Đô Thị  Ngày 32

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngày 32
Chương 80: Chương 80


ngày 32, hồi XXXV
Nghiêm Phi nói về mục đích chính của việc đến tìm La Thái Vân hôm nay: "Nước A cũng đang ráo riết truy tìm tung tích Joker."
"Phải thế." La Thái Vân nói, đây cũng là lý do tại sao họ tiết lộ một phần thông tin của hắn.

Chỉ khi nhiều quốc gia chú ý hơn, Joker – với tư cách là một hacker hàng đầu, mới có khả năng bước ra từ một góc tối nào đó của thế giới Internet.
La Thái Vân từng thử liên hệ với hắn, có lẽ các quốc gia khác cũng có suy nghĩ tương tự.

Đã có rất nhiều bài đăng kêu gọi Joker livestream trên cộng đồng Ngày 32, nhưng trừ phi là vấn đề cần thiết hoặc yêu cầu trợ giúp trên Internet, còn không thì hắn chẳng bao giờ trả lời.

Ngoại trừ việc thể hiện một tí cảm xúc cá nhân với Dịch A Lam, Joker không có ý định phát triển tình bạn với người khác, huống chi là kết thân với đại diện chính thức của bất kỳ quốc gia nào.

Kiểu thái độ này khiến người ta tạm thời an tâm, nhưng chẳng bao giờ có thể an tâm mãi mãi, nhất là khi tài năng kinh ngạc mà hắn thể hiện trong quá trình giải cứu Dịch A Lam đủ sức gây choáng mọi quốc gia.
Đưa Joker ra ngoài ánh sáng đã là một việc tất yếu.
"Cách họ điều tra vẫn từ ngày 32 lần đầu tiên xuất hiện, và sự cố chặn các từ khóa liên quan về ngày 32 trên Internet toàn cầu.

Dù có làm nghiêm mật tới đâu vào thời điểm đó, Joker vẫn để lại dấu vết giữa lúc gấp gáp.

Manh mối sau cùng sẽ chỉ hướng về nước A, cũng giống như chúng ta tìm được.

Chỉ là chúng ta không thể đi sâu hơn nữa, tùy tiện xâm nhập Internet của quốc gia khác rất dễ gây ra tranh chấp ngoại giao.

Nhưng chính phủ nước A vốn không bận tậm đến chuyện này, có lẽ bây giờ chỉ còn là vấn đề thời gian.

Họ sẽ khoanh vùng địa điểm mà Joker đã phát lệnh chặn từ khóa lúc đầu."
La Thái Vân cầm tài liệu mà Nghiêm Phi mang đến, nội dung bên trong cho thấy có bảy kẻ tình nghi là Joker, bốn người trong đó ở nước A, ba người còn lại lần lượt nước B và nước D.

Mặc dù manh mối đã chỉ hướng rõ ràng, song chẳng thể loại trừ khả năng Joker là một tổ chức, vì thế cũng không nên bỏ qua những đối tượng khác.
La Thái Vân lướt mắt trên tập báo cáo: "Sẽ rất tuyệt, nếu chúng ta có thể tìm thấy Joker trước nước A.

Nhưng không được thì thôi, nó chẳng đáng cho chúng ta đánh đổi nhiều đặc vụ đâu.

Dù sao cả thế giới đều đang xem nước A tìm Joker như thế nào, cho dù có tìm được thì cũng không thể chiếm làm của riêng.

Chính phủ bọn họ phải đưa ra lời giải thích hợp lý cho chuyện này."
"Được, tôi hiểu rồi."
Nghĩ đoạn, Nghiêm Phi hỏi: "Mấy hôm nữa là tới ngày 32, Dịch A Lam vẫn chưa nói gì, tôi phải làm sao đây?"
Vừa nghe cái tên này, La Thái Vân lại nhức đầu: "Để Châu Yến An khống chế cậu ấy trong ngày 32 trước.

Đừng cho Dịch A Lam có cơ hội tiếp xúc với các thiết bị thông minh như điện thoại hoặc máy tính.

Đối xử nhẹ nhàng thôi, cố gắng dùng cách thức mềm mỏng nhất dụ cậu ấy nói ra."

Nghiêm Phi gật đầu: "Trải qua một tháng thẩm vấn, tôi phát hiện ý chí của Dịch A Lam ngoan cường kinh khủng.

Mọi ngày trông cậu ấy hiền hiền, dịu dàng như nước làm người ta mủi lòng, vậy mà bây giờ muốn thay đổi cái tính bướng, thay đổi "dòng nước" này cũng khó nữa."
La Thái Vân nhìn hắn, chợt cười: "Phó cục trưởng Nghiêm tiếng tăm lẫy lừng trong Cục Tình báo chúng ta, một khi đã muốn người ta mở miệng thì còn ai thoát được."
Nghiêm Phi cũng cười: "Có một số kỹ thuật không thích hợp cho công dân bình thường."
Một lần nữa, ngày 32 lại đến.
Lên kế hoạch trước, và cố gắng kiểm soát những thay đổi có thể xảy ra vào ngày 32 trong phạm vi chấp nhận được, đã trở thành thông lệ của mọi quốc gia.
Phòng họp nước A.
Viên phụ trách đưa danh sách vị trí tọa độ cho một Người 32, "Đây là vài địa điểm siêu quan trọng có máy tính và máy tính lượng tử ở nước ta.

Lần này, anh chủ yếu kiểm tra xem có ai đã hoặc đang hoạt động trong đó không.

À, nhớ mang theo vũ khí.

Nếu phát hiện có người, đàm phán không được bắn chết tại chỗ; nếu không có ai, anh chỉ cần phá hủy những dàn máy tính ấy.

Joker dù bá đạo tới đâu cũng là một người bình thường trước máy tính, không đủ băng thông và sức mạnh tính toán thì chẳng làm được gì."
Thành phố Bắc Sơn, tối ngày 31 tháng 1.
Hàng chục người bao gồm tổ Hóa-Lý, đội y sinh, Người 32 đã tập trung tại đại sảnh sáng rực.
Khác với lần trước, đêm nay thiếu Dịch A Lam.

Y vẫn ở trong phòng thẩm vấn, đối mặt với Nghiêm Phi và Trần Nhữ Minh đang hăm he nhìn mình.
Chỉ một vài Người 32 được Tổ công tác tuyển dụng, vắng một người hiển nhiên rất dễ phát hiện.

Nhưng tất cả vờ như chẳng hay biết, ai làm việc nấy tuồng như không có gì xảy ra.
Mạnh Khởi nhìn Châu Yến An ngồi lặng lẽ trong góc; đến thời gian thì anh nằm lên giường, mặc cho y tá bác sĩ dán thiết bị cảm biến.

Anh tuy không phải người hoạt bát, song vào lúc này, bầu không khí quanh anh như thể nặng nề hẳn đi.
Về phần Tiêu Hạo, người nọ vẫn chẳng nén được cảm giác căng thẳng.

Có lẽ vì trong cơ quan đã quen cẩn trọng, đủ loại phỏng đoán cực kỳ máu me về việc Dịch A Lam mất tích đầy ắp trong bụng, nhưng Tiêu Hạo cũng đã cố hết sức không tò mò hỏi ra miệng.
Mạnh Khởi nào chịu nổi bầu không khí quái đản này, bèn đi thẳng đến chỗ La Thái Vân.
Tổ trưởng tổ Hóa-Lý đang đứng bên cạnh bà, "Tôi muốn biết họ đã đi đâu và làm gì trong ngày 32 vừa rồi.

Chúng tôi cần tổng hợp một số dữ liệu để xác minh suy đoán của mình."
La Thái Vân hỏi: "Suy đoán gì?"
"Trước khi có số liệu nhất định, tôi sẽ không phỏng đoán lung tung." Tổ trưởng rất có nguyên tắc.
La Thái Vân trầm ngâm, "Cần phải cụ thể đến mức độ nào?"
"Tốt nhất từ A đến Z.

Nếu sợ để lộ bí mật, chị có thể sắp xếp người giám sát tôi và các trợ lý của tôi.

Chúng tôi tự nguyện từ bỏ mọi quyền riêng tư để đảm bảo bí mật quân sự không bị rò rỉ."
La Thái Vân chú ý đến vẻ nghiêm túc chưa từng có trong giọng điệu của hắn, "Những điều đó rất quan trọng đối với nghiên cứu của các anh à?"
"Có thể chẳng có ích gì, nhưng cũng có thể là điều kiện tiên quyết."
La Thái Vân gật đầu: "Được rồi." Bà nhìn về phía Mạnh Khởi đang đi tới, "Sao thế?"
Mạnh Khởi nói thẳng: "Dịch A Lam đâu?"
La Thái Vân trả lời: "Cậu ấy ở một nơi khác."
Mạnh Khởi nhìn thẳng vào bà: "Cậu ấy vẫn bình an vô sự chứ?"
"Hiển nhiên rồi."
Mạnh Khởi gật đầu: "Ừ, vậy được." Đoạn anh ta xoay người bỏ đi.
Khi trông thấy khuôn mặt của Châu Yến An gần trong gang tấc, Dịch A Lam hãy còn đang ngây người.

Bầu trời thăm thẳm với hàng nghìn vì tinh tú đằng sau khuôn mặt ấy, suýt thì hóa thành bầu trời của Van Gogh.
Tiếng lạch cạch và cảm giác lạnh cứng kéo y về thực tại.
Dịch A Lam cúi nhìn, hóa ra là một chiếc còng tay.
Y ngơ ngác nhìn chiếc còng số 8 mà chẳng biết Châu Yến An đã chuẩn bị tự khi nào.
Dịch A Lam im lặng, song Châu Yến An lại có điều muốn nói.
"Dịch A Lam." Châu Yến An gọi tên y, gọi khẽ từng tiếng như đang đánh vần một cái tên lạ.

Anh ở rất gần Dịch A Lam.

Anh đã nhốt Dịch A Lam trong khoảng không chật hẹp giữa mình và Swift 10.

Không thể lui.

Cũng chẳng thể tiến.
"Một tháng qua, tất cả mọi người đều cố gắng tìm hiểu xem em đang nghĩ gì, muốn làm gì..."
Dịch A Lam mấp máy môi toan nói ra sự thật.

Y không thể chịu thêm một phút nào nữa, khi trông thấy Châu Yến An hỏi chuyện bằng một giọng buồn đến thế.
Song, Châu Yến An lại nói: "Nhưng phần lớn thời gian anh nghĩ về cái mình đang nghĩ.

Rốt cục anh đang nghĩ gì, rốt cục anh muốn làm gì."
Dịch A Lam ngẩng đầu lên, và rồi ngã vào trong đôi mắt ấy.
"Những năm đầu tiên, anh đã gặp rất nhiều nhà tâm lý.

Có chủ động đến, cũng có bị đưa đến." Châu Yến An bỗng dưng nói về một chủ đề không liên quan.

"Kỹ thuật trị liệu của họ khác nhau, nhưng họ thường nói theo cùng một kiểu.

Họ nói với anh, rằng hãy đi tìm bản sắc và giá trị của mình.

Nó có thể là tính ích kỷ, bài ngoại và ngang ngược.

Nhưng vẫn tốt hơn là hoàn toàn hòa tan mình trong khái niệm cao thượng vị tha.

Chỉ khi tìm thấy bản sắc và giá trị của mình, anh mới hiểu được bản thân nhỏ bé nhường nào giữa thế gian bao la, mới hiểu được sức người hữu hạn ra sao, mới không lạc lối trong những lý tưởng cao cả, mới không đắm chìm trong nỗi đau bất lực.

Anh sẽ hài lòng với những vẻ đẹp chân thật nhỏ bé ấy.

Anh sẽ hiểu được ý nghĩa của từng nhịp đập nho nhỏ trong sinh mệnh mà bất kỳ tiếng ồn nào cũng có thể che lấp."
"Và chỉ bằng cách này, những điều vĩ đại đó mới có lực chống đỡ, đáng để mình theo đuổi.

Đối với nỗi đau trong hành trình ấy, đối với thực tế nghiệt ngã mình đã gặp phải, anh sẽ chịu đựng được, và luôn tin tưởng thế giới này đang ngày một tốt hơn."
"Nhưng, anh chưa bao giờ hiểu được những khái niệm hão huyền mà họ nói.

Anh chỉ có thể nghe theo lời khuyên của họ là xuất ngũ, trở về sống trong một thành phố náo nhiệt, tìm một vài sở thích và thử trải nghiệm những vui buồn nhỏ nhặt ngoài đời sống.

Họ còn nói với anh, hãy dùng những điều nhỏ bé ấy như một tấm gương, soi tỏ bản sắc và giá trị của mình.

Nhưng anh vẫn không hiểu.

Anh không tìm thấy tấm gương nào cả.

Những gì anh không thể làm trong quá khứ cứ đeo đẵng lấy anh, rồi xuất hiện trong nhiều cơn ác mộng.

Nó làm anh rất đau."
"Em," Dịch A Lam cuối cùng đã lên tiếng.

Y không biết Châu Yến An nói những lời này có ý gì, có lẽ chỉ cốt làm y đau lòng rồi thỏa hiệp.

"Em không muốn làm anh khó xử.

Thực ra những gì em làm là..."
"Nghe anh nói đi." Châu Yến An ngắt lời Dịch A Lam, khi mà chỉ cách sự thật một giây.
Dịch A Lam nhận thấy đôi mắt sâu thẳm của Châu Yến An tuồng như đang bùng lên một ngọn lửa, mà cũng tuồng như có một tảng băng khổng lồ đang lặng lẽ di chuyển.

Đốt cháy và tĩnh lặng, hai trạng thái đối ngược lại diễn ra đồng thời.
Một đôi mắt phức tạp đến vậy đang nhìn chăm chú vào y, tìm kiếm thứ gì đó ngoài những tiếng gào thét và thì thầm.
Châu Yến An nói: "Khi thấy em bất chấp mệnh lệnh gửi email, điều đầu tiên anh cảm thấy là phản bội.

Không phải em phản bội đất nước, mà là em...! đã phản bội anh.

Vô lý nhỉ? Giống như nhà tâm lý đã nói, ngang ngược.

Đối tượng em nguyện trung thành là chính phủ, em chỉ có nghĩa vụ với tổ quốc.

Em chưa từng hứa với anh bất cứ điều gì.

Em chỉ nói em thích anh, nhưng vậy thì sao? Đến cùng, dù em có làm thế nào, đó cũng là con đường của em.

Dù em vi phạm pháp luật, bị pháp luật trừng phạt hay em bỏ trốn, đó cũng là điều em muốn và lựa chọn.

Nhưng còn anh thì sao, hả em?"
Dịch A Lam run lên.

Y run lên vì những xúc cảm mà mình không hiểu nhưng lại mong đợi.

Y vừa sợ vừa mong.

Y gần như sắp chết ngạt.
Giọng Châu Yến An trở nên khàn đi vì mang quá nhiều gánh nặng, "Còn anh thì sao? Anh rõ ràng cảm nhận được lòng ích kỷ và h*m m**n của mình.

Anh không chỉ thất vọng và đau lòng vì bạn đồng hành đã rẽ sang hướng khác.

Anh không chỉ lên án hành vi của em với tư cách là một người lính.

Anh cứ mải suy nghĩ, còn gì nữa? Anh rốt cục nghĩ gì, anh rốt cục muốn gì."
Dịch A Lam hé môi, kéo tiếng nói ra khỏi dây thanh quản như rút máu ra khỏi cơ thể: "Vậy, anh đã nghĩ kỹ chưa?"
Châu Yến An thành thực trả lời: "Anh nghĩ kỹ rồi.

Anh đúng là, hận em.

Anh hận em rõ ràng nói thích anh, nhưng lại phản bội anh.

Anh cũng sợ, sợ câu chuyện em leo lên khỏi mặt đất vì anh là giả.

Anh sợ tất cả chỉ là vỏ bọc của một âm mưu.

Anh sợ em không thích anh.

Anh dường như muốn được em thích nhiều hơn.

Anh muốn em, yêu anh."
"Tại sao?" Mắt nhòe đi, Dịch A Lam nhìn Châu Yến An.

"Vì anh cũng yêu em ư?"
"Đúng vậy, vì anh cũng yêu em." Châu Yến An không nhìn thấy Dịch A Lam đã bật khóc, vì chính anh cũng chẳng kiềm được nước mắt.

"Em là tấm gương soi của anh.

Ở em, anh rốt cục đã nhìn rõ chính mình.".
 
Ngày 32
Chương 81: Chương 81


ngày 32, hồi XXXVI
Dịch A Lam ra sức hít thở: "Anh vừa nói thật, hay lại là một kỹ thuật thẩm vấn mới?"
Y chẳng trông thấy gì cả, hai mắt đẫm lệ đã nhòe đi, như thể chìm vào lòng sông rồi bị ngăn cách với thế giới bởi tầng tầng sóng ánh sáng.

Nhưng y vẫn cảm thụ rõ sự chất vấn, đau lòng, buồn bã và bất bình mà Châu Yến An bộc lộ ngay lúc này, hệt như rong rêu quấn lấy y, trói chặt y.
Dịch A Lam không tận mắt trông thấy hết thảy những điều này, nhưng Châu Yến An đã trải lòng, mà anh cũng nắm giữ tình yêu chân thành của y.
Rất dịu dàng với trái tim còn đang ngỡ ngàng, y hiểu ra mọi chuyện.
Dịch A Lam nghẹn ngào lắc đầu: "Em hiểu, em cảm nhận được.

Chỉ là...!Em sợ tất cả chỉ là ảo tưởng của mình.

Là do em quá hy vọng vào hạnh phúc, để rồi ích kỷ tô đẹp cho ngôn ngữ."
Châu Yến An giữ mặt Dịch A Lam, ngăn y xin lỗi, đoạn lau nước mắt cho y.

Có lẽ vì ngày 32 vừa đổ cơn mưa rào, tắm ướt cho cỏ dại bên đường và cũng làm bùng lên tâm hồn nhạy cảm của Dịch A Lam, nước mắt y cứ thế không ngừng trào ra.

Châu Yến An kiên nhẫn lặp lại động tác của mình, lau đi những giọt nước mắt mặn chát bằng ngón cái có chút chai sần.

Trong quá trình này, anh nhiều lần dùng xúc giác vẽ theo đường nét của Dịch A Lam.

Và kể từ hôm nay, dẫu có nhắm mắt, sự tồn tại của Dịch A Lam vẫn in vào linh hồn anh.
Giống như vắt khô chiếc sơ mi ướt sũng trong gió, Dịch A Lam cuối cùng thôi khóc, trong đôi mắt đỏ hoe của y chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo rung rinh.

Y nhìn thấy khuôn mặt đẫm nước của Châu Yến An, y chưa từng trông thấy Châu Yến An như thế bao giờ nên không nhịn được nhoẻn miệng cười.

Một nụ cười còn hơn ngàn điều muốn nói.

Hai tay bị còng trước người, y kiễng mũi chân, hôn lên môi Châu Yến An.
Vốn dĩ chỉ là nụ hôn thoáng qua, nhưng vừa chạm vào đã như bị cám dỗ, mãi thật lâu cũng không muốn rời đi.

Trước khi kết thúc nụ hôn đầu, y còn vươn lưỡi l**m khóe môi mát lạnh của anh.
Dịch A Lam tuồng như đang tiếp nhận sự tra tấn khó khăn và đáng sợ nhất, "Anh có cảm thấy kinh tởm không?"
Dịch A Lam nhìn chằm chằm Châu Yến An, lòng thầm nghĩ: "Sao mày tham lam thế?" Có bao nhiêu người đồng sàng dị mộng, thân thể thuộc về nhau mà vẫn chẳng thể cộng hưởng tinh thần.

Y chưa từng tiết lộ xu hướng tính dục với Châu Yến An, nhưng tinh thần hai người đã giao hòa, ấy vậy vẫn không nén được tìm kiếm những cái thân mật nông cạn đó.
Châu Yến An lặng lẽ nhớ lại nụ hôn vừa rồi, nghĩ về câu hỏi của Dịch A Lam cách hết sức nghiêm túc.

Sau một đỗi, trong sự im lặng gần như khiến Dịch A Lam hoảng hốt, anh nói: "Không, anh thích lắm."
Dịch A Lam lại chực khóc.
Châu Yến An bèn giữ gáy Dịch A Lam, đưa y đến gần cơ thể mình và tiếp tục nụ hôn vừa nãy.

Họ bỗng nhiên cực kỳ hung hãn cuồng nhiệt.

Va chạm.

Cướp đoạt.

Xâm chiếm.

Coi mình như khối băng, hôn nhau như ngọn lửa.

Họ muốn tan ra, rồi hòa vào nhau thành một thể.

Nhưng chưa đủ, họ cắn môi nhau như muốn trút giận, như muốn khắc sâu nụ hôn đầu bằng dòng máu ngọt ngào và đau thương.

Họ trao đổi biểu tượng của sinh mệnh, cũng là những mảnh của linh hồn họ.
Họ ôm siết lấy nhau, mãi đến khi lồng ngực không còn dưỡng khí mới dựa vào nhau th* d*c.
Dịch A Lam thoáng run lên.

Được hơi thở và nhịp tim của Châu Yến An bao trùm, y khẽ nhắm mắt.

Ừ, đây không phải là ảo tưởng.

Ngay cả trong ảo tưởng của mình, y cũng chưa bao giờ dám tưởng tượng đến thế.

Là thật.

Là thật đấy.

Chỉ có sự thật mới đem lại cho y niềm hạnh phúc choáng ngợp.
Gió bừng lên giữa hoang địa u tối, vành trăng lặng yên dõi nhìn vạn vật.

Trong thế giới bao la này, chỉ có hai bóng người bám vào nhau.

Họ như có thể đứng mãi bên nhau đến trời tàn biển cạn, bên nhau đến khi cấu trúc kim loại khổng lồ của Swift mục nát.

Rồi cũng chính cánh tay tê dại làm Dịch A Lam tạm thoát khỏi khung cảnh lãng mạn.

Y giơ tay lên, khua chiếc còng vốn đã ấm nóng vào ngực Châu Yến An: "Vậy anh còn muốn nghe em giải thích không?"
Châu Yến An cười: "Trước khi em giải thích, em có muốn nghe kế hoạch ban đầu của anh không?"
"Anh tính làm gì?" Hai người thoáng tách ra, chỉ là một thoáng nho nhỏ để có thể trông thấy mặt nhau, cơ thể vẫn khăng khít như cũ.
Châu Yến An nói: "Anh tính vầy.

Anh không hề bận tâm đến việc quyết định có nên tin em hay không.

Nếu em làm sai điều gì, trừ phi họ đưa ra mức án tử hình, thì bất kể họ làm gì với em, anh cũng sẽ nhốt em trong ngày 32.

Nhốt em ở nơi không ai tìm thấy.

Anh chỉ đến thăm em một lần trong một ngày thôi.

Và trong ngày hôm đó, em sẽ luôn chờ anh xuất hiện."
"Ồ, quân nhân biến chất ư?"
"Em không tin anh à?"
"Em tin." Dịch A Lam l**m môi dưới, hình như sưng lên rồi.

Không biết do vết thương hay là chiếc hôn vừa nãy, hơi đau, nhưng kh*** c*m mang đến càng dữ dội hơn.

Dịch A Lam có vẻ thích Châu Yến An như thế.

Phải thô bạo, phải điên cuồng chiếm hữu mình, đánh dấu mình, và y cũng sẽ đáp lại bằng sự hung hãn tương tự.

Có như vậy mới giải tỏa được xúc cảm nóng bỏng, mới không làm mình chết khát.
Mặc dù bề ngoài họ đứng đối diện nhau, mặt mày đượm ý cười dịu dàng, khóe môi cũng chỉ cong lên rất nhẹ – một trạng thái bình thường ôn hòa nhất.
"Bây giờ, em có thể giải thích." Châu Yến An nắm tay Dịch A Lam, lấy chìa khóa trong túi mở còng cho y.
Dịch A Lam hỏi: "Anh không tính nhốt em nữa à?"
Châu Yến An ngẩng đầu, khẽ liếc: "Nhốt em trong lòng anh nhé?"
Dịch A Lam mím môi.

Y nghĩ mình không nên phá hoại bầu không khí ngọt ngào khi hai người vừa mới trải lòng, nhất là Châu Yến An, một anh lính đường hoàng đứng đắn thế này.

Nhưng chính vì sự tương phản mãnh liệt đó, y đã bật cười: "Anh học cái lối nói sến rện này từ ai thế?"
Châu Yến An vẫn bình tĩnh, không việc gì phải xoắn: "Em cứ nói chịu hay không đi."
Dịch A Lam nhẹ giọng: "Chịu chứ." Đoạn y nhếch môi vẻ mãn ý.

"Nhưng em biết nó có nghĩa là anh tin tưởng em, bất kể em làm gì."
"Cũng có thể cho dù thả em ra, em đánh không lại, cũng chạy không thoát anh."
"Hmm..." Dịch A Lam trầm ngâm.
"Rồi, em nói đúng cả." Châu Yến An mỉm cười, đột nhiên nhìn thật sâu vào Dịch A Lam.

"Em cũng biết tổ trưởng La và mấy vị kia không muốn những Người 32 nảy sinh tình cảm quá mức thân thiết, chính vì sợ tình huống này xảy ra.

Thực lòng mà nói, nếu đổi thành người khác, cho dù anh xem cậu ta là bạn thân, cho dù anh tin tưởng cậu ta, anh vẫn sẽ xử lý theo việc công đến khi tìm thấy bằng chứng chứng minh cậu ta vô tội."
Dịch A Lam gật đầu, "Để không ảnh hưởng đến đạo đức nghề nghiệp của anh, anh cứ còng tay em đi.

Cũng không khó chịu mấy."
Châu Yến An cười nhẹ, vẫn mở còng tay, song lại còng một chiếc vào tay trái mình.

Anh giơ lên lắc lắc, kim loại va chạm phát ra âm thanh lanh lảnh.

Tay phải bị còng của Dịch A Lam cũng giơ lên, thể như hai người là một – một cặp lượng tử quấn quít, dẫu cách xa bao nhiêu người còn lại cũng có thể phản ứng trước lời gọi của đối phương.
"Dịch A Lam à," Châu Yến An gọi tên y.

"Anh đã sớm biết sức mình nhỏ bé, có thể không bảo vệ được em.

Nhưng anh tình nguyện gánh chịu với em."
Tim run lên, Dịch A Lam nói khẽ: "Kim loại là chất dẫn diện đấy."
"Ừ, rồi sao nữa nào?"
Dịch A Lam chỉ vào còng tay: "Em nhận được hết mấy cú phóng điện của anh đó."
Châu Yến An ngẩn ra, đoạn bật cười.

Dịch A Lam đỏ mặt cúi đầu.
"Ngủ hay đi dạo đây?" Châu Yến An hỏi.
"Đi đi." Dịch A Lam ấn tay lên ngực trái, như thể ám chỉ rằng "em không ngủ được đâu, em mới trải qua cú sốc điện đây này".
Họ không nắm tay nhau đi dọc theo đường cao tốc, nhưng liên kết giữa họ còn bền chặt và ý nghĩa hơn cái nắm tay.

Một phần bóng họ chồng lên nhau, lắc lư trên bãi cỏ ướt dưới rừng cây dương – nơi mà Dịch A Lam cảm thấy thú vị trước đó, nhưng Châu Yến An thì không.
Dịch A Lam vừa đi vừa giải thích, từ việc con gái của Nghiêm Phi bị mắc kẹt ở nước ngoài, cuộc trò chuyện bí mật trong lối thoát hiểm, nhiệm vụ được giao, email nén chương trình virus có thể thu định vị, cho đến kế hoạch trao đổi con tin.
Châu Yến An thỉnh thoảng gật đầu, cũng không tỏ vẻ kinh ngạc gì nhiều, chừng như những việc này đối với anh đã không còn quan trọng.
Gió vẫn thổi.

Lá cây thoáng cuộn mình trong làn gió, hóa thành ngọn sóng.

Vũng nước dưới chân ghi lại bóng lá cùng hình dáng ánh trăng.

Đôi khi sẽ có vài giọt nước lành lạnh hắt vào mặt, khiến người ta thình lình rùng mình.

Nhưng sau cơn rùng mình thoáng qua ấy là một cảm giác trong trẻo bình yên lạ thường, giống như được rửa tội, sinh mệnh hóa rõ ràng.
Châu Yến An nghiêng người, hôn Dịch A Lam.
Điện thoại vệ tinh bỗng reo, thứ âm thanh nhân tạo duy nhất giữa vùng quê hẻo lánh.
Hai người chạy về lều để xem ai gọi.
Là cuộc gọi của Dịch A Lam, đến từ số lạ.
Dịch A Lam ngớ ra, chợt mở to mắt.
"Dịch A Lam hả?" Đầu bên kia là một người nói giọng nước A, thoạt nghe khá trẻ.
"Tôi đây!" Dịch A Lam vội đáp.
"Giờ nói chuyện tiện không?"
"Tiện!"
"Tôi hoàn thành nhiệm vụ rồi, người trong tay tôi.

Cậu báo với Nghiêm Phi đi, chuyện tiếp theo hắn tự xử lý.

Nhớ nhắc hắn đừng quên lời hứa với tôi." Người nọ tự dưng đổ quạu.

"Cậu gửi phần mềm định vị trễ quá, bên chúng tôi nào yên ổn như bên cậu.

Xe cộ bỏ hoang chặn hết đường sá, cậu không nghĩ tới tình hình giao thông bên tôi hả? Cậu có biết tôi mất bao lâu mới đến gần thằng cha đó không? Gửi sớm một chút thì cần gì chờ thêm một tháng!"
"À..." Dịch A Lam ậm ừ.
Y thực sự quên mất vấn đề giao thông ở bên kia bán cầu.

Khi ngày 32 đến, bán cầu y đang vào đêm, đặc biệt là Hoa Quốc đã hơn hai giờ, rất ít các phương tiện lưu thông trên đường, những phương tiện mất người kiểm soát cũng không đủ chặn hết đường sá.

Mặc dù đã xem những bức ảnh và video về tình trạng tê liệt giao thông được cư dân mạng bên kia bán cầu chia sẻ trên cộng đồng Ngày 32, nhưng lần trước Dịch A Lam mải do dự và vướng vào cảm giác tội lỗi khi sợ rằng hành vi của mình có thể gây hại cho quốc gia, y đã quên mất sự khác biệt giữa hai bán cầu, đâm ra email đáng lẽ có thể gửi sớm hơn nhưng lại kéo dài đến tận hôm sau.

Mà người nhận phần mềm định vị khả năng cao ở rất xa con tin, dẫu biết lái máy bay, song để âm thầm tiếp cận cũng phải che giấu thân phận – nhưng chẳng mấy người biết khởi động nó (máy bay) trong ngày 32; có lẽ phải dựa vào xe máy, xe điện, các phương tiện cơ động mạnh và kích thước nhỏ để thay thế.
Nghĩ rằng hết thảy mọi việc là do sai sót của mình, Dịch A Lam áy náy đến mức chẳng biết nói gì, mặc cho đối phương mắng mình ra rả.

Hóa ra hậu quả của sai lầm này là y phải chịu tra tấn tinh thần cả tháng trời, đành tự làm tự chịu vậy.
Cúp điện thoại, Dịch A Lam mặt ủ mày chau kể lại với Châu Yến An.

Đến khi trông thấy nụ cười dịu dàng của anh gần ngay bên cạnh, Dịch A Lam lại cười vui vẻ.

Nếu cảm xúc "mất đi Dịch A Lam" không kéo dài đến tận một tháng, liệu Châu Yến An có nhìn rõ lòng mình không, liệu anh có còn thẳng thắn bày tỏ tình cảm với y không?
Trong cái rủi có cái may, ai có thể phân biệt rạch ròi đây?
Duyên nợ là một phạm trù kỳ diệu.

Họ gặp nhau là duyên, đến bên nhau là nợ, tất thảy đều chân thật cả.
Họ không mở còng tay mà nằm trong lều ôm nhau ngủ dưới trạng thái gắn kết đặc biệt này, chia sẻ cho nhau những giấc mơ đẹp nhất..
 
Ngày 32
Chương 82: Chương 82


ngày 32, hồi XXXVII
Khi Dịch A Lam và Châu Yến An nghỉ ngơi, cũng là lúc mọi người đang tán loạn ở bên kia bán cầu.
Thành phố đã không còn là nơi sinh sống lý tưởng, khói đen từ loạt phương tiện cháy trên đường đã giảm rất nhiều sau bao ngày, chẳng qua đường dây điện dần dần bị quá tải rồi chập mạch dẫn đến cháy nổ, ngọn lửa đã lan ra các tòa cao ốc bên cạnh.

Mọi người cũng dự đoán đến tình trạng này từ lâu, thành phố càng phát triển thì nổi lửa càng nhanh, dù gì cơ sở hạ tầng điện khí hóa chi chít như mạng nhện, nhà cửa cao tầng đông đúc càng đổ thêm dầu vào lửa.
Người dân đã thảo luận rất lâu trong cộng đồng Ngày 32, tất cả đều nhất trí rằng trừ phi có thể sống mà không cần điện – trong trường hợp đó, bạn có thể sống rất tốt trong một ngôi nhà nông thôn bất kỳ ở vùng dân cư thưa thớt nào – còn không, nơi có máy phát điện mới là nơi sinh sống lý tưởng.

Tuy nhiên, mọi người vẫn không tin rằng các nhà máy điện hạt nhân vẫn có thể vận hành an toàn nếu thiếu đi sự giám sát chuyên nghiệp, chúng luôn đòi hỏi một nguồn nhiên liệu ổn định; thành thử các nhà máy thủy điện thân thiện với môi trường, an toàn và đỡ tốn công sức trở thành nơi mà mọi người hướng về.
Trên thực tế, một số căn cứ quan trọng của quốc gia thường tọa lạc ở vùng hoang dã hoặc núi non trùng điệp, sở hữu các cơ sở sinh hoạt và phát điện khép kín.

Đây vốn là một lựa chọn lý tưởng hơn, nhưng họ đều biết những nơi như thế sẽ chẳng bao giờ mở cửa công khai.

Do đó, người dân ở bán cầu này đã tập trung tại các nhà máy thủy điện gần nhất với nguồn cung dồi dào.

So với thiểu số sống rải rác ở bán cầu đêm, nơi này đã hình thành cảnh tượng làng mạc thôn xóm: tốp người đến sớm nhất cứ vào thẳng ký túc xá nhân viên đầy đủ tiện nghi; muộn hơn thì chiếm một văn phòng, nhưng với điều kiện không được làm hỏng các trang thiết bị; tệ nhất thì dựng lều, dựng nhà kho ngoài trời, chịu khó đi bộ vài phút vào trong nếu muốn dùng điện.

Ngoài việc có thể lướt điện thoại trước khi ngủ, chất lượng cuộc sống còn tệ hơn nhiều so với ở làng mạc hay ngoại ô.

Cũng "may", chẳng bao nhiêu người tồn tại trong ngày 32.

Hơn nữa, họ không hề coi cuộc sống nơi đây là một chuyện nghiêm túc – khả năng cao còn thích đốt lửa trại, ngủ ngoài trời; ngày nóng thì tụ tập tán dóc chơi game trong phòng máy lạnh, chẳng hề có áp lực sinh tồn gì cả.

Họ nhiệt tình lãng phí thời gian thừa từ trên trời rơi xuống, còn thi thoảng tìm một nơi vắng người làm "chút chuyện ít người", tựu trung bầu không khí chan hòa thân ái không phát sinh mâu thuẫn.

Quan trọng hơn, Joker bắt đầu tỏ rõ sự hiện diện chân chính tại các khu định cư này, hắn còn mang đến tầm ảnh hưởng nhất định chứ chẳng đùa.

Khi mọi người lần lượt vào nhà máy điện, Joker đã sắp xếp cho nhiều robot quá giang.

Chúng là những người máy đa hệ, một số trong đó được sản xuất dành riêng cho thị trường nhà máy công nghiệp, với cánh tay robot đa chức năng, có thể thực hiện bảo trì đơn giản thiết bị trong nhà máy điện sau khi được sửa đổi chương trình và thuật toán.

Một số là robot hướng dẫn dịch vụ thường gặp trong ngân hàng, không thông minh lắm; sau khi qua tay Joker, chúng sẽ chỉ canh gác ở những vị trí quan trọng trong nhà máy điện và có nhiệm vụ nhắc nhở người khác "Đừng chạm vào".

Ngoài ra còn có một số robot chống nước, thường xuyên dọn dẹp thực vật thủy sinh gắn liền với các thiết bị trong nhà máy thủy điện, để tránh ảnh hưởng tuabin vận hành; vài nhà máy thủy điện lớn đã tự trang bị robot chống nước, nhưng các cơ sở nhỏ không đủ kinh phí thì giao hẳn việc này cho công nhân.
"Anh có thấy thứ này đáng sợ không?" Roger chỉ người máy đang bò lên khỏi mặt nước đằng xa, nói với người bạn đang hút thuốc bên cạnh.
Người nọ thở ra một vòng khói lạ mắt: "Thứ này tốt mà? Không có nó, tụi mình phải tự xuống đấy."
Roger đăm chiêu: "Ý tôi là, có vẻ như chúng ta ở đây phải phụ thuộc vào nó."
"Có vấn đề gì sao? Nó ở khắp mọi nơi trong cuộc sống thực kia mà? Khi anh ở khách sạn, người máy mang nước và khăn tắm cho anh.

Trong nhà hàng cũng có người máy bưng thức ăn.

Chúng thậm chí còn hát cho anh nghe đó thôi."
"Đó là vấn đề đấy.

Khách sạn và nhà hàng đều kiếm tiền từ chúng ta.

Nhưng đám người máy này, hay nói cách khác là Joker – cha đẻ đằng sau nó, muốn gì chứ?"
Người nọ sửng sốt, "Chắc người ta có lòng hảo tâm.

Dầu gì ngày 32 cũng chán thật."
Roger lắc đầu: "Anh đọc bài đăng mới nhất trong cộng đồng chưa? Của ID Thuyền trưởng ấy."
"Xem rồi.

Sao thế? Anh cũng muốn đi Đông bán cầu à?"
Vị Thuyền trưởng đăng bài quả quyết mình là một thuyền trưởng thực thụ, đã chiêu mộ được bốn thuyền viên, cũng đã tìm thấy một chiếc tàu du lịch công nghệ cao mới được trang bị hệ thống thông minh trong xưởng đóng tàu; dự định vượt đại dương đến Đông bán cầu.

Hắn ta cảm thấy môi trường ở bán cầu bên kia tốt hơn, ít nhất cơ sở hạ tầng vẫn còn nguyên vẹn, bầu không khí cũng trong lành sạch sẽ.

Mọi người đều được chào đón lên tàu, nhưng trên đời nào có bữa cơm miễn phí, tiền vé phải được chuyển trong thế giới thực.
Roger nói: "Ý của tôi là, bất kỳ ai có công nghệ đều muốn kiếm tiền trong ngày 32.

Joker giỏi đến mức có thể sửa đổi chương trình robot.

Hắn làm thế, chỉ vì chán thật ư?"
"Sao cũng được." Người nọ rít một hơi cuối cùng, rồi ném mẩu thuốc xuống sông.

"Anh phải lạc quan lên.

Đừng suốt ngày nghĩ hắn muốn gì ở mình, mà hãy nghĩ mình đang có những gì.

Nếu một ngày nào đó Joker tính phí, thậm chí đưa ra cái giá cao ngất ngưỡng, tôi nhất định đéo bỏ tiền đâu.

Cùng lắm thì ăn bánh quy nén, chui vào rừng hái đào hái quả, cỡ nào cũng sống được.

Không có điện thì thôi, dù sao mỗi tháng chỉ có một ngày, cuộc sống thực sự của chúng ta là ở thế giới bên kia."
Người nọ bỏ đi, còn Roger ở lại thở dài.

Anh thực chất là nhân viên chính phủ, nhưng anh chẳng làm được gì.

Vừa không biết lái máy bay, vừa không thạo dùng súng, những kỹ năng khác thì thôi chẳng buồn nhắc.
Lần này, cấp trên yêu cầu anh thu thập quan điểm và lượng hóa sức ảnh hưởng của Joker trong lòng dân chúng.

Anh đã khơi mào chủ đề này lắm lần, nhưng mọi người chẳng thèm đoái hoài đến sự tồn tại của Joker.

Có người kinh ngạc cảm thán "sao hắn giỏi thế", "sao hắn tốt thế", nhưng về cơ bản là không ai đưa ra quan điểm sâu sắc cả.

Anh chẳng thu thập được cái mình muốn, cũng chưa gặp ai được Joker "ưu ái" như Dịch A Lam.

Mà tất cả cũng không lo lắng chút nào về mục đích của Joker, e rằng đối với những người bình thường như họ, ngày 32 giống như một câu chuyện viễn tưởng, một niềm hân hoan mới, nhưng dù sao cũng khác xa cuộc sống thực.
Nhưng Roger biết nó nào đơn giản như vậy.

Ảnh hưởng của ngày 32 đã chạm đến nhiều lĩnh vực quan trọng ở thế giới thực.

Về mặt chính trị, các quốc gia đang ra sức tăng cường phòng, chống gián điệp vào ngày 32; các cuộc đấu tranh quyền lực nội bộ và khủng hoảng niềm tin chẳng còn hiếm nữa.

Trong lĩnh vực kinh tế, cũng có những dữ liệu hữu hình cho thấy kể từ khi xuất hiện ngày 32, thị trường tài chính đã có những bước chuyển biến mạnh mẽ, đặc biệt là thị trường chứng khoán; nguồn gốc của sự hỗn loạn thì khó truy ra, có lẽ đến từ một cổ đông nào đó lẻn vào cơ sở dữ liệu nội bộ của công ty trong ngày 32, sau đó tung những tin tốt xấu không thể kiểm chứng, hệt như hiệu ứng bươm bướm – đập cánh mà cũng tạo nên một cơn lốc.

Mà những cá thể nhỏ bé kia, có người chết oan uổng ở ngày 32, có người chịu cảnh tù tội, có người bị làm nô lệ tống tiền; cũng có người vì ngày 32 mà tái sinh, cuộc sống đảo lộn...!Xét cho kỹ, những người có thể cùng nhau tụ tập tại nhà máy thủy điện, phần lớn đều là dân bình thường, nhưng họ ít nhiều cũng may mắn hơn khối người khác.
Và ngay lúc này có một kẻ không gặp may, đang lọt vào tầm ngắm của súng bắn tỉa.
Hắn cũng đi thực hiện nhiệm vụ liên quan đến Joker, song nguy hiểm hơn Roger nhiều.

Hắn cần đến một số căn cứ trang bị siêu máy tính được cấp trên giao cho, và chịu trách nhiệm tìm ra tung tích của Joker hoặc phá hủy các máy tính mà Joker dựa vào.

Bấy giờ, hắn đang tới viện nghiên cứu máy tính của một trường đại học nổi tiếng ở nước A.
"Tôi không có ác ý!" Hắn lập tức giơ hai tay lên, lùi về bãi đất trống bên ngoài cổng viện để tay súng bắn tỉa thấy rõ hơn.
"Trên người anh có vũ khí." Đáp lại hắn là một âm thanh máy móc vô cảm, phát ra từ hàng chục cái loa trong hành lang, không thể phân biệt vị trí cụ thể của người nói.
"Tôi chỉ tự vệ thôi!" Hắn nói nhưng lòng nghĩ, là Joker ư? Tại sao phải che giấu giọng thật? Chẳng lẽ sợ mình nhận ra thông qua giọng nói, rồi tìm được trong thực tế? Vậy ít nhất cho thấy, Joker không phải là kẻ vô danh.
Tiếng nói lạnh lùng ấy lại vang lên: "Nhưng anh vừa phá hỏng một máy chủ quân sự."
Hắn vội bảo: "Tôi là người của quân đội, siêu máy tính kia thực ra là tài sản của quân đội chúng tôi.

Tôi được lệnh phá hủy chúng, kẻo bị người khác lợi dụng."
"Cho nên tôi đã không ngăn cản anh.

Vậy anh tới đây làm gì?"
Hắn lảng đi: "Anh là Joker hả? Anh cũng là người nước A đúng không? Tôi đang muốn tìm a..."
"Đừng thử tôi." Âm thanh máy móc cắt ngang.

"Tôi không có hứng thú gì với mục đích của anh.

Tôi chỉ muốn nhờ anh chuyển lời."
"Lời gì? Chuyển cho ai?"
"Chuyển lời cho người có thể đưa ra quyết định.

Điều tôi muốn nói là trong ngày 32, siêu máy tính và máy tính lượng tử bất kể sử dụng cho mục đích quân sự, dân sự hay nghiên cứu đều thuộc về tôi.

Để bồi thường, tôi sẽ giữ gìn chúng thật tốt, sẽ không cho phép kẻ nào lợi dụng gây rối.

Hơn nữa tôi cam đoan, sẽ không tham gia vào các cuộc đấu tranh chính trị trong nước lẫn ngoài nước.

Tôi vốn chẳng thích mấy chuyện này."
Hắn tỏ vẻ khó xử: "Nhưng..."
Người nọ lại cắt ngang: "Tôi thông báo đúng một lần thôi.

Anh hẳn đã biết, tôi có khả năng bảo vệ thứ mình muốn.

Tôi chỉ không thích rước lấy phiền toái."
Hắn bỗng nhiên nghe thấy tiếng sột soạt, rồi bắt gặp một cảnh tượng khiến da đầu ngứa ran.
Hàng trăm con chó robot xám ngoét chạy ra từ cổng viện nghiên cứu, bãi cỏ và con đường sau rừng, chúng đều là những chú chó robot rà bom bình thường.

Hơn hai mươi năm trước, hắn đã từng nhìn thấy loại robot rà bom đặc biệt này, còn tận mắt chứng kiến các linh kiện nổ tung tứ tán.

Hắn từng cảm thấy chúng vừa linh hoạt vừa thông minh, đã giúp nhiều chiến sĩ tránh hy sinh vô ích, thậm chí khi nhìn những chú chó robot bị gãy chân chật vật leo lên khu vực rà bòm tiếp theo, hắn cũng chẳng cảm thấy gì.

Nó vốn chỉ là một công cụ mà thôi.
Tuy nhiên, khi trông thấy những con chó này bắt đầu vây quanh mình, hắn không thể coi chúng là công cụ rà bom như trước nữa.
Hắn tự nhủ rằng những nhãn cầu đen ngòm đó chỉ là mô-đun trực quan được cấu thành từ các dụng cụ quang học và chương trình phần mềm, không việc gì phải sợ, không việc gì phải...!Sao chân hắn run thế?!
Đây chỉ là một chú chó robot rà bom, mặc dù tranh cãi gắt gao nhưng nhiều năm qua các quốc gia vẫn tiếp tục nghiên cứu về "tự chủ hóa vũ khí sát thương".

Thân phận không cho phép tiếp xúc đến những thông tin cấp cao hơn, nhưng hắn vẫn có thể dự đoán phần nào tiến độ.

Sẽ không quá ngạc nhiên ngay cả khi một vũ khí tự hành hình người với đầy bụng súng đạn xuất hiện trong giây tiếp theo, và ngay cả những con chó rà bom trước mặt hắn cũng khác xa so với đống công cụ kim loại ngu ngốc của hai mươi năm trước.
Khi đàn chó robot đã vây thành một vòng tròn kín kẽ, giọng nói máy móc lạnh lùng cất lên: "Hôm nay anh ở lại đây đi.

Chỉ cần anh ngồi yên, tôi sẽ không để đàn chó làm tổn thương anh.

Chờ hai ngày 32 trôi qua, anh báo với bọn họ những gì mình thấy, và tôi mong rằng trong ngày 32 kế tiếp sẽ nhận được câu trả lời thỏa đáng."
Hắn nuốt nước bọt gật đầu.

Ở thời đại mà vũ khí sát thương đã có đầy đủ trí tuệ, sức mạnh của con người rồi cũng trôi vào dĩ vãng.

Thế giới này trước sau gì cũng sẽ bị kiểm soát bởi một số ít cá nhân.

Chỉ có mặt trời là tuần hoàn từ Đông sang Tây, mang ánh sáng đi mất, mang bóng tối trở lại; nhưng rồi nó cũng xé toạc màn đêm, nghênh đón tia sáng khác, dù chỉ là mỏng manh.
(...)
Những cánh đồng bát ngát đón ánh ban mai, không khí thiếu đi con người quả tình trong lành hơn hẳn, thể như còn ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng.
Dịch A Lam và Châu Yến An ra khỏi lều, mở còng tay rồi rửa mặt trong một vũng nước nhỏ.

Dịch A Lam chỉ có thể nhìn rõ Châu Yến An, đôi mắt ánh lên ý cười: "Hôm nay chúng mình đi đâu?"
"Lần này không bố trí nhiệm vụ, lần trước còn một căn cứ chưa phá."
"Đi thu dọn tiếp à?"
"Nghiêm khắc mà nói, em vẫn chưa được thả ra ở thế giới bên kia, anh không thể dẫn em đến căn cứ bí mật."
Dịch A Lam gật đầu: "Nói cách khác, cả ngày hôm nay đều là thời gian riêng của mình?"
Châu Yến An cười: "Ừ, đúng vậy."
Dịch A Lam cũng cười: "Tuyệt thật."
"Em muốn làm gì nào?"
Dịch A Lam nghiêng đầu suy nghĩ, đôi mắt dần dần hiện lên tia sáng nho nhỏ: "Hẹn hò?"
Châu Yến An bật cười: "Được.

Anh còn chưa từng hẹn hò bao giờ."
"Em cũng chưa."
Hai người nhìn nhau, đồng thanh nói: "Học lẫn nhau, cùng tiến bộ."
Rồi cả hai cười phá lên.
Chiếc Swift 10 bắt đầu trượt trên đường cao tốc.

Qua ô cửa sổ, Dịch A Lam trông thấy một xe tải lật nghiêng bên đường, với những quả táo nằm rải rác xung quanh thùng hàng.

Chúng vốn đã héo rũ, nhưng ngâm trong nước mưa suốt đêm lại phản chiếu ra sự căng mọng và rực rỡ dưới ánh nắng sớm, dẫu chỉ là vẻ đẹp giả dối.
Dịch A Lam nhìn lên bầu trời phía Đông, nơi ôm tia nắng đầu tiên.
Y bỗng nói: "Mình thường dùng vệt trắng bạc (1) để miêu tả mặt trời mọc từ hồi tiểu học.

Sau nhiều năm, tính từ này đã trở thành một khuôn mẫu.

Nó có nét gì đó na ná "bản năng", giống như phản ứng có điều kiện mỗi khi miêu tả mặt trời mọc, không còn cái hay cái lạ nữa.

Nhưng khi trông thấy chân trời hửng sáng, một cảnh tượng đột nhiên hiện lên trong đầu em: Con cá chết trong biển, bị biển cả xa lánh.

Nó chậm rãi nổi lên, bụng hướng lên trên.

Vì thế cái bụng trắng là thứ đầu tiên trồi lên khỏi mặt biển đen kịt.

Mới đầu chỉ một chút, nhưng từ từ bụng cá càng lúc càng lớn, lớn nữa, lớn nữa...!Rồi con cá bỗng sống lại, vùng vẫy dữ dội, để lộ phần lưng phủ đầy vảy cá đỏ au.

Bình minh, chính là khi cá hồi sinh."
Tiếng cười dịu dàng của Châu Yến An truyền đến từ hệ thống liên lạc trên máy bay: "Rất lãng mạn."
"Lãng mạn ở đâu cơ? Ở chỗ cá chết hả?"
"Hồi sinh."
Không có gì lãng mạn hơn là hồi sinh từ cõi chết.
Swift 10 bay vút lên trời.
Dịch A Lam mỉm cười.

Vâng, em cảm thấy mình như được hồi sinh, anh à.
(1) Vệt trắng bạc (鱼肚白): Hình như đúng nghĩa là "bụng cá trắng", vì thế Dịch A Lam mới nghĩ đến hình ảnh con cá hồi sinh..
 
Back
Top Bottom