Bách Hợp Nếu Tôi Gửi Tặng Người Một Cuốn Sách

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nếu Tôi Gửi Tặng Người Một Cuốn Sách
Chương 24: 24: Chương 23-2


"Chị làm gì vậy?" Lương Tân Hòa rất chóng mặt, vừa mất tập trung thì điện thoại đã bị cô ấy lấy mất, mở khóa lấy mã QR đưa tới trước mặt cô gái.
"Đây đây, em gái, quét một cái."
Lương Tân Hòa cười: "Đừng có phá mà." Cồn làm giọng cô càng thêm mềm mại, làm lỗ tai người khác ngứa theo, "Lão Ngô, lão Ngô, anh giúp em......"
Ngô Tư Nguyên lảo đảo đi đến, "Anh đây nè bé Hòa, lão Hàn cậu đừng có ăn h**p em ấy......"
Trong lúc hỗn loạn, điện thoại đã đi dạo một vòng, rốt cuộc cũng về lại tay Lương Tân Hòa.

Cô hoa mắt chóng mắt, không thể nghe rõ cô gái trẻ đã nói gì với mình trước khi rời đi.
"Mình ăn h**p chỗ nào......Trời, cậu đâm trúng ngực mình đó! Trời ơi, đau gần chết!" Hàn Khai Lượng đánh Ngô Tư Nguyên.
"Xin lỗi xin lỗi, không hề cố ý mà.

Wow, người chị em, size của cậu lớn hơn rồi đấy......" Anh ấy chỉ ngạc nhiên chứ không hề có chút sắc dục nào, Lương Tân Hòa cũng tò mò nhìn thử
"......Đang trong giai đoạn cho con bú mà, mình bị căng sữa lâu lắm rồi! Đau quá, nhanh gọi xe cho mình đi!"
"......Được được! Thế hết thời kỳ cho con bú thì còn lớn vậy không?" Hai người còn lại cũng tò mò chờ cô ấy trả lời.
"Ha ha sao được chứ, khôi phục nguyên trạng, hơn nữa còn chảy xệ, khô quắt đó.

Hay là bây giờ hai người tranh thủ sờ thử để cảm nhận đi." Hàn Khai Lượng chống nạnh ưỡn ngực, nhìn bọn họ, khí thế mạnh mẽ.
"Khụ khụ, không được không được, cảm ơn tấm lòng của gái!" Ngô Tư Nguyên sợ tới mức liên tục xua tay.
"Không cần không cần, cảm ơn cảm ơn!" Lương Tân Hòa cũng có hơi tỉnh rượu rồi.
Một lát sau, rốt cuộc bọn họ cũng lên xe về nhà.
Lương Tân Hòa vừa ngồi vào ghế sau đã nhắm mắt lại, đầu óc nặng nề, mí mắt muốn dính lại, mơ màng nhưng không ngủ hẳn đi.
Tài xế là nam, cô gửi biển số xe vào trong nhóm.

Cô vẫn không chọn ngủ một giấc, ý thức mơ màng, mi mắt mở một khe nhỏ, đèn đường vụt qua nhưng từng quả quýt nhỏ.
Chớp mắt một cái, một ngọn đèn lóe lên rồi vụt qua.
Cô hơi chồm dậy, ấn nút để hạ cửa sổ, vài luồng gió ùa vào, cô mở mắt nhìn cảnh đêm của thành phố bên ngoài cửa sổ.
Tây thành phồn hoa, sầm uất hấp dẫn, khiến người khác mơ ước nhưng cũng làm người khác lo âu.

Khi còn nhỏ, cô đã nói với mẹ: "Con sẽ chăm chỉ học hành, thi đậu vào đại học ở Tây thành, sau này sẽ làm việc ở đó, rồi sau đó sẽ mua nhà, sao đó nữa là đón mẹ đến ở!"
Mẹ cô cười nói: "Được, mẹ chờ con nha."
Cô đã đậu đại học ở Tây thành, cũng đã làm việc ở đây, còn có người yêu đồng giới.

Dù cho không được xem là một tình yêu chính thống thì cô cũng đã cầm tay Chu Yến đến trước mặt mẹ mình.
"Mẹ, con sẽ nỗ lực thêm một hai năm nữa, sẽ mua một căn nhà nhỏ trước, sau này chúng ta sẽ có nhà ở Tây thành rồi."
Mẹ không chờ được đến khi cô mua nhà thì đã đi xa.

Không còn bà, cô như lục bình không rễ ở thành phố rộng lớn này.

Khi đó cô còn nghĩ may là còn có Chu Yến.
Bây giờ cô không có tình yêu và cũng không có nhà.
Thành phố rộng lớn, nhưng lại chẳng có ai để yêu, không có chốn để về, lúc này đây cô cảm thấy thật cô độc.
Sự chua xót trào lên hốc mắt, có khuynh hướng lan ra, cô phải hít thở thật sâu mới có thể kiềm nén được
Lương Tân Hòa lấy điện thoại ra, nhanh chóng dời sự chú ý.
Vị Hiểu không có trạng thái mới nào trên Weibo, cô lướt xem Weibo của cô ấy một lần rồi mới thoát ra.
Trên hot search đều tin tức trong giới giải trí, cô dừng lại ở mục "Hướng Tiểu Viên" và các tin tức liên quan vài phút, cũng không có hứng thú đọc tin tức về diễn viên mình thích.
Cuối cùng cô nhấp vào WeChat.
Nhóm ba người yên ắng.
Nhóm của công ty cũng rất yên lặng.
Cô cũng chẳng buồn xem những nhóm chat khác có sôi nổi hay không.
Ngón tay lướt qua khung chat của Ninh Hi, vẫn là tin nhắn cũ "Tôi đã xác nhận yêu cầu kết bạn của bạn, hiện tại chúng ta đã có thể bắt đầu trò chuyện."
Tầm mắt cô dừng ở hai chữ "Kết bạn" một lúc, thở hắt ra.
Bỗng dưng cô phát hiện ai đó đã thêm mình vào danh bạ, nhấp vào mục bạn mới, biệt danh là—— "Đôi cánh chiết kính 005"
Ai thế này?
Chỗ xác nhận viết —— Chị bé, em là người vừa được quét bạn bè lúc ở quán bar nè.
Lương Tân Hòa vỗ trán, hai con giời kia thật sự đã đưa mã QR WeChat mình cho cô bé kia quét à!

Nếu là bình thường thì cô sẽ không chấp nhận nhưng bây giờ lại ngập ngừng, đây là động tĩnh duy nhất của WeChat vào đêm nay, chỉ thêm WeChat thôi mà.
Cô chấp nhận
Cất điện thoại, kéo cửa sổ lên, lại nhắm mắt lại lần nữa.
- ----
Lại là một ngày thứ sáu, Lương Tân Hòa tăng ca đến 9 rưỡi, rửa mặt xong thì nằm liệt trên sofa không muốn nhúc nhích.
WeChat có một tin nhắn, là [Đôi cánh chiết kính]: "Chị bé ơi, đêm nay có rảnh đến quán bar chơi không?"
Mới thêm WeChat có mấy ngày mà cô bé đã tỏ ra rất hứng thú với cô rồi:
"Chị ơi, chị làm nghề gì thế?"
"Tôi làm bên thiết kế nội thất."
"Ngầu quá."
"Chỉ kiếm miếng cơm thôi mà."
"Chị ơi, chị bao nhiêu tuổi rồi? Độc thân không?"
Nhìn thấy dòng này, trong lòng Lương Tân Hòa thấy hơi phản cảm, bèn từ chối nói là mình phải làm việc.
Cô bé cũng không phát hiện sự phản cảm của cô, vẫn luôn gửi tin nhắn cho cô.

Lương Tân Hòa làm việc xong, thấy mớ tin nhắn dày đặc trên WeChat thì có hơi ngán, nhưng chịu thôi, là tự mình chấp nhận WeChat mà.
Cô nhắn lại một ít: "Ừm, công việc thiết kế rất bận.

Tôi hẳn là lớn hơn em khá nhiều."
"Không có đâu, chị nhìn trẻ lắm, hơn nữa em thích nhất là niên thượng đó nha."
Lương Tân Hòa đổi đề tài: "Tên của em là bắt nguồn từ bài thơ của Đỗ Phủ sao?"
"Đỗ Phủ gì cơ?"
Cô sửng sốt, gõ chữ gửi qua: "Mãn mục phi minh kính, quy tâm chiết đại đao."
*Trăng sáng như gương treo, đao gãy chưa thấy quê; hai câu thơ đầu trong bài Trăng rằm tháng tám I của Đỗ Phủ.
Đối phương im lặng một lúc rồi gửi ghi âm qua, là tiếng cười như chuông bạc của cô gái trẻ: "Sao chị lại có thể văn thơ đến thế chứ, lại còn Đỗ Phủ nữa, haha.

Không phải đâu, em chơi game đó, chị có nghe đến Liên minh Huyền thoại không?"
Lương Tân Hòa: "......!Có."
"Em thường chơi một nhân vật anh hùng tên là Aphelios, chiết kính là vũ khí em thích nhất."
"Ồ, à ừ......" Lương Tân Hòa lúng túng.
"Ha ha ha, chị đáng yêu quá.

Chi có muốn chơi chung không, em kéo chị chơi......"
"Không được không được......" Lương Tân Hòa vỗ trán, bật cười, "Em cứ chơi đi......"
Cô bé xinh đẹp, trẻ trung, hoạt bát năng động, đang học năm ba đại học.

Theo như lời cô ấy nói thì cô ấy thì cô ấy vẫn chưa nghĩ được tương lai muốn làm gì, nhưng không muốn đi làm lắm.

Có lẽ sẽ thi lên thạc sĩ, hoặc là xuất ngoại, chưa quyết định gì cả.
Lương Tân Hòa khẽ mỉm cười, sinh hoạt của tuổi trẻ tự do, thoải mái thật khiến người ta áo ước, tiếc là cách "culi tư bản" như cô thật sự quá xa.

Khác biệt quá lớn, tuổi tác cách xa, thậm chí còn rất khó tìm được đề tài chung.
Nếu hai người cùng tuổi, thì khi mình học năm 3 cũng sẽ không tươi trẻ như vậy, khi đó cô đang thực tập, chuẩn bị cho công việc.
Có lẽ cô bé này có chút thiện cảm với mình, nhưng Lương Tân Hòa cũng biết cô bé sẽ nhanh chóng mất đi sự hứng thú với mình.

Dù sao, cuộc sống của bản thân chỉ có công việc, cũng không có vui chơi giải trí gì, không có đề tài chung với cô ấy.
Đúng như dự đoán, sau khi cô lịch sự từ chối một hai lần xong, cô bé không nhắn WeChat nữa, nhưng tối nay đột ngột lại nhắn nữa.

Trong giây lát Lương Tân Hòa đã có hơi dao động, luôn từ chối cô bé thì có hơi không hay lắm, nhưng mà bản thân rất mệt thật sự không muốn cử động, bèn nhắn từ chối, nói em và bạn bè chơi đi.
Cô bé không nói gì nữa.
Cô lướt điện thoại, cơn buồn ngủ tập kích bất ngờ nên ngủ trên sofa lúc nào không hay.
Đến khi tỉnh lại thì đã 11 giờ.
Lương Tân Hòa vặn người, cảm thấy đói bụng, bèn đứng dậy rửa thanh mai ăn, vừa ăn vừa lướt điện thoại.
Là cô nhóc kia nhắn: "Nếu chị vô tâm, tôi sẽ từ bỏ.

Tạm biệt." Ở dưới còn một tấm ảnh chụp cô bé và mấy người bạn dựa vào nhau rất thân thiết.

Cảnh nền hình như không giống quán bar lần trước, ánh đèn chói mắt, sau lưng hình như là sản nhảy.
Lương Tân Hòa ăn thanh mai, cảm thán cuộc sống về đêm của giới trẻ thật sôi động, lướt tiếp lên trên.
Ăn thanh mai xong, lại tiếp tục lướt video, lúc cô rửa mặt lên giường ngủ thì lại thấy cô gái trẻ kia đăng lên vòng bạn bè lần nữa ——
[Bây giờ còn ai mà đọc Đỗ Phủ nữa, nhạt nhẽo quê mùa gần chết, nghĩ mình ghê lắm à!]
Ơ?
Lương Tân Hòa hơi giật mình, lại nhìn vòng bạn bè của cô ấy, cô chống cằm trầm tư.
Đang nói về mình à? Có khi nào là cố tình phân loại hiển thị cho mình xem không?
Im lặng vài giây, Lương Tân Hòa nghiêng nghiêng đầu, mím môi nhịn cười, nhưng vẫn không nhịn nổi nên cô lập tức cười ra tiếng.
Trời ạ, người trẻ tuổi thật là! Để nhóc trút giận xong là chuyện này cho qua thôi.
Cô suy nghĩ già cỗi quá.
Đắp chăn bông điều hòa, cô rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau là thứ bảy, cô ngủ đến 9 giờ mới chậm rãi đứng dậy, chậm chạp thu dọn nhà cửa, sau khi phơi quần áo thì mở "Phòng bếp".

Chuẩn bị tìm một hai món đơn giản dễ làm, trưa nay không muốn gọi cơm hộp.
Lương Tân Hòa không biết nấu cơm, cho nên cần phải tìm món đơn giản nhất, tìm đi tìm lại chỉ có món trứng xào cà chua là không dễ mắc sai lầm nhất.
Cô thấy áo T-shirt ngắn và quần short jean, nhanh nhẹn buộc tóc đuôi ngựa thấp, mang giày muller ra cửa.
Thang máy chạy xuống, "Ding dong" một tiếng, cửa mở ra.
Có một người lạ mặt đứng ở tầng một.
Lương Tân Hòa đột nhiên bị choáng ngợp không kịp đề phòng.
Tóc xoăn dài, da trắng như quả vải đã lột vỏ, chiếc váy Chanel dài đến đầu gối tôn lên đường cong quyến rũ, đầy đặn và hoàn mỹ.
Khi lướt qua nhau, có hương vị phụ nữ trưởng thành rất đậm.
Xinh đẹp, kiêu ngạo, mắt nhìn thẳng.
Như là thiên kim đại tiểu thư sống ở nơi xa hoa, khi bước lên thang máy của bọn họ thì đã như tự hạ thấp địa vị.
Người này đến từ đâu?
Tuy rằng mới ở đây không lâu, nhưng nếu như trong khu nhà này có người bắt mắt như vậy thì Lương Tân Hòa nghĩ là mình không thể không có chút ấn tượng nào được.
Cô ở tầng một thêm một chút, nhìn con số trên thang máy nhảy lên, dừng lại ở số "15".
Lương Tân Hòa lộ vẻ ngạc nhiên
Tầng 15?.
 
Nếu Tôi Gửi Tặng Người Một Cuốn Sách
Chương 27: 27: Chương 26


Lương Tân Hòa đợi ở trong nhà Ninh Hi đến 1 giờ sáng, thấy cô ấy vẫn đang ngủ say nên cô lại đo nhiệt độ cơ thể lại cho cô ấy, lần là là 37.1, lại thấp thêm một chút.

Cô thở phào, cũng chịu hết nổi nên bèn quay lên lầu ngủ.
Vừa hơn 6 giờ là cô đã tỉnh rồi, ngơ ngác ngồi dậy, qua vài giây mới nhớ tới chính sự, bèn đi xuống lầu thăm bệnh nhân.
Lương Tân Hoà vừa đi vừa ngáp, cô không rửa mặt mà trực tiếp xuống lầu, lại đo nhiệt độ cho Ninh Hi, đã hạ xuống.
Cô yên tâm, nở nụ cười, nhìn người đang ngủ say, cũng khá là yên tâm, uống thêm một lần thuốc nữa là được.

Cô nhắn WeChat cho Hạ Như Ý để chị ấy không cần phải lo.
Mới vừa nhắn chữ thì Ninh Hi giật giật người, xóc chăn ngồi dậy, xoa xoa đầu.
Cả hai cô gần như cứng người cùng lúc, đồng thời nghiêng mặt nhìn đối phương: "......"
Cả hai đang lôi thôi lếch thếch.
Lương Tân Hòa nhớ ra mình vẫn chưa rửa mặt, vội lui ra sau một bước.

Ninh Hi thì cảm thấy bản thân đang đầu bù tóc rối, còn có mùi mồ hôi, cô nhanh chóng lấy chăn che người mình lại.
Phòng khách bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
"Cô......"
"Tôi......"
"Khụ, tôi về nhà trước đây." Lương Tân Hòa chủ động chấm dứt tình huống xấu hổ này, xoay người ra ngoài trước.
Ninh Hi yên lặng nhìn bóng lưng cô ấy, đợi đến khi biến mất thì cô mới thu mắt lại, nhìn qua chiếc bàn tròn nhỏ cạnh sofa.
Một cốc nước, một nhiệt kế điện tử, mấy viên thuốc để gần kính của mình.

Rất đơn giản, nhưng là dấu hiệu thể hiện sự quan tâm của một người.
Cô ngồi ngơ ngác một lúc rồi mới đứng dậy vào phòng vệ sinh.

Khi soi gương, cô quả thật không giống như một con người, sắc mặt tái nhợt, tóc tai bết dính, tất cả đều rất tệ hại.
C ởi đồ, Ninh Hi bước vào dòng suối trong, nước ấm xối xuống, khép mắt lại.
Mấy ngày hôm trước, cô đã nói chuyện với bác sĩ tâm lý về chuyện tình của mình và Chương Ni Tư.
"Đây là lần đầu tiên cô nói chuyện tình cảm của mình với người khác đúng không? Đó đã là tiến bộ rất lớn rồi, tôi rất vui."
"Vậy cô cảm thấy hai người đã kết thúc sao?"

"Đối với tôi là kết thúc, nhưng tôi cảm thấy tôi vẫn thiếu cô ấy một lần......"
"Thiếu cô ấy một lần gì cơ?
"Tôi muốn nói rõ với cô ấy, kết thúc đàng hoàng."
"Nếu đó là suy nghĩ thật tâm của cô, vậy thì cô nên nói chuyện nghiêm túc với cô ấy."
......
"Ninh Hi, cô sợ điều gì gì?"
"Không sao cả, chuyện này đối với cô là rất khó, có lẽ cô thêm một chút thời gian."
Hệt như vô số lần trước kia, các cô lại cãi nhau mâu thuẫn.

Chương Ni Tư to tiếng, bản thân né tránh, Chương Ni Tư giận xong lại quay về tìm cô.
Lần này là chính cô chủ động đề nghị, cũng là cô kiên trì, cô cũng cảm thấy Chương Ni Tư sẽ không dễ dàng đồng ý.

Cô ấy luôn như vậy hết lần này đến lần khác, mà bản thân cũng luôn không có đủ dũng cảm và sức lực để đối mặt cô ấy.
Chưa đợi cô chuẩn bị xong thì Chương Ni Tư đã đi trước cô một bước.
Cô lại trốn tránh lần nữa.
......
Thật nhu nhược!
Ninh Hi mở bàn tay ra, nước chảy qua kẽ tay và không để lại chút dấu vết.
Cô ngẩng đầu lên, bọt nước từ mặt cô chảy xuống dưới.
......
Lương Tân Hòa về nhà rửa mặt, xoa bọt sữa rửa mặt lên trán, cô ấn xuống, vẫn còn hơi đau.

Rửa mặt xong, trên trán có một chỗ bị bầm tím, dán băng thì chuyện bé xé ra to quá, thế là cô chải tóc mái, lại lấy máy uốn tóc uốn uốn che nó lại.
Thay đồ rồi xuống dưới lầu mua bữa sáng, xách đến nhà Ninh Hi.
Phòng khách không có ai, mắt kính còn ở trên bàn, cô quét quanh một vòng, cửa phòng ngủ đang mở.

Cô đi bài bước đến gần, bên trong loáng thoáng có tiếng nước.
Đang tắm sao?
Mới vừa hạ sốt mà đã tắm ư? Nhưng trời nóng thật, không tắm rửa đúng là khó chịu.

Đợi một lát, Ninh Hi vẫn chưa ra ngoài.

Lương Tân Hòa bắt đầu lo lắng, liệu cô ấy có phải đã bị trượt chân khi tắm rồi không.
May là tiếng nước đã ngừng, sau một lúc im lặng thì Ninh Hi cũng đi ra.
Cô ấy đã thay váy ngủ, trên người mặc quần dài và áo ngắn tay đơn giản, cô ấy híp mắt lại khi thấy Lương Tân Hòa.
Lương Tân Hòa hiểu rõ, cô cầm kính mắt đưa cho cô ấy: "Tôi mua bữa sáng cho cô, tôi vẫn chưa ăn, ăn chung không?"
Ninh Hi ngơ ngác, lấy kính đeo lên, lại đẩy lên rồi gật gật đầu.
Lương Tân Hòa không rõ khẩu vị của cô ấy lắm, nên chỉ có thể mua nhiều hơn chút.

Cháo hạt kê bí đỏ, súp hoành thánh, có có một xửng tiểu long bao, xíu mại.
"Cô ăn gì?"
"......Gì cũng được."
"Ồ, thế mấy món này được không?"
"Được."
Nhà Ninh Hi không nhỏ, nhưng đâu đâu cũng có dấu vết của sinh hoạt độc thân.
Hai chiếc ghế chân cao được đặt trên bàn đảo trong nhà bếp, phòng khách rộng lớn chia làm khu làm việc và khu nghỉ ngơi giải trí.
Cạnh sofa là một chiếc bàn trà nhỏ hình vuông làm bằng gỗ tếch, hiện đang làm bàn ăn tạm thời của hai cô.
Lương Tân Hòa ngẫm nghĩ, đặt cháo hạt kê trước mặt cô ấy, còn mình thì ăn hoành thánh.
Tiểu long bao và xíu mại đặt giữa hai người.
Ninh Hi nhìn cô ấy, im lặng không lên tiếng.

Bên ngoài rời đã sáng choang, những tia nắng rực rỡ chiếu vào từ cửa sổ sát đất nhà cô, như nước chảy qua mọi thứ trong phòng khách, cũng dừng lại trên chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng mềm mại tươi mát của Lương Tân Hòa.
"Ăn nhanh đi, để lạnh sẽ ăn không ngon nữa đâu."
Lương Tân Hòa muốn tìm một cái ghế để ngồi trong cái phòng khách quá nửa là sách này, nhưng lại không thấy đâu.
"Chỗ này này." Ninh Hi dời sách từ chiếc sofa đơn bên cạnh, ra hiệu cho cô.
"Ồ, cảm ơn." Lương Tân Hòa cũng thản nhiên ngồi xuống.
Ban ngày ánh sáng đầy đủ, cũng càng có thể nhìn rõ "tàng thư các" của Ninh Hi.
Cô cảm thán: "Cô thật sự rất thích đọc sách."

Ninh Hi ăn một muỗng cháo, im lặng một lúc rồi mới nói: "Cũng không có sở thích khác."
"Ồ, thế cũng tốt."
Nói xong câu này, cả hai đều đói nên ăn ý ăn đồ ăn trước.
Chờ ăn được hơn một nửa thì mới cảm thấy trong phòng quá yên tĩnh, tĩnh đến mức cần phải nói chuyện gì đó.
Lương Tân Hòa nghiêng đầu nhìn lướt qua một lượt, có rất nhiều sách mà cô không biết và cũng chưa từng đọc, từng cuốn một, bỗng cô thấy có một trang bìa quen thuộc.
Nền đen, được tô điểm thêm bằng một ít màu xanh Klein.
*Xanh Klein là màu được đặt tên theo hoạ sĩ Yves Klein, người đã tạo ra màu xanh này.
"Takuboku Ishikawa!" Mắt Lương Tân Hòa sáng lên, "Ôi, tôi cũng có cuốn sách này!"
Ninh Hi đã ăn được nửa bát cháo, lại thêm một cái xíu mại, đồ ăn ấm nóng mang đến cảm giác dễ chịu cho dạ dày rỗng tuếch, cacbohydrat mang lại sức lực cho cơ thể.

Lúc này, cô đang gặp một cái tiểu long bao, nhìn qua theo lời cô ấy nói, tầm mắt dừng trên cuốn sách đó một lát, lại nhìn lên mặt Lương Tân Hòa.
Lương Tân Hòa cũng gắp một cái tiểu long bao, cắn một cái, phát hiện ánh mắt của Ninh Hi: "Ơ, sao vậy?"
Ánh mắt Ninh Hi lập lòe, tầm mắt dời xuống: "......!Không có gì."
Mái tóc hơi ướt của cô ấy xõa lên vai, làm cho làn da cô ấy càng trắng hơn, dưới ánh nắng còn lộ ra cảm giác như sứ trắng mỏng manh.
Nhìn nhiều quá cũng không ổn lắm, Lương Tân Hòa cúi đầu tiếp tục ăn
Hai người lại tiếp tục im lặng và dùng bữa.
Chẳng mấy chốc đã ăn xong, hai người không hẹn mà cùng dọn dẹp chén đũa và túi nhựa trên bàn, lại nhìn nhau.

Lương Tân Hòa cầm thấy, bỏ hết vào một cái túi nilon, cột lại.
Trong lúc cử động thì tóc mái mềm mại bị bay lên.
Ninh Hi nhìn chỗ bị bầm tím: "......!Có đau không?"
"À." Lương Tân Hòa chớp chớp mắt, bừng tỉnh, cười cười: "Không đau."
Nói rồi cô quay đầu nhìn về tấm kính ngăn cách phòng bếp, đi vài bước để quan sát gần hơn.

Cửa của vách kính mở ra, ở giữa là bàn đảo bếp và hai chiếc ghế đẩy cao, có một chậu cây xanh, trúc thần tài mảnh mai tha thướt khoe dáng dưới ánh mặt trời.
"......!Thiết kế này thật sự làm không gian rộng lớn hơn, và cũng sáng sủa hơn."
Do bệnh nghề nghiệp nên Lương Tân Hòa vẫn rất thưởng thức thiết kế của căn nhà này, thiết thực nhưng lại không mất đi tính thẩm mỹ.
"......! Lúc ấy tôi đã đưa ra không ít yêu cầu, cũng bác bỏ rất nhiều thiết kể diêm dúa của nhà thiết kế.

Cô ấy vốn muốn làm một căn bếp mở," Ninh Hi nhớ lại, "Nhà thiết kế luôn muốn thiết kế căn nhà của tôi thành nhà hai người dùng."
"Nhu cầu của khách hàng là ưu tiên hàng đầu, phải làm sao thoải mái, tiện lợi và đẹp mắt." Lương Tân Hòa quay đầu lại cười, "Khách hàng là thượng đế."
Ninh Hi cũng cười một chút: "......!Vậy nếu thượng đế rất vô lý thì phải làm sao?"
Lương Tân Hòa xoay người, nét mặt nghiêm túc: "Chỉ cần thượng đế ra tay hào phòng thì tất cả đều có thể nói chuyện."
Ninh Hi cười.

Cô còn nhớ lần đầu tiên bán bản quyền chuyển thể thành phim, bên mua đã ra rất nhiều yêu cầu cùng hạn chế, cũng ép giá xuống rất thấp.

Lúc đầu cô không đồng ý, nhưng đối phương lại đưa ra một cái giá phù hợp, cô đành nhịn xuống và đồng ý.
Kiếm cơm quan trọng mà, người đói bụng làm sao tiêu sái cho được.
Lương Tân Hòa rất thích Ninh Hi cười lên, nhưng cô ấy chỉ toàn cười nhạt.

Nụ cười nhẹ nhàng, như đám mây từ từ lộ ra trong gió.
Lần trước khi ở trong làng nghệ thuật, giữa hai cô đều có thể cảm nhận rõ ràng là cả hai có một bầu không khí có thể thân thiết, nhưng sau đó thì không ai chủ động liên lạc với người còn lại cả.

Bầu không khí đó đã bị mờ nhạt, nhưng vào lúc này, các cô như có một mối liên hệ rộng mở bằng nụ cười này.
"Chuyện đó......" Lương Tân Hòa có hơi mất tự nhiên, cô dời mắt rồi chỉ vào mấy viên thuốc cạnh sofa: "Hình như cô đã hết sốt, tôi còn mua thêm thuốc cảm, không biết cô có dấu hiệu bị cảm không?"
Ninh Hi: "Tôi vẫn khỏe."
"Không bị kho khan, hắt hơi, sổ mũi gì chứ?"
Ninh Hi dừng một chút: "Không có."
"Nếu vẫn thấy khó chịu thì nên xuống dịch vụ y tế dưới lầu khám thử." Lương Tân Hòa vẫn dặn dò thêm.
Ninh Hi lại lắc đầu: "Hẳn là không cần đâu."
"Khụ, xin lỗi, tôi lắm lời quá." Lương Tân Hòa lờ mờ thấy vậy, cô cười cười, "Đây hình như là tật cũ......"
Ninh Hi mím môi, muốn nói lại thôi, "Nó, thật ra là......"
Lương Tân Hòa nhìn cô ấy: "Được rồi, không quấy rầy cô nữa, nhưng cô nhớ uống nhiều nước và nghỉ ngơi thêm, tôi đi trước đây." Cô ấy còn tiện tay xách túi nilon vừa rồi, tính mang theo.
Ninh Hi nhìn cô ấy chằm chằm, tâm trạng phức tạp không nói nên lời, vì sao lúc nào cô ấy cũng hiểu ý quan tâm đ ến cảm xúc của mình vậy.

Cô vô thức đi theo hai bước, mở miệng, cuối cùng cũng nói: "Tân Hòa, cảm ơn cô......"
Lương Tân Hòa sửng sốt một chút, xoay người, trong mắt có ý cười tràn ra: "Đừng khách sáo." Cô lại không nhịn không nổi, nói thêm một câu: "Nếu như có chuyện gì hãy tìm tôi qua WeChat."
Ninh Hi im lặng một hai giây, gật đầu.
"À, đúng rồi, tôi đã đặt sữa chua mà chị họ cô mua vào tủ lạnh giúp cô rồi." Lương Tân Hòa nhìn đồng hồ, cũng gần đến giờ rồi.
"Tạm biệt." Cô vẫy tay, bước nhanh ra ngoài.
Ninh Hi đứng ở tại chỗ, chờ tiếng đóng cửa nhẹ nhàng vang lên.
Lương Tân Hòa về nhà mình trước trước, nhanh chóng trang điểm, xách túi, xách bì nilon và túi rác trong nhà xuống lầu, vứt ở khu vực phân loại rác thải.
Giữa hè, ánh nắng lấp lánh dưới bóng cây, cô đưa tay lên, để ánh mặt trời xuyên qua kẽ tay.
Cười một cái, đến gara lấy xe.

Đi làm thôi..
 
Nếu Tôi Gửi Tặng Người Một Cuốn Sách
Chương 37: 37: Chương 36


Màn đêm buông xuống, vầng trăng tròn treo cao, mây đen như tấm lụa mỏng lướt qua.
Hai lon bia trên băng ghế dài xiêu vẹo hòa vào cùng một chỗ.
Thời gian tự mình chậm rãi trôi qua, để lại nhân loại chẳng biết gì.
Lương Tân Hòa thở một hơi dài: "Thời gian trôi qua quá nhanh, mới chớp mắt mà đã đến Quốc khánh rồi." Nói rồi cô thuận tay thu dọn rác vào túi nilon.

Ninh Hi "Ừ" một tiếng, rất tự nhiên nhận lấy, đi đến thùng rác cách cô gần hơn.
Hai cô đi về phía tòa nhà của hai người.
"Quốc khánh chị có ra ngoài du lịch không?" Lương Tân Hòa hỏi.
"Không, đi đâu cũng đông người." Ninh Hi bỗng dừng lại, hữu hảo hỏi lại một câu, "Em thì sao?"
"Có lẽ sẽ đi xung quanh một chút, em vẫn chưa quyết định.

Bây giờ chỉ muốn ở trong nhà ngủ nướng, xem phim thôi." Lương Tân Hòa cười than một tiếng.
Hai người im lặng đi một đoạn đường, đi vào trong tòa nhà và đợi thang máy.
"Đúng rồi, vừa rồi..." Ninh Hi mấp máy môi, nói: "Uống bia của em....."
Lương Tân Hòa cười ha ha, trêu ghẹo: "Cái đó mà chị cũng tính sao, vậy chị mời em về không phải là được rồi à?"
Trong đầu Ninh Hi có một ‌suy nghĩ nhanh chóng lướt qua, đợi đến lúc bắt được thì thang máy đã đến.

Hai người vào thang máy, Ninh Hi nhìn con số trên thang máy nhảy từng số một, cảm giác trong lòng có điều gì đó hối thúc cảm xúc cô tiến lên.

Cô nhọc nhằn mở miệng: "Trước đó không phải em đã tặng thanh mai cho tôi sao?
Giọng cô quá quá nhỏ, nhỏ đến mức Lương Tân Hòa không thể không ghé sát tai vào hỏi lại.
Đầu óc Ninh Hi trống rỗng một giây, nhưng năng lực ngôn ngữ đã chiếm thượng phong: "Ăn không hết nên đã làm rượu thanh mai, em.....!Có muốn đến nhà tôi uống một ly không?"
Lương Tân Hòa sững sờ nhìn nhìn cô ấy, phải nghi ngờ cái lỗ tai mình.

Ninh Hi thậm chí còn không nhìn cô, nên cô chỉ thấy được sườn mặt xinh đẹp của cô ấy.
Không ai nói chuyện, bầu không khí bỗng trở nên kỳ diệu.

Một tiếng "Ting", cửa thang máy mở ra.

Đã đến tầng 15.
Ninh Hi hơi dừng một chút rồi mới bước chân ra ngoài.
Không biết có phải là ảo giác của cô hay không, mà Lương Tân Hòa cảm thấy cô ấy dùng đuôi mắt mình liếc nhìn mình, cô định thần và cũng đi ra theo.
Đồng thời, cô cũng nhanh chóng liếc đồng hồ một cái.
9 giờ 45 phút.
Thời điểm này trong nhận thức của cô đã thuộc về thời gian riêng tư.
Nhịp tim của cô bắt đầu gia tốc đập bình bịch.
Thật ra chỉ là.....!Đến nhà bạn uống một ly thôi mà nhỉ?
Giống như đến nhà Hàn Khai Lượng thôi mà.
Trước kia khi Hàn Khai Lượng còn chưa sinh con, thỉnh thoảng các cô ở chung tăng ca, nếu như quá muộn thì Hàn Khai Lượng còn có thể đến phòng cho khách ngủ chung với cô.
Như vậy cũng không gì, cùng lắm thì...
Lương Tân Hòa nhìn bóng lưng đang bấm mật khẩu của Ninh Hi, thong thả từ tốn, cô thầm thở một hơi dài, bình ổn tâm trí nhảy loạn của mình.
Cửa chính vang lên một tiếng "Tích" trong trẻo, mở ra.
Ninh Hi nghiêng đầu liếc nhìn cô, Lương Tân Hòa phản xạ có điều kiện mỉm cười: "Khụ, chị còn biết ủ rượu thanh mai sao?"
"Ừm, lần trước ăn không hết." Ninh Hi vào nhà.

Cô ấy quay đầu lại, ánh sáng ấm áp nhàn nhạt trước huyền quan phủ lên gò má của cô, nửa sáng nửa tối, tạo ra cảm giác như một bức tranh sơn dầu xinh đẹp, "Em đã cho rất nhiều."
Sườn mặt người này đẹp quá đi, thật sự khiến cho người khác rất hâm mộ.
Lương Tân Hòa thầm phỉ nhổ trong lòng một câu, sau đó tiếp lời cô ấy: "Tốt thế, không lãng phí."
Ninh Hi lấy ra một đôi dép trong nhà ở tủ trước cửa, đặt xuống cạnh chân cô.
"Cảm ơn chị."
Hai người thay giày, đi vào trong.
"Ủ rượu bằng thanh mai Dư Diêu....." Ninh Hi khẽ thở dài, "Ít nhiều vẫn hơi tiếc."
Lương Tân Hòa nở nụ cười.
Hai cô đi vào phòng khách, bóng đèn cũng sáng lên.

Lương Tân Hòa nhìn xung quanh một vòng, phát hiện căn nhà đã sạch sẽ và ngăn nắp hơn nhiều so với lần trước.

Vẫn còn rất nhiều sách nhưng cũng có thể nhìn ra Ninh Hi đã sắp xếp lại, dựa trên cách thức yêu thích của cô ấy.
Cô ngồi lên sofa.
Bình thủy tinh trong suốt chứa chất lỏng màu đỏ thẫm, những viên đá nổi lên bên trên.
Bên cạnh có hai cái ly thủy tinh thấp.
Ninh Hi rót hai ly.
Vòng ngọc phỉ thúy xanh biếc nổi bật trên tay cô ấy, da trắng như tuyết.
Hóa ra thật sự có người có ngón tay đẹp mắt như trong tiểu thuyết miêu tả.

Lương Tân Hòa cầm ly rượu lên uống một hớp, trong đầu hiện lên suy nghĩ đó.
Chất lỏng đỏ thẫm chua ngọt mát lạnh tràn vào đầu lưỡi cô, khi lưỡi nhận được vị giác lại truyền đến bộ não, sau đó lại truyền đến vỏ nào một vị giác cao cấp hơn ——
Cô bật thốt ‌: "Uống ngon thật."
Vị ngọt vừa đủ, hơi chua, sau chua ngọt lại có hậu vi khoan khoái nhẹ nhàng.
Sau khi được lời khen, trên mặt Ninh Hi cũng hơi vui vẻ: "Hơi vội nên không có đồ nhắm rượu, nên không thể uống quá nhiều."
Lương Tân Hòa cười: "Chị cảm thấy tửu lượng của em rất tốt sao?"
Ninh Hi nhìn cô: "Ý của tôi là —— không có đồ nhắm rượu thì sẽ ảnh hưởng đến dạ dày."
Lương Tân Hòa: "...!Ồ." Cô cười lên, gò má cũng nhanh chóng ửng hồng theo.
Cô cũng vô thức uống hết ba ly, ly tuy nhỏ nhưng rượu ủ lại là rượu đế, nồng độ cồn thông thấp.
Ninh Hi yên lặng địa kéo bình thủy tinh đến gần mình hơn.
"Haizz, mai lại phải đi làm, thật sự không muốn lên công ty!" Lương Tân Hòa thở dài.
Ninh Hi chưa từng phải "9 giờ đi 5 giờ về" hoặc là lúc cần thì phải tăng ca, cho nên không quyền lên tiếng.
"À, chị chỉ cần làm việc ở trong nhà là được sao? Không cần đi làm đúng giờ? Cũng ‌không cần gặp mặt tác giả, nhà xuất bản thảo luận..." Lương Tân Hòa tò mò nhìn cô.
Ninh Hi không trả lời ngay, lờ mờ nhớ là trước kia mình đã nói với cô ấy là công việc của cô không cần ra ngoài, ở nhà cũng được.

Thế nên Lương Tân Hòa mới đoán hẳn mình làm bên biên tập.
"Ừm." Ninh Hi biết thời biết thế, "Tôi không giỏi giao tiếp với người khác, cho nên chỉ cần nói chuyện với con chữ là được rồi."
Lương Tân Hòa đột nhiên im lặng, ánh mắt càng tập trung hơn.
Ninh Hi hơi tránh né ánh mắt của cô ấy, cô đẩy kính, hỏi: "Sao vậy?"
"Có lẽ là cảm giác của em bị sai lệch." Lương Tân Hòa vuốt cằm, "Em cảm thấy cụm từ nói chuyện với con chữ rất đặc biệt."
" Đặc biệt......!Ở đâu?"
"Ừm.....! Nói chung là một cảm giác," Lương Tân Hòa cố gắng tìm từ ngữ biểu đạt nhưng lại phát hiện không thể, cô vô ý cười rộ lên, "Có lẽ là do em thấy biên tập viên phải làm việc nhiều với các chữ viết nên đôi khi sẽ thấy phiền.

Mà khi chị nói là nói chuyện với con chữ lại có cảm giác như chị xem con chữ như là bạn bè vậy."
Biểu cảm Ninh Hi kinh ngạc sững lại trong giây lát.
Lương Tân Hòa mở to mắt nhìn, cười nói: "Em nói đại thôi."
Ninh Hi mấp máy khóe môi, khẽ mỉm cười, vẫn không nói gì.
Lương Tân Hòa đứng lên, xem sách trên giá sách của cô: ".....!Thật sự.....!Rất nhiều đó nha."
"...!Phòng ngủ cũng có một ít." Ninh Hi đẩy kính mắt, hơi ngập ngừng, "Cả trong.....
Lương Tân Hòa bỗng nghĩ đến gì đó, bất ngờ quay đầu lại: "Không phải là trong phòng tắm của chị cũng có kệ sách đấy chứ?"
".....!Khụ." Sắc mặt Ninh Hi hơi mất tự nhiên, "Có một ít."
"Ồ?" Lương Tân Hòa cười rộ lên, "Em phải đi xem mới được, chờ đã, em có thể xem thử không?"
Ninh Hi: ".....!Không hẳn là không được....."
Lương Tân Hòa đứng dậy: "Phòng tắm là ở....."
Vào cửa trước quẹo vào thông đạo có mặt khác một bên là thông hướng phòng ngủ cùng‌ phòng tắm.
Cô đi qua nhìn thử, lập tức nở nụ cười.
Ngay cả hành lang cũng có kệ sách làm bằng gỗ ván, cô cười cười đi đến phòng tắm.
Đa số đèn trong hành lang nhà Ninh Hi là đèn cảm ứng, được ốp vào trần nhà và chân tường.

Ninh Hi nhìn nhìn bóng người cô ấy lướt qua, không gian sáng lên theo thứ tự, cô ấy nhìn vào trong nhà vệ sinh quan sát một vòng, sau đó lại nghiêng người nở nụ cười vui vẻ với mình.
"Rất đẹp."
Cả người cô ấy đắm chìm trong ánh đèn ấm áp dịu nhẹ trong lòng, lúm đồng điếu nhẹ nhàng, mỹ mạo gia thành.
Lúc này Ninh Hi mới phát hiện năm đó mời nhà thiết kế lắp đặt hệ thống đèn đúng là đáng giá nhiều tiền đến vậy, cô nở một nụ cười nhạt.
"Em có nhất nhiều khách hàng nói là muốn thiết kế kệ sách trong phòng tắm, nhưng cuối cùng không một ai làm cả." Lương Tân Hòa đi ra, cũng không dừng lại lâu lắm.
Mỗi một nơi trang trí trong nhà Ninh Hi, đều phản ánh thực tế một cuộc sống độc thân, chỗ nào cũng có thể thấy được thói quen và sở thích của cô ấy.
Quá là quá riêng tư, cô không tiện xen vào nhiều hơn.

"Nếu có con nhỏ thì lúc lắp đặt thiết bị cần đặc biệt dành không gian cho trẻ con, nếu là người yêu thì lại phải cân nhắc đối phương, cũng phải thỏa hiệp đôi bên.

Bình thường sẽ có một bên nhún nhường hơn....."
Một ít ký ức trong quá khứ cũng bị câu lên theo từng lời nói, Lương Tân Hòa cảm giác trong lời mình nói có ý nghĩa sâu xa, tàn dư.

Tuy nhiên, bây giờ khi nhớ lại chuyện tình lúc trước cùng Chu Yến thì cô đã không còn dao động quá lớn.
Chỉ là kinh nghiệm khắc sâu trong một quãng đời mà thôi, lâu lâu nhớ lại cũng là chuyện bình thường.
Ninh Hi nhìn cô ấy một cái, nghĩ nghĩ rồi mới nói: "Tuy nhiên, nếu mua nhà mới, cùng người thân hoặc người yêu vào ở chung thì thỏa hiệp lẫn nhau cũng là chuyện vui mà?"
"Ừm, vui thì vui đó, nhưng nếu có cãi nhau cũng sẽ gay gắt lắm." Lương Tân Hòa nghĩ đến những chuyện phiền lòng trong quá khứ, bất lực thở một hơi dài, "Vẫn là thiết kế cho chủ độc thân đỡ lo hơn."
Khi Ninh Hi nghe được từ "cãi nhau" biểu cảm cô có hơi cứng lại, muốn nói lại thôi, lại lần nữa chuyển chủ đề nói chuyện về phía bản thân mình, "Nếu gặp phải người giống như tôi, người vừa không biết nói chuyện lại yêu cầu cao."
Tầm mắt Lương Tân Hòa dừng lại trên khuôn mặt cô: "Chị nói làm em hiếu kỳ quá, rốt cuộc khi đó chị đã làm khó cỡ nào? Nhà thiết kế có bị chị chọc tức tới khóc không?"
Lúc ấy Ninh Hi đang viết 《 Bà nội 》, ngày đêm hỗn loạn, trạng thái tinh thần rất kém.

Nhà thiết kế thường xuyên không thể liên lạc được, khó lắm với liên lạc được thì lại bị mình bác bỏ phương án.

Năng lực biểu đạt của mình trước người lạ cũng kém, cũng không phải chọc tức nhà thiết kế đến khóc, nhưng đúng là rất tức giận.
Ninh Hi tóm tắt bằng một câu: "Dù sao cũng rất vất vả cho nhà thiết kế."
Lương Tân Hòa bật cười: "Đúng là chị có hơi ngại giao tiếp thật, nhưng thân rồi thì rất tốt đó nha."
Ninh Hi nhìn cô ấy, bỗng dưng không nói gì, sau đó mới chậm rãi nói dưới ánh nhìn của Lương Tân Hòa: "Gần như chưa từng có ai nói tôi như vậy."
"Ồ, thật à? Không thể nào?" Lương Tân Hòa kinh ngạc.
Ninh Hi gật gật đầu.
Hai người đối mặt nhìn nhau, đột nhiên không nói gì, phát hiện có một khoảng trống trong lúc trò chuyện, dường như trong khoảng trống đó có gì đó đang di chuyển.
Không thể nói rõ.
Hư vô mờ mịt, nhưng hai người thật sự lại cảm nhận được một cách chân thực.
Ánh mắt Lương Tân Hòa rơi xuống chiếc bàn nhỏ, thân bình trong suốt, tay cầm xanh biếc, hai chiếc ly nhỏ gợn nước, như một bức tranh tĩnh vật trong lớp mỹ thuật trên trường.
Âm thầm lặng im nhưng lại không thể bỏ qua.
Lương Tân Hòa bỗng nhiên có cảm giác khai sáng rung động.

Cô mỉm cười chăm chú nhìn Ninh Hi, nháy mắt vài cái: "Vậy chứng tỏ chúng ta rất hợp nhau."
Ninh Hi đẩy đẩy kính, đôi mắt khuất sau tròng kính cũng cong lên, cô lại gật đầu lần nữa: "Đúng thật.".
 
Nếu Tôi Gửi Tặng Người Một Cuốn Sách
Chương 38: 38: Chương 37


Có người nói là thời gian vui vẻ sẽ luôn trôi qua nhanh chóng.
Đã lâu lắm rồi Lương Tân Hòa không có cảm giác này.
Lúc nói chuyện, dường như một mình cô đã uống hết bình rượu thanh mai nho nhỏ đó, đợi đến khi cô ý thức là thời gian có hơi muộn thì mới nhìn đồng hồ.
11 giờ.
Lòng cô lại càng hoảng sợ hơn, nhìn Ninh Hi, chẳng lẽ cô ấy cũng không chú ý đến thời gian sao?
Ninh Hi cũng nhìn thấy động tác của cô, biểu cảm cũng có phần giật mình.
"Chậc, đã trễ thế này rồi, em phải về thôi." Lương Tân Hòa đứng lên, cười cười với cô ấy.
"Ừm." Ninh Hi cũng đứng lên ‌.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt giao nhau trên không trung, phảng phất như đều truyền lại một thông tin—— thời gian trôi qua nhanh đến vậy sao?
Ninh Hi tiễn cô đến cửa, Lương Tân Hòa cười nói: "Cám ơn chị đã mời em uống rượu."
"Em đã tặng quả thanh mai cho tôi, tôi đây chỉ là mượn hoa hiến Phật." Ninh Hi nói đến đây, bỗng cô ấy cười cười.

Lương Tân Hòa cũng cười, biết rõ thậm chí các cô đang nghĩ đến câu nói "Vật quy nguyên chủ ‌".
Tiếng cười khẽ vang lên tại hiên cửa.
"......Không cần lần nào cũng phải nói cảm ơn đâu." Ninh Hi nhìn cô và nói.
"...!A, em‌ có sao?" Lương Tân Hòa sờ đuôi tóc mình.

"Dù không nói trực tiếp thì lát nữa em cũng sẽ nói trong Wechat."
"Ahaha....." Lương Tân Hòa không ‌rõ vì sao mình lại cười ngu như thế, chẳng lẽ uống chút rượu thanh mai thôi mà cũng say sao?"
"Rượu thanh mai thật sự uống rất ngon..."
"Lần đầu tiên em uống à?"
"Dạ." Lương Tân Hòa cảm thấy mặt mình hơi nóng, bất giác che lại.
Ánh mắt Ninh Hi rơi xuống khuôn mặt cô: "Tôi dùng rượu đế để ủ rượu thanh mai, năm mươi độ, em hơi chóng mặt cũng là bình thường."
"Trời ạ, chị không nói còn ổn, chị vừa nói là em càng đau đầu." Lương Tân Hòa ôm cái trán, khẽ rên nhẹ một tiếng.
Ninh Hi vô thức nở nụ cười, nói: "Rượu thanh mai vẫn còn, sau này em muốn uống...." Cô lập tức ý thức mình đang nói gì nhưng lại không khống chế được câu nói tiếp theo, ".....Thì có thể đến uống bất cứ lúc nào....."
Cô đang nói gì vậy?
Cô vừa mới nói bốn chữ "bất cứ lúc nào" sao?
Bất cứ lúc nào, bất cứ....!Lúc nào, khi nào cũng được, vì sao từ này lại xuất hiện đầu tiên?

Lời đã nói ra khỏi miệng thì không thể thu lại.
Lương Tân Hòa rất bất ngờ, không thể xác nhận liệu cô ấy có đang nói lịch sự hay không? Cô cảm thấy Ninh Hi cũng không là người sẽ nói mấy lời khách sáo.
Hai người nhìn nhau vài giây, trái lại sự ngập ngừng lại biến mất.
Lương Tân Hòa cười: "Được, em về trước đây."
Ninh Hi cũng mỉm cười: "Được."
Lương Tân Hòa nói "Bye bye" với cô ấy rồi đi về phía cửa thang máy, khi đi vào cô như có cảm giác bèn nhìn thoáng qua phía cửa.
Ninh Hi nhìn con số trên thang máy một chút, rồi mới lùi lại mấy bước đóng cửa lại.
Cô dựa vào cửa, ngửa đầu nhìn bóng đèn nơi huyền quan trên đầu.
"Sao có thể?"
Cô thì thầm.
Vừa rồi, trong một khoảnh khắc cô đã cảm thấy hơi sợ hãi, cảm giác sợ hãi trong lòng không thể kiểm soát.
Trong chớp mắt, cô đã nghĩ khi ở chung với Lương Tân Hòa thật sự rất thoải mái.
Có thể quen được một người bạn như vậy là không dễ, những chuyện khác chớ nên suy nghĩ lung tung.
Đêm Tết Trung thu này đã trôi qua, rõ ràng Lương Tân Hòa và Ninh Hi đã nói chuyện trên Wechat nhiều hơn.
Lương Tân Hòa sẽ phàn nàn vài câu công tác với cô.
Ninh Hi bình thường sẽ nhắn "Ừm", "Khổ nhỉ", "Nghe đúng là phiền thật" hoặc là "Khá thú vị"...!trả lời ngắn gọn nhưng súc tích.
Lương Tân Hòa hỏi cô: "Nghe em nói chuyện về công việc rất chán sao?"
Ninh Hi: "Đương nhiên là không rồi."
Đối với những người viết lách mà nói, tất cả mọi điều trong sinh hoạt đều có thể là tư liệu sống.
Huống chi từ trước đến giờ trong cuộc sống của Ninh Hi cũng không có người bạn nào hợp ý như vậy.

"Vậy tại sao chị lại không nói về công việc của chị.
"Rất nhạt nhẽo, không có gì hay để nói."
"À, em biết rồi nha, do chưa xuất bản nên muốn giữ bí mật đúng không?"
"...!Xem như là thế đi."
"Được, vậy em sẽ không hỏi."
Lương Tân Hòa chính là một người như vậy, nhiệt tình nhưng cũng không mất giới hạn.

Cảm giác của cô chính là cô ấy có thể xử lý tốt phần lớn mọi việc trên thế giới này, mà chỉ cần cô sẵn lòng thì người có khó ở chung vẫn có thể ở chung hòa hợp với cô ấy.
Bởi vì cô ấy có sự săn sóc và cũng có ý thức tinh tế về giới hạn.
Vừa chân thành vừa nhẹ nhàng.
Ninh Hi đọc Wechat khẽ cười, nhìn liếc bàn làm việc.
Tài liệu vẫn chẳng có gì.
Cuốn vở trên bàn cũng lặng im nằm đó.
Nhưng thật lạ, lòng cô không còn cảm giác nôn nóng nữa.
Con chữ không nói chuyện với cô, không sao cả.
Cô có bạn bè có thể nói chuyện với nhau.
Mỗi ngày đều có thể trò chuyện vài câu, hai người dần dần quen với cách thức này.

Thỉnh thoảng Ninh Hi cũng sẽ chủ‌ động mở đề tài, có đôi khi hai bên sẽ không trả lời kịp, nhưng cũng có khi lại trả lời cực kỳ nhanh.

Hai người cũng đều rất thoải mái.
Như là hôm trước lễ Quốc khánh, cô hỏi: "Các em nghỉ Quốc khánh bảy ngày sao?"
"Ba ngày đầu là nghỉ, mấy ngày sau em có vài việc vụn vặt, nhưng vẫn khá tốt, vẫn thoải mái hơn bình thường." Lương Tân Hòa trả lời nhanh chóng, "Dù sao lúc này cũng là lúc bên khách nghỉ ngơi."
Ninh Hi "Ừ" một tiếng, ngón tay tại màn hình treo trên bầu trời một hồi, ngập ngừng.
"Thế chị có sắp xếp gì không?"
Cô hoàn hồn, chậm rãi gõ chữ ‌: "Không có, ở nhà thôi."
Lương Tân Hòa nhắn lại một icon cười nhe răng [].
Khi gần kề lễ Quốc khánh, sau buổi chiều thì tâm tư của mọi người trong công ty từ lâu đã không còn đặt trên công việc nữa, nhao nhao phiêu du ra khỏi không gian.
Ai ai cũng vùi đầu trên các mạng xã hội, hô hào bạn bè lên kế hoạch, không thì cũng lướt web giải trí cho hết thời gian, chỉ chờ đến giờ tan làm.
4:30, Hàn Khai Lượng hú hét trong nhóm chat: "Mời các nam thanh nữ tú tan làm đi chơi đi nào!"
Tan làm sớm, cả lầu đều bị đảo ngược bởi tiếng reo hò.
Hàn Khai Lượng vào văn phòng cô, gõ bàn: "Hay là tối nay bọn mình ra ngoài ăn đi?"
"Ồ..." Lương Tân Hòa tập trung nhìn trên Wechat, căn bản nghe thấy Hàn Khai Lượng nói gì.
Hàn Khai Lượng cảm thấy lạ: "Nói chuyện với ai mà nhập tâm thế? Có đi ăn hay là không nè?"
Lương Tân Hòa cười ngẩng đầu ‌: "Chị không về nhà với chồng con sao?"

"Về chứ, " Hàn Khai Lượng ôm vai cô, "Nhưng trước khi về nhà phải lo cho bạn gái chị chứ."
Lương Tân Hòa kéo tay cô ấy xuống‌: "Đừng, hay là về nhà cục cưng của chị đi."
Hàn Khai Lượng lập tức nhụt chí‌, ngồi xuống cạnh cô ‌: "Hay là chị tăng ca ta..."
Lương Tân Hòa bị cô ấy chọc cười, vừa định nói chuyện thì Ninh Hi nhắn Wechat cho cô: "Hay là tối nay đến nhà tôi ăn cơm đi?"
Trong vài giây cô dường như đã ở trong lớp chân không, quên đi vị trí của cô, cũng quên mất Hàn Khai Lượng ở bên cạnh, vài giây sau cô mới chậm rãi thở ra và gõ chữ: "Dạ được!"
Sao cô có thể từ chối được chứ!
Sao lại có thể từ chối lời mời của một người có hội chứng sợ giao tiếp nghiêm trọng khó khăn lắm mới làm bạn được chứ?
Đó là tội lỗi!
Sau khi nhắn tin xong, Lương Tân Hòa không khỏi bật cười thành tiếng.
"E hèm." Hàn Khai Lượng nhịn không nổi, phải hắng giọng hấp dẫn sự chú ý của cô
Lương Tân Hòa: "Sao thế chị?" Nụ cười nơi khóe môi vẫn chưa phai đi.
"Chị mới phải hỏi em là sao vậy đó! Cười mà mặt phơi phới kia kìa!" Hàn Khai Lượng ranh mãnh hỏi, "Chẳng lẽ em có gì rồi?"
"Phì, nghĩ sao vậy?" Lương Tân Hòa phủ nhận, "Chỉ là có bạn mời em ăn tối thôi mà."
"Bạn nào, nam hay nữ, thôi chắc kèo là nữ rồi.

Bao nhiêu tuổi, đẹp không? Đẹp bằng chị không? Chị có quen không? Thế có quen chị không?" Hàn Khai Lượng vô cùng hào hứng, ném mấy vấn đề liên tiếp.
Lương Tân Hòa không nói gì, chỉ nói: "Nữ, chị không quen mà cũng không quen chị."
"Ỏ?" Hàn Khai Lượng cười hì hì, "Mời em ăn cơm à, không phải là hai người hẹn hò đấy chứ?"
Lương Tân Hòa bỗng sững sờ, lập tức lắc đầu lia lịa‌: "Không đâu, chỉ là ăn cơm mà thôi."
"Ồ." Hàn Khai Lượng lập tức bớt hào hứng hẳn, nhưng vẫn không hết hy vọng hỏi tiếp, "Thật sự không phải là hẹn hò sao? Vừa rồi em cười rất chi là....."
Lương Tân Hòa: "....."
Rất chi như thế nào?
"Không phải thì thôi, " Hàn Khai Lượng thất vọng thở dài‌, sau đó nhìn cô chằm chằm, "Lương Tân Hòa, chuyện gì đã xảy ra với em!? Em đã chia tay hơn bảy tháng rồi mà vẫn chưa hẹn hò!"
Lương Tân Hòa: ".....!Bà chị này tranh thủ về nhà đi có được không?"
Cô đứng dậy kéo cô ấy, đẩy cô ấy ra bên ngoài: "Tranh thủ thời gian đi, nhanh lên, con chị ở nhà đang khóc lóc kia kìa."
"Được được, chị đi đây.

Em có chuyện gì xảy ra rồi, đừng đẩy chị, chị giận đó nha," Hàn Khai Lượng vừa đi vừa cười, "Chị còn một câu nữa, nói xong thì đi ngay."
"Được rồi, nói đi." Lương Tân Hòa đứng lại, đút tay vào túi quần.
"Đừng cứ mãi ăn cơm cùng gái thẳng có được không, em phải ăn cơm với gái cong thì mới có chuyện chứ!" Hàn Khai Lượng cười vỗ vỗ mặt cô, "Đừng có lãng phí khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Tân Hòa nhà ta chứ!"
Lương Tân Hòa: "....."
Khó khăn lắm bà chị Hàn này mới chịu đi, cô vào Wechat của mình.

Tầm 10 phút sau dòng nhắn "Được ạ" của cô thì Ninh Hi hỏi cô: "Em có kiêng ăn gì không?"
Lương Tân Hòa tranh thủ thời gian gõ chữ: "Không có, chị làm gì thì em ăn nấy."
Nghĩ nghĩ, rồi lại bổ sung thêm: "Ngại quá, vừa rồi lão Hàn mới nói chuyện với em." Nói xong, đột nhiên cô sửng sốt.
Từ rất lâu về trước cô đã đề cập đến Hàn Khai Lượng trước mặt Ninh Hi, mà số lần nhắc đến cũng không ít.

Hiện tại Ninh Hi cũng biết rất nhiều chuyện về Hàn Khai Lượng, mà Hàn Khai Lượng lại hoàn toàn không biết gì về Ninh Hi cả.
Xong rồi, hình như có hơi bất công với lão Hàn rồi!
Dường như cô rất dễ dàng chia sẻ mọi thứ trong cuộc sống của mình với Ninh Hi.
Cảm giác đó giống như là...
Cô bị mình dọa sợ đến mức giật mình!
Lương Tân Hòa chợt vỗ đầu một cái, nghĩ gì thế!
Điện thoại rung động‌, Ninh Hi nói: "Tốt lắm, 7 giờ tối ăn được không?"
Chỉ là chữ thôi mà Lương Tân Hòa đã thấy tim đập thình thịch.
Lương Tân Hòa thấy tâm tư phốc phốc nhảy.
Cứu mạng, sao giống cảm giác như.....yêu đương thế này?
Cô xoa xoa mặt.
Tỉnh táo lại nào, đừng suy nghĩ lung tung.
"Được.

Cần em mang gì về không?"
God! Tay cô gõ chữ sao thấy hơi run run thế này!
"Không ‌cần đâu."
Đợi một lúc sau, Ninh Hi cũng không nhắn lại!
Lúc này Lương Tân Hòa mới phát hiện mình cầm điện thoại, vẫn đang đứng gõ chữ.
Cô thở một hơi thật dài, quay về văn phòng dọn bàn làm việc của mình, xách túi lên.
Câu nói vừa rồi của Hàn Khai Lượng lóe lên trong đầu, bước chân cô hơi khựng lại, dừng lại vài giây rồi chậm rãi bước đi.

Cô lẩm bẩm trong lòng: "Dù là.....!ăn cơm cùng.....!gái cong, thì cũng có thể sao chứ....."
Giai đoạn hiện tại cô chỉ cần bạn thôi, có thể kết bạn là cũng rất tốt rồi!
Nhớ đến bài hát thiếu nhi trong xe trước đó, cô ngâm nga: "Tìm nào tìm nào tìm nào, tìm bạn nào, tìm được một người bạn tốt....!Ha ha ha....."
Thật ngây thơ.
Lương Tân Hòa vừa đi vừa che miệng cười rộ lên..
 
Back
Top Bottom