Cập nhật mới

Ngôn Tình Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
neu-toi-bien-mat-co-ai-tim.jpg

Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Tác giả: meolangthangngaymua
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Cô đang cố gắng tìm một điều ý nghĩa của cuộc sống giữa những lo toan, bộn bề và những tổn thương của quá khứ.

Cuộc đời cô là những nỗi buồn kéo dài và nhàm chán.

Liệu rằng cô sẽ có một cái kết trọn vẹn? Hãy cùng chúc cho cô tìm được hạnh phúc của mình.​
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 1: Cô là ai?


Nhiên im lặng, chậm rãi lướt facebook, cô không like c*̃ng chẳng comment bài viết nào. Cô là tiêu biểu cho kiểu người chỉ âm thầm hoạt động trên thế giới ảo, mà cuộc sống thực c*̃ng tẻ nhạt không kém, thật không có từ gì để diễn tả về cô nữa, ngoài một dấu chấm.

Cô 22 tuổi, ra trường, thất nghiệp, không người yêu, không sở hữu nhà, chỉ đi thuê, không xe cộ, chỉ hàng ngày trung thành với bus công cộng, không vật nuôi vì cô c*̃ng không có điều kiện. Nhìn xem, thật là 1 miêu tả đau thương c*̉a 1 gái ế, suốt ngày chỉ thích xem phim, đọc truyện và ngủ, à quên, lướt web nữa. Chẳng lẽ mình không có gì? Ngẫm đi ngẫm lại, tự mình xoay mấy vòng trước gương, Nhiên tiu nghỉu, ủ rũ lắc đầu, đúng là không có gì, nhan sắc không có, nói chuyện c*̃ng nhạt nhẽo, không biết ăn nói, không biết xu nịnh, cô đúng là thất bại mà.

Cô c*̃ng có gia đình và vài người bạn. Nhưng khác biệt trong quan điểm sống, đã ra trường mà vẫn thất nghiệp ăn bám bố mẹ, Nhiên càng lúc càng không thoải mái trong gia đình, tất nhiên kết c*̣c là xa xách. Bạn bè thì đi làm, đi học, có người yêu.... c*̃ng thưa dần những chủ đề chung. Mà quan trọng, Nhiên còn chẳng thiết nói chuyện nữa.

Cô không chơi game, đâm ra c*̃ng chẳng có nổi 1 bạn game, không phải vì cô không muốn, mà là cô quá ngốc, chẳng hiểu chơi như nào, c*̃ng không biết làm quen với ai, chơi mấy ngày liền vẫn hoàn vậy, hết game này đến game kia, đâm ra Nhiên bỏ hết. Hội nhóm thì Nhiên c*̃ng không có, không năng khiếu, không đi học thêm gì..... suốt thời gian đi học, cô chỉ từ nhà tới trường, từ trường về nhà, không câu lạc bộ, không nhóm, không gì cả. Sau khi cô chuyển lên Hà Nội học đại học, sống 1 mình, mọi thứ vẫn vậy, trừ điều mới là cô kết bạn được với mọi người, nhưng ra trường, các mối quan hệ ấy c*̃ng chấm dứt, huhu, cô không biết sao số phận mình lại hẩm hiu vậy.

Nhiên ủ rũ, lại ngẩng lên nhìn gương, cố săm soi xem ít ra mình c*̃ng có 1 cái gì đó chứ. Rồi lại ngẩng lên nhìn trần nhà, như muốn xuyên qua đó mà cầu trời ban cho cô 1 tia sáng le lói gì đó. Như bỗng có người ngoài hành tinh đến bắt cô đi, hay như thiên thạch bỗng rơi xuống cho cô siêu năng lực, hay như trần nhà bỗng rơi xuống khiến cô thông minh lên, hay chí ít bỗng có 1 chàng trai si mê cô rơi xuống bên cô chứ? Đã có nhà khoa học nào tính ra xác suất của những sự kiện như vậy xảy ra chưa nhỉ, nếu chỉ có 0,0001 % thành sự thực thôi, Nhiên cũng tình nguyện là 0,0001 % đó. Mỏi cổ, cô chán nản, leo lên giường nằm ngủ.

Rốt cuộc cô là ai, giữa cuộc đời này?
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 2: Gặp gỡ hàng xóm


Nhiên là 1 trạch nữ chính hiệu, thường ngày cô chỉ thích ở nhà, vậy mà cô cảm thấy thời gian trôi qua nhanh quá, như không đủ để cô xem hết bộ phim này, đọc hết câu chuyện kia. Tối qua thức muộn đọc nốt bộ truyện hay, cộng với việc suy nghĩ trăn trở về cuộc đời đầy bi quan của mình, Nhiên tỉnh giấc lúc 1 h chiều, đầu đau như búa bổ, thấy choáng váng.

Căn nhà chỉ có 1 mình, cô lặng lẽ dậy, nấu ăn, cắm cơm, luộc rau, chiên chứng. Mấy hôm rồi không nấu ăn, Nhiên sung sướng ăn từng thìa cơm, ôi thật nóng, thật ngon. Được ăn cơm vẫn là hạnh phúc nhất. Nhiên chợt nhớ tới hình ảnh quen thuộc, dưới gầm bàn được phủ chăn che kín, trong "căn nhà của chúng mình", Nhiên và Trung, cô nhóc và cậu nhóc cùng nhai ngấu nghiến chia nhau cái đùi gà nhón được của mẹ. Nhiên và Trung là hàng xóm, là bạn duy nhất của nhau, hoặc ít ra cô coi Trung là bạn duy nhất của mình, là tuổi thơ của mình. Sau đó,"căn nhà của chúng mình" cũng tan vỡ, Trung chuyển đi cùng gia đình, chấm dứt tất cả, cô lớn lên, không cần 1 "căn nhà của chúng mình", 1 nơi trốn nhỏ bé nữa, không phải cô không biết thông tin gì về Trung, thi thoảng bố mẹ cô vẫn nói về ông nội, gia đình của Trung. Lần gần đây nhất, khi cô xấu xí, ế, bê tha, thất nghiệp, trở về, bố mẹ nói Trung đã sang Pháp, học kĩ sư, vừa học vừa làm, bố cô khen Trung là 1 chàng trai chịu khó, không chơi bời gì, dù nhà có điều kiện, họ nói về Trung đầy hạnh phúc, như đó là 1 phần của gia đình. Cô im lặng lắng nghe, không nói gì cả. 15 năm rồi, không 1 lời hỏi han, không 1 gì cả, cô tự hỏi mình có phải là bạn quan trọng của Trung không, tại sao cậu ấy lại bỏ cô lại, đi và không quan tâm tới cô? Cô vẫn ở đây, 18 năm liên tiếp, cô vẫn ở đó, chờ cậu quay lại, chờ cậu vô tình nhớ tới, chờ cậu vô tình đi ngang qua, chờ cậu ngoảnh lại nhìn, dù chỉ là 1 lần, nhưng không, cô lớn lên, rồi cô cũng rời đi. Cô đã muốn sang tận nước Pháp xa xôi, nhào vào vòng tay cậu, đánh cho cậu 1 trận, hỏi cậu tại sao lại lãng quên cô, lại bỏ rơi cô nơi phố nhỏ ấy, tại sao cậu không cần "căn nhà của chúng mình" nữa?

Nhiên lặng lẽ giải quyết hết bữa ăn sáng muộn, nhìn quanh nhà 1 lượt, mọi ngày cô cũng chỉ ăn, ngủ, xem phim, đọc truyện, vậy mà cũng hết ngày, cô chẳng thấy có thời gian làm việc gì khác cả. Không được, hôm nay dù bắt đầu ngày mới muộn nhưng cô cũng phải tổng duyệt lại nhà cửa thôi, đã mấy tuần không dọn dẹp, nhà cửa bề bộn quá thể rồi. Mà có lẽ thực chất, nhớ về câu chuyện tuổi nhỏ khiến cô thấy mất mát, cô cần làm gì đó, để giải tỏa, đúng, cô bực mình quá rồi mà.

Ăn xong, dọn dẹp, rửa bát, vệ sinh nhà cửa, ngẩng lên nhìn đồng hồ, Nhiên thấy đã 5h30 chiều, cô thay đồ đi xuống nhà để đi chợ.

Rẽ vào quán quen, tay khệ nệ xách túi to túi bé cho cả 1 tuần nữa ru rú trong nhà, Nhiên vừa chào cô chủ quán, vừa cúi xuống chọn đồ, bỗng chợt điện thoại réo vang

"Hôn anh, tôi muốn được hôn anh lên đôi môi ấm nóng..."

Tiếng chuông réo rắt tha thiết ở âm lượng thu hút những cái nhìn và nụ cười mỉm của mọi người xung quanh, lục lọi giữa 1 chồng túi to túi nhỏ, cuối cùng cũng kịp dừng bản nhạc của mình cô lại

- Alo, xin chào...

....vâng....được ạ....được ạ....10' nữa...vâng.

Ngẩng lên, cô thấy 1 bàn tay thon dài, gầy, nhỏ đang cầm 1 cái túi nhỏ nốt, chìa ra trước cô.

- Bạn đánh rơi

- Dạ?

Khó hiểu, cô nhìn lên, là 1 chàng trai, gầy, thư sinh, đeo kính, mắt sáng đầy tinh nghịch, mà không, đó là 1 sinh viên, áo khoác đồng phục trường xây dựng, không sai, là 1 cậu nhóc so với cô mà thôi. Cũng bình thường, khu này vốn gần nhiều trường đại học, đồ ăn rẻ, chợ cóc đầy đủ, đó cũng là lí do cô chọn trọ ở đây, chung tình 4 năm không đổi, không như các bạn cô đã chuyển trọ vòng quanh Hà Nội. Thậm chí, thi thoảng cô cũng sang giúp các bạn chuyển phòng, mệt chết được. Như là xem clip sinh nở của các mẹ vậy, dù cảm động rớt nước mắt nhưng sợ đến mức không muốn lấy chồng, không muốn sinh con nữa ấy.

- Không lẽ nó là của mình?

Cậu nhóc có vẻ khó chịu vì sự ngẩn ngơ của Nhiên, lại cất giọng trêu trọc như không kiên nhẫn hơn nữa.

Giờ Nhiên mới nhìn kĩ cái túi nhỏ của mình. Ôi, mấy bìa đậu vừa mới mua của mình, Nhiên than thầm trong lòng, giờ vỡ nát tung tóe. Ôi, đậu chợ Mơ của tôi, giờ tôi biết làm gì với món bầy nhầy lổn nhổn kia đây...a..a.a....

_ À vâng, cảm ơn bạn

Haha, nhóc ạ, chị đây cũng lịch sự lắm, dù nhóc kém tuổi chị. Nhiên dù đã ra trường rồi đó, nhưng không ai nghĩ vậy, ai cũng nghĩ cô nhỏ tuổi, vì cô vốn lùn và nhỏ người, lại chẳng bao giờ trang điểm cả, cũng ít va chạm với đời, nhìn cô vẫn vui tươi, trẻ con như vậy đó.

Cầm túi đậu 1 nắm trong bọc, Nhiên cúi xuống, lại bắt đầu suy nghĩ xem nên mua rau gì ăn tối. Cậu nhóc kia dù là con trai, nhưng mua sắm nhanh gọn, chiều tối cũng chẳng còn mấy đồ, cô bán hàng đon đả muốn 2 đứa mua hết cho cô, cậu nhóc thì không, chỉ mua đồ mình cần, Nhiên thì ngược lại, vốn không xác định gì trước, nên cô đưa bao nhiêu, Nhiên cầm lấy bấy nhiêu, dù gì cũng muộn, cô cũng mua cho cả tuần cơ mà.

Nhiên quay về khu trọ, tay khệ nệ xách túi to túi nhỏ, cả tuần rồi cô không ra khỏi nhà, nên bây giờ vừa đi cô vừa quay ngang quay dọc, hít hít tí khí trời. Cô khẽ cười chính mình, lịch sinh hoạt như ma cà rồng, toàn tránh nắng trời vậy, giờ cô như ma cà rồng đang đi tìm con mồi của mình vậy.

Đến trước khu trọ, cô để đồ xuống chân, ngồi trước hiên, ngẩng đầu lên, Nhiên thấy một ánh mắt chăm chú nhìn mình. Tên nhóc bã đậu vừa rồi.

Tình huống gì thế này, lòng Nhiên khẽ run lên, hắn đợi mình ở đây ư, lẽ nào là tỏ tình trong truyền thuyết, vừa gặp nhau đã yêu sao, ôi, phải làm sao đây, mình nên làm gì, nên ngây thơ cúi đầu, nên lạnh lùng quay đi, hay nên bá đạo quát 1 câu đây?

_ Cậu muốn gì? Tỏ tình sao?

Tiếng nói cợt nhả lại vang lên, pha lẫn nụ cười rực rỡ dưới ánh đèn đường, thật chói lòa mà. Khoan đã, chuyện gì vậy, hắn dám cướp câu thoại của cô sao, lời này phải là cô nói chứ....a..a.a...... tại sao??? Nhiên thật muốn nhảy bổ vào đập cho tên đang nhăn nhở cười kia một trận. Mình phải trả lời sao cho ngầu, cho trất bây giờ nhỉ, hay cứ nhìn hắn cười đáp lại, hay thuận buồm thuận gió tỏ tình luôn, chắc hắn sẽ sợ chạy mất dép mất. Nghĩ vậy, Nhiên cũng cười toe toét, dù gì Nhiên cũng là gái già gái ế mà, thiệt gì đâu à, cậu nhóc cũng ngạc nhiên nhìn Nhiên, 2 đứa dưới ánh đèn vàng, cứ đứng nhìn nhau cười, một bức tranh thật đáng sợ với các bác trong khu.

"Hôn anh, tôi muốn được hôn anh..."

Mất mặt lần 2, thật không nói gì được nữa, Nhiên vội nghe điện thoại

_ Vâng, em đang đợi anh, vâng, anh đến đi ạ...

Nhiên nói nhỏ nhẹ, cúp máy, quay lại, tên nhóc vẫn đứng đấy, Nhiên không biết nói sao, hắn không nghĩ là bạn trai Nhiên đang đến chứ, Nhiên nói chuyện cũng có chút nữ tính mà, sao vẫn chưa đi nhỉ.

Một chiếc xe máy dừng lại trước mặt Nhiên.

_ Bạn lấy đồ đúng không ạ, mời bạn kiểm tra, 1 can dầu ăn 2,5 lít, 1 hộp lương khô 5kg ạ.

Tên nhóc đang chăm chú nhìn Nhiên và cậu shipper bỗng cất tiếng cười, tiếng cười rất nhẹ, nhưng như dao cứa 1 phát vào ngực cô.

Đây cũng là lần đầu tiên cô đặt đồ trên shopee mà, hôm trước trong lúc rảnh rỗi lướt web, thấy có khuyến mãi, cô mới đặt thử xem thế nào. Dù sao, cô ở chung cư này, đi bộ xách đồ về cũng mệt chết, để có người chở hàng cho mình, càng tiết kiệm sức lực chứ sao, đó, các người làm sao hiểu nổi nỗi lòng của một cô gái không đi xe máy chứ.

_ Không cần đâu, cảm ơn bạn, mình gửi tiền

Dù trong lòng gào thét, Nhiên vẫn cười tươi đáp trả, rút tiền trả như bình thường

_ Xong rồi chứ Phong? Tao đói sắp chết rồi đó.

Nhiên quay lại nhìn, tên nhóc đó không nhìn cô, hắn nhìn gì thế này. Cô lại quay lại nhìn lần nữa, là shipper của cô, thì ra cũng là 1 cậu nhóc, vậy mà Nhiên không nhận ra, Phong có làn da rám nắng, ánh mắt cương nghị, không nở 1 nụ cười trong suốt lúc trò chuyện với cô, thật là trái ngược với tên nhóc bã đậu kia, ban phát nụ cười khắp nơi.

_ Ừ, rồi, mày nấu cơm xong rồi chứ, chờ tao đi làm về mang lương cho mày chắc.

Phong tháo mũ bảo hiểm, khóa xe, nhìn tên nhóc bã đậu cười. Nhiên đứng hình, 2 đứa nhỏ này, muốn làm bà già này ghen tị chết sao. Hai người đi qua cô, sánh bước bên nhau, bước lên cầu thang khu nhà cô.

Ồ, thật là lũ nhóc đáng ghét, nhìn nhau cười kìa, để mặc cô lại với những túi to túi nhỏ, không thể ga lăng bê hộ cô sao, dù sao cũng cùng đường mà. Lắc đầu chán nản, Nhiên ôm thùng hàng của mình, lẽo đẽo đi sau đôi nam nam ấy, lòng thầm rủa, nếu giờ mà bọn hắn giúp cô bê đồ, có phải là cô đã tốt bụng, tạo công ăn việc làm cho tên Phong kia, rồi có thể giúp đỡ đi chợ, nấu ăn cho bọn hắn mà, dù gì cũng là hàng xóm mà. 2 cậu nhóc rẽ ở tầng 3, cô đi tiếp lên tầng 4, thì ra là hàng xóm thật, vậy mà cô chưa gặp bao giờ, cũng đúng thôi, 5 tháng từ khi tốt nghiệp, tuần cô ra khỏi nhà có 1, 2 lần thôi mà.

Vừa vào nhà, Nhiên tất bật sắp đồ, nấu ăn. Hà nhắn tin, rủ ngày mai đến nhà chơi, cô bạn đi phượt suốt, mới về, chẳng mấy khi gặp được Hà, đợt còn đi học cũng vậy, có đợt Hà nghỉ cả tuần không gặp được, Nhiên lâu lắm rồi không đi đâu, tất nhiên là đồng ý rồi. Nhiên cũng vào nhóm ổ lợn, nhắn tin hỏi thăm nhóm bạn mình, các cô cùng sinh năm 95 mà, là bạn đại học, quen biết do năm nhất ở cùng kí túc xá, sau chuyển ra nhưng hợp nhau nên vẫn giữ liên lạc. Chỉ có điều Tâm với Hạnh sau tốt nghiệp đã đến Đà Nẵng sống, ở cùng nhau, bắt đầu cuộc sống mới lạ, Trang thì sắp đi học ở Hàn, Trang là kẻ cuồng kpop chính hiệu, đời nàng chỉ xoay quanh các oppa mà thôi. Chỉ còn mình cô, Nhiên ạ, vẫn ở đây. Cô có một nhóm đông cả phòng ở kí túc xá, tên là ổ chuột, cái tên nghe là biết ở kí túc xá cái gì đặc trưng đến vậy, nhưng cũng lâu rồi mọi người không liên lạc với nhau.

Nhiên cũng không biết tại sao, cấp 3 các bạn không còn nói chuyện với cô nhiều, cấp 3 lớp cô là lớp chuyên văn, cả lớp là nữ nhi quốc, không một con trai nào có thể tồn tại ở nơi đó, 3 năm cấp 3 cứ vậy mà trôi qua. Hôm trước, Nhiên còn nhớ, sau khi đặt mua online can dầu ăn, Nhiên nhắn tin cho Quý, hỏi tại sao lâu rồi không còn nhắn tin với cô nữa, Quý xem nhưng không trả lời. Cô cũng không nhắn tin nữa, cô vốn là vậy, thẳng thắn, không khéo léo, nếu thấy hợp thì bên nhau, nếu đã không muốn thì thôi, cũng không ép làm gì. Nhưng thực sự trong lòng Nhiên buồn đến khó chịu, rốt cuộc, tại sao bỗng dưng bỏ rơi cô vậy? Các bạn đều đi làm, đều bận rộn quá rồi sao, có mỗi cô rảnh rỗi như vậy ư?

Rốt cuộc, ai là người ở bên cô đây?
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 3: Đến rồi đi


Chuông cửa reo inh ỏi, Nhiên vừa mở cửa, Hà đã ào vào phòng.

- Quà của mày nè - Hà cười tươi

- Đâu?

- Tao còn gì nữa, quá quý.

Nhiên lườm Hà coi như không khí, nhưng thực ra cô cũng không để tâm, chỉ trêu chọc nhau vậy thôi. Hà nhìn vẫn vậy, Hà khá cao ráo, nhìn như người mẫu, tính cách cũng ương bướng như phong cách ăn mặc của mình, áo phông, quần rách, tóc buộc cao. Nhiên quen Hà năm nhất đại học, dù khác lớp, khác trường nhưng vô tình chung một nhóm tình nguyện. Hà học báo chí, Nhiên học đạo diễn. Sau hai đứa thi thoảng đi lượn đêm, lên cầu Long Biên, nói chuyện luyên thuyên, uống ít cồn rồi lại phi xe về. Hà cứ như vậy, sống mặc đời, hai đứa về sau ít gặp nhau hơn, thi thoảng mới rủ nhau đêm nay đi xuyên đêm trên cầu nhé, nghĩ cũng buồn cười, toàn các đôi lên trên cầu chơi ngắm cảnh, chỉ có 2 đứa con gái rảnh rỗi mới vậy, nhưng Nhiên thấy đi cùng Hà nên không sợ, đứa nào dám đụng đến bà chị của cô chứ. À Hà hơn Nhiên 1 tuổi, nhưng 2 đứa vẫn xưng bạn bè, do quen miệng từ lần đầu tiên gặp gỡ rồi.

Hà lăn lộn lên giường, bắt đầu nói liên tục như nó vẫn thường vậy, kể từ câu chuyện mới đi Hà Giang ra sao, qua Huế thế nào, sắp tới định đi đâu.... những dự định và chuyến đi không ngừng nghỉ. Nhiên đưa cốc cacao nóng cho bạn, vừa nghe vừa đánh máy tính. Nhiên cũng viết truyện, trong những ngày tháng thất nghiệp, cô cũng nên tạo nên công ăn việc làm gì đó cho mình chứ, cô đang viết về câu chuyện trinh thám kinh dị của một cô gái là tình nguyện viên đến nhà dạy trẻ, đứa trẻ cô dạy là 1 cậu nhóc 12 tuổi, tự kỉ chức năng cao, từng buổi đến dạy là những điều kì lạ xảy ra mà cô gái trẻ quyết định mình phải khám phá và làm gì đó. Câu chuyện Nhiên mới viết được 2 chương nhưng độc giả khá hứng thú, điều đó khiến Nhiên cảm thấy thật vui và hạnh phúc.

- Có bao giờ mày chán cuộc đời như vậy không?

Hà không nói nữa, bỗng im lặng nhìn cô.

Nhiên cũng im lặng, ngẩng lên nhìn Hà, cười như không

- Thế tao phải làm gì?

- Cứ đi thôi, vừa giải tỏa, vừa biết được nhiều thêm, vừa quen được nhiều người, biết đâu tìm được công việc yêu thích nữa.

- Đó toàn điều tao thấy sợ thôi, tao mù đường, tao chậm chạp, tao không biết kiếm tiền, tao sợ gặp gỡ mọi người...

- Dừng, stop. Tao chẳng biết, mày định làm ẩn sĩ đó hả, mày cứ phải làm, thế mới hết sợ. Mà mày tưởng đi 1, 2 lần là có được những điều này chắc, tao đi cả chục trăm lần còn chẳng có được nữa là, không việc ổn định, không người yêu.

- ờ, nhưng mày có cần việc ổn định với người yêu đâu?

Hà cười nắc nẻ khi nghe Nhiên nói vậy, uống một ngụm cacao nóng, Hà khẽ nói:

- Chuyến đi đầu tiên, tao cũng sợ lắm, là 1 thân 1 mình nữa. Tao không dám nói với gia đình, mà buồn cười, cũng không ai hỏi, thậm chí tao đi xong rồi mà vẫn không ai biết.

- Điêu, tao còn được ông anh của mày nhắn tin hỏi thăm sao không liên lạc được với mày, mấy đứa trong kí túc cũng được hỏi thăm vậy hết, chúng tao còn sợ quá, tưởng mày trốn chồng đi chơi

- Tao đánh cho mày 1 trận bây giờ.... Nhưng thực sự, tao không nghĩ sẽ có 1 người quan tâm tới việc liên lạc được với tao hay không cơ đó.

- Mày nghĩ sao?

- Tao không biết, tao lại bực mình cơ, mày tin không, vì tao không thích được quan tâm từ người tao không thích, tao thèm được quan tâm từ người tao muốn được quan tâm cơ.....

Nói chuyện một thôi một hồi, Hà lại đi, nó có hẹn với bạn nữa, thời gian phân bổ cả rồi. Nhiên đùa, cứ như sếp lớn vậy, mặc dù trong lòng cô cũng thấy trống trải, lại phải mấy tháng nữa mới gặp Hà tiếp, nó đang có dự định sẽ làm một chuyến đi Mông Cổ ngắm đàn tuần lộc di cư, chắc cũng khó liên lạc với mọi người.

Nhiên đi vào bếp, bắt đầu nấu cơm tối, điện thoại lại réo rắt vang lên, Ngọc Linh gọi

- A lô, lại xin cơm sao?

- Sao chị đoán chuẩn vậy, hihi

- Gì đây, cô lại cãi nhau với Ngân Linh à

- Nào có chị, chị chưa nấu cơm chứ, tiếng nữa từ chỗ làm em sang nhé.

- Ờ, chị muốn ăn thịt gà, ngô nướng, uống nước dừa, nhớ mua nhá nhá

Cụp, điện thoại tút tút vang lên, Nhiên biết cô em họ sẽ vẫn mua cho cô thôi. Ngọc Linh và Ngân Linh là chị em sinh đôi, giống nhau y đúc, khác mỗi tính cách, dù là em nhưng hơn cô 1 tuổi, mỗi khi vui thì sẽ kéo nhau qua nhà cô, mỗi khi buồn thì mỗi đứa lại phân tán nhau ra.

Một tiếng sau, Ngọc Linh qua, ăn uống cùng nhau, lại nói chuyện. Đấy, Nhiên thấy cuộc đời cô chỉ xoay quanh căn phòng nhỏ này là đủ lắm rồi, chẳng phải đi đâu cả.

Không hiểu sao Ngọc Linh rất được mọi người thích tâm sự cùng, tính con bé cũng ương bướng, nhưng hiền lành, biết nói chuyện, tinh tế và nhạy cảm, Nhiên không hiểu sao nó vẫn chưa có người yêu thôi. Ngọc Linh cũng thích nhiếp ảnh, bình thường mọi hôm con bé sẽ rủ cô cùng đi chụp ảnh cơ, nhưng hôm nay 2 chị em chỉ ngồi nghịch với sửa ảnh mà thôi.

10 h tối, Nhiên đang ngáp ngắn ngáp dài, bỗng chuông điện thoại reo vang

- Alo, Ngân Linh hả

- vâng em đây, tối nay chị muốn ăn gì không em mua sang

- haha, em sang làm gì đó

- Chị hiểu em quá, em chỉ xin 1 chỗ ở thôi

- thật á?

- vâng mà chị

- ở thế qua đi, chị chờ nhé.

- vâng ạ, tầm tiếng nữa em qua ạ.

Cúp máy, Nhiên khó hiểu nhìn sang Ngọc Linh. Ngọc Linh cũng tắt máy tính, bắt đầu xếp đồ. Mà cô thấy khổ ghê, gọi tên cứ phải gọi rõ họ tên, gọi mỗi tên không thì lại không phân biệt được, sao cô chú cô lại đặt tên hiểm hóc như vậy chứ.

-2 đứa cãi nhau đó hả

-không ạ, nhưng sao em tưởng Ngân Linh đi chơi với người yêu cơ đó

-thôi thế ở lại ngủ với chị, cho 2 đứa làm lành

-em đã bảo không phải mà, em phải về nhà trông nhà thôi, không lại không có ai ở nhà

-thật đó hả

-đùa chị làm gì, em về đây.

-Không tiễn nhé, đóng cửa hộ chị

Nhiên cười rũ rượi, rõ ràng 2 đứa đang giận nhau mà, người này đến người kia đi vậy cơ đó.

Nhiên thấy cuộc đời mình đúng là chỉ xoay quanh căn phòng này là đủ thật, cứ người đến rồi người đi, cô chỉ vẫn là cô, yên lặng ở đây, như một trạm trung chuyển vậy.

Rồi sau này già, cô sẽ nói với con cái mình, cháu chắt mình, đời ta đã chứng kiến bao người đến rồi đi....mà chắc gì cô đã tìm được chồng mà mơ ước nhiều vậy cơ chứ

Nhưng cô bỗng ôm bụng, hôm nay đã được ăn bao nhiêu đồ rồi, sao cô khổ thế này, khi thì không một cọng cơm ăn, khi thì đồ ăn tuôn đến ào ào.

Đúng là khổ mà, sao hai đứa không phân ra, ngày chẵn em này đến với cô, ngày lẻ em kia đến với cô nhỉ. Nhiên vừa dọn giường vừa háo hức chờ đợi xem người đến sẽ mang gì cho cô, ăn uống là niềm hạnh phúc nhất đời người. À không, nhất đời cô, dù gì cô cũng là sinh năm con heo mà, không sợ mất mặt gì hết.

Nhà của Nhiên luôn sẵn sàng đón các bạn đến và đi. ^^ Nhiên luôn ở đây đợi các bạn.
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 4: Cần ra đi?


Ngân Linh đến khi Nhiên chuẩn bị đi ngủ, ngáp ngắn ngáp dài dậy mở cửa cho cô em, cô nhìn nhẹ rồi leo lên giường

- Đóng cửa hộ chị đi nhé, an ninh ở đây cần cẩn thận.

- Em có việc nên qua muộn, buồn ngủ quá, haiz

- Ngọc Linh mới về đó

- ủa vậy ạ, nó sang đây làm gì vậy chị?

- Chơi thôi, 2 đứa cãi nhau đó hả

- Không ạ, em chỉ đợt này không muốn nói chuyện với nó thôi, cuộc đời vẫn vậy mà, có những lúc ta chẳng muốn nói chuyện cùng ai, hoặc muốn tạm biệt cái cũ, xách va li lên và đi

- Cô sang chảnh vậy, chị chỉ cần xách ba lô lên và đi thôi, không cần vali gì hết, vướng víu ghê.

- Chúng ta thuộc 2 trường phái khác nhau rồi, đã đi là em phải tận hưởng

- Chị thích đi thoải mái cơ

- Em biết mà.

- Chị vẫn trẻ con quá à, thế này bao giờ chị có người yêu đây nhỉ

- Đúng ra chị phải đi nhiều hơn, và không tiền, và lăn lộn hơn nữa với đời thì mới trưởng thành hơn

- Cô lại bắt tôi đi làm sao, nào có phải tôi không muốn, tôi muốn lắm chứ, mà không biết nên làm gì, tôi muốn làm phim đúng chuyên ngành, dù gì tôi cũng là thủ khoa mà

- Bắt đầu từ những cái nhỏ cũng được chứ sao chị

- Chị biết nhưng chị muốn tìm cảm hứng

- Trên phim ạ

_ Thì phải học tập chứ.

- vâng, nhưng em buồn ngủ quá, mai em phải đi làm nữa

- Ừ, chị cũng vậy.

Nhưng Nhiên không ngủ được, cô thấy suy nghĩ. Ừ, mình cũng cần phải làm gì chứ, đâu thể mãi như này, cô đã tiêu vào số tiền dành dụm của mình, còn phải xin tiền bố mẹ.

Mở điện thoại, Nhiên nhắn tin cho Tâm, không biết đứa bạn đã ngủ chưa

- Mày ơi, tao cần động lực đi làm

Tin nhắn đến ngay lập tức

- Tao bảo mày không chống chọi được với đời đâu mà, ai cho mày ở nhà ăn sung mặc sướng thế hả

- Tao khổ trong tâm lắm rồi, mày còn bắt tao khổ ngoài đời nữa á

- Tâm ở đây, và no khổ nhé

- Thôi, tao nên làm gì, mày ơi

- Đừng để đường lùi cho mình nữa.

- Tao không biết nữa,...

- Tao kể cho mày nhé, có 1 lần tao biến mất, k điện thoại, k liên lạc, chẳng ai hỏi tao cả, ngoài gia đình và 1 người bạn, tao nghiệm ra rằng tao phải sống tốt, cực kì tốt, cho chính tao và những người yêu thương tao.

- Người bạn đó không phải tao à?

- Không

- Thế thì tao cũng đã từng biến mất

- Ừ nhưng tao cũng bận lo cho chính mình

- Ừ, tao chẳng trách ai. Vì dù sao tao có biến mất cũng vẫn là ở nhà

- Mọi người cũng quan tâm lo lắng cho mày mà

- Không, ai cũng nghĩ tao tự lo cho mình được, tao là người biết suy nghĩ, và tao sợ chết. Nên không ai cần lo cho tao

- 1 phần, mà thôi, quên đi, hãy tiêu hết tiền và đi làm đi

Nhiên cứ liên miên nhắn tin với Tâm cho đến khuya, Tâm cần đi ngủ mai đi làm, cô đành rút lui.

Sáng dậy, Ngân Linh cũng đã đi rồi.

Nhiên nằm trên giường, trằn trọc nhìn trần nhà, cô không muốn dậy, đối mặt với thế giới.

Mình cần ra ngoài đi ăn sáng, Nhiên bật dậy thay đồ, cô nghe bao tử reo ầm ĩ,hôm qua Ngân Linh sang mà không mang gì cho cô, báo hại cô lo bò trắng răng sẽ chết vì no.

Đi ăn, đi ăn, tôi muốn được đi ăn, vừa thay đồ, Nhiên vừa nghêu ngao hát
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 5: Một ngày khác biệt


Nhiên xuống phố, cô bỗng cảm nhận được mình như Chí Phèo ngủ mê bao ngày, hôm nay tỉnh dậy, bỗng nghe thấy tiếng chim hót, tiếng người nói chuyện, tiếng cười đùa, tiếng trẻ con khóc,...thạt kì lạ, cô hòa vào dòng người đó, cô đang ở trong thế giới, chứ không phải ngoài kia, trong căn phòng nhỏ, ngắm nhìn mọi thứ.

- Cô bạn dầu ăn, tôi tưởng không bao giờ gặp cô chứ?

Vừa bước vào quán mỳ vằn thắn ngay gần nhà, cô đã nghe thấy giọng nói lạ tai ấy, Nhiên ngạc nhiên nhìn lên, thật đúng là, tại sao ngày đầu Đường Tăng xuống núi, đã gặp ngay yêu tinh thế này. Là thằng nhóc bã đậu hôm nào, Nhiên thấy mặt nóng lên với cái tên cô bạn dầu ăn, cô thực sự muốn trả thù cho hắn biết tay mà lại ngại hình tượng của mình, lại thẫn thờ đứng như trời trồng ở trước cửa quá.

- Không nhận ra mình? Thôi đi vào đi, cậu đứng chắn cửa như vậy sao khách nào dám vào

Nhiên bước vào, ngồi xuống, lại ngước lên nhìn tên nhóc, không biết nên nói gì

- Mình làm thêm ở đây buổi sáng, chúng ta đã từng gặp nhau, mình sống cùng khu với cậu đó. Mình tên Vũ.

- Tất cả đều là gió ư?

- Sao cơ?

Vũ nhìn cô ngạc nhiên.

- Mình nhớ chứ, cậu và bạn cậu cùng tên à, Phong và Vũ.

- À, cậu thích bạn mình sao, sao vẫn nhớ thế?

Vũ nháy mắt nhìn cô tinh nghịch.

- Mình nhớ cả 2 cậu, chẳng mấy khi có một đôi sống cùng nhau ở đấy, toàn gia đình và người già mà, mình là thành viên độc thân duy nhất của chung cư, không biết hai cậu ở cùng nhau lâu chưa?

Vũ nhìn cô như hóa đá, Nhiên cũng cười đáp lại

-Tuyên truyền lung tung, cậu muốn chết à, đừng bao giờ nói thế trước người khác, mình dễ tính có thể chấp nhận được lời nói đùa của cậu, nhưng người khác thì không đâu nhé.

Nhiên cũng thấy hơi hối lỗi vì đùa hơi quá, quen thấy khuôn mặt nhăn nhở của tên bã đậu rồi, giờ hắn nghiêm túc cô lại thấy ái ngại, quả thực với khuôn mặt nghiêm khắc của Phong mà nghe thấy, chắc cô sẽ bị thằng bé shipper đó lườm cháy mặt, còn mấy người lớn ở chung cư nữa, chết, mà đây là quán ăn tên bã đậu làm việc, cô nhìn quanh, lo ngại có ai sẽ hiểu nhầm hắn.

- Không lo đâu, ai cũng biết mình play boy thế nào, vấn đề tế nhị này, cậu muốn biết thì phải thử, cứ liên hệ mình khi cần, có cần số điện thoại của mình không?

Đến lượt Nhiên trợn mắt ngạc nhiên, không tin được, hắn, hắn thả thính cô, ngang nhiên, chính đại vậy ư, và và, cô lớn vậy rồi mà còn chưa yêu ai bao giờ, huống chi nói tới những chuyện xấu hổ này.

- Sao vậy, không được gặp người chân thật như mình bao giờ hả?

Nhiên chưa kịp trả lời, tiếng ông chủ vang lên từ ngoài đầu quán vọng vào

- Khách gọi gì thế Vũ, cứ thấy gái xinh là mắt sáng lên, tán ít thôi còn làm việc

- Cho cháu 1 vằn thắn, nhiều rau thơm ạ.

Nhiên vớ ngay cái phao, hét trả lại. Phải, cô ít có cơ hội gặp những người táo bạo, điên điên khùng khùng ngoài đời lắm, nếu gặp chắc cô cũng bỏ chạy mất dép.

Vũ nhìn cô cười cười rồi bỏ đi, trên bàn cô thấy tờ giấy ăn ghi số điện thoại, Nhiên điềm nhiên cầm lấy lau bàn luôn rồi vứt vào sọt rác.

Mang mì đến cho cô, Vũ chỉ lướt qua rồi bỏ đi.

Nhiên chán nản ăn xong, chỉ mong đi khỏi đây thật nhanh. Cô còn cần đến quán cafe uống trà sữa, tiện tra thông tin du lịch, quả thực cô cần đi, cô cần gặp gỡ mọi người, cần tìm cảm hứng cho mình. Sáng nay, cô đã biết có điều gì đó thay đổi ở mình.

Nhiên vội trả tiền cho chủ quán, bước ra bỗng thấy Vũ đứng trước đó, chìa một tờ giấy ăn khác ra, Nhiên nhíu mày

- Lại gì nữa vậy?

- Một địa chỉ thú vị, dù sao cậu nên qua.

Nhiên suy nghĩ rồi cầm lấy, lướt qua, quả thực không phải là 1 số điện thoại, mà là 1 sơ đồ của khu phố cô, bản đồ được đánh dấu điểm cô đang đứng và ngoằn nghèo mấy đường vẽ đến một nơi khác. Thú vị đó.

- Cảm ơn,.... bã đậu ạ!!!.

Nói xong Nhiên bước đi,nhất quyết không ngoảnh lại, Vũ nhìn cô ngạc nhiên, gọi với theo

- Dầu ăn, đừng khách sáo!
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 6: Sự tồn tại của quán cafe kì Lạ


Nhiên thừa nhận, là cô sợ hãi, cô muốn trốn chạy khỏi quán ăn đó, trốn chạy cả cậu nhóc đó.

Nhiên đã luôn sống trong sợ hãi như vậy, đó là tất cả lí do. Cô ở nhà, cô ở trong 4 bức tường, cô ở trong thế giới của cô, phim ảnh, âm nhạc, tiểu thuyết....và mỗi lần bước ra đường, cô đều lo lắng, trái tim cô loạn lên chút, trí óc cô lướt qua từng khung cảnh ngoài kia, cô lo lắng với bộ đồ mình mặc, nó phù hợp chứ, cô lo lắng với hình dáng của mình, nó không có vấn đề gì chứ.... tất cả ổn chứ? Cô tưởng tượng về những người ngoài kia, từng người một, lướt qua cô, như một thước phim, người cuối cùng cô mới gặp là ai nhỉ, họ mặc gì nhỉ, họ đang làm gì nhỉ....?

Mỗi sáng thức giấc, Nhiên không bao giờ mở mắt luôn, cô luôn đợi cho đến khi trí óc mình đã tỉnh, đã nhận biết được một ngày mới, vậy là cô đã sống thêm 1 ngày nữa rồi, cô đợi, nếu không có tiếng chim hót, không có tiếng của đường phố, không có tiếng của những người hàng xóm tầng 1 nơi chung cư cũ kĩ,.... cô sẽ lại tưởng tượng, tưởng tượng xem ngoài cửa sổ kia, là nắng vàng như thế nào, hay là một ngày gió rét? Liệu chú mèo nhà bên có ra sân vươn vai, liệu con Alaska tầng 2 có ngúng nguẩy cái đuôi kiêu ngạo bước ra, dáng đi của một chú chó biết nó đẹp, biết nó uy quyền và biết mọi người ai cũng yêu và sợ nó.

Lạ là từ khi lên thành phố Hà Nội này, Nhiên ít nghĩ về quê nữa, mọi thứ đang dần mờ nhòa trong cô.

Nhiên mở máy tính xách tay mang theo bên người, một chiếc Asus cũ và to tướng, không phải mẫu mã Nhiên yêu thích, càng không phải kiểu dáng, màu sắc.... gì cả. Thậm chí Nhiên ghét nó, nhưng bố đã mua cho Nhiên năm đầu khi cô lên học đại học. Cô đã gắn bó với nó 4 năm rưỡi nay, từ những bức ảnh, những thước phim, những cắt, gọt, chỉnh sáng, chỉnh khung.... tất cả đều dựa vào nó. Bài tốt nghiệp may mắn đã đưa cô vào vị trí thủ khoa, điều mà cô không ngờ. Thậm chí, Huy Cường, cậu bạn tranh đấu với cô trên mọi cương vị cũng mỉm cười chúc mừng cô. Nhiên không bao giờ hỏi xem giờ đây Cường làm gì, dù chỉ là á khoa nhưng cậu ấy rất giỏi, đẹp trai, nhà giàu, quan hệ tốt.... Nhiên biết cậu sẽ thành công. Thậm chí, Nhiên cũng như bao bạn gái khác, cũng thầm thích Huy Cường, tại sao không chứ, crush một chàng trai tỏa nắng như vậy có gì sai? Nhưng cái sai lớn nhất, đó là Nhiên không ở bên cậu được, cô nhút nhát, cô sợ hãi, cô là mùa đông giá lạnh đi bên cạnh nắng ấm áp, nếu cô tiến đến, sẽ làm tắt mất cái ấm áp của nắng. Vì vậy, cô chỉ mãi như người bên lề, như người đi bên cạnh, chứng kiến cậu luôn tỏa sáng, luôn được vây quanh bởi các cô gái khác, những bức thư tỏ tình, những chiếc bánh, những lời mời....Và cô trở thành kẻ tranh đấu cùng Cường, không phủ nhận, chính cậu là động lực khiến cô cố gắng đến vậy, chăm chỉ đến vậy, để có thể ở cùng 1 mặt trận, dù khác chiến tuyến. Cô vẫn nhớ cảm giác hạnh phúc, khi Huy Cường nhìn cô mỉm cười, ít nhất, cuối cùng cô và cậu không còn là đối thủ, Nhiên cũng mơ một ngày, có thể gặp lại cậu, hợp tác trong 1 bộ phim nào đó, cô sẵn sàng là người đứng sau, là phó đạo diễn cùng cậu, là biên kịch, là sản xuất....miễn là cùng cậu. Nhưng không phải bây giờ, khi cô còn chưa bắt đầu.

Tại sao cô vẫn còn chưa thể bắt đầu? Nhiên cũng đã tự hỏi mình bao lần. Nhưng cô vẫn không thể bắt đầu, cô sợ hãi. Ngày cô tốt nghiệp, cũng là ngày cô đóng lại cánh cửa kết nối với thế giới, với những lo sợ, ám ảnh, những cơn ác mộng, cô đã sống trong thế giới nhân vật không thể thoát ra được. Mọi người nói cô rất giỏi, những thước phim của cô rất ám ảnh. Cô chỉ cười, vì chính cô sống chết trong đó không thoát ra được. Cô luôn đi một mình, lên kế hoạch một mình, quay phim một mình, thiết kế một mình.... và cô biết, sẽ rất khó để khi đi làm, cô có thể cộng tác với 1 đoàn phim, với biên kịch, âm thanh, ánh sáng.... và đặc biệt với nhà sản xuất, với diễn viên. Quá nhiều đối với cô, quá rộng lớn đối với cô. Cô chính là kiểu, một mình kiêm cả đoàn quay phim, tất cả đồ nghề gói gọn trong ba lô, từ kịch bản, dụng cụ, thiết bị quay phim, dựng phim.... tất cả đều đến từ những gì xung quanh cô. Dù không giỏi nói chuyện, nhưng mọi người thường rất thương cô, có thể cô là kiểu người khiến người khác vừa gặp đã tin tưởng, cũng có thể do cô luôn mất một thời gian rất dài làm quen với nhân vật rồi mới ngỏ lời, họ chưa bao giờ từ chối cô. Những thước phim tài liệu của cô cũng rất tinh tế, các nhân vật cũng rất hài lòng và thích thú. Cô chưa bao giờ hối hận vì những tâm huyết mình đã bỏ ra, cô sống chết cùng những gì mình làm, như rút hết gan ruột ra vậy.

- Xin lỗi chị, wifi của quán em đang bị hỏng. Chị có muốn gọi đồ không hay chị có thể quay lại vào hôm khác cũng được.

Nhiên ngẩng lên, một cô gái xinh xắn trong bộ váy liền màu hồng dễ thương, cô gái nói xong nở nụ cười chuyên nghiệp của một nhân viên quán cafe.

- Mình vừa nãy vào không thấy ai cả, cô ở hàng bên cạnh bảo mình cứ vào ngồi đợi, tí chủ quán quay lại ngay.... tiếc quá, mình cần wifi để dùng bây giờ.

- Dạ vâng, em mới có việc phải ra ngoài, nên giờ mới quay lại được. Chiều nay là quán em sửa xong wiffi rồi ạ, chị có thể quay lại sau.

Nhiên gục gặc đầu, tắt máy, đứng dậy, lòng thâm nghĩ hôm nay cô đã làm gì mà xui dữ vậy? Cô nghĩ hôm nay là một ngày khác lạ, đầy đặc biệt, đầy hứng khởi cơ.

- Chiều mình sẽ quay lại

- Mong chị thông cảm, quán này do em và anh trai cùng mở, có mỗi 2 người vừa làm chủ vừa là nhân viên, nhưng em làm chính vì em không phải đi học nhưng anh trai em bận quá chỉ thi thoảng tạt qua, hôm nay em gọi anh ấy qua xem wifi bị sao, anh ấy đến đầu khu thì bị tai nạn, ngay đầu khu, em lo quá nên ra xem giúp được gì không.... Chắc chắn chiều chị quay lại em sẽ giảm 5% tiền đồ uống, em cũng chỉ có thể làm vậy được thôi, em xin lỗi.

- Không sao đâu, mình rất thích view của quán, dù nhỏ nhưng rất yên bình, ấm áp. Mình cũng ở ngay gần đây mà không biết chỗ này.

- Vâng, tại vị trí sâu trong ngõ cũng hơi hẻo lánh, nhưng phải chấp nhận vậy, giá thuê rẻ hơn, em vừa có chỗ ở vừa có thu nhập. Cũng may nhiều người thích nơi này, họ đến rồi đều quay trở lại, cũng không đến mức khó khăn lắm, em đủ sống, tiếc là chằng để dành dụm được đồng nào.

Nhiên cười an ủi cô bé, cô bé thật thà quá, có gì đều kể hết với Nhiên. Chắc anh trai cô bé khổ lắm đây, một mình cáng đáng tất cả. Nhìn vào vị trí quán này, dù được trang trí xinh đẹp theo phong cách vintage cho phù hợp, nhưng dễ hiểu là sẽ không có nhiều khách, đến cô ở đây mà còn chẳng nhận ra khu này có một quán cafe cổ như vậy.

Nhiên quay trở về, vừa đi vừa rủa thầm thằng nhóc bã đậu, đưa cô bản đồ dẫn đến quán đó để làm gì? Cô dù mù đường, quán dù khuất nẻo, nhưng được cái bản đồ hắn vẽ tương đối dễ hiểu, cô tìm cũng không khó. Vốn tò mò xem có bất ngờ nào dành cho mình, ngay từ khi ra khỏi quán mì, cô đã đi theo chỉ dẫn, hóa ra không phải kho báu đáng sợ nào, khi nhận thấy quán cafe nhỏ xinh, Nhiên đã mỉm cười thầm, nghĩ cậu nhóc thật đáng yêu, chỉ cho cô một chỗ trú chân yên bình. Chắc chắn, cô yêu nơi này ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi.

Nhưng liệu hắn có ý gì không nhỉ? Muốn chỉ dẫn một nơi chỉ 2 người biết như là bí mật, như một trò chơi truy tìm kho báu? Không, cô ảo tưởng quá rồi. Thực tế không bao giờ có chuyện lãng mạn hóa như vậy được, kẹo ngọt nguy hiểm vì chúng gây sâu răng, Nhiên luôn nhớ bài học này, vì vậy, chọn chuyên ngành phim, cô không ngần ngại đăng kí vào lớp phim tài liệu, không mảy may nghĩ tới thể loại hot bây giờ như phim ngôn tình, phim tình yêu, tình trường....Vậy thì vậy hắn muốn gì? Muốn bảo cô đừng lo thái quá, vì hắn có bạn gái rồi ư? Hay hắn muốn khoe bạn gái ư? Không thể nào, cô bé đáng yêu thật thà đó không thể là bồ thằng nhóc được, Nhiên lắc đầu. Hay bã đậu đó là anh trai cô bé? Không, Nhiên lại lắc đầu cật lực lần nữa, không thể có người anh trai với bộ mặt tưng tửng và vô tâm như thế có thể nuôi sống được cả 2 anh em nơi đất khách quê người được. Nhiên thầm tưởng tượng ra hình ảnh một người anh kiên nghị và từng trải, người trụ cột trụ sào cho cả cô em bé bỏng kia và cả cuộc sống của chính bản thân nơi đất khách quê người.

Nhiên đã muốn nói chuyện với cô bé nhiều hơn, nhưng bản thân Nhiên lại khá ngại ngùng. Chiều nay cô sẽ quay lại vậy.

Hôm nay nắng lên đẹp quá, trời như gần trưa rồi, nhưng người đi lại trên đường vẫn tấp nập, người ta vẫn mải mê mua bán, Nhiên đi qua khu chợ cóc để về chỗ trọ, vừa đi cô vừa khẽ ngân nga giai điệu chỉ mình cô nghe thấy.
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 7: Gặp lại


Buổi chiều, Nhiên lại thơ thẩn ôm laptop, đóng cửa đi ra ngoài. Cô đã thay quần áo, bỏ bớt chiếc áo len trắng muốt dày cộp ra, chiều nay nắng lên rất đẹp, dù vẫn còn gió lạnh, thay vào đó cô mặc bộ đồ thể thao, tóc buộc cao.

Ngoài đường như khoác một lớp áo khác vậy, khác với vẻ âm u lạnh lẽo của sáng nay và mấy hôm rồi, bây giờ không khí như là đang ngày mùng 1, mùng 2 tết vậy. Nhiên vẫn nhớ những hôm tết ở quê, khi cô bước ra đường, đường phố khá vắng vẻ, có chút nắng nhẹ, và gió lúc nào cũng se se lạnh. Cô cảm giác không khí như loãng hơn, trong hơn và tinh hơn, mang theo chút gì đó, là sự yên bình.

Nhiên trở lại quán cafe, quán nhỏ màu gỗ ánh lên lấp lánh dưới cái nắng mùa đông. Trên lan can tâng 2 có những giỏ hoa nhỏ treo khẽ rung nhẹ trong gió, cửa sổ xanh lá yên bình nép bên những tán lá, tất cả mang laị một không khí nhớ thương, hoài cổ những căn nhà chao nghiêng trong nắng, mà hồi cấp 3, Nhiên rất thích đạp xe đi qua phố cổ chỗ cô, dù đường xa hơn, lần nào đến ngã tư, cô cũng đạp thật chậm để được dừng đèn đỏ, chống chân xuống, ngước nhìn lên căn nhà đối diện, căn nhà chao nghiêng trong nắng của cô.

- Em chào chị, may quá, em tự hỏi chị có trở lại không.

Cô gái nhỏ vẫn ngây thơ, khẽ reo lên khi thấy cô. Nhiên mỉm cười bước vào, trong quán vắng vẻ không có ai cả.

- Anh trai em đã sửa xong wifi rồi đó. Chị muốn ngồi trong hay ngồi ngoài?

Thấy Nhiên nhìn mình sau đó ngó khắp căn phòng, cô gái cười nói tiếp

- Trong thì yên tĩnh, riêng tư hơn ạ. Ngoài này thì chị có thể ngắm nhìn đường phố và nói chuyện với em. Nếu chị không muốn bị em làm phiền thì chị nên ngồi trong ạ.

Cô gái nháy mắt tinh nghịch. Nhiên chợt thấy cô thú vị như một nhân vật chính sắp sửa trong dự án phim tài liệu của cô. Nhưng cô bé chắc cuộc đời yên bình lắm, cô sẽ biết kể gì cho khán giả về cuộc đời cô bé đây?

Căn phòng không rộng nhưng được chia làm 2 phòng, bên trong là phòng lót thảm, có 2 ghế đơn, 1 ghế là sopha đơn, 1 ghế là ghế bấp bênh, 1 bàn dài hình vuông cho nhóm ngồi. Bên ngoài toàn bộ là bàn tròn, gần sát quầy là một bậc gỗ cao hơn, tôn lên thành một phòng mở nữa, trên đó toàn bộ là loại bàn thấp theo kiểu Nhật, có thể tùy ý xếp gối ngồi và ghép bàn nếu muốn. Quán cafe trang trí khá đẹp, với tông chủ đạo là ánh vàng trên đồ gỗ, có những giỏ cây treo, những chậu cây nhỏ, cả những túm hương liệu, Nhiên nhận ra có cả hoa hồi, bồ kết, cam thảo,...cả bó lá mùi,chanh tây... khiến không gian thoang thoảng mùi thiên nhiên dễ chịu. Quầy nước được trang trí bằng những bó củi xếp chồng, cùng với dây thừng, thùng phuy, nhìn rất đẹp mắt. Nhiên công nhận thiết kế ở đây cực kì đẹp, hẳn anh trai Nhiên học về kiến trúc hoặc kĩ sư.

- Chị ngồi ngoài này cũng được, chị cũng thích nói chuyện với em mà. Em tên gì?

- Lan ạ, tên anh trai em với tên em là một loài hoa, Phong Lan, cha mẹ nói anh em em như loài hoa mọc nơi núi rừng, chỉ cần một thân cây, một gốc đá la tự lớn lên,nhưng chúng em phải cùng nhau, mới kết hoa đẹp được.

- Anh trai em kể cho em nghe vậy à?

- Ô, sao chị biết?

- Chị đoán vậy thôi.

- Chị siêu quá. Em chưa được gặp cha mẹ bao giờ, anh Phong nói, cha mẹ mất sớm rồi, em ở với anh từ bé tới bây giờ.

Nhiên lại cười, cô muốn an ủi cô bé, nhưng thực sự, cô không biết nói gì, mà bản thân Lan hình như vì không có kỉ niệm gì với cha mẹ, nên cô bé cũng không có vẻ quá đau buồn hay bị quá khứ ám ảnh gì. Nhiên chuyển tầm nhìn qua menu của quán, cô đang suy nghĩ xem nên uống sinh tố hay trà, chắc chắn cô không uống cafe rồi.

- Cho chị một trà quế sữa nhé.

- Vâng, chị đợi em chút.

Nhiên khởi động máy tính trong lúc đợi đồ uống. Mùi hương trà khẽ thoảng khắp căn phòng.

- Quán em không có tên ư? Chị không nhìn thấy biển quán?

- Vâng, em chưa biết đặt tên sao nên cứ để vậy. Anh em muốn gọi là quán Trịnh, vì anh ấy rất thích nhạc Trịnh. Nhưng em muốn tên quán là Mộc, hay là Rừng, 2 anh em e, vẫn không thống nhất được. Vậy là cứ để vậy. Mọi người xung quanh đây thì chỉ nói ra quán cafe uống nước đi.

- Hoa Lan rừng nghe cũng hay đó, tự dưng chị nghĩ tới tên đó. Có thể để mỗi người khách đến tự đặt tên cho quán cũng hay, mỗi người sẽ gọi 1 cái tên khác nhau.

Nhiên và Lan cùng cười khi tưởng tượng ra cảnh một nhóm bạn hẹn nhau, đứa thì đòi đến quán Trịnh, đứa đòi đến quán Mộc, đứa lại muốn đến Hoa Lan rừng, cãi nhau ỏm tỏi, hóa ra cuối cùng lại cùng đến một quán cả.

- Em cảm thấy có thể thích chị ngay từ cái nhìn đầu tiên vậy. Có những người khi ta gặp, ta phải cố gắng để yêu họ, tự nhủ họ cũng tốt ở điểm này kia, nhưng có những người ta lại thích ngay từ cái nhìn đầu tiên vậy, chị cũng vậy, chị.... Chị có bạn trai chưa?

- Chị chưa, em có rồi sao?

- Chưa ạ,...vì anh trai em cũng còn độc thân, em lo cho anh ấy quá, chỉ suốt ngày lo cho em, anh ấy không có thời gian yêu đương gì cả. Em biết anh ấy rất vất vả, dù ảnh không bao giờ nói ra hay thể hiện cho em thấy.

Cô bé xúc động, tự đứng dậy lấy cho mình một cốc trà nóng. Khi Lan ngồi xuống, Nhiên nắm tay em, cười nói:

- Chị biết em lo cho anh trai em, nhưng mỗi người tự lựa chọn cuộc đời của mình. Như em cũng chưa yêu ai cơ mà. Như chị dù không vất vả, chị cũng chọn không yêu ai cơ mà. Mọi thứ cần đến rồi cũng sẽ đến thôi, em không cần lo lắng đâu.

Cọt kẹt, cọt kẹt, tiếng cửa gỗ mở ra đóng vào khẽ vang lên, có thể thấy dù người mở cửa đã cố gắng nhẹ tay, nhưng dưới không gian tĩnh lặng của quán và trong một buổi chiều vắng lặng hôm nay, tiếng động ấy vẫn như vang vọng khắp căn phòng.

Nhiên và Lan cùng quay ra nhìn. Một thân ảnh cao lớn đứng ở cửa, mang theo chút gió lạnh ngoài kia, vẻ phong trần và mát lạnh của thiên nhiên hoang dã, người đàn ông đứng ngược nắng nên cô không nhìn rõ mặt, nhưng bóng dáng cao cao ấy cô thấy thân quen. Là ai vậy nhỉ, Nhiên tự hỏi.
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 8: Lại gặp lại


- Anh, anh sao lại về sớm thế?

- Hết việc thì về!

Anh ta nói xong, lẳng lặng đi vào quầy rót 1 cốc trà, chẳng buồn nhìn qua Nhiên. Nhiên cũng không quan tâm 2 anh em họ, cô chúi mặt vào máy tính, bắt đầu từ google, đầu tiên cần tra những địa điểm du lịch ngày tết, phòng trọ nào mở, phương tiện nào đi lại, giá cả ra sao, nên đi tour hay tự đi.... trời, bao nhiêu thứ phải phân vân.

- À, đây là chị Nhiên, chị ấy là bạn mới của em đó. Anh thấy chị ấy xinh không?

Lan vừa chỉ Nhiên vừa cười hihi như một đứa trẻ muốn khoe thành tích với bố mẹ để được thưởng.

Nhiên chần chừ nhìn cô bé, xong lại nhìn sang anh trai cô.

- Ừ, cô cứ ngồi chơi, tôi không thấy phiền đâu.

Nhiên á khẩu không nói được gì. Cô thật sự câm nín, ai, ai mới là người thấy phiền ở đây, ai, ai? Anh phiền hay tôi phiền, chẳng lẽ lại đứng dậy đập bàn như Chí Phèo, bố mày không cần, bố mày đếch quan tâm đứa nào là chủ ở đây, bố mày là khách, là thượng đế cơ mà, bố mày ra đây để làm việc, mà nhìn xem, cả chiều chẳng làm được gì cả..... Nghĩ chán chê xong, Nhiên lại cúi đầu quay lại máy tính, cứ cho cô là con thỏ nhỏ không dám dậm chân với đời rạch mặt ăn vạ đi. Tôn chỉ c*̉a cô mãi là không xuất hiện mà

Chợt, cô sững người lại, nhìn lại về phía bóng dáng cao lớn, làn da sẫm màu, tất cả toát lên không khí của người con trai sớm bươn chải với sóng gió cuộc đời, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

- Cậu là Phong?

Phong nhíu mày nhìn cô.

- Cậu ở cùng phòng với Vũ. Tôi ở cùng khu với 2 cậu

Lan cười rũ rượi, hết nhìn khuôn mặt bình thản của Nhiên, lại nhìn khuôn mặt đang nhíu mày nhăn trán của anh trai.

- Thì ra là người quen cả. Thích thật đó. Thế đã quen biết rồi thì tối nay chị ở lại ăn bữa cơm với chúng em, bữa tiệc cuối năm chia tay năm cũ mà.

- Tất nhiên rồi, cô chỉ sống một mình mà, về thì cũng chỉ ăn cơm 1 mình chứ có làm gì khác đâu. Ở đây chúng tôi nấu còn ngon hơn.

Cả 3 người trong phòng ngạc nhiên nhìn ra cửa, nơi tiếng nói trào phúng cợt nhả ấy vừa đế vào

- Cậu thương thầm nhớ trộm tôi hay sao mà điều tra hết vậy?

Nhiên hỏi Vũ, bâng quơ như là cô không hề để ý trò đùa khích bác của Vũ về cuộc sống cô độc của cô.

- Đùa vậy thôi, tết mọi người đều về, thì cũng nên có bữa tiệc chia tay chứ. Người quen cả, ngại gì, phải không cô bé xinh đẹp?

-Tôi lớn tuổi hơn cậu đó. - Nhiên điềm đạm đáp lại.

-Thật ư? - Vũ ngạc nhiên nhìn cô.

Nhiên nhỏ người, ăn mặc trẻ con, lại nhút nhát, nên mọi người không nghĩ cô lớn tuổi rồi cũng đúng thôi. Nhiên không nói nữa, như để chứng thực cho sự trưởng thành già giặn của mình, cô quay lại với máy tính. Màn hình vẫn đang hiện lên trang chủ của google, từ chiều tới giờ, cô chưa tìm được 1 cái gì.

- Sao sang sớm thế? Hôm nay không học chiều à? Hay đằng ấy lại trốn tiết đi chơi thế?

Lan nhíu mày nhìn Vũ.

- Bà bị sao thế? Điên vừa vừa thôi, trời chiều chạng vạng rồi bà. Giờ mà bà còn chưa nấu cơm thì không biết đến bao giờ mới được ăn tối.

- Hôm nay ăn lẩu người ạ. Cơm nước gì

Lan cũng không vừa đáp lại. Nhiên nhìn 2 người chí chóe mà buồn cười. Vũ và Lan xuống bếp phụ chuẩn bị đồ. Nhiên quay trở lại với máy tính của mình lần thứ n. Quán những ngày cuối năm vắng khách, buồn man mác, không thì ít ra Nhiên sẽ nghĩ là bình yên. Nhưng cô không thấy thoải mái lắm khi trong không gian bình yên này lại có một người khác, lại còn là 1 người con trai khác, không khí này quỷ dị thì hơn.

- Cậu có muốn uống gì thêm không? Không tính phí.

Câu đùa nhạt như nước ốc, Nhiên chỉ cười không nói gì. Chợt nhớ ra, cô nói

- Tôi không phải bạn cậu.

- Cô là bạn của Lan?

- Phải

- Cô là bạn của Vũ?

- uhm... Phải...

- Thế rõ quá rồi còn gì. Cô quen A, A quen B, cô quen B, C quen A, quen B, vậy nên C quen cô.

- Anh có học môn logic không? Tôi yêu anh, anh yêu B vậy thì tôi cũng yêu B chắc.

- Cảm ơn cô, tôi vinh dự được cô yêu.

Nhiên nhìn hắn, căm phẫn nhưng nín nhịn, không phải ai cũng vừa sai vừa có thể mặt dày như vậy. Đúng là người trải qua va chạm cuộc đời mưa gió bão bùng,... da mặt phải dày như vậy. Lòng Nhiên thầm rủa trăm nghìn lần như vó ngựa dày xéo quần nát thảo nguyên hoang vu cho nó biến thành sa mạc luôn đi.

- Tôi không dễ kết bạn đâu, và thù dai nhớ lâu. Chúng ta vốn không gây thù chuốc oán gì mà, sao cậu lại có vẻ bài xích tôi thế?

Phong khó hiểu hỏi, Nhiên ngạc nhiên, đơ mất mấy giây.

- Ý tôi không phải vậy, ý tôi chúng ta không bằng tuổi nhau. Tôi đã nói tôi hơn tuổi Vũ và Lan rồi. Tôi đơn giản muốn nói, tôi hơn tuổi cậu, cậu Phong thân mến ạ.

- Cậu vẫn học logic chứ? Cậu hơn tuổi Lan với Vũ thì nghĩa là cậu hơn tuổi tôi, logic gì vậy?

Nhiên đang nhíu mày suy nghĩ, định hỏi lại Phong đó là ý gì.

- Hai người đừng tán hươu tán vượn nữa, mau ra giúp dọn bàn đi chứ. Hai người kia định bắt hai người này là osin đó hả.

Tiếng Vũ oang oang từ sau nhà gọi vào. Phong đứng dậy, ngán ngẩm nói

- Chúng nó là em tôi mà như là ba là mẹ tôi không bằng. Cậu cứ ngồi trông quán đi, tôi dọn cho.

Nhiên nhìn theo, vẫn không hiểu, cậu ta muốn nói gì, ý là giải thích việc cậu ta lớn tuổi hơn họ sao, tức là bằng tuổi cô? Haiz, có thể nào nói chuyện dễ hiểu chút, vứt bớt não đi không, liệu có phải khả năng cảm nhận thấu hiểu lời nói của cô có vấn đề rồi không?

Thôi, dù gì cũng đói rồi. Nhiên ngáp dài, vươn vai đứng dậy, dọn dẹp chỗ mình vừa ngồi.

Mà khoan đã, sao giờ cô mới nhớ, Vũ là người chỉ cô đến đây sáng nay mà, tên này muốn gì vậy? So với Phong, cô còn thấy cô không thể hiểu được ý của Vũ hơn. Chắc tên nhóc bã đậu này phóng khoáng quen rồi, bốn bề là anh em, kết bạn tứ phương không thành vấn đề đây mà.

Nghĩ vậy, Nhiên lại tiếp tục dọn dẹp, vừa làm cô vừa ngáp không ngừng.
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 9: Phong Vũ


Ngồi vào bàn ăn, Nhiên vẫn còn cảm thấy kì lạ, mọi thứ bắt đầu diễn ra quá nhanh, như vô tình cô tìm thấy những mối liên kết giữa thành phố xa lạ. Nhìn khắp bàn ăn, từng khuôn mặt, Nhiên cảm thấy kì lạ, cô đang ở đây, đang làm gì thế này. Liệu mọi thứ sẽ đi đến đâu?

- Chị gái à, chị không cần thơ thẩn như vậy đâu, chị mà tiếp tục ngồi như phỗng nữa thì bàn tiệc này một mình lão Phong sẽ chén hết đó.

Vũ gõ gõ vào bát cô, không quên nháy mắt với cô.

- Hai người không phải là bạn à?

- Gì cơ?

- Ý tôi là cậu với Phong không phải là bạn?

- Sao cơ? Chị không uống rượu mà cũng say sao?

- Haiz za, ý tôi là cậu với Lan bằng tuổi nhau, tôi hơn tuổi cậu với Lan, Phong hơn tuổi cậu với Lan.

- Chị bị ám ảnh với tuổi tác à? Mà hơn kém thì liên quan đến tình bạn sao.

Cả 3 người trong bàn cũng đều nhìn cô, Phong vừa ăn vừa nhìn cô cười, Lan thì vừa đập bàn vừa cười, Vũ thì chỉ cười chế giễu cô. Nhiên tức giận, không thèm hỏi nữa, bắt đầu chọc đũa vào nồi lẩu, cô gắp ngay miếng đùi gà to nhất. Thực ra cô cũng chẳng thích lẩu, lẩu khác gì ăn đồ ăn luộc nhúng nước đâu chứ. Rót 1 chén rượu, Nhiên cũng uống. Khà, nồng, say, cay, đắng.

- Thực ra tôi quen Lan từ xưa rồi, chúng tôi chơi với nhau đã lâu lắm rồi, từ hồi nhỏ. Phong tôi cũng biết, nhưng không thân lắm, sau này lên Hà Nội mới chuyển tới ở cùng nhau.

- Hai người có thực sự.... hihi, thích nhau không?

- Thích chứ, thích chết đi được, nếu không chúng tôi đã không ở cùng nhau.

- Xì, vậy sao lại để Lan ở đây một mình thế? Một mình cô ấy trông quán nguy hiểm mà, sao hai người lại tách riêng ra vậy, vừa tốn tiền, vừa tốn công.

- Lan thích hợp để ở 1 mình rồi.

Lần này Phong mới nói, lời đầu tiên trong suốt bữa nhậu hôm nay. Nhiên không hiểu, nhưng 2 người con trai có vẻ không muốn nói nữa, Lan cũng không để tâm, Nhiên cũng không tham dự tiếp.

- Kể cho tôi nghe chuyện 3 người đi.

- Vậy sau đó cô sẽ kể chúng tôi nghe về cô chứ?

- Uhm,... cũng không có gì đâu.

- Chúng tôi là người miền Trung, cô nghe giọng chắc không nhận ra, vì chúng tôi nói được giọng bắc mà, làm gì ở đâu thì cũng cần hòa nhận hết,- Vũ cười - ra đây lập nghiệp đã hơn 3 năm. Phong ra đây từ hồi thiếu niên, hắn ban đầu cũng chỉ làm việc lao động tay chân. Sau đó tôi lên đại học, thi đỗ Bách Khoa, tôi đi thì Lan cũng đi theo, dù gì ở quê cũng chỉ có một mình em ấy. Tôi đến ở cùng phòng trọ với Phong, ban đầu còn 1 người nữa, nhưng hắn mới chuyển đi rồi. Phong mở quán này cho Lan, rồi hắn cũng vào học xây dựng, khoa kiến trúc. Quán này hắn thiết kế đó, nhưng mọi thứ là do 3 chúng tôi đi gom nhặt mãi mới được đó.

- Chắc hẳn cuộc đời mọi người đều li kì lắm nhỉ?

- Là cô cảm nhận vậy thôi...

Phong là kiểu chín chắn trưởng thành, tôi thì vẫn thoải mái phóng khoáng. Nhìn chung chúng tôi bình thường như bao kiểu người khác. Haha, nhưng mà chúng tôi là vượt nghèo, còn cô chắc là vượt sướng.

- Sao lại nói vậy?

- Chỉ có những người không phải lo về gánh nặng cơm áo gạo tiền mới có tâm hồn mơ mộng như cô thôi.

- Dù tôi có là trẻ mồ côi, tôi nghĩ tôi sẽ vẫn vậy đó. Thậm chí tôi sẽ bất kham hơn, dính vào đủ các thứ tệ nạn hơn ấy chứ, tôi có thể là một đứa trẻ tinh ranh nào đó mọi người gặp ngoài đường, và tôi sẽ càng sống trong thế giới tượng tượng của tôi, tìm đến những thứ mãnh liệt với tôi, và cũng có thể ngoẻo trước khi mọi người kịp gặp tôi rồi chứ, haha.

- Đến lượt cô, kể về mình đi.

- Tôi á, hay thế này đi, chúng ta cùng chơi một trò chơi, ai thua người đó sẽ phải dọn dẹp bữa ăn ngày hôm nay nhé.

- Thú vị đó. Đồng ý

- Ok

- Yes.

- Tuyệt, vì tôi chẳng biết bắt đầu từ đâu. Trò chơi nói thật nhé, cùng xem ai là người đáng thương nhất, người đáng thương ít nhất sẽ phải dọn dẹp. 4 người chúng ta sẽ phải chứng minh ai là người đáng thương nhất, như một cuộc thi cạnh tranh tăng tiến nhé.

- Sao không chơi nói thật vậy? Thường tụ tập mọi người hay chơi trò này hơn mà? - Vũ chen ngang

- Vì chúng ta vẫn thành thật với nhau mà, nhưng lần khác, có thể chơi trò đó. Hôm nay tôi muốn được nói hết điều buồn bã, để còn về quê ăn tết vui vẻ chứ, đúng không?

- Zô, nào uống ngụm rượu bắt đầu câu chuyện nào, các cụ ta đã có câu, cốc rượu là đầu câu chuyện, xin mời các anh em.

Nhiên không cả để ý, từ bao giờ Vũ không kêu cô là chị nữa, mọi thứ trở lại như 4 thanh niên trẻ cô đơn giữa thành phố rộng lớn, bỗ bã bên bàn rượu. Hôm nay, mỗi cô và Vũ nói nhiều nhất, Lan gần như chẳng nói gì. Nhưng cô bé luôn quan sát 3 người cô, cười luôn luôn. Nhiên có thể thấy, cả Phong và Vũ đều thường xuyên nhìn sang Lan, 2 chàng trai thường mỉm cười hạnh phúc khi thấy Lan vui vẻ, ánh mắt yêu thương ấy làm cô nhói đau, cô ước gì cũng có một người quan tâm và nhìn cô như vậy.

Nhiên uống một hơi hết sạch, cô chuẩn bị bắt đầu câu chuyện của mình.
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 10: Trò chơi đau khổ


Xem nào, tôi là cô gái chẳng có gì đặc biệt, tôi còn tầm thường và mờ nhạt ấy. Tôi tốt nghiệp rồi, chuyên ngành đạo diễn phim tài liệu, nhưng không có việc làm. Tôi cũng chưa đi làm thêm bao giờ, tôi không bước ra ngoài xã hội nổi.

- Khó hiểu vậy, tại sao? - Phong hỏi.

- Không hỏi, chúng ta đang thi, ai thấy khổ hơn tôi thì cứ nói nhé, tôi sẽ còn kể tiếp. Haha, tôi cảm giác như mình sẽ thắng trò này.

- Tôi chưa tìm được công việc tôi muốn, tôi vẫn chỉ đi làm linh tinh. Thậm chí, tôi chẳng biết mình muốn gì. - Vũ nói - vậy có đáng thương hơn cậu biết cậu giỏi gì nhưng lại chưa đi làm không?

- Tôi đi làm đủ lâu. Đủ để biết mệt mỏi là gì, có những ngày không muốn dậy, không muốn bước đi, không muốn thở, không muốn nói, không muốn gặp ai. Những ngày chỉ uống nước thay cơm, những ngày ăn vội gì đó, về nhà là lăn ra ngủ, không bao giờ muốn dậy.

- Lan, em không nói gì sao?

- Em á, công việc của em không vất vả, em cũng không có ý định làm gì lớn lao, em thích gặp gỡ mọi người, vậy là đủ.

- Thôi được rồi, để chị..... xem nào, tôi có những ngày không ngủ được, không biết làm gì, cũng chẳng muốn dậy, vì tỉnh giấc tôi sợ không biết mình là ai, mình cần làm gì. Nhưng đó có là gì, tôi từng thích một người, nhưng không dám nói ra, đó mãi là quá khứ.

- Tôi đã yêu nhiều người, nhưng không ai là điểm dừng chân cuối, vậy có mệt hơn không, khi bạn đi mãi, đi mãi, như trên sa mạc vậy, chỉ muốn tìm ốc đảo có nước, mà không được, bạn mệt mỏi và có thể gục ngã trước khi đến sa mạc đó, ít ra, cậu còn chưa bắt đầu vào sa mạc, à không, cậu thậm chí còn chưa leo núi cơ mà.

Nhiên gật gù đồng ý với Vũ, cô quay sang nhướng mày nhìn Phong, Phong lắc đầu không nói gì.

- Được, nhưng cậu biết tình yêu là gì. Tôi còn không biết tình yêu là gì. Tôi ở đây được 4 năm, một mình, tôi chưa yêu ai bao giờ, tôi cũng chẳng yêu ai được. Tôi sợ những sự gắn bó, những mối quan hệ bền chặt. Tôi sợ tất cả, mọi thứ đối với tôi chưa bao giờ có bền vững, lâu dài. Tôi thậm chí còn không biết một mối quan hệ mãnh liệt là gì.

- Ừm, đau khổ nhỉ. Tôi... hừm, Phong nói đi. Đảm bảo chuyện cậu sẽ thống thiết hơn - Vũ trêu đùa.

- Tất nhiên, cậu chưa có đúng không, còn tôi là đã có rồi mới mất, nó mới thực sự là nỗi đau, khi ta cố nắm mà không được. Cậu chưa ăn kem bao giờ thì sẽ chẳng biết được kem ngon thế nào, thứ cậu muốn chỉ là khao khát được như bao người khác, được thử ăn kem thôi, thậm chí cậu còn không biết nó ngọt nhạt sao, có hợp không. Còn tôi, tôi biết vị của kem, ngọt lịm, tươi mát như nào trong ngày hè, lạnh buốt và tinh tế nhẹ nhàng đầu lưỡi thế nào trong mùa đông. Nhưng hãy xem, mới nếm thử thôi, tôi làm rơi cây kem xuống đất, tôi đứng nhìn, khóc mà không làm gì được, rất nhanh kem tan chảy. Và tôi chẳng có đủ tiền cho một cây kem khác, tôi không thể xin ai được, tôi thèm nó nhưng rồi tôi phải nói không, tôi cứ mãi vấn vương vị kem lần đầu trong đời ấy, mà cũng chẳng kịp thử vị kem khác, rồi hàng kem ấy đi đến nơi khác, tôi chẳng lẽ lại chạy đuổi theo?

- Tôi sẵn sàng lấy dao rạch cơ thể mình ra, moi tim mình ra để trao cho một người khác, điều đó có thê lương không? Cứ cho là cậu trao nhầm tim cho một con cún đi, nó chỉ ngửi rồi quay đi, cậu lại nhặt tim về cất đi, rồi đến một ngày, cậu sẽ lại trao cho ai đó khác, có thể may mắn lần này cậu sẽ gặp người đáng yêu thay vì cún đáng yêu chẳng hạn. Nhưng tôi, là chiếc tủ có khóa, là két sắt an toàn, không có chìa khóa, hoặc tôi đã làm mất, hoặc chính người làm ra tôi đã quên không đưa cho tôi chiếc chìa khóa rồi. Vậy là tôi chỉ có thể đập vỡ chính mình để lấy quả tim đó.

Cả 4 người im lặng, rồi Lan rụt rè nói:

- Mọi người đều biết mình là ai, mình muốn gì, mình khổ gì. Em còn không định nghĩa được điều đó. Em là ai? Tại sao em không biết gì về mình? Tại sao mọi người không ai nói với em, những gì em muốn biết? Em thậm chí, chẳng tồn tại 1 mình được, em chẳng biết làm gì ngoài trông quán trà này. Em chẳng làm gì để ai tự hào cả, không thông minh, ngu ngốc, lắm chuyện, luôn khiến mọi người lo lắng. Cả cha mẹ nữa, cha mẹ em là ai, họ như nào, họ có thương em không,họ có tự hào về em không, họ có kịp ôm em vào lòng, cười với em không? Anh trai tại sao lại bỏ đi, tại sao em sống một mình, không ai chăm sóc, bảo ban em nữa. Em không biết làm bài, cũng chẳng hỏi ai được, các bạn chê cười, em cũng chẳng biết gọi ai. Bố mẹ đi, rồi anh trai đi, rồi đến lượt Vũ sẽ đi, em chỉ còn một mình, một mình nơi đó, chẳng có ai cả. Mọi người nói em là đứa điên, cầu bất cầu bơ, em không có ai quan tâm cả. Mọi người nói, anh không phải anh trai em, mọi người nói Vũ còn tương lai sáng ngời, rằng em đang ngán chân Vũ, rằng em đừng làm phiền cậu bạn duy nhất của em nữa, nếu em yêu Vũ, em phải để cho cậu ấy đi, đừng níu kéo cậu ấy nữa. Đừng đổ hết trách nhiệm lên vai 2 người nữa....

Lan không khóc, nhưng giọng cô bắt đầu lạc đi, 3 người còn lại im lặng. Phong và Vũ nhìn nhau, lắc đầu.

- Tuyệt, em làm như thật ấy, chị không biết em ghét dọn dẹp đến vậy cơ. Rồi 3 bọn chị sẽ làm, ôi, chắc em giỏi công việc này nhất, nên hãy nghỉ đi, để những kẻ kém cỏi này làm nào. Không tin được, chị lại thua rồi, ôi, lần đầu tiên chị thua ấy, hu hu.

Lan cười.

- em vẫn muốn uống nữa, em vẫn đói.

- Ăn nhanh, không chị dọn hết đi giờ.

Bữa tiệc sắp tàn lại tiếp tục le lói, mọi người ăn trong trầm ngâm suy tư.

Nhiên cảm thấy mơ hồ.Phải. Cuộc sống này thật lưng chừng mông lung.
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 11-1: Về (1)


Dọn dẹp xong, nhìn Lan khóa cửa quán, Nhiên, Phong và Vũ cùng đi về chung cư, tất cả im lặng, đường phố vắng hoe, lạnh đến tê dại, bóng 3 người in dưới nền đất. Nhiên đi giữa, nhưng cô gà gật mãi. Cô say, mà khi say cô chẳng ăn nói lung tung, cô chỉ buồn ngủ.

Vũ dặn cô về cẩn thận, nếu vào nhà thấy ma thấy trộm cứ gọi hắn, vì tất cả đã trao đổi số điện thoại với nhau rồi đó. Nhiên cũng chỉ gục gặc đầu ậm ừ.

Nhưng Nhiên chẳng nhớ gì nữa, hôm sau cô tỉnh dậy đã là 1h chiều. Cô đau đầu, khát nước, và đói. Không biết 2 tên kia thì sao, chắc vẫn phải đi học, đi làm chứ. Còn cô, cô thấy mê man. Đời thật lạ, hình như mọi thứ không bao giờ tròn trịa.

1

Chiều 30 cô mới về nhà, về với gia đình. Tuần trước Tết cô đã về dọn dẹp trước rồi, nắm nay, cô không muốn ở nhà, cô chỉ định về tối 30, ở nhà mùng 1, và mùng 2 đi. Không biết tại sao nữa, cô nói dối năm nay cô đi du lịch với bạn rồi, mặc dù lên Hà Nội cô cũng chỉ ở một mình thôi. Nhiên không biết tại sao nữa, nhưng cô sợ những cuộc gặp gỡ, những cuộc họp gia đình, với những câu hỏi, với những áp lực, với những cần phải thế này, cần phải thế kia. Nhiên không biết nữa, có phải cô đã luôn trốn tránh cuộc sống ấy, quá khứ ấy, thế giới ấy?

Cô chỉ có thể tồn tại một mình được thôi ư?

Càng những ngày gần tết, càng nhìn mọi người quây quần bên nhau, những nụ cười, những màu sắc rực rỡ, trái tim Nhiên lại thắt lại. Nhiên thực sự mệt mỏi, mắt cô díu lại, cô chỉ muốn ngồi thần ra, không làm gì, không nghĩ gì, nhưng những cảm xúc vẫn nhói lên, thi thoảng lại gõ cộc cộc lên trái tim bé nhỏ của cô như muốn trồi ra ngoài, bao trùm tất cả con người cô vậy.

Ăn bữa sáng kiêm bữa trưa muộn xong, Nhiên bắt đầu sắp xếp đồ đạc. Chắc chiều 30 thì đường cũng không còn đông nữa rồi, xe cộ chắc không chen chúc nữa. Nhiên tính tối nay sẽ đi mua bánh kẹo, hoa quả thắp hương, như đây cũng là một căn nhà của cô vậy.

Ngày mai cô sẽ về nhà rồi....
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 11-2: Sân ga


3 người bạn mới quen cũng không nhắn hỏi thăm Nhiên, cô cũng không nhắn lại. Nhưng sáng 30, Nhiên vẫn nhắn tin tạm biệt mọi người, vẫn không có hồi âm. Nhiên muốn ghé qua quán trà trước khi về, vì thấy bối rối và lo lắng, nhưng rồi cô vẫn quyết nên xách ba lô đi về, không quay lại nữa.

Có lẽ mọi điều đến và đi, cũng đều như một giấc mơ, một cơn gió vậy. Dù sao mùng 2 đã lên rồi, lúc đó qua quán cũng được, Nhiên thầm nghĩ.

Nhiên thậm chí tự hỏi, nếu mình luôn là người bắt đầu trước, liệu có phải mình là người yếu hơn, mình cần họ, còn họ không cần cô, họ không yêu quý cô đến mức như cô tưởng?

Cô đã từng mong mỏi một cảnh tiễn biệt chia ly trên sân ga, bến tàu. Suốt 22 năm, cô nghĩ vậy, cô luôn muốn những cuộc chia tay rõ ràng, nhìn thấy nhau ra đi, hơn là bỗng dưng biến mất, bỗng chia tay, cảm giác mất mát sẽ luôn đau đáu, là lỗ hổng, là sự trống trải không thể lấp đầy được.

Tại sao cô lại nghĩ về điều này nhỉ? Tại sao cảm xúc ấy lại rõ ràng mà mơ hồ đến vậy? Có lẽ việc đứng ở đây, giữa sân ga tấp nập, lặng nhìn các đôi bên nhau, bịn rịn, chia xa khiến Nhiên thấy buồn, lòng cô xót xa. Giờ đây,họ sẽ ra đi, mỗi người về một hướng, họ có còn quay trở lại? Họ có còn gặp nhau?

Hôm nay không ai đến c*̀ng cô, trên sân ga này, để c*̀ng cô nói lời chào thành phố xa lạ này. Và cô biết, nơi sân ga thành phố kia, c*̃ng sẽ vậy.
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 11-3: Nhà


Nhiên mở cửa bước vào nhà, không khí tết đỏ rực ngập tràn khắp nơi. Có vẻ ba mẹ đã trang trí thêm nhà cửa.

Nhiên cũng muốn hay là mua 1 gói tour du lịch cho mọi người, vì dù sao Nhiên cũng không ở nhà dịp Tết, nhưng cô không có tiền, ba mẹ cũng biết cô chưa đi làm, thực sự mọi người lo lắng cho cô nhiều hơn, cô cũng không dám nói dối. Thực ra cô biết nói gì đây? Cô chẳng muốn nói gì, làm gì cả.

Cất đồ, nhìn khắp nhà, vẫn không thấy bố mẹ đâu. Nhiên thấy lạ, cô mấy lần lấy điện thoại ra định gọi rồi lại thôi. Cô lấy xe lên nhà ông. Dù sao về cũng nên lên ông, Nhiên không biết mình yêu hay ghét ông nữa. Nhưng Nhiên biết, cô luôn khâm phục, kính trọng ông, cô lo lắng cho ông nữa, dù cô chẳng biết làm gì.

Đường phố vẫn vậy, tấp nập, vui vẻ, hạnh phúc. Nhiên cảm thấy sự hồ hởi ấy đọng thành từng giọt trong không khí, vương trên lá cây vậy.

- Hôm nay Nhiên nó về đó ạ.... Vâng nhưng cũng chưa thấy cháu nó gọi.... thôi, gọi làm gì ông, cứ kệ nó.... vâng, nó vô tâm lắm, chẳng nói chuyện với ai, con cũng chịu.... Tết này, con đến buồn với nó.... nó có chịu nói đâu, chúng con không biết làm sao cả, thôi nó muốn gì cứ kệ nó ông ạ, chúng con đã lo cho nó đầy đủ hết rồi, có thiếu gì đâu....

Nhiên đứng ngoài, cô thấy lòng mình nhói lên. Cô định mở cửa vào, nhưng những lời nói ấy vang lại rõ ràng, Nhiên không nghe rõ giọng ông nhưng giọng mẹ cô gay gắt đến đáng sợ. Nhiên biết chứ, cô mắc nợ họ nhiều lắm, nhưng cô biết làm sao? Chính cô còn không hiểu mình, cô biết nói gì đây? Họ nói đúng quá, Nhiên càng không có gì phản bác lại.

Nhà của ông bà, trước đây Nhiên cũng không ở với ông bà. Ông chỉ hay đến mỗi sáng thứ 7, đưa Nhiên đi ăn phở, những bữa sáng, Nhiên không biết mình có mong chờ điều gì trong lịch trình mỗi tuần ấy không, 1 tháng 4 lần, 1 năm 48 lần, 10 năm cho đến khi Nhiên đi đại học, năm Nhiên 18 tuổi, tức là đã 480 lần rồi. Quay ngược lại 480 lần ấy, Nhiên là cô bé vô tư, nhưng u sầu, nhạy cảm, và giờ đây, cô là cô thiếu nữ trưởng thành, và mắc kẹt ở đâu đó. Nhiên không thể nhẹ nhàng vô tư quay lại với quá khứ nữa rồi.

Quay xe lại, Nhiên quyết định ra chợ hoa. Năm nay hoa rẻ quá, hay do đã là ngày 30 rồi? Đâu đâu cũng thấy treo biển giảm giá, chốt giá, giá sốc... Nhiên mua mấy cành đào về cắm bàn thờ. Không đâu dễ hơn, để nhìn thấy cảnh mưu sinh, là nơi buôn thương, tất cả những vất vả, lam lũ, tranh cãi, tranh giành.... tất cả đều ở nơi đó. Nhiên thấy đau, dù đó không phải là cuộc đời của cô, dù họ không liên quan đến cô.

Cô thực sự muốn khóc, nhưng cô muốn khóc cho điều gì vậy?
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 11-4: Chờ đợi điều gì?


Sáng mùng 1 Tết, Nhiên dậy muộn, bố mẹ liên tục gọi cô dậy để lên nhà ông bà.

Tại tối qua cô ngủ muộn quá, cô lên sân thượng xem pháo hoa. Cầm theo chai nước ngọt, Nhiên vừa ngồi, vừa trùm mũ áo kín đầu, cô vừa hát, những bài hát trẻ con, vu vơ. Nhưng thực ra, cô đã nghĩ, rất nhiều thứ. Cô nghĩ về bữa tối, nặng nề, mọi người đều biết có 1 chủ đề cấm kị nhưng đều không nói gì cả. Cuối cùng ba hỏi cô về tại sao không lên ông, Nhiên qua quýt trả lời, cô lại nói dối, cô nói cô mệt, đi chợ hoa mua đồ, cắm hoa rồi nấu ăn, bận quá. Lúc đó, cô đã rất muốn mọi người hỏi cô, bận thì sao không về sớm, nhưng chủ đề không được nói đến tiếp, mọi người lại im lặng.

Nhiên nhìn pháo hoa, lấp lánh sáng trên bầu trời, từng đợt từng đợt, lóe cao rồi vụt tắt. Nhiều khi cô thấy như tia lửa sắp chạm đến chỗ cô rồi, chỉ còn 1 tí nữa thôi, Nhiên đưa tay ra khẽ vươn lên, như cầu nguyện chúng hãy đến bên cô và mang cô đi vậy. Ước gì giờ có rượu, và có 1 ai đó là tri kỉ, để cô có thể nói chuyện cùng. Lúc đó cô đã mở điện thoại ra, lướt 1 loạt danh sách bạn, 1 lần, 2 lần, rồi 3 lần rồi cô mới tắt máy.

- Nhiên con có dậy thay đồ đi không, muộn rồi đó.

- Vâng, con đi ngay đây. Bố mẹ cứ đi trước đi.

- Nhanh lên nhé.

- Dạ.

Nhiên lại sẵn sàng để đóng làm đứa con ngoan rồi, dù cô không thể, nhưng cô sẽ ngoan để mọi người quên rằng cô không đủ khả năng nào khác, ngoài là đứa trẻ ngoan, Nhiên chẳng mong mọi người sẽ chờ đợi mong đợi gì quá nhiều ở cô.

Mở điện thoại ra, tin nhắn tới tấp đến, ting, teng, Nhiên lặng nhìn mãi, cô nên xem hay không, cô chờ đợi điều gì, là lời hỏi han, chúc mừng năm mới, là lời yêu thương hay chỉ là những tin nhắn tổng đài, những tin nhắn gửi đồng loạt.

Trái với những lo lắng của Nhiên, chẳng là gì cả, có đủ loại, vinaphone, viettel chúc mừng năm mới, và có cả những lời chúc của vài người bạn. Có một tin nhắn từ Vũ chúc cô năm mới vui vẻ, hỏi xem khi nào cô lên, nói rằng mọi người đang tụ tập ở quán xem pháo hoa, nhớ Nhiên nhiều. Vũ dùng tên quán là Mộc Miên. Nhiên khẽ cười.

Cô nhìn mâm cơm ngày Tết, mọi người vẫn đang nói chuyện vui vẻ, lũ trẻ thì đã ăn xong, ngồi nghịch 1 mâm cùng nhau. Nhà Nhiên chưa có đứa cháu nào. Nhiên lại thấy buồn ngủ. Cô chỉ đợi dọn dẹp, rửa bát xong là đứng dậy, về sắp đồ và rồi lại đi.

- Chiều tôi lên Hà Nội, các cậu ở đâu? Đi làm tí vui nhé

Nhiên nhắn tin cho Vũ. Cô đoán đêm qua đội đó thức muộn nên sáng nay không dậy được rồi.

- Tí thôi ư? Tụi này vẫn thế, năm mới như năm cũ.

- ok, mang tí không khí tết lên nhé.

- thế còn gì bằng🙂

- đang ở nhà, mọi người toàn nói về công việc với tình yêu

- thấy sao?

- buồn chán.

- thế thì đừng nghe nữa cưng

- haiz, không đủ mạnh mẽ để bơ mọi người, dù sao tí nữa là đi rồi.

- thà nói thẳng ra, để mà vui vẻ ở lại chứ

- không, không phải vì vậy mà đi, chỉ là cảm giác ở nhà không phải dành cho mình nữa. Thấy mình không thuộc về nữa rồi

- ừ lên đây, Mộc Miên luôn chào đón nhé.

- Mọi người thống nhất tên rồi ư?

- ừ, được không? Phong mới nhặt một tấm gỗ, sơn trắng tên lên, thế là tết năm nay đứa con tinh thần của chúng ta đã có tên rồi. Haha.

- Nghĩa là gì vậy?

- Mộc Miên ư? Nói chuyện logic tí, không kịp hiểu bà muốn nói cái gì nữa. Đúng như nghĩa Việt thôi mà. Cũng hợp với chúng ta đó chứ. Gặp bà xong tụi tui mới quyết định đó, 4 chúng ta quá hợp với tên đó.

- cảm ơn🙂 vì tất cả

- thôi nói chuyện đừng ẩn ý nữa, tụi này không hiểu đâu nhé.

- vâng ạ. haha

- thế ăn chưa?

- rồi, đang đợi dọn dẹp.

- ừ, có gì cứ nói đi, đến khi nào phải đi thì thôi

- đây, giờ đi đây. Nói chuyện sau nhé.

- ừ, tụi này muốn ăn thịt gà nhé.

- ây gu. Đừng đòi hỏi, chỉ có không khí không thôi.

- buồn.

Nhiên bâng quơ nhìn lại lịch sử tin nhắn, 2 đứa toàn nói giời nói biển, linh tinh không đầu không cuối. Nhưng thật may, vì có người để cô tâm sự cùng, dù là những chuyện chẳng có chuyện.
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 11-5: Không ở lại (5)


Con mang giò đi nhé?

- Bánh chưng thì sao?

- Cầm ít bánh kẹo đi này.

- Có cần mang con gà này không, lên chỉ cần xé ra ăn thôi

- Cả rau nữa, tết nhất ít hàng quán lắm.

..... Hằng hà xa số lời căn dăn, Nhiên chỉ cười, gật gật, mắt cô hơi cay, cô thấy thương cha mẹ, thấy cả xấu hổ vì mọi người lo cho cô, còn cô chỉ biết có mình mà trốn đi. Năm sau, nhất định mọi thứ phải khác đi.

Thấy Nhiên đứng bần thần nhìn mọi người sắp đồ, ông khẽ vỗ vai Nhiên, tỏ ý muốn ra ngoài nói chuyện. Nhiên lặng lẽ đi sau ông.

- Ông biết con còn buồn, con còn muốn trốn tránh mọi thứ, nhưng Nhiên à, con còn trẻ, tương lai còn dài. Ông biết mọi người trong gia đình không còn muốn làm con buồn nên luôn né tránh nói về quá khứ, ông cũng buồn, bố mẹ con cũng buồn chứ, mọi điều xảy ra không một ai mong muốn cả.

Giọng ông bắt đầu lạc đi, Nhiên thấy tim mình đau nhói

- Sao con lại phải làm thế, chẳng lẽ giờ đây ở lại căn nhà này, nhìn mặt chúng ta khó khăn vậy chứ?

Ông vẫn ôn tồn nói, Nhiên thấy đầu đau nhói, tim cũng đau, cảm tưởng xé gan xé ruột, cảm tưởng như cô muốn khụy xuống, muốn cầu xin ông đừng nói nữa.

- Ông à, cứ để cháu nó đi chơi cho khuây khỏa, ở nhà giờ tụi trẻ không quen đâu. - tiếng bố từ cửa vọng lại.

Nhiên quay lại nhìn, cô thấy bố mình, lặng lẽ, già cỗi, khổ đau. Cô cảm giác như chính cô, chính cô đã gây ra điều này. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Nhiên cảm giác không thể suy nghĩ được, cô không có cảm nhận, không một chút gì, mọi thứ như chỉ đơn giản là phải diễn ra, cô như một khán giả đang nhìn vào thước phim quay nhanh, mọi thứ lướt qua, cô không kịp ghi nhớ gì.

Phải rồi, cảm giác cô không ở đây, không tồn tại.

- Xong rồi đó, chuẩn bị đi đi, bố chở ra bến.

- Vâng ạ, con chào ông, con đi đây ạ. Con đi mẹ nhé

Nhiên lễ phép nói, cô theo bố đi, lòng nặng trĩu, cô biết mình yêu mọi người, mình nhớ mọi người, nhưng lại không thể chạm vào được, cô không thể suy nghĩ.
 
Nếu Tôi Biến Mất, Có Ai Tìm?
Chương 12: Trở lại


- Alo ALo, Nhiên gọi Gió lớn, nghe rõ trả lời

- Gì vậy người? Đang đi bar đó, nghe không rõ đâu.

Vũ đáp như gào lên.

- Xin lỗi ông, thế có thể qua đón tôi cho đi ké được không?

- Không, gọi Phong đi nhé, nó suốt ngày lang thang ngoài đường thì tiện ship bà chứ tôi bận lắm. Thế nhé.

Vũ tắp rụp máy không chần chừ, Nhiên đứng lặng lẽ ở sân ga. Nên gọi Phong hay không? Cô không biết nữa, cô biết Phong bận đi làm suốt, còn bận chở hàng nữa, Tết thì Phong cần nghỉ ngơi, cô lại không thân với Phong, cô sợ mình sẽ làm phiền người khác.

Lăn tăn mãi, cô nhấn số, e hèm lấy giọng vui vẻ nói:

- Alo alo, đang làm gì thế bạn?

- Ở quán, ngồi chơi thôi, sao lên Hà Nội rồi hả

- Ừa, Lan cũng ở quán à?

- Ừ.

Im lặng 1 lúc.

- Có cần đi đón không? - Phong hỏi.

- Có tiện cho bạn không?

- Không, tiện tôi đi hóng tí gió năm mới cho bạn quá giang thôi. Đang ở đâu?

- Nhà ga, chỗ tháp đồng hồ lớn lớn ấy.

- Có sao? Thôi, thà bạn đừng chỉ đường cho tôi, tôi còn tìm được dễ hơn ấy.

- ừ.

Lại im lặng.

- Khoảng 10 phút nữa tới nhé. - Phong lại phá tan không khí bối rối

- ừ, đi cẩn thận.

Nhiên cúp máy. Cô nhìn quanh, sân ga vẫn đông đúc, chắc là những người hoặc bận đi làm, hoặc giờ mới đi tết gia đình thông gia, hoặc đi du lịch. Nhưng bước ra ngoài, đường phố lại vắng vẻ hơn, tựa như những người bình thường ở thành phố đã bị hút đi đâu đó rồi.

Nhiên đang nhìn chằm chằm lên bầu trời, balo vứt dưới đất, cô ngồi trên bậc thềm trước cửa nhà ga, lặng nhìn trời, hôm nay trời cực đẹp, trong vắt, có những đám mây xốp, đủ hình thù. Nhiên chợt nhớ hình ảnh này cô đã từng nhìn thấy, Nhiên và cậu bé ấy, cùng ngước lên nhìn trời, thi nhau kể xem ai nhìn thấy nhiều hơn, kìa gà kìa, ngựa đó, ôi thần sấm, cây đinh ba kìa.... và cả bầu trời đêm thăm thẳm, gió lồng lộng, những ngôi sao sáng lấp lánh, trên nền thăm thẳm hun hút, Nhiên là cô bé quấn khăn đỏ nhìn lên trời, lòng đầy sợ hãi nhưng người bên cạnh, vẫn liên thuyên về những chòm sao. Đó là ai, Nhiên giật mình, cô không nhớ nữa, hình như người đó rất thích bầu trời. Đầu Nhiên lại đau.

- Này cô nương, ngơ ngẩn gì đó.

Nhiên cúi xuống ngang tầm mắt, một chiếc xe máy, đôi giày thể thao trắng, là Phong.
 
Back
Top Bottom