Ngôn Tình Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
Chương 20: 20: Nỗi Sợ


" Ba cậu ấy tới rồi, bị gọi đến" - Tôi bỗng giật mình chạy vụt xuống dưới.

Bởi vì tôi từng nghe rằng câu ấy sợ ba, mặc dù cậu ấy bao che cho tôi nhưng tôi không nghĩ rằng việc này lớn đến vậy và đây còn là việc chúng tôi cùng làm chứ không phải cậu ấy đã dụ dỗ tôi.

Tôi nên chịu trách nhiệm cho những gì đã làm.
" Cậu đi đâu vậy, Triệu Việt" - An Hy hét lớn.

Cậu ấy chỉ lặng im nhìn bóng lưng tôi rời đi.
Vừa chạy đến tôi đã xong vào phòng ngay lập tức.

Cô ơi em có việc muốn nói.Không kịp nghỉ ngơi tôi vừa thở vừa nói:

" Đây là việc tụi em cùng làm cậu ấy không ép em gì cả.

Em chỉ đi vì em muốn mà thôi ".- Mục An nhin tôi bàng hoàng.

Chắc cậu ấy nghỉ một kẻ sợ phiền phức như tôi cũng có ngày dũng cảm như vậy.
" Tên này đầu độc em rồi đúng không.

Sao một học sinh như em lại có thể trốn học chứ, còn lại trốn theo một tên như vậy.

Không có khả năng"- Cô vẫn như vậy dùng giọng điệu như là cậu ấy đã ép bức tôi.
" Không có, không phải như vậy.

Đây là mong muốn của bản thân em.

Em mệt mỏi lắm rồi."
" Mục An, em trả lời xem.

Ở đây có ba của em đừng mong nói dóc"- Cô lại chỉa mũi dô kẻ khác nữa rồi.
" Trả lời đi, Mục An"- một giọng nói trầm thấp phát ra.

Giờ tôi mới nhớ có ba câu ấy ở đây nữa.

Một người đàn ông cao gầy, khá là đen, tuổi đã ngoài 40 nhưng vẫn còn rất phong độ, bỗng dưng tôi thấy thật là quen thuộc.
Bỗng tôi thấy cậu ấy mở miệng, mong rằng đừng thốt ra lời ngu ngốc nữa đây..
 
Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
Chương 21: 21: Nỗi Sợ


" Con kéo Triệu Việt đi đấy, không liên quan gì đến cậu ấy đâu" - Mục An tên ngu ngốc này sao lại có thể thốt ra như thế.
- Hạnh phúc, lo sợ, đau lòng cứ thế ập đến đầy bất ngờ.

Cảm giác trong lòng tôi cứ thế mà rối bời.

Bỗng một giọng nói đầy giận dữ vang lên
"Sao con dám, Mục An" - Thì ra là ba của cậu ấy, người đàn ông duy nhất có thể làm cậu ấy sợ.

Bỗng tôi thấy thật ra cả hai đều thật giống nhau cố chấp, cứng đầu phải chăng đó là một sự di truyền.
- Ông ấy không hỏi rõ lí do, không tin tưởng con trai mình mà cứ như thể mỗi tội mặc định là của cả cậu ấy.

Trước đó, tôi đã khẳng định là tôi tự nguyện, vậy mà ông ấy không thề tìm câu trả lời, không nghi vấn về tôi.

Cứ thế mặc định mỗi tội lỗi từ con ông ta.

- " Nếu em đã thừa nhận sai phạm của mình thì cô sẽ lập biên bản, ngày mai em đi học thì biết đường mà học hành cho đúng đắn và ngoan ngoãn trong lớp đi nhé"- Phán quyết là những gì cậu ấy phải nhận, buồn làm sao nhỉ.
- Tôi vội vàng cướp lời: " Là do em tự nguyện mà cô, sao cứ thế mà định tội cậu ấy chứ"
- " Sự việc như thế là xong, sau này Triệu Việt em đừng tiếp xúc nhiều với cậu ta" - Cứ thế phớt lời tôi và phớt lời cả nhân cách của câu ấy.
- Tôi ra về với sự hối hận và một ít tội lỗi, bảo vệ thì hạnh phúc đấy nhưng sau tất cả chỉ còn lại sự lo lắng này đậy.
- ------////---------/
Ngày hôm sau
- " Câu biết gì chưa Triệu Việt", Mục An bị đình chỉ học rồi đấy" - An Hy bất ngờ báo cho tôi sự việc đầy bất ngờ
- " Hả, sao, hôm qua cô còn nói ngày mai cậu ấy đi học đàng hoàng mà, không có đình chỉ gì hết ấy" - Tôi gấp ráp trả lời
- " Không tin thì cậu cứ đợi cậu ấy có dsi học không đấy"..
 
Back
Top Bottom