Ngôn Tình Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 80: 80: Chào Bác Gái Cháu Là Vân Dao


"Làm phiền mọi người quá" Vân Dao có chút ngại ngùng nói.

"Không sao, cháu là bạn của Tiểu Ngưng thì chúng ta cũng giống như quen biết rồi" Sở Vân Dung hiền từ nói.

"Cháu chào bác gái, cháu là Vân Dao, trước kia từng học cùng trường với em Lạc Ngưng." Vân Dao nhanh nhẹn giới thiệu bản thân mình.

"Còn là Giám Đốc Vân tài ba nữa đó nha.

Mẹ, cô ấy là người đã hợp tác với con trong hạng mục vừa rồi đấy" Thẩm Gia Hứa nhanh miệng nói chen vào.

Sở Vân Dung nghe đến đây thì ánh mắt nhìn Vân Dao càng thêm yêu thích.

"Còn nhỏ tuổi mà đã giỏi như vậy rồi." Sở Vân Dung cất lời khen ngợi Vân Dao.

"Bác gái, đừng nghe anh ấy nói bậy, cháu vẫn còn phải học hỏi thêm nhiều lắm" Vân Dao khiêm tốn nói.

Thẩm Lạc Ngưng nảy giờ vẫn giữ im lặng, cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa.

Chạy một lúc liền đến sân bay, Vân Dao nhanh chóng cúi đầu cảm ơn.

"Cảm ơn bác gái, Gia Hứa và Lạc Ngưng nhé.

Cháu xin phép đi trước.

Sau này có thời gian liền đến mời mọi người một bữa cơm"
"Khi nào cháu về lại đây nhớ phải tìm đến bác nhé" Sở Vân Dung nhìn theo Vân Dao, cất giọng nói.

"Vâng ạ" Vân Dao ngoan ngoãn trả lời.

Sau khi Vân Dao rời đi, cả ba người cùng trở về Đại Viên sau đó Thẩm Gia Hứa lái xe đưa Thẩm Lạc Ngưng về Cầm Viên.

Về đến nhà, Thẩm Lạc Ngưng liền đặt mình xuống giường đánh một giấc thật lâu.

Chẳng hiểu sao hôm nay lại vô cùng mệt mõi.

Về phía Thẩm Ý Thi, cô ta bị Lục Tiểu Hy nhốt một đêm, hiện tại vô cùng đói khát.

Cô ta nằm dài xuống nền nhà thè lưỡi đáng thương vô cùng.

Lục Tiểu Hy cùng Enly nhanh chóng bước vào sau đó đánh giá tình hình của Thẩm Ý Thi.

"Chà, mới một đêm mà đã thành ra như vậy rồi sao? Đúng là thiếu nghị lực mà" Enly cất giọng mỉa mai.

"Làm ơn, cho tôi uống nước...." Giọng nói khàn khản của Thẩm Ý Thi cất lên, cô ta cầu xin trong tuyệt vọng.

Lục Tiểu Hy tiến tới, ngồi xuống nhìn Thẩm Ý Thi đang thoi thóp trên nền nhà.

Bỗng nhiên cô nảy ra một ý tưởng gì đó liền đứng dậy rời đi.

Enly nhìn theo hướng Lục Tiểu Hy rời đi thì có chút khó hiểu nhưng vẫn đứng yên, không đi theo.

Một lát sau Lục Tiểu Hy quay lại với một chén cháo trong tay.

Thẩm Ý Thi nhanh chóng đánh mùi được, cô ta nuốt nước miếng chờ đợi.

"Cho tôi ăn....Làm ơn"
Enly tiến tới tháo bịch mắt của Thẩm Ý Thi ra quăng xuống đất.

Thẩm Ý Thi được khai sáng thì vô cùng thoải mái nhưng cô ta nhận ra sau khi mở mắt thì cũng chẳng khác nào đang bịch mắt.

Mở mắt ra thấy một màn tối đen ập vào, không định hướng được xung quanh.

"Sao nào?? Muốn ăn sao?" Lục Tiểu Hy cho một thứ bột gì đó vào trong chén cháo rồi khuấy đều lên.

Thẩm Ý Thi vẫn chờ đời, nuốt từng ngụm nước miếng.

Lục Tiểu Hy đem chén cháo đặt ở giữa nền nhà sau đó đi đến chổ kia bật công tắc đèn lên.

Trong chốc lát, cả căn phòng tối đen được thắp sáng.

Ánh sáng mạnh mẽ ập vào mắt Thẩm Ý Thi khiến cô không chịu nỗi mà nhắm tịt mắt lại.

Một lát sau cô ta mới từ từ mở mắt ra.

Thứ mà cô ta nhìn thấy đầu tiên là Lục Tiểu Hy và Enly đang đứng dựa vào tường nhìn cô ta.

"Hai cô..." Thẩm Ý Thi lắp bắp.

Lục Tiểu Hy thấy Thẩm Ý Thi nhiều chuyện thì tiến tới đá nhẹ vào chén cháo trên sàn để gây sự chú ý cho cô ta.

Thẩm Ý Thi nhìn thấy chén cháo thì nhanh chóng sáng mắt.

"Mau, mở trói cho tôi để tôi ăn" Thẩm Ý Thi ra lệnh.

Lục Tiểu Hy nghe vậy thì khẽ cười.

"Tự mình ăn đi" Enly cất giọng.

"Tôi làm sao ăn được, tay chân tôi đang bị trói mà" Thẩm Ý Thi ngây thơ nói.

"Vậy thì cô nhịn đi" Lục Tiểu Hy mất kiên nhẫn.

Thẩm Ý Thi nhíu mài, cô ta lê lết thân mình đến chổ chén cháo đặt giữa nền nhà.

Lục Tiểu Hy và Enly thấy được sự khốn khổ của Thẩm Ý Thi thì cười mãn nguyện.

Người đàn bà Thẩm Ý Thi này luôn tìm mọi cách để hãm hại cùng phá đám chuyện tốt của Thẩm Lạc Ngưng.

Thân là bạn tốt cũng nên thay cô giáo huấn cô ta một chút.

Thẩm Ý Thi một lúc lâu sau mới lết được tới nơi, cô ta thè lười ra l**m cháo trong chén như một con vật nào đó.

Thẩm Ý Thi l**m vô cùng nhanh chứng tỏ hiện tại cô ta vô cùng đói, một chén cháo trắng cũg khiến cô ta ăn ngon đến lạ thường.

Lục Tiểu Hy cùng Enly thấy Thẩm Ý Thi đang l**m cháo trong bát thì thích thú vô cùng, đây mới là điều mà họ muốn xem..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 81: 81: Thẩm Lạc Ngưng Mang Thai


"Quay lại đi" Enly ôm tay dựa vào tường nói.

Lục Tiểu Hy nhanh chóng lấy điện thoại ra quay lại dáng vẻ của Thẩm Ý Thi hiện tại.

"Thẩm Ý Thi, hiện tại cô rất giống một chú cún đáng thương nha" Enly mỉa mai.

Thẩm Ý Thi nghe vậy thì ngẩng đầu lên nhìn Enly nhưng không trả lời, sau đó cô ta cúi đầu xuống tiếp tục l**m cháo, hiện tại vô cùng đói nên cô ta không để ý đến bất kì thứ gì nữa.

"Đi thôi" Lục Tiểu Hy kéo tay Enly rời đi.

Trước khi rời đi, Enly kéo cầu dao điện xuống, trả lại cho căn phòng một màu tối đen, không định dạng được xung quanh.

Về phía Thẩm Lão Gia, nhờ sự chăm sóc của mọi người trong nhà nên rất nhanh ông đã khoẻ lại.

Hôm nay đã có thể xuất viện về nhà.

Thẩm Lạc Ngưng cùng Thẩm Gia Hứa đến đón ông về.

Vì Vương Đình Hi đã quay trở lại quân khu nên không thể đi cùng Thẩm Lạc Ngưng.

"Ông Nội, sau này phải ăn uống đầy đủ, nếu ông lại không lo cho sức khoẻ của mình, cháu sẽ giận ông đó" Thẩm Lạc Ngưng giả vờ trách móc Thẩm Lão Gia.

"Được được, ông biết rồi" Thẩm Lão Gia cười nói.

Thẩm Gia Hứa ngồi đằng trước lái xe nghe hai ông cháu trò chuyện cũng cười theo.

Đưa Thẩm Lão Gia về Đại Viên xong, Thẩm Gia Hứa lái xe đưa Thẩm Lạc Ngưng về Cầm Viên nghỉ ngơi.

"Anh đi làm đây.

Tạm biệt nhé" Thẩm Gia Hứa vẫy vẫy tay tạm biệt Thẩm Lạc Ngưng.

"Anh có thời gian thì đưa chị Vân Dao đến chơi cùng mẹ nhé" Trước khi Thẩm Gia Hứa lái xe đi, Thẩm Lạc Ngưng đệm thêm một câu sau đó quay người vào nhà.

Thẩm Gia Hứa nghe em gái nói vậy thì cau mài, anh dừng lại suy nghĩ một chút sau đó mới lái xe rời đi.

Về đến Cầm Viên, Thẩm Lạc Ngưng liền ghé qua xem Vương Lão Gia sau đó lê thân về phòng ngủ.

Thời gian gần đây Thẩm Lạc Ngưng dường như rất mê ngủ vì thân thể vô cùng mệt mõi.

Sáng hôm sau thức giấc, như mọi ngày Thẩm Lạc Ngưng xuống lầu dùng bữa sáng với Vương Lão Gia.

"Ông Nội, ông ăn nhiều rau một chút" Thẩm Lạc Ngưng gắp một chút rau cho Vương Lão Gia.

"Ừm ừm, ông ăn rau đây" Vương Lão Gia gật gật đầu.

"Nào, bé Năm, cháu mau mang cá lên đây.

Hôm qua ông bạn của ông mới gửi đến rất nhiều cá ở quê lên, nghe nói ăn rất ngon" Vương Lão Gia cười lớn nói.

Dì Năm nhanh chóng bê món cá thơm ngon lên bàn ăn.

Vương Từ Lan vừa mới từ bên ngoài về cũng nhanh chân tiến vào.

"Ba, Lạc Ngưng, con mới về" Vương Từ Lan cất áo khoác cùng túi sách rồi nhanh chóng lên bàn ăn dùng cơm.

Vương Từ Lan lúc trước thường làm việc ở nước ngoài nhưng thời gian gần đây chuyển công tác về Lạc Thành.

Về phía Thẩm Lạc Ngưng, khi cá vừa đặt lên bàn ăn, mùi cá tanh sộc thẳng vào mũi khiến cô không nhịn được mà nôn khan một tiếng.

"Oẹ..."Thẩm Lạc Ngưng che miệng khó chịu.

"Con xin phép" Dường như nhận ra bản thân không nhịn được nữa, Thẩm Lạc Ngưng nhanh chóng che miệng chạy thẳng vào nhà vệ sinh mà nôn lấy nôn để.

Vương Từ Lan thấy vậy thì lo lắng chạy theo sau.

"Lạc Ngưng, cháu không sao chứ?" Vương Từ Lan lo lắng hỏi thăm.

Mười phút sau, Thẩm Lạc Ngưng nôn xong thì đã ổn hơn, cô mở cửa ra thì thấy Vương Từ Lan vẫn đứng đợi.

"Cô, cháu không sao" Thẩm Lạc Ngưng lắc lắc đầu nói.

"Con bé này, nôn đến nỗi mặt mày xanh mét.

Mau, cô dẫn cháu đến bệnh viện" Vương Từ Lan cau mài nói, lúc Thẩm Lạc Ngưng vừa mở cửa ra, bà nhìn thấy nét mặt của cô thì vô cùng hoảng sợ.

"Cháu không sao mà" Thẩm Lạc Ngưng thấy có chút làm quá nên nói lại lần nữa tình hình của mình.

"Nôn khi ngửi thấy mùi cá, cháu có biết là dấu hiệu của bệnh gì không?" Vương Từ Lan nâng mắt nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng bây giờ mới ngộ ra, bình thường món gì cô cũng ăn được, đặc biệt là cá lại là món ăn quen thuộc của cô, không có lý nào lại nôn khi ngửi được, trừ khi.....!
Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Từ Lan nhanh chóng ra khỏi nhà vệ sinh.

Vương Lão Gia thấy Thẩm Lạc Ngưng ra thì vội vàng đứng dậy.

"Lạc Ngưng, cháu không sao chứ?"
"Con đem Lạc Ngưng đến viện kiểm tra đã, ba ở nhà đợi nhé" Vương Từ Lan nhìn Vương Lão Gia nói.

"Không được, ba đi cùng hai đứa" Vương Lão Gia cong môi nói, ông sợ Cháu Dâu cưng lại xảy ra chuyện gì.

Vương Từ Lan biết tánh ba mình nên không cãi cọ, cả ba cùng lên xe đi thẳng đến bệnh viện Quân Khu.

"Khoa Phụ Sản?" Vương Lão Gia nhìn thấy dòng chữ của nơi mình đang tiến đến thì có chút bất ngờ.

"Lúc nảy con bé nôn khi nghe mùi cá tanh, con nghĩ rằng Lạc Ngưng đã có thai nên mới mang nó đến đây kiểm tra" Vương Từ Lan giải thích với Vương Lão Gia.

Vương Lão Gia nghe đến đây thì trong lòng như mở hội, hai mắt ông ánh lên tia vui mừng.

Trong thời gian Thẩm Lạc Ngưng vào trong siêu âm, kiểm tra thì Vương Lão Gia cùng Vương Từ Lan ngồi đợi bên ngoài.

Một lát sau, Thẩm Lạc Ngưng tiến ra với một sắp giấy kết quả kiểm tra trong tay.

Vương Lão Gia cùng Vương Từ Lan nhanh chân tiến tới.

"Sao rồi? Cháu không sao chứ?" Vương Lão Gia hỏi thăm tình hình Thẩm Lạc Ngưng.

"Ông Nội, Cô, cháu có em bé rồi" Thẩm Lạc Ngưng dịu dàng xoa xoa bụng nhỏ cười nói..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 82: 82: Thẩm Lạc Ngưng Mang Thai


"Ôi trời, con nói thật sao?" Vương Lão Gia mừng như điên.

Ông nhận lấy giấy kiểm tra trên tay Thẩm Lạc Ngưng nhìn nhìn.

"Quá tốt rồi, quá tốt rồi" Vương Từ Lan cũng vô cùng vui vẻ, trong mắt bà tràn đầy niềm vui.

"Nào đi từ từ, cẩn thận chút" Vương Lão Gia đỡ tay Thẩm Lạc Ngưng xuống lầu.

"Ông nội, hiện tại bụng cháu vẫn còn chưa có, sẽ không ảnh hưởng gì đâu ạ" Thẩm Lạc Ngưng có chút dở khóc dở cười trước hành động của Vương Lão Gia.

Vương Từ Lan thấy ba mình như vậy thì vô cùng buồn cười, tuy vậy tay bà vẫn giữ lấy tay Thẩm Lạc Ngưng.

Cả ba cùng nhanh chóng trở về Cầm Viên.

"Nào, bé Năm, cháu mau hầm một chút canh bổ dưỡng cho Tiểu Ngưng" Vương Lão Gia về tới nhà liền cất giọng.

Thẩm Lạc Ngưng về đến nhà thì vô cùng uể oải, cô vác thân mình lên phòng nghĩ ngơi.

Một lát sau, Vương Lão Gia gọi điện báo cho nhà họ Thẩm hay tin.

Rất nhanh Thẩm Lão Gia cùng Sở Vân Dung đã có mặt tại Cầm Viên.

"Mau, cháu nội tôi đâu? Tiểu Ngưng đâu?" Thẩm Lão Gia vào tới cửa liền cất giọng hỏi, ông vừa đi vừa nhìn xung quanh kím bóng dáng Thẩm Lạc Ngưng.1
Sở Vân Dung thì vẫn giữ được bình tĩnh ngoài mặt nhưng trong lòng bà vui như mở hội.

Không ai biết được lúc Vương Lão Gia gọi đến báo tin con gái bà mang thai, bà đã vui đến dường nào, bao nhiêu mong đợi cùng hạnh phúc từ đó vỡ oà.

Nghe tin xong bà vui đến ch** n**c mắt.

"Con bé ngủ rồi" Vương Lão Gia cười nói.

"Chuyện đó, Tiểu Ngưng có thai thật sao? Tôi được làm ông cố nội rồi sao?" Thẩm Lão Gia cười lớn, có chút không tin được.

"Ông là ông cố ngoại, tôi mới là ông cố nội nhá" Vương Lão Gia nhanh chóng chỉnh lại lời nói của Thẩm Lão Gia.

"Nhưng thằng bé vẫn là con cháu nhà họ Thẩm chúng tôi, vẫn mang dòng máu của nhà họ Thẩm chúng tôi" Thẩm Lão Gia không chịu yếu thế liền cự cãi.

"Sao lại là thằng bé? Nếu lỡ là cháu gái thì ông không chịu sao?" Vương Lão Gia bắt bẻ lời nói của Thẩm Lão Gia.

"Được rồi, được rồi.

Đừng ồn ào nữa.

Cháu mời ông Thẩm ăn trái cây" Vương Từ Lan từ trong bếp đi ra, không nhịn được liền ngắt lời hai ông cụ.

"Tôi lên phòng xem con bé một chút" Sở Vân Dung nhìn Vương Từ Lan gật đầu một cái.

Đứng trước cửa phòng của Thẩm Lạc Ngưng, Sở Vân Dung nhẹ nhàng mở cửa phòng ra, tiến vào trong sau đó đóng cửa lại, một chút âm thanh cũng không phát ra.

Sở Vân Dung ngồi xuống nhìn ngắm dáng vẻ ngủ say sưa của đứa con gái của mình.

Bỗng nhiên trong lòng bà có một cảm xúc khó tả.

Đến tận bây giờ bà mới nhận ra, Thẩm Lạc Ngưng vô cùng giống bà thời còn trẻ....!
Nhìn một hồi lâu, bà nhận ra điều hoà trong phòng dường như không đủ mát khiến cho trên trán Thẩm Lạc Ngưng xuất hiện vài vệt mồ hôi.

Sở Vân Dung vươn tay định chỉnh lại máy điều hoà nhưng lại sợ cô lạnh.

Liếc nhìn xung quanh bà thấy có một cái quạt tay nên liền chộp lấy ngồi quạt cho Thẩm Lạc Ngưng.

Nửa tiếng sau, bà vẫn duy trì tư thế đó, tay vẫn cầm quạt nhỏ quạt nhẹ cho Thẩm Lạc Ngưng.

Dường như đã ngủ đủ lâu nên Thẩm Lạc Ngưng đột nhiên tỉnh giấc.

Mở mắt ra thấy được Sở Vân Dung nên Thẩm Lạc Ngưng vô cùng ngạc nhiên.

"Mẹ? Mẹ đến đây khi nào ạ?" Thẩm Lạc Ngưng cười hỏi.

"Mẹ vừa đến, con thấy trong người có mệt mõi không?" Sở Vân Dung thấy con gái tỉnh liền dừng quạt, nghiêng đầu hỏi.

"Con không sao ạ" Thẩm Lạc Ngưng đánh mắt sang nhìn cây quạt nhỏ mới vừa được Sở Vân Dung đặt xuống.

"Con đói rồi nhỉ? Xuống lầu dùng cơm thôi" Sở Vân Dung kéo Thẩm Lạc Ngưng dậy, hai mẹ con cùng xuống lầu dùng cơm.

Vừa xuống lầu liền gặp được Vương Từ Lan.

"Hai mẹ con xuống rồi đấy à?"
"Cô, ông nội đâu?" Thẩm Lạc Ngưng nhẹ giọng hỏi.

"Ở đây ở đây, vào ăn cơm thôi" Vương Lão Gia vẫy tay với Thẩm Lạc Ngưng.

"Để mẹ xuống bếp phụ chị Năm" Sở Vân Dung nhìn Thẩm Lạc Ngưng nói.

"Vâng"
Đợi Sở Vân Dung đi khỏi.

Thẩm Lạc Ngưng ngẩng đầu nhìn Vương Từ Lan hỏi.

"Cô, mẹ và ông cháu đến khi nào vậy?"
"Chắc cũng khoảng một hai tiếng, mẹ cháu đến liền tọt thẳng vào phòng cháu đến bây giờ mới chịu ra" Vương Từ Lan cong môi nói.

Thẩm Lạc Ngưng khẽ chớp mắt.

Tức là, khi bà đến liền vào phòng cô, đồng nghĩa với việc bà đã quạt cho cô ngủ suốt gần một tiếng đồng hồ..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 83: 83: Tai Nạn Bất Ngờ


Thăm Thẩm Lạc Ngưng xong, Thẩm Lão Gia cùng Sở Vân Dung liền ở lại dùng cơm sau đó về lại Đại Viên.

Thẩm Lạc Ngưng ăn xong thì về phòg nghỉ ngơi.

Đang ngồi trên giường bỗng nhớ ra cái gì đó liền đi tìm điện thoại.

Bấm một dãy số gọi đi, rất nhanh đầu dây bên kia liền có phản hồi.

"Alo? Ann?" Lục Tiểu Hy cất giọng.

"Chuyện bên đó sao rồi? Ổn thoả chứ?" Thẩm Lạc Ngưng hỏi.

"Mình có cái này cho cậu xem" Lục Tiểu Hy cười khúv khích nói.

Cô gửi một video qua email cho Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng nhanh tay nhấn vào cuộc hội thoại xem video đó.

Trong video là cảnh Thẩm Ý Thi đang nằm la lết dưới mặt đất để l**m cháo trong chén.

Thẩm Lạc Ngưng thấy vậy thì ánh mắt khẽ động, Thẩm Ý Thi không ngờ cũng có ngày này.

Nói chuyện với Lục Tiểu Hy một lát, cơn buồn ngủ lại kéo đến, Thẩm Lạc Ngưng liền tạm biệt Lục Tiểu Hy lên giường ngủ.

Bên phía Lục Tiểu Hy, sau khi hay tin Thẩm Lạc Ngưng mang thai cô liền chạy đi tìm tất cả thành viên còn lại thông báo tin vui.

Trong nhóm ai cũng đều bất ngờ cùnt vui vẻ thay cho Thẩm Lạc Ngưng.

Chiều hôm đó, Lục Tiểu Hy mang đồ ăn cho Thẩm Ý Thi.

Vốn định để cô ta nhịn đói thêm mấy ngày nhưng Thẩm Lạc Ngưng kêu giữ mạng cô ta lại.

"Nào, cún cưng, đến ăn thôi" Lục Tiểu Hy bật công tắc đèn lên, đặt cháo xuống nền nhà sau đó réo gọi.

Thẩm Ý Thi hiện tại gầy trơ xương, hai hôm nay cô ta bị dằn vặt đến chết đi sống lại.

Cả người cô ta đầy vết cào xé, vì không có thuốc nên cô ta liền tự hành hạ bản thân mình.

"Cô cho gì vào đồ ăn của tôi?" Thẩm Ý Thi ánh mắt đầy thù hận nhìn Lục Tiểu Hy.

"À? Phát huy tác dụng rồi sao? Tôi cho một chút ma tuý vào thôi ah" Lục Tiểu Hy thản nhiên nói.

"Tiện nhân, ác độc" Thẩm Ý Thi nghe đến hai chữ ma tuý liền rùng mình.

Không xong rồi, cô ta nghiện ma tuý rồi.

Nhìn Thẩm Ý Thi như vậy, Lục Tiểu Hy liền muốn k*ch th*ch cô ta.

"Cô biết tin gì không? Thẩm Lạc Ngưng mang thai rồi đó" Lục Tiểu Hy không muốn để Thẩm Ý Thi biết thân phận của Thẩm Lạc Ngưng nên gọi thẳng tên cô ra thay vì gọi Ann.

"Mang thai? Của anh Hi sao?" Thẩm Ý Thi hỏi một câu vô cùng ngớ ngẫn.

Lục Tiểu Hy nhìn Thẩm Ý Thi.

"Ăn đi" Lục Tiểu Hy đá đá chén cháo.

Thẩm Ý Thi nghe tin Thẩm Lạc Ngưng mang thai thì ngồi ôm gối thẫn thờ.

Cô ta suy nghĩ thật lâu, rõ ràng cô ta và Thẩm Lạc Ngưng đều là con cháu nhà họ Thẩm, nhưng tại sao Thẩm Lạc Ngưng hiện tại lại sống trong nhung lụa, được kẻ hầu người hạ.

Còn cô ta lại sống giống như một con chuột cống, hiện tại lại còn dính vào chất cấm.

Sự bất công này khiến Thẩm Ý Thi càng hận Thẩm Lạc Ngưng hơn.

Ngày hôm sau, Thẩm Lạc Ngưng cùng Sở Vân Dung hẹn nhau đi mua sắm.

Đang đi trên đường thì gặp được Vân Dao.

"Bác gái, Lạc Ngưng" Vân Dao thân thiện chào hỏi.

"Là Dao Dao sao? Đã giải quyết xong chuyện ở Lạc Thành rồi?" Sở Vân Dung nhẹ giọng hỏi thăm.

"Vâng, ba cháu đã khoẻ lại nên cháu liền quay về đây làm việc trở lại" Vân Dao cười nói.

"Báo cho cháu một tin vui, Tiểu Ngưng đã có em bé rồi" Sở Vân Dung hận không thể thông báo tin vui này cho cả nước nhưng bà lại sợ nhiều người biết khiến con gái bà bị ảnh hưởng.

"Aaa?" Vân Dao lộ ra biểu cảm bất ngờ cùng có chử vui mừng.

Cô đưa tay sờ nhẹ vào bụng của Thẩm Lạc Ngưng.

"Chúc mừng em" Vân Dao lộ ra một nụ cười vui vet hiếm thấy.

"Cảm ơn chị" Thẩm Lạc Ngưng gật đầu nói, cô dùng ánh mắt ôn nhụ nhìn xuống bụng nhỏ của mình.

Không biết khi nào Đình Hi mới trở về, cô muốn tự chính mình báo cho anh tin vui này....!
"Cùng đi dùng cơm thôi, mẹ đói rồi" Sở Vân Dung nắm tay Thẩm Lạc Ngưng và Vân Dao đi.

Vân Dao bị sự nhiệt tình của Sở Vân Dung làm cô có chút bất ngờ nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo.

Cả bà cùng đến nhà hàng Vogar dùng cơm.

Sở Vân Dung tinh ranh gọi Thẩm Gia Hứa đến dùng cơm chung.

Trong lòng bà dường như có chút thích thú cô gái Vân Dao này, nói thẳng ra bà muốn cô cùng Thẩm Gia Hứa thành một đôi.

Thẩm Gia Hứa rất nghe lời mẹ mình, ngoài ra còn có em gái Thẩm Lạc Ngưng ở đó, tất nhiên anh phải đến.

Đến nơi thấy sự có mặt của Vân Dao ánh mắt anh khẽ động, sau nhiều lần gặp mặt, anh dường như đã vô cùng thân thiết, quen với sự có mặt của Vân Dao.

"Xin chào, Giám đốc Vân" Thẩm Gia Hứa lịch sự chào hỏi.

"Chào giám đốc Thẩm" Vân Dao gật đầu nói.

"Tiểu Ngưng, trong người có mệt mõi nhiều không em?" Thẩm Gia Hứa đánh mắt sang nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

"Em rất khoẻ, không sao hết" Thẩm Lạc Ngưng nhìn anh nói.

"Tốt rồi, em đã nói với Đình Hi chưa?" Thẩm Gia Hứa lại hỏi.

"Em đợi anh ấy về sẽ tự mình nói" Thẩm Lạc Ngưng ôn nhu cười nhìn anh hai mình.

Thẩm Gia Hứa thấy em gái dịu dàng như vậy thì xoa xoa đầu nhỏ của cô.

Suốt buổi ăn, Sở Vân Dung liền bắt chuyện với Vân Dao miết, hỏi thăm về tính cách, về gia đình của cô.

Sau đó luôn miệng khen ngợi cô tài giỏi, mong muốn có một người con dâu giống như cô.

Thẩm Gia Hứa ngồi bên cạnh lâu lâu chọt vào vài câu liền bị Sở Vân Dung mắng.

Ăn cơm xong, Sở Vân Dung bảo Thẩm Gia Hứa lái xe đưa Vân Dao về.

Bà cùng Thẩm Lạc Ngưng thì tự mình về.

Khi đang đứng trên lề đường đợi xe từ Đại Viên đến đón thì có một chiếc xe lao về chổ hai người với tốc độ kinh hãi.

Sở Vân Dung nhanh mắt phát hiện ra, chỉ còn một chút khi chiếc xe lao đến, bà kéo Thẩm Lạc Ngưng cùng nhào sang một bên, chiếc xe liền đâm thẳng vào hàng cây bên đường.

"Tiểu Ngưng? Con không sao chứ?" Sở Vân Dung cùng Thẩm Lạc Ngưng nhanh chóng thoát khỏi vòng vây của tử thần, nhưng Thẩm Lạc Ngưng lại mang thai, sau cứ nhào người đó bà sợ cô xảy ra chuyện.

Thẩm Lạc Ngưng ôm bụng nhỏ xoa xoa, tay chân trầy sướt không nhẹ nhưng cô không quan tâm chỉ lo bảo vệ bụng mình.

"Con không sao.

Mẹ có bị thương không?" Thẩm Lạc Ngưng nâng mắt nhìn mẹ mình.

Nếu lúc nảy bà không nhanh tay thì coi như xong rồi....!
Sở Vân Dung sợ hãi ôm Thẩm Lạc Ngưng vào lòng.

"Không sao rồi, chúng ta không sao rồi" Bà vừa nói vừa khẽ vỗ nhẹ vào lưng Thẩm Lạc Ngưng an ủi.

Mọi người xung quanh nhanh chóng vây quanh mẹ con Sở Vân Dung hỏi thăm.

Có người còn đòi gọi cấp cứu.

Thẩm Lạc Ngưng lắc đầu từ chối nhưng Sở Vân Dung một mực hối thúc người đó gọi.

Tuy không tổn thương về phần bụng nhưng vẫn nên đến kiểm tra thì hơn..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 84: 84: Tai Nạn Bất Ngờ


Thẩm Gia Hứa rất nhanh đã hay tin, chưa kịp đưa Vân Dao về, anh liền lái xe đến thẳng bệnh viện.

Vân Dao biết tin thì cũng lo lắng không yên.

"Thai nhi không sao nhưng tay chân của thai phụ thì bị trầy xướt khá nhiều, cần phải khử trùng trước nếu không muốn để lại sẹo" Bác sĩ kiểm tra bụng của của Thẩm Lạc Ngưng xong thì nói.

Sở Vân Dung nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm.

Bà đứng bên cạnh nhìn chăm chăm Thẩm Lạc Ngưng.

"Lạc Ngưng.

Không sao chứ?" Thẩm Gia Hứa và Vân Dao phi như bay đến.

"Em không sao" Thẩm Lạc Ngưng trả lời.

"Lạy trời, Lạc Ngưng, em làm chị sợ chết mất" Vân Dao nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm.

Trên đường đến đây cô lo lắng đến đứng ngồi không yên.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, Thẩm Gia Hứa lái xe đưa Thẩm Lạc Ngưng về Cầm Viên nghĩ ngơi, sau đó đưa Vân Dao về rồi mới cùng Sở Vân Dung trở về Đại Viên.

Về đến nhà, Sở Vân Dung vô tình để Thẩm Lão Gia biết được.

Ông liền gọi đến Cầm Viên hỏi thăm tình hình.

Mặc cho Sở Vân Dung bảo rằng Thẩm Lạc Ngưng không sao.

Gọi đến Cầm Viên thì Vương Lão Gia hay tin, ông tức tốc lên phòng kiểm tra xem Thẩm Lạc Ngưng như thế nào.

"Ông Nội?" Thẩm Lạc Ngưng đang đọc sách thì thấy Vương Lão Gia vào phòng tìm mình.

"Tiểu Ngưng, cháu có sao không? Có đau chổ nào không?" Vương Lão Gia lo lắng nhìn cháu dâu của mình.

"Không...không sao ạ" Thẩm Lạc Ngưng không ngờ Vương Lão Gia lại biết tin này.

"Sau này ông phải để Đình Hi ra ngoài cùng cháu, nếu không có nó, ông sẽ đi cùng cháu" Vương Lão Gia yêu thương Thẩm Lạc Ngưng vô cùng, ông sợ cô xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

"Hôm nay chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi ạ" Thẩm Lạc Ngưng thấy Vương Lão Gia lo lắng thì nhẹ giọng trấn an ông.

"Được rồi, cháu nghĩ ngơi đi" Vương Lão Gia xoa xoa đầu cháu dâu mình.

Sau khi Vương Lão Gia rời khỏi phòng, Thẩm Lạc Ngưng tập trung nhớ lại chuyện xảy ra lúc sáng.

Chiếc xe đó rõ ràng là cố ý lao vào người cô cùng Sở Vân Dung.

Hiện tại Thẩm Ý Thi đang bị Lục Tiểu Hy giam giữ nên người đứng sau chắc chắn không thể là cô ta.

....Justin thì càng không thể, Thẩm Lạc Ngưng tin rằng hắn ta sẽ không bao giờ động vào cô.

Vậy thì là ai????

"Justin, có một tin muốn báo với cậu.

Người mà chúng ta phân phó bên Thẩm Lạc Ngưng bảo rằng hôm nay có người muốn ám sát cô ta" Allain vừa hút thuốc vừa nói.

Allain đang viết một cái gì đó nghe đến đây thì dừng bút.

"Tra ra chưa?" Justin nâng mắt nhìn Allain.

"Không cần tra, là tôi"Giọng một người phụ nữ cất lên.

Justin liếc mắt nhìn bà ta sau đó đập bàn đứng dậy.

"Khốn nạn, bà dám?" Justin vươn tay bóp lấy cổ của người phụ nữ.

"Cậu...thả....Lăng Chi...." Người phụ nữ bị bóp cổ khó khăn nói.

"Uy h**p tôi sao?" Justin lạnh giọng nhìn thẳng vào mắt người đàn bà nói.

Người đàn bà bị Justin bóp cổ ngày càng mạnh, mắt bà ta ngày càng xanh, hai mắt đỏ cả lên.

"Nè, cậu thả bà ta ra đi, 5 giây nữa là bà ta lên thiên đàng đó" Allain đứng một bên trỏ miệng vào.

Justin nghe vậy thì cũng chưa thả cổ bà ta ra, khoảng 3 giây sau anh mới chịu buông tay.

Người đàn bà ôm cổ ngã xuống đất, khó khăn hít lấy không khí.

"Cô ta vô dụng như vậy, bà vẫn còn muốn cứu sống??" Justin chống tay xuống bàn nhìn nhìn.

"Nó là con gái tôi" Người đàn bà trả lời.

"À?" Justin trả lời cho có.

"Cậu quên mất, năm đó cha cậu chết là do ba của cô ta sao? Là do gia đình của cô ta sao?" Người đàn bà hét lên.
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 85: 85: Thẩm Ý Thi Ngồi Tù


Justin nghe tới đây thì tát vào mặt bà ta một cái.

"Bà không xứng đáng nhắc tới ông ta" Justin hằn giọng.

"Vậy thì cậu xứng sao? Cậu xứng thì mau trả thù cho ông ấy đi" Người đàn bà tức giận.

"Không rảnh" Justin rút một điếu thuốc ra đặt trên môi sau đó mồi lửa.

Hắn ta rít một hơi thật dài sau đó thả khói vào mặt người đàn bà kia.

"Ném bà ta ra ngoài..." Justin ra lệnh.

Một đám người tiến vào kéo người đàn bà kia ra ngoài.

"Justin, có tin tức này hay ho, muốn nghe không?" Allain đứng tựa vào cửa nhếch nhếch môi nói.

Justin nghe Allain nói vậy thì nâng mắt nhìn hắn ta ý bảo hắn nói.

"Thẩm Lạc Ngưng có thai rồi" Allain cười cười.

Justin nghe được hai chữ "có thai" thì ánh mắt khẽ động nhưng không trả lời cũng chẳng có bất kì cảm xúc nào.

Ngày hôm sau....!
Tại một căn phòng tối om, Thẩm Ý Thi nằm chò co dưới mặt đất....!
"Làm ơn, cho tôi thuốc...."Thẩm Ý Thi lầm bầm trong miệng nài nỉ.

"Cho tôi...."
Bỗng nhiên căn phòng tối om được thắp sáng, ánh sáng mạnh mẽ đập vào mắt Thẩm Ý Thi khiến cô ta nhắm mắt lại.

"Tồi tàn như vậy sao?" Giọng nói quen thuộc cất lên.

Thẩm Ý Thi đang mơ màng, nghe được giọng nói này thì mở to mắt nhìn chằm chằm cô, trong mắt cô ta bây giờ không có gì khác ngoài sự hận thù.

"Thẩm....Lạc....Ngưng....." Thẩm Ý Thi gằn từng chữ một tên của Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng khoanh tay đứng tựa vào tường nhìn Thẩm Ý Thi đánh giá.

"Tất cả là tại con tiện nhân nhà mày....Sao mày không chết đi" Thẩm Ý Thi hét lớn.

"Chị chưa chết làm sao tôi chết được" Thẩm Lạc Ngưng nhanh chóng đáp lời.

"Nghe nói mày đang có thai? Con do mày sinh ra chắc sẽ độc ác giống như mày.

Đồ quái....th...." Thẩm Ý Thi trù ẻo chưa kịp hết câu thì bàn tay đã bị Thẩm Lạc Ngưng đạp lên.

"Aaaaaaaaaa" Thẩm Ý Thi đau đớn hét lên.

"Chị là một tay chơi đàn nhỉ? Đàn bằng tay này đúng chứ?" Thẩm Lạc Ngưng trút giận thay cho lần Thẩm Ý Thi định giết Thẩm Lão Gia.

"Buông.....ra" Thẩm Ý Thi đau đến xanh mặt.

Thẩm Lạc Ngưng dẫm mạnh hơn, lần này là trút giận thay cho cái thai trong bụng, Thẩm Ý Thi vừa mắng con cô là.....!
Nhận ra Thẩm Ý Thi không chịu được nữa, Thẩm Lạc Ngưng mới buông tha mà dời chân đi.

Bàn tay của Thẩm Ý Thi bị Thẩm Lạc Ngưng dẫm lên hiện tại đã bị gãy xương hoàn toàn, bàn tay trở nên xuyên vẹo, mềm nhũn.

Thẩm Ý Thi đau đớn ôm bàn tay khóc lớn, một đời theo đuổi làm tay chơi đàn của cô ta từ nay bị huỷ hoại rồi.

Sau khi trút giận xong, Thẩm Lạc Ngưng lấy điện thoại ra gọi cho cảnh sát đến.

Khi cảnh sát đến nơi chỉ thấy Thẩm Ý Thi nằm vô hồn nhìn bàn tay của mình.

Sau khi kiểm tra xong, người ta phát hiện Thẩm Ý Thi có liên quan đến việc sử dụng chất cấm của Quốc gia nên đưa cô ta về đồn điều tra.

Vài ngày sau có kết quả kiểm tra chính thức, Thẩm Ý Thi quả thực đã sử dụng ma tuý và hiện tại là một con nghiện.

Cô ta liền bị tống vào trại cai nghiện và bên cạnh đó Thẩm Gia Hứa có nộp đơn kiện, với lý do cô ta cố ý gây thương tích, muốn giết Thẩm Lão Gia khiến cô ta hiện tại bị giam giữ như tù nhân chờ ngày xét xử.

Lục Tiểu Hy và Enly không ngờ Thẩm Lạc Ngưng lại tha cho Thẩm Ý Thi một con đường sống.

Cả hai cứ nghĩ Thẩm Lạc Ngưng sẽ tận tay g**t ch*t Thẩm Ý Thi.....!
Sở Vân Dung ở nhà nhìn tin tức đưa tin về Thẩm Ý Thi thì vô cùng hoảng sợ, bà không ngờ rằng Thẩm Ý Thi lại dính dáng đến ma tuý....!
"Mẹ...." Thẩm Lạc Ngưng từ ngoài cửa bước vào.

Sở Vân Dung thấy con gái về thì nhanh chóng đứng dậy tiến ra đón.

"Có mệt không? Chị Trần, mau pha cho Tiểu Ngưng một ly nước cam" Sở Vân Dung nói vọng vào nhà bếp.

"Mẹ, chuyện của Thẩm Ý Thi...." Thẩm Lạc Ngưng biết Sở Vân Dung sẽ hay tin tức của Thẩm Ý Thi nên mới quyết định về nhà một chuyến.

"Chuyện đó bỏ qua đi....!hiện tại đã không còn quan hệ gì rồi" Sở Vân Dung cười khổ lắc đầu.

"Cô ta đã trả giá cho những gì mình gây ra rồi, mẹ đừng để những chuyện đó trong lòng nữa nhé!" Thẩm Lạc Ngưng đặt tay mình lên mu bàn tay của bà an ủi.

"Ừm, con mau uống chút nước đi" Sở Vân Dung cười, đặt ly nước chị Trần vừa đem ra vào tay Thẩm Lạc Ngưng.

Sau khi nói chuyện cùng Sở Vân Dung, Thẩm Lạc Ngưng liền về Cầm Viên nghĩ ngơi.

Tối hôm đó, nhà họ Vương bỗng nhiên có điện thoại....!
"Alo?" Vương Lão Gia nhấc máy.

"Ông Vương, Vương Đội Trưởng trong thời gian thi hành nhiệm vụ đã làm mất tích hiệu, hiện tại, không có tin tức.

Tôi gọi đến để thông báo, mong người nhà đừng quá lo lắng" Một người đàn ông rành rọt báo cáo.

"Cái gì?" Vương Lão Gia vô cùng hoảng loạn..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 86: 86: Vương Đình Hi Mất Tích


Dì Năm đang nghỉ ngơi trong phòng thì nghe tiếng động liền chạy ra.

"Ông chủ, có chuyện gì vậy?" Dì Năm thấy Vương Lão Gia cúp điện thoại mới dám hỏi thăm.

"Thằng nhóc Đình Hi xảy ra chuyện rồi, đúng rồi, con đừng để cho Tiểu Ngưng biết, nó đang mang thai, biết chuyện sẽ ảnh hưởng đến thai nhi" Vương Lão Gia nghiêm mặt.

"Dạ dạ, con sẽ không để mợ chủ biết.

Ông chủ cũng đừng lo lắng, cậu chủ sẽ không sao" Dì Năm gật đầu nói.

"Chuyện gì lại không để con biết?" Giọng nói êm tai vang lên, là Thẩm Lạc Ngưng từ trên lầu đi xuống, cô vì khát nước nên tỉnh giấc liền đi xuống lầu tìm nước.

"Cái đó...." Dì Năm lúng túng, không biết trả lời
"Ai xảy ra chuyện? Đình Hi?" Thẩm Lạc Ngưng thấp giọng.

"Tiểu Ngưng, con đừng làm khó con bé Năm nữa" Vương Lão Gia đứng ra giải vây cho Dì Năm.

"Ông Nội.

Ông mau nói cho con biết đã xảy ra chuyện gì?" Thẩm Lạc Ngưng đưa mắt sang nhìn Vương Lão Gia.

"Biên Giới nước ta, Đình Hi làm nhiệm vụ, để lạc mất kết nối với cả đội, hiện giờ chưa tìm thấy tung tích" Vương Lão Gia nói rõ tình hình, vốn dĩ định giấu Thẩm Lạc Ngưng nhưng với tình hình hiện tại là không thể nào.

Thẩm Lạc Ngưng càng nghe thì càng nhíu chặt mài.

"Con yên tâm, ông sẽ đem Đình Hi hoàn toàn nguyên vẹn trở về với con" Vương Lão Gia nhìn Thẩm Lạc Ngưng mà vô cùng đau lòng, ông cất lời trấn an cô.

"Con về phòng trước..." Thẩm Lạc Ngưng vừa nói vừa xoay người quay ngược trở lại phòng mình.

Sau khi vào phòng, cô mở tủ quần áo lấy ra một bộ đồ thay ra, đem tất cả đồ dùng cần thiết bỏ vào một cái túi nhỏ sau đó đeo lên người.

Khoá chặt cửa phòng sau đó lấy điện thoại ra bấm một dãy số gọi đi.

"Tiểu Hy, địa chỉ mình vừa gửi, lập tức lái xe đến đón mình" Đầu dây bên kia vừa nhắc máy, Thẩm Lạc Ngưng liền cất giọng.

"Được" Lục Tiểu Hy nhanh chóng đáp ứng.

Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Lạc Ngưng tiến ra ngoài mở cửa sổ nhìn tình hình, chỉ trong vài phút, từ trên lầu hai Thẩm Lạc Ngưng đã trèo được tới mặt đất nhờ một sợi dây thừng.

Nhìn những người gác cổng đang nghiêm túc trực ca của mình, Thẩm Lạc Ngưng nhanh nhẹn tìm đường tránh mặt mà ra khỏi Cầm Viên.

Phía bên ngoài có một chiếc xe thể thao màu đỏ đang đợi, Thẩm Lạc Ngưng vừa ra khỏi Cầm Viên liền một mạch đi đến chiếc xe đó mà cửa ngồi vào.

"Đã xảy ra chuyện gì sao?" Lục Tiểu Hy ngồi ở phía sau cất giọng.

Thẩm Lạc Ngưng không nhìn Lục Tiểu Hy, chỉ cất giọng trả lời.

"Đình Hi xảy ra chuyện, tại biên giới nước mình"
"Để mình tìm kiếm vị trí chính xác" Lục Tiểu Hy mở máy tính ra dò tìm vị trí.

"Ann, em đừng lo lắng" Ady tăng tốc xe, cả ba hướng về phía biên giới mà đi.

"Ừm, em không lo lắng" Thẩm Lạc Ngưng cúi đầu nhìn chiếc bụng nhỏ còn chưa có gì của mình trả lời.

"Ann, nghe nói em mang thai, chúc mừng em" Ady cười nói.

"Cảm ơn anh, Ady" Thẩm Lạc Ngưng dịu dàng trả lời.

Nhìn dáng vẻ này của Thẩm Lạc Ngưng, Ady như không tin vào mắt mình, anh có chút bất ngờ, dường như sau khi có gia đình, Thẩm Lạc Ngưng đã thay đổi rất nhiều, hiện tại là một người con gái vô cùng bình thường, có chút dịu dàng....!
"Ann, biên giới nước ta, hiện tại nhóm Pop đang ở đó....Còn có, Justin...." Lục Tiểu Hy rất nhanh đã tra ra vị trí.

Nghe được hai chữ Justin, tim Thẩm Lạc Ngưng đập loạn một nhịp.

"Đi" Thẩm Lạc Ngưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Rất nhanh xe của nhóm Thẩm Lạc Ngưng đã tới vùng biên giới.

Tất cả nhanh chóng xuống xe tiến thẳng vào rừng.

"Ann, em cẩn thận" Ady đi bên cạnh Thẩm Lạc Ngưng nhắc nhở.

Thẩm Lạc Ngưng vì mang thai nên dường như cơ thể có chút nặng nề nhưng bước chân cô đi vẫn đều đều, không có chút chậm trễ.

Khi tiên vào rừng, chỉ có Thẩm Lạc Ngưng và Ady cùng vào.

Lục Tiểu Hy thì ở trong xe dò thám vị trí.

"Ann, tín hiệu không tốt" Lục Tiểu Hy nói qua tai nghe.

Thẩm Lạc Ngưng nghe được giọng của Lục Tiểu Hy từ tai nghe truyền đến thì đưa tay sờ sờ tai nghe.

Thẩm Lạc Ngưng cùng Ady tiến vào rừng khá sâu, mãi vẫn chưa thấy được bóng dáng của người nào.

Ady có chút lo lắng về tình trạng của Thẩm Lạc Ngưng.

"Đừng lo, em không sao" Thẩm Lạc Ngưng biết Ady lo lắng nên cất giọng.

"Haha....Mày là người đàn ông của Tiểu Thất?" Giọng của Justin cất lên sau khi Thẩm Lạc Ngưng ngừng nói.

Nghe được giọng của Justin, Thẩm Lạc Ngưng nhanh chân hơn nữa.

Ady cũng cau mài đi theo.

"Giết nó đi" Ken đứng bên cạnh xoay xoay con dao trong tay.

"Mày đang ra lệnh cho tao?" Justin nâng mắt nhìn Ken.

"Chẳng phải tao và mày bắt tay lại là vì giết nó sao?" Ken cau mài nói.

Vương Đình Hi hiện tại chẳng còn chút sức lực, đầu anh hiện tại bị thương vô cùng nặng, chân trái bị gãy.

Anh dựa vào tảng đá lớn phía sau thở mạnh.

Thẩm Lạc Ngưng đánh mắt xung quanh kím bóng dáng của anh.

Hình ảnh kinh hoảng đập vào mắt cô là vết thương trên đầu của anh....!
"Lại là đám người Pop...." Thẩm Lạc Ngưng cắn răng nói.

Tên Ken, móc súng trong túi quần ra, cười cười nhắm vào đầu Vương Đình Hi.

"Vương Đình Hi a, không ngờ lần này mày sẽ chết trên tay tao" Ken tát mạnh vào mặt Vương Đình Hi.

Bị cái tát đó giáng vào mặt khiến Vương Đình Hi tỉnh táo phần nào, anh mở mắt nhìn thẳng vào tên Ken.

"Thì?" Vương Đình Hi cất giọng khiêu khích.

Bị khiêu khích khiến máu trong người Ken nóng lên, hắn ta chỉa súng vào trán Vương Đình Hi chuẩn bị bóp còi.

Thẩm Lạc Ngưng móc trong túi quần ra một khẩu súng nhỏ, cô bình tĩnh nâng tay nhắm thẳng vào đầu Ken.

Ady chăm chú nhìn theo động tác của Thẩm Lạc Ngưng.

"Ann...."
*Đoàng...*
Lời của Ady vừa nói ra khỏi miệng thì tiếng súng vang lên.

Viên đạn cắm thẳng vào trán Ken, hắn ta còn chưa kịp biết chuyện xảy ra thì hai mặt trợn trắng ngã xuống đất.

Ken chết rồi.....!
Đám người xung quanh được một trận kinh hoàng....!
Justin nghe tiếng súng thì cũng không bất ngờ, hắn ta đoán được Thẩm Lạc Ngưng sẽ đến nhưng không ngờ sẽ nhanh đến vậy.

Vương Đình Hi nghe được tiếng súng thì tưởng đầu mình lõm một lổ nhưng không ngờ lại là Ken.

Anh dường như đoán ra được điều gì đó nên đánh mắt xung quanh tìm kiếm bóng dáng của ai đó.

"Tiểu Thất?" Justin cất giọng.

"Dường như anh muốn chết trên tay tôi một lần nữa?" Bóng dáng của Thẩm Lạc Ngưng rất nhanh đã xuất hiện.

Khi đến nơi cô đánh mắt sang nhìn Vương Đình Hi.

Anh cũng cố gắng giương mắt nhìn cô.

Mí mắt bị rách, máu khô động lại làm cho anh mở mắt ra có chút đau.

"Xem anh ấy" Thẩm Lạc Ngưng lạnh giọng nói với Ady.

"Sao lại đến sớm như vậy chứ?" Justin cười cười tiến lên đưa tay định vuốt mặt Thẩm Lạc Ngưng.

"Bỏ bàn tay bẩn thỉu đó ra" Vương Đình Hi cất giọng.

"A??? Còn nói chuyện được" Justin nghiêng đầu nhìn Vương Đình Hi.

Thẩm Lạc Ngưng nâng súng chỉa vào trán Justin.

Justin vẫn dửng dưng cười.

Hắn ta biết Thẩm Lạc Ngưng sẽ không bóp còi.

"Tôi cảnh cáo anh, đừng chọc đến giới hạn cuối cùng của tôi" Thẩm Lạc Ngưng nhìn thẳng vào mặt Justin.

"Em bóp còi đi.

g**t ch*t tôi đi" Justin khiêu khích.

Thẩm Lạc Ngưng cười lạnh.

Cô di chuyển súng vào vị trí khác, không hề nương tay mà bóp còi.

Viên đạn cắm sâu vào cánh tay trái của Justin khiến hắn mất thăng bằng lui về sau một bước.

"Đi thôi" Thẩm Lạc Ngưng quay sang nhìn Ady.

Ady nhanh chóng cõng Vương Đình Hi trên lưng di chuyển đi..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 87: 87: Thẩm Lạc Ngưng Là Ai


"Đình Hi, anh mở mắt ra, mau nói chuyện với em" Thẩm Lạc Ngưng lo lắng, cô nắm lấy tay Vương Đình Hi bắt anh trò chuyện cùng mình.

Cô sợ rằng anh sẽ hôn mê, hy vọng giữ lại lý trí cuối cùng cho anh.

"Anh không ngủ..."Vương Đình Hi tuy nhắm mắt nhưng vẫn cố gắng mở miệng trả lời Thẩm Lạc Ngưng.

"Anh à, anh phải cố lên, phải vì con của chúng ta" Thẩm Lạc Ngưng nhận ra Vương Đình Hi đã vô cùng kiệt sức.

Vương Đình Hi nghe được bốn chữ con của chúng ta thì đôi mài sắc khẽ động.

"Anh không có nghe sai, là con của chúng ta.

Vì vậy...đừng ngủ, được không anh?"
Ady nghe vậy thì tăng tốc độ đi thành chạy, Thẩm Lạc Ngưng vẫn nhanh chân đuổi theo sau.

Đằng sau, Justin bị Thẩm Lạc Ngưng bắn một phát vào tay thì chịu không được nữa liền ngã xuống đất.

"Rút lui, không đuổi theo" Nhìn thấy đám người của mình dự định đuổi theo đám Thẩm Lạc Ngưng thì Justin cất giọng.

Allain nhanh chóng tiến ra đỡ Justin, xem xét vết thương trên tay của anh.

"Tội tình gì phải làm vậy chứ?" Allain chậc lưỡi sau đó cất giọng.

"Im miệng" Justin liếc mắt nhìn Allain nói.

Trong đám người của Justin bỗng nhiên có một bóng người lướt qua tiến về phía Thẩm Lạc Ngưng đang đi.

Đám người Thẩm Lạc Ngưng đang di chuyển gần đến bìa rừng, Thẩm Lạc Ngưng liên lạc bảo Lục Tiểu Hy lái xe đến đón.

Lúc chuẩn bị lên xe, bỗng nhiên tiếng súng vang lên, viên đạn cắm thẳng vào vai trái của Thẩm Lạc Ngưng.

Cô nhanh tay rút súng trả lại cho đối phương một phát súng vào bụng.

"Ann....." Lục Tiểu Hy hét lên.

"Lái xe" Ady ra lệnh cho Lục Tiểu Hy.

Máu đỏ nhanh chóng chảy ra, ướt đẫm một vùng áo của Thẩm Lạc Ngưng.

"Có đem theo dụng cụ y tế không?" Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu nhìn Ady.

"Ở đây" Lục Tiểu Hy ở ghế trước cất giọng, cô lấy hộp y tế đưa cho Thẩm Lạc Ngưng.

"Mau xem cho anh ấy.

Vết thương ở đầu...ở chân" Thẩm Lạc Ngưng nói, giọng có chút run rẩy.

"Anh lấy đạn ra cho em trước"Ady nhìn vai trái của Thẩm Lạc Ngưng nói.

"Anh xem cho Đình Hi.

Em tự mình lấy đạn" Thẩm Lạc Ngưng lắc đầu.

Tình hình của Vương Đình Hi nguy cấp hơn của cô.

Cô sợ chậm trễ một giây, sẽ hối hận cả đời mất.

Ady nhanh chóng kiếm tra vết thương của Vương Đình Hi.

Sau đó cau mài thật chặt.

"Chân gãy rồi...." Ady cất giọng, tay vẫn không ngừng sơ cứu, dùng nẹp kẹp chặt, cố định chân cho Vương Đình Hi.

Thẩm Lạc Ngưng thở mạnh nhìn Vương Đình Hi.

Chuyện này tất cả đều do cô mà ra, nếu không phải vì cô.

Justin hắn sẽ không cấu kết với đám Pop mà đuổi cùng giết tận Vương Đình Hi.

Cô tin, nếu chỉ có một Justin hoặc một Ken.

Vương Đình Hi sẽ luôn chiếm thế thượng phong, nhưng ở đây cả hai bọn chúng cấu kết lại....!
Thẩm Lạc Ngưng quay mặt đi, cố nén không cho nước mắt chảy ra.

Cô cầm kéo, đổ cồn lên sát trùng sau đó gắp sống viên đạn trên vai ra.

Suốt quá trình, tay cô vẫn rất ổn định, không hề run rẩy cũng chẳng có một tiếng kêu đau vang lên.

Rất nhanh, một viên đạn được gắp ra, cô quăng nó xuống khay y tế sau đó tự mình sát trùng và băng bó vết thương lại.

Lục Tiểu Hy nhìn quá trình gắp đạn của Thẩm Lạc Ngưng mà không khỏi nhíu mài.

Xe rất nhanh đã đến bệnh viện.

Thẩm Lạc Ngưng bảo Lục Tiểu Hy quay về còn mình và Ady dìu Vương Đình Hi vào trong.

Sau khi Vương Đình Hi vào cấp cứu, Thẩm Lạc Ngưng mệt lã người ngã vào ghế ngoài hành lang.

Ady thì vào trong, tiến hành ca phẫu thuật cho Vương Đình Hi.

Thẩm Lạc Ngưng gọi điện thông báo cho Thẩm Gia Hứa.

Bảo anh báo cho cả nhà hay tin đã tìm được Vương Đình Hi.

Rất nhanh, cả nhà họ Thẩm cùng Vương Lão Gia đã đến.

Thẩm Lạc Ngưng vẫn giữ tư thế như ban đầu, cả người dính đầy bùn đất, một góc áo dính đầy máu....!
"Tiểu Ngưng, con làm sao thế? Có sao không con?" Sở Vân Dung đến nhìn thấy bộ dạng của con gái thì xém chút ngất xĩu.

Nghe được giọng của Sở Vân Dung, Thẩm Lạc Ngưng ngẩng đầu lên nhìn bà.

"Mẹ..."
"Mau, đi tìm bác sĩ, con bé bị thương" Sở Vân Dung hét lên, bà thấy áo của cô dính máu, không phải ít mà là rất nhiều....!
Thẩm Lạc Ngưng không chóng cự, cô chẳng còn hơi sức đâu mà kháng cự.

Vừa đứng dậy thì cả người mất sức, hai mắt tối mù, Thẩm Lạc Ngưng ngất xĩu.

"Tiểu Ngưng..." Tất cả cùng đồng loạt hét lên.

Thẩm Gia Hứa nhanh chóng tiến lại, bế thẳng cô vào phòng cấp cứu.

....!
Thẩm Lạc Ngưng vì mất sức cộng với việc mất máu quá nhiều nên lâm vào hôn mê.

Cả nhà họ Thẩm cùng Vương Lão Gia suy sụp vô cùng.

Họ không ngờ chỉ trong chốc lát mà đôi vợ chồng trẻ đều xảy ra chuyện.

Quan trọng hơn là Thẩm Lạc Ngưng còn mang thai.

Lúc Vương Đình Hi phẫu thuật xong, anh được đẩy về phòng bệnh.

Khi tỉnh dậy đã là chuyện của hai ngày sau.

Thẩm Lạc Ngưng vẫn chưa tỉnh dậy....!
"Anh là ai?" Vương Đình Hi nhìn Ady thắc mắc.

"Tôi là bạn của Thẩm Lạc Ngưng" Ady trả lời.

"Thẩm Lạc Ngưng? Là ai?" Vương Đình Hi nghiêng đầu hỏi.

Anh cảm thấy cái tên này dường như rất quen thuộc.....
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 88: 88: Vương Đình Hi Mất Trí Nhớ Tạm Thời


Nghe được câu hỏi của Vương Đình Hi.

Ady hơi có chút ngoài ý muốn.

Chẳng lẽ Vương Đình Hi mất trí nhớ sau cú va chạm ở đầu?
"Thẩm Lạc Ngưng là vợ anh"Ady trả lời.

"Tôi đã kết hôn rồi?" Vương Đình Hi lại hỏi.

"Lần này anh làm nhiệm vụ, chấn thương ở đầu khiến anh rơi vào tình trạng mất trí nhớ tạm thời.

Còn về Thẩm Lạc Ngưng, cô ấy là vợ anh, anh đã kết hôn rồi.

Lần này anh được cứu về từ tay Diêm Vương là nhờ cô ấy, một người phụ nữ vác thêm đứa bé trong bụng tiến vào biên giới cứu anh từ tay bọn Pop" Ady nhiệt tình kể lại cho Vương Đình Hi nghe.

"Vậy...Vợ tôi đâu?" Vương Đình Hi tiếp tục hỏi.

Nếu như cô ấy đã cứu anh về, vậy thì sao anh lại không thấy cô.

"Cô ấy bị thương, hiện tại vẫn còn hôn mê" Ady lắc đầu nói.

"Chuyện đó, phiền anh đừng để cho cô ấy và người nhà biết chuyện tôi bị mất trí nhớ.

Tôi sẽ cố gắng đối xử tốt với cô ấy trong khoảng thời gian này.

Và...xin anh hãy giúp tôi nhanh chóng phục hồi trí nhớ" Vương Đình Hi trầm giọng nói, anh rất ít khi nhờ vả van xin người khác.

Đây là lần đầu tiên.

"Được.

Tôi sẽ giữ bí mật" Ady nhìn ra được Vương Đình Hi dù mất trí nhớ nhưng vẫn biết được Thẩm Lạc Ngưng vô cùng quan trọng với anh trước đó.

Sau khi truyền đạt lại thông tin về người nhà cũng như tình hình xung quanh trước khi mất trí nhớ cho anh thì Ady mới yên tâm ra ngoài thông báo cho người nhà rằng anh đã tỉnh.

Dựa trên sự miêu tả của Ady và sự thông minh, nhanh nhạy của Vương Đình Hi nên anh nhìn vào liền phân biệt được ai và ai.

"Tiểu Hi, trong người cảm thấy như thế nào rồi con?" Thẩm Lão Gia nhìn Vương Đình Hi.

"Ông Nội, cháu đã ổn rồi" Vương Đình Hi gật đầu trả lời.

"Tốt rồi" Thẩm Lão Gia ôn nhu nói, lần này cũng coi như trải qua một lần sinh tử.

"Mau ăn chút canh bồi bổ sức khoẻ đi con" Sở Vân Dung múc canh hầm ra bát cho Vương Đình Hi.

Mấy ngày nay mất ngủ vì chạy tới chạy lui trong bệnh viện, khiến Sở Vân Dung có chút xuống sắc.

"Cảm ơn Mẹ" Vương Đình Hi nhận lấy bát canh từ tay Sở Vân Dung.

Vương Lão Gia thấy có chút lạ, lần này tỉnh dậy thấy cháu trai mình không hề tìm kiếm bóng dáng cháu dâu.

Nhận ra ánh mắt của Vương Lão Gia, Vương Đình Hi xoay đầu nhìn ông.

"Nhìn cái gì? Nếu không phải tại cháu, con bé Tiểu Ngưng cũng không tới nỗi này" Vương Lão Gia ngoài miện trách móc nhưng thật ra ông rất yêu thương Vương Đình Hi.

"Tiểu Ngưng? Cô ấy đã ổn chưa?" Vương Đình Hi hỏi thăm.

"Giờ này mới nhớ tới con bé sao?" Vương Lão Gia lại trách móc.

"Được rồi, Lão Vương.

Ông đừng la hét om sòm nữa.

Thằng bé nó vừa tỉnh thôi.

Cho nó nghĩ ngơi, mau ra ngoài thôi" Thẩm Lão Gia thấy Vương Lão Gia cứ la hét ầm ĩ, trách móc Vương Đình Hi thì cất giọng hoà giải sau đó kéo ông ra ngoài.

"Tôi thấy thằng bé có chút lạ" Sau khi ra khỏi phòng, Vương Lão Gia liền trầm giọng nói với Thẩm Lão Gia.

"Ừm, đừng lo, mọi chuyện sẽ về quỹ đạo ban đầu thôi" Thẩm Lão Gia đương nhiên nhận ra sự khác biệt nhưng ông không nói.

Bên phòng bệnh Thẩm Lạc Ngưng, cô an tĩnh nằm trên giường bệnh, hai mắt nhắm chặt.

Cô đã hôn mê, nằm bất động trên giường bệnh hai ngày rồi.

Bác sĩ chuẩn đoán cô không sao nhưng vì mang thai nên cơ thể mất sức, tạm thời sẽ chưa tỉnh lại.

Vân Dao được Thẩm Gia Hứa đón vào bệnh viện thăm Thẩm Lạc Ngưng.

Cô ngồi bên cạnh giường nhìn dáng vẻ yên tĩnh của Thẩm Lạc Ngưng mà không khỏi đau lòng.

"Lạc Ngưng.

Em phải mau tỉnh dậy.

Mọi người rất lo cho em đó" Vân Dao nhẹ giọng nói chuyện với Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Gia Hứa từ bên ngoài tiến vào, thấy Vân Dao đối xử với em gái như vậy thì trong lòng cũng có chút xót xa.

"Giám Đốc Thẩm..." Vân Dao thấy Thẩm Gia Hứa vào thì đứng lên nhường ghế.

"Cô đã ở đây từ sáng tới giờ rồi.

Có đói không? Tôi mời em đi ăn" Thẩm Gia Hứa cất giọng.

"Không cần.

Tôi không đói, cám ơn anh" Vân Dao lắc đầu từ chối.

Đang nói chuyện với Thẩm Gia Hứa thì Vân Dao phát hiện mí mắt Thẩm Lạc Ngưng động đậy nhẹ.

"Lạc Ngưng.

Em tỉnh rồi sao?" Vân Dao nhanh chóng tiến tới giường bệnh gần hơn để quan sát Thẩm Lạc Ngưng.

Đúng như cô thấy, mí mắt Thẩm Lạc Ngưng lại động đậy nhanh hơn.

"Gọi bác sĩ.

Em ấy tỉnh rồi" Vân Dao quay sang nhìn Thẩm Gia Hứa.

Anh nghe vậy thì nhấc chân ra ngoài tìm bác sĩ.

Bác sĩ nhanh chóng tiến vào làm kiểm tra cho Thẩm Lạc Ngưng sau đó ra ngoài báo cáo tình hình.

Thẩm Lạc Ngưng đã tỉnh.....!
"Anh hai...!em đã ngủ bao lâu rồi" Thẩm Lạc Ngưng mấy ngày không nói chuyện nên cổ họng có chút khan.

Vân Dao nhanh chóng rót cho cô một ly nước.

Thẩm Lạc Ngưng nhận lấy và gật đầu cảm ơn.

"Em ngủ mới hai ba hôm" Thẩm Gia Hứa xoa xoa khuôn mặt có chút gầy của em gái.

"Con em..." Thẩm Lạc Ngưng lo lắng xoa xoa bụng.

"Con em không sao, vẫn rất tốt" Vân Dao trả lời.

"Đình Hi anh ấy thế nào rồi ạ?" Thẩm Lạc Ngưng tiếp tục hỏi.

"Tỉnh rồi" Thẩm Gia Hứa đáp..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 89: 89: Mất Trí Nhớ


"Em muốn đến thăm anh ấy" Thẩm Lạc Ngưng nhẹ giọng nói.

"Con nghĩ ngơi đi.

Đừng xuống giường" Sở Vân Dung hay tin Thẩm Lạc Ngưng tỉnh dậy thì vội vàng đi vào.

Thẩm Lạc Ngưng nâng mắt nhìn bà.

"Mau ăn chút cháo đi" Sở Vân Dung đem cháo để ra bát sau đó đưa đút cho Thẩm Lạc Ngưng ăn.

Thẩm Lạc Ngưng hiện tại biết bản thân mang thai nên vì lo cho đứa bé trong bụng, cô liền cố gắng nuốt thật nhanh cháo mà Sở Vân Dung đút cho.

Sau khi ăn xong, Thẩm Lạc Ngưng liền xuống giường đi tìm Vương Đình Hi.

Anh đang ở trong phòng xem báo cáo về nhiệm vụ lần này.

Thấy có tiếng động, anh ngẩng đầu lên nhìn.

"Đình Hi" Thẩm Lạc Ngưng mở cửa bước vào, cô cất giọng khẽ gọi anh.

"Ừm??" Vương Đình Hi ngẩng đầu, đối diện với anh là đôi mắt đen láy của cô gái nhỏ.

Thẩm Lạc Ngưng đóng cửa, nhanh chân tiến tới cạnh giường Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi nhìn thấy gương mặt của Thẩm Lạc Ngưng thì khẽ cau mài, đầu anh có chút đau.

"Em...đã khoẻ chưa?" Vương Đình Hi cất giọng hỏi.

Thẩm Lạc Ngưng tới cạnh giường Vương Đình Hi.

Tay nhỏ nắm lấy tay anh.

Vào khoảnh khắc đó, cô thật sự rất sợ mình sẽ mất đi anh, nhưng trời cao thương xót cho cô và đứa con trong bụng.

Vương Đình Hi vươn tay muốn xoa đầu Thẩm Lạc Ngưng.

Anh nhận ra, trước khi mất trí, cô gái Thẩm Lạc Ngưng này rất quan trọng với anh nên khi thấy cô, mặc dù mất trí nhưng lòng anh vẫn không ngừng muốn quan tâm cô.

"Đình Hi, anh có nhớ trước đó em đã nói gì với anh không?" Thẩm Lạc Ngưng nâng mắt nhìn Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi nghiêng đầu nhìn cô, không biết cô đang nói tới chuyện gì.

Thẩm Lạc Ngưng lấy tay mình cầm tay Vương Đình Hi đặt lên chiếc bụng nhỏ.

Vương Đình Hi tới đây mới chợt nhớ ra, Ady nói Thẩm Lạc Ngưng đang mang thai con của cô và anh.

"Anh được làm ba rồi sao?" Vương Đình Hi nhếch miệng cười.

Thẩm Lạc Ngưng dùng sức gật gật đầu.

"Thật tốt" Vương Đình Hi xoa nhẹ chiếc bụng nhỏ của cô.

Thẩm Lạc Ngưng vì lo lắng nên cũng không để tâm đến quá đến sự khác biệt của Vương Đình Hi.

Cô đến thăm anh một lát rồi ngoan ngoãn quay về phòng bệnh của mình cho anh nghỉ ngơi.

Khi Ady vào kiểm tra cho Thẩm Lạc Ngưng.

Cô đưa mắt nhìn anh, lạnh giọng hỏi.

"Đầu anh ấy bị tổn thương có nặng không? Không ảnh hưởng gì chứ?"

Ady nghe đến đây thì có hơi bất ngờ nhưng vì đã hứa với Vương Đình Hi và không muốn để Thẩm Lạc Ngưng lo lắng nên anh nhất định phải giữ bí mật chuyện này.

"Em không tin tưởng tôi sao? Tôi đã bảo cậu ấy không sao rồi" Giọng Ady có chút mang ý trách móc nhưng là đùa với Thẩm Lạc Ngưng.

"Em hy vọng anh sẽ thành thật với em, bất kể có chuyện gì xảy ra, Thẩm Lạc Ngưng em cũng đều sẽ đối mặt được" Thẩm Lạc Ngưng thờ ơ nói ra vài câu.

Nhìn Thẩm Lạc Ngưng như vậy Ady có chút đau lòng.

Kiểm tra cho Thẩm Lạc Ngưng xong Ady liền rời khỏi phòng.

Anh đến phòng của Vương Đình Hi tìm anh.

"Đình Hi, tôi nghĩ chuyện này sẽ không giấu được lâu, Lạc Ngưng là một cô gái vô cùng nhạy bén...." Ady muốn thuyết phục Vương Đình Hi để cho Thẩm Lạc Ngưng biết chuyện này.

"Tôi sợ tâm trạng của cô ấy sẽ bị ảnh hưởng.

Chuyện tôi mất trí nhớ, tôi...." Vương Đình Hi đang nói chuyện thì nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng ngoài phòng bệnh.

"Mất trí nhớ?" Thẩm Lạc Ngưng nhíu mài hỏi.

"Sau cú va đập vào đầu khiến anh ấy mất trí nhớ?"
Vương Đình Hi thấy Thẩm Lạc Ngưng tiến vào thì khẽ đỡ trán, đúng là giấu không được thật.

Ady thấy Thẩm Lạc Ngưng thì vô cùng chột dạ....!
Bầu không khí trong phòng bỗng nhiên trở nên căng thẳng, im lặng đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của ba người.

"Chỉ là mất trí tạm thời..." Ady lên tiếng giải vây bầu không khí.

Vương Đình Hi giữ im lặng, anh không biết nên nói gì.

Thẩm Lạc Ngưng tiến tới gần Vương Đình Hi, đưa mắt nhìn anh từ trên xuống dưới.

"Em..." Vương Đình Hi thấy hành động của Thẩm Lạc Ngưng thì khẽ gọi.

"Đầu...có đau không?" Thẩm Lạc Ngưng hỏi.

"Hiện tại không còn đau, chỉ là, anh không nhớ em là ai" Vương Đình Hi lắc đầu, buộc phải nói ra những câu nói đau lòng.

Thẩm Lạc Ngưng nhắm mắt, hít một hơi thật sâu rồi quay đầu hỏi Ady.

"Đến khi nào anh ấy mới lấy lại được trí nhớ?"
"Khi máu bầm trong não tan hết" Ady trả lời.

Thẩm Lạc Ngưng nghe vậy thì trong lòng có chút chua xót.

Cô nhếch môi cười khổ....!
LỜI CỦA ĐÀO ĐÀO: Ahhh, đau khổ Tiểu Ngưng quáaaaaaaa, Đào thật là ác độc.

1.
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 90: 90: Bác Gái Và Em Họ


"Tiểu Ngưng à.

Ăn một chút gì đó đi con đừng để chuyện này ảnh hưởng đến sức khỏe." Sở Vân Dung hay tin thì tức tốc đến bệnh viện.

Thẩm Lạc Ngưng lắc lắc đầu, chuyện này làm cho cô có chút không đỡ nổi.

"Lạc Ngưng, anh sẽ cố gắng điều chế ra thuốc cho cậu ấy..." Ady cất giọng, giọng nói có chút chột dạ.

Thẩm Lạc Ngưng gật gật đầu.

"Ngoan, con gái, mau há miệng ra" Sở Vân Dung ôn nhu nói, bà thổi cháo vừa ăn rồi đút cho Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu tránh né.

"Em mau ăn một chút đi, đừng để ảnh hưởng tới sức khoẻ" Thẩm Gia Hứa cùng Vân Dao từ ngoài bước vào.

Anh và cô cũng vừa mới hay tin Vương Đình Hi bị mất trí sau cú va chạm ở đầu.

"Lạc Ngưng, mau ăn đi em, phải mau khoẻ rồi xuất viện, em còn phải chăm sóc cho Vương Đình Hi, giúp cậu ấy mau lấy lại trí nhớ nữa" Vân Dao khéo miệng khuyên bảo Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng dường như bị lời nói của Vân Dao kéo lại hiện thực.

Đúng vậy, cô phải mau xuất viện để chăm sóc cho anh, giúp anh lấy lại trí nhớ.

Sở Vân Dung thấy vậy thì nhanh tay đút cháo chobThẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng lần này không tránh nữa mà ngoan ngoãn ăn.

Sau khi ăn xong, cô bảo mọi người về nhà nghỉ ngơi còn mình nằm nghỉ trên giường.

Cô đưa mắt lên trần nhà nằm suy nghĩ....!
Bỗng nhiên cửa phòng bệnh mở ra, bóng dáng Vương Đình Hi đẩy xe lăng vào....!
Anh và cô nằm cùng tầng, chỉ cách vài phòng nên không mất nhiều sức khi di chuyển.

"Thẩm Lạc Ngưng...." Vương Đình Hi cất giọng gọi cô.

Thẩm Lạc Ngưng nghe thấy tên mình được phát ra từ miệng anh thì khẽ cắn môi.

Thẩm Lạc Ngưng.....!
"Ừm?" Thẩm Lạc Ngưng đánh mắt sang nhìn anh.

Vương Đình Hi đẩy xe lăng đi tới cạnh giường của cô.

"Mặc dù....Anh không nhớ lúc trước anh và em đã trải qua những gì nhưng hiện tại, em vẫn là vợ anh trên danh nghĩa.

Anh sẽ cố gắng đối xử thật tốt với em trong thời gian này, hiện tại chúng ta vẫn là vợ chồng nên anh hy vọng, trong thời điểm này khi anh có làm gì đó vượt qua giới hạn chịu đựng của em thì em có thể...." Vương Đình Hi còn chưa nói hết câu thì đã bị Thẩm Lạc Ngưng cắt lời.

"Không sao, em luôn ở bên cạnh anh, sẽ giúp anh nhanh chóng lấy lại trí nhớ" Thẩm Lạc Ngưng nhìn thằng vào đôi mắt đen láy của anh.

Người đàn ông nghe vậy thì khẽ chớp mắt.

"Ừm.

Em đừng suy nghĩ nhiều, phải giữ sức khoẻ thật tốt, trong bụng em còn có con của chúng ta nữa" Vương Đình Hi ôn nhu đặt tay lên bụng Thẩm Lạc Ngưng nói.

"Vâng" Thẩm Lạc Ngưng khẽ đáp.

Sau khi nói chuyện cùng Thẩm Lạc Ngưng xong, Vương Đình Hi quay trở về phòng nghĩ ngơi.

Khắp hành lang bệnh viện là người của quân đội đứng canh gác, phòng có chuyện xảy ra.

Lần này là lần đầu tiên trong đời Vương Đình Hi làm nhiệm vụ lại xảy ra chuyện như vậy.

Mọi người trong nhà họ Vương bị doạ một phen.

Tối hôm đó, một bác gái của Vương Đình Hi từ miền xa lên thăm.

Bà ấy còn dẫn theo một cô con gái nuôi đến thăm anh.

Khi đứng trước cửa phòng thăm liền bị bọn Hạ Phi chặn cửa.

"Tôi là bác gái của Đình Hi.

Đây là em gái họ của nó.

Cậu có quyền gì mà ngăn cản chúng tôi?" Người bác gái hung dữ nói.

"Lần làm nhiệm vụ này đã xảy ra nhiều biến cố vì vậy chúng tôi có nhiệm vụ bảo vệ Đội Trưởng 24/24.

Không để người ngoài tiếp xúc" Hạ Phi nghiêm túc nói.

Lục Thành thấy vậy thì đi báo với Thẩm Lạc Ngưng một tiếng.

Vương Đình Hi bên trong nghe ồn ào thì cất giọng.

"Có chuyện gì vậy?"
"Đội trưởng, ở đây có hai người tự xưng là Bác Gái cùng Em họ của anh, họ muốn vào trong" Hạ Phi nhanh chóng báo cáo.

"Để họ vào" Vương Đình Hi trả lời.

"Phiền phức" Người bác gái trừng mắt nhìn Hạ Phi sau đó mở cửa phòng tiến vào.

Hạ Phi làm ra vẻ mặt khinh bỉ nhìn hai người phụ nữ vừa bước vào trong.

"Đình Hi, sức khoẻ thế nào rồi con?" Người đàn bà cất giọng hỏi thăm.

"Rất ổn" Vương Đình Hi lịch sự trả lời.

Trong đầu anh vẫn chưa hình dung được đây là ai....!
"Em gái con nghe tin con nhập viện liền không ngại đường xá xa xôi, một hai đòi bác bắt xe đến đây thăm con" Người đàn bà đẩy cô gái đang đứng sau lưng mình ra trước mặt Vương Đình Hi.

"Anh Hi, em nghe nói anh bị thương rất nặng nên đến thăm" Cô gái cất giọng.

Người bác gái là một người họ hàng xa của Vương Lão Gia tên là Vương Tú.

Vì bà ta không có chồng nên không có con, vì thế mới nhận nuôi cô gái này ở cô nhi viện.

Cô gái này tên là Vương Ngọc Thiên, hiện tại 20 tuổi.

Có dáng vẻ trẻ trung, ngây thơ và nhan sắc cũng ở mức không tệ.

"Ừm, cảm ơn" Vương Đình Hi gật gật đầu trả lời.

"Chắc hiện tại anh cũng không có người bên cạnh chăm sóc, thời gian này em khá rảnh, em sẽ ở lại đây để tiện chăm sóc cho anh nhé" Vương Ngọc Thiên ngại ngùng khi nhìn Vương Đình Hi.

Điều này chứng tỏ cô ta thích anh.

Vì khoảng cách khá xa nên khi hôn lễ của Vương Đình Hi và Thẩm Lạc Ngưng tổ chức không có mời nhà của người bác gái này, vì thế có lẽ họ không biết Vương Đình Hi đã kết hôn, có vợ.

"Không cần phiền phức" Vương Đình Hi lắc đầu từ chối.

Hiện tại anh cũng có Thẩm Lạc Ngưng bên cạnh chăm sóc rồi.

"Không cần ngại ngùng, ngày mai bác đã về nhà, sẽ để em Ngọc Thiên của con ở lại chăm sóc cho con.

Chúng ta đều là người nhà cả" Vương Tú cười cười, bà muốn tạo cơ hội để Vương Đình Hi và Vương Ngọc Thiên ở cạnh nhau nhiều hơn.

Một khi Vương Đình Hi và Vương Ngọc Thiên thành đôi thì quan hệ của bà và Vương Lão Gia lại càng thân thiết, gắn chặt với nhau hơn.

Thẩm Lạc Ngưng từ ngoài cửa tiến vào.

Cả ba người trong phòng liền quay đầu lại nhìn cô.

Vương Ngọc Thiên bị bất ngờ bởi nhan sắc của Thẩm Lạc Ngưng.

Hai mắt cô cứ nhìn chằm chằm, không rời khỏi gương mặt của Thẩm Lạc Ngưng.

Vương Tú thì cũng bị cuốn hút bởi cô gái vừa mới tiến vào nhưng nhanh chóng quay lại nhìn Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi thấy Thẩm Lạc Ngưng đến thì trong lòng thở phào một hơi.

Chẳng biết tại sao anh cứ ỷ lại vào cô....!
"Có chuyện gì vậy ạ?" Thẩm Lạc Ngưng tiến tới gần giường của Vương Đình Hi.

"Cô là ai? Tiến vào phòng bệnh này một cách tự nhiên như vậy?" Vương Tú nhạy bén để ý, lúc Thẩm Lạc Ngưng tiến vào phòng không bị Hạ Phi ngăn cản.

"Cô ấy là vợ tôi" Vương Đình Hi không để Thẩm Lạc Ngưng mở miệng mà tranh lời.

"Vợ anh???" Vương Ngọc Thiên nhíu mài nhìn về phía Thẩm Lạc Ngưng.

.

Tiên Hiệp Hay
"Nói xạo, con đã kết hôn bao giờ chứ? Còn nữa, kết hôn sao cả nhà chúng ta lại không biết?" Vương Tú cao giọng.

"Chẳng những kết hôn rồi, mà cô ấy còn đang mang thai" Vương Đình Hi nhìn xuống cái bụng còn bằng phẳng của Thẩm Lạc Ngưng nói.

Vương Ngọc Thiên dường như không chấp nhận được tin tức này, cô ta xoay người rời khỏi phòng.

Vương Tú cũng nóng giận quay người đi theo.

"Chuyện gì vậy?" Thẩm Lạc Ngưng đưa mắt nhìn Vương Đình Hi.

"Họ bảo họ là bác gái và em họ của anh" Vương Đình Hi lắc lắc đầu.

Thẩm Lạc Ngưng nghe vậy thì không nói gì, cô tiện tay pha cho anh một ly sữa nóng rồi ngồi xuống bóp chân cho anh.

Vương Đình Hi né tránh.

"Đừng, em nghỉ ngơi đi, chuyện này để anh tự làm là được"
Thẩm Lạc Ngưng dường như không nghe lời anh nói, cô vẫn thản nhiên xoa bóp chân cho anh.

Vương Đình Hi thấy cô quyết tâm như vậy thì không chống cự nữa.

"Vất vả cho em rồi...." Trong không khí im lặng, Vương Đình Hi bỗng nhiên cất giọng.

Thẩm Lạc Ngưng nâng mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của anh..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 91: 91: Xuất Viện


Một tuần ròng rã trôi qua, sức khoẻ Vương Đình Hi đã ổn hơn trước rất nhiều.

Người bác gái và em họ Vương Ngọc Thiên thỉnh thoảng vẫn đến thăm sau đó quay về.

Hiện tại Vương Lão Gia cho họ tá túc lại ở Cầm Viên.

Hôm nay là ngày Vương Đình Hi và Thẩm Lạc Ngưng xuất viện trở về.

Thẩm Gia Hứa có nhiệm vụ đưa họ trở về Cầm Viên nên anh vào bệnh viện rất sớm.

"Tên ẻo lã nhà cậu phải nhanh chóng lấy lại trí nhớ, đừng làm khổ em gái nhà tôi" Thẩm Gia Hứa vừa lái xe vừa nhiều chuyện.

Thẩm Lạc Ngưng nghe anh mình nói vậy thì ngẩng đầu lên lườm anh qua kính chiếu hậu.

Thẩm Gia Hứa bắt gặp ánh mắt của em gái mình thì cười cười.

"Em xem, hiện tại gả đi rồi, chẳng còn yêu thương gì anh cả"
Thẩm Lạc Ngưng cất giọng, cố ý trêu chọc.

"Chị Vân Dao của anh đâu? Tìm chị ấy để yêu thương đi"
"Gì chứ? Hiện tại anh vẫn còn đang cua người ta, người ta thì chẳng biết có tình cảm với anh mày hay không" Thẩm Lạc Ngưng lười biếng trả lời.

Đúng vậy, hiện tại anh đang theo đuổi Vân Dao.

Suốt đường đi, hai anh em cứ nói chuyện qua lại còn Vương Đình Hi thì nhắm mắt nghỉ ngơi.

Chiếc Jeep lái thẳng vào cổng lớn Đại Viên.

"Anh, tới rồi" Thẩm Lạc Ngưng khẽ lay cánh tay Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi mở mắt ra nhìn sang Thẩm Lạc Ngưng sau đó anh đánh mắt ra nhìn người phụ nữ đang đứng trước cổng nhà, là Vương Ngọc Thiên.

"Cô ta vẫn chưa về nhà của mình sao?" Vương Đình Hi có chút khó chịu nói.

"Ông Nội để bác gái cùng cô ấy ở lại Cầm Viên chơi vài hôm" Thẩm Lạc Ngưng quay đầu lại nhìn Vương Ngọc Thiên sau đó trả lời.

"Phiền phức" Vương Đình Hi day day trán.

Dường như sau khi mất trí, tính khí anh có chút thay đổi, đặc biệt trở nên rất độc miệng....!
"Xuống xe thôi" Thẩm Gia Hứa mở cửa xe bước xuống, anh lấy sau xe ra một chiếc xe lăng đặt xuống rồi cùng Thẩm Lạc Ngưng đỡ Vương Đình Hi lên ngồi.

Vương Ngọc Thiên thấy vậy thì muốn tiến lại giúp đỡ nhưng Vương Đình Hi đánh mắt sang nhìn cô ta một cách chán ghét khiến cô ta chôn chân tại chổ.

"Cảm ơn anh hai" Vương Đình Hi cong môi nhìn Thẩm Gia Hứa nói.

Thẩm Gia Hứa nghe hai chữ "anh hai" từ miệng Vương Đình Hi thì có chút nổi da gà.

"Cậu mất trí nên tính khí cũng thay đổi sao? Gọi nghe ghê quá.

Đi trước đây" Thẩm Gia Hứa vừa nói vừa làm động tác xoa xoa cánh tay.

"Đó là anh hai của chị sao?" Vương Ngọc Thiên nhìn nhìn Thẩm Lạc Ngưng nói.

"Không, tôi là chị hai của em ấy" Thẩm Gia Hứa dường như cũng chán ghét cô em gái họ này của Vương Đình Hi nên ngồi trong xe nói vọng ra.

Thẩm Lạc Ngưng thấy vậy thì môi bỗng kéo thành một đường cong nhẹ mà chỉ mình cô thấy.

Sau đó cô đẩy xe, đưa Vương Đình Hi vào trong nhà, lướt ngang người Vương Ngọc Thiên.

Tiến vào Cầm Viên, Vương Lão Gia đang ngồi trong phòng khách đợi cháu trai cùng cháu gái của mình về.

.

ngôn tình hay
"Về rồi à? Nào, Tiểu Ngưng, cháu để nó tự đi đi, mau đến đây ngồi xuống, đừng dùng sức nhiều ảnh hưởng đến chắt cưng trong bụng" Vương Lão Gia xua xua tay nhìn Thẩm Lạc Ngưng nói.

Vương Đình Hi"......."
Thẩm Lạc Ngưng cười cười nhưng tay vẫn đẩy Vương Đình Hi vào.

"Chị, để em" Vương Ngọc Thiên tiến tới định đẩy Vương Đình Hi thay cho Thẩm Lạc Ngưng.

"Không cần" Thẩm Lạc Ngưng đưa mắt nhìn cô.

Vương Tú trên lầu nhìn thấy thì cất giọng.

"Để em nó đẩy giúp thì có chết chóc gì chứ?Chỉ là muốn tốt cho cháu thôi mà"
Thẩm Lạc Ngưng vẫn thản nhiên như không nghe thấy gì, cô đẩy anh tới gần ghế rồi ngừng lại.

Vương Ngọc Thiên thấy Thẩm Lạc Ngưng vô cùng cứng đầu thì trong lòng thầm mắng chửi cô vài câu.

"Dì Năm, mau bưng bát canh tôi hầm bữa sáng lên cho anh Hi" Vương Ngọc Thiên cất giọng sai khiến, cô ta quả thực coi Dì Năm như người làm trong nhà mà sai bảo....!
Ở Cầm Viên, tuy Dì Năm là người giúp việc thật nhưng Vương Lão Gia, Thẩm Lạc Ngưng và Vương Đình Hi chưa từng xem bà là người làm mà coi bà như người thân trong nhà, chưa từng cất giọng sai khiến.

Vương Lão Gia thấy Vương Ngọc Thiên như vậy thì nhìn nhìn cô ta một lúc lâu nhưng không nói gì.

"Không muốn ăn" Vương Đình Hi lạnh nhạt nói.

"Đình Hi à, sáng sớm em cháu nó đã dậy hầm bát canh này cho cháu, vậy mà cháu lại không muốn ăn sao?" Vương Tú cau mài, kể ra công lao của Vương Ngọc Thiên.

"Ăn một ít đi anh, rồi lên phòng nghỉ ngơi" Thẩm Lạc Ngưng đặt tay lên vai anh khẽ nói.

Vương Đình Hi nghe vậy thì nghiêng đầu nhìn cô, chậm rãi gật đầu.

Vợ cho thì ăn thôi.

Vương Ngọc Thiên đứng bên cạnh nhìn một màn vợ chồng tình thâm của cả hai thì cắn môi đến nổi muốn ra máu.

Dì Năm bưng bát canh ra thì Vương Ngọc Thiên nhanh tay chọp lấy, lần này cô ta phải tranh công đút cho Vương Đình Hi ăn.

Thẩm Lạc Ngưng theo dõi nhất cử nhất động của Vương Ngọc Thiên.

Chợt nhận ra người em gái họ này có chút quá phận.

Vương Đình Hi thấy vợ mình im lặng nhìn Vương Ngọc Thiên thì anh cũng đoán được cô đang nghĩ gì..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 92: 92: Anh Vẫn Luôn Tin Tưởng Cô Như Vậy


Vương Đình Hi không đợi Vương Ngọc Thiên mở miệng liền thẳng tay lấy bát canh trong tay cô ta uốn g một hơi cạn bát.

"Ông Nội, cháu lên phòng nghỉ ngơi" Vương Đình Hi quay sang nhìn Vương Lão Gia nói.

Thẩm Lạc Ngưng cũng đứng dậy, đẩy xe lăng đến cầu thang sau đó tự dìu anh lên lầu.

Trước khi đi cô ném cho Vương Ngọc Thiên một ánh mắt cảnh cáo.

Vương Ngọc Thiên nhìn thấy liền có chút chột dạ.

Về đến phòng, Thẩm Lạc Ngưng để Vương Đình Hi ngồi trên giường.

"Anh đã khoẻ rồi, khi nào chân lành hẳn, chắc sẽ trở lại quân khu" Vương Đình Hi bỗng nhiên cất giọng.

Thẩm Lạc Ngưng đang tìm đồ trong tủ nghe đến đây thì khựng lại.

"Ừm" Cô trả lời một tiếng.

Thẩm Lạc Ngưng lấy đồ đưa cho anh sau đó dìu anh vào trong nhà vệ sinh để anh tự tắm.

"Em tắm cho anh đi.

Với tình hình này, có lẽ không tự tắm được" Vương Đình Hi thản nhiên nói, anh dựa lưng vào tường nhìn nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

"Anh bị thương ở chân, tay vẫn lành lặn" Thẩm Lạc Ngưng nghe thì hơi sửng sốt nhưng vẫn bình tĩnh nhìn anh.

"Nhưng vẫn là bị thương" Vương Đình Hi bĩu môi, tỏ vẻ uỷ khuất vô cùng.

.

truyện kiếm hiệp hay
Thẩm Lạc Ngưng nhìn người đàn ông to tướng trước mặt đang làm nũng thì không biết nên làm gì.

Anh bị thương ở não dẫn đến thay đổi nhân cách rồi sao? Đầu bị úng nước rồi sao???
"Nào, cô vợ nhỏ, mau tới đây" Vương Đình Hi làm ra dáng vẻ mời gọi, anh vẫy vẫy tay với Thẩm Lạc Ngưng.1
Thẩm Lạc Ngưng"...."
Vương Đình Hi tự mình ngồi vào bồn tắm, cởi áo ra ngồi đưa lưng về phía cô.

Ý là muốn cô chà lưng giúp anh.

Thẩm Lạc Ngưng xoắn tay áo lên cao, để lộ ra một phần cánh tay trắng nõn.

Cô kiên nhẫn chà lưng giúp anh, chà tới chà lui.

Vương Đình Hi tựa vào bồn tắm, làm ra dáng vẻ hưởng thụ.

Chỉ mới 10 phút anh đã đuổi cô ra ngoài.

Một phần vì sợ cô mang thai mệt mõi, một phần vì anh muốn tắm nước lạnh....!
Thẩm Lạc Ngưng ra ngoài thì cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Cô lần nữa đứng dậy đi mở cửa.

"Chị, lâu ngày không gặp anh họ, em muốn cùng anh ấy hàn huyên vài câu" Vương Ngọc Thiên thấy người mở cửa là Thẩm Lạc Ngưng thì cau mài, làm ra vẻ chán ghét.

"Cô gái, tôi cảnh cáo cô biết điều một chút.

Đừng chọc đến giới hạn của tôi" Thẩm Lạc Ngưng đứng chắn ngang cửa, không cho Vương Ngọc Thiên có cơ hội tiến vào.

"Tôi biết chị là vợ của anh họ, nhưng theo như tôi biết, hai người tiến đến với nhau chỉ vì nguyện vọng của bà nội chị, hai người căn bản không có tình cảm gì với nhau.

Bà nội chị dù gì cũng đã chết, chị cũng nên buông tha cho anh Hi của tôi" Vương Ngọc Thiên dường như không sợ chết, cô ta nói thẳng vào mặt Thẩm Lạc Ngưng.

Không biết cô ta đào đâu ra tin tức hai người đến với nhau vì bà nội Thẩm.1
Thẩm Lạc Ngưng nghe đến đây thì vươn tay bóp cổ Vương Ngọc Thiên.

Vương Ngọc Thiên không ngờ Thẩm Lạc Ngưng lại thẳng tay bóp cổ mình.

Cô ta không ngừng giãy giụa.

Nhưng càng giãy giụa, Thẩm Lạc Ngưng lại càng siết chặt cổ cô ta.

"Giết...người.....cứu" Vương Ngọc Thiên hít thở không thông, nói không ra tiếng.

Nét mặt Thẩm Lạc Ngưng vẫn vô cảm, tay vẫn cứ siết chặt.

Vương Đình Hi nghe tiếng động bên ngoài thì mặc đồ xong liền chống nạng đi ra.

Đập vào mắt anh là dáng vẻ muốn giết người của vợ mình.

Vương Ngọc Thiên thấy Vương Đình Hi thì muốn giãy giụa kêu cứu nhưng cô ta chẳng còn sức nữa.

"Lạc Ngưng.

Mau dừng lại, cô ta sắp chết mất thôi" Vương Đình Hi chống nạng đi tới, muốn ngăn cản Thẩm Lạc Ngưng.

Anh sợ cô sẽ mất khống chế mà gây ra án mạng mất.

Thẩm Lạc Ngưng nghe giọng của Vương Đình Hi thì quay sang nhìn anh nhưng cô không buông cổ Vương Ngọc Thiên ra liền mà đợi đến lúc cô ta sắp trợn trắng mắt mới buông ra.

Vương Ngọc Thiên được thả ra thì nằm dài trên mặt đất, hít lấy hít để không khí.

"Em sao vậy?" Vương Đình Hi liếc mắt nhìn Vương Ngọc Thiên nhưng không hỏi thăm cô ta mà kéo tay Thẩm Lạc Ngưng hỏi cô.

"Cút..." Thẩm Lạc Ngưng không trả lời anh mà quay qua nhìn Vương Ngọc Thiên đang nằm trên mặt đất.

"Ác...ác quỷ" Vương Ngọc Thiên sợ hãi nhìn Thẩm Lạc Ngưng sau đó bò dậy chạy khỏi phòng.

Chuyện hôm nay, Thẩm Lạc Ngưng chắc chắn cô ta sẽ không hé miệng nửa lời, nếu cho cô ta 10 lá gan, cô ta cũng chẳng dám nói.

Vương Đình Hi cau mài, anh tiến ra đóng cửa phòng sau đó kéo Thẩm Lạc Ngưng đi vào giường.

"Nói"
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Thẩm Lạc Ngưng nâng mắt nhìn người đàn ông đang tra khảo mình, cô biết, anh bây giờ không phải là anh nữa....!
"Cô ta chọc giận em" Thẩm Lạc Ngưng trả lời.

Thấy người con gái trước mắt không chịu yếu thế thì Vương Đình Hi khẽ thở dài, anh vươn tay xoa đầu cô.

"Anh biết, anh bây giờ có lẽ không hiểu nhiều về em, nhưng anh tin em làm chuyện gì thì cũng đều có lý do của nó.

Không nói cũng không sao" Vương Đình Hi ôn nhu nói.

Sự ôn nhu này chỉ dành riêng cho Thẩm Lạc Ngưng, nó có ở Vương Đình Hi trước và sau lúc mất trí.

Thẩm Lạc Ngưng nghe anh nói vậy thì nâng mắt nhìn anh, tim đập thật nhanh, anh vẫn luôn như vậy, luôn tin tưởng cô trong mọi hoàn cảnh.

Sự tin tưởng này luôn dành riêng cho cô..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 93: 93: Trần Phu Nhân


Tại một ngôi biệt thự sang trọng, Justin ngồi vắt chéo chân nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới đất.

"Tát" Justin cất giọng.

*Chát...* Tiếng đánh vang lên.

Lăng Chi bị tát đến đau điếng người, khoé miệng rỉ máu.

"Tiếp tục.

Không được dừng lại" Justin rít một hơi thuốc rồi nhả khói ra sau đó nói.

Tiếp đó Lăng Chi bị một liên hoàn tát làm cho té ngã ra mặt đất.

"Dừng lại, đừng đánh nó nữa" Người đàn bà tiến vào hét lên.

Justin ngẩng đầu lên nhìn người đàn bà.

"Muốn chết?"
"Nếu cậu còn đánh con bé, tôi sẽ tung tin tức Thẩm Lạc Ngưng là sát thủ ra cho mọi người đều biết" Người đàn bà uy h**p.

"Uy h**p tôi sao?" Justin cười cười nhìn bà ta.

"Dừng tay lại, tôi nói là sẽ làm" Người đàn bà tiếp tục nói.

Justin lấy trong tủ ra một câu súng, xoay xoay nó trong tay, nâng niu như châu báu.

Lăng Chi quỳ trên mặt đất nhìn Justin đang nâng niu cây súng.

"Ai cho cô lá gan đuổi theo hành thích Thẩm Lạc Ngưng???" Justin bỗng nhiên cất giọng.

"Lão đại, tôi sai rồi.

Lúc đó vì tôi không thể khống chế cảm xúc giết người của mình" Lăng Chi nhanh chóng trả lời.

"Cô biết tự ý hành động, kết cuộc sẽ như thế nào không?" Justin nghiêng đầu hỏi.

"Tôi biết, vì vậy, tuỳ ý lão đại xử phạt" Lăng Chi cắn răng nói ra từng chữ.

Trong lòng vẫn hi vọng, Justin sẽ chừa lại cho mình một đường sống.

Justin bỗng nhiên nâng súng, bắn thẳng vào chân trái của Lăng Chi.

Máu tươi nhanh chóng trào ra ướt đẫm một khoảng.

"Justin..." Người đàn bà hét lên.

"Đem cô ta xuống, không được chữa trị cho cô ta.

Nhốt vào phòng tối, mặc cô ta tự sinh tự diệt" Justin nói rồi quay người đi về phòng.

Lăng Chi trước đó bị Thẩm Lạc Ngưng nả một phát vào bụng, bây giờ lại thêm một phát của Justin hạ xuống.

Cô ta nằm dài trên mặt đất nhìn bóng dáng người đàn ông vô tâm vô tình rời đi.

Cô ta điên rồi mới nghĩ rằng Justin cho cô một đường sống, hắn ta thậm chí còn chẳng quan tâm đến sống chết của cô.

Lăng Chi cười một tiếng, cười nhạo chính bản thân mình.

Sau khi được đưa xuống, Justin không cho phép bất kì ai đến gần nơi giam giữ Lăng Chi, đồng nghĩa với việc không để ai chữa trị cho cô ta.

Người đàn bà kia gấp đến phát điên.

bà ta thật sự muốn công bố hết quá khứ của Thẩm Lạc Ngưng ra, khiến cho cô thân bại danh liệt.

Allain đi tới, trên tay cầm theo hộp thuốc.

"Cậu...."Người đàn bà nhìn nhìn Allain, dường như đoán ra được cậu ta sắp làm gì.

"Tôi chữa trị cho cô ta" Allain lười biếng trả lời.

"Justin bảo cậu đến chữa cho A Chi sao?" Ánh mắt của người đàn bà sáng lên.

"Trần Phu Nhân, hôm nay Justin hắn muốn g**t ch*t Lăng Chi, bà nghĩ rằng cậu ta sẽ để tôi đến chữa cho cô ấy sao? Đương nhiên là tự tôi tới rồi" Allain cau mài nói, sau đó mở cửa đi vào.

Trần Phu Nhân chưa kịp vào theo thì Allain đã đóng sầm cửa lại.

Lăng Chi bên trong nghe tiếng động thì ngẩng đầu lên nhìn.

"Lão đại bảo cậu tới sao?" Ánh mắt Lăng Chi hiện lên vài phần vui mừng khi thấy Allain.

"Không, tôi lén đến" Allain thẳng thắn trả lời.

Anh ta ngồi xuống xem xét vết thương trên bụng và trên chân của Lăng Chi.

"Gấp quá, quên đem thuốc gây tê rồi.

Chịu được khônng?" Allain nhìn nhìn Lăng Chi, hỏi.

"Được" Lăng Chi hiểu ý của Allain, ý anh ta là cô có chịu được khi gắp sống viên đạn ra mà không dùng thuốc gây tê.

Allain không làm vẻ biểu hiện gì, chăm chú dùng kéo và dụng cụ dò tìm viên đạn để gắp ra.

Lăng Chi đau đến xanh mặt nhưng suốt quá trình cô không hé miệng kêu đau dù nửa tiếng.

Allain là một bác sĩ giỏi, chỉ với nửa tiếng, anh đã gắp được đạn ra và băng bó kĩ lưỡng vết thương của Lăng Chi.

"Cảm ơn" Lăng Chi cất giọng nói.

Trán cô ta đổ đầy mồ hôi, chân tay đau đến bủn rủn, đôi môi tái nhợt.

"Đi đây" Allain dọn dẹp dụng cụ rồi nhanh chóng đứng dậy rời khỏi phòng.

Khi Allain ra ngoài vẫn còn thấy Trần Phu Nhân đứng ở đó.

Hắn ta thong dong lướt qua người bà ta rồi rời khỏi.

Trần Phu Nhân mở cửa vào trong xem tình hình của Lăng Chi.

"Đồ vô dụng, không làm thì thôi, nếu đã làm rồi thì tại sao không đuổi cùng giết tận, một phát tiễn Thẩm Lạc Ngưng lên trời?" Trần Phu Nhân tức giận hét vào mặt Lăng Chi.

Lăng Chi làm như không nghe thấy, cô nhắm mắt lại nghĩ ngơi.

"Một thời gian nữa, Justin thả mày ra, mày lén vào phòng hắn mở khoá, tìm kiếm tư liệu của Thẩm Lạc Ngưng.

Nếu tìm được thì đem đến cho tao." Trần Phu Nhân hạ giọng, bà ra lệnh cho Lăng Chi sao đó quay người rời đi.

Sau khi Trần Phu Nhân rời đi, Lăng Chi chậm rãi mở mắt ra.

....!
Ngày hôm sau, tại Cầm Viên.

"Mau dậy ăn sáng" Đêm qua Thẩm Lạc Ngưng ngủ rất ngon, lúc cô tỉnh dậy đã nằm trong lòng của Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi thấy cô gái trong lòng không ngoan ngoãn thì đè đầu cô xuống lại.

"Ồn ào, ngủ chút nữa" Giọng nói còn say ngủ, khàn khàn của Vương Đình Hi vang lên.

Thẩm Lạc Ngưng bị đè đầu xuống thì có chút tức giận, nhưng cô biết mấy ngày còn ở bệnh viện, anh luôn ngủ không ngon nên đành nằm xuống ngủ tiếp.

Vương Lão Gia rất hiểu chuyện nên cũng không cho người lên gọi vợ chồng Vương Đình Hi dậy.

Nhưng mẹ con Vương Tú thì cứ khăng khăng muốn kêu Vương Đình Hi xuống cùng dùng chung bữa sáng với họ.

Kết quả, Vương Ngọc Thiên lên phòng gọi họ xuống thì liền bị Vương Đình Hi tức giận bảo "cút"..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 94: 94: Vương Lão Gia Muốn Đuổi Mẹ Con Họ Về


Mấy ngày gần đây, dường như lo lắng cho bệnh tình của Vương Đình Hi nên Vương Lão Gia cũng chẳng quan tâm nhiều đến mẹ con Vương Tú cứ lộng hành.

Hai mẹ con Vương Tú nghĩ rằng Vương Lão Gia nhân nhượng nên được nước làm tới.

Khi đang ngồi trên bàn ăn, Vương Lão Gia bỗng cất giọng.

"Đến đây chơi thật lâu rồi.

Có dự định trở về nhà chưa?"
Vương Tú đương nhiên nghe ra được ý tứ đuổi khách của Vương Lão Gia.

"Ông cụ Vương, có phải có ai lời ra tiếng vào, muốn ông đuổi chúng cháu về không?" Vương Ngọc Thiên nhíu mài hỏi.

Vương Tú thấy Vương Ngọc Thiên ăn nói như vậy với Vương Lão Gia thì đá chân cô một cái rồi trừng mắt nhìn cô ta.

"Vợ chồng Đình Hi hiếm khi mới quay về Cầm Viên ở lâu, lão già tôi không muốn làm vợ chồng nó mất hứng"
Vương Lão Gia đương nhiên nhận ra Vương Ngọc Thiên có ý với Vương Đình Hi nên tìm cớ đuổi mẹ con họ về.

"Sắp tới tiệc mừng thọ của ông rồi, ông để cháu và mẹ ở lại dự tiệc được không? Sau đó, cháu và mẹ liền dọn dẹp hành lý quay về nhà." Vương Ngọc Thiên khẩn cầu, cô còn chưa đạt được mục đích, chắc chắn sẽ chưa đành lòng quay về.

Vương Lão Gia nghe vậy thì thấy cũng có lý nên đồng ý để mẹ con họ ở lại thêm vài hôm nữa.

Sau khi ăn cơm xong, Vương Lão Gia ghé phòng Thẩm Lạc Ngưng kím cô.

"Tiểu Ngưng, cháu ra đây một chút"
Thẩm Lạc Ngưng nghe Vương Lão Gia gọi thì liền mở cửa phòng ra.

Vì có mẹ con Vương Tú ở Cầm Viên nên Thẩm Lạc Ngưng và Vương Đình Hi liền làm tổ trong phòng, không ra ngoài nhiều.1
"Cháu qua phòng ta, ta có chuyện muốn nói với cháu"
Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn đi sau Vương Lão Gia, theo ông về phòng.

"Cháu ngoan, thời gian này để cháu chịu uỷ khuất rồi" Vương Lão Gia trầm giọng nói.

Thẩm Lạc Ngưng nâng mắt nhìn ông, vẫn chưa hiểu ý ông nói ở đây là gì.

"Hai mẹ con Vương Tú, ông đã có ý tứ muốn đuổi họ về nhưng sắp tới là tiệc mừng thọ của ông nên mẹ con nó muốn ở lại tham gia" Vương Lão Gia giải thích.

"Ông, cháu không để tâm đến họ" Thẩm Lạc Ngưng quả thực xem họ như không khí, chỉ khi họ tìm đến cô thì cô mới lười biếng nâng mắt nhìn.

"Vương Ngọc Thiên nó không có ý tốt, cháu nên cẩn thận.

Còn về Tiểu Hi, cháu cũng đừng để nó tiếp xúc nhiều với cô ta" Vương Lão Gia dặn dò.

Thẩm Lạc Ngưng thấy Vương Lão Gia như vậy thì ôn nhu cười.

"Cháu về nghĩ ngơi đi, nhớ đừng làm việc quá sức." Vương Lão Gia dặn dò lần nữa, ông sợ Thẩm Lạc Ngưng làm việc quá sức sẽ ảnh hưởng tới chắt cưng.

Thẩm Lạc Ngưng rời khỏi phòng thì đụng mặt với Vương Tú.

Cô nhìn qua bà ta rồi tiếp tục đi tiếp.

"Đồ mặt lạnh" Vương Tú cũng không để ý tới Thẩm Lạc Ngưng nhiều, bà ta phun ra ba chữ rồi ưỡn người đi tiếp.

"Lạc Ngưng, chúng ta ra ngoài chơi có được không?" Vương Đình Hi đang nằm trên giường thì thấy Thẩm Lạc Ngưng về, anh liền cất giọng.

"Chân anh như vậy, ra ngoài cái gì?" Thẩm Lạc Ngưng nhíu mài nói.

Vương Đình Hi đánh mắt về chiếc xe lăng nằm trong gốc, ý bảo có thể đi bằng xe lăng.

"Không ngại chứ?" Thẩm Lạc Ngưng nhìn về phía xe lăng.

"Có gì ngại chứ? Là bệnh nhân thì phải chịu thôi" Vương Đình Hi làm ra vẻ thản nhiên.

Thẩm Lạc Ngưng biết anh ở nhà sắp phát điên nên chần chừ chốc lát rồi đồng ý.

Khi Thẩm Lạc Ngưng và Vương Đình Hi sắp ra khỏi nhà thì Vương Ngọc Thiên từ đâu nhào tới.

"Em có thể đi cùng không?"
"Không" Vương Đình Hi không đợi chờ mà trả lời.

"Anh Hi, em ở nhà rất chán..."
"Vậy thì về nhà của cô đi"
Thẩm Lạc Ngưng nghe Vương Đôc Miệng- Đình Hi trả lời thì thấy có chút buồn cười.

"Vợ chồng bọn nó muốn ra ngoài hẹn hò, cháu đi theo cái gì?" Vương Lão Gia đứng trên lầu nói vọng xuống.

Thấy Vương Lão Gia cũng lên tiếng, Vương Ngọc Thiên liền không dám hé miệng nữa.

Vương Đình Hi và Thẩm Lạc Ngưng thuận lợi rời khỏi
Cầm Viên.

"Đi đến Trung Tâm Thương Mại" Vương Đình Hi ngồi bên ghế phụ nói ra vài chữ.

Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu nhìn anh, lại là Trung Tâm Thương Mại....!

"Sao đồ trong tủ của em lại ít vậy chứ? Em không mặc đồ à?" Vương Đình Hi quay đầu sang nhìn cô.

Thẩm Lạc Ngưng"...." Không mặc đồ gì chứ? Người đàn ông này điên cmn rồi.

"Đồ em để trong căn hộ ở toà nhà Đế Đô."
"Nhà riêng của em??" Vương Đình Hi nghe đến căn hộ ở toà nhà Đế Đô thì nghĩ là nhà riêng của Thẩm Lạc Ngưng.

"Trước đó là của anh, giờ thì của em"
Vương Đình Hi nghe Thẩm Lạc Ngưng nói vậy thì cũng hiểu được chút ít.

"Chúng ta về đó ở đi.

Không ở Cầm Viên nữa.

Ngày nào cũng thấy người đàn bà điên Vương Ngọc Thiên đó lượn qua lượn lại trước mặt.

Ngứa mắt vô cùng"1
Thẩm Lạc Ngưng nhìn sang Vương Đình Hi.

Anh của bây giờ lời nói ra vô cùng thoải mái.....
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 95: 95: Tiệc Mừng Thọ Của Vương Lão Gia


Thẩm Lạc Ngưng đẩy Vương Đình Hi đi dạo TTTM, anh đi đến cửa hàng quần áo nữ nào cũng nằn nặc đòi cô đầy vào.

Tuy nhiên, Vương Đình Hi không lựa đồ cho anh mà cứ lựa cho Thẩm Lạc Ngưng.

Sau khi mua đồ xong, Thẩm Lạc Ngưng cố tình đẩy Vương Đình Hi đi ngang một nơi ở TTTM, đó là một cửa hàng, nơi cô và anh từng ra tay cứu một người phụ nữ mang thai.

Vương Đình Hi được đẩy ngang chổ này thì đôi mài của anh bỗng nhíu chặt.

Thẩm Lạc Ngưng luôn chú ý tới nét mặt và biểu cảm của anh.

"Nơi này...."Vương Đình Hi lắc lắc đầu, hỏi.

"Ừm, trước đó nơi đây đúng là để lại cho anh ấn tượng rất mạnh."
Vương Đình Hi"?????"
Thẩm Lạc Ngưng vừa đẩy Vương Đình Hi đi xuống tầng hầm lấy xe, vừa kể lại câu chuyện đó cho anh nghe.

"Đúng là gan thật.

Anh của lúc đó không giận mới là lạ." Vương Đình Hi ngẩng đầu nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

"Sau đợt đó em còn bị anh hành một trận" Thẩm Lạc Ngưng bất cẩn nói ra lý do khiến anh hết giận.

"Hành một trận?" Vương Đình Hi nhìn Thẩm Lạc Ngưng với anh mắt sâu xa.

Anh dường như hiểu được ý nghĩa của từ này.

Thẩm Lạc Ngưng không dám nhắc tới chuyện này nữa.

Suốt cả đường đi, miệng Vương Đình Hi cứ nói không ngừng.

Thẩm Lạc Ngưng thỉnh thoảng mới mở miệng ra đáp vài câu.

Cô thấy anh dường như vẫn chơi chưa đủ nên lái xe ra bờ biển.

"Đi đâu vậy?" Vương Đình Hi mở cửa sổ, thò đầu ra ngoài nhìn.

"Bờ biển, nơi anh hay đưa em đến" Thẩm Lạc Ngưng trả lời.

"Ồ"
Vương Đình Hi đánh mắt nhìn xung quanh.

Đến nơi, cô lấy xe lăng ra, đẩy anh đi dạo ngoài bờ biển.

"Em vẫn hy vọng, anh mau lấy lại trí nhớ...." Thẩm Lạc Ngưng vô thức nói lên suy nghĩ trong lòng mình.

Vương Đình Hi nghe vậy thì cả người khựng lại.

"Em không thích anh của hiện tại??"
Thẩm Lạc Ngưng chậm rãi lắc đầu.

Cho dù là anh của hiện tại hay của quá khứ, chỉ cần là anh....đều được.

Nét mặt Vương Đình Hi thoáng chút buồn bã.

Quả thực phải mau lấy lại trí nhớ.....!
Một tuần thoáng chốc trôi qua, Vương Đình Hi và Thẩm Lạc Ngưng không ở Cầm Viên mà về căn hộ ở toà nhà Đế Đô ở.

Một tuần này, Ady đến rồi đi liên tục, anh đến để giúp Vương Đình Hi kiểm tra đầu và thực hiện một số bài tập cải thiện chân của anh.

Hiện tại, Vương Đình Hi đã có thể đứng lên đi lại nhưng vẫn còn hơi yếu.

Về phần đầu thì máu bầm vẫn đang từ từ tan nhưng không có nhiều tiến triển.

"Cảm ơn anh, Ady" Thẩm Lạc Ngưng nhìn Ady.

"Chuyện nên làm cả"
Sau khi Ady đi, Thẩm Lạc Ngưng vào bếp làm đồ ăn cho Vương Đình Hi.

Anh đứng ngoài cửa nhìn vào thấy dáng vẻ dịu dàng của Thẩm Lạc Ngưng thì bất giác cong cong khoé môi.

Anh từ từ tiến vào, từ đằng sau ôm lấy eo của Thẩm Lạc Ngưng.

"Ra ngoài, để anh làm" Vương Đình Hi vừa nói vừa dùng tay xoa xoa phần bụng đã bắt đầu nhô lên của Thẩm Lạc Ngưng.

"Gần xong rồi.

Giúp em bưng đồ ăn ra bàn là được" Thẩm Lạc Ngưng không để ý tới hành động của anh, chỉ chăm chú nêm nếm thức ăn.

Vương Đình Hi gục đầu xuống vai nhỏ của Thẩm Lạc Ngưng hít một hơi rồi ngoan ngoãn bưng đồ ăn ra bàn.

Ngày mai là tiệc mừng thọ của Vương Lão Gia, tối hôm đó Thẩm Lạc Ngưng vào phòng tranh, tự vẽ cho ông một bức tranh.

"Nằm xuống, em giúp anh thư giản đầu" Thẩm Lạc Ngưng ngoắc tay với Vương Đình Hi, anh vừa mới tắm xong, trên đầu còn vươn vài giọt nước.

"Mau mau, anh ngồi xuống rồi đây, lại đây sấy tóc cho anh nào" Vương Đình Hi không muốn Thẩm Lạc Ngưng bước xuống giường nên anh lết thân mình đến gần cô, nhờ vả.

Thẩm Lạc Ngưng nhận lấy máy sấy, cắm điện rồi chăm chú sấy tóc cho Vương Đình Hi.

"Bụng em bắt đầu to rồi, sau này đừng làm nhiều việc quá" Vương Đình Hi nhắm mắt hưởng thụ nhưng miệng vẫn lải nhải.

"Em nhận ra, dạo này anh nói rất nhiều"
"Được rồi, anh không nói nữa là được chứ gì?" Vương Đình Hi bĩu môi.

Sấy tóc xong, Thẩm Lạc Ngưng xoa bóp chân cho anh rồi giúp anh thư giản đầu óc rồi cả hai ôm nhau ngủ.

Sáng sớm, Vương Đình Hi tỉnh giấc trước liền đi làm bữa sáng cho Thẩm Lạc Ngưng.

Dường như là thói quen, anh hâm nóng cho cô một ly sữa bò rồi để đó.

"Sao không ngủ chút nữa?Còn sớm" Vương Đình Hi làm bữa sáng xong liền vào phòng tìm quần áo để chốc nữa thay ra.

Vào cửa liền thấy Thẩm Lạc Ngưng ngồi dụi mắt trên giường, cô vừa mới tỉnh.

Vương Đình Hi nhìn thấy dáng vẻ mơ màng, ngơ ngác của Thẩm Lạc Ngưng thì không nhịn được liền tiến lại gần đặt một nụ hôn lên trán cô.

"Hiếm lắm mới thấy được một Thẩm Lạc Ngốc" Vương Đình Hi cất giọng trêu chọc.

Thẩm Lạc Ngưng lườm anh một phát rồi nhanh chóng xuống giường.

Tất cả đã chuẩn bị xong, Thẩm Lạc Ngưng và Vương Đình Hi cùng lên xe đi thẳng về khách sạn Đông An.

Một khách sạn rất lớn và nổi tiếng tại Hải Thành, nước T.

Khi Thẩm Lạc Ngưng và Vương Đình Hi đến nơi, có rất nhiều khách khứa đã đến.

Người nhà họ Thẩm cũng có mặt, chỉ thiếu Thẩm Gia Hứa đang xử lý công việc nên đến hơi trễ.

Vương Đình Hi xuống xe trước rồi mở cửa, đỡ Thẩm Lạc Ngưng bước ra.

Tay anh còn tinh tế để trên nóc xe vì sợ cô đứng dậy sẽ trúng đầu.

Mọi người xung quanh thấy cặp "tiên đồng ngọc nữ" này bước xuống thì không khỏi hô hào.

Hôm nay Thẩm Lạc Ngưng mặc một chiếc váy dài màu trắng, phần bụng hơi rộng để không làm lộ chiếc bụng của mình.

Tóc dài hơn nửa lưng được uốn xoăn tự nhiên, hôm nay Thẩm Lạc Ngưng không trang điểm, chỉ tô chút son rồi đi.

Tuy vậy vẫn không làm mất đi dáng vẻ sang trọng và xinh đẹp vốn có của cô.

Sở Vân Dung đứng từ xa ngắm nhìn đứa con gái duy nhất của mình, trong lòng không khỏi tự hào.

Vương Đình Hi hôm nay đã thoát khỏi những bộ quân phục hằng ngày, anh mặc một chiếc quần tây đen và áo sơ mi trắng.

Đồ của anh hôm nay là Thẩm Lạc Ngưng cố tình chọn để anh mặc cùng tone màu với mình.

"Đó là cháu trai và cháu dâu của tôi đó" Vương Lão Gia hất cầm đầy tự hào, nói với những người xung quanh.

"Cũng là cháu gái và cháu rể của tôi" Thẩm Lão Gia cũng không chịu thua kém.

"Được được, đều là cháu của hai người" Một vị lão gia không nhịn được cười nói.

Ở một góc nào đó, Vương Ngọc Thiên đang nói chuyện điện thoại.1
"Được, tôi đã lấy được rồi.

Bà yên tâm"
"Ừm, hy vọng cô sẽ thành công" Người đàn bà trong điện thoại trả lời..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 96: 96: Thẩm Lạc Ngưng Mất Tích


Vương Ngọc Thiên nói chuyện điện thoại xong thì ngẩng đầu lên nhìn về phía Vương Đình Hi và Thẩm Lạc Ngưng.

Trong mắt cô toàn chứa đựng thật nhiều sự tức giận, chỉ một chốc lát nữa thôi, Thẩm Lạc Ngưng sẽ mất đi đứa bé, sau đó liền phải cuốn gói rời khỏi nhà họ Vương.

Vương Ngọc Thiên suy nghĩ rằng, nhà họ Vương giữ lại Thẩm Lạc Ngưng là vì đứa con trong bụng cô.

Một khi đứa bé trong bụng mất thì đồng nghĩa với việc Vương Đình Hi sẽ ly hôn cùng Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng nhận ra ánh mắt hận thù của Vương Ngọc Thiên thì đưa mắt nhìn về phía cô ta.

Vương Ngọc Thiên bị nhìn thì chột dạ, quay mặt đi.

Chiếc Jeep dừng lại ngoài cửa khách sạn.

Thẩm Gia Hứa đỡ tay Vân Dao, cả hai sánh vai đi vào.

Vừa có một cặp Vương Đình Hi làm cả hội trường xôn xao, tiếp đó lại là cặp của Thẩm Gia Hứa.

Sở Vân Dung đưa mắt thấy Vân Dao cũng đến thì vô cùng vui vẻ.

"Cháu chào ông cụ Thẩm, ông cụ Vương, bác gái" Vân Dao lễ phép cúi người chào hỏi.

Hai ông cụ cũng vui vẻ chào hỏi.

Sở Vân Dung cười cười gật đầu.

Bà rất thích Vân Dao.

"Nào, anh hai em đã theo đuổi chị thành công rồi sao?" Thẩm Lạc Ngưng vừa mới tách ra được với Vương Đình Hi liền tìm đến chổ Vân Dao nói chuyện.

"Gì chứ?" Vân Dao cười cười, có chút ngượng ngùng.

"Quả thực rất gian nan đó" Thẩm Gia Hứa tay cầm một ly rượu tiến tới, vừa nói.

Vân Dao khẽ lườm Thẩm Gia Hứa một phát.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn thấy anh mình cùng Vân Dao như vậy thì vô cùng vui vẻ.

Sở Vân Dung biết chuyện Thẩm Gia Hứa cùng Vân Dao hiện tại đang hẹn hò thì liền kéo Vân Dao đi khắp nơi bảo với họ rằng Vân Dao sắp trở thành con dâu của mình.

Vân Dao ngượng đến đỏ cả mặt nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo Sở Vân Dung.

Vương Đình Hi và Thẩm Gia Hứa cùng nhau đi tiếp khách nên không qua trò chuyện cùng.

Chỉ có mẹ con Sở Vân Dung và Vân Dao ngồi cùng với vài vị phu nhân cao quý.

Bỗng nhiên một người phục vụ đem một ly nước cam đến bảo là Vương Đình Hi kêu người đem đến.

Thẩm Lạc Ngưng đánh mắt nhìn xung quanh một vòng, sau đó khoé miệng khẽ nâng lên tạo thành một đường cong mà chỉ mình cô biết.

Cô chậm rãi nâng ly nước cam lên vờ uống một hơi.

Ngồi một lúc sau, Thẩm Lạc Ngưng đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Trước tiên cô quăng đi miếng giấy mà vừa nảy cô nhổ nước cam ra, tiến tới lấy nước súc miệng.

Bên ngoài có tiếng bước chân, Thẩm Lạc Ngưng giả vờ loạng choạng sau đó cả người ngã xuống đất.

"Khiêng cô ta lên, đem ra xe" Giọng nói của Vương Ngọc Thiên cất lên.

Thẩm Lạc Ngưng vẫn không cử động, vô cùng phối hợp.

Sau khi khiêng Thẩm Lạc Ngưng lên xe, Vương Ngọc Thiên một mình lái xe chở Thẩm Lạc Ngưng rời khỏi khách sạn.

Vương Đình Hi bên kia không thấy Thẩm Lạc Ngưng đâu thì đến chổ Sở Vân Dung kím.

"Mẹ, Lạc Ngưng đâu?"
"Con bé mới uống nước cam của con đưa sau đó liền đi vệ sinh rồi"
"Nước cam? Con đưa?"
Vương Đình Hi cau mài, anh dường như biết được sự khác thường nên tức tốc chạy vào nhà vệ sinh nữ kiểm tra.

Quả nhiên không thấy cô ở đây, anh nhanh chóng thông báo với Thẩm Gia Hứa, bảo anh check camera khách sạn lại.

Biết được Thẩm Lạc Ngưng bị Vương Ngọc Thiên bắt đi, anh nhìn kĩ biển số xe rồi nhanh chóng lái xe đuổi theo.

Thẩm Gia Hứa cũng rời khỏi bữa tiệc, lái xe đi theo.

Vì sự mất tích của Thẩm Lạc Ngưng khiến Vương Lão Gia lo lắng nên bữa tiệc phải dừng lại.

Khách khứa đều ra về.

Cả người nhà họ Thẩm và nhà họ Vương đều tập trung tại Đại Viên chờ tin tức.

Sở Vân Dung khóc đến sưng mắt, Vân Dao luôn bên cạnh an ủi bà.

"Đi đâu đấy?" Thẩm Lạc Ngưng đang nằm bất động trên xe bỗng nhiên lên tiếng hỏi Vương Ngọc Thiên.

"Chị....chị...." Vương Ngọc Thiên thấy Thẩm Lạc Ngưng tỉnh dậy thì vô cùng hoảng hốt.

"Tôi cho chị uống thuốc mê rồi mà?"
"Ai đứng sau lưng cô sai khiến?" Thẩm Lạc Ngưng giả ngất chỉ vì mục đích này.

"Không có ai cả, đừng có nói bậy.

Chị sắp chết đến nơi rồi, im đi"
Tốc độ của chiếc xe mà Vương Ngọc Thiên lái ngày càng nhanh hơn.

Đằng sau, xe của Vương Đình Hi vẫn đuổi theo không ngừng.

Đôi mài cau chặt, sắp kẹp chết một con ruồi.

"Nói"
"Tao nói là không có ai mà"
"Cô cũng chỉ bị người ta lơi dụng thôi.

Nếu hôm nay tôi chết, cô nghĩ cô có thể bước chân vào nhà họ Vương sao? Người đứng sau lưng cô chỉ đang lợi dụng cô để trừ khử tôi thôi" Thẩm Lạc Ngưng kiên nhẫn nói.

"Bà ta không có nói như vậy.

Bà ta chỉ đang giúp tôi có thể vào nhà họ Vương thôi" Vương Ngọc Thiên bị dụ liền vô tình nói ra.

"Bà ta là ai?"
"Bà ta....."Vương Ngọc Thiên lắp bắp.

"Dừng xe" Thẩm Lạc Ngưng quát lên.

Vương Ngọc Thiên sợ hãi muốn phanh xe lại.....nhưng mãi không được.

"Phanh....phanh bị"

Thẩm Lạc Ngưng nghe đến đây thì bắt đầu lo lắng.

Có người cắt phanh xe rồi.

Với tốc độ hiện tại, xem như có thể giết cô rồi.

Thẩm Lạc Ngưng đuổi Vương Ngọc Thiên ra khỏi ghế lái.

Cô rẽ xe về phía một vùng biển.

Vương Đình Hi đằng sau đã đuổi kịp xe của Thẩm Lạc Ngưng.

Bỗng nhiên xe của cô rẽ về phía biển làm Vương Đình Hi thấy vô cùng bất an.

Anh biết xe cô mất thắng rồi.

Xe của Thẩm Lạc Ngưng vẫn cứ chạy thật nhanh về phía bờ biển.

Đi khoang nửa tiếng, Thẩm Lạc Ngưng lựa một nơi có rào cản bằng sắt đâm thẳng qua đó.

"Chị điên rồi sao? Tôi...tôi không muốn chết" Vương Ngọc Thiên thấy Thẩm Lạc Ngưng lao như điên xuống biển thì hét lên.

"Câm cmn miệng của cô lại"
"Thẩm Lạc Ngưng, mau nhảy khỏi xe" Vương Đình Hi đằng sau hét lên, anh sợ cô sẽ đâm xuống biển mất.

Thẩm Lạc Ngưng nghe giọng anh thì khẽ liếc mắt qua kính chiếu hậu, nhìn thấy chiếc xe đằng sau.

Cô sẽ không nhảy khỏi xe, một khi cô nhảy ra, đứa con trong bụng cô sẽ không giữ lại được.....1
GÓC NHỎ CÙNG ????: Mọi người ơi, dạo này truyện ra đều đều nhưng mà tt tuột hẳn luôn, mọi người xem xong bỏ ít thời gian like hoặc cmt truyện cho????có thêm chút động lực để viết với, đừng xem chùa nữa mà????.
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 97: 97: Lấy Lại Trí Nhớ


Thẩm Lạc Ngưng đưa đôi mắt vô cảm nhìn về phía sau, cô tiếp tục tăng tốc cho xe đâm xuống biển.

Khoảnh khắc chiếc xe lao với tốc độ như điên nhào xuống lòng biển.

Tim Vương Đình Hi như khựng lại môt nhịp.

"THẨM LẠC NGƯNG"
Chiếc xe trong phút chốc chìm xuống lòng biển.

Vương Đình Hi mặc kệ tất cả lái xe thẳng xuống theo Anh nhảy khỏi xe, điên cuồng tìm kiếm Thẩm Lạc Ngưng.

"Thẩm Lạc Ngưng, em mau chòi lên cho anh" Vương Đình Hi mất đi lý trí.

Khi Thẩm Gia Hứa tới nơi, chỉ thấy Vương Đình Hi đang như người điên mà tìm kiếm em gái mình.

"Vương Đình Hi.

Tiểu Ngưng đâu?" Thẩm Gia Hứa hét lên.

"Cô ấy lái xe đâm thẳng xuống biển rồi"
Vương Đình Hi vô thức, chậm rãi lết thân xác ướt đẫm đi vào bờ.

Tới nơi, cả người anh đổ sụp xuống, nằm bất động.

Thẩm Gia Hứa cho người tới tìm kiếm khắp bờ biển, sau đó anh đưa Vương Đình Hi về bệnh viện.

Sở Vân Dung đau lòng đến không chịu được, hiện tại bà chỉ biết khóc.

Thẩm Khiêm biết tin thì liền xin phép rời khỏi quân khu quay về.

Cả nhà họ Thẩm và nhà họ Vương đều chìm trong không khí chết lặng.

Ở bệnh viện, Vương Đình Hi tỉnh dậy liền ngồi trên giường bệnh như người mất hồn.

"Tỉnh rồi?" Thẩm Gia Hứa hiện tại cũng không khác gì Vương Đình Hi.

Một ngày một đêm tìm kiếm vẫn chưa thấy được bóng dáng của Thẩm Lạc Ngưng.

Còn Vương Ngọc Thiên thì đã được tìm thấy, cô ta đã chết do đuối nước.

Thẩm Gia Hứa nhìn nhìn, dường như anh nhận ra Vương Đình Hi khác với ngày thường.

"Lấy lại trí nhớ rồi?"
Vương Đình Hi không trả lời, anh chỉ gật đầu một cái.

"Vẫn chưa tìm thấy cô ấy?"
"Chưa"
Vương Đình Hi nhắm mắt lại, anh chợt nhớ đến khoảnh khắc Thẩm Lạc Ngưng vì sợ ảnh hưởng đến người khác mà cho xe đâm thẳng xuống biển.

Lòng ngực anh phập phồng, đau đến không chịu được....!
Vì nhà đang xảy ra chuyện nên Vương Đình Hi không muốn ở lại bệnh viện, tối hôm đó, anh được trở về nhà.

Hứa Du và Phương Kỳ biết tin, liền đến Đại Viên hỏi thăm.

Hứa Du khóc đến sưng cả mắt.

Tối đó về, Hàn Vũ nói gì cô cũng chẳng nghe, chỉ thu người trong chăn khóc nức nở.

Phương Kỳ cũng chẳng khá hơn là bao, cô tuy ngoài mặt chỉ thể hiện sự đau lòng nhưng tối đó về nhà cô cũng chẳng ngủ được mà ôm gối khóc.

Ngày hôm đó, tính đến nay là ngày thứ 3 Thẩm Lạc Ngưng mất tích, Vương Đình Hi vẫn đều đặn ngày nào cũng ra bờ biển, hy vọng tìm thấy được cô, nhưng mỗi lần trở về, viền mắt anh lại đỏ hoe.....!
"Thẩm Lạc Ngưng, anh nhớ em rồi" Vương Đình Hi vô thức nói ra.

"Mau trở về, được không em?"
....!
Thẩm Lạc Ngưng tỉnh dậy, cô nặng nề nâng đôi mắt đã hôn mê ba ngày lên.

"Tỉnh rồi?" Một giọng nói mà đối với Thẩm Lạc Ngưng không thể nào quen thuộc hơn.

Thẩm Lạc Ngưng đưa mắt qua nhìn Justin.

Chỉ nhìn hắn ta chứ không trả lời.

"Nói chuyện" Justin thấy Thẩm Lạc Ngưng nhìn mình mà không trả lời thì liền ra lệnh.

Thẩm Lạc Ngưng cố gắng nâng người ngồi dậy, tựa vào thành giường, vẫn không thèm để ý đến Justin.

"Uống chút nước đi"
Justin bất lực đưa ly nước qua cho Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn xuống bụng mình, tay vẫn đưa ra nhận lấy ly nước.

"Tiểu quỷ đó chưa chết, mạng lớn gớm nhỉ?"
Thẩm Lạc Ngưng nghe đến đây thì mới ngẩn đầu lên nhìn lấy Justin một cái, cổ họng khô khan, cố gắng phát ra tiếng.

"Cảm ơn"
"Haha...."
Justin bật cười, hắn ta không ngờ lời đầu tiên Thẩm Lạc Ngưng nói ra lại là cảm ơn hắn.

"Trở về căn cứ đi" Justin bỏ một tay vào túi quần, tay còn lại kẹp điếu thuốc có ý định hút thuốc.

Bỗng nhiên hắn lia mắt qua nhìn cái bụng hơi nhô nhô của Thẩm Lạc Ngưng sau đó quyết định quẳng luôn điếu thuốc vào sọt rác.

"Đó là chuyện sẽ xảy ra khi tôi chết" Thẩm Lạc Ngưng cười khẩy.

Muốn cô quay về cái nơi chết tiệt đó, đúng là điên rồi.

Justin thấy cô như vậy thì cười cười rồi quay người rời khỏi phòng.

Một lát sau, Allain tiến vào kiểm tra cho Thẩm Lạc Ngưng.

"Tôi hôn mê bao lâu rồi?" Thẩm Lạc Ngưng nhìn nhìn Allain, hỏi.

"Ba ngày, ngủ như một con heo" Allain nhếch môi trả lời.1
Thẩm Lạc Ngưng nghe tới đây thì hơi sốt ruột, ba ngày nay chắc chắn cả nhà họ Thẩm và nhà họ Vương đều nháo cả lên.

"Xong xong, đứa bé không có vấn đề gì cả, cô cũng vậy, nếu thấy mệt mõi thì nằm nghỉ ngơi là được" Allain kiểm tra xong thì dặn dò.

Thẩm Lạc Ngưng kiểm tra sức khoẻ xong thì được gọi xuống lầu dùng cơm.

Cô ngồi ăn cùng bàn với Justin và Allain.

Trong lúc cô đang ăn, bỗng nhiên từ ngoài cửa có một người phụ nữ tiến vào.

Bà ta thấy Thẩm Lạc Ngưng thì có chút bất ngờ, liền quay người đi thẳng lên lầu với tốc độ cực kì nhanh.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn thấy bà ta thì dường như nhớ lại chút gì đó nhưng nhớ mãi không ra.

"Đừng quan tâm bà ta" Justin cất giọng.

"Sau khi ăn xong, tôi liền quay về" Thẩm Lạc Ngưng đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt Justin.

"Em nghĩ em có thể ra khỏi đây?" Justin nghiêng đầu cười.

"Anh sẽ không giữ tôi lại" Thẩm Lạc Ngưng khẳng định chắc nịch một câu.

"Lần này tôi nợ anh, sau này sẽ báo đáp" Nói xong cô đứng dậy, đi thẳng ra ngoài, rời khỏi khu biệt thự của Justin.

Justin im lặng nhìn theo bóng dáng của Thẩm Lạc Ngưng rời đi.

"Ũa? Không giữ lại thật hả?" Allain có chút mơ hồ nhìn nhìn Justin.

"Người muốn đi, có giữ cũng không được" Ánh mắt Justin thoáng chút đau lòng.

"Haizz, chàng trai thâm tình" Allain lắc đầu cảm thán.

"Cút".
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 98: 98: Quay Về


Thẩm Lạc Ngưng không trở về ngay mà gọi bảo Lục Tiểu Hy đến đón mình, cô còn chuyện cần phải làm.

"Cmn" Lục Tiểu Hy nghe được chuyện từ miệng của Thẩm Lạc Ngưng thì chửi ầm lên.

"Chuyện này cậu cứ để cho mình"
Thẩm Lạc Ngưng chống tay nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Cậu điều tra một người đàn bà bên cạnh Justin giúp mình"
"Được, khi trở về mình sẽ điều tra"
"Bên phía Andrew và Enly ổn cả chứ?"
Thẩm Lạc Ngưng hỏi thăm.

"Đều rất ổn.

Gần đây họ đang tham gia đóng một bộ phim.

Chắc là sắp đóng máy rồi" Lục Tiểu Hy vừa lái xe vừa trả lời.

Thoáng chốc, xe đã tới cửa Đại Viên.

Lục Tiểu Hy lái xe quay về còn Thẩm Lạc Ngưng xuống xe, tiến vào trong nhà.

Không khí của Đại Viên vô cùng ảo não.

Thẩm Lạc Ngưng vừa tiến vào vừa nhìn xung quanh, vừa vào cửa nhà, đập vào mắt cô là sự trống vắng.

Nếu như bình thường, khi coi trở về sẽ có Thẩm Lão Gia ngồi ở phòng khách xem cờ.

Sở Vân Dung sẽ ở trong bếp cùng làm đồ ăn với chị Trần.

Chị Trần nghe động tĩnh thì chạy ra ngoài xem xét.

"Cô Hai"
Chị Trần thấy Thẩm Lạc Ngưng thì vô cùng bất ngờ hét lên.

"Trời ơi" Nước mắt chị Trần không nhịn được mà rơi xuống, chị cầm tay của Thẩm Lạc Ngưng mà run rẩy.

"Chị Trần, tôi về rồi, không sao" Thẩm Lạc Ngưng khẽ vỗ vỗ lên mu bàn tay của chị Trần an ủi.

"Ông nội và mẹ tôi đâu?"
"Thật ra, mấy ngày nay, mọi người trong nhà đều vô cùng khổ sở, luôn chạy đôn chạy đáo tìm cô hai, ông Thẩm có chút suy sụp nên liền ở trong phòng, đóng chặt cửa không ra ngoài"
"Còn bà chủ....bệnh của bà lại tái phát, ngày nào bà cũng ôm một cái hộp để đồ của cô hai hồi nhà mà khóc đến đau lòng...."
Chị Trần đau lòng kể lại tình hình của từng người cho Thẩm Lạc Ngưng nghe.

Thẩm Lạc Ngưng nghe xong thì trước tiên đến thăm Thẩm Lão Gia.

Trấn an ông xong cô mới qua phòng của Sở Vân Dung.

"Mẹ" Thẩm Lạc Ngưng gõ cửa phòng, gọi Sở Vân Dung.

Bên trong không có tiếng động, cũng không ai trả lời.

Thẩm Lạc Ngưng đành tự ý mở cửa vào trong.

Lúc cô tiến vào, chỉ thấy Sở Vân Dung ngồi cuộn tròn, hai tay ôm lấy đầu gối, hai mắt vô hồn nhìn vào chiếc hộp đặt cạnh bà.

"Mẹ..." Thẩm Lạc Ngưng nhíu mài nhìn bà.

Sở Vân Dung vẫn không hồi âm lại.

Thẩm Lạc Ngưng ngồi xuống cạnh Sở Vân Dung, khẽ lay người bà.

Sở Vân Dung bị làm phiền thì nhíu mài.

"Con là Thẩm Lạc Ngưng của mẹ, mẹ nhìn con, con về rồi" Thẩm Lạc Ngưng nhẹ giọng.

"Thẩm Lạc Ngưng, con gái tôi" Sở Vân Dung nghe đến ba chữ Thẩm Lạc Ngưng thì tỉnh táo lại.

"Con đây, con về rồi"
"Tiểu Ngưng, là con thật sao?" Sở Vân Dung nhìn sang Thẩm Lạc Ngưng, đôi tay run rẩy cầm lấy tay cô.

"Tốt, tốt quá rồi" Đôi mắt bà không ngừng rơi lệ, miệng cũng lầm bầm không ngớt.

Con gái bà không sao rồi, nó trở về rồi.

Thẩm Khiêm ra ngoài mua đồ ăn cho Sở Vân Dung trở về thì nhìn thấy cảnh tượng này của hai mẹ con.

Mắt ông cũng có chút đỏ hoe.

Mấy ngày nay ông vừa đau lòng vì sự mất tích của Thẩm Lạc Ngưng vừa đau lòng khi nhìn thấy vợ mình như vậy.

Ông cũng sắp chống đỡ không nổi rồi.

May mắn mà ông trời bảo hộ cho đứa con gái của ông.

"Ba" Thăm Sở Vân Dung xong, Thẩm Lạc Ngưng ra ngoài thì nhìn thấy Thẩm Khiêm.

"Trở về là tốt rồi" Ông cười ôn nhu nhìn đứa con gái của mình.

"Ba không có gì muốn hỏi con sao?"
"Chuyện con muốn nói, ắt sẽ tự nói, ba sẽ không hỏi" Thẩm Khiêm lắc lắc đầu.

"Lúc trước khi con quay về nhà họ Thẩm, chắc hẳn ba cũng có điều tra con?Đúng vậy, thân phận của con không bình thường" Thẩm Lạc Ngưng chủ động nói.

"Ba biết, lúc trước cho rằng con quay về vì trả thù, nhưng bây giờ thì không phải như vậy, con là người tốt, lúc trước là ba sai."
"Cho dù, thân phận của con có đối lập với gia đình chúng ta.

Chúng ta vẫn đứng về phía con, bảo hộ con"
Thẩm Khiêm nâng mắt nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

Ông dường như đoán ra được thân phận không bình thường mà cô đã nói.

"Cảm ơn ba" Thẩm Lạc Ngưng mỉm cười.

Cô làm sao mà để gia đình phải chịu khổ vì bản thân mình chứ.

"Con mau đi tìm Đình Hi đi.

Mấy ngày nay....nó không ổn lắm" Thẩm Khiêm chợt nhớ tới chuyện cô trở về còn chưa thông báo cho Vương Đình Hi.

Thẩm Lạc Ngưng dạ một tiếng, cô quả thực nhớ anh đến điên rồi.

"Bờ biển" Thẩm Khiêm từ sau nói vọng ra địa điểm mà Vương Đình Hi đang ở.

Quả thực mấy ngày qua, Vương Đình Hi như định cư tại bờ biển mà cô mất tích.

Thẩm Lạc Ngưng lái xe như điên đến bờ biển tìm anh.

Đến nơi, cô xuống xe đi dọc bờ biển tìm kiếm bóng dáng anh.

Chẳng bao lâu, tại một bãi đá to, Vương Đình Hi cuộn tròn, hai tay ôm đầu gối ngồi nhìn về phía biển mênh mông.

"VƯƠNG ĐÌNH HI" Thẩm Lạc Ngưng đứng từ xa hét lên..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 99: 99: Vợ Chồng Tương Phùng


Vương Đình Hi đang thờ ơ ngồi trên bãi đá nghe được giọng nói quen thuộc thì nhanh chóng quay đầu lại.
Mắt anh nhanh chóng đối lập với đôi mắt đen láy của Thẩm Lạc Ngưng.
Cả người vô thức cứng đờ, anh nhanh chóng đứng dậy nhảy khỏi bãi đá tiến lại chổ Thẩm Lạc Ngưng.
Một bước lại một bước, rất nhanh anh đã tới trước mặt cô.
"Vương Đình Hi...."Thẩm Lạc Ngưng nhìn dáng vẻ tiều tuỵ của anh thì vô cùng đau lòng.
Vương Đình Hi hiện tại vô cùng nhếch nhách, ẩn hiện dưới đôi mắt là một quầng thâm rõ rệt, râu đã vài ngày chưa cạo nên có chút dài, cả người đều toát ra mùi rượu.
"Tiểu Ngưng..."
Vương Đình Hi mấp mấy môi mình, cổ họng khàn khàn cất lên.
"Em về rồi sao" Vương Đình Hi vươn tay chạm vào mặt Thẩm Lạc Ngưng, cảm giác mềm mịn chân thật truyền vào lòng bàn tay của anh khiến khoé môi anh khẽ giật.
"Anh gầy đi rồi" Thẩm Lạc Ngưng cau mài thật chặt, nhìn anh cô lại càng đau lòng, hận không thể tỉnh lại sớm hơn để quay về tìm anh.
"Anh thật sự rất nhớ em....rất nhớ, nhớ đến không chịu được" Vương Đình Hi kéo Thẩm Lạc Ngưng ôm vào lòng, giọng nói nhàn nhạt của anh truyền vào lỗ tai cô.
Thẩm Lạc Ngưng rưng rưng nước mắt, chốc lát viền mắt cô liền đỏ hoe, miệng không thốt ra lời, cô đành vươn tay ra xoa nhẹ tấm lưng vững chắc của anh mà an ủi.
Quả thực lúc đó, cô đã nghĩ rằng mình sẽ chết....may mắn thay, trời cao thương xót, cho cô thêm một cái mạng nữa quay trở về.
Cả hai cứ im lặng mà ôm nhau thật lâu, không ai nói với ai lời nào, một cái ôm cũng đủ để kể cho nhau nghe đối phương đã chịu đựng, đã đau lòng như thế nào suốt những ngày qua.

Vì Vương Đình Hi uống rượu nên Thẩm Lạc Ngưng phụ trách lái xe về.

Cả hai trở về căn hộ ở Đế Đô.
Không thể nhìn nổi dáng vẻ tiều tuỵ của Vương Đình Hi nữa nên Thẩm Lạc Ngưng giục anh đi tắm rửa.
Vương Đình Hi tắm xong, râu đều đã được cạo đi gọn gàng sạch sẽ.

Nhanh chóng trở về dáng vẻ ban đầu.
Anh ra khỏi nhà vệ sinh thì thấy Thẩm Lạc Ngưng đang nằm trên giường, nhanh chân tiến lại.
Thẩm Lạc Ngưng ngẩng đầu nhìn anh thầm chậc lưỡi một phát khen ngợi.

Lúc để râu thì trong anh chẳng những không già đi mà còn rất quyến rũ, trưởng thành.

Lúc không để râu thì lại vô cùng thanh sạch, có chút trẻ trung.

Ở hình dạng nào cũng vô cùng đẹp mắt.
"Ngẫn ngơ cái gì?" Vương Đình Hi khẽ gõ nhẹ vào trán Thẩm Lạc Ngưng kéo cô về thực tại.
Anh nhanh chóng lên giường ngủ, nằm cạnh Thẩm Lạc Ngưng, kéo chăn vào đắp cho cô.
Thẩm Lạc Ngưng nghiêng người tựa vào lồng ngực vững chãi của Vương Đình Hi.
"Lần này em nợ Justin một ân tình" Thẩm Lạc Ngưng chủ động kể lại chuyện này cho Vương Đình Hi nghe.
Vương Đình Hi nghe vậy liền biết lần này cô được cứu sống là nhờ Justin.
"Sau này sẽ trả nợ cho hắn, làm được tất cả trừ một điều kiện"
"Hửm!???" Thẩm Lạc Ngưng nghịch nghịch bàn tay của Vương Đình Hi, nghe đến đây thì cố ý muốn hỏi.
"Làm gì cũng được, ngoại trừ em"
Trên đỉnh đầu truyền tới một giọng nói trầm thấp.
"Đúng rồi, chuyện này chắc chắn có người đứng sau, lúc Vương Ngọc Thiên còn sống, em dụ cô ta nói ra được một tin tức.

Cô ta nói có một người đàn bà đứng sau cô ta sai khiến" Thẩm Lạc Ngưng nhớ lại lời của Vương Ngọc Thiên nói lúc còn trên chiếc xe.
"Một người đàn bà? Em có thù với bà ta sao?" Vương Đình Hi nhíu mài.
"Em không biết, lúc còn ở căn cứ, làm rất nhiều nhiệm vụ, quả thực sẽ đắc tội với nhiều người" Thẩm Lạc Ngưng đã tiết lộ thân phận của mình với Vương Đình Hi nên bây giờ nói về quá khứ cũng chẳng có gì phải che giấu.
"Nhờ Lục Tiểu Hy điều tra được chứ?"
"Em đã nhờ cô ấy rồi.

Hiệu quả làm việc của Tiểu Hy rất cao, chắc mai mốt liền có"
"????Anh lấy lại trí nhớ rồi sao?" Đến giờ Thẩm Lạc Ngưng mới để ý tới chuyện này, khi nghe Vương Đình Hi nhắc tới Lục Tiểu Hy.
"Sau khi em mất tích một ngày"Vương Đình Hi gật gật đầu nói.
"Đúng là trong cái rủi có cái may đi" Thẩm Lạc Ngưng thầm cảm thán một câu.
"Nếu em còn không xuất hiện, anh sợ đến ngày thứ 4, anh sẽ phát điên mất" Vương Đình Hi vòng tay qua, sờ sờ cái eo của Thẩm Lạc Ngưng.
"Thẩm Lạc Ngưng, sau này có chuyện gì, em nhất định phải bàn bạc trước với anh một tiếng, đừng tự mình hành động, huống chi em còn đang mang thai, có được không em?" Vương Đình Hi hôm nay nói thật sự rất nhiều, bao nhiêu áp lực, gánh nặng đều như mưa mà tuôn ra.
"Thực xin lỗi, lúc đó em quả thực làm việc tuỳ theo cảm hứng của mình, em chẳng thèm suy nghĩ đến cảm giác của anh."Thẩm Lạc Ngưng áy náy nói.
"Hiện tại bụng đã to rồi, em hứa với anh sẽ không như vậy nữa, sẽ ngoan ngoãn ngồi một chổ, không chạy lung tung"
Thẩm Lạc Ngưng bỗng chốc biến thành con nít, cô đưa ba ngón tay lên thề thốt.
Vương Đình Hi thấy Thẩm Lạc Ngưng như vậy thì bất giác bật cười, sau đó cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn.
Thẩm Lạc Ngưng cũng nhiệt tình đáp lại nụ hôn của anh.
Môi lưỡi triền miên, rất nhanh cơ thể Vương Đình Hi liền có phản ứng.

Anh lật người đè Thẩm Lạc Ngưng xuống thân mà hôn lấy hôn để, bàn tay không yên phận mà luồn vào trong tà áo của cô x** n*n liên tục.
Thẩm Lạc Ngưng bị anh chạm đến đâu nơi đó liền giống như lửa đốt.
Vương Đình Hi cúi đầu xuống hôn lên cổ Thẩm Lạc Ngưng một cái sau đó gục mặt xuống hít một hơi ở cổ cô.
Cơ thể Thẩm Lạc Ngưng vô cùng thơm tho, vì mới tắm xong nên trên người còn vươn mùi sữa tắm.
Vương Đình Hi hôn từ trên xuống, dần dần tới nơi bí ấn nhất của Thẩm Lạc Ngưng.
Thẩm Lạc Ngưng cả người run lên vì nhạy cảm.
Quần áo trên người cả hai rất nhanh đều nằm rãi rác dưới nền nhà,
Vương Đình Hi tách chân của Thẩm Lạc Ngưng ra, nhẹ nhàng hành động.
"Nhẹ chút....em đang mang thai" Thẩm Lạc Ngưng nức nở mà nhắc nhở Vương Đình Hi.
"4 tháng rồi, có thể đúng không?" Vương Đình Hi nghe đến mang thai thì sực tỉnh, anh ngẩng đầu nhìn cô.
Thẩm Lạc Ngưng gật gật đầu.
Được sự cho phép của Thẩm Lạc Ngưng, Vương Đình Hi không ngần ngại nữa mà tiến sâu vào trong....
Đàn ông bị bỏ đói lâu ngày quả thực rất đáng sợ......
 
Back
Top Bottom