếng: "Lão Vương hôm nay đi gặp nương ngươi." Tay cầm thìa của ta hơi rung lên.
    Nhưng thực mau, ta liền khôi phục như lúc ban đầu: "Cũng không phải phụ thân ta, hoàng thượng hẳn là nên tìm Vương Thúy Hoa."
    "Hắn xúi giục nương ngươi, cổ động bộ hạ của phụ thân ngươi bức ta lập ngươi làm hậu."
    Ta bỗng nhiên ngẩng đầu, tầm mắt ta cùng cẩu hoàng đế giao nhau ở giữa không trung.

    "Tiết Niệm Niệm, ngươi nghĩ sao?" Hắn hỏi ta..
     
    Ngày Đầu Tiên Làm Quý Phi Ta Vào Lãnh Cung
    Chương 2


    05
    Ta?
    Ta hướng về phía cẩu hoàng đế trợn trắng mắt.
    "Hoàng thượng mắc chứng dễ quên à?" Ta hỏi với ngữ khí không thân thiện.
    Cẩu hoàng đế: "?"
    "Ngươi chẳng lẽ đã quên nguyên nhân ta vào lãnh cung rồi? Ta chính là không đảm đương nổi Hậu vị, hoàng thượng nói ta nghĩ như thế nào?" Ta nói được đúng lý hợp tình.
    Cẩu hoàng đế trầm mặc.
    Hắn đại khái không nghĩ tới, ta còn có thể "bốn lạng địch ngàn cân"* mà trả lời như vậy.

    *"Tứ lạng bát thiên cân" (bốn lạng địch ngàn cân) dùng một lực nhỏ để đánh bại một lực lớn bằng cách mượn trợ lực.
    Mà trên thực tế, lời ta nói cũng là lời nói thật.
    Nhưng còn không phải là ta muốn làm Hoàng Hậu, cẩu hoàng đế không đồng ý, ta mới vào lãnh cung sao?
    Nhớ tới đều này, ta liền thở dài: "Ai, tình cảm giữa người với người, chính là thứ không thể kiểm chứng được."
    Cẩu hoàng đế: "......"
    "Cút đi." Cẩu hoàng đế nói.
    Đúng như ta đã tính.
    "Được, ta lập tức đi." Nói xong ta liền đi ra ngoài.
    Nhưng đi được nửa đường, ta lại dừng bước.
    Ta nhìn về phía cẩu hoàng đế, nói: "Hoàng thượng nói với Vương Thúy Hoa lần sau đổi canh hầm khách đi, canh thập toàn đại bổ, ta uống nhiều quá cũng không thích hợp, "tốt quá hoá lốp"."*
    *"Tốt quá hoá lốp": Muốn làm cho thật tốt lại hoá xấu.
    Cẩu hoàng đế gật đầu đồng ý: "Vậy ta kêu nàng ấy hầm canh khác."
    Vương Thúy Hoa như thế nào cũng không nghĩ tới, vốn là mình muốn hầm canh bổ để lấy lòng cẩu hoàng đế, kết quả......
    Tự biến mình thành nữ đầu bếp.
    Đúng vậy.
    Canh kia là Vương Thúy Hoa tự mình hầm.
    Ngày thứ hai, Vương Thúy Hoa bưng một bát canh táo đỏ mộc nhĩ tới.
    Nàng sai cung nữ đem canh tới trước mặt ta, hừ lạnh một tiếng: "Tiết Niệm Niệm, có bản lĩnh thì ngươi uống thử xem, có chết cũng đừng trách ta không nhắc nhở."
    Ném xuống những lời này, Vương Thúy Hoa liền thở phì phì mà rời đi.
    Ta vui vẻ.
    Nếu là Vương Thúy Hoa ngày nào đó thật sự dám hạ độc vào canh, ta đây cũng phải bội phục dũng khí của nàng.
    Huống chi, tuy rằng ta bị biếm vào lãnh cung, nhưng ta còn là quý phi, cho nên bên người vẫn có người hầu hạ.Bọn họ sẽ thử độc cho ta.
    Vương Thúy Hoa muốn xem ta bị độc chết, việc này thật sự khó có khả năng xảy ra.
    Ta uống canh táo đỏ mộc nhĩ nóng hầm hập, lại lần nữa cảm thán tay nghề của Vương Thúy Hoa.

    Thủ nghệ của nàng thật tốt, ta uống liên tiếp 10 ngày.
    Mỗi ngày nàng ta đều thở phì phì mà tới, thở phì phì mà đi.
    Nhưng hôm nay lại không giống.
    Nàng đem một bát canh đặt ở ta trước mặt, cười: "Tiết Niệm Niệm, lãnh cung đã được sửa xong rồi, ngày lành của ngươi đến rồi."
    Ánh mắt ta sáng lên, liên tục gật đầu.
    "Đúng vậy, đúng vậy, ngày lành của ta đến rồi."
    Vương Thúy Hoa nhìn bộ dáng vui vẻ ra mặt của ta, sửng sốt thật lâu.
    Đại khái thật sự không thể lý giải được ta cao hứng vì cái gì.
    Cuối cùng, nàng chỉ có thể coi như ta tự làm mình vui, cười nhạo một tiếng: "Ta xem xem ngươi còn có thể vui vẻ được bao lâu."
    Ta đây vẫn có thể vui vẻ được rất lâu.
    Cẩu hoàng đế tu sửa lãnh cung không tồi.
    Hoàn toàn dựa theo yêu cầu của ta, hơn nữa còn hơn cả ta mong đợi.
    Cẩu hoàng đế đại khái sợ ta nhàm chán, còn cố ý mời từ lãnh cung đến ba vị thái phi, ở cách vách ta, trò chuyện cùng ta.
    Ba vị?
    Không phải rất khéo sao.
    "Vị đó là Tiết quý phi à?"
    "Đã lâu rồi không gặp quý phi nào xinh đẹp như vậy."
    "Chúng ta tuy đã là thái phi, nhưng cũng đã ở lãnh cung được một thời gian, xem như có chút kinh nghiệm, quý phi sau này nếu có yêu cầu gì, cứ việc nói thẳng."
    Ta nhìn này ba vị thái phi, mở miệng chính là một câu: "Các vị đánh mã điếu không?"
    06
    Cẩu hoàng đế đến thăm ta sau khi đã giải quyết xong chính vụ, lúc hắn tới lãnh cung, ta đang cùng ba vị thái phi đánh mã điếu.Đánh đến hô mưa gọi gió, vô cùng náo nhiệt.
    "Phình!"
    "Hồ! Thập tam yêu!"
    Cẩu hoàng đế vừa đến, liền thấy ta ngẩng cao đầu, giọng kích động, trầm mặc thật lâu.

    Cuối cùng thật sự không nhịn nỗi, đi đến gần ta:
    "Tiết Niệm Niệm, ta thì bận muốn chết, ngươi ở chỗ này đánh mã điếu?"
    Ba vị thái phi thấy cẩu hoàng đế thì sửng sốt sau đó luốn cuốn muốn đứng dậy hành lễ.

    Nhưng động tác của ta cũng mau, hướng về phía các nàng xua tay.
    "Đứng lên, các vị mới là trưởng bối, gặp vãn bối thì hành lễ cái gì? được rồi được rồi, chúng ta tiếp tục."
    Nói xong, ta liền tiếp tục xoa bài, đầu không ngoảnh lại, thuận tiện hỏi cẩu hoàng đế một câu: "Hậu cung không được tham gia vào chính sự biết không? Hơn nữa, ta còn là bị vào lãnh cung thì có việc gì để làm chứ?"
    Không cần nhìn ta cũng biết cẩu hoàng đế phỏng chừng lại bị chọc tức đến thổi râu trừng mắt.
    Ba vị thái phi cũng không nghĩ tới ta có thể nói chuyện với cẩu hoàng như vậy.

    Các nàng liếc mắt nhìn nhau sau đó quyết đoán tiếp tục xoa mã điếu.
    Cẩu hoàng đế cũng không thèm để ý.
    Một lúc sau, hắn cho người đem đến một cái ghế dựa, ngồi bên cạnh ta.
    "Tiết Niệm Niệm, vận may của ngươi thật tốt nha, bài tốt như vậy."
    Ta nhìn bài trước mắt, trầm mặc một chút, vẫn là không nhịn được, dỗi hắn một câu.

    "Không có Hoàng thượng, bài của ta đặc biệt tốt, ta nói, nếu không chàng đổi chổ khác ngồi xem? Chàng đem vận đen đến cho ta."
    Cẩu hoàng đế: "?"
    "Trẫm là chân long thiên tử, ngươi dám nói trẫm đem vận đen tới?" Cẩu hoàng đế vẻ mặt không dám tin.
    "Vậy hoàng thượng dịch ra chổ khác thử xem?"
    "Dịch thì dịch!" Cẩu hoàng đế cũng rất có chí khí.
    Hắn trực tiếp đem ghế dựa đến một bên, trực tiếp rời xa ta.
    Sau đó, không bao lâu ——
    "Hồ."
    Ta đem bài đẩy ra, nhìn cẩu hoàng đế: "Xem đi, đúng là vận đen của chàng quá lớn, chàng vừa đi, ta liền hồ."
    Cẩu hoàng đế trực tiếp trợn tròn mắt.
    Ta nhịn không được cong khóe môi.
    Ta hôm nay đích xác là vận may không tốt.
    Có lẽ vì ba vị thái phi lâu rồi không có đánh mã điếu, ta là nhờ dùng kỹ thủ mà thắng, vừa vặn có thể lừa được cẩu hoàng đế.
    Có lẽ cẩu hoàng đế lại bị đả kích rồi.
    Nhưng chỉ trong nháy mắt hắn liền cười.
    "Thật tốt, vậy mốc chết ngươi đi." Cẩu hoàng đế nói.
    Sau đó, hắn trực tiếp đem ghế dựa dịch tới bên cạnh ta.
    Ta: "?"
    Cũng không biết có phải cẩu hoàng đế thật sự tự mang vận đen hay không, hắn ngồi phía sau ta non nửa canh giờ, ta đều không hồ được một lần.
    Ta liền rất khó chịu.
    "Hoàng thượng rốt cuộc tới làm gì?" Ta hỏi hắn, ta thật sự nhịn không nổi.
    Đánh mã điếu không hồ, giống như là xem thoại bản không có kết cục, không thể nhẫn nhịn được.
    Cẩu hoàng đế vẫn còn rất cao hứng, nghe được lời này, bỗng nhiên dừng một chút.
    "Có chuyện mau nói, có rắm mau đánh." Ta nhịn không nổi tính tình này của hắn.
    Cẩu hoàng đế thở dài, nói: "Nương ngươi muốn gặp ngươi."
    Phản ứng của ta đối với việc này là lấy kiếm ra.

    Trực tiếp đập kiếm lên bàn một cái: "Chàng nói cái gì?"
    Cẩu hoàng đế: "......"
    "Đã hiểu! Trẫm lập tức liền đi từ chối!" Nói xong, cẩu hoàng đế liền đứng lên, chạy thật nhanh một chút cũng không dám lưu lại.
    Nhìn bóng dáng hắn chạy trối chết, ta không nhịn được cười một tiếng.
    Nhưng lại tưởng tượng đến cảnh hắng sốt ruột chạy đến, ta lại cười không đứng dậy được.

    Làm sao bây giờ?
    Ta muốn giết người rồi.
    07
    Ta muốn giết người kia, đó là Niên Doanh.

    Là mẹ ruột ta.
    Đáng tiếc, ta đã đáp ứng phụ thân ta, không thể giết bà ta.
    Tội giết mẫu thân thật sự quá nặng.
    Nhưng Niên Doanh không vào cung được.
    Sau khi bị cẩu hoàng đế cự tuyệt, bà ta không cam lòng nên đã trộm giả thành cung nữ vào cung.
    Lúc Niên Doanh tiến vào lãnh cung, ta đang ở trong viện, uống rượu thơm, ăn đồ ngon, xem ánh trăng.
    Đáng tiếc là ta không học hành đủ, nếu không đã ngâm mấy câu thơ cho đầy đủ khí vị.
    Ta bên này vừa mới cảm khái, vừa xoay đầu, liền thấy được Niên Doanh bên kia hai mắt rưng rưng.
    "Niệm niệm, con chịu khổ rồi!" Niên Doanh thấy ta, liền trực tiếp vọt đến.
    May là ta phản ứng nhanh, trực tiếp lấy kiếm ra chỉ vào bà ta, vì thế mới bức lui được bà.

    Nhưng chỉ như vậy làm sao đủ ảnh hưởng ảnh hưởng đến màn kịch của bà ta được.
    Bà hai mắt đỏ bừng, sắc mặt bi thương, đau lòng đến tim đau thắt, bộ dáng như có ai qua đời: "Niệm niệm, con như thế nào lại gầy thành như vậy?"
    Ta: "?"
    Nghiêm túc sao?
    Ta tiến cung đã béo một vòng!
    Đương nhiên, ta cũng không có khả năng thừa nhận là mình ăn nhiều, đúng, chính là bởi vì mang thai.
    Niên Doanh cũng không để bụng.
    Bà ta còn đang nói bà đã sớm chuẩn bị tốt từ trước: "Con tâm tâm niệm niệm, không tiếc quyết liệt cùng nương cũng muốn đi theo hắn, vậy kết quả thì sao? Hắn ngay cả hậu vị cũng
    không cho con, cư nhiên để con làm thiếp! Quý phi tuy dễ nghe, nhưng cũng chỉ là thiếp, Niệm Niệm của ta làm sao có thể chịu loại ủy khuất này?"
    Câu chuyện vừa chuyển, Niên Doanh liền phấn chấn lên: "Niệm niệm, con yên tâm đi, nương đã liên hệ với bộ hạ cũ của phụ thân con, hậu vị chỉ có thể là của con!"
    Ta trợn trắng mắt hỏi: "Bằng cách nào?"
    "Vương thúc của con có một ít nhân mạch."
    Niên Doanh uyển chuyển mà nói.
    Ta lại hỏi: "Chỉ có mỗi chuyện này?"
    Niên Doanh "Ừ" một tiếng, nói: "Nương cũng chỉ là cùng con nói nói mấy câu, lập tức phải rời đi ngay."
    Ta gật gật đầu.
    Vậy thì đơn giản.

    Ta trực tiếp tiến lên, Niên Doanh không kịp phản ứng lại, ta đã một chiêu chế phục được bà ta.
    "Niệm niệm?" Niên Doanh không dám tin.
    Ta không để ý đến phản ứng của bà ta, túm người đi ra ngoài.
    Niên Doanh có chút luống cuống: "Niệm niệm, con muốn mang nương đi đâu?"
    Đi đâu?
    Ta cười.
    "Nương tự tiện xông vào hoàng cung, nương nói, con mang nương đi đâu?"
    "Niệm niệm?" Ngữ khí Niên Doanh liền trở nên bén nhọn lên, "Con thật sự phải làm đến như vậy? Ta là nương của con, con muốn hại chết ta sao?"
    Ta ngại nàng ồn ào, đưa tay chém gáy nàng.
    Niên Doanh hôn mê bất tỉnh.
    Thực tốt, an tĩnh.
    Ta một tay mang theo Niên Doanh, trực tiếp đi Càn Thanh cung.
    Ta vốn tưởng cứ trực tiếp đi đến tẩm điện của cẩu hoàng đế là được, trước giờ vẫn luôn như thế.
    Nhưng lúc này đây, khi ta đi tới cửa, lại bị Lý công công ngăn cản.
    "Nương nương, vẫn là để nô tài đi thông báo một tiếng."
    Ta sửng sốt, một hồi lâu mới há mồm hỏi: "Hắn đã tỉnh?"
    Lý công công gật gật đầu, sau đó thở dài đi vào điện.
    Ta bỗng nhiên không có tâm tình.
    Nhẹ buông tay, trực tiếp đem Niên Doanh ném xuống đất.
    Thanh âm rơi xuống đất làm ta theo bản năng dời tầm mắt dừng ở trên người bà ta.
    Một khắc kia, ta nổi lên sát tâm càng đậm.
    Nhưng Lý công công đã nhanh chóng đi ra, thật ra đã đánh gãy ý niệm này của ta.
    "Nương nương, Hoàng Thượng thỉnh ngài đi vào."
    Ta "À" một tiếng, theo sau vào trong điện.
    Cẩu hoàng đế đang ngồi xếp bằng ở trên giường La Hán xem tấu chương.
    Nghe được tiếng bước chân, liền liền ngẩng đầu lên nhìn.
    Hắn không còn là bộ dáng cà lơ phất phơ ngày xưa, cùng ta vui cười đùa giỡn nữa, giờ phút này hắn sắc mặt nghiêm túc, giữa mày cất giấu sắc nhọn, lạnh lẽo.
    Thấy ta tới, hắn cười nói.
    "Niệm niệm, lại đây."
    Ta ngược lại dừng bước.
    Hắn thấy vậy, cũng không giận: "Ta mới vừa biết, nàng mang thai." Ta có dự cảm không lành.
    Quả nhiên, ngay sau đó ——
    "Hài tử này, không thể giữ."
    —————
    Nói 1 chút về cách xư hô của cẩu hoàng đế và Niệm Niệm để các bạn không có thắc mắc vì xưng hô không thống nhất nhé!
    Lúc 2 người xưng "ta" và "ngươi" là lúc cẩu hoàng đế đang bị mất trí nhớ và lúc 2 người chưa "ấy ấy".

    Sau này mình sẽ đổi thành "ta", "trẫm"-"nàng" hoặc "hoàng thượng"-"ta" để cho thân mật hơn!.
     
    Ngày Đầu Tiên Làm Quý Phi Ta Vào Lãnh Cung
    Chương 3


    08
    Hắn tên Thẩm Trí Yến.
    Đương nhiên, ta vẫn giữ thói quen gọi hắn là cẩu tử.

    Ta với hắn là thanh mai trúc mã.
    Tiên hoàng hậu trước khi chết đã định ra hôn ước cho chúng ta.
    Nếu không có gì thay đổi, chờ sau khi ta cập kê, chúng ta sẽ thành hôn.
    Nhưng thế sự vô thường.

    Sau khi tiên hoàng hậu qua đời, tình cảnh của Thẩm Trí Yến ở trong cung vô cùng gian nan, liên hệ giữa ta và hắn cũng càng ngày càng ít đi.
    Thẳng đến ba năm trước đây, Thẩm Trí Yến bí mật xuất cung.

    "Tiết Niệm Niệm, hôn ước chúng ta không tính nữa."
    Đó là lần đầu tiên ta phát hiện, thì ra tên cẩu tử bình thường lắm mồm lắm miệng này cũng sẽ có một mặt nghiêm túc lạnh nhạt.
    Lúc ấy, ta cho rằng hắn nói giỡn.
    Ta duỗi tay vỗ vỗ vai hắn, cười ha hả: "Cẩu tử, ngươi làm bộ làm tịch là để hù ta sao."
    "Tiết Niệm Niệm, ta nghiêm túc đó." Thẩm Trí Yến sắc mặt nghiêm túc.
    Ta sửng sốt một chút.
    "Phụ thân ngươi tay cầm binh quyền, một khi cưới ngươi, ta liền sẽ trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt phụ hoàng, Tiết Niệm Niệm, ta cưới ngươi, ta sẽ chết, ngươi cũng sẽ chết." Thẩm Trí Yến phá lệ nghiêm túc.
    "Ta có thể chết, nhưng ngươi không thể." Hắn lại bổ sung.
    Ta há hốc mồm, trong khoảng thời gian ngắn không thốt nên lời.

    Nhưng Thẩm Trí Yến nói rất đúng.
    Lúc tiên hoàng hậu còn trên đời, có nàng ở bên trong làm trung hoà quan hệ của phụ thân ta cùng tiên đế, mâu thuẫn không có rõ ràng như bây giờ, nhưng sau khi tiên hoàng hậu qua đời, tiên đế cũng không thể dung thứ cho phụ thân ta được.
    "Tiết Niệm Niệm, phụ thân ngươi đi biên cương ngươi cũng theo đi, bây giờ ta không có cách nào bảo vệ ngươi chu toàn, đừng trở về."
    Ta hỏi hắn: "Thẩm Trí Yến, ngươi muốn ta chờ ngươi bao lâu?"
    Thẩm Trí Yến trầm mặc một lúc, trả lời ta: "Không cần chờ, nếu......!Có người vừa ý, hãy gả đi."
    Hắn ném xuống lời này liền rời đi.
    Ta thiếu chút nữa bị tức chết.
    Đi biên cương đúng không? Lão tử muốn cả đời không qua lại với ngươi nữa!
    Ta đi theo phụ thân ra biên cương.
    Mà qua ba năm, ta không gặp lại hắn, nhưng cũng nghe nói rất nhiều về chuyện của hắn.
    Nói hắn trở nên trầm ổn, cũng trở nên lạnh nhạt, tàn nhẫn độc ác.
    Ta vừa giận lại vừa đau lòng.

    Những lúc cảm thấy giận, ta sẽ đi nói xấu hắn với mấy vị đại hán, còn lúc ta đau lòng lại hận không thể rút kiếm giết hết những người đã khi dễ hắn.
    Cũng may, hắn được như nguyện.
    Hắn ủ mưu lâu ngày, rốt cuộc thời cơ cũng tới sau ba năm.
    Tiên đế qua đời, Thẩm Trí Yến đăng cơ, phụ thân ta bị triệu hồi về kinh.
    Ta cũng hồi kinh, một ngày kia, hắn thay đổi thường phục, tự mình tới cửa tìm ta.
    "Niệm niệm." Hắn gọi ta.
    Ta hừ lạnh một tiếng, không đếm xỉa tới hắn.
    Ta cũng là một người bướng bỉnh.

    Không làm mình làm mẫy sao mà được?
    Phụ thân ta có chút ngượng ngùng mà cười cười: "Hoàng Thượng, tính tình của nó bị thần dưỡng hỏng rồi, ngài đừng so đo với nó."
    Thẩm Trí Yến cười: "Tiết thúc, thúc không cần như thế, Niệm Niệm như vậy, thực tốt."
    Hắn đi đến bên người ta, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng khẩy khẩy lòng bàn tay của ta: "Giận rồi à?"
    Ta trợn mắt với hắn.
    Không phải đã biết rõ còn cố hỏi?
    "Hoàng Thượng ngươi tránh ra, ngươi sẽ làm ảnh hưởng đến ta tìm ý trung nhân." Ta cố ý dỗi hắn.
    Thẩm Trí Yến thấy vậy, đột nhiên kề sát vào ta: "Ngươi muốn tìm ý trung nhân, có đẹp như ta, có làm ngươi vui vẻ như ta không?"
    Nói xong, thấy ta không nói gì, hắn thở dài, rồi sau đó ủy khuất mà mở miệng: "Niệm Niệm, ta sai rồi, tha thứ cho ta được không?"
    Thẩm Trí Yến lớn lên càng tuấn tú.

    Đặc biệt là cặp mắt kia.
    Mỗi khi hắn yếu thế, ta liền cảm giống như mình đã làm cái gì thương thiên hại lí, ta căn bản chịu không nổi biểu tình như vậy của hắn!
    Trong nháy mắt khí thế trước đó của ta liền tiêu hết.
    Nhưng ta còn mạnh miệng mà dỗi hắn: "Không phải họ đều nói ngươi trầm ổn à? Sao vẫn là cái dạng cẩu tử như vậy?"
    Thẩm Trí Yến cười đến vui vẻ: "Là vì Niệm Niệm cả." Vì một câu này mà ta hoàn toàn vui vẻ.
    09
    Thẩm Trí Yến nói muốn cưới ta.
    "Ta là Thái Tử, ngươi chính là Thái Tử Phi, ta là Hoàng Thượng, vậy ngươi chính là Hoàng Hậu."
    Đây là Thẩm Trí Yến nói với ta.
    Ở trước mặt phụ thân ta, Thẩm Trí Yến lại thay đổi lý do thoái thác: "Tiết thúc, ta cùng Niệm Niệm sớm đã có hôn ước, nay ta đã đã đăng cơ, cũng cần sớm lập hậu cung."
    Ta cùng Thẩm Trí Yến là lưỡng tình tương duyệt, phụ thân ta tự nhiên cũng sẽ không cự tuyệt.
    Nhưng đại điển sắc phong thực phiền toái, tốn rất nhiều thời gian chuẩn bị, cho nên ta cùng Thẩm Trí Yến tạm thời còn phải tách ra.
    Thẩm Trí Yến có đôi khi cũng có chút thái quá.
    Ba năm ta ở biên cương hắn cũng nhẫn tâm bặt vô âm tính.

    Hiện tại, ta ở kinh thành, hắn ngược lại một ngày không thấy ta liền ăn không ngon ngủ không yên.
    Hoàng đế tốt không làm, mỗi buổi tối lại chạy đến chổ ta làm hái hoa tặc.

    Hơn nữa, vẫn là có tà tâm mà không có gan tiểu tặc.
    Nửa đêm, chạy vào khuê phòng ta là để kéo kéo tay ta.

    Kéo ba bốn lần, rốt cuộc nhịn không được, ôm ôm ta.
    "Cẩu tử ngươi rốt cuộc được chưa?" Vẻ mặt ta hoài nghi mà nhìn hắn.
    Thẩm Trí Yến cảm thấy tôn nghiêm chính mình đã chịu khiêu khích.

    Vì thế, hắn hôn ta đến nỗi tay cũng đặt ở mấy chỗ không thích hợp.
    Ta cân nhắc, không khí đầy ám muội thế này, có một số việc luôn là thuận lý thành chương đi?
    Nhưng mà......
    Thẩm Trí Yến đột nhiên buông ta ra, xoay người, một câu cũng chưa nói liền nhảy qua cửa sổ chạy đi mất.
    Ta: "......"
    Cẩu tử ngươi thật là không được nha.
    Ta cảm thấy không thể để như vậy được.
    Vì thế, chạng vạng ngày thứ hai, ta lén trộm rượu từ phòng bếp.

    Phụ thân ta mỗi đêm đều phải uống hai ly.
    Nghe nói rượu này không tồi.
    Cái này cho cẩu tử dùng để thêm can đảm, vừa vặn tốt.
    Thẩm Trí Yến mỗi ngày đều đúng giờ.

    Ngày nào cũng giống nhau.
    "Niệm niệm, ta mang cho ngươi bánh hạnh hoa ngươi thích ăn nhất đây." Thẩm Trí Yến quen cửa quen nẻo mà leo cửa sổ vào phòng.
    Hắn đem điểm tâm đặt lên bàn, nhìn thấy bầu rượu trên bàn, "Di" một tiếng: "Hôm nay lại còn có rượu?"
    Ta quay đầu, sâu kín mà nhìn hắn: "Nếu cẩu tử nào đó uống xong rượu vẫn là không được, ta tự hỏi, vì hạnh phúc của mình, có phải ta nên đổi phu quân tốt hơn không."
    Thẩm Trí Yến: "?"
    "Tiết Niệm Niệm!" Thẩm Trí Yến bị lời của ta làm cho đen mặt.
    Hắn đi lên trước, hướng về phía trán ta gõ một cái: "Ngươi nói bừa cái gì vậy, danh dự của nữ nhi gia, sao có thể lỗ mã.ng?"
    Ta nhìn hắn, phát ra một đòn ngay tim: "Vậy hiện tại ngươi đang làm gì?"
    Thẩm Trí Yến: "......"
    "Trai đơn gái chiếc, đêm tối gió to, lén lút trao tình.

    Danh dự nữ nhi gia, ha?"
    Thấy Thẩm Trí Yến lại đen mặt, ta thở dài
    "Hơn nữa, việc này đều trách ngươi."
    "Trách ta?" Thẩm Trí Yến sắc mặt cổ quái, "Trách ta không ngủ cùng ngươi?"
    Nói ra những lời này, Thẩm Trí Yến ho khan một tiếng, cũng ý thức được không ổn.
    Nhưng thật ra ta không thèm để ý.
    Nói đến tận giờ Tý, ta phát hiện Thẩm Trí Yến nói năng vớ vẩn hơn bây giờ nhiều.
    "Ta ba năm ở biên cương, chuyện nam nữ chi gian ta đã nghe được quá nhiều, cũng nhìn đến quá nhiều." Ta nói.
    Thật ra ta nói vậy cũng hơi khó hiểu.
    Một đống nam nhân tụ họp lại liền kể nhau nghe chút chuyện cười người lớn.
    Lúc đầu, ta còn có chút ngượng ngùng, nhưng ba năm trôi qua, ta nghe đến quen.
    Ta thậm chí còn có chút tò mò chuyện đó.
    Dù sao, ta cùng Thẩm Trí Yến dù gì cũng đã định ra hôn sự.
    Ta cũng không sợ hắn khi dễ ta, nếu là hắn dám vứt bỏ ta, ta liền thiến hắn!
    Một khi đã như vậy, chú định là người của ta, sớm mấy ngày cũng không vấn đề gì đi?
    "Uống hay không uống?" Ta cầm lấy bầu rượu, đổ một ly, trực tiếp bổ nhào vào trong lòng ngực hắn, đem chén rượu đưa tới bên miệng hắn.
    Thẩm Trí Yến còn định không uống, ta lại bổ sung một câu: "Nếu ngươi thật sự không được vậy thì vẫn là đừng tới nữa? Thấy được nhưng không ăn được, ngươi không khó chịu nhưng ta khó chịu."
    Thẩm Trí Yến: "......"
    10
    Thẩm Trí Yến đại khái cảm thấy tôn nghiêm của nam nhân đã chịu đã khích.
    Tóm lại, hắn cầm lấy rượu của ta, một ngụm uống cạn.

    Sau đó, hắn ném chén rượu sang một bên, liền cúi đầu hôn ta.
    Ta còn cho rằng Thẩm Trí Yến này tính tình có chút rày rà, việc này khẳng định phải để ta chủ động.
    Sự thật chứng minh, ta còn quá ngây thơ, trải đời không đủ nhiều.

    Sự tình phát triển, một phát không thể vãn hồi.
    Vẫn còn tốt.
    Người luyện võ còn có thể chịu được.
    Sau khi kết thúc, Thẩm Trí Yến bắt đầu đỡ trán: "Ta thật là bị nàng bỏ bùa mà."
    "Sao lại nói vậy?" Ta không vui.
    Thẩm Trí Yến bật cười, cúi đầu hôn trán ta: "Ngày mai ta đi thúc giục Lễ Bộ, mau chóng chuển bị đại hôn."
    Ta cũng không thèm để ý.
    Nhưng mà ta còn không kịp mở miệng, Thẩm Trí Yến bỗng nhiên biến sắc.
    Hắn phun ra một ngụm máu đen, dù đã cố tình tránh đi nhưng vẫn có không ít bắn tới trên mặt ta.
    Máu tươi nóng bỏng.
    "Thẩm Trí Yến, chàng......!chàng làm sao vậy?"
    Ta cả người đều rung lên.
    Thẩm Trí Yến còn có một tia lý trí, hắn cầm lấy tay áo lau vết máu trên mặt ta, ôn nhu mà an ủi ta: "Niệm niệm, đừng sợ."

    Sợ?
    Tiết Niệm Niệm ta trời không sợ, đất không sợ, nhưng một khắc kia, ta thật sự sợ.
    "Thẩm Trí Yến......" Ta gọi hắn, giọng đều đã bắt đầu phát run.
    Thẩm Trí Yến còn ở trấn an ta: "Niệm niệm, ta còn có người ở ngoài phủ tướng quân, kêu hắn đi thỉnh thái y, không có việc gì."
    Nói xong, hắn liền ngã xuống trên người ta, bất tỉnh nhân sự.
    Một khắc kia, đầu óc ta đều ngưng trệ, việc ta có thể làm làm chính là theo lời dặn dò của Thẩm Trí Yến nói.
    Thái y tới thực mau.
    Sau khi xem xong mạch của Thẩm Trí Yến, sắc mặt thái y trầm trọng: "Hoàng Thượng là trúng độc.

    Cũng may độc tố còn thấp, vẫn giữ được một mạng."
    "Trúng độc? Sao có thể?" Ta khiếp sợ.

    Đồ ăn của Thẩm Trí Yến đều có người thử độc trước, sao có thể sẽ trúng độc?
    Từ từ ——
    Ta bỗng nhiên nhìn về phía kia bầu rượu.
    Hắn là quá tin ta......
    "Hắn uống một chén rượu." Ta nói.
    Thái y lập tức tiến lên kiểm tra, không bao lâu liền có kết luận: "Độc ở trong rượu."
    Lý công công nghe vậy, lập tức hỏi: "Tiết cô nương, này rượu lấy ở đâu?"
    Ở đâu?
    Ta bỗng nhiên sắc mặt đại biến.
    Rượu, vốn là phụ thân ta uống!
    "Thái y, ngươi cùng ta đi gặp phụ thân ta!"
    Thẩm Trí Yến tạm thời không vấn đề gì, ta liền trực tiếp túm thái y chạy đến sân của phụ thân ta.
    Nhưng mà, ta đã chậm một bước.
    Ta lúc chạy tới, phụ thân ta đã nằm trên mặt đất, máu đen lan tràn ở dưới thân, nhìn thấy ghê người, mà mẫu thân tốt của ta, đang đứng ở một bên, thờ ơ lạnh nhạt.
    "Thái y!" Ta không có tâm tư đi chú ý những thứ khác, túm thái y đến bên người phụ thân ta đẩy đẩy.
    Thái y cũng hoảng sợ, chạy nhanh đi thăm mạch đập.

    Nhưng mà ——
    "Tiết tiểu thư, Tiết tướng quân......!Lão hủ vô năng."
    "Hả!"
    Sao có thể?
    Ta bổ nhào vào trước người phụ thân, không thể tin được hết thảy những đều trước mắt.

    "phụ thân! Người nhìn xem! Con là Niệm Niệm."
    Phụ thân tựa hồ nghe được giọng ta, miễn cưỡng mở mắt.
    Thấy là ta, ông ấy cười yếu ớt.
    "Niệm niệm, không cần báo thù, tội giết mẫu thân, quá nặng, Niệm Niệm của ta phải làm Hoàng Hậu.".
     
    Ngày Đầu Tiên Làm Quý Phi Ta Vào Lãnh Cung
    Chương 4


    11
    Phụ thân ta đã chết.
    Thẩm Trí Yến sau khi tỉnh dậy, nghe được tin tức, lập tức liền chạy tới chỗ ta.
    "Niệm niệm." Thẩm Trí Yến nhẹ nhàng ôm lấy ta.
    Ta nhìn Thẩm Trí Yến: "Phụ thân đã chết rồi."
    Thẩm Trí Yến có chút đau lòng mà nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng ta: "Không có việc gì, ta ở lại với nàng, ngủ một giấc đi, tỉnh dậy liền không có việc gì."
    Ta thật sự là đã quá mệt mỏi.
    Tinh thần và thể lực đều mỏi mệt, giờ phút này đây, ở trong lòng ngực Thẩm Trí Yến ta thật nhanh đã ngủ thiếp đi.
    Mà chờ sau khi ta tỉnh dậy, Thẩm Trí Yến đã an bài thỏa đáng hết thảy.

    Lý công công đã nói với ta mọi việc.
    Phụ thân ta thường xuyên ở biên cương, Niên Doanh không chịu nổi tịch mịch, cùng Vương Hưng lém lút qua lại với nhau.
    Niên Doanh hoài thai, bà ta muốn sinh đứa bé ra nhưng phụ thân ta tất nhiên sẽ phát hiện việc xấu của bà ta, cho nên đã nảy sinh độc kế.
    Độc chết phụ thân ta, lấy danh nghĩa nhi tử mồ côi từ trong bụng mẹ như vậy còn có thể kế thừa nhân mạch cùng gia nghiệp của ông ấy.
    Còn có Hoàng Hậu tỷ tỷ ta giúp đỡ.
    Bà ta tính đến đường này cũng thật chu toàn.
    Điều ngoài ý muốn duy nhất chính là ta đã lấy đi mất bình rượu độc nhất.
    Liên lụy đến Thẩm Trí Yến nhưng lại không phá hỏng được kế hoạch của Niên Doanh.
    Bà ta chuẩn bị hai bình rượu.
    Phụ thân ta chưa từng hoài nghi bà ta, đến nỗi đường đường là Đại tướng quân lại bị chết một cách hèn nhát như thế.
    "Theo ý của Hoàng Thượng, Tiết tướng quân là cứu giá bỏ mình, nếu để Niên Doanh chịu tội công khai, đối với cô nương là bất lợi, đã thế Tiết tướng quân còn phải bị người ta đồn đoán sau lưng, nên để đơn giản liền giấu hạ chuyện này đi.

    Muốn tra tấn người, biện pháp có rất nhiều." Lý công công nói.
    Ta lý giải.
    Đường đường là Đại tướng quân, bị thê tử cắm sừng rồi sau đó trúng độc mà chết, thật sự quá thảm, cứu giá bỏ mình tốt xấu gì chết còn có ý nghĩa.
    Mà ta, tương lai là Hoàng Hậu, cũng không thể có một mẫu thân như vậy.

    "Được, ta đã biết." Ta nói.
    Lý công công lại nói: "Hoàng Thượng vốn dĩ là ở lại cùng cô nương, chỉ là lâm triều không thể chậm trễ được, chờ hạ triều Hoàng Thượng liền tới cùng cô nương."

    "Được." Ta không biết còn có thể trả lời cái gì nữa.
    Thẩm Trí Yến hạ triều liền tới tướng quân phủ cùng ta, muốn xử lý chính vụ, muốn chiếu cố cảm xúc của ta, còn muốn an bài hậu sự của phụ thân ta.
    Ngày thứ hai, sáng sớm hắn lại hồi cung chuẩn bị lâm triều.

    Mỗi ngày đều là như thế.

    Hắn rất mệt, ta biết.
    Nhưng là ta lúc này thật sự không muốn rời xa hắn.
    "Thẩm Trí Yến, có phải ta thực ích kỷ không?" Ta hỏi hắn.
    Thẩm Trí Yến cười xoa xoa ta đầu: "Niệm Niệm có thể ỷ lại ta, ta rất vui."
    12
    Ta vô cùng may mắn, ta có Thẩm Trí Yến.
    Ta mơ mơ màng màng qua hơn nửa tháng, cuối cùng lấy lại tỉnh táo.
    Thẩm Trí Yến cũng không động đến Vương Hưng cùng Niên Doanh, bởi vì hắn cảm thấy ta xử trí hai người kia sẽ tương đối thích hợp hơn hắn.
    Hài tử trong bụng Niên Doanh đã không còn.
    Nhưng mà ta còn chưa kịp tới tính sổ với bọn họ, ta đã nhận được một tin tức tốt và một cái không biết là tốt là xấu.
    Thẩm Trí Yến lo lắng thân thể của ta, sợ ta quá thương tâm, cho nên để thái y thỉnh mạch bình an cho ta mỗi ngày.
    Một hôm, thái y thăm mạch xong, vẻ mặt mờ mịt: "Tiết tiểu thư,người có hỉ mạch rồi."
    Ta sửng sốt một chút, sau đó nở một nụ cười.
    Đây là tin tức tốt duy nhất mà ta nhận được lúc này.
    Ta gấp không chờ nổi mà muốn báo cho Thẩm Trí Yến biết.
    Nói cho hắn, cẩu tử, chàng thực hành vẫn là tốt nhất.
    Nhưng mà ngày hôm đó,người đến không phải Thẩm Trí Yến mà là Lý công công.
    "Cô nương, Hoàng Thượng......!Đã xảy ra chuyện."
    Đó là lần đầu tiên ta tiến cung.
    Lúc ta đến, hắn đang phê tấu chương, vừa thấy ta đến, hắn liền chạy vọt tới.
    "Tiết Niệm Niệm, ngươi nói đúng, trời ạ, làm hoàng đế cũng quá nhàm chán đi?"
    Ta sửng sốt, Thẩm Trí Yến như vậy......
    Thẩm Trí Yến lôi kéo ta cùng nhau xem tấu chương, vừa xem vừa trào phúng.

    "Những người này có phải có bệnh hay không? Dâng tấu chương nhiều như vậy, ta mệt mỏi quá, Tiết Niệm Niệm, ngươi phê giúp ta đi, chỉ cần viết "đã duyệt" là được.
    "Còn có, vì cái gì mà hoa nở năm nay khác hơn năm ngoái cũng phải dâng tấu chương tới nói?"
    "......"
    Chờ khi có đại thần tới gặp Thẩm Trí Yến, ta mới rảnh rỗi đi gặp Lý công công.
    "Hắn là......"
    Lý công công bất đắc dĩ: "Độc tố lúc trước trong người Hoàng Thượng vẫn chưa hoàn toàn hết, lại quá mức bận rộn, dẫn tới độc tố lại lần nữa bộc phát.

    Tuy không nguy hiểm đến tính mạng, thái y cũng nói không sao, chỉ là......"
    Lý công công thở dài: "Ký ức của Hoàng Thượng xuất hiện hỗn loạn, sự tình ngày ấy phát sinh cũng không hoàn toàn nhớ rõ.

    Hiện tại Hoàng Thượng cho rằng mình nhẹ nhàng bước lên ngôi vị Hoàng đế, không trải qua một chút đau khổ nào, cũng là thuận thuận lợi cùng cô nương đến ngày hôm nay, tính tình đều trở về như trước kia."
    Ta: "......"
    Trong khoảng thời gian ngắn, ta cũng không biết nói nên nói gì.
    Thẳng đến khi trở lại, ta bỗng nhiên có chủ ý.
    "Thẩm Trí Yến, ta mang thai rồi." Ta nhìn hắn nói.
    Thẩm Trí Yến trực tiếp há hốc mồm, không bao lâu, hắn liền đỏ mắt thở phì phì chất vấn ta: "Quân hỗn đản nào khi dễ ngươi? Ta đi chém chết hắn."
    "Haiz, là cưỡng ép, làm ta lớn bụng, sau đó người đã chạy mất, cẩu tử, ngươi nói ta làm sao bây giờ?" Ta cười ha hả hỏi hắn.
    Thấy ta còn cười được, Thẩm Trí Yến hồ nghi: "Ngươi thật sự mang thai?"
    "Ta cam đoan là thật."
    Thẩm Trí Yến vẫn không tin.

    Vì thế hắn gọi thái y đến.
    Sau khi được xác thực kết quả, Thẩm Trí Yến vẻ mặt phức tạp mà nhìn ta: "Tiết Niệm Niệm, ngươi đi ra ngoài trước đi, để ta yên tĩnh một lúc."
    Ta đương nhiên sẽ không cự tuyệt.
    Lý công công đưa ta ra khỏi Ngự Thư Phòng.
    Sau đó, hắn thở dài: "Cô nương, ngươi đứa nhỏ này, đến không đúng thời điểm rồi."
    Ta nghi hoặc: "Làm sao vậy?"
    "Hoàng Thượng coi trọng cô nương, đứa nhỏ này đến vào ngày ấy, chỉ sợ chỉ có khả năng mang theo độc kia, Hoàng Thượng sẽ không để cô nương mạo hiểm." Lý công công thở dài, hiển nhiên đã dự liệu tới vận mệnh của hài tử rồi.

    Ta há hốc mồm.
    Thẩm Trí Yến thật sự có khả năng này.
    Rốt cuộc ta ho một tiếng, có thể hắn sợ ta mắc bệnh không thể chữa được.
    Trong lúc ta đang rối rắm, hy vọng Thẩm Trí Yến sẽ không khôi phục ký ức trước khi ta sinh, nếu là khôi phục trước khi sinh thì ta sẽ nỗ lực thuyết phục hắn, hoặc là ta bày ra kế hoạch chạy trốn thì Lý công công lại tới.
    Lần này là mang theo ý chỉ củaThẩm Trí Yến.
    A......!Thẩm Trí Yến ngậm đắng nuốt cay đội nón xanh, chua xót mà phong ta làm quý phi.
    Tình yêu vĩ đại này, thật cảm động đất trời.
    13
    Không thể không nói đến Lý công công thật sự là người có trí tuệ.
    Ông rất rõ tâm tư của Thẩm Trí Yến.
    Thẩm Trí Yến tỉnh lại.
    Hắn không nghĩ sẽ để đứa nhỏ này tồn tại.
    Có đôi khi ta lại nghĩ có phải ta còn không hiểu Thẩm Trí Yến bằng Lý công công không?
    Thẩm Trí Yến thấy ta trầm mặc, thật cẩn thận mà bổ sung: "Niệm Niệm, độc tố này quá mạnh, rất có khả năng sẽ ảnh hưởng đến hài tử, cho nên, không thể......"
    Hắn còn chưa dứt lời, ta trực tiếp vọt đến.
    "Chàng để ta làm thiếp! Còn muốn lấy đi hài tử của ta! Thẩm Trí Yến, ngươi có phải còn muốn nói với ta hài tử đầu tiên phải là con vợ cả?" Ta một bên nói, một bên cầm trong tay kiếm chưa tháo vỏ thọc hắn.
    Thẩm Trí Yến: "?"
    "Niệm Niệm, nàng nói bậy gì đó, ta làm sao có thể có tư tưởng như vậy." Thẩm Trí Yến không tránh né còn phải giải thích cho ta.
    "Ta mặc kệ, chàng chính là nghĩ như vậy, bằng không vì cái gì mà ta bị giáng cấp thành quý phi? Chàng chính là đồ nam tử phụ bạc! Chàng còn không cần con của chúng ta!"
    Đối phó Thẩm Trí Yến, vậy thì không thể nói lý lẽ với hắn, phải nên cưỡng từ đoạt lí!
    "Chuyện quý phi chỉ là hiểu lầm." Thẩm Trí Yến đã bắt đầu thấy đau đầu.
    Nhưng mà ta căn bản chưa cho hắn cơ hội: "Hiểu lầm cái gì? Chẳng lẽ ở trong mắt chàng, ta là loại nữ nhân không đứng đắn sao? Rõ ràng là đã đáp ứng gả cho chàng, còn cùng người khác dan díu! Thẩm Trí Yến, chàng căn bản là không tin ta."
    Thẩm Trí Yến: "......"
    Trong trí nhớ của hắn, hắn và ta không ngủ chung quá nhiều, nhưng ta xác thật đã hoài thai, giải thích thế nào bây giờ?
    Thẩm Trí Yến xem như gặp được vấn đề khó khăn không nhỏ.
    Cuối cùng ta làm bậy một trận, dù sao cũng là để chuyện này nhanh chóng đi qua.
    Nháo xong rồi, ta cũng có chút mệt, đơn giản mà rúc ở trong lòng ngực Thẩm Trí Yến ngủ thiếp đi.
    Ta hiện tại là quý phi, ngủ với hắn thế này cũng là danh chính ngôn thuận! Một đêm này, nằm bên người Thẩm Trí Yến, ta ngủ đến vô cùng an tâm.
    Thẩm Trí Yến cũng ôm ta, không cần nghĩ đến chiếc nón xanh trên đầu mình, ngủ đến thành thật yên ổn.
    Thế cho nên......!Chúng ta đều đã quên ở cửa Niên Doanh còn nằm trên mặt đất.
    Hai chủ tử không lên tiếng, cũng không ai dám động đến, vì thế Niên Doanh phải nằm trên mặt đất trước cửa đại điện một đêm.
    14
    Sáng sớm Thẩm Trí Yến phải dậy lâm triều, ta cũng tỉnh theo.
    "Trẫm đánh thức nàng? Ngủ tiếp đi." Thẩm Trí Yến hôn trán ta, ngữ khí ôn nhu.

    Ta xoa xoa đôi mắt, nhất thời còn chưa thích ứng với ánh sáng.
    Cẩu tử bỗng nhiên lại ôn nhu trở lại.
    Ta tiến lên ôm lấy eo hắn: "Chàng muốn thượng triều sớm sao? Ta cũng muốn đi."
    Thẩm Trí Yến vui vẻ, hỏi ta: "Trẫm mang nàng đi, nàng dám đi sao?"
    Ha, hắn đã nói tới như vậy, Tiết Niệm Niệm ta đành phải tuân lệnh.
    Ta trực tiếp bò dậy từ trên giường: "Đi, ai không đi người đó là chó con."
    Ta nhanh chóng thay đổi xiêm y, dùng một cây trâm tùy ý quấng lại tóc, chạy tới trước mặt Thẩm Trí Yến: "Đi thôi."
    Thẩm Trí Yến liếc nhìn ta một cái, cũng không nói gì, nắm tay ta đi ra ngoài.

    "Phỏng chừng ngày mai sẽ có đại thần nói nàng là yêu phi."
    "Đúng vậy, ta là yêu phi." Ta giận dỗi mà nhìn hắn.
    Thẩm Trí Yến lập tức đã hiểu, mở miệng: "Đại điển phong hậu vẫn luôn chuẩn bị, còn cần chút thời gian, làm Niệm Niệm của chúng ta chịu ủy khuất rồi."
    Chúng ta vừa nói chuyện vừa cùng nhau ra cửa điện, sau đó, bị Niên Doanh nằm ở cửa đại điện nằm làm cho hoảng sợ.
    A......
    Thiếu chút nữa đã quên, còn có người nàng muốn xử lý.
    Thẩm Trí Yến quét mắt về phía Niên Doanh, nói: "Xem ra, hôm nay nàng tạm thời chưa làm yêu phi được rồi, đi về ngủ nướng trước đi, sau đó mới giải quyết Niên Doanh và Vương Hưng được không?"
    Ta "A" một tiếng, hỏi: "Không gọi là lão Vương nữa à?"
    Thẩm Trí Yến: "......"
    Ký ức của Thẩm Trí Yến hỗn loạn, hoàn toàn không nhớ rõ chuyện của Niên Doanh và Vương Hưng, chỉ biết ta chán ghét Niên Doanh, Vương Hưng giống như có liên hệ với Niên Doanh, sau đó, Thẩm Trí Yến không cần mặt mũi, liền......
    "Ta sai." Thẩm Trí Yến ngoan ngoãn nhận sai.
    Ta cũng không phải loại người tính toán chi li.
    "Vậy ai là cẩu?" Ta hỏi hắn.
    Lúc Thẩm Trí Yến mang theo ta ra cửa, đã sớm nghĩ kỹ rồi.
    Cho nên, hắn hoàn toàn không có một chút gánh nặng nào, kề sát bên tai ta bỗng nhiên liền ——
    "Gâu."
    Ta không được nhịn cong khóe môi.
    "Cẩu tử muốn đi thượng triều, Niệm Niệm cũng phải ngoan ngoãn đấy." Thẩm Trí Yến vỗ vỗ đầu ta.
    "Đi đi." Ta rất cao hứng, vẫy vẫy tay với Thẩm Trí Yến.
    Cuối cùng, người lưu luyến ngược lại là Thẩm Trí Yến.
    Còn ta, bắt đầu ghét bỏ mà đuổi người.
    Chờ đến khi Thẩm Trí Yến rời đi, ta mới nhìn về phía người còn hôn mê bất tỉnh nằm trên mặt đất.
    Nhìn nàng, trong đầu ta bỗng nhiên dần hiện ra một ý tưởng tuyệt hảo!.
     
    Ngày Đầu Tiên Làm Quý Phi Ta Vào Lãnh Cung
    Chương 5: Chương Cuối


    15
    "Ngươi nghe nói gì chưa? Mẫu thân của Tiết quý phi điên rồi!"
    "Có nghe qua rồi, hình như nghe nói Tiết quý phi còn mang thai nữa đúng không?"
    "Đúng vậy! Mẫu thân Tiết quý phi bởi vì tang phu, đầu óc xảy ra chút vấn đề không thể hiểu được muốn gặp Tiết quý phi, bị Hoàng Thượng ngăn cản, liền lén tiến cung."
    "Lá gan cũng quá lớn đi?"
    "Vậy đã là gì đâu, nàng thấy Tiết quý phi, liền mang dao nhỏ hướng về phía quý phi, nói là muốn mang theo nàng ấy cùng đi tìm Tiết tướng quân.

    Tiết quý phi bị thương nên kêu thái y tới mới phát hiện có thai."
    Ta vừa lòng mà nghe lời đồn đãi từ tay ta ra, đang lan truyền ở toàn bộ hoàng cung.

    Nhưng cũng không thể xem như lời đồn đãi, bởi vì chuyện này ta cũng định tính như vậy.
    Niên Doanh đột nhập vào hoàng cung, lại ý đồ mưu hại quý phi và con vua, bất quá coi như Niên Doanh mất trí, tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha.
    Ta sai Lý công công lấy danh nghĩa Thẩm Trí Yến hạ thánh chỉ.
    Để Niên Doanh xuất gia làm ni cô, đưa đến Hoàng miếu, ngày ngày ăn chay niệm Phật.

    Bà ta không phải không chịu nổi tịch mịch sao?
    Vậy để tương lai cả đời này bà ta đều thật tịch mịch đi.
    Ta mà giết bà ấy như vậy đơn giản hơn nhiều.
    Làm ni cô trong Hoàng miếu cũng không phải đơn giản, loại người như Niên Doanh, nếu bị bắt nạt cũng không ai thèm ra mặt giúp bà ta, đây cũng là thành toàn theo di ngôn của phụ thân ta.
    Đương nhiên, quan trọng nhất là ta đem hỉ sự công khai!
    Cẩu tử đừng mơ tưởng lấy đi hài tử của ta!
    Khi Thẩm Trí Yến hạ triều khi trở về, tin tức này đã truyền đến bay đầy trời.
    Hắn thở dài, gọi Lý công công tới: "Đi thỉnh thái y đi."
    Ta lập tức mở to hai mắt nhìn: "Chàng sẽ không muốn ép ta uống thuốc phá thai đó chứ?"
    Thẩm Trí Yến: "......"
    "Trẫm dám sao?" Thẩm Trí Yến vẻ mặt cạn lời hỏi.
    Cũng đúng.
    Ta cười: "Quên mất chàng là một cẩu tử nhát gan."
    "Câm miệng!"
    Quả nhiên, cẩu tử ôn nhu cũng chỉ là nhất thời, nhìn xem, đánh một hồi liền hiện nguyên hình.
    Nhưng vì ta cũng có nghi vấn.
    "Không phá thai, chàng kêu thái y tới làm cái gì?" Ta hỏi.
    "Để thái y nhìn xem, nếu hài tử có vấn đề gì, vẫn là không thể để nàng mạo hiểm tánh mạng được, hơn nữa nàng không phải nói mình bị thương sao? Làm như vậy sẽ có thêm nhiều người nhìn chằm chằm vào nàng." Thẩm Trí Yến bất đắc dĩ mà lại chua xót.
    Thái y tới thực mau.

    Vẫn là vị thái y lúc trước đã chiếu cố ta.
    Sau khi xem mạch xong, thái y cười nói: "Quý phi nương nương thân thể khỏe mạnh, hết thảy đều tốt."
    Thẩm Trí Yến không dám thiếu cảnh giác, hỏi: "Trẫm lúc trước trúng độc, có thể có ảnh hưởng gì không?"
    "Trước mắt thai nhi vẫn ổn định, hẳn là sẽ không có ảnh hưởng gì." Thái y châm chước nói.

    Thẩm Trí Yến nghe vậy, lại nhíu mày: "Niệm Niệm và đứa trẻ này trẫm giao cho ngươi, ngươi cần phải bảo đảm thân thể của Niệm Niệm."
    16
    Nói thật, ta cảm thấy Thẩm Trí Yến chính là lo lắng quá nhiều.
    Ngẫm lại hành vi của hắn trước kia lại có thể lý giải được.
    Về chuyện của ta, hắn đều thích chuyện bé xé ra to, ai bảo ta thích hắn làm gì? Đành mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.
    Chờ thái y đi rồi, Thẩm Trí Yến cũng không rời ta được, chết sống muốn túm ta đi Ngự Thư Phòng cùng hắn xem tấu chương.....Xem những cái tấu chương thỉnh an đó.
    "Hậu cung không được tham gia vào chính sự nha." Ta nói.
    Thẩm Trí Yến một bên "à à à", một bên tiếp tục đem tấu chương nhét vào tay ta.
    Ta: "......"
    "Đúng rồi, về việc xử trí Niên Doanh trẫm đã biết rồi." Thẩm Trí Yến đắn đo một chút rồi uyển chuyển mà nói, "Nếu nàng không thể tàn nhẫn hạ thủ, kỳ thật trẫm có thể nhốt bà ta vào đại lao.
    " Ta: "?"
    Đúng là nam nhân tốt.
    Hắn chê ta thủ đoạn trả thù không đủ độc ác sao?
    Ta làm sao so được với cẩu hoàng đế đầy thủ đoạn như hắn.
    Ta cho rằng như thế này đã đủ tàn nhẫn rồi......
    Bà ta muốn cái gì đều sẽ để bà ta không có được, quãng đời còn lại phải bị tra tấn.
    "Nếu là chàng, chàng sẽ như thế nào làm?" Ta hỏi.
    Ta muốn nghe xem hắn còn có thủ đoạn nào ác hơn không.
    Thẩm Trí Yến mở miệng, đang muốn nói gì đó nhưng một chữ cũng thốt ra được, bỗng nhiên tầm mắt dừng lại ở trên bụng ta.
    Hắn trầm mặc một chút, cuối cùng phun ra một câu "Bỏ đi".
    "Như vậy cũng khá tốt, tích phúc cho hài tử của chúng ta."
    Sau đó hắn lại hỏi ta: "Nàng định xử trí Vương Hưng thế nào?"
    Nói đến đây, ta lại nở nụ cười.
    "Ta đã sai người đi an bài, chàng hãy chờ xem kịch vui đi."
    Thẩm Trí Yến sẽ không can thiệp vào hành động của ta, nghe vậy bật cười: "Được, chờ xem Niệm Niệm của chúng ta đáp sân khấu."
    Ta đối với an bài này thập phần vừa lòng, hơn nữa cũng không để Thẩm Trí Yến đợi lâu.

    Ngày đó, Vương Hưng liền xảy ra chuyện.
    Bạn tốt của Vương Hưng đến nhà hắn bái phỏng.
    Hai người ở trong thư phòng trò chuyện với nhau thật vui vẻ, người bạn này phấn khích đến nỗi lật cả cái giường trong thư phòng lên.

    Sau đó ——
    Bạn tốt nhìn đến dưới gầm giường vứt đầy các loại áo lót nữ tử với đủ các màu sắc khác nhau.
    Trên áo lót còn có thêu tên cùng các hình thù kì quái gì cũng có, tên của thê tử và tiểu thiếp Vương Hưng cùng với tên trên áo lót này lại không khớp nhau.
    Vương Hưng cũng choáng váng.
    Hắn chưa kịp phản ứng, bạn tốt đã liên tục xua tay: "Vương huynh, ta cáo từ trước."
    Bạn tốt vừa ra khỏi cửa Vương gia đã bắt đầu đi kể chuyện này với những người khác.

    "Vương Hưng hắn có một sở thích đặt biệt, hình như hắn thích trộm áo lót của nữ nhân."
    "Thật đó! Ta chính mắt nhìn thấy, ai lại đem áo lót của mình đưa cho nam tử xa lạ? Ta khẳng định chính là hắn trộm."
    Đây là phiên bản ban đầu.
    Dần dần càng ngày càng truyền thái quá.
    "Nghe nói Vương Hưng Vương đại nhân là kẻ bi.ến thái, thích trộm áo lót của phụ nhân."
    "Dưới gối lúc nào cũng phải có áo lót, nếu không sẽ không thể đi vào giấc ngủ được."
    "Nghe nói Vương đại nhân ngày nào cũng bày đống áo lót đó ra, sau đó chọn xem hôm nay dùng cái nào để gối đầu, như lật thẻ bài vậy."
    Lúc Thẩm Trí Yến nghe thấy tin tức này, sắc mặt cổ quái mà nhìn ta.
    Ta cười hắc hắc: "Thế nào? Không được à?"
    Vương Hưng không phải thích vụn trộm với tức phụ của người khác sao? Tội danh này cũng không phải là vu oan cho hắn.
    Những cái áo lót đó đều là ta mua mới, chẳng qua sai người cố ý làm cũ đi, ta cũng không thể vu oan cho nữ tử vô tội.
    Thẩm Trí Yến yên lặng nuốt nước miếng một cái: "Rất tốt."
    Đương nhiên, vụ này chỉ là bước đầu tiên xử phạt Vương Hưng.
    Thẩm Trí Yến nhanh chóng phối hợp với ta làm bước thứ hai.
    Lấy lí do phẩm hạnh không tốt, cách chức quan của Vương Hưng, cả đời đều không thể vào triều làm quan.
    Vương Hưng đời này để ý nhất là quyền thế.
    Đối với Vương Hưng mà nói, việc này là một đả kích rất lớn.
    17
    Vương Hưng bị cách chức ngày thứ hai, Vương Thúy Hoa tới Càn Thanh cung.
    "Ta đã biết chuyện rồi." Vương Thúy Hoa nói, "Thực xin lỗi, nhưng mà ngươi có thể tha cho phụ thân ta không?"
    Ta cười: "Vương Quỳnh Hoa, trời đã sáng rồi đấy."
    Vương Thúy Hoa có chút kích động: "Phụ thân ta đúng là đã làm sai, nhưng cũng không đến mức mất đi hết tất cả! Hơn nữa, một cây làm chẳng nên non, nương ngươi cũng không có sai sao?"
    "Cho nên, bà ta đã đi làm ni cô rồi." Ta nói.
    Ta nhìn Vương Thúy Hoa, cười: "Hoặc là, ngươi hy vọng để Hoàng Thượng tự mình động thủ? Như vậy, kết cục của nhà ngươi sẽ thảm hại hơn."

    Vương Thúy Hoa trầm mặc thật lâu.
    Nàng rốt cuộc cũng ý thức được hết thảy những việc này không thể sửa đổi được nữa.

    Nàng có chút oán hận.
    "Ta không rõ, chúng ta rốt cuộc có chổ nào không bằng ngươi? Vì cái gì mà Hoàng Thượng chỉ để ý tới ngươi? Chẳng lẽ người trong hậu cung này chỉ là để bài trí thôi sao? Không công bằng, việc này đối với chúng ta không công bằng!"
    Ta bậc cười thành tiếng.
    Việc này ta đâu có tranh.
    Là các nàng tranh mà.
    Nhưng vấn đề là ——
    "Vương Quỳnh Hoa, nhưng hắn vốn dĩ là của ta."
    Thẩm Trí Yến vốn dĩ chính là phu quân của một mình Tiết Niệm Niệm ta.
    Hắn đã sớm đáp ứng ta, chỉ cưới một mình ta, nếu nạp thiếp, ta liền đánh gãy cái chân thứ ba của hắn.
    Nếu không phải tiên đế đột nhiên nổi điên, Thẩm Trí Yến không thể không tuân mệnh mà nạp những người này vào cung, hắn căn bản không muốn có bất cứ mối quan hệ nào với các nàng.
    Ta nhìn Vương Thúy Hoa, tiếp tục nói: "Thời điểm hắn đăng cơ đã hỏi qua các ngươi là nếu muốn đi, hắn sẽ để các ngươi rời đi, kết hôn tự do.

    Vương Quỳnh Hoa, là chính ngươi cảm thấy mình có thể bò lên trên, không cam lòng vị trí hoàng phi, ngươi hiện tại lại tới oán hận Thẩm Trí Yến coi các ngươi như vật bài trí à?"
    Thẩm Trí Yến quả thật cũng có lỗi với bọ họ.

    Cho nên, tận khả năng mà thỏa mãn yêu cầu của các nàng.
    Ai có ý trung nhân liền tứ hôn, muốn một mình tự do tự tại, liền ban tiền, còn ai muốn ở lại trong cung thì một đời phú quý, không lo ăn mặc.
    Hắn chỉ có một yêu cầu.
    Các nàng phải an an tĩnh tĩnh làm vật bài trí.
    Vương Thúy Hoa sửng sốt rất lâu, cuối cùng, nàng cười lạnh: "Tiết Niệm Niệm, ngươi cho rằng ngươi thắng sao? Năm đó tiên đế đối với tiên hoàng hậu không phải cũng nhất vãng tình thâm sao? Kết quả thì sao? Ta sẽ chờ xem kết cục của ngươi."
    18
    Vương Thúy Hoa buông lời tàn nhẫn xong liền rời đi.
    Ta một chút cũng không thèm để ý.
    Nhưng thật ra sau khi Thẩm Trí Yến biết thì vô cùng tức giận.
    "Để nàng ta cút vào lãnh cung đi."
    Ta nhíu mày: "Nàng ta mà cũng xứng vào lãnh cung sao?"
    Thẩm Trí Yến hậu tri hậu giác nhớ tới, hiện tại lãnh cung đã được trùng tu rất tốt rồi.
    "Vậy tống nàng ta đến nơi hẻo lánh trong cung đi." Nói xong, Thẩm Trí Yến đau lòng mà nhìn ta, "Nàng khi nào mới dọn ra khỏi lãnh cung?"
    "Ta không phải đã dọn rồi sao sao?" Ta hỏi lại.
    Ngày nào ta chẳng ở trong Càn Thanh cung.
    "Đó là cung của nàng đó!" Thẩm Trí Yến cường điệu.
    Cái này......
    Ta có chút khó xử: "Ta cảm thấy lãnh cung kia khá tốt."
    Thẩm Trí Yến trầm mặc.
    Cuối cùng, hắn cắn răng: "Được rồi, vậy đem tên cung sửa lại đi."
    Sửa gì?
    Đổi bảng hiệu, lúc trước là lãnh cung bây giờ trở thành cung của Hoàng Hậu.

    Đương nhiên, tẩm cung của Hoàng Hậu và lãnh cung quy cách không giống nhau nên Thẩm Trí Yến lại bắt Công Bộ đại tu một phen.
    Trong khoảng thời gian này ta vẫn luôn ở lại Càn Thanh cung.
    Lúc nhàn rỗi nhàm chán, liền gọi ba vị thái phi tới Càn Thanh cung cùng ta đánh mã điếu.
    À, ba vị thái phi cũng đã ra khỏi lãnh cung, Thẩm Trí Yến an bài cho các nàng một cung điện mới.
    Những khi không đánh mã điếu, ta còn thường xuyên lảng vản trước cửa sân của Vương Thúy Hoa.
    Ta đi ở phía trước, một đống cung nhân đi theo phía sau.

    Mênh mông cuồn cuộn.
    Chỉ cần người không ngốc, đều có thể nhìn ra ta được sủng ái nhường nào.
    Cũng không có cách nào khác, ai bảo nàng ta làm ta mang thù đâu.
    Lúc đầu, Vương Thúy Hoa rất tức giận.
    Ta vừa đi qua, nàng liền ở bên trong rống: "Ngươi không sợ ta hại ngươi sẩy thai à?"
    Ta ra vẻ sợ hãi mà vỗ ngực: "Ta sợ quá à, các ngươi nhất định phải bảo vệ tốt ta đó!"
    Sau đó, Vương Thúy Hoa nhìn cung nhân vây quanh ở bên cạnh ta, trầm mặc.
    Về sau, nàng đã quen với việc này.

    Trực tiếp làm lơ ta.
    Ta cũng không còn thấy vui nữa.
    Cũng may, ta cũng rốt cuộc cũng sắp sinh, sẽ sớm có một đứa nhỏ để chơi cùng.
    19
    Thẩm Trí Yến đã kịp làm đại điển phong hậu cho ta trước khi sinh, phong hậu không lâu, ta liền hạ sinh một nhi tử.
    Thẩm Trí Yến nhìn nhi tử mà nhẹ nhàng thở ra.
    "Lại phấn đấu thêm mười lăm năm nữa!"
    Ta có chút mờ mịt: "Chàng có ý gì?"
    "Chờ hắn mười lăm tuổi để cho hắn đi làm hoàng đế!"
    Ta: "?"
    "Hoàng thượng có phải tính hơi xa rồi không?"
    Thẩm Trí Yến ủy khuất mà nhìn ta: "Trẫm chỉ muốn ôm thê tử ngủ nướng thôi."
    Chuyện này?
    Chỉ vì muốn ngủ nướng mà ngươi liền không muốn làm hoàng đế?
    Cẩu tử vĩnh viễn sẽ không làm ta thất vọng.
    Lười như vậy, rất có phong cách của ta.

    - Hoàn toàn văn -
    Lời của editer: Đây là bộ đầu tiên mình edit nên có gì sai sai xin mọi người vu vi cho.

    Hi vọng mọi người sẽ thích câu chuyện của cẩu tử và Niệm Niệm.

    Cảm ơn mọi người..
     
    Back
    Top Dưới