Thanh Trúc's POV
Tôi không biết sự tự ti và kiểu gắn bó né tránh của mình hình thành do tình cách bẩm sinh hay hoàn cảnh lớn lên.
Dù cho mọi người xung quanh khẳng định tôi tốt đẹp, tôi vẫn luôn tự kì vọng cao và không hài lòng về mình.
Tôi được sinh ra trong một gia đình có điều kiện tài chính khá đủ đầy.
Người ta bảo, nếu được trùng sinh làm giàu thì những năm 90 phải mua đất ở thành phố, năm 2000 phải mở quán net, năm 2009 phải mua Bitcoin, 2018 phải làm TikTok và 2023 phải mua vàng.
Gia đình tôi từ những năm đầu 2000 đã có vài mảnh đất, một quán net và một đại lý nhỏ bán hàng tiêu dùng.
Thời đó như vậy đã được coi là rất có điều kiện rồi.
Hồi còn bé, cái gì tôi thích đều được bố mẹ mua cho, thứ mà những đứa trẻ khác có tôi cũng đều có.
Bố mẹ tôi không hẳn là chiều chuộng quá mức nhưng luôn sẵn sàng đầu tư cho tôi những thứ chất lượng.
Từ chiếc dép quai hậu đẹp, con búp bê xịn, đồ ăn thức uống ngon, những lớp học năng khiếu tốt.
Hồi còn học cấp một, tôi khá nổi bật do có nhiều đồ dùng học tập, cặp sách in hình công chúa, giày dép xinh và phụ kiện bắt mắt.
Tôi thích sơn móng tay, xỏ khuyên tai, đeo bờm cài tóc điệu đà, kẹp tóc lấp lánh, và sưu tầm búp bê.
Thế mà lúc đó tôi không hề thấy mình sung sướng chút nào, vả lại còn thường khóc nhè vì bị mẹ cầm roi dọa đánh do không chịu đi tắm hoặc rất ấm ức do bị bố bắt ngủ trưa.
Nhà tôi có 3 chị em, Vũ Thiên Hà, Vũ Hải Sơn, Vũ Thanh Trúc - ghép lại sẽ là một bức tranh phong cảnh hữu tình có trời có biển, có sông có núi, có cây cối thiên nhiên trong lành.
Là con út trong nhà, tôi rất nhút nhát, dáng người thì còi còi như kẹo mút dở, trong khi đó chị Hà và anh Sơn đều là trùm trường và đều là những học sinh trong đội tuyển học sinh giỏi.
Ở trường nhắc đến Thiên Hà và Hải Sơn, ai cũng biết.
Vậy mà trái ngược, tôi lớn lên lại là một đứa trẻ lặng lẽ hơn hẳn.
Chị Hà anh Sơn hay đi học, còn bố mẹ bận đi làm, nên không ai có nhiều thời gian chơi với tôi.
Bà tôi kể rằng ngày bé, tôi hay chui vào trong góc chơi đồ hàng một mình và tự độc thoại với mấy con búp bê.
Nhưng mọi người vẫn dành cho tôi rất nhiều tình yêu thương ấy.
Hình như đợt lớp 3 gì đó, tôi bị một thằng con trai bắt nạt, nó hay bắt tôi làm bài tập về nhà cho nó.
Mà tính tôi cũng hiền, không tự phản kháng, cho đến một ngày anh Sơn chị Hà phát hiện ra, rồi thằng đó bị anh chị tôi dọa báo công an đến mức tè ra quần luôn.
Từ đó nó không ăn hiếp tôi nữa.
Đến khi lên lớp 6, lúc các bạn còn đang xài Nokia cục gạch hoặc không có điện thoại sử dụng, tôi đã được cầm con iPhone 7 mà hồi đấy như vậy được coi là rất xịn rồi.
Các bạn được đi học thêm học nếm lớp học nào tôi cũng đều được bố mẹ đăng kí cho học, thậm chí cả những khóa học chục triệu - vốn không phải điều kiện học tập mà gia đình thông thường nào cũng đáp ứng được cho con cái.
Các bạn có xe điện, tôi cũng được mua cho xe điện, chỉ với điều kiện đơn giản là được học sinh giỏi - thứ mà tôi nhắm mắt cũng làm được.
Hồi đó nổi lên trend đi giày sneaker, đặc biệt rất hot các mẫu của Converse, Adidas, Nike, Vans,...Trong lớp tôi chỉ có lác đác cùng lắm một, hai bạn được đi giày auth xịn.
Thế mà tôi được mua cho chiếc giày gần 2 triệu chuẩn hãng.
Tôi thề, hồi đó đi giày auth là rất giàu, rất oách rồi.
Nhưng thời hoàng kim vô lo vô nghĩ của tôi có lẽ chỉ dừng lại ở đó.
Những năm cuối cấp hai, anh chị tôi đều đi du học hết, công việc của bố mẹ có dấu hiệu gặp trục trặc, rơi vào khủng hoảng tài chính.
Tôi cũng cảm nhận rõ rằng mọi thứ ngày càng trở nên căng thẳng.
Bố mẹ tôi phải lo toan biết bao nhiêu việc.
Áp lực tài chính đè nặng trên vai họ, khiến tôi ngày một cảm thấy bản thân cũng chính là một gánh nặng.
Ấy là lúc tôi bắt đầu sợ những bữa cơm gia đình, sợ sự áp lực của mẹ, sợ sự bất lực của bố, sợ mỗi lần xin học phí đóng học, sợ việc xin tiền mua quần áo hay đi chơi với bạn bè.
Bố mẹ tôi ngày càng bận, vật lộn với nỗi lo cơm áo gạo tiền, chẳng có mấy khi dành thời gian cho tôi.
Lúc ấy tâm sinh lý phát triển phức tạp, tôi dần trở nên xa cách với gia đình, cảm thấy chẳng ai hiểu nổi mình, cũng chẳng muốn chia sẻ gì hết.
Tôi không còn sở hữu những thứ xịn nhất nữa, không dám đòi hỏi nhiều điều cho bản thân, không dám nghĩ rằng mình tốt đẹp.
Thời điểm đó cũng là lúc tôi bắt đầu thích Dương Linh.
Cái lúc tôi thu mình lại và cực kì tự ti cũng là lúc Dương Linh tỏa sáng nhất.
Cậu ấy được nhiều người biết đến do vẻ ngoài ưu tú, nét đẹp đặc trưng, dáng người cao ráo vì phát triển sớm hơn các bạn cùng tuổi, lại biết cách ăn mặc, gia đình giàu có.
Đối lập với cậu ấy, tôi rất bình thường.
Do dậy thì muộn nên tôi chậm phát triển chiều cao và cân nặng hơn so với bạn bè đồng trang lứa.
Khi Dương Linh cao 1m73 thì tôi mới chỉ có 1m43 thôi, trông tôi thấp bé và rất trẻ con khi đứng cạnh cậu ấy.
Cái hồi ngồi cùng bàn với Dương Linh, sự chênh lệch chiều cao khiến tôi là người tí hon còn Dương Linh thì khổng lồ.
Thậm chí có người còn bảo chúng tôi nhìn giống hai bố con.
Tôi rất tự ti vì cơ thể của mình.
Mỗi khi trường lớp có tiết mục văn nghệ hay lựa chọn học sinh cho diễu hành, đồng diễn, những người như tôi sẽ bị loại đầu tiên do làm mất cân đối đội hình.
Còn những người như Dương Linh, cực kì lấn át.
Đó là lí do tôi chẳng dám nghĩ rằng mình sẽ xứng đôi với cậu ấy, vì giống như hai chiếc đũa lệch vậy, một phần bởi hồi đó tôi cũng rất ngây thơ, chưa từng nghĩ đến việc yêu đương sớm.
Ngược lại Dương Linh lại quen biết nhiều, được các bạn nữ crush và tán tỉnh vô kể nên nó y như một con cáo già lọc lõi vậy.
Đợt có một bạn nữ trong lớp - tên Quỳnh, chơi thân với Dương Linh, vô tình biết tôi thích Dương Linh, đã từng nhẹ nhàng hỏi tôi rằng:
- Trúc thích Dương Linh á?
Giọng bạn nữ đó dễ nghe, ngọt như kẹo, lời nói không hề cay nghiệt thô thiển, lại thân thiện và hay cười xinh, nhưng tại sao khiến tôi cảm thấy rất nghẹn:
- Không hợp đâu.
Những người xung quanh Dương Linh cũng giống Quỳnh.
Như Quỳnh là bạn nữ có vẻ ngoài ngọt ngào, nụ cười tươi, hàm răng đều, khuôn miệng đẹp, khóe mắt cong cong, dáng dấp lại cao ráo, cân đối, mềm mại, tổng thể trong trẻo ấm áp giống hệt mối tình đầu.
Quỳnh chẳng khác nào phiên bản nữ của Dương Linh - vẻ ngoài ưu tú, giỏi kết giao bạn bè, được nhiều người mến mộ.
Lúc đó tôi thấy những người giống Quỳnh mới xứng đáng đứng cạnh Dương Linh.
Xung quanh cậu ấy, nào là chị Phương Anh, em Ngân Anh, bạn Hà Anh, Huyền Anh.
Mẹ cái thằng đấy sao nó hay va phải mấy người tên Anh thế.
Sự tự ti ngày ấy đi cùng tôi một quãng thời gian quá lâu nên mãi sau này vẫn còn ám ảnh.
Tôi may mắn gặp được nhiều người mindset cao, những người thực sự đã khiến tôi tự tin vào bản thân hơn, một trong số đó có chị Hoàng Dương, chị Dương cũng là bạn của chị Hà anh Sơn nhà tôi.
Nếu kể ra tại sao tôi lại quý chị Dương đến thế thì có nhiều lí do lắm.
Thực ra mặt mũi tôi cũng thuộc dạng dễ nhìn, cũng gọi là da trắng, sáng sủa, ngũ quan cân đối, tóc tai gọn gàng, nhưng hồi đấy chưa biết chăm chút nên đường nét chẳng có gì rõ ràng lắm, cũng không có điều kiện để làm đẹp cho bản thân.
Tính cách của tôi từ lúc sinh ra cũng lành, hiền, lại siêu nhát, dễ xấu hổ, đôi lúc còn bị người ta bắt nạt.
Đặc biệt là những thằng con trai trẻ trâu trong lớp, chúng nó hay giấu đồ đạc và body shaming người khác, trong đó có tôi.
Nhưng Trịnh Dương Linh thì khác.
Dương Linh nghịch ngợm nhưng đối xử với các bạn nữ lại rất vừa vặn, nhường nhịn, dịu dàng, kể cả khi nó trêu chọc ai cũng không khiến người ta cảm thấy phiền phức khó chịu.
Đấy là lí do vì sao tôi lại thích và chấp niệm Dương Linh nhiều như thế.
Linh luôn nhẹ nhàng và tôn trọng tôi, mượn đồ đều lịch sự hỏi trước, lúc nào cũng cute cute nhí nhảnh nhí nhảnh và mang năng lượng vui vẻ tích cực.
Đặc biệt nó luôn nhìn tôi bằng ánh mắt lấp lánh mỗi khi thấy tôi được điểm cao, luôn khen ngợi tôi giỏi giang xinh gái, mặc dù tôi biết đấy là chiêu trò nịnh nọt để tôi cho nó chép bài.
...
Thật ra nếu nói rằng tôi không biết tại sao mình lại thích Dương Linh thì cũng không đúng.
Vì khi lục lại trí nhớ thì đúng ra cậu ấy có rất nhiều điểm đáng yêu nhỉ.
Cao, xinh trai, dễ gần, dễ nói chuyện, quan tâm người khác, lạc quan vui vẻ, cười đẹp, dáng đẹp, biểu cảm đa dạng, hài hước và mắc cười, đá bóng giỏi, có gu thẩm mĩ...
Hồi đó tôi còn chẳng biết Dương Linh giàu đến thế.
Với nguồn năng lượng của cậu ấy, dù không cần quá đẹp trai, không cần giàu, vẫn sẽ được mọi người yêu quý và không phải chịu thiệt khi ra ngoài xã hội.
Tôi từng nghĩ mình sẽ chẳng thể nào gặp được một người đặc biệt như cậu ấy đâu.
Phải là nét đẹp ấy, phải là tính cách đấy, phải là người có trải nghiệm giống như cậu ấy, hài hước như cậu ấy, tâm hồn tính cách giống cậu ấy mới được.
Thời gian ngay sau đó, gia đình tôi vốn đã chênh vênh, lại thêm sự càn quét khủng khiếp của đợt Covid nên khó khăn chồng chất, gần như trở về con số 0, thậm chí là âm...
Đó là lúc tôi nhận ra rõ nhất về khoảng cách lớn giữa cuộc sống của tôi và Trịnh Dương Linh.
Giống như hoàng tử và Lọ Lem.
Trong những năm tháng cậu ấy sống hết mình nhất ở hồi đi học, tôi lại rất khép kín và mặc cảm.
Có người bảo suốt cuộc đời này, chúng ta sẽ cần và sẽ chạy theo thứ mà bản thân thấy thiếu.
Có lẽ thứ tôi thiếu là sự nhiệt huyết nổi loạn và tự tin đầy mình của Dương Linh, thế nên tôi luôn dõi mắt theo thế giới của cậu ấy với ánh mắt ngưỡng mộ.
Tôi từng đọc được một câu thế này: "Người mà mình thích cũng phản ánh một phần con người chúng ta.
Bạn không yêu mến một người ngẫu nhiên.
Bạn bị thu hút bởi những gì mình trân quý và không thể rung động trước một phẩm chất mà bạn không hiểu hoặc không coi trọng".
Có lẽ tôi cũng chẳng phải một người quá an toàn và ngoan ngoãn.
Thâm tâm tôi cũng có thể nhen nhóm ý nghĩ phá cách nông nổi như bao người, nhưng khác Dương Linh ở chỗ cậu ấy dám nghĩ dám làm còn tôi thì không.
Vì Dương Linh có nhiều thứ để mất, có người đi sau thu dọn nếu nó sa chân lỡ bước.
Còn tôi thì không được phép mắc sai lầm.
Tôi đã từng xem bộ phim Our Beloved Summer do Choi Woo Sik và Kim Da Mi đóng.
Thật ra ban đầu tôi không hiểu lắm vì sao một người xinh đẹp và học giỏi nhất trường như nữ chính lại tự ti cùng cực như thế chỉ vì hoàn cảnh gia đình khi đứng trước nam chính.
Rõ ràng không phải chị ấy vừa xinh, vừa tử tế, tốt đẹp, vừa nỗ lực và giỏi giang hay sao.
Đến khi lớn hơn một chút thì cũng đã hiểu.
Hai chữ "chỉ vì" nhẹ như lông hồng không đủ để nói về sức nặng của cụm từ "hoàn cảnh gia đình".
Thế giới của tôi và Dương Linh khác nhau.
Cuộc sống của Linh không phải lo nghĩ, làm gì cũng có người chống lưng, việc gì cũng có người trải đường lo liệu cho sẵn, nắng không đến mặt mưa chẳng đến đầu, khi cậu ta phá phách cũng có người đi đằng sau lo liệu.
Còn tôi, không được phép sai.
Đến cả việc học cũng cẩn thận và dè dặt từng bước.
Năm tôi ôn thi đại học, học phí ôn thi quá nhiều, nhiều so với tài chính của gia đình, nên tôi quyết định tự ý nghỉ học thêm để tự ôn tập.
Hồi đấy bố mẹ tôi nhiều việc quá, họ cũng chẳng hay biết.
Năm đấy thi đại học được hơn 27 điểm, là điểm số không thấp.
Nhưng thực ra cũng bình thường, vì bố mẹ tôi cũng không rõ rằng 27 điểm có giá trị lớn thế nào, họ đơn giản mặc định rằng tôi học vốn giỏi, và anh chị của tôi cũng luôn xuất sắc, cho nên để đạt được con số đó cũng dễ dàng thôi.
Có lẽ đấy cũng là lí do mà chính tôi, cũng ít khi tự công nhận bản thân sau khi đạt được một thành tích nào đó.
Không phải do bản thân kém cỏi, mà vì những người xung quanh tôi đều xuất chúng.
Trong thế giới của tôi, ngoan ngoãn là điều hiển nhiên, học giỏi là điều mặc định.
Hồi trước tôi luôn nghĩ thế giới rộng lớn ngoài kia còn nhiều người phi thường như thế, bản thân tôi cũng chỉ tầm thường như một hạt muối bỏ biển.
Tôi thấy mình chẳng xứng đáng được công nhận lắm, nên không dám tin vào tình yêu, cũng không hề biết mình thuộc kiểu người gắn bó né tránh - rất khao khát được yêu nhưng lại không tin vào việc sẽ có ai đó thật lòng yêu mình và không bỏ rơi mình, rất sợ việc dành tình cảm cho ai đó nhiều đến mức đánh mất bản thân.
Lúc được nghe Trâm kể rằng Dương Linh có đời sống sung sướng nhàn rỗi thế nào, tôi lại càng cảm thấy khoảng cách giữa tôi và cậu ấy xa nhau.
Môi trường cấp ba giống như một xã hội thu nhỏ vậy, những cá nhân tiềm năng có chỗ đứng trong xã hội sau này sẽ rất nổi bật ngay từ khi đi học.
Dương Linh là người như thế.
Tôi luôn bất ngờ khi nghe kể về cuộc sống của cậu ta, về gia đình, bạn bè, người yêu.
So với bản thân mình, tôi thấy đúng, bản thân không có thứ gì để tự tin đứng cạnh Dương Linh thật.
Thực ra cũng phần vì lúc đấy còn quá non nớt nên mới cảm thấy tự ti về xuất phát điểm của mình.
Phải mãi sau này, mãi sau này, lớn hơn nhiều chút, tôi mới thực sự nhận thức rõ việc không nên đặt hoàn cảnh của bản thân lên bàn cân so sánh khập khiễng với người khác.
Rõ ràng tôi chỉ đang thiển cận mang tâm lý nạn nhân và tự hạn chế khả năng của mình, chứ cũng chẳng có gì đáng thương mấy.
Thế mà khi ấy tôi lại cứ ngốc nghếch mà đau đáu nghĩ.
Cô bé Lọ Lem nhếch nhác, không váy dạ hội, không cỗ xe bí ngô, không có giày thủy tinh, sao dám đi dự tiệc khiêu vũ cùng hoàng tử đây.
Dương Linh là người mà tôi rất thích, và thích nhất, nhưng không có được.
Ban đầu là cảm giác đau đớn, đau đáu, rồi sẽ là khó chịu, không chấp nhận, nhưng bởi vì vô lực chẳng có cách nào khác nên bất lực rồi chọn buông bỏ, coi như mình vĩnh viễn không cần nữa.
Tôi...đã dứt khoát xoá bỏ chấp niệm về Dương Linh từ lâu rồi.
Vậy mà đến khi thực sự nghĩ mình hoàn toàn không còn duyên, không còn gặp lại cậu ấy, người mà mình "vĩnh viễn không cần nữa", cậu ấy lại xuất hiện trở lại trong cuộc sống tôi.