Ngôn Tình Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 60: 60: Em Yêu Anh


Thẩm Lạc Ngưng nói xong thì ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Vương Đình Hi.

"Nếu anh..."Thẩm Lạc Ngưng dường như thấy được sự thất vọng trong mắt Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi kéo tay Thẩm Lạc Ngưng, ôm cô vào lòng.

"Có phải đã chịu khổ rất nhiều không?" Vương Đình Hi xoa xoa tấm lưng nhỏ của Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng nghe Vương Đình Hi nói vậy thì mở to hai mắt, anh không bài xích cô sao?
"Đây là lý do khiến em trở nên sắt đá như vậy?" Vương Đình Hi tựa đầu vào vai Thẩm Lạc Ngưng.

"Anh không tức giận?" Thẩm Lạc Ngưng vỗ vỗ vai Vương Đình Hi hỏi.

"Hà cớ gì phải tức giận? Em là người rất lương thiện"Vương Đình Hi vỗ vỗ nhẹ vào tay Thẩm Lạc Ngưng.

Sau khi nghe cô nói, mình là sát thủ.

Vương Đình Hi thật sự rất đau lòng, anh đau lòng vì biết, một khi vào căn cứ huấn luyện đó thân thể, tinh thần đều bị thương tổn....mà đau lòng thay, năm đó Thẩm Lạc Ngưng chỉ mới là cô bé 14,15 tuổi....!
Khoảnh khắc này làm Thẩm Lạc Ngưng thật sự rung động.

Hiện tại cô biết, mình đã chọn đúng người rồi...!
"Vương Đình Hi..." Thẩm Lạc Ngưng khẽ gọi.

"Anh nghe..."Vương Đình Hi ôn nhu trả lời.

"Em yêu anh" Thẩm Lạc Ngưng lần này thật sự rung động rồi.

"Anh cũng yêu em" Vương Đình Hi bỗng dưng được tỏ tình thì cô cùng vui vẻ.

"Bà Xã.

Tặng quà sinh nhật cho anh đi" Vương Đình Hi dụi mặt vào hõm cổ của Thẩm Lạc Ngưng.

"Chẳng phải đã có người tổ chức cùng tặng quà sinh nhật cho anh sao?" Thẩm Lạc Ngưng bỗng dưng nhớ đến lúc nảy Thẩm Ý Thi lôi kéo Vương Đình Hi trước mặt cô.

"Anh không cần người khác tặng, chỉ cần em" Thẩm Lạc Ngưng ngã người, đè Thẩm Lạc Ngưng xuống giường.

"Muốn em..." Vương Đình Hi nhỏ giọng thều thào.

Một đêm đầy hương sắc diễn ra....!
Sáng hôm sau thức dậy, Vương Đình Hi vẫn còn ở nhà.

Thẩm Lạc Ngưng vác cái lưng đau nhức của mình xuống giường đi tìm quần áo...!
"Đau chết đi được..."Thẩm Lạc Ngưng nhỏ giọng oán trách.

"Đau lắm sao?" Vương Đình Hi từ đằng sau tiến tới, xoa xoa nhẹ lưng Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng nghe giọng Vương Đình Hi thì cứng người.

Đêm qua cô đã tặng mình cho anh làm quà sinh nhật...!
Cái con sói đói này, lần trước quả thực chưa được thoã mãn nên lần này mới khiến cô xuống giường không nỗi.

"Đều tại anh" Thẩm Lạc Ngưng oán trách, lườm Vương Đình Hi một cái.

"Xin lỗi.

Hôm qua có hơi phấn khích, lần sau...sẽ nhẹ nhàng hơn" Vương Đình Hi lơ đễnh nói, tay bế ngang người Thẩm Lạc Ngưng lên tiến thẳng vào phòng tắm.

Thẩm Lạc Ngưng nghe anh nói tới hai chữ "lần sau" thì đỏ cả mặt.

Cô không thèm đáp lời anh nữa.

Ăn sáng xong, cả hai cùng làm tổ trong nhà.

Công Ty Hứa Ngưng.....!
"Xin chào Giám Đốc Thẩm.

Tôi là Vân Dao.

Đến đây để đàm phán về khu đất phía Tây" Vân Dao lễ phép đưa tay ra chào hỏi.

"Xin chào.

Mời ngồi" Thẩm Gia Hứa đưa tay ra chào hỏi.

Sau vài tiếng đồng hồ đàm phán thì Vân Dao cùng Thẩm Gia Hứa đã đồng ý hợp tác với nhau phát triển khu đất phía Tây.

Đó là một vùng ngoại thành, vẫn giữ được nét miền quê, người dân ở đó họ trồng lúa, chăn các loại gia súc để kiếm sống....cảnh vật yên bình, tràn đầy hương vị quê hương.

"Nếu Giám Đốc Vân không bận thì để tôi mời một bữa cơm" Thẩm Gia Hứa lịch sự mời cơm.

Đây là phép lịch sự tối thiểu sau khi hợp tác thành công.

Là một thói quen của Thẩm Gia Hứa.

"Được.

Vậy làm phiền Giám Đốc Thẩm rồi" Vân Dao cười nói.

Nhà Hàng Pháp.

"Mời dùng cơm" Nhân viên phục vụ lễ phép nói.

"Cảm ơn" Vân Dao gật đầu nói.

"Lần này.

Hợp tác vui vẻ" Thẩm Gia Hứa nâng ly chúc mừng.

"Hợp tác vui vẻ" Vân Dao cũng làm tương tự.

Trong lúc đang dùng cơm thì có một người phụ nữ xinh đẹp tiến tới.

"Gia Hứa.

Đây là ai vậy? Bạn gái anh sao?" Lạc Ánh õng ẹo hỏi.

Thẩm Gia Hứa ngẩng đầu nhìn cô ta nhưng khokng trả lời, tiếp tục ăn cơm.

Vân Dao nhìn vào liền biết chuyện nên cũng im lặng theo.

"Gia Hứa.

Em về rồi, anh có nhớ em không?" Lạc Ánh kéo tay Thẩm Gia Hứa.

"Buông tay.

Tôi và cô chẳng có quan hệ gì cả" Thẩm Gia Hứa lạnh giọng.

"Anh..."Lạc Ánh cứng họng.

Quả thực cả hai chẳng có quan hệ gì hết.

Chỉ là khi còn đi học, bọn họ chung trường, là Lạc Ánh một bên đơn phương Thẩm Gia Hứa.

Anh không có bất kì tình cảm nào với cô ta.

Sau này, cô ta bỏ đi nước ngoài, Thẩm Gia Hứa cũng chẳng bận tâm đến nữa.

"Cô là ai?" Lạc Ánh chuyển đối tượng sang Vân Dao.

"Cô ấy là..." Thẩm Gia Hứa định trả lời nhưng bị Vân Dao cướp.

"Tôi là vợ sắp cưới của anh ấy.

Phiền cô tự trọng" Vân Dao chóng cằm nhìn Lạc Ánh.

"Cô.

Không thể nào...." Lạc Ánh bất giác lùi về sau..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 61: 61: Mối Quan Hệ Của Vân Dao Cùng Thẩm Gia Hứa


Thẩm Gia Hứa thấy Vân Dao giúp mình thì vô cùng bất ngờ.

"Gia Hứa.

Anh nói dối.

Mẫu người của anh chọn sẽ không phải cô ta" Lạc Ánh nhảy dựng lên.

"Nè, nảy giờ là tôi nói, anh ấy có mở miệng ra đâu mà cô bảo anh ấy nói dối" Vân Dao thấy trêu chọc nữ nhân này có chút vui vẻ.

Thẩm Gia Hứa nghe vậy thì che miệng cười lén....Cô nàng Vân Dao này thật là...!
"Cô." Lạc Ánh giơ tay định tát Vân Dao.

"Làm loạn đủ rồi.

Cô đang làm phiền vợ chồng tôi dùng cơm đấy" Thẩm Gia Hứa đứng dậy bước sang chổ Vân Dao, đưa tay choàng qua eo cô.

"Hai người...."Lạc Ánh tức giận đến đỏ mắt, cô ta không kìm được nữa liền ôm mặt khóc chạy đi.

Sau khi Lạc Ánh rời đi, Thẩm Gia Hứa cười cười quay sang nhìn Vân Dao.

Cô nàng Vân Dao bị nhìn đến ngượng ngùng.

"Nhìn cái gì.

Tôi vừa giúp anh đấy Giám Đốc Thẩm" Vân Dao cong miệng nói.

"Được rồi.

Vậy thì cảm ơn Giám Đốc Vân nhé" Thẩm Gia Hứa vẫn rất vui vẻ.

Vân Dao nghe tới đây thì cứng họng, cô không cãi lại lão hồ ly này.

Hôm nay Thẩm Lão Gia cùng Vương Lão Gia hợp lại, định đi chọn ngày lành tháng tốt để cử hành hôn lễ của Vương Đình Hi cùng Thẩm Lạc Ngưng.

Tuy đã kết hôn lâu nhưng cả hai vẫn chưa có một cái đám cưới chính thức.

Sau khi đã chọn được ngày tốt, Sở Vân Dung liền dẫn Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi đi chọn đồ cưới.

"Thử cái đó đi..." Sở Vân Dung chỉ tay vào một cái váy cưới màu trắng xinh đẹp.

"Vào thử đi" Vương Đình Hi nhìn nhìn sau đó gật đầu.

Thẩm Lạc Ngưng nhanh chóng cùng nhân viên vào trong thử đồ.

Một lát sau, Thẩm Lạc Ngưng ở phía sau màn thay đồ.

Nhân viên nhanh chóng kéo màn ra....!
Vương Đình Hi đang ngồi đợi trên ghế thì có chút sững sờ.

Đập vào mắt anh là một cô gái vô cùng xinh đẹp, Thẩm Lạc Ngưng khoác lên bộ váy cưới trông như một nàng công chúa.

"Có được không?" Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu hỏi.

"Rất xinh đẹp" Vương Đình Hi nhanh chân tiến tới, cầm lấy tay Thẩm Lạc Ngưng đặt lên đó một nụ hôn nhẹ.

Sở Vân Dung thấy con gái cùng con rể ngọt ngào thì trong lòng vô cùng vui vẻ.

Qua được khâu chọn đồ, tiếp đó là đi chụp hình cưới.

Vương Đình Hi cùng Thẩm Lạc Ngưng sắp xếp đi chụp hình ngoại cảnh tại một vùng biển lớn.

"Cô dâu cùng chú rể mau cười lên nào" Thợ chụp ảnh hiếm khi gặp được một cặp vợ chồng đi chụp ảnh cưới xinh đẹp như vậy nên máu nghề nghiệp nổi lên.

Anh ta chụp liền tay, bảo Vương Đình Hi cùng Thẩm Lạc Ngưng đổi kiểu cùng trang phục liên tục.

Sáng giờ chụp hinh ngoài nắng vài giờ khiến Thẩm Lạc Ngưng có chút mệt.

Cô không ngờ đi chụp hình cưới lại tốn sức như vậy.

Vương Đình Hi lấy khăn lau mồ hôi cho Thẩm Lạc Ngưng sau đó vặn nắp một chai nước đưa cho cô uống.

"Nghỉ ngơi một chút, gần xong rồi" Vương Đình Hi biết Thẩm Lạc Ngưng đang rất mệt.

"Tối nay chắc sẽ ngủ rất ngon" Thẩm Lạc Ngưng day day trán nói.

Sau khi chụp hình về, Thẩm Lạc Ngưng quay trở về Đại Viên còn Vương Đình Hi quay về Cầm Viên.

Trước ngày tổ chức hôn lễ, cô dâu cùng chú rể sẽ không được gặp mặt.

"Mẹ.

Mẹ đã đếm và kiểm tra đi kiểm tra lại rất nhiều lần rồi"Thẩm Gia Hứa nhìn Sở Vân Dung bất lực nói.

"Mẹ phải chuẩn bị thật kĩ, không để xảy ra bất kì sai sót nào" Sở Vân Dung nhẹ giọng nói.

Lần này hôn lễ của Vương Đình Hi cùng Thẩm Lạc Ngưng tổ chức rất lớn nên phải vô cùng kĩ càng.

"Mẹ?"Thẩm Lạc Ngưng từ trên lầu đi xuống, cô vừa ngủ dậy.

"Con dậy rồi sao? Mau đi ăn đi.

Chị Trần mau hâm nóng đồ ăn lại cho Tiểu Ngưng"Sở Vân Dung thấy Thẩm Lạc Ngưng thì ôn nhu nói.

"Vâng"Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi ăn sáng xong thì Thẩm Lạc Ngưng ra ngoài ghế sofa lựa hình cưới cùng Thẩm Lão Gia và Sở Vân Dung.

"Mẹ, con thấy cái này đẹp" Thẩm Gia Hứa ở ngoài nhìn nhìn sau đó chen vào một câu.

"Mẹ thấy cái này"Sở Vân Dung chỉ vào một tấm hình khác.

"Cái kia" Thẩm Lão Gia cũng tham gia bàn luận.

Thẩm Lạc Ngưng ngồi một bên có chút bất lực.

"Tiểu Ngưng.

Con thấy cái nào?" Sở Vân Dung nhìn sang Thẩm Lạc Ngưng hỏi ý cô.

"Cái kia ạ" Thẩm Lạc Ngưng chỉ vào một tấm hình mà Thẩm Gia Hứa mới chỉ.

Đó là tấm hình, cô cùng Vương Đình Hi đang hôn nhau giữa biển xanh rộng lớn....!
Ngụ ý Thẩm Lạc Ngưng chọn tấm hình này là vì cảnh vật đa số là nhìn thấy biển, mà Vương Đình Hi lại rất thích biển.

"Vậy thì đặt tấm này vào phòng tân hôn.

Còn những tấm kia sẽ đem ra ngoài trưng bày"Sở Vân Dung có chút tiếc nuối.

Chọn đồ cưới xong, Thẩm Lạc Ngưng lười biếng quay trở về phòng mình nằm dài ra giường.

[Reng...Reng....]
Tiếng chuông điện thoại vang lên ầm ĩ.

Là nhóm Hứa Du cùng Phương Kỳ gọi đến.

"Tiểu Lạc Ngưng.

Cậu sắp lên xe hoa rồi...."Hứa Du cất giọng đầu tiên.

"Cung hỷ cung hỷ" Phương Kỳ vui vẻ nói.

"Lần này các cậu nhất định phải đến" Thẩm Lạc Ngưng cười cười.

"Ngày mốt hôn lễ sẽ được diễn ra đúng chứ?" Phương Kỳ nghiêng đầu hỏi.

"Đúng" Thẩm Lạc Ngưng gật đầu.

"Vậy thì trong tối nay, mình sẽ đặt vé máy bay để bay về nước T" Phương Kỳ gật gù.

"Thật mong chờ mà"Hứa Du cười nói.

Cô đứng lên đi vào bếp, mở tủ lạnh lấy nước.

"Bụng cậu to như vậy rồi sao?" Phương Kỳ có chút bất ngờ.

"Còn 1 tháng nữa là lên sàn rồi" Hứa Du xoa xoa cái bụng siêu to của mình.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn nhìn bụng của Hứa Du qua điện thoại sau đó suy nghĩ thật lâu.

"Hàn Vũ về rồi.

Mình cúp nhé.

Bái baii"Hứa Du vẫy vẫy tay tạm biệt.

"Tạm biệt.

Vài ngày nữa gặp lại"Phương Kỳ cười tươi..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 62: 62: Xảy Ra Va Chạm Trên Đường Đến


Tối hôm đó, trước ngày diễn ra hôn lễ một ngày.

Vì bên nước T có tục trước khi tổ chức hôn lễ, chú rể cùng cô dâu sẽ không thể gặp nhau.

Không gặp nhau vài ngày nên Vương Đình Hi có chút không nhịn nỗi nên liền lén đến Đại Viên gặp Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng đang chăm sóc da trước khi ngủ thì nghe có tiếng động ngoài cửa sổ.

"Ai đó?" Thính giác của Thẩm Lạc Ngưng vô cùng nhạy bén.

Bỗng nhiên có bóng người ngoài cửa sổ nhảy vọt vào trong phòng.

"Bà Xã"Vương Đình Hi có chút xấu hổ, anh gãi đầu nói.

"Đình Hi?"Thẩm Lạc Ngưng có chút bất ngờ.

"Nhớ em..."Vương Đình Hi tiến tới ôm ôm Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng có chút buồn cười nhưng vẫn ngoan ngoãn để Vương Đình Hi ôm.

Năm phút trôi qua....!
Bảy phút trôi qua....!
Mười phút trôi qua....!
Cuối cùng Vương Đình Hi cũng chịu buông Thẩm Lạc Ngưng ra.

Anh ghé trán cô hôn nhẹ một cái sau đó quay người vọt ra cửa sổ.

Thẩm Lạc Ngưng đứng hình vài giây sao đó lao ra cửa sổ tìm hình bóng anh.

Chẳng biết Vương Đình Hi là người hay ma, anh đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh....!
Đang đứng ngoài cửa sổ thì ngoài cửa có tiếng gõ.

[Cốc...Cốc...Cốc]
"Tiểu Ngưng..."Sở Vân Dung ngoài cửa khẽ gọi.

"Mẹ vào đi ạ"Thẩm Lạc Ngưng quay người đi vào.

Sở Vân Dung mở cửa đi vào, trên tay bà cầm một cái hộp nhỏ.

Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu nhìn bà.

"Đây là của hồi môn của mẹ dành cho con.

Trước kia là của bà ngoại con cho mẹ"Sở Vân Dung đặt cái hộp vào tay Thẩm Lạc Ngưng.

"Mẹ..."Thẩm Lạc Ngưng nhìn cái hộp trong tay, cô chưa mở ra xem.

"Cảm ơn mẹ.

Con sẽ giữ nó thật kĩ"Thẩm Lạc Ngưng ngẩng đầu cười thật tươi với Sở Vân Dung.

Sở Vân Dung nhìn con gái thật lâu, khoé mắt có chút ươn ướt.

Con gái bà sắp lên xe hoa rồi....!
"Mẹ.

Đừng khóc..."Thẩm Lạc Ngưng rất nhanh đã nhận ra thái độ của Sở Vân Dung nên vỗ nhẹ lên tay bà.

"Mẹ cảm thấy rất hạnh phúc..."Sở Vân Dung lắc đầu, bà lấy tay gạt đi nước mắt bên má.

Sau khi Sở Vân Dung rời khỏi phòng, Thẩm Lạc Ngưng cũng chưa mở cái hộp bà đưa cho cô ra coi.

Cô nằm trên giường trằn trọc mãi suy nghĩ về những ngày còn ở căn cứ XIX.

Đối với cô mà nói, cô vẫn chưa biết đối mặt với Sở Vân Dung ra sao.

Dù dì năm đó.....!
Sáng hôm sau, cũng là ngày diễn ra hôn lễ của Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi.

Hôm nay Thẩm Lạc Ngưng dạy rất sớm, bình thường cô đã dạy sớm, hôm nay lại còn sớm hơn.

Trong lòng Thẩm Lạc Ngưng vô cùng nôn nao, có chút lo lắng đan xen.

Sau khi đã ăn sáng và chuẩn bị mọi thứ, Thẩm Lạc Ngưng lên đường đến khách sạn Vila, nơi hôn lễ được diễn ra.

Khi đang dừng xe đợi đèn đỏ, từ phía sau bỗng có người tăng tốc đụng vào đuôi xe của Thẩm Lạc Ngưng khiến cô có chút hoảng hốt.

Sở Vân Dung vô cùng sợ hãi hét lên.

"Ôi trời ơi.

Tiểu Ngưng.

Con không sao chứ?"
"Con không sao.

Mẹ không sao chứ?" Thẩm Lạc Ngưng kiểm tra tay chân của Sở Vân Dung.

Sau khi kiểm tra thấy Sở Vân Dung không sao, Thẩm Lạc Ngưng mới cho xe đi thẳng đến khách sạn Vila.

Đến nơi, cô lên thẳng phòng dành cho cô dâu để trang điểm cùng thay đồ.

Bỗng nhiên điện thoại vang lên ầm ĩ.

[Reng...Reng...]
"Alo? Tiểu Hy?"Thẩm Lạc Ngưng nhanh chóng nghe điện thoại.

"Ann, cậu cẩn thận.

Mình điều tra thấy, hắn ta đã đến nước T.

Hôm nay lại là ngày cưới của cậu.

Mình có chút lo lắng..."Lục Tiểu Hy nhanh miệng nói.

Thẩm Lạc Ngưng nghe tin hắn ta đã đến đây thì ánh mắt khẽ động.

"Ann, cậu yên tâm.

Mình đã hack camera của khách sạn.

Khi nào thấy hắn, mình sẽ phát tín hiệu cho cậu biết"Lục Tiểu Hy thấy Thẩm Lạc Ngưng im lặng thì nói tiếp.

"Yên tâm.

Sẽ không sao.

Thoải mái chút" Thẩm Lạc Ngưng dường như cảm nhận được sự căng thẳng của Lục Tiểu Hy nên trấn an cô.

Sau khi cúp máy Lục Tiểu Hy thì điện thoại Thẩm Lạc Ngưng xuất hiện một dòng tin nhắn.

[Honeyy, Anh đến rồi đây]
Thẩm Lạc Ngưng đọc được dòng tin nhắn này thì ánh mắt như muốn giết người nhìn vào màn hình điện thoại.

"Tiểu Lạc Ngưng aaaaaaaa"Hứa Du mở cửa đi vào, thấy Thẩm Lạc Ngưng đang ngồi trang điểm thì nhanh chân tiến tới.

"Chậm chút"Thẩm Lạc Ngưng nhíu mài nói.

Bụng của Hứa Du đã lớn vô cùng, chỉ còn vài tuần nữa là sẽ sinh.

"Xinh đẹp.

Vô cùng xinh đẹp"Hứa Du bật ngón tay cái lên khen Thẩm Lạc Ngưng.

Từ nảy đến giờ trang điểm xong, Thẩm Lạc Ngưng vẫn chưa tự nhìn thử nhan sắc của minh.

Cô ngẩng đầu nhìn vào gương và có chút bất ngờ.

Trước giờ Thẩm Lạc Ngưng rất ít đụng vào son phấn, khi ra ngoài chỉ quẹt một ít son.

Nhưng hôm nay, sau khi trang điểm nhìn cô xinh đẹp như một nữ hoàng....!
"Aizzz mệt chết đi được"Hứa Du đứng lâu có chút mỏi nên đi thằng đến sofa ngồi xuống"
"Mình đến trễ rồi.

Ngủ quên mất"Phương Kỳ hớt hải chạy vào, sau khi đến thì cúi người thở phì phì.

"Kỳ Kỳ?"Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu nhìn Phương Kỳ.

"Lạc Ngưng.

Lâu rồi không gặp"Phương Kỳ tiến tới, ôm Thẩm Lạc Ngưng một cái.

"Rất vui vì cậu đã đến" Thẩm Lạc Ngưng ôm Phương Kỳ nói.

"Coi mình là không khí sao? Mau, ôm một cái nào" Hứa Du ôm bụng lớn đứng dậy tiến về phía Thẩm Lạc Ngưng cùng Phương Kỳ.

"Chà, Du Du, bụng lớn vậy rồi sao? Còn to hơn trong điện thoại" Phương Kỳ cẩn thận ôm Hứa Du.

"Nhớ cậu chết mất"Hứa Du cùng Phương Kỳ lúc trước như nước với lửa, nhưng từ khi hợp thành một nhóm chơi chung thì lại vô cùng thân thiết.

"Mình cũng nhớ các cậu"Phương Kỳ cười tươi.

"Tiểu Ngưng"Thẩm Gia Hứa từ ngoài cửa xông vào nhanh như gió.

"Anh hai? Làm sao vậy?" Thẩm Lạc Ngưng thấy anh mình hốt hoảng thì hỏi thăm.

"Lúc nảy mẹ nói với anh, trên đường em đến đã xảy ra tai nạn"Thẩm Gia Hứa đi một vòng kiểm tra thân thể Thẩm Lạc Ngưng.

"Thật là, chỉ là va chạm nhẹ.

Em không sao" Thẩm Lạc Ngưng vỗ vỗ lên tay Thẩm Gia Hứa.

Thẩm Lạc Ngưng sau khi kiểm tra thấy Thẩm Lạc Ngưng không bị thương thì thở phào.

"Anh sẽ điều tra chuyện này"Thẩm Gia Hứa nhìn Thẩm Lạc Ngưng nói.

"Vâng.

Anh đừng để Đình Hi biết"Thẩm Lạc Ngưng nhìn Thẩm Gia Hứa..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 63: 63: Hôn Lễ


"Lạc Ngưng.

Cậu không sao chứ?"Phương Kỳ lo lắng nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

"Mình không sao"Thẩm Lạc Ngưng lắc đầu.

Thẩm Gia Hứa bây giờ mới nhớ đến sự hiện diện của Hứa Du cùng Phương Kỳ.

"Hai em ở đây với Tiểu Ngưng nhé.

Anh ra ngoài tiếp khách" Thẩm Gia Hứa gật đầu với Hứa Du cùng Phương Kỳ.

Dưới sảnh chính khách sạn, nơi diễn ra hôn lễ hiện giờ khách khứa đều đến đầy đủ.

Ai ai cũng đều cười vui vẻ chúc mừng Thẩm Lão Gia và Vương Lão Gia.

Bỗng nhiên cả hội trường im lặng, từ ngoài cửa, Thẩm Khiêm nắm tay Thẩm Lạc Ngưng cùng tiến vào.

Vương Đình Hi đứng trên sân khấu nhìn Thẩm Lạc Ngưng bằng ánh mắt vô cùng ôn nhu.

Thẩm Lạc Ngưng cũng trao cho Vương Đình Hi một ánh mắt vui vẻ hiếm có.

Khoảng cách của cả hai ngày càng gần....!
"Tiểu Hi.

Ba tin tưởng con, đem con gái mình trao cho con.

Hy vọng con luôn đối đãi với con bé thật tốt.

Nếu sau này, con không thương con bé nữa....thì nói với ba chứ đừng để con bé biết.

Ba sẽ đến, mang con bé về..."Thẩm Khiêm là một quân nhân, lời nói ra vô cùng khô khan, cằn cỏi nhưng hôm nay ông bỗng trở nên vô cùng ôn nhu.

"Vương Đình Hi con hứa danh dự với ba, sẽ không phụ Thẩm Lạc Ngưng.

Chỉ cần cô ấy không rời, con sẽ không bỏ"Vương Đình Hi nghiêm túc khẳng định
Thẩm Lạc Ngưng đứng bên cạnh có chút ấm áp.

Hai người đàn ông này chính là hậu phương của cô....!
Sau khi trao Thẩm Lạc Ngưng cho Vương Đình Hi, Thẩm Khiêm liền quay người bước xuống....Con gái ông, hôm nay thật sự đã là vợ của người ta rồi.

Thẩm Lạc Ngưng sau khi lên sân khấu một chút liền cùng Vương Đình Hi đi thay đồ khác.

Hôm nay họ đã chuẩn bị rất nhiều đồ cưới để thay ra.

Thay đồ xong thì cặp vợ chồng trẻ cùng nhau đi tiếp rượu.

Đi đến đâu cũng nhận được lời chúc mừng.

"Học tỷ."Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu gọi.

"Lạc Ngưng.

Trăm năm hạnh phúc"Vân Dao ôm Thẩm Lạc Ngưng một cái cười nói.

"Cảm ơn chị.

Cứ tự nhiên nhé"Thẩm Lạc Ngưng cười nói.

Thẩm Gia Hứa đang đi lòng vòng tìm kiếm Thẩm Lạc Ngưng thì thấy cô đang đứng cùng Vân Dao.

"Giám Đốc Vân?"Thẩm Gia Hứa ngạc nhiên khi nhìn thấy Vân Dao xuất hiện ở đây.

"Giám Đốc Thẩm?" Vân Dao nghiêng đầu nhìn.

"Hai người quen biết nhau sao?"Thẩm Lạc Ngưng hỏi.

"Anh cùng Giám Đốc Vân gần đây có hợp tác kí hợp đồng"Thẩm Gia Hứa nhìn Thẩm Lạc Ngưng nói.

"Vậy anh thay em tiếp chị ấy nhé.

Em qua bên đó với Đình Hi"
Thẩm Gia Hứa gật đầu đồng ý.

"Thật trùng hợp, không ngờ anh lại là anh trai của Lạc Ngưng học muội"Vân Dao mím môi nói.

"Cô cùng Tiểu Ngưng học cùng trường sao?" Thẩm Gia Hứa đi theo Vân Dao.

"Đúng vậy.

Tôi ra trường trước em ấy một năm"Vân Dao giơ một ngón tay ra hiệu.

Thẩm Gia Hứa rất nghe lời em gái, cứ đi tò tò theo Vân Dao bồi cô ấy.

Thẩm Lạc Ngưng bên kia đi lòng vòng có chút mệt nên Vương Đình Hi bảo cô về phòng nghỉ.

[Reng...Reng...]

Có điện thoại gọi đến.

Là Lục Tiểu Hy gọi đến.

"Ann.

Mình quan sát camera, hắn ta...đến rồi"Lục Tiểu Hy có chút run rẩy nói.

Thẩm Lạc Ngưng nghe vậy thì nhíu mài, cô im lặng không nói gì.

"Cậu...Cẩn thận chút.

Đúng rồi.

Bây giờ mình ra ngăn cản hắn lại nhé"Lục Tiểu Hy lại nói.

"Cậu đừng xuất hiện.

Để mình lo"Thẩm Lạc Ngưng nhanh chóng ngăn cản.

Thân phận Lục Tiểu Hy xuất hiện ở đây sẽ khiến nhiều người chú ý.

"Bà Xã"Vương Đình Hi gõ cửa phòng gọi Thẩm Lạc Ngưng.

"Mình cúp trước.

Nhớ lời mình dặn, không được xuất hiện"Thẩm Lạc Ngưng trước khi cúp liền dặn dò.

"Anh vào đi"Thẩm Lạc Ngưng trong phòng nói vọng ra.

Vương Đình Hi đẩy cửa bước vào, anh tiến tới đưa cho Thẩm Lạc Ngưng một ly sữa.

"Có đói không?"Vương Đình Hi hôn nhẹ lên trán Thẩm Lạc Ngưng một cái.

"Có một chút"Thẩm Lạc Ngưng nhận lấy ly sữa từ tay Vương Đình Hi.

Từ ngày ở cùng Vương Đình Hi, Thẩm Lạc Ngưng dường như đã không còn ghét sữa nữa.

"Mình ra ngoài thôi.

Ở trong đây ngột ngạt quá"Thẩm Lạc Ngưng nhớ đến chuyện Lục Tiểu Hy nói nên kéo Vương Đình Hi cùng đi về sảnh chính.

"Tiểu Ngưng.

Ăn chút gì đi con.

Đừng để bụng đói"Sở Vân Dung thấy Thẩm Lạc Ngưng thì khẽ gọi.

"Đình Hi vừa cho con uống một ít sữa nên có hơi no"Thẩm Lạc Ngưng nhẹ giọng trả lời.

"Ừm.

Vậy thì được rồi"Sở Vân Dung gật gật đầu.

"Chị dâu" Nhạc Dương ba chân bốn cẳng chạy đến.

"Hấp ta hấp tấp như vậy? Đúng trúng cô ấy thì sao?"Vương Đình Hi đứng chắn trước mặt Thẩm Lạc Ngưng.

"Aizz, anh họ..."Nhạc Dương thắng lại đúng lúc.

"Chị dâu, hôm nay chị vô cùng xinh đẹp nha"Nhạc Dương giơ ngón tay cái khen ngợi.

"Cảm ơn"Thẩm Lạc Ngưng lịch sự nói.

Hiện tại cô đang đợi hắn ta xuất hiện, không còn quan tâm đến điều gì khác.

Hôn lễ cũng sắp kết thúc, khách khứa cũng thưa dần...!
Bỗng nhiên ngoài cửa có hai người đàn ông lạ tiến vào.

Một người có vài nét của người Trung, người còn lại hoàn toàn là người ngoại quốc..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 64: 64: Tiểu Thiên Sứ Gặp Lại Rồi


"Tiểu Thiên Sứ.

Gặp lại rồi" Justin tiến lại gần Thẩm Lạc Ngưng.

Vương Đình Hi nhíu mài nhìn hắn ta bước tới.

"Lâu rồi không gặp.

Có nhớ anh không?"Justin nghiêng đầu hỏi.

"Cút"Thẩm Lạc Ngưng thấp giọng nhả ra một chữ.

"Ôm một cái nào"Justin làm như không nghe lời Thẩm Lạc Ngưng nói, cúi người, vươn tay định ôm Thẩm Lạc Ngưng.

Bỗng nhiên Vương Đình Hi kéo Thẩm Lạc Ngưng ra sau mình, anh chắn trước mặt cô và đứng trước mặt Justin.

"Vợ tôi bảo anh cút"Vương Đình Hi thong thả nhắc lại.

Justin nhếch môi cười.

Đây là người đàn ông mà Thập Nhất chọn?
"Không đùa nữa.

Đây là quà tôi tặng cho em.

Tân hôn....vui....vẻ"Justin lấy một cái hộp đưa cho Thẩm Lạc Ngưng rồi thong thả rời đi.

Trò chơi chỉ mới bắt đầu....!
Ra khỏi cửa, hắn ta khuỵ một chân xuống ôm lấy ngực trái của mình.

"Justin.

Thuốc..."Allain nhanh chóng lấy thuốc cùng một chai nước lọc đưa cho Justin.

Justin cầm lấy thuốc bỏ vào miệng rồi uống nước, sau đó vẻ mặt có chút khá hơn.

"Tôi đã bảo anh rồi.

Anh vừa đáp chuyến bay liền đến đây.

Chẳng..."Allain khoanh tay nhìn Justin.

Đang nói nữa chừng thì bị Justin lườm liền im miệng
"Gọi cho Lăng Chi.

Bảo cô ta lái xe đến đây" Justin lạnh giọng.

Một lát sau, Lăng Chi liền lái xe đến đón Justin cùng Allain.

Về phía Thẩm Lạc Ngưng, sau khi gặp lại Justin, trong lòng cô có chút lo lắng.

Không phải cô lo cho bản thân mình, cô sợ hắn ta sẽ làm hại đến người thân bên cạnh mình.

"Mau ăn một chút.

Cả ngày hôm nay mệt mõi rồi"Vương Đình Hi đặt một bát cháo xuống bàn.

"Cảm ơn anh"Thẩm Lạc Ngưng gật đầu.

Cô vừa ăn cháo vừa nhìn nét mặt của Vương Đình Hi.

"Nhìn anh cái gì?Thấy chồng em đẹp trai lắm sao?" Vương Đình Hi tự luyến nói.

Thẩm Lạc Ngưng nghe đên đây thì bật cười.

Càng ngày Vương Đình Hi càng mặt dày.

"Đúng đúng, anh đẹp trai lắm"Thẩm Lạc Ngưng gật đầu nói.

"Ăn nhanh đi.

Anh đói rồi"Vương Đình Hi xua xua tay.

Thẩm Lạc Ngưng bỗng nhiên im lặng.

Cô suy nghĩ đến ba chữ sau cùng anh vừa nói.

"Anh đói rồi"
Đúng vậy, hôm nay là đêm tân hôn của cả hai....!
Xem ra đêm nay ngủ không yên rồi.

Sáng hôm sau thức giấc, giống như Thẩm Lạc Ngưng đã nói.

Cái lưng cô hôm nay gần như sắp gãy làm đôi.

Vương Đình Hi ngày hôm qua vô cùng tàn bạo, không giống như anh của hằng ngày....Dường như anh bị một cái gì đó tác động vào.

"Ông Xã..."Thẩm Lạc Ngưng quen miệng gọi, cô sờ sờ qua chổ ngủ bên cạnh tìm kiếm hình bóng Vương Đình Hi.

"Anh đây"Vương Đình Hi từ ngoài cửa bước vào, anh ngồi xuống giường, xoa xoa hai má của Thẩm Lạc Ngưng rồi đặt lên trán cô một nụ hôn.

"Em đói"Thẩm Lạc Ngưng hiếm khi làm nũng.

"Được, mau ra ăn sáng"Vương Đình Hi cúi người bế Thẩm Lạc Ngưng lên đi rửa mặt sau đó cùng ăn sáng.

Ăn sáng xong, Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi sang Đại Viên chơi cùng Thẩm Lão Gia.

Mục đích khác đến là do Thẩm Gia Hứa có chuyện cần gặp cô.

"Anh hai" Thẩm Lạc Ngưng gọi Thẩm Gia Hứa một tiếng.

Vương Đình Hi hiện đang cùng Thẩm Lão Gia đánh cờ nên không có mặt cùng Thẩm Lạc Ngưng.

"Đến đây."Thẩm Gia Hứa gật đầu.

"Chuyện xảy ra vào hôm hôn lễ của em là do Thẩm Ý Thi làm"Thẩm Gia Hứa nhíu mài nói.

Thẩm Lạc Ngưng nghe vậy thì có chút bất ngờ, cô còn tưởng là do bọn Justin gây ra, không ngờ lại là Thẩm Ý Thi.

Thấy em gái im lặng không nói nên Thẩm Gia Hứa liền nói tiếp.

"Chuyện này em để anh nhé"
"Chuyện của em, anh cứ để em xử lý.

Cảm ơn anh nhé"Thẩm Lạc Ngưng cười nhìn Thẩm Gia Hứa.

"Có chuyện gì khó cứ nói cho anh"Thẩm Gia Hứa xoa đầu Thẩm Lạc Ngưng.

Sau khi rời Đại Viên, Vương Đình Hi dẫn Thẩm Lạc Ngưng đi trung tâm thương mại mua sắm.

"Đình Hi.

Sao anh lại thích đi mua sắm như thế?" Thẩm Lạc Ngưng có chút bất lực.

"Mua đồ cho em"Vương Đình Hi thong thả nói.

"Thôi, nhiêu đây đủ rồi.

Mình về thôi anh"Thẩm Lạc Ngưng kéo tay Vương Đình Hi.

"Được.

Em đợi ở đây, anh đi lấy xe"Vương Đình Hi xoa xoa đầu Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi Vương Đình Hi đi, Thẩm Lạc Ngưng đứng ngoan ở đó.

Bỗng nhiên tại một cửa hàng vang lên tiếng hét thất thanh.

"Cứu tôi" Giọng một người phụ nữ vang lên.

Cửa hàng đó càng ngày càng đông kín người.

Bảo an bên dưới nhanh chân chạy đến bao vây cửa hàng.

"Đừng đến đây.

Nếu không tao giết nó" Một người đàn ông hét lên.

Thẩm Lạc Ngưng đứng bên ngoài nghe tiếng thì nhíu mài.

Cô quyết định sẽ không giúp nhưng tiếng khóc cầu xin của người phụ nữ làm cô phải bỏ cuộc.

Thẩm Lạc Ngưng nhanh chân tiến tới phía cửa hàng đó.

Đập vào mắt cô là cảnh tượng một người đàn ông đang kề dao vào cổ, chế trụ một người phụ nữ mang thai.

Bên dưới sàn có một người đàn ông khác máu me bê bết nằm bất tỉnh, dường như hắn không còn thở nữa.

Dường như hắn ta đang vô cùng mất bình tĩnh, dao kề vào cổ mỗi lúc một sâu, máu liền đỏ ửng một vùng cổ.

"Cầu xin anh, đừng giết con tôi mà." Người phụ nữ nài nỉ nói.

"Câm miệng" Người đàn ông cầm dao hét lên.

"Anh à.

Tôi van xin anh, vợ tôi.

Cô ấy sắp sinh rồi.

Cô ấy không có tội, tôi xin anh mà.

" Chồng của người phụ nữ quỳ xuống đất cầu xin.

Thẩm Lạc Ngưng liếc nhìn mọi chuyện.

"Cô ta không có tội.

Vậy bạn gái tôi thì sao?" Người đàn ông hét lên..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 65: 65: Trung Tâm Thương Mại


"Chính là hắn ta, vì yêu thích bạn gái tôi mà bỏ thuốc cô ấy, đem cô ấy cùng lên giường.

Bạn gái tôi vì sợ hãi cùng nhục nhã mà đã cắt cổ tay tự tử.

Tất cả đều vì hắn ta" Người đàn ông vừa nói vừa đá vào tên nằm dưới sàn.

"Vậy thì anh báo cảnh sát, bắt hắn là được rồi.

Cảnh sát sẽ trừng trị hắn mà.

Anh mau thả vợ tôi ra đi.

Coi ấy sắp sinh rồi"Người đàn ông quỳ lạy van xin.

Thẩm Lạc Ngưng quan sát nét mặt của tên đàn ông cầm dao thì biết sắp có chuyện...!
"Cảnh sát thì sao chứ? Hắn có tiền nên cảnh sát liền đứng về phía của hắn.

Còn ở đâu là công bằng"Tên đàn ông điên cuồng hét lên.

"Cô ấy sắp sinh rồi"Thẩm Lạc Ngưng nhìn một dòng nước chảy từ từ xuống chân người phụ nữ mang thai.

"Anh ơi.

Tôi xin anh.

Hay anh để tôi thay vợ tôi qua đó.

Anh để cho cô ấy đến bệnh viện có được không?" Người đàn ông dập đầu xuống đất.

"Anh là đàn ông, lỡ khi anh qua đây liền chế trụ tôi lại thì sao? Mau cút ra" Tên cầm dao quát.

Thẩm Lạc Ngưng nhận ra tình trạng của người phụ nữ mang thai không ổn nên liền tiến lên.

"Mời cô bước xuống, chổ này đang rất hoảng loạn, không phải chổ cô nhiều chuyện" Một vị bảo an nghiêm túc nói, anh ta tưởng Thẩm Lạc Ngưng đến để hóng chuyện.

"Đi ra.

Tôi có cách giải quyết" Thẩm Lạc Ngưng thấp giọng.

Thẩm Lạc Ngưng lướt ngang vị bảo an đi vào trong cửa hàng.

"Anh bạn trẻ, tôi có chuyện muốn thương lượng"Thẩm Lạc Ngưng cất giọng nói.

"Nói cái gì? Cô là ai?" Tên cầm dao nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

"Hay là, anh để tôi thay chổ cho người phụ nữ đó nhé.

Anh nhìn xem, cô ấy sắp sinh mất rồi.

Nếu còn chậm trễ, con của cô ấy sẽ không ổn mất."Thẩm Lạc Ngưng nhẹ giọng nói.

"Liên quan gì đến tôi chứ?"Tên cầm dao quát.

"Tôi biết, anh hận người đàn ông này, vậy thì anh mau xử lý hắn ta đi.

Người phụ nữ mang thai này không có tội, còn nữa cô ấy đang mang thai.

Anh có thể nỡ lòng phá nát gia đình người ta sao?" Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu hỏi.

Tên cầm dao có chút mềm lòng, hắn ta từ từ buông dao xuống.

Thẩm Lạc Ngưng dường như cảm thấy mọi việc đã ổn thì một đám người lao đến.

"Mau buông dao xuống, cảnh sát đến đây" Đám cảnh sát lao đến hét lên.

Thẩm Lạc Ngưng bây giờ có chút bất lực, kế hoạch bị phá hỏng rồi.

"Cút đi.

Nếu không tôi giết cô ta" Tên cầm dao vừa bình tĩnh liền điên cuồng kề dao vào cổ người phụ nữ.

"Có chuyện gì?" Một giọng nói trầm thấp vang lên.

Vương Đình Hi nhanh chân bước đến.

Anh không nhìn Thẩm Lạc Ngưng mà quan sát tình hình bên trong.

Thẩm Lạc Ngưng thấy Vương Đình Hi đến thì có chút bất an....!
Một vị bảo an kể lại toàn bộ chuyện cho Vương Đình Hi nghe, trong đó có chuyện Thẩm Lạc Ngưng muốn dùng mình với người phụ nữ mang thai đổi vị trí.

Vương Đình Hi nghe xong thì quăng cho Thẩm Lạc Ngưng một ánh mắt sắc lạnh.

Anh chắc chắn sẽ không để cô đến đó.

"Vợ tôi chảy máu rồi"Người đàn ông hét lên.

Thẩm Lạc Ngưng nhíu mài, nhấc chân muốn đi đến chổ đó.

Vương Đình Hi nhanh chân bước tới túm lấy tay cô.

"Ông xã.

Yên tâm"Thẩm Lạc Ngưng quay người lại, cô thấp giọng nói.

Cô dùng một ánh mắt kiên định nhìn Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi quay mặt chổ khác, không nhìn Thẩm Lạc Ngưng nữa nhưng tay vẫn không buông tay Thẩm Lạc Ngưng ra.

"Aaa"Người phụ nữ mang thai hét lên một tiếng.

Thẩm Lạc Ngưng vùng tay ra khỏi tay Vương Đình Hi bước đến.

"Tôi là phụ nữ, mềm yếu, không thể đối phó với anh.

Tôi đến đó, anh thả cô ấy ra"Thẩm Lạc Ngưng bình tĩnh nói, vừa nói cô vừa đi đến.

"Cô kêu mấy tên đó cút đi"Tên cầm dao chỉ vào đán cảnh sát bên ngoài.

"Lui xuống"Vương Đình Hi nghiêng đầu nhìn đám cảnh sát ra lệnh
"Vị phó quan này, anh..."Tên cảnh sát lấp bấp.

"Đây là lệnh.

Nếu các anh có thể cứu được cô ấy thì lao lên đi"Vương Đình Hi hiện giờ vô cùng tức giận.

Anh tức giận vì Thẩm Lạc Ngưng không nghe lời, tức giận vì lo lắng cho cô.

Hai tay anh nắm chặt đến ra máu.

Đám cảnh sát nghe lệnh lui xuống, tên đàn ông cũng từ từ hạ dao xuống để cho người phụ nữ kia đi.

"Gọi cấp cứu"Vương Đình Hi ra lệnh.

"Tôi đến đây"Thẩm Lạc Ngưng nhấc chân đi đến, nhân lúc tên đàn ông cầm dao phân tâm cô liền một cước đá bay con dao trong tay hắn sao đó đè người hắn xuống.

Cảnh sát nhào lên chế trụ tên đàn ông cầm dao.

"Con tiện nhân, mày lừa tao" Tên đàn ông cầm dao tức giận rống lên.

"Đem hắn đi"Vương Đình Hi lạnh giọng.

Giây phút Thẩm Lạc Ngưng lao lên đá bay con dao, tim anh như thắt lại.

Anh thật sự sợ cô sẽ xảy ra chuyện.

Sau khi xong chuyện, một vị cảnh sát đến trước mặt Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi nói.

"Vị tiểu thư cùng vị sĩ quan này, hôm nay thật sự rất cảm ơn hai vị.

Mời hai vị cùng quay về đồn cảnh sát phối hợp điều tra thông tin với chung tôi.

Thật sự làm phiền"
"Được.

Chúng tôi cùng đến, phối hợp điều tra là việc chúng tôi nên làm"Vương Đình Hi gật đầu nói.

Cả hai cùng đến đồn cảnh sát....!
"Việc hôm nay vô cùng cảm ơn Thẩm Tiểu Thư cùng Vương Tiên Sinh.

Thẩm Tiểu Thư là một nữ nhân nhưng khí thế không hề thua kém đấng mài râu chúng tôi.

Đúng là con gái của Thẩm Tham Mưu.

Vô cùng tài giỏi" Cảnh sát trưởng vui vẻ nói.

Thẩm Tham Mưu trong miệng ông ta là Thẩm Khiêm.

"Cảnh sát trưởng quá khen, việc nên làm"Thẩm Lạc Ngưng cúi đầu nói.

"Xong việc rồi.

Chúng tôi có thể quay về chứ?" Vương Đình Hi thấp giọng nói.

"Đươc được.

Xin mời xin mời" Cảnh sát trưởng gật đầu..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 66: 66: Ngài Vương Tức Giận Rồi


Vương Đình Hi quay người đi thẳng ra xe, không nói một lời cũng không để ý đến Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn đi theo Vương Đình Hi ra xe để về Đế Đô.

Suốt đường đi, Vương Đình Hi luôn im lặng, Thẩm Lạc Ngưng lén nhìn anh chỉ thấy đôi mài anh cau chặt, môi khẽ mím lại.

Nhìn biểu cảm này của anh, Thẩm Lạc Ngưng chắc chắn rằng anh đang tức giận.

Cô có chút rối bời, lúc đó do tình thế nguy cấp nên cô với vùng tay anh ra chạy đến bên cạnh người phụ nữ mang thai.

Về đến căn hộ Đế Đô Vương Đình Hi đi vào phòng ngủ lấy đồ sau đó đi thẳng vào phòng tắm, anh vẫn không để ý đến Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn Vương Đình Hi cứ chiến tranh lạnh với mình thì có chút tủi thân.

Cô không biết phải dỗ anh như thế nào....!
Cả chiều hôm đó, Vương Đình Hi vẫn không nói chuyện với Thẩm Lạc Ngưng.

Cô thì không biết nên làm thế nào nên cũng đành im lặng.

Tối đó, trên giường ngủ, không giống như mọi ngày khi Vương Đình Hi ở nhà liền ôm cô vào lòng ngủ nhưng hôm nay anh không ôm cô, lại còn quay lưng với cô mà ngủ.

Thẩm Lạc Ngưng bĩu môi, lần này ngài Vương giận thật rồi.

Từ lúc kết hôn đến giờ, đây là lần đầu tiên anh giận cô....!
Thẩm Lạc Ngưng không giỏi nói chuyện nên đành im lặng, nhận ra hơi thở đều đều của anh, cô chắc rằng anh đã ngủ nên cũng nằm xuống ngủ theo.

Một lát sau Vương Đình Hi trở mình, đem Thẩm Lạc Ngưng ôm vào trong lòng.

"Nhóc vô lương tâm.

Anh vẫn đang giận em mà"Vương Đình Hi vuốt tóc Thẩm Lạc Ngưng rồi đặt lên môi cô một nụ hôn.

Thẩm Lạc Ngưng nhận ra hơi thở và cái ôm quen thuộc nên vươn tay ôm eo anh, mắt vẫn nhắm lại chứng tỏ cô không bị đánh thức.

Sáng hôm sau, Thẩm Lạc Ngưng thức giấc, theo thói quen sờ sờ chổ nằm bên cạnh tìm kiếm Vương Đình Hi.

Nhận ra chổ bên cạnh không có người nên Thẩm Lạc Ngưng liền bật dậy.

Cô tìm kiếm điện thoại của mình...!
[ Phương Kỳ.

Để dỗ bạn trai thì nên làm gì?]
Thẩm Lạc Ngưng nhắn trên bàn phím vài chữ rồi gửi đi.

[Ngài Vương nhà cậu giận dỗi sao?]
Phương Kỳ rất nhanh phản hồi lại tin nhắn.

[Ừm]
[Cậu dùng lời ngon tiếng ngọt vào, đàn ông rất dễ bị sự ngọt ngào làm tan chảy]
[Còn cách khác không?]
[Cái đó...hay là thôi đi.]
Phương Kỳ tưởng tượng đến cảnh Thẩm Lạc Ngưng sắt đá dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ Vương Đình Hi liền nổi da gà.

[Cảm ơn cậu vậy]
Thẩm Lạc Ngưng bất lực trả lời sau đó quẳng điện thoại đi.

Cô vệ sinh cá nhân xong liền bước vào phòng bếp thì thấy Vương Đình Hi đang làm bữa sáng.

Cô ngoan ngoãn đi vào bếp bày thức ăn Vương Đình Hi làm xong đem ra bàn.

Vương Đình Hi đến nhìn cũng không nhìn Thẩm Lạc Ngưng một cái.

"Ăn đi" Vương Đình Hi bưng đồ ăn ra đặt trên bàn sau đó nói.

Thẩm Lạc Ngưng như một con rối ngoan ngoãn làm theo.

Ăn nhanh phần của mình.

[Ting...]
Tiếng chuông cửa bỗng nhiên vang lên.

Vương Đình Hi đứng dậy đi ra mở cửa.

Thẩm Gia Hứa rất nhanh xông vào, người anh hiện giờ bừng bừng sát khí.

"Thẩm Lạc Ngưng.

Em điên rồi phải không?" Thẩm Gia Hứa tức giận quát.

"Điên???"Thẩm Lạc Ngưng có chút khó hiểu nghiêng đầu hỏi.

"Em một mình, tay không lao lên với tên điên đó.

Em tưởng em hay lắm sao?" Thẩm Gia Hứa lại quát.

Thẩm Lạc Ngưng lúc này mới biết lý do Thẩm Gia Hứa giận dữ cô à một tiếng sau đó tiếp tục ăn như không liên quan tới mình.

"Thẩm Lạc Ngưng.

Anh nói cho em biết.

Bây giờ trên mạng đang ầm ầm khen ngợi em, nói em tài giỏi, giống như một anh hùng, như vậy em tưởng em anh hùng lắm sao? Nếu lỡ em bị thương...."Thẩm Gia Hứa quát lên.

Thẩm Lạc Ngưng bị anh hai giận dữ nhưng vẫn tỏ ra vô cùng thản nhiên, cô vẫn ăn bữa sáng của mình.

"Để cô ấy ăn"Vương Đình Hi nhịn không được liền lên tiếng.

Anh không thích người khác quát nạt vợ mình, cho dù là anh trai của cô ấy.

"Ăn cái gì mà ăn?" Thẩm Gia Hứa chuyển cơn nóng giận sang Vương Đình Hi.

"Cô ấy là vợ tôi" Muốn mắng thì phải là tôi mắng.

Vương Đình Hi nhíu mài nói.

"Là vợ cậu nhưng cũng là em gái tôi.

Mở miệng bảo rằng là vợ cậu nhưng lại để em ấy lao vào nguy hiểm.

Tại sao cậu không ngăn cản em ấy?" Thẩm Gia Hứa trừng mắt nhìn Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi mím môi nghe Thẩm Gia Hứa nói.

Quả thực như vậy, lúc đó chẳng hiểu vì sao anh không ngăn cản Thẩm Lạc Ngưng lại khi cô vùng tay khỏi tay anh.

Mọi lời Thẩm Gia Hứa nói đều đúng, Vương Đình Hi cúi đầu như tự trách.

Thẩm Gia Hứa sắc bén nhìn ra biểu cảm của Vương Đình Hi nên liền nói vài câu hoà hoãn.

"Được rồi.

Chỉ được lần này thôi.

Lần sau nếu như còn có chuyện như vậy nữa..."
"Sẽ không có lần sau"Vương Đình Hi nghiêm túc nói.

Thẩm Gia Hứa nhíu mài nhìn Thẩm Lạc Ngưng đang ăn sáng rồi quay người rời đi.

Vương Đình Hi đánh mắt sang nhìn Thẩm Lạc Ngưng sau đó đi vào thư phòng.

Thẩm Lạc Ngưng ăn xong, dọn dẹp rồi đi theo Vương Đình Hi vào thư phòng.

Chiều mai Vương Đình Hi trở về quân khu nên Thẩm Lạc Ngưng muốn giải quyết mọi chuyện trong hôm nay.

Cô không muốn anh khi quay về quân khu mà vẫn còn để chuyện này trong lòng.

Khi Thẩm Lạc Ngưng tiến vào phòng thì thấy Vương Đình Hi đang đứng ngoài ban công, dường như anh đang hút thuốc....!
Thẩm Lạc Ngưng đi nhanh đến, vòng tay ôm lấy anh từ phía sau.

"Ông Xã.

Em xin lỗi.

Em sai rồi"Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn nhận lỗi..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 67: 67: Dỗ Dành Ngài Vương


Vương Đình Hi nhận ra Thẩm Lạc Ngưng vào thì nhanh chóng dập tắt điếu thuốc.

Anh là người không hút thuốc nhưng không phải không biết hút, chỉ hút những khi tâm trạng không tốt.

"Em xin lỗi, anh đừng tức giận nữa.

"Thẩm Lạc Ngưng nhận lỗi lần nữa.

Vương Đình Hi gạt tay cô ra, quay người lại đối mặt với cô.

Anh nhìn cô thật lâu.

"Em còn biết là anh tức giận?" Vương Đình Hi nghiêng đầu hỏi.

Thẩm Lạc Ngưng thở dài, anh thể hiện ra mặt như vậy, cô làm sao mà không biết được....!
"Cái đó, hôm qua là do em bốc đồng nhưng mà em đã nắm chắc được an toàn trong tay nên mới quyết định hành động như vậy" Thẩm Lạc Ngưng cúi đầu nói.

Vương Đình Hi biết chắc cô sẽ không để người đàn ông đó làm bị thương nhưng tâm anh vẫn không thể nào yên được.

Anh sợ nếu Thẩm Lạc Ngưng bất cẩn một chút....!
"Vương Đình Hi, sau này em sẽ không làm nhưng chuyện đó nữa" Thẩm Lạc Ngưng ngẩng đầu nhìn Vương Đình Hi.

Cô vốn không định làm người tốt nhưng vì người phụ nữ hôm qua đang rất cần sự giúp đỡ.

Vương Đình Hi thở dài một tiếng, đem Thẩm Lạc Ngưng ôm vào trong lòng.

"Được rồi.

Lần này coi như bỏ qua cho em.

Nếu còn lần sau...."Vương Đình Hi thấy Thẩm Lạc Ngưng hạ mình nhận lỗi nên cũng đành buông vũ khí xuống đầu hàng.

"Sẽ không có lần sau"Thẩm Lạc Ngưng chắc chắn.

Cô biết ngày hôm qua đã khiến anh lo lắng, sợ hãi nhiều rồi.

Thẩm Lạc Ngưng chủ động nhón chân lên hôn vào môi Vương Đình Hi một cái.

Vương Đình Hi nhíu mài một cái, tay ôm lấy eo Thẩm Lạc Ngưng đáp lại cô một nụ hôn thật sâu.

Hôn một lúc, Vương Đình Hi vẫn chưa đủ thoã mãn nên đành ôm Thẩm Lạc Ngưng về phòng chiến đấu một trận.

......!
Tối đó, Vương Đình Hi lái xe chở Thẩm Lạc Ngưng về Đại Viên.

Vì chuyện hôm qua khiến cả nhà lo lắng nhiều nên Thẩm Lạc Ngưng phải về nhà trấn an mọi người.

Bước vào cửa liền thấy Thẩm Lão Gia cùng Vương Lão Gia đang dùng trà.

"Tiểu Ngưng?Không sao chứ?" Thẩm Lão Gia cất giọng hỏi, tuy hôm qua đã gọi cho Vương Đình Hi hỏi thăm nhưng vẫn không yên lòng.

"Cháu không sao, để mọi người lo rồi" Thẩm Lạc Ngưng cười cười nhận lỗi.

"Không sao thì tốt" Vương Lão Gia gật gật đầu nói.

Sở Vân Dung từ trên lầu đi xuống thấy Thẩm Lạc Ngưng thì tăng tốc độ.

"Tiểu Ngưng, không sao chứ con?" Sở Vân Dung kiểm tra tay chân Thẩm Lạc Ngưng hỏi.

"Con không sao.

Cảm ơn mẹ" Thẩm Lạc Ngưng vỗ vỗ lên tay bà nói.

Sở Vân Dung nhận ra con gái có chút xa cách thì cười gượng, nhưng chỉ cần Thẩm Lạc Ngưng không sao là tốt rồi.

Hiện giờ Thẩm Lạc Ngưng trên mạng rất nổi tiếng, đều nhờ vào clip cô cứu người phụ nữ mang thai đang lan truyền khắp nơi.

Những người trong quân đội biết được Thẩm Lạc Ngưng là con cháu nhà họ Thẩm đều gọi đến chúc mừng Thẩm Lão Gia cùng Thẩm Khiêm có một cô cháu gái/con gái xinh đẹp lại còn giỏi giang.

Nhiều người ra ý muốn đưa cô vào quân khu....!
Rất nhanh, Thẩm Lạc Ngưng được rất nhiều người biết đến, ai ai cũng đều hâm mộ cô.

Trong chuyện này, người tức giận nhất chính là Thẩm Ý Thi.

Lúc trước người đời chỉ biết đến có một mình cô ta khi nhắc đến cháu gái nhà họ Thẩm nhưng bây giờ lại lòi ra một Thẩm Lạc Ngưng đáng chết.

Tin tức truyền trên mạng rất nhiều, rất nhanh Phương Kỳ gọi đến.

"Lạc Ngưng.

Cậu dỗ anh ấy như thế nào vậy?"Phương Kỳ hỏi thăm.

Thẩm Lạc Ngưng nghe được lời này thì đỏ cả mặt.

Sao cô có thể trả lời là lên giường dỗ anh ấy chứ???
Phương Kỳ thấy sự im lặng của Thẩm Lạc Ngưng liền đoán ra được nên cười khút khít.

Sau Phương Kỳ là Hứa Du gọi đến.

Cô luôn miệng lải nhải rằng mình rất hâm mộ Thẩm Lạc Ngưng.....!
Một lát sau, cả nhà đang ngồi trò chuyện thì Thẩm Khiêm trở về.

"A Khiêm.

Anh về sao không báo trước cho em?" Sở Vân Dung nhanh chân đứng dậy đi đến chổ Thẩm Khiêm.

"Anh quên mất"Thẩm Khiêm xoa xoa đầu vợ mình.

Tuy Thẩm Khiêm là một quân nhân nhưng ông vẫn giữ được sự nho nhã của một công tử nhà quyền thế.

So với Sở Vân Dung thì Thẩm Gia Hứa giống Thẩm Khiêm hơn về ngoại hình nhưng thực chất bên trong của Thẩm Gia Hứa là một con sói xảo quyệt.

"Ba" Vương Đình Hi đứng dậy gật đầu với Thẩm Khiêm một cái.

"Chú Vương"Thẩm Khiêm gật đầu với Vương Đình Hi sau đó lễ phép gọi Vương Lão Gia.

"A Hứa đâu?" Thẩm Khiêm nghiêng đầu hỏi Sở Vân Dung.

"Hôm nay thằng bé tăng ca.

Em có gọi Thi Thi đến chơi nhưng con bé bảo nó có hẹn cùng bạn" Sở Vân Dung trả lời.

Thẩm Khiêm gật đầu tỏ ý đã nghe sau đó lên lầu thay đồ tắm rửa.

Một lát sau cả nhà cùng ngồi vào bàn dùng cơm..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 68: 68: Hứa Du Sinh Rồi


Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi dùng cơm xong thì quay về Đế Đô nghỉ ngơi vì sáng mai Vương Đình Hi quay trở về Quân Khu.

"Sau nhiệm vụ lần này, anh sẽ được điều về Quân Khu Thủ Đô nửa năm" Vương Đình Hi ôm ôm Thẩm Lạc Ngưng trong lòng khẽ nói.

"Thật sao?"Thẩm Lạc Ngưng nghe vậy có chút vui vẻ.

Khi được điều về Quân Khu Thủ Đô thì Vương Đình Hi sẽ ở gần nhà hơn.

"Ừm."Vương Đình Hi gật gật đầu.

Thẩm Lạc Ngưng cũng gật gật đầu nhỏ theo.

Sáng hôm sau, Vương Đình Hi trở về Quân Khu.

Thẩm Lạc Ngưng một mình ở Đế Đô có chút buồn chán nên quay về Cầm Viên ở cùng với Vương Lão Gia.

"Ông nội.

Ông lại thua rồi"Thẩm Lạc Ngưng đặt một con cờ lên bàn cờ sau đó nói.

"Thật giỏi.

Đúng là cháu dâu của ông"Vương Lão Gia cười ha hả nói.

[Reng Reng Reng]
Điện thoại của Thẩm Lạc Ngưng vang lên ầm ỉ.

"Alo?"Thẩm Lạc Ngưng cất giọng.

"Tiểu Lạc Ngưng.

Mình đau bụng quá, hình như...."Hứa Du có chủt run rẩy nói.

"Mình đến ngay..."Thẩm Lạc Ngưng nhanh chóng đứng dậy.

"Ông nội, bạn của cháu có việc.

Cháu ra ngoài một lát ạ"Thẩm Lạc Ngưng báo với Vương Lão Gia một tiếng sau đó nhanh chân chạy đi.

Thẩm Lạc Ngưng lấy xe sau đó phi thẳng đến nhà Hứa Du.

Vì chạy với tốc độ rất nhanh nên chưa tới 10 phút Thẩm Lạc Ngưng đã đến nơi.

"Đến bệnh viện"Thẩm Lạc Ngưng vào nhà Hứa Du đỡ cô ra xe rồi đi đến bệnh viện.

"Hàn Vũ đâu?" Thẩm Lạc Ngưng lạnh giọng hỏi.

"Anh ấy đi công tác"Hứa Du ôm bụng trả lời.

"Rán chịu một lát, gần đến rồi"Thẩm Lạc Ngưng trấn an cô bạn thân của mình.

BỆNH VIỆN PHỤ SẢN THỦ ĐÔ
"Cô ấy sắp sinh" Thẩm Lạc Ngưng thấy một đám bác sĩ thì lao đến nói.

"Mau.

Đưa vào trong" Đám bác sĩ phân chia nhau việc để làm.

Sau khi Hứa Du được đưa vào trong, Thẩm Lạc Ngưng liền căng thẳng ngồi xuống ghế ở hành lang đợi.

Cô căng thẳng đến tột độ, vài ngày trước lướt trên weibo thấy bài đăng về nhưng vụ khó sinh của phụ nữ mang thai nên Thẩm Lạc Ngưng có chút lo lắng cho Hứa Du.

Một lúc sau Thẩm Lạc Ngưng lấy điện thoại ra gọi cho Hàn Vũ đến.

Hàn Vũ khi hay tin thì dùng máy bay tư nhân bay thẳng về nước T.

"Chị dâu" Hàn Vũ đến nơi thì thấy Thẩm Lạc Ngưng đang ngồi đợi ở hành lang.

Cô đã ngồi ở đây 4 tiếng rồi.

Thẩm Lạc Ngưng thấy Hàn Vũ đến thì ngẩng đầu nhìn anh ta.

Xem như có chút lương tâm, khi hay tin Hứa Du sắp sinh liền bỏ công việc mà đến.

"Cô ấy đã ở trong đó 4 tiếng"Thẩm Lạc Ngưng có chút lo lắng nhìn Hàn Vũ nói.

Hàn Vũ nhìn Thẩm Lạc Ngưng lo lắng cho Hứa Du thì có chút ấm lòng.

Anh cảm thấy vợ mình thật may mắn khi có một người bạn như Thẩm Lạc Ngưng.

"Chị dâu, cô ấy sẽ không sao.

Lúc trước khi mẹ sinh em đến tận 7 tiếng em mới nhìn thấy mặt trời" Trong lòng Hàn Vũ hiện tại như đánh trống nhưng anh vẫn trấn an Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng nắm chặt hai tay mình, cúi đầu xuống.

1 tiếng nữa lại trôi qua.....!
2 tiếng....!
"Oe....oe...oe..."
Tiếng khóc của em bé vang lên ầm ĩ phá tan sự im lặng, sự lo lắng tột độ của hai người ở ngoài hành lang.

"Tới rồi."Thẩm Lạc Ngưng nghe được tiếng khóc thì vô cùng nhẹ lòng.

Hàn Vũ thấy bác sĩ cùng y tá đi ra thì nhào đến hỏi.

"Vợ tôi có sao không?"
Hứa Du rất nhanh được đẩy ra.

Vì quá kiệt sức nên cô dường như đã hôn mê.

Thẩm Lạc Ngưng thấy Hứa Du như vậy thì nhanh chân đứng lên.

"Cô ấy sao rồi?" Thẩm Lạc Ngưng đi đến bên cạnh giường Hứa Du
"Chỉ là do kiệt sức thôi.

Người nhà đừng lo lắng" Bác sĩ nhẹ giọng trấn an.

Hứa Du được đưa về phòng bệnh bình thường để nghỉ ngơi.

Hàn Vũ ngồi bên cạnh giường cầm tay cô.

Thẩm Lạc Ngưng thì quay về Cầm Viên nghỉ ngơi.

Cô đã đợi Hứa Du 6 tiếng đồng hồ nên Hàn Vũ bảo cô về nghỉ ngơi.

"Đồ ngốc.

Con đâu?" Hứa Du thể chất hơn người nên rất nhanh đã tỉnh dậy.

"Ở bên kia.

Anh kêu y tá bế con qua cho em"Hàn Vũ xoa xoa mặt Hứa Du nói.

Y tá rất nhanh đã bế em bé đến.

Hứa Du vươn tay đón lấy Thiên Thần Nhỏ của mình ôm vào lòng.

"Xinh đẹp thật"Hàn Vũ sờ nhẹ vào má con mình nói.

"Đúng vậy.

Xinh đẹp giống em"Hứa Du cười to nói.

"Là con gái nên xinh đẹp giống em.

Sau này có con trai thì sẽ bảnh trai giống anh"Hàn Vũ cười cười nói.

"Gọi nhũ danh là Bình Bình.

Tên thật là Hàn Lạc Miên."Hứa Du nghiêng đầu nhìn Hàn Vũ hỏi ý kiến.

"Được.

Tên rất hay"Hàn Vũ hôn nhẹ lên trán Hứa Du nói.

Hứa Du vui vẻ đến cười tít mắt.

Thẩm Lạc Ngưng về Cầm Viên rất nhanh đã quay lại Bệnh viện.

"Tiểu Lạc Ngưng"Hứa Du thấy Thẩm Lạc Ngưng đến thì vui vẻ kêu lên.

"Mình có nhờ dì Năm hầm một ít súp nóng cho cậu"Thẩm Lạc Ngưng đặt một giỏ thức ăn lên bàn.

"Cảm ơn cậu"Hứa Du cười cười nói.

"Mau ăn đi.

Còn nóng"Thẩm Lạc Ngưng nhìn Hàn Vũ nói.

"Em cũng có phần sao?" Hàn Vũ nhìn nhìn Thẩm Lạc Ngưng nói.

"Ừm.

Đem đến rất nhiều.

Một mình Du Du uống sẽ không hết"Thẩm Lạc Ngưng gật đầu.

Hàn Vũ múc cho Hứa Du một bát sau đó cho cô ăn hết rồi mới đến mình ăn.

Trong thời gian đó, Thẩm Lạc Ngưng một mình đi đến giường bên cạnh nhìn ngắm em bé của Hứa Du.

"Gọi nó là Bình Bình nhé Tiểu Lạc Ngưng" Hứa Du thấy Thẩm Lạc Ngưng đi đến bên cạnh con mình thì nói cho cô biết tên của nó.

"Bình Bình"Thẩm Lạc Ngưng cúi người nhìn Bình Bình.

Trong mắt của Thẩm Lạc Ngưng bây giờ ngoài ôn nhu ra thì không có thứ gì khác.

Nhìn Bình Bình một lát, cô liền suy nghĩ đến hình ảnh con mình cùng Vương Đình Hi..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 69: 69: Thẩm Gia Hứa Bị Mắng


"Chị dâu, nếu thích trẻ con như vậy thì mau cùng anh Đình Hi sinh một đứa đi" Hàn Vũ vừa đút súp cho Hứa Du vừa nói.

Thẩm Lạc Ngưng nghe vậy thì quay sang nhìn Hàn Vũ một cái.

Đúng là cô đang suy nghĩ đến chuyện này.

"Sau này bé con của cậu ra đời sẽ là con rể của mình.

Chúng ta sẽ làm thông gia"Hứa Du cũng chen miệng vào nói.

Thẩm Lạc Ngưng nghe đến đây thì có chút buồn cười.

"Con của cậu vừa mới ra đời liền muốn gã đi rồi?"
"Gã cho con trai cậu là mình yên tâm nhất.

Sau này còn có một bà mẹ chồng như cậu, mình không sợ Bình Bình bị ức h**p"Hứa Du gật gật đầu nói.

Hàn Vũ ngồi bên cạnh im lặng không nói gì.

Anh đang suy nghĩ đến cảnh con gái lên xe hoa, làm con dâu của tên mặt lạnh Vương Đình Hi liền lạnh toát người.

"Oe....oe"
Tiếng khóc của Bình Bình vang lên ầm ĩ làm thu hút ánh nhìn của cả ba người trong phòng.

"Hàn Vũ, anh bế Bình Bình đến cho em.

Con chắc đói rồi"Hứa Du hiện tại mới sinh nên vẫn còn có chút yếu nên không tự xuống giường được.

"Mình về trước nhé"Thẩm Lạc Ngưng thấy đôi vợ chồng loay hoay thì không làm phiền nữa.

"Khi nào rãnh nhớ đến chơi với mình nhé.

Còn nữa, hôm nay cảm ơn cậu rất nhiều Tiểu Lạc Ngưng"Hứa Du cười cười nói.

Hôm nay vì lúng túng do Hàn Vũ đi công tác không có ở nhà nên cô liền gọi cho Thẩm Lạc Ngưng.

Rất may là có Thẩm Lạc Ngưng bên cạnh, nếu không cô sẽ vô cùng lo lắng.

Thẩm Lạc Ngưng rời khỏi bệnh viện thì đụng phải một vị phu nhân nọ.

"Xin lỗi"Thẩm Lạc Ngưng nhìn nhìn vị phu nhân đó nhận lỗi.

"Không sao"Vị phu nhân đó nhìn Thẩm Lạc Ngưng đánh giá sau đó quay người đi.

Sau khi vị phu nhân đó rời đi,Thẩm Lạc Ngưng cũng chẳng để ý nhiều liền lấy xe về Cầm Viên.

Về đến Cầm Viên, Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Lão Gia dùng cơm tối sau đó liền về phòng.

Dường như nhớ ra một cái gì đó nên Thẩm Lạc Ngưng mở khoá tủ lục tìm đồ.

Cuối cùng cô lấy ra một cái hộp đồ nhỏ.

Đó là cái hộp Justin đưa cho cô hôm lễ cưới.

Cô đem về quăng vào một cái tủ rồi bỏ mặc nó đến tận bây giờ.

Thẩm Lạc Ngưng không cảm xúc mở chiếc hộp ra, bên trong có một sấp giấy cùng một cái USB nhỏ.

Thẩm Lạc Ngưng cầm sấp giấy lên đọc nhanh qua.

Sau khi đọc xong cô nhếch môi cười lạnh.

Đây là hồ sơ thông tin và những nhiệm vụ mà Thẩm Lạc Ngưng đã làm khi còn ở căn cứ XIX.

Justin hắn đều ghi chép lại và giữ đến tận bây giờ.

Còn về cái USB Thẩm Lạc Ngưng c*m v** máy tính của mình để xem.

Trong đó ghi lại quá trình cô giết người....!
Năm đó, cô chỉ mới 15 tuổi....Justin hắn hành hạ, ép buộc cô tập luyện đủ thứ.

Đó là nhiệm vụ đầu tiên cô làm do hắn giao.

Một con nhóc 15 tuổi hai tay nhuốm đầy máu, đôi mắt vô hồn cứ thể mà cướp đi mạng sống một con người....Thẩm Lạc Ngưng năm đó không thể tin chính mình đã giết người.

Sau đêm đó Thẩm Lạc Ngưng như người điên....cô như bị ám ảnh bởi nhiệm vụ đó....Vì thế nên Justin buộc phải để cô ngưng làm nhiệm vụ một thời gian để tập luyện những bài huấn luyện ác ma hơn.

Sau đó một thời gian, Thẩm Lạc Ngưng giết người không chớp mắt.

Nhiệm vụ nào của Justin giao cô đều hoàn thành xuất sắc.

Vì thế rất nhanh, cái tên "Thập Nhất" đã nổi danh trong căn cứ XIX và đặc biệt là trong giới sát thủ....!
Thẩm Lạc Ngưng coi xong thì lấy quẹt lửa ra đốt sấp giấy cùng làm hỏng đi USB.

Cô biết dù mình có đốt đi hay phi tang USB thì tên Justin hắn vẫn còn giữ mọi thông tin về cô và thậm chí còn nhiều hơn....!
Không suy nghĩ nhiều nữa, Thẩm Lạc Ngưng quyết định lên giường để ngủ, cả ngày hôm nay có chút mệt rồi.

Sáng hôm sau thức giấc, Thẩm Lạc Ngưng dùng bữa sáng cùng bồi nói chuyện với Vương Lão Gia xong thì đến Đại Viên chơi.

"Tiểu Ngưng đến rồi sao?"Thẩm Lão Gia đang tưới cây ngoài vườn thì thấy Thẩm Lạc Ngưng đến liền cười nói.

"Ông nội."Thẩm Lạc Ngưng gật đầu với Thẩm Lão Gia.

"Con mau vào trong xem kịch kìa"Thẩm Lão Gia chỉ chỉ vào trong nhà chính Đại Viên nói.

Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu nhìn vào sau đó cũng tò mò đi vào nhà xem kịch mà Thẩm Lão Gia nói.

"Tiểu quỷ, mẹ nói với con bao nhiêu lần rồi chứ?"Giọng của Sở Vân Dung ầm ĩ vang lên.

.

ngôn tình hoàn
"Mẹ à, đừng ép con như vậy chứ"Thẩm Gia Hứa lười biếng trả lời.

"Con xem em Lạc Ngưng cúa con mà học hỏi.

Con đã từng tuổi này rồi mà chưa tìm được bạn gái thì đến khi nào mẹ mới có cháu nội ẩm bồng?"Sở Vân Dung giận dữ nói.

"Được được, khi nào con có bạn gái liền dắt về ra mắt mẹ.

Sẽ nhanh thôi"Thẩm Gia Hứa không muốn chọc giận Sở Vân Dung nên liền hạ giọng.

Sở Vân Dung hừ lạnh một tiếng sau đó không để ý đến anh nữa.

Bà sắp xếp cho anh bao nhiêu lần xem mắt thì anh liền trốn mất tích không đến gặp con người ta khiến bà áy náy vô cùng.

"Tiểu Ngưng con đến rồi sao? Ăn gì chưa con?"Sở Vân Dung ngẩng đầu nhìn thấy Thẩm Lạc Ngưng thì đổi giọng.

Đâu còn dáng vẻ giận dữ lúc nảy nữa chứ..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 70: 70: Trường Đua1


"Con ăn rồi ạ"Thẩm Lạc Ngưng nhìn nhìn Thẩm Gia Hứa, trong mắt có ý trêu chọc.

Thẩm Gia Hứa thấy em gái trêu chọc thì bĩu môi nhìn cô.

"Con đi làm đây"Thẩm Gia Hứa bỗng nhiên đứng dậy lấy áo khoác mặc vào sau đó rời đi.

Thẩm Lạc Ngưng cùng Sở Vân Dung nhìn theo cũng không nói gì.

TẬP ĐOÀN HỨA NGƯNG
"Hạng mục lần này rất thành công.

Hợp tác suôn sẻ"Thẩm Gia Hứa vui vẻ nói.

"Đều nhờ kế sách của giám đốc Thẩm"Vân Dao cũng khá vui vẻ.

Lần hợp tác này khiến công ty của cả hai thu về không ít lợi nhuận nên cũng coi như là thành công mĩ mãn.

"Đúng rồi.

Lạc Ngưng em ấy dạo này vẫn khoẻ chứ? Vừa rồi tôi có xem được video em ấy cứu người trên mạng"Vân Dao chợt nhớ tới Thẩm Lạc Ngưng nên liền hướng Thẩm Gia Hứa hỏi thăm.

"Nó thì bị gì được chứ."Thẩm Gia Hứa nhớ tới việc Thẩm Lạc Ngưng tay không đối đầu với tên sát nhân thì nóng cả ruột.

Vân Dao nhìn ra sắc mặt Thẩm Gia Hứa không tốt nên cũng không nhiều lời hơn nữa.

Thẩm Lạc Ngưng thì đang ở bệnh viên phụ sản thăm Hứa Du.

Hứa Du hiện tại đã rất khoẻ, có thể xuống giường đi vài bước.

Hàn Vũ luôn bên cạnh chăm sóc cô từng li từng tí nên sức khoẻ Hứa Du đều không thành vấn đề.

Thăm Hứa Du cùng Bình Bình xong Thẩm Lạc Ngưng rời khỏi bệnh viện thì nhận được điện thọi của Nhạc Dương.

Nhạc Dương nói ra địa chỉ sau đó nhờ Thẩm Lạc Ngưng tới.

Trong lòng thầm nghĩ có chuyện nên Thẩm Lạc Ngưng liền lái xe đến nơi mà Nhạc Dương nói.

"Chị dâu" Một lát sau Nhạc Dương nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Thẩm Lạc Ngưng thì lao đến.

"Đây là chuyện gì?" Thẩm Lạc Ngưng nhìn xung quanh, nơi mà Nhạc Dương bảo cô đến chính là trường đua dành cho xe ô tô.

"Em có một vụ cá cược nhưng mà có chút trở ngại nên gọi chị đến"Nhạc Dương cười cười nói.

Chẳng hiểu sao lúc nảy anh như bị ma xui quỷ khiến mà gọi cho Thẩm Lạc Ngưng.

"Thế nào?" Thẩm Lạc Ngưng nhìn Nhạc Dương.

"Là thế này, em có cược với bọn họ.

Nếu em thua thì chiếc xe kia sẽ là của họ, còn nếu em thắng thì....em vẫn chưa nghĩ ra"Nhạc Dương gãi gãi đầu nói.

Chiếc xe mà anh nói chính là một chiếc Lamborghini màu vàng mới toanh.

"Cậu hay tôi lái?"Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu hỏi.

"Đương nhiên là em, em chỉ gọi chị dâu đến góp vui thôi" Nhạc Dương hắn nào dám để Thẩm Lạc Ngưng ra tay, cô là cục vàng cục bạc của Vương Đình Hi cùng nhà họ Thẩm- Vương.

Lỡ như cô xảy ra sơ sót gì thì cái mạng nhỏ của anh sẽ toi mất.

Thẩm Lạc Ngưng đảo mắt một vòng xung quanh, đột nhiên có chút hứng thú.

"Để tôi" Thẩm Lạc Ngưng đi tới lấy chìa khoá xe trên tay Nhạc Dương rồi quay người đi đến chiếc xe đua đã được Nhạc Dương chuẩn bị.

"Chị dâu...."Nhạc Dương có chút khiếp sợ hét lên.

"Câm miệng.

Đã gọi tôi đến đây rồi thì phải để cho tôi tham gia một chút chứ.

Hay là cậu muốn anh họ cậu đến đây đón tôi về"Thẩm Lạc Ngưng vừa đi vừa nói.

Nhạc Dương nghe đến đây thì cứng họng.

Để anh họ biết chuyện này thì coi như xong.

Nhưng anh vẫn lo lắng, sợ rằng Thẩm Lạc Ngưng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

"Yên tâm.

Tôi biết lái."Thẩm Lạc Ngưng dường như biết được sự sợ hãi của Nhạc Dương nên trấn an.

.

Truyện Huyền Huyễn
Thẩm Lạc Ngưng lên xe, kiểm tra toàn bộ hệ thống xe lại một lượt, đảm bảo thắng xe tất cả đều an toàn thì mới ngồi yên.

Cô nhìn một vòng xung quanh, thấy các đối thủ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng thì có chút mong đợi.

Cuộc đua bắt đầu, xe Thẩm Lạc Ngưng tăng tốc, nhanh chóng vượt mặt đối thủ.

Những người bên ngoài được một màn này thì hò hét lên, ai cũng biết chiếc xe mà Thẩm Lạc Ngưng đang lái chính là Nhạc Nhị Thiếu ở Dung Thành, cháu ngoại của Vương Đình Lâm.

Và mọi người đương nhiên nghĩ rằng người trong xe là Nhạc Dương.

Những đối thủ bị vượt mặt thì có chút không cam tâm liền tăng tốc đuổi theo.

Có vài người chơi xấu, tăng tốc làm đầu xe đâm mạnh vào đuôi xe của đối thủ làm đối phương lạc tay lái đâm thằng vào rào chắn bên lề.

Thẩm Lạc Ngưng đảo mắt nhìn tình hình đằng sau qua gương chiếu hậu thì cười lạnh.

Vì một chiếc xe mà không tiếc tính mạng như vậy.

Nhận ra đối thủ ngày càng gần mình, Thẩm Lạc Ngưng tăng tốc nhanh hơn.

Đối phương sau lưng đâm mạnh vào đuôi xe của cô.

Nhạc Dương bị một màn này làm cho hồn vía lên mây.

Anh ở khán đài luôn miệng niệm phật cầu cho Thẩm Lạc Ngưng không sao.

"Nhạc Nhị Thiếu à.

Có một chiếc xe thôi mà anh cũng tiếc tiền như vậy sao?" Trên đường đua hiện tại chỉ còn hai chiếc xe, một của Thẩm Lạc Ngưng và còn lại là của một người đàn ông khác.

Hắn chạy song song với xe Thẩm Lạc Ngưng, hạ kính xe xuống hét lên.

Thẩm Lạc Ngưng bỏ ngoài tai lời của hắn ta, cố ý lách xe sang chạm vào xe hắn ta để hắn lạc tay lái.

Đúng như ý của Thẩm Lạc Ngưng, tên đàn ông đó không kịp trở tay liền lạc tay lái đâm thẳng vào rào chắn bên đường.

Xe của Thẩm Lạc Ngưng một mình hướng về phía đích đến mà đi.

"Ăn rồi.

Tuyệt" Nhạc Dương nhảy tưng tưng vui mừng.

Ngoài ra anh còn đặc biệt kinh ngạc vì khả năng lái xe của Thẩm Lạc Ngưng.

Về đến đích, Thẩm Lạc Ngưng mở cửa xe bước xuống dưới cái nhìn trầm trồ của mọi người xung quanh.

Những người xung quanh nhận ra người từ trên xe bước xuống không phải là Nhạc Dương thì há mồm trợn mắt.

"Chị dâu...."Nhạc Dương từ trên khán đài phi xuống như bay gọi Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng quăng chìa khoá về phía Nhạc Dương sau đó phủi phủi tay áo.

"Thắng rồi.

Làm gì thì làm đi.

Tôi về"Thẩm Lạc Ngưng ngẩng đầu nhìn Nhạc Dương nói.

"Thôi vậy.

Xe không mất là được rồi.

Chúng ta về thôi" Nhạc Dương nhún vai nói.

Anh theo chân Thẩm Lạc Ngưng định rời khỏi trường đua.

"Đứng lại" Giọng một người đàn ông vang lên.

"Đưa chìa khoá của chiếc Lamborghini kia đây" Hắn ta lại cất giọng ra lệnh..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 71: 71: Trường Đua2


Thẩm Lạc Ngưng nghe được giọng nói của người đàn ông thì quay đầu lại nhìn.

Đập vào mắt cô là một khuôn mặt quen thuộc.

"Thẩm Lạc Ngưng???" Người đàn ông nhận ra Thẩm Lạc Ngưng thì nhíu mài nói.

"Lý Kiệt?"Thẩm Lạc Ngưng nhếch môi hỏi.

Lý Kiệt là người mà mẹ Hứa Du từng sắp xếp cho cô xem mắt nhưng không thành.

(Lý Kiệt này đã xuất hiện ở chương 3)
"Ha, nghe nói cô là con nhà quân nhân, vậy mà lại dám bén mảng đến đây đua xe sao? Đúng là mở mang tầm mắt của Lý Kiệt tôi rồi"Tên Lý Kiệt khinh bỉ nhìn Thẩm Lạc Ngưng.
Thẩm Lạc Ngưng nâng mắt nhìn thẳng mặt tên Lý Kiệt khiến hắn có chút chột dạ quay chổ khác.
"Đã cá cược.

Nếu chúng tôi thua thì để lại chiếc xe, nhưng hiện tại chúng tôi là người thắng cuộc" Thẩm Lạc Ngưng khoanh tay nhìn Lý Kiệt.
"Đúng là cô thắng nhưng chúng tôi muốn xe thì vô vẫn phải để lại.

Cô nghĩ nếu cô không để lại chiếc xe thì cô có thể ra khỏi đây không?" Lý Kiệt kiêu ngạo vô cùng.

Thẩm Lạc Ngưng cong môi cười một cái sau đó đưa điện thoại của mình cho Nhạc Dương giữ.
"Vậy phải xem cậu có bản lĩnh giữ tôi lại không?"
Lý Kiệt bị khí thế của Thẩm Lạc Ngưng đè bẹp, hắn có chút run rẩy lui về sau vài bước.
"Tụi bây, lên" Bỗng nhiên hắn quát lên ra hiệu cho đồng bọn xông lên đánh Thẩm Lạc Ngưng.
Thẩm Lạc Ngưng nhanh người né những cú đấm của mấy tên đó sau đó đáp trả lại bằng cách hạ thủ vào những nơi yếu thế của bọn chúng.
Mười mấy tên lần lượt xông lên sau đó lại ngã xuống trước mắt Lý Kiệt.

Hắn nhìn đàn em của mình lần lượt ngã xuống mà vô cùng run rẩy.
"Cô....cô là ma quỷ sao?"
Thẩm Lạc Ngưng túm cổ áo tên cuối cùng nâng người hắn lên không trung sao đó thả tự do xuống đất.

Nghe được giọng nói của Lý Kiệt nên cô phủi tay vài cái sao đó bước lại chổ của hắn ta.
"Phải...!là ma quỷ về đòi mạng của anh" Thẩm Lạc Ngưng khuỵ một gối xuống ngồi cạnh Lý Kiệt khiến hắn ngày càng run rẩy.
"Cô đi đi.

Tôi không cần xe nữa.

Cho cô...!cho cô"
Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu nhìn vẻ mặt run sợ của hắn thì có chút buồn cười.

Cô đáng sợ như vậy sao?
"Vốn dĩ xe này cũng chẳng phải của anh" Thẩm Lạc Ngưng đứng dậy quay người đi về phía Nhạc Dương.
"Về thôi.

Nhìn đủ rồi" Thấy Nhạc Dương vẫn giữ nét mặt ngơ ngác thì Thẩm Lạc Ngưng gõ lên trán anh một cái.
Nhạc Dương chớp chớp mắt sau đó ngoan ngoãn làm cái đuôi đi theo sau lưng Thẩm Lạc Ngưng.
Bỗng nhiên Thẩm Lạc Ngưng dừng lại, cô không quay đầu lại mà chỉ cất giọng nói.
"Tôi không hy vọng chuyện này bị truyền ra ngoài.

Nếu tôi nghe được một chút thông tin nào về buổi đua xe hôm nay thì chúng ta sẽ lại gặp nhau đấy"
Thẩm Lạc Ngưng không hy vọng Vương Đình Hi biết được chuyện này nên cô mới hăm doạ tên Lý Kiệt như thế.
"Tôi không nói, không nói" Lý Kiệt nghe lời răm rắp, gật gật đầu nói.
Thẩm Lạc Ngưng nhấc chân cùng Nhạc Dương rời khỏi trường đua.
"Chị dâu, em phục chị sát đất rồi.

Chị có nhận đồ đệ không?" Nhạc Dương vừa lái xe vừa nói.
Thẩm Lạc Ngưng đánh mắt sang lườm Nhạc Dương một cái.
Nhạc Dương bị lườm thì ngoan ngoãn im miệng lại.
"Chuyện ngày hôm nay, em nhất định sẽ không để anh họ biết" Về đến nhà, trước khi rời đi Nhạc Dương nhìn Thẩm Lạc Ngưng đảm bảo.
Thẩm Lạc Ngưng lười biếng gật gật đầu sau đó quay người vào nhà.
Tối hôm đó, khi Thẩm Lạc Ngưng chuẩn bị đi ngủ thì Alex gọi đến bảo với cô rằng anh chuẩn bị tổ chức cho cô một bữa kí sách.
Từ khi cô nổi tiếng, rất nhiều người tìm đến để xin chữ kí cùng tham khảo tranh nhưng cô lại như bốc hơi khỏi Trái Đất, không ai tìm thấy được nên Alex đành phái kéo cô ra giới truyền thông.
Thẩm Lạc Ngưng cũng không từ chối liền bảo Alex sắp xếp sau đó báo thời gian và địa điểm cho mình.
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 72: 72: Phá Đám Buổi Kí Tên


Một tuần trôi qua, cuối cùng Alex cũng chuẩn bị xong buổi kí tên cho Thẩm Lạc Ngưng.

Địa điểm tổ chức buổi kí tên này là tại một sảnh lớn của khác sạn Osla.

Ngày hôm đó, sảnh lớn khách sạn đông nghẹt người, fan hâm mộ của Bạch Ưng có, người trong giới có, phóng viên có.

Họ tụ lại một chổ khiến khu sảnh trở nên vô cùng nhộn nhịp.

Gần đến giờ nhưng Thẩm Lạc Ngưng vẫn chưa đến khiến Alex có chút lo lắng, anh cứ đi ra đi vào không ngừng.

Lát sau đợi không nổi nữa Alex liền lấy điện thoại ra gọi cho Thẩm Lạc Ngưng.

"Alo? Em đến chưa?" Alex có chút gấp gáp hỏi, anh có chút sợ hãi, sợ rằng Thẩm Lạc Ngưng xảy ra chuyện trên đường đến nên vô cùng khẩn trương.

"Em đến rồi" Thẩm Lạc Ngưng từ ngoải bước vào, người cô đầy mồ hôi chứng tỏ cô đã vừa chạy lên đây.

"Bà cô của tôi ơi.

Em sao vậy?" Alex thấy bóng dáng quen thuộc của Thẩm Lạc Ngưng thì cúp điện thoại lao đến hỏi thăm.

"Kẹt xe.

Em đã tranh thủ đến rất sớm rồi" Thẩm Lạc Ngưng có chút không vui vẻ.

"Vào trong thay đồ đã.

Cả người đổ đầy mồ hôi rồi" Alex nhìn nhìn Thẩm Lạc Ngưng sau đó kéo tay cô vào trong.

"Đúng rồi.

Còn 500 chữ kí đang chờ em đó" Alex nhớ ra việc cần cô làm.

Thẩm Lạc Ngưng nghe tới việc phải kí 500 cái tên thì có chút uể oải.

Thầm nghĩ bầy giờ trốn về thì có được không....!
Thay đồ xong, Thẩm Lạc Ngưng chăm chỉ kí một loạt hết 500 chữ kí của mình.

Nhờ có sự giúp đỡ của Alex mà chỉ mất 1 tiếng 30 phút đồng hồ đã hoàn thành suôn sẻ, kịp để đem ra tặng cho fan hâm mộ Bạch Ưng.

Phát chữ kí xong, Thẩm Lạc Ngưng phối hợp với phóng viên để cùng tương tác trả lời câu hỏi.

Cô cùng các phóng viên tương tác tương đối nhiều và vô cùng vui vẻ, không khí có chút nhộn nhịp.

Bỗng nhiên có một nam phóng viên lao đến cầm mic hỏi Thẩm Lạc Ngưng.

"Xin hỏi cô Bạch Ưng.

Tôi có nghe được một tin tức bảo rằng lúc cô ở trường từng bị đưa tin bảo rằng cô bị đại gia bao nuôi.

Không biết có thật không?" Người đàn ông không sợ sống chết hỏi.

Thẩm Lạc Ngưng nghe được câu hỏi thì khựng lại, cô đưa mắt nhìn người đàn ông vừa hỏi trước mặt.

"Nói bậy bạ cái gì vậy? Học tỷ của tôi bị oan đấy có biết không hã? Tên điên đó theo đuổi chị ấy không được nên quay sang hãm hại chị ấy đó" Một cô gái có vóc người nhỏ nhắn lớn giọng nói.

Thẩm Lạc Ngưng đưa mắt nhìn cô gái đó, cười khổ một tiếng.

Không hỏi cũng biết cô gái nhỏ đó là Lục Tiểu Hy của cô.

Vì hay tin Thẩm Lạc Ngưng tổ chức buổi kí tên nên Lục Tiểu Hy quyết định đến chơi, nếu cần việc gì thì liền có thể ra tay giúp cô giải quyết.

"Nếu như vậy...thì tại sao người đó xoá bài nhận lỗi rồi mà cô vẫn kiên quyết đưa đơn kiện họ.

Sao có thể ác độc như vậy chứ? Việc nhỏ như vậy tại sao lại không buông tha cho người ta?" Nam phóng viên hung hăng nói.

Sau khi hắn nói xong, cả sảnh chính đều ồn ào bàn tán, người nọ nói nhỏ với người kia, truyền tai nhau bàn tán.

"Nói đủ chưa?" Thẩm Lạc Ngưng nâng mắt nhìn thẳng vào mắt tên phóng viên nam.

"Xong...!xong rồi.

Cô mau giải thích đi" Nam phóng viên bị cái nhìn của Thẩm Lạc Ngưng làm cho chột dạ khiến lời nói có chút run rẩy.

Sau khi Thẩm Lạc Ngưng lên tiếng, cả sảnh chính thoáng chốc im lặng.

Im lặng đến nổi có thể nghe cả tiếng kim rơi xuống đất.

"Quả thực tôi đã nộp đơn kiện hắn ta.

Và kiện hắn vì tội vu khống người khác" Thẩm Lạc Ngưng thản nhiên nói ra sự thật.

"Sao cô có thể như vậy? Ác độc quá" Tên phóng viên khá vui vẻ vì Thẩm Lạc Ngưng thẳng thắn nhận.

Mọi người trong sảnh chính người thì nhìn Thẩm Lạc Ngưng với ánh mắt tức giận, người thì lại đồng tình.

"Tôi có thể hỏi anh một câu chứ?" Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu hỏi tên phóng viên.

"Hỏi đi" Tên phóng viên có chút linh cảm không lành nhưng nếu hắn không dám nhận thì người khác sẽ nghĩ như nào chứ.

"Anh có con gái không?"
"Có"

"Vậy, nếu con gái anh là một người vô cùng trong sạch.

Bỗng nhiên cô ấy bị dội một thao nước bẩn như vậy vào người.

Ngày ngày đến trường bị bạn bè nhìn với anh mắt kinh tởm, lời ra tiếng vào đều phỉ báng cô ấy.

Con gái anh sẽ có cảm nhận như thế nào? Anh là cha của cô ấy, anh sẽ giải quyết ra sao?" Thẩm Lạc Ngưng vô cùng thông minh phản biện lại lời nói của tên phóng viên.

Tên phóng viên sau khi nghe Thẩm Lạc Ngưng nói thì tự nhủ: anh chắc chắn sẽ đập chết cái tên đăng bài linh tinh đó.

"Cô..." Nam phóng viên hiện tại vô cùng lúng túng, lời nói run rẩy.

"Mau kéo hắn ra ngoài đi.

Hắn muốn phá cái buổi kí tên này đấy" Lục Tiểu Hy bất giác hét lên, cô sợ hắn lại nói bậy nói bạ nữa.

Bảo vệ nhanh chóng vào kéo tên phóng viên đó ra ngoài.

"Buổi kí tên đến đây kết thúc.

Chào mọi người" Thẩm Lạc Ngưng lịch sự tạm biệt mọi người ở sảnh chính sau đó ra về..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 73: 73: Kẻ Đứng Sau


Sự cố của buổi kí tên rất nhanh đã lan truyền trên mạng.

Nhưng chẳng lâu sau, Thẩm Gia Hứa đã cho người kéo tin tức đó xuống.

Nhà họ Thẩm có chút tức giận, họ đã cho người rà soát đám phóng viên qua một lần để loại bỏ những thành phần đến phá nhưng cuối cùng vẫn để sự cố xảy ra.

Về phía Lục Tiểu Hy, sau khi tên phóng viên bị cảnh sát kéo đi, cô liền lái xe đuổi theo.

Khi tên phóng viên được cảnh sát thả ra, hắn liền rẻ vào một con hẻm nhỏ.

Hắn nhìn nhìn xung quanh kiểm tra không có ai sau đó lấy điện thoại ra gọi đi.

Lục Tiểu Hy núp vào một góc khuất, hắn không nhìn thấy cô nhưng cô có thể nhìn thấy hắn.

"Alo? Việc tôi làm cho anh đã xong rồi.

Nhớ chuyển tiền cho tôi.

Đừng quên là tôi còn giữ bản ghi âm cuộc nói chuyênn giữa tôi và anh" Tên phóng viên cau có nói.

Người đàn ông bên đầu dây kia không biết trả lời điều gì liền khiến tên phóng viên nhảy dựng lên.

"Tôi nói cho anh biết.

Anh mà nuốt lời tôi liền đưa bản ghi âm cho Thẩm Lạc Ngưng"

Lục Tiểu Hy nghe đến đây thì nhếch mép cười.

Sau khi nói chuyện điện thoại xong, tên phóng viên liền đi thẳng đến nhà vệ sinh công cộng gần đó để giải quyết nhu cầu.

Lục Tiểu Hy một lát lâu cũng liền tiến vào theo.

Tên phóng viên thấy Lục Tiểu Hy tiến vào liền nhanh chóng kéo quần lại nhìn cô với anh mắt đề phòng.

"Này cô, đây là nhà vệ sinh nam" Tên phóng viên lên tiếng nhắc nhở.

"Thì sao?" Lục Tiểu Hy tiến lên một bước nhìn nhìn tên phóng viên.

Bỗng dưng tên phóng viên thay đổi ánh mắt, hắn nhìn Lục Tiểu Hy từ đầu tới chân đánh giá.

"Đưa ra đây" Lục Tiểu Hy khoanh tay ra lệnh.

"Đưa...đưa cái gì? Tôi đã có vợ rồi, không thích hợp lắm" Tên phóng viên có chút hứng thú trong lòng nhưng miệng giả vờ từ chối.

Lục Tiểu Hy nghe hắn nói vậy thì có chút muốn cười, tên này đang suy nghĩ lạc hướng mất rồi.

"Nếu cô năn nỉ một chút thì tôi có thể xem xét" Tên phóng viên thích thú nói.

"Nhảm nhí đủ chưa? Mau đưa đoạn ghi âm đó ra đây cho bà" Lục Tiểu Hy nghe không nổi nữa liền cau mài nói.

"Ghi âm cái gì? Cô nói gì vậy? Tôi không biết" Tên phóng viên nghe Lục Tiểu Hy nhắc tới đoạn ghi âm thì thay đổi sắc mặt, nhanh miệng chối bỏ.

"Mày muốn bà đây dùng vũ lực sao?" Lục Tiểu Hy giơ nắm đấm lên hù doạ tên phóng viên.

Hiện giờ tên phóng viên đang nghĩ Lục Tiểu Hy là người của tên đàn ông kia phái đến để lấy đoạn ghi âm về nên quyết liệt phủ nhận.

"Phiền phức quá" Lục Tiểu Hy nhíu mài nói.

Một lát sau Lục Tiểu Hy bước ra với trạng thái vô cùng vui vẻ.

Trên tay còn cầm một cái bút ghi âm nhỏ.

Còn về tên phóng viên thì bị đánh đến mặt mũi bầm dập, ba mẹ nhận không ra....!
Về phía Thẩm Lạc Ngưng, sau khi rời buổi kia tên cô liền lái xe đến nhà Hứa Du.

"Tiểu Lạc Ngưng.

Cậu đến rồi" Hứa Du vui vẻ nhảy ra mở cửa cho Thẩm Lạc Ngưng.

Hiện tại Hứa Du đã rất khoẻ, cô cũng đã lấy lại dáng vẻ xinh đẹp, thon gọn trước kia.

"Lúc nảy mình có nghe được tin trên buổi kí tên.

Tức chết mất" Hứa Du cau mài nói.

Thẩm Lạc Ngưng im lặng không nói gì, cô nựng nựng má nhỏ của Bình Bình đang nằm trên giường nhỏ.

"Đúng rồi Tiểu Lạc Ngưng.

Hàn Vũ dự định sẽ bồi dưỡng mình trở thành nghệ sĩ của công ty anh ấy." Hứa Du cười tít mắt nói.

Cô cũng có chút thích thú với nghề diễn viên.

"Đã suy nghĩ kĩ chưa? Cậu dự định sẽ trở thành nghệ sĩ?" Thẩm Lạc Ngưng nghe đến đây thì quay sang nhìn Hứa Du hỏi.

"Ừm ừm, mình nghĩ kĩ rồi" Hứa Du gật đầu thật mạnh khẳng định.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn Hứa Du tràn đầy tinh lực thì cũng gật gật đầu không nói nhiều.

Ngồi chơi một lát Thẩm Lạc Ngưng liền tạm biệt hai mẹ con Hứa Du ra về.

Vừa về đến Cầm Viên liền có điện thoại của Lục Tiểu Hy.

"Đã tra ra rồi sao?" Thẩm Lạc Ngưng thản nhiên hỏi.

Cô biết sau sự cố đó, Lục Tiểu Hy nhất định sẽ tự hành động.

"Mình lấy được một đoạn ghi âm" Lục Tiểu Hy cảm thấy Thẩm Lạc Ngưng trả lời liền vô cùng bất ngờ.

"Là Thẩm Ý Thi?" Thẩm Lạc Ngưng tiếp tục hỏi.

"Đúng vậy.

Lần này cô ta vô cùng thông minh.

Cô ta đã nhờ một người đàn ông khác liên lạc với tên phóng viên đó.

Nếu mình không tra ra đường chuyển tiền thì cũng chưa nhanh như vậy đã tìm ra được người đứng sau là cô ta" Lục Tiểu Hy có chút tâng bốc IQ của Thẩm Ý Thi.

Dường như sau nhiều lần bị Thẩm Lạc Ngưng công kích, cô ta đã thông minh hơn được một chút.

"Cậu gửi toàn bộ những gì tra được qua mail cho mình"
"Được.

Cơ mà tại sao cậu lại đoán ra được là Thẩm Ý Thi?" Lục Tiểu Hy có chút tò mò vì sao Thẩm Lạc Ngưng biết được người đứng sau là Thẩm Ý Thi.

"Đoán mò" Thẩm Lạc Ngưng tỉnh táo phun ra hai chữ.

Thật ra kẻ thù của cô cũng không nhiều, suy luận một chút liền tìm ra được là ai.

"Ồ, vậy cậu có cần mình giúp không?" Lục Tiểu Hy vô cùng vui vẻ khi sắp làm việc hại người.

"Không cần, cậu nhớ những gì mình từng nói là được rồi.

Chuyện hôm nay, cảm ơn cậu" Thẩm Lạc Ngưng thấp giọng nói.

Cô không muốn Lục Tiểu Hy động tay vào việc nay, vì khi cô động tay vào, Thẩm Ý Thi sẽ không còn đường sống nữa..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 74: 74: Cảm Giác Rơi Từ Trên Mây Xuống


Sau chuyện xảy ra ngày hôm đó, Thẩm Ý Thi dường như trở nên yên phận vô cùng, khi gặp mặt Thẩm Lạc Ngưng, cô ta chỉ cười cười gật đầu chứ không lườm trước lườm sau như lúc trước nữa.

Thẩm Ý Thi cô ta đang tỉ mỉ chuẩn bị một buổi trình diễn đàn vô cùng lớn.

Lần này cô ta vô cùng quyết tâm, dồn hết tâm huyết vào buổi trình diễn.

Sở Vân Dung cũng bên cạnh giúp đỡ Thẩm Ý Thi khi cần thiết.

Rất nhanh, buổi trình diễn đàn diễn ra và thu hút được rất nhiều.

Trong một ngày, Thẩm Ý Thi nổi lên như diều gặp gió.

Trên các trang mạng đều đưa tin về cô ta, dường như không ai còn nhớ đến việc cô ta không phải con ruột của nhà họ Thẩm nữa.

Hiện tại Thẩm Ý Thi vô củng đắc ý, mọi người xung quanh đều ngưỡng mộ tài năng cùng nhan sắc của cô.

Lần này Thẩm Ý Thi tự tin rằng đã giẫm bẹp được Thẩm Lạc Ngưng.

Bên phía Lục Tiểu Hy thấy tin tức Thẩm Ý Thi đang được giới truyền thông bàn tán sôi nổi thì có chút hứng thú.

"Chị Enly.

Em có nên làm cái gì đó cho Ann không? Bà cô Thẩm Ý Thi này nghe nói luôn cho Ann một sắc mặt không tốt khi ở nhà họ Thẩm" Lục Tiểu Hy đang cắn hạt dưa xem tin tức thì quay sang hỏi Enly.

"Vậy sao? Em xử cô ta đi.

Còn nữa, có cần chị giúp không?" Enly xoắn tay áo lên nhìn nhìn Lục Tiểu Hy.

"Chị có cao kiến gì sao?" Hai mắt Lục Tiểu Hy sáng lên khi có người cùng đồng hành làm chuyện xấu.

"Cho người bắt cô ta lại sau đó tra tấn cô ta.

Lâu rồi chị chưa được giãn cơ" Enly cười cười nham hiểm nói.

Lục Tiểu Hy nghe thấy ý kiến của Enly thì rợn người, biết trước vậy đã không rủ bà chị độc ác này làm chuyện xấu.

"Ann không cho em nhúng tay vào nhưng em vẫn thấy chướng mắt cô ta" Lục Tiểu Hy có chút đau đầu.

"Đúng rồi.

Em cho chị xem cái này" Lục Tiểu Hy dường như nhớ ra thứ gì đó liền réo gọi Enly.

"Đến đâyy" Enly nhanh chân đi đến bên cạnh Lục Tiểu Hy, cúi người nhìn vào chiếc máy tính trên bàn.

Sau 15 phút xem video thì Enly thích thú vô cùng.

"Không ngờ một người được nuôi dạy trong môi trường có giáo dục như vậy mà vẫn có thể sa ngã như thế" Enly chậc chậc miệng vài cái.

"Kỹ thuật cô ta quả thực không tệ" Lục Tiểu Hy cười thích thú.

"Em lấy đâu ra video này thế?" Enly có chút tò mò.

Lục Tiểu Hy xoa xoa cằm, chóp chóp hai mắt nhỏ nhìn Enly.

"Em biết cô ta hay đến quán bar Mị Sắc nên thử hack hệ thống camera, ai ngờ lại lấy được đoạn video này"
Enly nghe Lục Tiểu Hy nói xong thì gật gù vài cái, sau đó dường như suy nghĩ việc gì thật lâu.

"Phát tán nó ra đi"
"Tuân lệnh" Lục Tiểu Hy cười hả hả sau đó liền nhanh chóng up đoạn video đó lên mạng.

Về phía Thẩm Lạc Ngưng, cô cũng tự mình phát tán những gì Lục Tiểu Hy gửi qua mail lên mạng.

Xem ra cô đã quá nhân nhượng nên khiến Thẩm Ý Thi ngày càng lấn tới....!.

Truyện Võng Du
Tin tức mà Thẩm Lạc Ngưng và Lục Tiểu Hy đồng thời phát tán lên rất nhanh đã leo lên hotsearch và top 1 các trang mạng, đè bẹp tin tức "thần đồng violin"
Thẩm Gia Hứa là người đọc được tin tức đầu tiên liền tức tối lái xe từ công ty trở về Đại Viên.

Anh về đến nhà liền bảo cả nhà mở tin tức lên xem những gì mà Thẩm Ý Thi đã làm với Thẩm Lạc Ngưng.

Sở Vân Dung đọc tin xong thì có chút khó tin, bà ngồi bẹp xuống ghế.

Bên ngoài Thẩm Ý Thi tỏ ra vô cùng nhân từ cùng ngoan ngoãn nhưng thâm tâm cô lại luôn bày kế hại em gái mình.

Sở Vân Dung biết được thì điên mất thôi.

"Gọi nó về đây cho ta" Thẩm Lão Gia giận dữ hét lên.

Thẩm Ý Thi đang tận hưởng sự ngưỡng mộ của moin người xung quanh chưa được bao lâu thì bão giông lại ấp đến.

Tin tức cô ta hãm hại em gái mình cùng đoạn video lăn lộn cùng một người lạ ở Mị Sắc làm cô ta mất sạch mặt mũi.

Cảm giác rơi từ trên mây xuống vô cùng đau khổ.

Biết được tin Thẩm Ý Thi mặt mày xanh lét nhanh chân chạy về nhà họ Thẩm..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 75: 75: Kết Cục Của Thẩm Ý Thi


Cả nhà họ Thẩm hiện tại đang có mặt tại Đại Viên đợi Thẩm Ý Thi quay về.

Không lâu sau, Thẩm Ý Thi một thân đầy mồ hôi chạy về.

"Ông Nội, Mẹ.

Xin hai người tin tưởng con..." Thẩm Ý Thi mếu máo nói.

Cô ta quỳ bệt xuống đất cầu xin.

"Chuyện đến nước này mà còn chối cãi được sau?" Thẩm Gia Hứa tức giận quát lên, nhiều lần Thẩm Ý Thi hãm hại Thẩm Lạc Ngưng anh đều biết nhưng vì tôn trọng quyết định của em gái nên anh mới dừng lại, không ra tay.

"Mẹ, con xin mẹ.

Chuyện này là do con bị hãm hại" Thẩm Ý Thi bị Thẩm Gia Hứa quát thì có chút sợ hãi nhưng cô ta vẫn kiên trì cầu xin Sở Vân Dung.

"Con nói cho mẹ biết sự thật đi Thi Thi, chuyện này là do con làm sao?" Sở Vân Dung nhẹ giọng nói, tuy chứng cứ đều đã có sẵn nhưng tâm bà vẫn hy vọng đứa con gái thiện lương này không làm điều đó.

Thẩm Ý Thi đang mếu máo cầu xin thì nghe thấy lời chất vấn của Sở Vân Dung làm cho khựng lại.

Cô ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Sở Vân Dung.

Thẩm Ý Thi cứ nghĩ Sở Vân Dung sẽ tin tưởng mình vô điều kiện nhưng không ngờ bà lại chất vấn mình.

Điều này làm Thẩm Ý Thi có chút lạnh lòng, cô cong môi cười lớn vài tiếng.

Sở Vân Dung thấy Thẩm Ý Thi cười sảng khoái thì nhíu mài nhìn cô.

"Nhà họ Thẩm sao? Cảm ơn nhà họ Thẩm các người rất nhiều nhỉ?" Thẩm Ý Thi đứng dậy cong môi nói.

"Thi Thi..." Sở Vân Dung khó hiểu nhìn con gái mình.

"Chắc các người bây giờ đều tin tưởng Thẩm Lạc Ngưng, các người đều chuẩn bị sẵn tất cả kế hoạch để đuổi cổ tôi ra khỏi nhà họ Thẩm ròii nhỉ?" Thẩm Ý Thi lớn giọng trách mắng.

"Nhà họ Thẩm các người tốt lắm sao? Đặc biệt là bà, từ lúc con nhỏ Thẩm Lạc Ngưng đó quay về, bà liền quên mất tôi, bà xem tôi như người vô hình vậy....Mẹ à, bà nói xem, Thẩm Lạc Ngưng có đáng chết không?" Thẩm Ý Thi bỗng nhiên cười lớn sau đó nói ra một tràn.

"Con...con..." Sở Vân Dung sau khi nghe những lời thật lòng của Thẩm Ý Thi thì ôm ngực ngồi bệt xuống ghế.

Bà không thể ngờ rằng đứa con gái bà tự tay chăm sóc lại luôn muốn hãm hại con gái ruột của bà.

Hôm nay cô còn nói ra những lời khó nghe như vậy....!
"Câm miệng" Thẩm Gia Hứa thẳng tay tát Thẩm Ý Thi một cái.

Quá đủ rồi, Thẩm Gia Hứa nhịn không nổi nữa rồi.

"Anh là cái thá gì mà đánh tôi?Đúng rồi nhỉ? Trong mắt anh cũng chỉ có đứa em gái Thẩm Lạc Ngưng kia thôi.

Từ lúc ba mẹ nhận nuôi tôi đến giờ, từ lúc tôi đến nhà họ Thẩm ở đến giờ, anh chưa bao giờ cho tôi một sắc mặt tốt" Thẩm Ý Thi ôm mặt đau đớn hét lên với Thẩm Gia Hứa.

"Thẩm Ý Thi.

Nếu nhà họ Thẩm đã không đối xử tốt với cô như lời cô nói thì từ bây giờ cô sẽ không được bén mảng tới gần Đại Viên nửa bước.

Tôi sẽ cho người báo với bên ngoài rằng cô-Thẩm Ý Thi từ nay chính thức đổi thành họ cha mình là Lý Ý Thi, từ này về sau không còn bất cứ quan hệ nào với nhà họ Thẳm, mọi chuyện liên quan đến cô đều không liên quan đến nhà họ Thẩm.

Mong cô nhớ cho kĩ" Thẩm Lão Gia từ đầu tới cuối đều không nói lời nào bỗng dưng lên tiếng phút chót.

Thẩm Ý Thi nghe lời này xong như sét đánh ngang tai, đây là đang phủi sạch quan hệ với cô.

Với tình trạng hiện giờ của cô nếu nhà họ Thẩm lại tung thêm tin thì Thẩm Ý Thi chỉ có đường chết.

"Ông Nội, Mẹ...Con..." Thẩm Ý Thi đến giờ mới biết sợ, giọng run lẩy bẩy nói.

"Đuổi ra ngoài" Thẩm Lão Gia ra lệnh cho người kéo Thẩm Ý Thi ra khỏi Đại Viên.

"Cầu xin mọi người mà, Mẹ...mẹ cứu con đi...Con biết lỗi rồi mà" Thẩm Ý Thi bị lôi đi, cô ta hét lên trong vô vọng.

Sau khi Thẩm Ý Thi bị kéo đi, Sở Vân Dung vẫn còn ngồi thờ thẫn trên ghế, bà cúi đầu nhìn xuống không nói lời nào.

Bỗng nhiên bà đứng dậy muốn trở về phòng thì một cơn choáng váng truyền đến cộng với cơn đau tim làm nhói một bên ngực khiến Sở Vân Dung mất thăng bằng ngã xuống nền nhà bất tỉnh.

Thẩm Gia Hứa cùng Thẩm Lão Gia bị Sở Vân Dung doạ cho sợ lập tức lao đến lay người bà.

"Mẹ...."
"Vân Dung..."
Nhận ra Sở Vân Dung đã bất tỉng, Thẩm Gia Hứa liền vội vàng đi lấy xe chở bà đến bệnh viên cấp cứu.

Sau khi Thẩm Khiêm cùng Thẩm Lạc Ngưng hay tin cũng nhanh chóng có mặt.

"Ba.....Chuyện này sao ba có thể giấu lâu như vậy?" Thẩm Gia Hứa bất mãn nhìn Thẩm Khiêm.

"Chuyện lần này con lỗ mãn quá rồi A Khiêm" Thẩm Lão Gia cũng tức giận trách móc.

"Xin lỗi Ba, chuyện này đều do con, con không nên giấu cả nhà chuyện bệnh tình của Vân Dung" Thẩm Khiêm có chút phiền lòng.

Khi hay tin người vợ mình yêu thương, một phu nhân quyền quý người ngừoi kính trọng lại bị bệnh tâm thần khiến Thẩm Khiêm đau đầu không thôi..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 76: 76: Đồ Khốn Nạn


Chiều hôm đó, Thẩm Lạc Ngưng vào bệnh viện thăm Sở Vân Dung.

Hiện tại Sở Vân Dung có chút buồn bã, tuy bà không thể hiện ra mặt nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua ánh mắt của bà Thẩm Lạc Ngưng liền biết.

"Tiểu Ngưng.

Con không sao chứ con?" Sở Vân Dung thấy Thẩm Lạc Ngưng thì cất giọng hỏi.

"Con không sao.

Mẹ lo cho sức khoẻ của mẹ đã.

Hôm nay con rất lo đó" Thẩm Lạc Ngưng nhìn nhìn bà khẽ nói.

Tuy cô không có dành cho bà quá nhiều tình cảm nhưng hay tin bà nhập viện cô cũng vô cùng lo lắng.

"Chuyện của Ý Thi.

Con...." Sở Vân Dung nâng mắt nhìn đứa con gái của mình.

Hôm nay Thẩm Ý Thi không tim nói ra những lời vô cùng cay nghiệt khiến bà có chút không tin.

"Mẹ đừng để tâm.

Con cũng sẽ không làm gì chị ta" Thẩm Lạc Ngưng vừa gọt táo vừa nói.

Sở Vân Dung thấy con gái nói vậy thì im lặng không trả lời cô.

Một lát sau Thẩm Khiêm vào chăm sóc cho Sở Vân Dung nên Thẩm Lạc Ngưng quyết định về Cầm Viên.

Vừa về đến nhà Thẩm Lạc Ngưng liền có điện thoại, là Justin hắn gọi đến.

"Honey à, thời gian qua để em thoải mái tự do rồi.

Bây giờ quay về bên cạnh anh được chưa nhỉ?" Giọng nói khàn khàn bên đầu dây điện thoại bên kia vang lên.

Thẩm Lạc Ngưng im lặng không trả lời.

"Thập Nhất, em mau trả lời đi nào!" Thấy Thẩm Lạc Ngưng im lặng, Justin hắn lại lần nữa cất giọng.

"Anh nghĩ rằng tôi sẽ trả lời như thế nào?" Thẩm Lạc Ngưng lạnh giọng trả lời.

"Để anh đoán xem....Chắc là không nhỉ?" Justin giả vờ ngập ngừng trả lời.

"Nhưng mà, nếu em không tự giác quay về....tôi sợ người thân bên cạnh em sẽ gặp nguy hiểm nha" Justin vô tư nói.

Thẩm Lạc Ngưng nghe đến đây thì ánh mắt khẽ động, cô chợt nhớ lại việc ba mẹ của Hứa Du bị tai nạn trên đường đến nơi diễn ra hôn lễ của cô.

"Justin.

Tôi hỏi anh, việc ba mẹ của Hứa Du xảy ra tai nạn có phải do anh làm ra không?" Thẩm Lạc Ngưng bình tĩnh hỏi Justin.

"Là tôi thì sao? Mà không là tôi thì sao?" Justin không nghiêm túc hỏi ngược lại.

"Khốn nạn.

Anh dừng ngay cái trò bẩn thỉu như thế lại đi" Thẩm Lạc Ngưng nghe đến đó thì đã chắc chắn được đáp án của câu hỏi.

Cô thấp giọng mắng.

"Thấp Nhất chửi người cũng đáng yêu như vậy sao" Justin cười lớn nói.

"Tốt nhất anh nên trốn thật kĩ, đừng để tôi tìm ra anh" Thẩm Lạc Ngưng lạnh nhạt nói sau đó cúp thẳng điện thoại.

Bên phía Justin sau khi nói chuyện điện thoại xong hắn liền ôm ngực trái ho khan vài tiếng.

"Thuốc đây thuốc đây.

Đã bảo nói chuyện ít thôi mà" Allain đứng bên cạnh Justin đưa thuốc và nước cho hắn ta.

Justin nhận lấy thuốc quăng thẳng vào miệng sau đó uống một ngụm lớn nước mới làm đỡ đi cơn ho dữ dội lúc nảy.

Uống thuốc xong hắn tựa ra sau ghế nhìn lên trần nhà.

"Gọi Lăng Chi, bảo cô ta trong vòng hai ngày phải làm cho đám người Lục Tiểu Hy bị thương.

Đây là cơ hội cho cô ta chuộc tội" Justin bỗng dưng cất giọng nói với Allain.

Allain nhận lệnh sau đó liền đi giao nhiệm vụ cho Lăng Chi.

.....!
"Chết tiệt.

Còn đàn bà điên này trâu bò thật" Lục Tiểu Hy hiện tại đang trú ẩn trên một cái cây thật to.

Phía xa xa có một bóng người chạy nhanh đến, dường như cô ta đang tìm thứ gì đó.

Lục Tiểu Hy thu chân lên, nín thở mà trốn.

Hôm nay khi cô đang đi dạo trong Trung Tâm Thương Mại thì bị truy sát, nhận ra có người theo dõi mình, Lục Tiểu Hy liền liên lạc với nhóm Ady cứu trợ.

Người được ra lệnh truy sát dường như nhận ra mình đã bị phát hiện nên liền không che giấu mà ra mặt thẳng, cô ta lộ diện sau đó đuổi theo Lục Tiểu Hy một mạch tới thẳng một khu rừng.

Sau khi không tìm thấy bóng dáng của Lục Tiểu Hy, Lăng Chi liền rời khỏi nơi đó đến chổ khác tìm kiếm.

Lục Tiểu Hy nhanh chóng tìm đường tẩu thoát.

Ra khỏi khu rừng liền thấy xe của nhóm Ady đang đợi.

"Aizzz, con đàn bà điên đó, cô ta dai như đỉa ấy" Lục Tiểu Hy sau khi lên xe an toàn liền dựa vào ghế nghĩ ngơi.

"Chắc là người của Justin?" Ady đạp ga phóng thẳng về phía trước.

"Cô ta là người đã giả mạo Ann lần trước" Tuy trong quá trình chạy trốn gấp gáp nhưng Lục Tiểu Hy vẫn quan sát được dáng người cùng cặp mắt được lộ ra của Lăng Chi.

"Gọi cho Ann hỏi em ấy bên đó vẫn ổn chứ?" Enly cất giọng.

"Để em gọi" Lục Tiểu Hy gật gật đầu sau đó lấy điện thoại ra gọi cho Thẩm Lạc Ngưng..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 77: 77: Ném Cô Ta Vào Hắc Lao


"Bên các cậu cẩn thận một chút.

Đừng để bị thương" Thẩm Lạc Ngưng sau khi nghe Lục Tiểu Hy kể toàn bộ câu chuyện thì lạnh giọng đáp.

"Mình biết rồi.

Cậu cũng phải cẩn thận"
[Rầm.....]
Tiếng va chạm xe ầm ĩ vang lên.

"Lục Tiểu Hy...." Thẩm Lạc Ngưng tim như ngừng đập, cô vội hét lên.

"Chết tiết, cái đồ chết tiệt" Lục Tiểu Hy tức giận nói.

"Không sao, va chạm xe nhỏ thôi" Ady nói vọng vào điện thoại.

Thẩm Lạc Ngưng nghe tới đây thì không kìm được nữa, cái ly trên bàn bị cô hất văng xuống đất bể nát.

Justin hắn đây là muốn đuổi cùng giết tận????
"Ann, bọn mình không sao" Lục Tiểu Hy nghe tiếng thuỷ tinh vỡ thì biết hiện tại Thẩm Lạc Ngưng đang rất tức giận nên trấn an cô.

"Các cậu lập tức trở về nước Y.

Chuyện ở đây đừng quan tâm đến nữa" Thẩm Lạc Ngưng ngừng một hồi sau đó trả lời.

Lục Tiểu Hy nghe xong lời của Thẩm Lạc Ngưng thì kinh ngạc quay sang nhìn Ady.

Anh mắt của Ady đang dừng trên chiếc điện thoại của Lục Tiểu Hy.

Bỗng nhiên anh vươn tay lấy chiếc điện thoại.

"Bọn anh sẽ ở đây với em, không đi đâu cả" Ady nói một câu sau đó cúp hẳn điện thoại.

Lục Tiểu Hy xoa xoa thái dương của mình.

"Justin hắn đang nhắm đến những người xung quanh Ann, chúng ta nên ở đây để cùng em ấy bảo vệ họ" Ady nâng mắt nhìn Lục Tiểu Hy.

Bên phía Thẩm Lạc Ngưng, sau khi làm vỡ ly thuỷ tinh đã tạo tiếng động lớn cho Vương Lão Gia.

"Tiểu Ngưng.

Ông nghe có tiếng động trong phòng, cháu có sao không?" Vương Lão Gia gõ gõ cửa phòng hỏi.

Thẩm Lạc Ngưng bước tới mở cửa cho ông.

"Cháu bất cẩn làm vỡ ly nước rồi ạ" Thẩm Lạc Ngưng nhẹ giọng nói.

"Đừng động vào, ông kêu dì Năm lên dọn cho cháu" Vương Lão Gia nhanh chóng nhìn xuống tay Thẩm Lạc Ngưng xem có bị thương không.

"Ông Nội, cháu không sao" Thẩm Lạc Ngưng nhìn nhìn Vương Lão Gia nói.

"Ừm.

Không sao thì tốt, cháu nghĩ ngơi đi" Vương Lão Gia gật gật đầu nói.

....!
[Chát....] Tiếng tát chói tai vang lên.

"Vô dụng" Justin nhìn Lăng Chi đang chật vật quỳ gối nhận lỗi.

"Nè, anh còn đánh nữa là cô ta chết thật đấy" Allain đứng kế bên xen miệng vào.

"Nhiệm vụ nào tôi giao cho cô ta cũng đều thất bại.

Chẳng bằng một góc của đám Thập Nhất" Justin khinh thường nhìn Lăng Chi.

"Thuộc hã đã biết tội.

Xin thiếu gia trách phạt" Lăng Chi run rẩy nói.

Hiện tại cả người cô ta đều là vết thương.

"Ném cô ta vào Hắc Lao" Justin lạnh giọng nói.

"Trời ơi, cô ta đang bị thương đấy.

Anh còn ném cô ta vào Hắc Lao thì chỉ có chết" Allain bất ngờ hô lên.

Lăng Chi cũng thẫn thờ, đờ người khi nghe Justin nói đến Hắc Lao.

Hắc Lao là nơi huấn luyện đặc biệt và cũg là nơi trừng phạt những người không hoàn thành nhiệm vụ mà Justin giao.

Nơi đó hành hạ, tra tấn người đến phát điên.

Những người trước đây vào đó khi trở ra liền điên điên dại dại, cơ thể không chổ nào lành lặn.

"Mệnh lệnh" Justin nhấn mạnh hai chữ sau đó quay người trở về phòng mình.

Lăng Chi như người mất hồn được những tên thuộc hạ khác kéo đến Hắc Lao.

Allain nhìn theo Lăng Chi mà có chút sốt ruột.

"Chậc...chậc, kiếp này coi như bỏ" Allain lắc lắc đầu nói.

Nhiều ngày trôi qua, Thẩm Lạc Ngưng vẫn cứ đi đi lại lại ở Đại Viên cùng Cầm Viên.

Tối hôm đó, Thẩm Lão Gia bỗng nhiên lên cơn đau tim phải chuyển bến bệnh viện cấp cứu.

Cả nhà họ Thẩm cùng Vương Lão Gia đều có mặt.

"Tiểu Ngưng.

Không sao đâu con.

Đừng lo lắng" Sở Vân Dung tuy lo lắng nhưng vẫn trấn an Thẩm Lạc Ngưng.

Bà biết đứa con gái này của mình vô cùng yêu thương Ông Nội nó.

Thẩm Lạc Ngưng nắm chặt tay thành nắm đấm, trong lòng lo lắng không thôi.

Rất nhanh Vương Đình Hi cùng Thẩm Khiêm liền có mặt.

"Bà Xã." Vương Đình Hi đến liền quan sát nét mặt của Thẩm Lạc Ngưng sau đó gọi cô.

Thẩm Lạc Ngưng nghe giọng Vương Đình Hi thì nâng mắt lên nhìn anh.

"Không sao" Vương Đình Hi kéo cô vào lòng an ủi.

Thẩm Lạc Ngưng cắn chặt môi mình không nói gì.

Một tiếng sau cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ cùng y ta cùng bước ra.

"Thẩm Lão Gia đã không sao nhưng người nhà tránh làm ông tức giận, đừng để ông suy nghĩ nhiều" Bác sĩ báo cáo tình trạng cho người nhà biết sau đó quay đi.

Tất cả mọi người nghe xong đều thở phào nhẹ nhõm..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 78: 78: Thẩm Ý Thi Lén Lút Ở Hành Lang


Thẩm Lão Gia vừa trải qua cơn phẫu thuật nên vẫn còn hôn mê chưa tỉnh.

Thẩm Lạc Ngưng sau khi biết Thẩm Lão Gia không sao liền thở phào một hơi.

Cả nhà nhận ra sự lo lắng của Thẩm Lạc Ngưng dành cho Thẩm Lão Gia nên đành kêu Vương Đình Hi đưa cô về Đại Viên nghỉ ngơi nhưng với tính cách của Thẩm Lạc Ngưng thì tất nhiên là cô không về rồi.

Thấy vậy mọi người đành phải tự mình quay về tắm rửa nghỉ ngơi để tối vào chăm sóc Thẩm Lão Gia thay cho Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng im lặng ngồi nhìn Thẩm Lão Gia vẫn đang thở đều đều.

"Bà Xã.

Ăn chút canh hầm đi em" Vương Đình Hi vừa ra ngoài mua đồ ăn cho Thẩm Lạc Ngưng về.

Thẩm Lạc Ngưng nâng mắt nhìn Vương Đình Hi thật lâu.

Anh nghiêng đầu nhìn cô một lát sau đó đem canh hầm bỏ ra bát cho Thẩm Lạc Ngưng.

"Để em" Thẩm Lạc Ngưng nhận ra Vương Đình Hi định đút cho mình thì vươn tay nhận lấy bát canh.

Vương Đình Hi cũng không từ chối liền đưa cho cô tự ăn.

Vừa ăn hết bát canh, điện thoại của Thẩm Lạc Ngưng bỗng nhiên vang lên ầm ĩ.

"Alo??" Thẩm Lạc Ngưng nhanh chóng nhấc máy trả lời.

"Ann, mình hay tin ông cậu nhập viện, hiện tại đã ổn chưa?" Lục Tiểu Hy đầu dây bên kia nói vọng ra.

"Phẫu thuật thành công, hiện tại còn hôn mê" Thẩm Lạc Ngưng nhẹ giọng nói.

"Vậy thì tốt rồi." Lục Tiểu Hy cũng có chút vui mừng cùng nhẹ lòng.

"Còn chuyện gì nữa sao?" Thẩm Lạc Ngưng biết Lục Tiểu Hy không chỉ gọi đến để hỏi thăm.

"Mình hack hệ thống camera quan sát ở bệnh viện.

Tìm thấy được bóng dáng của Thẩm Ý Thi đang lén lút ở đó" Lục Tiểu Hy nhanh chóng nói ra điều mình phát hiện.

Thẩm Lạc Ngưng nghe đến ba chữ Thẩm Ý Thi thì ánh mắt khẽ động.

"Cảm ơn cậu.

Mình biết phải làm sao rồi" Thẩm Lạc Ngưng nhanh chóng nói lời cảm kích với Lục Tiểu Hy.

"Không có gì.

Mình cúp đây." Lục Tiểu Hy vui vẻ nói.

Sau khi cúp máy Lục Tiểu Hy, Thẩm Lạc Ngưng liền nâng mắt lần nữa nhìn Vương Đình Hi và bất chợt nhận ra anh cũng đang nhìn mình.

"Thẩm Ý Thi đang lén lút ở bệnh viện" Thẩm Lạc Ngưng nhìn Vương Đình Hi nói.

"Cô ta đang ở đây? Lại đang mưu tính chuyện gì sao?" Vương Đình Hi cong miệng nói.

"Vẫn nên cẩn thận thì hơn.

Em lại sợ cô ta sẽ làm chuyện điên rồ...." Thẩm Lạc Ngưng đang nói bỗng nhiên suy nghĩ ra được một thứ gì đó.

Vương Đình Hi khó hiểu nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng đột nhiên nâng mắt nhìn Vương Đình Hi nhưng không nói gì.

Tối hôm đó, Thẩm Gia Hứa vào bệnh viên chăm sóc Thẩm Lão Gia thay cho Thẩm Lạc Ngưng và Vương Đình Hi.

Thẩm Lão Gia hiện tại đã tỉnh dậy, trông ông đã rất khoẻ, không còn đáng lo ngại nhưng trước khi Thẩm Lạc Ngưng về đã dặn Thẩm Gia Hứa đừng cho bên ngoài biết tin Thẩm Lão Gia đã khoẻ.

Biết cô có chủ ý riêng mình nên Thẩm Gia Hứa không hỏi nhiều mà làm theo.

Cũng vào đêm hôm đó, Thẩm Lạc Ngưng dường như đã sắp xếp mọi chuyện thoả đáng.

Cả nhà họ Thẩm ngồi ở phòng quan sát nhìn vào màn hình theo dõi.

Bóg dáng Thẩm Ý Thi xuất hiện trên hành lang bệnh viện, cô ta tạo ra tiếng động thu hút sự chú ý của Thẩm Gia Hứa sau đó trốn đi.

Thẩm Gia Hứa vì nghe tiếng động nên đứng dậy mở cửa kiểm tra, nhận ra không có ai thì anh quyết định đi ra khỏi phòng một lát để hóng mát.

Thẩm Ý Thi thấy vậy thì vui mừng trong lòng.

Sau khi Thẩm Gia Hứa đi cô ta liền lẻn vào phòng.

Thẩm Lạc Ngưng xem tới đây thì nhếch môi cười.

Thẩm Ý Thi đứng trước giường bệnh của Thẩm Lão Gia.

"Lão già chết tiệt, ông chính là người khiến tôi phải rời khỏi nhà.

Từ lúc Thẩm Lạc Ngưng quay về ông đã có ý định đuổi tôi đi rồi có đúng không?" Thẩm Ý Thi cấu chặt tay nói.

"Nếu bây giờ ông chết đi thì có lẽ sẽ tốt nhất, về phía mẹ chỉ cần tôi dùng lời ngon tiếng ngọt, bà ta liền có thể tha thứ." Thẩm Ý Thi tiếp tục nói.

Sở Vân Dung ngồi nhìn vào màn hình, nghe tới đây thì có chút run rẩy, không tin được vào tai mình.

Đứa con gái mà bà yêu thương lại lợi dụng bà hết lần này đến lần khác.

Thẩm Ý Thi tiến tới, giơ tay định rút ống thở của Thẩm Lão Gia ra.

Tay vừa chạm được tới ống thở thì bị một vật gì đó tác động mạnh vào.

"Ah" Thẩm Ý Thi đau đớn ôm tay mình.

Thẩm Lạc Ngưng tiến tới tát thẳng vào mặt Thẩm Ý Thi.

"Là mày?" Thẩm Ý Thi thấy Thẩm Lạc Ngưng lại vô cùng tức giận.

"Định làm cái gì đây? Giết người sao?" Thẩm Lạc Ngưng cất giọng hỏi.

"Giết người đấy.

Tao định rút ống thở của ông già chết tiệt này ra đấy" Thẩm Ý Thi cao giọng nói.

"Vậy thì thật tiếc cho cô rồi.

Kế hoạch không thành, lại bị nhiều người phát hiện đến như vậy" Thẩm Lạc Ngưng nhún vai, thảnh thơi nói.

Thẩm Ý Thi nghe đến hai chữ "nhiều người" thì thấy có gì đó không đúng.

Cô ta quay đầu nhìn về phía cửa phòng bệnh.

Cả nhà họ Thẩm đều có mặt, tai nghe rõ từng lời cô ta đã nói......
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 79: 79: Thẩm Ý Thi Không Thể Cứu Vãn Được Nữa


"Mẹ, mẹ nghe con đã" Thẩm Ý Thi nhanh chóng lao tới quỳ xuống dưới chân Sở Vân Dung.

Sở Vân Dung lạnh mặt né ra phía sau Thẩm Khiêm.

Thẩm Khiêm biết bà đang sợ nên liền chắn trước mặt bà, ông cũng lạnh mặt nhìn Thẩm Ý Thi.

"Mẹ, mẹ..."Thẩm Ý Thi khóc lóc quỳ xuống.

"Đồ ác độc...." Sở Vân Dung lầm bầm trong miệng, đôi mắt vô hồn nhìn Thẩm Ý Thi.

Thẩm Ý Thi nghe đến đây thì bỗng nhiên im lặng.

Cô ta ngẩng đầu nhìn Sở Vân Dung.

"Ác độc sao? Tôi ác độc bằng nhà họ Thẩm các người sao?" Thẩm Ý Thi nhếch môi nói.

"Có lẽ ác độc nhất chính là bà đó Sở Vân Dung" Thẩm Ý Thi chỉ thẳng vào mặt Sở Vân Dung nói.

"Năm đó nếu bà không làm lạc mất Thẩm Lạc Ngưng thì đã không nhận nuôi tôi về rồi.

Đến tận bây giờ, tự tay bà nuôi lớn tôi sau đó lại bảo tôi độc ác...Đồ đàn bà điên" Thẩm Ý Thi hét lên
Thẩm Lạc Ngưng nghe tới đây thì không chịu được nữa.

Cô bước tới xách Thẩm Ý Thi lên ném ra khỏi phòng.

Bên ngoài nhanh chóng có Lục Tiểu Hy cùng Enly xuất hiện, kéo cô ta đi.

Sở Vân Dung sau khi nghe xong một loạt lời nói của Thẩm Ý Thi thì đứng không vững nữa.

Bà không tin được vào tai mình, càng không thể tin được những lời bà vừa nghe được là do chính đứa con gái bà yêu thương nói ra.

"Về nghĩ ngơi đã" Thẩm Khiêm đau lòng nhìn Sở Vân Dung.

Ông càng tự trách bản thân không ở nhà nhiều để biết thêm về tính cách của Thẩm Ý Thi, đến tận bây giờ phát hiện thì quá muộn màng rồi.

Sở Vân Dung thẫn thờ đi theo Thẩm Khiêm về Đại Viên.

Sau khi vợ chồng Thẩm Khiêm về, Thẩm Gia Hứa cũng đuổi vợ chồng Thẩm Lạc Ngưng về, hôm nay cũng có quá nhiều chuyện xảy ra rồi.

Về phía Thẩm Ý Thi, cô ta bị Lục Tiểu Hy và Enly nhốt vào một căn phòng tối đen.

"Đang làm gì đấy? Các người định giở trò mèo gì nữa?" Thẩm Ý Thi bị nhốt, tay bị trói, mắt bị che kín bằng một miếng vải.

"Thả ra, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát" Thẩm Ý Thi thấy không có tiếng trả lời liền hét lên nữa.

"Tôi biết các người là người của con đ* Thẩm Lạc Ngưng đó.

Thả tôi ra, tôi cho các người tiền gấp đôi cô ta" Thẩm Ý Thi tiếp tục thoả thuận.

"Phụt....hahaa" Lục Tiểu Hy không nhịn được nữa liền cười phá lên.

"Các người là nữ sao?" Thẩm Ý Thi khó hiểu, có chút bất ngờ khi phát hiện người giam giữ mình là nữ.

"Cô có thả tôi ra không? Tôi có rất nhiều tiền, tôi sẽ trả gấp đôi số tiền Thẩm Lạc Ngưng trả các người" Thẩm Ý Thi vô cùng ngây thơ, cô ta lần nữa thoả thuận với Lục Tiểu Hy.

"Tiền hiện tại tôi có, có thể xây cho cô một chục ngôi nhà.

Cô nói xem, hiện tại tôi có cần tiền cô không?" Lục Tiểu Hy dựa vào tường hỏi.

"Cô...." Thẩm Ý Thi nghe tới đây thì cứng họng, không trả lời được nữa.

Nhìn Thẩm Ý Thi một lát, Lục Tiểu Hy cùng Enly liền không tiếng động mà rời khỏi, để một mình cô ta ở lại.

....!

"Bà Xã, em thông minh thật" Vương Đình Hi dụi mặt vào cổ Thẩm Lạc Ngưng khen ngợi.

Thẩm Lạc Ngưng xoa xoa đầu của Vương Đình Hi không trả lời.

Vương Đình Hi dụi mặt vào cổ Thẩm Lạc Ngưng không đủ liền sờ mó lung tung cơ thể cô.

Thẩm Lạc Ngưng biết gần đây anh mệt mõi vì công việc ở Quân Khu nên cũng không từ chối anh.

Sau đó cả hai lăn lộn một đêm, sáng hôm sau Vương Đình Hi liền quay lại Quân Khu làm việc.

....!
Về phía Sở Vân Dung, từ khi từ bệnh viện trở về, bệnh tình của bà càng nặng hơn, không còn nói chuyện nhiều như trước nữa, tính cách ngày càng trầm lắng....!
Thẩm Lạc Ngưng biết vậy thì hay về Đại Viên chơi với bà.

Hôm nay, cô ra quyết định dẫn bà đi khám bác sĩ.

Sở Vân Dung thấy con gái lo lắng thì cũng không từ chối.

"Bà Thẩm phải uống thuốc đều đặn và giữ đầu óc thoải mái, đừng suy nghĩ nhiều, cơ thể sẽ mệt mõi" Bác sĩ Lâm kê đơn thuốc sau đó dặn dò.

"Mẹ, mẹ nghe chưa? Bác sĩ Lâm đã dặn như thế đó" Thẩm Lạc Ngưng lay lay Sở Vân Dung, nhẹ giọng nói.

"Được được.

Mẹ biết rồi" Sở Vân Dung vỗ nhẹ lên tay Thẩm Lạc Ngưng, gật gật đầu.

Khám bệnh xong, Thẩm Gia Hứa lái xe đến đón mẹ con Thẩm Lạc Ngưng và Sở Vân Dung về.

Đang trên xe về thì thấy Vân Dao đang đứng bên đường, dường như đang đợi gì đó.

"Anh Hai, ghé chổ chị Vân Dao đã.

Chị ấy đang cần giúp đỡ thì phải" Thẩm Lạc Ngưng thấy Vân Dao nên liền réo gọi Thẩm Gia Hứa dừng xe.

Thẩm Gia Hứa nghe lời em gái liền dừng xe ngay chổ Vân Dao.

"Chị Vân Dao.

Có cần em giúp gì không?" Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu hỏi.

"Chị đang muốn ra sân bay, ba chị ở Lạc Thành đang có chuyện, chị ở đây đợi taxi nhưng vẫn chưa có" Vân Dao có chút gấp gáp.

"Vậy con mau lên xe đi.

Chúng ta còn chổ" Sở Vân Dung nhanh chóng mở miệng.

"Cháu chào bác, nhưng như vậy thì phiền quá..." Vân Dao cau mài nói.

"Lên xe đi" Thẩm Gia Hứa mở miệng.

Vân Dao nhìn xung quanh vẫn chưa thấy xe tới nên liền mở cửa ghế phụ vào xe ngồi nhờ..
 
Back
Top Bottom