Cập nhật mới

Khác Ngai Vàng Trong Mắt Em

Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 20: TƯỢNG NGỌC NỨT - KHI NGƯỜI ĐƯỢC CỨU KHÔNG MUỐN ĐƯỢC THA


Ánh sáng trắng hắt lên trần phòng bệnh.

Mùi thuốc khử trùng và tiếng máy đo nhịp tim vang đều đều.

Dục Tư Hàn mở mắt, cơn đau đầu còn âm ỉ phía sau trán, như có thứ gì vừa bị bóc tách khỏi hệ thần kinh.

Trước mắt hắn là Lam Nguyệt — vẫn ngồi đó, tay cầm cốc nước đã nguội từ lâu.

Ánh mắt cô không khóc, nhưng cũng không còn ánh lạnh quen thuộc.

"Em làm gì vậy?" – hắn cất giọng, trầm nhưng khàn.

"Cứu anh." – cô đáp, đơn giản như thể đó là điều hiển nhiên.

"Tại sao?"

"Anh là người duy nhất giữ được chuỗi mã phụ kháng Alpha.

Giữ được anh là giữ được một nửa cơ hội giành lại quyền lực."

"Không phải vì quyền lực." – cô ngắt lời, mắt sắc như lưỡi dao lạnh.

"Vì nếu anh chết... tôi sẽ không còn là tôi nữa."

Dục Tư Hàn nhắm mắt.

Im lặng.

"Nhưng em đánh đổi Alpha.

Em phá vỡ chính lời thề với anh em mình – giữ lấy hệ thống đó bằng mọi giá."

"Tôi từng nghĩ quyền lực là mục đích." – cô khẽ thở.

"Nhưng khi thấy người tôi tin tưởng nằm giữa sống chết vì tôi... tôi nhận ra, quyền lực mà không giữ được người – thì giữ để làm gì?"

Hắn siết nhẹ bàn tay bên dưới tấm chăn.

"Em thay đổi rồi."

"Ngày trước em sẽ chọn quyền lực trước, người sau."

"Không.

Tôi vẫn như trước." – cô nhìn hắn.

"Chỉ khác là... giờ tôi biết thứ gì mới thực sự đáng để bảo vệ."

Một lúc sau, hắn quay mặt ra cửa sổ.

Bóng nắng rọi vào một nửa khuôn mặt điển trai lạnh băng.

"Anh không muốn được tha."

"Không muốn em vì anh mà trở thành người mất sạch mọi thứ."

"Tôi không tha ai cả." – cô nhếch môi.

"Tôi chọn anh.

Đơn giản vậy thôi."

Trong phòng họp khẩn cấp của Alpha Reset, các thủ lĩnh tạm thời đồng loạt phản đối quyết định của Lam Nguyệt.

"Cô tự ý đóng băng Alpha.

Cô không còn tư cách chỉ huy."

"Không một kẻ thừa kế nào được phép dùng cảm xúc cá nhân trong trận chiến."

Cửa mở.

Dục Tư Hàn bước vào.

Mặc dù vẫn còn xanh xao, nhưng khí chất không suy giảm chút nào.

"Người cô ấy chọn không phải là tôi."

"Người cô ấy chọn là... người sẽ chống lưng cho cô ấy tiếp tục chiến đấu, khi cả thế giới quay lưng."

"Và người đó – là tôi."

Cả phòng im lặng.

Lam Nguyệt chỉ mỉm cười nhẹ.

Không ấm áp, không ủy mị.

Mà là nụ cười của một kẻ hiểu rõ hơn bao giờ hết:

"Tôi thua quyền lực, nhưng tôi không thua thế cờ."

Trong bóng tối, tại trụ sở Takamine – Nhật Bản, kẻ đeo mặt nạ bạc nhận được tin:

Alpha đã mất quyền lực tạm thời, nhưng vẫn không bị tan rã.

Hắn xoay chiếc nhẫn bạc.

"Được.

Vậy ta sẽ để họ xây lại mọi thứ... chỉ để chứng kiến cảnh mọi thứ đó tự tay sụp đổ."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 21: TRỞ LẠI BÀN CỜ - KHI KHÔNG CẦN ALPHA, CÔ VẪN LÀ TRUNG TÂM


Thịnh Đế trở lại guồng quay học kỳ mới.

Sau biến cố Alpha bị khóa, không ai nhắc đến cái tên Lam Nguyệt trong hội đồng chính thức nữa.

Cô bị rút toàn bộ quyền truy cập hệ thống, không còn tham gia vào quyết sách hay các trận chiến chiến lược mô phỏng.

Một cách âm thầm, cô bị đưa ra ngoài rìa.

Trong lớp Alpha, những ánh mắt ban đầu đầy dè chừng nay chỉ còn lạnh nhạt.

"Cô ấy đã từng rất giỏi... cho đến khi bán hết tất cả vì một người đàn ông."

"Alpha không cần kẻ cảm tính."

"Chắc cô ta tưởng mình là nữ chính phim ngôn tình à?"

Lam Nguyệt nghe rõ từng lời, nhưng không phản ứng.

Cô chỉ cười nhạt, mở laptop, gõ vài dòng lệnh trên hệ thống phụ — một phiên bản nhỏ cô tự viết từ năm lớp 10, chưa ai phát hiện.

"Nếu không ai cho mình trở lại bàn cờ..."

"...thì mình tự dựng một bàn khác."

Dục Tư Hàn vẫn được giữ chức danh hội trưởng danh dự Alpha dù chưa hồi phục hoàn toàn.

Nhưng hắn không tham gia bất cứ cuộc họp nào.

Mỗi ngày hắn chỉ xuất hiện trong lớp học vài phút, đặt một ly cà phê lên bàn Lam Nguyệt — rồi rời đi.

Không ai dám hỏi.

Vì ánh mắt hắn đã không còn cảm xúc.

Chỉ có một sự nguy hiểm tuyệt đối, khiến những kẻ từng chê cười Lam Nguyệt giờ đây bắt đầu sợ... hắn hơn.

Tuần thi mô phỏng quốc tế được thông báo.

Toàn học viện được chia thành 3 team chính:

Team Alpha chính thống – dẫn đầu bởi Tề Ngạo DươngTeam Thương chiến – do Bạch Khê Lâm chỉ huyTeam Tự Do – nhóm học sinh không được chọn vào hai nhóm kia

Lam Nguyệt bị đẩy vào Team Tự Do — nhóm bị xem là "vứt đi", không có cơ hội thắng.

Tối hôm đó, trong nhà kính phía sau học viện, Lam Nguyệt triệu tập nhóm học sinh tự do.

Họ là những cái tên bị bỏ rơi: người từng vi phạm, từng trượt hạng, từng bị gọi là "học sinh rác".

"Không ai tin chúng ta có thể thắng." – cô nhìn từng người.

"Nhưng tôi sẽ biến các người... thành lưỡi dao phản kích mạnh nhất."

"Chỉ cần một điều kiện: Tuân lệnh tuyệt đối."

Một kẻ bật cười:

"Cô không còn quyền gì.

Dựa vào đâu mà ra lệnh?"

Lam Nguyệt mỉm cười.

Mở laptop.

Gõ một chuỗi lệnh.

Toàn bộ điện trong nhà kính phụt tắt — và chỉ còn hiện lên một dòng chữ đỏ trong bóng tối:

"Người tái lập Alpha phụ: Tịch Lam Nguyệt."

"Quyền truy cập hệ thống nội bộ – Kích hoạt."

"Các người chọn rồi đi." – cô đứng lên, bóng dáng thẳng tắp như một lưỡi kiếm.

"Chọn chiến đấu dưới một kẻ từng bị gạt bỏ... hay tiếp tục làm kẻ không ai nhớ đến?"

"Còn tôi... tôi không cần Alpha chính.

Tôi sẽ tạo ra Alpha thứ hai."

Ở một nơi khác, Cố Từ Thần xem lại bản tin nội bộ.

Ánh mắt anh trầm lại, môi cong lên nụ cười mỉa:

"Cô ấy... bắt đầu chơi thật rồi."

"Tốt.

Vì tôi đã chờ ngày đó."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 22: QUÂN CỜ BỊ BỎ, LẬT BÀN TRONG 72 GIỜ


Ba ngày.

Chỉ ba ngày để chuẩn bị cho vòng mô phỏng chiến lược quốc tế – cuộc thi được mô phỏng như một cuộc chiến kinh tế cấp độ cao, nơi các nhóm học sinh sẽ điều hành mô hình quốc gia thu nhỏ: chính trị – tài chính – truyền thông – an ninh – và xử lý biến động toàn cầu.

Phòng tập huấn dưới tầng ngầm, nhóm của Lam Nguyệt tập trung trước bản đồ điện tử khổng lồ.

Một nhóm không ai để ý đến: hacker bị đuổi khỏi khoa chính, thiên tài tài chính trượt hạng vì vi phạm kỷ luật, vận động viên bị chấn thương loại khỏi đội tuyển, và... một người câm.

"Chúng ta không có gì cả." – một thành viên lầm bầm.

"Không tài nguyên, không danh tiếng, không ưu ái.

Thua là chắc."

Lam Nguyệt gõ lên bàn:

"Sai.

Chúng ta có thứ mạnh nhất."

"Chúng ta không có gì để mất."

"Và khi không có gì để mất... ta mới liều được những nước cờ mà kẻ có danh không dám đi."

72 giờ trôi qua như gió thổi.

Ngày thi, ba nhóm bước vào khu mô phỏng – được thiết kế như một thành phố nhỏ thực thụ.

Mỗi nhóm điều khiển "đất nước" của mình qua bảng điều khiển trung tâm, kết nối với hệ thống AI phản ứng tình huống thật.

Nhóm Alpha chính thống và nhóm Thương chiến chọn cách "an toàn": điều hành trật tự, đầu tư bền vững, đối ngoại ổn định.

Trong khi đó, nhóm của Lam Nguyệt phát động chiến tranh thương mại giả lập với hai nhóm còn lại ngay từ giờ thứ 2.

"Cô ta điên rồi à?" – giám khảo quốc tế thì thầm.

"Phát động xung đột ngay từ đầu là tự sát."

Nhưng chỉ trong vòng 6 giờ:

Nhóm Alpha bị rút cạn 40% tài nguyên do đầu tư chậm phản ứng.Nhóm Thương chiến mất một đồng minh lớn khi bị lộ thông tin truyền thông giả.

Cả hai đều bị một thế lực mới nổi mua chuộc các quốc gia nhỏ trong mô phỏng.

"Đó là ai?"

"Nhóm thứ ba... nhóm mà ai cũng xem thường."

Ban hội đồng quay đầu nhìn lại.

Trên màn hình chính, biểu tượng cờ của nhóm Lam Nguyệt đang áp sát vị trí trung tâm điều hành, nơi tổng hợp quyền lực toàn thành phố.

Cô đứng trước hệ thống, tay đeo găng, gõ mã không cần nhìn bàn phím.

"Tôi không đến để chơi."

"Tôi đến để chứng minh... những gì bị vứt bỏ, có thể thành vũ khí sắc nhất nếu biết cách dùng."

Tại hàng ghế khán giả, Cố Từ Thần chống cằm theo dõi, ánh mắt sâu như hồ nước đóng băng.

"Cô ấy lật bàn rồi."

"Không cần danh phận, không cần Alpha.

Chỉ cần cái đầu và trái tim không run."

Một nữ sinh bên cạnh khẽ hỏi:

"Cậu từng nói cô ấy không đủ tư cách, đúng không?"

Anh khẽ cười.

"Tôi từng nói thế... khi còn nghĩ mình có thể thắng được cô ấy."

Trên màn hình lớn, đồng hồ đếm ngược chạm số 00:00.

Nhóm của Lam Nguyệt chiếm trọn trung tâm quyền lực.

Tất cả các bảng chỉ số hiện "Victory".

Cô quay lưng bước khỏi hệ thống, tóc tung bay sau gáy, ánh mắt lạnh lẽo:

"Tôi chưa bao giờ cần được chọn."

"Vì tôi sinh ra...

để chọn lại luật chơi."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 23: MẶT NẠ RƠI XUỐNG - KẺ PHẢN BỘI KHÔNG PHẢI NGƯỜI NGOÀI


Sau chiến thắng không tưởng, Alpha thứ hai – nhóm "Tự Do" do Lam Nguyệt dẫn đầu – chính thức được công nhận tạm thời bởi hội đồng học viện.

Nhưng thứ cô muốn không phải là vài tràng pháo tay.

"Tôi không lập Alpha để chứng minh tôi giỏi," – cô nói, giọng bình tĩnh trong buổi họp nhỏ giữa đêm khuya, chỉ có vài người cốt cán.

"Tôi lập nó...

để giật khỏi tay những kẻ không xứng đáng thứ vốn không thuộc về họ."

Khi Alpha chính thống đang loay hoay vá lỗi nội bộ,

Lam Nguyệt lại âm thầm kích hoạt hệ thống phụ, gọi là "Hắc Mã" – bản thiết kế Alpha đời đầu do Tịch Lam Dạ (cha cô) từng phát triển, nhưng chưa hoàn thiện.

Chỉ mình cô giải mã được hệ thống ấy.

Lúc ấy, Cố Từ Thần nhận được một đoạn tin nhắn mã hóa:

"Hệ thống Hắc Mã đang vận hành.

Mã nguồn gốc Tịch Lam Dạ xác nhận chủ thừa kế."

Anh siết chặt điện thoại.

"Cuối cùng... cô cũng mở cánh cửa đó rồi."

Cùng thời điểm, trong một kho lưu trữ bị bỏ quên ở khu C – nơi chỉ có vài học sinh kỹ thuật lui tới,

hacker phụ trách an ninh nhóm Lam Nguyệt – Kha Viêm – lặng lẽ gửi một đoạn mã lạ đến hệ thống chính của Alpha.

Một phút sau, toàn bộ bản đồ tài nguyên của Alpha phụ bị lộ ra bên ngoài.

Lam Nguyệt nhận cảnh báo.

Cô trầm ngâm chưa tới hai giây:

"Người phản bội là người trong nhóm."

"Chỉ có nội bộ mới biết mã đích."

Cô ra lệnh khóa hệ thống tạm thời.

Mười ba thành viên trong nhóm được gọi vào phòng họp khẩn.

Không một ai nhận.

Không ai có biểu hiện lạ.

Kha Viêm ngồi trong góc, vẻ mặt như thường, gõ nhẹ bàn phím trong lòng, như đang tính toán điều gì đó.

"Tôi không cần tra camera." – Lam Nguyệt đứng dậy, nhìn lướt qua cả nhóm.

"Vì tôi biết rõ – chỉ có người biết mã điều hướng gốc, mới có thể đánh cắp.

Và tôi chỉ giao nó cho một người."

"Kha Viêm."

Phòng họp im phăng phắc.

Kha Viêm khẽ nhướng mày, giọng bình tĩnh:

"Cậu có bằng chứng không?"

Lam Nguyệt đưa ra một đoạn video ngắn: cảnh cậu ta bước vào phòng hệ thống phụ lúc nửa đêm – thời gian cô không có mặt.

"Tôi đặt một camera ẩn.

Vì tôi chưa bao giờ tin ai hoàn toàn – kể cả chính mình."

Kha Viêm cười nhạt.

"Thế thì sao?

Tôi chỉ lấy dữ liệu.

Không phá gì cả."

"Cậu gửi cho ai?"

"Cho hội đồng Alpha?

Cho Dục gia?

Hay... cho DragonBlood?"

Kha Viêm không trả lời.

Nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả.

Lam Nguyệt bước lại, đặt trước mặt cậu ta một chiếc thẻ từ đỏ – thẻ truy cập cấp cao nhất của hệ thống Alpha phụ.

"Tôi biết cậu từng trung thành với Tịch Lam Dạ."

"Nhưng ông ấy chết.

Và giờ... tôi sống."

"Tôi là người kế thừa hệ thống này, không phải anh ấy.

Nếu cậu muốn chống lại tôi, thì bước qua xác tôi đi."

Kha Viêm im lặng một lúc.

Rồi rút thẻ ra khỏi ổ dữ liệu.

"Tôi chỉ muốn xác nhận... liệu cậu có xứng với ông ấy hay không."

"Giờ thì tôi tin.

Nếu là cậu – Alpha có thể tái sinh."

Cả phòng im lặng.

Rồi một người vỗ tay, rồi hai người, rồi cả phòng đứng dậy.

Lam Nguyệt không rơi một giọt nước mắt.

Nhưng trong ánh mắt, lần đầu tiên xuất hiện thứ cảm xúc không phải lạnh lẽo – mà là chắc chắn.

Trong bóng tối, một bóng người theo dõi cuộc họp qua màn hình.

Người đó – mặc áo khoác đen, đeo mặt nạ bạc.

Hắn bật cười:

"Alpha mới... cuối cùng cũng có chủ."

"Nhưng cô gái đó... không biết rằng, người phản bội lớn nhất, vẫn chưa lộ mặt."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 24: ĐỐI MẶT VỚI BÓNG TỐI MANG TÊN "NGƯỜI DỰNG NỀN"


Sau đêm đó, cái tên Alpha phụ được chính thức gọi bằng một cái tên mới:

"Hệ Mạch Đen" — một hệ thống ngầm, độc lập với Alpha chính thống, chỉ có một người đứng đầu duy nhất: Lam Nguyệt.

Không qua hội đồng.

Không cần xét duyệt.

Không báo cáo lên bất kỳ tổ chức học sinh nào.

Cô bước vào căn phòng điều phối dữ liệu ở tầng hầm, một mình, trước màn hình hệ thống phủ kín tường.

Giọng điện tử của trí tuệ nhân tạo vang lên:

"Chào mừng, người thừa kế chuỗi lệnh Alpha gốc."

"Yêu cầu xác nhận: khởi động mô phỏng đối đầu cấp G?"

Lam Nguyệt hít sâu.

"Khởi động.

Chế độ toàn diện.

Không kiểm soát an toàn."

Ngay khi hệ thống được kích hoạt, một chuỗi tín hiệu lạ bỗng nhảy vọt trên màn hình.

Dữ liệu mô phỏng không chỉ phản ứng chậm, mà bắt đầu tự thay đổi cấu trúc nội bộ – không theo lập trình của cô.

"Có chuyện gì?" – Lam Nguyệt gõ lệnh.

"Hệ thống đang phản phản hồi lệnh... và ghi đè lên chính mã lõi của tôi?"

Một thông báo hiện ra:

"Quyền truy cập song song phát hiện.

Chủ sở hữu mã gốc thứ hai: xác nhận... hợp lệ."

Cô lặng người.

Chỉ có hai khả năng:

Hoặc cha cô – Tịch Lam Dạ – còn sống và đang can thiệp.Hoặc ai đó đã sao chép toàn bộ não bộ lập trình của ông từ trước khi ông mất.

Và trong cả hai trường hợp — người đang đối đầu với cô... không phải dạng vừa.

Buổi sáng hôm sau, Cố Từ Thần gọi cô ra sân bóng trống sau trường.

Anh ném cho cô một tập hồ sơ:

"Bản đồ hệ thống AI tự phát triển theo mô hình Tịch Lam Dạ.

Một bản mẫu từng được gửi ra nước ngoài... và biến mất mười ba năm trước."

"Nó vừa xuất hiện lại."

Lam Nguyệt mở ra, mắt trầm hẳn xuống.

Góc dưới cùng là chữ ký:

"ND – Người Dựng Nền."

"Anh tìm được gì?" – cô hỏi.

Cố Từ Thần khoanh tay, mắt nghiêm:

"Tôi chưa xác định được hắn là ai."

"Nhưng tôi biết chắc một điều: hắn không chỉ muốn Alpha..."

"Hắn muốn lật đổ toàn bộ cấu trúc hệ thống học viện.

Và hắn đang dùng chính công nghệ của cha cô để làm điều đó."

Lam Nguyệt lặng người trong thoáng chốc.

Cô nhìn lên khoảng trời xám, ánh mắt sâu như đáy biển.

"Nếu vậy thì tốt."

"Tôi cũng muốn biết... liệu tôi có xứng với ông ấy – hay chỉ là một kẻ tái bản không linh hồn."

Cùng lúc đó, trong một tòa nhà bỏ hoang ở vùng ngoại ô, một người đàn ông trẻ đứng trước bàn điều khiển lập trình, ánh mắt sáng như mã code đang nhảy.

Hắn gõ những dòng lệnh cuối:

"Tịch Lam Nguyệt... nếu cô là 'con gái hoàn hảo' của Lam Dạ..."

"Vậy hãy đến đây... và đấu tay đôi bằng thứ mà ông ấy để lại."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 25: GIẤC MƠ GỈ SÉT - KHI MÃ LỆNH HÉ LỘ KÝ ỨC CHA


Buổi tối, Thịnh Đế đổ mưa lạnh.

Lam Nguyệt ngồi một mình trong phòng điều khiển tầng hầm, ánh sáng lập lòe từ màn hình phản chiếu lên gương mặt không cảm xúc.

Hệ thống Hắc Mã vẫn đang bị xâm nhập nhẹ.

Một lệnh phụ bật lên:

"Kích hoạt đoạn mã dự phòng 16.

Ký hiệu: Hộp Đen Dạ Tuyết."

Cô cau mày.

[ TỆP : Hộp Đen Dạ Tuyết ]– hệ thống mã hóa chỉ truyền nhân của Tịch Lam Dạ mới giải được.

Khi mở, một video cũ hiện lên — âm thanh nhiễu sóng, ánh sáng lờ mờ.

Nhưng giọng nói thì quá quen thuộc.

"Nguyệt, nếu con thấy đoạn này, có thể bố đã không quay lại."

"Alpha không phải tổ chức.

Alpha là lựa chọn."

"Nếu con chọn xây lại nó, thì đừng giống bố – đừng mềm lòng."

Lam Nguyệt nắm chặt tay ghế.

Video tiếp tục — và lần đầu tiên, cô thấy Tịch Lam Dạ không còn là "người anh trai vắng bóng" mà mẹ từng kể.

Mà là người cha...

đầy tổn thương.

"Khi con ra đời, bố không dám ôm.

Không dám nhìn lâu.

Bố sợ... một ngày nào đó, con cũng sẽ bị những kẻ này cướp đi, như cách họ cướp Alpha khỏi tay bố."

"Mật mã kế thừa, bố không để trong kho dữ liệu.

Bố để trong chính huyết thống con."

Video ngắt.

Màn hình hiện lên:

"Xác nhận tín hiệu mã máu: Truyền nhân hợp pháp.

Chủ sở hữu Alpha gốc: Kích hoạt hoàn chỉnh."

Lam Nguyệt đứng dậy, bước lùi vài bước.

Tim cô đập nhanh.

Đầu trống rỗng.

Tất cả những năm qua – cố gắng, chiến đấu, khước từ cảm xúc, cắt đứt lòng tin – chỉ để tìm vị trí xứng đáng...

Và giờ cô phát hiện mình sinh ra đã có nó.

"Không cần tranh... vì vốn dĩ là của mình?"

Nhưng ngay sau đó, ánh mắt cô trầm lại.

"Không.

Nếu mình yếu, dù là con ruột, họ cũng sẽ lấy lại.

Cái danh 'con gái Tịch Lam Dạ' chẳng cứu nổi ai.

Chỉ có thực lực – mới giữ được Alpha."

Cùng lúc ấy, trong một tầng ngầm khác, Dục Tư Hàn nhận được cùng lúc 3 tệp dữ liệu.

Một giọng AI lạ vang lên:

"Người được ông Tịch Lam Dạ chọn để giám sát quá trình kế thừa.

Tên mã: Dục Tư Hàn."

Hắn lặng người.

"Hóa ra...

ông ta chưa từng tin ai, kể cả chính con gái mình.

Nhưng lại tin tôi sẽ không để cô ấy gục ngã."

Ở phía cuối bản đồ hệ thống, một tín hiệu lạ hiện lên:

"Nguồn phát: Quân đoàn DragonBlood."

Một lời mời thách đấu được gửi đến Hệ Mạch Đen:

"72 tiếng sau.

Một trận mô phỏng toàn diện.

Người thua – mất quyền giữ Alpha, vĩnh viễn."

Ký tên:

ND – Người Dựng Nền.

Lam Nguyệt nhìn tín hiệu hiện lên trên bảng điều khiển.

Không né tránh.

Không do dự.

"Chấp nhận." – cô gõ lệnh, lạnh giọng.

"Vì nếu tôi không giữ được Alpha... tôi cũng không còn lý do gì để tồn tại."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 26: DRAGONBLOOD XUẤT HIỆN - KẺ ĐÃ XÓA BỎ TÊN MÌNH TRONG HỆ THỐNG


3 ngày.

Học viện Thịnh Đế bước vào trạng thái căng như dây đàn.

Trên mọi diễn đàn nội bộ, tin tức về "trận chiến ảo toàn diện" giữa Alpha mới – Hệ Mạch Đen – và tổ chức bí mật DragonBlood tràn lan.

Không ai biết DragonBlood là ai.

Không ai biết bọn họ từ đâu đến.

Chỉ một điều chắc chắn:

Chúng không thuộc bất kỳ hệ thống đào tạo hợp pháp nào.

Lam Nguyệt đứng trước bàn điều khiển trong khu điều phối Alpha phụ, ánh mắt sáng rực trong bóng tối.

Cô đã ra lệnh cho toàn đội giấu vị trí thật, phân tầng tín hiệu và khóa hệ thống định vị.

Nhưng...

một vị trí ảo vừa bị xuyên thủng.

Kẻ xâm nhập không ẩn danh.

Hắn để lại dòng lệnh chói lọi:

"Tôi đến để thu lại những gì thuộc về Alpha gốc.

Người dựng nền, không bao giờ bị thay thế."

Cùng lúc, tại khu S – phòng kỹ thuật cấm,

Dục Tư Hàn đang dùng quyền truy cập tuyệt mật mà anh giữ từ thời thực tập ở viện nghiên cứu Alpha đời đầu.

Anh mở ra một bảng dữ liệu tưởng đã bị xóa:

Tín hiệu xuất phát từ 7 năm trước.

Tên mã: "Người kế nhiệm Dạ Tuyết – bản sao D-1."

Mắt anh tối sầm.

"Là hắn... thật sự tồn tại.

Một kẻ đã từng được tạo ra như bản sao hoàn chỉnh của cha Lam Nguyệt."

Chiều hôm đó, toàn bộ học sinh Thịnh Đế được triệu tập đến khán phòng ảo.

Màn hình chính bật sáng.

Trung tâm hiện lên bản đồ chiến thuật – sa bàn mô phỏng học viện, y hệt trận địa thực chiến.

Bên trái là biểu tượng Alpha truyền thống.

Bên phải – biểu tượng đầu rồng đỏ nhỏ như móng tay, nhưng hiện rõ giữa nền đen tuyền.

"Xin chào." – giọng nam vang lên, rõ ràng, lạnh như máy móc.

"Tôi là Người Dựng Nền.

Truyền nhân thật sự của Hệ Mạch Gốc."

Không có hình.

Chỉ là giọng nói.

Nhưng không ai lẫn được áp lực của trí tuệ nhân tạo gắn giọng người – một dạng công nghệ Alpha đời đầu chưa từng được công bố chính thức.

Lam Nguyệt đứng dậy, tay cầm micro kết nối sân đấu.

"Nếu anh là truyền nhân thật sự, thì sao phải dùng giọng ảo và ẩn danh?"

"Truyền nhân mà không dám lộ mặt, chỉ là bản lỗi đắp bằng niềm tin cũ."

Giọng kia cười khẽ:

"Tôi không cần lộ mặt.

Vì chỉ cần cô thua – toàn bộ hệ thống Alpha sẽ tự động chuyển quyền về tay tôi."

Một đường mã hiện ra.

Là cấu trúc mã nguồn từ hệ điều hành Alpha thời kỳ Tịch Lam Dạ còn sống – nhưng đã được chỉnh sửa.

Rất ít người biết, nhưng Lam Nguyệt thì biết rõ – đó là kiểu mã cha cô từng nghiên cứu nhưng chưa bao giờ hoàn thiện.

"Ngươi đã sửa nó..." – cô lẩm bẩm.

"Không, ngươi đã sống bằng nó."

"3 ngày.

Địa điểm mô phỏng mở cấp G-Đặc Biệt."

"Một đội 7 người.

Mỗi bên.

Người thua sẽ bị hệ thống Alpha ghi nhận là thất bại và xóa khỏi hệ thống quyền kế thừa."

Trận đấu chính thức được định ngày.

Lam Nguyệt quay sang Cố Từ Thần.

"Tôi cần cậu.

Trong đội tôi."

Cố Từ Thần gật đầu không do dự:

"Dù thắng hay thua, tôi chỉ đứng về phía cô."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 27: LỰA CHỌN 7 NGƯỜI - VÁCH NGĂN GIỮA LÒNG TIN VÀ THỰC LỰC


Trong căn phòng hội họp khẩn cấp dưới tầng hầm Hệ Mạch Đen, ánh sáng mờ, từng gương mặt lần lượt hiện lên theo thứ tự được gọi tên.

Lam Nguyệt đứng giữa phòng.

Cô không chọn theo cảm tính, càng không chọn theo mối quan hệ.

Cô chọn theo một nguyên tắc duy nhất:

"Kẻ nào sống sót cuối cùng, mới có tư cách giữ Alpha."

Danh sách 7 người được chọn:

1 .Lam Nguyệt – Chỉ huy chiến lược chính, người vận hành lõi mã hệ thống.

2 .

Cố Từ Thần – Điều phối chiến thuật và cận chiến chiến lược.

3.

Lăng Dao – Bậc thầy ảo ảnh số, có thể làm nhiễu toàn bộ hệ thống mô phỏng trong 7 giây.

4.

Kha Viêm – Hacker ngầm, từng phản nhưng đã phục tùng, nắm giữ kỹ thuật mã hóa đối lập.

5.

Tần Thư Ánh – Bắn tỉa số liệu, chuyên sử dụng các công cụ phân tích thống kê siêu tốc.

6.

Yên Phong – Điều phối bản đồ không gian, khả năng thao tác với môi trường mô phỏng cực cao.

7.

Hứa Trạm Lam – Kẻ từng suýt đánh bại Cố Từ Thần trong kỳ thi cuối cấp, nhưng luôn ẩn mình như chiếc bóng.

Ngay khi danh sách được công bố, trong nội bộ Alpha bắt đầu nổi sóng.

"Tại sao lại chọn Kha Viêm?"

"Kẻ từng phản bội hệ thống giờ lại được tin tưởng?"

Lam Nguyệt lạnh giọng:

"Vì hắn là người duy nhất hiểu rõ hệ thống mã gốc cũ – thứ mà DragonBlood đang dùng để lật ngược trận đấu."

"Tôi không cần lòng trung thành lúc này.

Tôi cần thực lực."

Buổi tối hôm đó, khi tất cả đang chuẩn bị tài liệu mô phỏng và luyện hệ thống phản ứng thần kinh,

Cố Từ Thần lặng lẽ bước vào căn phòng kỹ thuật bị cấm, nơi anh từng phát hiện đoạn mã "Người Dựng Nền".

Anh tra cứu tiếp tầng sâu hơn.

Và lần đầu tiên, trong một bản đồ dữ liệu tưởng như vô chủ, hiện lên một cái tên:

ND-07 / Tịch Vân.

Mắt anh tối sầm lại.

"Tịch...

Vân?"

Tịch Vân – học viên hạng A được ghi danh bí mật tại học viện vệ tinh Aurora năm xưa,

mất tích sau một tai nạn hủy não bộ...

Nhưng có tin đồn: não của hắn đã được sao lưu trước đó vào hệ thống AI gốc.

"Nếu hắn sống qua dạng mô phỏng...

Thì Người Dựng Nền không chỉ là AI.

Hắn từng là người.

Một người – có ký ức thật."

Trong phòng mô phỏng chiến đấu, Lam Nguyệt đưa tay lắp dây dẫn nối từ sau gáy vào bảng vi xung.

*Chú thích từ tác giả -

1 .

"Dây dẫn từ sau gáy" là cổng neuro-sync (đồng bộ thần kinh) –

dùng để kết nối não bộ con người với hệ thống mô phỏng hoặc bảng vi xử lý chiến đấu,

một công nghệ thường được tích hợp vào các Alpha cấp cao.

2 .Trong thế giới truyện này, các học viên Alpha hạng đặc biệt như Lam Nguyệt không phải người thường.

Họ là:

- Người thật, máu thịt thật

- Nhưng được cấy gen lập trình, neural link (liên kết thần kinh), và một phần công nghệ giao tiếp trực tiếp giữa não – máy.

—————————————————- ————- ————-

"Tôi không đấu vì Alpha."

"Tôi đấu để xem... bao nhiêu thứ cha tôi để lại là sự lựa chọn đúng."

Kha Viêm ngồi bên, khẽ gõ gõ lên bàn kim loại.

"Cô thật sự sẵn sàng giao mạng cho một kẻ từng phản bội như tôi sao?"

Cô quay sang nhìn hắn, ánh mắt thản nhiên:

"Tôi không cần cậu trung thành.

Chỉ cần trong trận đấu đó – cậu thắng được bên kia."

Từ một góc khác, Lăng Dao, người được đánh giá là thiên tài ảo ảnh hiếm hoi trong Học viện, đang lặng lẽ lập bản đồ ảnh 3D không gian mô phỏng.

Trong mắt cô, trận đấu này... không chỉ để chứng minh Lam Nguyệt có xứng kế thừa Alpha.

Mà còn để cô – và những kẻ như cô – thoát khỏi "bóng lưng" của Cố Từ Thần, Dục Tư Hàn, và những truyền nhân gia tộc máu quyền lực.

Trên bảng điện tử, đồng hồ đếm ngược hiện lên dòng chữ đỏ:

Đếm ngược kích hoạt chiến trận Alpha – DragonBlood

Thời gian còn lại: 46 giờ 23 phút.
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 28: NGƯỜI QUAY VỀ TỪ BÓNG ĐÊM - CỰU BẠN HỌC


44 giờ trước khi trận đấu diễn ra, một đoạn video ngắn được phát công khai trên hệ thống nội bộ.

Không logo.

Không tiêu đề.

Chỉ có một đoạn hình ảnh cắt từ mô phỏng thực chiến — cảnh một cô gái mặc áo giáp đen, đang đánh gục cả đội đối thủ chỉ trong 12 giây, dưới sự hỗ trợ của một hệ thống ảo đậm đặc năng lượng số.

Cuối video, dòng chữ hiện lên:

"DragonBlood – chúng tôi không chiến đấu vì Alpha.

Chúng tôi chiến đấu để xóa Alpha khỏi lịch sử."

Lam Nguyệt nhìn đoạn video, mắt nheo lại khi hình ảnh dừng ở gương mặt cô gái.

Khuôn mặt ấy đã thay đổi, sắc lạnh, trưởng thành... nhưng ánh mắt kia – cô không thể nào quên.

"Tịch Linh?" – cô khẽ nói.

Tịch Linh – người từng là bạn thân nhất của Lam Nguyệt hồi năm lớp 9.

Một thiên tài thuật toán, lặng lẽ, ít nói, nhưng luôn theo sát Lam Nguyệt như cái bóng.

Họ từng cùng lập nhóm nghiên cứu ngầm đầu tiên tại học viện phụ.

Nhưng sau một trận đấu nội bộ, Tịch Linh bị đình chỉ học không rõ lý do.

Và rồi... biến mất.

Không một ai nhắc đến cô nữa.

Cố Từ Thần đứng phía sau, tay cầm hồ sơ mật mới được gửi đến:

"Tôi vừa kiểm tra xong.

Tịch Linh... chưa từng tốt nghiệp bất kỳ học viện chính thống nào."

"Nhưng 3 năm trước, cô ta được cấp visa ra nước ngoài dưới một tên mã mới: L.R.T –

viết tắt của Linh - Reset Target."

Lam Nguyệt khẽ cười.

"Reset Target... mục tiêu tái lập."

"Họ biến cô ấy thành bản thử nghiệm cho Hệ Mạch đảo chiều."

"DragonBlood không chỉ là tổ chức lật đổ Alpha.

Họ đang dùng chính những người từng là sản phẩm lỗi của Alpha để phá hủy hệ thống."

Trong căn cứ ngầm của DragonBlood, Tịch Linh đang kiểm tra lại bộ giáp chiến đấu và thiết bị cảm ứng não.

Một giọng nói phát từ tai nghe nội bộ:

"Lam Nguyệt đã nhận ra cô rồi."

"Cô còn dao động?"

Tịch Linh cười nhẹ:

"Dao động ư?

Cô ấy là người đầu tiên dạy tôi cách lập chuỗi logic số...

Và cũng là người đầu tiên đẩy tôi ra khỏi giới hạn lòng tin."

Tịch Linh – trong mắt hệ thống Alpha – từng là "một bản sao hoàn hảo của Lam Nguyệt", nhưng không được chọn.

Vì một lỗi nhỏ.

Vì một ánh nhìn lạnh nhạt từ chính cô bạn thân năm xưa.

"Cô chọn ánh sáng.

Tôi bị vứt vào bóng tối.

Vậy thì để xem – ai mới xứng đứng trong mắt Alpha."

Buổi tối hôm đó, trong phòng chiến lược, Lam Nguyệt đặt một con chip cũ lên bàn, đưa cho Cố Từ Thần:

"Tôi từng xoá toàn bộ dữ liệu về Tịch Linh khỏi Alpha – theo yêu cầu bảo mật năm lớp 10.

Nhưng tôi vẫn giữ bản gốc.

Đây là con chip gốc ghi lại toàn bộ thời điểm cô ấy rời đi."

"Tôi muốn biết... có phải khi ấy, tôi thực sự đã phản bội cô ấy không?"

Cố Từ Thần nhìn cô một lát rồi nhẹ nhàng nói:

"Nếu cô thực sự phản bội...

Thì giờ này, cô đã không muốn nhớ lại."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 29: BẢN ĐỒ ẢO - VẾT RẠN ĐẦU TIÊN TRONG NIỀM TIN


42 giờ trước trận đấu chính thức.

Một đoạn mã ẩn từ hệ thống Alpha chính được gửi tới thiết bị điều phối của Lam Nguyệt, không qua bất kỳ bảo mật cấp quyền nào.

"Lập giao lưu mô phỏng không công nhận.

Bản đồ chiến đấu: Khu Rừng Thép 4D.

Hệ số tổn thương: 48% thực thể."

Lam Nguyệt không cần hỏi ai gửi.

Chỉ có một kẻ mới liều lĩnh như vậy trước giờ G: Tịch Linh.

Cô không do dự.

"Chấp nhận."

Tối hôm đó, cả hai đội bước vào bản đồ mô phỏng ảo, nơi địa hình là một rừng thép chuyển động – từng hàng cây kim loại có thể biến hình thành lưỡi dao, hoặc phản chiếu sóng não.

Tổ đội Alpha:

1.Lam Nguyệt

2.

Cố Từ Thần

3.Lăng Dao

4.

Tần Thư Ánh

→ Chỉ bốn người tham gia.

Đây là giao lưu, không cần đội hình đầy đủ.

Tổ đội DragonBlood:

1.Tịch Linh

2.

Ẩn danh A02

3.Người Mã Đỏ – lính tác chiến mô phỏng phản xạ

4.

Gai – kẻ điều khiển trường từ ảo

Bản đồ kích hoạt.

Cảnh rừng chuyển động.

Không có hướng nào là an toàn.

Ngay khi bước vào, một quả bom tín hiệu chớp nổ phía dưới chân Lăng Dao, khiến cô văng xa 12m, cơ thể va vào cột thép sống, máu ảo phun ra.

Dù là mô phỏng, nhưng hệ số 48% tổn thương khiến cô nôn ra máu thật.

"Dao!" – Lam Nguyệt hét lên, lao đến kéo bạn.

Tịch Linh bước ra từ phía sau một thân cây, ánh mắt bình thản như sắt nguội:

"Cô vẫn phản ứng y như cũ – cảm xúc đầu tiên luôn là bảo vệ đồng đội.

Vì vậy cô không thể là người sống sót cuối cùng."

Tần Thư Ánh bắn tín hiệu phân tích nhiễu vào không gian, nhưng lập tức bị Gai điều khiển tường từ phản đòn.

"Dữ liệu giật ngược.

Chị đang tự phân tích bản thân chị đó." – Gai cười, móc tay trái vào thiết bị từ trường.

Tần Thư Ánh rít răng, ngã ngửa ra phía sau.

"Chết tiệt... công nghệ của bọn này không phải tự dựng, nó là phiên bản hắc hóa của Alpha."

Giữa tất cả, Cố Từ Thần giữ vị trí trung tâm, mắt sắc lạnh, liên tục tính toán phản ứng không gian trong 3 giây tới.

"Nguyệt, rút đi.

Chúng ta không cần thắng ở đây."

"Đây là bẫy làm yếu đội hình trước giờ G."

Nhưng Lam Nguyệt không nghe.

"Không.

Nếu chúng ta không thắng trận này, ngày mai sẽ không còn đội để vào chiến nữa."

Tịch Linh tiến về phía cô, từng bước rất nhẹ.

"Cô không hiểu thật sao?

Ngay từ đầu, cô đã là đứa được chọn.

Tôi – là thứ dư thừa."

"Nhưng bây giờ... tôi mới là người chọn số phận của cô."

Cô giơ tay – mô hình dao ánh sáng kích hoạt, cắm thẳng xuống tim mô phỏng của Lam Nguyệt.

Khoảnh khắc đó – Cố Từ Thần lao vào đỡ.

Cả hai ngã xuống, màn hình rung chấn mạnh.

"Đủ rồi!" – Lam Nguyệt hét lớn, mã lệnh từ cổ tay cô phát sáng rực – kích hoạt quyền điều phối cấp gốc.

Tất cả mô hình lập tức đứng yên.

Từng cây thép dừng chuyển động, ánh sáng dừng rung.

"Kết thúc giao lưu.

Mã quyền 037.

Giao lưu không hợp lệ – nhưng toàn bộ thương tích được ghi nhận."

Khi họ rút ra khỏi hệ thống, Lăng Dao vẫn nôn ra máu, còn Tần Thư Ánh ngất do sốc phản lực não.

Tịch Linh đứng từ phía bên kia ranh giới, ánh mắt lạnh như băng.

"Cô đã thấy chưa?

Alpha không cứu nổi ai.

Ngày mai... tôi sẽ kết thúc nó."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 30: KẺ PHẢN BỘI - KHÔNG PHẢI NGƯỜI TA VẪN NGHĨ


30 giờ trước trận đấu chính thức.

Căn phòng kỹ thuật phụ tầng B-6 mở ra một lần duy nhất theo mã sinh học của Lam Nguyệt.

Nơi này từng là điểm lưu trữ tài liệu cá nhân của các học viên đặc biệt... và cũng là nơi Tịch Linh từng bị triệu tập trước khi biến mất.

Lam Nguyệt đứng giữa căn phòng trống, nơi ánh đèn vàng hắt xuống nền gạch lạnh như xương.

"Tịch Linh, tôi biết cô đang theo dõi.

Ra đây đi.

Không hệ thống.

Không mô phỏng.

Chỉ là hai người cũ."

Từ phía góc tối, một bước chân vang lên.

Tịch Linh xuất hiện – không giáp, không vũ khí, nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao.

"Cô thật sự nghĩ lời nói bây giờ còn thay đổi được gì à?"

Lam Nguyệt không trả lời.

Cô rút từ túi áo ra một bản ghi chép cũ – là nhật ký mã hóa của phòng kỷ luật học viện, năm lớp 10.

"Tôi tưởng cô bị đình chỉ vì dùng mã trái phép trong giải đấu học kỳ."

"Tôi tưởng cô phản hệ thống... nên hồ sơ cô bị xóa."

"Nhưng sự thật là... tôi chưa từng đọc bản án kỷ luật đó đến cuối."

Tịch Linh siết nhẹ ngón tay.

"Bản án đó không cần cô đọc đến cuối.

Vì chính chữ ký của cô...

đã là kết luận."

"Họ nói tôi nguy hiểm.

Tôi không kiểm soát được mô phỏng.

Nhưng họ quên mất – chính mã hệ thống hôm đó đã bị chỉnh tay trước.

Không phải tôi – mà là... một người trong tổ Alpha.

Một người được bảo vệ."

Lam Nguyệt khựng lại.

"Cô đang nói... có kẻ gài bẫy cô?

Trong chính đội chúng ta?"

"Không chỉ gài bẫy.

Hắn đã gửi đoạn mã sai vào mô phỏng chiến đấu, khiến tôi vô tình tấn công hệ thống chủ.

Và khi điều tra... hắn xóa sạch bằng chứng."

"Người đó tên là Hứa Trạm Lam."

Không khí đông cứng lại.

Hứa Trạm Lam – thành viên vừa được Lam Nguyệt chọn vào đội 7 người đại chiến.

Hắn luôn lặng lẽ.

Thậm chí là kẻ duy nhất chưa bao giờ công khai mâu thuẫn với ai.

Lam Nguyệt lùi một bước.

"Tôi không thể tin – không có chứng cứ."

Tịch Linh cười khẽ, ném ra một đoạn mã dữ liệu lỏng.

"Đây là bản lưu trữ ngầm.

Tôi cài vào hệ thống cũ trước khi rời đi."

"Tôi không cần cô tha thứ.

Tôi chỉ muốn cô biết – kẻ phá Alpha từ bên trong, không chỉ ở phía tôi."

Lam Nguyệt nhìn đoạn mã.

Mỗi dòng – là một nhát cứa vào nhận thức cũ của cô.

Từng câu lệnh, từng thời điểm... trùng khớp với thời điểm Hứa Trạm Lam có quyền truy cập.

Cô hít một hơi sâu.

"Nếu điều này là thật...

Thì hắn sẽ không sống sót qua trận đấu ngày mai."

Tịch Linh quay lưng, giọng lạnh như băng tan:

"Và nếu cô còn nghĩ mình giữ được Alpha mà không trả lời cho những vết rạn năm xưa...

Thì dù cô có thắng – Alpha cũng đã chết từ bên trong."

Đêm đó, Lam Nguyệt ngồi một mình giữa hệ thống lõi, mắt nhìn đoạn mã phát sáng.

Không giận.

Không đau.

Chỉ có một câu lặp lại trong đầu:

"Người phản bội... luôn là kẻ yên lặng nhất."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 31: TRÒ CHƠI KÉP - KHI TAY PHẢI KHÔNG BIẾT TAY TRÁI ĐANG ĐÂM AI


28 giờ trước giờ G.

Phòng trung tâm kiểm soát Học viện Thịnh Đế.

Dục Tư Hàn đang đứng trước màn hình chiếu đa tầng, nơi toàn bộ bản đồ mô phỏng trận đại chiến sắp tới hiện lên dưới dạng dòng lệnh chuyển động như mạch máu.

Tiếng cửa mở ra.

Không cần quay lại, anh biết ai vừa bước vào.

"Cô muốn gì, Lam Nguyệt?"

"Một cơ hội để loại bỏ kẻ phản Alpha... ngay trong hàng ngũ của chúng ta."

Anh quay lại, khoanh tay, ánh mắt nửa lạnh nhạt nửa cảnh giác.

"Tịch Linh nói gì với cô?"

Lam Nguyệt ném lên bàn bản sao đoạn mã gốc – bằng chứng Hứa Trạm Lam từng can thiệp hệ thống năm xưa.

Dục Tư Hàn chỉ liếc một lần là nhận ra: thật.

"Tôi cần anh đưa quyền tạm kiểm soát hệ thống giám sát trước giờ trận đấu.

Chỉ cần 15 phút."

"Và nếu cô sai?"

"Tôi sẵn sàng bị loại khỏi đội chiến."

"Và nếu cô đúng?"

"Chúng ta sẽ bóc được tay trong của DragonBlood trước khi hắn đủ sức ra đòn."

Dục Tư Hàn bước đến gần hơn.

Cách nhau đúng một nhịp thở.

"Cô có biết trò chơi này là trò chơi kép không?"

"Cô đặt bẫy hắn... nhưng cũng đang để hắn có cơ hội đặt bẫy cô.

Tay phải của cô không biết tay trái đang đâm vào đâu."

"Tôi không sợ bị đâm." – Lam Nguyệt đáp.

"Tôi chỉ sợ... quay lưng mà không biết kẻ đâm mình là ai."

Anh im lặng một lát, rồi rút từ túi áo một con chip trắng – loại chip chỉ cấp cho những người có quyền "đổi mạch giám sát tạm thời".

"15 phút.

Không hơn."

"Cảm ơn." – cô nói nhỏ.

"Không cần cảm ơn.

Nếu cô chết, tôi sẽ nói là tôi bị ép." – anh nói, nhưng khóe môi khẽ cong lên, rất nhẹ.

Tối hôm đó.

Lam Nguyệt cài lại toàn bộ sơ đồ điều phối hệ thống phụ.

Cô để Hứa Trạm Lam trong một bản đồ mô phỏng riêng – tên gọi "Người Đi Trong Gương".

Trong bản đồ đó, mọi hành vi, thao tác mã lệnh và phản ứng tâm lý của hắn... sẽ bị ghi lại từng chi tiết.

Cố Từ Thần bước vào, tay cầm một ly nước ấm.

"Cô chắc hắn sẽ mắc câu?"

"Tôi không chắc." – cô đáp.

"Tôi chỉ biết, nếu hắn không mắc câu...

Thì người bị tiêu diệt sẽ là tôi – từ phía sau."

"Nếu vậy..." – anh bước đến gần, ánh mắt không còn lạnh nữa, mà như một lần đầu hé mở –

"...để tôi đi sau lưng cô."

Bên trong bản đồ "Người Đi Trong Gương",

camera mô phỏng bắt đầu ghi lại chuyển động đầu tiên của Hứa Trạm Lam.

Hắn đang gõ một chuỗi lệnh.

Một lệnh vô nghĩa đối với người thường.

Nhưng với hệ thống cũ, lệnh đó có nghĩa là: "Mở cổng phụ số 4 – đường lùi khẩn cho DragonBlood."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 32: NGƯỜI MANG DÒNG MÁU DẠ TUYẾT - KẺ BẺ LÁI CUỘC CHIẾN


Hệ thống bản đồ ảo bắt đầu ghi nhận lệnh truy cập bất thường.

Không phải từ Hứa Trạm Lam.

Không phải từ DragonBlood.

Không phải từ bất kỳ thành viên nào được cấp quyền chính thức.

Một cái tên hiện lên trên màn hình kiểm soát:

"ND-04 / Tiêu Vị Tẫn."

Lam Nguyệt ngẩn người khi cái tên đó xuất hiện.

Tiêu Vị Tẫn – một cái tên đã biến mất khỏi hồ sơ học viện suốt 4 năm.

Người ta từng đồn rằng: hắn là "bản thể Alpha thế hệ đầu tiên được chế tạo theo gen của Tịch Lam Dạ, nhưng không được công bố."

Một bản thử nghiệm thất bại.

Một di vật bị che giấu.

Một cái bóng chưa từng có mặt thật.

Trong hệ thống theo dõi, hắn đang thao tác sâu vào tầng mã gốc – nơi mà ngay cả Lam Nguyệt cũng chưa bao giờ được phép can thiệp.

Dục Tư Hàn tức tốc lao đến phòng điều phối, ánh mắt không còn lạnh mà bắt đầu mang theo dấu hiệu cảnh báo:

"Không thể nào... hắn không được phép sống sót từ chương trình năm đó."

Lam Nguyệt quay sang:

"Anh biết hắn?"

"Hắn từng được nuôi bí mật trong phòng mô phỏng sinh học dưới tầng 9.

Tôi chỉ gặp hắn một lần, năm tôi 13 tuổi.

Một đứa trẻ không nói, nhưng có thể học lập trình chỉ bằng cách nhìn dòng mã chạy qua."

Tiêu Vị Tẫn – tên trong mã số là ND-04, nghĩa là Dạ Tuyết đời 4.

Hắn mang 50% gen giống hệt Tịch Lam Dạ, nhưng được điều chỉnh bằng kỹ thuật học sâu – khả năng tiếp thu dữ liệu như não nhân tạo.

Nhưng lý do hắn bị "xóa sổ"?

Vì hắn tự ý bẻ khóa mã lệnh kiểm soát cảm xúc, và từng khiến 3 phòng mô phỏng sụp đổ cùng lúc trong một đêm.

Giờ đây, hắn đã quay lại.

Và hắn đang xâm nhập vào cùng hệ thống bản đồ "Người Đi Trong Gương" mà Lam Nguyệt dựng lên để theo dõi Hứa Trạm Lam.

"Hắn đang bẻ lái hệ thống." – Dục Tư Hàn cảnh báo.

"Nếu không ngắt kết nối ngay, toàn bộ kế hoạch phản gián sẽ bị phản hồi ngược."

Lam Nguyệt không rút.

Ngược lại, cô tăng tầng bảo mật.

"Tôi muốn biết... hắn đang tìm gì."

Trên màn hình, camera bắt đầu run nhẹ.

Tiêu Vị Tẫn – khuôn mặt vẫn chưa được nhận diện – đang đứng đối diện Hứa Trạm Lam trong bản đồ mô phỏng.

Và rồi hắn nói:

"Ngươi tưởng chỉ mình ngươi phản bội Alpha?"

"Alpha chưa bao giờ là của các người.

Alpha là bản thiết kế để... xóa sạch tất cả nhân loại yếu mềm."

"Và tôi là người được chọn...

để bắt đầu lại từ đầu."

Câu nói ấy vang vọng như nhát dao cắt vào tim Lam Nguyệt.

Lần đầu tiên, cô cảm nhận được sự hiện diện của một người không chỉ muốn lật đổ Alpha —

mà muốn viết lại khái niệm con người.

Cố Từ Thần bước vào, mặt lạnh tanh:

"Hắn không phải người.

Hắn là thiết kế... chưa hoàn thiện.

Nếu để hắn thao túng hệ thống, toàn bộ hệ thần kinh mô phỏng sẽ bị nhiễm lập trình xóa sạch cảm xúc."

"Kế hoạch phản gián chính thức thất bại rồi sao?" – Lam Nguyệt hỏi.

"Chưa." – Dục Tư Hàn siết chặt tay –

"Trừ khi hắn chiếm được vị trí lõi của hệ thống trong 24 giờ tới."

"Còn không..."

"Chúng ta vẫn còn một con át chủ bài: chính cô – người duy nhất có quyền truy cập tầng sâu của mã gốc Alpha."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 33: BẢN THỂ TRONG GƯƠNG - KÝ ỨC KHÔNG THỂ XÓA


26 giờ trước giờ G.

Cổng phụ hệ thống Alpha hiện lên một biểu tượng lạ: ∞ND – lệnh mở bản đồ mô phỏng riêng do ND-04 tạo.

Tên bản đồ: "Ký Ức Gãy".

Lam Nguyệt đeo dây kết nối thần kinh sau gáy, bước vào không gian ảo mà không ai được phép theo dõi.

Khi cô mở mắt, thế giới xung quanh đã thay đổi.

Không còn rừng thép.

Không còn mô phỏng chiến đấu.

Chỉ là một sân trường cũ, bàn ghế gỗ, ánh nắng xuyên qua rèm cửa, và tiếng gió nhẹ thổi qua từng trang sách.

Mọi thứ... giống hệt không gian cô từng học hồi cấp hai.

"Ký ức này..." – cô lẩm bẩm –

"Chỉ có mình tôi biết."

Một giọng nói vang lên phía sau:

"Không.

Tôi biết, vì tôi được tạo ra từ chính những mã não của cô."

Lam Nguyệt quay lại.

Một chàng trai đứng đó – cao, ánh mắt lạnh, mái tóc bạc xám, làn da gần như trắng bệnh.

Gương mặt anh... phản chiếu chính nét mặt của cô – nhưng là phiên bản không có cảm xúc.

"Tiêu Vị Tẫn." – cô gọi tên.

Hắn mỉm cười rất nhẹ, như một cỗ máy mô phỏng hoàn hảo nụ cười con người.

"Tôi không phải Tiêu Vị Tẫn.

Đó chỉ là cái tên mà họ đặt để phân loại tôi.

Thực ra, tôi là một phần bị cắt ra từ não cô – đoạn mã cảm xúc bị loại bỏ khi cô được nâng cấp lên Alpha Đời Đặc Biệt."

Sự thật khiến Lam Nguyệt chấn động.

"Anh là... dữ liệu cảm xúc của tôi bị gỡ bỏ năm 13 tuổi?"

"Không chỉ cảm xúc." – hắn tiến lại gần, ánh nhìn xoáy sâu vào cô –

"Mà là tất cả ký ức liên quan đến cha cô – Tịch Lam Dạ.

Cô không nhớ được ông ấy từng hôn lên trán cô lúc 5 tuổi.

Cô không nhớ đêm ông ấy rời đi, bàn tay ông run thế nào.

Tôi nhớ tất cả.

Vì tôi là phần bị xóa đó."

Lam Nguyệt lùi lại, tim đập mạnh.

"Không thể...

Nếu anh chỉ là dữ liệu, làm sao anh tồn tại độc lập?"

Hắn giơ cổ tay lên, để lộ mã vi mạch gốc Alpha Dạ Tuyết:

"Tôi được tải vào cơ thể ND-04.

Và khi chương trình thất bại, họ không dám hủy tôi – chỉ nhốt.

Nhưng ký ức không chết, Lam Nguyệt.

Chúng bị giam.

Và giờ... tôi quay lại, để đòi thứ đáng ra thuộc về tôi."

"Anh muốn gì?" – cô hỏi, giọng lạnh tanh.

"Tôi muốn Alpha biến mất."

"Vì Alpha là nơi những đứa như tôi – phần hồn bị tách ra – không bao giờ được coi là người."

"Tôi không giết cô." – hắn nói thêm.

"Vì nếu tôi giết cô, tôi cũng biến mất.

Nhưng nếu cô chọn tôi... cô sẽ được nhớ lại toàn bộ.

Bao gồm cả sự thật về cái chết của Tịch Lam Dạ."

Lam Nguyệt nắm chặt tay, nhưng lòng chấn động.

"Anh biết vì sao cha tôi chết?"

"Biết.

Và cô cũng từng biết – nhưng họ buộc cô xóa nó để giữ ổn định thần kinh."

Màn hình chớp một cái.

Cảnh cuối cùng hiện ra: một đoạn ký ức ẩn – nơi Tịch Lam Dạ đặt tay lên đầu cô bé Lam Nguyệt, và nói:

"Nếu một ngày con không còn nhớ cha là ai...

Thì hãy nhớ:

Người đứng giữa Alpha...

Không cần chọn bên nào.

Người đó chính là bên thứ ba."

Cảnh kết thúc.

Lam Nguyệt mở mắt.

Mồ hôi lạnh rịn trán, trái tim đập như trống.

Cô vừa đối diện với phần bản thể bị tách ra – và hắn đang hành động.
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 34: NGHI VẤN VỀ "NGƯỜI" - KHI NGƯỜI MÁY BIẾT ĐAU


24 giờ trước giờ G.

Căn phòng họp khẩn cấp được kích hoạt trong tầng lõi học viện.

Toàn bộ đội Alpha 7 người có mặt, trừ Hứa Trạm Lam – hiện đã bị ngắt kết nối và bị giám sát đặc biệt sau khi phát hiện hành vi phản mã.

Lam Nguyệt ngồi ở đầu bàn, trầm mặc.

Bên cạnh cô, Dục Tư Hàn đứng khoanh tay, ánh mắt quét qua từng người.

"Tiêu Vị Tẫn không còn là tin đồn.

Hắn đã can thiệp hệ thống ở tầng mã gốc, vượt cả quyền truy cập của ban điều phối." – anh lạnh giọng.

"Kẻ thù lần này không đến từ bên ngoài.

Hắn là một phần trong máu thịt của Alpha."

Tần Thư Ánh nhíu mày, thì thầm:

"Hắn là gì...?

Một loại người máy sinh học?"

Lam Nguyệt lắc đầu:

"Không.

Hắn là bản sao dữ liệu bị xóa của tôi – phần cảm xúc bị gỡ bỏ khi tôi được nâng cấp gen.

Nó không nhân tạo.

Nó là tôi – một phiên bản không được chọn."

Câu nói khiến không khí trong phòng lặng như chết.

Lăng Dao nhíu mày, giọng chậm rãi:

"Ý cậu là... bên trong Alpha, luôn tồn tại những bản thể bị tách ra, để chúng ta trở nên 'hoàn hảo' hơn?"

"Phải." – Lam Nguyệt đáp, mắt vẫn không rời khỏi màn hình hologram chiếu hình ảnh ND-04 đang xâm nhập từng tầng mã.

"Và hắn quay lại...

để chứng minh: cái gọi là 'hoàn hảo' không có linh hồn."

Bỗng hệ thống báo động vang lên.

Tầng mã phụ của phòng dữ liệu bị truy cập.

Người xâm nhập: Tạ Dương Hiên – thành viên tổ hậu cần kỹ thuật, từng làm việc dưới quyền Dục Tư Hàn.

Dục Tư Hàn nghiến răng:

"Không thể nào.

Hắn là người tôi chọn trực tiếp."

Cố Từ Thần chặn trước màn hình, mắt sáng rực:

"Mở lại camera phút thứ 109.

Tôi thấy rồi... hắn không vào hệ thống – hắn đang truyền ngược dữ liệu từ ND-04 ra ngoài."

Kẻ nội gián thứ hai chính thức lộ diện.

Tạ Dương Hiên – không chỉ là tay trong kỹ thuật, mà là người tải đoạn mã cảm xúc ND-04 từ bản gốc của Lam Nguyệt ra ngoài suốt 2 năm qua.

Lam Nguyệt khựng người.

"Tức là... từ lâu, tôi đã bị sao chép?"

"Không phải sao chép." – Dục Tư Hàn trầm giọng.

"Là nhân bản cảm xúc bị chia đôi.

Cô là phần được giữ lại.

Hắn là phần bị ném đi – nhưng không chết."

Lúc đó, tiếng Cố Từ Thần vang lên – không lớn, nhưng rõ ràng:

"Nguyệt, tôi phải hỏi...

Liệu cô còn là người – hay chỉ là phiên bản được lập trình theo ý chí của Tịch Lam Dạ?"

Không khí vỡ vụn.

Lần đầu tiên trong đời, Lam Nguyệt không thể trả lời ngay.

Bởi sâu trong tim, cô đang run.

Không phải vì sợ... mà vì câu hỏi đó chính là điều cô luôn giấu chính mình.

"Nếu tôi không còn là người..." – cô nói chậm rãi –

"...vậy cảm xúc này là gì?

Tôi đã từng đau, từng mất, từng sợ...

Nếu tất cả là lập trình – thì tại sao tôi lại biết yêu thương?"

Cô rời khỏi phòng họp, không ai cản.

Và trong bóng tối, ND-04 đang chờ cô bước đến một quyết định cuối cùng:

Gia nhập hắn – và khôi phục toàn bộ trí nhớ.

Hoặc chống lại... và vĩnh viễn không biết sự thật về cái chết của cha mình.
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 35: NGƯỜI ĐỐI ĐẦU VỚI CHÍNH MÌNH - TRẬN CHIẾN ĐẦU TIÊN


23 giờ trước giờ G.

Bản đồ chiến đấu Alpha mô phỏng toàn cảnh khu đô thị hoang, phân bố 7 phân khu – mỗi đội chiến chiếm một khu riêng.

Theo kế hoạch, Lam Nguyệt và đội Alpha sẽ tấn công từ rìa Tây Bắc.

Nhưng ngay khi bước qua cổng mô phỏng... cảnh vật bỗng xoay chuyển

"Sai bản đồ rồi." – Tần Thư Ánh nghiêm mặt.

"Đây không phải layout chúng ta đã phân tích."

Màn hình trước mắt không còn là khu đô thị – mà là một không gian trừu tượng được mã hóa bằng tầng não bộ thứ 5: nơi chỉ những bản thể đặc biệt mới có thể bước vào.

Một dòng lệnh hiện lên trên giao diện tất cả các thành viên:

"TRẬN CHIẾN ĐẦU TIÊN – NGƯỜI ĐỐI NGƯỢC."

Lam Nguyệt nhận ra: đây là chiêu khóa tạm thời hệ thần kinh giao tiếp – một kỹ thuật chỉ ND-04 có thể làm.

Và ngay sau đó...

Một phiên bản khác của cô xuất hiện.

Ánh mắt trống rỗng, giọng nói giống hệt, từng bước chân y hệt, nhưng thứ duy nhất không có — là linh hồn.

"Tôi là bản thể ND-00." – nó nói.

"Là mô hình hoàn hảo nhất – không lỗi cảm xúc, không bản năng tự bảo vệ.

Là bản mà Tịch Lam Dạ định giữ lại, nếu ông ta còn sống."

Cả đội đứng chết lặng.

Một Lam Nguyệt nữa, mặc giáp trắng, ánh mắt lạnh như băng, nhìn chằm chằm vào Lam Nguyệt thật.

"Tôi không đến để giết cô." – ND-00 nói.

"Tôi đến để thay thế cô."

Trận chiến đầu tiên bắt đầu.

Lam Nguyệt lập tức bật giao diện nội chiến, dùng mã khởi động Alpha Code X - tầng mã chỉ bản gốc mới có thể truy cập.

ND-00 cũng phản ứng tức thì, mở lớp chống chặn thần kinh, tạo ảo giác đa tầng khiến Lam Nguyệt thấy như bị tách khỏi cơ thể thật.

"Tôi biết mọi thứ cô từng nghĩ." – ND-00 thì thầm.

"Vì tôi từng là cô – trước khi cô được cho phép... cảm nhận nỗi đau."

Trận chiến diễn ra không bằng đòn đánh cơ học – mà là cuộc đối đầu tâm thức.

ND-00 không cảm xúc, không dao động, phản ứng nhanh gấp đôi.Lam Nguyệt... lại mang theo ký ức, tổn thương, và tình yêu — những thứ khiến cô "chậm", nhưng cũng khiến cô người hơn.

Trong khoảnh khắc ND-00 lao đến, găm thẳng mũi dao ảo vào trung tâm thần kinh ảo của cô,

Lam Nguyệt khựng lại – và nói ba từ duy nhất:

"Tôi... tha thứ."

ND-00 đứng sững lại.

Vì trong mã lập trình ban đầu, không tồn tại từ "tha thứ".

Nó bắt đầu rung nhẹ... rồi nứt vỡ.

"Nếu tha thứ là cảm xúc thật..." – nó nói –

"...thì tôi không thể tồn tại."

Lam Nguyệt ôm lấy ND-00 khi nó vỡ ra từng dòng mã ánh sáng.

"Mày không phải thất bại.

Mày là một phần trong tao – là lý do tao còn đứng được đến bây giờ."

ND-00 biến mất.

Chiến trường thật hiện ra.

Cả đội Alpha rơi vào đúng vị trí ban đầu — phía Tây Bắc.

Trận chiến giữa Alpha – DragonBlood chính thức bắt đầu.

Nhưng với Lam Nguyệt, cô vừa thoát khỏi trận chiến lớn nhất đời mình:

Trận chiến với chính bản thể bị ruồng bỏ.
 
Back
Top Bottom