Ngôn Tình Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 40: 40: Bức Tranh Đặc Biệt


Vì hiện giờ đang là buổi trưa nên Thẩm Lão Gia giữ Bạch Ưng ở lại dùng cơm.

Tiện thể hỏi thêm về những bức tranh cô ta vẽ.

Thẩm Ý Thi thấy cả nhà thích Bạch Ưng thì vô cùng kiêu ngạo, cô ta đắc ý nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

Nhưng Thẩm Lạc Ngưng vẫn giữ vẻ mắt hóng chuyện, tỏ vẻ như chẳng liên quan gì tới mình, càng làm Thẩm Ý Thi chướng mắt.

"Ông Nội.

Vài ngày nữa Bạch Ưng có một cuộc triển lãm tranh đó" Thẩm Ý Thi lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng.

"Đúng vậy.

Đây là thiệp mời tham dự.

Ở đây đều dành hết cho mọi người.

Hy vọng mọi người sẽ đến tham gia.".

Bạch Ưng lấy thiệp mời trong túi sách ra đưa cho từng người.

"Nhất định sẽ đến" Sở Vân Dung cầm thiệp mời trong tay có chút phấn khích.

" Lạc Ngưng.

Hôm đó em cũng đến nhé?" Thẩm Ý Thi đưa thiệp mời cho Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng đưa tay ra nhận.

" Được"
Thẩm Lạc Ngưng có chút hứng thú, tò mò.

Alex cũng có nói với cô chuyện này nhưng chưa nói đến chuyện sẽ có thiệp mời dành cho khách đến tham dự.

Cô nhìn Bạch Ưng với ánh mắt hứng thứ, cô nàng giả mạo này cũng có chuẩn bị nhỉ.

Nhận ra được ánh mắt Thẩm Lạc Ngưng.

Bạch Ưng đánh mắt sang nhìn.

Cô gật đầu với Thẩm Lạc Ngưng một cái.

Sau khi dùng cơm, Thẩm Lạc Ngưng quay trở về Cầm Viên thăm Vương Lão Gia rồi về căn hộ Đế Đô.

Hôm nay Vương Đình Hi không điện về cho cô.

Cô nhớ lúc trước anh có nói với cô, khi anh làm nhiệm vụ sẽ không nhận điện thoại, cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài.

Vì vậy, cô cũng không chủ động gọi đến làm phiền anh.

Ngồi nghỉ một lát, Thẩm Lạc Ngưng lấy điện thoại ra gọi cho Alex.

Rất nhanh đầu dây bên kia nhấc máy.

" Bạch Ưng? Sao thế?"
" Vài ngày nữa có cuộc triển lãm tranh?" Thẩm Lạc Ngưng cất giọng hỏi.

" Đúng vậy.

Em có hứng thú sao?" Alex vui vẻ hỏi, hiếm khi Thẩm Lạc Ngưng chủ động hỏi chuyện về tranh của cô.

" Hôm nay có một người đến trước mặt em tự xưng mình là Bạch Ưng" Thẩm Lạc Ngưng nghịch nghịch tóc của mình.

"Sao cơ? Có chuyện đó à? Lại có người dám giả mạo Bạch Hoạ Sĩ của anh sao?" Alex có chút ngạc nhiên, cười cười hỏi.

" Anh cẩn thận bên đó một chút.

Cô ta còn có cả thiệp mời đấy" Thẩm Lạc Ngưng căn dặn.

Cô thấy chuyện này có chút không đúng rồi.

" Ừm.

Anh sẽ để ý một chút.

Hôm đó em sẽ đến chứ?" Alex trầm giọng hỏi.

Tuy là người ngoại quốc nhưng anh lại nói tiếng Trung rất thuần thục.

" Sẽ đến" Thẩm Lạc Ngưng trả lời.

Sau khi nói chuyện cùng Alex.

Thẩm Lạc Ngưng liền ngồi ngẩn ngơ thật lâu.

Cô suy nghỉ về chuyện của Bạch Ưng.

Có khả năng rất cao là sau lưng cô ta có một chổ dựa lớn.

Cô ta lại còn rất am hiểu về tranh ảnh chứ không phải chỉ giả mạo ở mức tầm thường.

Vài ngày sau, cả nhà họ Thẩm cùng đi dự triển lãm tranh của Bạch Ưng.

Ở đó treo rất nhiều tranh của Thẩm Lạc Ngưng.

Trong sảnh của buổi triển lãm hiện tại cũng rất đông.

Đa số đều là người trong nghành đến tham khảo tranh vẽ của Hoạ Sĩ Giấu Mặt Bạch Ưng.

Ngoài ra, họ nghe nói hôm nay Bạch Ưng sẽ lộ diện nên cũng rất tò mò.

Bạch Ưng từ lúc vào nghành đến giờ vẫn chưa ai biết mặt cô.

Chỉ biết cô là một nữ nhân, già hay trẻ, xinh đẹp hay xấu xí, chẳng một ai biết.

Nhưng cô nàng Bạch Ưng này lại rất có tiềm năng.

Tranh của cô vẽ rất đặc biệt, người ngoài nhìn vào rất dễ bị cuốn hút.

Hiện tại mỗi bức tranh treo tại buổi triễn lãm đều mang một ý nghĩa riêng.

Không có bức nào trùng lặp với bức nào.

Các lão hoạ sĩ nhìn vào đều khen ngợi hết lời.

Càng muốn gặp Bạch Ưng hơn.

Sở Vân Dung nhìn nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng của Bạch Ưng
"Mẹ.

Chắc cậu ấy đang bận.

Hôm nay dù dì cũng đông như vậy" Thấy Sở Vân Dung đang tìm kiếm xung quanh thì Thẩm Ý Thi khẽ nói.

Thẩm Lạc Ngưng từ đầu tới cuối im lặng.

Cô tự tách ra đi nhìn ngắm những bức tranh tự tay mình vẽ ra.

Trước giờ, sau khi vẽ xong cô liền bảo Alex đến mang đi.

Chưa từng nhìn ngắm thật kĩ bức tranh nào.

Hiện giờ chắc là cơ hội tốt để quan sát.

Thẩm Lạc Ngưng đi một vòng sau đó dừng chân tại một bức tranh vẽ cảnh một bầu trời tối đen mù mịt, nhưng tại bầu trời tối đen đó lại xuất hiện duy nhất một vì sao sáng chói.

Cô nhìn thật lâu như đang suy nghĩ gì đó.

Bỗng dưng có một ông cụ tóc bạc trắng đến, đứng cạnh cô.

Cũng đang chăm chú nhìn vào bức tranh đó.

"Cô gái.

Cô cũng thấy bức tranh này đặc biệt sao?" Cụ già tóc bạc khẽ hỏi.

"Vâng.

Rất đặc biệt" Thẩm Lạc Ngưng gật gật đầu trả lời.

"Mắt nhìn rất tốt.

Bạch Ưng cô ấy vẽ bằng tâm của mình.

Mỗi bức tranh cô ấy vẽ ra đều mang ý nghĩa rất đặc biệt.

Cô biết bức tranh này đang ngụ ý thứ gì không?" Cụ già tóc bạc lại nói tiếp.

" Bức tranh này chắc chắn đang vẽ người mà cô ấy rất yêu thương, người giúp cô ấy vượt qua được cái bóng của quá khứ.

Vì sao sáng chói đó chính là người cứu rỗi cô ấy thoát khỏi bóng đem mù mịt.

Giúp cô ấy có được như hiện tại." Đúng vậy vì sao đó chính là Bà Nội của Thẩm Lạc Ngưng.

Ông cụ tóc bạc nghe Thẩm Lạc Ngưng nói vậy thì có chút hoảng sợ.

Lúc nảy ông cũng có suy nghĩ giống như vậy.

Nhưng lại không thể suy nghĩ một cách sâu sắc như cô gái trước mặt này.

"Cô gái.

Chắc cô là fan cứng của Bạch Ưng nhỉ?" Ông cụ cười hiền hậu nói.

Thẩm Lạc Ngưng nghe vậy thì quay sang nhìn ông cười một cái nhưng không nói gì.

Sau đó cô tạm biệt ông lão quay người đi về phía cả nhà họ Thẩm đang đứng..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 41: 41: Ba Mẹ Hứa Du Phát Hiện Rồi


Đang đi được nửa đường thì cô bị Alex chặn đường lại.

" Bạch Ưng" Alex vui vẻ gọi.

" Gọi em là Thẩm Lạc Ngưng." Thẩm Lạc Ngưng nhíu mài nhìn Alex.

" Được được.

Chuyện đó.

Em có biết mặt của Bạch Ưng không?" Alex nhấn mạnh hai chữ Bạch Ưng kia.

" Cô ta ở kia" Thẩm Lạc Ngưng chỉ tay về phía một cô gái đang đứng cạnh Thẩm Ý Thi đang nói chuyện cùng Sở Vân Dung và Thẩm Lão Gia.

" Phụt..." Alex che miệng cười.

"Một lát nữa chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra" Thẩm Lạc Ngưng nhìn Alex nói.

" Yên tâm.

Anh sẽ khôn để ai giả mạo em đâu" Alex trở về dáng vẻ nghiêm túc.

" Đừng có rứt dây động rừng.

Trước tiên phối hợp với cô ta đi" Thẩm Lạc Ngưng dặn dò Alex.

" Được.

Nghe theo em" Alex gật gật đầu, mắt vẫn nhìn về hướng của Bạch Ưng kia.

Nói chuyện cùng Alex xong, Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn quay về hàng ghế của mình ngồi xuống.

Cô ngồi cạnh Thẩm Gia Hứa.

"Anh đến khi nào vậy?" Thẩm Lạc Ngưng thấy Thẩm Gia Hứa đã đến thì hỏi.

" Mới đến.

Nghe nói có em nên liền chạy đến" Thẩm Gia Hứa cười cười nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn Thẩm Gia Hứa cười một cái.

Bỗng chốc cả khán đài im lặng.

Alex mặc tây trang bước lên khán đài vô cùng cao quý.

" Cảm ơn mọi người đã đến với buổi triễn lãm của Bạch Ưng.

Tôi là Alex, quản lý của cô ấy" Alex chỉnh mic sau đó trân trọng nói.

"Hôm nay rất vui vì mọi người đã đến đây.

Cứ tự nhiên tham khảo tranh nhé, còn nữa bên phía tay trái của khán đài có rất nhiều đồ ăn với nước uống để phục vụ cho mọi người." Alex vui vẻ nói.

Bỗng nhiên một phóng viên nhanh miệng hỏi.

" Xin hỏi anh Alex.

Hôm nay cô Bạch Ưng có đến không ạ?"
"Câu hỏi này..." Alex đang ngập ngừng thì bỗng dưng có một giọng nói cất lên.

" Tôi đến rồi" Bạch Ưng nào đó chậm rãi bước lên khán đài.

Alex thấy cô ta đến thì cười một cái.

Chuẩn bị vào tư thế diễn kịch.

" Bạch Ưng? Đến rồi à?" Alex giả vờ chào hỏi.

" Alex.

Em đến rồi" Bạch Ưng vui vẻ chào nói.

Phóng viên xung quanh đều ào ào tới chụp ảnh Bạch Ưng.

Nhân vật nổi tiếng nhưng chưa từng lộ mặt với giới truyền thông.

" Xin chào mọi người.

Tôi là Bạch Ưng" Cô ta cầm mic nở một nụ cười thật tươi nói.

Alex lộ nên anh mắt chế giễu.

Giả mạo người khác, không biết xấu hổ như vậy sao?
Phóng viên ào tới phỏng vấn Bạch Ưng.

Những câu trả lời của cô ta.

Câu nào cũng khớp với quá khứ của Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng bắt đầu có chút kích động.

Phía sau cô ta là ai? Tại sao cô ta lại biết rõ quá khứ của cô như vậy?
Trên đời này chỉ có một người biết rõ quá khứ của cô.

Ngoài Hắn ta ra, không ai rõ như vậy.

Thẩm Lạc Ngưng lấy điện thoại ra chụp ảnh củaBạch Ưng lại.

Thẩm Ý Thi thấy vậy thì khinh thường.

Bạch Ưng trên sân khấu hiện giờ rât toả sáng.

Cô ta không thua kém gì những diễn viên nổi tiếng.

Alex thấy vậy thì đánh mắt sang nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

Cô gật đầu ra hiệu cho anh yên tâm.

Hiện giờ chưa phải lúc để vạch trần cô ta.

Cô còn muốn tìm ra người đứng đằng sau cô ta giật dây.

Sau khi dự triễn lãm.

Thẩm Lạc Ngưng liền quay về căn hộ Đế Đô.

Cô lấy điện thoại ra gửi một bức hình của Bạch Ưng cho Lục Tiểu Hy nhờ cô điều tra dùm.

Lục Tiểu Hy nhận nhiệm vụ.

Cô điều tra mọi tin tức của Bạch Ưng.

Nhưng lạ thay thông tin của cô ta được bảo mật rất tốt.

Không điều tra ra được gì.

Điều đó làm cho Lục Tiểu Hy càng tò mò.

Cô dùng hết tất cả trí óc cùng sức lực của mình để tìm kiếm.

Về phía Hứa Du.

Vài ngày sau Hàn Vũ liền đến tìm cô.

Hứa Du có chút không muốn gặp Hàn Vũ nhưng vẫn phải ra gặp anh ta.

" Hứa Du.

Tin tưởng anh.

Anh sẽ chịu trách nhiệm với em" Hàn Vũ ân cần nói.

Tuy anh là một người ăn chơi sa đoạ, nhưng lần này lại rất nghiêm túc.

"Chuyện này chỉ là ngoài ý muốn.

Tôi không trách anh.

Về đi" Hứa Du có chút mềm lòng nhưng cô vẫn kiên quyết.

"Em định để con chúng ta sinh ra không có cha sao?" Hàn Vũ cầm tay Hứa Du gặn hỏi.

"Tôi..." Hứa Du có chút cứng họng, cô xém quên mất chuyện này.

Làm sao có thể để Thiên Thần Nhỏ không có cha được chứ?
"Chúng ta kết hôn nhé? Bây giờ em vẫn chưa có tình cảm với anh, nhưng sau này chúng ta có bảo bối rồi, chắc chắn sẽ yêu thương nhau thôi" Hàn Vũ ôn nhu nhìn Hứa Du.

" Anh về đi.

Tôi sẽ suy nghĩ lại" Hứa Du thu tay lại rồi quay vào nhà.

"Tiểu Du.

Là Tiểu Ngưng đến à? Sao không gọi con bé vào?" Mẹ của Hứa Du thấy con gái vào một mình thì hỏi.

Bà còn tưởng Thẩm Lạc Ngưng đến.

"Không phải Tiểu Lạc Ngưng đến" Hứa Du lắc lắc đầu.

"Thôi vậy.

Ba con sắp về rồi.

Vào đây dọn đồ ăn ra tiếp Mẹ" Mẹ của Hứa Du nói từ trong bếp vọng ra.

Hứa Du có chút buồn ngủ nhưng vẫn vào bếp dọn tiếp Hứa Phu Nhân.

Rất nhanh Ba của Hứa Du đã về.

Cả nhà cùng ngồi vào bàn ăn cơm.

Hứa Phu Nhân gắp cho chồng mình một miếng cá, tiện tay gắp luôn cho Hứa Du.

Hứa Du cười vui vẻ gắp cá định cho vào miệng nhưng vừa đưa lên tới cạnh miệng thì mùi cá tanh sộc thẳng lên mũi cô.

Cơn buồn nôn tràn tới, Hứa Du ôm miệng chạy vào nhà vệ sinh nôn lấy nôn để.

Hứa Phu Nhân thấy vậy thì liền nhận ra sự bất thường.

Bà quay người đi vào nhà vệ sinh cùng Hứa Du.

"Nôn như vậy? Là có chuyện gì đây?" Hứa Phu Nhân thấp giọng.

"Mẹ.

Con..." Hứa Du sợ hãi cô cùng, cô không dám trả lời.

"Có thai rồi?" Hứa Phu Nhân tựa vào cửa nhẹ giọng nói.

"Con xin lỗi.

Mẹ đánh con đi.

Mau đánh con gái hư đi" Hứa Du quỳ rạp xuống đất, ôm mặt khóc.

.....
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 42: 42: Đứa Bé Là Của Tôi


" Cái gì?" Hứa Tiên Sinh tức giận đập tay xuống bàn.

Hứa Phu Nhân ngồi bên cạnh ông vuốt vuốt lưng.

"Đừng tức giận.

Từ từ nói"
Hứa Du vẫn còn quỳ dưới đất nhưng cô không còn khóc nữa.

Cô cắn chặt môi mình.

Là do cô tự làm tự chịu, không thể trách ai được.

"Cái thai là của ai?" Hứa Tiên Sinh vừa thở vừa nói.

"Con không biết" Hứa Du quyết không khai ra Hàn Vũ.

Cô một mực nói không biết.

"Con....!Con định làm ba tức chết sao?" Hứa Tiên Sinh tức giận vô cùng.

Nhưng ông không nỡ làm tổn thương Hứa Du.

" Ba, con xin lỗi.

Ba mau đánh con gái hư, không nghe lời đi"
"Ta hỏi con một lần nữa.

Cái thai là của ai?" Hứa Tiên Sinh lấy lại bình tĩnh.

Ông gặn hỏi lần nữa.

"Con không..." Hứa Du vẫn chưa nói hết câu bỗng nhiên bên ngoài có tiếng chuông cửa vang lên.

Hứa Phu Nhân nhanh chân ra mở cửa.

Bà thấy bóng dáng một chàng trai cao lớn đang đứng trước của nhà mình.

"Bác Gái.

Cháu là bạn của Hứa Du" Hàn Vũ một tay xách túi trái cây, một tay xách nhiều hộp sữa mang đến cho Hứa Du.

"Con bé..." Hứa Phu Nhân nhớ đến con gái thì có chút đau lòng.

Hàn Vũ đánh mắt một vòng xunh quanh nhà thì thấy Hứa Du đang quỳ trên mặt đất, hai mắt còn hơi đỏ.

Anh nhận ra có chuyện liền hỏi.

"Bác gái.

Hứa Du đã làm gì sai sao?"
" Con bé..." Hứa Phu Nhân mập mờ, không chịu nói.

Dù gì người này cũng là người ngoài, chuyện này không nên nói thì hơn.

" Ta hỏi con.

Cái thai là của ai?" Hứa Tiên Sinh đột nhiên hét lên.

"Là của tôi" Hàn Vũ né Hứa Phu Nhân nhanh chóng chui vào trong nhà.

"Đứa bé trong bụng Hứa Du là của tôi" Hàn Vũ nói lại lần nữa.

Anh đặt đồ xuống, định tiến lại đỡ Hứa Du đứng lên.

Nhưng đột nhiên anh lại đổi ý.

Bỗng nhiên anh quỳ xuống cạnh bên Hứa Du.

"Bác trai, Bác gái.

Hy vọng hai người tác thành cho cháu.

Cháu biết việc cháu làm cho Tiểu Du có thai trước khi kết hôn là điều khó chấp nhận nhưng việc đã lỡ xảy ra.

Cháu hy vọng Bác trai, Bác gái có thể hiểu" Hàn Vũ vô cùng nghiêm túc nói.

Hứa Du từ lúc anh tiến vào đến giờ liền ngây ngẫn cả người.

Làm sao lại quay trở lại ngay lúc này chứ....!
"Cậu..." Hứa Tiên Sinh nhíu mài.

"Ba, Con xin ba đừng tức giận nữa." Hứa Du đau lòng nhìn Hứa Tiên Sinh.

"Đều đứng lên cả đi" Hứa Phu Nhân thấp giọng.

" Cậu ở lại nói chuyện cùng ông ấy đi.

Tiểu Du con đi theo Mẹ"
Hứa Du liếc sang nhìn Hàn Vũ.

Anh gật đầu nhìn cô, ý bảo cô yên tâm, anh lo liệu được.

Hứa Du gật đầu sau đó liền đi theo Hứa Phu Nhân.

"Phát sinh quan hệ từ lúc nào?" Hứa Phu Nhân hỏi.

" Hôm Giao Thừa ạ" Hứa Du thành thật khai báo.

" Quả thực đêm đó con không về nhà.

Mẹ lại không nghĩ đến chuyện này" Hứa Phu Nhân cười khổ.

" Chuyện này định như thế nào?"
" Con sẽ kết hôn với anh ấy.

Sinh đứa bé ra" Hứa Du đã suy nghĩ kỉ.

" Con sẽ hạnh phúc chứ?" Hứa Phu Nhân nhìn con gái mình có chút bất lực.

" Con sẽ"
Về phía Hàn Vũ cùng Hứa Tiên Sinh.

Lúc Hứa Phu Nhân cùng Hứa Du đi xuống thì hai người họ đang cười nói rất vui vẻ.

Hứa Du biết miệng lưỡi Hàn Vũ rất nhanh sẽ giải quyết xong chuyện này.

"Vài ngày nữa chọn ngày lành tháng tốt rồi tổ chức hôn lễ luôn.

Lâu dài bụng to lên sẽ không mặc váy cưới được." Hứa Tiên Sinh vui vẻ nói.

Hứa Phu Nhân nhìn chồng mình có chút khó tin.

Nhưng cũng thấy vui vì ông đã chấp nhận Hàn Vũ.

Lúc nảy nghe con gái kể về Hàn Vũ.

Bà cũng rất ưng chàng rể này.

" Tiểu Vũ.

Cháu nói xem.

Không biết trong bụng Tiểu Du sẽ là cháu trai hay cháu gái đây" Hứa Tiên Sinh vuốt bụng cười lớn.

" Là cháu trai hay cháu gái đều được.

Một cặp cũng tốt" Hàn Vũ thoải mái trả lời.

"Ôi ha ha" Hứa Phu Nhân bị lời này chọc cho cười lớn.

Hứa Du thì có chút đau đầu, cô muốn về phòng ngủ.

THÔNG BÁO????
HIỆN TẠI EM ĐANG TRONG KỲ THI CUỐI HKI NÊN TUẦN NÀY EM TẠM THỜI DROP TRUYỆN.

SAU TUẦN NÀY TRUYỆN SẼ UP LẠI BÌNH THƯỜNG.

CẢM ƠN CẢ NHÀ THÂN YÊU CỦA ĐÀO ĐÃ ỦNG HỘ.

NHỚ LIKE VÀ CHIA SẺ ĐỂ ĐÀO CÓ THÊM ĐỘNG LỰC RA CHƯƠNG NHIỀU NỮA NHÉ..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 43: 43: Là Thuộc Hạ Của Hắn


Hứa Du quay trở về phòng mình, cô nằm suy nghĩ thật lâu.

Cảm thấy mọi chuyện thật sự rất mơ hồ.....!
Lúc đầu, cô dự định sẽ tự nuôi lớn đứa nhỏ.

Nhưng sau khi nghe Hàn Vũ nói Thiên Thần Nhỏ sẽ bị mồ côi cha thì liền suy nghĩ lại.

Hứa Du quyết định rằng sau khi mọi chuyện êm xui rồi sẽ tự báo cho ba mẹ biết nhưng không ngờ chuyện lại xảy ra nhanh như vậy.

Mà trùng hợp thay, lúc đó Hàn Vũ lại quay lại ngay đúng lúc xảy ra chuyện....!
Hứa Du càng suy nghĩ càng nhức đầu.

Cô lấy điện thoại ra, gọi là Thẩm Lạc Ngưng.

"Alo? Hứa Du, sao vậy?" Thẩm Lạc Ngưng rất nhanh đã nhấc máy.

"Ba mẹ mình phát hiện rồi." Hứa Du ảo não nói.

"Bác trai, bác gái biết rồi? Cậu định giải quyết như thế nào?" Thẩm Lạc Ngưng hỏi.

"Ba mẹ mình cũng chấp nhận Hàn Vũ rồi" Hứa Du lại nói tiếp.

"Sau đó?" Thẩm Lạc Ngưng nhẹ giọng.

"Mình sẽ cùng hắn nuôi lớn đứa bé.

Còn chuyện sau đó thì mình chưa biết sẽ như thế nào" Hứa Du nhìn lên trần nhà nói.

"Tất cả đều do cậu quyết định.

Mình tôn trọng quyết định cậu đưa ra" Thẩm Lạc Ngưng ôn nhu nói.

"Tiểu Lạc Ngưng.

Thật may vì có cậu bên cạnh" Hứa Du nở một nụ cười thật tươi.

Sau khi nói chuyện cùng Thẩm Lạc Ngưng.

Hứa Du liền quăng điện thoại, ngủ một giấc thật lâu.

Thẩm Lạc Ngưng bên kia biết tin liền gọi cho Hàn Vũ.

"Chị Dâu.

Hãy tin tưởng em.

Quá khứ của em tuy có chút hỗn độn nhưng hiện tại sẽ không như thế nữa.

Em đã làm cha rồi" Hàn Vũ khẳng định một câu.

Quả thực lúc trước anh là người chơi bời, hư hỏng, quen hết cô này đến cô khác.

Nhưng chỉ dừng lại ở mức quen chơi, chưa từng có tiếp xúc quan hệ gì cả.

Hiện tại nghe tin mình được làm cha nên anh liền có suy nghĩ khác.

"Được.

Tôi cho cậu một cơ hội" Thẩm Lạc Ngưng nghe được lời nói chân thành của Hàn Vũ thì có chút hài lòng.

"Cảm ơn chị" Hàn Vũ nghe được lời của Thẩm Lạc Ngưng thì có chút vui mừng.

Không biết lý do vì sao mà anh luôn rất nể Thẩm Lạc Ngưng.

Chắc chắn là không phải vì Vương Đình Hi rồi.

Thẩm Lạc Ngưng sau khi từ buổi triễn lãm quay về thì đến căn hộ Đế Đô.

Cô tắm rửa sạch sẽ sau đó vào phòng tranh của mình.

Ngồi một thời gian thật lâu, cuối cùng cô cũng đã hoàn thành bức tranh của mình.

Bức tranh vẽ một bà lão tóc bạc, đang cười rất hiền hậu.

Người được vẽ trong tranh không ai khác chính là Thẩm Lão Phu Nhân.

Hôm nay trong buổi triễn làm nhìn thấy bức tranh trước đó cô từng vẽ, làm cô có chút nhớ bà nên liền lấy cảm hứng để vẽ ra.

Nhìn ngắm bức tranh thật lâu Thẩm Lạc Ngưng chẳng nói câu gì.

"Bà Nội.

Bên đó bà sống có tốt không?" Thẩm Lạc Ngưng bỗng nhiên cất tiếng, cô sơ ý sờ nhẹ vào bức tranh vừa vẽ xong, khiến nó bị lem một chổ nhỏ.

Về phần Bạch Ưng kia.

Hiện giờ cô ta đang rất nổi tiếng.

Nhưng người đắc ý nhất sau khi Bạch Ưng lộ mặt chính là Thẩm Ý Thi.

Cô ta ỷ rằng mình quen biết Bạch Ưng nên có rất nhiều người vây đến hỏi han, nịnh nọt cô ta.

Vài tuần sau, Thẩm Lạc Ngưng đem một bức tranh của Bạch Ưng về tặng cho Thẩm Lão Gia.

Đó là bức tranh vẽ Thẩm Lão Phu Nhân.

Thẩm Lão Gia nhìn thoáng qua có chút ngạc nhiên nhưng ông cũng không hỏi nhiều.

Thẩm Ý Thi nghe tin Thẩm Lạc Ngưng lại có tranh vẽ của Bạch Ưng thì vô cùng tò mò.

Cô ta khăng khăng nói tranh mà Thẩm Lạc Ngưng mang về là đồ giả, không phải của Bạch Ưng vẽ.

Người như Thẩm Lạc Ngưng sao có thể liên lạc được với Bạch Ưng được chứ?
"Đây là tranh tôi mua được từ tay Alex.

Chị có ý kiến?" Thẩm Lạc Ngưng nhíu mài hỏi.

Khi Thẩm Ý Thi nghe Thẩm Lạc Ngưng nhắc tới Alex thì khinh thường.

Bạch Ưng từng nói với cô ta rằng.

Alex hay tự ý lấy tranh vẽ của cô đem bán cho người khác khi chưa có sự đồng ý của cô nên khi Thẩm Ý Thi nghe nhắc tới Alex liền thấy khinh thường vô cùng.

"Tuần sau có một buổi đấu giá từ thiện, hôm đó Bạch Ưng có đến, cô ấy có quyên góp một bức tranh của mình ở đó." Thẩm Ý Thi nhắc đến
" Cả nhà chúng ta hôm đó cùng đến nhé!" Thẩm Ý Thi cười vui vẻ nói.

" Sẽ đến sẽ đến" Sở Vân Dung từ trên lầu đi xuống cất giọng.

Thẩm Lạc Ngưng nghe vậy thì ánh mắt khẽ động.

Tối hôm đó Thẩm Lạc Ngưng quay về Đế Đô.

Cô lấy điện thoại ra gọi cho Lục Tiểu Hy.

" Tiểu Hy.

Có tin tức chưa?"

" Ann, có rồi.

Nhưng mình tra ra không được nhiều.

Thông tin cô ta được bảo mật rất tốt" Lục Tiểu Hy trả lời.

"Mau gửi cho mình"
"Cô ta hình như là người của một tổ chức nào đó.

Nhưng mình tìm mãi không ra" Lục Tiểu Hy nghi ngờ.

"Cô ta là sư muội của chúng ta" Thẩm Lạc Ngưng khẳng định chắc nịch một câu.

" Cái gì? Cô ta là thuộc hạ của Hắn?" Lục Tiểu Hy vô cùng kinh ngạc.

"Ừm"
"Sao hắn ta lại nhận thêm thuộc hạ như vậy.

Còn nữa, sao cô ta lại có liên quan đến cậu?" Lục Tiểu Hy vô cùng rối bời.

"Đừng lo lắng.

Để mình xử lý.

Bên cậu có gì liền báo cho mình" Thẩm Lạc Ngưng lạnh giọng nói.

" Cần gì cứ liên lạc cho mình" Lục Tiểu Hy ân cần nói.

Nói chuyện cùng Lục Tiểu Hy xong.

Thẩm Lạc Ngưng đứng cạnh cửa sổ thật lâu, suy nghĩ về thứ gì đó..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 44: 44: Bạch Ưng Thật Sự Là Ai


Khoảng thời gian này, Vương Đình Hi rất bận rộn.

Một tuần chỉ gọi về cho Thẩm Lạc Ngưng hai ba lần.

Thẩm Lạc Ngưng biết anh làm nhiệm vụ nên không chủ động gọi đến làm phiền anh.

Hôm nay, là buổi đấu giá từ thiện mà Thẩm Ý Thi từng nói.

Vì để quan sát nhất cử nhất động của Bạch Ưng nên Thẩm Lạc Ngưng cũng đến.

Bức tranh được Bạch Ưng đấu giá quả thực là một bức tranh cô từng vẽ.

Không biết bằng cách nào mà cô ta đã lấy được nó.

Ngày hôm nay, Thẩm Lạc Ngưng quyết định sẽ vạch trần thân phận của cô ta.

"Alex" Thẩm Lạc Ngưng đang đứng cùng nhà họ Thẩm thì Alex đi đến.

"Lạc Ngưng" Alex vui vẻ cười nói.

"Cháu chào ông Thẩm, chào cô Thẩm.

Cháu là Alex, bạn của Lạc Ngưng.

" Alex lễ phép chào hỏi Thẩm Lão Gia cùng Sở Vân Dung.

"Chào cháu" Thẩm Lão Gia vui vẻ chào hỏi.

Sở Vân Dung cũng cười cười gật đầu thay lời chào.

Thẩm Ý Thi nhìn thấy Alex thì khinh thường ra mặt.

Cô ta lườm Alex một cái.

Alex ánh mắt nhạy bén nên liền nhìn ra được ánh mắt của Thẩm Ý Thi nhưng anh làm như không thấy, cứ vậy bỏ qua.

Trong mắt anh, Thẩm Ý Thi không đáng để anh để ý đến.

" Đây là quản lý của Bạch Ưng đây sao? Tôi nghe nói anh hay tự ý lấy tranh của cô ấy đem bán cho người khác" Thẩm Ý Thi thấy Alex không để ý đến mình thì cất giọng chế giễu.

"Cô là...?" Alex nghe Thẩm Ý Thi nói thì quay sang hỏi.

" Tôi là Thẩm Ý Thi.

Chị gái của Thẩm Lạc Ngưng" Thẩm Ý Thi kiêu ngạo trả lời.

"Thì ra là con gái nuôi của nhà họ Thẩm sao? Tôi thất lễ rồi" Alex làm như vô tình không biết.

Anh cố ý nhấn mạnh ba chữ "con gái nuôi" cho Thẩm Ý Thi nghe.

"Anh..." Thẩm Ý Thi là người thông minh nên liền nhận ra Alex cố tình nói như vậy.

" Ồn ào cái gì? Đi thôi" Thẩm Lão Gia lên tiềng cắt ngang cuộc nói chuyện giữa Thẩm Ý Thi và Alex.

Trên sân khấu, những món đồ đấu giá lần lượt được bày ra.

Tất cả mọi người có mặt đều tranh nhau muốn thu mua.

Nhiều người đến vì bức tranh của Bạch Ưng.

Bức tranh của Bạch Ưng được đem ra đấu giá cuối cùng.

Mọi người đều xôn xao muốn mua về.

Bạch Ưng rất nhanh bước lên sân khấu giới thiệu bức tranh của mình.

Cô ta đang nói say mê thì một giọng nói vang lên.

" Cô ta không phải Bạch Ưng"....!Ừm, đó không ai khác ngoài Alex.

Phóng viên cùng các hoạ sĩ dưới khán đài đều xôn cả lên.

"Anh Alex.

Anh nói vậy là có ý gì? Nếu cô ấy không phải là Bạch Ưng thì là ai?" Một phóng viên phấn khích nhào lên phỏng vấn Alex.

" Bạch Ưng thật sự của chúng ta lsf người đang ngồi dưới khán đài kia" Alex đưa tay chỉ về một hàng ghế đầu.

Đó là hướng của Thẩm Lạc Ngưng đang ngồi.

Tất cả ống kính rất nhanh đều chỉa về hướng Thẩm Lạc Ngưng.

Cả nhà họ Thẩm đều có chút bất ngờ cùng kinh ngạc.

"Xàm ngôn cái gì?Sao lại là cô ta được? Bạch Ưng cô ấy đang ở trên sân khấu kìa.

Tôi có thể làm chứng"Thẩm Ý Thi nhanh chóng bật dậy làm chứng.

Có chết cô ta cũng không tinThẩm Lạc Ngưng là Bạch Ưng.

Thẩm Lão Gia cùng Sở Vân Dung thấy hành động của Thẩm Ý Thi thì vô thức nhíu mài.

Họ không đồng ý cách xử sự của Thẩm Ý Thi.

Dù dì Thẩm Lạc Ngưng cũng là em gái cô.

Cô thà tin người ngoài chứ không đứng về phía em gái mình.

Thẩm Ý Thi nói xong mới nhận ra mình hơi lỗ mãn nên liền ngoan ngoãn ngồi xuống ghế.

Bạch Ưng trên sân khấu khi bị Alex vạch trần thì nét mặt có chút thay đổi nhưng cô ta vãn rất bình tĩnh.

"Alex.

Bình thường tôi đối xử với anh rất tốt.

Sao anh lại vu khống tôi?" Cô ta bình tĩnh hỏi.

"Giả mạo vẫn mãi là giả mạo.

Công sức cô ấy bỏ ra từ lúc đến giờ mới được như ngày hôm nay.

Cô muốn chiếm là chiếm à? Định không làm mà đòi có ăn sao?" Alex cười khinh nói.

Bên dưới các phóng viên cùng các hoạ sĩ có người thì tin lời Bạch Ưng cho rằng Alex vu khống Bạch Ưng.

Có người thì tin lời Alex cho rằng Thẩm Lạc Ngưng ngồi dưới kia mới là Bạch Ưng thật sự.

Một hoạ sĩ trong ngành bước ra nói.

"Hay là cho cô Hai nhà họ Thẩm cùng Bạch Ưng trên sân khấu cùng vẽ tranh đi.

Ở đây có rất nhiều người sưu tầm tranh của Bạch Ưng.

Chắc chắn sẽ biết được đâu là thật, đâu là giả"
" Đúng vậy.

Ý hay, ý hay" Một người khác cũng tán thành ý của hoạ sĩ đó.

"Được.

Tôi đồng ý" Bạch Ưng trên sân khấu liền đồng ý.

Thẩm Lạc Ngưng thấy vậy thì đứng dậy rời khỏi hàng ghế bước lên sân khấu.

Cả hai rất nhanh đều tập trung để vẽ bức tranh của mình.

Bên dưới vẫn còn bàn tán.

Một nhóm thì nghĩ Bạch Ưng là Thẩm Lạc Ngưng.

Một bên thì ngược lại, nghĩ rằng Bạch Ưng mới là Bạch Ưng.

Rất nhanh, cả hai bức tranh đều hoàn thành.

Tranh của Bạch Ưng vẽ một ngôi nhà nơi vắng vẻ nhưng vạn vật lại vô cùng mê người.

Nhìn vào bức tranh ta thấy được sự nổi trội, sinh động của thiên nhiên và không thiếu đi sự thanh bình nơi làng quê.

Nhìn bức tranh của Bạch Ưng một nhóm người liền khẳng định cô ta chính xác là Bạch Ưng.

Tiếp đó là bức tranh của Thẩm Lạc Ngưng.

Tranh cô vẽ cảnh một bờ biển vào rạng sáng.

Mặt trời từ lòng biển đang nhô lên từ từ.

Trên bờ biển có một cặp nam nữ đang ngồi cạnh nhau ngắm mặt trời mọc.

Cảnh vật hữu tình, có người có cảnh đẹp.

Không gì sánh bằng.

Bức tranh mà Thẩm Lạc Ngưng vẽ là cảnh hôm giao thừa, Vương Đình Hi lái xe đưa cô ra bờ biển ngắm pháo hoa sau đó đón mặt trời mọc.

Nhiều người nhìn vào bức tranh của Thẩm Lạc Ngưng mà thấy ngọt ngào không thôi.

Nhưng đây không phải là phong cách vẽ của Bạch Ưng.

" Thẩm Lạc Ngưng cô ta không phải là Bạch Ưng đâu.

Đừng để bị cô ta dắt mũi" Một phóng viên hét lên..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 45: 45: Thẩm Ý Thi Bị Tát


Thẩm Lạc Ngưng nhìn tên phóng viên không nói gì.

"Tại sao không cô ấy không phải?" Alex cất giọng hỏi.

"Tôi suy tầm tranh của Bạch Ưng.

Chưa bao giờ thấy cô ấy vẽ theo phong cách này" Hắn ta cao giọng nói.

"Phong cách cũng có thể thay đổi mà.

Chẳng lẽ cô ấy mãi cũng chỉ có một màu như vậy?" Một người khác không đồng tình nói.

"Tóm lại, so sánh hai bức tranh này.

Tôi thấy tranh của cô ấy có khả năng là Bạch Ưng" Hắn ta không chịu yếu thế, chỉ tay về Bạch Ưng trên sân khấu nói.

Thẩm Ý Thi ngồi phía dưới thấy một màn này thì cười khoái chí.

Cô ta thích nhìn thấy Thẩm Lạc Ngưng bị bẽ mặt.

Nụ cười của cô ta vô tình rơi vào mắt của Sở Vân Dung.

Bà im lặng nhìn cô ta không nói gì.

Thẩm Ý Thi thay đổi rồi....!
"Cô ấy không phải thì còn ai khác là Bạch Ưng" Một ông lão tóc bạc bước đến bên cạnh Thẩm Lạc Ngưng.

"Là nhà khảo cổ về tranh vẽ.

Ông ấy nhận xét tranh rất đúng đó" Một phóng viên bên dưới nhận ra ông liền hét lên.

"Xin hỏi? Ông tại sạo lại khẳng định cô ấy là Bạch Ưng chứ không phải tôi?" Bạch Ưng nhịn không được liền hỏi.

"Giả mạo mãi chỉ là giả mạo.

Tốt nhất cô nên rút lui đi" Ông lão tóc bạc khinh thường nói.

"Cô gái.

Gặp nhau nữa rồi" Ông lão tóc bạc nhìn Thẩm Lạc Ngưng cười nói.

Thẩm Lạc Ngưng gật đầu với ông chào hỏi.

"Tranh vẽ của Bạch Ưng có một điểm rất khác biệt với các hoạ sĩ khác.

Ở cuối mỗi bức tranh của cô ấy đều có một chữ web.

Các người mau nhìn thử đi" Ông lão tóc bạc lớn giọng nói.

Thẩm Lạc Ngưng nghe vậy thì có chút ngạc nhiên, quả thực đó là thói quen của cô sau khi hoàn thành mỗi bức tranh.

Sau khi nghe ông lão nói, có thấy thói quen này cũng có chút tiện lợi.

Những phóng viên cùngg hoạ sĩ bên dưới lên mạng search tranh vẽ của Bạch Ưng ra, quả thực cuối mỗi bức tranh đều có chữ web giống như bức tranh Thẩm Lạc Ngưng vừa vẽ trên sân khấu
Đến lúc này.

Không ai không tin Thẩm Lạc Ngưng là Bạch Ưng nữa.

Thẩm Ý Thi thấy mọi chuyện diễn ra không theo ý muốn thì vô cùng tức giận.

"Nó làm sao mà là Bạch Ưng được.

10 năm trước đây đều không có ai dạy dỗ.

Ai có thể dạy nó vẽ được chứ?"
Thẩm Lão Gia cùng Sở Vân Dung nghe được lời này thì tái cả mặt.

Sở Vân Dung nhanh chân đứng dậy đi đến trước mặt Thẩm Ý Thi tát mạnh cô hai cái.

"Hồ đồ.

Mau cút về nhà đi" Lần này Sở Vân Dung thật sự tức giận.

Bà tát Thẩm Ý Thi vô cùng nặng tay khiến hai má cô ta sưng đỏ.

"Mẹ...." Thẩm Ý Thi không tin vào mắt mình.

Người mẹ luôn cưng chiều cô lại vì Thẩm Lạc Ngưng mà tát cô, tát tận hai cái?
"Về nhà" Sở Vân Dung hét lên.

Thẩm Lão Gia thấy con dâu xử sự như vậy thì hài lòng vô cùng.

Thẩm Ý Thi đáng bị tát.

Thẩm Ý Thi vô cùng tức giận nhưng cô ta không dám làm trái ý của Sở Vân Dung liền ôm mặt đau đớn quay về Đại Viên.

Những phóng viên nhìn thấy một màn này thì vô cùng kinh ngạc, họ dám quay clip và chụp ảnh lại nhưng chắc chắn sẽ không ai dám đăng lên vì sợ gia thế nhà họ Thẩm.

Bạch Ưng trên sân khấu bị vạch trần nhưng cô ta không có bất kì cảm xúc gì, vô cùng bình tĩnh.

Khi bị cảnh sát đến bắt đi thì lướt ngang Thẩm Lạc Ngưng.

"Trở về nói với Hắn, đừng chọc đến giới hạn của tôi" Thẩm Lạc Ngưng cất giọng lạnh lùng.

Vẻ mặt bình tĩnh của cô ta đã có chút thay đổi khi Thẩm Lạc Ngưng nhắc đến Hắn.

Quả thực lúc Hắn ra nhiệm vụ cho cô giả mạo Bạch Ưng thì chưa từng tiết lộ cho cô rằng Thẩm Lạc Ngưng chính là Bạch Ưng thật sự.

Làm cô là hàng giả mà cứ lượn lờ trước mặt hàng thật.

"Cô đã biết tôi giả mạo cô mà vẫn không làm gì?" Cô ta lạnh nhạt hỏi.

"Xem khả năng diễn kịch của cô" Thẩm Lạc Ngưng vui vẻ phun ra 7 chữ ngắn gọn nhưng mang sát thương vô cùng.

Bạch Ưng vô cùng tức giận khi bị xem như con ngốc.

Sau khi cô ta bin cảnh giác mang đi thì Thẩm Lạc Ngưng đến chổ ông lão tóc bạc.

"Cảm ơn ông đã giúp đỡ"
"Điều nên làm thôi.

Ơn nghĩa gì chứ" Ông xua tay cười nói.

"Ta nhận ra cháu rất khác biệt từ cuộc triễn lãm tranh lần trước.

Không ngờ cháu lại là Bạch Ưng" Ông lão vuốt râu nói.

"Có chút việc riêng nên đến tận bây giờ mới có thể lấy lại danh phận" Thẩm Lạc Ngưng trả lời ông.

"Tranh của cháu rất có hồn.

Sau này phát triển thêm ra nước ngoài thì sự nghiệp của cháu có lẽ sẽ ngày càng được nhiều người ủng hộ, biết đến" Ông lão ân cần nói.

Thẩm Lạc Ngưng vui vẻ gật đầu tỏ ý đã biết.

Nói chuyện cùng ông lão xong, Thẩm Lạc Ngưng quay về chổ mà nhà họ Thẩm đang đứng.

Sở Vân Dung thấy con gái mình tiến đến thì trong mắt bà toàn là sự tự hào.

Đứa con gái ngoan của bà thật sự rất giỏi.

Nếu như năm đó không lạc mất con bé, chắc chắn hiện giờ con bé sẽ còn giỏi hơn.

"Ông Nội, Mẹ, con không cố ý giấu mọi người" Thẩm Lạc Ngưng nhẹ giọng nói.

"Có gì phải xin lỗi chứ.

Đây là việc riêng của cháu mà" Thẩm Lão Gia xua xua tay nói.

"Rất giỏi" Sở Vân Dung vuốt tóc Thẩm Lạc Ngưng nhẹ giọng nói.

Thẩm Lạc Ngưng cúi đầu không nói gì.

Tối hôm đó Thẩm Lạc Ngưng quay về Đế Đô.

Đang đọc sách thì cô nhận được điện thoại của Lục Tiểu Hy.

"Ann, cậu có giữ cô ta lại không?".
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 46: 46: Ngài Vương Trở Lại


Chuyện của Thẩm Lạc Ngưng lớn như vậy, hiện giờ giới truyền thông ai cũng đều biết đến cô.

Nhị tiểu thư là họ Thẩm- Cháu dâu nhà họ Vương- Hoạ sĩ Bạch Ưng.

"Mình không giữ cô ta, mình chỉ cần biết được người đứng sau cô ta là ai thôi" Thẩm Lạc Ngưng trầm giọng.

Hiện giờ cô đã biết đáp án....!
"Chuyện này chắc sẽ không đơn giản như vậy....!Cậu cẩn thận chút" Lục Tiểu Hy có chút lo lắng.

"Yên tâm.

Không sao" Thẩm Lạc Ngưng trả lời.

Sau khi Bạch Ưng được thả ra ngoài.

Cô ta liền gọi điện thoại cho một người.

"Thiếu Gia, Tôi thất bại rồi"
"Huhh? Nhanh như vậy.

Tôi đánh giá cô hơi cao nhỉ?" Đầu dây bên kia trả lời.

"Quay trở về tôi nhất định sẽ chịu phạt"
"Lăng Chi.

Cô không bằng một góc của Thập Nhất" Hắn ta thẳn thắn nói.

Lăng Chi nghe được lời này liền vô cùng ganh tị.

Người trong lòng Thiếu Gia chính là Thập Nhất, nhưng cô mãi cũng chẳng biết được người được gọi Thập Nhất là ai....!
"Thuộc hạ về sẽ tự mình chịu phạt để rèn luyện cơ thể" Lăng Chi cắn răng nói.

Về phía Hứa Du cùng Hàn Vũ.

Ngày mai chính là hôn lễ của bọn họ.

Hứa Du từ lúc mang thai đến giờ được Hứa Phu Nhân chăm sóc rất tốt nên đã có chút mũm mĩm.

"Tiểu Lạc Ngưng.

Học chung với cậu mấy năm nhưng mình lại không biết cậu là Bạch Ưng.

Sao cậu lại giấu tài năng đi như vậy chứ.

Nếu là mình, mình sẽ khoe với cả trường luôn đấy" Hứa Du biết tin Thẩm Lạc Ngưng là Bạch Ưng thì vô cùng kích động.

"Có gì hay ho để nói chứ?" Thẩm Lạc Ngưng nhìn nhìn Hứa Du qua điện thoại.

Hai người đang gọi video nên thấy mặt đối phương.

"Đúng rồi.

Ngày mai còn phải dậy sớm nữa.

Cậu mau đi ngủ đi" Thẩm Lạc Ngưng nhìn đồng hồ sau đó nhìn Hứa Du nói.

"Được.

Ngày mai cậu nhớ đến với mình sớm một chút.

Mình hơi lo lắng" Hứa Du thấp giọng.

"Được.

Ngủ ngon" Thẩm Lạc Ngưng đáp ứng.

Tối hôm đó, Vương Đình Hi cũng về nhà.

Anh mươt cửa ra thì thấy đèn trong nhà còn sáng chưng.

Vương Đình Hi rón rén đi vào trong nhà và thấy Thẩm Lạc Ngưng đang ngủ gục trên bàn ở phòng khách.

Cô biết tối hôm nay Vương Đình Hi nhất định sẽ trở về nên dự định thức đón anh về nhưng lại ngủ quên mất.

Vương Đình Hi lại gần nhìn ngắm gương mặt Thẩm Lạc Ngưng.

Anh vươn tay định bế cô vào phòng ngủ thì cô đã tỉnh giấc.

"Ông Xã? Về rồi sao?" Thẩm Lạc Ngưng dụi dụi mắt nhỏ.

"Sao không vào giường ngủ? Lỡ nhiễm lạnh thì sao?"Vừa nói anh vừa vươn tay bế Thẩm Lạc Ngưng vào lòng đi thẳng vào phòng ngủ.

"Em đọc sách sao đó ngủ quên" Thẩm Lạc Ngưng không nói cho anh biết rằng mình đang đợi anh về.

Nhưng Vương Đình Hi biết con người Thẩm Lạc Ngưng làm việc rất có phép tắc, giờ nào việc nấy, đúng giờ liền đi ngủ, ngoại trừ việc ăn uống của cô.

"Thật sao?" Vương Đình Hi ôn nhu nhìn vào mắt Thẩm Lạc Ngưng hỏi.

Thẩm Lạc Ngưng đối diện với ánh mắt của Vương Đình Hi thì có chút chột dạ, cô quay mặt đi nơi khác.

Vương Đình Hi nhìn dáng vẻ chột dạ của cô thì có chút buồn cười.

Anh ôm cô vào phòng ngủ sau đó bản thân đi tắm rửa cho sạch sẽ.

Sau khi tắm xong, Vương Đình Hi leo lên giường, kéo Thẩm Lạc Ngưng vào lòng ôm để sưởi ấm con tim mấy tháng vắng hơi vợ.

"Ngày mai chắc sẽ rất vui" Thẩm Lạc Ngưng tưởng tượng ra cảnh một hôn lễ long trọng được diễn ra.

"Đợi anh hoàn thành nhiệm vụ này.

Chúng ta sẽ tổ chức đám cưới nhé!" Vương Đình Hi hôn nhẹ lên trán Thẩm Lạc Ngưng.

"Sao đột nhiên lại nhắc đến chuyện này?" Thẩm Lạc Ngưng ngẩng đầu nhìn Vương Đình Hi.

"Em không muốn sao?" Vương Đình Hi cúi đầu nhìn Cô Vợ Nhỏ.

"Muốn chứ.

Sao lại không muốn được" Thẩm Lạc Ngưng trả lời.

"Tốt" Vương Đình Hi ôm Thẩm Lạc Ngưng càng chặt hơn..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 47: 47: Hạnh Phúc Hoá Đau Thương


Hôm nay là ngày tổ chức hôn lễ của Hứa Du cùng Hàn Vũ nên Thẩm Lạc Ngưng dậy rất sớm.

"Em ăn sáng đã" Vương Đình Hi thấy Bà Xã thức nên cũng rời giường theo.

"Vâng" Thẩm Lạc Ngưng gật gật đầu.

Ăn sáng xong, Thẩm Lạc Ngưng đứng dậy đi thay đồ.

"Ông Xã.

Anh kéo khoá giúp em" Thẩm Lạc Ngưng trong phòng tắm nói vọng ra.

Vương Đình Hi rất nhanh liền vào trong kéo áo cho cô.

Nhìn sau lưng của cô anh có chút kinh ngạc.

Cả tấm lưng trắng noãn đều chi chít vết sẹo, lớn có nhỏ có.

Vương Đình Hi sờ nhẹ vào vết sẹo to nhất.

Cơ thể Thẩm Lạc Ngưng khẽ run lên.

Cô quên mất chuyện này.

"Rốt cuộc 10 năm trước đây em đã xảy ra chuyện gì chứ?" Vương Đình Hi cau mài hỏi.

Thẩm Lạc Ngưng im lặng, cô không trả lời.

Sau khi sửa soạn xong, Vương Đình Hi lái xe chở Thẩm Lạc Ngưng đến nhà hàng, nơi tổ chức lễ cưới.

Trên đường đi, xe cộ kẹt rất đông.

Phía trước có tai nạn giao thông....!
Vương Đình Hi thấy vậy liền đánh đường vòng, rẽ sang đường khác để đi.

"Du Du" Thẩm Lạc Ngưng đẩy cánh cửa phòng trang điểm của cô dâu ra.

"Tiểu Lạc Ngưng.

Cậu đến rồi" Hứa Du thấy Thẩm Lạc Ngưng đến thì vui vẻ cười nói.

"Rất xinh đẹp" Thẩm Lạc Ngưng gật đầu khen ngợi.

Cô nhìn chiếc váy cưới thật lâu, suy nghĩ về thứ gì đó.

"Cô dâu hôm nay xinh đẹp nhỉ?" Phương Kỳ rất nhanh đã đến.

Cô đẩy cửa bước vào, nhìn ngắm nhan sắc của Hứa Du rồi nói.

"Mình mà.

Sao lại không xinh đẹp được" Hứa Du được khen thì vô cùng kiêu ngạo.

Bên ngoài, Hàn Vũ cũng đang vui vẻ đón khách.

Vương Đình Hi bước vào cong môi nói.

"Chúc mừng"
"Ai da, Anh Hi, đến rồi à? Thấy chưa, em được mặc đồ cưới trước anh nữa đấy" Hàn Vũ vui vẻ nói.

Vương Đình Hi lườm anh ta một phát.

Đi thẳng vào trong.

Hàn Vũ thấy vậy thì cười cười nhưng cũng không đuổi theo.

Anh đi một mạch đến phòng trang điểm của Hứa Du.

"Hàn Vũ?" Thẩm Lạc Ngưng thấy Hàn Vũ đẩy cửa bước vào thì nhìn anh.

"Chị Dâu.

Em nói chị nghe.

Lúc nảy khi em nhắc tới chuyện mình cưới trước anh Hi thì anh ấy lườm em một cái.

Chị và anh ấy mau tổ chức hôn lễ đi.

Em nghĩ anh ấy rất mong chờ đó" Hàn Vũ sáp sáp lại kể cho Thẩm Lạc Ngưng nghe sau đó cười khanh khách.

Thẩm Lạc Ngưng cong môi cười.

[Reng...!Reng...Reng]
Điện thoại Hứa Du bỗng reo lên.

"Alo? Ba Mẹ, hai người đến chưa?" Hứa Du cười vui vẻ nói.

Bỗng nhiên nụ cười trên mặt Hứa Du đông cứng.

Điện thoại trên tay vô thức rơi xuống đất, màn hình vỡ tan nát.

"Du Du?" Thẩm Lạc Ngưng thấy vậy liền nhanh chân đi tới.

"Tiểu Du? Chuyện gì vậy em?" Hàn Vũ cũng có chút lo lắng.

Phương Kỳ cũng đi đến bên cạnh Hứa Du.

"Bệnh Viện Thủ Đô"Hứa Du đứng dậy, cô vô thức lao ra ngoài.

"Khoan đã.

Có chuyện gì? Mau nói với anh" Hàn Vũ kéo tay Hứa Du lại.

"Buông ra.

Tôi muốn gặp Ba Mẹ tôil" Hứa Du hét lên, nước mắt vô thức rơi xuống lăn dài trên má.

"Lát nữa Ba Mẹ sẽ đến...Em" Hàn Vũ trấn an Hứa Du.

"Tai nạn giao thông.

Bệnh Viện" Hứa Du hiện giờ vô cùng mất bình tĩnh.

"Đừng hỏi nữa.

Làm theo lời cô ấy" Thẩm Lạc Ngưng thấy Hàn Vũ định hỏi nữa thì ngắt lời.

" Vậy hôn lễ..." Hàn Vũ nhìn nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

"Chuyện ở đây để tôi lo"
Hàn Vũ gật gật đầu.

Anh cùng Hứa Du đi lấy xe, lao thẳng đến Bệnh Viện Thủ Đô.

" Anh Chị là người nhà của hai người họ?" Một vị cảnh sát đưa thông tin của người vừa bị tai nạn cho Hàn Vũ.

Anh vươn tay nhận lấy thông tin sau đó gật đầu khẳng định.

Người trong đó quả thực là Ba Mẹ Hứa Du.

"Vào hôm nay, lúc 7 giờ, xe của ông bà Hứa đang dừng đợi đèn đỏ thì bị một chiếc xe khác chạy với tốc độ vô cùng nhanh đâm vào.

Khiến phần đuôi xe bị biến dạng hoàn toàn.

Phía trước cũng ảnh hưởng rất nghiêm trọng.

Hiện tại, hai người họ đã không qua khỏi.

Anh chị xin nén đau thương, mau ký vào đây để hoàn thành thủ tục nhận thi thể mang về" Vị cảnh sát kể lại toàn bộ sự việc.

"Tôi không tin" Hứa Du nghe xong thì không trụ được nữa.

Cô ngã ra sàn đất.

Vị cảnh sát nhìn thấy Hứa Du mặc đồ cưới thì có chút đau lòng.

Vốn dĩ là ngày vui nhưng thoáng chốc lại hoá tang thương.

"Tiểu Du.

Bình tĩnh lại đã" Hàn Vũ ngồi xuống, anh ôm Hứa Du vào lòng.

"Hai người họ bỏ tôi đi rồi.

Tôi không còn người thân nữa" Hứa Du khóc đến đau lòng.

Hàn Vũ nghe vậy thì ôm Hứa Du chặt hơn.

"Em còn có anh, sau này anh chính là người thân củ em"
Hứa Du vẫn khóc, hiện giờ cô không biết làm gì cả.....!
Sau khi trấn an được Hứa Du.

Hàn Vũ liền đưa cô về nhà.

"Mọi chuyện đều ổn cả?" Thẩm Lạc Ngưng gọi đến hỏi thăm.

"Ba Mẹ Hứa Du mất rồi"
Thẩm Lạc Ngưng nghe Hàn Vũ trả lời thì có chút bất lực, cô im lặng không nói gì....!
"Ở bên cạnh cậu ấy.

Tôi sẽ xử lý chuyện ở đây" Một lát lâu sau.

Thẩm Lạc Ngưng phản hồi.

Điều Hứa Du cần bây giờ chính là chổ dựa, để Hàn Vũ bên cạnh Hứa Du là tốt nhất.

"Xảy ra chuyện gì?" Vương Đình Hi bên cạnh cau mài hỏi.

"Ba Mẹ Hứa Du qua đời rồi" Thẩm Lạc Ngưng bất lực nói.

"Là vụ tai nạn lúc sáng?" Vương Đình Hi nghe tin cũng có chút sững sờ.

Thẩm Lạc Ngưng lắc đầu không nói gì.

Vương Đình Hi thấy vậy cũng không nói nữa.

Anh biết hiện tại Thẩm Lạc Ngưng cũng rất đau lòng.

Cuối cùng, hôn lễ của Hứa Du cùng Hàn Vũ đã bị huỷ bỏ.

Tất cả các khách đến đều vô cùg hoang mang, nhưng không ai dám hó hé điều gì..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 48: 48: Trong Mắt Anh Em Giỏi Nhất


"Tiểu Du.

Ăn một chút đi em" Hàn Vũ tay cầm một tô cháo đem ra đến gần Hứa Du.

Hứa Du hiện giờ không còn khóc nữa.

Cô như người mất hồn.

Không nói không rằng.

"Tiểu Du.

Há miệng" Hàn Vũ đút cho Hứa Du một muỗng cháo.

Hứa Du ngoan ngoãn há miệng ra ăn.

Không phải ăn vì cô mà là ăn vì Thiên Thần Nhỏ trong bụng.

"Ngoan" Hàn Vũ xoa xoa đầu Cô Vợ Nhỏ.

Hứa Du ăn liền một hơi hết nửa bát sau đó không ăn nữa.

Hàn Vũ quay người đi vào nhà bếp thì Hứa Du nắm tay anh lại.

"Đừng đi nữa.

Đừng bỏ em" Cô lẩm bẩm.

Hàn Vũ thấy vậy thì nhanh chóng quay người lại, anh ôm Hứa Du vào lòng.

"Anh không đi"
"Đừng bỏ em như đi như hai người họ...." Hứa Du khóc nấc.

"Anh không bỏ em.

Ngoan, không khóc" Hàn Vũ biết chuyện này là một cú sốc vô cùng lớn với Hứa Du.

Sau khi trấn an được Hứa Du, Hàn Vũ liền cho người điều tra thêm về vụ tai nạn của Ba Mẹ cô.

Anh dùng hết mọi quan hệ của mình trong giới Hắc Đạo để điều tra nhưng cũng chẳng có thông tin gì.

Bên phía cảnh sát điều tra xong thì bảo rằng do người điều khiển xe gây tai nạn bị cồn làm mất khống chế nên cho xe đâm vào xe của ông bà Hứa.

Nhưng là một người vô cùng cẩn thận nên Hàn Vũ quyết định điều tra thêm một lần nữa.

Tuy nhiên, kết quả vẫn không có gì thay đổi.

Sáng hôm sau, Hứa Du tỉnh dậy đã trở lại bình thường.

Cô cười nói vui vẻ như mọi ngày.

Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi sáng sớm liền đến thăm cô.

"Tiểu Lạc Ngưng" Hứa Du nghiêng đầu gọi.

"Du Du." Thẩm Lạc Ngưng tiến đến gần cô ngồi xuống.

"Mình không sao.

Bây giờ mình phải thật vui vẻ, phải sống thật tốt để Thiên Thần Nhỏ không bị ảnh hưởng gì" Hứa Du cười cười xoa chiếc bụng nhỏ.

"Tốt.

Mình luôn bên cạnh cậu"
Hứa Du vui vẻ sà vào lòng cho Thẩm Lạc Ngưng ôm mình.

Phía phòng khách, Vương Đình Hi cùng Hàn Vũ đang ngồi nói chuyện.

"Cô ấy ổn chứ?" Vương Đình Hi nhìn nhìn Hàn Vũ.

"Đã ổn hơn ngày hôm qua nhiều" Hàn Vũ xoa xoa hai mi tâm.

"Lần này chắc chắn nghiêm túc?" Vương Đình Hi nghiêm mặt nói.

"Lúc đầu thì em không nghĩ vậy.

Nhưng hôm nay trở đi sẽ như vậy.

Bây giờ em là người thân duy nhất của cô ấy" Hàn Vũ cũng có chút nghiêm túc nói.

Vương Đình Hi thấy vậy thì gật gật đầu, không nói gì.

"Mau, Hàn Vũ.

Em đói rồi" Hứa Du lớn giọng nói.

"Được.

Đợi anh chút" Hàn Vũ nghe Vợ nói vậy thì liền đứng dậy đi đặt đồ ăn bên ngoài.

"Ũa?Mỹ Nam này cũng ở đây sao?" Hứa Du thấy Vương Đình Hi thì hơi kinh ngạc.

Vương Đình Hi làm ra vẻ mặt khó hiểu.

"Anh ấy là chồng mình" Thẩm Lạc Ngưng nhéo tay Hứa Du một cái.

"Ôi, Mình tại sao lại không nghĩ đến chuyện này chứ.

Lúc ở nhà hàng Visna đã thấy nghi ngờ rồi" Hứa Du đỡ trán nói.

"Mau đến đó ngồi xuống đi" Thẩm Lạc Ngưng kéo Hứa Du đến ghế sofa.

"Sữa của em" Hàn Vũ hâm nóng sữa sau đó đem ra cho Hứa Du.

"Cảm ơn anh" Hứa Du vui vẻ đưa tay nhận lấy.

Vương Đình Hi và Thẩm Lạc Ngưng thấy đôi vợ chồng trẻ tình cảm thì có chút hài lòng.

Vì hôn lễ bị huỷ bỏ nên Vương Đình Hi phải quay về Quân Khu sớm hơn dự định.

"Chúng tôi về trước." Vương Đình Hi kéo tay Thẩm Lạc Ngưng định đi về.

"Ở lại dùng cơm đã" Hứa Du đứng dậy hướng phía Vương Đình Hi cùg Thẩm Lạc Ngưng ngăn cản.

"Bọn mình còn có việc.

Bữa khác nhé" Thẩm Lạc Ngưng vỗ vỗ lên mu bàn tay Hứa Du nói.

"Thôi vậy.

Bữa khác nhất định phải ở lại ăn" Hứa Du cười nói.

"Đi đây" Thẩm Lạc Ngưng vẫy vẫy tay tạm biệt.

Vương Đình Hi gật đầu với Hàn Vũ sau đó anh cùng Thẩm Lạc Ngưng quay về.

Ngồi trên chiếc Bugatti La Voiture Noire của Vương Đình Hi, cả hai cùng lái xe ra một bờ biển.

"Bờ biển sao?" Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu nhìn Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi gật đầu hai cái.

Anh xuống xe vòng qua bên kia mở cửa cho Thẩm Lạc Ngưng xuống.

Thẩm Lạc Ngưng dường như nhận ra rằng, Vương Đình Hi rất thích ngắm biển.

Cả hai cùng đi dạo trên bờ biển.

Quãng đường cả hai đi qua đều để lại chi chít dấu chân in trên cát.

"Vợ của anh thật tài ba." Vương Đình Hi bỗng nhiên cất tiếng.

"Anh đang nói đến chuyện Bạch Ưng sao?" Thẩm Lạc Ngưng ôm tay Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi cười không nói gì.

"Vốn dĩ em định làm một hoạ sĩ vô danh nhưng nhờ một lần may mắn mới được nhiều người biết đến như vậy"
"Trong mắt anh, em giỏi nhất" Vương Đình Hi đặt một nụ hôn lên trán của Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng mỉm cười, vòng tay ôm lấy eo Vương Đình Hi.

[Cạch...]
Một tiếng chụp ảnh phát ra tại một nơi vắng vẻ.

Bức ảnh trong máy nhanh chóng được gửi đi.

[Choang]
Tiếng điện thoại vỡ tan tành.

"Khốn kiếp." Một người đàn ông vô cùng tức giận hét lên sau đó đập điện thoại xuống đất..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 49: 49: Justin


"Nè nè, anh đừng tức giận chứ" Một người đàn ông ngoại quốc lớn giọng.

"Câm miệng.

Cút" Người đàn ông vừa giận dữ đập vỡ điện thoại lên tiếng.

"Justin.

Nếu anh tức giận thì bệnh của anh sẽ tái phát đấy" Người đàn ông ngoại quốc lên tiếng.

"Tôi bảo cậu cút" Justin hằn giọng.

Lấy súng ra chỉa thẳng vào người đàn ông ngoại quốc.

"Được được.

Tôi cút là được chứ gì" Người đàn ông ngoại quốc thấy súng chỉa vào đầu thì đành hạ mình lui ra ngoài.

[Rầmmm....]
Khi cậu ta rời khỏi phòng còn cố ý đóng cửa thật mạnh tạo ra tiếng động lớn.

Sau khi người đàn ông ngoại quốc ra ngoài.

Justin đập phá toàn bộ đồ đạc trong phòng.

"Tốt lắm.

Thập Nhất.

Em tìm cách giết tôi để quay về quê hương của mình ôm ấp người đàn ông lạ mặt kia" Justin cười lớn, giọng nói khiến người khác phải lạnh người.

Bên phía Thẩm Lạc Ngưng, sau khi trở về Đế Đô.

Vương Đình Hi liền trở về Quân Khu.

Cuộc sống hằng ngày của Thẩm Lạc Ngưng vô cùng yên bình.

Thấm thoát đã vài tháng trôi qua, bụng của Hứa Du cũng đã có chút lớn hơn.

Hiện tại cô cùng Hàn Vũ cũng đã vô cùng hoà hợp, yêu thương nhau.

Phương Kỳ thì đang có dự định đi nước ngoài du học.

Hôm nay, Thẩm Lạc Ngưng cùng Hứa Du đến sân bay tiễn cô ra nước ngoài.

"Chậc chậc...!Bụng đã to như thế rồi sao?" Phương Kỳ tạch lưỡi, nhìn bụng Hứa Du đánh giá.

"Đợi cậu về chắc con mình sẽ được sinh ra luôn rồi" Hứa Du xoa xoa bụng.

"Cũng có thể.

Mình sẽ cố gắng về sớm, mình dự định sẽ làm mẹ đỡ đầu của Thiên Thần Nhỏ nha" Phương Kỳ tươi cười nói.

"Đi mạnh khoẻ" Thẩm Lạc Ngưng mỉm cười.

"Cậu cũng phải thật khoẻ.

Mình đợi tin tốt của cậu" Tin tốt mà Phương Kỳ nói chính là một bụng bầu giống Hứa Du.

Thẩm Lạc Ngưng nghe vậy thì nụ cười sâu hơn nhưng không nói gì.

Sau khi tiễn Phương Kỳ lên máy bay.

Hứa Du cùng Thẩm Lạc Ngưng quay về Đại Viên chơi.

"Tiểu Du đến rồi à? Chà, bụng lớn như vậy rồi?" Thẩm Lão Gia tươi cười hỏi.

"Ông Nội Thẩm.

Cháu đến đây" Hứa Du nhanh chân đi đến bên Thẩm Lão Gia.

"Chậm chút" Thẩm Lạc Ngưng lên tiếng khi thấy Hứa Du đi với tốc độ hơi nhanh.

"Mình không phải trẻ con.

Sao có thể té được" Hứa Du bướng bỉnh nói.

Vì tiễn Phương Kỳ về hơi trễ nên đã gần trưa.

Thẩm Lão Gia và Sở Vân Dung liền giữ Hứa Du lại dùng cơm trưa với cả nhà.

"Tiểu Ngưng.

Con nhìn xem, Tiểu Du đã có em bé rồi, khi nào sẽ đến con đây" Sở Vân Dung cười đùa với Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng nghe vậy thì cúi đầu, có chút ngại ngùng.

Lần trước cô cùng Vương Đình Hi cũng đã có chút tiếp xúc thân thể nhưng Vương Đình Hi lại sợ cô đau không chịu nổi nên liền dừng lại.

Thẩm Ý Thi nghe vậy thì thầm giận trong lòng.

Cô bấu chặt tay dưới bàn.

"Cả Thi Thi nữa.

Con mau tìm cho mình một người con trai thật tốt để gã đi nữa.

Năm nay cũng không còn nhỏ" Sở Vân Dung nhìn sang Thẩm Ý Thi.

Từ lúc ở buổi đấu giá từ thiện về đến giờ, sự thân thiết của bà đối với Thẩm Ý Thi đã giảm bớt rất nhiều.

"Mẹ, mẹ muốn đuổi con gái đi sao?" Thẩm Ý Thi cúi đầu nói.

Đây là đang muốn nhanh chóng đuổi cô ra khỏi nhà họ Thẩm, cắt đứt mọi quan hệ?
"Đuổi gì chứ? Chỉ là tuổi con không còn nhỏ, nên nhanh chóng kết hôn mới tốt" Sở Vân Dung ôn nhu trả lời.

"Vâng.

Mẹ cứ sắp xếp, con liền nghe theo" Thẩm Ý Thi đành tỏ ra ngoan ngoãn nghe lời.

"Được.

Ngày mai mẹ liền sắp xếp" Sở Vân Dung thấy Thẩm Ý Thi ngoan ngoãn thì vô cùng hài lòng.

Thẩm Ý Thi cúi đầu, trong mắt cô ta toàn là lửa giận.

Thẩm Lạc Ngưng đáng ghét.

Mọi hành động cùng lời nói của Thẩm Ý Thi lúc nảy đều được Thẩm Lạc Ngưng thu vào mắt, vào tai mình.

Chỉ là cô không thấy được vẻ mặt Thẩm Ý Thi khi cô ta cúi đầu nhưng cô biết rằng Thẩm Ý Thi đang rất tức giận.

"Bác Dung.

Những món này là bác làm sao?" Hứa Du chen vào cắt đứt dòng suy nghĩ của Thẩm Lạc Ngưng.

"Đúng vậy.

Nghe tin cháu cùng Tiểu Ngưng đến nên tự tay xuống bếp làm vài món.

Ăn có được không?" Sở Vân Dung cười nói.

"Rất ngon.

Ngon i như mẫu hậu của...." Hứa Du đang nói rất vui vẻ thì khựng lại.

Sở Vân Dung nghe đên đây thì cũng có chút xót lòng.

Bà đương nhiên biết tin Ba Mẹ của Hứa Du mất ngay ngày trọng đại nhất cuộc đời cô.

"Sau này muốn ăn cứ đến đây.

Bác sẵn sàng làm cho cháu ăn" Sở Vân Dung vội vàng an ủi Hứa Du.

Hứa Du vui vẻ gật gật đầu nhưng cảm xúc của cô dường như có chút cứng đi.

"Ăn hết đi rồi mình đưa cậu đi xem phim" Thẩm Lạc Ngưng nhanh chóng đưa ra giải pháp giúp Hứa Du vui vẻ trở lại.

"Được" Hứa Du liền nhanh chóng cười tươi đáp ứng.

Sở Vân Dung cùng Thẩm Lão Gia thấy Hứa Du vui vẻ thì thở phào.

Nhưng riêng Thẩm Ý Thi khi nghe nói cả hai sẽ ra ngoài chơi thì ánh mắt có chút độc ác.

Lần này cô không buông tha cho Thẩm Lạc Ngưng và còn có thể kéo theo Hứa Du đi nữa..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 50: 50: Bắt Cóc


"Tiểu Lạc Ngưng.

Cậu xem, con cá heo đó mặt ngu ngốc chết đi được" Hứa Du ôm bụng cười ha hả.

Thẩm Lạc Ngưng cũng có chút buồn cười.

"Tiểu Lạc Ngưng, cậu xem con cá đó bơi chậm như rùa í" Hứa Du lại cười nói.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn sang Hứa Du.

"Nhỏ nhỏ chút"
Lúc này Hứa Du mới chịu im lặng xem phim.

Sau khi xem hết bộ phim, Hứa Du cùng Thẩm Lạc Ngưng liền quay trở về.

Nhưng đang trên đường đi lấy xe thì Hứa Du muốn đi vệ sinh nên Thẩm Lạc Ngưng liền đứng bên ngoài nhà vệ sinh đợi cô.

Lúc lâu sau vẫn không thấy Hứa Du ra nên Thẩm Lạc Ngưng tiến vào kiểm tra, do không chú ý nên vừa vào cửa Thẩm Lạc Ngưng liền bị tấn công từ phía sau, một cái gậy cứng đập thẳng vào gáy khiến cô không thể chóng cự liền ngất đi.

Khi tỉnh dậy, Thẩm Lạc Ngưng phát hiện tay bị trói chặt, trên mắt còn bị che bởi một miếng vải đen.

Thẩm Lạc Ngưng không suy nghĩ đến bản thân đầu tiên mà nghĩ đến Hứa Du.

"Du Du? Cậu có ở đây không?" Thẩm Lạc Ngưng cất giọng tra hỏi.

"Tiểu Lạc Ngưng? Mình ở đây" Hứa Du vô cùng mất bình tĩnh nhưng cô lại tỏ ra mình ổn vì cô sợ Thẩm Lạc Ngưng sẽ lo lắng cho mình
"Đừng sợ.

Mình bảo vệ cậu" Thẩm Lạc Ngưng vừa nói, tay vừa lần mò để tháo chốt trói.

Rất nhanh trói tay được mở ra, Thẩm Lạc Ngưng nhanh chóng gỡ miếng vải đen trên mắt sau đó lần mò tìm Hứa Du.

"Đừng sợ" Thẩm Lạc Ngưng nhanh tay tháo che mắt cho Hứa Du rồi mở trói cho cô.

Nhưng chỉ kịp mở vải che mắt thì bên ngoài có ngườ xông vào.

Thẩm Lạc Ngưng đứng dậy chắn trước mặt Hứa Du.

"Chà.

Tao đánh giá cao mày rồi.

Vậy mà lại mở trói được" Một người đàn ông lạnh giọng nói.

"Ai đứng sau chúng mày?" Thẩm Lạc Ngưng lạnh giọng hỏi.

"Ông đây nhận tiền làm việc, trước giờ chưa từng để lộ mặt người đứng sau, đó là quy tắc" Người đàn ông cau mài.

"Tụi bây, lên trói nó lại" Người đàn ông ra lệnh.

"Du Du.

Đừng nhìn" Thẩm Lạc Ngưng ra lệnh cho Hứa Du.

Hứa Du liền nhắm chặt mắt lại theo lời Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng từ trong túi móc ra một cây dao chuyên dụng, từng người xông lên đều ngã xuống vì bị dao chém nhưng chỉ là bất tỉnh, không đến nỗi mất mạng.

"Cô...Cô" Người đàn ông đã có chút sợ hãi

Thẩm Lạc Ngưng một bước đến gần tên đàn ông đó, dao kề sát vào cổ hắn ta.

"Nói ra kẻ đứng sau"Thẩm Lạc Ngưng ra lệnh.

"Tôi...tôi nói" Người đàn ông lắp bắp nói.

"Là một người phụ nữ, có lẽ còn rất trẻ.

Khi cô ta đưa tiền cho tôi thì đeo một chiếc khẩu trang với mắt kính nên tôi nhìn không rõ mặt, cô ta nói chỉ cần bắt được cô, sau đó...." Người đàn ông bị doạ cho sợ muốn tè ra quần nên kể lể ra hết.

"Sau đó?" Thẩm Lạc Ngưng cất giọng hỏi.

"Sau đó....kêu người chơi đùa với cô, khiến thanh danh cô bị huỷ hoại" Người đàn ông run rẩy.

Thẩm Lạc Ngưng quẳng người đàn ông sang một bên.

Cô lấy điện thoại ra gọi cho cảnh sát, báo án ở đây có một vụ bắt cóc.

Sau khi báo cảnh sát, Thẩm Lạc Ngưng quay về tháo trói cho Hứa Du.

"Có sợ không?" Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu nhìn Hứa Du.

"Có cậu bên cạnh, dù trời có sập, Hứa Du mình cũng không sợ" Hứa Du cười nói.

Cô nhận ra, tù khi chơi với Thẩm Lạc Ngưng đến giờ, mình thay đổi rất nhiều, làm việc gì cũng vô cùng tỉnh táo, bình tĩnh.

Rất nhanh cảnh sát đã đến, Thẩm Gia Hứa cùng Hàn Vũ cũng đến.

"Tiểu Du? Em có sao không?" Hàn Vũ lao đến chổ Hứa Du như bay.

"Lạc Ngưng.

Có sao không?" Thẩm Gia Hứa đi xung quanh kiểm tra Thẩm Lạc Ngưng xem có bị thương không.

Người đàn ông bị Thẩm Lạc Ngưng cầm dao kề cổ vô cùng tức giận.

Ai có thể làm tổn thương con cọp cái đó được chứ?
"Không sao." Thẩm Lạc Ngưng vỗ vaii Thẩm Gia Hứa..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 51: 51: Ba Mẹ Ruột Của Thẩm Ý Thi


Hứa Du nhìn Hàn Vũ thật lâu.

Cô nhìn rõ được nét mặt lo lắng của anh.

"Không sao.

Tiểu Lạc Ngưng bảo vệ em rất tốt"
Hàn Vũ ôm Hứa Du vào lòng mình.

"Thật may..."
Vì Hứa Du đang mang thai nên Thẩm Lạc Ngưng bảo Hàn Vũ đưa cô về trước.

Còn cô cùng Thẩm Gia Hứa cùng nhau đến đồn cảnh sát khai báo.

"Tiểu Ngưng.

Em nghĩ chuyện này là do ai làm?" Thẩm Gia Hứa trầm giọng hỏi.

"Người quen" Thẩm Lạc Ngưng nhìn ra cửa sổ nói.

"Thẩm Ý Thi?" Thẩm Gia Hứa tuỳ ý nói ra một cái tên.

Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu nhìn anh gật một cái.

Thẩm Gia Hứa biết được người đứng sau liền vô cùng tức giận.

"Lần này anh sẽ không tha cho con khốn đó"
"Đừng rứt dây động rừng.

Anh giúp em một chuyện" Thẩm Lạc Ngưng nhỏ giọng nói.

"Được" Thẩm Lạc Ngưng sau khi nghe xong thì liền đáp ứng.

Sau khi từ đồn cảnh sát về, Thẩm Lạc Ngưng về căn hộ Đế Đô của mình.

Vừa về đến nơi liền có điện thoại gọi đến.

"Alo?" Thẩm Lạc Ngưng nhấc máy.

"Em vẫn ổn?" Vương Đình Hi khàn giọng.

"Sao anh lại biết?" Thẩm Lạc Ngưng đỡ trán, cô vốn dĩ định giấu anh vì chuyện này cũng chẳng có gì to tát.

"Là Hàn Vũ" Khi Hàn Vũ gọi đến báo tin, Vương Đình Hi đã hận vì không thể nhanh chóng quay về.

Vài ngày trước mới nghỉ phép nên cấp trên liền không duyệt đơn cho anh.

"Em không sao." Thẩm Lạc Ngưng trấn an Vương Đình Hi.

"Sau này làm chuyện gì cũng phải cẩn thận, phải đặc biệt nói cho anh" Vương Đình Hi nghe tin cô không sao thì thở phào một hơi.

Thẩm Lạc Ngưng vâng dạ vài tiếng sau đó cúp máy vì Vương Đình Hi bận việc.

Vài ngày sau đó, chuyện Thẩm Lạc Ngưng nhờ Thẩm Gia Hứa làm cũng đã có kết quả.

Hôm đó, trước cửa Đại Viên có một đôi vợ chồng không quá trẻ đứng đợi, tìm kiếm thứ gì đó.

Thẩm Ý Thi vừa đi luyện đàn về thì thấy cặp vợ chồng đó.

"Cô ơi" Người đàn bà đó thấy Thẩm Ý Thi thì lao nhanh tới muốn hỏi gì đó.

"Có chuyện gì?" Thẩm Ý Thi thấy có người sáp lại mình thì lùi lại một bước, cau mài hỏi.

"Cô có biết Đại Tiểu Thư nhà họ Thẩm không? Tôi có chuyện muốn tìm cô ấy" Người đàn bà chân thành nhờ vả.

"Là tôi.

Có chuyện gì sao?" Thẩm Ý Thi nhíu mài nhìn.

"Thi Thi.

Đúng là con rồi.

Con gái của mẹ" Người đàn bà lao tới muốn ôm Thẩm Ý Thi.

"Làm cái gì vậy? Buông ra" Thẩm Ý Thi lùi một bước về sau, tránh cái ôm của bà ta.

"Thi Thi, con là con gái ruột của ba mẹ mà" Người đàn ông lau lau nước mắt.

"Đúng vậy" Người đàn bà cũng hùa theo nói.

Những người gác cửa cũng không kiềm được liếc nhìn vài cái.

"Mau cút đi.

Tôi là Đại Tiểu Thư nhà họ Thẩm.

Không phải con gái các người" Thẩm Ý Thi hét vào mặt đôi vợ chồng.1
"Có chuyện vui sao?" Thẩm Lạc Ngưng từ trên xe Thẩm Gia Hứa bước xuống.

Thật ra tất cả đều do cô cùng Thẩm Gia Hứa sắp xếp nên mới đến để góp vui.

"Cô ơi.

Tôi là mẹ ruột của Thi Thi.

Cô mau kêu nhà họ Thẩm trả con bé về cho chúng tôi đi" Người đàn bà quỳ xuống chân Thẩm Lạc Ngưng cầu xin.

"Vào nhà đã" Thẩm Lạc Ngưng tiến lên phía trước nói.

Thẩm Ý Thi thấy Thẩm Lạc Ngưng cho họ vào nhà thì vô cùng tức giận nhưng đa phần là sợ hãi nhiều hơn.

Cô ta sợ nếu đó thật sự là ba mẹ ruột của mình thì cô ta sẽ phải cuốn gối đi khỏi Đại Viên.

"Tiểu Ngưng? Chuyện gì vậy con?" Sở Vân Dung nghe ồn ào thì từ trên lầu đi xuống.

Thẩm Lão Gia cũng đi theo sau.

"Hai người này nói họ là ba mẹ ruột của Thẩm Ý Thi" Thẩm Gia Hứa trả lời thay cho Thẩm Lạc Ngưng.

"Mẹ.

Con không muốn rời đi đâu.

Không muốn xa mẹ" Thẩm Ý Thi lao nhanh đến chồ Sở Vân Dung khóc lóc.

"Thi Thi.

Con không cần ba mẹ sao?" Người đàn ông nhíu mài hỏi.

"Từ nhỏ các người đã bỏ rơi tôi.

Là mẹ tôi đã đem tôi về.

Tôi chỉ có nhà họ Thẩm là gia đình thôi" Thẩm Ý Thi khóc lóc nói.

"Thi Thi nói đúng.

Các người từ đâu ra? Bỗng nhiên đến đây nhận bừa?" Sở Vân Dung lạnh giọng nói.

Bà không nở để Thẩm Ý Thi rời đi.

"Thử ADN là biết" Thẩm Gia Hứa chen vào một câu.

"Đúng vậy.

Có thể thử ADN mà" Người đàn bà cất giọng.

Sau khi nghe Thẩm Gia Hứa nói vậy Thẩm Ý Thi liền trừng mắt nhìn anh ta.

"Thi Thi.

Ý con như thế nào?" Sở Vân Dung vuốt tóc Thẩm Ý Thi hỏi ý cô ta.

"Vâng.

Cứ thử trước đi ạ" Thẩm Ý Thi không tiện từ chối nên liền đồng ý.

Cô ta nghĩ rằng đến lúc có kết quả sẽ đem nó tráo đi.

"Con có quen một người bạn làm bác sĩ.

Để con gọi chị ấy đến" Thẩm Lạc Ngưng lấy điện thoại ra bấm nút gọi đi.

Thẩm Ý Thi nghe tin bác sĩ do Thẩm Lạc Ngưng mời đến thì thấy trời đất như quay cuồng.

Lần này tiêu thật rồi....!
Rất nhanh vị bác sĩ kia đã đến.

"Lạc Ngưng.

Lâu rồi không gặp" Một bác sĩ ngoại quốc cười nói với Thẩm Lạc Ngưng.

"Liên Y.

Làm phiền chị rồi" Thẩm Lạc Ngưng cười nói.

Liên Y gật đầu sau đó bắt tay vào việc của mình.

Cô ta lấy máu của Thẩm Ý Thi cùng máu của người đàn ông để thử..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 52: 52: Cắt Đứt Quan Hệ Với Nhà Họ Thẩm


Trong thời gian đợi kết quả kiểm tra, Thẩm Ý Thi vô cùng sợ hãi cùng lo lắng, cô ta đứng ngồi không yên.

Trái ngược với cô ta, Thẩm Lạc Ngưng bày ra tư thế an nhàn, ngồi hóng chuyện, xem kịch.

"Ngưng.

Có kết quả rồi" Liên Y cầm một tờ giấy ra đưa cho Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng đứng lên nhận lấy kết quả ADN, mắt cô lướt qua số phần trăm xác nhận sau đó cong môi cười.

Thẩm Lạc Ngưng đưa kết quả cho Thẩm Lão Gia coi đầu tiên.

Thẩm Ý Thi cắn chặt môi mình đến ra máu.

"Quả thực là ba mẹ ruột của nó" Thẩm Lão Gia gât đầu nói sau khi xem kết quả.

Sở Vân Dung cũng vội vàng đi tới nhận lấy kết quả xem.

"96%?"
"Cái gỉ? Không thể nào.

Các người đánh tráo.

" Thẩm Ý Thi hét lên sau khi nghe Sở Vân Dung nói.

"Thưa cô, báo cáo kết quả xét nghiệm này được tôi lấy mẫu, cho vào xét nghiệm trước mặt mọi người, không thể nào đánh tráo được nên sẽ không có bất kì sơ sót nào"Liên Y trầm giọng nói.

"Mẹ.

Con không muốn xa mẹ" Thẩm Ý Thi nhanh trí lao đến ôm lấy tay Sở Vân Dung mếu máo.

"Con....Tạm thời cứ ở đây đã.

Mẹ sẽ xử lý chuyện này"Sở Vân Dung có chút bất lực.

"Mẹ..."
"Về phòng trước" Sở Vân Dung ra lệnh.

Thẩm Ý Thi ngoan ngoãn nhấc chân đi về phòng, lúc đi ngang Thẩm Lạc Ngưng cô ta hận không để tát cho Thẩm Lạc Ngưng một cái khi thấy dáng vẻ vô tư xem kịch của cô.

Sau khi Thẩm Ý Thi về phòng, Sở Vân Dung cùng Thẩm Lão Gia ngồi xuống nói chuyện cùng đôi vợ chồng kia.

"Cầu xin các người, mau trả con gái lại cho chúng tôi.

Gia đình tôi chỉ có duy nhất một đứa con gái là nó thôi" Người đàn bà lấy tay lau nước mắt.

"Các người nói chỉ có con bé là con gái vậy tại sao lúc trước còn bỏ rơi con bé, đưa nó vào cô nhi viện?" Sở Vân Dung vô cùng tức giận vì điều này.

"Chuyện này, có chút dài...." Người phụ nữ kể lể hết toàn bộ sự việc cho Sở Vân Dung nghe.

Sau khi nghe xong, tim bà đau như cắt.

Chuyện của Thẩm Ý Thi trải qua theo lời kể của người phụ nữ vô cùng giống với Thẩm Lạc Ngưng.

Vì một lần lơ là nên đã lạc mất con bé, đến tận bây giờ mới tìm được....!
Sở Vân Dung vô cùng đồng cảm nhưng bà vẫn rất lí trí, bảo họ quay về, một vài ngày nữa hẳn đến.

Sau khi đôi vợ chồng đó rời đi, Thẩm Lão Gia bảo Sở Vân Dung lên phòng ông nói chuyện riêng.

"Ta biết con sẽ không nở trả Ý Thi về cho ba mẹ ruột của nó.

Nhưng con à, dù sao bọn họ vẫn là máu mủ ruột thịt của con bé.

Con nở chia cắt sao?" Thẩm Lão Gia cất giọng nói.

"Ba, chuyện này con đương nhiên biết rõ.

Con đã quyết định rồi.

Vài ngày nữa, chúng ta công bố với bên ngoài rằng Thi Thi nó nhận lại ba mẹ ruột.

Nhà họ Thẩm sẽ tặng cho con bé vài mảnh đất ở địa phương cùng môt căn biệt thự lớn ở Dung Thành.

Ý của ba như thế nào?" Sở Vân Dung hôm nay đặc biệt vô cùng lý trí.

"Được.

Con bảo với A Khiêm một tiếng, sau đó bảo A Hứa nó đi xử lý chuyện này."Thẩm Lão Gia có chút bất ngờ khi thấy Sở Vân Dung vô cùng sáng suốt.

"Vâng.

Vậy ba nghĩ ngơi, con về phòng trước" Sở Vân Dung cười nói.

Sau khi ra khỏi phòng Thẩm Lão Gia, Sở Vân Dung đến phòng Thẩm Ý Thi.

"Thi Thi.

Mẹ vào nhé"
Sở Vân Dung mở cửa bước vào trong, thấy Thẩm Ý Thi đang ngồi cuộn gối trên giường, hai mắt đỏ hoe.

"Con gái ngoan.

Có gì phải khóc chứ?" Sở Vân Dung xoa xoa đầu Thẩm Ý Thi.

"Mẹ.

Mẹ có bỏ con không?" Thẩm Ý Thi khóc đến khàn giọng.

"Mẹ không bỏ con, sau này con về với ba mẹ ruột rồi nhưng khi nào nhớ mẹ, vẫn có thể quay về đây" Sở Vân Dung vô cùng khéo léo, chọn lời mà nói.

Thẩm Ý Thi nghe được lời này như sét đánh ngang tay.

Sở Vân Dung, bà ấy không giữ cô lại.

Lần này, cô không thể dựa vào Sở Vân Dung để ở lại nhà họ Thẩm nữa rồi.

Chỉ còn một người.....!
Thấy Thẩm Ý Thi đã ngưng khóc, Sở Vân Dung an ủi cô ta vài tiếng sau đó dặn cô ta nghỉ ngơi rồi ra khỏi phòng.

Sau khi cho Thẩm Khiêm biết tin, Sở Vân Dung liền gọi cho Thẩm Gia Hứa bảo anh xử lý chuyện này.

Thẩm Gia Hứa làm việc rất nhanh, tất cả mọi thông tin, Đại Tiểu Thư nhà họ Thẩm- Thẩm Ý Thi vốn dĩ là con nuôi của nhà họ Thẩm, nay đã nhận lại được ba mẹ ruột nên nhà họ Thẩm quyết định để cô trở về sống với ba mẹ ruột của mình.

Trước khi Thẩm Ý Thi rời đi, nhà họ Thẩm tặng cho cô ta vài mảnh đất và một căn biệt thự lớn ở Dung Thành.

Tin tức rất nhanh được lan truyền trên Thành Phố Dung Thành.

Thẩm Ý Thi không ngờ nhà họ Thẩm lại tuyệt tình như vậy....Nhưng cô ta chẳng biết làm gì ngoài chấp nhận.

Sau khi xử lý xong chuyện của Thẩm Ý Thi, Thẩm Lạc Ngưng thấy vô cùng thoải mái.

Thẩm Ý Thi gây chuyện với Thẩm Lạc Ngưng một thì cô liền trả lại cho cô ta gấp mười..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 53: 53: Thẩm Ý Thi Bị Đánh


"Tiểu Lạc Ngưng.

Bà chị đáng ghét của cậu bị đuổi khỏi nhà rồi sao? Ha ha ha..." Hứa Du biết được tin thì vô cùng vui vẻ.

"Nào, bớt cười lại, ảnh hưởng tới em bé bây giờ" Phương Kỳ cất giọng.

Thẩm Lạc Ngưng mỉm cười nhìn Hứa Du đang cười ha hả trong màn hình điện thoại.

Cả ba cùng gọi video nên liền thấy mặt nhau.

"Ây dô, Phương Kỳ, cậu béo lên à?" Hứa Du trêu chọc.

"Người béo mới là cậu, mình sang đây một ngày chỉ ăn có 2 cử" Phương Kỳ nhíu mài nói.

"Mình không có, nhưng béo lên mới tốt, tốt cho Thiên Thần Nhỏ" Hứa Du lập tức bao biện.

"Đúng đúng.

Rất tốt" Phương Kỳ vỗ tay nói.

"Công việc bên đó vẫn ổn chứ?" Thẩm Lạc Ngưng hỏi thăm Phương Kỳ.

"Rất tốt nhưng mà không có thời gian nghỉ ngơi" Phương Kỳ trả lời.

"Chú ý sức khoẻ một chút" Thẩm Lạc Ngưng gật đầu nói.

Sau khi nói chuyện cùng hai người bạn của mình, Thẩm Lạc Ngưng lái xe đến siêu thị mua một ít thức ăn về dự trữ.

Vừa xuống xe, có một người phụ nữ đến vỗ vai Thẩm Lạc Ngưng.

"Em là Lạc Ngưng sao?" Người phụ nữ nghiêng đầu hỏi.

"Đúng vậy.

Chị là?" Thẩm Lạc Ngưng nhìn gương mặt này có chút quen mắt nhưng lại mãi không nhớ ra tên.

"Chị là học tỷ của em- Vân Dao." Vân Dao cười nói.

"Học tỷ.

Lâu rồi không gặp" nghe Vân Dao nói xong, Thẩm Lạc Ngưng mới nhận ra.

"Có rảnh không? Đi uống một cốc cafe nào" Vân Dao nhìn nhìn Thẩm Lạc Ngưng hỏi ý.

"Được.

Đi thôi" Thẩm Lạc Ngưng liền vui vẻ đáp ứng.

Cả hai cùng đi bộ đến một quán trà yên tĩnh để trò chuyện.

"Nghe nói em đã kết hôn rồi?" Vân Dao nhấp một ngụm trà nóng hổi.

"Đúng vậy.

Được gần nửa năm rồi" Thẩm Lạc Ngưng gật đầu trả lời.

"Khi nào tổ chức hôn lễ phải mời chị đó" Vân Dao vui vẻ cười nói.

"Nhất định"
"Đúng rồi, chị vừa về nước sao?" Thẩm Lạc Ngưng hỏi han.

"Ừm.

Công ty ở Dung Thành gặp chút chuyện nên chị trở về giải quyết" Vân Dao trả lời.

"Anh em cũng có mở một công ty, nếu chị cần giúp đỡ cứ đến tập đoàn Hứa Ngưng.

Anh ấy sẽ giúp chị"
"Được.

Chị biết rồi" Vân Dao gật đầu.

Sau khi trò chuyện cùng Vân Dao, Thẩm Lạc Ngưng về Đại Viên.

"Lạc Ngưng.

Tối nay con cùng mẹ tham gia một nuổi tiệc, sẵn tiện đó mẹ giới thiệu con với những phu nhân quyền quý khác" Sở Vân Dung gắp đồ ăn cho Thẩm Lạc Ngưng.

"Vâng" Thẩm Lạc Ngưng định từ chối vì cô không thích chốn đông người nhưng cô lại sợ Sở Vân Dung sẽ buồn.

"Được.

Một lát..."Sở Vân Dung chưa nói hết câu thì bên ngoài có người tiến vào.

"Mẹ" Thẩm Ý Thi bước vào cửa Đại Viên nói.

"Thi Thi? Về đây thăm mẹ sao?" Sở Vân Dung nghiêng đầu hỏi.

"Vâng.

Con nhớ mẹ" Thẩm Ý Thi lao vào ôm Sở Vân Dung.

"Con gái ngoan, ba mẹ ruột có đối xử tốt với con không?" Sở Vân Dung xoa đầu Thẩm Ý Thi.

"Rất...Rất tốt ạ" Thẩm Ý Thi nghe Sở Vân Dung nhắc đến ba mẹ ruột thì hơi cứng giọng.

Ngày cô chuyển về căn biệt thư kia ở, hai người họ đều rất nhanh đã trở mặt.

Thẩm Ý Thi thật sự không ngờ rằng, cô lại có một người em trai ruột nữa.

"Nhà họ Thẩm cho mày bao nhiêu tiền? Mau móc ra đây?" Trần Lý hằn giọng.

"Ông....Tôi không có tiền" Thẩm Ý Thi trả lời.

"Chị ta nói dối đó.

Làm sao lại không có tiền được" Trần An cất giọng.

"Mẹ.

Mau kêu chị ta đưa tiền.

Tiểu Mỹ muốn đi mua sắm" Hắn lại hối thúc.

"Ý Thi.

Con mau cho em trai con chút tiền đi" Nguyễn Mai nhìn Thẩm Ý Thi nói.

"Các người đừng mong có một đồng nào" Thẩm Ý Thi tức giận rời khỏi nhà, đi đến Đại Viên.

"Đứng lại" Trần Lý nhào tới túm tóc Thẩm Ý Thi kéo cô ta lại.

"Đauu..."Thẩm Ý Thi bị kéo tóc thì khẽ kêu.

"Đưa tiền đây" Trần An cũng nhanh chân nhào tới.

"Tôi đưa là được chứ gì? Mau buông ra" Thẩm Ý Thi lục tiền trong túi quăng xuống đất.

"Như vậy chẳng phải tốt hơn sao?" Trần An ngồi xuống nhặt tiền.

Thẩm Ý Thi nhanh chóng chạy khỏi nhà..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 54: 54: Mẹ Con Hợp Tác Xử Kẻ Xấu


"Chiều nay mẹ cùng con đi shopping được không? Sắp tới con có buổi trình diễn đàn."Thẩm Ý Thi ôm tay Sở Vân Dung muốn được an ủi.

"Chiều nay mẹ có việc bận.

Con đi một mình nhé"Sở Vân Dung xoa đầu Thẩm Ý Thi.

Chiều nay bà bận phải dắt Thẩm Lạc Ngưng đi tham gia tiệc, làm sao có thể đi cùng Thẩm Ý Thi được chứ.

"Mẹ bận gì sao?" Thẩm Ý Thi có chút tủi thân nhìn Sở Vân Dung.

"Chiều nay có một buổi tiệc, mẹ dẫn Lạc Ngưng đi cùng" Sở Vân Dung cười gượng trả lời.

"Con đi cùng với mẹ nhé?" Thẩm Ý Thi vui vẻ nói.

"Sắp tới có buổi trình diễn, con phải chuẩn bị cho thật chu đáo.

Lần tới mẹ dẫn con đi cùng nhé" Sở Vân Dung nghiêng đầu trả lời.

"Vâng, con nên chuẩn bị thật tốt..."Thẩm Ý Thi thấy Sở Vân Dung từ chối mình thì cô cùng tức giận.

Tất cả đều tại Thẩm Lạc Ngưng, lần trước bắt cóc cô ta nhưng cô ta lại không bị ảnh hưởng gì cả....!
Sở Vân Dung thấy Thẩm Ý Thi như vậy thì lòng mềm nhũn, bà định thay đổi quyết định mang Thẩm Ý Thi theo cùng nhưng nhìn thấy Thẩm Lạc Ngưng như vậy bà liền im lặng.

Rất khó để quan hệ giữa bà và Thẩm Lạc Ngưng mới dịu lại, bà không muốn cô phải căng thẳng nữa.

Xế chiều, Thẩm Lạc Ngưng cùng Sở Vân Dung tham gia bữa tiệc.

Hai mẹ con đều vô cùng xinh đẹp, lộng lẫy, thu hút rất nhiều ánh mắt của mọi người xung quanh.

"Chào bà Thẩm" Một vị phu nhân nọ tiến tới chào hỏi.

"Ồ.

Bà Lý, lâu rồi không gặp" Sở Vân Dung đưa tay ra chào hỏi.

"Đúng vậy.

Đây là?" Bà Lý nhìn Thẩm Lạc Ngưng ý muốn hỏi ai.

"À, đây là Lạc Ngưng.

Con gái ruột của tôi đó."
"Tiểu Ngưng.

Đây là bà Lý" Sở Vân Dung cười nói giới thiệu cho Thẩm Lạc Ngưng.

"Chào bà Lý.

Cháu là Thẩm Lạc Ngưng" Thẩm Lạc Ngưng lễ phép chào hỏi.

"Ngoan lắm."Bà Lý vỗ vỗ lên tay Thẩm Lạc Ngưng.

"Chà, con bé rất giống bà hồi trẻ đó, đặc biệt xinh đẹp" Bà Lý ngắm nhìn gương mặt của Thẩm Lạc Ngưng sau đó thốt lên.

"Ha, là con gái của tôi mà" Sở Vân Dung cười rất vui vẻ.

Nói chuyện với bà Lý xong, Sở Vân Dung kéo tay Thẩm Lạc Ngưng đi giới thiệu cô cho tất cả phu nhân trong buổi tiệc.

Thẩm Lạc Ngưng có chút mệt mõi, cô vốn dĩ không thích nơi đông người nhưng cô biết, đây là Sở Vân Dung đang mở đường cho cô.

Sau này cô sẽ là Thiếu Phu Nhân của nhà họ Vương.

Phải tập làm quen với điều này.

"Tưởng có gì ghê gớm nha, thì ra là Thẩm Phu Nhân đây" Một người đàn bà đanh đá cất giọng.

"Ha? Là bà Lê sao? Lâu rồi không gặp, tính nết vẫn chẳng tốt lên chút nào" Sở Vân Dung khinh bỉ nói.

Người đàn bà này lúc trước là bạn thân của Sở Vân Dung, tên là Lê Mạc.

Năm xưa quan hệ của hai người rất tốt, nhưng bây giờ thì không.

Năm xưa, hay tin Sở Vân Dung sẽ lấy Thẩm Khiêm.

Lê Mạc vô cùng tức giận vì bà ta cũng thích Thẩm Khiêm.

Bà ta dùng mọi thủ đoạn câu dẫn Thẩm Khiêm sau lưng Sở Vân Dung.

Và một lần kia, Sở Vân Dung vô tình biết được liền cắt đứt mọi quan hệ cùng bà ta.

Sau này Sở Vân Dung lấy Thẩm Khiêm, cũng không liên lạc hay tìm kiếm thông tin gì của Lê Mạc nữa.

"Thẩm Phu Nhân thời gian này khá ghê gớm nhỉ? Đi đến đâu thì nơi đó liền đông mịt người"Lê Mạc chống nạnh nói.

"Liên quan gì đến bà?"Sở Vân Dung rất ra dáng phu nhân cao quý, bà nói chuyện vô cùng nhẹ nhàng.

"Bà...Ha? Là con gái của bà cùng anh ấy sao?" Lê Mạc nói không lại Sở Vân Dung liền chuyển đối tượng sang Thẩm Lạc Ngưng.

Lê Mạc tiến lại gần Thẩm Lạc Ngưng.

Sở Vân Dung đứng chắn trước mặt Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng của mình.

Từ đầu đến giờ cô không hề lên tiếng.

"Cũng xinh đẹp nhỉ? Nhưng chắc là dựa vào gương mặt này để kiếm tiền rồi.

Con gái bây giờ là vậy, càng xinh đẹp thì càng...hư...hỏng" Lê Mạc lớn gan nói.

[Chát...]
Sở Vân Dung thẳng tay tát Lê Mạc một cái thật mạnh.

"Aaa" Lê Mạc ôm mặt hét lên.

"Cẩn thận cái miệng của bà." Sở Vân Dung chỉ tay vào mặt Lê Mạc.

"Mẹ" Thẩm Lạc Ngưng kéo tay Sở Vân Dung.

Ý nói là đừng kích động.

"Con để mẹ" Sở Vân Dung vỗ vỗ lên tay Thẩm Lạc Ngưng.

"Lê Mạc, tôi nói cho bà biết.

Năm đó bà dùng mọi thủ đoạn quyến rũ chồng tôi.

Nay lại dám đứng trước mặt tôi chỉ chỏ con gái tôi.

Bà thanh cao lắm sao?" Sở Vân Dung ép sát Lê Mạc.

"Bà...Bà..." Lê Mạc mất mặt vô cùng, bà định giơ tay lên tát Sở Vân Dung.

"Đủ rồi.

Bà là cái thá gì mà ở đây động tay động chân?" Thẩm Lạc Ngưng tiến lên tóm lấy tay bà ta đẩy về phía sau.

"Mẹ con các người ức h**p người quá đáng" Lê Mạc cầu cứu mọi người xung quanh.

"Là bà gây chuyện trước, bây giờ lại bảo mẹ con tôi ức h**p bà?" Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu hỏi.

"Mày..." Lê Mạc vô cùng mất mặt, nhanh chân rời khỏi buổi tiệc.

"Mất hứng rồi.

Chúng ta về thôi" Sở Vân Dung kéo tay Thẩm Lạc Ngưng vô cùng tức giận đi về.

Thẩm Lạc Ngưng cười bất lực, hiếm khi mới thấy được dáng vẻ này của Sở Vân Dung.

Lần này bà như vậy là vì ra mặt giúp cô....
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 55: 55: Biên Giới Nước Y


"Mẹ Đừng tức giận"Thẩm Lạc Ngưng vừa lái xe vừa nói.

"Người đàn bà đanh đá đó.

Mẹ chẳng thèm để ý đến bà ta" Sở Vân Dung đã nguôi bớt tức giận trong người.

"Mình đi shopping nhé" Thẩm Lạc Ngưng hiếm khi đòi hỏi.

"Được.

Mau đi thôi" Sở Vân Dung thấy con gái muốn đi shopping cùng mình thì vui vẻ đồng ý.

TRUNG TÂM THƯƠNG MẠI
"Mau lấy cái này cho tôi.

Cái kia nữa" Sở Vân Dung dẫn Thẩm Lạc Ngưng vào một shop quần áo, lựa hết món này đến món kia.

"Mau, lấy cái kia, số đo dựa theo con gái tôi" Sở Vân Dung lại cất giọng.

"Mẹ à, con có nhiều quần áo lắm rồi" Thẩm Lạc Ngưng thấy có chút hối hận khi đề nghị đi shopping cùng Sở Vân Dung.

"Quần áo con đơn giản quá, mua thêm vài cái phong cách một chút" Sở Vân Dung cau mài nói.

Thẩm Lạc Ngưng nghe đến đây thì cứng miệng, cô ngoan ngoãn nghe lời, không nói gì nữa.

Ra khỏi shop thời trang nữ, Sở Vân Dung lại có thêm yêu cầu.

"Bên kia có shop thời trang nam, con có muốn mia cho Đình Hi vài bộ đồ không?"
Thẩm Lạc Ngưng liếc nhìn shop thời trang đó sau đó gật gật đầu.

"Vâng.

Đi xem thử một chút"
Một lát sau, cả hai rời khỏi Trung Tâm Thương Mại tay không vì họ mua rất nhiều nên đành để lại địa chỉ, nhờ vận chuyển đến tận nhà.

Thẩm Lạc Ngưng có chút buồn cười với mẹ của mình.

Mỗi lần đi shopping đều như vậy sao?
Thẩm Lạc Ngưng cùng Sở Vân Dung trở về Đại Viên.

Thẩm Ý Thi vẫn còn ở Đại Viên đợi Sở Vân Dung về.

Cô ta thấy Sở Vân Dung về liền nhào đến ôm tay bà.

"Mẹ.

Con vừa mới tập đàn xong, bây giờ con đàn thử lại cho mẹ nghe nhé"
"Ừm.

Đợi một chút.

Mẹ đi thay đồ đã" Sở Vân Dung cười nói rồi đi thẳng lên lầu.

"Có phải chuyện tao nhận lại ba mẹ ruột là do mày làm ra không?" Sau khi Sở Vân Dung đi, Thẩm Ý Thi liền thay đổi nét mặt.

"Đúng vậy" Thẩm Lạc Ngưng không hề giấu diếm trả lời.

"Tại sao mày lại làm như vậy?" Thẩm Ý Thi nghiếng răng nói.

"Chẳng phải là do chị trước sao? Thẩm Ý Thi, đừng day vào tôi" Thẩm Lạc Ngưng nhếch miệng nói.

"Thẩm Lạc Ngưng, tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu" Thẩm Ý Thi vô cùng tức giận nói.

"Tôi đang đợi chị tìm đến tôi đây" Thẩm Lạc Ngưng vẫy vẫy tay quay đi.

Thẩm Lạc Ngưng quay về Cầm Viên ăn tối với Vương Lão Gia sau đó quay về căn hộ Đế Đô của mình.

Cô vừa tắm rửa, lên giường đọc sách thì có điện thoại gọi đến.

"Alo?" Thẩm Lạc Ngưng nhấc máy.

"Ann, có chuyện rồi...."Lục Tiểu Hy sợ hãi nói.

"Có chuyện gì?" Thẩm Lạc Ngưng cau mài nói.

"Enly với Ady, xảy ra chuyện rồi.

Hiện tại bọn mình đang ở nước Y" Lục Tiểu Hy hiện tại vô cùng lo lắng, giọng điệu có chút run rẩy.

"Gửi địa chỉ cho mình, mình đến đó" Thẩm Lạc Ngưng lạnh nhạt nói.

Sau khi cúp máy Lục Tiểu Hy.

Thẩm Lạc Ngưng gọi cho Vương Lão Gia cùng Thẩm Lão Gia bảo rằng mình đi nước Y du lịch sau đó thay đồ bay thẳng qua nước Y trong đêm.

Bệnh Viện Nước Y.

"Ann"Lục Tiểu Hy thấy bóng dáng quen thuộc của Thẩm Lạc Ngưng thì khẽ gọi.

"Mau kể rõ chuyện này" Ánh mắt của Thẩm Lạc Ngưng lúc này đang rất đáng sợ.

"Ady anh ấy, rơi vào tay Pop rồi, hiện tại đã được vài tháng.

Bọn mình...!sợ cậu lo lắng nên không nói với cậu mà tự hành động" Lục Tiểu Hy cúi đầu nói.

"Haha"Thẩm Lạc Ngưng bỗng dưng cười to.

"Em đừng trách Tiểu Hy.

Là do anh" Andrew cất giọng.

Thẩm Lạc Ngưng quay đầu nhìn Andrew.

"Các người rất giỏi.

Tốt" Thẩm Lạc Ngưng vẫn cười.

Nụ cười của Thẩm Lạc Ngưng khiến cho Lục Tiểu Hy sợ đến sởn gai ốc, Thẩm Lạc Ngưng tuy ít cười nhưng mỗi khi cô cười như vậy thì liền có điềm không tốt.

Đúng như dự đoán, Thẩm Lạc Ngưng cum tay đấm vào bụng Andrew khiến anh đau đến nhăn mặt.

"Giấu tôi lâu như vậy? Các người đợi Ady chết rồi mới sẽ nói cho tôi sao? Các người nghĩ tôi sẽ ngoảnh mặt làm ngơ, không cứu sao?" Thẩm Lạc Ngưng túm cổ áo Andrew hét lên.

Thẩm Lạc Ngưng hiếm khi kích động như vậy.

"Ann, xin lỗi" Lục Tiểu Hy cúi đầu nhận lỗi.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn sang Lục Tiểu Hy sau đó buông cổ áo Andrew ra.

"Đưa cho mình nơi ở hiện tại của Pop" Thẩm Lạc Ngưng lấy lại dáng vẻ ban đầu.

"Hiện tại, Pop đang ở vùng biên giới của nước Y"Lục Tiểu Hy nhanh chóng trả lời Thẩm Lạc Ngưng.

"Để anh trang bị vũ khí cho em" Andrew cất giọng.

"Được"Thẩm Lạc Ngưng gật đầu.

"Chúng ta cùng đi" Cả Andrew cùng Lục Tiểu Hy đồng thời lên tiếng
"Hai người ở lại trông coi, chăm sóc cho chị Enly.

Một mình em đi là đủ" Thẩm Lạc Ngưng quay đầu bước đi.

Andrew và Lục Tiểu Hy biết một khi Thẩm Lạc Ngưng quyết định là sẽ không đổi ý nên cũng không nói nhiều.

Trong một căn phòng nhỏ, Thẩm Lạc Ngưng nằm dài trên giường, hai mắt mở to nhìn lên trần nhà.

Cô lấy điện thoại ra gọi cho Vương Đình Hi.

"Alo? Bã xã?"Vương Đình Hi hôm nay rất nhanh đã nhấc máy.

"Ông xã.

Anh có bận không?" Thẩm Lạc Ngưng bỗng nhiên hỏi.

"Không có.

Có chuyện gì sao?" Vương Đình Hi có chút khó hiểu.

"Không có gì.

Chỉ muốn nói chuyện cùng anh."
"Nghe nói em đang ở nước Y du lịch?" Vương Đình Hi hỏi han.

"Vâng.

Em đang đi du lịch" Thẩm Lạc Ngưng trả lời.

"Qua bên đó, nếu có khó khăn trong giao tiếp thì tìm một người phiên dịch giúp em" Vương Đình Hi dặn dò.

"Em học giỏi Ngoại Ngữ.

Không cần đến phiên dịch đâu" Thẩm Lạc Ngưng có chút buồn cười.

Vương Đình Hi đầu dây bên kia khẽ ho khan hai tiếng.

"Vậy, em cúp đây.

Làm việc suôn sẻ nhé" Thẩm Lạc Ngưng ôn nhu nói.

"Được.

Tạm biệt" Vương Đình Hi cười nói.

Sau khi cúp máy, Thẩm Lạc Ngưng liền nhanh chóng lên đường đi về biên giới nước Y.

"Đội trưởng.

Đến giờ rồi" Lục Thành gõ cửa nói.

"Xuất phát đến biên giới nước Y" Vương Đình Hi lạnh giọng nói.
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 56: 56: Thẩm Lạc Ngưng Em Mau Đứng Lại Cho Anh


"Cẩn thận."Vương Đình Hi cất giọng.

"Đội trưởng, hình như bên cạnh Pop có một người ngoại quốc đang bị trói"Lục Thành quan sát rất kĩ.

"Tôi thấy" Vương Đình Hi lạnh giọng.

....!
"Ann."Andrew khẽ gọi.

"Sao anh lại đến đây? Chẳng phải..." Thẩm Lạc Ngưng vô cùng kinh ngạc khi thấy Andrew xuất hiện tại đây.

"Anh không yên tâm để em đi một mình" Andrew lắc đầu nói.

"Mau.

Đi tìm Pop" Thẩm Lạc Ngưng lạnh giọng nói.

Cả hai cùng đi vòng quanh khu rừng phía biên giới tìm kiếm đám người Pop.

[Đoàngg...]
Một tiếng súng vang lên chói tay.

"Hướng đó" Thẩm Lạc Ngưng bỗng nhiên tăng tốc.

Andrew sau lưng cũng nhanh chân chạy theo.

"Bọn chúng đang hỗn loạn.

Anh mau chà trộn vào đó tìm kiếm Andrew cùng em" Thẩm Lạc Ngưng lên tiếng.

Andrew cùng Thẩm Lạc Ngưng rất nhanh đã hoà vào dòng người hỗn loạn.

Ánh mắt Thẩm Lạc Ngưng liếc nhanh qua một người ngoại quốc đang bị trói.

"Ady?" Thẩm Lạc Ngưng nhanh chân lao đến cởi trói cho anh ta.

Người tên Ady dường như đã lâm vào hôn mê, không có bất kì động tĩnh nào.

Thẩm Lạc Ngưng đành để anh lên vai mình, cõng anh chạy đi tìm Andrew.

"Để anh" Andrew nhìn thấy Thẩm Lạc Ngưng tìm thấy được Ady thì thở phào.

"Đi thôi" Thẩm Lạc Ngưng nhíu mài nói.

Bỗng nhiên ánh mắt cô lướt qua một người quen thuộc.

Một thân quân trang đập vào mắt cô.

Đó chính là Lục Thành.

Bỗng nhiên cô thấy có chút bất an.

Lục Thành chính là cấp dưới của Vương Đình Hi.

Hiện tại anh ta đang ở đây làm nhiệm vụ, chứng tỏ Vương Đình Hi cũng đang có mặt ở khu rừng này.

Lục Thành đang đứng quan sát tình hình mà không hay biết sau lưng anh có một họng súng đen ngòm hướng tới.

Thẩm Lạc Ngưng nhanh tay rút súng bắn thẳng vào tên đứng sau Lục Thành.

Cứu anh một mạng.

"Đi theo em" Thẩm Lạc Ngưng muốn tìm kiếm bóng dáng của Vương Đình Hi.

"Em muốn tìm ai?" Andrew khó hiểu hỏi.

Thẩm Lạc Ngưng ngày càng tăng tốc độ, cô không trả lời Andrew.

Phía trước có tiếng đánh nhau khiến Thẩm Lạc Ngưng dừng chân lại.

Đúng như cô dự đoán, Vương Đình Hi đang ở đây, hiện tại anh đang đấu tay đôi cùng tên thủ lĩnh của Pop-Ken
Vương Đình Hi cùng Ken đang đánh nhau rất kịch liệt.

Cả hai ngang tài ngang sức nhưng nhìn vào sẽ thấy Ken bị thương nhiều hơn và Vương Đình Hi đang chiếm ưu thế.

"Ann, đó là người đàn ông của em sao?" Andrew nhìn thấy hai người đàn ông đang đánh nhau bên dưới thì hỏi.

"Anh ấy là chồng em" Thẩm Lạc Ngưng đang vô cùng sốt ruột.

"Quả thực rất xứng với em.

Anh ta giống như một con trâu vậy, mạnh vô cùng" Andrew nhìn thấy những đòn mà Vương Đình Hi tung ra toàn nhắm ngay điểm yếu của đối phương thì vô cùng trầm trồ.

Bỗng nhiên Ken rút ra một con dao sẹt qua cánh tay của Vương Đình Hi.

Nhìn vào sẽ thấy vết thương vô cùng sâu, máu chảy ra rất nhiều.

Thẩm Lạc Ngưng vô thức đưa súng lên nhắm về phía Ken nhưng cô chưa bóp còi.

Cô sợ rằng, chỉ lệch đi một chút đạn sẽ bay về phía Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi bị Ken đâm trúng tay thì lùi về sau vài bước.

Dường như anh đang rất đau....!
Thẩm Lạc Ngưng hiện giờ vô cùng lo lắng nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh.

"Em có muốn cứu anh ấy không?" Andrew thấy được sự lo lắng của Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng vẫn giữ nguyên tay cầm súng nhưng vẫn chưa bóp còi.

Vương Đình Hi sau khi đâm trúng tay thì liền mất ưu thế.

Một người có vũ khí đấu với một người tay không.

Không nói cũng biết, ai thắng ai thua.

Ken nhào tới quyết định sẽ đâm vào tim Vương Đình Hi kết liễu đời anh.

"Vương Đình Hi.

Đi chết đi" Ken hét lên.

Khi dao chỉ còn cách người Vương Đình Hi một chút thì Thẩm Lạc Ngưng liền nổ súng bắn vào tay Ken khiến dao rơi xuống đất.

Vương Đình Hi nhanh chóng bật dậy chế trụ Ken.

Sau đó giao cho Lục Thành cùng Hạ Phi.

Thẩm Lạc Ngưng sau khi nổ súng thì quăng súng cùng Andrew chạy đi mất.

Thẩm Lạc Ngưng càng tăng tốc độ thì Vương Đình Hi cũng tăng tốc độ.

Cuối cùng, Vương Đình Hi cũng đuổi kịp Thẩm Lạc Ngưng.

"Thẩm Lạc Ngưng, em đứng lại cho anh" Vương Đình Hi hét lên.

Bóng lưng quen thuộc đó làm sao anh lại không nhận ra?
Chân Thẩm Lạc Ngưng bỗng nhiên mềm nhũn, cô đứng yên lại không chạy đi nữa.

"Nếu em còn chạy, anh sẽ tiếp tục đuổi theo.

Em biết rằng anh đang bị thương.

Đúng chứ?" Vương Đình Hi hằn giọng.

"Ann.

Đi thôi" Andrew hối thúc Thẩm Lạc Ngưng.

"Andrew.

Anh đưa Ady chạy trước.

Lát nữa gặp mặt" Thẩm Lạc Ngưng cúi đầu nói.

Andrew do dự một chút nhưng tin tưởng Thẩm Lạc Ngưng nên mang Ady chạy về phía trước.

Thẩm Lạc Ngưng cúi đầu bước tới gần Vương Đình Hi.

"Tại sao em lại xuất hiện ở đây?"Vương Đình Hi lạnh giọng hỏi.

"Vương Đình Hi.

Đợi khi em trở về sẽ nói cho anh được không?" Thẩm Lạc Ngưng cúi đầu, cô không dám nhìn thẳng vào anh.

"Tại sao lại nổ phát súng đó?" Vương Đình Hi lại tiếp tục hỏi.

"Em không muốn nhìn thấy anh bị thương" Thẩm Lạc Ngưng vẫn cúi đầu.

"Tai sao lại bỏ chạy?"
"Em sợ anh sẽ nhìn thấy em"
"Anh hỏi.

Tại sao em lại có thể xuất hiện ở đây?"
"Vương Đình Hi.

Em nói, em đến đây là vì một việc khác chứ không phải em và Pop cùng một phe.

Anh tin em không?" Thẩm Lạc Ngưng cố gắng kìm chế, không cho nước mắt chảy ra.

"Tin" Vương Đình Hi khẳng định dứt khoát một chữ..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 57: 57: Anh Tin Em


Hí anh em> Đào đây~~
Nay được nghỉ ht ngày nên bão chap nka>
Thẩm Lạc Ngưng nghe được lời của Vương Đình Hi thì cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà bật khóc.

"Ngẩng đầu, nhìn anh" Vương Đình Hi ra lệnh.

Thẩm Lạc Ngưng nâng đôi mắt đầy nước nhìn Vương Đình Hi.

"Ngốc.

Anh luôn tin em.

Khóc gì chứ?" Vương Đình Hi kéo Thẩm Lạc Ngưng vào lòng mình.

"Em xin lỗi nhưng em không khống chể được cảm xúc của mình" Thẩm Lạc Ngưng nức nở nói.

Ngoại trừ lần Thẩm Lão Phu Nhân mất thì đây là lần thứ hai cô khóc như vậy.

"Em mau đi đi.

Để bọn Lục Thành nhìn thấy sẽ không hay" Vương Đình Hi vẫn ôm Thẩm Lạc Ngưng chưa buông cô ra.

Thẩm Lạc Ngưng chợt nhớ ra vết thương trên tay của Vương Đình Hi thì nhanh chóng rời khỏi lồng ngực anh.

Thẩm Lạc Ngưng kiểm tra tay Vương Đình Hi một lượt, xác định không nghiêm trọng nhiều thì mới yên tâm.

"Em dìu anh một đoạn" Trên người Vương Đình Hi ngoài vết thương ở tay thì những vết thương khác trên cơ thể cũng nặng không kém.

Vương Đình Hi im lặng để coi dìu mình.

Khi bọn Lục Thành đến thì Thẩm Lạc Ngưng đã rời đi.

"Andrew.

Mình tạm chia tay ở đây.

Anh cùng Lục Tiểu Hy đưa Ady đi chữa trị trước" Thẩm Lạc Ngưng gặp được Andrew thì cất giọng.

"Chuyện đó, em cẩn thận chút.

Cần gì thì cứ liên lạc cho anh" Andrew gật gật đầu.

Thẩm Lạc Ngưng tạm biệt Andrew sau đó đặt vé máy bay, bay thẳng về Dung Thành nước T.

Cô không trở về Đại Viên hay Cầm Viên mà về Đế Đô của mình.

Đến nơi Thẩm Lạc Ngưng mệt mõi ngã lưng xuống giường.

Vương Đình Hi, đợi anh về, ba mặt một lời, em sẽ nói hết tất cả quá khứ của mình cho anh....!
[Reng...Reng...]
Tiếng chuông điện thoại vang lên ầm ĩ.

"Đình Hi?" Thẩm Lạc Ngưng rất nhanh đã nhấc máy.

"Về đến chưa?" Vương Đình Hi cất giọng hỏi han.

"Vừa về đến.

Vết thương của anh như thế nào?" Thẩm Lạc Ngưng hỏi han.

"Không sao cả, đừng lo lắng.

Chuyện đó, tạm thời em ở Đế Đô, đừng về Đại Viên hay Cầm Viên.

Mọi người đều nghĩ em đang ở nước Y du lịch" Vương Đình Hi cất giọng dặn dò.

"Vâng" Thẩm Lạc Ngưng mỉm cười trả lời.

"Đợi anh về" Vương Đình Hi ôn nhu nói ra ba chữ.

Sau khi cúp máy Vương Đình Hi, Thẩm Lạc Ngưng lại nhận được điện thoại của Lục Tiểu Hy.

"Ann, cậu vẫn ổn chứ?" Lục Tiểu Hy nghe được chuyện Vương Đình Hi phát hiện ra Thẩm Lạc Ngưng từ miệng Andrew thì có chút lo lắng cho Thẩm Lạc Ngưng.

"Không sao.

Mình sẽ nói hết cho anh ấy" Thẩm Lạc Ngưng thở ra một hơi sau đó nói.

"Ann, Vương Đình Hi là quân nhân...." Lục Tiểu Hy có chút bất lực.

"Nếu anh ấy không chấp nhận mình, thì ly hôn thôi" Thẩm Lạc Ngưng cũng có chút sốt ruột, cô sợ rằng Vương Đình Hi sẽ không chấp nhận mình, sẽ ly hôn với mình.

"Ann, cậu đừng buồn nhé" Lục Tiểu Hy mở miệng an ủi.

"Ady như thế nào rồi?" Thẩm Lạc Ngưng hỏi thăm.

"Anh ấy đang ngủ, do mấy ngày không được ăn nên mới lâm vào hôn mê.

Khi nào anh ấy tỉnh, mình bảo anh ấy gọi cho cậu" Lục Tiểu Hy báo cáo tình hình của Ady cho Thẩm Lạc Ngưng.

"Ừm" Thẩm Lạc Ngưng trả lời.

Bệnh Viện Quân Khu Nước Y.

"Đội trưởng.

Tay anh đau không?" Hạ Phi nhìn cánh tay phải bị băng bó của Vương Đình Hi.

"Cậu nói thử xem?" Vương Đình Hi nghiêng đầu nhìn tên ngốc Hạ Phi.

"Đội Trưởng."Lục Thành nhanh chân đi vào gọi Vương Đình Hi.

"Mấy tên ngu ngốc kia để Ken tẩu thoát rồi" Lục Thành tức giận nói.

"Cái gì? Toàn bộ công sức của chúng ta" Hạ Phi cũng vô cùng tức giận.

Duy nhất Vương Đình Hi vẫn bình tĩnh.

Ken là ai chứ? Hắn dễ bị bắt như vậy sao?
"Cậu đi viết báo cáo đi" Vương Đình Hi nhìn Lục Thành ra lệnh.

Lục Thành đang tức giận thì vô cùng ngơ ngác.

"Em sao???"
"Chẳng lẽ là tôi" Vương Đình Hi cử động cánh tay phải bị băng bó.

Lục Thành nhìn cánh tay của Vương Đình Hi sau đó ngoan ngoãn gật đầu.

"Chuyện này đừng để bên ngoài biết."Vương Đình Hi cất giọng.

"Vâng." Hạ Phi cùng Lục Thành đồng thanh đáp.

Một tuần sau, Vương Đình Hi đã lành hẳn vết thương.

Anh rời khỏi nước Y về quân khu địa phương nước T.

Thẩm Lạc Ngưng thời gian này đang học dì Năm nấu ăn nên cô thường xuyên về Cầm Viên..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 58: 58: Tổ Chức Sinh Nhật Cho Vương Đình Hi


Chiều hôm đó, Thẩm Lạc Ngưng ở trong bếp chuẩn bị món ăn, cô một bên xem điện thoại, một tay đảo thức ăn, thật sự rất bận rộn.

Vương Đình Hi được nghỉ phép về nhà, nghe tiếng động trong bếp nên liền đi vào.

Đến cửa, anh thấy Thẩm Lạc Ngưng đang chăm chỉ nấu ăn.

Anh chỉ im lặng đứng nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng vì bận rộn nên cũng không để ý tiếng động bên ngoài.

Một lát sau cảm nhận được có người đang nhìn mình nên cô quay đầu sang nhìn Vương Đình Hi.

"Ông Xã? Anh về rồi" Thẩm Lạc Ngưng cười nói.

"Ra ngoài nghỉ ngơi đi.

Để anh" Vương Đình Hi xoắn tay áo định tiến vào giúp Thẩm Lạc Ngưng.

"Không được.

Những món này em đang làm dang dở.

Anh mau đi thay đồ đi, em ra liền, sắp xong rồi" Thẩm Lạc Ngưng quyết liệt từ chối.

Vương Đình Hi nhìn cô vợ nhỏ một hai không cho mình giúp thì đành ngoan ngoãn lui ra.

Sau khi Vương Đình Hi tắm xong bước ra thì Thẩm Lạc Ngưng đã dọn đồ ăn ra bàn.

Vương Đình Hi tiến đến bàn ăn kéo ghế ngồi xuống đợi Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng từ trong bếp cầm bánh kem tiến ra.

Cô đặt nhẹ bánh kem xuống bàn.

"Vương Đình Hi, sinh nhật vui vẻ"
Vương Đình Hi thấy Thẩm Lạc Ngưng bưng bánh kem ra thì có chút bất ngờ.

Anh còn quên mất ngày sinh nhật của chính mình.

Từ lúc trở thành quân nhân, vào làm việc ở quân khu, dường như anh đã không biết đón sinh nhật là cảm giác gì.

"Mau ước đi, mau ước đi" Thẩm Lạc Ngưng hối thúc Vương Đình Hi.

"Không cần ước.

Điều ước giờ đã thực hiện được rồi" Vương Đình Hi cười nói.

Điều anh ước là muốn có một gia đình thực sự, muốn có một cô vợ hiền bên cạnh....!
"Vậy...!anh thổi nến đi" Thẩm Lạc Ngưng gật gật đầu.

Vương Đình Hi cuối đầu thổi tắt hai ngọn nến số 31.

Năm nay Vương Đình Hi đã 31 rồi....!
Thẩm Lạc Ngưng thấy anh thổi nến xong thì vui vet cười tít mắt.

Vương Đình Hi nhìn kĩ chiếc bánh kem thì liền nhận ra, bánh kem này do Thẩm Lạc Ngưng tự tay làm vì nó không quá hoàn hảo, còn một vài sơ sót.

Bỗng nhiên, trong lòng Vương Đình Hi ấm áp vô cùng.

Cô vì anh mà tự xuống bếp học nấu ăn, tự làm bánh kem sinh nhật cho anh....!
"Bà Xã.

Cảm ơn em" Vương Đình Hi nâng tay Thẩm Lạc Ngưng lên đặt lên tay cô một nụ hôn.

"Cảm ơn gì chứ.

Anh mau ăn bát mì trường thọ này đi" Thẩm Lạc Ngưng đem bát mì đặt trước mặt Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi lấy đũa gắp mì cho vào miệng.

Thẩm Lạc Ngưng quan sát nét mặt của Vương Đình Hi.

"Có khó ăn lắm không?" Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu nhìn.

"Rất ngon" Vương Đình Hi nuốt nhanh ngụm mì xuống.

"Bỏ đi.

Một lát ra ngoài ăn nhé" Thẩm Lạc Ngưng lấy mì ăn thử, sau đó thử các món khác trên bàn rồi đỡ trán nói.

"Anh ăn được." Vương Đình Hi gắp từng món từng món Thẩm Lạc Ngưng làm cho vào bát ăn.

"Thôi.

Đừng ăn nữa" Thẩm Lạc Ngưng đè tay anh lại.

Cô sợ sau khi anh ăn xong sẽ canh nhà vệ sinh cả ngày.

Sau khi dọn sạch đống đồ ăn.

Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi lái xe trở về Đại Viên.

"Ông Nội" Thẩm Lạc Ngưng thấy Thẩm Lão Gia đang ngồi ở phòng khách đợi thì khẽ gọi.

"Tiểu Ngưng à?" Thẩm Lão Gia ngẩng đầu nhìn đôi vợ chồng trẻ tiến vào.

"Sao hôm nay lại có nhã hứng quay về đây?" Thẩm Lão Gia vui vẻ hỏi.

"Hôm nay là sinh nhật Đình Hi, nên bọn cháu ghé đây thăm ông sẵn tiện ra ngoài dùng cơm" Thẩm Lạc Ngưng nhẹ giọng nói.

"Hôm nay là sinh nhật Tiểu Hi sao?" Sở Vân Dung từ trên lầu đi xuống hỏi.

"Vâng"Vương Đình Hi gật đầu một cái.

"A? Hôm nay là sinh nhật anh Hi ạ? Em quên chuẩn bị quà mất rồi"Thẩm Ý Thi đi cùng Sở Vân Dung từ trên lầu xuống hỏi.

"Hay là bây giờ con đặt một nhà hàng, cả nhà chúng ta cùng tụ hợp lại dùng cơm" Thẩm Ý Thi hôm nay thông minh đột xuất.

"Được" Vương Đình Hi định từ chối thì Thẩm Lạc Ngưng đã đồng ý.

Thẩm Ý Thi vui vẻ đi đặt nhà hàng.

Lần này là cô tổ chức sinh nhật cho Vương Đình Hi..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 59: 59: Em Là Sát Thủ


Thẩm Ý Thi đặt một phòng tại một nhà hàng nổi tiếng.

Cả nhà họ Thẩm cùng lên xe tiến đến nhà hàng đó, còn có Vương Lão Gia.

Tất cả mọi người đều ngồi vào bàn ăn, hôm nay hiếm khi hai nhà có mặt đầy đủ.

"Tiểu Hi.

Sinh nhật vui vẻ" Thẩm Lão Gia vui vẻ nói.

"Nào uống một ly" Thẩm Gia Hứa nâng ly rượu lên cụng ly cùng Vương Đình Hi.

"Cảm ơn ông, cảm ơn anh" Vương Đình Hi lễ phép nói, anh nâng ly lên cùng Thẩm Gia Hứa, một hơi uống cạn.

Những người đàn ông cứ thế mà uống thật nhiều, một lát sau chỉ còn Thẩm Gia Hứa cùng Vương Đình Hi uống.

Thẩm Lão Gia cùng Vương Lão Gia lớn tuổi nên bị Thẩm Lạc Ngưng ngăn cản.

Thẩm Lạc Ngưng trừng mắt nhìn Thẩm Gia Hứa khi thấy anh chuốc say Vương Đình Hi.

Thẩm Gia Hứa bị em gái trừng thì tủi thân vô cùng, anh chớp chớp hai mắt vô tội nhưng tay vẫn không ngừng rót rượu cho Vương Đình Hi.

Một lát sau, Vương Đình Hi ra ngoài đi vệ sinh.

Thẩm Ý Thi đợi một lát liền đi ra theo.

Cô ta đứng đợi Vương Đình Hi ở gần nhà vệ sinh.

Khi Vương Đình Hi đi ra Thẩm Ý Thi liền tiến tới.

"Anh Hi.

Đây là quà em chuẩn bị cho anh.

Sinh nhật vui vẻ" Thẩm Ý Thi cười tươi đưa quà ra tặng cho Vương Đình Hi.

"Tôi nhận lời chúc của cô, còn quà thì không cần.

Rất cảm ơn" Vương Đình Hi gật đầu nói, anh định né sang người Thẩm Ý Thi trở về.

"Đến nói chuyện với em anh còn chán ghét như vậy sao?" Thẩm Ý Thi tủi thân cúi đầu.

"Tôi không có gì để nói với cô cả.

Mọi người trong phòng đang đợi" Vương Đình Hi nghiêm túc nói.

"Anh Hi.

Chẳng lẽ anh không có chút tình cảm gì với em sao? Chúng ta quen biết nhau 10 năm rồi.

Không ít đâu" Thẩm Ý Thi kéo tay Vương Đình Hi nói.

Bị Thẩm Ý Thi đụng chạm Vương Đình Hi liền cau mài.

Anh rất ghét những người phụ nữ tự cho là mình đúng, những người cứng đầu.

"Chúng ta không thân thiết như lời cô nói" Vương Đình Hi lạnh giọng.

"Không thân thiết? Lúc nhỏ chẳng phải anh rất yêu quý em sao? Anh luôn nhường nhịn em" Thẩm Ý Thi lại nói tiếp.

"Có sao?Thời gian trước tôi đều ở Quân Khu, lấy thời gian đâu mà gặp cô?" Vương Đình Hi vô cùng mất kiên nhẫn.

"Ây da.

Chị gái yêu quý của tôi là đang làm gì đây?" Thẩm Lạc Ngưng khoanh tay đứng nhìn Thẩm Ý Thi đang lôi kéo Vương Đình Hi.

Thẩm Ý Thi thấy Thẩm Lạc Ngưng tới thì nhanh chóng buông tay Vương Đình Hi.

Dường như cô ta đang sợ hãi Thẩm Lạc Ngưng.

"Bà Xã? Sao em lại ra đây?" Vương Đình Hi nhìn thấy Thẩm Lạc Ngưng thì ôn nhu nói.

"Thấy anh có chút say nên sợ anh lại té ngã ở đâu đó" Thẩm Lạc Ngưng tiến tới gần Vương Đình Hi.

Thật ra lúc Thẩm Ý Thi theo Vương Đình Hi rời khỏi phòng thì cô đã hiểu chuyện nhưng vẫn đợi một lát mới ra.

Vì cô biết, Vương Đình Hi sẽ giải quyết tốt chuyện này.

"Vào trong thôi.

Mọi người đang đợi" Vương Đình Hi nắm lấy tay nhỏ của Thẩm Lạc Ngưng, cả hai sánh vai bước đi, bỏ mặt Thẩm Ý Thi như con ngốc đứng một mình ở đó.

Thẩm Ý Thi tự cấu chặt tay, móng tay cứa vào lòng bàn tay đến ra máu....!
"Bà Xã.

Là cô ta bắt chuyện với anh" Vương Đình Hi chủ động giải thích.

"Em cứ nghĩ anh sẽ giải quyết tốt chuyện này nhưng anh vẫn để cô ta lôi kéo tay anh" Thẩm Lạc Ngưng trầm giọng.

Vương Đình Hi nghe được lời này của Thẩm Lạc Ngưng thì vô cùng vui vẻ...!anh thích dáng vẻ ghen tuông này của cô....!
Vương Đình Hi cúi đầu đặt lên môi Thẩm Lạc Ngưng một nụ hôn.

"Bà Xã.

Anh sai rồi.

Quay về mặc em trừng phạt" Sau khi hôn xong, Vương Đình Hi ghé tai Thẩm Lạc Ngưng nói nhỏ.

Thẩm Lạc Ngưng đột nhiên bị hôn thì cứng người, đến khi Vương Đình Hi hôn xong, cô vẫn còn ngơ người.

"Mau vào đi, đứng đắn một chút" Thẩm Lạc Ngưng nhéo vào eo Vương Đình Hi một cái.

Vương Đình Hi tươi cười đẩy cửa đi vào.

Ngồi trò chuyện, uống rượu đến tối khuya, cả nhà họ Thẩm cùng Vương Lão Gia mới chịu quay về.

Vì ai cũng uống say nên Sở Vân Dung cùng Thẩm Lạc Ngưng chia nhau ra lái xe.

Bên xe Sở Vân Dung có Thẩm Lão Gia cùng Thẩm Gia Hứa và Thẩm Ý Thi.

Xe của Thẩm Lạc Ngưng thì có Vương Lão Gia cùng Vương Đình Hi.

Thật ra Vương Đình Hi vẫn còn tỉnh táo, anh không hề say nhưng vẫn tuân thủ an toàn giao thông.

Sau khi đưa Vương Lão Gia về Cầm Viên.

Thẩm Lạc Ngưng lái xe cùng Vương Đình Hi về Đế Đô.

Sau khi tắm rửa xong, Thẩm Lạc Ngưng ngồi trên giường đợi Vương Đình Hi.

Cô tất nhiên nhớ chuyện xảy ra vào tuần trước, bây giờ cô dự định nói rõ với anh.

Vương Đình Hi tắm xong thì đi đến cạnh Thẩm Lạc Ngưng ngồi xuống.

"Ngày mai hẳn nói" Vương Đình Hi day day trán.

"Không được.

Nếu tối hôm nay không nói, em sợ mình sẽ không có can đảm để nói nữa" Thẩm Lạc Ngưng lắc đầu.

"Vậy em nói đi, anh nghe" Vương Đình Hi đặt tay mình lên tay Thẩm Lạc Ngưng tiếp thêm động lực cho cô.

Hiện giờ anh vô cùng bất an...có linh cảm điều mà Thẩm Lạc Ngưng nói ra sẽ vô cùng kinh động.

"Vương Đình Hi, thật ra em là sát thủ" Thẩm Lạc Ngưng vô cùng bĩnh tĩnh nói ra thân thế của mình.

Vương Đình Hi nghe xong lời của Thẩm Lạc Ngưng thì ánh mắt khẽ động.

Thì ra đây là lý do khiến cô bài xích quân dân, quân khu.....
 
Back
Top Bottom