13.
Hỗn Nguyên Châu là thần vật từ thuở hồng hoang, nay Linh Châu và Ma Hoàn hợp nhất, các thần tướng chỉ có vài trăm đến ngàn năm đạo hạnh nào dám đối đầu trực diện.
Nhưng họ cũng biết dù Hỗn Nguyên Châu có thần lực bẩm sinh, suy cho cùng Na Tra vẫn chỉ mang thân sen phàm tục, muốn dùng điểm yếu đó để ỷ đông hiếp ít, thừa cơ chọc thủng thêm vài cái lỗ trên người hắn.
Na Tra tả xung hữu đột giữa vòng vây kín như bưng, mình mẩy đầy thương tích, nhưng gương mặt của Linh Châu trong lòng hắn vẫn sạch nguyên không hề bị máu tươi vấy bẩn dù chỉ một giọt.
Hỏa Tiêm Thương đã uống no máu, lòng bàn tay Na Tra ướt đẫm mồ hôi lẫn huyết tích, trơn trượt đến mức hắn gần như không nắm nổi cán thương.
Hắn ôm chặt Ngao Bính không lùi nửa bước, mũi thương quét ngang một đường chỉ thẳng vào từng gương mặt các thần tướng đang run rẩy khiếp sợ, gằn giọng nói: "Ngươi!
Các ngươi!"
"Khi xưa các ngươi không đối phó được Hỗn Nguyên Châu thì luyện hóa chúng ta, muốn dùng một đạo Thiên Lôi đánh chết ta, còn muốn thu phục Linh Châu làm của riêng."
"Giờ Linh Châu đầu thai vào Yêu tộc mà các ngươi căm ghét nhất, các ngươi lại lột da rút gân người ấy, còn giấu giếm, lừa gạt ta, muốn ta cả đời bán mạng cho các ngươi!"
"Trên thế gian này, mọi thứ đều phải trở thành công cụ để các ngươi sử dụng!
Không khuất phục thì đuổi cùng giết tận!"
"Đây chính là thiên lý!
Đây chính là thần tiên!"
_________________
Thiên Tôn vừa xuất quan, từ xa đã nghe thấy lời rủa xả của Ma Hoàn thì lắc đầu than: "Oan nghiệt, oan nghiệt."
Lão nhìn hai bóng hình nép chặt vào nhau giữa biển lửa, tay cầm phù lục bỗng dưng không nỡ ném xuống.
Na Tra không mảy may bận tâm có viện binh nào đến, dù bây giờ Tam Thanh [1]có cùng lúc ập tới hắn cũng chẳng kiêng dè.
Hắn chỉ quyết tâm mang theo Ngao Bính phá vây, Hỗn Thiên Lăng tung ra tựa dải cầu vồng ráng đỏ, Hỏa Tiêm Thương như kinh long xuyên phá không gian, ép thiên binh thiên tướng phải thoái lui từng bước, một mạch mở lối hướng về Trần Đường.
Cánh tay cầm thương nặng như đổ chì, nhưng Linh Châu trong lòng hắn sao mà nhẹ tênh đến thế.
Ngày ấy ở Trần Đường Quan, Ngao Bính hóa thành Tiểu Long vừa nhảy vừa giẫm lên băng khối khổng lồ, buộc hắn phải hiện hẳn pháp tướng mới đỡ nổi.
Khi đó hắn còn thắc thỏm nghĩ, 'ngươi nặng thế này ta biết phải làm sao?', cũng may pháp thân sáu tay của hắn vẫn còn bế được.
Trong khoảnh khắc, tâm trí hắn lại ùa về hình ảnh một cặp mắt xanh biếc ngây thơ ánh lên sự ngỡ ngàng bối rối, bị bao trùm trong hồng liên liệt hỏa do chính hắn dấy lên mà chẳng biết phải làm gì.
Nghĩ đến đây, Na Tra bỗng bật cười.
Sao hắn có thể bỏ mặc cậu một mình cho được?
Tiểu Long này ngốc nghếch như vậy, ngay cả chạy trốn cũng không biết đường chạy, ai nói gì cũng tin là thật, một lòng thuần khiết thiện lương, cứ dựa theo bản năng mà ngỡ rằng thế gian ai ai cũng giống mình.
Từ nay về sau hắn nhất định phải luôn kè kè bên cậu, chỉ có hắn mới được phép bắt nạt cậu thôi.
Hắn đã từng đến Đông Hải rồi, những con Thanh Long ở đó đẹp biết bao, bờm tuyết vảy xanh oai phong lẫm liệt.
Ngao Bính vẫn chỉ là một con rồng nhỏ, chẳng biết sau này lớn lên liệu cậu có uy nghiêm dũng mãnh như Phụ vương của mình không?
Nhưng dù có trở thành hình dạng nào đi nữa, cậu vẫn mãi là Tiểu Linh Châu của hắn.
Cậu và hắn vẫn còn rất nhiều chuyện chưa làm.
Chưa từng nắm tay nhau đi dạo qua những con phố tấp nập của Trần Đường Quan.
Chưa được cùng nhau ngắm hoa xuân nở rộ ở Lý phủ.
Mẫu thân hắn biết dùng lông trĩ kết thành quả cầu đủ màu sặc sỡ, khi đông sang sẽ may áo cổ lông ấm áp, một cái cho cậu, một cái cho hắn.
Giao chiến quá lâu, tầm nhìn trước mắt mờ mịt chỉ còn một màn huyết sắc, nhưng Na Tra lại mỉm cười, ngơ ngẩn nghĩ thầm trong đầu rằng, hắn còn chưa thấy Ngao Bính mặc hồng y bao giờ.
Dù họ không bái thiên địa, cũng phải bái cao đường mới được.
Đã lâu như vậy rồi, liệu Tiểu Long có nhớ nhà chăng?'
Dưới ánh hoàng hôn dát vàng bên bờ biển, quả cầu đuôi trĩ tung bay qua lại giữa không trung, người nói chỉ cần ta thổi vỏ ốc này, người nhất định sẽ vượt ngàn dặm tìm đến.
Nay gió Đông đã mang mùa xuân trở về biển cả, dương liễu ở Trần Đường Quan cũng bắt đầu nở hoa, tiếng ốc biển người tặng ta năm xưa lại vang lên lần nữa.
Đã đến lúc chúng ta nên về nhà rồi.
______________________
Thiên Quân đứng từ xa quan sát, khi thấy thiên binh chỉnh đốn vòng vây, chiến xa lăn bánh từng bước bức lui sát thần trẻ tuổi, gánh nặng treo lơ lửng trong lồng ngực cuối cùng cũng được thả lỏng.
Cái thân thể bằng củ sen của Ma Hoàn suy cho cùng vẫn có giới hạn, chỉ cần tiếp tục chiến đấu giằng co như thế này, dù chưa thể đánh chết ngay cũng có thể làm nó kiệt sức mà gục ngã.
Chỉ mong con Yêu long Linh Châu kia đừng đột nhiên mở mắt.
Thiên Quân đang đắc ý, chợt thấy đằng đông mây giăng gió cuộn, một tiểu tiên canh giữ Đông Hải trông như thể vừa bị sét đánh trúng, lăn lộn bò đến trước loan giá hốt hoảng thưa rằng: "Bệ hạ!
Ma Hoàn bỗng dưng rút lui giữa trận, chiến lực Thiên Sư không chống đỡ nổi, lũ phản tặc Long tộc đã đánh tới đây rồi!"
Nét mặt ung dung tiên khí của Thiên Quân lập tức biến sắc thành củ khoai tím.
Thiên Tôn khoanh tay đứng một bên khẽ nhíu cặp mày dài, giờ tên đã lên dây, không thể nương tay nữa.
Lão phất tay áo, Tam Muội Chân Hỏa trong lò luyện đan bùng lên rừng rực.
Vừa định bấm một chữ 'Khốn' để chốt hạ bùa chú, lão bỗng nhiên cảm thấy thiên mệnh có điềm, tim hẫng mất một nhịp.
Lão lập tức thò tay vào túi Càn Khôn, phát hiện ra trong lúc bế quan có một món pháp bảo đã biến mất lúc nào không hay.
Chẳng cần tính toán cũng biết có nội gián, Thiên Tôn ngước mắt lên, quả nhiên trông thấy đồ đệ ham chơi nhất, láu cá nhất của mình đang cầm một cuốn điệp thư, lặng lẽ nhìn lão từ xa.
Vạt áo của Thái Ất Chân Nhân bay phất phơ trong gió, trên gương mặt thường ngày lúc nào cũng lơ mơ men rượu giờ đây lại lộ ra vẻ đoan chính nghiêm nghị hiếm hoi.
Ông nói: "Sư tôn, con biết chúng ta hợp đạo thành thánh, chỉ mong cầu đạt đến cảnh giới thái thượng vô tình.
Nhưng trên thế gian vẫn có những kẻ si tình không sợ trời cao đất dày, không tin vào thần phật, hà tất phải tận diệt bằng hết như vậy."
Cuốn điệp thư trong tay ông thoạt nhìn chẳng có gì lạ, nhưng tất cả tiên thần đều biết, Thiên Tôn sở hữu hai món pháp bảo có thể thượng thiên nhập địa, truy ngược cổ kim.
Tứ phương trên dưới, Sơn Hà Xã Tắc Đồ chính là vũ trụ.
Tự cổ kim lai, Nhật Nguyệt Tứ Thời Điệp [2] chính là thời gian.
Tam Hoa Tụ Đỉnh trên đầu Thái Ất sớm đã bị đánh sạch, vậy mà lúc này khi đứng giữa chòm mây, ông lại tỏa ra khí chất điềm tĩnh, vững chãi như núi cao nước thẳm: "Sư tôn, một khi thuận đạo không hai lòng thì trời không thể tự ý giáng họa.
Hỗn Nguyên Châu giữ được chân tâm, Đông Hải có công đức, dù là yêu khi bị bức vào đường cùng cũng ắt sinh lòng phẫn hận.
Trời cao có đức hiếu sinh, cớ sao không cho hai đứa trẻ này, cho Thiên đình này một cơ hội?"
"Sư tôn là kẻ ngoài cõi đạo, cho dù Nhật Nguyệt Tứ Thời Điệp có thể truy nguyên nghịch dòng quay ngược thời gian, cũng không thể quên được kiếp nạn ngày hôm nay.
Nếu có ngày ngoái đầu nhìn lại, mong người nhớ rằng, khi ai đó không còn đường sống, họ sẽ không cam chịu sống trong nhục nhã.
Xin đừng bao giờ dồn họ đến đường cùng nữa."
Thiên Tôn nhíu mày không nói lời nào, nhưng dưới tọa hạ, Vân tiên đã quát lớn: "Dừng ngay!
Dù ngươi có trộm được Nhật Nguyệt Tứ Thời Điệp cũng không có khả năng kích hoạt nó!"
Thái Ất lùi lại một bước: "Ta không thể, nhưng họ thì có thể."
Ông giơ tay lên, giọng vang như chuông đồng truyền ra khắp bốn phương tám hướng: "Đồ nhi, bắt lấy!"
Sau khi đẩy lùi Trì Quốc Thiên Vương chỉ với một nhát thương, Na Tra lập tức phi thân lên đón lấy pháp bảo.
Hắn siết chặt bàn tay Linh Châu, ấn ký giữa trán rực đỏ như máu, Tứ Thời Điệp trong lòng bàn tay cũng mơ hồ ẩn hiện một tầng huyết quang.
Ngay lúc ấy, một quầng sáng màu lam băng tinh khiết, trong trẻo cũng âm ỉ bùng lên trong vòng tay hắn.
Hàng mi khép chặt của Ngao Bính khẽ khàng mở ra trước lồng ngực Na Tra.
Nguyên thần của Hỗn Nguyên Châu hợp nhất, từng trang sách của Tứ Thời Điệp không có gió mà phần phật mở tung, cuồn cuộn nghịch chuyển dòng thời gian cả trăm ngàn năm về trước.
Ánh hào quang phát ra chói lọi mà uy nghiêm, lu mờ cả sao trời nhật nguyệt, soi chiếu khuôn mặt các chư tiên xung quanh thành xám ngoét như bùn khô.
Chỉ có Thiên Tôn không lưu luyến gì nữa, lão phất tay áo, bấm ngón tay tính toán rồi quay người chỉnh sửa Phong Thần Bảng.
Ở vòng ngoài, các thiên binh thiên tướng ai nấy hoảng loạn sững sờ, bất động tại chỗ.
Nhưng ở trung tâm luồng ánh sáng trắng xóa, Na Tra lại chỉ bình thản ngồi xuống, để mặc thần quang nuốt trọn hai người.
Toàn thân nhuốm đẫm máu tươi, Ma Hoàn mỉm cười siết chặt bàn tay Tiểu Long Thái tử, dịu dàng cúi xuống hôn lên trán cậu như ngày xưa vẫn thế.
"Tiểu Linh Châu, lần này chúng ta cùng đi nhé."
___________________________
"Là ma là tiên, phải do tự ta quyết định!"
Ngao Bính giật mình quay đầu lại, đúng lúc mũi Hỏa Tiêm Thương đông cứng ngay trước mắt như kinh hồng.
Cậu đã trở về Trần Đường Quan, nơi gương mặt Na Tra phản chiếu trong đồng tử của cậu, gần trong gang tấc, vậy mà suýt chút nữa đã bị ngăn cách bởi hoàng tuyền vong xuyên.
Sóng lửa phả vào da thịt cậu, nóng đến nỗi long nhãn cũng bị bao phủ một tầng sương nước mờ ảo, nhưng Ngao Bính biết hắn sẽ không đâm xuống nhát thương này.
Cũng giống như Tứ Thời Điệp đã cho họ một lần quay lại, cậu vẫn sẽ nắm lấy tay Na Tra, vẫn sẽ trải rộng Vạn Long Giáp trên đầu hắn, cùng hắn đồng sinh cộng tử vượt qua Thiên Kiếp.
Chỉ là lần này, cậu không cần đến trái tim hắn nữa, vì rằng trái tim bọn họ đã hòa vào làm một cả triệu năm về trước rồi.
Na Tra là tri kỷ, là người yêu dấu nhất, là hình ảnh phản chiếu định mệnh của cậu, cũng là một nửa hồn phách của cậu.
Chỉ cần họ nắm chặt tay nhau, dù là lục hợp tứ hải cũng chẳng có gì đáng sợ.
Lần này họ sẽ cùng nhau về nhà, cùng nhau tu luyện, cùng nhau chiến đấu tìm thiên lý đích thực, cùng nhau du ngoạn khắp nhân gian rực rỡ.
Phong thần đăng thiên mà Thiên đình hứa hẹn chỉ là một trò cười, là tiên hay ma đều sẽ do họ tự định đoạt.
Sấm sét bắt đầu tụ lại vần vũ, Thiên Lôi đã tới.
Linh Châu tà áo tung bay xông thẳng vào giữa trận hình Thiên Kiếp.
Na Tra nắm lấy tay cậu, Ngao Bính nhìn thẳng vào mắt hắn, miệng nở một nụ cười rạng rỡ.
Hắn chính là tiền đồ gấm vóc của cậu.
_________________________
EPILOGUE
Ngàn năm sau.
Trần Đường.
Thế sự xoay vần, nơi cung khuyết thiên môn cũng đã mấy lần đổi chủ, nhưng khói lửa nhân gian chốn phố thị phồn hoa thì vẫn như cỏ dại, gió xuân thổi tới lại đâm chồi xanh tươi.
Một người thợ thủ công ngồi trước quầy nhỏ nặn tò he, trên lầu hát vọng lại tiếng sáo đàn réo rắt, tiểu nhị căng cờ rượu mời khách trước quán trọ, còn vị tiên sinh trong trà quán thì đang vỗ bàn, kể đến đoạn cao trào của câu chuyện:
"...và thế là Lục Hồn Phiên[3] xuất thế, vạn quỷ đồng than, định nhốt Linh Châu vào trận pháp, ngờ đâu lại bị vòng Càn Khôn đánh cho tơi bời tan thành mây khói.
Thân sen núi Càn Nguyên của Liên hoa Thái tử chính là khắc tinh trời sinh..."
Vị tiên sinh nọ kể chuyện kịch tính, chẳng những dưới đài tiếng vỗ tay reo hò vang lên không ngớt, tiền đồng ngân lượng cũng rào rào ném lên đầy bàn.
Bên ngoài đám đông, một thiếu niên vận y phục hiệp khách lặng lẽ đứng trong góc, tay nắm tay một vị công tử phong nhã cùng nhau lắng nghe.
Khi đến đoạn đặc sắc, công tử khẽ cười, hạ giọng hôn lên má người bên cạnh: "Bình thư đang khen ngợi ngươi kìa."
Hiệp khách khẽ vuốt tóc cậu, đáp lại một câu 'giống nhau thôi' rồi nhân lúc tà áo che khuất, kéo người đi xuống lầu.
Hai thiếu niên sóng vai đi giữa phố, tuyết xuân như hoa bay lất phất đầy trời, trên cổ hai người đều quấn cổ lông dày giữ ấm.
Màu lông trắng phau càng làm tôn lên dung nhan như tuyết khắc ngọc tạc của tiểu công tử nọ.
Hàng mày khóe mắt của cậu xinh đẹp tuyệt mỹ, mà trên trán còn có một cặp sừng rồng.
Nhưng những con phố tấp nập người qua kẻ lại này sớm đã quen với sự hiện diện của Long tộc, không có ai liếc nhìn cậu bằng ánh mắt dị thường.
Một đứa bé bán kẹo bất ngờ lao đến bên chân công tử, giơ cao xâu kẹo hồ lô líu lo nói: "Ca ca ơi, ca ca đẹp quá đi mất, cho huynh một xiên kẹo này!"
Công tử mỉm cười xoa đầu đứa trẻ, khéo léo biến ra một con chó bằng tuyết đặt vào tay nó, nhân lúc nó vẫn đang ngây người thích thú lại âm thầm nhét một đồng bạc vào túi áo cô bé.
Na Tra nhếch môi cười, một tay nắm lấy tay cậu, tay kia cầm hai con tò he xấu hoắc một cao một thấp, cả hai đều giơ một chân lên với quả cầu đá lơ lửng trên mu bàn chân.
Xa xa trên núi là miếu Tam Thái Tử quanh năm nghi ngút khói hương, ấy là nơi thờ cúng hai vị thần đã bảo hộ Trần Đường suốt bao đời – Ma Hoàn và Linh Châu.
Trong thành, một đôi thiếu niên dung mạo tuấn tú phong thái bất phàm, vai kề vai chầm chậm bước đi giữa tuyết xuân.
Dấu chân họ quấn quít vào nhau như cặp uyên ương, kéo dài đến tận cuối phố.
Có đứa trẻ ngây ngô chỉ vào bóng lưng như tiên nhân của hai người, níu áo mẫu thân mà ngước đầu hỏi: "Mẹ ơi, họ giống người trong miếu quá à!"
-HOÀN-
______________________
[1] Tam Thanh: 3 vị thần tiên tối cao trong Đạo giáo, gồm Ngọc Thanh Nguyên Thuỷ Thiên Tôn, Thượng Thanh Linh Bảo Thiên Tôn, Thái Thanh Đạo Đức Thiên Tôn.
[2] Nhật Nguyệt Tứ Thời Điệp: Thiết lập riêng của tác giả Thỏ Lạc Lâm, một món pháp bảo có thể quay ngược thời gian.
Sau khi kích hoạt, chỉ có 3 người duy nhất còn ký ức cũ là Thiên Tôn, Na Tra, Ngao Bính.
[3] Lục Hồn Phiên: Một pháp bảo của Thông Thiên Giáo Chủ.
____________________________
TN: Vậy là "Tiền đồ gấm vóc" đã khép lại, mình chọn dịch fic này trước vì nó là fic đầu tiên mình đọc hồi p1.
Sau này khi xem spoiler mới thấy trong fic có những tình tiết rất ăn khớp với nội dung p2, thậm chí có 1 câu thoại gần như giống đến 99%, tác giả như tiên tri vậy (câu nào thì chắc mọi người nhận ra rùi ha :3).
Tiếp theo mình sẽ thầu 2 bộ dài hơn là Trường Sinh Điện và Liên Tâm Long Hồn, 2 bộ này mình xin được per khá lâu rồi, cơ mà gần đây mới để ý trên wat cũng có bản dịch.
Nhưng không sao, mình dịch fic là vì sở thích nên cũng không quá quan trọng chuyện dịch trùng, với lại nếu không hoàn thành cảm giác có lỗi với tác giả quá.
Chỉ là không biết nên mở hố nào trước hay mần đồng thời cả 2 😊
Anw, cảm ơn mọi người đã đọc, like và cmt cho TĐGV, ai muốn đọc bản full trình bày đẹp có thể vào wordpress nha, link ở profile ó.
Tks all! 💜