Huyền Huyễn Ngàn Năm Say

Ngàn Năm Say
Chương 98: Giai nhân xuống nước cầu xin, tướng quân sao chẳng thương tình mà yêu?


Chuyện chinh chiến say mê kể lạiChốn quê hương chậm rãi hồi sinhNhà Mai vững chắc khó tinXá ân muôn tội, dân tình liên hoan

Xà yêu bị đòn tấn công bất ngờ của Quỳnh An làm cho giật mình, ả lập tức nhảy lùi về sau, buông tay khỏi lồng ngực của Trịnh Khinh Ái rồi tan biến thành từng con rắn nhỏ.

Ngay sau khi xà yêu biến mất, Trịnh Khinh Ái mặc kệ vết thương vẫn đang rỉ máu trên ngực mình mà lao về phía Bạch Vân.

Thế nhưng, điều duy nhất nàng ta không ngờ được là Bạch Vân lại bất ngờ nâng lên Yên Hà cốt kiếm rồi đâm thẳng vào tim Trịnh Khinh Ái. Máu tràn ra khỏi khoé mắt, mũi và tai của Bạch Vân, những xúc cảm giận dữ chiếm lấy trái tim nàng, khiến cho Yên Hà cốt kiếm lại càng trở nên to lớn hơn, xuyên qua cơ thể Trịnh Khinh Ái. Và khi mảnh vải trắng che đi đôi mắt của Trịnh Khinh Ái rơi xuống, thứ duy nhất mà nàng có thể thấy được trong ánh nhìn trong suốt như đầm thu kia là một thứ cảm xúc phức tạp vô cùng.

Là đau đớn hay mãn nguyện vậy?

Bạch Vân choàng tỉnh, ánh sáng tràn qua cửa sổ, từng hạt bụi nhỏ bay phấp phới trong nắng vàng, phảng phất hơi xuân. Cảnh sắc quen thuộc kéo Bạch Vân lùi về những tháng ngày nàng vừa chạy khỏi Hắc Sát môn rồi rơi vào vòng tay của một tuyệt sắc giai nhân.

Gió len lỏi vào phòng, mang theo một vài cánh đào bay, Bạch Vân dõi mắt theo cách sắc hồng nhỏ bé kia lượn vòng trước mặt nàng, để rồi khi cửa mở, vị giai nhân kia bước vào, có lẽ như cả cánh đào kia cũng cảm thấy xấu hổ trước dung nhan của Trịnh Khinh Ái, nên chỉ đành cúi đầu, rơi xuống nơi gót sen của nàng ta.

"Đã tỉnh rồi sao?" Thiên nữ nhẹ giọng hỏi, nàng ta chậm rãi bước đến giường, Bạch Vân ngẩng đầu lên, lạ kỳ thay, nàng cảm thấy cánh đào kia nếu so với Trịnh Khinh Ái thì thật tầm thường, nhưng lại chẳng thể nào ngừng dõi mắt theo nó.

Thiên nữ vươn tay về trước, nhẹ nhàng chạm lên gò má hốc hác của Bạch Vân. Khoé môi tử anh nhẹ nhàng hé mở.

"Bạch Vân đã ngủ ba ngày rồi, có muốn ăn gì đó không?"

Bạch Vân để yên cho Trịnh Khinh Ái chạm vào mình, cuối cùng miễn cưỡng gật đầu. Nàng hơi nghiêng đầu sang bên, rời khỏi xúc cảm mềm mại đến từ bàn tay của Thiên nữ, nằm xuống giường, sau đó dùng chăn trùm kín người lại.

Trịnh Khinh Ái nhìn thái độ của nàng với mình cũng chẳng có gì bất ngờ, nàng ta chậm rãi đứng dậy, sau đó bước ra bên ngoài. Một lát sau, tiếng mở cửa lần nữa đánh thức Bạch Vân, Thiên nữ mang đến cho nàng một bát cháo nóng, nàng ta đặt nó lên bàn, sau đó lặng im chờ đợi, đến khi Bạch Vân kéo xuống chăn ngồi dậy mới cất tiếng hỏi.

"Bạch Vân muốn tự ăn, hay muốn ta đút cho ăn?"

Bạch Vân không hồi đáp, một lần nữa hướng mắt về phía cửa sổ, dường như trời đã về chiều, nắng cũng nhạt bớt, những cánh đào cũng theo đó bay vào cửa sổ, một vài cánh rơi trên mu bàn tay của Bạch Vân, còn một vài cánh khác lại hướng về phía Trịnh Khinh Ái, nhưng lại dễ dàng bị nàng ta gạt đi.

Thiên nữ rời khỏi ghế, bước đến cửa sổ, đóng lại.

Bạch Vân ngẩn người, ánh mắt cuối cùng cũng đặt lên người Trịnh Khinh Ái.

"Vệ Mục Huyên sao rồi?"

Trịnh Khinh Ái dùng một cái đĩa nhỏ đậy lên bát cháo, tránh để nó bị nguội, nàng ta yên lặng một chút, cuối cùng mới quay đầu, với đôi mắt bị bịt kín và khoé môi treo một nụ cười dửng dưng, nàng ta đáp.

"Đó là thứ đầu tiên mà Bạch Vân quan tâm sao?"

Bạch Vân thở hắt ra, nỗi chua xót cùng uất ức dường như đang nhen nhóm lên một ngọn lửa nhỏ trong lòng nàng, nàng hít vào một hơi sâu, sau đó thở ra, lặp lại một hai lần, cố gắng giữ lấy sự bình tĩnh của mình.

Nàng nghe được, nàng hiểu được, xà yêu kia đã gieo nộ hoả vào người mình.

Nộ hoả là độc, là cổ, là tâm ma. Bạch Vân từng đọc được từ những quyển sách trong phòng mình, nộ hỏa chi phối con người trong giận dữ, nếu để cơn giận chiếm lấy bản thân, nàng rồi sẽ biến thành một cái xác sống chỉ biết giết chóc.

Trịnh Khinh Ái quay đầu về sau, cầm lấy bát cháo, sau đó mới chậm rãi bước về phía Bạch Vân, ngồi lên mép giường.

"Giáo chúng của Địa Ngục giáo đã mò mẫm trong mớ đổ nát suốt hai ngày qua, thứ duy nhất còn lại chỉ là xương cùng thịt vụn."

Hơi thở của Bạch Vân trở nên hỗn loạn, nàng nắm lấy một bên tay của Trịnh Khinh Ái.

"Rất có khả năng cô ta đã tan xác cùng ngọn tháp kia rồi."

Bạch Vân vung tay lên, hất đổ xuống bát cháo, tiếng sứ vỡ vang lên đặc biệt lớn, dường như đánh động những người ở bên ngoài.

"Chủ mẫu? Bên trong có chuyện gì vậy?" Đó là một âm thanh vô cùng xa lạ với Bạch Vân, nàng quay sang Trịnh Khinh Ái, chỉ thấy Thiên nữ nhẹ nhàng cầm lên khăn tay, lau đi một ít cháo dính trên tay của Bạch Vân, sau đó mới đáp lời người kia.

"Không có chuyện gì, chỉ là... có người giận dữ mà thôi."

Bạch Vân vươn tay về trước, kéo mạnh người Trịnh Khinh Ái về phía mình, nàng chẳng biết bản thân lấy sức lực từ đâu mà có thể làm điều đó ngay lúc này. Nàng chỉ thấy cả cơ thể nóng như lửa đốt, hai mắt Bạch Vân đỏ ngầu, cơn giận dữ từ nộ hoả dường như đang cố chiếm lấy nàng, như thể muốn nàng vỡ tan ra.

"Tại sao nàng làm vậy?"

Trịnh Khinh Ái nghiêng đầu nhìn nàng, khoé môi tử anh khẽ mím.

"Trước không thể để Càn khôn kiếm vũ bại lộ, sau không được cho Đọa Lạc điêu linh tái sinh, chuyện ta làm không đủ rõ ràng sao?"

"Tôi không nói tới điều đó, Trịnh Khinh Ái." Bạch Vân khổ sở nói từng câu. Thế nhưng câu "tại sao nàng lừa tôi" vẫn không thể thoát ra khỏi miệng.

Thiên nữ hơi nhướn mày lên.

"Có những chuyện ta phải làm vì ta. Bạch Vân." Lời của Trịnh Khinh Ái nhẹ như không, lẩn quẩn bên tai nàng. Bạch Vân cắn răng, nàng muốn rút tay lại, thế nhưng Trịnh Khinh Ái đã giữ lấy không buông.

"Giờ mọi chuyện đã qua rồi."

"Ta lại làm mọi điều mà Bạch Vân muốn nhé?" Giọng nàng ta dịu dàng, dụ dỗ.

"Như thể trước đây vậy."

"Thiên nữ nói dễ nghe làm sao." Bạch Vân bật cười, nàng hơi xoay cổ tay, từ từ đổi khách thành chủ nắm lại tay Trịnh Khinh Ái.

"Thứ tôi muốn là gì vậy? Là không biết rõ bất kỳ điều gì, bị người ta ngó lơ, bị người ta xem nhẹ chăng?"

"Nàng biết rõ thứ tôi muốn quá nhỉ?"

Trịnh Khinh Ái nhìn nàng. Bạch Vân vươn tay lên, nhẹ nhàng kéo xuống lớp vải trắng che phủ đôi mắt của Thiên nữ, ánh nhìn đẹp như đầm thu kia lại một lần nữa xuất hiện. Như muốn trốn tránh, Trịnh Khinh Ái vội vàng muốn giữ lấy tay người kia, nhưng đã muộn.

Bạch Vân đối diện với ánh nhìn của Thiên nữ, không một hơi suy chuyển. Bạch Vân chẳng thấy gì ngoài sự giả dối đến đáng khinh.

"Thứ tôi muốn là bị lừa dối. À, hoá ra là vậy." Nàng cười đầy trào phúng.

"Càn Khôn kiếm vũ không thể một lần nữa xuất hiện trên giang hồ, Bạch Vân. Và việc cựu giáo chủ Địa Ngục giáo vẫn chưa chết cũng thế." Trịnh Khinh Ái nói, Bạch Vân đảo mắt sang bên. Nàng siết bàn tay, như thể nghiền nát ngón tay mảnh khảnh của người kia trong bàn tay mình.

"Thế vì sao không nói ra? Tôi muốn nàng không nói sao?"

"..."

Bạch Vân bật cười, mắt phượng khẽ nheo lại, nàng vươn tay ra phía sau lưng của người kia, lần lên tóc, rồi khẽ khàng đan vào sợi dây cột tóc đỏ kia, thứ duy nhất mà nàng đã tặng cho Trịnh Khinh Ái. Bạch Vân cắn chặt môi, hai mắt đỏ ngầu, nàng cử động, giật đứt sợi dây cột tóc của Trịnh Khinh Ái, khiến cho từng làn suối tóc đen tuyền đan vào ngón tay nàng. Bạch Vân miết lấy nó, siết lại.

"Thế bây giờ tôi muốn nàng lẳng lơ thì sao?"

"Thiên nữ, lẳng lơ cho tôi xem nào. Đáp ứng tôi đi."

"Khỏa thân trước mặt tôi."

Trịnh Khinh Ái khựng lại trong thoáng chốc, gần như kinh ngạc, nhưng rồi khi Bạch Vân muốn buông xuôi, nàng ta lại chậm rãi kéo ra thắt lưng. Áo Nghiên Tịch trước nay nổi bật với kiểu cách áo trong cùng cổ cao, nút áo được đặt sau gáy, áo ngoài mỏng, vạt áo bao trọn áo trong, tùy theo sở thích hoặc công việc của người mặc mà sẽ có tay bó sát hoặc không. Nếu trời lạnh, có thể sẽ có thêm một lớp áo ngoài tay rộng, cuối cùng là một lớp áo khoác bằng voan mỏng bên ngoài, được phối cùng váy.

Sau dần, vị thế phụ nữ được nâng cao, họ không còn phải mặc những chiếc áo cổ cao nữa mà chỉ là một lớp áo trong cổ thấp, phối với áo ngoài ngắn tay hoặc dài tay tuỳ lúc, dân thường đều thịnh hành loại áo này vì nó tiết kiệm được vải vóc và không quá cầu kỳ như Nghiên Tịch, nhưng vì vẫn phỏng theo kiểu dáng kia mà gọi là áo Nghiên.

Áo Nghiên Tịch dần trở thành một loại trang phục xa xỉ mà chỉ người giàu mới có thể mặc.

Bạch Vân dõi mắt theo từng lớp áo lụa rơi xuống khỏi cơ thể mỹ miều trước mặt, từ lớp áo khoác, lớp áo ngoài, đến áo trong, từng lớp từng lớp một. Đến khi thứ cuối cùng ngăn chặn ánh nhìn của nàng m*n tr*n lấy da thịt của Trịnh Khinh Ái chỉ còn là một lớp áo lót mỏng tang đến vô hại. Bàn tay phía sau của nàng lại được dịp phát huy tác dụng, ngón tay Bạch Vân đan vào trong nút thắt, kéo nhẹ, áo lót kia liền nhẹ nhàng rơi xuống, để lộ một đ** g* b*ng đẹp như tượng tạc.

Đầu ngón tay lướt dọc trên sống lưng ấm nóng, vuốt lên vai, Trịnh Khinh Ái hơi thở hắt ra, có thể là vì lạnh, nàng ta hơi nghiêng người về trước, đóa mai hồng kia lại theo đó mà rung động, gần như chạm đến Bạch Vân, làm nàng hốt hoảng tách ra.

"Bạch Vân đang giận ta." Trịnh Khinh Ái lấy lại bình tĩnh, nàng ta nhẹ nhàng nói. Bạch Vân nhắm chặt mắt lại, quay đi, vờ như không nghe. Mặc cho những xúc cảm tr*n tr** từ da thịt Trịnh Khinh Ái áp sát vào người mình, nóng như lửa đốt.

"Ta không giỏi dỗ dành đâu." Thiên nữ lại nói, âm thanh mềm mại như tiếng chuông ngân.

"Nhưng giọng em ngọt lắm."

Bạch Vân vô thức hít sâu vào một hơi.

"Em khóc cho Bạch Vân nghe nhé?"

Nói là làm, Trịnh Khinh Ái hơi nghiêng đầu, khoé môi tử anh chạm đến tai của Bạch Vân, hơi thở như có như không chạm đến cổ nàng. Ngón tay Trịnh Khinh Ái v**t v* lấy gáy của Bạch Vân, để rồi.

"A..."

Bạch Vân cắn răng, nàng vươn tay lên, bóp lấy cằm Thiên nữ, rồi lùi về sau, để khuôn mặt người kia đối diện với mình.

"Tôi muốn nàng chạm vào tôi như thế sao?"

Bên ngoài, Phi Hoan bất an đi tới đi lui, Quỳnh An nhìn vị giáo chủ đương nhiệm này lo lắng mãi đến chán. Cô tự rót cho mình một tách trà, thế nhưng lại bị ả giật lấy, tu hết vào miệng.

"..." Phi Hoan muốn kiếm chuyện với cô đúng không?

"Bình tĩnh đi, tôi tin là Thiên nữ lo được hết mà. Với lại chẳng phải tứ đại hộ pháp cũng đã bắt đầu chia ra tìm nguyên liệu giải nộ hoả rồi sao?" Cô miễn cưỡng rót cho mình thêm một tách trà nữa, nhưng lúc này lại bị Thất Tinh ngồi bên cạnh giật lấy.

Quỳnh An "..."
 
Ngàn Năm Say
Chương 99: Mượn người đôi giấc mộng xuân, ngàn hoa dứt lại một phần hồng tơ


Mượn người đôi giấc mộng xuân, ngàn hoa dứt lại một phần hồng tơ. Đại Ngư trước vốn vàng trong đáVượt bão giông, đá hóa thành vàngNgười xem đất nước huy hoàngNào ai nhớ được một nàng quân sư?

"Nộ hoả luôn phải có đôi." Bạch Mặc Tử cầm lấy bình trà, rót cho mình một ly, yêu vương từng có thời gian lang bạt cùng một người thuộc Vạn Độc cốc, được hắn dạy không ít điều. "Nó là cổ, thế nên cũng chia ra cổ mẫu và cổ độc. Nếu như cổ độc gi ết chết cổ mẫu, nộ hoả sẽ hoàn thành, người bị cổ độc ký sinh sẽ biến thành một cái xác sống chỉ biết giết chóc."

"Ta không quan tâm ả Bạch Vân kia, nhưng tại sao mẫu thượng của ta lại dính cổ mẫu chứ?" Phi Hoan giận dữ hỏi.

Quỳnh An nhún vai, cô nhìn sang Thất Tinh, thần thú từ đầu đến cuối lúc hoàn toàn chìm trong im lặng. Từ khi trở về đã vậy, hắn không hề hồi đáp bất cứ câu hỏi nào của cô.

"Cứ bình tĩnh đi." Bạch Mặc Tử trấn an. "Về một phương diện nào đó, cũng chỉ có cổ mẫu mới có khả năng trấn an cổ độc. Dù Khinh Ái có thể vẫn chịu ảnh hưởng ít nhiều bởi cổ, nhưng ta tin hai người đó có thể chịu được đến lúc đám hộ pháp trở về. Suy cho cùng thì họ cũng là người th..."

Quỳnh An nhanh như chớp bịt miệng Bạch Mặc Tử.

Phi Hoan "?"

Trịnh Khinh Ái nâng mắt lên, sắc xám bạc tuyệt đẹp trong đó thoáng chốc làm Bạch vân liên tưởng đến đêm trăng tròn nọ.

Trăng tròn là trăng khóc, vậy khi đôi mắt Trịnh Khinh Ái sáng nhất, liệu có giọt thu nào rơi ra từ đó không?

"Thế... Bạch Vân muốn ta làm gì đây?"

Bàn tay Bạch Vân lướt dọc theo bờ lưng trần của Thiên nữ, những xúc cảm mềm mại từ đầu ngón tay bất ngờ phai nhạt. Dường như có một vết sẹo ngay phía sau lưng nàng ta, Trịnh Khinh Ái hơi ngẩng đầu lên, nàng ta lặp lại.

"Bạch Vân muốn em làm gì đây?"

"Hôn tôi."

Trịnh Khinh Ái cúi đầu, nhẹ nhàng thiếp môi mình lên môi của Bạch Vân. Hơi nóng dường như có thể lây lan, nó chạy từ mặt xuống bụng nhỏ, Bạch Vân vô thức hé môi, cố tình lấn lướt người đối diện bằng cách xâm chiếm khoang miệng nàng ta. Nàng dùng hai tay siết lấy eo Trịnh Khinh Ái, sau đó lại vươn người lên, đè nàng ta xuống giường.

Tay của Bạch Vân chạm đến ngực Trịnh Khinh Ái, còn đầu gối lại vô cùng thuận tiện mà chen vào giữa hai ch@n nàng ta. Nàng nhướn mày nhìn khuôn mặt đã phần nào nhuốm đỏ của Thiên nữ, hai ngón tay cố tình kẹp lấy nhũ h0a, từ từ kéo ra.

"A..." Tiếng r3n rỉ còn chưa thoát khỏi miệng Trịnh Khinh Ái thì đã bị Bạch Vân chặn lại.

"Tôi có nói nàng được phép phát ra âm thanh sao?"

"..."

"Người đáp ứng tôi mà?" Bạch Vân nâng cao giọng. "Hay tôi lại nghe lầm?"

Trịnh Khinh Ái nhắm mắt lại. Nàng ta cắn lấy môi dưới, vẻ mặt ửng đỏ cùng dáng vẻ cam chịu đó dường như càng k1ch thích tính ngược đãi của Bạch Vân. Nàng chẳng biết ngọn lửa trong lòng nàng giờ đây là lửa giận... hay là lửa dục nữa.

Nhân loại luôn dễ mềm lòng trước giai nhân chẳng phải sao?

Huống hồ người trước mặt nàng giờ đây lại là giai nhân tuyệt sắc nhất.

Ngón tay Bạch Vân buông tha cho đôi gò b ồng của Trịnh Khinh Ái mà lướt xuống phía dưới, dọc qua eo, xương chậu, rồi cuối cùng dừng lại ở chốn địa đàng kia. Đầu ngón tay chen vào giữa hai cánh hoa, miết lên, nàng cảm thấy cả người Trịnh Khinh Ái không ngừng run lên, hơi thở cũng càng lúc càng trở nên nặng nhọc.

"Ướt như vậy rồi..." Bạch Vân vuốt ngón tay lên đùi Thiên nữ, để cho nàng ta cảm nhận được sự ướt át đó. "Nàng mong chờ đến thế sao?"

Khoé môi của Bạch Vân khẽ cong.

"Hoá ra sở thích của Thiên nữ là bị người mình lừa gạt chiếm lấy, đúng không?"

"Đủ rồi... Bạch Vân..." Trịnh Khinh Ái mở mắt, nàng ta vươn tay về trước, muốn đẩy Bạch Vân ra ngoài, thế nhưng lại bị nàng dễ dàng giữ lấy hai tay, ghì chặt xuống giường. Bạch Vân hôn lên cổ Thiên nữ, đồng thời đẩy sâu ngón tay vào trong.

"A...!" Trịnh Khinh Ái cất lên một tiếng thét nhỏ, âm thanh này thoáng chốc làm Bạch Vân tỉnh táo trở lại.

Trịnh Khinh Ái vẫn luôn là người yên tĩnh, nàng ta đau không kêu, giận không hét, luôn luôn bao trùm bản thân mình trong một thứ không gian yên tĩnh đến buồn bã.

Giờ đây, Trịnh Khinh Ái thét lên, Bạch Vân ngược lại bật cười.

"Đau sao? Tôi cũng vậy đấy."

Nàng nói, ngón tay lại chậm rãi rút ra, rồi lại nhanh chóng thúc vào trong. Mặc cho bên trong siết chặt như vậy, chặt đến nỗi nàng gần như không thể di chuyển, Bạch Vân vẫn không dừng lại. Hai tay Trịnh Khinh Ái bị nàng giữ lấy bấu vào nhau, theo mỗi lần xâm nhập, cả người Thiên nữ lại theo đó chuyển động, hai đoá mai hồng cũng vì thế mà kịch liệt run rẩy.

Ngón tay của Bạch Vân bị bao phủ bởi một lớp dịch trong suốt, càng lúc chảy ra càng nhiều. Bạch Vân cúi đầu, cắn lên cổ của Thiên nữ, nghiến chặt lấy, ngón tay lại theo đó không ngừng chuyển động. Chiếc giường chắc chắn của quán trọ dưới sự kịch liệt của nàng, bắt đầu vang lên âm thanh kẽo kẹt.

Bạch Vân tách khỏi người dưới thân mình, cả cơ thể của Trịnh Khinh Ái nổi lên từng mảng đỏ ửng, dường như sắp đạt đến giới hạn, Thiên nữ bắt đầu kháng cự, nàng ta cử động hai cổ tay, như muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của Bạch Vân. Thế nhưng nàng nào để cho Trịnh Khinh Ái làm thế, Bạch Vân bất chợt lên tiếng.

"Ngửa cổ lên."

Thiên nữ nhìn nàng, làn thu trong đôi mắt đào hoa khẽ lay động, trông như sắp khóc, nàng ta cắn chặt lấy môi mình, khiến cho cánh môi hằn lên một vết đỏ. Bạch Vân cảm thấy như bụng nhỏ của mình lại nóng lên.

"Bạch..." Lời còn chưa kịp thoát khỏi miệng, Trịnh Khinh Ái đã bị Bạch Vân hôn lấy, ngón tay bên trong di chuyển một lúc một nhanh, nàng thôi không giữ lấy Thiên nữ nữa. Giờ đây, Trịnh Khinh Ái lại là người giữ lấy nàng.

Trịnh Khinh Ái bám lấy vai của Bạch Vân, đầu gục vào hõm cổ nàng. Bạch Vân lướt bàn tay xuống, chạm vào ngực của Trịnh Khinh Ái, miết lấy. Bất chợt, eo của Thiên nữ khẽ giật lên, Bạch Vân như nắm được mấu chốt vấn đề, nàng càng tăng tốc thúc vào.

"Vân... không... A!" Trịnh Khinh Ái cắn lấy bả vai của Bạch Vân, những ngón chân thon nhỏ co quắp lại. Ngón tay của Bạch Vân bị siết chặt lấy, cảm tưởng như đang bị cánh hoa bên trong hút đi sinh khí. Trịnh Khinh Ái cắn chặt môi, sau khi dư chấn qua đi, nàng ta vẫn không rời khỏi bả vai Bạch Vân.

Qua một thời gian ngắn, ngón tay Bạch Vân lần nữa cử động.

"Khoan... Bạch Vân..." Trịnh Khinh Ái muốn đẩy nàng ra, nhưng chẳng biết Bạch Vân lấy sức lực từ đâu, lần nữa ghì chặt Thiên nữ xuống giường.

"Tôi chưa muốn dừng, nàng đáp ứng tôi mà, không phải sao?"

Và rồi Bạch Vân cứ muốn lấy, cứ liên tục đòi hỏi thêm, còn Trịnh Khinh Ái phó mặc cho tất cả h@m muốn của nàng, khao khát của nàng. Đến khi làn thu kia lay chuyển, Thiên nữ rốt cuộc bật khóc.

Sóng nước lay chuyển trong đôi mắt đào hoa, Bạch Vân nghiêng đầu nhìn nàng ta, ngón tay lại ngày một thúc nhanh, khiến cho cánh hoa nơi địa đàng kia đỏ ửng.

Ngoài kia, trăng vẫn còn vằng vặc soi sáng hồ Lạc Hoa. Còn bên trong phòng, chỉ có mỗi ánh đèn gieo vào trong mắt Trịnh Khinh Ái một đốm sáng nhỏ, và cả khi nước mắt nàng ta rơi ra, nó cũng nhuốm một sắc vàng kỳ ảo của của ánh đèn.

Ánh sáng kia rơi lên mu bàn tay của Bạch Vân rồi vụt tắt.

Ít nhất, nước mắt của Trịnh Khinh Ái là thật.

Bạch Vân thoáng nghĩ, ngọn lửa từ trong lòng nàng chẳng biết bao giờ đã tắt theo giọt sáng kia. Trong cơn hoảng loạn, nàng hướng mắt về dung nhan mệt mỏi của Trịnh Khinh Ái, nàng ta đang tựa đầu lên gối, sóng mắt lưu chuyển, như một con thỏ nhỏ đang chờ đợi nàng.

Bạch Vân vươn người về trước, một lần nữa hôn lên.

Trăng khuất, Trịnh Khinh Ái đã mệt mỏi thiếp đi từ lâu. Bạch Vân cuối cùng mới chú ý đến quầng thâm bên dưới khoé mắt Thiên nữ. Nàng đưa tay vuốt v e mi mắt Trịnh Khinh Ái, dọc xuống gò má, vành tai, rồi cổ. Nàng chạm vào những vết hôn nàng để lại trên cơ thể xinh đẹp của người kia, cuối cùng dừng lại sau lưng.

Lưng của Trịnh Khinh Ái có một vết sẹo rất nhạt, trông như vết bỏng. Bạch Vân giống như nghiện, nàng chạm vào nó, mân mê nó suốt một thời gian dài, cuối cùng dừng lại.

Thần huyết khi chữa lành sẽ không để lại sẹo, đây là vết sẹo trước khi Trịnh Khinh Ái có được thần huyết, đây là quá khứ của nàng. Một quá khứ chẳng tồn tại Bạch Vân, một quá khứ mà Trịnh Khinh Ái sẽ không bao giờ kể cho nàng.

Bạch Vân chẳng biết được gì, Bạch Vân không đủ tin tưởng. Nàng ghét bị lừa dối, nàng thà Trịnh Khinh Ái không nói cho nàng, còn hơn là nói cho nàng một thứ gì đó giả dối, hoặc để nàng tự phát hiện ra sự thật.

Nàng thà rằng chết dưới đáy Thiên Yêu vực, còn hơn một lần nữa bị dối gạt.

Nhưng giờ đây, Bạch Vân ngã vào tình yêu với một tuyệt sắc giai nhân, thứ mà nàng vẫn hằng mơ ước. Bạch Vân đã khao khát tình yêu quá lâu, Bạch Vân chấp nhận ở lại một chốn xa lạ chỉ vì tin cha mẹ nàng sẽ quay lại, nàng chấp nhận cống hiến mọi thứ cho Hắc Tử Sang vì nàng tin rằng ông ta sẽ luôn là cha nàng. Cuối cùng nàng chấp nhận làm một kẻ khờ dựa vào Trịnh Khinh Ái vì tin rằng Thiên nữ sẽ không như họ.

Nhưng nàng lầm rồi.

Bạch Vân trốn chạy trốn giết chóc để tìm đến tình yêu. Cuối cùng nàng bị tình yêu gi ết chết.

Đáng lẽ Bạch Vân nên nhận ra sớm hơn, tuyệt sắc giai nhân này vốn chẳng dành cho nàng. Nàng ta là chủ nhân của Địa Ngục giáo, nàng ta đứng trên quá nhiều người, thế nên hoạ hoằn lắm, may mắn lắm thì Bạch Vân mới có thể lọt vào đôi mắt của nàng ta.

Đời người cũng chỉ có một lần may mắn như vậy, và có lẽ như Bạch Vân đã dùng mọi may mắn của mình để gặp nàng rồi.

Bạch Vân vuốt v e khuôn mặt của Thiên nữ, nàng bước xuống giường, gót chân dẫm lên một cánh đào đã héo khô, sắc hồng đó dính vào lòng bàn chân, như thể sợ chia cách.

Nàng cúi đầu, đặt lên vết chu sa trên trán Trịnh Khinh Ái một nụ hôn.

Đúng vậy, đã dùng hết rồi.

<i>Mượn người đôi giấc mộng xuânNgàn hoa dứt lại một phần hồng tơ. </i>
 
Ngàn Năm Say
Chương 100: Mai rơi bỏ lại xuân thì, biết đâu danh chấn một khi tung hoành?


Thơ cũng cạn, ưu tư cũng cạnNhạc còn vang, bè bạn thì đâu?Mình ta uống chén rượu sầuNgười đâu? Người hỡi? Người đâu không về?<b>
Bạch Vân đặt lại một phong thư, nhân lúc Trịnh Khinh Ái vẫn còn đang mê man thì lén lút bước ra bên ngoài. Đây chẳng phải lần đầu tiên Thiên nữ ngủ sâu như thế, dường như sau mỗi lần dùng thần huyết thì nàng ta lại ngủ rất sâu, khó mà kịp thời tỉnh dậy.

Nàng có thể đoán được, Trịnh Khinh Ái đã thức trông chừng mình mấy ngày nay, vì thế lại càng nhanh chóng rời khỏi đây.

Bạch Vân canh thời gian đúng lúc, vội vàng nhảy xuống từ cửa sổ, cơ thể tuy còn chưa hồi phục, nhưng vẫn đủ để dùng khinh công một chút. Nàng nghĩ bụng, sau đó lại chuẩn bị nhịp chân chạy đi, rốt cuộc lại vô tình đụng phải một ánh mắt ngạc nhiên.

Quỳnh An đang nướng khoai "..."

Bạch Vân "..."

"Khoan...! Tôi xin thề..." Quỳnh An vội vàng lùi lại, muốn thanh minh, thế nhưng Bạch Vân đã nhanh hơn, lập tức lao về phía cô, bịt miệng lại, kéo đi theo mình.

Quỳnh An cầm trên tay củ khoai chỉ mới vừa chín tới, nhanh chân đuổi theo Bạch Vân, nàng ta đang giữ chặt tay cô, Bạch Vân đi càng lúc càng nhanh, đến mức Quỳnh An cũng khó mà đuổi kịp, cuối cùng cô đành miễn cưỡng nói.

"Tôi có phi kiếm."

Bạch Vân "..."

Quỳnh An "Muốn dùng không?"

Kết quả, hai người cùng nhau ngồi trên phi kiếm, Quỳnh An cố tình bay thấp, tránh để bốn hộ pháp cùng Phi Hoan phát hiện, còn Bạch Vân ngồi sau nàng, chẳng biết đang suy nghĩ gì.

"Vậy cô bỏ đi bụi thiệt hả?" Quỳnh An hỏi, cô chẳng phải là đứa ngốc, làm sao không nhận ra được Trịnh Khinh Ái và Bạch Vân có vấn đề chứ?

Chỉ là cô cảm thấy vợ vợ đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, bỏ đi chi cho mệt.

Bạch Vân vẫn giữ im lặng từ đầu đến cuối.

"Thế hai người đã làm gì rồi?" Quỳnh An lại hỏi.

Bạch Vân sững người, nàng nhìn vào tay mình, từng ngón tay thon dài đều đặn, dường như phủ thêm một tầng ánh sáng dưới vầng trăng mờ ảo, Bạch Vân nhìn đến ngẩn người, rồi giống như gặp phải ảo giác, nàng lại trông thấy ngón tay mình sóng sánh nước.

Xúc cảm kia dường như vẫn còn lưu lại trên da thịt, hằn sâu vào xương tuỷ, ngón tay Bạch Vân tách ra hai cánh hoa, đẩy vào trong. Nóng như lửa đốt, làm máu huyết sôi trào. Bạch Vân hít một hơi sâu, dùng tay nọ bắt lấy tay kia, muốn cho nó ngừng run rẩy.

"Bạch Vân?" Quỳnh An lo lắng quay đầu lại, chỉ thấy Bạch Vân quằn quại với tay mình.

"Tụi tôi... gảy đàn..."

Quỳnh An "..." Rồi gảy đàn mắc gì bỏ nhau đi?

Cô nghĩa mãi không ra, cũng không để ý phi kiếm đang từ từ đi chậm lại, cuối cùng là đáp xuống đất, không di chuyển nữa.

"Ủa?" Bạch Vân khó hiểu nhìn cô.

"À... hết xăng, nhầm... hết linh lực rồi..."

Bạch Vân "..."

"Thôi dù sao cũng xa rồi, chúng ta có thể đi bộ." Bạch Vân nói, chân cũng bắt đầu bước về trước, Quỳnh An lững thững theo sau, tay cũng bắt đầu lột vỏ khoai ra.

"Vậy là hai người giận nhau nên cô bỏ Thiên nữ đi bụi?" Quỳnh An lại hỏi.

Bạch Vân không đáp lại, nàng vẫn một mực tiến về trước, đến khi muốn quay lại giải thích thì đã không thấy Quỳnh An đâu. Nàng cảm thấy không ổn, lập tức chuyển động cổ tay, Yên Hà cốt địch nhanh như chớp xuất hiện trên tay nàng.

Bạch Vân xoay nhẹ gót chân, biến mất giữa màn đêm.

Lũ cướp đường trông thấy nàng biến mất một cách bí ẩn mới hoảng sợ ngó trước ngó sau. Một tên trong đó bạo gan bước lên trước, muốn xem xét nàng dùng thủ thuật gì để lẩn trốn thì bất ngờ bị đánh vào sau gáy bất tỉnh.

Lũ còn lại chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy đồng bọn mình gục xuống mặt đất. Bọn chúng lúc này lo lắng không yên, lập tức cầm lên vũ khí, sẵn sàng đối chiến. Tên cầm đầu núp sau một gốc cây, hai tay siết chặt dao của mình, chỉ cần có một bóng dáng lao tới, hắn sẽ lập tức đâm chết kẻ đó.

Lúc này, có một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai: "Năm người đã gục cả rồi."

Tên cầm đầu hoảng hốt: "Không thể nào, chúng ta... chúng ta chỉ có bốn người, lão tứ đã bị đánh ngất, giờ chỉ còn mỗi tao ở đây. Thằng Long và Khương núp ở tảng đá bên kia không thể nào bị phát hiện được."

"Đúng vậy, thật là thông minh." Bạch Vân mỉm cười, Yên Hà cốt địch nâng lên cao, đánh xuống.

Sau khi xử lý xong đám cướp đường, nàng kéo chúng tụ về một chỗ, rồi lại dùng dây trói mà chúng trói Quỳnh An để trói chúng lại với nhau. Dù gặp cướp không phải là điều mà Bạch Vân có thể lường trước, nhưng nhìn những thứ này, nàng cũng có thể đoán được vì sao lại đột nhiên có cướp ngoài thành Vãn Xuân.

Bạch vân ngẩng đầu nhìn lên, một mảng rừng trước đây từng xanh tươi giờ đã héo tàn, xơ xác, nàng chẳng cần giương mắt nhìn xa cũng rõ được rằng rất nhiều thửa ruộng từng xanh tốt ngoài kia nay đã không còn nữa.

Có những người dân mất tất cả sau một đêm, có những người đã chết sau một hồi ác chiến.

"Hừ, ngu thế mà cũng đi làm cướp hả?" Quỳnh An được giải thoát xoa cổ tay đỏ lên, tức giận mắng. Bạch Vân nhìn cô, khoé môi khẽ giật.

Chẳng phải cô cũng bị bọn chúng bắt hả?

Bạch Vân không định dây dưa quá lâu, nàng bỏ bọn cướp lại đó rồi lại tiếp tục lên đường. Quỳnh An thấy thế lại vội vàng đuổi theo.

"Khoan! Cô định đi đâu vậy hả?"

Bạch Vân im lặng một chút, đáp.

"Rời khỏi người đã lừa tôi."

"Người lừa cô?"

"Trịnh Khinh Ái."

"Trịnh Khinh Ái."

"Trịnh Khinh Ái."

"Giáo chủ!"

Xích Linh, Xích Nguyệt lo lắng chạy vào trong phòng. Trịnh Khinh Ái từ lúc nào đã ngồi dậy, nàng ta nhìn chằm chằm vào lá thư được đặt trên bàn. Sau một lúc lâu mới từ từ bước xuống giường, từng lớp lụa mỏng không còn gì níu giữ dần rơi xuống khỏi cơ thể kiều diễm của nàng.

Ngoài kia, nắng rực vàng, như thể ánh mặt trời đang cố gắng len lỏi qua từng lớp giấy mỏng chỉ để mơ n trớn lấy da thịt nàng.

Ngón tay Trịnh Khinh Ái nhẹ nhàng chạm lên vết mực nhỏ giọt lại trên mặt bàn, sắc đen dính vào ngón tay trắng nõn, đối ngược đến mức lạ kì.

Trên thư vỏn vẹn bốn chữ.

"Hẹn ngày gặp lại."

Xích Linh thấy nàng im lặng như vậy thì càng trở nên sợ hãi, phải biết rằng giáo chủ của Địa Ngục giáo bọn họ là một kẻ điên, rất nhiều năm trước, nàng ta từng đồ sát cả một ngôi làng chẳng phải sao? Đến khi Xích Linh, Xích Dạ, cùng Xích Ảnh tìm được nàng, cả thôn đó đã trở thành một bãi tha ma, xác chất thành đống, máu đổ thành sông.

Còn giáo chủ của họ ngồi ngẩn ngơ trong một căn nhà, hai tay vẫn ôm chặt xác của một thiếu nữ trẻ, hệt như đó là ánh dương của đời nàng, hệt như nếu thiếu đi thiếu nữ đó, Trịnh Khinh Ái sẽ không sống được.

Nhưng ánh dương đã tàn lụi từ lâu, còn Trịnh Khinh Ái vẫn tiếp tục tồn tại trên cõi đời này.

<i>"Xích Linh biết bát khổ là gì chứ?" Trịnh Khinh Ái nâng niu chén trà trong tay, vài vệt xanh dính trên thành ly dây ra ngón tay nàng, Xích Linh hơi ngơ ngẩn giây lát, cuối cùng lắc đầu</i>

<i>"Xích Linh là quỷ tộc, làm sao hiểu được bát khổ như giáo chủ chứ?"</i>

<i>Vị giáo chủ kia đặt chén trà xuống, Xích Linh tưởng nàng hiểu nhầm ý mình, vội vàng giải thích.</i>

<i>"Kể từ khi giáo chủ cho Xích Linh một thân xác, Xích Linh chỉ còn nhớ được nỗi hận cũ mà thôi. Tuy tôi không hiểu được bát khổ, tôi vẫn trung thành với người, không thay đổi." Trịnh Khinh Ái là người đã mang Xích Linh về, nàng ta cho ả một thân xác, giúp ả báo thù, Xích Linh tuy không hiểu bát khổ, nhưng vẫn biết lý lẽ, ả làm sao có thể có ý nghĩ mưu hại giáo chủ được.</i>

<i>"Giáo chủ người biết mà, một khi trở thành quỷ tộc thì sẽ chẳng còn nhớ gì nữa."</i>

<i>Trịnh Khinh Ái phe phẩy quạt ngọc, thấp giọng lầm bầm.</i>

<i>"Thế sao..."</i>

Xích Linh đã từng nghĩ rằng mình hiểu rõ giáo chủ lắm rồi, thế nhưng giờ đây khi nhìn vào nàng, lại thấy khóe môi Trịnh Khinh Ái hơi nhếch lên, dáng điệu không có vẻ gì là sầu khổ.

"Giáo chủ, có tin báo rằng phát hiện hai người cưỡi phi kiếm đi về hướng Đông Nam. Rất có thể là hai người kia, liệu người có muốn." Xích Linh nhanh chóng báo cáo những gì mình biết, trong khi Xích Nguyệt lại vội vàng lấy ra áo choàng, khoác lên người Trịnh Khinh Ái.

Giáo chủ của họ ngược lại dửng dưng, Trịnh Khinh Ái bắt tréo chân ngồi trên giường, nhẹ nhàng nhận lấy khăn tay từ Xích Linh, lau sạch ngón tay mình.

"Tình hình ở Hắc Sát môn sao rồi?"- Nghe nàng hỏi, Xích Linh hơi ngẩn ra, sau đó cũng rất nhanh trình bày.

"Bọn chúng vẫn không ngừng tung cáo thị truy nã... Bạch Vân. Thậm chí còn liên hệ với Ngũ Hành lâu, có vẻ như Hắc Tử Sang vẫn rất muốn có được nàng ta."

Trịnh Khinh Ái suy nghĩ một chút, cuối cùng chậm rãi cất tiếng.

"Ngũ Hành lâu thì cứ dùng cách cũ trấn áp, còn về cáo thị truy nã, ta không muốn nàng trông thấy chúng, hiểu chứ?"

Xích Linh nhanh chóng đáp lại: "Đã rõ."

Xích Nguyệt chăm chút cho giáo chủ của mình xong mới từ từ quay đầu sang, ả nhẹ giọng hỏi.

"Giáo chủ không muốn cho người tìm nàng sao? Lỡ như..."

"Không." Trịnh Khinh Ái lắc đầu, mi mắt cong cong, tràn ngập ý cười.

"Ta tin nàng sẽ trở về."

"Thế rồi." Quỳnh An vừa chạy theo vừa thở hổn hển. "Rốt cuộc mình đi đâu vậy chứ?"

Đúng lúc này, Bạch Vân nhẹ nhàng dừng lại, Quỳnh An đuổi theo không dừng kịp, rốt cuộc đập mặt vào lưng nàng, cô lùi ra sau, hai tay ôm mũi, chỉ thấy Bạch Vân đang đứng trước đống đổ nát của Đọa Thú tháp, nàng ta bước về trước, dưới ánh trăng sáng rực, mắt phượng hơi nâng lên.

Dung nhan Bạch Vân tuy chẳng kiều diễm như Trịnh Khinh Ái, nhưng lại mang vẻ phong trần rất khó lầm lẫn, sống mũi cao thẳng, mày ngài, mắt phượng, trông vô cùng có dáng vẻ của bậc anh hùng cầm thương chinh chiến. Quỳnh An nhiều lần cảm thán nhan sắc của người của thế giới này, cô chưa từng gặp một ai xấu xí cả, có thể do cách nhìn nhận của cô.

Nhưng thế nào là đẹp, thế nào là xấu chứ?

Dung nhan, suy cho cùng cũng chỉ là do cách người khác nhìn nhận nó mà thôi. Người tự tin sẽ sẽ tỏa sáng, kẻ tự ti sẽ bị lu mờ.

Quỳnh An nghĩ, ánh mắt lại hướng sang Bạch Vân.

Nàng ta giờ đây dường như đang tỏa ra từng vầng sáng mờ nhạt dưới ánh trăng, dáng vẻ cô độc đứng trên đống hoang tàn của Đoạ Thú tháp, phút chốc làm Quỳnh An nhớ tới vài câu thơ mà cô vô tình đọc được trong Cố nhân thán ngâm.

<i>Mai rơi bỏ lại xuân thìBiết đâu danh chấn một khi tung hoành?</i>

Bạch Vân một khi rời bỏ Trịnh Khinh Ái rồi, liệu có vẫy vùng trên chính đôi cánh của mình, tung hoành trong chính thế giới của nàng hay không?

Hẳn Bạch Vân cũng từng nghĩ về điều đó, nàng ta cúi người xuống, đẩy ra một mảnh đất đá che phủ, bên dưới lớp bụi tro, có một mảnh bùa rách nát còn sót lại, vẫn còn vương sắc đỏ.

Bạch Vân bước nhanh về trước, dùng nội lực dời đi mớ đất đá đang đè nặng tường gạch bên dưới, giáo chúng của Địa Ngục giáo đã dọn sạch một phần, Bạch Vân cũng chẳng mất quá nhiều thời gian để có thể dọn chúng đi.

Bên dưới đất đá là một tường gạch đã vỡ, Quỳnh An thấy Bạch Vân lại muốn nâng nó lên, liền nhanh chóng chạy đến giúp. Ngay khi dọn đi tường gạch, cả hai người phát hiện ra một mảng máu đỏ, đặc biệt sẫm màu dưới ánh trăng. Bên cạnh đó còn có một chiếc túi rách nát, Bạch vân cầm lên chiếc túi, nàng trút nó xuống, bên trong rơi ra một chút bụi giấy màu vàng nhạt.

Quỳnh An lo lắng nhìn nàng, cô nhẹ giọng an ủi.

"Đừng buồn, cô đã cố gắng lắm rồi."

Bạch Vân bật cười, cay đắng.

"Cố gắng gì chứ, tôi đã làm được gì đâu."

Bạch Vân vừa nói, vừa lấy đá cuội chất thành một ngọn núi nhỏ, nàng đặt lá bùa rách xuống bên dưới, chắp tay.

"Mong cô an nghỉ Vệ Mục Huyên."

Quỳnh An vội cúi đầu theo.

"Mong cô an nghỉ, cô có linh thiêng phù hộ độ trì cho chúng tôi được bình an, không bao giờ gặp Đọa Lạc Điêu Linh nữa."

Bạch Vân "..."

Quỳnh An: "Gì?"

"Cô giỏi phá không khí lắm đấy." Bạch Vân thở dài.

Quỳnh An liếc xéo nàng, bên trong túi vải của Vệ Mục Huyên vẫn còn sót một lá bùa màu xanh nhạt, cô suy nghĩ một lát, quyết định cất nó vào túi áo.

"Giờ mình đi đâu?" Quỳnh An vội hỏi.

"Đi ăn cưới giải sầu." Bạch Vân đáp gọn lỏn. Sau đó quay lưng, đi thẳng.

"Sao cô vui buồn thất thường quá vậy?"

_________________________

<b>Lời tác giả:</b> Tạm biệt, năm sau gặp lại.
 
Ngàn Năm Say
Chương 101: Đại Ngư - Đạt Mã giao tranh, uyên ương liền cánh cũng đành phụ nhau


Ca thán mệt, cười chê cũng mệtKhổ đau vui, sống chết cũng vuiNgười say - kẻ đã chôn vùiBao nhiêu tấc đất, ngậm ngùi bấy nhiêu

"Amaik, con đi ra ngoài được không?" Bé gái nhỏ từ trong lều nhìn ra đám trẻ đang chơi đùa bên ngoài, trên tóc đeo một loại trang sức màu bạc óng ánh, nó nhìn chằm chằm vào mẹ mình, đôi mắt nhỏ hấp háy sáng lên, như thể chờ đợi một sự cho phép.

"Không phải bây giờ, batuk asit. Tối con có thể ra ngoài."

Bé gái hơi tiếc nuối một chút, nhưng cũng không cãi lời mẹ mà ngồi lại trong lều, nó lặng im nhìn bếp lửa bập bùng. Người Đạt Mã không thích người Đại Ngư, từ bé nó đã được dạy như vậy. Thuở xưa, khi Địa Tinh thần quân tạo ra con người, trước chiến tranh lầm than, người dẫn những người con của mình về Miền Trăng Khuất. Hải Tinh thần quân ban cho muôn dân đuôi cá, tha hồ vùng vẫy biển khơi, Sơn Tinh ban cho cháu con đôi cánh, Lâm Tinh vươn rộng bờ cõi, bảo hộ yêu thú bình an.

Cứ thế, những kẻ tôn thờ tất cả vị thần khởi thủy bị đuổi ra ngoài rìa, để rồi khi Thiên Tinh thần quân hạ phàm, ngài dẹp loạn tứ đế, nhưng đồng thời cũng đánh đuổi những đứa con của Địa Tinh ra khỏi đất Đại Ngư, từ đó người Đạt Mã luôn cố gắng trở lại với vùng đất quê hương nơi họ sinh ra, còn người Đại Ngư thì luôn cố ngăn cản điều đó.

Và giờ đây, batuk asit là con của một người Đại Ngư và một người Đạt Mã, vì thế nó cũng không được chấp nhận nơi vùng đất này. Nó còn nhớ, lần trước khi đi ra ngoài, nó còn bị một người nào đó ném đá vào đầu, báo hại mẹ phải lo sốt vó chạy đi tìm thuốc đắp cho mình.

Ngay khi mặt trời bắt đầu lặn, bé gái đứng dậy, nó nhanh chân chạy đến ôm giỏ tre giúp mẹ. Chờ đợi được mẹ mang ra bên ngoài hái nấm.

Tuy buổi tối không sáng như ban ngày, nhưng vẫn có nhiều thứ để ngắm, bé gái thích nhất là được ra ngoài với mẹ, không khí trên núi ở bên ngoài vô cùng trong lành, dù có thể lạnh đôi chút. Thế nhưng bao giờ nó cũng mong thời khắc này hơn cả, bởi vì cảm giác được cùng mẹ dạo quanh những cánh đồng luôn rất tuyệt vời.

Nó thích cảm giác được đan tay vào cỏ thơm, chạy dọc những hàng cây thông lớn.

"Batuk asit, đừng đi quá xa nha con."

"Dạ." Bé gái nhanh chóng đáp, nó cúi người xuống, loay hoay nhặt vài cây nấm nhỏ, mang đến cho mẹ mình.

"Amaik ơi, amaik ơi, con tìm được nấm nè."

"Batuk asit giỏi quá, bỏ nấm của con vào bên trong giỏ tre đi." Người phụ nữ dịu dàng nói, nàng ta vươn tay về trước, dịu dàng xoa tóc con mình, ánh nhìn vô thức dõi ra ngoài phương xa, bé gái nhìn theo, cảm tưởng như tầm mắt của mẹ mình đã vượt qua khỏi núi non, đến một nơi được bảo hộ bởi thần linh, bốn mùa đều no đủ.

Bé gái lúc đó còn quá nhỏ, nó không hiểu mẹ mình đang trông chờ điều gì, vì thế chẳng mấy chốc lại bỏ chạy đi chơi.

"Batuk asit, đừng chạy quá xa." Giọng của mẹ nó từ phía sau vang đến.

Bé gái cho tay vào tuyết, hơi lạnh làm bàn tay bị đỏ lên, em cố đắp tuyết thành một quả cầu nhỏ, muốn bắt chước giống mẹ nặn thành một người tuyết to, thế nhưng làm mãi vẫn thất bại. Cuối cùng nó tự nhủ rằng mình sẽ hỏi mẹ sau, nên liền nhanh chóng phủi tay đừng dậy, muốn chạy về tìm mẹ.

Bỗng từ phía sau có tiếng la của một lũ nhóc khác. Batuk asit nghe thấy lập tức hoảng sợ túm lấy mũ trùm che khuất mặt mình, sau đó nhanh chóng chạy về chỗ của mẹ. Thế nhưng vẫn không kịp, đám nhóc con kia nhanh chóng nhào tới trước, túm chặt nó lại, không cho nó thoát đi.

"Con nhỏ ngoại lai! Ai cho mày ra bên ngoài?"

Thằng nhóc cầm đầu trong đám trẻ lớn tiếng mắng, chúng nó cầm lên gậy, dùng sức đánh mạnh vào đầu của bé gái, khiến nó ngã xuống nền tuyết.

"Hatai! Nó... nó có chết không vậy?" Một đứa khác trông thấy bé gái bất động liền lo lắng hỏi, thế nhưng thằng nhóc cầm đầu vẫn vô cùng dửng dưng.

"Nó không chết được đâu! Bọn người Đại Ngư sống dai như vậy, nó là con của bọn đó, làm sao mà chết được?" Lời vừa dứt, Hatai lập tức kéo ra mũ trùm, thằng nhóc cầm đuốc soi về trước, chỉ kịp nhìn thấy một đôi mắt đen láy, hai mắt bé gái đỏ ửng, máu trên trán theo đó chảy xuống thái dương, Haitai bỗng dưng đỏ mặt, thằng bé vội vàng đẩy bé gái ngã về phía sau.

"Chúng mày làm gì vậy? Amaik amâ chúng mày không biết dạy con à?" Tiếng mẹ của bé gái vang lên từ sau, doạ cho đám nhóc con bỏ chạy tán loạn. Nàng ta vội vàng chạy đến, ôm lấy con mình vào lòng.

"Batuk asit, xin lỗi con, xin lỗi con." Nàng liên tục lặp đi lặp đi. Bé gái biết nàng rất buồn, nó chợt không còn cảm thấy đau nữa, đôi bàn tay bé nhỏ vươn ra sau lưng mẹ, dịu dàng dỗ dành mẹ nín khóc.

"Amaik đừng khóc, con không đau mà, con không đau nữa."

Bé gái biết mẹ không muốn mình khổ, chỉ là mẹ không chọn được, nên nó cũng không bao giờ trách mẹ, bé gái cũng biết cha của mình đang ở rất xa, không thể nào đến đón hai mẹ con đi được.

"Amaik đừng khóc... batuk asit sẽ ngoan mà, con sẽ vô cùng ngoan, con không quấy amaik nữa, sau này con cũng không ra ngoài chơi nữa. Amaik đừng khóc."

Mẹ của bé gái lại càng ôm chặt nó, như thể muốn bao bọc nó bên trong lòng mình.

Nhưng ngay khi hai mẹ con vừa chuẩn bị trở về, một cơn bão đen quét tới, mẹ của bé gái lập tức cảm thấy không ổn, nàng nhanh chóng ôm nó trở về nhà, cả giỏ tre cũng chẳng kịp nhặt lấy. Trong ánh trăng mờ ảo, bé gái loáng thoáng trông thấy những cây nấm vẫn còn tươi, khi cơn bão kia quét qua, lập tức trở nên thối rữa.

"Không ổn rồi! Mau chạy đi! Cả làng mau chạy đi!" Mẹ của bé gái vừa ôm theo nó trở về, vừa hô hoán.

"Chuyện gì vậy Yang?" Một người già nhất trong làng vội hỏi nàng, ánh mắt của lão hướng về phía bé gái, nhưng cuối cùng cũng bỏ qua cho nó mà quay lại với Yang.

"Nó tới rồi! Đọa Lạc Điêu Linh đã quét đến đây rồi." Nghe nàng nói xong, dân làng liền hoảng sợ, trai tráng gọi thức vợ con, nhanh chóng lấy ngựa, cố gắng bỏ làng chạy càng nhanh càng tốt.

Quang cảnh trong làng vốn vẫn còn nhộn nhịp, giờ đây lại vì một cơn bão mà trở nên tiêu điều xơ xác. Nhà của Yang chỉ có hai mẹ con, vì vậy cũng chẳng có ngựa. Không một dân làng nào ở lại giúp bọn họ cả.

Trước cơn lốc vẫn ngày một dữ dội hơn, Yang cõng con mình trên lưng, liều mạng chạy xa khỏi làng. Nhưng chân người làm sao bì kịp sức quét của bão tố, ngay lúc nó gần như bắt được cả hai, một bóng người cưỡi ngựa vụt qua, vươn tay kéo cả hai mẹ con lên ngựa.

Bé gái nhắm mắt rồi lại mở mắt, cát hắt vào mắt nó khiến nó không thể nào trông thấy được chuyện gì đang xảy ra, nó chỉ kịp nghe mẹ gọi hai tiếng "Vệ Kiếm" sau đó liền thấy mẹ ôm chặt người đàn ông kia.

"Hai người bám chắc, chúng ta sẽ rời khỏi đây nhanh thôi." Vệ Kiếm nói, tay lại thúc ngựa, con tuấn mã lao băng băng trên thảo nguyên, bỏ xa ngọn lốc đáng sợ kia.

"Batuk asit, amâ của con đến đón chúng ta rồi, không cần sợ nữa."

Lần đầu tiên nó thấy cha mình. Bé gái rướn cổ lên, sắc mặt của người đàn ông nọ cương quyết, mày kiếm mắt sao, nhưng khi nhìn mẹ lại vô cùng dịu dàng. Và dẫu cho cơn bão đen kia ngày một đến gần, hắn vẫn chưa bao giờ buông hai mẹ con nó ra.

"Amâ của mình... Amâ của mình." Bé gái lầm bầm. Nó có cha rồi. Cuối cùng nó cũng có cha rồi.

Thế nhưng khi ngựa chạy đến vùng biên giới, mẹ của nó đột nhiên kéo dây cương, dừng lại.

"Em phải ở lại đây, Vệ Kiếm." Nàng nói, sau đó dõi mắt nhìn vào bé gái. "Hãy coi sóc con gái của chúng ta."

Vệ Kiếm cắn môi, dường như đã biết rõ cái kết từ lúc đầu, hắn không động đậy chỉ thoáng cúi đầu trước người thương, để nàng hôn lên môi hắn lần cuối.

"Uranam của em, hãy thương yêu batuk asit thay cho phần của em nữa."

Tai bé gái như ù đi, nó bấu chặt tay áo của mẹ, nức nở.

"Amaik đừng bỏ con, amaik ở lại với con và amâ có được không? Amaik đừng về đó nữa."

Đối diện với nỗi buồn của con gái mình, nàng chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng hôn lên trán nó.

"Uranam janâk amaik."

"Amaik ranam anâk ralo lo, batuk asit janâk amaik."

Nói rồi, nàng nhẹ nhàng buông tay, mặc cho mọi sự níu kéo đến từ con gái mình.

"Đừng bỏ con! Amaik, đừng bỏ con! Con chỉ cần amaik thôi mà!"

Bé gái khóc không thành tiếng, nhìn theo bóng dáng của mẹ mình biến mất dần trong từng làn khói đen kịt ngoài kia. Vệ Kiếm lại thúc ngựa, mang nó trở về với đất Đại Ngư.

Trong không khí hoang tàn tang tóc, bé gái chợt nghe tiếng hát của mẹ.

<i>kraong haok apuei</i>

<i>taganum kuk akaok</i>

<i>po inâ nagar danaok uni maong tuei</i>

<i>anâk palei atah hapak</i>

Bé gái gào lên, với màn sương mù đen tối kia. Nó không cần cha nữa, nó không muốn ở cùng cha nữa, nó chỉ cần mẹ thôi, nó chỉ muốn ở cùng mẹ thôi. Cơn tuyệt vọng chiếm trọn trái tim non nớt, tiếng kêu khàn đặc cố với tới bóng dáng của đấng sinh thành đang biến mất dần trong bóng tối.

Nhưng không có bất kỳ điều gì được hồi đáp, vó ngựa mỗi lúc một nhanh, và giờ thì nó không còn mẹ nữa rồi.

Thứ mà nó phải đối diện bây giờ là một nơi xa lạ, những con người xa lạ nhìn nó bằng ánh mắt ngạc nhiên, rồi căm tức, hận thù.

"Vệ Kiếm, đứa trẻ này là ai?" Một người đàn ông lạ chạy đến, cả người mặc giáp trắng, hắn nói gì đó mà bé gái nghe không hiểu. Vệ Kiếm che chở nó sau lưng.

"Là lỗi của ta, ta sẽ chịu phạt với Song Trường phủ."

Cứ thế, bé gái bị bỏ lại trong lều, thỉnh thoảng, chỉ có mỗi người đàn ông nọ thỉnh thoảng mang đồ ăn đến cho nó, cố nói chuyện với nó.

"Môn đồ của Song Trường phủ không được phép vi phạm luật lệ, đặc biệt là có quan hệ với người Đạt Mã."

Bé gái nghiêng đầu, khó hiểu.

"Bởi vì mẹ con mi nên Vệ Kiếm đang bị phạt, có thể bị trục xuất khỏi Song Trường phủ. Anh ấy không khóc, mi còn khóc cái gì? Mấy ngày nay có ngày nào mi không khóc không vậy?" Hắn ta vẫn tiếp tục nói.

"Vệ Kiếm?" Bé gái nức nở lặp lại.

"Đúng rồi, cha mi tên là Vệ Kiếm, mi cũng thông minh đó chứ." Hắn cười haha, hai bàn tay nhéo má nó. Mặc cho nó cố gắng giãy ra.

Năm ngày sau, cha nó trở về, toàn thân tràn đầy thương tích. Hắn không nói lời nào, chỉ nắm tay nó, dắt nó ra khỏi lều, lên ngựa, bỏ đi.

"Chúng ta đi đâu vậy... a..." Chữ cha nó không dám gọi ra. Vệ Kiếm nhìn nó, mỉm cười.

"Về nhà của chúng ta, batuk asit. Ta sẽ nuôi dưỡng con, thay phần của amaik con."

Nhà của Vệ Kiếm trồng rất nhiều hoa lan. Tên của mẹ, bé gái biết. Người đàn ông này trồng hoa lan để tưởng nhớ mẹ. Hắn trông mạnh mẽ như thế, nhưng thỉnh thoảng vẫn khóc giữa đêm. Hắn ôm lấy một chiếc vòng tay được bện bằng vải bông, khóc không thành tiếng, liên tục gọi tên của mẹ.

Thế hóa ra khi tầm mắt của mẹ dõi ra bên ngoài khoảng không kia, cũng đang có một ánh nhìn khác đang âu yếm đáp lại.

Năm năm sau, bé gái tròn mười một tuổi.

Hoa lan trong vườn nở rực, lấp lánh ánh mai. Vệ Kiếm tương tư mệt mỏi, bắt đầu lấy rượu giải sầu, không quan tâm thế sự nữa.

"Hôm nay ăn cháo nhé, con mới bắt được một con cá to. Nấu cháo cá chắc cũng không tệ nhỉ?" Nó hỏi người đang nằm trên giường, nhưng ông ta không đáp lại. Mắt Vệ Kiếm chỉ mãi đuổi theo những bóng hoa lan rực rỡ ngoài hiên. Chợt, ông lên tiếng.

"Con vẫn chưa có tên mà đúng không?"

Bé gái im lặng một chút, đáp lại.

"Ừm, trưởng làng ở Đạt Mã không cho amaik đặt tên cho con."

Vệ Kiếm chợt nói.

"Vậy gọi con là Vệ Mục Huyên nhé."

Ngón tay bé gái bị dằm củi đâm trúng, chảy ra máu đỏ. Nó sững người, bật cười.

Cỏ huyên là cỏ quên, Vệ Kiếm trồng một vườn hoa lan, lại mong ước tìm một ngọn cỏ để quên lãng dáng hình người thương.

Đáng thương làm sao, khốn khổ làm sao.

Vệ Mục Huyên đáng thương làm sao, khốn khổ làm sao.
 
Ngàn Năm Say
Chương 102: Thế thời đau khổ đủ rồi, đành theo trăng khuất và rời nhân gian


Thôi hờn trách câu yêu chưa tỏGặp trong mơ, lệ nhỏ, đan tayKhóc than người chẳng còn đâyMà ta thì vẫn vùi thây hồng trần.<b>
Một năm sau, Vệ Kiếm qua đời. Trong lúc chôn cất ông, Vệ Mục Huyên tìm được một quyển sách ghi chép cách tiêu diệt Đọa Lạc Điêu Linh.

Không, không có cách, Vệ Kiếm chỉ đang tìm cách mà thôi. Vệ Mục Huyên nghĩ ngợi, sau đó bỏ lại mọi thứ, tìm đường đến Nhất Kiếm đảo học nghệ, muốn thay ông tiêu diệt Đọa Lạc Điêu Linh trả thù cho mẹ.

Kẻ ngoại lai. Họ gọi nàng như vậy, Vệ Mục Huyên không được phép học tu tiên, nhưng nhờ vào một vị tiên nhân tên Hữu Chánh, nàng nhận được công việc tạp dịch trong phòng sách của Nhất Kiếm đảo.

Vệ Mục Huyên tự học phù thuật, mặc cho bị hắt hủi vì dòng máu ngoại lai, bị đám người Đại Ngư ở Địa Ngục giáo coi thường.

Bốn năm sau, Vệ Mục Huyên tròn mười sáu tuổi. Nàng rời khỏi Nhất Kiếm đảo, đi tìm Đọa Lạc Điêu Linh.

Và rồi, nàng gặp Sơn Trà quỷ.

Ả thần thú đỏng đảnh dừng bước chân, săm soi vào khuôn mặt nàng, bật cười chê bôi.

"Chỉ là nhân loại hèn kém mà muốn tìm giết thần thú sao?"

Vệ Mục Huyên lùi bước về sau, rút ra một lá bùa, nhưng lại bị ả tóm lấy, xé rách.

Nàng chau mày, lá bùa đỏ phát nổ, bàn tay của Sơn Trà quỷ nát tươm.

Ả ta mở to mắt, sau đó bật cười, bàn tay phút chốc đã liền lại, không hề hư tổn. Sơn Trà quỷ lao đến trước, bóp lấy cằm nàng, siết chặt.

"Ta thích những kẻ không biết trời cao đất dày như ngươi. Ta sẽ giúp ngươi giết Đọa Lân."

Năm Vệ Mục Huyên mười chín tuổi, nàng tử chiến với Đọa Lân. Mặc cho bàn tay bị tà khí ăn mòn đến chỉ còn xương trắng, mặc cho khuôn mặt tan chảy dần, mặc cho sinh mệnh dần biến mất. Nhờ sự giúp đỡ của Sơn Trà quỷ, lớp tà khi kia tách ra, để lộ con quái vật bên trong.

Lá bùa dán vào ngực trái, con quái thú gào thét giận dữ, cắn chặt vào cổ nàng. Vệ Mục Huyên quyết liệt đâm mũi dao vào cổ họng, tự biến bản thân mình thành một lá bùa sống.

"Ngươi không muốn trăn trối gì à?" Nàng chợt hỏi, sau đó bật cười. "À, ngươi không đáng."

Đọa Lân giận dữ gầm lên.

"Con mọi rợ ngoại lai! Mày nghĩ giết tao là xong à? Tao nguyền rủa mày! Tao nguyền rủa mày!"

Vệ Mục Huyên phát nổ, kéo theo Đọa Lạc Điêu Linh chết cùng. Liệu rằng không còn Đọa Lân, thế gian này sẽ yên bình hơn chăng?

Nhưng trăm tính ngàn tính, cũng tính không được rằng Đọa Lân sẽ biến nàng thành Đọa Lạc Điêu Linh.

Đọa Lạc Điêu Linh tỉnh dậy giữa đồng hoang, cả người không mảnh vải che thân.

"Đây là đâu?" Nàng tự hỏi, mình là ai? Nàng thoáng nghĩ trong lòng. Những cảm giác nặng nề trong lồ ng ngực dường như biến mất. Chỉ thấy một dáng váy dài dịu dàng, phủ lên người nàng áo lông, nhẹ nhàng vuốt v e gò má nàng.

"Cô là ai?" Đọa Lạc Điêu Linh cất tiếng hỏi.

Sơn Trà quỷ bật cười.

"Ta là Tống Thiên Ý, còn em, em là của ta."

Đọa Lạc Điêu Linh khó hiểu nghiêng đầu.

"Thế... cô có phải là của tôi không?"

Tống Thiên Ý mở to mắt, nụ cười ngày một vui vẻ, nhưng ả cũng không đáp lại câu hỏi đó của nàng.

Hai mươi năm trôi qua, Tống Thiên Ý và Vệ Mục Huyên sống chung như vợ chồng. Ả gọi nàng là phu nhân, Vệ Mục Huyên cũng gọi ả là phu nhân. Mười hai thần thú không ai không biết Sơn Trà quỷ và Đọa Lạc Điêu Linh tình sâu nghĩa nặng, ân ái không thua gì Lôi Thủy Dạ sư và Cửu Dực điểu.

Chỉ là, thỉnh thoảng Vệ Mục Huyên lại nhìn về phương xa, dường như tìm kiếm thứ gì đó mà bản thân nàng cũng không nhớ ra được.

"Thiên Ý."

"Ta đây."

Tống Thiên Ý nghe nàng gọi, lập tức bước đến, hai mươi năm qua ả mềm mại đi trông thấy, không còn vẻ sắc lạnh lần đầu gặp nữa. Vệ Mục Huyên không hiểu lắm, nhưng cũng không để tâm.

"Ngoài xa kia, vượt qua biên giới Đại Ngư là nơi nào?"

Tống Thiên Ý sững người, cười hỏi.

"Sao em lại hỏi vậy?"

"Chỉ tò mò thôi, người không tò mò sao?"

Ả mím môi, lừa dối đáp lời.

"Núi Trà rộng như vậy, ta là vương là tướng của vùng này, tại sao phải tò mò bên ngoài kia chứ?"

Vệ Mục Huyên bật cười, hùa theo.

"Vậy em là phu nhân của người, em cũng là vương là tướng của vùng này rồi."

"Đúng đúng." Sơn Trà quỷ vội nói, sau đó hôn lên trán nàng. "Ta cho em tất."

"Em không lấy đâu." Vệ Mục Huyên vội vàng từ chối. "Em lo em còn không xong, sao mà lo nổi đám tiểu yêu của người chứ."

Tống Thiên Ý lo lắng nhìn nàng, ôm siết lấy nàng.

"Em phải lấy chứ. Em không cần làm gì cả, em chỉ cần ở đây thôi."

Đọa Lạc Điêu Linh khó hiểu nghiêng đầu, nhưng vẫn vươn tay dỗ dành Sơn Trà quỷ của mình.

"Phu nhân của em ở đây, em ở nơi nào khác được. Ngoan ngoan, em không đi đâu cả."

Vệ Mục Huyên không hiểu tại sao Tống Thiên Ý luôn lo được lo mất. Vệ Mục Huyên không hiểu vì sao Tống Thiên Ý luôn nâng mình như nâng trứng, hứng mình như hứng hoa nữa.

"Ả ta lừa cô cái gì chăng? Như là lén ăn gì đó mà không rủ cô chẳng hạn." Tam Mục miêu, Miêu Tường thì thầm to nhỏ với nàng.

"Ôi dào cái đồ không có người thương." Cửu Thanh chê bai hắn. "Chỉ có bọn độc thân như ông mới sợ mất miếng ăn thôi."

Vệ Mục Huyên bỏ ngoài tai lời của họ, trở về vòng tay của Tống Thiên Ý, âu yếm môi thơm, luyến lưu hơi thở. Hai người cộng chẩm đồng sàn, quấn quýt không rời.

"Em có đau không? Mục Huyên? Em có đau không?" Sơn Trà quỷ khẽ hỏi giữa những hơi thở ngắt quãng.

"Thiên Ý, em không. Em không đau."

Thiên Ý của em, Thiên Ý của em.

Niềm vui ngắn chẳng tày gang. Trong một đêm mưa thu, ký ức khi còn là con người quay lại với Vệ Mục Huyên. Những nỗi khốn khổ trở về trong lồ ng ngực, xâm chiếm thật sâu. Nỗi lo sợ khiến nàng gục xuống sàn, run rẩy không ngừng.

Vệ Mục Huyên đánh vào đầu mình, như muốn đuổi những ký ức đau khổ đó đi.

Đừng nhớ lại, đừng nhớ lại, đừng nhớ lại.

Nàng bật khóc, ôm siết lấy bản thân. Tống Thiên Ý nghe được, vội vàng quay về, ôm lấy nàng.

"Mục Huyên, em sao thế, em có ổn không?"

"Kẻ xấu nào làm em khóc, nói ta nghe, ta sẽ bảo vệ em."

Vệ Mục Huyên ngẩng đầu nhìn ả, nức nở.

"Thiên Ý, em không thở nổi, em chết mất..."

Sơn Trà quỷ lo đến độ đỏ bừng mắt, ả vội bế nàng dậy, muốn chạy tới Thanh Mộc sơn trang tìm người chữa trị. Thế nhưng chân còn chưa kịp động, cả người đã bị một lưỡi kiếm xuyên qua.

Tổng Thiên Ý không tin nhìn thẳng vào nàng. Nước mắt Vệ Mục Huyên vẫn không ngừng rơi. Sơn Trà quỷ nâng tay, vuốt v e khóe mắt người thương.

"Hóa ra... kẻ xấu đó là ta à?"

"Em đừng khóc nữa... Ta... ta không chịu nổi."

"Người đã lừa ta." Vệ Mục Huyên cầm chặt lưỡi kiếm trong tay, tà khí xông vào bên trong cơ thể Tống Thiên Ý, tàn phá bên trong.

"Một kiếm này cắt đôi ân oán, chém đứt tơ hồng. Từ nay về sau, đừng dính dáng đến nhau nữa." Lưỡi kiếm làm bằng tà khí được rút ra, Tống Thiên Ý ngã xuống sàn, ả cố rướn người, nắm lại được một gấu áo của Vệ Mục Huyên.

"Em đừng đi... cầu xin em... đừng đi."

"Mục Huyên... đừng bỏ ta... van em..."

Vệ Mục Huyên không quay lại, nàng chỉ nhẹ nhàng tách ra khỏi ả, biến mất khỏi núi Trà.

Rất nhiều năm sau, Vệ Mục Huyên chu du về Khung Thương, lại vô tình nghe được khúc ca quen thuộc, nàng khẽ ngâm nga theo.

<i>kraong haok apuei(Sông đổ lửa)</i>

<i>taganum kuk akaok(Mây cúi đầu)</i>

<i>po inâ nagar danaok uni maong tuei(</i>Đất mẹ nơi đây còn dõi mắt theo nữa)

<i>anâk palei atah hapak(Con phương xa đang nơi đâu?)</i>

Ở Nhất Kiếm đảo, một vị tiên nhân già đang cầm chổi quét sân, ông bận rộn tới lui, miệng liên tục lẩm bẩm như tìm kiếm ai đó.

"Quỳnh An nó lại trốn đâu rồi nhỉ?"

Vệ Mục Huyên nhìn ông, cất tiếng gọi.

"Hữu Chánh chân nhân."

Nghe tiếng gọi, ông thoáng ngạc nhiên, sau đó cũng bật cười. "Vậy hóa ra tin đó là thật, con đã giết được Đọa Lạc Điêu Linh."

"Nhờ ơn của ngài, con đã giết được Đọa Lạc Điêu Linh." Nàng khẽ nói.

"Vậy giờ con định làm gì? Có muốn ở lại đây để dạy phù thuật không?" Ông vừa nói xong, bỗng có một giọng nói chen ngang.

"Thầy tìm con ạ?" Quỳnh An ló đầu ra, Hữu Chánh đang đứng một mình giữa sân, chẳng biết đang tìm gì. Vệ Mục Huyên đã đi đâu chẳng rõ, Hữu Chánh dụi mắt, trách mình tuổi già lẩm cẩm, sau đó lại quay lại quát mắng Quỳnh An lười biếng.

Sau đó nữa...

Tiếng đất đá cắt ngang dòng hồi ức của nàng. Vệ Mục Huyên nằm gục trên đất, cả người bị một tảng đá lớn đè lên, phù chú mang theo cũng chẳng còn lại gì nữa. Cơ thể ngày một kiệt quệ đủ để nàng hiểu được Đọa Lạc Điêu Linh đã bị diệt. Phá tháp hẳn là quyết định của ả phàm thần kia. Cũng không sai, ngày nào Đọa Thú tháp vẫn còn, ngày đó Đọa Lạc Điêu Linh sẽ lại có thể tái sinh.

Vệ Mục Huyên trước đây không được mẹ đặt tên, nàng chẳng phải là một đứa con của Đạt Mã, đất rừng Đạt Mã không dung chứa nàng. Đồng bằng rộng lớn của Đại Ngư cũng chưa từng thuộc về nàng.

Mục Huyên, Mục Huyên. Cỏ huyên là cỏ quên, amâ trồng hoa lan, lại ước gì quên được bóng dáng của amaik. Amâ đặt tên nàng là Mục Huyên, cũng vì ước rằng mình quên được bóng dáng của amaik mà thôi.

"Amaik ơi... con muốn nghe hát ru." Vệ Mục Huyên thoáng lầm bầm. "Con khốn khổ quá... con tuyệt vọng quá."

Nàng nức nở.

"Con không muốn sống nữa."

Những hồi ức về Tống Thiên Ý chạy dọc ký ức. Thật hay giả? Ả yêu nàng đấy sao? Hay chỉ yêu một Đọa Lạc Điêu Linh mà ả chiếm hữu được.

"Thế gian này khiến con khốn khổ quá."

"Con đáng thương làm sao."

"Con tội nghiệp làm sao."

"Con không tìm được đường về nhà."

"Thiên Ý, em không tìm được đường về nhà."

"Người có yêu em không?"

Tiếng cả tòa tháp nổ tung vang vọng không gian, Vệ Mục Huyên loáng thoáng trông thấy bầu trời đêm.

Thiên Ý của em, Thiên Ý của em.

Thiên Ý là ý muốn của trời, ý trời thì một kẻ ngoại lai như Vệ Mục Huyên nào dám mơ mộng chiếm làm của riêng.

Cuộc sống này đau đớn làm sao.

Chi bằng, làm một ngọn cỏ quên.

"Mục Huyên!"

<b>[Kết quyển 2. Ngàn Năm Say.]</b><b>
<b>Lời tác giả: </b>Cảm ơn các bạn đã đi một hành trình dài cùng Ngàn Năm Say, hãy đón đọc quyển 3 sắp được đăng tải nhé. Bên cạnh đó, nếu bạn yêu thích truyện, hãy tích cực comment, pr hoặc review Ngàn Năm Say. Những hành động đó tiếp theo rất nhiều động lực cho mình.

Xong rồi, năm sau gặp lại.
 
Ngàn Năm Say
Chương 103: Các bạn hỏi Ngàn Năm Say trả lời (2)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhân dịp Ngàn Năm Say đã kết thúc quyển 2 và quyển 3 đã được đăng tải. Mình lại mở một mục các bạn hỏi Ngàn Năm Say trả lời nhé, vẫn như cũ là những câu hỏi mang tính chất spoil quá mức sẽ không được trả lời.

Tặng một bức sketch đẹp ma mị của Artist Bạch Vân. Các bạn tìm đọc quyển 3 bằng cách vào trang cá nhân wattpad của mình, tìm phần tác phẩm sẽ thấy nhé.

Chúc một ngày tốt lành.

dbe15e3af25e5843adc02f82bc64dcea.jpg

 
Back
Top Dưới