Cập nhật mới

Khác Ngai Vàng Trong Mắt Em

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
396600176-256-k679376.jpg

Ngai Vàng Trong Mắt Em
Tác giả: Bachhoay6102
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Khi một cô gái từ bỏ ánh hào quang thượng lưu ở Anh để trở về trường Quốc tế Thịnh Đế - nơi chỉ dành cho những kẻ xuất sắc và tàn nhẫn - mọi thứ lập tức đảo chiều.

Tịch Lam Nguyệt - xinh đẹp, kiêu ngạo, bí ẩn và nguy hiểm - vừa đặt chân đến đã lập tức tuyên chiến với người đang thống trị ngôi trường: Dục Tư Hàn - lạnh lùng, thiên tài chiến lược, đứng đầu hội học sinh suốt 3 năm, và là người cô từng biết... trong quá khứ bị che giấu.

Giữa họ là quá khứ chưa từng hóa giải, là những vết thương chưa từng lành, và một ván cờ quyền lực bao trùm từ học đường đến thương trường.

Ai yêu trước - kẻ đó thua.

Nhưng ai động trước - sẽ mất tất cả.

Họ yêu nhau như hai thanh kiếm cùng chĩa về phía đối phương, mạnh mẽ, sắc lạnh, và không ai chịu buông tay.



**"Ngai Vàng Trong Mắt Em"** là bản giao hưởng giữa tình yêu và quyền lực, ngọt ngào xen lẫn ngược tâm, nơi không ai thật sự vô can và cũng không ai là nạn nhân hoàn toàn.

Khi hai thiên tài đứng trên đỉnh cao va chạm nhau, chỉ có duy nhất một câu hỏi: Ai mới là người nắm giữ ngôi vương... trong mắt kẻ còn lại?



thânthế​
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 1: NGƯỜI ĐỨNG TRÊN TẤT CẢ


Sáng sớm đầu thu, sân trường Quốc tế Thịnh Đế rực nắng.

Những tia nắng xuyên qua kẽ lá, phủ lên từng mái tóc học sinh ánh vàng nhẹ dịu.

Học viện danh giá nhất thành phố bắt đầu năm học mới, và hôm nay, nó đón một cái tên khiến cả giới truyền thông xôn xao mấy tuần qua.

Chiếc Bentley đen bóng lặng lẽ dừng trước cổng chính.

Cánh cửa mở ra, đôi giày boot đen cao cổ giẫm xuống nền đá cẩm thạch như dẫm lên cả bầu không khí đang náo động.

Váy đồng phục phiên bản đặc biệt được thiết kế riêng, ôm sát thân hình mảnh mai cao ráo.

Tóc dài thẳng tắp, đôi mắt đen như màn đêm nhìn thẳng về phía cổng trường – không chút nao núng.

Cô bước đi trong im lặng.

Đám học sinh hai bên như tự động nhường lối.

"Là cô ta đấy sao?

Con gái ruột của Chủ tịch Tịch thị..."

"Tịch Lam Nguyệt.

Người vừa trở về từ Anh.

Nghe nói IQ 187."

Không phải lời đồn, không phải truyền thông thêu dệt.

Chỉ cần ánh nhìn ấy – cao ngạo, điềm tĩnh, lạnh lùng – đã đủ khẳng định: cô đến không phải để hoà nhập.

Khi bước vào khu lễ khai giảng, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cô.

Hội trưởng hội học sinh – Dục Tư Hàn – đang phát biểu với giọng điệu chuẩn mực thì khựng lại đúng một nhịp.

Đôi mắt xám tro liếc sang cô gái đang bước vào, ánh nhìn thoáng trầm xuống.

Cô đi thẳng lên sân khấu.

Không ai dám cản.

Người dẫn chương trình bối rối đưa mic, cô lạnh nhạt nhận lấy.

Giọng nói trầm nhưng vang, từng chữ rõ ràng như dao cắt:

"Tôi là Tịch Lam Nguyệt.

Nếu các người định hỏi tôi đến Thịnh Đế để làm gì thì đây là câu trả lời – để đứng trên tất cả.

Không phải để làm bạn, càng không phải để thỏa hiệp.

Ai không phục, có thể thử."

Toàn trường lặng ngắt như tờ.

Dục Tư Hàn nhẹ nhàng gập cuốn sổ phát biểu trong tay, khóe môi cong lên rất khẽ.

Mấy giảng viên nhìn nhau lo lắng, nhưng không ai lên tiếng.

Cô gái này... không giống bất kỳ học sinh nào họ từng gặp.

Tiết học đầu tiên, lớp 11A1.

Ghế ngồi cuối lớp bên cửa sổ – vốn dành cho hội trưởng – giờ đã có người khác ngồi.

Tịch Lam Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải một đôi mắt xám tro sâu thẳm.

Dục Tư Hàn tựa lưng vào bàn, giọng nói đều đều:

"Đó là chỗ tôi."

Cô không đứng dậy.

Cũng không nhìn lâu.

Chỉ thản nhiên rút sách ra đọc.

"Vậy đổi chỗ."

Một câu nói ngắn ngủi, chẳng khác gì tát thẳng vào mặt bất kỳ ai dám động vào địa vị của anh trong suốt ba năm qua.

Không khí trong lớp dồn lại một điểm.

Ai cũng chờ xem, liệu "đế tử" của Thịnh Đế có để yên?

Nhưng bất ngờ thay, Dục Tư Hàn khẽ nhếch môi: "Lâu rồi mới gặp lại, Lam Nguyệt."

Cô khựng lại một giây.

Chỉ một giây.

Sau đó, ánh mắt vẫn thản nhiên như không, giọng đều đều: "Tôi không nhớ đã quen người nói chuyện theo kiểu tiểu thuyết ngôn tình."

Cả lớp chết lặng.

Dục Tư Hàn không giận.

Anh ngồi xuống bàn phía trước cô, vẫn giữ nụ cười đầy ẩn ý.

"Không sao.

Tôi nhớ là đủ."

Từ khoảnh khắc ấy, cả ngôi trường biết: trận chiến đỉnh cao đã bắt đầu.

Một người là nữ vương vừa về nước, mang theo quá khứ bị giấu kín và mối thù chưa được thanh toán.

Một người là kẻ thống trị ba năm liền tại Thịnh Đế – thông minh, nguy hiểm và không bao giờ để ai vượt qua mình.

Giữa hai người, không có chỗ cho lùi bước.

Chỉ có thể là... một ngôi ngai vàng.
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 2: KÝ ỨC BẢY NĂM TRƯỚC


Gió đầu thu lùa vào ô cửa sổ lớp học, mang theo mùi nắng nhẹ và âm thanh xào xạc của lá phong đỏ.

Trong cái im lặng tưởng chừng bình thường của giờ học đầu tiên, ánh mắt của Dục Tư Hàn vẫn thỉnh thoảng dừng lại nơi sau gáy Lam Nguyệt.

Cô gái ấy – dù đã bao năm trôi qua – vẫn mang dáng vẻ không thể lẫn đi đâu được: Lạnh, kiêu ngạo, và... nguy hiểm.

Bảy năm trước.

Hắn gặp cô lần đầu tại Viện Mồ Côi Thánh Tâm – nơi che giấu những mảnh đời bị vứt bỏ.

Khi ấy, Dục Tư Hàn chỉ là một cậu bé mười tuổi, bị gửi vào đó sau cái chết bí ẩn của mẹ, và cha hắn – người đứng đầu Dục thị – cũng đột nhiên biến mất khỏi thương trường.

Cô bé năm đó – tám tuổi, ngồi trong góc sân, cầm một quân bài Joker gãy – không khóc, không nói chuyện, không có tên trong bất kỳ hồ sơ nào.

"Cô bé kia, em tên gì?"

"Không cần biết."

Câu trả lời ấy khiến hắn bật cười.

Một cô bé không có gia đình, không có tên, lại có thể kiêu ngạo đến thế.

Nhưng trong suốt ba năm sống chung tại Viện, Lam Nguyệt dần để lộ ra trí thông minh phi thường, khả năng tính toán nhanh đến kinh ngạc, và đôi mắt không bao giờ tin ai.

Chính hắn là người đặt cho cô cái tên "Tiểu Vương Hậu".

Bởi vì, dù là trẻ con, cô đã không để ai điều khiển.

Cho đến một ngày...

Cô biến mất.

Không một lời từ biệt.

Không dấu vết.

Căn phòng cô ở bị khóa lại, đồ đạc dọn sạch, và tất cả hồ sơ về cô cũng biến mất.

Dục Tư Hàn từng nghĩ đó là do cô bị nhận nuôi.

Nhưng một góc trong tim hắn không tin điều đó.

Không phải Lam Nguyệt – cô không thể rời đi lặng lẽ như vậy, nếu không có lý do.

Giờ đây, sau bảy năm, cô xuất hiện – rực rỡ, chói lọi, đầy gai góc.

Nhưng... cô không nhận ra hắn.

Hoặc giả, cô cố tình không nhận.

Chuông ra chơi vang lên.

Cả lớp ùa ra khỏi phòng như đàn ong vỡ tổ, để lại không gian vắng lặng cho hai người.

Lam Nguyệt vẫn ngồi, lật sách như chưa từng có ánh mắt nào chiếu thẳng vào mình.

"Cô không nhớ thật à?" – giọng hắn vang lên từ phía trước.

"Chúng ta quen nhau sao?"

Hắn chống tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn cô: "Nếu tôi nói, bảy năm trước, tôi từng gãy tay vì đỡ cho cô một cú đá của đám trẻ đường phố, cô có tin không?"

Cô dừng tay một giây.

Nhưng rồi lật trang khác.

"Tôi từng bị đỡ rất nhiều lần.

Không ai đủ đặc biệt để tôi nhớ."

Lại là sự lạnh lùng ấy.

Lại là vẻ không để ai bước vào thế giới của mình.

Nhưng khác với mọi kẻ khác, Dục Tư Hàn không nổi giận.

Hắn cúi người sát hơn, thì thầm bên tai cô:

"Hay do cô không muốn nhớ?

Vì lúc đó, chính cô từng gọi tôi là 'người sẽ không bao giờ phản bội'?"

Ánh mắt Lam Nguyệt thoáng rung lên.

Chỉ một giây.

Rồi cô đứng dậy.

Mắt đối mắt.

"Tôi không tin ai cả.

Nhất là những kẻ thích gợi lại quá khứ bằng lời nói.

Anh mà tôi biết... không bao giờ nhắc đến cảm xúc."

Dứt lời, cô rời đi.

Bỏ lại Dục Tư Hàn đứng đó, nụ cười trên môi hắn dần biến mất.

Cô đã nhớ.

Hắn chắc chắn điều đó.

Nhưng vì sao lại chối bỏ?

Vì đau lòng, hay vì hận?

Trên hành lang, cô đi lướt qua đám học sinh đang bàn tán xôn xao.

"Hai người đó... từng quen nhau sao?"

"Không thể nào!

Dục Tư Hàn mà chịu nhường chỗ ngồi?

Còn bị cô ta đá văng luôn?"

Lam Nguyệt bước đến ban công tầng ba.

Cô dựa vào lan can, mắt nhìn xuống sân trường rợp nắng, gió lùa vào vạt váy đồng phục như muốn kéo đi mọi kỷ niệm.

Trong túi áo, cô rút ra một mảnh quân bài cũ – Joker bạc, đã mòn góc.

Bảy năm trước, cô từng ép nó vào tay một cậu bé, nói:

"Nếu sau này tôi biến mất.

Đừng tìm."

Cô đã tưởng cả đời mình sẽ không quay lại thành phố này.

Nhưng rồi... mọi thứ vẫn kéo cô về.
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 3: VƯƠNG BÀI TRÊN BÀN CỜ


Câu chuyện hai người đứng đầu "chạm mặt" chưa đầy một ngày, nhưng đã đủ để toàn bộ học sinh Thịnh Đế phát sốt.

Trên các diễn đàn nội bộ, hội nhóm chat, tên Tịch Lam Nguyệt được nhắc tới với tốc độ chóng mặt.

"Nghe nói cô ta từ chối lời mời riêng của Hội học sinh."

"Không chỉ thế, còn công khai tuyên chiến với Dục Tư Hàn trong giờ khai giảng."

"Ai mà đủ gan như vậy?

Ngoại trừ người điên..."

Người điên?

Không, Lam Nguyệt là kẻ đủ tỉnh để điên một cách có kiểm soát.

Hôm sau, bảng thông báo của trường xuất hiện một tin đặc biệt: Cuộc thi Trí Tuệ Đỉnh Cao giữa các lớp chọn.

Phần thưởng: Một suất đặc cách vào Hội học sinh cấp cao, cùng quyền truy cập hệ thống học liệu và thư viện bảo mật.

Một trò chơi quen thuộc mà ai cũng biết người thắng luôn là Dục Tư Hàn.

Cho đến khi... tên thứ hai xuất hiện trong danh sách tranh suất:

Tịch Lam Nguyệt – 11A1

Không ai dám tin.

Nhưng cô đã đăng ký.

Trong phòng học, không khí sôi lên như nước sắp sôi tràn nắp.

"Lam Nguyệt, cậu có biết đối thủ là ai không?"

"Chị à, bình thường cậu đẹp lạnh lùng tôi mê thật, nhưng lần này là tự đào mộ đấy!"

Cô chỉ ngẩng đầu, lạnh nhạt đáp:

"Nếu biết vẫn sợ, thì không nên đứng trong cuộc chơi này."

Tối hôm đó, Dục Tư Hàn đang ở khu nghiên cứu cá nhân trong tầng ngầm của thư viện.

Bên cạnh là Cố Từ Thần – phó hội trưởng, người duy nhất đủ sức ngăn hắn bốc đồng.

"Cậu có định rút khỏi cuộc thi không?" – Cố Từ Thần hỏi, giọng chậm rãi.

"Vì sao?" – Hắn nhướng mày.

"Vì đối thủ lần này là Lam Nguyệt.

Cô ấy không phải kiểu người cần danh vọng.

Nếu tham gia, chắc chắn có mục đích."

Dục Tư Hàn xoay cây bút bạc trên tay, ánh mắt ánh lên tia thích thú:

"Chính vì thế, tôi càng muốn thắng cô ta."

Cố Từ Thần nhìn bạn mình.

Đôi mắt xám tro ấy không còn lạnh như mọi khi.

Chúng đang rực lên – rực đến nguy hiểm.

Ngày thi đến.

Cả hội trường lớn rợp kín học sinh.

Máy quay trực tiếp được bật khắp các màn hình, chiếu cảnh hai học sinh bước lên bục thi đấu.

Một bên: Đồng phục chỉn chu, dáng điêu luyện, ánh mắt bễ nghễ như kẻ quen với chiến thắng.

Dục Tư Hàn – ba năm liền vô địch mọi bảng xếp hạng trí tuệ Thịnh Đế.

Một bên: Váy ngắn, áo sơ mi trắng gấp nhẹ tay áo, tóc dài xoã gọn, đôi mắt lạnh thấu xương.

Tịch Lam Nguyệt – kẻ từ chối mọi luật lệ, nhưng chọn đúng nơi để phá vỡ chúng.

Câu hỏi đầu tiên hiện lên: "Một hệ mật mã thay thế có thể bị phá vỡ bằng cách nào?"

Lam Nguyệt nhấn chuông trước: "Tần suất ký tự.

Phân tích số liệu chữ cái phổ biến.

23,17 giây."

Ầm! – Khán giả sững sờ.

Thời gian phản xạ chỉ bằng nửa người bình thường.

Câu thứ hai, thứ ba...

Mỗi lần là một cuộc rượt đuổi thần tốc.

Nhưng đến câu thứ mười...

"Mã số 1124 từng là ký hiệu gì trong hệ thống mật mã quân sự Anh quốc năm 1954?"

Lam Nguyệt thoáng khựng lại.

Đôi mắt cô tối sầm.

Tay đặt lên nút chuông, nhưng không ấn.

Dục Tư Hàn nhấn nút.

"1124 – ám chỉ đơn vị tác chiến đặc biệt, nơi từng che giấu trẻ mồ côi có khả năng trí tuệ dị thường.

Cũng là ký hiệu nội bộ của Viện Thánh Tâm trong hồ sơ mật thời chiến."

Cô ngẩng lên nhìn hắn.

Khoảnh khắc ấy – không ai để ý – chỉ hai người nhìn nhau rất lâu.

"Cậu nhớ?" – cô hỏi bằng mắt.

"Tôi chưa từng quên." – hắn đáp bằng ánh nhìn.

Kết thúc cuộc thi, Dục Tư Hàn thắng – cách biệt đúng một câu hỏi.

Nhưng không ai vui mừng.

Bởi vì... từ hôm đó, cả Thịnh Đế đều biết: Một vương bài khác đã lên bàn cờ.

Và cuộc chơi giờ mới bắt đầu.
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 4: KHÔNG AI THOÁT KHỎI MẠNG NHỆN


Sau trận đấu nảy lửa trong hội trường, không ai nhắc đến chiến thắng của Dục Tư Hàn.

Thay vào đó, tất cả đều bàn tán về Tịch Lam Nguyệt – người duy nhất trong ba năm qua có thể ép Dục Tư Hàn phải nghiêm túc thi đấu đến phút cuối.

Cô không chỉ đẹp, lạnh lùng, mà còn mang theo một thứ khiến mọi người e sợ hơn cả quyền lực: sự nguy hiểm tỉnh táo.

Một ngày sau, bảng thành tích được dán trước toà nhà hội học sinh.

Dưới tên Dục Tư Hàn, có một dòng ghi chú:

"Đề xuất đặc cách: Tịch Lam Nguyệt – Trợ lý phân tích mật mã học viện."

Tin tức lan khắp trường trong vòng một buổi sáng.

Không ai hiểu vì sao Dục Tư Hàn – kẻ chưa từng chấp nhận ai đứng cùng mình – lại chủ động mở lối.

Giữa lúc cả trường dậy sóng, phòng Hội học sinh vẫn yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Cánh cửa bật mở.

Lam Nguyệt bước vào, vai khoác áo blazer đồng phục, mắt vẫn lạnh, bước đi không thừa không thiếu một nhịp.

Cố Từ Thần đang ký sổ sách, ngẩng lên khẽ nhíu mày:

"Cô đến làm gì?

Quyết định kia chưa có hiệu lực."

"Tôi không đến để nhận vị trí.

Tôi đến để từ chối."

Dục Tư Hàn đang đứng cạnh cửa sổ, tay đút túi quần.

Nghe vậy, hắn quay lại, khoé môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt:

"Tôi không hỏi ý kiến cô khi đưa ra đề xuất."

"Và tôi cũng không xin phép ai để từ chối." – cô đáp thẳng.

Không khí trong phòng như đặc quánh lại.

Cố Từ Thần cau mày: "Tịch Lam Nguyệt, cô nghĩ đây là trò chơi sao?

Thịnh Đế có luật, không phải ai cũng thích làm loạn."

Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt không gợn sóng: "Không phải ai cũng thích cúi đầu trước luật do người khác đặt ra."

Dục Tư Hàn cười nhẹ.

Hắn cầm một tập hồ sơ trên bàn, bước chậm rãi đến trước mặt cô.

"Cô biết vì sao tôi đưa ra đề xuất đặc cách không?"

"Vì muốn biết tôi đang giấu điều gì."

Hắn không phủ nhận.

Tay đặt hồ sơ xuống bàn, ánh mắt dán chặt vào cô:

"Cô có 6 tài khoản ngân hàng ẩn danh tại nước ngoài, ba hộ chiếu giả, từng sống tại Anh, Pháp, Nhật – đều không dưới một năm.

Vậy rốt cuộc...

Lam Nguyệt, cô là ai?"

Không khí trong phòng như đông cứng lại.

Cô cười khẽ.

Giọng cô rất nhẹ, nhưng mang theo hàm ý sâu xa:

"Là người mà khi tôi lật bài lên, anh sẽ không thể rút chân khỏi ván cờ này nữa."

Rồi cô quay người rời đi, để lại sau lưng hai người con trai đang nhìn theo – một đầy nghi ngờ, một đầy tò mò.

Tối hôm đó.

Tịch Lam Nguyệt đứng một mình trên sân thượng khu A – nơi cao nhất học viện.

Gió thổi qua vạt áo, mang theo mùi hương của đêm lạnh và sự cô độc.

Cô lấy trong túi ra một USB nhỏ.

Trong đó chứa thứ mà Dục Tư Hàn muốn tìm – cũng là thứ khiến cô phải quay về Thịnh Đế lần này.

"Ba người.

Một vụ mất tích.

Một tệp hồ sơ bị xóa sạch." – cô thì thầm.

"Nếu tôi không khui lại, sẽ chẳng ai làm."

Phía sau, tiếng bước chân vang lên rất nhẹ.

Cô không quay lại, nhưng đã biết là ai.

"Đêm đầu tiên ở lại Thịnh Đế, cô chọn nơi cao nhất để đứng.

Tại sao?"

Giọng của Dục Tư Hàn.

Cô cười: "Để quan sát rõ mạng nhện mà anh đang giăng khắp nơi."

Hắn tiến lại gần, mắt nhìn xuống sân trường lấp lánh đèn.

"Không ai thoát được mạng nhện này.

Kể cả tôi.

Kể cả cô."

"Vậy thì... cứ để tôi là con nhện khác." – cô quay sang, mắt ánh lên tia khiêu chiến.
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 5: KHI CÔ QUYẾT ĐỊNH RA TAY


Ngày thứ ba tại Thịnh Đế.

Không còn những ánh mắt dè chừng như hôm đầu, thay vào đó là sự cảnh giác thật sự.

Tịch Lam Nguyệt không phải chỉ biết khoác lên mình vẻ ngoài kiêu kỳ, mà đang dần trở thành ẩn số mà cả ngôi trường phải dè chừng.

Buổi chiều, bảng thi đấu của Câu lạc bộ Chiến lược & Mô phỏng chính trị công bố vòng loại đầu tiên.

Và thật "tình cờ", Tịch Lam Nguyệt lại có tên.

"Cô ấy đăng ký à?"

"Không.

Có người đăng ký thay.

Chắc ai đó muốn cô ấy bị loại."

Bạch Ngọc Sơ – đội trưởng CLB, cười nửa miệng khi nhìn thấy tên Lam Nguyệt.

Con gái của Viện trưởng Viện Kiểm sát thành phố, hoa khôi danh tiếng, và cũng là người từng nhiều năm muốn sánh vai với Dục Tư Hàn nhưng không được đáp lại.

"Cho cô ta biết ai là người thật sự có quyền." – cô ta khẽ nói với trợ lý của mình.

Chiều hôm đó, căn phòng mô phỏng của CLB chật kín người.

Luật chơi rất rõ: Mỗi thí sinh sẽ vào vai lãnh đạo một quốc gia giả lập, đối đầu nhau bằng thương lượng, áp lực tài chính, hoặc chiến tranh.

Mỗi người có ba trợ lý, ngoại trừ...

Lam Nguyệt – bị sắp xếp ngồi một mình.

"Không ai chịu làm trợ lý cho cô ta.

Tự lo đi."

Lời nói đó như mồi lửa giữa rừng khô.

Ai cũng nghĩ cô sẽ rút lui, hoặc bị vùi dập như bao "con mồi" trước đây.

Nhưng cô chỉ cười nhạt.

"Tôi không cần trợ lý.

Các người thì có."

Trò chơi bắt đầu.

Trong vòng đầu tiên, các đội lập liên minh, chia vùng ảnh hưởng, bắt đầu tích lũy tài nguyên.

Bạch Ngọc Sơ chiếm gần 60% tài chính mô phỏng, ép ba đội khác phải nhượng bộ.

Chỉ duy nhất Lam Nguyệt – quốc gia "Alpha" – vẫn giữ im lặng.

Không thương lượng, không gửi yêu cầu, cũng không nhường đất.

"Cô ta định chơi kiểu gì?

Tự sát chắc?"

"Đội Alpha có 0 trợ lý, 0 liên minh.

Điên thật rồi."

Đến vòng thứ ba.

Một tin chấn động xuất hiện trên màn hình:

"Alpha tấn công phủ đầu Beta bằng virus tài chính.

Hệ thống ngân hàng Beta sập hoàn toàn.

Mất 70% lực lượng tài chính."

"Gì cơ?!"

"Làm sao cô ta làm được?!"

Không ai biết rằng trong lúc mọi người đang phân chia quyền lực, Lam Nguyệt đã âm thầm mã hóa tệp dữ liệu trung tâm, sử dụng thuật toán đa tầng – chiêu mà chỉ dân học công nghệ cấp cao mới hiểu.

Bạch Ngọc Sơ đứng bật dậy:

"Cô gian lận!"

Giám sát viên lắc đầu:

"Không vi phạm luật chơi.

Mã độc chỉ dùng công cụ hợp lệ.

Là chiến lược được phép."

Mặt Bạch Ngọc Sơ trắng bệch.

Vòng cuối cùng, cả hội trường im lặng nhìn lên bảng điểm:

Alpha – chiến thắng tuyệt đối.

Không liên minh.

Không đồng minh.

Một mình cân ba quốc gia khác.

Tịch Lam Nguyệt đứng dậy, ánh mắt quét qua toàn bộ căn phòng.

"Đây là luật mà các người viết.

Tôi chỉ chơi đúng luật."

"Nhưng khác ở chỗ... tôi biết cách viết lại nó."

Cô quay lưng rời đi.

Cả căn phòng không ai dám nói gì.

Cô không cần xin lỗi.

Cũng không cần giải thích.

Vì khi Lam Nguyệt ra tay, kết quả là không còn ai dám đụng đến cô nữa.
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 6: CÁI BẪY GIĂNG SẴN TRONG ĐÊM


Từ sau chiến thắng tại Câu lạc bộ Chiến lược, cái tên Tịch Lam Nguyệt không còn là lời bàn tán – mà trở thành cảnh báo.

Với cả học sinh và giáo viên Thịnh Đế, cô là kẻ lạ mặt không thể đoán định.

Ai thân với cô – bị hỏi han.

Ai đối đầu – im bặt sau một lần chạm mặt.

Nhưng Lam Nguyệt hiểu rõ: chiến thắng chỉ là màn mở đầu.

Kẻ nào giăng lưới, không bao giờ giăng một lần.

Tối thứ Sáu.

Tin nhắn lạ gửi vào điện thoại cô:

"Thư viện tầng 4 – khu lưu trữ cũ.

Có thứ liên quan đến vụ tai nạn 3 năm trước của anh cô."

Ngắn gọn, không ký tên.

Nhưng đủ để khiến ngón tay cô khựng lại.

Tịch Lam Dạ – anh trai cô.

Người từng là người kế vị Tịch thị, người duy nhất cô tin, và cũng là người chết trong một vụ tai nạn "tình cờ" đúng vào ngày cô rời nước ngoài.

Vụ việc ấy, toàn bộ hồ sơ đều biến mất chỉ sau 72 giờ.

Nếu có ai chạm vào sự thật, thì chỉ có thể là... kẻ nằm ngoài luật.

22 giờ đêm.

Khu lưu trữ tầng 4.

Không có đèn.

Không camera.

Một hành lang dài, chỉ nghe thấy tiếng bước chân vang vọng giữa những dãy kệ phủ bụi và mùi giấy cũ.

Lam Nguyệt cẩn thận từng bước, tay nắm chặt chiếc đèn pin nhỏ.

Cô lục qua từng hộp tài liệu.

Tất cả đều được dán nhãn cẩn thận.

Nhưng...

Trống rỗng.

Một tiếng "tạch" vang lên sau lưng.

Cô xoay người ngay lập tức.

Cánh cửa sắt đóng sầm.

Khóa điện tử từ bên ngoài kêu "beep" – hệ thống tự động nhận diện, chỉ có thể mở bằng ID hội trưởng hội học sinh.

"Khá nhanh." – cô bật cười lạnh.

"Nhưng hơi tầm thường."

Trên trần, ống phun khí bắt đầu phát sáng.

Một mùi ngọt nhẹ lan trong không khí – mùi thuốc gây mê thế hệ mới, không màu, không vị.

Lam Nguyệt lùi lại, lấy khẩu trang đã chuẩn bị sẵn ra đeo.

Mắt cô không chớp.

"Nếu đã chơi đến mức này... thì tôi càng không để yên."

Gần sáng.

Một cuộc họp khẩn của Hội học sinh được tổ chức.

Chủ đề: "Phòng lưu trữ bị đột nhập".

"Có ai mở hệ thống khóa?" – Cố Từ Thần hỏi, mắt sắc như dao.

"Không có." – quản trị viên hệ thống báo cáo.

"Ngoại trừ ID của hội trưởng – nhưng hệ thống ghi nhận là quét tự động.

Không ai xác nhận thủ công."

Dục Tư Hàn im lặng.

Ánh mắt hắn liếc qua màn hình giám sát bị nhiễu sóng từ 22:00 đến 23:30.

"Tôi sẽ kiểm tra lại." – hắn lạnh giọng, rồi đứng dậy rời đi.

Tại phòng y tế.

Cô gái được cho là "bất tỉnh trong khu lưu trữ" đang nằm trên giường.

Mắt nhắm.

Mặt nhợt nhạt.

Nhưng khi mọi người ra ngoài, cô khẽ mở mắt, cười khẽ.

"Đẹp thật đấy, cái bẫy giăng sẵn trong đêm."

"Nhưng tiếc... người bị cắn, không phải tôi."

Trên tay cô, chiếc USB được lấy ra khỏi dây áo lót.

Trong đó – là đoạn trích bản đồ luồng điện phòng lưu trữ... và địa chỉ IP của người điều khiển hệ thống khóa cửa.

Tên đó... là Phó Hội trưởng – Cố Từ Thần.
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 7 : CON CỜ KHÔNG BIẾT MÌNH ĐANG BỊ CHƠI


Sáng thứ Hai, học viện Thịnh Đế trở lại nhịp sống tưởng như bình thường.

Nhưng sâu bên trong, cơn sóng ngầm đang cuộn dữ.

Không ai biết đêm thứ Sáu có chuyện gì xảy ra.

Phòng lưu trữ bị niêm phong, thông báo chỉ ghi vỏn vẹn: "Hệ thống lỗi kỹ thuật."

Chỉ có một người – Lam Nguyệt – biết rõ sự thật nằm ở đâu.

Và ai là người thật sự khởi động cái bẫy đó.

Cố Từ Thần vẫn như mọi ngày, mặc sơ mi trắng, áo blazer khoác hờ trên vai, tóc rối có chủ ý, bước vào lớp 12A1 với vẻ thư sinh nho nhã.

Ai cũng kính trọng anh – học giỏi, xuất thân danh giá, nói chuyện nhẹ nhàng.

Nhưng hôm nay, anh ta cảm thấy... bị theo dõi.

Giữa hành lang đông người, ánh mắt ai đó như xuyên qua gáy anh.

Và khi quay lại – không thấy ai cả.

Chỉ là một cảm giác.

Nhưng nó khiến anh ta bứt rứt.

Phòng học lớp 11A1.

Giáo viên bộ môn vừa rời khỏi, cả lớp như ong vỡ tổ.

Nhưng Lam Nguyệt vẫn ngồi đó, bình thản ghi chép gì đó vào cuốn sổ da nâu.

Dục Tư Hàn nhìn cô từ phía trước.

Đôi mắt xám tro phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt ngoài cửa sổ.

"Cô định làm gì với đoạn video đó?"

"Tôi chưa nói tôi có video." – Lam Nguyệt không ngẩng đầu.

"Nhưng cô cũng không phủ nhận."

Dục Tư Hàn cười nhẹ, ngón tay gõ nhẹ lên bàn:

"Tôi có thể bảo vệ cô khỏi Cố Từ Thần, nếu cô đồng ý đổi thứ đó lấy..."

"Lấy cái gì?"

"Chỗ đứng cạnh tôi."

Không khí chững lại.

Cô ngẩng đầu, ánh mắt sắc như lưỡi dao.

"Tôi chưa từng muốn đứng cạnh ai.

Nhất là một người như anh – vừa giống liên minh, vừa như kẻ theo dõi."

Dục Tư Hàn không giận, chỉ dựa lưng vào ghế, nụ cười nhạt như gió thoảng:

"Vậy thì... cứ thử đứng đối diện tôi xem."

Chiều hôm đó.

Hệ thống màn hình điện tử trong sảnh lớn bất ngờ bật lên.

Đáng lý là chiếu tin tức của trường, nhưng thay vào đó, lại hiện lên một đoạn video trích xuất mờ ảo.

[Trích đoạn: IP người điều khiển khóa cửa khu lưu trữ đêm thứ Sáu – tên đăng nhập: C.THAN]

Cả hội trường chết lặng.

Tên đăng nhập ấy... quá rõ ràng.

C.THAN – chính là viết tắt của Cố Từ Thần.

Cố Từ Thần lập tức bị mời lên văn phòng hội học sinh.

Trước mặt là ban giám hiệu, trưởng phòng kỹ thuật, và...

Dục Tư Hàn.

Anh ta vẫn bình tĩnh.

Rất bình tĩnh.

"Tôi không truy cập hệ thống đêm đó.

Có thể là giả mạo IP.

Tôi sẽ phối hợp điều tra."

Một giảng viên hỏi:

"Cậu có bằng chứng ngoại phạm không?"

"Tôi đang ở phòng máy tính với bạn gái.

Cô ấy có thể xác nhận."

Câu nói đó làm nhiều người khựng lại.

Bởi vì... ai cũng biết Cố Từ Thần kín tiếng chuyện tình cảm, chưa từng công khai với ai.

Tại tầng thượng khu B, Lam Nguyệt đứng tựa lan can, gió thổi tung tà áo.

Phía sau, Dục Tư Hàn bước đến.

"Cô tung video đó ra."

"Tôi chỉ kích hoạt hệ thống tự động phản ánh sự thật.

Không sửa.

Không cắt." – cô nhún vai, mắt không rời xa bầu trời.

"Cố Từ Thần sẽ không để yên."

"Và anh nghĩ tôi quan tâm?"

Cô quay lại, đứng sát hắn, ánh mắt chạm ánh mắt.

"Đây chỉ là bước đầu.

Tôi sẽ lật từng quân cờ một.

Kể cả... quân cờ mang tên anh."

Dục Tư Hàn nhìn sâu vào cô, môi khẽ mím, ánh mắt không còn là trêu chọc.

Mà là... cảnh giác.
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 8 : MẬT LỆCH TRONG CUỐN SỔ TAY CŨ


Sáng hôm sau.

Trường Thịnh Đế như chìm trong một tầng sương lạnh không tên.

Tin đồn vụ "hệ thống rò rỉ IP" vẫn âm ỉ lan truyền, dù nhà trường đã cố bóp chết sự việc.

Nhưng mọi ánh nhìn đều ngầm hướng về ba người: Tịch Lam Nguyệt, Dục Tư Hàn, và Cố Từ Thần.

Tại ký túc xá khu đặc biệt.

Tịch Lam Nguyệt ngồi trước bàn, chiếc laptop hiển thị những đoạn mã hóa đang dần được giải.

Bên cạnh cô là một cuốn sổ tay bọc da đen, được giấu kỹ trong lớp lót kép của chiếc áo blazer cô mặc đêm hôm đó – chính là nơi giăng bẫy.

Cô thở ra một hơi dài, mở cuốn sổ.

Trang đầu là chữ viết tay của người cô không thể quên:

"Nếu em đang đọc những dòng này... nghĩa là anh không thể bảo vệ em nữa rồi."

– Tịch Lam Dạ –

Dưới dòng chữ ấy là các ký hiệu lạ.

Mật mã được mã hóa bằng hệ thống Alpha 7 – thứ chỉ có giới thiên tài học viện trong nội bộ "Chương trình Alpha" từng sử dụng.

"Anh đã biết trước sẽ bị giết..." – giọng cô khẽ, mắt cô lạnh.

Cô nhập các ký hiệu vào phần mềm giải mã.

Một bản đồ mô phỏng trường hiện lên – trong đó có một điểm đánh dấu bằng màu đỏ nằm dưới thư viện khu B, với dòng chú thích mờ: "Tầng ngầm – Mật thất khởi nguồn."

Tối hôm đó.

Lam Nguyệt bước vào thư viện như thường lệ.

Cô mặc đồng phục chuẩn mực, tóc buộc gọn, trên tay chỉ cầm một cuốn sách – nhưng trong túi áo là USB, thẻ mở khóa từ, và con dao nhỏ mỏng như lưỡi lam.

Khi đồng hồ điểm 22:00, cô vòng qua khu Cổ học, tới dãy kệ sách "Lịch sử học viện".

Từ sổ tay, cô đã ghi nhớ: ấn vào góc thứ ba bên phải kệ số 21, đồng thời nhấn nhẹ xuống nền gạch có vết rạn.

Cạch.

Bức tường đá trượt sang bên.

Một cầu thang tối dẫn xuống dưới, nơi mà không một sơ đồ kiến trúc chính thức nào của Thịnh Đế từng ghi nhận.

Tầng hầm lạnh, bụi và âm u.

Cô bước từng bước cẩn trọng.

Đèn pin quét qua một căn phòng chứa hệ thống điện tử cũ, ống thép lộ thiên, cùng chiếc máy tính CRT đời cổ.

Màn hình bất ngờ sáng lên khi cô đến gần.

Một giọng nữ tự động vang lên:

"Xác minh DNA...

đang tiến hành."

"Kích hoạt khẩn cấp: Giai đoạn II.

Mã xác nhận: Tịch Lam Nguyệt."

Cô siết chặt tay.

Anh cô đã để lại mọi thứ ở đây.

Không phải vì anh yếu thế... mà vì anh biết chỉ một mình cô mới đủ lạnh để mở cánh cửa này.

Trên màn hình hiện lên ba lựa chọn:

Dữ liệu Alpha – nhân lực được tuyển chọnLịch sử thao túng quyền lực từ nội bộ học việnDanh sách mục tiêu bị loại bỏ

Cô chọn mục thứ hai.

Hàng loạt dòng dữ liệu hiện lên:

"Ngày 4.5 – Tịch Lam Dạ phản đối lệnh thanh lọc.

Bị liệt vào danh sách trừ khử."

"Ngày 10.5 – Tai nạn xe trên đèo Tuyết Sơn.

Hồ sơ bị xóa trong vòng 12 giờ."

"Người cuối cùng nhận được thông tin: Lam Nguyệt (bí mật giám hộ số 03)."

Đôi mắt cô ánh lên sát khí.

"Các người giết anh tôi... rồi dựng hiện trường như một tai nạn."

"Các người... nghĩ tôi không đủ thông minh để tìm ra điều này sao?"

Ngay khi cô định chuyển sang mục "Danh sách mục tiêu bị loại bỏ", hệ thống bất ngờ rung nhẹ.

Một đoạn mã đỏ hiện lên:

"Cảnh báo: Truy cập bị phát hiện.

Đang bị giám sát."

"Kẻ giám sát: C.THAN – quyền truy cập cao cấp."

Cố Từ Thần.

Lam Nguyệt lập tức cắm USB, trích xuất phần dữ liệu chính.

Cô quay người rời khỏi tầng hầm khi hệ thống bắt đầu tự động khóa ngược.

Trên màn hình CRT, dòng chữ cuối cùng hiện lên trước khi tắt:

"Nếu em đọc được, Lam Nguyệt... hãy đánh cờ thay anh."

Trên tầng thượng thư viện, Dục Tư Hàn đứng im, nhìn về phía cánh cửa tầng hầm vừa được đóng lại.

Hắn nói khẽ, như độc thoại:

"Tịch Lam Dạ từng cứu tôi... giờ đến lượt em gái cậu, bước vào ván cờ."

"Cô ấy sẽ không tha cho bất kỳ ai.

Kể cả tôi."

Gió đêm rít qua tóc hắn.
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 9: MẮT XÍCH BỊ ĐỨT TRONG GIA TỘC TỊCH THỊ


Trời chưa sáng hẳn, Tịch Lam Nguyệt đã ngồi trong xe riêng, ánh mắt dán vào màn hình điện thoại đang phân tích nội dung vừa trích xuất từ tầng hầm.

Bản đồ quan hệ giữa các nhân vật cấp cao hiện lên, rối như một tấm lưới quyền lực.

Và ở trung tâm của tất cả: Gia tộc Tịch – Tập đoàn Tịch thị, do chính ông nội cô sáng lập, người được mệnh danh là "Hoàng đế đen của ngành tài chính châu Á".

Mắt xích đang đứt chính là từ trong nhà.

"Tịch Lam Dạ bị liệt vào danh sách trừ khử không chỉ vì phản đối 'kế hoạch thanh lọc', mà vì anh đã phát hiện ra... kẻ phản bội nằm ngay trong Tịch gia."

"Người đó có cấp độ quyền truy cập Alpha, dấu vân tay trùng khớp hồ sơ bảo mật, và từng làm việc tại chi nhánh Tokyo – nơi xảy ra sự cố tài chính 3 năm trước."

Màn hình hiện tên kèm ảnh:

Tịch Chấn An – chú ruột của cô.

Phó chủ tịch Tịch thị, và là người được nhắm thay thế nếu Tịch Lam Dạ không còn.

Lam Nguyệt tựa vào lưng ghế, mắt nhìn ra cửa kính xe phủ sương.

"Hóa ra, chính người nhà mình đã mở cửa cho sát thủ vào."

Điện thoại rung lên.

Một tin nhắn ẩn danh:

"Cô biết nhiều hơn mức cho phép.

Nếu còn đào sâu nữa, cô sẽ như anh mình."

Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ, lạnh nhạt nhắn lại:

"Nếu sợ chết, tôi đã không quay về."

Cùng lúc đó, tại trụ sở Tịch thị – tầng cao nhất.

Tịch Chấn An ngồi đối diện với ông nội cô – Tịch Lão Gia, ánh mắt sắc như dao.

"Cháu gái ông đang can thiệp vào những thứ vượt khỏi giới hạn học sinh.

Nó tìm được tầng hầm rồi."

"Nó không ngu." – Tịch Lão Gia lặng giọng.

"Cái chết của anh nó là lửa.

Con bé là khói."

Chấn An siết chặt nắm tay.

"Nó sẽ kéo cả gia tộc vào nguy hiểm nếu cứ điều tra.

Tôi đề nghị... lập kế hoạch đưa nó rời Thịnh Đế."

"Không." – Ông lắc đầu.

"Nếu nó có gan quay lại, thì không dễ ép đi."

Một lúc sau, ông khẽ nói tiếp, trầm và nặng:

"Nếu có ai khiến nó im lặng được... thì chỉ có Dục Tư Hàn."

Chiều hôm đó, tại sân bóng học viện, Dục Tư Hàn được gọi vào văn phòng Hiệu trưởng để dự họp nội bộ đặc biệt.

Hiệu trưởng là người của Dục gia, cũng là chú họ hắn.

"Hàn, ông Tịch gọi cho chú.

Ông muốn cháu để mắt đến Tịch Lam Nguyệt.

Bảo vệ nó – hoặc kiểm soát nó."

Dục Tư Hàn chống tay lên bàn, mắt không gợn sóng:

"Tôi không bảo vệ ai.

Càng không kiểm soát ai không chịu đứng yên."

"Vậy nếu nó bị giết, như anh nó thì sao?"

Hắn đứng dậy, rời khỏi phòng, chỉ để lại một câu duy nhất:

"Thì tôi sẽ giết kẻ đó trước."

Tối cùng ngày.

Tại hành lang tầng 5 khu nội trú nữ, Lam Nguyệt đang định mở cửa thì thấy một bức thư tay được kẹp trong khe.

Cô mở ra.

"Nếu em muốn biết ai đã bán đứng anh em trong nội bộ gia tộc, hãy đến hồ sen phía sau thư viện vào 23:00."

– Ký tên: Kẻ đã chết một nửa –

23:00, hồ sen mù sương.

Một bóng người mặc hoodie đen đứng chờ sẵn, mặt giấu sau khẩu trang, tay cầm một tệp hồ sơ giấy cũ.

Lam Nguyệt bước tới, cảnh giác.

"Là ai?"

Người kia không nói, chỉ chìa tập hồ sơ, rồi xoay người bỏ đi như chưa từng tồn tại.

Cô mở ra, bên trong là bản khai ADN của Tịch Lam Dạ, và... một bản kết quả giám định tử thi bị giấu kín.

Dòng cuối cùng ghi:

"Nạn nhân không chết do tai nạn – bị tiêm một liều succinylcholine cực mạnh trước khi xe rơi."

Lam Nguyệt đứng lặng.

Cô đã biết anh trai chết trong âm mưu.

Nhưng đến hôm nay... cô biết rõ: anh cô đã bị giết.

Có chuẩn bị.

Có dàn dựng.

Có kẻ muốn xóa sạch huyết mạch chính thống của Tịch thị.
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 10: KẺ ĐỨNG SAU KẾ HOẠCH XÓA DẤU


Lam Nguyệt ngồi lặng trong phòng, ánh đèn vàng nhạt hắt lên tập hồ sơ đã sờn mép.

Trên bàn là bản giám định tử thi có dấu đỏ tuyệt mật — chỉ có người cấp cao trong hội đồng kiểm soát nội bộ của Tịch thị mới tiếp cận được.

Succinylcholine — loại thuốc gây liệt cơ tức thì, tan nhanh trong máu, rất khó bị phát hiện sau 6 tiếng.

Một phương pháp giết người chuyên nghiệp trong giới tình báo.

Anh cô, Tịch Lam Dạ, không chết vì xe rơi.

Mà bị tiêm độc trước đó.

Và điều khiến cô siết chặt tay, mắt đỏ lên, là chữ ký cuối bản giám định:

"Chứng nhận bởi Tịch Chấn An – phó chủ tịch tập đoàn."

"Chính hắn...

đã giám định cái chết.

Và cũng chính hắn ra lệnh xóa sạch mọi bằng chứng."

"Kẻ giết người... không phải xa lạ.

Là người trong nhà."

Tịch Lam Nguyệt không khóc.

Cô chưa từng cho phép bản thân khóc kể từ ngày mất anh.

Nhưng đêm nay, trong im lặng... sát khí trong đôi mắt ấy đã đổi màu.

Sáng hôm sau.

Hội đồng quản trị Tịch thị họp bất thường.

Ông nội cô – Tịch lão gia – không đến.

Ghế chủ tọa tạm thời do Tịch Chấn An nắm giữ.

"Chúng ta cần dứt khoát giải quyết những nguy cơ tiềm ẩn.

Cô bé Lam Nguyệt...

đang tiếp cận những tầng hồ sơ không dành cho nó."

"Ý cậu là sao?" – một người trong hội đồng hỏi lại.

"Ý tôi là, con bé có thể bị 'ảnh hưởng tâm lý do mất người thân', dẫn đến hành động thiếu kiểm soát.

Chúng ta nên đưa nó rời Thịnh Đế, hoặc... cho tạm rút khỏi các hoạt động nội bộ."

Tối cùng ngày.

Dục Tư Hàn đứng trên sân thượng, gió lạnh quét qua cổ áo sơ mi chưa cài khuy.

Trong tay hắn là một tệp ảnh – hình Lam Nguyệt trao đổi với người lạ tại hồ sen.

Triệu Hàn Vũ đứng sau lưng.

"Anh chắc người đó là tay trong từ phía Tịch Dạ để lại?"

"Không." – Hắn đáp, giọng đều – "Người đó là con tốt bị bỏ quên.

Nhưng Lam Nguyệt đã nhặt lại."

"Và anh định làm gì?"

Dục Tư Hàn nheo mắt, nhìn về phía ánh sáng từ dãy phòng ký túc xa xa:

"Tôi sẽ để cô ta tự mở nắp quan tài."

Đêm hôm đó.

Lam Nguyệt quay lại tầng hầm dưới thư viện.

Cô cần chắc chắn rằng dữ liệu mình có là toàn vẹn, không bị can thiệp.

Nhưng khi bật máy tính CRT...

Toàn bộ hệ thống đã bị reset.

Mọi dữ liệu – biến mất.

Chỉ còn lại một đoạn mã ngắn, lặp đi lặp lại:

XÓA DẤU: THỰC THỂ MỤC TIÊU A.

MÃ LỆNH: 1107.

KÝ HIỆU: DG.

Cô khựng lại.

"DG... không phải là Dục Gia."

"Mà là Destroyer Gate – Mã lệnh chuyên dùng cho các phi vụ xóa dấu trong nội bộ các tập đoàn cấp cao.

Chỉ ai thuộc nhóm quyết định tối thượng mới có quyền dùng."

Trong hệ thống Tịch thị... chỉ có một người duy nhất từng được cấp mã Destroyer Gate.

Tịch Chấn An.

Sáng hôm sau.

Lam Nguyệt đến trường như thường lệ, nhưng trong cặp không chỉ là sách vở.

Trong đó là một bản sao hồ sơ giám định tử thi, bằng chứng truy cập hệ thống, và hồ sơ về mã lệnh xóa dấu – tất cả đã được sao lưu thành nhiều bản, giấu ở các vị trí khác nhau.

Giữa sân trường, cô tình cờ bước ngang Dục Tư Hàn.

Ánh mắt họ chạm nhau.

Không ai nói gì.

Nhưng trong mắt hắn... là cảnh giác.

Còn trong mắt cô... là thách thức.

Tối hôm đó, trước khi tắt đèn, cô đăng nhập vào máy tính cá nhân, gửi một email ẩn danh kèm file đính kèm, tiêu đề:

"Người nhà không bao giờ là gia đình nếu họ là kẻ giết người."

– Gửi: Tịch lão gia.
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 11: TUYÊN CHIẾN TRÊN BÀN CỜ GIA TỘC


Hôm sau.

Tại trụ sở chính của Tịch thị, tầng cao nhất nơi ánh sáng không bao giờ lọt vào đầy đủ, Tịch lão gia im lặng nhìn màn hình laptop trước mặt.

Trên đó là email không tên người gửi, chỉ có một dòng chữ:

"Nếu ông từng yêu thương Lam Dạ như lời ông nói, thì đừng làm ngơ trước tội ác của chính máu mủ mình."

Kèm theo là toàn bộ dữ liệu được mã hóa: hồ sơ giám định tử thi, trích xuất đoạn mã "Destroyer Gate", và bằng chứng truy cập trái phép từ tài khoản cấp cao – Tịch Chấn An.

Một tiếng động khẽ vang lên.

Tịch Chấn An vừa bước vào, gõ cửa ba cái, vẻ mặt cung kính như mọi lần.

"Thưa cha, con nghe nói ngài muốn họp nội bộ với hội đồng giám sát?

Có chuyện gì cần con phối hợp không?"

Tịch lão gia không nhìn hắn.

Ông chậm rãi đóng màn hình lại, nhấp một ngụm trà.

"Chấn An... con có biết vì sao đến giờ ta vẫn chưa trao chiếc ghế Chủ tịch cho ai không?"

"Vì cha vẫn còn đủ minh mẫn để điều hành." – Hắn đáp trơn tru.

Ông nhìn thẳng vào mắt hắn, lần đầu tiên trong nhiều năm, giọng khàn:

"Hay là... vì ta vẫn đang chờ một đứa cháu có đủ gan truy tìm sự thật về cái chết của anh mình?"

Tại học viện Thịnh Đế.

Lam Nguyệt bước vào hội trường lớn, nơi tổ chức cuộc thi tranh biện học sinh toàn khối.

Cô không quan tâm đến cuộc thi, nhưng một gương mặt đã khiến cô khựng lại.

Cố Từ Thần – đang đứng phát biểu đại diện khối 12.

"Trong thế giới thực, chân lý không nằm ở người lớn tiếng nhất, mà ở kẻ giữ được sự im lặng đến cuối cùng."

Ánh mắt hắn chợt liếc về phía cô – sâu và sắc như lưỡi dao.

Cô cười nhạt.

"Im lặng không có nghĩa là phục tùng.

Mà là để chờ thời."

Trên màn hình điện thoại cô vừa bật, một tin nhắn hiện lên từ địa chỉ không rõ:

"Ông nội cô đã nhận được tất cả.

Nhưng cô nên cẩn thận... vì khi một ván cờ bắt đầu, không phải quân nào cũng đứng yên."

Cô nhấn mở đoạn file đính kèm: Hình ảnh của một buổi họp bí mật tại chi nhánh Tokyo năm 2020, với 5 người tham gia.

Người ngồi giữa – bị che mặt, nhưng dáng người quen thuộc.

Tịch Chấn An.

Còn ở góc cuối khung hình, là Dục Tư Hàn – năm đó mới 15 tuổi.

Lam Nguyệt lùi lại, trái tim như bị xiết chặt.

"Không thể nào..."

Hắn từng là người ở đó.

Hắn đã chứng kiến, hoặc ít nhất...

đã biết.

Tối hôm đó.

Trên sân thượng khu nội trú, gió lớn.

Cô đứng đối diện hắn – Dục Tư Hàn – sau nhiều ngày chỉ nhìn nhau như hai ngọn giáo lạnh.

"Anh biết Tịch Dạ bị giết đúng không?" – cô hỏi thẳng.

Hắn không phủ nhận.

"Anh từng đứng ở Tokyo trong cuộc họp đó.

Anh là ai trong ván cờ này?"

Dục Tư Hàn dựa vào lan can, ánh mắt bình tĩnh đến rợn người.

"Tôi là người đã được Tịch Lam Dạ cứu ra khỏi một cái chết khi còn 13 tuổi.

Và tôi... là người cuối cùng giữ được dữ liệu thật về anh cô."

Lam Nguyệt khựng lại.

"Anh giữ nó suốt ba năm mà không nói gì?"

"Vì tôi cần biết... em có đủ sức để lật ván cờ này hay không."

Một khoảng lặng rơi xuống giữa hai người.

"Bây giờ em đã sẵn sàng chưa?" – hắn hỏi khẽ.

Lam Nguyệt ngẩng đầu, mắt lạnh như thép.

"Tôi không cần được cứu.

Tôi đến để trả máu bằng máu."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 12: ĐỐI ĐẦU GIỮA HAI NGƯỜI MANG HỌ TỊCH


Ngày thứ Hai, toàn trường Thịnh Đế xôn xao vì tin đồn: Tịch Lam Nguyệt chính thức trở thành thành viên ban học sinh, đồng thời nắm giữ chức Phó chủ nhiệm Hội Kỷ luật đặc biệt, một vị trí quyền lực chỉ xếp sau Cố Từ Thần.

Điều khiến ai cũng bất ngờ là quyết định này được ký trực tiếp bởi Tịch lão gia – người xưa nay chưa từng can thiệp vào chuyện nội bộ học viện.

Trong hội trường chính, Lam Nguyệt bước lên bục phát biểu, ánh sáng chiếu lên gương mặt không biểu cảm.

"Tôi không đến đây để làm bạn với bất kỳ ai."

"Tôi đến để dọn sạch rác bẩn bị giấu dưới gầm bàn Thịnh Đế."

Toàn khối học sinh sững sờ.

Ánh mắt cô đảo qua đám đông như lưỡi dao quét một vòng, cuối cùng dừng lại ở Cố Từ Thần, đang ngồi tựa lưng vào ghế hàng đầu.

Hắn khẽ mỉm cười, vỗ tay ba cái đầu tiên — âm thanh sắc và lạnh.

"Hay đấy."

Chiều hôm đó.

Tại trụ sở chính Tịch thị, Tịch Chấn An nhận được lệnh triệu tập khẩn cấp từ chính cha mình – Tịch lão gia.

Căn phòng họp chỉ có hai người.

Bên trong là màn hình chiếu đoạn video: Tịch Lam Dạ – năm 17 tuổi – đang trao đổi dữ liệu nội bộ với một thiếu niên có vóc dáng cao gầy, mái tóc đen rối, gương mặt chưa rõ.

Ông nội cô ngồi yên, lạnh giọng:

"Ta đã giấu đoạn video này mười bảy năm."

"Nhưng Lam Nguyệt đã tìm ra phần bị khóa.

Con bé có mật mã sinh học của anh nó."

Chấn An không đáp, chỉ nhìn chằm vào màn hình.

"Ta hỏi lần cuối... người trong đoạn video này – là con phải không?"

Chấn An siết tay dưới bàn.

Một nụ cười chậm rãi nở ra nơi khóe môi.

"Nếu con thừa nhận thì sao?

Con chỉ làm điều ông không dám làm.

Loại bỏ Tịch Dạ, con bảo vệ được Tịch thị khỏi sụp đổ."

"Con giết đứa cháu ruột của mình, rồi gọi đó là cứu rỗi?"

"Nếu ông không làm gì, thì sớm muộn nó cũng giết ông để đoạt ghế."

Không khí trong phòng chìm xuống lạnh đến tê da.

"Và giờ ông lại chuẩn bị để một đứa con gái... lên bàn cờ?"

Tối hôm đó.

Lam Nguyệt rời khỏi phòng học lúc muộn, điện thoại đổ chuông.

Đầu dây bên kia là một giọng đàn ông trầm, lạ:

"Nếu cô muốn biết sự thật cuối cùng về cái chết của Tịch Lam Dạ, hãy đến Nhà Kính phía sau sân bóng – 23:30.

Một mình."

Không tin cũng không được.

Dòng mã trong đoạn video hôm trước có nhắc đến: "Alpha Seed – lưu trữ cuối tại Glass House."

23:30.

Nhà Kính bỏ hoang – nơi từng là vườn sinh học cũ – chìm trong bóng tối.

Cô bước vào, tay giấu sẵn con dao gấp trong ống tay áo.

Ánh sáng mờ hắt lên từ giữa căn phòng – nơi một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng đang đứng chờ.

Gương mặt hắn nhợt nhạt, đôi mắt trũng sâu.

"Tôi từng là người làm trong dự án Alpha.

Tôi là người cuối cùng thấy Lam Dạ còn sống."

"Anh ấy không chết vì lệnh từ tập đoàn..." – giọng hắn run run – "Anh ấy chết vì anh đã định...

đưa em trốn khỏi tất cả."

"Cô là mục tiêu thật sự trong kế hoạch xóa dấu.

Không phải anh cô."

"Em chính là Alpha Seed."

Tim Lam Nguyệt như ngừng đập.

"Anh tôi...

đã chết thay tôi?"

Người đàn ông rút ra một thiết bị nhỏ – vòng sinh trắc học Alpha, cũ kỹ và xước, với ký hiệu duy nhất:

#NGUYỆT.

"Anh cô từng giấu nó trong tầng sâu nhất ở Tokyo.

Nhưng đến cuối cùng... anh quay lại chỉ để cài nó lên cổ tay cô trước khi bị giết."

"Cô không phải người thừa kế ngẫu nhiên.

Cô là kế hoạch cuối cùng của anh ấy.

Là di sản sống của Alpha."

Trên trần Nhà Kính, Dục Tư Hàn nhìn từ xa qua ống nhòm đêm, ánh mắt sâu thẳm.

"Cuối cùng... em cũng biết em là ai."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 13: ALPHA SEED - HẠT GIỐNG MÁU VÀ QUYỀN LỰC


Bầu trời đêm Thịnh Đế không có sao.

Chỉ có tiếng gió lùa qua tán cây và đôi mắt của Lam Nguyệt đang mở lớn, phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo từ chiếc vòng sinh trắc Alpha trên tay.

Thiết bị vẫn hoạt động.

Màn hình nhỏ hiện lên:

Mã định danh: #NGUYỆT

Cấp truy cập: Tối cao – Alpha Seed 0001

Kích hoạt lần đầu: 5 năm trước – Tokyo

Người bảo hộ: Tịch Lam Dạ – đã mất.

"Anh tôi...

đã lên kế hoạch bảo vệ tôi từ năm tôi mới mười hai?" – cô thì thầm.

Người đàn ông đứng đối diện – tiến sĩ Lý Hạo Minh – gật đầu.

"Tịch Dạ đã biết rõ Alpha bị thao túng.

Cậu ấy phát hiện những kẻ cấp cao đang lợi dụng chương trình để xây dựng mạng lưới quyền lực riêng biệt, loại bỏ người thừa kế chính thống."

"Nhưng em... là mã nguồn cuối cùng chưa bị thay đổi.

Là bản gốc."

"Tịch Lam Nguyệt... em là người cuối cùng còn giữ huyết thống đầy đủ và thông tin tuyệt đối để reset toàn bộ hệ thống Alpha."

Bên ngoài Nhà Kính.

Dục Tư Hàn thu lại ống nhòm, bước khỏi bóng tối.

Điện thoại rung lên.

Triệu Hàn Vũ nhắn:

"Chúng ta xác minh được rồi.

Cô ấy đúng là Alpha Seed.

Nếu những gì cô ấy vừa biết bị rò rỉ, toàn bộ tầng quyền lực trong 4 tập đoàn thượng lưu sẽ chao đảo."

"Chúng ta có nên ngăn cô ấy lại không?"

Hắn không trả lời ngay.

Một lúc sau, hắn nhắn lại:

"Không.

Cô ấy phải tiếp tục.

Vì nếu cô ấy dừng... tôi sẽ không còn lý do gì để bước tiếp."

Sáng hôm sau.

Lam Nguyệt quay lại học viện với biểu cảm như thường, nhưng trong mắt cô đã là một người khác.

Cô không chỉ là Lam Nguyệt – học sinh hạng A, em gái thiên tài đã chết, người bị gia tộc ép về nước.

Giờ đây cô biết:

Mình chính là chìa khóa.

Là kẻ có thể lật lại toàn bộ bàn cờ thượng tầng.

Hội đồng gia tộc Tịch họp khẩn cấp tại khu nhà cổ phía Tây Thủ đô.

Tịch lão gia, lần đầu tiên sau nhiều năm, xuất hiện với sắc mặt âm trầm.

"Lam Nguyệt đã kích hoạt mã Alpha.

Cô bé có quyền truy cập tất cả tài sản, mật lệnh và cổ phần niêm yết trong hệ thống Alpha Seed toàn cầu."

"Ai muốn động đến con bé lúc này... tức là chống lại máu mủ chính thống của Tịch thị."

Tịch Chấn An siết chặt tay dưới gầm bàn, gương mặt căng cứng.

Mắt hắn ánh lên tia độc.

"Nó không còn là con bé mười sáu tuổi sống ở châu Âu nữa..."

"Nó là một bản sao của Tịch Lam Dạ — nhưng thông minh và nguy hiểm hơn."

Cùng lúc đó.

Trong phòng làm việc riêng, Lam Nguyệt mở bản đồ hệ thống Alpha toàn cầu.

Những điểm sáng đỏ dần hiện ra:

Paris – Chi nhánh Alpha 02Seoul – Trung tâm huấn luyện đặc biệtSingapore – Trạm dữ liệu dự phòngTokyo – Căn cứ bị bỏ hoang của Tịch Lam Dạ

Tay cô dừng lại ở một vị trí duy nhất: Việt Nam – Hồ sơ chưa xác nhận.

Một mã truy cập hiện lên:

"Kế hoạch Hồi Tâm – nơi khởi đầu cũng là nơi kết thúc."

Tối đó.

Dục Tư Hàn chặn cô lại trước lối ra hành lang khu thư viện.

"Em định đi đâu?"

Cô không nhìn hắn, vẫn bước tiếp.

"Đi nơi mà anh trai tôi từng dừng lại giữa đường."

"Và sau đó?"

Cô dừng bước, quay đầu:

"Sau đó tôi sẽ tiếp tục.

Hoặc chết."

Dục Tư Hàn bước lại gần, ánh mắt lặng như nước hồ mùa đông:

"Tôi sẽ đi cùng."

Lam Nguyệt khẽ cau mày:

"Vì nghĩa tình cũ giữa anh và anh tôi?

Hay vì anh muốn kiểm soát tôi như mọi người khác?"

"Không." – Hắn đáp.

"Vì tôi không muốn... nếu em ngã xuống, là không ai chứng kiến."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 14: KẾ HOẠCH HỒI TÂM - CÁNH CỬA KHÔNG MỞ LẦN THỨ HAI


Địa điểm: Trúc Lâm , ngoại ô Phan Trí – một trung tâm huấn luyện bỏ hoang có tên Trạm 07, từng thuộc quyền kiểm soát của một chi nhánh ẩn danh Tịch thị.

Hai giờ sáng.

Chiếc SUV bọc thép màu xám bạc dừng lại trước cánh cổng rỉ sét.

Dưới lớp rêu phong, tấm biển gãy đôi vẫn còn mờ nét chữ:

"Hồi Tâm – Alpha Reset Base."

Tịch Lam Nguyệt đeo găng tay đen, ánh mắt lạnh, tay giữ chắc thiết bị quét sinh trắc.

Dục Tư Hàn bước xuống xe phía sau, lặng lẽ mở túi mang theo — bên trong là bộ giải mã Alpha cổ cùng súng tê điện.

"Nơi này từng là phòng thí nghiệm sinh học kết hợp với hệ thần kinh.

Nhưng sau cái chết của Tịch Dạ, toàn bộ bị xóa khỏi bản đồ hệ thống," hắn nói khẽ.

"Nếu vào đây... thì không thể quay đầu."

Cô không đáp.

Máy quét sinh trắc hiện lên ánh xanh:

"Alpha Seed xác nhận.

Mở khóa."

Cánh cửa kim loại rung lên rồi mở ra, để lộ lối hầm âm u dẫn xuống lòng đất.

Tầng một – Trung tâm lưu trữ giám sát.

Ánh đèn chập chờn.

Không khí ngột ngạt, ngấm mùi kim loại và bụi.

Trên tường là hàng loạt màn hình CRT cũ, từng dùng để giám sát các thí nghiệm.

Dục Tư Hàn kiểm tra hệ thống điện, trong khi Lam Nguyệt mở bảng điều khiển bị phủ lớp băng mỏng.

Trong góc màn hình hiện một dòng chữ:

"Nhập mã Alpha Seed để khôi phục chuỗi nhớ."

Cô đưa cổ tay lên, thiết bị nhận diện vòng sinh trắc #NGUYỆT bắt đầu phát sáng.

"Xác nhận hoàn tất.

Chuỗi ký ức cuối cùng đang tải về..."

Một đoạn video hiện lên.

Cảnh quay mờ nhưng đủ rõ:

Tịch Lam Dạ – gương mặt vẫn còn vết máu – đang ôm một đứa bé gái tóc dài, quấn khăn đỏ.

"Nếu em thấy được đoạn này, tức là anh không còn..."

"Nguyệt, từ lúc em sinh ra, em đã là mục tiêu.

Alpha không chọn em – mà em chính là gốc gác Alpha."

"Anh chỉ là cái bóng tạm che cho em.

Nhưng một ngày nào đó... em sẽ phải đứng lên.

Không vì báo thù, mà vì chấm dứt ván cờ máu."

Video kết thúc bằng một hình ảnh:

Một tấm thẻ dữ liệu được cài bên dưới bàn đá ở trung tâm phòng thí nghiệm, được đánh dấu bằng ký hiệu tam giác ngược màu đen.

Không nói lời nào, Lam Nguyệt bước tới bàn.

Cô cạy lớp đá mòn, bên trong là một ngăn bí mật chứa thẻ dữ liệu Alpha mang mã:

"RESET.EXE // Tịch Nguyệt // quyền hệ thống gốc."

Dục Tư Hàn nhìn cô, khẽ hỏi:

"Em định kích hoạt nó à?"

Cô gật đầu.

"Nếu tôi khôi phục hệ thống gốc, toàn bộ dữ liệu ngầm sẽ bị phơi bày.

Từ danh sách người bị giết, các cuộc thí nghiệm bất hợp pháp, đến quyền phân bổ tài sản — tất cả."

Hắn im lặng.

Một lúc sau mới đáp:

"Nếu em làm vậy... thì Tịch thị, Cố thị, Dục gia – cả ba tập đoàn thượng lưu sẽ mất quyền điều khiển các nhánh ngầm."

Lam Nguyệt nhìn hắn, thẳng vào mắt:

"Vậy thì ai còn đứng vững... sẽ là người xứng đáng thật sự."

Cô đưa thẻ vào cổng dữ liệu.

Màn hình hiện lên dòng chữ đỏ:

"Cảnh báo: Hành động này không thể hoàn tác.

Kích hoạt Kế hoạch Hồi Tâm?"

[Xác nhận] – cô chọn.

Căn phòng rung lên.

Dữ liệu bắt đầu khôi phục.

Tất cả các mã ẩn trong hệ thống Alpha toàn cầu được kết nối ngược trở lại một gốc duy nhất – Lam Nguyệt.

Bên ngoài, tại tập đoàn Tịch thị, Tịch lão gia nhận được thông báo:

"Kế hoạch Hồi Tâm đã được kích hoạt."

"Người cầm quyền Alpha hiện tại: Tịch Lam Nguyệt."

Ông không nói gì, chỉ nhìn ra cửa sổ mờ sương, khẽ lẩm bẩm:

"Con bé... thật sự đã làm điều mà anh nó chưa kịp làm."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 15: MỞ KHÓA QUYỀN LỰC - NGƯỜI THỪA KẾ CHÍNH THỨC


Bầu trời Thịnh Đế đổ mưa, như muốn trút hết tàn tích từ những thế hệ đã chồng chất máu và giả dối.

00:00 giờ, hệ thống Alpha trên toàn cầu bắt đầu "Reset mềm" – từng dòng dữ liệu cũ được mở lại, những cái tên từng bị xóa, các lệnh thủ tiêu, các kế hoạch "thanh lọc" và xóa dấu được tái xuất hiện như những bóng ma.

Trên màn hình trung tâm ở tầng hầm trụ sở Tịch thị, hiện dòng mã mới:

Alpha Seed: Tịch Lam Nguyệt – Chủ sở hữu hệ thống gốc

Cấp độ quyền lực: Tối thượng (Omega Prime)

Khóa an ninh thừa kế: Vô hiệu hóa toàn bộ mã phụ.

Tịch lão gia, nhìn thấy thông báo, không giận, không sợ, chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế vốn dành cho ông suốt 40 năm.

"Con bé đã không chỉ mở khóa hệ thống..."

"Nó vừa tuyên bố mình là người thừa kế chính thức – bằng cách lật cả bàn cờ."

Phía sau, các thành viên hội đồng quyền lực bắt đầu xôn xao:

"Chúng ta không còn truy cập hệ thống kế toán đen."

"Dòng tiền Alpha ngầm bị đóng băng."

"Các mã lệnh của Tịch Chấn An không còn hiệu lực!"

Tịch Chấn An xông vào phòng họp, giận dữ.

"Con bé dám phản bội máu mủ, dám chống lại lệnh hội đồng!"

Tịch lão gia vẫn không đổi sắc mặt.

"Không phải nó phản.

Là chúng ta đã phản trước."

"Anh Lam Dạ chết không oan.

Và con bé... chính là người kế nhiệm do nó chọn."

Tại học viện Thịnh Đế.

Ngày hôm sau.

Toàn bộ hệ thống camera, sổ điểm, hồ sơ tài năng, bản đồ hoạt động ngầm trong trường...

được cập nhật lại đồng bộ, dưới một dòng chữ mới:

Hệ thống bảo mật kiểm soát: #NGUYỆT – Đã xác thực

Tịch Lam Nguyệt bước vào phòng Hội học sinh, chiếc vòng Alpha vẫn sáng nhẹ trên cổ tay.

Mọi học sinh và giáo viên đều đã nhận được thông báo: cô là người được tập đoàn Alpha công nhận có quyền lực tuyệt đối trong hệ thống điều phối học viện.

Cố Từ Thần đứng trước cửa sổ, xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón tay.

"Cậu không chỉ leo lên đỉnh tháp, Lam Nguyệt à.

Cậu giật cả móng vuốt của con rồng giữ tháp."

Cô đặt tài liệu xuống bàn, giọng bình tĩnh:

"Vì tôi vốn không định sống mãi trong bóng râm của người khác."

"Và giờ cậu muốn gì?"

Cô nhìn thẳng vào hắn:

"Tôi muốn tất cả các hệ thống ngầm trong Thịnh Đế – từ tiền tài trợ, các quỹ học bổng, nhóm ngoại vi và hành lang quyền lực – đều phải quy về một mối."

"Dưới tay tôi."

Cố Từ Thần nhếch môi cười, nhưng lần đầu, ánh mắt hắn sâu thẳm:

"Nếu cậu đã giẫm lên xác anh trai để đứng đây... thì cứ đứng vững đi.

Vì từ giờ, mọi người sẽ bắt đầu ngắm bắn."

Chiều hôm đó.

Trong phòng thí nghiệm cũ, Dục Tư Hàn ngồi một mình, nhìn dữ liệu Alpha đang hiển thị trên màn hình di động.

Lam Nguyệt vừa gửi cho hắn đoạn mã trích xuất mới – không giấu, không mã hóa.

"Em cho tôi quyền truy cập phụ?" – hắn nhắn.

Cô trả lời:

"Tôi không cần thuộc hạ.

Nhưng nếu tôi ngã, ít nhất anh còn dữ liệu để kết thúc thay tôi."

"Vì sao tin tôi?"

"Vì đến cuối cùng... chỉ có anh đứng ở bên, khi không ai đứng cả."

Đêm hôm ấy.

Lam Nguyệt ngồi một mình trong phòng, đèn tắt.

Bên ngoài là mưa.

Trong lòng là sự trống rỗng pha lẫn sắc lạnh.

Cô biết: mình không còn là học sinh.

Không còn là con gái.

Không còn là đứa em nhỏ được che chở.

Cô là người kế nhiệm một hệ thống quyền lực toàn cầu.

Và cái giá là... không còn ai dám ôm cô khi cô run rẩy.
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 16: GIAO DỊCH MÁU - KHI NHỮNG ĐẾ CHẾ BẮT ĐẦU LUNG LAY


Bốn giờ sáng.

Một cuộc họp mật được tổ chức ở Geneva, Thụy Sĩ — nơi đặt văn phòng trung tâm của Liên minh Gia tộc Alpha.

Trên màn hình là danh sách 5 cái tên đứng đầu hệ thống quyền lực tài chính toàn cầu.

Giữa bảng, cái tên "Tịch Lam Nguyệt" vừa được cập nhật lên đầu.

"Một đứa con gái 17 tuổi... nắm hệ thống Alpha?

Đây là trò đùa sao?" – đại diện Cố thị đập bàn.

"Không phải đùa.

Là thực tế." – phía Dục gia trả lời, giọng lạnh.

Một tấm hình chiếu lên: Lam Nguyệt tại học viện Thịnh Đế, đứng giữa sân trường, phía sau là biểu tượng Ω – Omega Prime, hiển thị trên drone giám sát.

Cùng lúc đó, tại nội bộ Tập đoàn Cố thị, Cố Từ Thần nhận một bản lệnh đặc biệt:

"Thu hồi quyền tự chủ của học viện Thịnh Đế.

Khóa ngân sách tài trợ khẩn cấp.

Gỡ quyền giám sát của Tịch Lam Nguyệt."

Nhưng hắn không thực thi.

Thay vào đó, hắn ném tập hồ sơ xuống bàn, mắt sâu thẳm.

"Các người vẫn chưa hiểu...

đây không còn là cuộc chơi giữa các dòng họ.

Đây là chiến tranh về cấu trúc trí tuệ và dữ liệu."

Tại học viện.

Lam Nguyệt đang xem lại bản đồ hệ thống dòng tiền học viện trong phòng chiến lược.

Dục Tư Hàn bước vào, ném một tệp hồ sơ lên bàn.

"Một trong ba quỹ tài trợ ngầm đang rút vốn.

Còn Cố thị... thì đứng ngoài cuộc."

"Chúng ta bị cắt đường tài chính."

Cô không hề tỏ ra nao núng:

"Tôi đã chuẩn bị trước rồi.

Thay vì xin tiền... tôi sẽ ép họ phải đầu tư để giữ ghế."

"Ép kiểu gì?"

Cô gõ một chuỗi lệnh, màn hình hiện lên hệ thống "Giao dịch ngược Alpha" – một cơ chế hiếm khi được dùng:

"Ai muốn giữ quyền truy cập vào dòng dữ liệu thế giới – phải bỏ tiền đặt cược vào Alpha Seed."

"Nghĩa là nếu họ không giao dịch... toàn bộ dữ liệu họ dùng để đầu tư sẽ bị đóng?" – Dục Tư Hàn hỏi, ánh mắt chuyển lạnh.

Cô gật đầu.

"Họ từng mua mạng người.

Giờ họ phải mua... chính quyền lực."

Chiều hôm đó, Lam Nguyệt gửi công văn mật đến các đại diện gia tộc cấp cao:

"Tôi không cần sự thừa nhận của các người.

Tôi chỉ cần một điều: Nếu muốn tiếp tục dùng quyền lực từ Alpha, thì bắt đầu trả giá."

"Hoặc quỳ xuống, hoặc rút lui."

Tối cùng ngày.

Tại tầng hầm học viện, nơi nhóm bảo mật của Lam Nguyệt đang lập lại mạng lưới, cô nhận được tin: Cố thị không phản hồi.

Nhưng Dục gia đã chấp nhận điều kiện.

Dục Tư Hàn khẽ nói:

"Cha tôi chọn đứng sau em, nhưng không tin em sẽ giữ được lâu."

Lam Nguyệt mỉm cười nhạt:

"Vậy thì cứ chờ xem... tôi mất, hay những người đó tan rã trước."

Cùng lúc ấy, trong bóng tối, ở một cơ sở nghiên cứu bí mật dưới lòng đất, một người đàn ông mặc áo đen đang xem lại đoạn clip Lam Nguyệt phát biểu.

Hắn xoay chiếc nhẫn có hình khắc rồng bạc.

"Con gái của Lam Dạ... tưởng mình có thể giữ Alpha sao?"

Bên cạnh hắn, một thiếu niên nheo mắt:

"Muốn lấy lại, phải khiến cô ta gục trước khi lớn."

"Không.

Phải để nó đứng thật cao... rồi đẩy."

"Càng đau.

Càng sạch máu."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 17: DƯỚI MÓNG VUỐT RỒNG - KHI KẺ THÙ BẮT ĐẦU ĐẶT BẪY


Ba ngày sau khi Giao Dịch Ngược Alpha chính thức kích hoạt, hệ thống dữ liệu toàn cầu bắt đầu ghi nhận biến động.

Ba trong số năm tập đoàn lớn rút khỏi hệ thống đầu tư mạo hiểm.

Hai quốc gia đang phát triển đóng băng tài khoản dự trữ liên kết Alpha.

Cục diện lặng như nước – nhưng sóng ngầm đã chuyển.

Tại học viện Thịnh Đế.

Sáng thứ Hai.

Buổi lễ công bố học bổng quốc tế Alpha – chương trình đặc cách chỉ dành cho người được lựa chọn bởi hệ thống – chính thức diễn ra.

Trên sân khấu, Lam Nguyệt mặc đồng phục đen viền bạc, đứng giữa tâm điểm, vẻ mặt lạnh lùng.

Đằng sau cô là biểu tượng Omega Prime – một nửa sáng, một nửa tối.

"Tôi không trao học bổng cho người có thành tích cao."

"Tôi trao nó cho người sẵn sàng đứng vững khi mọi thứ quay lưng."

Dưới sân, Cố Từ Thần ngồi băng ghế hàng đầu, ánh mắt nhìn cô đầy ẩn ý.

Kế bên hắn, một học sinh mới – Tề Ngạo Dương – chuyển về từ học viện Saint Pierre (Pháp), ngồi khoanh tay, đôi mắt hồ ly ánh lên sắc xám.

Cậu ta cười nhẹ:

"Lạnh thật đấy.

Y như lời đồn..."

Sau buổi lễ, Tề Ngạo Dương chủ động bước tới bắt chuyện:

"Chào người đứng đầu Alpha Seed.

Tôi là học sinh trao đổi, nhưng không phải loại tầm thường đâu."

Lam Nguyệt liếc nhìn cậu ta:

"Không tầm thường mà phải tự nói ra, thì chưa đáng để tôi nhớ tên."

Tề Ngạo Dương bật cười, không giận mà thích thú:

"Có máu.

Vậy tôi chính thức tuyên bố... kể từ hôm nay, tôi sẽ là kẻ phá rối giỏi nhất trong hệ thống của cô."

Cô lạnh nhạt:

"Tôi không có thời gian chơi cùng những kẻ muốn làm phản diện phụ."

"Cô nên có.

Vì tôi không làm phản diện.

Tôi làm bẫy chính."

Tối hôm đó.

Trong phòng điều khiển hệ thống nội bộ Alpha Seed, dữ liệu truy cập trái phép xuất hiện.

Lam Nguyệt lập tức mở chế độ bảo mật ba tầng.

Nhưng hệ thống ghi lại một đoạn mã thâm nhập lạ, chưa từng thấy trong bất kỳ chuỗi của các gia tộc lớn.

Mã truy cập ghi chú:

DRAGON-BLOOD/INHERIT-ZERO-0.1

Dục Tư Hàn từ phòng bên bước tới, xem đoạn mã xong liền khựng lại.

"Thứ này... không nằm trong cấu trúc của Alpha Seed.

Nó là một nhánh ẩn – gọi là DragonBlood, từng bị chôn từ thời chiến tranh dữ liệu năm 2013."

"Người từng giữ quyền điều khiển duy nhất... là kẻ tạo ra hệ thống."

Lam Nguyệt nhìn vào đoạn mã, mắt hơi nheo lại.

"Tức là tôi không phải người duy nhất nắm quyền."

"Chưa bao giờ."

Ngay trong đêm, cô nhận được một email không tiêu đề, chỉ kèm theo ảnh chụp từ hệ thống DragonBlood:

"Hãy nhớ: Không phải ai ở trên đỉnh cũng là để được tôn thờ.

Có những ngai vàng... là để đốt người ngồi lên."

Phía dưới là một bức ảnh cũ.

Trong ảnh: Tịch Lam Dạ – anh trai cô – ngồi đối diện với một người đàn ông đeo mặt nạ bạc.

Trên bàn giữa hai người là thiết bị gốc của hệ thống Alpha – chưa từng được công khai.

Sáng hôm sau.

Lam Nguyệt không xuất hiện tại lớp.

Hệ thống Alpha Seed tự động đăng thông báo:

"Người điều hành tạm thời hệ thống: Dục Tư Hàn.

Lý do: Khởi động Truy Dấu Mã Gốc DragonBlood."

Tại phòng thí nghiệm ẩn phía dưới sân trường – nơi bị cấm suốt 10 năm – Lam Nguyệt mặc đồ bảo hộ, bước xuống cùng Dục Tư Hàn.

Mắt cô không còn do dự.

Không còn run rẩy.

"Tôi cần biết: Người sáng lập Alpha thực sự là ai."

"Và tại sao anh tôi – một thiên tài như thế – lại phải chết để bảo vệ một điều gì còn chưa rõ hình thù."

Dục Tư Hàn nắm chặt khẩu súng từ phía sau, lặng lẽ đứng chắn trước cô.

"Dù câu trả lời là gì... tôi cũng sẽ không để em bước một mình."
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 18: KẺ ĐEO MẶT NẠ BẠC - BÓNG MA TỪ ĐẾ CHẾ SÁNG LẬP


Căn phòng thí nghiệm dưới lòng đất của Thịnh Đế phủ một lớp bụi dày đặc, như chưa từng có ai bén mảng gần một thập kỷ.

Ở trung tâm phòng là một thiết bị chủ cỡ lớn, bao bọc bởi lồng từ trường và hàng chục ống dẫn dữ liệu.

Mỗi đường cáp đều dán nhãn:

DRAGON-BLOOD PROTOCOL – CẤM KÍCH HOẠT

Tịch Lam Nguyệt cắm thiết bị quét Alpha Seed vào ổ trung tâm.

Tín hiệu phản hồi ngay lập tức — nhưng không mở quyền truy cập.

Màn hình hiện một dòng chữ:

"TRUY CẬP TỪ MỘT NGƯỜI CHƯA HOÀN TOÀN."

"THIẾU CHUỖI MÁU ĐẦU TIÊN – NGƯỜI KẾ THỪA CHỈ MANG 50%."

Dục Tư Hàn khựng lại:

"Chuỗi máu đầu tiên... tức là em không phải người mang gen gốc hoàn chỉnh?"

Lam Nguyệt siết chặt bàn tay.

"Không.

Có nghĩa là... còn một người nữa.

Một kẻ còn sống mang nửa còn lại."

"Và chính hắn ta... mới là người được hệ thống nhận diện hoàn toàn."

Tokyo, Nhật Bản – trong một tòa nhà cổ thuộc Tập đoàn Takamine, một phòng dữ liệu được mở.

Một người đàn ông ngồi trước bức tường dữ liệu hình tròn, tay đeo găng bạc, áo khoác dài, và mặt nạ khắc họa con rồng đang nuốt sao.

Hắn đang xem đoạn trích xuất hình ảnh từ phòng thí nghiệm Thịnh Đế.

"Cuối cùng...

đứa con gái của Lam Dạ cũng tìm tới cửa rồi."

Hắn đặt ly trà xuống, xoay ghế lại.

"Kích hoạt 'Giao thức Thức tỉnh Đế hệ'."

"Để xem... cô bé sẽ chịu được bao lâu trước khi lửa đốt tới tận tim."

Tại Việt Nam, trong hệ thống Alpha Seed, Lam Nguyệt mở dữ liệu gốc do anh cô để lại trong thẻ máu sinh trắc.

Một tệp tin bị ẩn hiện ra: "Nhật ký Dạ – Phần Cuối"

"...Không ai biết người sáng lập thật sự của Alpha là ai, kể cả tôi.

Nhưng trong một lần truy cập nhầm vào tầng sâu của hệ thống, tôi đã thấy đoạn log này..."

"Tên mã: RẮN BẠC"

"Người sở hữu mã lệnh gốc, chưa từng để lộ danh tính, nhưng đã tạo ra cấu trúc chia tách hệ thống: nửa cho chính thống – nửa để thao túng."

"Và tôi... chỉ giữ được nửa sáng."

"Nửa còn lại... chính là DragonBlood." – Lam Nguyệt khẽ nói.

Dục Tư Hàn trầm giọng:

"Hắn là cha đẻ Alpha... nhưng cũng là kẻ biến Alpha thành con dao giết ngược người dùng."

Lam Nguyệt nhìn màn hình, ánh mắt sáng rực nhưng lạnh như lưỡi gươm.

"Nếu tôi không có đủ chuỗi máu... tôi sẽ tạo ra chuỗi mới.

Nếu hắn là 'cha đẻ' hệ thống, thì tôi sẽ là 'người tái tạo' nó."

"Và tôi không sợ... kéo hắn ra khỏi ngai vàng máu mà hắn xây."

Trong căn phòng ngập ánh đỏ, thiết bị Alpha gốc bắt đầu rung nhẹ.

Dòng dữ liệu từ DragonBlood hiện ra một hình ảnh – đôi mắt màu xám tro, sâu thẳm và trống rỗng – không cảm xúc, không linh hồn.

Cùng với câu thoại duy nhất, trầm đục như vọng từ cõi chết:

"Tịch Lam Nguyệt... nếu ngươi muốn quyền lực, thì phải học cách đánh đổi."

"Bắt đầu từ thứ ngươi không dám mất nhất."

Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên.

Một tin nhắn từ số lạ, không định danh:

"Dục Tư Hàn – 72 giờ.

Nếu không muốn hắn mất đi 'chuỗi mã phụ', hãy chọn: quyền lực hay người đứng bên em?"

Lam Nguyệt ngẩng lên.

Màn hình đỏ chiếu lên gương mặt cô — rắn rỏi, lạnh lùng, nhưng ánh mắt... run lên một phần nghìn giây.
 
Ngai Vàng Trong Mắt Em
CHƯƠNG 19: CÁI GIÁ CỦA VIỆC LÀM NỮ ĐẾ


72 giờ đếm ngược.

Một dòng chữ đỏ treo lơ lửng trên giao diện trung tâm Alpha:

"Bắt đầu thử thách kế vị.

Một mất một còn."

Lam Nguyệt đứng trước giao diện dữ liệu, từng dòng mã đỏ chạy như máu chảy dọc màn hình.

Một cái bẫy đã được gài từ lâu – chỉ chờ cô kích hoạt.

Trong phòng bệnh an ninh cao, Dục Tư Hàn được giữ trong trạng thái ngủ đông nhân tạo.

Thiết bị giám sát ghi nhận một biến động:

"Chuỗi gen phụ đang bị tách.

Não bộ bắt đầu mất ổn định ở vùng kháng Alpha."

Hắn đang bị đánh trực tiếp vào hạch trung tâm kháng điều khiển – thứ từng giúp hắn chống lại ảnh hưởng từ hệ thống Alpha, bảo vệ bản thân suốt thời niên thiếu.

"Nếu không khóa mã chính... hắn sẽ chết trong vòng 70 giờ." – bác sĩ hệ thống nói.

Lam Nguyệt nhìn hắn – khuôn mặt yên tĩnh, vẫn sắc lạnh như thường ngày.

Nhưng lần đầu tiên, cô thấy...

đôi môi ấy tái xanh.

"Hắn từng nói sẽ đứng phía sau tôi."

"Giờ thì đến lượt tôi đứng chắn phía trước."

Cô quay lại phòng điều khiển, mở hệ thống cấp cao nhất.

Trên màn hình xuất hiện hai nút lệnh:

TRAO RA QUYỀN TỐI THƯỢNG – CỨU NGƯỜIGIỮ LẠI HỆ THỐNG – ĐÁNH ĐỔI MỌI THỨ KHÔNG THỂ QUAY LẠI

Hệ thống nhắc nhở:

"Một trong hai lựa chọn sẽ khiến Alpha Seed tự reset.

Người còn lại sẽ bị ghi nhận là kẻ phản hệ thống.

Không có lối quay về."

Tịch Lam Nguyệt nhìn lâu vào nút đầu tiên.

Nếu cô bấm — cô mất quyền truy cập Alpha.

Toàn bộ quyền lực sẽ bị khóa 10 năm.

Cô sẽ trở về như một người bình thường.

Nếu không bấm — cô giữ tất cả.

Nhưng Dục Tư Hàn sẽ chết.

Hoặc tệ hơn... trở thành công cụ của DragonBlood.

Giữa đêm, tại sân thượng Thịnh Đế, cô đứng dưới mưa.

Một bóng áo đen xuất hiện từ xa, tiến đến.

Cố Từ Thần.

"Tôi nghe nói... có một người đang nằm giữa cái chết và sự phản bội."

Cô không quay đầu:

"Anh đến đây để chế giễu hay thương hại?"

"Không.

Tôi đến để nhắc cô rằng: Đế vương không có đặc quyền được yêu."

"Tôi không phải đế vương." – cô đáp khẽ.

"Tôi là kẻ dựng lại ngai vàng từ máu anh tôi."

Cố Từ Thần nhìn cô thật sâu:

"Vậy cô cũng sẽ chấp nhận... máu của người đứng bên cạnh mình sẽ đổ vì chiếc ngai đó?"

Cô không trả lời.

Chỉ siết chặt thiết bị điều khiển trong tay.

Sáng hôm sau.

Hệ thống Alpha phát thông báo khẩn:

"Toàn bộ quyền truy cập Alpha Prime bị đóng băng 10 năm."

"Chủ sở hữu quyền lực: Tịch Lam Nguyệt – xác nhận đã tự nguyện khóa lệnh để cứu một cá thể."

Trong phòng điều trị đặc biệt, Dục Tư Hàn mở mắt lần đầu sau 68 giờ.

Ánh đèn trắng, nhạt.

Cô ngồi cạnh, tóc rối, mắt đỏ, tay vẫn đặt trên máy truyền ổn định.

"Tại sao em lại..." – hắn hỏi, giọng khàn.

"Vì nếu mất anh... thì quyền lực có để làm gì?" – cô đáp, không hề yếu đuối, mà như một lưỡi dao buốt lạnh cắm thẳng vào quy tắc của hệ thống.

Cùng lúc đó, tại Tokyo, kẻ đeo mặt nạ bạc nhìn tin tức từ trụ sở Alpha, cười lạnh:

"Cô chọn cảm xúc.

Vậy thì tốt..."

"Vì cảm xúc... là thứ tôi sẽ bóp nát đầu tiên, để biến cô thành bản sao của chính tôi."
 
Back
Top Bottom