Ngôn Tình Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 20: 20: Dọn Đến Cầm Viên


Hôm nay là ngày thi Tốt Nghiệp của Thẩm Lạc Ngưng.

Mọi chuyện diễn ra rất tốt đẹp, êm xuôi.

Sau khi cô thi xong thì thấy Thẩm Gia Hứa đang đứng dựa vào xe đợi cô ra.

" Anh?" Thẩm Lạc Ngưng thấy Thẩm Gia Hứa thì réo gọi.

" Ừm.

Đến đón em đi ăn mừng vừa thi Tốt Nghiệp xong" Thẩm Gia Hứa xoa xoa đầu cô.

Hành động của Thẩm Gia Hứa thu hút rất nhiều ánh mắt của các Sinh Viên xung quanh đó.

Họ nhìn Anh bằng ánh mắt si mê vô cùng.

Quả thực, Thẩm Gia Hứa rất anh tuấn.

Anh em nhà họ Thẩm ai cũng được xem là cực phẩm.

" Đi thôi.

Một lát anh giúp em vận chuyển đồ sang Cầm Viên nhé" Thẩm Lạc Ngưng lên xe sau đó nhờ vả anh.

" Cái gì? Em đinh dọn đến Cầm Viên sao?" Thẩm Gia Hứa nhìn nhìn cô nói.

" Em đã gả qua đó.

Tất nhiên phải dọn sang đó ở rồi" Thẩm Lạc Ngưng chớp chớp mắt nhìn Thẩm Gia Hứa.

"Anh nhất định sẽ tẩn cho Vương Đình Hi một trận.

Đánh cho hắn bầm dập" Vương Đình Hi tức giận vì Vương Đình Hi cướp Em Gái Cưng của mình.

" Anh đánh lại Anh ấy sao?" Thẩm Lạc Ngưng cong môi cười.

" Không lại cũng phải lại.

Vì em anh nhất định sẽ đánh hắn tan xác" Thẩm Gia Hứa khí thế nói.

"Thôi được rồi.

Mau lái xe đi thôi.

Bên ngoài người ta nhìn ngắm nhan sắc của anh đủ rồi." Thẩm Lạc Ngưng thấp giọng nói.

Thẩm Gia Hứa nhìn ra ngoài thì thấy đông đúc Nữ Sinh đàn nhìn ngắm Anh với ánh mắt si mê.

Anh liền rùng mình một cái đạp ga phóng đi.

Sau khi dùng cơm xong.

Thẩm Gia Hứa cùng Thẩm Lạc Ngưng về Đại Viên vận chuyển đồ sang Cầm Viên.

Đồ của Thẩm Lạc Ngưng rất ít nên chỉ chốc lát liền dọn xong.

Cả hai cùng lên xe đi thẳng về Cầm Viên.

Vương Lão Gia ở Cầm Viên biết tin Thẩm Lạc Ngưng sắp đến thì háo hức ra đón.

Xe của Thẩm Gia Hứa vừa dừng Ông liền nhanh chân ra đón.

" Tiểu Ngưng còn có A Hứa đến rồi à? Mau dì Năm kêu người ra dọn đồ của Tiểu Ngưng vào đi" Vương Lão Gia ra đón, nhanh giọng sai người dọn đồ của Thẩm Lạc Ngưng vào.

Vương Lão Gia thật sự trân trọng đứa Cháu Dâu này.

Ông rất thích Thẩm Lạc Ngưng từ ngoại hình, nhan sắc đến tính cách.

Cô đều ưu tú.

Đặc biệt còn rất hiểu chuyện.

" A Hứa vào nhà nghĩ một lát rồi hẳn đi" Vương Lão Gia thấy Thẩm Gia Hứa thì réo gọi.

" Ông Vương.

Cháu đến đây" Thẩm Gia Hứa thấy Vương Lão Gia thì nhanh chân bước tới.

Anh lễ phép chào hỏi.

"Cháu vào trong pha trà cho Ông" Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn đứng dậy đi thẳng vào phòng bếp.

" Ông Vương.

Tiểu Ngưng của Cháu sau này liền giao cho Ông nha" Thẩm Gia Hứa cười đùa nói với Vương Lão Gia.

" Được được.

Ông sẽ coi Tiểu Ngưng như Cháu Ruột của mình nha" Vương Lão Gia bật cười nói.

Ông thích Thẩm Lạc Ngưng rất nhiều làm sao có thể để nó chịu uỷ khuất chứ.

Rất nhanh Thẩm Lạc Ngưng liền cầm khay trà đem ra.

Cô đặt khay trà lên bàn sau đó rót cho Vương Lão Gia cùng Thẩm Gia Hứa mình thì quay người lên phòng sắp xếp đồ.

Thẩm Lạc Ngưng bước vào phòng của Vương Đình Hi.

Đập vào mắt cô là màu sắc lạnh lẽo của căn phòng.

Phòng của Vương Đình Hi trùng hợp có màu sắc i như cô vậy.

Đó là tone màu đen trắng, lạnh lẽo.

Phòng Anh cũng không có nhiều đồ dùng.

Thẩm Lạc Ngưng bật công tắt đèn sau đó dọn một ít quần áo của mình vào tủ.

Đem đồ dùng cá nhân để vào nhà vệ sinh.

Sau khi dọn đồ của cô vào.

Căn phòng đã có chút hơi người hơn.

Thẩm Lạc Ngưng sau khi dọn dẹp xong liền quay xuống nhà.

Thẩm Gia Hứa đã rời đi từ lâu.

Chỉ còn Vương Lão Gia ngồi nghiên cứu cờ ở phòng khách.

"Ông Nội.

Ông đang làm gì thế?" Thẩm Lạc Ngưng cất giọng gọi Vương Lão Gia.

" Tiểu Ngưng à? Cháu biết đánh cờ không? Mau tới bồi Ông một ván" Vương Lão Gia là người yêu thích cờ.

Cuộc sống của Ông sau khi về hưu chỉ toàn quanh quẩn trong bàn cờ.

"Cháu biết một chút" Thẩm Lạc Ngưng tiến lại gần Vương Lão Gia ngồi xuống.

Cô và Vương Lão Gia bắt đầu so tài đánh cờ.

Một Tiếng Sau

" Không chơi nữa.

Không chơi nữa" Sau khi thua gần chục ván thì Vương Lão Gia hờn dỗi nói.

Thẩm Lạc Ngưng thấy ông giận dỗi như trẻ còn thì bật cười.

" Sau này ngày nào Cháu cũng phải bồi Ông chơi cờ" Vương Lão Gia cười ha hả nói.

Ông nhận ra Thẩm Lạc Ngưng chơi cờ rất giỏi.

Sau này phải học hỏi đứa Cháu Dâu này.

" Vào trong dùng cơm thôi.

Con bé Năm nó nấu cóm xong rồi" Vương Lão Gia đứng dậy vươn vai vài cái nói.

" Vâng" Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn đi sau Ông vào phòng ăn.

Vương Lão Gia rất thích ăn thịt heo nhưng Ông lại có bệnh nền.

Không được ăn quá nhiều thịt heo.

Khi Ông đang định vươn tay lấy thịt thì Thẩm Lạc Ngưng cản Ông lại " Đình Hi nói Ông không được ăn quá nhiều thịt" Cô còn nhớ lời Vương Đình Hi nói với cô hôm hai người ngủ chung.

"Một ít thôi.

Cái thằng nhãi Tiểu Hi này."Vương Lão Gia lại hờn dỗi nói.

Thẩm Lạc Ngưng gắp thật nhiều cá cho Vương Lão Gia." Ăn cá thay cho thịt heo cũng rất có dinh dưỡng"
Vương Lão Gia cũng không đòi hỏi nữa liền ăn hết bát cơm của mình.

Có người quan tâm cũng thật tốt..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 21: 21: Lạc Ngưng Cho Anh Được Không


Thẩm Lạc Ngưng sau khi kết hôn cùng Vương Đình Hi thì cô ở lại Cầm Viên một thời gian.

Sau đó liền đến căn hộ ở Đế Đô của Vương Đình Hi ở.

Nơi đó cũng không khác phòng của anh ở Cầm Viên mấy.

Chỉ là ở đây có nhiều quần áo của Anh hơn.

Trong nhà vệ sinh còn có dao cạo râu cùng với bàn chải đánh răng.

Hôm nay là ngày đầu tiên Thẩm Lạc Ngưng dọn đến căn hộ này ở.

Cô mở tủ quần áo cho đồ của mình vào trong.

Đem dụng cụ cá nhân để vào nhà vệ sinh.

Bày những dụng cụ vẽ tranh của mình ra một góc phòng.

Sau khi dọn dẹp xong.

Thẩm Lạc Ngưng ngồi xuống giường nghỉ ngơi.

Cô lấy điện thoại ra lướt lướt vài cái.

Bỗng nhiên điện thoại cô reo lên.

" Alo?" Thẩm Lạc Ngưng nhấc máy.

"Bạch Ưng của tôi ơi.

Vài hôm nữa có cuộc triển lãm tranh.

Cô có đến không?" Giọng nam đầu dây bên kia vang lên.

"Là anh à? Alex?"
" Đúng đúng.

Là tôi đây.

Cô mất tích lâu như vậy tôi tưởng cô sắp giải nghệ rồi đấy" Alex thấp giọng nói
" Lại có chuyện gì đây?" Thẩm Lạc Ngưng lười biếng trả lời.

" Tranh của cô.

Còn bức nào không? Gửi nhanh cho tôi.

Tôi đem nó đến triển lãm nước Y trưng bày"
" Không còn" Thẩm Lạc Ngưng không chần chừ phun ra hai chữ.

" Thôi vậy.

Khi nào có thời gian liền vẽ mấy bức.

Xong rồi thì alo cho tôi" Alex bất lực nói.

Anh quá hiểu phong cách làm việc của Thẩm Lạc Ngưng.

" Ừm" Thẩm Lạc Ngưng nói xong liền cúp máy.

Thẩm Lạc Ngưng cũng xem là người tuỳ hứng.

Cô vẽ tranh theo tâm trạng của mình.

Thời gian gần đây bận bịu chuyện học hành và chuyện của Thẩm Lão Phu Nhân nên cô liền không có thời gian mà đụng đến cọ vẽ.

Hôm nay cô lần đầu tiên đến căn hộ ở Đế Đô ở.

Vì lạ giường nên có chút trằn trọc.

Mãi chẳng ngủ được.

Đến khi cô chợp mắt được một chút thì nghe có tiếng mở cửa.

Bước chân chậm rãi bước về phía giường ngủ của cô.

Thẩm Lạc Ngưng tỉnh dậy nhưng vẫn bình tĩnh không động đậy.

Cô đợi đối phương sẽ làm gì.

Bỗng nhiên người đó kéo chăn lên đắp cho cô.

Thẩm Lạc Ngưng bắt đầu hành động.

Cô bật dậy nhắm chổ yếu của người đó mà đánh tới.

Người đó nhanh chóng né được đòn tấn công của cô.

Sau đó thấp giọng"Là Anh"
Thẩm Lạc Ngưng nghe giọng nói quen thuộc thì dừng tay lại.

Cô ngoan ngoãn ngồi xuống giường.

" Đình Hi?" Thẩm Lạc Ngưng khẽ gọi.

" Ừm.

Xin lỗi vì đánh thức em" Vương Đình Hi vươn tay bật đèn sau đó xoa xoa mặt Thẩm Lạc Ngưng nói.

" Sao hôm nay anh lại quay về? Còn nữa sao lại biết em đến đây?" Thẩm Lạc Ngưng dụi dụi mắt nhìn Vương Đình Hi hỏi.

" Anh về Cầm Viên không thấy Em.

Nên nghĩ Em sẽ đến đây" Vương Đình Hi ôn nhu nói.

" Anh mau đi tắm đi rồi chúng ta nghỉ ngơi" Thẩm Lạc Ngưng đứng dậy đến tủ quần áo lấy một bộ đồ ngủ đơn giản đưa cho Vương Đình Hi.

Sau khi Vương Đình Hi tắm xong thì ra thấy Thẩm Lạc Ngưng đang đứng đón gió ngoài ban công.

Tóc cô được gió thổi bay vô cùng đẹp mắt.

" Lạc Ngưng"Vương Đình Hi ôn nhu gọi Thẩm Lạc Ngưng.

Anh tiến đến gần cô đóng cửa lại.

" Khuya rồi.

Trời lạnh.

Vào trong thôi" Vương Đình Hi kéo tay Thẩm Lạc Ngưng vào bên trong phòng.

"Anh có đói không? Đã ăn gì chưa?" Thẩm Lạc Ngưng nhìn anh quan tâm.

Vương Đình Hi lắc đầu vài cái.

Sau khi xong nhiệm vụ anh liền từ Quân Khu chạy thẳng về Cầm Viên.

Biết Thẩm Lạc Ngưng không có ở đó anh liền lái xe chạy đến đây.

" Em biết nấu mì.

Anh đợi một lát" Thẩm Lạc Ngưng thấy Anh chưa ăn gì liền định đứng dậy đi vào phòng bếp.

" Để Anh.

Em ra ngoài đó xem TV đi" Vương Đình Hi kéo tay Thẩm Lạc Ngưng lại sau đó giành nhiệm vụ nấu mì.

Anh đi thẳng vào nhà bếp.

Thẩm Lạc Ngưng khẽ cười.

Cô ngoan ngoãn ra phòng khách xem TV.

Một lát sau Vương Đình Hi liền bưng hai tô mì ra đặt trên bàn.

" Xong rồi.

Đến đây ăn" Vương Đình Hi cất giọng gọi Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng nhanh chân chạy tới." Em cũng có phần?"
" Ừm.

Cùng ăn đi" Vương Đình Hi đẩy tô mì qua cho Thẩm Lạc Ngưng.

" Không ngờ anh cũng biết nấu ăn nha" Thẩm Lạc Ngưng nói.

Cô cũng khá ngạc nhiên vì Vương Đình Hi biết chuyện bếp núc.

" Biết làm một vài món đơn giản" Vương Đình Hi lắc đầu nói.

" Rất ngon" Thẩm Lạc Ngưng thử một đũa mì sau đó nhận xét.

" Ăn nhanh nào.

Rồi nghỉ ngơi" Vương Đình Hi nhắc nhở cô.

Sau khi ăn xong, Vương Đình Hi thì rửa bát.

Thẩm Lạc Ngưng thì lau dọn bàn.

Mỗi người một việc sau đó cùng tắt đèn lên giường ngủ.

Vương Đình Hi vươn tay ôm Thẩm Lạc Ngưng vào lòng.

Mùi hương lài của cô xộc thẳng vào mũi anh.

Anh vươn tay nâng tóc cô lên ngửi.

Thẩm Lạc Ngưng vòng tay ôm lấy eo anh.

Dụi đầu vào ngực anh cọ cọ.

" Ngoan.

Đừng cọ.

Sức chịu đựng của Anh không tốt như Em nghĩ"Vương Đình Hi đẩy đẩy cô ra.

Anh muốn đi tắm nước lạnh.

Thẩm Lạc Ngưng rất biết điều.

Cô sau khi nghe anh nói liền dừng lại nhưng lại vô tình chạm trúng chổ nào đó đang nóng rực của Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi cứng người.

Anh cúi người xuống hôn lên đôi môi đỏ hồng của Thẩm Lạc Ngưng.

Anh dùng lưỡi tách hàm răng của cô ra, chiếc lưỡi linh hoạt cuốn hết mật ngọt trong miệng cô.

Thẩm Lạc Ngưng bị hôn thì ngẩn người.

Cô biết mình đã chọc vào một con cọp đói lâu năm rồi.

Vương Đình Hi hôn đến khi Thẩm Lạc Ngưng không thở được mới luyến tiếc buông cô ra.

" Hít thở.

Em định không thở sao?" Vương Đình Hi vuốt vuốt đầu cô vợ nhỏ.

Thẩm Lạc Ngưng bị hôn đến choáng váng.

Hai má có bắt đầu nóng dần.

Cô không dám nhìn vào mắt Anh.

Vương Đình Hi cúi người xuống gục vào cổ Thẩm Lạc Ngưng để lại một dấu hôn đỏ rực nơi đó.

Anh khẽ thì thầm vào tay cô.

" Lạc Ngưng...!Cho anh...!Được không?" Giọng nói khàn đục bị dục vòng xâm chiếm của Vương Đình Hi vang lên bên tay Thẩm Lạc Ngưng..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 22: 22: Ông Xã


Thẩm Lạc Ngưng quay đầu đi sau đó ngại ngùng gật đầu một cái.

Cô biết chuyện này vốn dĩ thế nào cũng sẽ đến.

Chỉ là sớm hay muộn thôi.

Nhưng cô không ngờ lại đến nhanh như vậy.

Vương Đình Hi sau khi nhận được sự đồng ý của Thẩm Lạc Ngưng thì không chần chừ gì nữa.

Anh lần nữa cúi xuống hôn lên đôi môi mát lạnh của Thẩm Lạc Ngưng rồi từ từ di chuyển xuống cổ cắn nhẹ một cái.

Cơ thể Thẩm Lạc Ngưng khẽ run nhẹ.

Người cô như có dòng điện chạy qua.

Vương Đình Hi lại tiếp tục di chuyển xuống h* th*n của Thẩm Lạc Ngưng mà hôn lấy hôn để.

Thẩm Lạc Ngưng không nhịn được khẽ kêu một tiếng.

Tiếng của Thẩm Lạc Ngưng càng làm cho Vương Đình Hi vội vàng.

Tay anh nhanh chóng l*t s*ch đồ của Thẩm Lạc Ngưng quăng xuống đất.

Thoáng chốc thân hình nóng bỏng của Thẩm Lạc Ngưng lọt vào mắt anh.

Yết hầu của Vương Đình Hi di chuyển lên xuống liên tục.

Không phải nói nhưng cơ thể Thẩm Lạc Ngưng thật sự rất nóng bỏng.

Chổ nào cần cong thì cong, cần phẳng cần phẳng.

Sau khi bị l*t s*ch đồ, cơ thể bị phơi bày trước mắt Vương Đình Hi.

Thẩm Lạc Ngưng ngượng ngùng vô cùng.

Cô lấy hai tay che mặt mình lại.

Là một cô gái vô cùng lạnh lùng nhưng nhắc đến chuyện chăn gối Thẩm Lạc Ngưng vô cùng lúng túng, không biết phải làm sao.

Vì đây dẫu sao là lần đâu của cô.

Trong lúc cô đang mơ màng suy nghĩ thì Vương Đình Hi cũng đã tự c** s*ch đồ mình.

Cơ thể rắn chắn của Anh bày ra trước mắt cô.

Vì là Quân Nhân nên chế độ luyện tập thể hình luôn rất nghiêm khắc.

Cơ thể Anh thật sự rất đẹp mắt.

Cơ ngực cùng múi bụng vô cùng khí phách.

"Thả lỏng chút" Giọng nói khàn đặc của Vương Đình Hi vang lên bên tay Thẩm Lạc Ngưng.

Anh nhận ra được sự căng thẳng của Thẩm Lạc Ngưng nên trấn an.

"Nhẹ chút" Thẩm Lạc Ngưng ôm mặt thì thầm.

Vương Đình Hi từ từ tiến sâu vào cơ thể Thẩm Lạc Ngưng.

Anh nhẹ nhàng từng chút một.

"Đình Hi...!Đau..."Thẩm Lạc Ngưng đau đến điếng người.

"Gọi Ông Xã..."Vương Đình Hi cúi người xuống nói vào tai cô.

" Ông Xã."Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn gọi.

Hiện giờ th*n d*** cô đau đến mức muốn nổ tung.

"Ngoan" Vương Đình Hi bỗng nhiên tăng tốc độ.

"Ông Xã..."Thẩm Lạc Ngưng đau đớn kêu lên.

Cô cắn nhẹ một cái lên vai anh.

" Anh đây" Vương Đình Hi nhận ra cô chịu không nổi liền dừng lại.

Anh mặc dù h*m m**n nhưng vẫn không muốn thương tổn cô vợ nhỏ của mình.

Một vết máu đỏ tươi thấm lên chiếc ga giường trắng tinh tươm.

Vương Đình Hi nhìn thấy thì nhanh chóng xuống khỏi người Thẩm Lạc Ngưng.

Anh ôm ôm cô vào lòng thật lâu sau đó bế cô vào nhà vệ sinh tắm rửa rồi thay ga giường, sau đó cả hai cùng lên giường nghỉ ngơi.

"Xin lỗi.

Anh quá nóng vội" Vương Đình Hi ôm cô vào lòng, ôn nhu nói.

"Đây là lần đầu nên có chút đau.

Lần sau sẽ hết" Thẩm Lạc Ngưng dựa vào người Vương Đình Hi trả lời.

"Bà xã.

Ngủ ngon" Vương Đình Hi nhận ra cô hơi mệt mõi thì kéo chăn đắp kín người cô, sau đó cúi người hôn nhẹ lên trán cô nói.

"Ngủ ngon"Thẩm Lạc Ngưng ỉu xìu trả lời.

Quả thực rất mệt, còn rất đau đó.

Sáng hôm sau khi Thẩm Lạc Ngưng thức dậy thì bên cạnh đã không còn Vương Đình Hi.

Cô quay đầu kím xung quanh.

" Ông Xã?"Thẩm Lạc Ngưng thăm dò gọi.

" Anh đây" Tiếng Vương Đình Hi từ trong nhà bếp vọng ra.

Thẩm Lạc Ngưng nhận ra Vương Đình Hi vẫn còn ở nhà thì trong lòng thấy vui mừng.

Chẳng biết từ khi nào, người đàn ông này lại khiến cô để tâm đến vậy.

Cô đã dần dần ỷ lại vào Vương Đình Hi.

"Dậy rồi sao.

Mau rửa mặt rồi ăn sáng" Vương Đình Hi thấy Thẩm Lạc Ngưng đã dậy liền dặn dò.

Thẩm Lạc Ngưng sau khi rửa mặt, đánh răng xong thì ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn đợi Vương Đình Hi đem điểm tâm ra.

"Còn đau không?"Vương Đình Hi bưng điểm tâm để lên bàn, nhìn cô hỏi.

Nhớ lại chuyện tối qua mặt Thẩm Lạc Ngưng từ từ nóng lên, tai cũng đỏ lên.

"Không ạ"
"Em ăn đi.

Một lát chúng ta về Đại Viên cùng Cầm Viên thăm Ông Nội." Vương Đình Hi quan sát nét mặt cô thấy cô vẫn bình thường thì nói tiếp.

" Vâng" Thẩm Lạc Ngưng gật đầu.

Đại Viên
Cô nàng Thẩm Ý Thi khi hay tin Vương Đình Hi sắp đến thì ăn mặt thật xinh xắn, trang điểm tỉ mỉ chờ đợi.

Nhưng khi thấy Vương Đình Hi ôn nhu mở cửa xe, dìu Thẩm Lạc Ngưng xuống thì Thẩm Ý Thi đơ người, trong mắt cô ta ánh lên sự ghen tị, đố kị vô cùng.

" Anh Hi, Anh đến rồi à?" Thẩm Ý Thi nhanh chân chạy ra đón tiếp.

Mặc kệ ánh mắt của những người làm có chút khó hiểu.

Đáp lại sự nhiệt tình của Thẩm Ý Thi.

Vương Đình Hi còn chẳng thèm liếc mặt cô ta một cái.

Tất cả sự chú ý của Anh đều đặt lên Bà Xã mình-Thẩm Lạc Ngưng.

"Nhiệt tình vậy sao?"Thẩm Lạc Ngưng bước lên một bước hỏi han Thẩm Ý Thi.

" Thấy....!Thấy em về chị vui lắm"Thẩm Ý Thi đối mặt với Thẩm Lạc Ngưng lúc nào cô ta cũng yếu thế.

"Tiểu Ngưng và Tiểu Hi đến rồi à? Mau vào nhà đi" Thẩm Lão Gia hay tin Cháu Gái cùng Cháu Rể đến thì trên lầu bước xuống, thấy họ vẫn đứng ngoài cửa Ông liền cất giọng.

"Ông Nội" Thẩm Lạc Ngưng kéo tay Vương Đình Hi lướt ngang mặt Thẩm Ý Thi.

Chẳng buồn quan tâm đến cô ta, coi cô ta như người vô hình.

"Hai đứa đến rồi à?"Sở Vân Dung từ trong phòng bếp đi ra, tươi cười nói.

Bà hay tin Con Gái cùng Con Rể về thì hớn hở xuống bếp làm vài món.

Sẵn tiện, xin lỗi việc lúc trước đã tát Thẩm Lạc Ngưng.

Kể từ khi bà tát cô, bà vẫn luôn hối hận, tự trách bản thân mình.

"Mẹ, Ông Nội.

Con mới đến" Vương Đình Hi lễ phép chào hỏi.

Anh đem quà mình đang cầm trên tay trao cho Thẩm Lão Gia cùng Sở Vân Dung.

" Đến là tốt rồi.

Quà cáp gì chứ" Thẩm Lão Gia cười vui vẻ nói.

" Mau vào dùng trà.

Cứ đứng như vậy mỏi chân lắm" Sở Vân Dung cười nói.

Bà liếc mắt sang nhìn Thẩm Lạc Ngưng mà vô cùng mất tự nhiên.

Bà không biết phải đối mặt với cô như thế nào mới đúng..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 23: 23: Con Không Trách Mẹ Thật Đó!


Nhận ra được ánh mắt của Sở Vân Dung.

Thẩm Lạc Ngưng liền đánh mắt sang nhìn Bà.

Cô đáp lại ánh mắt của Bà bằng một nụ cười.

Sở Vân Dung nhìn thấy con gái cười với mình thì trong lòng kích động vô cùng.

Đây là lần đầu tiên cô cười với Bà.

Cô đã hết giận Bà rồi?
"Mẹ?" Thấy Sở Vân Dung đơ người nhìn mình thì Thẩm Lạc Ngưng khẽ gọi Bà.

Sở Vân Dung kích động quay người chạy vào phòng bếp.

Đến phòng bếp Bà ôm mặt khóc, bà khóc vì vui mừng.

Chị Trần thấy Bà Chủ khóc mà lúng túng hỏi thăm" Bà Chủ? Bà có chuyện gì sao?"
" Tiểu Ngưng.

Con bé hết giận tôi rồi.

Tôi vui lắm" Sở Vân Dung lúc nảy vừa khóc bây giờ lại ôm mặt cười.

" Bà Chủ.

Cô Hai là người trong nóng ngoài lạnh.

Sau này Bà Chủ phải quan tâm Cô Hai nhiều một chút.

Cô Hai liền nhận ra được sự yêu thương của Bà Chủ nha" Chị Trần vỗ vỗ vai Sở Vân Dung nói.

Thật ra so với Thẩm Ý Thi thì chị Trần thích Thẩm Lạc Ngưng hơn.

Cô tuy lạnh lùng nhưng lại thật sự rất tốt.

Thẩm Lạc Ngưng thấy mẹ mình quay người chạy vào phòng bếp thì cũng nhanh chân đi theo.

Đến nơi cô đứng bên ngoài nghe cuộc trò chuyện của Sở Vân Dung và chị Trần thì ánh mắt khẽ động.

Sau khi nhận thấy Sở Vân Dung đã ngừng khóc thì Thẩm Lạc Ngưng mới tiến vào.

Cô tiến lại gần Sở Vân Dung.

"Mẹ.

Con không trách Mẹ.

Thật đấy" Biết Bà vẫn còn ấy nấy vì cái tát lúc trước.

Cô liền mở lời an ủi.

" Tiểu Ngưng.

Mẹ xin lỗi.

Lúc trước là Mẹ sai.

Con đừng giận Mẹ.

Nhé?"Sở Vân Dung cầm lấy tay Thẩm Lạc Ngưng ăn năn nói.

"Vâng.

Mẹ đừng nghĩ nhiều nữa"Thẩm Lạc Ngưng hạ giọng.

Cô không hất tay Bà ra.

Sở Vân Dung nhiều lần bị Thẩm Lão Gia trách mắng vì thiên vị Thẩm Ý Thi hơn Thẩm Lạc Ngưng.

Bà cũng tiếp thu lời Ông nói.

Cố gắng dành sự yêu thương tuyệt đối cho Thẩm Lạc Ngưng.

Có lẽ bà dần dần đã làm được.

Thẩm Ý Thi đứng bên ngoài thấy một màn Mẹ Con tình cảm này của Sở Vân Dung và Thẩm Lạc Ngưng thì cô tự cấu chặt tay mình đến ra máu.

Thẩm Lạc Ngưng quay về, mọi thứ dần thay đổi rồi.

Cô không thể tiếp tục ngồi yên đợi bị đuổi khỏi nhà được.

"Mẹ"Thẩm Ý Thi vội vàng chạy vào ôm tay Sở Vân Dung.

"Sao thế?"Sở Vân Dung cười gượng.

"Con ra ngoài trước"Thẩm Lạc Ngưng thấy Thẩm Ý Thi vào thì liền hiểu ý cô ta.

Định diễn trò truớc mặt cô sao?
Nói xong Thẩm Lạc Ngưng quay người ra ngoài.

Bên ngoài, Vương Đình Hi cùng Thẩm Lão Gia đang cùng nhau đánh cờ.

Nhìn nét mặt chăm chú của Thẩm Lão Gia cô biết ngay Ông chắc đã thua Vương Đình Hi vài ván rồi.

" Tốt lắm.

Tài đánh cờ lại giỏi hơn lúc trước rồi."Thẩm Lão Gia bật cười sau khi thua Vương Đình Hi một trận nữa.

" Là do Ông Nội nhường Cháu" Vương Đình Hi khiêm tốn không dám nhận.

"Ông Nội, Đình Hi.

Vào ăn cơm thôi"Thẩm Lạc Ngưng thấy hai người đánh xong ván cờ thì tiến lại gọi.

"Tới đây tới đây"Thẩm Lão Gia cất giọng.

Vương Đình Hi nhìn Thẩm Lạc Ngưng bằng ánh mắt đầy ý cười.

Anh nhanh chân sáp lại gần cô.

Thẩm Lạc Ngưng huýt vai anh một cái.

Thẩm Lão Gia thấy Cháu Gái hạnh phúc bên Cháu Rể thì có phần vui mừng.

Tất cả thành viên trong nhà đều có mặt trên bàn ăn ngoại trừ Thẩm Khiêm.

.

ngôn tình sủng
Thẩm Gia Hứa thì đang ở công ty liền bị réo về.

Tất nhiên nghe tin Thẩm Lạc Ngưng về thì nhất định phải về rồi.

Trên bàn ăn, Vương Đình Hi cùng Thẩm Lạc Ngưng ngồi cạnh nhau.

Thẩm Ý Thi ngồi cạnh Sở Vân Dung nhưng ánh mắt dán sát vào người Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi tất nhiên nhận ra nhưng anh không thèm quan tâm.

Ngoài Thẩm Lạc Ngưng ra trong mắt anh tất cả phụ nữ khác đều là không khí.

Thẩm Lạc Ngưng nhận ra anh mắt cuồng nhiệt của Thẩm Ý Thi dành cho Vương Đình Hi thì cười lạnh.

Người ta đã kết hôn rồi mà còn không bỏ ý định này sao.

"Ăn nhiều một chút" Vương Đình Hi thấy Thẩm Lạc Ngưng lơ là thì gắp đồ ăn cho cô.

Sở Vân Dung cùng Thẩm Lão Gia thấy một màn này thì vô cùng vui mừng.

Thẩm Gia Hứa thì bĩu môi.

Người bình thường làm chuyện đó cho cô là anh.

Nay lại bị Vương Đình Hi tranh giành rồi.

Thật đau lòng không thôi.

"Anh Hi.

Ăn món này đi.

Chị Trần làm rất ngon" Thẩm Ý Thi không nhịn được nhanh tay nhanh chân nhanh miệng gắp đồ ăn cho Vương Đình Hi.

Sắc mặt tất cả mọi người trong nhà đều thoáng chốc cứng đơ.

Riêng Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi không để tâm.

" Gọi cái gì vậy? Cái gì mà Anh Hi? Ai là Anh Hi của cô?"Thẩm Gia Hứa quở giọng khinh thường.

"Em.....Em đã quen gọi vậy rồi" Thẩm Ý Thi vẫn cố chấp không nhận mình sai.

Ý trong lời nói cô ta là từ lâu cô ta đã gọi như vậy, sau này cũng như vậy.

Không sửa được.

"Xin lỗi.

Tôi tự gắp được.

Làm phiền rồi" Vương Đình Hi định lấy đồ ăn trong chén mình ra thì bị Thẩm Lạc Ngưng nhanh tay lấy trước.

" Cảm ơn lòng tốt.

Ăn rất ngon.

Nhưng chú ý cách xưng hô một chút" Thẩm Lạc Ngưng bỏ đồ ăn vào miệng cắn một cái sau đó lạnh giọng.

"Em...Lạc Ngưng"Thẩm Ý Thi lúng túng.

" Con mau ăn đi Thi Thi.Đừng gây chuyện nữa"Sở Vân Dung cũng bất mãn hành động vừa rồi của Thẩm Ý Thi liền trách.

" Con xin lỗi.

Mọi người cứ ăn.

Con đi vào nhà vệ sinh đã"Thẩm Ý Thi không biết nên làm gì liền viện cớ trốn vào nhà vệ sinh.

Trong nhà vệ sinh.

Thẩm Ý Thi cắn chặt môi mình tức giận nói "Thẩm Lạc Ngưng tao sẽ cho mày biết tay" Nói rồi cô móc điện thoại ra bấm một dãy số gọi đi..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 24: 24: Nhị Tiểu Thư Nhà Họ Thẩm Thẩm Lạc Ngưng


Sai khi ăn cơm xong Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi tạm biệt cả nhà rồi lái xe đến Cầm Viên thăm Vương Lão Gia.

Bước vào cửa lớn Cầm Viên, Thẩm Lạc Ngưng nhìn thấy Vương Lão Gia đang ngồi nghiên cứu cờ thì khẽ cất tiếng gọi.

"Ông Nội"
Vương Lão Gia nghe giọng nói quen thuộc thì ngấn đầu lên nhìn.

Ông thấy Cháu Trai cùng Cháu Dâu sánh vai bước vào thì hai mắt sáng lên.

Ông vui vẻ đứng dậy chào đón.

" Con bé Tiểu Ngưng đến rồi à?" Vương Lão Gia hớn hở ra kéo tay Thẩm Lạc Ngưng vào bỏ rơi một mình Vương Đình Hi tại chổ.

Anh cười khổ một tiếng.

Quả thực, có Cháu Dâu liền quên mất Cháu Trai là mình.

Nhưng thấy Ông yêu thích Thẩm Lạc Ngưng như vậy.

Anh cũng có phần vui mừng.

"Tiểu Ngưng.

Dạo này có ăn đầy đủ không?"Vương Lão Gia nhìn nét mặt cô quan tâm hỏi han.

" Cháu lên mấy cân đó Ông Nội" Thẩm Lạc Ngưng nhìn Vương Lão Gia cười nói.

"Mau dưỡng thân thể thật tốt rồi nhanh chóng sinh chắt cho Ông ẫm bồng nha" Vương Lão Gia vỗ vỗ tay Thẩm Lạc Ngưng nói.

Thẩm Lạc Ngưng sau khi nghe xong thì nét mặt cứng đơ.

Cô quay sang nhìn Vương Đình Hi cầu cứu.

Nét mặt của Vương Đình Hi không khác cô là mấy.

Vương Đình Hi nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn Vương Đình Hi.

Anh nhìn Em.

Em cũng nhìn Anh.

Không biết nên trả lời Vương Lão Gia thế nào.

Cuối cùng người mở miệng trả lời không ai khác chính là Vương Đình Hi.

" Ông à.

Tiểu Ngưng hiện tại còn rất nhỏ.

Chuyện sinh chắt để sau này có được không?" Vương Đình Hi chậm rãi nói.

" Ài.

Đợi khi hai đứa sinh chắt.

Có lẽ Lão Già này đã nhắm mắt ra đi từ đời nào rồi" Vương Lão Gia thở ngắn thở dài nói.

Ông thật sự muốn có Cháu ẫm bồng.

"Ông Nội.

Đừng nói bậy.

Ông vẫn còn rất khoẻ" Thẩm Lạc Ngưng chặn lời Vương Lão Gia.

Không cho Ông nói tiếp.

" Cái thân già này sẽ không được ẫm cháu như người ta" Vương Lão Gia ra vẻ khổ sổ.

" Được được.

Về sau sẽ sinh chắt cho Ông" Thẩm Lạc Ngưng đành miễn cưỡng đáp ứng Vương Lão Gia.

Còn về sau.

Chuyện đó cứ thuận theo tự nhiên mà có.

Sau khi thăm Vương Lão Gia.

Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi trở về căn hộ ở Đế Đô nghỉ ngơi.

Tối nay Vương Đình Hi lại lên đường quay trở về Quân Khu.

Thẩm Lạc Ngưng hay tin tối nay Vương Đình Hi quay về Quân Khu thì có chút ỉu xìu.

Cô không nỡ để anh đi, có chút luyến tiếc.

Vương Đình Hi thấy cô như vậy liền dặn dò.

" Ngoan.

Ở nhà nhớ chiếu cố bản thân một chút.

Khi buồn liền quay về Đại Viên hoặc Cầm Viên thăm hai Ông.

Nhớ là không để bản thân tự chịu một mình.

Có chuyện gì liền gọi cho Anh" Vương Đình Hi ôm cô căn dặn như Ông Cụ Non.

Thẩm Lạc Ngưng gật gật đầu tỏ vẻ đã biết.

"Lần này anh làm nhiệm vụ rất quan trọng.

Chậm nhất là 2 tháng sau mới quay về.

Em...!Có muốn đến Quân..."Vương Đình Hi chưa kịp nói hết câu thì bị Thẩm Lạc Ngưng chặn miệng.

" Em không đến" Thẩm Lạc Ngưng bỗng nhiên thay đổi thái độ.

Cô lạnh nhạt trả lời.

" Em không thích Quân Khu?"Vương Đình Hi trầm giọng.

Anh nhận ra sự thay đổi của Thẩm Lạc Ngưng khi Anh nhắc đến chuyện kêu cô vào Quân Khu.

" Không phải.

Chỉ là không muốn"Thẩm Lạc Ngưng sợ anh hiểu làm mình ghét Quân Khu, ghét anh nên giải thích.

" Ừm.

Không đến cũng không sao." Vương Đình Hi xoa đầu cô nói.

Chuyện liên quan đến Thẩm Lạc Ngưng anh cũng không hỏi nhiều.

Chuyện cô muốn cho anh biết ắt sẽ tự động nói.

Trò chuyện một lát thì Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi cùng nhau lên giường nghỉ ngơi.

Vương Đình Hi ôm Thẩm Lạc Ngưng vào lòng dỗ cô ngủ thật say sau đó chuẩn bị đồ rời khỏi nhà.

Sáng hôm sau Thẩm Lạc Ngưng tỉnh giấc thì Vương Đình Hi đã rời đi từ lâu.

Cô thấy có chút trống vắng nhưng vẫn cứ sinh hoạt như bình thường.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong.

Thẩm Lạc Ngưng chuẩn bị ăn sáng thì có điện thoại gọi đến.

Là của Hứa Du.

" Tiểu Lạc Ngưng.

Cậu lên weibo xem đi.

Cậu lên hotsearch rồi" Hứa Du hốt hoảng báo tin.

"Ừm? Sao thế?"Thẩm Lạc Ngưng bình tĩnh nói.

" Có người đưa tin Sinh Viên Trường Đại Học Bắc Đại.

Còn chỉ đích danh cậu- Thẩm Lạc Ngưng lộ clip giường chiếu với một người đàn ông lớn tuổi" Hứa Du nhanh miệng tường thuật lại tất cả.

"Ừm? Cảm ơn cậu đã cho mình biết"Thẩm Lạc Ngưng vẫn ung dung đáp.

"Tiểu Lạc Ngưng mình luôn tin tưởng cậu."Hứa Du khẳng định chắc nịt một câu.

"Mình xử lý công việc một chút.

Gọi lại sau nhé"Thẩm Lạc Ngưng nhẹ giọng.

"Được được.

Cậu cần mình giúp thì cứ liên lạc nhé"Hứa Du trả lời.

Sau đó cúp máy.

"Thẩm Ý Thi a Thẩm Ý Thi.

Chị lại giở trò mèo với tôi"Thẩm Lạc Ngưng lướt lướt điện thoại trên tay, cười lạnh.

Chuyện lớn như vậy Thẩm Gia Hứa cùng nhà họ Thẩm và nhà họ Vương tất nhiên hay tin.

Tất cả đều liên lạc với giới truyền thông bảo họ gỡ bài và đăng bài thanh minh cho cô.

Thẩm Gia Hứa thì đăng tin thanh minh rằng Thẩm Lạc Ngưng là em gái của Tổng Tài Tập Đoàn Hứa Ngưng.

Cần lý do gì để đi cặp kè với Đại Gia?
Nhà Họ Thẩm đăng tin thanh minh rằng Thẩm Lạc Ngưng là Cháu Gái Ruột của nhà họ Thẩm.

Hà cớ gì cần Đại Gia bao nuôi?
Nhà họ Vương đăng tin thanh minh rằng Thẩm Lạc Ngưng đường đường là Cháu Dâu của nhà họ Vương.

Vợ chồng họ Vương ngày ngày ân ái, sắp sanh quý tử.

Tin tức giật gân này vừa đăng lên thì không ít người kinh ngạc đến rớt mắt.

Đa số là Sinh Viên Trường Đại Học Bắc Đại.

Nhị Tiểu Thư nhà họ Thẩm học trường của bọn họ bấy lâu nay.

Vậy mà không một ai hay biết.

Thật sự rất kín tiếng.

Thẩm Lạc Ngưng hay tin Anh Hai mình cùng nhà họ Thẩm, nhà họ Vương đăng tin thanh minh thì có chút dở khóc dở cười.

Cô vốn dĩ định giải quyết trong im lặng nhưng bây giờ xem ra bão sắp đến rồi.

Đúng như coi dự đoán.

Tin tức vừa đăng lên thì cô nàng Hứa Du lại gọi đến..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 25: 25: Kết Quả Tốt Nghiệp


"Tiểu Lạc Ngưng.

Tin...!Tin tức trên weibo là thật sao?"Hứa Du kinh ngạc muốn rớt hàm, nói chuyện lấp bấp.

"Ừm."Thẩm Lạc Ngưng thản nhiên đáp.

Thật ra định giải quyết êm xuôi chuyện này mà không cần công khai thân phận nhưng mà cả nhà đều đăng tin thanh minh rồi.

" Cậu là Tiểu Thư nhà họ Thẩm.

Vậy mà lại giấu mình nha"Hứa Du giả vờ giận dỗi.

"Chuyện này mình thấy cũng không có gì đáng để khoe mẽ"Thẩm Lạc Ngưng hạ giọng.

Một khi công khai thân phận chắc chắn sẽ có nhiều rắc rối.

"Tiểu Lạc Ngưng.

Vậy chuyện mà mình được vào thực tập của Tập Đoàn Hứa Ngưng là do cậu giúp sao"Hứa Du tò mò hỏi.

Tập Đoàn Hứa Ngưng là Công Ty của Thẩm Gia Hứa mà Thẩm Gia Hứa lại là Anh Hai của Thẩm Lạc Ngưng.

"Mình chỉ nói với Anh Hai mình vài câu thôi"Thẩm Lạc Ngưng đáp.

" Tiểu Lạc Ngưng.

Thần Hộ Mệnh của mình.

Mình yêu cậu quá"Hứa Du vui mừng reo lên.

Hèn gì cô lại dễ dàng vào thực tập như vậy.

Ngày hôm sau.

Kết quả Tốt Nghiệp đã có.

Thẩm Lạc Ngưng quay lại trường để xem kết quả.

Khi bước vào trường, đúng như dự đoán, có rất nhiều ánh mắt nhìn về phía cô.

Ngưỡng mộ có, ganh tị có.

Thẩm Lạc Ngưng bỏ qua các ánh mắt đi thẳng về KTX.

Vừa vào cửa Hứa Du đã bay thẳng đến chổ cô.

"Tiểu Lạc Ngưng.

Mình nhớ cậu chết mất."Hứa Du ôm ôm tay Thẩm Gia Hứa nói.

"Cậu đến rồi à?"Phương Kỳ nhìn nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

Sau đợt này, Phương Kỳ lại có hảo cảm hơn với Thẩm Lạc Ngưng.

Tuy nhà Tiểu Thư nhà họ Thẩm nhưng Thẩm Lạc Ngưng vẫn cứ sinh hoạt như người bình thường, chẳng hề kiêu căng, tỏ ra mình là tiểu thư nhà giàu.

Điều đó làm Phương Kỳ rất thích.

"Ừm.

Các cậu đi xem kết quả chưa?"Thẩm Lạc Ngưng nhẹ giọng.

"Vẫn chưa.

Một lát liền đi.

Bên ngoài đông lắm"Hứa Du cười nói.

"Chào các cậu.

Vẫn khoẻ chứ?" Ngô Dật chậm rãi bước vào.

Cô ta cũng hay tin Thẩm Lạc Ngưng là Tiểu Thư nhà họ Thẩm.

Điều đó làm cô ta càng tự ti hơn.

Cô ta cứ nghĩ trong phòng này còn có Thẩm Lạc Ngưng gia thế nghèo nàn giống mình.

Nhưng người ta là Tiểu Thư danh giá của nhà họ Thẩm nổi tiếng.

Còn cô lại là sinh viên nghèo, quê mùa.

"Ửm.

Cậu khoẻ chứ?"Phương Kỳ mở miệng hỏi han.

Ngô Dật gật đầu vài cái ý nói rằng mình khoẻ.

Cô ta đánh mắt sang nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

Thấy cô im lặng, không để tâm đến mình thì khẽ cắn môi.

Bây giờ bắt đầu dáng vẻ Tiểu Thư sao?
Nhưng cô ta đâu nhận ra.

Từ khi nhập học đến giờ.

Thái độ của Thẩm Lạc Ngưng luôn là như vậy.

Sau khi trò chuyện một lát.

Cả đám cùng nhau đi xem kết quả Tốt Nghiệp.

Tất cả 4 người đều Tốt Nghiệp.

Vui mừng không thôi.

"Tiểu Lạc Ngưng chúng ta đi ăn mừng đi"Hứa Du vui vẻ kêu lên.

"Đúng đúng.

Đi ăn mừng thôi"Phương Kỳ cũng vui vẻ cất giọng.

"Mình có việc.

Đi trước đây"Ngô Dật nghe điện thoại xong liền tạm biệt rồi quay đi.

"Tiểu Lạc Ngưng,chúng ta đến nhà cậu chơi được không?"Hứa Du đề nghị.

"Được"Thẩm Lạc Ngưng đồng ý.

Cả ba cùng lên xe hướng Đại Viên mà đi.

Đứng trước cổng Đại Viên,Hứa Du nhìn mà rớt cả mắt.

"Trời ơi.

Đây là nhà cậu sao?"Hứa Du kinh ngạc thốt lên.

"To lớn thật"Phương Kỳ cũng không nhịn được mà nói.

"Vào trong thôi"Thẩm Lạc Ngưng kéo cả hai về hiện thực.

Bước vào cửa Đại Viên, Thẩm Lạc Ngưng thấy Thẩm Lão Gia đang ngồi dùng trà ở phòng khách thì cấy giọng gọi "Ông Nội"
"Tiểu Ngưng về rồi sao? Bạn cháu đến chưa?" Lúc nảy trên đường đi Thẩm Lạc Ngưng có gọi điện báo cho Thẩm Lão Gia rằng mình sẽ dẫn bạn đến chơi.

"Cháu chào ông Thẩm" Hứa Du cùng Phương Kỳ đồng thanh chào hỏi.

"Nào.

Vào nhà ngồi chơi"Thẩm Lão Gia vui vẻ đứng lên đón tiếp.

"Chào ông Thẩm.

Cháu là Hứa Du.

Bạn cùng phòng của Tiểu Lạc Ngưng.

Cháu đã nghe danh Ông từ lâu.

Thật sự rất hâm mộ Ông đó"Hứa Du lanh miệng nói một tràn.

"Chào ông Thẩm.

Cháu là Phương Kỳ.

Nghe danh Ông đã lâu"Phương Kỳ cũng lễ phép giới thiệu bản thân.

"Ừm.

Ông thì có gì để hâm mộ chứ"Thẩm Lão Gia cười nói.

"Ông Thẩm.

Ông kể cho Cháu nghe những chuyện lúc Ông còn ở Quân Khu đi"Hứa Du thân thiện nói.

"Nếu Cháu không chê phiền phức thì Ông cũng không ngại kể"Thẩm Lão Gia lâu rồi mới vui vẻ như vậy.

Ông bị cái miệng nhỏ của Hứa Du chọc cười đến vui vẻ.

"Đúng đó.

Ông Thẩm.

Ông kể đi"Phương Kỳ cũng tò mò nói.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn bạn cùng phòng của mình với Thẩm Lão Gia vui vẻ trò chuyện thì cũng có chút vui vẻ theo.

Thẩm Lão Gia hăng say kể những chuyện mình từng chứng kiến, tham gia trên chiến trường.

Ông trực tiếp đối mặt với bom đạn, chứng kiến cảnh chiến tranh tàn phá.

Phương Kỳ cùng Hứa Du say mê nghe Thẩm Lão Gia kể.

Tuy chỉ qua lời kể nhưng đủ để thấy những chuyện đó oanh liệt, hào hùng như thế nào.

Bất giác, bọn họ trò chuyện đến tận trưa.

Thẩm Lão Gia liền giữ Hứa Du cùng Phương Kỳ ở lại dùng cơm.

Trên bàn cơm có Thẩm Lão Gia, Sở Vân Dung,Thẩm Gia Hứa,Thẩm Lạc Ngưng cùng Hứa Du và Phương Kỳ.

Ngoài ra còn có Thẩm Ý Thi.

"Ăn quá.

Sau này Cháu sẽ đến đây ăn chực cơm nhà họ Thẩm"Hứa Du vô cùng thoải mái nói chuyện.

Phương Kỳ thì khẽ ôm trán.

Hứa Du thật sự rất không biết xấu hổ.

"Được được.

Đến đây chơi nhiều một chút.

Ông luôn đón tiếp các cháu"Thẩm Lão Gia sau khi trải chuyện đời cùng Hứa Du cùng Phương Kỳ thì Ông nói chuyện với bọn họ cũng có chút thoải mái, xem họ như con cháu mình.

"Hì hì"Hứa Du cười vài tiếng.

"Ừm.

Nhà các em làm nghề gì?"Thẩm Ý Thi cất giọng làm không khí trở nên im lăng.

Tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về Thẩm Ý Thi.

"Ba tôi là thương nhân bình thường"Hứa Du nhìn Thẩm Ý Thi trả lời.

"Ba tôi mở một Công Ty nhỏ về Công Nghệ Thông Tin"Phương Kỳ cũng lạnh nhạt đáp.

"Oh.

Anh cũng có một Công Ty nhỏ phát triển nghành Công Nghệ Thông Tin.

Sau này chúng ta liền hợp tác nhé"Thẩm Gia Hứa từ đầu đến giờ im lặng bỗng dưng lên tiếng.

Thẩm Ý Thi định làm xấu mặt hai người bọn họ nhưng không ngờ Thẩm Gia Hứa lại chen ngang.

Cô ta liền khó chịu ra mặt.

Sở Vân Dung lườm Thẩm Ý Thi một cái.

Bà thấy hành động của Thẩm Ý Thi vô cùng lỗ mãn nên ra hiệu cô im lặng.

Thẩm Ý Thi bị Sở Vân Dung lườm thì có chút sợ hãi.

Cô ta cúi đầu ăn cơm trong chén, không dám nói gì nữa..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 26: 26: Vương Đình Hi Bị Thương


"A Hứa.

Một lát con đưa Tiểu Kỳ cùng Tiểu Du về đi"Thẩm Gia Hứa nhìn nhìn Thẩm Gia Hứa nói.

"Một lát Cháu đưa hai cậu ấy về.

Cháu có lái xe đến"Thẩm Lạc Ngưng nghe Thẩm Lão Gia thì cất giọng.

"Cháu không định ở lại đây sao?"Thẩm Lão Gia nhìn Thẩm Lạc Ngưng nói.

"Hôm nay Cháu về Cầm Viên ạ.

Cháu nghe nói Ông Nội Vương không khoẻ."Thẩm Lạc Ngưng nhẹ giọng.

Lúc nảy dì Năm gọi đến bảo sắc mặt Vương Lão Gia hôm nay không tốt, bảo cô đến xem thử.

"Ừm.

Đến xem Lão Vương có chuyện gì không.

Sau đó gọi báo cho Ông hay" Thẩm Lão Gia nghe tin bạn già không khoẻ thì có chút để tâm.

Sau khi ăn xong, Thẩm Lạc Ngưng đưa Hứa Du cùng Phương Kỳ quay về KTX.

Trên đường đi Hứa Du bỗng dưng cất giọng.

"Tiểu Lạc Ngưng, mình thấy Thẩm Ý Thi thật đáng ghét"
"Hửm?"Thẩm Lạc Ngưng tò mò hỏi lại.

"Mình thấy chị ta rất đáng ghét.

Đã không xinh đẹp lại còn vô duyên"Hứa Du chê Thẩm Ý Thi thậm tệ.

Phương Kỳ nghe đến đây thì bật cười "Quả thật có chút đáng ghét."
Thẩm Lạc Ngưng im lặng.

Cô nghiêm túc lái xe không nói gì.

"Chị ta lúc nảy chắc chắn định làm xấu mặt bọn mình"Hứa Du lại nói tiếp.

"Con người chị ta là vậy.

Các cậu đừng để tâm"Thẩm Lạc Ngưng cuối cùng cũng chịu mở miệng.

"Chị ta còn không bằng một phần mười của Tiểu Lạc Ngưng nhà mình"Hứa Du khoe khoang.

Tiểu Lạc Ngưng là người đỉnh đỉnh, tài giỏi, xinh đẹp nhất mà Hứa Du từng gặp.

Đưa Hứa Du cùng Phương Kỳ đến trường.

Thẩm Lạc Ngưng liền lái xe quay về Cầm Viên thăm Vương Lão Gia.

Hôm nay cô bước vào cửa Cầm Viên chẳng thấy bóng dáng Vương Lão Gia đâu.

Cô liền lên phòng tìm Ông.

Mở cửa phòng ra thì thấy Ông đang nằm nghỉ ngơi trên giường.

Cô tiến đến gần nhìn xem Vương Lão Gia như thế nào.

Bỗng nhiên Vương Lão Gia mở mắt ra nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

"Tiểu Ngưng về rồi đấy à?"Vương Lão Gia định ngồi dậy thì cơn đau bụng truyền đến.

Ông nhăn mặt một cái.

"Ông Nội?"Thẩm Lạc Ngưng nhận ra sắc mặt Vương Lão Gia biến đổi thì tiến lên đỡ Ông.

"Không sao không sao"Vương Lão Gia xua xua tay.

"Hôm nay Ông đã ăn nhiều thịt heo?"Thẩm Lạc Ngưng thăm dò.

"Không có.

Chỉ có một chút"Vương Lão Gia bị Cháu Dâu nói trúng tim đen thì nhảy dựng lên.

"Chúng ta đi Bệnh Viện một chuyến"Thẩm Lạc Ngưng đỡ Vương Lão Gia dậy.

Vương Lão Gia cũng không từ chối liền ngoan ngoãn nghe lời Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng lái xe đưa Vương Lão Gia đến Bệnh Viên kiểm tra.

Vương Lão Gia rất tốt chỉ là ăn quá nhiều thịt heo dẫn đến khó tiêu.

Bác Sĩ kê vài đơn thuốc cho Ông sau đó bảo Ông quay về nghỉ ngơi và dặn dò Ông ít ăn thịt heo lại.

Vương Lão Gia thấy thật phiền phức.

Sau này trong bữa cơm chắc là sẽ lại không có thịt rồi.

Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Lão Gia quay về Cầm Viên.

Vì sức khoẻ của Vương Lão Gia không ổn nên hôm nay Thẩm Lạc Ngưng ở lại Cầm Viên nghỉ ngơi.

.....!
"Mau vào trong kiểm tra"Giọng nói trầm thấp của Vương Đình Hi vang lên.

"Đội Trưởng.

Bên trong nhà còn 4 tên.

Ở ngoài cửa còn 4 tên đang canh gác." Lục Thành quan sát thật kỉ sau đó nghiêm túc báo cáo.

"Chia ra hành động.

Lục Thành cậu xử lý hai tên bên trái.

Hạ Phi cậu hai tên bên phải." Vương Đình Hi hạ lệnh.

"Vâng" Hạ Phi cùng Lục Thành nhận nhiệm vụ sau đó nhanh chóng cầm súng nhắm thẳng đầu những tên gác cửa mà bắn.

Trong lúc đó Vương Đình Hi nhanh chân tiến tới cửa nhà nhằm cứu con tin.

Anh nhanh chân núp vào một góc kín quan sát.

"Báo cáo đội trưởng.

Đã xử lý xong 4 tên gác cửa"Lục Thành hoàn thành nhiệm vụ liền báo cáo.

" Đến đây"Vương Đình Hi hạ lệnh.

Rất nhanh tất cả đã có mặt.

Vương Đình Hi phá cửa nhà xông vào.

Anh cầm súng bắn gục 2 tên trong chớp mắt.

2 tên còn lại Hạ Phi cùng Lục Thành cũng rất nhanh đã hạ gục thành công.

Vương Đình Hi quan sát xung quanh.

Lục Thành nhanh chân tiến vào định giải cứu con tin.

Bỗng nhiên một tên còn sót lại ở đâu nhảy ra nhắm Lục Thành mà đánh tới.

Lục Thành liền không kịp trở tay, đứng yên chịu trận.

Vương Đình Hi thấy nguy liền xông tới đỡ cho anh một phát đạn.

"Đội trưởng"Lục Thành sợ hãi hét lên khi thấy Vương Đình Hi trúng đạn.

Hạ Phi nhanh chóng rút súng hạ gục tên còn sót lại sau đó lao đến.

"Đội trưởng"Hạ Phi hét lên.

Thẩm Lạc Ngưng đang nghỉ ngơi ở Cầm Viên thì điện thoại bỗng reo vang ầm ĩ.

Cô lười biếng tìm kiếm điện thoại sau đó bấm nghe máy.

"Alo?"Thẩm Lạc Ngưng cất giọng..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 27: 27: Xin Lỗi Để Em Lo Rồi


Sau khi nghe điện thoại Thẩm Lạc Ngưng liền thay đổi quần áo, lái xe trong đêm đến Bệnh Viên Quân Khu Thành Phố.

Bệnh Viên Quân Khu Thành Phố.

Thẩm Lạc Ngưng mặt không cảm xúc đi trên hành lang.

Cô đi một mạch đến phòng cấp cứu.

Nơi đó có vài chàng trai mặc Quân Trang đứng đợi.

"Vương Đình Hi sao rồi?"Thẩm Lạc Ngưng lạnh giọng hỏi.

"Chị Dâu.

Em xin lỗi.

Chuyện này đều do Em sơ suất.

Khiến Đội Trưởng bị thương"Lục Thành vô cùng tự trách bản thân mình.

"Không cần xin lỗi tôi.

Đây là quyết định của Đình Hi.

Anh ấy sẽ không bỏ mặc cậu thấy chết không cứu"Thẩm Lạc Ngưng vô cùng bình tĩnh trả lời.

Lục Thành cùng Hạ Phi nhìn thấy Thẩm Lạc Ngưng vô cùng bình tĩnh thì có chút sững sờ.

Đây thật sự là Vợ của Đội Trưởng sao??
Thẩm Lạc Ngưng sau khi nói xong thì đi thẳng đến hàng ghế ngồi xuống đợi.

Lục Thành cùng Hạ Phi thỉnh thoảng lén nhìn Thẩm Lạc Ngưng, quan sát nét mặt cô.

Đến lúc này hai người mới nhìn nhau cảm thán.

Chị Dâu quả thực rất xinh đẹp, chỉ là có chút lạnh lùng.

Một lát sau, Bác Sĩ trong phòng cấp cứu đi ra.

" Ai là người nhà của bệnh nhân?" Bác Sĩ mệt mỏi hỏi.

" Là tôi"Thẩm Lạc Ngưng thấy Bác Sĩ ra thì nhanh chân tiến tới.

"Bệnh nhân hiện tại đã qua cơn nguy kịch.

Nhưng vết thương quả thực rất nguy hiểm, chỉ cách tim vài cm.

Bệnh nhân chậm nhất sáng mai sẽ tỉnh dậy." Bác Sĩ nhìn Thẩm Lạc Ngưng nói sau đó quay người rời đi.

Thẩm Lạc Ngưng nghe anh đã qua cơn nguy kịch thì khẽ thở phào.

Cô đánh mắt sang nhìn Lục Thành cùng Hạ Phi thì thấy cả hai đang ôm nhau vui mừng.

Phòng Bệnh Vương Đình Hi
"Các cậu quay về nghỉ ngơi đi.

Có tôi ở đây chăm sóc anh ấy là được" Thẩm Lạc Ngưng nhìn Lục Thành cùng Hạ Phi nói.

" Chị Dâu, Em sẽ ở đây đợi đến khi Đội Trưởng tỉnh lại"Lục Thành nghiêm túc nói.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn thái độ nghiêm túc của hai người thì thở dài "Được.

Tuỳ các cậu."
Lục Thành cùng Hạ Phi sau khi được Thẩm Lạc Ngưng cho phép thì vui mừng lui ra ngoài phòng bệnh chờ đợi.

Vương Đình Hi thì ngấm thuốc mê hơi nhiều nên hôn mê rất lâu.

Đến tận sáng hôm sau anh mới tỉnh dậy.

Vương Đình Hi chậm rãi mở mắt ra.

Anh cảm nhận được tay của mình đang bị nắm thứ gì đó nắm lấy.

Anh liếc nhìn xuống thì thấy Thẩm Lạc Ngưng đang gục xuống giường ngủ gục.

Tay nhỏ của cô nắm chật lấy tay anh.

Thẩm Lạc Ngưng nghe được động tĩnh thì bật dậy nhìn Vương Đình Hi.

"Anh tỉnh rồi? Có thấy đau không?"Thẩm Lạc Ngưng nhanh tay rót cho Vương Đình Hi một cốc nước, ân cần hỏi.

"Không sao.

Xin lỗi, để em lo rồi"Vương Đình Hi cười ôn nhu nói.

"Đội Trưởng"Lục Thành cùng Hạ Phi nghe tin Vương Đình Hi tỉnh rồi thì nhanh chân tiến vào.

"Đội Trưởng.

Em xin lỗi.

Lần này là sai sót của Em.

Quay về Em sẽ chịu phạt"Lục Thành đứng thẳng người nhận lỗi.

"Tất nhiên là phải phạt"Vương Đình Hi lạnh nhạt đáp.

"Vâng"Lục Thành nghiêm túc nói.

"Lần này quay về Quân Khu.

Cậu biết phải viết báo cáo nhiệm vụ như nào rồi?" Vương Đình Hi nhìn Lục Thành nói.

"Em đã biết, Đội Trưởng"Lục Thành gật gật đầu đáp.

"Em đi mua cháo cho Anh"Thẩm Lạc Ngưng sợ Vương Đình Hi đói liền lên tiếng.

Ngoài ra cô còn muốn chừa không gian cho bọn họ nói chuyện.

"Cẩn thận chút"Vương Đình Hi nhìn Thẩm Lạc Ngưng dặn dò.

Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn gật đầu sau đó rời đi.

Sau khi Thẩm Lạc Ngưng rời đi thật lâu Hạ Phi liền tò mò mở miệng hỏi.

"Đội Trưởng.

Chị Dâu là Vợ của Anh thật sao?"
"Chẳng lẽ là Vợ cậu?"Vương Đình Hi hỏi ngược lại.

Nghe được câu nói này của Vương Đình Hi, Hạ Phi liền ngậm miệng không hỏi nữa.

"Chị Dâu quả thực rất khác...!người.

Hôm qua khi nghe tin Anh bị trúng đạn.

Chị ấy không có bất kì biểu cảm nào cả"Lục Thành nhiều chuyện cất giọng.

Vương Đình Hi nghe xong cũng không trả lời.

Anh hiểu con người của Thẩm Lạc Ngưng.

Không lâu sao Thẩm Lạc Ngưng mang cháo quay về.

Vì Vương Đình Hi mới phẫu thuật nên chỉ ăn được cháo trắng.

Thẩm Lạc Ngưng liền tìm kiếm nơi bán cháo trắng ngon nhất mà mua cho Anh.

"Về rồi?Có mệt không?"Vương Đình Hi thấy Thẩm Lạc Ngưng về thì hỏi han.

Thẩm Lạc Ngưng lắc đầu sau đó đến gần anh.

Đem cháo mở ra.

Mùi cháo thơm phức xông thẳng vào mũi Vương Đình Hi.

Anh nhíu mài một cái.

Quả thực có chút đói.

Thẩm Lạc Ngưng bày cháo ra, thổi nguội rồi đút cho anh từng muỗng.

Vương Đình Hi khá đói nên ăn rất ngon, rất nhanh đã cạn hộp cháo.

Thẩm Lạc Ngưng nghiêm túc lau miệng cho Vương Đình Hi rồi rót nước cho anh.

"Em về Đế Đô nghỉ ngơi đi.

Em ở lại đây cả đêm rồi"Vương Đình Hi thấy dáng vẻ có chút mệt mõi của cô thì đau lòng nói.

"Em ở đây với Anh"Thẩm Lạc Ngưng lắc đầu từ chối.

"Thế em đến đây"Vương Đình Hi nhích người sang một bên ý bảo cô leo lên giường mình.

Giường bệnh ở đây quả thực rất to, rất rộng.

Có thể chứa cả hai người.

Thẩm Lạc Ngưng chần chừ một chút sau đó liền ngoan ngoãn lại gần Vương Đình Hi.

Cởi giày để ngay ngắn rồi leo lên giường.

Thẩm Lạc Ngưng sợ di chuyển sẽ động vết thương của Vương Đình Hi nên cô nằm yên không dám di chuyển.

Vương Đình Hi ôm cô vào lòng, hôn nhẹ lên trán cô.

Thẩm Lạc Ngưng có chút mệt mõi, một lát sau liền thiếp đi trong lòng Vương Đình Hi..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 28: 28: Thẩm Ý Thi Đến Thăm


Thẩm Lạc Ngưng ngủ một mạch đến xế chiều mới tỉnh dậy.

Lúc tỉnh dậy, Cô liền bắt gặp ánh mắt của Vương Đình Hi đang ôn nhu nhìn mình.

"Mấy giờ rồi?"Thẩm Lạc Ngưng nhìn Vương Đình Hi.

"2 giờ chiều"Vương Đình Hi trả lời.

"Sao anh không gọi em dậy? Em đi mua đồ ăn anh nhé"Thẩm Lạc Ngưng kinh ngạc bật dậy.

Sao cô lại ngủ nhiều như vậy chứ, ngủ một mạch đến tận chiều.

"Không cần.

Mẹ đem đồ ăn đến rồi"Sở Vân Dung từ ngoài của đi vào.

Tay bà xách một túi trái cây thật to, tay còn lại thì xách đồ ăn.

"Mẹ?"Thẩm Lạc Ngưng quay về phúa cửa nhìn Sở Vân Dung.

"Tin tức lớn như vậy.

Sao mẹ lại không biết?"Sở Vân Dung đặt trái cây cùng đồ ăn lên bàn sau đó cất giọng.

"Hai Ông Nội cũng biết tin rồi à?"Thẩm Lạc Ngưng lần nữa hỏi Sở Vân Dung.

"Ừm"Sở Vân Dung gật gật đầu.

Thẩm Lạc Ngưng vốn định đợi Vương Đình Hi tỉnh rồi sẽ điện về nhà báo tin nhưng không ngờ cả nhà đều biết hết rồi.

"Cảm ơn Mẹ"Vương Đình Hi khách sáo nói.

"Con mau ăn đi.

Mẹ bảo chị Trần hầm canh xương này rất lâu đó"Sở Vân Dung nhìn Con Rể nói.

Thẩm Lạc Ngưng nhanh chân chui xuống giường.

Đến lấy đồ ăn Sở Vân Dung đem đến bày ra.

Cô múc cho Vương Đình Hi một bát đầy.

"Nào, há miệng"Thẩm Lạc Ngưng thổi thổi cho vừa miệng rồi đút cho Vương Đình Hi.

Sở Vân Dung thấy Con Gái cưng chiều Con Rể thì khẽ cười.

Vương Đình Hi nhìn Sở Vân Dung xong liền ngoan ngoãn quay đầu ăn canh Thẩm Lạc Ngưng đút.

Sở Vân Dung ở lại một chút liền tạm biệt ra về.

"Ăn trái cây nhé"Thẩm Lạc Ngưng lấy trái cây ra gọt vỏ.

"Sau này liền nằm viện nhiều một chút"Vương Đình Hi cười nói.

Quả thực, nằm viện mà được Cô Vợ Nhỏ chăm sóc chu đáo như vậy.

Anh liền muốn nằm viện nhiều một chút.

"Nói bậy gì vậy?"Thẩm Lạc Ngưng lạnh giọng, động tác gọt trái cây cũng dừng lại, cô ngẩng đầu nhìn Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi thấy Cô Vợ Nhỏ sắp nổi cáu thì không dám hó hé nữa.

Anh ngoan ngoãn nhìn cô không nói gì.

Bỗng nhiên ngoài cửa có tiếng động.

Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi liền ngẩng đầu nhìn.

Là Thẩm Ý Thi ôm một bó hoa thật tươi đến thăm.

"Anh Hi.

Em đến thăm Anh.

Anh đã khoẻ chưa?"Thẩm Ý Thi cất giọng hỏi han.

Khi nghe tin Vương Đình Hi bị thương nằm viện.

Tim cô như muốn nhảy ra ngoài.

Cô nhanh chóng tìm đến Bệnh Viện thăm Anh.

" Cảm Ơn.

Tôi đã khoẻ rồi"Vương Đình Hi trả lời.

"Em có đem trái cây đến.

Để em gọt cho anh ăn nhé"Thẩm Ý Thi vội đặt bó hoa lên bàn sau đó định đem trái cây gọt vỏ.

"Bà Xã tôi vừa cho tôi ăn xong.

Còn hơi no"Vương Đình Hi nhận mạnh hai chữ đầu.

Động tác tay của Thẩm Ý Thi dừng lại, nét mặt cô đông cứng sau khi nghe hai tiếng "Bà Xã" từ miệng Vương Đình Hi.

Thẩm Lạc Ngưng từ đầu tới cuối im lặng quan sát.

Cô buồn nói chuyện với Thẩm Ý Thi.

"Tiểu Ngưng.

Em ở đây cũng lâu rồi nhỉ? Về nhà nghỉ ngơi đi.

Ở đây còn có chị"Thẩm Ý Thi tự coi mình như Vợ Vương Đình Hi nói.

"Không cần chị quan tâm.

Chị đến đây để thăm Anh ấy.

Bây giờ Anh ấy khoẻ rồi thì về đi"Thẩm Lạc Ngưng khí thế bức người nhìn Thẩm Ý Thi nói.

"Bà Xã.

Đến đỡ anh đứng dậy"Vương Đình Hi có chút muốn vận động tay chân.

Anh đã nằm trên giường rất lâu nên có chút ngứa ngáy tay chân.

Thẩm Lạc Ngưng lướt qua người Thẩm Ý Thi đi đến giường đỡ Vương Đình Hi đứng dậy.

"Có đau không? Đứng được chứ?"Thẩm Lạc Ngưng sợ anh mới phẩu thuật nên vết thương sẽ bị đau khi cử động.

"Không sao.

Anh muốn đi tới đi lui một chút"Vương Đình Hi lắc đầu.

Thẩm Lạc Ngưng đỡ anh đi tới đi lui vài vòng.

Thẩm Ý Thi bị coi như không khí cuối cùng cũng không chịu nổi cất giọng.

"Nếu Anh đã khoẻ rồi thì Em về đây.

Có chuyện gì liền gọi cho Em nhé"
" Cảm Ơn.

Không tiễn"Vương Đình Hi lạnh nhạt phun ra bốn chữ.

Thẩm Ý Thi cắn thật chặt môi, cô thật sự ganh tị.

Tại sao tất cả sự nuông chiều Vương Đình Hi đều dành hết cho Thẩm Lạc Ngưng chứ?
"Đừng cử động nữa"Thẩm Lạc Ngưng kéo Vương Đình Hi đến giường bệnh ngồi xuống.

Cô sợ cử động nữa vết thương sẽ rách ra mất.

Vương Đình Hi nhìn Thẩm Lạc Ngưng quan sát biểu cảm của cô.

"Nhìn cái gì?"Thẩm Lạc Ngưng nhíu mài nhìn Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi lắc đầu cười khổ.

Cô Vợ Nhỏ nổi cáu thật rồi.

Thẩm Lạc Ngưng không để ý đến Vương Đình Hi nữa.

Cô lấy điện thoại ra gọi cho Vương Lão Gia báo tin Vương Đình Hi đã ổn, không có gì cần phải lo lắng để Ông yên tâm.

"Sau đợt bị thương này.

Chắc anh sẽ được nghỉ dưỡng thương lâu dài."Vương Đình Hi cất giọng phá tan bầu không khí yên tĩnh.

"Ừm?"Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu nhìn anh.

Ý hỏi sẽ được nghỉ bao lâu.

"Chắc là qua năm mới"Vương Đình Hi hiểu ý cô trả lời.

"Vậy là được nghỉ 1 tháng nữa?"Thẩm Lạc Ngưng nói.

"Đúng vậy.

1 tháng này đều dành hết cho Bà Xã"Vương Đình Hi cười nói.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn Vương Đình Hi thật lâu sau đó gật đầu..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 29: 29: Ngày Nghỉ Của Vợ Chồng Ngài Vương


Vương Đình Hi ở bệnh viện dưỡng thương vài ngày sau đó liền xuất viện quay về Cầm Viên.

Hiện tại anh đã có thể sinh hoạt như người bình thường.

Nhưng vì nhiệm vụ lần này nguy hiểm nên cấp trên đặc xá cho anh nghỉ dưỡng thương một thời gian lâu.

"Chúng ta ra ngoài đi dạo nhé"Vương Đình Hi kéo kéo tay Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng vừa định không đồng ý nhưng nhìn vẻ mặt của anh thì không đành lòng.

" Được"
Vương Đình Hi sau khi nhận được sự đồng ý của Thẩm Lạc Ngưng liền báo với Vương Lão Gia một tiếng rồi kéo tay Bà Xã mình ra ngoài.

Vương Đình Hi lái xe đến một nhà hàng nổi tiếng để dùng cơm.

Khi xuống xe, Thẩm Lạc Ngưng nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Đó là Ngô Dật.

Cô ta đang ôm tay một người con trai trẻ tuổi vui vẻ cười nói.

Vương Đình Hi thấy Thẩm Lạc Ngưng nhìn cặp đôi đó thật lâu thì khẽ hỏi.

"Người quen sao?"
Thẩm Lạc Ngưng lắc lắc đầu, trả lời.

"Là bạn cùng phòng nhưng không thân thiết lắm"
Nói rồi Thẩm Lạc Ngưng nắm tay Vương Đình Hi bước vào nhà hàng dùng cơm.

Sau khi dùng cơm, Vương Đình Hi lại muốn đi tiếp.

"Đi Trung Tâm Thương Mại mua sắm nhé?"
Thẩm Lạc Ngưng gật gật đầu.

Cô thấy anh đang vui vẻ nên cũng không từ chối.

Trung Tâm Thương Mại
Vương Đình Hi dường như muốn gói cả cái Trung Tâm Thương Mại đem về nhà.

Anh bắt gặp thứ gì hợp cũng đều mua cho cô.

Thẩm Lạc Ngưng thở dài, cô lấy phải một Anh Chồng nghiện mua sắm rồi.

" Đừng mua nữa.

Tủ đồ nhà mình không chưa nổi đâu"
Vương Đình Hi nhìn cô một phát.

" Anh sẽ xây một căn phòng riêng dùng để chứa đồ của Em"
Thẩm Lạc Ngưng nghẹn họng.

Còn có thể trả lời lại như vậy sao?
"Chúng ta đi đến shop thời trang nam nhé?"
Vương Đình Hi lắc lắc đầu.

"Không cần đâu.

Anh toàn ở Quân Khu, mặc toàn là Quân Trang.

Mua những thứ này..."
Thẩm Lạc Ngưng ngắt ngang lời anh, kéo tay anh đi.

"Nói nhiều.

Mau đi"
Vương Đình Hi còn định nói nữa nhưng bị Cô Vợ Nhỏ kéo tay đi, anh cười bất lực.

Đến shop thời trang nam.

Thẩm Lạc Ngưng lựa cho anh một cái áo sơ mi trắng tinh tươm cùng một cái quần tây đen để anh thử.

Quả thực, khi Vương Đình Hi bước thay đồ bước ra đã thu hút rất nhiều ánh mắt của mọi người xung quanh.

Các nhân viên bán hàng nhìn Vương Đình Hi với ánh mắt si mê.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn Vương Đình Hi thật lâu không nói gì.

Quả thực rất đẹp.

Rất khác với dáng vẻ thường ngày.

Hiện tại anh rất giống với Thẩm Gia Hứa, giống một tổng tài, lịch lãm, phong độ vô cùng.

"Không đẹp sao?"Vương Đình Hi thấy Thẩm Lạc Ngưng nhìn mình không nói gì thì tiến đến.

"Không.

Rất đẹp"Thẩm Lạc Ngưng nhìn anh tán thưởng.

"Vậy lấy bộ này nhé?"Vương Đình Hi nhìn nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng gật gật đầu liên tục.

Cả hai cùng tính tiền sau đó quay về Căn Hộ ở Đế Đô.

Hiện tại sắp qua năm mới nên Vương Đình Hi muốn mua chút đồ về trang trí nhà cửa.

Sau khi cả hai về nhà liền bắt tay vào trang trí nhà.

Thẩm Lạc Ngưng thì quét dọn nhà cửa.

Vương Đình Hi thì trang trí đồ.

Bận rộn vô cùng.

Một lát sau tất cả công việc đều đâu vào đấy.

Thẩm Lạc Ngưng mệt mõi ngồi xuống sofa nghỉ ngơi.

Vương Đình Hi vào bếp rót cho Thẩm Lạc Ngưng một ly nước cam.

Thẩm Lạc Ngưng nhận lấy uống cạn một hơi.

Vương Đình Hi thấy cô uống xong liền đem ly đi rửa sau đó vào tủ đồ lấy cho cô một bộ đồ ngủ thoải mái.

"Em mau tắm đi.

Không còn sớm nữa"
"Vâng"Thẩm Lạc Ngưng nhận đồ sau đó đi thẳng vào phòng tắm.

Ngày hôm nay khá rảnh rỗi nên Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi rất sớm đã lên giường nghỉ ngơi.

Vương Đình Hi ôm Thẩm Lạc Ngưng vào lòng.

Tay anh v**t v* eo thon nhỏ của cô.

Thẩm Lạc Ngưng có chút ngứa ngáy cuộn trọn người.

Vương Đình Hi cúi đầu hôn vào môi nhỏ của Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng vòng tay qua cổ anh, đáp lại nụ hôn.

Vương Đình Hi luyến tiếc rời khỏi đôi môi, cúi xuống hôn vào cổ Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng run run cả người.

Tay Vương Đình Hi luồn vào vạt áo của Thẩm Lạc Ngưng sò mó.

Thẩm Lạc Ngưng đang yên đang lành bỗng nhiên sắc mặt trắng bệch.

"Đừng...."
Vương Đình Hi nghe giọng cô run run thì dừng lại.

Anh vươn tay bật đèn xem Thẩm Lạc Ngưng xảy ra chuyện gì.

"Bà Xã?"Vương Đình Hi quan sát thấy vẻ mặt Thẩm Lạc Ngưng trắng bệch, trên trán còn có mồ hôi.

Thẩm Lạc Ngưng lắc đầu ý bảo mình không sao.

"Em làm sao? Đau chổ nào?" Vương Đình Hi sờ trán Thẩm Lạc Ngưng, vô cùng luống cuống.

"Phiền anh thay ga giường"Thẩm Lạc Ngưng nhẹ nhàng phun ra 5 chữ.

Vương Đình Hi lập tức hiểu ra vấn đề.

"Em để ở đâu?"
"Trong tủ, ngăn kéo cuối cùng"Thẩm Lạc Ngưng nhìn Vương Đình Hi nói.

Vương Đình Hi nhanh chân đi lấy đồ cho cô.

Thẩm Lạc Ngưng vào nhà vệ sinh xử lý còn Vương Đình Hi thay ga giường mới sau đó vào bếp nấu nước gừng đường nâu cho cô.

Một lát sau Thẩm Lạc Ngưng ra khỏi nhà vệ sinh.

Cô ôm cái bụng đau leo lên giường nằm.

Vương Đình Hi bưng nước gừng đường nâu vào cho Thẩm Lạc Ngưng.

Sau đó đi tắm nước lạnh.

Thẩm Lạc Ngưng thấy Vương Đình Hi như vậy thì có chút buồn cười cùng đáng thương.

Hôm nay không ngờ dì cả lại đến đúng lúc như vậy..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 30: 30: Cô Của Vương Đình Hi


Sáng hôm sau, lúc Thẩm Lạc Ngưng tỉnh giấc.

Vương Đình Hi đã rời giường.

Thẩm Lạc Ngưng theo thói quen tìm kiếm xung quanh.

Cô nhấc chân đi vào phòng bếp kím hình bóng anh.

Đúng như cô dự đoán, Vương Đình Hi đang làm bữa sáng cho cô.

Thẩm Lạc Ngưng đến gần vươn tay ôm lấy eo anh từ phía sau.

Lười biếng dựa vào tấm lưng rộng lớn của anh.

Động tác tay của Vương Đình Hi dừng lại.

Anh cảm nhận được Thẩm Lạc Ngưng đang lười biếng dựa vào lưng anh.

" Dậy rồi? Còn đau bụng không?"
Thẩm Lạc Ngưng lắc lắc đầu nhỏ.

"Đi rửa mặt đánh răng rồi ăn sáng nhé?"Vương Đình Hi biết cô chưa đánh răng nên không trả lời mình.

Thẩm Lạc Ngưng ôm Vương Đình Hi một lát nữa rồi lập tức buông tay đi vào nhà vệ sinh.

Khi cô quay trở ra, Vương Đình Hi đã dọn sẵn đồ ăn ra bàn.

Cô liền tiến đến kéo ghế ra ngồi vào bàn ăn.

Bữa sáng Vương Đình Hi làm rất đơn giản, bánh mì trứng cùng với một ly sữa nóng.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn chất lỏng màu trắng trong ly có chút chán ghét.

Cô rất ghét sữa, mùi vị béo ngậy còn có chút tanh tanh khiến cô rất không thích.

Vương Đình Hi quan sát vẻ mặt Thẩm Lạc Ngưng, anh nhận ra rằng cô không thích sữa.

Nhưng hiện tại Thẩm Lạc Ngưng rất gầy, cần phải vỗ béo hơn nữa.

"Uống đi.

Không tanh"
Thẩm Lạc Ngưng nhìn vẻ mặt của Vương Đình Hi sau đó cô vươn tay cầm lấy ly sữa uống một hơi cạn cả ly.

Đúng là không tanh nhưng lại rất ngọt, rất béo.

Thẩm Lạc Ngưng khẽ nhíu mài.

.

ngôn tình hoàn
Sau khi ăn xong, cả hai lười biếng dựa vào nhau xem TV.

Thẩm Lạc Ngưng hiếm khi lười biếng như vậy.

Cô nằm lên đùi Vương Đình Hi xem.

Vương Đình Hi vuốt vuốt tóc Thẩm Lạc Ngưng.

Một lát sau, cơn buồn ngủ kéo đến.

Thẩm Lạc Ngưng ngủ thiếp đi trên đùi Vương Đình Hi.

Vương Đình Hi nhận ra Cô Vợ Nhỏ của mình đã ngủ thì tắt TV đi.

Anh lấy một cuốn sách ra đọc.

Vẫn giữ nguyên tư thế đó cho cô ngủ.

Thời gian thật lâu trôi qua, đến tận chiều Thẩm Lạc Ngưng mới tỉnh dậy.

Cô nhận ra mình vẫn còn gối đầu trên đùi Vương Đình Hi như lúc ban đầu thì biết anh đã giữ tư thế này rất lâu.

"Sao không gọi em dậy chứ?"
"Thấy em ngủ ngon nên không gọi" Vương Đình Hi ôn nhu trả lời cô.

Vương Đình Hi định đứng dậy đi bật đèn thì đứng lên không được.

"Chân hơi tê"
Thẩm Lạc Ngưng lấy tay nhỏ xoa bóp chân cho anh.

"Sau này nếu em ngủ như vậy thì phải gọi em dậy"
Vương Đình Hi cười không nói gì.

Anh nhìn Cô Vợ Nhỏ đang chăm chỉ bóp chân cho mình.

Cả hai cùng dùng buổi chiều xong thì không có gì để làm.

Thẩm Lạc Ngưng liền nhìn nhìn Vương Đình Hi.

"Cơ thể anh đẹp như vậy.

Làm người mẫu cho em vẽ đi"
Vương Đình Hi đang lướt điện thoại liền quay sang nhìn Cô Vợ Nhỏ.

"Em biết vẽ?"
"Biết một chút"Thẩm Lạc Ngưng không phủ định mà gật đầu.

"Được"Vương Đình Hi vui vẻ đáp.

Được vợ chọn làm mẫu vẽ.

Sao có thể từ chối được?
Thẩm Lạc Ngưng cười sau đó kéo tay Vương Đình Hi vào phòng vẽ của cô.

"Cởi áo ra đi"Thẩm Lạc Ngưng yêu cầu.

Vương Đình Hi nhanh tay cởi áo ngoài ra.

Cơ thể săn chắn, cơ bắp cuồn cuộn nhanh chống hiện ra trước mắt cô.

Thẩm Lạc Ngưng nuốt nước bọt một cái.

Sau đó cầm cọ vẽ lên bắt đầu phát hoạ.

Vương Đình Hi giữ vững tư thế của mình không dám di chuyển.

"Anh cứ thoải mái chút.

Gần xong rồi"Thẩm Lạc Ngưng thấy anh như vậy thì có chút buồn cười.

Vương Đình Hi có chút kinh ngạc.

Nhanh như vậy đã vẽ xong?
"Xong rồi"Thẩm Lạc Ngưng cất cọ sau đó nhìn vào bức tranh mới ra lò của mình.

Vương Đình Hi nhanh chân đến nhìn thành quả của Thẩm Lạc Ngưng.

"Y như thật"Vương Đình Hi cảm thán một tiếng.

Ngoài ra còn rất kinh ngạc.

15 phút mà cô đã vẽ xong.

Trong bức tranh là một người con trai đang c** tr*n.

Đúng vậy, đó chính là Vương Đình Hi.

"Còn có chút không hoàn chỉnh"Thẩm Lạc Ngưng nhìn nhìn đánh giá.

"Bà Xã của anh thật tài ba"Vương Đình Hi kéo tay Thẩm Lạc Ngưng ôm cô vào lòng.

Tối hôm đó, Vương Lão Gia gọi bảo Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi về Cầm Viên ăn tối.

Cả hai nhanh chóng rời khỏi Đế Đô về Cầm Viên.

"Ông Nội"Vương Đình Hi về đến liền réo gọi.

"Đến đây đến đây"Vương Lão Gia cất giọng.

Ông từ trên lầu đi xuống.

Bên cạnh còn có một người phụ nữ.

"Cô?"Vương Đình Hi nhìn thấy người phụ nữ bên cạnh Vương Lão Gia liền lên tiếng.

"Tiểu Hi về rồi à?"Vương Từ Lan cất giọng.

"Chào cháu.

Chắc cháu là Tiểu Ngưng nhỉ?"Vương Từ Lan đánh mắt sang nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

"Cháu chào cô.

Cô là cô Từ Lan ạ?"Thẩm Lạc Ngưng gật đầu lễ phép chào hỏi Vương Từ Lan..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 31: 31: Ông Chủ Mị Sắc


"Đúng.

Cô là cô Từ Lan của Tiểu Hi."Vương Từ Lan cười nói.

"Cô về khi nào?"Vương Đình Hi nhìn Vương Từ Lan hỏi han.

"Vừa về lúc sáng"Vương Từ Lan lại gần Thẩm Lạc Ngưng.

"Tiểu Ngưng lớn lên thật xinh đẹp lại còn ngoan ngoãn.

Chẳng trách thằng cháu như khúc gỗ của cô lại mê như vậy"Vương Từ Lan cười hiền từ.

Từ cái nhìn đầu tiên, bà đã thích Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng cong môi, gật đầu.

"Tiểu Ngưng.

Cháu đợi một lát.

Cô lên lầu lấy đồ cho cháu"Vương Từ Lan chợt nhớ ra bà có mua quà cho Thẩm Lạc Ngưng nên liền chạy lên lầu.

Vương Lão Gia thấy cả nhà vui vẻ thì cười ha hả.

"Vào ăn tối thôi"
Cả nhà cùng vào dùng cơm tối.

Ai ai cũng vui vẻ.

Dùng cơm xong, Thẩm Lạc Ngưng bồi Vương Từ Lan nói chuyện một chút rồi cùng Vương Đình Hi trở về.

Ngày mai chính là Giao Thừa nên cả nhà họ Thẩm cùng nhà họ Vương rất bận rộn.

"Ông Nội"Thẩm Lạc Ngưng vào Đại Viên thấy mọi người đều có mặt đông đủ trong nhà chỉ thiếu Thẩm Ý Thi.

"Tiểu Ngưng về rồi à"Thẩm Lão Gia vui vẻ hỏi.

"Ông Nội.

Con mới đến"Vương Đình Hi đi sau xách một đống quà to đi cùng với Vương Lão Gia và Vương Từ Lan.

"Lão Thẩm đâu rồi?"Vương Lão Gia bước vào cửa Đại Viên liền tìm kiếm.

"Ở đây ở đây."
"Ồ.

Từ Lan cháu về đây khi nào đấy?"Thẩm Lão Gia nhìn thấy Vương Từ Lan liền có chút kinh ngạc.

"Cháu vừa về lúc sáng hôm qua.

Ông Thẩm.

Ông vẫn khoẻ chứ?"Vương Từ Lan lễ phép trả lời sau đó hỏi thăm sức khoẻ Thẩm Lão Gia.

"Ông khoẻ"Thẩm Lão Gia cười vô cùng vui vẻ.

"Là Từ Lan à?"Sở Vân Dung nhanh chân từ phòng bếp chạy ra khi nghe thấy giọng Vương Từ Lan.

"Vân Dung? Khoẻ chứ?"Vương Từ Lan thấy Sở Vân Dung thì lại càng vui vẻ.

"Khoẻ lắm khoẻ lắm"Sở Vân Dung cười nói.

"Mẹ"Vương Đình Hi lễ phép gọi một tiếng khi thấy Sở Vân Dung.

Sở Vân Dung quay sang nhìn anh cười rồi gật đầu.

Quán Bar Mị Sắc.

"Ông chủ.

Hôm nay quán đông lắm.

Ông mau về nghỉ ngơi đi" Nhân viên quan tâm báo cáo với Hàn Vũ.

"Tôi ở đây chơi một lát"Hàn Vũ xua xua tay.

Anh rút một điếu thuốc ra chăm lửa rít một hơi sau đó nhả khói ra.

Một góc nào đó....!.

||||| Truyện đề cử: Xiềng Xích Dịu Dàng - Thư Kỳ |||||
Thẩm Ý Thi từ khi du học trở về liền hay đến những cuộc xã giao để lôi kéo, làm quen bạn mới.

Hôm nay cô ta cũng có mặt tại Mị Sắc để chơi đùa.

"Thi Thi.

Sắp tới cậu dẫn mình đến nhà cậu chơi nhé! Mình nghe nói khu cậu ở rất rộng lớn cà sang trọng" Một cô gái trẻ nịnh nọt Thẩm Ý Thi nói.

"Được.

Sau này có cơ hộii liền dẫn cậu đến"Thẩm Ý Thi cười vô cùng đắc ý.

Bỗng cô ta nhìn thấy Hứa Du ở một góc.

Ánh mắt cô ta loé lên sự tàn độc.

Lần trước bị bẽ mặt khi ăn cơm.

Cô còn chưa tính sổ với con chuột cống hôi hám đó.

Hôm nay phải cho cô ta một bài học.

Nói rồi cô t nâng giày cao gót hướng chổ Hứa Du đang ngồi mà đi tới.

"Ây dô, đây chẳng phải là bạn tốt của em gái tôi sao? Ờ tên gì ấy nhỉ? Cái loại người rẻ tiền này tôi cũng không để vào mắt nên cũng không nhớ tén?"Thẩm Ý Thi trêu chọc nói.

Hôm nay cô phải cho Hứa Du này biết tay.

"Thi Thi à.

Đây là bạn của em gái cậu sao? Không biết chui từ lỗ cống nào lên nữa.

Mình thấy bốc mùi quá.

Sau này cậu khuyên em cậu bớt giao du với loại người này là tốt nhất"Cô gái lúc nảy lại lên tiếng.

*Cạch....* Hứa Du đặt mạnh ly rượu xuống bàn.

"Nói đủ chưa? Hai con điên?"Hứa Du dứt khoát đứng dậy nhìn hai con điên trước mặt mình.

Ở không cũng bị kiếm chuyện.

"Mày nói ai là con điên?" Cô gái lúc nảy bị chửi thì tức điên đầu.

"Lạc Lâm.

Mình chỉ nói có vài câu thôi mà em ấy lại kích động như vậy....!Mình"Thẩm Ý Thi giả vờ yếu đuối.

Hứa Du thấy bộ dạng của Thẩm Ý Thi thì nhếch môi cười.

Đúng là tội nghiệp cho Tiểu Lạc Ngưng nhà nàng.

Phải sống chung với một con điên thích diễn xuất Thẩm Ý Thi.

"Chị biết em thấy bức xúc dùm Tiểu Ngưng khi thấy mẹ thương chị hơn em ấy.

Nhưng em cũng đừng có thành kiến lớn như vậy với chị chứ? Có phải Tiểu Ngưng đã nói gì với em không?"Thẩm Ý Thi tỏ ra vô cùng đau khổ nói.

"Cút được rồi.

Ngứa lỗ tai quá"Hứa Du xua xua tay, khinh bỉ nói.

"Mày..."Lạc Lâm đẩy Thẩm Ý Thi ra lao ra định vươn tay tát Hứa Du.

Thẩm Ý Thi bị đẩy ra thì có chút đắc ý.

Giờ thì xem kịch thôi.

Lạc Lâm giơ tay định tát Hứa Du thì bị cô chụp tay lại.

Phản đòn tát ngược lại Lạc Lâm một cái khiến cô ta đau đến mất thăng bằng lui về sau vài bước.

Hứa Du day day thái dương mình.

Cô uống hơi nhiều.

Say mất rồi.

"Mày dám đánh tao? Tao liều mạng với mày" Lạc Lâm lại lần nữa lao lên.

Bỗng nhiên có người chụp lấy tay cô ta.

Đứng chắn trước mặt Hứa Du.

"Làm loạn cái gì ở đây? Mị Sắc là nơi cô muốn đến quậy là quậy à?" Giọng Hàn Vũ lạnh nhạt vang lên.

"Hàn Thiếu...!Em...!Em không có" Lạc Lâm đương nhiên nhận ra Hàn Vũ- Ông chủ Mị Sắc.

Một người vô cùng nổi tiếng ở Dung Thành.

Hàn Vũ không trả lời.

Anh quay ra sau lưng nhìn Hứa Du đang say mềm ngồi trên ghế.

"Hàn Thiếu.

Anh biết cô ta sao?" Lạc Lâm nhiều chuyện hỏi.

"Biết"
"Không biết"
Cả hai đồng thanh vang lên.

Tiếng trước là của Hàn Vũ còn tiếng sau là của Hứa Du..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 32: 32: Hứa Du-hàn Vũ


Hàn Vũ nhíu mài nhìn Hứa Du.

Anh vừa ra mặt giúp cô vậy mà cô lại làm như không quen biết anh.

"Không quen biết ai cả.

Đi đây"Hứa Du phất tay, cầm lấy túi sách chuẩn bị rời đi.

Bước đi của cô loạng choạng, cả người đổ về phía trước.

Hàn Vũ nhanh tay đỡ lấy Hứa Du.

"Say rồi?"Hàn Vũ ôm cô gái vào trong lòng.

Hứa Du tìm được chổ dựa liền nhắm mắt ngủ đi.

Hàn Vũ cúi đầu nhìn cô gái say mềm trong lòng.

Rồi quay sang nhìn đám người Thẩm Ý Thi.

"Quậy đủ rồi thì cút đi"Hàn Vũ lạnh giọng nói.

Lạc Lâm sợ hãi rời khỏi Mị Sắc.

Hàn Vũ đưa Hứa Du lên xe taxi sau đó hỏi địa chỉ nhà để đưa cô về.

Hứa Du cứ như người câm, không hề trả lời lại.

Cô cứ tựa vào cửa xe mà ngủ.

Hàn Vũ bất lực quá liền đưa cô về khách sạn gần đó nghỉ ngơi.

"Đừng đi"Hứa Du ôm ôm tay Hàn Vũ không cho anh đi.

Nghe được câu nói này của Hứa Du, Hàn Vũ nhíu mài thật chặt.

"Không cho tôi đi?"
"Mẹ.

Con xin lỗi.

Con không dám ra ngoài uống say như vậy nữa đâu"Hứa Du mếu máo nói.

"Mẹ? Nè, mở mắt ra nhìn cho rõ.

Tôi như vậy mà cô bảo tôi là Mẹ cô?"Hàn Vũ có chút bất lực.

"Đùi gà ngon.

Cắn cắn một miếng"Hứa Du nâng tay Hàn Vũ cạp một cái.

"Cô"Hàn Vũ bị cắn thì đau đến nhíu mài.

Anh định vung tay quay đi thì mất thăng bằng ngã xuống giường.

Vô tình đè cả người lên Hứa Du.

Hàn Vũ trợn trắng cả mắt.

Môi anh có gì đó mềm mềm lại lạnh lạnh.

Hứa Du đang say mềm cũng có chút cảm giác liền trợn trắng mắt.

Hai người hôn rồi.

Vậy mà lại là hôn môi.

"Cô"Hàn Vũ bật dậy anh vô cùng luống cuống.

Hứa Du chớp chớp mắt vài cái.

Sau đó cô bật dậy kéo lấy tay Hàn Vũ đè anh xuống giường.

"Trả dâu tây lại cho tôi"1
Nói rồi cô cúi người lần nữa ngậm lấy môi Hàn Vũ.

Đôi môi mát lạnh của Hứa Du làm d*c v*ng trong người Hàn Vũ ngày càng lớn.

Anh lật người đè Hứa Du xuống thân mình.

"Cô đang đùa với lửa đấy"
"Trả dâu tây" Hứa Du nói rồi chu chu mỏ raa.

Hàn Vũ không kiềm được nữa cúi người xuống hôn môi cô.

Anh dùng lưỡi cậy hàm răng của cô ra.

Cuốn lấy hết mật ngọt trong khoang miệng của cô.

Hứa Du vươn tay ôm lấy cổ Hàn Vũ.

Tất cả quần áo trên người cả hai đều nhanh chóng rơi đầy trên đất.

Một đêm Giao Thừa khá nóng bỏng diễn ra.

Đại Viên
Sau khi dùng cơm xong.

Cả nhà cùng quay quần nói chuyện ở phòng khách.

Thẩm Ý Thi có chút men rượu trong người loạng choạng bước vào nhà.

Cô nâng mắt lên thấy Vương Đình Hi ngồi đó thì hai mắt sáng lên.

"Anh Hi? Hôm nay anh đến sao không báo với em?"
Tiếng cười nói trong nhà im ắng hẳn.

Vương Đình Hi đánh mắt sang nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

Sở Vân Dung đang trò chuyện cùng Vương Từ Lan thì cũng im lặng nhìn cô con gái Thi Thi của mình.

"Uống rượu à?"Thẩm Lão Gia nhíu mài nhìn Thẩm Ý Thi.

Ông có chút không thích con gái ra ngoài đêm khuya, lại còn uống rượu.

"Ông Nội"Thẩm Ý Thi nghe giọng của Thẩm Lão Gia thì quay sang nhìn.

Lúc này cô mới biết trong nhà có rất đông người.

Vương Từ Lan là người có ánh mắt vô cùng sắc bén.

Bà nhìn một cái liền biết Thẩm Ý Thi không phải dạng tốt lành gì.

Lại còn là con gái nuôi của Sở Vân Dung.

Bà biết rằng lúc trước Thẩm Lạc Ngưng sống ở nhà họ Thẩm này cũng chẳng dễ dàng gì.

"Chào cô Từ Lan ạ"Thẩm Ý Thi đánh mắt sang nhìn Vương Từ Lan.

Trong đầu bày ra mưu kế định lôi kéo quan hệ với Bà.

Sau này có thể cô và Vương Đình Hi có lẽ sẽ tiến triển tốt hơn.

"Ừm"Vương Từ Lan lạnh nhạt trả lời một tiếng.

Sở Vân Dung thấy con gái ra ngoài đêm khuya vậy mà còn uống rượu thì có chút không vui.

"Say rồi thì về phòng nghỉ ngơi đi"
"Vâng.

Con xin phép"Thẩm Ý Thi đơ người nhưng cũng nhanh chóng nghe lời quay về phòng.

Trước khi đi cô quay sang nhìn Vương Đình Hi.

Thấy anh đang cười nói với Thẩm Lạc Ngưng vô cùng dịu dàng thì trong lòng vô cùng căm ghét.

Ngồi chơi cùng với nhà họ Thẩm một lát, Vương Lão Gia, Vương Từ Lan quay về Cầm Viên.

Vương Đình Hi lái xe chở Thẩm Lạc Ngưng ra ngoài thành phố chơi.

"Anh định chở em đi đâu đây?"Thẩm Lạc Ngưng hôm nay có vẻ rất vui.

"Đến rồi biết"Vương Đình Hi tập trung lái xe nhưng vẫn trả lời Vợ mình.

"Em ngủ một lát đi.

Đến nơi anh sẽ gọi"Vương Đình Hi đưa áo khoác của mình cho cô rồi ôn nhu nói.

Thẩm Lạc Ngưng nhận lấy áo khoác, khoác lên người rồi tựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Vương Đình Hi lái xe thẳng ra bờ biển của thành phố.

"Lạc Ngưng.

Đến rồi"Vương Đình Hi thắng xe lại, quay sang nhìn Thẩm Lạc Ngưng đang ngủ ngon khẽ gọi.

"Đến rồi sao?"Thẩm Lạc Ngưng dụi dụi mắt nói.

Vương Đình Hi xoa đầu cô sau đó xuống xe mở cửa cho Thẩm Lạc Ngưng xuống.

"Biển sao?Lâu lắm rồi không đến"Thẩm Lạc Ngưng bước xuống xe thì cảnh biển đập vào mắt.

"Mặc áo khoác vào.

Gió biển lạnh"Vương Đình Hi mặc áo vào cho Thẩm Lạc Ngưng.

Kiểm tra cô không có chổ nào bị gió vào mới thôi..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 33: 33: Năm Mới Vui Vẻ


Thẩm Lạc Ngưng nhìn Vương Đình Hi hiện tại giống như một người cha chăm sóc cho con gái mình vậy.

Nhưng thật ra đúng là như vậy, ngoại trừ lúc anh ở Quân Khu.

Khi anh về nhà liền dặn dò, chăm sóc cô i như con gái nhỏ của mình.

Vương Đình Hi sau khi kiểm tra xong thì ngẩn đầu lên nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

Cô và anh bốn mắt chạm nhau.

Hai người nhìn nhau thật lâu mà chẳng nói gì.

"Đến đây"Vương Đình Hi phá tan bầu không khí.

Anh kéo tay Thẩm Lạc Ngưng đi đến bờ biển.

Thẩm Lạc Ngưng cởi giày ra xách trên tay.

Bàn chân cô tiếp xúc trực tiếp với nền cát trắng mềm mại.

"Đưa giày đây"Vương Đình Hi vươn tay ra cầm giày giúp Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng đưa giày cho anh xong ngoan ngoãn ôm cánh tay anh đi dạo.

"Thật yên bình.

Chỉ mong sau này cuộc sống sẽ trôi qua bình yên, thong thả như vậy" Thẩm Lạc Ngưng vô thức nói ra suy nghĩ của mình.

Vương Đình Hi nghe cô nói vậy thì có chút đau lòng.

10 năm qua cô đã trải qua những gì chứ? Một người vốn dĩ là tiểu thư khuê các, sống trong nhung lụa.

Vậy mà lại trôi dạt 10 năm, không có đường về nhà...!
"Lạc Ngưng.

Sau này anh chính là chổ dựa của em.

Là hậu phương vững chắc của em."
Thẩm Lạc Ngưng nghe lời Vương Đình Hi nói thì xoay đầu sang nhìn anh.

Cô có chút mơ hồ.

Bỗng dưng anh lại nói đến chuyện này, lúc nảy cô có nói gì sai sao?
"Tin tưởng anh nhé"Vương Đình Hi nắm lấy tay Thẩm Lạc Ngưng đặt lên ngực mình.

"Vâng"Thẩm Lạc Ngưng gật gật đầu, cười thật tươi trả lời.

Thẩm Lạc Ngưng tựa đầu vào vai Vương Đình Hi ngắm từng đợt sóng dạt vào vờ biển.

Từng đợt từng đợt cứ tuần hoàn dạt vào bờ khiến Thẩm Lạc Ngưng nhìn mãi chẳng thấy chán.

* Đùng đùng đùng*
Bỗng dưng trên bầu trời xuất hiện những đóm lửa đầy màu sắc, có tiếng động vang dội.

"Pháo hoa sao?"Thẩm Lạc Ngưng ngạc nhiên nhìn lên bầu trời sau khi tiếng động phát ra.

"Bà Xã.

Năm mới vui vẻ"Vương Đình Hi cúi đầu hôn lên môi Thẩm Lạc Ngưng một cái.

"Ông Xã.

Năm mới vui vẻ."Thẩm Lạc Ngưng vui vẻ trả lời.

Cô biết đây chính là lý do khiến anh đưa cô đến tận đây.

Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi ôm nhau đứng ngắm từng tràn pháo hoa nổ tung đầy màu sắc trên bầu trời.

Đây là năm đầu tiên, cả hai đón Giao Thừa cùng nhau.

Sáng hôm sau, Hứa Du tỉnh giấc thì có chút đau eo.

Cô ngồi dậy xoa xoa cái eo của mình.

Bỗng nhiên thấy có gì đó không đúng.

Cô nhìn cả người m*nh tr*n như nhộng.

Đồ đạc quăng tứ tung dưới nền nhà.

Từng đợt kí ức tối hôm qua hiện lên trong đầu Hứa Du.

"Tiêu rồi tiêu rồi.

Hứa Du mày tiêu rồi" Hứa Du tự lẩm bẩm với bản thân.

"Tiêu cái gì?"Hàn Vũ vừa mới tắm ra thì nghe cô gái trên giường tự lẩm bẩm với mình thì tiến đến.

"Anh...!Stop, đừng đến đây"Hứa Du đưa tay chặn chặn lại.

"Tối hôm qua cô một hai không cho tôi đi.

Còn đôi ăn dâu tây của tôi"Hàn Vũ khoanh tay nhìn Hứa Du.

Nói đến dâu tây, anh đưa tay chỉ chỉ môi mình bị sưng một chổ vì vết cô cắn hôm qua.

"Tiêu rồi"Hứa Du ôm ôm đầu.

"Cô phải chịu trách nhiệm với tôi"Hàn Vũ ra vẻ khổ sở như người chịu thiệt chính là anh vậy.

"Anh...."Hứa Du nhìn Hàn Vũ mà cứng miệng.

Hứa Du quan sát vẻ mặt của người đàn ông trước mắt.

Càng nhìn lại càng quen.

"Anh rất giống một người lạ mà tôi từng gặp lúc trước"
"Nhà Hàng Visna? Đúng chứ?"Hàn Vũ nhìn nhìn Hứa Du.

"Đúng vậy.

Anh đi chung vớii mỹ nam tốt bụng kia"Hứa Du chợt nhớ ra.

"Ừm?"Hàn Vũ nhìn Hứa Du từ trên xuống dưới đánh giá một lượt.

"Anh nhìn cái gì?"Hứa Du trợn mắt nhìn Hàn Vũ.

"Cô là bạn của Chị Dâu?"Hàn Vũ lại hỏi.

"Chị Dâu?"Hứa Du có chút không hiểu hai từ "Chị Dâu" trong miệng anh ta.

"À.

Ý tôi là Thẩm Lạc Ngưng."Hàn Vũ thấy cô khó hiểu thì giải đáp.

"Đúng vậy"Hứa Du gật gật đầu.

"Tôi gọi chị ấy đến đón cô nhé?"Hàn Vũ cầm điện thoại lên định gọi cho Vương Đình Hi bảo Thẩm Lạc Ngưng đến đón Hứa Du.

Phải thông qua Vương Đình Hi mới có thể liên lạc được với Thẩm Lạc Ngưng vì anh không có số của cô ấy.

"Đừng đừng.

Chuyện của tôi và anh đừng để ai biết cả.

Đặc biệt là Tiểu Lạc Ngưng" Hứa Du nghe Hàn Vũ định báo cho Thẩm Lạc Ngưng thì vô cùng sợ hãi.

Hàn Vũ nghiêng nghiêng đầu nhìn cô gái đang mếu máo cầu xin.

"Cô tên gì? Nhà ở đâu? Tôi đưa cô về"Hàn Vũ buông điện thoại ra nhìn Hứa Du nói.

"Tôi tên Hứa Du."Hứa Du trả lời.

"Tôi tự bắt xe về.

Không cần phiền anh.

Chuyện của tôi và anh hôm nay coi như chưa từng xảy ra nhé.

Tôi không cần anh chịu trách nhiệm.

Lỗi một phần đều do tôi"Hứa Du không đợi Hàn Vũ nói tiếp.

"Tôi là Hàn Vũ.

Đây là công ty của tôi.

Sau này nếu cần gì cứ đến đó.

Tôi sẽ giúp đỡ cô."Hàn Vũ đưa một tấm danh thiếp cho Hứa Du.

"Được"Hứa Du gật gật đầu..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 34: 34: Nhạc Dương


Ngày mùng 1 Tết.

Cả nhà họ Thẩm sang Cầm Viên chúc Tết.

Tất cả thành viên trong nhà đều có mặt.

Mọi người đều vui vẻ, sum vầy.

Những họ hàng xa của Vương Đình Hi đều có mặt.

Vì nhà họ Vương vốn giàu có, danh tiếng ngất trời nên dịp Tết họ thường xúm về nịnh nọt Vương Lão Gia.

"Đây là Cháu Dâu sao?"Một người đàn bà lên tiếng.

Bà ta nhìn nhìn Thẩm Lạc Ngưng đánh giá.

Thẩm Lạc Ngưng lễ phép gật đầu chào hỏi.

"Quả thực rất xinh đẹp, bảo sao Đình Hi nó không ưng" Người đàn bà kế bên cười nói.

Vương Đình Hi từ xa thấy Thẩm Lạc Ngưng bị một đám bà cô bu đông bao vây thì nhanh chân tiến lại.

Anh biết cô không thích bị người khác vây quanh nên lấy lý do Ông Nội kím cô để đưa cô đi.

"Ngạt thở chết đi được"Thẩm Lạc Ngưng thở một hơi.

Cô không giỏi nói chuyện, những người đó nói chuyện còn cô thì chỉ ngồi gật đầu cho có lệ.

"Lên phòng mình nghỉ ngơi đi.

Em đứng cả buổi rồi"Vương Đình Hi xoa xoa đầu Thẩm Lạc Ngưng.

Thấy cô mệt mõi nên anh có chút đau lòng.

"Không sao.

Lát nữa khách về hết rồi nghỉ cũng không muộn"Thẩm Lạc Ngưng xua xua tay.

Giờ cô đi nghỉ thì chẳng lẽ một mình anh đón khách?
"Đi.

Ra ngoài đó kím cái gì ăn đã"Vương Đình Hi kéo tay Thẩm Lạc Ngưng đi.

Thẩm Ý Thi đứng chứng kiến tất cả.

Cô phải huỷ hoại Thẩm Lạc Ngưng càng sớm càng tốt.

Ngoài cửa có một đám người tiến vào.

Là họ hàng của Vương Đình Hi.

"Mẹ" Nhạc Dương tiến vào khẽ gọi Vương Từ Lan.

"Ừm.

Đến rồi?"Vương Từ Lan nhìn nhìn ra cửa.

"Ông ngoại.

Cháu mới đến"Nhạc Dương đến gần Vương Lão Gia.

"Ừm.

Cha cháu đâu?Không đến sao?"Vương Lão Gia nhìn Nhạc Dương hỏi thăm.

"Cha cháu một lát sẽ đến"Nhạc Dương vừa nói vừa lén nhìn Vương Từ Lan.

Vương Từ Lan nghe nhưng giả vờ không nghe.

"Mau đến chào hỏi Anh Họ con đi"Vương Từ Lan hạ giọng nói.

"Nghe nói Anh Họ kết hôn rồi.

Con đi nhìn thử Chị Dâu đây"Nhạc Dương chợt nhớ ra liền chạy đi kím Vương Đình Hi.

"Thằng nhóc này.

Ăn chơi như vậy.

Bảo nó vào Quân Khu học hỏi Tiểu Hi mà nó khăng khăng không chịu"Vương Từ Lan bất lực.

"Anh Họ"Nhạc Dương đi một vòng cuối cùng cũng tìm được bóng dáng Vương Đình Hi liền lao đến.

"Ừm? Đến rồi sao? Dượng có đến không?"Vương Đình Hi giống Vương Lão Gia.

Đều hỏi thăm Nhạc Hiên trước.

"Cha em một lát sẽ đến"
"Anh.

Chị Dâu đâu?"Nhạc Dương nhìn nhìn xung quanh kím bóng dáng Thẩm Lạc Ngưng.

"Cô ấy bên kia"Vương Đình Hi nhìn nhìn chỉ tay vào một góc bàn.

Bên đó Thẩm Lạc Ngưng đang ngồi một mình.

Vì thấy cô đứng cả ngày sợ cô mệt nên Vương Đình Hi bảo cô nghỉ ngơi.

Tự anh đón khách.

"Quào.

Chị Dâu xinh đẹp vậy sao? Nhưng mà có hơi nhỏ một chút"Nhạc Dương sờ sờ cằm nói.

"Tôi già lắm sao?"Vương Đình Hi kị nhất là nhắc đến tuổi tác của mình.

"Không có không có"Nhạc Dương sợ hãi phủ định.

Anh không muốn chọc giận tên đại bạo này.

"Chị Dâu" Nhạc Dương tung tăng chạy đến chổ Thẩm Lạc Ngưng gọi một tiếng.

"Cậu là?"Thẩm Lạc Ngưng có chút mơ hồ.

Không biết đây là ai.

"Em là Nhạc Dương.

Em họ của Vương Đình Hi"Nhạc Dương tự giới thiệu mình.

"À.

Thì ra là con trai của cô Từ Lan."Thẩm Lạc Ngưng liền hiểu.

"Tôi là Thẩm Lạc Ngưng.

"Thẩm Lạc Ngưng tự giới thiệu
"Chị Dâu.

Anh Họ em cua chị như nào vậy? Đó giờ em chưa thấy anh em lại gần bất cứ ai hết"Nhạc Dương nhiều chuyện hỏi nhỏ.

"Muốn biết?"Vương Đình Hi từ đằng sau hỏi vọng ra
"Đúng vậy.

Chị mau nói cho em đi"Nhạc Dương vẫn còn tò mò.

Sau đó nhận ra có gì không đúng liền quay lại đằng sau thấy Vương Đình Hi.

Anh cong chân chạy chổ khác.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn thấy dáng vẻ doạ người của Vương Đình Hi thì có chút buồn cười.

Vương Đình Hi bất lực nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

Những ngày Tết cứ trôi qua vui vẻ, bình yên như vậy.

Sau Tết, Vương Đình Hi dọn dẹp quần áo.

Chuẩn bị quay về Quân Khu.

Thẩm Lạc Ngưng luyến tiếc sắp xếp đồ đạc cho anh.

"Lần này sắp xếp diễn tập quân sự.

Trong thời gian làm nhiệm vụ sẽ không gọi điện được cho em.

Nhớ chăm sóc cho bản thân"Vương Đình Hi xoa đầu Thẩm Lạc Ngưng dặn dò cô.

"Anh không muốn khi mình quay về nhìn thấy một cô vợ xanh xao, gầy gò"
Thẩm Lạc Ngưng bật cười, mỗi lần anh về sau đó đi liền dặn dò như vậy.

"Nhớ nhé.

Anh đi đây"Vương Đình Hi cúi đầu xuống hôn nhẹ lên trán Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng vòng tay ôm lấy eo Vương Đình Hi vài giây sau đó buông ra để anh đi.

Vương Đình Hi rời đi, Thẩm Lạc Ngưng luyến tiếc nhìn theo bóng dáng anh thật lâu.

Sau đó đứng dậy bước vào phòng vẽ tranh của mìnhh..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 35: 35: Làm Người Tốt Khó Vậy Sao


Thẩm Lạc Ngưng vào phòng vẽ của mình từ lúc Vương Đình Hi đi đến tận xế chiều cô mới bước ra.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn xung quanh nhà, có một chút trống vắng.

Cô quá quen thuộc với sự có mặt của Vương Đình Hi hai tháng nay.

Thẩm Lạc Ngưng đi đến sofa cầm điện thoại lướt lướt.

Điện thoại đang yên tĩnh bỗng reo lên.

"Alo?"Thẩm Lạc Ngưng nhắc máy.

"Đã ăn chiều chưa?"Vương Đình Hi hỏi han.

"Anh đến nơi rồi sao?"Thẩm Lạc Ngưng ngạc nhiên.

"Ừm.

Vừa đến liền gọi cho em"Vương Đình Hi nói.

"Đã ăn chưa?"Anh lại hỏi tiếp.

"Em...!Ăn rồi"Thẩm Lạc Ngưng nói dối, có chút chột dạ.

"Vậy thì tốt.

Nhớ phải ăn đầy đủ.

Sữa anh để trong tủ.

Nhớ mỗi ngày phải lấy ra hâm nóng rồi uống"Vương Đình Hi dặn dò.

Hai tháng nay, ngày nào anh cũng ép cô uống sữa.

Bây giờ về Quân Khu rồi vẫn không quên chuyện đó.

"Vâng"Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoan trả lời.

"Anh cúp đây.

Có chút việc"Vương Đình Hi trầm giọng.

Thẩm Lạc Ngưng nghe vậy cũng không làm phiền anh nữa liền cúp máy.

Sau đó cô lướt trong danh bạ, chọn Alex rồi gọi đi.

"Alo? Bạch Ưng.

Gọi anh có chuyện gì?"Alex hỏi thăm.

"Đến nhà em lấy tranh.

Vừa vẽ xong hai bức"Thẩm Lạc Ngưng hạ giọng.

"Được được.

Ngày mai anh đến.

Có một cuộc triển lãm tranh.

Anh sẽ đem đến đó."
Thẩm Lạc Ngưng nói địa chỉ căn hộ mình đang ở cho Alex sau đó cúp máy đi.

Vài ngày nữa là sinh thần của Thẩm Lão Gia.

Lần này chỉ có cô tham gia còn Vương Đình Hi thì chắc sẽ không về được.

Thẩm Lạc Ngưng biết ông rất thích tranh vẽ của Bạch Ưng nên cô quyết định giữ lại một trong hai bức tranh vừa vẽ xong để tặng ông.

Một lát sau, Alex đã đến căn hộ Đế Đô của cô.

"Ôm một cái nào, Bạch Ưng" Alex định lao vào ôm Thẩm Lạc Ngưng.

"Có chừng mực"Thẩm Lạc Ngưng né né.

"Sao lại xa cách như vậy chứ?"Alex giả vờ đau khổ.

"Không mời anh vào nhà sao?"Alex ngó ngó vào nhà.

"Không cho"Thẩm Lạc Ngưng thẳn thắn từ chối.

Nơi ở của cô và Vương Đình Hi.

Cô không muốn bất kì người đàn ông nào có thể bước vào.

"Đau lòng thật sự"Alex thấy Thẩm Lạc Ngưng từ chối thẳng thừng thì có chút ngạc nhiên.

"Đồ đây.

Đem đi.

Bức kia em giữ lại cho Ông Nội"Thẩm Lạc Ngưng đặt tranh trước cửa nói.

"Được rồi.

Anh đi đây"Alex vẫy vẫy tay tạm biệt Thẩm Lạc Ngưng.

Tối đó, Nhạc Dương cùng Hàn Vũ gọi điện bảo Thẩm Lạc Ngưng cùng Thẩm Gia Hứa đến Mị Sắc chơi.

Thẩm Lạc Ngưng ở nhà có chút buồn chán nên liền đồng ý.

Thẩm Gia Hứa lái xe đến đón cô.

Mị Sắc
"Đến rồi?"Hàn Vũ nhìn thấy Thẩm Lạc Ngưng cùng Thẩm Gia Hứa đến thì vui vẻ đón tiếp.

"Hôm nay rảnh rỗi như vậy?"Thẩm Gia Hứa nói.

"Đúng vậy.

Rất rảnh rỗi"Hàn Vũ cờ lơ cà phất nói.

"Chị Dâu.

Đến đây"Nhạc Dương cười nói.

Thẩm Gia Hứa liếc nhìn Nhạc Dương một cái.

Thẩm Lạc Ngưng chọn một chổ yên tĩnh ngồi xuống.

"Chị Dâu.

Chị béo lên à?" Hàn Vũ cười trêu ghẹo.

"Là anh họ em dưỡng béo sao?"Nhạc Dương cũng hùa theo.

"Béo cái gì? Béo lên mới đẹp"Thẩm Gia Hứa thây hai ngừoi họ trêu ghẹo Em Gái Cưng của mình thì lên tiếng.

Thẩm Lạc Ngưng nâng ly rượu trong tay lên uống.

"Rượu ngon" Uống xong một hơi, Thẩm Lạc Ngưng cất tiếng khen ngợi.

"Chị Dâu còn uống được rượu à?"Nhạc Dương bất ngờ nói.

"Tôi còn biết đánh cậu"Thẩm Lạc Ngưng lườm Nhạc Dương một phát.

Nhạc Dương bị lườm thì câm miệng, không dám nói gì nữa.

Cậu cứ thấy hình bóng của Vương Đình Hi ở Thẩm Lạc Ngưng.

Là một con cọp hung dữ không thể đụng vào.

Cả đám cùng ăn uống, chơi bời đến tận nửa đêm.

Vì có Thẩm Gia Hứa nên Thẩm Lạc Ngưng mới ở chơi lâu như vậy.

Thẩm Lạc Ngưng muốn rửa tay nên ra khỏi phòng đi vào nhà vệ sinh.

Khi cô đi ngang quầy bar phía dưới thấy một bóng dáng quen thuộc.

Đó là Ngô Dật, cô ta đang ngồi cạnh một người đàn ông đi chung với cô lần trước.

Cô ta hình như đã có chút say, bên cạnh cô ta ngoài người đàn ông đó thì có thêm một người phụ nữ và một người đàn ông khác nữa.

Thẩm Lạc Ngưng cũng không nhìn nhiều, cô đi thẳng vào nhà vệ sinh rửa tay.

Khi đi ra, cô thấy hai người đàn ông đó đang đứng ngoài nhà vệ sinh nói chuyện với nhau.

"Một lát nữa, tao giao cô ta cho mày.

Tuỳ mày xử lý.

Sau này tao với cô ta không còn quan hệ gì nữa"Người đàn ông đi cùng với Ngô Dật lần trước lên tiếng.

"Trần Nam.

Cảm ơn nhé" Người đàn ông kia trả lời.

"Chúng ta là bạn bè.

Chia sớt một con đàn bà là chuyện bình thường" Trần Nam thoải mái trả lời.

Thẩm Lạc Ngưng nghe đến đây thì cười khinh bỉ.

Cô quay người đi.

Ra ngoài cô gặp được Ngô Dật.

Ngô Dật gặp Thẩm Lạc Ngưng thì có chút ngượng ngùng.

"Thẩm Lạc Ngưng.

Cậu cũng đến đây sao?"
"Cẩn thận.

Người đàn ông tên Trần Nam đó không tốt như cậu nghĩ"Thẩm Lạc Ngưng định không nhắc nhở nhưng vẫn phải làm người tốt.

"Cậu nói gì vậy? A Nam rất tốt với mình.

Cậu định chia rẽ mình sao?"Ngô Dật nghe Thẩm Lạc Ngưng nói xấu Trần Nam thì tức giận vô cùng.

" Không nghe thì thôi.

Hậu quả cậu tự gánh chịu"Thẩm Lạc Ngưng thấy buồn cười.

Cô quay người đi.

"Đừng có dở cái thói đó.

Cậu ỷ là tiểu thư nhà họ Thẩm thì muốn nói gì nói à.

Mau cút đi"Ngô Dật tức giận hét lên.

Bây giờ cô ta thật sự rất ghét Thẩm Lạc Ngưng rồi.

Thẩm Lạc Ngưng đương nhiên nghe những lời này nhưng cô bỏ ngoài tai.

Làm người tốt khó vậy sao?.
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 36: 36: Cái Kết Của Ngô Dật


Thẩm Lạc Ngưng đi thẳng một mạch về phòng của mình.

"Chị Dâu.

Nào đến uống tiếp.

Hôm nay không sau không về"Nhạc Dương vui vẻ nâng ly.

Bên phía Ngô Dật.

Cô ta vào nhà vệ sinh xong thì quay xuống quầy bar ngồi uống rượu tiếp tục.

Cô ta bỏ ngoài tai lời Thẩm Lạc Ngưng nói vì cô ta tin tưởng Trần Nam.

"A Nam.

Anh quay lại rồi"Ngô Dật vui vẻ khi thấy Trần Nam quay lại.

"Anh có việc đi trước.

Em ở lại chơi với Tiểu Lạc nhé" Trần Nam ôn nhu vuốt tóc Ngô Dật nhưng trong lòng lại thấy vô cùng kinh tởm.

"Anh...."Ngô Dật có chút khó hiểu.

"Một lát anh đưa em về"Người đàn ông được gọi là Tiểu Lạc lên tiếng.

"Được." Ngô Dật gật gật đầu đáp.

Trần Nam cùng Tiểu Lạc nhìn nhau cười nham hiểm.

Sau khi Trần Nam rời đi.

Ngô Dật vẫn yên tĩnh ngồi uống rượu.

Tiểu Lạc lại gần đưa tay sờ đùi của cô, v**t v* lên xuống.

"Làm gì vậy?" Ngô Dật sợ hãi đẩy tay hắn ta ra.

"Ngủ với tôi đi.

Tôi cho cô nhiều tiền hơn Trần Nam"Tiểu Lạc l**m môi nói.

"Tiểu Lạc.

A Nam là bạn anh.

Tôi là bạn gái anh ấy.

Sao anh có thể làm như vậy?" Ngô Dật nhảy dựng lên.

Tiểu Lạc có chút buồn cười.

Đến giờ cô ta vẫn còn nghĩ đến Trần Nam đã bán đi cô ta sao?
"Tôi đi đây" Ngô Dật cầm túi sách đứng dậy định đi.

Tiểu Lạc liền kéo ta cô lại.

"Uống một ly nữa rồi hẳn về" Tiểu Lạc nâng ly rượu đưa cho Ngô Dật.

"Được"Ngô Dật nhận lấy ly rượu uống cạn một hơi.

Cô đâu nào hay biết trong ly rượu ấy đã bị Tiểu Lạc bỏ thuốc.

Tiểu Lạc cười vui vẻ khi thấy Ngô Dật uống cạn ly.

"Tôi đưa cô về" Hắn kéo tay Ngô Dật đi thẳng ra ngoài.

Ngô Dật cũng không chống cự.

Cô dự định sẽ đi nhờ xe Tiểu Lạc về.

Khi lên xe, cơ thể Ngô Dật bắt đầu có chút không yên.

Cả người cô ngứa ngáy, nóng rực cả lên.

Ngô Dật uốn éo i như một con giun.

"Sao thế?"Tiểu Lạc giả vờ hỏi thăm.

"Đưa tôi về nhà của A Nam" Ngô Dật ra lệnh.

"Tôi nghĩ cô nên đến bệnh viện thì hơn"Tiểu Lạc cố gắng kéo dài thời gian.

"Ưm...!Nóng" Ngô Dật uốn éo người, giật tung cúc áo, khiến cho nơi nhạy cảm phía trên lộ ra trước mặt Tiểu Lạc.

Hắn ta nuốt nước bọt nhiều cái.

Sau đó lao đến Ngô Dật.

"A Nam.

Nóng....!Giúp em" Ngô Dật hiện giờ đã mất hết lý trí.

Chỉ còn d*c v*ng xâm chiếm.

Tiểu Lạc lao vào hôn Ngô Dật.

Tay xoa bóp hai quả đồi của cô.

Không khí trong xe ngày càng nóng bỏng.

Cả hai không chú ý đến xung quanh.

Chỉ tập trung vào công việc của họ.

Sau khi làm một trận trên xe, cả hai cùng vào khách sạn làm thêm vài trận như thế nữa.

Về phía Trần Nam cũng không khác gì.

Hiện giờ hắn đang cùng một cô gái xinh đẹp lăn lộn trên giường.

Đúng là ông ăn chả, bà ăn nem.....!
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy.

Lưng và phần dưới của Ngô Dật đau đớn vô cùng.

Cô mệt mõi ngồi dậy.

" A Nam? Anh ở phòng tắm sao?" Ngô Dật thấy trong nhà vệ sinh có người liền cất tiếng hỏi.

Tiểu Lạc tắm xong mở cửa bước ra.

"Sao lại là anh?" Ngô Dật nhìn thấy Tiểu Lạc thì sợ hãi kêu lên.

"Không phải tôi thì là ai? Đêm qua cô đã r*n r* dưới thân tôi rất nhiều đấy" Tiểu Lạc lưu manh nói.

" Câm miệng.

Là anh bỏ thuốc tôi.

Tôi phải báo cảnh sát đến bắt anh" Ngô Dật định lấy điện thoại ra điện cho cảnh sát.

"Gọi đi.

Sau đó đem bằng chứng giao ra" Tiểu Lạc cười cười.

Ngô Dật khựng lại.

Đúng là cô không có bằng chứng.

Hôm qua quả thực là do cô say quá.

"Chuyện của tôi và anh đêm qua cứ coi như chưa từng xảy ra.

Tôi sẽ không nói cho A Nam biết" Ngô Dật trầm giọng.

" A Nam của cô đã bán cô cho tôi rồi."
"Bán? Sao cơ?" Ngô Dật nghe không hiểu.

" Hiện giờ cậu ta đang ôm mỹ nhân trong tay còn chưa rời giường.

Tốt nhất cô đừng đến tìm cậu ta"Tiểu Lạc cười khinh.

"Ôm mỹ nhân?"Ngô Dật có chút lo sợ.

Cô quăng chăn qua một bên, xuống giường nhặt quần áo chạy vào nhà vệ sinh.

Tiểu Lạc đứng khoanh tay ngoài cửa đợi cô ta.

Ngô Dật thay đồ xong thì nhanh chân muốn chạy khỏi khách sạn.

"Còn muốn đi sao?Cô không tin tôi?" Tiểu Lạc nhướng mài.

"Cút" Ngô Dật tức giận.

Hiện giờ cô ta chỉ muốn gặp mặt Trần Nam.

"Chỉ là một con đàn bà đê tiện.

Bị hết thằng này đến thằng khác đè dưới thân, Ông đây không cần mày" Tiểu Lạc phủi tay rời đi.

Nhìn cô ta anh thấy kinh tởm.

Ngô Dật không quan tâm lời Tiểu Lạc.

Cô ta bắt xe đến nhà Trần Nam.

Đến nơi, Ngô Dật mở cửa bước vào.

Đập vào mắt cô ta là một đôi giày cao gót màu đỏ của phụ nữ.

Ngô Dật nhanh chân đi vào trong.

Quần áo nam nữ, còn có cả nội y rơi đầy trên sàn nhà.

Cô ta nhận ra có điềm liền mở cửa phòng ra.

Một đôi nam nữ đang ôm nhau ngủ trên giường.

Chiếc giường mà cô ta ngày ngày lăn lộn cùng Trần Nam.

"A Nam?" Ngô Dật run rẩy gọi.

Trần Nam nghe giọng của Ngô Dật thì bị đánh thức.

"Chẳng phải cô đã ngủ cùng Tiểu Lạc sao? Đến tìm tôi làm gì?" Trần Nam có chút bực bội vì bị phá hỏng giấc ngủ.

"Anh nói như vậy là sao? Rõ ràng anh biết chuyện này sẽ xảy ra sao lại không mang em đi?" Ngô Dật khóc lóc nhìn Trần Nam.

"Cô đã bị thằng đàn ông khác đè dưới thân rồi.

Hiện giờ trông cô rất dơ bẩn.

Mau cút ra khỏi nhà tôi" Trần Nam ôm cô gái trong lòng chặt hơn.

Hiện tại anh đã chơi Ngô Dật đến chán rồi.

"Con đàn bà đê tiện.

Sao mày lại nằm trên giường của tao với A Nam" Ngô Dật đến giờ mới nhớ đến sự có mặt của cô gái kia liền lao đến.

"Cút" Trần Nam vung chân đá vào bụng Ngô Dật một phát khiến cô ta ôm bụng té ra sàn nhà.

"A Nam...Anh" Ngô Dật ôm bụng đau điếng nhìn Trần Nam.

"Đừng gọi tên tôi.

Hiện giờ tôi và cô đã chia tay.

Đừng đến làm phiền tôi nữa.

Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đến bắt cô tội làm phiền người khác" Trần Nam khinh thường nhìn Ngô Dật.

Ngô Dật hiện giờ như người điên rồi.

Cô ta chết lặng, cố gắng ôm bụng đứng dậy rời khỏi nhà..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 37: 37: Bạch Ưng


"Alo? Phương Kỳ"Ngô Dật gọi điện thoại cho Phương Kỳ.

"Cậu đến gặp mình một chút được không?"
Phương Kỳ bên kia đang xem sổ sách của công ty thì nhận được điện thoại của Ngô Dật.

"Được.

Cậu đưa mình địa chỉ.

Mình đến ngay"
Ngô Dật đọc địa chỉ cho Phương Kỳ sao đó cúp máy.

Trong mắt cô ta hiện giờ toàn là lửa giận.

Rất nhanh Phương Kỳ đã lái xe đến.

Chổ hẹn là một quán cafe nhỏ, rất vắng người.

Phương Kỳ bước vào nhìn xung quanh.

Hiện giờ trong quán chỉ có một mình Ngô Dật ngồi nên rất dễ tìm được.

"Cậu đến rồi" Ngô Dật giả vờ cười nói.

"Cậu tìm mình có chuyện gì không?" Phương Kỳ nhìn Ngô Dật cười cười nói.

"Cậu có biết nhà của Thẩm Lạc Ngưng không? Hiện giờ cô ta ở đâu?" Ngô Dật lớn giọng chất vấn.

Phương Kỳ là người rất nhạy bén.

Cô nhìn một chút liền thấy có gì không đúng liền giả vờ không biết.

"Mình không biết.

Cậu có chuyện tìm cậu ấy sao?" Phương Kỳ hỏi.

" Cậu chơi thân với Thẩm Lạc Ngưng như vậy mà không biết sao?" Ngô Dật hung hăng nói.

"Cậu làm sao vậy?" Thấy Ngô Dật có chút đáng sợ.

Phương Kỳ liền định mở điện thoại ra cầu cứu người khác.

Ngô Dật hung hăng cướp lấy điện thoại Phương Kỳ bấm số Thẩm Lạc Ngưng gọi đi.

"Alo?" Thẩm Lạc Ngưng bắt máy hơi chậm chút.

"Đồ đàn bà độc ác.

Vốn dĩ hôm qua mày có thể đưa tao đi" Ngô Dật nghe được giọng của Thẩm Lạc Ngưng thì máu chó nổi lên.

"Tôi đã có lòng tốt nhắc nhở cậu.

Là do cậu không nghe" Thẩm Lạc Ngưng nghe giọng của Ngô Dật thì có chút thấy phiền.

"Mày là đồ độc ác.

Sau này mày sẽ gặp quả báo." Ngô Dật hét vào điện thoại.

"Tôi cũng đang đợi quả báo của mình đến đây" Thẩm Lạc Ngưng lạnh giọng trả lời.

"Thẩm Lạc Ngưng.

Tao sẽ không tha cho...." Ngô Dật điên cuồng hét lên.

Hiện giờ cô ta đã mất hết bình tĩnh, cứ như một người điên.

Phương Kỳ đứng bên cạnh có chút không tin nổi.

Đây là Ngô Dật hiền lành, hoà nhã bình thường hay sao?
Thẩm Lạc Ngưng nhíu mài cúp điện thoại, không đợi cô ta nói hết.

"Đồ độc ác" Ngô Dật tức giận đến đỏ mắt.

Cô ta tự lầm bầm.

"Đồ điên" Phương Kỳ giật lại điện thoại quay người bỏ đi.

Ngô Dật nhìn theo bóng dáng Phương Kỳ rời đi.

Cô ta thẩn thờ ngồi xuống ghế.

Phương Kỳ lái xe rời đi.

Trên đường đi, cô gọi cho Thẩm Lạc Ngưng vài cuộc nhưng Thẩm Lạc Ngưng không bắt máy.

Phương Kỳ có chút lo lắng cùng chột dạ.

Vì cô sơ sót mà để Ngô Dật cướp được điện thoại.

Lúc nảy lời Ngô Dật thốt ra vô cùng nặng nề.

Cô sợ Thẩm Lạc Ngưng sẽ khó chịu.

Phương Kỳ quyết định lái xe đến Đại Viên tìm Thẩm Lạc Ngưng.

Đại Viên
Phương Kỳ dừng xe trước cửa, người làm vào nhà báo có người tìm Cô Hai.

Rất nhanh, Phương Kỳ liền được mời vào trong nhà.

Hôm nay, Thẩm Lạc Ngưng về thăm Thẩm Lão Gia nên cô có mặt ở Đại Viên.

Phương Kỳ vào nhà thấy Thẩm Lạc Ngưng đang trên lầu xuống thì nhanh chân tới.

"Lạc Ngưng.

Cậu có sao không?" Sợ Thẩm Lạc Ngưng bị kinh hãi vì lời của Ngô Dật nên Phương Kỳ rất lo lắng.

"Mình làm sao được chứ? Bằng lời nói của cậu ta?"Thẩm Lạc Ngưng cười khinh.

"Mình xin lỗi.

Lúc nảy mình sơ suất nên để cậu ta cướp được điện thoại" Phương Kỳ cúi đầu xin lỗi.

"Không phải lỗi của cậu.

Đừng như vậy" Thẩm Lạc Ngưng rót trà ra cho Phương Kỳ.

"Cậu có biết Ngô Dật bị gì không?" Phương Kỳ nhận trà của Thẩm Lạc Ngưng.

"Không biết" Thẩm Lạc Ngưng lắc đầu.

Phương Kỳ thấy Thẩm Lạc Ngưng không nói liền à ừm cho qua.

Thẩm Lão Gia hay tin Phương Kỳ đến thì đòi giữ cô lại dùng cơm nhưng Phương Kỳ có việc nên đã từ chối.

Mục đích cô đến là xem Thẩm Lạc Ngưng có bị kinh hãi không, đến để an ủi cô.

Sau khi Phương Kỳ đi.

Cả nhà họ Thẩm vào bàn ăn cơm.

"Ba, con nghe nói sắp tới Bạch Ưng sẽ đem tranh đến từ thiện đấu giá.

Ba có muốn đến không?" Sở Vân Dung cũng rất thích tranh của Bạch Ưng nên nhắc đến.

"Ừm.

Sẽ đến" Thẩm Lão Gia gật đầu.

Thời gian gần đây ông đang sưu tầm tranh vẽ của Bạch Ưng nên tất nhiên ông sẽ đến.

Thẩm Lạc Ngưng nghe đến hai chữ "Bạch Ưng" thì ánh mắt khẽ động.

"Ông Nội, Mẹ.

Con có quen biết Bạch Ưng" Thẩm Ý Thi nhanh mồm nhanh miệng nói.

Thẩm Lạc Ngưng nghe vậy thì dừng đũa nghe cô ta nói tiếp.

"Con và Bạch Ưng có quen biết một chút" Thẩm Ý Thi ra vẻ tự hào vì quen biết Bạch Ưng.

"Thật sao? Bạch Ưng là bạn con?" Sở Vân Dung hai mắt sáng lên nhìn Thẩm Ý Thi.

Thẩm Lão Gia cũng dừng đũa khi nghe Thẩm Ý Thi quen biết Bạch Ưng.

"Hôm nào dẫn Bạch Ưng về nhà chúng ta chơi" Sở Vân Dung cười tươi.

Thẩm Lạc Ngưng có chút buồn cười nhưng cô không nói gì.

Thẩm Ý Thi có chút lên mặt, cô ta đánh mắt sang nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

"Nghe nói em định tặng tranh của Bạch Ưng cho Ông Nội vào dịp sinh thần này?" Thẩm Ý Thi nghênh mặt nói.

"Cho nên?" Thẩm Lạc Ngưng nhìn Thẩm Ý Thi lạnh giọng.

"Chị không có ý gì nhưng mà không biết tranh đó của em có phải là chính tay Bạch Ưng vẽ không? Chị sợ nếu là tranh giả, treo trong Đại Viên sẽ bị người người chê cười" Thẩm Ý Thi ra vẻ người tốt nhắc nhở.

"Ý chị là nói quà tôi định tặng Ông Nội là hàng giả?" Thẩm Lạc Ngưng chống cằm nhìn Thẩm Ý Thi.

"Hay ngày mai chị hẹn Bạch Ưng đến kiểm nghiệm xem có phải hàng thật không nhé?" Thẩm Ý Thi nhếch môi nói.

"Được.

Chị mời cô ta đến đây kiểm nghiệm đi" Thẩm Lạc Ngưng cười lạnh..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 38: 38: Hứa Du Mang Thai


Thẩm Lạc Ngưng ăn cơm xong quay trở về căn hộ Đế Đô.

Hiện giờ cô đang ôm tay đứng hóng gió ngoài ban công của căn hộ.

Gió lạnh thổi vào da thịt cô nhưng Thẩm Lạc Ngưng lại dường như không thấy lấy.

Cô đứng thật lâu, chẳng biết đang suy nghĩ gì.

Bỗng dưng điện thoại reo lên.

Là Vương Đình Hi gọi về.

"Em nghe" Thẩm Lạc Ngưng nhấc máy.

Âm thanh ôn nhu truyền vào điện thoại đi đến đầu dây bên kia.

"Bà Xã...." Vương Đình Hi khẽ gọi.

.

ngôn tình sủng
"Đình Hi? Làm sao thế?" Nghe thấy thanh âm của Vương Đình Hi.

Thẩm Lạc Ngưng khẽ hỏi.

"Không có gì.

Chỉ là có chút nhớ em" Vương Đình Hi lại nói tiếp.

Hiện giờ anh đang ở một mình.

Nếu để người khác nghe được lời này của anh nói với Thẩm Lạc Ngưng không biết sẽ phản ứng ra sao.

"Anh đã ăn gì chưa?" Thẩm Lạc Ngưng lại hỏi.

" Anh ăn rồi.

Em đã ăn gì chưa?"
" Chiều nay em sang Đại Viên chơi, ăn tối ở đó rồi" Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn trả lời.

" Đã uống sữa chưa?" Vương Đình Hi chất vấn.

Thẩm Lạc Ngưng theo thói quen nhìn vào phòng bếp.

Hôm nay cô vẫn chưa uống sữa.

" Một lát em liền đi hâm nóng rồi uống"
"Sắp đến sinh thần của Ông Nội.

Lần này chắc anh sẽ không quay về được" Vương Đình Hi nói, giọng anh có chút luyến tiếc.

Thật muốn quay về nhà gặp Cô Vợ Nhỏ của mình.

"Không sao.

Mọi việc em đều lo được.

Yên tâm nhé"
"Ừm.

Em nghỉ ngơi sớm đi.

Nhớ uống sữa đó" Vương Đình Hi lại dặn dò Thẩm Lạc Ngưng một lần nữa về chuyên uống sữa.

"Ngủ ngon nhé.

Nhớ giữ sức khoẻ thật tốt" Thẩm Lạc Ngưng cười nói.

"Ngủ ngon" Vương Đình Hi ôn nhu nói.

Thẩm Lạc Ngưng cúp điện thoại sau đó đi vào phòng bếp, đến tủ lạnh lấy sữa ra hâm nóng.

Cầm ly sữa nóng trên tay Thẩm Lạc Ngưng có chút nhớ nhung Vương Đình Hi.

Uống một hơi hết sữa, vào nhà vệ sinh đánh răng, dưỡng da mặt một chút rồi lên giường nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau thức dậy, cô nhận được điện thoại của Hứa Du.

Hứa Du bảo có việc gấp cần tìm cô nên Thẩm Lạc Ngưng báo địa chỉ căn hộ Đế Đô cho cô ấy đến.

Nửa tiếng sau Hứa Du đã có mặt tại căn hộ Đế Đô.

" Tiểu Lạc Ngưng, huhu" Hứa Du vừa đến liền nhào vào lòng Thẩm Lạc Ngưng.

" Có chuyện gì.

Vào trong đã" Thẩm Lạc Ngưng bị ôm đến ngã người về sau.

Cô cố gắng đứng trụ lại.

Dẫn Hứa Du vào nhà sau đó đóng cửa lại cẩn thận rồi Thẩm Lạc Ngưng mới vào.

" Mau nói.

Xảy ra chuyện gì rồi?" Thẩm Lạc Ngưng nhíu mài nhìn Hứa Du.

" Cậu biết cái tên lần trước chúng ta gặp ở Nhà Hàng Visna, đi cùng với mỹ nam đã giúp đỡ chúng ta không?" Hứa Du cố gắng bình tĩnh để nói.

" Hàn Vũ?" Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu hỏi.

" Đúng vậy.

Chính là cậu ta" Hứa Du gật đầu lia lịa.

Thẩm Lạc Ngưng làm ra vẻ mặ khó hiểu, ý bảo Hứa Du nói tiếp.

" Mình và cậu ta đã..." Hứa Du ngập ngừng không dám nói hết câu.

"???" Thẩm Lạc Ngưng ngày càng khó hiểu.

" Ngủ với nhau rồi" Hứa Du nói thẳng ra.

" Cái gì?" Thẩm Lạc Ngưng bật hẳn người dậy.

"Hôm đó mình say quá.

Anh ta đưa mình về.

Sau đó chúng mình liền..." Hứa Du kể raa.

"Chú Hứa cùng dì Hứa đã biết chuyện này chưa?"Thẩm Lạc Ngưng ngồi xuống, hỏi rõ ràng.

" Mình không dám nói." Hứa Du lắc lắc đầu.

" Đã bao lâu rồi?"
" Hôm Giao Thừa đến giờ"
" Hàn Vũ và cậu định như thế nào?" Thẩm Lạc Ngưng hỏi tiếp.

" Mình định xem như chưa có gì xảy ra" Hứa Du cúi đầu nói.

" Vậy tại sao hôm nay lại đến đây nói với mình?" Thẩm Lạc Ngưng có chút khó hiểu.

Hứa Du muốn giấu nhẻm đi chuyện này, vậy sao hôm nay lại chạu đến đây nói với cô?
" Khoảng thời gian gần đây mình có chút mệt mõi.

Lại dị ứng với cá, hễ nghe mùi cá là lại buồn nôn.

Mình sợ..." Hứa Du nói ra lý do.

" Đến bệnh viện một chuyến nhé?" Thẩm Lạc Ngưng nghe đến đây thì đã hiểu rõ đầu đuôi liền nói.

" Mình không muốn đến bệnh viện."Hứa Du lắc lắc đầu.

" Vậy cậu ở đây.

Mình đến tiệm thuốc gần đây mua cho cậu" Thẩm Lạc Ngưng có chút bất lực nhưng vẫn chiều ý bạn mình.

Hứa Du ngoan ngoãn gật đầu.

Thẩm Lạc Ngưng đi ra khỏi nhà, đến tiệm thuốc mua que thử thai cho Hứa Du.

Hiện giờ cô đang thấy rất tức giận.

Cái tên chó má Hàn Vũ.

Vậy mà lại dụ dỗ Hứa Du rồi.

Hứa Du ở trong căn hộ nhìn ngắm xung quanh một vòng nhưng cô không đụng vào bất cứ thứ gì.

Chỉ dùng mắt mà nhìn.

Cô biết Thẩm Lạc Ngưng rất ghét người khác đụng vào đồ của mình.

Thẩm Lạc Ngưng rất nhanh liền trở về.

Cô đưa đồ cho Hứa Du vào nhà vệ sinh tự xử lý.

Còn mình thì ngồi sofa đợi kết quả.

" Aaaaaaa.

Không thể nào" Hứa Du trong phòng vệ sinh hét lên.

Thẩm Lạc Ngưng đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

" Sao rồi?" Thẩm Lạc Ngưng gõ gõ cửa.

"Tiểu Lạc Ngưng.

Không xong rồi.

Mẹ mình sẽ đánh mình chết mất" Hứa Du nghẹn ngào nói.

" Mở cửa" Thẩm Lạc Ngưng nhíu mài.

Hứa Du ngoan ngoãn mở cửa bước ra.

Trong tay cô cầm một cái que hiện lên 2 vạch đỏ chót.

Hứa Du đưa que thử cho Thẩm Lạc Ngưng coi.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn qua liền hiểu.

Cô ôm ôm Hứa Du an ủi.

" Không sao.

Hàn Vũ sẽ chịu trách nhiệm"
" Mình sợ....!sợ lắm" Hứa Du nghe Thẩm Lạc Ngưng an ủi thì khóc lớn hơn.

" Bây giờ đi đến bệnh viện kiểm tra kĩ hơn nhé"Thẩm Lạc Ngưng nghiêm túc nói.

Hứa Du hiện giờ chỉ có Thẩm Lạc Ngưng làm chổ dựa nên cô rất nghe lời Thẩm Lạc Ngưng..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 39: 39: Em Sẽ Chịu Trách Nhiệm


Bệnh Viên Thủ Đô
Thẩm Lạc Ngưng đưa Hứa Du đến khoa phụ sản khám thử.

Và kết quả vẫn i như lúc nảy.

Quả thực, Hứa Du mang thai rồi.

Hứa Du hiện giờ không còn khóc lóc nữa.

Cô chỉ biết im lặng ngồi đó không nói gì.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn Hứa Du như vậy thì có chút đau lòng.

Cô càng tức giận tên Hàn Vũ kia hơn.

"Chuyện này cứ để mình giải quyết.

Yên tâm dưỡng thai nhé.

Đứa bé không có tội.

Đừng làm ảnh hưởng đến nó" Thẩm Lạc Ngưng ôn nhu nói với Hứa Du.

.

Truyện Nữ Phụ
" Mình biết rồi.

Mình sẽ không để Thiên Thần Nhỏ này chịu thiệt đâu" Hứa Du cười tươi.

" Về thôi" Thẩm Lạc Ngưng kéo tay Hứa Du rời khỏi bệnh viện.

Sau khi đưa Hứa Du về nhà.

Thẩm Lạc Ngưng ngồi trên xe lấy điện thoại ra gọi cho Hàn Vũ.

" Alo? Tôi là Hàn Vũ" Hàn Vũ rất nhanh liền nhấc máy.

" Cậu mau lăn đến quán trà Lạc Hiên ở đường Long Tĩnh.

Tôi cho cậu mười phút" Thẩm Lạc Ngưng ra lệnh.

" Chị Dâu?" Hàn Vũ có chút bất ngờ vì người gọi cho mình là Thẩm Lạc Ngưng.

" Mau lăn đến đây" Thẩm Lạc Ngưng nói xong liền cúp máy.

Cô lái xe thằng đến quán trà Lạc Hiên.

Hàn Vũ còn chưa kịp định hình lại thì Thẩm Lạc Ngưng đã ngắt máy.

Nhưng rất nhanh đã khôi phục lại, cậu ta đứng dậy lấy áo khoác sau đó lái xe rời đi.

Mười phút sau, Hàn Vũ lái xe đến điểm hẹn.

Cậu ta xuống xe bước vào, thấy Thẩm Lạc Ngưng đang ngồi nhấp trà đợi cậu.

" Chị Dâu? Tìm em có chuyện gì sao?" Hàn Vũ kéo ghế ngồi xuống đối diện Thẩm Lạc Ngưng.

" Cậu hết người để chơi đùa rồi? Có biết Hứa Du là bạn của tôi?" Thẩm Lạc Ngưng không vòng vo vào thẳng chủ đề.

" Chị...!Chị biết rồi?" Hàn Vũ nghe tới đây thì tái mặt.

Cây kim trong bọc lâu ngày rồi cũng lòi ra.

"Nếu Hứa Du không nói thì định giấu đến chừng nào? Đến khi cô ấy sinh đứa bé ra?" Thẩm Lạc Ngưng lạnh giọng.

"Cái gì? Cô ấy mang thai rồi?" Hàn Vũ ngạc nhiên đến bật cả người dậy.

"Cậu định sẽ đối mặt với Hứa Du như thế nào?" Thẩm Lạc Ngưng nhìn nhìn Hàn Vũ.

" Chị Dâu.

Em được làm Ba rồi?" Hàn Vũ vẫn đang còn trên mây với tin tức Thẩm Lạc Ngưng đem lại.

Thẩm Lạc Ngưng im lặng không trả lời.

" Chị yên tâm.

Em sẽ chịu trách nhiệm với Hứa Du" Hàn Vũ hoàn hồn trở lại.

Khẳng định chắc nịt một câu.

" Chắc chắn?" Thẩm Lạc Ngưng nghiêng đầu nhìn.

" Chắc chắn.

Em sẽ không để cô ấy cùng đứa bé trong bụng chịu thiệt thòi" Hàn Vũ nghiêm túc nói.

" Hiện giờ Hứa Du đang ở đâu? Em muốn gặp cô ấy"
" Để cô ấy yên tĩnh vài ngày đã.

Hiện tại đang rất sốc" Thẩm Lạc Ngưng lắc lắc đầu.

Giờ mà Hứa Du gặp được Hàn Vũ chắc sẽ nhào tới đánh nhau với anh ta thật đấy.

" Vâng.

Vài ngày sau em liền tìm cô ấy.

Cảm ơn chị đã cho em biết tin này" Hàn Vũ gật gật đầu, nhìn Thẩm Lạc Ngưng nói.

Thẩm Lạc Ngưng sau khi xử lý xong chuyện thì quay trở về Đại Viên vì Thẩm Lão Gia gọi đến bảo nhà có khách.

Thẩm Lạc Ngưng bước vào cửa thì thấy cả nhà đang ngồi trò chuyện ngoài phòng khách.

Có thêm một cô gái lạ mặt ngồi cạnh Thẩm Ý Thi.

" Tiểu Ngưng về rồi à? Mau đến đây ngồi nghỉ một chút"Thẩm Lão Gia thấy Thẩm Lạc Ngưng về thì gọi cô.

"Lạc Ngưng, Đây là bạn của chị con, hoạ sĩ nổi tiếng khắp nơi- Bạch Ưng."Sở Vân Dung vui vẻ giới thiệu Bạch Ưng cho Thẩm Lạc Ngưng.

"Chào cô.

Tôi là Bạch Ưng" Cô gái tự nhận là Bạch Ưng đưa tay ra chào hỏi Thẩm Lạc Ngưng.

"Chào" Thẩm Lạc Ngưng không thể vô lễ với khách nên cũng đưa tay ra chào hỏi.

"Nghe nói cô có một bức tranh của tôi? Không biết tôi có được vinh dự xem lại bức tranh của mình?" Cô nàng Bạch Ưng hỏi han.

"Không mang đến"Thẩm Lạc Ngưng đi thẳng đến ghế ngồi xuống.

"Vậy thì để lần sau vậy".

Bạch Ưng có chút thất vọng nói.

" Không ngờ cô Bạch Ưng lại còn trẻ như vậy" Sở Vân Dung mỉm cười nói.

"Con hiện tại đã 24 rồi" Bạch Ưng nói
Ánh mắt Thẩm Lạc Ngưng khẽ động.

Giả dạng cũng tìm hiểu cô rất kĩ nhỉ??
"Vậy cháu bằng con gái cô sao?" Sở Vân Dung nhìn Bạch Ưng sau đó quay sang nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

"Cô Thẩm đây cũng bằng tuổi cháu sao? Trùng hợp thật".

Bạch Ưng nhìn Thẩm Lạc Ngưng tươi cười nói..
 
Back
Top Bottom